LÃNG KHÁCH VÔ DANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lãng khách vô danh - Chương 96 - Chương 100

Chương 91

*Đùng* sau va chạm gã điên vẫn là người bị đẩy bay ra, nhưng lần này hắn rất nhanh lấy lại thăng bằng, trên người cũng không có vết thương nào. Tính ra tổn thất thực tế thì chỉ có Tài Gia Thần mất 1 thanh kiếm thôi, hai người lại rất nhanh lao vào nhau ầm ầm giao tranh, dù chiêu của gã điên hung hãn cỡ nào thì đều bị bạo kiếm của Tài Gia Thần đẩy lui, sức bạo của linh kiếm vốn luôn là chiêu thức mạnh nhất mà kiếm đó có thể thi triển. Sau vài hiệp vật lộn Tài Gia Thần cũng nhận ra chỉ với bạo những thanh kiếm thì chẳng thể nào trọng thương được đối thủ chứ đừng nói giết, thế là hắn ta quyết định dùng tuyệt chiêu, vốn vừa rồi giao tranh làm 60 thanh kiếm của hắn nổ mất 24 thanh, hắn ngay lập tức lại lôi ra 24 thanh nữa để bù thiếu. 60 thanh kiếm ngày càng bạo ngược, Tài Gia Thần tay bấm quyết, hét:

- Cho ngươi cơ hội, khai báo lai lịch của ngươi! Nếu không đừng trách ta độc ác!!!

- Phế vật, sao ngươi không quỳ xuống lạy 1 cái, ta tha mạng ngươi. - Hắn cũng không cam lòng yếu thế cười lớn, từ một thằng lanh chanh trở thành một tên giang hồ hung ác cũng rất nhanh.

- Đó là ngươi ép ta, chết đi. Giáp Kiếm - Lục Hợp!!!!!

Sáu mươi thanh kiếm chia làm đều làm 6 hướng đông tây nam bắc trên dưới, mỗi hướng 10 thanh kiếm bao vây, chúng không ngừng xoay tròn khiến cho người ta có cảm giác thiên la địa võng, trời đất không lối. Không những thế, chúng còn phát ra những tia sáng liên kết với nhau như 1 ma trận huyền ảo, đây cũng chính là chỗ đáng sợ thật sự của Phú Giáp Thiên Hạ Kiếm của Tài Gia chứ không phải bạo nổ những thanh kiếm một cách đơn giản.

Cảm nhận được một tia uy hiếp từ những thanh kiếm, gã điên lập tức nghiêm túc, không còn hung hăng nữa, gã nhất đao chĩa lên trời hô lớn:

- Hóa Long!!!! - Khí thế bàng bạc, tràng diện có chút kinh người, nhưng biến hóa kinh khủng đó không phải là bản thân gã điên mà thanh đao hắn cầm, từ một thanh hỏa đao có hỏa long vờn quanh thanh một thanh Đại Long Đao cực lớn, to phải gấp 3 lần trước, hỏa khí hưng thịnh.

- Chiến(Sát) - Gã điên và Tài Gia Thần cùng hét lên.

Vụ nổ lớn khiến cho khu vực cổng cấm thành bạo tạc, dư chấn của nó cũng đẩy những người xung quanh bay ra xa, không ít người trọng thương phụt máu. Thỉnh thoảng người ta còn thấy từng đường đao quang nóng vô cùng xoẹt ra ngoài, đứng ở trên không Tài Gia Thần cũng phụt một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên va chạm vừa rồi đã tổn thương đến hắn, khói bụi tản ra, mọi người nhìn thấy gã điên cũng không khấm khá hơn là bao, quần áo rách rưới, cả người bỏng nhiều chỗ, nhưng thanh đao vẫn hừng hực khí thế. Tài Gia Thần thấy cảnh đó thì trong lòng bực tức, nhưng nói cho cùng thì hắn vẫn là con cháu đại gia tộc, suy nghĩ tư duy lúc nào cũng hướng về lợi ích trước tiên, hắn nhận ra cho dù đánh thắng và giết chết được tên kia thì hắn cũng trọng thương, lộ một vài món bài tẩy mà chẳng nhận lại được cái gì thực tế, gái ư? Cái đó không phải là điều quan trọng bây giờ, bởi vậy nên hắn quyết định dừng trận chiến này lại.

- Khá lắm, thực lực của ngươi xứng được ta tôn trọng, ta thấy chúng ta tiếp tục chiến cũng không mang lại lợi ích gì, dừng tay tại đây thế nào?

Nhìn chăm chăm Tài Gia Thần một lát, gã điên lại nhìn sang Lam Kết Y, thấy nàng cũng bị thương, những gã cân nhắc bản thân mình muốn giết được người kia thì phải bại lộ nhiều thứ không nên, nhất là trước tên bằng hữu khó lường của cô gái.

- Hừ! - Hắn chỉ hừ lạnh và thu thanh đao về trong nhẫn không gian!

Chợt từ xa có một người nhảy tới, người này một thân đen xám, hắc khí nhàn nhạt, khi mọi người tập trung thần thức để để quan sát thì có cảm giác như bị vướng vào một khoảng hư không, như là người đó chẳng hề tồn tại vậy. Lam Kết Y và gã điên đương nhiên nhận ra người tới, đó chẳng phải là Lam Vũ sao, bọn họ không rõ vì sao anh biến hóa kinh người như vậy. Thực chất người chạy tới chỉ là lão nhị, lão đại còn bận đi khắp nơi còn lại vơ vét và ngắm cảnh, lão tứ thì chỉ muốn thõa mãn sự khát máu của mình, nào quan tâm bảo vật với mỹ nhân gì đâu.

- Kết Y, ai làm cô bị thương vậy?

- Không có ai hết, chỉ là chút xui xẻo thôi. - Lam Kết Y tuy rằng thắc mắc tại sao LAm Vũ bây giờ nhìn khác khác nhưng mà vẫn nhịn lại, trả lời câu hỏi của anh.Lão nhị nhìn hết xung quanh một lượt rồi tự mình vác từ phía sau ra khẩu Barret nhìn gã điên với Tài Gia Thần chật vật thì hứng thú mỉm cười một cách tà dị:

- Nãy giờ các người chơi trò gì mà vui vậy? - Hỏi xong rồi làm bộ không để ý đến xung quanh, mắt ghé vào ống nhắm, dòm xung quanh, cứ như đang xác định mục tiêu vậy. Anh hiện tại chưa nghĩ ra thứ gì hay, chỉ muốn từ bọn họ kiếm chút ý tưởng.

Tài Gia Thần đương nhiên nhận ra Lam Vũ, là kẻ không có mắt đã từ chối lời mời của hắn, tuy nay nhìn khác khác nhưng Tài Gia Thần cũng không coi trọng, trong 3 người chỉ có gã điên cho hắn thấy coi trọng mà thôi, nhưng hắn cũng rất khôn ngoan, từ nhỏ các trưởng bối gia tộc đã dặn hắn, tính mạng của hắn là tương lai của gia tộc, không được phép hành động theo cảm tính, phàm việc gì cảm thấy quỷ dị không chắc thì tránh trêu chọc, thế nên hắn cũng nghi kỵ, không muốn làm chuột bạch dù ghét Lam Vũ, hắn còn nhanh chóng tư duy, Thiên Thương Thiên so với hắn còn hận Lam Vũ hơn, nếu hắn là Thiên Thương Thiên thì ngay khi vào khu thí luyện đã giết chết Lam Vũ ngay rồi, hắn tin tưởng với thế lực của tứ đại thế gia thì tìm tung tích một người trong di tích không có gì khó, thế mà giờ chỉ có tên thanh niên này xuất hiện, Thiên Thương Thiên không thấy chỉ sợ lành ít dữ nhiều, dù khó tin nhưng chỉ cần một xác xuất nhỏ nhoi hắn cũng không muốn đánh cược. Hắn lạnh lùng hỏi lại Lam Vũ:

- Thiên Thương Thiên đâu rồi? Đừng nói với ta ngươi chưa gặp được hắn?

Nghe lời hỏi của Tài Gia Thần, các nhóm người xung quanh mới giật mình, tu linh giả không có người ngu, chỉ có người thông minh hơn người thôi, lẽ nào....

- À, lúc nãy có một tên công tử bột cùng người của hắn bao vây ta. Nghe nói là Thiên gia gì đó, có thể là người ngươi muốn hỏi đó. - Lam Vũ vẫn mân mê chơi với khẩu súng, làm bộ như vô ý trả lời, thực chất anh thừa biết thằng nhóc họ Thiên.

*Hít-hà* mọi người nghe vậy thì hít một hơi thật sâu kinh ngạc, nói như vậy chẳng lẽ...

- Bọn hắn chết hết rồi, hắn là bằng hữu của ngươi à? Có muốn báo thù không? - Lão nhị thần thái vô ý nhưng lời nói vô cùng khiêu khích. Anh quả thật bây giờ chưa nghĩ ra trò hay nên cứ đợi bọn hắn chủ động xem sao, dù gì anh bây giờ chỉ là một tia tinh thần lực phân ra, không có năng lực gì nhiều.
- Ngươi nói láo! Dưới Thiên Linh Cảnh không ai có thể giết được Thiên Thương Thiên. - Tài Gia Thần cười lạnh đáp, như bóc mẽ được một lời nói dối, hắn tâm có chút cao ngạo trở lại.

Mọi người xung quanh nhất là Thiên Hoa Thiên nghe thế thì đều ra vẽ hiểu biết, Thiên Hoa Thiên lớn tiếng quát:

- Cuồng đồ! Đại ca ta có Hộ Thần Bài của lão tổ đưa cho, dưới Thiên Linh vô pháp phá vỡ, người xảo ngôn vô dụng.

- Haha, hộ thần bài gì ta không biết, ta chỉ biết sau khi sắp giết được hắn thì có một lão già nhảy ra dọa ta, ta giật mình quá lỡ tay đánh chết hắn, thật là xin lỗi! Ta xin lỗi ngươi rồi đấy, đừng hận ta nha, đại ca ngươi số đen, số đen, không phải tại ta. - Từng câu nói của Lam Vũ càng làm người khác cảm thấy ngứa gan. Nhưng anh đã nói rõ như thế thì Tài Gia Thần vốn đang ổn định lại cũng cảm thấy hoảng sợ, hắn... cũng được lão tổ phân ra một tia linh thức bảo vệ, linh thức chỉ hiện khi hắn cận kề cái chết... Tuy hắn vẫn cho là Lam Vũ không thể giết Thiên Thương Thiên vì linh thức có thực lực tuy không bằng Thiên Linh kỳ chính thức nhưng trong Địa Linh kỳ đúng là vô địch. Nhưng mà... làm linh thức của lão tổ xuất hiện thì thực lực của tên này rất khủng bố, chí ít hiện giờ hắn nhất định không phải là đối thủ. Hắn giờ suy nghĩ là nên tùy cơ ứng biến, không nên quá đắc tội đối phương, nếu đối phương là chém gió thì sau khi chứng thực hắn sẽ đùa chết, còn là thật thì không có chuyện gì xảy ra.

- Haha, ngươi thật hài hước. Chia khu vực cũng đã xong, mọi người tự vào kiếm cơ duyên đi thôi. - Tài Gia Thần từ nhỏ đã được gia tộc giáo dục, mặt mũi tuy vô cùng quan trọng, nhưng trong một số trường hợp không chắc chắn có thể bỏ qua, có câu người vô sỉ có chỗ vô địch. Chính là chỗ này, hắn luôn thể hiện mình là quân tử, nhưng nếu 1 số trường hợp bất khả kháng hoàn toàn có thể co vòi, chết ai đâu với thế lực nhà hắn đám người này cũng không dám đi rêu rao, chức quân tử vẫn còn đó. Hắn lờ đi Lam Vũ.

Lão nhị vốn đang chờ có 1 kẻ bật lại mình để có cớ chơi 1 chút, ai ngờ chủ xị chơi trò "xù nợ" mình ép có 1 bước mà nó "chạy mất dép", tính cách của anh lại là giống như hội chứng rối loạn cưỡng chế(một số người luôn muốn làm hoàn hảo mọi việc, không sai 1 ly, nhích 1 chút là khó chịu, một số người sợ bẩn, dính vết mực mà cảm giác như có con gián trên người vậy, bệnh đó giống tâm thần), luôn muốn tạo sân chơi thật đẹp cho mình, nếu như vừa rồi thằng kia chơi lại thì anh đã rút súng, đằng này nó co vòi, tự mình có lao lên cũng chẳng có cảm xúc gì, khi đã cảm thấy làm điều đó không có hưng phấn, anh chẳng thèm làm. Mấy tên còn lại chẳng đáng 1 viên đạn, vẻ mặt hằm hằm không vui.

Lam Kết Y tuy rằng ít nói nhưng cũng hiểu tình huống, chủ động gây sự chưa bao giờ là điều nên làm cả, nàng khuyên:

- Cửu, ngươi đừng gây sự nữa, chúng ta tìm bảo bối đi. - Nói xong kéo Lam Vũ đi vào trong cấm thành, nàng khao khát lực lượng chứ không phải khao khát chiến đấu.

===== Ở Kim Tiên Lục thời điểm này.

Một tia kiếm quang mỏng như giấy lướt qua nắp Minh Nguyệt Quan, rồi Dung Vĩnh Hằng (tức Kimura) một chân đá nắp quan tài ra, bên trong quả nhiên có một cô gái nằm bất tỉnh trong đó, rõ là Mỹ Hương, hắn nhếch mép cười không nói gì, 1 tia sáng xanh lục từ trong tay chiếu vào Mỹ Hương, cô ngay lập tức mở mắt giật mình bật dậy, đám người của Thanh Hoa Thiên cũng thấy. Hoa Vô Tình thấy thì nhíu mắt, thì ra 2 tên hoa hoa công tử kia dám làm chuyện đó, dù biết bọn hắn trước giờ đều làm qua nhiều lần, nhưng đều là những nữ đệ tử địa vị thấp kém, náo cũng không ra chuyện gì nên cao tầng tông môn không quan tâm lắm, nhưng Mỹ Hương thì khác, dung nhan của nàng tuy so ra ở Thanh Hoa Thiên không thể coi là mỹ nhân nhưng nàng là người duy nhất trong mấy vạn năm nay ở Thanh Hoa Thiên tu luyện được công pháp kia, địa vị tương lai khó tả, có thể đem lại cho Thanh Hoa Thiên rất nhiều lợi ích, đến tông chủ cũng rât coi trọng, chuyện này về sẽ không dễ dàng xử lý.

Mỹ Hương bật dậy mà lòng vẫn còn hoảng hốt, ký ức của nàng chỉ dừng lại lúc mà bị hai người bắt cóc, giờ không biết thế nào. Nhưng mà thấy mọi người vẫn còn đây thì nàng thở phào, ít nhất Hoa sư tỷ còn đó, nàng thỉnh thoảng cũng giúp mình giải vây. Ngước mặt lên thấy một nam tử với bộ trang phục..."lạ", cô bỗng kinh ngạc, đây chẳng phải lấy mấy bộ võ phục truyền thống của Nhật Bản sao? Từ hồi qua thế giới này nàng chưa bao giờ thấy qua bất cứ thứ gì quen thuộc ở Trái Đất cả, thời trang, phong cách nói chuyện, văn hóa, ngôn ngữ.v.v tất cả mọi thứ đều xa lạ, nàng cũng phải sinh hoạt hơn 1 năm trời mới có thể học được ngôn ngữ nơi đây, cũng may là tông môn đùn tài nguyên cho nàng đột phá, tư duy nhạy bén lên rất nhiều nếu không trí tuệ còn như ở Trái Đất thì ngàn năm cũng không thể học được. Vậy mà hôm nay lại gặp một người với bộ võ phục, thanh kiếm katana quen thuộc trong các bộ phim samurai, nàng vội thử dùng tiếng anh để hỏi thử:

- Excuse me, are you Japanese? - Nàng chỉ ôm tâm lý thử nghiệm mà thôi, nỗi lòng của người xa xứ khó mà tả.

Dung Vĩnh Hằng vốn không có ý tốt gì, cũng chỉ là chứng minh mình nói đúng thôi, ai ngờ lòi ra một cô bé người Trái Đất, tính ra Trái Đất cũng không phải quê hương của hắn, nhưng lại là mảnh đất thứ 2 hắn sinh ra(hồi đó đầu thai, tới năm 18 tuổi mới thức tỉnh ký ức).

- Không cần thử, ta tuy không tính là gốc, nhưng hiện tại có thể coi là người Nhật! Nể tình đồng hương ta cho cô một lần bảo vệ tính mạng. Đeo chiếc nhẫn này vào, khi nào gặp nguy hiểm thì dùng ý thức để kích hoạt, nó cho cô tốc độ có thể so với Thiên Linh kỳ đỉnh phong trong 10 phút.

Chương 91-2: Xin lỗi, ngươi vốn có thể là bạn của ta (2/3)

Lúc này ở Thánh Hoàng Vực, Lam Vũ cũng vơ vét kha khá đồ vật, hài lòng hướng về phía lão nhị chạy tới. Cảm thấy lão nhị vui chơi cũng đủ rồi, giờ xung quanh không còn gì mang lại hứng thú cho mình nữa, người thì giết 1 số cũng đủ hả giận, truy cùng diệt tận cũng không được gì, không cần nhọc tâm làm tiếp.

- Lão nhị, lão tứ, đủ rồi, chúng ta không đi săn nữa. Giờ tao nghĩ tụi mày nên vào trong đi, tao sẽ dồn tinh thần lực để tìm kiếm xem thứ trong truyền thuyết bọn họ hay nhắc tới là gì! Không được thì thôi, thú thật ở Địa Linh đỉnh phong phía dưới đã không cách làm chúng ta gia tăng thực lực, không thể ở chỗ này chơi mãi được, phải tìm tầng lớp cao hơn, lúc ấy lại cho tụi mày chơi! Thế nào?

Lúc này lão tứ vừa giết xong 1 đám người, chỉ còn sót lại 1 người, chuẩn bị giết nốt thì đối phương lại quỳ xuống van xin:

- Đại nhân, tha mạng, tha cho ta 1 mạng, ta là có mắt không tròng, heo chó không bằng. Xin hãy tha mạng!! - Sợ còn chưa biểu hiện đủ thành ý, hắn có liên tiếp dập đầu. Nhưng chỉ thấy đối phương lạnh lùng nhìn hắn không có ý tứ gì tha mạng thì hết hồn, không kịp suy nghĩ gì.

- Ta...ta có biết 1 bí mật, kính xin ngài tha cho ta. Bí mật của truyền thuyết của lần thí luyện này, cái này là tổ tiên nhà ta ngày xưa là người thân tín bên cạnh nhị hoàng tử của thánh triều ghi chép lại. Đây...đây chính là tổ ký nhà ta, xin ngài đại nhân đại lượng. - Hắn 2 tay dâng lên, đầu cuối xuống.

Lão tứ nào có quan tâm cái gì bí mật, chỉ có giết người, săn thú mới tăng lên tu vi mà thôi, thiên tài địa bảo kiểu gì cũng vô dụng, vốn định 1 chưởng đập chết đối phương thì lão đại PM, bảo ngưng đồ sát, anh cũng biết là thời gian không còn nhiều, chỉ kịp quăng cuốn sách vào trong không gian rồi tan biến như làn khói. Đối phương đang nhắm mắt cúi đầu tự dưng cảm giác xung quanhy không có động tĩnh gì, chậm rãi mở mắt ngẩng đầu lên, không thấy ai cả, hắn ngã nhào thở dốc, có phần nhẹ nhõm, tuy rằng mất đi vật tổ truyền về nhà gia tộc chắc chắn trừng phạt, thậm chí có khi còn mất cả chức thiếu tộc trưởng nhưng hắn không hối hận, cái gì tổ truyền so với mạng nhỏ đều là số 0.

Lão nhị bên này cũng ngơ ngác, thật sự chơi chưa đủ mà, nhưng ngẫm lại trò vui mình thiết kế đều đã tan thành mây khói thì tiếp theo cũng không có gì đặc sắc.

- Lão đại!! Ta...- Được rồi, ta chuẩn bị đổi chỗ đây! Lần sau sẽ có cơ hội khác vui hơn.

Ngay lập tức thân hình lão nhị ở cạnh Lam Kết Y hóa thành làn khói đen(giống khói thuốc lá ý, không phải khói đốt lửa nhé), sự việc này rất dễ gây chú ý nên mọi người đều ngừng cước bộ coi chuyện gì xảy ra, khói đen bao phủ, rồi ngay lập tức tan biến, Lam Vũ vẫn ở đó, chỉ khác là giờ nhìn có màu sắc rõ ràng hơn.

- Chúng ta đi thôi, tài nguyên cũng đủ để cô tu luyện rồi. - Nói xong Lam Vũ kéo tay Lam Kết Y chạy mất hút trong cấm thành. Bỏ mặc đám người ngơ ngác nhìn, đến chính bọn họ bây giờ cũng không biết bản thân mình đang ngơ ngác vì điều gì nữa. Đột nhiên có người tranh thủ cơ hội chạy vào cấm thành đánh thức mọi người, thế là đồng thoại chen nhau chạy vào, sợ mất cơ duyên.

- Vừa nãy có tên kia đưa cho ta cái này, nói là bí mật của thánh triều gì đó, cầm xem. - Lão tứ chuyển cuốn sách cho lão đại.Cầm cuốn sách lên Lam Vũ đọc lướt qua, có chút kinh ngạc, nếu mà Lam Vũ là người của thế giới này thì đây đúng là thiên đại cơ duyên, nhưng đáng tiếc anh lại không phải. Kể rằng xưa kia, thời mà Thánh Triều Hoàng Kim hùng mạnh hơn bao giờ hết, Thánh Hoàng Đế lại là Thánh Hoàng Vực chí cường giả, 1 thân tu vi chạm tới Linh cấp, kết hợp với khí vận đất nước, ở trên sân nhà cũng có thể trao đổi chiêu thức với Tôn giả Linh cảnh. Thời đó Thánh Hoàng Vực không có gia tộc nào lớn mà độc lập cả, muốn tồn tại thì phải thần phục Thánh Triều. Chuyện là một đêm mưa gió, có một kẻ tà nhân không biết từ đâu xuất hiện, hắn giết chết Thập Tam Hoàng Tử khi Thập Tam Hoàng Tử định đuổi hắn ra khỏi 1 khách sạn chỉ để lấy lòng 1 mỹ nhân đương thời, Hoàng Đế tức giận muốn giết hắn nhưng nào ngờ hắn cũng là một tuyệt thế cao thủ, giao tranh với Hoàng Đế chí cường giả gần 1 ngày trời mới bị Hoàng Đế dùng bí chiêu đánh trọng thương tẩu thoát.

Thế là sau hôm đó cả nước truy nã tên kia, phần thưởng cực kỳ phong, rất nhiều linh giả động tâm bỏ ra sức lực đi lùng bắt, nhưng một tháng rồi một năm trôi qua, chẳng có bât kỳ tin tức nào của tên kia cả, ngay cả Hoàng Đế cũng cho là có thể đối phương chết rồi, vì dù sao lúc đánh nhau với gã hắn cũng đã bị trọng thương sẳn, nay bị kích thêm, không muốn chết cũng khó, thế là dần mọi người từ bỏ. Gần đúng như mọi người đoán, chỉ khác là hắn không chết mà còn 1 hơi thở thoi thóp, một đường bỏ trốn vào phủ Nhị Hoàng Tử, Nhị Hoàng Tử được sách miêu tả lúc đó là bên ngoài mang tiếng hoàn khố, hết ăn chơi rồi lại đập phá, khi nam hiếp nữ, nhưng mà thân người viết sách lại là thân tín của Nhị Hoàng Tử nên rõ ràng, chỉ là một cái diễn kịch mà thôi, thực tế vì ngôi vị Hoàng Đế, từ nhỏ Nhị Hoàng Tử đã giả ăn chơi trác táng, bản thân mang tuyệt thế thiên tư, năm đó 62 tuổi đã Thiên Linh cảnh sơ kỳ, đến người thân tín đó còn khó tin, lý do để diễn ư? Lúc đó Hoàng Đế yêu thương nhất Đại Hoàng Tử tức đương thơi Thái Tử, tu vi cũng là Thiên Linh sơ kỳ nhưng Nhị Hoàng Tử không cam tâm vì cái gì vua cha dồn hết tài nguyên tu luyện cho người anh mà không chia cho huynh đệ khác, hắn biết nếu mình thể hiện được thiên phú thì đại ca hắn, Thái Tử sẽ giết hắn ngay, phải biết lúc đó sau lưng Thái Tử là Thừa Tướng đương triều, Thiên Linh Hậu Kỳ, việc dùng một cái cớ vớ vẫn giết huynh đệ, hắn thấy nhiều rồi, nhất là lần lúc 40 tuổi hắn tận mắt chứng kiến vị đại ca đó giết ngũ đệ của hắn, ngũ đệ năm đó 25 tuổi Địa Linh cảnh trung kỳ.

Hên hên sao đó tên tội phạm truy nã trốn vào phủ bị gia nhân trong phủ bắt gặp báo Nhị Hoàng Tử, Nhị Hoàng Tử lập tức chạy tới, thấy đối phương gần chết, hắn không ngại cho đối phương chưởng tắc thở, vốn định mang lên vua cha đổi chút tài nguyên sớm ngày tu luyện vượt qua hoàng huynh, chỉ cần vượt qua 1 tiểu cấp độ, Thái Thượng Hoàng sẽ ngay lập tức ủng hộ hắn, bảo vệ hắn khỏi bị ám hại. Sau khi giết thì lục đồ, phát hiện ra một hộp ngọc, mở ra thì một quyển sách màu vàng tên "Bất Hủ Kim Thân", không ngờ lại là một môn trên trời dưới đất đệ nhất luyện thể của dòng Võ Chiến Đạo, ngay lập tức sợ tin tức lòi ra, Nhị Hoàng Tử kia liền giết hết những người có mặt ở đó, trừ người viết sách(tức tổ tiên tên kia), vì người viết sách lúc đó là thân tín của hắn đồng thời cũng là người bị trói buộc lời thề chủ tớ, nên không sợ bị phản bội. Vốn đó là chuyện tốt, không thể ngờ là ngay ngày hôm sau trên trời vang lên âm thanh uy nghiêm như chúa tể trời đất y hệt truyền thuyết hay kể, và Nhị Hoàng Tử ngay lập tức minh bạch, đồ vật mà phản đồ trong lời của tiếng nói kinh thiên kia đề cập chính là quyển sách này, kẻ đã chết trộm bảo vật của vị đại nhân vật kia bỏ trốn xuống trung vực, nhưng mà bảo hắn giao, hắn làm sao cam lòng mà giao, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cần mình không lộ sơ hở thì chắc không có chuyện gì xảy ra.

Lúc đó Hoàng Đế cũng gấp như là ngồi trên đống than hồng, khăp nơi tìm kiếm cái gọi là bảo vật trong lời vị đại nhân vật nhưng không thể nào ra một cái tin tức nào. Kết quả...mọi người ai cũng rõ rồi đó, một bàn tay trên trời xuống diệt luôn Thánh Triều để lại 1 đống phế tích thế này đây.

May mắn người viết sách hôm đó bị Nhị Hoàng Tử sai ra Thánh Nhiên Quận, tức là địa phận của Thiên Gia bây giờ tìm về cho hắn 1 cái Vĩnh Hằng Chi Kim, một kim loại quý hiếm, vô cùng rắn chắc, dùng để tu luyện Bất Hủ Kim Thân. Tuy phủ hoàng tử nằm ở vùng trống giữa các ngón tay nhưng mà áp lực quá lớn khiến không còn ai sống sóng, may mắn 1 chút đồ vật còn tồn tại đến nay mà thôi. Về sau người viết tìm 1 chỗ đặt chân, lấy vợ sinh con tạo nên gia tộc họ Mã như bây giờ, tất nhiên cuối cùng nó vẫn không phải là những cái bá chủ gia tộc. Đọc xong, Lam Vũ không có gì kích động, liền đưa quyển sách cho Lam Kết Y:

- Cho cô, coi thử! Chúng ta đi lấy nó.

Lam Kết Y cầm đọc, nàng sửng sốt, kinh ngạc.....

Chương 91-3: Xin lỗi, ngươi vốn có thể là bạn của ta (3)

 Lúc này ở Thánh Hoàng Vực, Lam Vũ cũng vơ vét kha khá đồ vật, hài lòng hướng về phía lão nhị chạy tới. Cảm thấy lão nhị vui chơi cũng đủ rồi, giờ xung quanh không còn gì mang lại hứng thú cho mình nữa, người thì giết 1 số cũng đủ hả giận, truy cùng diệt tận cũng không được gì, không cần nhọc tâm làm tiếp.

- Lão nhị, lão tứ, đủ rồi, chúng ta không đi săn nữa. Giờ tao nghĩ tụi mày nên vào trong đi, tao sẽ dồn tinh thần lực để tìm kiếm xem thứ trong truyền thuyết bọn họ hay nhắc tới là gì! Không được thì thôi, thú thật ở Địa Linh đỉnh phong phía dưới đã không cách làm chúng ta gia tăng thực lực, không thể ở chỗ này chơi mãi được, phải tìm tầng lớp cao hơn, lúc ấy lại cho tụi mày chơi! Thế nào?

Lúc này lão tứ vừa giết xong 1 đám người, chỉ còn sót lại 1 người, chuẩn bị giết nốt thì đối phương lại quỳ xuống van xin:

- Đại nhân, tha mạng, tha cho ta 1 mạng, ta là có mắt không tròng, heo chó không bằng. Xin hãy tha mạng!! - Sợ còn chưa biểu hiện đủ thành ý, hắn có liên tiếp dập đầu. Nhưng chỉ thấy đối phương lạnh lùng nhìn hắn không có ý tứ gì tha mạng thì hết hồn, không kịp suy nghĩ gì.

- Ta...ta có biết 1 bí mật, kính xin ngài tha cho ta. Bí mật của truyền thuyết của lần thí luyện này, cái này là tổ tiên nhà ta ngày xưa là người thân tín bên cạnh nhị hoàng tử của thánh triều ghi chép lại. Đây...đây chính là tổ ký nhà ta, xin ngài đại nhân đại lượng. - Hắn 2 tay dâng lên, đầu cuối xuống.

Lão tứ nào có quan tâm cái gì bí mật, chỉ có giết người, săn thú mới tăng lên tu vi mà thôi, thiên tài địa bảo kiểu gì cũng vô dụng, vốn định 1 chưởng đập chết đối phương thì lão đại PM, bảo ngưng đồ sát, anh cũng biết là thời gian không còn nhiều, chỉ kịp quăng cuốn sách vào trong không gian rồi tan biến như làn khói. Đối phương đang nhắm mắt cúi đầu tự dưng cảm giác xung quanhy không có động tĩnh gì, chậm rãi mở mắt ngẩng đầu lên, không thấy ai cả, hắn ngã nhào thở dốc, có phần nhẹ nhõm, tuy rằng mất đi vật tổ truyền về nhà gia tộc chắc chắn trừng phạt, thậm chí có khi còn mất cả chức thiếu tộc trưởng nhưng hắn không hối hận, cái gì tổ truyền so với mạng nhỏ đều là số 0.

Lão nhị bên này cũng ngơ ngác, thật sự chơi chưa đủ mà, nhưng ngẫm lại trò vui mình thiết kế đều đã tan thành mây khói thì tiếp theo cũng không có gì đặc sắc.

- Lão đại!! Ta...

- Được rồi, ta chuẩn bị đổi chỗ đây! Lần sau sẽ có cơ hội khác vui hơn.

Ngay lập tức thân hình lão nhị ở cạnh Lam Kết Y hóa thành làn khói đen(giống khói thuốc lá ý, không phải khói đốt lửa nhé), sự việc này rất dễ gây chú ý nên mọi người đều ngừng cước bộ coi chuyện gì xảy ra, khói đen bao phủ, rồi ngay lập tức tan biến, Lam Vũ vẫn ở đó, chỉ khác là giờ nhìn có màu sắc rõ ràng hơn.

- Chúng ta đi thôi, tài nguyên cũng đủ để cô tu luyện rồi. - Nói xong Lam Vũ kéo tay Lam Kết Y chạy mất hút trong cấm thành. Bỏ mặc đám người ngơ ngác nhìn, đến chính bọn họ bây giờ cũng không biết bản thân mình đang ngơ ngác vì điều gì nữa. Đột nhiên có người tranh thủ cơ hội chạy vào cấm thành đánh thức mọi người, thế là đồng thoại chen nhau chạy vào, sợ mất cơ duyên.

- Vừa nãy có tên kia đưa cho ta cái này, nói là bí mật của thánh triều gì đó, cầm xem. - Lão tứ chuyển cuốn sách cho lão đại.

Cầm cuốn sách lên Lam Vũ đọc lướt qua, có chút kinh ngạc, nếu mà Lam Vũ là người của thế giới này thì đây đúng là thiên đại cơ duyên, nhưng đáng tiếc anh lại không phải. Kể rằng xưa kia, thời mà Thánh Triều Hoàng Kim hùng mạnh hơn bao giờ hết, Thánh Hoàng Đế lại là Thánh Hoàng Vực chí cường giả, 1 thân tu vi chạm tới Linh cấp, kết hợp với khí vận đất nước, ở trên sân nhà cũng có thể trao đổi chiêu thức với Tôn giả Linh cảnh. Thời đó Thánh Hoàng Vực không có gia tộc nào lớn mà độc lập cả, muốn tồn tại thì phải thần phục Thánh Triều. Chuyện là một đêm mưa gió, có một kẻ tà nhân không biết từ đâu xuất hiện, hắn giết chết Thập Tam Hoàng Tử khi Thập Tam Hoàng Tử định đuổi hắn ra khỏi 1 khách sạn chỉ để lấy lòng 1 mỹ nhân đương thời, Hoàng Đế tức giận muốn giết hắn nhưng nào ngờ hắn cũng là một tuyệt thế cao thủ, giao tranh với Hoàng Đế chí cường giả gần 1 ngày trời mới bị Hoàng Đế dùng bí chiêu đánh trọng thương tẩu thoát.

Thế là sau hôm đó cả nước truy nã tên kia, phần thưởng cực kỳ phong, rất nhiều linh giả động tâm bỏ ra sức lực đi lùng bắt, nhưng một tháng rồi một năm trôi qua, chẳng có bât kỳ tin tức nào của tên kia cả, ngay cả Hoàng Đế cũng cho là có thể đối phương chết rồi, vì dù sao lúc đánh nhau với gã hắn cũng đã bị trọng thương sẳn, nay bị kích thêm, không muốn chết cũng khó, thế là dần mọi người từ bỏ. Gần đúng như mọi người đoán, chỉ khác là hắn không chết mà còn 1 hơi thở thoi thóp, một đường bỏ trốn vào phủ Nhị Hoàng Tử, Nhị Hoàng Tử được sách miêu tả lúc đó là bên ngoài mang tiếng hoàn khố, hết ăn chơi rồi lại đập phá, khi nam hiếp nữ, nhưng mà thân người viết sách lại là thân tín của Nhị Hoàng Tử nên rõ ràng, chỉ là một cái diễn kịch mà thôi, thực tế vì ngôi vị Hoàng Đế, từ nhỏ Nhị Hoàng Tử đã giả ăn chơi trác táng, bản thân mang tuyệt thế thiên tư, năm đó 62 tuổi đã Thiên Linh cảnh sơ kỳ, đến người thân tín đó còn khó tin, lý do để diễn ư? Lúc đó Hoàng Đế yêu thương nhất Đại Hoàng Tử tức đương thơi Thái Tử, tu vi cũng là Thiên Linh sơ kỳ nhưng Nhị Hoàng Tử không cam tâm vì cái gì vua cha dồn hết tài nguyên tu luyện cho người anh mà không chia cho huynh đệ khác, hắn biết nếu mình thể hiện được thiên phú thì đại ca hắn, Thái Tử sẽ giết hắn ngay, phải biết lúc đó sau lưng Thái Tử là Thừa Tướng đương triều, Thiên Linh Hậu Kỳ, việc dùng một cái cớ vớ vẫn giết huynh đệ, hắn thấy nhiều rồi, nhất là lần lúc 40 tuổi hắn tận mắt chứng kiến vị đại ca đó giết ngũ đệ của hắn, ngũ đệ năm đó 25 tuổi Địa Linh cảnh trung kỳ.

Hên hên sao đó tên tội phạm truy nã trốn vào phủ bị gia nhân trong phủ bắt gặp báo Nhị Hoàng Tử, Nhị Hoàng Tử lập tức chạy tới, thấy đối phương gần chết, hắn không ngại cho đối phương chưởng tắc thở, vốn định mang lên vua cha đổi chút tài nguyên sớm ngày tu luyện vượt qua hoàng huynh, chỉ cần vượt qua 1 tiểu cấp độ, Thái Thượng Hoàng sẽ ngay lập tức ủng hộ hắn, bảo vệ hắn khỏi bị ám hại. Sau khi giết thì lục đồ, phát hiện ra một hộp ngọc, mở ra thì một quyển sách màu vàng tên "Bất Hủ Kim Thân", không ngờ lại là một môn trên trời dưới đất đệ nhất luyện thể của dòng Võ Chiến Đạo, ngay lập tức sợ tin tức lòi ra, Nhị Hoàng Tử kia liền giết hết những người có mặt ở đó, trừ người viết sách(tức tổ tiên tên kia), vì người viết sách lúc đó là thân tín của hắn đồng thời cũng là người bị trói buộc lời thề chủ tớ, nên không sợ bị phản bội. Vốn đó là chuyện tốt, không thể ngờ là ngay ngày hôm sau trên trời vang lên âm thanh uy nghiêm như chúa tể trời đất y hệt truyền thuyết hay kể, và Nhị Hoàng Tử ngay lập tức minh bạch, đồ vật mà phản đồ trong lời của tiếng nói kinh thiên kia đề cập chính là quyển sách này, kẻ đã chết trộm bảo vật của vị đại nhân vật kia bỏ trốn xuống trung vực, nhưng mà bảo hắn giao, hắn làm sao cam lòng mà giao, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cần mình không lộ sơ hở thì chắc không có chuyện gì xảy ra.

Lúc đó Hoàng Đế cũng gấp như là ngồi trên đống than hồng, khăp nơi tìm kiếm cái gọi là bảo vật trong lời vị đại nhân vật nhưng không thể nào ra một cái tin tức nào. Kết quả...mọi người ai cũng rõ rồi đó, một bàn tay trên trời xuống diệt luôn Thánh Triều để lại 1 đống phế tích thế này đây.

May mắn người viết sách hôm đó bị Nhị Hoàng Tử sai ra Thánh Nhiên Quận, tức là địa phận của Thiên Gia bây giờ tìm về cho hắn 1 cái Vĩnh Hằng Chi Kim, một kim loại quý hiếm, vô cùng rắn chắc, dùng để tu luyện Bất Hủ Kim Thân. Tuy phủ hoàng tử nằm ở vùng trống giữa các ngón tay nhưng mà áp lực quá lớn khiến không còn ai sống sóng, may mắn 1 chút đồ vật còn tồn tại đến nay mà thôi. Về sau người viết tìm 1 chỗ đặt chân, lấy vợ sinh con tạo nên gia tộc họ Mã như bây giờ, tất nhiên cuối cùng nó vẫn không phải là những cái bá chủ gia tộc. Đọc xong, Lam Vũ không có gì kích động, liền đưa quyển sách cho Lam Kết Y:- Cho cô, coi thử! Chúng ta đi lấy nó.

Lam Kết Y cầm đọc, nàng sửng sốt, kinh ngạc. Cái này quá sức tưởng tượng của nàng từ nhỏ ước mơ của nàng là cuối đời có thể đột phá Thiên Linh cảnh cũng đủ mãn nguyện rồi, giờ thế mà bản thân tiếp xúc được tin tức cấp Tiên, sao mà không xúc động. Như kiểu các bạn nhà nghèo mơ chỉ làm lương tháng 10 triệu là quá ngon rồi, tự dưng có ngày có người đưa tin rủ đi làm việc lương tháng 100 tỷ, quá đáng sợ.

- Có cái gì ngạc nhiên chứ! Đi thôi!

Hai người hướng theo vị trí đánh dấu trên bản đồ chạy tới, đám người kia cũng tự mình chia địa phận, chỉ có vài đầu não là họ Tài, họ Thiên, họ Hoàng và gã điên kia đi theo bước Lam Vũ, bọn họ hình như có loại ăn ý nào đó. Hoặc là suy nghĩ nếu người khác lấy được thì cướp dễ dàng vả lại còn có người nhà mình đi các khu vực khác rồi bản thân là thủ lĩnh có đi theo cũng không có nhiều tác dụng lắm còn tên này cướp khó chăng?

Phủ nhị hoàng tử đây rồi, cảnh quan vẫn là đổ nát như bao phế tích khác trong hoàng thành này, chỉ là bản đồ này của hàng ngàn vạn năm trước, Mã gia mỗi thời kỳ di tích mở ra đều tiến vào với bản đồ truy tìm bảo vật, nhưng vẫn tìm không ra quyển sách kia, tuy nhiên Mã gia lão tổ có mánh khóe từng động tay lên quyển sách 1 chút, hàng năm con cháu đều check qua, khẳng định quyển sách vẫn còn trong đó, nhưng bị chôn vùi trong đống đổ nát, thời gian lại không dài, khó mà tìm.

Lam Vũ nhìn theo trong bản đồ đánh dấu thì qua bao nhiêu thế hệ Mã gia đã truy được 1/2 phủ nhị hoàng tử rồi, vì sao lâu như vậy mới được 1/2 ư? Phủ quá lớn, còn lớn hơn 1 tỉnh nữa, dù là người tu linh tìm tòi cũng phải mò kỹ từng cm một, đâu dám lơ là, chậm là đúng. Lam Vũ thì không có nhiều thời gian như bọn họ, nhưng mà anh có HẮC ÁM TINH THẦN LỰC, lực lượng đẳng cấp cao hơn thần thức, dễ dàng dò xét từng tầng đất, mấy người đi theo Lam Vũ cũng không rảnh rỗi, bọn họ đều tự mình tìm tòi một chút, tuy nhiên tùy thời đều để ý động tĩnh bên ngoài, chỉ cần có chút dị tượng thì ngay lập tức chạy tới.

Sau 4 tiếng đồng hồ tìm kiếm, chẳng ai tìm ra cái khỉ khô gì cả, đến cả cái quần cũng không tìm ra, Lam Vũ thầm nghĩ, chắc Mã gia trong dòng thời gian dài dằng dặc hốt hết rồi cũng nên. Vốn không đam mê Lam Vũ định bỏ cuộc thì đầu lóe sáng, nhật ký viết lại là quyển sách kia được đặt trong hộp ngọc, mà trước đó phản đồ kia mang sách chạy từ Kim Tiên Lục chạy về tới đây không bị Kim Tiên kia phát hiện, mở hộp ra thì ngay lập tức bị cảnh báo, có nghĩa là hộp ngọc đó có khả năng che dấu dò xét, đến cả thần thức của Tiên Nhân còn bị che, huống chi là Lam Vũ, tuy hình thức của HẮC ÁM TINH THẦN LỰC cao hơn Thần Thức nhưng đó còn phải xét là so với ai, hiện tại so với Thiên Linh cảnh thì còn thấy ưu thế, còn so với Tiên Nhân thì chưa chắc đâu. Vậy khả năng cao là trước khi chết nhị hoàng tử đã cất lại quyển sách vào trong hộp ngọc, hộp ngọc kia trân quý như thế chắc chắc là hàng cao cấp, mình một đòn sốc chỗ này lên chắc không si nhê gì đâu nhỉ? Nghĩ tới là làm, lỡ có chuyện gì xảy ra thật thì anh cũng không tiếc.

Nhảy lên trời cao, 2 tay ngưng tụ một quả cầu màu đen khổng lồ ( tựa như bom vĩ thú đấy), không ngừng to lên rồi thu nhỏ áp xúc lại để tăng cường uy lực:

- Kết Y, nhảy lên đây! Cẩn thận phòng ngự, ta muốn lật tung nơi này lên để tìm.

- Không tìm được cũng không sao, ngươi đã cho ta rất nhiều rồi, không cần phải như thế nha. - Nàng vốn ít nói, nhưng lúc này nàng hiểu lầm Lam Vũ tìm đồ không được đâm ra bực mình mất bình tĩnh muốn thổi tung nơi này. Tuy nói thế nhưng nàng vẫn rất nhanh chóng bay lên cao.Không giải thích, Lam Vũ không biết luận điểm điểm của mình có đúng hay không nên tạm thời nói ra cũng không có ý nghĩa gì. Quăng quả cầu xuống dưới đất, *Uỳnh* một đám mây hình nấm khổng lồ nổi lên, hấp dẫn rất nhiều sự chú ý của hầu hết mọi người đang truy tìm bảo vật, nhất là những người cùng đi chung với Lam Vũ vào trong phủ nhị hoàng tử. Lam Vũ tranh thủ trong khoảnh khắc mọi thứ bị sốc lên, điên cuồng dùng tinh thần lực lôi về mọi vật hình hộp có kích như trong cuốn sách miêu tả. Ngay lập tức xuất hiện trước mặt anh và Lam Kết Y là 3 cục đá hình hộp chữ nhật và một chiếc hộp ngọc màu hổ phách. Lam Kết Y thì tim nhỏ đã đập muốn bung rồi, Lam Vũ ngay lập tức chụp lấy chiếc hộp:

- Rất tốt! Cái này cho cô, khoan hãy mở hộp, đợi ta tìm một chỗ an toàn, bố trí kết giới nếu không chỉ sợ có biến. - Lam Vũ sợ tên Kim Tiên năm xưa lại cảm ứng được, không rõ lắm nhưng cẩn thận vẫn hơn.

- Hay là ngươi cầm lấy đi, cái này quá quý giá. - Nàng tuy cực kỳ muốn nhưng thứ này quá quý, đừng nói là chỗ khỉ ho cò gáy này, đem lên Tam Thiên Giới bán đấu giá đủ mua được cả tỷ người như nàng. Dù sao mạng người là cỏ rác mà.

- Cầm đi, ta không cần, nói không cần phát nữa ta vứt đấy. - Lam Vũ cứ như trở về ngày thơ ấu, lúc nhỏ cứ tới tết mà người lớn lì xì tiền, muốn lắm mà sợ bị nói là tham nên ban đầu lúc nào cũng từ chối cái đã, người lớn đương nhiên là ép lấy, mình từ chối vài lần thế là "Dạ, thôi con không lấy đâu ạ!" thành "Dạ, thôi!" và "Dạ!", vừa mang tiếng ngoan hiền lại không tham lam, ngày xưa toàn chiêu như thế, lớn lên mới biết người lớn thừa biết.

- Vậy ta không khách khí, sau này mạng Lam Kết Y ta là của ngươi. - Nàng kiên cường nói một cách trịnh trọng, với quyển sách này, ước mơ của nàng không còn chỉ là trong mơ nữa. Đôi khi con người vì mộng tưởng mà nguyện hi sinh rất nhiều thứ.

- Hừ, bảo thủ cô nương, ta cần mạng ngươi làm gì! haha! - Lam Vũ cười ha hả, tay khoác lên vai Lam Kết Y, cảm giác vô tư lâu lâu tự nhiên trở lại. Búng tai Lam Kết Y một cái.

- Á, ngươi đáng ghét! - Đẩy Lam Vũ ra rồi đá một phát Lam Vũ bay mấy chục mét, tự dưng búng tai người ta. Nàng cúi đầu che đi nụ cười mỉm, bỗng dưng thấy cuộc sống lang bạt như vậy cũng thật vui vẻ, có chút hạnh phúc. Bỗng dưng có tiếng hét:

- Cẩn thận!!!! - Gã điên xuất hiện trước mặt Lam Kết Y đỡ một chưởng của Tài Gia Thần. Hắn bị đánh bay ra ngoài, phun một ngụm máu, có lẽ là bị thương. Từ trong hạnh phúc bước ra, chỉ trong giây lát đá Lam Vũ bay đi Lam Kết Y không kịp phản ứng bị người tập kích, lại trúng 1 chưởng bồi của Tài Gia Thần, cũng may vì là chưởng bồi bằng tay trái nên uy lực không bằng chưởng vừa nãy, chỉ để nàng bị văng ra mấy mét, nhưng hộp ngọc đã ở trên tay Tài Gia Thần, hắn cười lớn:

- Hahaha, tuyệt thế bảo vật cuối cùng cũng lọt vào tay ta, bao nhiêu đời tổ tiên không làm được Tài Gia Thần ta lại làm được, haha... - Mới cầm được bảo vật chưa kịp cười hết câu hắn đã bị Lam Vũ không biết từ đâu xuất hiện ngay trước mặt đá cho một cước văng, hộp ngọc lại trở về tay Lam Vũ. Một cước của Lam Vũ mạnh biết bao nhiêu, Tài Gia Thần cũng may là sau đòn tập kích vừa rồi còn chưa thu hồi phòng ngự nếu không cũng nát sọ rồi, hắn bị hất bay xuống đất, cả người cày lên mấy mét đất, trọng thương khó cử động, dù sao... hắn cũng mới là Địa Linh hậu kỳ.

- Mẹ, đồ của tao cũng dám cướp. - May cho hắn là vừa rồi chỉ muốn đẩy Lam Kết Y ra, không tổn thương sâu sắc không thì Lam Vũ thừa cơ tiến tới rồi. Lam Vũ chưa hề nhân từ, nhưng đối với những kẻ biết giới hạn, lại gặp đúng lúc tâm tình tốt, anh có thể bỏ qua.

Đúng lúc này từ phía sau lưng anh bị một thanh đại đao đâm xuyên qua tim, đau thấu trời xanh, Lam Vũ thề, từ hồi rời trái đất đến giờ chỉ có 2 lần bị đâm vào tim thôi, chết thì không chết mà ** ** đau, đau đến mức hiện tại sức lực chỉ dùng để thở. Thanh đao này quá nóng... rõ ràng là đao của gã điên, tại sao hắn làm thế... vì cuốn bí kíp này ư?

Lam Kết Y cũng bị bất ngờ, vì mọi sự việc xảy ra quá nhanh, chỉ có vài giây ngắn ngủi, chẳng ai biết địch ta mà lần, người mới đỡ đòn cho nàng lại đâm bạn của nàng.

- Ngươi...

- Vốn ngươi có thể làm bạn với ta, ta cũng rất thích tính tình của ngươi, nhưng...số mệnh không cho chúng ta được làm bạn, vì tương lai của ta, xin lỗi, ta chỉ có thể làm như vậy. Kết Y, nhanh thôi ta sẽ trở lại, hi vọng nàng có thể cho ta một cơ hội, ta rất thích nàng. Ở lâu sinh biến, tạm biệt, nhớ kỹ tên ta, Viêm Thiên Phong, Viêm gia Kim Tiên Lục thiếu chủ...tương lai. - Chỉ trong vài giây không để cho người ta phản ứng hắn lấy ra một chiếc lệnh bài, kích hoạt nó đi, lệnh bài lập tức xé rách không gian đưa hắn đi mất. Hắn mục tiêu chính là thứ này, quyển sách kinh thế bị mất của Bất Diệt Kim Tiên, năm đó lửa giận của Kim Tiên gia tộc hắn thân là Kim Tiên Lục người rõ ràng, tuy rằng lão tổ nhà hắn vô tình biết nó thất lạc đâu đó ở Thánh Hoàng Vực này, may mắn đã mỉm cười với hắn, chỉ muốn vào thử vận may ai ngờ gặp thật, vốn địa vị hắn trong gia tộc cũng không khá khẩm gì, không có địa vị thiếu chủ, nhưng đạt được quyển sách này, tin tưởng không tới mấy năm hắn sẽ đạt được vị trí thiếu gia chủ.

Lam Vũ bị rút thanh đao ra vô cùng đau, khả năng chịu đau của anh, một người trái đất vốn kém hơn đống người ở dị giới này nhiều nên mất vài giây mới ngăn chặn được, phải chịu đau nhiều hơn nữa mới chai được. Trong lúc hồi phục được lại quả tim bị đâm thì tên họ Viêm kia đã biến mất trong không gian.... Lam Vũ ngửa đầu lên trời gào thét............ Không ngờ mình lại ăn thiệt thòi...... Vốn tưởng hắn đỡ thay Lam Kết Y một đòn, khẳng định là người tốt, có thể làm bạn, ai ngờ....... Người ở thế giới này quá khó tin..............

Chương 92: Đại chiến thiên hạ...

- AAAAAAAAAAAAA! - Ngửa đầu lên trời thét một tiếng lớn, quanh người Lam Vũ xuất hiện rất nhiều khói đen đem cả cơ thể biến hóa, rõ rệt nhất là đôi mắt hóa thành màu đen hoàn toàn không phân biệt con ngươi hay tròng nữa, phảng phất như đem anh biến thành một ma nhân, chứ không phải là người! Ức chế là 2 từ miêu tả cảm xúc của anh bây giờ, anh không phải cao nhân đắc đạo, cảm xúc không cần phải khống chế, cũng không giỏi khống chế! Tiết xong cơn giận, Lam Vũ thở dốc, lấy lại bình tĩnh.

- Ngươi không sao chứ?? - Lam Kết Y lo lắng lại hỏi.

- Không sao rồi! Cô không sao chứ?

- Ta không sao! Quyển sách... - Nàng nghe Lam Vũ nói không sao cộng thêm biểu hiện thì cũng an lòng, chỉ là quyển sách kia...của nàng. Mới vài giây trước...

- Yên tâm, coi như gửi tạm lên thân hắn, sẽ nhanh thôi, ta đòi lại cho cô. Đi ra ngoài, chuẩn bị 1 chút, có thể có 1 trận chiến.... - Lam Vũ âm trầm nói, đúng lúc này có một giọng nói chen ngang.

- Tên kia, ngươi ở đây! Đại ca ta đâu rồi. Ngươi không trả lời đàng hoàng đừng trách Thiên gia ta... - Thiên Hoa Thiên, cấp bách gào lên, đại ca hắn là tương lai của Thiên gia nha. Nhưng chưa nói hết câu thì đã bị 1 bàn tay lớn màu đen đập thành thịt vụn. Đường đường Địa Linh cảnh thiên tài chết vô cùng oan ức.

Lam Vũ hung quang cái máu thịt, chuyện vừa rồi đã bực mình, giờ thằng nào gây chuyện, anh lười nói nhảm 1 chưởng đập chết. Tràng cảnh hung tàn vừa rồi, lại thêm cả người Lam Vũ giờ nhìn quá hung ác khiến cho mọi người không ai dám hó hé, chân cũng không dám bước, tội nhất là gã Tài Gia Thần, vốn là tuyệt đại thiên tài ở Thánh Hoàng Vực, được mọi người kính ngưỡng, vừa rồi 1 trận xấu mặt, bị thương tuy nhiên không nặng, tỉnh táo sau khi choáng váng trong hố định nhảy lên lấy Tài gia uy hiếp Lam Vũ vài câu thì thấy tràng cảnh vừa rồi, sợ quá, thêm vào khả năng tư duy nhanh, hắn ngay lập tức nằm xuống lại giả chết, vẫn câu nói cũ, hắn vẫn tin tưởng vào bảo vật bảo vệ tính mạng của lão tổ Tài gia cho hắn, nhưng hắn không dám đem mệnh mình ra để đánh cược.

Thấy bọn người họ không có ai lên tiếng, Lam Vũ tập trung tinh thần lực, 2 tay hướng vào khoảng không gian lúc nãy Viêm Thiên Phong biến mất, ý định dựa vào Hư Không lực lượng của mình xé ra một đường hầm không gian để tới chỗ của Viêm Thiên Phong, bình thường thì hư không giới diện rất vững chắc, anh muốn xé rất khó. Nhưng chỗ đó vừa rồi bị Viêm Thiên Phong xé ra, tuy hồi phục nhanh nhưng còn rất mỏng, lại còn 1 chút tọa độ còn sót lại của đầu bên kia, biết đâu may mắn có thể tới kịp. Lúc này trời đất phát ra tiếng rít vô cùng khó chịu, như 1 cánh cửa sắt rỉ sét ngàn vạn năm không ai mở, nay có người cứng rắn mở phát tiếng kêu ma sát như vậy. Đám người ở dưới cũng hết hồn, đây là thực lực dạng gì, bản lĩnh dạng gì. Có lẽ Thiên Linh cảnh cao thủ đi..

Nói tới Viêm Thiên Phong, hắn lệnh bài truyền tống có khả năng ngay lập tức xé rách không gian đem hắn ngay lực tức ở bất cứ nơi đâu trừ các Đại Tiên Lục về lại Viêm gia, vốn đang thấp thỏm vui mừng, hưng phấn không dừng được sau khi lấy được quyển sách, tự dưng sau lưng có tiếng xé rách không gian, hắn muốn rớt tim quay đầu lại, thấy không gian đang xuất hiện 1 khe nứt nhỏ xíu, có khói đen toát ra, nó hình như còn đang muốn mở rộng ra, hắn sợ quá vội cất hộp ngọc vào trong nhẫn không gian. Viêm gia nói gì thì nói vẫn lại đại gia tộc ở Kim Tiên Lục, động tĩnh đó tuy giờ còn nhỏ nhưng không dấu được tai mắt của Viêm gia lão tổ, hắn vô cùng nhạy cảm với biến đổi xung quanh Viêm gia. Hắn ngay lập tức xuất hiện trước mặt Viêm Thiên Phong, lạnh lùng hỏi:

- Chuyện gì xảy ra???

- Dạ..dạ! Bẩm lão tổ, ta ở trung vị vực bị người truy sát nên sử dụng lệnh bài truyền tống của gia tộc...Có thể hắn đuổi theo...

- Hừ! Dòng chính cả đời chỉ được 1 chiếc lệnh bài, ngươi lại cam chịu sử dụng ở trung vị vực. Còn trêu về 1 tên Hư Không Môn. May cho ngươi hắn còn chưa mạnh, ta còn có thể che chắn cho ngươi lần này! Lập tức về diện bích 1 tháng, 1 năm không được ra khỏi gia tộc. - Viêm gia lão tổ vẫn lạnh lùng đáp, tuy rằng con cháu trong nhà trêu chọc phải đệ tử của Hư Không Môn, nhưng xem mức độ dao động với lực lượng thì chắc chỉ là Thiên Linh sơ kỳ là cùng, hắn hoàn toàn có thể điều đình, Hư Không Môn mặc dù mạnh hơn Viêm gia một bậc nhưng chỉ cần không phải ngươi sống ta chết, chẳng ai muốn đánh nhau tới bến cả, cùng lắm bồi thường 1 tí.

- Dạ! Tuân lệnh lão tổ! - Viêm Thiên Phong nghe vậy thì giật mình, hắn lẽ nào là Hư Không môn đệ tử? Có chút thấp thỏm, nhưng sau đó lại quyết liệt, hư không môn thì sao chứ, chỉ cần ta học được quyển mật tịch này, có một ngày ta sẽ là Tôn giả thiên hạ kính ngưỡng Tiên cảnh...cũng có cơ hội, Hư Không môn thì có làm sao. Phải biết là Bất Diệt Kim Tiên hiện tại cũng nhờ cuốn bí tịch này mới thành đại danh đỉnh đỉnh Ngũ Hành Tiên Nhân.

Hư Không vốn đang bị xé ra một khe nhỏ hẹp như tờ giấy thì bị Viêm gia lão tổ phất tay lấp kín, hắn cũng không dùng thêm sức lực gây tổn thương người ở đầu bên kia, vì theo hắn thiên hạ này sử dụng Hư Không Lực chỉ có Hư Không Môn đệ tử, dù sao cũng là con cháu nhà mình gây xích mích với người ta, mình bao che thì thôi, dễ nói chuyện, chẳng có gì xảy ra, nếu lỡ ra tay đả thương, kéo ra sư phụ sư tổ gì đó bên Hư Không môn chạy qua gây sự thì được không bằng mất, Viêm gia người đông nghiệp lớn, làm gì cũng phải suy tính kỹ càng, đổi lại 1 thế lực nào đó thấp hơn 1 bậc hoặc bằng cấp đi nữa Viêm lão tổ không ngại 1 chưởng đập xuyên hư không giết đối phương, hắn bây giờ.. là Linh cảnh trung kỳ tôn giả.

Lam Vũ liều mạng cũng chỉ kéo ra 1 khoảng, lại trong chốc lát bị 1 lực lượng khổng lồ phong bế lại, phun ra một ngụm máu. Lam Kết Y đứng kề bên đỡ Lam Vũ đang loạn choạng. Lam Vũ khoát tay:

- Không sao, đợi vài giây, ta không phải bị thương! Chỉ là phản phệ chút thôi. - Lực lượng phong bế không gian vừa rồi quả thật quá mạnh, Lam Vũ có chút không can tâm, nhưng cũng không có cách nào, anh cố gắng bình tâm, hít một hơi thật sâu. Vừa rồi tiêu hao cũng không bao nhiêu, lập tức khôi phục.

- Trong lúc ngươi phát lực, mọi người bỏ chạy hết rồi. - Lam Kết Y nói với Lam Vũ! Bảo vật cũng mất, tranh thủ lúc tên ma nhân kia đang không rãnh phân tâm, mọi người bao gồm Tài Gia Thần nhanh chóng chạy mất, không dám ngoảnh đầu lại, bọn họ chỉ cần chạy ra ngoài, có gia tộc, có tông môn liền an toàn, không cần thấp thỏm nhìn tâm trạng của kẻ kinh khủng kia nữa, kẻ kia tuy xuất hiện ít nhưng 1 lần hành động là đủ thấy hắn hung tàn rồi.... Bọn họ cũng xui, bình thường Lam Vũ lão đại có hơi trẻ trâu chút nhưng cũng không phải không nói 1 lời mà sát nhân như thế, chỉ trách bọn họ gặp Lam Vũ lúc tâm trạng đang kém.

- Không sao, không quan trọng! Chúng ta ra ngoài đi, tí nữa gần tới cổng, cô ở trong này tu luyện đợi ta 1 thời gian nhỏ. Ta xử lý xong sẽ vào trong đón cô, dù sao thì di tích còn 1 khoảng thời gian nữa mới đóng cửa. - Lam Vũ chỉ sợ là Thiên gia đại quân đã ở cửa chở mình, anh có chút hưng phấn, cơ hội oanh tạc không dễ, là nguy cơ, cũng là cơ hội tốt để tiến hóa, bỏ qua không biết là đợi tới khi nào. Nhưng Lam Kết Y không thể xen, cũng như không có năng lực xen vào chuyện này. 

- Ừm! - Lam Kết Y gật đầu.
- À cái này cho cô, lần này tận dung cơ hội để thăng cấp thật nhanh, chúng ta không ở vực này lâu nữa. - Lam Vũ cười nhẹ nhắc nhở nàng, sắp tới gây chuyện, chỉ sợ mình không còn đất dung thân ở đây, trừ phi 1 lần nữa tiến hóa, không thì không thể là đối thủ của Thiên Linh cảnh cao thủ được, không chạy trối chết thì có khi chết thật.

- Đa tạ! Chuyện cảm ơn này ta sau này sẽ không nói nhiều nữa! Ta...ta sẽ ghi nhớ trong lòng!!! - Nàng tí nữa thì nói ta sau này sẽ là của ngươi nhưng sau đó nghỉ lại sợ đối phương chê cười nên đành phải nói một câu khác.

- Đi thôi! - Lần này Lam Vũ không muốn mất nhiều thời gian trực tiếp dùng cổng không gian đem 2 người ra tới gần cửa ra vào hoàng thành.

- Tới đây thôi! Lần này là bài tập cho cô, sống sót cho tới khi kim khí triều dâng lên trở lại hoặc là ta tới đón cô! Haha, ta đi đây! - Linh khí hệ kim mà dâng trào trở lại trong hoàng thành thì người ở trong đó auto chết, nên khi có dấu hiệu kim triều thì mọi người đều chạy ra ngoài hết. Nhắc nhở xong, anh lắc cổ, xoay cổ tay rồi xông ra ngoài kết giới.

======= Lúc này ngoài kết giới, đại quân Thiên gia vẫn cắm trại chờ đó. Gia trưởng các thế lực cũng đứng đó chờ đệ tử nhà mình đi ra, giống như phụ huynh chờ ở cửa trường mẫu giáo để đón học sinh về vậy. Giờ tan trường còn chưa tới mà cổng trường đã mở, à nhầm, chưa hết thời hạn mà kết giới đã giao động, lẽ nào có đệ tử nhà nào không chịu được sự tàn khốc trong đó mà bỏ ra ngoài, thật là kém cỏi, không biết là nhà nào, đủ mất mặt. Bọn đều chăm chú nhìn vào màng sáng kết giới, hồi hộp chờ đợi, chỉ mong không phải con cháu nhà mình, linh giả thế gia môn phái đệ tử có thể chết, nhưng không thể sống nhục.

Lam Vũ từ trong kết giới bước ra, anh nãy giờ tích xúc năng lượng, cả người nhìn tà ác vô cùng. 

- A, kia có phải là tên tiểu tử đắc tội với Thiên gia công tử không.

- Haha, hình như đúng rồi, chắc có lẽ sợ Thiên Thương Thiên công tử truy sát nên bỏ trốn ra ngoài trước thì phải.

- Thật là mất mặt, không biết hắn là con cái nhà ai. 

- Các ngươi có ai thấy xung quanh nhiệt độ đang giảm không??

- Hình như đang giảm thật, không thể nào, xung quanh đây cao thủ nhiều như mây, Thiên Linh cường giả cũng có mấy cái, muốn thay đổi quy tắc ở đây khó còn hơn lên trời. Chết thật, nhiệt độ sắp tới hóa băng rồi. 
- Là tên tiểu tử kia...

- Không thể nào đâu. 

Lam Vũ đang bùng nổ năng lượng trên người mình, anh vận dụng tối đa Ma Băng Quyết. Cảnh tượng này cũng đã gây chú ý cho Thiên gia cùng các cao tầng tứ bá, Thiên gia nhị tổ vốn đã chờ không nổi rống lớn:

- Vô tri tiểu nhi, ngươi cuối cùng đã đi ra! Giờ để coi ngươi có bao nhiêu vốn liến để cuồng vọng! Hahaha- Cuồng nộ, hắn dùng Thiên Linh cảnh sơ kỳ cường giả up áp đè xuống Lam Vũ. Uy áp khái niệm khá tương tự với áp xuất không khí, một Thiên Linh cảnh cường giả có thể dễ dàng dùng up áp của mình để làm Địa Linh cảnh đỉnh phong cường giả ép đến khó thở, dễ dàng ép một Địa Linh sơ kỳ cao thủ trong nháy mắt ép thành thịt vụn, cứ tưởng tượng như 1 người bình thường tự dưng xuất hiện dưới đáy đại dương xem,.....

Thở ra một ngụm hàn khí, Lam Vũ vốn là có thể tự do hóa thành Hư Tiên, một làn khói thì sợ cái áp lực gì chứ. Lam Vũ cười lớn kích thích bọn họ:

- Haha, vô dụng! Thiên gia các ngươi đều là một đám vô dụng, trẻ vô dụng, học tài không bằng người chết thì lại tới 1 đám già! Tới đây đi, Cửu ta hôm nay muốn vui vẻ một trận. - Khí thế bùng nổ tới đỉnh điểm, hàn khí như nước trong một chiếc đập nước bị vỡ, tràn ra.

- Vô tri, để ta cho ngươi thấy, không phải ai cũng có thể đắc tội Thiên gia ta. Thiên Hàn, ngươi tới phế tu vi hắn, trói đem lại đây, ta phải tra tấn, luyện hồn hắn ngàn năm.

- Vâng thưa lão tổ! - Người trung niên tên Thiên Hàn là một Địa Linh cảnh đỉnh phong của Thiên gia, đã ngưng tụ Địa Tâm, khống chế băng hàn, vì lý do đó nên Thiên nhị tổ mới phái hắn ra.

- Haha, nhóc con, đã chuẩn bị sẳn lời trăn trối chưa... - Chưa nói hết câu thì hắn nhận thấy được nguy hiểm, vội vàng tạo ra một tấm khiên băng đỡ phía bên trái đầu mình. Hắn lúc này nhìn thấy rõ ràng thứ đang tới là một cùi chỏ. Vì lớp khiên băng được tạo nên bằng Địa Tâm của hắn nên vô cùng cứng chắc, dính một đòn của Lam Vũ mà chỉ tróc vài mảnh băng, chưa đợi hắn buông lời đắc ý thì dưới chân đã bị người ta dùng cự lực gạt ngã, định tạo ra một lớp băng để bảo vệ mình thì đã muộn, một nắm đấm lạnh lẽo đã xuất hiện ngay trước mặt.

Lam Vũ đứng thẳng lên, thở mạnh:

- Khà..! Đánh nhau với ta, tốt nhất đừng nên nói nhảm nhiều. - Cao thủ giao đấu, lơ 1 giây là nằm thẳng cẳng rồi, đừng nói là nói nhảm vài câu. Tên Thiên Hàn kia không phải là không có kinh nghiệm, chẳng qua là khinh đối phương trẻ tuổi, nên tranh thủ cơ hội tạo điểm nhấn trước mặt lão tổ và tu linh đồng đạo. Ai ngờ...

- Đáng giận! Ngươi lại dám giết người Thiên gia ta? - Thiên gia nhị tổ thấy vậy thì mắt trợn ngược quát lớn.

Lam Vũ nghe vậy thì mặt đang lạnh lùng cũng không nhịn được cười lớn:

- Hahaha, có phải ngươi sống càng lâu càng ngu hay không? Ta giết mấy chục thằng rồi đó. Giờ mà còn hỏi câu đó, hahahahaha!

- Hahahahaha, ta thấy có đạo lý, hahaha! - Xung quanh mấy nhà nghe vậy thì cũng không nhịn được cười lớn.

Thiên gia lão giả nghe xung quanh nhạo mình thì nhịn không được nữa rống lớn:

- Sáttttttttttttttttttttttt! Tất cả các ngươi lên cho ta... - Thiên gia cao thủ nghe vậy thì gào lên, vài chục tên Địa Linh cảnh hung thần ác sát xông tới, không có ý định 1 chọi 1.

Lam Vũ cũng không chờ đợi được nữa, trong tay xuất hiện một hòn đá, dồn lực ném về phía 1 tên Địa Linh cảnh trung kỳ, hắn làm sao đỡ được nên... vỡ đầu!! Lại cầm thanh sáo như ý hóa lớn, lao vào đoàn người...

Chương 93: Tiến hóa đỉnh phong, thành công đào tẩu

Thiên gia quân hùng hổ tiến tới, có đủ thứ màu sắc linh lực hùng mạnh bùng nổ, có cái là gấu, là hổ, là sư tử, cũng có cái là thực vật, dây leo, cũng có lửa có băng, muôn dạng Địa Tâm. Bọn họ có lẽ chinh chiến với nhau nhiều năm nên phối hợp vô cùng ăn ý, đầu tiên bọn họ chia ra những linh giả có tầm tấn công xa như là lửa băng, sấm gió đứng ở vòng ngoài, còn những linh giả tu luyện công pháp dựa trên yêu thú loại như gấu hổ báo thì lao lên trước, vừa là lá chắn cho đội kia, vừa sắp lá cà vốn là ưu điểm của bọn họ. Lại nói về nhóm linh giả cận chiến này, nghe qua thì tưởng giống như Võ Chiến Đạo nhưng bản chất lại không phải, Võ Chiến Đạo hấp thu linh lực trong thiên địa bồi bổ thân thể, cái bọn họ tiến hóa chính là thân thể bọn họ, cơ bắp, xương và chất lượng linh lực trong cơ thể. Còn Tu Linh Giả tu luyện yêu thú công pháp là thuở xưa khi mà Võ Chiến Đạo mới ra đời, có một vài Tu Linh Giả đại năng đã tham khảo, nghiên cứu trường phái này cộng thêm cách chiến đấu của yêu thú kết hợp với kiến thức của bản thân sáng tạo ra, có thể nói đám này là con rơi của Võ Chiến Đạo và Tu Linh Đạo, tập hợp ưu điểm của 2 bên, xóa bỏ được nhược điểm cận chiến của Tu Linh Giả, lại có thể đánh xa. Tuy nhiên vạn vật không có gì hoàn mỹ, có được tất có mất, tuy có thể đánh xa nhưng xa không bằng Tu Linh Giả, đánh cận chiến tốt cũng vẫn không tốt bằng Võ Chiến Đạo, đó là đánh giá khách quan trên lý thuyết thôi, thực chất đánh nhau thì không thể biết được bên nào lợi thế rõ ràng trong 3 bên cả.

Lam Vũ nhìn hàng chục người đang bao quanh trên dưới bản thân, anh bình tĩnh suy nghĩ, nếu bản thân mình muốn chạy, thì hoàn toàn có cơ hội, chỉ là không biết mấy Thiên Linh cường giả xung quanh đây có ai có khả năng như tên sư phụ của Vô Vi Chân Nhân, người phong ấn Lam Vũ 1 thời gian dài, anh bị 1 lần là sợ rồi, sẽ không muốn trải nghiệm cảm giác bị phong ấn một lần nữa, vả lại đây cũng là cơ hội tốt để thăng cấp, bỏ đi thì hơi phí, anh nghĩ mình nên có 1 chiến thuật tốt, chớp nhoáng lấy lợi thế tranh thủ giết nhiều nhất có thể trước khi Thiên Linh cường giả vào cuộc.

Lại nói tới Thiên gia nhị tổ, hắn tuy rằng cũng muốn tự mình ra tay bóp nát kẻ đã giết chết cháu yêu của hắn lắm, nhưng hiện tại hắn không thể, ít nhất lý trí cho hắn biết là không nên, thứ nhất là tiếng xấu lấy lớn hiếp nhỏ, nếu tiểu bối đánh nhau không lại đều gọi trưởng bối đến đánh lại thì còn thể thống gì, chứng tỏ tiểu bối nhà hắn vô dụng, tiếp là nếu hắn tạo tiền lệ, sau này lỡ tiểu bối nhà hắn đánh người ta, trưởng bối nhà người ta ra tay bóp chết thì làm sao? Đó đều là thứ yếu, quan trọng là Thiên Thương Thiên đã chết, đúng vậy, người thừa kế mạnh nhất, thiên phú tốt nhất Thiên gia, người đứng thứ 2 là đệ đệ hắn thì ở trong bí cảnh chưa thấy ra. Trước giờ các gia tộc lớn thường nội đấu vô cùng mãnh liệt, chủ yếu là do dành quyền, tài nguyên trong gia tộc, bây giờ mất mát 1 thủ lĩnh tương lai, hắn cần gia tộc đoàn kết, hắn cần 1 sự thấu hiểu từ các tộc nhân chủ chốt, rằng gia tộc đang gặp nguy hiểm, thông qua 1 lần dắt tay nhau giết địch này, hắn muốn đạt được hiểu quả kia, tuy rằng 30-100 năm sau khi nhóm Tài Gia Thần, Ngọc Nhân lớn lên, thì Thiên Gia bọn họ sẽ yếu thế hơn nhiều nhưng chịu thôi, gỡ được phần nào hay phần đó.

Nói thì dài nhưng chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, Lam Vũ trong đầu đã phân chia kỹ chiến thuật, anh quyết định không chờ bọn họ tấn công trước mà chủ động giết tới, một tay cầm bổng, nháy mắt anh biến mất tại chỗ, xuất hiện đằng sau lưng vòng vây, nơi cái lưng của đám tu linh giả phòng ngự yếu hơn hẳn, bọn họ đều không phải phầm nhân, tất cả đều nhận ra có người xuất hiện ở sau lưng đội hình, nhưng làm sao phản ứng cho kịp, thêm nữa là vòng ngoài là vòng công, bọn họ chủ quan không bật sẵn phòng thủ. Trong nháy mắt 2 người bị Lam Vũ dùng bổng ( do cây sáo biến thành) gõ vỡ đầu. Ngay lúc bọn họ kịp phản ứng, có 2 người dùng hỏa đao, băng kiếm tập kích sau lưng Lam Vũ, nhưng đột nhiên 1 tiếng súng nổ từ khoảng cách ngoài xa vang lên, người dùng băng kiếm đã không kịp phòng ngự bị bắn bay đầu, biến cố xảy ra khiến hỏa đao nhân quay đầu lại nhìn nhưng chính giây phút thất thần đó đã khiến hắn trả giá bằng mạng sống, 1 cánh tay màu đen huyền không biết từ đâu mọc ra đã xuyên qua tim hắn từ sau lưng. Lại một người nữa mất đi sức chiến đấu vì bị 1 cùi trỏ gãy cổ bởi 1 người thần bí đột nhiên xuât hiện ngay trước mặt hắn mà không có điều gì báo trước, nhưng may mắn hắn có đồng đội kéo về cứu được 1 mạng, chiến cục vốn là mấy chục người vây công một người bỗng dưng rối loạn vì những nhân tố không biết nên ngay lập tức đình chỉ, tụ hợp lại với nhau để bảo vệ và nắm bắt lại tình huống. Tiếp theo lại có vài tiếng *Đùng* *Đùng* ở vang ra ở nhiều nơi xung quanh, nhưng mà đều đã được cái "tanker" phá đỡ.

Nhắm mắt lại 1 cái mở ra mất ngay 4 hảo thủ, đều là lực lượng trung kiên của Thiên gia, Thiên nhị tổ đau lòng không thôi. Nhưng hắn không thể quay ngược lại thời gian, giờ phút này hắn đang tức nổ phổi, hắn giờ nào còn muốn tôi luyện gia tộc đệ tử nữa, hắn hét lớn:

- Các ngươi là ai? Nói mau nếu không ta đích thân ra tay bắt các ngươi lại luyện hồn. - Hắn hiện tại nhìn thấy thêm 3 người mới xuất hiện, giống như Lam Vũ như đúc, lẽ nào huynh đệ sinh 3, nhưng mà 2 người kia có vẻ mờ mờ ảo ảo, cho hắn cảm giác không thật.

Biết là đối phương đã phát hiện, lão nhị dùng cổng không gian tụ hợp với lão đại cũng lão tam lão tứ, 3 người xuất hiện chỉ là dưới hình thức tinh thần lực ảo hóa ra, thực chất bọn họ đều ở trong Hồn Giới điều khiển 3 cái thân thể năng lượng, mọi chiêu thức muốn ra đều phải liên kết với lão đại để được cấp cho năng lượng. Lão nhị cười haha:

- Lão đại, hay lắm, chúng ta sắp tới ngưỡng tiến hóa rồi, cần chỉ cần 5 người nữa thôi. - Bọn họ sau khi giết 4 người Địa Linh cảnh đỉnh phong đã ngộ Địa Tâm kia một cách xuất bất kỳ ý khiến đối phương không kịp phản ứng đã hấp thu được năng lượng của 4 người, tinh thần lực tăng trưởng một mức lớp, đã sắp chạm tới đỉnh phong. Nếu như giờ một luyện dược sư cao tay ở đây sẽ nhận ra 4 cái xác kia đã không còn tí linh lực gì cả, cả người không khác gì phàm nhân chân yếu tay mềm, không còn là thân thể tu sĩ Địa Linh cảnh hùng mạnh nữa, giờ cầm dao gọt trái cây ghẻ của người phàm cũng đủ chặt xác họ ra.

Lão tam cười cười:

- Giờ lão già kia ắt ra tay, sẽ khó khăn đấy!

Lão đại liếm môi cười nhẹ:
- Nhưng ta lại thích, lão tứ, tiếp theo như kế hoạch, tất cả do chú.

Lão tứ thở khò khè lộ rõ bản chất khát máu gật đầu. Vừa gật đầu xong đã biến mất, thực chất là lão đại đã tán đi luồng tinh thần lực chứa nhân hình mà lão tứ điều khiển.

Đột nhiên phát hiện lão tứ biến mất không dấu vết, không để lại 1 quỹ tích nào để suy đoán, Thiên Gia lão tổ hét lớn:

- Các ngươi cẩn thận, một đồng bọn của hắn đã mất dấu. - Hắn điên cuồng dùng thần thúc hùng mạnh của mình càn quét xung quanh nhưng quả thật là không thấy gì cả, điều này khiến hắn kiêng kỵ, nhất định là một môn ẩn nấp công pháp cực kỳ hùng mạnh mới có thể cho phép 1 Địa Linh cảnh tiểu bối trốn trước mắt Thiên Linh cảnh cường giả.

- Gian ngoan mất linh, không trả lời thì chết. - Thiên gia nhị tổ sau khi nhắc nhở ổn định đội hình đệ tử thì bắt đầu chính thức ra tay, hắn chưa ngộ ra Thiên Tâm, nhưng hắn đã có Địa Tâm, không những vậy mà còn là Địa Tâm đã trải qua Thiên Kiếp Thiên Linh cảnh lột xác, mạnh hơn của Địa Linh cảnh rất nhiều. Địa Tâm của hắn là Trọng Thủy Tâm, là thủy hệ linh lực, mỗi giọt nước tự Trọng Thủy Tâm ngưng tụ ra nặng hàng chục đến hàng trăm tấn, hắn dễ dàng dùng một giọt nước nhỏ bắn đi để giết chết một Địa Linh cảnh sơ kỳ.

Trước mặt hắn xuất hiện ra một mũi tên bằng nước, nó ngay lập tức xé gió phóng tới nhóm Lam Vũ. Tức thời 2 người lão tam lão nhị biến mất tại chỗ, lão đại ngưng tụ một con Susanoo bằng huyền băng, cả 2 tay cầm một tấm khiên khổng lồ đỡ lấy thủy tiễn kia. Trong khi đó, theo chiến thuật lão tam xuất hiện trong đội hình đang phòng ngự của đệ tử Thiên gia công kích, lão nhị cũng lao lại gần cầm 1 không súng máy hạn nặng rồi cày. Thủy tiễn tuy rằng nhìn mong manh nhưng ngay lập tức phá vỡ tấm khiên của Susanoo rồi đến bắn xuyên bụng Susanoo bắn nát nửa người bên phải của Lam Vũ, thấy vậy Thiên gia nhị tổ nhẹ nhàng cười, theo hắn thì thế cuộc đã định, bay nửa người dù là đám Võ Chiến Đạo cũng chết, thấy lão tam lão nhị công phá đệ tử nhà mình thì hắn cười lạnh, hắn thừa biết bọn họ cũng chả thể làm được gì. Quả đúng thật lão tam vừa lao vào thì đã bị mấy tên cận chiến tấp đánh tan thành khói, lão nhị cũng bị mấy tên đánh xa công kích tán loạn..... Nhưng đang cười thì hắn nhăn mặt lại, bởi vì lão tam sau khi tán lại tụ lại tiếp tục giao tranh, lão nhị cũng tương tự. Thiên gia lão nhị không vội động thủ, hắn đang muốn nghiên cứu bí mật của chuyện này, nếu nắm được thì Thiên gia hắn chẳng phải có bất tử chi thân hay sao, hắn liếc lão đại thì thấy anh vẫn chỉ còn nửa người máu chảy đầm đìa nằm thẳng cẳng trên mặt đất, không còn khí tức, phỏng chừng là chết rồi, vì vậy hắn không quan tâm nữa, hắn trong đầu vẫn còn đang đề phòng 1 người nữa là lão tứ.

- Thì ra có bất tử chi thân hèn gì các ngươi dám ngông cuồng khiêu khích Thiên Gia uy, các ngươi biết điều thì giao bí pháp bất tử và ẩn hình, ta lấy uy tín của Thiên gia lão tổ tha cho các ngươi khỏi chết. -Hắn cố gắng kiếm chút gì đó để bù lại mất mát mấy ngày qua.Nhưng hắn...không nhận lại được bất kỳ lời đáp nào cả. Lão tam liên tục tay không lao tới nhưng hầu như chẳng thể làm được gì, chỉ có thể tiêu hao thể lực của bọn hắn, nhưng dường như anh ngày càng đang yếu đi, chính lão nhị cũng vậy, tuy nhiên lão nhị cũng thỉnh thoảng bắn trúng team địch vài viên lọt qua hàng thủ, nhưng cũng mang lại quá nhiều tác dụng.

Lúc này một người trong Thiên gia tử đệ cười lớn:

- Haha, các ngươi càng ngày càng yếu chứng tỏ bí pháp này cũng không phải không có nhược điểm, biết điều mau chóng đầu hàng đi, trước khi lão tổ chúng ta đổi ý haha! - Đồng đội chết nhưng không phải là người của phe trong gia tộc hắn(trong gia tộc cũng chia ra vài phe để cạnh tranh gay gắt) nên cũng không có bao nhiêu buồn chỉ có tức vì bị ép lúc nãy thôi, giờ thế cục trở lại trong tầm tay khiến cho hắn đắc ý.

Trong ánh mắt của lão tam và lão nhị cũng dần hiện ra chút tia tuyệt vọng, điều này lọt ngay vào mắt bọn họ và Thiên gia lão tổ, nhưng Thiên gia lão tổ vẫn không vội quẩy sớm, vì hắn còn nhớ tới lão tứ từ đầu tới giờ chưa từng xuất hiện, có khả năng đã bỏ chạy.. hoặc có khả năng đang ẩn tàng đâu đó để cho bọn họ 1 kích bất ngờ, dù là trường hợp nào thì hắn vẫn phải đề phòng, hắn không nhắc đám hậu bối mà chính bản thân mình sẽ cảnh giác thay bọn họ vì hắn tin rằng đã nắm được đại cục, hắn quyết định cho đám hậu bối của mình 1 bài học, nếu bọn họ đắc ý quên đi lão tứ thì sau khi lão tứ mà xuất hiện, hắn sẽ ra tay giết đi, rồi sẽ lấy đây làm bài học để mà răn dạy, đây cũng là tâm lý chung của những người muốn đạo tạo thế hệ sau, còn nếu bọn họ vẫn còn lưu ý lão tứ thì càng tốt, hắn càng vui.

Ngay lúc lão nhị lão tam suy yếu nhất, đám người kia cũng không muốn tiếp tục dàn đội hình phòng thủ nữa mà từ bỏ kết trận, 1 vài trong số đó cầm đao kiếm lao lên định kết liễu địch, chính giây phút đội ngũ này tan vỡ, lão tứ xuất hiện ngay sau lưng đám người vừa rời không vị trí, nhưng trong nháy mắt đó Thiên gia lão tổ cũng một chưởng vỗ bay lão tứ, khiến anh văng ra mấy chục mét tí nữa thì tán biến thành khói, cũng một phần lão tổ kia vì muốn ép hỏi bí thuật nên không ra tay mạnh.

- Lão tổ anh minh!

- Đa ta lão tổ cứu mạng!

....

- Haha, các ngươi đã thất bại, các ngươi còn gì để nói nữa? Haha, biết điều nhanh chóng giao bí pháp ra, để tránh nổi khổ luyện hồn. Đừng tưởng không nói thì ta không có cách nào biết, nên nhớ thế gian này còn có sưu hồn thuật. - Hắn xuất hiện ngay tại chỗ lão tứ vừa ngã, bóp cổ anh nhấc lên.

Nhưng giây phút đó lão tứ bỗng mỉm cười. Lão đại vốn đang nằm thẳng cẳng thì xuất hiện ngay trên đầu đội hình đệ tử thiên gia vốn vừa hủy bỏ kết trận. Một quả núi huyền băng không lồ như thiên thạch xuất hiện nện xuống đó. Lão tổ và đệ tử Thiên gia bị biến cố này làm cho không kịp trở tay, ai mà ngờ cục diện tâm lý lên xuống liên tục như vậy chứ, vốn đã thắng tự dưng xảy ra biến cố khó mà lường. KẾT QUẢ là... 15 người trong đám Địa Linh cảnh đỉnh phong Thiên gia vốn đang chờ thắng không có bật phòng ngự + chạy không kịp đã bị núi băng đè thành thịt nát giây phút đó Lam Vũ biết mình đại thắng, giờ không nhân hỗn loạn mà chạy nhanh thì đợi đến khi nào khi nào, anh cũng sợ bị Thiên Linh cảnh cường giả điên cuồng truy đuổi lắm, nên nhớ thủy tiễn lúc nãy chỉ là tiện tay 1 kích, cũng không phải chiêu thức gì cao thâm. Và 4 người... tan biến thành mây khói trong không khí... Ngay khi lão đại biến mất trong cổng không gian thì ngay chỗ anh đứng xuất hiện 1 con thủy long cực lớn ập vào, làm vùng đất quanh đó sụp đổ kinh hoàng với sự phẫn nộ của Thiên gia nhị tổ, cũng vì sự phẫn nộ của hắn lại kéo theo 2 Thiên gia đệ tử bị lây trong Thủy Long chết không để lại 1 hạt bụi... chết trong tay lão tổ của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau