LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Khí minh thanh chính

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Vào lúc Kế Duyên đi tới, khi chưa nhìn thấy toàn cảnh của bến tàu lớn ở phía xa, tiếng ồn áo náo nhiệt đã ít đi, trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Chẳng qua, khi mà phần lớn những địa phương trong phủ thành Xuân Huệ Phủ đã tắt đèn nghỉ ngơi thì bến tàu vẫn đèn đuốc sáng trưng như cũ. Xét theo một khía cạnh nào đó, cảnh tượng này có vẻ giống với khu phố đêm trong kiếp trước của hắn.

Giờ phút này, Kế Duyên và xích hồ đã đứng ở đoạn sông lớn bên ngoài thành Nam, đi dọc theo bờ sông về phía đông. Thật ra nếu muốn đi đến bến tàu, bọn họ có thể đi thẳng đến bên ngoài thành Đông Nam, đi theo hướng bắc, đi qua Giang Thần Từ, xuyên qua cổng thành của thành Đông, nhưng đi như vậy thì quãng đường cũng không gần.

Cho nên, Hồ Vân thực sự có chút không hiểu rốt cuộc Kế tiên sinh muốn đơn thuần đi bộ hay là muốn đi đến bến tàu. Nhưng Kế tiên sinh không nói lời nào, nó cũng không dám hỏi, chỉ lặng lẽ đi theo.

Tuy ngày hôm nay Kế tiên sinh không tức giận, nhưng lại mang đến áp lực rất lớn cho Hồ Vân, có lẽ còn do vấn đề tâm lý của nó nữa.

Gió nhẹ vờn mặt nước, thổi áo quần Kế Duyên bay phất phơ, mái tóc dài cũng lay động theo làn gió. Giang Thần Từ đã gần ngay trước mắt. Chẳng qua, lúc này là ban đêm nên từ miếu đã đóng cửa tắt đèn, chỉ còn một chút ánh sáng lay lắt từ ngọn đèn dầu Trường Minh ở trong điện.

"Hồ Vân, ngươi có biết phía trước là nơi nào không?"

Cuối cùng, Kế tiên sinh cũng mở miệng nói chuyện. Xích hồ khẽ buông lỏng một chút, bề ngoài vẫn rất tự nhiên nhìn phía trước. Đó là một tòa Giang Thần Từ có quy mô không nhỏ. Tuy nó chưa từng đến đây nhưng cũng biết nơi này rồi. Mấy ngày hôm trước, nhà thuyền vẫn nhắc mãi.

"Nơi đó là Giang Thần Từ của Xuân Mộc Giang. Thuyền phu từng nói chỗ này là từ miếu lớn nhất trên sông Xuân Mộc."

"Ừ."

Kế Duyên không dừng bước, khẽ gật đầu rồi tiếp tục nói.

"Chính Thần của Xuân Mộc Giang ngày hôm nay là một con bạch giao tu hành lâu năm. Nói về Pháp lực, đạo hạnh, thần thông thì không biết cao hơn ngươi bao nhiêu lần. Nhân vật như vậy có mặt mũi hay không có mặt mũi?"

Hồ Vân trả lời theo bản năng.

"Có mặt mũi!"

"Đúng vậy, rất nở mày nở mặt. Thế nhưng thế gian này chẳng có ai có thể sống mãi không chết, đều không vượt qua được Âm Dương Ngũ Hành. Thần chích oai phong cỡ nào thì tu hành cũng khó khăn. Để hóa thành Chân Long, hai lần Bạch Giao sắp thành công lại thất bại, phải gánh chịu nỗi đau lân giáp rụng hết."

Hắn vừa nói vừa nghiêng đầu nhìn xích hồ.

"Ngươi có biết nỗi đau rụng lân đối với Long tộc sẽ như thế nào không?"

Không đợi Hồ Vân trả lời, Kế Duyên liền nói tiếp.

"Chẳng khác gì rút từng cái móng tay của ngươi vậy, chính là nỗi thống khổ nối liền với linh hồn!"

Rụng lân cũng không giống như bị thương bình thường, cũng không giống lân cũ thay bằng lân mới. Lân giáp rụng xuống tức là biến mất, không bao giờ mọc lại nữa.

Xích hồ rụt cổ một cái, nắm chặt móng vuốt. Trước kia, có đôi khi nó không cẩn thận cầm đồ vật quá cứng, đụng vào phần giữa ngón tay, đều khiến nó đau nhức rất lâu. Giờ nói tới nhổ móng vuốt khó chịu bao nhiêu thì nó cũng không muốn thử, mà lại còn nối liền với linh hồn đau đớn như thế nào thì nó càng không dám nghĩ tới nữa.

Hồ Vân hiểu rõ ý của Kế tiên sinh, đó là tu hành không dễ, tu hành rất khó khăn. Nếu là trước kia, có khả năng nó nghe không lọt tai, lúc này tuy nó chưa tự ý thức được nhưng ít ra cũng hiểu được và nhớ kỹ.

"Đi thôi, đến bến tàu ăn khuya. Nếu có gà quay thì hôm nay đặc biệt thưởng cho ngươi một con!"

Kế Duyên cười, làm dịu đi thần kinh căng thẳng của hồ ly trong đêm nay. Nghe tới gà quay, mặt cáo lập tức lộ ra dáng vẻ tươi cười, nước bọt cũng tiết ra nhiều hơn.

Mặc dù nếu nói về quy mô và số lượng hàng hóa được vận chuyển ra vào thì bến tàu bên ngoài Xuân Huệ Phủ vẫn kém bến tàu ở Kinh Kỳ Phủ một phần. Nhưng nếu nói tới cuộc sống muôn màu muôn vẻ về đêm của bến cảng thì nơi đây vẫn đặc biệt nổi tiếng khắp nước Đại Trinh.

Nhất là nó còn được đám văn nhân mặc khách khen ngợi, đặt tên là “Hoa cảng”. Dần dần, danh tiếng của Hoa cảng cũng được lưu truyền trong tầng lớp dân chúng chốn phố phường. Hiện nay, tuy những bách tính bình thường vẫn quen miệng gọi là bến tàu thành Đông, nhưng không ai không biết một chút về Hoa cảng.

Thời điểm náo nhiệt nhất ở bến tàu thành Đông thường thường là trước khi mặt trời lặn một lúc. Vì khi ấy, những người làm công ở bến tàu vẫn bận bịu bốc dỡ hàng hóa, khí thế ngất trời; một một vài người muốn đi du ngoạn ngắm sông cũng bắt đầu lên thuyền, những người lên thuyền hoa cũng lần lượt ra khỏi thành.

Bây giờ cũng đã qua thời gian kiếm tiền tốt nhất. Lâu thuyền, thuyền hoa và rất nhiều thuyền có ca múa âm nhạc cũng đã rời bến. Chẳng qua, lúc này cũng có thuyền lớn cập bến kinh doanh vẫn đón khách như cũ.
Kế Duyên dẫn theo Hồ Vân đi tìm một quán rượu không lớn không nhỏ. Hơn nữa, ở bên trong cũng có bán chút đồ ăn khuya.

Tuy quán rượu không có nhiều món ăn, nhưng thật ra phần lớn đồ ăn đều có thể gọi được. Bởi vì xung quanh quán rượu sẽ có một vài cửa hàng mang giúp món ăn tới, lúc tính tiền thì cứ trả cho quán rượu. Dĩ nhiên, đây cũng là một cách hợp tác thành thục.

Khi Kế Duyên và Hồ Vân đang hưởng thụ bữa ăn khuya, uống rượu ngon ở bến tàu, Doãn Thanh vẫn còn trăn trở ở thư viện Huệ Nguyên. Trong lòng cậu có chút lo lắng không yên.

Lần đầu tiên cậu đi xa nhà, từ nay về sau sẽ phải ở lại một nơi có hoàn cảnh lạ lẫm này. Người quen, bằng hữu không có ai ở bên cạnh. Kế tiên sinh và tiểu hồ ly cũng phải trở về huyện Ninh An.

Nhờ ánh trăng chiếu vào cửa sổ, đại khái có thể nhìn thấy tình cảnh trong phòng. Ở đây bốn người một phòng, ba người kia đang hít thở đều đều, đang ngủ rất say, không có ai ngáy ngủ cũng được xem là một khởi đầu thật tốt.

"Ài, Kế tiên sinh có lẽ đã đi ngủ từ lâu rồi, không được, không được, phải mau ngủ mới được."

Doãn Thanh nghĩ tới đây, liền nhắm mắt, hít thở chậm rãi, buông lỏng thân thể. Đúng là chưa đến thời gian một chén trà, cậu đã tiến vào mộng đẹp.

Rõ ràng Doãn Thanh là người ngủ trễ nhất, nhưng sáng sớm, cậu lại tỉnh dậy sớm nhất. Cậu đứng dậy, mặc áo quần chỉnh tề rồi đi ra ngoài. Thư viện vừa vang lên một tiếng chuông. Những người khác cũng mơ màng buồn ngủ đứng dậy.

Lúc Doãn Thanh trở lại, đúng lúc nhìn thấy ba người chung phòng đang sửa sang lại quần áo.

"Chào buổi sáng!"

"À chào buổi sáng!" "Chào buổi sáng!"

"Vừa rồi, ta đã ngủ dậy, đến nhà bếp đun một bình trà nóng. Mọi người uống chút cho nhuận giọng. Sáng nay có bánh bao nhân thịt. Ta đã đem hấp rồi. Chúng ta đi qua chỉ cần mở lồng là có ăn."

Doãn Thanh giơ ấm trà trong tay lên, nói một mạch hết lời cần nói. Ba người khác trong phòng cũng lộ ra bộ dáng vui vẻ. Người mới đến hiền lành lễ độ, thật không hổ là con trai của Doãn công.

Cách Doãn Thanh đối đãi với mọi người chịu ảnh hưởng sâu sắc của Doãn Triệu Tiên và Kế Duyên, nên rất dễ chiếm thiện cảm của các thư sinh và phu tử trong thư viện. Hơn nữa, cậu là người chịu khó, nhạy bén, đầy sinh lực, cho nên rất nhanh liền thích ứng với hoàn cảnh ở thư viện Huệ Nguyên. Bốn, năm ngày sau, Doãn Thanh đã quen biết các thư sinh đang học ở thư viện Huệ Nguyên, cũng làm quen với các vị phu tử, mối quan hệ hòa hợp với nhau.

Ngày hai mươi tháng tám là ngày hưu mộc của thư viện, phần lớn thư sinh đã sớm phấn khích, chuẩn bị đi ra ngoài.

Bên trong phòng Giáp số sáu, Doãn Thanh đang ngồi trên giường, sắp xếp sách vở, trong đó có một cuốn sách do cha cậu tự viết là "Vị Tri Nghĩa".
Hai người cùng phòng khác đã rửa mặt xong, chạy vào trong phòng. Một thư sinh tên là Lôi Ngọc Sinh đang kích động nói chuyện với Doãn Thanh và một người nữa.

"Doãn Thanh, Hâm Kiệt, lúc ta quay lại thì thấy có nhiều người đã đi ra trường thi xem rồi. Các ngươi có đi không?"

"Đúng rồi, đúng rồi. Sắp thi Hương rồi. Gần trường thi có rất nhiều danh sĩ Kê Châu đến đây. Sau này, chúng ta cũng phải tham gia thi cử đấy, đi xem không?"

"Được được. Hôm nay chúng ta đi hẻm Cống Sĩ một chút đi!"

Ở trong phòng, Lâm Hâm Kiệt lập tức đồng ý.

Nhưng Doãn Thanh khẽ gãi đầu rồi từ chối.

"Nghe cũng vui đấy, nhưng hôm nay ta có việc muốn làm, không đi cùng các ngươi được."

"A? Chuyện gì vậy, có cần chúng ta giúp không?"

Doãn Thanh cười lắc đầu.

"Không cần, không cần. Việc nhỏ thôi mà. Các ngươi đi đi. Nếu có việc cần, ta nhất định sẽ nhờ các ngươi giúp đỡ."

Sau khi từ chối khách sáo một phen, hơn hai trăm thư sinh của thư viện Huệ Nguyên đều có mục tiêu của mình, rời khỏi thư viện. Có người đi về phía trường thi, có người hẹn nhau đi ngắm cảnh, có người đi thẳng đến quán rượu, cũng có người đi về Hoa cảng ở thành Đông.

Còn Doãn Thanh một thân một mình bước về phía thành Nam, xuyên qua phố xá sầm uất, bước ra khỏi cửa thành, một đường đi về đoạn sông lớn hướng Tây Nam, rồi đi thẳng về phía trước.

Trên đường, Doãn Thanh cau mày nhìn quanh một chút. Nơi này vẫn luôn có tốp năm tốp ba du khách, còn có người đang thả diều gần đó. Trên sông cũng có không ít thuyền nhỏ dập dềnh gần bờ.

"Nhiều người như vậy sao..."

Cậu thoáng chút lo lắng, rời đi một lúc lâu, rốt cuộc cũng thấy hàng dương liễu nằm ngang bên kia. Kế Duyên đang ngồi trên một gốc cây dương liễu. Hồ Vân nằm trên rễ cây trên bờ. Trong tay Kế tiên sinh đang cầm một cái cần câu. Ở bên cạnh cũng có vài người đứng cách đó không xa đang nhìn hắn.

Doãn Thanh ôm sách, bước nhanh về phía trước, tới gần rồi chào hỏi Kế Duyên.

"Chào buổi sáng, Kế tiên sinh!"

Đang nói chuyện, Doãn Thanh nháy mắt với Hồ Vân mấy cái.

"Đến rồi sao? Ngồi bên cạnh bờ đi, không cần để ý đến mấy người xung quanh. Con đọc sách của con, muốn đọc cái gì thì đọc cái đó, thấy điều gì thú vị cũng có thể đọc nhiều hơn."

Doãn Thanh nhìn quanh, lại nhìn mặt nước gần bờ. Ở chỗ sâu dưới nước có một khối nham thạch cực lớn màu đen, mơ hồ còn có màu xanh lưu động. Nếu không nhìn cực kỳ cẩn thận thì cũng rất khó có thể nhận ra. Hơn nữa, cậu nghĩ tên gia hỏa Hồ Vân còn có thể né tránh tai mắt của người thường, có lẽ Đại Thanh Ngư dưới nước cũng làm được.

Cậu để sách xuống, đặt lên một tảng đá có độ lớn thích hợp, khẽ hất quần áo ra, rồi ngồi lên tảng đá. Sau đó, cậu mới cầm lấy quyển Vị Tri Nghĩa, thấy Kế Duyên không nói gì, liền hắng giọng, mở miệng đọc.

"Làm thư sinh giữ lễ tiết, biết chừng mực, lý lẽ rõ ràng mà biết nghĩa, là nhận thức chung trong thiên hạ. Như thế nào là lễ, như thế nào là nghĩa. Người chính trực làm sao không thiên vị, đầu tiên cũng không quá mức sáng tỏ..."

Ở dưới nước, vốn dĩ lão Quy đang nhắm mắt, lúc này cũng chậm rãi mở mắt ra. Thư sinh này đọc sách diễn cảm cũng khác với những người khác, dường như mỗi câu đều mang theo tâm tình, giống như bản thân cậu cũng đang mong cầu được giải đáp những điều trong sách, chẳng phải chỉ đơn thuần đọc nội dung, rất dễ khiến cho người đang lắng nghe cũng được cảm hóa lây.

Cảm thụ được sự cảm hóa sâu sắc nhất, thật ra lúc trước còn có Đoạn tí đao khách Đỗ Hành, lúc này lão Quy cũng có thể cảm nhận được một chút.

Lão Quy nhịn không được ngẩng đầu nhìn vào bờ, xuyên qua gợn nước lờ mờ, mơ hồ có thể nhìn thấy dáng vẻ Doãn Thanh ở bên kia dòng nước chảy.

Nhìn lại như vậy, cậu không còn chút cảm giác mơ hồ nào nữa. Ở quanh người, khí tượng thanh minh khác thường, thấy người như thấy tâm, dường như linh vận xen lẫn vào nhau, lại trong sáng vô cùng.

Chương 202: Chuyện cũ năm xưa

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Thấy một người có dáng vẻ thanh minh trong sáng như vậy, lão Quy biết rằng người này nhìn không thấu, nhưng lại nhịn không được muốn xem tường tận mệnh số của thư sinh kia.

Nhưng kết quả lại có chút vượt quá suy đoán của lão. Mệnh số của thư sinh này vậy mà chẳng mơ hồ chút nào, ít nhất không phải kiểu nhìn không thấu. Lão có thể thấy được phúc đức chi khí thâm hậu, chẳng qua không cách nào xem kỹ càng cuộc đời thăng trầm của cậu.

Nếu là người khác, lão Quy cũng chẳng để ý làm gì, dù sao trên đời vẫn có những người sống bình thường cả một đời. Nhưng thư sinh này chắc chắn không giống như vậy, chỉ có điều lão Quy không dám nhìn lâu hơn nữa. Lão tới đây để nghe đọc sách mà, không thể đầu đuôi lẫn lộn được.

Doãn Thanh đọc Vị Tri Nghĩa một lúc, thưởng thức những ý nghĩ tinh túy của cha mình năm xưa, khi đọc cũng đan xen một ít cảm nghĩ của chính mình.

Cũng không phải quyển sách này do cha mình viết ra nên Doãn Thanh mới có thể lĩnh ngộ được ý nghĩa trên đó. Trên thực tế, lúc nào cậu cũng đọc sách như vậy, dường như có thể chạm đến một vài tư duy mạch lạc, rõ ràng của người viết sách, có thể thông qua việc đọc sách để cảm nhận tâm cảnh khi viết của tác giả.

Thật ra, có rất nhiều thư sinh đều có chung cảm giác này, tựa như phân chia nội hàm của thư tịch; có sách chỉ là tự sự, không có nhiều tình cảm; có sách thì biểu đạt tư tưởng, thường dõng dạc hùng hồn.

Nhưng trạng thái của Doãn Thanh lại khác hoàn toàn với việc nhìn thấu đơn thuần những gì muốn biểu đạt trong sách. Nó giống như một loại linh giác, dường như có thể cảm động lây với người viết. Từ đó, cảm nhận được đối phương là dạng người gì, tính tình cao ngạo hay nhiệt tình dâng trào, hay chỉ là cố làm ra vẻ.

Cho nên, đối với Doãn Thanh, có những cuốn sách được xem là kinh điển, nhất định phải học, cậu xem một hồi liền thấy khó chịu. Nếu phải đối phó với một kỳ thi thì cậu còn cố ghi nhớ một chút, chứ đừng nói đến chuyện yêu thích.

Doãn Thanh rất thích văn chương, cũng tương tự như người viết sách là Doãn Triệu Tiên. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng những lý lẽ ý niệm trong sách, còn có thể tưởng tượng ra cảnh người viết đang ngồi nghiêm chỉnh, múa bút quét sạch khí thế dơ bẩn. Những loại tri thức và hành động thống nhất kiểu này mang đến cho cậu cảm giác thật thoải mái.

Vì vậy, hiện tại Doãn Thanh đọc văn, tự nhiên cũng phóng xuất cảm giác này theo từng câu từng chữ, có đôi khi còn dùng lời của mình giải thích vài câu, cố gắng giúp người nghe có thể hiểu được điểm trọng yếu giống mình. Nhờ vậy mà Đại Thanh Ngư và lão Quy bất giác nghe đến mê mẩn.

Ngay cả mấy người đứng ở một bên nhìn Kế Duyên câu cá cũng vô thức nghe tới say mê. Bọn họ cảm thấy thư sinh này nhất định học vấn rất cao, lại nhìn bộ áo phần của thư viện Huệ Nguyên mà cậu đang mặc, liền tỏ ra quả nhiên là thế.

Nếu đọc sách như Doãn Thanh, cậu tự mình nhìn lướt qua rồi giải thích một quyển sách rất nhanh, nhưng khi muốn truyền đạt cho người khác, cậu muốn nói nhiều hơn nữa, nhiều hơn cả những điều được ghi lại trong từng trang giấy. Cho nên, một quyển Vị Tri Nghĩa có nói cả ngày cũng không hết.

Trong lúc đó, Kế Duyên đi mua một chút thức ăn cho bữa trưa của hai người một cáo, cố gắng không làm gián đoạn lần đọc đầu tiên Doãn Thanh.

Đợi đến chạng vạng tối, những người chung quanh đã rời đi, ai về nhà thì về nhà, ai lên thuyền cũng đã lên thuyền.

Kế Duyên thấy sắc trời đã không còn sớm, thu lại cần câu cả ngày không được con cá nào, nói với Doãn Thanh một tiếng.

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi!"

Hắn vừa nói xong, tiếng đọc sách của Doãn Thanh cũng dừng lại.

"Kế tiên sinh, người cảm thấy biểu hiện của con hôm nay như thế nào?"

Doãn Thanh có vẻ lo lắng không yên, hỏi Kế Duyên một câu, lại nhìn thấy xung quanh không còn ai, liền hỏi câu nữa, đồng thời nhìn về phía mặt nước.

"Đại Thanh Ngư nghe có hiểu không?"

Kế Duyên đang bước tới bờ sông, vừa cất kỹ gậy trúc. Nhìn dáng vẻ của cậu như vậy, hắn liền đến gần Doãn Thanh hai bước, vỗ lên cánh tay phải của cậu.

"Nói rất hay, cha ngươi tới đây còn chưa làm được vậy đâu. Ta lại càng làm không được."

Nghe thấy Kế tiên sinh khích lệ mình, Doãn Thanh cảm thấy khá xấu hổ.

"Kế tiên sinh, người thổi phồng cũng quá giả rồi. Người với cha con là nhân vật nào, con còn không biết sao. Hồ Vân, ngươi thấy đúng không?"

Doãn Thanh hỏi xích hồ bên cạnh. Ánh mắt nó giật giật, thế mà không có ý phụ họa theo, một lát sau mới nói.

"Nếu chỉ là đọc sách cho người ta nghe thì có lẽ Kế tiên sinh nói đúng thật đấy."

Hồ Vân hiếm khi có tư tưởng giác ngộ để có thể nói ra một câu như vậy. Doãn Thanh rõ ràng sửng sốt một chút, nhưng nhận được lời tán dương vẫn khiến cậu rất cao hứng.

Kế Duyên đã quấn dây câu lên cây gậy trúc màu xanh biếc xong xuôi. Hắn quan sát cửa thành ở phía xa rồi nói.

"Còn gần nửa canh giờ nữa cửa thành sẽ đóng. Chúng ta phải trở về rồi. À, Trước khi về, các ngươi chào nhau một cái đi."
Doãn Thanh nhìn theo hướng ngón tay của Kế Duyên. Trên mặt sông, Đại Thanh Ngư đang nửa chìm nửa nổi, phun bong bóng nước nhìn cậu. Vây cá không thể khép lại được nên chỉ có thể gật đầu lên xuống. Mà ở bên cạnh Đại Thanh Ngư, vốn dĩ cậu còn tưởng là một khối đá màu đen, thì lúc này cũng nhô lên, cuối cùng hiện ra một con rùa đen cực lớn.

"Con... Con rùa đen lớn như vậy sao?"

Doãn Thanh sợ hết hồn. Con rùa đen kia nửa người vẫn ở đứng dưới nước, hai chân rùa khép lại, chắp tay một cái.

"Lão Quy Ô Sùng đa tạ Doãn tiên sinh chỉ giáo!"

"Không dám nhận, không dám nhận, tại hạ là Doãn Thanh, học trò của thư viện Huệ Nguyên."

Doãn Thanh vội vàng đáp lễ, nhưng lần đầu tiên được người khác gọi là tiên sinh, cậu vẫn cảm thấy rất mới lại.

"Đúng rồi, về sau Đại Thanh Ngư gọi là La Bích Thanh."

Lời này của Kế Duyên vừa vọng xuống, Đại Thanh Ngư bên bờ sông liền thổi bong bóng nước "Ba ba ba ba..." một hồi, giống như muốn đáp lại.

Doãn Thanh cũng cười, chắp tay thi lễ với Đại Thanh Ngư. Sau đó, cậu thu dọn sách vở, nói chuyện với Kế Duyên với vẻ không muốn lắm.

"Kế tiên sinh, con phải trở về sao?"

Cậu biết rõ lần này trở về thì đoán chừng Kế Duyên và Hồ Vân cũng sẽ rời khỏi Xuân Huệ phủ.

"Đi đi, đi đi."

Kế Duyên cố ý không nói thêm lời nào. Sau khi Doãn Thanh xoay người, hắn yên lặng đếm đến ba, quả nhiên thấy cậu quay người lại.

"Kế tiên sinh, người không hỏi xem con ở thư viện Huệ Nguyên như thế nào, ở chung với các bạn và phu tử ra sao ạ?"

Kế Duyên cười ranh mãnh.

"A, thiếu chút nữa quên mất, vậy con ở bên đó như thế nào?"

"Kế tiên sinh, người cũng quá miễn cưỡng rồi..."

"Ha ha ha ha... Vận tải đường thủy ở Xuân Huệ phủ phát đạt, viết thư đến huyện Ninh An tầm một tuần là nhận được. Với lại, châu phủ sở tại chính là Uyển Châu nên cũng bớt được thời gian phân loại thư ở một dịch trạm, lúc nào rảnh rỗi viết thư nhé!"Lúc này, Doãn Thanh mới tươi cười trở lại, gật đầu rồi rốt cuộc cũng quay người rời đi. Cậu đi một đoạn đường, sau đó cũng không hề quay đầu nhìn lại nữa, chậm rãi tiến vào thành.

Đợi Doãn Thanh đi rồi, Kế Duyên thu tầm mắt, ngồi xếp bằng bên bờ sông. Sau đó, hắn nói với lão Quy.

"Ô Sùng, lần trước ta đã nói với ngươi, nếu ngươi gặp được người nào, chuyện nào làm cho cảm thấy xúc động sâu sắc nhất thì có thể kể ta nghe một chút. Ta thấy hôm nay rất thích hợp đấy, nói một chút đi."

Kế Duyên đã sớm xem xong Ngoại Đạo Truyện, đã rất lâu không đọc "tiểu thuyết". Lúc này nghe chuyện xưa từ người có một thân kinh nghiệm khẳng định rất thú vị.

"Xin tuân theo lệnh của tiên sinh!"

Lão Quy hành lễ ở trong nước. Lúc nãy nghe Kế tiên sinh và Doãn Thanh nói chuyện, lão cũng đoán ra có khả năng Kế tiên sinh sẽ đi khỏi nơi này, nên lão chọn lựa kỹ càng, nghĩ tới một chuyện rất lâu trước kia.

Thân thể dần chìm vào trong nước, chỉ còn đầu rùa nhô lên mặt nước. Thanh âm của lão Quy mang theo sự cảm khái.

"Chuyện này cũng gần 170-180 năm trước rồi. Khi ấy nước Đại Trinh mới thành lập được hai, ba mươi năm. Cụ thể là năm nào thì ta cũng không nhớ rõ nữa, có rất nhiều chuyện cũng chỉ còn nhớ mơ hồ..."

Lão Quy thấy Kế tiên sinh không cắt ngang khi mình nói tới "rất nhiều chuyện cũng chỉ còn nhớ mơ hồ", liền yên tâm nói tiếp.

"Một năm kia, khoảng năm mươi năm sau khi lão Quy ta luyện hóa xương ngang, ở bên cạnh Xuân Huệ phủ có một thư sinh họ Tiêu đến đây du ngoạn, cả người cũng được xem là có tướng mạo phúc hậu... Có lần, trên thuyền hoa có một gã đàn ông say rượu cưỡng ép một ca kỹ, vị tiên sinh này tức giận thay cho hồng nhan, bèn ra tay giúp đỡ..."

Lão Quy khẽ cười rồi mới tiếp tục nói.

"Sau đó, y bị gã đàn ông say kia đạp xuống sông. Tuy sớm được quản sự và tiểu nhị trên thuyền hoa cứu lên, nhưng y thực sự đã mặt mày xám xịt. Chẳng qua, lần đó cũng làm cho ta nghĩ rằng người này chính trực."

Lão Quy chậm rãi kể lại, miêu tả hồi ấy lão làm thế nào để "vô tình gặp" Tiêu thư sinh bằng cách thức không làm cho đối phương quá kinh hãi, rồi chậm rãi quen biết đối phương như thế nào, giúp y tính mệnh đoán số ra sao, sau đó lại chỉ điểm cho y thời cơ mấu chốt ở nơi nào.

"Vốn dĩ ta chỉ muốn kết thiện duyên, chỉ điểm ở đâu có thể tìm được tiền của phi nghĩa, hay ở đâu đang thiếu hàng hóa lại có thời cơ phù hợp. Y buôn bán như ước nguyện, cũng có chút tiền tài nho nhỏ. Chỉ là sau khi thư sinh thành người giàu có, lại muốn làm quan, muốn làm quan lớn..."

"Ha ha, vận số của vương triều cùng với đạo làm quan đâu phải chuyện đùa, há lại chỉ cần tính mệnh số là có thể quyết định con đường làm quan của một người. Cái này cần phải dựa vào học vấn thực sự. Tuy y có chút tài học nhưng còn chưa đủ. Ta nói thẳng với y, nói cho y biết nếu không chịu khó học hành nghiên cứu thì không có cửa làm quan đâu. Nhất là mượn nhờ lực lượng yêu tà lại càng tối kỵ. Một thời gian rất lâu sau đó, rốt cuộc Tiêu Tĩnh không tới tìm ta nữa..."

Kế Duyên yên lặng lắng nghe, cũng không nghĩ rằng câu chuyện xưa đến đây đã kết thúc.

"Vào lúc ta nghe tin tức liên quan đến Tiêu Tĩnh lần nữa, chẳng biết tại sao, chỉ trong vòng sáu, bảy năm ngắn ngủi, người kia đã ngồi lên vị trí Ngự Sử..."

Kế Duyên nhăn mày, nhìn lão Quy. Lão nheo mắt nhìn mặt sông. Động tác này cho thấy tình cảnh khiến lão Quy xúc động sắp đến rồi.

Khi tự mình kể lại, một vài chuyện đã quên từ lâu cũng được nhớ lại. Mạch suy nghĩ của lão Quy cũng rõ ràng hơn nhiều.

"Năm Lập Nguyên ba mươi hai, Hoàng đế khai quốc của Đại Trinh dĩ nhiên đã đến tuổi xế chiều. Thời chinh chiến kiến quốc mang tới nhiều bệnh tật, lúc tuổi già lại càng khó khống chế, nên đã truyền ngôi cho Thái tử. Chẳng qua, Thái tử đã trưởng thành từ lâu nhưng uy vọng còn thấp. Còn trong triều, lão thần khai quốc phần lớn đều có công phò tá vua, công lao hơn người..."

Khi lão kể chuyện, ánh mắt càng lúc càng híp lại. Giờ phút này, trong lòng Kế Duyên cũng có thể cảm nhận được một cỗ máu tanh sắp nổi lên khắp nơi.

"Ài.. Lão Quy ta cũng là cực kỳ xui xẻo. Trước kia trợ giúp Tiêu Tĩnh một chút, chẳng được báo đáp cái gì. Vậy mà khi máu nhiễm đỏ Ngự Sử Đài, ác nghiệp lại đến!"

Lão còn chưa kể chi tiết, nhưng một câu nói vừa rồi đã giúp Kế Duyên hiểu những điểm mấu chốt sau đó.

Tru sát công thần. Ở các vương triều phong kiến, khi các triều đại thay đổi, hoàng đế khai quốc đều có thể gặp chuyện này.

Tiêu Tĩnh làm quan Ngự Sử, quản lý, giám sát trong triều, có quyền hành vạch tội quan lại. Ở trong đó, vai trò của nhân vật này nhất định rất mờ ám. Phò tá vua chính là có công lao thành lập vương triều. Giết chết những lão thần, trung thần này thì ác nghiệp đi kèm cũng tuyệt đối đủ cho lão Quy chịu đựng rồi.

Bàn tay phải của Kế Duyên chậm rãi gõ lên đầu gối, đồng cảm với lão Quy và một vài lão thần vô tội. Trong lòng hắn cũng đang suy nghĩ.

"Họ Tiêu?"

Chương 203: Bình cũ

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

***

Nhớ lại lần tham gia thọ yến của Long Quân, khi Kế Duyên chèo thuyền du ngoạn dọc theo Thông Thiên giang trong ngày đông rét mướt, hắn nhớ mình đã từng thi đấu tốc độ với lâu thuyền lớn của Tiêu phủ.

Không giống với lão Quy phải trực tiếp nhận lấy ác nghiệp, ảnh hưởng rất lớn đến việc tu hành, Tiêu gia chỉ là phàm nhân lăn lộn chốn quan trường giữa phàm trần. Bản thân y không tiếp xúc với các loại tu tiên tu pháp, nên cũng không chịu ảnh khoa trương như lão Quy.

Dù sao quan viên cũng thuộc về hoàng quyền, tương đối mà nói, Phúc của nước Đại Trinh cũng đã gánh không ít ác nghiệp, dù cho giết chết công thần là việc lớn nhưng cũng chỉ là chuyện vua và dân chốn phàm trần dây dưa với nhau. Tiêu Tĩnh cũng chỉ rơi vào kết cục sinh ra nhiều bệnh tật rồi chết sớm, chỉ là sau khi chết sẽ được thoải mái một chút.

Tuy những chuyện lão Quy kể đều đã qua 170-180 năm, nhưng nếu trước kia Tiêu gia có thủ đoạn cao minh thì ắt sau này sẽ không bị xử lý. Qua bao nhiêu thăng trầm, bọn họ vẫn có khả năng chiếm được một chỗ cắm dùi trong triều đình.

Như vậy, mạch suy nghĩ của Kế Duyên chuyển một lượt, mà câu chuyện của lão Quy vẫn tiếp tục.

"Trong số những khai quốc công thần năm đó cũng có một vài người bướng bỉnh, kiêu ngạo. Khi lão Hoàng đế còn tại vị, lão có thể áp chế tất cả bọn họ. Nhưng một khi lão Hoàng đế băng hà, tân hoàng chưa hẳn có thể khống chế triều đình. Vì muốn đảm bảo triều đình đứng vững, lão Hoàng đế quyết định chặt đứt mọi tai họa về sau."

Lão Quy ngẩng đầu nhìn Kế tiên sinh, thấy vẻ mặt hắn như đang suy nghĩ điều gì, liền dừng một chút. Lão chờ Kế tiên sinh nhìn mình rồi mới nói tiếp.

"Dù lão Quy ta chỉ là yêu vật vùi mình ở Xuân Mộc Giang, không hiểu rõ những chuyện trong triều, nhưng ta cũng biết nguồn gốc của sự kiện năm ấy. Vào Lập Nguyên năm ba mươi hai, sau khi lão Hoàng đế bày mưu tính kế, Tiêu Tĩnh bố trí ván cờ trong đêm tiệc giao thừa ở hoàng cung, để cho mấy võ thần có chút kiêu ngạo trong số những lão thần cạn chén với Thái tử và các hoàng tử..."

"Người có tửu lượng xuất chúng trong đám hoàng tử đã được lão Hoàng đế cho biết rằng bọn họ chỉ được thua, không được thắng. Mấy vị hoàng tử không biết tình hình còn tưởng phụ hoàng sợ làm lão thần kia mất mặt. Kết quả không cần nói cũng biết, tất cả con cháu hoàng thất đều thua. Ngự Sử Đài lại có quan viên cố ý trào phúng rằng lão thần không cho các hoàng tử thể diện, khiến cho một lão thần trong đó nói chuyện lỗ mãng. Trong yến tiệc năm đó đều là những người tài năng trác tuyệt. Người khác cho rằng chỉ vui đùa mà thôi, thực tế đã mở màn cho cuộc thảm sát..."

Sau đó lời kể của lão Quy cũng không rõ ràng nữa. Dù sao lão cũng không phải người trong triều đình, những chuyện đằng sau lại không có ai dám bàn tán, cho nên những tin tức truyền đến Xuân Mộc giang tự nhiên cũng ít đi.

Hơn nữa, sau khi lão Quy biết chuyện không ổn, muốn triệt để cắt đứt ràng buộc với Tiêu gia, nên cũng không dám bói toán những chuyện trong đó. Thỉnh thoảng, lão nghe được từ một vài thuyền hoa, thuyền nhỏ. Khi ấy mấy người bạn thân thiết gặp mặt riêng với nhau rồi nói về vụ án bi thảm kia.

Khoảng hai, ba năm sau, bản thân lão cảm nhận được ác nghiệp có xu thế kéo tới cực điểm, sau đó bắt đầu hòa hoãn lại. Lão cũng biết thảm án sắp kết thúc.

Quả nhiên, vào Lập Nguyên năm ba mươi sáu, tân hoàng đăng cơ, quét ngang trời đất, lấy "lập lại trật tự, nghiêm túc điều tra gian thần", trả lại công bằng muộn màng cho một vài trung thần. Cũng vào cuối năm ấy, lão Hoàng đế băng hà.

"Việc này làm cho ta nơm nớp lo sợ, ẩn úp ở chỗ hang nước vách núi tại Xuân Mộc giang trong nhiều năm liền. Ta sợ sơ sẩy một chút sẽ dẫn đến kiếp số. Ngày mưa không có sấm sét cũng không dám ra ngoài, thậm chí còn không dám tu luyện..."

Giọng lão không nén được thổn thức. Kế Duyên nghe được cũng thấy xúc động.

Mà cách lão trốn tránh lại khiến rất nhiều yêu vật cảm thấy lão sợ hãi hơi thái quá. Phải biết rằng có không ít yêu vật ăn thịt người không nháy mắt, làm nhiều việc ác cũng không sợ thiên lôi đánh xuống. Nhưng Kế Duyên cũng hiểu được một chút.

Bởi vì lão Quy có thiên phú đặc thù, cho nên trong việc tu hành, lão sẽ nhìn thấy xa hơn yêu vật bình thường. Lão càng sợ một số biến cố có xác suất nhỏ có thể phát sinh, sợ nhất khi những sự kiện xác suất nhỏ ấy lại có kết quả cực kỳ kinh khủng.

Câu chuyện xưa kể từ khi mặt trời lặn đến lúc bình minh mới có thể kết thúc. Ánh dương dường như lộ ra màu máu trong chuyện xưa ấy.

Lão Quy im lặng không nói, lơ lửng trên mặt nước. Đại Thanh Ngư yên tĩnh bơi lội ở bên cạnh. Xích hồ vẫn nằm nguyên chỗ cũ, cũng không nói một lời. Trong lòng nó có ấn tượng rất sâu với những tranh đấu khủng khiếp trong triều đình, có chút bị dọa sợ. Thậm chí, nó còn bắt đầu lo lắng cho phụ thân của Doãn Thanh, cũng lo cho Doãn Thanh sau này ra làm quan có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Lúc này trời vừa sáng, cửa thành Xuân Huệ phủ đã được mở ra. Phương xa có khách buôn bán hoặc người nông dân đi chợ lần lượt đi từ cửa thành đến đây. Trước cửa thành, mọi người đã bắt đầu xếp hàng.

Kế Duyên trầm mặc một lát, nhìn cảnh tượng trước mắt rồi nói.

"Nếu chuyện xưa của ngươi viết thành sách mà không thay đổi nội dung thì cũng chẳng có cách nào để cho tiên sinh kể chuyện đi kể lại..."

Người cũng được, mà yêu cũng được, hay là phố thị cùng triều đình, chân chính hòa hợp với nhau rất khó, hầu như không có khả năng.

Thực ra, Kế Duyên rất hy vọng có thể thông qua người kể chuyện truyền bá một vài ý nghĩa trong chuyện xưa, ý nghĩa về con người, về yêu vật, hoặc cái khác. Ngoại trừ chuyện giải trí sinh hoạt của người đời, mang lại lợi ích chốn trà dư tửu hậu, hắn còn một lý tưởng nho nhỏ chưa được chín muồi lắm.

Nói mấy lời cảm thán xong, Kế Duyên nhìn ba yêu vật xung quanh, cuối cùng cũng nhìn về phía lão Quy Ô Sùng.

"Vận khí của ngươi quả thực không tốt, cũng không nên ỷ vào thần thông rồi đưa ra những biện pháp không chính đáng. Qua nhiều năm như vậy, mỗi lần ngươi hành động đều nhận ra mặt hại trong đó. Nhưng cơ hội vẫn còn, không đến mức đoạn tuyệt con đường cầu đạo. Về sau sống yên ổn chút đi."

"Kế tiên sinh dạy rất đúng! Giang Thần lão gia cũng đã nói câu tương tự."

"Ha ha."

Kế Duyên nở nụ cười, nói với ba yêu vật bên cạnh.

"Các ngươi cũng không cần quá e ngại việc tu hành nguy hiểm. Tuy thú vật bắt đầu lại từ đầu có trăm ngàn khó khăn, nhưng một khi tu hành thành công, ít nhất cũng tích lũy nhiều hơn yêu quái có cha mẹ là yêu vật hóa hình mấy lần."

Hắn đứng lên, nhặt cần câu trên mặt đất. Chiều dài của nó khá bất tiện nếu muốn thu vào trong tay áo, cũng phiền phức khi mang bên người khi vào thành. Vì vậy, hắn ném lên lưng lão Quy.

"Giúp ta cất giữ cần câu này, đợi đến lúc rời đi, ta sẽ tới lấy."

Dĩ nhiên, lão Quy đồng ý lĩnh mệnh. Kế Duyên nói xong liền bước nhanh về phía cửa thành, chuẩn bị xếp hàng tiến vào thành.

Hồ Vân ngay lập tức đuổi theo, cố gắng giấu mình trong cái bóng của Kế Duyên. Nó nhỏ giọng hỏi Kế Duyên một câu.

"Kế tiên sinh, chúng ta đến khách điếm trả phòng, lấy hành lý, rồi trở về ạ?"
Hắn khẽ gật đầu rồi lắc đầu.

"Đi trả phòng lấy hành lý trước. Nếu không, qua buổi trưa sẽ tính thêm một ngày. Sau đó chúng ta đi một chuyến đến Viên Tử Phô."

"Viên Tử Phô? Đó là nơi nào ạ?"

Kế Duyên lấy một bình rượu cũ trong tay áo, giơ về phía Hồ Vân. Đây là bình rượu Thiên Nhật Xuân đầu tiên mà hắn mua năm đó. Về sau, bình này còn chứa một vài loại rượu ngon dở khác nhau, thậm chí còn đựng rượu Long Tiên Hương nữa.

"Thiên Nhật Xuân?"

"Đúng, chính là nơi chuyên sản xuất và buôn bán Thiên Nhật Xuân. Chúng ta đã đến đây thì nên ghé một chút."

...

Hắn đứng xếp hàng vào thành, dẫn Hồ Vân đi tới khách điếm trả phòng, lấy lại tiền cọc. Sau đó, hắn đi vòng vòng vèo vèo trong thành, đến buổi trưa đã tới đường phố có tiệm Viên Tử Phô.

Mặt tiền cửa hàng vẫn như vậy, bày biện vẫn như vậy, thoạt nhìn trong tiệm vẫn thấy không có nhiều sinh ý như trước đây. Vả lại, tiểu nhị hoặc ngồi tốp năm tốp ba hoặc nói chuyện phiếm, có vẻ cũng không bận rộn lắm.

Thời điểm đông đúc nhất của Viên Tử Phô là mùa xuân, bởi vì khi ấy phải sản xuất rượu mới. Vào mùa thu lại khá nhàn nhã, đặc biệt hiện tại đã gần giữa trưa, mấy người chở rượu cũng sẽ không đợi trước cửa vào giờ này.

Chưởng quỹ Trác Thao đang gõ bàn tính cạch cạch cạch không ngừng. Sau khi tính toán xong mới cất bàn tính, lúc này gã mới vui vẻ khép lại sổ sách.

Trác gia vẫn tuân theo việc lấy sản xuất làm chủ, chưa từng ra khỏi Xuân Huệ phủ. Bản thân gã chỉ lấy một phần tiền thưởng, không tranh giành quyền lợi, chỉ tiêu xài hai ba phần. Hơn nữa, châu phủ ủng hộ Viên Tử Phô. Những năm gần đây, việc làm ăn vẫn thuận buồm xuôi gió, ít khi gặp khó khăn trắc trở.

"Khục... Khục khục... Khục khục khục khục..."

Trác chưởng quỹ ho khan vài tiếng, ho một lúc lâu, khó khăn lắm mới đè nén được rồi dừng lại. Gã vội vàng cầm lấy ấm tử sa nhỏ bên cạnh, uống vài ngụm nước từ miệng bình. Rốt cuộc, gã cũng được xoa dịu, nhưng vẫn muốn ho khan.

Tiểu nhị đứng bên cạnh nhìn gã, quan tâm hỏi.

"Chưởng quỹ, người không sao chứ, đi đại phu thử xem. Người đã ho hơn một tháng rồi!"

"Không có việc gì, không có việc gì. Ta đã nhờ đại phu xem qua rồi, thỉnh thoảng nhiễm phong hàn thôi."

Lúc này, Kế Duyên cũng bước vào Viên Tử Phô. Người đứng sau quầy vẫn là chưởng quỹ trước đây chỉ là già hơn một chút.

Thấy Kế Duyên đi tới, những người bên trong cửa hàng theo bản năng đều đánh giá hắn vài lần. Bởi vì hắn dùng Chướng Nhãn Pháp nên ánh mắt giống như người thường, vì vậy nhìn qua là một tiên sinh lịch sự.

Trác chưởng quỹ chỉ là người bình thường. Mặc dù trước đây gã rất ấn tượng với Kế Duyên, nhưng đã nhiều năm trôi qua rồi, nên giờ cũng không nhận ra.

"Khách quan, ngài muốn đặt rượu sao?"

Bình thường mọi người đến Viên Tử Phô đều đặt rượu, tính theo số bình lớn hay mấy xe ngựa, còn dự định sang năm mới lấy rượu. Người tới đây mua lẻ rất ít, nhưng nếu có thì Viên Tử Phô cũng không từ chối.
Kế Duyên không trả lời mà đi tới trước quầy rồi nhìn Trác Thao. Quả thực gã chỉ bị nhiễm phong hàn, ở phổi có một cỗ khí lạnh tích tụ, chỉ cần thân thể ấm áp thì khoảng nửa tháng cũng tiêu tan hết.

Hắn có thể trị được bệnh này. Lúc lấy bình rượu từ trong tay áo ra, hắn lắc lắc tay áo. Ngay lúc đó, khí lạnh trong phổi của Trác Thao cũng được quét sạch.

Chẳng qua, không có ai nhìn thấy động tác lén lút này, bọn họ bị cái bình cũ trong tay Kế Duyên hấp dẫn.

"Chưởng quỹ, ta có một bình rượu cũ, đổ đầy rượu mới thì bao nhiêu tiền?"

Trác chưởng quỹ cẩn thận nhìn bầu rượu này. Bề ngoài cũng không phải quá tối, nhưng trên bình có mấy lỗ hổng nhỏ do va chạm. Hiển nhiên là tần suất sử dụng không ít. Hơn nữa, kiểu dáng này chắc hẳn là mấy năm trước. Bây giờ mấy bình rượu trong hầm đã được thay đổi kiểu dáng rồi.

Bất kể như thế nào, nhìn thấy bầu rượu cũ này, người tới có thể là khách quen uống Thiên Nhật Xuân. Trong lòng Trác chưởng quỹ cũng rất cao hứng.

"Giá cả không tăng. Nếu như ngài mua một cân, rót đầy thì lấy tám trăm văn."

Kế Duyên khẽ gật đầu, đột nhiên hỏi một câu.

"Chưởng quỹ à, những người tự mang bình rượu thì một cân đều là tám trăm văn sao? Một cái bình giá hai trăm văn luôn hả?"

Trác chưởng quỹ vốn định lấy ấm tử sa uống nước cho nhuận giọng, nhưng một lúc lâu rồi vẫn chưa thấy cảm giác muốn ho, nên thu tay lại. Gã cảm thấy Kế Duyên có phong thái hơn người, nên cũng hào hứng nói chuyện với hắn thêm vài câu.

"Thật ra thì trước kia không phải vậy. Cũng như khách quan nói một bầu rượu sao mà giá hai trăm văn được."

"Thế thì tại sao?"

"Hắc, việc này cũng không có gì khó nói. Trước kia, vì muốn nịnh bợ một vị khách mua rượu đặc biệt, ta đã cố ý bán giảm giá rượu ngon năm xưa, cũng tính một bình rượu là hai trăm văn. Có một vài khách quen và tiểu nhị của cửa hàng biết việc này. Sau lần đó, ai tự mang bình tới đều tính giá tám trăm văn."

Kế Duyên nở nụ cười.

"Ồ, chưởng quỹ đối xử như nhau sao? Vậy là thua thiệt kha khá tiền rồi, ngươi còn phải buôn bán đấy!"

Chưởng quỹ cũng cười hắc hắc một tiếng.

"Trác mỗ không phải văn nhân hiệp sĩ, nhưng cũng không tự phụ như vậy. Hơn nữa, nếu không phải quan lại quyền quý thì người bình thường có ai uống Thiên Nhật Xuân mỗi ngày chứ? Cũng ít người đến cửa hàng này mua rượu lẻ... Với lại, ta ấy mà, ta cũng không rêu rao lên!"

"Ha ha ha ha..."

Kế Duyên bội phục cười, lấy hai lượng bạc trong tay áo.

"Chưởng quỹ vẫn khôn khéo lắm! Lấy một bình rượu mới đi, đây là hai lượng!"

Cũng quái lạ thật, người này không phải dùng bình cũ mua rượu sao?

Chỉ là nếu bản thân hắn đã nói vậy, Trác Thao liền nghe theo. Gã ra sau quầy lấy một bình mới, ước lượng số bạc rồi mới giao cho Kế Duyên.

Kế Duyên cầm bình rượu rồi xoay người rời đi. Lúc hắn vừa ra tới cửa thì Trác Thao phát hiện ra bình cũ vẫn còn trên quầy. Gã vội vàng hô một tiếng.

"Khách quan, bình rượu của ngài vẫn còn đây!"

Vị khách áo trắng đằng trước khoát tay áo.

"Cho ngươi đấy!"

Trác Thao có chút dở khóc dở cười, cúi đầu nhìn cái bình. Gã giữ cái này làm gì chứ. Viên Tử Phô không bao giờ thiếu mấy loại này.

Nhưng lúc gã ngẩng đầu đã không còn thấy bóng dáng vị khách vừa đi ra cửa kia nữa.

"Đi nhanh vậy?"

Gã vòng qua quầy hàng, đi tới cửa rồi nhìn trái nhìn phải một lượt. Đường phố gần xa vắng vẻ, không thấy người nọ đâu. Gã đành quay lại quầy.

Có tiểu nhị cười hỏi.

"Chưởng quỹ, bình này làm gì ạ?"

"Còn có thể làm gì nữa, ném đi chứ sao."

Tiểu nhị "A" lên một tiếng, cầm lấy cái bình rồi nhìn tới nhìn lui. Y vô thức mở nắp bình. Một cỗ hương thơm nhè nhẹ tươi mát bay ra, khiến cho những người đứng gần đó đều chấn động tinh thần.

Chương 204: Đến ngày chuyển mình

Dịch: Cún Con Xa Nhà

“Chưởng quỹ, ném nó… đi hả?”

Tiểu nhị cố gắng hít hà mùi thơm trên miệng bình, tay cầm lấy bình rượu, do dự hỏi một câu.

Kết quả chưởng quỹ chộp lại bình rượu từ trong tay y, cũng cằm nắp bình ở trên bàn lên.

Trác chưởng quỹ lắc lư cái bình, lại bước đi tới chỗ sáng, nhìn bên trong có chút rượu nhưng cũng không rượu, hít hà một hồi hương thơm không giảm. Gã đành đậy nắp bình lại thì mùi thơm lập tức giảm xuống, sau một lát thì hương thơm rõ ràng biến mất.

Trác chưởng quỹ lại cố gắng hít hà thân bình, phát hiện không có mùi gì bay ra ngoài. Thời điểm gã nghiên cứu, mấy người khác trong cửa hàng đều vây quanh tò mò nhìn.

“Chưởng quỹ! Vì sao cái bình này thơm vậy chứ, đựng qua cái gì?”

Trác chưởng quỹ tinh tế đánh giá hoa văn trên thân bình, nhìn như thế nào cũng chỉ là một cái bình rượu phổ thông. Nhưng bản năng gã mách bảo cái bình này không tầm thường. Bởi vậy khi nghe được tiểu nhị hỏi thăm, dù trong nội tâm có chút cảm giác mơ hồ nhưng vẫn thuận miệng đáp.

“Có lẽ từng đựng qua một loại hương liệu nào đó…”

Lúc Trác chưởng quỹ nói chuyện, ánh mắt vẫn luôn ngóng nhìn ngoài cửa. Gã luôn cảm thấy chuyện này giống như gặp qua ở đâu rồi, suy nghĩ này thoáng chốc cũng vung đi không được.

Cái chai rượu này, vị khách kỳ quái này, mơ hồ có nhiều chỗ trùng hợp vơi năm đó.

“Khả năng đựng qua hương liệu thật, trách không được người kia đều không cần cái bình này chứa rượu.”

“Vậy cái bình này ném hay giữ lại?”

“Không ném còn có thể làm gì, lấy rượu rửa qua hả? Trong cửa hàng cũng không có thiếu bình nha.”

“Hôm nay bữa trưa có món nào nhỉ? Ngửi xong cái mùi thơm kia thoáng có chút đói bụng!”



Đám tiểu nhị trò chuyện rôm rả, dù sao Viên Tử Phô cũng không có nhiều quy củ trong lúc rảnh rỗi thế này.

Nhưng Trác chưởng quỹ nghe được câu “lấy rượu rửa qua”, nội tâm lại khẽ nhúc nhích.

“Hảo hảo, tất cả giải tán, sắp tới trưa rồi, mấy người các ngươi đi ra ngoài tửu điếm đặt trước chút thức ăn. Còn nữa hai ngươi, đi phố bánh bột ngô mua ít bỏng ngô.”

“Hôm nay ta không phải làm một mình hả?” Một tiểu nhị thốt lên.

Trác chưởng quỹ tức giận, trợn mắt hỏi:

“Ăn ngon còn có ý kiến hả? Hay ta tự mình đi làm!”

“Đừng đừng đừng đừng chưởng quỹ ta nói đùa!” “ Đúng đúng đúng, cái thằng này muốn ăn đòn!”

“Vậy còn không mau đi ngay?” “Đi ngay lập tức!”

“Biết biết!”



Đám tiểu nhị từng người một vội vàng xuất phát. Dù sao chưởng quỹ thanh toán, bọn hắn đi đặt trước đồ ăn, thậm chí không cần xếp hàng. Các quán rượu tuyệt đối là ưu tiên làm cho bọn hắn, về phần rượu, tất nhiên không cần mua đến.

Sau khi đám tiểu nhị rời khỏi, Trác chưởng quỹ liền xoay người đi tới lấy một vò Thiên Nhật Xuân ở ngăn tủ phía sau. Gã bèn tháo nắp của chiếc bình rượu cũ nọ, hương thơm lại lần nữa bay xa, vội vàng đặt cái phễu lên, cẩn thận rót một nửa rượu Thiên Nhật Xuân vào bình rượu cũ.

Bỗng chốc như có kỳ tích xảy ra, ngay tại thời khắc rượu vào bình rượu, toàn bộ mùi thơm lập tức biến mất, giống như đã bị rượu trong bình thu hồi vậy.

Trác chưởng quỹ liền quăng cái phễu, cầm cái miệng bình xích lại gần mũi ngửi ngửi. Mùi rượu Thiên Nhật Xuân mơ hồ so với rượu bình thường càng nồng nàn hơn, nhưng lại xa xa không cách nào so sánh với loại cảm giác mùi thơm thấm vào cả trong ruột gan kia.

Trách chưởng quỹ lắc lắc cái bình rượu, nghe tiếng vang vọng lại của rượu lưu động, lại ngửi một chút, mùi rượu dường như càng đậm hơn.

Gã lấy ra một cái chén (bát), do dự rất lâu mà vẫn không có đổ ra cốc uống thử một chút.
Ngửi mùi thơm của rượu, nhớ lại hương thơm cơ nãy, trong lòng rất muốn uống thử một chén, nhưng vì lý trí cứ kìm nén ý nghĩ này.

Cứ do dự một hồi, dần dần có tiểu nhị trở về Viên Tử Phô, Trác chưởng quỹ liền đóng nắp bình lại, tạm thời giấu vào trong quầy.

Kẻ đi đặt cơm cũng đã mang theo hộp cơm trở về, đám người cùng nhau ăn bữa trưa trên bàn ở Viên Tử Phô, rồi bắt đầu dọn dẹp. Buổi chiều liền có khách tới cửa, chuyển rượu, bán rượu, thu tiền, tính sổ sách, từng người bận rộn.

Chạng vạng tối, Viên Tử Phô chuẩn bị đóng cửa, đám tiểu nhị dọn dẹp cửa hàng, Trác chưởng quỹ cũng hạch toán hoàn tất.

“A! Chưởng quỹ hết ho khan rồi hả?”

Tiểu nhị vừa lên tiếng, vốn là muốn cầm ấm tử sa chứa thuốc đi rửa giúp Trác chưởng quỹ. Kết quả tay vừa nhấc ấm lên mới phát hiện nó vẫn còn nặng trĩu. Y đành mở nắp ra nhìn, thì nước thuốc còn tới nửa ấm, ở mấy ngày kia đều cũng còn thừa chẳng có bao nhiêu.

Trác Thao nghe tiểu nhị hỏi thế, bỗng cảm thấy hình như là rất lâu rồi chưa có ho khan.

“Đúng vậy, cả chiều nay đều không nghe thấy chưởng quỹ ho khan nữa.”

“Ai ngươi nói cứ như thật vậy, sáng nay ta còn nói chưởng quỹ đi đại phu đó, đến chiều đã khỏe hả?”

Trong lòng Trác chưởng quỹ cũng rất đỗi ngạc nhiên, tỉ mỉ nhớ lại, hình như lần ho khan cuối cùng chính vào buổi sáng sau khi coi xong sổ sách, về sau liền…

Trác Thao liếc nhìn bình rượu cũ được giấu ở dưới quầy kia. Từ buổi trưa tâm tư gã đã giống như ở trên chín tầng mây, đến giờ phút này nhịp tim càng rộn ràng lên, loại tâm tình này cũng càng lúc càng trầm trọng hơn.

‘Nó có phải là một cái bảo vật không nhỉ?’



Đến lúc mặt trời ngả về tây, Kế Duyên đã lại về tới ngoài thành nam cạnh sông Xuân Mộc. Quả nhiên lão quy vẫn chờ ở nơi đáy sông, sử dụng thuật Ngự Thủy để bảo vệ cần câu, để cây cần trúc này đều không có ướt.

Bây giờ, bờ sông không có người đi lại, lão quy cũng không kiêng kỵ gì cả, bèn nổi lên mặt nước vấn lễ.

“Gặp qua Kế tiên sinh!”

“Được rồi! đa tạ!”

Kế Duyên nói lời cảm ơn, vẫy tay, cây cần câu nọ liền trở về trong tay.

Lão quy thấy con cáo lông đỏ kia không đi cạnh Kế tiên sinh, nghĩ Kế tiên sinh liền lập tức rời khỏi, đã thấy hắn lại đến đúng chỗ tối hôm qua ngồi xuống.Bấy giờ, Đại Thanh Ngư không ở đây, Hồ Vân thì được Kế Duyên cho phép đi thư viện tìm Doãn Thanh. Dưới gốc cây dương liễu nơi bờ sông chỉ có Kế Duyên và lão quy, để lão quy thoáng có chút lúng túng.

Kế Duyên nhìn vào một cái lỗ thủng to hơn rất nhiều so với trái bóng rổ trên một gốc cây dương liễu nơi đây. Đó chính là buổi chiều đầu tiên đến Xuân Huệ Phủ, lão quy ôm hận cắn phải. Hắn cười tươi, nhìn về phía mặt sông lão quy.

“Trước đây ngươi hỏi Hồ Vân về nội dung Tiêu Dao Du à?”

Kế Duyên nhẹ nhàng hỏi, cũng không hề mang theo cảm xúc tức giận. Nhưng lão quy nghe thấy vậy, nội tâm bỗng có chút bấn loạn, nhất thời lo lắng và bất an.

“Đúng vậy…”

Lão vốn định giải thích vài câu, nhưng cảm thấy giống như ngụy biện vậy, sau cùng đành phải đáp ứng một câu như vậy.

Đợi một hồi lâu Kế tiên sinh cũng không có nghiêm khắc trách phạt xuống, lão lại thoáng có chút mong đợi.

Kế Duyên giống như là đang quan sát biểu tình biến hóa của lão quy, nhìn xem ngũ quan bến hóa của con rùa to lớn này cũng thật là có ý tứ. Bất quá lần này lão quy lấy hết dũng khí nhìn thẳng không hề né tránh ánh mắt của hắn.

“Muốn nghe một lát Tiêu Dao Du không?”

Quả nhiên Kế Duyên vừa nói xong. Dù cho lão quy cực kỳ kiềm chế cảm xúc liền không kiềm chế được nữa. Lão không ngừng khom người dập đầu để bọt nước văng tung tóe lên.

"Muốn nghe, lão quy ta muốn nghe! Cầu tiên sinh chỉ giáo! Cầu tiên sinh chỉ giáo!"

Bởi vì thân thể ở trong nước, nên lần này lão có thể cúi đầu cũng như người bình thường, chỉ là mặt nước động tĩnh quá lớn.

“Tốt, ngươi lại dập đầu như thế, sẽ hấp dẫn thuyền bè đến đây.”

Sắc trời giờ vẫn chưa hoàn toàn tối đen, dù xung quanh không có người đi lại, nhưng trên sông có du thuyền, bên này nước quấy rầm rầm, hẳn có khả năng làm cho người khác đi tới.

Lão quy ngay lập tức ngừng lại, lẳng lặng lơ lửng ở trên mặt nước, rất sợ Kế Duyên nói: “Ngươi muốn nghe nhưng ta không muốn giảng.” thật sự có chút giống như mình đang nằm mộng.

Sau một lát.

"Bắc Minh có cá, kỳ danh là côn. Côn to lớn, không biết mấy ngàn dặm vậy; hóa mà làm chim, mang tên là Bằng..."

Kế Duyên không có nhắc nhở chuẩn bị cái gì, mà trực tiếp mở miệng. Lão quy thì từ vừa mới bắt đầu liền nhấc lên hai mươi vạn phần vạn tinh thần, không dám bỏ lỡ một chữ.

Nương tựa theo tiếng nói Kế Duyên truyền lại, xung quanh cũng đã bị Kế Duyên nghịch chuyển Thiên Địa Hóa Sinh tạo thành ý cảnh, lộ ra khí tướng mơi hồ mà lại sâu thẳm. Lão quy chỉ cảm thấy giống như được Kế tiên sinh mang theo cùng hóa thành người khổng lồ và rùa khổng lồ vậy, như có thể nhìn xuống sông núi, lại như Côn Bằng ngàn dặm thoáng qua liền biến mất, có thể lên Thanh Minh xuống Cửu U…

Cho dù là thời khắc này, nội tâm lão quy nhận lấy chấn động mãnh liệt cũng không quên gắt gao nhớ kỹ từng chữ một.

Tốc độ ngôn ngữ của Kế Duyên tự hồ sinh ra chút xung đột với thời gian, rõ ràng tốc độ bình thường, đến hai đoạn: “Thần Nhân Vô Công, Thánh Nhân Vô Danh.” Hai đoạn cuối cùng Tiêu Dao Du. Kết thúc, lão quy giật mình tỉnh táo lại, sắc trời thế mà đã là đêm khuya.

Lúc này Kế Duyên ngừng nói, lão quy lại chậm chạp ở trong rung động nói không ra thành lời.

Kế Duyên nhìn bộ dạng lão quy, tự biết thủ đoạn hiển hóa ý cảnh như thế này cũng không tệ lắm, chí ít đang giảng đạo xác thực ẩn chứa đạo uẩn sâu xa.

Lần này hiệu quả trên lý thuyết hẳn là tốt hơn so với lần trước ở núi Ngưu Khuê ngắm trăng. Bất quá Lục Sơn Quân có ngộ tính tương đối cao, chỉ dựa vào màn đêm buông xuống đạo âm, lĩnh ngộ cũng chưa chắc kém hơn lão quy bây giờ.

“Ngươi trải qua thời gian dài chấp tâm quá nặng, kỳ thật bản Tiêu Dao Du này rất thích hợp cho ngươi. Còn lại ta cũng không còn gì để chỉ dạy ngươi, có rảnh thì theo Bích Thanh đi nghe sách đi.”

Kế Duyên nói xong, bèn cầm cần câu đứng lên, dùng Du Long thân pháp súc địa đi xa.

Lão quy hoàn hồn lại, chỉ thấy bóng lưng Kế Duyên xa xa. Lúc này lão vội vàng leo lên bờ đứng thẳng người, liên tục nói lời cám ơn về nơi xa: "Đa tạ tiên sinh giáo hóa, đa tạ tiên sinh truyền pháp! Đa tạ tiên sinh giáo hóa, đa tạ tiên sinh truyền pháp..."

Trong giọng nói ngập tràn vui sướng và cảm kích. Sau khi lão không nhìn thấy Kế Duyên nữa, thì giọng nói lại đan xen lẫn lộn cảm xúc

“Lão quy ta… Cuối cùng tới ngày chuyển mình…”

Chương 205: Nghĩ tới Chân Hỏa

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Kế Duyên cảm thấy con đường tu hành của lão Quy đúng là có chút long đong lận đận, đương nhiên cũng có vài tai họa do lão tự chuốc lấy. Dù sao, nếu mục đích cứu người ban đầu trong sáng giống như Đại Thanh Ngư thì những chuyện như vậy cũng sẽ ít đi.

Hơn hết, đạo tâm của lão Quy thật sự trung thực. Sau khi trải qua những tang thương lại càng khiến cho lão hiểu được và trân trọng hơn. Về điểm này quả là đáng ngưỡng mộ.

Lần gặp gỡ trong hai ngày vừa qua xác thực có thể xem là lúc chuyển mình của lão Quy.

Thân thể vận dụng Du long chi ý, Kế Duyên nhàn nhã bước đi như súc địa. Gió đêm thổi bay tà áo. Nếu có ai đó nhìn thấy cảnh này, thật sự chẳng khác nào cảnh tượng thần tiên.

Ngay cả khi hắn đang vác một cái cần câu xanh biếc cũng không phá hư bầu không khí, mà còn làm cho tiên uẩn rạng rỡ hơn một chút.

Mặc dù Kế Duyên đã đi xa nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy thanh âm cuối cùng của lão Quy. Giờ phút này, trong lòng hắn cũng chất chứa những suy nghĩ.

Nhìn bề ngoài, dường như bản thân hắn tiếp xúc với không ít người và sự tình, đã gặp gỡ cả dân chúng lẫn vương hầu. Tuy rằng có lúc hắn ra tay giúp đỡ, cũng có lúc hạ quân cờ, nhưng đối với đa số sự việc, trong lòng hắn vẫn thích làm người đứng ngoài quan sát hơn. Bởi vì, hắn biết bên trong Nhân Đạo hưng thịnh, mỗi người đều có chức nghiệp, đều có cách sống riêng. Hoặc là, sâu trong lòng hắn hiểu rõ bên trong hồng trần cuồn cuộn có quá nhiều người đánh cờ.

Cẩn thận suy ngẫm thì lựa chọn của yêu vật ít hơn con người rất nhiều, bởi vì bọn chúng thường chỉ có một con đường tu hành, chẳng qua có khi đó là ngả rẽ lạc lối, có khi lại là con đường tươi sáng, có khả năng gặp được người vừa mắt có tư chất chơi cờ thành công vô cùng ít ỏi. Vì vậy, hắn cảm thấy nếu có thể giúp đỡ bọn chúng một chút cũng không thấm vào đâu.

Tâm tư xoay chuyển một hồi, Kế Duyên nhẹ nhàng dùng khinh công nhảy lên tường thành, rồi một lần nữa tiến vào trong thành Xuân Huệ phủ. Lúc hắn đi về phía thư viện Huệ Nguyên, trong lòng vẫn đang tự hỏi.

Có đôi khi "duyên pháp" chẳng thể tùy tiện nói ra. Cơ duyên, cơ duyên, duyên là thứ nhất, cơ là thứ hai. Thời cơ và duyên phận không thể thiếu một thứ nào.

Bây giờ, trong cảm giác của hắn, lấy ví dụ đơn giản nhất chính là mãnh cọp tinh Lục Sơn Quân.

Ngày hắn mới đến thế giới này, lúc gặp con cọp tinh cũng không thể nói là không có nguy hiểm. Hắn vắt hết óc lá mặt lá trái, nói mấy chuyện bí hiểm khó lường mới có thể lừa gạt nó, nhờ vậy mới thoát được một kiếp. Trong một khoảng thời gian, Kế Duyên vừa sợ lại vừa ghét con cọp tinh này.

Về sau, khi nhận được Kiếm Ý Thiếp, phần ghét bỏ này lập tức giảm đi không ít.

Từ đó cho đến mấy năm sau, năng lực của Kế Duyên mạnh hơn, chậm rãi cảm nhận được mặt tích cực khi mãnh cọp tinh giữ lời hứa, cũng cảm thấy y thành tâm cầu đạo, còn có lòng kính trọng "sư trưởng" với hắn. Hơn nữa, với tư cách là quân cờ đen trong Yêu Đạo, cảm giác của Lục Sơn Quân cũng rất mạnh, cảm quan càng ngày càng tốt, còn có lòng tin có thể bù đắp ác nghiệp trước đây.

Nhưng giả dụ đổi lại một phương thức tiếp xúc khác, để cho Kế Duyên hiện tại lần đầu gặp mãnh cọp ăn thịt người ở trước miếu sơn thần, kết quả chưa hẳn là tuyệt đối, nhưng rất có thể chính là một kiếm chém chết.

Nhìn qua như vậy, cơ duyên có thể nói là huyền diệu. Lúc này, lão Quy có thể gặp được Kế Duyên, đồng thời nhận được đạo duyên thì cũng khó mà nói được rằng mấy trăm năm lận đận rốt cuộc là thiệt thòi hay là phúc nữa.

Ở bên ngoài thư viện Huệ Nguyên, khi Kế Duyên vừa mới đến cũng đúng lúc Hồ Vân nhảy từ trong thư viện ra.

Kế Duyên vốn tưởng Hồ Vân không chịu rời đi, cần hắn tới gọi một tiếng mới được. Thế mà hiện tại, cảm giác như xích hồ có chừng mực đã trở nên mạnh mẽ hơn, cũng thể hiện trong những chuyện nhỏ nhặt như thế này.

Kế Duyên không nói gì, cũng chẳng có ý định vào chào hỏi Doãn Thanh một tiếng. Hắn dẫn theo Hồ Vân đáp mây rời khỏi Xuân Huệ phủ. Ở phía xa, hắn khẽ chắp tay thi lễ về phía miếu Thành Hoàng rồi mới bay về huyện Ninh An.

Trở lại huyện Ninh An, Kế Duyên cũng không thay đổi chút nào. Vào lúc làm việc và nghỉ ngơi, hắn cẩn thận nghiên cứu diệu pháp trên tay. Ngược lại, Hồ Vân lại không hề dừng lại ở huyện Ninh An, mà hơn phân nửa thời gian, nó trở về Ngưu Khuê Sơn.

Nghe đâu một trong những nhân tố của việc này là Lục Sơn Quân, Kế Duyên cũng không quản bọn chúng làm cái gì. Nói về phương diện chi tiết linh tinh trong việc tu hành của yêu loại, Lục Sơn Quân còn thành thạo hơn hắn nhiều. Nó đã nguyện ý dành chút thời gian tu hành để "chỉ điểm" cho Hồ Vân cũng là chuyện tốt....

Khi tu hành, đối với con người hay yêu loại mà nói thì thời gian trôi qua rất nhanh. Trong lúc không để ý, tiết trời đã vào mùa đông.

Ngày hôm nay, bên trong Cư An Tiểu Các, Kế Duyên vừa mới đọc xong một cuốn thẻ tre. Đây chính là Đạo Khí Quyết trong hai cuốn sách tu tiên lấy được năm đó.

Trong khoảng thời gian này, không biết hắn đã đọc đi đọc lại quyển Đạo Khí Quyết bao nhiêu lần. Đôi khi, hắn cẩn thận suy nghĩ, so sánh; cũng có khi hắn chỉ đọc đơn thuần, xem từng lần một.

Hắn làm như vậy không phải vì ăn no rỗi việc, mà đang muốn suy luận ra một dị thuật diệu pháp có thể thực hành được.

Đạo Khí Quyết có rất nhiều loại, nhưng bởi vì tất cả Đạo Khí Quyết đều chỉ có hai bước là thúc đẩy khí cảm, tiếp dẫn thu nạp linh khí, vì vậy về cơ bản nó không có mấy cái tên hoa hòe hoa sói. Hơn nữa, Tu hành giới được mệnh danh là giản dị, mộc mạc, cho nên mặc kệ nội dung khác nhau như thế nào, tất cả mọi người đều gọi "Đạo Khí Quyết".

Nếu có thể nghiên cứu kỹ càng thì mỗi một quyển Đạo Khí Quyết có thể có một cái tên chuẩn xác. Thí dụ như cuốn trên tay Kế Duyên vốn dĩ nên gọi là "Thiên Địa Hóa Sinh Chi Pháp", muốn ngưu bức hơn một chút thì có thể gọi là "Thiên Địa Hóa Sinh Đại Pháp".

Nghe qua cực kỳ có thủ đoạn, chỉ khi nắm trong tay mới biết đó chỉ là Đạo Khí Quyết, cũng giống như "Cô Động Huyền Quang Pháp" hay "Hóa Thụ Mộc Tiếp Quang Pháp" mà thôi.

Hiện tại, tuy hắn không thể nói pháp lực mạnh bao nhiêu, nhưng cũng sớm đã qua thời điểm cần tận lực vận chuyển Đạo Khí Quyết tiếp dẫn linh khí nhập thể rồi. Bởi vì có sự tồn tại của ý cảnh trong người hắn mà Thiên Địa Hoá Sinh Chi Pháp này có ý nghĩa mới.

Nguyên lý của Thiên Địa Hóa Sinh là tưởng tượng thiên địa bên ngoài phù hợp với thiên địa bên trong, hiện thân bên trong để thu nạp linh khí. Còn bây giờ, Kế Duyên đang tham khảo nghiên cứu phương pháp nghịch vận, đó là thiên địa bên trong phù hợp với thiên địa bên ngoài, rồi hiện thân ở bên ngoài.

Có thể nghịch chuyển được vốn là chuyện cực kỳ hiếm có. Hơn nữa, với người tu tiên bình thường, ý cảnh bên trong thân thể lộ ra bên ngoài cũng chỉ là dung nạp ý cảnh đan lô vào một chỗ. Vả lại, người khác cũng sẽ không cách nào cảm thụ được. Thật sự thì thiên địa bên ngoài ảnh hưởng quá nhỏ.

Theo kinh nghiệm của Kế Duyên, bây giờ ý cảnh lộ ra bên ngoài tuy hùng vĩ phi phàm, nhưng chỉ khi giảng đạo mới có ích hơn một chút, hoặc ngẫu nhiên có thể nâng lên một cái bức cách (*).
(*) bức cách: từ này nghĩa gần như ‘thần thái’ khiến cho người khác ngưỡng mộ, phong độ bức người

Nhưng hắn là người nào chứ, tư duy đã vượt qua trình độ của thường nhân, thậm chí là yêu, thần, ma ở thế giới này. Đây không phải là cưỡng ép trên trí tuệ, mà thuần túy là tầm nhìn khác biệt.

Tiên Ma cần trải qua thời gian tu hành dài, có khả năng chậm rãi xuất hiện cảm ngộ. Vào lúc Kế Duyên có khả năng nhìn thấy sự kiện của ai đó, trong đầu liền liên tưởng đến một ý niệm.

Hôm nay cũng như thế.

Ý cảnh có khả năng hiện ra bên ngoài, ngoại trừ lộ ra đạo uẩn, làm cho hắn nghĩ đến đầu tiên chính là Tam Muội Chân Hỏa.

Lúc trước chỉ mới thể hiện một lần uy lực vẫn làm cho hắn nhớ mãi không quên.

Thực ra, năm đó không tính là hiện ra uy lực gì cả, vị Hồng phu nhân chỉ bị vùng rìa trong biển lửa ngập trời của Tam Muội Chân Hỏa làm nóng một chút, ngay cả lửa cũng chưa đụng tới. Nếu không phải xuyên qua trạng thái đặc thù của quân cờ Doãn Triệu Tiên thì ước chừng một chút sức nóng của Chân Hỏa cũng không xuất ra được.

Kế Duyên cũng không dám dùng phương thức này lần thứ hai. Nhưng hiện tại, hắn đã nghiên cứu triệt để phương pháp nghịch vận Thiên Địa Hóa Sinh rồi, nói không chừng có thể dẫn xuất Tam Muội Chân Hỏa trong đan lô đi ra.

"Chậc chậc.. Ý cảnh đan lô sừng sững bất động, đầu tiên là khó có thể hiển hóa, thứ hai là Tam Muội Chân Hỏa quá nguy hiểm..."

Nghiêm ngặt mà nói bếp lò của ý cảnh đan lô cũng có thể khống chế Chân Hỏa. Đan lô bên trong ý cảnh cực kỳ nặng, chân hỏa bên trong đan lô cũng rất nặng nề, thường mỗi khi lô thành tức thì sẽ không dịch chuyển lần nữa.

Cân nhắc phương pháp nghịch vận nhiều nhất chỉ có thể dẫn một phần chân hỏa ra khỏi đan lô, nhưng không cách nào lộ ra bên ngoài được, đến đây đã cực kỳ hao tổn tâm thần rồi.

Trên bầu trời có mấy bông tuyết nho nhỏ bay nhẹ nhàng, cây táo trong sân cũng đong đưa theo gió. Trong từng khe hở của tán cây cũng rơi ra nhiều đóa băng tinh, rơi xuống trán và lọn tóc tóc trên đỉnh đầu của hắn.

Một chút cảm giác mát lạnh đánh xuyên vào lòng hắn, khiến cho hắn nghĩ tới một điểm quan trọng.

"Đan thất kim kiều!"

Chẳng qua, lông mày Kế Duyên cũng nhíu lại lần nữa.

Kim kiều chính là điểm duy nhất câu thông đan lô và đan thất, cũng là điểm then chốt để đan khí hóa thành pháp lực, vốn là cầu nối từ hư hóa thực, chính là gốc rễ huyền diệu của người tu hành. Quả thực, nó thích hợp để Kế Duyên cân nhắc đến pháp môn thừa nhận dẫn dắt chân hỏa.

Vấn đề ở chỗ, Tam Muội Chân Hỏa ra đan thất kim kiều có thể trực tiếp đến trên thân thể của hắn.

"Sẽ không tự mình làm cho mình chết cháy đấy chứ?"

Không trách Kế Duyên suy nghĩ nhiều như vậy được. Mặc dù Tam Muội Chân Hỏa là của bản thân hắn, nhưng rốt cuộc tất cả đều ở bên trong ý cảnh, quân cờ cũng do hắn làm phép hiện ra đấy, không phải là suýt chút nữa cũng bị lửa đốt nứt ra đấy sao. Rất khó nói bản thân hắn có bị chết cháy hay không.

"Ta cũng đã uống không ít rượu Long Tiên Hương, Long Tiên Hương chính là Chân Long thủy trạch ủ rượu, phần bổ dưỡng nhất cũng có thể ép được hỏa lực, không đến mức chết bất đắc kỳ tử đâu..."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau