LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Hỉ khí tung bay

Dịch: Lưu Kim Bưu

Biên: Vong Mạng

Hiện tại, hành lý của Kế Duyên đã nhiều hơn trước đó một chút, có một bao vải xám để quần áo bọc lấy một bản bí tịch võ công tuyệt thế đủ để người giang hồ tranh cướp đến đầu rơi máu chảy, một chiếc ô giấy dầu vẫn kẹp dưới nách. Về phần Thanh Đằng Kiếm, hắn đã hi sinh một bộ áo lót trong bao, dùng vải áo quấn quanh kiếm, đeo chéo sau lưng. Còn hộp gỗ lim to cỡ hộp giày thì hắn không tiện cất vào bao, chỉ có thể cầm ở trên tay.

Trước đó, Kế Duyên mặc dù cũng vừa đi vừa nghỉ, nhưng cuối cùng thì trong lòng hắn vẫn nhớ kỹ về di bảo của Tả đại hiệp, vì vậy phần “đi” vẫn nhiều hơn chút. Bây giờ, Kế Duyên đã có được bí tịch lẫn bảo kiếm, cho nên hắn càng thả lỏng, cảm giác hài lòng như khi làm xong vội bài tập nghỉ hè vào những ngày nghỉ cuối cùng thời tiểu học.

Nhìn vào Kiếm Ý Thiếp, hắn biết được nguyên quán của Tả Ly ở Nghi châu Quân Thiên Phủ, y lớn lên trong phủ thành Quân Thiên Phủ.

Tục ngữ nói nghèo văn giàu võ, lý do khiến Tả Ly có thể tự do tiếp xúc võ đạo, đồng thời giúp y có thành tựu phi phàm, ngoài việc bản thân Tả Ly đúng là kỳ tài ngút trời, Tả gia chắc chắn cũng là gia đình giàu có.

Nói cách khác, Tả Cuồng Đồ có lẽ vẫn còn chút danh tiếng ở Quân Thiên Phủ đấy. Cũng không biết Tả gia hiện giờ thế nào, sau khi Tả Ly ẩn cư và chết đi, hẳn sẽ có một đoạn thời gian Tả gia bị khách giang hồ quấy rầy đến chịu không nổi.

Đi trên quan đạo, Kế Duyên luôn duy trì cách đi nhìn như chậm rãi nhưng thực ra khoảng cách giữa các bước lại cực lớn, mà chân hắn cũng không bước cao. Để có thể bước đi tự nhiên như Kế Duyên, chẳng những cần trình độ võ nghệ cực cao, càng cần phải lĩnh hội được Du Long chi ý. Nếu có người đứng ngoài nhìn, sự đối lập giữa bước chậm/tiến nhanh này có thể sẽ gây ra một loại ảo giác như súc địa thành thốn(*).

(*) biến khoảng cách rất dài thành rất ngắn, có thể đi đến trong nháy mắt.

Kế Duyên đi mải miết từ đêm đến sáng, hắn ngắm bình minh, tắm nắng chiều, Ải Đỗ sơn đã sớm bị hắn bỏ xa phía sau.

Sau khi đi lâu như vậy, lúc này hắn rốt cục cũng nghe được tiếng người ở đằng xa, có lẽ là một nhóm người đi đường khác.

Kế Duyên khẽ thở phào, hẳn là sắp đến khu vực đông dân ở gần quan đạo. Hắn liền bước chậm lại, chỉ dùng tốc độ nhanh hơn người thường một chút để đuổi theo nhóm người kia.

Đằng xa, có bốn người đang vừa đi vừa nói, qua cuộc đối thoại của bọn họ, có lẽ họ là người của thôn nào đó gần đây, hình như họ đang muốn đi tham dự một tiệc cưới.

"Nghe đồn, lần này trong trang giết hai con dê và một con lợn đấy, đảm bảo ăn no thịt!"

"Đừng nói nữa, đừng nói nữa, ngươi nói đến mức nước bọt ta sắp tuôn ra rồi!"

Nghe người trước nói, người bên cạnh nuốt nước miếng, cũng chỉ có mâm cỗ cưới lớn như này mới có thể thoải mái ăn uống.

"Tiểu tử Triệu Đông Mộc kia cũng có phúc khí quá, cưới được tiểu Liên ở thôn bên cạnh, cô gái kia làm việc đồng áng quả thực ngang sức đàn ông!"

"Đúng đấy, bao nhiêu người đến mai mồi đều thất bại, lại tiện nghi hắn!"

Người xung quanh hùa theo một hồi.

"Đi nhanh chút, đi nhanh chút, mặt trời cũng xuống núi rồi. Chúng ta mau mau đi về, không lão Triệu thúc lại sốt ruột!"

"Ừm, lát nữa là bắt đầu ăn rồi, rượu mà không đủ thì Triệu thúc ắt sẽ trách tội chúng ta!"

"Khà khà, yên tâm, vẫn kịp, tí nữa bốn người chúng ta còn có thể lĩnh thưởng thêm cái hồng bao đấy."

"Ha ha ha, ta chỉ muốn ăn, Triệu thúc thưởng cũng chỉ thưởng hai ngươi!"

"Ha ha ha ha, ta cũng thế!"

...

Bốn người vừa đi vừa nói chuyện, qua mức độ thở dốc và tiếng bước chân nặng nề, chắc hẳn là họ đang khiêng vật nặng.

Kế Duyên hơi tiến đến gần, lúc này hắn mới nhìn thấy lờ mờ, hình như là bốn người chia thành hai nhóm, mỗi nhóm khiêng một cái vò. Qua cuộc đối thoại lúc trước, Kế Duyên đoán có lẽ đó là vò đựng rượu.

Tiệc cưới sao, có nên ăn chùa một bữa không nhỉ? Dù sao mình cũng không phải là không đưa hồng bao mà!

Nghĩ tới đây, Kế Duyên liền bước nhanh hơn, đồng thời cũng la to về phía trước.

"Mấy vị tiểu ca đằng trước!!! đi chậm lại chút đi!!!"

Sau khi nghe thấy tiếng la to vọng lại từ đằng xa, bốn người khiêng rượu đều vô thức mà bước chậm lại, quay đầu nhìn. Bọn họ nhìn thấy một người mặc trường bào ống rộng - trông giống một vị tiên sinh nhã nhặn - đang đuổi theo phía sau, người này một tay kẹp dù, một tay cầm hộp gỗ.

Kế Duyên hình như có chút hổn hển, trên mặt hắn chảy ra vài giọt mồ hôi.

"Mấy vị tiểu ca, tại hạ đã đi thật lâu mà chẳng thấy thôn làng hay khách điếm nào, ta gần như muốn gặp người đến sốt cả ruột rồi. Nếu đi thêm hai canh giờ nữa thì trời sẽ tối mất, ta vừa đi đường vừa lo lắng cực kỳ!"

"Âyyy, đại tiên sinh, ngươi đến từ nơi nào vậy?"

Bốn người đi chậm lại để Kế Duyên tiện theo kịp, nhưng họ cũng không dừng lại.

"Tại hạ đi từ Vĩnh Thái huyện, dự định đến Quân Thiên Phủ."

"Ồ! Đường đi và chỗ muốn đi đều rất xa đấy. Đại tiên sinh, ngươi cũng can đảm lắm!"

Kế Duyên chỉ cười cười.

"Đúng đấy, mà mấy vị là thôn nhân ở gần đây sao, liệu có thể cho ta uống nhờ miếng nước, ngủ nhờ một đêm được không. À, ta sẽ trả tiền ở!"

Nói đến mức này, mấy thôn nhân trẻ tuổi tất nhiên là mời Kế Duyên đến Triệu gia trang.

"Đại tiên sinh, nếu ngươi không chê thì hãy đi theo chúng ta đến Triệu gia trang đi, trong trang còn đang bày tiệc cưới đấy. Nhìn ngươi giống người có học, Triệu thúc chắc chắn sẽ muốn ngươi dự tiệc cùng.""Đúng đó đại tiên sinh, nhưng mà ngươi phải theo sát nhé, chúng ta đang quay về gấp đấy. Bởi rượu của nhà Triệu thúc không đủ lắm, cho nên lão đang chờ hai vò rượu lớn này."

"Được được, tại hạ vẫn có tự tin vào cách đi của mình đấy, mấy vị tiểu ca cứ tiến lên, ta chắc chắn sẽ không tụt lại!"

Kế Duyên cười cười, bước nhanh mấy bước, hơi tiến lại gần bốn người. Hắn có chút kỳ vọng xem nơi thôn quê vùng biên này có món ăn đặc sắc gì, tiện thể cũng tán gẫu tăng thân mật với mấy thanh niên này.

"Sao mấy vị không dùng xe bò chẳng hạn, khiêng như vậy không mệt ư?"

"Than ôi, chúng ta đi theo đường núi, qua thị trấn bên kia núi Khôi Mạo để mua rượu. Xe bò bất tiện, người khiêng vẫn nhanh hơn!"

"Ồ, thế thì phải đi không ít nhỉ?"

"Đúng vậy, đi cả buổi đó!"

Mấy người trẻ tuổi cũng là người khéo nói, sau khi xác nhận Kế Duyên là một vị tiên sinh có học, biết đọc biết viết hơn nữa lại đi qua nơi xa xôi như Kê châu, thì bọn họ càng vui vẻ, nói thẳng rằng "Triệu thúc nhất định sẽ mời tiên sinh uống rượu hỉ đấy".

Mấy người vừa đi vừa nói chuyện, cộng thêm khả năng ăn nói của Kế Duyên, sau một lúc hắn đã khá thân quen với bọn họ.

Sự hoang vu dọc đường đang giảm dần, đồng ruộng mương máng càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng dày đặc.

Từ quan đạo rẽ sang một con đường nhỏ khác, lại đi hơn 15 phút, Triệu gia trang đã ẩn hiện phía trước. Đằng xa, một nam tử trung niên đang nhìn ngó dọc đường, sau khi trông thấy bốn người trở về, ông ta liền chạy vội tới.

"Trời ơi, sao giờ các ngươi mới về, muộn thêm chút nữa là tiệc rượu cũng phải bắt đầu rồi!"

Tiếp đó, nam tử bỗng phát hiện sự tồn tại của Kế Duyên, liền kinh ngạc hỏi: "Vị này là?"

Kế Duyên đương nhiên nhanh chóng chắp tay.

"Tại hạ tên Kế Duyên, là một người đi đường quá cảnh tại đây, do sắc trời đã tối nên tại hạ muốn xin uống miếng nước, cũng xin ngủ nhờ một đêm!"

"Nhị bá, vị Kế tiên sinh này là người có học, tới từ Kê châu đấy!"

Một người trẻ tuổi vội vàng nhắc nhở. Nam tử trung niên nhìn qua cách ăn mặc dù nhiễm phong trần nhưng vẫn lịch sự của Kế Duyên, cũng tin thêm vài phần. Mà cho dù không phải thật, hôm nay là ngày đại hỉ của trang, y cũng không thể đuổi người.

"Ồ... Tiên sinh tới từ nơi xa như vậy, lại đúng dịp hôm nay có việc vui, tiên sinh nhất định phải vào trang uống chén rượu hỷ, đi đi đi..."

Nam tử trung niên cũng chắp tay lại với Kế Duyên, sau đó đưa tay làm động tác mời.

"Làm phiền rồi, làm phiền rồi!"

Sáu người khách khí với nhau, cùng đi về phía trang. Hiện tại, bên trong đã náo nhiệt vô cùng, tân lang tân nương đã sớm bái đường thành thân lúc giờ lành rồi.

Hơn hai mươi cái bàn được đặt trong sân nhỏ bao bởi bốn bức tường, bàn tròn bàn vuông đều có. Khắp nơi treo đèn kết hoa, chữ hỉ rợp trời, những người quê trò chuyện với nhau chờ mở tiệc, mười mấy vị thẩm thẩm thì đang rửa rau, nấu nướng, bận tối mày tối mặt. Bầu không khí sôi nổi vô cùng.

"Có khách tớiiiii."
Tiếng hô cực kì to rõ. Một lát sau, thân phận của vị tiên sinh từ xa tới này đã được chủ nhân bữa tiệc biết đến, còn đặc biệt tới thăm hỏi một tiếng, đồng thời cũng mời Kế Duyên yên tâm nhập tiệc.

Trời tuy vẫn khá sáng, nhưng thời đại này không có bóng đèn, nếu làm ở ngoài trời thì nhất định phải mở tiệc trước khi trời tối.

Do bữa tiệc còn chưa bắt đầu, Kế Duyên liền ngồi vào một cái bàn ở rìa. Mặc dù phần lớn người ở đây là thôn nhân hắn không quen biết, nhưng người ngồi cạnh hắn là một người trẻ tuổi khiêng rượu lúc nãy. Gã liên tục bắt chuyện với Kế Duyên, gã hỏi chuyện ở Kê Châu, cũng tràn ngập khát vọng đối với thế giới ngoài thôn.

Đang nói chuyện, phía nhà chính lại vọng ra một tràng cười vang, Kế Duyên nghe thấy có người đang quát: "Viết sai rồi, viết sai rồi, vì sao bên trái nhiều hơn bên phải hai chữ?"

Còn có mấy tiếng tựa như "Hồ đồ rồi, hồ đồ rồi...".

"Vừa hay có một vị đại tiên sinh từ nơi khác tới đúng không, hắn có viết được không, nhờ hắn viết giúp đi chứ?"

"Đúng vậy, đúng vậy, vị đại tiên sinh kia giống với thầy giáo trong huyện, nhất định rất có học vấn!"

"Triệu thúc hãy mau mau đi mời vị tiên sinh kia đi!"

Việc viết câu đối đám cưới trước bữa tiệc là phong tục ở đây. Trừ trường hợp thực sự không có điều kiện, thì khi kết hôn người ta cũng sẽ không bỏ bớt việc này.

Tiếng ồn ào vang lên từ bên kia, mấy người trung niên cùng một ông lão đi tới chỗ Kế Duyên. Bọn họ cười ngượng ngùng, nhưng còn chưa mở miệng, Kế Duyên đã đứng lên cười.

"Các vị muốn viết câu đối đám cưới sao? Hãy để Kế mỗ viết một bộ câu đối coi như đáp tạ rượu mừng mà Triệu công thiết đãi."

"Được vậy thì vô cùng đa tạ đại tiên sinh!"

"Đi đi đi, đi xem đại tiên sinh viết câu đối đám cưới nào!"

"Ta cũng đi xem chút!"

Lão thôn trưởng là người duy nhất biết chữ trong cả Triệu gia trang, trước kia có đại sự gì mà phải viết vài thứ thì mọi người đều nhờ đến thôn trưởng. Tuy lão thôn trưởng cũng không có nhiều chữ nghĩa lắm, nhưng ít ra viết chữ rất rõ ràng, hiện tại thì lão đã già cả mắt mờ rồi.

Kế Duyên cũng bị ảnh hưởng bởi sự chân chất nhiệt tình của người thôn quê, hắn có vẻ rất hào hứng.

Kế Duyên đến bên bàn bát tiên(**) trong nhà chính, trên bàn đã có mấy tấm giấy đỏ được cắt tốt. Có hai tấm giấy đã được viết, chữ viết cũng coi như phù hợp tiêu chuẩn, bên trái viết "Tân hôn hỉ sự đa"(Tân hồn gặp nhiều chuyện vui), bên phải viết "Tảo sinh xuất cá bàn tiểu tử"(Sớm ngày sinh ra tiểu tử mập), chữ "tiểu" kia có lẽ là do ít viết nên nhỏ hơn kha khá mấy chữ khác, thấy vậy Kế Duyên mỉm cười.

(**): Đồ nội thất truyền thống của Trung Quốc. Mặt bàn hình vuông, 4 chân, bàn có 4 cạnh, mỗi cạnh ngồi được 2 người, tổng 8 người ngồi quanh bàn (giống như Bát tiên).

"Đại tiên sinh, bút đây!"

Kế Duyên nhìn qua chú rể đầy sức sống đang đeo hoa vải đỏ, y tự mình đưa bút cho hắn. Xem qua khí tượng của y, đây là thời điểm hỉ vận lên cao.

"Chú rể hãy nhìn kỹ!"

Kế Duyên tay phải cầm bút, tay trái kéo tay áo, sau đó hắn múa bút trên hai tấm giấy đỏ đã trải phẳng, câu đối dần hiện lên.

"Bách niên ân ái song tâm kết."

"Thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên." (***)

(Trăm năm ân ái, hai lòng buộcNgàn dặm nhân duyên, một sợi ràng.)

(***): câu đối này bắt nguồn từ một câu chuyện trong tác phẩm “Tục huyền quái lục. Định hôn điếm” của Lý Phục Ngôn thời Đường.


Sau đó, Kế Duyên đi tới một tấm giấy đỏ để ngang, viết tiếp bốn chữ "Tân hôn đại hỉ".

Bút đưa thoăn thoắt, từng nét chữ cứng cáp hiện ra, còn có một luồng khí tức tinh xảo ẩn giấu dưới con mắt người thường.

Trong khi Kế Duyên viết, lão thôn trưởng đứng cạnh liền đọc lớn. Mặc dù mọi người đa số không biết chữ, nhưng họ cũng thấy được chữ viết của vị đại tiên sinh này đẹp mắt lạ thường, tuyệt đối là chữ tốt.

Mấy đứa nhỏ liên tục vỗ tay, người lớn cũng khen ngợi không ngớt.

Triệu lão đầu kia lại còn lôi kéo Kế Duyên ngồi vào bàn chủ tiệc. Dưới sự thúc giục của mọi người, bữa tiệc cuối cùng cũng bắt đầu. Những người phụ giúp việc nấu ăn cũng bắt đầu bưng đồ ăn ra ngoài.

"Mở tiệc rồi!!!"

Người tiếp tân hô to lên. Trong ánh nắng chiều đỏ rực phủ xuống, tiệc cưới chính thức bắt đầu.

Kế Duyên hơi mở to mắt, mặt tràn đầy sự vui vẻ. Hắn nhìn xung quanh tiệc rượu, từng đợt "Hỉ khí" bốc lên, sau khi dán xong câu đối thì càng lộ rõ.

Trong lòng khẽ động quân cờ nắm dưới tay áo, một tia hỉ khí sắp tiêu tan lại tụ hợp lần nữa, bay về phía quân cờ.

"Tốt tốt tốt, hỉ khí tốt!"

Thanh Đằng Kiếm luôn đeo sau lưng cũng thầm lưu chuyển.

Chương 92: Sách giấy vàng

Dịch: Lưu Kim Bưu

Biên: Cún Con

***

Sách giấy vàng (1)

Kế Duyên ngồi tại bàn chủ tiệc, hiển nhiên thức ăn được lên sớm nhất. Từng món ăn nóng hổi, hương thơm ngào ngạt được nhân viên nhà bếp cường tráng bưng lên. Khi có món ngon đều được Triệu lão đầu giới thiệu một chút với Kế Duyên.

"Đây là cá hoa nướng... Đây là cơm cuộn thịt, rất thơm... Đây là canh hầm xương dê..."

Những người ngồi bàn này gồm có chú rể, hai nhà thông gia, còn có một người quan hệ gần trưởng bối của thân nhân. Vì Kế Duyên là khách quý nên ngồi ở đây cũng không ai có ý kiến gì, mọi người đều cho rằng, vợ chồng mới cưới dính một chút "Tài hoa" của người có học vấn, mai sau hài tử hẳn sẽ có tiền đồ.

Sau màn chúc xã giao, Kế Duyên liền cúi đầu nhìn quân cờ nơi ống tay áo, màu cờ quả nhiên đã biến thành màu trắng. Nét cười hiện ra trên mặt hắn, tiệc cưới này cả khách lẫn chủ đều vui.

Uống xong chén rượu, mọi người trực tiếp động đũa bắt đầu ăn.

Tiệc cưới vùng nông thôn hẻo lánh tất nhiên không có đầu bếp nấu ăn giỏi như ở thành lớn và phủ lớn được, nhưng món ăn lại có một loại hương vị khác. Đặc biệt bầu không khí hoà hợp khi ăn, cộng thêm đây là lúc chạng vạng tối của một ngày tam phục (2), tất cả mọi người đều ăn đến mức đầu đầy mồ hôi.

Cuối cùng Kế Duyên cũng biết được tại sao rất nhiều người khoác trên cổ một tấm khăn ướt. Ở bàn xa hơn chút, có người còn cởi trần.

Chú rể đi mời rượu từng bàn, cô dâu thì đang chờ một mình trong phòng hoa chúc...

Sau khi đi một vòng lớn mời rượu, rồi lại về bàn chủ tiệc mời nhạc phụ, nhạc mẫu và trưởng bối, chú rể đã uống đến đỏ bừng cả mặt, thế mà y vẫn không quên mời rượu Kế Duyên.

"Kế tiên sinh, ngày đại hỉ, ta cảm tạ ngài đã viết tặng câu đối, những câu đối đó thật sự rất đẹp. Ta mời ngài một chén, ngài nhất định phải uống đấy!"

Lời nói của y xem như vẫn còn rõ ràng, có lẽ chưa say hẳn. Y mời rượu nốt vòng này là phải vào động phòng rồi.

Kế Duyên cũng mang theo ý cười, đặc biệt đứng lên, bưng rượu đáp lễ.

"Sớm sinh quý tử, sớm sinh quý tử!"

Uống xong chén rượu này, giữa một tràng âm thanh huyên náo, chú rể vững bước đi về phía buồng trong. Kế Duyên nhìn qua cơ thể tạm coi là rắn chắc của chú rể, hẳn là có thể khống được nàng dâu làm việc nhà nông sánh ngang đàn ông chứ.

...

Sắc trời tối dần, tiệc cưới cũng gần tàn.

Mặc dù ngày tam phục, mà nơi đây cũng không có tủ lạnh, nhưng cũng không cần lo lắng thức ăn thừa sẽ bị thiu. Bởi vì người nhà quê ăn quả thật quá dữ dội, Kế Duyên vẫn chưa thấy đĩa nào còn đồ ăn thừa đây, có mấy bàn, nước canh chan cơm cũng đã ăn hết sạch.

Ngoài nhân viên nhà bếp thu dọn ra thì từng người thân bằng hữu đều bắt đầu xoa bụng thỏa mãn, rồi ai về nhà nấy. Kế Duyên thì lại đi theo Triệu Đông Lượng, một thanh niên trong nhóm khiêng rượu, đến nhà gã tá túc.

Nhà người này ở gần đầu thôn, gã an bài cho Kế Duyên một gian phòng khách trong nông gia tiểu viện. Phòng này có giường, có ghế dựa, cũng có chăn nệm.

Cơm nước tuy đã no nê, nhưng bởi vì thời tiết nóng bức, cho dù sắc trời đã tối, người quê đa số vẫn chưa đi ngủ. Rất nhiều người đều đang hóng mát ngoài sân, bọn họ phải chờ cơn nóng trong phòng tản đi mới có thể đi ngủ được.

Kế Duyên cũng xách một cái ghế ra ngồi cạnh bức tường tiểu viện. Phía tay trái hắn, có thể trông thấy một gian phòng nhỏ kỳ lạ ở đằng xa, bên trên còn có ba điểm sáng nhỏ.

Lúc đến vẫn chưa để ý, hiện tại quan sát, nơi đó chắc là một gian miếu nhỏ. Nhìn qua kích thước ước chừng không cao quá nửa người, có lẽ đó là miếu thổ địa trong thôn.

Thời tiết thì nóng, mà Kế Duyên lại không có quạt, hắn liền dùng tay phải túm tay áo, kéo thẳng ra, sau đó quạt hai bên. Triệu Đông Lượng ở đằng kia nhìn thấy Kế Duyên đi ra ngoài, gã liền chuyển ghế sang ngồi chỗ Kế Duyên, ân cần dùng quạt hương bồ để quạt mát cho hắn.

"Kế tiên sinh, ngài vác cái gì trên lưng vậy, vì sao không để ở trong phòng, càng nhiều vải để sát người thì càng nóng a!"

Triệu Đông Lượng mặc áo ba lỗ đều đổ mồ hôi, mà vị đại tiên sinh này lại mặc trường bào ống rộng, vừa nhìn đã thấy nóng. Trên lưng hắn còn quấn một vật không biết là cây gậy hay cái gì, vậy mà vẫn chưa nổi rôm sảy á.

"A! Nó là một thanh kiếm, ta quên mất chưa tháo xuống!"

Nhưng thật ra là bởi vì dây leo bất ổn, cần phải thường xuyên tẩm bổ bằng linh khí. Trong khoảng thời gian này, Thanh Đằng Kiếm tạm thời không tiện rời người.

"Kiếm!" Ánh mắt Triệu Đông Lượng sáng lên.

"Kế tiên sinh liệu có phải là biết võ công, có thể vượt nóc băng tường. Chẳng trách ngài dám đi xa một mình như vậy!"

"Ha ha, xem như vậy đi, dù sao thì đi ra ngoài vẫn cần chút thủ đoạn phòng thân!"

Triệu Đông Lượng nghe xong càng hưng phấn hơn.

"Kế tiên sinh có thể cho ta xem qua kiếm của ngài được không. Lần trước ta lên huyện, nhìn qua một thanh trường kiếm phủ hoa trong cửa hàng, thật là dễ nhìn!"

Kế Duyên cười cười.

"Nhìn chút cũng không sao, nhưng mà ngươi có thể sẽ thất vọng đấy."

Nói xong, Kế Duyên liền cởi nút buộc, lấy Thanh Đằng Kiếm đang quấn trong bọc vải xuống, đặt trên đầu gối. Hắn cũng thu lại vải áo, để lộ thân kiếm.

Thanh Đằng Kiếm dài ba xích sáu thốn (1,2m), rộng một thốn tám phân (6cm), thẳng tắp từ mũi kiếm đến đuôi kiếm. Phần trước chuôi kiếm không có vành chắn, phần đuôi chuôi kiếm không có trang sức. Toàn bộ chuôi kiếm được quấn quanh bởi dây leo xanh biếc căng mọng, đơn giản mộc mạc. Đương nhiên, rỉ sét vẫn còn loang lổ trên thân kiếm.

"A... Thanh kiếm này của Kế tiên sinh cũng không đẹp mắt như thanh kiếm mà ta nhìn thấy trong huyện, ngay cả vỏ kiếm cũng không có, hơn nữa đã rỉ đến mức này..."

Triệu Đông Lượng rõ ràng hơi thất vọng.

"Ha ha ha ha... Đã nói ngươi sẽ thất vọng mà, có điều ngươi nói lời này lại không được hay cho lắm, ta thì không sao, nhưng nó sẽ không quá cao hứng đâu!"

Kế Duyên vừa cười nói vừa chỉ chỉ vào kiếm, tay trái hắn đặt ở trên thân kiếm, không để cho nó kêu dữ dội.

Triệu Đông Lượng lại cho rằng Kế Duyên không quá thích lời nói vừa rồi, gã gãi đầu cười hì hì, nói tiếp: "Kế tiên sinh ngài đừng để bụng a, thật ra kiếm của ngài cũng rất đẹp mắt!"

Kế Duyên cười cười im lặng, ngẩng đầu nhìn qua bầu trời đầy sao.

"Kế tiên sinh hãy kể qua cho ta về chuyện bên ngoài đi chứ, còn có giang hồ võ lâm kia, liệu có phải rất hay, rất đặc sắc đúng không?"

"Ừm... Có lẽ vậy, nhưng chưa chắc đã hay bằng nơi đây!"

Cuộc nói chuyện này câu được câu mất, đại đa số là Triệu Đông Lượng hỏi, Kế Duyên lựa chọn mà trả lời. Hắn kể các câu chuyện mà như đang giảng về thần thoại xưa, hắn kể qua chuyện cá trắm đen lớn cứu người ở sông Xuân Mộc, đề cập tới chuyện lão quy cầu tửu ở bên ngoài Xuân Huệ Phủ, cũng đề cập tới việc lão Long rải mưa, bảo đảm một phương mưa thuận gió hoà. Triệu Đông Lượng lắng nghe chăm chú như một đứa bé.
Sau hơn nửa canh giờ, người quê ngồi hóng mát đa số cũng lục tục xách ghế về phòng. Triệu Đông Lượng tuy vẫn muốn trò chuyện với Kế Duyên, nhưng nghĩ đến mai còn phải đi làm nông, gã cũng liền đi ngủ. Ngoài sân giờ chỉ còn mỗi một mình Kế Duyên.

Sương mù hiện lên trong miếu thổ địa đằng xa, một lão nhân lưng còng đi về bên này, lão đến gần cách hai trượng liền chắp tay với Kế Duyên.

"Khó được tiên trưởng quang lâm nơi đây, thổ địa nho nhỏ đặc biệt tới thăm hỏi!"

"Không dám nhận, không dám nhận! Còn phải đa tạ người dân đáng quý chứa chấp ta, cũng xin một chén rượu hỉ đây."

Kế Duyên vội vàng đứng lên, chắp tay đáp lễ. Hắn thấy miếu thổ địa kia hương hỏa không thịnh, còn tưởng đây là miếu rỗng, thậm chí không được tính là dâm từ(4), không ngờ rằng nơi này lại có chính thần, bất quá Sơn Thủy Thần Linh giỏi nhất là ẩn nấp, hắn không phát hiện ra cũng bình thường. Nhưng lão nhân này lại không giống như là thực tu, mà càng giống như là quỷ tu thành thần.

Lão giả nhìn qua Thanh Đằng Kiếm đặt trên đầu gối Kế Duyên, cẩn thận dịch sang bên một chút.

"Không biết quê quán tiên sinh ở đâu nhỉ?"

"Không có quê quán, ta đi khắp nơi. Còn Thổ Địa Công có lẽ là người địa phương đúng không?"

Lão giả ngồi xuống cái cối xay ở ngay bên cạnh, gật đầu trả lời.

"Đúng vậy, lão hủ khi còn sống chính là người của Triệu gia trang này. Cũng không biết từ khi nào ta lại được coi là thổ địa, được mọi người cung phụng, đã sắp được ba trăm năm rồi đấy. Chỗ quản lý của ta cũng là phụ cận Triệu gia trang, người chết trong thôn nếu có âm đức đảm bảo hồn phách không tiêu tan, ta thỉnh thoảng cũng đi câu hồn, dẫn họ tiến về Âm Ti."

Ba trăm năm? Lâu như vậy!

Nhưng có lẽ là do phải nhận hạn chế từ khu vực quản lý, đã qua nhiều năm như vậy, mặc dù lão nhân trở thành chính thần, song cũng không có nhiều hương hỏa và pháp lực.

"Không biết lần này Thổ Địa Công hiện thân để làm gì vậy?"

Lão thổ địa này cũng thú vị, trực tiếp trả lời thản nhiên.

"Người tu tiên rất hiếm gặp, ta liền ra ngoài nhìn chút!"

Kế Duyên không nhịn được cười, hoá ra mình đã thành ‘Tây Dương Kính’(3) rồi.

"Việc ấy chắc chắn sẽ khiến Thổ Địa Công thất vọng rồi, ta chẳng qua là một người tu hành nhỏ bé, không phải tiên trưởng mà ngươi nghĩ đến."

"Tiên sinh quá khiêm tốn rồi, ngài còn tốt hơn nhiều so với suy nghĩ của lão hủ!"

Lời nói có phần khen tặng, nhưng Thổ Địa Công nói ra coi như cũng thật lòng. Nói xong câu này, lão giả hơi do dự, song lão vẫn lấy ra từ trong ngực một tập giấy vàng cổ quái chồng lên nhau.

"Chẳng hay tiên sinh có thể xem giúp lão hủ mấy chữ phía trên, trên này ắt hẳn có chữ viết, chỉ là lão hủ pháp lực nông cạn, không thấy được!"

Xem ra lão giả này không chỉ là hiếu kỳ người tu tiên, mà vẫn có việc khác đấy. Kế Duyên cũng không cự tuyệt, chính là thử một chút thôi mà.

"Được, ta đến xem!"

Kế Duyên mở ra giấy vàng hắn vừa nhận được từ Thổ Địa Công, hắn nhìn chăm chú, trên giấy hiện ra nét bút.

« Chính Đức Bảo Công Lục »

"Lại là Thiên Lục ghi thành sách!"

(1) Giấy vàng: là giấy để vẽ bùa chú, phù lục

(2)Tam phục: chỉ thời kì nóng nhất trong năm. Gồm sơ phục: 10 ngày, tính từ canh thứ ba sau Hạ Chí; trung phục: 20 ngày, tính từ canh thứ tư sau Hạ Chí; mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất sau Lập Thu. “Phục” chỉ “Phục tà”, tức là “Thử(nóng) tà” trong “Lục tà”.

(3) Tây Dương Kính: Một loại đồ chơi phương Tây du nhập vào Trung Quốc: ý chỉ vật mới lạ hoặc không tưởng được.

(4)Dâm từ: loại đền miếu không được tán thành chính thức, do dân gian thành lập bừa bãi, mang tính mê tín nặng.

Chương 93: Rốt cuộc quân cờ sinh ra do đâu

Biên Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

***

Mặc dù thiên lục thư khá khó hiểu nhưng cũng không đến mức trân quý, chỉ là nó thật sự hiếm thấy. Kế Duyên suy đoán mặc dù thiên lục thư không đòi hỏi nhiều về chất liệu nhưng lại yêu cầu cao đối với người đọc. Hơn nữa, độ khó của thư sách càng cao lại càng phiền phức.

Tu vi của vị Thổ Địa Công này chắc chắn không cao, có lẽ lão cũng không đủ trình độ để hiểu được huyền cơ bên trong, và còn thiếu một chút nữa mới được xem là người có duyên với sách này.

Kế Duyên vừa nói sách này là thiên lục thư, Thổ Địa Công liền có chút kích động.

“Tiên sinh, đây có phải bảo vật không ạ?

“Thiên lục thư này chẳng qua là một phương thức ghi lại nội dung bằng văn tự, bản thân nó chưa chắc đã quý hiếm đâu, còn cần xem qua nội dung nữa. Trên sách giấy vàng của Thổ Địa Công có viết << Chính Đức Bảo Công Lục>>.”

Hắn chỉ vào quyển sách, rồi giải thích một câu cho Thổ Địa Công. Sau đó, hắn nhìn lướt qua đoạn mở đầu, lại nói thêm vài câu.

“Dường như lục thư này liên quan đến Thần Đạo và việc câu thông địa mạch trong tu hành. Đoạn giới thiệu có nhắc một chút đến Thần Đạo ấn chứng (*), khúc sau ta chưa đọc kỹ.”

Một phần, Kế Duyên không hiểu nhiều và cũng không có hứng thú với những đồ vật liên quan đến Thần Đạo. Hơn nữa, dù sao đây cũng là sách của Thổ Địa Công và lão đang hỏi ý kiến, cho nên hắn nhìn nội dung phần sau cũng không hay.

"Tiên sinh!"

Lão thổ địa vội vàng nhảy từ cối xay đá xuống, cung kính chắp tay với Kế Duyên.

“Kính xin tiên sinh đọc giúp lão hủ nội dung trong sách một lần. Lão hủ giữ sách này hơn một trăm năm, xé không đứt, đập không vỡ, nước lửa không thể đến gần, cũng không thu nạp linh khí và hương hỏa. Lão hủ đã mời Thành Hoàng đại nhân ở huyện nhìn qua, nhưng cũng không có kết quả. Mong tiên sinh chỉ bảo cho ta!”

“Hả? Thành Hoàng của huyện cũng nhìn không ra sao?”

Kế Duyên kinh ngạc hỏi một câu.

“Lão hủ tuyệt không dám nói ngoa. Thật ra, lúc trước Thành Hoàng đại nhân từng nói sách giấy vàng này không phải thiên lục thư. Nếu tiên sinh có thể đọc được chữ trên đó, mong tiên sinh chỉ dạy cho ta!”

“Thổ Địa Công, trước tiên ngươi đừng hành lễ nữa, để ta suy nghĩ một chút!”

Kế Duyên nâng lão đứng dậy, nhíu mày nhìn cuốn sách không có bìa, chỉ có một xấp giấy màu vàng này.

Mặc dù thiên lục thư khó đọc, nhưng với đạo hạnh vốn có của Thành Hoàng, chỉ cần trong lòng Thành Hoàng không có tạp niệm, cẩn thận quan sát, nhất định có thể nhìn thấy chữ viết. Đây không phải suy đoán mà là khẳng định.

Dù cho Thành Hoàng có thực lực cao hay thấp, pháp lực mạnh hay yếu thì thần vị của Thành Hoàng vẫn còn bày ra đấy.

Nói cách khác, có lẽ đây không phải thiên lục thư bình thường, hoặc cần một điều kiện gì khác sao?

Tất nhiên, điều kiện này phải loại trừ bản thân hắn ra. Dù sao, ánh mắt hắn thật sự đặc biệt, vì vậy, nguyên nhân có khả năng lớn nhất có lẽ sẽ tìm được ở trong sách.

“Thổ Địa Công, để Kế mỗ đọc qua nội dung trên sách giấy vàng này trước đã.”

“Được, được, mời tiên sinh xem kỹ chút!”

Lão chỉ mong Kế Duyên xem hết ngay lập tức, sau đó kể lại cho lão, nếu có thể lấy bút ghi lại một phần càng tốt.

Lúc này, Kế Duyên đã dồn sự chú ý lên cuốn sách, mở một phần xấp giấy ra. Phần này dài rộng gần bằng một tờ báo của đời sau.
Kế Duyên càng đọc càng nhăn mày. Nội dung trên cuốn sách này chẳng khác biệt gì nhiều so với mấy cuốn thiên lục thư khác. Nhưng đọc kỹ phần sau, hắn phát hiện ra cách hành văn của nhiều đoạn không trôi chảy, giống như sách này được viết bởi một người học thức không cao vậy. Nhưng đối với một cuốn thiên lục thư huyền diệu thì khả năng này rất nhỏ.

‘Giống như cứ cách một đoạn lại có một từ không liên quan gì cả?’

Thổ Địa Công không dám lên tiếng, cẩn thận đứng một bên. Vốn dĩ hai mắt của vị cao nhân thần bí này nửa khép nửa mở, giờ đây đã dần dần trợn to, khiến cho lão có thể nhìn rõ ánh mắt màu trắng xám, tĩnh lặng như giếng nước của hắn.

Trong mắt Kế Duyên, sách giấy vàng trên tay đang phát sinh biến hóa. Nguyên bản những từ ngữ khó hiểu đang xen lẫn trong mỗi đoạn lại có dòng khí lưu chuyển thành từng vòng tròn tuần hoàn bao trùm trang giấy, tạo nên một bức họa mơ hồ.

Hơn nữa, màu sắc không ngừng thay đổi. Dựa vào thứ tự phân biệt hiện ra màu bạch kim, hắc thủy, thanh mộc, hồng hỏa, hoàng thổ, và cuối cùng hóa thành hai màu đen trắng đơn giản nhất. Trong mắt hắn, giấy vàng đã bị màu trắng bao phủ hoàn toàn, còn màu đen ở trung tâm tạo thành một chữ to.

“Sắc…” (**)

Kế Duyên đọc lên theo bản năng, trong lòng không khỏi rùng mình.

Một tiếng “Ầm…” vang lên, có tia thần quang yêu ớt hiện ra. Vào lúc này, trên toàn bộ trang giấy vàng đang được mở rộng, xuất hiện nhiều chỗ cháy đen. Tất cả những chữ cái khó hiểu kia đều biến mất, chỉ còn lại nguyên văn của “Chính Đức Bảo Công Lục”.

"Ách..."

Lúc này hắn thực xấu hổ, trên lưng mồ hôi chảy ròng, có phải hắn đã làm hỏng sách giấy vàng này không?

Thổ Địa Công đứng một bên cũng trợn mắt há mồm nhìn qua trang sách trân quý kia. Chỉ là lão còn chưa kịp tức giận hay làm ra phản ứng gì khác thì bỗng nhiên lão nhìn thấy trên sách rõ ràng đã hiện ra chữ viết. Hơn nữa, lão cảm nhận được một dòng khí tương thông với lục thư này, nhìn qua liền biết nội dung hoàn chỉnh, không tổn hao chút nào.

“Chính Đức Bảo Công Lục! Ta đã xem được rồi! Ta đã xem được rồi! Đa tạ công ơn phá giải của tiên sinh, đa tạ công ơn phá giải của tiên sinh~~~!”

Thổ Địa Công liên tục chắp tay thi lễ, khom lưng lia lịa rất khoa trương, khiến Kế Duyên lúng túng một hồi. Nhìn thấy lão thổ địa không ngừng vái lạy, có thể thấy được sự kích động của Thổ Địa Công lớn như thế nào.

Kế Duyên kịp phản ứng, vội đưa tay nâng lão đứng dậy, vừa nói vừa trả lại sách giấy vàng.

“Thổ Địa Công đừng thi lễ hoài như vậy, có thể nhìn thấy cũng là duyên pháp của ngươi. Chỉ là tại hạ đã làm cho thiên lục thư có mấy vết cháy rồi.”
“Không sao cả, không sao cả. Tiên sinh có pháp lực thông thiên, phá vỡ cấm chế cũng không làm hư hại văn tự cơ bản. Lão hủ vô cùng cảm kích!”

Lão kích động tiếp nhận sách giấy vàng bằng cả hai tay, không ngừng đọc qua nội dung trên sách.

Hắn tự nhiên biết mấy chỗ cháy xém kia không liên quan đến chính văn. Hơn nữa, dường như dưới tác động của dòng khí, Thổ Địa Công cũng có thể nhìn thấy thiên lục thư, chắc là lão thực sự có duyên với sách giấy vàng này.

‘Chỉ là,… E rằng cái vừa rồi không chỉ hạn chế đối với sách giấy vàng này!’

Nghĩ như vậy, trong lòng Kế Duyên khẽ động, muốn nhìn xem một chút. Hắn liền phát hiện ý cảnh trong lòng lại có biến hóa kinh người. Đồng thời, một loại thần giao cách cảm càng bí ẩn hơn xuất hiện, làm cho chính hắn trở thành một cái gì đó rất khó lường.

Thổ Địa Công đã đọc được mấy trăm chữ. Chỉ có mấy chữ nhưng lão đã biết được nội dung quả thực rất phi phàm. Vốn dĩ lão là thân thể của quỷ, sau khi chết được hương nhân cung phụng nhiều năm trở thành thổ địa, chuyện tu luyện tinh tiến của bản thân lão không giống với những Sơn Thủy thần linh thực tu ở những nơi non xanh nước biếc. Mà Triệu gia trang cũng lớn, nên hương hỏa của hương nhân tế tự cũng miễn cưỡng giúp lão duy trì thần vị, còn chuyện đạt được thành tựu trong tu hành về cơ bản đã hết hi vọng rồi.

Nhưng từ quyển sách Chính Đức Bảo Công Lục này, lão có thể lĩnh hội một tia biến hóa quỷ thể tu thần sang hướng Sơn Thủy thần linh thực tu. Đây là chân chính thay đổi về chất, khiến cho một thổ địa nho nhỏ như lão tìm thấy cơ hội truy tìm đại đạo.

Mặc dù Thổ Địa Công chưa thấy qua nhiều việc trên đời, nhưng lão biết đây không phải chuyện đùa. Lão hiểu rõ vận khí của bản thân cực kỳ tốt, gặp được cao nhân nguyện ý giúp đỡ, nếu đổi thành một người khác của Tiên Phủ thì tình huống lúc đó còn khó nói lắm.

“Thổ Địa Công, Kế mỗ mạo muội hỏi chút, ngươi lấy được sách này từ đâu?”

Nghe thấy cao nhân đột nhiên đặt câu hỏi, Thổ Địa Công vội kiềm chế xúc động muốn học tập của mình, cất kỹ sách giấy vàng. Sau đó, lão mới trịnh trọng trả lời câu hỏi của Kế Duyên.

“Bẩm tiên sinh, thực không dám giấu, lão hủ đào được vật ấy ở đồng ruộng. Lúc ấy, nó dính đầy bùn đất, trang giấy cũng quý giá, vì vậy lão liền mang về nhà. Sau đó, lão để đâu quên mất, tìm không thấy nên cũng không để ý. Nhiều năm sau, sau khi lão hủ chết, trở thành thổ địa, sách giấy vàng này lại xuất hiện ở trong miếu. Lão hủ mới ý thức được đây là vật bất phàm.”

“Xem ra ngươi thật sự có duyên với vật này. Thật ra cấm chế này cũng có chút ý tứ, nếu ngươi tự mình phá giải thì ý nghĩa phi phàm, lúc này ngược lại tiện nghi cho ta rồi…”

Kế Duyên không tiện nói rõ, nhưng ngoài mặt vẫn nói lời tốt đẹp.

“Lão hủ thỏa mãn rồi, đã thỏa mãn rồi. Nếu không được tiên sinh trợ giúp, bao nhiêu năm nữa, lão hủ vẫn chỉ có thể nhìn sách này ôm nỗi khổ tâm mà thôi!”

Thổ Địa Công tự nhiên nghĩ rằng Kế Duyên đang nói khiêm tốn, nếu như thật sự có chỗ tốt gì thì đối với cao nhân cũng chỉ là “có ý tứ” thôi, chủ chốt vẫn là pháp quyết trên giấy.

Hắn cũng không nói thêm nữa. Thổ Địa Công có được sách này, chính là vật bất phàm đối với thổ địa quỷ tu. Nếu có nhiều cơ duyên hơn nữa, e rằng thổ địa cũng không chịu nổi đâu!

Không hiểu vì sao nhưng cho dù bản thân có ý nghĩ này, hắn vẫn hết sức trịnh trọng khuyên bảo lão thổ địa.

“Thổ Địa Công, lai lịch của sách này không thể coi thường. Về sau, đừng tùy tiện lấy ra cho người khác xem. Sau này, nếu ngươi có thành tựu cũng đừng quên mất bản tâm ban đầu của một thổ địa. Kế mỗ cũng không muốn vì hành động của ta hôm nay, ngày nào đó ta và ngươi lại phải gánh chịu một số hậu quả có thể tránh được.”

Lão thổ địa nghe ngữ khí nói chuyện của Kế Duyên, cũng biết phân biệt nặng nhẹ. Thậm chí, lão cảm nhận được áp lực không nhỏ. Tuy tiên sinh không nói rõ nhưng dường như lưu lại ý tứ ‘hôm nay ta giúp ngươi, nếu ngươi dám làm loạn, ta sẽ đích thân ra tay…’ vậy.

“Thổ địa Triệu gia trang Triệu Đức, tuân theo lời dạy bảo của tiên sinh.”

Lão thổ địa không dám chậm trễ, lại trịnh trọng chắp tay, chỉ là lần này động tác chậm chạp, thật lâu vẫn chưa đứng dậy. Kế Duyên cũng chỉ có thể chắp tay đáp lễ.

Vào lúc hai người đang thi lễ với nhau, một quân cờ hư ảo hiện lên. Nhưng quân cờ này lại không xuất hiện lúc hắn trả lại sách giấy vàng, khiến hắn lâm vào trầm tư.

(*) ấn chứng: vật để chứng minh

(**) Từ “sắc” trong sắc lệnh, sắc phong

Chương 94: Chân hỏa và sắc lệnh

Dịch: Vạn Cổ

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Đêm đã khuya, Thổ Địa Công đã quay về miếu nhỏ bên trong phủ để lĩnh hội diệu pháp từ lâu. Trong khi đó, Kế Duyên cũng trở lại thiên phòng ở trong nhà của Triệu Đông Lượng.

Chỉ là, hắn cũng không đi ngủ liền, mà ngồi yên lặng trước bàn trong phòng. Hắn đặt Thanh Đằng kiếm lên, khép hờ hai mắt, ý nghĩ rơi vào một loại trạng thái như tỉnh như không, quan tưởng đến lò luyện đan bên trong ý cảnh.

Trên thân đan lô, bên trong ý cảnh, hắn thấy năm màu sắc đại diện cho kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, vừa huyễn hoặc, lại chân thực. Giữa trung tâm đan lô lại một lần nữa hóa ra Âm Dương nhị khí, quấn lấy chân hỏa bản nguyên bên trong, dần dần hòa thành một thể. Màu lửa sáng ngời ấy lại gợi ra một cảm giác ẩn giấu kỳ lạ; từng màu xám, nâu, âm dương chuyển động vờn nhau giữa hiện tượng thiêu đốt hừng hực kia.

Vốn dĩ, chân hỏa bên trong ý cảnh đan lô được Thông Minh Sách miêu tả là Thần Ý chi hỏa, hai làn khói trắng đen có một loại là Âm hỏa, còn lại chính là Dương hỏa. Ba yếu tố ấy hòa lẫn vào nhau, tạo ra sức lửa vô tận.

Đây xem như là một cảm nhận trực quan của Kế Duyên, thậm chí có thể cảm giác lờ mờ rằng, loại chân hỏa bản nguyên bên trong ý cảnh đan lô, cái được gọi là "Hư" cảnh chi hỏa này, có tính chất như một chiếc cầu nối thực tế.

Do ảnh hưởng bởi ký ức kiếp trước, sự biến hóa này khiến Kế Duyên vô cùng phấn khởi, thậm chí nghĩ rằng liệu đây có phải là "Tam muội chân hỏa" trong truyền thuyết hay không?

Dù không hề tìm hiểu về khái niệm Tam muội chân hỏa trong kiếp trước, nhưng hắn từng xem qua một bài miêu tả về muội hỏa tương tự trong Thông Minh Sách ở kiếp này. Nội dung như sau, trong thân thể người sinh ra bốn ngọn lửa: tâm là Quân hỏa, gọi là thượng muội; thận là Thần hỏa, gọi là trung muội, khí hải là Dân hỏa, gọi là hạ muội; cuối cùng chính là Huyền muội Thần hỏa, chính là chân hỏa bên trong đan lô.

Mặc dù là thế, tuy Thông Minh Sách có mô tả về muội hỏa, nhưng không hề nhắc đến Tam muội chân hỏa. Bên cạnh đó, ý nghĩa của hai từ "chân hỏa" rất quan trọng; ngoại trừ có liên quan đến thần hỏa bên trong đan lô bản mệnh của từng người tu tiên ra, không có quá nhiều các loại chân hỏa khác được người đời biết đến.

"Nhưng với tình huống của ta, gọi là Tam muội chân hỏa chắc cũng đủ tư cách mà!"

Kế Duyên khá đắc ý, tự lẩm bẩm. Ở đây, "muội" có nghĩa là sự mờ mịt huyền ảo. "Âm muội chân hỏa" và "Dương muội chân hỏa" hình thành từ hai dòng khí trắng, đen kia chính là hai khái niệm khác của nhị muội do Kế Duyên tự đặt ra.

Dù gì đi nữa thì hắn có thứ mà người khác không có, vậy nên đặt tên dựa theo đặc thù của từng ngọn lửa chắc là không vượt quá bổn phận nhỉ? Dù hơi độc đoán, nhưng nếu nghĩ một cách khác, thì chín mươi chín phần trăm những vị trong hàng ngũ tu tiên chắc chắn không sở hữu thứ này.

Sau đó, chính là ảnh hưởng vương lại do từ "Sắc" kia tạo ra, ý cảnh sông núi vẫn còn lời hồi âm loáng thoáng của chính bản thân Kế Duyên, tựa như nhắc nhở hắn rằng chữ ấy vẫn đang hiện diện ở đó.

Mỗi khi âm thanh ấy vang lên rõ ràng, Kế Duyên liền có thể nhìn thấy một tầng khí Huyền Hoàng mỏng manh từ bên ngoài ý cảnh đan lô.

Kế Duyên cũng biết rõ, chữ kia cũng là một mối cơ duyên quan trọng của bản thân trong đêm nay. Thậm chí, khi lĩnh hội âm thanh ấy, thấp thoáng có thể tiếp thu được một chút tinh hoa thần kỳ; nếu hắn muốn xác nhận việc đó, hiện tại có cơ hội để thử nghiệm một lần.

Nghĩ đến đây, Kế Duyên mở hai mắt ra, nhìn thẳng thanh bảo kiếm trên bàn, rồi dùng ngón tay chỉ thẳng mũi kiếm.

Giống như lòng vừa muốn, chợt suy nghĩ đến việc đó ngay, vừa nghĩ đến, thân thể đã động, ngay lúc Kế Duyên chỉ tay về Thanh Đằng kiếm, bỗng dưng có một làn khí màu xanh lục hiện lên, lại có hai vầng âm dương lưu chuyển cùng từng sợi khí Huyền Hoàng từ trong đan lô ý cảnh tuôn ra ở hai đầu ngón tay.

"Sắc lệnh thành linh!"

Âm thanh sắc lệnh nhẹ nhàng bắt đầu hạ xuống.

Vù...!

Lớp rỉ sét trên thân nhanh chóng tan biến, thanh kiếm dài ba mét ấy tự mình lơ lửng cách mặt bàn hai tấc. Thân kiếm ngân nhẹ, hàn quang lưu chuyển không ngừng.

Thanh Đằng kiếm tự thai nghén, sau đó linh tính của nó liền hóa thành kiếm linh, vậy nên tự xưng danh hiệu "Tiên kiếm" là hoàn toàn xứng đứng. Tuy hiện tại Kế Duyên cảm giác bị choáng đầu một chút, nhưng nét mặt của hắn lại bộc lộ vẻ vui mừng.
Mặc dù bản chất vô cùng khác nhau, nhưng cảm giác thế này lại mang dáng dấp tương tự như hành động "sắc phong", ít ra để tự thân Kế Duyên say sưa hưởng thụ thời điểm thỏa mãn như thế này.

Lúc này, một âm thanh "tí tách" vang lên khiến Kế Duyên cúi đầu nhìn lại, bèn phát hiện có một giọt máu rơi xuống, rồi bỗng thấy mắt, mũi mình hơi ngứa ngáy.

Chuyện gì thế nhỉ?

Kế Duyên đưa tay sờ lỗ mũi và khóe mắt một cái, nhận ra đúng thật mình đang chảy máu, còn may chỉ mới vài giọt. Hiện tại, máu cũng ngừng chảy rồi.

"Xem ra không thể tùy tiện dùng sắc lệnh này, chỉ là lần này mình không chịu thiệt cho lắm!"

Kế Duyên bèn vung tay lên.

Theo sự dẫn dắt của hắn, mấy giọt máu kia nhập vào chiếc đèn dầu trên bàn, trong khi bản thân hắn lại như một đứa bé đang cẩn thận vuốt ve Thanh Đằng kiếm như nhặt được đồ chơi. Theo hành động ấy, thanh kiếm ngẫu nhiên lượn tới lượn lui, thỉnh thoảng rung nhẹ một cái, kèm theo dấu hiệu của âm - dương hiện rõ, lại tự bản thân nó thu nạp từng tia linh khí.

Đối với dân chúng bình thường, đồ vật được những vị "Tiên nhân" trong hàng ngũ tu tiên kia sử dụng chính là "Tiên khí". Thế nhưng, dưới cái nhìn của Kế Duyên, một người vừa chập chững học nghề là hắn, lại như Thông Minh sách từng nói, sức nặng của từ "Tiên" không hề nhẹ nhàng như thế. Ấy thế mà, dù chất liệu của Thanh Đằng kiếm vô cùng phổ thông, nhưng Kế Duyên lại dám gọi nó là một thanh Tiên kiếm.

"Khà khà, đêm nay đúng là một đêm may mắn đối với ta!"

Mang theo cảm giác hưng phấn nhẹ nhàng khó vơi này, Kế Duyên lên giường ngủ say trong khi Thanh Đằng kiếm nằm im trên bàn. Nó không còn bay lượn nữa, tựa như ngoại trừ vết rỉ sạch sẽ đi, thanh kiếm không có gì khác biệt so với lúc trước.

...

Sáng sớm, gà gáy vang cả thôn làng. Cả khu Triệu gia trang vẫn an lành, yên tĩnh; hộ gia đình vừa có đám cưới vẫn vui vẻ như thế.

Hôm nay, Kế Duyên thức muộn một chút, khi thức dậy đã nghe đầy tiếng râm ran của dân chúng làm việc ngày mới.

Kẽo kẹt...Mở cửa ra, Triệu Đông Lượng vẫn đứng chờ như cũ, vội vàng bước đến mở lời thăm hỏi.

"Chào Kế tiên sinh! Bọn đệ vừa nấu cháo trắng xong, vẫn còn nóng!"

"Được, đa tạ! Triệu tiểu ca không đi làm ruộng sao?"

"Ha ha, đệ vừa đi làm cỏ về đây!"

Vừa nói, Triệu Đông Lượng vừa lấy một cái chén lớn vào nhà bếp múc cháo cho hắn, rồi gã gắp thêm một ít dưa mắm thêm vào, sau đó mang ra mời Kế Duyên.

Hắn cũng không ngại ngùng gì, vừa nhận lấy liền ăn. Dù thức dậy trễ nhưng hiện tại thời tiết nóng nực, cháo vẫn còn nóng hổi nhưng không bị bỏng miệng, có thể ăn ngay.

Sau đó, Kế Duyên cảm thấy có chút lúng túng khi mình ngồi ăn trên ghế trong khi Triệu Đông Lượng ngồi xổm kế bên nhìn chằm chằm.

"Triệu tiểu ca, đệ có biết chuyện về Thổ Địa Công của Triệu gia trang hay không?"

Mắt Triệu Đông Lượng sáng lên, rốt cuộc gã đã có chủ đề để lân la móc nối làm thân với Kế tiên sinh rồi.

"Cái này thì đệ biết. Từ khi còn nhỏ, đệ từng nghe mấy cụ già trong thôn nói qua, rằng Thổ Địa Công của Triệu gia trang đúng là có húy danh, còn tên thật thì đệ không dám nhắc đến. Nói chung là tổ tiên bề trên, lúc trước ngài ấy sống đến hơn một trăm tuổi, nổi tiếng là người sống lâu cả huyện, ngay cả huyện lão gia cũng đến chào hỏi qua. Bài vị của ngài ấy vẫn còn trong từ đường của thôn trang này; sau đó, mấy ông, bà đời trước bỗng có lòng thờ cúng, tới lui một chập bèn bái lạy ngài ấy, xem như Thổ địa công."

"À, thì ra là vậy!"

Chẳng phải chuyện cũ kinh tâm động phách gì cả, nhưng như thế cũng là chuyện thường tình.

Nơi đây cũng gần miếu Thổ địa, Kế Duyên cũng không có bất cứ tâm tư tị húy nào, mặc dù bản chất của việc này chẳng phải là nói xấu gì cả.

Trò chuyện cùng Triệu Đông Lượng một lát, kể ra Kế Duyên đã cố hết sức thỏa mãn lòng hiếu kỳ về thế giới bên ngoài của chàng thanh niên này. Làm một thôn dân như cậu ấy, nếu không có biến cố phát sinh, thì cả đời cậu ta cũng chỉ loanh quanh tại Triệu gia trang, cưới vợ, sinh con, sống an ổn ở đây. Thật ra, đó cũng là một chuyện tốt.

Chờ ăn xong bát cháo, lại nghỉ ngơi một hồi, Kế Duyên tạm biệt mọi người ở Triệu gia. Triệu Đông Lượng xung phong nhận việc cầm dù, khuân hành lý của Kế Duyên đến tận cửa thôn. Đến hiện tại, cậu ta mới phát hiện chiếc rương gỗ mà Kế tiên sinh cầm, nắm dễ dàng kia lại nặng đến như vậy.

Lúc chia tay, Kế Duyên thật tình muốn tặng gì đó cho Triệu Đông Lượng, nhưng cuối cùng chẳng tìm ra được món nào thích hợp. Nếu hắn dùng ngân lượng làm thù lao sẽ quá trần tục, cho ít cho nhiều lại khiến ý nghĩa bị biến chất, trong khi tặng bí tịch võ công cũng không hay, có khi dẫn đến tai họa cho cậu ta.

Cuối cùng, hắn chỉ có thể quay bước ra đi sau khi từ biệt, đến một đoạn đường ngắn thì dừng lại. Kế Duyên chắp tay hướng về ngôi miếu nhỏ tại đầu thôn.

"Làm phiền Thổ Địa Công giúp đỡ!"

Triệu Đông Lương đang đứng tại đầu thôn nhìn với theo, bỗng trông thấy bóng dáng Kế Duyên quay đầu nhìn sang. Ngay lúc ấy, cậu ta lại trông thấy có một ông lão đứng tại miếu thổ địa với gương mặt mỉm cười, xoa xoa mắt nhìn lại lần nữa chỉ thấy miếu vẫn là miếu còn người chẳng thấy đâu.

"Ây da mẹ ơi, ban ngày ban mặt...!"

Run rẩy nhẹ một cái, Triệu Đông Lượng vội vàng đi về nhà.

Chương 95: Được là may mắn. Mất là số mệnh

Dịch: Lưu Kim Bưu

Biên: Duy Anh

Mười sáu ngày sau, ngoại thành Quân Thiên của Nghi Châu phủ, có một nam tử mặc áo bào xanh, tóc búi tiêu sái đi tới. Người đó chính là Kế Duyên, hắn cũng đã rong chơi suốt một đoạn đường dài.

Lúc Kế Duyên rời huyện Ninh An, hắn chỉ mang theo mấy bộ đồ lót cùng hai bộ quần áo ngoài. Mà hai ngày trước, cái bộ có màu xam xám đã rách một đường dưới nách, cho nên trong khoảng thời gian này, hắn đành mặc mãi một bộ màu xanh.

Hai bộ quần áo này thế mà lại khiến Kế Duyên sinh ra chút cảm tình, tựa như một bộ áo cộc kiếp trước của hắn. Nó đã cũ lắm rồi, cũng đã mặc rất nhiều năm, lại càng không phải đồ đắt tiền gì, nhưng chỉ vì mặc vào dễ chịu. Nên khi ở nhà hắn rất thích mặc nó và chưa bao giờ nghĩ tới việc vứt đi.

Kế Duyên không hề có ý định bỏ bộ quần áo kia đi, hắn còn có dự định đi mua kim chỉ xem có thể tự khâu lại vết rách dưới nách hay không.

Hiện tại, hành lý Kế Duyên mang theo vẫn là cái bao vải xám kia, vẫn là cái ô giấy dầu kia. Thanh Đằng Kiếm thì hắn đeo trên lưng, đi đường vô cùng thong dong. Về phần hộp gỗ, hắn đã sớm bán khi đi qua một huyện, được ba trăm văn tiền. Loại gỗ kim ti nam này ở kiếp trước rất đáng giá, mà ở kiếp này thì nó cũng chỉ là một khối tài liệu tốt dùng để làm thư án thanh cung(1), số lượng quá ít bán không được giá.

Đằng trước, Quân Thiên phủ càng ngày càng gần, dòng người trên đại lộ đương nhiên cũng nhiều hơn. Ngoại trừ xe ngựa xe bò, người độc hành giống Kế Duyên cũng không ít.

Quân Thiên phủ, một trong mười hai phủ của Nghi Châu, thật ra cũng không có gì đặc sắc nổi trội, có thể coi là trung quy trung củ. Nếu so với danh phủ của Kê Châu là Xuân Huệ phủ thì nơi này kém không ít, mặc dù nơi đây đã từng sinh ra Tả Cuồng Đồ đệ nhất thiên hạ, nhưng chẳng qua là tên tuổi lớn trên giang hồ, mà cũng đã trôi qua rất nhiều năm.

So với kiếp trước của Kế Duyên, thế giới này là một nơi càng dễ bị quên lãng. Khả năng truyền bá và lưu trữ tin tức hạn chế đến mức đủ để khiến tiếng tăm của một lão tiền bối nổi danh giang hồ từ vài thập niên trước biến mất không dấu vết.

Theo sự xuống dốc của Tả gia, bây giờ, đa số thế hệ trẻ tuổi trên giang hồ thậm chí đều không biết rõ rằng đã từng có một vị tuyệt đỉnh cao thủ cuồng vọng đến mức tự xưng Kiếm Tiên, càng ít người có thể đào lên "Phần thiếp" mà tìm được chuyện cũ. Có lẽ, chỉ còn một phần rất ít người kể chuyện mới nhớ rõ vài câu chuyện cổ xưa kinh điển.

Càng tới gần cổng thành, tiếng ồn ào trong thành càng mài mòn màng nhĩ của Kế Duyên. Những ngày gần đây, không biết là bởi vì liên quan đến Tam Muội Chân Hỏa, hay là bởi vì pháp lực mạnh lên vài phần nhờ được Chân Hỏa rèn luyện, mà Kế Duyên luôn có ảo giác rằng thị lực của mình tốt hơn một chút. Hắn đang cố gắng dựa vào thị giác để xem liệu có tăng lên gì không, nhưng tiếc rằng vẫn còn là một mảnh mơ hồ.

"Bánh hấp, bán bánh hấp đây ~~~ bánh hấp mới ra lò đây ~~~ một văn tiền một cái đây~~ "

Vừa vào thành, liền có người mang đòn gánh đi qua từ bên cạnh cửa thành, tiếng gào to khiến hắn nhìn về phía người bán rong, trong mơ hồ, hắn thấy được đối phương cũng không lùn.

Chỉ là vừa vặn nhìn thấy khí của người kia tuy không yêu dị nhưng cũng có chút đặc thù. Hơi suy nghĩ, hắn liền vội vàng bước mấy bước về phía trước.

"Vị lão ca này, bán cho ta hai miếng bánh hấp!"

"Được rồi!"

Người này vừa nghe thấy có sinh ý, liền vội vàng để xuống đòn gánh, chờ Kế Duyên đi tới. Sau đó, y mở nắp hộp bánh được đặc chế, một luồng khí nóng bốc ra, cảm giác như lấy màn thầu từ trong lồng hấp.

"Bánh đây, vị đại tiên sinh này, ta thấy ngài cũng tới từ ngoài thành, bánh hấp này của ta nhào bột, hấp bánh đều chú trọng, ăn ngon lắm."

Kế Duyên ngửi thấy mùi thơm của bánh bột ngô, gật đầu nhận lấy rồi trả tiền. Hắn trực tiếp cắn một ngụm, nếm nếm, liền khen người bán một câu "Mùi vị ngon".

Người bán rong cười cười, nhấc lên đòn gánh đi tiếp, vừa đi y gào to rao hàng.

Nhưng mà Kế Duyên lại gặm bánh bột ngô đi theo, vừa ăn vừa đồng hành, cũng dẫn tới gồng gánh tiến lên người bán nạp buồn bực.

"Ta bảo đại tiên sinh này, vì sao ngài cứ lẽo đẽo theo ta vậy?"

"Ồ, ta mới tới Quân Thiên Phủ, tự cảm thấy không có chỗ nào muốn đi, liền đi theo ngươi. Huynh đài một ngày phải mang đòn gánh đi nhiều không?"

Phản ứng của vị đại tiên sinh này khiến người bán bánh cảm thấy thú vị, y chưa từng gặp qua kiểu khách nhân này.

"Ta mang đòn gánh từ giữa trưa đến chạng vạng tối bán bánh bột ngô, lúc sinh ý tốt thì đi nửa con phố là bán xong, cũng có ngày sinh ý kém phải đi gần nửa phủ thành."

"Ồ, lão ca đúng là cước lực tốt đấy!"

"Khà khà, kiếm ăn mà! Bán bánh hấp đây ~~~ mới ra lò đây ~~~ "

Người bán rong nói chuyện với Kế Duyên được hai câu thì sẽ đột nhiên gào to một tiếng như vậy. Một lát sau, Kế Duyên đã ăn xong hai miếng bánh hấp, hắn lại lấy ra hai văn tiền muốn mua tiếp.

"Lão ca, tiếp hai miếng nữa!"

"A, chẳng lẽ đại tiên sinh thích ăn nóng nên mới đi theo ta đây?"

"Ha ha ha, có lẽ vậy!"...

Kế Duyên nói chuyện phiếm với người bán rong, hắn vừa hỏi một chút chuyện của Tả gia vừa hỏi bóng gió về tình hình trong nhà người bán rong.

Sau nửa tiếng, người bán rong có chút luống cuống, vị đại tiên sinh này vẫn còn theo bên cạnh y, đồng thời đã ăn ít nhất mười mấy miếng bánh hấp.

Sức ăn này cũng không thể nói là lớn đến mức khoa trương, chỉ là hắn cứ một lúc lại mua thêm hai miếng. Vị tiên sinh rảnh rỗi này vừa đi bên cạnh vừa trò chuyện cũng hơi làm y sợ hãi.

"Đại tiên sinh... Đây là hai miếng bánh cuối cùng của ta, ngài hãy coi như ta tặng cho ngài có được hay không?"

Trước cửa của tiệm bán văn án thanh cung ở góc phố, người bán rong mang theo nụ cười dè dặt, mở miệng nói, y chỉ sợ Kế Duyên ăn bánh xong mà vẫn đi theo.

Phảng phất như đang đợi câu nói này, Kế Duyên lập tức cười.

"Ha ha... Vậy cũng tốt, nhưng nếu thế chẳng phải là ta chiếm tiện nghi của lão ca hay sao? Bằng không thì như này, ta viết mấy chữ cho ngươi nhé?"

"Hả?"

"Phải giữ lại bánh cho ta, nhất định phải giữ lời, đứng đây chờ ta a!"

"Ặc.. Được rồi!"

Người bán rong vẫn đang ngây người, Kế Duyên thì lại không cầm bánh mà trực tiếp tiến vào cửa tiệm bên cạnh. Chủ tiệm đang lật sách xem văn chương đấy, gã nhìn thấy Kế Duyên tiến đến liền vội vàng chào mời nhiệt tình.

"Khách quan muốn xem qua cái gì, tiệm chúng tôi có nghiên mực thượng hạng và bút lông sói, mực thơm nổi danh và cái chặn giấy..."

"Ách, chủ quán, bao nhiêu tiền một trang giấy Tuyên?"

Chủ quán hơi sửng sốt.

"Khách quan chỉ mua một trang giấy?"

"Ừm, bao nhiêu tiền một trang giấy Tuyên?"

Chủ quán mất hứng, quay về quầy hàng.
"Hai văn tiền một thước giấy Tuyên bằng gỗ hoa, khổ lớn thì đắt hơn một chút, giấy Tuyên tinh chế từ vỏ cây thanh đàn liền đắt hơn nhiều, cần..."

"Được rồi chủ quán, ta chỉ muốn loại bình thường nhất đấy..."

Một trang giấy bù được hai cái bánh, thật là khéo. Kế Duyên lấy ra ba văn tiền, đặt lên quầy hàng.

"Chủ quán, ta mượn bút lông trong tiệm để viết mấy chữ được không?"

Chủ quán hơi lườm Kế Duyên, rồi lại nhìn từ trên xuống một chút. Gã mang tới một trang giấy Tuyên đặt lên quầy, mà cũng chỉ lấy đi hai văn tiền, sau đó gã chỉ vào cây bút lông trên giá bút cạnh tay và nghiên mực ở bên cạnh, nói:

"Ta cũng là người đọc sách, xin khách quan cứ tuỳ tiện!"

Kế Duyên nở nụ cười, thu lại một văn tiền còn thừa, lại lấy ra bút lông, hơi ngửi mùi mực rồi chấm nhẹ lấy một chút mực trong nghiên. Sau đó, hắn liền đứng cạnh quầy, múa bút trên một thước giấy Tuyên.

Bút lông sói xoay chuyển, một hàng chữ hiện ra, bốn chữ lớn "Tà bất thắng chính" một mạch mà thành.

"Đa tạ!"

Kế Duyên trả bút rồi cầm giấy lên, vừa thổi vừa đi khỏi cửa tiệm. Lão bản trong tiệm hơi mở rộng miệng, ngây người một chút liền vội vàng đuổi theo từ trong tiệm. Mấy chữ vừa rồi cũng không phải viết đẹp bình thường, đã hơi rung động đến gã rồi, người kia không phải bậc thầy thư pháp thì không thể viết ra đấy!

Đến khi Kế Duyên ra khỏi tiệm, quả nhiên, người bán rong kia đã mang đòn gánh chạy mất. Kế Duyên chỉ đứng lại nhìn về góc phố đằng xa, hắn cũng không có ý định đuổi theo.

"Haizz... Ta đúng là rảnh mà..."

Trong lúc Kế Duyên tự nói, chủ tiệm đã chạy đến từ trong tiệm, vừa chạy vừa nhấc vạt áo bào.

"Khách quan! Khách quan dừng bước ~~!"

"Khách quan, trong tiệm của ta có loại giấy Tuyên thanh đàn thượng hạng đó, ta có thể tặng ngài một ít, không biết khách quan có thể lưu lại một chút bút tích hay không!"

Kế Duyên quay đầu nhìn chủ quán đang có vẻ mặt mong đợi, hắn liền tiện tay đưa tờ giấy cầm trong tay còn chưa khô mực.

"Trang giấy này cho ngươi, ngươi trả lại ta hai văn tiền được không?"

"Việc này... làm sao có thể a!"

Chủ quán vô cùng kinh hỉ, cẩn thận tiếp nhận trang giấy, gã nâng trong tay, nhìn kỹ, càng nhìn càng ưa thích. Thậm chí như là ảo giác, gã còn có thể cảm nhận được một luồng ý cảnh ở trong chữ.

"Hai văn tiền!"

"Ồ ồ ồ, khách quan chờ một lát, khách quan chờ một lát!"

Chưởng quỹ vội vàng quay về quầy hàng để lấy tiền, gã cũng không cầm ra hai văn tiền, mà gã trực tiếp cầm một nắm bạc vụn rồi xông ra cửa tiệm, hai tay đưa về phía Kế Duyên.

Kế Duyên thì lại cười, thuận tay liền nhận lấy bạc, hắn cũng không nói lời từ chối như “phải lấy hai văn tiền”, hắn còn chưa cố chấp như vậy.

"Được, cũng xem như đáng giá!"

Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại, đi tiếp. Thậm chí hắn còn chưa biết tên của tiệm này gọi là gì, chủ quán thì há to miệng, gã còn chưa mặt dày đến mức lại xin Kế Duyên viết thêm hoặc là ghi lại chữ ký.

Sau đó, chủ quán quay về tiệm, mang theo vẻ mặt tươi cười rạng rỡ mà thưởng thức bốn chữ lớn trên trang giấy tuyên kia. Càng xem gã càng thích thú, rất có cảm giác ngứa tay muốn viết phỏng theo.

"Trang giấy này phải bồi lại(2), nhất định phải đóng khung lại!"

(1): đồ dùng thiết yếu trong thư phòng, như giá sách, bình phong, rương hòm, nghiên mực, ống bút,…

(2):làm bền chắc để tác phẩm được bảo quản tốt hơn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau