LÃNG KHÁCH VÔ DANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lãng khách vô danh - Chương 86 - Chương 90

Chương 85: Sát tinh tam ma(1)

Nhóm Lam Vũ là 2 người tiến vào di tích đầu tiên, đi một đoạn chừng vài km Lam Kết Y bỗng bảo dừng lại, nàng đúng lúc muốn tách ra để tự mình lịch lãm thì Lam Vũ trên tay cầm một khẩu súng, theo nàng thấy chính là thứ bắn chết tên sát thủ tối hôm qua. Chẳng lẽ vào tới đây rồi còn có sát thủ đi theo hay sao? *Đoàng* một phát, phía sau một tiếng kêu lớn:

- Ui! Nguy hiểm quá, nhân huynh à! Ta không có ác ý, chỉ vừa vặn đuổi theo sau các ngươi tiến vào di tích thôi mà.. Ta hâm mộ ngươi bá khí nha... - Người thì chưa thấy trong tầm nhìn nhưng âm thanh đã vang tới.

Lam Vũ ngạc nhiên, thằng kia thế mà trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc né được viên đạn của mình, tuy chỉ là một viên đạn từ súng bắn ra nhưng anh khẳng định tên kia là một người trẻ tuổi nha, không quá 200 tuổi đâu. Có thể không thể là đối thủ của mình nhưng phản ứng như vậy ít nhất là ngang tên Tài Gia Thần gì đó. Lúc này mới có một thanh niên trông có vẻ nhếch nhác chạy tới, 2 tay đưa lên cao kiểu như đầu hàng:

- Nhân huynh! Nguy hiểm nha, bỏ linh khí xuống, thứ đồ chơi này nguy hiểm quá. - Người tới cho rằng súng trên tay Lam Vũ là một linh khí. Mà không biết nó chỉ là một hình dạng biến hóa của tinh thần lực mà thôi, thích hóa sao thì hóa, uy lực không đổi, dù giờ hóa ra một quả đại bác thì uy lực vẫn chỉ ngang với khẩu súng lục mà thôi, có chăng là diện tích công phá rộng hơn, độ mạnh của công kích tùy thuộc vào tu vi của Lam Vũ.

Thấy vậy Lam Vũ thu hồi súng, thằng này quả thật không có địch ý, thế thì kệ hắn thôi, trong danh sách 127 người tham gia chê cười Lam Vũ lúc nãy không có thằng này.

- Ngươi nếu đã vô tâm thế thì hướng đường khác mà đi, đi theo bọn ta vẫn là không tốt. - Lam Kết Y đột nhiên mở miệng, lạnh lùng xua đuổi người tới. Nàng đang muốn tách Lam Vũ ra, có thằng này không khéo, không được như ý.

Thanh niên thế mà cười cười xoa đầu:

- Không thể nha, ta đuổi theo các ngươi muốn gãy chân, sao có thể đi đường khác. Ta thấy ở cổng di tích, đại ca ngươi bá khí xung thiên, không ngờ một mình có thể giữa đại thế tương lại Thánh Hoàng Vực bá chủ tỏa sáng như thế. Khiến người ta thật hâm mộ, ta trước mặt đám tuyệt thế thiên tài còn không dám bật lại đâu. - Ý hắn nói đám người tham gia di tích lần này tương lai không chết thì chính là các chủ nhân của thế lực lớn, không phải Thánh Hoàng bách bá là gì.

- Hâm mộ ta? Vẫn là nói thẳng cho ngươi hay, ta chỉ là một người vô danh, một ngôi sao băng sáng chói lóa lướt qua thế giới này, hâm mộ ta cũng vô ích, dành tí thời gian tâm tư đi tu luyện đi. - Ý Lam Vũ là một ngôi sao băng, tuy nhất thời chói ngang qua bầu trời một cách rực rỡ nhưng cũng sẽ tan biến như cách nó xuất hiện, anh sẽ về lại nơi mình sinh ra, làm một cuộc sống giàu sang sáng tưới hoa, chiều đi dạo, game các kiểu vẫn vui hơn, tuy nhiên chán có thể qua bên này quẩy, anh đã tách 3 cái tính cách điên loạn của mình ra rồi, không còn như trước sống chết tìm người mạnh nữa. Lúc này đây là lão đại, anh cả muốn dành chơi trước thì đám em chịu thoai.

- Thế cũng không được sao? Haha, vậy ta có thể kết bạn đi chung một đường này chứ? Yên tâm, ta yếu đuối đi nữa cũng là Địa Linh cảnh sơ kỳ nha, nhất định không kéo chân 2 vị, trong trường hợp bất khả kháng các vị có thể bỏ rơi ta. - Hắn cười cười nói, có vẻ vô tư không lo.

- Được! Vứt bỏ thì không cần, ta hiện tại liền vứt bỏ 2 người các ngươi. Kết Y, nàng với hắn một tổ được không? Nếu là không muốn ta liền tại chỗ đá đít hắn đi. - Lam Vũ thấy thằng này cũng khá giống một người anh quen trước kia, làm việc vô định, không có để ý chuyện gì, đạo tặc tử Nguyên Hóa, nhắc mới nhớ, không biết thằng này giờ sống sao rồi, vì lúc cùng nhảy xuống tinh thần giới anh bị lạc vào thời không hỗn loạn, tiến vào Võ Lâm Cảnh thời điểm là bị lùi đi mười mấy năm, không có gặp hắn nha.

- Không..không sao! Nếu ngươi có việc thì mau đi đi, ta với hắn một tổ. - Nàng muốn tách ra không phải muốn 1 mình hành động, tu linh giới đôi khi giống game cày cấp vậy, cũng có nhiều phó bản cần PT tổ đội để dễ dàng hoàn thành hơn. Nàng chủ yếu muốn cảm giác tự mình không có Lam Vũ bên cạnh có thể làm được gì không, muốn lấy lại cảm giác tồn tại của bản thân. Tên mới đến này cảnh giới ngang này, nếu như vậy thì sẽ không phụ thuộc vào đối phương, có đồng đội trong nơi chém giết dành giật này có khi tốt hơn 1 tí.

- Lão đại, ngươi yên tâm, ta chết cũng sẽ bảo vệ nàng. - Tên kia đột nhiên cười nói.
- Ai là lão đại của ngươi(Ai cần ngươi bảo vệ) - Lam Vũ và Lam Kết Y đồng thời lớn giọng.

Thằng kia kiểu, hơ...ta đâu có ý xấu đâu. Bộ dạng ủy khuất cuối đầu xuống.

- Thôi kệ ngươi, đi chung thì có thể, nhớ lời ngươi nói là được, ta liền đi chơi phần ta. Kết Y, cho nàng khẩu súng này, uy lực đảm bảo sánh ngang Địa Linh cảnh hậu kỳ cường giả, cầm bắn thử ta xem. Biết bắn tên không, giống giống vậy đó. - Lam Vũ đưa cho Kết Y khẩu súng trên tay, hàng này anh tạo ngàn cái cũng được, không vấn đề, chỉ là tạo ngàn cái thì hơi quá, tốn sức duy trì..

Lam Kết Y tò mò cầm khẩu súng lên, loay hoay không biết cầm thế nào mới đúng, lần đầu nàng thấy loại linh bảo này, tuy nhiên chợt nhớ ngày hôm qua Lam Vũ cầm bắn tên sát thủ, cầm lên tay cảm thấy rất vừa tay, lại gọn nhẹ, thứ này thật có uy lực Địa Linh cảnh hậu kỳ cường giả nhất kích sao.

- Nhắm kỹ vào mục tiêu, giống như bắn cung tên vậy. - Lam Vũ nhắc nhở.

Nàng giương súng lên, ngắm vào một gốc cây bắn một phát. *Đoàng* một tiếng, thân cây xuất hiện 1 lỗ thủng xuyên qua, tuy nhiên nàng nhíu mày, nó không phải vị trí nàng muốn bắn, lệch đi chừng 15cm về bên trái.

- Khá tốt, vậy được rồi! Đứa nào muốn gây sự mà đánh không lại cứ rút súng ra mà bắn sml nó ngay cho anh. Kaka. - Nói xong không đợi bọn họ trả lời, Lam Vũ nhanh chạy thẳng vào rừng sâu, anh không quá tin tưởng thằng mới tới nhưng cũng không quan tâm lắm, Lam Kết Y phải ở trong phạm vi của tinh thần lực thì kiếm vào súng mới tồn tại được, cũng có kiếm và súng ở đó anh xác định được vị trí của nàng, chỉ cần để ý là có thể tùy thời quan sát tình huống, có biến ngay lập tức dùng cổng không gian bay tới ngay.

- Hahahaha, hoàn cảnh này ta cảm thấy sảng khoái. - Tốc độ chạy ngày căng tăng cao, đến bây giờ chỉ còn lại 1 tàn ảnh, cả người anh bắt đầu tỏa ra hàn khí bức người, lãnh lẽo như hàn băng vạn năm. Như trước kia làn da trở nên xám trắng, Ma Băng Quyết, kích hoạt.. Mái tóc đen trở nên xám dần. Như 1 cơn gió đen hòa mình vào thế giới...Đúng lúc này trong hồn giới lão nhị:

- À quên nói cho mày 1 trò này hay lắm, chúng ta đều có thể phân thân ra. Hay nói đúng hơn là chúng ta đều có thể điều khiển tinh thần lực đã ngưng hình, nhưng với điều kiện là người điều khiển bản tôn không can thiệp, nói dài dòng, mày tạo 1 người giống y đúc chúng ta ra xem nào.

Lão đại nghe theo, dùng tinh thần lực tạo trước mặt mình một bản thân khác(giống Phân Thân Bóng Tối của Zed ý) nhưng màu sắc không rõ ràng, thuần một màu đen huyền.

- Rồi sao nữa?

- Ngừng tưởng tượng về nó đi, tức là ngắt kết nối tinh thần đi.

- Nếu vậy nó sẽ tan biến thì sao?

- Yên tâm, anh em đã chuẩn bị tiếp ứng rồi. Tiếp theo nó sẽ do tao điều khiển.

- Ok, ngắt đây. - Nói xong Lam Vũ ngừng tưởng tượng về phân thân trước mặt mình. Ngay lúc đó phân thân trước mặt có dấu hiệu tiêu tán trong không khí, nhưng ngay lập tức ổn định lại.

Phân thân kia vốn thần thái đơ đơ như ma nơ canh đột nhiên mỉm cười:

- Ặc ặc, chào lão đại, chúng ta lần đầu tiên ở thế giới thực chào hỏi đi.

- Mày là lão nhị à?

- Phải cũng không phải, anh em không phải nói rồi sao, cái phân thân này là do tao điều khiển thôi. Tao thực chất vẫn ở trong Hồn Giới.

Chương 86: Kho báu ở Kim Tiên Lục

Lam Vũ lạnh lùng bước tới đám người trước mặt. Một tên hứng phấn gào lớn:

- Hay là chúng ta tới bắt hắn xuống trói lại chờ thiếu gia qua lãnh thưởng.

- Nói hay lắm! Gây điểm cũng tốt.

- Nhưng ta cứ có linh cảm không tốt trong chuyện này. Xung quanh hắn thật lạnh lẽo, ta nổi da gà rồi đây! - Có người lại hơi lo lắng.

- Haha, do ngươi gan bé thôi! Hắn vốn trước được Thiên gia chủ đánh giá chỉ là phàm nhân, tuy giờ nhìn khá là quỷ dị nhưng có thể là một cái tà đạo môn pháp nào đó bất nhập lưu, có thể là huyễn thuật để hù người mà thôi.... - Nói tới đây hắn ngừng cả thở. Hắn thế mà lại thấy trước mắt là một con quái vật băng giá gớm ghiếc to gấp ngàn lần con người như hắn. Tâm linh của hắn tí nữa là sụp đổ, hồn suýt thì bay mất. Té xuống đất, 2 chân không còn tí sức lực nào nữa, chết ngất.

- Hắn..hắn sao thế? Ê Giác Chính, Giác Chính.... hắn..hắn bất tỉnh rồi..

- Sao có thể. Hắn.. chẳng lẽ trúng gió.

Bọn hắn vốn đang trong vui mừng chuẩn bị nhận thêm lương thưởng tự dưng 1 đồng bạn lăn ra xỉu. Chẳng lẽ trúng gió hay là vui mừng quá ngất đi, tuy mọi người hay nói là vui đến chết, vui đến ngất đi, nhưng mà chưa ai thấy qua bao giờ nha.

- Lệ Văn, ngươi mang Giác Chính ra phía sau, đợi ta bắt tên này xuống rồi anh em chờ thiếu chủ. - Người này có uy tín khá tốt trong đám người, hắn nói xong nhìn Lam Vũ lạnh lẽo trước mặt nở ra nụ cười nhẹ lao tới.

Vốn mang theo ý vui đùa định tiến tới bắt người ai ngờ càng tới gần hắn càng thấy lạnh lẽo, lạnh đến thấu xương, khi còn 5 mét thì cả người hắn trở nên cứng nhắc, cử động trở nên khó khăn, cảnh giới của hắn cũng chỉ mới Địa Linh sơ kỳ đỉnh phong mà thôi. Một đấm lạnh lẽo ngay mặt hắn...xuyên qua luôn. Chết không thể chết thêm nữa.

Đám người kia thấy vậy thì hoảng sợ:

- Mau, mau tách ra bỏ chạy, sống chết tại trời.

Mỗi người một hướng định bỏ chạy. Nhưng ngay lập tức bọn họ cảm nhận được cơ bắp toàn thân mình, cơ thể mình dường như bị đông cứng lại không thể cử động được. Lam Vũ lúc này chịu ảnh hưởng của Ma Băng Quyết, khiến anh chẳng có tý cảm xúc nào cả quyền đấm chân đá giết người như hái hoa ngắt cỏ, người thì vỡ vụn như tượng đá....

Xong chuyện Lam Vũ cũng không chần chờ, tiếp tục lao nhanh vào trung tâm của di tích, tức là hoàng cung. Nhưng mà chân vừa bước thì có một tia kiếm quang bắn ngang qua mặt mình, Lam Vũ nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên né đi, lạnh lùng quay đầu lại. Vì đặc thù thuật pháp, đẳng cấp tu luyện cũng sơ sài nên không cho phép anh có quá nhiều biểu cảm trên khuôn mặt, anh nhận ra đó là Thương Thiên Công Tử và đám thủ hạ, bọn họ phải nói là...đông như kiến cỏ. Đi chơi chung mà có tới mấy chục thằng hung hăng bao quanh, Thiên Thương thiên chỉ thấy cái lạnh lẽo xung quanh Lam Vũ chứ không cảm nhận được tí linh khí nào trên người anh, nhưng dù gì cũng là thiên tài, đôi với những thứ quỷ dị không rõ hắn nên cẩn thận một chút. Nhưng cẩn thận để trong lòng, mặt ngoài vẫn tỏ ra là người thắng thế:

- Hahaha, tiểu tử, hối hận chưa? Có phải giờ ước gì hồi đó không chọc ta có đúng không? Ước gì lúc đó bản thân nhanh chóng rời đi nhường vị mỹ nữ kia cho ta! Haha, đáng tiếc đã muộn! - Hắn cười cười khinh bỉ, thật ra đây không phải hắn là người có chút đức hạnh này, thiên tài mà, ai không thông minh, đây là chiến thuật tâm lý đồng thời là chút thú vui của hắn khi hành hạ tinh thần đối phương, khiến cho đối phương sụp đổ quỳ xuống xin tha... Lúc ấy mới khoái cảm.

Nhưng chờ một lúc lâu vẫn thấy khuôn mặt đối phương chả có tí biểu hiện nào là sợ hãi cả, lạnh như đồng tiền. Điều này không đúng như mong đợi của hắn, làm hắn có chút thẹn quá hóa giận gầm lên:

- Cuồng vọng vô tri, không biết sống chết! Tất cả các ngươi tiến lên bầm thây hắn cho ta. - Hắn tự tin bản thân mình mạnh hơn đối phương nhiều nhưng mà...khí lạnh quỷ dị ấy vẫn cho hắn chút cảnh giác, vì cảnh giác nên hắn không ngu gì lên đầu cả, để thủ hạ lên check hàng trước đã. Cẩn thận sống lâu, chân ngôn không sai.

Đám người theo đuôi này một số là thủ hạ Thiên gia, phần còn lại là thế lực nhỏ yếu hơn bám đùi kiếm thức ăn, lệnh của Thiên Thương Thiên sao dám không nghe, thậm chí còn vui mừng thi hành. Một tên đô con mắt chột cười lạnh vung đao xông lên trước hết, cái này hắn gọi là chớp thời cơ...lập công. Nhưng mà người đi tiên phong trong bất kỳ chuyện gì thì có thể là người thành công nhất hoặc là...kẻ thất bại thảm hại nhất, 2 trường hợp đều đáng để người khác lấy làm gương, một cái là để noi, một cái là để né. Và trường hợp của gã này tất nhiên là tấm gương người xấu việc xấu, hắn lãnh nguyên quả đấm giữa mặt, giữ nguyên tư thế vung đao mà ngã xuống, máu xịt tung tóe.

- Cái gì? Một quyền giết chết lão Đao, không thể nào? Hắn nói thế nào cũng là Địa Linh cảnh trung kỳ mà?

- Cái này..cái này...

Nhiều người vốn là hùa theo kiếm điểm thì nhất thời chần chừ, bọn họ là muốn kiếm điểm trước mặt Thiên gia công tử nhưng cũng không muốn bồi mạng mình vô đâu. Thấy đám người vừa nãy thề sống chết theo mình giờ lại sợ hãi lùi bước, Thiên Thương Thiên rất tức giận. Hắn hừ lạnh:

- Một lũ phế vật. Xem ta ra tay trấn áp tiểu tạp chủng này. - Hắn giận...rất muốn lấy uy ra hù bọn người nhát gan này.

Thiên Thương Thiên thấy đối phương nhẹ nhàng gõ chết một Địa Linh cảnh trung kỳ như thì càng cẩn thận hơn, hắn tuy rằng cũng có thể dễ dàng đánh giêt một tên Địa Linh cảnh trung kỳ bình thương nhưng hình như không có nhẹ nhàng như thế. Hắn tiến lên trước mặt Lam Vũ:- Ngươi là ai? Thuộc thế lực nào?

Đáp lại hắn chỉ có tiếng gió và tiếng xì xào của đám thủ hạ bàn luận. Điều đó càng làm một thiên kiêu từ nhỏ được mọi người tôn sùng như hắn cảm thấy bị khinh thường, sỉ nhục vô hạn.

- Đã không trả lời vậy chết đi! - Vừa hô lên chữ chết thì hắn nghe một tiếng *keng* chói tai cùng với sự nứt vỡ trước mắt, vòng bảo hộ vô hình cha đưa cho hắn xuất hiện 1 vết nứt như mạng nhện, viên ngọc chứa nó xuất hiện vết nức tương tự, tuy vòng lá chắn liền ngay lập tức lành lại nhưng hắn hoảng sợ cực độ... Cha nói viên ngọc này là lão tổ cho...có thể chống được 1 kích của Thiên Linh cảnh sơ kỳ cường giả mà.

==== Ở một nơi rất rất xa Thánh Hoàng Vực.

Hiện trường có tới hơn 30 người, nhìn vị trí đứng cùng thái độ thì bọn họ có lẽ là chia ra làm 3 phe, mỗi một bên đều mang theo trang phục có tiêu ký riêng của thế lực mình. Một cái là đóa hoa, biểu tượng của Thanh Hoa Thiên, một cái là hình một giọt nước, Duyên Thủy Thiên, một cái hình ngọn tháp chính là ngọn tháp vang danh Tam Thiên, Hư Không Tháp, một bảo vật trấn phái của Hư Không Môn. Hư Không Môn làm một môn phái đặc biệt nhất Tam Thiên Giới, trụ sở hiện hữu ở Kim Tiên Lục nhưng chân chính hạch tâm lại dấu ở trong hư không vô tận, không phải Ngũ Hành Thiên 5 đại phái mà địa vị lại ngang bằng 5 đại phái, về thực lực lại có vẻ nhỉnh hơn 5 đại phái, còn về phần bao nhiêu thì ít người biết.

Hiện tại 3 phái bọn họ đang tranh chấp 1 bảo tàng, nguyên cớ là ở Kim Tiên Lục bất ngờ lộ ra bản đồ kho báu của Nguyên Thánh Sư, một bậc thầy rèn đúc thời thượng cổ, thực lực Linh cảnh tôn giả, nghe nói sinh thời từng tạo ra được đỉnh cấp Linh bảo, hay còn gọi là Tôn giả bảo khí. Cổ sách chép rằng Nguyên Thánh Sư thân là luyện khí bậc thầy, nhân duyên vô cùng rộng, rèn cho người khác giá cao cắt cổ nên tài sản phải nói là phú khả địch quốc, bảo vật tự chế nhiều vô số kể, tài liệu luyện khí cũng không ít, thậm chí lời truyền còn kể rằng có sinh thời Nguyên Thánh Sư còn sưu tầm được một loại kim loại rèn đúc được tiên khí. Chính vì thế nên nghe tin, rất nhiều đại phái đều phái thử nghiệm, cuối cùng rút ra kết luận là Linh cảnh Tôn Giả tiến vào không được, họ thấy được một phong ấn hình bàn tay hoàng kim bao phủ di tích, nhìn phát là nhìn ra luôn là Bất Diệt Kim Tiên chúa tể Kim Tiên Lục làm ra, bọn họ cũng không dám phá, càng là không có thực lực phá. Vì vậy chỉ đành cho đệ tử tiến vào để thu hoạch kho báu. Sau tầng tầng lớp lớp bẫy rập cùng tranh đấu, chỉ có 3 phe đi được đến cuối cùng, riêng Tam Thiên Hỏa, Mộc, Thổ đều cấn lịch đi một cái di tích khác, nên không tham gia tràng tranh đoạt này.

Ba mươi người 19 nữ, 11 nam, trong đó Duyên Thủy Thiên có tới 10 nữ, tông môn chỉ nhận nữ mà thôi, 5 cái của Thanh Hoa Thiên, 4 còn lại là Hư Không Môn. Bên Thanh Hoa Thiên bất ngờ có Mỹ Hương đi theo, nàng đi theo lệnh của tông phái, rèn luyện tư duyệt là phụ, mục đích chính vẫn là đi theo chữa thương cho người khác trong đoàn, vì cả môn phái chỉ có mình nàng tu luyện được pháp môn chữa trị đệ nhất Thanh Hoa Thiên, càng là vang danh Tam Thiên. Một đại tỷ trong Thanh Hoa Thiên lên tiếng:

- Cấm chế này 3 phái chúng ta cùng nhau phá, bảo vật chia đều, thế nào?

- Không được, đây là bảo tàng trên Kim Tiên Lục, Hư Không môn bọn ta phải được nhiều hơn, bọn ta 4 thành, các ngươi mỗi bên 3 thành.

Đại sư tỷ của Duyên Thủy Thiên Thu Thủy Nhu Nhu ôn nhu chậm rãi cười nói:

- Vạn sự tùy duyên, bằng bản sự của mình lấy được, không chia chác gì cả.

- Phi, nói thối lắm, các ngươi Duyên Thủy Thiên tu luyện chính là Duyên Số, vạn sự tùy duyên, thoải mái rồi, còn bọn ta phải tranh thủ từng chút. - Một công tử ca trong Thanh Hoa Thiên lớn tiếng.

- Miệng nhanh hơn não, ta khinh! Thu Thủy cô nương chẳng phải bảo là bằng thực lực mà đoạt hay sao? Lần sau nghĩ kỹ rồi hẳn nói, hahaha. - Một đệ tử Hư Không Môn cười lớn, tiếp theo hắn là rất nhiều người cười hùa theo, trong đó có một ít đệ tử Thanh Hoa Thiên thầm cười trộm tiểu tử miệng nhanh hơn não.- Ngươi...các ngươi...- Kẻ vừa lên tiếng bị chê cười giận tím mặt, hận không thể rút kiếm lao lên giết hết đám người này, nhưng mà.. tất nhiên hắn không dám, cũng không có thực lực đó. Ngày thường ở Thanh Hoa Thiên, thân là một Thái Thượng trưởng lão cháu đích tôn, có bao giờ chịu qua xỉ nhục thế này... Nhưng hắn lại không cho là mình sai..

- Giang Chiến, im miệng! Đừng gây thêm rắc rối nữa. - Đại sư tỷ Thanh Hoa Thiên Hoa Vô Tình trừng mắt họ Giang. Uy danh của nàng ở Thanh Hoa Thiên rất cao, Giang Chiến tuy hậu trường vững, cũng thực lực cao nhưng không dám cãi lời vị đại sư tỷ này.

Đúng lúc hắn vừa im miệng thì bên cạnh hắn một nam tử anh tuấn tiêu sái tay cầm quạt xếp phe phẩy cười mỉa mai:

- Ngụy quân tử, thế nào, thường ngày giả trang quân tử đức độ lắm mà? Sao hôm nay lại giống quần là áo lượt hoàn khố ngốc bức vậy? Hahaha. Vội vàng thể hiện trước mặt Nguyễn sư muội, cuối cùng lại thành tự mình nhảy vào đống bùn, hahaha. Ngu ngốc.

- Hoa Hoa công tử...ngươi...ta muốn giê...muốn đại chiến trăm hiệp với ngươi. Đừng tưởng rằng đâm chọt bôi nhọ danh dự của ta thì có thể dễ dàng thắng được phương tâm của Nguyễn sư muội.

- Chơi thì chơi, ta sợ ngươi sao? - Hoa Thanh Hàn cười lạnh gấp quạt lại. Căng thẳng dâng trào, 2 người chuẩn bị đánh một trận. Sáp vào nhau.

Đúng lúc này bên cạnh 2 người có một luồng lực lượng mạnh mẽ tách 2 người ra:

- Hai vị sư đệ, bình tĩnh đi! Trước mắt là tình huống tranh đoạt lợi thế cho tông môn, các ngươi gác ân oán lại, về nhà lại tính sau. Nếu còn náo nữa, náo mất mặt mũi tông môn thì để coi về các sư thúc sư bá có tha cho các ngươi không? - Ngọc Thanh chính là người tới, hắn nhìn tướng mạo chính trực, người khác nhìn vào sẽ có cảm giác tin tưởng hắn.

Nghe tới trưởng bối cùng với sự quan trọng của chuyến đi lần này 2 người bọn họ liền ngưng tay, quay mặt đi hướng khác để dễ bình ổn tâm trí. Mỹ Hương đứng xa xa mười mấy mét, cuối đầu, vẻ mặt hơi khó coi, từ lúc vào tới đây nàng dính vào biết bao nhiêu tình huống như thế này rồi, càng ngày càng nhiều người bu quanh, đến khi 2 thằng này nhảy vào thì đám kia sợ bỏ đi hết, nhưng phiền phức do 2 người này đem lại còn lớn hơn đám kia, chỉ vì địa vị bọn họ quá lớn trong tông môn nên gan cũng lớn hơn, nhiều lần vị Ngọc Thanh sư huynh giải cứu không thì cũng phiền. Nàng biết dung mạo của mình đem ra tới thế giới này mặt đặt thì chỉ là trung bình khá, đẹp hơn mình còn rất rất nhiều, bọn họ đu bám nàng chỉ vì cái danh người độc nhất trong tông môn mấy vạn năm qua tu luyện được môn thánh pháp liệu thương cùng với tăng tốc tu luyện, cưới được nàng bọn hắn sẽ được thêm một cái máy buff kinh nghiệm free, ai mà không thèm.

Đàm luận chia chắc một chút là xong, ngay lập tức bọn họ muốn phá cấm chế trong bảo tàng. Ba phe chia nhau phát ra công kích, nhưng ai ngờ cấm chế này cứng hơn mọi người tưởng. Thu Thủy Nhu Nhu khẽ quát:

- Tăng thêm lực đạo, nếu không cố gắng mọi người thành vô ích.

Ngay lúc này có 2 người lặng lẽ truyền âm cho nhau:

- Hoa Hoa công tử, ngươi nghĩ sao về đề nghị vừa rồi.

- Ngụy quân tử, ngươi điên rồi! Không phải là thi coi ai tán được nàng sao? Giở trò đó, không sợ trưởng lão, tông chủ trách tội sao?

- Ngươi không thấy tiện nhân này được tên Ngọc Thanh che chở hết lần này tới lần khác sao? Không khéo tên Ngọc Thanh giả tạo kia đã đoạt phương tâm tới tay, ta với ngươi hẳn đều rõ trong lòng ả 2 chúng xấu thế nào! Nhân tiện này làm một quả bất ngờ, đợi xong chuyện nàng là người của chúng ta ai nói được gì, ta sẽ không cho nàng cơ hội được nói chuyện, nhanh chóng đem nàng giấu về, thêm vào để ông tổ ta ra mặt vờ cầu hôn trước mặt đông đảo môn nhân thế là xong, sau này 2 chúng ta dùng chung, thế nào?

- Chuyện này...

- Ngươi không phải Hoa Hoa công tử quả quyết sao? Giờ lại nhút nhát như đàn bà vậy? Ngươi cũng rõ chúng ta tuy thiên tư cao nhưng còn không bằng đường tỷ ngươi Hoa Vô Tình, thậm chí tên đáng ghét Ngọc Thanh luôn phá bĩnh kia còn cao hơn chúng ta một chút, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì đời này chúng ta cùng lắm chỉ làm tới Thái Thượng Trưởng Lão mà thôi, nhưng mà...ngươi can tâm sao?

- Vậy được! Tí nữa nhân lúc mọi người hỗn loạn tranh đoạt bảo vật ta và ngươi âm thầm bắt nàng! Ta có mang theo Minh Nguyệt Quan, có thể chứa người sống.

- Vậy thành giao.

Đúng lúc vừa đàm luận xong thì cấm chế vỡ vụn ra, nhất thời bên trong ánh sáng chói lóa tỏa ra, nhiệt độ cùng ánh sáng chói chang làm người có cảm giác bên trong nhốt một cái mặt trời cỡ nhỏ chứ không phải là một kho báu nữa.

Chương 87-1: Hộ thần bài vỡ...Âm mưu của 2 công tử Thanh Hoa

*Keeng* Lại một lần nữa trên màng bảo vệ của Thiên Thương Thiên xuất hiện vỡ nứt, tuy rằng Lam Vũ không thể lập tức phá đi ngọc bài bảo vệ của hắn nhưng hắn không hề có chút yên tâm nào, vì hắn cảm nhận được năng lượng trên ngọc bài đang yếu dần đi. Điều đó cho thấy hắn quả thật không phải là đối thủ của tên kia, nhưng mà qua chuyện này hắn cũng nhận ra rằng đối phương cũng không phải cao thủ Thiên Linh cảnh! Chỉ cần là như thế thì đều có thể giết được, hắn có được cha ban cho một cấm khí, cấm khí kia là hàng Thiên bảo, tuy chỉ sài được 1 lần nhưng là mang theo một kích mạnh nhất của lão tổ nhà hắn. Nhưng cấm khí cần thời gian kích hoạt, bởi vậy mới đi kèm với cái ngọc bài bảo hộ, nhưng vì để an toàn hắn hét lớn:

- Tất cả các ngươi, ai gây được thương tích cho hắn thưởng 1 vạn linh ngọc, trọng thương thưởng 10 vạn, giết chết thường 100 vạn! Ngoài ra được tiến vào Thiên gia trung tâm quyền lực. - Đến lúc này cái gì mặt mũi đều là quăng cho chó ăn, chỉ cần giết địch mới là vương đạo, lịch sử là do kẻ thắng viết, kẻ bại luôn là tội đồ. Chưa có kẻ thắng nào bị phỉ nhổ cả.

Dưới trọng thưởng tất có dũng phu, người chết vì tiền tài, chim chết vì thức ăn! Đây là quy luật muôn thủa! Nghe bảo số tiền thưởng là đám thuộc hạ vốn đang lo lắng mạng mình thì 2 mắt sáng lên, cái gì gọi là nguy hiểm đều ném ra phía sau, phú quý cầu trong nguy hiểm, một chữ thôi: "Lênnnnnnnnnn!" Mấy chục con người bất kể đao kiếm hay phù lục đều liên tục phóng ra như mưa, đổi lại là một Địa Linh cảnh đỉnh phong bình thường không chết cũng lột một lớp da.. Nhưng đấy là với điều kiện skill phải trúng, không trúng thì thôi!

Nào là hỏa cầu, băng nhọn, sấm sét, gạch đá đao quang kiếm chiêu từ 4 phương 8 hướng bay về phía Lam Vũ. Nếu mà có một vị đạo diễn phim kiếm hiệp tiên hiệp, thần thoại đứng đây thì nhất định sẽ vỗ tay hét lớn:" Tràng cảnh tuyệt đẹp". Nhưng mà Lam Vũ vốn là mục tiêu lại biến mất, những thứ kia liền oanh tạc lên vòng bảo vệ của Thiên Thương Thiên, làm hắn tiêu hao thêm cả đống năng lượng duy trì, nhất thời tức giận hét lớn:

- Ta bảo các ngươi giết hắn không phải là đánh ta! Lũ phế vật. - Quát xong liền tập trung năng lượng, linh lực truyền vào cấm khí.

Trong lúc hỗn loạn thì Lam Vũ lại xuất hiện sau lưng 1 tên cao to mặt sẹo cầm đại đao, anh đá một cước cực mạnh ngang hông, sút hắn làm đôi, đồng thời cùi trỏ nhanh chóng thẳng hướng tên bên cạnh. Nhưng tên này phản ứng nhanh, ngay khi thấy máu của đồng đội liền ngay lập tức tế ra bảo vật phòng thủ của mình, đó là một tấm khiên lớn màu vàng. *Crack* tiếng tan vỡ vang lên, tấm khiên chia làm 7, hắn thì văng đi một khoảng khá xa, phun ra một ngụm máu tươi, cả người đau đớn, tuy nhiên vẫn chưa chết, hắn dùng hết sức rống lớn:

- Các huynh đệ, hắn là thể tu Võ Chiến Đạo, đừng ai cận chiến với hắn... - Nói xong liền cố đứng dậy nhảy ra xa khỏi chiến trường chuẩn bị chữa thương.

Nghe vậy đám người liền nhanh chóng gia tăng khoảng cách. Nhưng anh em biết rồi đấy, tất cả đều là vô dụng. Một trường thảm sát xảy ra, thế giới này vốn chẳng tôn đúng sai đạo lý, chỉ thờ tu vi lực lượng, vì có được tu vi cao hơn để lấy địa vị lớn hơn, bọn họ chấp nhận làm mọi thứ, kể cả phải chết nhưng nếu có cơ hội thành công, cái chết chưa bao giờ là đáng sợ cả. Ngay lúc người cuối cùng ngã xuống thì Thiên Thương Thiên cười lớn:- Hahaha, ngươi quả nhiên là một thiên tài, thiên tư của ngươi có lẽ khiến ta phải ghen tị, tuy rằng Thương Thiên Hỏa Thể của ta nâng chiến lực của ta gần như vô địch trong cùng cảnh giới nhưng ta chỉ mới Địa Linh cảnh trung kỳ, ta cũng nhận ra ngươi là Địa Linh cảnh hậu kỳ trở lên hoặc đỉnh phong, ngươi có cơ hội giết ta nhưng ngươi một mực bỏ qua, ngươi chuyển qua chém giết đám phế vật. Ngươi biết cái gì đây không, đây là Thiên Linh Cấm, nó chứa một đòn toàn lực của ông tổ ta, là Thiên Linh cường giả, ngươi chết chắc rồi. Thiên Linh Cấm với tu vi của ta cần nhiều thời gian để tích tụ năng lượng, vốn không thể nào đủ thời gian, ngươi đã ở thế thắng, thế nhưng lại đi cắn nhau với đám phế vật, cuối cùng ta đã gần thành công, cho dù giờ ngươi muốn phá cũng phải trước tiên phá vỡ Hộ Thần Bài, nhưng lúc ấy khẳng định ta đã tích tụ xong rồi, thế nào, hối hận không? Đáng tiếc, đầu óc ngu si tứ chi phát triển, hahaha. - Hắn nói dài dòng mục đích cũng chỉ là để xem bộ dạng tuyệt vọng và hối hận của đối phương, đó vốn là thú vui của hắn mà.

Nhưng mà điều hắn mong đợi lại không xảy ra, đối phương vẫn lạnh lùng nhìn hắn, không một chút biểu cảm, theo hắn thấy có lẽ đối phương sợ mất hồn vía luôn rồi. Lam Vũ thốt một câu:

- Ngu ngốc. - Anh đưa 2 tay lên trời, nhiệt độ xung quanh bỗng dưng hạ thấp xuống cực điểm.

Nhìn lên trời cao Thiên Thương Thiên thấy linh khí đang rất nhanh chóng tụ hợp vào một điểm, điểm đó càng ngày càng to, chỉ trong chốc lát mà nó từ một quả cầu băng đã thành một ngọn núi băng đen huyền lơ lững trên không trung. Ngay cả hắn đang ở trong Hộ Thần Bài mà vẫn cảm giác được cái lạnh lẽo thấu xương đó. Hắn bỗng dưng có dự cảm không may... Hai cánh tay Lam Vũ hạ xuống, theo đó là núi băng khổng lồ vốn đang lơ lững trên không trung rơi xuống, với diện rộng công kích skill thì né tránh đã là vô dụng. Núi băng đen đẹp như pha lê lại lạnh lẽo tiếp xúc với vòng bảo hộ...*Crack* *Crack*! Tiếng nứt vỡ lại càng trở nên rõ ràng và liên tục, cả một vòng bảo vệ trong suốt như tấm kính được tạo ra từ Hộ Thần Bài càng sứt mẻ, bản thân Hộ Thần Bài cũng tan vỡ thành 5 mảnh, đồng thời ngọn huyền băng sơn cũng vỡ làm hàng trăm ngàn mảnh băng nhỏ, sẵn sàng găm bất cứ thứ gì chúng nó gặp trên đường bay thành nhím. Vẻ ngông cuồng và kiêu ngạo trên mặt Thiên Thương Thiên đã không còn, hắn chết lặng, cái này Hộ Thần Bài có thể ngăn chặn 1 đòn của Thiên Linh kỳ cường giả cơ mà?? Tuy nói rằng nhiều Địa Linh kỳ công kích đi chăng nữa cũng không thể phá vỡ được Hộ Thần Bài cho tới khi nó hết năng lượng, lẽ nào đòn vừa rồi đã chạm mốc Thiên Linh cảnh?? Quá đáng sợ...

Lam Vũ triệt tiêu hẳn khỏi trạng thái Ma Băng, thở dốc vài hơi, tuy nói rằng mọi công kích của anh đều có sát thương ngang nhau, nhưng chiêu vừa rồi là một tuyệt chiêu trong Ma Băng Quyết, nó là thành quả của việc sử dụng kỹ xảo và nén ép năng lượng, gấp bội sát thương, chiêu này tên là Huyền Băng Sơn. Băng được tạo nên từ lý thuyết vận hành trong Ma Băng Quyết sẽ có màu đen huyền bí, không phải trong suốt hay xanh lam như băng thường, đặc điểm của nó là cứng hơn, lạnh hơn nhiều so với băng khác.

Đến lúc này Lam Vũ mới có thể thể hiện cảm xúc của bản thân mình, anh mỉm cười tiến tới chỗ Thiên Thương Thiên:

- Hình như tới lúc này ngươi hối hận đi? Từ ngày chịu đủ loại nhẫn nhịn ta đã tự hứa với bản thân mình rằng bất kỳ kẻ nào dám ăn hiếp ta và bạn ta đều phải trả giá tương xứng! Nghĩ mà xem, ngươi muốn giết ta, lại muốn bắt bạn ta? Cái giá tương xứng là gì??? Hì hì.

Nhắc tới cũng tội cho Thiên Thương Thiên, đối thủ mạnh hơn hắn quá nhiều khiến rất nhiều thủ đoạn của hắn như Thương Thiên Hỏa Thể, các kiểu pháp bảo công pháp đều không có chỗ sử dụng.

- A! Ngươi..ngươi đừng tới đây! Chuyện này là ta sai lầm, mắt chó không thấy thái sơn! Ta chân thành cáo lỗi, ngươi muốn thứ gì cứ nói, ta đều có thể cho ngươi được, bỏ qua cho ta thế nào? Cha ta là gia chủ Thiên gia, ông tổ ta là Thiên gia lão tổ, có tu vi Thiên Linh trung kỳ, ngươi cân nhấc thật kỹ đi, thả ta sẽ có lợi cho ngươi hơn. - Hắn tới bây giờ còn chưa quên các ưu thế của mình, không phản đối rằng ưu thế của hắn cũng rất lớn, không nói tới gia tộc bá chủ Thánh Hoàng Vực, riêng 4 chữ Thiên Linh cường giả đã đủ mang lại ưu thế tuyệt đối cho hắn ở Thánh Hoàng Vực này, cho dù là người thượng vực cũng phải cân nhấc một chút, vì một Địa Linh cảnh như hắn đắc tội Thiên Linh Kỳ cường giả có đáng hay không? Nhưng mà hắn nhầm rồi, đối với Lam Vũ, những ưu thế của hắn chẳng là gì hay nói một cách khác anh không quan tâm tới điều đó, anh còn đang một có cường giả tới để anh thăng cấp đây này, vì anh không thể tu luyện ở thế giới này mà...

========= Đến kho tàng Kim Tiên Lục...

Chương 87-2: Hộ thần bài...Âm mưu...gọi ta là Hổ ca

*Keeng* Lại một lần nữa trên màng bảo vệ của Thiên Thương Thiên xuất hiện vỡ nứt, tuy rằng Lam Vũ không thể lập tức phá đi ngọc bài bảo vệ của hắn nhưng hắn không hề có chút yên tâm nào, vì hắn cảm nhận được năng lượng trên ngọc bài đang yếu dần đi. Điều đó cho thấy hắn quả thật không phải là đối thủ của tên kia, nhưng mà qua chuyện này hắn cũng nhận ra rằng đối phương cũng không phải cao thủ Thiên Linh cảnh! Chỉ cần là như thế thì đều có thể giết được, hắn có được cha ban cho một cấm khí, cấm khí kia là hàng Thiên bảo, tuy chỉ sài được 1 lần nhưng là mang theo một kích mạnh nhất của lão tổ nhà hắn. Nhưng cấm khí cần thời gian kích hoạt, bởi vậy mới đi kèm với cái ngọc bài bảo hộ, nhưng vì để an toàn hắn hét lớn:

- Tất cả các ngươi, ai gây được thương tích cho hắn thưởng 1 vạn linh ngọc, trọng thương thưởng 10 vạn, giết chết thường 100 vạn! Ngoài ra được tiến vào Thiên gia trung tâm quyền lực. - Đến lúc này cái gì mặt mũi đều là quăng cho chó ăn, chỉ cần giết địch mới là vương đạo, lịch sử là do kẻ thắng viết, kẻ bại luôn là tội đồ. Chưa có kẻ thắng nào bị phỉ nhổ cả.

Dưới trọng thưởng tất có dũng phu, người chết vì tiền tài, chim chết vì thức ăn! Đây là quy luật muôn thủa! Nghe bảo số tiền thưởng là đám thuộc hạ vốn đang lo lắng mạng mình thì 2 mắt sáng lên, cái gì gọi là nguy hiểm đều ném ra phía sau, phú quý cầu trong nguy hiểm, một chữ thôi: "Lênnnnnnnnnn!" Mấy chục con người bất kể đao kiếm hay phù lục đều liên tục phóng ra như mưa, đổi lại là một Địa Linh cảnh đỉnh phong bình thường không chết cũng lột một lớp da.. Nhưng đấy là với điều kiện skill phải trúng, không trúng thì thôi!

Nào là hỏa cầu, băng nhọn, sấm sét, gạch đá đao quang kiếm chiêu từ 4 phương 8 hướng bay về phía Lam Vũ. Nếu mà có một vị đạo diễn phim kiếm hiệp tiên hiệp, thần thoại đứng đây thì nhất định sẽ vỗ tay hét lớn:" Tràng cảnh tuyệt đẹp". Nhưng mà Lam Vũ vốn là mục tiêu lại biến mất, những thứ kia liền oanh tạc lên vòng bảo vệ của Thiên Thương Thiên, làm hắn tiêu hao thêm cả đống năng lượng duy trì, nhất thời tức giận hét lớn:

- Ta bảo các ngươi giết hắn không phải là đánh ta! Lũ phế vật. - Quát xong liền tập trung năng lượng, linh lực truyền vào cấm khí.

Trong lúc hỗn loạn thì Lam Vũ lại xuất hiện sau lưng 1 tên cao to mặt sẹo cầm đại đao, anh đá một cước cực mạnh ngang hông, sút hắn làm đôi, đồng thời cùi trỏ nhanh chóng thẳng hướng tên bên cạnh. Nhưng tên này phản ứng nhanh, ngay khi thấy máu của đồng đội liền ngay lập tức tế ra bảo vật phòng thủ của mình, đó là một tấm khiên lớn màu vàng. *Crack* tiếng tan vỡ vang lên, tấm khiên chia làm 7, hắn thì văng đi một khoảng khá xa, phun ra một ngụm máu tươi, cả người đau đớn, tuy nhiên vẫn chưa chết, hắn dùng hết sức rống lớn:

- Các huynh đệ, hắn là thể tu Võ Chiến Đạo, đừng ai cận chiến với hắn... - Nói xong liền cố đứng dậy nhảy ra xa khỏi chiến trường chuẩn bị chữa thương.

Nghe vậy đám người liền nhanh chóng gia tăng khoảng cách. Nhưng anh em biết rồi đấy, tất cả đều là vô dụng. Một trường thảm sát xảy ra, thế giới này vốn chẳng tôn đúng sai đạo lý, chỉ thờ tu vi lực lượng, vì có được tu vi cao hơn để lấy địa vị lớn hơn, bọn họ chấp nhận làm mọi thứ, kể cả phải chết nhưng nếu có cơ hội thành công, cái chết chưa bao giờ là đáng sợ cả. Ngay lúc người cuối cùng ngã xuống thì Thiên Thương Thiên cười lớn:

- Hahaha, ngươi quả nhiên là một thiên tài, thiên tư của ngươi có lẽ khiến ta phải ghen tị, tuy rằng Thương Thiên Hỏa Thể của ta nâng chiến lực của ta gần như vô địch trong cùng cảnh giới nhưng ta chỉ mới Địa Linh cảnh trung kỳ, ta cũng nhận ra ngươi là Địa Linh cảnh hậu kỳ trở lên hoặc đỉnh phong, ngươi có cơ hội giết ta nhưng ngươi một mực bỏ qua, ngươi chuyển qua chém giết đám phế vật. Ngươi biết cái gì đây không, đây là Thiên Linh Cấm, nó chứa một đòn toàn lực của ông tổ ta, là Thiên Linh cường giả, ngươi chết chắc rồi. Thiên Linh Cấm với tu vi của ta cần nhiều thời gian để tích tụ năng lượng, vốn không thể nào đủ thời gian, ngươi đã ở thế thắng, thế nhưng lại đi cắn nhau với đám phế vật, cuối cùng ta đã gần thành công, cho dù giờ ngươi muốn phá cũng phải trước tiên phá vỡ Hộ Thần Bài, nhưng lúc ấy khẳng định ta đã tích tụ xong rồi, thế nào, hối hận không? Đáng tiếc, đầu óc ngu si tứ chi phát triển, hahaha. - Hắn nói dài dòng mục đích cũng chỉ là để xem bộ dạng tuyệt vọng và hối hận của đối phương, đó vốn là thú vui của hắn mà.

Nhưng mà điều hắn mong đợi lại không xảy ra, đối phương vẫn lạnh lùng nhìn hắn, không một chút biểu cảm, theo hắn thấy có lẽ đối phương sợ mất hồn vía luôn rồi. Lam Vũ thốt một câu:

- Ngu ngốc. - Anh đưa 2 tay lên trời, nhiệt độ xung quanh bỗng dưng hạ thấp xuống cực điểm.

Nhìn lên trời cao Thiên Thương Thiên thấy linh khí đang rất nhanh chóng tụ hợp vào một điểm, điểm đó càng ngày càng to, chỉ trong chốc lát mà nó từ một quả cầu băng đã thành một ngọn núi băng đen huyền lơ lững trên không trung. Ngay cả hắn đang ở trong Hộ Thần Bài mà vẫn cảm giác được cái lạnh lẽo thấu xương đó. Hắn bỗng dưng có dự cảm không may... Hai cánh tay Lam Vũ hạ xuống, theo đó là núi băng khổng lồ vốn đang lơ lững trên không trung rơi xuống, với diện rộng công kích skill thì né tránh đã là vô dụng. Núi băng đen đẹp như pha lê lại lạnh lẽo tiếp xúc với vòng bảo hộ...

*Crack* *Crack*! Tiếng nứt vỡ lại càng trở nên rõ ràng và liên tục, cả một vòng bảo vệ trong suốt như tấm kính được tạo ra từ Hộ Thần Bài càng sứt mẻ, bản thân Hộ Thần Bài cũng tan vỡ thành 5 mảnh, đồng thời ngọn huyền băng sơn cũng vỡ làm hàng trăm ngàn mảnh băng nhỏ, sẵn sàng găm bất cứ thứ gì chúng nó gặp trên đường bay thành nhím. Vẻ ngông cuồng và kiêu ngạo trên mặt Thiên Thương Thiên đã không còn, hắn chết lặng, cái này Hộ Thần Bài có thể ngăn chặn 1 đòn của Thiên Linh kỳ cường giả cơ mà?? Tuy nói rằng nhiều Địa Linh kỳ công kích đi chăng nữa cũng không thể phá vỡ được Hộ Thần Bài cho tới khi nó hết năng lượng, lẽ nào đòn vừa rồi đã chạm mốc Thiên Linh cảnh?? Quá đáng sợ...

Lam Vũ triệt tiêu hẳn khỏi trạng thái Ma Băng, thở dốc vài hơi, tuy nói rằng mọi công kích của anh đều có sát thương ngang nhau, nhưng chiêu vừa rồi là một tuyệt chiêu trong Ma Băng Quyết, nó là thành quả của việc sử dụng kỹ xảo và nén ép năng lượng, gấp bội sát thương, chiêu này tên là Huyền Băng Sơn. Băng được tạo nên từ lý thuyết vận hành trong Ma Băng Quyết sẽ có màu đen huyền bí, không phải trong suốt hay xanh lam như băng thường, đặc điểm của nó là cứng hơn, lạnh hơn nhiều so với băng khác.

Đến lúc này Lam Vũ mới có thể thể hiện cảm xúc của bản thân mình, anh mỉm cười tiến tới chỗ Thiên Thương Thiên:

- Hình như tới lúc này ngươi hối hận đi? Từ ngày chịu đủ loại nhẫn nhịn ta đã tự hứa với bản thân mình rằng bất kỳ kẻ nào dám ăn hiếp ta và bạn ta đều phải trả giá tương xứng! Nghĩ mà xem, ngươi muốn giết ta, lại muốn bắt bạn ta? Cái giá tương xứng là gì??? Hì hì.

Nhắc tới cũng tội cho Thiên Thương Thiên, đối thủ mạnh hơn hắn quá nhiều khiến rất nhiều thủ đoạn của hắn như Thương Thiên Hỏa Thể, các kiểu pháp bảo công pháp đều không có chỗ sử dụng.

- A! Ngươi..ngươi đừng tới đây! Chuyện này là ta sai lầm, mắt chó không thấy thái sơn! Ta chân thành cáo lỗi, ngươi muốn thứ gì cứ nói, ta đều có thể cho ngươi được, bỏ qua cho ta thế nào? Cha ta là gia chủ Thiên gia, ông tổ ta là Thiên gia lão tổ, có tu vi Thiên Linh trung kỳ, ngươi cân nhấc thật kỹ đi, thả ta sẽ có lợi cho ngươi hơn. - Hắn tới bây giờ còn chưa quên các ưu thế của mình, không phản đối rằng ưu thế của hắn cũng rất lớn, không nói tới gia tộc bá chủ Thánh Hoàng Vực, riêng 4 chữ Thiên Linh cường giả đã đủ mang lại ưu thế tuyệt đối cho hắn ở Thánh Hoàng Vực này, cho dù là người thượng vực cũng phải cân nhấc một chút, vì một Địa Linh cảnh như hắn đắc tội Thiên Linh Kỳ cường giả có đáng hay không? Nhưng mà hắn nhầm rồi, đối với Lam Vũ, những ưu thế của hắn chẳng là gì hay nói một cách khác anh không quan tâm tới điều đó, anh còn đang một có cường giả tới để anh thăng cấp đây này, vì anh không thể tu luyện ở thế giới này mà...

========= Đến kho tàng Kim Tiên Lục...

- Haha các vị, cấm chế đã mở, như đã thương lượng bằng vào bản lãnh của bản thân mình tranh đoạt thôi. - Hư Không Môn một vị đệ tử hào hứng nói.

- Sao ta cứ có cảm giác là lạ! Nơi này quá nóng, ánh sáng lại chói chang dị thường, có khi nào là bẫy rập không? - Một nữ đệ tử Thanh Hoa Thiên có chút sợ hãi nghi hoặc. Nàng cùng các sư huynh đệ đi tham gia không ít di tích, chưa thấy di tích nào kỳ lạ như thế này, dù nào chẳng tìm ra được điểm nào không đúng.

- Liễu sư muội nhạy cảm quá rồi, có lẽ người ta là một luyện khí sư cao cấp, muốn một chút màu mè trong bảo tàng của mình cũng không có gì sai chứ? - Hoa công tử phe phẩy cái quạt tươi cười giải thích, hắn tuy cũng đi qua không ít di tích nhưng hắn làm một công tử thích hưởng thụ cho rằng lão già thợ rèn này cũng như hắn, làm cái bảo tàng thêm chút huy hoàng để coi cho đẹp mà thôi.
- Haha, Hoa công tử nói đúng, cấm chế đã phá rồi, không lẽ chúng ta không dám vào? Sau 10 giây mạnh ai nấy xông vào cướp, tay nhanh là được, haha. - Luận tốc độ Hư Không Môn bọn hắn không phải là nhanh nhất thiên hạ, nhưng rút ngắn khoảng cách đúng là nhanh nhất thiên hạ, có câu người tới trước thì ăn thịt, tới sau cùng lắm là húp chút canh.

Đám Duyên Thủy Thiên cùng Thanh Hoa Thiên đều đã có chuẩn bị, sớm mượn bảo bối của trưởng lão trong phái tới, mục đích là cạnh tranh với Hư Không Môn. Không nói nhiều, 10 giây qua đi, Duyên Thủy Thiên như tung ra một cái trận pháp gì đó khiên tất cả môn nhân biến thành một dòng nước với tốc độ khó tin tiến vào trong di tích, Thanh Hoa Thiên cũng không yếu kém, hóa thành một đạo thanh qua bay vào, Hư Không Môn nhân tuy chậm 1 nhịp so với 2 phái nhưng họ không hoảng hốt mà đều cười lạnh, cả đám trực tiếp hư không tiêu biến.

Vào tới bên trong, bọn họ 2 mắt đều sáng lên, trong này quả là bảo tàng của một vị luyện khí sư, vũ khí chiến giáp, pháp bảo, tài liệu rất nhiều. Trong đó thậm chí còn có vài loại tài liệu trân quý ngoại giới đã gần tuyệt tích, thu hoạch lần này bọn họ rất hài lòng. Đa số bảo vật chia khá đều, nhưng chính xác thì Hư Không Môn được 5 phần tài nguyên, Thanh Hoa Thiên được 3, Duyên Thủy Thiên được 2. Lý do đơn giản, bọn họ đang ở Kim Tiên Lục, Hư Không Môn là chủ nhà, lại thêm đặc thù công pháp hệ hư không, tranh đoạt còn không dễ hơn sao!! Thanh Hoa Thiên là có chuẩn bị kỹ càng mà đến thu hoạch tuy ít hơn đội chủ nhà nhưng vẫn hơn Duyên Thủy Thiên, đám người tôn thờ duyên phận, cho rằng cái gì có duyên với bọn họ mới thành của bọn họ, nên họ không tận lực tranh đoạt.

Đại khái phân chia xong, nhưng bọn họ chưa rời đi, bọn họ còn muốn dừng lại tìm kiếm cái gì đó. Sau một hồi không có kết quả, bọn lại tiếp tục thương lượng. Đại sư huynh Hư Không Môn thất vọng nói:

- Vẫn chưa tìm được thứ kia! Các ngươi có manh mối gì không? Tới lúc này ta không dấu bài nữa, ta đoán tình báo của các ngươi không tệ thì chắc cũng biết năm xưa Nguyên Thánh Sư từng đoạt được một tài liệu siêu kim loại, do lịch sử quá lâu vẫn chưa rõ là loại nào nhưng khẳng định có, tài liệu này là chủ tài để rèn tiên khí. Đây là tin tức đã qua xác nhận, như vậy không có khả năng không có.

- Đúng vậy! Ta đã tìm khắp nơi nhưng không có, như vậy chỉ có thể là ở bên trong màn sáng cùng với mặt trời nhỏ kia mà thôi. - Hoa Vô Tình lạnh lẽo đáp, các nàng đã tìm tòi kỹ càng, chỉ riêng mặt trời nhỏ trong kia thì chưa có tìm, một phần là càng lại gần thì nhiệt độ càng cao, thêm nữa ánh sáng càng chói lóa căn bản là chẳng nhìn thấy gì nên không ai dám vọng động. Thêm vào có một cái màn sáng gì đó, có khả năng là một đạo cấm chế khác, ngăn cản bước đi của bọn họ.

- Chỉ còn chỗ đó mà thôi! Nhưng mà cấm chế này có vẻ khó nhằn. Ta có biện pháp nhưng không chắc chắn lắm! - Thu Thủy Nhu Nhu nhẹ nhàng đáp.

- Vậy làm phiền Thu Thủy cô nương rồi. - Hai team kia đều nguyện ý ngồi mát ăn bát vàng.

- Không thể! Không dám chắc 10 phần ta không dám sử dụng! Chắc các ngươi cũng biết Phá Linh Thu Thủy Ấn chứ? Vật này là lão tổ Thu Thủy gia chúng ta đưa cho ta. Bảo trong lúc cần thiết thì dùng, nhưng số lượng cũng chỉ có một cái, dùng 1 lần là hết. Tuy nàng là lão tổ nhà ta nhưng mà ta cả đời này chỉ may mắn gặp này một lần, các ngươi cũng hiểu. Lỡ như trong đó không có gì, ta chẳng phải lỗ nặng sao?

Nghe nàng nói thế thì cả ba đội đều sững sờ, thậm chí có người sợ hãi kiêng kị, có người thì ngưỡng mộ. Trước giờ Ngũ Hành Tiên Lục đệ tử chỉ biết Thu Thủy Nhu Nhu là đại sư tỷ của Duyên Thủy Thiên, thiên phú cao tuyệt, đời này còn được lão tổ Duyên Thủy Thiên đoán mệnh rằng duyên số thông thiên, duyên chưa tới thì là nhất đại thiên tài, duyên tới một bước lên trời. Hiện tại nàng vẫn chưa gặp được duyên của mình, nên chỉ mới là đại sư tỷ của Duyên Thủy Thiên, tuy nhiên chức đại sư tỷ này là do lão tổ Duyên Thủy Thiên phong cho nàng, nàng chiến lực yếu hơn một bậc so với các đại đệ tử của Ngũ Hành Thiên khác. Tính cách khá hiền lành không cạnh tranh phù hợp với đạo pháp của Duyên Thủy Thiên nên ít đắc tội người... Đó là tất cả những gì người Ngũ Hành Thiên biết. Nhưng mà Phá Linh Thu Thủy Ấn là gì? Đó là đại ấn phá trận, phá cấm chế, phá chiêu thức đỉnh đỉnh đại danh ở Tam Thiên Giới, tuy không có năng lực giết người, nhưng phàm là những thứ cấu thành từ linh lực đều bị nó phá. Đó còn là chiêu bài đặc trưng, là danh tiếng của Thu Thủy Tiên Tử, một trong Ngũ Đại Tiên Nhân của Ngũ Hành Thiên mà. Thu Thủy Nhu Nhu nói là lão tổ cho nàng chẳng phải nói lão tổ Thu Thủy nhà nàng là Thu Thủy Tiên Tử sao? Có trưởng bối trong nhà là một tiên nhân, thế gian này mấy ai dám chọc nàng?

Hư Không Môn đại sư huynh càng đen mặt, hắn cố gắng khắc chế vẻ không cam lòng, hắn đi chuyến này đã hứa với môn chủ là sẽ hốt tiên kim về, mà đối phương dành dật với mình lại là hậu bối của tiên nhân, dù là một hậu bối không được ưu ái đi chăng nữa, hắn cũng không dám chọc. Chẳng lẽ lần này tay không mà về, chợt hắn nghĩ ra một vấn đề:

- Thu Thủy cô nương! Ngươi là họ Thu Thủy hay họ Triệu? - Hắn nhớ Thu Thủy Tiên Tử là họ Triệu.

- Đúng, gia tổ họ Triệu, Thu Thủy gia của ta vốn cũng họ Triệu, nhưng vì tôn sùng vinh quang của gia tổ nên đa số các chi đổi họ thành Thu Thủy, chi của ta cũng ở trong đó.
- Tại hạ thất kính rồi! Thì ra Thu Thủy cô nương là hậu nhân của Thủy Tiên đại nhân! Liệu cô nương có thể bỏ qua thứ yêu thích, tại hạ đã lỡ hứa với trưởng bối trong môn là nhất định mang tiên kim về tặng.

- Hư công tử chớ khách khí! Ta là Duyên Thủy môn nhân, tin vào duyên số, các ngươi chỉ cần cho ta một số tài nguyên để ta bù đắp Phá Linh Thu Thủy Ấn thôi! Còn về phần tiên kim thì như đã nói, duyên đến thì tất được, nếu không phải của ta, ta không cưỡng cầu.

Hai team kia nghe vậy liền sáng mắt lên, tâm tình ủ rũ đã biến thành hưng phấn, chỉ cần không phải tay không trở về liền ok! Nhao nhao lấy ra đủ loại tài nguyên từ tu luyện cho tới những thu hoạch vừa rồi trong động. Thu Thủy Nhu Nhu cũng dễ tính, ai đưa gì cũng lấy, không khách khí, càu nhàu. Sau một lúc thì cũng xong, Thu Thủy Nhu Nhu lấy rồi một chiếc ấn màu xanh nước biển, nàng niệm một pháp quyết bí ẩn gì đó, khiến cho quả ấn nhỏ hóa thành vô số giọt nước hướng lên không trung tạo thành một chữ "Thủy". Chữ kia nhanh chóng lao thẳng về hướng màn sáng đang bao bọc mặt trời nhỏ. Màn sáng gặp chữ thủy thì phát ra âm thanh xèo xèo, một lúc thì vô số vết nứt li ti xuất hiện, rồi nó vỡ tan như tinh thể vậy. Ngay lúc màn sáng tan vỡ thì ánh sáng từ mặt trời nhỏ kia như lũ tràn bờ, nhất thời mọi người chưa thích ứng được với cường độ ánh sáng này, mắt không nhìn thấy gì, bọn họ càng không ngờ là linh khí tựa như biến đâu mất rồi, bọn họ không hấp thu được nữa, thần thức cũng tạm thời bị cản trở, phạm vi quan sát cũng thu hẹp vô cùng, chừng còn 5m quanh bản thân. ( Giống Thần Điện Bóng Tối nhỉ, một cái tối thui chẳng thấy gì, một cái sáng quá, một màu trắng vàng, cũng chả thấy gì).

Hoa công tử cùng Giang công tử liền biết đây là cơ hội tốt nhất trên đời, lúc này mọi người khẳng định mù lòa như bản thân mình, thần thức chỉ còn quan sát được mơ hồ trong 5m. May mắn bọn họ theo sát Mỹ Hương nên không lời mà hành động ngay, qua rồi sợ khó. Bọn họ liền áp sát tới Mỹ Hương, một người dùng pháp bảo dây thừng trói nàng lại một người bịt miệng, nháy mắt xuất hiện cái quan tài, thu nàng lại. Nàng biến mất mà không kịp ú ớ. Hai người xong việc thì thở phào.Bỗng dưng có một tiếng cười dài đầy sảng khoái:

- Hahahahahahahaha! Ra rồi, ta tưởng còn phải mất mấy năm trung hòa phong ấn. - Theo tiếng cười thì ánh sáng cũng dần yếu đi. Lộ ra một thân ảnh nam tử cao lớn anh tuấn tóc đỏ nhạt mang một bộ đồ kì quái ngang hông treo kiếm, khiến tất cả mọi người của 3 team đang chuẩn bị tinh thần tranh đoạt tiên kim sửng sốt, chẳng lẽ cái mặt trời nhỏ kia là thằng này.

Không hổ là đại đệ tử Hư Không Môn, hắn liền lạnh giọng phủ đầu:

- Các hạ là ai? Tại sao lại bị nhốt trong này, tiên kim ở đâu? Nếu giao ra tiên kim chúng ta sẽ thả ngươi an toàn trở ra.

- Tiên kim gì chứ! Ta hỏi một cái được chứ? Nãy ai phá phong ấn này giúp ta vậy?

- Là ta. - Lúc này Thu Thủy Nhu Nhu mới nhỏ nhẹ lên tiếng. Nàng cũng bất ngờ, tốn một cái linh ấn trân quý đổi lại được một nam tử sao?

- Thật là một cô gái xinh đẹp! Ta vốn phải tốn mấy năm đến 10 năm nữa mới có thể ra ngoài được, nàng lại giúp ta một đại ân, nàng muốn báo đáp thế này đây? Haha- Không kiềm chế được vui sướng trong lòng.

- Ngươi có thể báo đáp cái gì?

Hư Không Môn đại đệ tử tức nổ phổi, hắn lại dám bơ mình? Nhưng thấy đối phương đang nói chuyện với Thu Thủy Nhu Nhu hắn không dám phát tác.

- Bất cứ thứ gì nàng muốn, ta đều tin tưởng ta có đủ khả năng cho nàng. Suy nghĩ kỹ rồi hẳn nói? Nàng có thể không tin, ta không miễn cưỡng, nhưng có thể nàng sẽ mất đi cơ duyên trân quý nhất đời mình. - Hắn trước giờ luôn kiêu ngạo như vậy, tự của hắn thậm chí còn hơn Lam Vũ.

Nghe lời này thì đám người ở dưới phì mũi coi thường, cho rằng hắn đang khoác lác. Thu Thủy Nhu Nhu cũng tâm tình bất định, nàng cũng có chút đắn đo, hắn đang nói khoác sao? Nhưng chợt nghĩ tới duyên mà mình đang chờ? Lẽ nào là hắn? Nàng không dám xác định, duyên số này là thứ nàng theo đuổi và chờ đợi cả đời, nàng không dám đánh cược. Nàng hỏi:

- Vậy ngươi tên gì? Ta có thể có thời gian cân nhắc chăng?

- Ngươi có thể cân nhắc! Ta có rất nhiều cái tên, Dung Vĩnh Hằng, Kimura Toraka.v.v! Nhưng nếu thấy phiền hà thì cứ gọi là Hổ ca! - Chính xác, tên này chính là Kimura, bị Bất Diệt Kim Tiên phong ấn, vốn chờ chục năm để dùng tính chất của Tiên Thiên Ngũ Hành Phong Lôi hòa tan phong ấn, ai ngờ cô gái Thu Thủy kia vác hàng của Thủy Tiên đến phá Kim Tiên phong ấn, giúp hắn mãn hạn "tù" sớm.

Đúng lúc đám người còn đang chú ý về phía Kimura thì Hoa Vô Tình chợt hét lớn:

- Nguyễn sư muội! Nguyễn sư muội! Nguyễn sư muội đâu rồi?? - Nguyễn sư muội là báu vật của Thanh Hoa Thiên, tương lai là bình hp di động của tông môn, không thể nào trong lúc nàng dẫn đội thí luyện xảy ra chuyện được.

Kimura nghe thế thì cười:

- Haha! Ngươi nói là tiểu cô nương bị 2 tên biến thái kia bắt hả? - Nói xong hắn chỉ vào Hoa Thanh Hà và Giang Chiến đang hưng phấn.

Chương 88-1: Kimura bá đạo, Lam Vũ điên cuồng

- Hoa Thanh Hà, Giang Chiến, 2 ngươi bị điên rồi! Chẳng lẽ các ngươi không biết địa vị của nàng trong mắt tông chủ và chư vị trưởng lão, các ngươi... các ngươi mau thả nàng ra. Chuyện này ta không tính đến nữa. - Hoa Vô Tình nổi giận, dù Hoa Thanh Hà có là đường đệ của nàng đi chăng nữa thì nàng cũng không thể để chuyện này xảy ra được, nàng biết tông chủ mà nổi giận thì chuyện gì sẽ xảy ra, Nguyễn sư muội là nhân vật mấu chốt của Thanh Hoa Thiên trong tương lai, không thể để thói háo sắc của mấy tên này làm hỏng, không thì nàng cũng phải chịu trách nhiệm.

- Vô Tình tỷ, ngươi đừng nghe hắn nói bậy! Hắn là đặt điều ly gián chúng ta đó! Hai người bọn ta làm sao không biết nàng quan trọng được, tuyệt không phạm sai lầm cấp thấp như thế. - Hoa Thanh Hà vội giải thích, chỉ cần hắn qua được lần này, về tới môn phái thì gạo đã nấu thành cơm, ai làm gì được nữa chứ, cùng lắm là mắng 1 phen thôi.

Nghe vậy, Hoa Vô Tình cố bình tĩnh lại, phải rồi! Chỉ là một lời phiến diện từ một phía, không thể cả tin. Nàng lạnh lùng quay sang quát Kimura:

- Ngươi nói như vậy có bằng chứng gì?

Giang Chiến thấy bản thân tí nữa là lộ tẩy thì tức giận quát:

- Ngươi giám vô khống Thanh Hoa Thiên chúng ta! Nếu hôm nay không nói rõ ràng thì ta cho ngươi bỏ xác tại đây, gia tộc ngươi, thế lực ngươi chắc chắn phải chịu họa diệt tộc. Hừ!

Kimura vốn đang trong tâm trạng hưng phấn sau khi thoát khỏi phong ấn, rảnh rỗi chỉ điểm giùm người ta 1 cái coi như trả nhân tình, thế éo nào bị người ta chất vấn lại, tên bắt cóc còn dám giận dữ với hắn??? Thế gian này điên rồi. Kimura không khỏi cười lớn:
- Lời ta nói chính là bằng chứng! Không tin cũng phải tin! - Hắn vừa dứt lời thì bản thân đã ngay ở bên Giang Chiến, bóp cổ họ giang nhấc lên. - Ngươi không tự nhận sao? Cho 3 giây để ngươi tự nhận hành vi của mình không thì chết.

Hoa Vô Tinh cảm thấy hành động này của đối phương là đánh mặt mình nên nổi giận phóng vũ khí là một dải lụa trắng ra tính tấn công Kimura nhưng thực lực của nàng chỉ là Thiên Linh cảnh sơ kỳ, làm sao có thể làm gì được Kimura. Kimura thấy thế thì tiện tay chưởng ra một tia ánh sáng thổi nàng bay ra xa, khói bụi mịt mù, thực lực của hắn...ở Thiên Linh cảnh đã ít có đối thủ.

Tình cảnh vừa rồi khiến cho tất cả mọi người, bao gồm cả Hư công tử của Hư Không Môn đang âm thầm đắc ý chuẩn bị chờ ngư ông đắc lợi và Thu Thủy Nhu Nhu đang do dự, thực lực này, quá mạnh, bọn họ không cách nào chống được, bọn họ thừa hiểu đòn vừa rồi chỉ là tiện tay của hắn, nhưng Hoa Vô Tình nằm trong hố sâu kia còn chưa dám đi lên.

- Ta nói..ta nói! Đúng là ta và Hoa Thanh Hà giấu đi Nguyễn sư muội! Ta đã nhận rồi, ngươi mau thả ta xuống! Nàng ở trong Minh Nguyệt Quan trong tay Hoa Thanh Hà, ngươi muốn cứu nàng thì hãy nói chuyện với hắn! Thả..thả ta ra.
- Giang Chiến, ngươi...! Là ngươi dụ dỗ ta, hứa hẹn đủ điều, ta thật là mắt mù mới tin lời ngươi! - Nói xong hắn lôi Minh Nguyệt Quan ra, quả nhiên Mỹ Hương nằm trong đó.

Kimura mục đích đâu phải cứu người, hắn chỉ muốn thỏa mãn sự chán ghét của mình đối với những kẻ kia mà thôi. Hắn ném Giang Chiến xuống dưới đất, ngay tức thì dưới đất mọc lên vô số cây gỗ bao phủ hắn lại tạo thành một cái quan tài bằng gỗ xịn.

- Ngươi làm gì? Không phải đã nói là thả ta ra rồi hay sao? Ngươi biết ta là ai không? Nếu ta có mệnh hệ gì thì gia gia ta sẽ không tha cho ngươi đâu. Ngươi sẽ bị truy sát khắp tam thiên, gia tộc ngươi sẽ bị diệt. Ngươi.... aaaaaaaaaaaaaaa! Á á aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Tha mạng. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa. - Đang gào thét uy hiếp thì quan tài bỗng dưng bốc cháy dữ dội, nhiệt độ của nó khiến cả những người chủ tu thủy thuộc tính công pháp như Duyên Thủy Thiên còn cảm thấy nóng rát. Nghĩ tới Giang Chiến nằm trong quan tài chắc....đếm số rồi.

Kimura nhìn về phía hố sâu:

- May cho ngươi là phụ nữ, ta sống qua một đời mới, lại có cái tư tưởng nhường phái yếu chết tiệt này. Giờ thì tới lượt ngươi, nãy ngươi hô tô gọi nhỏ trước mặt ta phải không? - Hắn híp mắt nhìn Hư công tử, trong mắt hắn chỉ có người cùng đẳng cấp, người bình thường và người chết. Quan hệ cá nhân bằng hữu các loại đều phải tùy trường hợp mà tính, quan hệ này còn phải được xét duyệt trên nhiều tiêu chí, tối thiểu hiện tại hắn cho rằng thế gian này ngoài Bạch Hư Không ra chả ai xứng đáng làm bạn hoặc thù với hắn, hắn luôn luôn như vậy, không tuần theo bất kỳ một luật lệ nào, không luật lệ nào kiềm chế được hắn, kể cả đạo đức và luân thường, hắn chỉ sống với triết lý của bản thân mà thôi.

- Ta biết ngươi đang nghĩ gì? Ngươi nghĩ mình là tuyệt thế thiên tài, ngươi cho mình quyền đứng trên mọi người có đúng không? Nói thật, ta cũng từng như vậy nên ta hiểu rất rõ. Nhưng thế giới này rộng lớn vượt xa ngươi tưởng tượng. Ngươi là thiên tài không sai nhưng mà ngươi vẫn chưa hoàn toàn vô địch, vẫn còn rất nhiều người mạnh hơn ngươi, vẫn có nhiều người chế phục được ngươi, giết được ngươi, trong đó có nhiều thuộc gia tộc ta, có tông môn ta. Nghe lời ta khuyên ngươi còn một tương lai rất dài, sau này ngươi trở nên mạnh mẽ rồi thích làm gì cũng được, đừng vì hả giận nhất thời mà vứt bỏ tương lai huy hoàng. - Hư công tử bắt đầu lôi tài ăn nói của mình ra để thoát thân, uy hiếp và lợi dụ, cái này là chiêu thức căn bản trong đàm phán. Vả lại vốn kiêu ngạo là Hư Không Môn, môn phái hùng mạnh và kỳ dị bậc nhất Tam Thiên Giới, khiến cho ai nghe tên cũng phải rùng mình, thế còn sợ gì nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau