LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Lại thấy cờ đen

Dịch: Lưu Kim Bưu

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

***

Nhìn thấy vật kia chạy trốn, Kế Duyên cũng không vội vã truy đuổi. Hắn đã hiểu rõ đó là cái gì, cũng có biện pháp giải quyết càng đơn giản mà hữu hiệu, tội gì phải nửa đêm đuổi lên trên núi, trước tiên vẫn nên đi xem Phương Cầu có xảy ra đại sự gì hay không.

Một bên khác, ở nhà chính Phương gia, hai mẹ con đều đã bị doạ tỉnh.

Phương mẫu Đinh thị vén chăn lên, khoác thêm một chiếc áo khoác liền vội vã đi đến phòng của nhi tử. Bà nhìn thấy Phương Cầu mặt tái nhợt ngồi trên giường, vừa run rẩy vừa thở hổn hển.

"Cầu nhi không sao chứ? Con làm sao vậy, thanh âm vừa nãy là chuyện gì xảy ra?"

Phương mẫu hốt hoảng nhìn xung quanh một chút, bà nâng mặt của con trai, phát hiện trên đầu gã đầy mồ hôi.

"Mẹ... Mẹ... Con mơ một cơn ác mộng... Hô..."

Phương Cầu nói chuyện lộn xộn, cơn ác mộng vừa rồi vốn cũng giống lúc trước, chỉ là đột nhiên trong mộng lại toả ra ánh sáng chói lọi, có vô cùng vô tận hỏa diễm vọt đến thiêu đốt. Lúc đó, con quái vật hư thối đáng sợ hiện ra trong mộng cũng bị ngọn lửa đốt cháy.

Tiếng kêu thảm thiết của quái vật vang lên cả trong mộng lẫn trong phòng, khiến Phương Cầu giật mình tỉnh giấc.

Lúc này, thanh âm hốt hoảng của Kế Duyên kèm theo tiếng đập cửa vang lên bên ngoài nhà chính.

"Đùng đùng đùng... Đùng đùng đùng..."

"Phương huynh đệ, Đinh đại thẩm, xảy ra chuyện gì rồi. Kế mỗ mới nghe thấy một tiếng thét, các ngươi không sao chứ?"

"Đùng đùng đùng..."

Nghe được giọng nói trong trẻo rõ ràng của Kế Duyên, hai người trong phòng cũng hơi yên tâm hơn, ồn ào náo nhiệt lúc nào cũng có thể giảm bớt sự sợ hãi đấy.

"Mẹ, người nhanh ra mở cửa cho Kế tiên sinh."

Phương Cầu lấy lại bình tĩnh nói. Lúc này, Đinh thị mới đứng dậy đi ra tiền sảnh.

Bà vừa dời then cửa bằng gỗ thì nhìn thấy Kế Duyên đang đứng bên ngoài, trên mặt hắn lộ vẻ kinh hãi.

"Đinh đại thẩm, các ngươi không sao chứ?"

"Không có việc gì, không có việc gì, hình như Cầu nhi gặp ác mộng..."

"Vậy à, không có việc gì thì tốt rồi, ta đi gặp Phương huynh đệ một chút."

Nói xong, Kế Duyên liền đi cùng Phương mẫu tiến vào phòng Phương Cầu.

"Phương huynh đệ, vừa rồi lại gặp ác mộng à?"

Vừa nói chuyện, Kế Duyên vừa mở ra đồ đánh lửa, sau khi thổi sáng liền châm vào ngọn đèn trong phòng.

Nhìn thấy ánh sáng, sắc mặt của Phương Cầu đã khá hơn nhiều.

"Không có gì đâu, đã ảnh hưởng Kế tiên sinh nghỉ ngơi rồi. Chỉ là vừa nãy ta nằm mơ bị doạ sợ mà thôi, không có gì đáng ngại."

Đúng lúc này, Đinh thị bưng một chén nước đưa cho Phương Cầu, phát hiện ra nhi tử không đeo chuỗi hạt.

"Cầu nhi, chuỗi hạt mẹ xin cho con đâu rồi, tại sao con không đeo?"

"A? Chuỗi hạt, cái này..."

Kế Duyên chạy tới hoà giải.

"Chắc là để quên ở nhà Đinh Hưng huynh đệ rồi."

"Đúng đúng đúng... Nhất định là để ở nhà Đinh đại ca. Mẹ đừng lo lắng, không mất được đâu!"

"Ngày mai nhớ phải đi tìm về, nó là hộ thân phù của con đấy! Biết không..."

Đinh thị nhắc đi nhắc lại chuyện này. Mà Kế Duyên ở một bên cũng đã xác nhận Phương Cầu vẫn chưa đáng lo, mặc dù mệnh hoả và khí tượng đã yếu đi, nhưng chẳng qua là do kinh hãi quá mức mà thôi.

...

Sáng sớm ngày thứ hai, Kế Duyên lấy cớ đi dạo sau bữa sáng. Sau khi hắn rời Phương gia liền lặng lẽ tìm tới Đinh Hưng.

Trong nhà bếp Đinh gia, Đinh Hưng đang ăn cháo. Gã hơi kinh ngạc khi nghe được lời nói của Kế Duyên.

"Phần mộ Phương gia? Tiên sinh hỏi chuyện này để làm gì?" Lúc này, Kế Duyên đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ, sắc mặt bình tĩnh thong dong, bên trong lộ ra nét cười.

"Nếu Kế mỗ bảo rằng mình chỉ muốn đi xem một chút, Đinh huynh đệ có tin không?"

Đinh Hưng lắc đầu.

"Tiên sinh đừng nói đùa, ngài và Phương gia mới biết nhau, không đến mức muốn đi tế bái tổ tiên nhà họ chứ."

Bởi vì đã quen biết từ hôm qua cộng với sự kính trọng đối với người có học, hiện tại, Đinh Hưng thậm chí còn đổi xưng hô kính trọng với Kế Duyên.

"Tối qua Đinh huynh đệ cũng nghe thấy tiếng thét chói tai từ phía Phương gia chứ?"

"Đúng đúng đúng, ta đang muốn hỏi ngài đấy. Âm thanh tối hôm qua là cái gì vậy. Ta còn tưởng rằng dã thú nữa chứ. Bây giờ nghĩ lại có vẻ thật sự đến từ nhà Phương Cầu?"

"Ha ha, đi thôi, đến lúc đó ngươi sẽ biết."

Tuy Kế Duyên không nói nhiều, nhưng lại có sức mạnh làm cho người khác tin phục. Đinh Hưng vừa nghi hoặc vừa hiếu kỳ, tranh thủ ăn xong bát cháo. Sau đó, gã dẫn Kế Duyên men theo một con đường nhỏ khác trong thôn, đi đến ngọn núi phía sau thôn.

Đường không tính xa, hai người leo trèo hành tẩu khoảng 15 phút, liền có thể nhìn thấy mồ mả thỉnh thoảng xuất hiện. Ở chỗ hẻo lánh của một khe núi nhỏ, bọn hắn đã trông thấy mấy phần mộ của Phương gia.

"Kế tiên sinh, chính là chỗ này, hí...iiiiii... Sao lại lạnh như vậy a..."

Đinh Hưng cầm dao bổ củi chỉ vào mấy mô đất, vừa nói vừa xoa xoa bàn tay.

Đinh Hưng cũng không sợ Kế Duyên sẽ phá hoại thứ gì, một là gã tin tưởng Kế Duyên, hai là, vị đại tiên sinh vóc dáng thư sinh này có bắp đùi đoán chừng còn chưa to bằng cánh tay gã, nếu muốn làm chuyện xấu liệu có qua được Đinh thợ săn?

"Ừm!"

Kế Duyên đến gần một chút, ánh mắt đảo qua bốn ngôi mộ đất ở đây. Sau đó, hắn đi tới trước một ngôi mộ ở phía tây, cũng là ngôi mộ có địa thế thấp nhất. Hắn đưa tay sờ sờ một mảnh đen xám nhỏ trước bia mộ.

Ngẩng đầu nhìn kỹ văn bia, phía trên viết: "Mộ của gia phụ Phương Thăng Hán, nhi tử Phương Cầu xây."

"Đinh huynh đệ đứng xa một chút, đừng để quần áo dính ướt."

Kế Duyên nhắc nhở một câu, rồi đưa tay phải ra, chỉ về phía trước mộ. Một quân cờ hư ảo xuất hiện trước đầu ngón tay, sau đó kéo ra ngoài một phát.

"Ào ào ào..."

Dính ướt?

Theo tiếng nước vang lên một hồi, Đinh Hưng vốn còn đang hơi bối rối, bỗng kinh hãi khi nhìn thấy nước đục chảy ra từ trong mộ Phương phụ. Dòng nước tựa như một con Thuỷ Long đục ngầu bị dẫn dắt, cách mặt đất một thước, lại men theo một bên sườn dốc mà rơi xuống mặt núi bên kia.

Xung quanh rõ ràng càng lạnh hơn, đồng thời, một mùi thối khiến Đinh Hưng không chịu nổi cũng lan ra, khiến gã gần như muốn nôn mửa.

"Ôi rống ~~~ " Thanh âm khàn khàn truyền ra từ trong mộ. Đinh Hưng vừa sợ vừa buồn nôn, lại bị doạ tới mức cứng đờ cả cơ thể. Gã hốt hoảng lùi lại phía sau, suýt chút nữa đã vấp vào đá núi trên mặt đất.

"Kế, Kế tiên sinh...!"

"Đừng sợ, có ta ở đây thì sẽ không có chuyện gì!"

Tay phải Kế Duyên vẽ trong không khí, dẫn ra tất cả nước bẩn. Sau đó, tay trái hắn giống như đang niêm hoa (*), cầm lên một bấc đèn đang cháy dở, bên trên còn bọc một lớp dầu thắp. Kế Duyên giơ bấc đèn lên trước mặt, vận khởi pháp lực, há miệng thổi nhẹ.

Bấc đèn cháy mãi không tắt, ngọn lửa theo gió mà bay vào lỗ hổng nhỏ trên ngôi mộ, đó là lỗ hổng bị nước chảy lúc nãy phá vỡ ra.

Ầm ~~~

Lửa cháy trong mộ một hồi, ánh lửa mơ hồ xuyên qua miệng lỗ hổng.

"Ôi a ~~ a ~~~~~~ "

Bên trong ngôi mộ, tiếng gào thét đáng sợ thay đổi từ khàn khàn đến the thé. Đinh Hưng ở một bên sắc mặt trắng bệch, tay chân cứng ngắc. Gã không chịu nổi mà phải che lại hai tai.

Sau khoảng mười mấy hơi thở, hết thảy động tĩnh đều lắng xuống.

Kế Duyên khẽ thở dài một cái, quả nhiên là Ấm Thi, Ngoại Đạo Truyện có kể: Ấm Thi giả, có thực có hư, Si mị (*) tiểu tà, hại tử tôn...

"Bụi về với bụi, đất về với đất, được rồi Đinh huynh đệ, chúng ta đi thôi. Sau này, ngươi có thể bảo với Phương Cầu huynh đệ hãy dời mộ cho phụ thân mình, đổi thành vị trí hơi cao và hướng phía mặt trời. Đương nhiên, không đổi cũng không sao, à đúng rồi, việc này ngươi cũng đừng nói với người khác."

"Ôi ôi ôi...Đã nhớ kỹ, đã nhớ kỹ, ơ kìa, tiên sinh chờ ta một chút, chờ ta một chút nha ~~!"

Đinh Hưng chân bước hơi run rẩy, vội vàng đuổi theo Kế Duyên cũng đang nhanh chóng rời đi. Gã sợ bị bỏ lại một mình ở đây.

Kế Duyên đi phía trước, Đinh Hưng ở phía sau đi theo từng bước. Người sau vẫn còn hãi hùng khiếp vía, mà người trước cũng có nghi hoặc giấu trong lòng. Trong tay áo Kế Duyên, một quân cờ hư ảo màu đen loé lên rồi biến mất.

"Quả nhiên lại là cờ đen?"

...

Chuyện này đối với Kế Duyên đã kết thúc. Tất nhiên, hắn liền cáo biệt bốn hộ gia đình quen biết, mà bốn gia đình cũng không quá bất ngờ, dù sao Kế Duyên vốn muốn đi Thanh Thủy Huyện quan đạo.

Người quê nhiệt tình, đặc biệt đưa tiễn Kế Duyên đến tận ngã ba lúc trước. Đinh Hưng lại còn đưa cho Kế Duyên một túi lớn bằng lá trúc, bên trong đựng đùi thỏ muối.

"Được rồi, các vị tiễn ta đến đây thôi. Còn Phương huynh đệ, ngươi hãy đến cúng bái ở Ngoạ Sơn tự, cũng nên đi thắp nén hương ở miếu thổ địa. Có lẽ căn bệnh mơ thấy ác mộng của ngươi cũng sẽ khá hơn."

"Được, nhất định nghe theo tiên sinh!"

Phương Cầu cười đáp lại. Gã tưởng rằng Kế Duyên nhắc mình nhanh chóng đi mua chuỗi hạt mới để che giấu.

"Như vậy, các vị, sau này sẽ còn gặp lại!"

Kế Duyên trịnh trọng chắp tay về phía bốn gia đình, khiến cho bọn họ cũng vội vàng lấy tư thế không chuẩn lắm mà chắp tay thi lễ, miệng nói những lời kiểu "Bảo trọng" "Thuận buồm xuôi gió".

Nhìn bóng lưng Kế Duyên đi xa dần, Đinh Hưng lại nhìn Phương Cầu, bỗng nói:

"Phương Cầu, ngươi hãy dập đầu hai cái với tiên sinh đi!"

"Hả?"

Phương Cầu mờ mịt khó hiểu.

"Dập đầu? Vì điều gì?"

Kế tiên sinh là người tốt, học vấn cũng rộng, nhưng không đến mức phải dập đầu chứ, hắn là người bên ngoài, cũng không đưa đại lễ gì mà.

"Không có gì, không có gì..."

Đinh Hưng lấp liếm cho qua, cũng thầm quyết định sẽ đợi thêm một lúc nữa, chờ mọi người rời đi rồi gã sẽ lặng lẽ đuổi theo Kế tiên sinh. Nghĩ như vậy, thật sự là trong lòng gã hưng phấn không ngừng được.

Chỉ là, chờ đến khi Đinh Hưng lặng lẽ rời thôn, sau đó chạy đủ một canh giờ, gã vẫn không thể tìm được bóng dáng của Kế Duyên. Lúc đi hưng phấn bao nhiêu thì bây giờ lại tiếc nuối bấy nhiêu.

(*) Niêm hoa vi tiếu: Cầm hoa mỉm cười, đây là giai thoại thiền rất quan trong Phật giáo, được xem là đầu mối của Phật giáo Thiền Tông. Hình ảnh tượng Phật niêm hoa các bạn có thể tra trên google

(*) Một loại yêu quái bắt nguồn từ sông núi (theo wikipedia về Chimimōryō)

Chương 87: Cuồn cuộn không ngớt

Dịch: Phong Thanh

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Kế Duyên đi trên quan đạo, phía trước chính là huyện Thanh Thủy, nhưng hắn không hề có ý định ghé vào Thanh Thủy.

Lúc ở thôn Ngõa Sơn, đường đi đã được hắn hỏi kỹ càng. Tay nải trên vai hắn phồng lên hai vòng, bên trong có thêm mấy cái bánh khô và chiếc đùi thỏ muối của Đinh Hưng đưa. Vì vậy, Kế Duyên hoàn toàn không cần vào huyện Thanh Thủy. Hắn dứt khoát chọn đi dọc theo quan đạo.

Không phải do Kế Duyên ngại phiền toái nhưng phương hướng mà Đinh Hưng đuổi theo lúc đầu đã sai. Nên sau đó, dù Đinh Hưng không tin vào chuyện lạ nên kiên trì chạy tiếp, tìm cả huyện Thanh Thủy cũng không thấy được bóng dáng Kế Duyên…

Tại trường tư thục huyện Ninh An, đám trẻ con đang cầm sách trong tay, miệng ê a đọc chữ thánh hiền.

“Quan kim giám cổ, đa học đa văn, học nhi thì tập, trì chi dĩ hằng... Quân tử lập thân, năng ngôn thiện dung...” (1)

Đám học trò có lớn có nhỏ. Đứa nhỏ nhất chưa tròn mười tuổi, lớn nhất khoảng mười bốn mười lăm tuổi. Cả đám như ông cụ non, chăm chú đọc sách, vừa đọc vừa gật gù ra chiều đắc ý.

“Ngừng!”

Doãn Triệu Tiên đang cầm sách lắng nghe, dạo bước bên cạnh bọn nhỏ, đến khi vòng lại đến bàn của phu tử mới mở miệng.

Cả học đường lập tức im lặng, không ít đứa tỏ vẻ khẩn trương vì lúc này phu tử muốn kiểm tra bài, dù là Doãn Thanh cũng chẳng bình tĩnh được.

Doãn Triệu Tiên quay đầu nhìn toàn bộ ba bốn mươi đứa học trò lớn nhỏ, nét mặt cả đám mang vừa ngây ngô vừa căng thẳng.

“Bài kiểm tra hôm nay sẽ khác trước, ta sẽ thay đổi chủ đề…”

Bài kiểm tra lần này cũng không phải ý định chợt lóe. Mà ý tưởng này bắt nguồn từ lúc Doãn Triệu Tiên nói chuyện phiếm với Kế Duyên tại Cư An Tiểu Các. Cả hai cùng thảo luận nội dung cuốn “Chính Huấn Thiên” mà Doãn Triệu Tiên mang theo. Sách này dạy người ta biết tôn trọng và tuân thủ luật pháp, là sách phải học.

Tư tưởng của cuốn sách này tuy đúng, nhưng nội dung về luật và tuân thủ luật lại chẳng bao nhiêu khi so với nội dung tâng bốc quan lại quý tộc. Cuối cùng, tư tưởng ninh nọt quyền quý lại được nâng thành chủ đạo trong sách.

Lúc ấy Kế Duyên đã thân quen, cũng rõ ràng tính cách của Doãn Triệu Tiên, cho nên yên tâm dùng giọng điệu cười nhạo hỏi Doãn phu tử thấy cuốn sách này thế nào. Hắn còn hỏi vì sao đây lại là một trong “Sáu cuốn sách phải học”, cho dù không đổi thì vì sao không ai cải biên, là không muốn hay không dám làm?

Câu hỏi này làm Doãn Triệu Tiên phải suy tư, cũng nói trúng tim đen của y về sự khó chịu đối với cuốn sách này. Điều này khiến Doãn phu tử lần đầu tiên đứng dưới góc độ thường dân suy nghĩ về quan hệ vi diệu sâu xa giữa quan và dân. Cả hai cũng thảo luận hơn nửa ngày về vấn đề hơi “đại nghịch bất đạo” này.

Nghĩ đến những hồi ức này, Doãn phu tử lại mỉm cười, dõi mắt nhìn những đứa trẻ được xem là “hạt giống của xã tắc” theo lời của Kế Duyên.

“Từng nghe nói, Bắc Hải có cây ngô đồng, thân cây đứng trong biển, cao ba vạn thước, là nơi nghỉ chân của Phượng Hoàng. Hải vực nhiều núi lắm đảo, bầy chim dừng ở đây hướng Phượng cúi đầu. Tại Nam Sơn xa xôi có chim Quán (2) đứng đầu các loài chim Nam Sơn…”

Doãn Triệu Tiên đưa ra chủ đề này khiến cho đám học trò xoay mặt nhìn nhau, bọn chúng cảm thấy hưng phấn khi được nghe loại cố sự thần kỳ này.

“Phượng Hoàng lúc ẩn lúc hiện thích ngao du, cho nên Quán lên thay quyền, lãnh đạo bầy chim. Nó hưởng thụ quả cây, ăn tôm cá, lâu dần khinh thường bầy chim, tự cho mình là tiểu Phượng, đạp tổ mổ lông mà vui…”

Nhờ Doãn Triệu Tiên lấy câu chuyện thần thoại thú vị để vào đề, đám học trò trong lớp lắng nghe với thái nghiêm túc trước này chưa từng có.

Truyện xưa đã bia xong, họ Doãn nhìn bọn nhỏ mỉm cười.

“Các trò cho rằng, bầy chim do Quán cầm đầu có hay không? Nếu các trò là chim Quán, sẽ có cách giải quyết gì?”

Trước kia lúc Doãn Triệu Tiên đặt câu hỏi, dù chỉ hỏi tượng trưng một câu có người nào muốn trả lời không nhưng chả có đứa nào tự nguyện trả lời, ngay cả Doãn Thanh cũng như vậy. Vậy mà lúc này, dù không có đứa nào dám mở miệng ngay, chẳng qua là do thói quen. Nhưng Doãn Triệu Tiên đã thấy được trong mắt bọn nhỏ là sự thoải mái và vẻ can đảm khi dám nhìn thẳng y. Cảm giác nhao nhao muốn thử trả lời của bọn nhỏ là điều mà hắn chưa từng gặp bao giờ.

“Tốt, Doãn Thanh, trò trả lời đầu tiên!”

“Vâng thưa thầy!”

Doãn Thanh đứng dậy, dựa theo phán đoán của bản thân để trả lời, biểu đạt sự đồng tình với bầy chim và chê trách chim Quán.

Sau đó, Doãn Triệu Tiên tiếp tục gọi rất nhiều học trò đã có thể trả lời lên phát biểu. Vì trước đó mấy học trò trả lời dù quan điểm như thế nào cũng không bị phê bình, nên cảm đám phát biểu ý kiến đều rất dõng dạc.

Cuộc thảo luận này thế mà tốn nửa ngày, Doãn Triệu Tiên cũng rất hài lòng với không khí học đường như vậy.

‘Kế tiên sinh có nói dạy học phải vui, quả thực có hiệu quả!’

Đợi học trò trả lời gần hết, Doãn Triệu Tiên quay lại ngồi ở bàn phu tử, nói với mấy chục học trò:

“Cuộc hỏi đáp hôm nay, các trò hãy viết lên giấy, ngôn từ có chữ nào không biết thì có thể hỏi người khác, cũng có thể hỏi thẳng ta. Đây coi như là văn chương khảo hạch.”

Bên dưới, đám học trò đang cực kỳ hưng phấn bỗng nghe được mấy chữ “văn chương khảo hạch”, theo thói quen trên mặt liền hiện rõ vẻ lo lắng. Doãn Triệu Tiên chứng kiến cảnh này thì lắc đầu cười, ánh mắt nghiêm túc, kiên định hơn nhiều.

‘Đại kế trồng người chính là việc lớn của xã tắc!’

Doãn phu tử cầm bút lông, tư thế đĩnh đạc, viết mấy chữ lớn lên trên tờ giấy Tuyên Thành đã trải sẵn trên bàn: <>



Giờ phút này, tại sở Âm Ti Thành Hoàng huyện Ninh An.

Văn Võ Phán Quan đang phê duyệt văn kiện tại Công Quá Ti miếu Thành Hoàng, giám sát tình hình chung tất cả mọi việc. Từ việc tuần tra ngày đêm của Tuần Du sử quan, đến chuyện trong huyện có người nào sắp chết, rồi người nào khí số biến động cần phải chú ý. Mọi vướng mắc trong phối hợp công việc giữa các ti và một đống việc vặt đang chờ xử lý, tất cả đều do Văn Võ Phán Quan đưa ra đề xuất trợ giúp Thành Hoàng. Kiểm tra xong một chồng tấu sớ dày, Võ Phán quan vung bút lên, chữ viết của hầu hết các tấu sớ đều tản đi và gom lại vào mấy quyển bên trên.

“Mau mau khiêng đi, chồng tiếp theo!”

Trăm công ngàn việc xử lý không ngớt, Võ Phán lại vội vã gào lên một tiếng khiến Văn Phán đang chăm chú phê duyệt văn kiện cũng phát cười.

“Vâng vâng, Phán Quan lão gia đừng vội, mang đến liền!”

Mấy tiểu Quỷ Soa phục dịch bên cạnh cũng vội vàng bận rộn. Một tấu sớ muốn được trình lên, trước hết cần phải có người phân loại rồi mang đến tất cả các ti để chủ quan ti phê duyệt, phần lớn tốn thời gian ở bước vận chuyển.

Mà những tấu sơ này mất chữ còn tốt, có những chữ liên quan đến độ nặng nhự của tấu sớ, ví như càng thiện hoặc càng ác thì càng nặng, nâng tấu sớ lên cũng tốn hết sức lực. Đây được xem như công việc khổ sai.

Hai tiểu Quỷ Soa phục dịch vội vàng chạy đến Âm Ti Bộ để hối thúc. Nhưng cả hai chưa đi vào đã đụng phải mấy tên văn chức tiểu Quỹ Soa đang gấp rút lao ra.

“Chuyện gì xảy ra? Vì sao các ngươi lại vội vã thế?”

“Có tấu sớ xảy ra chuyện! Chuyện lạ xảy ra! Chúng ta nhấc không nổi! Bọn ta phải tìm Phán Quan đại nhân, với cả hai vị đại nhân Phúc Lộc Ti!”

Sự va chạm của mấy quỷ sai dịch chỉ hỗn loạn một chút rồi cả đám nhanh chóng chạy về phía các ti.

Một lát sau, chủ quản các ti đều tập trung tại Công Quá Ti. Trên bàn của Văn Phán Quan đang đặt một cuốn sổ Công Đức và một cuốn sổ Phúc Lộc, cùng tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.

Văn Phán Quan nhíu mày, nhìn các vị đồng liêu rồi đưa tay lật ra hai quyển sổ. Những trang đầu đều bị lướt qua, mở ngay tới hai trang phát ra ánh sáng.

Trên cuốn sách, những đạo khí tức thần kỳ lưu chuyển, dù rất nhạt và huyền bí nhưng vẫn thấy rõ mấy chữ đang lãng đãng bây lên. Phúc Lộc Đức nghiệp trên những chữ này đang tỏa ra rất mạnh mẽ.

Ánh mắt của tất cả chủ quan Âm ti đều tập trung vào danh tự của chủ nhân mấy chữ viết này.

“Doãn Triệu Tiên!”



Kế Duyên đang đi trên quan đạo phía Nam cách huyện Thanh Thủy hơn trăm dặm, đột nhiên lòng có cảm giác, một quân cờ hiện lên trên đầu ngón tay.

Qua quân cờ hư ảo này, hắn dường như nhìn thấy đôi bàn tay thon dài đang giữ giấy cầm bút, ghi lại một áng văn chương.

Chính lúc này, đầu ngón tay của Kế Duyên tê rần lên. Hắn phát hiện trạng thái hư ảo của quân cờ đã trở nên rắn chắc thêm một chút.

“Doãn phu tử!”

- ------

(1) Dịch nghĩa: Nhìn nay ngó xưa, học nhiều biết rộng, học đi đôi với hành, kiên trì bền bỉ… Quân tử trau dồi bản thân, lời nói chứa đựng lương thiện và khoan dung

(2) chim Quán: Giống con hạc mà đầu không đỏ, cổ dài, mỏ dài, suốt mình màu tro, đuôi và cánh đen, làm tổ ở trên cây cao.

Chương 88: Thật sự thần kỳ như vậy

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Duy Anh

***

Kế Duyên nhìn hai bên một chút nhưng không thấy nơi nào thích hợp, nên dứt khoát tăng tốc độ đi về phía trước. Sau đó, hắn giống như một cánh bướm nhảy lên trên một cây đại thụ rậm rạp ở đằng trước, rồi lại tựa như lá rụng đáp xuống cành cây.

Cứ như vậy, hắn ngồi xuống một nhánh cây thô ráp, nghi hoặc nhìn lại quân cờ ở trên tay. Đây chính là quân cờ có liên quan đến Doãn Triệu Tiên.

Đến bây giờ, Kế Duyên đã có ba quân cờ, một viên màu đen nửa thực nửa ảo, một viên màu đen hư ảo hoàn toàn và cuối cùng là một quân cờ không màu của Doãn Triệu Tiên. Nhưng lúc này, quân cờ cuối cùng đột nhiên trở nên ngưng thực một chút.

Nhất là cảm giác kỳ lạ vừa rồi, Kế Duyên hình như có thể cảm nhận được tâm niệm của vị hảo hữu này, dù không có đạo pháp huyền ảo hay thần quang kỳ dị gì, nhưng lại có một cỗ khí thế nội liễm.

Có khả năng đây là tâm niệm thông suốt của bản thân Doãn Triệu Tiên. So với đám Âm Ti Thành Hoàng huyện Ninh An thì Kế Duyên lại càng cảm nhận rõ ràng hơn.

Nếu miễn cưỡng hình dung, đó chính là chí khí của bậc nho sinh đã bắt đầu được thai nghén.

Quân cờ đổi màu như vậy có lẽ liên quan đến Kế Duyên, còn việc trở nên ngưng thực lại do bản thân Doãn Triệu Tiên. Nhất là sau khi hắn trải qua cảm giác kia, càng có thể xác định điểm này.

Hắn có chút nắm rõ cảm giác của mình về quân cờ. Chẳng qua, Kế Duyên cũng không suy nghĩ sâu xa về chuyện này nữa, mà nhìn quân cờ rồi bật cười.

“Có người bạn như thế là may mắn của ta rồi!”

Tự lẩm bẩm một câu xong, hắn mới phát hiện ra ngữ khí của mình lại có vẻ nho nhã như vậy, thật sự quen thuộc tự nhiên.

Bởi vì việc này có quan hệ với hảo hữu Doãn Triệu Tiên, cho nên với tư cách là người xem cờ, Kế Duyên cũng cảm thấy tâm niệm thông suốt. Hắn dứt khoát không đi nữa, ngồi tu luyện trên một nhánh cây cao hai trượng.

Ở thế giới này, pháp quyết tu luyện khác xa với những tiểu thuyết bán chạy mà hắn từng đọc ở kiếp trước.

Luyện Khí Quyết cơ sở và những công pháp tu luyện uyên thâm khác nhau nhiều nhất ở việc sử dụng Ngũ Hành Hóa Âm Dương, cùng với việc tinh luyện pháp lực hiệu quả, chứ không phân chia cảnh giới lớn nhỏ ở giai đoạn Tiểu Luyện.

Sự tinh tiến trong cảnh giới tu hành tu tiên chân chính là một loại trạng thái huyền diệu, rất khó giải thích. Có người một khi hiểu được thì đột nhiên tu hành tăng mạnh, cũng có người trải qua năm dài tháng rộng vẫn không thể tiến lên một bước.

Có người tu hành cho rằng lúc này nên dùng lực lượng để đột phá, lại có người cho rằng vấn tâm trọng yếu hơn. Nhưng đa số mọi người thường chọn cách dùng hết sức bồi luyện pháp lực, khai mở khiếu huyện, kết hợp với tu luyện các loại thuật pháp thần thông ngày này qua ngày khác.

Có khi đột phá tu vi như nước chảy thành sông, nhưng cũng có khi lại không hiểu thấu. Mỗi danh môn, tiên phủ cũng có những cách kiến giải và nguyên tắc riêng.

Cây cỏ, cầm thú, yêu quái, yêu tộc tu hành và tích lũy đạo hạnh còn gian khổ hơn người tu tiên rất nhiều lần. Hóa thành hình người chính là khảo nghiệm cực kỳ hà khắc. Thông thường, bọn chúng không thể theo đến cùng. Ngoài còn phải chịu đau khổ khi luyện thần thức, luyện nhục thân ra còn phải dựa vào ý chí ngoan lệ, rất nhiều yêu vật tích góp từng chút từng chút đạo hạnh gắng gượng chống đỡ. So với tiên đạo chính thống thì yêu vật tu luyện có nhiều chỗ khá giống với pháp quyết tu luyện võ công của phàm trần.

Hơn nữa, yêu vật, yêu quái rất khó tránh khỏi những tập tính trước khi mở linh trí. Mặc dù bọn chúng cũng có nhiều tâm tư như một người bình thường, thế nhưng lại rất dễ bị ác nghiệp quấn thân, trở nên hung ác vô cùng. Bởi vì yêu vật cảm thấy sát hại sinh linh khác, đặc biệt là những sinh linh có linh trí, có thể bổ dưỡng cho bản thân nó, đạt được nhiều mục đích. Nhưng chuyện này cũng giống như hít thuốc phiện. Đến lúc bị nghiện, lựa chọn giữa giết hay ăn đã không còn là thiên tính như sói ăn thịt, dê ăn cỏ nữa rồi. Quả thực hại người hại mình, thậm chí còn khiến cho con người và những yêu quái khác chán ghét và sợ hãi nó.

Trái lại, cảnh giới võ công ở chốn phàm trần quả thật khá giống với ấn tượng kiếp trước của Kế Duyên. Đó là đả thông kinh mạch, tập trung chân khí chuẩn bị đột phá cửa ải, đánh vỡ xiềng xích gông cùm thân thể.

Về phần bản thân, Kế Duyên cũng không nghĩ nhiều. Nếu một người không có một trăm vạn, hãy nghĩ tới việc kiếm mười vạn trước, miễn sao tâm mình thư thái chính là tiên đạo tốt nhất.

Chỉ là hắn không nghĩ nhiều không có nghĩa là trong lòng hắn không lo nghĩ. Ngược lại, đến hôm nay, hắn hiểu rõ ước mơ “tiêu dao tự tại” có sức nặng như thế nào.

Ba quân cờ hư hư thực thực này giống như đang nằm trên một bàn cờ hư vô trước người hắn. Quân cờ hiện ra theo hình tam giác. Ý niệm trong đầu vừa chuyển, đã có linh khí mờ mịt chậm rãi hội tụ.
Đạo khí Thiên Địa Hóa Sinh nhập linh khí vào trong cơ thể. Ý cảnh Chân Hỏa trong đan lô cháy hừng hực, tiểu thiên địa lại càng sáng chói như ngôi sao. Thỉnh thoảng lại có lưu quang rơi vào lò đan, rồi một mẫu đan điền có khí bốc lên.

Trong lúc vô tình, sương mù đã bao phủ đường cái, đêm qua mặt trời khuất bóng, sáng nay mặt trăng cũng lặn…



Ba cỗ xe ngựa đang chậm rãi đi trên đường cái về phía trước. Bởi vì lúc này sương mù dày đặc, không thích hợp cho ngựa chạy, nên tất cả xa phu đều xuống xe, dắt ngựa chậm rãi đi tới.

Trên chiếc xe dẫn đầu, một công tử áo trắng đang ngồi đọc sách. Do ngựa đi rất chậm nên xe không bị lắc lư. Gã hầu ngồi một bên cũng cảm thấy vô cùng buồn chán, dựa vào vách xe ngẩn người.

“Sao xe lại đi chậm vậy nhỉ…”

Oán thán một câu, tên hầu xốc màn che xe ngựa lên, hô lên một câu với xa phu đằng trước.

“Xa phu, không thể đi nhanh hơn sao? Đã ra khỏi huyện Thanh Thủy lâu rồi mà vẫn đi chậm thế!”

Xa phu quay đầu nhìn lại, trên mặt miễn cưỡng cười, khẽ nói.

“Tiểu ca, nói đến chuyện này, người cho là ta không muốn đi nhanh sao. Nhìn lớp sương mù này đi, đừng thấy hiện tại không có gì, một lát nữa sẽ càng lúc càng dày đặc đấy. Cho nên đợi xe ra khỏi sương mù rồi mới đi nhanh được!”

Tên hầu nhìn trái nhìn phải một cái, đại khái tầm nhìn khoảng mười trượng, cũng không thấy rõ ràng lắm, nên cũng có chút bán tín bán nghi.

“Có phải vậy không, hay là ngươi muốn kiếm thêm tiền đi đường một ngày đó?”

Mấy cỗ xe ngựa này trả tiền thuê theo ngày đấy. Dù sao công tử nhà mình cũng không nói chính xác lúc nào muốn dừng lại chơi đùa một chút, hoặc rẽ vào đường nhỏ dạo chơi, cho nên nếu tính theo khoảng cách thì quả thực xa phu sẽ chịu thiệt.

Nhưng nghe được tên hầu phàn nàn, dĩ nhiên xa phu có chút mất hứng. Nhưng y cũng không dám nổi giận, đành phải nhẫn nhịn giải thích.

“Tiểu ca, lúc còn ở huyện Thanh Thủy ngươi không nghe thấy sao. Nếu ra khỏi huyện mà đi về phía nam, mấy ngày nay trời âm u, sương mù không tan. Lúc này còn đỡ, buổi tối sương còn dày đặc hơn nữa. Vì vậy, khách vãng lai và thương khách đi đường đều chú ý cẩn thận, nóng vội quá sẽ không tìm ra đường đâu!” “Được rồi, được rồi, các ngươi cố gắng nhanh lên chút!”

“Ai… Tất nhiên rồi!”

Dù chẳng ưa thích gì nhưng xa phu chỉ có thể cười trừ.

“Được rồi! Vệ Đồng đừng làm khó người ta. Khí trời như thế này cũng không phải do bọn họ quyết định, đừng gây chuyện.”

“A… Đã biết thưa công tử!”

Ở một chiếc xe ngựa yên tĩnh bên cạnh, một nha hoàn ngồi trong xe cũng nói chuyện phiếm với xa phu. Ngữ khí và thái độ tốt hơn tên hầu ở xe chính giữa nhiều.

“Lão quan, ở gần huyện Thanh Thủy thường gặp sương mù như vậy sao?”

Xa phu hơn năm mươi tuổi quay đầu nhìn. Tiểu nha hoàn của gia đình giàu có cũng khác với con gái nhà nông, thật sự rất xinh đẹp, nhưng lại không khỏe mạnh bằng cháu gái mình. Lão lại nhìn về phía sau màn che, vị tiểu thư kia dường như cũng đang nhìn ra ngoài, cẩn thận lắng nghe.

“Dù ta không phải người ở huyện Thanh Thủy nhưng thường chạy trên đường này. Sương mù cũng không phải hiếm gặp, nhưng liên tục mười ngày nay không tan hết thì đúng là lần đầu nhìn thấy.”

Dường như xa phu nghĩ đến gì đó, nói tiếp: “Ta từng nghe người ở huyện Thanh Thủy nói, lúc sương mù bao phủ được mấy ngày, có ông lão cho rằng đây là tà ma, nhưng thương khách đi ngang qua đây đều không gặp chuyện gì cả. Cũng không ít người nói khi đi ra khỏi lớp sương mù dày đặc nhất thì cả người sảng khoái tinh thần, thoải mái dễ chịu từ trong ra ngoài. Vì vậy…”

Xa phu ngừng lại ở đoạn hấp dẫn.

“Vì vậy cái gì thế?”

Thanh âm của nha hoàn lớn hơn một chút. Do ba cỗ xe ngựa đi gần nhau, cho nên những người còn lại cũng nghe thấy.

“Ha ha ha, vì vậy, lại có ông lão nói, nơi này có cao nhân tiên nhân đang thi pháp tu luyện, ai đi ngang qua sương mù đều là người có phúc đấy!”

“Lão quan kia, ngươi nói mò gì thế. Tiên nhân không tu luyện ở động phủ của thần tiên, núi non trùng điệp, lại đến nơi thâm sơn cùng cốc này làm gì!”

Tên người hầu lúc trước lại không đồng ý.

Lão xa phu cũng có chút không vui, chỉ giải thích một câu.

“Thường nghe nói tiên nhân cũng có lúc dạo chơi nhân gian mà, cũng có khi hóa thành phàm nhân đấy. Với lại, ta cũng không nói chắc chắn đó là tiên nhân…”

Do Vệ Đồng nói chen ngang, lão xa phu cũng mất hứng tán gẫu. Ba cỗ xe ngựa lại chậm rãi tiến lên.

Khoảng một khắc sau, quả nhiên sương mù càng trở nên dày đặc. Xa phu trung niên quay lại nhìn màn che trên xe ngựa, nhìn thấy tên hầu kia cũng đang nhìn xung quanh, miệng há hốc không nói chuyện, dù sao hiện tại đã chứng mình vừa rồi y đã không nói dối.

Giờ phút này, ba xa phu và đám người trên xe đều hít thở thật sâu, khí mạch thông suốt. Chẳng những vậy, những lời cãi vã vừa rồi cũng nhanh chóng hóa thành hư vô, cảm giác mệt mỏi trên đường đi đều tan đi không ít.

"Thật sự thần kỳ như vậy..."

Vị công tử trong xe ngựa đi đầu tiên, và những người ở xa ngựa đằng sau đều cảm thấy kinh ngạc không thôi, khẽ lẩm bẩm.

Chương 89: Vị khách trong sương khói mờ ảo

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách Chấm Cơm

Lúc này, Kế Duyên nghe thấy tiếng xe ngựa và âm thanh nói chuyện từ xa vọng đến, khiến hắn giống như bừng tỉnh từ trong giấc mộng.

Một phần nguyên nhân khiến hắn tỉnh lại là do thời gian tu luyện lần này đã khá lâu. Mặc dù trong trạng thái tu luyện, năng lượng tiêu hao ít nhưng thân thể vẫn có chút đói khát. Một nguyên nhân khác đó là hắn nghe được một thanh âm quen thuộc.

Đúng là gã hầu Vệ Đồng kia. Thời điểm trên lâu thuyền có vị công tử say rượu rơi xuống nước, chính tên kia đã tức giận mắng mỏ mấy vị thuyền phu.

Kế Duyên chỉ mới gặp vị công tử kia một lần. Dĩ nhiên, hắn không nghĩ bản thân có cái gì để nhất định phải gặp lại y. Nhưng hắn cảm thấy mình vẫn nên gặp vị công tử nhà giàu kia một lần nữa.

Không phải vì mình mà hắn chỉ nghĩ cho con cá trắm đen kia mà thôi. Trước khi cứu vị công tử đó, có thể nó cũng đã cứu nhiều người khác. Yêu quái thiện lương như vậy, rốt cuộc vẫn nên được đền đáp. Mà vị công tử này có khả năng là người có ơn tất báo.

Vì vậy, nhân dịp xe ngựa còn chưa tới, Kế Duyên đứng lên, vung vẩy hết những giọt nước trên người. Hắn nhẹ nhàng nhảy xuống đất.

Mặc dù là ban ngày, nhưng nơi đây sương mù dày đặc nhất, tầm nhìn không quá hai trượng. Hắn nghĩ nếu trực tiếp cản đường đám người kia cũng không hay lắm. Vì vậy, hắn chậm rãi bước về phía trước.

Không lâu sau, ba chiếc xe ngựa chậm chạp đã bắt kịp hắn. Thoạt nhìn, dường như bọn họ muốn vượt qua người đang đi bộ một mình trên đường kia.

Mấy tên xa phu và gã hầu Vệ Đồng nãy giờ đang không ngừng nhìn quanh đều theo bản năng quan sát người đi đường áo quần mộc mạc kia một chút. Bọn họ cũng không suy nghĩ nhiều.

Nhưng thật ra, với kinh nghiệm phong phú của mình, xa phu mơ hồ nhìn thấy áo quần người đó có chút ướt sũng.

Kế Duyên đã nghe thấy tiếng hít thở của mấy người trong xe. Vào lúc chiếc xe ngựa đầu tiên chuẩn bị vượt qua, hắn làm như lơ đãng quay đầu nhìn.

Âm thanh chính trực trong trẻo vang lên.

“Vị công tử trên xe còn nhớ chuyện rơi xuống nước ở Xuân Mộc giang không?”

Thanh âm của của hắn không lớn, lại truyền vào trong tai mỗi người. Đám xa phu đều ngây ngẩn không kịp phản ứng. Còn những người ngồi trong xe lại cảm thấy giật mình.

Gã hầu Vệ Đồng nhìn về phía Kế Duyên rồi hỏi.

“Ngươi cũng là khách trên lâu thuyền sao?”

Gã hầu nhầm tưởng Kế Duyên nhận ra mình, vì vậy mới biết rõ công tử đang ngồi trên xe, nhưng gã không nghĩ tới Kế Duyên căn bản không nhìn thấy rõ mặt gã.

Chỉ là nhìn nhận ở góc độ này khiến Kế Duyên có chút sửng sốt. Nhưng hắn nghĩ lại cũng không có lỗi gì lớn nên chỉ lắc đầu phủ nhận.

“Ha ha… Tất nhiên ta không phải hành khách trên lâu thuyền gì đó, chỉ là có duyên gặp mặt mà thôi…”

Vị công tử trên xe đã buông sách, nhưng vẫn không bước ra ngoài. Y là người học võ, lại uống say đến mức không biết gì, sau đó còn rơi xuống nước đợi người khác tới cứu. Dù y không biết bơi nhưng quả thực có chút mất mặt.

Thấy công tử không bước ra, gã người hầu cũng không buông tha. Gã không tin lý do thoái thác kia của Kế Duyên.

“Như thế nào? Ngươi thấy công tử nhà ta rớt xuống nước nên cao hứng lắm hả? Chắc chắn lúc đó ngươi đang cười trộm trên lâu thuyền chứ gì? Nhìn bộ dáng nghèo kiết xác của ngươi không biết làm gì trên thuyền nữa!”

Nói thật, tuy quần áo của hắn không đến mức giàu sang nhưng cũng không thể xem là nghèo rớt mồng tơi được. Rõ ràng câu nói của gã hầu cố ý châm chọc hắn.

Nghe thấy tên hầu nói ra suy nghĩ của gã, lúc đầu vị công tử còn không cảm thấy gì, hiện tại trong lòng y cũng khó chịu.

“Được rồi, Vệ Đồng. Đừng nói nữa. Xa phu đi nhanh chút đi!”

Ở trong xe, công tử hừ lạnh một cái, cảm thấy mình bày tỏ sự bất mãn như vậy đã rất kiềm chế rồi.

Xa phu cũng tranh thủ thời gian dắt ngựa đi về phía trước thật nhanh.

Nghe thấy thanh âm nói chuyện không ngừng từ xe bên cạnh, vị tiểu thư và nha hoàn ở xe chính giữa cũng xì xào bàn tán với nhau.

“Xuân Phương, vừa rồi ngươi có nghe được thanh âm kia không?”

“Dạ, nô tì cũng nghe được. Hình như có người qua đường cãi nhau với Vệ Đồng.”

“Người đó là ai?”“Không biết nữa, hình như là một hành khách trên lâu thuyền, ngày đó nhìn thấy công tử rơi xuống nước…”

Trên chiếc xe ngựa thứ ba, một lão ma ma và hai gia đinh cũng xốc màn che lên, rồi nhìn về đằng trước. Chỉ là lúc này có sương mù nên bọn họ khó có thể thấy rõ, nhưng sắc mặt của ai cũng bất mãn.

Thấy xe ngựa tăng tốc độ, Kế Duyên nhăn mày. Quả thực hắn cũng biết rằng mình nói đến chuyện kia sẽ khiến bọn họ ghét bỏ, nhưng không đến mức không hỏi nguyên nhân mà đã hung dữ bỏ đi đấy chứ.

Ánh mắt hắn mở to hơn một chút, nhìn tên hầu kia, sau đó đảo qua ba cỗ xe ngựa. Lúc này, Kế Duyên mới hô to một tiếng.

“Còn không dừng xe lại!”

Lần này, âm lượng cao hơn mấy phần. Âm cuối còn vang vọng mãi. Đây cũng là kết hợp kỹ xảo võ công và pháp lực. Thanh âm rõ ràng không quá lớn nhưng lại khiến người nghe ngứa ngáy không thôi.

Chẳng qua hơi ngoài dự đoán của hắn, đám người còn chưa kịp phản ứng, ba con ngựa kéo đã rối rít dừng lại, khiến cho mấy tên xa phu lảo đảo chân tay. Dù bọn họ có cố sức kéo đi, mấy con ngựa vẫn đứng bất động, sống chết cũng không chịu đi tiếp.

Xe bị ngừng đột ngột, làm cho không ít người trong xe nghiêng ngả về phía trước. Gã Vệ Đồng đang nhoài đầu ra ngoài cũng lảo đảo, rồi “Ai ôi!!!” một tiếng, suýt chút nữa gã đã té nhào ra khỏi xe.

Trong xe, vị công tử cũng có chút kinh sợ. Y thuận tay cầm lấy thanh kiếm bên cạnh, sau đó mạnh mẽ nhảy xuống đất.

Thấy tiểu thư và nha hoàn kia dường như cũng muốn đi xuống, y vội vàng lên tiếng.

“Các ngươi ở lại trên xe. Xuân Phương, chăm sóc tiểu thư!”

Nói xong, gã công tử vẫn mặc một thân áo trắng nhìn thoáng qua mấy xa phu đang kéo ngựa. Sau đó y lại vắt óc suy nghĩ về vị khách cách đó không xa, dường như người này có chút quen mắt.

“Các hạ là người ở đâu? Rốt cuộc ngài tìm Vệ mỗ có chuyện gì?”

Lúc nãy y vừa nghe được âm thanh quái dị thì xe liền ngừng lại, quả thực rất tà đạo. Hơn nữa, không biết có phải do khoảng cách giữa hai người hay không mà trông đối phương có vẻ mơ hồ, cảm giác như sắp hòa vào trong sương mù vậy.

Thấy mấy con ngựa sống chết không chịu đi, đừng nói người khác, ngay cả bản thân vị công tử áo trắng này cũng mơ hồ có cảm giác sợ hãi khi đối mặt với yêu quái.

Cho tới lúc này, Kế Duyên mới chậm rãi dừng bước, xoay người lại nhìn kỹ gã công tử. Người này vẫn một thân áo trắng, xem khí tượng cũng khá giống buổi sáng ngày hôm đó.

“Ừ, thế mà công tử còn là một võ giả không tầm thường!”

Nói xong câu này, trước tiên hắn áy náy chắp tay với mấy xa phu.

“Làm phiền mọi người một lát. Kẻ hèn này nói xong sẽ rời đi.”
Dứt lời, ánh mắt hắn lại quay trở về, theo đó câu chuyện cũng thay đổi.

“Công tử, lúc ngươi say rượu rơi khỏi lâu thuyền, có nhớ gì về quang cảnh dưới nước không?”

“Dưới nước sao?”

Vị công tử kia nhíu mày suy nghĩ. Lúc ấy là đêm tối, có lẽ người này không có ấn tượng gì. Kế Duyên cũng không thắc mắc về vấn đề này. Thanh âm chính trực, có chút cảm khái lại chậm rãi vang lên.

“Đêm hôm đó, ở Xuân Mộc giang, trên lâu thuyền oanh ca yến hót, người người uống rượu mua vui. Vào lúc công tử say như chết rơi xuống nước, vốn dĩ ngươi đã chết đuối dưới Xuân Mộc giang nhưng đã có một con cá trắm đen thật lớn đẩy ngươi lên mặt nước, chờ mấy gã thuyền phu tới cứu người. Chẳng hay công tử có nhớ không?”

Do Kế Duyên không tu luyện nữa nên lúc này chỉ còn một tầng sương mù rất mỏng. Bởi vì sự xuất hiện của hắn và câu chuyện quá mức kinh người kia, cho nên chẳng có ai không nhận ra sự biến hóa này.

Cá trắm lớn cứu người?

Vị công tử kia giật mình kinh hãi. Bởi vì trong giấc mộng đêm hôm đó, y nhìn thấy bên trong một đôi mắt đục ngầu xẹt qua một vòng màu xanh trắng. Đến sáng hôm sau, y vẫn có chút đần độn không hiểu. Chẳng lẽ thật sự là một con cá trắm?

Sau đó, đột nhiên công tử áo trắng nghĩ đến điều gì, nhìn về phía Kế Duyên rồi nói:

“Các hạ là người ăn cháo trên thuyền nhỏ chăng?”

“Ha ha, có lẽ vậy mà cũng có lẽ không phải vậy. Công tử có thể tin, cũng có thể không tin. Nếu có lòng báo ân, vào thời điểm đó mỗi năm, ngươi có thể bảo người hầu hoặc người thân đến khúc sông kia trên Xuân Mộc giang rót một vò rượu gạo. Trong nhà cũng khắc một bức tượng hình cá nhỏ, lúc rảnh rỗi ngươi có thể đến đó cầu xin một chút, coi như báo ân cứu mạng kia.”

Tuy có một số việc không thể cưỡng cầu, nhưng hắn cũng không muốn một phen khổ tâm của mình uổng phí, vì vậy hắn “hiển linh” một chút cũng không sao.

Sau khi liếc nhìn gã hầu kia một cái, Kế Duyên cũng lười xem phàn ứng của người khác. Mặc kệ vị công tử kia có tiếp nhận cảm giác thiếu nợ ân tình hay không, hắn khẽ chắp tay nói.

“Khi gặp người, trước tiên người ta nhìn quần áo. Cho nên, gặp người hầu cũng như gặp chủ nhân, ngươi tự giải quyết cho tốt đi!”

Nói xong, Kế Duyên trực tiếp xoay người rời đi. Theo từng bước chân, những tầng hơi nước ẩm ướt trên quần áo cũng được hong khô, toàn thân giống như có một tầng sương khói huyền ảo lượn lờ. Ngược lại, sương mù xung quanh tan đi rất nhanh.

Sau mấy hơi thở, vào lúc sương mù còn chưa tiêu tan hết, bóng dáng hắn đã biến mất trong màn sương. Chỉ một lát sau, tầng hơi sương hoàn toàn tan đi, không ai nhìn thấy tiên sinh áo xám vừa mới ở đây nữa rồi.

“Sương mù tan rồi? Người kia đâu, sao lại không thấy nữa?”

“Các ngươi có nhìn thấy không, đây không phải phàm nhân nữa rồi!”

“Người này, người này, có lẽ nào là thần tiên?”

“Ta cũng thấy không giống tà ma… Vậy mà chúng ta có thể gặp thần tiên!?”

Ở bên kia, mấy xa phu vừa sợ vừa hưng phấn, kêu la mãi không thôi. Bọn họ càng nói càng tin chắc mình nhìn thấy Tiên Nhân. Nhất là lúc này cảm giác khí tức khoan khoái, dễ chịu cũng đã biến mất theo sương mù, điều này càng nói rõ vấn đề.

Mà công tử áo trắng sững sờ nửa ngày còn không nói nên lời.

Trên xe ngựa phía sau, nha hoàn, tiểu thư, cùng với lão ma ma và gia đinh cũng đã xuống xe. Tình cảnh này làm sao có thể ngồi đợi trên xe được.

Nhìn thấy sương mù rõ ràng đã tan hết, đám xa phu càng nói càng phấn khích. Tất cả mọi người đều cảm thấy chuyện này cực kỳ huyền bí, chứ đừng nói đến bản thân vị công tử áo trắng kia.

"Huynh trưởng, huynh trưởng ~~!"

"A?"

Công tử áo trăng như bừng tỉnh từ trong mộng, nhìn về phía biểu muội.

“Ai da! Huynh trưởng, sao không đuổi theo. Huynh biết võ công mà!”

Công tử áo trắng quay đầu nhìn về phía trước, lại ngẩng đầu nhìn một ít mây đen trên bầu trời… Biểu muội nói nhẹ nhàng quá, đuổi theo ư? đuổi theo như thế nào chứ?

Trong truyền thuyết, Tiên Nhân có thể cưỡi mây đạp gió. Lúc sương mù tan đi, chỉ e là đối phương đã đạp mây bay mất rồi…

Chương 90: Di sản của Tả Ly

Biên Dịch: Phong Thanh

Sau một thời gian dài chờ đợi, cỗ xe lại di chuyển nhưng tâm tư của khách trên xe và xa phu vẫn chìm đắm trong kỳ ngộ ban nãy.

Vì sương mù đã tản đi nên tất cả xa phu không cần dắt ngựa tiến lên nữa. Bọn họ đều ngồi lên vị trí, đánh xe vội vã đi tiếp.

Khi tất cả xe ngựa đều đã chạy đi xa, một cái bóng trên đại thụ bên đường di chuyển, Kế Duyên nhảy từ trên cây xuống.

“Có làm hay không, làm đến mức độ nào, có bao nhiêu tác dụng không phải điều Kế mỗ ta có thể quyết định!”

Kế Duyên vẫn luôn nhớ rõ con Thanh Ngư kia, loại ấn tượng này chỉ đơn thuần là hảo cảm, khác hẳn với ấn tượng về Lục Sơn Quân và Xích Hồ, cũng không giống với lão Quy, so với Giang Thần Bạch Giao càng khác biệt lớn hơn nữa.

Nhất là lúc nó mê rượu chạy đến bên thuyền nhỏ bơi theo và cả khát vọng với chút rượu gạo… Nó không hề e ngại cũng không nịnh bợ Kế Duyên. Hắn cảm thấy đó là một con quái “sạch sẽ” hiếm có.

‘Ngày khác chắc chắn gặp lại!’

Kế Duyên cười cười nghĩ về điều này, vừa đi về phía trước vừa lấy một cái bánh khô từ trong túi. Vì linh khí nên bánh vẫn chưa hư nên hắn yên tâm thưởng thức.



Kế Duyên một mình men theo quan đạo, có cơ hội lại tìm người hỏi đường một tí. Hắn cũng muốn chạy thẳng một mạch cho tiện lắm rồi, tránh việc chạy lòng vòng rồi lạc vào đường cùng ngõ hẹp nào nữa.

Dù chưa sánh được như tiên nhân đi mây về gió nhưng dựa vào sức của hai chân thì hắn vẫn có thừa tự tin rằng sức chịu đựng và độ khôi phục của bản thân không kém bao nhiêu nếu so với tuấn mã. Cứ thế Kế Duyên tốn hơn nửa tháng mới đi khỏi địa phận Kê Châu. Điều này giúp hắn có cái nhìn trực quan hơn với tấm bản đồ Đại Trinh.

Đương nhiên, khi di chuyển hắn cũng tính toán giữa làm việc và nghỉ ngơi. Dù vẫn tự giác chuyên tâm đi đường nhưng mỗi khi hắn bắt gặp gánh xiếc thì dừng lại xem xiếc khỉ, đụng dịp thôn yến cũng nếm thử chén rượu nên tốn kha khá thời gian.



Ngày hai mươi mốt tháng sáu, tiết đại thử.

Thấm thoát trời đã vào hè, thời điểm nóng nhất trong năm, cuối cùng Kế Duyên cũng đến được phần mộ của Tả Cuồng Đồ trên núi Ải Đỗ (1).

Hắn nhìn thấy hình dạng dãy núi mới minh bạch vì sao tên của nơi này lại kỳ quái.

Từ xa nhìn tới, tất cả đỉnh núi của núi Ải Đỗ tương đối thấp và bằng phẳng, đỉnh cao chót vót thì ít nhưng lại có nhiều chóp núi co lại tròn như cái bụng. Vì vậy người dân xung quanh gọi đơn giản như thế.

“Tả Cuồng Đồ qua đời đã mấy chục năm, không biết phần mồ này có ai biết hay không, đừng nói là bị chôn hay sập rồi…”

Hắn đứng trên quan đạo, lẩm bẩm mấy câu rồi tìm đường vào núi, chuẩn bị đi đến “Tề Phong Nhất Tuyến” (2) được mô tả bên trong Kiếm Ý Thiếp.

Tìm từ sáng đến chiều, cuối cùng Kế Duyên cũng tìm đến nơi được gọi là Tề Phong Nhất Tuyến.

Chỗ này cao không quá nửa trượng, rộng chưa tới hai trượng, chung quanh núi đá có nhiều hoa cỏ dại bao phủ. Hắn nhìn mà cảm thán.

Nơi đây được gọi như vậy do trí tưởng tượng của Tả đại hiệp. Nếu nghiên cứu tỉ mỉ thì núi Ải Đỗ có tới mười mấy chỗ có thể gọi Tề Phong.

Kế Duyên ngồi xổm xuống, lấy chiếc dù giấy dầu vén mấy ngọn cỏ dại cao chót vót, phía sau lộ ra một tấm bia mộ loang lỗ, phần mộ cũng đã lún xuống.

Chữ viết trên bia mộ hẳn là dùng kiếm để khắc, trên mép bia có lộ vết kiếm nhọn ghi mấy chữ: Mộ của phụ thân Tả Ly, đứa con bất hiếu Tả Khưu lập.

‘Quả nhiên tên của Tả đại hiệp không phải là Tả Cuồng Đồ, có lẽ sau mấy mươi năm mất đi, người trong chốn võ lâm biết tên y cũng không còn ai.’

Kế Duyên nhìn đám cỏ dại rậm rạp xung quanh phần mộ thì không khỏi thở dài cảm khái.

“Tả đại hiệp! Nhớ lúc xưa ngài võ công cái thế giương danh võ lâm, đến cuối cùng ngay cả tiết thanh minh cũng không có ai tảo mộ…”Tả gia chắc gặp biến cố gì đó, hoặc Tả Ly từng dặn dò đừng đến viếng, cũng có thể con cháu đã quên mất phần mồ mả này rồi. Dù hắn biết rõ mấy chục năm đối với người bình thường là rất dài rồi, nhưng dù sao Tả Ly cũng từng là người chạm đến đỉnh cao võ thuật khiến Kế Duyên có cảm giác mất mát.

Hắn chắp tay vái ba lần về phía mộ của Tả Ly rồi nhẹ nhàng nhảy đến mỏm đá lớn phía sau mộ.

Trên tảng đá có không ít đất với cỏ dại rậm rạp. Kế Duyên nhấc chân đạp mạnh về một chỗ trống trải.

“Bịch!”

Có tiếng động vang lên đâu đó, Kế Duyên phải lắng tai nghe kỹ một lúc mới nhoẻn miệng cười. Hắn đi đến trung tâm của tảng đá, nhổ cỏ dại xung quanh, sau đó lấy một hòn đá nhỏ làm đồ đào đất. Vận kình xúc mấy cái thì đụng phải vật cứng rắn.

Kế Duyên đẩy hòn đá chặn bên trên ra, phía dưới cất giấu một hộp gỗ màu vàng sẫm, bên cạnh hộp gỗ là một thanh kiếm hình như đã bị bong phần chuôi.

Mặt mày hắn hiện lên nét vui mừng. Tay cầm lấy hộp gỗ nặng ra khỏi hốc, hắn còn muốn cầm cả thanh kiếm lên. Nhưng lúc vừa chạm vào chuôi kiếm thì phát hiện phần chuôi này đã hư thối hoàn toàn, đụng một phát đã tự động rớt ra nên Kế Duyên đành phải nắm lấy phần kim loại có phần rỉ sét.

Thanh kiếm này không có dáng vẻ của một thanh Thần binh – trường kiếm Thanh Ảnh như lời đồn chút nào, chuôi kiếm lại bị thời gian ăn mòn rơi ra. Ngay cả trên thân kiếm cũng có lốm đốm vết rỉ sét.

Nếu đổi thành hiệp khách bình thường chắc sẽ rất thất vọng, nhưng trong mắt Kế Duyên thì đây lại là biểu tượng. Trường kiếm trước mắt dường như vẫn có một tia thần hồn lưu chuyển bên trong nó.

Kế Duyên búng một phát lên thân kiếm.

“Đinh ~”

Một âm thanh trong veo vang lên. Thân kiếm tỏa ra cơn chấn động vô hình trong không khí.

Hắn lấy tay chạm nhẹ thân kiếm, vuốt thẳng từ chân lên đến mũi nhọn. Một tia linh khí theo đầu ngón tay truyền vào thân kiếm. Chất giọng khí khái bình thản vang lên, hỏi trường kiếm.

“Ngươi có nguyện theo Kế mỗ, một lần nữa thấy ánh mặt trời hay không?”

Câu nói vừa dứt thì…

“Vù vù”Thân kiếm hình như run nhẹ, bắn ra lớp bụi phủ dày bên trên.

“Tốt, tốt lắm! Kiếm tốt! Quả nhiên đã có linh tính!”

Trường kiếm Thanh Ảnh này khiến cho Kế Duyên gặp được kinh hỉ.

Bí tịch kiếm pháp kia chắc còn kinh diễm hơn nhiều?

Tâm tình Kế Duyên dâng trào cảm giác háo hức mong đợi. Hắn không nén được nỗi hưng phấn bèn ngồi tại chỗ xếp bằng, để Thanh Ảnh xuống đầu gối rồi trịnh trọng mở ra chiếc hộp gỗ làm từ lim.

Bên ngoài hộp niêm phong bởi tầng sáp dày, sau khi mở ra phảng phất mùi thơm nhàn nhạt của gỗ lim. Bên trong là một bản bí tịch võ công nằm dưới đáy hộp.

Kế Duyên cầm cuốn bí tịch lên xem xét, tiêu đề rất khí phách - “Tả Ly kiếm điển”. Hắn biết rõ thị lực của mình không tốt nhưng không nhịn nổi hiếu kỳ, bắt đầu lật cuốn sách.

Bí tịch này được viết vào lúc Tả Ly đạt được Tiên thiên cao thủ đỉnh phong. Nó chứa đựng tâm huyết của Tả đại hiệp, cũng có một tia kiếm ý bên trong nhưng không rõ ràng như Kiếm Ý Thiếp. Có thể vì vậy mà Kế Duyên có thể nhìn thấy lờ mờ phần lớn chữ viết trên sách.

Nhưng càng đọc thì sự kinh hỷ này càng mờ nhạt dần.

Đến khi nửa đêm, Kế Duyên vẫn ngồi xếp bằng trên tảng đá chưa chịu đứng dậy, cuốn sách cũng được đặt tùy ý trên đùi.

“Đây gọi là cái gì? Sự ảo diệu của Kiếm Ý Thiếp dĩ ý hóa hình, đắc ý vong hình đâu rồi? Bí tịch này tuy tinh diệu nhưng có khác gì so với nội công bí tịch bình thường có thêm một chiêu kiếm pháp đâu? Cho dù có tuyệt vời đi chăng nữa thì sao? Chẳng lẽ bên dưới tảng đá này còn ẩn chứa điều kỳ diệu nào khác chăng?”

Kế Duyên vẫn chưa từ bỏ ý định dò xét kỹ cái hố kia một lần nữa. Hắn tung chưởng vào tảng đá.

“Bịch ~”

Lúc này đã là đêm khuya, âm thanh vang lên trong không gian tĩnh mịch càng thêm rõ ràng. Kế Duyên cẩn thận lắng nghe thì biết không có cái hốc nào nữa. Một chưởng này chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.

Sau một lúc, cảm giác mất mát này mới biến mất.

“Haha, ta có được Kiếm Ý Thiếp, lại thêm trường kiếm Thanh Ảnh mà vẫn chưa biết thỏa mãn sao. Tả đại hiệp quả thật đối với ta rất tốt!”

Kế Duyên cất cuốn bí tịch vào tay nải, nhấc trường kiếm rồi nâng hộp gỗ lim lên, nhẹ nhàng nhảy xuống bên dưới tảng đá lớn.

Hắn nhìn thanh kiếm không chuôi, tâm tư cảm thấy thú vị nảy ra ý tưởng. Tay hắn ngắt một đoạn dây leo ở gần đó, quấn vừa vặn vào phía đuôi kiếm. Linh khí tưới vào tràn đầy pháp lực, thấp thoáng có hơi nước tỏa ra, dây leo dần trở nên xanh mơn mởn, hình thành một chuôi kiếm đặc thù bằng dây leo xanh biếc.

“Ngươi mặc dù đã có linh tính nhưng lại khiếm khuyết. Dây leo mọc rễ trên trường kiếm vừa vặn bổ sung khí tức cho ngươi. Sau này ngươi phải cùng hòa chung một thể với phần chuôi này, ta sẽ dùng linh khí nuôi dưỡng một thời gian.”

Kế Duyên nói xong câu này rồi cầm kiếm đứng trước mộ Tả Ly. Hắn vốn định dọn dẹp ít cỏ dại nhưng đứng nhìn một hồi lại cảm thấy như bây giờ cũng rất tốt.

Hắn chỉ để lại trước mộ một miếng bánh ngô cuối cùng với chiếc đùi thỏ muối. Sau đó, Kế Duyên cất bước rời khỏi.

“Mời Tả đại hiệp chậm rãi dùng!”

Hắn biết rõ trong mộ không có âm hồn nhưng vẫn thốt ra lời này.

Cái hộp gỗ lim này có thể đổi chút tiền bạc. Về phần bí tịch, nếu Tả gia vẫn còn hậu nhân thì trả lại cho bọn họ hay sao…

(1) núi Ải Đỗ: núi thấp như cái bụng(2) Tề Phong Nhất Tuyến: đỉnh núi trũng như yếm cua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau