LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Mưa đêm nơi dịch trạm hoang vắng

Dịch: Cái Bang

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Kế Duyên rời khỏi giường, ngửi thử mùi hương phiêu đãng trong viện. Loại mùi thơm tươi mát trong lành này dù không có nhiều diệu kỳ nhưng lại có thể giúp thanh tâm tĩnh thần, ít nhất giúp người dân ở phường Thiên Ngưu lúc nào cũng say giấc. Giấc ngủ của Kế Duyên cũng vậy, nếu không giấc mộng dài nửa năm này cũng không an nhàn đến thế. Trong mộng, nửa trước hắn lấy ý tu hành làm chủ, nửa sau thì ý thức như có như không cũng không biết bản thân có tu hành hay không.

Nhưng sau khi thức dậy tâm tình Kế Duyên không tệ nên cũng coi như có hiệu quả rõ ràng.

Kế Duyên kéo tay áo nhìn cánh tay của mình, dù hơi gầy gò một chút nhưng không đến nỗi nào. Tuy Ngũ Hành Chi Khí trong thân thể vẫn chỉ là tia nước nhỏ nhưng được cái linh tính Ngũ Hành đã viên mãn, không ngừng sinh sôi, nằm mộng cũng có thể hút nạp linh khí để tẩm bổ toàn thân và Ngũ hành nguyên khí, Kế Duyên cũng chẳng sợ bị chết đói.

Hắn búi lại mái tóc dài rối tung, lấy cây trâm mặc ngọc ở đầu giường cắm lên, tóc mai hai bên nhẹ nhàng thi vị. Kỹ thuật tạo hình này có lẽ nhiều người trẻ tuổi ở kiếp trước chẳng thể hiểu được.

Nếu nhìn kỹ cây trâm mặc ngọc này sẽ phát hiện chất ngọc sáng lên rất nhiều, ngay cả người bán hàng rong lúc trước nếu nhìn thấy cũng không thể nhận ra cây trâm phế phẩm khi xưa rồi.

Có thể do ảnh hưởng của "thân thể không dính bẩn", hoặc có thể do bản thân hắn không dính bẩn mà sinh ra biến hóa, Kế Duyên cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ biết điểm tốt là đỡ tốn công tẩy rửa, đồ vật cũng sẽ bền chắc hơn một chút, ba bộ y phục một trắng, một xám, một xanh cũng không hề hư hỏng.

Hắn khoác áo ngoài, nhét túi gấm chứa hạc giấy vào trong ngực rồi đi ra cửa, Thanh Đằng Kiếm bên giường bay lơ lửng đi theo sau lưng.

Hắn mở cửa phòng, ánh mắt trời tươi sáng chiếu rọi khắp nơi, cây táo lớn hoa nở đầy cành, đàn ong mật đang bay lượn thu thập loại phấn hoa đặc biệt trên những tán cây.

Kế Duyên có thể ăn ít một chút, không có nghĩa hắn không thích ăn thứ gì, ngược lại không có nghĩa hắn không cảm thấy đói bụng. Dù cảm giác đói này có thể giảm hẳn hoặc không còn nhưng được ăn cơm chính là niềm vui sướng trong đời, hắn sẽ không bỏ lỡ.

Ví dụ như mật ong hoa táo của cây táo trong viện nhà hắn, không dám xưng độc nhất vô nhị trong thiên hạ, nhưng có thể khẳng định hương vị độc đáo mới lạ, xung quanh huyện Ninh An cũng không có người nuôi ong, vậy đây chắc là ong rừng rồi.

“Không biết tổ ong này ở chỗ nào nhỉ?”

Nghe lời nói ấy, hạc giấy trong túi gấm trong ngực nhú ra bên ngoài. Một cái đầu hạc giấy nhỏ xíu xuất hiện, nghiêng đầu ngẩng mặt nhìn chủ nhân của nó. Kế Duyên cảm nhận được cũng cúi đầu nhìn.

“Ngươi biết sao?”

Hắn chỉ vô ý hỏi một câu, hạc giấy ngọ nguậy mạnh hơn, rồi sau đó cực kì thuần thục chui ra khỏi túi gấm, giương cánh bay lên.

“Ấy ấy dừng lại, dừng lại.”

Kế Duyên dở khóc dở cười nhìn con hạc giấy nhỏ này không chút chần chừ muốn dẫn đường.

“Hoa táo mới nở, tạo mật cũng không phải chuyện trong chốc lát, lần sau đi!”

Trên thực tế, Kế Duyên cũng có thể đi theo tuyến đường ong mật bay về là tìm được tổ ong, ban nãy cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi.

Cửa viện Cư An Tiểu Các nửa năm chưa mở, người trong huyện vẫn đoán Kế Duyên không có nhà. Hắn tính toán thấy thời gian người con thứ hai của Doãn gia sắp ra đời rồi, Doãn phu tử thế nào cũng viết thư đến chắc thư vẫn đang ở huyện nha.

Kế Duyên ngay lập tức đi ra cửa đi thăm huyện nha, quả nhiên phát hiện chỗ này đang giữ ba bức thư. Hai bức là của Doãn Thanh, một bức của Doãn Triệu Tiên.

Hắn ăn cơm ở ngoài một bữa rồi trở về, ngồi bên trong viện Cư An Tiểu Các mở ba lá thư.

Bức đầu tiên của Doãn Thanh ngoại trừ nói về sinh hoạt ở thư viện, phần sau lại dài dòng lê thê nhắc tới đệ đệ hay muội muội chưa ra đời của cậu. Câu chữ cũng cho thấy tâm trạng rối bời, hỏi Kế Duyên có đi Uyển Châu hay không, nếu đi thì khi nào.

Bức thứ hai chắc Doãn Thanh viết từ hai tháng trước. Có lẽ bạn bè trong huyện viết thư báo Kế Duyên “đi xa nhà rồi”, cho nên cậu viết thư thông báo cho Kế Duyên, trước tiên cậu cùng ba người bạn vừa xách hành lý đi Uyển Châu rồi, hy vọng Kế tiên sinh cũng có thể tới.

Thư của Doãn Triệu Tiên lại rất thẳng thắn mời bạn tốt Kế Duyên đến Uyển Châu, mời hắn tham gia tiệc đầy tháng hoặc yến trăm ngày sau đó. Nếu như Kế Duyên đi sớm sẽ bày rượu đầy tháng, nếu đi trễ thì sẽ mở yến trăm ngày, từ ngữ trong thư rất hi vọng Kế Duyên có thể đến thăm.

“Ài, chẳng lẽ nếu ta không đi thì Doãn phu tử sẽ đoạn tuyệt quan hệ hay sao?”

Doãn Triệu Tiên có Hạo Nhiên Chính Khí quấn thân. Phu nhân cùng hắn sớm tối ở chung nên sẽ không có tình huống thai khí bất ổn, chắc chắn sẽ hoài thai mười tháng, đủ tháng mà sinh. Kế Duyên bấm ngón tay tính toán một chút, thời gian nếu không sai vẫn còn một tháng.

Đã như vậy, Kế Duyên cũng không lề mề nữa mà vào nhà thu thập một ít đồ vật, đem theo cũng không nhiều, trừ mấy cuốn sách, còn lại chính là bút mực giấy nghiên và thêm hai bộ quần áo.

Mấy năm nay cũng không phải uổng công hắn tu luyện, ít nhất là đối với thuật Càn Khôn giấu vật trong tay áo. Tuy rằng không biết tới ngày tháng năm nào hắn mới có thể đạt đến trình độ "Giấu vật vào vải, thi triển nghìn loại biến hóa, nuốt được vạn vật" nhưng ít ra hắn cũng ngộ ra được một vài đạo lý về "biến hóa", biến to thu nhỏ cũng là biến hóa để giấu vật, khác xa so với thuật Càn Khôn giấu vật bình thường chỉ có thể che giấu đồ vật.

Tu hành có tiến triển là điều tự nhiên, khả năng giấu được nhiều vật hơn, chen chúc một tí vẫn có thể nhét được những vật này.

Sau đó hắn cũng không để hạc giấy lại ở nhà, ngay lập tức rời khỏi tiểu viện. Lần này hắn dứt khoát không nói cho Hồ Vân và Lục Sơn Quân, vẫn nên để hai tên đó an ổn tu hành trong núi đi.


Căn cứ theo ghi chép của “Bách Phủ Thông Giám”, Lệ Thuận Phủ ở Uyển Châu có phong cảnh tuyệt đẹp, sản vật phong phú, nhất là nghề dệt tơ lụa Uyển Châu có một không hai trong thiên hạ, ít nhất được ca tụng tại sử sách niên đại là quốc thái dân an.

Nhưng đặt ở thời đại này, tiên sinh kể chuyện nào đó nếu nhắc đến đoạn chuyện cũ mô tả Uyển Châu đều phải thêm một từ “đã từng”.

Nghề dệt tơ lụa phát triển ở vùng Uyển Châu đem lại lợi nhuận to lớn, vực dậy cả nền kinh tế nơi đây, theo thời gian lâu dần cũng mang đến nhiều vấn đề, mấu chốt chính là lợi ích và tham lam.

Phú hộ thương nhân cấu kết với một số quan lại, vì lợi ích đã sáp nhập, thôn tính đất canh tác của nông dân để trồng cây dâu nhưng không mang lại chỗ tốt nào cho người nông dân mất đất. Điều này dẫn đến nhiều người dân ở Uyển Châu oán than khắp nơi. Lòng dân sinh oán hận lâu ngày tích tụ thành tà khí, thường dễ dàng sinh sôi và hấp dẫn những yêu tà mị vật, cũng như người xưa có nói mỗi khi thiên hạ đại loạn tất có yêu tà quấy phá.

Ngày hôm nay, có bốn vị thư sinh cõng rương sách đang đi đường núi, đầu đội khăn quan, thân mặc trường sam màu xanh dính chút bụi đất. Đây chính là bốn học trò của thư viện Huệ Nguyên, theo thứ tự là Doãn Thanh, Lâm Hâm Kiệt, Lôi Ngọc Sinh và Mạc Hưu.

Nếu có thể tham gia yến tiệc chào mừng đứa trẻ mới sinh của Doãn Công Kê Châu chính là chuyện rất có thể diện, vì vậy Doãn Thanh chỉ khách khí mời một chút thì ba người kia đã đáp ứng ngay lập tức.

Chuyện du ngoạn học hỏi này khi xin phép các phu tử của thư viện thì tất nhiên là bọn họ đồng ý, cho nên mới xuất hiện tình huống bốn người cùng phòng kết bạn lên đường.

"Ai da, đường này thật khó đi. Mạc Hưu, ngươi thật đúng là không để chúng ta nghỉ ngơi mà, lại chọn đi con đường này.”

Lâm Hâm Kiệt càm ràm không biết bao nhiêu lần.

Người bị điểm tên đã không còn nhịn nổi, chế giễu lại vài câu.

“Lúc ta đề nghị đi Đại Thông Sơn, không phải ngươi đồng ý vui mừng nhất sao. Nói sao nào? Trong rừng ngắm hoa xuân, đi đường dạo núi cao, bây giờ lại trách ta à?”

“Thôi được rồi, lúc đó mọi người đều đồng ý rồi, đều tại ham đi đường tắt thôi.”

Lâm Hâm Kiệt lập tức thay đổi đối tượng công kích.

“Ngọc Sinh, ngươi còn có mặt mũi nói sao. Nếu không phải ngươi cương quyết muốn để xa phu thay đổi tuyến đường đi xem công xưởng nghiên mực thì chúng ta sao lại tốn nhiều thời gian đi đường, sau đó bất đắc dĩ mới chọn đường núi!”

“Nói đúng, không phải ta đề nghị đi đâu, nếu không chúng ta vòng lại đi từ Lệ Thuận Phủ sẽ nhiều thêm một tháng!”

“Các ngươi…”

Lôi Ngọc Sinh bị hai người kia bắt bẻ nói không ra lời, Doãn Thanh vội vàng làm dịu lại bầu không khí.

“Đừng nói trách móc nhau nữa, việc đã đến nước này cũng không phải lỗi của ai. Ai biết được đường núi Đại Thông Sơn lại bị sụp một đoạn, khiến xe ngựa không qua được, nếu không xem nghiên mực thưởng hoa trên núi đều là chuyện tốt!”“Đúng đúng vậy, chính là lý do này!”

Lôi Ngọc Sinh tranh thủ phụ họa theo.

“Ấy… Đây là thiên tai, chúng ta cũng đoán trước rồi.”

“Đúng vậy, không phải cuộc chiến kể tội…”

Doãn Thanh lắc đầu cười.

“Đi thôi, đừng than thở nữa, nói nhiều rồi tí lại không còn sức đi đường. Đồ vật chúng ta chuẩn bị cũng không ít, chịu đựng một chút ra khỏi Đại Thông Sơn sẽ tốt hơn, dọc theo đường núi đi cũng có bảy tám cảnh nắng rọi rồi.”

Đại Thông Sơn dù hoang vu nhưng cũng có một đường không rộng lắm. Trước kia, nơi này cũng đã từng là con đường hoàng kim cất bước cho hàng tơ lụa của Uyển Châu. Còn bây giờ, phần lớn hàng tơ lụa đều chọn vận chuyển bằng đường thủy và đi những đường lớn khác. Con đường hoàng kim trong núi cũng ngày càng hoang phế, người đi qua cũng càng ngày càng ít.

Nhưng đường vẫn còn, đi dọc theo không sợ lạc đường, giữa đường còn có một số dịch Trạm hoang xây ở vách lưng núi, dù đa phần không có dịch tốt canh giữ nhưng có thể cung cấp chỗ nghỉ chân cho người đi đường.

Bốn người cứ tiếp tục đi, cuối cùng cũng nhìn thấy một gian dịch trạm hoang vắng ở cạnh dốc núi phía trước, còn có một luồng khói hiện lên, chắc có người đang nhóm lửa.

“Đi đi đi, mệt chết ta rồi, đêm nay sẽ ngủ ở đó!”

“Đi mau đi mau, hình như có người đấy, thử xem có xin được chén nước nóng không!”

“Đúng đúng!”

Bốn người kể cả Doãn Thanh đều cảm thấy phấn chấn, bước nhanh về phía trước. Người bên trong dịch trạm hình như là nghe được tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, tại cửa ra vào xuất hiện hai người đeo đao bổ củi bên hông. Bọn họ thấy người đến là bốn thư sinh nên cũng an tâm một chút, quay người vào trong.

Bên trong dịch trạm hoang vắng này còn mấy cái bàn nhưng vẫn tương đối trống trải, ước chừng năm trượng vuông, tương đương với gian phòng hai trăm mét vuông ở kiếp trước của Kế Duyên. Nơi đây đang có mười mấy người, một bên góc chất một đống sọt lớn, áo tơi mũ rộng vành che phía trên những vật này, nhìn đầu tóc của bọn họ chắc là thương nhân lang bạt.

“Lục bá, bên ngoài có bốn thư sinh đến, ăn mặc trường sam cõng rương sách, môi hồng răng trắng, chắc là thư sinh thật.”

Hai người vừa đi ra xem báo cáo một tiếng.

“Ừm, ngồi xuống đi.”

Cũng không lâu lắm, bốn người Doãn Thanh đã tiến vào dịch trạm hoang này. Cả đám nhìn thấy bên trong có mười mấy người, lại nhìn thấy ai cũng cầm đao bổ củi trong tay, ánh mắt bọn họ chăm chú dồn vào bốn người thì đám Doãn Thanh hơi hoảng hốt.

Doãn Thanh nhìn xem bạn mình, đành phải tự mình tiến lên một bước.

“Chúng ta là thư sinh du ngoạn học tập, đường núi khó đi nên muốn tránh gió một hồi tại chỗ này, không biết các vị có thể tạo điều kiện hay không?”

Một người có mái tóc hoa râm lớn tuổi rộng lượng nhìn Doãn Thanh một chút rồi nói.

“Dịch trạm rộng rãi, mười thương nhân chúng ta chiếm không bao nhiêu chỗ, các vị công tử xin cứ tự nhiên.”

“Đa tạ!”

Doãn Thanh vừa chắp tay thì ba người bạn cũng vội vàng hành lễ.

“Đa tạ!” “Đa tạ đa tạ!”

“Ầm ầm đùng…”

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng sấm khiến hai tên thư sinh cũng bị dọa sợ sáp lại gần nhau hét lên “Ai u”, thành công chọc cười mấy thương nhân này.

“Trời sắp mưa rồi…”

Thủ lĩnh đám thương nhân kia nói một câu.

Chương 217: Bức thư trước kia

Dịch: Cái Bang

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa


***

“Ầm ầm đùng…”

Tiếng sấm lại vang lên lần nữa, âm thanh yếu đi không ít nhưng quanh quẩn rền vang khắp núi.

Lâm Hâm Kiệt và Lôi Ngọc Sinh cảm thấy hơi xấu hổ, sửa sang lại áo mũ, bộ dáng thất kinh ban nãy quả thật xấu hổ muốn chết.

Doãn Thanh và ba bạn học tiến vào bên trong, cũng học theo những thương nhân lang bạt kia dời hai cái bàn nhỏ đặt vô góc, hiện ra một khoảng trống, sau đó đặt rương sách ở một bên.

Bàn ghế ở chỗ này có thể dựng để chắn gió, khi thời tiết lạnh ẩm ướt có thể dùng làm chỗ nằm cách mặt đất, nếu gặp khốn cảnh còn có thể bổ ra để làm củi đốt.

“Mạc Hưu, chúng ta đi nhặt ít củi về, ban đêm trên núi rất lạnh.”

Doãn Thanh đề nghị với bạn, sau đó cũng nói với Lôi Ngọc Sinh và Lâm Hâm Kiệt.

“Các ngươi ở lại chỉnh lý, dọn dẹp một khu vực nhỏ, hoặc là chuyển mấy cái bàn tới đây, tối ngủ cũng ngon giấc hơn đấy.”

Lâm Hâm Kiệt nghe thế thì cau mày.

“Phiền phức như vậy làm gì, không phải trước đó chúng ta đã mua đao bổ củi của xa phu rồi mà, cứ chẻ mấy cái bàn làm củi không được sao?”

“Đúng vậy, đi hơn nửa ngày cũng mệt muốn chết rồi, trời lại sắp mưa nữa, các ngươi ra ngoài lỡ gặp phiền toái thì sao?”

Doãn Thanh ngồi xổm xuống, tìm thanh đao trong rương sách của mình, lắc đầu cười nói.

“Các ngươi không nghĩ vì sao dịch trạm này hoang vắng lâu vậy vẫn còn nhiều bàn thế này? Ai nấy cũng bổ bàn làm củi đốt thì người tới sau nghỉ chân cũng bất tiện! Nếu không phải bất đắc dĩ thì không nên hủy mấy cái bàn này, nhân lúc trời vẫn còn sáng chưa mưa, chúng ta mau đi ra ngoài tìm ít củi khô…”

Nói đến đây, Doãn Thanh xích lại gần Lôi Ngọc Sinh và Lâm Hâm Kiệt, nói nhỏ.

“Nhìn kỹ rương sách.”

“Ừm, các ngươi đi đi!" "À, đi sớm về sớm!”

Doãn Thanh cầm lấy thanh đao, kêu Mạc Hưu rồi cùng nhau đi ra ngoài. Cậu để hai người còn lại trông rương sách bởi vì bọn họ từ nhỏ đã là công tử bột, chưa từng động tay chân, mà cả hai đi đường suốt ngày cũng đã mệt mỏi.

Mạc Hưu ít ra vẫn còn chút sức lực, Doãn Thanh trông có vẻ mệt mỏi nhưng lại là người khỏe nhất.

Đám thương nhân nghe được những lời vừa rồi của Doãn Thanh thì có mấy người lớn tuổi cố ý quay đầu lại nhìn chăm chú vào cậu dò xét, dù không nói gì nhưng ấn tượng của họ đối với cậu thư sinh này tăng lên không ít.

Lúc Doãn Thanh và Mạc Hưu đi ra khỏi dịch trạm, cả hai có thể cảm nhận được gió đã nổi lên. Hai người ngẩng đầu nhìn mây đen giống như sắp bay đến mấy đỉnh núi cao, thỉnh thoảng lại nghe tiếng sấm ầm ầm vang lên.

“Đi thôi, tới chỗ gần dốc thoải.”

“Ừm!”

Hai người vén tay áo lên, dùng sợi dây lúc mang theo rương sách buộc chặt hai ống tay áo rồi đi chỗ gần dốc núi.

Trong núi không thiếu củi đốt, Doãn Thanh và Mạc Hưu nhặt được rất nhiều cành khô to nhỏ, cũng có lúc dùng đao bổ củi chặt mấy nhánh khô từ trên cây xuống, dùng sức lấy dây quấn thành bó, tốn chút công sức trong chốc lát đã thu thập được một bó nhỏ.

“Ầm ầm đùng…”

Trên bầu trời, tiếng sấm lại vang lên, gió cũng nổi lớn hơn. Mạc Hữu vẫn còn đang nhặt củi khô, Doãn Thanh đã tạm dừng.

“Mạc Hưu, đừng nhặt nữa. Trời sắp mưa rồi, mau đi về!”

“A? Mới nhặt được chút ít sao đủ dùng!”

“Nếu không quay về, lát nữa mắc mưa ướt sũng cả người đấy, ở trên núi dính nước mưa cũng không phải chuyện đùa!”

Hai người mang bó củi khô đi về. Trên đường nếu có cành khô cây gỗ nào, Mạc Hưu sẽ thuận tay nhặt lên.

Lúc trở lại dịch trạm hoang, cái cửa gỗ sắp hư kia đã đóng hơn phân nửa, chỉ chừa một lối đi nhỏ.

“Két két két…”

Hai người hợp lực đẩy cửa, cửa gỗ cũ va chạm với nền nhà vang lên tiếng két két. Lôi Ngọc Sinh và Lâm Hâm Kiệt ở gần đó cũng vội vàng chạy đến hỗ trợ dỡ củi xuống rồi đóng cửa lại.

Sau đó Doãn Thanh và Mạc Hưu mới nghe thấy tiếng gió rít gào bên ngoài cửa “Ô ô… Ô ô ô…”. Hóa ra gió đã nổi lớn như vậy.

“Chàng trai, nếu củi đốt không đủ thì nói chúng ta, đều là củi khô, lúc nhóm lửa thì đến đây lấy than lửa đã cháy rồi cho tiện.”

Ông lão họ Lục trong đám thương nhân lang bạt kia nhìn thấy bốn thư sinh bận bịu tay chân thì nói với họ một câu.

Đám vân du thương nhân này cũng không phải người giàu có, tiền kiếm được cũng rất vất vả. Bọn họ phải vào Nam ra Bắc nên cái gì cũng chuẩn bị một chút, chỗ nghỉ chân có củi khô thì đốn củi, nếu không có thì trong gùi đeo lưng lúc nào cũng chứa sẵn củi khô.

Bốn thư sinh vui mừng ra mặt, luôn miệng nói cảm tạ.

Khoảng nửa khắc đồng hồ sau, trận mưa cuối cùng cũng trút xuống “Tách tách tách…”. Tới rồi, dù dịch trạm này bỏ hoang đã lâu nhưng cũng không có nhiều chỗ bị dột, hầu như chỉ bị ướt ở mấy góc tường. Chỗ ngồi của Doãn Thanh và những người thương nhân kia đều không sao.

Hai đống lửa trong dịch trạm cháy bập bùng. Doãn Thanh dùng mấy khối gạch đất bên trong dịch trạm kê làm lò. Cậu cũng học theo mấy người thương nhân lấy nồi hứng nước mưa, sau đó đun sôi.

Sắc trời trong núi càng tối, mưa đến càng nhanh. Mấy thương nhân lang bạt hiển nhiên đã chuẩn bị đầy đủ, tụ lại sưởi ấm, bên ngoài khoác lên áo tơi, đội mũ rộng vành, còn vây bàn ghế che chắn.

Bọn Doãn Thanh ít người nên không cần tranh nhau sưởi ấm, cũng học theo mấy thương nhân lấy lương khô cắm trên mấy cây gậy gỗ làm bánh bao nướng.

“Đêm nay cũng không gian nan lắm nhưng có khi lại không ngủ được.”

Lôi Ngọc Sinh nói một câu như vậy rồi lấy một cuốn sách trong rương ra, giơ về phía ánh lửa bắt đầu đọc.

Khoảng hai canh giờ sau, Doãn Thanh, Mạc Hưu và Lâm Hâm Kiệt vẫn ngồi bên cạnh đống lửa như cũ, mắt lớn mắt nhỏ nhìn nhau, còn Lôi Ngọc Sinh đã gối đầu lên sách co rúc trên một cái bàn thấp ngủ ngon lành.

“Ta quả thật bội phục Ngọc Sinh rồi…”

Lâm Hâm Kiệt bĩu môi nói, Mạc Hưu ở bên cạnh cũng dở khóc dở cười.

“Hắn vừa mới nói sao nhỉ, đêm nay khó ngủ?”

Mấy người thương nhân bên kia cũng có nhiều người nằm xuống, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy đều đều, tất nhiên là ngủ rất ngon, nhưng cơ bản sẽ có mấy người tỉnh dậy gác đêm đang nhỏ giọng nói chuyện phiếm.

“Lục bá, ngài nói mấy thư sinh kia từ đâu đến, nghe giọng không giống người Uyển Châu bên này.” Có người nhìn về phía kia, hiếu kì hỏi một câu.

“Chuyện này ta cũng không rõ, nhưng cũng không liên quan đến chúng ta.”

“Người đọc sách thi đậu công danh là có thể làm quan. Lục bá à, ngài nói ta chừng nào mới có thể phát tài, sau đó có thể đi học, rồi thi Trạng Nguyên gì đó, nửa đời sau sống giàu có phú quý?”

Ông lão lớn tuổi họ Lục nhìn người này, cũng nhìn qua mấy thư sinh.

“Ừm nhanh thôi, một lát sẽ có người thay ngươi gác đêm là được rồi.”

Tên này gãi đầu, cảm giác nghe không hiểu Lục bá nói có ý gì, giống như gã nghe râu ông nọ cắm cằm bà kia, nhưng Doãn Thanh ở bên kia nghe được rõ ràng thì bật cười một tiếng “Ha ha…”.

Người lớn tuổi họ Lục thở dài nhìn tên kia.

“Ài, đây chính là đầu óc khác biệt.”

Ngay lúc này, phía cửa dịch trạm đột nhiên có tiếng gõ.

“Cốc cốc cốc… Cốc cốc cốc…”

“Có người không, ta thấy có ánh lửa!”

Giọng nói lanh lảnh cùng với tiếng đập cửa khiến cho mấy thương nhân đang ngủ đều tỉnh giấc.

“Cửa không đóng chốt, đẩy ra là được!”

Một thương nhân vừa nói, người bên ngoài đã đẩy cửa, khiến cánh cửa chạm đất mở ra.

“Ô… Ô… Rầm… Ào ào…”

Bên ngoài trời mưa to gió lớn.

“Ầm ầm…”

“A~”

Đúng lúc này, tia chớp chiếu sáng chỗ cửa ra vào. Ngay lúc đó, một nữ nhân thét lên chói tai, mấy bóng người hiện ra ở cửa tiến vào trong dịch trạm, sau đó đẩy cửa đóng kỹ lại.

Mượn nhờ ánh lửa, đám thương nhân và mấy thư sinh có thể nhìn được ba nữ nhân, dù có đem theo ô nhưng cơ thể bị dính nước mưa, cánh tay phủi phủi. Bọn họ nhìn qua giống như rất lạnh, y phục dán vào thân thể, có thể nhìn ra dáng điệu uyển chuyển thướt tha kia.

“Có thể cho chúng ta sưởi ấm được không?”

Nữ tử đầu lĩnh nhìn bọn họ, lên tiếng hỏi một câu.

Phía bên mấy thương nhân, dù đa số nhìn chằm chằm vào thân thể và khuôn mặt của ba nữ nhân mới đến nhưng hầu như tất cả mọi người đều cầm chặt đao bổ củi, không nói lời dư thừa nào.

Đám thư sinh, bao gồm cả Doãn Thanh và Lôi Ngọc Sinh vừa tỉnh lại, bốn người cũng đang nhìn mấy các nàng. Có lẽ vì nhỏ tuổi nhất và được nhận sự giáo dục nghiêm khắc của phu tử nên ánh mắt của Doãn Thanh cũng không dám nhìn trực diện.

Kết quả là ba nữ nhân này rất tự nhiên đi về phía đám thư sinh.

Lôi Ngọc Sinh vội vàng trèo xuống bàn, ngồi nghiêm chỉnh cạnh đống lửa, Lâm Hâm Kiệt thì chuyển cái ghế đến, lấy khăn vải phủi bụi.

“Chàng trai, các ngươi đều là người đọc sách, nam nữ thụ thụ bất thân!”

Người họ Lục đứng đầu đám thương nhân bỗng nói một câu như vậy. Người già thành tinh, nơi núi rừng hoang dã lúc nửa đêm đột nhiên xuất hiện ba nữ tử thì quả thật rất quỷ dị.

Doãn Thanh cũng được đà nói theo.

“Lão bá nhắc nhở rất đúng. Mấy vị cô nương bị dính nước mưa cần chỗ trống sưởi ấm. Lão bá à, nếu không chúng ta để đống lửa này cho ba vị cô nương, còn đám người đọc sách chúng ta tự nhiên là phi lễ chớ nhìn, có thể cùng mọi người chen chúc một chút được không? Mạc huynh, các ngươi nói phải không?”

Ba người khác nhìn Doãn Thanh, nói cho có lệ nhưng không trả lời. “Không sai, không sai, mấy thanh niên các ngươi mau đến đây đi!”

Doãn Thanh chắp tay với lão bá, trừng mắt với ba người bạn, kéo bọn họ đến bên kia.

“Ai nha… Chúng ta không để ý đâu…”

Một nữ nhân sững sờ nói.

“Nhưng chúng ta để ý! Danh dự của cô nương không phải chuyện nhỏ!”

Doãn Thanh không nói nữa mà lôi kéo đồng bạn tới đám thương nhân, ngay cả rương sách cũng không lấy. Cậu dùng sức mạnh đến dọa người, ba thư sinh lề mề lại bị một mình cậu lôi đi.

Ba nữ tử rõ ràng đã sững sốt một lúc. Thật lâu sau, nữ tử đầ lĩnh mới cười một tiếng “Hì hì”, buông lời trêu chọc: “Thật là một con mọt sách!” rồi dẫn hai nữ nhân còn lại ngồi xuống đống lửa của bọn Doãn Thanh, như vô ý nhìn bốn cái rương sách.

Phía bên kia, lão già họ Lục gật nhẹ đầu với bọn Doãn Thanh, để bọn họ ngồi xuống chỗ trống gần đống lửa, nói rất nhỏ giọng.

“Đi ra bên ngoài, cẩn thận mới sống được lâu!”

Doãn Thanh chỉ chắp tay chứ không nói gì. Cậu không giống với người khác, dường như ngửi được một ít mùi khai từ ba nữ nhân này khiến tâm trạng rất bất an, nhất là mấy người này đều có hình dạng của con người.

Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ lúc đọc sách bên bờ sông, đôi lúc khi không có ai thì cậu cũng trò chuyện với lão Quy mấy câu, nghe lão Quy ở Xuân Mộc Giang kể chuyện. Đừng nhìn Đại Trinh thái bình, trên thực tế thế gian có rất nhiều chủng loại yêu tinh núi rừng mê hoặc con người, thực lực không biết mạnh yếu ra sao nhưng chỉ cần là hóa hình thành người thì đạo hạnh không thấp.

Đương nhiên, hóa hình thành người, quan trọng vẫn là chữ “tu”. Có vài yêu quái tinh thông huyễn thuật biến hình che mắt nhưng bản chất không thay đổi, chỉ có người bình thường nhìn không ra mà thôi.

Sau đó chúng sử dụng đủ loại thủ đoạn dẫn dụ người phàm “lừa gạt cúng tế”, dùng cách đổi trắng thay đen để thu lấy nguyên dương hoặc tinh khí con người, làm giảm tuổi thọ hoặc mất mạng ngay lập tức.

Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, Doãn Thanh đã từng tiếp xúc qua những vấn đề này nên bản năng của cậu cảm thấy ba nữ nhân này có vấn đề.

“Bịch keng…” Một tiếng động vang lên, rương sách bị đổ, nghiên mực, bút lông trong rương rơi ra ngoài.

“Ai nha… Đây là đồ của vị công tử nào vậy, tiểu nữ nhất thời không cẩn thận làm đổ rồi!”

Một nữ nhân tỏ ra gấp gáp.

“Ta, của ta! Ấy, đừng dẫm lên giấy tuyên!”

“A… Đừng giẫm!”

Mạc Hưu cảm thấy quýnh lên, vội vàng chạy tới, Doãn Thanh kêu “Mạc Hưu!” nhưng không kịp giữ lại.

Dù vậy Mạc Hưu chạy đến cũng không có chuyện gì xảy ra, nữ nhân kia luôn miệng xin lỗi rồi cùng nhau thu dọn rương sách, nữ nhân này nhìn thấy trong rương có quần áo của Mạc Hưu thì rụt rè nói.

“Công tử, y phục của ta bị ướt, vừa lạnh vừa khó chịu, có thể cho ta mượn y sam của ngươi mặc được không?”

“Hả? Á… Này…”

Mạc Hưu nhìn quần áo đang dán chặt vào cơ thể nữ nhân, gương mặt nóng bừng khô khốc, mở rương sách lấy bộ đồ đưa cho đối phương.

“Chúng ta thì sao… Các vị công tử cũng có thể cho bọn ta mượn áo quần được không?”

Hai nữ nhân còn lại cũng nói năng rụt rè.

Doãn Thanh khẽ động trong lòng, nhìn ông lão họ Lục, sau đó đứng dậy kiên trì đi tới. Cậu thấy Lôi Ngọc Sinh và Lâm Hâm Kiệt cũng muốn đứng dậy chuẩn bị đi qua thì quay đầu lại nói một câu.

“Ngồi xuống cho ta!”

Doãn Thanh nói xong câu này nhưng lúc cậu đi qua bên kia đã đổi thành mặt tươi cười, vội vàng bước nhanh tới.

“Như vậy đi, ta còn mấy bộ y phục, hai vị cô nương cứ cầm lấy!”

Mấy nữ nhân che miệng cười.

“Vậy đa tạ công tử!”

“Ừm, không có việc gì!”

Doãn Thanh ngồi xổm, dùng cảm giác câu nệ như chưa hề tiếp xúc với nữ nhân để che giấu đi cái trán đang túa mồ hôi.

Cậu liếc mắt nhìn thoáng qua một nữ nhân đang ngồi xổm ở bên cạnh, phía dưới cái váy sau lưng nàng ta giống như có cái gì đang nhúc nhích, một luồng mùi khai lại xộc đến mũi Doãn Thanh khiến động tác của cậu cũng chựng lại.

‘Tìm được!’

Doãn Thanh lục ra được một bức thư, là lá thư đầu tiên Kế Duyên gửi cho Doãn Triệu Tiên khi rời huyện Ninh An. Lúc Doãn Triệu Tiên đến Uyển Châu thì tặng lại cho Doãn Thanh, ngoại trừ dùng làm bảng chữ mẫu tập viết còn là một loại khích lệ.

Doãn Thanh lặng lẽ rút bức thư cũ trong phong thư ra, sau đó giấu ở trong mấy bộ quần áo mới lấy ra.

“Không biết bộ y phục này được không?”

“Áo đừng ngắn đến mức không đủ che thân là được!”

Một nữ nhân trêu chọc cầm bộ quần áo run rẩy, một tờ giấy bên trong bay xuống.

Xoạt!

Một đạo uẩn chứa đựng linh quang uy hiếp phát ra từ tờ giấy.

“A…A...A…”

Ba nữ nhân đột nhiên bị dọa, nhảy tới đống lửa bên cạnh, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.

“Ấy dà, bức thư của Kế tiên sinh gửi sao lại ở đây, chắc tại ta cất không kỹ!”

Giọng nói kinh ngạc của Doãn Thanh vang lên. Sau khi xác nhận bức thư này có ích thì cậu thuận thế ngồi xuống nhặt lấy bức thư trên mặt đất. Trong đôi mắt kia, từng chữ viết trên bức thư giống như có ánh sáng đang lấp lánh.

Bức thư trước kia của Kế Duyên, dù không phải pháp lệnh nhưng ý chí và linh khí ký thác lúc ban đầu trên đó nhiều năm vẫn như cũ, ngưng tụ không tán.

Chương 218: Bài đao ca dân gian

Dịch: Cái Bang

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa


***

Tờ giấy này thường ngày vốn là một bức thư rất có giá trị, không chỉ vì nó như bảng chữ mẫu tinh xảo mà còn vì người viết nó không phải là người thường.

Doãn Thanh cũng không chắc là nó có tác dụng, vì dù sao đây cũng chỉ là một bức thư, nhưng ít nhất đã khiến cho ba nữ tử kia hoảng sợ.

“Doãn huynh, tờ giấy trong tay huynh sao lại phát sáng thế?’’

Mạc Hưu đứng gần Doãn Thanh nhất nên khi nhìn thấy tờ giấy trong tay cậu phát sáng bốn phía thì tỏ ra rất kinh ngạc. Cách đó xa hơn một chút, đám vân du thương nhân và hai thư sinh còn lại cũng mơ hồ thấy được từng đợt ánh sáng ẩn hiện từ bức thư trong tay Doãn Thanh dù không rõ lắm.

“Ồ, ba vị cô nương, các cô sao vậy?’’

Doãn Thanh lộ vẻ kinh ngạc hỏi một câu. Mạc Hưu cũng nhìn qua các nàng hỏi thăm một chút.

“Đúng rồi, các cô nương thấy thế nào?‘’

“Ài. Có lẽ do chúng ta ở đây khiến mấy nàng hoảng sợi. Thế này đi, các cô nương tự lấy quần áo trong rương sách này cho tiện, còn ta và Mạc huynh sẽ đi qua bên kia không phiền đến mọi người nữa.”

Doãn Thanh để bức thư lên trên bàn, cạnh chỗ Lôi Ngọc Sinh ngủ lúc nãy. Sau đó, cậu cũng đem quần áo của mình và Mạc Hưu để lên bàn, đưa tay lấy hết tất cả đồ trong rương sách bỏ vào một cái rương khác, rồi đưa cho Mạc Hưu cầm. Bản thân cậu thì cầm lấy bức thư cùng với hai món đồ, tránh khỏi việc “không cẩn thận” lại cầm nhầm.

“Mạc huynh, chúng ta qua kia đi.”

Doãn Thanh nhìn về phía Mạc Hưu liếc mắt ra hiệu một cái. Lúc này, y cũng tỏ vẻ hiểu ý, lập tức chạy sang tụ họp với Doãn Thanh, cầm rương sách đi đến chỗ của đám thương nhân.

Doãn Thanh biết đây không phải là lúc khoe khoang nên mục đích chính vẫn là kêu Mạc Hưu trở lại bên cạnh mình.

Bên kia, sau khi mọi người nhìn qua dáng vẻ của ba nữ nhân một chút thì tất cả lại tập trung nhìn vào bức thư mà Doãn Thanh đang cầm trong tay.

Lúc cả hai lại gần hơn thì Lâm Hân Kiệt, Lôi Ngọc Sinh cùng với đám thương nhân mới thấy rõ, thực ra ánh sáng trên bức thư không mất đi là do từng chữ nhỏ trên đó phát ra.

Doãn Thanh không nói gì nhiều, cùng Mặc Hưu bỏ rương sách xuống đất rồi cầm bức thư nhìn một chút.

Trải qua sự việc vừa rồi, không khí bên trong dịch trạm bỏ hoang có chút khó diễn tả thành lời. Đám thương nhân giang hồ ai nấy cũng đều cầm chặt đao bổ củi trong tay, còn bốn người Doãn Thanh cũng nháy mắt nhìn xuống dưới như phát hiện điều gì đó.

Cách đống lửa của đám thư sinh khoảng một trượng, ba nữ nhân đang ướt sũng đứng nhìn đám đàn ông ở trong một góc nhỏ từ đầu đến giờ. Có lẽ càng xa ánh lửa càng tối nên cả ba không thể thấy rõ thái độ của mọi người.

“Ô...ô..” “Ầm ầm ầm”

Bên ngoài, tiếng gió rít gào cùng tiếng mưa rơi cứ tí tách không ngừng, tiếng sấm cũng vang lên lúc mạnh lúc yếu. Thỉnh thoảng, hai đống lửa bên trong dịch trạm bỏ hoang lại lay động không thôi vì bị gió thổi lọt qua khe cửa.

Sau khi cầm bức thư trong tay, một ngọn lửa vô hình quanh Doãn Thanh và mọi người cùng bị dẫn động, giống như có chung kẻ thù tụ họp cùng một chỗ, tưởng chừng như mặt trời đang tỏa nhiệt nóng rực một góc nơi dịch trạm bỏ hoang hẻo lánh này.

Mặc dù ba nữ tử không nhìn rõ lắm nhưng lại cảm giác được bầu không khí khô rát như mặt trời rọi xuống ở góc nhỏ kia, khiến các nàng thấy rất khó chịu.

Sau khoảng mười mấy lần hít thở, tuy ba nàng còn kiêng kị nhưng vẫn mở miệng hỏi thăm, dù sao lúc nãy cũng không bị thương chỗ nào.

“Công tử~~~ người cầm cái gì trên tay đấy ~~~ nhìn rất giống bảo bối nha!!!’’

Lúc này, thật ra Doãn Thanh vẫn rất khẩn trương. Cậu nghĩ dù sao cũng không phải đích thân Kế tiên sinh đến mà chỉ là một bức thư nên chưa chắc có thể bảo vệ toàn bộ mọi người. Cậu nhìn những người xung quanh, lấy lại bình tĩnh, rồi trả lời với ba cô nương kia.

“Không có gì đặc biệt đâu. Đây chỉ là một phong thư do trưởng bối trong nhà gửi. Tại hạ xem xong nhưng sơ ý cất không kĩ thôi.”

Doãn Thanh vung vẩy bức thư, trên đó tỏa ra hào quang từng đợt như gợn sóng, nhìn qua rất thần kỳ.

“Ba vị cô nương vừa dầm mưa xong, vẫn nên tranh thủ thời gian sưởi ấm thân thể, hong khô quần áo đi. Nếu không thì rất dễ cảm lạnh đấy. Các người cứ hơ quần áo của mình cho khô, rồi mai chúng ta đổi lại, không cần báo đáp gì cả.”

Doãn Thanh hy vọng khi nói ra lời này, mọi người sẽ bình an vô sự, nước sông không phạm nước giếng.

Ba nữ nhân nhìn nhau, rốt cuộc cũng bước lại gần đống lửa. Các nàng ngồi xổm xuống, nhìn mấy bộ quần áo thư sinh do bọn người Doãn Thanh để lại.

“Đúng là trên quần áo thư sinh toàn mùi sách vở, ba tỷ muội ta cũng theo ý công tử sẽ thay váy ngay để khỏi cảm lạnh vậy!”

Hai vị cô nương kia nghe vậy liền cười một cái, cùng nhau đứng lên bắt đầu cởi áo ra. Thực ra, phía sau đống lửa có một cái bàn lật ngang cản trở tầm nhìn, cái bàn ở dịch trạm vốn không cao nhưng cũng không nhỏ lắm, vừa đủ để làm bình phong che chắn. Nếu các nàng muốn thay quần áo thì chỉ cần khom nửa người là được.Nhưng ba vị cô nương này lại cố tình đứng thẳng lên làm lộ nửa thân trên thướt tha không sót thứ gì.

Quần áo cởi ra tới đâu thì từng mảng da thịt phía sau cái yếm hồng lộ ra đến đấy. Ở góc kia, tuy tất cả mọi người biết là có vấn đề nhưng cũng rất khó dời mắt. Doãn Thanh cũng vậy, mặt cậu nóng bừng. Đối với nữ giới, cậu cũng hiếu kì nhưng chưa đến mức không làm được “phi lễ chớ nhìn”. Tình huống hiện giờ, cậu không thể buông lỏng cảnh giác nên càng không thể không chú ý từng hành động của ba cô nương kia.

“Hừ, giả bộ đứng đắn gì chứ...”

Một vị cô nương nhỏ giọng nói một câu rồi lại nói tiếp.

“Ai da, tỷ tỷ, bên trong cũng ướt cả rồi!”

“Vậy liền cởi đi, hihihi…”

Cảnh tượng vui đùa này tựa như đang ở trong mơ, lại càng câu dẫn lòng người, cũng khiến cho không ít hán tử miệng lưỡi khô khốc, nuốt nước miếng không ngừng.

Ba vị cô nương nheo mắt nhìn nhau, có thể cảm nhận được bầu không khí khô rát như mặt trời rọi xuống lúc nãy đã tản đi không ít, không còn làm bọn họ khó chịu nữa.

Doãn Thanh thấy bản thân vẫn ổn nhưng cũng không chú ý đến sự thay đổi của những người phía sau.

“Bại hoại thuần phong mỹ tục!”

Ông lão họ Lục đột nhiên mắng nhỏ một tiếng rồi dùng đao bổ củi gõ xuống đất mấy cái, phát ra mấy tiếng “Keng keng...”. Bức thư trên tay Doãn Thanh cũng lóe sáng hai lần theo tiếng mắng của lão già làm cho mọi người cảm thấy tỉnh táo hẳn ra.

Ngay lập tức, câu mắng cùng với động tác của lão đã chọc giận ba vị cô nương kia. Bọn họ lạnh lùng nhìn ông lão, khẽ nhếch miệng, thậm chí ba người còn làm động tác nhe răng uy hiếp về phía lão già họ Lục.

Khi nhìn thấy ba ả tức giận nhe răng, Doãn Thanh như thể gặp ảo giác, thấy được miệng cả ba dài ra. Trong nháy mắt, thậm chí cậu còn có một cảm giác rất quen thuộc.

"Hồ ly tinh!"

Ngay lập tức, ý nghĩ này xuất hiện trong đầu của cậu. Tóc gáy trên người cậu dựng đứng cả lên. Vừa nãy, cậu còn mơ hồ không rõ nhưng giờ có thể khẳng định được rồi.

Kết hợp với lúc trước Doãn Thanh vô tình nhìn thấy dưới váy của một nữ tử lay động, chỉ sợ dưới cái bàn đang cản trở tầm nhìn kia còn giấu đuôi hồ ly nữa.

Trong lúc cả ba nữ yêu tinh đang nhăm nhe lão già họ Lục thì Doãn Thanh phát hiện ra bức thư trong tay tỏa ra ánh sáng tràn ngập xung quanh. Sau đó, nhiều người mơ hồ nhìn thấy trong mắt cả ba vị cô nương tràn ngập ánh sáng yêu dị màu xanh thẳm.

“Ôi mẹ ơi!” “Con mắt phát ra ánh sáng xanh kìa!”

“Đúng rồi!”
“Các ngươi cũng thấy hả? Ta tưởng chỉ mình ta thấy!”

“Không không, ta cũng thấy mà!”

Lần này, tất cả mọi người đều đã thật sự tỉnh lại, da gà trên người họ cũng nổi lên từng đợt.

Mà ba yêu nữ nghe mọi người nói thì giật mình, không hiểu sao bản thân bị lộ chân tướng. Cả ba ý thức được hành vi câu dẫn của mình chẳng đạt được chút hiệu quả nào hết.

Ba yêu nữ cũng không giả bộ làm gì nữa, chỉ lạnh lùng quan sát đám người. Tất nhiên là bọn họ chú ý ông lão họ Lục và Doãn Thanh hơn cả, nhưng vẫn kiêng kỵ bức thư đang nằm trong tay Doãn Thanh nhất.

Nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, ngoại trừ nhìn có vẻ bất phàm, bức thư cũng không thể hiện được tác dụng gì khác. Cho nên cả ba yêu nữ dần hết kiêng dè. Thỉnh thoảng, cả ba còn trao đổi ánh mắt với nhau.

Một nữ tử mở miệng hỏi.

“Vị công tử này, nhìn ngươi chính trực như vậy, chắc hẳn gia phong rất nghiêm khắc đúng không? Chữ viết của trưởng bối nhà ngươi thật đẹp!”

“Chắc hẳn công tử chưa hưởng thụ qua thú vui mây mưa rồi!”

“Ừm, trưởng bối trong nhà chắc cũng chưa dạy cho công tử loại kiến thức này!”

“Người có muốn thử một chút hay không? A ha ha ha ha..."

Dù cả ba yêu nữ cười tiếng trước át tiếng sau thì Doãn Thanh vẫn không mảy may lay động. Linh vận trên người cậu tự động lưu chuyển khiến ánh sáng của bức thư nhìn như không thay đổi nhưng thực chất càng thêm lấp lánh, thậm chí có thể giúp Doãn Thanh nhìn thấy cái bóng của ba yêu nữ xuất hiện dưới ánh lửa xuất hiện cái đuôi hồ ly mờ ảo.

Ngoài ra, cậu còn có thể nhìn thấy từng đợt khói yêu khí ngày càng nồng đậm trên người ba yêu nữ bốc lên. Bên ngoài, tiếng sấm vẫn vang lên “Ầm ầm” không ngớt.

Không hiểu sao, vốn chỉ có mình Doãn Thanh ngửi thấy mùi khai nhưng giờ thì ai cũng ngửi được. Mọi người trao đổi với nhau để xác nhận, cộng với việc đã nhìn thấy hình ảnh nhe răng của ba yêu nữ nên sự dụ hoặc của các nàng gần như không còn.

Mục đích chính của ba yêu nữ khi nói toàn những lời khó nghe kì thực để thăm dò, thậm chí ba người còn dịch chuyển thân thể lại gần bọn họ một chút. Ngoại hình của cả ba tuy chẳng hề thay đổi nhưng hình ảnh đáng sợ càng thấm vào trong tâm trí của đám người.

“Ầm ầm đùng.....” Tiếng sấm vang lên lần nữa.

Doãn Thanh càng lúc càng cảm giác được nguy cơ đến gần. Cậu biết ba con hồ ly tinh này nhất định không từ bỏ ý đồ.

“Lục đại bá, những thương nhân lang bạt khắp nơi như các ngài chắc có biện pháp dân gian đơn giản để phòng thân chứ?”

Doãn Thanh không quay đầu về phía sau, chỉ nhỏ giọng hỏi một câu. Cậu biết rõ bức thư của Kế tiên sinh tuy thần kì nhưng dù sao cũng chỉ là một bức thư mà thôi.

Ông lão họ Lục cùng mọi người vốn đang sợ hãi nhưng nghe Doãn Thanh hỏi thì chợt nhớ đến một biện pháp dân gian do một thôn dân thương nhân lang bạt truyền mấy đời, “Ừ” một tiếng rồi quay về phía mọi người nói lớn.

“Mọi người chuẩn bị đao ca!”

Một đám thương nhân giang hồ nhìn nhau rồi bắt đầu lấy đao ra.

“Keng...keng” “Keng...keng”

Mười mấy người bắt đầu lấy sống đao gõ xuống đất, lúc đầu âm thanh còn thưa thớt nhưng càng lúc gõ càng chỉnh tề.

"Keng keng keng... Keng keng keng..."

"Hành thương trèo núi~ hò dô... Cường nhân chặn đường~ hò dô... Cầm đao nơi tay~ hò dô..."

"Keng keng... Keng keng keng..."

“Lưng đeo trăm cân~ hò dô... Hoang sơn dã lĩnh~ hò dô… Không sợ hổ báo~ hò dô..."

“Keng keng... Keng keng keng...”

Mười thương nhân càng hát thì âm thanh càng vang, khí thế cũng ngày càng mạnh mẽ. Doãn Thanh phát hiện ánh sáng trên bức thư cũng rực sáng hẳn lên. Đồng thời, trên người mười vị thương nhân lang bạt lưu chuyển một luồng linh quang nho nhỏ. Một loại sát khí nguy hiểm bay ra từ trên người của mấy thương nhân nhìn rất hiền lành này.

Loại sát khí này càng lúc càng mạnh khiến cho ba yêu nữ thay đổi sắc mặt, lui lại mấy bước về phía sau. Cả ba nữ nhân này không hiểu tại sao, rõ ràng tất cả đều là phàm nhân nhưng lại có cảm giác như những tên hung thần ác sát muốn lập tức cầm đao chém người như vậy.

Chương 219: Người còn hung dữ hơn cả yêu quái

Dịch: Cái Bang

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Doãn Thanh mơ hồ hiểu ra, bức thư này có khả năng giúp tinh thần phấn chấn lên. Điều kiện tiên quyết là tinh thần của bản thân không bị sụp đổ. Giống như tình huống vừa rồi, cả đám người đều sợ hãi thì không ổn.

Nhưng lúc này Doãn Thanh cũng rất sốt ruột, vì kiểu gì khúc ca này cũng sẽ hát xong. Mặc dù bây giờ khí thế của đám thương nhân lang bạt này cực kỳ mạnh mẽ, dọa ba yêu tinh sợ hãi nhưng chuyện này sẽ kéo dài được bao lâu?

"Ôi ô..." "Hí...iiiiii ôi..."

Cho tới bây giờ, ba nữ nhân không còn ngụy trang nữa. Mỗi người đều nhe răng ra, thanh âm phát ra từ yết hầu như tiếng dã thú đe dọa. Thậm chí, được linh vận của bức thư giúp đỡ, mọi người có thể mơ hồ nhìn thấy lông thú xuất hiện trên mặt bọn chúng.

Dù tình huống này khiến người ta cảm thấy run sợ, nhưng đồng thời cũng làm đám thương nhân giang hồ đập đao bổ củi xuống đất càng lúc càng nhanh.

Đến cuối khúc ca chỉ nghe được âm thanh đao búa dồn dập "Keng keng keng keng…".

Doãn Thanh cảm thấy có chút không ổn, vừa định nói gì đó thì phát hiện cả đám thương nhân đều đứng lên.

"Phi phi…"

Ông lão họ Lục nhổ nước miếng lên hai bàn tay của mình.

"Phi phi..." "Phi phi..." "Phi phi..."



Các thương nhân khác cũng nhổ nước miếng lên hai bàn tay của họ. Sau đó cả đám xoa hai bàn tay và nắm chặt đao hoặc cán búa.

"Sợ cái khỉ gì chứ!" "Kệ con mẹ nó!"

"Lợi hại hơn cả sơn tặc sao!"

"Đúng vậy!"

...

Một đám thương nhân lang bạt mắng chửi thô tục, ồn ào xách đao xách búa đi về phía trước. Bọn họ rõ ràng không phải phô trương thanh thế nhưng lại khiến cho Doãn Thanh và ba thư sinh khác đều bối rối.

Nhiều đời vân du thương nhân xung quanh Lệ Thuận Phủ có câu nói: hát bài đao ca cổ động, hát xong xách đao lên.

Thương nhân lang bạt là một đám người cõng hàng hóa đi bộ qua khắp những vùng rừng thiên nước độc chỉ vì miếng cơm manh áo. Ít thì mười mấy người, nhiều thì mấy chục mấy trăm tụ tập lại cũng có. Họ đều là những người ngoan cường, chỉ dựa vào một cây đao bổ củi cũng dám liều mạng với sơn tặc ác phỉ.

Hơn nữa, đa phần đám thương nhân lang bạt cũng được truyền lại kinh nghiệm. Bọn họ nắm trong tay những tuyến đường tắt an toàn của những người bán hàng rong, hay những công phu quyền cước đơn giản và vài phương pháp trừ tà. Tất cả đều là những người già truyền lại cho thế hệ sau.

Dưới tình huống bình thường, nếu có kẻ cướp chặn đường thì đa phần đều lựa chọn rút lui khi nhìn thấy đám thương nhân này vừa nện vào mặt đất vừa hát bài đao ca.

Thành thật mà nói, nếu như những thương nhân này không làm nghề buôn bán mà vào rừng làm cướp thì khẳng định sống tốt hơn đám sơn tặc có gốc gác từ nông dân.

Doãn Thanh phát hiện linh quang không ngừng tuôn ra từ bức thư trên tay. Khí tức hung hãn của đám thương nhân càng thêm cường thịnh. Dưới ánh lửa, cái bóng của từng người bốc lên làn khói mờ nhạt có hình dạng như hóa thành vật chất.

"Này, thoạt nhìn ba ả kia cũng không giống người!" "Nhưng cũng không giống quỷ!"

"Băm nát chúng ra sẽ biết là cái gì!"

"Gừ ~" "Lên!"

"Chém chết mấy ả này!"

Khi bọn họ thấy cặp mắt của ba nữ tử này phát ra màu xanh lục, trên mặt mọc lông thì căn bản không có ai nghĩ các nàng là người cả. Nhưng đám thương nhân lang bạt lại vô cùng phấn khích, cảm giác e ngại hay sợ hãi bị cả bọn ném khỏi sau đầu.

Họ mang theo một cỗ sát khí hung ác, ồn ào đi về phía ba nữ tử.

Nhìn thấy cảnh này, không chỉ bọn Doãn Thanh cảm thấy sững sờ mà ngay cả ba con Hồ ly tinh cũng lần đầu gặp phải, sát khí trên mặt chúng biến mất. Vậy mà cả ba đã bị dọa sợ, phải tránh sang hai bên.

Các nàng vừa lộ vẻ sợ hãi thì đám thương nhân càng dữ tợn hơn.

"Mấy ả sợ chúng ta!" "Ha ha ha ha, mấy ả sợ chúng ta!"

Ba bốn người cùng vung đao chém về phía một nữ tử mặc váy lụa màu xanh. Họ không có chút thương hoa tiếc ngọc, chém thẳng vào đầu của nữ nhân này.

"A…"

Nữ tử thét lên rồi tránh đi, tình huống bên kia cũng không khác mấy, hai nữ tử còn lại cũng bị bức phải chạy bạt mạng. Dưới khí tức hung ác này, cho dù cả ba yêu nữ có vận dụng huyễn pháp quyến rũ cũng không đạt hiệu quả gì.

Mấy con hồ ly tinh này chủ yếu tinh thông một ít phương pháp biến hóa và mê hoặc. Những thủ đoạn này không dùng được khiến cho cả đám hồ ly vô cùng kinh hoảng. Trong lòng đám nam nhân này không có ý nghĩ nào khác ngoài chém chém chém, bọn họ chỉ muốn chém chết yêu quái.

Điều này khiến Doãn Thanh liên tưởng đến bộ dạng sợ chó của Hồ Vân, cậu hô to nhắc nhở một câu.

"Ba ả ta là hồ ly tinh, vừa rồi ta nhìn thấy đuôi hồ ly!"

"Hóa ra là hồ ly tinh, bảo sao có mùi khai thế này!" “Ra là mùi khai của hồ ly!"
"Ha ha ha ha, vừa vặn lột da đám hồ ly này đem bán."

"Chết cho ta!"

Một nam nhân cao to vô cùng tức giận, gã không nói lời nào mà vung sài đao lên bức ba nữ tử đến góc tường. Đây không phải võ công giang hồ tinh xảo gì cả, đơn giản chỉ là vung đao chém loạn, dù không theo kịp sự nhanh nhẹn của ba nữ tử nhưng trông rất dọa người.

Thỉnh thoảng sẽ có một vài người bị đá hoặc bị đánh. Ai bị đánh trúng sẽ lui xuống, người phía sau sẽ lên tiếp ứng bằng một đao. Thậm chí có người không quan tâm thương thế, chịu đựng một chút để vung thêm một đao, dù sao đây cũng chỉ là ba nữ nhân mảnh mai tay yếu chân mềm.

"Xoẹt…"

Có người chém một đao phá nát váy lụa, lòi ra một cái đuôi to.

"Cái đuôi, đuôi hồ ly đã lộ ra!"

Có người chém lung tung đã trúng một nữ nhân. Trong nháy mắt y phục của ả rơi xuống, dưới lớp váy là một con hồ ly. Hai nữ tử còn lại cũng hiện nguyên hình.

"Thật sự là hồ ly!" "Bắt lấy bọn chúng!"

Ba con hồ ly nhanh nhẹn chạy khắp nơi. Chúng dùng móng vuốt cào loạn, dùng răng nanh cắn bị thương mấy người.

Một con trong đó lẻn đến bên cạnh lão già họ Lục, nó há miệng muốn cắn cổ ông. Kết quả bị lão bắt được cái đuôi, quăng mạnh một phát trên mặt đất.

"Bịch ~ "

"Ô ô ô…"

Hồ ly trở mình nhảy lên cắn vào cổ tay lão già. Dù rất đau nhưng lão vẫn không buông tay, ngược lại còn giữ chặt hơn nữa.

"Dám cào ta, mày muốn chết!"

Lục lão đầu lập tức trừng mắt, nhưng không kịp vung đao.

"Xì ~~~" "Xì ~~~ "

Cả đám hồ ly đều đánh rắm, một mùi hôi thối tràn ngập khắp nơi.

"Ô ô ô..." "Ô ô ô..."

Phóng rắm xong, ba con hồ ly rất hoảng hốt. Chúng nhanh chân phóng về phía góc cửa dịch trạm, chui theo lỗ hổng mục nát dưới cửa ra ngoài.

"Khụ khụ khụ… Thối quá!"

"Thúi chết ta…" "Khụ khụ khụ…"

"Ọe…" "Nó xông vào mắt ta, cay mắt quá! Ọe…"

"Mở cửa đi, mở cửa đi… Ọe…"
"Ách ọe, khụ khụ…"

Cái mùi rắm này quả thực rất thúi, xông vào mũi khiến đầu óc choáng váng.

Đám thương nhân lang bạt tức đến nổ phổi. Họ che mũi chạy đến phía cửa ra vào, mở cửa đi ra bên ngoài.

"Ầm ầm…"

Tiếng sấm chớp vang lên, lúc này trời đang mưa to gió lớn.

"Phi ~" "Để bọn chúng chạy rồi."

"Hô… Hô… Hô…"

"Mẹ nó, thiệt quá thúi!"

"Hí…iiii… Vừa rồi bị cắn một cái, thật là đau nhức. Hô… Hô… Thiếu chút bị thúi chết rồi."

"Ta cũng bị cắn mấy cái, vết thương không sâu lắm…"

"Hít thở không khí, hít thở không khí." "Mẹ nó, quá thúi rồi!"

"Phi…"

Nguyên một đám nam nhân chạy về phía cửa, vừa phun nước bọt khắp nơi vừa mắng chửi. Một lúc sau khi mùi thối tản đi thì mới đóng cửa lại. Họ còn chuyển cái bàn lớn tới chắn cái lỗ nhỏ ở cửa ra vào.

Mọi người quay lại cạnh đống lửa nhưng cảm giác phấn khởi vừa rồi vẫn không biến mất.

"Mẹ nó! Kém một chút thôi, chúng ta đã chém chết yêu tinh." "Nói đúng hơn, kém một chút thôi ta đã tóm được một con."

"Ha ha ha, đám sơn tặc cũng chỉ có thế!"

"Lục bá còn chém được một cái đuôi, chưa kịp giết nó đã trốn thoát rồi."

"Da yêu quái càng đáng giá phải không?" "Đáng tiếc không giết được một con!"

"Vâng."

"Tốt, tốt rồi, mau xử lý vết thương."

"Súc sinh đáng chết này! Đánh rắm thì thối, cắn người cũng đau quá đi."

Ai nấy đều rất cao hứng, lại thảo luận rôm rã xen lẫn tiếng kêu đau cùng lời mắng chửi, tay thì mở gùi lấy thảo dược và rượu mạnh ra.

Bốn người Doãn Thanh như bốn con chim cút núp ở một góc hẻo lánh. Cả đám cố gắng không cản đường mấy người kia, cũng không dám nói chuyện. Lúc nãy khi mùi thối phát ra cả bốn người cũng không dám chạy đi. Đám thương nhân hung dữ đó quả thực quá doạ người, cảm giác không khác yêu quái là mấy.

"Chàng trai, vừa rồi cám ơn ngươi!"

Sau khi lão già họ Lục băng bó kỹ vết thương trên tay thì nói lời cảm tạ tới Doãn Thanh. Lão nhìn bức thư trong tay Doãn Thanh, lúc này nó đã không còn phát sáng nữa, nhìn không khác gì một phong thư bình thường.

Doãn Thanh vội vàng đứng dậy chắp tay.

"Phải là chúng ta cảm tạ các vị mới đúng. Nếu không phải các vị hăng hái xách đao lên, có lẽ đêm nay chúng ta sẽ cực kì nguy hiểm."

"Đúng đúng đúng, may mắn có các vị hảo hán!"

Nghe Lôi Ngọc Sinh gọi bọn họ là "hảo hán", mấy gã thương nhân này rất vui vẻ.

"Ha ha ha ha, đã dọa sợ đám thư sinh các người."

"Doãn thư sinh, ngươi cũng khá lắm!"

"Không sai không sai, người đọc sách không phải ai cũng giống nhau. Dáng vẻ thông minh ban nãy chúng ta không so được."

"Tới tới tới, chúng ta có rượu còn có canh thịt, mọi người cũng uống một chút đi!"

"Đúng đúng, đừng khách khí. Ta cũng không phải người ngu, biết rõ phù chú trên tay Doãn thư sinh vừa rồi đã giúp chúng ta một lần."

"Ngươi biết cái gì, đó chỉ là một bức thư."

Bởi vì việc này, đám thương nhân lang bạt đã thay đổi thái độ lạnh nhạt lúc trước biến thành cực kì nhiệt tình với các thư sinh. Mà sau tràng cảnh đáng sợ vừa rồi, ấn tượng của mấy thư sinh đối với đám thương nhân lang bạt này cũng thay đổi. Bọn họ cùng với đám thư sinh ở trong dịch trạm đã không còn ngăn cách, bầu không khí cũng vui vẻ lên.

Có người nói về việc bắt hồ ly tinh khi nãy, có người hỏi về phong thư của Doãn Thanh - có phải ban nãy đã phát sáng hay không, cũng có người nói chuyện nhà. Thậm chí có người còn bàn về dáng người của đám hồ ly tinh vừa rồi, nói mấy lời thô tục.

Nhưng trong đêm tối mưa sa gió táp ấy, ở phía xa trên sườn núi có ba con hồ ly đang dính cơn mưa to. Mắt chúng lộ ra hung quang, oán hận nhìn về phía dịch trạm.

Chương 220: Mổ ba cái

Dịch: Cái Bang

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa


***

Đến nửa đêm, cơn mưa to trút xuống vẫn không có dấu hiệu muốn tạnh. Ba con hồ ly đang đứng ở ngọn núi cách dịch trạm khoảng một dặm.

Dù trận mưa này làm ngăn cản tầm nhìn nhưng nhờ vào thị lực tinh tường mà ba con hồ ly vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy ánh lửa và khói bốc lên chỗ dịch trạm hoang vắng.

"Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi! Chúng ta vậy mà lại bị một đám người phàm đuổi cho chạy đi!”

“Ôi… Lão già đáng chết kia, vừa rồi lão túm lấy đuôi của ta, suýt nữa, suýt nữa thì… làm cho ta sợ muốn chết…”

Con hồ ly bên trái vẫn còn sợ chết khiếp. Một đao vừa rồi của lão già kia chút xíu nữa đã chặt trúng người nó. Bây giờ nhớ lại dáng vẻ đáng sợ của đám thương nhân lang bạt kia, nếu bị chém trúng thì chắc chắn phải chết rồi.

“Hừ, đều tại hai tên quỷ nhát gan nhà ngươi, dù sao bọn họ chỉ là một đám người phàm. Cho dù có hung dữ thì sao, dựa vào một thân hồ ly rõ ràng có thể dễ dàng cắn chết bọn chúng. Kết quả các ngươi lại luống cuống cả lên, ta thật…”

“Ầm ầm đùng … Rắc ….”

Tia chớp đánh xuống một cây cổ thụ ở gần đó.

"A..." "A..." "A..."

Ba con hồ ly dựng ngược hết lông tóc, hét một tiếng rồi ba chân bốn cẳng chạy thục mạng.

Bên trong dịch trạm, sau khi trải qua một trận đánh nhau sống chết, cuối cùng cả đám cũng mệt mỏi. Thế nhưng vấn đề lúc này lại không thể lơ là nghỉ ngơi, cho nên số người gác đêm tăng thêm không ít.

Phía bên đám thương nhân giang hồ chia ra một nửa gác đêm còn một nửa thì nghỉ ngơi. Bên phía Doãn Thanh cũng thay phiên nhau ngủ. Mặc dù đám thương nhân bảo mấy người thư sinh cứ ngủ đi, bọn họ sẽ canh gác thay nhưng cuối cùng bốn thư sinh cũng trưởng thành hơn một chút, dù sao cũng không thể không đề phòng người.

Sáng sớm hôm sau, khi Lôi Ngọc Sinh tỉnh dậy, bên ngoài đã không còn mưa.

“Tỉnh rồi sao?”

Doãn Thanh dụi mắt ngáp một câu. Cậu đứng lên vận động tay chân một chút, Lâm Hâm Kiệt ngồi bên cạnh vẫn còn nằm trên chiếc bàn thấp nằm ngáy o..o…

Lôi Ngọc Sinh nhìn Mạc Hưu đang ở bên cạnh, Doãn Thanh và Lâm Hâm Kiệt đáng lẽ sau nửa đêm đã đánh thức thư sinh họ Lôi và Mạc Hưu dậy để gác đêm. Nhưng với tình huống này, xem ra Doãn Thanh và Lâm Hâm Kiệt chắc đã canh gác cả một đêm hoặc có thể chỉ có một mình Doãn Thanh thức.

“Doãn Thanh, ngươi không ngủ ư?”

Doãn Thanh vận động cánh tay rồi quay đầu lại cười.

“Tinh thần của ta tương đối tốt, không ngủ cũng không sao cả.”

“Đúng thế, tối qua Doãn công tử giảng sách cho chúng ta nghe, còn kể về phong tục tập quán ở các nơi khác. Tính cách lanh lợi, học vấn lại uyên bác!”

“Không sai, thực sự có học vấn.” “Tuổi trẻ tài cao.”

Mới sáng sớm, một đám thương nhân giang hồ đã hớn hở vui tươi nhìn về phía Lôi Ngọc Sinh nói mấy câu, bên cạnh cũng có người đứng phụ họa.

Số người thức dậy tăng lên, động tĩnh dần lớn hơn. Lâm Hâm Kiệt và Mạc Hưu cũng bị đánh thức, bên trong không gian dịch trạm bắt đầu trở nên náo nhiệt.

Lão Lục lựa ra chút củi nhỏ ném vào trong đống than, thổi vài cái. Sau đó, lão lấy than lửa còn sót lại làm cho nó cháy lên lần nữa rồi đặt nồi bắt đầu chuẩn bị điểm tâm.

Tính thêm cả bốn thư sinh, mỗi người một bát cháo ngô loãng kèm một cái bánh bao nướng và một muỗng dưa muối nhỏ.

Ngay cả những người đã quen ăn mấy món ngon cầu kỳ như Lôi Ngọc Sinh và Lâm Hâm Kiệt cũng say sưa ăn uống, còn tấm tắc khen ngợi tay nghề chuyên nghiệp của đám thương nhân giang hồ.

Đợi đến khi mọi người thu xếp ổn thỏa, cuối cùng một nhóm gần hai mươi người cũng vác cái sọt và rương sách lên lưng rời khỏi dịch trạm.

Sau cơn mưa, mọi thứ trên núi dường như được tinh lọc sạch sẽ. Không khí trong lành, ánh nắng tươi sáng, ra ngoài hít sâu mấy hơi cũng giúp tinh thần mọi người trở nên phấn chấn hẳn ra.

“Đi nào đi nào, mọi người cùng đi với nhau, chỉ cần hai ngày là có thể đi qua Đại Thông Sơn. Mấy thư sinh cũng đi cùng chúng ta nhé?”

Bọn người Doãn Thanh trố mắt nhìn nhau, Mạc Hưu ngay thẳng hỏi một câu:

“Hai ngày ư? Ta nghe nói phải đi bảy tám ngày.”

“Ha ha ha, đó là đi đường vòng vèo trong núi. Ta có tuyến đường quen thuộc. Có thể đường khó đi hơn một chút nhưng rút ngắn thời gian lại không ít. Trước kia, hàng tơ lụa Uyển Châu cũng giống như chúng ta, vác cái gùi chuyển qua chuyển lại, lúc đó làm gì có đường đâu!”
Cả đám Doãn Thanh đã từng gặp qua hồ ly tinh ở ngọn núi này nên bọn họ không dám tự mình đi. Khi nghe được lời đề nghị của ông lão họ Lục, bọn họ lập tức đồng ý.

Một đám người dọc theo đường núi đi về phía trước khoảng nửa canh giờ, thay vì đi theo đường núi quanh co thì họ đi thẳng lên đỉnh núi, do lão Lục dẫn đầu đi theo hướng khác.

Nói thật, trong bốn thư sinh kia, ngoại trừ Doãn Thanh ra thì ba người còn lại tỏ ra vô cùng vướng víu, ngay cả một người không xuất thân phú quý như Mạc Hưu cũng vậy.

Chính vì thế đám thương nhân giang hồ dứt khoát nhận lấy mấy rương sách không nặng lắm để vào sọt của bọn họ. Sau đó, thỉnh thoảng họ còn dìu đỡ mấy thư sinh này giúp các cậu kiên trì bước tiếp.

Chỉ có một mình Doãn Thanh từ đầu đến cuối không để cho ai giúp, đã vậy còn có thể duy trì tốt thể lực theo kịp tiết tấu của đám thương nhân. Việc này cũng khiến đám người nhìn cậu với ánh mắt khác xưa.

"Phù... Phù... Phù... Rốt cục cũng qua Hoang Câu Lĩnh!"

Vượt qua một dãy núi, lão Lục dẫn đội cũng phải thở hồng hộc. Bởi vì tối hôm qua trời mưa, tuy không khí có trong lành mát mẻ thật nhưng dưới chân đều là đất bùn lầy lội. Bọn họ phải tìm chỗ nhiều đá mà giẫm lên nên cũng hao phí nhiều thể lực hơn so với ngày thường.

Nhìn về phía sau, cả đám đều hiện ra vẻ mệt mỏi. Mấy thư sinh kia lại càng thở hổn hển như há miệng thổi lửa.

“Mọi người nghỉ ngơi một chút đi, đừng đi xa đó, nếu có đi vệ sinh cũng phải có người đi cùng.”

“Được.” “Nghỉ ngơi thôi.”

“Xem như có thể nghỉ ngơi rồi…” “Cơ thể muốn nứt ra từng mảnh…”

Có người trêu chọc có người phàn nàn, rối rít tìm chỗ khô ráo ở xung quanh ngồi xuống.

Bên cạnh có một con quạ đen bay qua, kêu lên một trận "Quác … Quác…”

Lâm Hâm Kiệt vô ý nói thầm một tiếng.

“Lục bá, con quạ đen kêu là điềm xui sao?”

Một nam nhân bên cạnh đang dùng ống trúc uống nước nghe vậy cũng vui vẻ.

“Ha ha ha ha … Thư sinh này, chẳng phải các ngươi đọc sách nhiều đều không tin thứ này sao? Trong núi có nhiều chim thú, ngươi vừa nghe quạ đen kêu thì lập tức nơm nớp lo sợ rồi. Thế nào? Có còn muốn đi nữa hay không? Ta đã từng nghe qua tiếng kêu của cọp rồi đấy!”

“Đúng vậy.” “Thư sinh này…”

Nghe thấy mọi người trêu chọc, tinh thần Doãn Thanh lập tức tỉnh táo.

“Đại thúc ngài từng nghe qua tiếng cọp gầm sao? Kêu thế nào, lúc ấy có sợ hay không? Ta có một người bạn nói thường xuyên nghe thấy tiếng gào thét, hắn nói mỗi lần như vậy đều sợ muốn chết, có phải thật sự như vậy không?”

Mấy thương nhân giang hồ ở bên cạnh mặt đầy cổ quái nhìn Doãn Thanh. Đại thúc bị hỏi cũng tỏ ra hiếu kì hỏi lại một câu. “Bạn của ngươi thường xuyên nghe hổ gầm, thế giờ hắn còn sống hay đã chết? Gan đủ lớn nha!”

“ Hahaha… Gan hắn mà lớn? Hắn nhát gan lắm!”

Nghĩ đến dáng vẻ kinh sợ của Hồ Vân, Doãn Thanh thật sự không nhịn được cười. Trước kia, lão Quy nói với cậu, hồ ky kia còn bị dọa sợ vì dáng vẻ của lão.

“Ta nghe bằng hữu nói gã nghe được tiếng cọp gầm, âm thanh có thể chấn động mười dặm. Tất cả chim thú trong núi đều phải tranh nhau chạy trốn. Đại thúc hãy kể về tiếng cọp gầm mà ngài nghe được đi!”

Nghe Doãn Thanh nói xong, mọi người đã cảm thấy bạn của cậu đang khoác lác rồi.

“Tiếng cọp gầm quả thật rất đáng sợ nhưng không khoa trương đến vậy. Ta và mười người này ở cùng nhau, đã từng đối mặt với cọp rồi, con súc sinh kia gần như không dám hại người, bài đao ca không phải hát cho có.”

“Đúng vậy, thật ra lúc đó chúng ta đã nghe được tiếng cọp gầm. Sau khi xuống núi, chúng ta kể lại cho thợ săn nghe. Lập tức sáng hôm sau có hai mươi thợ săn dẫn người lên núi đặt bẫy.”

Mạc Hưu sửng sờ nói một câu: “Vì bộ da mà không cần mạng ư?”

Lão Lục lắc đầu cười.

“Con cọp ấy chắc là từ núi khác đi lạc qua khu vực đó. Không còn cách nào khác, chỗ ấy gần với hai cái thôn. Những thợ săn kia không vì bộ da mà vì người già trẻ nhỏ dưới chân núi không an tâm!”

“Cuối cùng con cọp kia có bị bắt không?”

Lôi Ngọc Sinh cũng rất hiếu kỳ.

“Lúc đó chúng ta đã lên đường rời đi. Đi ngang qua cũng đã mấy tháng sau, nghe nói bọn họ không bắt được. Mấy người trong thôn dựng lên một cái Miếu Thổ Địa, đến khẩn cầu Thành Hoàng Miếu gần đó, người coi miếu giúp đỡ đứng ra cúng bái làm lễ, mời một vị thổ địa công về trấn giữ. Ta nói với các ngươi, việc này thật sự có tác dụng đó…”

Đây đúng là một câu chuyện thú vị, mấy thư sinh ngồi nghe say sưa, ngay cả những người trẻ tuổi mới gia nhập vào đội ngũ thương nhân này cũng là lần đầu được nghe kể.

Doãn Thanh đang nghe, đột nhiên cảm thấy ngứa ở cổ. Cậu quay đầu nhìn lại thì phát hiện có một con hạc giấy nằm ở bả vai. Nó đang dùng cái mỏ giấy nhỏ xíu mổ vào người cậu.

Nhìn thấy hạc giấy, Doãn Thanh vui mừng, thò tay che bả vai, cúi mặt nói nhỏ.

“Hạc giấy nhỏ, chẳng lẽ Kế tiên sinh đã đến rồi sao?”

Cậu suy nghĩ một chút rồi nói.

“Mổ một cái là đã đến. Hai cái là không đến.”

Hạc giấy nghiêng đầu nhìn Doãn Thanh, nó mổ ba cái trên bàn tay đang che giấu của cậu.

Doãn Thanh nhíu mày, sau đó dò xét hỏi một câu.

“Đã tới rồi nhưng sau đó lại rời đi?”

Lần này, hạc giấy mổ một cái nữa. Sau đó vỗ cánh bay về phía sau một rừng cây. Doãn Thanh thấy vậy lập tức chạy theo.

“Này Doãn Thanh, ngươi làm gì đó?”

“Đi vệ sinh!”

“Vậy ta đi cùng ngươi!”

Mạc Hưu đang nghe đám thương nhân kể chuyện xưa bỗng thấy Doãn Thanh một mình chạy đi thì vội vàng đuổi theo. Chắc do Doãn Thanh chạy quá nhanh, cậu ta bị bỏ lại một đoạn rất xa.

Đương nhiên Doãn Thanh không để ý đến Mạc Hưu đang chạy theo sau. Cậu tiếp tục đuổi theo con hạc giấy đã vòng qua vài gốc cây sau đó rẽ ngay sau vách núi. Sau đó, cậu bị bất ngờ la lên “A…” một tiếng vì thứ ở đằng sau.

Một con quái vật toàn thân phủ đầy lông, mặc một áo choàng vải ngắn rách rưới, cả người nó màu vàng đất đứng ở đó. Hạc giấy bay vòng quanh đỉnh đầu của nó.

“Tiểu, tiểu thần bái kiến Doãn công tử! Tiểu, tiểu thần chính là Sơn Thần của Đại Thông Sơn, nghe theo lời tiên trưởng…”

"Doãn Thanh ~~~ "

Tiếng của Mạc Hưu truyền đến, Doãn Thanh quay ra sau nhìn, rồi quay đầu trở lại. Lúc này cậu không còn nhìn thấy quái vật tự xưng là Sơn Thần kia nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau