LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Thiên Địa Hóa Sinh

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Bởi vì quá mệt mỏi cho nên Kế Duyên gục xuống bàn đá rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi hắn đang nghỉ ngơi, thân thể tựa như cây cối đang đâm chồi nảy lộc mỗi độ xuân về, xương cốt, kinh mạch, lục phủ ngũ tạng cũng đều được mở ra. Ở bên ngoài cơ thể, linh khí dư thừa cũng giống như làn khói phiêu tán bay đi, làm cho hắn thoải mái dễ chịu hơn rất nhiều.

“Kế tiên sinh, ta mang sách đến cho ngài!”.

Ngoài sân, thanh âm nhẹ truyền đến. Kế Duyên đang mơ màng cũng nhìn ra cửa.

“Lưu Nhật Tuần đó hả? Mời vào. Ta hơi mệt nên không tiện ra mở cửa được.”

Dù sao gã cũng là quỷ, muốn vào thế nào chẳng được. Hơn nữa, Kế Duyên nghĩ mình với “Lão Lưu” cũng là chỗ quen biết.

Ngoài sân, hai gã Nhật Tuần Du và bốn tên Âm Sai đang đứng dưới một cây dù lớn màu đen, đưa mắt nhìn nhau, sau đó mới chậm rãi đi xuyên qua cửa Cư An Tiểu Các. Thành Hoàng đại nhân ra lệnh đám Âm sai bọn họ không được quấy nhiễu sự thanh tĩnh của Cư An Tiểu Các. Hơn nữa, bọn họ phải luôn cung kính với chủ nhân ở nơi này.

Kế Duyên ngồi nhìn đám người này tiến vào sân, hắn cũng không ngờ có nhiều người vậy.

Hình như hai tên Nhật Tuần Du này có chức vụ nên cũng có một chút năng lực. Còn những tên khác thì phải dựa vào cây dù lớn kia mới có thể đi ra ngoài.

Bốn tên Âm Sai đang đứng dưới cây dù đều mang một rương trúc trên vai. Lúc bọn họ đi vào, trong sân rõ ràng âm u lạnh lẽo hơn rất nhiều.

“Kế tiên sinh, Thành Hoàng đại nhân ra lệnh cho chúng ta mang thư sách đến đây. Ngài xem đặt ở đâu?”

Kế Duyên có phần nóng lòng, bèn chỉ vào bàn đá bên cạnh nói.

“Để đây đi.”

Có điều khi đám Âm Sai đi vào, cả rương và thư sách cũng được mang xuyên qua. Vậy chúng có thật không nhỉ?

Sự thật đã chứng minh là Kế Duyên lo nghĩ nhiều. Sau khi bốn tên Âm Sai bỏ rương sách trên vai, hai gã Nhật Tuần Du thò tay vào trong cây dù, lấy rương sách ra rồi nhẹ nhàng đặt bên cạnh bàn đá.

Kế Duyên nghe được tiếng rương sách chạm đất, đây tuyệt đối là một vật có thật mới phát ra được âm thanh này. Lúc nãy, thứ hắn nhìn thấy có thể giống với cách vận chuyển của quỷ hồn trong truyền thuyết kiếp trước.

“Kế tiên sinh, thư sách đã tới nơi. Chúng ta xin cáo từ!”

“A! Được rồi! Cám ơn các vị!”

Kế Duyên dời sự chú ý ra khỏi đống sách, lịch sự chắp tay với đám Âm sai. Bọn họ cũng không dám thất lễ, rồi bay xuyên cửa ra ngoài.

Dù bọn họ là người hay quỷ nhưng trong suy nghĩ của hắn đã là khách thì mình vẫn phải khách khí đôi chút

Sau khi tất cả Âm sai rời khỏi, Kế Duyên bình tĩnh nhìn bốn rương sách, liền đặt một rương lên trên bàn đá.

Tuy rương hơi nặng nhưng hắn cảm thấy khối lượng hình như vẫn không đủ. Nếu một cái rương lớn như vậy mà chứa đầy sách thì có lẽ phải nặng hơn nhiều mới đúng.

Kế Duyên vừa mở nắp, rồi nhìn vào trong rương sách. Hắn cứ ngỡ rằng mình sẽ thấy một chồng sách nhưng tầm mắt mơ hồ của hắn chỉ thấy một ít đồ vật có hình trụ.

Hắn đưa tay sờ, trong lòng đã có đáp án.

"Thẻ tre!"

Kế Duyên lấy một ít thẻ tre ra. Hắn suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi tìm hiểu.
"Lão Thành Hoàng có lòng rồi!"

Những thẻ tre này khác với thư sách viết bằng bút lông bình thường, bởi vì trên thẻ tre tất cả các văn tự đều được khắc lên. Ngón tay Kế Duyên nhẹ nhàng sờ lên thẻ tre, liền có thể “đọc” được nội dung được khắc trên đó.

Mặc kệ lão Thành Hoàng vô tình hay cố ý, Kế Duyên vẫn thấy mang ơn.

‘Xem ra ta không cần tìm người giúp nữa!’



Bây giờ đêm đã khuya, thế nhưng Kế Duyên lại không thấy buồn ngủ.

Đối với hắn, ngày hay đêm cũng không khác nhau là bao, nên hắn cũng không cần đốt nến. Từ giờ Ngọ đến giờ, Kế Duyên vẫn một mực ngồi “đọc” sách trong sân.

(Giờ Ngọ: 11h trưa đến 1h chiều)

Lúc thì hắn cầm thẻ tre, lúc thì hắn mở thẻ tre đặt trên bàn đá rồi dùng ngón tay trỏ quét qua từng chữ.

Trên thẻ tre, chữ được khắc rất nhỏ, chính vì vậy mà một thẻ tre có thể bao hàm rất nhiều chữ, làm cho Kế Duyên đọc cũng chậm hơn.

Kế Duyên chưa bao giờ được đọc qua những nội dung này. Không riêng gì hắn, bất cứ ai ở thời đại khoa học kỹ thuật cũng sẽ thèm nhỏ dãi những kiến thức này thôi.

Bây giờ Kế Duyên đang hưng phấn không cưỡng lại được.

‘Con mẹ nó, ta thật đúng là thiên tài. Không ngờ năng lực đọc hiểu của ta lại mạnh mẽ như vậy!’

Kế Duyên phát hiện ra hắn có thể hiểu những từ tối nghĩa khó hiểu nhất.

Mấy lần trước, dù cho Kế Duyên hấp thu thanh linh chi khí đều bị tán loạn nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được kinh mạch, huyệt vị một cách rõ ràng rành mạch. Khi ấy thiếu sót của hắn chính là không biết tên gọi và cách lý giải của những huyệt vị, kinh mạch này. Nhưng bây giờ, hắn đã học được từ trong sách.

Bởi vì không muốn hiểu sai một ý nhỏ nào hết nên hắn đọc rất chậm. Sau khi hắn đọc xong một đoạn thì sẽ lật tới lật lui những đoạn trước để hiểu rõ hơn.
Âm Dương Ngũ Hành, Bát Hoang Lục Hợp, cảm nhận linh động của sơn xuyên thủy trạch, vạn sự vạn vật, dẫn dắt linh khí thiên địa, tẩy kinh phạt tủy rồi mới tu chân!

Trên tay Kế Duyên là một quyển Đạo khí quyết. Cuốn sách có tên gọi cực kỳ đơn giản, nội dung cũng rất bình thường. Đạo khí quyết viết về trụ cột luyện khí quyết thông thường của giới tu sĩ, những loại sách tương tự có rất nhiều. Trong đó, những cuốn sách viết về biến hóa nhỏ trong Âm Dương và Ngũ Hành đều có thể trở thành sách cao cấp.

Nhưng đối với người thường, thậm chí với đám quyền quý thì đây chính là kỳ thư, thiên thư không gì sánh được.

Đối với Kế Duyên, đây cũng là những cuốn sách trân quý nhất, là những cuốn sách vỡ lòng giúp hắn bước lên con đường tu hành sau này.

Nếu đã tới thế giới này, ai lại không muốn bản thân mình trở nên phi thường, ai lại không muốn trường sinh bất tử chứ?

‘Thì ra là vậy. Lúc ở nhà trọ, lần đầu tiên ta thấy cảnh sắc sông núi trong cơ thể, ta cứ nghĩ do mình quá đặc biệt. Thật ra, đó là dị tượng mà những người lần đầu tiếp dẫn linh khí có thể nhìn thấy.’

Mỗi người sẽ thấy một cảnh vật khác nhau. Thí dụ như có người nhìn thấy kinh mạch như sông, có người lại thấy liệt hỏa cháy bừng bừng. Điều này có liên quan đến tư chất và tâm cảnh của bản thân nữa.

Không phải ai cũng có thể nhìn thấy dị tượng trong cơ thể như vậy, nhưng chỉ cần ai đó nhìn thấy một chút, người đó sẽ được trưởng bối đặt rất nhiều hy vọng. Tuy điều này không phải là tuyệt đối, nhưng những người này thường đạt được thành tựu nhất định.

‘Ta quả nhiên là một thiên tài!’

Kế Duyên đọc được những dòng này thì không giấu được vui mừng. Một lúc sau, hắn không cười nổi nữa. Bởi vì trong sách viết, dị cảnh càng thuần túy càng tốt, ví dụ như nhìn thấy tuyết trắng hay liệt hỏa cháy đều tốt, nhưng nhìn thấy càng nhiều thứ càng không hay.

Kế Duyên suy nghĩ một chút. Lần trước, hắn nhìn thấy phong cảnh trời đất, sông núi đẹp đẽ, những cái này quá tạp nham rồi a…

Được rồi, được rồi. Hắn không thèm nghĩ tới chuyện này nữa.

Kế Duyên nghiên cứu Đạo khí quyết đến hơn nửa đêm. Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ nội dung bên trong cuốn sách này. Ở trong rương, ngoại trừ cuốn “Thuật Pháp Tinh Yếu” tóm tắt một ít pháp thuật thông thường cùng với việc thu nhận một vài pháp thuật bên ngoài, thì cũng không còn cuốn sách tu chân nào nữa. Một số thẻ tre còn lại chủ yếu là bí tịch võ công hoặc là kỳ phổ.

“Thử một chút!”

Kế Duyên thì thầm, rồi ngồi trên ghế đá, thân thể và tinh thần buông lỏng.

Bên ngoài cơ thể có đại thiên địa, bên trong cơ thể có tiểu thiên địa. Từng kinh mạch huyệt vị rất nhỏ, từng cơ quan nội tạng trong thân thể đều đối ứng với Âm Dương Ngũ Hành, Chư Thiên Tinh Đấu huyền bí ảo diệu trong trời đất. Tu chân chính là cảm nhận trời đất rộng lớn, nắm giữ lấy Đại Đạo Càn Khôn Chi Lực.

Kế Duyên hít thở nhẹ nhàng chậm rãi. Khí tức tràn vào trong ngực, trong bụng, chuyển động đến từng khớp xương trong cơ thể. Ý thức của hắn như có như không, dường như lưu chuyển theo dòng khí tức. Theo đó, ý thức của hắn khuếch tán ra trời đất rộng lớn bên ngoài, cảm thụ Thiên Địa chi khí chuyển động.

Bí pháp < Đạo khí quyết > - Thiên Địa Hóa Sinh!

Bất kể mọi người tu hành loại pháp quyết nào, bất kể bọn họ tu luyện ở Tiên Phủ huyền bí hay ở nơi rừng núi tầm thường, bất kể bọn họ già trẻ hay đang khao khát trường sinh bất tử thì đa số mọi người đều bị kẹt ở cửa thứ nhất này.

Mà lúc này, Kế Duyên lại vô tình bước vào cảnh giới này một lần nữa. Hắn không cảm nhận được rằng cửa ải này rất khó khăn.

Kế Duyên cảm thấy lúc này cũng thần kỳ như lần đầu tiên hắn tiếp dẫn linh khí vào cơ thể. Chẳng qua, vào giờ khắc này, khi thân thể hắn mở rộng ra vô hạn, tiểu thiên địa trong cơ thể giao hòa với đại thiên địa bên ngoài, thì ý thức hắn cũng lan rộng ra, hóa sinh đến thực cảnh.

Linh khí trong trời đất như có như không, có mặt khắp nơi. Bây giờ, Kế Duyên có thể “nhìn thấy” linh khí đang trôi nổi bồng bềnh trong trời đất.

Khi Kế Duyên đọc khẽ, cơ thể hắn như có lực hút. Từng đoàn linh khí nhỏ bị hấp dẫn, rồi hội tụ lại. Từ trên bề mặt da, linh khí đi vào cơ thể hắn.

Kế Duyên không cảm thấy tê ngứa hay đau nhức chút nào. Linh khí giống như mưa xuân rơi xuống, yên lặng thấm sâu vào vùng đất khô cằn, khiến cho hắn cảm thấy thật dễ chịu và mát mẻ.

Số lượng linh khí không nhiều như lần trước hắn nắm giữ quân cờ dẫn khí, nhưng lần này linh khí dễ chịu và phù hợp hơn nhiều, thậm chí linh khí còn thuần túy hơn. Kế Duyên mơ hồ cảm thấy việc thu nạp linh khí bây giờ mới là chính đạo!

Chẳng qua, hiện tại Kế Duyên còn hiểu được cách nắm giữ quân cờ. Điều này cũng giúp cho Kế Duyên nâng cao hiệu suất tu hành của mình.

Chương 37: Nhập đạo trước phải luyện võ

Dịch: Phong Thanh

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

“Ò Ó O…”

Trời còn chưa sáng nhưng tiếng gà gáy đã trầm bổng vang lên.

Trong Cư An Tiểu Các, Kế Duyên đang xem sách lúc này bỗng phát giác đã sắp qua một đêm.

Canh ba vừa qua, canh tư liền tới, Kế Duyên liên tục tu luyện Đạo Khí Quyết - Thiên Địa Hóa Sinh, khiến cho toàn bộ thân thể được linh khí tưới tắm.

Trong quá trình này, Kế Duyên đã từng thử phóng ra toàn bộ linh khí, sau đó dùng Đạo khí Quyết hấp thu.

Phương thức này làm cho linh khí trong tiểu viện trở nên nồng đậm hơn nhiều, đồng thời khiến hiệu suất Đạo Khí Quyết tăng mạnh. Kế Duyên tu luyện vô cùng dễ dàng, không hề cảm nhận được một chút khó khăn và gánh nặng nào.

Nhưng phương thức này cũng có cực hạn, mà Kế Duyên cho rằng giới hạn này chính là sức chịu đựng của thân thể hắn.

Đến canh tư, Kế Duyên cảm giác được linh khí trong thân thể đã tới mức cực hạn có thể hấp thu, linh khí tuần hoàn khắp cơ thể giúp rèn luyện thân thể hắn. Quá trình rèn luyện này tuy vững chãi nhưng lại vô cùng chậm rãi.

Về chuyện này Kế Duyên cũng cảm thấy bất đắc dĩ, trong tay hắn chỉ có một bộ Đạo Khí Quyết, không hề có Luyện Khí Quyết. Tu luyện cũng chỉ có thể đến mức này, so với bản thân tự mình tụ khí đã tốt hơn rất nhiều.

Nghĩ vậy, Kế Duyên lập tức với lấy một quyển sách tre cặm cụi đọc.

Đây là một bộ sách mô tả thuật pháp, phần nhiều nội dung chỉ là các loại phép thuật phổ biến liên quan tới Ngũ Hành, Âm Dương, Lôi Điện… kèm với đó là những chú thuật và dị thuật có đôi chút quỷ dị và hư ảo như nhập mộng câu hồn, câu thông thần hồn… hoặc vài mẩu chuyện liên quan tới Sơn Thần, Thổ Địa, Hà Bá và đám thần linh theo Thần đạo.

Nhưng bộ sách này chỉ có hai cuốn thẻ tre, dù chữ viết đã rất nhỏ thì nội dung cũng có hạn. Tuy nhiều mà không tinh, đọc xong cũng chỉ như cưỡi ngựa xem hoa mà thôi.

Phần cuối sách có ghi chép hai loại thuật pháp đơn giản là Tiểu Khống Hỏa Thuật và Tiểu Tị Thủy Thuật.

Cho dù không có Luyện Khí Quyết, Kế Duyên cũng chưa tu luyện được linh khí, vẫn có thể thi triển được những thuật pháp trụ cột này. Nhưng kể cả như vậy, hắn vẫn phải rèn luyện mới có thể nắm giữ được.

Những gì viết trên thẻ tre này tuy chỉ là kiến thức căn bản nhất, nhưng lại mở ra cho Kế Duyên một thế giới hoàn toàn mới. Mang tới cho hắn cảm giác hưng phấn mong chờ từ trước đến nay chưa từng có.

Giờ phút này, Kế Duyên tựa như đứa bé lúc quấn lấy ông nghe kể chuyện xưa, hắn tràn đầy mơ ước với thế giới thần kỳ.

Buồn ngủ ư? Quên đi, ý nghĩ đó không tồn tại vào lúc này!

“Ò Ó O”

Lần này tiếng gà gáy cách Cư An Tiểu Các rất gần, chắc là gà của hàng xóm ở gần cũng bắt đầu gáy.

“Hây ~ thoáng cái đã qua một đêm rồi!”

Gió thổi nhẹ mang đến chút hơi lạnh đầu xuân, Kế Duyên biết trình độ của mình vẫn còn kém, còn lâu mới đạt đến trình độ nóng lạnh bất xâm.

Trong sân, cây táo lớn lại rung rinh, cành cây “xào xạc” đung đưa theo gió như khiêu vũ.

Kế Duyên ngẩng đầu nhìn cây táo già, bụng chắc mẩm chờ đến mùa thu hoạch chắc sẽ hái được rất nhiều quả!

Ở thế giới này, trừ khi dùng tiên thuật tác động, nếu không đừng mơ có thể trồng rau quả trái mùa. Cho nên Kế Duyên rất mong chờ được nhấm nháp những quả táo tươi ngon trong sân nhà. “Cả đêm trông đèn đọc sách, cũng có ngươi ở bên cạnh. Xem ra ta cũng không phải kẻ cô đơn.” Tự an ủi bản thân, Kế Duyên khẽ cười, nhẹ nhàng đặt cuốn sách trong tay xuống rồi vươn vai vặn mình.

Trong một đêm đã xem xong hai bộ sách quan trọng nhất, Kế Duyên cho rằng tu luyện và nghỉ ngơi phải điều độ. Nghĩ vậy, hắn liền soạn lại đống sách còn trong rương.

Mấy cuốn kỳ kinh kỳ phổ* trước tiên để qua một bên, hắn tìm ra mấy cuốn bí tịch võ công. Cuối cùng còn lại 10 cuốn sách tre, ngoại trừ một bộ gồm hai quyển kỳ phổ, bảy cuốn vậy còn lại chỉ có hai môn bí tịch.

(*) sách dạy chơi cờ, những ván cờ kinh điển.

Một bộ sáu cuốn “Thiết Hình Chiến Thiếp” bao gồm nội công tâm pháp cùng với chiêu thức chiến đấu. Một bộ khác chỉ có phương pháp hô hấp cùng chiêu thức của “Ưng Trảo Thủ”.

Tên bí tịch đã nói lên tất cả.

Hai bộ bí tịch võ công này đều cùng loại với những công pháp mà các bộ khoái tập luyện. Từ chú giải bên trong sách, công pháp này chẳng phải loại tuyệt mật gì, nhưng cũng thuộc hàng trung đẳng chứ không phải loại thường.

Hai môn võ công đều do cao nhân của Thiết Bộ nha môn 6 châu, hao phí tâm sức cả đời sáng tạo nên. Đặc điểm là dễ nắm bắt, tu luyện nhanh, chiêu thức cương mãnh, uy lực to lớn, được lưu truyền rộng rãi, không ít quan sai có tư chất ưu tú đều đã học qua.

Mà võ học có tư cách xếp vào hàng trung đẳng thượng thừa đương nhiên sẽ không đơn giản, là thứ võ công dễ học khó thông, rất khó để trở thành cao thủ chân chính.

Kế Duyên nhìn thấy cũng dở khóc dở cười.

Hai bộ bí tịch võ công toàn chữ là chữ, viết vô tội vạ, còn dài hơn cả hai cuốn tu chân kỳ thư, trong mắt Kế Duyên nội dung quả thật rất hỗn tạp.

“Võ công mà!”

Kế Duyên hết nâng lên lại đặt xuống cuốn sách trong tay. Tạm thời hắn không có pháp quyết tu chân tốt hơn, luyện một chút võ công để tự vệ cũng không tồi.



Thấm thoát đã hơn nửa tháng, Kế Duyên nhàn nhã mà vong ngã, đắm chìm trong cảm xúc giống như khi trước lần đầu tiên được tiếp xúc với máy tính. Khi thân thể có thể dần dần tiếp nhận, hắn kiên trì hội tụ linh khí tu luyện Thiên Địa Hóa Sinh quyết. Rồi sau đó tập luyện hai môn bí tịch võ công, lúc rảnh rỗi thì mang kỳ kinh kỳ phổ ra xem.

Tóm lại, mỗi ngày ngoài việc phải ra ngoài ăn cơm, sinh hoạt của Kế Duyên so với kiếp trước còn khép kín hơn. Điều này khiến cho chẳng ai biết hắn, ngoại trừ hàng xóm xung quanh phường Thiên Ngưu và tiệm mì hắn thường lui tới.

Một ngày nọ, Kế Duyên điều chỉnh hô hấp, thân thẳng như tùng, hai chân hơi kiễng.

Sưu~

Cả người hắn bỗng nhiên bay lên, sau đó đạp nhẹ lên thân táo trong viện “ba ba ba ba…”, vài chục bước đã đứng vắt vẻo trên ngọn cây, sau đó lộn ngược ra sau rồi lại vọt lên không tới tận cao ba trượng.

Toàn bộ động tác như nước chảy mây trôi, sau khi thân thể hắn vọt đến chỗ cao nhất, Kế Duyên không rơi xuống mà lại nhẹ nhàng vận khí, như chim yến tung cánh, nhanh chóng hạ xuống đứng trên một cành táo. Cành táo cong xuống, kêu lên nhưng tiếng kẽo kẹt..

Cả người Kế Duyên vững vàng đứng ở đầu cành cây, một luồng chân khí giống như cùng trọng tâm của thân thể lắc lư theo cành cây, ít nhất trong thời gian chân khí không tán sẽ không khiến thể trọng đè gãy cành.

“Ngon zai!”

Không nhịn được, Kế Duyên khẽ hô một tiếng!

Hắn luyện khinh công lâu như vậy cũng có chút thành tựu. Mặc dù không so sánh, nhưng Kế Duyên tự biết tốc độ tu luyện đã quá nhanh. Theo trong sách đề cấp, đám tu sĩ khổ tu đều lấy năm mà tính.

Vậy cuối cùng nguyên nhân là do Kế Duyên có thiên phú tu hành hay là vì linh khí?

Đối với đám người phàm tập võ, từ Hậu Thiên chuyển thành Tiên Thiên là một cửa ải khó khăn. Bên trong bí tịch võ công, cảnh giới Tiên Thiên được miêu tả cực kỳ mê hoặc, không chỉ cảm nhận được thiên địa mênh mông, mà còn có thể dùng lực lượng thiên địa để tẩy kinh phạt tủy.

Mà như Kế Duyên hiểu, cái gọi là Tiên Thiên chính là lúc có thể mượn nhờ linh khí thiên địa gột rửa bản thân. Tới cảnh giới này, linh khí hỗn tạp khi trước sẽ chuyển biến trở thành nội lực mà chỉ Tiên Thiên cảnh mới đạt được.

Chưa bàn tới chiêu thức, chỉ riêng việc Kế Duyên dễ dàng tu luyện nội công tâm pháp, cũng khiến cho khinh công đạt hiệu quả rõ rệt.

Mà chiêu thức thì phiền toái hơn, dù sao võ nghệ cũng cần thiên chuy bách luyện. Nội công cùng chiêu thức vốn là hỗ trợ lẫn nhau. Khi nội công tinh tiến thần tốc, chiêu thức tất nhiên cũng tiến bộ cực nhanh.

Trong sách có câu “Nhất đạt tiên thiên bách sự thông” (*), tuy Kế Duyên thấy hơi phóng đại tô màu, nhưng cũng nói rõ rằng đề thăng cảnh giới sẽ nâng cao hiệu suất tu luyện chiêu thức??

Đám người tu tiên hoàn toàn khinh thường tiểu thuật của nhân gian, nhưng Kế Duyên thì tập không biết mệt.

Hắn thu hồi tâm tư rồi nhảy từ trên cây xuống, đứng yên bên cạnh bàn đá. Đoạn hắn tụ lực móc chân đá một cành táo bay qua đầu, rồi dễ dàng đưa tay tóm lấy.

“Mình hay thật!.”

Nếu ở kiếp trước, động tác này có thể khiến Kế Duyên vỡ “trứng”, bây giờ lại đơn giản như uống nước.

Kế Duyên lấy nhánh cây làm đao, ở trong viện múa ra từng chiêu từng thức. Ánh đao nhoang nhoáng, tiếng đao vù vù. Nhánh cây to thay cho thanh đao, bắt đầu phát ra chiêu thức, phát ra âm thanh “Vù vù ồ ồ”.

- ------

(*) - “Nhất đạt tiên thiên bách sự thông”

Một khi đạt tới cảnh giới tiên thiên, trăm sự đều ok.

Chương 38: Nghề nghiệp cao quý

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Lúc Kế Duyên thu công đứng lại, lá rụng và bụi bặm vẫn còn đang xoay tròn không dứt trong sân nhỏ.

Ở nơi đây không có đồng hồ, không có internet, cũng không có điện thoại, nhưng bây giờ đồng hồ sinh học của Kế Duyên đã trở nên cực kỳ chuẩn xác. Chuyện này cũng không phải vì Kế Duyên đặc biệt, mà dân chúng ở đây cũng đều như vậy.

Quy luật làm việc và nghỉ ngơi của mỗi người đều dựa vào thời gian. Dù cho người đó ở Trái đất thế kỷ hai mươi mốt hay ở đây thì họ đều có một cảm giác chuẩn xác đối với thời gian.

Hiện tại, sắc trời đã chạng vạng tối, Kế Duyên liền nghĩ tới việc đi ăn cơm tiệm.

Kiếp trước, ngoại trừ cơm chiên trứng, Kế Duyên cũng không biết làm món khác. Kiếp này, Kế Duyên cũng chưa từng học nấu ăn, lại sợ phiền hà nên hắn đều ăn cơm tiệm. Dù sao, mỗi bữa cũng không tốn bao nhiêu, nhiều thì hơn mười, mười hai văn tiền, ít thì chỉ có mấy văn tiền thôi.

Kế Duyên sửa sang mũ áo, vuốt lại tóc tai, rồi đi ra cửa. Bởi vì không có ai dám đến đây nên hắn cũng không cần khóa cửa lại.

Hắn đã đi qua đi lại nhiều lần ở phường Thiên Ngưu, nên bây giờ hắn chỉ cần đi những đoạn đường quen thuộc. Thỉnh thoảng, Kế Duyên sẽ gặp một hai hộ gia đình sống gần đây. Nhưng đa số bọn họ đều tránh hắn, dù hắn có đi tới trước mặt thì cũng không thèm chào hỏi.

Nửa tháng nay, hầu hết mọi người đều biết Kế Duyên sống tại Cư An Tiểu Các. Mọi người đều nghĩ nơi xui xẻo như vậy thì tốt nhất không nên dính vào kẻo lại phiền phức thêm.

Kế Duyên cũng không quan tâm, chỉ chắp tay ở sau lưng, tiêu sái đi đến đầu phố.

Ra khỏi cổng phường, dường như bên ngoài náo nhiệt hơn nhiều, tiếng ồn ào vang vọng khắp phố phường.

Sau khi tập võ, bước chân của Kế Duyên liền nhanh lên rõ rệt. Khoảng bảy tám phút sau, hắn đã đi tới quán mì Tôn Ký. Đây là một trong những quán mì Kế Duyên thường ghé nhất.

Trên quầy hàng có một mảnh giấy dầu, trên đỉnh buộc vải bố trắng, bốn bàn nhỏ, một chiếc xe gỗ là cần câu cơm của Tôn sư phụ.

Từ đằng xa, Tôn lão bản đã thấy Kế Duyên chậm rãi đi tới.

“Ôi!! Kế tiên sinh đã đến. Hai ngày qua không thấy ngài ghé quán. Mời ngồi!”

Kế Duyên chưa đến gần đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Hắn nghe thấy tiếng chào hỏi ân cần quen thuộc liền cười đáp.

“Hôm nay lão có bán mì xào không?”

“Có có có!! Ta cảm thấy hôm nay Kế tiên sinh sẽ đến, liền giữ lại cho ngài món ngon nhất đây! Ở ngoài thành, người ta vừa mới làm thịt một con trâu cày, ta tranh thủ cũng mua được khá nhiều lòng trâu. Nó còn khó mua hơn lòng dê nữa!”

Tôn lão bản rất biết cách nói chuyện, mặc dù lão làm ăn nhỏ nhưng lại có rất nhiều khách hàng thân thiết.

Hơn nữa, Kế tiên sinh này hẳn là một người có học vấn. Mặc dù đám quan khách xung quanh đều bàn tán sau lưng rằng đôi mắt Kế tiên sinh bị mù, nhưng hắn đi trên đường lại chẳng khác gì người thường. Đây là chuyện cực hiếm gặp ở người bình thường. Cho nên, có thực khách đồn rằng Kế tiên sinh là một kỳ nhân.

“Được được được. Cho ta chén nước xốt và một bát mì xào lòng trâu!”

Kế Duyên cười cười rồi ngồi xuống đợi bữa tối của mình. Tuy món mì xào của Tôn sư phụ bỏ ít gia vị, nhưng nguyên liệu nấu ăn vừa tươi ngon, lại vừa được chế biến rất tốt chẳng những không bị tanh mà còn cực kỳ ngon miệng.

"Được! Được!"

Lão Tôn đầu nhanh chóng nấu nướng.

Cách đó không xa, hai cha con nhà họ Doãn đang đi về nhà sau khi làm xong việc ở trường tư thục. Bởi vì trường tư thục sắp khai giảng, nên những ngày này Doãn Triệu Tiên đều đi sớm về khuya, Doãn Thanh cũng thường đi theo giúp đỡ. Hôm nay hiếm hoi lắm hai phụ tử mới được về sớm.

Khi đi ngang qua đầu phố, hai mắt Doãn Thanh sáng lên. Cậu thấy Kế Duyên đang ngồi ở quán mì trước mặt. Doãn Thanh nhanh chóng kéo tay áo phụ thân để ông nhìn thấy Kế Duyên. Doãn Triệu Tiên sớm đã muốn bái phỏng Kế Duyên từ lâu. Hôm nay cũng đã qua nửa tháng, khí sắc của vị Kế tiên sinh này vẫn hồng hào, bình yên vô sự. Doãn Triệu Tiên càng ngày càng tin vào suy đoán của mình về những biến hóa phát sinh ở Cư An Tiểu Các.

Dường như Kế Duyên không phát hiện ra hai cha con, Doãn Triệu Tiên nhận thấy nói không bằng làm. Gã bèn nắm tay Doãn Thanh đi một quãng xa, rồi quay trở lại lần nữa, bất quá lần này hai cha con đi đến quán mì Tôn Ký.

“Tôn sư phụ, làm phiền lão cho ta hai bát mì!”

Doãn Triệu Tiên cười nói đi vào, Lão tôn đầu đang bận rộn làm vắt mì cho Kế Duyên thì nhìn thấy Doãn Triệu Tiên, lão cũng cực kỳ nhiệt tình.

"Ai ui!!! Người là Doãn phu tử phải không!!! Lại đây lại đây, mời ngồi mời ngồi!"

Chuyện mở trường tư thục là đại sự của huyện Ninh An. Doãn Triệu Tiên là vị phu tử hàng thật giá thật nên cũng được khá nhiều người biết đến.

“Ừ!”

Doãn Triệu Tiên hờ hững đáp lại một tiếng, tay phủi mũ áo. Gã dẫn Doãn Thanh ngồi ở một bàn không có người, nhưng giống như gã đột nhiên phát hiện ra Kế Duyên.

“Ồ, ngài là Kế tiên sinh phải không? Tại hạ nghe nói trong phường có một vị tiên sinh nho nhã mới chuyển đến. Nếu không phải việc khai giảng ở trường tư thục quá bận bịu, tại hạ liền đã sớm qua chào hỏi một tiếng!”

Khuôn mặt nhỏ của Doãn Thanh đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên cậu thấy phụ thân mình nói dối như vậy.

Lúc nãy Kế Duyên đã chú ý đến hai phụ tử nhà họ Doãn rồi, chẳng qua hắn cũng không biết cha con nhà này quay lại làm gì. Bây giờ khi bọn họ bước vào quán thì hắn mới hiểu được, Doãn phu tử muốn “vô tình gặp” mình, làm cho Kế Duyên suýt bật cười thành tiếng.

“Đúng là tại hạ. Doãn phu tử ở phường Thiên Ngưu học thức uyên bác, Kế mỗ cũng đã nghe danh từ lâu!”

Kế Duyên quay đầu nhìn về phía hai phụ tử nhà họ Doãn. Lần đầu tiên Doãn Triệu Tiên nhìn thấy rõ đôi mắt màu xám trắng của hắn.

“Chắc hẳn Doãn Thanh là lệnh lang? Quả là không hổ danh dòng dõi thư hương, ngươi có thể dạy được một đứa trẻ tốt như vậy!”

“Kế tiên sinh, ngài còn nhớ con sao?”

Doãn Thanh vừa hiếu kỳ vừa xấu hổ nhìn đại tiên sinh “Ha ha ha, Kế mỗ nhớ rõ ân tình gánh nước kia! Nếu hai vị không chê thì ngồi chung bàn với ta đi? Dĩ nhiên nếu tiểu Doãn Thanh sợ liền coi như ta chưa nói gì!”

Doãn Thanh có chút lúng túng gãi đầu, biết rõ Kế tiên sinh vẫn nhớ chuyện mình không dám tiến vào Cư An Tiểu Các đây mà.

“Kế tiên sinh mời tại hạ nào dám từ chối. Thanh nhi, chúng ta qua đó ngồi!”

Doãn Triệu Tiên cầu còn không được, lập tức dẫn nhi tử ngồi xuống.

“Mì tới rồi!! Kế tiên sinh, Doãn phu tử, Doãn tiểu công tử, mì của các ngài đây! Mì xào thịt trâu cần chờ thêm một lát nữa!”

Tôn lão bản bưng đồ ăn đặt lên trên bàn.

“Được rồi! Đa tạ!”

Kế Duyên cười, nhẹ gật đầu với Tôn sư phụ. Doãn Triệu Tiên bỗng sững sờ, liền vội vã cám ơn Tôn sư phụ.

Bởi vì thế gian này có cái gọi là “sĩ nông công thương”, cho nên với tư cách là một người có danh vọng ở huyện Ninh An này, mặc dù Doãn Triệu Tiên không xem vị Tôn lão đầu này như người hầu, nhưng thực chất gã vẫn tự nhận mình tài trí hơn người. Huống chi đây là bổn phận của người bán hàng, gã nói cám ơn làm gì?

Nhưng Kế Duyên đã cám ơn, nếu gã không nói thì chẳng phải tỏ ra cao hơn Kế Duyên một bậc sao.

“Ai ai, thật ngại quá, thật ngại quá.”

Tuy ngoài miệng Tôn lão bản nói như vậy nhưng cả mặt lão đều ửng đỏ. Lúc lão quay lại làm đồ ăn cũng nhanh nhẹn hơn nhiều. Kế tiên sinh nhiều lần nói như thế thì tạm không tính, nhưng Doãn phu tử nói cám ơn lại làm cho lão cực kỳ hãnh diện.

Kế Duyên nở nụ cười, không nói gì, bèn lấy đũa ra gắp mì lên ăn.

Đúng là kiếp trước Kế Duyên có thói quen nói cám ơn với những nhân viên phục vụ, và những shiper giao đồ ăn nhanh. Trên thực tế, trước kia cũng có một vài tin tức làm cho lòng người nguội lạnh, nhưng những người như Kế Duyên cũng càng ngày càng nhiều.

Thế nhưng sau một khoảng thời gian quan sát, Kế Duyên phát hiện ra tư duy giai cấp ở thế giới này rất nghiêm trọng. Có một số người có tri thức, hiểu lễ nghĩa nhưng vẫn phân biệt đối xử với người khác. Chính điều này khiến Kế Duyên càng tôn trọng lão Thành Hoàng hơn.

Thấy Kế Duyên ăn mì, Doãn Triệu Tiên thoáng do dự nhưng cũng không dám nói chuyện, bèn dùng bữa với con trai.

Bầu không khí lúc này có chút lúng túng. Dường như vị Kế tiên sinh này không muốn nói chuyện, lúc món mì xào thịt trâu được mang lên thì hắn cũng chỉ mời hai cha con nhà họ Doãn thưởng thức.

Kế Duyên tự nhận mình không phải là Thánh nhân. Doãn Triệu Tiên tuy không giống tính cách của Doãn Thanh nhưng gã cũng không phải người lạnh lùng. Chẳng qua Kế Duyên cảm thấy một phu tử phải làm tốt hơn nữa. Nếu trong tương lai đám đệ tử mà họ dạy dỗ thi đậu công danh thì đó chính là những vị quan xây dựng nên quốc gia đấy.

Đợi đến lúc ăn xong, Doãn Triệu Tiên nhất quyết trả tiền cho cả ba người. Kế Duyên cũng không nói gì. Bất quá, trước lúc rời đi, Kế Duyên có nói với Doãn Triệu Tiên một câu.

Lại khiến cho Doãn Triệu Tiên ngẩn người cả buổi vẫn không thể lấy lại được tinh thần. Câu nói kia vẫn quanh quẩn trong đầu gã.

"Doãn phu tử! Kẻ buôn bán nhỏ thì xã hội vẫn trân trọng. Nghề giáo coi trọng đức hạnh, thầy giáo cũng phải làm gương trước”

Ở bên cạnh, Doãn Thanh sốt ruột, liên tục lắc lắc tay phụ thân.

“Phụ thân, Kế tiên sinh đi rồi. Lúc nào thì chúng ta về nhà?”

Doãn Triệu Tiên hoàn hồn, nhìn con mình rồi lại nhìn Tôn lão bản đang bận rộn vì thực khách càng ngày càng đông.

“Đi! Về nhà! Sáng mai chúng ta đến Cư An Tiểu Các thăm hỏi Kế tiên sinh.”

Chương 39: Sắp đạt thành tựu

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con

***

Trên đường về nhà, Kế Duyên kỳ thật vẫn một mực nghĩ về chuyện của Doãn Thanh.

Nếu nói lần trước hắn có thể nhìn thấy rõ Tam trang chủ có thể do võ công đối phương cao, khí chất đặc thù. Còn trường hợp của Doãn Thanh chỉ có thể tạm kết luận do thiên phú tiềm tàng, cũng không biết phương diện nào đúng.

Kế Duyên mặc dù suy đoán Doãn Thanh là người có khả năng tu tiên, cũng cảm thấy điều này đi vào ngõ cụt, văn thông võ thạo đều có thể, chắc phải nhìn lại lần nữa.

Đối với Kế Duyên, Doãn gia coi như nhà hàng xóm đầu tiên của hắn tại huyện Ninh An.

Sáng sớm thứ Hai, Doãn Triệu Tiên dẫn Doãn Thanh đi đến bên ngoài Cư An Tiểu Các, đồng thời mang theo một hộp bánh ngọt với hai bình Hoa Điêu Tửu.

Hai cha con nhìn tiểu viện trước kia âm trầm, giờ phút này đứng ở ngoài cửa chỉ cảm thấy không khí tự nhiên tươi mát, hít thở thoải mái, nội tâm không còn cảm giác sợ hãi.

Doãn Triệu Tiên đổi sang tay phải cầm hộp bánh, vừa chuẩn bị gõ cửa đã nghe thấy bên trong có thanh âm mạnh mẽ chính trực trầm ấm vang lên…

“Vào đi, cửa sân không khóa!”

Doãn Triệu Tiên ngây người một lát, vội vàng sửa lại quần áo rồi đẩy cửa đi vào bên trong sân.

“Doãn Triệu Tiên mang theo tiểu Doãn Thanh đến đây bái phỏng Kế Tiên Sinh!”

“Haha, Doãn phu tử tới thì tới, không cần mang theo gì cả.”

Kế Duyên buông thẻ tre xuống, chắp tay về phía Doãn Triệu Tiên, tiểu Doãn Thanh tay xách đồ vật cũng chắp tay có lễ.

“Lần đầu đến bái phỏng không thể không lễ, huống hồ hôm qua lời nói của Kế tiên sinh khiến tại hạ mở mang đầu óc, chút tâm ý xin tiên sinh hãy nhận!”

Doãn Triệu Tiên nói xong thì tiến về phía trước đặt quà tặng trên bàn đá, hắn cũng thấy rõ đồ vật trên bàn, không khỏi thốt nhẹ một câu.

“Thẻ tre?”

Thời đại bây giờ, trang giấy đã sớm được phổ cập với những người đi học, sách làm bằng thẻ tre đã cực kỳ hiếm thấy hay sớm đã tuyệt tích.

“Đúng vậy, chính là thẻ tre.”

Kế Duyên lơ đễnh trả lời.

“Thẻ tre trong nhà đều là của bạn bè tặng cho, Kế mỗ thị lực có hạn, xem không được những cuốn sách bình thường. Doãn phu tử cùng tiểu Doãn Thanh, đừng đứng nữa, mời ngồi.”

Kế Duyên nhìn Doãn Triệu Tiên với tiểu Doãn Thanh ngồi xuống cạnh bàn đá thì chủ động đưa ra chủ đề.

“Ta đã sớm nghe Doãn phu tử sẽ đảm nhiệm làm phu tử cho trường tư thục huyện Ninh An, vẫn chưa tới cửa chúc mừng. Ngược lại làm phiền phu tử tự mình đến cửa, không biết bây giờ công việc ở trường tư thục chuẩn bị thế nào rồi?”

“Về việc này, ta chỉ là được các vị chức sắc trong huyện Ninh An nâng đỡ thôi, công việc ở trường tư thục hiện tại đã chuẩn bị sắp xong rồi, hai ngày sau liền có thể lên lớp.”

Đây là việc Doãn Triệu Tiên cực kỳ tự hào, hễ nói đến thì trên mặt mỉm cười, Doãn Thanh ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào giếng nước bên trong viện đang bị nắp gỗ che kín, bên trên có đè tảng đá.
“Kế tiên sinh, trong sân có giếng nước, vì sao ngài còn muốn đi gánh nước ở ngoài?”

Phía trước phòng bếp Cư An Tiểu Các có hai cái vạc lớn nhỏ, nước bên trong vạc được đổ đầy từ mười ngày trước.

Kế Duyên nhìn giếng nước bên trong viện, thuận miệng đáp.

“Cái giếng nước này từng bị nhiễm đồ vật không thuần khiết, Kế mỗ có bệnh thích sạch sẽ nên không muốn uống nước trong giếng này.”

Có một số việc không cần phải kể rõ, người thông minh luôn luôn có thể liên tưởng được. Doãn Triệu Tiên lập tức kết hợp với những tin đồn trước kia thì nghĩ đến điều gì đó, vô thức nhích ra xa cái giếng một chút. Tay y đặt trên bàn cầm lấy một quyển thẻ tre.

“Thẻ tre này mát thật!”

Doãn phu tử lật nhìn tựa sách, trên thẻ trúc hiện ra mấy chữ “Ba mươi sáu thế cờ vây”, trong lòng y cảm thấy có thêm chủ đề để tán gẫu với Kế Duyên.

Doãn Triệu Tiên không hỏi những việc liên quan đến Thành Hoàng đại nhân, y chỉ có mục đích duy nhất là tạo mối quan hệ với Kế Duyên.

Sau khi trải qua khoảng thời gian câu nệ, Doãn Triệu Tiên chầm chậm thở phào. Kế Duyên thật sự rất hiền hòa, tự nhiên làm cho người ta dần thoải mái. Hơn nữa, khí chất bên trong viện khiến cho người ta đứng ngồi đều có cảm giác hài lòng vui sướng.

Hai người trong tiểu viện nói chuyện trên trời dưới biển đủ thể loại, Doãn Thanh ngồi bên cạnh yên tĩnh lắng nghe.

Càng trò chuyện, Doãn Triệu Tiên càng cảm thấy Kế tiên sinh thực sự thâm bất khả trắc, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, rất nhiều kiến giải chưa từng nghe qua, có thể nghĩ đến những chi tiết độc đáo sâu sắc. Kế tiên sinh dù có vẻ chuyện gì cũng biết, nhưng những việc thế tục lại bị thiếu sót, thường thỉnh giáo y.

Liên tục đến giờ Ngọ, hai cha con mới rời đi. Doãn Triệu Tiên có chút lưu luyến không rời, Doãn Thanh thì sớm đã thấy nhàm chán.

Kế Duyên cũng trò chuyện rất hăng hái, sau lần nói chuyện ở lầu các bên ngoài miếu thì lần này hắn nói chuyện nhiều nhất từ trước đến nay. Hơn nữa, hắn trò chuyện cùng người đọc sách nhưng không cổ hủ như Doãn Triệu Tiên rất sảng khoái, có tiếng nói chung. Điều này tốt hơn so với việc nói chuyện với những người bảo thủ khác, nên khi hắn hỏi những việc vặt vãnh cũng không cảm thấy ngại ngùng như lúc hỏi Thành Hoàng.

Kế Duyên nhìn bầu Hoa Điêu Tửu trên bàn đá, bốc ngay miếng vải đỏ đậy nắp, ngửi thì thấy mùi cồn rất nhạt, dứt khoát nhấc bầu rượu uống một ngụm.

“Mùi tuy nhạt nhưng vị cũng không tệ lắm!”
Kế Duyên lẩm bẩm, nhớ rõ kiếp trước dù hắn thỉnh thoảng có bồi ông nội uống một chút nhưng không hề thấy ngon.

Đặt bình rượu xuống, Kế Duyên duỗi nhẹ ngón tay trên miệng bình rồi kéo một phát.

Một dòng rượu tinh tế từ trong bình bay ra, chuyển động theo ngón tay Kế Duyên, bay lượn một vòng trên không sau đó chui vào miệng Kế Duyên.

‘Được rồi, Tiểu Thuật Tị Thủy xem như nhập môn.’

Tiểu Thuật Tị Thủy miễn cưỡng được xem là một loại ngự thủy chi thuật, chiêu thức này làm cho Kế Duyên cực kỳ hài lòng!



Mùng hai tháng tư, trời vào hạ, cây táo trong Cư An Tiểu Các nở hoa.



Tại nơi giao giữa ba phủ, vượt qua biên giới Đức Thắng Phủ, lại đi ngang qua Định Nguyên Phủ, sát Thiên Việt Phủ, bên trong núi Ngưu Khuê hơn hai trăm dặm.

Trong đêm, sâu bên trong núi Ngưu Khuê ở Định Nguyên Phủ.

“Gào gào ~~~~”

Một tiếng cọp gầm chấn động vạn dặm, bách điểu kinh bay bách thú bỏ chạy!

“Ầm ầm …”

Trên bầu trời như có mây đen hội tụ hơn một canh giờ mới tản đi, chỉ lưu lại trên núi một trận mưa.

Trên đỉnh Miếu Thành Hoàng, huyện Thành Trạch, Định Nguyên Phủ, Kim Thân cao lớn đội nón, ánh mắt như nhìn thấy rõ núi Ngưu Khuê, tầm mắt dõi theo đến khi mây mưa ngừng lại.

“Ai... Sợ là có yêu quái sắp đạt thành tựu!”

Thành Hoàng lắc đầu thở dài, pháp thể biến mất tại chỗ.

Trong núi, một đầu cọp, có hình thể to lớn gấp hai ba lần so với những con bình thường, đang ngẩng đầu ngắm trăng, đó là Cọp Tinh Lục Sơn Quân.

Trận lôi vân kèm theo mưa bên trong núi đã làm cho Lục Sơn Quân tim đập nhanh, vô cùng hưng phấn.

Tu hành chính là việc làm nghịch thiên, mà lôi đình có thiên uy, cỏ cây cầm thú là giống loài càng e sợ thiên lôi. Quái thành tinh đã khai một phần linh trí, theo bản năng chúng sẽ ẩn thân tránh né những ngày mưa dông, giống như có sự sợ hãi khắc sâu trong linh hồn.

Mà khi quái thành tinh sắp đạt được thành tựu, vị trí của nó càng dễ dẫn phát giông tố, có lúc tạo nên đại giông tố trái mùa, báo hiệu thiên ý không dung.

Đương nhiên, lôi đình có đáng sợ cũng chỉ là thời tiết, yêu quái thành tinh thì linh trí hẳn không thấp, muốn né tránh có rất nhiều biện pháp. Kẻ xui xẻo bị đánh chết không phải không có, chỉ là hơi ít, như không rõ một ít thường thức, lúc trời mưa giông trốn trong hốc cây, cây dễ bị lôi đình hấp dẫn thành ra bị đánh trúng.

Giờ phút này Cọp Tinh trầm tâm tĩnh khí, nhảy xuống đứng trên núi đá. Trong lòng nó suy nghĩ có lẽ phải mất vài chục năm hoặc chỉ cần mấy năm, sẽ có thể đột phá xiềng xích gông cùm, mấu chốt đột phá của yêu quái. Đến lúc đó, gã mới có thể ngao du thiên địa ngoại giới!

Tại Thiên Việt Phủ, nơi giáp với núi Ngưu Khuê, hai nhóm người giang hồ võ nghệ cao cường đang người truy kẻ trốn, thẳng một đường đánh thẳng vào đây. Tất cả chỉ vì tranh đoạt manh mối nào đó của một món võ lâm chí bảo.

Chương 40: Quà biếu kiểu mới

Dịch: Phong Thanh

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Phe chạy trốn có 7 người, cả đám đều mặc y phục dạ hành màu đen. Tên cao lớn nhất trong bọn họ tay cầm Nhạn Linh Đao, vừa chạy vừa ra sức giao thủ với đối phương đang bám sát sau lưng, yểm hộ cho đồng bọn chạy trốn.

“Keng keng keng…”

Chợt thấy tên này nhảy vọt lên cao vặn thân, đánh bay ba cái phi tiêu, thân đao va vào phi tiêu làm tóe ra một vài tia lửa trong màn đêm. Mượn lực lao tới của phi tiêu, gã nhảy qua đạp lên một thân cây, mượn lực tiếp tục gia tốc chạy về phía trước.

Phe truy kích có tới mười mấy tên, tất cả đều có khinh công không hề tầm thường, gắt gao bám theo gã áo đen phía trước không rời. Đám người này thỉnh thoảng phóng phi tiêu, ngay cả đá vụn bên đường cũng nhặt lên thọi về phía trước, nhưng phần lớn đều bị gã áo đen cao to đỡ được.

“Hạng Phương, mau giao ra Kiếm Ý Thiếp, ta đảm bảo các ngươi sẽ toàn mạng!”

Một tên mặc áo trắng hô lên, đồng thời chân y vận lực đạp lên một thân cây lao tới. Một cây Cửu Tiết Cương Tiên (*) tựa như rắn độc bay về trước.

- ------

(*) - Cửu Tiết Cương Tiên: Là loại vũ khí dạng roi, gồm chín đoạn sắt được nối với nhau. Ai đọc hoặc xem Hiệp Khách Hành sẽ thấy Đinh Bất Tứ dùng vũ khí này.

- -------

“Oánh rắm vào mặt mày. Hãy đợi đấy! Sau này ông đây nhất định phải tiền dâm hậu sát vợ con chúng bay!”

“Keng~”

Gã áo đen tên Hạng Phương vừa ngoác mồm chửi bới vừa vung đao đớn đỡ, mượn lực trên cây nhảy đi. Tên áo trắng phía sau tay trái cầm Cửu Tiết Cương Tiên vẫy mạnh, sợi roi thép liền như rắn độc xoay mình lao vọt tới phía trước, đuổi sát gã áo đen.

“Muốn chết!”

“Bịch…”

Hạng Phương quát to, hai chân đạp mạnh xuống đất tránh được hiểm chiêu. Cây roi theo đà phá nát thân cây thành từng mảnh gỗ vụn, bay tung tóe che hết cả tầm nhìn. Hai tên trong đám truy binh tụ lực vào tay phải, phóng phi tiêu đuổi tới.

Vèo Vèo …

“Keng…” “Phốc…”

Hạng Phương vội giương đao lên đỡ, nhưng phi tiêu phóng ra vừa nhanh vừa hiểm. Gã chỉ kịp đỡ được một tiêu, tiêu còn lại đã bắn trúng vai trái gã, máu tươi tóe ra.

Mà sợi roi kia linh động dị thường, khi thì như trường côn, lúc lại như rắn độc, quét ngang đánh dọc về phía trước, khiến gã áo đen túa mồ hôi lạnh.

“Uống ~”

Hạng Phương vận chân khí, điên cuồng vung đao.

“Ba ba ba…”

Gã chặt đứt một cành cây to, đoạn nâng chân đá mạnh cành cây về phía sau. Liền đó gã cũng không dám kéo dài thời gian, dốc hết sức lực chạy về phía trước.

Hạng Phương tưởng rằng lấy trộm Kiếm Ý Thiếp từ Phiền gia là việc dễ như trở bàn tay, không ngờ Phiền lão thái gia tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn cứng cựa. Vì giải quyết lão, Yến Địa Thập Tam Đạo đã mất hai người.

Còn lại 11 người, lấy được Kiếm Y Thiếp mà trốn đi. Phiền gia thấy lão thái gia mất mạng trong tay đạo phỉ thì nổi điên lên, phát ra lời hiệu triệu khắp võ lâm Định Nguyên phủ: Nếu có ai tự tay chém giết Thập Tam Đạo, Phiền gia không những tặng Kiếm Ý Thiếp cho người đó, còn sẽ truyền lại toàn bộ tâm đắc nhiều năm khổ tâm lĩnh hội của Phiền gia.

Trong một thời gian ngắn, võ lâm tại Định Nguyên Phủ gió cuốn mây vần, cao thủ tề tựu, chỉ có một mục đích là truy sát Yến Địa Thập Tam Đạo.

“Kiếm Ý Thiếp” do một vị tuyệt thế cao thủ tự xưng là Kiếm Tiên Tả Cuồng Đồ lưu lại trước khi lâm chung. Bên trong thiếp ẩn chứa một phần kiếm ý, kiếm chiêu của Tả Cuồng Đồ. Hơn nữa, trước khi hắn lâm chung đã có di ngôn sẽ chôn cùng tuyệt kỹ và bội kiếm của bản thân. Vì thế võ lâm đồn rằng: Người ngộ ra Kiếm Ý Thiếp, có thể tìm ra được phần mộ của Tả Kiếm Tiên, đạt được bí tịch võ công cùng thần binh Thanh Ảnh Kiếm.

Vốn dĩ không ai nghĩ đến, “Kiếm Ý Thiếp” từng tạo nên gió tanh mưa máu trong võ lâm, lại nằm trong tay Định Nguyên Phủ Phiền gia, càng không nghĩ tới Phiền gia vì báo thù, sẽ công khai tin tức này.

Giờ phút này, cao thủ giang hồ truy kích theo đã giao thủ cùng Thập Nhất Đạo mấy lần, khiến mấy gã trộm chỉ còn bảy tên. Việc truy đuổi đã sớm ăn ý, bọn họ muốn đuổi những cao thủ ở các châu phủ khác đến tham gia, hòng chỉ nhóm bọn họ đạt được Kiếm Ý Thiếp.

Bởi vì hứa hẹn của Phiền gia, Yến Địa Thập Tam Đạo nhất định phải chết!



Hạng Phong càng trốn càng lo lắng, vốn gã muốn nhờ địa thế rừng núi thoát khỏi truy kích. Thế nhưng mười mấy người phía sau đều không phải hạng xoàng xĩnh, đuổi gắt gao khiến bảy người gã không có chút cơ hội trốn thoát nào.

Đám áo đen chạy trước đã bị thương không ít. Hạng Phong là thủ lĩnh, hiện tại gã cũng trúng một tiêu, tình huống càng lúc càng nguy cấp.
“Đại ca, tiếp tục như vậy không ổn, các huynh đệ đều đã bị thương, đánh không lại bọn họ!”

“Mẹ nó, lão Phiền Đồng chết tiệt, đã chết còn tìm phiền toái cho chúng ta! Nếu không ổn thì phải liều mạng thôi!”

Hạng Phong kiên quyết lấy một quyển trục trong ngực ra. Gã nhảy vài cái đã đến một mỏm đá rộng rãi phía trước, giơ cao quyển trục trong tay lên.

Đám áo đen còn lại nhao nhao lao lên đứng sau lưng gã, thở dốc không ngừng.

“Bọn chó điên các ngươi, không phải muốn Kiếm Ý Thiếp sao, nếu còn ép chúng ta, bố mày lập tức xé nát nó!”

Hạng Phong vừa hét vừa làm động tác như muốn xé rách cuốn bí kíp.

Bọn cao thủ đang truy đuổi phía sau đã đến gần, cách bọn người áo đen khoảng 2 trượng.

Hán tử áo trắng kia cười lạnh quát:

“Bọn ngươi sắp chết đến nơi còn muốn giãy giụa, hủy bảo bối của Tả Kiếm Tiên lưu lại thì thế nào, bọn ta chỉ cần tâm đắc lĩnh hội của Phiền gia là được rồi!”

“Ha ha ha, Giang Sùng Ly, ngươi ngu thì không nói, bọn người bên cạnh ngươi chẳng lẽ cùng đần cả sao? Lĩnh hội của Phiền gia nếu xài được, chúng sớm đã đi tìm tuyệt thế kiếm pháp và Thần binh của Tả Tiên Kiếm rồi?”

Hạng Phong cười lạnh trào phúng, hai bên đều im lặng trong chốc lát.

Lần này Hạng Phong cũng không muốn giữ Kiếm Ý Thiếp, chỉ muốn chạy trốn, gã muốn nói thêm gì đó thì bỗng gió núi nổi lên.

Ô ~~~~ ô ~~~~

Cuồng phong cuốn lấy lá cây cùng tro bụi. Trong đêm tối mờ mịt, tay Hạng Phong hơi buông lỏng, vậy mà tấm thiếp bị gió cuốn bay lên không trung.

“Không tốt!”

“Kiếm Ý Thiếp!!”

“Mau đoạt lấy!!!”

Bọn người truy kích lập tức bay lên không trung, thi triển khinh công muốn cướp đoạt Kiếm Ý Thiếp.

Ở bên cạnh, Hạng Phong đang hối hận cùng cực, sực nhớ ra cơ hội đã tới, liền ra hiệu cho những đạo phỉ áo đen lặng lẽ phi thân, bọn gã lợi dụng cuồng phong và hỗn loạn trốn đi.

Trên khoảng đất trống, mấy tên thân thủ nhanh nhẹn nhảy lên tranh đoạt, thậm chí có người còn động thủ với kẻ khác, mong muốn giành được Kiếm Ý Thiếp.

Tiếc là trận gió này cực kỳ quỷ dị, Kiếm Ý Thiếp sắp bị người mặc áo trắng bắt được thì bỗng bị hất lên cao, cuốn về phía chân trời.
Ô ~~~~ ô ~~~~

Cơn gió quẹt sạch mọi thứ, đám hiệp khách đã nhảy lên hết sức, liền nhao nhao rơi xuống. Bọn họ nhìn về phía không trung, tấm thiếp đã biến mất trong màn đêm, xung quanh cũng không còn bóng dáng đám đạo phỉ.

“Đáng chết!! Cực kỳ đáng chết!!”

“Ài, thất bại trong gang tất!!”

“Cơn gió này cũng quá kỳ lạ!”

“Đuổi theo nữa không?”

“Hừ, tìm được Kiếm Ý Thiếp thì nói tiếp!”

Để thỏa đáng, đám giang hồ hiệp khách chia làm hai nhóm, truy tìm theo hai hướng khả nghi.



Trên một đỉnh núi vô danh trên Ngưu Khuê Sơn, Lục Sơn Quân lười biếng nằm sấp ở cửa động, bàn tay y có một tấm thiếp nhỏ, đó là Kiếm Ý Thiếp mà y đã tiện tay lấy được khi nãy.

Móng tay sắc bén nhẹ nhàng mở tấm thiếp ra, cuộn giấy hơi ố vàng, có hơn trăm chữ, nét chữ hữu lực phảng phất kiếm ý.

“Chữ tốt! Đáng tiếc không quá hiếm lạ.”

Chữ trên tấm thiếp mặc dù có kiếm ý sắc bén, nhưng lại không có chút linh khí nào, do võ giả nhân loại “Kiếm tiên” lưu lại, cọp tinh định há mồm nuốt tấm thiếp giấu đi bỗng dừng lại.

“Chữ rất tuyệt.”

Y nghĩ đến điều gì đó, cọp tinh chậm rãi đứng dậy, nương theo gió nhẹ biến mất trong rừng sâu.

Một một canh giờ sau đó, tại khe núi nào đó gần huyện Ninh An.

Một con hồ ly lông đỏ đang bị cọp tinh to lớn dẫm đuôi.

“Ô ô … ô”

Thân thể hồ ly cứng ngắc, run lẩy bẩy, không dám giãy giụa, nhưng lại quay thân làm động tác rất giống người, hai chân trước chụm lại giống như vái lạy cọp tinh.

Lục Sơn Quân hơi nhếch miệng lên, lộ ra răng nanh nhọn hoắt.

“Ha ha, ta đã sớm biết hồ ly mi đã mở ra linh trí, cũng biết được mi thường xuống huyện Ninh An ăn vụng gà vịt nhà dân. Có phải mi đã gặp qua cao nhân mù mắt ở miếu Sơn Thần?”

“Ô ô ô…”

Hồ ly gật đầu, không dám phản kháng.

“Biết được là tốt, mi thay ta làm việc này.”

Y nói xong, một tấm thiếp từ trong miệng cọp tinh xuất hiện, bên trên thiếp quấn một sợi dây kèm lông hổ, y đeo vào lưng của hồ ly, giấu phía dưới bộ lông đỏ của nó. Đoạn nó dặn dò thêm:

“Mi đến Thủy Tiên Trấn ở huyện Ninh An, thay ta tìm Kế tiên sinh, nếu mi có thể tìm được tiên sinh thì thay ta tặng ngài tấm thiếp này. Trên người mi có quấn sợi lông của ta nên tiên sinh sẽ không ra tay với mi. Mi cũng nên nhớ không được quấy rầy tiên sinh thanh tu, nhớ chưa?

Tìm tới chỗ ở của Kế tiên sinh, thay ta mang tấm thiếp này cho tiên sinh, ngài tuy mù mắt nhưng là thế ngoại cao nhân, đoán được sẽ không từ chối.”

“Ô ô ô!”

Hồ ly lông đỏ chỉ dám yếu ớt đồng ý.

Lục Sơn Quân thu liễm ánh mắt, lộ ra vẻ hài lòng, buông lỏng móng vuốt ra.

“Được rồi, đây cũng là tạo hóa của mi, cho dù mi có tìm được tiên sinh hay không, cũng không cần tự cho mình thông minh, đi đi!”

Hồ ly hơi run run bước đi mấy bước, quay đầu nhìn cọp tinh, sau đó bốn chân tăng tốc, chui vào bụi rậm biến mất.

Lục Sơn Quân đưa mắt nhìn hồ ly đã mất dạng, trong lòng ngẫm nghĩ, nói thế nào thì tặng tranh chữ cũng không coi là bài cũ chứ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau