LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Lão Thành Hoàng

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con

***

Cậu bé cảm thấy hiếu kỳ lại cho rằng chính mình đã ẩn núp tốt, liền lén lút theo dõi Kế Duyên một lúc. Kết quả Doãn Thanh càng nhìn càng rùng mình, chịu không nổi bèn chạy trốn.

Doãn Thanh bị dọa nên không dám quay lại chơi đùa với bạn bè. Lúc trẻ con sợ hãi sẽ làm gì, trốn về nhà tìm người lớn.

Vì vậy Doãn Thanh cũng làm thế, thở hồng hộc chạy một mạch về nhà.

Nhà của cậu bé cũng ở phường Thiên Ngưu, cho dù cách Cư An Tiểu Các một đoạn nhưng mà tính theo đường chim bay cũng chỉ khoảng mấy trăm mét.

Nhà của tiểu Doãn là một tiểu viện, bờ tường thấp, có một gian phòng trước cùng một gian phòng ngủ phía sau, lại dùng một bức bình phong ngăn gian phòng trước thành hai phần, chia làm chỗ tiếp khách cùng với chỗ đọc sách của hai cha con họ Doãn. Phòng bếp thì ở bên ngoài nhà chính, chỉnh thể được coi như hơn một tí so với các hộ gia đình phổ thông.

Doãn Thanh chạy một mạch về đến nhà, “Bịch ~” đẩy cửa trong sân ra. Sau đó cậu xông vào cửa chính khiến Doãn phu nhân đang dệt vải trong nhà bỗng giật mình.

“Mẫu thân!!! Bên kia, bên kia, có một vị đại tiên sinh, ông ấy, hô hô … Vị đại tiên sinh kia cùng với quỷ, hô hô …”

“Con đừng vội, từ từ nói, gì mà đại tiên sinh với tiểu tiên sinh!”

Doãn phu nhân liền cầm khăn lụa lau mồ hôi cho cậu bé.

“Lớn rồi. Con nói chuyện lộn xộn như vậy, còn ra thể thống gì nữa!”

Bỗng một giọng nói nghiêm khắc vang lên, dọa Doãn Thanh giật nảy mình, khiến cảm giác sợ hãi vì gặp quỷ trước đó cũng bị ép xuống.

“Phụ thân, phụ thân đang ở nhà ạ?”

Doãn Thanh quay đầu lại, lúc này mới chú ý tới thư phòng bên cửa sổ, phụ thân cậu ngồi trên ghế đang cầm một cuốn sách lật dở.

“Thanh nhi, phụ thân con được Chu lão gia đề cử làm phu tử của trường tư thục mới xây của huyện, sau này sẽ không cần phải đi Chu phủ làm tiên sinh giảng bài nữa.”

“Phu tử? Thiệt không phụ thân? Chừng nào thì bắt đầu vậy?”

Doãn Thanh nghe được tin này thì cực kỳ phấn khích.

“Ha ha, tự nhiên là thật, chắc là còn mấy ngày nữa, nhưng mà không lâu đâu.”

Phụ thân của Doãn Thanh có chút tự đắc vuốt râu trả lời.

“Đến lúc đó, con cũng đi học với phụ thân, không được suốt ngày lêu lổng, ráng đọc sách thánh hiền, tương lai thi đậu công danh mới có tương lai tươi sáng!”

“Dạ”

Doãn Thanh thật ra rất ghét đọc sách nhưng cũng không dám phản bác phụ thân.

Bên trong huyện Ninh An cũng có chỗ dạy đọc sách, nhưng phần lớn là những thư sinh già học thức chẳng thấp cũng chẳng cao đứng ra mở lớp.

Mà lần này trường tư thục mới mở ở huyện Ninh An cũng xem như chỗ học tập chính quy, trên lý luận chỉ kém một chút so với những thư viện khác. Hơn nữa, trường tư thục nhắm tới học sinh nhỏ tuổi, còn thư viện lại dành cho người lớn tuổi hơn. Nếu có điều kiện, có rất nhiều gia đình chọn cho con họ lúc nhỏ đi học tại trường tư thục, lớn một chút thì đi thư viện.

Lúc trước, Doãn Triệu Tiên đạt được thành tích Ất đẳng trong kỳ thi Châu, trong số những người đọc sách tại huyện Ninh An được xem là có tiếng. Lúc này y được đề cử làm phu tử cho trường tư thục cũng rất bình thường, cũng khiến y có chút tự hào.

“Đúng rồi! Vì sao con lại vội vàng hấp tấp như vậy?”

Doãn Triệu Tiên để sách xuống, nhìn về phía Doãn Thanh. “A đúng rồi, phụ thân, Cư An Tiểu Các, chỗ kia có gia đình mới tới ở, là một tiên sinh hào hoa phong nhã rất dễ chịu. Nhưng ông ấy lại có thể nói chuyện với quỷ…”

“Xuỵt!!!”

Doãn phu nhân vội vàng bịt kín miệng Doãn Thanh.

“Không được nói lung tung!”

Sắc mặt Doãn Triệu Tiên không quá tốt, dù y kiến thức uyên bác, biết rõ chỗ người dân ngu muội, nhưng bọn họ cũng không dám bàn tán về Cư An Tiểu Các. Tòa nhà kia thật sự quá quỷ dị.

Sau đó Doãn Triệu Tiên bỗng phản ứng, nhìn chằm chằm con trai hỏi.

“Sao con biết?”

“Ặc… Cái này … Đôi mắt của Đại tiên sinh không thấy gì, khi ông ấy gánh nước ở chỗ giếng nước thì bị ngã, nước văng tung tóe lên người. Con thấy vậy liền giúp ông ấy gánh nước, ai ngờ ông ấy ở Cư An Tiểu Các…”

Doãn Thanh sợ hải lí nhí nói ra.

“Con có đi vào không?”

Doãn phu nhân bèn nôn nóng hỏi.

Mặc dù ban ngày trời nắng đi vào Cư An Tiểu Các không có vấn đề gì, nhưng mà chỗ kia quá quái dị. Doãn Thanh là trẻ con, thân thể còn yếu, vì vậy người lớn cũng không khỏi khẩn trương.

“Con không có vào, phụ thân mẫu thân dặn dò nhiều lần như vậy, con không dám đi vào. Con vừa tới cửa thì thả thùng nước xuống, nhưng sau đó con vừa chạy đi một đoạn thì lại thấy tiên sinh đứng chỗ cửa viện nói chuyện với không khí, sau khi mang thùng nước vào trong viện thì ông ấy lại đi ra cửa nói chuyện phiếm, giống như bên cạnh có cái gì đi theo, còn nói gì mà lúc còn sống, con nghe được liền sợ quá chạy về nhà!”

Doãn Thanh nói xong thì thấy sợ, lại hiếu kỳ hỏi phụ thân mình một câu.

“Phụ thân! Phụ thân nói xem bên trong Cư An Tiểu Các có phải quỷ đi ra cùng với đại tiên sinh không?”

Doãn Triệu Tiên nghe thấy cũng nổi hết da gà, Doãn phu nhân thì nhanh chóng bịt kín miệng Doãn Thanh.

“Được rồi! Sau này đừng chạy qua đấy chơi! Còn nữa chuyện này… con tuyệt đối không được nói lung tung với bên ngoài, rõ chưa?” “Dạ, con rõ rồi!”

Doãn phu nhân ôm Doãn Thanh một cái, rồi xoa đầu.

“Tướng công! Chàng mau mang Thanh nhi đi miếu Thành Hoàng cúng bái, cầu xin tai qua nạn khỏi đi.”

Tóm lại, chuyện này liên quan đến con của mình, mà Doãn Triệu Tiên cũng không cổ hủ. Như người đọc sách khác hẳn sẽ không tin đi châm chọc, nhưng mà Cư An Tiểu Các thực sự quá tà dị.

“Được rồi! Chờ ăn xong cơm trưa, ta mang Thanh nhi đi Miếu Thành Hoàng thắp nén nhang.”

Nhiều năm trước lúc làm pháp sự, có một lão Pháp Sư run rẩy nói, Thành Hoàng huyện Ninh An ngự tại chốn này trấn áp bốn phương, từ đó về sau người dân phường Thiên Ngưu thường xuyên tới miếu cúng bái.



Kế Duyên theo Nhật Tuần Du đi qua quá nửa huyện Ninh An thì mới đến được miếu Thành Hoàng ở phường Miếu Ti. Do đi đến chỗ đông người nên hắn không tiếp tục tán gẫu với Nhật Tuần Du nữa.

Cả hai gần đi đến nơi náo nhiệt phía trước miếu Thành Hoàng thì có một lão giả đứng yên trước sạp bán nhang nến. Nhật Tuần Du liền vội vàng tiến lên hành lễ.

“Bẩm Thành Hoàng đại nhân, Kế tiên sinh đến rồi.”

Do có bách tính, khách hành hương bên cạnh đi tới, Lão Thành Hoàng chỉ gật nhẹ đầu.

Nhật Tuần Du hô “Thuộc hạ cáo lui!” rồi bay đi.

Kế Duyên cho rằng khi tới trước miếu sẽ đi một chỗ khuất, Thành Hoàng mới có thể hiện thân. Hắn cũng không nghĩ tới Thành Hoàng lại trực tiếp xuất hiện ở ngoài miếu với bộ dáng một lão giả phàm nhân.

Hắn có chút ngây người đánh giá Thành Hoàng, nhưng mà mắt hắn trông cũng chỉ như kẻ mù vậy, hoàn toàn không cách nào nhìn ra nhãn thần tụ hay tán, có thể xem là chân chính không hề bận tâm.

Trên thân Thành Hoàng có một mùi đàn hương thoang thoảng, nhưng mà so với bốn vị phán quan thì nhạt hơn.

Mà Thành Hoàng lúc này cũng quan sát Kế Duyên, đôi mắt của hắn nhìn qua liền biết bị hoại tử nhưng Kế tiên sinh này lại cũng không phải người thường. Hơn nữa hai mắt bị mù nhưng không có chút đục ngầu, ngược lại lộ ra một chút mênh mông bình thản, rõ ràng không phải phàm nhân!

Hai bên quan sát lẫn nhau trên thực tế cũng chỉ vài giây đồng hồ, sau đó lão giả đánh vỡ yên lặng trước.

“Thành Hoàng huyện Ninh An Tống Thế Xương cảm tạ tấm lòng của Kế tiên sinh, đã giúp ta xuất thủ diệt trừ tà vật!”

Kế Duyên nhìn thấy lão giả chắp tay liền không dám khinh thường, đối diện là Thành Hoàng một huyện, nhân vật cấp quỷ thần. Hắn bèn vội vàng chắp tay lại, còn cung kính hơn so với lão giả.

“Đa tạ Thành Hoàng đại nhân thu xếp gặp tại hạ. Tại hạ chẳng qua có chút thủ đoạn vặt vãnh, trùng hợp giúp mấy vị phán quan, không đáng kể, không đáng kể.”

“Haha. Kế tiên sinh khiêm tốn quá rồi, ta được biết Kế tiên sinh cũng chưa dùng qua bữa sáng. Vì vậy ta liền đặt trước một bàn tiệc ở ngoài, bây giờ chúng ta qua bên đó trò chuyện đi! Mời!”

Kế Duyên cũng tranh thủ học bộ dạng đưa tay mời của Thành Hoàng, không dám khinh thường chút nào.

“Cung kính không bằng tuân lệnh, mời!”

Kế Duyên nhìn quanh miếu Thành Hoàng thì thấy cực kỳ náo nhiệt, thỉnh thoảng có bách tính ra vào miếu bái lạy Thành Hoàng, mà Thành Hoàng thật sự lại đứng cạnh mình. Hắn cảm thấy còn khẩn trương hơn so với lúc mới đến.

‘Thả lỏng một chút, không được mất tự nhiên…”

Nếu ai đó cũng có thể nhìn thấy tượng thần trong miếu hiện thân nói chuyện với người khác, hẳn cũng sẽ hiểu được cảm giác lúc này của Kế Duyên.

Chương 32: Chân tướng

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Lan Chi

***

Bên ngoài miếu, có một trà lầu chiếm diện tích khoảng nửa mẫu. Lầu cao ba tầng, lợp bằng ngói lưu ly. Đây là nơi ăn cơm, uống trà nổi tiếng nhất của huyện Ninh An, và cũng là nơi ăn sáng ngon nhất ở huyện.

Kế Duyên đi cùng với Thành Hoàng huyện Ninh An vào lâu bên ngoài miếu. Bên trong, lúc này mười bàn thì chín bàn có khách, rất náo nhiệt.

Bọn hắn vừa bước vào cửa, tiểu nhị lập tức nhiệt tình đi tới hỏi thăm.

“Mời hai vị khách quan vào trong. Lầu hai, lầu ba vẫn còn phòng trang nhã lịch sự. Lầu hai náo nhiệt, còn lầu ba thanh tĩnh. Không biết hai vị muốn tới lầu nào?”

Nhãn lực của tiểu nhị cũng không kém. Lão giả mặc áo bào sang trọng, thần thái ung dung, tóc bạc trên đầu cũng búi gọn gàng, sạch sẽ. Người trẻ tuổi đi bên cạnh dù mặc áo bào xanh rộng tay, trông khá mộc mạc, tóc tuy có chút lộn xộn nhưng nhìn tổng thể lại tự nhiên, càng nhìn càng thấy hài hòa.

"Làm phiền ngươi dẫn chúng ta lên lầu ba, lão hủ họ Tống, đã đặt trước các loại điểm tâm và trà ngon rồi.

“A a a, rốt cuộc các ngài đã tới! Hôm nay chưởng quầy đã hỏi ta ba lần. Mời các ngài nhanh đi theo ta, trà bánh đã chuẩn bị xong từ lâu!"

Tiểu nhị lập tức mời hai vị khách lên lầu, sau đó gã đi trước dẫn đường.

Lão Thành Hoàng và Kế Duyên cũng cười một tiếng rồi đi theo.

Ở lầu một, tất cả mọi người đều đang tán gẫu cười đùa, nói chuyện cực kỳ vui vẻ, hết sức ồn ào.

Vừa bước lên cầu thang, âm thanh ở lầu hai trở nên rõ ràng hơn.

“Nghe nói chín vị hiệp sĩ kia, người nào cũng trẻ tuổi, anh tuấn uy vũ bất phàm, tuổi còn chưa tới hai mươi. Dĩ nhiên ai cũng có một thân võ nghệ cao cường, hơn nữa có nữ hiệp kia còn không thua đám đàn ông…. Bọn họ nhận cáo thị từ huyện nha Ninh An, chuẩn bị một chút rồi lên núi Ngưu Khuê, một đêm đó mưa gió vần vũ a…”

“Ai ôi!!!” “Thật là can đảm!!!” “Có phải không vậy!!!”

Ở lầu hai, âm thanh kể chuyện và tiếng thán phục bên dưới liên tục không ngớt.

Đúng lúc Kế Duyên và lão Thành Hoàng đi theo tiểu nhị về phía cầu thang lên lầu ba thì nghe được người kể chuyện bắt đầu bịa ra câu chuyện về quá trình đánh cọp.

“Nghe nói Đỗ đại hiệp kia vung đao chém về phía con cọp hung dữ, một đao huyết quang hiện ra. Cùng lúc đó, từ phía trên, Lục đại hiệp giáng chưởng xuống.Chưởng lực mạnh tới nỗi có thể phá vỡ tảng đá. Cả hai cùng đánh về phía đầu cọp trắng!!”

“Ai a!!” “Thật là nhiệt huyết sôi trào!”

Nghe đến đó, Kế Duyên sắp bước lên cầu thang cũng không nhịn được, lắc đầu cười.

“Xem ra Kế tiên sinh có hứng thú với câu chuyện này?” Lão Thành Hoàng cũng cười, hỏi.

Thực ra, đám Âm sai cũng đã nhìn thấy miếng da cọp kia, quả thực rất uy vũ bất phàm. Nhưng phía trên bề mặt da lại không có vết đao nào. Kể chuyện vốn là một kỹ nghệ chốn dân gian. Tuy khác với diễn kịch nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Việc thêm thắt một chút vào câu chuyện cũng rất bình thường.

“Ha ha, tại hạ không phải là cảm thấy hứng thú, chỉ là vừa khéo nghe được một chuyện thú vị mà thôi.”

Không có biện pháp a. Trước mặt Lục Sơn Quân, chín vị thiếu hiệp còn bị hù đến nỗi cái rắm còn không dám thả một cái. Thật là quá mức trái ngược với câu chuyện này.

Lão Thành Hoàng dường như có điều suy nghĩ nên cũng không hỏi thêm.

Ba người cùng bước lên lầu ba. Nơi đây rõ ràng yên tĩnh hơn nhiều. Khách ở tầng này cũng không nhiều. Người thì uống trà, nói chuyện nhẹ nhàng. Người thì ngồi nhìn phong cảnh bên ngoài.

“Đến rồi! Hai vị khách quan, chính là chỗ này. Bánh nhân đậu, bánh tiểu mễ, bánh hương quả, bánh trôi nước, dưa muối, trái cây và mứt hoa quả. Còn đây là Vũ Tiền trà*. Mời hai vị thư thả dùng, có việc gì cứ gọi tại hạ!”

Tiểu nhị vừa nói vừa giới thiệu các loại trà bánh.

“Được rồi, đa tạ tiểu nhị ca!” “Cảm tạ!”

Kế Duyên và lão Thành Hoàng gần như nói cùng một lúc.. Sau đó hai người cười cười,ngồi xuống đối diện nhau.

Lúc tiểu nhị rời đi còn gãi đầu, hai khách quan này thật là lịch sự

Nhìn thấy tiểu nhị đã rời đi, lão Thành Hoàng mới quay đầu nói: “Kế tiên sinh, ngài dùng thử trà bánh của lầu này xem, hương vị rất ổn.”

Sáng sớm, Kế Duyên làm việc tiêu tốn thể lực, lại còn đi đường xa như vậy. Hắn đã đói bụng lâu rồi, cũng không khách khí, cầm lấy bánh tiểu mễ cắn một cái.

Mùi vị dễ chịu, bánh vừa vào miệng thì vừa xốp vừa giòn, hơi ngọt, thoang thoảng hương thơm của gạo mới. “Ngon! Ngon thật! Thành Hoàng đại nhân cũng dùng đi!”

“Kế tiên sinh thích là được rồi. Ta chỉ là Thành Hoàng của một huyện thành nho nhỏ, chật hẹp. Thân thể này chẳng qua cũng chỉ mới được tạo thành từ đất sét, cũng không phải nhục thân thật sự. Món ăn của phàm nhân, nhìn một chút cho đỡ thèm thì được, chứ không thể ăn nhiều.”

Không có thân thể? Trước mặt mình chỉ là một hóa thân sao?

Kế Duyên cũng không tiện nói gì nữa, chỉ có thể tự mình ăn. May mà đối phương hình như có thể uống trà mà không bị ảnh hưởng gì.

Sau khi Kế Duyên ăn một chén bánh trôi và mấy khối bánh ngọt, hắn liền tạm ngừng lại. Lão Thành Hoàng cũng buông chén trà nhỏ xuống, tầm mắt đang nhìn cảnh vật bên ngoài lầu các cũng quay lại.

“Lần này Kế tiên sinh đã giúp huyện Ninh An chúng ta trừ bỏ được một mối họa trong lòng đấy…”

Lão Thành Hoàng hồi tưởng lại một phen rồi mới nói tiếp.

“Bảy năm trước, Địa Long của phủ Đức Thắng nổi lên, mang theo sát khí từ địa mạch. Vốn dĩ ta cũng không coi vào đâu. Ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, lại thêm lôi đình uy vũ, sát khí sẽ tự tán đi thôi. Nhưng không khéo là có một đám sát khí nồng đậm lưu chuyển theo mạch nước ngầm…”

Lão Thành Hoàng nói đến đây thì thở dài.

“Mạch nước ngầm vốn là số âm. Sát khí này lại đến từ một bãi tha ma phía tây huyện Ninh An, rồi bị tử khí, lệ khí ảnh hưởng mới trở thành hung vật này. Tống mỗ thân là Thành Hoàng bổn huyện, tự nhiên phát hiện ra việc này. Ta tự mình dẫn thuộc hạ ở các ti đến trấn áp. Không nghĩ tới quỷ vật kia cực kỳ quỷ dị, không biết là nó thôn phệ âm linh hay còn có nguyên nhân nào khác, lại có thể sinh ra linh trí…”

Theo lời nói của lão Thành Hoàng, Kế Duyên dần dần hiểu được nguyên nhân hậu quả.

Sát khí kia dường như rất ngang ngược. Quỷ vật đã có linh trí vậy mà còn giả bộ đần độn để lừa gạt Thành Hoàng. Vào thời khắc mấu chốt, nó nuốt chửng vị chủ trì của Cấp Báo ti và Âm Dương ti, rồi làm nổ tung lực lượng địa sát, làm trọng thương pháp thể của Thành Hoàng.

May mắn là mặc dù lão Thành Hoàng bị thương rất nặng, nhưng gừng càng già càng cay. Vào lúc bị địa sát đánh tới, lão Thành Hoàng quyết đoán hao tổn hương khói bản nguyên, mạnh mẽ phản kích. Nhờ vậy, hung vật vừa có linh trí kia cũng trọng thương.

Tuy rằng trận chiến ấy khiến hung vật trốn thoát, nhưng Thành Hoàng đã tế xuất ra Thành Hoàng mũ miện, thu nhập hết những sát khí tán dật kia vào trong đó. Sau đó, một lần nữa tìm được chỗ ẩn núp của hung vật chính là ở giếng nước ở Cư An Tiểu Các. Lần này, Thành Hoàng không mạo hiểm giao thủ mà dốc sức “dùng âm khóa âm”, tạm thời phong ấn nó vào chỗ sâu dưới đáy giếng. Đợi sau khi thương thế Thành Hoàng phục hồi sẽ tìm cơ hội diệt trừ.

Nghe được quá trình này, Kế Duyên có chút đổ mồ hôi lạnh. Tuy lão Thành Hoàng không nói rõ nhưng Kế Duyên hiểu rằng nếu lúc ấy tà vật này trốn thoát thì huyện Ninh An sẽ gặp xui xẻo lớn. Nếu làm không tốt thì sẽ giống như hiệu ứng quả cầu tuyết khiến cho tai họa càng ngày càng lớn.

Mà hai hộ gia đình sống ở Cư An Tiểu Các gặp chuyện không may đầu tiên thật ra là số mệnh tự nhiên, chứ cũng không phải do quỷ vật ảnh hưởng. Đến thư sinh thứ ba, có lẽ lúc này hung vật đã khôi phục một chút. Việc nó có thể rời khỏi một đoạn ngắn khỏi miệng giếng bị phong ấn, hiển nhiên đã hù chết thư sinh kia.

Lão Thành Hoàng cũng có giới hạn của mình. Mặc dù lão bảo hộ một phương nhưng không được phép can thiệp trực tiếp đến dương thế quá nhiều.

Vì vậy, từ đó về sau, Thành Hoàng dùng các loại phương pháp báo mộng khiến trong huyện lưu truyền tin đồn rằng Cư An Tiểu Các không an toàn. Quả nhiên, không có ai dám vào ở nữa, chỉ là không nghĩ tới vậy mà lại gặp được Kế Duyên.

Cơ hội này khó có được, lão Thành Hoàng cũng đợi không nổi. Lão phái ra thuộc hạ đắc lực, còn bản thân thì tọa trấn ở miếu thờ, bất cứ lúc nào cũng có thể điều động hương khói tích trữ ở miếu Thành Hoàng, cũng coi như là dốc hết sức. Cuối cùng cũng diệt được hung vật kia. Đối với huyện Ninh An mà nói thì đây đúng là một chuyện đại sự.

* Vũ Tiền trà: Trà hái trước khi trời chuyển sang mùa mưa khác với trà xuân. Loại trà nổi tiếng mùa xuân là Bích Loa Xuân

Chương 33: Tỉnh mộng mà không hay!

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Nghe xong Kế Duyên nghĩ mà sợ, nhưng vì mặt mũi nên hắn vẫn nói đùa.

“Vậy! Ta là người xui xẻo cuối cùng ở Cư An Tiểu Các rồi.”

Lão Thành Hoàng cũng nở nụ cười.

“Ha ha ha ha ha. Kế tiên sinh cứ đùa, tà vật kia xui xẻo mới gặp phải tiên sinh!”

Nói xong câu này, lão Thành Hoàng nhìn Kế Duyên đang nhai nuốt bánh nhân đậu, do dự một chút rồi mở miệng hỏi.

“Không biết Kế tiên sinh từ đâu đến, vì sao lại đến huyện Ninh An này?”

Đến rồi, tra hỏi triết học nhân sinh rồi đây.

Kế Duyên đã từng nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn hoàn toàn không biết trả lời như thế nào. Chuyện kiếp trước chắc chắn không thể nói ra, còn về quá khứ của kiếp này thì bản thân hắn cũng rất muốn biết á. Về chuyện tại sao lại đến huyện Ninh An, ngoại trừ nơi này thì tạm thời bản thân hắn cũng không có chỗ khác để đi.

Kế Duyên mỉm cười, không biết nói từ đâu. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến bí mật lớn nhất của hắn, cũng không nên nói ra.

Thành Hoàng thấy Kế Duyên chỉ cười cười không nói gì, lão cũng biết đối phương không muốn nói.

“Không sao, nếu Kế tiên sinh không muốn nói thì thôi. Tiên sinh tiêu sái lại khiêm tốn lễ độ, có ơn với huyện Ninh An chúng ta, như vậy quá đủ rồi.”

Theo Kế Duyên quan sát, vị Thành Hoàng này mời mình đến đây, một mặt là để nói cám ơn, mặt khác hình như muốn thăm dò mình.

“Đúng rồi, Kế tiên sinh dự định ở lại huyện Ninh An chúng ta sao?”

Câu hỏi này thì Kế Duyên có thể trả lời.

“Nếu không có biến cố khác thì trong một thời gian ngắn, tại hạ sẽ tạm thời ở lại huyện Ninh An.”

Suy nghĩ một phen, Kế Duyên cảm thấy mình thẳng thắn cũng tốt. Mặc dù hắn cho rằng loại quỷ thần như lão Thành Hoàng có thể thấy mọi chuyện rõ ràng, nhưng để đề phòng, hắn lại nói thêm một câu.

“Thật ra, tại hạ cũng không phải cao nhân đắc đạo gì, chẳng qua tại hạ may mắn mới đả thương được tà vật kia. Tại hạ cũng có rất nhiều chuyện muốn thỉnh giáo Thành Hoàng đại nhân.”

“Kế tiên sinh có chuyện gì cứ nói, đừng ngại.”

Câu đầu của Kế Duyên trực tiếp bị bỏ qua. Dù ngoại hình có vẻ yếu ớt, cũng không có hiển lộ ra pháp lực gì cả. Hơn nữa còn may mắn đả thương tà vật, chuyện này rất khó xảy ra. Nó do địa sát sinh ra, không phải đám cô hồn dã quỷ nào đó.

“Không biết Thành Hoàng đại nhân có hiểu về phương pháp tu luyện của thế gian không? Cách tu luyện của người thường thôi!”

Kế Duyên rất khẩn trương, hỏi xong còn cố ý nói thêm một câu. Điều gì ở thế giới này hấp dẫn hắn nhất? Còn không phải là những chuyện thần kỳ hiếm có này sao, còn không phải khát khao được phi thiên độn địa, trường sinh bất tử sao?

Lão Thành Hoàng cau mày nghiêm túc suy nghĩ.

“Tống mỗ chỉ là Thành Hoàng ở một huyện thành nhỏ, sở tu hương khói Kim Thân chi đạo. Đây cũng coi như là mượn lực cầu nguyện của chúng sinh. Đối với phương pháp luyện khí tu chân bình thường, ta cũng không có nhu cầu, cho nên không có khả năng có pháp môn chân tu trân quý nào cả. Ngược lại võ học của phàm nhân thì một vài Âm ti dưới quyền của ta hẳn có đấy.”

Kế Duyên nhất thời mất hết hy vọng, không có pháp quyết nào hết.

“Chẳng qua chân pháp ảo diệu không có, nhưng phương pháp dẫn khí, đạo khí bình thường thì ta cũng biết một chút. Chỉ là loại pháp quyết này tương đối thô thiển, sợ không có tác dụng gì với Kế tiên sinh đâu?”

Vô dụng chỗ nào chứ, còn tốt hơn không có!

“Thực không dám giấu, ngay cả những pháp quyết đơn giản tại hạ cũng không có. Nếu Thành Hoàng đại nhân thuận tiện, có thể cho Kế mỗ mượn đọc không? À, những võ học của phàm nhân kia, tại hạ cũng muốn xem qua một chút!”
‘Ta đã giúp đỡ các hạ một ân tình lớn thì một yêu cầu nho nhỏ như vậy, lão nhân gia ngài không đến mức từ chối chứ?’

Tuy mắt Kế Duyên bị mù, nhưng hắn vẫn nhìn chăm chú lão Thành Hoàng, khiến cho lão cảm giác được ánh mắt này không hiểu sao lại rất quỷ dị.

“Ách, Kế tiên sinh muốn nhìn một chút thì có gì khó chứ, để ta sai người đưa đến Cư An Tiểu Các.”

Kế Duyên nghe xong, liền cảm thấy rất vui mừng.

“Được được được, làm phiền Thành Hoàng đại nhân rồi!”

Lão Thành Hoàng thật dễ nói chuyện. Hơn nữa, sau khi băn khoăn lớn nhất được giải quyết một phần, Kế Duyên cũng muốn hỏi những chuyện khác, những câu chuyện mà người phàm không lý giải nổi.

“Thành Hoàng đại nhân, ngài có biết bây giờ những Tiên Phủ tông môn, Linh Sơn đại trạch. Ách. Bọn họ thu đồ đệ thì cần điều kiện tư chất gì không?

Kế Duyên hỏi rất khiêm tốn, khiến Lão Thành Hoàng cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao Kế tiên sinh lại hỏi lão mấy vấn đề thông thường này chứ?

‘Chẳng lẽ đúng như hắn nói, hắn không phải là cao nhân gì cả?’

Bất quá, mặc kệ sau này đối phương muốn làm gì, nhưng người ta đã tận tình giúp đỡ huyện Ninh An, dù người ta có hỏi mấy vấn đề vừa thông thường vừa cổ quái thì có làm sao.

Trong lòng lão Thành Hoàng cũng thả lỏng, vuốt râu suy nghĩ, rồi mới chậm rãi trả lời.

“Huyện Ninh An chúng ta đất chật người thưa, đối với tin tức thế giới bên ngoài cũng biết rất ít. Theo ta được biết, phủ Đức Thắng huyện Ninh An cũng không phải nơi ở của phủ đệ tiên môn. Nơi cao nhất trong toàn bộ vùng đất Kê Châu cũng chỉ có Ngọc Hoài Sơn. Thậm chí ta nghe đồn bên trong Ngọc Hoài Sơn còn cất giấu một đạo sơn nhạc phù chiếu sắc phong, nhất định có một Sơn Thần chi vị, cũng không biết thật giả. Đương nhiên những thế lực nhỏ bàng môn tà đạo thì Kê Châu chúng ta chắc chắn cũng có một ít, về phần bọn họ thu đệ tử như thế nào thì Tống mỗ thật sự không biết. Những chuyện ở châu khác, nước khác thì xin thứ cho Tống mỗ kiến thức nông cạn, cũng có như câu tục ngữ: Vân thâm bất tri tiên hà đảo, duệ ý vô song trường kiếm sơn..."

(Dịch thơ: “Tiên đảo mây mờ che khuất bóng, trường kiếm sơn sắc bén vô song", hàm ý rằng vì có mây mù che khuất mà người ta không thấy được tiên đảo và ngọn núi cao như trường kiếm sắc bén. Ở trong truyện, lão Thành Hoàng muốn nói về kiến thức có hạn của mình thì không biết được nhiều chuyện ở nơi khác)

Kế Duyên vẫn còn kinh sợ về câu chuyện của Ngọc Hoài Sơn vừa nãy, phù chiếu sắc phong? Sơn Thần?”

“Vậy Thiên Đình ở đâu?”

Lão Thành Hoàng vừa nói xong thì Kế Duyên liền hỏi.

“Thiên Đình? Không biết Kế tiên sinh nói đến Tiên Phủ nào?

Lão Thành Hoàng nhíu mày, nghe qua giống như rất có lai lịch, dám lấy trời làm sân đình. Kế Duyên lập tức phản ứng, không có Thiên Đình hả?

Mới vừa nãy hắn nghe Thành Hoàng nhắc đến sắc phong Sơn Thần, hắn còn tưởng rằng sẽ có Thiên Đình, nhưng hiện tại xem ra không có rồi. Vậy Tiên Nhân trong cách gọi của phàm nhân chính là thần tiên rồi?

Hắn vẫn trả lời lấy lệ câu hỏi của lão Thành Hoàng.

“Ừ, không có gì. Trước kia ta có nghe nói có một Tiên Phủ lợi hại, cũng có thể sắc phong Sơn Thủy Thần Linh. Lão Thành Hoàng chớ trách…”

“Thì ra là vậy, hẳn rất bất phàm!”

Đúng vậy, cực kỳ bất phàm, nói ra hù chết ngươi!

Sau khi Kế Duyên giải thích qua về Thiên Đình, cũng hỏi rất nhiều chuyện về giới tu hành, và đề cập tới các loại yêu ma quỷ quái. Sau khi nói bóng gió một hồi thì hắn rút ra được rằng ngoại trừ Thành Hoàng, Âm Ti các nơi ra thì các loại như Địa Ngục cũng không thống nhất, kể cả có liên quan đến nhau thì mối quan hệ này cũng vô cùng bạc nhược yếu kém.

Tổng thể mà nói, những tin tức này giúp Kế Duyên hiểu hơn về giới tu hành nhưng đồng thời hắn lại càng có thêm nhiều nghi vấn. Hơn nữa, dù cho lão Thành Hoàng biết rõ đấy nhưng kiến thức của lão thật sự có hạn.

Kế Duyên cau mày suy nghĩ thật lâu, đến khi đầu óc có chút loạn, bèn dứt khoát đặt những chuyện này qua một bên. Lúc này hắn muốn biết hết thì quả thực là vai vác gạch còn trong lòng lo cho giang sơn xã tắc, thôi trước tiên hắn vẫn nên tìm hiểu thêm những chuyện khác.

Tâm tình từ từ bình tĩnh lại, Kế Duyên mới mở miệng lần nữa.

“Kế mỗ còn muốn thỉnh giáo một vài vấn đề ngu muội. Hy vọng Thành Hoàng đại nhân không chê cười.”

“Tiên sinh cứ nói đừng ngại, Tống mỗ biết gì nói đó!”

Hắn hỏi nhiều như vậy, lão Thành Hoàng cũng không lạ lẫm gì nữa.

“Kế mỗ muốn hỏi, chúng ta đang ở quốc gia nào, đang là triều đại gì, còn nữa, tình hình quốc gia như thế nào? Trong lịch sử đã trải qua mấy lần thay đổi triều đại rồi?”

Cái vấn đề này...

Lão Thành Hoàng nghe xong cũng thoáng kinh ngạc, vẻ mặt liền trở lên nghiêm túc hơn.

Vừa rồi người này không hiểu những chuyện quái dị trên núi, Tiên Phủ tu luyện còn không tính, hiện tại thậm chí ngay cả triều đại quốc gia của phàm nhân cũng hỏi nữa sao?

Đối với ý trước, người bình thường xác thực không được tiếp xúc qua. Đối với ý sau thì chỉ cần có chút học thức, thậm chí chỉ cần một vài kiến thức thông thường thì mọi người đều hiểu rõ.

Kế Duyên không có học thức sao? Không có kiến thức thông thường sao? Qua những lần nói chuyện lúc trước, lão Thành Hoàng biết vị Kế tiên sinh này tuyệt đối không phải người không hiểu lễ nghĩa. Hơn nữa, tiên sinh nói chuyện mạch lạc, ngôn ngữ cử chỉ nho nhã lễ độ, có cách nhìn về nhiều chuyện vừa độc đáo lại vừa sâu sắc.

Người như vậy không thể nào nói là người không đọc sách được, chẳng qua đôi khi có thói quen nói chuyện hơi cổ quái mà thôi.

Bỗng nhiên, lão Thành Hoàng nghĩ tới một khả năng, thân thể không khỏi hơi chấn động.

Khi Tống Thế Xương còn sống, vào lúc còn là một vị quan trên triều, lão đã từng xem qua một quyển Tiên quái dị chí. Mặc dù cuốn sách dựa vào trí tưởng tượng của phàm nhân mà viết ra, nhưng chuyện xưa ở trong đó rất thú vị, đến nay ký ức Tống Thế Xương vẫn còn như mới.

Trong đó, lời mở đầu có một câu như thế này: Cười to tỉnh lại thì cuộc vui đã hết, bừng tỉnh không biết đó là một giấc mộng ngàn năm!

"Thành Hoàng đại nhân, Thành Hoàng đại nhân?"

Kế Duyên kêu hai tiếng, vị Thành Hoàng này sao lại ngây người rồi, có phải câu hỏi của mình quá ngu ngốc rồi hả?

“A!? À à, Kế tiên sinh nghe ta nói!!!”

Lão Thành Hoàng cũng không phát hiện ra mình đã vô tình thay đổi giọng điệu khi nói chuyện.

Chương 34: Thật là giống!

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Kế Duyên hiểu câu hỏi của mình rất ngu, nhưng chuyện này sớm hay muộn cũng phải biết, thế thì hỏi ai cũng vậy thôi.

Nhưng thái độ của Thành Hoàng lại chuyển sang cung kính một cách khó hiểu. Đây là một cảm giác rất vi diệu, khác hẳn với cách nói chuyện của lão lúc nãy.

Lão Thành Hoàng giảng giải rất kỹ càng mạch lạc về một số chuyện lịch sử mà lão biết. Xen vào đó là dã sử của các triều đại xa xưa. Ngoài ra, lão còn truyền cho Kế Duyên chút kiến thức địa lý, sông núi và khí hậu vùng lân cận. Kể cả sự thay đổi của các địa danh cũng giải thích rõ ràng.

Nghe xong, Kế Duyên không còn cảm thấy mê mang như khi nghe được những chuyện thần tiên yêu quái lúc trước. Nhờ vậy Kế Duyên càng hiểu thêm về thế giới này, ít nhất chuyện của phàm nhân hắn cũng tỏ tường hơn nhiều.

Chỗ hắn hiện đang đứng là một vương triều rộng lớn bao la, có cả thảy mười ba châu. Triều đình Đại Trinh trải qua 200 năm sừng sững không ngã, đã truyền ngôi đến Càn Vũ Đế đời thứ tám. Trước đó đã có chín triều đại Vũ, Đồng, Sở, Khuông… xa xưa hơn nữa là một đại vương triều có lãnh thổ rộng bạt ngàn.

Lão Thành Hoàng kể đến đây thì thoáng dừng lại, sau đó mới nói tiếp:

“Theo sử sách ghi lại, đại vương triều kia tên là Đại Chu.”

"Đại Chu?"

Tinh thần Kế Duyên rõ ràng chấn động, bất quá hắn cùng cười nhẹ rồi bỏ qua. Đại Chu này với Đại Chu mà hắn nghĩ tới cũng không phải là một, từ địa lý sông núi cho đến tiến trình lịch sử cũng khác nhau.

Lão Thành Hoàng vuốt râu gật đầu:

“Đúng vậy. Nhưng triều đại này đã qua quá lâu, thế sự thay đổi, cho dù là thần bản cảnh (*) như chúng ta thì cũng khó tỏ tường. Thế giới này to lớn không bút nào tả xiết. Huống chi, người đời vẫn có câu “thiên ngoại hữu thiên” (**), vạn sự trong thế gian ai dám nói có thể hiểu rõ được.

Kế Duyên cũng gật đầu đồng ý:

"Thành Hoàng đại nhân nói chí phải!"

Từ những kiến thức được nghe, Kế Duyên biết được Thành Hoàng là thần vị bản cảnh rắc rối nhất ở trần gian, cũng thường xuyên thay đổi.

Như ở huyện Ninh An, Thành Hoàng nơi đây đời trước là một người họ Lý. Sau khi Đại Trinh lật đổ tiền triều, huyện Ninh An lại có thêm một vị quan làm rạng rỡ tổ tông là Tống Thế Xương. Lúc Tống đại nhân qua đời, được Hoàng đế truy phong làm Thành Hoàng huyện Ninh An, lệnh cho quan viên địa phương xây miếu dựng tượng.

Còn về phần lão Thành Hoàng cũ, nếu như tu hành thâm hậu thì có thể đi theo con đường khác. Nhưng nếu như tu vi của bản thân lão yếu kèm thì lực lượng hương hỏa sẽ hao mòn dần, đạo hạnh không tiến mà lui, thậm chí có thể tiêu tán.

Việc này không có nghĩa rằng một câu nói của Hoàng Đế có thể có được lực lượng sắc phong. Nguyện lực của muôn dân trăm họ từ hương hỏa cúng tế mới là yếu tố quyết định.

Dĩ nhiên vẫn có nhiều Thành Hoàng đã trải qua vài triều đại nhưng không tiêu tán. Đây cũng là chuyện bình thường. Một là do Hoàng đế nhân gian không truy phong công thần, hai là do Hoàng đế nhân gian căn bản không hiểu những chuyện thần tiên ma quái này.

Dù vậy, Thành Hoàng cùng với vương triều thế tục chính là có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục. Mặc dù âm dương cách biệt nhưng phần lớn Thành Hoàng đều ra sức bảo vệ, phù hộ cho dân chúng, tránh cho tà ma làm loạn.

Dù sao đối với những Thành Hoàng này, không kể là do Hoàng đế sắc phong hay là do dân gian suy tôn xây dựng miếu thờ, thì đại đa số Thành Hoàng đều có danh vọng và đạo hạnh. Vả lại chức vị Thành Hoàng cũng liên quan mật thiết đến tu hành của bản họ.

Nhưng Thành Hoàng cũng giống như quan sai ở dương gian, bọn họ không thể chú ý đến tất cả mọi thứ. Đối với yêu quái tà ma trốn thoát cũng không thể tận lực điều tra chứ đừng nói đến chuyện thỉnh thoảng bọn họ còn không chống lại được.

Điều này có nghĩa mặc dù Thành Hoàng có quan hệ chặt chẽ với vương triều thế tục, nhưng dù sao bọn họ cũng không phải là thần tử của Hoàng đế. Âm dương cách trở, cho nên căn bản họ sẽ không lừa gạt người khác.

Nói trắng ra, cho dù vương triều quyền quý đấy, nhưng tuyệt đại đa số cũng chỉ là phàm nhân mà thôi. Mắt không thể thấy quỷ thần, lực không thể phá Âm Dương. Ngoại trừ việc đọc các loại sách thần tiên ma quái chí dị, đám vương triều kia biết rất ít về sự tình của Thành Hoàng, Tiên Ma. Đối với bọn họ thì Thành Hoàng cũng chỉ là tượng bùn đặt trong miếu, truyền kỳ viết trong sách sử mà thôi.



Ở lầu ba của trà lâu, Kế Duyên và lão Thành Hoàng vừa trò chuyện vừa uống trà, cùng thưởng thức phong cảnh bên ngoài lầu các. Bọn họ nói chuyện hòa hợp, không để ý thời gian đã trôi qua, nháy mắt đã tới giữa trưa.

Kế Duyên đã moi được không ít tin tức quan trọng. Còn lão Thành Hoàng cũng cảm thấy đã hiểu biết nhất định về vị Kế tiên sinh này. Chuyện để nói tiếp cũng chẳng còn bao nhiêu.

Vốn dĩ lão Thành Hoàng muốn mời Kế Duyên ở lại trà lâu ăn cơm trưa, thế nhưng Kế Duyên vừa ăn vừa nói chuyện, đến giữa trưa đã ăn hết một bàn bánh ngọt, nên căn bản hắn không có cảm giác muốn ăn nữa.

Thế là hai người ra khỏi trà lâu rồi chuẩn bị từ biệt.

"Thành Hoàng đại nhân, hôm nay đa tạ chiêu đãi!". Kế Duyên nhấc tay chào.

“Kế tiên sinh nói gì vậy, tiên sinh đến đây là phúc của huyện Ninh An chúng ta. Ta sẽ nhanh chóng phái người đưa sách vở mà tiên sinh cần đến Cư An Tiểu Các. Mong tiên sinh yên tâm!”. Thành Hoàng nghe vậy liền đáp lời. "Đa tạ Thành Hoàng đại nhân!". Kế Duyên nhấc cảm tạ.

“Được rồi, ngày khác chúng ta lại nói chuyện. Hôm nay từ biệt tại đây!”

Lão Thành Hoàng vừa nói chuyện vừa hơi chắp tay về phía Kế Duyên. Kế Duyên cũng chắp tay tạm biệt đáp lễ.

“Ngày khác lại nói chuyện!”

Sau khi hai người gật đầu thi lễ với nhau, lão Thành Hoàng tiêu sái bước về phía miếu Thành Hoàng. Kế Duyên đưa mắt dõi theo lão Thành Hoàng hơn nửa đường rồi hắn mới mỉm cười, quay người trở về nhà.

Mặc dù miếu Thành Hoàng là một nơi náo nhiệt, nhưng hội miếu đều diễn ra vào buổi tối. Hắn lại không cần đến đó thắp hương. Bây giờ hắn về nhà đánh răng rồi đợi sách giao đến cửa mới là hợp lý.

‘Sách của Thành Hoàng đưa đến không biết có gì đặc biệt không? Hai mắt của ta đây chẳng khác gì mù dở, không biết có thể đọc được không đây. Nếu không được thì ta phải tìm người đọc giúp hoặc là nhờ Thành Hoàng mời Âm sai hỗ trợ cũng được.’

Ở một con hẻm nhỏ cách đó không xa, Doãn Triệu Tiên đang muốn nắm tay Doãn Thanh đi tới. Kết quả Doãn Thanh đột nhiên níu mạnh tay cha, không cho gã đi.”

Doãn Triệu Tiên cảm nhận được con trai đang kéo mình lại. Gã cau mày quay đầu nhìn về phía Doãn Thanh.

"Làm sao vậy?"

"Cha... Bên kia, Đại tiên sinh ở bên kia!!"

Đại tiên sinh?

Doãn Triệu Tiên nhìn theo tay con trai chỉ về phía bên ngoài trà lâu gần miếu Thành Hoàng. Gã không biết vị nào được gọi là Đại tiên sinh, nhưng ánh mắt gã bị hấp dẫn bởi Kế Duyên và lão Thành Hoàng. Quả thực, khí độ, phong thái của hai người này giống như hạc giữa bầy gà.

“Thanh nhi, con nói ai là Đại tiên sinh? Con nhìn kỹ chưa, đừng nhận nhầm.”

“Chính là người mặc áo xanh kia, người đang chắp tay với lão tiên sinh đó! Con thấy rõ ràng, chắc chắn không sai đâu!”

Doãn Thanh đứng sau lưng cha, cái đầu lấp ló nhìn ra ngoài hẻm, cậu đã nhìn thấy Kế Duyên và ông lão kia.

Doãn Triệu Tiên nhìn hai người kia một chút. Bọn họ đã chia ra, một người đi về miếu Thành Hoàng, một người rời đi theo một con đường khác, thoạt nhìn đều rất bình thường. Nhưng nếu con trai đã sợ như vậy, người làm cha như gã vẫn nên chú ý đến cảm thụ của con mình một chút.

"Được rồi, người ta đã đi rồi, chúng ta đi tới miếu Thành Hoàng thôi!"
“Vâng!”

Doãn Triệu Tiên thở dài. Hiện tại gã đột nhiên cảm thấy rằng có khả năng thằng con này lúc trước bị hoa mắt. Hai người kia tuy rất lạ mặt nhưng khí độ nổi bật, nhìn thế nào cũng không giống loại người âm hiểm khó lường.

“Ông lão này là ai, những người có mặt mũi ở huyện Ninh An ta đều có thể nhận ra mới đúng. Chẳng lẽ lão cũng là người ở nơi khác?”

Doãn Triệu Tiên nắm tay Doãn Thanh đi ra khỏi ngõ nhỏ, bước tới miếu Thành Hoàng. Trước mặt hai cha con vẫn nhìn thấy ông lão áo đen, chính là người lúc nãy chắp tay với Kế Duyên.

Như có một tâm lý vi diệu nào đó thôi thúc, bước chân của hai cha con đều nhanh hơn một chút, dường như càng lúc càng lại gần ông lão.

“Nhang đây, nhang đây, nhang từ đàn hương tốt nhất đây!! Vào miếu Thành Hoàng, thành tâm kính dâng ba nén hương, bán nhang tốt nhất đây..!!”

Tên tiểu thương bán nhang cửa miếu rao lớn.

“Cho ta ba nén nhang”

“Được rồi, đây, cẩn thận kẻo gãy..!”

Doãn Triệu Tiên đưa cho gã tiểu thương một đồng tiền. Từ lúc trả tiền đến khi lấy nhang, hai mắt gã vẫn nhìn chằm chằm vào ông lão phía trước, lấy hương xong liền dẫn Doãn Thanh đi vào trong miếu.

“Hả? Không thấy nữa? Thanh nhi, con có nhìn thấy ông lão đi đâu không?”

“Không có ạ, vừa vào miếu thì không thấy nữa… Cha, có phải là quỷ không?

“Nói mò linh tinh! Đây là miếu Thành Hoàng!"

Doãn Triệu Tiên nghiêm khắc mắng Doãn Thanh một câu. Sau đó, gã dẫn con đi đến chủ điện. Tòa miếu Thành Hoàng này cũng không lớn, tiền điện là nơi thờ các ti, chủ điện là nơi thờ Thành Hoàng. Có lẽ ông lão kia đã đi thẳng vào chủ điện.

Nhưng gã đi ra phía sau tiền điện cũng không thấy bóng dáng ông lão kia. Dân chúng đi tới đi lui thắp hương khấn bái Thành Hoàng không ít nhưng cũng không nhiều. Nhìn tới cửa sau nằm ở một góc của tòa miếu, hai cánh cửa gỗ vẫn đang đóng, không giống như có người đi ra ngoài. Hơn nữa, bên kia là chỗ ở của cụ từ (***), người khác sẽ không tùy tiện bước vào.

‘Thật kỳ quái’

Dù đang ở trong miếu Thành Hoàng nhưng Doãn Triệu Tiên vẫn có chút sợ hãi.

“Thanh nhi, chúng ta mau khấn bái Thành Hoàng lão gia.”

Doãn Triệu Tiên dẹp những suy nghĩ lung tung trong lòng, dẫn Doãn Thanh tiến vào chủ điện, nhận lấy mồi lửa châm nhang mà cụ từ đưa tới.

Sau khi cắm nén nhang vào lư hương, hai cha con quỳ gối trên nệm lót rồi cung kính cầu khấn.

Bái lạy Thành Hoàng xong, Doãn Triệu Tiên đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài. Đúng lúc này gã phát hiện ra Doãn Thanh vẫn còn quỳ gối, đang nhìn chằm chằm vào tượng của Thành Hoàng lão gia.

“Sao vậy Thanh nhi?”

“Cha…Giống quá..”

Doãn Thanh khẽ nói nhỏ.

- ------

(*)Nguyên văn: Ta chả hiểu nghĩa từ này nữa, nhưng theo ngữ cảnh thì nó sẽ là từ lãm rõ, phân loại cho chức vị Thành Hoàng. Đây là dạng thần được ngưng tụ do nhang khói của cư dân, có sắc phong của vua chúa. Tham khảo Wikipedia, ta tìm được thông tin sau:

"Ở Nam Bộ nhiều đình làng, thần chỉ có tên là Bản cảnh Thành hoàng hay Thành hoàng Bản cảnh (神隍本境). Theo sách Minh Mạng chính yếu, quyển thứ 12, năm Minh Mạng thứ 20 (1839), thì nhà vua đã chuẩn y lời tâu của Bộ Lễ xin hạ lệnh cho các địa phương lập thêm thần vị Bản cảnh. Đây là chức vụ mới, lúc trước không phổ biến. Lê Phục Thiện, người dịch sách trên chú giải: Thành hoàng là vị thần coi một khu vực nào. Bản cảnh là cõi đất nơi mình được thờ. Nhà văn Sơn Nam cho biết bởi đây là dạng viên chức được vua ủy quyền trừu tượng, trong rất nhiều trường hợp, không phải là con người lịch sử bằng xương bằng thịt. Do vậy, đa phần không có tượng mà chỉ thờ một chữ "thần" (神) và thường cũng chỉ có mỹ hiệu chung chung là "Quảng hậu, chính trực, đôn ngưng" (tức rộng rãi, ngay thẳng, tích tụ)[5]."

Vì vậy mạo muội dịch thành "bản cảnh".

(**) Ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác cao hơn.

(***) Cụ/Ông từ: Người được cộng đồng (làng/xã) cắt cử trông coi đình/đền/miếu.

Chương 35: Quân cờ đen

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa và Lười biếng giả

Biên: Cún Con

***

“Rất giống? Giống cái gì cơ?”

Doãn Triệu Tiên ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của Doãn Thanh. Bức tượng Thành Hoàng Đại nhân vẫn lặng yên uy nghiêm trên chính điện, một cảm khác quen thuộc khó hiểu nhảy vào trong lòng.

“Phụ thân…”

"Đi, chúng ta về nhà!"

Doãn Thanh không dám hó hé, Doãn Triệu Tiên cũng im lặng. Hai phụ tử dìu dắt nhau, lặng lẽ rời khỏi miếu.

Khách hành hương ra ra vào vào miếu Thành Hoàng tấp nập, bên ngoài cửa miếu tiếng rao bán hàng, tiếng người nói chuyện ầm ĩ. Cha con họ Doãn bước đi vội vã còn nhanh hơn cả lúc đến.

Cho đến khi ra khỏi phường Miếu Ti, Doãn Triệu bước chân mới chậm lại, hỏi Doãn Thanh.

“Thanh nhi, lúc nãy con định nói cái gì?”

Doãn Thanh có chút thấp thỏm nhìn phụ thân, trả lời..

“Vừa rồi, con thấy lão tiên sinh kia và Thành Hoàng lão gia giống nhau như đúc! Cha, con thật không nhìn nhầm hay nói bậy đâu!”

“Ừ!”

Doãn Triệu Tiên khẽ đáp, khiến cho Doãn Thanh đang chuẩn bị nghe cha mắng cũng có chút ngớ người.

“Cha cũng cảm thấy có chút quen mắt, nhưng không nhớ rõ lắm.”

Người bình thường bái lạy Thành Hoàng cũng sẽ không để ý kỹ tướng mạo của Thành Hoàng lão gia. Hơn nữa, vừa rồi Doãn Triệu Tiên chỉ lướt qua vị lão gia kia, dáng cũng không nhớ rõ. Tuy Doãn Triệu Tiên không dám khẳng định, nhưng Doãn Thanh lại nhớ rất rõ ràng rành mạch.

“Thanh nhi, chuyện hôm nay con không được kể cho người khác, ngay cả mẫu thân cũng vậy. Nhớ kỹ!’’

“A…”

“Hả?”

“Con nhớ! Thưa phụ thân…”

Doãn Thanh có chút khó hiểu, vì sao ngay cả mẫu thân cũng phải giấu? Nhưng cậu không dám cãi lời cha.

“Ừ! Thanh nhi! Con phải hiểu, mẫu thân tuy rất tốt nhưng hiểu biết lại có hạn, rất thích cùng hàng xóm nói chuyện phiếm, có chuyện thì trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông!”

Nghe cha nói vậy, Doãn Thanh có chút khó hiểu.

“Đúng rồi. Sau này con có gặp lại vị Đại tiên sinh kia, nhất định phải hành lễ vấn an, nhớ kỹ chưa?”

“Vâng, con nhớ kỹ.”

Doãn Triệu Tiên liền dẫn Doãn Thanh về nhà, trong đầu nghĩ, nếu như sau nửa tháng Cư An Tiểu Các vẫn không có xảy ra chuyện gì? Gã liền cùng Doãn Thanh đến bái phỏng vị tiên sinh đó!

Nói đến quỷ thần thì có người tin tưởng, cũng có người khịt mũi coi thường. Tuy đồn đại nhiều nhưng được mấy người được thấy tận mắt. Nhưng không thể phủ nhận rằng đa số mọi người đều mang tư tưởng thà tin rằng có còn hơn không, có kiêng có lành, duy trì một chút tâm linh.

Đối với Doãn Triệu Tiên lần này quả thực có chút huyền bí rồi.


Kế Duyên đã về đến nhà, ngôi nhà vẫn vậy, cho dù lúc rời đi hắn cũng không thèm khóa cửa. Ngôi nhà này không phải không có đồ đạc giá trị mà do không có tên trộm nào dám mò vào Cư An Tiểu Các.

Kế Duyên đẩy cửa ra, tay thò vào túi lấy ra một cành liễu gãy, nó được nhặt trên dọc đường về. Sau đó hắn cuộn tay áo lại, bắt đầu đánh răng muộn.

Cành liễu cũng không phải nhặt về là dùng được ngay, trước tiên phải bẻ cảnh liễu ra từng đoạn, rồi lấy ra các mảnh nào có hai đầu mềm hình sợi tua tua giống một đầu bàn chải đánh răng. Sau đó mới dùng nó để chà kẽ răng, cứ chà đến khi nào cảm thấy sạch.

Kế Duyên lấy một cái gáo nước để súc miệng.

“Ọc ọc ọc …Phù…”

Nhổ ra một ngụm nước màu xanh, hắn lại súc miệng thêm nhiều lần nữa mới cảm thấy sạch sẽ.

Tuy dùng muối hiệu quả hơn nhiều, nhưng giá muối lại quá đắt đỏ, chỉ có quan lại quyền quý mới dùng được. Nên dùng muối đánh răng quá lãng phí, Kế Duyên tự hiểu mình chưa đủ tư cách sống xa xỉ như vậy.

Sau khi đánh răng xong, Kế Duyên cảm thấy không có việc gì để làm, mạng internet không, điện thoại không, cũng không có ai quen để chém gió, đi ra ngoài cũng không biết nên đi đâu, trừ khi bên ngoài có lễ hội gì đó có thể đi dạo ngắm cảnh.

“Ai, mình càng lúc càng giống người già, mẹ góa, con côi... Không biết trước kia ông cha ta giết thời gian như thế nào?

Mới nghĩ đến vấn đề này, một đáp án chợt hiện lên trong đầu.

Đánh cờ!

Mà chuyện này cũng liên quan đến chỗ ỷ vào của mình. Kế Duyên cũng cảm thấy may mắn là vừa rồi hắn cũng hỏi thăm những việc liên quan đến vấn đề đánh cờ ở chỗ lão Thành Hoàng.

Nghĩ như vậy, Kế Duyên ngồi trên ghế đá ở trong sân, cánh tay phải duỗi ra, ngón tay tạo thành kiếm chỉ, trong đầu nghĩ đến quân cờ kia.

Sau đó, cảm giác tê ngứa như có dòng điện quen thuộc chạy qua, hư ảnh quân cờ cũng xuất hiện ở đầu kiếm chỉ.

‘Cờ đen!’

Trong lòng Kế Duyên chấn động. Lúc đầu hắn luôn cảm thấy quân cờ hư ảo này lúc ẩn lúc hiện, không biết là màu trắng hay màu đen. Tuy bây giờ quân cờ vẫn hư ảo như trước, nhưng rõ ràng là một quân cờ đen.

Không chỉ màu sắc biến thành màu đen, hiện tại quân cờ đen trên đầu ngón tay của Kế Duyên còn sinh ra một cảm giác giống như thật, khiến hắn nghĩ rằng có phải một lát nữa, quân cờ này sẽ “rơi” xuống bàn cờ hay không.

Về phần tại sao lại xuất hiện loại biến hóa này thì tám phần có liên quan đến tà vật đêm hôm qua. Lúc hắn vùng vẫy chống cự lại tà vật kia, cánh tay hắn tràn ngập cảm giác lạnh lẽo, không khó để đoán ra quân cờ hấp thu phải cái gì. “Âm khí? Địa mạch sát khí? Thậm chí có khả năng là lệ khí? Hay ta thử xem có thể thu nạp linh khí không?”

Kế Duyên trên thực tế là có một cảm giác kỳ quái, bình thường mỗi khi quân cờ này xuất hiện liền có một lực hút nào đó, nhưng nó lại chưa từng thu nạp linh khí hoặc thu nạp cực ít.

Việc này hắn cần chậm rãi tìm hiểu sau, giờ tạm thời bỏ qua một bên. Kế Duyên dần loại trừ tạp niệm, trong lòng bắt đầu quan tưởng ván cờ Lạn Kha.

Trong lòng Kế Duyên tạp niệm ít dần đi, gió cũng bắt đầu nổi lên trong tiểu viện.

Cơn gió tuy không lớn nhưng liên miên không dứt, lại còn vờn quanh Kế Duyên phạm vi tầm một trượng, từng đạo từng đạo thanh linh chi khí từ bốn phương tám hướng hội tụ lại. Tất cả cũng là do quân cờ đen tạo ra, ngày càng trở nên nồng đậm.

“Rất tốt, có thể thử rồi”

Kế Duyên muốn thử xem khi không có người quấy rầy có thể tu luyện đến cực hạn không?.

Ô... Ô...

Tuy gió vẫn thổi như vậy nhưng tựa như để Kế Duyên nghe được tiếng gió. Trong sân, tiếng cành lá cây táo lắc lư xào xạc tinh tế đan xen cùng tiếng gió.

Ở đầu ngón tay Kế Duyên, trừ trung tâm có một chút màu đen, xung quanh phạm vi một nửa người quanh hắn đã tụ tập thành một đoàn thanh linh chi khí. Tất cả tạo thành một vùng gió xoáy chậm rãi chuyển động.

Đến mức độ này Kế Duyên có chút không chịu đựng nổi, tinh thần bắt đầu nhói đau, cánh tay tê rần giống như đeo tạ nặng vậy.

Từ từ cháo mới nhừ. Kế Duyên lo sợ nên không dám liều mạng hấp thu quá nhiều linh khí nữa.

“Đầu tiên tiêu tán một phần, từ từ giảm hấp thu”

Hắn cưỡng chế ý niệm, ngưng quan tưởng ván cờ. Thanh linh chi khí vòng quanh hắn bắt đầu tiêu tán, hóa thành từng đạo linh phong bay lượn trong tiểu viện, đến còn một phần ba thì Kế Duyên mới niệm động thu hồi.

Tê tê...

Đầu tiên là Kế Duyên bị giật điện, sau đó đầu ngón tay truyền đến đau đớn. Thanh linh chi khí kia cũng thuận thế mà vào, cơn đau cũng dọc theo cánh tay mà lên.

“Tê...”

Kế Duyên gần như là phản xạ có điều kiện bật đứng lên.

Phải nhịn xuống!!

Đây là một loại cảm giác cực kỳ khó chịu. Do thân thể hắn không chịu nổi phụ tải như ăn nhiều đổ ăn bổ quá thì sẽ thành thuốc độc vậy. May mắn hồi ở miếu Sơn Thần, hắn luyện ra một thân chịu đựng không tệ lắm, có thể chịu nổi nỗi thống khổ này.

Kế Duyên duy trì ý theo khí chuyển, tận lực không cho linh khí dừng ở một chỗ mà dẫn dắt lưu động trong cơ thế, khiến áp lực chịu đựng từ từ giảm xuống.

Ước chừng trải qua vài chén trà, khi Kế Duyên cảm thấy cơn đau giảm bớt thì cơ thể lại bắt đầu run rẩy, vô thức co giật.

“Còn may! Ta nhanh trí, mới đầu làm tiêu tán đi phần lớn thanh linh chi khí, nếu không giờ này hẳn đã chơi chết chính mình!”

Lại qua mấy chén trà, cơ thể hắn cũng đã ổn định hơn.

“Hô... Hô... Hô...”

Kế Duyên thở hổn hà hổn hển, toàn thân rã rời, lười biếng gục xuống bàn đá không muốn cử động.

Hắn cảm nhận được gió cũng đang chậm chạp tản đi. Trong sân, cành lá cây táo vui sướng lắc lư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau