LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Chớ đi cùng y!

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Đã từng thấy được vạn vật huyền bí nhờ tiếng mưa rơi, lúc này Kế Duyên cực kỳ tự tin vào thính lực của mình. Mặc dù vừa rồi cũng không được xem là trong lòng không có tạp niệm, nhưng khoảng cách gần như vậy, tuyệt đối sẽ không bỏ sót tiếng bước chân của một ai.

Nhớ lại câu nói của Kim Thuận Phúc vừa rồi, khiến cho Kế Duyên không tránh khỏi cảm giác ớn lạnh.

Ban đêm ở nơi rừng núi hoang vu lạnh lẽo này, đột nhiên xuất hiện một thư sinh không rõ lai lịch, nghĩ thế nào cũng thấy không bình thường.

Nhưng dáng vẻ động tác của thư sinh này đều rất đúng mực, hơn nữa thân phận trí thức cùng bộ dáng trói gà không chặt, dường như đã bước đầu thành công lấy được lòng tin của đám lái buôn này.

Thật ra miếu Sơn Thần này cũng không phải là tài sản riêng của đám lái buôn này, ai cũng có thể vào đây nghỉ ngơi. Dù sao bọn họ cũng không phải bọn người vô cùng hung dữ và ác độc, không thèm nói đạo lý. Dẫu bọn họ có cảnh giác với tên thư sinh này nhưng cũng không thể đuổi người ta đi.

Tất nhiên đám lái buôn không phải không có đề phòng, mặc dù khách khí chào hỏi thư sinh, nhưng cũng muốn hỏi rõ ràng một chút.

“Xin hỏi tên họ tiên sinh? Nhà ở đâu? Đang học ở nơi nào?”

Dù sao Trương Sĩ Lâm cũng từng đọc sách, lúc hỏi thăm tên thư sinh, câu hỏi cũng khá văn vẻ, khiến cho người trẻ tuổi nhất là Vương Đông cũng phải nhìn gã mấy lần.

Thư sinh nghe xong cũng không dám chậm trễ, chắp tay về phía Trương Sĩ Lâm

“Tiểu sinh họ Lục, tên có một chữ Hưng, nhà ở phường Bài Môn trấn Thủy Tiên, là học trò của thư viện Thanh Tùng, phủ Đức Thắng. Lần này tiểu sinh cùng đồng bạn lên núi về quê…”’

Có lẽ do cách hỏi thăm của Trương Sĩ Lâm nên tên thư sinh cũng tự xưng mình là người đọc sách bèn đổi “Ta” thành “Tiểu sinh”.

Thư sinh vừa nhớ lại vừa sợ hãi, giải thích cặn kẽ câu chuyện lên núi cùng với đồng bạn như thế nào, vì sao lại vô tình đi lạc, nhà mình ở đâu, học viện ở đâu. Thỉnh thoảng y còn nói ra vài câu văn vẻ nho nhã, lời nói rất trật tự rõ ràng, tuyệt đối không giống như đang bịa chuyện.

Biểu hiện của tên thư sinh này không do dự không kiểu cách, lời nói lễ phép đúng mực.

Đặc biệt khi nghe được tên thư sinh này lại là học trò của một thư viện chính thống, càng khiến cho đám người lái buôn này cảm thấy kính nể. So với những kẻ đọc sách phải tự học ở nhà, thì địa vị, gia thế và tài học của y đều tốt hơn nhiều, cũng chính là những kẻ “ngậm thìa vàng” trong truyền thuyết.

Từ xưa đến nay, người có học thức luôn được ngưỡng mộ, huống chi là học trò của thư viện Thanh Tùng.

Trương Sĩ Lâm cũng dần dần giảm bớt đề phòng. Không chỉ có vậy, mọi người còn rất cung kính với Lục thư sinh này.

Vả lại, thư sinh không kiêu ngạo, lúc nhận nước hay đồ ăn đều lên tiếng cảm ơn, chỉ nói là y không đói nên tạm thời không ăn.

Tâm trạng Kế Duyên như rơi xuống đáy. Tên thư sinh này diễn rất khá. Nếu không phải trong lòng Kế Duyên đã sớm kết luận kẻ này không phải là người, chỉ sợ hắn cũng đã tin tưởng y lâu rồi.

Chuyện này quá đáng sợ, thật là đáng sợ!

Nếu bây giờ Kế Duyên được chọn giữa việc được xuyên việt hay lập tức trở về nhà thì hắn sẽ không chút do dự chọn vế sau. Đáng tiếc hiện tại hắn không có quyền lựa chọn.

Lúc này Kế Duyên vẫn còn may mắn một chút. Bởi vì tên thư sinh này cần phải diễn kịch như vậy, chứng tỏ y không thể đại sát tứ phương. Hơn nữa, hình như y không phát hiện ra có một tên ăn mày đang nằm sau tượng Sơn Thần.

Lục thư sinh cười nói vui vẻ với đám lái buôn, hiếm khi thấy được học trò của một thư viện lớn lại không có bất kỳ thành kiến nào với đám tiểu thương, cuộc nói chuyện tự nhiên diễn ra rất vui vẻ.

Dường như nghĩ đến điều gì đó, thư sinh vỗ đầu một cái rồi ra vẻ thần bí nói với đám người Trương Sĩ Lâm.

“Đúng rồi! Tiểu sinh không mang theo nhiều tiền bạc trong người, không cách nào báo đáp ơn giúp đỡ của các vị. Nhưng trên đường tiểu sinh đến miếu Sơn Thần này có gặp một thứ tốt, chắc là có thể mang lại cho các vị một chút lợi ích.

Quả nhiên ngay lập tức khiến cho mọi người hứng thú.

“Không biết thứ tốt đó là gì?”
Tên thư sinh khẽ nói.

“Sâm Sơn Vương mười năm tuổi.”

Nhân sâm là dược liệu quý, mà Sâm Sơn Vương chính là loại nhân sâm cực phẩm.

Nếu như đám lái buôn quanh năm phải trèo đèo lội suối này gặp được dược liệu thích hợp thì họ cũng sẽ cẩn thận đào bới lên. Đây chính là một khoản thu nhập kha khá.

Mọi người nghe tới sâm Sơn Vương đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Trương Sĩ Lâm nghe xong liền nhăn mày, nhìn Lục thư sinh, hỏi.

“Lục công tử, một người đọc sách như tiên sinh cũng nhận ra hình dạng của sâm Sơn Vương sao?”

“Ha ha ha, Trương huynh nói rất đúng, mặc dù trong tạp thư “Thảo Mộc Tinh Yếu” có nói về đặc trưng của nhân sâm, nhưng cũng không thể nhìn một cái liền nhận ra sâm Sơn Vương. Ta làm không được nhưng người khác thì có thể!”

Lục thư sinh nói đến đây thì cẩn thận nhìn quanh một lượt, rồi sau đó nhỏ giọng.

“Ta là người của trấn Thủy Tiên, thỉnh thoảng cũng biết có một đám người lên núi săn bắn rồi đến chợ trên trấn bán lâm sản và dược liệu. Ta đã từng nói chuyện cùng bọn họ mấy lần, biết được một ít tin tức.

“Sâm Sơn Vương kia có chín lá, cây cao thẳng đứng, hoa có màu đỏ, mấu chốt nhất là…..”

Nói đến đây, tất cả mọi người kể cả Trương Sĩ Lâm đều không kìm được nghiêng đầu tới gần.

“Quan trọng nhất chính là trên thân của cây nhân sâm kia có buộc ba sợi dây thừng màu đỏ. Đây chính là phương pháp cao minh của tên đầu lĩnh đội săn bắn, dùng để đề phòng sâm Sơn Vương chạy trốn!!”

Đám lái buôn thấy cách này rất mới lạ, khiến bọn họ trở lên cực kỳ hưng phấn

“Đúng, ta từng nghe những cụ già nói qua, nhân sâm có số năm tuổi lớn đều biết chạy trốn xuống lòng đất, chỉ có những người thợ săn lợi hại nhất mới có thể bắt được bọn chúng!”

Kim Thuận Phúc kể lại chuyện đã nghe qua trước đây.

“Chính xác! Kim huynh nói không sai.”
Lục thư sinh vỗ tay, gật gù đồng ý.

“Người thợ săn buộc dây đỏ lên mà không đào đi, chắc là muốn chờ Sâm Sơn Vương đạt đến độ tuổi tốt nhất, nhưng các vị thì không cần phải như vậy. Nếu có Sâm Sơn Vương này, chắc hẳn sẽ có không ít lợi nhuận. Nếu không phải lúc đó ta sợ đào lên sẽ làm hỏng dược liệu, nói không chừng ta cũng đào lên rồi.”

“Đúng đúng!!”

“Sĩ Lâm ca, chúng ta đi đào đi!!”

“Thư sinh, Sâm Sơn Vương kia ở đâu?”

Đám lái buôn nhịn không nổi phấn khích, hận mình không thể đi đào sâm Sơn Vương ngay lập tức.

Tiền tài động nhân tâm.

Bị lợi ích tác động, bọn họ càng tín nhiệm đối với lời nói của Lục thư sinh.

Nội tâm Kế Duyên càng ngày càng lạnh hơn, một ý niệm trong đầu lóe lên - Hỏng bét!

Đối mặt với đám lái buôn đang sốt ruột, sau khi suy nghĩ một chút, thư sinh bèn đáp.

“Khoảng cách đến chỗ tránh mưa lúc trước của tiểu sinh cũng không xa, thời gian đi tới đó cũng không hết hai nén nhang. Nếu các vị muốn thì tốt nhất là đi theo ta đến đó trước khi trời sáng.”

“Tại sao vậy? Bây giờ trời tối đường trơn, chẳng phải sẽ quá nguy hiểm sao?

Trương Sĩ Lâm nghi hoặc hỏi một câu.

“Trương huynh không biết rằng thợ săn đều lên núi trước khi trời sáng. Ta thấy sâm Sơn Vương đã nở hoa, lỡ may đám thợ săn sáng mai đến đào sâm. Chúng ta không đi đêm nay thì chẳng phải đã bỏ lỡ sao?”

“Đúng vậy!”

“Có lý!”

“Sĩ Lâm ca, tay chân của ta nhanh nhẹn, để ta đi!”

“Đúng! Chúng ta nhanh đi đào thôi!”

Đầu năm nay, việc nuôi sống gia đình là quan trọng nhất, mà sâm Sơn Vương lại do trời sinh đất dưỡng, không phải người thợ săn nào buộc dây đỏ lên thì sâm là của bọn họ, chỉ cần không chạm mặt thì không sao.

“Không cần đi hết đâu, chỉ cần mấy người tay chân nhanh nhẹn, những người còn lại thì ở đây giữ đồ.”

Trương Sĩ Lâm cũng không do dự thêm nữa, bắt đầu lấy ra bó đuốc từ trong sọt.

“Lão Kim, Tiểu Đông, Lưu Toàn với Lý Quý, bốn người các ngươi đi với Lục công tử. Đường núi trơn trượt, trên đường đi phải đảm bảo an toàn cho Lục công tử!”

“Túi để ta mang theo!” “Sĩ Lâm ca yên tâm, ta sẽ không để cho Lục công tử té ngã đâu!”

“Làm phiền! làm phiền rồi!”

Lục thư sinh thở dài, nói cám ơn. Vào lúc không có ai chú ý đến một bên ánh lửa, y lộ ra nụ cười trắng xám với đường cong quỷ dị.

Kế Duyên chỉ cảm thấy ý lạnh chạy thẳng lên trên đầu, trong lòng gào lớn.

“Đừng đi! Chớ đi cùng y!!!”

Chương 7: Nửa mù

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Cầu xin các ngươi!!! Đừng đi!

Dù Kế Duyên nằm ở phía sau tượng thần, nhưng lòng hắn giống như đang bị lửa đốt vậy. Bởi những lái buôn kia nếu xảy ra chuyện, rồi cũng sẽ tới lượt hắn thôi!

Hắn hận không thể gào lên, chỉ có thể nghe tiếng bước chân xa dần, mãi đến khi không còn nghe thấy nữa.

Dưới trạng thái nội tâm đấu tranh mãnh liệt này, mí mắt hắn run rẩy dữ dội, khóe miệng cũng không ngừng rung động, đột nhiên ngón út tay phải khẽ nhúc nhích.

Kế Duyên sớm cảm nhận được điểm biến hóa này, khiến tâm trạng của hắn đang vô cùng tồi tệ bỗng trở nên phấn chấn hơn.

Hắn cẩn thận cảm thụ từng chỗ trên cơ thể, cũng vào lúc này cảm giác “bóng đè” được giảm bớt một chút. Vài ngón tay có thể miễn cưỡng nhúc nhích mặc dù biên độ không lớn, nhưng quả thực đây là tiến bộ cực lớn.

Điều này khiến cho Kế Duyên mừng rỡ phát điên. Bốn lái thương đã bị dẫn ra ngoài kia chắc chắn không có kết quả tốt đẹp gì, nhưng nếu mình có thể đứng dậy, có thể hợp tác với đám người còn lại, nói không chừng có thể sống sót.

Ở cửa miếu Sơn Thần, Trương Sĩ Lâm chỉ dùng hai bó đuốc nhóm lửa, sau đó đưa cho bọn Vương Đông, gió đêm lạnh thổi cho ngọn lửa lắc qua lắc lại.

“Cẩn thận một chút, chú ý bảo vệ Lục công tử thật tốt.”

“Sĩ Lâm ca! Không thành vấn đề ”

“Lão Kim, ngươi cẩn thận một chút!”

“Yên tâm đi Sĩ Lâm! Ta sẽ chú ý!”

Kim Thuận Phúc nhận lấy bó đuốc, cùng với mấy người khác rối rít nói đảm bảo với Trương Sĩ Lâm. Dù sao bọn họ cũng đi khắp thiên hạ bốn biển là nhà, cũng coi như là nửa cái khách của rừng núi, cũng không sợ hãi một đoạn đường ngắn như vậy.

Trương Sĩ Lâm muốn đưa bó đuốc thứ hai cho Lục thư sinh, dù sao y cũng là người dẫn đường, nhưng Lục thư sinh lại không nhận.

“Không được, không được, ta sợ lửa sẽ đốt trường sam của ta, ngươi đưa cho Tiểu Đông huynh đệ cầm đi!”

“Được được, đưa cho ta, ha ha ha.”

Vương Đông cười rồi trực tiếp giành lấy bó đuốc.

“Tên tiểu tử này!”

Trương Sĩ Lâm cười mắng một câu, đưa mấy bó đuốc chưa dùng còn lại cho vào trong cái gùi để Lưu Toàn cõng theo, dặn dò bọn họ chú ý đường đi thêm lần nữa.

Sau đó một đoàn người bắt đầu xuất phát đi đào sâm Sơn Vương.

Trong miếu Sơn Thần, khuôn mặt Kế Duyên dữ tợn, tay chân run rẩy. Đây không phải do hắn phát bệnh, mà hắn muốn giãy dụa thật mạnh để có thể khống chế được cơ thể.

Tám người còn lại đứng ở cửa nhìn thấy ánh lửa đã rời đi xa, sau đó mới cùng nhau quay trở lại miếu Sơn Thần. Trên khuôn mặt của bọn họ tràn đầy chờ mong và vui sướng.

Dù cho không phải sâm Sơn Vương, một cây nhân sâm mười năm tuổi cũng có giá trị không nhỏ.

Dẫu sao những kẻ có tiền đều không muốn chết, bọn họ không tiếc bỏ vốn liếng để mua dược liệu tốt.

“Trương đầu, tên ăn mày này bị sao vậy?”

Có người ngồi xuống cạnh đống lửa thì phát hiện ra tình trạng khác thường của Kế Duyên, liền la lên.

Trương Sĩ Lâm vội vàng bước nhanh tới, những lái buôn kia cũng đồng loạt xúm lại. Bọn họ nhìn thấy bộ dáng giãy dụa của Kế Duyên đều có chút hoảng sợ.

“Trên người hắn nhiều mồ hôi quá”

“Đây là bị động kinh đúng không?”

“Cầm một khúc gỗ đến đây, cạy miệng hắn ra, đừng để hắn cắn đứt đầu lưỡi của mình!”
Trương Sĩ Lâm ngồi xổm xuống, định trụ thân thể đang co giật của tên ăn mày này, hô lên một tiếng với những người khác.

Lập tức có người tìm được một khúc gỗ phù hợp trong đống củi khô.

“Ta tách miệng của hắn ra, ngươi nhét vào ngay nhé!”

“Ô…ô ô…”

Kế Duyên chống cự theo bản năng, mình không phải bị động kinh, khúc gỗ này rất bẩn á.

“Giúp ta đè hắn xuống!”

Không lâu sau, khúc gỗ đã được nhét vào trong miệng Kế Duyên, cũng may là khúc gỗ vẫn còn nằm ngang để cho hắn cắn.

Đám lái buôn này nhìn hắn một lúc rồi dần quay trở lại bên cạnh đống lửa.

Có người thở dài.

“Tên ăn mày này chắc không qua khỏi đêm nay, nếu vậy, chúng ta tiện thể đào hố chôn giúp hắn đi.”

“Đúng vậy, sau này chúng ta cũng sẽ trở lại miếu Sơn Thần, cho nên đừng để xác chết lại đây.”

Con mẹ nó chứ!!!!

Biết là bọn họ có ý tốt, Kế Duyên nghe thấy vẫn không khỏi nổi gân xanh.

Lúc đám người kia đi được khoảng mười phút.

“Hống ngao~~~~”

Một tiếng rống kinh thiên động địa bỗng từ xa vang lên, dọa mọi người trong miếu Sơn Thần run lên lẩy bẩy.

“Chít chít…” “Lạch cạch lạch cạch lạch cạch lạch cạch…”

Vô số loài chim đậu trên cây bị dọa bay tứ tán khắp nơi, hoảng hốt kêu to ở xung quanh miếu Sơn Thần

Cùng lúc ấy, một cơn gió lạnh lùa vào cửa miếu, khiến cho ngọn lửa trong miếu lay lắt không ngừng.

“Trương đầu!!!” “Sĩ Lâm! Tiếng gì vậy?”

“Dã thú sao?”

Sắc mặt Trương Sĩ Lâm có chút tái nhợt, nhìn ra bóng đêm bên ngoài miếu, thân thể gã theo bản năng run lên.

“Hổ khiếu kinh rừng núi …. Là cọp!”

“Hí iiiiii”

Xung quanh vang lên một trận âm thanh hít vào.

“Vậy bọn Tiểu Đông và lão Kim??”

Không ai dám tiếp lời.

Trương Sĩ Lâm cũng siết chặt nắm đấm rồi nhìn ra ngoài miếu.

“Tiếng cọp còn rất xa, bọn Tiểu Đông… sẽ không gặp chuyện đâu, đúng, bọn họ còn mang theo mấy bó đuốc. Để phòng ngừa vạn nhất, mọi người cũng nên chuẩn bị mọi thứ kỹ càng, đêm nay không thể ngủ được!”

Một tiếng cọp gầm này cũng dọa Kế Duyên giật nảy mình.

Nhưng mà sau khi Kế Duyên giật mình, hắn liền phát hiện ra bản thân đã lấy lại được quyền khống chế thân thể!

Bây giờ, hắn thử nắm tay phải một cái, mặc dù không được lưu loát nhưng khống chế cũng rất tự nhiên. Hắn không có tùy tiện đứng lên nữa, mà cẩn thận trải nghiệm loại cảm giác khó tả này.

Sau đó, Kế Duyên chậm rãi mở hai mắt ra. Nếu hắn có thể nhìn thấy đôi mắt của mình thì sẽ nhận ra lúc này màu mắt hắn mờ nhạt màu xám trong.

Cảm thấy ánh sáng hơi yếu, lờ mờ, khó có thể nhìn rõ, cũng không phải hoàn toàn không nhìn thấy gì cả, suýt chút nữa Kế Duyên cho rằng mình đã mù.

Hắn hơi nghiêng đầu nhìn sang đống lửa bên cạnh, trong lòng hơi hồi hộp.

Trong mắt hắn, đống lửa hiện ra vô cùng mơ hồ, ánh lửa như bị một lớp kính dày ngăn cản, ánh sáng của những nơi hai mắt nhìn tới cũng không nhiều.

Thị lực của mình, không đơn giản là thiếu hụt một chút đâu.

“Ít nhất cũng không phải mù hẳn.”

Kế Duyên đành phải tự an ủi chính mình.

Chẳng qua hắn mới mở mắt một lúc như vậy mà con mắt cũng có chút ê ẩm, không hẳn khó chịu, nhưng tuyệt đối không thoải mái.

“Trương đầu, tên ăn mày kia tỉnh rồi!”

Mặc dù bây giờ những lái buôn còn lại đều rất khẩn trương, nhưng vẫn có người phát hiện ra sự khác thường của Kế Duyên. Tiếng nói này làm cho mọi người nhìn về phía tên ăn mày. Quả nhiên thấy hắn đang cử động, đồng thời còn quay đầu nhìn về bên này.

Chỉ là hiện tại Trương Sĩ Lâm cũng không có thời gian để ý đến tên ăn mày không quen biết này. Tất cả mọi người lấy đao bổ củi, gậy ngắn từ trong sọt, rồi nắm thật chặt trên tay, đồng thời vẻ mặt khẩn trương nhìn ra ngoài cửa miếu.

Kế Duyên cũng không rảnh suy nghĩ về chuyện thị lực của mình. Lúc này quan trọng nhất là tính mạng bản thân. Hắn thử ngồi dậy, nhưng hai tay chống đỡ cơ thể mới lên được một nửa thì lại thấy choáng váng mãnh liệt và cảm giác bất lực.

“Bịch…” Được một lát, Kế Duyên liền ngã chổng vó xuống, và cái ót cũng đập xuống đất.

“Hít….Ôi…”

Lần này có thể do đau quá, khiến cho Kế Duyên nhịn không nổi nhe răng.

Mặc dù hắn có thể nhúc nhích được nhưng giống như bệnh nặng mới khỏi, chẳng làm gì được. Còn mấy người kia thì cơ bản cũng không chú ý đến hắn nữa.

Kế Duyên không nhờ ai giúp đỡ, dùng tay phải nắm lấy cái bệ cạnh bức tượng, chật vật mới ngồi dậy được.

Chương 8: Tiếp tay cho giặc

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Vào lúc Kế Duyên vừa ngồi dậy, hắn vẫn còn cảm thấy choáng váng và không có chút lực nào. Bỗng nhiên, có một âm thanh từ bên ngoài miếu vọng tới.

"Sĩ Lâm ca!!! Sĩ Lâm ca!!!"

Trong miếu có một người kích động nói.

"Là Tiểu Đông!! Tiểu Đông đã về!"

Quả nhiên, từ ngoài miếu Sơn Thần, thân ảnh của Vương Đông chạy rất nhanh vào bên trong. Lập tức y nhìn thấy vẻ mặt khẩn trương của đám người vây quanh.

“Tiểu Đông, sao chỉ có một mình ngươi? Bọn lão Kim không sao chứ? Thư sinh kia đâu rồi? Các ngươi có nghe thấy tiếng cọp gầm lúc nãy không?

Trương Sĩ Lâm liên tục đặt câu hỏi, nóng lòng muốn biết câu trả lời của Vương Đông.

Vương Đông chỉ đứng thở hổn hển, sắc mặt hơi mất tự nhiên. Y không nhận lấy bát nước người khác đưa tới, chỉ nhìn thoáng qua Trương Sĩ Lâm rồi dời tầm mắt. Sau khi hơi thở ổn định một chút, y mới bắt đầu trả lời câu hỏi.

“Bọn lão Kim cùng với Lục tiên sinh đào sâm Sơn Vương rất thuận lợi, nhưng mà….”

“Nhưng cái gì? Ai nha Tiểu Đông à, không phải bình thường ngươi miệng mồm nhất, sao bây giờ lại ấp a ấp úng vậy!!”

"Đừng ngắt lời!"

Trương Sĩ Lâm hét to một tiếng, rồi nhìn về phía vẻ mặt có chút tái nhợt của Vương Đông.

"Tiểu Đông ngươi nói đi."

“Vâng, sâm Sơn Vương nằm ở trên một cái sườn dốc. Chúng ta vừa đào được thì bỗng nghe được tiếng cọp gầm từ xa. Kết quả lão Kim cùng với Lục thư sinh và Lưu Toàn có lẽ bị giật mình, chân đứng không vững, liền bị ngã xuống!”

Vương Đông hơi cúi đầu nói ra. Nghe xong, bọn Trương Sĩ Lâm đều khẩn trương.

"Cái gì? Ngã xuống?"

“Lão Kim với Lưu Toàn thế nào?”

“Có cao lắm không?”

“Tiểu Đông, ngươi nói tiếp xem nào!”

Trương Sĩ Lâm nóng nảy, cầm lấy tay Vương Đông hỏi lại.

Cánh tay bị lay qua lay lại dường như đã làm cho Vương Đông tỉnh táo hơn, nói chuyện cũng lưu loát hơn một chút.

“Sườn núi kia không cao, cũng không quá dốc. Bọn lão Kim cũng không đáng lo lắm, chỉ là chân bị thương một chút thôi. Lão Kim nói ta trở về gọi thêm hai ba người ra giúp đỡ, khiêng bọn họ về. Lý Quý đang chăm sóc họ ở bên đó.”

“Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi nhanh lên!”

“Đúng vậy!” “Để cho ta đi!”

Nếu như không gặp con cọp, mọi người đều cảm thấy yên tâm hơn nhiều, rối rít muốn giúp đỡ.

Trương Sĩ Lâm cũng vậy.

“Lần này ta cùng Tiểu Đỗ, A Hoa và Tiểu Đông đi giúp bọn họ. Những người khác ở lại miếu Sơn Thần giữ đồ đạc.”

Vừa nói chuyện, Trương Sĩ Lâm cùng vài người khác lấy ra mấy bó đuốc, rồi đốt lửa lên.

Tay chân Kế Duyên lạnh buốt, từng đợt tê dại chạy thẳng lên da đầu.

Hắn nhận ra thanh âm của gã lái buôn này, nhưng trừ tiếng nói chuyện, căn bản Kế Duyên không nghe thấy tiếng bước chân của y lúc đến đây. Hơn nữa, khi Kế Duyên nhìn về nơi ấy bằng ánh mắt xám trắng của mình, hắn chỉ mơ hồ nhìn thấy bên trong Vương Đông có hai cái bóng chồng lên nhau. Một cái bóng rất bình thường, một cái bóng thì quỷ dị lệch hẳn về một bên, thỉnh thoảng còn run lên một cái.

Cảnh tượng này khiến hắn nổi da gà, không có cách nào hết được.

Hết lần này đến lần khác, đám người bên cạnh Trương Sĩ Lâm vẫn không phát hiện ra điều gì.

Đây không phải là người!

Nhớ lại tiếng cọp gầm lúc trước, lúc này Kế Duyên chợt hiểu ra cái gì đó.

Hắn tự nhiên là sợ muốn chết. Khi nghe được Trương Sĩ Lâm có ý định dẫn người đi cùng con ma cọp này ra ngoài, trong lòng hắn quýnh lên nhưng cũng không giúp được gì. Ngoài việc không hy vọng Trương Sĩ Lâm chết ngoài kia, hắn cũng cảm thấy nếu trong miếu chỉ có năm người thì sẽ rất nguy hiểm.

Ở bên này, bọn Trương Sĩ Lâm đốt đuốc xong liền muốn chạy ra ngoài.

“Đi nào Tiểu Đông, ngươi đi trước dẫn đường, chúng ta…”

“Chậm đã!”

Bỗng một thanh âm xa lạ vang lên, khiến mọi người nhảy dựng. Bọn họ khẩn trương nhìn lại, mới phát hiện ra đó chính là tên ăn mày. Không biết hắn đã ngồi xuống một bên tượng Sơn Thần từ lúc nào, lúc này hắn vừa dựa vào tượng thần vừa nhìn ra hướng cửa miếu.

Thanh âm của Kế Duyên lúc này khác xa với tình trạng thân thể của hắn, nói rõ ràng từng chữ, vừa chính trực vừa trầm ổn.

“Trương Sĩ Lâm, Vương Đông có vấn đề. Các ngươi không được đi theo hắn!”

Ở trong mắt Kế Duyên, thanh âm của hắn làm cho Vương Đông kia quay đầu vô cùng cứng ngắc, sau gáy Kế Duyên cũng trở lên tê dại.

“Tên ăn mày kia, ngươi nói nhảm cái gì vậy. Sĩ Lâm ca, chúng ta đi mau. Bọn lão Kim đang chờ đấy!”

“Ừ, được.”

Cơ bản không cần phải suy nghĩ giữa việc tin tưởng đồng bạn của mình hay tin tưởng một tên ăn mày, Trương Sĩ Lâm vẫn bước một bước ra cửa.

“Đứng lại! Vương Đông đã chết rồi!”

Một tiếng gào ngay lập tức khiến cho bọn Trương Sĩ Lâm dừng lại. Bọn họ theo bản năng nhìn về phía Vương Đông, còn Vương Đông đứng ngoài miếu nhìn bọn họ. Bóng tối che khuất khuôn mặt.

“Sĩ Lâm ca, đi mau lên. Bọn lão Kim đang chờ chúng ta đấy. Đừng nghe tên ăn mày này nói bậy. Không phải ta đang rất tốt sao?”
Vương Đông tiến lại gần một bước. Ánh đuốc chiếu lên nửa khuôn mặt của y, thấy được màu da tái nhợt đang cố nhếch môi nở nụ cười.

Rất không hài hòa, rất không thích hợp!

Từng người trong đám lái buôn đều cảm thấy lạnh lẽo, muốn bỏ chạy. Mấy người đang muốn đi ra ngoài đều vô thức rụt chân trở lại.

Trương Sĩ Lâm nuốt một ngụm nước miếng, nhìn Vương Đông rồi lại nhìn tên ăn mày.

“Tiểu Đông, ngươi thật sự không sao chứ?”

Nhưng Vương Đông còn chưa kịp nói, âm thanh của Kế Duyên đang ngồi trong miếu lạnh lùng vang lên.

“Tiếp tay cho giặc, tiếp tay cho giặc, Vương Đông đã trở thành một con ma cọp, giống như tên Lục thư sinh kia. Y chuẩn bị dẫn các ngươi tới chỗ con cọp cho nó ăn đấy! Nếu các ngươi đi cùng y thì không bao giờ về được nữa!”

“Ma cọp!”

Bọn Trương Sĩ Lâm bị dọa, phải lùi lại mấy bước. Nhớ lại tiếng cọp gầm lúc trước cùng với lúc Vương Đông trở về có chút không đúng, da đầu đám thương nhân run lên.

“Sĩ Lâm ca, đừng tin hắn. Bọn Lão Kim vẫn đang chờ đấy.”

Vương Đông đi về phía cửa miếu, giọng nói lại không có chút cảm xúc nào.

“Tiểu Đông, trước tiên ngươi đừng tới đây!”

Trương Sĩ Lâm giơ bó đuốc lên phía trước người, Vương Đông cũng ngừng bước.

Bọn họ nhìn người đứng ở cửa, y cũng gắt gao nhìn lại, trầm mặc chốc lát. Sau đó là một màn làm cho mọi người sợ hãi hít thở không thông, chỉ thấy Vương Đông đột nhiên trở nên mơ hồ, trong nháy mắt liền biến thành làn khói bay ra ngoài miếu.

“Bằng…đang.”

Một thanh đao bổ củi rớt xuống đất. Hai gã thương nhân sợ đến mức tê liệt rồi ngã xuống.

“Quỷ, quỷ!!”

“A!!”

“Ai ôi!!! Má ơi!”

“Vào miếu! Vào miếu!”

“Đúng rồi, vào miếu nhanh lên! Cầm lấy lửa, cầm lấy lửa!”

Đám thương nhân còn lại hốt hoảng, vừa lăn vừa bò chạy vào trong miếu Sơn Thần, tất cả đều theo bản năng đến gần tượng Sơn Thần và tên ăn mày.

Trương Sĩ Lâm hít thở có chút hỗn loạn, nhìn màn đêm bên ngoài miếu lại nhìn Kế Duyên.

“Vị này, vị cao nhân này, ngài…”

Không đợi Trương Sĩ Lâm nói xong, Kế Duyên nhấc tay ngăn hắn lại. Hiện tại sắc mặt của hắn rất tệ, bờ môi run rẩy nhè nhẹ, chỉ là chung quanh hơi mờ mờ, cho nên người khác nhìn không rõ.

“Sột soạt…sột soạt…”

Gió lớn hơn một chút, cây cỏ trong rừng lắc qua lắc lại.

Trong tai, từng tiếng bước chân đặc biệt trầm ổn từ xa tiến lại gần. Âm thanh của một loài dã thú mở miệng khẽ hí.iiiiii từ ngoài miếu truyền đến, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gào trầm thấp.

Kế Duyên nuốt một ngụm nước miếng, hồi hộp nhìn chăm chú ra ngoài miếu. Vào thời khắc này, lưng hắn đã ướt đẫm.

“Đừng nói chuyện…. Nó đến rồi…”

Chương 9: Nước sông không phạm nước giếng

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Nó?

Đám lái buôn đầu tiên là sững sờ, sau đó sắc mặt của mọi người đều trở nên tái nhợt, không còn chút máu nào. Tất cả đều đã kịp hiểu “Nó” là cái gì.

Kế Duyên cũng rất sợ. Trên thực tế, hắn còn sợ hơn đám lái buôn kia, sợ đến mức hít thở đều có chút run run. Nhưng ít nhất, biểu hiện của hắn cũng khá bình tĩnh, thoạt nhìn còn tốt hơn đám lái buôn kia rất nhiều.

Âm thanh của bốn chân và hai chân khi đi trên mặt đất rõ ràng không giống nhau. Kế Duyên nhắm hai mắt khô khốc cay xè lại. Việc này giúp thính giác của hắn được chú ý nhiều hơn.

Âm thanh này rất nhẹ nhưng mang đến một cảm giác trầm trọng, giống như miếng đệm thịt đè ép lên đất bùn, cành khô và lá rụng vậy. Bốn chân lần lượt bước trên nền đất giống như đang nhàn nhã dạo chơi.

Không biết có phải vừa rồi Kế Duyên bị ảo giác hay không, tiếng gió và cây cỏ xung quanh đong đưa mạnh hơn lúc nãy một chút, trong khi đó tất cả những loài chim đêm trong rừng đều không còn kêu nữa, dường như bị dọa cho không dám lên tiếng.

Là cọp sao? Hay là cọp tinh?

Bộ quần áo cũ nát của Kế Duyên đã thấm đẫm mồ hôi. Khi tiếng bước chân tới gần, Kế Duyên càng ngày càng nghi ngờ không biết đám người trong miếu có thể làm được gì.

Trong miếu Sơn Thần, những người kia còn không dám thở mạnh, trong tay gắt gao cầm vũ khí, núp ở sau đống lửa nhìn ra bên ngoài.

Mặc dù bọn họ không có thính giác nhạy bén như Kế Duyên, nhưng vẫn nhận thấy cơn gió có sự biến hóa, cây cỏ xung quanh cũng đang lắc lư vô định. Nguồn bạch ngọc sách chấm com

Bầu không khí ngột ngạt làm cho người ta hít thở không thông. Trên mặt đám lái buôn đều rịn đầy mồ hôi.

“Rống ngao...”

Từ ngoài miếu, một tiếng cọp gầm mãnh liệt vang lên. Trong nháy mắt lá rụng chim bay, nhiều loài chim đêm cũng đều sợ hãi vỗ cánh bay đi.

Dĩ nhiên đám người ở trong miếu cũng bị dọa, khiến cho hai chân mềm nhũn lại.

Đến lúc này, không ai còn ôm hy vọng rằng bọn lão Kim vẫn còn sống nữa rồi.

Trong lòng Kế Duyên cực kỳ hoảng loạn. Bất kể là con ma cọp lúc trước hay thanh thế hiện tại, liền chứng minh bên ngoài tuyệt đối không phải là một con cọp bình thường.

Nhưng bên cạnh chỉ có mấy tên tôm tép cộng thêm một kẻ phế vật nửa mù sợ chết như hắn, đừng nói là cọp tinh, cọp bình thường thôi chắc cũng chịu thua rồi.

Chỉ là không đợi Kế Duyên mắng trời mắng đất xong, thì hắn đã bị cắt đứt mạch suy nghĩ.

“Ta và ngươi, nước sông không phạm nước giếng, cũng không vào miếu Sơn Thần nửa bước. Vì sao ngươi muốn giúp bọn nó?”

Một âm thanh hùng hậu trầm thấp cùng với tiếng cọp gầm từ bên ngoài truyền đến.

Trái tim Kế Duyên thình thịch đập loạn một lúc, mẹ nó chứ thật sự là cọp tinh!!

Chẳng qua Kế Duyên ngay lập tức phản ứng, tin tức từ trong lời nói khiến hắn suy nghĩ thật nhanh. Hắn nghĩ với một tốc độ cao chưa từng thấy, chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi đã hiện ra vô số khả năng.

Đám lái buôn khiếp sợ, sau đó theo bản năng đều nhìn tên ăn mày bên cạnh.

“Con mẹ nó chứ, đã tới nơi này, dù sao cũng chết, còn không bằng đánh cuộc một lần!”

Kế Duyên cắn răng một cái, thay đổi tâm tính sợ hãi và hèn mọn lúc trước, phát ra âm thanh mười phần trung tính.

“Chính bởi vì ta và ngươi nước sông không phạm nước giếng, lúc ma cọp thư sinh kia đến đây, ta cũng không thèm để ý tới. Nhưng Trương Sĩ Lâm này tâm tính lương thiện, lúc ta được uống bát nước ấm đầu tiên thì cũng xem như đã nhận ân tình của người ta. Ta sẽ không mặc kệ hắn đi tìm chết như vậy.”

Nói xong một hơi, trái tim Kế Duyên đập nhanh tựa như lúc đè chết cò súng liên thanh.
‘Thình… thịch…’ hắn muốn áp chế cũng không được.

Bên ngoài trầm mặc một lúc, Kế Duyên cảm thấy chỉ một lát nữa thôi, thì trái tim mình hẳn sẽ nhảy ra ngoài cổ họng.

Giống như suy nghĩ điều gì đó thật lâu, giọng nói trầm trọng mang theo nghi vấn của con thú ở bên ngoài lại vang lên lần nữa. Bất quá câu nói này cũng không liên quan tới việc nó có ăn thịt người hay không.

“Mặc dù ta chưa bao giờ đối mặt với ngươi, nhưng ta biết trong một tháng này từ khi ngươi tới đây, tử khí ngày càng sâu nặng. Vì sao lúc này lại bừng bừng sinh cơ?”

Kế Duyên lặng lẽ thở ra, kẻ này không phải một lời không hợp liền lao vào là tốt rồi.

Ý nghĩ của hắn thay đổi thật nhanh, cố gắng vắt kiệt chỉ số thông mình của mình để suy nghĩ về câu hỏi của cọp tinh.

Kết hợp với lới nói lúc trước, lần đầu tiên Kế Duyên xác nhận bản thân mình quả nhiên là hồn xuyên qua, cũng có thể nói là chiếm lấy thân thể của người khác. Hơn nữa trong câu hỏi của đối phương giải thích ít nhất ba yếu tố quan trọng.

Thứ nhất, con cọp này ở trong núi sâu, tên ăn mày ở miếu Sơn Thần. Hai bên chưa từng gặp mặt qua.

Thứ hai, có khả năng vốn dĩ tên ăn mày này không đơn giản. Vì vậy, cọp tinh không hề động tới hắn. Tất nhiên cũng có khả năng là nó xem thường việc ăn một tên ăn mày hoặc là nó có tính thích sạch sẽ.

Thứ ba, cũng chính là điểm nghi vấn của cọp tinh. Lúc đầu tên ăn mày chắc hẳn là sắp chết. Bởi vì Kế Duyên xuyên qua nên trong mắt cọp tinh trở lên bừng bừng sinh cơ.

Lúc này, Kế Duyên chỉ muốn một kết quả, đó là dọa con cọp tinh này, đảm bảo an toàn cho mọi người, và cũng đảm bảo an toàn cho chính mình.

Trải qua một lúc, ngộ nhỡ con vật bên ngoài kia bực mình cũng không tốt, Kế Duyên cũng không thèm đếm xỉa đến. Trong não hắn nhanh chóng xẹt qua một ít chuyện cũ đã từng xem trước đây cùng với đủ loại tưởng tượng. Ngoài mặt mang đến cảm giác là tên ăn mày trầm mặc một lúc mới mở miệng.

Hắn cố ý nói chậm một chút.

“Cũng không phải không thể nói, nói đến cũng nực cười, lúc trước ta tự biết thời gian không còn nhiều, chẳng qua ở đây chờ chết mà thôi, không nghĩ tới lại có thể ngộ ra sự sống trong cái chết.

Ngoài miếu, hai mắt con cọp trừng lớn. Móng vuốt sắc bén kích động cào xuống đất. Sự sống trong cái chết, sự sống trong cái chết, nói thì dễ nhưng dù nó là cọp tinh cũng biết rằng tin tức ẩn chứa trong đó đều làm cho người ta cực kỳ sợ hãi.

Hai ngày trước, nó đã nhìn thấy sấm chớp giữa trời quang, khí tức khủng bố, thiên uy khó lường. Bình thường nó cũng ít khi thấy được, tuyệt đối không có cơn giông tầm thường nào có thể so sánh. Ngay lúc đó, thậm chí cọp tinh phải nằm tê liệt trong động.

Bây giờ, mãnh cọp bỗng minh bạch, nguồn gốc của sấm chớp do đâu!

Nó là thú tu luyện thành tinh, tu hành gian khổ biết bao, khốn khổ biết bao! Mà cái tên ăn mày ở trong miếu này, lúc trước còn tưởng là người bình thường, vậy mà có thể trước khi chết hóa thành bướm sống lại không nói, cảnh giới tu hành chắc hẳn cũng cực kỳ cao.

Nói thật, đây là lần đầu cọp tinh gặp một kẻ tu hành, nhưng dù chỉ nhìn thoáng một cái, nó cũng hiểu người này tuyệt đối không thể so sánh với những kẻ tu hành bình thường khác được.

Lúc này, nó biết rõ đối với nhân tộc mà nói thì nó là một dị loại yêu vật, dù biết ở lâu chỗ này có khả năng gặp nguy hiểm nhưng cọp tinh nhịn không được nôn nóng và thấp thỏm hỏi thăm.

“Tiên sinh, tiên sinh thấy ta tu hành như thế nào?”

Sau đó có thể ý thức được sự đường đột của mình, cọp tinh lập tức bổ sung thêm một câu.

“Ta ở núi Ngưu Khuê tu hành hơn trăm năm, không có phương pháp, không có chỗ dựa. Bây giờ ta đã dùng hết mọi cách tu vi cũng không thể tiến thêm một bước nữa. Xin tiên sinh, cầu xin tiên sinh có thể chỉ điểm một hai. Lục Sơn Quân vô cùng cảm kích!”

Ngay cả cách xưng hô cũng rất rõ ràng, theo cách gọi tên và giọng điệu, đã có chuyển biến rất lớn. Chuyện liên quan đến tu hành còn cao hơn cả trời, không phải do cọp tinh không thận trọng, mà một phần cũng do tu hành của nó bị vây khốn quá lâu.

Tất nhiên cọp tinh cũng hiểu rõ hỏi thăm phương pháp tu hành là chuyện cấm kị. Yêu thú phi cầm càng là đau khổ tự ngộ tự học trong nhiều năm, khi có một chút thành quả thì bọn chúng cũng vui vẻ thật lâu, càng không tùy tiện nói cho người khác. Vì vậy lúc nó hỏi tên ăn mày mà nó nhìn không thấu này, nó cũng cẩn thận từng li từng tí, chỉ cầu được chỉ điểm một hai.

Đôi bên đã không có thù hận gì, tự nhiên muốn nắm lấy cơ hội này xin được thỉnh giáo.

Cũng may là có con ma cọp Lục thư sinh này, để cọp tinh học được một chút lễ nghĩa của nhân gian, nó tự cảm thấy mình khá lễ phép.

Chỉ là cọp tinh vẫn thấp thỏm không yên, khi nói xong câu đó, nó liền nhìn trái nhìn phải rồi chờ đợi người trong miếu. Đồng thời, nó cũng chuẩn bị sẵn sàng, một khi người trong miếu bắt đầu làm khó dễ thì nó sẽ lấy tốc độ nhanh nhất phản kích hoặc chạy trốn.

Kế Duyên vốn cho là cọp tinh sẽ quyết liệt hơn nữa, không nghĩ tới nó còn ra vẻ nho nhã. Hắn cũng không dám tưởng tượng ra bộ dáng một con cọp khổng lồ đang ra vẻ nho nhã nghiền ngẫm từng chữ một như thế nào.

Bỏ qua những suy tưởng vớ vẩn này, Kế Duyên ổn định lại tâm trạng đang hoảng hốt, rồi mở miệng chậm rãi nói.

“Xin hỏi Lục Sơn Quân, từ lúc tu hành đến nay ngươi đã ăn thịt bao nhiêu người?”

Kế Duyên rất rõ ràng tình huống này, lúc càng sợ càng không được để lộ ra, ngược lại phải căn cứ vào tình hình thực tế sẽ tốt hơn.

Nghe được người trong miếu hỏi chuyện, trong lúc nhất thời cọp tinh bên ngoài rõ ràng có chút lo sợ, nó luống cuống cắm móng vuốt sắc bén vào sâu trong lòng đất lúc nào không hay. Sau đó đột nhiên nghĩ tới cái gì, nó thở ra.

Phù~~

Một trận sương mù huyễn hóa ra, biến thành một bóng người đứng trước mặt, chính là Lục thư sinh.

Cọp tinh nhìn ánh lửa trong miếu Sơn Thần, nhỏ giọng với với ma cọp thư sinh.

“Vừa rồi ngươi đều nghe thấy, ta nên trả lời như thế nào để không mất đi cơ hội tốt này, lần này ngươi giúp ta, ta hứa sẽ thả hồn ngươi về quê hương!”

Chẳng qua Lục Sơn Quân căn bản không nghĩ tới những lời thì thầm của mình đều bị Kế Duyên nghe được, khiến hắn biết rõ con cọp tinh này rất quan tâm đến trình độ tu hành.

Lục thư sinh hơi cúi đầu, sau đó nhìn về phía miếu Sơn Thần.

“Lúc trước ta vào miếu Sơn Thần hắn còn ngủ không dậy. Lần này lại vì Trương Sĩ Lâm ra mặt, người này làm việc theo bản tâm, loại người này ghét nhất lời nói dối, huống hồ hắn còn là cao nhân? Lục Sơn Quân, tốt nhất là ngài nên trả lời thành thật, không được cố ý gạt người để đạt được mục đích.”

Nghe nói như vậy, con ngươi khổng lồ của cọp tinh dựng ngược lên, nhăn mặt nhăn mày. Biểu tình của nó có vẻ hơi giãy dụa xoắn xuýt. Sau đó cọp tinh mới lắc lắc đầu rồi nói với người trong miếu.

Không dám lừa gạt tiên sinh, từ khi Lục Sơn Quân ta tu hành đến nay, thật lâu rồi không thể tiến bộ. Bất đắc dĩ ta mới dùng thịt người để tẩm bổ. Ta đã ăn năm mươi ba người…. Nhưng ta ăn thịt người cũng giống như người ăn chim và ăn thú vậy, cũng không có lạm sát. No bụng ta không ăn. Ban ngày không làm phiền ta, ta cũng không ăn, chỉ ăn thanh niên trai tráng, không ăn người già bệnh tật!”

Mắc ói, mẹ ơi!!! Ăn năm mươi ba người!!!

Mặc dù vừa rồi Kế Duyên chỉ vì muốn rút ra vấn đề nên tùy tiện hỏi một câu sắc sảo, nhưng khi nghe được đáp án thì chân mềm nhũn ra. Đám lái buôn bên cạnh càng chịu không nổi, nhiều người bị dọa cho run rẩy phát ra thành tiếng.

Chương 10: Cuối cùng cũng không bị dọa chết

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Trả lời xong, cọp tinh ngoài miếu cùng với ma cọp đều thấp thỏm không yên. Người trong miếu cũng đều bị dọa sửng sốt một lúc lâu, chỉ thoáng trầm mặc chút xíu.

Kế Duyên lại lần nữa bình phục chút tâm tình. Hắn vắt óc suy nghĩ xem có cách nào nói chuyện thật tốt với con cọp tinh ăn thịt người không nháy mắt này không.

Vào lúc con cọp tinh ở ngoài miếu bắt đầu nôn nóng, một giọng nói từ trong miếu vọng lại.

“Lục Sơn Quân! Ngươi rất quyết đoán, nếu đổi lại yêu thú khác hẳn sẽ bảo chỉ ăn mới có mấy người mà thôi. Rất tốt, cũng không để ta phải xem thường ngươi.”

Ma cọp thư sinh không khỏi nắm chặt nắm đấm. Cọp tinh Lục Sơn Quân cũng mừng thầm không thôi.

“Người chính là linh trưởng của muôn loài, có lẽ yêu cho rằng ăn thịt người là bổ dưỡng nhất. Lục Sơn Quân! Ngươi nghĩ thế nào?”

Kế Duyên không đợi cọp tinh nói tiếp, trực tiếp đặt câu hỏi lần nữa.

Ngoài trừ việc khiến con vật bên ngoài này bỏ đi ý niệm ăn thịt người, cơ bản là hắn muốn kéo dài thời gian, để chính mình có thể nghĩ ra câu trả lời thích hợp. Dù sao nếu hắn lừa gạt không thành công khiến đối phương tức giận thì coi như xong đời.

Chẳng qua câu hỏi đơn giản, còn làm cho cọp tinh và ma cọp bên ngoài trở lên sốt ruột hơn.

Cái đầu to của Lục Sơn Quân nhìn chăm chú con ma cọp. Nó căn bản không biết nên trả lời như thế nào. Nó cảm thấy nói “Phải” nhất định là sai. Còn nếu nó chỉ đơn giản nói “Không phải” thì nhỡ may vị trong miếu kia lại hỏi “Vì sao lại không phải” thì phải làm sao bây giờ.

Ma cọp thư sinh gấp tới nỗi đi qua đi lại, cảm giác này rất giống như ngày trước bị lão sư nghiêm khắc kiểm tra học vấn vậy.

“Nghĩ được chưa, nghĩ được chưa?”

“Sơn Quân ngài đừng vội, Sơn Quân ngài đừng vội…. Có rồi!”

“Nói nhanh nói nhanh!!”

Thư sinh vô tình đưa tay áo lên lau trán, dù chẳng có giọt mồ hồi nào. Y nhỏ giọng trả lời.

“Trả lời câu hỏi này tự nhiên không thể đồng ý với lời nói lúc trước, quan trọng nói như thế nào để mình không đồng ý, lại không bác bỏ những lời nói trước đây của ngài. Dù sao ngài cũng ăn năm mươi ba người… Sơn Quân ngài cần nói như thế này….”

Vẻ mặt của Lục Sơn Quân từ ảo não đến nhíu mày rồi giãn ra.

“Ngươi nói, bất kể chúng ta trả lời như thế nào cũng sai, chỉ cần hợp với bản tâm, không bác bỏ là được sao?”

“Đúng vậy, ngài tin ta!”

Cọp tinh khẽ gật đầu, mở miệng nói với người trong miếu.

“Câu hỏi của tiên sinh làm tại hạ vắt óc suy nghĩ thật lâu. Từ lúc Lục Sơn Quân ta mở ra linh trí đến nay, cũng ở rất lâu trên núi Ngưu Khuê. Ta ít khi thấy yêu thú khác, không biết suy nghĩ của bọn nó như thế nào. Đối với ta mà nói, quả thật ăn thịt người rất là bổ dưỡng. Nhưng câu hỏi của tiên sinh làm ta chợt cảm thấy không ổn. Xin tiên sinh dạy ta!”

Rõ ràng là ném vấn đề trở lại.

Bất quá như vậy lại đúng với ý nghĩ của Kế Duyên. Một thanh niên sinh ra ở thời đại Internet bùng nổ, được chứng kiến phong phú đến không cách nào hình dung các loại tin tức cùng tri thức. Chỉ cần hắn không sợ đến mức trở nên hồ đồ, kỳ thật làm ra vài điểm huyền bí cũng không khó. Những thứ khác thì không nói nhưng loại ‘chăn gà’ kia hắn cũng có rất nhiều mánh khóe. Lần này không để cho Lục Sơn Quân và ma cọp đợi lâu, người trong miếu lập tức trả lời câu hỏi.

“Thường nói người chính là vạn vật chi linh, cỏ cây cầm thú thành tinh bị người hấp dẫn. Nhưng con người cũng là sinh linh có tâm tình phức tạp nhất thế gian, oán hận nhân quả dây dưa không ngớt. Yêu thú ăn thịt người lâu sẽ thành nghiện, chúng cho rằng như vậy có ích cho tu hành, nhưng lại sớm bị lệ khí quấn thân. Về lâu dài, tinh tiến thì có thừa nhưng không thể đột phá. Tích lũy qua ngày tháng càng làm cho tính tình hung ác che mờ lí trí, cho đến lúc trở nên điên cuồng….. Đây chính là đạo lý tự chịu diệt vong.”

Thân hình to lớn của cọp tinh Lục Sơn Quân nghe được câu này thì nuốt nước miếng, toàn bộ lông tóc trên người đều dựng đứng cả lên.

Chưa có ai nói đến những chuyện này bao giờ. Thư sinh ma cọp từng nói với nó một ít chuyện trong sách vở nhưng nội dung thường khuyên con người hướng thiện, nhiều khi có những câu nói cổ hủ buồn cười. Lúc này nghe được người trong miếu nói vậy khiến nó đổ mồ hôi lạnh.

Bởi vì chính Lục Sơn Quân cũng có cảm giác càng ngày càng muốn ăn thịt người, mà tu hành bị vây khốn đã thật lâu, việc này chắc hẳn người trong miếu không biết. Vì vậy, có hai điểm này xác nhận, nó tự nhiên rất tin tưởng đạo lý này.

Lúc này, thậm chí Lục Sơn Quân còn quên mất vấn đề ban đầu của mình, vội vàng hỏi người trong miếu.

“Tiên sinh, có thể có, có thể có phương pháp nào bổ cứu không?”

Nghe nói như thế, Kế Duyên cẩn thận thở ra một hơi, tảng đá trong lòng nhẹ đi phân nửa.

Đoán ra đây là điểm mấu chốt rồi!

“Kế mỗ nghe lúc trước Lục Sơn Quân có nói ngươi ăn thịt người cũng giống như loài người ăn chim thú, không có lạm sát, no không ăn, ban ngày không ăn, người già bệnh tật không ăn, trong các loài yêu thú đã rất đáng quý. Ha ha ha. Nói không chừng lúc trước Lục Sơn Quân không động vào tên ăn mày như ta cũng là ta nhận phần nhân tình này.!”

“Không dám không dám! Cao nhân như tiên sinh, Lục Sơn Quân không dám mạo phạm!”

Trong lòng Lục Sơn Quân lại hoảng hốt, nó vội vàng lên tiếng giải thích. Trên thực tế, mới đầu đúng là như vậy. Nhưng càng về sau, nó càng cảm thấy tên ăn mày này không hề đơn giản. Nhưng đó cũng chỉ là hoài nghi, đến hôm này thì được xác thực.

Kế Duyên cũng không dám được voi đòi tiên, mà tiếp tục chậm rãi nói.

“Phương pháp bổ cứu nói đơn giản thì đơn giản, nói khó cũng rất khó. Tuyệt đối không phải một câu không ăn thịt người liền thôi, nhưng rốt cuộc đạo lý căn bản cũng không quá thâm ảo, tu hành giống như cách làm người, thân chính trực, tâm chính trực, đạo chính trực. Đây chính là căn bản.”

Kế Duyên dừng lại một chút, cảm thấy những lời ép buộc này không trấn trụ được tình cảnh của cọp tinh. Sau đó hắn lập tức bổ sung thêm một câu. “Đạo của trời, tổn hại có thừa mà tu bổ chưa đủ; đạo của người, tổn hại không đủ mà tiếp nhận có thừa. Trước đây ngươi hỏi ta sở ngộ như thế nào, sau đó ngươi hỏi ta bổ cứu như thế nào, đều là đạo lý này… Lục Sơn Quân ngươi cũng với Kế mỗ duyên phận không cạn, hôm nay, ta đã nói nhiều rồi!”

Kế Duyên nói xong câu này thì phản ứng của cơ thể rất khẩn trương.

Cọp tinh bên ngoài cau mày rồi lại giãn ra, sau đó lại nhíu mày, trầm tư suy nghĩ giống như ngộ ra được điều gì lại cảm thấy đạo lý thâm sâu, nhưng trong lòng nó lại an tâm rất nhiều.

Trong miếu và ngoài miếu trầm mặc kéo dài mấy phút. Mấy phút đồng hồ này khiến Kế Duyên bị giày vò nhất, nhưng đặc biệt không phải là rất sợ.

“Sột soạt…Sột soạt…”

“Hô…hô…”

Tiếng gió thổi chập chờn, sau khi Lục Sơn Quân vắt óc suy nghĩ, bốn chân của nó bắt đầu chậm rãi di chuyển, đi về miếu Sơn Thần.

Mỗi bước chân giống như mang móng vuốt cào vào trái tim của Kế Duyên. Mồ hôi lạnh lại chảy ròng đằng sau, trong lòng gào thét: Muốn chết muốn chết muốn chết!! Chính mình sao lại làm bộ như đặc biệt lắm, đây là tìm đường chết rồi!!

Lúc này tâm trạng bọn Trương Sĩ Lâm ngược lại đỡ hơn một chút, dù cũng không kém phần khẩn trưởng. Nhưng bọn họ không nghe được tiếng bước chân mạnh mẽ uy vũ kia, mà bọn họ cho rằng có cao nhân bên cạnh nên trong lòng yên tâm hơn rất nhiều.

Sau vài lần hô hấp, Lục Sơn Quân đã đến cửa miếu.

Sau đó, vào lúc Kế Duyên cùng với đám lái buôn đang kinh hãi, một con cọp có cái đầu to lớn, thân hình dài gần bốn mét, con ngươi dựng ngược, chậm rãi bước qua cửa miếu. Ở bên cạnh còn có Lục thư sinh kia đi theo.

Lông vàng vằn đen, chữ Vương trên trán, mắt chứa hung quang, không giận mà tự uy.

Đám lái buôn còn không cầm nổi vũ khí trong tay, rối rít bị hù dọa cho tê liệt. Kế Duyên cũng không dám nhúc nhích.

Ánh mắt cọp tinh hoàn toàn không nhìn những người khác, mà chỉ nhìn tên ăn mày đang ngồi cạnh tượng thần bị tàn phá. Tóc rối bù, một đôi mắt như mở như khép nhìn thẳng về phía cửa.

“ Lục Sơn Quân được tiên sinh chỉ điểm, ân này suốt đời không quên!”

Cọp tinh lại ngửa người, chân trước chạm nhau, hai móng làm ra tư thế chắp tay, bái lạy Kế Duyên ba cái.

Sau đó thân thể khôi phục, bốn chân chạm đất, mắt cọp tinh nhìn ma cọp, trong miệng khẽ hít vào, một luồng khí trắng từ trên thân ma cọp bị hút vào cơ thể cọp tinh.

“Ta từng hứa với ngươi, nếu có thể giúp ta thì ta sẽ thả ngươi đi. Ngươi đi đi!”

Ma cọp thư sinh mừng rỡ không thôi, bái lạy Lục Sơn Quân, rồi trực tiếp quỳ xuống trước mặt Kế Duyên, dập đầu nhiều lần. Sau đó lại dập đầu với đám lái buôn. Y không nói thêm gì, trực tiếp biến thành làn khói bay đi, làn khói còn không ra tới cửa miếu đã biến mất không thấy đâu.

Sau khi ma cọp thư sinh rời đi, Lục Sơn Quân nhìn về đám lái buôn. Vào lúc bọn họ sợ muốn chết, nó phun ra ma cọp Vương Đông, rồi cũng rời đi.

Kế Duyên thấy vậy liền nở nụ cười cứng ngắc. Cuối cùng bản thân mình cũng không bị dọa chết.

“Không dám quấy rầy tiên sinh nghỉ ngơi, Lục Sơn Quân cáo lui!”

Làm xong hết thảy, lưu lại lời này, khiến mọi người khiếp sợ cọp tinh chậm rãi rời khỏi miếu Sơn Thần. Gió lạnh xung quanh cũng dần dần lắng xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau