LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Nghỉ đêm ở thôn vắng

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Bây giờ, Kế Duyên đang độc hành trên một đoạn đường của phía bắc huyện Ninh An. Thỉnh thoảng hắn còn nhàn nhã chạy nhảy, tâm trạng thật sự rất tốt.

Hắn mang theo rất ít hành lý, ngoài y phục đang mặc trên người, thì cũng chỉ có một bọc đồ nhỏ và một cái ô. Trong bọc cũng chỉ có vài bộ quần áo thay đổi khi tắm rửa và rất nhiều tiền bạc nằm lẫn lộn với một ít đồ đạc linh tinh, còn có mấy quả táo chín chiếm cứ một nửa bọc đồ. Tất cả nặng khoảng bốn cân.

Ngoại trừ khối ngọc bội được Ngụy Vô Úy cho thì của cải trên người Kế Duyên còn lại hơn 140 lượng bạc và ngân phiếu. Hắn mang đổi lấy một thỏi vàng, chút ít bạc vụn và tiền đồng.

Dù Kế Duyên trải qua hai đời nhưng hắn cũng chưa được thấy đồ vật bằng vàng nhiều, ngoại trừ vòng vàng đeo tay của bà nội. Hắn cứ tưởng rằng mười lượng vàng sẽ rất lớn, không ngờ tới nó chỉ nhỏ xíu xiu mà thôi, thậm chí không để ý liền không nhận ra.

Kế Duyên đủng đỉnh dạo chơi, lâu lâu lại lấy thỏi vàng trong ngực ra vuốt ve. Đây không phải do hắn tham của mà chính là cảm giác đạt được một món đồ chơi mới.

“Vàng nặng thật!”

Hắn cảm thán một câu, suy nghĩ một chút rồi cất thỏi vàng vào trong túi áo trước ngực.

Sở dĩ Kế Duyên phải tốn công đổi tiền không phải vì hắn không muốn giữ ngân phiếu cho nhẹ nhàng, mà trong mấy tháng này, hắn hiểu rõ nơi đây căn bản không có hệ thống ngân hàng phát triển như kiếp trước. Đừng nói từ châu này qua châu khác, tiền trang đổi tiền từ phủ này qua phủ khác cũng ít thấy. Bởi vậy ngân phiếu do tiền trang ở huyện Ninh An phát hành sẽ không thể đổi ngân phiếu ở địa phương khác được, Kế Duyên cũng chỉ có thể mang theo tất cả hiện kim ở trên người.

Lúc này Kế Duyên liền hâm mộ Lục Sơn Quân vô cùng. Hắn không biết dạ dày của con cọp này cấu tạo từ cái gì mà có thể nhổ ra một mảnh da cọp màu trắng lớn như vậy. Không những nó vừa làm dạ dày còn lại là một cái túi đựng bảo.

Mặc dù hắn đi trên đường lớn nhưng phong cảnh vẫn rất tươi đẹp. Khắp nơi có những cánh đồng và bóng cây râm mát. Ở đây cũng không thiếu những nhà nông đang làm việc trên ruộng lúa, dù sao thì tiết Mang chủng cũng đúng dịp mùa màng.

Tuy hắn chỉ thấy được mơ hồ nhưng tiếng cấy lúa, tiếng người nông dân nói chuyện phiếm, cùng với tiếng chim hót líu lo xung quanh cũng khiến cho trong đầu hắn xuất hiện thêm nhiều cảnh tượng.

Tiếng vó ngựa lộp cộp từ xa vọng tới, hòa cùng âm thanh hô quát của người cưỡi ngựa và tiếng vung roi.

“Lộc cộc... Gia…Gia..”

Lúc thanh âm tới gần, Kế Duyên vội vàng tránh sang một bên. Một lát sau, một đoàn ba con ngựa chạy qua, vó ngựa cuốn theo một trận bụi bặm.

“Ngựa không tầm thường!”

Kế Duyên khẽ thì thầm một tiếng, sau đó hắn tiếp tục đi bộ bằng “xe hai cẳng” của mình.

Thật ra ban đầu Kế Duyên cũng muốn mua một con ngựa, bạc trên người hắn cũng đủ mua được một con ngựa tốt.

Nhưng vấn đề ở chỗ cả hai kiếp làm người thì Kế Duyên cũng chưa từng cưỡi ngựa lần nào, với lại không phải chỉ cưỡi ngựa liền xong, mà hắn còn phải chăm sóc và tắm rửa cho nó nữa, quả thật cực kỳ phiền phức.

Hắn tin tưởng rằng với tố chất thân thể của bản thân mình thì việc học cưỡi ngựa cũng không khó nhưng nhận thấy việc chăm sóc một con ngựa quá rườm rà nên hắn cũng không lãng phí tiền bạc cho vấn đề này. Phải biết rằng mua một con ngựa cũng giống như mua xe hơi ở kiếp trước vậy, không đáng!

Tốt xấu Kế mỗ cũng biết chút tiên đạo thuật pháp, võ công cũng không tệ, bằng vào việc dung hợp thân pháp du long chi ý mà ta còn kém ngựa sao?

‘Ừ, còn thuận tiện lắm!’

Tuy nói như thế nhưng lúc nhìn người khác cưỡi tuấn mã, hắn vẫn mang một tâm trạng kỳ lạ giống như đang hâm mộ món đồ chơi xinh đẹp của người khác vậy.

Kế Duyên thò tay vào khe hở của bọc đồ sau lưng, lấy ra hai quả táo, bỏ vào miệng rồi gặm. Hắn giậm chân, thi triển khinh công, biến thành một đạo tàn ảnh lao nhanh về phía trước.

Kế Duyên cũng không định đi đường núi. Mặc dù võ công của hắn cao hơn nữa thì cũng chỉ là kẻ nửa mù, không phải là không thể đi đường gập ghềnh nhưng làm vậy tổn hao lực lượng tinh thần quá. Hơn nữa có bài học cọp tinh Lục Sơn Quân nên hắn cũng sẽ không thử nghiệm vận may của bản than. Kế Duyên đã tìm hiểu kỹ càng bản đồ được chạm khắc trên cái chặn giấy kia. Giờ hắn cứ đi theo đường cái thì không sợ đi nhầm đường.

Hắn sẽ đi dọc theo hướng bắc cho đến khi ra khỏi huyện Ninh An, sau đó lại lệch hướng đông, gặp thành thị lại hỏi đường tiếp là được.

Qua việc đối chiếu mấy địa danh được tìm thấy trên bản đồ, so sánh với ghi chú và tuyến đường bị che giấu trong Kiếm Ý Thiếp, Kế Duyên biết được vị trí phần mộ của vị Tả đại hiệp kia có lẽ nằm ở Nghi Châu xa xôi, đi tới đó cũng không phải chuyện một sớm một chiều.

Vì vậy, bây giờ Kế Duyên quyết định đi theo sông Xuân Mộc, nhìn xem có thể tìm được con rùa già kia không.

Tuy Kế Duyên chỉ biết đại khái về dòng sông bên ngoài thành nam của Xuân Huệ Phủ nhưng với sự nhạy bén của Ngụy Vô Úy, gã chắc chắn sẽ dùng đủ loại thủ đoạn ép hỏi tên áo đen để moi được tin tức chi tiết. Ngày mười lăm tháng năm sẽ có trò hay để xem rồi.



Huyện Ninh An là một huyện nhỏ xa xôi hẻo lánh, khu vực tiếp giáp núi Ngưu Khuê, phạm vi tương đối hẹp và dài. Kế Duyên đi một mạch, có khi đi thong thả chậm rãi, có khi chạy như bay. Đến khi trời bắt đầu tối thì hắn đã ra khỏi huyện Ninh An từ lâu.

Lẽ ra hắn đã đến huyện Thuận Bảo gần đó, chẳng qua trên đoạn đường này, dân cư dần thưa thớt, có một đoạn còn không thấy đồng ruộng, chứ đừng nói tìm người hỏi đường. Vì vậy Kế Duyên hoàn toàn không biết khi nào mình nên rẽ hướng đông. Cuối cùng, hắn quyết định liều mạng, tùy tiện chọn một đường lớn rồi rẽ, sau đó một mạch đi về phía trước.

Lần này Kế Duyền liền cảm thấy không ổn, hắn đi thật lâu cũng không gặp người nào. Khi sắc trời đã tối mù, rốt cuộc hắn cũng thấy đồng ruộng ở xa. Hắn bất chấp tất cả, lập tức đi vào đường nhỏ dọc theo ruộng lúa, hồi lâu mới thấy một thôn nhỏ xuất hiện trong tầm mắt.

Bên cạnh thôn có một con sông nhỏ đen kịt, nhìn không thấy đáy nhưng ánh sáng phản chiếu trên mặt nước thì vẫn có thể nhìn ra.

Hình như huyện Thuận Bảo này không phát triển bằng huyện Ninh An.

Nơi này không thể tìm được một nhà trọ, cách tốt nhất đó là xin ngủ nhờ nhà dân. Nói chung trong tình huống bị lạc đường thì tìm được một thôn xóm như vậy đã xem như vô cùng may mắn rồi.



Lúc này những người dân trong thôn cơ bản đã về nhà sau một ngày bận bịu việc đồng áng. Cho nên, bên ngoài cũng không có mấy người.

So với đường lớn bằng phẳng thì đường nhỏ vào thôn gập ghềnh hơn nhiều. Bởi vì liên quan đến vấn đề thị lực, với lại Kế Duyên cũng đi khá nhanh, nên thỉnh thoảng hắn lại lảo đảo một cái. Chỉ là hắn giữ thăng bằng rất tốt nên không bị ngã sấp mặt xuống đất. Sau đó, hắn bèn đi chậm một chút liền vững vàng trở lại. Tất nhiên nếu Kế Duyên sử dụng thân pháp thì chắc chắn bước đi vừa ổn định vừa nhanh chóng, nhưng hắn cũng không phải đến đây để khoe khoang. Đêm hôm khuya khoắt, nói không chừng làm vậy càng giống ma quỷ. Nếu hắn càng khoa trương thì người dân trong thôn sẽ càng thấy bất an. Vì vậy, Kế Duyên bèn đóng vai một người qua đường yếu đuối, chiếm thiện cảm thì lúc xin ăn nhờ ở đậu cũng dễ dàng hơn.

Cũng có thôn dân nhìn thấy có người đi đến cửa thôn, mới đầu còn không chú ý, tưởng rằng người nào đó về trễ, nhưng về sau bọn họ bèn phát hiện ra người này không phải người trong thôn mình.

“Này!! Vị ở phía trước, ngươi là ai? Tới đây làm gì đấy!!!”

Có một ông lão hét lớn hỏi thăm Kế Duyên, vài thanh niên trai tráng cũng thắp đèn lồng làm từ giấy bước từ trong nhà đi ra ngoài.

Thời đại này cũng không giống như kiếp trước. Thôn xóm vắng vẻ đều có hàng rào vây quanh, vừa ngăn ngừa dã thú vừa đề phòng bọn cướp. Người lạ mặt vào đây cũng phải phân biệt xem là người tốt hay người xấu.

“Lão hán này!! Tại hạ chỉ là một người qua đường, mắt thấy trời đã tối, bước chân lại chậm. Ta đi trong đêm hôm khuya khoắt như thế này thì quá đáng sợ. Tại hạ mạn phép xin ngủ lại một đêm trong thôn!!”

Kế Duyên cũng hắng giọng đáp lại, rồi chân không ngừng đi chậm tới đầu thôn. Hắn thỉnh thoảng còn dùng cây dù trong tay giả vờ gõ gõ lên mặt đường, xem có hòn đá nào đó sẽ trượt chân chính mình.

Kế Duyên đi đến gần thì mấy người dân tụ tập ở cửa thôn cũng thấy rõ bộ dáng cơ bản của hắn. Tay áo rộng, tóc mai tùy ý, mái tóc dài rũ sau lưng, trên đỉnh đầu là một cây trâm xuyên qua một búi tóc, thoạt nhìn rất nhã nhặn.

Nhìn kỹ mặc dù Kế Duyên đi lại bình thường trong phần lớn thời gian, nhưng hắn đi rất chậm, vả lại nếu như bị vấp thì hắn sẽ dùng cây dù chống xuống mặt đường, có lẽ ánh mắt của hắn không tốt lắm.

"Vị tiên sinh này, con mắt của ngài?"

“A, hai mắt của tại hạ không tốt, đi đường ban đêm lại quá bất tiện. Mong các vị có thể cho ta ngủ lại một đêm!”

Phía sau hàng rào gỗ, ông lão đội mũ che đầu cùng với đám thanh niên trai tráng bên cạnh đều cầm đèn lồng trong tay. Bọn họ lấy vài cái đèn chiếu lên người Kế Duyên. Theo ánh sáng từ đèn lồng, bọn họ nhìn thấy bóng hắn in trên mặt đất, sau đó lại nhìn sắc mặt và ánh mắt hắn một chút.

“Được, tiên sinh đợi một chút… Hổ Tử, mở cửa mời tiên sinh vào!”

Kế Duyên vội vàng cầm cây dù rồi chắp tay thi lễ.

"Đa tạ, đa tạ, đa tạ các vị!!"

Phù… Đời người như một trò đùa, toàn dựa vào diễn kịch. Kế mỗ ta đêm nay có chỗ ngủ rồi!

“Kẽo kẹt kẽo kẹt…"

Cây trụ bằng gỗ ma sát tạo ra âm thanh hơi chói tai, nhưng Kế Duyên nhạy bén chú ý tới chỗ mấy thanh niên trai tráng đang đứng dường như có chút môn đạo. Trên tay bọn họ hình như còn cầm theo thứ gì đó.

‘Chẳng lẽ ta vui mừng quá sớm sao?’

“Tiên sinh vào đi, lão già này giúp ngươi một tay!”

Ông lão không đợi Kế Duyên nói chuyện, liền bước lên trước một bước dìu tay Kế Duyên. Lão thấy trên tay Kế Duyên có độ ấm thì trong lòng lập tức buông lỏng.

“Tiên sinh đừng trách, đi đi đi, đi vào nhà lão uống chút nước!!”

"Ách... Được!!"

Kế Duyên mặc kệ ông lão dìu mình đi, vừa đi vừa nhìn mấy người đang đóng cửa thôn cùng với những người khác đang rời đi. Hắn suy nghĩ về môn đạo trong đó.

Chương 57: Kế Duyên hơi sợ

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con Xa Nhà & Minh Nguyệt Châu Sa

***

Cửa rào đầu ngõ vang lên ken két, ông lão đỡ Kế Duyên không buông tay, tiếp tục dẫn hắn đi vào trong mấy chục bước, đến một gian phòng có tường trát bằng đất thì nói.

“Tiên sinh cẩn thận, nhanh nâng chân lên, bậc cửa cao lắm!”

Ông lão không nói đùa chuyện bậc cửa. Rất cao! Kế Duyên mơ hồ cảm thấy bậc cửa cao đến bắp chân của hắn. Hắn thuận theo chủ nhà nhấc chân bước vào phòng.

Phòng này không giống nhà của một người bình thường sinh sống, vì nó chỉ có một phòng, cũng không có phòng bếp và phòng khách. Bên trong chỉ có một cái bàn để nến và bốn băng ghế con, đặt bên cạnh hai cái giường ngủ.

‘Ừ, giống một phòng ngủ dựng tạm.’

Vào phòng, ông lão mới buông lỏng tay, gọi Kế Duyên ngồi xuống.

“Mời tiên sinh ngồi, lão hán họ Hứa, không biết tiên sinh họ gì, nhà ở đâu?”

Ông lão chủ động kéo ghế, mời Kế Duyên ngồi, tiếng chân ghế va chạm với mặt đất làm hắn giật mình thon thót.

“Vâng, cám ơn lão nhân gia, tại hạ họ Kế, người huyện Ninh An.”

Kế Duyên vừa nói vừa chống tay cạnh bàn rồi ngồi xuống, để tay nải và cái ô xuống bàn. Ông lão thì lấy một cái chén trong khay, nhấc bình rót nước mời.

“A, người huyện Ninh An à, người dân ở đây thường không tiếp đãi người xa lạ. Chuyện xưa thường nói người sẽ có bóng, chạm vào ấm, đi đường ban đêm có ai gọi tên chớ quay đầu. Đầu năm nay nhiều việc lạ, dù sao cũng phải cẩn thận một chút. Ban nãy đã làm tiên sinh chê cười phải không?”

Tiếng nước rót vào chén vang lên róc rách, đến khi đầy, trên mặt chén văng lên ít bọt.

“Mời tiên sinh uống nước.”

“Không sao cả, cẩn thận sẽ không có sai lầm, à, cảm ơn ngài.”

Kế Duyên lại cám ơn thêm lần nữa. Hắn thổi một hơi rồi không để ý gì nữa, trực tiếp uống xong chén nước. Bỗng nhiên, ông lão hỏi hắn một câu.

“Tiên sinh, ngài có phải quỷ không?”

“Phụt…”

Miệng hắn phun trà văng tung tóe.

“Khụ khụ khụ… Lão nhân gia nói đùa rồi, ta đương nhiên không phải quỷ rồi!!!”

Con mẹ nó chứ, câu hỏi này bất ngờ xuất hiện khiến hắn đau xốc hông, ho khan một lúc thì ông lão mới nói lời xin lỗi.

“Tiên sinh chớ trách. Ta trí nhớ không tốt, đột nhiên nghĩ đến một chuyện nên vô ý muốn xác nhận một chút. Chỗ chúng ta bình thường không có ai đến lúc ban đêm.”

Kế Duyên ho vài tiếng thì vận chuyển linh khí, tập trung nơi khí quản cho dịu cơn ho. Hắn cảm thấy hiếu kỳ hỏi.

“Lão nhân gia muốn xác nhận cái gì, không phải ngài đã bắt mạch của tại hạ rồi sao?”

“Nói là như vậy nhưng có người chết rồi lại không biết mình đã chết. Loại này khó phân biệt nhất, cần phải nói toạc trước mặt người đó. Chúng ta thường gọi phương pháp dân gian này là ‘Uyên ương pháp’.”

‘Tên gì kỳ lạ vậy? Biển khơi? Oán giận? Không thể nào gọi là uyên ương được?’*

Kế Duyên bỏ qua ý nghĩ trong đầu rồi hỏi ông lão.

“Lão nhân gia, chỗ này thường có ma quỷ lộng hành hay sao?”

Nếu không làm sao lại khẩn trương như vậy, nhưng chỉ cần không phải lệ quỷ thì cũng không phải vấn đề to tát gì cả.

“Cách đây ít năm, trong thôn gặp phải một người đã chết quay trở về. Trong mấy chục dặm vùng hoang vắng này, chỉ có duy nhất thôn chúng ta. Tất cả mọi người đều phải cẩn thận, chỉ sợ có đồ vật quỷ quái gì đó tiếp cận. Chẳng qua là gặp quỷ còn tốt. Tục ngữ có nói ‘người sợ quỷ ba phần, quỷ sợ người bảy phần’ nên nhiều người cũng can đảm lên. Mà trong thôn cũng có rất nhiều thanh niên trai tráng nóng tính…”

Ông lão thoáng dừng lại, do dự một hồi rồi nói tiếp.

“Có điều gần đây xuất hiện xà mỹ nữ, cứ đến đêm nếu như mọi người không có việc gì liền không dám ra khỏi cửa!”

“Xà mỹ nữ?” Kế Duyên giật thót, lẽ nào là yêu quái?

“Đúng vậy, nghe nói là có một con rắn lớn, đầu hóa thành mỹ nữ, yêu thích dụ dỗ thanh niên trai tráng để ăn thịt.”

“Đầu mỹ nhân? Có thể mở miệng gạt người? Lão đừng có nói linh tinh lừa ta!”

Kế Duyên hít một ngụm khí lạnh, theo bản năng nhớ đến Lục Sơn Quân ở núi Ngưu Khuê. Người bình thường muốn tránh yêu quái là có thể tránh được sao?

Ngọn đèn dầu trong phòng chập chờn, ánh sáng mập mờ, lay động như tâm tình của Kế Duyên vậy.

Yêu quái có thể mở miệng nói chuyện đều có đạo hạnh, đã luyện hóa xương cốt, không phải tiểu quái bình thường sẽ dễ dàng bị đánh chết, nếu đầu con xà tinh này là hình người thì …

Kế Duyên thật không dám nghĩ thêm, thậm chí hắn có ý nghĩ muốn rời khỏi ngay lúc này… Tim cũng đập loạn nhịp.

Huyện này chẳng lẽ bết bát tới nỗi không có Thành Hoàng sao? Còn quản nơi đây hay không?

“Ai ôi! Chuyện này có rất nhiều người biết, trước kia thôn dân chúng ta đã hoảng loạn một thời gian, làm sao ta dám gạt ngài cơ chứ…”

Ông lão nói đến đây thì đứng lên, đi dọn dẹp giường chiếu.

“Tiên sinh, nhà ta ở bên trong thôn, phòng này ở đầu thôn để người bảo vệ đầu thôn nghỉ tạm. Hôm nay mời ngài nghỉ ở đây một đêm. Nếu ngài muốn đi nhà xí thì có thể đánh thức ta, ta dẫn ngài đi.”

“Đúng rồi, tiên sinh có đói bụng không, nếu đói thì ta làm món gì đó cho ngài?”

“Không cần, ta không đói bụng!”

Kế Duyên từ chối rồi đi đến bên giường. Mùi hương thoang thoảng, chắc là giường chiếu thường được phơi nên mùi cũng không nặng lắm. Hắn không để ý chuyện này lắm mà cũng chẳng có tâm tư để ý.

“Gâu gâu gâu… gâu gâu gâu gâu…”

Bên ngoài, từng đợt chó sủa vang lên, còn có vài tiếng mắng chửi. Kế Duyên lắng tai nghe được, đại loại như “Khó ăn muốn chết!”, “Xúi quẩy”.

Kế Duyên nhìn ông lão không có phản ứng gì thì tạm thời bỏ qua chút bất an trong lòng, hỏi thăm vấn đề đường xá.

“Lão nhân gia, thôn này tên gọi là gì, nằm ở chỗ nào của huyện Thuận Bảo? Huyện Tiêu Hướng phải đi như thế nào vậy ông?”

“Huyện Thuận Bảo?”

Hắn nghe giọng đầy nghi hoặc của ông lão thì có cảm giác không đúng. “Tiên sinh, chỗ ngài muốn đi phải di chuyển hơi xa. Chỗ này là thôn Thượng Hà Câu, nằm ở phía đông bắc huyện Tuế Viễn, đã đi qua huyện Thuận Bảo lâu rồi.”

“A?”

‘Huyện Tuế Viễn? Con mẹ nó, ta vậy mà chạy qua hai huyện?’

Cái chặn giấy trên tấm bản đồ thật sự rất tinh tế, nhưng nếu nét vẽ quá tỉ mỉ thì sẽ làm cho tấm bản đồ trở nên cồng kềnh, không tiện mang theo. Hắn chỉ có thể thông qua tấm bản đồ thu nhỏ để xác định quan hệ từng khu vực nằm trong ranh giới của 13 châu. Mỗi một huyện chỉ là một chấm bé tẹo, nhờ thần công của Võ Phán khắc xuống ký hiệu nhỏ nhất. Khoảng cách mong muốn cũng chỉ có thể tự thân trải nghiệm.

‘Vậy là ta đã đánh giá thấp lực chân của mình?’

Sợ là lúc mình đuổi theo ba con khoái mã kia đã dùng khinh công thi triển Chướng Nhãn Pháp rồi vô thức chạy qua mất rồi!

‘Chạy nhanh đúng là hỏng hết cả việc!!’

Hắn than thở trong lòng một câu rồi tiếp tục trò chuyện với ông lão.

“Vậy nếu tại hạ muốn đi phủ Xuân Huệ thì lão nhân gia nghĩ xem ta nên quay lại đường cũ hay đi đường khác?”

“Chuyện này, ta già rồi nhưng cũng không có lần nào đi xa đến vậy. Hay là như vậy đi, Kế tiên sinh nghỉ ngơi trước đi, sáng mai ngài có thể đi hỏi thương nhân ngủ lại trong thôn. Ta nghe nói bọn họ sẽ đi đến phủ thành Đỗ Minh, chắc là biết đi đường nào cho tiện!”

“Ai ôi… Chỉ có thể như vậy!”

Ta rất muốn dùng điện thoại để tra cứu …



Đêm đã khuya…

Người trong thôn đi ngủ sớm hơn dân ở thành trấn. Nơi đây cũng không có lính gõ mõ cầm canh. Trong phòng ông lão sớm đã ngáy ro ro. Bên ngoài thôn thỉnh thoảng có tiếng chó sủa vọng lại.

Kế Duyên nhắm mắt nằm trên giường nhưng vẫn chưa ngủ. Một phần là do tiếng lẩm bẩm xung quanh trong buổi đêm yên tĩnh quá rõ rệt, nhất là tai hắn lại cực thính. Phần còn lại do hắn đang vuốt cái chặn giấy trên bản đồ một lần nữa để định trước lộ tuyến di chuyển.

“Gâu gâu gâu… Gâu gâu gâu gâu … Gâu gâu gâu…”

“Gâu gâu gâu gâu…”

Tiếng chó sủa đột nhiên dồn dập hơn. Trong nháy mắt, Kế Duyên mở to mắt vì tất cả âm thanh như đấm vào tai. Lúc này đây, giống như tất cả đám chó ở thôn đều tụ tập lại một chỗ, cùng sủa về một hướng nào đó.

Chờ một lát sau, tiếng chó sủa mới dần nhỏ lại.

Chó nhà nuôi lâu thì rất có linh tính. Kế Duyên đã trải nghiệm việc này một lần ở huyện Ninh An. Mà kiếp trước, hắn vẫn hay nghe nói mắt chó thông linh nên hắn hơi để ý đến tiếng chó sủa.

‘Có chút đáng sợ …’



Bờ sông bên ngoài thôn, một bóng đen dài ngoằng lướt qua trên mặt đất. Trên mặt đất xung quanh hiện ra dấu vết hình chữ S. Tiếng lân phiến va chạm với hòn đá, nhánh cây ven đường vang lên.

Ở nơi nào đó, bóng đen nâng người, nhìn về hướng thôn trang, lộ ra thân hình to lớn và phần bụng đầy vảy trắng.

“Tê ~~~ tê~~~”

Nó lè lưỡi, đứng yên một lúc. Bầy chó trong thôn sủa ầm lên, nhưng kỳ thật chúng chỉ dám đứng gần hàng rào gầm rú chứ không hề dám chạy ra ngoài.

“Tê ~~~”

Con rắn lớn hạ thấp thân hình, thân thể hơi cồng kềnh vặn vẹo một cái.

“Phù phù ~~~” Âm thanh này xen lẫn tiếng sóng nước. Bóng đen rất dài trượt vào xuống sông. Chiếc thuyền nhỏ cạnh đó cũng nhấp nhô không ngừng theo gợn sóng nước.

* Uyên ương (yuānyāng-chim uyên ương), đồng âm với Biển khơi (yuǎnyáng-viễn dương), oán giận (yuànyàng)

Chương 58: Đại xà làm bậy

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách công tử

***

Con người đều thích làm việc và nghỉ ngơi thuận theo thời gian. Mặc dù ở trong hoàn cảnh này nhưng cuối cùng Kế Duyên vẫn ngủ được một giấc. Nhưng từ bài học đầy máu và nước mắt ở miếu Sơn Thần trên núi Ngưu Khuê thì Kế Duyên không bao giờ có thể ngủ say như chết nữa.

“Ò ó o~~o~~”

Khi tiếng gà gáy đầu tiên trong thôn vang lên, Kế Duyên liền tỉnh giấc. Lúc này chắc hẳn là sắp tới canh năm, chính là khoảng ba giờ sáng ở kiếp trước.

Rốt cuộc thì những người ở thế giới này vẫn có một tâm lý kì lạ, giống như người sợ bóng tối, khi nghe được tiếng gà gáy thì theo bản năng sẽ an tâm hơn một chút. Ngay cả Kế Duyên cũng không phải ngoại lệ, dù hắn biết rõ là trời còn lâu mới sáng.

Thực ra chuyện này cũng không phải là không có căn cứ. Lúc trước, khi Kế Duyên nói chuyện với Thành Hoàng huyện Ninh An, hắn đã hiểu được khá nhiều kiến thức nền tảng có ích.

Quỷ vật thì khỏi phải nói, rất ít con không sợ ánh sáng mặt trời. Cho dù là Yêu vật, trong một hoàn cảnh nhất định thì một số thủ đoạn nhỏ của chúng cũng không thể vượt qua được Thái Dương chi lực, vì vậy bọn chúng cũng rất ghét ban ngày.

Giờ phút này nghe được tiếng gà gáy thì Kế Duyên cũng buông lỏng một chút. Hắn thấy ông lão vẫn còn ngủ say trong phòng thì hắn cũng muốn đi ngủ tiếp.

Sắc trời bên ngoài vẫn lờ mờ như trước. Ở trong trạch viện của một hộ nhỏ nằm ở phía đông bắc thôn Thượng Hà Câu, có một người vừa ngáp vừa ngồi dậy trên giường. Đó là gã lái buôn ngủ lại trong thôn.

“Ai ôi…”

Gã nhìn những người đang ngủ say không chút động đậy bên cạnh một chút. Sau đó gã rời giường, mặc thêm một cái áo khoác, rồi loạng choạng đi ra cửa.

Âm thanh gà gáy thỉnh thoảng vang lên, chẳng qua là sân nhỏ này không thấy một ai xuất hiện, thực sự là lúc này vẫn còn quá sớm.

"Nhà xí... Nhà xí... Ở đằng kia!"

Gã đi rất xa mới đến được nhà xí bên cạnh hàng rào của thôn.

Nơi này được xây trên một sườn dốc nhỏ hình chữ nhật, cách khá xa nhà ở xung quanh. Gã không cần nghĩ cũng biết nơi đó là cái gì. Gã đi đến nhà xí, mùi kia xông lên mũi khiến gã thấy thanh tỉnh hơn rất nhiều

Gã mở cánh cửa làm từ cỏ của một gian trong đó, lập tức mùi thối bay ra ngút trời.

“Ọe… Nhà xí của thôn này ô uế quá!!!”

Nếu là một đứa con nít thì nó sẽ giải quyết ở bên ngoài luôn mà không cố kỵ gì, nhưng gã là một người đàn ông trưởng thành nên cũng không có biện pháp, chỉ có thể kiên trì đi vào.

Kết quả là ngay ở bước chân đầu tiên, gã đã cảm thấy dưới chân vừa giẫm phải vật gì đó mềm mềm.

“Con mẹ nó chứ!!! Đúng là xui xẻo tám đời không hết!!!”

Chửi xong một trận, gã vẫn ngồi xổm xuống, vội vàng giải quyết cho xong. Gã giựt lấy hai nắm cỏ tranh trên vách tường, dùng để lau như giấy vệ sinh, sau đó bỏ chạy ra khỏi nhà xí.

“Ách, nơi này buồn nôn chết đi được!!!”

Gã căn bản là bước đi hai hàng, vừa rồi hình như trên tay cũng không sạch sẽ gì.

Cuối cùng gã vẫn chịu không nổi. Lúc này vẫn còn một đoạn đường nữa mới đến phòng ngủ, mà cũng không biết cái chum ở đó có nước hay không. Gã nhìn dòng sông nhỏ bên ngoài, do dự một chút liền đi đến đó.

Cánh cửa của hàng rào tiếp giáp với dòng sông chỉ tùy ý dùng một then cài bằng gỗ. Gã lái buôn lắc tay, kéo then cửa ra, mở một lối đi nhỏ rồi bước ra ngoài.

“Gâu gâu gâu…Gâu gâu gâu gâu…”

Có tiếng chó sủa vang vọng sau lưng, người này theo bản năng quay đầu nhìn. Trong hai mắt con chó này lộ ra ánh sáng màu xanh, khiến cho gã vô thức run rẩy một cái.

“Gâu gâu gâu gâu…Gâu gâu gâu gâu…”

“Gâu gâu gâu…Gâu gâu gâu gâu…”

Vốn dĩ chỉ có một con chó, mới một chút thôi vậy mà rõ ràng đã có vài con tụ tập lại, đều sủa về phía gã.

“Mẹ nó, lũ cho tạp chủng này!!! Sủa cái gì mà sủa!!! Dám cắn ta thì ra làm thịt các ngươi rồi hầm thịt chó cách thủy đấy!!!”

Gã làm bộ hung hãn gào lên mấy câu về phía lũ chó kia, đồng thời gã nhanh chóng ngồi xổm xuống giả vờ nhặt đá. Quả nhiên có vài con đều vô thức lùi vài bước.

“Biết ta lợi hại là được rồi!”

Bên kia, tiếng chó sủa dồn dập cũng ngay lập tức đánh thức Kế Duyên. Mà lần này, tiếng cho sủa mãi không ngừng, khá nhiều người ở gần dòng sông đầu thôn đều bị đánh thức.

Kế Duyên đợi một hồi vẫn không nghe được tiếng chó sủa giảm đi, ngược lại càng có khuynh hướng càng lúc càng to. Hắn trằn trọc trên giường một lúc, thật sự là đợi không nổi nữa. “Phù!!! Ra xem một chút thôi!!”

Động thân một cái, Kế Duyên từ trên giường đi xuống, không mặc y phục. Hắn thấy ông lão vẫn còn ngủ say, rồi đi đến trước bàn, lấy hộp quẹt nhóm lửa, ngọn lửa dần sáng lên.

Bấc đèn của cây đèn dầu được vặn lên, ngọn đèn liền dấy lên một đốm lửa.

Kế Duyên cất hộp quẹt, sau đó lại nhìn ông lão đang ngủ say một lần nữa. Hắn vung tay áo, đốm lửa trên cây đèn dầu đã bị thu vào bên trong.

‘Ta cũng muốn nhìn xem là người hay quỷ!’

Kế Duyên lấy lại bình tĩnh. Hắn chậm rãi mở then cài cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ đi ra ngoài, sau đó lại từ từ khép cửa lại.

Nhìn sang hướng đông, lúc này đã có một vòng ánh sáng mờ mờ ở phía xa chân trời.

"Hừ!"

Kế Duyên dùng sức đạp mạnh dưới chân một cái, trong nháy mắt, cả người đã nhảy lên cao. Hắn rơi xuống một nóc nhà một tầng, rồi lại nhẹ nhàng điểm một cái, thi triển Chướng Nhãn Pháp. Sau đó hắn giữ chặt áo bào và mái tóc dài, lao về nơi có tiếng chó sủa ở phía đông bắc.



Bên cạnh bãi sông, lúc đầu gã lái buôn rửa sạch tay, sau đó gã cởi giày ra, ngâm cỏ dại ở bờ cỏ bên cạnh vào trong nước, rồi bắt đầu lau đế giày.

"Rào rào..."

Âm thanh ở phía xa vang lên, khiến gã kinh hoảng ngẩng đều lên nhìn. Ở chỗ xa xa trên mặt sông có một vũng nước bị khuấy lên rồi loang ra.

‘Có lẽ là có con cá đang làm hang…!’

Tuy là nghĩ như vậy nhưng gã vẫn tăng tốc độ, tranh thủ thời gian lau rửa đế giày.

"Rào rào..."

Lại có tiếng nước vang lên, chẳng qua là lần này ở một chỗ xa của bờ sông bên cạnh

“Ai nha, thối quá… Đáng ghét!!”

Bên cạnh vang lên một âm thanh mềm mại có chút giận dỗi.

Gã lái buôn trẻ tuổi đang rửa giày ngẩng đầu nhìn về phía bên kia, lờ mờ trông thấy một bóng trắng trốn ở bên cạnh bờ sông.

"Ai nha!!! Ngươi nhìn cái gì nha!!! Không cho phép nhìn!!!" “Ách à à à!!! Cô nương chớ trách, cô nương chớ trách!!! Ta không biết nàng tắm rửa ở đây..”

Ngoài miệng gã nói vậy nhưng trong lòng nhộn nhạo không yên.

“Người ta tưởng là không ai đi ra ngoài chứ, lúc ngươi tới đây ta chỉ biết trốn một góc chờ ngươi đi, ai biết ngươi!!!Ngươi!!!”

Gã nhìn giày trên tay, lại nhìn hướng nước chảy, chợt cảm thấy lúng túng, cuống quít giấu giày ở sau lưng.

"Cái này ách... Ta..."

“Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không nhanh đi đi. Ta còn muốn bước lên đấy, trong nước bẩn chết đi được!!!”

“A a a, ta lập tức tránh đi, lập tức tránh đi!!!”

Gã hít sâu một hơi, chỉ là nhịp tim đập nhanh hơn không biết bao nhiêu lần. Vừa rồi, một chút kinh hồng thoáng qua khiến cho trong lòng gã không ngừng xao động.

Tiếng nước “rào rào” làm cho gã vô thức tưởng tượng đến những cảnh xuân sắc.

“Gâu gâu gâu …Gâu gâu gâu gâu…” “Gâu gâu …Gâu gâu gâu …”

“Gâu gâu gâu gâu…Gâu gâu gâu…”

Tiếng chó sủa đầu thôn càng lúc càng lớn. Rất nhiều chó vàng, chó đen đều chạy tới bên hàng rào, khiến cho gã phải nhìn lại lũ chó đang đứng xa xa bên bức tường của bờ rào kia.

"A..." "Phù phù..."

"Cô nương, ngươi làm sao vậy?"

Gã khẩn trương lại hưng phấn xoay người, hơn nữa, gã còn bước lên trước hai bước nhưng lại dừng chân. Gã chưa nhìn thấy nữ tử lên bờ, càng chưa nhìn thấy quang cảnh đáng mong chờ kia.

“Hí…iiiiiii… Ta đang muốn lên bờ thì bị lũ chó làm cho hoảng sợ, thế là ngã một cái…Chân, chân không dùng sức được rồi…”

Dừng một thoáng, nữ tữ đang trốn trong nước bên bờ sông giống như đang cắn răng đấu tranh tư tưởng.

"Công tử, ngươi, ngươi có thể tới đỡ ta một chút không?"

"Cái này, cái này có được không!!"

Ngoài miệng gã nói vậy nhưng bước chân vẫn rất nhanh nhẹn, chạy nhanh tới bờ bên kia. Một bóng dáng mềm mại, trắng như tuyết đang co người lại trong nước, chỉ lộ ra gần nửa người.

Nữ tử duỗi một cánh tay, còn tay kia che trước ngực, mặt quay sang một bên. Nàng dùng âm thanh nhỏ nhẹ tinh tế giống như tiếng muỗi.

“Công tử, xin ngài đỡ ta dậy…”

Lúc này, gã lái buôn quả thực huyết mạch sôi sục, nuốt nước bọt một cái rồi đưa hai tay ra…

"Phù phù... Rào rào..."

Cả người gã thuận thế bị kéo xuống nước, nhưng vẫn mang vẻ mặt kinh ngạc vui mừng, gã đến rất gần nữ tử trong nước rồi.



Kế Duyên đi dọc theo nóc nhà trong thôn, tốc độ nhanh như gió, tìm phương hướng mà tiếng chó sủa dày đặc nhất. Hai bên đường, hắn có thể nhìn thấy một vài người sống gần bờ sông bị tỉnh giấc, đang khoác thêm áo rồi đi ra ngoài xem tình hình.

Cuối cùng, hắn bay vọt đến nóc của một tòa nhà, trong mũi đã ngửi thấy một mùi tanh chết chóc. Kế Duyên đi về hướng đó thì lập tức hắn không còn để ý đến đau đớn mà mở trừng hai mắt.

Ở chỗ xa xa của bờ sông, một con rắn lớn như ẩn như hiện trong nước, mắt Kế Duyên có thể nhìn thấy rõ ràng.

Gần đầu rắn có hư ảnh của một nữ tử. Một gã đàn ông trẻ tuổi mặc quần áo ướt đẫm đang bị con rắn vòng quanh mấy vòng. Ánh mắt gã si mê nhìn đầu rắn, đầu đưa về phía miệng rắn đang há thật to.

Giờ khắc này, trong đầu Kế Duyên hiện lên rất nhiều khả năng có thể xảy ra. Trong cơ thể hắn, linh khí sôi sục không yên, chỉ một hai giây sau đó hóa thành tiếng gào thét như tiếng sấm cuồn cuộn.

"Nghiệp chướng!!!! Dám cả gan lấy Chướng Nhãn pháp ra lừa người!!!"

Gửi bạn đọc: Chúc các bạn một năm mới vui vẻ, ấm áp, hạnh phúc bên gia đình! Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc.

Chương 59: Như lửa như rồng

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con Xa Nhà

***

Tiếng gào thét này của Kế Duyên chính là vận chuyển linh khí bản thân theo "Đoạn Hát Âm" (*) trong Thiết Hình Chiến Pháp, nguyên bản nó là công pháp dùng âm thanh chấn nhiếp khi vây bắt đám trộm cắp và ác đồ.

Thật ra nó cũng không có gì đặc biệt cả. Đây là một loại kỹ xảo cố gắng tăng âm lượng giọng nói lên cao nhất. Nhưng phương pháp này ở trong miệng Kế Duyên mang đến một cảm giác tựa như có tiếng sấm gào thét, bao la hùng vĩ.

Không những tiếng gầm cuồn cuộn về phía dòng sông bên dưới, mà ngay cả rất nhiều người trong thôn dù đang mơ ngủ hay mới đi từ trong phòng ra đều bị tiếng gầm này làm cho giật mình trong chốc lát. Những người bị dọa mà thân thể run bần bật còn đỡ, có người thậm chí còn sợ đến mức té ngã trên đất.

Tất cả lũ chó trong thôn đều tạm thời ngừng sủa vì sợ.

Kế Duyên có thể nhìn thấy con rắn lớn ở trong nước rõ ràng bị chấn động một chút. Trên dòng sông, từng gợn sóng dập dềnh không dứt. Sau khi run lên một cái, trên thân rắn bay ra một cỗ yêu khí khá mỏng manh, ít nhất là còn kém xa Lục Sơn Quân.

"Tốt lắm, quả nhiên là còn chưa có thành tựu!"

Thậm chí Kế Duyên có thể nhìn thấy vẻ kinh hoảng trong mắt nó. Lần này, trong lòng hắn đã bình tĩnh hơn nhiều. So với khí thế đang dần biến mất của yêu vật bên kia thì khi ngươi sợ ta một phần, ta tự nhiên sẽ dũng cảm hơn ba phần.

Mà trong nháy mắt, gã lái buôn đang si mê sắc đẹp kia cũng bị tiếng quát làm tỉnh lại. Tuy gã không nhìn thấu thân thể biến hóa của yêu vật, nhưng lại có thể thấy nửa người dưới đáng sợ của con rắn kia.

"A ~~~~~ yêu quái a ~~~!"

Một người đang liều mạng giãy giụa thì chắc chắn sẽ dùng sức không nhỏ. Rõ ràng là gã nhân cơ hội Kế Duyên làm cho con rắn kinh hãi, hai chân của gã nhanh chóng đạp loạn trong nước. Gã giẫm lên thân rắn rồi nhảy lên bờ, giống như một nữ sinh đạp phải một con chuột lớn vậy.

"Hí... iiiiii..."

Con rắn vẫn kiêng kị Kế Duyên nên cũng không đuổi theo. Chẳng qua là dường như nó không cam lòng, đuôi nó đánh lên bờ sông, trực tiếp quét tới tên lái buôn kia. Gã loạng choạng vừa lăn vừa bò muốn chạy trốn.

"Cứu mạng! Cứu mạng ~~~!"

Cho đến lúc này, Kế Duyên và gã lái buôn đang cực kỳ hoảng sợ kia mới thật sự nhìn thấy rõ hình dáng của con rắn. Thân thể nó to như thùng nước, dài chừng bốn trượng.

Kế Duyên cũng mặc kệ vừa rồi có phải là một cách thăm dò đối với hắn hay không. Lúc này hắn đã hưng phấn đến nghẹn họng rồi, vừa nhìn thấy một màn kia giống như đang khiêu khích mình thì lập tức động thủ.

Hắn sẽ không đấu với con rắn ở trong nước, nhưng nếu nó bò lên bờ thì đã là chuyện khác.

Kế Duyên vung tay lên, một đống củi khô của hộ gia đình gần đó đã bay tới trước mặt. Hắn rút ra một thanh củi, làm thành một kiếm thủ thế. Thanh ảnh trực tiếp nhảy ra khỏi nóc nhà, nhẹ nhàng bay đến bên ngoài hàng rào. Dưới chân hắn đạp mạnh, tốc độ tăng vọt. Thân pháp vận chuyển đến cực hạn, dường như chỉ trong khoảnh khắc hắn đã tới bờ sông.

Hắn vũ động Du Long kiếm thế, kết hợp với việc thi triển Chướng Nhãn Pháp, hình dáng của hắn chuyển động giống như một đạo tàn ảnh uốn lượn.

So với việc lúc nãy yêu vật trực tiếp thi triển Chướng Nhãn Pháp thì chiêu thức này của hắn hư hư thật thật nhưng lại có hiệu quả rõ ràng hơn.

"Tê tê..."

Đuôi rắn mang theo tiếng gió quét tới thân thể Kế Duyên, rồi lại giống như đánh vào một tầng bọt khí, xuyên qua tàn ảnh. Tầng này vốn là động tác dẫn dụ của Kế Duyên để chính mình có thể xác định rằng mặc dù con rắn này dọa người nhưng tốc độ phản ứng vẫn không nhanh bằng hắn.

Sau hai lần né tránh trong nháy mắt, chân thân của Kế Duyên giống như di hình hoán ảnh vọt đến rồi quét về phía sau đuôi rắn. Tay phải hắn lấy thanh củi làm kiếm. Ngọn lửa trong tay áo to như hạt đậu được linh khí trùng kích nên lay động không ngừng.

"Con rắn âm độc, ta lấy ngọn đèn của bách tính làm vật dẫn điều khiển Dân Sinh Chi Hỏa, xem ngươi có chống đỡ được một kiếm này của ta không!"

Kế Duyên ẩn giấu đến giờ phút này, vào lúc này giống như có thước phim quay chậm, dường như phía sau lưng có từng bóng người đuổi theo, chồng lên chân thân của hắn. Hắn vung cây kiếm bằng củi gỗ, xuất kiếm trong chớp mắt. "Oanh~~" Đầu que củi dấy lên ngọn lửa lớn. Lửa này không đốt đến Kế Duyên, ống tay áo cũng không bị cháy.

Đầu que củi cháy hơn phân nửa đã trở nên bén nhọn như mũi kiếm. Thân thể lao thẳng tới, tốc độ cực nhanh, kiếm ý như rồng.

Du Long cuốn lửa!

Hắn nhớ tới chiêu thức cuối cùng khi múa kiếm trong sân trước kia.

"Đi ~~~!"

Trong miệng hắn phát ra một tiếng quát đầy uy lực.

"Két~~"

Mũi kiếm men theo khe hở trên vảy rắn, đâm vào trong thịt. Cùng lúc đó, "rột roạt~~~" một cái, cả cây kiếm bị thiêu đốt hóa thành tro tàn. Ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt hòa cùng với kiếm ý, giống như một đầu du long. Trong chốc lát, du long lần theo khe hở đã bị rách, chui vào trong cơ thể của con rắn lớn.

Một kích đắc thủ, ngay lúc đó, chân Kế Duyên chạm đất, "ầm" một tiếng thật mạnh... Nơi hai chân hắn giẫm lên biến thành một hố nhỏ, hắn bèn nhanh chóng thối lui về phía sau. Trong lúc hắn bay đi, cánh tay trái mò mẫm, bắt được đai lưng gã lái buôn.
Một người giống như đại bàng bay lướt đi, một người lại tựa như chó chết bị móng vuốt đại bàng quắp lấy. Trong khoảnh khắc, bọn họ đã cách xa con rắn hơn mấy chục bước.

"Hí... iiiiii..."

"Bịch... bịch... bịch... "

Con rắn đã không thể duy trì Chướng Nhãn Pháp nữa. Quá nửa phần thân trên của nó đang điên cuồng phô bày ra. Rất nhiều thôn dân đã vây quanh bên hàng rào, dùng mắt thường cũng có thể thấy được đuôi con rắn đã trúng mũi kiếm kia. Lớp lân phiến lộ ra ánh lửa màu đỏ, thậm chí ngọn lửa còn lan dần lên phần thân trên của con rắn.

"Hí... iiiiii ~~~~~~~"

"Ầm... ầm... ầm..."

Thân thể con rắn giãy giụa trong nước, khiến cho mặt nước như bị đun nóng, bốc lên từng đợt sương trắng. Con rắn vùng vẫy cũng làm cho mặt sông cuộn sóng không dứt.

"Ầm~~~" một tiếng, một con thuyền nhỏ đang neo đậu gần bờ sông đã bị con rắn lớn đang chịu giày vò này đánh gãy.

Nhìn thấy một màn này, Kế Duyên sợ hãi hít một hơi khí lạnh. Hắn thầm nghĩ nếu thân thể bây giờ của mình bị đánh như vậy thì chỉ sợ là cũng toi rồi.

"Hí... iiiiii ~~~ rống ~~~ "

Con rắn đau đớn hí lên, âm thanh gào rú khàn khàn. Nó phát hiện ra ngọn lửa trong cơ thể giống như bất diệt, sinh mệnh nó đang bị uy hiếp nghiêm trọng. Trong tình huống này, con rắn dưới sông đã nảy sinh ý định ác độc. Nó mở rộng miệng, hung hăng cắn về phía phần đuôi đang nhô cao của nó...

"Phốc... Két~~"

Âm thanh xương thịt, máu, vảy bị xé nát khiến cho da đầu mọi người, kể cả Kế Duyên, đều run lên. Con rắn này quả nhiên đã quyết tâm cắn đứt phần đuôi dài ít nhất là một phần tư thân thể nó.

Trong nháy mắt, dòng sông nhuộm đỏ màu máu, mà con rắn này vẫn không hề dừng lại, nó điên cuồng khuấy đục nước sông rồi bỏ trốn.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này phát sinh dù cho kẻ khởi xướng Kế Duyên cũng không kịp phản ứng lại.

"Nghiệp chướng được lắm! Vậy mà dám cắn đuôi cầu sinh~~~!"

Vào lúc Kế Duyên đang định đuổi theo thì hắn dừng chân. Hiện tại, gia hỏa này so với đám thú bị nhốt thì còn tù túng hơn, với lại nó cũng ở trong nước, mà bản thân hắn tiêu hao cũng khá nhiều...

Hai giây sau, Kế Duyên lại hét to.

"Thành Hoàng huyện Tuế Viễn, Nhật Dạ Tuần Du đang ở đâu?"

Tiếng hét cực lớn, cuồn cuộn không dứt, vang vọng đến chân trời phía xa chờ câu trả lời.

"Trong huyện xuất hiện yêu vật quấy phá hại người, mong các vị nhanh chóng hiện thân truy bắt~~~!" Tiếng hét thật lớn vang đến nơi xa, gào thét vọng lại như gió.

"Mong các vị nhanh chóng hiện thân truy bắt... hiện thân truy bắt..."

Kế Duyên xoa ngực để hồi phục linh khí còn sót lại sau khi cơ thể tiêu hao quá nhiều, cũng kiềm chế nhịp tim đang đập thình thịch. Hắn đã phát huy trình độ vượt qua mức bình thường mà hắn có thể làm được!

...

Lúc này đây, ngoại trừ con rắn lớn đang hốt hoảng chạy trối chết vào trong nước, cũng chỉ có một đốm lửa vẫn cháy đỏ rực bám dai dẳng vào đuôi rắn như trước. Mặt nước bốc lên từng luồng hơi trắng xóa.

Ở xung quanh, bất kể là thôn dân hay là gà chó vừa chạy tới vây quanh hàng rào, nhìn thấy cảnh này đều câm nín. Một lúc sau, bọn họ mới giật mình phục hồi tinh thần.

"Là yêu quái đấy.."

"Xà mỹ nữ đó nha."

"Ai ôi!! Ôi!! Ngay ở bờ sông a...."

"Gã lái buôn này được cứu một mạng rồi!"

"May mà có cao nhân đi ngang qua, nếu không thì thôn chúng ta gặp nguy hiểm rồi!"

"Đâu phải đi ngang qua, vị này ngủ lại tối hôm qua đấy, lão Hứa tiếp khách mà!"

"Lúc nãy vị cao nhân kia vừa mới gọi Thành Hoàng, Âm sai đúng không?"

"Không rõ lắm..."

"Ai ôi, đừng quá phận, đừng quấy rầy cao nhân làm việc!"

....

"Gâu gâu gâu... Gâu gâu gâu gâu..." "Gâu gâu gâu.."

Trái lại, lũ chó trong thôn nhao nhao chạy ra. Chúng chen chúc nhau, chạy từ khe hở gần hàng rào ra ngoài, sủa về phía dòng sông.

Kế Duyên chậm rãi điều tức, đè nén cảm xúc phấn khích xuống. Hắn có chút dở khóc dở cười nhìn mấy con chó này, vừa nãy chúng mày đã làm gì hả!

Chỉ một lát sau, người dân trong thôn vui vẻ nhận ra là trận đánh đã thật sự chấm dứt. Rốt cuộc cũng có người gan lớn bước tới mở cửa gỗ ở hàng rào đi ra.

Hứa lão đầu bị thôn trưởng đánh thức cũng ở đây. Vào lúc lão muốn bắt chuyện với hắn thì thần sắc Kế Duyên khẽ động. Hắn nhìn về phía bờ sông bên kia. Hai đạo hư ảnh buồn bã đang lướt trên mặt sông đến gần chỗ hắn.

Hư ảnh kia mặc áo quan sai khiến Kế Duyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hai gã Âm sai đi đến, làm cho đám người và lũ chó đứng gần bờ sông cũng phải né sang một bên, mà những người ở bên ngoài cũng cảm thấy được âm u lạnh lẽo.

Âm sai dừng lại cách Kế Duyên một trượng, chắp tay thi lễ với Kế Duyên.

"Dạ Tuần Du dưới trướng Thành Hoàng huyện Tuế Viễn bái kiến tiên trưởng!"

Đốm lửa cháy đỏ đang bám vào đuôi rắn kia quả thực khiến người khác chú ý, không ai dám xem nhẹ, cũng không có cách nào xác định là loại tiên đạo diệu pháp nào gây ra.

Kế Duyên cũng không đợi bọn họ hỏi chuyện, hắn trực tiếp nói nhanh tình huống một cách rõ ràng.

"Tối nay, trên sông ở thôn này xuất hiện xà yêu quấy phá, dùng thủ pháp lừa gạt, muốn hút lấy huyết nhục dương nguyên của nam nhân. Trùng hợp là ta ngủ lại ở đây, phát hiện ra chuyện này nên đã tức giận ra tay. Bất quá, ta không nghĩ tới nó nhận một kiếm của ta mà vẫn còn muốn cắn đuôi cầu sinh. Vì vậy ta mới nhanh chóng báo cáo Thành Hoàng đại nhân huyện Tuế Viễn, nhờ các ngài ra tay giết chết súc sinh này!"

Hai gã Âm sai lại cung kính ôm quyền thi lễ với hắn.

"Đa tạ tiên trưởng đã ra tay cứu giúp dân chúng huyện Tuế Viễn, cũng đã tạ tiên trưởng đã cho chúng ta cơ hội này. Chúng ra chắc chắn tru sát yêu vật kia trước khi nó chạy ra khỏi huyện Tuế Viễn!"

Nói xong, trong nháy mắt, hai gã âm sai hóa thành làn khói bay đi. Một gã bay về phía hạ du. Một gã khác lướt về phía xa bờ sông, chắc là đến huyện thành Tuế Viễn.

(*) Đoạn Hát Âm: Tiếng gào lớn

Chương 60: Đền tội

Dịch: Sided Lovettt

Biên: Chưa Biên Bạch Ngọc cô nương

***

Quy mô miếu Thành Hoàng huyện Tuế Viễn còn nhỏ hơn cả huyện Ninh An, bên trong miếu người thường không thể nghe được tiếng Chuông Chiêu Hồn đang kêu gọi thần linh mãnh liệt. Các ti thuộc hạ của Thành Hoàng lần lượt xuất hiện, tập hợp phía dưới bức tượng bên trong chủ điện.

Dạ Tuần Du trở về lập tức báo cáo tất cả những gì đã chứng kiến cho Thành Hoàng, chỉ hai ba câu đã kể rõ ràng hết thảy những gì đã xảy ra.

"Hừ, ỷ vào bản thân có đạo hạnh cao thâm tiên pháp tuyệt diệu, lại dám quát bảo Tuần Du của bản huyện! Chẳng lẽ vị tiên đạo cao nhân này không biết đạo lý chỉ có ngàn ngày làm trộm chứ không có ngàn ngày phòng trộm sao?"

Bề ngoài tỏ ra giận dữ quát mắng với Nhật Dạ Tuần Du, trên thực tế phỏng chừng không phải là phê bình toàn bộ hệ thống Thành Hoàng huyện Tuế Viễn đâu nhỉ.

Phạt ác ti chủ quan vừa nói câu đầu tiên đã biểu thị sự bất mãn về tiếng hét to kia của Kế Duyên, còn thưởng thiện ti chủ quan chỉ khẽ lắc đầu.

"Cũng không hẳn vậy, kỳ nhân chém ra một kiếm khiến xà yêu phải tự cắn đứt đuôi để thoát thân. Nhưng hắn lại không xuất kiếm lần nữa, hoặc là cao ngạo, hoặc là tôn trọng luật lệ Thành Hoàng của huyện Tuế Viễn chúng ta!"

"Được rồi. Chuyện này bàn sau đi, việc cấp bách bây giờ là chém giết xà yêu. Tuần Du đã đại biểu cho Âm Ti huyện Tuế Viễn đưa ra hứa hẹn, không được để người ngoài chê cười!"

Thành Hoàng chủ trì Âm Ti bên hông đeo pháp kiếm, từ từ bước ra khỏi thân thể bằng tượng đất, kéo áo bào phất tay ra lệnh.

"Theo ta phong tỏa sông Lật Câu, một con xà tinh đánh cắp nguyên dương của phàm nhân, bản thân lại bị thương nặng thì nó không thể chạy ra khỏi trăm dặm quanh huyện Tuế Viễn được!"

Xà yêu tu luyện chưa có thành tựu, mất đi cái đuôi tương đương người thường bị chặt đứt một chân, căn bản sẽ chạy không nhanh. Huống chi vết thương kia cũng chưa chắc đơn giản như vậy.

Bởi vì trước đó Dạ Tuần Du đã miêu tả chi tiết tình trạng lúc xà yêu đứt đuôi, ánh sáng đỏ trên thân nó mãi không biến mất, ngọn lửa bên trong viết thương du tẩu tựa như vật sống, uy thế tuy nội liễm nhưng lại lộ ra một tia khí tức lăng lệ ác liệt. Nó trúng phải một kiếm như thế, lại bị mất đuôi thì chắc chắc sẽ không nhẹ nhõm.

Đây cũng là căn cứ lớn nhất để thiện ti chủ quan suy đoán rằng nếu một kiếm kia chỉ cần chệch lênh cao vài thước trên người xà yêu, thì sợ rằng nó đã chết đến không thể chết hơn. Nhưng cao nhân kia vẻn vẹn chỉ đốt cháy đuôi, nghĩ theo chiều hướng tích cực thì chắc là do hắn tôn trọng quyền quản lý của Thành Hoàng huyện Tuế Viễn. Còn phạt ác ti chủ quan sở dĩ buồn bực cũng chẳng qua là bởi vì tiếng quát to kia có vẻ hơi làm mất mặt mà thôi.

Thành Hoàng tự mình dẫn đầu, trong bảy ti chủ quan có bốn tên theo sau, mấy chục tên âm sai các ti gần như toàn bộ đều đi theo.

Nhìn qua rõ ràng có thể cảm giác được ý nghĩ muốn lập uy. Thành Hoàng dùng kim thân pháp tướng vận chuyển pháp lực, thi triển thần thông dẫn theo các ti thuộc hạ bay nhanh với tố độ như na di về phía sông Lật Câu. Từ xa đã có thể nghe được tiếng một tên Tuần Du đang rung Chuông Chiêu Hồn.

Lúc này Thành Hoàng ngẩng đầu nhìn lại, mặt trời đã lấp ló phía đông chân trời, chia đôi bờ của sông Lật Câu thành hai nửa sáng và tối vô cùng rõ ràng.

"Trời sáng sẽ khiến chúng ta gặp một chút phiền phức, tốc chiến tốc thắng!"

Thành Hoàng đi phía trước, bốn ti chủ quan phía sau, âm sai đi hai bên men theo đường hẻm dọc bờ sông. Đội hình bước đi vững vãng nhưng tốc độ cũng cực nhanh.

"Hừ, thứ nghiệt chướng kia quả nhiên bị thương nặng!"

Tuy nước sông bị cự xà quấy đến đục ngầu, nhưng vết máu tanh hôi trên đó vẫn vô cùng dễ thấy, ở phía trước có một con rắn dài ngoằng đang giãy giụa trong nước.

"Ngay ở phía trước! Đi!"

Thành Hoàng vừa đưa ra mệnh lệnh, bốn vị chủ quan đi theo bỗng cùng nhau tăng tốc, mỗi người đều xuất ra pháp khí cầm trên tay.

"Xà yêu lớn mật, nhận lấy cái chết!"

"Nạp mạng đi ~~~~~!"

Chỉ sau mấy hơi thở pháp quang thi nhau hiển hiện, đánh về phía dòng sông, khuấy dòng sông vốn đã đục ngầu bùn nước lẫn lộn, bọt nước không ngừng văng tung tóe lên bờ sông ven đường.

"Oanh..." "Ầm ầm..."

"Phanh... Rầm rầm rầm..."

Bản thân xà yêu vốn bị thương nặng, bây giờ toàn thân đều tróc da bong thịt khiến nó lăn lộn trên mặt nước một cách đau đớn.

"Còn chưa triệt để luyện hóa thành xương liền dám lợi dụng sơ hở, muốn chết! Câu hồn sứ giả, đem hồn phách của nó kéo ra cho ta!"

Thành Hoàng thu hồi pháp kiếm, vừa ra lệnh cho đám âm sai hai bên bờ vừa đứng phía trên đầu xà yêu, tựa như thái sơn áp đỉnh khiến đại xà không thể vùng lên nhưng cũng kỳ lạ là không chìm xuống.

"Tuân lệnh!" Sáu tên câu hồn tiến lên một cách quỷ mị, đạp trên mặt nước, lấy ra Câu Hồn Tác treo bên hông vung về phía dưới mặt nước.

"A... Rống..."

Đại xà đang gầm rú giãy dụa, thân thể đột nhiên cứng ngắc, tất cả động tác phản kháng đều dừng lại.

Một hình bóng đại xà hư ảo bị sáu sợi Câu Hồn Tác gắt gao trói lại rồi kéo ra khỏi thân thể...

...

Sắc trời chậm rãi chuyển dần từ tờ mờ sáng đến sáng choang, giờ phút này bên cạnh bờ sông đã tập hợp hơn phân nửa thôn dân. Tất cả bọn họ đều có cảm giác hoảng sợ kèm theo hưng phấn, vây quanh bờ sông nhìn vào chiếc đuôi rắn kẹt trên thuyền gỗ.

Lúc này chiếc đuôi rắn có chút cháy đen đang lơ lửng trên mặt nước. Chỗ to nhất của đuôi lớn bằng đùi của người trưởng thành, dài hơn một trượng, nhiều thôn dân nhìn thấy nó đều thầm hô may mắn.

Thậm chí còn có một ít thôn dân ở cạch bờ sông thêm mắm dặm muối miêu tả cảnh tượng lúc đó.

"Chao ôi, thật sự là dọa người, buổi tối hôm qua chó trong toàn thôn đều sủa ầm ĩ, ta liền biết có chuyện bất thường!"

"Nói như vậy trong khoảng mấy đêm gần đây, chó trong thôn đều sủa liên tục không ngừng là do nó!"

"Đúng đúng đúng, lũ chó đều sủa vào thời điểm trước khi trời sáng!"

"A... Càng nghĩ càng sợ!"

"Nếu không phải cao nhân đi ngang qua, trong thôn sớm muộn gì cũng có người chết!"

"Theo ta cao nhân là cố ý tới, nếu không thì sớm không tới, muộn không tới vì sao hôm qua lại tới?"

"Nói đúng lắm!"

...

"Các ngươi không biết, lúc ấy cao nhân kia đứng trên nóc nhà, hướng về phía Xà mỹ nữ kia rống to một tiếng, rất nhiều người đều nghe được."

"Đúng đúng, lúc ấy ta bị dọa xém chút tè ra quần!"
"Ta cũng vậy, ta bị dọa cứng người, lỗ tai cứ ông ông ông lên."

"Đúng thế, nếu không có một tiếng rống to đó, tên thương nhân xui xẻo kia đã sớm bị làm thịt!"

"Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?"

"Sau đó... sau đó... liền trừ yêu á. Ta cũng không thấy rõ chuyện gì xảy ra, trên người con xà yêu kia nổ tung ánh lửa, sau đó nó thống khổ lăn lộn ngay tại kia."

...

Bên kia bờ sông thôn dân vẫn còn đang sợ hãi thán phục, Kế Duyên đã theo đám người trưởng thôn đi tới trạch viện.

Bên ngoài có nhiều thôn dân giả bộ đi ngang qua hoặc là ngóng nhìn từ xa xa. Nếu không phải trưởng thôn nổi giận đùng đùng đuổi họ đi mấy lần, chỉ sợ nơi đây cũng sẽ tụ tập nguyên một đoàn người vây xem như ở bờ sông.

Kế Duyên có chút không được tự nhiên, hắn không phải loại người dễ dàng luống cuống trước đám đông, nhưng đồng thời cũng không phải một người ưa thích cảm giác "vạn chúng chú mục". Hắn cũng không thể biểu lộ ra sự bất mãn, bất quá trưởng thôn đúng là người già thành tinh, hành động xua đuổi những thôn dân vây xem của ông ta khiến Kế Duyên cảm thấy rất thoải mái vì đã yên tĩnh hơn nhiều.

Lúc này tên thương nhân kia mới khôi phục sự thanh tỉnh, vừa rồi gã bị dọa đến mất hồn mất vía, xụi lơ bất lực. Gã đã được ấn huyệt nhân trung (*), được cho uống trà gừng mới hồi phục lại được.

Gã vừa tỉnh dậy, ngoại trừ nhìn thấy những tên thương nhân đồng hành với mình và mấy người trưởng giả trong thôn, cũng đã nhìn thấy thân ảnh Kế Duyên đang nguồi uống trà ở ghế dài trong sân. Gã lập tức đẩy những người bạn hữu của mình qua một bên, thất tha thất thểu chạy đến trước mặt Kế Duyên rồi quỳ xuống.

"Đa tạ tiên trưởng cứu mạng, đa tạ tiên trưởng cứu mạng ~~!"

"Đông đông đông..."

Tên thương nhân không ngừng dập đầu xuống bùn đất thi lễ với Kế Duyên.

Kế Duyên cũng không có trực tiếp ngăn cản gã, hắn nhận mấy cái bái lạy dập đầu rồi mới đưa tay ra ngăn cản.

"Về sau nhớ kỹ, trên đầu chữ sắc có cây đao, tham lam dục niệm hại mạng người, dù không hại người khác thì cũng là hại chính mình. Lần sau chưa chắc sẽ có người tới cứu ngươi!"

"Vâng vâng vâng, tiên trưởng dạy phải. Trải qua chuyện này, tại hạ cả đời không quên, cả đời không quên!"

"Được rồi, ta không có tư cách gì để được xưng tiên trưởng, chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi, cũng không phải thần tiên đại đạo gì ~~~ "

Nửa câu đầu Kế Duyên là nói cho tên thương nhân nghe, nửa câu sau hắn có chút tâm tư vui đùa nên thoáng hắng giọng, cố ý nói cho đám thôn dân đang dựng thẳng lỗ tai hóng hớt kia.

Tên thương nhân gật đầu nói phải, nhưng lại có một chuyện chưa hề nói. Tối hôm qua sau khi gã buông thả thì thật sự bị dọa đến hồn vía lên mây, cho nên gã cũng đã nhìn thấy âm sai. Lúc ấy hai tên âm sai kia tự xưng Dạ Tuần Du, thuộc hạ của Thành Hoàng, xưng hô với vị cao nhân này là "tiên trưởng".

Cho nên tên thương nhân sau khi tỉnh lại liền theo bản năng xưng hô tiên trưởng rồi dập đầu.

Lúc này lão Hứa từ bên ngoài tiến vào, trên tay xách theo hành lý của Kế Duyên.

"Kế tiên sinh, đây là gói đồ và dù che mưa của ngài!"

Kế Duyên tùy tiện quét qua liền biết hành lý chưa từng bị lục lọi, hắn tiếp nhận gói đồ từ lão Hứa rồi gật đầu cười cười.

"Tạ ơn lão nhân gia!"

"Kế tiên sinh khách sáo rồi, ngài đây còn vừa giúp chúng ta trừ bỏ yêu quái..."

"Ha ha, lão Hứa người tối hôm qua cũng đã cho ta ở nhờ ở một đêm mà!"

Kế Duyên cười một tiếng, phủi phủi quần áo rồi đứng lên. Không thể ở lại nơi này nữa, bị thôn dân vây xem là việc nhỏ, nếu quan phủ phái người tới điều tra hỏi thăm vậy thì phiền toái, vẫn nên rời khỏi là tốt nhất.

Kỳ thật loại yêu vật chẳng ra hồn này cũng không dám quá phận hại người. Tại rừng núi hoang sơ thì không nói, chứ ở huyện thành bình thường chỉ cần có người dân đột tử, lệ khí oán niệm của người chết sẽ khiến sổ ghi chép thiện ác và phúc thọ của Thành Hoàng ti xuất hiện dị động. Thủ đoạn lừa gạt của xà yêu chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở, rất dễ dàng bị phát hiện.

Gửi bạn đọc: Chúc các bạn một năm mới vui vẻ, ấm áp, hạnh phúc bên gia đình! Đây là bản dịch thô. Cám ơn các bạn đã đón đọc.

(*) Huyệt nhân trung: Theo các sách xưa, môi trên được gọi là Nhân trung (Giáp Ất Kinh), Huyệt nằm ở vùng rãnh mũi – môi nên gọi là Nhân Trung hoặc Thuỷ Câu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau