LÃNG KHÁCH VÔ DANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lãng khách vô danh - Chương 101 - Chương 103

Chương 94

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAhhhhhhhh! - Tiếng gào rú kinh thiên của Thiên gia lão tổ đang cực độ phẫn nộ, phẫn nộ con kiến trong tay bổng hóa thành bồ câu bay mất, đã vậy trước khi bay mất còn ăn hết nắm thóc của hắn.


Người thiên gia bây giờ nhất thời lâm vào đau thương, mặt kệ đấu tranh nội bộ thế nào nhưng chết hơn 1/2 Địa Linh cảnh đỉnh phong, Thiên gia 1 trong tứ bá chủ của Thánh Hoàng Vực bỗng chốc trở thành nhà yếu nhất trong tứ bá, mất đi tương lai đã đành, giờ còn đánh rơi hiện tại, mọi thứ đều ập tới quá khó tin. Thiên gia lão tổ đã đánh mất lý trí, hùng hổ mang đại quân đi, nhục nhã kéo tàn quân về, hắn vừa gào thét vừa vung chưởng, skill loạn xạ nhằm phát tiết cộng tìm ra vị trí của Lam Vũ ẩn nấp( hắn cho là thế, vì hắn không tin là có Địa Linh cảnh tiểu bối trước mặt mình đào tẩu, chỉ là đối phương có bí bảo gì ẩn nấp đi thôi):

- Tiểu bối, biết điều thì hiện thân chịu chết, nếu không đợi thiên gia tra được thân phận của ngươi nhất định sẽ đồ sát cửu tộc nhà ngươi,aaaaaaaaaaaaaaaa. Chịu chết đi, aaaaaaaaaaaaaaaa.


Mọi người thấy vậy hoảng hốt chạy xa để khỏi bị tên bay đạn lạc, đúng lúc này Hoàng gia, Ngọc gia, Tài gia Thiên Linh cao thủ bắt được ngay cơ hội hiếm có, không hẹn mà đồng thời ra tay:

- Thiên lão nhị, mau dừng tay. Ngươi nên nhớ chỗ này là chỗ nào, ngươi ra tay lung tung trúng người của bọn ta thì đừng trách tại sao Thiên gia các ngươi có đi mà không có về, các ngươi Thiên gia mạnh mẽ nhưng cũng không thể cùng một lúc chọc giận 3 nhà còn lại chứ? - Nói xong còn sợ chậm trễ cơ hội tốt 3 người bọn họ mỗi người 1 chưởng làm bộ như ngăn cản thế đánh bậy đánh bạ của Thiên lão nhị nhưng thực tế đều muốn trọng thương hắn ta. Cơ hội đường đường chính chính suy yếu thực lực đối thủ ngàn năm có một ngu gì bỏ qua. Nếu như chuyện này tiếp diễn một cách tốt đẹp như ý thì may mắn có thể loại bỏ Thiên gia ra khỏi hàng ngũ bá chủ, điều đó khiến thiên hạ tài nguyên vốn phân 4 thì chỉ còn chia 3, tài nguyên mỗi nhà lại nhiều hơn, ngu sao không làm. Cái mà thế gian hay nói tứ đại thế gia đồng khí liên chi, liên hôn các kiểu chỉ là vấn đề dùng chính nghĩa lòe bịp người thôi, lợi ích mới là thực tế. Chính đạo vốn luôn là như thế, dùng đạo đức để khống chế người, mọi người đều hiểu điều đó nhưng không ai muốn đứng ra để lật đổ tấm màn giả tạo này cả.


Thiên lão nhị vốn đang bi thương mất lý trí nào có chú tâm phòng ngự, dù là Thiên Linh cảnh cường giả nhưng bất ngờ ăn 3 đấm của cao thủ đồng cấp cũng khó mà toàn vẹn, đùng một tiếng từ trên trời rơi xuống đất phun ra mấy ngụm máu, thương thế không nhẹ, vết thương đã mang lý trí trở lại với hắn, hắn biết việc hôm nay đã xong rồi, 3 nhà nắm tay nhau chèn ép hắn, nếu hôm nay hắn xử sự không khéo thì sẽ đem lại họa diệt tộc cho Thiên gia mất. Hắn cố lấy lại bình tĩnh:

- Đa tạ mấy vị huynh đệ đã cho ta tỉnh khỏi cơn mất bình tĩnh! Đa tạ, ta cũng là quá đau lòng trong nhà đệ tử tử thương. Ta cũng già rồi, haizz. - Nói xong hắn quay đầu bỏ đi, hắn biết không thể làm gì thêm ở đây được nữa, chuyện gì thì cũng phải đợi về nhà cùng đại ca bàn luận sau, nếu tiếp tục chày cối ở lại thì có khi lộ thêm sơ hở cho người bắt được. Thiên gia tàn quân cũng lặng lẽ theo sau, không ai dám nói gì cả, sợ bị lão tổ ghi nhớ về nhà trừng phạt.


Thiên gia rời đi, tiệc vui gần như là tàn, vì tuy rằng số người chết trong bí cảnh nhiều hơn mọi kỳ, nhưng chẳng ai cho rằng đó là điều bất thường cả, vì bí cảnh này tỷ lệ tử vong luôn luôn cao, cao hơn 1 chút nữa thì có sao! Vả lại người thấy Lam Vũ ra tay đều nằm lại ở bí cảnh rồi, nên giờ cũng không có ai ra mặt vạch trần lý do cả. Chỉ còn lại các thế lực phân chia lợi ích rồi mặc niệm cho đệ tử xui xẻo!!!

Lam Vũ sau khi chạy mất dép thì tiến vào trong bí cảnh lại, vẫn còn mấy tiếng nữa bí cảnh mới đóng hoàn toàn. Dựa theo tinh thần lực anh dịch chuyển tới chỗ Lam Kết Y....

- Hahaha, tiểu nữ nhân, mau chóng đầu hàng đi, tránh cho đau khổ da thịt. Chỉ cần giao ra nhẫn trữ vật, đi theo bọn ta 1 đêm, mai sẽ tha cho ngươi thế nào.


- Haha, Dịch huynh nói đúng. Yên tâm đi, uy tín bọn ta tuyệt đối không sai! Chưa bao giờ thất tín, nói tha sẽ tha.


Lam Kết Y từ lúc ly khai Lam Vũ thì thường xuyên tìm kiếm người để giao chiến, nàng tính cách tuy rằng không điên cuồng như lão tam nhưng cũng tựa tựa, vì mục tiêu truy cầu lực lượng mà không ngừng khiêu chiến, trong đám rời bí cảnh chậm này nàng nổi lên cái danh hiệu Chiến Tiên Tử. Một đường khiêu chiến, vốn đã là thiên tài tu luyện cộng thêm thiên phú chiến đấu cực cao, cùng cảnh giới không có ai là đối thủ của nàng. Cũng thêm bất ngờ là vốn vừa mới tiến hóa Địa Linh cảnh, Lam Kết Y nhanh chóng cũng cố đồng thời gần chạm mức trung kỳ, tốc độ này quá rung động. Chỉ là hôm nay khiêu chiến 1 tên Địa Linh cảnh sơ kỳ, gần đánh bại hắn thì sư huynh và đồng bọn hắn ở đâu nhảy ra, 3 người vây công Lam Kết Y, tất nhiên sư huynh của hắn cũng là đệ nhất thiên tài trong phái nọ, vừa may mắn đột phá Địa Linh cảnh trung kỳ trong bí cảnh.

Lam Kết Y rơi vào hoàn cảnh xấu, nhưng nàng không hề tuyệt vọng, nàng luôn như vậy, sau nhiều biến cố thì nàng nhận không thành công chính là chết, có cái gì mà nuối tiếc, chỉ có 1 xíu không muốn, nhưng nó không ảnh hưởng toàn bộ tinh thần nàng được. Nhưng bỗng lúc này nàng lại thấy được cảm giác quen thuộc, cảm giác trống rỗng, không gian xung quanh như có thêm cái gì đó. Nàng thở dài một hơi, cuối cùng nàng vẫn không cần phải chết. Nàng mỉm cười.

Thấy Lam Kết Y mỉm cười, 3 người bọn họ bỗng dưng tự ngộ, cười phá lên:

- Há há há, có phải suy nghĩ kỹ rồi phải không, buông tha chống cự đi, nhanh theo chúng ta. Hôm nay ta sẽ nếm thử coi hương vị của Chiến Tiên Tử là như thế nào!


Ba người bọn họ đang cười thì tắt, hoảng sợ ngẩng đầu lên trời nhìn xem, vì bọn họ thấy một chiếc bóng tay cực lớn dưới chân họ, và một giây sau thì cái gì đến cũng sẽ đến, 3 người bị ép thành bụi phấn không kịp ú ớ.

- May mà ngươi tới kịp!


- May thật, ta đã đạt được mục đích rồi, chúng ta đi thôi. Thánh Hoàng Vực không còn bao nhiêu chỗ cho chúng ta phát triển nữa. - Lam Vũ trước giờ vẫn tự tin vào năng lực của mình, nhưng nếu nói để anh bảo vệ mình trước Thiên Linh cảnh cường giả, có thể! Nhưng chiến thắng và giết đối phương thì vẫn hơi quá đáng. Cần phải tìm cơ duyên, cơ duyên ở 1 nơi cao cấp hơn, nơi mà Thiên Linh cảnh nhiều hơn, có người tất có tranh đấu, tất có người bị thương và có cả cơ hội. Chứ ở Thánh Hoàng Vực này Thiên Linh cảnh thì ít, ai cũng không dám đánh hết sức với đối phương, bị thương càng khó, một Thiên Linh cảnh cường giả toàn thịnh, Lam Vũ tự nhận không giết được. Đã như vậy tức là anh hết đường tiến hóa rồi.

- Được!


==== Ở Mộc Tiên Lục.

Sau chuyến đi tầm bảo chết chóc ở Kim Tiên Lục đoàn người Thanh Hoa Thiên đều trở về. Ngay tại cửa của Thanh Hoa Thiên, đều có 1 đoàn người đứng chờ tiếp đón, bao gồm các trưởng lão có máu mặt, dù sao thì đi qua đại lục khác tranh đoạt cơ duyên là một chuyện hệ trọng, là thế hệ trẻ của các thế lực lớn giao tranh, đôi khi ảnh hưởng đến thế cục tương lai, nên đội nào giành thắng lợi lớn nhất chính là tương lai của thế lực đó. Bọn họ đang bàn luận xem đội nào mới là đội chiến thắng trong cuộc giao tranh nhỏ lẻ kia nhưng thấy đội thám hiểm trở về thì ai nấy không khỏi âm trầm, về thiếu không ít người, những đệ tử lâu la kia thì không nói nhưng quan trọng nhất là 2 tên thiên tài Hoa gia và Giang gia thì lại không thấy đâu. Giang gia một vị trưởng lão khí thế bổng tăng lên ngút trời quát hỏi:

- Hoa Vô Tình, ta hỏi ngươi Giang Chiến đâu rồi? - Khí thế bạo ngược ép một số đệ tử khó thở.


Chợt 1 khí thế khác đánh tan khí thế của Giang gia trưởng lão, chính là Hoa gia một vị trưởng lão:

- Giang Bá, ngươi hùng hùng hổ hổ làm gì, đều là người của Thanh Hoa Thiên, ngươi tưởng hung hăng 1 chút thì làm được việc sao! Để ta! Vô Tình, ngươi nói cho mọi người nghe, Thanh Hà với Giang Chiến đâu?


Hoa Vô Tình nhìn một vòng xung quanh, đám người ở dưới cũng im thin thít, không khí nhất thời hơi căng thẳng, nàng cũng khó xử, giữa nhiều như vậy báo cáo ra thì sợ ảnh hương đến tông môn danh dự, lại liên quan tới Mỹ Hương, một đệ tử quan trọng của Thanh Hoa Thiên, nên nàng có chút do dự. Đều là người già thành tinh, Hoa gia trưởng lão đương nhìn ra được cháu mình có chút khó xử, hắn rất nhanh đưa ra cái thang cho nàng xuống:

- Được rồi, mọi người đường xa đã mệt mỏi, về nghỉ ngơi trước đi! Chuyện này chúng ta tập hợp ở Trưởng Lão Điện báo cáo với tông chủ sau. - Hắn rất giỏi đưa đẩy.

- Hừ! - Giang gia trưởng lão hừ lạnh một tiếng, tuy rất muốn biết lý do vì sao nhưng hắn cũng không ngu, cũng hiểu hàm ý trong câu nói của hao trưởng lão. Mọi người đều ân cần hỏi thăm 1 chút rồi ai về nhà nấy, cuộc tiếp đón này không hề vui vẻ như trong tưởng tượng.

Mỹ Hương đi theo sau Vô Tình bộ dạng thấp thỏm, nàng biết chuyện này mình dù không sai tí nào nhưng chạy không thoát liên quan, bản tính nhút nhát không biết phải làm sao. Hoa Vô Tình cũng để ý biểu hiện của Mỹ Hương nhưng nàng chỉ thở dài, dù sao vụ việc lại liên quan tới Hoa gia, nàng không thể đứng ở bên này được. Ai về nhà nấy....

Đến hội nghị ở Trưởng Lão Điện, khi mọi chuyện được báo cáo rõ ràng. Mấy trưởng lão các thế lực thì âm thầm may mắn, là Mỹ Hương còn không có chuyện gì, nếu không thật xảy ra chuyện, nàng thuộc phe của Giang gia hay Hoa gia đều không phải tình huống mà bọn họ mong muốn, còn vụ 2 thiên tài kia chết, bọn họ cũng không mấy tiếc nuối, có phải con cháu bọn họ đâu, trừ phi 2 thiên tài đó là 2 thiên tài đệ nhất tông môn bọn họ mới tiếc. Rõ ràng như vậy nên 2 nhà thiệt nhất là Hoa gia và Giang gia đều quyết không bỏ qua chuyện. Giang gia trưởng lão với tính cách nóng nãy lỗ mãng của Giang gia lên tiếng:

- Không được, chuyện này không thể bỏ qua, các ngươi nói không liên quan là không liên quan sao? Cũng vì ả tiện nhân đó câu kết với ngoại tặc mới dẫn tới 2 trụ cột tương lai của Thanh Hoa Thiên chúng ta nằm xuống, nếu như không giải quyết chuyện này thì Thanh Hoa Thiên ta còn gì mặt mũi đứng hàng Ngũ Hành Thiên nữa, dù sao thì nàng cũng là một phần tương lai của tông môn, ta cũng không muốn hành sự quá gắt. Chỉ cần nàng chịu về làm dâu nhà ta hoặc Hoa gia, là xong!


- Giang trưởng lão nói phải! Ta Hoa gia vô cùng tán thành! - Điều này hiển nhiên đã được 2 nhà thương lượng kỹ càng rồi, thiên tài chết dù sao cũng đã chết rồi, báo thù tuy sướng nhưng không mang lại lợi ích thực tế nào cả, chi bằng kéo Mỹ Hương về phe mình, lời hơn nhiều, bất luận nàng về nhà nào thì nhà đó phải đưa ra cái giá tương đương cho nhà còn lại đề bù lỗ hay nói một cách thô lỗ là mua nàng.


Đám trưởng lão phe khác trong lòng phỉ nhổ, mắng 1 câu cáo già, việc gì cũng mong vét được chút lợi ích cuối cùng, nhưng mà đừng hòng, bọn ta chính là những người đầu tiên đứng ra phản đối:

- Không được! Nàng chính là người đầu tiên sau hàng vạn năm của Thanh Hoa Thiên có thể tu luyện được công pháp đó, sớm dây dưa vào nhi nữ thường tình dễ trễ nãi tu luyện, lợi bất cập hại.


- Hoàng trưởng lão nói rất đúng! Hơn nữa chuyện này vốn không phải nàng sai, ai nghe qua cũng rõ 2 tên công tử nhà các ngươi t*ng trùng lên não đầu dưới điều khiển đầu trên, tác oai tác quái hậu quả tự chịu, sao có thể đổ lỗi cho người khác chứ?


- Lâm trưởng lão, ngươi đừng ăn nói hàm hồ! Rõ ràng Vô Tình nói bọn họ là đồng hương, không quen biết nhau nói ra ai mà tin? Còn nữa, Hoàng trưởng lão nói ta không đồng ý, nếu nàng về nhà ta hoặc là Giang gia, chúng ta sẽ không ngại đầu tư vô số tài nguyên tu luyện cho nàng, càng đốc thúc nàng tu luyện, khẳng định tiến cảnh hơn xa hiện tại, nào có hại như Hoàng trưởng lão nói.


- Ngươi... cưỡng từ đoạt lý, trong này không có kẻ ngu, rõ ràng các ngươi muốn mở rộng nhân mạch, thế lực, cần gì phải ăn nói đàng hoàng như thế!! - Một vị trưởng lão tính tình bộp chộp nhịn không được quát lớn.


.... bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla --- Cãi nhau loạn xạ giữa các bên.. Bỗng có tiến quát lớn lấn át các tiếng ồn:

- Đủ rồi! Các ngươi câm miệng hết, đều già đầu rồi gào thét còn cái thể thống gì nữa. - Người nói là một mỹ phụ tầm 30, ngồi ở vị trí trung tâm.


- Vâng, Thiên chủ!! - Tất cả trưởng lão đều cúi đầu. Tất nhiên nàng là Thiên chủ(môn chủ) của Thanh Hoa Thiên. Càng là Linh cảnh tôn giả, một trong top những cường giả mạnh nhất Tam Giới trừ Tiên Nhân. Lời nói của nàng rất có trọng lượng.


- Chuyện Hoa Vô Tình kể ta cũng đã nghe, lỗi không phải tại Mỹ Hương, không cần làm khó nàng, nhưng nàng có quan hệ với kẻ đã sát hại đệ tử Thanh Hoa Thiên ta nên không thể không có phạt! Như vậy đi, phạt nàng diện bích ở Hoa Vực 3 ngày!


Hoa gia và Giang gia trưởng lão không cam lòng nhưng mà bọn hắn không dám cãi lời Thiên Chủ, chỉ có lão tổ bọn họ mới có quyền đó, nhưng chuyện này không đáng để lão tổ ra mặt. Tuy rằng Hoa Vực là khu vực cực kỳ nguy hiểm của Thanh Hoa Thiên, nơi đó đều trồng các thực vật thành tinh, đều biết ăn thịt, thậm chí có tinh quái cấp bậc Tôn giả, nhưng Thanh Hoa Thiên đều có sẳn khu vực cho các loại tội để cho đệ tử vào diện bích, chỉ cần không xông loạn khu khác sẽ không đụng tinh quái mạnh mẽ. Như kiểu Mỹ Hương chỉ cần vào khu vực của tinh quái cấp Địa Linh thôi, lăn lộn khổ sở 1 chút là ra, không có vấn đề.

Hội nghị kết thúc, chấp pháp giả hành động, mọi người ra về. Tới một góc không có ai, bỗng dưng đám trưởng lão Hoa gia dừng lại, bàn luận chút gì đó:

- Chúng ta không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được! Nếu không Hoa gia sau này còn mặt mũi gì gặp đồng đạo nữa. Dù Hoa gia sai cũng không phải ai cũng có thể giết được, các ngươi chia người ra, một nhóm tra cho ta lai lịch tên sát nhân, một nhóm thuê người giết ả tiện nhân kia cho ta, nàng thiên tài thì thế nào? Không do Hoa gia sở dụng thì cũng thôi đi, có thù với Hoa gia thì đều phải chết, nhân tiện ả ở trong Hoa Vực, tạo tình huống giả xử lý đi, nhớ phải sạch sẽ, đừng để ai nắm đuối, dù với Giang gia cũng không được tiết lộ nữa điều! Nghe rõ chưa?


- Vâng đại trưởng lão! - Đám trưởng lão đều ôm quyền tuân mệnh Hoa Vinh, Hoa Vinh chính là Đại Trưởng Lão của Hoa gia, quyền thế chỉ thua Gia Chủ và Lão tổ. Đám trưởng lão khác nghe lời răm rắp.


=== Xin lỗi vì đã vắng mặt thật lâu, Kai đã trở lại với nội dung sẽ chau chuốt hơn.

Chương 95: Huyết Yêu Ma Nữ sinh ra

Mỹ Hương ngay sau đó được đưa vào Hoa Vực để chịu phạt. Lúc này đây, nhóm Hoa Gia trưởng lão sau khi bàn bạc xong thì quyết định thuê Huyết Đằng, một đỉnh cấp thiên tài trong Thanh Hoa Thiên, người này không gia không thế nhưng quật khởi rất nhanh, tu vi đã là Thiên Linh cảnh sơ kỳ, sở trường như tên Khấp Huyết Ma Đằng, một khi giao chiến hung tàn đến mức đáng sợ, hút khô máu thịt đối thủ, đặc biệt tính tình độc ác, vặn vẹo, là nổi ác mộng của kẻ địch, thêm tham tài háo sắc, chỉ cần có lợi không có việc gì không làm. Là nổi ám ảnh trong lòng rất nhiều người ở Ngũ Hành Tiên Lục, nhưng người này không hề ngu, hành động luôn biết suy nghĩ cân đo cẩn thận nên trước giờ chưa hề đắc tội qua người không thể đắc tội, còn những người hắn có thể đắc tội thì chẳng bao giờ làm gì được hắn, dù sao hắn cũng là đệ tử Thanh Hoa Thiên, thêm nữa thiên tư ngút trời, đối ngoại Thanh Hoa Thiên phải bảo vệ hắn, còn đối nội, nếu hắn đánh hay giết đệ tử thiên tư kém hơn, thì Tông Môn cũng chỉ răn đe 1 phen thôi. Lúc mới được thuê nhiệm vụ này hắn cũng đắn đo rồi quyết định từ chối, vì Mỹ Hương là đệ tử trọng điểm, động vào có khi chính mình cũng phải chôn theo, đối với hắn, tính mạng bản thân là bảo vật quý giá nhất trên đời. Nhưng sau khi nghe Hoa gia trưởng lão cam kết rằng đã thu mua thủ vệ ở cổng Hoa Vực, cho phép hắn tiến vào mà không ai biết, đồng thời còn cho người đóng giả hắn tạo chứng cứ ngoại phạm, cộng thêm lợi ích khổng lồ sẽ trao trước 1 nửa làm hắn động tâm, hắn suy đi ngẩm lại thì thấy rất khả thi, hơn nữa Hoa gia chắc chắn không dám để lộ chuyện này dính lên đầu mình, Thiên Chủ nổi tiếng vô tình, việc hãm hại đệ tử trọng điểm, dù là Hoa Gia cũng trả giá thảm trọng hơn xa giá trị của 1 đệ tử trọng điểm, do đó nên trừ phi Hoa gia giết hắn diệt khẩu nếu không Hoa gia chắc chắn không thể để hắn bị bắt, với lại hắn trước giờ làm việc cẩn trọng, trước khi nhận làm điều gì hắn đều ghi chép và dấu nhật ký đó vào 1 viên ngọc, nếu hắn xảy ra vấn đề gì thì viên ngọc đó sẽ phát nổ tạo ra dị tượng lớn và đại lượng thông tin trong đó sẽ hiển thế, điều đó sẽ làm cho Hoa gia hay các chủ thuê hắn đều biết rõ, không dám làm càn.

Huyết Đằng mang một bộ áo choàng đen che khuất mặt đi theo 2 người âm thầm lẻn vào Hoa Vực, như kế hoạch trước đó bọn họ qua chốt rất dễ dàng. Vượt qua trạm kiểm xoát thì 2 người kia dừng lại, nói với Huyết Đằng:

- Bọn ta chỉ tiễn ngươi tới đây thôi, mọi sự đều phải trông cậy vào ngươi rồi, đừng để Hoa gia ta thất vọng.

- Haha, 2 vị nhắn với các trưởng lão yên tâm, Huyết Đằng ta hành sự lấy thành tín làm đầu, nhận tài của người nào có chuyện làm không xong chuyện, haha. - Huyết Đằng cười ha hả nhưng trông rất giả dối, ai cũng nhìn ra được, nhưng 2 người kia cũng không có ý kiến gì, nghe nói Huyết Đằng này làm người độc ác âm hiểm, miệng thì cười nhưng tay cầm đao, cấp bậc chân chạy việc như bọn họ ít tiếp xúc thì hơn, 2 người đồng thời gật đầu rồi quay đầu bước đi.

Mỹ Hương đang ngồi thiền ở dưới 1 gốc cây, nàng cũng không có tu luyện, một chút tương tư, một chút hoài niệm, tại thế giới này, phần lớn thời gian ngoại trừ bị bắt phải luyện bộ công pháp kia thì nàng dành ra để suy nghĩ lung tung, nàng cố để trong tâm linh mình không thay đổi nhưng rất khó, nàng không thể quên đi những gì đã chứng kiến, chém giết máu tanh, âm mưu quỷ kế, nàng không ngu, nàng không biết mình còn có thể lẳng lặng sống như vậy tới bao giờ nữa, có câu người trong giang hồ, thân bất do kỷ. Đang miên man bỗng dưng có tiếng bước chân vang lên, nàng giật mình quay lại nhìn, nơi này hoang vu, là nơi để phạt đệ tử, mỗi người sẽ được phân 1 khu vực, làm sao có người tới đây?

Nàng nhìn thấy vậy mà là một nam tử mang bộ áo choàng đen, khí thế vô cùng máu tanh, nàng hỏi:

- Ngươi là ai? Làm sao tới được đây?

Huyết Đằng chỉ mỉm cười nhìn Mỹ Hương, hắn đứng im ngắm ngía nàng một hồi, không di chuyển, cũng không nói năng gì, hắn nhìn nàng thật kỹ như đang chiêm ngưỡng con mồi của mình, đây là đặc thù trong tính cách của hắn, hắn nhếch miệng cười nhẹ rồi từ từ lớn lên:

- Haha, là một thanh thuần ngây thơ thiếu nữ, hôm này chắc chắn sẽ là rất thú vị, haha. Huynh đệ, ngươi xem, nàng là người duy nhất trong hàng vạn năm rồi Thanh Hoa Thiên tu được công pháp đó, máu của nàng nhất định rất ngon, à ha, từ từ thôi đừng phấn khích quá, ta chơi đùa xong đã sẽ cho ngươi ăn mà, có bao giờ ta quên huynh đệ ngươi đâu. - Hắn lấy trong nhẫn trữ vật ra một thanh tiểu huyết kiếm màu đỏ xẫm rồi nghiền ngẫm nói chuyện với nó, người không biết nhìn vào còn tưởng hắn bị điên rồi, nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy thanh kiếm kia rung rung nhẹ, đúng rồi, là nó tự rung, đặc biệt mùi máu tanh trên thân nó phát ra làm cho người ta tưởng tượng còn đang ở bên cạnh một biển máu.

- Ngươi..ngươi là ai, chúng ta không quen không biết, không thù không oán, tại sao ngươi muốn hại ta? - Mỹ Hương hoảng sợ đến nổi trái tim nhỏ của nàng tí nữa bung ra, trước giờ tuy gặp qua nhiều cảnh đẫm máu nhưng mà lúc đó xung quanh nàng đều là cao thủ Thanh Hoa Thiên, nàng chỉ là khán giả của những bộ phim kinh dị thôi, giờ tự nhiên thành nữ chính, tâm linh tí thì sụp đổ.

- Haha, ngây thơ, quả thật vô cùng ngây thơ, đến độ ta phải kinh ngạc, từ lúc sinh ra tới giờ lần đầu tiên ta nghe có người hỏi ta câu này. Nếu không phải tự bản thân trải qua, ai nói ta đều không tin, haha. Bất quá, như vậy hôm nay mới vui haha. - Hắn cầm tiểu kiếm trên tay hươ nhẹ 1 cái, cánh tay Mỹ Hương xuất hiện 1 đường vết thương mỏng như cánh ve máu từ đó chảy ra, nàng đau quá kêu một tiếng, vội vàng dùng linh lực chữa thương nhưng... vốn tu vi Địa Linh cảnh cộng thêm tu luyện công pháp hồi phục trị liệu bá tuyệt cổ kim kia thì vết thương nhỏ sẽ ngay lập tức lành nhưng không, nó không hề ngưng lại, chảy máu không ngừng, nàng ứa cả nước mắt nhưng không dám khóc.

- Thật là kỳ hoa, haha! Huynh đệ của ta, ngươi có thấy thơm không? - Hắn hít hà một hơi rồi hỏi tiểu kiếm.

- Ngươi.. ngươi đừng lại đây. - Nàng hoảng sợ té ra đất, cố gắng lui mấy bước, quả thật nàng rất sợ hãi rồi, phải nói sống ở thế giới này đã mấy năm rồi mà nàng vẫn chưa hòa nhập được với nó, thật là vô dụng, chính nàng giờ phút này trong lòng mắng bản thân mình, vừa để hối hận vừa để mượn sẽ căm phẩn trấn an sự sợ hãi. Là một cô gái sinh ra trong thời bình sẽ chẳng bao giờ biết đến sự tàn khốc của chiến tranh, cũng đồng nghĩa với việc cô gái đó sẽ sợ hãi chiến tranh vô cùng, đúng vậy, nàng sợ hãi cái hiện thực của thế giới này và luôn trốn tránh nó, nàng hi vọng Lam Vũ sẽ nhanh tới đón nàng về...

- Haha, yên tâm, ta sẽ không sớm như vậy kết liễu ngươi. Ta còn chưa tận hứng đâu, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết cách để sinh tồn giữa thế giới tàn khốc này, nhớ cho kỹ bài học hôm nay để rồi đầu thai 1 kiếp khác mà sống cho tốt, có khi ngươi còn phải cảm ơn ta đâu, haha. - Tuy rằng nói thế giới này nắm đấm là đạo lý lớn nhất nhưng mà không thiếu thành phần biến thái, nhưng mà như hắn thì quả thật khó kiếm. Cái tính cách này sinh ra do tuổi thơ cơ cực của Huyết Đằng, hắn bắt đầu luyên thuyên giảng đạo lý và hưởng thụ sự kinh hoàng trong mắt Mỹ Hương, tên thật của hắn không phải là Huyết Đằng, thời tuổi trẻ hắn sinh ra trong một gia tộc quyền lực bậc nhất trong khu vực, thân là đại thiếu gia, hắn từ nhỏ được cưng như cưng trứng, chưa có ai dám làm trái ý hắn, nhưng kỳ hoa 1 cái là thằng này lúc đấy không có cái tính hách dịch của rất nhiều đại thiếu gia khác mà còn rất tốt bụng, hay lấy của chia cho kẻ dưới...vì hắn lúc đó thiên tư tu luyện hầu như kém nhất, cả đời thành tựu được trưởng bối định là không có hi vọng, linh căn kém cỏi. Vì vậy nên hắn mới định dùng ân tình vì nghĩ rằng sau này người khác cũng vì mình bây giờ tốt với họ mà tiếp tục cung kính mình.Nhưng mà hắn sai, một ngày một tên hạ nhân mà hắn kính trọng như tiền bối, đã phản bội gia tộc hắn, tiết lộ thông tin và dẫn địch nhân về công pha gia tộc, gia tộc của hắn sụp đổ, tên phản đồ kia vậy mà không giết hắn, nói là nể tình hắn đã tốt với mình, nhưng đã phản bội làm gì có dụ để lại mầm họa, tên phản bội đã trói hắn lại 1 chỗ, trước mặt hắn từng đao chém chết cha hắn, mẹ hắn, gian chết muội muội hắn, vừa giết tên kia còn dạy cho hắn đạo lý sống trên đời, làm người không được tin tưởng bất kỳ kẻ nào, thế giới người ăn thịt người, ngươi không ăn thịt người khác, người khác sẽ ăn thịt ngươi, muốn sống, muốn không bị người khác chi phối thì phải trở thành người trên người, nếu ngươi không mạnh hơn người khác thì sẽ có một ngày người khác hiếp đáp ngưoi, giết ngươi, khiến cho ngươi cảm giác bất lực và nhục nhã... Sau khi giảng một mớ đạo lý tàn nhẫn thì tên phản bội kia để lại cho hắn một câu khiến hắn hoàn toàn điên cuồng:"Nếu như ngươi không phải phế vật không thể tu luyện thì ngươi đã là một cái xác rồi, haha! Nhớ lời ta dạy, thế giới này chỉ đàm luận lợi ích, không đàm luận nhân tình, chỉ cần lợi ích đủ lớn thì cha mẹ anh em cũng phản bội, kiếp sau nếu có thể tu luyện thì đừng tin tưởng bất cứ kẻ nào."... Kể chuyện tới đó hắn mới dừng lại, cẩn thận quan sát biểu cảm của Mỹ Hương như đang chiêm ngưỡng thành quả của mình. Chỉ thấy nàng đầy nghi hoặc nhân sinh, hắn hài lòng cười:

- Haha, nói tới đây đã đủ rồi, ngươi biết thanh kiếm này không, để ta nói cho ngươi biết vì sao ta một tên phế vật không thể tu luyện lại có thể tồn tại và có thành tựu như bây giờ, không ngại nói cho ngươi biết. Ta thời điểm đó vô cùng tuyệt vọng và nhục nhã, ta muốn kết liễu sinh mệnh của mình, ta nhảy núi, vô tình rơi vào một hang động, haha. Ta thấy nó, haha, Huyết Yêu Ma Kiếm, thanh ma kiếm hùng mạnh của Thị Huyết Ma Tôn chấn động cổ kim, chỉ tiếc lão chủ nhân của nó bị Ma Tôn Vũ đánh bại giết chết, ta được truyền thừa từ hắn, Thị Huyết Kinh cùng Huyết Yêu, ta biết thời đại của ta đã đến, ta ghi nhớ lời dạy của tên phản đồ kia, từng bước từng bước một cẩn thận giẫm đạp vô số thi thể thiên tài mà lớn lên, haha. Cũng giống như ngươi vậy, giết ngươi, ta lại có thêm tài phú để tiếp tục bước xa hơn nữa, haha. - Như đã thõa mãn sự biến thái của mình bằng cách lập lại sự dạy đời của tên phản đồ lên hắn đối với người khác, hắn cắm thanh huyết kiếm xuống dưới đất, rồi an ủi nó, nói nó đợi 1 lát rồi tự mình tiến tới chỗ Mỹ Hương.

Mỹ Hương nãy giờ trông như kẻ mất hồn, nàng nãy giờ vậy mà nghe cái gì, hoàn trái toàn ngược với định nghĩa nhân sinh của nàng, bỗng thấy đối phương bước tới gần nàng càng hoảng sợ:

- Ngươi.. ngươi không nên tới đây, huhu! Tha cho ta đi, ta sẽ rời khỏi đây, sẽ không trở lại đâu. Ngươi cứ nói với bọn hắn là..là đã giết..giết được ta! Cầu ngươi, huhu. Ta còn rất nhiều điều phải làm, ta không muốn chết huhu. - Nàng khóc òa thành tiếng van xin hắn, nàng bất lực, nàng không muốn chết, nàng muốn chờ Lam Vũ.

- A, Ngươi muốn sống?

- Đúng vậy! Tha..tha cho ta!

- Ngươi muốn sống? Vậy giết ta đi, giết ta thì ngươi sống! Ta gặp trường hợp như ngươi nhiều lần rồi, ta đều giết hết bọn hắn để được sống! Còn bây giờ ta phải giết ngươi để có tài nguyên, để mạnh lên, để sau này không có ai đứng trước mặt ta làm điều như ta làm với ngươi, làm sao bây giờ đây? haha. - Hắn trêu tức nhìn Mỹ Hương. Hắn là Thiên Linh cảnh sơ kỳ đỉnh phong, chấp 1000 cái Mỹ Hương cũng chưa chắc đủ cho hắn tát 1 cái nên hắn vô cùng tự tin, trước thực lực tuyệt đối chẳng có cái gì có thể giúp nàng thoát khỏi tình huống này. Nhìn thấy người khác tuyệt vọng hắn cũng cảm thấy khoái lạc.

- Đừng!! - nàng ngồi bệch xuống đất, che mặt.- Haha. - Hắn cười một cái, ngón tay xoẹt qua, làm chân Mỹ Hương lại xuất hiện 1 vết thương như bị dao chém, nàng hét thảm.

- Á, đau quá. Vũ ơi, anh đang ở đâu...huhu! - Ôm lấy chân. Vì vết thương không phải gây ra bằng huyết kiếm nên nó nhanh chóng bằng mắt thường khôi phục lại.

Huyết Đằng đưa ngón tay dính máu lên liếm 1 cái, hít một hơi thật sâu:

- Thật ngon haha. Lại đổi 1 cái vị trí nha. - Nói xong hắn lại rẹt 1 đường trên tay Mỹ Hương, lại liếm 1 cái, rồi lại đổi tới lưng, mỗi lần hắn đều cười đến sung sướng. Mặc kệ Mỹ Hương dùng chiêu thức đánh tới thế nào hắn đều không quan tâm, coi như gió thoảng qua, chẳng làm lay góc áo của hắn.

Nhìn Mỹ Hương y phục nát như mồng tơi, tình cảnh vô cùng mỹ diệu nhưng trong mắt Huyết Đăng lại không hề có cảm xúc nam nữ, hắn chỉ thèm con mồi, thèm máu, hắn nhìn nàng như con mồi thơm ngon thay vì là một nữ nhân. Chơi chán, hắn chậm rãi thu lại bộ dáng thèm khát, hắn mỉm cười:

- Haizz, chán rồi, tạm biệt, kiếp sau đừng có gặp lại ta. - Liếm liếm bờ môi, hắn từng bước đi về phía Mỹ Hương đang bị thương khắp nơi.

Mỗi bước chân của hắn như là bước chân của tử thần làm Mỹ Hương vô cùng tuyệt vọng, trong giây lát này nàng suy nghĩ rất nhiều thứ, nàng không cam lòng, không muốn chết, nàng khát vọng được sống, được gặp lại người mình yêu, nàng đã hứa chờ anh 1000 năm cơ mà, sao bây giờ chỉ mới có vài năm... Hắn đã đến trước mặt nàng, đè nàng xuống đất, chênh lệc tu vi khiến Mỹ Hương không có cách nào chốgn cự. Hắn liếm liếm môi, chuẩn bị cắn vào cổ nàng hút máu, bỗng dưng phía sau hắn có tiếng kiếm ngân vang lên, hắn cười cười:

- Huynh đệ à! Cứ từ ta, ta sẽ không uống hết, sẽ chừa cho ngươi 1 nửa được chưa? - Hắn nói với thanh kiếm đang rung rung, như thể Mỹ Hương là hàng hóa của hắn.

Thanh kiếm vẫn tiếp tục rung như đang kháng nghị, hắn lần này cười ha hả:

- Thôi được, thôi được, ngươi thắng! Ngươi 7 ta 3, được chưa, haha!

Từng câu nói của hắn như từng thanh chùy gõ vào tâm linh Mỹ Hương, nàng không muốn chết, nàng muốn sống, phải sống, nhưng hắn quá mạnh, nàng cứ như con nít 3 tuổi trước mặt một người trưởng thành, chẳng có chút chống cự nào thì làm sao mà sống đây, làm sao đây, làm sao đây! Ý chí cầu sinh của con người lúc gần chết vô cùng mạnh mẽ, chốc lát nàng bỗng nhớ ra chiếc nhẫn mà Kimura đã tặng nàng lúc trước, hắn nói chiếc nhẫn nãy sẽ cho nàng trong chốc lát có tốc độ của một Thiên Linh đỉnh phong cường giả, tâm linh đang bị bóp nghẹt của nàng bỗng dưng trở nên nhẹ nhàng, nàng giờ nào còn có thể suy nghĩ được gì nữa, hắn đã đến sát mặt nàng rồi, hắn há miệng với chiếc răng nanh. Nàng bản năng sinh tồn được kích thích, lập tức kích hoạt giới chỉ, giây lát hoá thành 1 tia sáng nhanh chóng bay tới thanh huyết kiếm nhấc nó lên, mặc kệ lúc vừa chạm vào chuôi kiếm nàng bị nó hút rất nhiều máu, nàng cắn răng đau đớn cầm nó lên ngay lập tức đâm vào đầu của Huyết Đằng, vì tốc độ của Mỹ Hương bộc phát quá nhanh, thêm vào sự chủ quan do chênh lệch tu vi khiến Huyết Đằng không kịp phản ứng, đến lúc bị Huyết Kiếm đâm xuyên đầu hắn vẫn còn đang trong tư thế há mồm định cắn....

Huyết Yêu Ma Kiếm vốn là một thanh Ma Kiếm, làm gì có phân biệt địch ta, cùng 1 lúc nó điên cuồng hút máu của cả 2 người...

Chương 96: Huyết Ma Kiếm lai lịch

Thanh tiểu Huyết Kiếm điên cuồng hút máu như thể bị bỏ đói lâu năm, Mỹ Hương do mất máu quá nhiều đã bất tỉnh, còn gã Huyết Đằng kia đen đủi hơn vì bị mũi kiếm cắm thẳng vào đầu hút thành xác khô.

Trong lúc hôn mê Mỹ Hương nghe trong đầu mình liên tục vang lên những âm thanh lạ:

- Người tôn thờ ta, đạt được vĩnh sinh, đương thế vô địch, 10 năm hóa Thiên, 100 năm phá Linh, vạn năm thành Tiên.

- Kẻ nghe lời ta, vạn thế trường tồn, ngao du 3 ngàn thế giới, duy ngã độc tôn...

- Người tôn thờ ta, đạt được vĩnh sinh, đương thế vô địch, 10 năm hóa Thiên, 100 năm phá Linh, vạn năm thành Tiên.

- Kẻ nghe lời ta, vạn thế trường tồn, ngao du 3 ngàn thế giới, duy ngã độc tôn...


........ Hai câu thoại đó cứ như lặp đi lặp lại trong linh hồn Mỹ Hương, nàng mặc dùng đang bất tỉnh nhưng vẫn nghe vô cùng rõ ràng. Bỗng dưng ý thức của nàng thanh tỉnh, nàng xuất hiện trong 1 không gian đen thui, ngoài nhìn rõ chính mình ra thì chẳng còn thấy gì hết.


Bỗng dưng thế giới bừng sáng, nàng bị cuống vào một vòng xoáy dường như vô tận, không biết trải qua bao lâu cảnh vật xung quanh nàng mới dần trở nên rõ ràng, đó là một thế giới đầy rẫy máu tanh, người, yêu hay bất cứ sinh linh nào đi chăng nữa đều tu luyện huyết đạo, lấy máu làm sức mạnh, lấy máu để sinh tồn, lấy đẳng cấp huyết mạch để phân biệt thiên phú khác với thế giới nàng đang ở là dùng linh căn để phân biệt. Mỹ Hương cứ như 1 khán giả trong 1 rạp chiếu phim vậy, nàng chứng kiến thế giới này đấu tranh, chém giết, thiên tài sinh ra chết đi vô số, cường giả như phù dung sớm nở tối tàn, nàng thậm chí nhìn thấy một cường giả cực mạnh, mạnh đến nổi nàng vô pháp tưởng tượng, thậm chí đệ nhất cường giả Thanh Hoa Thiên là một vị Linh cảnh Tôn giả lão tổ cũng không bằng 1 ngón tay của người này, nhưng hắn cũng không thể vĩnh sinh, hắn bị bạn thân chí hữu, cùng địch nhân liên thủ vây chết chỉ vì... lợi ích. Đúng vậy, địch nhân của hắn bỏ ra 1 lượng lớn tài nguyên khủng khiếp, đủ để bạn thân của hắn bán đứng hắn.


Rồi thời gian trong cảnh lại trôi nhanh hơn, thời thế thay đổi liên tục, các triều đại hùng cứ thiên địa cũng thay đổi theo nhà này nhà kia nhưng chỉ có một thứ chưa bao giờ thay đổi từ đời vị cường giả thống trị đầu tiên là Cực Huyết Chiến Trường, là chiến trường mà tất cả các thiên tài của thế giới này mỗi định kỳ 100 năm đều muốn tham gia, chém giết lẫn nhau để tạo nên những cường giả mạnh nhất, trong đó kẻ thắng đạt được ban thưởng cũng cực lớn, có thể xem như là một đại cơ duyên. Nhìn từng tràng cảnh chém giết qua các kỳ, Mỹ Hương càng nhìn rõ hơn cái gì là nhân tính, không nói riêng con người mà là vạn tộc đều như, vì leo lên đỉnh cao không ngần ngại đạp hết mọi chướng ngại vật, có người vì ngại mình không vượt qua được tâm, liền chế ra một môn vô tình công pháp, tu luyện thành thì vô tình vô cảm, khỏi cần vướng bận. Thậm chí có thể hiểu cách khác là người ta tạo ra hữu nghị quan hệ cũng chỉ để móc nối lợi ích mà thôi, kẻ yếu nói đạo đức tới mấy cũng không ai thông cảm, kẻ mạnh dậm chân 1 cái không ai dám không nghe.


Ai cũng không ngờ chính chiến trường đào tạo nhân tài của thế giới đó chính là mầm họa một mai thế giới hủy diệt, qua bao nhiêu kỷ nguyên năm tháng không ngừng chém giết máu tanh tích tụ, máu đã đành, còn là máu của vô số thiên tài, huyết mạch cực thịnh tu lại 1 chỗ, không biết bao nhiêu thời gian dần dần hình thành một thanh huyết kiếm, đó chính là thanh ma kiếm mà Mỹ Hương mới cầm đâm Huyết Đằng, nó hình thành, lại trải qua vô số thời gian nữa hấp thụ máu tươi, từ trong phạm vi chiến trường đến mở rộng ra toàn bộ thế giới, sự kiện lạ này xảy ra khiến cho rất nhiều tuyệt đỉnh đại năng để ý tới, tìm ra nguyên nhân rồi một hôm có 1 vị tìm ra được vị trí của thanh kiếm, nguyên nhân gây ra hiện tượng hấp huyết, hắn vui mừng khôn siết, hắn cho rằng thời đại của hắn tới rồi, đến cả hắn gần như là cao thủ mạnh nhất thế giới vậy mà tới gần thanh kiếm còn bị hút không ít máu, chứng tỏ thanh kiếm này phi phàm, hắn hiện tại không phải đệ nhất thiên hạ nhưng chỉ cần có được nó thì đệ nhất trong tầm tay. Hắn cố nén đau lại gần thanh kiếm, toàn lực rút nó ra, quả nhiên rút ra, vừa rút ra tới thì dị tượng xuất hiện, huyết quang đầy trời, biết dị tượng sẽ thu hút các đại năng khác nên tên này cắn răng chịu đựng thanh kiếm hút máu mình mà co giò bỏ chạy. Nhưng mà chạy làm sao kịp, chỉ 3 giây sau khi huyết quang xuất hiện thì trên bầu trời đã xuất hiện tới mấy ngàn người. Vì tràng cảnh này diễn ra trong một thời không nào đó nên chẳng có âm thanh, chỉ có hình ảnh tái diễn, một trận đại chiến kinh thế diễn ra, vì tranh dành huyết kiếm mà khiến thế giới này sụp đổ một mảng lớn, sinh linh chết không biết bao nhiêu mà kể. Người đầu tiên sở hữu huyết kiếm mạnh mẽ chém hơn 20 mấy đại năng nhưng lại bị rất nhiều người vây công mà chết, kẻ tiếp theo đoạt được nó cũng không phải may mắn gì.


Thiên băng địa liệt, không khác gì một trận tai nạn diệt thế, trận chiến này vậy mà kéo dài 10 ngàn năm, số lượng tuyệt đỉnh cao thủ chết hết 99%, người còn sống cũng tàn tật, đổi lại một kết quả không ai ngờ là một tên đại năng trước khi chết dùng bản thân băng huyết thần thông, truyền tống vứt thanh kiếm kia vào hư không vũ trụ hão hãn, cười to 3 tiếng rồi chết. Để còn sống sót lại đại năng vô cùng căm phẫn, bọn họ đánh giết vạn năm thương thế chồng chất khó mà lành, không dám mạo hiểm tiến vào hư không, cái gì cũng không lấy được, đổi lại thế giới gần như vỡ tan, hư không loạn lưu lỗ hổng xuất hiện khắp nơi, tới đây đoạn ký ức về thế giới này kết thúc. Tiếp tục hỉnh ảnh là thanh kiếm này lang thang trong hư không vô định, trong dòng thời gian nhàm chán cộng thêm 10000 năm hút máu các đại năng kia khiến thanh kiếm này đản sinh linh trí, trở thành một sinh linh có trí tuệ. Điều kinh khủng nhất của một sinh linh không phải là từ lúc sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa mà từ lúc bắt đầu sở hữu trí tuệ, ví dụ cho dễ hiểu thì giống như loài người vậy, trước kia thế giới nguyên thủy không có trí tuệ thì những sinh vật to lớn mạnh mẽ chiếm ưu thế, nhưng từ khi con người tiến hóa, trải qua vài triệu năm phát triển thì con người chính thức thống trị trái đất không phải sao?


Từ khi có được trí tuệ, thanh kiếm này đã biết cách tìm và lẻn vào các thế giới khác nhau, thu nô lệ, cho bọn họ xem đoạn ký ức hào hùng này của nó, lợi dụng lý do đào tạo bọn họ thành tuyệt thế cường giả, chém giết, hút máu không biết bao nhiêu sinh linh, 3000 thế giới có 1999 tiểu thế giới, 996 đại thế giới, 4 siêu cấp thế giới và 1 chí cao thế giới. Trong đó 996 đại thế giới bị nó biến 96 cái thành tàn phế, no đủ nó tự tin tiến tới siêu cấp thế giới, trong 4 siêu cấp thế giới có nguyên quán của nó là Huyết thế giới đã tàn phá, nó chọn Ma thế giới, sau vô số năm tháng đổi thay 4 vị nô lệ, cuối cùng nó củng thành công hấp thu thế giới này bản nguyên, tiến hóa thành Huyết Ma Kiếm, sau khi thành công với Ma thế giới, niềm tin của nó đã biến cực đại, để nó tự đại dụ dỗ 1 vị thành công nô lệ kia(lúc đó nô lệ kia đã mạnh tới mức chí cực của Ma thế giới, sánh ngang các vị thần của thế giới Mỹ Hương đang sống, Thần thế giới) tiến quân tới Chí Cao thế giới duy nhất, Cấm Đảo. Tại đây nó vô cùng đen đủi, vị nô lệ kia đã rất rất mạnh nhưng tới Cấm Đảo thì không khác tầng lớp yếu nhất, thêm một cái nữa sinh linh Cấm Đảo vô cùng hùng mạnh, một cái so với một cái còn mạnh hơn, tự tin hơn, lại linh trí vô cùng thấp... Nó chả câu thông dụ dỗ được 1 ai, nó đành tiếp tục đầu tư vào vị nô lệ kia, chỉ còn cách săn các sinh linh còn non, khoảng thời gian đầu khá thuận lợi, thực lực tăng trưởng nhanh, bỗng có một ngày hắn cùng vị nô lệ tiến đến trộm trứng của một con Hỏa Xà trưởng thành, bị nó bắt gặp thổi 1 hơi, kết qủa vị nô lệ kia tan thành mây khói, cặn cũng không còn, bản thân Huyết Ma Kiếm bị thương nặng, uy lực đại giảm không thể hi sinh tu vi thi triển na di phá không chạy trốn, lại còn may mắn vô tình trốn tới Thần thế giới, đúng lúc nó suy yếu cực hạn gặp ngay tên Huyết Đằng đang tuyệt vọng, Huyết Ma Kiếm lấy trạng thái bản thân lúc đó không thể dụ dỗ được nô lệ cao cấp hơn nên đành lựa chọn Huyết Đằng, một đường chỉ điểm theo Huyết Đằng trưởng thành, nó cùng dần khôi phục lại uy năng ngày xưa, tuy nhiên bây giờ vẫn xa xa không bằng một phần tỷ tỷ thời đỉnh cao của nó ở Cấm Đảo, nhưng vẫn còn tốt, trạng thái bây giờ dụ dỗ mê hoặc , điều khiển thiên tài vô cùng dễ dàng, không nhất thiết cứ đồng hành mãi với tên Huyết Đăng không có chút thiên tư này, hắn hao tốn thời gian rất nhiều mới làm Huyết Đằng mạnh được như vậy, đổi lại từ đầu chọn 1 thiên tài cỡ Lam Kết Y thì giờ hóa Tiên cũng không phải không thể, với lại nó bây giờ vẫn còn phải cẩn thận, vạn nhất bại lộ trong mắt đám Thần Tiên kia thì đừng nói tới mê hoặc, trở thành vũ khí trong tay người ta thì còn được, lúc đó khó mà theo ý nó được.


Nay gặp được Mỹ Hương, người có thiên phú tốt hơn tên Huyết Đằng, Huyết Ma Kiếm không ngại đổi 1 cái nô lệ ký sinh. Nó rất thông minh, thay vì mạnh mẽ nô dịch ký chủ dẫn đến tiềm lực ký chủ hao tổn, thành tựu có hạn thì nó sẽ dùng lợi ích để mê hoặc bọn họ, điều đó vô cùng thực tế, thủ đoạn này càng là 100% thành công, chỉ cần không phải loại não phẳng chí thánh chí thiện người là được. Người ai mà không có khát vọng, mộng tưởng đúng không? Chỉ cần có khát vọng, có mộng tưởng liền dễ điều khiển. Mỹ Hương sau khi xem hết đoạn ký ức kinh khủng kia, chính nàng cũng đầu mình ong ong lâng lâng, bản thân u u mê mê không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng rồi.. Đúng lúc đám hình ảnh phản chiếu kia tan vỡ thành từng mãnh vụn thì nàng xuất hiện tại 1 địa phương xa lạ, một vùng đất màu đỏ, vùng đất máu, bên trái Huyết Sơn, bên phải Huyết Hải, phía sau Huyết Hải, chân trời bao la không thấy điểm cuối, phía trước lại là 1 tế đàn, trên tế kia cắm 1 thanh kiếm vô cùng khổng lồ, phảng phấp tựa như là trụ chống trời, chỉ cần để ý kỹ hoa văn và họa tiết liền nhận ra Huyết Ma Kiếm.Ý thức Mỹ Hương lần nữa thanh tỉnh, nàng mơ hồ buông giọng:

- Đây là đâu? Ta..ta tại sao lại ở đây? Đã qua bao nhiêu thời gian rồi? 1000 năm? 10000 năm??


- Tiểu cô nương! Đây là thế giới tinh thần của ta, tương tự như sinh linh tu luyện các ngươi gọi là Hồn Giới, tùy ý ngươi gọi thế nào đều được. - Sinh linh tu luyện trong ý của Huyết Ma Kiếm chính là thiên hạ vạn tộc, phàm là sinh linh cần duy trì nòi giống nói chung, phân biệt với những sinh linh giống như nó (kiếm, đao, núi, sông, biển các kiểu)vốn là không phải là sinh linh nhưng lại đản sinh linh trí, tự mình tiến hóa.


- Ngươi..ngươi là ai? Tại sao nghe thấy âm thanh mà lại không thấy người??


- Ta đang ở trước mặt ngươi, giới thiệu một chút. Ta lúc đản sinh được mệnh là Huyết Kiếm, tiến hóa lần thứ 2 gọi là Huyết Ma Kiếm, tối cao tiến hối kia liền tự mệnh mình là Kiếm. - Người thường không biết nhưng phàm là Tiên cảnh cường giả trở lên đều sẽ có 1 quy tắc ngầm để vinh danh và thể hiện danh vọng, thực lực với thiên địa, đó là đưa tên mình trở về còn 1 chữ, đại biểu mình chính là chí cường giả trong lĩnh vực của bọn họ, sánh ngang với trời đất, có câu thiên địa đại đạo chí giả. Huyết Ma Kiếm lúc cùng vị nô lệ kia xông cấm đảo thực lực đã rất kinh khủng, tự mệnh mình là Kiếm, tức tam thiên giới đệ nhất kiếm, không có thanh kiếm nào trên đời có thể so với nó.


- Ngươi..ngươi là thanh đại kiếm kia?


- Chúc mừng ngươi đoán đúng.


- Ngươi mau thả ta rời khỏi đây đi, ta sợ..


- Vậy được! Nghe lời ta, trở thành ta chủ nhân, ta cho ngươi vô tận sức mạnh, vô tận phú quý, vô tận sinh mệnh.


- Ta không cần! Mau thả ta ra ngoài đi. - Nghe thanh kiếm nói, Mỹ Hương cũng có vẻ thèm, sống ở thế giới này cũng được vài năm rồi nên nàng rõ ràng, sức mạnh đồng nghĩa với tiền bạc ở Trái Đất, càng mạnh thì địa vị càng cao, ai mà không thích, đã vậy còn vô tận sinh mệnh nữa chứ, nàng thậm chí nghe nói Thanh Hoa Thiên lão tổ đã sống được hàng tỷ năm cơ, nàng thậm chỉ không thể tượng tượng được người mà sống từng đấy năm sẽ biến thành hình dáng gì.. Nhưng nghỉ tới Lam Vũ, nghỉ tới nơi này mình cô độc không một người bạn, lại tàn khốc như vậy một thế giới, nàng lắc đầu.


- Ngươi thật sự không cần sao??


- Không..không cần! Ta chỉ mong một cuộc sống yên bình bên người thân của mình thôi!


- Haha, tiểu cô nương, ngươi biết cái gì là yên bình chăng? Yên bình là gì? Nói ta nghe một thoáng. - Giống như nghe được một chuyện cười rất hài, âm thanh kia lại vang ra tiếng cười.


- Yên bình là bình thản ngày qua ngày, có chút cực khổ cũng được, không phải tham gia tranh dành chém giết với ai, yên bình đối với ta chỉ vậy được rồi. - Vừa rồi theo đoạn hình ảnh ký ức, nàng thấy rõ ràng theo thanh kiếm này lăn lộn đều phải ngày ngày ra ngoài chém giết, có người ngàn năm không được nằm nghỉ 1 giấc, quá mệt mỏi.


- Haha, ngươi muốn yên bình? Ai cho ngươi yên bình? Hôm nay cừu nhân của ngươi, tức Hoa gia cùng Giang gia phái một cái Huyết Đằng tới giết ngươi, giết không được, ngày mai bọn hắn phái tới một cái Hỏa Đằng, lại không được, ngày kia tới cái Kim Đằng, Thủy Đằng các loại, ngươi đào đâu ra yên bình. Ngươi nghĩ tên nào cũng sẽ ngu ngốc bệnh hoạn thích nói nhiều như Huyết Đằng này ư? Sống còn chưa chắc sống qua ngày mai, ngươi lấy đâu ra yên bình, còn người thân của ngươi, theo ký ức của Huyết Đằng, Hoa gia còn chưa tra ra cái gì, nếu không xuất hiện 1 liền giết 1, yên bình ở đâu ra?


- Nhưng.., không cần! Ngươi ta yêu sẽ đến cứu ta. - Nàng không phải kẻ ngu, cũng nghe ra đạo lý trong đó, nhưng bản tâm nàng không muốn nhận, không muốn tin.


- Haha, người ngươi yêu? Trong ký ức Huyết Đằng đọc được bản chi tiết lai lịch của ngươi thì ngươi đến từ 1 tiểu thế giới nho nhỏ, mà lại còn là trong 1 tiểu hành tinh nhỏ trong thế giới nhỏ đó. Người ngươi yêu chắc cũng trong đó, một phàm nhân trong tiểu thế giới, đừng nói cứu ngươi, liền bảo hắn đến đánh nhau với 1 hài tử 7 tuổi ở Siêu cấp thế giới này cũng đánh không lại, làm sao mà cứu? Chỉ có đi theo ta, ngươi tuy rằng phụ ngươi tâm niệm, biến thành tồn tại hắc ám trong định nghĩa của ngươi. Nhưng.. hà hà, ngươi được sống tiếp, ngươi được địa vị, ngươi có thể bảo vệ thân nhân của mình, ngươi sẽ gặp được người ngươi muốn gặp, làm việc ngươi muốn làm. Thử hỏi lúc ngươi trở thành thiên hạ đệ nhất, ngươi muốn yên bình, ai dám không cho, ai dám chọc ngươi? Đó mới chính là định nghĩa của yên bình, kẻ yếu làm sao được quyền lựa chọn cuộc sống của mình, người nghèo vĩnh viễn phải vì cuộc sống mà bôn ba, chỉ có kẻ giàu thật sự mới có khả năng tận hưởng cuộc sống.


Từng từ từng từ mê hoặc thuyết của Ma Kiếm găm sâu vào tâm chí Mỹ Hương, lý trí của nàng còn thanh tỉnh, đây chính là chỗ cao minh của Huyết Ma Kiếm, để ngươi bị mê hoặc trong lúc thanh tỉnh nhất mới là hiêu quả nhất. Tâm linh trong sáng của nàng hoàn toàn bị phơi nhiễm, đúng rồi nha, ta vì sao còn ngu muội như vậy, chỉ cần sống tiếp mới được quyền nói tới hi vọng, chết rồi thì cái gì cũng thành không, thế gian này ra sao ruốc cuộc có liên quan gì tới ta? Bọn họ chưa từng đối xử tốt với ta, hư tình giả ý bên ngoài nhưng chưa từng có sự tôn trọng nào cả, bọn họ còn nhốt cha mẹ ta ở đâu đó, ta còn không biết, bọn họ hứa là khi ta luyện thành công pháp kia sẽ cho ta gặp cha mẹ, ta lúc đó sẽ là người có quyền lực trong tông môn, thích đi đâu thì đi không cần tuân lệnh tông môn, nhưng lời bọn họ nói ta lại tin sao? Không, ta chưa bao giờ tin, bọn họ sao có thể thả một công cụ để điều khiển ta ra, lợi ích bọn họ sẽ mất, bọn họ sẽ không, nhưng lúc đó vì ta quá yếu, ta như phàm nhân gặp thần tiên, không muốn tin cũng phải tin... Chỉ cần ta làm chủ được bản thân mình, làm chủ được số mệnh đó đúng mới thật là bình yên. Trong tim nàng bỗng dưng khắc lên 1 chân lý: "Kẻ yếu chết không người thương tiếc, kẻ mạnh lại được thế gian kính ngưỡng, dù là chết đi hàng vạn năm vẫn vậy, ta không cần dương danh, không cần được người khác kính ngưỡng, ta chỉ muốn được yên bình, nhưng muốn được yên bình.. ta phải xin lỗi thế gian rồi". Nàng nhớ tới 1 câu nói của Tào Tháo trong Tam Quốc Diễn Nghĩa :"Thà ta phụ người thiên hạ chứ không để người thiên hạ phụ ta"...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước