LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Cảm thụ không thể nói

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ


***

Chờ Cừu Phong rời đi, lúc này Doãn Thanh và Hồ Vân ở trong sân nhỏ Cư An Tiểu Các mới thoải mái hơn.

Kế Duyên vẫn đứng ngoài cửa chưa quay vào. Doãn Thanh liền quay đầu, dùng giọng điệu của phu tử dạy dỗ Hồ Vân.

"Ngươi xem lại ngươi đi. Một con hồ ly mà suốt ngày hô to gọi nhỏ. May mà ở đây có Kế tiên sinh, nếu là nơi khác, người khác nhìn thấy một con hồ ly thỉnh thoảng chạy nhảy bằng hai chân, còn biết nói chuyện thì sao hả? Đầu tiên là dọa chết khiếp người ta, sau đó sẽ có cả đống cuốc, xẻng, được đám dân thường cầm tới nện chết ngươi đó!"

"Ngươi nói bậy! Hơn nữa, ta mà sợ bọn họ sao? Móng vuốt và răng của ta cũng lợi hại lắm!"

Hồ Vân gào to, vẫy bộ móng vuốt sắc bén của mình, cùng tranh luận với Doãn Thanh.

"Ơ, lợi hại như vậy sao, vậy tại sao lúc chúng ta đi ngoài đường, vừa thấy mấy con chó là lông trên lưng ngươi dựng đứng lên thế?"

Doãn Thanh bĩu môi, ánh mắt cực kỳ khinh bỉ nhìn xích hồ, làm cho con cáo nhỏ giống như mèo con xù lông. Nó nhếch môi, nhe ra mấy chiếc răng nanh nho nhỏ, bộ dáng như muốn ăn thua với Doãn Thanh.

"Chậc chậc chậc..."

Doãn Thanh cũng xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay rắn chắc.

"Đến đây, đến đây, xem ai đánh ai nào!"

Một người một cáo duy trì tư thế hằm hè cả buổi, nhưng không đứa nào tiến lên một bước. Một lát sau, thấy tình hình có chút không kìm được nữa, Doãn Thanh nhìn sang Kế Duyên đã trở lại ngồi trước bàn cờ, cũng đang nhìn hai người bọn họ. Dường như Kế tiên sinh không muốn xảy ra một trận đại chiến giữa người với hồ ly.

"Được rồi, được rồi, ta cần gì phải so đo với tên hồ ly thối, mới lõm bõm học nói chuyện như ngươi chứ, ta là người đọc sách đấy!"

Doãn Thanh lầm bầm rồi rũ thẳng tay áo.

"Được rồi, được rồi, ta là một hồ ly đọc sách, tuổi tác còn lớn hơn ngươi, cần gì so đo với tên nhãi vắt mũi chưa sạch như ngươi chứ!"

Hồ Vân cũng học theo dáng vẻ ta không chấp nhặt với ngươi.

Kế Duyên nghiêng đầu nhìn hai đứa, lắc đầu, rồi tiếp tục hạ quân cờ xuống.

Khi cảm ngộ cách đánh cờ của những tiền bối cao thủ kỳ đạo, người khác sẽ dựa vào đó để tinh tiến kỳ nghệ. Nhưng đối với Kế Duyên, đây cũng là một loại tu hành.

Giống như lúc xem đánh cờ ở Kinh Kỳ phủ trước đây, khi hai quân cờ đối kháng thì âm dương biến hóa ở trong đó cũng lộ ra, quá trình quân đen quân trắng tranh chấp diễn hóa ra đạo tương sinh.

Lúc cờ vây giao chiến, càng là cao thủ sẽ mang đến cho Kế Duyên cảm thụ càng sâu. Có thể được xem chơi cờ trực tiếp là tốt nhất, nhưng cao thủ kỳ đạo chân chính cũng chưa chắc dễ tìm hơn thần tiên. Cho nên, thông qua sách vở về kỳ đạo được truyền lại, vượt qua thời gian không gian để cảm thụ, cũng là một cách tu hành không tệ.

Doãn Thanh và Hồ Vân liếc nhìn nhau, một người một cáo lặng lẽ chạy đến trước bàn rồi ngồi xuống.

"Kế tiên sinh, đại tiên sinh vừa rồi là ai vậy ạ? Ngay cả Hồ Vân cũng không phát hiện ra ngài ấy ở bên trong. Nếu đó là người bình thường, lúc nhìn thấy một con hồ ly nói tiếng người thì cũng phải sợ hãi chứ nhỉ."

"Đúng đúng!"

Hồ Vân ở một bên cũng gật đầu lia lịa.

Kế Duyên thở dài.

"Biết thế là được rồi. Về sau nên thu liễm một chút, nhất là ngươi."

Kế Duyên quay đầu nhìn qua xích hồ.

Đối diện với đôi mắt xám trắng vô thần kia, xích hồ cứng đờ người.

"Ở đây không có chuyện gì, không có nghĩa là ở bên ngoài cũng như vậy. Trên thế giới này, yêu vật có trái tim thiện lương rất ít, yêu tộc có thể chứng minh tâm mình lương thiện lại càng ít. Những lời của Doãn Thanh thật ra không sai. Khi ngươi còn chưa có năng lực gì thì ở bên ngoài chớ nên khinh suất."

Thấy hồ ly không dám trả lời, Kế Duyên cũng không nói thêm nữa.

"Ấy hì hì, chuyện này, Kế tiên sinh, chúng con đi nấu cơm, nấu xong con sẽ mang tới đây cùng ăn nhé, con đi trước ạ!"

Doãn Thanh cảm thấy, có lẽ hôm nay tâm tình của Kế tiên sinh không tốt lắm. Cậu nháy mắt với Hồ Vân. Sau đó, hai đứa cùng nhau nhanh chóng rời khỏi sân nhỏ.

Kế Duyên đặt một quân cờ trong tay xuống, ánh mắt liếc sang, rồi lại chăm chú nhìn bóng lưng của một người một cáo vừa rời đi. Không biết hắn đang suy tư cái gì, thật lâu sau vẫn khẽ lắc đầu.

...

Khoảng hơn một canh giờ sau, Cừu Phong mới ngự phong về tới Ngọc Hoài Sơn. Y vừa tới nơi, cũng không quan tâm thăm hỏi đồ đệ của mình, mà gọi sư huynh Dương Minh trước. Hai ngươi cùng lên Thư Vân Lâu tìm Nhâm sư thúc.

Thư Vân Lâu là một tòa nhà đặc biệt ở Ngọc Hoài Sơn. Bên trong thiết kế rất nhiều pháp trận, có thể trợ giúp tu sĩ thanh tâm an thần, cho nên đây là nơi bế quan yên tĩnh của các đệ tử trong núi.

Đồng thời, cứ mỗi hai mươi năm, Thư Vân Lâu sẽ có hai vị Đại Chân nhân của Ngọc Hoài Sơn thay phiên trấn thủ. Việc trông coi tòa nhà trận pháp để tránh cho những tu sĩ bế quan đang nhập định nhập tĩnh bị tẩu hỏa nhập ma chỉ là thuận tiện mà thôi. Mục đích trọng yếu hơn chính là xử lý sự vụ ở Ngọc Hoài Sơn trong chu kỳ hai mươi năm.

Ở thế giới này, nếu không tính điển tịch căn cơ thì tiên phủ tiên môn có thể chia làm hai loại. Một loại là tông môn dạng như giáo phái, phía trên có các nhân vật như Chưởng giáo sẽ quản lý công vụ trong tiên phủ. Ngọc Hoài Sơn thuộc về loại thứ hai, không có các nhân vật như Chưởng giáo. Sau khi đạo hạnh đạt đến một trình độ nhất định, mọi người sẽ thay phiên nhau trông coi Ngọc Hoài Thánh Cảnh.
Hai mươi năm này đúng dịp đến lượt của sư phụ, sư thúc của Cừu Phong và Dương Minh. Trong lúc này không thể bế tử quan (*), không thể tùy ý ra ngoài dạo chơi, nếu gặp chuyện cần xử lý đầu tiên cũng là hai người bọn họ, bình thường cũng sẽ không kinh động tới các cao nhân sư trưởng cùng lứa.

bế tử quan: bế quan nếu không đột phá thì không ra, bế quan cho tới lúc chết

Mà danh hiệu "Đại chân nhân" cũng không đi đôi với tu vi và pháp lực mạnh yếu. Tất nhiên pháp lực là một trong các tiêu chuẩn, nhưng quan trọng hơn là danh hiệu này đại biểu cho việc lĩnh hội được sự huyền ảo của đạo tu hành. Một chữ "Chân" này có ý nghĩa sâu sắc, hai chữ "Chân nhân" cũng không đơn thuần là phân chia mạnh yếu, mà càng chú trọng tới tu hành chân ý hơn.

Vì vậy đa số những cao nhân có vai vế rất cao cũng có thể được gọi là "Đại chân nhân".

Dĩ nhiên, "Đại chân nhân" cũng chỉ là danh hiệu ở Ngọc Hoài Sơn gọi mà thôi. Trong tu tiên giới chính thống, phần lớn những người tu hành thành công sẽ lấy danh xưng là "Chân nhân".

Đoạn thời gian này, hai vị Đại chân nhân cũng không được nhàn nhã như ngày xưa. Lúc trước, lời đồn của Thiên Cơ Các truyền ra không biết thật hay giả, nếu như nói việc này phải đợi Bùi chân nhân trở về rồi mới xử lý, thì chuyện ngày hôm nay, sau khi Cừu Phong đi bái phỏng Kế Duyên trở về, nhất định không phải là chuyện nhỏ.

Trên đỉnh Thư Vân Lâu, sau khi nghe Cừu Phong tóm tắt lại chuyện hôm nay, vị Nhâm sư thúc mặc một thân y phục màu xanh vẫn đang suy tư. Hàng lông mày nhăn lại, mãi không giương lên. Cừu Phong và Dương Minh liền ngồi ở phía dưới chờ đợi.

"Chuyện hôm nay không phải chuyện đùa. Chúng ta không định đoạt được, cần thương lượng với các đạo hữu và sư trưởng ở Ngọc Chú Phong mới được!"

Nam tử áo xanh đứng dậy.

"Các ngươi cũng đi luôn."

Ba người ra khỏi Thư Vân Lâu, bay về phía ánh sáng của những đám mây đang bao quanh sườn đông của Ngọc Hoài Sơn. Nơi đây chính là một trong những cấm địa của Ngọc Hoài Sơn.

Bọn họ bay một lúc lâu trong mê chướng ánh sáng, càng vào sâu càng có nhiều chỗ hư hư thực thực bị thiên ngoại cương phong quét sạch. Một hồi lâu sau, rốt cuộc bọn họ mới xuyên qua một vòng ánh sáng giống như cực quang. Trước mắt họ hiện ra một ngọn núi cực lớn có đỉnh màu trắng mờ mờ, chân núi màu xanh biếc. Nơi đây chính là Ngọc Chú Phong của Ngọc Hoài Sơn.

Cừu Phong và Dương Minh cũng ít khi đến nơi này, chỉ vào những lúc sư phụ và sư thúc tu hành tại đây, nếu bọn họ thực sự có việc mới đi một chuyến.

Ở Ngọc Chú Phong có từng tòa lầu các bằng ngọc phân bố ở khắp nơi, ở đỉnh núi có một tòa chính điện. Bình thường sẽ không có ai ở đó. Chẳng qua, giờ phút này, Nhâm Bất Đồng dẫn hai vị sư điệt đi thẳng lên chính điện trên ngọn núi.

Cả đại điện bạch ngọc được bao quanh bởi những cột hành lang trắng như tuyết, nơi cao nhất có một cái chuông vàng thật lớn.

Nhâm Bất Đồng bấm quyết niệm chú, vung tay áo xuất kiếm chỉ, liên tục điểm lên chiếc chuông vàng phía trên đỉnh. Từng tia sáng đạo pháp bắn ra.

"Đinh.… Đang.… Đinh.… Đang...."

Tiếng chuông vang lên, từng quầng sáng như sương như lưới khuếch tán ra, theo tiếng chuông lan khắp Ngọc Chú Phong.

Ở phía sau, Cừu Phong và Dương Minh liếc nhìn nhau. Mặc dù bọn họ đã đến cấp độ tu vi này, cũng đều đã làm sư phụ của người khác, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một chút khẩn trương trong ánh mắt đối nhau.

Tất cả có sáu tiếng chuông vang lên, đại biểu cho những người không bế tử quan cần tiến về Ngọc Khung Điện tham dự chuyện quan trọng. Nếu chín tiếng chuông vang lên chính là chuyện đại sự liên quan đến sinh tử tồn vong của Ngọc Hoài Thánh Cảnh.

Chờ đợi một lát, từ đại điện khắp nơi đều có độn quang bay tới, ở xung quanh có nam có nữ, có người già nua, có người trẻ tuổi. Còn Nhâm Bất Đồng dẫn theo hai vị sư điệt chắp tay hỏi thăm từng người vừa đến.

Tổng cộng có mười một người, bối phận cao nhất là lão sư tổ của Nhâm Bất Đồng, danh xưng "Cư Nguyên Tử". Ông lão đã hơn tám trăm tuổi, tu vị đạo hạnh cao nhất ở Ngọc Hoài, pháp lực sâu không lường được. Ai cũng xem Cư Nguyên Tử là người có hi vọng đắc đạo thành tựu Chân Tiên nhất ở Ngọc Hoài Sơn, nhưng khả năng bao nhiêu thì cũng chỉ có bản thân lão mới biết.

Người có tu vi cao hơn nữa, được gọi là "Tiên nhân" trong mắt người phàm trần, thì cũng chẳng tránh được hao hết tuổi thọ, sinh lão bệnh tử.

"Nhâm đạo hữu gặp chuyện khó khăn gì sao?" "Hay là gặp phải kẻ địch mạnh?"

"Sao chỉ có một mình Nhâm đạo hữu? Bùi đạo hữu đâu?"

Đám người ngồi xuống trong điện, rối rít hỏi thăm vài câu.

"Gần đây phát sinh vài chuyện lớn, có liên quan đến Ngọc Hoài Sơn của chúng ta, cho nên mới bất đắc dĩ quấy rầy các vị..."

Nhâm Bất Đồng chậm rãi kể, bắt đầu từ lời đồn của Thiên Cơ Các, đến việc Chân Ma xuất hiện ở Tịnh Châu, lại tới chuyện Cừu Phong đến huyện Ninh An hôm nay, bao gồm cả việc Kế Duyên muốn nhìn Sơn nhạc sắc phong phù chiếu, rất nhiều phần phải nhờ Cừu Phong giải thích rõ hơn.

Có khá nhiều thông tin được đưa ra, đợi đến khi nói xong tất cả mọi chuyện, đám người ở trong điện đều đã dằn lòng không nổi.

"Vị Long Quân kia thật sự bỏ qua chuyện năm đó sao?"

"Kế tiên sinh này là thần thánh phương nào, cảnh nội Đại Trinh vẫn còn ẩn giấu một Chân Tiên ư?"

"Họ Kế tên Duyên, vì sao ta chưa từng nghe thấy, chẳng lẽ y dùng tên giả?"

"Ta thấy không giống lắm!"

"Nếu Chân Tiên đã nói, có lẽ Long Quân đã thật sự quên rồi!"

"Lời của Chân Tiên là sự thật sao?"

"Chuyện này..."

"Còn chuyện Thiên Cơ Các nữa, vậy mà có tà ma tập kích tu sĩ của Ngọc Hoài Sơn chúng ta!"

"Việc này tạm thời còn chưa biết thật giả ra sao, quan trọng là Sơn nhạc phù chiếu, rốt cuộc có nên cho xem hay không đây?"

"Vật quý giá của sơn môn, sao có thể dễ dàng bày ra!"

"Đúng vậy, cho dù là đạo diệu Chân Tiên cũng không thể đưa ra được!"

"Lời này sai rồi. Vì theo lời của Cừu Phong, nếu vị Kế tiên sinh này tinh thông về Sắc lệnh, có khi có thể hiểu được cách vận dụng phù chiếu. Nếu hắn có thể dạy phương pháp này cho Ngọc Hoài Sơn..."

"Buồn cười, pháp bất khinh truyền(*), nếu hắn thực sự thông hiểu, chúng ta lấy gì báo đáp chứ?"

...

Trong lần thảo luận này, ngươi một câu, ta một câu, thậm chí còn có cãi lộn. Cừu Phong và Dương Minh yên tĩnh ngồi xếp bằng bên cạnh sư thúc, không dám nói một lời.

"Cừu Phong đạo hữu, theo ý của ngươi thì nhân vật đẳng cấp Chân Tiên kia, ngoại trừ bề ngoài phản phác quy chân (**), còn có chỗ thần dị nào không?"

Cư Nguyên Tử vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng hỏi thăm Cừu Phong, âm thanh già nua nhưng đặc biệt khiến cho cuộc tranh luận tạm dừng lại.

Cừu Phong có phần do dự. Thật ra, gã cũng không muốn nói đến chuyện mình nhìn thấy "nỗi cảm thương" của Kế Duyên. Lúc trước gã chỉ nói qua loa, nhưng nếu vị Thái sư tổ Cư Nguyên Tử đã hỏi thì tất nhiên khát vọng vấn đạo cũng không chỉ là những cái kia.

"Bẩm Cư Nguyên Tử sư tổ, thực ra hôm nay đệ tử đã trải qua một chuyện..."

Cừu Phong cắn răng, rồi kể lại việc bản thân giãi bày tâm tình những năm tháng tu tiên, sau đó gã mới thả con săn sắt bắt con cá rô, muốn hỏi chuyện Kế Duyên. Khi nói đến sự thương cảm chuyện đời thay đổi của Kế Duyên, gã hơi căng thẳng.

"Lúc ấy, đệ tử chỉ cảm thấy mảnh sân nhỏ như chu du bên ngoài trời đất, xuyên thẳng qua không gian càn khôn, vạn vật trong trời đất như gần trong gang tấc, sự thay đổi của Đại đạo như thế sự xoay vần, xa hơn nữa... đệ tử không dám nhìn..."

Khi Cừu Phong đang nói chuyện, mồ hôi trên người cũng chảy ra, tựa như khí cơ bất ổn, pháp lực hỗn loạn.

"Ô...ô...n...g... Ô...ô...n...g..."

Chuông vàng trên đỉnh Ngọc Khung Điện chợt rung lên, phát ra một tiếng kêu run rẩy.

"Không tốt, chớ nói nữa, mau ổn định đạo tâm!"

"Bảo vệ linh đài, Cừu Phong đạo hữu mau mau nhập tĩnh!"

Ở bên cạnh, Nhâm Bất Đồng và mấy vị tu sĩ khác rối rít ra tay độ pháp, có người chặt đứt liên hệ khí cơ giữa Ngọc Khung Điện và bên ngoài.

Với đạo hạnh cỡ này của Cừu Phong, vậy mà lại sinh ra dấu hiệu cực kỳ không ổn như vậy khiến cho những người khác kinh hãi không thôi, rất khó tưởng tượng được lúc ấy Cừu Phong cảm thụ được cái gì.

(*) Pháp bất khinh truyền: pháp không được truyền thụ một cách dễ dàng

(**) Phản phác quy chân: Nghĩa là điểm cao nhất chính là điểm xuất phát, được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực đạt, trong võ thuật nghĩa là đạt tới cảnh giới “Tối thượng” trong truyền thuyết, quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân đã không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào ý cảnh mà đơn giản xử lý.

Chương 187: Tâm tình thay đổi theo sự tình

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Rất nhiều tu sĩ đại thần thông của Ngọc Hoài Sơn đều đồng loạt ra tay, củng cố khí cơ cả trong lẫn ngoài cơ thể Cừu Phong. Đồng thời, những tu sĩ khác liên thủ, phối hợp với trận pháp ở Ngọc Khung Điện, chặt đứt sự liên hệ khí cơ với thiên địa bên ngoài.

Lúc này, âm thanh "Ô...ô...n...g" rung rung của chuông vàng ở trong điện mới dần an ổn trở lại. Sau khoảng hơn mười mấy lần hô hấp, nó mới hoàn toàn yên tĩnh. Cùng lúc đó, khí cơ của Cừu Phong cũng vững vàng hơn. Toàn bộ đám người bước vào trạng thái nhập định, bao phủ bên trong một tầng pháp quang, tạm thời ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Tình huống vừa rồi chắc chắn không có khả năng sinh ra tâm ma. Ở đây có nhiều tu sĩ của Ngọc Hoài Sơn, hơn nữa, nơi này còn là Ngọc Khung Điện của Ngọc Chú Phong, càng không có khả năng bị ngoại ma xâm nhập.

Hiện tại, đám tu sĩ đều mặt ủ mày chau. Nhâm Bất Đồng nhìn Dương Minh bên cạnh, lại nhìn Cừu Phong đang được bao bọc trong một tầng pháp quang.

"Lẽ nào Chân Tiên lại đáng kính, đáng sợ như vậy?"

Ngoài sự kinh hãi, rất nhiều tu sĩ bên cạnh cũng khó tránh khỏi hiếu kỳ.

"Trong lúc Kế tiên sinh vô tình cảm nhận sự thay đổi của thế sự, lại dẫn tới hiện tượng lạ như vậy, có phải là ý cảnh ở trong thân thể hiển hóa ra bên ngoài không?"

"Đại đạo biến thiên, thế sự xoay vần..."

Đúng như lời nói của Nhâm Bất Đồng, quả thật từng vị Chân nhân đều có cảm giác đáng kính, đáng sợ này.

Cừu Phong chỉ ngồi bên cạnh rồi có cảm giác, vừa nãy chỉ kể lại một thoáng, lại gặp phải nguy hiểm tựa như kẻ có đạo hạnh không sâu nhưng cố tình tiết lộ thiên cơ. Có điều đây cũng chỉ tương tự chứ tuyệt đối không giống như vậy. Với tu vi của Cừu Phong không thể không rõ loại tình huống kia, hơn nữa, chuông vàng trong điện cũng rung vang không ngừng lại càng kỳ dị vô cùng.

Tay phải Cư Nguyên Tử vuốt râu, tay trái bấm đốt ngón tay, ánh mắt lay động không nắm chắc. Lão thử mấy lần đều không thu được kết quả gì. Sau khi nghe mấy vị đạo hữu khác bàn luận, lão bèn mở miệng nói.

"Không đúng, có chút không đúng. Cao nhân đẳng cấp Chân Tiên xác thực khó có thể phỏng đoán, vô cùng thần diệu, nhưng lão phu cũng đã từng gặp qua. Còn vị Kế tiên sinh này....thật là không thể tưởng tượng rồi.... Quả giống như...."

Cư Nguyên Tử vô thức nhìn tầng pháp quang bao quanh Cừu Phong và xung quanh Ngọc Khung Điện, không nói thêm gì nữa.

Đám tu sĩ Ngọc Hoài Sơn cũng có thể ngầm hiểu ý tứ trong đó.

"Đạo diệu Chân Tiên không thể để chúng ta đoán mò. Vả lại, cảnh giới Chân Tiên cũng có phân chia cao thấp!"

"Đúng vậy, đúng vậy. Quan trọng là nếu Kế tiên sinh cảm thấy Ngọc Hoài Sơn không tệ, hòa giải thù cũ giữa chúng ta và Long Quân, xem như đây là chuyện vui."

Những lời vừa nói ra không có tu sĩ nào phản bác. Dĩ nhiên, đám tu sĩ Ngọc Hoài Sơn muốn tin rằng Kế Duyên đã có tác động, chứ không phải do lão Chân Long ở Thông Thiên giang kia rộng lượng bỏ qua. Chuyện này cũng xem như có chút thiên vị cá nhân ở bên trong.

"Đúng vậy, mặc dù Sơn nhạc phù chiếu không thể cho người khác xem, nhưng lão phu cho rằng chúng ta có thể tặng những nghiên cứu tâm đắc của Ngọc Hoài Sơn về phù chiếu sắc lệnh cho Kế tiên sinh!"

"Chuyện này chỉ e là không ổn. Chân Tiên tinh thông Sắc lệnh sao có để ý tới chút đồ vật này của chúng ta chứ?"

"Đạo hữu nói lời này sai rồi. Kế tiên sinh đâu nói rõ ràng với Cừu đạo hữu, mà chỉ nhắc thầm mà thôi. Còn đây là chúng ta bày tỏ tấm lòng, nặng ý nhưng không nặng lễ, xem như báo cho Kế tiên sinh biết rằng chúng ta đã nghiêm túc thảo luận ở trong núi. Quả thực rất khó khăn nếu muốn bày tỏ chút tâm ý."

"Nói có lý!"

"Được, cứ làm như vậy đi!"

...

Khi Cừu Phong thanh tỉnh lại thì đã qua hơn một tháng. Trong một tháng này, sư huynh Dương Minh chân nhân của y cũng ngồi lại Ngọc Khung Điện. Mấy tu sĩ khác đã rời đi từ lâu. Nhâm Bất Đồng phải làm nhiệm vụ nên đã trở lại Thư Vân Lâu.

Hiện tại, thế cục còn chưa rõ ràng, nhưng cũng có thể xem là thời buổi rối ren. Có một vài vị Đại chân nhân rời khỏi Ngọc Chú Phong, trở về nơi mình tọa trấn trong sơn môn. Nếu gặp chuyện, bọn họ cũng có thể kịp thời ứng phó.

Bởi vì Kế Duyên tỏ rõ thái độ không muốn Ngọc Hoài Sơn đề cập tới sự tồn tại của hắn, vì vậy Ngọc Hoài Sơn cũng phải suy nghĩ cẩn thận xem tiếp xúc với hắn như thế nào.

Nếu không phải bất đắc dĩ, có thể để cho Cừu Phong lấy danh nghĩa bạn cũ của Kế Duyên đi bái phỏng cũng được. Đợi sau khi hai bên thân thiết hơn một chút, hiểu rõ về nhau hơn một chút, thì có thể mời hắn đến làm khách ở Ngọc Hoài Thánh Cảnh. Như vậy, những tu sĩ Ngọc Hoài khác cũng có thể thuận tiện kết giao với vị Chân Tiên này.

Nói thẳng ra là bản thân Ngọc Hoài Sơn vẫn có một phần "thận trọng" không thể nói rõ ở bên trong.

Do đó, người đến Cư An Tiểu Các đưa ngọc giản đương nhiên lại là Cừu Phong.

Thực ra, vào lúc Cừu Phong đang chìm đắm trong lần nhập định kia, y lại một lần nữa nghe thấy tiếng hạ cờ thanh thúy trong sân nhỏ của Tiểu Các lúc trước, sau đó liền tỉnh lại.

Những di chứng đáng lo cũng không xuất hiện. Trước đây, y không dám hồi tưởng lại lần nhìn trộm sự thay đổi trong Tiểu Các. Nhưng lúc ở Ngọc Khung Điện, nhờ y kiên trì nhớ lại mà có thu hoạch khác. Tuy lúc ấy cũng nguy hiểm nhưng sau khi ổn định đạo tâm thì việc lĩnh ngộ thiên địa trong cơ thể đã cao hơn một bậc, có thể xem là nhân họa đắc phúc (*).

(*) nhân họa đắc phúc: trong lúc gặp họa lại có được điều may mắn

Biết được việc này, Cư Nguyên Tử tự mình lựa chọn một vài điển tịch tìm hiểu về sơn nhạc phù chiếu ở Ngọc Hoài Sơn, rồi đưa cho Cừu Phong mang đến huyện Ninh An.

Vì vậy, khoảng tầm cuối tháng bảy, Kế Duyên đã nhận được một phần lễ vật đến từ Ngọc Hoài Sơn.Cừu Phong để lại ba ngọc giản, trò chuyện dăm ba câu với hắn rồi quay trở về. Cũng không phải y không muốn tán gẫu nhiều hơn mà do lúc này việc tu hành của y có tiến bộ, nên chỉ mong sớm trở về núi để tu luyện.

Thực ra, Kế Duyên cực kỳ mong đợi xem liệu Ngọc Hoài Sơn có thật sự cho mình xem sơn nhạc phù chiếu một chút hay không, nhưng dĩ nhiên là hắn suy nghĩ nhiều rồi. Chỉ mới tiếp xúc có mấy lần, người ta có khả năng còn đề phòng hắn, làm sao có thể tùy tiện cho hắn xem vật quý giá của sơn môn chứ.

Chỉ là ba phần ngọc giản này dường như còn tốt hơn so với ý định ban đầu của hắn. Bởi vì, lúc mới xem sơ qua một phần ngọc giản thì hắn nhìn thấy trên đó có ghi những nghiên cứu về sắc lệnh, tuy hơi tối nghĩa, khó hiểu nhưng trong đó khó giấu được sự tinh diệu.

Hai phần ngọc giản còn lại thì có phần chút lộn xộn như thiên thư, nếu không suy đi nghĩ lại cẩn thận thì ước chừng không thể hiểu được nội dung. Nếu dựa vào học thức tiên pháp của Kế Duyên lúc này, dù có nghiền ngẫm kỹ lưỡng cũng chưa chắc có thể hiểu được.

Dù sao đây cũng không phải mấy loại tạp thư và pháp quyết tu hành như trước kia, mà càng giống với điển tịch tu tiên dùng để dạy học. Có lẽ độ khó cũng tương tự như sự khác biệt giữa sách giáo khoa và những bản thảo nghiên cứu tâm đắc.

"Xem ra Sắc lệnh pháp chân chính và Sắc lệnh âm của ta vẫn có sự khác biệt rất lớn. So về độ khó trong tu luyện thì việc cải tiến những tiên thuật phản nhân loại của lão Long đơn giản hơn nhiều...."

Cái này khiến cho Kế Duyên hiểu được nếu lúc trước hắn trực tiếp xem sơn nhạc sắc phong phù chiếu thì nói không chừng hắn đã lúng túng một phen, uổng phí hết cơ hội rồi.

Mà ngọc giản trước mắt chính là diệu pháp chân chính. Tuy rằng nó có chút tối nghĩa, khó hiểu nhưng chỉ cần hắn có đủ kiến thức thì vẫn có thể lĩnh hội học hỏi. Đây chính là sách quý sẽ giúp hắn tiến bộ cực nhanh trong tu hành.

Giờ phút này, trên bàn đá trong sân nhỏ của Tiểu Các, ánh nắng mặt trời xuyên qua tán cây táo, chiếu lên ba miếng ngọc giản làm từ bạch ngọc, khiến chúng lộ ra ánh sáng lấp lánh.

Một phần ngọc giản được cấu tạo từ mười sáu miếng ngọc dài hai ngón tay, rộng một ngón tay hợp thành. Ở chính giữa được nối lại bằng sợi tơ vàng, giống như sinh ra từ ngọc vậy. Mà đây không phải là ngọc trong suốt, trên mỗi miếng ngọc đều có rất nhiều thiên lục văn nhỏ li ti. Nếu không nhìn kỹ thì chỉ có thể nhìn thấy thẻ ngọc màu trắng trơn bóng mà thôi.

Đồng thời, thiên lục văn thường cứ cách một đoạn lại có một phần tự thuật hoàn chỉnh, sẽ có phương pháp Dĩ vật truyền thần hiện ra, từ chữ viết và thần ý trên thiên lục thư làm cho người đọc nhận thức được ý của người viết sách.

"Chỉ vẻn vẹn mấy đoạn mấy từ mà có thể truyền thần nghiên cứu, quả là tuyệt diệu!"

Loại thủ pháp này khiến Kế Duyên rất rung động, cũng có thể cảm nhận được người viết sách có đạo hạnh pháp lực khá cao. Nếu so sánh với lão Long thì tuy lão cũng rất lợi hại, nhưng phần lớn những nghiên cứu của lão chỉ có tính nghiệp dư, còn lâu mới trở nên hoàn mỹ.

Hắn thì thầm tán thưởng một phen, sau đó đưa tay chạm lấy mấy chữ mở đầu của một trong ba phần ngọc giản.

Không giống với những tạp thư trước kia, mỗi phần ngọc giản đều được ký tên.

"Ngọc Hoài Sơn Cư Nguyên Tử."

Kế Duyên lại nhìn hai miếng ngọc giản kia một chút. Trong ba phần thì sách của Cư Nguyên Tử chiếm hai, còn một phần khác là của Uyển Uyển Nhi, đều là hai cao nhân của Ngọc Hoài Sơn.

"Có lẽ Ngọc Hoài Sơn cũng có Đạo diệu Chân Tiên chân chính!"

Trong lòng hắn suy đoán như vậy, dù sao Cư Nguyên Tử và Uyển Uyển Nhi vẫn rất giống, ít nhất hắn dám khẳng định chắc chắn hai người này có thể sử dụng "Lưu Thư Pháp Lệnh".

Bây giờ, hắn cực kỳ vui mừng. Nhận được ba phần ngọc giản này cũng giống như kiếp trước mua được một chiếc điện thoại flagship kiểu mới, nói bảo bối cũng không ngoa. Hắn cất vào trong tay áo, sau đó đi ra ngoài ăn điểm tâm như thường lệ. Bước chân của hắn nhẹ nhàng hơn không ít, nét mặt tươi cười rạng rỡ.

Trong ngõ nhỏ, có người hàng xóm đang gánh nước đi ngang qua, nhìn thấy Kế Duyên bèn nhiệt tình chào hỏi."Chào buổi sáng Kế tiên sinh. Xem ra hôm nay tâm tình của ngài không tệ nhỉ!"

"Chào buổi sáng, ha ha, coi như cũng được!"

Hắn cũng cười nói, khẽ gật đầu rồi bước đi, nụ cười rất có sức hút. Kế Duyên vui vẻ đi tới quán mì Tôn ký, nói với Tôn lão đầu làm một phần mì hoành thánh.

Ngồi trước quán đợi chưa tới thời gian một chén trà, Tôn lão đầu đã mang lên một bát mì hoành thánh lớn.

"Kế tiên sinh, hoành thánh của ngài xong rồi...!"

"Được rồi, đa tạ!"

Kế Duyên khẽ chắp tay, lấy đũa trong ống gốm rồi bắt đầu ăn. Tâm tình tốt nên ăn mì hoành thánh cũng cảm thấy ngon hơn...

"Tôn thúc, một chén mì hoành thánh và hai cái bánh bao trắng."

Lại có vị khách ngồi xuống, rồi hét lên với chủ quán.

"Được rồi, làm ngay đây!"

Chỉ chốc lát, mì hoành thánh đã làm xong. Tôn lão đầu bưng bát mì và đĩa nhỏ đựng hai cái bánh bao đến trước bàn cho người kia, lại thấy người này mặt mày ủ ê.

"Ơ, Tiểu Lưu, ngươi gặp chuyện gì mà than vắn thở dài thế?"

"Ài... Vợ của ta bị bệnh phong hàn, mấy ngày rồi vẫn chưa đỡ. Ta buồn lòng thôi. Mấy tên đại phu bốc thuốc kê đơn cũng chẳng ra trò chống gì."

Dĩ nhiên, Tôn lão đầu và gã đàn ông này rất thân thiết, nên lão thuận thế ngồi xuống bàn của gã kia.

"Ngươi tìm Đồng đại phu chưa?"

"Đừng nói nữa. Còn không phải do Đồng đại phu không có ở đây sao, bằng không ta đã sớm mời ngài ấy ghé nhà ta thăm khám rồi!"

"Ôi!!! Đồng đại phu còn chưa về sao? Hình như đã ra ngoài hơn một tháng rồi nhỉ?"

"Nghe nói vậy!"

Vốn dĩ Kế Duyên đang ăn hoành thánh, nghe mấy câu này thì động tác cũng chậm lại, mơ hồ có một cảm giác kỳ lạ. Vì vậy, hắn nghiêng người, nhìn sang bàn bên cạnh, rồi hỏi một câu.

"Không biết Đồng đại phu đi đâu thế?"

Tôn lão đầu thấy hắn hỏi, vội vàng trả lời.

"Nghe nói tháng trước ngài ấy đi huyện Đức Viễn, hiện tại còn chưa trở về nữa."

"Huyện Đức Viễn?"

Kế Duyên suy nghĩ một hồi liền nghĩ đến một người, chính là vị lão thần y Tần Tử Chu kia.

"Chẳng lẽ..."

Nghĩ tới đây, cảm giác nào đó trong lòng hắn càng mãnh liệt. Kế Duyên nhịn không được bói một quẻ bằng tên của Tần Tử Chu. Tay trái giấu trong tay áo bấm đốt ngón tay rất nhanh.

Chỉ một lát sau, hắn dừng việc bấm ngón tay lại.

"Ài.... Là thần y cũng khó tránh được sinh lão bệnh tử!"

"Kế tiên sinh, ngài nói gì vậy?"

Tôn lão đầu loáng thoáng nghe thấy Kế Duyên lẩm nhẩm, nhưng lại không nghe rõ.

"À, không có việc gì, ta muốn tính tiền."

Hắn quay đầu, chỉ hai ba đũa đã ăn hết mì hoành thánh và uống hết nước canh. Sau đó, hắn để lại tiền rồi vội vàng đứng dậy rời đi. Tâm trạng vui vẻ vừa rồi cũng đã phai nhạt bớt.

Chương 188: Gặp lại Tần Tử Chu

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Nghiêm túc mà nói, trong số những chuyện và những con người Kế Duyên đã tiếp xúc mấy năm qua, thần y Tần Tử Chu ở huyện Đức Viễn là một trong số ít người hắn thật tâm thật ý kính nể.

Thái độ lạc quan, có tinh thần nghiên cứu y đạo, y thuật cao siêu, y đức cao thượng và tuổi thọ như hạc giữa bầy gà trong những phàm nhân ở thế giới này đều để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn.

Nếu không phải do lúc nãy hắn ngồi xem ngọc giản thì sẽ không đi ăn điểm tâm chậm nửa canh giờ, cũng sẽ không gặp nam tử họ Lưu, càng không biết được tình hình hiện tại của Tần Tử Chu.

Nhưng bây giờ hắn đã biết rồi nên có ý định đi gặp vị Tần đại phu đáng kính này một chút.

Kế Duyên vội vàng rời đi. Hắn cũng không đi về phía phường Thiên Ngưu mà bay thẳng ra ngoài thành, khoảng một khắc sau đã ra khỏi huyện thành Ninh An.

Bên cạnh một lối đi nhỏ ở ngoại thành, hắn lấy một con hạc giấy từ trong ngực áo, gấp tờ giấy một hai cái, con hạc giấy liền "sống" lại.

"Đi đi!"

Hắn tiện tay ném đi. Con hạc giấy bay lên, đập cánh quay trở về huyện Ninh An. Cái này dùng để truyền tin riêng cho Hồ Vân, tránh cho nó và Doãn Thanh trở về không thấy hắn lại phải lo lắng.

Thấy hạc giấy đã rời đi, toàn thân Kế Duyên dần dần mờ nhạt, đồng thời có một đám mây rất nhỏ bay lên, hóa thành một sợi màu trắng trên không trung, sau đó bay về phía xa.

Lại qua khoảng một khắc, hắn đã đứng trên bầu trời huyện Đức Viễn.

Ở trên trời, hắn mở to pháp nhãn, tùy tiện quét qua khắp nơi. Hắn có thể nhìn thấy khí tượng mơ hồ của toàn bộ huyện thành Đức Viễn. Ánh sáng thần đạo chỉ có ở một tòa miếu thờ không lớn, nhưng rõ ràng đây không phải miếu Thành Hoàng.

Với phẩm cách của lão thần y Tần Tử Chu, lúc còn sống có vô số âm đức, dương đức, tất nhiên sẽ không thiếu âm thọ.

Mà huyện Đức Viễn chỉ là một huyện nhỏ, trong huyện cũng không có miếu Thành Hoàng, chỉ có một tòa miếu Thổ Địa. Ví như Tần Tử Chu qua đời thì sẽ có hai khả năng.

Một là Âm Ti Đức Thắng phủ trực tiếp phái Âm sai đến đây dẫn người đi. Còn một khả năng khác là con cháu trong nhà làm lễ cúng mang theo linh phiên (*) tiến về trước miếu Thổ Địa vái tạ. Đến lúc đó, linh hồn Tần Tử Chu sẽ được Thổ thần huyện Đức Viễn dẫn đến Âm Ti Đức Thắng phủ.

Linh phiên: lá cờ được dùng trước lúc động quan

Kế Duyên tính được tuổi thọ của Tần Tử Chu vừa mới tận, nhưng nếu không phải Âm Ti phái Âm sai tới cửa thì có lẽ hồn phách của lão vẫn đang ở trong thi thể.

Nếu Âm Ti Đức Thắng phủ trực tiếp điều Âm sai tới thì cũng chia làm hai tình huống. Một là bọn họ trực tiếp mang hồn phách về Đức Thắng phủ. Còn một tình huống khác là Âm sai sẽ trông nom hồn phách, chờ trong nhà làm lễ cúng xong mới dẫn hồn phách rời đi. Tình huống cụ thể còn phải xem người chết, phải xem Âm sai, cũng không cố định.

Nếu Âm Ti không cho người như Tần đại phu một chức vị, Kế Duyên sẽ liên hệ với Âm Ti Đức Thắng phủ, mời quỷ hồn đến, tự mình ra tay thu xếp một con đường sau khi chết cho lão cũng được.

Đáp mây xuống huyện Đức Viễn, cánh tay Kế Duyên vung vẩy vài cái, dùng hai tay áo rộng quấn quanh cánh tay, tay cầm góc áo, bề ngoài trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Hắn bước đi thật nhanh, đi thẳng một đường đến Đại dược đường An Nhơn.

Tình cảnh ngày hôm nay cũng giống như ngày Đại dược đường An Nhơn khai trương, nhưng người tọa trấn quầy thuốc không còn là Tần lão gia tử nữa, thay vào đó là một người trung niên. Kế Duyên tiến vào bên trong, lúc đền gần mới nhìn rõ vẻ mặt không chút đặc sắc kia, cũng không biết người này có phải là đại phu hay không.

Trong tiệm chỉ có một tiểu nhị mặt mày buồn bã đang giã dược thảo ở phía xa, phát ra âm thanh "ối chao ối chao..."

"Khách quan, ngài muốn bốc thuốc hay xem bệnh vậy? Nếu xem bệnh hoặc đến khám tại nhà thì tạm thời có chút bất tiện, đương nhiên, nếu bệnh tình nguy cấp thì cũng có thể tìm đại phu cho ngài."

Trong quầy, gã trung niên thấy Kế Duyên đang vội vàng bước vào liền cảm thấy tám phần là trong nhà có người bệnh. Nghe xong, Kế Duyên cũng biết rõ người này không phải đại phu.

Hắn chắp tay với nam tử sau quầy.

"Tại hạ không phải đến đây xem bệnh, cũng không tới bốc thuốc. Ta chỉ muốn hỏi chưởng quầy, nhà của Tần đại phu Tần Tử Chu ở hướng nào vậy?"

Tuy Đại dược đường An Nhơn cũng có giường có phòng, nhưng tất nhiên đây cũng không phải nhà của lão gia tử Tần Tử Chu rồi. Lúc này, Tần Tử Chu đang ở trong tình huống mấp mé hai bờ sống chết âm dương, là thời khắc đoạn tuyệt dương thế, chưa vào âm thế. Năng lực bấm đốt ngón tay của Kế Duyên không tới nơi tới chốn nên cũng không thể tính quá chính xác.

Hơn nữa, gia đình có tang ở huyện Đức Viễn dường như không chỉ có một hộ, khó tránh khỏi tìm nhầm, vì vậy trực tiếp hỏi thăm vẫn là cách tốt nhất.Thấy Kế Duyên hỏi về Tần Tử Chu, chưởng quầy lập tức để tâm.

"Ngài cũng là đồ đệ của Tần đại phu sao? Từ nơi rất xa đến đây đúng không?"

Kế Duyên suy nghĩ một chút, mở miệng đáp.

"Chưởng quầy hiểu lầm rồi. Tại hạ không phải là học trò của Tần đại phu mà là người quen cũ. Ta nhận được tin từ nơi xa nên chạy tới đây. Chẳng qua năm đó ta kết bạn với Tần đại phu ở hiệu thuốc này, không biết Tần gia ở đâu, kính mong chưởng quầy cho ta biết."

"Dù sao ngài cũng nhận được tin mà tới, nhất định không phải người ngoài. Lục Tử, mau dẫn vị..."

"Tại hạ họ Kế tên Duyên, Kế trong kế toán, Duyên trong duyên phận!"

"Ừ được rồi, dẫn vị Kế tiên sinh này đến nhà Tần đại phu, đi nhanh còn có thể gặp mặt lần cuối!"

"Vâng!"

Tiểu nhị trong tiệm thuốc vội vàng đứng lên chạy ra bên ngoài, dẫn đường cho Kế Duyên.

"Tiên sinh, xin mời theo ta!"

"Tốt, làm phiền ngươi đi trước dẫn đường!"

Kế Duyên chắp tay với chưởng quầy, sau đó bước nhanh rời đi theo tiểu nhị. Xem ra gã chưởng quầy này còn chưa biết Tần đại phu hiện đã qua đời rồi.

Dưới sự chỉ dẫn của tiểu nhị dược đường, chưa đến một khắc sau, bọn họ đã đến nơi ở Tần gia ở phía đông huyện Đức Viễn.

Tuy Tần gia không phải nhà cao cửa rộng giàu có gì, nhưng nhà cửa vẫn rất lớn. Lúc này trong nhà có rất nhiều người thân tụ tập lại, còn có những người học y mà Tần Tử Chu dạy dỗ cả cuộc đời. Những người có thể đến đều đã đến. Hơn nữa, mấy ngày trước còn có một đám pháp sư từ trên núi được mời tới, khiến cho đại viện của Tần gia vốn dĩ cũng khá rộng rãi, bây giờ lại lộ ra vẻ chen chúc chật chội.

Trong đời mình, Tần Tử Chu dạy dỗ rất nhiều học trò có y thuật cao minh. Không tính những người đã qua đời thì lần này đến đây không đủ hết toàn bộ nhưng cũng không ít, khoảng chừng mười mấy người. Đám người kia tụ họp cùng một chỗ, dĩ nhiên đã chẩn đoán bệnh cho lão gia tử suốt hai ngày nay. Hơn nữa, bản thân lão đã có cảm giác từ vài ngày trước, nên trong nhà cũng bắt đầu chuẩn bị cho tang lễ.

Lúc Kế Duyên bước vào, đại viện của Tần gia đã treo cờ trắng, tiếng khóc xa xa truyền đến, ở cửa ra vào cũng có người khóc nức nở.
Khi tiểu nhị đến đây, bước chân cũng dần chậm lại. Trên mặt lộ ra vẻ không biết phải làm sao, thậm chí còn cảm thấy có chút hốt hoảng.

"Được rồi tiểu ca, ngươi quay về dược đường đi, ta tự đi cũng được!"

Kế Duyên thấy cậu dường như không dám tiến về phía trước liền nói một câu. Sau đó, bản thân hắn đi tới Tần gia. Từ xa, hắn đã nhìn thấy trong nội viện Tần gia có hương hỏa thần quang và Âm Ti quỷ khí bốc lên. Xem ra có lẽ Thổ thần và Âm sai phủ thành vừa mới tiến vào thôi. Vậy là Tần lão gia tử đủ điều kiện rồi.

Ở cửa sân, có một người lớn tuổi và một người trẻ tuổi đang khóc nức nở. Khi Kế Duyên bước tới, bọn họ cũng vừa cầm lấy vải trắng buộc lên trên đầu.

Thấy Kế Duyên đứng ở cửa ra vào, nam tử lớn tuổi hơn dùng tay áo lau khóe mắt, sau đó mới hỏi một câu.

"Tiên sinh, ngài là?"

Ánh mắt Kế Duyên nhìn xuyên qua cửa sân, nhìn vào bên trong nhà. Trong nội viện, ngoại trừ một đám người thì trước phòng cũng có một đám "người" nữa. Trong đó có một ông lão đội mũ viên ngoại, thân mang thần quang, chính là Thổ thần.

Ngoài ra còn có hai gã Nhật Du Thần, hai tên Câu Hồn Sứ Giả, và hai gã Âm sai khác đang che một cái dù. Mấy người này tạm thời không đi vào bên trong căn phòng chật ních người đang khóc thút thít kia.

Thấy nam tử hỏi thăm, lúc này Kế Duyên mới hoàn hồn, rồi hành lễ.

"Năm đó, ta nhận được ân huệ của Tần lão tiên sinh. Giờ nghe tin nên cố ý tới đây xem có thể giúp gì hay không."

"A... Đáng tiếc ngài đã tới muộn một bước rồi. Thúc công vừa mới đi, trong nhà cũng không có việc gì cần làm phiền tiên sinh hỗ trợ. Vẫn còn rất nhiều, rất nhiều người. Chúng ta xin nhận ý tốt của tiên sinh. Nếu có tâm, ngài có thể đợi linh đường sắp xếp xong, sau đó bái một bái. Còn bây giờ mời người trở về đi!"

Gã đáp lễ với Kế Duyên, từ chối nhã nhặn ý tốt của đối phương. Thúc công làm nghề y gần tám mươi năm, cứu vô số người, người nhận ân huệ đếm hoài không hết. Trong khoảng thời gian này, người giống như vị tiên sinh này tới ra mắt nhiều lắm.

"Dù linh đường được sắp xếp xong thì ta cũng không dám bái đâu!"

Trong lòng hắn thầm nhủ một câu, nhưng vẫn ôm quyền hành lễ lần nữa, gật đầu đáp lại.

"Được, vậy tại hạ không quấy rầy nữa!"

Nói xong, hắn xoay người rời đi. Chỉ là sau khi bước vào một hẻm nhỏ, thân hình hắn mờ nhạt dần, rồi lại lần nữa tiến vào Tần gia.

Lần này, Kế Duyên vừa bước vào nội viện một đoạn, đám quỷ thần đã rối rít nhìn hắn. Có tên Âm sai bước ra ngăn hắn trước cửa phòng.

"Không biết tôn hạ là người phương nào, vì sao lại tới đây?"

Kế Duyên cung kính chắp tay thi lễ với đám quỷ thần.

"Tại hạ họ Kế, xem như là người có duyên với Tần đại phu Tần Tử Chu. Vừa rồi, đột nhiên ta cảm giác dương thọ của lão đã hết, nên đặc biệt đến đây thăm viếng một chút. Mong các vị Âm Ti và Thổ Địa Công tạo điều kiện."

Khi hắn nói chuyện, vốn dĩ Linh khí và Pháp lực ba động hắn cố ý toát ra, lúc này lập tức biến mất vô hình, thậm chí ngay cả chân tướng Chướng Nhãn Pháp mà hắn cố ý để lộ cũng không còn tung tích nữa. Nhưng rõ ràng đám phàm nhân ở chung quanh vẫn không thể nhìn thấy hắn như cũ.

Mấy tên quỷ thần nhìn thấy loại biến hóa này thì trong lòng bỗng rùng mình. Bọn họ biết được vừa rồi người này cố ý báo cho mình biết. Nếu như hắn thực sự muốn đi vào thì cũng đủ năng lực để thần không biết quỷ không hay.

"Tiên trưởng quê quán ở đâu? Dương thọ của Tần Tử Chu đã hết, tiên trưởng tìm lão có chuyện gì? Ta đang chờ trong nhà làm lễ cúng xong còn phải dẫn đến Âm Ti Đức Thắng phủ nữa đấy!"

Một gã Nhật Du Thần miễn cưỡng mở miệng.

"Nhật Tuần Du và các vị cứ yên tâm. Kế mỗ cũng không phải loại yêu tà, muốn nói cũng không phải chuyện bí mật gì. Mấy vị có thể ở bên cạnh. Thuận tiện có việc cần xử lý, Kế mỗ sẽ cùng tới Đức Thắng phủ, sẽ không làm khó chư vị đâu!"

P/S 1: Thời gian sắp tới, team dịch Lạn Kha chỉ có mình dịch và biên nên tiến độ ra chương sẽ không đảm bảo 1 chương/ngày nữa. Mong các bạn thông cảm.

Chương 189: Có đường đi khác

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Hôm nay, Kế Duyên đã sớm biết rằng tuy Âm Ti có pháp luật nhưng cũng không phải là không thể linh hoạt được. Lấy ví dụ với người lương thiện như Tần Tử Chu, có nhiều Âm sai như vậy đều bằng lòng đứng ở đây chờ người nhà cúng bái hành lễ xong rồi mới lên đường.

Ngay cả Thổ Thần cũng chủ động rời miếu tới đây. Theo lý thuyết, nếu sai dịch của Âm Ti đã đến thì Thổ Thần chỉ cần ngồi trong miếu chờ đội ngũ đưa đám của người nhà, người hầu đến một chuyến là được rồi.

Ngay tại đây, câu nói "Người có đức thì quỷ thần quý trọng" được thể hiện vô cùng tinh tế sâu sắc.

Yêu cầu này của Kế Duyên tuy không thích hợp với quy định của Âm Ti nhưng mà người tu hành này rõ ràng có đạo hạnh cực cao, cũng cư xử đầy đủ lễ nghi, quan trọng là người ta muốn mạnh mẽ đi vào thì bọn họ cũng không ngăn được.

Âm sai nhìn sang Thổ Thần có dáng vẻ như một lão địa chủ, lão chỉ khẽ gật đầu một cái.

Thổ Địa là địa chích câu thông với địa mạch. Tuy lão không nhìn ra gốc gác của Kế Duyên nhưng có thể mơ hồ cảm thấy sau khi Kế Duyên bước vào, toàn bộ sân nhỏ có thanh khí vờn quanh, còn cát bụi rời xa. Với tình hình này thì không có khả năng nói đối phương là lớp người yêu tà được.

Thấy phản ứng của Thổ Thần, trong lòng mấy tên Âm sai đã xác định, nên gã Nhật Du Thần cũng lên tiếng.

"Nếu tiên trưởng muốn gặp Tần Tử Chu một lần, chúng ta tất nhiên sẽ tạo điều kiện. Chỉ là chúng ta đang chấp hành nhiệm vụ, trước tiên phải nói rõ chuyện sau khi chết cho Tần Tử Chu, giờ phút này chắc hẳn hồn phách đang mê mang lắm!"

Kế Duyên mở pháp nhãn nhìn vào trong phòng. Lúc này, hồn phách của Tần Tử Chu đã bắt đầu rời khỏi thân thể. Hắn lại chắp tay hành lễ với đám quỷ thần.

"Lẽ ra nên như vậy, mời các vị lên trước, lúc thích hợp cứ nói Kế mỗ là được!"

"Vâng, làm phiền tiên trưởng đợi một lát!"

Một đám Âm sai cùng ôm quyền, sau đó giẫm lên âm phong tiến vào gian phòng lớn mà Tần Tử Chu đang nằm.

Bây giờ, Thổ Thần mới lại gần Kế Duyên một bước, cùng chắp tay thi lễ với hắn. Lão rảnh rỗi nói chuyện phiếm với Kế Duyên vài câu nhằm thăm dò một chút. Hai người đứng ở ngoài sân chờ đợi.

Toàn bộ Tần gia có tám gian phòng nếu không tính nhà bếp và kho chứa củi, không phân chia tiền viện, hậu viện, mà tất cả các phòng đều xoay quanh một khoảng sân rộng. Phòng của Tần Tử Chu chính là gian phòng lớn nhất nằm chính giữa.

Con trai nối dõi của Tần gia cùng với mấy học trò được Tần Tử Chu xem trọng đều đứng vây quanh trước giường. Nhân lúc thi thể còn chưa lạnh cứng, bọn họ cùng nhau mặc áo liệm cho lão gia tử. Tiếng khóc bên cạnh có chút yếu đi, nhưng vẫn còn xen lẫn vài tiếng nức nở giống như lúc trước.

Đồng Tiên là học trò được Tần Tử Chu coi trọng nhất, năm đó quả thực xem như con cái trong nhà. Mà con trai trưởng của Tần lão gia tử đã mất từ lâu, lúc này chủ yếu là Đồng Tiên và người con thứ hai cùng nhau mặc áo liệm cho lão. Những người khác cũng chỉ phụ một tay.

"Ài... Cha ơi, cha trị bệnh cứu người cả đời, sau khi chết thì hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé!"

"Sư phụ, hôm nay người nhắm mắt xuôi tay, tuổi tác đã hơn một trăm, trên đời có được mấy người sống thọ như lão nhân gia. Đây là trời cao thiện báo, sau khi chết cũng sẽ có phúc báo đấy!"

Lúc này, trong phòng nổi lên âm phong, rất nhiều người đều cảm nhận được cảm giác âm u lạnh lẽo. Những người lớn tuổi một chút đều từng trải, nghe qua hoặc trải qua rất nhiều chuyện. Tuy bọn họ chưa bao giờ thấy qua nhưng trong lòng đều đã hiểu, rối rít kéo nhau mở ra một lối đi sau lưng.

Người xưa đã từng nói khi người thân mất mà trong phòng đột nhiên lạnh lẽo âm u thì tiếp theo là Âm sai đến.

Giờ phút này, hồn phách Tần Tử Chu đang đứng bên cạnh thi thể, có chút mờ mịt nhìn học trò và con trai mặc áo liệm cho mình, cũng nhìn người thân đang khóc thút thít xung quanh. Tinh thần của quỷ thần cũng có chút hốt hoảng.

"Tần Tử Chu, dương thọ của ngươi đã hết, chúng ta đặc biệt đến đây dẫn ngươi đi!"

Tiếng này lọt vào tai, Tần Tử Chu cảm thấy tư duy rõ ràng hơn. Lão đột nhiên nhìn về bên cạnh giường, có sáu gã sai dịch mặc quần áo có đen có trắng đang đứng ở đó.

Tần Tử Chu có chút sợ hãi, cẩn thận hỏi một câu.

"Các vị là, Âm sai sao?"

Hai vị Nhật Tuần Du chắp tay với lão.

"Ta chính là Nhật Tuần Du Hữu Sứ dưới trướng Thành Hoàng Đức Thắng phủ. Bên cạnh ta là Nhật Tuần Du Tả Sứ. Phía sau có hai gã Câu Hồn Sứ Giả, và hai tên sai dịch đang che dù. Chúng ta phụng mệnh tới đây đón người, đợi ngươi hưởng thụ lễ cúng bái cung phụng trong nhà xong sẽ dẫn ngươi rời đi!"

Tần Tử Chu vội vàng đáp lễ với Âm sai, sau đó cảm thấy thân thể quỷ hồn bị dẫn dắt, chủ động bay về phía trước. Sau khi lão hoàn hồn thì đã đứng bên cạnh hai gã Câu Hồn Sứ Giả.

"Tần công, chuyện ở dương gian đã xong, không được chạm vào họ hàng, không được lưu luyến thân thể cũ. Sau bảy ngày mới có thể về nhà, trước khi trong nhà bắt đầu lễ cúng, chúng ta sẽ đứng bên cạnh chờ đợi!"

"Ta hiểu, ta hiểu rồi. Đa tạ Âm Sứ đã báo cho biết!"

Lúc này, Tần Tử Chu lo lắng không yên, xen lẫn một chút sợ hãi. Âm sai nói gì làm đó, cũng không dám nói bất cứ cái gì.

Hai cái dù được mở ra, ngăn cách đám Âm sai và quỷ hồn của Tần Tử Chu ở bên trong. Hai vị Nhật Du Thần nhìn nhau gật đầu, rồi lại nói chuyện với Tần Tử Chu."Tần công, không biết lúc ngươi còn sống có phải từng gặp mặt Tiên nhân không?"

Tần Tử Chu nhìn gã sai dịch đội mũ cao, mặc áo bào trắng.

"Tiên nhân?"

"Ừ, hoặc là chuyện kỳ lạ của kỳ nhân mà ngươi cực kỳ ấn tượng ấy, cũng không phải là nhất định hiển lộ ra thần thông làm người khác sợ hãi, nhưng đối phương rất có khả năng là thần tiên."

Lão trầm tư suy nghĩ. Khi còn sống, lão được người khác gọi là "thần tiên sống" vô số lần, nhưng lại không có ấn tượng đã gặp gỡ thần tiên chân chính, đợi một chút, hình như thật sự có một người như vậy.

"Dường như có một người như vậy, người nọ là một vị đạo trưởng. Năm đó, người nọ vào dược đường của ta khi hơi thở sắp tàn, còn tưởng sắp lên chầu trời rồi. Ta cùng một cao thủ giang hồ cứu chữa mới giữ được mạng sống cho gã...

Chuyện này không riêng gì Nhật Du Thần, ngay cả mấy tên Âm sai mặt mũi lạnh lùng cũng có chút kinh ngạc, sắp chết sao?

Trong đầu vô thức tưởng tượng ra cảnh một vài tiên nhân và yêu tà giao thủ với nhau.

"Đạo trưởng kia có gì kỳ lạ không?"

Nhật Du Thần hỏi một câu.

"Đương nhiên là có rồi. Đạo trưởng xem bói cực kỳ chuẩn xác. Lúc dưỡng bệnh, y cũng hay bói quẻ cho người khác, nói gì đúng đó. Lúc y đến khám định kỳ và chữa bệnh ở dược đường, cũng sẽ nhịn không được lại đi đoán quẻ cho người bệnh, nhớ là có lúc..."

Lão do dự một chút, rồi nói tiếp.

"Có lúc có một nam tử mặt vàng như nến đến xem bệnh, vừa đúng lúc đạo trưởng cũng ở đấy. Ta còn chưa xem mạch thì đạo trưởng đã nói thẳng với người bị bệnh kia một câu "Hết thuốc chữa, hết thuốc chữa. Từ giờ trở đi, ngươi nên làm việc thiện tích đức thì còn có thể sống một năm, nửa năm, ăn ngon uống tốt là được rồi. Thần y cứu không được đâu, thần tiên cũng vậy..." Lúc ấy suýt nữa có đánh nhau ở dược đường..."

Mặc dù là thân thể quỷ, nhưng lão vẫn còn sợ hãi trong lòng, sau đó mới nói tiếp.

"Lúc ấy ta xem bệnh xong, quả nhiên phát hiện ra người này bệnh nguy kịch, nhưng ta vẫn không tin, vẫn cố gắng cứu chữa hết sức. Đáng tiếc, cuối cùng cũng chỉ có hai tháng."

Mấy vị Âm sai có chút nghi hoặc, vốn nghe được "nói gì đúng đó" còn nghĩ có thể là chính chủ rồi, nhưng nghe đến đoạn chút nữa có đánh nhau ở dược đường, lại cảm thấy không giống.

Hiện tại cũng không tiện kéo dài thời gian quá lâu, bọn họ chỉ có thể báo cho Tần Tử Chu chi tiết.

"Tần công, bên ngoài có một vị tiên trưởng muốn gặp ngươi. Người đó nói là người quen cũ khi ngươi còn sống, chúng ta mời hắn vào đây."
Nói xong, dưới ánh mắt nghi hoặc của lão thần y, Nhật Tuần Du đi ra ngoài. Sau một lát, gã dẫn một tiên sinh áo trắng đi vào phòng.

Lúc Kế Duyên vào nhà, việc đầu tiên chính là nhìn thi thể của Tần Tử Chu, chỉ thấy gầy gò như bộ xương khô, dĩ nhiên là trước khi lâm chung đã không ăn uống được gì rồi.

Sau đó, hắn thấy hồn phách của lão đang đứng giữa mấy vị Âm sai, khí sắc vậy mà giống như năm đó, không có bao nhiêu quỷ khí, thậm chí giống như người sống.

Âm sai và Thổ Thần nhìn thấy tình huống này có lẽ chỉ cảm thấy hồn thể kỳ lạ, nhưng Kế Duyên lại chắc chắn đây không phải chuyện bình thường. Hiếm thấy chính là bên trong thai nghén một cỗ linh vận vô cùng thanh khí. Cảm giác này giống với Nhân Thân Thần, thuộc về loại cực kỳ hiếm có trên đời.

Kỳ dị hơn là rõ ràng Tần Tử Chu đã chết nhưng thanh khí này lại không phân tán ra. Nếu là Nhân Thân Thần, khi không có cao nhân ra tay, người chết đi thì nó sẽ lập tức tiêu tán hoặc trốn vào trong trời đất.

Trong nội tâm Kế Duyên rất rung động. Hắn đột nhiên nghĩ tới năm đó có một loại tưởng tượng mà trước kia hắn từng nhìn thấy trong Thông Minh Sách, ngay cả người viết sách đều cảm thấy hoang đường, một ít suy nghĩ vốn có trong đầu cũng đã thay đổi.

"Tần đại phu, chúng ta lại gặp nhau!"

Tần Tử Chu đã quên hình dáng Kế Duyên từ lâu, nhưng lão vẫn nhớ kỹ đôi mắt kia, còn nhớ rõ chứng bệnh của hai mắt.

"Ngài là, ngài là cao thủ giang hồ rõ ràng bị mù mà vẫn có thể nhìn thấy phong cảnh sao? Ngài là thần tiên!"

Kế Duyên chắp tay thi lễ với lão, cười nói.

"Trí nhớ của Tần đại phu thật tốt. Cả đời ngài làm nghề y cứu người. Trước khi chết, bên ngoài có Thổ Địa Công chăm sóc nhà cửa, bên trong có sáu Âm sai đến đưa tiễn, lại còn là Nhật Du Thần Tả Hữu của Đức Thắng phủ đích thân tới đây, xem như là có mặt mũi nhất trong đám phàm nhân rồi. Chắc hẳn trong Âm Ti đã an bài chức vị cho ngài từ lâu rồi nhỉ?"

Câu sau của hắn rõ ràng đang hỏi Nhật Du Thần. Gã cũng không dám trả lời chậm trễ.

"Việc này do Phán Quan đại nhân và Thành Hoàng đại nhân định đoạt. Với đức hạnh của Tần công, vị trí sẽ không kém."

Nói cũng như chưa nói, Nhật Thần Du ý thức được điểm ấy nên lại bổ sung một câu.

"Một thầy thuốc đại ơn đại thiện như Tần công thì âm thọ cũng gần trăm năm. Bình thường sẽ an dưỡng ở Âm phủ vài năm trước, tiếp nhận cung phụng của con cái, chờ hồn thể cô đọng, sau đó nhận một chức vụ chủ bộ, đồng thời được truyền thụ phương pháp quỷ luyện. Nếu chủ quan của hai mươi bốn ti còn thiếu, rất có khả năng Tần công sẽ được ưu tiên!"

"Được, đa tạ đã báo cho biết!"

Kế Duyên cũng muốn biết chuyện này, lại cố ý hỏi thăm để cho Tần Tử Chu nghe được. Chờ Nhật Du Thần nói xong, Kế Duyên mới hỏi Tần Tử Chu.

"Tần đại phu, ti chức âm phủ có thể trông nom con cháu, cũng có thể bảo vệ quỷ thân trường tồn. Với đức hạnh của tiên sinh, nói không chừng sau này hương nhân còn có thể xây từ lập miếu cho ngài, có thể làm một vị thần an nhàn."

Một vị thần nhàn rỗi là cách nói trong tu hành, dùng để chỉ những người không phải sơn xuyên, giang hà, thổ địa chính thần, cũng không phải thần chích trong Âm Ti như Thành Hoàng.

Thí dụ như có nhiều nơi có thể sẽ xây dựng quân miếu cung phụng một vị võ tướng đã chết của địa phương với mong muốn áp chế được lệ khí. Còn thần y như Tần Tử Chu vẫn có thể được xây dựng miếu thờ cung phụng để áp chế chướng khí lệ khí, bảo vệ hương nhân ít sinh bệnh.

Kế Duyên nói tới đây thì dừng, nhìn mấy tên Âm sai, sau đó tầm mắt quay trở lại.

"Đương nhiên, quỷ thể của ngài cô đọng thai nghén ra thanh khí. Kế mỗ còn nhìn thấy một con đường khác. Nếu tích cóp từng chút từng chút hương hỏa dồi dào, lại có chính thần làm chủ hệ thủy có đạo hạnh cao cường ra tay, liền có thể ngưng luyện quỷ thể từ cực âm chuyển sang cực dương. Đến lúc đó, ngài sẽ không vì âm hàn mà bị ánh mặt trời đốt cháy, có thể luyện chân pháp, có thể tu linh, không có thân thể chân chính cũng có thể xác thật…”

Hắn nói đến đây thì Thổ Thần đứng ở cửa thật sự sớm đã không nhịn được nữa, thốt ra một câu.

"Tiên trưởng nói đến Giới Du Thần đúng không ạ?"

Trong truyền thuyết có một loại thần chích, có thể đi khắp nơi mà không bị địa giới trói buộc, nhưng vẫn có thể hưởng thụ hương hỏa từ miếu thờ do người nhà cung phụng, lại không phải buồn phiền lo âu mỗi khi vương triều thay đổi. Loại này còn thần kỳ hơn Minh Vương của Phật môn, bởi vì Giới Du Thần càng lâu năm thì pháp lực càng cao, lại có thể xếp vào hàng "Chân" cùng với Nhạc Thần (*).

Nhạc Thần: Thần núi

"Thổ Địa Công quả nhiên kiến thức rộng rãi, chỉ là Giới Du Thần quá mức mênh mông. Với tình hình ngày hôm nay của Tần đại phu, nếu có thể đạt được thì tương lai thật đáng mong chờ đấy."

Kế Duyên nói qua loa một câu, khiến Thổ Thần rung động mãnh liệt. Giới Du Thần đâu có thể làm một lần là xong. Những lời này của tiên trưởng cũng như đang nói “Đúng vậy, ý của ta giống suy nghĩ của ngươi.”

"Có thể, có thể thành Giới Du Thần đều là cơ duyên xảo hợp, thiên địa cộng khuynh, sao có thể có thể...."

Thổ Thần nói năng có chút lộn xộn, không biết nên biểu đạt suy nghĩ hỗn loạn trong lòng như thế nào.

Chương 190: Hai Giang Chính Thần đều tới

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Thần Thổ Địa vẫn có chút kiến thức, biết rõ mấy câu nói qua loa hời hợt kia của Kế Duyên có ý nghĩa như thế nào. Điều kiện tiên quyết là vị tiên trưởng này nói đúng sự thật. Dù sao cũng rất khó tưởng tượng được rằng người kia không phải đang khoác lác về mấy chuyện này.

Hơn nữa, tuy Sơn Nhạc Thần đều lần lượt vẫn lạc, nhưng vẫn có người đạt được thành tựu Sơn Nhạc Chân Thần. Ở Đại Trinh không có nhưng thiên địa rộng lớn như vậy chắc chắn sẽ có. Đây vốn dĩ là nhận thức chung về tầng lớp Thần Đạo.

Còn chuyện Giới Du Thần, đã rất nhiều năm chưa từng thấy qua, nói đúng hơn là chưa từng nghe nói bọn họ còn sống, thậm chí càng giống với một loại truyền thuyết trong Thần Đạo.

Vậy mà lúc này, ngay trước mặt Thổ Địa Công, đột nhiên có một vị cao nhân tu tiên đang nói với một quỷ hồn mới chết rằng thật ra ngươi còn một con đường, có muốn thử làm Giới Du Thần hay không, hoặc nói có muốn thử nghiệm xem có thể tu thành Giới Du Thần hay không.

Quả thực Thổ Địa Công cảm thấy tam quan của mình bị phá vỡ.

Có lẽ vì để ý đến cảm nhận của Thổ Địa Công, Kế Duyên nghe thấy lời nói hơi ngập ngừng của lão, nên cũng giải thích một câu.

"Thực ra nói như Thổ Địa Công cũng đúng. Trong truyền thuyết, người có thể trở thành Giới Du Thần cần có thiên địa cùng tạo cơ duyên, cũng không đến nỗi quá khó. Quan trọng là bước đầu tiên khó khăn nhất chính là phương pháp như lời ta nói rất khó thực hiện."

Kế Duyên suy nghĩ theo sự tưởng tượng của người viết sách trong Thông Minh Sách.

"Mượn lực lượng của Chính Thần hệ thủy chuyển từ Cực Âm sang Chính Dương, chẳng những đạo hạnh của thần chích không được quá kém, mà hao tổn hương hỏa nguyện lực trong đó càng khó có thể đánh giá. Nếu chỉ có một người thì e rằng nguyên khí thần đạo sẽ phải chịu thương tổn rất lớn, nên ít có người nguyện ý ra sức vì việc này."

Cũng may là hắn có thể mời được ít nhất hai vị Chính Thần hệ thủy, hơn nữa đây còn là hai Giang Thần của hai con sông lớn nhất nhì nơi đây.

"Thực ra Chính Thần hệ thủy cũng chỉ là yếu tố thứ yếu mà thôi, hiếm thấy nhất là trạng thái của bản thân Tần đại phu, cái này khó có thể nói rõ cho các ngươi được."

Nói đến đây, hắn cũng không giải thích gì thêm. Âm sai nghe không hiểu, Thổ Địa Công lại không tin. Nhưng những lời này cũng không phải nói cho bọn họ nghe, quan trọng là Tần Tử Chu. Hắn thích thú nhìn về phía hồn phách đang ngỡ ngàng của Tần đại phu.

"Tin rằng Tần đại phu đã nghe ta với Thổ Địa Công nói chuyện rồi. Đây là cơ hội đạt được thành tựu Giới Du Thần. Tuy khả năng thất bại khá lớn, nhưng rất đáng thử một lần. Nếu không thành công, ngươi cũng chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu, chắc chắn bảo vệ quỷ thể của ngươi không tổn hại gì cả. Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ đi Âm Ti Đức Thắng phủ nói rõ tình hình."

"Đương nhiên, nếu Tần đại phu hài lòng với an bài của Âm Ti, chỉ muốn an ổn che chở cho con cháu, hưởng thụ cung phụng thì cũng được thôi!"

Hắn nói như vậy, căn bản vẫn để cho Tần Tử Chu tự mình lựa chọn. Còn nếu Âm Ti Đức Thắng phủ muốn giữ hồn phách, chỉ cần hắn nói chuyện này thì toàn bộ Âm Ti cũng phải giật mình đấy, nếu xác nhận được lời này nói sự thật, bọn họ làm sao dám giữ hồn phách đây.

Vốn dĩ khi còn sống Tần Tử Chu tính tình thoải mái, lúc này lại lộ ra vẻ không biết phải làm sao. Xung quanh đều là quỷ thần, ngay cả người "quen biết cũ" Kế Duyên này thật ra cũng không quen. Trong lúc nhất thời, dường như lão phải lựa chọn một chuyện lạ lẫm, lại cực kỳ trọng yếu. Thật sự là lo lắng không yên.

"À... Chuyện này... Ta..."

Nhìn dáng vẻ của Tần Tử Chu rõ ràng đang rất do dự, làm cho Thổ Địa Công có chút nhìn không nổi. Ở bên ngoài, lão gắt gao nắm chặt đoản trượng, cũng không biết có phải muốn gõ đầu Tần đại phu một phát cho tỉnh ra hay không.

Nhưng có Kế Duyên ở đây nên lão không dám làm quá. Những lời vừa rồi bất kể là thiệt hay giả cũng đã triệt để trấn trụ Thổ Địa Công. Còn muốn biết rốt cuộc chuyện này có thật hay không, chỉ cần đi Âm Ti Đức Thắng phủ là xong.

"Tần công, Tần công!"

Cuối cùng Thổ Địa Thần cũng không nhịn được nữa. Lão bước vào trong phòng, đi tới gần Tần Tử Chu, rồi dùng dĩ thần truyền âm nói.

"Nếu Tần công còn băn khoăn, có thể đến Âm Ti rồi hẵng quyết định. Đến đó có Thành Hoàng đại nhân bên cạnh, ngài cũng không cần đắn đo chuyện thật giả. Nhưng đừng từ chối vào lúc này. Việc này chỉ cần có một chút khả năng là sự thật, chính là cơ duyên mà mọi quỷ thần trong thiên hạ đều đố kỵ. Nếu may mắn thành công thì trong tương lai có thể đi đến mọi nơi trong thiên hạ, vì vậy không được từ chối đâu đấy!"

Khi còn sống, Tần Tử Chu đã tới miếu thổ địa của huyện Đức Viễn không biết bao nhiêu lần, vì vậy lão thần y cảm thấy thân thiết với vị thần Thổ Địa có hình dáng giống Thổ Địa Công như đúc này hơn Kế Duyên và đám Âm sai.

Nghe Thổ Địa Công nói xong, Tần Tử Chu cũng đã có quyết định. Sau đó, lão chắp tay với Kế Duyên.

"Đa tạ ý tốt của tiên trưởng. Bây giờ, trong nhà còn chưa kịp xử lý hậu sự, huống hồ ta hoàn toàn không biết gì về việc này cả. Cho nên có thể để ta đến Âm Ti rồi mới đưa ra câu trả lời chắc chắn được không?"

Kế Duyên khẽ gật đầu. Hắn nhận ra bản thân mình quả thực có chút nóng vội, liền cười nói với Thổ Địa Công.

"Làm phiền Thổ Địa Công đi cùng với Tần đại phu. Hơn nữa, nhờ ngài nói rõ mối quan hệ lợi hại trong đó. Kế mỗ rời đi trước. Chúng ta gặp lại ở Âm Ti Đức Thắng phủ!"

Hắn nói xong liền đi ra ngoài phòng.

"À, tiên trưởng muốn đi đâu thế?"

Thổ Địa Công vô thức hỏi một câu. Kế Duyên cũng ngừng một chút, quay đầu lại trả lời lão.

"Tất nhiên là đi mời Chính Thần hệ thủy nguyện ý giúp đỡ rồi, để đến lúc đó đỡ phải gặp chuyện phiền toái."

Cho dù cuối cùng Tần Tử Chu lựa chọn cái gì thì Kế Duyên vẫn có đủ tự tin. Tần lão gia tử làm nghề y cả đời, được hưởng danh tiếng thần y, lại không phải là kẻ ngốc. Việc này rõ ràng có ý nghĩa như thế làm sao lão có thể từ chối được chứ.

Trả lời xong, Kế Duyên trực tiếp rời khỏi sân nhỏ Tần gia đi về phía xa.
Đầu tiên, hắn đáp mây bay về Thông Thiên giang. Chuyện này sẽ cực kỳ tiêu hao lực lượng Thần đạo hương hỏa, do đó truyền thư không thích hợp lắm mà tự mình tới mời sẽ tốt hơn.

Dĩ nhiên, hắn muốn mời Long Nữ Ứng Nhược Ly của Thông Thiên giang và Giang Thần Bạch Tề của Xuân Mộc giang. Dù sao hai con rồng này vốn đã gần đạt tới thành tựu Chân Long, Thần Đạo chẳng qua chỉ là phụ trợ, hao tổn nhiều một chút cũng không sao, hơn nữa bọn họ đều có thể sử dụng được.

Hắn phi hành gần năm canh giờ, từ khi trời còn sáng tỏ đến khi bầu trời tối đen. Rốt cuộc hắn cũng đến được Trạng Nguyên Độ, chẳng qua nơi này cũng không nhộn nhịp lắm.

Mặt sông gợn sóng lăn tăn, phản chiếu ánh trăng. Bây giờ, hắn xem như đã học được kha khá về Ngự Thủy Thuật, do đó hắn trực tiếp đi vào trong nước, xuôi dòng nrẽ nước tiến về Thủy phủ Giang Thần. Lát sau, hắn đã đứng bên ngoài cấm chế của Thủy phủ. Có vài tên Dạ Xoa đang đi tuần tra trên sông, tay cầm cây thương bằng thép, ngăn cản đường đi của hắn.

"Người đến từ nơi nào?"

Kế Duyên vận dụng Tị Thủy Thuật làm cho quần áo, mái tóc không chuyển động theo dòng nước. Mặc dù mấy gã Dạ Xoa không nhìn thấu Kế Duyên, nhưng bọn họ cũng nhận ra hắn không phải Thủy tộc.

Kế Duyên chắp tay nói rõ sự thật.

"Làm phiền Dạ Xoa báo cho Giang Thần nương nương là Kế Duyên đến đây có việc muốn nhờ."

Kế Duyên?

Kế Duyên!

"Kế tiên trưởng?"

Mấy tên Dạ Xoa rối rít kinh ngạc thốt lên, đánh giá người vừa mới đến.

"Đúng là Kế mỗ. Ta nghĩ có lẽ không ai dám nói bậy làm càn ở đây đâu."

Kế Duyên nói đùa một câu. Đám Dạ Xoa giật mình, vội vàng thu vũ khí lại, chắp tay hành lễ.

"Kế tiên trưởng mau mời vào. Ta đi thông báo Giang Thần nương nương ngay!"

Vài tên Dạ Xoa mở cấm chế mời hắn vào Thủy phủ. Còn một tên khác nhanh chóng rời đi, chạy thẳng tới chính điện Thủy phủ.

Lúc này, trong chính điện, lão Long đang thưởng rượu, xem ca múa. Long Tử không có ở đây, cũng không biết đã đi chơi đâu rồi. Long Nữ đang tu hành ở một cung điện khác.

Tuy Kế Duyên nói đích danh Long Nữ, nhưng Dạ Xoa vẫn đi thông báo cho Long Quân trước tiên. Vì vậy, một thanh âm thật dài bất chấp tất cả xông vào chính điện.

"Báo... báo cáo Long Quân. Kế tiên trưởng đang ở bên ngoài Thủy phủ, nói muốn tìm Giang Thần nương nương nhờ hỗ trợ!"

Tất cả vũ cơ xung quanh đều dừng lại, lão Long cầm chén rượu đứng lên."Kế tiên sinh đến rồi! Tìm Nhược Ly ư? Không phải tới tìm ta sao?"

"Bẩm báo Long Quân, Kế tiên trưởng thực sự đến đây tìm Giang Thần nương nương ạ!"

Lão Long ngây người một lúc, phất tay cho đám vũ cơ lui xuống, nói với Dạ Xoa.

"Ngươi đi gọi Nhược Ly, ta ra bên ngoài tiếp đãi Kế tiên sinh!"

"Vâng!"

Lão đặt chén rượu xuống, nói thầm một câu rồi đi ra ngoài điện.

"Vậy mà không phải tới tìm ta?"

Lát sau, cũng ở gian chính điện này, Long Nữ, Kế Duyên và Long Quân cùng ngồi xuống. Kế Duyên nói sơ qua tình hình một lượt.

Giờ phút này, lão Long còn lộ ra vẻ kích động hơn con gái mình nữa.

"Kế tiên sinh muốn sắc phong Giới Du Thần sao? Thú vị, thú vị, quá thú vị. Kiếp này của lão hủ còn chưa từng thấy chuyện như vậy đâu!"

"Ứng lão tiên sinh, dùng từ "Sắc phong" có hơi quá rồi. Lần này, ta chỉ muốn thử nghiệm xem con đường Giới Du Thần rốt cuộc có được hay không."

Sắc phong đại khái gần giống với việc làm một lần là xong, chuyện này Kế Duyên không đảm đương nổi.

"Ài, khác gì chứ, khác gì chứ, đi đi đi, chúng ta lập tức lên đường!"

Lão Long không thể ngồi yên được nữa, nhìn có vẻ còn gấp gáp hơn Kế Duyên.

"Giang Thần nương nương có thể...?"

Lão Long nhìn thoáng qua con gái mình.

"Nó dám có ý kiến gì? Nó được ngài điểm hóa tim rồng còn không nỡ bỏ ra một, hai trăm năm hương hỏa sao?"

Thấy dáng vẻ phụ thân như vậy, Long Nữ kéo tay áo che miệng cười khúc khích, rồi cũng đứng lên.

"Tất nhiên con sẽ nghe theo sự phân phó của Kế thúc thúc!"

Ba người vội vàng rời khỏi Thủy phủ. Lão Long trực tiếp đáp mây bay phía trước, dẫn Kế Duyên và Long Nữ phi độn tới Xuân Huệ phủ.

Quá trình mời Giang Thần Xuân Huệ phủ lại càng đơn giản hơn. Kế Duyên đứng đợi ở ngoài miếu Giang Thần, lấy đạo âm truyền tin mời. Bạch Giao đang ngủ say nghe được liền lập tức chạy ra.

Nghe xong lời thỉnh cầu của Kế Duyên, gã càng mừng rỡ. Chuyện trở thành Giới Du Thần cũng giống như bản thân gã vậy. Bạch Tề còn đang lo lắng không tìm được cơ hội thể hiện trước mặt Kế Duyên một phen đây.

Kết quả chính là lúc bọn hắn cưỡi mây đến Đức Thắng phủ, ở trên mây, Kế Duyên và Long Nữ vẫn khá bình tĩnh, còn lão Long và Bạch Tề trò chuyện rất nhiệt tình. Dĩ nhiên, tâm tình bọn họ rất tốt.

"Thật là chuyện lạ mỗi năm, năm nay lại đặc biệt nhiều..."

Dù biết rõ nguyên nhân nhưng Kế Duyên vẫn thấy dở khóc dở cười.

Bởi vì thời tiết nóng nực nên thi thể không được để lâu. Một ngày sau, Tần gia đã đưa đám. Mà cùng thời điểm này, Tần Tử Chu đã đi cùng Âm sai đến Âm Ti Đức Thắng phủ. Dĩ nhiên, Thổ Địa Công cũng đi theo.

Đúng như dự đoán, nghe xong chuyện này, toàn bộ Âm Ti Đức Thắng phủ rung động không nhẹ. Trong quá trình Thành Hoàng và thần ở tất cả các ti giải thích rõ tình huống này, Tần Tử Chu cũng dần nhận ra cơ hội này hiếm có tới mức nào.

Khoảng đến buổi chiều ngày hôm sau, ở bên ngoài miếu Thành Hoàng Đức Thắng phủ, ngay tại cửa vào Âm Ti, Âm sai canh gác Quỷ Môn Quan suýt chút nữa bị dọa cho sợ hãi. Sau khi trở về thông báo, Thành Hoàng dẫn đầu cùng chủ quan tất cả các ti đều ra nghênh đón ở Quỷ Môn Quan.

Chính Thần Thông Thiên giang - con sông lớn nhất Đại Trinh đích thân đến, Chính Thần Xuân Mộc giang - con sông lớn thứ hai Đại Trinh đích thân đến, hơn nữa còn có Long Quân trong truyền thuyết cũng đích thân đến.

Thần quang của Chính Thần thủy trạch bao phủ nửa bầu trời bên ngoài miếu Thành Hoàng.

Kế Duyên đứng chung một chỗ cùng bọn họ tất nhiên cũng làm nổi bật lên vẻ bất phàm. Bây giờ hắn nói chuyện này là thật hay giả cũng không còn ai dám hoài nghi nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau