LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Tìm kiếm và hỏi thăm

Dịch: Lười biếng giả

Biên: Vong Mạng

***

Đến tận giữa trưa, Ngụy Vô Úy mới tỉnh lại, nằm trên giường thư giãn thả lỏng cái lưng mệt mỏi.

"A A ~~~ thoải mái a! Sống rồi!"

Gã cử động tay phải một chút, mặc dù cánh tay chưa đủ linh hoạt nhưng đã có thể tự do cầm nắm, có vẻ như vết thương chỉ ảnh hưởng đến việc vận hành chân khí chứ các mặt khác ảnh hưởng lại không nhiều, ít nhất có thể tự cầm đũa ăn cơm.

Rửa mặt xong, gã rời khỏi phòng xuống lầu ăn cơm. Ngụy Vô Úy xong xuôi công việc mới đi tới đại lao của huyện Ninh An.

Đại lao huyện Ninh An chỉ cách sảnh lớn công đường mấy chục bước chân. Hiện tại, tất cả các bộ khoái đều đang tụ tập ở đây. Huyện úy Chu Ngôn Húc đang tự mình tọa trấn, hai vị hộ vệ cao thủ của Ngụy gia sau khi xử lý tạm thương tích bản thân cũng đang thủ hộ ở đây.

Lúc Ngụy Vô Úy vừa đến đại lao, Chu Ngôn Húc đã được một nha dịch thông báo ngay, y cười khổ một tiếng rồi ra tiếp đón vị Ngụy gia chủ này.

“Ngụy gia chủ, ngươi cũng là hại toàn bộ nha dịch huyện Ninh An từ trên xuống dưới cực khổ vất vả a, bản thân ta đã phải thức trắng đêm chưa ngủ rồi đó!!”

Trong cả hệ thống quan sai huyện Ninh An, Chu Ngôn Húc chắc chắn là đệ nhất cao thủ, dù tính rộng ra giang hồ cả huyện cũng đứng thứ hai.

Chu Ngôn Húc luyện Quân Thể Sát Quyền, lúc đánh giết thì không cố kỵ nhiều như đám người giang hồ, sẵn sàng chịu thương tích để lấy mạng địch, phải nhiều tên võ giả nhị lưu bình thường mới đối phó nổi. Còn đám nha sai còn lại thì cùi bắp, đa phần chỉ tính là tráng hán có luyện qua chút võ vẽ. Người võ công cao nhất cũng mới chỉ đạt tiêu chuẩn Tam lưu võ giả, còn phần lớn chỉ có thể xem như thanh niên đàn ông có luyện qua chút kỹ thuật luyện thể mà thôi.

Ngụy Vô Úy thấy vậy liền vội vàng chắp tay cáo lỗi.

“Chu Huyện úy vất vả, các vị công sai vất vả. Giữa đường Ngụy mỗ bị tập kích nên thật sự cũng bất đắc dĩ mới phải chạy tới nhờ hỗ trợ. Ta chỉ hận sức mình trói gà không chặt, nếu không cũng nguyện đi gác đêm cùng anh em nha sai..

Chu Ngôn Húc khoát tay nói.

“Không sao, ta hiểu rõ sự tình, việc này không thuộc bổn phận của Ngụy gia, ta chỉ là đang thuận miệng than thở thôi, khiến Ngụy gia chủ chê cười rồi.”

“Không dám, không dám. Ta đã đi trà lâu bên ngoài miếu Thành Hoàng đặt sẵn nhiều món, chờ chút sẽ có tiểu nhị của đưa tới, coi như ta mời Huyện Úy đại nhân cùng chư vị công sai!”

“Tốt, Ngụy gia chủ thật có lòng.”

Khách sáo đưa đẩy một hồi, Ngụy Vô Úy mới cùng Chu Huyện úy đi tới phòng giam để xem xét mấy phạm nhân.

Mấy tù nhân là bị điểm Đại Huyệt và Huyệt Câm, hạ thêm Công Môn Ma Tý Tán (*), lại có xích sắt khóa chân khóa tay treo ngược lên. Miệng còn bị nhét miếng gỗ chống cắn lưỡi. Ngụy Vô Úy nhìn thôi cũng thấy ái ngại thay, cũng hiểu là mấy tên tù này sẽ không làm nên trò trống gì nữa.

Bằng phỏng đoán của gã, khi thông tin lan ra sẽ không chỉ có người của Ngụy Gia, phủ Đức Thắng mà tám phần còn có người Phiền gia và vô số nhân sĩ võ lâm nhúng tay vào.

Nghĩ lại tối hôm qua, Ngụy Vô Úy cũng khá đắn đo. Thực tế là gã muốn giết sạch cả đám kia đi để bịt miệng. Lý do chính là vì lời đồn cơ duyên thần tiên nếu truyền đi sẽ mang đến cho Ngụy gia không ít sự phiền toái. Chỉ là vị cao thủ thần bí kia đến hỗ trợ khiến gã mới buông tay, ngoan ngoãn giao nộp đám hung thủ cho quan phủ.

Lam Ngọc ôn thuận trước ngực làm Ngụy Vô Úy nhớ đến những lời nói của gã mặc áo đen lúc tối qua, tuy khi ấy gã bịt mũi coi thường nhưng giờ lòng lại có chút ngứa ngáy.

Khi cùng Chu huyện úy đi ra khỏi đạo lao, Ngụy Vô Úy vô tình nhìn về phía lầu các của trường tư thục huyện.

“Hôm nay trường tư thục của quý huyện không giảng dạy ư?”

Ngụy Vô Úy thuận miệng hỏi một câu vì gã không nghe thấy tiếng đọc sách “chi chi hồ dã..” vang lên phía trường học.

“À, hôm nay là ngày hưu mộc, nên trường không dạy học!” Chu huyện úy thuận miệng trả lời.

“Thì ra là vậy!”

Vừa nói ra câu này, Ngụy Vô Úy lập tức nghĩ tới điều gì. Ngày hôm qua, vị Huyện thừa từng nói với gã một chuyện, lúc đó gã cũng chưa để ý, giờ nhớ lại khiến gã cảm thấy kích động hỏi.

“Ách, Huyện úy đại nhân, không biết ngài có biết ở quý huyện ta có một người tên là Kế Duyên không?

Chu huyện úy nhìn gã có chút kỳ quái.

“Kế tiên sinh thì ta tự nhiên là biết. Ngụy gia chủ có giao tình với Kế tiên sinh?”

Nghe cách xưng hô của Chu Ngôn Húc, Ngụy Vô Úy cũng lập tức thay đổi thái độ, thận trọng đáp lời.

“Không dám gọi là có giao tình, ta cũng chưa từng gặp Kế tiên sinh nhưng đã nghe sự tình xích hồ lễ bái cầu cứu, cũng cảm thấy rất là thần kỳ. Hôm qua bận rộn không để ý đến, giờ mới nghĩ tới lại muốn gặp mặt vị kỳ nhân dị sĩ này!”

“Ngụy gia chủ muốn gặp Kế tiên sinh ư?” Chu huyện úy cười hỏi.

“Gặp thì có thể, nhưng Chu mỗ cũng phải nhắc ngươi một câu, những người muốn đi bái phỏng Kế tiên sinh cũng không ít, nhưng đủ can đảm đi bái phỏng đến bây giờ ở huyện này cũng chỉ có Doãn phu tử thôi!”

“Ồ? Chẳng lẽ là vị Kế tiên sinh này tính tình rất khó ưa sao?

Ngụy Vô Úy điểm quá một chút, Kế Duyên hình như không giống dạng người này, dù sao ngay cả một con hồ ly mà hắn cũng cứu giúp mà.

“Ha ha ha, tất nhiên không phải, Kế tiên sinh đối với người nào cũng đều khiêm tốn hữu lễ, chưa có người nào thấy hắn tức giận nữa.”

Chu Ngôn Húc cũng không tiếp tục dài dòng.

“Sở dĩ không có mấy người dám bái phỏng chỉ vì Kế tiên sinh ở một chỗ cực kỳ tà môn, là một địa phương có nổi danh có ma ở bản huyện này. Mấy năm nay ở đó xảy ra không ít chuyện ma quái!” “Vậy mà hắn còn dám ở?” Ngụy Vô Úy buột miệng thốt ra.

“Ha ha, nói đến cũng lạ, từ lúc Kế tiên sinh dọn vào ở đó, nơi này cũng không có chuyện gì phát sinh nữa. Cả nhà Doãn phu tử cũng chẳng có chuyện gì, nhưng dù sao, trong một thời gian ngắn nữa cũng sẽ không có ai mạo hiểm đến chào hỏi đâu. Với lại nếu chỉ là gặp mặt nói chuyện với Kế tiên sinh một hai câu thì cũng có thể gặp trên phố xá quanh đấy.”

Ngụy Vô Úy vô thức gật đầu, ý nghĩ kia trong lòng lại lớn hơn.

“Mong Huyện úy đại nhân nói cho Ngụy mỗ biết Kế tiên sinh đang ở chỗ nào!”

“Ngụy gia chủ vẫn muốn đi?”

“Ta vẫn muốn!”

Nguy Vô Úy cảm thụ gã có Lam Ngọc trước ngực, dù chẳng may có gì không tốt thì vẫn còn khối ngọc này chống đỡ cho!

...

Nửa giờ sau, với sự dẫn đường của một nha dịch, Ngụy Vô Úy đã đi đến con đường nhỏ lát đá xanh ở phường Thiên Ngưu.

Đi được nửa đường, bỗng có một mùi thơm như có như không xuất hiện, cũng không giống kiểu mùi son phấn, sơn nước hay bột gì. Mùi rất tự nhiên cũng cực kỳ đặc biệt.

Ngụy Vô Úy càng đi sâu vào phường Thiên Ngưu thì càng thấy mùi hương nồng đậm lên. Vì không thể nhận ra được mùi gì, gã liền quay ra hỏi nha dịch.

“Vị công sai này, ở đây có cái mùi thơm gì vậy?”

Vị nha dịch cả nghĩ cũng không buồn nghĩ liền đáp luôn.

“Đây là mùi hoa thơm của cây táo ở Cư An Tiểu Các, thành Ninh An chỉ có đúng một cây này!”

“Mùi hoa táo? Hoa táo sao có thể thơm như vậy?”

Ngụy Vô Úy tự thấy bản thân đã thấy nhiều việc ở đời, danh hoa quái thụ tú lệ kỳ cảnh cũng thấy qua rất nhiều, nhưng gã chưa từng nghe ở đâu hoa táo có thể thơm như vậy. Mùi hương này cũng có vẻ ở rất gần đây.

“Ha ha, không phải vô cớ mà Kế tiên sinh lại được gọi là kỳ nhân, trước đây phường Thiên Ngưu này cũng chưa có mùi thơm này!”

Mấy lời này rơi vào tai Ngụy Vô Úy lại càng làm tăng lòng hiếu kỳ của gã, bước chân cũng vô thức tăng tốc.

Con đường nhỏ dần dần vắng vẻ, đi mãi đến một con hẻm thì con đường bỗng nhiên mở rộng ra nhiều, hai bên đường cây cối xanh biếc. Nhưng tên nha dịch dẫn đường cũng không đi tiếp nữa mà hạ hết đống đồ xách hộ xuống bên cạnh rồi chỉ về cái tiểu viện cách đó vài chục bước chân nói.

“Ở kia, cái tiểu viện bên trong có trồng cây táo đó chính là Cư An Tiểu Các, ta chỉ đưa đến đây thôi!”

“Tối tốt tốt, cảm ơn công sai!”

Ngụy Vô Úy miệng cảm ơn, trong tay đã xuất hiện ít xu tiền lẻ, kín đáo đưa cho tên nha dịch. Vị nha dịch dẫn đường vội thu tiền lại và cười híp cả mắt “Thong thả, thong thả.”

Ngụy Vô Úy chờ nha dịch đi khuất thì sửa sang lại trang phục, đứng nhìn cây táo bự ở phía tiểu viện một lúc. Rồi gã nhấc đống đồ lễ gặp mặt lên và đi về phía Cư An Tiểu Các.

(*) Công Môn Ma Tý Tán: thuốc bột tán công, khiến cao thủ mất sức lực

Chương 52: Một lời nói rõ

Dịch: Lười biếng giả

Biên: Vong Mạng

***

Khu vực này của phường Thiên Ngưu tuy có chút vắng vẻ nhưng không mang tới cảm giác u ám. Ngụy Vô Úy đi đến trước cổng tiểu viện, cẩn thận sắp xếp lại những gì định nói.

Trong sân, một bàn cờ vây bằng gỗ đàn hương đang được bày ra ngay ngắn. Kế Duyên và Doãn Triệu Tiên ngồi hai bên bàn cờ. Doãn Thanh thì đang ngồi bên cạnh, chống cằm chăm chú xem ván cờ dù thực tế là cậu chả hiểu đánh cờ hay thế cờ gì cả.

Cách đánh cờ của Kế Duyên khá rập khuôn máy móc, đường đi nước bước toàn là bê từ trong sách ra, khai cuộc trông có vẻ tinh tế vi diệu nhưng kỳ thực trình độ chơi cờ của hắn không cao. Cũng may là Doãn Triệu Tiên cũng chẳng phải cao thủ gì, vì thế mà hai người cứ thay nhau thắng thua.

Lúc này, lượt đánh đang đến lượt của Doãn Triệu Tiên, y đang tập trung suy tính.

Bỗng nhiên Kế Duyên giãn lông mày ra, cười nói: “Ngoài cửa có khách tới”

Nghe tiếng bước chân, Kế Duyên đoán khách tới đến nếu không phải mang theo một đống đồ vật thì tự bản thân có cân nặng không hề nhỏ.

Doãn Triệu Tiên đã biết khả năng này của Kế Duyên nên không hề thấy ngạc nhiên, đổi là người khác nhất định sẽ kinh ngạc, tò mò hỏi thăm. Dù sao ở cái huyện Ninh An này, người dám đến Cư An Tiểu Các ngoại trừ y cũng chả có mấy ai.

Quả nhiên, không lâu sau ở phía cửa viện, bỗng vang lên tiếng đập cửa.

“Cộc! Cộc! Cộc!”

“Xin hỏi Kế tiên sinh có ở đây không? Tại hạ là Ngụy Vô Úy, một thương nhân đến từ phủ Đức Thắng, nghe danh tiên sinh là nhã sĩ huyện Ninh An nên đặc biệt tới bái phỏng!”

‘Là Ngụy Vô Úy?!’

Kế Duyên giật mình chốc lát rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn Doãn Thanh nói.

“Tiểu Doãn Thanh, giúp ta mở cửa có được không?”

“Tất nhiên là được!”

Doãn Thanh nhanh chóng rời vị trí, chạy về phía cửa viện. Cậu mở cái cửa viện vốn không khóa ra, thấy một người mập mạp mặc quần áo hoa lệ đang đưa mắt trông lên trông xuống.

“Mời ngài vào! Ngài có cần con cầm giúp đồ đạc không?”

“Khỏi, không cần đâu, mấy cái này ta tự mang được.”

Ngụy Vô Úy cười đáp, gã cầm đống đồ bước vào tiểu viện.

Ở bên trong, gã thấy hai người áo trắng áo xanh đang ngồi đánh cờ bên dưới bóng một cây táo khổng lồ, thỉnh thoảng lá hoa rụng xuống bay phất phơ theo gió.

‘Khung cảnh tuyệt đẹp!’ Ngụy Vô Úy thầm khen một tiếng, gã thấy hai người đánh cờ đều đang nhìn về phía mình nên vội nói:

“Xin chào Kế tiên sinh, vị này chắc là Doãn phu tử. Ta mạo muội đến bái phỏng, trong lúc vội vã cũng không biết mang cái gì, có chút bánh ngọt, rượu ngon mua được trên đường xin kính tặng, để thay cho lòng thành kính!”

Kế Duyên tay trái giữ vạt áo tay phải, hắn đưa tay lấy một quân cờ trắng, nhẹ nhàng đặt xuống bàn cờ một cách đầy ưu nhã.

Đánh xong, Kế Duyên cũng không đứng lên mà chỉ nhìn về phía Ngụy Vô Úy rồi nói.

“Không biết Ngụy tiên sinh vì chuyện gì mà đến tìm ta, chắc không phải chỉ vì muốn nhìn mặt Kế mỗ chứ?” Ngụy Vô Úy nhìn vào đôi mắt u ám vô sắc của Kế Duyên, phản ứng đầu tiên của gã là giật mình, thật đúng như lời đồn, sau đó gã nhanh chóng để đống đồ trên tay sang một bên rồi chắp tay nói.

“Thực không dám giấu, ngày trước ta có nghe chuyện xích hồ cầu cứu tiên sinh rồi chuyện khiến hoàng khuyển nghe lời tự rút đi. Ta nghe xong thấy việc này rất là thần kỳ, trong lòng lại đang có nghi nan mãi chưa có lời giải nên muốn gặp tiên sinh xin thỉnh giáo.”

Doãn Triệu Tiên, vốn đang bận suy tính nước cờ, nghe thế cũng mỉm cười nhưng không nói gì. Kế Duyên ngồi đối diện cũng mỉm cười gật đầu.

Trái lại tiểu tử Doãn Thanh lại cực kỳ hưng phấn nói.

“Đúng là vậy, Kế tiên sinh thật sự lợi hại, hôm qua ta còn cùng tiên sinh đi thả tiểu hồ ly về núi nữa. Kế tiên sinh lúc đó còn đặt cho nó một cái tên, nó còn bái lạy tiên sinh nữa..”

“Thanh nhi!”

Doãn Triệu Tiên quay đầu, nghiêm khắc nhìn Doãn Thanh làm cậu nhóc sợ hãi vội vàng tắt tiếng. Cậu cảm thấy ủy khuất trong lòng, rõ ràng Kế tiên sinh cũng không có cấm nhắc đến, phụ thân tối qua còn hỏi cậu lên lên xuống xuống về chuyện này a...

“Không sao đâu!”

Kế Duyên nhìn Doãn Triệu Tiền cười hòa ái rồi chỉ tay về một ghế cạnh bàn đá nói với Ngụy Vô Úy:

“Ngụy tiên sinh lại đây ngồi rồi hãy nói về nghi nan của ngài a!”

“Ồ, được!” Ngụy Vô Úy có chút được yêu mà sợ, từ từ đi đến ngồi bên cạnh bàn đá.

Bởi vì các cụ hay nói, trẻ em không biết nói dối, lời vừa rồi không có dính líu lợi ích gì ở đây cộng với phản ứng của Doãn phu tử nên chuyện Doãn Thanh mới nói rất có thể là thật.

Ngụy Vô Úy thầm nghĩ như vậy rồi nói.

“Kế tiên sinh, tại hạ xin hỏi trên đời này có yêu ma quỷ quái thật hay không? Thật sự là có con đường tu tiên cầu đạo?”

Bầu không khí trong tiểu viện bỗng nhiên trầm xuống, vừa vặn lại đến lượt Kế Duyên đánh cờ, hắn đặt quân cờ trong tay xuống, “Cạch”, mắt không chớp lấy một cái, đơn giản thốt lên một từ.

“Có!” Không gian chung quanh dường như càng thêm yên tĩnh, Doãn Triệu Tiên cầm quân cờ đen lên, mắt nhìn bàn cờ nhưng lại nghĩ đến chuyện khác, chuyến đi thăm miếu Thành Hoàng, y bỗng cảm thấy nhịp thở trở nên rối loạn, không hiểu sao định lực của y thường ngày rất tốt giờ lại bay đâu hết cả. Ngoại trừ Kế Duyên thì cũng chỉ có Doãn Thanh chưa hiểu chuyện là không kích động gì.

“Cha, đến lượt người đánh đó!”

“A, ừ ừ! Ể? Trẻ con biết cái gì, là cha đang suy nghĩ nước cờ!”

Nghe thấy lời nhắc nhở của nhi tử, Doãn Triệu Thanh lấy lại tinh thần, vừa giáo huấn con vừa đánh đại một nước.

Ngụy Vô Úy lúc này nào có tâm trí xem đánh cờ, hết nhìn hai cha con rồi nhìn qua nam tử đui mù vận thanh sam, chờ cho tâm tình bớt kích động mới nói tiếp.

“Kế tiên sinh, Ngụy gia ta đời đời có truyền lại một khối bảo ngọc, theo lời tổ tiên có dặn thì đây là một món quà do Tiên hạc báo ân. Nhưng qua nhiều năm đến nay vẫn chưa có bất kỳ cái gì gọi là thần dị xuất hiện. Chỉ là mấy ngày trước lúc Ngụy mỗ gặp chuyện nguy hiểm, khối ngọc này lại lộ chút cơ duyên, không biết... Không biết tiên sinh có thể giúp tại hạ nhìn ra ít manh mối?”

Chẳng hiểu sao, nhìn cảnh đánh cờ này lại khiến Ngụy Vô Úy có cảm giác tín nhiệm khó hiểu. Hôm qua còn bị người áo đen cướp đoạt Lam ngọc, vậy mà hôm nay y lại dễ dàng đưa cho người ta xem xét.

Khi nghe đến “bảo ngọc”, cha con họ Triệu cùng quay ra tò mò nhìn Ngụy Vô Úy, muốn xem hình dáng khối ngọc thế nào.

Kế Duyên lúc này mới một lần nữa quay đầu nhìn Ngụy Vô Úy, khẽ gật đầu, nói: “Lấy đưa ta xem qua một chút!”

Kể ra thật là trùng hợp, hôm qua Kế Duyên cũng không dám nhìn kỹ, dù muốn nghiên cứu Lam Ngọc thì hắn còn phải dùng đến linh khí, vậy mà giờ Ngụy Vô Úy liền hai tay mang ngọc đến tận nơi cho hắn xem.

‘Việc thế gian đúng là kỳ diệu!’

Lúc Kế Duyên đang thầm cảm thán thì Ngụy Vô Úy đã lấy ngọc bội giấu ở bên trong áo, cởi sợi dây đỏ ra rồi cẩn thận đưa cho Kế Duyên.

“Cha, ngọc thạch này là màu lam!”

“Ừm, đúng là hiếm thấy!”

Doãn Triệu Tiên tuy thấy được mở mang tầm mắt rất nhiều nhưng bộ dáng vẫn ung dung điềm tĩnh.

Kế Duyên tiện tay tiếp lấy ngọc bội rồi tùy tiện nhìn lướt qua. Trên Lam ngọc chỉ khắc dấu bình an, tránh tà, không có đồ hình gì khác, nhưng linh quang trên Lam ngọc chớp động liên tục, tất nhiên điều này cũng chỉ có một mình Kế Duyên nhìn thấy.

Kế Duyên cũng không có làm gì dư thừa, hắn trực tiếp dẫn một tia linh khí vào Lam Ngọc. Tức thì, trong lam ngọc tựa hồ có sóng nước gợn lên, như khói như sương.

Ước chừng sau hai nhịp hô hấp, Lam Ngọc liền hiện quầng sáng mờ mờ. Thứ ánh sáng này mọi người đều có thể nhìn thấy rõ.

Bốn góc trên dưới trái phải của Lam Ngọc cùng xuất hiện một chữ nhỏ phát sáng, hợp lại thành bốn chữ ‘Ngọc Hoài Thánh Cảnh’.

Kế Duyên chợt rung động, khẽ thốt: “Thì ra là Ngọc Hoài Sơn!”

Ngụy Vô Úy gấp đến độ nắm chặt cả hai tay dưới mặt bàn để kìm bớt sự kích động trong lòng, quên cả cánh tay phải đang bị thương.

Bốn chữ “Ngọc Hoài Thánh Cảnh” kia y nhìn thấy rất rõ, gã cũng không khó để phỏng đoán ra từ “Ngọc Hoài Sơn” mà Kế Duyên vừa thốt ra là địa danh có thật.

‘Nói cách khác! Nói cách khác!! Thứ mà Ngụy gia ta bao đời truyền lại, thật sự là một cái bảo bối!! Là cơ duyên Tiên đạo!!’

Ẩn giấu trong ngọc bội truyền đời, chính là một đạo Thiên Cơ!

Chương 53: Chợt như một đêm gió mùa thu

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Bỗng nhiên, Ngụy Vô Úy nhớ lại cuộc nói chuyện với lão thái gia lúc gã được chọn vào vị trí tân gia chủ.

Lúc ấy lão thái gia hỏi: “Có biết tại sao lại là con không?”

Ngụy Vô Úy trả lời chẳng biết xấu hổ: “Đương nhiên là do con tài trí cao siêu, bác học đa tài, võ công cao cường. Hơn nữa, không ai biết con là người luyện võ, văn võ song toàn túc trí đa mưu lại biết ẩn nhẫn, tỏ ra yếu thế. Ngài không chọn con thì còn biết chọn ai?”

“Ha ha ha ha ha ha… Tất nhiên những cái đó là điều kiện cơ bản, nhưng thực ra còn có một nguyên nhân lớn nhất!”

"Nguyên nhân gì ạ?"

Lúc ấy, lão thái gia nhìn chăm chú Ngụy Vô Úy nói: “Số con tốt!”

Bây giờ hồi tưởng lại, Ngụy Vô Úy chỉ cảm thấy lão thái gia nói quá đúng, con mẹ nó chứ, số của mình quá tốt!

Hiện tại, ở trong sân, Ngụy Vô Úy vẫn còn kích động. Kế Duyên thì cẩn thận quan sát ngọc bội kia. Linh khí lượn một vòng trong khối Lam Ngọc, sau đó quay về đầu ngón tay hắn. Ánh sáng trên ngọc bội cũng dần ảm đạm rồi trở lại bình thường.

‘Quả nhiên là bên trong có chút môn đạo!’

Lúc vừa mới cầm lên, hắn rõ ràng cảm giác được bên trong ngọc bộ này còn có chút gì đó mà hắn nhìn không thấu. Có lẽ thứ này giống với “cấm chế” được ghi lại trong tiểu thuyết ở kiếp trước.

Không chỉ như vậy, bởi vì có một ít linh khí bị ngọc bội hấp thu nên Kế Duyên lập tức mượn cơ hội này cảm ứng một phen. Hắn có thể cảm nhận được dường như có một lực hút yếu ớt hướng về phía Ngụy Vô Úy.

Như vậy xem ra, cho dù có người đoạt lấy khối Lam Ngọc này thì cũng chưa chắc giành được Tiên Duyên. Có điều hắn không biết tên áo đen hôm qua có biện pháp khác hay là y căn bản không biết nguồn gốc chuyện này.

‘Dù sao cũng không liên quan đến ta!’

Nghĩ tới đây, Kế Duyên nở nụ cười, trả ngọc bội lại cho Ngụy Vô Úy. Gã cẩn thận đưa hai tay ra đón, nhẹ nhàng lau qua ngọc bội, rồi chăm chú nhìn ngắm.

Kế Duyên xem xong lại bắt đầu đánh cờ. Ngụy Vô Úy thấy vậy, mồm miệng khô đắng nhưng vẫn thận trọng hỏi dò:

“Kế tiên sinh, Ngọc Hoài Sơn là nơi nào vậy? Chẳng lẽ,…chẳng lẽ là nơi ở của Tiên gia sao?”

Thật ra lúc này trong lòng Ngụy Vô Úy đã có thể khẳng định, Kế Duyên chắc chắn không chỉ đơn giản là một cao nhân ẩn sĩ bình thường, thậm chí có khả năng hắn chính là Tiên Nhân. Nhưng gã cũng không dám nói toạc ra, chỉ hỏi đến chuyện nhà mình.

Đối mặt với ba người đang dựng tai hóng chuyện trong sân, Kế Duyên cũng cảm thấy buồn cười. Chẳng qua đối với chuyện này, biết chính là biết, mà không biết chính là không biết. Hắn có muốn cũng chẳng biết đến đâu mà nói, hơn nữa hắn cũng không muốn ra vẻ giỏi giang làm gì.

“Rốt cuộc Ngọc Hoài Sơn như thế nào thì ta cũng chưa từng thấy. Về phần tiên nhân, đối với phàm phu tục tử chúng ta mà nói thì chắc là có.”

Ngụy Vô Úy cố gắng giữ cho bản thân gã không quá kích động, lại nhỏ giọng hỏi thăm đầy mong đợi:

“Không biết Ngụy gia ta phải làm thế nào mới có thể nhờ vào ngọc bội này tìm được Tiên Duyên, kính xin tiên sinh chỉ dạy ta!!”

Câu này đã hỏi đúng điểm quan trọng. Nhưng vốn bản thân Kế Duyên cũng mù tịt, chỉ có Thành Hoàng huyện Ninh An kia hiểu rõ thôi.

“Ngụy tiên sinh, Kế mỗ cũng chỉ là một phàm phu tục tử không hơn không kém. Có điều tầm mắt ta rộng hơn người thường một chút thôi. Về phần Ngọc Hoài Sơn kia ở nơi nào, ha ha… Kế mỗ cũng không biết!”

Kế Duyên cười khẽ, hạ một quân cờ xuống. Ngụy Vô Úy thấy vậy thì không biết làm sao.

“Ta chỉ nghe nói Ngọc Hoài Sơn kia nằm ở Kê Châu, có thể là phía bắc. Kế mỗ chỉ nói vậy thôi. Ngụy tiên sinh tự thu xếp cho ổn thỏa đi!”

Nói xong, Kế Duyên cũng không muốn để ý tới Ngụy Vô Úy nữa. Dù sao thì hắn cũng không còn gì để nói. Hắn còn muốn tự mình đi đến Ngọc Hoài Sơn nhìn xem một chút đấy.

‘Ai. Thực hâm mộ loại phúc khí tổ tiên ban cho này quá. Ai bảo đời này ta không có một phụ thân tốt chứ!’

Ngụy Vô Úy không phải loại người không biết tốt xấu. Vị Kế tiên sinh này hiển nhiên đã nói cho gã biết một vài điều ẩn ý. Nếu gã còn không biết dừng lại, nói không chừng sẽ làm cao nhân nổi giận.

Ngụy Vô Úy đứng lên, lùi lại hai bước. Gã đứng thẳng lưng, chắp tay, cung kính khom lưng cúi người nói:

“Kế tiên sinh, ân tình hôm nay ngài ban cho, Ngụy gia ta suốt đời không quên. Nếu ngày nào đó ngài có việc cần dùng tới Ngụy mỗ, xin cứ việc phân phó. Chỉ cần ngài nói rõ thân phận, Ngụy thị phủ Đức Thắng nhất định dốc hết toàn lực!”

Suy nghĩ một chút, Ngụy Vô Úy cởi khối phỉ thúy bên hông, đặt lên bàn.

“Đây là tín vật! Mời Kế tiên sinh nhận lấy. Lúc ngài gặp khó khăn cũng có thể đổi lấy ít bạc!” Đoạn họ Ngụy hành lễ với Kế Duyên, rồi đặt ngọc bội phỉ thúy xuống. Gã cũng lễ phép chắp tay với Doãn phu tử. Sau đó gã khấp khởi mừng thầm bước ra khỏi Cư An Tiểu Các, vẫn không quên khép cửa lại.

Ngụy Vô Úy ra đến bên ngoài thì tâm tình kích động rốt cuộc cũng không áp chế được, tim đập thình thịch. Gã vừa đi vừa chạy, mãi tới cửa phường Thiên Ngưu thì mới dừng lại xoa ngực để bình tĩnh lại. Lúc này, gã lại biến thành một thương nhân phúc hậu ổn trọng.

Ngoại trừ thân tín trong nhà, Ngụy Vô Úy không định nói chuyện ngày hôm nay cho bất kỳ ai, càng không có chuyện rêu rao khắp nơi.

Nếu Kế tiên sinh nói đi nói lại rằng hắn là một “phàm phu tục tử”, tức hắn đang nói thẳng cho Ngụy Vô Úy biết rằng hắn không muốn bị quấy rầy. Gã tự nhiên biết mình phải làm gì, nếu không chuyện tốt trở thành chuyện xấu, thiện duyên biến thành ác duyên thì không tốt lắm.



Ở trong sân Cư An Tiểu Các, đợi Ngụy Vô Úy rời đi, Doãn Thanh mới tò mò hỏi Kế Duyên.

“Kế tiên sinh, thật sự là ngài không biết Ngọc Hoài Sơn ở đâu sao? Con còn chưa thấy thần tiên tròn méo ra sao nữa!”

“Đúng vậy, ta cũng muốn gặp được thần tiên một lần đây, mong rằng cùng ta tưởng tượng không quá khác. Về phần ta có biết chuyện về Ngọc Hoài Sơn hay không, Tiểu Doãn Thanh, con đã thấy ta nói dối bao giờ chưa?”

Kế Duyên vừa lấy bánh ngọt trong hộp cơm đặt lên bàn đá, vừa cười đùa hỏi tiểu Doãn Thanh.

“Thế nhưng con mới quen Kế tiên sinh vài tháng thôi, trước đây Kế tiên sinh có nói dối không thì con không biết!”

“Thanh nhi!!”

Nghe lời này, Doãn Triệu Tiên giật nảy mình. Thằng ranh con này cái gì cũng dám nói.

“Ha ha ha ha … Tiểu Doãn Thanh nói đúng rồi, ta cũng không phải là chưa gạt ai, nhưng việc này thì ta không nói sai! Còn nữa, trẻ con nói chuyện cũng phải ý tứ, lễ phép nghe chưa. Ta thì không sao, nhưng sau này dù sao con cũng phải đi ra ngoài, cho nên con phải cẩn thận họa từ miệng mà ra đấy!”

Doãn Thanh đáng yêu thật đấy, nhưng cũng không thể để cho nó trở thành một đứa đầu gấu được.

“Kế tiên sinh nói rất đúng. Đứa nhỏ này vẫn cần uốn nắn hơn nữa. Không hành động vô lễ, không nói lời tổn thương.”

Nghe lời này, Kế Duyên trịnh trọng gật đầu, hiếm khi mà hắn nghiêm túc tán thành cách dạy con của Doãn phu tử.

“Doãn phu tử nói rất đúng. Thế giới bên ngoài đâu yên bình như huyện Ninh An. Chợ búa, giang hồ hay quan trường cũng vậy, chỗ nào cũng khả năng chạm mặt đám đầu trâu mặt ngựa, không thể không cẩn thận!”

‘Tiểu tử nhà ngươi còn dám hờn dỗi với ta. Tiên sinh như ta rộng lượng thì rộng lượng đấy, nhưng ta mà chỉnh ai thì cũng không vừa đâu!’

Kế Duyên xấu bụng nghĩ. Sau đó hắn lại điềm nhiên như không có việc gì nói với thằng nhóc:

“Chà, bánh ngọt của trà lâu gần miếu Thành Hoàng đây, đừng lãng phí, các ngươi cùng ăn đi!” “Cung kính không bằng tuân lệnh!”

Doãn Triệu Tiên cũng không khách khí nữa, bắt đầu ăn bánh với Kế Duyên. Không thèm để ý đến tên nhóc Doãn Thanh đang trưng lên khuôn mặt nhăn nhó, uất ức nhìn phụ thân. Quả thực cậu cảm thấy hơi tủi thân một chút.

Một điểm ở Doãn Triệu Tiên mà Kế Duyên rất thích chính là mặc dù vừa phát sinh chuyện kỳ lạ như vậy, nhưng gã chỉ kinh ngạc trong chốc lát, rồi sau đó gã lại có thể nói chuyện, đánh cờ và ăn bánh ngọt với mình như chẳng có gì. Đối với người thường thì e là sẽ có dục vọng và khát khao được biết nhiều chuyện hơn nữa. Vậy mà gã có thể giữ vững nguyên tắc, tự kiềm chế bản thân như vậy.

Quả là đáng quý, Kế Duyên cảm thấy chuyện này còn khó hơn việc giữ cho mình thanh tâm quả dục (*), không màng danh lợi nữa. Đây cũng là nguyên nhân hắn thấy mình học được không ít từ Doãn Triệu Tiên.

Kế Duyên và Doãn Triệu Tiên vừa ăn bánh ngọt vừa đánh cờ cho đến lúc hoàng hôn. Hai bên có thắng có bại. Một người thì lòng tin tăng mạnh, một người thì nghĩ rằng đối phương đang nhường cho mình chút thể diện. Ai cũng thấy thoải mái trong lòng.

Ván cờ cuối cùng kết thúc. Hai người tự mình thu lại quân cờ. Ở bên cạnh, Doãn Thanh cũng phụ một tay, khi thu cờ trắng, lúc lại nhặt cờ đen.

“Doãn phu tử, vài ngày nữa ta sẽ đi khỏi huyện Ninh An rồi!”

Đêm qua khi hắn biết được tin tức liên quan đến Kiếm Ý Thiếp, đến sáng nay lại mò ra bí mật của Kiếm Ý Thiếp, thì hắn đã nghĩ đến chuyện này rồi. Phần mộ của Tả đại hiệp kia chắc chắn ở rất xa. Hiện tại Kế Duyên chỉ là nói trước một tiếng thôi.

Nghe vậy, Doãn Triệu Tiên vốn đang nhặt quân cờ cũng thoáng sững người. Những lời này của Kế Duyên quá bất ngờ.

Doãn Thanh nghe xong cũng đang định nói chen vào thì bị Doãn Triệu Tiên trừng mắt, lời chưa ra đã nghẹn lại.

“Khi nào Kế tiên sinh rời đi?”

“Ta cũng chưa rõ, nhanh thì dăm ba ngày, chậm thị sáu bảy ngày nữa!”

Chủ yếu là hắn phải tìm hiểu kỹ càng bản đồ của tất cả các châu các phủ thuộc Đại Trinh trước, sau đó còn phải chào tạm biệt Thành Hoàng huyện Ninh An nữa.

Những người ở trong sân im lặng một hồi. Doãn Thanh ủ rũ nhoài người trên bàn đá. Doãn Triệu Tiên đặt hai quân cờ trắng cuối cùng vào trong hộp, sau đó mới nói.

“Doãn mỗ biết Kế tiên sinh không phải là người thường. Tất nhiên ngài có lí do chính đáng mới rời đi. Doãn mỗ cũng không tiện hỏi nhiều. Khi nào ngài rời đi, cứ báo cho ta một tiếng, ta xin tiễn tiên sinh một đoạn đường. Nếu ngài không tiện, thì ta cũng chỉ có thể chúc tiên sinh lên đường thuận buồm xuôi gió!”

“Được, đa tạ ý tốt của Doãn phu tử!”

Kế Duyên cũng chắp tay cười, lại xoa đầu Doãn Thanh đang ỉu xìu.

Dường như Kế Duyên nghĩ tới cái gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn cây táo trong sân, cảm thán một câu:

“Mùa táo năm nay, chỉ sợ ta không được ăn quả nào rồi. Đến lúc đó nhờ Doãn phu tử và Tiểu Doãn Thanh sang đây hái rồi chia cho hàng xóm láng giềng cùng ăn!”

“Doãn mỗ nhất định sẽ làm vậy, xin yên tâm!”

Khi Doãn Triệu Tiên trả lời xong thì gã cũng nhìn lên cây táo. Hai người vậy mà không thi lễ hoàn lễ như ngày thường.

Chuyện phiếm thêm đôi ba câu, hai cha con Doãn gia cũng không hào hứng lắm. Với lại lúc này cũng đã đến giờ cơm, hai người cũng cáo từ rồi ra về.

Đợi hai cha con Doãn gia đi rồi, Kế Duyên lại làm việc và nghỉ ngơi như thường lệ. Hắn đi ra ngoài ăn cơm rồi về nhà tu luyện, xong xuôi thì về phòng ngủ.



Ban đêm, hoa táo trong sân khô đi rồi rơi rụng xuống đất. Đầu cành cây, những quả táo xanh dần dần lớn lên. Đến khi bình minh sắp lên, lá táo trên cây đã hơi úa hơn một chút, nhưng những quả táo cũng theo đó mà trĩu nặng hơn.

Sáng sớm, Kế Duyên thức dậy mở cửa phòng. Cảnh tượng trước mắt làm cho hắn sững sờ. Kế Duyên nhìn cây táo thật lâu, sau đó mới cảm thán nói:

“Gió thu tới một đêm thôi

Đầy vườn táo ngọt đợi người hái ăn!

Cảm ơn nhiều lắm!”

- ------

(*) Thanh tâm quả dục: giữ cho tâm hồn luôn thanh sạch, đè nén dục vọng

Chương 54: Chỉ có mình Doãn huynh mà thôi

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con

***

“Ầm ầm…”

Lúc này chân trời mơ hồ vang lên tiếng sấm, Kế Duyên ngẩng đầu nhìn thì không thấy gì ngoài ánh thiểm điện xa xa và mây đen ngập trời. Chắc trời sắp mưa rồi!

“Trời đang nắng bỗng đổ mưa. Điềm may!”

Sau khi tới thế giới này, hai mắt ảnh hưởng đến thị lực nên hắn thích nhất trời mưa. Nói cho chính xác thì hắn thích lượng mưa vừa phải, không quá ít cũng không quá nhiều.

Tuy mọi người thấy Kế Duyên hành động bình thường nhưng hắn cũng không thể che giấu được thị lực kém cỏi của bản thân. Chỉ khi có trời mưa thì nội tâm Kế Duyên mới cảm thấy an lòng.

Hắn lấy cành liễu mà Doãn Thanh hái hôm qua, đánh răng rửa mặt qua loa rồi cầm ô đi lên phố.

Ở trên đường, Kế Duyên không ngửi thấy hương hoa táo thường ngày nữa. Có lẽ hàng xóm ở phường Thiên Ngưu sau khi ngủ dậy sẽ cảm thấy không đúng chỗ nào đó, nhưng lại không biết chính xác là gì. Ai đó nhạy cảm hẳn sẽ giật mình nghĩ đến hương thơm ngày hôm qua đã không còn.

Nhưng ít ra Kế Duyên không thấy ai dò hỏi sự kỳ lạ này.

Hắn vừa ra khỏi phường Thiên Ngưu, mưa lớn liền ập xuống.

“Ào ào ào…”

Trùng hợp thay, trước khi hạt mưa rơi xuống vài giây thì Kế Duyên đã đưa ô che đầu. Hắn lắng nghe tiếng mưa rả rích, tiếng mọi người chạy vội vì không kịp chuẩn bị ô, tiếng chó trên phố, hắn bèn cười khẩy.

Giây phút này, tất cả âm thanh ở huyện Ninh An này như “sống” lại trong lòng Kế Duyên!

Mấy tháng qua ở Cư An Tiểu Các, ngày mưa cũng không nhiều. Bây giờ khi hắn sắp rời khỏi cũng đã gần đến tiết mang chủng*, vào mùa mưa phùn.

Nếu lúc này có ai đó tỉ mỉ quan sát Kế Duyên thì có thể phát hiện. Dù chiếc ô che mưa không thể che hết phần thân dưới nhưng áo hắn không ướt, giày không dính nước.

“Kế tiên sinh!!! Ngài muốn ăn mì không? Hôm nay có lòng trâu, rất hiếm ạ!”

Kế Duyên đi ngang qua tiệm mì Tôn Ký thì nghe tiếng Tôn lão bản hô to. Hắn quay đầu nhìn thấy không ít người đang trú mưa.

“Bây giờ không được rồi, ta có việc phải đi miếu Thành Hoàng!”

“Vâng! Ngài đi thong thả! Có cần ta lưu một phần lòng trâu cho ngài không ạ?”

“Không cần đâu!”

Kế Duyên khách khí từ chối xong liền đi về phía miếu Thành Hoàng.

Vì trời mưa nên người đi trên đường cũng giảm hẳn, xung quanh miếu Thành Hoàng cũng vậy. Kế Duyên cứ như một bách tính đi cầu phúc, mua nén hương từ thương nhân ở sảnh trước, rồi hắn đi đến chủ điện đốt ba nén cho Thành Hoàng.

Kế Duyên cắm hương, vái nhẹ Thành Hoàng. Sau đó, hắn liền đi về phía trà lâu ở bên ngoài miếu.

Qua khỏi cửa lớn, bên trong trà lâu vẫn là cảnh tượng rộn ràng tấp nập như thế, cũng không ít người giàu có rảnh rỗi vào đây uống trà tránh mưa, hoặc lên lầu hai nghe kể chuyện, xem náo nhiệt.

“A, Kế tiên sinh!! Mời ngài vào, hôm nay ngài có gói bánh ngọt mang về không ạ?”

Tiểu nhị thấy khách quen nên cũng rất nhiệt tình thăm hỏi.

“Không cần, lầu ba còn bàn không? Ta cần tiếp đón bằng hữu, ngươi chuẩn bị ít điểm tâm đi.”

“Vâng! Vâng! Mời ngài đi theo tôi, lầu ba vẫn còn nhiều bàn lắm!”

Kế Duyên ngồi xuống một cái bàn ở bên cạnh cửa sổ, bánh ngọt và một bình trà Kim Xuân vừa hái trên núi Ngưu Khuê đã được đưa lên rất nhanh, bánh ngọt đã được chế biến sẵn nên cũng không tốn quá nhiều thời gian chờ đợi.

Sau đó ít phút, một lão già mặc áo đen đi lên lầu, từ xa đã chắp tay thi lễ với Kế Duyên, hắn cũng vội vàng đứng lên đáp lễ.

“Kế tiên sinh gần đây vẫn khỏe chứ?”

Kể từ khi đến huyện Ninh An, Kế Duyên đã gặp qua Thành Hoàng hai lần, lần thứ ba này hiển nhiên không còn câu nệ điều gì.

“Chào Tống đại nhân! Nhờ phúc ngài, Kế mỗ sống rất thoải mái.”

Hai người ngồi xuống, Kế Duyên bắt đầu vào chuyện chính.

“Lần này Kế mỗ đến từ biệt ngài, ta có chuyện phải làm, cũng chuẩn bị đi sang phủ châu khác. Có điều ta còn muốn nhờ Tống đại nhân một việc.”

Lão Thành Hoàng cầm một miếng bánh gạo ngọt đưa lên mũi ngửi, chỉ cắn một góc nhỏ nhấm nháp vị, từ miếng bánh xuất hiện một luồng sương trắng bay vào trong miệng. Sau đó, Lão Thành Hoàng đặt lại miếng bánh vẫn còn hoàn hảo xuống đĩa.

“Kế tiên sinh cứ nói thẳng, nếu có thể giúp đỡ Tống mỗ quyết không chối từ.”

“Ừ! Tống đại nhân đã phái âm sai mang thẻ tre đến mấy lần, giúp ta không ít việc. Ngài cũng biết, hai mắt ta bất tiện nên muốn xin đại nhân một tấm bản đồ, trong đó có khắc tổng thể Đại Trinh và lân cận.”

Ý tứ của Kế Duyên là muốn một tấm bản đồ được chạm khắc.

“Chuyện này không khó, tối nay Võ Phán sẽ đích thân đốc thúc chuyện này, không biết Kế tiên sinh có thể đọc được đường vân dày mỏng, to nhỏ ra sao?”

“Ta chỉ cần trật tự rõ ràng, chữ nhỏ xíu cũng có thể phân biệt được!”

Thành Hoàng thưởng thức xong miếng bánh ngọt thứ hai thì nhìn chăm chú Kế Duyên.

“Được, Kế tiên sinh sẽ hài lòng!” Người thông minh nói chuyện với nhau sẽ cực kỳ thoải mái. Sau khi bàn xong chính sự, cả hai vừa ăn vừa nói chuyện, thưởng thức hết đồ ăn trên bàn rồi mới đường ai nấy đi.

Tiểu nhị đợi hai người rời khỏi mới lên lầu dọn dẹp bàn thức ăn. Gã thong thả tiến đến bàn xem xét, nhìn thấy mấy đĩa bánh ngọt đều còn hơn nửa vẫn để trên bàn.

“Chuyện này…”

Nhân viên phục vụ nhìn tới nhìn lui một hồi, thấy không có ai thì cười hì hì, cầm một miếng bánh bỏ vào miệng.

“Phi phi … Bột thì khô, cứng như đá vậy. Bánh này sư phụ nào làm vậy?”

Gã lại thử thêm mấy miếng.

“Phi phi phi … Con bà nó sao lại dở như vậy!”



Chuyện của cây táo ở Cư An Tiểu Các đã khiến cả nhà Doãn Triệu Tiên kinh ngạc, trái sai trĩu cành chỉ trong một đêm.

Dù chính tai hai cha con Doãn gia hôm qua nghe được Kế Duyên thở dài, năm nay không được ăn táo, ngày hôm sau cây táo liền chỉ toàn là trái. Sự huyền diệu bên trong đủ để người thường sợ hãi thán phục cả đời.

Trái táo chắc thịt, to tròn, vỏ táo bóng nhoáng, màu sắc mê người, cắn thử một miếng càng kích thích vị giác hơn, nuốt xuống bụng miệng vẫn còn lưu hương.

Tuy Kế Duyên chia một phần táo cho Doãn gia nhưng hắn lại không có chia cho hàng xóm khác trong phường kẻo ai nấy cũng kinh hãi vì chuyện lạ này.

Hắn tưởng rằng chỉ mất một đêm là nhận được bản chạm khắc từ Thành Hoàng, không ngờ lại phải đợi khoảng ba ngày.

Đến khi nhận được, Kế Duyên mới phát hiện ra ba khối gỗ đen cỡ ba gang tay, dài hai bàn tay, do sợi tơ mỏng kết thành một khối, hai đầu có nút cài nhỏ, khi gấp lại giống như một cái chặn giấy hơi nặng, lúc tách ra lại tạo thành một bản đồ điêu khắc.

Bức địa đồ này khắc họa núi sông cẩn thận tỉ mỉ, đường vân cỡ một ly nhưng không loạn một tấc, có không ít chỗ ghi chú địa danh, tổng thể còn tốt hơn so với mong đợi của Kế Duyên!

Đến đêm ngày thứ ba, Kế Duyên trái lo phải nghĩ, cảm thấy cần gửi cho Doãn gia để lại chút liên lạc, chính hắn cũng không biết mình sẽ ra ngoài bao lâu.

Đây là lần thứ hai hắn cầm bút sau mấy tháng đến thế giới này.

“Vậy lần này Kế mỗ ta phải múa bút thành văn ư!”

Lúc viết chữ, toàn thân hắn vận linh khí trút xuống thần ý, xung quanh linh khí dường như đang chậm rãi hội tụ lại. Hắn viết đầy cả một trang giấy, lá thư cũng là thiệp, số lượng từ không nhiều nhưng lại mất hết cả đêm để hoàn thành.

Sáng sớm hôm sau, tại Doãn gia, Doãn Thanh sớm muốn mở cổng đi ra ngoài thì phát hiện một phong thư trên khe cửa rơi xuống.

Bên trên viết: “Mời Doãn phu tử mở, Kế Duyên có lời nhắn.”

“Phụ thân! Kế tiên sinh gửi phong thư trên cửa!”

“Tới ngay!”

Tiếng Doãn Triệu Tiên từ trong nhà vọng lại, gã đến cửa chỉnh lại trang phục rồi cau mày nhận thư từ trên tay Doãn Thanh.

“Kế tiên sinh để lại thư như vầy hẳn người đã đi không từ biệt?”

Doãn Triệu Tiên nhìn nét chữ trên phong thư, ‘Chữ tốt’, gã vừa kinh ngạc vừa tán thưởng trong lòng.
Doãn phu tử cẩn thận mở thư, lấy chồng giấy Tuyên Thành ra, nội dung trên thư đập vào mắt, giống như nhìn thấy lần đầu Kế Duyên xưng hô đặc biệt với y.

”Tặng Doãn Triệu Tiên

Gặp hiền nhân tiết trời Cốc Vũ

Bái biệt khi Mang Chủng chưa sang

An Cư Tiểu Các mênh mang

Duy quân làm bạn thênh thang cõi trần

Nhớ thuở trước hai thân sơ ngộ

Quán ven đường một chỗ cùng nhau

Luận đàm thế sự nông sâu

Cười chê quân ở nơi cao lánh trần

Nào ai biết một thân rèn luyện

Sách thánh hiền hiển hiện chi tâm

Biết sai biết sửa xứng tầm

Thiện tâm, thiện học tu thân rạng ngời

Người quân tử đời đời hướng đạo

Cùng dân vui cơm áo qua ngày

Chẳng phiền, chẳng nhiễu đó đây

Ninh An huyện phủ nơi này còn ai?

Chỉ hiềm nỗi trăng soi tròn khuyết

Tiệc dầu vui cũng hết tuỳ thời

Rời đi chẳng nói một lời

Mong quân đừng trách giận nơi kẻ hèn

Mong quân hãy sách đèn chuyên chú

Dạy, giũa, rèn, cổ vũ, dưỡng nhân

Quân vì xã tắc gắng công

Giữ sao cho vẹn tấm lòng ban sơ

Bao thi thư vẫn chờ viết lách

Nghiệp giáo dân trăm sách vạn nhà

Đại Nho hai chữ vang xa

Bơi sông, đạp núi bao la vẫy vùng

Ngàn sóng lớn cũng dừng một bước

Bụng thiên thư tạo phước trăm nơi

Phúc dày nghiệp lớn muôn đời

Tâm mang chính khí muôn người ngợi ca” (***)

Doãn Triệu Tiên đọc đến dòng cuối cùng, chỉ thấy nổi da gà, rụng rời tay chân, chân cũng không đứng vững.

Gã bèn hít thật sâu một hơi, mặt hướng về phía trời cao, chắp tay ưỡn ngực, ở trong lòng ấp ủ vô hạn chí khí.



Trên quan đạo, hơn mười dặm bên ngoài huyện thành Ninh An, Kế Duyên ngơ ngác giơ tay phải lên nhìn, bóng dáng của một quân cờ chợt lóe lên rồi biến mất.

* tiết Mang chủng (vào ngày mùng 5, 6, 7 tháng 6). Tại Việt Nam gọi là tiết gieo mạ.

** Cốc Vũ: Một trong 24 tiết trong một năm, vào khoảng 19, 20 hay 21 tháng tư. Tại Việt Nam gọi là tiết mưa rào

***: Thơ được Cua Đá tỷ viết lại

Chương 55: Câu chuyện cười?

Biên: Cún Con

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

***

Kế Duyên rất buồn bực vì không hiểu chuyện gì xảy ra. Chẳng lẽ nguồn gốc của quân cờ này là do Ngụy Vô Úy sao?

Khi hắn nói cho Ngụy Vô Úy biết về Ngọc Hoài Sơn cũng không phát sinh gì. Kế Duyên suy đoán rằng có thể lần này đối tượng là “Con người”, hoặc mức độ ảnh hưởng cũng không đáng kể.

Thoáng suy tư, Kế Duyên liền nghĩ chắc không phải do Ngụy Vô Úy rồi, vì đây đâu phải là game online quốc tế lâu lâu bị lag ping đâu.

‘Có lẽ nào!! Do Doãn phu tử?’

Kế Duyên nhớ đến lá thư mà mình để lại, từ hôm qua đến lúc này, đây cũng là một chuyện có thể trực tiếp ảnh hưởng đến người khác, mà thời gian suy tính cũng không sai biệt lắm.



Trước cửa phòng ở Doãn gia, Doãn Thanh có chút buồn phiền nhìn cha mình.

“Mẫu thân, phụ thân làm sao vậy?”

Doãn mẫu vừa bước từ trong phòng ra thì gặp trượng phu của mình. Nàng đang định gọi một tiếng nhưng đột nhiên cảm thấy gã rất khác thường, vẻ mặt cũng đang ửng hồng như hoa đào.

“Mẫu thân làm sao vậy?”

“Đừng quấy rầy phụ thân, con đi rửa mặt đi!”

"A..."

Vốn dĩ Doãn Thanh còn muốn hỏi cha xem Kế tiên sinh viết gì, nhưng cậu nghĩ đến lời giáo huấn mấy ngày trước. Cậu bèn cảm thấy vẫn nên nghe lời sẽ tốt hơn, thôi đợi ăn điểm tâm xong tới hỏi lại cũng được.

“Thanh nhi, Kế tiên sinh đã đi rồi!”

"A..."

Doãn Triệu Tiên mỉm cười giơ phong thư và chìa khóa lên.

“Lát nữa chúng ta đi hái táo!”

Đề nghị này quả thật rất hấp dẫn Doãn Thanh. Ngay lập tức, cậu cao hứng bừng bừng, nước miếng như muốn chảy xuống đất. Chỉ là sau đó cậu bỗng nhiên nhớ ra Kế tiên sinh đã rời khỏi Cư An Tiểu Các thì cảm giác mất mát lại lần nữa quay về.



Sáng tinh mơ, quán mì Tôn Ký đã mở cửa từ lâu. Tôn lão bản chủ yếu bán vào buổi sáng và buổi trưa. Mì hoành thánh, mì sợi và mì xào thập cẩm là những món ăn chính ở đây. Vào xế chiều, lão lại thu dọn quán trở về nhà.

Thường ngày lão đi ngủ từ sớm, chưa đến canh năm sẽ tỉnh dậy chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho quán mì. Người già cũng sẽ dậy sớm hơn vừa phù hợp với thời gian làm việc và nghỉ ngơi của lão.

Tôn lão bản dựng rạp che, lau dọn bàn ghế một lượt, sau đó ngồi chờ khách ghé qua. Lão nghĩ tới việc bột mì và thịt tăng giá, lại nghĩ tới học phí cho cháu trai đi học ở trường tư thục huyện.

Người qua lại trên đường càng lúc càng tấp nập, quán mì cũng bắt đầu có khách tới ăn sáng. Trong lúc đang bận rộn, lão ngẩng đầu lên thì thấy Doãn phu tử của trường tư thục và Doãn Thanh đang đi tới. Trong tay gã còn mang theo một cái giỏ trúc nhỏ.

“Ơ, Doãn phu tử và Doãn tiểu công tử đến rồi!! Hai vị có muốn ăn điểm tâm không? Ở đây có mì hoành thánh và mì dương xuân ngon nhất!”

Doãn Triệu Tiên cười chắp tay nói:

“Không được không được. Ta đã ăn ở nhà rồi..”

Nói đến đây, Doãn Triệu Tiên vén miếng vải đang che giỏ trúc lên.

“Đây là táo trong nhà Kế tiên sinh. Trước khi tiên sinh rời đi có nói ta chia cho bà con trên phố. Kế tiên sinh cũng hay ghé quán của lão ăn cơm nên cũng nói ta đưa lão một phần.”

Tôn lão bản nhìn thấy mấy quả táo tươi mọng thì sửng sốt một lúc. Hai tay lão lau qua lau lại trên tạp dề.

“Ách, sao ta có thể không biết xấu hổ như thế, không biết xấu hổ như thế chứ..”

Tuy lão nói vậy nhưng vẫn thành thực đưa tay đỡ lấy. Sau khi tay lão cầm lấy giỏ táo, lão bèn nói với Doãn Triệu Tiên.

“Kế tiên sinh ra ngoài sao? Lúc nào ngài ấy trở về?”

“Ta cũng không biết nữa. À, lão lấy mấy quả táo ra đi, ta còn mang giỏ về nữa!” "A a a, đúng rồi đúng rồi!"

Tôn lão đầu vội vàng lấy mấy quả táo đặt vào một cái chậu ở trên xe gỗ, sau đó đưa giỏ trúc trả lại cho Doãn Triệu Tiên.

“Doãn phu tử, giỏ của ngài đây ạ!”

“Ừ, ta không quấy rầy nữa, lão làm việc tiếp đi!”

“Ai, ai, Doãn phu tử đi thong thả!!”

Thấy Doãn Triệu Tiên đã đi xa, Tôn lão bản mới nhìn lại mấy quả táo đang nằm trong chậu.

“Tôn lão bản, trái gì vậy?”

“Đúng vậy, ta có thể nếm thử không?”

Có vị khách không giấu được tò mò, đứng lên đi về phía xe gỗ của Tôn lão bản.

“Lạ chưa, đây là quả táo sao? Lúc này còn chưa đến tiết mang chủng mà cây táo trong sân của Kế tiên sinh đã kết trái rồi?”

Tôn lão bản tấm tắc kêu kỳ lạ. Lão đưa cho vị khách bên cạnh một trái, còn mình cũng lấy một trái lau lên áo, sau đó cắn một miếng.

Bọn họ cảm nhận được vị ngon ngọt trong miệng, một hương thơm nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh.

“A…!!! Ngon quá!!! Tôn lão bản, cho ta thêm vài trái, cho ta thêm vài trái!!!”

“Thơm quá, lão cũng cho ta nếm thử đi!!”

Tôn lão bản vẫn chưa ăn xong, nhưng nghe mọi người xin thêm thì lão vội vàng nhét nửa trái táo còn lại vào miệng, tay lão giữ lấy chậu táo, cẩn thận cất vào trong tủ chén trên xe gỗ.

“Hết rồi, hết rồi, không còn mấy trái đâu. Ta cũng chỉ có chừng ấy thôi, còn phải mang về cho cháu ta ăn nữa. Hết rồi, hết rồi!!!”



Ngoại trừ ông chủ quán mì Tôn Ký thì Đồng đại phu ở Tế Nhân Đường cũng được một phần. Hơn nữa, phần này có khá nhiều táo, ước chừng hai ba cân. Sau khi cho mấy tên học trò trong tiệm thuốc ăn vài trái cho đỡ thèm thì Đồng đại phu quyết định giấu hết, mang về nhà cho người thân thưởng thức.



Đêm ngày hôm đó, mấy hộ gia đình ở phường Thiên Ngưu đều nhận được một hai cân táo. Mùi vị thật sự làm cho mọi người khó mà quên được.

Mà câu chuyện cây táo ở Cư An Tiểu Các chỉ trong vòng vài tháng đã kết trái cũng làm cho người dân ở phường Thiên Ngưu bàn tán say sưa. Đến ngày hôm sau, cả huyện Ninh An đều tấm tắc nói chuyện này thật kỳ lạ. Trưa ngày thứ hai, bên trong nhà trọ Vân Lai, Ngụy Vô Úy đang dùng cơm thì nghe được tiểu nhị trò chuyện với chưởng quầy về cây táo ở Cư An Tiểu Các. Ngụy Vô Úy không nén nổi tò mò nhưng lúc này y lại nghe không rõ.

“Tiểu nhị, ngươi vừa nói cây táo gì đó kết trái, có thể nói cho ta biết được không?”

Với mấy loại chuyện kỳ quái này, người nói người nghe đều rất ưa thích. Tiểu nhị nghe câu hỏi xong thì làm sao có thể từ chối được, gã nhanh chóng chạy đến bên cạnh Ngụy Vô Úy.

“Khách quan, người không biết tin gì sao, phường Thiên Ngưu vừa xảy ra một chuyện kỳ lạ. Ở đó có một nơi tên là Cư An Tiểu Các, trong sân có một cây táo rất lớn, cành lá rậm rạp. Cây táo này muốn kết trái thì cũng phải đợi vài tháng nữa. Không nghĩ tới lúc này trên cây có đầy những quả chín mọng, tươi ngon. Mọi người ở phường Thiên Ngưu ai cũng được chia một phần táo đấy ạ.”

Tiểu nhị cũng đã được ăn thử một ít.

“Tỷ tỷ ta được gả vào phường Thiên Ngưu, nhà nàng cũng được một phần táo. Tỷ tỷ cho ta ăn ba miếng, hương vị kia, chậc chậc, thật ngon ngọt. Đời này chưa bao giờ ta được ăn miếng trái cây nào ngon như vậy!”

Tiểu nhị nhìn thấy không ít thực khách đều bị câu chuyện này hấp dẫn. Gã cũng có chút tự đắc, cố ý nói lớn một chút.

“Nói đến đây, có một tin đồn còn kỳ quái hơn nữa. Nghe nói táo ở Cư An Tiểu Các chỉ trong một đêm đã chín mọng. Một ngày trước đó, ai ở phường Thiên Ngưu cũng ngửi thấy hương hoa táo. Vậy mà sau đó mùi hương này đột nhiên biến mất. Có người nói đây là do táo đã chín!”

“Ôi chao!!! Thật kỳ lạ!”

“Tiểu nhị, ngươi không nói xạo đấy chứ?”

“Đúng đấy, làm gì có chuyện táo chín chỉ trong một đêm, chẳng lẽ là do thần tiên làm phép?”

Thực khách ở mấy bàn bên cạnh cũng ồn áo nói chuyện, khiến cho tiểu nhị có chút nổi nóng.

“Hừ. Do các ngươi từ nơi khác đến nên không biết. Nghe ta nói cho kỹ rồi trở về khoe mẽ với bạn bè nhé! Hôm nay, ở Cư An Tiểu Các của huyện chúng ta có một vị kỳ nhân sinh sống. Từ ngày người đó vào ở thì cây táo trong sân cũng nở hoa, hương thơm đặc biệt nức mũi.”

Tiểu nhị nói đến chỗ hấp dẫn, thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc lắng nghe, gã mới nói tiếp.

“Ta nghe người khác nói ngày hôm trước, Kế tiên sinh có ý định rời đi thì ngài có cảm thán một câu với Doãn phu tử. Ngài nói năm nay đáng tiếc không được ăn quả táo nào… ‘Đáng tiếc, đáng tiếc~~’”

Tiểu nhị cố làm ra vẻ như đang nói một lời kịch trong tưởng tượng, sau đó gã vuốt vuốt râu đầy cảm xúc.

“Các ngươi đoán thế nào? Đêm hôm đó, táo trên cây bắt đầu kết trái. Đến khi mặt trời lên, Kế tiên sinh ngủ dậy, mở cửa nhìn ra ngoài, cả một cây táo toàn trái chín mọng!! Hắc hắc, lợi hại chưa!!”

“Còn có chuyện này sao?”

“Ta nói thật, ngươi làm tiểu nhị đúng là nhân tài không có đất dụng võ, ngươi phải làm người kể chuyện mới đúng!!”

“Rất đúng, rất đúng. Ngươi nói như vậy thì người ở Cư An Tiểu Các chỉ e là thần tiên rồi đấy, ha ha ha ha ha!!

Trong sảnh nhà trọ, từng trận cười lớn vang lên. Chưởng quầy cũng lắc đầu cười.

Chỉ có nội tâm Ngụy Vô Úy lại rung động không thôi. Y vội vàng đi đến quầy thanh toán tiền, rồi vội vã chạy đến phường Thiên Ngưu.

Với võ công của Ngụy Vô Úy, lúc y chạy đến Cư An Tiểu Các cũng phải thở hổn hển, có thể thấy được y nôn nóng như thế nào rồi.

"Hô... Hô... Hô..."

Ngụy Vô Úy vừa hồi phục khí tức, vừa ngẩng đầu nhìn lại. Quả nhiên, cây táo trong sân đã không còn bông hoa nào. Những cành cây hơi thấp chỉ còn vài quả táo còn treo lủng lẳng đầu cành. Ở cành cây cao hơn cũng có không ít trái chín.

Y lại gần thêm một chút thì thấy trên cửa có treo một khóa đồng.

Trong lòng Ngụy Vô Úy vừa ảo não, vừa hối tiếc.

‘Kế tiên sinh thật sự đã đi rồi sao!!!’

Ngay sau đó, Ngụy Vô Úy thoáng suy tư rồi nhìn cây táo kia.

‘Ừ, ta phải nghĩ cách hái vài quả nếm thử mới được!’

Về phần vượt rào rồi hái mấy trái ư? Ngụy Vô Úy tuyệt đối không dám làm rồi!

(*) Do Kế Duyên là người hiện đại, nên đoạn này suy nghĩ theo hơi hướng hiện đại, những từ này thuộc về mảng game.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau