LÃNG KHÁCH VÔ DANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lãng khách vô danh - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Trở mặt

Lam Vũ vẫn trơ trơ, nhìn Lam Kết Y, Lam Kết Y cũng nhìn lại, để xem được tên Chân Linh cảnh này có tài cán gì mà Lam Chân Hy bảo hắn xử lý mình. Mắt Lam Vũ chốc lát bị màu đen bao phủ, vừa nhìn thấy đôi mắt hoàn toàn màu đen....

Ngay khi bắt gặp đôi mắt ấy, Lam Kết Y lập tức nhận ra không ổn, nhưng lại không biết là không ổn chỗ nào. Đột nhiên tiểu tử Chân Linh cảnh xuất hiện ngay bên cạnh nàng vung tới một chưởng, là một cao thủ, nàng phản ứng rất nhanh, dùng 1 đấm để trả đòn đối phương, ai ngờ chỉ nhẹ nhàng trúng 1 đòn đối phương đã tan thành mây khói. Bừng tỉnh thì ra đối phương vẫn đứng ở chỗ cũ. Nàng lập tức cẩn thận đánh giá hắn một phen, nhưng vẫn không nhìn thấy điểm nào hơn người, thậm chí còn có điểm thua người, đầu tiên là nàng cảm giác thì đối phương rõ ràng là trình độ Chân Linh cảnh linh giả, nhưng xem xét kỹ lưỡng thì không thấy gì cả, không hề thấy bất kỳ dao động linh khí trong cơ thể đối phương, cứ như là phàm nhân vậy.

Nàng bỗng nghĩ đến chuyện gì đó, che miệng bật cười:

- Haha, có phải là ngươi không?

Lam Vũ nhìn nàng, không nói gì! Trong lòng thì có tật giật mình, có khi nào con nhỏ này vạch trần mình không? Âm mưu thất bại, phải chơi cứng với Lam gia? Nhưng bên ngoài cũng không thay đổi chút nào! Nàng ta thấy Lam Vũ có vẻ bơ mình cũng không tức giận, ngượi lại cười:

- Tưởng ngươi ghê gớm thế nào, ai ngờ cũng phải chui vào cái Lam gia nho nhỏ này đi làm hộ vệ! Chí nguyện kinh thiên, hào khí ngút trời đâu mất rồi! - Tuy lời nói có vẻ mỉa mai nhưng giọng nói và tiếng cười trong trẻo lại khiến người khác không nghe ra vẻ mỉa mai của nàng.

Lam Chân Hy thấy Lam Kết Y loạn chưởng thì mừng rỡ, cho rằng hộ vệ của mình đã mê hoặc được con đàn bà xấu xa kia, đối phương lại hồ ngôn loạn ngữ cái gì đó mà hình như nói tên hộ vệ tép riu sau lưng mình ghê gớm lắm càng làm nàng mừng rỡ, tự dưng nghe cô ta nói Lam gia nho nhỏ làm nàng dựng lông tơ lên:

- Đúng là sinh ra có tư chất phản đồ! Từ nhỏ ăn cơm Lam gia, uống nước Lam gia, tu luyện của Lam gia, sài tiền của Lam gia, nay mở miệng ra là nói Lam gia nho nhỏ, thật tưởng rằng mọi người gọi ngươi là thiên tài thì chưa lớn lên đã bắt đầu coi rẻ gốc rễ không? - Lời nói chất chứa phẫn nộ, bởi vì trong mắt Lam Chân Hy đã coi Lam gia lớn bằng trời rồi, bởi vì nàng từ nhỏ đã được mẹ nhồi nhét tư tưởng bá chiếm Lam gia, đã kích những người tình khác của cha.

Lam Kết Y hừ lạnh, không thèm để ý, nàng chỉ muốn xem Lam Vũ phản ứng thế nào thôi, với tư chất tốt, thể chất đặc thù, nàng tu luyện rất nhanh, tầm mắt cũng dần cao theo thời gian, dù Lam gia có nuôi dưỡng nàng đi chăng nữa thì đối với nàng một Nguyên Linh cảnh đỉnh phong 27 tuổi, một gia tộc chỉ có Địa Linh cảnh đỉnh phong thì có gì to tát, nói không chừng vài chục năm nữa nàng cũng đạt tới độ cao đó rồi, nàng phải đi ra tìm thế giới rộng lớn hơn, đâu thể nào ở cái ao làng này mà làm đại vương được.

Để nàng thất vọng là Lam Vũ cũng không phản ứng gì cả. Lam Chân Hy thấy đối phương không thèm để ý lời mình thì tức giận cười:

- Haha, Kết Y! Vốn hôm nay chỉ định cướp đoạt một phen, ai ngờ ngươi lộ ra bản chất phản đồ, ăn cháo đá bát, hôm nay ta thay Lam gia chúng ta thanh lý môn hộ! A Đại, A Nhị, ra đây xử lý ả đi! Chúng ta đã có chứng cớ, gia tộc cũng không thể nói gì được. - Thật ra cái gọi là chứng cớ chỉ là một lời nói coi khinh 1 chút mà thôi, gia tộc có nghe được cùng lắm cũng là trách phạt 1 phen, không có gì to tát, nhưng mà đối với phe phái của nhị phu nhân mưu đồ nắm quyền Lam gia đã lâu thì tuyệt nhiên là một cơ hội tốt, tí nữa về thêm mắm thêm muối là được, gắn ngay cái mác phản động thì người ủng hộ Lam Kết Y cũng không làm được gì.

Tức thì 3 người không biết ở đâu ra nhảy tới, ấy vậy mà đều là Địa Linh cảnh, 2 cái sơ kỳ. Lam Kết Y bất ngờ với chuyện xảy ra, trước giờ nàng cứ tưởng chị em trong nhà, ghét nhau thì ghét, cùng lắm chơi đá đểu, ăn chặn nhau một chút cho bõ ghét! Từ khi nào lên tới mức chém giết thế này, trước giờ nhỏ kia nhiều lần gây sự, nếu nàng thật sự muốn chém giết thì 1 quyền đấm chết từ lâu rồi.

- Các ngươi dám, Lam gia sẽ không tha cho các ngươi đâu. - Lam Kết Y cố gắng đe dọa 1 chút, dù sao thì đối mặt với 2 Địa Linh cảnh, cho dù đều là sơ kỳ đi nữa thì cũng quá sức, nàng vẫn chỉ là Nguyên Linh đỉnh phong thôi mà.

- Haha, đại tiểu thư à, thường ngày chúng ta làm sao mà dám tổn thương ngươi một chút chứ. Ngươi là bảo bối của Lam gia cơ mà, khà khà. - A Đại cười âm hiểm.

- Vậy các ngươi rút lui đi, chuyện hôm nay ta có thể làm như chưa từng gặp các ngươi. - Kết Y lạnh giọng.
- Nhưng mà, hôm nay ngươi nói lời đại nghịch bất đạo, chúng ta thân làm thần tử Lam gia, đương nhiên phải vì Lam gia thanh lý môn hộ rồi, nhị tiểu thư, ngươi về nhớ bẩm báo cho phu nhân, đừng quên công lao của chúng ta nhé! - A Nhị đáp lời.

- Đương nhiên! A Đại, A Nhị, các ngươi ra tay nhanh một chút, tránh đêm dài lắm mộng, người ủng hộ Lam Kết Y có thể đến đấy. - Lam Chân Hy vội vàng thúc dục, nay đã triệt để trở mặt thì phải làm cho nhanh, tránh để lại hậu hoạn, đó là những gì mẹ nàng đã dạy nàng từ nhỏ đến giờ.

Hai người đồng thời gật đầu, tế ra bảo kiếm, kiếm quang sắt lẻm, đồng thời lao tới. Lam Kết Y lui lại rất nhanh, nàng lấy trong nhẫn ra một thanh trọng kiếm, bự hơn cả người nàng, nhẹ nhàng huy kiếm, linh lực truyền vào kiếm làm thanh kiếm phát ra kiếm quang, dùng chung một chiêu thức với 2 người kia mà đáp trả lại...

*rầm*rầm* 2 tiếng vang lớn, bụi đất tung lên, Lam Kết Y bị đẩy văng đi 20 mét, mặt đỏ hồng, có lẽ do máu dồn lên nên trông như vậy, 2 tay nàng đau buốt, đau 2 bắp tay, vừa rồi nàng một mình đã dùng hết sức mình, còn 2 người kia chỉ là 1 chiêu Nguyệt Kiếm Lưu Quang bình thường thôi, không hề dốc toàn lực, nhưng mà điều đó cũng rất ghê rồi, trừ những thiên tài bậc cao của các thế lực lớn thì chưa nghe nói qua một Nguyên Linh có thể đỡ được 2 Địa Linh công kích mà không chết hoặc trọng thương đâu, dù là 1 kích tiện tay đi nữa. A Đại kinh ngạc rồi hớn hở quát:

- Quả nhiên là phản đồ từ trong trứng, linh kỹ Nguyệt Kiếm Lưu Quang của Lam gia dùng mềm mại sắt bén và linh hoạt nổi danh, vậy mà ngươi đi ngược lại, lấy nặng nề cứng rắn khô khan làm tiêu chỉ. Hôm nay không giết ngươi sau này để người ta chê cười Lam gia sao, sátttttttt.

Quả nhiên cùng 1 loại kiếm pháp nhưng nàng đã đi ngược lại hoàn toàn loại kiếm pháp đó, cái đó người ta không gọi là kiếm pháp nữa rồi, mà gọi là chùy pháp luôn, hoàn toàn dùng lực đập mà đập. Đối phương lập tức hành động sau kinh ngạc, 2 người phân biệt trước sau mà bao vây lấy nàng. Một kiếm đằng trước, một kiếm đằng sau, song kiếm hợp bích, chỉ 3 lượt ra chiêu đã đem nàng vẽ ra 5 vết kiếm, 3 trên 2 cánh tay và 2 trên chân phải, nàng biết đối phương cũng sợ ra tay quá mạnh sẽ dẫn tới nàng dùng chiêu pháp liều mạng, đồng quy vu tận(2 bên đều chết) nên mới bảo trì nhịp độ công kích, mài mòn chờ nàng kiệt sức hoặc sơ hở sẽ cho 1 chiêu chí mạng, vừa đỡ mệt lại ít tổn thương bản thân nhất, vì dù gì cũng không thể nào chạy thoát khỏi tay 2 bọn họ được nên việc gì phải vội, nhị tiểu thư hối nhanh vì sợ người ta phát hiện nhưng bọn họ lại biết đại tiểu thư Lam Kết Y thường ngày cao cao tại thượng, kiêu ngạo bất tuần, chẳng hề để ai vào trong mắt, vừa rồi không thèm để Lam gia vào mắt là minh chứng rõ ràng nhất..Vì kiêu ngạo nên chẳng thèm thuê hộ vệ, cũng không cho gia tộc cử hộ vệ đi theo mình, mặc dù có người ủng hộ nhưng nhiều lần bám đuôi bảo vệ bị Lam Kết Y trách mắng đã sớm ngưng trò này lâu rồi, nên không cần vội.

Lam Kết Y chật vật đỡ đòn, trong lòng thầm hận:

- "Lẽ nào ta phải bạo lộ bí mật của bản thân sao? Như thế tuy rằng nhẹ nhõm thoát được phen này nhưng bí mật lộ ra, cả tu linh giới sẽ truy sát ta mất!"... - Trong lòng đắn đo suy nghĩ có nên bạo phát thực lực thật sự hay là không? Đó là bí mật của nàng, chỉ có cha nàng, gia chủ Lam gia mới biết, cha nàng biết thì không sao, nhưng nếu người thứ 3 biết thì nàng sẽ bị người người truy sát mất thôi.

Chừng 5 phút sau nàng cũng ruốc cuộc cũng chống đỡ không nổi, chuẩn bị liều mạng bạo lộ bí mật thì đột nhiên người hộ vệ Chân Linh cảnh nhỏ nhoi nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng nói:
- Đại tiểu thư! Nếu nàng đồng ý giúp ta một chuyện quan trọng, ta hứa sẽ bảo vệ nàng.

Ba người kia đều sửng sốt, đầu tiên phản ứng của bọn họ là cười lớn:

- Haha, ta đang nghe cái gì thế này? Một Chân Linh cảnh tiểu tử trước mặt 2 Địa Linh cảnh đòi cứu một Nguyên Linh cảnh, hahaha.

Lam Chân Hy cáu gắt:

- Giết hắn đi, đồ vô dụng! Nếu đã phản bội ta thì giết đi, vốn định trọng dụng hắn nhưng giờ không cần nữa. - Đời này nàng hận nhất kẻ phản bội mình.

Lam Kết Y cũng bất ngờ, nhưng nàng rất nhanh ổn định tâm lý, nhân lúc bọn họ đang cười cợt nàng hô lớn:

- Được! Chỉ cần ngươi cứu ta, điều kiện gì của ngươi ta cũng đáp ứng. - Nàng là người quyết đoán, sinh tử trước mặt không cần đắn đo gì nữa, sống được rồi tính sau.

Ba người kia đều cười:

- Xem ra đại tiểu thư bị chúng ta ép điên rồi, không ngờ cầu cứu một tên phế vật, haha.

A Đại cười chỉ Lam Vũ:

- Ta vây đại tiểu thư cho, A Nhị ngươi giết tên nhóc đó nhanh đi, rồi lại đây! - Trong mắt bọn họ Lam Vũ chỉ là con kiến, phất tay một cái 100 đứa cũng chết ngay, nên không để trong lòng. A Nhị sảng khoái đáp:

- Được, đại ca, phiền ngươi giữ chân đại tiểu thư rồi! Khoan hãy giết, ta còn muốn... - Nói tới đây hắn nháy mắt mấy cái với A Đại, A Đại cười lớn ra vẽ hiểu hiểu, ta hiểu rồi, ta cũng muốn! Còn Lam Chân Hy thì hừ lạnh chán ghét nhưng không phản bác.

Lúc này Lam Vũ đã chuẩn bị xong cả rồi, nói lớn:

- Tốt! Đại tiểu thư thả lỏng người! Ta tới đây....

Chương 57: Đàm phán điều kiện

Vừa nói hết câu thì kiếm của A Nhị cũng tiếp cận Lam Vũ, ngay lúc đó mắt Lam Vũ tròng trắng hóa đen, nháy mắt đó 3 người đối phương đều đang muốn nhìn cảnh Lam Vũ bị 1 kiếm chém chết nên đều nhìn sang, vô hình chung làm cả 3 bọn họ trúng Huyễn Ảnh Thánh Đồng trong chốc lát...

Lam Vũ đã sắp xếp đầy đủ cổng không gian ở sau lưng anh, trước mặt Lam Kết Y và cả ở điểm xa nhất cách anh 100km để bỏ chạy rồi. Anh có tự tin cũng không dám nhận mình đang bị phong ấn mà đánh lại 2 cao thủ Địa Linh cảnh, ngay lúc bọn họ trúng Huyễn Ảnh Thánh Đồng, Lam Vũ giật lùi về phía sau lui vào cổng không gian, trước khi rời vị trí đó anh để lại 1 quả cầu năng lượng bằng 3/4 tinh thần lực của bản thân rồi hét lớn:

- Các ngươi muốn giết ta? Được, vậy tất cả cùng chết đi. - Giây phút anh hoàn toàn lui vào cổng không gian thì quả cầu đó phát nổ lớn.

Lam Vũ không cố ý nhắm vào Lam Kết Y nên nàng không bị trúng ảo cảnh, thấy Lam Vũ lùi về sau, để lại cái quả cầu màu xám đen rồi hét bậy bạ gì đó, chưa kịp phân tích thì người kia đã xuất hiện bên cạnh nàng ôm lấy nàng, theo bản năng nàng muốn 1 chưởng đánh bay người nam nhân này ra nhưng không hiểu sao nàng cuối cùng vẫn không hành động gì. Chỉ trong nháy mắt thôi nàng cảm giác mình đang ở một nơi nào đó chứ không phải là ở Lam Thiên Vực nữa, nhưng mà cái nháy mắt đó qua đi thì nàng lại thấy mình vẫn đang ở Lam Thiên Vực, nhưng mà đã không còn ở nơi xảy ra tranh chấp nữa rồi, cảm giác đó lại xuất hiện vài lần trong vài giây tiếp theo, và mỗi lần nàng lại thấy mình ở 1 nơi khác nhau. Khoảng cách so với chỗ cũ đã xa tới vài trăm km rồi, nàng đương nhiên biết chứ, vì mảnh đất này là nơi nàng lớn lên, từ nơi này tới gần hội đấu giá ở Lam Thiên thành cũng gần 400km, mắt đẹp nghi hoặc: "Chẳng lẽ đây là thuấn di trong truyền thuyết mà cao thủ Thiên Linh cảnh trở lên mới làm được? Lẽ nào hắn là tên kia?"...

Trở lại chốn xảy ra ẩu đã chừng vài phút trước, trước đó khi nhìn thấy đôi mắt màu đen hoàn toàn của đối phương thì bọn họ cảm giác rằng có cái gì đó không đúng nhưng lại không biết không đúng chỗ nào, chẳng lẽ nói 1 tiểu tử Chân Linh cảnh dùng linh thuật lại có thể ảnh hưởng Địa Linh cảnh hay sao? Nói ra không sợ người ta cười cho à, bọn họ chẳng ai tin điều đó... Mắt thấy A Nhị sắp quét kiếm trúng người tên tiểu hộ vệ ngông cuồng của nhị tiểu thư thì ai ngờ tên kia lại chơi trò tự bạo, cơ thể hắn căng phồng lên như quả cầu rồi nổ tung làm A Nhị bị bỏng một phen, bị thương hộc máu, nhưng không ảnh hưởng lớn lắm, nghỉ ngơi vài ngày rồi sẽ khỏi. Điều làm bọn họ bực mình chính là tên này dám tự bạo, làm A Nhị bị thương nhẹ không nói, nhưng đã tạo cơ hội cho tiện nữ nhân Lam Kết Y bỏ trốn mất dạng, mặc dù đã tìm tòi rất kỹ nhưng bọn họ vẫn không tìm ra tung tích của Lam Kết Y, cũng không biết cô nàng tẩu thoát như thế nào mà bọn họ không hề có chút cảm ứng nào. Mang tâm tình thất bại và lo sợ, 3 người run cầm cập, A Nhị lo lắng:

- Chết rồi! Làm sao bây giờ, nếu giờ mà Lam Kết Y về tới Lam gia, lại tố cáo với gia tộc thì bọn ta chết chắc rồi, động thủ với tuyệt thế thiên tài của Lam gia, họ nhất định không tha cho chúng ta, nhị tiểu thư thì có lẽ còn bị trách phạt 1 phen nữa, cũng không thể bảo vệ chúng ta được nữa. Một khi đã bị truy nã thì ở Lam Thiên Vực này trên trời dưới đất không có chỗ cho huynh đệ ta nương thân... - Hắn phân tích 1 chút làm A Đại rùng mình, Lam Chân Hy cũng thấp thỏm không yên.

- Các ngươi..các ngươi đừng lo, ta sẽ về nói với mẹ ta, mẹ ta nhất định sẽ có cách mà. - Nàng cố trấn an bản thân mình, lúc làm ra chuyện này nàng cũng không có suy nghĩ sâu xa về hậu quả, đến giờ thất bại khiến nàng hoang mang.

A Đại nghiền ngẫm rồi lộ ra vẻ hung ác:

- Được rồi! Tiểu thư người nhanh chóng trở về Lam gia trước Lam Kết Y, nhưng ả đang bị thương nên ta đoán rằng ả hiện giờ chưa chạy đi xa nên nhị đệ ngươi đi xung quanh phạm vi 2000km xung quanh Lam gia tra xét, phát hiện Lam Kết Y lập tức! Ta thì trở về mai phục phụ cận Lam gia chặn đầu, nhanh hành động đi, chậm 1 lúc có khi chúng ta đều chết hết... - Hắn không hổ là cao thủ Địa Linh cảnh, rất quyết đoán và kinh nghiệm.

Ba người nhất trí hành động...

Quay lại chỗ Lam Vũ, Lam Kết Y đang ngồi thiền vận công trị thương, Lam Vũ cũng mặc niệm cho tinh thần lực hồi phục, phải nói là Lam Vũ cũng chả tu luyện theo đa số 99,9999% tu luyện giả khác, cũng không vận hành theo quy trình giống như các loại công pháp khác là mỗi lần tu luyện phải niệm đi niệm lại các câu khẩu quyết và vận hành theo khẩu quyết đó, mà anh đang đi theo 1 con đường riêng biệt, đó là tinh thần lực, hoàn toàn khác với cái khái niệm tinh thần lực ở các tu luyện giới là lực lượng đến từ các vì sao, của anh là lực lượng đến từ não bộ, nhưng năng lượng lại tích tụ tại linh hồn, anh chỉ đọc qua và vận hành 1 lần vào lúc mới bắt đầu khởi tạo, còn lại hoàn toàn là dựa vào sự tưởng tượng điều hóa của chính bản thân mà không hề liên quan tới công pháp nữa và khi tiêu hao tinh thần lực quá độ thì anh cũng không dùng được cái đan dược trị thương gì mà anh phải mặc niệm tinh thần, không được suy nghĩ hay hoặc động gì cả, để tinh thần tự động khôi phục, muốn nhanh hơn nữa thì phải ngủ, anh chả khác gì người thường cả, khi mệt mỏi tinh thần thì phải ngủ hoặc nghỉ ngơi 1 cái là khỏe. Chừng nửa tiếng sau, Lam Kết Y cũng khôi phục được 5 phần, mở mắt ra thì thấy đối phương đang nhìn mình cười cười thì quát hỏi:

- Người nhìn cái gì?

Lam Vũ quay qua chỗ khác rồi lại quay lại:

- Haha, không có gì! Gặp người đẹp thì tranh thủ ngắm 1 tí thôi, từ lúc ta tới Thế Giới Hỗn Loạn thì hiếm gặp qua nữ nhân! - Nụ cười rất hồn nhiên, chân thành và trong sáng, không có một ý nghĩ bậy bạ nào cả. Đây là lão đại, một thanh niên đến từ thế kỷ 21 ở trái đất, luật pháp chế độ 1 vợ 1 chồng, hiện đã có người yêu, tất nhiên không ra ngoài chọc thêm, nhưng mà gái thì lúc cần ngắm phải ngắm, ngày xưa còn đi theo lũ bạn tia gái nữa kìa, giờ thì lớn rồi, không làm vậy nữa nhưng mà để trước mặt, lại còn đẹp hơn cả tấn diễn viên ca sĩ ở trái đất, ngu gì không nhìn, nhớ tiếp ngày xưa anh có mê 1 cô diễn viên ca sĩ người Nhật Bản, mỗi lần coi phim cổ đóng là anh cứ như dán mắt vào màn hình, mê lắm...

- Ngươi...lưu manh! Nói điều kiện của ngươi đi. - Mặc dù tên này nhìn mình chằm chằm nhưng không có vẻ *dam dang*, lúc mình trị thương cũng không có hành động gì quá phận, mình cũng không có cảm giác chán ghét đối phương, nhưng mà...nói gì thì nói nàng là con gái, lại xinh đẹp, sao có thể cho con trai thích thì nhìn chằm chằm như vậy được, thêm nữa tên này chỉ là 1 tiểu tử Chân Linh cảnh, dù có biến thái hay kỳ dị tới đâu thì cũng là chân linh cảnh mà thôi, nàng không có ý nghĩ gì kỳ lạ cả.- Đợi 1 tí. - Lam Vũ hít 1 hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại, vài giây sau lại mở mắt ra, cười cười có vẻ rất giống với mấy thánh đa cấp nhìn thấy con mồi.

Lam Kết Y kinh ngạc, chỉ vài giây thôi mà con người có thể thay đổi đến mức như vậy sao, từ 1 người nhìn có vẻ chân thành, chính chắn, chốc lát đã thành lanh lợi, nụ cười có phần giống như những đứa trẻ(nàng vẫn chưa nhìn ra sự xảo trá trong đó):

- Ngươi đây là...?

- Đại tiểu thư, hì hì! Từ từ, ta sẽ nói điều kiện ngay đây, đơn giản lắm, nhất với một người như cô. Trước tiên cho ta hỏi: Cô có biết 10 năm trước Lam gia nhận được vật gì không? - Lam Vũ chọn giúp Lam Kết Y không phải là vì cô nàng đẹp hay thiên tài gì đó như bọn người kia tán tụng, mà vì nghe nói cô nàng có địa vị trong nhà rất cao, lại thêm nữa cô nàng này hình như không coi Lam gia là cái gì to tát lắm, bàn điều kiện dễ hơn, tránh trường hợp vừa nói ra điều kiện đối phương hô 1 tiếng nghịch tặc rồi đuổi giết. Và đây là lão nhị, vừa rồi lão đại đã nhường chỗ cho anh.

- Có lẽ là có, nhưng lúc đó ta chỉ lo tu luyện, cũng không chú ý lắm! Nghe cao tầng Lam gia bàn tán thì đó là một kiện trọng bảo, cái gì mà mệnh Lam gia chúng ta lại cứng hơn 1 phần. Đừng nói điều kiện của ngươi là bảo ta đưa thứ đó cho ngươi nhé, bỏ ý định đó đi, ta không biết thứ đó là thứ gì, ta cũng không có nó! - Nàng nhận ra ngay ý đồ của Lam Vũ.

- Haha, khoan hẵng từ chối, đầu tiên là ta rất cần thứ đó! Thứ 2 là ta đã cứu cô! Thứ 3 là mấy ngày qua ta tìm hiểu thì biết sắp tới Lam Thiên Vực có tổ chức Tứ Phương Võ Hội, hạn chế nhân tài dưới 100 tuổi, ta biết nàng cũng thuộc top 3 trên đại hội là ít. Nàng có 2 đối thủ là Đặng gia Đặng Kim Mai, cô ta đã 50 tuổi, Nguyên Linh kỳ đỉnh phong, Lý Minh Trường, 62 tuổi, Nguyên Linh đỉnh phong. Hai bọn họ tuy tuổi cao hơn tiểu thư ngươi, nhưng đối với tu linh giả thì tầm tuổi 62 đối với một Nguyên Linh cảnh năm 2000 tuổi thọ thì vẫn còn một tài năng, ta sẽ giúp cô chiến thắng tất cả thế nào?

- Ngươi nói điều kiện khác đi, ta không có thứ đó. Vả lại ta không cần ngươi giúp cũng có thể đánh bại bọn họ. - Cô nàng không hề bận tâm.

- Vậy giúp cô tấn cấp Địa Linh thế nào?
Lần này nàng nhướng mày, có vẻ là động tâm, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén được lắc đầu. Lam Vũ vẫn mỉm cười:

- Giúp cô tấn thăng Thiên Linh cảnh thế nào?

Lam Kết Y nghi hoặc nhìn hắn như thế hỏi rằng ngươi có bản lĩnh đó sao? Lam Vũ biết nàng đã động tâm nhưng không tin tưởng mình, anh bồi thêm:

- Giúp cô tấn cấp Thiên Linh trong vòng 10 năm, bảo vệ cô trong thời gian đó! Thế nào? Tất nhiên khi cô giúp ta có được thứ ta muốn, điều này mới hiệu lực. Ta biết cô không tin nên ta sẽ cô thấy, chỉ cần cho ta niềm tin, ta sẽ cho cô một khung trời rộng lớn hơn. - Lam Vũ nói ngọt sớt như một thanh niên buôn trẻ em đang cầm kẹo dụ 1 đứa trẻ vậy, trong tay anh lấy ra một bình đan dược, bình này anh cũng không biết nó là cái gì nhưng anh nghĩ nó có tác dụng rất tốt, anh lấy được trong Thần Điện Bóng Tối, anh cũng không sài nhưng ngoài này chắc người ta sài rất nhiều.

Nàng ta nhìn bình đan dược có vẻ rất muốn, nhưng vẫn cố nén:

- Ngươi tưởng đem 1 bình đan dược ra có thể lừa gạt ta sao.

Lam Vũ lấy ra thêm 1 cái áo choàng:

- Cái này đủ chưa?

Nàng thấy cái áo choàng này ngay lập tức đoán nó 1 linh bảo ít nhất là cấp Thiên Linh. Nàng đang rất băn khoăn, nàng rất muốn thu lấy 2 món kia nhưng mà nếu người kia đưa nhiều thứ như vậy chỉ để đổi lấy 1 món đồ trong nhà nàng, thế thì món đồ kia có giá trị bao nhiêu.

- Đừng lo! Thứ đó cho ta ta cũng chướng mắt, nhưng mà hiện tại không thể không có được, sau này ta sẽ nói sau! Nói thẳng luôn đó là một cấm bảo của Tôn giả Linh cảnh, có thể thực hiện vài lần công kích của Linh cảnh cường giả. Ta chỉ cần 1 lần thôi. Dù sao nó cũng chỉ là 1 cấm bảo, dùng vài lần sẽ trở thành phế phẩm, làm sao bằng ta giúp nàng trở thành Thiên Linh cảnh cường giả được, hãy cân nhắc thật kỹ. - Lời nói dụ hoặc từng chữ không khác gì bọn đa cấp, theo anh đi bé, lương 1 tháng mấy tỷ đó...

Nàng cuối cùng cũng bị dụ, đang muốn đưa ra quyết định thì trên không phát ra tiếng cười lớn:

- Haha, một đôi cẩu nam nữ, thì ra thằng nhãi kia cũng chưa chết. Hai người các ngươi ở đây tâm sự vui vẻ, chẳng bù cho nhị gia ta cực khổ nãy giờ tìm kiếm, giết các ngươi, khẳng định chủ mẫu sẽ trọng thưởng cho ta, haha. - A Nhị không biết từ khi nào đã xuất hiện cách 2 người vài chục mét.

Lam Vũ vẫn như cũ, không hề kinh hoảng, nháy mắt với Lam Kết Y:

- Cô bé này! Ta với cô làm thịt hắn luôn nhé, khởi đầu tốt đẹp cho sự hợp tác giữa chúng ta, hì hì. - Bộ dạng âm hiểm, nhanh nhảu, chả có chút phong thái nam nhân nào cả...

Chương 58: Võ Chiến Đạo

A Nhị bị A Đại phân phó đi tìm kiếm lục xoát khắp 2000km quanh Lam Thiên Thành, số phận thế éo nào mà chỉ loanh quanh có chừng tiếng đồng hồ mà đã tìm được chỗ 2 tên nhóc kia chữa thương, hắn tự cho là mình đã gặp may mắn...

Lam Vũ đương nhiên cũng hiểu rõ mình còn non và xanh lắm, về sức mạnh thì đã bị phong ấn, không thể đánh trực diện mà thắng cao thủ Địa Linh cảnh được, lực công kích không đủ nhưng lại hơn ở chỗ linh hoạt, có lá chắn cứng(cái vòng), lại khả năng tái sinh nhanh, công kích quỷ dị và có thể tấp tới mặt bất cứ lúc nào. Phải nói là cái vòng này mang biết bao nhiêu ưu phiền cho Lam Vũ rồi, lấy đi phần lớn sự tự tin, lấy đi phần lời tự do bay nhảy, lấy đi thời gian quý giá của bản thân anh, anh tự nói với bản thân mình rằng khi phá được cái vòng này tuyệt đối không tha cho cha già đã phong ấn mình.

Tạm dừng luyên thuyên để tới thực tại, Lam Kết Y hất cằm lên:

- Không cần ngươi trợ giúp, chỉ cần ngươi bảo vệ chính mà là tốt rồi! Chỉ 1 tên nô tài Địa Linh cảnh sơ kỳ thì có chiêu thức gì ghê gớm chứ. - Nàng rất tự tin, vì nàng có ưu thế hơn hẳn người thường cùng cảnh giới. Trước giờ nàng chưa bao giờ lộ ra điều đó trước người khác, vì từ nhỏ cha nàng đã dặn dò kỹ, ở Ngũ Hành Tiên Lục hoặc nơi nào có người mà lộ ra thì chỉ có con đường chết hoặc bị bắt. Ngay bây giờ nàng cũng không có ý định lộ ra thực lực, dù sao trước mắt vẫn còn thằng cha hộ vệ nữa.

Lam Vũ định giúp đỡ nàng 1 chút, nhưng mà nếu nàng đã nói thế thì thôi, anh cũng không ga lăng đến mức đó, chỉ cần chú ý đừng để cô nàng chết là được. Còn Lam Kết Y ngoài tự tin về bản thân ra thì còn muốn nhân cơ hội này rèn luyện chính mình, chỉ có chiến đấu liên tục thì nàng mới mạnh mẽ hơn được, đó là năng lực đặc thù của nàng. Lam Kết Y lấy ra một đôi găng tay lớn, đầu găng làm bằng kim loại cứng, nàng thử 2 nắm đấm va chạm với nhau nghe *keng**keng* rồi chân trái xoạt về phía trước, tay phải lui về phía sau, tay trái đưa về phía trước, 2 lòng bàn tay đối diện nhau, khí thế tăng mạnh(Khó tưởng tượng thì cứ tưởng tượng giống giống VI ý, tuy nhiên găng tay lớn cũng vừa phải nhé, không to như VI đâu, mặc dù trong đầu Kai hình dung hơi khác 1 tí). Tất nhiên tình huống chuẩn bị không lâu như kể, tất cả chỉ diễn ra trong vòng vài giây mà thôi, không có chuyện giống như phim siêu nhân, yêu quái đợi siêu nhân biến hình đâu.

A Nhị chỉ cười xòa:

- Đại tiểu thư thật là được gia tộc nuông chiều hư rồi! Chuyện cười rồi! Người có biết chúng ta chênh lệch bao nhiêu lần không, Địa Linh sơ kỳ ta mạnh hơn Nguyên Linh sơ kỳ 10000 lần, cho dù đại tiểu thư là Nguyên Linh đỉnh phong thì ta vẫn mạnh hơn ngươi 100 lần. Xét thế nào thì vẫn không có kết quả, hay là đại tiểu thư người...chịu ngủ với ta 1 đêm, ta sẽ tha mạng cho ngươi thế nào? - Nụ cười *dam dang* trên môi, bây giờ hắn bắt đầu tưởng tượng tới cảnh ấy ấy ấy với 1 mỹ nhân thường ngày cao cao tại thượng, quát tháo hắn. Hắn nghĩ rằng con người ai cũng như nhau, đối diện với cái chết thì thường thỏa hiệp...

Vừa nói hết câu thì Lam Kết Y gầm lên:

- Dâm tặc, hôm nay ta thay Lam phủ thanh lý môn hộ. - Hai chân nhún xuống lấy đà, *ầm* một tiếng bay lên tốc độ của nàng phải nói là cực nhanh, so sánh với nàng lúc trước đúng quả thật là 1 trời 1 vực.

Bất ngờ với tốc độ của đối phương, A Nhị không kịp phản ứng, chỉ còn cách cứng chọi cứng, nhưng mà hắn cũng không sợ, ai đời Địa Linh cảnh cao thủ lại ngại công kích của Nguyên Linh cảnh đâu. Hắn vung kiếm lên cao, thanh kiếm quay mòng mòng quanh cổ tay hắn như 1 cái máy quạnh vậy, để lại rất nhiều tàn ảnh và rồi thanh kiếm bốc lửa, ngọn lửa hừng hực như có trí tuệ ngưng hóa kiếm quan, A Nhị hét lớn:

- Bạo Dương Chỉ Kiếm! - A Nhị 1 thân linh căn hỏa thuộc tính, tu luyện công pháp hệ hỏa mà linh kỹ cũng hệ hỏa. Hắn không tu hệ khác mà có muốn cũng không tu được, trừ phi là linh kỹ phi thuộc tính như Nguyệt Kiếm Lưu Quang, ai ai cũng có thể học được!
Một tia lửa nhỏ như 1 ngón tay nhưng lại mang áp lực lớn, không khác gì 1 viên thiên thạch cở siêu nhỏ rơi xuống vậy, lấy tốc độ cũng cực nhanh tiếp cận Lam Kết Y đang trên đường lao tới. Đương nhiên biết chiêu này hung mãnh, ở xa mười mấy mét cũng cảm nhận được sức nóng khủng khiếp của nó, Lam Kết Y ngu dại gì mà chọi cứng với nó, tay phải nàng chưởng thật mạnh về phía bên trái tạo ra lực đẩy làm lệch hướng bay của nàng trong lúc mảnh chỉ treo chuông tránh né được đòn Bạo Dương Chỉ Kiếm, nhưng cũng bị sức nóng bên rìa chiêu thức làm bỏng 1 vùng da bên tay trái. Thuận theo lực đẩy của chiêu vừa rồi thêm lực nhảy lúc nãy tạo thành 1 đường vòng cung lao tới A Nhị, nàng hét lớn:

- Phi Yến Tam Cước. - Men theo đường bay, Lam Kết Y dang 2 cánh tay ra như tựa cánh, chân phải tựa ngàn từ trên đầu A Nhị bổ xuống (ai cần tưởng tượng thì google axe kick), mọi chuyện xảy ra quá nhanh A Nhị làm sao phản ứng kịp, dù cảnh giới cao hơn đi nữa, trong ấn tượng của hắn thì tu linh giả thì phải dùng linh kỹ mà chiến đấu từ xa, trừ yêu tộc với loại tu luyện giả kia thì ai ngu sao mà dùng thân mình đi cận chiến chứ, tuy rằng nói tu linh giả khỏe mạnh hơn người thường rất nhiều, có thể nâng vật hàng tấn bằng 1 tay nhưng tu linh giả nhân loại vẫn là sinh linh có thân thể yếu ớt nhất trong đám sinh linh cao cấp trừ phàm nhân ra. Vì thế nên hắn khiếm khuyết kinh nghiệm nghiêm trọng trong vấn đề này, ăn 1 cước như núi đè làm A Nhị rơi như sầu riêng rụng với tốc độ âm thanh. Chưa kịp chạm đất thì Lam Kết Y thuận theo quán tính đá thêm 2 cước liên hoàn nữa cho tròn Tam Cước nện thẳng xuống dưới đất, làm mặt nứt nẻ như mạng nhện.

Chưa hết, nhân lúc đối phương đang choáng, nàng một lần nữa nhẹ nhàng như chim yến nhảy lên cao rồi 2 chân chụm lại tay trái để ngang ngực, cùi trỏ tay phải gõ lên lòng bàn tay trái, 1 quả tạ hàng chục tấn hình người rơi xuống chỗ A Nhị đang nằm. Lam Vũ cũng nổi da gà, có hôm nào đang ngủ mà bà cô này rơi lên người thì chỉ có tan xương nát thịt, anh nhắm tịt mắt lại và *rầm*... Lam Kết Y đã rơi lên người A Nhị, chấn động và âm thanh quá lớn, kéo dài 1 chút nữa thì sẽ có cao thủ tới, Lam Vũ không biết người ủng hộ cô nàng có tới hay không nhưng khẳng định tới đầu tiên là A Đại, vì hắn lúc nào cũng sẳn sàng, chỉ cần có động tĩnh là bay tới ngay...

Chưa kết thúc, Lam Kết Y đè hắn xuống, liên tục giã xuống như giã chày. Lam Vũ tặc lưỡi, cái này là bài học của mình đây, chỉ vì coi thường đối phương mà bị lỡ mất tiên cơ, bị đánh sml luôn, không kịp thở chứ đừng nói chống trả, anh quyết định sau này không đánh thì thôi, đánh thì phải đánh trước. Lam Kết Y bộc phát sức mạnh đấm muốn nát mặt A Nhị ra rồi, nàng cuối cùng cũng mệt phờ người, hết combo là nàng cũng thoát lực luôn, nàng đứng lên đi về phía Lam Vũ nói:

- Đi mau, rất nhanh sẽ có 1 đám người tới đây. Coi chừng đám người của nhị nương ta. - Nàng ta cũng không ngốc, cũng biết sau khi gây ra động tĩnh lớn như thế thì người của nhị nương tức mẹ của Lam Chân Hy sẽ là đám người chú ý đầu tiên, cũng là đám người đến đây đầu tiên.

Lam Vũ sau khi thấy Lam Kết Y dồn "damage" thì đã không thèm để ý tới gã A Nhị kia nữa rồi:

- Ta cũng nghỉ như vậy! Không ngờ cô cũng mạnh lắm, như 1 võ sĩ hung mãnh chứ không giống 1 tu linh giả tí nào. - Cô nàng đúng là không dùng 1 linh kỹ nào cả mà toàn dùng võ kỹ, thứ này những cấp độ đầu của tu linh giả như Luyện Thể, Hư Linh mới hay sài, lên tới Chân Linh, người ta đã tu luyện ra linh lực xuất thể, tấn công từ xa, uy thế cực mạnh, từ lúc đó trở đi chả ai buồn xử dụng võ kỹ cận thân cả, vừa nguy hiểm lại uy lực yếu. Nàng ta không thèm trả lời, chọn 1 phương hướng rồi định đi thì cảm nhận được 1 sát cơ và áp lực mạnh mẽ từ phía sau lưng, đó là 1 đạo kiếm khí nóng muốn chảy da thịt, nhìn khí thế nàng liền biết là Địa cấp sơ giai linh kỹ Nhất Kiếm Phần Thiên, hỏa hệ linh kỹ cực mạnh ở trong hàng sơ giai Địa cấp, tiêu hao cực lớn uy lực cũng thế, đây là hỏa linh kỹ của Lam gia, Lam Kết Y cũng đã từng đọc qua, kiếm này luyện tới cảnh giới tối cao có thể 1 kiếm đâm thủ núi cao, làm bốc hơi cả 1 hồ lớn, đây cũng là 1 bí kỹ trong tộc, không truyền ra ngoài, không ngờ nhị nương bà ta dám lấy của công đem cho thuộc hạ. Nhưng nói gì đi nữa cũng muộn với tốc độ nổi danh của Nhất Kiếm Phần Thiên thì nàng không có cơ hội tránh khỏi chiêu này khi nó đã đến sát lưng rồi. Bây giờ đến cả thời gian để hối hận cũng không có, đúng là nàng đã quá tự tin và kiêu ngạo rồi, nàng nhắm mắt lại chờ đợi cơn đau tới. Nàng cảm nhận đứng nhiệt độ khủng khiếp đã tiếp cận, áo sau lưng nàng đã cháy thành tro rồi, nhưng chờ tới 3s nàng vẫn không thấy có cái gì đâm tới mình, chỉ là lưng mình đã bỏng nặng rồi, rất rát và đau nhưng vẫn chưa tính là tổn thương nghiêm trọng, nàng ngay lập tức phản ứng, nhún một cái nhảy ra xa 30m rồi mới quay đầu lại nhìn, ngây người 1 giây sau đó nàng rất nhanh phản ứng.

Lam Kết Y biến mất tại chỗ xuất hiện ngay trên đầu A Nhị đầu gối sút ngay đầu gã làm đầu A Nhị vỡ nát như tương, máu bắn cao mấy mét. Lần này chỉ là đơn thuần lực lượng không pha tạp 1 chút linh lực nhưng mạnh hơn lúc nãy cũng gần 100 lần, đây có lẽ cũng là cái gọi là bí mật của Lam Kết Y, ngoài cha nàng ra thì không ai biết cả, bây giờ thì có thêm Lam Vũ nữa rồi, mặc dù nàng ta nghĩ rằng Lam Vũ sẽ không biết vì nàng ra đòn khá nhanh, thu ngay lập tức. Nhưng mà trong khoảnh khắc đó Lam Vũ cũng nhìn thấy từ trên bàn tay nàng có mấy cái móng vuốt, cái này quá quen rồi, chính anh cũng có nha, nhưng mà đau quá, híc híc. Nóng rát kinh khủng, anh rất muốn chửi mẹ nó, cây kiếm đó lại đâm xuyên qua bụng phổi mình, nướng chín mẹ nó từ cổ tới hông rồi. Lam Kết Y nhanh chóng lại đở Lam Vũ:

- Ngươi...ngươi có sao không?

- Không sao! Đi mau, rất nhiều người đang tới, kéo..kéo ta chạy thẳng. - Rất đau, nói cho cùng Lam Vũ vẫn là con người từ trái đất qua, khả năng chịu đau lại không bằng những người ở thế giới này, những con người từ nhỏ sống với máu tanh.

Lam Kết Y cũng sợ bị A Đại đuổi tới, 2 người giết được A Nhị cũng đã rã rời rồi, không thể đánh tiếp với A Đại... Càng lúc như thế Lam Vũ càng hận cái tên đã phong ấn mình hơn. Nhưng mà Lam Vũ không biết tình cảnh bây giờ của tên phong ấn mình còn tội hơn cả mình, hắn ta đuổi theo Lam Vũ vào thế giới tinh thần của vị Đại Tiên thiên tài kia, lạc vào trong đó ngũ quan của với thần niệm đều vô dụng, hắn ta giờ vẫn còn đang mò mẫm trong bóng tối, không biết khi anfo mới thấy được đường ra...

Lam Kết Y ôm theo Lam Vũ lao thẳng về phía trước, đột nhiên nàng lại trải nghiệm lại cảm giác kia, trống rỗng như vừa mới tới 1 thế giới khác vậy. Chính xác, Lam Vũ đã tạo ra sẳn cổng hư không để bỏ chạy rồi, nhưng giờ anh đau gần chết, đi còn không nổi...

Hai người vừa rời khỏi đó được 5 giây thì A Đại và 1 đám cao thủ trong đó có 4 Địa Linh cảnh, 3 sơ kỳ, 1 trung kỳ và 10 Nguyên Linh cảnh đỉnh phong đuổi tới. Chỉ còn thấy cái xác không đầu của A Nhị nằm bơ vơ ở dó, còn người sống thì chẳng thấy ai cả, A Đại lao tới chỗ người em của mình khóc lớn. Địa Linh cảnh trung kỳ kia quát lớn:

- Chia nhau ra tìm, chia mau! Các ngươi lần theo các dấu vết để lại, lần này đã triệt để trở mặt, phải làm cho gọn, đại kế của nhị phu nhân không thể thất bại. Đáng chết!!!

Bọn họ lại lật đật chia nhau ra tìm, A Đại khóc lớn một hồi, mắt đỏ như máu, gầm lên thật to:

- Lam Kết Y, ngươi giết đệ đệ ta! Trên trời dưới đất dù ngươi chạy đi đâu ta cũng nhất định phải bắt được ngươi, đem ngươi tới trước mộ nhị đệ ta chơi ngươi 1 trận thống khoái rồi giết! Có như thế mới an ủi được vong linh của hắn.....AAAAAAAAAAAA!

Chương 59: Linh Thụ Tông và Lam Thiên Võ Hội

Ở cách đó 100km, Lam Vũ và Lam Kết Y thở dốc, vừa rồi thật là quá nguy hiểm, chậm vài giây là "đếm số" cả đời rồi, tuy Lam Vũ vẫn tin rằng cho dù mình đen đủi chạy không kịp thì cũng không chết được, anh vẫn còn vài kỹ xảo chưa đụng tới, muốn làm cho bọn họ lơ là vài giây để dùng cổng không gian không phải là không được. Lam Vũ nén đau nói:

- Lúc nãy, trước khi chết A Nhị kia có nói 1 câu:"Thật không ngờ là Võ Chiến Đạo!", có nghĩa gì? - Anh vẫn thắc mắc, trong tí ký ức nhạt nhẽo của tên áo đen định chiếm cơ thể anh chẳng có lý giải về Võ Chiến Đạo.

- Ngay cả điều này mà ngươi cũng không biết? Thật không biết những thứ ngươi chém gió với ta có thực hiện được hay không? - Ngay cả tí kiến thức cơ bản này mà cũng không biết, nàng thật sự nghi ngờ những lời hứa của Lam Vũ lúc nãy.

- Thôi được rồi! Tính sau, tính sau hết! Lam gia ở hướng nào, khoảng cách bao nhiêu! Mau, ta sắp thoát lực! - Cứ để thanh kiếm này cắm trong ngực lâu dài thì đúng là thoát lực thật, nhưng mà rút ra tại đây thì phải ngay lập tức khôi phục nhưng khôi phục sẽ lộ nhiều thứ, hiện giờ đang bị phong ấn nên anh cũng không dám cho người khác biết quá nhiều thứ thần kỳ của mình, anh cũng biết tu linh giả nơi này mạnh hơn cái cao thủ võ lâm ở Võ Lâm cảnh kia nhiều, có khả năng thông thiên triệt địa, phá núi đảo sông nhưng mà cấp thấp dưới Linh giả đừng hòng có khả năng khôi phục bá đạo như Lam Vũ, thế giới này manh được yếu thua, tình cảm con người nhạt như nước ốc, ai khẳng định con nhỏ này thấy mình khôi phục nhanh như vậy có động tâm với công pháp của mình hay không, mặc dù anh thừa biết cho dù người khác có biết được khẩu quyết của <Hắc Ám Tinh Thần Quyển> cũng đừng hòng tu luyện được, vì căn bản nhất là phải có quyển sách kia, mới là gốc rễ của việc tu thành công pháp này, còn không có thì chịu.

- Hướng tây bắc, đại khái chừng 800km(Có thể hiểu là bên thế giới này người ta không sài đơn vi Kilo-mét như trái đất nhưng người ta kể lại thì cứ dùng vậy cho dễ hình dung! Kai cũng không nghĩ ở 1 thế giới nào đó người ta dùng đơn vị dặm của Trung Quốc đâu)! - Lam Kết Y cũng cho là Lam Vũ không ổn, nên tìm một chỗ để tránh nạn hơn là cứ chạy lông bông hết máu mà chết.

Chỉnh hướng xong Lam Vũ yếu ớt nói(thực ra là do thở không ra hơi, đau điếng):

- Ôm ta chạy thẳng về phía trước, tự nhiên sẽ tới Lam gia, cho..cho ta 1 chỗ yên tĩnh chửa thương. - Lòng thì luôn hối thúc, nhanh lên bà nội, để tôi còn rút cái cây kiếm ra, mỗi lần cử động nhẹ là đau nhói, thật muốn hư hóa bản thân tại chỗ, chữa lành luôn vết thương này.

Lam Kết Y nhìn Lam Vũ, ngại ngùng 1 chút rồi cũng cắn răng ôm Lam Vũ đặt lên vai, né phần thanh kiếm vẫn còn đang nóng hồng ra rồi chạy như bay về phía trước....

====== Nửa tiếng sau ở chỗ mà đám người của nhị phu nhân tập hợp

Gã cao thủ Địa Linh trung kỳ kia đang đứng giữa không trung đưa mắt nhìn quét khắp nơi với hi vọng nhìn ra được động tĩnh gì đó, cách suy nghĩ cũng hắn cũng rất hay, hắn lệnh cho thuộc hạ phân nhau ra tìm, nếu đối phương có thể giải quyết được Địa Linh sơ kỳ cao thủ thì trong nhóm người có những tên chỉ là Nguyên Linh kỳ sẽ gặp nguy hiểm, sẽ không bắt được đối phương, nếu vậy thì không cần kỳ kèo gì cho tốn sức, hắn bảo đám thuộc hạ rằng nếu có gặp đối phương thì cứ dùng linh lực mà bắn ra 1 tia sáng lên trời, hắn nhìn thấy thì sẽ bay tới ngay. Nhưng mà chờ nửa tiếng rồi vẫn không có động tĩnh gì cả làm hắn cũng sốt ruột, thì đám thuộc hạ bay lại báo cáo:

- Thưa tổng quản! Chúng tôi đã phân chia ra tìm bốn phương tám hướng, dùng mọi biện pháp truy tìm dấu vết nhưng lại không thể tìm được đối tượng. Chỉ là có 1 điều kỳ lạ. - Hắn nói tới đây thì ngước lên nhìn xem sắc mặt của tổng quản thế nào!

Mặt gã tổng quản hầm hầm:

- Điều gì? - Gã không hầm mới lạ, về nhà mà không có kết quả gì thì tránh không được bị nhị phu nhân mắng chửi, ai mà dễ chịu được.

- Là cách đây 100km có 1 đám máu tươi còn nóng, khẳng định là bị thương do Nhất Kiếm Phần Thiên của A Nhị, nhưng vết máu cũng chỉ xuất hiện ở chỗ đó, hiện trường y hệt chỗ này, cứ như là tự dưng biến mất vậy, không để lại 1 dấu vết nào khác.

- Vô dụng! Các ngươi tiếp tục chia người ra tìm, ta về bẩm báo với nhị phu nhân. - Hắn có bực dọc hay gì thì cuối cùng cũng phải đi báo cáo cho nhị phu nhân 1 tiếng.

Đám người lại lật đật đi tìm, dù đều biết khả năng tìm được lại rất nhỏ...

======== Ở trong Lam phủ.

Theo sự chỉ dẫn của Lam Kết Y, Lam Vũ thiết đặt cổng không gian bay thẳng vào phòng của nàng:

- Đây là phòng riêng của ta, ngươi ở trong này đừng có lên tiếng, cũng đừng đi ra ngoài, ta xuất hiện ở Lam gia thì không sao nhưng nếu ngươi xuất hiện, đám người nhị phu nhân nhất định không tha cho ngươi. Chờ một chút, ta đi kiếm đan dược chữa thương, ngươi cứ nghĩ ngơi đi. - Nàng thấy vết thương của Lam Vũ đã rất nghiêm trọng rồi, mặt dù chỉ bị đâm 1 kiếm, nhưng đó là kiếm toàn lực của Địa Linh cảnh cao thủ nha, nàng bị dính đòn này chắc chắn chết ngay tại chỗ, thế mà người này vẫn chưa chết, thật là trâu.

- Không cần, cô cứ đi ra đi! Cô cứ mang tới đây vài miếng băng để băng vết thương lại là được, sau đó trong vòng 1 ngày đừng vào đây. Nhớ điều kiện của ta đó, mau ra ngoài đi. - Đau lắm rồi nha, ức chế lắm rồi đó! Nhói đau tới tận xương tủy, vì sao ức chế? Không phải vì quá đau mà vì mình có thể ngay lập tức chấm dứt cơn đau này mà bị người khác ngăn cản, khiến nó kéo dài, cứ như kẻ phá đám ý. Để dễ hình dung thì bạn hãy tưởng tượng bạn với người yêu đang ở trong trọ mình, đang hôn hít và chuẩn bị làm gì gì đó thì đột nhiên thằng bạn cờ hó tới chơi, quýnh quá bạn kêu người yêu mình đi nấp trong tủ hay dưới gầm giường gì đó, sau đó thằng bạn cờ hó đó mãi chưa chịu về cho mình hành sự, chả nhẽ phải đuổi nó đi, ức chế chứ sao, mặc dù tình huống không giống nhau nhưng cảm xúc đại loại cũng giống nhau.

- Điều này không được! Không nên cậy mạnh, dù ngươi có là thần tiên chuyển thế nhưng vẫn đang là tiểu Chân Linh cảnh, ăn 1 kiếm toàn lực của Địa Linh cảnh hơn 2 cảnh giới lớn, làm sao có thể vô sự được! Ta... - Chưa nói hết câu thì đã bị giọng nói nghiên nghiến của Lam Vũ cắt ngang.

- Mau..đi ra! Nhìn thấy thái độ của đối phương y như đuổi mình ra khỏi phòng. Lam Kết Y hậm hực đi ra ngoài:

- Ta có ý tốt, ngươi không nhận thì thôi, còn làm gắt với ta! Hừ, để cho kiếm khí Phần Thiên đốt chết ngươi đi! Ta đi, nhớ có chết cũng đừng có gọi ta đó! - Nhưng ra khỏi phòng nàng mới nhớ hình như đây là phòng nàng mà, sao lại bị hắn đuổi ra chứ? Nhưng cuối cùng nàng cũng không bước vào, chỉ nói thầm 1 câu: "Thấy ngươi đang trọng thương! Bổn tiểu thư không chấp nhặt với ngươi".

Lam Vũ không kịp đợi nữa, Lam Kết Y vừa đống cửa lại là anh nén đau rút kiếm ra ngay luôn. Thở dốc, mô hôi đầy người, nhưng miệng lại mỉm cười:

- Phù, phù! Cuối cùng cũng rút ra, tranh thủ giúp cô nàng lấy đồ về! Cả đời ta sao có thể chôn chân ở Lam Thiên Vực này. - Vùng ngực bị kiếm nướng chính của anh bốc khói đen, lập tức cả cơ thể như hư hóa, do đây là vết thương của cường giả mạnh hơn 2 cảnh giới lớn nên mất tới 15 phút sau vết thương mới dần được làn khói đen bù đắp trở thành như lúc bình thường, hoàn mỹ không tỳ vết.

Lam Vũ thở phào tiến tới trước gương soi vùng ngực của mình, sau đó thử vận động 1 chút, quả nhiên có phong ấn bằng trời cũng không phong ấn được sự bá đạo của Hắc Ám Tinh Thần Lực, chỉ là giới hạn đi số lượng và chất lượng của nó thôi...

Tuy rằng nói không thèm để ý nhưng chừng 2 tiếng sau Lam Kết Y quăng vào 1 dải băng sạch và 3 chai thuốc cùng với 1 tờ giấy hướng dẫn sử dụng. Lam Vũ đọc lên thấy buồn cười, nhưng mà cô nàng này coi cũng không tệ, thôi chỉ cần nàng giúp ta phá ấn, sau này giúp nàng lên Linh cảnh cũng có là gì. Lam Vũ cũng không biết nên làm gì bây giờ, tính ra ngoài chơi (đây là lão nhị) nhưng nghĩ lại đang thời kỳ đám người nhị phu nhân giới nghiêm, ra ngoài chọc phá thì mình khẳng định không sao nhưng không khéo lại họa đến cô nàng, tuy lão nhị ham chơi tâm địa có chút đểu giả nhưng anh không hiểu sao lại không muốn gây tai họa cho cô nàng này.

Hai ngày sau, Lam Kết Y mới về, trước khi vào nàng ta gõ cửa:

- Ngươi thế nào rồi? Ta vào được không?

- Vào tự nhiên! - Giọng nói có vẻ điềm tĩnh hơn, hiển nhiên đây là lão đại, lão nhị sợ nhất là buồn chán không có gì làm, đã đổi chỗ cho lão đại, trong hồn giới 4 người đều có khả năng làm thời gian trôi qua nhanh, cũng có thể chậm lại, ý định của lão nhị rất rõ ràng, tua thật nhanh qua giai đoạn nhàm chán này.

Nàng bước vào, sau đó ngơ mặt ra, kinh ngạc vô cùng, trước mặt nàng là ai đây! Nàng quay lưng lại với Lam Vũ, mặt hơi đỏ, nàng không hiểu cái gì đang xảy ra nữa, tại sao! Mình đã lập chí tu đạo, sao có thể? Vội lắc đầu, điều chỉnh lại tâm tình, hít một hơi thật sâu rồi quay đầu lại, cố tránh né nhìn vào đối phương. Đúng vậy, lão đại sau khi đi ra, cũng gạt luôn âm mưu để dành trạng thái Hạ Cửu Vĩ để đi hù thiên hạ, trực tiếp hóa giải áo choàng quần áo cũ, chuyển thành 1 bộ quần áo trắng tinh tươm giả vờ bó 1 chút quanh vết thương, đơn giản mà sạch sẽ, thêm mái tóc trắng, vẻ yêu dị của tộc cửu vĩ hồ chưa bao giờ kém, đó là sự tự nhiên, không phải là Lam Vũ cố ý(có khi cố ý khoe đẹp trai thật).

- Ngươi..ngươi là ai?

- Là ta! Trước kia cũng là ta, chỉ khác về bản chất 1 chút thôi. Giờ nói về điều kiện được chứ? - Có cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nghĩa đen: đây là trạng thái 2, khi ở trạng thái này anh không phải là con người nữa rồi, tuy giống yêu tộc hơn nhưng khẳng định cũng không phải yêu tộc, theo như ký ức của Hư Không chủ thì đây chính là 1 dạng sinh linh cao cấp đã siêu việt chủng tộc, không còn thuộc bất cứ chủng tộc nào nữa, là thành quả khi hắn ta tu luyện thành chúa tể của 1 thế giới, vẫn là ta nhưng không còn là người nữa, bản chất ở đây là chủng tộc. Nghĩa bóng: trước kia nói chuyện tiếp xúc với nàng đa số là lão nhị, nay ta là lão đại, tuy cũng là ta nhưng khác về bản chất rồi, bản chất ở đây là tâm linh.
- Mệt quá! Ta mặc kệ, nói lại điều kiện đi! Nể tình ngươi cứu ta 1 mạng, ta sẽ cố gắng hết sức giúp ngươi!

- Cấm khí tôn giả! Ta đoán như thế! Đó là vật mà 1 hộ vệ các ngươi thu được ở Thế Giới Hỗn Loạn cống hiến lên. Giúp ta lấy nó, ta chỉ mượn thôi, sẽ trả lại.

Nàng lườm 1 cái, xem ra cũng không quá để ý cái cấm khí này:

- Nhưng mà cấp độ của ta vẫn chưa đủ để tiếp xúc với bảo khố gia tộc!

- Vậy cô có cách nào, không ngại nói ra! Ta sẽ giúp.

- Đó là ta đạt được quán quân của Lam Thiên Thiên Tài Võ Hội cứ 10 năm tổ chức 1 lần ở Lam Thiên Vực vào tháng tới! Do Lam gia và 4 gia tộc lớn yếu hơn 1 chút tổ chức!

- Đó không phải dễ sao? - Lam Vũ thấy qua nàng ta 1 cước đá bay đầu 1 tên Địa Linh cảnh sơ kỳ nha, mặc dù hắn chỉ là nô tài của Lam gia, học nghệ thì không tinh, có là sói thì cũng là 1 con sói què, nhưng Địa Linh cảnh vẫn mạnh hơn Nguyên Linh cảnh nhiều lắm.

- Trước kia là dễ thật nhưng giờ thì ta không nắm chắc! Gia tộc họ Đặng ở Lam Thiên Vực có 1 Đặng Kim Mai, 50 tuổi Nguyên Linh đỉnh phong, vốn ta không để vào mắt nhưng cách đây vài ngày có 1 ngoại môn trưởng lão của Linh Thụ Tông, 1 môn phái lớn Mộc Tiên Lục, ngao du tứ phương thì vô tình đi ngang qua Lam Thiên Vực ta, hắn nhìn trúng ta và Đặng Kim Mai, cô ta đã đồng ý gia nhập, còn ta thì không. Ta chỉ sợ sau này Đặng Kim Mai gia nhập Linh Thụ Tông, dù chỉ là ngoại môn đệ tử thì địa vị Lam Gia ta sẽ bị ép xuống mất.

- Nên cô lo lắng?

- Đúng vậy! Mộc Tiên Lục là 1 trong ngũ hành tiên lục, tình trạng tu linh ở nơi đó mạnh hơn Lam Thiên Vực không biết bao nhiêu lần, nếu như bọn họ chịu đưa cho ả ta 1 chút linh đan diệu dược hoặc truyền 1 ít pháp môn thì ta không nắm chắc.

- Vậy sao cô từ chối gia nhập Linh Thụ Tông?

- Ta có nguyên do của ta, ngươi không cần hỏi. Chỉ sợ điều kiện của ngươi ta khó có thể thực hiện rồi, xin lỗi! Ta cũng sợ trong lúc quyết đấu ả ta sẽ ra độc thủ với ta, thay chấp sự Linh Thụ Tông trút giận vì ta đã từ chối hắn.

- Thế Linh Thụ Tông đó so với Thanh Hoa Thiên thì thế nào?

- Như kiến với voi, không thể so sánh. Tuy nhiên Thanh Hoa Thiên là môn phái đỉnh cấp trong thiên hạ, muôn đời xưng danh đệ nhất đại phái Mộc Tiên Lục, có Thanh Liên Tiên Tử một trong Ngũ Hành Đại Tiên bảo hộ, nhân tài vô số, tôn giả có tới mấy người. Linh Thụ Tông mạnh nhất là 1 vị lão tổ tôn giả, làm sao mà so sánh được. Thông tin của Thanh Hoa Thiên thì thiên hạ đều biết, Linh Thụ Tông thì tên chấp sự kia lúc mời chào đã kể lể với ta, chắc không sai bao nhiêu.

- Thế thì cô cứ yên tâm, chỉ là một Linh Thụ Tông mà thôi. Ta cho cô ít đồ, giúp cô đảm bảo thắng lợi, cũng sẽ bảo vệ cô trước khi ta hoàn thành lời hứa giúp cô thành Thiên Linh cảnh. - Nói xong Lam Vũ quăng ra 1 đống đan dược, và vài món vũ khí. Anh chả quan tâm đó là thứ gì, chỉ giữ lại những đồ vật mà anh đánh giá là cấp Thiên Linh trở lên thôi, anh cũng chả biết đống đan dược đó tên gì luôn ấy.

Lam Kết Y trố mắt nhìn đống đồ được Lam Vũ quăng ra như rác, nàng học rộng hiểu nhiều, đọc qua nhiều cổ thư tất nhiên sẽ biết cái đống này:

- Đây là... - Chưa kịp báo tên đống đồ làm nàng kinh ngạc ra thì Lam Vũ cắt ngang.

- Ngưng! Ta không quan tâm, đem hết đi đi! Tận dụng như thế nào là việc của cô, chắc không cần ta hướng dẫn chứ? Lên võ hội cứ thẳng tay mà đánh, ta bảo kê. Mau ra ngoài đi ta muốn nghỉ ngơi, ây da, ngực lại đau. - Thật ra anh có biết éo gì đâu mà hướng dẫn. Ra lệnh đuổi khách.

Lam Kết Y lần này nhìn Lam Vũ bằng con mắt khác, tên này lấy đâu ra nhiều hàng quý thế này? Lại có vẻ không thèm quan tâm đến đống này, bộ dạng cao nhân đắc đạo, không nhiễm bụi trần. Lần này nàng không đôi co nữa mà nhanh chóng ôm hết đống đồ đó bỏ vào nhẫn không gian rồi nhanh chóng rời đi, coi như lần này là kính nể. Cô nàng đi chừng 5 phút rồi Lam Vũ mới thì thào:

- Chà, bây giờ tranh thủ luyện thử Thời Gian chi đạo mới thu được trong <Hắc Ám Thời Không Cảnh> xem thế nào. - Uy lực thời gian bá đạo thế nào, Lam Vũ là người hiểu rõ nhất, trải qua vài lần bị nó tác động là tởm rồi.

Chương 60: Dị biến, không có gì quý hơn độc lập tự do

Vừa ra khỏi khuê phòng, Lam Kết Y đã cảm giác được mình bị theo dõi, từ rất nhiều hướng khác nhau, vậy có nghĩa là trong biệt viện của mình cũng bị bà má hai kia mua đứt rồi, không còn người của mình nữa! Haizz, thở dài 1 hơi, nàng mặc kệ không thèm quan tâm, có theo dõi thì làm được gì chứ, vẫn là trong Lam gia, không ai dám manh động, nàng cũng không trách những a hoàn kia, đơn giản vì trước giờ Kết Y nàng chỉ chú trọng tu luyện, không quan tâm đến ngoại sự, cái gì mà quyền lực, cái gì mà vinh hoa phú quý đều bị nàng ném ra phía sau, bởi vậy nên người của nàng mới bị người mẹ kế mua hết, có lẽ các a hoàn cũng cho là chủ tử của mình không quan tâm thế sự, có lẽ cũng không quan tâm đến sống chết của hạ nhân, nếu như vậy giữa đắc tội nhị phu nhân và có ngày mất tích không ai biết hay là theo phe nhị phu nhân đây? Đảm bảo ai cũng lựa chọn bán mình, dù sao cũng là hạ nhân của Lam gia, theo chủ nào cũng vậy cả thôi.

Mang theo tâm tình khá tốt, Lam Kết Y đi vào đại viện của nhị trưởng lão Lam Khuynh, người từ nhỏ luôn ủng hộ nàng. Lam Kết Y trước mặt người lớn trong nhà thì vẫn là 1 cô bé đáng yêu(con dù lớn bao nhiêu cũng là con của bố mẹ, đại loại vậy, độc ác lạnh lùng bằng trời mà đối với người thân lúc nào cũng như thuở ban đầu):

- Nhị bá! Nhị bá! - Nàng hét rất lớn, chỉ sợ còn hơn cả gắn micro ý.

- Ui! Y nha đầu, trưa nắng mà con còn hô to gọi nhỏ cái gì chứ? Có phải muốn nhờ vả gì không? - Mỗi lần cô nàng tới gặp lão là y như rằng phải nhờ vả 1 phen, mặc dù lão không thích con bé càng lớn cứ càng chăm chú vào tu luyện, không xin đan thì cũng xin vũ khí, chẳng hỏi thăm lão câu nào, nhưng mà thôi, bị riết rồi lão cũng quen, không để tâm nữa.

- Làm như người ta lúc nào cũng làm phiền không bằng? Lần này nhị bá người yên tâm, người ta chỉ cần ở nhờ chỗ người tu luyện vài ngày thôi, ngoài kia nhiều tai mắt quá, ta không tập trung được. - Gần đây nàng cảm thấy mình có khả năng đột phá tiến lên Địa Linh cảnh, mà nếu như tu luyện bên ngoài, người của nhị phu nhân phá thì làm sao? Có khi tẩu hỏa nhập ma mà chết, ai biết được! Vì vậy nên cần phải cẩn thận hết mức.

- Bọn hắn dám ư? Đúng là 1 lũ ngu, khôn nhà dại chợ, bọn hắn đều chỉ vì 1 chút lợi trước mắt mà quăng đi tương lai tươi sáng của Lam gia. Haizz, Y nha đầu con cứ ở đây mà tu luyện, đảm bảo con ruồi cũng không thể bay vào phá đâu! À mà con đừng có chấp nhặt với Hy nha đầu làm gì, nó còn quá nhỏ chưa hiểu sự đời, từ nhỏ đều do con mụ tàn độc kia dạy hư, tiêm nhiễm nhưng suy nghĩ sai lầm, lớn lên nó sẽ hiểu thôi.

Xùy 1 tiếng, không trả lời. Ý là không muốn nhắc tới vấn đề đó, Lam Chân Hy có phải còn nhỏ thiếu hiểu biết hay không thì sau này sẽ rõ, giờ không cần nói làm gì. Tự nhiên như nhà mình, chạy vào tìm 1 căn phòng kín mà tu luyện.

===== Ở trong phòng, Lam Vũ đang ngồi thiền, hai mắt nhắm hờ..

Ý thức của Lam Vũ đang ở trong hồn giới cùng 3 người khác nghiên cứu Thời Gian chi đạo, xung quanh người hiện ra vô số cổ ngữ, những thứ ký hiệu hư ảo không rõ nghĩa, tạo thành từng hàng bay vòng tròn quay quanh Lam Vũ. Lam Vũ không biết những điều này, anh chỉ dựa theo hướng dẫn điều động lực lượng và cách biến đổi lực lượng trong Hắc Ám Thời Không Cảnh mà biến đổi hắc ám tinh thần lực thành lực lượng thời gian! Đã có kinh nghiệm chuyển hóa thành lực lượng không gian, tất nhiên nay sẽ dễ dàng ngưng tụ lực lượng thời gian. Mở mắt ra, Lam Vũ ngưng trọng đưa 2 tay lên tạo thế hình thành 1 quả cầu nhỏ trong suốt như viên bi cối, nhưng hiện mới chỉ là bất đầu, tạo ra thì dễ nhưng khống chế thì khó, Lam Vũ cẩn thận nâng niu nó, tập trung tinh thần hết sức, chỉ sợ mất tập trung thì lực lượng này sẽ tan biến, đây là do chưa quen với thứ mới, cần phải thận trọng, chứ quen rồi thì khỏe như không gian lực vậy.

Như theo miêu tả trong sách thì việc đầu tiên là phải để cơ thể mình làm quen với lực lượng thời gian đã, để dễ hình dung thì cứ tưởng tượng mình chuẩn bị làm một du hành gia trong vũ trụ vậy, không phải cứ tự nhiên mà leo lên tên lửa bay ra ngoài trái đất là được ngay đâu, người ta phải làm quen với môi trường không trọng lực ở trái đất trước, bằng cách giả lập hoặc bằng cách làm quen trong môi trường nước(một môi trường gần với môi trường không trọng lực nhất). Trong sách cũng miêu tả, trong những bước đầu cần phải ngưng tụ ra được Trái Tim của Thời Gian, Trái Tim của Thời Gian cả đời chỉ ngưng tụ được một lần trong khoảng thời gian tu luyện lần đầu, ngưng tụ càng lớn thì khi dung nhập vào trong cơ thể năng lực điều khiển thời gian cũng sẽ càng trôi chảy hơn, thêm cái khuyến mãi nữa là sẽ có năng lực kháng thời gian càng mạnh, để tránh khi sữ dụng sẽ bị tác dụng phụ(tương tự như các nhà hóa sinh học ý, trong khoảng thời gian làm việc họ sẽ bị nhiễm dần các chất độc sinh hóa, có tác hại rất lớn với cơ thể, có thể hiện tại không thấy gì nhưng đối với tương lai thì lại là bi kịch, hoặc đơn giản hơn là các nhân viên làm việc trong các nhà máy hạt nhân, nguyên tử, kể cả các chuyên gia, rất dễ nhiễm phóng xạ trong quá trình làm việc, sinh nghề tử nghiệp, âu cũng là có đạo lý!) Đương nhiên là không phải cứ lớn là tốt, lớn có mức độ đủ để ta khống chế đưa vào cơ thể thôi, nếu vượt quá thì sẽ dẫn tới tình trạng khó kiểm soát, còn về phần khó thế nào thì sách cũng không có miêu tả cũng vì Lam Vũ là người đầu tiên đi con đường này nên cũng chả có ai để tham khảo cả, cứ nghĩ nôm na giống như con người ấy, thuốc bổ tuy tốt nhưng cũng nên uống có mức độ thôi, quá nhiều sẽ biến thành thuốc độc, hoặc về vấn đề điều khiển thì ta hãy cứ tưởng tượng 1 con khủng long cổ dài Giraffatitan brancai(ai không biết cứ google) to lớn bậc nhất trái đất thời tiền sử nhưng có bộ não chỉ to từ bằng não chó cho tới não người, cùng lắm thì to hơn 1 tí, với tỉ lệ chênh lệch giữa cơ thể đồ sộ và khổng lồ nặng tới 30 tấn mà bộ não chưa tới vài kg, vậy phải điều khiển làm sao, mang trong mình sức mạnh khổng lồ mà không dùng được, ỳ ạch cử động, chỉ theo bản năng mà ăn uống, nghe nói lúc nó đang ăn mà bị con khủng long nhỏ cắn mất miếng thịt ở dưới chân còn không biết nữa là, đại khái giống như là năng lực có hạn mà giao cho quản lý 1 thứ quá lớn, người ta không tài nào làm được, cũng giống như bây giờ mà lỡ không khống chế tốt ngưng tụ 1 Trái Tim Thời Gian lớn hơn năng lực kiểm soát của bản thân, không cẩn thận làm nó văng ra ngoài, sự tàn phá của nó với ngoại giới không nói, còn công sức và cả cơ hội nắm giữ thời gian của bản thân cũng đi tong, mà ngược lại không ném nó ra ngoại giới mà vì mất kiểm soát ném về phía bản thân, đen đủi xui xẻo có thể làm bản thân bốc hơi trong dòng thời gian vĩnh cửu. À mà thôi dài dòng quá, chúng ta bỏ qua vấn đề hậu quả này...

Đang lúc khởi tạo, Lam Vũ không thể nào phân tâm, cố gắng dùng tinh thần lực "đút" cho quả cầu nhỏ kia "ăn" để nó không ngừng lớn lên, chỉ cần không vượt quá khả năng kiểm soát của bản thân thì càng lớn càng tốt. Một ngày..hai ngày...1 tuần...2 tuần..., không biết là bao lâu rồi Lam Vũ vẫn cứ không ngừng chầm chậm vun đắp quả cầu, thế giới này quả là có quá nhiều điều huyền diệu mà bản thân Lam Vũ cũng không biết dùng kiến thức khoa học nào để giải thích cho nổi, ví dụ như Trái Tim của Thời Gian này, theo lý thuyết thì anh dựa vào chỉ dẫn trong sách mà tạo ra, theo khoa học thì có thể tạo lần đầu ắt cũng có thể tạo các lần sau chứ? Nhưng sách lại nói chỉ có thể 1 lần, nghịch lý quá(đâu phải cắt chim lần sau không còn chim để cắt đâu chỉ được làm 1 lần, thắc mắc khủng long xanh)..

Nhưng mà thôi, sách nói thế thì tin thế, cứ làm hết sức mình, ngu sao rảnh mà làm đi làm lại nhiều lần(học 1 lần chưa đủ mệt hay sao còn muốn ở lại lớp), lúc này quả cầu trong suốt đã to bằng quả bóng đá(thực ra việc tích tụ năng lượng cho Trái Tim Thời Gian cũng không khó, chỉ việc chuyển hóa năng lượng mà thôi, cái khó là khống chế mức độ tăng trưởng, cho nó lớn dần dần từng chút một để ta còn cảm nhận được khi nào ta không chịu được nữa, chứ thả cửa cho năng lượng chuyển hóa thì vừa dễ thoát lực vừa dễ bị mất khống chế, ví dụ cũng giống như lái xe vậy, chạy xe trong tầm tốc độ mình còn khống chế được thì không sao chứ còn thả ga mà không phanh thì hậu quả chắc ai cũng rõ rồi), nhìn êm dịu như thế nhưng thực chất bên trong nó rất cuồng bạo, Lam Vũ cảm giác có chút nặng nề, hiển nhiên là đã đến giới hạn bản thân anh có thể khống chế được. Vốn tới đây dừng được rồi, đem trái tim hấp thụ dần vào cơ thể là vừa. Thế nhưng Lam Vũ không hiểu sao không muốn dừng, còn muốn nó lớn hơn nữa, thành tựu tương lai của mình trong thời gian chi đạo phải lớn hơn chút nữa, Lam Vũ cẩn thận phân chia công việc, nhờ lão tam lão tứ từ trong quyển sách lấy hộ ra viên cầu thời gian mà Nữ Thần Thời Gian đã đưa cho, định dùng nó để tăng mức độ kiểm soát thời gian chi lực của bản thân, năng cao năng lực khống chế, đồng nghĩa với việc mình có thể "nặn" ra 1 Trái Tim Thời Gian lớn hơn. Triệu hồi ra viên ngọc thời gian của nữ thần, Lam Vũ cần thận dùng tinh thần lực khống chế nó trôi nổi bên trên trái tim, chuẩn bị cho nó hỗ trợ mình. Nhưng đúng lúc này, có tiếng đập cửa vang lên, đó là 1 đám người:- Kẻ bên trong là ai? Dám to gan trà trộn vào Lam gia, mau ra mặt chất vấn. - Chừng hơn 20 người, vũ khí trang bị tận răng, xem kí hiệu thì ra là hộ vệ của Lam gia.

Vào những giây phút quan trọng, tự dưng có tiếng động lớn làm Lam Vũ mất tập trung, vô tình bị mất không chế viên ngọc thời gian của nữ thần làm nó rơi tõm vào Trái Tim Thời Gian của mình vất vả mới tạo ra, tính ra cũng trách Lam Vũ quá hời hợt trong việc bế quan tu luyện, đâu phải vô duyên vô cứ mà tu linh giả hay bất cứ tu luyện giả nào đều dùng từ "bế quan" đâu! Nó có đạo lý cả, khi tu luyện kiêng kỵ nhất là bị tác động bởi môi trường bên ngoài bất kể là âm thanh hay là khí hậu, thập chí có cao thủ trở tay có thể phá núi lật sông mà tu luyện lúc quan trọng cũng có thể bị chết vì tẩu hỏa nhập ma bởi vì 1 con ruồi bay vo ve bên cạnh, Lam Vũ thì không cần nghiêm trọng như vậy nhưng cũng không có khả năng có quyền chủ quan, đây cũng là do chưa có kinh nghiệm, cứ tưởng người ta gọi bế quan là cứ ở trong phòng tu luyện? Đâu phải đâu, mà phải tìm 1 nơi nào đó kín đáo, bí mật càng tốt, không thì ít nhất cũng chọn nơi tránh bị làm phiền, đó mới là nghĩa của từ "bế quan" tu luyện!

Dị biến xảy ra, tất cả mọi người ở Lam Thiên Thành, bao gồm cả vị chấp sự của Linh Thụ tông cũng bị kinh động, từ trong Lam gia phát ra 1 loại dao động cực kỳ kinh khủng, không có áp lực khiến người khác nghẹt thở nhưng lại mang cho người ta cảm chỉ cần tiếp cận nó là sẽ tan biến giữa trời đất ngay. Tất cả cao thủ quanh Lam Thiên Vực, đều nhanh chóng bay tới phụ cận Lam gia để xem việc gì đang xảy ra, chỉ thấy 1 cột khí đen hỗn loạn hình trụ đang chọc thẳng trời xanh. Lam Kết Y đang bế quan tu luyện cũng bị kinh động, vội vàng ra ngoài cửa xem sao, nhị bá Lam Khuynh đã đứng ở đó từ đầu thở hổn hển:

- Kết Y nha đầu, sao trong Lam gia chúng ta lại tồn tại thứ năng lượng khủng bố như vậy? Mặc dù phạm chỉ có 20m nhưng ta đảm bảo Thiên Linh cường giả cũng không thể sống được trong khu vực đó được. - Lão vừa nói vừa thở dốc, có lẽ là do kích động, chứ vùng bạo tạc vốn không có uy áp, mà chỉ mang lại cho người khác cảm giác vĩ đại, cảm giác nó là một thứ tồn tại vĩnh cửu.

- Nhị bá đang hỏi con? Người quá coi trọng con rồi! Chuyện người còn không biết, làm sao mà con biết được?

- Ngươi cái ngốc nha đầu này! Nó xảy ra ngay trên phòng người, không hỏi ngươi chả lẽ bây giờ ta ra hỏi hạ nhân? - Lão trợn mắt.
- Hả! Cái gì? - Bị Lam Khuynh nhắc mới nhớ, là cột khói đen tà dị mà cuồng bạo kia hình như là ở chỗ căn phòng của mình, thôi xong rồi, tên kia còn đang ở trong đó.

Nhận ra đó là vị trí khuê viện của mình, nàng thực sự hoảng sốt, tự trách bản thân tự mãn, quên mất việc người hầu trong phủ của mình đã bị nhị nương mua chuộc, phòng của bản thân mình thì đương nhiên không có người vào, nhưng lúc mình vào đó thì có nói chuyện với tên kia, âm thanh quên mất không vặn nhỏ đi, có lẽ bọn họ cũng nghe được, tin rằng mình đang dấu người nào đó trong nhà, nhị nương biết được khẳng định không bỏ qua cơ hội này để làm mình mất đi hảo cảm của các tộc lão, tăng uy tín cho mụ, bởi vì các gia tộc lớn thường rất kỵ người ngoài xâm nhập trái phép vì điều đó ảnh hưởng đến an toàn của họ và bí mật của gia tộc(ai hay coi truyện Kim Dung chắc biết trong Thiên Long Bát Bộ có mấy thanh niên Mộ Dung Bác, Tiêu Sơn lén lút vào Thiếu Lâm Tự học trộm võ công mấy chục năm chứ?). Lam Kết Y, không rõ chuyện đang xảy ra ở đó nữa, nhưng mà khẳng định là nhị nương nhân cơ hội gây hấn với nàng. Vội vàng chạy như bay về phòng viện, lão đầu thấy cháu gái yêu của mình tự dưng nổi cơn lao về phía cái thứ cuồng bạo kia thì kinh hồn:

- Y nha đầu, mau đứng lại! Chỗ đó nguy hiểm lắm! - Trực giác của cao thủ cho lão biết, chưa nói bản thân mình là Đỉnh cấp Địa Linh cảnh, coi như là Thiên Linh cảnh cường giả bước vào trong cột khí đen cuồng bạo ấy cũng bỏ mạng như chơi, lão rất yêu thương và xem trọng cháu gái, sao có thể để nó hành động thiếu suy nghĩ như vậy được.

Nhưng mà nói đã chậm, Lam Kết Y cũng vờ không nghe, lão đành phải than dài rồi đuổi theo, chỉ mong cháu gái mình không xảy ra chuyện gì, vì nó không đơn giản chỉ là cháu gái của mình mà nó còn là tương lai của Lam gia. Hai người một già một trẻ chạy thục mạng chừng vài phút đã tới nơi xảy ra vụ việc, Lam Kết Y định tiếp tục tiến tới thì bị Lam Khuynh giữ lại:

- Con điên rồi sao, vào đó sẽ chết! Có phải ả đàn bà kia gây chuyện với con không, cứ nói, nhị bá sẽ làm chủ cho con, tạm thời đừng manh động.

- Không phải, có bằng hữu của con trong đó. - Nàng cũng không phải xúc động muốn lao vào cứu Lam Vũ mà muốn tiến lại gần quan sát 1 chút thôi, anh và nàng cũng chả có giao tình gì sâu đậm, vả lại nàng cảm giác tên kia cao thâm khó lường, có khi hắn còn chưa chết, nói không chừng cái cột này là hắn tạo ra nữa.

- Bằng hữu gì chứ? Nếu mà hắn ở trong này thì hắn đã sớm chết rồi! Ta tiến vào đó cũng chết chứ đừng nói bằng hữu của con! - Vừa nói vừa chỉ cảnh tượng xung quanh nhà của Lam Kết Y, phạm vi 20m quanh phòng ngủ của nàng đều không tồn tại gì cả, kinh hãi hơn là bên ngoài biên giới của cái cột khí đen còn có vài vũ khí thông dụng của hộ vệ Lam gia, còn người...thì chẳng thấy ai cả. Điều này không khỏi khiến người ta tim đập nhanh.

Lam Kết Y không phải là người thiếu não, tất nhiên cũng không lao vào nữa mà cận thận đánh giá xung quanh. Ở phía xa xa có rất nhiều cường giả đang quan sát và đánh giá đàm luận, nhưng cũng chả có ai đàm ra được cái gì cả, người thông thái nhất trong đám cũng chả biết đó là cái gì cả, trong đám người này cũng có tới 6 cường giả Thiên Linh cảnh, nhưng bọn họ cũng không ngoại lệ, cũng không dám tiến lại gần, bọn họ có kinh nghiệm sâu sắc trong vấn đề gặp các dị tượng này rồi, có nhìn cái nhìn như tường hòa, ai ngờ vừa lại gần thì nó lại "ăn thịt" mình ngay, nên trường hợp này bọn họ đều lựa chọn ở ngoài coi dị biến, nếu có thứ tốt thì đoạt, mà nếu không có gì thì thôi, dù sao đây cũng là 1 vực nhỏ, bọn họ là cao nhân, việc gì phải vào "hôi của xe tải ngã" cho nhục mặt chứ?

Mười lăm phút sau, cột khí đen cũng tan mất, cảm thấy nguy cơ và nguy hiểm đã trôi qua mọi người xúm lại bu đầy trời Lam gia, nhưng sau 1 hồi tìm toài thì chẳng thấy gì cả, ngay cả 1 miếng ngói vỡ cũng không có, chỉ thấy có 1 đứa trẻ tầm 10 tuổi nằm bất tỉnh dưới đất, nhìn nó không khác gì phàm nhân, cũng không có linh lực, cao thủ thật sự còn nhìn ra đứa trẻ này còn không có linh căn, không thể tu linh, bọn họ cũng hết hứng thú, dần dần tán đi hết. Lam Kết Y cũng có rất nhiều thắc mắc, nhưng cũng chả biết hỏi ai, chạy tới ôm đứa trẻ kia đi tìm 1 căn phòng cho nó nghĩ ngơi. Nàng thấy đứa trẻ này cũng tóc trắng xóa như tên kia, lẽ nào có quan hệ gì với hắn, anh em gì chăng? Sở dĩ nàng không thể hình dung đó là Lam Vũ vì đứa trẻ này "xinh đẹp" + "dễ thương" quá, mái tóc trắng dài mượt mà, da trắng nõn nà, khuôn mặt lại có chút tinh xảo, làm cho nàng cũng phải ghen tị 1 chút, làm sao mà liên tưởng tới 1 một nam tử đầy dụ hoặc được(trạng thái Hạ Cửu Vĩ mặc nhiên có được sức hút kỳ lạ với nữ giới, 1 phần vì tu vi kinh thiên của Hư Không Chủ, 1 phần vì bản thể gốc của Hư Không Chủ là Cửu Vỹ Yêu Hồ, một tộc nổi danh nhờ sự mỵ hoặc, mê thần, mê giác, đó là đặc trưng của bộ tộc, tộc Cửu Vỹ Yêu Hồ vốn không nổi danh về thực lực, chỉ mạnh về huyễn lực tức là năng lực tạo ảo giác, mà thế đéo nào ở thế giới kia lại sinh ra 1 con Cửu Vỹ Yêu Hồ có thực lực và sức mạnh kinh khủng như vậy, thật là quái thai). Lam Kết Y đưa đứa trẻ về 1 căn phòng khác của nàng, tìm hiểu hiện trường 1 chút rồi cũng từ bỏ, tập trung vào tu luyện, vì đại hội Lam Thiên sắp tới rồi, vài ngày nữa thôi.

Ba ngày sau đứa trẻ kia ruốc cuộc tỉnh lại, vừa mở mắt chưa kịp đánh giá xung quanh thì nó đã cười như điên:

- Hahahaha, tìm mòn mắt mãi không ra, đến khi tìm được lại chẳng mất chút công sức nào(ở trung quốc có câu "đạp phá thiết hài gì đấy..." mà mình thích thuần việt!)! Tự do, đúng là không có gì quý hơn tự do! Lần đầu tiên ta mới cảm thấy điều này đúng đến như vậy, hahaha! Quả là đến nơi đầu tiên ta đặt chân ở thế giới này cũng không phải ngẫu nhiên, Lam Thiên Vực, hahaha! Là nơi mà Lam Vũ ta lấy lại được chính mình........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau