LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Thèm chết Kế Mỗ mà

Dịch: Cua Đá

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách Công Tử

***

Đợi cho lão chân long Ứng Hoành bay đi một hồi lâu, đến tận khi âm thanh vang vọng phía chân trời trở nên tịch lặng, mưa tạnh mây tan, Kế Duyên mới nhũn như con chi chi ngã oặt xuống.

"Phù, phù..."

Kế Duyên nửa nằm nửa ngồi xoa xoa ngực trái, hít một hơi thật sâu, bụng bảo dạ, trái tim ông đây chắc chắn càng lúc càng trâu bò cho mà xem.

Nằm ăn vạ một lúc lâu thì Kế Duyên mới cảm thấy sức khoẻ khá khẩm hơn một chút. Hắn đứng dậy vỗ mông, phủi trước phủi sau thì một đống bụi bay ra mùi mịt.

"Khụ khụ khụ... Khục... Một thân ta toàn tro với bụi thế này sao!"

Da đầu ngưa ngứa, thò tay lên gãi một phát thì cũng tích cóp được một mớ gàu bẩn dính đầy móng tay.

"Chíu"

Hắn búng tay một cái, bao nhiêu chất bẩn trong móng tay bắn ra ngoài.

"Khà khà, lôi thôi nhếch nhách như thế này, ngược lại có vẻ khá giống cao nhân đó nha!"

Kế Duyên vác hành lý trên vai, kẹp ô giấy dầu đang nằm vất vưởng trong góc vào nách, chân đạp vào vách đá, phất áo nhẹ nhàng theo gió rời đi.

Sau trận mưa to, mặt đất toàn là bùn lầy. Kế Duyên rảo bước kéo theo bùn đất tung toé cả người, nhưng hắn mặc kệ.

Mặc dù có thể sử dụng Tiểu Tị Thuỷ thuật để phòng tránh, nhưng sao phải lãng phí linh khí chứ. Tâm tình hắn phơi phới thế kia, dính tí bùn đất nào đáng kể chi. Kế Duyên như trẻ con ham đùa nghịch, vừa nghe tiếng nước bắn lách tách vừa khống chế lực đạo nhảy qua vũng nước sao cho càng bắn ít bùn đất càng tốt.

Đã thế, hắn còn làm đi làm lại không biết mệt nữa chứ.

Lần nghịch ngợm gần đây nhất của hắn là lúc được mua cho một đôi ủng đi mưa năm đầu tiểu học, hắn mê mải tranh tài với lũ nhóc cùng tuổi xem ai vẩy được bùn lên cao hơn.

Cho đến bây giờ, Kế Duyên vẫn chỉ tu tập Thiên Địa hoá sinh, dùng bộ khí quyết tu tiên chính tông duy nhất là Đạo Khí quyết làm trụ cột. Bởi không có Luyện Khí quyết, pháp lực vận chuyển trong cơ thể hắn nói cho cùng chỉ là linh khí đã qua tôi luyện, dùng để thi triển tiểu thuật và khiến cho thân thể sảng khoái mà thôi. Nhưng dẫu là một phàm nhân thì giờ phút này tâm tình hắn hoàn toàn thông thấu, thế nên tính trẻ con mới bất giác nổi lên.

Kế Duyên dựa vào cảm giác, phóng nhanh một mạch thẳng hướng Đông Bắc, đến lúc trên không trung mây tạnh gió êm thì trông thấy một tường thành phía xa xa.

...

Huyện Đức Viễn khá nhỏ bé so với Ninh An. Sau khi Kế Duyên vào thành, hắn cảm giác kể cả kiến trúc lẫn dân cư tại đây đều kém hơn huyện Ninh An.
Song nghĩ lại thì cũng hợp lý, bởi dù huyện Ninh An không quá lớn nhưng nhân khẩu xấp xỉ hai vạn, trong đó dân cư nội thành hơn một vạn, lại thêm quan phụ mẫu quản lý có hiệu quả nên ngày càng phát triển. Về điểm này, huyện Đức Viễn còn thua kém xa.

Nhưng chim sẻ tuy nhỏ cũng đầy đủ ngũ tạng, đã là thành trấn thì âm thanh chào hàng vang vọng khắp đường, thương khách vãng lai cũng không hề ít.

Kế Duyên nắm chặt hành lý, theo mùi hương tìm đến phố tửu lâu. Hắn cũng không phải dùng thích lực xuất sắc của mình để tránh né người đi đường, vì đa số người dân đều tránh hắn như tránh tà.

Phản ứng của đám đông khiến Kế Duyên có tật giật mình, vô thức giơ tay áo lên ngửi ngửi.

"Uhm, có bốc mùi lắm đâu nhỉ?"

Giờ đã xấp xỉ chính ngọ, càng đi vào khu vực quán hàng dày đặc thì âm thanh xung quanh lại càng ồn ào hơn, trong tầm trăm bước chân cơ man là người.

- Đến đây, đến đây, đến đây... Các vị khách quan, Hối khách lâu của chúng tôi hôm nay có món thịt cừu non mới, canh gà hầm cách thuỷ bổ dưỡng, rượu đế tự ủ vị cực thơm... Khách muốn ăn cơm uống rượu mời mau mau ghé vào.

Hối khách lâu là quán rượu, cấu trúc chỉ gồm hai tầng, diện tích quy mô đều không thể so sánh với Miếu Ngoại lâu nổi danh huyện Ninh An. Nhưng tiểu nhị của quán cổ họng tốt, tiếng chào mời to vang khắp nơi. Kế Duyên nghĩ, giọng tốt cũng là một dạng thiên phú, chứ thường dân mà hò hét suốt ngày kiểu này thì thanh quản sớm muộn gì cũng tắt tiếng.

Biết thân biết phận, Kế Duyên cũng chẳng mong chờ tiểu nhị nhiệt tình phục vụ, nép theo dòng khách đi vào Hối Khách lâu.

Lỡ như bị đuổi ra thì đi tìm chỗ tắm rửa vậy.

Tiểu nhị tửu lâu nhìn thấy Kế Duyên, duỗi tay há miệng nhưng không làm sao thốt được lời đuổi khách.

Vừa bước vào cửa khách lâu, mùi thơm thức ăn bốc lên ngào ngạt, âm thanh nhai nuốt thức ăn khiến Kế Duyên nuốt nước bọt ừng ực.

Quả táo dù thơm ngọt đến đâu thì cũng chỉ độc vị, huống chi giờ này hắn còn chẳng có táo mà ăn. Lâu thật lâu không được ăn đồ ăn nóng sốt khiến Kế Duyên thèm nhỏ dãi, hắn loáng thoáng thấy một bàn trống liền nhanh chân đến ngồi vào. Kế Duyên đặt hành lý và dù đi mưa xuống góc bàn, chờ tiểu nhị tới để gọi món. Chưởng quỹ của tửu lâu là một người mập mạp râu cá trê đứng tuổi nhìn thấy Kế Duyên lấm lem bùn đất thì mắt nhíu mày cau. Nhưng ngặt nỗi đạo làm ăn buôn bán phải lưu lại thanh danh, đã vào tới Hối Khách lâu đều là khách, bộ dáng của vị khách kia đang chờ gọi món gã sao dám đuổi.

Chỉ là quan khách trong quán thấy vị khách kia thì đều ra vẻ ghét bỏ tránh như tránh tà, thậm chí có khách vừa vào cửa thấy Kế Duyên đã quay lưng đi thẳng.

Chưởng quỹ trầm tư một chút rồi ngoắc tay gọi tiểu nhị lại bên quầy.

- Ngươi đến hỏi vì khách kia xem có đồng ý chuyển chỗ không? Chúng ta sẽ bố trí bàn chỗ vắng khách hơn, lại miễn phí một đĩa đồ mồi, nói chuyện nhẹ nhàng vào đấy, hiểu chưa?

Tiểu nhị quấn khăn trùm đầu nhìn về hướng chưởng quỹ chỉ thì thấy Kế Duyên nổi bật trong đám đông, liền gật đầu tuân theo.

- Dạ, tiểu nhân biết ạ!

Dứt lời, tiểu nhị rảo bước tới chiếc bàn nhỏ sát cây cột trụ, hai tay liên tục chà vào chiếc khăn, chưa kịp mở miệng thì Kế Duyên đã hỏi:

- Tửu lâu muốn ta đổi chỗ sao? Chọn bàn vắng vắng cũng được, chúng ta chuyển nhanh thôi. Các người đưa đồ ăn lên nhanh nhanh dùm ta.

Vừa nói chuyện Kế Duyên vừa cầm bao hành lý, nhấc cây dù, thậm chí còn cầm theo cả đôi đũa vừa lấy ra rồi đứng lên.

- Dạ... được, khách quan, mời sang bên này, mời sang bên này!

Gã tiểu nhị nhìn đôi mắt vô thần của Kế Duyên rồi vội vàng dẫn đường, đồng thời quảng cáo mấy món trấn lâu của tửu quán.

Một lúc sau, bên cái bàn cạnh vách tường cửa chính, tiểu nhị đứng đờ người ra nghe Kế Duyên báo thực đơn.

- Chân giò muối, gà mái hầm, bánh ngọt hấp cách thuỷ là ba món chính. Cải trắng luộc, củ cải muối, rau xào,... Khách quan, tửu lâu chúng ta chỉ miễn phí cho quý khách một đĩa rau xào thôi, thực đơn này.... thực đơn này...

Tiểu nhị hạ giọng rất nhỏ, mắt không ngừng đảo qua đảo lại săm soi Kế Duyên từ đầu đến chân, lại nhìn sang túi hành lý xẹp lép. Xem ra thực khách này còn mỗi cái ô giấy dầu nhìn còn khá khẩm một chút.

- Ha ha, yên tâm đi, tại hạ vẫn có đủ tiền thanh toán, ngươi cứ báo nhà bếp làm đồ ăn cho ta đi.

Kế Duyên vừa cười an ủi, vừa lấy ra hai mẩu bạc vụn từ trong ngực. Hắn không vì bị người khác coi thường mà phẫn nộ, cứ suy bụng ta ra bụng người thì đây cũng là lẽ thường của cõi nhân sinh mà thôi.

Tiểu nhị nhanh chóng rời đi, chỉ để lại Kế Duyên một mình ngồi đợi. Lúc còn ở ngoài thành, hắn còn chưa cảm thấy đói, giờ thì con sâu háu ăn cồn cào ruột gan khiến hắn chịu không nổi.

Hắn vừa mút đũa, vừa ngồi hít hà mùi thức ăn trong quán, trời ơi, thèm chết Kế mỗ mà.

Gửi bạn đọc: Chúc các bạn năm mới ấm áp, an lành, hạnh phúc. Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc!

Chương 67: Đoán vận mệnh

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách công tử

***

Chẳng qua là cho dù Kế Duyên ngồi trong góc nhưng vẫn bị một vài người chú ý đến. Lúc hắn vừa được tiểu nhị dẫn ra góc vắng vẻ này cũng có mấy người nhìn thấy.

Tiếng nói chuyện giữa Kế Duyên và tiểu nhị khá nhỏ. Những người xung quanh cũng không nghe rõ. Vì vậy, khi nhìn thấy chuyện này thì những người bình thường sẽ nghĩ tới chuyện: Một gã đàn ông xấu hổ vì hắn ăn mặc lôi thôi lếch thếch, ví không có đồng nào, đang tiến vào Hối Khách Lâu ăn cơm. Người trong quán sợ ảnh hưởng đến sinh ý nên đã dẫn hắn ra một góc vắng không người.

Nếu chỉ đơn giản nhìn vẻ bề ngoài của Kế Duyên thì chẳng ai nghĩ rằng Kế Duyên sẽ gọi một bàn đồ ăn lớn. Bọn họ đoán chừng hắn sẽ gọi bánh màn thầu cùng nước ấm, khá nhất thì cũng chỉ có thêm phần rau dưa muối mà thôi.

Tất nhiên là đã có người nhỏ giọng bàn luận về hắn, lời nói toàn là “kẻ đáng thương” “mùi thối quá”.

Đối với chuyện này thì Kế Duyên cũng không thèm để ý. Các ngươi cứ việc ăn đồ của mình, ta cũng không tham lam chút cơm thừa canh cặn đó làm gì. Chưa biết chừng chút nữa một bàn đồ ăn của hắn được bưng lên còn khiến mấy người kia kinh ngạc ấy chứ.

Chỉ là trong lúc chờ đợi, Kế Duyên vẫn để ý đến một vài chuyện thú vị. Ví dụ như ở chỗ cách hắn ba, bốn bàn, có một người mặc đạo bào, tay cầm theo một cây phất trần làm bằng ống trúc. Bên cạnh y còn có một đứa bé tầm mười bốn, mười lăm tuổi, cũng ăn mặc y như vậy.

Đây là lần đầu tiên Kế Duyên thấy đạo sĩ ở thế giới này. Đương nhiên là người này chỉ là đạo sĩ ở thế tục, cũng không phải là cao nhân tu tiên gì đó.

Hai người kia dường như đang gặp khó khăn.

Đứa trẻ uống ừng ực một chén nước. Cậu uống xong thì lấy tay lau miệng, vẻ mặt buồn phiền hỏi đạo sĩ bên cạnh.

“Sư phụ, lộ phí của chúng ta cũng sắp hết rồi. Hôm nay cũng chỉ có thể ăn bánh màn thầu với cải trắng thôi. Lúc nào thì chúng ta có thể trở về Đỗ Vân Quan ạ?”

“Chuyện lộ phí thì không vội. Ăn xong bữa này, sư phụ sẽ tìm một góc đường rồi bày quầy xem tướng số, có thể kiếm thêm chút tiền ăn cơm. Còn chuyện trở về thì từ từ sẽ tính.”

Đạo sĩ cũng uống một ngụm nước, trả lời câu than phiền của đệ tử. Chẳng qua là cậu nghe y nói đến chuyện bày quầy xem tướng số thì lập tức trở nên lo lắng.

“Sư phụ, người lại muốn xem tướng số sao… Đã nói là không xem nữa mà… Lần trước ở huyện Thanh Liễu, người ta còn đạp đổ quán, đánh chúng ta chúng ta một trận, người không nhớ ư….!”

“Ai ôi, đừng nhắc đến chuyện ngày hôm đó nữa, sư phụ nhớ rồi. Nhưng nói gì thì nói, chỉ cần sư phụ nói lời dễ nghe, không nói chuyện chết chóc thì chắc chắn sẽ kiếm được tiền. Cùng lắm thì không xem quẻ cho những người độc ác kia là được.”

Hình như đạo sĩ có chút xấu hổ khi nhắc lại chuyện cũ, vẻ tự tin vừa rồi cũng đã giảm đi không ít.

“Lần nào người cũng nói vậy…”

Đệ tử kia nhỏ giọng lầm bầm, đoán chừng là đạo sĩ sẽ không nghe thấy. Chẳng qua là Kế Duyên lại nghe được rõ ràng, khóe miệng cũng lộ ra ý cười.

Có chút thú vị, hai người này nhìn thế nào cũng thấy như hai gã hề hoặc là một tên hề và một gã đồ đệ đáng thương.

“Khách quan, bánh màn thầu và cải trắng của các ngài đây ạ. Đồ ăn đã lên đủ, xin mời dùng!”

Có một tiểu nhị bưng một mâm lớn chứa đầy đồ ăn lên. Sau khi gã đặt bánh màn thầu và cải trắng lên bàn của hai thầy trò thì mang đồ ăn đến bàn khác.

Đạo sĩ và cậu bé kia rõ ràng đều nhìn lên mâm đồ ăn có mấy bát thịt trên tay tiểu nhị. Chờ gã đi khỏi thì ánh mắt hai người mới nhìn lại bàn mình.

“Ai ôi… Ăn đi…”

“Dạ…”

Mặt hai người còn trắng hơn quả cà, thở dài một hồi.

Cái này đúng là khiến Kế Duyên vui vẻ hẳn lên, cũng không phải là hắn ăn ở thất đức mà do bầu không khí này rất có tính hài kịch.

“Khách quan, đồ ăn của ngài đến rồi ạ ~~~ Đây là tương giò, món chưng trước mặt là bánh ngọt, cải luộc, rau xào với dưa cải muối, còn món canh gà cùng với thịt ba chỉ luộc thì cần tốn thêm chút thời gian, xin ngài đợi một lát ạ~~~”

Lúc tiểu nhị bưng đồ ăn đến bàn Kế Duyên thì nói to hơn, đọc hết mấy món ăn trên bàn một lượt.

Đây là một thói quen của tiểu nhị ở Hối Khách Lâu. Đối với những bàn gọi đồ ăn ngon thì lúc tiểu nhị mang thức ăn lên sẽ báo tên món ăn rất to, rất vang, chỉ hận là không thể khiến cho tất cả mọi người ở trong sảnh hay ngoài phố đều nghe được. Còn đối với hai thầy trò đạo sĩ kia thì sẽ nói nhỏ hơn nhiều.

Nhưng kết hợp với ấn tượng của mọi người về Kế Duyên lúc trước, bàn đồ ăn kia đã mang đến cảm giác tương phản rõ rệt cho khách trong quán. Rất nhiều người còn biểu hiện ra ngoài như không có chuyện gì nhưng trong lòng đều có chút giật mình.

Tiểu nhị đặt cái dĩa dưa cải muối cuối cùng xuống, chuẩn bị rời đi thì Kế Duyên gọi gã lại. Hắn nhìn về phía hai thầy trò rồi nói:

“Tiểu nhị ca, làm phiền ngươi nói một tiếng với hai vị đạo trưởng kia rằng tại hạ muốn mời họ dùng cơm.”

Nói đến đây, Kế Duyên nhìn lại bộ dáng của mình rồi bổ sung thêm một câu.

“Ừ, nếu bọn họ không chê.” Nhìn tới hai người làm hắn vui vẻ, Kế Duyên cũng sẵn lòng mời họ một bữa cơm. Hơn nữa, theo lời nói của hai người thì đạo sĩ kia dường như không phải là một thầy tướng số giang hồ bình thường.

“Ách… Được, ta sẽ đi chuyển lời cho họ!”

Tiểu nhị cầm theo mâm nhỏ chạy đến trước bàn thầy trò đạo sĩ đang gặm màn thầu kèm cải trắng kia.

“Cái này, hai vị khách quan, vị khách đang ngồi ở trong góc nói, nếu hai vị không chê thì có thể qua bên kia cùng ăn với ngài ấy, đúng rồi, chính là vị khách đang cười kia.”

Hai đạo sĩ một lớn một nhỏ nhìn theo hướng ngón tay của tiểu nhị.

“Là hắn sao? Có khi hắn còn phải viết sổ nợ đấy.. Mà thôi quan tâm tới hắn trả nổi hay không làm gì, Tiểu Văn, chúng ta qua đó nào!”

Đạo sĩ kia nói thầm một câu rồi cười với tiểu nhị, vội vàng dẫn đồ đệ đi đến bàn của Kế Duyên. Y vẫn không quên mang bánh màn thầu và cải trắng của mình theo.



Y vừa kéo ghế ngồi vừa tự giới thiệu.

“Ách ha ha… Không biết xưng hô với tiên sinh như thế nào, tiểu đạo là Tề Huyên, hiệu là Thanh Tùng Đạo Nhân, đây là đồ đệ Tề Văn. Không biết tại sao tiên sinh lại mời hai thầy trò ta ăn cơm?”

Lúc này, cậu bé kia không hé miệng nói câu nào, chỉ ngồi nhìn chằm chằm vào mấy món ăn trên bàn không rời mắt.

“Tại hạ là Kế Duyên. Chỉ là tại hạ ít khi nhìn thấy đạo sĩ nên muốn mời hai vị cùng ăn cơm, cũng có chút mới lạ nên muốn nhìn kỹ hơn một chút thôi.”

Hai bên đều không hành lễ, chỉ ngồi nói chuyện với nhau.

“Ồ, thì ra…”

Đạo sĩ kia mới nói được một nửa thì bỗng nhiên ngẩn người, bởi vì y phát hiện ra ánh mắt Kế Duyên tuy sáng nhưng lại chỉ có một màu trắng bệch. Một câu “Ngài có phải bị mù không” đơn giản cũng mắc nghẹn ở cổ họng, suýt chút nữa đã thốt ra.

“Được rồi, được rồi, đừng nói chuyện nữa. Chúng ta ăn cơm đi, kẻo đồ ăn nguội thì mất ngon.”

Kế Duyên biết rằng nếu hắn không nói gì thì hai thầy trò sẽ câu nệ, không tự ý động đũa.

“Đúng lúc các vị có bánh màn thầu, mà ta lại quên gọi cơm, ừ, vừa vặn bù trừ cho nhau.”

Đang nói chuyện, Kế Duyên cầm bánh màn thầu lên cắn một miếng, sau đó lấy đũa gắp rau trong dĩa. Hai thầy trò cũng không nhịn được nữa, cũng rối rít động đũa, bắt đầu ăn.

Tuy tình cảnh của hai bên khác nhau nhưng cả ba người đều đã lâu không được nếm món ngon. Lúc này mọi người đã bắt đầu ăn thì không dừng lại được, đồ ăn được đưa đến miệng cũng cực kỳ thơm ngon.

Tướng ăn của Kế Duyên khá tốt. Mấy tháng nay hắn đã tập thành thói quen, từ kéo tay áo đến nhai nuốt rau đều rất phong độ, mà tốc độ ăn lại không chậm chút nào. Hai thầy trò thì ăn như hổ đói, may mà không ai bị nghẹn.

Hai bên đối lập nhau. Mấy thực khách ở bàn bên cạnh nhìn thấy cảnh này đều nảy sinh một cảm giác quỷ dị. Dường như một người lôi thôi, bẩn thỉu, thối hoắc như Kế Duyên lại có khí độ nổi bật. Ngược lại, hai đạo sĩ kia lại càng giống hai người nghèo túng.

Nhìn đồ ăn trên bàn còn dư lại, Kế Duyên lại gọi thêm hai phần điểm tâm và ba bát cơm lớn. Ba người ăn no căng bụng, ăn xong rồi nhưng vẫn còn hơn một nửa bàn.

Sau khi hai thầy trò ăn hơn nửa bát canh gà thì cuối cùng cả hai đều không ăn nổi nữa.

Nhìn hai người xoa bụng thỏa mãn, Kế Duyên nở nụ cười.

“Hai vị đạo trưởng không ăn nữa sao?”

“A nấc~~~ No quá, no quá rồi…” “Không ăn nổi nữa! …”

“Hắc hắc, tốt rồi, Kế mỗ ăn phần còn lại vậy.”

Sau đó Kế Duyên ăn như gió cuốn mây trôi, đồ ăn trên bàn liền hết sạch, đến canh gà cũng không còn dư một chút nào. Hai thầy trò thấy vậy cũng có chút ngốc trệ.

Chờ Kế Duyên ăn xong phần cải trắng cuối cùng, hắn để đũa xuống rồi nói về phía trong quán.

“Tiểu nhị ca, tính tiền bàn này đi!”

“Được rồi khách quan~~”

Nghe tới tính tiền, chủ quán liền nhanh nhẹn hơn hẳn. Một bữa cơn này hơn một trăm văn, đưa mấy đồng tiền quá phiền phức nên Kế Duyên trực tiếp đưa một viên bạc vụn, để cho tiểu nhị mang đến quầy cân lại.

Thấy Kế Duyên thực sự có tiền trả, hai thầy trò đều thở phào nhẹ nhõm.

“Vị tiên sinh này, đạo sĩ cũng có nghề nghiệp của mình, cũng có chút năng lực đoán chuyện tương lai. Ngài đã mời một bữa cơm cũng là làm việc tốt rồi, nếu không ta xem vận mệnh cho ngài được không?”

“Thầy tướng số sao? Cũng có chút thú vị, không biết ngài bói từ bát tự, tướng mạo hay chỉ tay?”

“Có bát tự là tốt nhất, còn không thì tướng mạo hay chỉ tay cũng được.”

“Được, vậy nhờ ngài tính bát tự trước đi.”

Kế Duyên cười, báo ngày sinh tháng đẻ của mình. Bởi vì hắn có dượng làm thầy phong thủy, từ nhỏ hắn đã biết bát tự của mình, năm đó coi bói, ai cũng nói bát tự hắn tốt.

Đạo sĩ kia nghe xong bát tự của Kế Duyên thì y híp mắt suy nghĩ cẩn thận, cũng giống như đang làm việc. Chỉ là không lâu sau, lông mày Thanh Tùng Đạo Nhân nhăn lại càng lúc càng chặt, cuối cùng y ngẩng đầu nhìn Kế Duyên.

“Ngài gạt ta sao? Đây là bát tự của ngài ư?”

“Không thể giả được!”

Kế Duyên trả lời rất tự nhiên. Bát tự đời này thì hắn không biết nhưng bát tự của kiếp trước vẫn tính là của mình đúng không?

“Ngài gạt người! Nếu đây là bát tự của ngài thì ngài đã chết từ lâu rồi!”

"Sư phụ ~~!"

Đệ tử của y đứng một bên khẩn trương, vừa mới ăn cơm xong mà mồ hôi đã đổ ra không ít. Lời nói đắc tội người khác vậy mà sư phụ vẫn tùy tiện nói ra được.

“Ách… A a, cái kia, vừa rồi, ha ha, nói sai, nói sai…rồi…”

Một chữ “rồi” này còn nói chưa xong thì gã đạo sĩ đã thấy hoa mắt chóng mặt, cảm giác tức ngực vô cùng, cuối cùng thật sự chịu không nổi nữa.

Trời đất quay cuồng…

“Phốc~~~”

Một ngụm máu tươi phun ra cả bàn, Thanh Tùng Đạo Nhân trực tiếp ngất xỉu.

Gửi các bạn: Chúc các bạn một năm mới an lành, hạnh phúc. Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc.

Chương 68: Xem một quẻ, nửa cái mạng

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách công tử

***

“Sư phụ ~~! Sư phụ~~!”

Tề Văn luống cuống chân tay. Cậu ôm lấy bả vai đạo sĩ muốn lắc một cái nhưng lại không dám.

“Sư phụ!! Sư phụ, người đừng chết, sư phụ!! Sư phụ, người đừng bỏ lại con một mình! A~~~ Ô sư phụ!”

“A~~~! Có người hộc máu!”

“Ở đâu ở đâu?” “Bên kia!”

“Thật kìa, cả bàn đều là máu!”

“Mẹ ơi, đồ ăn của quán rượu này có vấn đề đúng không?”

“A!?” “Hí…iiiiiiiii~~”

“Đừng dọa ta!”

Toàn bộ quán rượu đều loạn hết cả lên. Mấy tên tiểu nhị và gã chưởng quầy cũng vội vàng chạy tới.

Rốt cuộc thì Kế Duyên là người phản ứng nhanh nhất. Hắn nhìn thấy tình huống này thì cũng chẳng còn quan tâm đến nội tâm đang chấn động. Lúc này mấu chốt nhất là tranh thủ thời gian đưa y đi gặp thầy thuốc.

“Tề Văn tiểu đạo trưởng, sư phụ của con chưa chết đâu! Con nhanh chóng giúp ta một tay, ta cõng sư phụ con đi tìm đại phu!”

“A a a, đúng đúng đúng, tìm đại phu, tìm đại phu!”

Kế Duyên một cước đá văng ghế dài bên cạnh. Nói là tiểu đạo sĩ phụ một tay nhưng trên thực tế lại là một mình hắn nâng thân thể mềm nhũn của Thanh Tùng Đạo Nhân dậy, liên tục điểm lên vài huyệt đạo trên người đạo sĩ. Sau đó, hắn nhanh chóng xoay người, hơi ngồi xổm xuống rồi kéo gã đạo sĩ nằm úp trên lưng mình.

“Ai nha, các vị khách quan yên tâm, đừng vội, yên tâm, đừng vội. Đồ ăn của quán chúng ta tuyệt đối an toàn, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì!”

Chưởng quầy gấp đến độ trên đầu đổ đầy mồ hôi. Gã vừa trấn an thực khách, vừa nhìn tới góc vắng bên kia.

“Vị khách quan kia làm sao vậy, hắn…”

“Chưởng quầy! Sinh mệnh tại ý trời, mau nói cho ta biết gần đây có y quán nào không?”

Chưởng quầy lo lắng nhìn sang cái bàn đầy máu, lấy khăn lụa lau mồ hôi, rồi trả lời.

“Đi ra ngoài quẹo trái, đến đầu phố quẹo phải, cuối phố có dược đường lớn tên là An Nhân!”

“Đa tạ, mọi người trong sảnh đừng hoảng sợ. Vị đạo trưởng này đói khát lâu ngày, giờ lại ăn quá nhanh nên bệnh cũ tái phát. Chuyện này không liên quan đến đồ ăn ở Hối Khách Lâu! Chưởng quầy, làm phiền rồi, mấy đồng lẻ của bàn này không cần đưa lại đâu!”

Kế Duyên nói mấy câu cực nhanh, rồi mới quay đầu nói với tiểu đạo sĩ Tề Văn:

“Tiểu đạo trưởng nhớ đuổi theo!”

Không chờ tiểu đạo sĩ hiểu ý của câu nói này, Kế Duyên đã sải bước đi. Hắn băng qua đám thực khách đến cửa tiệm rồi đi ra ngoài đường.

“A a a! Chờ con một chút!”

Tề Văn vội vàng đuổi theo. Sau khi chạy ra tới cửa tiệm thì đã thấy Kế Duyên và sư phụ cậu đã đến đầu phố rồi. Cậu sợ hãi, tranh thủ thời gian dốc sức liều mạng đuổi theo.

Thật ra Kế Duyên cũng không dùng thân pháp gì nhưng bước chân vẫn chạy như bay. Trên lưng hắn cõng theo một người nhưng giống như không có trọng lượng nhanh chóng chạy đi. Suy nghĩ trong lòng hắn cũng không vì vậy mà dừng lại.

Thanh Tùng Đạo Nhân này có thể xem chuẩn như vậy, hơn nữa bói xong còn bị hộc máu, hiển nhiên là do thân thể của y không chịu nổi kết quả của lần coi bói này. Chính xác mà nói việc không chịu nổi kết quả của lần tính toán này đã nói rõ năng lực của người xem bói.

‘Tiết lộ thiên cơ’ là ý nghĩ hiện lên trong đầu Kế Duyên.

Rất hiển nhiên là Thanh Tùng Đạo Nhân căn bản chỉ là một người bình thường, nhiều nhất thì cũng có thể được xem là người có thân thể cường tráng mà thôi. Thậm chí y còn chẳng biết võ công. Vậy rốt cuộc là tất cả thầy bói có chút năng lực trên thế gian này đều như vậy, hay chỉ có Thanh Tùng Đạo Nhân?

Cho dù là ở kiếp trước của Kế Duyên thì việc đoán vận mệnh cũng có khi rất mơ hồ, những thầy bói có năng lực có thể tính toán khá chuẩn xác một số chuyện. Hắn nghĩ ở thế giới này chắc cũng không kém.

Kế Duyên không nghĩ nhiều nữa. Hiện tại, việc cấp bách nhất là cứu người. Nói cho cùng thì cũng vì xem vận mệnh cho hắn mà đối phương bị như vậy. Một mạng đổi một bữa cơm quả thực không đáng!

Mặc dù được hắn truyền linh khí nhưng Thanh Tùng Đạo Nhân trên lưng vẫn đang thoi thóp, khóe miệng y vẫn đầy máu như lúc trước.

‘Đừng có chết thật nha!’



Lần này hắn tìm được y quán cứu người còn thuận lợi hơn lúc hắn cứu hồ ly nữa. Kế Duyên nhảy bổ vào đại dược đường An Nhân, hô lớn đại phu cứu người. Lúc đó, từ bên trong, lão đại phu liền vội vàng chạy tới xem bệnh.

Hơn nữa, gã hầu cũng chạy lại giúp một tay, đỡ Thanh Tùng Đạo Nhân lên trên giường ở trong sảnh. Mà sau đó không lâu, tiểu đạo trưởng Tề Văn đang hồng hộc đuổi theo cũng đã chạy vào trong dược đường. Trong sảnh của đại dược đường An Nhân, lão đại phu cau mày, vừa xem mạch vừa lật mí mắt đạo sĩ.

“Đại phu, sư phụ ta, người…”

“Suỵt! Tiểu đạo trưởng không nên làm phiền đại phu xem bệnh!”

Lão đại phu nhìn Tề Văn rồi nhìn Kế Duyên.

“Vị đạo trưởng này khí huyết thâm hụt, sinh cơ yếu ớt. Nhưng có cao thủ võ lâm đã dùng phương pháp điểm huyệt phong khí giúp phong bế huyệt đạo quan trọng. Ngoài ra còn cho đạo sĩ ăn một loại thuốc bổ kéo dài tính mạng của giang hồ nên đạo sĩ mới có thể sống đến bây giờ. Ta chuẩn bị đốt cây thuốc để thử châm cứu một lần. Ai trong các ngươi hiểu về võ công và huyệt vị thì tới giúp ta một tay!”

“Đại phu cứ thi cứu, ta giúp ngài!”

Kế Duyên vội vàng bước tới.

“Ừ. Ngươi cởi quần áo của y ra. Người không có phận sự đều ra ngoài hết đi. Mộc Nhi chuẩn bị đốt ngải cứu, Nhược Nhi lấy mấy bộ ngân châm của ta ra đây!”



Trong sảnh đại dược đường An Nhân, một lát sau cũng chỉ còn mấy người phụ trách việc chữa trị. Tề Văn cũng bị một gã hầu của lão đại phu dẫn ra ngoài.

Đại phu khoảng bảy, tám mươi tuổi, tay cầm ngân châm, ánh mắt mang đến cảm giác sắc bén. Lão cũng không nhìn Kế Duyên, mở miệng phân phó, âm thanh mười phần trung khí.

“Điểm huyệt kia, phong bế tam tiêu, đừng để hắn tiết ra một hơi! Ta chuẩn bị thi châm!”

“Được!”

Trên trán Kế Duyên đổ đầy mồ hôi. Lần này, mức độ khẩn trương của hắn cũng không ít hơn lúc đánh nhau với con rắn lớn kia. Ngón tay hắn như hóa thành huyễn ảnh, liên tục điểm lên người Thanh Tùng Đạo Nhân.

Mà lão đại phu cũng ngay lập tức châm lên mấy vị trí hắn đã điểm huyệt. Cứ mỗi lần làm xong một bước, học trò bên cạnh sẽ đi đốt ngải cứu.

Tiếp tục gần nửa canh giờ, lúc này Thanh Tùng Đạo Nhân đã bị ngâm châm đâm lên giống như một con nhím gai.

“Vị tiên sinh này, chờ ta thu ngân châm lại, làm phiền ngươi đưa chân khí vào bảo vệ tâm mạch giúp hắn!”

“Được!”

Bây giờ Kế Duyên cũng không rảnh để lau mồ hôi. Nhân lúc lão đại phu và mấy học trò kia đều dồn lực chú ý lên Thanh Tùng Đạo Nhân, hắn thi triển Tiểu Tị Thủy Thuật. Mồ hôi trên mặt và trên người đều chảy về phía sau, sau đó hội tụ lại rồi chảy xuống dưới chân hắn.

Lão đại phu rút ngân châm ra. Lại qua thêm nửa khắc, lúc này lão đại phu dùng hai tay không ngừng xoa phần lưng của Thanh Tùng Đạo Nhân. Một lão già bảy tám mươi tuổi, mồ hôi đầy người, nhưng tay vẫn không dừng lại một khắc nào.

‘Đại phu này còn lợi hại hơn Đồng đại phu của huyện Ninh An nữa!’

Trong lòng Kế Duyên âm thầm đáng giá.

… Cả quá trình cứu người này kéo dài gần một canh giờ, lần này còn khó khăn và phức tạp hơn lần cứu hồng hồ nhiều. Kế Duyên cảm thấy quả thực hắn giống như vừa được trải nghiệm một lần phẫu thuật của kiếp trước vậy.

Bây giờ Thanh Tùng Đạo Nhân vẫn nằm ở trên giường. Tuy khí tức vẫn yếu ớt như trước nhưng ít nhất cũng nhìn ra được hơi thở đã ổn định trở lại.

“Phù… Lão hủ còn nghĩ rằng cứu không được. Xem ra nội công chân khí của cao thủ giang hồ quả thực kỳ lạ. Thầy thuốc cũng nên luyện tập một chút!”

Lão đại phu đã mệt lả người từ lâu, ngay lập tức lão ngồi lên trên ghế, vừa lau mồ hôi vừa cảm thán.

Kế Duyên cũng không nói rằng lý giải của lão đại phu có chỗ nhầm lẫn. Dù sao đối với việc thầy thuốc học nội công thì tuy không bằng linh khí nhưng cũng có thể trợ giúp cho việc chữa bệnh. Thậm chí, võ lâm cũng có không ít người vừa có y thuật cao minh lại có võ công cái thế.

“Đại phu, khoảng bao lâu nữa thì y sẽ tỉnh ạ?”

“Ta cũng không rõ, chẳng qua là bây giờ tạm thời không được để trúng gió, không thể để y nhiễm gió độc. Nếu không thì tất cả công sức đều uổng phí. Trước tiên, ngươi cứ chờ một lát đi.”

“Vâng!”



Trời đã chạng vạng tối. Bên trong đại sảnh của đại dược đường An Nhân, Thanh Tùng đạo trưởng đang hôn mê đã được đắp thêm một lớp chăn mỏng. Bên cạnh còn được đốt đàn hương.

Kế Duyên và Tề Văn cùng với gã hầu của dược đường ngồi bên cạnh. Lão đại phu ngủ một giấc, sau đó tiếp tục đi ra ngoài trông tiệm thuốc.

Thanh Tùng Đạo Nhân từ từ tỉnh lại. Thứ đầu tiên y nhìn lấy là xà ngang trong đại sảnh.

“Ôi… Nước … Nước…”

Yết hầu của Thanh Tùng Đạo Nhân phát ra âm thanh khàn khàn, khiến ba người ngồi đợi đều mừng rỡ.

“Ta đi lấy nước!”

Gã hầu lập tức đứng dậy đi lấy một bình trà bổ khí đã được nấu sẵn. Tề Văn rơi nước mắt, chạy đến bên giường.

“Sư phụ.. Ô… Con đã nói người không nên nói lung tung rồi mà… Ô ô…”

Gã hầu vội vàng bưng chén trà tới, đến bên giường rồi nâng nhẹ đầu Thanh Tùng Đạo Nhân dậy.

“Nước đây, nước đây!”

“Uống đi, cẩn thận, chậm một chút!”

Có một chén nước ấm vào trong bụng, Thanh Tùng Đạo Nhân cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cuối cùng cũng được sống lại. Y vỗ nhẹ lên đầu đồ đệ đang còn khóc, sau đó quay đầu nhìn về phía Kế Duyên đang im lặng đứng bên cạnh.

“Ôi… Ta coi như là đã hiểu… Cái gọi là đoán số trời… Ta nghĩ không phải ta bói ra cái chết của tiên sinh, mà là của ta…”

Kế Duyên áy náy chắp tay.

“Thật có lỗi vì đã khiến tiên sinh rơi vào tình cảnh này…”

Y có thể nói chuyện, chứng tỏ tính mạng đã được đảm bảo, nói đến đây, Kế Duyên cũng vui đùa một câu.

“Chắc là đạo trưởng không còn muốn đoán tướng mạo với chỉ tay nữa rồi.”

Thanh Tùng Đạo Nhân có chút run rẩy nâng cánh tay trái lên. Y nhìn lòng bàn tay của mình. Trên tay có một đường chỉ màu đỏ yếu ớt xẹt ngang qua lòng bàn tay.

“Không..Lúc ta vừa mới tỉnh lại…liền nhìn kỹ tướng mạo của tiên sinh…”

Lời này vừa nói ra, ngay cả Kế Duyên cũng ngây ngốc một chút, đừng nói đến tiểu đạo trưởng, đây đúng là đến chết vẫn không chừa!

“Tiểu đại phu, ta còn muốn uống thêm một chén nước, làm phiền ngươi ra ngoài lấy cho ta được không?”

“Vâng, ta đi liền ạ!”

Gã hầu vừa nghe xong thì cảm thấy như lọt vào sương mù. Gã cầm lấy chén đựng nước vội vàng chạy đi.

Chờ gã đi rồi, ánh mắt Thanh Tùng Đạo Nhân lại một lần nữa nhìn đến trên người Kế Duyên.

“Ách ôi… Ôi… Tướng mạo tiên sinh căn bản là nhìn không thấu, càng nhìn càng hỗn loạn, chắc là chỉ tay cũng vậy… Tiên sinh… Người, không phải là phàm nhân đúng không?”

Tiểu đạo trưởng Tề Văn cũng kinh ngạc nhìn về phía Kế Duyên, rồi sau đó lông mày giật một cái.

Gửi các bạn: Chúc các bạn năm mới an lành. Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc!

Chương 69: Bệnh về mắt

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách công tử

***

“Thanh Tùng đạo trưởng vẫn nên an tâm dưỡng bệnh đi. Về sau, tật xấu ăn nói tùy tiện này cũng phải sửa lại!”

Kế Duyên trầm mặc một lúc mới trả lời một câu chẳng ăn nhập gì với câu hỏi.

Thanh Tùng Đạo Nhân cũng thức thời gật đầu, y đoán chừng có lẽ câu hỏi kia của mình cũng là “ăn nói tùy tiện” rồi.

“Ta nhớ kỹ, nhớ kỹ. Về sau ta nhất định chú ý, chuyện tốt mới nói, chuyện xấu không nói, chuyện nên nói mới nói, chuyện không nên nói thì im lặng…”

Ở bên cạnh, tiểu đạo sĩ Tề Văn giật giật khóe miệng. Cuối cùng thì cậu cũng không nói nên lời.

Kế Duyên khẽ thở dài. Lời này của Thanh Tùng Đạo Nhân có chút quen tai.

“Nước trà đến đây~~”

Gã hầu của dược đường vội vàng bước tới. Lần này Tề Văn nhận lấy chén nước, cẩn thận đút cho sư phụ uống.

Nghe tin người bệnh đã tỉnh lại, lão đại phu từ phòng ngoài cũng đi vào.

Lão đứng bên giường quan sát kỹ sắc mặt của Thanh Tùng Đạo Nhân, bắt mạch xong mới dám khẳng định tính mạng người này không còn đáng lo nữa.

“Chứng bệnh của người này thực là quái dị, vừa giống như là cấp hỏa công tâm nhưng lại khác biệt rất lớn. Bây giờ tính mạng đã giữ được, nhưng chỉ e là thân thể sẽ hư nhược nửa năm tới một năm. Trong lúc này thì luôn luôn phải uống thuốc…!”

“Có thể giữ mạng là tốt rồi, giữ mạng là tốt rồi… Cám, cám ơn đại phu, cám, cám ơn đại phu!”

Thanh Tùng Đạo Nhân đã hít thở dễ dàng hơn nhiều, liên tục nói cảm tạ đại phu. Lão đại phu cũng khẽ cười, tâm tình khoan khoái dễ chịu, rồi rời khỏi sảnh.

Kế Duyên dặn dò hai vị đạo sĩ nghỉ ngơi thật tốt, sau đó cũng đi theo lão đại phu ra ngoài.

Ra đến bên ngoài, Kế Duyên lại tán dương và nói lời cám ơn đến đại phu. Sau đó hắn chủ động gửi một ít bạc vụn trả tiền xem bệnh, nhờ lão đại phu kê đơn bốc thuốc.

Một học trò của lão đại phu lấy bạc đi cân lại, một người đi bốc thuốc theo đơn. Lúc này Kế Duyên cùng vị đại phu có y thuật bất phàm này tán gẫu vài câu. Ngoại trừ nói về bệnh tình của Thanh Tùng Đạo Nhân thì Kế Duyên cũng đề cập đến việc hắn quan tâm nhất.



“Cái gì? Ngươi muốn chữa bệnh mắt sao? Ánh mắt ngươi có vấn đề gì?”

Vị này tên là Tần Tử Chu, năm nay chín mươi ba tuổi, nghe nói danh tiếng lan truyền mười làng tám thôn. Lúc lão nghe Kế Duyên nói mắt mình không tốt thì có chút kinh ngạc. Lúc trước, khi điểm huyệt cứu người thì hắn không làm sai một ly, hiện tại lại nói mắt hắn không tốt ư?

“Đúng vậy. Thị lực của tại hạ cực kỳ mơ hồ, lúc làm việc và nghỉ ngơi đều rất bất tiện!”

Vốn dĩ là Kế Duyên đặt hy vọng chữa lành hai mắt vào việc tu tiên, nhưng lão đại phu này được mọi người xưng tụng là thần y ở chốn nhân gian nên hắn mới nhờ đại phu xem cho mình.

“Lúc nãy ta còn không để ý. Đến đây nào, để ta nhìn hai mắt ngươi xem sao.”

Vì vậy Kế Duyên liền vội vàng đến gần quầy thuốc, bước tới bên cạnh lão giả. Hắn kìm nén cảm giác đau nhức, ráng mở hai mắt thật to, để cho lão đại phu thấy được ánh mắt xám trắng của hắn.

Lão giả duỗi ngón tay, lắc lư trước mắt Kế Duyên. Ánh mắt lão chăm chú nhìn sự biến hóa trong mắt hắn, nhưng lại chỉ thấy hai mắt giống như mặt nước trong giếng cổ.

“Hí…iiiii… Người trẻ tuổi à, ta làm nghề y hơn bảy mươi năm nhưng chưa bao giờ thấy qua người nào như ngươi. Có đúng là ngươi có thể thấy bóng dáng mơ hồ không?”

Kế Duyên nhăn mày, khép hờ hai mắt, khôi phục lại trạng thái nửa khép nửa mở. Hắn chưa trả lời câu hỏi của lão đại phu thì lão giả đã mau miệng nói.

“Ánh mắt này của ngươi đâu phải là không tốt, căn bản là mù rồi!”
Mặc dù Kế Duyên đã sớm đoán ra nhưng giây phút này hắn mới chân chính xác nhận mình đúng là bị mù thật.

‘Nếu như vậy thì thị lực mơ hồ của mình không đến từ hai mắt, hoặc là người thường nghĩ ánh mắt của mình bị mù, nhưng thực tế lại không phải như vậy.’

Lúc Kế Duyên đang suy tư, lão giả lại hứng thú nói.

“Lại đây, lại đây, chàng trai, nếu ngươi nói mình có thể nhìn thấy hình ảnh mơ hồ, có thể để cho lão hủ thử châm vài ngân châm được không? Ngươi yên tâm, hai mắt là chỗ yếu hại của mỗi người nên lão hủ sẽ châm cực kỳ cẩn thận!”

Kế Duyên cũng không do dự hay lo lắng gì cả.

“Được! Mời đại phu thi châm!”

Lão giả vuốt râu gật đầu, bước vào quầy lấy ra bộ ngân châm vừa mới được cất đi lúc nãy. Sau đó lão chỉ vào cái ghế bên cạnh quầy thuốc.

“Ngươi ngồi xuống đây, tựa đầu vào thành ghế, ngửa mặt lên, không được động đậy.”

Chờ Kế Duyên làm xong, lão giả mới cầm ngân châm đứng ở trước mặt hắn.

Thấy ngân châm sáng loáng ở trước mắt, lúc đầu hắn còn không có cảm giác gì, đột nhiên bây giờ lại thấy có chút áp lực.

“Ta sẽ châm thử vào một huyệt trước, ngươi nghiêng đầu qua một bên, nghiêng tai qua đây.”

Đợi Kế Duyên chỉnh xong tư thế, lão giả cầm lấy cây ngân châm, tập trung nhìn rồi đâm vào huyệt Mục Minh. Ngân châm vừa đụng tới bên ngoài da của Kế Duyên, lão đại phu đã cảm nhận được một cỗ lực cản quỷ dị.

Ngân châm đang ngay ngắn như vậy lại bắt đầu rung động kịch liệt, khiến cho một người có bản lĩnh cầm châm vững chắc tựa núi Thái Sơn như lão giả cũng không thể khống chế nổi nữa.

“Ô…ô…n…g…. Xì….”

Ngân châm lóe lên rồi biến mất. Nó xẹt qua ngón tay của lão giả, đuôi châm bắn lên trên xà ngang, để lại một vết cắt sâu khoảng một ngón tay.

“Hí..iiiii.. Ách …”

Ngón cái và ngón trỏ trên tay phải của Tần đại phu run lên nhè nhẹ, đã có máu tươi chảy ra.

“Tần đại phu, người không sao chứ?” Kế Duyên nhận ra có gì đó không đúng, hắn lập tức đứng dậy.

“Không có gì đáng ngại, không có gì đáng ngại… Không nghĩ tới một châm cũng không châm được, chẳng lẽ đây chính là chân khí hộ thể của người luyện võ sao?”

Lão giả vừa nói vừa nhìn ngón tay mình, rồi ngẩng đầu nhìn lên xà nhà.

Chỉ sợ là không phải!

Trên thực tế, vừa rồi Kế Duyên căn bản là không chống cự chút nào cả, linh khí bên trong cơ thể cũng được kiềm chế yên ổn. Chỉ là khi ngân châm sắp chạm vào vị trí huyệt đạo thì trong đầu hắn bỗng nhiên biến ảo thành hình ảnh sông núi, một quân cờ đen hư ảo trong nội tâm cũng hiện lên.

Chờ Kế Duyên kịp phản ứng thì ngân châm đã đả thương người rồi.

“Tần đại phu, chúng ta đừng thử nữa.”

“Ai ôi, cũng được, đáng tiếc!”

Nhìn vẻ mặt tiếc nuối của lão giả, Kế Duyên cũng rất khâm phục. Có lẽ chỉ có người luôn giữ thái độ nóng lòng muốn thử thách những chứng bệnh hỗn tạp, nan giải trong 70 năm qua như lão mới có thể có được y thuật như hôm nay.

Kế Duyên tán gẫu với lão giả vài câu, sau đó hắn cũng không nói chuyện thêm nữa. Hắn cầm lấy gói thuốc đã được học trò trong dược đường gói kỹ rồi quay lại sảnh.



Đêm đó cũng không thích hợp để người bệnh rời đi, vì vậy Tần đại phu giữ hai thầy trò Thanh Tùng Đạo Nhân ở lại dược đường một đêm. Kế Duyên cũng đi tìm một nhà trọ. Sau đó, hắn dành rất nhiều thời gian để rửa mặt thật kỹ một phen.

Ngày hôm sau, lúc hắn đi đến tiệm thuốc, một kẻ bẩn thỉu, lôi thôi lếch thếch như hắn, lúc này đây diện mạo sạch sẽ sáng bừng hẳn lên. Bây giờ hắn đã là một nam tử chính trực, ôn nhã, khí độ nổi bật, khiến cho mấy gã hầu trong đại dược đường, kể cả Tần đại phu mặt không đổi sắc, cũng đều kinh ngạc không thôi.

Hơn nữa, trong một lần nói chuyện, Kế Duyên biết được năm xưa Đồng đại phu của huyện Ninh An là học trò của Tần lão đại phu, còn được Tần lão đại phu khen ngợi là rất có thiên phú.

Khi Kế Duyên nói mình cũng là một nửa người của huyện Ninh An, lão giả có chút vui mừng, liên tục hỏi hắn rằng “Tiểu Đồng” có phải thường nhắc đến lão không.

Với tình hình của Kê Châu lúc này, hai địa phương cách nhau gần hai trăm dặm, đường gập ghềnh khó đi. Một ông lão chín mươi tuổi muốn đi gặp người học trò mà mình đắc ý cũng không dễ dàng.

Câu hỏi này khiến Kế Duyên rất lúng túng. Dù sao thì hắn và Đồng đại phu cũng chỉ gặp nhau mấy lần, nhưng theo như Kế Duyên biết thì hình như Đồng đại phu căn bản là không đề cập tới sư phụ của mình.

Mà Kế Duyên cũng chỉ có thể trả lời khá gượng ép: “Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi…”

Hắn thầm nghĩ: ‘Đồng đại phu… Lúc trước ngươi cứu tiểu hồ ly, ừ, coi như ta báo đáp một phần a!’



Ngày hôm nay đã là mồng năm tháng năm, Kế Duyên không thể đợi ở chỗ này được. Có lẽ còn cần một khoảng thời gian nữa thì Thanh Tùng Đạo Nhân mới khỏi bệnh, lúc đó y mới có thể rời giường. Từ đây đến lúc ấy thì tốt nhất là để y nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở gần Tần đại phu là được.

Vì vậy, việc Kế Duyên có thể làm là cố gắng hết sức dàn xếp giúp hai thầy trò. Hắn cẩn thận chuyển Thanh Tùng Đạo Nhân đến nhà trọ. Hơn nữa, hắn bóp một miếng nhỏ trên thỏi vàng của mình thành mười cục vàng nhỏ như hạt đậu, rồi giao cho Tề Văn. Hắn còn đưa thêm một ít bạc vụn, nhờ vậy mà hai thầy trò không còn lo lắng đến tiền ăn và tiền thuốc men nữa.

Trước khi rời đi, Kế Duyên nghiêm túc dặn dò Tề Văn, nhắc cậu để ý Thanh Tùng Đạo Nhân. Tốt nhất là đời này đừng để sư phụ cậu làm thầy tướng số nữa. Nếu nhịn không được thì nói sư phụ lên cửa miếu ngồi giải xăm cũng được, giải thẻ nhân duyên cho người khác càng tốt.

Tuy Tề Văn đáp ứng vô cùng trịnh trọng và kiên định, bản thân Thanh Tùng Đạo Nhân cũng cam đoan, nhưng hiệu quả hay không thì trong lòng Kế Duyên cũng không nắm chắc.

Ngược lại, Kế Duyên cũng nghĩ xem năng lực của mình có thể giúp Thanh Tùng Đạo Nhân bổ túc tuổi thọ hay không, vì vậy hắn cũng đặc biệt hỏi kỹ về vị trí của Đỗ Vân Quan. Nếu từ đây đến lúc đó, gã đạo sĩ này không tìm đường chết thì hắn mới đi.

Đến lúc chia tay, hai bên đều rất ăn ý, không ai nhắc lại vấn đề thân phận kia nữa. Về việc coi bói thì Kế Duyên cũng học một ít, ý niệm trong đầu cũng muốn thử một chút. Nhưng lần đầu thì hắn không để tâm, lần thứ hai thì hắn thấy kỹ nghệ có cũng được mà không có cũng được này có chút nguy hiểm. Cho nên hắn tạm gác lại, biết đâu trong các phương pháp tu tiên cũng sẽ có một vài cách bấm đốt ngón tay thì sao.

Gửi các bạn: Chúc các bạn năm mới an lành, ấm áp, hạnh phúc. Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc.

Chương 70: Thật là khó có được

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách công tử

***

Ngày tám tháng năm, trên núi Lão Hoa ở phía đông bắc huyện Cửu Đạo Khẩu, có một người tay cầm cuốn sách đang đi lại giữa đường núi. Hắn dựa vào tầm nhìn mơ hồ và thính lực của mình để chú ý đến xung quanh.

Cả người hắn mặc đồ màu xám, áo dài, tay áo rộng. Trên đỉnh đầu là một búi tóc nhỏ có cắm một cây trâm. Tóc dài thả sau lưng, trước trán cũng có vài sợi rủ xuống. Hắn mang theo một bọc đựng y phục và một cái ô. Nhìn qua thì thấy hắn đang đi bộ chậm rãi nhưng thực ra tốc độ khá nhanh.

Để tránh bị lạc đường, mấy ngày nay, Kế Duyên di chuyển không nhanh không chậm. Chỉ cần có cơ hội là hắn đều dừng lại hỏi đường. Hơn nữa, hắn cũng ở lại mỗi huyện một chút, tìm hiểu phong tục tập quán của mỗi vùng. Đây là trải nghiệm mà kiếp trước hắn chưa có cơ hội thử qua.

Lần này, việc hắn cố ý bước đi chầm chậm trên núi Lão Hoa tất nhiên là có mục đích của mình.

Tuy núi Lão Hoa không rộng lớn như núi Ngưu Khuê nhưng cũng không nhỏ. Nơi này có diện tích khoảng hai, ba mươi dặm vuông. Chớ nên xem thường số này, hai ba mươi dặm cũng tương đương với diện tích của một hình tròn có bán kính hơn 10km. Hơn nữa, đường núi lại khó đi. Có vị khách đã từng nói rất chuẩn xác rằng đi qua núi Lão Hoa có muôn vàn khó khăn trắc trở.

Và trong núi Lão Hoa còn có một đầm nước sâu. Một nơi như vậy mà lại có thể được Ngoại Đạo Truyện nhắc tới. Nhiều năm qua, toàn bộ vùng Kê Châu này cũng không có mấy chuyện được ghi lại trong Ngoại Đạo Truyện đâu. Chính vì vậy nên Kế Duyên mới quyết định dành một ngày để dừng lại bên đầm nước kia.

Làm gì nhỉ? Câu cá!

Trong Ngoại Đạo Truyện có câu: Kê Châu ở nước Đại Trinh có núi Lão Hoa, trong núi có một đầm nước sâu, trên thì không chảy ra sông ngòi, dưới không nối tới địa trạch, cá sống trong đầm chính là Thủy Chi Tinh.

Kế Duyên cũng muốn nhìn xem rốt cuộc loài cá được gọi là Thủy Chi Tinh này được sinh ra ở đây, hay là bị bão cuốn tới, hay là cả hai đều có.

Lúc này, Kế Duyên đi đến một chỗ rẽ dưới khe núi. Cuối cùng hắn cũng tìm được nơi muốn tìm. Hắn liền cất sách vào trong ngực, sau đó tung người nhảy lên, bay về phía một khu rừng xanh thăm thẳm.

Hắn mượn lực trên mấy cành cây trong rừng, cuối cùng đáp xuống trước một rừng trúc.

Kế Duyên đứng nhìn thân cây trúc ở khu rừng phía trước. Đa số đều có thân cây nhỏ dài, đang đung đưa theo làn gió. Quả thực đây chính là cần câu lý tưởng của hắn.

Hắn chọn một cây có độ dài phù hợp nhất, xoay người vận khí, dùng hai ngón tay búng nhẹ lên gốc cây.

“Rắc~” một tiếng, âm thanh cây trúc bị chặt gãy vang lên, vết cắt bằng phẳng nhẵn nhụi.

Ở trong núi, Kế Duyên vừa đi vừa lấy một con dao cầm tay rọc bớt mấy chạc cây nhỏ. Cứ liên tục như vậy, một cây gậy trúc nhỏ dài, xanh tốt đã xuất hiện trong tay Kế Duyên.

Hắn cầm gậy trúc vung vẩy một phen. Tiếng xé gió vang lên “ô hô ô hô”, nghe hết sức êm tai.

“Xem ra không tệ!”

Kế Duyên rất hài lòng với cây trúc này.

Trong bọc đựng quần áo của hắn đã mua sẵn một dây câu và lưỡi câu. Còn phao thì hắn không cần dùng.

Khi Kế Duyên mua sợi dây câu thì được người ta đưa cho một sợi tơ trong suốt, hơn nữa còn khá cứng cáp, khiến hắn có chút hiếu kỳ. Hắn hỏi người bán hàng mới biết rằng, ngoại trừ những con tằm nhả tơ tạo kén rồi được chế thành tơ tằm, thì một sợi dây câu này đại diện cho một hoặc vài con tằm đáng thương không thể kết kén…

Đợi đến khi Kế Duyên đi tới vị trí đầm nước sâu kia thì một cần câu xanh biếc, mới tinh cũng đã làm xong. Hắn cũng không cần phải sửa sang thêm gì cả. Bởi vì một khi có cá cắn câu, chỉ cần con cá không quá lớn, thì hắn sẽ dùng linh khí dẫn vào cần câu rồi trực tiếp kéo lên là được.

Đầm nước trước mắt có hình tròn, đường kính lớn nhất chỉ có hơi mười, hai mươi trượng, nhỏ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Kế Duyên. Đầm nước xanh màu bích lục, chỗ sâu thì tối om một mảnh, căn bản là không nhìn thấy gì, cũng không thấy động tĩnh gì.

“Nơi này có thể có cá sao?”

Kế Duyên nói thầm một câu. Sau đó, hắn tìm một nơi râm mát để ngồi câu cá. Mồi câu không phải là giun mà là một hạt gạo bình thường, chỉ là hạt gạo này có chứa một tia linh khí.

Hắn chậm rãi móc mồi lên cần câu, rồi vung cần câu lên.

Cành trúc dẻo dai thuận theo đó lắc lư một chút. “Tõm~” một tiếng, lưỡi câu đã được quăng ra giữa đầm nước, tạo nên từng đợt gợn sóng nhỏ.

Câu cá cần sự kiên nhẫn. Với cảm giác nhạy bén của Kế Duyên ngày hôm nay, mỗi khi lưỡi câu ở dưới nước có một tia khác thường thì hắn đều có thể cảm giác được, không cần lo sợ vì phân tâm mà bỏ lỡ việc bắt cá.

Vì vậy Kế Duyên lại lấy ra một quyển sách để đọc, lần này là <>.

Tuy sách này cũng là một loại thiên lục thư, nhưng nội dung lại hoàn toàn khác Ngoại Đạo Truyện. Lúc trước, Kế Duyên cũng có đọc lướt qua một chút, nên hắn biết rõ Thông Minh Sách “chính thống” hơn Ngoại Đạo Truyện nhiều.

Tuy nó cũng không phải là pháp quyết tu tiên chân chính, nhưng có ghi lại những chỗ khó khăn nguy hiểm của từng cửa ải trong tu hành. Người viết sách hẳn là đã góp nhặt quan điểm của khá nhiều người tu tiên, kết hợp với kinh nghiệm của bản thân, từ đó tóm tắt lại trong cuốn sách này. Thậm chí, trong sách còn có phần viết về Thần Đạo và Yêu Tinh.

Theo cách nói ở kiếp trước của Kế Duyên thì đây là một quyển sách chân chính có thể tạo phúc cho người tu tiên.

Nhưng vì sao Thông Minh Sách lại là “tạp thư”? Theo quan điểm của Kế Duyên thì phần hư cấu và suy đoán của người viết sách quá nhiều, do đó nếu nói về nội dung trong sách thì rất ít. Mà có nhiều thứ người viết thiên lục thư còn không hiểu hết, cho nên mới gọi là “tạp thư”.

Nhưng Kế Duyên lại không nghĩ vậy. Tuy nội dung của Thông Minh Sách ít ỏi và buồn tẻ hơn Ngoại Đạo Truyện nhưng dù sao đó cũng là những tri thức có ích. Chỉ là trên lý thuyết thì Kế Duyên tạm thời chưa dùng đến những kiến thức này, bởi vì hắn còn chưa có Luyện Khí Quyết nào cả.

“Luyện khí mà Hóa Thần, Thần hiện sinh ra Pháp, Pháp lực cũng là Linh lực… Cái gọi là Huyền Quan Khấu Tâm, là có hay không cũng được hoặc là rất trọng yếu….”

‘Ai ôi… Đường còn rất dài!’

Kế Duyên vừa câu cá vừa đọc sách. Đợi một lúc như vậy cũng đã trôi qua một canh giờ. Cần câu bên cạnh hắn vẫn không có chút động tĩnh nào, khiến hắn nhịn không được phải nhấc cần câu lên nhìn lại. Hắn phát hiện ra hạt gạo vẫn còn ở đó.

‘Ngoại Đạo Truyện lừa người sao? Hay là do lâu quá rồi nên cá đã tuyệt chủng?’

Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời đã mọc trên cao.

‘Chẳng lẽ là trễ quá rồi?’

Kế Duyên cũng không vội vàng. Có lẽ từ lúc còn ở miếu Sơn Thần thì hắn đã có một công phu dưỡng khí không tệ.

Hắn lấy một ổ bánh mì từ trong bọc đựng đồ ra, chậm rãi gặm nhấm. Bánh bột ngô này mua ở huyện Cửu Đạo Khẩu, bánh còn lớn hơn hai bàn tay hắn chụm lại. Trong bọc hắn có tổng cộng là 5 cái như vậy. Bây giờ, bánh vẫn còn mềm mềm. Bánh hơi ngọt, bên trong nhân bánh còn có rau khô, rất hợp với khẩu vị của hắn.
Sắc trời dần tối. Ở phía chân trời là những tia nắng cuối cùng trong ngày. Trên đỉnh đầu dần hiện ra các vì sao. Mà trong tai Kế Duyên nghe được một chút âm thanh khác thường, không đến từ đầm nước, mà là từ trong núi.

“Hi hi hi… Phía trước là Bích Thủy Đàm rồi. Cuối cùng cũng đã tới! Đi nhanh lên, nhanh lên chút nào!”

“Ai ôi!!! Ngươi khỏe thật đấy, ta mệt muốn chết rồi đây!”

Thanh âm thanh thúy cách quãng từ đằng xa truyền đến. Khi tiếng nói chuyện tiến lại gần, từng tiếng bước chân nhẹ nhàng linh hoạt cũng lọt vào tai Kế Duyên.

Một nam một nữ, hai người mặc áo bào vải tơ sạch sẽ, màu lam nhạt. Bộ dáng ước chừng là những hài tử mười ba, mười bốn tuổi, đang nhẹ nhàng bay qua núi đá, nhảy qua khe suối nhỏ. Hai đứa trẻ đi xuyên qua rừng cây, đi tới núi Lão Hoa, sau đó đến chỗ âm u thanh tĩnh này.

“Ai nha, ở đây có người!”

Cô bé trong đó kinh ngạc một tiếng, mà người đồng bạn cũng vừa mới nhìn thấy Kế Duyên ngồi ở xa xa.

“Thật luôn, trời tối rồi mà hắn đang làm gì thế? Câu cá sao?”

“Hình như là vậy! Ha ha ha … Hắn tưởng rằng có thể câu cá ở đây!”

“Đi đi đi, thật là khó có được, chúng ta qua trêu chọc hắn một chút!”

“Hì hì!”

Từ đằng xa, hai đứa trẻ liền thong thả bước chậm lại, lặng lẽ tới gần vị trí đầm nước, dường như bọn họ muốn dọa Kế Duyên một trận. Khi còn cách khoảng mười thước, hai người liếc nhìn nhau, lộ ra dáng vẻ tươi cười. Sau đó hai đứa cùng há miệng về phía trước hết sức ăn ý.

“Này~~~!”

Hình ảnh một người câu cá sợ tới mức quăng cần câu trong tưởng tượng đã không xuất hiện. Kế Duyên giống như kẻ điếc, vẫn cầm cần câu và đọc sách trên đầu gối. Thỉnh thoảng hắn còn cắn một miếng bánh bột ngô.

“Không hù được sao?”

“Là người điếc?”

“Mất hứng thật!” “Ai ôi!”

Hai đứa trẻ cảm thấy không vui chút nào, đi lại bên cạnh đầm nước. Đúng lúc này, âm thanh của Kế Duyên đột ngột vang lên.

“Chơi vui không?”

Hai đứa trẻ đang đi bộ bỗng bị dọa run một cái.

“Ngài không bị điếc sao?”

“Lẽ nào lại như vậy, ngài rõ ràng còn hù bọn con?”

Hai đứa trẻ, một nam một nữ, dường như có chút tức giận. Kế Duyên xoay đầu khẽ cười.

“Thật là khó có được!”

Khí thế của hai đứa trẻ dịu xuống, còn mang theo vẻ mặt ngốc nghếch nhìn nhau.

Gửi bạn đọc: Chúc các bạn năm mới vui vẻ. Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau