LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Vô tình trùng hợp

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Kế Duyên vừa bông đùa xong thì hắn cũng thấy rõ hai đứa trẻ mới đến. Đúng vậy, là thấy rõ.

Hai đứa toàn thân là áo bào lam nhạt, sạch sẽ, không bám một hạt bụi nào, ngay cả trên giày của hai đứa nhỏ cũng không. Mặt mũi cũng trắng tinh.

Có lẽ hai đứa trẻ này đi theo đường núi tới đây. Hơn nữa, lúc này sắc trời cũng đã tối. Nếu hai đứa nhỏ này bình thường thì chúng còn dám chạy trên đường núi vào giờ này sao? Còn dám đi tới đầm nước sâu có chút kinh khủng này nữa chứ?

Hắn lại nhìn phía sau, xác nhận là không có người lớn đi theo, khả năng hai đứa trẻ này là người bình thường càng lúc càng thấp. Hơn nữa, trên thân lại không có yêu khí hay âm khí gì cả….

‘Thần núi sao? Nói không chừng đây chính là tiên nhân đầu tiên mà ta gặp được?’

Trong lòng Kế Duyên khẽ động, nhưng dường như không kích động như trong tưởng tượng. Hắn lại giả vờ cúi đầu đọc sách, trong đầu lại rất hiếu kỳ không biết người tới cụ thể là ai.

Bất quá, cho dù Kế Duyên vẫn khí định thần nhàn nhưng hai đứa trẻ lại nhịn không được. Đứa bé trai lên tiếng:

“Này, người câu cá kia, lúc nào thì ngươi rời đi? Dù sao thì ngươi cũng không câu được cá đâu.”

Cô bé cũng lập tức tiếp lời:

“Trời đã tối rồi, ngươi không sợ trên núi có dã thú sao?”

Đứng trên suy luận của một người bình thường thì lời nói của hai đứa trẻ này quả thật rất có ý tứ.

Kế Duyên lại quay đầu nhìn cả hai.

“Trời đã tối, đám tiểu hài tử các ngươi lại dám chạy nhảy lung tung trên núi, không sợ người nhà lo lắng hay dã thú ăn thịt sao?”

“Chúng ta không sợ!”

“Đúng! Chúng ta không sợ!”

Dường như muốn tăng thêm sức thuyết phục, bé gái lại nói thêm một câu.

“Ngươi đừng nghĩ chúng ta là tiểu hài tử, võ công của chúng ta rất cao đấy!”

Kế Duyên nở nụ cười, gật đầu đồng ý.

“Thì ra là vậy, thất lễ, thất lễ. Bất quá ta cũng không sợ. Võ công của ta cũng rất cao!”

Nói xong, Kế Duyên lại cúi đầu đọc sách. Dù sao thì hắn cũng không có ý định nhấc mông rời đi.

Qua đoạn trao đổi ngắn ngủi vừa rồi, có lẽ hai người này nhìn bề ngoài thì không khác gì trẻ con nhưng có thể là mấy lão gia hỏa một trăm tám mươi tuổi ấy chứ.

“Hừ! Ngươi có câu cá cả đêm thì cũng không có con cá nào mắc câu đâu!”

Đứa bé trai vừa nói xong câu này, đột nhiên thần sắc Kế Duyên khẽ động. Tuy cần câu không có động tĩnh gì, nhưng lưỡi câu trong đầm hình như đang nhúc nhích.

Sau một khắc, dây câu khẽ run lên nhè nhẹ. Kế Duyên nheo mắt lại, cổ tay phát lực rồi giật một cái. Hắn không làm ra động tác to lớn gì, cần câu dường như đang làm ảo thuật, uốn lượn rồi kéo lên.

“Rầm ào ào~~~”

Vốn dĩ đầm nước xanh biếc đang yên ả, lặng ngắt như tờ, bỗng một con cá bị kéo ra khỏi mặt nước, để lại một lớp bọt nước lăn tăn. Con cá màu trắng bạc, hơi trong suốt, dài chừng ngón tay trỏ, đang bị móc vào lưỡi câu. Nó bị dây câu và cần câu kéo giật lên không trung.

“Ngân Khiếu Tử!”

Cả hai đứa trẻ đều đồng thanh hô lên.

Vào lúc tiếng kinh hô vang lên, đứa bé trai dường như theo bản năng vung lên một khối ngọc bội hình tròn màu lam. Trong chốc lát, lam ngọc dần từ nhỏ biến lớn, kéo theo một đạo ánh sáng màu lam nhạt, bay về phía con cá bạc đang vùng vẫy trên không. Phía sau miếng ngọc bội đang phát sáng kia hiện ra bóng dáng mơ hồ của một cái túi.

“Hả?”

Kế Duyên vung vẩy gậy trúc. Dựa vào cảm giác của một cao thủ giang hồ hàng đầu, dây câu đang kéo con cá bạc giống như loài chim bay linh hoạt trên trời. Miếng ngọc bội màu lam kia bay không chậm nhưng vẫn không bắt được con cá.

Sau hai lần ngọc bội xẹt qua con cá, Kế Duyên trực tiếp giật mạnh, lưỡi câu và con cá bạc bỗng nhiên rớt xuống, bay về phía hắn. Một dòng nước từ trong đầm bay lên, ngưng tụ thành một thủy cầu như hình bong bóng cao su trước người Kế Duyên.

“Ba~~”

Ngay tại thời khắc hình thành thủy cầu, con cá bạc rơi vào đấy lại cực kỳ chuẩn xác. Mà khi đó, theo động tác của Kế Duyên, lưỡi câu bằng sắt cũng nhẹ nhàng rời khỏi miệng con cá.

Đứa bé trai kia cau mày, thu lại ngọc bội đang bay trên không trung. Nó và cô bé đều nhìn chằm chằm vào Kế Duyên. Hai đứa nhìn xem cá bạc làm sao thoát được thủy cầu.

“Ngươi là người ở đâu? Dám đến Bích Thủy Đàm ăn trộm cá Ngân Khiếu Tử!”

Kế Duyên tạm thời thu cần câu để sang một bên, nghiêng người nhìn về phía hai đứa trẻ mặt mày giận dữ.

“Chẳng lẽ đám người Ngọc Hoài Sơn các ngươi độc chiếm Bích Thủy Đàm này sao?”

Vừa nhìn thấy ngọc bội hình tròn màu lam nhạt kia thì Kế Duyên đã biết hai người này là ai.

“Ngươi biết về Ngọc Hoài Sơn mà còn không đưa cá Ngân Khiếu Tử cho chúng ta?”

Tính tình của đứa bé trai này còn rất trẻ con, cũng không khác những đứa trẻ con nhà bình thường là bao.

Kế Duyên cũng nở nụ cười.

“Ta ngồi đợi nửa ngày mới câu được con cá này, dù cho Ngọc Hoài Sơn của các ngươi có là danh môn tiên phủ ở Kê Châu thì cũng không thể trắng trợn cướp bóc được đâu?”

“Ngươi! Bích Thủy Đàm này chính là của Ngọc Hoài Sơn chúng ta! Vì vậy Ngân Khiếu Tử cũng là của chúng ta.”

“Hàng năm, chúng ta đều đến đây trông coi Ngân Khiếu Tử, cũng đã rất nhiều năm rồi!”

Nếu là trước đây thì có lẽ Kế Duyên đã bị hai đứa trẻ này hù dọa thật. Nhưng bây giờ, dù sao thì hắn cũng đã hiểu được khá nhiều chuyện.

“Ha ha, Bích Thủy Đàm này vô pháp vô cấm, lại cách Ngọc Hoài Sơn gần bảy, tám trăm dặm, chẳng lẽ cái hồ này là vật trong sơn môn các ngươi sao?”

Kế Duyên nói xong, dưới đáy lòng khẽ động, hắn cố ý vừa giống như đùa giỡn, vừa rất nghiêm túc nói với hai đứa trẻ thêm một câu.

“Không có trưởng bối đi theo sao? Mặc kệ hai đứa tiểu tử các ngươi muốn khóc thì khóc!”

Vốn đây chỉ là một câu nói thăm dò có chút châm chọc của Kế Duyên, không nghĩ tới, lúc hắn vừa dứt lời thì có âm thanh vang vọng từ xa truyền đến.

“Khiến các hạ chê cười rồi. Đúng là Ngọc Hoài Sơn chúng ta đuối lý!” Âm thanh này không giống giọng nói công chính bình thản, hùng hậu có lực của Kế Duyên, nhưng cũng có thể được gọi là ôn tồn, lễ độ. Khi thanh âm này cất lên thì xuất hiện một gã trung niên mặc áo dài màu lam, tà áo bồng bềnh phiêu dật, trên đỉnh đầu có một búi tóc được trâm ngọc buộc gọn lại. Gã giống như bước ra từ không khí vậy.

Trước đó, căn bản là Kế Duyên không phát hiện ra sự tồn tại của người này, nhìn không thấy, nghe không được. Quả thực khiến hắn hoảng sợ. Chỉ là Kế Duyên đã được rèn luyện mấy lần, cho nên biểu hiện lần này của hắn cũng không có gì thay đổi, đôi mắt màu xám trắng cũng không chớp một cái.

Trên thực tế, Kế Duyên còn khiến cho người vừa đến hoảng sợ hơn. Gã nhìn không thấu người câu cá là thần thánh phương nào, trên người hắn không có bất kỳ ánh hào quang nào tỏa ra, tựa như phàm nhân, nhưng lại hoàn toàn hợp thành một thể với xung quanh.

Đặc biệt là lúc hắn trêu chọc cậu bé, nhìn chuyển động của cần câu và dây câu kia quả thực là cử trọng nhược khinh, không có một tia khí tức, thậm chí không có bất kỳ pháp lực nào lộ ra ngoài. Công pháp khống chế nước vô cùng trơn tru, không gặp một chút khó khăn nào. Hắn chỉ dùng kỹ thuật khống thủy đơn giản nhất, không nhiều hơn một phần.

Hơn nữa, lúc bản thân nam tử áo lam bước ra thì cũng đã nhìn thấy đôi mắt đặc thù của Kế Duyên. Gã bèn cảm thấy đối phương có thể nhìn thấu Hóa Hư ngọc phù sau lưng mình.

“Ha ha. Ta cũng là tùy tiện nói mà thôi, không nghĩ tới thực sự có trưởng bối đi theo, các hạ quả thật nhẫn nại!”

Đang nói chuyện, Kế Duyên cũng hơi nghiêng người. Hắn không muốn mình cứ mãi quay lưng lại khi nói chuyện với người kia. Vì vậy, nam tử áo lam cũng nhìn thấy cuốn <> trên đầu gối Kế Duyên, khiến cho ánh mắt gã có chút ngưng tụ.

‘Thông Minh Sách? Là Thiên Lục Thư!’

Gã mới đến căn bản không nghĩ lời nói của Kế Duyên là thật. Đối phương vừa câu cá vừa đọc sách, cũng tuyệt đối không có khả năng đọc được những điều này từ trong sách.

“Các hạ nói đùa rồi. Là hai hậu bối tuổi nhỏ hồ đồ. Chỉ là Bích Thủy Đàm này một năm mới sinh ra được một con Ngân Khiếu Tử, có ích lợi cho việc tu hành của hai đứa, nên chúng nó mới nóng nảy như vậy.”

Nói xong câu này, nam tử áo lam khẽ vung tay. Hai đứa trẻ giống như bị một lực vô hình lôi kéo về phía sau. Nhìn qua thì tưởng rằng gã đang dạy dỗ hai đứa vì sự vô lễ vừa rồi, nhưng thực ra lại đang yên lặng đề phòng Kế Duyên.

Đạo hạnh của người câu cá trước mặt sâu không lường được. Tính tình nhìn thì ôn hòa đấy nhưng chưa chắc là thật. Gã vẫn nên cẩn thận đối đãi mới thỏa đáng.

‘Chỉ là một con Ngân Khiếu Tử mà thôi, giờ phải tìm lý do thối lui mới được!’

“Tại hạ là Cừu Phong ở Ngọc Hoài Sơn, không biết tên họ tiên sinh là gì, tới đây là để chờ chúng ta sao?”

Cừu Phong cố ý nói chuyện hòa hoãn, cách xưng hô cũng trở nên cung kính hơn, hơi chắp tay về phía Kế Duyên.

Tất nhiên là Kế Duyên cũng không dám khinh thường. Hắn chậm rãi đứng dậy, sau đó mới chắp tay đáp lễ. Hắn do dự một chút mới quyết định là vẫn nên nói tên thật ra.

“Kẻ hèn họ Kế, tên Duyên, cũng không phải là quý nhân gì đâu. Lần này ta đến đây cũng chỉ là do nhàn rỗi nên đọc Ngoại Đạo Truyện. Từ đó biết được nơi này nuôi dưỡng Thủy Chi Tinh. Ta cảm thấy tò mò nên đi tìm hiểu thực hư mà thôi.”

‘Không phải cố ý đợi chúng ta là tốt rồi!’

Mặc kệ thật giả, Cừu Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng mang theo ý cười.

“Nếu tiên sinh đã câu được Ngân Khiếu Tử, chúng ta cũng không tiện quấy rầy, đành phải tạm biệt thôi! Hòa Nhi, Y Y, chúng ta đi!”

Cừu Phong lại ôm quyền với Kế Duyên, sau đó dẫn hai đứa trẻ rời đi.

Kế Duyên có thể nhận ra Cừu Phong có chút cẩn thận đề phòng mình. Nhưng ngoại trừ việc chắp tay đáp lễ ở Bích Thủy Đàm này thì trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết nên nói cái gì. Lần đầu tiên tiếp xúc với tu tiên giả kết thúc như vậy sao?

Hai đứa trẻ vẫn không cam tâm, đi đường đều đá bên này một cái, ngắt cây cỏ bên kia một cái. Sau khi rời khỏi Bích Thủy Đàm một đoạn ngắn, cô bé nhịn không được khẽ phàn nàn.

“Tên kia, còn cướp Ngân Khiếu Tử của chúng ta, ngay cả con nít cũng không nhường…”

Cừu Phong có chút dở khóc dở cười. Đứa nhỏ này thật sự xem Bích Thủy Đàm là nhà của nhà mình rồi.

Chỉ là không nghĩ tới cậu bé cũng nói thêm một câu: “Ừ, không biết xấu hổ…”

Vốn là mấy câu trước còn không có gì, nhưng câu “không biết xấu hổ” vừa thốt ra, Cừu Phong biến sắc, lập tức quát lớn.

“Hòa Nhi!”

Đứa nhỏ này quả thực không biết trời cao đất rộng. Trên đời này có rất nhiều người có đạo hạnh cao thâm, có giác quan thứ sáu cực kỳ nhạy bén. Hơn nữa, những cái khác thì không nói, trực tiếp mắng chửi người khác chính là chuyện phạm húy kiêng kị.

“Ha ha ha ha… Nói cũng đúng, cướp đồ của con nít quả thật có chút không biết xấu hổ!”

Âm thanh của Kế Duyên truyền đến, mặc dù hắn đang cười nhưng trong lòng Cừu Phong đột nhiên khẽ động. Gã khẩn trương vận chuyển pháp lực, ngọc trâm trên đỉnh đầu cũng chuyển từ màu lam sang màu đỏ. Vậy mà gã lại dùng cảnh giới của người trong tiên môn để đề phòng một người rõ ràng không hề mang theo một chút lực lượng nào.

Chương 72: Rồi con sẽ hâm mộ

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con Xa Nhà

***

Kế Duyên không phải loại người ngang ngược. Hiện tại, thực lực của hắn cũng không đủ để ngang ngược. Nhưng mà hắn lại hiểu rất rõ tâm tư của Cừu Phong.

Một con Ngân Khiếu Tử được ngưng tụ từ nước kia quả thực rất trân quý, ít nhất bây giờ với Kế Duyên nó là bảo bối. Mặc dù hắn không biết cách dùng thích hợp nhất nhưng chỉ cần lấy ra hầm cách thủy hẳn vẫn có tám phần bổ dưỡng.

Nhưng nếu hắn làm vậy quả thật có chút lãng phí. Người có thể chân chính hiểu được cách dùng của con cá này chính là gã đang mang vẻ mặt đề phòng, đứng cách Kế Duyên hơn mười bước ở đằng kia.

“Cừu tiên sinh không cần khẩn trương, ta chỉ thuận miệng nói ra mà thôi. Kế mỗ cũng không chấp nhặt với hài tử, huống hồ hài tử nói năng lỗ mãng tự nhiên sẽ có trưởng bối trong nhà dạy dỗ.”

Giọng nói nhẹ nhàng của Kế Duyên truyền đến. Hắn mang theo bọc đựng đồ, dù che mưa, vác trên vai một cây gậy trúc xanh biếc. Trên đường, bước chân xảo diệu tránh né đám nhánh cây và dây leo trong núi. Hắn bước đi ung dung, chậm rãi giống một người bình thường không biết võ công quyền cước vậy.

Một điểm thú vị là đầu mũi nhọn của cây gậy trúc lại có một viên thủy cầu và một dòng nước nhỏ liên tục vờn quanh. Nó cứ rung động ở sau lưng Kế Duyên, mỗi một lần luôn có thể lệch một ly né ra khỏi nhánh cây ven đường, lại mơ hồ toát ra một cỗ vô cùng vui vẻ và khoan thai.

Đấy là biểu hiện tiêu sái thoải mái của Kế Duyên, khiến cho người khác không nắm bắt được suy nghĩ của hắn.

Khi đến gần, nụ cười của Kế Duyên cũng chưa hề sụt giảm. Hắn trừng mắt nhìn cậu bé tên là “Hòa Nhi” kia. Hiện tại, tiểu gia hỏa này không dám lên tiếng. Cậu bé vẫn chưa ý thức được câu nói rộng lượng kia của Kế Duyên lợi hại ra sao, lúc trở về chắc chắn cậu bé sẽ bị giáo huấn một trận.

Cừu Phong nhìn thấy một màn dí dỏm này của Kế Duyên làm cho gã yên tâm hơn nhiều. Sau khi trở về, gã sẽ cho đứa nhỏ này chịu chút đau khổ. Sư huynh không nỡ thì người làm sư đệ như gã phải quản rồi!

Cừu Phong không vạch trần cũng không trực tiếp dạy dỗ cậu bé. Gã hỏi thăm Kế Duyên trước.

“Không biết Kế tiên sinh đuổi theo muốn chỉ giáo điều gì!”

“Ha ha, không dám nhận là chỉ giáo. Chỉ là Kế mỗ hai bàn tay trắng, trong ví rỗng tuếch, thật đáng xấu hổ. Ta thấy các người nhìn trúng con Ngân Khiếu Tử này, nếu ta mang đi hầm cách thủy quả thực vừa đáng tiếc lại lãng phí. Không bằng dùng nó đổi lấy một ít đồ vật của các ngươi được không?”

Nếu là lúc trước, nghe Kế Duyên yêu cầu như vậy, Cừu Phong sẽ cho rằng vị cao nhân này đang uy hiếp. Nhưng bây giờ, thật kỳ lạ, gã lại không nghĩ tới chuyện đó.

“Không biết tiên sinh muốn vật gì? Nếu tại hạ có thì chắc chắn sẽ không keo kiệt!”

Cừu Phong nghĩ rằng phần thiện ý này của Kế Duyên sẽ phải đổi bằng vật rất giá trị.

Từ đầu tới cuối, Kế Duyên cũng không nói dối lời nào. Quả thực hắn nghèo rớt mùng tơi, còn nghĩ tới nấu canh cá hầm cách thủy. Tình huống hiện tại cũng chẳng thể tốt hơn.

Đương nhiên, hắn cũng không biết giá trị của cá Ngân Khiếu Tử, chỉ có thể cố gắng hết sức nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

“Kế mỗ chẳng qua là một người nông dân, kiến thức nông cạn, cũng không cần vật gì quá mức trân quý. Chỉ là hết sức hiếu kỳ với tu tiên giới. Bất luận công pháp, kỳ thư dị chí, diệu pháp nho nhỏ hay đồ vật thú vị gì cũng có thể đổi lấy con Ngân Khiếu Tử này. À, ta cũng rất hứng thú với Luyện Khí Quyết thô thiển nhất!”

Từ Thông Minh Sách và Ngoại Đạo Truyện, hắn biết được giai đoạn nền tảng của Luyện Khí Quyết không phân chia cao thấp, không chia theo ngũ hành, cũng không theo âm dương. Mặc dù mỗi tiên phủ đều có Luyện Khí Quyết riêng của mình, nhưng trên thực tế không khác gì nhau. Nói thẳng ra, đây là pháp quyết tu tiên thông thường mà thôi.

Kế Duyên rất khát khao có được pháp quyết thông thường này.
Lần này không giống với sự hiểu lầm của Tống lão Thành Hoàng trước kia. Kế Duyên biết rõ Cừu Phong xem mình là cao nhân. Nhưng hắn không nói ra, “biết người, biết mặt, không biết lòng”. Khi người ta vẫn còn kính sợ thì hắn nói ra yêu cầu này cũng thích hợp, nhất là lúc này hai bên đang có chút hiểu lầm.

“A a a! Ta có cơ sở tu tiên Luyện Khí Quyết, ta có, sư thúc, chúng ta dùng nó đổi đi!”

Cô bé cao hứng, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

"Y Y ~~!"

Cừu Phong hừ một tiếng. Cô bé lập tức im lặng. Thực ra dùng Luyện Khí Quyết để đổi chẳng khác gì đối phương đang tặng không cả.

Gã nhớ đến lúc nãy nhìn thấy Thông Minh Sách, lại hồi tưởng việc Kế Duyên từng nói về Ngoại Đạo Truyện. Lần đầu tiên Cừu Phong nhìn thấy tạp thư cổ xưa của trăm năm trước. Dường như Kế tiên sinh này thật sự rất hứng thú với những chuyện ly kỳ.

Nghĩ tới đây, trong lòng Cừu Phong đã quyết định. Nhất định gã phải kết thiện duyên với vị cao nhân thâm bất khả trắc này.

“Cừu Phong cũng mong có thể giúp tiên sinh cao hứng. Chỉ tiếc trên thân không có bảo vật kỳ lạ, quý hiếm nào. Nhưng ta có một quyển sách cổ, nhất định tiên sinh sẽ thích!”

Nói đến đây, Cừu Phong vung tay áo lên, một cái thẻ bằng bạch ngọc nhỏ dài bay ra. Nó sáng lấp lánh, dài khoảng một ngón tay.

“Còn đây là Câu Thần Tàn Thiên. Cừu mỗ nghiên cứu hơn mười năm. Mặc dù nó không phải dị thuật nhưng có chút trợ giúp đối với việc lý giải thuật pháp và ngưng tụ tâm thần. Không biết có lọt vào pháp nhãn của tiên sinh không?”

Cừu Phong giới thiệu vài câu, rồi ném cái thẻ bằng bạch ngọc bay về phía Kế Duyên. Hắn bèn thò tay tiếp lấy.

Câu Thần? Trong sách tu tiên trước kia có đề cập tới dị thuật!

Cho dù là Tàn Thiên, nhưng Kế Duyên cũng biết đây không phải là cải trắng. Một con Ngân Khiếu Tử sợ là không đủ. Nhưng hắn không nỡ trả lại. Người ta cũng không thèm để ý mà.

Tuy trong lòng rất vui vẻ, nhưng không hiểu vì cớ gì, hắn còn muốn Luyện Khí Quyết hơn… “Một con Ngân Khiếu Tử e là không giá trị được như vậy. Đa tạ ý tốt của Cừu tiên sinh. Kế mỗ nhớ ơn này.”

Vừa nói chuyện, bả vai của Kế Duyên run lên. Cần câu vung vẩy một cái, thủy cầu kia xẹt qua dây câu, giống như một người câu cá đang ném cần câu vậy. Dựa vào kỹ thuật phát lực cao siêu và thành thạo của hắn, thủy cầu đã vững vàng bay về phía Cừu Phong.

Gã vội vàng thi pháp để ổn định thủy cầu, lại khiến cho bọt nước trong thủy cầu dập dềnh, nhộn nhạo. Lần này, dù là hai đứa trẻ cũng nhìn ra trình độ cao thấp của hai bên, thật khó lường.

Trong lòng Cừu Phong khẽ thở dài. Ngoại trừ khả năng khống thủy, đối phương vẫn không thi triển chút pháp lực nào. Dù chính bản thân gã thi pháp tiếp nhận thủy cầu nhưng vẫn làm cho sóng nước dập dờn như vậy.

Gã không nghĩ tới Kế Duyên chỉ thi pháp duy trì thủy cầu. Còn lại, tất cả đều là kỹ xảo khống chế lực đạo xảo diệu. Cái này không liên quan đến thuật pháp.

“Kế tiên sinh, nếu chuyện nơi này đã xong, chúng ta cũng nên từ biệt. Ngày nào đó có cơ hội, hoan nghênh tiên sinh đến làm khách Ngọc Hoài Sơn!”

“Được, nếu có cơ hội, ta nhất định bái phỏng!”

Hai bên đều hài lòng, cùng chắp tay từ biệt.

Mà thủy cầu chứa cá Ngân Khiếu Tử đã đến tay cô bé. Đứa nhỏ này cũng dùng kỹ xảo khống thủy để trêu đùa con cá một chút. Lúc Cừu Phong thúc giục thì hai đứa trẻ mới chịu rời đi.

Nhưng vừa mới rời đi vài chục bước, dường như cô bé nói gì đó với Cừu Phong, nó quay người chạy tới chỗ Kế Duyên. Khi tới gần, cô bé móc trong túi áo ra một thẻ bằng bạch ngọc khá lớn.

“Kế tiền bối, đây là Luyện Khí Quyết cơ sở mà ngài muốn, con chỉ có cái này thôi!”

Nói xong, không đợi hắn đang kinh ngạc kịp phản ứng, cô bé ném thẻ bằng bạch ngọc đi. Nó nhanh chóng chạy về bên người Cừu Phong. Gã cũng vui vẻ chắp tay với Kế Duyên.

Trong lòng hắn cực kỳ kinh hỉ. Bất kể do Cừu Phong chỉ điểm hoặc bản thân tiểu cô nương hiểu biết đối nhân xử thế, đối với Kế Duyên đều có ý nghĩa to lớn. Hắn tiếp lấy thẻ bạch ngọc rồi không nhịn được cười thành tiếng.

“Ha ha ha ha ha… Tốt! Rất tốt! Tiểu cô nương gọi là Y Y đúng không. Trong tương lai, nếu con gặp chuyện khó xử, Kế mỗ chắc chắn sẽ gắng sức giúp con một lần. Chúng ta sau này còn gặp lại, ha ha ha ha..”

Tiếng cười kia mười phần trung khí, vui sướng, ngập tràn khí độ và sự tự tin của Kế Duyên. Tuy hiện tại hắn chỉ là một nhân vật nho nhỏ nhưng hắn vẫn rất có lòng tin với bản thân mình.

Thấy hắn cười to, sau đó chắp tay đáp lễ, Cừu Phong mới vui vẻ dắt hai đứa trẻ rời đi. Sau khoảng trăm bước, thân hình ba người càng lúc càng xa.



Nửa khắc sau, Cừu Phong và hai đứa nhỏ cưỡi gió bay về phía chân trời, vẻ mặt vẫn tươi cười như cũ.

“Sư thúc, đổi được cá cũng không cần cao hứng như vậy chứ!”

Thấy cậu bé nói chuyện, Cừu Phong khẽ lắc đầu. Gã mỉm cười nhìn về phía cô bé đang chơi đùa với thủy cầu. Sau đó gã lại hỏi một đằng, đáp một nẻo.

“Hắc hắc, thế gian này có một loại người đạo diệu cao tuyệt lại rất tiêu sái. Vô tư hồn nhiên, phản phác quy chân. Kết bạn với họ chính là duyên phận. Con không hiểu nhưng tương lai con sẽ phải hâm mộ đấy.”

Chương 73: Quân cờ trộm đan

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Vong Mạng

***

Cừu Phong dẫn hai đứa trẻ rời đi đã lâu nhưng Kế Duyên vẫn đứng chờ ở đó. Đến khi hoàn toàn xác nhận đối phương đã đi xa, hắn mới không kìm nén cảm giác hưng phấn, quay trở lại Bích Thủy Đàm. Trong tay không ngừng vuốt ve hai thẻ ngọc một lớn một nhỏ.

Quả nhiên là Ngọc Hoài Sơn, cái gì cũng thích làm từ ngọc. Nào là vòng lam ngọc, nào là thẻ bạch ngọc, thậm chí ban nãy hắn còn mơ hồ nhận ra huyền quang lưu chuyển trên trâm ngọc cài đầu của Cừu Phong.

“Ai da, ta quên hỏi giúp Ngụy Vô Úy rồi!”

Kế Duyên vỗ đầu một cái, nghĩ tới việc này lại thấy buồn cười. Rốt cuộc cũng do hắn và Ngụy Vô Úy không thân thiết lắm, nếu là chuyện của Tiểu Doãn Thanh thì hắn chắc chắn sẽ không quên.

Kế Duyên ngồi xuống chỗ cũ bên cạnh đầm nước xanh biếc kia. Hắn đặt gậy trúc sang một bên, gác chân lại rồi bắt đầu đọc nội dung trên hai thẻ bạch ngọc.

Thông Minh Sách và Ngoại Đạo Truyện đều có nhắc tới phương thức ghi chép này, gọi là phương pháp dĩ vật truyền thần. Đây là cách thức ghi chép rất đặc sắc trong tu tiên, chỉ là khá hao tốn sức lực. Vì vậy, bình thường nó không được dùng nhiều. Vật dẫn có thể là kim loại, các loại đá ngọc. Người ghi chép có đạo hạnh càng cao, pháp lực càng mạnh thì sẽ yêu cầu càng thấp với vật dẫn. Thậm chí, trong Ngoại Đạo Truyện cũng có đề cập tới việc lấy dòng nước, cơn gió để làm vật dẫn cho việc truyền thần người, vô cùng thần dị.

Do Ngọc Hoài Sơn tiền nhiều như nước nên hai thẻ bạch ngọc trong tay hắn đều là bạch ngọc thượng giai. Dĩ nhiên, cả hai rất đắt đỏ, cho nên sẽ yêu cầu rất thấp ở người thi pháp.

Dù sao dị thuật Câu Thần cũng là Tàn Thiên, Cừu Phong nghiên cứu mấy chục năm vẫn phải bỏ cuộc. Kế Duyên không cho rằng hắn có thể học được liền. Vì thế, hắn để qua một bên. Cuối cùng trong tay cầm lấy thẻ bạch ngọc kia.

Trên thẻ có khắc vài chữ to, tên là “Ngọc Hoài Tiểu Luyện”. Ngoài ra còn có một đường vân gợn sóng ở mặt trước.

Giống như Thiên Lục Thư, đọc thẻ ngọc này cũng không yêu cầu nhiều lắm, chỉ cần vận chuyển linh khí một vòng trong thẻ ngọc, tự nhiên trong đầu sẽ có thần niệm huyễn hóa thành nội dung rõ ràng.

Mặc dù chỉ là Luyện Khí Quyết cơ bản nhưng nội dung trong đó hơn xa Đạo Khí Quyết trước đây. Luyện Khí Quyết đề cập tới rất nhiều đạo lý, giảng giải cụ thể về cơ sở tu tiên. Nếu so sánh thì Đạo Khí Quyết chỉ là một phần lẻ.

Ở bên ngoài có đại thiên địa, ở bên trong cơ thể có tiểu thiên địa, nhật nguyệt câu thông với khiếu huyệt tinh thần. Đến nay, việc tìm hiểu tiểu thiên địa vẫn chưa có hồi kết, thậm chí, mức độ phức tạp chưa chắc đã kém hơn đại thiên địa.

Luyện Khí Quyết chính là câu thông phủ tạng với Ngũ Hành Chi Khí. Thiên địa bên trong cơ thể huyễn hóa ra Tâm Hỏa, Thận Thủy dùng để dung luyện linh khí. Kế Duyên biết đây là một phạm trù huyền ảo, rất khó giải thích.

“Chẳng trách Tiên Thiên cao thủ trong giang hồ sau khi đạt đến đỉnh phong đều ôm hận mà chết ở cảnh giới này. Để tưởng tượng ra loại này, chỉ tham ngộ nội công và kinh mạch không đủ.”

Cảm thán một câu, Kế Duyên mới bắt đầu Luyện Khí tầng một lần đầu tiên trong cả hai kiếp. Tiểu Luyện là giai đoạn đầu tiên trong tu tiên Luyện Khí, còn gọi là Dưỡng Khí. Chính là nuôi dưỡng ra hai loại khí quan trọng, một âm một dương, đó là Tâm Hỏa, Thủy Thận trong tiểu thiên địa sau đó luyện hóa để bồi dưỡng pháp lực.

Tu tiên có hai cửa ải lớn nhất. Cửa thứ nhất là cảm nhận linh khí, dẫn khí nhập thể. Cửa thứ hai là hóa âm dương ở trong tiểu thiên địa. Chỉ là… đối với Kế Duyên, chuyện này căn bản không khó chút nào.

Xưa nay, những người tu tiên khác gặp khó khăn ở giai đoạn cơ sở cảm nhận nội tạng trong cơ thể và hình dung thiên địa, thậm chí bọn họ chỉ tưởng tượng thiên địa nhiều nhất là một mảnh đất nhỏ. Không giống với họ, Kế Duyên chỉ cần nhập định một chút, nghĩ đến bản thân hóa thiên địa thì toàn bộ thế giới của hắn đã là trời đất mênh mông.

Đất đai, núi rừng, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, ngôi sao đều hiện ra…

Kế Duyên không lưu luyến cảnh đẹp sông núi mà bắt đầu tu luyện. Hắn yên lặng niệm khẩu quyết thần hỗ trợ việc dẫn dắt, thúc dục sinh cơ của tạng khí câu thông với thiên địa huyền ảo.

‘Tâm Hỏa, hiện.’

Ý niệm này hiện lên trong đầu hắn.

Ầm… Ở một nơi nào đó trong thiên địa, một đoàn thiên hỏa đốt cháy trên cao, phảng phất giống như mặt trời. Dường như hắn có thể cảm nhận được sức nóng vô tận của nó. Kế Duyên cũng không kích động như trong tưởng tượng. Tuy trong lòng có chút háo hức nhưng đã bị thiên địa mênh mông đồng hóa. Vì vậy, tâm tình bĩnh tĩnh như thiên địa.

‘Thận Thủy, hiện.’

Trong đầu lại nảy sinh một ý niệm.

Rầm rầm…

Ở cùng một chỗ bên trong tiểu thiên địa, trên đại địa, sông lớn cuộn sóng không dứt.

Tình huống này khác biệt khá nhiều với miêu tả trong Ngọc Hoài Tiểu Luyện, hoặc có thể nói là tình cảnh đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng Kế Duyên tự cảm thấy đây không hẳn là chuyện xấu.

‘Khí Hóa Âm Dương!’

Đây là một trong hai bước quan trọng nhất. Đại địa cuộn sóng và thiên không rực lửa, một bên là sức nước vô tận từ dưới dâng lên cao, một bên là ngọn lửa xoay tròn hạ từ trên xuống dưới.

Màu đỏ khí thế kinh người hội tụ với ngọn núi khổng lồ trong thiên địa.

Kế Duyên giống như người đứng ngoài cuộc. Đối với cảnh tượng trước mắt, trong lòng không chút gợn sóng. Nước và lửa giao hòa với nhau, dần dần hóa thành khí, một trắng một đen.

Hai màu sắc này xoay tròn, cuốn vào nhau, hình thành một dòng xoáy kỳ lạ. Nó giống như một Thái Cực Đồ khổng lồ, chỉ thiếu hai điểm Song Ngư.

‘Âm Dương Hóa Lô!’

Bước này là quan trọng nhất. Kể cả hắn cũng không nhịn được rung động.

"Ầm ầm ~~ "
Vốn dĩ, khắp nơi bên trong tiểu thiên địa đều im ắng. Giờ khắc này, dường như hắn nghe được một âm thanh nổ tung, cả thiên địa đều chấn động.

Ở trên đỉnh ngọn núi khổng lồ kia, tại trung tâm của Âm Dương Thái Cực, một đan lô cực lớn, vô cùng ảo diệu hiện ra.

“Phù…”

Ở bên ngoài, Kế Duyên khẽ thở ra một hơi. Chủ yếu là trên Thông Minh Sách miêu tả dọa người quá rồi. Còn nói là rất khó khăn trắc trở, có người tạo lô cả ngàn lần cũng không thành công.

Chờ đến khi tạo lô xong, Kế Duyên có thể tạm thời an tâm. Nếu như Tu tiên giả không gặp những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng, thì đan lô trong cơ thể sẽ không biến mất. Sau này chỉ cần nghĩ tới là sẽ xuất hiện.

Kế Duyên nhìn đan lô nằm trên ngọn núi lớn trong cơ thể mình, có thể thấy tư chất của bản thân cũng không quá kém.

Trên mặt nở nụ cười, trong lòng ý niệm lưu chuyển. Quanh thân, linh khí nhộn nhạo, dường như tiêu thất vào hư không. Vào lúc đan lô xuất hiện, linh khí xuyên thấu qua lỗ thủng trên đan lô rồi hấp thụ vào trong đó.

Một đêm yên tĩnh ở núi Lão Hoa đã nhanh chóng trôi qua. Lúc bình minh sắp ló dạng, Kế Duyên cảm nhận được luồng đan khí đầu tiên thoát ra. Sau đó, đan khí giống như những vì sao lốm đốm liên tục tràn ra từ lỗ thủng trên đan lô.

Vốn dĩ bước này không cần Kế Duyên trông coi. Đan khí này xuất hiện khi hắn hình dung về thiên địa, hòa nhập vào tiểu thiên địa trong thân thể, câu thông với khiếu huyệt. Mà ở lần đánh tan cửa ải đầu tiên, nền tảng của đan lô đã hình thành, mở ra khiếu vị tương ứng với khí hải của cơ thể, gọi là Đan Phủ.

Theo thuật ngữ tu tiên, giai đoạn này, hắn có một mẫu đất trong đan điền. Tuy rằng trong thuật ngữ của võ giả giang hồ cũng có khí hải đan điền, nhưng đan điền này không phải đan điền kia. Tên giống nhau nhưng bản chất lại khác nhau hoàn toàn.

Nhưng một chuyện làm hắn kinh ngạc đã phát sinh. Lúc này, một quân cờ đen, hai quân cờ hư ảo của hắn giống như lưu tinh quét qua đan lô. Từng đạo đan khí còn chưa kịp hình thành pháp lực đã bị lấy mất bảy phần. Hắn phải vội vàng kiềm chế tâm thần, cưỡng ép ba phần đáng thương còn lại vào đan phủ. Nếu không thì có khả năng không lấy được một phần nào.

Kế Duyên mở to mắt, duỗi cánh tay phải, xuất ra một kiếm chỉ. Một quân cờ nửa thực nửa ảo hiện lên trên đầu ngón tay. Thoạt nhìn không khác gì lúc trước. Dường như sự biến mất của đan khí do hắn vất vả tinh luyện ra không quan hệ gì với nó vậy. Đối với hai quân cờ hư ảo khác, tình huống cũng không khác biệt lắm.

Tâm tình hắn khá phức tạp. Suy nghĩ nửa ngày vẫn không biết nên khóc hay nên cười.

“Ai da… Được rồi, được rồi… Rốt cuộc vẫn là đồ của mình, việc trộm đan vẫn có thể khống chế. Dù sao thì kích thước của đan phủ trong Dưỡng Khí Cảnh chưa đủ lớn…”

Ừ, trộm đan là thuật ngữ tu hành mà bản thân hắn sáng tạo ra, chưa từng có ai gọi.

Bây giờ trời đã lờ mờ sáng. Kế Duyên rời khỏi trạng thái tu luyện, ngắm nhìn bốn phía. Hắn phát hiện ra bản thân đã hoàn toàn sa vào một tầng sương mù dày đặc trong núi. Áo quần trên người đặc biệt ẩm ướt.

Hắn phủi mông đứng dậy.

"Ha ha, đi thôi, đi thôi!”



Giờ khắc này, ở bên trong núi Ngưu Khuê cách núi Lão Hoa gần ba trăm dặm, Lục Sơn Quân đang nằm trong động của mình. Dường như con vật khổng lồ cảm giác được cái gì đó. Trong bóng tối, một đôi mắt âm u xanh biếc khẽ mở ra.

“Tiên sinh lấy ‘Đạo của người’ chỉ cho ta biết rằng, con đường lấy lệ ác sinh yêu khí, hao tổn linh tính của ta nhưng lại gia tăng lệ khí và nghiệp chướng, lâu ngày sinh ma thì khó thoát kiếp số. Nhờ đó ta bước ra khỏi con đường sai lầm. Đạo của trời bổ sung âm dương, ồ, cảnh giới của ta lại có một tia buông lỏng rồi! Ôi ôi ôi ôi…”

Theo tiếng cười khàn khàn khủng bố, con cọp há cái miệng rộng khiếp người khiến người ta mơ hồ có thể thấy răng nanh trắng bệch của nó.

Cùng lúc đó, ở một chỗ khác trên núi Ngưu Khuê, có một tiếng hồ ly lanh lảnh vang lên đón bình mình. Trong một hộ gia đình ở huyện Ninh An, Doãn Triệu Tiên đang mơ ngủ trên giường, hai hàng lông mày cũng giãn ra một chút.

Chương 74: Muôn hình vạn trạng

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con

***

Kế Duyên nhặt chiếc dù bằng giấy dầu và tay nải lên, rồi nhìn cái cần câu bên cạnh. Cái cần này mang theo thì không tiện, vứt lại hơi tiếc. Hắn do dự một hồi, cuối cùng vẫn cất dây và lưỡi câu đi, chỉ để lại cây gậy trúc xanh biếc bên đầm nước.

Hắn nhìn Bích Thủy Đàm một lần nữa. Dù nơi này mỗi năm chỉ có thể sinh ra một con Ngân Khiếu Tử nhưng vậy đã rất thần kỳ rồi.

“Lần tới Kế mỗ phải nấu canh để thử xem mùi vị của con cá này ra sao!”

Kế Duyên lẩm bẩm rồi cất bước rời đi.

Giờ phút này, bên trong núi Lão Hoa ngập tràn sương mù. Bên ngoài cách năm mét không thể nhìn thấy thứ gì nhưng chỉ như vậy cũng chẳng thể ảnh hưởng đến Kế Duyên. Hắn nhanh chóng sải bước vì không có ai dám tùy ý đi lại ở đây.

Kế Duyên phi thân, thỉnh thoảng lại mượn lực dẫm lên cành cây, vách đá hoặc dùng Du Long thân pháp di chuyển cực kỳ tiêu sái. Thân thể hắn nhẹ nhàng như cá gặp nước, trong chốc lát đã vượt qua một đoạn đường núi gập ghềnh.

Trong lúc đi, ngoài việc đối chiếu một số nội dung của Luyện Khí Quyết, Kế Duyên còn suy ngẫm đến tác dụng và biến hóa của ba quân cờ.

Ba quân cờ này, nguồn gốc theo thứ tự là khi hắn hướng đạo cho Lục Sơn Quân, lúc Xích Hồ bái tạ từ biệt trở về rừng và buổi sáng Doãn phu tử xem bức thư chia tay.

Người ở thế giới này chắc chắn sẽ khó mà lý giải được điều huyền bí này. Nhưng đối với Kế Duyên, người đã chứng kiến đủ loại tin tức trên mạng từ kiếp trước, vừa suy đoán vừa nghiền ngẫm thì không khó phát hiện được nguồn gốc căn nguyên. Thời điểm xuất hiện ba quân cờ đều là lúc Kế Duyên ảnh hưởng to lớn với yêu hoặc người trong cuộc.

Đối với Lục Sơn Quân và tiểu hồ ly thì rất dễ lý giải. Chỉ riêng Doãn phu tử là có vẻ kỳ quái. Kế Duyên vô cùng hiểu rõ nhân cách của Doãn Triệu Tiên. Lá thư này có thể đã truyền cảm hứng cho khát vọng của Doãn phu tử và nó đủ lớn đến mức thay đổi tương lai của y.

Vậy thì, quân cờ được sinh ra tương ứng với ý nghĩa vận mệnh ẩn giấu bên trong.

Người có thể tin mệnh số, không thể tin hết mệnh. Mệnh số có thể có, không hẳn không thể sửa.

Mà những sự kiện Kế Duyên trải qua đã tiếp xúc với rất nhiều người. Lâu thì có chín vị thiếu hiệp, gần đây có Ngụy Vô Úy, nhưng vẫn không có quân cờ sinh ra. Có thể do họ không đủ trình độ, cũng có thể do bản thân họ không có “tư chất thành cờ”.

“Vậy vì sao viên cờ đầu tiên của Lục Sơn Quân lại biến thành màu đen?”

Kế Duyên một mình lẩm bẩm. Hắn nhớ lại lúc tiếp xúc với thứ âm tà bên trong miệng giếng. Khi ngón tay tung chiêu làm tà vật trọng thương, khiến thứ ấy bị tiêu diệt thì quân cờ cũng biến thành màu đen.

‘Rốt cuộc vì sao quân cờ lại hóa thành màu đen, do thủy thuộc tính thuần âm, do lệ khí hay lý do nào khác? Điều này có ảnh hưởng đến Lục Sơn Quân hay không nhưng nó có vẻ tác động rất lớn đến ta…’

Nghĩ đến điều này, Kế Duyên vung tay trái lên, một vùng sương trắng tụ hợp lại. Ngay lập tức, lòng bàn tay trái của hắn xuất hiện một quả cầu nước óng ánh.

‘Khả năng ngự thủy của ta mạnh hơn công phu khống hỏa!’

Trước đó, tác dụng lớn nhất của ba quân cờ đối với Kế Duyên chính là phụ trợ Đạo Khí Quyết hội tụ linh khí, nhưng dựa vào phản ứng của ba quân cờ khi thu đan khiến cho hắn phải suy nghĩ sâu xa hơn.

Kế Duyên đã từng nghĩ rằng quân cờ có thể hội tụ được linh khí nhưng không muốn hấp thu, lúc này xem ra chúng càng khát vọng đan khí được hình thành.

‘Đan khí đan lô, quân cờ hút khí, đặc biệt là luồng đan khí quý giá đầu tiên. Quân cờ này ảnh hưởng lớn tới ta hay là ảnh hưởng tới người mà quân cờ ẩn dụ?’

“Phù! Trước hết đánh răng rửa mặt đã…” Kế Duyên nghĩ rằng bản thân mình chỉ là một nhân vật nhỏ, cần gì phải suy nghĩ phức tạp bèn tự giễu tự cười. Tay hắn bẻ một đoạn dây leo, dùng quả cầu nước trên tay trái vừa đi vừa súc miệng đánh răng. Cuối cùng hắn hất quả cầu nước lên mặt, hai tay xoa xoa…

Khi Kế Duyên ra khỏi núi Lão Hoa, mặt trời cũng đã lên cao. Ánh nắng chiếu rọi làm cho sương mù trong núi dần dần biến mất.

Kế Duyên thi triển tị thủy thuật, hơi nước ẩm ướt trên quần áo lập tức bốc hơi như sương mù, vờn xung quanh thân. Nếu có ai đó bắt gặp bộ dáng này chắc hẳn sẽ ngỡ rằng mình gặp được tiên giáng trần.

Phía nam chân núi có một thôn nhỏ, đa số là mấy hộ đi thuyền đánh cá. Nếu đi theo con đường đất dọc sườn núi sẽ xuất hiện một bến đò tầm trung, kế bên là Tiểu Thuận Hà lấp lánh sóng nước dưới ánh mặt trời.

Vì trời vẫn còn sớm, hầu như chả có ai băng núi đến bên kia huyện Cửu Đạo Khẩu. Tất cả thuyền lớn nhỏ đều bỏ neo đậu tại bến cảng nhưng vẫn có một chiếc thuyền lớn vừa lúc muốn đi Cửu Đạo Khẩu. Có người trên thuyền đi xuống, vài chiếc thuyền con xung quanh vận chuyển hàng, mấy chiếc xe lừa xe ngựa kéo hàng đang dừng ở bến cũng bắt đầu di chuyển.

Chưa tới thời điểm bận rộn nhưng tại đây đã ồn ào, rộn rã.

Tiểu Thuận Hà dù trong tên có chữ “Tiểu” nhưng thực tế không hề nhỏ. Sông rộng khoảng hai mươi đến ba mươi trượng tùy khúc, chảy xuôi theo hướng Đông Nam nối với Xuân Mộc Giang tạo thành một phần mấu chốt trong hệ thống vận tải đường thủy của huyện Cửu Đạo Khẩu.

Kế Duyên gặm miếng bánh ngô còn sót lại, nhẩn nha đi đến bến đò. Hắn bỏ qua những chiếc thuyền lớn, nhìn một vòng rồi đi về phía một chiếc thuyền buồm chở khách nhỏ. Chủ thuyền là một lão hán trên năm mươi tuổi và người con trai trẻ tuổi da ngăm đen đang ngồi nhai bánh mì.

“Nhà đò có đi đến Xuân Huệ Phủ không?”

Giọng nói của Kế Duyên to vang rõ ràng, làm cho hai người trên thuyền đang bận rộn cũng phải ngoái nhìn. Một người mặc áo bào xám, tay áo rộng, thân đeo tay nải lại cầm dù, hình dáng như một nho sinh dù kiểu tóc không giống lắm, mới nhìn khoảng ba bốn mươi tuổi nhưng khuôn mặt trẻ trung khiến cho chủ thuyền không đoán được tuổi thật của vị khách này.

Ông lão đi đến đầu thuyền nói với Kế Duyên.

“Tất nhiên là đi. Tiên sinh ngài đi một mình hay có bạn đi cùng? Ngài muốn bao thuyền cả đi và về hay muốn có thêm khách đi chung?”

Kế Duyên suy nghĩ một chút rồi mới dò hỏi.

“Tại hạ chỉ có một người, không biết giá bao thuyền so với giá có thêm khách đồng hành là bao nhiêu?”
“Nếu ngài bao thuyền, mùa này đi Xuân Huệ Phủ thuận gió, chỉ cần ba ngày là có thể đến. Tự trả tiền thì tiên sinh phải trả trọn, tổng một quan hai trăm văn.”

Một quan hai trăm văn là một ngàn hai trăm văn, hơn một lượng bạc. Giá này hơi mắc, Kế Duyên nhíu mày.

“Nếu chờ khách đi chung thuyền, tiên sinh cần đợi ở đây một lát, ta lập một bảng hiệu đón khách ghi rõ đi Xuân Huệ Phủ. Tiên sinh cũng có thể tự kiếm người đi chung, phí chia đều hoặc tiên sinh nguyện ý có thể trả nhiều một chút, chỉ cần thương lượng ổn là được. Tiên sinh yên tâm, người đi tới Xuân Huệ Phủ mỗi ngày có rất nhiều. Có điều thuyền này nhỏ, nhiều nhất chỉ chở mười người, nếu không buổi tối cũng không có chỗ nghỉ ngơi.”

Kế Duyên nhìn chiếc thuyền, dài chừng ba trượng, thân rộng một trượng, chính giữa là cột buồm dựng thẳng. Phía sau thuyền có ô che, dựng cho khách nhân tránh mưa hoặc nghỉ ngơi.

“Ừ, quấy rầy nhà đò rồi. Tại hạ đi hỏi giá chỗ khác một chút!”

“Tiên sinh cứ tự nhiên, nhưng giá thuê thuyền nhà ta đã hợp lý nhất ở đây rồi!”

Chủ thuyền nói một câu rồi tiếp tục dọn dẹp buồng thuyền với con trai, tựa hồ rất tự tin.

Quả nhiên, Kế Duyên đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn về tới đây. Không phải không có thuyền nào tiện nghi hơn, mà hắn tổng hợp thời gian cần thiết và độ sạch sẽ, thoải mái dễ chịu thì thuyền này thích hợp nhất.

Nhà đò thấy hắn trở về liền cười nói.

“Sao rồi, tiên sinh đã quyết định hay chưa?”

“Ừ, nhà đò. Chúng ta đợi thêm nửa ngày. Tốt nhất là có thêm khách đồng hành, nếu không tại hạ sẽ bao thuyền.”

“Quá tốt rồi! Tiên sinh làm chủ liền tốt rồi! Hành trình ba ngày, trên thuyền đều đã chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống, không cần phải thêm tiền cho mấy khoản này!”

Chủ thuyền nói chuyện cung kính hẳn lên. Người đi Xuân Huệ Phủ mỗi ngày đều có, nhưng mọi người đều thích đi loại thuyền lớn chở khách. Thuyền nhỏ của bọn họ thường không làm ăn lớn thế này, vả lại, Kế Duyên suy đi tính lại cũng không thích đi thuyền lớn ồn ào đông đúc.

Nhà đò treo xong bảng hiệu đón khách đi Xuân Huệ Phủ nên Kế Duyên cũng không phải tìm thêm bạn đồng hành. Hắn ngồi ngay đầu thuyền đọc sách, không hề quan tâm đến người khác.

Đồng thời, Kế Duyên đã báo cho chủ thuyền định giá một trăm hai mươi văn một khách, phần còn lại do hắn chi trả. Không phải hắn phô trương giàu có nhưng nếu mọi người cùng chia đều thì người ta chọn trả ít tiền hơn, chen chúc thuyền lớn cũng được.

Lúc gần trưa đứng bóng, tổng cộng có sáu người, hai vị thư sinh kết bạn với nhau, hai ông cháu một già một trẻ, còn có hai người không quen biết, một tráng hán râu quai nón và một nam trung niên gầy gò.

Nhà thuyền chỉ báo giá một trăm hai mươi văn, không hề đề cập đến việc Kế Duyên chi trả phần còn lại theo yêu cầu trước đó của hắn.

Đợi đến giữa trưa, chủ thuyền cố ý đến hỏi thăm Kế Duyên. Bọn họ nhận được sự cho phép thì mở dây thừng, lái thuyền khỏi bến. Mái chèo lớn đong đưa đẩy thuyền chạy về hướng đông nam Tiểu Thuận Hà.

Thuyền phu vừa vung mái chèo vừa cất vang tiếng ca theo nhịp, tiết tấu nhấp nhô càng thêm sảng khoái.

“Thuyền đánh cá... Mái chèo vung... Ngư dân ca... Mừng ung dung...”

Kế Duyên từ đầu đến cuối ngồi ở mũi thuyền đọc sách, dáng vẻ ung dung tự tại. Hắn nghe tiếng ca thì bật cười một tiếng, quay đầu nhìn về hướng đuôi thuyền. Lúc ông lão hát, màu sắc khí vận quanh thân có chút khác biệt so với lúc ban đầu gặp gỡ.

Kế Duyên ngẩng đầu nhìn trời biểu lộ cảm xúc.

“Khí tượng quanh thân, cũng như thiên tượng muôn hình vạn trạng.”

Chương 75: Nửa hũ rượu gạo xuống sông sâu

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Buồm nhỏ ra sông lớn

Rượu gạo kính thần ngư

Tất cả thuyền nhỏ như thế này đều được làm từ gỗ, vì vậy thân thuyền khá nhẹ. Khi nó xuôi dòng Tiểu Thuận Hà tiến về phía trước, mỗi lần gặp sóng lớn đều mang đến cảm giác tròng trành lắc lư.

Nơi dao động nhiều nhất là phần mũi và đuôi thuyền. Mà Kế Duyên đang ở mũi thuyền lại rất hưởng thụ cảm giác này. Lâu lâu, hắn sẽ đặt sách xuống rồi ngắm nhìn phong cảnh trên sông và hai bên bờ hoặc nhìn những con thuyền khác đangngược xuôi theo con nước.

Sau khi rời bến một lúc, chiếc thuyền liền giương buồm. Nhờ xuôi theo chiều gió nên lão thuyền phu cũng không cần chèo, chỉ cần cầm tay lái điều khiển hướng đi là được. Bài ca của ngư dân cũng ngừng lại.

Hai thuyền phu này là hai cha con. Hơn nữa, nhà bọn họ ở trong thôn nhỏ bên cạnh núi Lão Hoa. Đa số người dân ở thôn này đều làm nghề chèo thuyền kiếm sống. Những lúc sinh ý không tốt, bọn họ sẽ đánh cá. Vì vậy, trên thuyền không thiếu ngư cụ. Kế Duyên còn muốn nhân cơ hội này tự mình câu cá.

Khoảng hai khắc sau, hắn đứng dậy di vào trong khoang thuyền ngồi một chút.

Khoang thuyền khá rộng rãi. Phía sau còn có một gian nhỏ chưa đồ đạc lỉnh kỉnh của nhà thuyền. Hai hàng ghế dài ở giữa thân thuyền có đủ chỗ cho mười mấy người ngồi. Nhưng nhà thuyền tính tới việc có chỗ cho khách nghỉ lưng vào buổi tối, nên chỉ mười người đã coi như đủ khách.

Chỗ ngồi của sáu vị khách cũng phân biệt rõ ràng. Hai thư sinh kết bạn với nhau, thỉnh thoảng nhỏ giọng nói chuyện vài câu. Đứa nhỏ thiu thiu, dựa người vào ông nội.

Thật ra lúc ở bên ngoài, Kế Duyên đã cảm thấy bầu không khí này có chút vấn đề. Khi hắn đến gần mái che, cảm giác này liền rõ ràng hơn. Có lẽ toàn bộ nguyên do nằm ở vị đại hán râu quai nón đằng kia.

Mặc dù hai mắt của hắn tựa như bị một lớp màn dày cộm che khuất, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng của một vài thứ. Khi người đàn ông này bước lên thuyền, hắn đã thấy bộ dáng người này rất cao lớn, không thua kém gì Ngụy Vô Úy.

Nhưng cảm giác đầu tiên khi gặp Ngụy Vô Úy là mập mạp, còn hán tử này là cường tráng. Hơn nữa, người này còn có mùi rượu. Kế Duyên không nhìn ra mặt gã có hung dữ hay không, nhưng mấy người còn lại đều cố gắng nói chuyện thật nhỏ.

Nếu hán tử kia không phải là người cuối cùng lên thuyền thì hắn cũng không biết có ai dám lên đây hay không?

Dù sao cũng đi cùng nhau ba ngày, bầu không khí này thực không ổn.

Lúc Kế Duyên tiến vào, mấy người kia đều theo bản năng nhìn về phía hắn. Có người còn nghĩ người đọc sách vẫn một mực ở mũi thuyền là họ hàng thân thích của nhà thuyền.

Nhìn dãy ghế trống xung quanh chỗ ngồi của tráng hán, Kế Duyên cũng tùy ý ngồi xuống gần đó.

“Vị huynh đài này vừa uống rượu sao?”

Tráng hán có chút kinh ngạc nhìn Kế Duyên, dường như muốn xác nhận xem có phải hắn nói chuyện với mình không. Gã thấy khuôn mặt hắn đang nhìn mình thì mới cất giọng thô kệch nói:

“Trước khi đi, trưởng bối đãi tiệc ở quán rượu gần bến đò, còn mang theo rượu ngon nhà nấu. Nên ta có uống mấy chén.”

“A, huynh đài là người ở huyện Cửu Đạo Khẩu sao? Ngươi khá cao to đấy, có từng tập võ không?”

Câu hỏi này của Kế Duyên dường như khơi dậy hứng thú của gã, nên ngữ khí nói chuyện rõ ràng hưng phấn hơn nhiều.

“Ta là Lý Đại Ngưu, người ở thôn Đông Uy. Hồi nhỏ ta đã có thân hình cường tráng. Mọi người đều nói ta khỏe như trâu cày. Từ khi còn nhỏ, ta đã khát khao được một đại hiệp võ nghệ cao cường nhận làm đệ tử, dạy võ công trừ bạo an dân, đáng tiếc, ta chưa từng gặp ai… Sau đó…”

Nói đến đây, tâm trạng của gã sa sút hẳn.

“Vài năm trước, ta vào thị trấn. Lão giáo đầu của võ đoàn trong huyện tiếc nuối nói là ta đã qua độ tuổi để bắt đầu luyện võ. Cả đời này cũng khó mà học võ công rồi…”

Ước mơ tan vỡ.

“À ha ha, huynh đài chớ thất vọng, trời không tuyệt đường người. Theo Kế mỗ biết, trên giang hồ vẫn có công pháp không yêu cầu nhiều về tuổi tác. Với tư chất của huynh đài thì lo gì tương lai không có thành tựu.”

“Khà khà, đại tiên sinh không cần an ủi đâu. Ta đã không nghĩ đến từ lâu rồi. Lần này ta đi Xuân Huệ Phủ là để lập nghiệp đấy. Cậu ta ở bên đó có một cửa hàng nhỏ, đang cần một người khỏe mạnh. Chờ kiếm đủ tiền, ta sẽ lấy vợ, sống yên ổn qua ngày!”

Bề ngoài của gã rất hung dữ. Tuy nói chuyện lớn tiếng nhưng lộ ra sự chất phác và thật thà. Đây chắc chắn không phải kẻ ác, mà là một người quê thật sự thuần phác, mang trong lòng khát khao và sự e dè khi đến Xuân Huệ Phủ.

“Hay, biết thỏa mãn là hạnh phúc rồi!”

Kế Duyên khẽ cười, sau đó chắp tay chào mấy vị khách ngồi dưới mái che một vòng.

“Kẻ hèn là Kế Duyên, đi du ngoạn ở Xuân Huệ Phủ. Ba ngày này được cùng hội cùng thuyền với các vị rồi!”

Những người còn lại thấy hắn vừa chân thành lại có khí độ, hơn nữa cảm giác e ngại với tráng hán cũng biến mất nên ai cũng rối rít tự giới thiệu. Mọi người bắt đầu trò chuyện với nhau. Không khí trên thuyền thân thiện hẳn lên.

Hai thư sinh hình như đi học xa nhà. Ông lão và đứa cháu có người thân ở Xuân Huệ Phủ vừa mất nên vội về chịu tang. Còn trung niên gầy gò kia chỉ nói là có việc ở Xuân Huệ Phủ. Thỉnh thoảng, con trai của lão thuyền phu cũng góp vài câu, nghe ngóng vài chuyện vặt.

Tới lúc chạng vạng, thuyền đã gần tới ngã ba sông. Phía xa có thể nhìn thấy Xuân Mộc Giang rộng lớn.

“Tráng Tử, con chuẩn bị lưới đi!”

“Vâng ạ!”

Mọi người ngồi trong khoang có thể nghe được tiếng thét to của thuyền phu. Vài người cảm thấy hứng thú nên đi ra xem. Đúng lúc nhìn thấy thuyền phu trẻ tuổi đang ném phao xuống một bên mũi thuyền.

“Tới ngã ba sông này rất dễ bắt được cá lớn. Các vị chờ một chút. Đêm nay, sẽ có cá tươi đãi các vị!”

Ở phía sau, lão đang giữ cho thuyền được ổn định, vừa cười lớn vừa hô một tràng với mấy vị khách. Sau đó, lão thu buồm lại.

Thuyền phu trẻ tuổi tay nắm chắc một tấm lưới lớn, vặn người quăng mạnh về phía trước. Tấm lưới bay ra ngoài, trải thành một vòng tròn lớn rồi chụp xuống mặt sông.

“Rầm ào ào…”

Tiếng lưới đánh cá rơi vào mặt nước vô cùng êm tai. Chờ cho nó chìm xuống một lát, thuyền phu bắt đầu ra sức kéo sợi dây thừng cột trên tấm lưới lên.

“Tách Tách … Tách Tách Tách…”

Lưới mới kéo lên được một nửa, đã thấy cá bên trong quẫy bọt nước trắng xóa.

“Hà hà~~ Bữa nay may gớm, được mấy con cá lớn! Ai đến phụ một tay đi!”

Anh thuyền trẻ tuổi hào hứng kêu to với mấy vị khách trên thuyền. Kế Duyên vốn cảm thấy hứng thú nên đi tới. Tráng hán Lý Đại Ngưu cũng vội vàng chạy lại hỗ trợ.

“Rầm rầm..” “Lạch cạch lạch cạch…Lạch cạch lạch cạch…”

Sau khi thu lưới, những con cá nhảy lạch bạch trên thuyền nhìn đến vui mắt.

“Ha ha ha ha, trúng quả rồi!” “Các vị chờ một chút sẽ được nếm thử món canh đầu cá ăn với cá hấp rau khô, sở trường của cha ta đó!”

“A a a, tốt quá, tốt quá, thật là tốt, có cá ăn rồi, có cá ăn rồi…!”

Tiếng kinh hô và hoan hô của hài tử đan xen vào nhau.

Một con cá trắm đen hơn hai mươi cân, một con cá trắm cỏ khoảng mười cân, còn có hai con cá mè hoa và một ít tôm sông đang bật tanh tách, khiến cho tất cả mọi người đều phấn khởi. Nếu bọn họ ngồi thuyền lớn thì khó thấy được cảnh tượng như vậy.

Ở đuôi thuyền có đặt một bếp lò bằng đất sét để nấu cơm, canh và hấp cá. Không lâu sau, sắc trời đã tối. Lúc thuyền đi vào Xuân Mộc Giang, mặt sông yên ả, chiếc thuyền nhỏ thả neo chuẩn bị ăn cơm. Mà lúc này, ở gần bờ sông cũng có một chiếc lâu thuyền đang thả neo. Trên thuyền, đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười đùa ầm ĩ không ngừng. Tiếng nhạc réo rắt du dương, dường như trên lâu thuyền đang mở tiệc, có cả ca múa góp vui.

Thuyền Kế Duyên ngồi tuy nhỏ nhưng vẫn có khoang thuyền phía sau. Mái ô bồng ở phía sau khoang thuyền được buộc thêm một tấm vải che gió. Ánh sáng của lồng đèn trên thuyền chiếu rọi chập chờn trên dòng sông. Ban ngày, bọn họ còn là những người xa lạ. Nhưng bây giờ, cả đám đang ngồi quây quần bên bàn ăn, nhìn cực kỳ thân thiện.

Lão thuyền phu là tay dao thớt có nghề, tôm cá tươi đều trở thành món ngon, lại có thêm rượu gạo tự ủ. Đặc biệt là món cá hấp rau khô, không cần bỏ thêm gừng, hành tây, mà chỉ rắc mấy hạt muối, nhưng ăn ngon lại không tanh. Cả đám người tấm tắc khen ngon không dứt.

“Tõm~”

Bỗng một âm thanh mơ hồ từ trong nước truyền đến. Những người khác vẫn đang ăn, chỉ có Kế Duyên nghiêng mặt nhìn ra ngoài.

"Có người rơi xuống nước ~~~ Có người rơi xuống nước rồi ~~~~!"

Bên ngoài có tiếng thét chói tai vang lên. Mấy người trong thuyền cũng nghe thấy, nháo nhác đi ra ngoài nhìn.

“Hình như lâu thuyền bên kia có người rơi xuống nước?”

“Ừ, chắc là vậy.” “Ai da, không biết đã cứu được chưa?”

Lâu thuyền cách thuyền nhỏ này khoảng gần trăm trượng, rất xa nên nhìn không rõ. Bọn họ chỉ thấy phía đấy nhốn nháo. Kế Duyên càng không cần phải nói, xa như vậy nên thị lực của hắn coi như bỏ, chỉ nghe thấy tiếng la hét sợ hãi.

Nhưng hắn có thính lực hơn người, nên biết rõ người kia rơi xuống nước vẫn chưa được cứu lên. Dường như một gã công tử nhà nào đó uống say, hơn nữa còn không biết bơi.

"Tõm ~" "Tõm ~" "Tõm ~"...

Ở phía xa, trên lâu thuyền có mấy người cởi quần áo nhảy xuống sông cứu người. Chẳng qua, bọn họ mới bơi ra xa một chút thì đã thấy mặt nước xung quanh đen kịt tối om, không thấy gì cả. Ở trên cũng có người cầm đèn lồng chiếu sáng nhưng chẳng được bao xa.

“Ai da, lại có người nhảy xuống, xem ra chưa cứu được rồi!”

“Thật là…”

Kế Duyên lắc đầu. Tên kia say rượu rơi xuống nước, lại còn là vịt trên cạn. Vận khí tệ như thế này e rằng khó cứu. Đáng tiếc, hắn cũng không phải thần tiên pháp lực thông thiên, cho dù có thi triểu Tiểu Tị Thủy Thuật nhảy xuống tìm kiếm thì cũng không bằng mấy tay thuyền chài bơi lội như rái cá kia.

“Ồ!?”

Đột nhiên, ánh mắt hắn khẽ mở, nhìn chằm chằm vào mặt sông xa xa.

“Công tử ở đằng kia! Công tử ở đằng kia! Ở đằng kia, người đâu, nhanh ra cứu người! Ngu xuẩn, không nhìn thấy sao, ở kia kìa!”

Trên lâu thuyền có người kích động hét lên. Đám thuyền chài đang bơi trong nước đành phải vòng trở lại, rốt cuộc cũng nhìn thấy công tử áo trắng đang nổi trên mặt nước. Bọn họ mừng quýnh, vội vàng bơi đến, kéo gã về phía lâu thuyền.

Nghe phía thuyền lớn có tiếng hoan hô, đám người ở thuyền nhỏ cũng thở phào.

“May quá, may quá, cứu được người rồi!” “Lâu thêm chút nữa là chết đuối rồi!”

“Ổn rồi, ổn rồi!” “Ừ, chúng ta ăn tiếp nào.”

“Đúng, đúng, ăn thôi!”

Kế Duyên cũng quay trở lại khoang thuyền, nhưng hắn lấy cớ đi nhà xí rồi lại quay ra.

Trong khoang, lão thuyền phu nhấc hũ rượu lên định châm rượu thì phát hiện ra không còn giọt nào.

“Quái lạ, uống hết rồi sao?” “A? Sao lại hết, chưa uống mấy mà!”

“Không vội, không vội, ta vẫn còn, vào lấy thêm một hũ là được!”



Gió đêm thổi nhè nhẹ. Kế Duyên một mình đi tới mũi thuyền. Một đoàn rượu gạo được giấu trong tay áo. Tay phải vung lên, dòng rượu giống như một đầu Thủy Long nho nhỏ uốn lượn, im lặng rót xuống sông.

“Nửa hũ rượu gạo của ngư dân, kính mong ngài vui lòng nhận lấy!”

Nói xong, Kế Duyên liền quay trở về khoang thuyền. Hắn điềm nhiên như không có việc gì, cầm lấy bầu rượu mà lão thuyền phu mới mang tới. Dưới dòng sông, một con cá trắm đen thật lớn đang bơi lội tung tăng ở chỗ rượu được rót xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau