LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Hai tướng thành cảnh

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Chưởng Thiên

***

“Đợi một lát, đợi một lát, để ta lật cá…”

Một gã thư sinh thấy nửa trên của con cá hấp trong mâm đã bị ăn hết thì vội vàng muốn lật cá. Nhưng gã lại phun ra từ "lật" khiến cho hai cha con thuyền phu cực kỳ không vui.

“Nói bậy bạ gì đó! Là chỉnh cá lại! Là ‘Chỉnh’. Vị công tử thư sinh này, điều ngài vừa nói chính là điềm xấu với những người kiếm ăn trên sông nước chúng tôi đấy!”

Giọng điệu của lão thuyền phu rõ ràng có vẻ phật ý. Gã thư sinh lập tức nắm được điểm mấu chốt, vội vàng xin lỗi.

“Ai da, ai da, xem cái miệng của ta kìa. Nhà thuyền chớ trách. Tiểu sinh không hiểu chuyện sông nước, phạt một chén rượu!”

“Hắc hắc, thư sinh nhà ngươi thèm rượu chứ gì! Để ta rút xương cá ra, không cần làm gì cả, cứ ăn thôi.”

Trong khoang thuyền, tiếng trêu đùa huyên náo không ngừng, xen lẫn tiếng cười “ha ha ha” trong trẻo của hài tử. Ngẫu nhiên còn có người ăn cá quá nhanh nên bị hóc xương, phải nhờ nhà thuyền giúp đỡ.

Rượu gạo của ngư dân không quá nặng lại còn rất thơm. Hơn nữa, tối nay có khá nhiều thịt cá làm đồ nhắm, mọi người cũng là lần đầu tiên gặp nhau, nên bữa cơm đã kéo dài gần nửa canh giờ mà vẫn chưa thấy đã.

“Cha, con đi vệ sinh đây!”

Gã thuyền phu trẻ tuổi cảm thấy bụng dưới căng tròn nên muốn đi tiểu.

“Đi đi, đi đi, nhớ xa một chút biết không!”

“Vâng!”

Gã thuyền phu trẻ tuổi đáp, rồi đặt đũa xuống và đứng dậy ra khỏi khoang thuyền.

Tuy gã uống khá nhiều, nhưng vốn dĩ rượu này không nặng, vả lại thể trạng của một thanh niên làm việc trên thuyền thường rất tốt, nên không đến mức đi không nổi.

Gã đứng vững vàng ở gần mạn thuyền, cởi dây lưng quần xuống rồi thả lỏng toàn thân. Một dòng nước nhỏ rót thẳng xuống sông.

“Phù…”

Tiểu xong, gã cảm thấy cực kỳ khoan khoái dễ chịu. Nhưng lúc buộc lại dây lưng quần, đột nhiên gã nghe thấy tiếng quẫy nước, quay đầu nhìn lại thì chỉ thấy một đám gợn sóng lăn tăn trên mặt sông.

“ào ào…”

Lần này, tiếng quẫy nước truyền đến từ mũi thuyền.

Gã thuyền phu hơi hoảng, vừa đi về phía mũi thuyền vừa cẩn thận quan sát. Nhưng mặt sông chỉ toàn những gợn sóng lăn tăn như trước. Cảm thấy sợ hãi, gã vội vàng chạy về khoang thuyền.

Đám người bên trong vẫn đang ăn uống. Tuy phát hiện sắc mặt của gã thuyền phu trẻ tuổi không được tốt, nhưng chẳng ai hiểu đã có chuyện gì xảy ra.

“Cha… Hình như có Thủy Công…” Gã nhỏ giọng kể lại cho lão thuyền phu. Lúc đi tiểu, gã cảm thấy tiếng quẫy nước kia cực kỳ khác thường, rất giống với một vài chuyện trong lời đồn.

Lão thuyền phu nghe vậy liền nghiêm mặt lại, liếc nhìn những người xung quanh trong thoáng chốc, nhưng không nói gì cả. Lão chỉ lẳng lặng cầm ly rượu, rồi bước ra khỏi khoang thuyền.

Mấy người kia đương nhiên chẳng hiểu mô tê gì. Chỉ có ông lão dẫn theo đứa cháu trai dường như vừa nghĩ tới điều gì đó liền giữ cháu mình lại, không cho nó ra ngoài xem náo nhiệt.

Ở thế giới này, có hiệp khách võ lâm đỉnh phong tìm kiếm cơ hội đột phá, cũng có người si mê tìm kiếm Tiên Duyên, nhưng đã mấy ai gặp được thần tiên? Còn những chuyện yêu ma quỷ quái kinh khủng mà nhân gian vẫn đồn đại thì lại chẳng hiếm gặp.

Thậm chí, có người đã từng gặp mà không hề hay biết. Có người chỉ nghe tin đồn từ miệng người khác đã cảm thấy sợ hãi. Cũng có những kẻ vô tri, chết mà không ai hay.

Nói thẳng ra, chuyện này là do nhu cầu của mỗi bên vốn khác nhau. Phàm nhân rất sợ yêu tinh tà mị, vì bọn chúng thèm muốn hồn xác, nguyên dương của con người. Mà việc phàm nhân cầu xin thần tiên rốt cuộc cũng chỉ vì dục vọng cá nhân. Hai vướng mắc này chung quy bù trừ lẫn nhau. Ngay cả Tu tiên giả cũng có dục vọng. Tuy nhiên, phần lớn những người ôm lòng cầu xin đều bị trói buộc bởi tâm tư của chính mình.

Cho dù là Thành Hoàng, lúc bận rộn thì không nói, nhưng bao năm tháng ngự tại miếu đường, bọn họ đã nghe được vô số tham lam dục vọng, đê hèn dơ bẩn từ miệng người đời. Điều này quả thật vừa đáng ghét lại vừa phiền phức. Nếu là chuyện không quan trọng, liệu có ai rảnh mà để ý đến ngươi.

Khái niệm thời gian của mỗi người cũng vô cùng khác biệt. Không cần nói đến tu tiên giả hay các vị thần tiên, ngay cả yêu quái cũng động một tý là tu luyện nhiều năm trời, cho nên thông tin về chúng lại càng bị giới hạn. Hơn nữa, thiên hạ to lớn, còn số người hiểu biết quả thực rất ít. Vì vậy, những chuyện phát sinh không được lưu truyền rộng rãi. Về sau, số người có thể tìm ra vết tích lại càng thêm ít ỏi. Nhưng ngược lại, vẫn có một ít điển cố được hương nhân lưu truyền trong dân gian.

Ở Tiểu Thuận Hà và Xuân Mộc Giang, những người quanh năm chèo thuyền không ít thì nhiều đều đã gặp phải chuyện quái lạ liên quan đến sông nước. Thứ gọi là “Thủy Công” chính là xưng danh tôn quý người ta đặt cho Thuỷ Quỷ.

Tuy lúc nãy những người ở trong khoang thuyền mơ hồ không hiểu, nhưng bây giờ bọn họ đã dường như nhận ra điều gì đó. Cả đám chăm chú quan sát lão thuyền phu bưng rượu đến mạn thuyền, rồi tưới rượu xuống sông.

“Ngài không phạm ta, ta không phạm ngài. Một chén rượu này bày tỏ lòng tôn kính. Thủy Công, Thủy Công mau mau rời đi!”

Vừa tưới rượu, lão vừa lầm bẩm tới lui mấy câu kia. Tuy mắt thường không phát hiện được gì khác biệt nhưng dường như dưới nước vừa có gợn sóng bỏ đi.

“Được rồi, chúng ta ăn cơm tiếp nào. Chỉ cần không xuống nước là sẽ không sao. Lúc ra khỏi Xuân Mộc Giang, mọi người nhớ bái biệt Giang Thần Miếu là được.”

Vừa rồi, dù không phát hiện ra điều gì nhưng đã khiến cho vài người nổi da gà. Cả đám rối rít trở lại khoang thuyền. Chỉ còn Kế Duyên vẫn đứng lặng một chỗ, híp mắt quan sát mặt nước. Loại hán tử khí huyết sung mãn như Lý Đại Ngưu nếu có bị Thủy Công kéo xuống sông thì quỷ nước bình thường cũng chẳng thể làm gì gã. Nhưng nếu gã không biết bơi thì lại là chuyện khác, có khi lại chết chìm dưới sông chưa biết chừng.

Chẳng qua, Kế Duyên biết rõ thứ ở dưới sông lúc này không phải là Thủy Công, mà chỉ là một con cá trắm đen thèm rượu thôi.

“Ha ha, mọi người đều đi tiểu ở mạn thuyền, vậy mà ngươi còn tới đây đòi uống rượu sao?”

Kế Duyên cười nói một câu. Gợn sóng lại nhộn nhạo lần nữa. Con cá trắm đen lớn ở dưới nước cũng quẫy đuôi bơi đi.

“Nếu yêu quái đều đáng yêu như vậy thì tốt!”



Sáng hôm sau, khách nhân lục đục tỉnh giấc, đều phát hiện trời đã sáng rõ. Riêng Kế Duyên đã ngồi tĩnh tọa ở mũi thuyền từ lâu. Lão thuyền phu cũng đã dậy từ lúc trời còn chưa sáng. Đợi ăn điểm tâm xong, lão sẽ lái thay con trai để gã được ngủ bù.

Lúc này, Kế Duyên không đọc sách mà giữ một thẻ bạch ngọc trong tay. Đây chính là Câu Thần Tàn Chương được Cừu Phong tặng.

Diệu pháp Câu Thần này có hai tầng. Một tầng có thể giúp người tu luyện học cách khống chế tâm thần, phụ trợ cho việc tu hành. Còn một tầng hắn thấy lợi hại hơn nhiều, thật sự có thể “Câu Thần”.

Trong phim Tây Du Ký ở kiếp trước, Tôn Ngộ Không thường nói: “Lão thổ địa ở đâu?” thì sẽ có thổ địa công hiện thân. “Câu Thần” chính là ý tứ này.

Nhưng việc này vốn nên kiêng kị mười phần. Dù là người có năng lực cũng phải xem xét tình huống cụ thể trước khi vận dụng. Nói đơn giản, nếu như hiện tại Kế Duyên có thể học hết Câu Thần, sau đó lại đứng trên thuyền đòi Giang Thần của Xuân Mộc Giang đến gặp...

Có thể được, nhưng nhiều khả năng là hắn đi tìm chết. Đoán chừng thân thể Giang Thần không bị ảnh hưởng, ngược lại còn nổi giận dâng sóng dìm chết hắn.

Vậy dùng thuật này ở đâu mới phù hợp?

Chẳng hạn như các nơi sông núi, đầm lầy hoặc vùng đất tươi đẹp nào đó thai nghén nên một vài tồn tại thần kỳ. Sau đó, thông qua thiên phú hoặc nỗ lực mỗi ngày, những tồn tại này ít nhiều sẽ câu thông được với địa mạch, thủy mạch. Từ đó, có thể miễn cưỡng xem chúng là những vị thần không chính thức hoặc những tiểu Thổ địa được người dân địa phương cúng bái…

“Kế tiên sinh ~~~ Đến ăn cháo nào…!”

Từ trong khoang, gã thuyền phu trẻ tuổi hét lớn một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.

“Đến đây!”

Dứt lời, hắn liền phủi mông đứng dậy, đi vào ăn điểm tâm.

Đó là một chén cháo trắng với chút rau khô rắc bên trên. Kế Duyên bưng chén đũa, rồi lại đi ra ngoài. Hắn vừa đứng hóng gió chờ cháo nguội bớt, vừa dùng đũa ăn cháo. Chợt thuyền nhỏ lắc lư khiến hắn hơi chao đảo, sau đó mới đứng vững lại được.

Nhờ gió đông nam trợ giúp, lại thêm ưu thế nhỏ nhẹ, nên chiếc thuyền của Kế Duyên chậm rãi vượt qua chiếc lâu thuyền to lớn kia. Đôi bên chỉ hơn kém nhau vài chục trượng.

Trên lâu thuyền đang có không ít người quan sát chiếc thuyền nhỏ, cũng phát hiện mấy người khách trên đó đang húp cháo. Đồng thời, người ở thuyền nhỏ bên này cũng nhìn sang chiếc lâu thuyền to lớn.

Một gã công tử áo trắng đang tựa vào mạn thuyền, vừa ngẩng đầu nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ trên mặt sông liền ngẩn người. Gã trông thấy một vị tiên sinh áo xám đứng lặng trước mũi thuyền nhỏ nhìn về phía mình. Nếu bỏ đi chén cháo trong tay thì chắc chắn người, thuyền và sông nước đã tạo thành một bức tranh vô cùng tự nhiên.

Chương 77: Không uống nổi

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Xuân Mộc Giang là một con sông lớn rất nổi tiếng ở vùng Kê Châu. Đoạn dài nhất của nó uốn lượn quanh co trong Xuân Huệ phủ, chảy qua nhiều phủ, sau đó tiến lại gần địa giới của hai châu khác, cuối cùng mới đổ ra biển rộng.

Nếu xuất phát từ Đức Thắng phủ của huyện Cửu Đạo Khẩu thì đi bằng đường sông tới Xuân Huệ Phủ tương đối gần. Nhất là mùa này lại thuận gió đông nam nên di chuyển rất nhanh.

Ngoài ngày đầu tiên có người rơi xuống nước vào ban đêm và chuyện con cá trắm đen đã khai mở linh trí kia cứu người rồi đến xin rượu ra thì hai ngày sau đó cũng không còn gặp khó khăn trắc trở gì nữa. Thuyền nhỏ thuận buồm xuôi gió, cả đám người được thưởng thức cảnh đẹp và thanh âm từ khu rừng nhỏ ở hai bên bờ sông. Sáng sớm ngày thứ tư, mọi người liền đã nhìn thấy bến tàu lớn ngoài thành của Xuân Huệ phủ.

Càng tiến lại gần bến tàu càng có nhiều tàu thuyền lui tới, từ thuyền nhỏ đến thuyền lớn, từ thuyền chở khách đến thuyền đánh cá của ngư dân. Nơi này nhộn nhịp và hối hả hơn xa bến tàu ở huyện Cửu Đạo Khẩu.

Tất cả hành khách đều đứng ngoài khoang thuyền dõi mắt nhìn. Từ đây có thể nhìn thấy tường thành cao ngất ngưởng, cũng như những tòa nhà cao lớn ở bên trong Xuân Huệ phủ thành.

Đến gần, sức gió liền đã yếu dần đi. Thuyền phu trẻ tuổi bèn bắt đầu chèo thuyền, mấy vị khách cũng dời ánh mắt ngó nghiêng xung quanh.

Âm thanh ồn ào, huyên náo trên bến tàu càng lúc càng rõ. Khắp nơi là tiếng bóc dỡ hàng hóa, tiếng hành khách lui tới. Thuyền nhỏ chở Kế Duyên tìm được một chỗ trống gần ngoài rìa. Sau đó, thuyền chậm rãi cập bờ rồi ngừng lại.

Đến lúc này, mọi người đều biết ba ngày đồng hành cùng nhau đã kết thúc. Do phí đi đường đã thanh toán đầy đủ từ ngày đầu tiên nên bọn họ có thể rời thuyền bất cứ lúc nào.

“Các vị quan khách! Giang Thần miếu nằm ở phía nam ngoài thành Đông. Khi ra khỏi bến tàu, nếu không vào thành có thể đi theo hướng nam. Nơi này cũng là một cảnh đẹp của Xuân Huệ phủ. Có thời gian thì mọi người nên ghé nơi đây cầu bái Giang Thần một chút!”

Lão thuyền phu dùng dây thừng cột thuyền lại, vừa cười vừa đề xuất với mấy vị khách đang chuẩn bị rời đi. Chuyến đi này thuận buồm xuôi gió, quan trọng là những hành khách này đều rất tốt tính, làm cho lão cũng rất vui lòng!

“Được, nhất định ta sẽ ghé!”

“Đúng vậy, nhất định sẽ tới đó thắp ba nén thang, bái lạy Giang Thần!”

“Tạm biệt nhà thuyền!” “Sau này gặp lại!”



Kế Duyên cùng mấy người kia đều chắp tay về phía nhà thuyền. Hai cha con thuyền phu cũng không có nhu cầu đi vào thành nên sẽ chỉ mua sắm một ít đồ vật ở bến tàu. Sau đó bọn họ thoáng quét dọn rồi treo bảng đi Đức Thắng phủ của huyện Cửu Đạo Khẩu, vừa chở khách vừa thuận đường về nhà.

Sáu người vừa rời khỏi bến tàu. Một gã thư sinh lập tức tới bắt chuyện với Kế Duyên.

“Kế tiên sinh, ta với đồng bạn chuẩn bị đi dạo Xuân Huệ phủ thành một vòng. Sau đó bọn ta ghé thăm Giang Thần miếu, nếu tiên sinh chưa biết đi đâu thì có ngại đồng hành cùng bọn ta chăng?”

"Đúng vậy, Kế tiên sinh!"

Hắn nhìn hai người kia rồi chắp tay.

“Đa tạ nhị vị ý tốt, Kế mỗ có chuyện phải làm. Mọi người cùng thuyền mấy ngày nay, sau này có duyên ắt gặp lại. Kế mỗ phải đi trước, xin cáo từ!”

Mấy người tạm biệt nhau, rồi đường ai nấy đi, nhưng Kế Duyên lại rời đi trước một bước, bước chân càng lúc càng nhanh. Một lát sau, không ai thấy hắn đâu.

‘Hôm nay đã là ngày mười hai tháng năm. Không biết Ngụy Vô Úy kia đã đến Xuân Huệ phủ chưa, cũng đã chuẩn bị thỏa đáng hả?’

Mới nghĩ đến đây hắn bèn tìm nhà bán rượu ngon nổi danh trong thành, xem thử rượu ngon rốt cuộc có thể dẫn lão Quy đi ra hay không.

Ở thế giới này, Kế Duyên cũng chưa gặp qua sự vụ lớn gì. Tuy hắn cũng từng uống bình rượu Hoa Điêu ngon nhất ở huyện Ninh An, nhưng nó cũng không có quý hiếm gì cả.

Có lẽ trước ngày mười lăm tháng năm, chỉ cần hắn đứng đợi ở cửa thành Nam thì sẽ tìm ra Ngụy Vô Úy. Hắn tin với thính lực của mình, chỉ cần người quen nào đó nấc cụt một cái ở thật xa thì hắn liền nhận ra.

Về phần Ngụy Vô Úy tìm ra cách gặp lão Quy, dù hắn muốn xem chuyện mới lạ nhưng cũng không có ý định hiện thân. Bởi vì ngoài Ngụy gia ra thì người biết rõ chuyện này cũng chỉ có “cao nhân làm công vụ” đêm hôm đó mà thôi.

Chẳng qua, nếu muốn hắn vẫn có thể xuất hiện. Trong mắt Ngụy Vô Úy, hắn chính là cao nhân. Nên cao nhân biết chuyện này cũng không có bất ngờ. …

Sự phồn hoa sầm uất của Xuân Huệ Phủ hơn xa huyện Ninh An và Cửu Đạo Khẩu không biết bao nhiêu lần. Tuy tầm nhìn có hạn nhưng Kế Duyên chỉ cần dựa vào thính lực và khứu giác hơn người của bản thân, hắn đi dạo trong thành cũng giống như Lưu mỗ mỗ bước vào sân vườn của quan lớn vậy. (*)

Mất nửa buổi thăm hỏi, rốt cuộc hắn cũng tìm được một quán rượu tên là Viên Tử Phố. Mùi rượu thoang thoảng khắp nơi dường như muốn chứng minh cửa hàng này danh bất hư truyền.

Quán rượu không quá lớn, không có lầu hai, bên trong thì chỉ có mấy cái bàn lớn mà thôi. Người mua rượu và uống rượu cũng không nhiều. Chỉ mỗi hai bàn ở trong góc là có người đang uống rượu, ăn đồ nhắm. Hơn nữa, hình như đây cũng không phải đồ ăn của quán, mà giống như tự mang vào, bởi vì nó được dùng lá sen bọc lại.

Ngược lại, mấy người nhìn giống tiểu nhị lại không ít. Chỉ là bọn họ đều ngồi nghỉ ngơi ở mấy bàn trống. Chưởng quỹ của quán rượu đang liên tục gảy bàn tính “lạch cạch lạch cạch”.

“Chưởng quỹ, nghe nói ở đây có rượu Thiên Nhật Xuân nổi tiếng có một không hai của Xuân Huệ Phủ, không biết mua một cân cần bao nhiêu?”

Kế Duyên bước vào quán rồi hỏi chưởng quỹ một câu. Gã xem sổ sách xong, rồi mới ngẩng đầu nhìn lên.

“Quán của ta bán hai loại rượu. Thiên Nhật Xuân hai lượng bạc một cân, mua cả hũ sẽ có ưu đãi một chút. Giang Hoa Tửu một trăm văn tiền một vò, một vò năm cân.”

“Hai lượng?”

Kế Duyên kinh ngạc thốt lên, quả thực quá đắt. Hai lượng đủ mua biết bao nhiêu bữa cơm rồi. Xem ra, không chỉ ở kiếp trước có quý nhân chết vì rượu mà đời này có lẽ cũng không ít người như vậy.

“Khách quan có muốn mua Giang Hoa Tửu không?”

Chưởng quỹ tiếp tục gảy bàn tính, thanh âm vang lên đều đều, khiến cho hắn hơi lúng túng.

“Ách! Chưởng quỹ! Thiên Nhật Xuân này có chia nhỏ ra bán không, ta có thể mua một ly để nếm thử được hay không?”

“Một ly?”

Quả thực, gã ít khi thấy loại yêu cầu này, chủ yếu là chưa có ai nói vậy ở Viên Tử phố. Chưởng quỹ nhịn không được phải ngẩng đầu nhìn kỹ Kế Duyên.

Hắn mặc áo xám, tay áo rộng, trên đỉnh đầu cài một trâm gỗ màu đỏ, mang theo bọc đựng y phục và một cây dù. Cách ăn mặc thanh lịch, sạch sẽ. Kiểu tóc nhìn hơi rối nhưng lại cực kỳ tự nhiên. Hắn không giống người có tiền, cũng không giống kẻ tới đây quấy phá. Lúc này, nhìn ánh mắt nửa khép nửa mở kia, chưởng quỹ thoáng sửng sốt.

“Khách quan mới đến Xuân Huệ Phủ chẳng?” “Hôm nay ta vừa mới đến, hỏi thăm được danh tiếng của rượu Thiên Nhật Xuân nên mới tới đây thử xem.”

“Đến đây, đến đây…”

Chưởng quỹ gật đầu, vẫy tay với Kế Duyên. Từ mấy bình rượu nhỏ trên kệ ở sau lưng, gã cầm ra một vò rồi mở nắp.

Gã lấy một chén sứ nhỏ đặt lên quầy, sau đó dùng một muôi nhỏ tinh xảo đưa vào trong bình. Một chất lỏng màu hổ phách được rót dầy vào cái chén sứ nhỏ. Rót xong, trên miệng chén như còn vương một sợi tơ mỏng, chưỡng quỹ khẽ nghiêng chén mới dứt ra được.

“Mời khách quan dùng thử. Làm phiền ngài đánh giá tư vị của Thiên Nhật Xuân nhất phẩm này một phen, xem như là phần thưởng!”

Kế Duyên đi đến gần quầy hàng, khẽ ngửi mùi rượu. Hắn cũng không nói gì, chỉ cầm chén sứ lên nếm thử. Rượu này không có vị đắng chát như hắn nghĩ mà rất thuần khiết vị ngọt. Với lại, rượu cũng nặng hơn Hoa Điêu khá nhiều.

Hắn một ngụm uống cạn chén rượu nhỏ. Lúc đầu, mùi rượu cay xộc lên mũi, sau đó lại chuyển thành vị ngọt chát. Khi Kế Duyên nuốt ực thì trong miệng vẫn còn đọng lại vị thơm ngọt mãi không tan.

Kiếp trước, Kế Duyên vốn không thích uống rượu, còn thấy rượu nào cũng khó uống. Không nghĩ tới kiếp này hắn lại có thể được nếm thử loại rượu thơm ngon đến như vậy.

“Rượu ngon, không thẹn với danh tiếng Thiên Nhật Xuân!”

Kế Duyên cũng không khen ngợi quá nhiều, lấy ra hai lượng bạc đặt lên quầy.

“Rượu này uống một hớp quả thực chưa đủ, cho dù ta phải nhịn đói cũng phải mua được một cân.”

Chưởng quỹ tươi cười rạng rỡ. Đây chính là lời khen ngợi hay nhất rồi.

“Khách quan chờ một chút!”

Gã nhận bạc rồi lấy bình rượu nhỏ ở kệ sau lưng đưa cho Kế Duyên.

“Một cân Thiên Nhật Xuân đây.”

Hắn nhận bình nhỏ, sau đó nhìn tình cảnh trong quán rượu một chút. Kế Duyên liền nghĩ tám phần rượu cung cấp cho tửu lâu, nhà trọ đều lấy ở đây, chắc chắn có thương nhân vận chuyển hàng hóa đi khắp nơi. Viên Tử Phố này có lẽ là chiêu bài nổi tiếng của địa phương.

“Ai da, chưởng quỹ à, rượu của các người đắt đến nỗi thần tiên cũng uống không nổi a! Ta đi đây, đi luôn đây…”

Kế Duyên mỉm cười, cảm thán một câu, mang theo ý tứ khích lệ. Hắn tự so sánh mình với thần tiên, cầm theo bình rượu đi ra khỏi quán. Đối với người ngoài, lời nói này tự nhiên là một câu nói đùa.

Chưởng quỹ của cửa hàng cũng lắc đầu cười. Bởi vì Kế Duyên vừa khen rượu ngon lại cắn răng mua rượu, khiến tâm tình gã rất tốt.

Lúc gã thu dọn lại chén sứ, bàn tay phải duỗi ra rồi dừng lại.

Với danh tiếng của Thiên Nhật Xuân, ngoài hương vị thơm ngon ra thì còn có một điểm đặc biệt đó là nó dính chén rất nhiều. Mặc dù dùng loại ly gốm sứ trơn nhẵn, thì chắc chắn vẫn dính lại một ít rượu trên đó. Người nào muốn thè lưỡi ra liếm thì cũng phải liếm mấy lần mới hết sạch được.

Nhưng phía bên trong của chén sứ trước mắt gã lại trắng tinh, không có một giọt rượu nào. Chưỡng quỹ đưa ngón tay quét qua một vòng, biểu cảm cứng đờ.

“Sao lại có thể?”

Lẽ nào là một vị đại hiệp trên giang hồ?

Gã hồi tưởng lại động tác uống rượu chậm chạp nhẹ nhàng của người nọ, rồi lại nhớ đến câu nói trước khi đi. Trong lòng gã không khỏi nhảy dựng.

Chưởng quỹ lập tức ngẩng đầu nhìn quanh, tiếng gọi “Khách quan…” vừa mới thốt ra khỏi miệng cũng đã không thấy Kế Duyên đâu.

(*) Lưu mỗ mỗ bước vào sân vườn của quan lớn: là một phép ẩn dụ để chỉ những người chưa nhìn thấy thế giới bước vào một thế giới xa lạ. Nó có thể dùng để nói những người thiển cận và thiếu hiểu biết.

Chương 78: Người cầu, rùa cũng cầu

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Duy Anh

***

‘Ai da, xa xỉ quá!’

Kế Duyên cầm bình rượu quý đi dạo trong Xuân Huệ phủ. Phủ này có khoảng bốn mươi hai phường lớn hơn mười hai phường ở huyện Ninh An. Tổng số dân ở đây ước chừng hơn hai mươi vạn người. Đường đi khắp nơi thông suốt, xe ngựa qua lại không dứt.

Từ trước đến nay, Kế Duyên tương đối tin tưởng vào khả năng tìm đường của bản thân. Nhưng ở nơi này, hắn vẫn cảm thấy mù tịt, không biết nên đi đâu.

Cuối cùng, hắn quyết định nghe theo cái bụng, tìm chỗ ăn cơm.

May mà Xuân Huệ phủ này tuy lớn nhưng không phải nơi nào cũng đắt đỏ. Hắn vẫn có thể tìm được quán ăn chỉ có mấy văn tiền một bữa.



Giờ phút này, ở phường Quế Nguyệt gần thành nam của Xuân Huệ phủ, trong trạch viện của một khách điếm sang trọng, Ngụy Vô Úy đang cau mày ghi chép gì đó trong phòng.

Để thỏa mãn nhu cầu của khách nhân, ngoài những toà nhà lớn mặt tiền ra thì một vài khách sạn còn cho thuê những trạch viện độc lập, như chỗ ở của Ngụy Vô Úy. Tất nhiên chi phí cũng sẽ đắt hơn một chút.

“Cốc cốc cốc…”

Tiếng gõ cửa vang lên, Ngụy Vô Úy đành ngước nhìn về phía cửa chính đang mở.

“Vào đi!”

Một người trung niên nhìn giống quản gia bước vào phòng.

“Gia chủ, Túy Kim Tiêu và Đỗ Khang Tửu mua ở Định Nguyên phủ và Đỗ Minh phủ đã được mang đến. Hồng Phấn Đầu của Tấn Châu đang trên đường đi, tính toán thời gian có lẽ sẽ đến kịp. Còn Kim Ngọc Tửu của kinh thành và mấy phủ lân cận chỉ sợ là không đến kịp rồi ạ.”

“Ừ, không kịp thì thôi. Những loại rượu này cũng đủ rồi. Đại bá, Tam thúc đã thử rượu, không biết bọn họ thấy loại nào tốt nhất?”

Lão quản gia suy nghĩ một lát mới trả lời:

“Theo lão nô biết, trong các loại rượu thì Thiên Nhật Xuân của Xuân Huệ phủ ngon hơn một chút!”

“Được rồi, ngươi ra ngoài đi.”

“Vâng, lão nô cáo lui!”

Chờ lão quản gia bước ra khỏi phòng, Ngụy Vô Úy mới cầm lấy bút lông ghi Túy Kim Tiêu và Đỗ Khang Tửu lên trang giấy.

Để chuẩn bị cho ngày mười lăm tháng năm, Ngụy gia đã mua ba mươi mấy loại rượu ngon. Trong đó không thiếu rượu Thiên Nhật Xuân nổi tiếng, có loại được mua từ Đức Thắng phủ, có loại trực tiếp mua ở Xuân Huệ phủ, cũng có loại rượu mua từ nơi khác rồi được chở đến đây.

“Hừ! Hàng năm, tên Trịnh Thiên Thu kia cũng chỉ chuẩn bị hai ba loại rượu ngon, mấu chốt vẫn là Thiên Nhật Xuân. Lần này, Ngụy gia chúng ta hơn ngươi mười lần, ta không tin lão Quy kia sẽ không đến!”

Nói thầm một câu, Ngụy Vô Úy lại lấy khối Lam Ngọc ở trước ngực ra vuốt ve. Dưới ánh sáng từ cửa sổ, gã nhìn thật kỹ, cũng không thấy bốn chữ nhỏ kia nữa.

‘Nếu lên Tiên Sơn, không biết trên đó có dùng bạc không? Ngộ nhỡ không dùng thì không biết giải quyết chuyện ăn mặc, đồ dùng như thế nào? Mấy tiểu thiếp phải làm sao đây? Ngày lễ, Tết có thể xuống núi thăm nhà không? Hay là cho người khác cơ hội này, nhưng mà ta vẫn chưa có con trai đâu…’

Một lần nữa, suy nghĩ của Ngụy Vô Úy lại bay bổng.



Ngày mười lăm tháng năm, sắc trời dần tối.

Kế Duyên chờ ở bên ngoài thành nam đã lâu. Rốt cuộc hắn cũng nghe được thanh âm của Ngụy Vô Úy.

Từ lúc xế chiều, Ngụy gia đã chia làm bảy tám nhóm, dùng xe đẩy nhỏ kéo mấy bình rượu đến cửa thành. Đến lúc chạng vạng, Ngụy Vô Úy cùng với lão quản gia mới chậm rãi đi đến đây. Trong tay cầm một vò rượu Thiên Nhật Xuân, vừa đi vừa bình phẩm.

“Chậc chậc chậc… Không ngờ Xuân Huệ phủ thực sự là một nơi sông nước tốt, lại có thể làm ra được rượu ngon đến thế!”

Nghe Ngụy Vô Úy đánh giá, lão quản gia bên cạnh cũng cười nói.

“Chuyện xưa kể lại, lúc ấy Viên Tử Phố là một quán rượu nhỏ. Thiên Nhật Xuân chỉ là một loại rượu được ủ dưới đất, dễ uống nhưng lại không có tên tuổi. Có một ngày, Nhâm tri phủ vô tình đi ngang qua đây. Sau khi nếm thử thì kinh ngạc thán phục không thôi. Gã dâng rượu lên kinh đô và các phủ lân cận. Hoàng thượng uống xong cực kỳ vui mừng, đặc biệt ban tên Thiên Nhật Xuân.”

“A! Thì ra là thế!” Kế Duyên đang ngồi trên một cái cây ngoài thành cũng âm thầm gật đầu. Hắn nghe thấy tiếng lắc lư đầy đặn của hơn nửa bình rượu trong tay Ngụy Vô Úy, lại nhìn đến bầu rượu chỉ có hai phần của mình mà thở dài.

Mặt trời đang ngả về tây, sắc trời nhanh chóng lờ mờ tối, bốn cửa thành của Xuân Huệ phủ cũng chậm rãi đóng cửa.

Đến lúc này, bên ngoài Xuân Huệ Phủ đã thưa thớt bóng người. Ngoại trừ mấy lâu thuyền trên sông, có lẽ cũng chỉ có bến tàu ở thành đông còn người qua lại. Ở thành nam, lúc này chỉ có đám người Ngụy gia đang tập trung ẩn nấp mà thôi.

Ngụy Vô Úy và lão quản gia vẫn đi theo bờ sông về phía tây nam. Hai bên đường là hàng dương liễu. Ước chừng đi được khoảng năm dặm, hai người nhìn thấy mấy cây dương liễu to lớn đang rũ xuống mặt nước.

Lúc này, trên bầu trời, ánh trăng tròn vằng vặc. Gió đêm thổi chầm chậm trên sông. Ngoài một chiếc lâu thuyền đang neo đậu phía xa hơn trăm trượng ra thì khắp nơi không có một bóng người.

“Bộp bộp bộp…”

Lão quản gia vận khởi hai chưởng. Chưởng phong gào thét va đập vào nhau, vang vọng lên ba tiếng vỗ tay.

Một lát sau, ở khu từng nhỏ bên cạnh, có mấy người liên tục đẩy xe nhỏ đi ra. Có hơn hai mươi mấy người và tám chiếc xe đẩy. Trên xe buộc đầy mấy hũ rượu năm cân. Có xe còn cao hơn nửa thân người đang chở hai bình rượu lớn.

"Gia chủ!" "Gia chủ!"

"Ra mắt gia chủ!"

Âm thanh chào hỏi khẽ vang lên. Đối với những người khác, Ngụy Vô Úy cũng không lên tiếng trả lời. Nhưng trong đó có hai trưởng bối mà gã không dám vô lễ.

“Đại bá! Tam thúc! Hai người nuôi ta từ nhỏ đến lớn, đừng gọi gia chủ nữa, có được không!”

“Ha ha ha, quy củ không thể bỏ.”

“Đúng vậy, gia chủ. Tối nay đã chuẩn bị ổn thỏa. Chúng ta có thể đổ rượu xuống nước chưa?”

Ngụy Vô Úy nhìn trời rồi lại quan sát mặt sông rộng lớn.

“Được, trước tiên dùng một vò Thiên Nhật Xuân và Đỗ Khang Tửu!”

"Vâng!"

Hai trưởng bối của Ngụy Vô Úy tự mình cầm lấy vò rượu trong hai xe đẩy, khẽ vận chưởng đánh lên miệng vò một cái, giấy dán liền bay đi. Sau đó, bọn họ trực tiếp xách vò rượu rồi đổ hết xuống sông.

Kế Duyên đang nấp trên một cây liễu cách nơi đó hơn ba mươi trượng. Ở cuối hướng gió, hắn ngửi thấy mùi rượu bay tới, trong lòng dâng lên cảm giác tiếc nuối. Quả thực quá phí của trời mà.

Mặc dù khoảng cách không xa lắm nhưng hắn cũng không sợ lão Quy và mấy người Ngụy gia phát hiện ra. Ngụy gia thì không cần phải nói nhưng lão Quy vẫn có chút đạo hạnh. Tuy nó chưa hóa hình, nhưng nếu hắn ở trong nước cũng rất có thể bị thiên phú dị bẩm của Thủy tộc phát hiện ra, mà ở trên bờ thì chưa chắc. Sau khi hai vò rượu được đổ xuống một lúc, rốt cuộc mặt sông đã có biến hóa.

“Rầm rầm… Rầm rầm…”

Từ phía xa, từng gợn sóng trên sông dần dần kéo đến. Đám cao thủ Ngụy gia khẽ rùng mình. Kế Duyên cũng chăm chú nhìn phía bờ sông.

Đám người trần mắt thịt chỉ nhìn thấy một sóng nước nhộn nhạo đang tiến lại gần mà không biết dưới nước có gì. Còn hắn rõ ràng có thể nghe thấy một con rùa đang rẽ nước bơi đến.

"Rầm rầm..."

Con rùa lớn đến gần bờ sông thì nhô lên nửa người, làm cho đám người Ngụy gia hốt hoảng lùi về phía sau.

Dưới ánh trăng, nửa tấm lưng của lão Quy rộng khoảng một trượng, to như một cái thuyền nhỏ.

“A? Tiểu tử họ Trịnh không tới sao? Xem ra hắn cũng không qua được kiếp số này…”

Nửa người của lão Quy vẫn chìm trong nước. Hai móng vuốt đang đạp lên đám cỏ và bùn ở bên cạnh bờ sông. Lão quan sát rượu ngon xung quanh mới tiếp tục nói.

“Như vậy thì người kia đã rơi vào tay các ngươi. Nhưng đối với ta mà nói thì không sao cả, có khi còn là chuyện tốt.”

Rầm rầm…

Gần bờ sông, một cột nước bay tới rồi cuốn lấy mấy chiếc xe đẩy. Sau đó một tiếng “Rầm ào ào” vang lên, cột nước vỡ ra, tạo thành một ngọn sóng nhỏ, nhao nhao kéo xe đẩy xuống sông.

"Phù phù ~" "Phù phù ~" "Phù phù ~"...

Tám chiếc xe rơi xuống nước tới tấp. Lúc này, đám người Ngụy gia cũng không ai dám hó hé. Tất cả đều kinh hãi nhìn chằm chằm về phía trước. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy yêu vật khống thủy.

“Sao nào? Không cầu gì à? Chỉ là đưa rượu chăng? Ha ha ha … Nói đi!”

Lão Quy cuốn rượu xuống nước, cũng không lập tức rời đi mà chờ đợi ở một bên.

Lúc này, Ngụy Vô Úy mới giật mình bừng tỉnh, trịnh trọng chắp tay thi lễ với lão Quy.

“Tiên trưởng, ta là gia chủ Ngụy gia Ngụy Vô Úy ở Đức Thắng Phủ. Trên người có mang một ngọc bội tổ truyền. Ta chỉ biết ngọc bội đến từ Tiên Phủ Ngọc Hoài Sơn, lại không biết làm sao xin vào tiên môn. Kính xin tiên trưởng chỉ giáo!”

Lão Quy kinh ngạc quay đầu nhìn về phía gã.

“Ngươi cũng biết ngọc bội đến từ Ngọc Hoài Sơn sao? Đến gần đây một chút để ta nhìn xem!”

Dù trong lòng run rẩy nhưng gã vẫn cắn răng kiên trì đi tới gần lão Quy. Khi khoảng cách còn gần một xích, gã mới dừng lại, trống ngực đập thình thịch liên hồi.

“Ủa? Vì sao số mệnh của ngươi mơ hồ không rõ? Không có khả năng, điều đó không có khả năng... Ngươi rõ ràng chỉ là một phàm nhân!"

Người bình thường có nghị lực có thể thay đổi vận mệnh, nhưng làm sao có thể mang số mệnh mơ hồ được.

Lão Quy trầm tư suy nghĩ. Bỗng nhiên, lão ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn Ngụy Vô Úy.

“Nếu ngươi biết rõ về Ngọc Hoài Sơn, hẳn là ngươi gặp được cao nhân chỉ điểm chăng?”

Lúc này, Ngụy Vô Úy đã bình tĩnh hơn nhiều. Nghe lão Quy nói xong, gã sửng sốt, rồi nhớ đến bóng dáng đang yên tĩnh đánh cờ trong một sân nhỏ ở huyện Ninh An.

Nhưng gã không biết Kế tiên sinh có cho phép mình nói ra tin tức kia không. Vì vậy, giờ phút này, gã do dự.

Mà lão Quy ở trong nước nhìn ra được điểm này, ngữ khí vội vàng nói.

“Nhất định là ngươi đã gặp đúng không? Nhất định là thế! Ngụy Vô Úyyy!”

Vậy mà lão Quy đã bò hẳn cả người lên trên mặt nước. Thanh âm đang thong dong bình tĩnh cũng trở nên kích động vang vọng.

“Ngươi có thể dẫn ta đi gặp cao nhân không, hoặc hỏi giúp ta một câu thôi cũng được? Ngụy Vô Úyyyy! Ngươi có đang nghe ta nói khôngggg!”

Chương 79: Chỉ không biết phải làm sao

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Bộ dạng hấp tấp vội vàng của lão Quy làm cho mọi người đều khiếp sợ. Ngay tại thời khắc đó, đám người Ngụy gia vội vàng đề phòng. Không ít người cầm chặt vũ khí trong tay, chỉ là một chút võ công mèo cào của bọn họ có hữu dụng hay không thì cũng chẳng ai nắm chắc.

Áp lực bây giờ cũng không như lúc đối mặt với cao thủ võ lâm. Đó vừa là một con rùa lớn, lại là yêu quái không biết đã tu luyện bao nhiêu năm. Gia chủ Ngụy Vô Úy tuy mở miệng một tiếng đều gọi “Tiên trưởng” nhưng không người nào cảm thấy nó là tiên cả.

Đại bá, Tam thúc và lão quản gia của Ngụy Gia đứng dựa vào nhau, tạo thành thế tam giác. Chân khí trong cơ thể khẽ vận chuyển, tùy thời có thể toàn lực liều mạng.

Ngụy Vô Úy phải dựa vào ý chí mạnh mẽ, mới không lùi lại. Đồng thời gã giơ tay ngăn mọi người lại, ra hiệu không nên hành động thiếu suy nghĩ.

“Cái này! Tiên trưởng an tâm, chớ nóng vội! Ngụy mỗ thực sự đã gặp qua cao nhân…”

Thấy Ngụy Vô Úy nói chuyện, lão Quy liền ý thức được bản thân mình thất thố. Lão tỉnh táo lại một chút, thân thể căng cứng cũng hòa hoãn hơn.

“Lão Quy ta cũng là nhất thời nóng lòng, làm cho Ngụy gia chủ sợ hãi rồi. Xin mời ngươi nói tiếp!”

Ngụy Vô Úy nuốt một ngụm nước bọt, nhanh chóng suy nghĩ không biết phải làm sao. Hiện tại, không phải gã cứ nói ra sự tồn tại của Kế tiên sinh là xong chuyện, mà chỉ e là dù gã có nói thật thì lão Quy cũng không bỏ qua.

Thế nhưng Kế tiên sinh đã đi xa rồi, ai biết ngài có trở về hay không, nếu ngài có trở lại cũng không biết vào lúc nào. Khái niệm thời gian của thần tiên với phàm nhân đâu có giống nhau chứ?

Nhưng lão Quy liệu sẽ nghĩ như vậy sao? Ngộ nhỡ Ngụy mỗ ăn ngay nói thật mà lão lại cho rằng gã thoái thác gạt người thì làm sao bây giờ?

Trong hai nhịp thở, Ngụy Vô Úy nghĩ nhanh như chớp. Gã biết rõ nếu mình không nói, yêu quái này hẳn sẽ không nén được lửa giận.

“Tiên trưởng, ta có duyên gặp một vị thế ngoại cao nhân, nhưng ta lại sợ tùy tiện tiết lộ sẽ khiến cho ngài ấy không vui. Ta có thể nói với ngài trước, ngài nghe xong thì quyết định làm như thế nào nhé?”

Lão Quy ngẩng đầu nhìn nam tử giàu có trước mặt.

“Được, mời nói!”

“Ai da…”

Ngụy Vô Úy khẽ run rẩy, đưa tay áo lau mồ hôi trên trán. Do gã thật sự căng thẳng, đồng thời thể hiện sự yếu thế, để lão Quy hiểu rằng hiện tại gã cũng không dám nói dối.

“Ban đầu, tại hạ nghe nói ở một huyện nhỏ trong Đức Thắng phủ có hiệp sĩ giết cọp ăn thịt người trên núi, lấy được một tấm da cọp trắng nguyên vẹn. Hơn nữa, lúc ấy cũng sắp tới lễ mừng thọ của lão thái gia nên tại hạ nghĩ tới việc mua lại. Dù sao Ngụy gia cũng có da cọp rồi nhưng một tấm da cọp trắng quả thực rất hiếm thấy.”

“Trong một lần nói chuyện với Huyện thừa, lần đầu tiên tại hạ gặp được tiên sinh.”

Ánh mắt lão Quy hơi mở lớn. Lão nhạy bén nhận ra cách dùng từ của Ngụy Vô Úy biến hóa theo bản năng, hoàn toàn là kính trọng từ trong tâm.

“Lúc ấy, tiên sinh còn nhìn ta. Vốn dĩ tại hạ tưởng rằng do mình cùng Huyện thừa đang bàn luận đến chuyện của tiên sinh nên ngài ấy mới tùy ý nhìn đến. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tiên sinh chắc chắn phát hiện ra tai họa của ta đang tới gần!”

Trong lòng lão Quy khẽ động, mở miệng dò hỏi.

“Do tên Trịnh Thiên Thu kia đi tìm ngươi sao?”

“Đúng vậy, Trịnh Thiên Thu cùng với Yến Địa Thập Tam Đạo và một số cao thủ giang hồ hàng đầu khác bố trí mai phục ta. Chỉ đáng tiếc bọn họ không biết từ nhỏ vãn bối đã giả bộ không biết võ công. Vào thời khắc mấu chốt, bọn chúng mất cảnh giác, liền bị ta hạ độc, đả thương cũng liền bị bắt hết cả đám.

Lúc này, Ngụy Vô Úy không nói tới vị cao nhân kia. Những việc này không quan trọng với lão Quy, nhưng gã có thể cẩn thận thăm dò xem yêu quái có thể nhìn thấu mỗi câu nói hay không.

“Đội ngũ của Ngụy gia ta tuy thắng thảm nhưng cũng không vội vàng rời đi. Vì vậy, khi quay trở lại huyện, ta có cơ hội một lần nữa bái phỏng cao nhân!”

Thấy lão Quy lắng nghe cực kỳ nghiêm túc, cũng không phản ứng gì, Ngụy Vô Úy mới khẽ thở phào một hơi.
“Lúc ấy ta nghe nói trong huyện có một con hồ ly lông đỏ như lửa bị chó dữ rượt cắn, còn có mấy tên thợ săn đuổi theo muốn đánh chết nó để lấy lớp da lông.”

“Hương thân trong huyện nhớ lại, khi ấy tiên sinh đang đi dạo ở đầu đường. Vào lúc nguy cấp, con hồ ly kia bèn giả chết lừa gạt mấy tên thợ săn. Khi nó chạy trốn đến đầu đường, nhìn thấy tiên sinh liền không ngừng khấu đầu, thê lương khóc than!”

Lão Quy nghe vậy thì thoáng khẩn trương, mở to hai mắt. Dường như hơi thở cũng trở nên nặng nề một chút.

“Tiên sinh có cứu xích hồ không?”

Xích hồ này chắc chắn không phải là hồ ly bình thường, ít nhất nó đã khai mở linh trí rồi. Phải biết rằng yêu vật hay bị tiên môn ghét bỏ. Mặc dù lão Quy an ổn tu luyện nhưng chưa chắc đã được xem trọng. Hơn nữa, không ít yêu vật đã từng yên lặng tu luyện nhưng đến khi có thành tựu liền làm chuyện ác. Vì vậy, câu nói “Chung quy yêu tính khó thuần” đã bao trùm biết bao nhiêu yêu quái.

Ngụy Vô Úy chậm rãi nói tiếp.

“Tất nhiên nó được cứu. Tiên sinh bỏ tiền ra trả cho mấy tên thợ săn. Sau đó ngài nhẹ nhàng khuyên giải lũ chó dữ, thế mà chó dữ cũng lùi bước. Tiên sinh ôm xích hồ vào trong ngực, đưa đến danh y trong huyện băng bó cứu chữa, lại mang về nhà dưỡng thương…”

Gã nói đến đây thì thoáng sửng sốt. Không phải vì quên hay sợ hãi, mà do gã rõ ràng cảm nhận được lão Quy đang cực kỳ hâm mộ.

Đúng vậy, chẳng qua đây là cảm giác mà thôi. Dù sao, mặt của con rùa này cũng không giống mặt người, cho nên biểu hiện khi tâm tình thay đổi cũng chỉ có thể đoán.

“Sau khi tiên sinh rời đi, ta từng nghe hài tử trong sân kể lại rằng lúc vết thương của xích hồ ổn định, nó rất nhớ nhà. Vì vậy, tiên sinh đã thả xích hồ về nơi hoang dã rồi.”

"Cái gì ~!"

Lão Quy vô cùng kinh ngạc, trong miệng phun ra hơi thở mang theo mùi tanh, thổi bay cả tóc mai Ngụy Vô Úy, cũng kích động đến nỗi bốn chân ngoạm sâu vào lòng đất.

“Vậy mà hồ ly kia lại rời đi! Quả thực, quả thực ~~~~! Tức chết ta ~~~!"

Ẩn trong câu nói kia dường như có một tiếng gầm kìm nén. Thanh âm không đủ vang dội nhưng bất kỳ ai ở đây cũng cảm nhận được nỗi hận không thể lấy thân mình thay thế, tức giận, thậm chí không cam lòng.

“Đợi một chút! Ngươi nói vị “tiên sinh” kia đã đi rồi sao?”

Sau khi phát tiết xong, rốt cuộc lão Quy cũng nhận ra nửa đoạn đầu trong câu nói của Ngụy Vô Úy.

“Đúng vậy.”
Ngụy Vô Úy có chút hồi hộp, vội vàng nói.

“Tiên trưởng, xin hãy nghe ta nói hết. Ngày ấy, chúng ta bị thương nên quay về huyện tĩnh dưỡng. Ta nghe được chuyện “Tiên Duyên” khi ép hỏi Trịnh Thiên Thu, tâm tình ngứa ngáy khó chịu. Cho nên ta đã nhờ sai dịch trong huyện dẫn ta đi bái phỏng tiên sinh.”

Nói tới đây, Ngụy Vô Úy nhớ đến cảnh tượng lúc đó, cảm khái một chút.

“Trong sân, dưới cây táo, có một người áo trắng và một người áo xanh đang ngồi chơi cờ… Lúc ấy, ta quấy rầy quả thực có chút mạo muội…”

Gã khẽ thở dài, cái gì mà Ngọc Hoài Sơn, cái gì mà Tiên Duyên chứ. Gã ý thức được có lẽ mình đã bỏ lỡ một cơ hội quý giá, chỉ là trên đời này chẳng có thuốc hối hận.

“Ta nói rõ mục đích, sau đó hết lời cầu khẩn, tiên sinh cũng rộng lượng đáp ứng. Cũng không biết người dùng cách gì, lần đầu tiên sờ vào ngọc bội, Lam Ngọc liền sáng lên, hiện ra bốn chữ Ngọc Hoài Thánh Cảnh. Tiên sinh nói ngọc này đến từ Ngọc Hoài Sơn, rồi không nói gì thêm, chỉ nói ta về đi.”

“Tiên sinh rời đi, vậy ngươi có biết lúc nào ngài quay trở về không?”

Lão Quy vội vàng hỏi.

“Cái này Ngụy mỗ cũng không biết. Nghe nói vào ngày đó, khi Ngụy mỗ đi rồi, tiên sinh có nói với hảo hữu là người sắp phải đi xa. Đúng rồi, còn một chuyện lạ nữa! Khi tiên sinh nói mình chuẩn bị rời đi, người dặn vị hảo hữu này đợi đến mùa thu, cây táo trong nội viện ra trái thì chia cho hàng xóm láng giềng cùng ăn. Vậy mà cây táo chỉ mới đơm hoa lại kết trái trong một đêm. Đợi đến khi trời sáng, táo đã chín mọng trên cành! Ai! Tại hạ biết việc này cũng đã vài ngày sau, tiên sinh cũng đã đi từ lâu rồi…”

Lão Quy trầm mặc hồi lâu mới nói một câu.

“Người đánh cờ với “Tiên sinh” là phàm nhân chăng?”

“Đúng vậy, người đó là phu tử của trường tư thục, hàng xóm của tiên sinh, cũng là hảo hữu duy nhất của tiên sinh ở trong huyện.”

Ngụy Vô Úy nói xong, chỉ thấy lão Quy chậm rãi gật đầu. Sau nửa ngày cũng không nói gì thêm.

Lão Quy im lặng, đám người Ngụy gia cũng không dám động đậy, cứ đứng chờ như vậy.

Ước chừng qua nửa chén trà, lúc nãy đám Ngụy gia đổ đầy mồ hôi toàn, giờ gió đêm thổi tới liền cảm thấy lạnh rét run. Lão Quy lại cảm thán một lần nữa.

“Ôi… Đúng là cao nhân đắc đạo, gặp được thật may mắn, gặp được thật may mắn!”

Thật ra, mọi người ở đây đều rung động. Ngoài lão quản gia, Đại bá và Tam thúc ra thì những người khác cũng chưa từng nghe qua chuyện này. Quả thực rất thần kỳ! Không biết gia chủ tự mình trải qua sẽ cảm thấy như thế nào.

“Việc này… Tiên trưởng, tại hạ thật sự không biết tung tích của tiên sinh, cũng không biết lúc nào người trở về… Chỉ là huyện kia tên là….”

“Ngụy gia chủ không cần nói nữa… Ta không làm khó ngươi.”

Lão Quy nghiêm túc nhìn gã.

“Nếu muốn vào Ngọc Hoài Sơn, một là đời sau xuất hiện con nối dõi tư chất thượng giai, hai là vừa khéo có một cách khác thích hợp hơn. Đó là trong huyết mạch trực hệ của lão tổ Ngụy gia năm xưa, tìm một đứa trẻ năm tuổi có thể đưa vào tiên phủ Ngọc Hoài Sơn. Tiên hạc thủ hộ trên núi cứ hai mươi năm đổi một lần. Tháng Giêng sang năm đúng lúc là bạn cũ của Ngụy gia các ngươi…”

“Ngươi mang ngọc bội đến, tiên hạc tất nhiên sẽ hiện thân. Đến lúc đó, ngươi năn nỉ nó đưa đứa bé tiến vào sơn môn. Sau đó tận lực khẩn cầu cho một người trưởng bối như ngươi được làm bạn với đứa bé ba năm. Tiên hạc kia vì báo ân, chắc chắn sẽ dốc sức giúp đỡ. Việc này có bảy thành cơ hội! Ngọc Hoài Sơn này ở…”

Lão Quy nói câu tiếp theo rất nhỏ, chỉ có gã nghe được. Nói xong, lão nhìn Ngụy Vô Úy rồi lặn xuống nước.

Chỉ trách duyên phận không liên quan tự thân, vô phúc nhìn thấy cơ hội tốt, năm nay lão lại đi cầu Giang Thần vậy!

"Phù phù ~ "

Tiếng động dưới nước làm cho Ngụy Vô Úy bừng tỉnh. Gã vội vàng hô lên về phía mặt sông giờ chỉ còn một chút xoáy nước.

“Đa tạ tiên trưởng. Sang năm, Ngụy gia ta sẽ tiếp tục chuẩn bị rượu ngon!”

Chương 80: Đúng không? Quá đúng

Dịch: Lười biếng giả

Biên: Vong Mạng

***

Mặt hồ dậy sóng đã trở lại êm đềm nhưng cả đám Ngụy gia vẫn như cơn mộng.

Dù sắp tháng Sáu nhưng có lẽ do mồ hôi lạnh thấm ướt áo quần thêm gió đêm thổi khiến ai nấy đều thấy lạnh mình.

Ngụy Vô Úy sau khi cảm tạ lão Quy xong, vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm về phía mặt sông, mặt đầy suy tư.

“Gia chủ...sao rồi?”

Vị đại bá Ngụy gia phá vỡ sự im lắng, cất tiếng hỏi kết quả sau cùng. Ngụy Vô Úy nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn mọi người, mỉm cười.

“Việc này đương nhiên là thành công. Các vị đều là tâm phúc của Ngụy gia ta, nên những chuyện tối nay xảy ra ta mong mọi người có thể giữ kín miệng, ngay cả người thân thích nhất cũng không thể tiết lộ!”

Gã nói đến những lời này chủ yếu là nói cho những người khác nghe, còn như lão quản gia và hai vị huynh đệ đại bá của Ngụy Vô Úy đương nhiên là người một nhà.

Nói xong mấy câu này, Ngụy Vô Úy giơ tay mời.

“Đi, đến bến tàu, không say không về!”

Cửa thành Xuân Huệ phủ giờ này đã đóng, ngoài thành cũng chỉ có một chỗ náo nhiệt là chỗ bến tàu. Đây là nơi sinh sống làm ăn của không ít người, có tửu quán, có tiệm cơm cũng có cả khách sạn, dịch trạm. Lại thêm mấy cái thuyền hoa, lâu thuyền lượn qua lượn lại trên sông, là nơi những vị khách phú hộ, công tử lụa là tụ tập ăn chơi ca múa.

Chỗ bến tàu vào buổi tối so sánh với thành Xuân Huệ phủ lúc ban ngày còn náo nhiệt hơn.

Đợi một lúc lâu cho đám Ngụy gia ai cũng đang một bụng hưng phấn bừng bừng rời đi hẳn. Kế Duyên vẫn đứng im ở trên cây dương liễu phía xa. Bằng thuật Nhất Diệp Chướng Mục, hắn chỉ như một phần của cái bóng cây dưới ánh trăng.

Phía mặt sông nơi những cành liễu rủ xuống chỉ còn gió đêm thổi lên dòng nước chảy làm gợn lên những đợt sóng lăn tăn, đã không còn động tĩnh gì của lão Quy. Nơi xa xa nơi lâu thuyền trên sông loáng thoáng âm thanh múa hát truyền đến.

Từ đầu đến cuối, Kế Duyên một mực đứng ngoài quan sát sự tình. Hắn tuy chỉ thấy một lão Quy cùng ánh sáng của miếng ngọc bội của Ngụy gia nhưng những gì bọn họ nói với nhau thì hắn nghe không sót chữ nào.

Lão Quy cũng không có làm khó gì Ngụy Vô Úy, cuối cùng lại cảm thán ăm ắp tình cảm. Nếu không phải Kế Duyên là người không thích xen vào chuyện người khác thì cũng khó kiềm chế xúc động muốn giúp lão Quy.

Việc lão Quy muốn cầu hắn có lẽ tám phần là liên quan đến tu hành. Kế Duyên thật sự thấy bản thân không có tư cách đứng ra chỉ điểm cho lão, cho nên đến tận lúc này hắn vẫn đang ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao.

Vốn dĩ chỉ là đi xem chút náo nhiệt lại làm cho lòng Kế Duyên dâng lên không ít cảm xúc.

Trăng kia tròn ở trên đầu

Tâm ta lại khuyết u sầu làm sao

Duyên kia cầu ở nơi nao?

Có lòng vô lực nghẹn ngào lòng ta. (*)

Kế Duyên không định rời đi, dù sao đêm nay cũng không lạnh. Thể trạng của hắn bây giờ có thể thoải mái chống đỡ. Thời gian trôi một mạch đến sáng, nắng sớm bắt đầu hiện lên, Kế Duyên vẫn một bộ dạng ôm một bầu rượu không nằm ở trên cây liễu, cũng chẳng có vẻ gì của thiếu ngủ.

Lúc tỉnh táo lại, hắn duỗi lưng một cái, vô thức lắc lắc bầu rượu đã hết, nhìn quanh cũng không có thấy cái thùng rác nào để bỏ, hắn mỉm cười nảy ra một ý...

Trong Thành Xuân Huệ phủ, chỗ cửa hàng tên Viên Tử Phô ở phía tây phường Phiêu Hương, chưởng quỹ đang tính toán sổ sách ở quầy như thường lệ.

Bên ngoài quán bỗng có tiếng bánh xe nhấp nhô cùng tiếng hô “hết tiền xuống xe” của phu xe vang lên. Chưởng quỹ ngẩng đầu lên nhìn, thì ra Vương Tam gia đang đến cùng hai chiếc xe bò.

Chưởng quỹ vội bỏ việc tính toán rồi đi ra trước cửa tiệm chắp tay nghênh đón.

Vương Tam gia tên thật Vương Tử Trọng, là một vị trưởng bối nhà họ vương, gia tộc rất có quyền thế tiền tài ở Xuân Huệ phủ. Y là huynh đệ với Vương gia chủ, trong nhà xếp vị trí thứ ba, có điều y thường quản lý sản nghiệp Vương gia ở Chu Trang cách đây mấy trăm dặm, rất ít khi về Xuân Huệ phủ.

Nghe thấy lời chào nhiệt tình của chưởng quỹ, Vương Tam gia cũng vui vẻ đáp lễ.

“Ha ha ha, Vương mỗ ăn ngon ngủ tốt chính là do nhớ tới Thiên Nhật Xuân của Viên Tử Phô đó. Trác chưởng quỹ, từ ngày chia tay đến giờ vẫn tốt chứ?”

“Nhờ phúc Tam gia, tại hạ tinh thần cũng tốt lắm. Thiên Nhật Xuân đã được chuẩn bị kỹ càng, chỉ đợi Tam gia tới nhận hàng.” Hai người cười cười nói nói cùng nhau tiến vào tiệm Viên Tử Phô. Người làm trong tiệm không đợi chưởng quỹ phân phó cũng đã nhanh chóng bắt đầu công việc. Từng vò từng vò rượu ngon được mang từ trong kho ra, ở phía hai chiếc xe bò cũng có hạ nhân Vương gia đến hỗ trợ.

“Tam gia, ta kính ngài một chén?”

“Trác chưởng quỹ khách khí, một chén đủ thế nào được!”

“Ha ha ha, xem trí nhớ của ta này!”

Trác chưởng quỹ đi về phía quầy hàng, từ dưới quầy lấy ra một cái khay, trên khay bày một bầu rượu cùng mấy chiếc chén sứ tinh xảo, gã mang để lên một cái bàn rồi tự mình rót rượu cho Vương Tam gia.

“Tam gia, mời!”

“Đa tạ!”

Vương Tử Trọng ngồi xuống ghế, thuận tay nâng chén lên rồi một hơi uống cạn. Mà Trác chưởng quỹ ở bên lại kín đáo nhìn cái chén của Tam gia khi uống rượu xong, gã phát hiện ra trong chén cũng sót lại không ít rượu như người thường uống.

Vương Tử Trọng phát giác được ánh nhìn của Trác chưởng quỷ, hắn nghi hoặc hỏi:

“Trác chưởng quỹ, lão nhìn cái gì đấy?”

“À, không có gì, không có gì, mời Tam gia uống rượu tiếp!”

Nói xong, chưởng quỹ lại tập trung rót rượu.

Lặp đi lặp lại đến ba chén, mỗi lần chưởng quỹ đều nhìn kỹ chén rượu, Vương Tử Trọng thấy vậy liên cảm thấy toàn thân khó chịu, nếu không phải hắn biết con người của Trác chưởng quỹ, và đối với võ công của bản thân cũng có chút tự tin, sợ là hắn sẽ hoài nghi mình bị hạ độc.

“Trác chưởng quỹ, lão cứ làm trò quái gì thế? Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Trác chưởng quỹ nghe thấy vậy cũng không phản đối gì mà chuyển sang ngồi đối diện với Vương Tử Trọng, rót cho đối phương và bản thân một chén rượu đầy.

“Tam gia, võ công của ngài, trên giang hồ là xếp hạng mấy?”

“Lão hỏi cái chuyện này để làm gì?”

Vương Tử Trọng hơi có chút kỳ quái nhưng vẫn trả lời.
“Nếu xét về võ công, trình độ của ta xếp trên hạng nhất lưu cao thủ nhưng cũng còn cách Tiên Thiên cao thủ một bước xa. Nhưng tám năm, mười năm nữa cũng có thể có cơ hội đột phá!”

“Ách...Võ công như ngài, nếu ở ngoài giang hồ thì là thế nào?”

“Ha ha ha... Là hiếm như mào phượng sừng lân!”

Giọng Vương Tử Trọng có chút tự đắc, y lại nâng chén rượu một hơi uống cạn, Trách chưởng quỷ lại vội vàng rót đầy.

“Tam gia, thứ lỗi cho ta mạo muội, ngài có thể một hớp cạn sạch rượu bên trong chén rượu không? Là uống sạch không còn chút rượu dư thừa nào ý?”

“Chuyện này thì khó gì, lão hãy xem đây!”

Nói xong câu này, Vương Tam gia đưa chén lên trước ngực, cánh tay phải đột nhiên lắc một cái, cánh tay vung nên như là hắt rượu vào miệng. Sau đó y giơ chén rượu cho Trác chưởng quỹ xem.

Người ngoài nhìn vào thì cái chén đúng ra sạch rượu nhưng nhìn kỹ thì lòng chén không còn giữ được màu trắng nguyên bản, thế nên khi Trác chưởng quỹ đưa ngón tay sờ vào lòng chén thì có thể thấy đầu ngón tay vẫn dính chút rượu.

“Tam gia chớ trách, để ta thay cho ngài cái chén!”

“Trác chưởng quỹ, lão có tâm sự phải không? Thế nào, chiêu này của Vương mỗ đã làm lão thất vọng hả?”

Vương Tử Trọng hỏi câu này cũng không phải là châm chọc mà thực sự đã nghi hoặc về hành động của chưởng quỹ.

“Tam gia, nếu như chỉ uống rượu như ta thế này, có thể uống cạn sạch rượu đến mức sờ đáy lòng chén cũng không còn thấy gì không?

Hỏi xong câu này, Trác chưởng quỹ làm một tư thế uống rượu hết sức bình thường, chính là bộ dáng của người thường nâng chén rượu uống, chậm rãi uống hết rượu.

Vương Tử Trọng nhìn tư thế Trác chưởng quỹ uống rượu, y nhíu mày trả lời.

“Cái này ta sợ là không làm được, lão cũng nhìn thấy, ta vận kình uống rượu vẫn còn sót lại. Huống hồ là tư thế nhẹ nhàng đơn giản thế. E rằng đến Tiên Thiên tuyệt đỉnh cao thủ, có thể cách hai thước sử dụng Cách Không Thủ Vật, cũng không thể vận dụng rút sạch nước như vậy.”

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, một câu, Trác chưởng quỹ chấn động trong lòng một cái.

“Thì ra là thế, đa tạ Tam gia giải thích nghi hoặc của ta.”

Trác chưởng quỹ nói lời cảm tạ xong, ít nhiều trong lòng cũng không bận tâm nữa.

Có những thời điểm, có một số việc lại trùng hợp kỳ lạ đến vậy.

“Chưởng quỹ, nếu như ta tự mang bầu rượu đến mua rượu, phải chăng có thể giảm chút bạc. Rượu Thiên Nhật Xuân của các ngươi uống... nó gây nghiện!”

Tiếng Kế Duyên đều đều vang lên ở ngoài cửa, Trác chưởng quỹ nghe xong liền đứng bật dậy, còn va phải Vương Tử Trọng bên cạnh làm y giật mình theo.

Ngẩng đầu nhìn ra trước cửa, chưởng quỹ nhận ra đúng là người mua rượu hai ngày trước.

“Có chứ có chứ, ấy không không, lỗ vốn lỗ vốn a!”

Dù Trác chưởng quỹ đã cố gắng ra vẻ bình thường nhưng trạng thái kích động của y, cơ bản là không thể giấu được. Nhìn Vương Tử Trọng có vẻ nhìn ra vấn đề, ngược lại, Kế Duyên lại nhíu mày suy nghĩ, nghĩ xem vì sao lại thế, nhưng nhất thời nghĩ không ra chỗ nào xảy ra sơ suất.

Vương Tử Trọng nhìn người ở ngoài cửa, chẳng lẽ do người này rất đặc biệt?

Kính người lễ ta cũng là việc nên làm, Vương Tử Trọng chắp tay thi lễ một chút, Kế Duyên cũng lễ phép chắp tay nhẹ một cái xem như đáp lễ.

“Khách quan, khách quan, mời ngài vào! Đây là Thiên Nhật Xuân ủ hai mươi năm, ngài xem thử có hợp ý không?

“Uy Uy Uy! Trác chưởng quỹ này, việc này không đúng nha? Lão không phải nói với ta rượu ủ hai mươi năm, quán có không nhiều, tất cả đều không bán sao?”

Vương Tử Trọng kêu ầm lên, dựng râu trừng mắt, lão tử không mua được rượu thì đừng ai được mua.

(*) Thơ do Cua Đá tỷ viết lại

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau