LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Phụ tử nhà Ngụy vào Ngọc Hoài

Dịch: Minh Nhân

Biên: Mèo Bụng Phệ

Chuyện Lão Long nói gần như là tin tức đầu tiên mà Kế Duyên nghe được do người tu tiên khác tung ra, đặc biệt là Ngọc Hoài Sơn vùng Kê Châu của Đại Trinh.

Nhưng lão Long vì chuyện Chân Ma trước đó mà để ý một chút tới tình huống xung quanh, tình hình cụ thể chờ hai bên giao thủ mới rõ. Nếu không có gì ngoài ý muốn, lão sẽ không chủ động qua lại với Ngọc Hoài Sơn.

"Kế tiên sinh, chuyện đã thế này, ngươi có định tới Ngọc Hoài Sơn một chuyến không? Dù sao thì lão hủ cũng không qua lại với đám “Tiên trưởng” kia đâu."

Lão Long cố tình kéo dài hai chữ "Tiên trưởng" là muốn nói đùa một câu trước mặt Kế Duyên.

Sắc mặt Kế Duyên không thoải mái như Lão Long.

"Theo dự đoán mơ hồ mà Thiên Cơ Các truyền ra, Đại Trinh cũng chỉ thu hút một phần chú ý. Ngọc Hoài Sơn lại khác, không xử lý tốt sẽ thành nơi đầu sóng ngọn gió."

Lão Long nhìn Kế Duyên, không nhịn được buông một câu.

"Nhìn theo hướng tốt, nếu suy đoán của Thiên Cơ Các là thật, mà Ngọc Hoài Sơn có thể lấy được phần khí cơ Đại Trinh chứa cơ hội đoạt đạo duyên này, nói ngoa một chút thì danh chấn thiên hạ mười phương. Dù sao Ngọc Hoài Sơn vẫn còn chút nội tình. Phù chiếu sắc phong trong đồn đại là có thật, hơn nữa còn là Sơn Nhạc Chiếu, có thể phong thần cho một ngọn núi. Nhưng Ngọc Hoài Sơn không ai động được chiếu văn, chỉ có thể dựa vào đó để trấn áp sơn môn."

"Hử? Có chuyện này à?"

Kế Duyên sững người, không ngờ là Sơn Nhạc Chiếu thật. Lời lão Long nói luôn đáng tin nhưng câu này vẫn khiến hắn không nhịn được hỏi lại.

"Kế tiên sinh không biết ư? Ta còn nghĩ lúc ngươi ở Kê Châu đã biết việc này rồi."

Kế Duyên lắc đầu.

"Kế mỗ đã nói với lão tiên sinh từ trước rồi, ta biết rất ít chuyện trong giới tu hành thời nay, đây không phải lời đùa."

Lão Long nhướng mày, thoáng nghĩ rồi tiếp tục chủ đề.

"Ngọc Hoài Sơn có Sơn Nhạc Chiếu. Thật ra đám người Ngọc Hoài Sơn rất thông minh, chẳng những không thèm che giấu chuyện này, mà còn cố tình tuyên truyền. Khiến những kẻ có ý đồ đều tin việc này là giả, cho rằng Ngọc Hoài Sơn cố tình tung hỏa mù."

"Sao Ứng lão tiên sinh biết?"

"Ha ha, ta à? Lúc ta hóa rồng từng có chút va chạm với Ngọc Hoài Sơn, sau khi thành Chân Long từng tới Ngọc Hoài Sơn tìm họ gây sự. Nếu không phải có Sơn Nhạc Chiếu chống đỡ, Ngọc Hoài sơn đã bị cái đuôi rồng của ta quét cho gãy vài ngọn núi rồi.”

Kế Duyên có phần bất đắc dĩ, quả nhiên không thể tùy tiện đắc tội loài rồng, nhưng vẫn phải nói vài câu công đạo.

"Khi lão tiên sinh dẫn nước hóa rồng khiến hồng thủy bùng lên ở Kê Châu, tu sĩ Ngọc Hoài Sơn tới ngăn là đúng. Ngài rải mưa hai trăm năm cho Kê Châu mà lại đi ghi hận Ngọc Hoài Sơn?"

Lão Long nhếch miệng nhìn hảo hữu của mình.

"Kế tiên sinh biết ta không phải hạng người ngang ngược, Ngọc Hoài Sơn thật sự tới ngăn lúc nước lũ đang mạnh thì thôi, như Thành Hoàng ở Đỗ Minh Phủ, dù có mất mạng, lão hủ ta cũng kính trọng. Nhưng đám tôn tử kia, ta nhớ đầu lĩnh Mao tiểu tử Tử Ngọc chân nhân, khi chuyện xảy ra ta đã vào sông chuyển hướng ra biển, mà chúng nghĩ ta sức cùng lực kiệt, muốn chặn sông cắt đường hóa rồng của ta, có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục!"

Khi lão Long nói có long khí tràn ra từ miệng khiến cành lá của cây táo trong viện đều lay động nhẹ nhàng.

Lúc này, Kế Duyên không nói.

Như thường lệ, bài tảng lờ chuyện chính, xoáy vào truyện ngoài lề luôn phát huy tác dụng. Nói cho cùng loại chuyện này chỉ nghe một trong hai bên đương sự nói, hơn nữa năm đó tin Thành Hoàng Đỗ Minh Phủ phá Kim Thân động Ly Giao nhất định Ngọc Hoài Sơn biết. Sau đó Ly Giao hao công tốn sức để thay đổi hướng đi, vào sông rồi xảy ra chuyện này, không thể nói sai nhưng khó tránh chọc giận Lão Long.

Bảo sao sau khi vào biển hóa Chân Long, lão Long lại đi gây sự, về việc sau đó định cư ở Thông Thiên giang thì lại là chuyện khác.

"Được rồi, chúng chặn ta một lần ta đáp lễ một lần, coi như qua rồi, không nhắc chuyện cũ."

Nói thật Kế Duyên cảm thấy, trước đó lão Long đã biết mình dẫn hồng thủy tới, nếu không dựa theo tính cách của lão, loại cừu oán này sao có thể gây sự một lần là xong.

"Chuyện liên hệ với Ngọc Hoài Sơn vẫn nên để ta thì hơn..."

"Phải thế chứ!"
Ngay lập tức lão Long nở nụ cười, dường như chỉ chờ Kế Duyên nói những lời này, rồi lại nói thêm một câu.

"Nói thật, lão hủ luôn cảm thấy, chuyện Thiên Cơ Các tính toán, nói có liên quan tới Ngọc Hoài Sơn, không bằng nói liên quan tới Kế tiên sinh nhiều hơn. Ha ha, Ngọc Hoài Sơn còn chưa đủ tư cách!"

Kế Duyên tự biết chuyện của mình, mỉm cười không nói lời nào.

Sau đó chủ đề trò chuyện của hai người phần lớn liên quan tới các lời đồn của Thiên Cơ Các, vì cái gọi là cởi chuông phải do người buộc chuông. Thật ra Thiên Cơ Các mới là chính chủ, lực chú ý không thể ít hơn Đại Trinh, chẳng qua chuyện ngoài vực tạm thời ngoài tầm với.

...

Thời gian này Ngụy gia Đức Thắng Phủ nhiều lần âm thầm làm việc, nhưng người ngoài không hề hay biết.

Chủ yếu là Ngụy Vô Úy làm việc khiêm tốn bí mật, cộng thêm các bên giao dịch với hắn đều là lợi ích then chốt. Đương nhiên, gã không rêu rao bên ngoài, vậy nên không ai biết Ngụy gia làm trò gì.

Trên thực tế, từ sau khi Kế Duyên đến Ngụy phủ, Ngụy Vô Úy đã đi gặp lão thái gia, sau đó liền quyết định tăng tốc tiến độ chuẩn bị.

Trước đó, Ngụy Vô Úy không chắc mình có thể vào Ngọc Hoài Sơn không nên muốn chậm chứ không muốn nhanh, tranh thủ thời gian chuẩn bị cho Tiểu Nguyên Sinh. Nay có Kế tiên sinh cao thâm bí hiểm (thâm hiểm) đảm bảo, chuyện chắc chắn, đương nhiên nên nhanh không nên chậm.

Bây giờ là mùng chín tháng năm, mới qua tiết Đoan Dương hay còn gọi tiết Đoan Ngọ được vài ngày. Ở Kê Châu này đều gọi tiết Đoan Dương, tuy gọi tiết Đoan Ngọ người ta có thể hiểu nhưng ít ai nói vậy.

Trong lịch sử thế giới này không có Khuất Nguyên, đương nhiên tiết Đoan Dương thiếu một truyền thuyết, chủ yếu là tôn thờ thiên tượng thời cổ sinh ra các loại nhân tố Thiên Can Địa Chi, nhưng cũng có bánh chưng.

Sáng sớm đã có hai người cưỡi ngựa tới trước cửa Ngụy phủ, sau khi xuống ngựa nói rõ với người gác cổng thì vội vàng vào trong phủ.

Một lát sau ở phòng khách trong phủ, Ngụy Vô Úy đang bưng chén trà nghe hai gia phó báo cáo.

"Kế tiên sinh đã nhận bánh chưng và điểm tâm gia chủ đưa, nhất là khi nhìn thấy vài vò Thiên Nhật Xuân kia thì rất phấn khởi, nói rằng gia chủ thật có lòng!"

Ngụy Vô Úy nghe vậy trên mặt lộ vẻ tươi cười.

"Gia chủ, nếu ngài coi trọng Kế tiên sinh như vậy thì sao không tự mình đi?"

Hiển nhiên hai gia phó này cũng rất được Ngụy Vô Úy tín nhiệm nên mới dám hỏi một câu như vậy.

Ngụy Vô Úy lắc đầu nhấp một ngụm trà mới đáp.

"Các ngươi không hiểu, như vậy là được rồi, không có vẻ dồn hết tâm ý lại nặng tình cảm, đồng thời không làm phiền người ấy. Đúng rồi, Kế tiên sinh không nói chuyện gì khác à?""Không có."

"Ừm, được rồi, các ngươi đi xuống đi."

"Vâng!"

“Vâng!”

Hai tên gia phó chắp tay lui xuống, nhưng đi được một nửa lại đột nhiên bị Ngụy Vô Úy phía sau gọi to hỏi một câu.

"Đúng rồi, cây táo kia nở hoa chưa?"

"Bẩm gia chủ, toàn bộ Thiên Ngưu Phường đều tràn ngập hương thơm ngát."

Ngụy Vô Úy lẩm bẩm một câu "Quả là thế", phất tay ra hiệu hai người lui ra.

Khi cây táo kết quả, dù Ngụy Vô Úy muốn tỏ ý kết thân, nhưng gã không muốn lưu lại cho Kế Duyên ấn tượng rằng gã đang dồn hết sự chú ý vào họ Kế. Cuối cùng, hôm nay là mười lăm tháng năm, Ngụy Vô Úy mang theo con trai lên đường.

Đi theo có đại bá Ngụy Vô Úy và một đám cao thủ gia phó Ngụy gia. Buổi tối hôm trước, vợ gã đã khóc sướt mướt tới tận nửa đêm, tưởng như một cuộc sinh ly tử biệt.

Phủ thành Đức Thắng Phủ cách Ngọc Hoài Sơn khoảng tám, chín trăm dặm, quãng đường cũng quá nửa Kê Châu. Đây là tính đường thẳng, ở giữa còn phải vòng vèo qua núi Ngọc Thúy. Đoán chừng Ngụy gia phải mất thời gian khoảng nửa tháng.

Thực tế cũng không khác lắm, ước chừng mười ngày sau, người Ngụy gia để lại xe ngựa ở thôn xóm dưới chân núi, mang đồ tiếp tế bắt đầu đi bộ vào núi.

Ngoài thằng nhóc Ngụy Nguyên Sinh, cả đám đều là võ giả thân có võ công, trèo đèo lội suối xuyên qua núi Ngọc Thúy mất năm ngày, cuối cùng tới ngoài Vân Vụ Sơn Mạch.

Mấy ngày nay họ ăn quả dại và thịt dã thú, bị độc trùng cắn, rồi cũng chịu cảnh rừng thiêng nước độc, cuối cùng cũng đến nơi muốn tới.

Lúc này ở một chỗ trên sườn núi, người Ngụy gia có phần chật vật đứng từ chỗ này nhìn ra hướng mây mù lượn lờ phía xa. Ngụy Nguyên Sinh nằm yên tĩnh trên lưng một gia phó.

"Được rồi, các ngươi dừng bước ở đây, phía trước chỉ có ta và Nguyên Sinh vào được."

Lời nói của Ngụy Vô Úy vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng hơi khẩn trương, vô thức sờ túi gấm trong ngực mới bình ổn hơn chút, bên trong là hạc giấy Kế tiên sinh cho.

"Nguyên Sinh, lên lưng cha nào."

"Vâng..."

Ngụy Nguyên Sinh được gia phó cẩn thận đặt lên lưng Ngụy Vô Úy, ngoan ngoãn ôm cổ cha mình.

"Gia chủ... Nếu chuyện không được thì quay về! Chúng ta sẽ chờ ở đây hai tháng nữa!"

Ngụy Vô Úy mỉm cười nhìn trưởng bối duy nhất ở đây.

"Đại bá, ngài đừng lo lắng, Ngụy gia ta có Thần Nhân tương trợ, tuyệt đối không có khả năng thất bại. Trên núi khổ chút, mong các vị cẩn thận, bảo trọng!"

"Gia chủ bảo trọng! Tiểu thiếu gia bảo trọng! Gia chủ bảo trọng, tiểu thiếu gia bảo trọng!"

...

Đám gia phó lục tục xoay người chắp tay, lúc này trong lòng Ngụy Vô Úy cũng có chút xót xa, tay tiểu Nguyên Sinh càng ôm chặt cần cổ tráng kiện của cha mình hơn, không hề khóc.

"Đi!"

Ngụy Vô Úy hạ giọng, thân pháp nhảy vọt về trước, không bao lâu đã biến mất trong sương mù phía trước.

Chương 182: Tiên hạc và hạc giấy

Dịch: Minh Nhân

Biên: Mèo Bụng Phệ

Lưng cõng Ngụy Nguyên Sinh, Ngụy Vô Úy vừa bước vào sương mù đã cảm thấy âm thanh phía sau nhanh chóng nhỏ đi. Gã quay đầu nhìn lại thì thấy sương mù chỉ hơi mỏng chứ không dày đặc, nhưng lại không thể nhìn thấy đám người Ngụy gia, cũng như không nghe thấy tiếng nói của họ.

"Nguyên Sinh, có sợ không?"

Tay trái Ngụy Vô Úy đỡ mông Ngụy Nguyên Sinh, tay phải gạt đám dây leo mở đường.

"Hơi sợ, nhưng có cha thì không sao!"

"Ừ, ngoan!"

Hai cha con tiến lên không ngừng, sương mù phía trước lại nhạt đi, càng ngày càng có cảm giác sương trắng mênh mông phương xa, nhưng đã có thể nhìn thấy xung quanh. Sau khoảng nửa canh giờ, cảm giác sương trắng mênh mông ở phương xa đã biến mất.

Ngụy Vô Úy chỉ cảm thấy mình đã đi trên đường núi bình thường, đi thẳng qua khu vực sương trắng, càng đi càng ngờ vực trong lòng.

"Cha, hình như chúng ta quay lại đường cũ rồi."

Trực giác của Ngụy Nguyên Sinh còn tốt hơn Ngụy Vô Úy, khi cha nó đi qua thì liên tục nhìn xung quanh, rõ ràng cha nó đi đường thẳng nhưng vẫn có cảm giác nghiêng lệch kỳ quái.

Lời này khiến Ngụy Vô Úy giật mình, lập tức nhớ tới khi trước lão Quy có nhắc tới vài điều cần chú ý. Y vội tháo ngọc bội gia truyền trên cổ đưa cho con trai phía sau cầm.

"Nguyên Sinh, con cầm ngọc bội nhắm mắt lại, cảm thấy nên đi hướng nào thì nói cha biết."

“Vâng!"

Ngụy Nguyên Sinh theo lời, tay phải cầm ngọc bội tay trái ôm cổ cha mình, sau đó yên tĩnh nhắm hai mắt nằm trên lưng cha mình.

Ngụy Vô Úy thả chậm bước chân, từ từ đi về phía trước.

"Không đúng không đúng, cha đi lệch rồi, đi thẳng thì phải chếch về bên trái."

Ngụy Vô Úy nghiêng đầu nhìn con trai mình rồi nhìn đường mình đi tới. Mấy gốc cây làm ký hiệu sau lưng vẫn thẳng tắp một đường nhưng y chọn tin con mình, vậy là lập tức điều chỉnh góc độ đi về bên trái.

Sau mười lần hô hấp, Ngụy Nguyên Sinh lại chỉ đi bên trái. Sau một chén trà, Ngụy Nguyên Sinh tiếp tục bảo đi bên trái. Nếu theo lẽ thường, đi thế này cũng gần như đi vòng tròn.

Liên tục đi lại như vậy hơn nửa canh giờ, Ngụy Vô Úy đã đổ mồ hôi đầy người.

Không phải thân thể y mệt đến mức này, mà là áp lực trong lòng càng ngày càng lớn thêm. Lúc này y đã không còn cảm giác với phương hướng, thi thoảng còn thấy ù tai, càng đi tới thì tâm tình càng hoảng hốt, dường như muốn đâm đầu vào trong rừng núi sâu thẳm không thể thoát được nữa.

Nhưng Ngụy Vô Úy lại là người cực kỳ lý trí, y biết rõ mình và người Ngụy gia đã sớm đi sâu vào núi Ngọc Thúy. Bản thân y lại có võ công xuất chúng, sao giờ mới bùng lên sợ hãi với thâm sơn rừng già.

"Cạc... Cạc..."

Trên trời thấp thoáng truyền tới tiếng hạc kêu khiến Ngụy Vô Úy mừng rỡ, Ngụy Nguyên Sinh cũng vô thức mở to mắt. Hai cha con cùng ngẩng đầu nhìn. Trên trời có một con hạc trắng lượn vòng, không biết có phải con hạc có giao tình với Ngụy gia năm xưa không.

"Cạc... Cạc... Ét... "

Nhưng hạc trắng không hạ xuống, nó chỉ lượn vòng một lát rồi biến mất khiến hai cha con Ngụy gia thất vọng ngẩn ngơ.

"Bay mất rồi, cha..."

"Ha ha, không sao, không sao. Nguyên Sinh có đói bụng không, cha mang chút bánh ngọt này, chúng ta nghỉ một lát."

Nơi đây là một khe núi, may mà không có quá nhiều cây cối và cỏ dại. Ngụy Vô Úy cõng Ngụy Nguyên Sinh ngồi xuống chỗ sạch sẽ trên một tảng đá, rồi thả tiểu Nguyên Sinh xuống.

Lúc hai cha con ăn uống, đột nhiên có tiếng tích tích tác tác truyền tới từ sau cây rừng không xa. Ngụy Vô Úy phản xạ có điều kiện lập tức đứng dậy, nắm chặt hai thanh Uyên Ương đao trượt ra từ trong tay áo, thủ thế đề phòng.

Dã thú trên núi không ít, Ngụy Nguyên Sinh cũng cẩn thận núp sau tảng đá.

Nhưng phía sau cây rừng không xa không phải dã thú, mà là một cô gái dịu dàng, nhìn qua ước chừng trên dưới ba mươi, nhưng trên mặt không hề có nếp nhăn, khiến nàng trông chỉ như hai mươi là cùng. Chân bước nhẹ nhàng, trên người mặc vũ y trắng, tóc dài cuốn bởi hai cây ngọc trâm.

Cô gái thong thả bước tới.

"Hai vị cũng lạc đường trong núi không ra được ư?"

Người chưa tới gần, thanh âm êm ái đã truyền tới. Khi nàng tới gần, ánh mắt nhìn thêm vài lần hai thanh đoản đao Uyên Ương dài ngắn không đều trên tay Ngụy Vô Úy.

"Vừa lúc ta cũng lạc đường trong núi, không bằng chúng ta cùng đi với nhau, được chứ?"

Cô gái mỉm cười với Ngụy Nguyên Sinh trốn sau tảng đá, đề nghị với Ngụy Vô Úy.

Nhưng trong lòng cha con Ngụy gia biết rõ, ở nơi đặc thù thế này, người này nhất định không phải người lạc đường thật, khả năng cao là tiên hạc biến thành.

"Nguyên Sinh mau tới đây!"

“Vâng!"

Ngụy Nguyên Sinh nhanh chóng vòng qua tảng đá, lịch bịch chạy tới bên người cha mình. Mà Ngụy Vô Úy thì xé giật vạt áo, lấy ra ngọc bội từ bên trong, cũng tháo sợi dây xuyên qua ngọc bội, bỏ vào tay Ngụy Nguyên Sinh.

Quả nhiên, khi cô gái vừa thấy ngọc bội, biểu cảm trong mắt liền thay đổi.

"Trên người các ngươi có khối ngọc bội này... Không biết hai vị họ là?"

Ngụy Vô Úy và Ngụy Nguyên Sinh khẽ liếc mắt nhìn nhau, hai người một lớn một nhỏ đồng thời thở dài với cô gái.

"Bẩm tiên cô, tại hạ tên là Ngụy Vô Úy, bên cạnh là khuyển tử..."

"Bẩm tiên nhân cô cô, cháu tên Ngụy Nguyên Sinh!"

Ngụy Vô Úy nhướng mày, trừng Ngụy Nguyên Sinh một cái. Nhóc con thấy vậy thì rụt cổ, rụt rè nhìn cô gái, phát hiện nàng đang nhìn mình, không có vẻ gì là tức giận."Ngụy gia... Chuyện thật lâu trước đây..."

Cô gái cảm khái một câu, gương mặt lộ vẻ tươi cười.

"Có thể tìm được tới đây hẳn là có người chỉ điểm, nhưng cũng không sao, ta luôn muốn báo đáp ân tình của Ngụy gia. Ừ, đứa nhỏ này tên Ngụy Nguyên Sinh sao, cái tên rất hay!"

Ngụy Nguyên Sinh tươi cười với cô gái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn dính chút lòng trắng trứng khiến bộ dáng mềm mềm rất là đáng yêu.

"Chà, tuổi còn nhỏ đã lanh lợi thế này. Ấy, hình như tư chất cũng không tệ đâu, ngọc bội lộ ra linh quang này!"

Ngụy Vô Úy và Ngụy Nguyên Sinh đều nhìn về phía ngọc bội, nhưng không thấy linh quang gì.

"Được rồi, đứa nhỏ này theo ta vào Ngọc Hoài Sơn đi, về phần ngươi, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài."

Cái này không thể được!

Ngụy Vô Úy vội vàng khom mình hành lễ, ngoài miệng khẩn cầu.

"Đa tạ tiên cô thu giữ tiểu nhi Nguyên Sinh, nhưng Nguyên Sinh còn trẻ con, vẫn chưa đủ năm tuổi, cái gì cũng không hiểu không biết, cần cha mẹ chăm sóc bên người. Xin tiên cô minh giám, có thể để Ngụy mỗ cùng vào núi với nhi tử, làm bạn tới khi tiểu nhi phân rõ lý lẽ, có thể tự chăm sóc mình hay không?"

Cô gái thở dài.

"Ta thấy đứa nhỏ này thông minh lanh lợi như vậy, không giống dáng vẻ ngây thơ vô tri, việc gì Ngụy tiên sinh phải vậy chứ!"

Ngụy Nguyên Sinh lại rụt cổ, âm thanh non nớt cũng khẩn cầu.

"Tiên nhân cô cô, van xin ngài, đừng để cha đi... Ta sợ..."

Sự sợ hãi của tiểu Nguyên Sinh không phải giả, đã rơm rớm nước mắt, nếu cha đi phải làm sao bây giờ.

"Cầu tiên cô giúp Ngụy gia ta một chút, van cầu tiên cô!"

Khi nói Ngụy Vô Úy chuẩn bị lễ quỳ với cô gái, lại bị đối phương vung tay một cái đẩy về sau mấy bước suýt ngã.

"Được rồi, không cần làm bộ làm tịch. Ta mang vào thì nhất định sẽ giúp, nhưng các ngươi nên biết, ta... Ừ, các ngươi biết thân phận của ta đúng không?"

"Biết, biết ạ, ngài là tiên cô Tiên Phủ!"

Tay trái cô gái nhéo nhéo tay phải.

"Hầy, ta không nói cái này. Ý ta là, ta chỉ là tiên hạc Tiên Phủ, không thể giải quyết dứt khoát chuyện các ngươi mong cầu!"

Thì ra là vậy, Ngụy Vô Úy vội vàng hành lễ lần nữa.

"Tiên cô đồng ý giúp đỡ đã là đại ân đại đức với Ngụy gia ta, trước đó chúng ta đã biết thân phận tiên hạc của ngài, lần này thật sự là mặt dày tới cầu ngài, đa tạ tiên cô bằng lòng trợ giúp! Đa tạ tiên cô!"

Bàn tay nhỏ của Ngụy Nguyên Sinh cũng vội thi lễ.

"Đa tạ tiên cô!"

Cô gái khẽ thở ra một hơi, xem ra hai cha con này không phải đám phàm nhân chuyên để tâm vào chuyện vụn vặt. Chắc cũng không sợ nàng không phải là nhân tộc.

"Thế này vậy, tiểu Nguyên Sinh về một chuyến với ta trước, ngươi cứ đợi ở đây. Ngươi yên tâm, ta sẽ tìm ít tiên sư tiên trưởng có quan hệ thân cận cố hết sức nói giúp cho ngươi. Ta ở Ngọc Hoài Sơn lâu như vậy chưa từng cầu xin cái gì, hôm nay phá lệ một lần vì các ngươi!"Cô gái nói rất chân thành, sau đó thần sắc hiền hòa vươn tay tới Ngụy Nguyên Sinh.

"Tới đây, đi cùng Hạc cô cô."

Ngụy Nguyên Sinh nhìn thoáng qua cha mình, thấy y gật đầu với mình, lúc này mới cẩn thận bước tới trước mặt cô gái, để nàng bế lên.

"Ngụy Vô Úy, ngươi ở đây chờ tin tức của ta. Nhanh thì nửa ngày chậm thì một ngày, ta sẽ trở lại."

"Tiên cô chậm đã!"

Thấy cô gái muốn đi, Ngụy Vô Úy vội gọi nàng lại.

"Hử?"

Trên mặt cô gái lộ vẻ khó hiểu nhìn Ngụy Vô Úy, thấy bộ dạng y dường như có chuyện quan trọng muốn nói.

"Có một chuyện Ngụy mỗ muốn nói rõ với tiên cô. Trước kia Ngụy mỗ từng quen một vị tiên sinh nhã nhặn, vì người đó học thức uyên bác ăn nói bất phàm nên mỗi lần gặp đều dùng lễ tiếp đãi. Trước đó vài ngày, kỳ nhân này tới nhà ta thăm hỏi, Ngụy gia ta đặc địa thiết yến tẩy trần cho người đó..."

"Là người đó bảo các ngươi tới đây cầu tiên duyên à?"

Cô gái ngẫm nghĩ hỏi một câu, Ngụy Vô Úy lắc đầu.

"Thật không dám giấu, vì trước đó có một lần Ngụy vượt qua nguy cơ, nhân họa đắc phúc mới lấy được tin tức Ngọc Hoài Sơn từ kẻ tập kích kia. Vị đại tiên sinh cố giao này cũng không hề biết chuyện."

"Nhưng vài ngày trước trên bàn ăn, đại tiên sinh vốn không hề biết gì đột nhiên nói với ta, nếu tới Ngọc Hoài Sơn mà không vào được, có thể nói với tiên hạc trông núi rằng: ‘Cố nhân trong nhà quen biết Cừu Phong tiên trưởng của Ngọc Hoài Sơn’."

Lập tức tiên hạc biến thành cô gái giật mình.

"Hắn biết Cừu Phong tiên trưởng? Người đó là ai?"

Ngụy Vô Úy lần nữa cúi đầu chắp tay.

"Bẩm tiên cô, vị đại tiên sinh đó không thích người bên ngoài tùy ý tiết lộ tin tức của hắn, Ngụy mỗ chỉ có thể báo cho tiên cô hắn họ Kế, Kế (tính) trong kế trướng (tính sổ sách). Hắn nói báo cho Cừu Phong tiên trưởng, đối phương tự sẽ rõ."

Cô gái suy tư gật đầu, sau đó trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.

"Có những lời này của ngươi ta càng nắm chắc hơn, chờ tin tốt của ta!"

Nói chuyện xong thì đứng dậy nhảy lên, cô gái ôm Ngụy Nguyên Sinh hóa thành một đạo bạch hồng đạp sương mù mà đi, thấp thoáng còn còn nghe được tiếng hạc kêu.

Ngụy Vô Úy đưa mắt nhìn cô gái mang tiểu Nguyên Sinh bay đi, cuối cùng tạm thở phào một hơi, nhưng trong lòng y vẫn căng thẳng, không nhịn được lại muốn sờ túi gấm nhằm bình tĩnh hơn.

Nhưng y khẽ vươn tay vào ngực sờ liền ngây ra, sau đó Ngụy Vô Úy hốt hoảng lôi túi gấm ra lắc, phát hiện túi gấm xẹp lép, cẩn thận hơn mở ra nhìn thì quả nhiên hạc giấy đã không còn bên trong.

"Nguy rồi! Đừng nói là rơi trong núi chứ? Làm sao bây giơ, phải làm sao bây giờ!"

Ngụy Vô Úy gấp đến độ đổ mồ hôi đầy người, tìm kiếm bốn phía mặt đất xung quanh. Sau một hồi lâu, y chán nản ngồi trên tảng đá, sắc mặt cực kỳ bất an.

Sơn môn Ngọc Hoài Sơn, Ngụy Nguyên Sinh trên không trung bị dọa cho phát sợ nắm chặt cô gái không buông, cuối cùng cũng đáp xuống một tiên phong. Đây là lần đầu tiên nó thấy lầu các Tiên phủ sương mù quấn quanh đỉnh núi hoặc len khắp u cốc.

Căng thẳng lo lắng trong lòng nó cũng bị cảnh đẹp dạt dào, tiên ý xung quanh xua bớt.

Chuyện đầu tiên Tiên hạc làm là tới tìm Cừu Phong tiên trưởng, chỉ cần Cừu Phong đồng ý cùng tới gặp Đại chân nhân, chuyện chắc chắn sẽ thành.

Đón gió lướt đi, từ đỉnh núi rơi vào u cốc.

Nhưng khi cô gái ôm tiểu Nguyên Sinh tới cạnh lầu trúc ở đấy cốc Cừu Phong, lại phát hiện bên trong không có ai.

Lúc này trong ngực Ngụy Nguyên Sinh đột nhiên bay ra một con hạc giấy, vỗ cánh bay về phía trước.

"Đây là cái gì?"

"A...! Đây không phải là hạc giấy của cha sao?"

Ngụy Nguyên Sinh kêu một tiếng theo bản năng, khiến động tác muốn bắt hạc giấy của cô gái dừng lại. Nàng tò mò nhìn về phía hạc giấy đang bay múa.

Đây rõ ràng là một con chim bằng giấy, bên trên không có pháp lực dao động, vậy mà có thể tự mình vỗ cánh bay.

‘Chẳng lẽ đây là chim giấy thành tinh?"

Loại suy nghĩ vô lý này vừa dâng lên trong lòng tiên cô đã bị bóp chết ngay lập tức, làm sao có thể chứ!

Chỉ thấy con hạc giấy bay vòng quanh lầu trúc một vòng rồi lập tức rời đi, bay lên trên núi, tốc độ không hề chậm. Trong giây lát hạc cô không quan sát đã bị con chim giấy này bỏ xa một khoảng.

Hạc cô vội vàng ôm Nguyên Sinh đuổi theo con chim giấy càng bay càng nhanh này, trong lòng nghi hoặc, cái đồ chơi này gọi hạc giấy?

Kết quả hạc giấy này bay thẳng một đường tới Thư Vân lâu, đâm đầu vào cấm chế bên ngoài. Nó vuốt cánh bay tới bay lui, dường như muốn tìm chỗ không bị ngăn cấm để bay vào.

Nhắc tới cũng tình cờ, bấy giờ đúng lúc có tiên trưởng đi khỏi Thư Vân lâu, vậy mà lại không phát hiện con hạc giấy nhỏ này. Hạc giấy thừa cơ điên cuồng vỗ cánh, vù một tiếng đã bay vào Thư Vân lâu.

"A..."

Hạc cô vừa đáp đất thấy cảnh này, cực kỳ căng thẳng “A” một tiếng, lại có phần chột dạ, chẳng may là đồ vật tà ma ngoại đạo thì làm sao bây giờ.

Chương 183: Linh hạc giấy

Dịch: Minh Nhân

Biên: Mèo Bụng Phệ

Tu sĩ vừa ra cũng nhìn thấy tiên hạc biến thành nữ tử, bèn tò mò hỏi một câu.

"Hạc cô, ngươi ở đây làm gì, đứa nhỏ này là đồng tử dưới trướng ai?"

Người đến một thân trường bào màu nâu, tuổi tác khoảng chừng năm, sáu mươi, vẻ mặt vô cùng khó hiểu nhìn đứa trẻ lạ mặt mà hạc cô đang ôm.

"A, hồi bẩm Hoàng tiên trưởng, đứa nhỏ này là dòng dõi Ngụy gia năm đó có ân với ta, trên người cũng có linh tính, chuẩn bị vào Ngọc Hoài Sơn ta. Đúng rồi, khi nãy ngài có thấy thứ gì bay vào không?"

"Hử?"

Tu sĩ áo nâu khó hiểu, theo bản năng quay đầu lại. Nhìn phản ứng này hạc cô cũng biết đối phương không phát hiện ra.

Thư Vân lâu còn gọi là Bế Quan lâu, bao quanh là sương mù trắng nhàn nhạt, mà cả người hạc giấy trắng như tuyết lại không có bất kỳ dao động pháp lực và khí thế. Ngay khi cấm chế mở ra, nó đã chui vào, đương nhiên Hoàng tiên trưởng sẽ không chú ý đến.

"Hoàng tiên trưởng, vừa nãy có một con chim bằng giấy bay vào, ta đuổi theo con chim giấy kia mới đi tới đây."

Hạc cô đành phải giải thích một câu, loại chuyện này không thể giấu giếm.

"Là hạc giấy..."

Ngụy Nguyên Sinh ở trong lòng hạc cô nhỏ giọng sửa lại cho đúng.

"Hạc giấy?"

Tu sĩ áo nâu nhìn Ngụy Nguyên Sinh lại nhìn hạc cô, suy tư một chút, vung tay về sau mở cấm chế thêm lần nữa.

"Đi, chúng ta đi xem một chút!"

Nói xong thì lão quay về Thư Vân lâu, hạc cô cũng vội vàng ôm Ngụy Nguyên Sinh đuổi theo. Lúc đầu nàng đã muốn ôm đứa nhỏ tới đây, hơn nữa có khả năng Cừu Phong tiên trưởng cũng ở bên trong.

Bên ngoài Thư Vân Lâu cao lớn, bên trong sâu rộng, một vùng không gian không nhỏ tràn ngập sương mù. Bên trong có thư các và rất nhiều gian phòng. Tuy không nhìn thấy bao nhiêu người nhưng một số gian phòng đóng cửa sáng phù, nên hẳn có người ở trong.

Hạc cô tóm tắt đơn giản về Ngụy gia với tu sĩ áo nâu, cũng từ Ngụy Nguyên Sinh hiểu rõ nguồn gốc hạc giấy, quả nhiên là đến từ vị Kế tiên sinh kia.

Mà lúc này trên mái Thư Vân lâu, Cừu Phong và sư huynh Dương Minh chân nhân đang ngồi trên bồ đoàn với ba tu sĩ khác. Một người trong đó chính là "Triệu sư đệ" hôn mê trước kia, còn lại là hai người mặc vũ y, chính là hai con tiên hạc.

Đối diện năm người là một cái bồ đoàn, ngồi trên đó là một người trung niên mặc thanh sam nhìn qua hơn bốn mươi, bộ râu đen dài tới tận ngực, đang cầm một cái ngọc bài nhỏ suy nghĩ cẩn thận.

"Triệu sư điệt, nói cách khác, lúc Bùi sư huynh bảo ngươi và hai Hạc đạo hữu đưa ngọc bài trở về, các ngươi không bị tập kích, mà trên đường trở về Đại Trinh mới đụng phải tà ma?"

Dường như nam tử áo xanh phân tích xong tin tức trên ngọc bài, lúc này mới hỏi người phía dưới.

"Đúng vậy, chúng ta chỉ cần sơ ý chút nữa là vẫn đạo rồi, nếu không phải hai vị Hạc đạo hữu pháp lực cao cường cộng với tốc độ bay phi phàm, chúng ta muốn quay về Ngọc Hoài Sơn còn phải trả giá lớn."

Một trong hai nam tử vũ y có phần khó hiểu tiếp tục chủ đề.

"Kỳ quái là, ngày đó chúng ta không tiếc tiêu hao pháp lực phi độn xâm nhập vào thiên ngoại cương phong, đợi khi trốn vào biên giới Đại Trinh, đám tà ma kia lại không đuổi theo. Nếu nói chúng sợ làm loạn thiên cơ thì cũng không đúng, bởi chiến đấu trong thiên ngoại cương phong thì sao có thể ảnh hưởng tới thế gian Đại Trinh."

Cừu Phong ở bên cạnh Dương Minh chân nhân lên tiếng.

"Việc này quả thực kỳ lạ, xưa nay Ngọc Hoài Sơn ta không có thù oán gì với bên ngoài, lần này chuyện Thiên Cơ Các cũng là lời đồn thất thiệt..."

"Lời này của sư huynh sai rồi. Trước đó có cao nhân giao thủ ở Tịnh Châu. Theo lời quỷ thần nơi đó nói, vị Long Quân của Thông Thiên cũng ở đó, liên thủ với cao nhân khác chế trụ một Chân Ma, đuổi nó ra Đông Thổ Vân Châu... Chuyện này người bên ngoài không rõ, nhưng quỷ thần Trường Xuyên phủ đã tận mắt nhìn thấy."

Năm người đối diện nam tử áo xanh đều nhíu mày trầm tư.
"Long Quân ở sông Thông Thiên kia tính tình khó dò, lần đó ra tay, ngoài Chân Ma thì kẻ còn lại là ai, chẳng lẽ cũng là một Chân Long?"

Dường như tình thế ở Đại Trinh đang trở nên phức tạp hơn. Có một Chân Long chiếm cứ sông lớn, giờ lại có thêm Chân Ma và một vị cao nhân chẳng kém cạnh gì mấy. Ngọc Hoài Sơn tựa như một kẻ lãnh tai, mờ mắt.

"Đúng rồi Nhậm sư thúc, ngọc bài trên người Bùi sư thúc nói gì vậy, là tin tức chính xác Thiên Cơ Các đưa ra sao?"

Nam tử áo xanh lắc đầu, biểu tình có phần kỳ quái.

"Dường như sau khi Thiên Cơ Các phong bế động thiên, thì đã ra sức gieo quẻ mà không thu được gì. Bùi sư huynh giúp họ nắm rõ khí cơ của địa thế, sông ngòi, ao đầm và rừng rậm ở Đại Trinh, cũng bao quát cả xu thế vương triều ở nhân gian, dự định chung sức bói toán lần nữa, trong thời gian ngắn sẽ không có kết quả."

"Được rồi, việc này không chắc thế nào, tạm đừng ảnh hưởng đến tu hành của những người khác trong núi. Lúc ta bấm đốt tay nhìn thì khí cơ ở Đại Trinh không có dị động gì, các châu các phủ đều có quỷ thần trông coi không thấy yêu tà, vương triều nhân gian tuy có thế tượng mốc meo nhưng cũng không xảy ra chiến loạn hay tai kiếp lớn. Mặc dù dân cư chuyển tới sống nhiều về phía Đông Thổ Vân Châu, nhưng vẫn có thể coi là một cõi yên vui, hạng người tu hành bên ngoài sẽ không vô cớ làm loạn."

Suy cho cùng, thế gian vẫn là chính đạo áp đảo, chúng sinh nhân gian, nhất là nguyện lực của chúng sinh nhân tộc bồi dưỡng ra rất nhiều quỷ thần, cũng là một lực lượng không nhỏ.

Càng không bàn đến nơi thế đạo bình hòa như Đại Trinh, yên ổn chính là số trời. Kể có đạo hạnh tới trình độ nhất định sẽ không dám tùy ý làm loạn, ít nhất cũng không dám quá mức trắng trợn để tránh kiếp số quấn thân. Nơi yêu tà tùy ý hoành hành thường thiên hạ bất ổn, tai họa nổi lên bốn phía.

Câu này của nam tử áo xanh không khác nói tạm thời không có kết quả gì, cả đám người tách ra tự đi thanh tu.

Đúng lúc Cừu Phong và Dương Minh chân nhân cùng rời khỏi tĩnh thất bế quan của sư thúc, đột nhiên có một con chim giấy kỳ quái vỗ cánh bay tới.

Khi Cừu Phong và sư huynh để ý tới con chim giấy kia, con chim giấy này đã lấy tốc độ cực nhanh bay từ đằng xa tới gần, bay múa vòng quanh Cừu Phong.

"Con chim giấy này? Là thuật pháp tinh diệu của vị nào trong núi đây? Vậy mà không có dao động pháp lực linh khí!"

Minh Dương chân nhân tò mò không thôi, đưa tay muốn bắt con chim giấy này, kết quả con chim nhỏ đã nhanh chóng vỗ cánh tránh đi, nó lơ lửng trước người Cừu Phong khoảng một thước.

Ba người khác cũng tò mò nhìn một màn này, con chim giấy rất linh hoạt. Dường như lúc này có người đang điều khiển nó, nhưng lại không có pháp lực dao động, mà nhìn cũng không giống có cơ quan gì.

Cừu Phong nhìn sư huynh một chút rồi nhìn con chim giấy, thử đưa lòng bàn tay chếch lên.

Quả nhiên, chim giấy đập hai cái cánh rồi từ từ rơi xuống lòng bàn tay Cừu Phong, sau đó duỗi cổ giấy, lấy mỏ giấy mổ hai lần lên lòng bàn tay.

Lập tức, tin tức Dĩ Vật Truyền Thần liền truyền vào suy nghĩ của Cừu Phong, khiến y sững người một lát.

Lúc phản ứng lại, chim giấy trên lòng bàn tay đã cứng đơ, chỉ giống như một món đồ gấp giấy bình thường."Sư huynh, còn nhớ năm đó ta nói với ngươi có gặp một vị cao nhân ở Lão Hoa Sơn không?"

"Đương nhiên nhớ, làm sao, hạc giấy này có liên quan tới hắn?"

Dương Minh chân nhân khó hiểu nhấc cái đuôi hạc giấy trong lòng bàn tay Cừu Phong lên nhìn kỹ, nhìn thế nào cũng là một tờ giấy.

"Đúng vậy, chim giấy này chính là do cao nhân họ Kế làm, dùng phương thức Dĩ Vật Truyền Thần đưa tới một tin tức, ta phải tới nói rõ với sư thúc, rất có thể người tu hành thần bí còn lại ra tay ở Tịnh Châu chính là hắn!"

Nói xong lời này, Cừu Phong không dám thất lễ, lấy hạc giấy trong tay sư huynh rồi quay về tĩnh thất, bốn người khác do dự một chút cũng đều quay về.

Ước chừng sau một chén trà, trong tĩnh thất vị Nhậm sư thúc này, không riêng gì năm người Cừu Phong, ngay cả hạc cô ôm Ngụy Nguyên Sinh và tu sĩ áo nâu kia đều ngồi ở đây.

Mà nam tử áo xanh thì tò mò túm đuôi hạc giấy xem xét kỹ càng, lão nhìn hồi lâu, nhìn thế nào cũng thấy đây là tờ giấy bình thường.

Lão không hiểu nên chuẩn bị xé hạc giấy ra xem thế nào. Dường như động tác này khiến hạc giấy kinh sợ. Vốn nó như vật vô tri của trẻ con gấp chơi, tức thì đập cánh, thoát khỏi bàn tay nam tử áo xanh trốn vào trong ngực Ngụy Nguyên Sinh.

"Ấy... Sống thật à?"

"Sư thúc, tờ giấy này thành tinh ư?"

Nam tử áo xanh cười cười.

"Không phải vậy, đây là linh thù dị thuật, ta đoán là diệu pháp được cao nhân tự mình sáng tạo, nhưng con chim giấy này..."

"Là hạc giấy!"

Ngụy Nguyên Sinh nhỏ giọng thầm thì khiến nam tử thanh sam vấn tóc dừng một lát, rồi tiếp tục nói.

"Ừm, nhưng diệu pháp khiến hạc giấy có linh tính thế này. Nếu nó thường xuyên được linh khí hun đúc, lại được lắng nghe đạo uẩn, rồi tiếp thu được điều kì diệu trong đó, nói không chừng sẽ có ngày sinh ra hồn phách."

"Một trang giấy cũng có thể thành tinh?"

Tu sĩ áo nâu kinh ngạc hỏi một câu, nam tử áo xanh vấn tóc cười phản bác lại.

"Tảng đá cũng thành linh được, sao giấy lại không thể?"

Trong lúc nói chuyện, nam tử áo xanh đảo tay, hạc giấy trong ngực Ngụy Nguyên Sinh nhanh chóng bị hút tới, trở về trong bàn tay lão. Nhưng bây giờ con hạc giấy lại lăn ra "giả chết" hoặc là "ngủ đông".

Trong tay nam tử áo xanh hiện lên một ngọn lửa nhỏ, đưa lửa tới gần hạc giấy, kết quả hạc giấy lại "kinh hoảng" bay vèo tới trốn bên người Cừu Phong.

"Các ngươi xem này, đã biết gần lành tránh dữ!”

Ngụy Nguyên Sinh căng thẳng túm quần áo hạc cô, xích lại gần tai nàng nhỏ giọng hỏi một câu.

"Hạc cô cô, cha ta làm sao bây giờ?"

Dường như Cừu Phong cũng nghe được lời này, y nhìn đứa trẻ rồi chủ động đứng lên, chắp tay với nam tử áo xanh.

"Sư thúc, ta tự mình đi đón Ngụy Vô Úy tới đây."

"Được, đi đi!"

Đương nhiên Ngụy Vô Úy cùng vào Ngọc Hoài Sơn cũng không sao, nếu có thể hỏi được Kế tiên sinh ở đâu, Ngọc Hoài Sơn sẽ phái người tới chào hỏi, tìm hiểu chút thông tin.

Chương 184: Muốn đến quan sát

Dịch: Đường Huyền Trang

Biên: Mèo Bụng Phệ

Nói cho cùng thì Tiên Phủ vẫn là Tiên Phủ. Cho dù Ngụy Vô Úy là kẻ từng trải, nhưng thời điểm mới tới Ngọc Hoài Sơn vẫn ngạc nhiên không thôi.

Vừa đến Ngọc Hoài sơn, chỉ thấy thung lũng xanh biếc, vườn thuốc ngát hương, hoa núi muôn màu, không khí mát lành. Trong núi, suối chảy tóc rách, mây che đỉnh đầu. Bốn mùa cảnh sắc xinh tươi, gió lành thổi mọi lúc. Đêm sáng Bắc Đẩu, ngày tụ mây lành. Nếu nhìn kỹ lại, trên đỉnh núi có đạo tràng và lâu các san sát. Thấp thoáng đâu đó là những gian nhà cỏ và lầu trúc. Bắc ngang qua dòng suối là một cây cầu cao ngất, uy nghiêm. Nơi đây tiên ý dào dạt, tiên vận mênh mang, chính là Ngọc Hoài Thánh Cảnh.

Cừu Phong dẫn theo cha con Ngụy Nguyên Sinh, Ngụy Vô Úy chiêm ngưỡng phong cảnh Ngọc Hoài Sơn, giới thiệu cho họ những thắng cảnh nơi đây. Tuy gã có ý tránh không làm phiền những người tu hành khác, nhưng vẫn dẫn hai cha con tới vài nơi thần kỳ nhằm thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cả hai.

Trong đó, họ nhìn thấy tiên hạc bay múa, nhìn thấy những đám mây sặc sỡ như dải lụa bị người thu vào chiếc bình nhỏ trong tay, cũng đồng thời nhìn thấy những linh đồng đang tu hành cùng với tiên trưởng.

Người nhìn như không dính khói lửa trần gian, người lại giống như dân chúng bình thường.

Hạc Cô là tiên thú thủ sơn hơn hai mươi năm của Ngọc Hoài Sơn, nhiệm vụ chủ yếu không phải bên trong Ngọc Hoài Thánh Cảnh mà là ở bên ngoài Vân Vụ Sơn Mạch. Vì vậy, nàng không thể đi theo toàn bộ hành trình, nhưng thấy Cừu Phong có lòng như vậy cũng cảm thấy yên tâm, sớm đã báo tin cho đám Ngụy gia đang chờ ở bên ngoài là có thể rút lui.

Mặc dù còn vài chỗ cấm địa không thể đi, nhưng chuyến hành trình ngắm cảnh này cũng mất thời gian vài ngày, Cừu Phong không cưỡi gió mà chủ yếu dẫn hai cha con đi bộ.

Dù sao thì về sau, hai cha con tu hành sinh hoạt ở Ngọc Hoài Sơn sẽ không có người dẫn họ bay lượn, vẫn cần nhờ đôi chân cất bước, nên phải quen thuộc đường đi lối lại.

Giờ phút này, ba người ngồi nghỉ trên ghế trúc ở phía trước ngôi lầu mà ngày thường Cừu Phong vẫn thanh tu.

- Nguyên Sinh, nhớ kỹ là không được đi quấy rầy các tiên trưởng khác, nếu lạc đường hoặc đến địa phương nào mà không ra được, có thể lớn tiếng gọi Hạc đạo hữu đến đưa ngươi đi ra ngoài.

- Vâng, sư phụ!

Ngụy Nguyên Sinh không còn thấp thỏm âu lo như lúc trước. Đã qua mấy ngày thời gian, lại thêm việc vị sư phụ Cừu Phong này cũng hiền lành, khiến cho thằng nhóc hoạt bát hẳn lên.

Cừu Phong đưa tay xoa đầu Tiểu Nguyên Sinh, đây là đồ đệ đầu tiên gã nhận từ khi bắt đầu tu hành gần hai trăm năm cho đến nay.

Người tu tiên coi nhẹ rất nhiều chuyện, nhưng tâm lý đôi khi rất khó đoán. Trước kia, Cừu Phong thường xuyên giúp sư huynh mình kèm cặp đệ tử, còn bản thân chưa bao giờ có ý niệm thu đồ đệ.

Nhưng khi thấy Ngụy Nguyên Sinh, y đã chọn trúng đứa nhỏ này. Lại thêm việc này liên quan đến Kế Duyên, nên sau khi gặp Ngụy Vô Úy, y liền ngỏ ý muốn thu đồ đệ, hỏi xem Ngụy Nguyên Sinh có đồng ý không.

Đương nhiên là hai phụ tử Ngụy gia đồng ý cả vạn lần. Tiên trưởng mà Kế tiên sinh quên biết, chắc hẳn là người tài ba, hơn nữa ít nhiều thì quan hệ cũng thân cận. Không những thế, Cừu tiên trưởng chỉ có Nguyên Sinh là đồ đệ, so với một vài tiên tưởng có cả đám đồ đệ tuổi tác không đều, chắc chắn sẽ càng được ưu ái hơn.

Cừu Phong nhắc nhở Ngụy Nguyên Sinh xong, quay lại nói với Ngụy Vô Úy:

- Ngụy tiên sinh, ngài là phụ thân của Nguyên Sinh, thường ngày coi chừng nó một chút, ngài cũng có thể tu hành thuật Ngọc Hoài Tiểu Luyện. Chẳng qua, ngài đã nhiễm hồng trần mấy chục năm, linh đài xám xịt, dục niệm nặng nề, muốn có thành tựu lớn là rất khó.

- Đa tạ tiên trưởng, có thể tiếp tục làm bạn với khuyển tử đã là rất may!

Ngụy Vô Úy chắp tay chân thành nói lời cảm tạ. Sau khi đến đây, gã mới phát hiện ra mình tuy không phải đệ tử Ngọc Hoài Sơn, nhưng cũng có thể tu hành. Có điều giống như Cừu Phong tiên trưởng nói, do tư chất ảnh hưởng nên thành tựu có hạn, nhưng chỉ cần có chỗ đột phá thì vẫn có thể hy vọng tiến thêm một bước.

Kỳ thật, trong lịch sử Ngọc Hoài Sơn có không ít kẻ học ké như Ngụy Vô Úy. Nhưng người thật sự có được phương pháp tu hành lại chẳng nhiều.

Sở dĩ Ngụy Vô Úy có thể, một là nể mặt Kế Duyên, hai là vì bản thân Ngụy Vô Úy có mệnh số mơ hồ. Phàm là người thường bước qua cửa Tiên, mệnh số ắt mơ hồ. Mà hạng người mệnh số đã mơ hồ từ đầu thì sẽ không tầm thường, vì vậy Ngụy Vô Úy mới có được một cơ hội.

- Sư phụ, lúc nào ngài đi thăm hỏi Kế tiên sinh?

Ngụy Nguyên Sinh lại hiếu kỳ hỏi một câu.

- Vi sư sắp xếp cho cha con các ngươi xong xuôi, rồi sẽ mau chóng khởi hành về huyện Ninh An. Nếu không, Kế tiên sinh hỏi Tiểu Nguyên Sinh thế nào, hà hà, vi sư nào có mặt mũi mà trả lời.

Cừu Phong miệng trả lời, trong đầu thì nghĩ tới lần gặp Kế Duyên khi trước.

- Đúng rồi, các sư huynh sư tỷ của Đại sư bá ngươi năm đó cũng đã gặp Kế tiên sinh. Y Y sư tỷ ngươi cũng giống ngươi, lưu lại ấn tượng vô cùng tốt với Kế tiên sinh, nên qua làm quen một chút.

- A... sư phụ, lúc nào con có thể xuống núi gặp mẹ?

Cừu Phong lại bị đệ tử của mình chọc cười, mới lên núi đã nghĩ đến chuyện đi ra ngoài.

- Ít nhất chờ con tu hành, gây dựng xong trụ cột mới được, hơn nữa Ngọc Hoài Sơn ta mặc dù không rời xa trần thế, nhưng con cũng phải hiểu câu "Trong núi không năm tháng". Sớm muộn cũng có một ngày, mẹ con sẽ gặp phải sinh lão bệnh tử. Có lẽ ngay cả với Ngụy gia, con cũng sẽ thấy lạnh nhạt dần.

- Không đâu, không đâu.
Ngụy Nguyên Sinh lắc đầu như cái trống bỏi.

- Có lẽ về sau, tình cảm của con với Ngụy Gia sẽ lạnh nhạt dần. Nhưng với mẹ và vú nuôi của con, con sẽ luôn nghĩ đến họ, ngã bệnh thì sẽ đến thăm, con muốn chăm sóc cho họ trước khi họ lâm chung, cả Tiểu Thúy nữa!

Cừu Phong cúi đầu nhìn đệ tử mình, ánh mắt trẻ nhỏ trong sáng, không hề nhiễm bụi trần.

- Đi thì cũng được, nhưng nếu đạo hạnh của con quá yếu mà lại hãm sâu vào nhân thế, thì rất dễ mất phương hướng!

Vốn đây chỉ là một câu dạy bảo bình thường, Ngụy Nguyên Sinh lại nhăn cái mặt bầu bình, bắt bẻ:

- Ngày đó, Kế tiên sinh nói cho con rất nhiều về cách nhìn của ngài với việc tu hành. Tiên sinh rất đồng tình với ý nghĩ vừa rồi của con.

- A? Kế tiên sinh có cao kiến gì?

Mặc dù giọng điệu của Cừu Phong có vẻ bình thản, nhưng trong lòng đã tràn đầy hứng thú, hoặc có thể nói gã đã bắt đầu muốn dạy bảo đệ tử.

Ngụy Vô Úy hơi căng thẳng, tuy rằng tính cách Cừu Phong tiên trưởng rất tốt, nhưng làm sao con mình có thể tranh luận với tiên nhân sư trưởng như vậy được. Nếu là gã, thì gã sẽ yên lặng lắng nghe.

Trái lại, Ngụy Nguyên Sinh không e dè chút nào, tâm linh nó trong veo, hiểu rằng sư phụ sẽ không trách mắng mình, bèn trả lời thẳng mà không ngần ngừ gì:

- Kế tiên sinh nói, nếu người nào tuân theo hiếu đạo mà lạc giữa hồng trần, vậy chỉ có thể nói người đó không thích hợp tu Tiên, tốt nhất nên sống luôn trong hồng trần mới phù hợp. Không vào hồng trần sao phá hồng trần? Ngươi sợ những thứ này thì sao có thể thắng chúng được? Trên đời nào có Thần Tiên bất hiếu!

Gương mặt Cừu Phong không có gì thay đổi, nhìn đệ tử của mình như một ông cụ non bắt chước điệu bộ của Kế tiên sinh, trong lòng lại chấn động khôn cùng.

Mấy câu này nghe có vẻ tùy tiện, nhưng lại ẩn chứa đạo lý "Vấn Tâm Quan", thậm chí "Vấn Tâm Kiếp". Quan trọng hơn, Ngụy Nguyên Sinh chỉ là một đứa bé, nhưng từ ánh mắt trong suốt của nó, Cừu Phong biết nó đã hoàn toàn thấu hiểu.

- Đệ tử này của ta, ngày sau sẽ có thành tựu không thấp đấy!

- Đại đạo chí giản, Kế tiên sinh nói không sai! Chẳng qua, ta vẫn phải nói câu này, trước phải xây dựng trụ cột vững chắc đã!

- A....

- -----------

Nội bộ Ngọc Hoài Sơn đã lặng lẽ bàn bạc qua vài lần, cuối cùng vẫn quyết định để Cừu Phong đã quen biết tới chào hỏi vị Kế tiên sinh thần bí kia.

Cho dù đối phương có lai lịch gì, đã ở Đại Trinh dạo chơi hồng trần bao lâu, nói cho cùng thì đây rất có thể là một đạo diệu Chân tiên. Người ta đã dùng hạc giấy đưa tin cho Cừu Phong, tuy không nói không cho đi gặp hắn, nhưng vẫn không nên đi quá nhiều người.

Dù sao hạng người đã tu hành tới bậc này, tính tình rất khó dự đoán. Cách nhìn của họ đối với sự vật, sự việc không giống người thường, cũng chẳng cùng đường với những kẻ tu Tiên khác.Ngược lại, Cừu Phong cũng không có quá nhiều áp lực. Năm đó, gã đã tiếp xúc với Kế Duyên một lần, cộng thêm sự phán đoán qua lời nói của đệ tử, nên cũng hiểu được đổi chút về cách làm người của Kế tiên sinh.

Trung tuần tháng sáu, thời tiết Kê Châu đã chuyển sang nóng bức.

Hương thơm cây táo ở Cư An Tiểu Các đã nhạt đi nhiều, trái cây trên cành cũng đã thưa. Hoặc có thể nói, cây táo chỉ bói thêm vừa đúng số quả đã được hái. Vài chục quả táo nhỏ đang lớn và bắt đầu chuyển sang ửng đỏ. Toàn bộ số táo vẫn vừa đúng chín mươi chín quả.

Một ngày này, Kế Duyên vẫn đang ngồi trong nội viện xem Cửu Thiên Thập Lục Cục, trên bàn đá bày bàn cờ lúc trước Doãn Triệu Tiên tặng. Từng con cờ đen trắng đang được xếp theo một thế cờ trong sách.

Kế Duyên đang dựa theo sách để chơi cờ, phục dựng lại ván cờ của hai đại cao thủ kỳ đạo giao phong khi trước. Mỗi lần hạ xuống một con cờ đen hay trắng, hắn đều suy nghĩ theo cách nghĩ của một phương.

Lúc này, Cừu Phong đã đi đến trước cửa Cư An Tiểu Các. Có điều gã chưa kịp gõ cửa, con hạc giấy trong túi gấm trước ngực đã sống lại, tự chui ra khỏi túi gấm, giang cánh, nhanh chóng bay vào trong nội viện.

Kế Duyên ngồi trước bàn ngẩng đầu cười, đưa tay bắt lấy con hạc giấy. Con hạc giấy này rất đặc thù, hắn đã thi triển rất nhiều thủ đoạn lên nó. Tới nay, linh tính của nó đã khá cao.

- Cộc cộc...

Cửa sân bị gõ vang, Kế Duyên nói nhỏ một câu:

- Mời vào.

Cừu Phong thở phào, đẩy cửa đi vào, nhìn cây táo trong sân rồi lại nhìn người ngồi dưới gốc cây đánh cờ. Giống như năm đó, người này vẫn như một phàm nhân.

- Ngọc Hoài Sơn Tiểu Trúc các Cừu Phong, nhận lời mời, tới chào hỏi Kế tiên sinh!

Khi nói chuyện, gã cung kính chắp tay thi lễ, như vãn bối gặp trưởng bối.

Tựa như Kế Duyên vì chăm chú vào bàn cờ nên không để ý. Giờ phút này, hắn nghe thấy tiếng nói mới ngẩng đầu lên nhìn, đặt sách và quân cờ trắng trong tay xuống, đứng lên đáp lễ.

- Cừu tiên sinh không cần đa lễ, ta và ngài cũng coi như có duyên. Nếu không chê, xin mời ngồi xuống bàn đá này.

Cừu Phong thu lễ gật đầu, bước đến, ngồi xuống bên cạnh bàn đá, Kế Duyên lấy một chén trà bên khay, tự mình rót một chén.

- Đây là trà ngon Vũ Tiền Xuân của Xuân Huệ Phủ năm nay.

- Đa tạ!

Cừu Phong nâng chén trà lên nếm thử, hiển nhiên hương vị kém hơn linh trà của Ngọc Hoài Sơn, nhưng cũng không tệ. Ánh mắt gã lập tức nhìn vào bàn cờ trên bàn.

- Kế tiên sinh là người thích chơi cờ?

- Ha ha, trước kia thì không. Nhưng bất đắc dĩ phải nghiên cứu cách chơi cờ, bây giờ xem như là thích rồi.

Tuy Cừu Phong có phần hiếu kỳ nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Gã nhìn động tác Kế Duyên định tiếp tục chơi cờ, bèn đi thẳng vào vấn đề.

- Kế tiên sinh mời ta tới đây, rốt cuộc là có chuyện gì, có phải là có liên quan tới lời đồn của Thiên Cơ Các?

Kế Duyên cầm một quân cờ lên, dựa theo nước đi trên sách mà đặt xuống, định đẩy lùi thế công của quân đen.

- Cừu tiên sinh không cần phải đoán, lời đồn kia có hay không cũng không quan trọng, nhưng đúng là tạo thành ảnh hưởng không nhỏ. Mấy năm trước còn có tà ma đẳng cấp Chân Ma xuất hiện. Vừa hay bị ta bắt gặp, nên ta liên thủ với lão Long bắt gã phải thề không được quay lại Đại Trinh.

Kế Duyên cầm quân cờ đen trên tay, ngẩng đầu nhìn Cừu Phong, hỏi dò:

- Nhưng lần này mời ngài đến đây, quả là có một yêu cầu quá đáng.

Cừu Phong thầm nghĩ "Quả nhiên là ngươi!" sau đó trả lời:

- Kế tiên sinh, mời nói!

- Ừ, Kế mỗ có nghiên cứu qua thuật sắc lệnh. Nghe lão Long nói Ngọc Hoài Sơn có Sơn Nhạc phù chân chính... Nếu như tại hạ muốn đến quan sát, không biết cần điều kiện gì?

Chương 185: Người thương cảm thiên địa

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Thấy Cừu Phong khó giấu được sự biến hóa trên khuôn mặt, Kế Duyên vội vàng tiếp lời.

"Dĩ nhiên Kế mỗ biết rằng Sơn nhạc sắc phong phù chiếu cực kỳ quan trọng với Ngọc Hoài Sơn. Nếu hôm nay có người thứ ba ở đây, ta sẽ không mạo muội yêu cầu như vậy. Nhưng người đến đây là Cừu tiên sinh, ta coi ngài như bằng hữu cũ, có thể thể trao đổi riêng, vì vậy mới thử hỏi một chút mà thôi!"

Nghe Kế Duyên nói như vậy, trong lòng Cừu Phong lập tức thấy thoải mái và nhẹ nhõm hơn nhiều. Lúc này, phần căng thẳng khi đối mặt với "Chân Tiên" đã bớt đi nhiều. Gã không trả lời ngay, mà trước tiên dò hỏi điều đáng quan tâm hơn.

"Tại hạ mạo muội hỏi chút, không biết Kế tiên sinh và Long Quân ở Thông Thiên giang có quan hệ như thế nào?"

Với đạo hạnh của Cừu Phong ở Ngọc Hoài Sơn, gã cũng xứng với danh "Chân Nhân", là người có thiên tư cao vợi. Thế nên, gã biết rất rõ chuyện Ngọc Chú Phong ở Ngọc Hoài có khắc ấn "Kháng Long Trận", chỉ dùng để đề phòng vị Chân Long kia.

Cừu Phong từng nghe sư phụ nói qua rằng quan hệ của Ngọc Hoài Sơn và Chân Long không tốt lắm. Năm đó, Tử Ngọc sư tổ đắc tội với Lão Long, không nghĩ tới ly giao thật sự có thể hóa rồng thành công. Hơn hai trăm năm trước, Chân Long trả thù, đây được xem là giai đoạn khó khăn nhất trong lịch sử Ngọc Hoài Sơn.

Tuy rằng từ đó về sau, trải qua nhiều năm bình an vô sự nhưng Ngọc Hoài Sơn cũng không dám hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.

Kế Duyên vui vẻ, mở lời hòa giải cho cả hai bên.

"Ta và Ứng lão tiên sinh là bạn tốt của nhau. Năm đó, trong lúc đọc sách ở một nơi hoang vu, chúng ta vô tình kết bạn. Vài ngày trước, lão đã tới nơi này, à, ngồi ở chỗ ngài đang ngồi đấy."

Cừu Phong vô thức cúi đầu nhìn xuống. Trong thoáng chốc, gã thậm chí còn muốn đổi ghế, nhưng vẫn không biểu hiện ra bên ngoài.

"Nhưng xin Cừu tiên sinh yên tâm. Lúc trước Chân Long náo Ngọc Hoài, chuyện cũng đã kết thúc rồi. Mặc dù có những lúc Ứng lão tiên sinh còn tính toán so đo, vẫn không vừa mắt với Ngọc Hoài Sơn các ngài. Nhưng chút khí độ thì lão vẫn phải có, chính miệng lão nói với ta rằng đã sớm bỏ qua rồi."

Trong lòng Cừu Phong có chút kích động, thân thể nghiêng hơi rướn về phía trước, vừa cẩn thận vừa trịnh trọng hỏi:

"Kế tiên sinh, chuyện này là thật sao?"

Kế Duyên liếc gã rồi hạ quân cờ đen trong tay xuống bàn cờ.

"Ứng lão tiên sinh nào rảnh rỗi đến mức tới đây gạt ta, vậy thì thật rồi."

Nghe được lời này, hàng lông mày của Cừu Phong giãn ra, chắp tay với Kế Duyên.

"Đa tạ Kế tiên sinh!"

Theo Cừu Phong nghĩ, câu này cực kỳ quan trọng đối với Ngọc Hoài Sơn hiện nay. Kết hợp với tình hình thời gian qua thì độ tin cậy không hề thấp. Huống hồ, rất khó để biết Kế tiên sinh có nói giúp Ngọc Hoài Sơn một chút trong đó hay không.

Cái gọi là “bỏ qua” hẳn là thứ gần đây mới có.

"Về chuyện Kế tiên sinh muốn tham khảo Sơn nhạc sắc phong phù chiếu, tại hạ không thể tự mình quyết định được. Thậm chí, tại hạ cảm thấy hy vọng cũng không lớn. Dù sao từ trước đến nay cũng chưa có tiền lệ này bao giờ."

Kế Duyên cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, vốn dĩ lão Long nhắc đến Sơn nhạc phù chiếu nên hắn mới nảy lòng tham, coi như là thả con tép bắt con tôm.

"Làm phiền Cừu tiên sinh chuyển lời giúp. Mời ngài uống trà!"

Kế Duyên nhấc ấm trà lên, rót một chén cho Cừu Phong. Hắn tán gẫu một chút rồi quay lại chủ đề chính, cùng gã nghiên cứu thảo luận về lời đồn của Thiên Cơ Các.

Thật ra chuyện phía sau này mới là hoa quả khô (*). Kế Duyên hoặc là bóng gió, hoặc là cực kỳ chân thành hỏi thăm về tình hình tiên phủ, tiên đạo, nơi đất lành và động thiên khắp nơi.

(*) “hoa quả khô tràn đầy” ý chỉ những chuyện là sự thật

Nhìn qua, cứ nghĩ hắn hỏi thăm Ngọc Hoài Sơn có biết cách nhìn của các nơi về lời đồn của Thiên Cơ Các hay không. Nhưng hắn đều khéo léo gài vào một hai câu về nội tình của tiên phủ. Rất nhiều chuyện trong đó, lão Long cũng không biết được.

Đối với những chuyện này, dĩ nhiên Cừu Phong không biết sẽ không nói, xem như đang nói chuyện phiếm kéo gần khoảng cách với Kế Duyên. Có điều, gã có phần thắc mắc rằng dường như vị Kế tiên sinh này khá thiếu tin tức.

Nhưng thấy chuyện gì Kế Duyên cũng rất hứng thú, khiến cho Cừu Phong càng nói càng trơn miệng. Gã bèn chọn ra một vài chủ đề nói chuyện thú vị để tiếp lời Kế Duyên, trình bày rất chi tiết một phương diện nào đó.

Tuy tu tiên giả có thể khống chế tâm tình nhưng ở một số việc cũng chỉ như phàm nhân. Thí dụ như có vài người trong tiên phủ, bởi vì quan điểm về thiên địa trong cơ thể và phương pháp tu luyện khác nhau nên không ít lần luận đạo rồi cãi cọ. Hai bên đều cố chấp, giữ quan điểm của mình, cho nên suýt chút nữa đánh nhau. Thậm chí họ từ mặt nhau luôn.
Không chỉ Kế Duyên cảm thấy rất hứng thú với mấy chuyện này, mà bản thân Cừu Phong cũng thấy thú vị. Chuyện tu tiên giả thanh tâm quả dục chỉ là tương đối thôi, có điều chuyện mà bọn họ quan tâm không giống với người phàm.

Những mẩu chuyện này khác hẳn mấy thứ linh tinh mà Kế Duyên nghe được từ chỗ lão Long. Vì vậy, hắn cứ vừa bày cờ vừa trao đổi những tin tức thú vị với Cừu Phong cả ngày, rốt cuộc cũng đã có một cái nhìn trực quan hơn đối với toàn bộ tu tiên giới.

Về lời đồn của Thiên Cơ Các, nhìn qua cứ tưởng Kế Duyên đã nói lệch đi không biết đến phương trời nào, nhưng thực ra, tất cả tin tức đều phục vụ cho chuyện này. Điều kiện tiên quyết là Kế Duyên chính là người duy nhất biết được chân tướng "khí cơ Đại Trinh".

"Tám thành là mình rồi!"

Phán đoán này cũng không hề khiên cưỡng, cũng không phải bởi vì hắn thổi phồng mình, mà sự thật vẫn như câu nói đùa trước kia của lão Long.

Nói chuyện lâu với kiểu người hiền lành như Kế Duyên, khiến Cừu Phong khó tránh khỏi sinh ra ảo giác gã thật sự rất thân thiết với Kế tiên sinh.

Gã tới đây là có mục đích nên sau khi tâm sự chuyện bản thân cầu tiên nhập đạo như thế nào, con đường tu đạo đã trải qua từ khi còn trẻ cho tới bây giờ, cảm thán vài câu về quê hương cùng người thân trong nhà, lúc này gã mới hỏi dò một câu.

"Kế tiên sinh, không biết ngài từ tiên hương (*) nào dạo chơi đến góc nhỏ phía nam Đông Thổ Vân Châu này vậy? Tất nhiên là ta biết tiên sinh tuyệt đối không đến đây vì tin đồn thất thiệt "khí cơ đạo duyên ở Đại Trinh" kia, dẫu sao ngài đã ở nơi này mấy năm rồi. Nhưng nếu người bên ngoài biết được sẽ suy nghĩ nhiều. Ngay cả bên trong Ngọc Hoài Sơn chúng ta cũng có vài người nghĩ như vậy."

(*) tiên hương – Cừu Phong đề cao góc gác của Kế Duyên.

Nghe lời này của Cừu Phong, phản ứng đầu tiên của Kế Duyên chính là cảm thấy hơi hoang đường. Bởi trên thực tế, hắn thật sự vì ‘Khí cơ đạo duyên’ mà đến, cũng là người có quan hệ lớn nhất trên đời này.

Kế Duyên cẩn thận suy nghĩ câu hỏi của Cừu Phong một lát. Tuy hắn nghĩ tới việc có cần bịa ra một lời nói dối hay không, nhưng lại cảm thấy quá mức hoang đường, còn có thể mang lại phiền toái ngoài ý muốn. Còn nếu hắn nói thật, Cừu Phong tin hay không là chuyện của gã rồi.

"Thật ra Kế mỗ cũng không phải người đến từ bên ngoài. Quê quán đúng là mảnh đất Đại Trinh này. Về việc vì sao kiến thức của Kế mỗ nông cạn như vậy, ha ha, có lẽ là do lười, cũng có thể do trước kia không có hứng thú, cũng có thể đơn thuần là chìm đắm trong giấc mộng..."

Hôm nay, hắn và Cừu Phong nói chuyện rất nhiều. Cho nên, khi nhận thức của Kế Duyên đối với thế giới này hoàn thiện hơn, hắn cũng có chút xúc động, đặc biệt là khi nghe Cừu Phong kể chuyện về con đường tu tiên từ nhỏ đến lớn của y, tâm tình của hắn cũng lên xuống theo. Phần đầu còn có thể tùy ý tiếp lời vài câu, nhưng đến phần sau cũng có chút thổn thức. Ở trong lòng, hắn vô thức thở dài, tự nhủ một câu.

"Tỉnh lại sau một giấc ngủ, thế giới đều đảo lộn..."

Lúc này, ánh mắt Kế Duyên mơ màng, tay cầm cờ trắng, giống như đang nhìn bàn cờ trước mặt, lại tựa như đang nhìn thiên địa đại thế của lần diễn cờ trước kia. Đồng thời, trong lòng hắn vẫn ngổn ngang vài chuyện vụn vặt ở kiếp trước.

Tâm trạng thay đổi mang theo một đạo uẩn kỳ lạ. Ý cảnh sông núi hiển hóa, kỳ lộ ngang dọc kết hợp với khí cơ bên ngoài cơ thể Kế Duyên, khiến cho xung quanh Cư An Tiểu Các đều trở nên hoảng hốt, dường như tách biệt khỏi Ninh An, lại dường như chân chính dung hợp với thiên địa.

Tay phải Cừu Phong còn bưng chén trà nhỏ, tay trái ở dưới bàn đã nắm chặt lấy một góc áo. Giờ phút này, linh đài của gã cảm nhận được khí cơ Thiên - Nhân biến hóa, hoàn toàn khó có thể hình dung được đó là một cảm giác mênh mông như thế nào.

Kế Duyên nhẹ giọng tới Cừu Phong còn chưa kịp nghe rõ, phần sau đã thông qua thần ý đạo uẩn biểu đạt ra ngoài. Chỉ một tích tắc, Cừu Phong như thấy được cả một thế kỷ luân chuyển, tang thương não nề, mang theo áp lực trầm trọng, khiến cho đạo tâm của gã chấn động, thời gian càng lâu càng sinh ra cảm giác muốn đổ mồ hôi lạnh.

Thậm chí, trong mơ hồ, gã còn khiếp sợ không dám xem kỹ hơn."Lạch cạch..."

Dường như Kế Duyên ý thức được bản thân mình vừa thất thần, thanh âm dứt khoát của quân cờ trắng hạ xuống bàn cờ đã cắt đứt tất cả. Tiểu Các vẫn là Tiểu Các, ngày hè vẫn là ngày hè.

Vừa rồi, áp lực bí mật của thiên địa khó tránh khỏi để lộ ra một tia. Nếu như Cừu Phong có linh đài sáng tỏ, khí cơ tu tiên nhạy bén thì có lẽ cũng cảm nhận được một chút.

May mà cũng chỉ cảm thụ một tia như vậy mà thôi, nếu như độ sâu hơn gấp mười, gấp hai mươi lần thì vẫn chưa tính là Kế Duyên tiết lộ thiên cơ, bởi vì có khả năng lúc đó đạo tâm của Cừu Phong cũng sụp đổ rồi.

"Nhưng tu sĩ như ta và ngươi nói cho cùng cũng là con người, khi lớn tuổi đôi lúc sẽ có chút thương cảm, Cừu tiên sinh chê cười rồi!"

Kế Duyên cũng chỉ có thể giải thích một câu gượng gạo như vậy.

"Không hề gì, không hề gì!"

Cừu Phong có muốn nói khác đi thì cũng không dám nói chuyện tùy tiện như vừa rồi, chỉ có thể nói mấy câu "Không có gì đáng ngại". Gã tu hành gần hai trăm năm nhưng chưa từng thấy loại "thương cảm" nào vừa thần dị, vừa đáng sợ như vậy.

Người trước mặt rõ ràng vẫn đang đọc sách, bày cờ, cũng không có lực pháp thần quang gì phóng xuất ra, nhưng lại mang đến cho Cừu Phong áp lực vô hình còn lớn hơn trước khi đến đây. Vì vậy, gã không dám tùy ý nói chuyện, dần trở nên trầm mặc.

"Kế tiên sinh, con đã về!"

"Ta cũng về rồi ~~ "

Thanh âm của Doãn Thanh và Hồ Vân một trước một sau vang lên ở bên ngoài sân. Sau đó cửa bị đẩy ra, một người một cáo lần lượt bước vào Cư An Tiểu Các.

"À... Có khách đến..."

Doãn Thanh thấy Cừu Phong thì cứng đờ người, liếc mắt nhìn xuống xích hồ. Cậu thấy nó cũng đứng ngây ra giống như trúng thuật Định Thân mà Kế Duyên đang nghiên cứu. Con hồ ly chẳng phải đã nói không ngửi được mùi gì lạ hay sao.

"Hôm nay đến đây thôi. Chắc hẳn Cừu tiên sinh cũng vội trở về. Ta không giữ ngài lại dùng cơm được rồi. Đa tạ Cừu tiên sinh hôm nay đã chỉ giáo."

Vốn dĩ Kế Duyên còn muốn mời Cừu Phong ở lại, rồi chuyện trò nhiều hơn nữa, nhưng nhìn dáng vẻ gã dường như cũng không quá thoải mái.

Cừu Phong như được đại xá, đứng dậy chắp tay với Kế Duyên.

"Không dám, không dám. Chẳng qua là Cừu mỗ nói chuyện phiếm với Kế tiên sinh mà thôi. Còn chuyện mượn xem phù chiếu, ta sẽ bẩm báo chi tiết lên trên."

Kế Duyên cũng đứng dậy đáp lễ, đưa tiễn Cừu Phong ra đến cửa sân.

"Nhờ Cừu tiên sinh thay ta gửi lời hỏi thăm hai cha con Ngụy gia một tiếng, à, còn có sư điệt Y Y của ngài nữa."

"Kế tiên sinh yên tâm. Cừu Phong nhất định sẽ làm, chắc chắn không quên. Ngày khác ta lại tới thăm hỏi sau. Cáo từ!"

"Được rồi. Chúc Cừu tiên sinh thuận buồm xuôi gió!"

Sau khi hai người lại chào từ biệt nhau lần nữa, Cừu Phong mới rời Tiểu Các.

Nhập gia tùy tục, Cừu Phong dĩ nhiên sẽ không phi độn ngay tại chỗ này, mà đi bộ trên đường phố như người bình thường. Chờ đến khi ra khỏi thành, gã mới vội vàng ngự phong bay về Ngọc Hoài Sơn.

Gã nói chuyện cả ngày nên thật ra đã lấy được khá nhiều tin tức trọng yếu. Chỉ riêng việc lão Long đã buông tha mối thù cũ cũng đủ cho Ngọc Hoài Sơn tiêu hóa rồi. Nhưng Cừu Phong cảm thấy sự tồn tại của Kế tiên sinh cũng không phải là chuyện nhỏ.

Gió trời thổi nhẹ phía dưới, áo bào của gã bay phần phật, tóc mai cũng bị gió thổi lộn xộn. Lần này, gã cũng không khống chế bản thân nhập vào làn gió, ngược lại để cho gió trời tùy ý quất vào mặt. Suy nghĩ trong lòng gã vẫn còn quanh quẩn ở Cư An Tiểu Các huyện Ninh An.

"Vị Đạo diệu Chân Tiên này! Kế tiên sinh thương cảm cái gì nhỉ..."

Trên không trung, Cừu Phong vô thức run lên, khiến cho việc ngự phong chuệch choạc. Gã không dám vọng tưởng hơn nữa, vận khởi pháp lực mà bay đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau