LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Khi đà điểu cùng đường

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: VoMenh

***

Kế Duyên cũng không che kín toàn bộ đầu mình, mà vẫn giữ lại một kẽ hở nhỏ. Sau đó, hắn nhìn thấy một đám tóc tiến vào khe hở của căn phòng, từng sợi từng sợi một, càng lúc càng nhiều…

Nội tâm hắn run rẩy, cơ thể ướt đẫm mồ hôi khiến cho chăn đệm mới tinh cũng ẩm ướt một mảng.

Kế Duyên cũng không dám nhúc nhích, nhanh chóng suy nghĩ cách đối phó trong đầu. Thậm chí, nhiều lần hắn còn muốn trực tiếp xông ra ngoài bỏ chạy.

“Ôi..”

Vốn dĩ đang sợ hãi gần chết, giờ lại nghe thấy một giọng nói không giống tiếng người vang lên ngay bên trong căn phòng, thân thể Kế Duyên bỗng chốc trở nên cứng đờ.

Nhìn xuyên qua khe hở, vào lúc cái đám tóc kia đang chậm rãi lơ lững bay lên cao, hắn nhìn thấy một bóng người đen kịt hiện ra. Rõ ràng tất cả mọi vật xung quanh đều rất mơ hồ, nhưng hết lần này đến lần khác, Kế Duyên lại nhìn thấy thứ đáng sợ này cực kỳ rõ nét, mặc dù hắn thà nhìn không rõ còn hơn.

Hơi lạnh thấu xương càng lúc càng dày đặc, dù hắn đã trùm kín chăn nhưng vẫn không cảm thấy ấm áp.

"Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Cái đó và ma cọp hoàn toàn khác nhau a! Cái này nếu không phải lệ quỷ thì có quỷ mới tin!"

Kế Duyên gắt gao nắm chặt góc chăn. Sự sợ hãi mãnh liệt và trống ngực đập dồn dập khiến cả người hắn không khống chế được mà run khẽ.

Lần này không có đám lái buôn ở bên cạnh, cũng không có những thiếu hiệp giang hồ kia, đối phương lại càng không phải Lục Sơn Quân có thể nói chuyện được.

Một cỗ âm khí chết chóc mãnh liệt bao trùm Cư An Tiểu Các.

"Lạch cạch... lạch cạch..."

Một loại âm thanh vô cùng quỷ dị, âm u do xương cốt ma sát vào nhau xuất hiện, tiến đến hắn càng lúc càng lại gần, gần trong gang tấc, dường như chỉ còn cách bản thân hắn một lớp chăn mỏng manh.

Ý định giết chóc ác độc, sự tham lam và thèm khát sinh mệnh kia cực kỳ rõ ràng. Kế Duyên trốn ở trong chăn, con ngươi xám trắng đã co lại thành hình cây kim.

Chết mất!! Trốn không thoát!!

Đây cũng không phải là xem phim kinh dị hay phim ma Hồng Kông trên ti vi. Loại cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng này khiến cho hắn như ngừng thở, cả người vô lực.

Sau đó, Kế Duyên phát hiện ra cảm giác vô lực này cũng không thật sự là do hắn sợ quá khiến cơ thể bài tiết ra nội tiết tố quá mức, mà là từng sợi khí màu trắng đang từ cơ thể hắn bay ra.

“Nó đang hút dương khí của ta!!”

"Ôi..."

Hắn cảm nhận được một áp lực thật lớn trên người mình, làm cho cơ thể hắn dần dần không thể nhúc nhích, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Nếu không có lớp chăn che phủ lại, có lẽ hắn sẽ thấy một bóng đen ô uế đang vặn vẹo tứ chi trắng bệch, bám vào trên người hắn…

Âm thanh rít gào khủng khiếp này và trạng thái thân thể mất khống chế khiến cho Kế Duyên nhớ đến thời điểm lúc hắn mới xuyên qua.

Lúc này, không hiểu sao trong lòng Kế Duyên nổi giận đùng đùng.

“Lúc bố mày ở miếu Sơn Thần, trước mặt gặp cọp tinh, có con đường chết nào chưa trải qua. Chẳng lẽ lúc này lại chết không rõ ràng ở đây? Con mẹ nó chứ, ta không cam lòng!! Không cam lòng!!”

Kế Duyên gắt gao cắn chặt răng, con ngươi xám trắng có chút ứa máu, mí mắt run rẩy dữ dội. Hắn đưa ngón tay phải làm thành một chỉ, cố gắng hết sức duỗi ra.

“Ta mới đến thế giới này. Ta mới biết mình rất đặc biệt. Ta còn có rất nhiều chuyện phải làm. Ta còn có rất nhiều chuyện muốn làm. Ta còn muốn nhìn thế giới thần kỳ này một chút!

Bất kể có tác dụng gì hay không, Kế Duyên vẫn liên tục nghĩ đến ván cờ Lạn Kha kia, không ngừng tưởng tượng đến quân cờ kia. Trước mắt, đây là cách duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến.

Trong lòng Kế Duyên tức giận. Hắn không quan tâm đến đau đớn, mở cả hai mắt. Trong chăn, vào lúc một khí tức nào đó thoáng chốc khẽ chấn động, thân thể ngay lập tức khôi phục khống chế.

"Ta!!!"

"Không cam lòng!!!"

Ba chữ này phát ra từ trong miệng Kế Duyên, cùng một lúc hắn kịch liệt đứng dậy; vừa vén chăn lên, cánh tay hình thành một dạng kiếm chỉ, sau đó mạnh mẽ đâm ra khỏi chăn bằng một sự phản kháng khi bị dồn vào đường cùng. Khí tức huyền bí trên cánh tay thẩm thấu ra, hóa thành một quân cờ hư ảo ngay trên đầu ngón tay.

“Cút cho ta!!” Ô...ô...n...g...

Cánh tay Kế Duyên tựa như được bao phủ bởi một tầng bạch quang mờ mờ. Trong thoáng chốc, quân cờ trên đầu ngón tay đã bay đến con ác quỷ.

"A ~~~~~~~~~~~ "

Theo đó, kiếm chỉ và quân cờ xuyên qua linh hồn và thân thể của lệ quỷ. Một âm thanh sắc nhọn ở phía đối diện vang lên khiến cho màng nhĩ Kế Duyên cực kỳ đau đớn thảm thiết.

Ô ô ô...

Từng cơn gió lạnh dường như lượn vòng. Từng đoàn âm khí cực kỳ ô uế cũng xoay vòng quanh cánh tay phải của Kế Duyên, tựa như quần áo nằm trong máy giặt.

Kế Duyên cảm thấy toàn bộ cánh tay phải của mình giống như hoàn toàn bị đóng băng. Cảm giác rét lạnh thấu xương giống như từng cây kim thép không ngừng đâm vào da thịt trên cánh tay phải, cảm giác đau đớn và lạnh lẽo khiến hắn không chịu nổi nữa.

Một lát sau.

"Phanh ~" một tiếng.

Một bóng đen hung hăng bắn ra, đụng vào cửa phòng rồi trực tiếp thẩm thấu xuyên qua, nhanh chân chạy trốn vào giếng nước trong sân.

Trong khi đó, Kế Duyên lại giơ cánh tay phải lên, mắt trợn tròn. Hắn giữ tư thế này ước chừng mười mấy giây. Sau đó, hắn đứng trên giường, run rẩy hai cái, thân thể mềm nhũn ngã nhào về phía sau.

"Đùng..." một tiếng, Kế duyên ngã xuống giường, hôn mê bất tỉnh.

Tiếng kêu thê lương thảm thiết âm trầm đến tột cùng làm người ta sợ hãi đến cực điểm.

Không biết có bao nhiêu hộ gia đình ở một góc phường Thiên Ngưu kia nửa đêm đột nhiên bị tiếng thét chói tai không biết giọng nam hay nữ này làm cho tỉnh giấc.

Bọn họ nhao nhao trốn trong chăn, không dám nhúc nhích.

Thậm chí, có một số gia đình vẫn còn đang thắp đèn dầu, cũng cuống quít tranh thủ tắt đèn. Bọn họ sợ đưa tới cái gì đó quá tà dị.

Mà vào lúc này, ở phường Miếu Ti phía tây bắc huyện Ninh An, một toà Kim Thân bên trong miếu Thành Hoàng đột nhiên chấn động.

Ở một nơi người thường không thể nhìn thấy, Thành Hoàng huyện Ninh An đang đứng yên lặng ở phía trên cao đường (*)

(*) Cao đường: Sảnh lớn của chính thất

“Dạ Tấn Du đâu? Nhanh đến Tỏa Hồn Tỉnh ở thành nam phường Thiên Ngưu điều tra!”
“Tuân lệnh!”

Hai gã Âm sai toàn thân mặc áo quân dịch màu đen. Một tên mang theo móc câu có cán dài, một tên mang đao bên hông. Hai gã hóa thành bóng đen phiêu hốt trôi nổi rời khỏi miếu Thành Hoàng, bay về phía phường Thiên Ngưu.



Ở Cư An Tiểu Các, Kế Duyên xoa đầu, ngồi dậy bên cạnh giường. Vào lúc mới té, hắn đập đầu vào mép giường. May mắn thay, đầu hắn còn đủ cứng, nếu không não hắn cũng không thể hoạt động nữa rồi.

Vào một khắc cuối cùng mà Kế Duyên vẫn còn ấn tượng, lệ quỷ kia bị một ngón tay của hắn đánh bay, sau đó nó chạy ra ngoài. Theo phản xạ, hắn nhìn lên thì thấy vật kia không phải đơn giản là không tổn hao một sợi lông, có lẽ ít nhất nó cũng bị dọa.

Trải qua chuyện vừa rồi, lá gan của Kế Duyên lớn thêm không ít. Hắn trực tiếp mặc áo ngoài rồi từ trên giường đi xuống.

Cánh tay phải vẫn còn lành lạnh tê tê, cả người cũng có chút mềm nhũn vô lực, nhưng trên cơ bản, hắn không có gì đáng ngại.

Rút then gỗ cài cửa ra, “Két..” một tiếng, hắn mở cửa chính ra.

Trên đầu, ánh sao sáng ngời. Trong sân, nhành cây táo lớn đang đong đưa. Dưới bóng cây, giếng nước hoàn toàn bị bao phủ trong bóng đêm.

Ô... Ô...

Từng đợt gió mát lạnh lẽo thổi tới khiến Kế Duyên run rẩy một chút.

Kế Duyên đứng ở cửa phòng, tâm thần không yên, sắc mặt cũng biến đổi liên tục. Hắn cân nhắc nhiều lần có nên thừa dịp này chạy đi hay không, dù sao lần tới chưa chắc hắn đã có vận may này.

“Ở Cư An Tiểu Các vậy mà lại có phàm nhân vào ở sao?”

Đột nhiên, một âm thanh kinh ngạc từ ngoài sân bay tới. Sau đó hai gã toàn thân mặc áo quân dịch màu đen cầm binh khí trong tay, thân ảnh quỷ dị xuyên qua cửa viện đi vào trong sân.

Trong lòng Kế Duyên khẽ chấn động; sau đó, con ngươi co rụt lại. Hắn phát hiện ra mình có thể nhìn thấy bọn họ rõ ràng.

“Lại gặp quỷ rồi!”

Hai tên áo đen hiển nhiên dồn toàn lực chú ý đến giếng nước trong sân. Đối với Kế Duyên đang đứng ở cửa phòng thì hai gã liếc một cái rồi bỏ qua.

“Quái lạ! Không ngờ rằng lệ khí trên Tỏa Hồn Tỉnh lại tiêu tán hơn một nửa ư? Nơi này đã xảy ra chuyện gì?”

“Thành Hoàng đại nhân hẳn là đã phát hiện ra điều khác thường!”

“Bố cục phong thủy ở Cư An Tiểu Các chưa bị phá. Lệ quỷ kia có lẽ không thể trốn thoát, ta vẫn cảm giác được nó còn trong giếng!”

“Ừ, hơn nữa khí tức bất ổn!”

“Nếu như vậy, đây chính là cơ hội trời ban để tru diệt nó, phải nhanh chóng báo cáo với Thành Hoàng đại nhân!”

Sau khi hai gã Âm sai trao đổi ngắn gọn, tên cầm móc câu có cán dài ở lại bên cạnh giếng nước, còn tên mang đao hóa thành hình bóng mơ hồ như sương mù xuyên qua cửa rồi bay đi.

Vừa rồi, Kế Duyên đang đứng ở cửa phòng suýt chút nữa bỏ chạy.

“Nghĩ là ta không nhìn thấy bọn họ? Lệ quỷ? Bố cục phong thủy? Thành Hoàng đại nhân?”

Là một thanh niên đọc rộng hiểu nhiều ở thế kỷ hai mươi mốt bùng nổ tin tức trên Internet, chỉ đơn giản mấy câu đã khiến cho Kế Duyên suy nghĩ ra rất nhiều chuyện.

Cái giếng trong sân ở Cư An Tiểu Các có lẽ đang khóa một quỷ vật rất lợi hại nào đó. Thành Hoàng huyện Ninh An cũng không phải là một tượng sét trong miếu, hai gã đến đây có thể là âm sai dưới trướng Thành Hoàng…

Lúc trước hắn đã gặp Yêu vật, Quỷ vật, lúc này lại thấy Âm sai dưới quyền Thành Hoàng của huyện này.

Tâm niệm Kế Duyên nhanh chóng chuyển động.

“Có phải thế giới này có Thần linh, Thần tiên, Phật Tổ hay không? Bây giờ ta có nên chạy không? Trong ba mươi sáu kế… Vật trong giếng bị thương kia là do một ngón tay của ta phải không?”

Vừa nghĩ như vậy, Kế Duyên cảm thấy mình tự tin làm quần chúng hơn một chút.

Hơn nữa, từ trong xương cốt, kỳ thật Kế Duyên cũng chỉ là một cậu nhóc trưởng thành ôm ấp một vài mộng tưởng. Những vật trong miếu Thành Hoàng không phải ai cũng có cơ hội mở mang kiến thức một chút đâu.

Chương 27: Trận chiến thật lớn

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con Xa Nhà

***

Hiện tại, Kế Duyên có chút do dự không biết có nên đối mặt với tên Âm sai trong sân hay không. Trong suy nghĩ từ xưa đến giờ của hắn thì dù sao mấy tên này cũng là tiên phật, là thần linh đó?

Chẳng qua trên thực tế, những tên được gọi là Âm sai kia cũng đang nhìn Kế Duyên.

Lúc trước, việc tìm hiểu tình huống là quan trọng nhất. Bây giờ, lúc trở về bẩm báo thì mấy tên này lại cảm thấy người mới chuyển đến Cư An Tiểu Các tựa hồ có chút không đúng.

Dù sao đêm khuya vắng bóng người, tại một gian phòng trong trạch viện, người này cứ đứng ở cửa phòng nhìn ra sân như vậy, cũng không thể nói đang đứng hóng mát trong tiết trời đầu xuân đấy chứ?

“Chắc là một người có trực giác nhạy bén rồi?”

Đám Âm sai cũng không phải chưa từng gặp qua loại người này. Hơn nữa, nhớ không lầm thì ở trong lầu nhỏ của Cư An Tiểu Các, vào lúc canh ba giữa đêm, âm khí cực kỳ nồng đậm, rất đáng sợ. Lúc này, người bình thường cũng sẽ khó ngủ ngon giấc, lại còn gặp ác mộng liên tục.

Sau khi Kế Duyên đắn đo do dự, cuối cùng hắn quyết định tạm thời đừng dính tới rắc rối. Nếu hắn muốn cúng bái Thành Hoàng thì ban ngày có thể đi thắp hương được mà.

Thế là Kế Duyên cố gắng đi thật tự nhiên đến trước hiên nhà, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nửa thật nửa giả thấp giọng cảm thán một câu.

“Tinh không thuần khiết như vậy... Rất lâu không gặp…”

Hắn có thể thấy rõ khá ít đồ vật. Lần trước, lúc còn trên núi Ngưu Khuê, hắn còn không chú ý. Hiện giờ hắn mới phát hiện thì ra bầu trời có rất nhiều ánh sao sáng ngời.

Không có tầng mây che mất, cũng không có sương mù ô nhiễm, những vì sao lốm đốm đầy trời, dải ngân hà sáng chói. Thật sự rất đẹp!

Hiện tại có mấy tên Âm sai ở đây, hơn nữa hắn vẫn còn bị ảnh hưởng bởi một chỉ cứu mạng lúc nãy, nên Kế Duyên dứt khoát ngồi xuống một chiếc ghế cũ ở bên cạnh phòng. Hắn vừa nhìn trời vừa nhìn trong sân, thỉnh thoảng còn thở dài, giống như một người bình thường bị mất ngủ.

Dĩ nhiên là phần lớn sự chú ý của Kế Duyên vẫn tập trung vào động tĩnh trong sân. Trong lúc ngồi yên ở đây, hắn cũng thử nghĩ tới quân cờ. Nhưng có thể do thân thể quá mức mệt mỏi nên tinh thần cũng có chút đau đớn. Dù vậy, loại cảm giác này vẫn còn, nhờ vậy mà Kế Duyên đủ tự tin để tiếp tục ngồi nơi này.

Nói đùa thôi, ta mới dùng có một chỉ đã buộc vật kia phải trở về, không nghe thấy Âm sai nói vật kia nguyên khí đại thương sao. Hơn nữa, bây giờ còn có Âm sai ở đây, vì sao ta không thể kiên cường chút chứ?

Khoảng một khắc đồng hồ sau, Kế Duyên liền cảm thấy đồ vật kia có chút không giống vậy nữa.

Một cỗ mùi vị kỳ quái như có như không dần trở nên nồng đậm, nói cho dễ hình dung một chút, thì khá giống mùi đàn hương ưa thích của ông nội Kế Duyên thường đốt ở thư phòng.

Sau đó đột nhiên Kế Duyên kịp phản ứng, nó là mùi hương khói trong miếu thờ.

Trống ngực cũng không khỏi đập dồn dập hơn, lẽ nào tới đây là nhân vật kia, Thành Hoàng huyện Ninh An đích thân tới sao?

Theo mùi đàn hương dần tới gần, Kế Duyên cũng ngồi thẳng lưng. Hơn nữa, không cần chạm mặt đám quỷ hồn, trong tai Kế Duyên cũng có thể nghe được từng tiếng bước chân cực kỳ đặc biệt, giống như nhịp điệu nào đó, hơn nữa không phải chỉ có một người.

Ô ~~ ô ~~

Trong sân dường như đã được phủ lên một tầng gió lạnh mang theo mùi đàn hương. Từng bóng người lần lượt đi qua cửa viện rồi tiến vào Cư An Tiểu Các. Ngoại trừ có nhiều Âm sai hơn, hắn còn nhìn thấy có bốn vị quan viên nhìn không đơn giản. Trên người bọn họ mặc giáp trụ hoặc áo quan, đồng thời có sắc thái khác nhau.

“Ực ực”

Kế Duyên nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, trận đánh này có phải hoàng tráng quá không.

“Bái kiến Võ Phán đại nhân, Tưởng Thiện đại nhân, Phạt Ác đại nhân, Củ Sát đại nhân!”

Trong sân, đám Âm sai cung kính hành lễ đầy đủ với bốn thân ảnh cao lớn kia.

Bốn vị này rõ ràng không phải Thành Hoàng của huyện Ninh An á, nhưng nhất định cũng là người hưởng thụ hương khói cung phụng của bách tính. Ít nhất, ở miếu Thành Hoàng cũng có tượng đất của bọn họ, chắc chắn đám Âm sai bình thường không thể so sánh được, bằng không cũng không thể có mùi đàn hương này.

Kế Duyên căn bản không hiểu bộ máy quan chức dưới quyền Thành Hoàng, nhưng theo cách xưng hô của đám Âm sai cũng có thể phỏng đoán một tia manh mối.

Những người vừa đến cũng không để ý tới Kế Duyên đang ngồi yên trong sân, tất cả đều chú ý tới giếng nước bên cạnh.

“Quả là thế, lệ khí nơi này chợt giảm, không biết đã xảy ra chuyện gì?” “Nghe Thành Hoàng đại nhân nói, tối nay ác quỷ nơi này kêu gào không ngừng, nhưng cũng không biết vì sao mà bị thương không nhẹ!”

Thân ảnh của người được gọi là Võ Phán kia quay đầu nhìn về phía Kế Duyên, khiến trong lòng hắn có chút khẩn trương.

“Người này chính là phàm nhân mới vào ở Cư An Tiểu Các ư? Có gì khác thường không?”

Âm sai vẫn một mực trấn giữ nơi này lập tức nói.

“Bẩm Võ Phán đại nhân, người này bị lệ khí xâm nhập nên khó ngủ, cũng không có gì khác thường.”

“Ừ!”

Bốn vị quan dưới quyền Thành Hoàng này từ khí thế đến quần áo đều là cao cấp nhất. Trong thời gian ngắn bọn họ trao đổi với nhau, trong và ngoài viện đều có Âm sai đi lại, có lẽ là điều tra cái gì đó.

Không lâu sau, có nhiều tên Âm sai đi đến báo cáo.

“Bẩm chư vị đại nhân, phụ cận phường Thiên Ngưu cũng không có gì khác thường!”

Mấy tên quan dưới quyền Thành Hoàng nhìn nhau suy ngẫm một phen.

“Chẳng lẽ có cao nhân nào đó đi ngang nơi này, thuận tay trợ giúp huyện Ninh An một chút?

“Đừng nghĩ nhiều nữa, đợi chúng ta hàng phục nó xong rồi lại điều tra thêm!”

“Thời gian không đợi chúng ta, chậm chạp sợ phát sinh biến cố!”

“Đúng vậy!”

Võ Phán vung tay áo lên, trong tay xuất hiện một bút phán quan đen nhánh. Ánh mắt y quét qua cả trong lẫn ngoài trạch viện.

“Tất cả các ti (*) sai dịch chuẩn bị Tỏa Hồn Trận. Câu Hồn sứ giả nghe lệnh, chuẩn bị Phược Hồn Tỏa!”

“Tuân lệnh!” “Tuân lệnh!”

Bốn vị quan dưới quyền Thành Hoàng đi về bốn góc trong viện, một người đứng rũ tay áo, một người lấy ra bút sắt, một người tay cầm sách, một người cầm roi thép.
‘Tới rồi! Tới rồi! Ra tay rồi! Bất quá con hàng trong cái giếng này cần phải huy động lực lượng lớn như vậy hả? Với lại, bọn họ không muốn khuyên một quần chúng như mình rời đi à?’

Kế Duyên vừa khẩn trương vừa chờ mong, không biết sẽ phát sinh cái gì.

Chờ đến khi mấy gã Âm sai cầm cờ lệnh màu đen hóa thành sương mù biến mất, Kế Duyên mới phát hiện trong phạm vi sân nhỏ trước mặt đã bị bao phủ bởi một lớp ngăn màu đen rất mỏng. Xem ra đây chính là Tỏa Hồn Trận kia. Mà chính phòng của hắn dưới mái hiên lại nằm ở bên ngoài, không bị ngăn lại ở bên trong.

Bên trong Tỏa Hồn Trận, Võ Phán nhìn hết thảy các bước chuẩn bị liên kết với nhau, rồi nhìn về phía giếng nước hừ lạnh một tiếng.

“Thế mà vẫn còn bình thản. Hay là lại… E rằng nó bị thương nên cơ bản không dám hiện thân rồi? Tối nay ngày này năm sau sẽ là ngày dỗ của ngươi! Câu Hồn sứ giả, ra tay!!”

Võ Phán vừa ra lệnh, chín tên Âm sai áo đen cầm gậy dài đang vây quanh miệng giếng bỗng đồng thời sờ vào bên hông. Chỗ đai lưng u ám quang mang lóe lên, hóa thành một xiềng xích đen kịt.

“Lên!”

Chín tên Câu Hồn sứ giả cùng hét to, Phược Hồn Tỏa chớp mắt đã bay tới miệng giếng, vậy mà lại có thể chui xuống mặt đất bên cạnh giếng.

Ô... Ô... Ô

Trong phút chốc, gió lạnh nổi lên bốn phía. Cây táo già trong sân cũng đong đưa. Dù đứng ở bên ngoài trận pháp, Kế Duyên vẫn cảm thấy lạnh lẽo, áo quần dính chặt vào da, da gà cũng nổi lên từng đợt to như hạt đậu.

"A ~~~~~~~~~ a ~~~~~~~~~ "

“Hừ, chỉ biết la với hét, các vị, giúp Câu Hồn sứ giả một tay, kéo nó lên!”

Đang nói chuyện, bốn vị quan dưới quyền Thành Hoàng mạnh mẽ ra tay, tay trái không cầm pháp khí đều duỗi về phía trước. Từng đạo âm khí ở trong viện sinh sôi, bao quanh Câu Hồn sứ giả.

Trong lúc nhất thời, Phược Hồn Tỏa u ám quang mang đại thịnh!

“Lên!”

"A ~~~~~~~~~~ "

Tóc lít nha lít nhít thoát ra khỏi miệng giếng, điên cuồng bay múa ở trong sân. Vô số sợi tóc lập tức quấn lấy chín tên Câu Hồn sứ giả. Trong nháy mắt, chín tên Câu Hồn sứ giả bay vọt ra ngoài, ngay sau đó Phược Hồn Tỏa cũng bị kéo dài ra một đoạn.

“Chém!”

Ở xung quanh, trận địa sẵn sàng đón địch, Âm sai rối rít rút đao, chém vào đám tóc đang đuổi theo Câu Hồn sứ giả kia.

"Ôi ách ~~~~~~~~~~~~~~~~ "

Tiếng quỷ khiếu thê lương càng lúc càng lớn. Một đám tóc bẩn thỉu to lớn bị Phược Hồn Tỏa kéo ra khỏi giếng, vặn vẹo biến hóa ở giữa không trung.

Con ngươi Kế Duyên kịch liệt co rút lại, hàm răng run lên cầm cập, cái này chính là con hàng vừa rồi sao?

Quỷ vật này bị Phược Hồn Tỏa vây khốn, huyết nhục tứ chi phảng phất đang ngọ nguậy, từng con mắt ứ máu, khuôn mặt trắng bệch cũng không ngừng vặn vẹo, lệ khí âm khí liên tục trút xuống.

Cảm giác sợ hãi mãnh liệt đến từ thị giác và linh hồn khiến mọi người nghẹt thở, cơ bản cũng không có bất kì thước phim kinh dị nào có thể so sánh được.

“Nghiệp chướng! Tối nay ngươi phải hồn phi phách tán!!!”

Võ Phán nổi giận gào lên một tiếng. Bút phán quan chỉ ra phía trước. Ba vị quan kia cũng cùng tiến lên.

Oanh ~ oanh ~ oanh ~ oanh ~

Bên trong sân Cư An Tiểu Các dường như âm khí nổ tung.

(*) Ti: Chức quan, người trông coi một việc.

Chương 28: Quá mức kích thích

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con Xa nhà

***

Âm khí mãnh liệt khiến cho Kế Duyên sinh ra cảm giác khó chịu, nhưng mà hắn cũng phát hiện, có ít nhất hai tên Âm Sai che chắn trước người mình. Chắc bọn họ cố ý thay tên phàm nhân như mình cản trở bớt một phần âm khí.

Giây phút này, bên trong nội viện, bốn vị phán quan dưới trướng Thành Hoàng phát uy. Ngoại trừ chín tên Câu Hồn Sứ Giả đang khống chế Phược Hồn Tỏa, những tên Âm Sai khác đang ở trong trận pháp chờ lệnh.

Gọi là chiến đấu, theo Kế Duyên chính là con quỷ đáng sợ kia đang bị Phược Hồn Tỏa trói ở trên không trung, giống như bị treo lên đánh.

Đúng, theo nghĩa đen: Treo lên đánh.

Bút Phán Quan, Đả Hồn Tiên đủ loại công kích rơi trên thân con lệ quỷ này, đều gây ra những tiếng hét chói tai, cũng cắt giảm đi một bộ phận tà khí và âm khí.

Đây không phải lần đầu tiên Kế Duyên dựa vào thị lực của mình sinh ra đủ loại liên tưởng hoài nghi. Lần này cảm giác còn mạnh hơn, hắn không chỉ có thể thấy rõ từng Âm Sai cùng với quỷ vật mà còn có thể nhìn thấy quá trình của từng đợt tà khí đang bị trừ khử tan biến đi.

Hung vật này giống như tự giác gặp phải nguy hiểm, dù nó bị Phược Hồn Tỏa khóa chặt lại, vẫn gắng sức giãy giụa càng lúc càng kịch liệt.

“A~~~~~~~”

Trong tiếng hét chói tai, vô số cánh tay trắng bệch thoát ra, nhao nhao chụp vào Âm Sai ở xung quanh.

Mấy vị quan dưới trướng Thành Hoàng vung vẩy pháp khí. Trong sân tràn ngập âm khí dị chủng đối kháng, lập tức đỡ được phần lớn âm trảo, nhưng vẫn có sáu bảy tên Âm Sai bị bắt lại, trong đó có ba tên Câu Hồn Sứ Giả.

“Đương~” “Đương ~”

Âm Sai muốn giúp đồng bạn thoát khốn bèn vung đao chém liên tục vào âm trảo của quỷ vật, lại phát ra âm thanh như tiếng kim thiết chạm vào nhau.

“Ôi ôi ách ~~~~”

“A!!!” “A!!!” “A!!!” …

Bảy tên Âm Sai bị âm trảo đập nát thân quỷ, hóa thành một đoàn khói đen bị hút vào những cái âm trảo kia. Ba cây Phược Hồn Tỏa mất đi khống chế, trong quá trình con quỷ này vật lộn giống như ba sợi roi lớn.

“Bịch” “Bịch” “Bịch” “Bịch”

Xung quanh rất đông Âm sai bị Phược Hồn Tỏa trực tiếp đánh trúng, hồn phách một hồi phiêu hốt bất ổn, bị đánh bay nháo nhào.

“Lớn mật!”

Mắt của bốn vị phán quan dưới trướng Thành Hoàng trố to như muốn nứt, cùng một chỗ nhảy về phía trước. Bốn luồng âm khí mùi đàn hương ở trên khoảng không của biệt viện đan vào nhau thành một cái lưới lớn.

“Thu!”

Lưới lớn từ trên trời rơi xuống, bao vây lại con quỷ vật hung dữ như sắp thoát khốn kia

Ô ~~ Oa ~~

Trong sân, cuồng phong gào thét, lúc này không còn là âm khí gió lạnh nữa mà đã trở thành gió to nổi lên bốn phía. Cành cây táo đong đưa dữ dội, lá rụng đầy sân. Tất cả những thứ này giống như không chịu hạn chế của trận pháp, trực tiếp bay lượn khắp trời. Kế Duyên chỉ có thể đưa tay ra phía trước ngăn cản tro bụi bặm và lá cây.

Lúc này, trong lòng Kế Duyên không những rung động mà còn ngập tràn sợ hãi.

“Mẹ nó, ban nãy ta đối phó với con hàng này ư? May mà con quỷ này ưa thích ‘Nhai kỹ nuốt chậm’. Nếu nó thi triển ra thực lực như hiện tại hẳn lão tử cũng đã chết bất đắc kỳ tử rồi!”

Bút Phán Quan trong tay Võ Phán xoay tròn nâng lên, miệng lão gào to.

“Mau đánh vào hồn phách của nó!”

Ba vị Phán quan còn lại cũng sử dụng pháp khí của riêng mình công kích. Những Âm sai khác cũng nhao nhao ra tay, cách lưới lớn tiến hành công kích, đặc biệt là Phược Hồn Tỏa, chỉ cần nó quất trúng con quỷ này một chút cũng đủ làm cho nó run rẩy. “Ôi a ~~~”

Tiếng thét chói tai gần như muốn đâm xuyên màng nhĩ của Kế Duyên vậy. Trong lưới quỷ vật nhanh chóng bành trướng, Võ Phán nhìn thấy thầm hô không ổn, thu hồi Phán Quan Bút, ngòi bút như hóa thành châm, mạnh mẽ bay về phía bên trong lưới.

“Phá cho ta!”

“Bịch ~~”

Âm khí, sát khí cùng nhau bộc phát, tất cả đều dồn đến trên thân của Võ Phán.

Võ Phán liền bị đánh bay. Trong nháy mắt, lưới lớn đang trói buộc ác quỷ đã xuất hiện lỗ hổng.

“Không tốt!!!” “Ngăn cản nó!!!”

Ba vị còn lại ngay lập tức cùng nhau tăng lực, nhưng không cách nào bù đắp được lỗ hổng của Võ Phán để lại. Nó chuẩn bị thoát khốn.

Do có bố trí tại Cư An Tiểu Các, hung vật này có lẽ không trốn ra được bên ngoài gây tai họa cho huyện Ninh An. Nhưng hiện tại, có rất nhiều Âm Sai bên trong Tỏa Âm trận này e rằng sẽ gặp nguy hiểm.

Kế Duyên minh bạch tình huống cụ thể đang rất nguy cấp, cho dù hắn là người ngoài nghề, cũng không phải mù thật nên có thể nhìn ra hiện tại rất nguy hiểm.

Lúc này nếu hắn vẫn ngồi ở trong viện, liền có chút không an toàn.

Đang lúc khiếp sợ, Kế Duyên vô thức đứng lên, hắn muốn nhanh chóng chuồn đi, nhưng lại không nghĩ sẽ tạo nên biến hóa bất ngờ.

Kế Duyên đột ngột đứng dậy, khiến quỷ vật đang hung hăng vùng vẫy kịch liệt bỗng chốc im bặt đứng yên. Nó tựa như khiếp sợ bèn co rụt lại bên trong Phượt Hồn Tỏa.

“Cơ hội tốt! Mau hành động!”

Theo tiếng hô hoán vang lên, Võ Phán một lần nữa quay về vị trí.

Quỷ vật ngây người ra, nhưng mấy vị phán quan dưới trướng Thành Hoàng cùng Âm Sai thì không. Phía sau lưng bốn vị này bắt đầu hiển hiện hư ảnh hương hỏa, thân hình cũng hơi cất cao lên, quan bào trên thân phồng lên.

Tấm lưới lớn sáng lên, từng luồng ánh sáng xám mờ nhạt co rút lại. Bốn vị phán quan vung tay lên, bốn sợi Phược Hồn Tỏa bay tới, hướng về phía trước hất lên. Phược Hồn Tỏa giống như hóa thành bốn đạo linh xà, quấn chặt quanh lưới ánh sáng.
Bọn họ trải qua lần kinh hiểm vừa rồi, đã minh bạch rằng dù lúc quỷ vật hung tàn này nguyên khí đại thương nhưng nếu họ không nỗ lực hết sức thì không thể dễ dàng giam cầm nó. Giờ phút này bọn họ gần như xuất hết tiền vốn ra.

“U u thành hoàng, hòa trần đồng quang, khu tà phược mị, chiếu kiến bát hoang!”

Bọn họ hướng Miếu Thành Hoàng, từng luồng lực lượng hương hỏa như sợi khói bay tới, rơi vào trong sân của Cư An Tiểu Các. Khí thế của bốn vị quan dưới trướng Thành Hoàng cũng trở nên đại thịnh.

“Chúng ta quản lý không tới vạn người tại huyện Ninh An, cũng không thể để cho loại tà vật hung lệ như mi làm loạn. Chết đi!!”

Phán Quan Bút, Đả Hồn Tiên, Củ Sát Bộ, Phúc Thọ Bào mượn nhờ thiên thời địa lợi, hướng về phía quỷ vật toàn lực tấn công.

“Ầm ầm…”

Trong sân Cư An Tiểu Các giống như có tiếng sấm vang lên …



Kế Duyên nín thở một hồi lâu, trên thực tế nếu lấy đồng hồ bấm giây, hắn sẽ phải ngạc nhiên với khả năng nín thở của bản thân đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Cho đến lúc tiếng rít gào thê lương của quỷ vật càng lúc càng yếu, chờ đến khi bọn chúng hóa thành tro bụi, Kế Duyên mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

“Vẫn còn tốt. Chính nghĩa đã chiến thắng!”

Kế Duyên thấy chân hơi run, lại trở về ngồi lên chiếc ghế nhỏ phía trước phòng. Nhưng mà sau khi thở ra, hắn có cảm giác không thích hợp.

Kế Duyên ngẩng đầu lên nhìn rồi thầm hô được lắm. Trong nội viện, khí tức của trận pháp đã biến mất rồi. Bốn vị quan dưới trướng Thành Hoàng cùng Âm Sai các lộ, tất cả đều quay mặt về phía hắn đang đứng.

Yết hầu của hắn hơi run rẩy, nước bọt chảy ròng ròng cũng không dám nuốt. Bọn họ sẽ không giết người diệt khẩu phải không?

Một lúc lâu sau, Võ Phán dẫn đầu, ba vị khác cùng tất cả Âm Sai vội vàng chắp tay về phía trước.

“Chúng ta có mắt như mù, đã không biết thân phận của cao nhân!”

“Đa tạ đã tương trợ!”

Âm thanh cảm tạ của bọn họ vang lên

Trước đó, họ còn đang nghĩ có cao nhân nào đi qua vạch trần chỗ ở của tà vật, không nghĩ đến cao nhân lại một mực ngồi bên trong nội viện. Có thể nói chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân!*

Bốn vị quan cũng không nói gì thêm, nhìn hành vi của vị này, rõ ràng không muốn ai quấy rầy. Cho nên bọn họ sau khi chắp tay cảm tạ mấy lần, các vị quan dưới trướng Thành Hoàng liền dẫn Âm Sai rời khỏi Cư An Tiểu Các, dự định trước tiên sẽ hướng Thành Hoàng đại nhân báo cáo, sau đó người sẽ quyết định.

Kế Duyên cũng không biết nói gì với bọn họ, đối với những việc liên quan đến Thành Hoàng cũng không am hiểu lắm. Trong đầu hắn cũng chuẩn bị một hồi nhưng không rõ ràng lắm, thành ra cái gì cũng không nói.

Thật ra, lần này Kế Duyên không muốn làm cao nhân trong tình huống này. Nhưng mà quỷ vật này xác thực do hắn làm trọng thương, không có làm giả. Bọn họ tiếp nhận điều này nên nói lời cảm tạ với hắn đều hợp tình hợp lý.

Kế Duyên chờ đến khi tiểu viện khôi phục yên tĩnh, chỉ còn gió nhẹ thổi, hắn mới xụi lơ ngồi trên ghế giống như chó chết, xoa dịu trái tim đã bị kích thích mãnh liệt nhiều lần.

Hắn ngẩng đầu lên mở đôi mắt đầy mệt mỏi, rồi sau đó đi xem giếng nước trong nội viện. Loại cảm giác âm trầm đáng sợ đã bị quét sạch, trong lòng hắn càng cảm thấy yên ổn.

“Dựa theo tình trạng này, không biết ngày nào đó mình lại bị dọa đến mức phát bệnh tim!”

Kế Duyên yên lặng trong chốc lát mới có sức nghĩ đông nghĩ tây.

Chẳng hạn như bên trong giếng nước đến tột cùng là thứ gì. Cho dù hắn không thông thạo, nhưng hiểu rõ rằng đây không phải lệ quỷ phổ thông. Còn nữa, vì sao khoảng cách ngắn như vậy mà Thành Hoàng huyện Ninh An không có đích thân tới, sợ là có nguyên nhân khác.

(*) Cao nhân không dễ dàng lộ thân phận và tài năng của mình. Không nên chỉ dựa vào bề ngoài để đánh giá cao nhân.

Chương 29: Tiểu Doãn Thanh

Dịch: Phong Thanh

Biên: Cún Con

***

Cơ thể hắn rã rời, tinh thần càng mệt mỏi hơn. Kế Duyên không nghĩ nhiều nữa, quyết định trở về phòng đi ngủ.

Lúc nãy đã hơn nửa đêm mà hắn vẫn chưa ngủ, còn phải chịu kinh hãi quá mức. Hắn bèn leo lên giường, chợp mắt một lúc liền ngủ say.

Giấc ngủ này rất ngon, Kế Duyên ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao.

"Ôi..."

Kế Duyên ngáp một cái rồi vặn eo bẻ cổ. Từ trên giường, hắn nhìn về phía cửa sổ, mặc dù cách một lớp giấy cửa sổ vẫn có thể nhìn thấy bên ngoài trời đã sáng trưng. Hắn nhanh chóng thay quần áo, vận động cơ thể một chút rồi mở cửa phòng,

Ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu lên thân thể khiến Kế Duyên cũng cảm thấy ấm áp hơn.

Tinh thần đã phục hồi, trên cơ thể hắn cũng không có chỗ nào đau nhức hay ngứa ngáy. Xem ra tối hôm qua không lưu lại di chứng gì. Kế Duyên dự định lát nữa sẽ thử lại một lần xem năng lực đặc thù có chịu ảnh hưởng gì không.

Cây táo lớn trong sân, cành lá đung đưa, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu xuống mặt đất loang lổ, cảm giác u ám của Cư An Tiểu Các đã biến mất hoàn toàn.

Linh hồn của hắn chỉ là một thanh niên ở thế kỷ hai mươi mốt, mới ngủ dậy phải làm gì? Đương nhiên phải đánh răng rửa mặt!

Trước đó, mỗi ngày khách điếm Vân Lai sẽ cử người giúp việc đưa nước sạch và cành liễu* mới cho hắn, còn lúc này Kế Duyên phải tự mình ra tay rồi.

Hắn nhìn giếng nước bên trong nội viện, nhớ lại hình bóng của thứ quỷ kia vào tối hôm qua, ngay lập tức trong đầu Kế Duyên đã từ bỏ ý định múc nước bên trong giếng.

‘Sau này chắc phải dùng nước bên ngoài rồi..."

Kế Duyên cảm thấy, cho dù hắn không phải người có bệnh thích sạch sẽ, đổi lại bất kỳ bằng hữu kiếp trước nào của mình đến đây cũng sẽ không sử dụng cái giếng này.

Từ ngoài đi vào trong sân, Kế Duyên cầm lấy tấm ván gỗ đậy lên miệng giếng, sau đó đặt mấy tảng đá lên trên.

Hắn nhìn bên ngoài cửa phòng bếp thì thấy một cái vại lớn cùng hai cái thùng nước, được rồi, liền tự mình đi gánh nước vậy.

Chưa ăn thịt heo nhưng đã thấy heo chạy. Mặc dù mình chưa từng gánh nước, nhưng việc này còn có thể làm khó được Kế mỗ ư. Ta chỉ cần dùng miệng đã làm Cọp tinh phải thối lui đấy.

...

Mười mấy phút sau, tại chiếc giếng nước của phường Thiên Ngưu, nơi này có hai cái giá đỡ lớn kèm ròng rọc lấy nước, chung quanh lát rất nhiều đá xanh cùng máng nước, đây là nơi dân chúng phường Thiên Ngưu thường ngày xách vừa nước giặt quần áo, vừa tám chuyện.

Từ xa, Kế Duyên nghe được có không ít người đang bàn luận việc tối hôm qua nghe được một tiếng thét chói tai kinh khủng, cũng có người đang nói chỗ Cư An Tiểu Các hôm qua có động tĩnh không nhỏ, nghi ngờ chắc có người lại muốn vào ở rồi.

"Theo những tin tức này phỏng đoán thì những động tĩnh lúc sau của đêm qua đã bị trận pháp che giấu, nếu không dân chúng sao có thể bình tĩnh như vậy. Thế nhưng tối hôm qua mình đứng bên ngoài trận pháp lại có thể nghe thấy rõ ràng. Xem ra thính lực của mình cũng không nằm ở phạm trù bình thường nữa rồi, cả cái mũi cũng vậy!’

Kế Duyên mặc một trường bào có tay áo lớn, là người xa lạ nhưng phong thái lại nổi bật tới đây múc nước, tự nhiên hấp dẫn ánh mắt dân chúng phường Thiên Ngưu, nhất là mấy cô nương, phụ nhân giặt quần áo ngay tại chỗ này.

Kế Duyên nghe được những lời xì xào bàn tán, cảm nhận được những ánh mắt kia, hắn chẳng những không thấy ngượng ngùng, ngược lại rất cao hứng. Đời trước mình cũng không có bắt mắt đến mức khiến người người quay đầu như vầy.

Người da mặt dày thật dễ vui vẻ!

"Ý, đây là ai vậy..."

"Chưa thấy qua, bộ dáng thật dễ nhìn!"

"Tới chỗ này múc nước, chắc là ở phường Thiên Ngưu hoặc gần đây chăng?"

"Không biết được!"

Tiếng nói chuyện phiếm xen lẫn tiếng quần áo đập vào tấm ván gỗ, cũng có giọng người khác nói chuyện nhà cửa hay tiếng bước chân người qua đường đi lại.

Kế Duyên cuốn tay áo lên, buộc lại chỗ khuỷu tay, cảm thấy rất lạ lẫm khi dùng ròng rọc kéo nước múc nước. Thùng múc nước bên trong giếng rất nhỏ, múc hai lần mới có thể đổ đầy một thùng gánh nước của Kế Duyên. Sau bốn lượt múc thì hai cái thùng nước đã đầy.

Trong quá trình này, Kế Duyên cũng kiên nhẫn quan sát dân chúng phường Thiên Ngưu, nghe được hơi thở của bọn họ mạnh mẽ hơn nhiều so với người xung quanh ở kiếp trước của hắn.
Ừ, cũng có nhiều người ngại ngùng, Kế Duyên quay đầu theo tiếng nói, những cô nương trẻ tuổi đều quay mặt né tránh.

Thùng nước đã đổ đầy, hắn cất kỹ đòn gánh, có hình có dạng ra thế nâng gánh lên đi về phía trước.

"Rầm rầm..."

Nước trong thùng phía sau văng ra hất lên bên trên trường bào của hắn, Kế Duyên theo bản năng muốn tránh đi, kết quả hai cái thùng nước càng lắc lư dữ dội hơn, gót chân của hắn còn đụng phải thùng nước, trong lúc nhất thời nước giếng toán loạn.

Thị lực hắn không tốt nên bây giờ bị ảnh hưởng rất lớn, cả người dao động cứ như nhảy múa.

"Ai ai ai..."

Ổn định ổn định!!

"Ầm..." "Phanh..."

Hai cái thùng nước đều rơi xuống, nước tung tóe lên cả người và y phục của hắn.

"A ha ha ha ha ha..." "A a a a a..."

"Ách ha ha ha ha ha ha..."

Mấy phụ nhân cùng với người đi đường thấy cảnh này thì mở miệng cười to lên.

"Đúng là tiên sinh nho nhã!"

"Ha ha ha ha, mẹ ơi, gánh nước cũng không xong!"

"Ai u ta cười chết mất, gánh nước như thế không lắc lư. Ta chết liền. A ha ha ha ha ha..."

Con bà nó chứ!!! Quá mất mặt!!!

Sự thật chứng minh, gánh nước cũng rất cần có kỹ năng!

Cho dù Kế Duyên luyện da mặt dày qua cả hai đời, thì lúc này mặt hắn cũng nóng lên. Trước mắt bao nhiêu người, việc này quả làm trò cười cho thiên hạ!

May mà hiện tại cũng không có người quen!

Nhưng mà phương pháp giúp hết lúng túng rất đơn giản, chỉ cần mình không xấu hổ là được rồi. Dù sao ban đầu, ngay cả con mắt mình cũng không dùng được, bây giờ thì cần gì mặt mũi! Cho nên Kế Duyên cũng là lắc đầu, tùy tiện mỉm cười.

"Ha ha ha ha ha... Gánh nước cũng không đơn giản!!"

Kế Duyên cười nói xong câu này, bèn nằm rạp người đưa tay lục lọi thùng nước lăn đến một bên cùng với đòn gánh trên đất. Động tác này khác biệt rất lớn so với người bình thường, cuối cùng mọi người mới chú ý đến đôi mắt của Kế Duyên.

"Ai, đôi mắt của người kia hình như không được tốt lắm!!"

"Đúng vậy, vừa vặn ta cũng khó hiểu mắt của hắn vì sao giống như mở không ra..."

"Việc này... Sao hắn còn tự mình đến gánh nước?"

...

Tiếng cười không còn nữa, xem ra người dân của huyện Ninh An này đa phần rất chất phác, sẽ không ai chế giễu một người mù lòa. Đúng vậy, ngoại trừ thằng thương nhân chết trôi kia.

"Tiên sinh, để con giúp người gánh nước!"

Một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh hắn, Kế Duyên thật ra cũng nghe thấy có tiếng bước chân lại gần. Lúc này, sau khi mò được đòn gánh thì hắn nhìn theo hướng giọng nói. Đó là một cậu bé khoảng mười một mười hai tuổi, da đen nhưng mặt mũi thanh tú.

Hả? Bộ dáng thanh tú? Thế mà hắn có thể nhìn thấy rõ cậu bé!

Lần này Kế Duyên không khỏi nhìn thẳng vào cậu bé chủ động hỗ trợ này, dựa theo kinh nghiệm hai ngày này mà nói, người mà mình có thể thấy rõ chắc cũng sẽ không bình thường.

"Vị tiểu bằng hữu này tên gọi là gì, đã bao nhiêu tuổi rồi?"

Cậu bé nhìn thấy Kế Duyên lộ ra con mắt tái nhợt thì có chút ngây người, một lát mới có phản ứng.

"Con tên Doãn Thanh, đã mười hai tuổi, thường xuyên gánh nước giúp gia đình, khí lực rất lớn đó!"

Kế Duyên cười gật đầu, sau đó lắng nghe âm thanh xung quanh, không có phát hiện người nhà của đứa nhỏ này ở đây. Ngược lại hắn có thể nghe được tiếng vui đùa ầm ĩ của một đám trẻ con cách đó không xa, xem ra Doãn Thanh tự mình ra đây.

"Vậy thì cám ơn!"

Quả thật không có ý tứ khi để trẻ con gánh nước, nhưng Kế Duyên cũng tính dựa vào việc này quan sát Doãn Thanh.

"Không có chuyện gì đâu đại tiên sinh!"

Kế Duyên mới nói xong, Doãn Thanh đã cầm lấy đòn gánh, nhấc hai cái thùng lên. Cậu bé liền chạy trở về bên cạnh giếng, nhìn dáng vẻ hoàn toàn là một đứa trẻ bình thường, hoạt bát sáng sủa lấy giúp người làm niềm vui.

...

"Đại tiên sinh, ngài ở đâu vậy, còn chưa tới hả, còn phải đi về phía trước sao?"

Cậu bé cùng Kế Duyên đi về phía đông ngõ hẻm Thiên Ngưu, càng đi càng xa, nhà cửa cũng bắt đầu thưa thớt.

"Sắp tới rồi, ở ngay phía trước!"

Kế Duyên thỉnh thoảng nhìn đứa bé này, chỉ cảm thấy đứa bé này rất thông minh đáng yêu

Một lát sau, Doãn Thanh dừng lại phía ngoài Cư An Tiểu Các, vẻ mặt giống như cầu xin dừng lại chỗ này.

"Đại tiên sinh... Ngài ở chỗ này hả..."

Vẻ mặt vừa đáng yêu vừa buồn cười này nhìn vào Kế Duyên.

"Đúng vậy, ta ở chỗ này, hôm qua mới chuyển đến, làm sao vậy? Tiểu Doãn không muốn giúp kẻ mù này gánh nước đi vào nữa sao?"

(*) Từ thời nhà Tùy, nhà Đường bên Trung Quốc, người ta sử dụng cành liễu để đánh răng giống như công dụng của bàn chải đánh răng hiện nay

Chương 30: Thành Hoàng đại nhân có lời mời

Dịch: phuongkta1

Biên: Cún Con

***

Doãn Thanh đến nơi, lại do dự không dám vào.

"Kế tiên sinh, nơi này... nơi này phụ mẫu không cho con đến gần..."

Tiểu Doãn Thanh không biết phải diễn đạt như thế nào cho Kế Duyên hiểu, không biết nói thẳng liệu có khiến vị đại tiên sinh hào hoa phong nhã này hiểu lầm hay không.

Kế Duyên nhìn bộ dáng do dự của cậu bé, cũng không có ý định làm khó dễ nó, mặc dù hắn hiểu rõ hung vật trong ngôi nhà này đã bị bốn ti của Thành Hoàng liên thủ giết chết, nhưng người khác lại không biết á.

"Được rồi! Để đòn gánh và thùng nước ở ngoài cửa, ta sẽ tự mình mang vào trong."

Kế Duyên vừa nói, vừa cười rồi chủ động tiến lên giúp tiểu Doãn Thanh dỡ đòn gánh xuống, rõ ràng giúp Kế Duyên gánh nước trên một đoạn đường khá dài, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã trở nên đỏ bừng.

"Đại tiên sinh, ngài, ngài không nên ở đây!! Nơi này..."

Doãn Thanh nuốt một ngụm nước bọt, liếc nhìn vầng thái dương trên bầu trời, vẫn còn có chút lo sợ liền đứng ở cửa sân nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

Trưởng bối trong nhà đã từng căn dặn, không được ăn nói lung tung về Cư An Tiểu Các, nhất là đối với các hộ gia đình đối diện, cực kỳ kiêng kỵ, vạn nhất bị mấy thứ bẩn thỉu ghi hận thì xong.

Thấy bộ dáng Doãn Thanh muốn nói lại không dám, Kế Duyên cũng có thể hiểu được, bèn sờ sờ đầu cậu bé.

"Gọi ta là Kế tiên sinh đi, tuổi còn nhỏ đã có lòng nhiệt tình như thế này, đáng quý. Về phần cái Cư An Tiểu Các này, ngươi cũng không cần lo lắng, ta ở đây cũng không sao cả!"

"Trở về đi, đừng để cho người trong nhà lo lắng."

"Vậy chào Kế tiên sinh, con đi ạ..."

Doãn Thanh ở cửa ra vào Cư An Tiểu các đã sớm đứng ngồi không yên, một đứa bé có thể làm được như bây giờ đã rất tốt. Lúc này Doãn Thanh nghe Kế Duyên nói xong, liền tranh thủ thời gian nhanh chóng rời đi.

Kế Duyên đang đưa mắt tiễn Doãn Thanh rời đi, thì đột nhiên cảm nhận được một điều gì đó, hắn quay đầu nhìn về phía đường nhỏ bên kia.

Cách đó không xa có một tên sai dịch hình người đang đứng ở chỗ kia, mặc một bộ áo bào màu trắng đầu đội mũ cao, mỗi bước chân đều khiến Kế Duyên có cảm giác hư ảo, mấu chốt chỗ cũng không hề có tiếng động.

Quỷ? Ban ngày mà quỷ cũng có thể đi ra ư?

Sai dịch này nhẹ nhàng di động đến gần Kế Duyên và Doãn Thanh, xoay người chắp tay với hắn.

"Nhật Tuần Du, tả quan dưới trướng Thành Hoàng của huyện Ninh An, bái kiến Kế tiên sinh!"

Kế Duyên cũng cảm thấy cực kỳ khiếp sợ, chứng kiến bộ dáng người đến giống như quan sai. Hắn liền đoán được đây có lẽ là Âm sai của Thành Hoàng huyện Ninh An rồi. Những việc ngắn ngủi đã xảy ra vào tối hôm qua, cũng khiến Kế Duyên có một ấn tượng mạnh đối với hệ thống Thành Hoàng của huyện Ninh An.

Về phần vì sao lại biết mình họ Kế, có lẽ là vừa mới nghe được, cũng có thể dùng thủ đoạn tra ra.

"Tìm ta có chuyện gì?"

Nếu như người ta đã mở lời, Kế Duyên cũng không thể không đáp lại.

Doãn Thanh vẫn chưa đi xa, nó ở rất gần nên nghe được tiếng nói chuyện của Kế Duyên, theo bản năng liền dừng bước lại quay đầu nhìn.

"Không phải vị đại tiên sinh này đang nói chuyện với ta chứ?"

Lần quay đầu này chỉ thấy được Kế Duyên đang đứng ở trước cửa sân Tiểu Các nhưng lại đưa mắt nhìn về một phương hướng khác, dường như đang nói chuyện với ai đó, nhưng trên đường nhỏ chỗ đó lại không có một bóng người.

Doãn Thanh rùng mình một cái, vội vàng rời khỏi.

Nhật Tuần Du cung kính trả lời câu hỏi của Kế Duyên.

"Thành Hoàng đại nhân có lời mời Kế tiên sinh. Người muốn mời tiên sinh tới miếu Thành Hoàng một chuyến, nếu ngài đồng ý thì có thể đi ngay bây giờ." Hiện tại? Đi gặp Thành Hoàng huyện Ninh An?

Kế Duyên dù mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong nội tâm không kìm được có loại cảm giác dân quèn lên chức, liền lập tức muốn gặp mặt các vị lãnh đạo lớn trong nội thành. Về phần hắn có đi hay không, chuyện này cũng không cần cân nhắc.

"Xin Nhật Tuần Du chờ một lát, để ta chuyển hai thùng nước này vào bên trong đã."

"Xin Kế tiên sinh cứ tự nhiên!"

Kế Duyên cũng không nói thêm gì nữa, lúc này hắn nhặt đòn gánh lên, dùng móc câu trên dây thừng ôm lấy thùng nước sau đó cực kỳ cẩn thận đứng lên, rồi học theo bộ dạng của Doãn Thanh lúc trước, hai tay vịn chắc dây thừng mà không phải giữ đòn gánh nữa.

Cuối cùng cũng không mất mặt trước Nhật Tuần Du, yên ổn gánh thùng nước đến cửa phòng bếp trong nội viện.

Nhật Tuần Du vẫn đợi chờ bên ngoài cửa viện, nhìn Kế Duyên cố hết sức xách thùng nước đổ vào trong chum, thậm chí có không ít nước cũng dính vào trên quần áo hắn, hoàn toàn không có bộ dáng huyền diệu của cao nhân gì cả.

Nhưng không biết vì cái gì, càng như vậy, Nhật Tuần Du lại càng thêm cung kính, ngay cả tư thế cũng không dám qua loa.

Thành Hoàng đại nhân trước đây đã từng nói, những đệ tử tu chân của Tiên Phủ đi tới đi lui kia, vênh váo hung hăng uy phong ngút trời, nhiều tiểu nhân lại thiếu quân tử, phần lớn không thể coi là cao nhân, cao nhân chân chính hẳn là tự nhiên không bàn mà hợp ý với Thiên đạo, hòa mình làm một!

"Hô..."

Kế Duyên để thùng nước xuống, thở dài một hơi, liếc nhìn góc ống tay áo mình đang mặc, vừa rồi còn khô ráo lúc này cũng đã có chút ẩm ướt.

Chẳng qua sau khi hắn đi ngủ cho đến bây giờ cũng đã nghĩ thông suốt, vốn cũng chỉ vô ý giả bộ cao nhân ở trước mặt Thành Hoàng, không có gánh nặng cũng đã rất thuận tiện rồi.

Phủ ống tay áo xuống, tiện tay dùng tay áo phủi phủi trước và sau người mình, Kế Duyên liền đi ra cửa sân, sau khi đóng cửa lớn lại mới nhìn Nhật Tuần Du.

"Đi thôi, làm phiền Nhật Tuần Du dẫn đường phía trước, kẻ hèn này mới tới huyện Ninh An nên không biết miếu Thành Hoàng ở chỗ nào!"

Lần này Kế Duyên cũng mặc kệ không cần đánh răng, trực tiếp đi là được.

"Chuyện nên làm! Kế tiên sinh xin mời!"

Nhật Tuần Du đưa tay ra mời, cũng không hề phiêu hồn tiến lên như Kế Duyên vẫn lo lắng, mà trước tiên cất bước về phía trước.

Sau khi Kế Duyên đuổi kịp thì y lại thả chậm bước chân, giống như muốn cùng đồng hành với hắn.
Kế Duyên nhìn y nhưng cũng không biết nói gì, vậy thì cứ đi về phía trước, cùng lắm không biết nói chuyện gì chứ sao.

Đi được trăm bước, tới chỗ ngã ba của cái ngõ hẻm thứ nhất, Nhật Tuần Du bước nhanh đi đầu đến bên trái, nghiêng người đưa tay.

"Kế tiên sinh, mời đi bên này!"

"A, tốt!"

Lúc Kế Duyên đi qua, Nhật Tuần Du lại tiếp tục đi ở bên người hắn.

"Được đối xử đặc biệt như thế này... Có chút xấu hổ... Ta thực sự cũng không phải đại nhân vật nào đó..."

Thái độ của Nhật Tuần Du thực sự quá tốt, khiến Kế Duyên cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên, ngay cả Lục Thừa Phong trước kia cũng không được như vậy.

Một cái hẻm nhỏ thuộc Thiên Ngưu phường, dân chúng nhìn thấy Kê Duyên rất có phong độ đang chậm rãi tiến lên mà không thấy được Nhật Tuần Du đang đi ngay kế bên.

Vì giảm bớt lúng túng nên Kế Duyên chỉ có thể nếm thử nói chuyện một chút với Nhật Tuần Du.

"Xin hỏi Nhật Tuần Du tên họ là gì?"

Mặc dù quỷ hồn không cần hô hấp, nhưng Kế Duyên cảm nhận được Nhật Tuần Du dường như cũng nhẹ nhàng thở ra.

"Không dám xưng quý nhân, tại hạ khi còn sống họ Lưu, tên chỉ có một chữ Giang!"

"A, Lưu Nhật Tuần!"

"Không dám không dám!"

Loại phương thức nói chuyện này khiến Kế Duyên cảm thấy có chút giày vò khốn khổ, nhưng không có biện pháp, nhập gia tùy tục.

"Khi Lưu Nhật Tuần còn sống chắc hẳn là người Ninh An bản địa?"

"Đúng vậy, tại hạ khi còn sống chính là người trong thôn nhỏ Loan Hà trong huyện, phục vụ trong huyện nha Ninh An. Bởi vì khi còn sống đã cố hết sức làm nhiều việc thiện, đến lúc lâm chung, được Thành Hoàng đại nhân thăng làm Nhật Tuần Du, bây giờ cũng đã được hai mươi hai năm rồi!"

Kế Duyên nhìn gương mặt Nhật Tuần Du dưới cái mũ tựa như là trung niên, trong lòng cũng không còn bình tĩnh như vậy.

"Oa, nói như vậy chỉ sợ tuổi tác của Nhật Tuần Du này còn lớn hơn nhiều ông nội của ta..."

"Lưu Nhật Tuần khi còn sống trừ bạo an dân, sau khi chết lại che chở một phương. Hai đời Âm Dương đều cố hết sức phục vụ mọi người, thật khiến người khác khâm phục!"

Mặc dù Kế Duyên nói lời này là muốn lấy lòng, nhưng phần lớn đều là chân tâm thật ý.

Nhân viên công vụ như Nhật Tuần Du, bất cứ địa phương nào cũng đều đáng tôn kính, huống chi trong tình cảnh lớn dưới thời cổ đại này.

"Kế tiên sinh quá lời, quá lời rồi!"

Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng Kế Duyên vẫn có thể nhìn ra Nhật Tuần Du đang cực kỳ cao hứng.

Một câu tán dương dù không mang đến lợi ích gì nhưng cũng có thể khiến người tốt, à không, có thể khiến quỷ tốt vui vẻ.

Bầu không khí thoát khỏi sự lúng túng như ban nãy, bắt đầu có chút cởi mở hơn. Kế Duyên đang đi thì đột nhiên trong lòng khẽ động, nhìn nhìn một góc hẻm nhỏ đằng trước. Hắn bèn cười cười rồi tiếp tục cùng Nhật Tuần Du vừa đi vừa nói chuyện.

Xa xa phía trước, trái tim tiểu Doãn Thanh nhảy loạn nhịp, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Quá dọa người, quá dọa người rồi, vị đại tiên sinh kia vừa đi một mình lại vừa như nói chuyện phiếm cùng người khác, chỉ sợ là đang trò chuyện với quỷ!!!

Con quỷ cùng vị đại tiên sinh này đi ra khỏi Cư An Tiểu Các!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau