LĂNG NHỤC NGƯỜI YÊU CỦA MÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lăng nhục người yêu của mình - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 5

Edit: Tiểu Mộng

Beta: LengkengYJs

Ngày trước Phương Thanh từng theo học mỹ thuật. Lần trước tôi cũng đã từng nói qua là cậu ấy kiếm sống bằng cách nhận thiết kế qua mạng. Công việc ấy cũng tốt nhưng mà thu nhập không được ổn định cho lắm. Gần đây cậu ấy quyết định dạy phụ đạo mỹ thuật cho học sinh cấp ba tại nhà. Thật trùng hợp là công ty của tôi gần đây rất bận rộn. Mỗi ngày đều phải tăng ca nên thường xuyên về nhà muộn, như vậy cũng tốt, có thể tạo không gian thoải mái cho học sinh để kiếm thêm tiền sinh hoạt. Chuyện tốt như vậy sao lại không làm chứ? Cho nên khi Phương Thanh hỏi tất nhiên tôi sẽ vui vẻ đồng ý.

Gần đây thật sự là mệt chết đi được. Ngủ muộn và dậy sớm làm tôi đầu óc lúc nào cũng mơ mơ màng màng. Sáng nay vì vội vàng đi làm mà để quên ở nhà bản báo cáo chuẩn bị cho cuộc họp buổi tối. Tôi chỉ còn cách buổi chiều xin nghỉ để về nhà lấy.

Tôi vừa mở cửa thì liền thấy có thêm một đôi giày thể thao nam, không biết có phải là học sinh dạy kèm của Phương Thanh không? Vừa đi đến phòng sách tôi liền nghe thấy tiếng người đàn ông lạ: “Thầy Phương à, thầy xem em vẽ như vậy có đúng không?”

Quả đúng là học sinh rồi. Tôi sợ quấy rầy Phương Thanh đang dạy, nên liền ròn rén lấy tập báo cáo trên bàn rồi rời đi.

“Ôi! Em Lâm à, đừng như vậy mà, uhm…… Chúng ta uhm…… Hãy học tiếp đi, đừng khi dễ thầy nữa mà.”

Không phải là đang dạy học sao? Sao lại nghe như tiếng Phương Thanh đang phát tao thế? Tôi mang theo hoài nghi đi đến cửa phòng. Bởi vì ổ khoá hôm trước đã bị hư cho nên cửa không thể khoá được. Đúng lúc cửa chỉ khép hờ, khe hở vừa đủ bề ngang của một hai ngón tay. Tôi ngồi nép vào cửa để nhìn vào bên trong.

Mẹ!!! Tôi hít vào một hơi, thế này mà bảo là dạy học à! Đây rõ ràng là thừa dịp tôi không có ở nhà rồi đi ăn vụng đây mà!

Quần áo trên người Phương Thanh đã bị cởi ra hết, chỉ còn lại đôi tất. Cậu ấy ngồi trên bàn làm việc với đôi chân giang rộng, chỗ tư mật nhìn một cái đã thấy không sót cái gì. Hai núm vú ở trên ngực đã cương cứng, những hạt nhỏ li ti trên quầng thâm của vú cũng bị kích thích đến trồi lên.

Người được gọi là học sinh Lâm ngồi đối diện trước hai chân mở rộng của Phương Thanh. Cậu ta đang dùng đầu cọ vẽ lướt qua lướt lại trên yết hầu Phương Thanh.

“Đừng mà, a, nhột quá!”

“Thầy chịu không nổi à? Sao hả thầy Phương?” Cậu học sinh họ Lâm ra sức trêu chọc Phương Thanh. Mặc kệ Phương Thanh nỉ non thế nào cậu ta cũng không dừng lại. Đầu cọ vẽ dọc theo cái cổ thon dài, lướt qua lồng ngực, đến gần đầu v* bên trái rồi vẽ vẽ lên quầng thâm. Cậu ta cố tình không chạm đến núm vú điều đó càng làm Phương Thanh điên lên. Phương Thanh bĩu môi, cố gắng lay động lồng ngực để cho đầu cọ vẽ có thể chạm đến nhũ hoa đã cương đến như hai hòn đá nhỏ của mình để giảm bớt ngứa ngáy.

“Đừng nhúc nhích!” Cậu học sinh dùng tay đánh lên dương v*t nhỏ hư hỏng đã nhếch lên của Phương Thanh, “Thầy xoay đến xoay đi như vậy, em làm sao có thể vẽ đẹp được chứ!” Vừa nói xong thì dùng đầu cọ đầy lông hạ xuống núm vú vừa hồng vừa non nớt của Phương Thanh.

Phương Thanh thoải mái rên rỉ thành tiếng, “Đúng rồi, chính là chơi đùa chỗ đó. Em đừng dừng lại!”

“Chậc chậc, thầy thật sự quá dâm đãng mà!” Cậu học sinh họ Lâm nhìn Phương Thanh càng ngày càng phát xuân thì lại hăng say dùng đầu cọ vẽ loạn, đem hai đầu v* trái phải của Phương Thanh trêu đùa đến đứng thẳng lên. Phương Thanh không chịu nỗi những kích thích đó nên đã rên rỉ không ngừng.

“Thầy à, hai núm vú của thầy thậy là lớn nha. So với bạn gái em còn to hơn rất nhiều. Màu hồng thật là đẹp mắt. Đẹp như nụ mai hồng đầu xuân vậy!”

Tiểu tử này là tên bắt cá hai tay à?! Học sinh trung học thời nay thật sự khó lường. Bên này thì đùa bỡn thầy giáo, bên kia thì cặp kè với bạn gái. Tôi miên man suy nghĩ rồi lại tiếp tục quan sát tình huống bên trong.

Nhũ hoa bên trái của Phương Thanh đã bị đầu cọ mềm mại kích thích đến cương bằng một quả nho, kích thước so với cái bên phải lớn hơn thấy rõ. Qủa nhiên là một bên vú được người trêu đùa đối với Phương Thanh là chưa đủ. Phương Thanh rướn cao lồng ngực bên phải, cố gắng đem nhũ hoa của mình hướng về đầu cọ mà chà xát.

Nhìn biểu hiện thú vị của Phương Thanh, cậu học sinh thập phần vừa lòng thấp giọng nói: “Thầy Phương à, em vẽ nơi này không tốt sao?”

“Bên phải, núm vú bên phải cũng muốn bị đùa giỡn!”

Cậu học sinh họ Lâm nghe lời đem đầu cọ chuyển qua bên phải, hung hăng đâm chọc khiến Phương Thanh rên thành tiếng: “Đâm thầy nhẹ thôi, á … thầy đau quá!” Tuy rằng ngoài miệng thì than đau, nhưng ngực Phương Thanh càng rướn càng cao, rõ ràng là đang ham muốn cực kỳ. Tôi thầm mắng trong lòng: “Mẹ nó chứ, như một kỹ nữ dâm loàn.”

Cậu học sinh họ Lâm sau khi đem đầu v* của Phương Thanh trêu đùa đến hai bên đều sung huyết thì chuyển sự chú ý đi nơi khác. Cậu ta đem cọ vẽ chuyển tới cái eo mềm dẻo rồi đi xuống dương v*t của Phương Thanh. Khi thì dùng đầu cọ vòng quanh quy đầu phấn hồng,  khi thì dùng đầu cọ chọt vào mã mắt đã tích thuỷ. Phương Thanh nhắm chặt hai mắt, môi hơi hé mở ra, hô hấp bắt đầu dồn dập. Bộ dạng này là muốn phát tao đây.

“Thầy Phương, em vẽ như vậy có tốt không? Còn có nơi nào cần phải cải tiến thêm không?”

Chỉ là chơi đùa dương v*t thì làm sao có thể khiến Phương Thanh thỏa mãn được. Phương Thanh bắt đầu vặn vẹo cái eo nhỏ, chân càng giang rộng, miệng không ngừng phóng đãm kêu to “Phía dưới cũng muốn, nhanh lên Lâm Lập, uhm, xin em cắm vào tao huyệt của thầy đi. Thầy ngứa đến nỗi sắp không chịu nổi rồi!”

Lâm Lập một bên cười dâm đãng đáp ứng, một bên cầm cây cọ trong tay đảo vòng quanh da thịt gần nơi tiểu huyệt của Phương Thanh. Cậu ta cố tình không chạm đến bên trong tiểu huyệt để Phương Thanh càng thêm khó chịu.

“Thầy, đây là tao thuỷ của thầy sao? Thật sự thích đến chảy nước à? Em lúc đầu đã thấy màu sắc này là không đúng mà, thì ra là tao thuỷ từ tao huyệt chảy ra!”

“Lâm Lập à, cắm vào đi. Bên trong tao thủy của thầy sẽ chảy nước càng nhiều. Đem thầy chơi đến ra càng nhiều tao thủy cho em thưởng thức, a! Lâm Lập mau cắm vào đi mà!”
Quả nhiên là không ai có thể cưỡng lại một Phương Thanh dâm đãng động lòng người như thế. Lâm Lập không chút do dự liền đem cọ vẽ cắm vào một nửa, tiếp theo là dùng thân cọ liên tục khuấy động. Tiểu nguyệt phát ra âm thanh “Òm ọp, òm ọp”, hoà vào tiếng rên rỉ “uhm a a” của Phương Thanh làm cho dục vọng của người nghe tăng vọt.

Tôi thấy kê ba trong quần của Lâm Lập đã sớm trướng đến muốn bung ra ngoài. Nhưng cậu ta cũng không làm gì thêm, chỉ tiếp tục cầm cán cọ khuấy càng nhanh trong người Phương Thanh.

Mông của Phương Thanh bị kích thích đến cong lên, dương v*t cũng nhếch cao. Có vẻ như Phương Thanh sắp bị trêu chọc đến bắn tinh. Dâm thuỷ từ tiểu huyệt bị cán cọ làm cho chảy ra ngoài không ngừng. Tôi không cần nghĩ cũng biết, đầu cọ vẽ đã đâm đến tràng bích mẫn cảm của Phương Thanh. Có thể là đã cắm đến tuyến tiền liệt nên dâm thuỷ chảy nhiều như vậy cũng chẳng có gì lạ!

“Không được, Lâm Lập, uhm…… A! Muốn bắn, thầy muốn bắn!” Phương Thanh vừa nói xong thì kê ba dâm đãng liền run run rồi từng cỗ tich dịch đậm đặc bắn ra. Chúng bắn trên bàn làm việc, làm ô uế một mảnh, còn có vài giọt vừa vặn rơi xuống khoé miệng của Lâm Lập.

Lâm Lập vươn ra đầu lưỡi liếm đi tich dịch trên môi rồi khẽ nhíu mày. Cậu ta nhìn Phương Thanh đang mềm nhũn  đi vì cơn cao trào nói: “Thầy Phương, em là đến đây là để thầy giúp em tăng trình độ vẽ, chứ không phải để thầy cho em uống tao thuỷ của thầy nha.”

Lúc này tôi đã sớm đem báo cáo vứt qua một bên, kê ba cứng rắn sinh đau. Kích thích tôi thành thế này thì nhất định phải ở lại để xem Phương Thanh bị cậu học sinh kia lăng nhục.

Lâm Lập đã bắt đầu cởi quần áo, thật sự là không thể tin được một học sinh trung học lại đã có thể phát dục tốt như thế. Cơ ngực cùng cơ bụng khối nào ra khối nấy góc cạnh rõ ràng. Cơ thể săn chắc như người cá. Nhất là cái đại kê ba đang cương cứng lên, ước chừng có 20cm là ít. Tôi xem còn nhịn không được phải khen ngợi hai tiếng thì đừng nói gì đến tiểu tao hoá Phương Thanh kia.

Phương Thanh bò lên trên bàn, nhìn chằm chằm đại kê ba của Lâm Lập đến mất hồn vía.

“Kích thước của em làm thầy Phương vừa lòng phải không? Đừng chỉ nhìn kê ba của em, tiếp tục cho em dùng cọ sáp tao huyệt của thầy đi!”

Phương Thanh nghe lời bắt đầu chuyển động, mông càng kẹp lấy cọ vẽ.  Chỉ sáp được vài cái thì đã chịu không nổi nhảy xuống bàn, quỳ gối trước mặt Lâm Lập. Phương Thanh đem đầu chôn ở giữa háng cậu học sinh, si mê hít lấy mùi vị đặc trưng của giống đực.

Lâm Lập đỡ kê ba, không ngừng dùng nó đánh lên mặt Phương Thanh, “Thầy Phương à, thầy nói em nghe nên dùng cây cọ tuyệt vời này của em vẽ như thế nào trên người thầy đây?”

Phương Thanh bị mê loạn đến chẳng còn nghe được gì, chỉ còn biết há to miệng mà hút lấy mút để quy đầu trước mắt. Lâm Lập bị Phương Thanh dùng miệng làm cho quá thoải mái nên thấp giọng gầm lên.

Đầu lưỡi linh hoạt của Phương Thanh lần lên cơ bụng cường tráng của Lâm Lập rồi lại liếm xuống tận gốc dương v*t. Phương Thanh cũng không quên chăm sóc hai cái đại âm nang sậm màu, và mã mắt trên dương v*t đã cương cứng của Lâm Lập. Vẻ mặt của Phương Thanh say mê tựa như mình đang liếm mút một cây kem cực kỳ ngon.

Lâm Lập bị liếm có chút không chịu nổi, gân xanh trên trán nổi lên hết, “Thầy thật sự là người thầy có tránh nhiệm nha.  Làm học sinh như em thấy thầy tận tình như thế, cũng muốn dùng phía dưới để làm cho thầy thật sướng mới được!” Dứt lời thì Lâm Lập một tay đem Phương Thanh ném lên bàn làm việc, vạch ra hai phiến mông đầy đặn, nhắm ngay nhục huyệt còn cắm cọ vẽ mà cắm thật sâu vào. Tao thủy của Phương Thanh vì vậy mà lập tức bị bài trừ ra không ít.

“A a! Lâm Lập, đem bút lấy ra, không được. Kích thích thầy đến chết mất!”

Lâm Lập căn bản là không còn nghe thấy gì. Một tay cậu ta đè lại đầu Phương Thanh, tay kia thì nắm thật chặt cách mông trắng trẻo, “Kích thích như vầy mới sướng! Cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của thầy thật là háu ăn nha, gắt gao cắn em không buông. Một căn kê ba to như thế mà có thể ăn, thầy xem lãng huyệt này ăn đến thích chưa kìa!” Nói xong cậu ta còn hung hăng đâm vào. Phương Thanh quả nhiên vì quá sướng mà càng ngày càng chảy nước, tạo lên âm thanh vô cùng  êm tai.
Hết bị cọ vẽ chọt rồi lại là kê ba đâm, tôi  thấy Phương Thanh đã bị chơi đến sướng điên lên. Cậu ấy bị bắt nằm sấp trên bàn, hai cái núm vú to theo những cú đẩy phía sau mà chà xát lên mặt bàn.  Làn da đều bị sự va chạm mà đỏ lên. Cánh mông phì nhiêu còn không ngừng nhấp nhô để phối hợp với nhiệp điệu của Lâm Lập. Ngón tay Phương Thanh nắm chặt lấy cạnh bàn làm điểm tựa, miệng không ngừng dâm kêu.

Tôi cũng đem bàn tay tiến vào quần mà xoa nắn để giảm bớt cái cảm giác khó chịu từ cái kê ba đã cương cứng

“Lâm Lập, thật là thích chết thầy mà, em …… Em thật là lợi hại, thầy, thầy muốn bắn…… cũng muốn bị em thao đến sướng chết!”

“Như thế này được không? Thế này còn sướng hơn nè!”

Lâm Lập đâm kê ba vào nhưng lại không cử động ngay. Cậu ta lật người Phương Thanh lại để mặt đối diện mình rồi mới dùng kê ba khuấy động trong người Phương Thanh. Phương Thanh la lên một tiếng to rồi sướng đến không thể ngậm miệng lại. Lâm Lập không đợi Phương Thanh thích ứng, nhanh tay ôm lấy Phương Thanh đi về phía cửa.

Đôi chân trắng nõn, thon dài của Phương Thanh quấn chặp bên hông Lâm Lập, còn tay thì quấn quít lấy cổ của cậu ta. Toàn bộ trọng lực trên người Phương Thanh đều dựa hết vào cái kê bao to dài đang cắm trong cái mông trắng. Tao thuỷ của Phương Thanh chảy ra lênh láng vì những bước đi và cú đâm của Lâm Lập.

“Như vậy quá sâu rồi. Thầy sẽ bị em sáp hỏng mất, a!”

Tôi nghe được tiếng kêu của Phương Thanh càng ngày càng gần, có chút bối rối, bọn họ sẽ không đi lại đây chứ? Tôi phải trốn đi đâu đây?

Cửa kêu cạch một tiếng, Phương Thanh liền bị cậu ta đặt lên cửa phòng để chơi. Tôi thở dài một hơi, tiếp tục nhìn qua khe hở.

Bởi vì bọn họ tựa vào trên cửa nên tôi cũng chẳng xem được nhiều, chỉ có thể nhìn thấy cẳng chân buông xuống của Phương Thanh. Bên tai tôi nghe được âm thanh ân ái kịch liệt.

“Thế nào? Thầy giáo dâm đãng của em có thích hay không? uhm, kêu lên cho em nghe nào!”

“A a…… Thích, đại nhục bổng của em thao thầy thật sướng.  Không được rồi, sẽ bị em chơi đến mang thai mất!”

“Mẹ nó. Thầy đúng là dâm đãng đến hết cỡ mà. Hôm nay em phải chơi đến khi thầy mang thai, chơi đến khi thầy sinh em bé cho em mới thôi! Đồ dâm đãng!”

Tôi không biết vì cái gì mà khi nghĩ đến Phương Thanh mang cái bụng to rồi bị đàn ông khác thao làm tôi muốn bắn.

“Tiếp tục chơi thầy đi, a a, thầy sẽ sinh em bé thật dể thương cho em, a a!”

Từng giọt chất lỏng ở ngay trước mắt tôi nhỏ giọt xuống dưới đất. Không cần suy nghĩ cũng biết là d*m thủy của Phương Thanh. Xem ra cậu ấy bị người khác thao đến cực điểm rồi.

“Thao! Cái này là bắn cho thầy. Chúng ta tiếp tục làm nào!”

Tôi nghe Phương Thanh phát ra âm thanh ô ô rồi cảm giác được cửa phòng càng ngày càng bị lay động nhanh hơn. Tôi liền nghĩ đến vẻ mặt lúc đang bị người đàn ông khác chơi đến bắn của Phương Thanh mà cao trào.

Tôi tựa vào trên tường để hồi phục lại tinh thần. Bên tai chỉ chốc lát sau lại vang lên tiếng làm tình kịch liệt của hai người bọn họ. Tôi cũng không tiếp tục nhìn lén nữa mà nhanh chóng sửa sang lại quần áo rồi rời đi.

Đến công ty rồi tôi mới phát hiện, mẹ nó! Ông đây vì ham mê xem náo nhiệt mà lại để quên báo cáo ở nhà. Quả này nhất định trưởng phòng sẽ không để yên cho tôi.

Tôi bị trưởng phòng la cho một trận, rồi còn bị cắt tiền thưởng nên có chút buồn bực khi về nhà. Ai ngờ vừa mở cửa về đến nhà thì thấy Lâm Lập chuẩn bị rời đi.

“Anh đây chính là bạn trai của thầy Phương rồi! Chào anh, tôi là Lâm Lập.” Nhìn vẻ mặt vui vẻ làm quen của Lâm Lập mà tôi đây chẳng có một chút ý định chào hỏi.

Lâm Lập thấy thái độ không khách khí của tôi cũng chẳng nói gì. Cậu ta xoay người rồi đem báo cáo trong cặp lấy ra, nói với tôi “Thầy Phương có chút mệt cho nên anh ấy đã đi nghỉ trước. Anh cũng biết vì sao rồi mà. Đây là báo cáo của anh để quên. Tôi nhìn thấy nó ở trước cửa của phòng sách.”

Tôi mặt không chút thay đổi nào tiếp nhận báo cáo, cố làm bộ rằng tâm trí rất trấn định. Nhưng thật ra trong lòng đang rối hết cả lên, liều mạng nói với chính mình rằng: Cậu ta không biết gì cả, khi nãy cậu ta không phát hiện ra tôi.

Lâm Lập vỗ vỗ vào bả vai tôi, “Yên tâm đi, thầy Phương không biết khi nãy anh đã về. Nhưng mà sở thích của anh cũng thật sự đặc biệt nha, bất quá về sau nếu còn muốn xem, có thể tiếp tục tìm tôi. Tôi nói thật thầy Phương cũng không phải là loại dâm đãng bình thường. Trên giường phóng đãng làm tôi nóng cả máu. Nói không chừng chúng ta về sau còn có thể hợp tác chơi anh ấy. Anh nghĩ có phải hay không?” Nói xong cậu ra liền bỏ đi.

Tôi đứng ở cửa vẫn là không thể bình tĩnh lại. Cũng không phải chỉ vì có người phát hiện ra bí mật của tôi mà còn vì câu cuối cùng của Lâm Lập làm tôi không khỏi mong chờ.

Quyển 1 - Chương 6

Edit: Tiểu Mộng

Beta: LengkengYJs

Phương Thanh đang bị bệnh, hôm nay tôi đưa cậu ấy đi khám ở khoa ngoại đường tiêu hoá. Tràng đạo của cậu ấy không tốt, nói trắng ra thì chính là bị bệnh trĩ. Gần đây cậu ấy có hơi quá phận, khẳng định là bị đàn ông khác chơi đến hỏng rồi. chơi đùa hư hỏng tôi  không nói  thì thôi nay lại bắt tôi phải thu thập cục diện rối rắm này. Mặc dù chút tức giận nhưng vẫn không nỡ lòng để cậu ấy như thế, nên tôi đành phải xin nghỉ để đưa cậu ấy đi bệnh viện khám.

Khi chúng tôi đến khoa ngoại đường tiêu hoá thì rất rất vắng vẻ. Ngoại trừ một vị bác sĩ mặc áo blouse trắng ra thì không có nhân viên y tế nào ở trong phòng khám cả.

“Để thuận tiện cho việc khám bệnh, bệnh nhân hãy cởi quần ra, rồi nằm lên giường.”

Bác sĩ ném cho chúng tôi một câu rồi liền xoay người đi để đeo đôi bao tay cao su vào. Nhìn động tác y thuần thục như thế chắc hẳn đã hái không ít cúc hoa rồi.

Phương Thanh có chút thẹn thùng, mất cả nửa ngày mà cậu ấy vẫn không có động tĩnh  gì. Bác sĩ sau khi đã chuẩn bị tốt dụng cụ kiểm tra thì cũng không thèm để tâm đến sự do dự của Phương Thanh. Y nhanh chóng cởi quần cậu ấy ra. Tôi vuốt nhẹ lên lưng Phương Thanh vài cái để trấn an cậu ấy nhưng trong lòng thì không khỏi khinh bỉ. Lúc này giả vở e dè, nhưng lúc không có tôi là vụng trộm với đàn ông khác thì phóng đãng đến như thế nào.

Sau khi hạ thân đã được cởi sạch Phương Thanh nằm sấp lên giường. Cánh mông đầy đặn của cậu ấy nhô lên thật cao, bởi vì khẩn trương nên có chút run rẩy.

“Tách hai chân ra. Bệnh nhân phải phối hợp với lời hướng dẫn của bác sĩ.” Bác sĩ ngồi ở đằng sau vừa cầm lấy dầu bôi trơn vừa nói.

Phương Thanh run rẩy tách hai chân ra, cái miệng nhỏ nhắn ở giữa hai cánh mông xinh đẹp lập tức bại lộ ở ngoài không khí. Tôi rõ ràng nhìn thấy vẻ sửng sốt trong mắt tên bác sĩ, nhưng rồi y cũng im lặng đem một ít dầu bôi trơn thoa lên ngón trỏ tay phải. Sau đó y dùng ngón tay đó ấn ấn xoa xoa lên huyệt khẩu của Phương Thanh. Huyệt khẩu mềm mại của cậu ấy dể dàng tiếp nhận ngón tay đó.

“A!” Phương thanh mẫn cảm kêu lên một tiếng, sau đó khẩn trương cắn môi.

“Đau đâu mà đau, có gì mà rên la chứ!” Bác sĩ này có vẻ tính tình không tốt, ngón tay sáp càng sâu, còn không nương tay ấn xoa lên tràng bích của Phương Thanh. Y chắc hẳn là đang tìm xem có chỗ nào bị viêm.

Chính là bởi vì không đau nên cậu ấy mới kêu! Tôi tự nói với mình. Tôi còn chưa nói xong thì đã thấy dương v*t của Phương Thanh bắt đầu ngẩng đầu, thân thể này cũng thật là quá dâm đãng đi! Kiểm tra hậu môn thôi mà cũng có thể thích đến vậy! Tôi sợ bác sĩ sẽ phát hiện điều đó, nên tôi vội vàng hỏi “Bác sĩ, em ấy thế nào? Bệnh tình có nghiêm trọng không?”

“Anh khẩn trương cái gì, tôi còn chưa kiểm tra xong đâu!” Bác sĩ ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn tôi, y nói xong thì lại cắm một ngón tay nữa vào tao huyệt của Phương Thanh rồi tiếp tục khuấy động. Kem bôi trơn bị chảy hết ra ngoài, làm ướt hết bao tay của y.

Khóe mắt của Phương Thanh đều đỏ hoe, hai tay gắt gao che miệng để ngăn tiếng rên rỉ. dương v*t nhỏ nhắn cũng đã bắt đầu tích thủy.

Bác sĩ tiếp tục kiểm tra sâu vào tiểu huyệt của Phương Thanh, “Cậu phải biết trân trọng bản thân, đừng ỷ vào mình còn trẻ mà truỵ lạc. Bằng không tương lai sẽ lĩnh hậu quả mà hai người không mong đợi.” Đến bây giờ y mới đưa mắt nhìn tôi.

Tôi thật sự vô tội mà. Tôi mới chơi cậu ấy được vài lần, cậu ấy đều bị người khác chơi đến nông nỗi này. Nhưng tôi có thấy oan ức thế nào cũng không thể trước mặt người khác mà biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể biết điều gật đầu mà nói, “Đã biết, đã biết.”

“Tôi đã kiểm tra qua tuyến tiền liệt, kết quả không thấy có triệu chứng viêm.”

Bác sĩ vừa nói thì dùng ngón tay ấn sâu vào, mông Phương Thanh bị kích thích mà nâng lên càng cao. Xem ra là đã chạm đến tao tâm rồi, kiểm tra dùng cách này thật là quá kích thích mà, cậu ấy không bắn ra mới lạ.

Ngón tay bác sĩ khuấy không ngừng vào tuyến tiền liệt của Phương Thanh. Quả nhiên là đâm vào không được vài cái thì toàn thân Phương Thanh liền căng thẳng. Tiểu huyệt của cậu ấy cắn thật chặt lấy ngón tay của bác sĩ, dương v*t nhỏ đáng thương nhảy dựng lên rồi bắn ra tinh hoa.

Tôi ở bên này xấu hổ đến mặt đỏ bừng, không biết là nên nói gì. Thật may là bác sĩ cũng không có vẻ giật mình, y chỉ bình tĩnh rút ra ngón tay rồi tháo bao tay ném vào thùng rác. Y vừa kê toa thuốc vừa nói “Bệnh không có nghiêm trọng, chỉ là tràng bích có nguy cơ bị viêm. Tôi sẽ cho thuốc để giảm nhiệt và sưng bên trong, còn có thuốc bôi bên ngoài. Các cậu cứ theo hướng dẫn của tôi mà  sử dụng là được. Còn về sau hãy biết tiết chế một chút, lấy sức khoẻ thân thể làm chủ yếu. Ba ngày sau đến đây để khám lại lần nữa. Lau sạch giường khám rồi hãng đi.”

Tôi nhận lấy toa thuốc rồi lập tức dìu Phương Thanh đứng lên. Tôi giúp cậu ấy mặc quần vào, lau đi tinh dịch đã bắn ra rồi chuẩn bị rời đi.

“Bệnh nhân Phương Thanh, ba ngày sau nhất định phải quay lại tái khám.” Trước khi chúng tôi rời đi thì bác sĩ nhắc nhở.

Mặt Phương Thanh đỏ bừng, hình như cậu ấy còn liếc mắt đưa tình mà quay lại với tên bác sĩ. Đây cũng thật là doạ người mà? Còn làm ra vẻ lưu luyến không rời? Tôi cũng mặt kệ biểu hiện của hai người mà ra sức kéo cậu ấy đi.

Sau vài ngày uống thuốc, tôi thấy bệnh tình của Phương Thanh cũng không nghiêm trọng như đã nghĩ. Nhưng vì để cho yên tâm, tôi quyết định cùng cậu ấy đi tái khám.

Sáng sớm, tôi ngay cả điểm tâm cũng chưa ăn liền đưa Phương Thanh đi đến bệnh viện. Khoa ngoại đường tiêu hoá cũng vắng vẻ như hôm trước. Vừa đi vào chúng tôi liền thấy vị bác sĩ hôm đó nhưng hôm nay y lại không đeo khẩu trang. Không đợi chúng tôi lên tiếng, y liền mở miệng nói: “Phương Thanh đã đến à?”

Phương Thanh có chút ngượng ngùng gật đầu, vẻ mặt như thế thật sự không nên xuất hiện tại tình huống này.

Bác sĩ liếc mắt nhìn, nói: “Hôm nay có nhiều chỗ để kiểm tra lại nên có thể sẽ ở lại lâu. Không cần người nhà vào trongcùng, cũng tránh ảnh hưởng đến công tác của tôi. Xin người thân đợi ở bên ngoài.”

Tôi có chút không hiểu, không phải chỉ kiểm tra bệnh trĩ đã hồi phục hay chưa sao? Còn phải kiểm tra gì nữa? Phiền toái như vậy sao?

“Trần Bân, anh không cần phải chờ em đâu. Buổi sáng anh còn chưa ăn gì, em đi vào một mình cũng không sao đâu.” Phương Thanh nhẹ nhàng đẩy đẩy ngực của tôi nói.

Miệng thì nói không có vấn đề gì, như ánh mắt tại sao lại toả sáng có vẻ chờ mong thế này? Không phải là thích kiểm tra đến nghiện chứ? Tuy là nghĩ vậy nhưng khi sờ bụng thì có vẻ thấy đói nên tôi cũng muốn đi ăn sáng.

Tôi vừa rời đi thì liền thấy có gì đó không hợp lý cho lắm. Tuy rằng tôi không phải bác sĩ, nhưng cũng chỉ là bệnh trĩ thôi, đâu phải là viêm tiền liệt tuyến. Làm gì mà lại phiền toái như thế, khẳng định là có vấn đề. Vì thế mà tôi cố nhịn đói, bước nhanh trở về xem có chuyện gì.Cửa phòng khám ngoài chỉ khép hờ, tôi đưa đầu vào xem xét, nhưng phát hiện ra bên trong không có người. Tôi không khỏi bất ngờ, nhưng tiếp theo tôi nghe được tiếng “Ôi ô ô” và tiếng quần áo ma sát từ phòng trong truyền đến. Thế này là minh bạch rồi, kiểm tra đúng thật là có trách nhiệm nha, đem cả bệnh nhân kiểm tra đến gian phòng phía sau. Tôi rón rén tiến vào cửa phòng xem có chuyện gì bên trong? Ngay cả cửa cũng không khoá, tôi theo khe cửa nhìn vào.

Áo, quần và quần lót bị ném đầy mặt đất. Bác sĩ chỉ còn khoác trên mình chiếc áo blouse trắng, hai cái đùi trần trụi, đứng bên giường đưa lưng về phía tôi. Phương Thanh thì toàn thân đã trần trụi cuộn chân ôm ở trước ngực. Hạ thân cậu ta giang rộng để người khác đùa bỡn, tao huyệt liên tục mấp máy khép mở. Tràng nhục không ngừng ép chất lỏng ra bên ngoài, những nếp uốn vô cùng ướt át, mặt còn đầy si mê rên rỉ: “Bác sĩ, bác sĩ à, núm vú của em cứng quá. Anh giúp em kiểm tra một chút đi, a!”

Thì ra là kiểm tra đến triệt để, khó trách muốn đuổi tôi đi. Tôi không khỏi thấy may mắn vì mình quyết định quay trở lại, bằng không là bỏ qua một vở kịch hay rồi.

Bác sĩ dùng hai tay vẫn còn đang đeo bao tay cao su bắt đầu xoa nắn hai cái núm vú đã đứng thẳng ở trên ngực của Phương Thanh “đầu v* màu sắc bình thường, bất quá là kích cỡ hơi lớn một chút. Vừa nhìn là đã biết, nó đã bị bao nhiêu người khác mút liếm nên mới có kích cỡ như thế.” Dứt lời y lại cuối xuống ngậm một cái vào miệng rồi dùng răng nanh khẽ cắn, tiếp tục nói “Cảm giác mềm mại như tơ tằm, lại còn rất có độ co dãn …”

Phương Thanh có vẻ như cả hồn đều bị hút ra vậy, miệng không ngừng hô hấp, lồng ngực cố gắng nâng cao, làm cho y mút càng sâu hơn.

“…… Độ mẫn cảm cũng rất tốt. Nếu sau này có triệu chứng ngứa thì nhớ phải dùng nước bọt thoa loạn lên đầu v*, hoặc dùng sức xoa nắn đè ép thì sẽ liền thấy thuyên giảm.” Nói xong, y như là đang làm mẫu, hung hăng hấp một ngụm núm vú sưng đỏ, ngay cả quầng thâm xung quanh vú đều bị ăn vào.

Phương Thanh vì thích mà a lên một tiếng, ôm chặt đầu bác sĩ không buông, khiến cho y tiếp tục liếm lộng cậu ấy.

Bác sĩ đem hai cái nhũ hoa mút đến sưng lên chẳng khác nào hai đoá tiểu anh đào sau đó chuyển sự chú ý đi nơi khác. Y dùng ngón tay còn đeo bao tay trượt xuống phía dưới, dừng lại ngay rốn Phương Thanh mà vuốt ve vài vòng. Cuối cùng đi đến vật nhỏ đã nhếch lên của cậu rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy quy đầu, không nương tay mà xoa nắn.

“Đừng, bác sĩ à, em thích quá, a!”

“dương v*t chiều dài bình thường, quy đầu cũng khá, chỉ là tốc độ mã mắt chảy nước nhanh hơn người bình thường. Xem ra số lần em bắn tinh cũng rất thường xuyên.”

Phương Thanh bị bác sĩ trêu chọc mà bắt đầu tao lãng, miệng không ngừng dâm kêu “Bác sĩ, anh kiểm tra xuống dưới đi, trong tiểu huyệt của em cũng thật trương!”

Bác sĩ tiếp tục động tác của mình, y dùng ngón tay vuốt ve cao hoàn rồi cuối cùng cũng chạm đến tao huyệt cơ khát của Phương Thanh.

Phương thanh vặn vẹo cái eo nhỏ, nâng mông muốn dùng tao huyệt nuốt ngón tay của bác sĩ vào, “Cắm vào đi. Bác sĩ à xin anh cắm vào, kiểm tra bên trong của em ~~”

Bác sĩ nhìn bệnh nhân phối hợp như thế, nên rất vui lòng thưởng cho Phương Thanh hai ngón tay. Y không đợi Phương Thanh thích ứng đã bắt đầu khuấy động.

“Độ phục hồi bên trong tốt, độ dày tràng bích không tồi, độ co duỗi bên trong rất khá, dịch ruột non phân bố rất nhanh. Tất cả cho thấy là đã từng bị người điều giáo qua. Ngón tay của tôi chiều dài không đủ nên chỗ sâu hơn kiểm tra không đến. Tôi cần dùng đến công cụ dài hơn để có thể khám được bên trong của em đã hoàn toàn khôi phục chưa.”

Phương Thanh vừa nghe dùng vật dài hơn để cắm vào tiểu huyệt thì lập tức hưng phấn tới cực điểm, thích đến mặt đỏ bừng lên, “Bác sĩ à, mau kiểm tra sâu bên trong của em. Mau sáp em ~~ mau lên!”

Bác sĩ cũng bị tiếng kêu của Phương Thanh làm cho kích thích, y liền kéo lên tà áo rồi dùng kê ba thô to cắm sâu xuống huyệt khẩu đã ướt đẫm của cậu ấy.

“A…… A! Bác sĩ đâm vào sâu quá, a, thích chết em rồi!”
Bác sĩ cứ tiếp tục động tác của mình, y dùng hai tay banh cánh mông của Phương Thanh ra để đâm vào được sâu hơn, “Đúng như dự định, ùhm, tràng nhục rất chặt và độ khôi phục cũng rất tốt.”

Tiết mục kiểm tra bệnh nhân của vị bác sĩ này làm kê ba của tôi trướng đến sinh đau. Tôi hận không thể tiến lên để tự mình thao Phương Thanh.

Bác sĩ đem hai đùi của Phương Thanh đặt trên vai trừu sáp một hồi lâu. Y giống như sợ sáp không đủ sâu nên liền kéo người Phương Thanh lên, khiến cậu ấy cưỡi lên côn th*t cự đại của y trong khi y nằm xuống.

“A, quá sâu, anh sáp đến tao tâm rồi, a!” Thay đổi tư thế bất ngờ khiến dương cụ trong cơ thể sáp càng sâu, Phương Thanh chịu không nổi ngưỡng người ra sau vì khoái cảm quá lớn.

Bác sĩ giữ chặt lấy eo Phương Thanh, y dùng sức ấn thân người cậu ấy lên kê ba của mình.

“Em tự mình xoay người đi. Hãy hướng tuyến tiền liệt của em mà ngồi vào. Tôi muốn kiểm tra tình tạng bắn tinh của em.”

Phương Thanh ngoan ngoãn nghe lời nên càng xoay càng hưng phấn, miệng cậu ấy không ngừng phóng đãng ngân nga. Âm thanh nhục thể của hai người bọn họ làm tôi thật kích thích. Tôi cuối cùng nhẫn nhịn không được nên cởi quần ra, muốn dùng năm ngón tay để làm bớt cảm giác trương cứng ở hạ thân. Ai ngờ có một bàn tay đã cầm lấy kê ba của tôi trước.

“A! Anh quả là có ham mê rất là đặc biệt. Tôi hôm nay đã tận mắt nhìn thấy rồi.”

Tôi mau chóng quay đầu xem, phát hiện khuôn mặt xuất hiện trước mắt rất quen thuộc.

Lâm Lập! Cậu ta như thế nào lại ở đây?! Tất cả tâm trạng của tôi đều bị đình trệ, vì quá kinh ngạc cho nên ngay cả bộ phận quan trọng nhất của mình cũng bị người khác nắm giữ.

Lâm Lập nhìn ra sự kinh ngạc của tôi liền giải thích: “Tôi nghe thầy Phương nói anh ấy hôm nay đến tái khám. Vì thế nên tôi lại đây quan sát, dù sao thì bệnh của anh ấy tôi cũng có một phần trách nhiệm.”

Cậu ta vừa cười vừa ghé bên tai tôi khiêu khích, động tác cũng không có nửa phần đình trệ.

Lâm Lập đem lồng ngực hữu lực, trẻ tuổi của mình kề sát phía sau lưng của tôi. Nhiệt thể xa lạ này gần như đem tôi đốt cháy. Ngón tay của cậu ta linh hoạt khiêu khích côn th*t của tôi, một hồi thì ấn, một hồi thì xoa lên mã mắt. Động tác lúc cao, lúc thấp của cậu ta kích thích tôi đến run lên, lỗ tai tê rần. Âm thanh trầm thấp, khàn khàn của Lâm Lập vang lên bên tai tôi: “A, anh đúng là một người sống rất phóng khoáng. Không chấp nhặt mấy chuyện thầy Phương đi ra ngoài tìm người khác làm loạn đến mức này sao?”

Giọng nói khàn khàn, khêu gợi của Lâm Lập làm cho tôi một trận rối loạn. Bên tai truyền đến nhiệt khí của người khác, dương v*t cùng âm nang lại còn được người khác chăm lo chu toàn. Tính dục của tôi hoàn toàn bị Lâm Lập khơi mào lên hết.

Tôi nắm lấy tay còn lại của Lâm Lập, dùng sức đem cậu ta kéo lên trước mặt. Cậu ta không có phòng bị liền bị tôi kéo té ngã. Tôi nhân cơ hội đè lại bờ vai của Lâm Lập, ép cậu ta quỳ trên mặt đất đối diện với hạ thân của tôi. Một tay tôi nâng lên cằm của cậu ta lên, tay khác đỡ kê ba của tôi đưa đến đôi môi mỏng của cậu ta, “Ăn đi, mau lên!” Tôi gầm nhẹ lên.

Tuy rằng hơi có chút bất ngờ nhưng Lâm Lập đối với hành động của tôi cũng không phản kháng. Cậu ta vươn ra một tay đặt lên quy đầu của tôi rồi thản nhiên cười, “Chậc chậc, anh thật đúng là quá nóng vội.” Nói xong, cậu ta một ngụm hàm trụ lấy quy đầy của tôi, dùng lực mút mạnh.

Tôi bị cậu ta hút đến da đầu run cả lên, trong nháy mắt tôi đều quên Phương Thanh đang ở bên phòng trong. Tôi hiện giờ chỉ cảm giác được Lâm Lập càng ngậm thì càng sâu, khoang miệng ấm áp không ngừng co duỗi để mát xa kê ba của tôi. Quy đầu mẫn cảm của tôi bị yết hầu của cậu ta chèn ép. Gương mặt tuấn tú của Lâm Lập bị tôi trừu sáp trở nên phiếm hồng. Ánh mắt phong tình ướt át liếc tôi làm tôi kích động tăng tần suất đẩy eo lên. Một tay của tôi nắm lấy tóc của cậu ấy hướng đến khố hạ của mình mà ấn xuống.

Mẹ nó, khoang miệng của tiểu tử này thật là tốt, khiến tôi không cầm lòng được mà luật động. Tôi đang muốn đẩy lên thật mạnh thì đột nhiên cảm thấy mông mình đột nhiên bị lạnh, tiếp sau là huyệt đạo bị ngón tay chạm vào. Tâm trạng tôi nhất thời khẩn trương, dục vọng tan biến đi hơn phân nửa. Tên tiểu từ này còn có tâm tư khác! Hẳn là có ý đồ với mặt sau của tôi!

Tôi làm sao có thể để cậu ta toại nguyện, liền đẩy đầu của Lâm Lập ra rồi dùng sức ném cậu ta lên tường. Tôi dùng tay bóp lấy cổ của Lâm Lập, đem cậu ta ép ở giữa tường và thân mình rồi thấp giọng quát: “Cậu muốn chết à!” Tuy rằng khả năng cương cứng của tôi có chút chướng ngại, nhưng tốt xấu gì tôi cũng là một thằng công mà, như thế nào lại để cho tiểu tử vắt mũi chưa sạch này chiếm tiện nghi.

Lâm Lập tựa vào trên tường ra vẻ vô tội, “Có qua thì phải có lại chứ. Tôi khẩu giao cho anh thoải mái thì anh cũng phải nể mặt cho tôi thoải mái chút chứ.” Lâm Lập kéo ngón tay tôi đang bóp ở cổ cậu ta ra rồi đưa một ngón tay của mình lên miệng “Xuỵt ~ anh không sợ bọn họ ở bên trong có thể nghe thấy sao?”

Tôi nghe thế mới nhớ ra Phương Thanh còn ở trong phòng mây mưa cùng bác sĩ, nên kéo Lâm Lập ra ngoài một chút rồi vểnh tai nghe động tĩnh bên trong.

“Bác sĩ à, nhục bổng của anh nóng quá, a ~~ em còn muốn, còn muốn anh kiểm tra sâu hơn, a!”

Này mẹ nó, Phương Thanh bị người đàn ông khác chơi đến tâm thần như đang trên lửa, căn bản là không bị chúng tôi ảnh hưởng. Tôi đang định nói Lâm Lập đừng cư xử quá phận, ai ngờ quay đầu lại liền thấy Lâm Lập không biết từ bao giờ đã cởi quần. Đại nhục bổng của cậu ta đã nhếch lên cao, áo cũng đã cởi lên tới cổ, lộ ra hình dáng cơ ngực và cơ bụng hoàn mỹ. Thật là làm người khác không khỏi ghen tị. Tôi không tự giác bị hình dáng của cậu ta hấp dẫn, nuốt xuống một ngụm nước bọt tôi mới biết yết hầu của mình từ bao giờ đã có cảm giác bị thiêu đốt.

“Trần đại ca à, tôi cũng rất khó chịu. Không biết anh có thể giúp tôi không?”

“Thao!” Tôi hung hăng mắng một tiếng, tiểu tử này thật là gợi cảm. Tôi không cầm lòng được dùng tay xoa nắn cơ thể đẹp đẽ của Lâm Lập, rồi đem kê ba của tôi cùng kê ba của cậu ấy ma sát vào nhau. Lâm Lập dùng tay vuốt ve thắt lưng của tôi, một tay đem hai căn dương cụ cùng nhau mà luật động.

Tôi cảm giác toàn thân máu đều sôi trào, ngay cả gân xanh trên kê ba đều nổi hết lên. Để cho hưng phấn mau đạt đến cao điểm, tôi dùng tay xoa nắn quy đầu của cả hai.

Tiếng rên rỉ dâm đãng của Phương Thanh liên tục phát ra từ bên trong, hơn nữa tiếng thở dồn dập của Lâm Lập bên tai làm tất cả ý thức của tôi đều bay đi mất. Sau một trận co rút, tôi bắn lên kê ba của Lâm Lập, trong khi cao trào tôi đột nhiên nhận ra: Cùng Lâm Lập hợp tác quả là sự lựa chọn không sai.

Chúng tôi không tiếp tục ở lại đó lâu, vì sợ Phương Thanh và vị bác sĩ kia phát hiện ra. Sau khi sửa sang lại quần áo chỉnh tề, tôi một tiếng cũng không nói với Lâm Lập chỉ là vỗ ngực cậu ta rồi xoay người rời đi.

Khi Phương Thanh về nhà có vẻ vì tôi không đến đón mà hờn dỗi. Tôi không khỏi thầm nghĩ, chưa chắc là cậu ấy muốn tôi đi đón đâu, làm gì có ai đã đi ăn vụng mà lại còn muốn bị bắt quả tang. Vô luận trong lòng tôi có nghĩ như thế thì bên ngoài cũng là một vẻ đầy ôn nhu vừa sủng nịch vừa cười mà xin lỗi Phương Thanh.

Quyển 1 - Chương 7

Edit: Tiểu Mộng

Beta: LengkengYJs

Gần đây tôi thường xuyên nhận được rất nhiều bưu kiện từ Lâm Lập. Bên trong toàn là những thứ ghi lại những cảnh mây mưa của cậu ta và Phương Thanh. Trong đó có đủ các thể loại như SM, cosplay, và cả nam cải trang nữ. Mỗi lần bưu kiện đến thì luôn có một tấm thiệp đi kèm: “Anh hãy xem cho kỹ rồi liên lạc với tôi.” Mấy lần đầu thì tôi đều có chút do dự nhưng đến khi thấy những tấm ảnh của Phương Thanh mặc quần áo nữ nhân bị Lâm Lập thao cho đến nỗi mất hồn mất vía, thì tôi đã hạ quyết tâm gọi điện cho cậu ta.

Theo như kế hoạch đã định, tôi sẽ cùng Phương Thanh đi xem phim. Sau nhiều lần tôi năn nỉ thì Phương Thanh cũng chịu mặc bộ sườn xám màu hồng mà tôi đặt mua trên mạng. Cúc áo của sườn xám được thiết kế cao đến cổ, cho nên có thể che được bộ ngực giả của Phương Thanh. Tà áo được xẻ đến bắp đùi cho nên chỉ cần một cử động nhẹ thì cái đùi thon dài, trắng nõn của cậu ấy đều phơi bày ra hết. Sau khi gương mặt khả ái của Phương Thanh được trang điểm tỉ mỉ thì cậu ấy hoá thân thành một mỹ nữ mảnh khảnh, hết sức khêu gợi. Khi đi ngoài đường Phương Thanh nhận được không ít ánh mắt thèm thuồng vì vẻ ngoài xinh đẹp của mình. Tôi tận mắt thấy được ở trên xe bus có một người đàn ông lợi dụng sự lắc lư của xe mà đung đưa người, cố ý đem thân mình đèn ép lên người cậu ấy. Thậm chí hắn còn to gan dùng cánh tay đụng vào bộ ngực giả của Phương Thanh. Tôi không thể phủ nhận là kế hoạch này của Lâm Lập thật đúng là rất phù hợp với ý thích của tôi.

Khi chúng tôi đến rạp phim thì đã tám giờ. Không biết có phải vì trời đã tối rồi không mà sao ít người đến xem phim thế. Ngoài Phương Thanh và tôi ra thì cách hai ghế ngồi còn có một người đàn ông mập mạp không ngừng ăn bắp rang. Vắng vẻ như thế này thì kế hoạch sẽ càng thuận lợi hơn. Thừa dịp mọi người đều đang chú tâm xem phim, tôi đem một bàn tay vói vào váy của Phương Thanh và bắt đầu khiêu khích hạ thân của cậu ấy. Một bàn tay còn lại của tôi ở bộ ngực giả mà không ngừng xoa nắn. Tôi cắn cắn vành tai của Phương Thanh rồi nhẹ giọng nói: “Bảo bối, ngực em thật lớn. Anh sờ rất thích.”

Phương Thanh nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra nhưng khi thấy tôi không có ý định dừng lại thì liền tựa vào trong lòng của tôi, mặc kệ cho tôi đùa bỡn.

Chỉ chốc lát nhục hành của Phương Thanh đã nhếch đầu lên, mặt sau tao huyệt cũng bắt đầu trở nên ướt át. Váy cậu ấy bị tôi xốc lên lộ ra đôi chân nõn nà trong bóng tối. Đôi môi đỏ mọng của cậu ấy còn nhẹ nhàng rên rỉ.

Tên mập khẳng định nghe được nên quay đầu nhìn về phía Phương Thanh. Hắn đương nhiên nhìn thấy bàn tay của tôi đang sờ soạng cặp đùi trần trụi của cậu ấy. Hắn kinh ngạc đến nỗi bắp rang trong miệng cũng rơi ra hết. Tên mập hiểu được nên làm thế nào nên quay đi tiếp tục theo dõi màn hình lớn. Bất quá hắn cũng không thể cưỡng lại mà thường xuyên liếc mắt qua chỗ chúng tôi đang vụng trộm. Tôi ra vẻ như không chú ý mà tiếp tục châm ngòi dục vọng của Phương Thanh.

Ngay lúc bộ phim sắp hết thì điện thoại di động của tôi vang lên. Tôi rút bàn tay dính đầy dâm dịch trong quần áo của Phương Thanh ra, lau sơ qua rồi cầm điện thoại lên. Đây tất nhiên là tín hiệu của Lâm Lập, cho nên tôi nói với Phương Thanh: “Đồng nghiệp của anh gọi. Anh đi ra ngoài nghe, khi nào phim hết mà anh còn chưa về thì em đến cửa cầu thang chờ anh!”

Phương Thanh có chút không hài lòng, dù sao thì đang kích tình nên bĩu môi ậm ừ với tôi. Tôi lập tức cuối xuống hôn lên khoé môi cậu ấy, “Bảo bối ngoan~”, rồi rời đi.

Tôi ngồi ở hàng ghế chờ mà đợi tín hiệu của Lâm Lập, ước chừng qua gần hai mươi phút sau thì cậu ta mới nhắn tin đến, “WC Nam”. Tôi lập tức đứng dậy đi nhanh đến nơi chỉ định. Khi đến nơi thì thấy trên cửa WC đã treo bảng “Đang dọn dẹp”, tôi không chút do dự mở cửa đi vào.

Quả nhiên! Tôi nhanh tay đóng cửa lại tiến vào bên trong. Khi vào trong liền thấy Phương Thanh ngồi chồm hỗm ở giữa, mắt và miệng đều bị che lại. Bên cạnh cậu ấy là Lâm Lập và còn có một nam sinh trạc tuổi Lâm Lập đang đứng một bên quay lại mọi thứ.

Lâm Lập thấy tôi đến thì làm ra động tác hoan nghênh. Tôi nhìn cậu ta rồi lại nhìn đến cậu nam sinh đang cầm máy quay. Lâm Lập nhìn thấy thì cười cười ra vẻ thích thú rồi thì thầm với tôi: “Yên tâm, anh ta là dân chuyên nghiệp.”

Lâm Lập làm tôi càng nghi hoặc. Chuyên nghiệp cái gì? Nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp?

Phương Thanh nghe được có tiếng người nói chuyện, bắt đầu giãy dụa đứng lên, miệng không ngừng ngân nga gọi bậy.  Lâm Lập hướng Phương Thanh mà quát: “Cưng ngoan ngoãn cho anh!”

Phương thanh lập tức liền không động đậy nữa, hướng tiếng nói của Lâm Lập nhu thuận gật đầu.

“Anh lấy khăn trong miệng cưng ra, nhưng cưng nhớ không được la hét, nếu không……” Lâm Lập cầm bút máy chọt chọt lên eo Phương Thanh.

Phương Thanh sợ tới mức liều mạng gật đầu, sắc mặt trắng bệch. Tôi tiến lên lấy cái khăn từ miệng cậu ấy ra.

Miệng vừa được tự do thì Phương Thanh liền vội vàng, run rẩy nói: “Trên người tôi không có tiền. Các anh thả tôi ra đi. Nếu các anh muốn tiền tôi có thể gọi điện thoại cho bạn trai mang tiền đến.”

Thật tốt nhỉ! Lúc nào người đầu tiên cậu ấy nghĩ đến cũng là tôi. Tôi có nên nói cám ơn với cậu ấy không? Lâm Lập nhìn tôi rồi cười cười ra vẻ châm chọc. Vừa rồi tôi còn có chút băn khoăn nhưng nháy mắt chúng đã biến mất không thấy bóng dáng.

Tay của tôi xoa nắn mông Phương Thanh, vì phòng ngừa cậu ấy nhận ra mình mà tôi đè thấp lại giọng nói, “Tiểu mỹ nhân, tụi anh không cần tiền. Tụi anh chỉ muốn tiểu bảo bối như cưng hầu hạ tụi anh thôi. Cưng thấy sao nào?”

“Đừng mà, đại ca! Tôi không phải nữ nhân. Tôi là nam nhân mà, các anh hiểu lầm rồi. Làm ơn thả tôi ra đi!”

Lâm Lập nhanh nhẹn nắm lấy tóc giả của Phương Thanh, làm bộ giật mình nói: “Ta thao! đây là tóc giả, không phải là nam nhân thật chứ?”

Phương thanh tưởng rằng có hy vọng, liền nói: “Đại ca, tôi không lừa gạt các anh mà. Tôi thật là nam nhân.”

“Có phải là nam nhân hay không để anh kiểm tra ngực mới biết được.” Nói xong hai tay Lâm Lập dùng sức kéo lấy hai bên áo Phương Thanh.

“Mẹ nó, thật đúng là hàng giả!” Lâm Lập vừa nói, vừa một bên kéo ra cái áo ngực, làm cho toàn bộ mọi thứ đều phơi bày ra ngoài.

Tôi vuốt ve cái đùi bóng loáng của Phương Thanh, “Không phải nữ nhân thì càng tốt. Chơi bằng tư thế đứng càng dể dàng. Nhìn cưng mặc quần áo nữ nhân thì đã biết được cưng dâm đãng, biến thái như thế nào rồi.”

“Không phải, đừng như vậy……” Phương Thanh có chút kháng cự, nhưng mà âm thanh thật nhỏ và còn có sự cam chịu. Tôi liền biết được cậu ta vô cùng mong chờ lần cưỡng gian này.

“Các người ra chỗ sáng hơn mà làm, nơi này hơi tối.” Lâm Lập mặt không chút thay đổi nói với nam sinh đang quay phim.

Tôi gật đầu với Lâm Lập, đem Phương Thanh kéo ra bên ngoài một chút.

Lâm Lập bắt Phương Thanh hai tay chống đỡ lên tường. Phương Thanh đem váy áo kéo lại bên hông, một mảnh lưng trắng mịn lộ ra ngoài. Lâm Lập ngồi xổm xuống, xốc lên vạt áo của Phương Thanh để nhìn rõ hơn quần lót ren chữ “T” màu hồng. Cậu ta lưu manh huýt sáo, nháy mắt với tôi mấy cái.

Tôi không thèm nhìn Lâm Lập, hướng trên lưng Phương Thanh mà mút liếm.

Lâm Lập móc ngón tay vào quần lót chữ “T”, kéo mạnh rồi buông ra vài lần để nó đánh vào hậu huyệt của Phương Thanh. Mông Phương Thanh bị kích thích đến phát run.

“Thả tôi ra đi, tôi xin các người.” Phương Thanh đối mặt với tường, miệng cậu thì van xin nhưng mông thì lại cứ lắc lư. Số lần dây quần lót quất lên người cậu ấy càng nhiều. Những đường hằn trên rãnh mông ngày càng rõ ràng.

Xem ra cậu ấy vô cùng hoan nghênh việc này. Tôi một bàn tay nắm núm vú của Phương Thanh, dùng ngón trỏ cùng ngón cái nhéo qua nhéo lại. Phương Thanh rên rỉ trong miệng “Đừng, đừng mà. Buông tôi ra,” thanh âm của cậu ấy nhỏ dần.

Lâm Lập chơi đủ cái quần chữ “T” của Phương Thanh thì kéo nó xuống đến mắt cá chân cậu ấy. Cậu ta dùng hai ngón tay tiến thẳng vào tao huyệt của Phương Thanh.

“A, đau quá!”

“Ba!” Lâm Lập dùng sức đáng vào mông của Phương Thanh, cánh mông đầy đặn vì vậy mà không ngừng run rẩy.

“Còn làm bộ gì nữa hả, tao hóa. Trong tao huyệt đều đã ướt đẫm. Xem chừng chỉ có hai ngón tay này tao huyệt ăn không đủ no.” Lâm Lập không ngừng quấy, dâm thuỷ từ nhục huyệt theo trừu động của ngón tay mà chảy ra không ít, thậm chí còn phát ra tiếng nước dâm mĩ. Khẳng định là chỗ đó đã bắt đầu chảy nước khi tôi chọc ghẹo trong khi xem phim.

“Đừng chọt nữa, sẽ có cảm giác, a…… Đừng làm như thế mà.” Eo của Phương Thanh bắt đầu xoay. Tôi càng dùng sức xoa nắn hai cái núm vú đã dựng đứng của cậu ấy rồi há miệng cắn thật mạnh. Lưng Phương Thanh ưỡn lên thành một đường cong khêu gợi vì sướng.

Cậu nam sinh cầm máy quay vẫn nghiêm túc quay lại không sót góc độ nào. Quả thật như Lâm Lập nói, đúng là rất chuyên nghiệp.

Lâm Lập đã cắm vào được ba ngón tay. Nếp uốn ở hậu huyệt của Phương Thanh càng ngày càng không chống đỡ được sự khuấy động. Dâm thuỷ dính hết lên cửa huyệt làm nó sáng bóng lên dưới ánh đèn.

“Nước thật nhiều, vừa thấy là biết thường xuyên bị thao. Còn nói mình là nam nhân, cưng xem có nam nhân nào giống như cưng vừa bị người khác đùa bỡn thì đã chảy tao thuỷ lênh láng không?”
“A a…… đâm sâu nữa, a…… Còn muốn đâm sâu vào!” Bản tính dâm loàn của Phương Thanh cuối cùng cũng lộ hết ra ngoài. Tôi sờ đến dương v*t của cậu ấy, không ngoài dự đoán mã mắt đã vô cùng trơn ướt.

Lâm Lập rút ngón tay ra, phát ra một tiếng “ba”. Cái miệng nhỏ nhắn không còn cái gì để ăn lập tức cơ khát mà mấp mấy.

“Anh chơi trước hay tôi chơi trước?” Lâm Lập hỏi ý kiến của tôi.

Tôi lúc này đã cứng rắn, nhưng vẫn muốn nhìn Lâm Lập thao Phương Thanh trước, nên ra hiệu cho cậu ta tiến lên. Lâm Lập vừa nghe lập tức lấy kê ba ra, dùng đại quy đầu cọ xát huyệt khẩu đã sưng đỏ của Phương Thanh. Cậu ta còn bắt lấy mông của Phương Thanh kéo mạnh về phía mình.

“Mau tiến vào thao tôi. Đại ca à cầu anh!” Phương Thanh dùng đầu lưỡi hồng uyển chuyển liếm khoé miệng. Mông cậu ấy không ngừng hướng kê ba Lâm Lập mà cọ lên cọ xuống.

Lâm Lập bóp lấy hai cánh mông của cậu ấy, “Thật là tao! Hôm nay anh liền chơi chết cưng!” Sau đó không có nửa điểm trình trệ mà dùng kê ba của mình đâm mạnh vào nhục huyệt Phương Thanh.

“A ~~ Thật là lớn!” Phương Thanh bị thao tiểu huyệt càng ngày càng ẩm ướt. Ánh mắt phiếm lệ không thể nào che được tính cách dâm đãng của mình.

“Nói! Anh thao thích hay bạn trai của cưng thao thích hơn?”

“Ân…… Anh thao thích, thật là sâu quá! Em còn muốn…… Ân!”

Lâm Lập một bên cử động eo một bên hướng tôi cười thị uy. Âm nang đánh vào cặp mông trắng của Phương Thanh làm cho nó đỏ lên một mảnh.

Tôi không muốn lại từ miệng Phương Thanh nghe được những lời nói làm mình không vui. Tôi kéo người cậu ấy lên, nắm lấy cằm, rồi đem côn th*t đã cứng nhét vào trong miệng của Phương Thanh.

“Ôi” Phương Thanh bị tôi làm cho sặc. Cậu ấy liền dùng đầu lưỡi liếm lên quy đầu của tôi. Đầu cậu ấy theo nhịp mà đong đưa. Tôi cùng Lâm Lập một trước một sau thao cậu ấy thật thích. Bỗng nhiên tôi nghe được tiếng cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra.

Lâm Lập giống như không có việc gì tiếp tục trừu động. Tôi dừng lại rồi nhìn ra hướng cửa.

Quả nhiên là tên mập ngồi cạnh Phương Thanh trong phòng chiếu phim! Hắn đưa đầu vào xem xem, đương nhiên là nhìn thấy chúng tôi. Hắn bị làm cho sợ ngây người, nhanh chóng lấy lại tinh thần xoay người muốn chạy.

Tôi lập tức rút  kê ba từ miệng Phương Thanh ra vì muốn bắt lấy tên mập mạp kia. Ai ngờ tên mập kia chạy không được một hai bước đã liền bị nam sinh quay phim bắt lại, ném hắn lên tường.

Nam sinh một tay vẫn còn cầm máy quay một tay kia nhanh chóng đóng cửa lại rồi cho tên mập kia một cước thật mạnh. Động tác lưu loát, gương mặt không gợn sóng, cả một cảnh quay cũng không bị bỏ lỡ. Nam sinh đó quả là như lời Lâm Lập nói, thật chuyên nghiệp nha.

Tên mập mạp ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, miệng còn lặp đi lại lại “Tôi không phát hiện ra gì cả. Tôi cái gì cũng chưa thấy.”

Phương thanh lúc này đã muốn quên chính mình đang bị cưỡng gian, eo lắc qua lắc lại, mông cũng bị Lâm Lập thao cong lên. Nước bọt ở khéo môi Phương Thanh còn chảy xuống vì lúc nãy khẩu giao cho tôi.

“Thao tôi, a ~ a ~ thao tôi đi. Không được, tôi muốn bắn! a ~ a~!” Âm thanh dâm đãng một tiếng rồi một tiếng lại vang lên.

Sau vài cái đâm thật sâu của Lâm Lập thì toàn thân Phương Thanh co rút rồi một cỗ tinh dịch bắn ra ngoài. Phương Thanh đã không còn tâm trí nào mà chống đỡ nữa, hoàn toàn xụi lơ trên mặt đất hưởng thụ khoái cảm sau khi cao trào.

Lâm Lập cầm kê ba dính đầy tao thuỷ của Phương Thanh đi về phía tên mập rồi lớn tiếng nói: “Mày đừng ở đó mà lãi nhải nữa, thằng mập chết tiệt!”

Tên mập nghe được thì sợ đến lập tức ngậm miệng lại “Tôi không nhìn thấy gì hết”. Hắn sợ sệt nhìn Lâm Lập.

Lâm Lập dùng mũi giày đá đá lên mặt tên mập: “Hiện tại tao cho mày hai sự lựa chọn. Một, ở đây nghe lời góp vui cho bọn anh. Hai, tao đem mày đánh cho đến bất tỉnh rồi chụp hình lại. Mày chọn cái nào?”

Tên mập liếc nhìn qua gương mặt dâm đãng của Phương Thanh và quần áo đã bị xé rách của cậu ấy thì liền nhanh chóng trả lời: “Thứ nhất. Đại ca, tôi chọn cái thứ nhất.”

Lâm Lập thu hồi chân, vỗ vỗ tay, nhướn mày cười cười với tôi. Tôi không thèm để ý đến vẻ mặt đắc ý của cậu ta mà từ mặt đất nâng Phương Thanh dậy.

“Ân ~” Phương Thanh dựa vào và không ngừng dùng đùi cọ cọ kê ba của tôi. Cậu ấy vươn ra đầu lưỡi hồng rồi liếm lên cằm của tôi, “Đại ca tôi còn muốn. Mông của tôi ngứa quá, cầu anh mà!”“Thao!” Tôi gầm lên, vươn tay sờ đến tao huyệt của Phương Thanh. Tao huyệt vốn căng chặt nhưng vừa rồi đã được Lâm Lập khai mở nên bây giờ đã mềm mại vô cùng. Ngay cả nếp uốn cũng ướt nhẹp dịch ruột non. Tôi cũng không cần khuếch trương cậu ấy làm chi mà trực tiếp nâng một chân cậu ấy lên, đem kê ba một phát đâm vào.

Phương Thanh bị kích thích kêu lên, tao huyệt ẩm ướt lập tức quấn quít côn th*t của tôi. Nó giống như cái miệng nhỏ nhắn hút lấy kê ba của tôi. Tôi bắt đầu ba cạn một sâu mà thao cậu ấy.

Lâm Lập xem tôi thao Phương Thanh thì bĩu môi, tự giác đi đến liếm lộng phía sau cổ Phương Thanh. Hai tay Lâm Lập cũng không nhàn rỗi mà xoa nắn đầu v* cương cứng và cái mông phì nhiêu của Phương Thanh.

Nam sinh quay phim cũng tiến lại gần để quay. Mặt y nghiêm túc không phảng phất một chút kích tình nào. Dường như chúng tôi dâm loạn cỡ nào cũng không làm ảnh hưởng đến cậu ta. Thế mà tên mập đã bắt đầu rục rịch. Hắn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào chỗ chúng tôi. Đũng quần của hắn đã cộm lên, miệng thì không ngừng nuốt nước bọt.

“Thằng mập mày lại đây cho tao!” Lâm Lập gọi lớn.

Tên mập bị gọi thì sửng sốt, sau đó nhanh chóng đến gần. Gương mặt tròn trịa của hắn cười lên một nụ cười đầy nịnh nọt.

“Tao cho mày được lợi. Mày, đem tiểu huyệt của tao hoá này liếm ướt cho tao. Như vậy tao mới dễ dàng vào.”

Tôi nghe có chút sinh khí, tuy rằng Phương Thanh thiên nhân kỵ vạn nhân thao, dâm loàn đến mức nào thì tôi cũng không muốn tên mập mạp này chơi cậu ấy. Tôi trừng Lâm Lập nói: “Cậu đừng được nước rồi làm tới!”

Lâm Lập nói nhỏ vào bên tai tôi: “Trần tiên sinh à, anh yên tâm. Tôi chỉ kêu hắn liếm Phương Thanh thôi mà. Tôi biết anh thương tiếc Phương Thanh”. Vẻ mặt tươi cười của cậu ấy có ba phần đắc ý, ba phần kia cũng là đắc ý, còn ba phần còn lại là mềm mỏng, còn có vài phần khêu gợi.

“Chỉ cần liếm, không cho mày làm gì khác. Có nghe hay không?” Lâm Lập nắm tóc của tên mập uy hiếp.

“Dạ hiểu, dạ hiểu!” Tên mập vội vàng gật đầu, sau đó vươn đầu lưỡi dày ra mà liếm lên nơi kết hợp của tôi và Phương Thanh.

Một bên tôi không ngừng thao, một bên Lâm Lập châm ngòi, hơn nữa còn bị tên mập liếm huyệt khẩu mẫn cảm, Phương Thanh thích đến như lên thiên đường. Tiểu huyệt không ngừng mấp máy đè ép côn th*t của tôi, miệng há to, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống, vô ý thức a a lãng kêu.

“Được rồi, cậu vào đi!” Tôi đẩy tên mập đang cố liếm mút âm nang Phương Thanh ra   rồi rống lên với Lâm Lập.

Lâm Lập “Chậc chậc” hai tiếng chen vào hai ngón tay. Cậu ta xoa xoa tràng bích đã bị thao qua của Phương Thanh vài cái thì liền rút tay ra để thay vào đó bằng kê ba. Cậu ta để kê ba ở trước miệng cửa huyệt đã có phần nới lỏng, thừa dịp Phương Thanh không chú ý mà đâm vào.

“A! Đau. Đừng tiến vào mạnh như vậy mà, đau quá!” dương v*t của Phương Thanh vì đau mà có phần mềm đi. Tôi sợ làm Phương Thanh đau, nên vội vàng  nắm lấy dương v*t của cậu ấy vuốt ve an ủi.

Lâm Lập không đợi Phương Thanh thích ứng liền bắt đầu trừu động, mỗi lần sáp vào đều đẩy người Phương Thanh về phía kê ba của tôi. Tôi không thèm quản cậu ta có cố ý làm vậy hay không. Đến lúc Phương Thanh bắt đầu vì sướng mà rên rỉ thì kê ba của tôi cũng đã cương cứng.

Lãng huyệt của Phương Thanh sít chặt muốn chết. Một căn côn th*t thôi cũng đã đủ làm tràng nhục mấp máy không ngừng, dâm dịch chảy ra lênh láng, âm mao ướt nhẹp một mảnh, dính dính trên bụng tôi. Tiếng nước “phốc xuy phốc xuy” cùng tiếng thân thể “ba ba” đánh vào nhau tạo nên âm thâm kích thích tai người nghe.

Lâm Lập điên cuồng thao tao huyệt của Phương Thanh. Mỗi cú đẩy làm cho Phương Thanh sít chặt thêm lên kê ba của tôi. Hai cái kê ba không ngừng ma sát, nhục huyệt của Phương Thanh bị thao nóng như phát hoả.

“Thích quá, muốn bị thao chết, a ~~ a, không được, mau đâm vào nữa, còn muốn sâu nữa, uhm!” Phương thanh lại phóng đãng kêu rồi, cưỡng gian lần này xem ra lại biến thành hợp gian.

“Thật con mẹ nó, rất dâm đãng! Thao chết cưng!” Lâm Lập một bên trừu sáp nhanh hơn, một bên vươn ra một bàn tay vuốt ve thắt lưng của tôi.

Tôi không biết cậu ta có dụng ý gì, híp mắt nhìn về phía cậu ta.

Ánh mắt Lâm Lập sáng lên, từ phía sau Phương Thanh chậm rãi đi về phía tôi. Khuôn mặt trai trẻ của cậu ta sau khi trải qua vận động kịch liệt mà đổ ra một tầng mồ hôi thật quyến rũ.

Nói đi nói lại thì cũng không thể thừa nhận trên người Lâm Lập mang theo một mị lực khó cưỡng. Lâm Lập kề mặt mình đến gần bên tôi khoảng chừng một tấc thì dừng lại rồi dùng thanh âm khàn khàn, trầm ấm mà nói: “Trần ca ~”

Thật con mẹ nó quá gợi cảm! Tôi nhịn không được ở trong lòng cảm thán. Lâm Lập thấy tôi không có động tác gì thì chớp chớp mắt, lại gọi một tiếng “Trần ca ~”. Thao! Tôi thừa nhận tôi bị cậu ta mê hoặc rồi. Tôi một ngụm cắn bờ môi mát lạnh của Lâm Lập, chà đạp đôi môi của cậu ta bằng miệng mình. Tôi dùng một tay còn lại ôm lấy sau lưng của cậu ta, dùng sứx đè ép thân hình cậu ta lên người mình. Bởi vì làm như vậy mà hai căn côn th*t chặt chẽ cùng nhau trạc lộng chỗ mẫn cảm của Phương Thanh. Phương Thanh chịu không nổi mà kêu to.

Lâm Lập cũng không cam chịu yếu thế, đầu lưỡi vói vào miệng của tôi miệng liếm lộng răng nanh. Hai người chúng tôi ai cũng không nhắm mắt lại, thời điểm này khiến tôi không khỏi nhớ lại sự việc ở bệnh viện lần đó. Nháy mắt đã khiến cho máu sôi trào thẳng lên óc. Đầu lưỡi của tôi và Lâm Lâp quấn lấy cùng một chỗ, kích thích đến nỗi làm cho đầu óc của tôi không còn minh mẫn.

Tôi cảm giác được kê ba của Lâm Lập không ngừng trướng đại, gân xanh nổi lên. Quy đầu dùng lực đâm mạnh tràng nhục của Phương Thanh, kéo kê ba của tôi cùng hướng hoa tâm của Phương Thanh mà xỏ xuyên.

“Không được, bị thao thủng mất, tôi muốn bắn ~ a a ~~ a!” Phương Thanh toàn thân không ngừng run rẩy, tao huyệt gắt gao hút lấy côn th*t của chúng tôi. Tôi cảm thấy môi đột nhiên tê rần, ngay sau đó một hơi nóng phun lên kê ba của tôi. Vậy là Lâm Lập đã xuất tinh. Không đợi tôi mở miệng cười nhạo, Lâm Lập đã vươn ra một bàn tay xoa nắn bao tinh hoàn của tôi. Tôi không nhịn được cũng bắn đi ra.

Phương Thanh cũng vì vậy mà cao trào. Trước sau trải qua hai lần bắn tinh của chúng tôi đã  kích thích sự cao trào của cậu ấy. Dâm dịch của cậu ấy bắn ra ướt một mảnh trên bụng tôi.

Lâm Lập bắn tinh rất nhiều còn không biết thỏa mãn dùng đầu lưỡi liếm mút môi của tôi. Tôi nhẹ nhàng đẩy cậu ta ra, chậm rãi rút côn th*t đang chôn trong người Phương Thanh ra. Lâm Lập thấy tôi không có ý định tiếp tục cũng rút ra. Phương Thanh cả người mềm yếu nằm nghiêng ở trên đất, tinh dịch trắng đục không ngừng từ tao huyệt của cậu ấy chảy ra đầy mặt đất.

Nam sinh cầm máy quay phim vô cùng chuyên nghiệp kia ngồi xổm trên mặt đất quay lại cảnh tinh dịch đang chảy ra từ người Phương Thanh. Trên mặt cậu ta từ đầu đến giờ một tia tình dục cũng không nhìn thấy. Cho phép tôi một lần nữa cảm thán: Qủa thật là quá chuyên nghiệp đi!!

Tên mập ngồi dưới đất thở, nơi đũng quần ướt một mảnh.

Tôi vỗ vỗ bả vai Lâm Lập nói:“Đem quần áo của cậu cho tôi.”

Lâm Lập không hiểu cho lắm, bất quá vẫn là nghe lời của tôi mà cởi áo ra. Tôi tiếp nhận quần áo đem chúng quàng lên trên người của Phương Thanh. Dù sao thì váy của Phương Thanh đã bị Lâm Lập xé hỏng, tôi không thể để Phương Thanh trong tình trạng này mà đi về nhà.

Lâm Lập cau mày nhìn tôi quàng áo lên người Phương Thanh mà không nói gì.

Chúng tôi cùng nam sinh quay phim nói chuyện với nhau một chút rồi lôi tên mập đi ra khỏi WC. Bởi vì tôi đã hẹn với Phương Thanh hồi nãy đi trước. Một lát sau tôi thấy Phương Thanh khoác trên người áo của Lâm Lập, bên trong là bộ váy kia khập khiễng đi ra. Tôi nhanh chóng tiến đến ôm lấy cậu ấy, hỏi: “Em làm sao vậy? Anh tìm em nửa ngày.”

“Không có việc gì, vừa rồi váy của em bị hư, có người hảo tâm cho em mượn áo che lại.” Phương Thanh mỉm cười giải thích với tôi.

Tôi cái gì cũng không có nói thêm, ôm cậu ấy rời khỏi rạp chiếu phim.

Ngày hôm sau tôi lại nhận được bưu kiện từ Lâm Lập. Ngoại trừ cái đĩa bên trong thì còn một tấm hình. Nhân vật bên trong tấm hình không phải Phương Thanh mà là tôi và Lâm Lập. Đó là lúc tôi và Lâm Lập cùng nhau hôn môi, mặt sau của hình còn có một dòng chữ nhỏ: “Trần ca à, anh không cảm thấy vui sướng sao?”

Tôi ngây ngốc nhìn ảnh thật lâu mà vẫn không hoàn hồn lại được.

Quyển 1 - Chương 8

Edit: Tiểu Mộng

Beta: LengkengYJs

Người ta thường nói ban ngày nghĩ gì nhiều thì đêm mơ thấy nấy thật là đúng. Có thể là ý nghĩ muốn lăng nhục Phương Thanh của tôi quá mức mạnh mẽ mà ngay cả đến khi ngủ cũng mơ thấy nó.

Tôi chỉ nhớ rõ viết xong báo cáo thì cũng đã mười hai giờ đêm, Phương Thanh đã ngủ. Tôi nằm ở phía bên kia giường, chỉ chốc lát liền buồn ngủ. Sau đó tôi mơ mơ màng màng phát hiện mình đang mặc trên người một bộ đồng phục nhân viên phục vụ đứng giữa phòng ăn tráng lệ của một nhà hàng.

Chính giữa phòng ăn của nhà hàng có đặt một cái bàn rất lớn, nằm trên mặt bàn là một  thân thể trần trụi. Chung quanh cái bàn tròn có vài người phục vụ vội vàng đem sushi và hoa quả đặt lên trên cơ thể trần trụi.

Tôi thao! Không thể nào, ăn yến tiệc trên người mẫu khoả thân!

Không đợi tôi kinh ngạc xong thì liền nghe có người bảo tôi:“Trần Bân, lại đây giúp nào!” Tôi hai lời chưa nói liền đi đến chiếc bàn tròn.

Phương Thanh mặt ửng đỏ nằm ngửa ở chính giữa cái bàn tròn, trước ngực cùng bụng đều là thức ăn. Nhất là hai đầu v* đều được phủ đầy hoa bách hợp và những miếng kiwi đã được cắt tỉa. Núm vú ở giữa giống như là nhuỵ hoa làm người nhìn thèm nhỏ dãi. Ngọc hành của cậu ấy cũng có xu thế ngẩng đầu, hoa quả càng xếp lên người cậu ấy thì nó càng nhếch lên. Một người phục vụ cầm lấy sốt cà chua trực tiếp nhiễu lên ngọc hành đã đứng thẳng của Phương Thanh. Cậu ấy bị kích thích “A” kêu một tiếng.

“Còn dư nho, để đâu cho tốt bây giờ?” Người phục vụ bên cạnh hỏi tôi.

Tôi nhận lấy quả nho rồi nói:“Để cho tôi đi!” Nói xong tôi liền tách mở hai chân Phương Thanh ra, đem từng quả nho mộtbỏ vào trong huyệt động của Phương Thanh. Tao huyệt cơ khát nuốt nho đến cuối cùng ngay cả ngón tay của tôi cũng muốn nuốt vào. Cậu ấy dùng tràng nhục mềm mại cắn nhanh ngón tay của tôi, không muốn cho tôi rút ngón tay ra.

Sau khi những người phục vụ chuẩn bị xong mọi thứ thì liền đứng sang một bên. Sáu người đàn ông là khách mời ngồi vây quanh bên bàn tròn chuẩn bị dùng bữa.

Bọn họ mỗi người trong tay một đôi đũa, gắp những miếng thức ăn trên người Phương Thanh. Đôi khi họ lại dùng sốt cà chua trên ngọc hành của Phương Thanh làm đồ chấm cho thức ăn. Phương Thanh cắn môi toàn thân không khỏi run rẩy. Âm mao dính nước chấm tạo thành một chỗ lầy lội, càng tăng thêm vị dâm mỹ.

Một vị khách trung niên dùng chiếc đũa kẹp lấy cái núm vú to đã sưng đỏ. Phương Thanh không nhịn xuống được mà rên lên.

“Thật có lỗi! Tôi tưởng là hoa anh đào. Vừa lớn vừa có màu hồng đẹp mắt, nam nhân rất ít người có đầu v* dâm đãng như thế.” Y nói xin lỗi nhưng trong giọng nói chẳng có một ý tứ xin lỗi nào, mà còn tiếp tục dùng đầu đũa chèn ép đầu v* của Phương Thanh.Người nam nhân ngồi đối diện người khách trung niên hết nhìn đầu v* bên phải rồi đầu v* bên trái, nói,”đầu v* của bên anh đã lên màu đẹp mắt thế rồi mà bên tôi vẫn chưa, tôi phải chơi nó thêm một chút mới được.” Nói xong liền cuối đầu một ngụm hàm trụ núm vú của Phương Thanh mà liếm cắn.

Phương Thanh vốn dĩ là người rất mẫn cảm, bây giờ lại bị người khác đùa bỡn chỗ mẫn cảm như thế, vậy nên tình dục như thủy triều dâng trào không ngừng. Cậu ấy khắc chế không được mà rên rỉ, mã mắt càng chảy ra nhiều tao thủy, xen lẫn trong sốt cà chua.

Vị khách ngồi ở bên chân Phương Thanh cầm đũa chọt ngọc hành thấm đầy sốt cà chua rồi dùng một chiếc bánh mì quyệt lên, “Lần này sốt cà chua có vị đặc biệt, hương vị không giống bình thường.” Chỉ dùng chiếc đũa thôi mà đã quá nghiện, vị khách đứng lên rồi cuối xuống hàm trụ lấy quy đầu của Phương Thanh mà ra sức hút mạnh.

Phương Thanh lộ ra dáng vẽ phóng túng, cái eo không tự giác mà hướng đến cái miệng của vị khách kia. Cậu ấy thích đến nỗi hai bàn tay mở ra, run rẩy áp chặt lên mặt bàn.

Ba vị khách còn lại cũng bắt đầu rời khỏi chỗ ngồi, tách ra hai chân Phương Thanh để chuẩn bị nhấm nháp mỹ vị ở đùi cậu ấy.

Một vị khách cường tráng dùng chiếc đũa đâm chọc ở cái đùi non nớt của Phương Thanh, quay đầu nói với những người khác:“Da thịt rất có độ co dãn, vị nhất định sẽ rất ngon, tôi phải nếm thử mới được.” Nói xong y vùi đầu cắn vào bắp đùi của Phương Thanh mà hấp liếm. Hai người thực khách kế bên đương nhiên không chịu nhàn rỗi ngồi nhìn. Họ dùng đũa đâm chọc vào miệng tao huyệt của Phương Thanh, đem mỹ thực bên trong moi ra ngoài.

Vị khách cường tráng nhìn động tác của hai người kia mà lắc đầu nói, “Chỉ như vậy làm sao mà có thể ăn được mỹ vị ngon nhất chứ,” Y chỉ vào huyệt khẩu đang mấp máy của Phương Thanh tiếp tục nói: “Đây là chỗ chứa thức ăn thượng đẳng nhất, đương nhiên phải dùng miệng đem thức ăn hấp ra mới sẽ không đánh mất độ ấm của cơ thể, các người xem tôi này.”

Chỉ thấy y vươn ra đầu lưỡi dài đem nếp uốn của Phương Thanh liếm một vòng. Huyệt khẩu mấp máy càng kịch liệt khi đầu lưỡi y đâm thẳng vào tràng bích, miệng không ngừng dùng lực ở trên tao huyệt mà hút. Thắt lưng của Phương Thanh liền trở nên mềm nhũn, giống như bị người khác hút hồn mà “A a” lãng kêu. Chỉ chốc lát vị khách tráng kiện kia liền đem một quả nho hút vào trong miệng, sau đó cắn chặt nó trưng bày thành quả cho những người khác xem.Những vị thực khách khác thấy như thế cũng không đùa giỡn núm vú và ngọc hành của Phương Thanh nữa mà thay phiên nhau chui đầu vào mông của cậu ấy, dùng miệng liếm hấp tao huỵêt cơ khát. Thức ăn ngon cứ như thế mà được hút ra từ tràng đạo.

Tao huỵêt của Phương Thanh sáng sớm liền dâm đãng nở hoa. Cậu không nhịn được mà nâng mông, đem cánh mông trắng mịn, phì nhiêu hướng mặt những vị khách mà cọ cọ. Ngọc hành thẳng tắp nhếch lên dính đầy dâm dịch, miệng cũng rên to “Khách nhân, a ~ làm ơn nhấm nháp tao huyệt của em đi, a! Còn muốn, liếm sâu vào một chút nữa đi!”

Nhựng người phục vụ như chúng tôi chỉ có thể đứng một bên mà nhìn. Cảnh tượng trước mắt làm cho tính dục người xem được châm ngòi đến hết mức.

Chỉ chốc lát cảnh tượng trước mắt liền trắng trợn đổi thành một vị khách nằm ngửa trên mặt đất. Phương Thanh ngồi khoá lên dương v*t của y mà lắc lư cái eo trắng mịn của mình, trước mắt cậu ấy còn có hai côn th*t nổi cộm gân xanh. Phương Thanh tràn đầy say mê mà vươn ra đầu lưỡi hồng liếm lên côn th*t, trượt lên trượt xuống mà hút lấy quy đầu. Hai tay của cậu ấy không ngừng chăm sóc cho những côn th*t còn lại. Một vị khách tráng kiện khác lại ngồi chồm hổm phía sau mông Phương Thanh mà trừu cắm.

Tiếp theo đó thì cảnh tượng đổi thành Phương Thanh nằm úp sấp, quỳ trên mặt đất. Vị khách trung niên ở mông Phương Thanh mà thao tao huyệt, vị khách tráng kiện cắm côn th*t của mình vào cái miệng nhỏ xinh của cậu ấy. Bởi vì côn th*t quá lớn mà khoé miệng của Phương Thanh không ngừng chảy nước bọt, trong mắt cậu ấy còn ánh lên tràn ngập vui thích. Hai nam nhân khác đem côn th*t chà xát bên nách Phương Thanh, còn hai người còn lại bắt lấy bàn chân trắng noãn của Phương Thanh mát xa dương cụ đã cương cứng lên của mình.

Sau đó họ bắt Phương Thanh dùng một chân mà đứng trên mặt đến, một chân khác thì bị họ nâng lên. Ở tư thế này để nam nhân cắm côn th*t vào, tao huyệt chống đỡ trước sau hai căn đại nhục bổng ngay cả nếp uốn cũng chẳng còn. Tao thuỷ giữ lại không được mà nhỏ thành giọt, tạo thành tiếng, rơi đầy trên đất. Phương Thanh bị một người nắm lấy cằm, quay đầu cậu ấy về phía sau mà kích tình liếm hôn. Những người khác không phải dùng côn th*t đâm chọt núm vú Phương Thanh thì là dùng côn th*t đánh lên bụng cậu ấy. Cả người Phương Thanh nghiễm nhiên bị người xem là chỗ để vui đùa, giải thoát dục vọng.

Tôi hưng phấn đến côn th*t nhảy dựng lên, vừa định dùng tay để giải toả thì liền nghe được có tiếng người kêu tôi: “Trần Bân? Trần Bân à?” Tiếp theo là một bàn tay nhỏ nhắn cố gắng lây động người tôi.

Tôi có chút không tình nguyện mở to mắt, Phương Thanh khoác trên người áo ngủ dài rộng, ngồi ở bên giường, ôn nhu nhìn tôi mỉm cười, “Đồ đại lười. Anh rời giường đi, em đã làm tốt bữa sáng chờ anh rồi … A!!”

Tôi một phen kéo lấy Phương Thanh, đem cả người cậu ấy áp đảo trên giường. Tôi cởi bỏ áo ngủ trên người cậu ấy, tách ra hai chân rồi đem côn th*t to lớn đã cương cứng cắm thẳng vào cúc nguyệt của Phương Thanh.

Phương Thanh giật mình mà mở to miệng, theo lực động của tôi mà mắt đã trở nên mơ màng. Ngoan ngoãn nằm trên giường tuỳ ý cho tôi muốn làm gì thì làm.

Sau đó Phương Thanh hỏi tôi vì cái gì mà hưng phấn, tôi chỉ nhún nhún vai tỏ ra không có gì quan trọng. Tôi giải thích rằng người ta năm mới còn ăn sủi cảo, tôi cũng phải lâu lâu cho huynh đệ của tôi được ăn mặn chứ.  (Ý anh là xem người khác lăng nhục em hoài, lâu lâu cũng phải ăn em một lần cho thay đổi khẩu vị ^^)

Phương Thanh lấy tay xoa nơi riêng tư của tôi, uy hiếp tôi nói lời thật. Tôi cợt nhả nói tôi mơ thấy cậu ấy bị sáu người luân phiên đùa giỡn vì thế mà hạ thân liền cứng rắn. Phương Thanh nghe xong thế nhưng không có giận, chỉ là đỏ mặt hung hăng ấn mạnh lên thắt lưng của tôi rồi nhỏ giọng mắng yêu “biến thái”. Cuối cùng cậu ấy cũng không nói thêm gì. Tôi có chút kinh ngạc cũng có chút hưng phấn. Đã như thế thì tôi về sau lăng nhục cậu ấy có thể càng quá phận một chút.

Quyển 1 - Chương 9

Edit: Tiểu Mộng

Beta: LengkengYJs

Từ khi biết Phương Thanh không để ý đến giấc mộng hôm nọ của tôi thì mong muốn lăng nhục cậu ấy của tôi càng tăng. Ví dụ như tôi sẽ khiến Phương Thanh khoả thân đi lau cửa kính trong nhà, bắt cậu ấy mặc chiếc áo mỏng manh cùng quần soóc ngắn cũn cỡn đi đóng tiền thuê nhà. Thậm chí tôi còn chụp những hình ảnh nơi riêng tư nhạy cảm của cậu ấy phóng to, rồi treo trong phòng khách và phòng ngủ. Phương Thanh chẳng những không có tức giận ngược lại còn rất phối hợp và vô cùng thích thú. Khi cậu ấy phát hiện tôi ở dưới tình huống như vậy có thể hưng phấn thì càng cổ vũ để tôi đùa bỡn cậu ấy nhiều hơn. Thấy Phương Thanh dâm đãng như vậy làm tôi vừa vui sướng vừa tức giận.

Địa điểm gần đây nhất mà chúng tôi làm tình là ở ban công. Chọn nơi đó vì tôi phát hiện người đàn ông ở tầng lầu đối diện hay dùng kính viễn vọng để xem lén những trận mây mưa của chúng tôi. Vì thế tôi quyết định để hắn dễ dàng thực hiện thú vui của mình hơn khi đem Phương Thanh trực tiếp ra ngoài ban công làm để cho hắn xem đã nghiền.

Ngày đó khi dục vọng của tôi và Phương Thanh lên đến đỉnh điểm thì liền thấy sắc quỷ đó tại cửa sổ hướng chúng tôi mà nhìn. Tôi xé mạnh áo sơmi của Phương Thanh, đem cậu ấy áp lên mặt cửa kính mà thượng. Hai khoả đầu v* to của Phương Thanh bị thuỷ tinh ma sát qua lại mà nhanh chóng sưng lên. Chúng nó giống như hai trái táo đỏ đầy cám dỗ làm người khác hận mà không thể ngậm vào miệng mà ăn một phen. Tôi thấy sắc quỷ đối diện lập tức vươn ra đầu lưỡi liếm liếm môi, đầu từ trong cửa sổ vươn ra, nhìn không chớp mắt quan sát hiện trường GV miễn phí này.

Phương Thanh có chút thẹn thùng, quay đầu nhìn về sau lưng nói với tôi: “Trần Bân, đối diện còn có người nhìn, làm như vậy sẽ không tốt đâu anh.”Tôi xỏ xuyên tiểu huyệt cậu ấy, làm càn cười, “Em không phải được càng nhiều người nhìn thì sẽ lại càng hưng phấn sao? Nhìn này, mới có một chút mà mông em đã ướt đẫm, nửa bàn tay của anh dính đầy tao thuỷ của em. Bảo bối à, anh nói đúng không nào?” Nói xong tay tôi dùng sức ấn thật mạnh vào tao tâm, cái eo tinh xảo của cậu ấy liền mềm nhũn, mông hướng về tay tôi, “Nhưng như vậy thật là mắc cỡ quá, Trần Bân, anh thật là xấu, chỉ toàn ăn hiếp người ta.”

Tuy rằng Phương Thanh nói như vậy nhưng cái eo nhỏ bắt đầu không tự chủ được, mặt hướng về phía ngoài cửa sổ, đôi mắt đẹp nhắm chặt, đôi môi hơi hơi mở ra, đưa ra cái lưỡi hồng liếm liếm dường như cố ý câu dẫn tên sắc quỷ đang xem trộm.

Tôi một bên thỏa mãn Phương Thanh một bên quan sát tên sắc quỷ đối diện. Đũng quần của hắn đã bắt đầu trướng lên, vẻ mặt bỉ ổi không ngừng quan sát chúng tôi. Tôi cúi người xuống nói bên tai Phương Thanh: “Bảo bối, mở mắt ra, em xem người đàn ông bên kia đang nhìn trộm em kìa. Em nói xem chúng ta nên đứng ở tư thế nào để hắn có thể  thấy được rõ nhất.”Phương Thanh chậm rãi mở ra đôi mắt phiếm tình, nhìn nam nhân đối diện cách đó không xa, rồi bất chợt rên lên thật to. Tiểu tao huyệt cắn chặt ngón tay của tôi, bên trong tràng nhục mấp máy càng kịch liệt hơn. Tao hóa này bị người xem đến vô cùng hưng phấn. Tôi nâng mông cậu ấy lên rồi dùng hai tay tách mở cái mông căng tròn khiến nộn huyệt bên trong bại lộ ra cho người khác có thể chiêm ngưỡng.

“A…… Trần Bân, hắn sẽ nhìn thấy tao huyệt của em mất, a!” Phương Thanh đem mông nâng càng cao, giống như sợ người khác không nhìn thấy hết được tiểu huyệt của cậu ấy xinh đẹp đến dường nào.

Người đàn ông kia không nghĩ tới chúng tôi sẽ hào phóng như vậy cho hắn xem đã mắt thì thôi. Hắn giật mình há to miệng, sau đó nhanh chóng một tay cầm lấy kính viễn vọng, một tay vói vào đũng quần bắt đầu thủ dâm.

Thao! Cự ly gần như vậy rồi mà còn dùng kính viễn vọng để xem. Bộ muốn ngay cả lỗ chân lông cũng xem thấy sao!

Tôi thầm mắng, tức giận mà bắt lấy eo của Phương Thanh ép sát lên mặt thuỷ tinh. Đè cánh mông phì nhiêu, nhiều nước ở sát trên mặt thuỷ tinh mà thao lộng để cho sắc quỷ kia xem cho đủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau