LÃNG KHÁCH VÔ DANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lãng khách vô danh - Chương 91 - Chương 95

Chương 88-2: Kimura bá đạo, Lam Vũ điên cuồng (2/3)

Nhưng rất tiếc, Kimura lộ ra vẻ tức giận:

- Cuộc đời ta tuy không ghét kẻ yếu nhưng rất chướng mắt những kẻ yếu tìm lý do để biện minh cho sự bất lực cho bản thân mình. Chướng mắt những kẻ yếu nói lời đạo đức. Ta dạy cho ngươi biết, đạo đức là trò chơi của những người cùng giai cấp, còn quyền lực là trò chơi của cường giả. Kẻ yếu.. chẳng có quyền gì cả.

Bất ngờ dưới đất một con Mộc Long ngoi lên muốn nuốt lấy Hư công tử, Hư công tử quả không hổ là thiên tài Hư Không Môn, nhanh chóng biến mất tại chỗ. Né tránh được một dòn, Hư công tử nhất thời đắc ý:
- Quên nói với ngươi ta là người Hư Không Môn, hư không này là của bọn ta, ta muốn đi đâu thì đi, ngươi không cản được ta. Thế nào? Chúng ta có phải người đồng giai cấp chưa? Haha. - Hắn cho là đối phương tu luyện mộc hệ và hỏa hệ công pháp, nên tự cho mình quyền chủ động.

Kimura bất ngờ cười lớn:- Hahaha, thế giới này không ngờ có một môn phái tự xưng Hư Không! Các ngươi thật xui xẻo, hắn nhất định không cho phép bất kỳ ai trong vũ trụ này sử dụng danh hào của hắn. Vốn muốn giết sạch ổ đạo đức giả các ngươi nhưng mà ta chắc nên nhường lại sân khấu cho hắn thôi, nếu không hắn sẽ giận lây sang ta mất, hahaha. Dám trước mặt ta sử dụng Hư Không Thuật, trò trẻ con!

Nói xong hắn đưa tay lên bắt ấn, dưới đất rất nhiều cây cổ thụ to như những xúc tua khổng lồ đua nhau mọc lên như nấm sau mưa vừa vặn từ 4 phía đóng đám người bọn họ lại như một cái lồng kín không một tia sáng lọt vào, sau đó hắn lại bắt một ấn khác, cả chiếc lồng bốc cháy dữ dội, hư không xung quanh như bị thiêu đốt. Lúc này một chiếc xúc tu gỗ từ dưới đất mọc lên hướng Hư công tử lao tới với tốc độ cực nhanh. Hư công tử vốn mỉm cười mỉa mai, định nói:"Vô Ích" thì cứng miệng lại, hắn cảm giác không gian xung quanh đang không người bị cô lập và thiêu đốt, hắn không có cách nào sử dụng được. *Phập* chiếc xúc tu kia đã xuyên qua người hắn, hắn không cam lòng thê thảm nói:

- Không thể nào!! Không thể nào!! Không...thể! Ta...có phải đã làm sai... - Hắn mang theo vẻ không tin nổi về cõi vĩnh hằng. Xác chết của hắn nhanh chóng mục rữa rồi hóa thành tro bụi tán theo gió. Lồng giam vẫn hừng hực lửa, nhiệt độ này đã quá cao, Địa Linh cảnh cường giả bình thường ở trong này chỉ sợ 5 phút là đã cháy thành tro, nhưng mà những người này đều đến từ đại môn phái nên ít nhiều có thủ đoạn bảo vệ mình, tạm thời vẫn bảo vệ được mạng sống tuy có chật vật. Kimura lạnh lùng nhìn xuống dưới, như chúa tể quan sát chúng sinh, hắn đấu với Bạch Hư Không cả đời, thứ hắn am hiểu sâu nhất sau hỏa đạo của hắn chính là hư không đạo của Bạch Hư Không, thuật hư không trẻ con này hắn chỉ cần dùng một chút thủ đoạn là khóa ngay! Dù sao đối phương cũng yếu hơn hắn nhiều, đổi lại một Thiên Linh kỳ đỉnh phong thi triển hư không thuật có lẽ hắn phải dùng đến trạng thái Tiên Quang thử thì may ra mới có thể được, chứ không hời hợt dễ dàng như vậy.

Chương 88-3: Kimura bá đạo, Lam Vũ điên cuồng (tiếp theo)

Môn nhân 3 bên rùng mình, thực lực người này quá mạnh mẽ rồi! Bọn họ 3 bên gộp lại vây công chỉ sợ cũng không thắng nổi người ta! Kimura lúc này cười nhẹ:

- Đừng sợ! Các ngươi có công trong việc thả ta ra, ta sẽ không vô cớ giết người, haha! - Trên tay hắn lại xuất hiện một thanh kiếm nhật, hướng Minh Nguyệt Quan đi tới!

=========

- Cha ngươi có là tiên nhân đi nữa thì liên quan gì tới ta, ta tới giết ngươi cũng không phải giết hắn! Người không nên nhắm vào ta, nhắm vào mọi thứ xung quanh ta, bất cứ ai cũng không có quyền đó! Ta chỉ muốn bình yên hoành thành việc ta muốn làm mà thôi, nhưng thế giới này luôn không cho ta yên bình, ta vốn có thể lặng lẽ trốn tránh các ngươi, nhưng mà mục tiêu của ta sẽ không thể hoàn thành nếu thực lực không đủ, vì vậy, ta phải đạp đổ hết mọi chướng ngại vật trên đường lấy thi thể các ngươi làm mạnh bản thân ta. - Câu đầu Lam Vũ nói thẳng với Thiên Thương Thiên, nhưng câu sau có vẻ như anh đang nói với chính mình!
Thiên Thương Thiên hoảng quá, vội lấy ra một lá bùa, lá bùa này vốn không có tí sát thương nào, cũng không có hiệu quả đặc biệt gì, chỉ là nó có thể mang theo một tia linh hồn của Thiên Linh cảnh cường giả xuất ra...nói chuyện mà thôi. Ngay lập tức một linh thể hình người xuất hiện, đó một ông già, ông ta nhìn một lượt hoàng cảnh xung quanh, rồi nhìn thẳng Lam Vũ với giọng nghiêm nghị:

- Ngươi là ai? Ai phái ngươi tới vây giết con cháu Thiên gia chúng ta? Tướng mạo của ngươi ta đã nhớ kỹ, thành thật khai báo để họa không lây tới người nhà. - Thái độ cao cao tại thượng, không để ai vào mắt. Theo hắn thì trong hàng chục xác chết xung quanh có lẽ là người của Lam Vũ tới vây giết Thiên Thương Thiên, Thiên gia hộ vệ liều chết bảo vệ thiếu gia nên đồng quy vu tận, chỉ còn lại tên chủ mưu là Lam Vũ này! Hắn cho là có ai đó trong mấy nhà Hoàng, Ngọc, Tài thuê Lam Vũ làm chuyện này, dù sao thì người bình thường cho thêm trăm lá gan cũng không dám cùng Thiên gia làm địch.
- Vô danh nhân, chỉ là cơn gió thổi qua nơi này! Hắn muốn giết ta, ta giết hắn, không cần nhiều lý do như vậy. Dạy dỗ con cháu đi đến tính cách như thế này là lỗi của các ngươi, mạng hắn là cái giá cho sự nuông chiều ngu ngốc. - Nói xong Lam Vũ một quyền đánh tới, tốc độ tấn công tuy rằng không phải khiến Thiên Thương Thiên không thể phản ứng kịp, nhưng do tâm lý sợ hãi bất an khiến hắn bị chậm đi một nhịp, chỉ 1 nhịp đó đã khiến hắn trả giá bằng mạng sống, hắn bảo hộ pháp bảo tuy nhiều nhưng không có cái nào bằng hộ thần bài, Lam Vũ 1 đấm thủng tim chết là khẳng định.

Lão nhân Thiên gia bất ngờ với thái độ của Lam Vũ, cố che giấu sự bi thương cũng phẫn nộ với Lam Vũ. Lão ta cười lớn:

- Hahaha, tuổi trẻ bây giờ thật có tiền đồ, Thiên gia chúng ta quả nhiên không còn đáng sợ trong mắt người khác nữa rồi! Tiểu tử giỏi lắm, giỏi lắm, haha! Chúc ngươi tận hưởng khoảng thời gian êm đẹp trong Hoàng Kim di tích, cả Thiên gia bọn ta sẽ chào đón ngươi ở cổng ra, haha! - Lão ta cười nhưng sát ý không cần chú tâm cũng cảm nhận được, nói xong linh ảnh lão tan biến trong không khí.

Lam Vũ hít một hơi thật sâu, sau khi giết chết Thiên Thương Thiên, năng lượng trong cơ thể vốn đang thiếu hụt do sử dụng chiêu thức lớn đã được bù đắp tạm thời, mặt kệ cái gì đang chờ ở phía trước, anh chỉ cần 1 đường đi thẳng

Chương 88-4: Kimura bá đạo, Lam Vũ điên cuồng (tiếp theo)

Lúc này ở ngoài di tích, khi mọi người còn đang từng đám từng đám quen thuộc tụ họp với nhau để thảo luận chém gió về kết quả của trận này thì ngoài xa có một hàng chục uy áp khủng khiếp đang tiến tới với tốc độ như sao chổi. Sau đó vài giây, đám người chừng 30 người hiện thân, Hoàng gia gia chủ cau mày, trầm giọng hỏi:

- Thiên gia nhị tổ, đang trong quá trình thí luyện, Thiên gia các ngươi hùng hùng hổ hổ kéo nhân sự tới đây làm gì. Nếu như muốn phá hư quy tắc, đừng trách Hoàng gia ta không nể tình. - Giọng nói vô cùng uy nghiêm, tuy rằng Thiên gia nhị tổ tính ra là bậc tiền bối của hắn, nhưng hắn thân là gia chủ 1 thế gia, địa vị lại cao hơn, lão tổ gia tộc nào địa vị chỉ ngang ngang hoặc cao hơn gia chủ trong gia tộc đó một tí, chứ đối với gia tộc khác không có ý nghĩa. Hắn giọng nói không có chút nhân nhượng, Thiên gia nhảy ra lão tổ, Hoàng gia hắn cũng có, thậm chí còn nhiều hơn vì đây là địa bàn nhà hắn, hú 1 tiếng là lão tổ ra hết, nên hắn cũng chả sợ gì.

- Hừ, quy tắc chó má. Thiên nhi đã chết, ta chỉ muốn đem hung thủ giết hắn bầm thây vạn đoạn, còn lại sẽ không gây ảnh hưởng tới thí luyện, sau đợt này, bổn lão tổ sẽ đích thân mang lễ vật tới Hoàng gia xin lỗi. - Hắn gằn từng chữ, hận ý đến cực điểm.

Ở dưới rất nhiều thế lực đều kinh ngạc, Thiên Thương Thiên, 1 trong tứ đại công tử đã tử vong rồi sao? Ai có năng lực và can đảm như vậy. Đủ loại nghị luận, theo ý kiến của bọn họ thì điều này không khác nào tự sát. Các thế gia khác đều tự bản thân mình suy đoán, cũng không nhà nào dám hỏi Thiên gia, dù sao thì sát muối vào vết thương dễ ăn gạch lắm.

===========
Lam Vũ 3 người nhanh chóng hướng về trung tâm di tích, tức là Hoàng Cung. Trên đường không quên vơ vét, lão đại thì một đường đi thẳng, 2 tên kia thì càn quét khắp nơi, gặp người nào ngứa mắt, từng chọc mình thì đều tiễn lên bảng hết. Đại đa phần các phủ bên ngoài như phủ tướng quân, phủ tể tướng đều bị đám người Ngọc gia, Tài Gia, Hoàng gia chia hết, vốn Thiên gia cũng sẽ tìm được phủ nguyên soái nhưng mà giữa đường vì chặn giết Lam Vũ, toàn quân bị diệt. Lam Vũ cuối cùng cũng thấy được phủ Nguyên Soái, thời đó Nguyên Soái thường thường là thánh triều đệ nhất, đệ nhị cao thủ, là chức quan cao nhất trong dòng quan võ, trên một bậc so với các đại tướng quân. Không phải là Ngọc gia không muốn cạnh tranh vị trí này với Thiên gia mà vì Thiên gia trước đã mang quà tới bái phỏng Ngọc gia làm giao dịch ngầm, nếu không thì 2 bên cũng phải dành nhau sống chết.

Nơi nào có mật nơi đó có ruồi bu, có rất nhiều phe phái đang tranh chấp trong khu vực này, bọn họ chung tay tốn trăm công ngàn sức mới phá được cấm chế trong phủ, giờ tới lượt phân chia thành quả nên đang cãi nhau, tự dưng thấy một người lạ đi tới, mọi người đều người tranh đoạt, cảnh giác đề cao. Lập tức có rất nhiều người nhận ra Lam Vũ, người đã gây sự với các thế gia ở ngoài di tích. Một số người tư duy không được nhanh nhạy lắm quát lên:

- Tiểu tử, nơi này không có chuyện của ngươi! Biết điều thì nhanh chóng rời khỏi, nếu không! Không cần bọn ta ra tay, chỉ cần bọn ta phát ra tín hiệu, Thiên Thương Thiên công tử biết được thì chắc không cần ta nói ngươi cũng biết!!! - Đó là một tên thủ lĩnh nhanh mồm nhanh miệng.
Tiếp theo đó cũng có vài người với giọng điệu tương tự, đối với bọn họ thường thức, Tứ đại thế gia đã là trời rồi, không có gì làm không được, kẻ đắc tội với thế lực trên trời mà mình cũng phải run sợ ắt phải chết, việc gì phải nể nang một người chết chứ. Tuy nhiên cũng có vài người tư duy nhanh nhạy, Thiên gia thủ đoạn thông thiên, tìm một người trong di tích chưa bao giờ là việc khó, nếu như tiểu tử kia vẫn còn sống tới giờ thì chỉ sợ có khả năng Thiên gia lành ít dữ nhiều, tuy rằng giả thuyết khó tin nhưng mạng sống quan trọng hơn, bọn họ lựa chọn âm thầm rút lui, không giao du cũng không dám tiếp xúc. Lam Vũ đã thoát ra khỏi trạng thái Ma Băng, tất nhiên không còn lạnh lùng cuồng sát nữa, anh nghiêm nghị nói lớn:

- Các vị! Mời nhường đường, ta chỉ cần những thứ ta cảm giác được, còn lại sẽ cho các ngươi. - Nói xong cả người khí tức như hấp dẫn vạn vật bùng nổ, làm cho người khác cảm giác như tâm thần cũng muốn bị hấp vào.

Thấy thế không ít người có ý định lùi bước, nhưng lại nghe có người quát lớn:

- Mọi người đừng sợ, hắn chỉ có một mình, huống hồ hắn còn là người mà Thiên Thương Thiên công tử đặc biệt muốn giết, không cần chúng ta ra tay, ai đó có pháo tín hiệu của Thiên gia không? Xin hãy phóng ra đi.

Có vài người trước kia được Thiên gia đưa cho pháo tín hiệu để truy tìm Lam Vũ nghe thế thì lấy pháo ra bắn ngay lên trời. Nhưng mà chờ mãi 5 phút vẫn chẳng có tín hiệu nào đáp lại khiến bọn hắn tim như muốn rớt ra ngoài, bây giờ chỉ cần không phải là đồ ngu thì đều nghĩ ra được 1 vài giả thuyết khó tin nào đó, đều run cầm cập. Lam Vũ thấy đám này không thức thời, nheo mắt lại, cả người bỗng hóa Ma Băng, ma tính tuy đã bị tinh thần lực áp chế nhưng có phần nào đó vẫn tồn tại, sống ở thế giới người ăn thịt người, tính mạng, nhân đạo chỉ là thức ăn của chó, là cái cớ để đám nhân sĩ chính đạo lộng hành, nhập gia thì tùy tục. Một bàn tay băng lớn xuất hiện từ không trung ập xuống.........

Chương 89: Các ngươi cùng ta không cùng thế giới

Xử lý xong đám người tranh dành với mình, Lam Vũ hít một hơi thật sâu! Cái này các người không thể trách ta, thế giới này đối với những kẻ yếu như các ngươi là bể khổ, chết sớm đầu thai vào một gia tộc khá giả, đỡ phải lang thang kiếm tài nguyên trong sinh tử, chính anh không phải người tốt, chỉ là kiếm lý do cho bản thân mình mà thôi, thế giới này không phân thiện ác, chỉ vì bản thân cả thôi, bao nhiêu lời lẽ chính nghĩa chỉ là công cụ để giới cầm quyền mê hoặc kẻ yếu. Thôi suy nghĩ, nhìn về phía trước cấm chế đã được đám người phá sẵn, Lam Vũ nhanh chóng tiến vào vơ vét, phủ nguyên soái cái gì công pháp đan dược, linh quả đều lấy hết, anh tạm thời kiến thức có hạn nên chỉ còn đợi tụ tập với Lam Kết Y để nàng phân biệt mà thôi. Sau khi kiểm tra lại kỹ càng không bỏ sót, anh rời khỏi phủ nguyên soái hướng về hoàng cung, đồng thời 2 người lão nhị lão tứ cũng hướng về hoàng cung tụ họp, gần như 3 phần 10 người tham gia thí luyện bị 3 người Lam Vũ quét sạch.

Lúc này ở Hoàng Cung, các lộ nhân tài đều đã tiến quân tới, chỉ có lão đại ham vét của, 2 người kia ham chơi trò sát nhân nên mới chưa kịp tới, tuy nhiên nếu muốn lão đại hoàn toàn có thể dùng cổng không gian để ngay lập tức, nhưng một đường này là cày tài nguyên cho Lam Kết Y không thể bỏ lỡ, lão nhị cùng lão tứ chỉ là một luồng tinh thần lực, chẳng thể điều động tinh thần lực, không thể tạo cổng không gian.

- Trước mặt là Cấm Thành Chi Môn, là nơi trung tâm chịu ảnh hưởng lớn nhất của đợt tai nạn kinh thế ngày xưa. - Một nam thanh niên tiêu sái tiến lên gần cửa vào cấm thành.

- Tài huynh nói đúng, vì thế nên cấm chế ở trong này đều đã vỡ nát, nơi này đã hoàn toàn vô hại, đại đa số kiến trúc bảo vật, đan dược đã cũng trở thành tro tàn. Thế nhưng bao nhiêu năm nay, không biết bao nhiêu lần Hoàng Kim Thí Luyện, đều có người tìm được bảo vật tốt, mỗi lần như vậy bọn họ đều khẳng định bảo vật trong Hoàng Kim Thí Luyện đều đã bị bọn họ vét hết, nhưng mà không hiểu vì sao bảo vật lần nào cũng không thiếu, cố sự kỳ lạ như vậy gia gia ta năm xưa tham gia thí luyện cũng từng được trưởng bối nhắc nhở. - Hoàng gia một đệ tử, cũng là một thiên tài, thiên tư chỉ dưới Hoàng Kim, cũng là người có quyền lên tiếng.

- Hoàng lão nhị, đừng tỏ ra hiểu biết có được không, mấy thứ ngươi nói bọn ta đều đã được trưởng bối nhắc nhở qua rồi. - Có người cười lớn.

- Hừ, người mới là lão nhị, ta tuy thiên phú không bằng tiểu muội nhưng địa vị của ta cũng tiếp cận tiểu muội, còn ngươi. Ở Thiên gia, Thiên Hoa Thiên ngươi tuy rằng là đệ đệ của Thiên Thương Thiên nhưng địa vị không khác gì người hầu, trong mắt trưởng bối ngươi luôn là phụ tá cho đại ca ngươi, không sợ mất mặt mũi còn chê cười ta, hahaha. - Hoàng lão nhị Hoàng Linh phản bác.

Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo nhưng bá đạo lấn át 2 tiếng cãi lộn:

- Hai người các ngươi câm miệng hết cho ta, còn lãi nhãi ta một cước đá các ngươi văng ra ngoài. Tài Gia Thần, ngươi nghĩ thứ đó có tồn tại hay không? Bao nhiêu thiên niên kỷ qua, các tiền nhân đều muốn tìm nó, nhưng chẳng ai tìm được, có khi nào bị một trận tai nạn năm đó phá hủy không? - Hoàng Kim trừng mắt 2 tên trẩu tre rồi quay sang hỏi Tài Gia Thần, người được mệnh danh là thế hệ trẻ Thánh Hoàng Vực đệ nhất cao thủ, 1 thân tu vi đã là Địa Linh hậu kỳ.

- Ta cũng không biết, nhưng gia phụ dặn dò phải tận lực tìm kiếm nó, đây cũng không phải bí mật gì lớn, là thứ chí bảo gì mà khiến Chí Tôn Đại Thủ năm đó phải hủy diệt Hoàng Kim Thánh Triều, ta cũng rất tò mò! - Tài Gia Thần đang nói tới món chỉ bảo gì đó mà khiến Bất Diệt Kim Tiên năm đó không tiếc hao tiên lực làm một đòn hủy diệt Thánh Triều rộng lớn.

- Ngọc gia các ngươi ý kiến thế nào. Là loạn tìm hay phân chia khu vực? - Hoàng Kim tính tình bá đạo, thẳng thắng dứt khoát, không đi đường vòng, ý nàng là giờ tự ai nấy tìm hay chia ra 4 khu vực đông tây nam bắc cho 4 thế gia, nếu chia ra mỗi nhà một khu vực thì phạm vi cũng sẽ nhỏ hơn, tỉ lệ tìm trúng cũng cao hơn nhưng lỡ chí bảo đó ở nhà khác thì sao? Còn loạn tìm thì ai cũng có cơ hội, nhưng phạm vi tìm kiếm có chút kinh người, Cấm Thành phạm vi diện tích 1 tỷ km vuông, vô cùng đồ sộ, tuy là người tu hành địa linh cảnh, muốn phi hành hết 1 chu vi của Cấm Thành cũng mất vài tháng.

Nàng hỏi Ngọc Nhân, là thiếu chủ của Ngọc gia, Ngọc Nhân nhìn mấy anh em trong tộc trao đổi một chút rồi nói:

- Loạn tìm đi, có duyên ắt tìm được, ta không ôm hi vọng gì lớn, chuyến này đi coi như đã có thu hoạch, haha. Có điều, cái tên mắt mọc trên đỉnh đầu Thiên gia sao giờ này còn chưa tới! - Ngọc gia có trước tình báo, tự cho mình là cao nhân, giờ này đều diễn kịch, tỏ ra một mặt nhu nhược, làm như vô tình nhắc tới một vấn đề cỏn con nào đó.

Thiên Hoa Thiên, Tài Gia Thần, Hoàng Kim và một số người có máu mặt trong giới trẻ Thánh Hoang Vực đều nổi lên một điểm nghi ngờ! Đúng vậy nha, Thiên Thương Thiên là Thánh Hoàng Vực đệ nhị cao thủ, đến đệ tam đệ tứ còn đến được đây, lẽ nào gặp được cơ duyên nào đó, bọn họ chỉ nghỉ tới điều đó thôi, không ai nghĩ Thiên THương THiên gặp bất trắc cả, vì người mạnh hơn hắn chỉ có Tài Gia Thần, mà hắn ta ở đây rồi còn gì.

Lúc này bên cạnh bọn họ còn có rất nhiều người không thuộc tứ đại gia tộc, bao gồm cả Lam Kết Y và "tên hộ vệ" mới thu. Tài Gia Thần vốn đang tập trung quan sát đống đổ nát của Cấm Thành tự dưng thấy Lam Kết Y, đôi mắt hắn sáng lên, ngoài Hoàng Kim bá đạo như kim sơn ra thì Lam Kết Y là người mà hắn cảm thấy hứng thú nhất, nữ tử trẻ tuổi mà đạt tới Địa Linh cảnh trình độ hiếm càng thêm hiếm, vậy mà lần trước nàng lại dám từ chối hắn, hôm nay hắn nhất định cho nàng đẹp mặt. Hắn là người của công chúng tất nhiên là không thể tự mình ra mặt làm những chuyện như thế này, hắn nháy mắt với tên người hầu bên cạnh hắn rồi ra hiệu về hướng Lam Kết Y. Tên người hầu này tất nhiên đã theo hắn lâu năm, rất là hiểu ý.

Hắn ngay lập tức hiên ngang đi về phía Lam Kết Y với bộ mặt phẫn nộ, hét lớn:

- Ả kia, ngươi có phải là người đã từ chối thịnh tình của Tài công tử không? - Vừa nói vừa chỉ mặt.

Đám lâu la xung quanh là cở nào thông minh, tai mắt vô cùng nhanh nhạy, vừa nghe là biết tên hộ vệ này muốn gây chuyện liền hô hào lớn để trợ lực:

- Đúng là vô tri! Từ chối Gia Thần công tử lời mời, có mắt không tròng, nếu là ta thì ta đã lạy trời cảm tạ 3 phát.

- Đâu chỉ vô tri, nếu ta mà là Gia Thần công tử thì có ai đó làm ta phật lòng, ta không diệt cả nhà hắn đều là may mắn của hắn.
- Xì, Gia Thần công tử anh minh thần võ, nào có thể làm chuyện thất đức như ngươi...

- Gia Thần công tử không so đo với nữ nhân vô tri như nàng nhưng chúng ta không thể dễ dàng bỏ qua được, mặt mũi công tử tổn hại, chúng ta thần tượng bị tổn hại. Các ngươi nói chúng ta nên làm gì?? - Một tên nịnh nọt hét lớn.

- Tất nhiên là chôn sống ả. Chôn sống aaaaaa. - Đám này không phải là fan cuồng, nhưng vì chút lợi ích nhỏ nhặt sau này khi làm ăn với Tài Gia bọn họ liền diễn như thật.

Ở bên kia Tài Gia Thần nhếch miệng cười, trong lòng vô cùng đắc ý, đám người này tuy phế vật, tu hành chẳng ra gì nhưng ứng biến rất tốt. Lam Kết Y lúc này lâm vào lúng túng, nàng tuy biết vào đây sẽ gặp những phiền phức này, nhưng nàng vô tình đã ỷ lại vào Lam Vũ, tin rằng có Lam Vũ nàng sẽ chẳng gặp chuyện gì, nhưng giờ này Lam Vũ không có ở đây, bên cạnh nàng chỉ có thằng ất ơ nhiều chuyện này, từ hôm gặp đến giờ hắn nói rất nhiều, cứ như không thể ngậm mồm lại vậy.

Đúng lúc mọi người đang ồn ào dồn ép thì tên lanh chanh bên cạnh Lam Kết Y bỗng dưng rút khẩu Anaconda trên người Lam Kết Y ra bắn tên nam tử đứng trước mặt hai người lớn tiếng *Đoàng*. Tức thời trên trán tên kia xuất hiện 1 lỗ đạn, máu phụt ra, trong lỗ đạn còn có một làn khói đen nhàn nhạt tỏa ra ngoài... Tất nhiên là hắn ngay lập tức nằm thẳng cẳng không kịp ú ớ, chuyện xảy ra bất ngờ khiến đám đông phẫn nộ ngoài kia im bặt, chỉ có tên ất ơ không tim không phổi cười lớn như trúng số:

- Hahahaha, Lam cô nương, thấy chưa, ta đã bắn trúng rồi, ta bắn trúng rồi, hahahaha. - Nguyên lai là trong suốt quá trình đi theo Lam Kết Y tìm bảo, hắn cũng nhiều lần mượn súng bắn nhưng toàn trượt, vô cùng mất mặt, nay lại bắn trúng.

Lam Kết Y lấy tay che mặt, thằng này quả nhiên...sát người bắn còn hụt nữa thì bản cô nương đá ngươi đi. Tài Gia Thần thấy thế thì giận tím mặt, hắn cảm giác như đang bị tát vào mặt ý, đúng lúc này một đám thủ hạ phía sau tự giác hùng hổ lao lên chất vấn:

- Tiện nhân, các ngươi có biết đan làm gì không? Thức thời thì quỳ xuống xin thiếu chủ tha lỗi, nếu không...CHẾ... - Chữ chết chưa nói xong thì lại *đoàng* một tiếng, tên đang nói lại theo bạn đếm số.

- Ngươi.. - Một người bên cạnh hắn quát lên kinh hãi. *Đoàng*.

- To g... - *Đoàng*

*Đoàng**Đoàng**Đoàng**Đoàng**Đoàng*. Không cho bọn họ phản ứng, gã điên lại tiếp tục bắn thêm, 9 tên trong nhóm hộ vệ của Tài Gia Thần đều ngỏm củ tỏi, bọn họ đều tối ta Địa Linh Trung Kỳ cảnh giới nên làm sao đỡ được đạn của Lam Vũ, đội hộ vệ gồm 10 người giờ chỉ còn 1 người, may mắn là người mạnh nhất Địa Linh Hậu Kỳ.
- Hahaha, nhiều lời này, giờ ai còn kêu 1 tiếng ta bắn hắn.

Tài Gia Thần có chút xúc động, muốn lên cho thằng kia một chưởng chụp chết, nhưng hộ vệ bên người hắn giữ lại nhắc nhở:

- Thiếu chủ, đừng xúc động, còn không rõ uy lực của linh khí kia!

- Yên tâm, ta sẽ không xúc động, thứ kia uy lực bất phàm, nhưng ta có hộ thân phù của lão tổ không thể bị thương, ngươi không cần lo lắng. - Tài Gia Thần hắn hôm nay nếu mà nhịn xuống thì sau này làm sao còn có thế gặp mặt người, cái danh đệ nhất thiên tài Thánh Hoàng Vực sẽ biến hắn thành một trò cười.

Nghe vậy tên hộ vệ mới yên tâm gật đầu, hắn tuy là hộ vệ của Tài Gia Thần nhưng từ khi Tài Gia Thần sinh ra hắn đã đi theo, Tài Gia Thần không khác gì con trai hắn, hắn có thể chết nhưng Tài Gia Thần thì không thể. Tài Gia Thần cũng hiểu rõ vị hộ vệ này nên trước giờ cũng tôn trọng hắn. Tài Gia Thần khí thế tăng lên vùn vụt, một bộ dạng tiêu sái nháy mắt trở thành một chiến tiên, quạt trong tay hóa kiếm, sát khí hướng thẳng tới gã ất ơ(chưa đặt tên).

- Ngươi đừng có lại đây, không ta bắn đó. Hahahaha. - Gã điên dường như vô cùng đắc ý cười lớn. Chẳng lẽ là điếc không sợ súng sao?

Thấy thế tâm tình bực bội Tài Gia Thần bỗng cười lớn:

- Hahaha, đúng là ếch ngồi đáy giếng, phế vật chỉ dựa vào một kiện linh khí mà dám trước mặt ta làm cà, hahahaha.

Mọi người xung quanh cũng như nghe một câu chuyện hài, đều cười rộ lên. Lại ba tiếng *Đoàng**Đoàng**Đoàng* gã điên lại:

- Cười..cười này, cười nữa xem, ai cho các ngươi cười ta. - Vì tốc độ đạn bay quá nhanh nên lại thêm người đứng chụm lại vừa cười vừa trò chuyện nên cho dù nhắm mắt bắn bừa cũng trúng 3 thằng, phải nói là vô cùng xui xẻo. Tình cảnh xảy ra khiến đám lâu bâu im bặt, không dám nhiều lời.

- Muốn chết, trước mặt ta còn dám làm càn. Phú Giáp Thiên Hạ, Phú Kiếm. - Một trong tứ đại linh kỹ của Tài Gia Phú Giáp Thiên Hạ tứ kiếm thức. Tài Gia Thần vung kiếm lên, kiếm thế vô cùng áp đảo mang theo ý cảnh tự bạo( lấy tiền chọi người), thanh kiếm từ trong tay họ Tài bay ra với một tốc độ kinh người, từ một thanh bảo kiếm gần như biến thành một bóng đèn di động vậy, sáng vô cùng đâm về phía gã điên, gã điên nhanh tay bắn vài phát vào thanh kiếm đang lao tới như không có hiệu quả gì, hắn phản ứng rất nhanh đẩy Lam Kết Y ra xa rồi trên tay xuất hiện một thanh đao lớn.

Viêm Long Đao - Thăng Long. Gã điên vung đao từ dưới đất lên trên tạo thành một đường lửa nóng bỏng va chạm vào thanh kiếm đang sáng chói. *Đùng* âm thanh va chạm như một vụ nổ cực lớn, dựa vào uy thế của chiêu thức 2 người đáng lý ra không nên gây ra động tĩnh như thế này mới đúng. Gã điên chật vật bị dư chấn đẩy bay mấy chục mét mới miễn cưỡng dừng lại, hắn trợn mắt quát:

- Vô sỉ, ngươi..tự bạo thanh kiếm!! - Thì ra đòn vừa rồi gã điên vốn đã tính toán đủ lực lượng để phản kích, ai ngờ thanh kiếm kia tự bạo, uy lực Địa Bảo tự bạo không phải bình thường, gã điên tí nữa thì phun ra một ngụm máu, nội thương nhẹ.

- Địa Linh hậu kỳ, giấu thật kỹ! Ngươi là ai, tại sao ta chưa bao giờ nghe qua có một thiên tài như ngươi. - Thân là đệ nhất thiên tài Thánh Hoàng Vực, hắn làm sao không nghiên cứu kỹ các thiên tài khác, về cả chiêu thức võ công, công pháp lẫn lai lịch, để sau này lỡ giao chiến còn có lợi, nhưng mà hắn chưa từng gặp gã điên bao giờ.

- Ngươi muốn biết? Thắng ta đi rồi hỏi tiếp. - Vừa nói xong quanh hắn xuất hiện viêm khí xung thiên, nhiệt độ tăng cao. Tài Gia Thần hoài nghi cũng đúng, vì hắn căn bản không phải là người của Thánh Hoàng Vực.

- Hừ, không chịu nói thì ta cạy miệng ngươi. Giáp Kiếm.... - Tức thì xung quanh Tài Gia Thần xuất hiện thêm 60 thanh kiếm xoay vòng vòng. Ý cảnh của Phú Giáp Thiên Hạ Kiếm của Tài gia không gì ngoài chữ Phú, giàu có vô song, lấy tiền đè người, dùng linh kiếm bạo nổ tăng uy lực công kích nên trong nhẫn trữ vật của con cháu Tài Gia tu luyện Phú Giáp Thiên Hạ Kiếm đều chứa rất nhiều kiếm bảo, coi như làm đại bác mà bắn. Trình độ của mỗi người tùy thuộc vào số kiếm mà người đó khống chế cùng một lúc để làm combo, có rất nhiều kiểu combo mạnh mẽ, đa số trưởng lão của Tài Gia chỉ tu được tới Thiên Kiếm, tức là một lúc điều khiển 1000 thanh kiếm, nghe đồn đệ nhất lão tổ Tài Gia hiện tại đã tu luyện được Hạ Kiếm, vạn kiếm đồng bạo, uy lực ở Thánh Hoàng Vực không có đối thủ.

- Hừ, tưởng ta sợ sao. - Người điên nào có sợ, hắn viêm khí bùng nổ kinh hoàng rồi cả người bao phủ trong lửa hóa thành một hỏa nhân, thanh đao còn có lấp lóe từng con tiểu hỏa long.

Hai người hét lớn, một người và 60 thanh kiếm hóa quang chuẩn bị bạo lao vào nhau.....

Chương 90: Các ngươi cùng ta không là một thế giới (1)

Đùng* sau va chạm gã điên vẫn là người bị đẩy bay ra, nhưng lần này hắn rất nhanh lấy lại thăng bằng, trên người cũng không có vết thương nào. Tính ra tổn thất thực tế thì chỉ có Tài Gia Thần mất 1 thanh kiếm thôi, hai người lại rất nhanh lao vào nhau ầm ầm giao tranh, dù chiêu của gã điên hung hãn cỡ nào thì đều bị bạo kiếm của Tài Gia Thần đẩy lui, sức bạo của linh kiếm vốn luôn là chiêu thức mạnh nhất mà kiếm đó có thể thi triển. Sau vài hiệp vật lộn Tài Gia Thần cũng nhận ra chỉ với bạo những thanh kiếm thì chẳng thể nào trọng thương được đối thủ chứ đừng nói giết, thế là hắn ta quyết định dùng tuyệt chiêu, vốn vừa rồi giao tranh làm 60 thanh kiếm của hắn nổ mất 24 thanh, hắn ngay lập tức lại lôi ra 24 thanh nữa để bù thiếu. 60 thanh kiếm ngày càng bạo ngược, Tài Gia Thần tay bấm quyết, hét:

- Cho ngươi cơ hội, khai báo lai lịch của ngươi! Nếu không đừng trách ta độc ác!!!

- Phế vật, sao ngươi không quỳ xuống lạy 1 cái, ta tha mạng ngươi. - Hắn cũng không cam lòng yếu thế cười lớn, từ một thằng lanh chanh trở thành một tên giang hồ hung ác cũng rất nhanh.

- Đó là ngươi ép ta, chết đi. Giáp Kiếm - Lục Hợp!!!!!

Sáu mươi thanh kiếm chia làm đều làm 6 hướng đông tây nam bắc trên dưới, mỗi hướng 10 thanh kiếm bao vây, chúng không ngừng xoay tròn khiến cho người ta có cảm giác thiên la địa võng, trời đất không lối. Không những thế, chúng còn phát ra những tia sáng liên kết với nhau như 1 ma trận huyền ảo, đây cũng chính là chỗ đáng sợ thật sự của Phú Giáp Thiên Hạ Kiếm của Tài Gia chứ không phải bạo nổ những thanh kiếm một cách đơn giản.

Cảm nhận được một tia uy hiếp từ những thanh kiếm, gã điên lập tức nghiêm túc, không còn hung hăng nữa, gã nhất đao chĩa lên trời hô lớn:

- Hóa Long!!!! - Khí thế bàng bạc, tràng diện có chút kinh người, nhưng biến hóa kinh khủng đó không phải là bản thân gã điên mà thanh đao hắn cầm, từ một thanh hỏa đao có hỏa long vờn quanh thanh một thanh Đại Long Đao cực lớn, to phải gấp 3 lần trước, hỏa khí hưng thịnh.

- Chiến(Sát) - Gã điên và Tài Gia Thần cùng hét lên.

Vụ nổ lớn khiến cho khu vực cổng cấm thành bạo tạc, dư chấn của nó cũng đẩy những người xung quanh bay ra xa, không ít người trọng thương phụt máu. Thỉnh thoảng người ta còn thấy từng đường đao quang nóng vô cùng xoẹt ra ngoài, đứng ở trên không Tài Gia Thần cũng phụt một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên va chạm vừa rồi đã tổn thương đến hắn, khói bụi tản ra, mọi người nhìn thấy gã điên cũng không khấm khá hơn là bao, quần áo rách rưới, cả người bỏng nhiều chỗ, nhưng thanh đao vẫn hừng hực khí thế. Tài Gia Thần thấy cảnh đó thì trong lòng bực tức, nhưng nói cho cùng thì hắn vẫn là con cháu đại gia tộc, suy nghĩ tư duy lúc nào cũng hướng về lợi ích trước tiên, hắn nhận ra cho dù đánh thắng và giết chết được tên kia thì hắn cũng trọng thương, lộ một vài món bài tẩy mà chẳng nhận lại được cái gì thực tế, gái ư? Cái đó không phải là điều quan trọng bây giờ, bởi vậy nên hắn quyết định dừng trận chiến này lại.

- Khá lắm, thực lực của ngươi xứng được ta tôn trọng, ta thấy chúng ta tiếp tục chiến cũng không mang lại lợi ích gì, dừng tay tại đây thế nào?

Nhìn chăm chăm Tài Gia Thần một lát, gã điên lại nhìn sang Lam Kết Y, thấy nàng cũng bị thương, những gã cân nhắc bản thân mình muốn giết được người kia thì phải bại lộ nhiều thứ không nên, nhất là trước tên bằng hữu khó lường của cô gái.- Hừ! - Hắn chỉ hừ lạnh và thu thanh đao về trong nhẫn không gian!

Chợt từ xa có một người nhảy tới, người này một thân đen xám, hắc khí nhàn nhạt, khi mọi người tập trung thần thức để để quan sát thì có cảm giác như bị vướng vào một khoảng hư không, như là người đó chẳng hề tồn tại vậy. Lam Kết Y và gã điên đương nhiên nhận ra người tới, đó chẳng phải là Lam Vũ sao, bọn họ không rõ vì sao anh biến hóa kinh người như vậy. Thực chất người chạy tới chỉ là lão nhị, lão đại còn bận đi khắp nơi còn lại vơ vét và ngắm cảnh, lão tứ thì chỉ muốn thõa mãn sự khát máu của mình, nào quan tâm bảo vật với mỹ nhân gì đâu.

- Kết Y, ai làm cô bị thương vậy?

- Không có ai hết, chỉ là chút xui xẻo thôi. - Lam Kết Y tuy rằng thắc mắc tại sao LAm Vũ bây giờ nhìn khác khác nhưng mà vẫn nhịn lại, trả lời câu hỏi của anh.

Lão nhị nhìn hết xung quanh một lượt rồi tự mình vác từ phía sau ra khẩu Barret nhìn gã điên với Tài Gia Thần chật vật thì hứng thú mỉm cười một cách tà dị:

- Nãy giờ các người chơi trò gì mà vui vậy? - Hỏi xong rồi làm bộ không để ý đến xung quanh, mắt ghé vào ống nhắm, dòm xung quanh, cứ như đang xác định mục tiêu vậy. Anh hiện tại chưa nghĩ ra thứ gì hay, chỉ muốn từ bọn họ kiếm chút ý tưởng.
Tài Gia Thần đương nhiên nhận ra Lam Vũ, là kẻ không có mắt đã từ chối lời mời của hắn, tuy nay nhìn khác khác nhưng Tài Gia Thần cũng không coi trọng, trong 3 người chỉ có gã điên cho hắn thấy coi trọng mà thôi, nhưng hắn cũng rất khôn ngoan, từ nhỏ các trưởng bối gia tộc đã dặn hắn, tính mạng của hắn là tương lai của gia tộc, không được phép hành động theo cảm tính, phàm việc gì cảm thấy quỷ dị không chắc thì tránh trêu chọc, thế nên hắn cũng nghi kỵ, không muốn làm chuột bạch dù ghét Lam Vũ, hắn còn nhanh chóng tư duy, Thiên Thương Thiên so với hắn còn hận Lam Vũ hơn, nếu hắn là Thiên Thương Thiên thì ngay khi vào khu thí luyện đã giết chết Lam Vũ ngay rồi, hắn tin tưởng với thế lực của tứ đại thế gia thì tìm tung tích một người trong di tích không có gì khó, thế mà giờ chỉ có tên thanh niên này xuất hiện, Thiên Thương Thiên không thấy chỉ sợ lành ít dữ nhiều, dù khó tin nhưng chỉ cần một xác xuất nhỏ nhoi hắn cũng không muốn đánh cược. Hắn lạnh lùng hỏi lại Lam Vũ:

- Thiên Thương Thiên đâu rồi? Đừng nói với ta ngươi chưa gặp được hắn?

Nghe lời hỏi của Tài Gia Thần, các nhóm người xung quanh mới giật mình, tu linh giả không có người ngu, chỉ có người thông minh hơn người thôi, lẽ nào....

- À, lúc nãy có một tên công tử bột cùng người của hắn bao vây ta. Nghe nói là Thiên gia gì đó, có thể là người ngươi muốn hỏi đó. - Lam Vũ vẫn mân mê chơi với khẩu súng, làm bộ như vô ý trả lời, thực chất anh thừa biết thằng nhóc họ Thiên.

*Hít-hà* mọi người nghe vậy thì hít một hơi thật sâu kinh ngạc, nói như vậy chẳng lẽ...

- Bọn hắn chết hết rồi, hắn là bằng hữu của ngươi à? Có muốn báo thù không? - Lão nhị thần thái vô ý nhưng lời nói vô cùng khiêu khích. Anh quả thật bây giờ chưa nghĩ ra trò hay nên cứ đợi bọn hắn chủ động xem sao, dù gì anh bây giờ chỉ là một tia tinh thần lực phân ra, không có năng lực gì nhiều.

- Ngươi nói láo! Dưới Thiên Linh Cảnh không ai có thể giết được Thiên Thương Thiên. - Tài Gia Thần cười lạnh đáp, như bóc mẽ được một lời nói dối, hắn tâm có chút cao ngạo trở lại.

Mọi người xung quanh nhất là Thiên Hoa Thiên nghe thế thì đều ra vẽ hiểu biết, Thiên Hoa Thiên lớn tiếng quát:

- Cuồng đồ! Đại ca ta có Hộ Thần Bài của lão tổ đưa cho, dưới Thiên Linh vô pháp phá vỡ, người xảo ngôn vô dụng.

- Haha, hộ thần bài gì ta không biết, ta chỉ biết sau khi sắp giết được hắn thì có một lão già nhảy ra dọa ta, ta giật mình quá lỡ tay đánh chết hắn, thật là xin lỗi! Ta xin lỗi ngươi rồi đấy, đừng hận ta nha, đại ca ngươi số đen, số đen, không phải tại ta. - Từng câu nói của Lam Vũ càng làm người khác cảm thấy ngứa gan. Nhưng anh đã nói rõ như thế thì Tài Gia Thần vốn đang ổn định lại cũng cảm thấy hoảng sợ, hắn... cũng được lão tổ phân ra một tia linh thức bảo vệ, linh thức chỉ hiện khi hắn cận kề cái chết... Tuy hắn vẫn cho là Lam Vũ không thể giết Thiên Thương Thiên vì linh thức có thực lực tuy không bằng Thiên Linh kỳ chính thức nhưng trong Địa Linh kỳ đúng là vô địch. Nhưng mà... làm linh thức của lão tổ xuất hiện thì thực lực của tên này rất khủng bố, chí ít hiện giờ hắn nhất định không phải là đối thủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau