LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Chuyển âm sang dương, từ hư hóa thực

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Mọi người giới thiệu đơn giản vài câu liền có thể xác định được lai lịch của đối phương. Dòng chảy của Xuân Mộc giang chủ yếu nằm ở vùng bên cạnh nên Thành Hoàng Đức Thắng phủ vẫn nhận ra Giang Thần Bạch Giao. Mà thần quang chính thần thủy trạch của Ứng Nhược Ly còn mạnh hơn Bạch Tề một chút cũng không phải giả, cho nên ở Đại Trinh, thậm chí trong những quốc gia xung quanh, cũng chỉ có Thông Thiên giang mà thôi.

Trong ngày thường, tất nhiên hai vị Giang Thần sẽ không để lộ ra nhiều thần quang như vậy. Mặc dù bọn họ khó có thể che giấu hoàn toàn nhưng nhiều lắm cũng chỉ lộ ra vầng sáng bất phàm ở sau lưng. Còn hôm nay hoàn toàn là vì muốn tỏ rõ thân phận của mình rồi.

Pháp thể của Thành Hoàng Đức Thắng phủ đi bên cạnh đám người Kế Duyên, dẫn mấy vị khách quý tiến vào Âm Ti Đức Thắng phủ. Ở bên trong âm khí có từng trận quỷ khí âm trầm. Nếu là người phàm, chắc chắn sẽ hoảng hốt không yên, nhưng mấy người Kế Duyên vẫn tự nhiên như thường.

"Phía trước là chính điện, mời các vị!"

Thành Hoàng đưa tay mời khách, sau đó đi trước vào Thành Hoàng Điện.

So với các quỷ thần khác, thật ra Thành Hoàng nào cũng có phần kiêu ngạo của riêng mình. Bọn họ kính sợ người có đạo hạnh cao, pháp lực mạnh mẽ, nhưng cũng sẽ không khúm núm luồn cúi, mà xử sự đủ tôn trọng, cần làm cái gì thì làm cái đó.

Trong chính điện, Thành Hoàng ngồi ở vị trí chủ tọa, còn Kế Duyên và Lão Long lần lượt ngồi bên phải, Long Nữ và Bạch Tề ngồi bên trái.

Tất cả các vị chủ quan các ti và Thổ Địa Thần đứng ở hai bên. Thật ra, Tần Tử Chu cũng có một ghế. Dù sao lúc này đám quỷ thần ở giữa sân đều hiểu rõ rằng không chừng một trăm năm hoặc vài trăm năm nữa, vị Tần đại phu này có khả năng trở thành một Giới Du Thần chân chính.

Chẳng qua, Tần Tử Chu cũng không dám ngồi, không thấy rất nhiều vị chủ quan chốn Âm Ti đều đang đứng đó sao.

"Tần Tử Chu, khi còn sống ngươi là một trong rất ít người đại thiện ở Đức Thắng phủ. Cả đời không vi phạm pháp lệnh, trị gia nghiêm minh, dạy dỗ học trò cẩn thận, làm nghề y hơn tám mươi năm, cứu sống vô số người. Ngươi được hưởng một trăm hai mươi năm âm thọ, phúc đức có thể che chở cho sáu đời con cháu..."

Công lao và thành tích của Tần Tử Chu không đơn giản do bản thân lão làm nghề y cứu người, mà còn do lão có công bồi dưỡng nhiều học trò có y đức xuất chúng. Nhiều năm qua, số người được hưởng lợi đếm không xuể.

Thành Hoàng Đức Thắng phủ tự mình xác định ưu khuyết điểm cả đời của Tần Tử Chu. Nói đến đây, Thành Hoàng bỗng nhìn sang trái sang phải một lượt rồi mới tiếp tục.

"Hôm nay, có tiên trưởng cảm động với công lao từ trước đến nay của ngươi, lại thấy ngươi thai nghén ra Thanh linh chi khí, nên muốn điểm hóa tu hành cho ngươi... Con đường Giới Du Thần, ngươi có bằng lòng không?"

Mặc dù là Thành Hoàng của một phủ nhưng khi nói đến ba chữ "Giới Du Thần" cũng không khỏi nhấn mạnh hơn.

Trước khi đám người của Kế Duyên đến đây, các vị quỷ thần Âm Ti đã nói rõ Giới Du Thần như thế nào cho Tần Tử Chu nghe. Mặc dù chuyện này thật sự mờ mịt, các quỷ thần chốn Âm Ti cũng không được xem là hiểu quá chính xác, nhưng ít nhất cũng giúp cho Tần Tử Chu không còn mơ hồ nữa.

Hiện tại, Kế Duyên đã dẫn theo chính thần hệ thủy đến, nhưng người có thể chân chính lựa chọn vẫn là bản thân Tần Tử Chu.

Nếu nói không khẩn trương cũng không phải, hơn nữa, bởi vì đã sống quá lâu, mà trong Âm Ti cũng không có tổ tiên Tần gia gì đó. Chỉ là trải qua hai ngày này, Tần lão gia đã thích ứng với những chuyện sau khi chết, không còn lo lắng không yên, mất định hướng như lúc mới chết. Một lần nữa, Tần lão gia lại có khí độ ung dung của một vị đại thần y.

Có đôi lúc phải đối mặt với triệu chứng bệnh tật cực kỳ nguy kịch, ngoại trừ những người cực kỳ thân thiết thì ngay cả bạn bè bằng hữu cũng không dám đến gần, lúc đó cũng chỉ có người thầy thuốc bình tĩnh, lòng không rối loạn như Tần Tử Chu mới làm được.

Tần Tử Chu đã biết rõ ràng có bao nhiêu cơ hội, trong lòng cũng có sự lựa chọn của mình. Chẳng qua, khi đối mặt với câu hỏi của Thành Hoàng, lão chắp tay thi lễ rồi có chút hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

"Tần mỗ biết đây là cơ hội ngàn năm có một, chỉ là ta vẫn muốn thỉnh giáo Kế tiên trưởng một chút. Vì sao phải chọn ta. Tuy rằng quả thực ta làm nghề y đã cứu được rất nhiều người, có khả năng thân thể hồn phách cũng có chút đặc thù, nhưng với khả năng của tiên trưởng chắc chắn có thể tìm được rất nhiều người như vậy. Tại hạ có cái gì có thể báo đáp tiên trưởng hay sao?"

Những lời này của Tần Tử Chu cũng là nghi hoặc của đa số những người đang ở đây, có lẽ chỉ có lão Long tự cảm thấy mình có thể lý giải ý của Kế Duyên một chút.

Kế Duyên nghe xong, nghĩ thầm: "Tần đại phu, thật ra ngươi đừng tự xem nhẹ bản thân mình như vậy. Hồn thể của ngươi quả thực không tìm được mấy người đâu."

Nhưng ngoài miệng hắn lại không nói vậy, mà thay vào đó hỏi ngược lại một câu, đồng thời mở pháp nhãn đến mức lớn nhất.

"Tần đại phu, ngươi làm nghề y cả đời vì chuyện gì?"

Tần Tử Chu sững sờ, chuyện này mà cũng phải hỏi sao.

"Đương nhiên là trị bệnh cứu người rồi!"

Câu trả lời của Tần Tử Chu hoàn toàn xuất phát từ bản tâm, thanh khí lưu chuyển, thân hồn chi khí đương nhiên cũng không chút dao động.

Điều này nói rõ những lời này là tâm ý thật lòng. Nhiều năm qua, đối với Tần Tử Chu, đây là ý nghĩa nhân sinh đơn giản không thể đơn giản hơn được nữa, giống như con người ăn cơm uống nước vậy.

Dường như những lời này rất đơn giản, nhưng thật ra không phải như vậy, ít nhất hiếm có người nào có thể giữ cho tâm mình không chút gợn sóng.

"Kế mỗ hy vọng Tần đại phu bước vào con đường thần tu vẫn có thể vì cứu người như trước, nhưng không phải trăm ngàn người ở một, hai nơi, mà là người trong thiên hạ, linh hồn trong thiên hạ, muôn dân trăm họ, vạn vật hữu tình chúng sinh, được chứ?"

"Chuyện này...."Tần Tử Chu nói không nên lời, không phải lão không muốn, mà có chút không thể tưởng tượng nổi ý nghĩa trong lời nói của Kế Duyên, càng sợ bản thân không đủ năng lực để làm được việc đó. Dù sao, lão vẫn mang tư duy mình là phàm nhân, nhưng có thể hiểu rõ đây chắc chắn là việc nghĩa lớn.

Kế Duyên khẽ cười.

"Con đường Giới Du Thần không phải làm một lần là xong, nhưng thực sự thần dị phi phàm, không phải người có tấm lòng nhân ái vốn có thì không thể dạy được. Tần đại phu, ngươi cho rằng trong thiên hạ này có mấy người được như ngươi?"

Hắn cũng không đợi Tần Tử Chu trả lời, liền tự nói một câu.

"Từ khi Kế mỗ tu hành đến nay cũng chỉ nhìn thấy một mình ngươi mà thôi!"

Lời này vừa nói ra, những người đứng giữa sân bao gồm cả lão Long và mấy người có đạo hạnh cao sâu kia đều theo bản năng cẩn thận nhìn lại Tần Tử Chu, không ngừng nhìn từ đầu đến chân. Có thể được Kế tiên sinh nhận xét như vậy có lẽ Tần Tử Chu này thật sự rất khó lường đấy.

Thấy đám quỷ thần phản ứng như vậy, áp lực của Tần Tử Chu càng nặng nề hơn, dường như lão cũng ý thức được sự đặc biệt của bản thân mình.

"Người, quỷ, yêu, linh, thần, tiên, phật, ma, côn trùng, loài chim, thú vật, cây cỏ, thậm chí sông núi, mạch nước, trong thiên địa vạn vật có linh, vạn vật có tình. Còn câu nói kia, Kế mỗ vẫn hy vọng Tần đại phu bước vào con đường thần tu có thể vì cứu người, vì muôn dân trăm họ, vạn vật hữu tình chúng sinh!"

Tuy lời nói rất bình thản, nhưng giống như có một cỗ cảm giác tang thương cuồn cuộn kéo đến, phảng phất như hóa thành ý cảnh thiên địa vạn vật trong lòng người nghe. Tần Tử Chu trong lòng rung động, lại hoảng sợ, vẻ mặt trở nên si ngốc.

Kế Duyên đứng lên, trịnh trọng nhìn về phía hồn phách của Tần Tử Chu, phóng xuất ý cảnh sông núi bên trong thân thể, nghịch chuyển Thiên Địa Hóa Sinh, dung hợp ý cảnh bên trong và bên ngoài.

Đây cũng là thành quả tự học sau khi gặp mặt Cừu Phong ở trong sân nhỏ của Tiểu Các, trong lúc vô tình hắn lĩnh ngộ được trạng thái "thương cảm". Mặc dù không thể tương tự, cũng không dám tương tự cảnh giới lúc ấy nhưng vẫn thật sự vô cùng thần dị.

"Có thể làm được hay không là một chuyện; có dám làm, có nguyện ý làm hay không lại là một chuyện khác; có thể người bước trên con đường Giới Du Thần quá mức ít ỏi, ngay cả con đường này cũng chưa hẳn đã tốt, giống như người tu tiên có thể đắc đạo cũng rất ít..."

Hắn nói đến đây, đột nhiên thanh âm hùng hậu, uy nghi nhấn rõ từng chữ một.

"Tần Tử Chu, ngươi có nguyện ý tu thần vì muôn dân trăm họ trong thiên hạ không?"

Thanh âm giống như nước lũ cuồn cuộn, chấn động đám quỷ thần đạo hạnh kém cỏi xung quanh khiến thân hồn bọn họ run lên. Trong thanh âm như ẩn chứa diệu pháp, mà Tần Tử Chu là một hồn phách vừa mới chết lại giống như bừng tỉnh, nhìn về đôi mắt màu trắng xám chưa từng có một gợn sóng của Kế Duyên.

Ở bên trong đạo âm, Tần Tử Chu chỉ cảm thấy có thể nhìn thấy ánh mắt đó thật gần, có thể chứng kiến thiên địa sông núi ở trong đó...

Một lát sau, thanh khí bên trong cơ thể Tần Tử Chu hiển lộ ra ngoài, có thể nhìn ra sự chân thành tha thiết từ trong ánh mắt của tiên trưởng. Thời khắc này, những đăm chiêu lo lắng của bản thân lão so với thiên địa mênh mong thật sự buồn cười nhỏ nhặt. Đạo uẩn hiển hóa sừng sững bất động, lão chắp tay khom người hành lễ.

"Tần Tử Chu không dám nói chắc chắn sẽ đạt được như kỳ vọng của tiên trưởng, nhưng tại hạ nguyện ý đi con đường này!"
Lời vừa dứt, không nói đến trong tay áo Kế Duyên sinh ra một quân cờ, mà bản thân quỷ khí của quỷ thể Tần Tử Chu cũng như biến mất vô hình. Trong cơ thể có thanh khí lưu chuyển khiến cho cả người lộ ra sinh cơ mỏng manh, thật sự chẳng khác gì người sống.

Biến hóa này làm cho mấy tên quỷ thần trong điện kinh ngạc không thôi, đều cho rằng Kế Duyên đã bắt đầu độ pháp cho Tần Tử Chu, ngay cả lão Long cũng nghĩ như vậy. Thật ra, không ai biết trong lòng Kế Duyên cũng chấn động không nhỏ. Chỉ là hắn cảm thụ sâu hơn những người khác, mơ hồ cảm thấy chuyện này có thể do bản thân linh vận của Tần Tử Chu lập lời thề dẫn đến như vậy.

Thấy Tần Tử Chu trịnh trọng hành lễ, lúc này Kế Duyên không dám chậm trễ, cùng khom người chắp tay đáp lễ với lão.

"Tần công thật cao thượng!"

Sợ Tần Tử Chu không duy trì được trạng thái khó có được này, hắn lập tức nói với Thành Hoàng Đức Thắng phủ.

"Ta mượn tạm nơi Cực Âm của Âm Ti dùng một lát."

Phủ Thành Hoàng đứng lên trả lời.

"Xin tiên trưởng cứ tự nhiên, nếu thuận tiện, có thể cho phép mọi người trong Âm Ti đứng ngoài quan sát được không?"

"Đây cũng không phải tà pháp nguy hiểm gì, mọi người đứng cách xa chín trượng thì không sao cả."

...

Chuyện này là chuyện lớn của Âm Ti, nhưng cũng là chuyện tuyệt mật. Kế Duyên không nói không được tiết lộ ra ngoài, nhưng toàn bộ Âm Ti lại hết sức khẩn trương, không có ai khác ngoài chủ quan hai mươi bốn ti và một ít Âm sai. Còn những âm sai khác hoàn toàn không biết gì cả, chỉ biết có hai vị Giang Chính Thần giá lâm.

Nơi Cực Âm chính là lao ngục ở Phạt Ác Ti, vốn dĩ ác hồn được giam giữ ở đây, lúc này đã bị Âm sai mang đi nơi khác. Thậm chí, ngay cả âm mộc trong nhà tù cũng bị các đại thần ở Phạt Ác Ti thi pháp dời đi. Lúc này, nơi Cực Âm tuy vẫn dày đặc âm khí như trước, nhưng lại có thêm tầng thần quang bao phủ.

Tần Tử Chu ngồi xếp bằng ở trung tâm, ngồi bên trái là Giang Thần Bạch Tề của Xuân Huệ phủ, bên phải là Giang Thần nương nương Ứng Nhược Ly của Thông Thiên giang.

Lão Long và Kế Duyên thì một người đứng ở phía sau, một người đứng ở phía trước. Xung quanh lao ngục là Thành Hoàng Âm Ti và đại thần của hai mươi bốn ti, đương nhiên còn có Thổ Địa Công của huyện Đức Viễn.

Trong tay Văn Phán Quan cầm sách múa bút. Trên giấy hiện lên hình ảnh thần dị có vẻ ba phần sinh động bảy phần trừu tượng, lại có chút mờ mịt như lọt vào sương mù. Gã vuốt râu, thỏa mãn với tác phẩm của mình, lạc khoản bên cạnh ghi mấy chữ: Điểm hóa Giới Du Thần.

Kế Duyên đứng trang nghiêm trước mặt Tần Tử Chu, tay vẽ lên hư không, một chữ "Sắc" xuất hiện.

"Hai vị Giang Thần, làm phiền rồi!"

"Kế thúc thúc không cần khách khí!"

"Kế tiên sinh không cần đa lễ!"

Long Nữ và Bạch Giao vừa trả lời, trên tay vừa bắt đầu thi pháp. Một cỗ tinh khí thủy trạch nồng đậm sinh ra ở nơi Cực Âm, khiến cho âm khí nơi này càng dày đặc hơn.

Lão Long đứng ở phía sau cũng vung tay áo, pháp lực tuôn ra khiến cho Thủy âm tương sinh, sinh ra từng sợi Âm linh tuyền thuỷ bao quanh hồn phách của Tần Tử Chu.

Thần quang của Long Nữ và Bạch Tề cực thịnh, sau lưng hiện lên một vầng ánh sáng cầu vồng. Ánh sáng rực rỡ hiện ra khi cả hai phất tay thi pháp, vội vàng bay đi rồi dung hợp với linh tuyền. Trong mơ hồ có thể nghe thấy tiếng vạn dân cầu bái, có thể nhìn thấy hương khói lưu chuyển.

Chỉ một tia nho nhỏ không biết đã ẩn chứa trong đó bao nhiêu hương khói nguyện lực, chứ đừng nói chi là hiện tại có rất nhiều, rất nhiều tia đang chảy ra bên ngoài.

Thần quang càng ngày càng thịnh, toàn bộ lao ngục đã bị vầng sáng bao trùm, lúc này thậm chí đám quỷ thần đứng bên ngoài đều không thể thấy rõ bên trong xảy ra chuyện gì nữa. Nhưng đám quỷ thần không ai lên tiếng bàn tán, chỉ khẩn trương ra sức vận khí, mở pháp nhãn mà nhìn.

Kế Duyên cũng phải mở to pháp nhãn mới có thể nhìn thấy rõ tất cả. Linh tuyền kia nhao nhao rót vào trong hồn thể của Tần Tử Chu. Thanh khí lưu chuyển phía dưới quỷ thể dĩ nhiên đã đạt tới giới hạn của thân thể.

"Sắc lệnh, chuyển!"

Hắn đã sớm chuẩn bị Sắc lệnh âm kèm với một cỗ Huyền Hoàng Chi Khí ra khỏi miệng, tiếng vang cuồn cuộn như chuông lớn cộng hưởng với nhau.

Chữ Sắc dưới thân Tần Tử Chu sáng lên, đồng thời trong cơ thể, vô số hương khói nguyện lực và Huyền Hoàng Chi Khí hợp lại, tất cả dung hợp vào thanh khí bên trong cơ thể Tần Tử Chu.

Vốn dĩ trong thân thể sinh ra Quý Thủy, sau đó một chút Chân Dương từ trong đó sinh ra, rồi giống như Tinh Hỏa Liêu Nguyên, toàn bộ thân thể chuyển âm sang dương, từ hư hóa thực.

Chương 192: Kim pháp cổ pháp (*)

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Kim pháp cổ pháp (*): phương pháp hôm nay, phương pháp ngày xưa

Người cảm thụ sâu sắc nhất quá trình chuyển hóa quỷ thể của Tần Tử Chu chính là bốn người xung quanh. Ngược lại, Tần Tử Chu không cảm nhận được nhiều như vậy. Lão thần y chỉ thấy từ lạnh buốt chuyển sang ấm áp, đồng thời quanh thân thể mát mẻ hơn nhiều.

Trong quá trình này, bởi vì lão Long tự mình ra tay nên hai vị Giang Thần chỉ cần không ngừng huy động, bấm niệm pháp quyết, xuất ra hương hỏa nguyện lực, không cần phải phân tâm duy trì âm linh tuyền.

Sau khi Kế Duyên sử dụng Sắc Lệnh Âm dẫn dắt thân thể Tần Tử Chu chuyển hóa, sắc lệnh trong miệng thoáng dừng lại rồi tiếp tục.

"Ánh mặt trời không thiêu đốt, âm hàn không lay động, chính thể có thể thay đổi, cũng có thân thể thực, đất không thể trói buộc, trời không có chỗ nào giới hạn, linh đạo tự thai nghén, thần đạo tự sáng rõ!"

Từng âm thanh được nói ra đều có Huyền Hoàng Chi Khí hiện lên, hội tụ thành ký tự. Từng chữ một sáng lên ánh sáng màu vàng trên đỉnh đầu Tần Tử Chu, sau đó từng chữ lại được rót vào trong cơ thể Tần đại phu.

Lão Long có chút hoảng sợ. Những tia Huyền Hoàng Chi Khí này có chút giống với ánh sáng công đức. Nói thật là ngoại trừ Bạch Tề đã từng cảm nhận một lần, người có thể nhìn ra được một ít môn đạo trong đó cũng chỉ có một mình lão Long mà thôi. Những quỷ thần khác đều cho rằng đây là một loại pháp quang do Kế Duyên thi triển thần thông hiện ra.

"Hôm nay thậm chí có người có thể chia lực lượng công đức ra sao? Chân Tiên có thể làm được chuyện này mà ta không biết ư? Hay là..."

Lão Long dường như cũng kinh hãi giật mình giống Bạch Tề lúc trước. Bản lĩnh chuyển lực lượng Huyền Hoàng lĩnh hội công lao tạo hóa cũng giống như Giới Du Thần, đều là những tồn tại trong truyền thuyết.

Lão Long nhớ lại chuyện diễn ra sau thọ yến của mình, lúc ấy Bạch Tề được Kế Duyên khen một câu liền cao hứng bừng bừng chạy đi. Khi đó, lời nói của Bạch Giao cũng lập lờ nước đôi, nhưng bây giờ lão Long đã hiểu một chút. Cũng khó trách Kế Duyên chỉ mới nói một câu đã mời được Bạch Tề tham gia chuyện tổn hao nhiều Thần đạo như lúc này.

Nghĩ đến đây, lão Long không khỏi nheo mắt nhìn Tần Tử Chu trước mặt, trong lòng suy nghĩ bay xa.

"Giới Du Thần..."

Ở bên này, sau khi dùng một hơi phát ra nhiều chữ Huyền Hoàng sắc lệnh như vậy, dù Kế Duyên đứng đó cố gắng hết sức vận chuyển khí Ngũ hành bên trong cơ thể để xoa dịu cảm giác choáng váng do tiêu hao quá nhiều, nhưng lúc này hắn vẫn lộ ra vẻ mệt mỏi.

May mà ngày hôm nay đạo hạnh của hắn đã hơn xưa, tu hành đột phá tăng tiến vùn vụt nên ít nhất cũng không quá mất mặt. Nếu là mấy năm trước, nói không chừng hắn đã ngã xuống tại chỗ rồi.

Những người khác không thể phát hiện ra. Nhưng lão Long ở phía đối diện có thừa năng lực phân tâm đang cau mày nhìn hắn, thầm nghĩ Giới Du Thần quả nhiên khó có thể đạt được thành tựu. Chỉ là việc chuyển hóa để một người có thể đi lại trên đường dĩ nhiên đã làm cho Kế Duyên khó nén được mệt mỏi. Đây là lần đầu tiên lão nhìn thấy Kế Duyên rơi vào trạng thái như vậy.

Ước chừng qua thời gian một nén nhang, toàn bộ ánh sáng trong lao ngục của Phạt Ác Ti dần yếu đi, nói chuẩn xác là đang từ từ bị hút vào trong cơ thể Tần Tử Chu. Hiện tại, Tần Tử Chu cũng không được xem là quỷ thể nữa. Sau khi có vầng sáng nhập vào, thân thể trong quá trình từ âm chuyển sang dương, từ hư hóa thực cũng dần dần sáng lên.

Cuối cùng, toàn bộ lao ngục của Phạt Ác Ti đã khôi phục lại vẻ âm u lạnh lẽo lúc trước, chỉ có cả người Tần Tử Chu tức thì sáng lên lờ mờ, giống như từ trên đầu xuống dưới chân, ngay cả tóc tai cũng phát ra ánh huỳnh quang không chút chói mắt.

Hai vị Giang Chính Thần vẫn ngồi xếp bằng bên cạnh như lúc trước. Bọn họ đang tự mình điều tức, bình ổn lại khí tức Thần đạo. Vừa rồi cả hai tiêu hao quá lớn, đã tác động đến căn bản của Thần đạo. May mà hai vị Chính Thần này không lấy Thần đạo làm chủ, nên cũng không quá mức tổn hại đến gốc rễ của việc tu hành.

Ở đây, tất cả mọi người và quỷ thần đều tập trung nhìn lên người Tần Tử Chu. Ánh huỳnh quang trên người lão dần dần yếu đi, cho tới lúc khôi phục lại dáng vẻ thường nhân.

"Đây là Kim Thân sao?"

"Không giống!"

"Chẳng lẽ là thân thể, lão vẫn còn sống chăng?"

"Cái này cũng không giống lắm..."

"Thân thể của Giới Du Thần đã thành rồi ư?" "Không nhanh như vậy đâu, Kế tiên trưởng không phải đã nói từ đầu rồi đấy sao!"

"Chuyện này..."

Giờ phút này, thoạt nhìn thì thấy việc thi pháp đã kết thúc. Ở bên ngoài, quỷ thần nhỏ giọng bàn luận nhưng lại tìm không ra nguyên nhân. Vừa rồi, ánh huỳnh quang của Tần Tử Chu có chút giống thần quang, hiện tại lại hoàn toàn giống một người còn sống. Nếu không tận mắt nhìn thấy một màn kia, sợ là ngay cả Phủ Thành Hoàng cũng cho rằng có người sống vào được Âm Ti.

Trong cả quá trình, Tần Tử Chu cũng không thấy đau đớn chút nào, nhiều lắm là nhận ra độ nóng có sự thay đổi. Nhưng lúc này lại có chút khác biệt. Lão cảm thấy thân thể không còn chậm chạp giống như quỷ thể sau khi chết nữa, có thể cảm nhận được âm hàn của lao ngục, hơi nước xung quanh và thần quang mờ nhạt. Loại biến hóa này nhìn như không rõ ràng nhưng có thể xem hư thực ở bên trong một chút.

Tần Tử Chu đứng lên, nhìn lại bản thân mình. Lão sờ vào cánh tay liền có thể cảm nhận được hơi ấm, thậm chí với bản năng của một thầy thuốc, Tần đại phu trực tiếp bắt mạch cho mình.

Kế Duyên hít thở thật chậm, tinh thần cũng dần khôi phục. Thấy Tần Tử Chu đang hiếu kỳ hưng phấn, lại có vẻ mờ mịt, hắn chắp tay nói.

"Chúc mừng Tần đạo hữu, Linh khu đã thành!"

Lão Long đi đến bên cạnh, hiếm khi thấy lão chắp tay như lúc này.

"Chúc mừng Tần đạo hữu!"

Tuy Tần Tử Chu còn chưa có đạo hạnh gì nhưng Giới Du Thần khó gặp, cho nên giờ phút này vị Tần đại phu muốn tu hành lại từ đầu này vẫn khiến cho lão Long phải xem trọng một chút.

Tần Tử Chu vội vàng chắp tay đáp lễ với hai người.

"Đa tạ tiên trưởng! Đa tạ Long Quân!"

Sau đó, Tần Tử Chu lại ôm quyền cám ơn với Bạch Tề và Ứng Nhược Ly vừa mới điều tức hồi phục Pháp lực xong.

"Đa tạ Giang Thần đại nhân, đa tạ Giang Thần nương nương!"

Cám ơn hai người này xong, Tần Tử Chu lại xoay người về phía rất nhiều quỷ thần."Đa tạ Thành Hoàng đại nhân, đa tạ đại nhân các ti, đa tạ Thổ Địa Công, đa tạ các vị Âm sai!"

"Ài ài, không dám nhận, không dám nhận!" "Tần công không cần đa lễ!"

"Chúng ta cũng không giúp đỡ cái gì!" "Chúc mừng Tần công!"

"Chúc mừng Tần công!"

...

Ở bên này, đám quỷ sai của Âm Ti rối rít đáp lễ, dù sao Tần Tử Chu cũng không còn là quỷ hồn trong Âm Ti nữa rồi.

...

Tới lễ bảy ngày của Tần Tử Chu, lúc này không giống như lễ bảy ngày về nhà của những quỷ hồn khác, chỉ có một mình Tần Tử Chu trở về mà không có Âm sai nào đi cùng.

Tuy lão chưa tính là chính thức bước vào tu hành, nhưng sau khi hồi sinh, Tần Tử Chu cũng có thần thông trời sinh, giống như Thần Đạo mà phàm nhân nhìn thấy chỉ là cơ sở, không cần học cũng biết.

Đêm đó, Tần gia chuẩn bị cho Tần Tử Chu một bàn ăn thịnh soạn, chỉ là người thân trong nhà đều đang nằm ngủ, nếu không ngủ được thì cũng đắp chăn nằm trên giường.

Thực ra trong thói quen tập tục của hương nhân, chỉ có một vài người đặc biệt mới cần tránh đi, cũng chẳng phải là nhất định mọi người không được ở lại, nhưng tuyệt đối không được cho quỷ hồn của người đã mất nhìn thấy người thân mình khóc thút thít nỉ non. Nếu không, quỷ hồn sẽ không nỡ rời đi. Vì người nhà Tần gia sợ mình nhịn không được nên đã dứt khoát làm theo mấy hộ gia đình khác. Bọn họ để lại đồ ăn cống phẩm, còn cả nhà lên giường đi ngủ.

Giờ Tý một khắc, Tần Tử Chu không chút kiêng kị giống như thói quen hồi còn sống. Lão đi từ cửa chính vào trong nhà, xuyên qua sân nhỏ, chậm rãi đi đến đại sảnh.

Mấy chụp đèn đang che phủ lên ngọn đèn, chiếu sáng cả gian phòng lớn.

Trên một bàn vuông lớn đủ cho tám người ngồi, đồ ăn thịnh soạn, có cá có thịt, có đồ mặn có đồ chay. Ngoài việc cung phụng cho Tần Tử Chu, những món này còn được chuẩn bị cho Âm sai đi cùng quỷ hồn.

Tục truyền rằng nếu để cho đám Âm sai được ăn no thì bọn họ sẽ không làm khó dễ người đã mất, cũng ít bị đánh đập hơn.

Món ăn mà Tần Tử Chu yêu thích cũng có bốn năm dĩa, đặt ở vị trí trung tâm.

"Hắc hắc, có lòng rồi!"

Tần Tử Chu đưa mắt nhìn một món ăn đặc biệt, rau dền mốc chưng đậu hũ.

Đây là món ăn ưa thích khi lão còn sống, dù không ra gì nhưng lão rất thích ăn. Lúc này đã vào mùa thu, rau dền ở Kê Châu đã già rồi. Người ta cũng không trồng loại rau dền này nhiều, chứ đừng nói đến nấu rau dền mốc. Ít nhất ở huyện Đức Viễn chắc cũng không có. Để làm món ăn đơn giản này, có lẽ người nhà đã bỏ công không ít.

Lão nhịn không được liền cầm đũa trên bàn, cẩn thận gắp một chút đậu hũ. Món này vừa vào miệng là tan ra, giống như mùi vị lúc trước khiến cho Tần Tử Chu say mê.

Lão biết mình không phải quỷ, cũng không phải quỷ thần bình thường, nhưng lại có được thân thể thực có thể ăn ngũ cốc, lương thực.

"Chậc chậc... Ăn ngon. Chẳng lẽ bộ dạng của ta hôm nay như vậy nên vị giác tốt hơn sao?"

Tần Tử Chu nhịn không được bật cười, ăn no liền ngừng lại. Sau đó, lão đi sang phòng bên cạnh nhìn con mình một chút. Nếu như lão không có Âm sai ngăn cản thì cũng sẽ không lưu luyến không đi giống như đám quỷ mới chết khác.Người vợ già của lão đã mất từ lâu, lúc này âm thọ ở Âm Ti cũng đã hết, mệnh hồn đã về trời, tiêu tán vô hình. Ở phàm trần, lão chỉ còn lo lắng cho con cái và những học trò của mình.

Chẳng qua, Tần Tử Chu không có ý định nhìn từng người một, trực tiếp sang phòng con trai thứ hai.

Đứa con thứ hai cũng đã phân giường ngủ với vợ mình, lúc này y đang ngủ say trên giường ở góc phòng. Lão bước vào, tiến lại trước giường của con trai, nghe thấy con mình đang ngáy rất có tiết tấu.

"Ài, đứa nhỏ này, khí đạo tắc nghẽn, khí huyết không thông. Rốt cuộc là thiếu rèn luyện, chẳng khác gì lúc còn nhỏ, đều không chịu nghe lời khuyên của ta!"

Tần Tử Chu thì thầm một câu, đưa tay đặt lên đỉnh đầu của con trai...

Tần Ngạn đang ngủ say. Trong giấc mơ, bản thân y còn rất nhỏ, những người xung quanh đều cao lớn, tay của y cũng nhỏ nhắn.

Đây là phòng ngoài của Đại dược đường An Nhơn, Tần Ngạn đang giã thảo dược với mấy tiểu nhị của dược đường. Dáng vẻ của mấy tiểu nhị này vẫn giống như đang làm ở đại dược đường ngày hôm nay, cũng không trẻ ra, cũng không phải hình ảnh lúc còn trẻ. Nhưng ở trong mộng, Tần Ngạn cũng không cảm thấy vô lý chút nào, còn Tần Tử Chu đang ngồi ở quầy hàng bên kia.

Trong lúc đó, Tần Ngạn cảm thấy ánh sáng bị che khuất, ngẩng đầu nhìn thì thấy phụ thân đã đến bên cạnh.

"Phụ thân?"

"Ngạn nhi, đại ca của con chết trẻ. Bây giờ trong nhà đều trông cậy vào con. Dù con không thích nghe lời này của phụ thân nhưng ta hy vọng Đại dược đường An Nhơn của Tần gia có thể gắng sức truyền xuống. Nếu sau này con cháu trong nhà không muốn học y nữa cũng không sao..."

Tần Ngạn nhìn bóng dáng có chút mơ hồ do bị che khuất của phụ thân, "A" lên một tiếng.

Ở bên giường của Tần Ngạn, Tần Tử Chu khẽ gật đầu, đứng lên rồi bước ra khỏi Tần phủ.

Kế Duyên và lão Long đang đứng đợi bên ngoài.

"Tần công không muốn nhìn lâu hơn sao?"

Kế Duyên cười hỏi một câu, lão Long cũng trêu chọc một câu.

"Có câu một người đắc đạo gà chó thăng thiên, nếu ngươi chiếu cố nhiều hơn một chút thì cũng không ai nói gì đâu."

Tần Tử Chu lập tức vẫy vẫy tay.

"Không được, không được. Không phải ta cổ hủ nhưng con cháu đều có phúc của con cháu. Tần mỗ không thể mãi ở đây được!"

Lão Long "Chậc chậc" một tiếng, sau đó quay sang Kế Duyên.

"Kế tiên sinh, Tần đạo hữu đã hiểu rõ chuyện thế gian, ngài cũng nên nói tính toán của mình đi chứ?"

Mấy ngày qua, lão Long đã hỏi việc này nhiều lần. Kế Duyên cũng có chút tâm lý đùa giỡn nên không nói, làm ra cảm giác thần bí.

Nghe lão Long nói xong, Tần Tử Chu vừa hiếu kỳ vừa chờ mong nhìn về phía Kế Duyên. Ai cũng nói Giới Du Thần tốt, Giới Du Thần hay, nhưng hiện tại lão không có phương pháp tu luyện gì cả, chỉ có phương pháp Thần đạo bình thường.

Trong Ngoại Đạo Truyện cũng từng có phỏng đoán, đoán mò mà trúng rằng Giới Du Thần có khả năng có Dương Thần Linh Khu, tuyệt đối không có phương pháp tu luyện nào cả.

Lúc này, Kế Duyên vẫn không trả lời ngay, mà ngẩng đầu nhìn những vì sao trên bầu trời. Thật lâu sau đó, hắn mới mở miệng nói.

"Ta từng đi qua một nơi bên trong Vân Sơn của Tịnh Châu..."

Theo ánh mắt của hắn, lão Long nhìn lên vì sao trên trời, trong lòng khẽ động.

"Vân Sơn Quan? Tinh Tú Đồ?"

"Đúng vậy!"

Kế Duyên giống như cùng lão Long nói bóng gió với nhau, lại ngầm hiểu với nhau.

"Tuy nói Giới Du Thần không có chân pháp truyền lại đời sau, nhưng vẫn có chân pháp đấy, "Bắt đầu" này có thể có từ xưa, chưa hẳn không thể đến hôm nay!"

Hai mắt lão Long sáng lên, lập tức giống như cười mà không phải cười nhìn Kế Duyên.

"Thú vị, thú vị, chẳng qua, lời này của Kế đại tiên sinh thật sự không phải phương pháp ngày xưa sao?"

Kế Duyên không nhìn trời nữa, có chút không hiểu thấu nhìn sang lão Long.

"Ha ha ha... Chê cười, chê cười rồi!"

Lão Long cười hắc hắc, sau đó quay sang nhìn Tần Tử Chu đang không hiểu gì cả.

Chương 193: Thoát khỏi mồng một chứ không tránh được mười lăm (*)

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

iêu đề: tránh né nhất thời, nhưng rốt cuộc cũng không thể trốn tránh mãi mãi

Kế Duyên và lão Long nói chuyện ẩn ý với nhau, Tần Tử Chu không hiểu lắm. Nhưng nghe hai người kia nói gần nói xa một hồi, lão vẫn có thể đoán được hai người này đã sắp xếp xong xuôi đường đi cho mình trong giới tu hành.

Lão Long đùa giỡn xong liền quay sang nói với Tần Tử Chu.

"Tần đạo hữu nhất định có chỗ nghi hoặc, đợi đến lúc chúng ta cùng nhau về Tịnh Châu sẽ biết thôi."

Nói xong câu này, lão Long trực tiếp vận khởi Phi Cử Thuật, đáp mây cùng Kế Duyên và Tần Tử Chu bay lên không trung.

...

Sau khi gà gáy được một lúc, huyện Đức Viễn đón bình minh.

Khi ánh mặt trời lên cao, người nhà Tần gia cũng lần lượt thức dậy.

Giấc mộng của Tần Ngạn kéo dài đến lúc trời sáng. Ở trong mộng, y vẫn đang giã thuốc, sắp xếp dược liệu, giúp tiểu nhị trong tiệm thu dọn dược liệu hoặc là đem ra sân sau phơi nắng. Chỉ là sau khi phụ thân nhắc nhở câu nói kia, cũng nói với Tần Ngạn rằng bản thân muốn rời đi, rốt cuộc người cũng không xuất hiện nữa.

Trong giấc mơ của Tần Ngạn, phụ thân có lẽ được người ta mời sang xứ khác xem bệnh, cũng có thể chuẩn bị lên núi hái thuốc.

"Tướng công, tướng công!"

Bên cạnh giường, một lão phu nhân đang gọi mấy tiếng. Tần Ngạn thoáng tỉnh lại, nhìn xung quanh một lượt, thì ra vẫn là gian phòng của mình.

"Tướng công, đến lúc phải đi rồi, lên dọn dẹp linh đường, còn phải mở cửa hàng nữa."

"Ờ... Được, ta dậy ngay đây!"

Tần Ngạn có chút hoảng hốt đáp lại một tiếng, rồi khoác thêm lớp áo. Trong lòng y nhớ đến giấc mơ ngày hôm qua. Chẳng qua, y cũng không nói ra, bởi vì ở thôn quê có câu nói "Không được ăn nhanh, không thể nói mộng".

Thời tiết hôm nay không quá lạnh, vẫn có thể nhanh chóng xuống giường. Người nhà họ Tần đi ra sảnh trước thu dọn đồ ăn đêm qua, lấy một ít món đem xuống bếp nấu cháo.

"Aaaaaaa...! Đậu hũ này... Chẳng lẽ tối qua cha thật sự đến đây?"

Tần Ngạn mới đi vào đại sảnh, chợt nghe muội muội của mình sợ hãi kêu lên một tiếng. Y vội vàng bước nhanh tới xem tình hình như thế nào.

"Huynh trưởng, huynh, huynh mau đến xem."

Thê tử và muội muội chắc hẳn đang chuẩn bị dọn dẹp. Mà hiện tại, muội muội tuổi hơn sáu mươi có thừa đang chỉ tay vào một bàn đồ ăn, đúng là chén rau dền mốc chưng đậu hũ kia.

Chén đậu hũ này là một khối cắt thành bốn miếng, ở bên trên đặt tám khúc rau dền mốc. Lúc này lại thiếu đi một phần trong đó, ba miếng đậu hũ khác vẫn nguyên vẹn, hai cọng rau dền đã được ăn sạch sẽ cũng bày ở bàn bên cạnh.

Tần Tử Chu rất thích ăn món này, nhưng bình thường chỉ ăn một miếng đậu hũ, những miếng khác sẽ để dành cho người nhà. Lão cũng thích người nhà ăn hết đậu hũ, sau đó ăn cơm chan nước canh.

"Chuyện này... Không phải tối qua có kẻ trộm vào đấy chứ?"

Trong lòng thê tử của Tề Ngạn sợ hãi, vô thức nói một câu như vậy.

"Không đúng, nếu quả thực có kẻ trộm cũng sẽ không ăn món này đâu, cái này sao so được với mấy món thịt cá bên cạnh chứ? Hơn nữa, nếu là tối hôm qua, nhìn thấy tình cảnh này, khẳng định kẻ trộm có lỡ tiến vào thì cũng lập tức trèo tường rời đi ngay ấy chứ!"

Bối cảnh thời đại này còn rất mê tín. Nếu kẻ trộm tới đây lại nhìn thấy nơi này bày biện linh đường, nửa đêm còn chuẩn bị đồ ăn thì chắc chắn sẽ bị hù dọa một trận, thà trộm hỉ chứ không trộm tang.

Mấy người con cháu của Tần Ngạn cũng lần lượt đi tới, cuối cùng đại sảnh cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Lúc ăn điểm tâm, Tần Ngạn kể lại giấc mộng với mọi người. Đám người Tần gia đều cho rằng đây là Tần lão gia tử nói lời tạm biệt trước khi đi Âm Ti.

Chẳng qua, trên thực tế, Tần Tử Chu đã tới Vân Sơn ở Trường Xuyên phủ của Tịnh Châu. Bởi vì lúc này sắc trời thay đổi, lão thần y, Kế Duyên và lão Long đang cùng nhau thưởng thức cảnh mặt trời mọc trên Vân Sơn.

Ba người đứng trên đám mây như hòa cùng một thể với biển mây trên núi. Mặc dù đứng trên mây mù, nhưng lại có cảm giác như đang đặt chân trên lớp sóng. Giờ phút này, cả ba đang cùng nhau ngắm mặt trời trên những tầng mây.

"Đây là lần đầu tiên Tần đạo hữu nhìn thấy cảnh sắc cưỡi mây ngắm mặt trời mọc phải không?"

Lão Long cười hỏi một câu.

Tần Tử Chu cũng thẳng thắn.

"Thực ra cũng không phải. Lúc Tần mỗ mười tám tuổi đã từng lên núi hái thuốc, cũng đã leo lên một vài đỉnh núi cao, ngắm nhìn cảnh sắc tương tự như vậy mấy lần. Đương nhiên là như lời Long Quân nói về việc đứng trên mây ngắm mặt trời thì đúng là lần đầu tiên!"
"Cũng đúng!"

Mặt trời vừa lên cao một chút, trong Vân Sơn Quan cũng có động tĩnh. Ba người cưỡi mây nhẹ nhàng bay đến đỉnh Yên Hà. Lúc còn đứng trên đám mây, bọn họ có thể nhìn thấy thầy trò Thanh Tùng Đạo Nhân thức dậy rửa mặt, cũng có thể thấy hai người luyện Dưỡng Sinh Quyền buổi sáng, rồi lại thấy Tề Văn gánh thùng rỗng xuống núi lấy nước.

Đặc biệt thú vị chính là còn có thể nhìn thấy hai con chồn nhỏ đang lấm la lấm lét trốn trong Vân Sơn Quan. Lúc Thanh Tùng Đạo Nhân đang đánh quyền trong sân nhỏ của đạo quán, hai con chồn nhỏ trốn ở một góc hẻo lánh nhìn lén.

"Hắc hắc, Kế tiên sinh, hai con súc sinh nhỏ này hình như vừa mở linh trí!"

Lão Long trêu chọc một câu, cũng rất vui mừng khi thấy một màn này. Giống như chim non, thú nhỏ lần đầu tiên nhìn thấy đồ vật đều khắc sâu ấn tượng, việc mở Linh trí cũng như vậy. Tuy hai đạo sĩ ở Vân Sơn Quan không phải người tu tiên chân chính nhưng tư tưởng thanh tĩnh của Đạo gia vẫn có chỗ tốt cho tinh thần của con chồn. Nếu được khai sáng trong thời gian dài thì sau này sẽ không dễ dàng lạc lối, Phật tự cũng có đạo lý tương tự như vậy.

"A, hai con chồn nhỏ này, có lẽ Ứng lão tiên sinh không để ý nhưng Kế mỗ vẫn có ấn tượng đấy. Lúc trước, khi ta và ngài đến Vân Sơn Quan ăn hải sản rồi rảnh rỗi luận đạo, hai con chồn hoang có chút thông minh này đã nghe lén trong bụi cây ở bên ngoài, có lẽ đã thu được chỗ tốt, rồi mở ra linh trí."

"Ơ? Còn có việc này!"

Chuyện này khiến cho lão Long có cảm giác thú vị như vô tâm trồng liễu (*), vô thức càng thấy yêu thích hai con chồn nhỏ này hơn một chút. Tần Tử Chu cũng nhìn hai chú chồn nhỏ rồi tấm tắc kêu kỳ lạ.

(*) Trong câu: Cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lên xanh. Vô tình cắm liễu để chỉ sự việc ngoài dự tính nhưng lại mang đến kinh hỉ bất ngờ

Chẳng qua, đã đi đến đây, Kế Duyên lại chắp tay lần nữa với Tần Tử Chu.

"Đưa người ngàn dặm cũng đến lúc từ biệt. Thanh Tùng Đạo Nhân Tề Tuyên và đồ đệ Tề Văn đều là người tốt, Vân Sơn Quan cũng là nơi có phong cảnh thanh tú đẹp đẽ, linh vận tự nhiên. Tần công an tâm tu hành ở đây đi. Trong lúc ở đây cũng cần suy ngẫm nhiều một chút, chờ dung hợp phương pháp sùng tinh của Đạo gia, lại lấy thân thể dẫn dắt một trong số đó thì con đường Giới Du Thần chắc hẳn cũng có thể đạt được phương pháp nhập môn."

Tần Tử Chu cũng không nói đi nói lại lời cảm tạ, gật đầu rồi trịnh trọng chắp tay thi lễ với Kế Duyên và lão Long trên đám mây. Sau đó, lão như lá rụng phiêu dật theo cơn gió, đáp xuống dốc núi bên ngoài Vân Sơn Quan.

Vào lúc này, Thanh Tùng Đạo Nhân vừa đánh xong mấy vòng Dưỡng Sinh Quyền, đang thổ nạp thu công. Trong hai, ba năm gần đây, y cảm thấy càng ngày càng có sức sống. Những lúc nhịn không được lại đi xem bói cho người ta thì sức lực cũng nhiều hơn không ít.

"Cốc cốc cốc ~~~"

"Xin hỏi có ai ở đây không?"

Cửa sân của đạo quán có tiếng gõ cửa vang lên. Âm thanh có vẻ già nua nhưng hùng hậu. Tuy cửa sân chỉ khép hờ nhưng người ở bên ngoài rõ ràng không có ý định tự đẩy cửa vào.

"Có có có! Có người ở đây!"

Thanh Tùng Đạo Nhân vội vàng bước nhanh ra mở cửa, nhìn thấy bên ngoài có một ông lão mặc áo xám đang đứng ở đó.

Ông lão này râu tóc bạc trắng, sắc mặt hồng nhuận. Một cặp lông mày trường thọ kéo dài đến dưới khóe mắt một tấc. Thoạt nhìn thì chắc chắn lão giả này tuổi tác khá cao, cũng không rõ bảy mươi hay tám mươi. Thấy Thanh Tùng Đạo Nhân đi ra, ông lão chắp tay chào hỏi.

Kỳ quái chính là người này khiến Thanh Tùng Đạo Nhân sinh ra một cảm giác quen thuộc mãnh liệt.

"Chào đạo trưởng, lão hủ muốn xuất gia làm đạo sĩ ở Vân Sơn Quan, không biết đạo trưởng có nhận không?"Đối mặt với một ông lão rất có khả năng cùng thế hệ với ông nội của mình hỏi thẳng vào vấn đề như vậy, Thanh Tùng Đạo Nhân cũng sửng sốt không thôi.

"Ách... Lão nhân gia, tuổi của ngài có lẽ cũng không nhỏ, còn đến đây làm đạo sĩ sao? Một mình ngài leo núi lên đây ư?"

Thanh Tùng Đạo Nhân vô thức nhìn sau lưng của ông lão. Trong tầm mắt cũng không nhìn thấy thanh niên trai tráng nào đi cùng.

"Sao thế? Thường nói ‘còn nhỏ không tu đạo, già cả không luyện võ’. Hiện tại lão hủ lên núi tu đạo cũng vừa khéo mà! Lão già ta leo núi lên đây, đạo trưởng cũng không mời ta vào trong uống chén trà sao?”

Tần Tử Chu tuổi già thành tinh, rốt cuộc cũng là người từng trải trăm tuổi. Trước mặt lão Long và quỷ thần thì lão còn khó tránh khỏi câu nệ, không có nghĩa là lão sẽ không nói chuyện. Nếu lão thật sự muốn tán gẫu thì có thể nói không ngừng đấy.

"A a a, mau mời vào, mau mời vào!"

Lúc này, Thanh Tùng đạo trưởng nào dám thu nhận ông lão như vậy vào đạo quán. Nếu lão có đụng đầu vào đâu thì cũng không kịp chạy chữa. Nhưng y cũng không thể ngăn khách vào cửa. Y suy nghĩ cũng nên mời người này vào trong một lát rồi lại khuyên nhủ lão xuống núi.

Sau khi mời ông lão vào phòng bếp, châm nước rót trà, Thanh Tùng Đạo Nhân nói gần nói xa dò hỏi.

“Tuổi thọ của lão nhân gia bao nhiêu rồi? Nhà ngài ở nơi nào?”

“Ta nghĩ có lẽ là trăm tuổi, có lẽ là một tuổi, vẫn là một trăm tuổi đi! Còn về phần nhà của ta, nếu như đã chuẩn bị xuất gia thì còn đề cập đến thế tục làm gì nữa!”

Tần Tử Chu vừa nói chuyện vừa uống trà. Lời này khiến cho Thanh Tùng Đạo Nhân nghẹn họng rồi. Y muốn khuyên bảo một chút, đột nhiên tâm tư khẽ động. Y ngồi xuống đối diện ông lão, cẩn thận quan sát tướng mạo người này.

Một khắc trước, y chỉ cảm thấy người này mặt mày hồng hào, mười phần tinh khí. Nhưng sau đó càng xem càng mơ hồ, liền quên hết những thứ đã thấy lúc trước. Trong lòng y lập tức kinh ngạc không thôi.

‘Người này chỉ sợ không phải là phàm nhân!’

Thanh Tùng Đạo Nhân cảm thấy từ khi Kế tiên sinh đến đây, Vân Sơn Quan cũng đặc biệt hẳn ra. Theo bản năng, y hỏi một câu.

"Lão tiên sinh, người có biết Kế tiên sinh không?"

Tần Tử Chu lộ ra dáng vẻ tươi cười, buông chén trà nhỏ rồi chắp tay với Tề Tuyên.

“Lão phu là Tần Tử Chu. Nghe lời Kế tiên sinh và Long Quân nên đặc biệt đến Vân Sơn Quan để tu hành. Ta còn muốn hỏi lại câu kia, không biết đạo trưởng có thu nhận hay không?”

Thanh Tùng Đạo Nhân vô thức nuốt ngụm nước miếng.

"Thu... Thu chứ!"

Sau đó, Tề Tuyên đột nhiên kịp phản ứng.

"Ngài là Tần thần y!? Làm sao mà tướng mạo biến hóa..."

Trong trí nhớ của y, Tần thần y có mái tóc xám, chòm râu dê, dáng vẻ gầy gò. Lúc này cũng hơi quá khác rồi!

Tần Tử Chu khẽ gật đầu, nghiêng mặt nhìn về góc phía trên của cửa phòng bếp. Kế Duyên và lão Long nhìn nhau cười, sau một khắc đã đáp mây bay đi.



Kế Duyên và lão Long nửa đường chia hai ngả. Một người đi về Kê Châu ở hướng đông, một người đi Thông Thiên giang ở hướng tây.

Với tốc độ phi độn của Kế Duyên, lúc hắn trở lại Cư An Tiểu Các đã là khoảng nửa ngày sau. Vừa khéo, hôm nay là ngày hưu mộc. Sau giờ Ngọ, Doãn Thanh và Hồ Vân đang nằm nghỉ ngơi trên bàn đá trong sân nhỏ.

Trong nội viện, từng làn gió mát khẽ lay cành táo, thỉnh thoảng lại có tiếng xào xạc vang lên.

Lúc Kế Duyên đáp xuống đất không phát ra bất kỳ một âm thanh nào. Hắn đi đến bên cạnh bàn, nhìn một người một cáo đang ngủ say.

Trên bàn đá còn để lại hai phong thư. Một phong thư ghi “Con ta Doãn Thanh thân khải (**)” đã được mở ra. Còn một lá thư ghi “Kế tiên sinh thân khải” vẫn còn y nguyên như cũ.

(**) thân khải: đích thân mở ra

Kế Duyên xem bút tích cũng đã biết đây là thư của hảo hữu Doãn Triệu Tiên. Hắn khẽ cười với Doãn Thanh, lẩm bẩm một câu.

“Thoát khỏi mồng một chứ không tránh được mười lăm, rốt cuộc vẫn phải đi Xuân Huệ phủ rồi!”

Chương 194: Canh cá Ngân Khiếu Tử

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Với cá tính của bạn mình, Kế Duyên không cần đọc nội dung lá thư cũng đoán được bên trong viết cái gì.

Hắn nhìn bức thư của mình một lượt, đầu tiên là đọc lướt qua. Quả nhiên là nhờ hắn giúp đỡ, thúc dục Doãn Thanh đi học ở thư viện Huệ Nguyên của châu phủ.

Kế Duyên đọc thư của Doãn Triệu Tiên, giữa những hàng chữ thấy chữ như thấy người. Doãn phu tử không hổ là người đã ra làm quan mấy năm, chữ viết cũng có thêm phần cảm giác khí thế hào hùng. Nét chữ này còn xuất sắc hơn nhiều so với lúc mô phỏng theo chữ viết của Kế Duyên trước đây, đã tự hình thành khí phách riêng.

Khi hắn đang cẩn thận đọc thư, có một con hạc giấy kéo túi gấm, cố gắng hết sức thoát ra khỏi lồng ngực Doãn Thanh. Sau đó, nó gỡ miệng của túi gấm rồi chui ra ngoài. Bản thân nó tự mình xòe cánh, bay lên đầu vai của Kế Duyên.

"Ơ, có tiền đồ!"

Người ngoài nếu không phá pháp lệnh sẽ không nhìn ra được bên trong con hạc giấy này có giấu chân ý. Khi nó nằm im thì rất nhiều người tu hành đều nghĩ rằng mình nhìn thấy một con hạc giấy bình thường. Nhưng bản thân Kế Duyên tất nhiên có thể nhận ra.

Hắn rõ ràng phát hiện ra linh khí trên thân hạc giấy không giảm mà còn tăng lên. Hơn nữa, ngoại trừ linh khí, pháp lực mà hắn lưu lại trên con hạc này lại chẳng mất đi chút xíu nào. Hắn cũng không biết có phải do nó vẫn luôn ở lại dưới cây táo lớn hay không nữa.

Bản thân con hạc giấy này còn chưa có linh trí. Hiện tại, chỉ có thể nói là nó mang một cỗ linh tính theo bản năng. Vả lại, tờ giấy cũng chẳng có gì đặc thù. Mấu chốt của việc hạc giấy có thể chứa linh khí và chuyển động bay lượn nằm ở mấy chữ không nhìn thấy kia.

Hai năm qua, bình thường mà nói, tuy hạc giấy biết tích lũy linh khí theo bản năng, nhưng chưa bao giờ xuất hiện tình huống linh khí còn nhiều hơn trước như lúc này.

Kế Duyên chạm tay vào hạc giấy, liền cảm ứng được mối liên hệ giữa một trăm chữ viết trong đó. Nếu như lúc trước, hắn tưởng tượng lấy tính nhất quán của những chữ này hình thành một con đường đặc thù.

Chỉ có điều, dùng con hạc giấy trong thời gian dài, lúc nào cũng lấy thần niệm truyền pháp lực, độ linh khí rót vào, dẫn đến con đường này giống như dòng nước chảy qua, dòng nước đọng lại ràng buộc không ngừng.

Kế Duyên thu tay lại. Con hạc giấy cũng đáp xuống đầu vai, tự nhiên chui vào trong tay áo của hắn.

Dường như thính giác nhạy bén của Hồ Vân nghe được thanh âm của Kế Duyên, một lát sau nó tỉnh lại, khẽ động lỗ tai, mở mắt nhìn. Quả nhiên, nó nhìn thấy Kế Duyên đứng cạnh bàn đá, đang đọc lá thư trên tay.

"Kế tiên sinh, người đã trở về!"

Kế Duyên "Ừ!" một tiếng, rồi tiếp tục xem thư.

Hồ Vân vội vàng duỗi móng vuốt, chọt chọt Doãn Thanh mấy cái, kéo cậu ra khỏi giấc mơ trưa.

"Ách... Sao vậy?"

Doãn Thanh mơ màng tỉnh lại, khẽ dụi mắt. Cậu quay đầu nhìn theo hướng móng vuốt của xích hồ.

"Kế tiên sinh!"

Sau khi thấy lá thư trong tay Kế Duyên, vẻ mặt Doãn Thanh suy sụp hẳn. Cậu không cần nghĩ cũng biết phụ thân viết cái gì trong đó.

"Tỉnh rồi à? Đã biết chuyện cha con bảo con đi Xuân Huệ phủ chưa?"

"Con đã biết..."

Kế Duyên khẽ gật đầu.

"Nếu vậy, đêm nay chuẩn bị một chút, ngày mai đi chào tạm biệt phu tử và mấy bằng hữu thân thiết một tiếng. Sau đó con có thể đi Xuân Huệ phủ rồi."

Doãn Thanh "A" lên một tiếng, nhìn sang xích hồ rồi lại nhìn Kế Duyên, vẻ mặt buồn bã.

Kế Duyên lắc đầu cười, quay người đi ra ngoài sân nhỏ, một câu nói nhẹ nhàng truyền đến.

"Ta sẽ dẫn theo Hồ Vân đến Xuân Huệ phủ với con."

Chờ Kế Duyên đi ra khỏi cửa, một người một cáo bỗng nhiên kịp phản ứng, cùng nhỏ giọng hoan hô một trận.

...

Ngày hôm sau, Doãn Thanh chào tạm biệt từng người bạn trong huyện, bà con hàng xóm, người thân trong nhà và các phu tử ở trường tư thục. Sau đó, cậu cõng theo rương sách đã chuẩn bị đầy đủ của mình, một ít quần áo tốt, tiền bạc và văn phòng tứ bảo, cùng với đồ trang sức là một con hồ ly. Cậu cùng với Kế Duyên lên đường tiến về Xuân Huệ phủ.

Kế Duyên tự cảm thấy mình là trưởng bối của Doãn Thanh, thay vì giao Doãn Thanh cho người nhà hoặc để cậu tự đi một mình, còn không bằng chính hắn dẫn cậu đi.

Năm đó, Kế Duyên đi ra ngoài chỉ dựa vào hai bàn chân đi đường. Lần này xem như đưa người đi học xa, tự nhiên hắn sẽ thuê một chiếc xe ngựa rồi.
Lúc này, rèm xe ngựa đã xốc lên hoàn toàn. Doãn Thanh ngồi an vị bên cạnh phu xe, ngắm nhìn cảnh sắc chung quanh, cảm giác như ở kiếp trước, thời Kế Duyên còn là học sinh đang đi du lịch cũng ngồi gần cửa xe buýt nhìn ra bên ngoài như vậy.

Xa phu là một người hay nói, thoạt nhìn khoảng chừng gần sáu mươi tuổi, trên thực tế chỉ mới hơn bốn mươi. Ở trong làng, gã cũng là một người khá nôn nóng.

Xe ngựa mới chạy ra khỏi huyện chưa được bao lâu, ngoài miệng xa phu đã không ngừng trò chuyện.

"Kế tiên sinh, chạng vạng chúng ta có thể đến huyện Thuận Bảo, sau đó sáng sớm ngày mai sẽ tới huyện Thiên Chu. Nếu may mắn, trong năm ngày chúng ta có thể đến huyện Cửu Đạo Khẩu!"

"Ừ tốt!"

Kế Duyên lên tiếng, tiếp tục đọc ngọc giản bạch ngọc trong tay. Tất nhiên nhờ có Chướng Nhãn Pháp nên xa phu chỉ nghĩ đây là một cuốn thẻ tre.

Vào lúc biết Kế Duyên và Doãn Thanh bao xe, nhiều xa phu đều tranh giành nhau, muốn được chọn trúng. Kế Duyên sao cũng được, quan trọng là nếu con trai Doãn Thanh của Doãn Trạng Nguyên kết xuống điểm thiện duyên đương nhiên là tốt, nói ra cũng có chút mặt mũi.

"Doãn công tử, ngài nhìn con ngựa lông vàng đốm trắng của ta đi, đừng chỉ thấy nó là con ngựa già, sức chịu đựng vẫn còn rất tốt. Hơn nữa, nó còn biết đường. Mỗi năm ta chạy hơn mười chuyến trên núi Lão Hoa ở Cửu Đạo Khẩu. Ngay cả khi ngủ gật trên xe, thì con ngựa này vẫn có thể chở chúng ta đến nơi!"

"À, quả thưc lợi hại!"

Doãn Thanh khen ngợi một câu, giơ tay ra khẽ vỗ một cái, đánh vào móng vuốt của Hồ Vân đang chuẩn bị thò ra vỗ vào mông ngựa.

"Ách, Doãn công tử, ngài vừa mới đập cái gì thế? Sao ta cảm thấy..."

Xa phu vừa mới thấy Doãn Thanh vỗ phía trước một cái, mơ hồ giống như nhìn thấu dưới lòng bàn tay có một bóng ma.

"À à, đập muỗi thôi! Ta thấy có con muỗi muốn chích con ngựa này đấy!"

"A, vào mùa thu thường có muỗi độc, chỉ là không cần lo cho con ngựa lông vàng đốm trắng này đâu. Doãn công tử da mịn thịt mềm chớ để muỗi đốt."

Doãn Thanh liếc mắt trừng xích hồ, sau đó vô thức nhìn tay mình.

Cậu không phải là con cái của gia đinh giàu có gì, cũng xem như làm việc quanh năm. Nhưng những năm gần đây, thật sự càng ngày da dẻ càng mịn màng, ai nhìn qua cũng nghĩ cậu từ nhỏ đến lớn chưa từng trải qua gian khó.

Kế Duyên nhìn hành động của Hồ Vân, tâm tính xích hồ vẫn chưa ổn định. Bản thân nó khờ khạo ngây ngô cũng tốt, nhưng cái thói chỉ mới có chút thần thông đã tự cho mình rất giỏi vẫn chưa hết, xem ra vẫn nên ăn chút đau khổ.

"Gâu gâu gâu gâu... Gâu gâu gâu gâu..."

Lúc này, đột nhiên có mấy con chó lớn chạy đến, có lẽ là chó nhà nuôi ở thôn xóm ngoài thành. Bọn chúng lần lượt chạy về phía xe ngựa rồi sủa vang.

Dường như cùng lúc với tiếng chó sủa, Hồ Vân chạy vèo một cái vào trong xem ngựa, trốn sau lưng Kế Duyên.Ở bên ngoài, xa phu vung vẩy roi ngựa đuổi đám chó đi.

"Đi đi đi... Cút xa một chút, tránh ra tránh ra, ta đánh cho vài roi bây giờ!"

Gã vừa nói vừa quất roi ngựa. Nhưng đám chó này chỉ nhất thời bị dọa chạy vài bước, rất nhanh lại vây quanh xe. Tiếng chó sủa kéo dài hơn một dặm đường, rốt cuộc mới an tĩnh trở lại.

"Mẹ nó, mấy con chó, hôm nay thật là tà dị, chạy theo xa như vậy!"

Trong toàn bộ quá trình, Hồ Vân trốn bên cạnh Kế Duyên, không dám động đậy mảy may. Nó cũng thấy được Kế Duyên nhịn không cười thành tiếng. Một lần bị chó cắn thì dù đã thành hồ yêu, nó vẫn rất sợ chó.

Doãn Thanh ở bên kia cũng ôm bụng nín cười, quả thật rất vất vả.

Lần này không giống như lần trước, không có nguy hiểm nào trên đường. Bọn hắn trực tiếp đi theo đường cái từ huyện Thuận Bảo sang huyện Thiên Chu, sau đó xuyên qua Thiên Chu đến Cửu Đạo Khẩu. Trên đường, xe ngựa rất dễ tìm được khách điếm phù hợp vào đêm hôm trước. Đến sáng ngày thứ sáu, bọn hắn đã đi vào núi Lão Hoa ở bên ngoài huyện Cửu Đạo Khẩu.

Xe ngựa được thuê đến nơi này, sau đó bọn hắn tự mình rời di. Vốn dĩ có thể cho xe ngựa chở đến bến đò, chỉ là Kế Duyên còn có chút việc ở núi Lão Hoa nên quyết định cho xe ngựa dừng ở chân núi là được rồi.

Sau khi thanh toán tiền nong, tạm biệt xa phu, Kế Duyên mới dẫn Doãn Thanh và Hồ Vân tiến vào núi Lão Hoa.

Chẳng qua, khi bọn hắn đi đường trong núi một lúc, Doãn Thanh phát hiện ra Kế tiên sinh dẫn hai đứa rẽ sang đường khác, càng đi càng vào sâu trong núi. Cậu cũng không sợ, chỉ có chút tò mò.

"Kế tiên sinh, không phải chúng ta đến bến đò sao, đi lên núi làm gì vậy ạ?"

Kế Duyên quay sang nhìn Doãn Thanh và Hồ Vân đang nằm trên rương sách sau lưng cậu cũng đang tò mò. Hắn thần bí cười nói.

"Trong núi này có một đầm nước, ta tới xem có cá hay không!"

Hai người một cáo đi được nửa canh giờ, xuyên qua bụi cây tán lá, rốt cuộc cũng đến Bích Thủy Đàm ở trung tâm núi Lão Hoa. Đầm nước tĩnh mịch xanh biếc này khiến cho Doãn Thanh cảm thấy có chút sợ hãi.

"Kế tiên sinh, nơi này có thể có cá sao? Sao con cảm thấy sẽ có một đầu rắn lớn gì gì đó..."

"Đúng vậy, đúng vậy.."

Dáng vẻ Hồ Vân sợ sệt, cũng đang gật đầu sau lưng Doãn Thanh.

Kế Duyên không để ý đến hai đứa, trực tiếp nhảy vài bước đến bên cạnh đầm nước Hắn đưa tay cầm lấy Thanh Đằng kiếm ở sau lưng.

Giờ khắc này, ánh mắt của Doãn Thanh và Hồ Vân đều mở to. Bọn chúng đột nhiên phát hiện ra trên bàn tay trống rỗng của Kế Duyên xuất hiện một thanh kiếm.

Hồ Vân vẫn khá tốt, còn Doãn Thanh tuy từng nhìn thấy sự thần dị của cây táo lớn, lại có Hồ Vân rõ ràng là hồ yêu, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Kế tiên sinh lộ ra thủ đoạn phi phàm như vậy.

Sau đó, hai đứa liền chứng kiến Kế Duyên treo trường kiếm màu xanh cách mặt sông hai tấc, cũng không thấy Kế Duyên có động tác nào khác. Sau mấy hơi thở, một con cá màu bạc, cái bụng trắng dã lơ lửng trên mặt nước, rõ ràng đã bị kiếm khí làm cho bất tỉnh.

"Hắc hắc, có thật này!"

Hắn còn nói chưa xong câu, thế mà lại có một đầu cá lớn hơn nữa.

"Ồ! Còn nữa sao? Lại có một con?"

Kế Duyên dứt khoát ngồi xuống đợi một lúc. Chẳng qua, hắn không thấy được con cá thứ ba, xem ra cũng chỉ có hai năm không có người đến bắt Ngân Khiếu Tử.

Doãn Thanh ngơ ngác nhìn hồ ly, vậy mà cũng có thể bắt cá sao?

Kế Duyên lấy một nhánh cây bên cạnh, gạt hai con Ngân Khiếu Tử về phía mình. Hắn giơ tay bắt cá, cảm giác lành lạnh trơn bóng. Tai, miệng, vảy, đuôi cái gì cũng có. Nếu là người bình thường chắc chắn sẽ cho rằng đây thật sự là hai con cá hiếm thấy mà thôi.

Hắn cũng không nhìn lâu, thi pháp tạo một vòng hơi nước mỏng bao phủ lấy thân cá. Sau đó, hắn lấy lá sen đã chuẩn bị từ trước ở trong tay áo ra, bọc hai con Ngân Khiếu Tử lại.

"Đi nào, đi nào. Chúng ta đến bến đò, đến bến đò. Hôm nay được ăn canh cá ngon rồi!"

Hắn khó nén được vẻ tươi cười, cất lá sen khô đi, rồi thúc giục Doãn Thanh và Hồ Vân bước nhanh hơn. Tuy nói Bích Thủy Đàm là vật không có chủ nhưng vẫn luôn tạo cảm giác chột dạ cho ai đó giống như đến đây bắt cá trong nhà người ta đi vậy.

Chương 195: Thật sự có Thủy Công sao?

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Tuy Doãn Thanh và Hồ Vân không biết Kế tiên sinh muốn làm gì, nhưng cả hai hiểu rõ Kế tiên sinh làm việc nhất định có đạo lý của chính mình. Bọn họ thấy Kế tiên sinh hối thúc liền ba chân bốn cẳng cùng nhau đuổi theo.

Cảm giác lúc trở về nhanh hơn lúc đi một chút. Trở lại con đường dưới núi Lão Hoa, bây giờ đã có thể gặp được một vài xe trâu, xe lừa hay xe ngựa đang đi qua đi lại vội vàng, những đội ngũ chở hàng hóa hoặc chở hành khách. Những người đi bộ như Kế Duyên và Doãn Thanh tất nhiên cũng không ít.

Dọc đường đi, Hồ Vân liên tục nhìn bọc lá sen trong tay Kế Duyên. Nó còn nhớ mấy lá sen khô này xin được từ chủ quán bán bánh bột ngô mà bọn họ mua trong huyện Cửu Đạo Khẩu, không nghĩ tới còn được dùng để chứa cá. Theo bản năng, xích hồ cảm thấy mấy con cá kia không đơn giản chút nào.

Còn Doãn Thanh thì khác. Ngoại trừ thỉnh thoảng nhìn qua con cá trong tay Kế Duyên, cậu liên tục liếc nhìn phía sau lưng hắn. Sau khi rời đi một lát, cậu nhìn thấy bên cạnh vừa đúng lúc không có người đi đường, cũng không có xe ngựa nào, nhịn không được bèn nhỏ giọng hỏi Kế Duyên.

"Kế tiên sinh, thanh kiếm vừa xuất hiện trên tay ngài đâu rồi, sao bây giờ lại không thấy nữa ạ?"

Doãn Thanh ngó nghiêng bọc đựng y phục mà hắn đeo trên vai. Một bọc nhỏ như vậy chắc chắn không nhét vừa thanh trường kiếm rồi, hình dạng cũng không đúng lắm.

"Con nói Thanh Đằng kiếm à, kiếm này không muốn cũng không thể tùy tiện bày ra ngoài được. Nó được giấu ở nơi không ai nhìn thấy rồi."

"A..."

Kế Duyên trả lời qua loa, chẳng khác nào hắn không muốn nói kỹ. Doãn Thanh cũng coi như không có gì.

"Chẳng qua, thanh bảo kiếm kia thật sự đẹp mắt, cảm giác xanh tươi mát mẻ, linh động. Vừa nhìn đã biết kiếm này nhất định là thần binh lợi khí, đúng không Kế tiên sinh?"

Kế Duyên nở nụ cười, còn chưa kịp nói chuyện.

"Ô...ô...n...g..."

Một tiếng kiếm minh mờ mịt vang lên. Trong tai Doãn Thanh và Hồ Vân ù ù, ánh mắt cũng không khỏi nhìn sang hai bên nhưng lại chẳng phát hiện ra nguồn gốc của cảm giác kỳ quái này. Chỉ có Kế Duyên cười "hắc hắc" hai tiếng, mà không nói câu nào.

Con đường trên núi Lão Hoa xuôi theo dốc núi bằng phẳng, đi thẳng đến bến đò cũng không tốn quá nhiều sức lực.

Mặc dù Kế Duyên và Doãn Thanh chỉ đi bộ với tốc độ của người bình thường nhưng trước giờ trưa, bọn hắn đã đến bến đò của con sông Tiểu Thuận Hà dưới núi.

Bên trong rương đựng sách của Doãn Thanh còn có bánh bột ngô và điểm tâm mua ở huyện Cửu Đạo Khẩu. Vì vậy, bọn hắn cũng không định ăn cơm ở mấy quán rượu cạnh bến đò, mà trực tiếp đi tìm thuyền chở khách.

Năm đó, lúc Kế Duyên đến đây thì canh giờ vẫn còn sớm, bây giờ lại đúng lúc bến đò bận rộn nhất. Xung quanh đều có những người chèo thuyền đang bốc dỡ hàng hóa và những nhà đò mời chào hành khách.

Bầu không khí của một nơi như bến tàu khiến cho Hồ Vân đang nằm trong rương đựng sách có chút căng thẳng, nhất là những người lái đò cơ bắp rắn chắc, hai tay để trần có lót miếng đệm da, vừa khiêng hòm gỗ vừa hét lớn "hây hô hây hô". Không hiểu sao chuyện này mang đến áp lực rất lớn cho hồ ly, cảm giác như cái rương này sẽ nện lên người nó vậy. Nó cũng oán giận Doãn Thanh không có việc gì làm lại đi nói chuyện đánh yêu quái với mấy hương nhân.

Kế Duyên dẫn Doãn Thanh đi tới đi lui ở bến đò. Cậu cảm thấy Kế tiên sinh đang tìm kiếm cái gì đó.

"Kế tiên sinh, ngài tìm vật gì sao?"

Kế Duyên đi một vòng, cũng không tìm được thuyền chở khách nhỏ năm xưa, cũng không biết hai cha con thuyền phu kia không còn làm ở đây nữa, hay là đúng lúc thuyền rời đi nên không gặp được. Hắn nghĩ chắc hẳn khả năng thứ hai là chủ yếu.

Nghe câu hỏi của Doãn Thanh, hắn khẽ cười.

"Không có gì. Ta tùy tiện nhìn một chút thôi. Hai đứa muốn ngồi thuyền lớn hay thuyền nhỏ?"

"Thuyền lớn!" "Thuyền nhỏ!"

Thanh âm một trước một sau vang lên, hiếm khi thấy ý kiến của Doãn Thanh và Hồ Vân không giống nhau. Doãn Thanh muốn ngồi thuyền lớn, còn Hồ Vân lại muốn ngồi thuyền nhỏ.

Doãn Thanh quay đầu, vừa đúng lúc đối mặt với vẻ lo lắng không yên của hồ ly. Cậu ngây ra một lát rồi sửa lại lời nói.

"Kế tiên sinh, vẫn nên ngồi thuyền nhỏ đi, ít người thanh tĩnh."

"Được, chúng ta sẽ ngồi thuyền nhỏ!"

Kế Duyên dẫn Doãn Thanh trực tiếp đi đến một thuyền chở khách nhỏ có kiểu dáng tương tự với thuyền của hai cha con năm nọ. Hắn nói một tiếng với gã hán tử đang nằm ngủ, mặt che mũ rơm trên boong thuyền.

"Nhà thuyền, thuyền này có đi Xuân Huệ phủ không? Nhà thuyền..."

Sau khi kêu hai tiếng, thuyền phu mới kéo mũ rơm ngồi dậy. Gã nhìn Kế Duyên và Doãn Thanh đang đứng ở bến tàu, xem ra là hai người đọc sách.

"Nhà thuyền, có đi Xuân Huệ phủ không?"

Kế Duyên lại hỏi một lần nữa.

Gã gãi mặt rồi gãi đầu, lộ ra vẻ có chút rảnh rỗi trả lời một câu.

"Bao thuyền hai lượng, nếu chờ khách đi cùng cũng được, tối đa tám người ngồi."

Thấy hán tử này có một thân khí huyết mờ mịt ẩn nấp bên trong cơ thể, hẳn là người luyện võ có võ công không tầm thường, nhưng cái giá này lại hơi đắt. Kế Duyên lắc lắc tay.

"Hai lượng sao? Kê Châu nơi này không trộm không cướp, của cải dư thừa, không đến mức phí lên thuyền tăng nhiều như vậy chứ. Nếu ta dùng hai trăm văn bao thuyền, lại bao luôn đồ ăn trên thuyền thì tính như thế nào?"

Nhà thuyền vươn người ra phía bờ sông, vốc nước rửa mặt. Gã nhìn chăm chú trên bờ.

"Ơ, ngài cũng có hiểu biết đấy. Như vậy đi. Nếu khách quan bao thuyền rồi đi luôn, vậy thì lấy hai trăm văn. Còn nếu ngài dự định chờ người khác lên thuyền thì tổng chi phí là bốn trăm văn, như thế nào?"

Kế Duyên khẽ gật đầu.

"Được, ngươi lái thuyền đi luôn đi, chúng ta bao thuyền!"

"Được rồi, khách quan thật sảng khoái. Ai, ai, công tử, chậm đã. Coi chừng, coi chừng. Chờ ta bắc ván cầu cho ngài!"Thấy Kế Duyên định bao thuyền, thái độ của gã thân thiện hơn nhiều. Gã vội vàng bắc tấm ván gỗ trên thuyền, giúp Doãn Thanh giẫm lên ván cầu.

Lúc Doãn Thanh cõng theo rương sách bước xuống, gã cũng đưa tay ra đỡ một chút. Chỉ là đúng lúc Doãn Thanh đặt chân lên thuyền nhỏ, Hồ Vân liền nhảy từ trong rương đựng sách ra.

Tuy xích hồ rất nhẹ, nhưng khi nó rơi xuống boong thuyền, hán tử vẫn nhướng mày. Gã vô thức nhìn xung quanh, sau đó mới mời Kế Duyên lên thuyền.

"Nhà thuyền, thuyền này chỉ có một mình ngươi sao?"

Lúc Kế Duyên bước lên thuyền cũng nhìn trái nhìn phải. Ở bên trong khoang thuyền không có người thứ hai. Nói như vậy chẳng phải sẽ không có người thay phiên làm việc sao.

"Hắc hắc, tại hạ chỉ có một người. Đại tiên sinh cứ yên tâm. Người khác ba ngày, ta cũng ba ngày. Người khác năm ngày, ta vẫn ba ngày, không chậm trễ đâu!"

Hán tử nhà thuyền vừa nói vừa tháo dây thừng đang buộc vào bến tàu, rồi dùng gậy trúc chèo thuyền dần dần rời khỏi bờ.

"Ngồi vững nào, ngồi vững nào, lái thuyền nào...! Hắc ~~~~ Ơ ~~~~"

Trên thân gã khí huyết bừng bừng. Lúc dùng sức chèo thuyền, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn. Toàn bộ thuyền nhỏ lắc lư mãnh liệt, hết sang trái lại sang phải, sau đó rời khỏi bến tàu, rẽ nước đi ra ngoài.

Ở trên thuyền, trọng tâm của Doãn Thanh không ổn định, vội vàng ngồi xuống chiếc ghế trong khoang. Ngay cả người đầu tiên tiến vào là xích hồ cũng phải dùng móng vuốt ôm chặt băng ghế trước mặt.

Cũng chỉ có Kế Duyên vững vàng đứng trước mũi thuyền, ngắm nhìn dòng sông Tiểu Thuận Hà. Thân hình hắn không lay động mảy may khiến cho nhà thuyền ở đằng sau phải nheo mắt nhìn kỹ một hồi, thầm nghĩ có phải mình nhìn nhầm hay không.

Dĩ nhiên, sức chèo thuyền của hán tử này lớn hơn lão thuyền phu năm đó nhiều. Buổi chiều hôm đó, thuyền đã tới cửa sông của Tiểu Thuận Hà và Xuân Mộc Giang.

Chỉ là giống như lão thuyền phu năm xưa, thuyền nhỏ này cũng lưu lại ở nơi đây. Hán tử đi từ đằng sau lên đằng trước, lấy một thanh xiên cá dài từ trong khoang, ở đầu thanh xiên cá còn có một đoạn dây thừng.

"Hai vị khách quan xin chờ một chút. Ở cửa sông này có nhiều cá lớn. Đồ ăn tối nay sẽ ở nơi này đấy!"

Doãn Thanh và Hồ Vân cũng không giấu nổi vẻ tò mò. Hai đứa đi ra ngoài nhìn xem hán tử bắt cá như thế nào. Kế Duyên cũng đứng ở cột buồm bên cạnh, khẽ cười.

Lúc này còn có một vài thuyền lớn thuyền nhỏ đi ngang qua, cũng có thuyền nhỏ neo lại chỗ này, hoặc tung lưới hoặc ném sào tre.

Gã lái thuyền tập trung tinh thần, nhìn chăm chú xuống dòng sông, xuyên thấu qua sóng nước lấp lánh để tìm kiếm chút biến hóa nhỏ nhoi dưới mặt nước. Nếu là người mới vào nghề có thể sẽ bị ảnh hưởng bởi ánh sáng khúc xạ nên không cách nào phán đoán được vị trí của cá ở độ sâu bao nhiêu. Nhưng với gã thuyền phu này mà nói, chuyện này dĩ nhiên không thành vấn đề.

"Kế tiên sinh, sao người kia lại đứng bất động vậy ạ?"

"Suỵt... Nhìn là được rồi!"

Hắn vừa dứt lời, gã lái thuyền bỗng hành động. Trong chốc lát, cơ bắp toàn thân giống như mở ra, mang theo khí thế mãnh liệt ném thanh xiên cá xuống nước.

Vèo ~~ "Ầm..."

Bọt nước văng tung tóe, thanh xiên cá bay khoảng một trượng liền rơi vào trong nước. Thanh xiên này vốn dĩ dài một trượng, lúc này chỉ còn một phần nhỏ lộ ra trên mặt nước.

"Ha ha ha... Trúng!"

Hán tử nở nụ cười, nhanh chóng kéo dây thừng trở về. Một lát sau, một con cá mè trắng lớn vẫn còn đang giãy giụa đã bị kéo lên.
"Thân thủ tốt!"

Kế Duyên khen ngợi một câu, Doãn Thanh cũng hô lên "Lợi hại".

Ở phía xa xa còn truyền đến mấy tiếng vỗ tay, nhìn về phía thanh âm liền đúng lúc nhìn thấy có thuyền lớn đi qua. Hành khách trên thuyền cũng nhìn thấy cảnh này, nên sớm đã vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

"Hắc hắc hắc, quá khen quá khen, kiếm ăn trên sông nước thôi mà!"

Gã cũng không dừng lại, cảm thấy một con cá mè trắng không đủ ăn. Sau khi gỡ cá ra khỏi xiên, đặt vào trong chậu gỗ, gã lại nâng thanh xiên, một lần nữa tập trung tinh thần.

Hình tượng này không hiểu sao lại khiến Kế Duyên nghĩ đến Nhuận Thổ và con tra (*). Tư thế này giống hệt như bức họa trên bài văn ở kiếp trước.

(*) Nhân vật trong truyện Cố Hương của Lỗ Tấn

Gã bắt được một con cá mè trắng nặng khoảng bốn năm cân và một con cá trắm cỏ cũng to chừng đó. Sau đó, gã vô cùng phấn khởi trở lại mái chèo, lái thuyền chạy nhanh ra cửa sông lớn, đi về phía Xuân Huệ phủ ở phía trước.

Hôm nay, trên mặt sông không có gió, cánh buồm cũng không có tác dụng gì. Nhưng từ đầu đến cuối, sức chèo thuyền gã vẫn không giảm chút nào, tư thế giống như chuẩn bị lao thẳng vào bầu trời tối đen mới thôi. Chỉ là khi đến một nơi trên Xuân Mộc giang, Kế Duyên liền hô ngừng lại.

"Nhà thuyền, dừng lại một chút!"

"A? Khách quan mắc tiểu sao, đứng ở mũi thuyền trực tiếp giải quyết xuống sông là được. Mặt nhìn về bờ, ở bên kia là cánh rừng hoang, không ai nhìn thấy đâu!"

Kế Duyên dở khóc dở cười.

"Nhà thuyền à, thực ra không phải ta muốn đi vệ sinh. Đêm nay, chúng ta nghỉ ngơi ở nơi này một đêm. Ngày mai lên đường!"

"A?"

Gã nhìn sắc trời, có chút không hiểu. Với tốc độ chèo thuyền này, gã hoàn toàn có thể đi thêm một đoạn thật xa rồi mới thả neo đấy.

Kế Duyên chắp tay giải thích nói.

"Năm đó ta đi qua đoạn sông này cũng đã phát sinh một ít chuyện thú vị. Lúc này tức cảnh sinh tình nên muốn ngủ lại một đêm giống như lúc trước. Làm phiền nhà thuyền tạo điều kiện."

Hán tử gãi gãi phía sau đầu, cũng trả lễ.

"Được được được. Ngài là kim chủ mà, muốn thế nào liền thế ấy! Ài, người đọc sách đúng là phiền phức..."

Nửa câu trả lời đầu rất vang dội, còn nửa câu sau nhỏ giọng phàn nàn. Kế Duyên không nghe sót một chữ.

Nếu hắn cố ý yêu cầu như vậy, nhà thuyền cũng thả neo dừng lại ở chỗ này. Gã bắt đầu xử lý hai con cá, sau đó xách bếp lò ra chuẩn bị đồ ăn.

Trước khi mặt trời lặn, nhà thuyền đã làm xong đồ ăn. Hai con cá đều được chưng lên, bỏ thêm miếng gừng và một ít tương ngâm. Chỉ là sau khi dọn món ăn lên, Kế Duyên lại mượn bếp lò và nồi đất, nói là muốn hầm canh cách thủy ở đầu mũi thuyền.

Hán tử cũng tò mò liếc mắt nhìn sang, phát hiện ra bên trong nồi nước lớn có hai con cá màu bạc dài bằng bàn tay. Gã cũng không biết cá này từ đâu ra, có khả năng bên trong rương đựng sách kia có vạc nhỏ gì đó. Dường như cá vẫn còn sống. Mặc dù lúc được thả vào nước, lật mình cá, gã thấy mang và vây cá thỉnh thoảng vẫn nhúc nhích.

"Ách, khách quan có muốn ta giúp ngài làm mang cá hay lấy nội tạng gì đó không..."

"Không cần, không cần, như vậy được rồi!"

Kế Duyên cười, từ chối ý tốt của nhà thuyền, cũng khiến cho gã dở khóc dở cười. Trong lòng lại khẽ nói "Mấy tên mọt sách này quả nhiên là mọt sách!"

Sắc trời dần tối. Trong khoang thuyền, Kế Duyên, Doãn Thanh và thuyền phu bưng bát ăn cơm. Hồ Vân nằm bên cạnh bàn thèm thuồng nhưng chỉ có thể giương mắt nhìn. Thỉnh thoảng, Doãn Thanh "không cẩn thận" làm rơi một miếng thịt cá xuống sàn, nhưng cũng không đủ thỏa mãn cái miệng của xích hồ.

Có một điểm khiến nhà thuyền cực kỳ cao hứng, chính là lúc ăn cơm, vị tiên sinh họ Kế kia vậy mà lại lấy ra một bình Thiên Nhật Xuân. Loại rượu nổi tiếng này không rẻ. Gã uống rượu nhưng vẫn có chút ngượng ngùng. Dù sao, rượu này còn đắt hơn phí thuê thuyền nữa.

Sau khi ăn no, nhà thuyền đi tới mũi thuyền đi tiểu. Doãn Thanh vội vàng xúc một chén cơm đầy, đổ nước tương mang theo cùng với canh cá lên phía trên, nhét thêm một cái muỗng, rồi để qua một bên ghế.

Tốc độ của Hồ Vân nhanh như chớp, dùng móng vuốt cầm cái muỗng, và lấy và để rồi nuốt chửng cơm vào trong miệng. Nó ăn rất ngon miệng, cảm giác ăn vụng khi thèm ăn quá lâu quả thực không thể so với những bữa ăn toàn đồ ngon lúc còn ở huyện Ninh An được.

Hán tử giải quyết xong, lại đi qua một phía khác múc nước sông rửa mặt. Sau đó, gã đến mũi thuyền thêm than củi vào bếp lò.

"Hương vị cũng rất thơm... Hình như Kế tiên sinh không bỏ gia vị gì..."

Cái mũi của gã giật giật, nhịn không được bèn dùng ống tay áo quấn quanh cánh tay để không bị phỏng, mở nắp nồi đất ra nhìn bên trong.

Ngay lập tức, một mùi thơm nồng đậm từ bên trong tràn ra, ngửi thấy giống như toàn thân tê dại. Gã nhìn bên trong một chút. Lúc này hai con cá rõ ràng đã không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ còn lại một nồi nước màu trắng bạc trong suốt.

"Rầm rầm..."

Mặt sông xung quanh đột nhiên có một trận thanh âm truyền đến. Nhà thuyền bừng tỉnh, lập tức thấy chột dạ rồi đậy nắp lại. Gã nhìn mặt sông cách đó mấy trượng, gợn sóng đang chậm rãi tản đi.

"Rầm rầm..."

Lần này, thanh âm ở phía trước mũi thuyền. Nhà thuyền bỗng dời qua vài thước, nhìn về phía vệt nước. Gã mơ hồ nhìn thấy ánh sáng màu xanh lóe lên rồi biến mất. Mà động tĩnh của vệt nước cũng không nhỏ, tuyệt đối không giống con cá bình thường.

Mặc dù là người biết võ công nhưng trong lòng gã vẫn sợ hãi không thôi, chẳng lẽ thật sự có Thủy Công sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau