LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Hồ Ly tên Hồ Vân

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Hôm nay, cây táo lớn đã biết cách giấu hàng rồi. Đa số những trái táo trên cây đều bị giấu dưới tán cây xum xuê tươi tốt. Ai quan sát thật kỹ cũng chỉ có thể nhìn thấy một phần nhỏ trong đó, mà thật ra thì số lượng thực tế cũng không nhiều lắm. Lần nào Doãn Thanh cũng phải trèo lên cây đếm trái.

Một lần có năm trái táo rụng xuống, so với tổng số trên cây thì chừng này không phải ít. Huống chi trong đó còn có hai trái táo mơ hồ có sắc đỏ lưu chuyển, đây chính là hỏa táo lúc ban đầu.

Có điều sau một câu hờn dỗi, tâm tình của Doãn Thanh ngay lập tức trở nên vui vẻ. Cậu lại nhìn về phía xích hồ đang dùng chân chải chuốt ở bên kia.

"Tiểu hồ ly, mấy năm nay sao ngươi không tới thăm ta, ta nhớ ngươi lắm!"

Đang nói chuyện, Doãn Thanh vội vàng giúp xích hồ nhặt mấy quả táo đang lăn lóc trên nền đất lên. Nếu để mấy con chuột hay mèo hoang nào đó đi ngang qua cuỗm mất thì cậu sẽ đau lòng chết mất.

Xích hồ ngơ ngác nhìn cây đại thụ trên đầu. Sau đó, nó rụt người lại, cẩn thận quan sát Doãn Thanh bên cạnh. Nó lờ mờ nhận ra cậu bé năm xưa, lúc này mới bình thường trở lại.

"Lại đây nào, lại đây nào, qua bên này, không phải trước kia mày thích nhất là nằm trên cái bàn đá này sao?"

Doãn Thanh vẫy tay gọi xích hồ, đặt năm trái táo trên bàn. Xích hồ do dự một chút, rồi nhẹ nhàng nhảy lên bàn đá.

Trên bàn có năm trái táo gần bằng nhau. Mỗi trái đều tươi ngon giống như danh tiếng của nó, đỏ mọng mê người. Doãn Thanh nhìn chằm chằm vào trái táo, nuốt nước bọt liên tục.

Tiểu hồ ly cũng nhích lại gần ngửi mấy trái táo, nhất là hai trái kỳ lạ trong đó. Tuy táo này không có mùi gì đặc biệt nhưng khiến nó có cảm giác muốn nhai ngấu nghiến.

"Soàn soạt.... Soàn soạt..."

Cây táo lớn nhẹ nhàng lắc lư cành lá, cũng không chỉ là gió đưa cành cây, mà tán lá cũng mang theo gió.

"Ô...ô..."

Xích hồ duỗi vuốt giữ lấy một trái táo có màu sắc đặc biệt, rồi đẩy nó lăn về phía Doãn Thanh.

Cuối cùng, Doãn Thanh bắt lấy, nhưng lại đặt về chỗ cũ.

"Không được, không được, cái này ta không thể ăn được! Ực ực... Nhất định ngươi phải ăn. Nhiều năm rồi ngươi mới trở về, một năm một trái chính bởi vậy!"

Cho dù Doãn Thanh còn nuốt nước bọt, nhưng từ nhỏ cậu đã được dạy dỗ rất nghiêm khắc, lại bị Doãn Triệu Tiên và Kế Duyên ảnh hưởng rất lớn, nên dù tuổi chưa lớn lắm nhưng đối với một số việc, tính nguyên tắc của cậu vẫn rất mạnh.

"Mau ăn đi, trái cây để lâu không ăn được đâu. Mau ăn đi, hay là hồ ly không biết ăn hoa quả sao?"

Doãn Thanh cố gắng không nhìn quả táo kia, không ngừng khuyên nhủ xích hồ.

"Soàn soạt... Soàn soạt..."

Cây táo trên đầu lại rung rinh một hồi, giống như đang cười.

"Bộp~". Một trái táo rơi ngay trúng đầu Doãn Thanh, rồi bị cậu bé nhanh tay bắt lấy.

Thoát một cái, Doãn Thanh trở nên hớn hở, cơ bản chẳng quan tâm đến việc xoa đỉnh đầu, cậu cầm lấy trái táo rồi ra sức lau lên người.

"Hề hề hề hề... Ta có thể ăn trái này rồi! Ta ăn cho ngươi xem! Rột rột...hí...iii....Ngon quá!"

Cậu vừa nói xong liền cắn một miếng táo.

Tiếng gặm táo sồn sột, lanh lảnh vang lên, theo đó là mùi thơm kỳ lạ từ trong miệng Doãn Thanh truyền ra. Xích hồ khịt mũi vài cái liền không nhịn được nữa, nó ôm một trái táo lớn rồi cũng bắt đầu gặm "Rột rột~".

Trong chốc lát, mùi hương tràn ngập Cư An Tiểu Các, chỉ có điều không có chút hương thơm nào lọt ra khỏi bờ tường, vì tất cả đều bị cành táo hấp thu trở về.

Hồ ly gặm táo không sạch sẽ chút nào, thỉnh thoảng có mẩu táo nhỏ rơi xuống bàn đá. Cũng may là xích hồ biết trái táo trong tay rất trân quý nên đều liếm sạch mấy mẩu tảo nhỏ này.

Năm trái táo cũng không phải chờ đợi lâu, chỉ một lát hồ ly đã chén sạch sẽ.
Sau khi gặm xong miếng táo cuối cùng, hồ ly nấc lên một tiếng, rồi ợ ra toàn là hương táo. Sau đó, nó liền nằm trên bàn đá thiu thiu ngủ.

Lúc này, bên trong cơ thể hồ ly rất ấm áp. Dòng linh khí lưu chuyển hiệu quả hơn rất nhiều lần so với mấy năm nay nó tự mình hấp thụ mỗi khi mặt trời mọc rồi lặn, trăng khuyết rồi lại tròn.

Doãn Thanh chỉ được ăn một trái nhưng cũng rất hả hê. Nhưng lúc nhìn thấy dáng vẻ buồn ngủ của xích hồ, cậu bèn liền yên tĩnh ngồi trước bàn đá, thỉnh thoảng cẩn thận vuốt ve bộ lông của nó.

"Tiểu hồ ly, bộ lông này của ngươi thật sạch sẽ, vừa dày vừa mềm. Đừng để cho mấy tên thợ săn nhìn thấy đấy."

Lời nói này khiến cho hồ ly vô thức run rẩy, rồi tỉnh táo hơn một chút. Nó dùng chân sau và cái đuôi chống đỡ, lộ ra bộ dáng muốn đứng lên.

"Ô ô ô..."

Móng vuốt của nó chỉ về căn phòng ở Cư An Tiểu Các. Doãn Thanh cũng nhìn về phía mà hồ ly đang khoa chân múa tay, ước chừng cũng đoán được nó đang nghĩ gì.

"Kế tiên sinh không ở nhà đâu. Ngài ấy đã đi ra ngoài rất nhiều năm rồi, vẫn chưa trở về..."

"Ô..."

Thanh âm của xích hồ rõ ràng mang theo cảm xúc mất mát. Những năm vừa qua, nó là linh hồ mới khai mở linh trí, tu hành cũng dần dần đi vào quỹ đạo. Nó muốn luyện hóa xương ngang (*) trước rồi mới ghé thăm Kế tiên sinh. Năm ngoái, nó vẫn còn lưỡng lự. Đến năm nay, rốt cuộc nó cũng lấy hết dũng khí "lẻn vào" huyện Ninh An, thế mà lại đi vào nhà trống.

(*) xương ngang: cổ của bọn thú vật có xương ngang nên không nói được tiếng người

"Tiểu hồ ly, bây giờ ngươi lợi hại lắm rồi phải không? Giống như, giống như cây táo ấy."

Doãn Thanh hồ hởi trò chuyện với xích hồ. Cậu biết rõ rằng đây không phải là một con hồ ly hoang dã bình thường.

Xích hồ tự nhiên nghe hiểu được lời nói của cậu, nhưng nó nhìn cây táo trong sân, dưới bóng cây khổng lồ kia có linh khí đang chậm rãi hội tụ. Nó nhìn thế nào cũng cảm thấy mình và cây táo này hoàn toàn không cùng đẳng cấp, dù sao cây táo kia cũng đã ở bên người Kế tiên sinh từ xưa đến giờ.

"Ô..." Một tiếng này lại càng thêm vẻ mất mát.

Xích hồ nằm trên bàn đá, thân thể dán lên mặt bàn, cái đuôi xù lông màu đỏ lửa ở sau lưng cứ vung vẩy. Ánh mắt nó nhìn chăm chú về khoảng đất trống phía trước bàn. Nhưng đại tiên sinh múa kiếm đã không còn ở đó nữa rồi.

Cái đuôi khẽ đung đưa, xích hồ cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, xích hồ cảm thấy suy nghĩ của nó kéo dài vô hạn. Trong giấc mộng, suy nghĩ quay về trước đây, thân thể vẫn nằm trên bàn đá, trước mắt dường như mơ hồ nhìn thấy Cư An Tiểu Các của ngày xưa.

Ở trên đỉnh núi Hồng Đỉnh của Vân Sơn cách xa mấy ngàn dặm, Kế Duyên đang nhắm mắt nghiêng người, bỗng trong lòng chợt có cảm giác. Hắn mở hé mắt, trên ngón tay phải trước người hiện lên một quân cờ hư ảo, mơ hồ có thể nhìn thấy một con xích hồ có bộ lông mềm mại xõa tung đang nằm ngủ say trên bàn đá."Ha ha ha..."

Hắn cười vài tiếng, sau đó nhắm mắt lại, quân cờ trong tay cũng biến mất.

Trong ý cảnh sông núi, thân thể hắn giống như pháp địa hướng thiên to lớn cao ngạo, trong tay cầm quân cờ thuộc về xích hồ. Dường như mỗi khi quân cờ đang ở một cửa ải cực kỳ đặc thù nào đó, hắn đều có thể cảm nhận được một ít liên hệ và biến hóa.

Bên trong sông núi, âm thanh "Sắc lệnh" vẫn không ngừng vang vọng như trước đây, tiếng rít gào lúc mạnh lúc yếu cuốn theo tiếng gió.

Trong tích tắc, dường như miệng Kế Duyên đang ngậm hiến chương tích tụ Huyền Hoàng, chờ đợi một khắc này.

Đợi đến lúc cảm giác quen thuộc dâng lên, trong lòng hắn hô một tiếng "Duyên pháp đã tới", rồi khẽ nói nhỏ với quân cờ.

"Hồ Vân!"

Bên trong Cư An Tiểu Các, Doãn Thanh đang ngồi trước bàn đá đọc sách. Cậu không biết xích hồ trước mặt mình đang ôn lại tất cả mọi chuyện lúc trước ở trong mộng.

Kế Duyên có thể mơ hồ nhìn thấy giấc mộng này một chút, nhưng cũng không phải do hắn sắp đặt. Hắn còn chưa có năng lực lớn như vậy. Chuyện này giống như xích hồ về thăm chốn xưa có chút nhớ nhung rồi sinh ra giấc mộng.

Trong mơ, Doãn Thanh vẫn còn là một cậu bé chưa cao lắm. Sau một thời gian dưỡng thương ở Cư An Tiểu Các, xích hồ mong muốn được trở về núi rừng, sống tự do tự tại. Vì vậy, Kế tiên sinh liền dẫn Doãn Thanh mang theo nó đến dưới chân Ngưu Khuê Sơn.

Ở trong mơ, xích hồ thỉnh thoảng nhảy lên phía trước, lâu lâu chạy bộ rèn luện thân thể cùng hai người. Nhiều lần nó muốn nhìn rõ gương mặt của Kế Duyên nhưng vẫn chỉ là một mảng tối tăm mờ mịt.

Đợi đến khi tới chân núi, xích hồ ngồi xổm trên tảng đá nhìn hai người rời đi. Mặc dù nó đang ở trong mộng nhưng vẫn dốc sức liều mạng muốn chạy theo. Chỉ là trong giấc mơ, thân thể của nó nặng nề như thép, không tài nào nhúc nhích nổi.

Ở Tiểu Các bên ngoài mộng cảnh, Doãn Thanh ngắm nhìn xích hồ. Cậu phát hiện ra thân thể tiểu hồ ly đang liên tục run rẩy, dường như đang giãy giụa trong ác mộng.

Lúc này, bên trong cơ thể hồ ly, linh khí vận chuyển nhanh chóng, nhiệt độ cơ thể cũng không ngừng tăng lên. Một luồng yêu khí lờ mờ bắt đầu tràn ngập bên ngoài cơ thể.

"Ầm đùng đùng..."

Trên đỉnh đầu truyền đến một hồi tiếng sấm nho nhỏ.

Doãn Thanh vẫn đang đứng dưới gốc cây, lúc này cũng chạy mấy bước tới nơi thích hợp để nhìn trời. Không biết từ lúc nào, mây đen đã che kín cả bầu trời.

"Sẽ không mưa đấy chứ?"

Xích hồ vẫn không ngừng giãy giụa trong mộng. Nó rất muốn rống lên một tiếng, nhưng không làm được gì cả. Nó nằm trên bàn đá, bốn móng vuốt cào lên mặt bàn.

Nhưng vào lúc này, thân thể của người trong mộng đột nhiên dừng lại.

Diện mạo của vị đại tiên sinh trong trí nhớ kia bỗng trở nên thật rõ ràng, ngài quay lại khẽ cười với xích hồ.

"Nếu như đã gặp nhau, Kế mỗ tặng ngươi thêm một lễ vật..."

Đại tiên sinh nhìn thoáng qua những đám mây trên trời, rồi mới nói với xích hồ.

"Đã bước chân lên con đường tu hành thì không còn là dã thú ngây thơ nữa, cái gì cũng có thể thiếu nhưng không thể thiếu tên. Nếu ngươi không chê, từ nay về sau ngươi gọi là Hồ Vân đi!"

Hai chữ "Hồ Vân" không ngừng vang vọng trong mộng cảnh, dường như sắc trời cũng nổi lên biến hóa.

Ở bên ngoài giấc mộng, Doãn Thanh mới nhìn thấy mây đen đầy trời. Kết quả là chỉ một lát sau, những đám mây dường như muốn tan đi. Mặt trời cũng lộ ra ở một góc. Cậu thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng không cần lấy áo quần vào.

"Khục.... Khục khục khục..."

Ở bàn đá bên kia truyền đến một cơn ho khan quái dị, kéo ánh mắt của Doãn Thanh trở về.

Chương 172: Cáo nói tiếng cáo, đứa nhỏ Nguyên Sinh

Dịch: Phong Thanh

Biên: Mèo Bụng Phệ

Với những yêu quái mắc kẹt tại bước luyện hóa xương ngang, Kế Duyên cũng đã có một ít nghiên cứu lý luận. Trên bản chất, xương ngang không phải một khối xương lớn trong cổ họng, mà được miêu tả linh hoạt hơn.

Chủ yếu đề cập đến yêu thú đã hình thành linh tính bắt đầu khống chế thanh âm phát ra ở lưỡi. Cái gọi nghẹn ở cuống họng chính là như có xương mắc kẹt ở cuống họng, muốn trò chuyện nhưng nói không nên lời. Luyện hóa xương ngang mở khiếu ở lưỡi, dây thanh quản và cuống lưỡi mới trở nên linh hoạt như của con người.

Cũng có thuyết cho rằng xương ngang còn gọi là “xương lưỡi”, nhưng nó chắc chắn có ảnh hưởng kép đến cảnh giới tu luyện và sự biến đổi thể chất. Dù nói thế nào chăng nữa, luyện hóa xương ngang cũng xem như bước đầu gian nan trong quá trình tu luyện của động vật, qua ải này mới được xem là yêu tinh.

Kế Duyên thông qua biến hóa của quân cờ cảm thụ được rõ ràng quá trình khó khăn này. Mỗi âm thanh ho khan biến đổi của hồ ly Hồ Vân như truyền vào tai Kế Duyên, phảng phất như đang ngồi kế bên.

Trên núi Hồng Đỉnh của dãy Vân Sơn, Kế Duyên đang nhắm mắt nằm nghiêng, trên mặt hắn hiện lên nét vui mừng. Tiểu hồ ly tỉnh mộng khiến cảm ứng với quân cờ cũng dần biến mất.

Bên trong Cư An Tiểu Các, Doãn Thanh nghe được tiếng ho khan thì quay người lại xem. Cậu phát hiện tiếng ho này phát ra từ hồ ly đang nằm trên bàn. Doãn Thanh chưa bao giờ nghe động vật ho khan nên chỉ nghĩ có phải hồ ly ăn táo nên bị sặc chăng.

“Khục … khụ khụ khụ… Khù khụ khục khục… Khục”

Cậu đến gần thêm mấy bước. Hồ ly càng ho khan mạnh hơn nữa, khiến Doãn Thanh như rơi vào ảo giác có phải nó đang ho ra từng luồng tro bụi.

“Tiểu hồ ly, ngươi thế nào rồi? Có muốn uống chút nước không?”

Doãn Thanh chạy vội đến gần bàn đá, lấy cái ấm trên bàn rót một chén nước, đưa đến bên miệng hồ ly.

“Uống miếng nước cho trơn cổ họng.”

Xích hồ ho một lúc rồi cũng đỡ hẳn, nó dùng chân giữ cái chén Doãn Thanh đưa tới, liếm lấy liếm để nước trong chén.

Tim hồ ly đang đập rất nhanh, uống đủ nước cũng bình tĩnh lại, hiển nhiên nó biết rõ đã bước qua cửa ải nào.

Lúc này, từng đợt linh khí cọ rửa thân thể hồ ly, tất cả giác quan của nó cũng cảm nhận được không ít linh khí bên ngoài.

Nhưng hồ ly cảm thấy rất mơ hồ, dường như giấc mơ luyện hóa xương ngang cũng không quan trọng bằng ký ức về cái tên đại tiên sinh đã ban cho, cái tên năm xưa nó đã lãng quên trong khu rừng vắng, nó gọi là “Hồ Vân”.

“Hồ.. Hồ Vân…”

Một chất giọng thanh thúy phát ra từ cuống họng của Xích hồ khiến Doãn Thanh bị giật mình. Cậu chỉ vào tiểu hồ ly, không thể nói được lời nào, trong lòng chợt có chút hoảng hốt.

Hồ ly vừa thốt lên tên của mình xong, theo bản năng lấy hai chân trước đưa lên che miệng, trong lòng hoảng sợ nhưng rất hưng phấn, trừng mắt lớn mắt nhỏ với Doãn Thanh.

“Ngươi biết nói chuyện rồi?”

Doãn Thanh lấy bình tĩnh, cẩn thận hỏi lại.

Sau đó, tiểu hồ ly bắt chước lại câu vừa rồi của Doãn Thanh.

“Ngươi biết, nói chuyện…”

“Ta vốn biết nói chuyện, ta đang hỏi ngươi mà.”

“Ta, vốn biết nói chuyện, ta đang hỏi ngươi mà…”

Vẻ mặt hồ ly hiện lên nét vui mừng, giống như vẹt nhại lại ngữ điệu của Doãn Thanh, dù phát âm vẫn chưa chuẩn nhưng tiếng nói trong trẻo dễ nghe.

Doãn Thanh cũng vui vẻ, giống như là đã hiểu, chỉ tay vào chính mình.

“Ngươi đang học theo ta nói chuyện à?”

“Học, nói, nói chuyện…”

Xích hồ gật nhẹ đầu, sau đó dùng móng vuốt chỉ vào bản thân.

“Hồ… Vân!”

Doãn Thanh sững sờ, suy nghĩ một hồi bỗng nhớ lại chuyện lúc trước, nét vui mừng hiện lên trên mặt.

“Đúng đúng đúng, ngươi là Hồ Vân, Kế tiên sinh đặt tên cho ngươi là Hồ Vân!”

“Hồ Vân, Hồ Vân, ngươi là Hồ Vân!”

Xích Hồ cũng cao hứng khoe khuẩy móng vuốt.

“Không đúng. Ta là Doãn Thanh, ngươi mới gọi Hồ Vân! Được rồi, để ta dạy ngươi cách nói chuyện!”

“Dạy… nói chuyện, dạy nói chuyện!”

Bản thân hồ ly đã có thể nghe hiểu một ít ngôn ngữ của con người, ít nhất đã phân biệt được ngươi, ta, hắn, nhưng khi nói chuyện vẫn nghe ra sự khác biệt, nếu không giống sẽ học Doãn Thanh lặp lại. Nhờ có Doãn Thanh chỉ bảo, tốc độ hồ ly học tập ngôn ngữ khá nhanh.

Bên trong Cư An Tiểu Các, một người một cáo đều cực kỳ vui vẻ, giống như tìm được một trò vui, ngươi một câu ta một câu mà bắt đầu.

Ngay cả cây táo lớn trong sân cũng lấy tán cây ngăn cản ánh nắng chói chang ngày thu, cành lá đung đưa theo gió, cũng lộ ra nét bình an.



Tại phủ đệ Ngụy gia, Đức Thắng Phủ, lúc này có một đứa bé trắng trẻo mập mạp, mặc cái yếm đỏ, đi chân đất, đang hấp tấp chạy trên hành lang.

Trên tay đứa trẻ còn ôm một con con hổ đầu to may bằng vải bông. Cậu bé vung bước chân ngắn ngủn, chạy thật nhanh trên hành lang.

“Thiếu gia… Thiếu gia người ở đâu! Thiếu gia đừng làm ta sợ nữa!”

Thanh âm hoảng hốt của một nha hoàn từ nơi khác truyền đến, bước chân vội vàng chạy qua khúc hành lang này, rồi lập tức quay người lại. Đứa bé tròn vo mặc yếm kia vẫn đang chạy về phía trước. Nha hoàn thở phào nhẹ nhõm một hơi vì đã tìm thấy, vội vàng đuổi tới.
“Thiếu gia, người đừng chạy nữa, coi chừng té!”

Đứa bé mặc yếm này chính là tâm can bảo bối của Ngụy Vô Úy, tên gọi Ngụy Nguyên Sinh, cũng là niềm yêu thích độc nhất vô nhị của các trưởng bối Ngụy gia. Người đuổi theo chính là nha hoàn thiếp thân mười bảy tuổi đang chăm sóc cậu bé này.

“Đọc sách khó lắm, chẳng vui gì cả, ta muốn đi tìm mẹ, ta muốn đi tìm cha!”

Tiểu nha hoàn sải bước nhanh nhẹn, chạy vài chục bước đã đuổi kịp đứa bé, bế lên.

“Thiếu gia đừng phá phách nữa, hôm nay là ngày đầu tiên phu tử lên lớp, chớ lưu lại ấn tượng xấu!”

Mặc kệ lời khuyên của nha hoàn, đứa nhỏ này cứ xoay qua xoay lại, vung tay đá chân, nắm tay mập mạp, tung lên mặt nha hoàn.

“Tiểu Thúy mau buông ta ra, ta muốn đi tìm cha phân xử. Nào có chuyện trẻ con ba tuổi đã bắt đọc sách. Ta không đi, ta không chịu đi, phu tử không cho ta nhổ râu ông ấy!”

Phía sau hành lang, lão phu tử đang cầm một cuốn sách cũng chạy tới, thở hồng hộc.

“Hô… hô… Tiểu Thúy cô nương, đã tìm được người chưa?”

“Tìm được rồi phu tử, ngài đừng lo lắng. Trong ngoài Ngụy phủ đều có người canh chừng, thiếu gia không có việc gì. Ấy ấy đừng… Thiếu gia không được kéo chỗ đó.”

Lão phu tử vội vàng che mắt, quay đầu chỗ khác, miệng lẩm bẩm “Phi lễ chớ nhìn!”

Sau nửa khắc đồng hồ, Ngụy Nguyên Sinh về lại trước bàn sách trong thư phòng, bị nha hoàn Tiểu Thúy đặt trên chiếc ghế lót nhiều tầng nệm bông.

“Phu tử, lần này Tiểu Thúy phải ở bên cạnh trông chừng, không thể chỉ để hai người giảng bài được.”

Trải qua sự việc ban nãy, phu tử cũng hơi sợ, nên không dám từ chối.

“Đây là việc đương nhiên, việc đương nhiên…”

Ban nãy, Ngụy Nguyên Sinh tự nói mình ba tuổi, thực ra tên nhóc này mới vừa tròn hai tuổi. Nhưng nó có thể nhảy thẳng từ chiếc ghế cao xuống, khiến lão phu tử lúc đó sợ hết hồn. Còn thằng nhóc thì không có việc gì, trốn học bỏ chạy.

“Nhưng mà theo lão phu thấy, công tử quý phủ thật là một đứa trẻ thông minh, học tập giỏi giang không chừng sau này sẽ là Doãn công thứ hai của Đức Thắng Phủ.”

Hiện nay, địa vị của Doãn Triệu Tiên trong lòng người đọc sách cực kỳ cao, ngay cả lão phu tử này đã sáu, bảy mươi tuổi nhưng khi nhắc đến cũng xưng hô là “Doãn công”. Điều này cho thấy thi đậu Tam nguyên có sức ảnh hưởng lớn đến mức nào.

Lão phu tử vuốt râu nhìn đứa bé đang ngồi trước bàn học, cả người đứa bé chắc nịch, trắng trẻo mập mạp, môi hồng răng trắng, trẻ nhỏ hay nóng, chỉ mặc một cái áo yếm nhỏ, vừa nhìn đã thấy đáng yêu.

Người trên kẻ dưới ở Đức Thắng Phủ đều biết Thiếu công tử Ngụy gia sinh tháng mười một năm Mão. Đã qua hai năm thì xem như ba tuổi, nhưng nếu tính theo tháng thì mới chỉ tuổi rưỡi mà thôi.

Trẻ con như nó, ở nhà người khác còn phải lo chuyện cứt đái bế ẵm, thế mà Ngụy phủ đã mời thầy đến dạy học chữ.

Lão phu tử ban đầu cũng chỉ nghĩ về tiền, nhưng sau một hồi tiếp xúc, lão cảm thấy kinh ngạc như gặp thần đồng.

Đây là đứa trẻ ba tuổi? Dù giọng nói vẫn còn nhõng nhẽo nhưng thông minh không giống người thường, nếu hình dung, đó chính là rất có linh tính.

“Tiểu Thúy, ngươi đi ra ngoài, không đi ta sẽ không học!”

Ngụy Nguyên Sinh vẫn còn hờn dỗi, không chịu để nha hoàn đứng ở bên cạnh.

Tiểu Thúy lúng túng nhìn lão phu tử, do dự một hồi mới nói.

“Thiếu gia không được trốn, ta ở ngoài cửa. Mà tối nay gia chủ chắc chắn sẽ hỏi về chuyện sáng nay. Nếu người lại trốn, ta sẽ không che giấu cho đâu.”
“Ngươi, ngươi.”

Ngón tay nhỏ chắc nịch của Ngụy Nguyên Sinh chỉ vào Tiểu Thúy, muốn mắng người nhưng không biết chữ thô tục nào để nói.

“Người xấu!”

“Làm phiền phu tử!”

Tiểu Thúy nghĩ đến phu tử, thi lễ xong ra ngoài, lão phu tử cũng chắp tay đáp lễ.

“Cứ tự nhiên!”

Chờ nha hoàn vừa đi, lão phu tử nhìn đứa bé một lần nữa, lộ ra khuôn mặt tươi cười hiền hòa.

“Tiểu công tử có biết năm nay cầm tinh con gì không?”

“Đương nhiên là năm Tỵ rồi!”

“Ừm, Tiểu công tử bây giờ ba tuổi, là thuộc cầm tinh gì?”

“Thuộc Mão!”

“Tốt, vậy nếu như…”

“Ngừng ngừng ngừng…”

Ngụy Nguyên Sinh quơ cánh tay nhỏ.

“Hỏi lung tung quá vậy, cái này không biết, kia cũng không biết còn dám tới dạy ta?”

Lão phu tử bị nghẹn họng một chút.

“Tiểu công tử cực kỳ thông minh, quả thật lão phu ít thấy. Những năm này, Đức Thắng Phủ quả được Văn Khúc tinh chiếu sáng rồi.”

“Lúc ta mới đầy tháng đã uống sữa pha với nước ép tiên quả, đương nhiên phải lợi hại rồi.”

Lão phu tử nghe mấy lời này cũng chỉ cười cho qua chuyện.

“Ha ha, tiểu công tử nói đùa.”

“Nhìn xem, lời trẻ nhỏ không cần phải kiêng dè, đứa bé ba tuổi nói mà ngươi cũng không tin.”

Nhưng nó vẫn sợ cha của mình, thành thử chỉ có thể nhẫn nhịn, chịu đựng sự nhàm chán để đọc sách.

Phu tử vuốt râu, cầm lấy cuốn sách “Quần điểu luận – Đồng sinh đáp viết” trên bàn, đây là cuốn sách Doãn Triệu Tiên truyền bá ở Đức Thắng phủ, phần thứ nhất này đặc sắc ở chỗ thú vị và quen thuộc, nội dung bên trong so với những cuốn sách khác càng thêm dễ hiểu, dễ thuộc, rất thích hợp cho vỡ lòng.

Lão phu tử vừa mới thử qua năng lực của tiểu công tử, tin chắc rằng giảng dạy những thứ này nó có thể hiểu được.

Tối đó, sau khi Ngụy Vô Úy trở về đã hỏi thăm tình hình dạy học của Lý phu tử, nhận được đáp án không ngoài mong đợi, phu tử khen con trai ông không dứt miệng.

Sau đó, Ngụy Vô Úy lại hỏi riêng Ngụy Nguyên Sinh.

Dưới ánh đèn phòng ngủ của chính thê, Ngụy Nguyên Sinh đang ngồi trong lòng mẫu thân, Ngụy Vô Úy ngồi trên ghế thái sư ở bên cạnh. Đây là lần đầu tiên Ngụy Vô Úy nói rõ ngọn ngành câu chuyện với con trai.

“Nguyên Sinh, hôm nay con biểu hiện không tồi. Con biết vì sao phụ thân lại cho con đọc sách biết chữ sớm như vậy không?”

Ngụy Nguyên Sinh ôm con hổ bằng vải thích nhất của mình, trả lời.

“Con quá thông minh!”

“Nhãi con nhà ngươi… Con thông minh, không sai. Bởi vì trước khi con đủ năm tuổi, phụ thân sẽ đưa con đến một nơi, nếu trước đó con có thể biết chữ đọc sách thì không còn gì bằng rồi.”

“Năm tuổi?”

Ngụy Nguyên Sinh đếm đầu ngón tay tính toán, đó không phải là cuối năm sau sao?

“Lão gia… Nguyên Sinh còn nhỏ như vậy…”

Ngụy phu nhân có chút không nỡ, nhưng lời còn chưa nói ra thì Ngụy Vô Úy đã quát ngưng lại.

“Đúng là lòng dạ đàn bà, chuyện này có quan hệ đến tương lai của Nguyên Sinh, cũng có quan hệ với tương lai của Ngụy gia, nếu nói cơ hội ngàn năm có một cũng không sai.”

Nói đến đây, Ngụy Vô Úy đứng lên, đi đến trước giường, thân thể mập mạp ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn con trai rồi chậm rãi nói.

“Đêm nay là lần đầu tiên phụ thân nói cho con biết bí mật của Ngụy gia, nhưng phụ thân muốn con biết chừng mực. Chuyện này không được nói lung tung, ít nhất là trong một hai năm này là không được. Nếu truyền ra ngoài thì Ngụy gia ta phúc họa khó lường, có hiểu không?”

Ngụy Nguyên Sinh cảm thấy hơi sợ, cọ lấy người mẫu thân, giọng thút thít như trẻ đang bú nói.

“Đã hiểu…”

Ngụy Vô Úy gật đầu, sau đó mới híp mắt hồi tưởng, nói.

“Ngụy gia ta có khối bảo ngọc, trước đây được nhiều đời truyền lại một điển cố, trải qua nhiều năm người trong tộc cũng không còn tin là thật. Sau đó xảy ra một biến cố,… chuyện này phải kể từ lúc ở huyện Ninh An…”

Chương 173: Kế Duyên xuống núi

Dịch: Cá Mòi

Biên: Mèo Bụng Phệ

Đứa trẻ còn nhỏ nhưng thông minh, chính là thời điểm nó tò mò về tất cả mọi thứ, và cũng là thời điểm nó tràn đầy khát khao về những gì tốt đẹp.

Nhưng những ước ao đó đều chỉ giới hạn ở việc ăn ngon chơi vui, giới hạn trong những sự vật có thể nhìn thấy, chạm vào và tiếp xúc. Thực ra Tiểu Nguyên Sinh còn quá nhỏ để nhớ được chuyện khi nó đầy tháng, dù sao nơi nào cũng có câu chuyện về điềm lành. Trước đó có đứa bé nhà một gia tộc lớn ra đời, mọi người bảo rằng mây ngũ sắc đầy trời, nhưng trong mắt tiểu Nguyên Sinh chỉ là một bầu trời đầy mây thôi.

Có điều, qua cuộc nói chuyện này phụ thân Ngụy Vô Úy không chỉ kể cho nó nghe một bí mật, mà còn mở ra một cánh cửa sổ thần bí và nhiều màu sắc.

"Năm đó cha ngươi vừa mới bước lên vị trí gia chủ và sử dụng bản lĩnh để trên dưới gia tộc tin phục, được không bao lâu thì nghe tin huyện Ninh An có hiệp sĩ săn được da cọp trắng hiếm thấy. Ta đến đó để mua, trên đường về gặp phải phục kích, tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc..."

Ngụy Vô Úy vừa nhỏ nhẹ nói vừa hồi ức lại, gã nhìn con trai với biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

"Nguyên Sinh, con hãy nhớ kỹ rằng Ngụy gia chúng ta có hai đại quý nhân. Một là người cao thủ công môn thần bí đã cứu cha ngươi một mạng, không có hắn sẽ không có tạo hóa sau này của Ngụy gia... Mặt người này có một vết bớt lớn, một thân Thiết Hình Công xuất thần nhập hóa, tiếng nói trầm thấp khàn khàn, có lẽ là do lâu ngày luyện tập Thiết Hình Công gây nên... Có thể luyện Thiết Hình Công tới cảnh giới đó thì hẳn người này phải là hạng người công chính nghiêm minh, làm việc nhanh chóng quyết đoán, xuất thủ quả quyết tàn nhẫn, không vì vật ngoài thân mà thay đổi. Đến nay Ngụy gia ta vẫn chưa tra ra được thân phận chân chính... Nếu con có cơ hội, ân này không thể không báo!"

Nói xong đoạn này, Ngụy Vô Úy trịnh trọng hỏi con trai:

"Nhớ kỹ chưa?"

Ngụy Nguyên Sinh gật đầu, khuôn mặt nhỏ căng thẳng.

"Con nhớ rõ rồi ạ! Phụ thân ơi, thế quý nhân còn lại là ai?"

Ngụy Vô Úy giống như đang nói chuyện với người lớn, sau khi gã thấy con trai gật đầu mới tiếp tục mở miệng.

"Ừ, quý nhân thứ hai thật ra không phải phàm nhân, chính là tiên nhân chỉ đường cho Ngụy gia ta. Nhờ vị tiên trưởng này mới khiến cho Ngụy gia ta có khả năng tiến thêm một bước..."

Ngụy Vô Úy lấy một khối ngọc bội ra từ trong ngực, thu hút ánh mắt của vợ và con trai mình.

"Ngọc bội này con đã thấy qua rồi, nhưng vẻ ngoài của nó giờ phút này không phải là diện mạo chân chính. Ngày đó ta thập tử nhất sinh, tâm niệm dao động về sự tình thần thần đạo đạo. Ta nghe đồn có chuyện lạ trong huyện Ninh An nên mời sai dịch huyện nha dẫn ta tới gặp vị kỳ nhân trong huyện, đấy cũng chính là lần thứ nhất và trước mắt cũng là lần duy nhất ta được gặp Kế tiên sinh..."

Tiên sinh dọn vào ở ngôi nhà có ma trong huyện, từ đó ngôi nhà ma này không còn âm u nữa mà lúc nào cũng tràn ngập hương hoa... Xích hồ gặp tiên sinh chắp tay cầu cứu... Cầm ngọc bội hiện ánh sáng, chỉ đích danh ngọc trong lòng, giúp Ngụy gia sáng rõ lòng son... Một đêm trước khi rời khỏi huyện, cây táo kết quả đưa tiễn tiên sinh...

Từng sự việc đều không quá to tát, chỉ giống như một câu chuyện phiếm chốn trà dư tửu hậu của hàng xóm láng giềng, trong cuộc sống thanh bình yên ả thấp thoáng hiện ra sự thần kỳ lạ thường.

Sau khi Ngụy Vô Úy nói xong, gã lộ ra một thần sắc hối tiếc hiếm thấy.

"Chỉ tiếc là khi đó ta chỉ được gặp tiên sinh một lần. Mặc dù ta biết sự thần dị của tiên sinh, nhưng vẫn còn thiếu hiểu biết quá nhiều. Lúc ta thật sự nhận ra điều này là ở bờ Xuân Mộc giang bên ngoài Xuân Huệ phủ, lão Quy đáng sợ như vậy mà lại hâm mộ một con dã hồ, thậm chí khó nén được lòng ghen tị và phẫn nộ, ôi..."

Bên bờ sông Xuân Mộc, những thời khắc căng thẳng và nguy hiểm của đám người Ngụy gia và cả những cảm xúc kích động của lão Quy, Ngụy Vô Úy đều kể một năm rõ mười. Không chỉ riêng tiểu Nguyên Sinh lần đầu tiên nghe mà ngay cả vợ gã đều lần đầu biết chân tướng sự hung hiểm trong đó, nàng không khỏi ôm chặt lấy hài tử.

Dù sao lão Quy cũng là một yêu vật dưới nước, Ngụy Vô Úy kể thẳng rằng lúc ấy lão rõ ràng không thể kiềm chế được nỗi lòng. Nếu như khi đó Ngụy gia ứng biến kịch liệt hơn một chút thì chỉ sợ dữ nhiều lành ít.

"Lão Quy cũng coi như có ân với Ngụy gia chúng ta, nhưng đó là do nhu cầu của đôi bên, mỗi năm Ngụy gia đều đưa rượu đến đều đặn, chưa từng sơ suất."

Sau khi nói đến đây, Ngụy Vô Úy mới kết hợp lời nói của lão Quy và để lộ bí mật chân chính của chiếc ngọc bội gia tộc. Trong vòng hai mươi năm gia tộc có cơ hội cầu tiên ở Ngọc Hoài Sơn, mà Ngụy Nguyên Sinh chính là hi vọng của Ngụy gia.

Bí mật trong miệng Ngụy Vô Úy cũng kể được kha khá rồi. Mặt mũi Ngụy Nguyên Sinh tràn đầy hưng phấn và tò mò, nhưng cũng có một chút sầu lo e ngại.

"Cha, vậy đến thời điểm thì con sẽ phải đến Ngọc Hoài Sơn cái gì gì đấy để cầu tiên ạ?"
"Ừm, cha sẽ đi cùng với con. Tốt nhất là cha có thể ở lại đó, nhưng ngộ nhỡ không được thì con cũng chỉ có thể dựa vào bản thân mình."

Ngụy Vô Úy tương đối hài lòng với đứa con trai này của mình, đứa trẻ giống như nó chắc chắn có thể tiến vào Ngọc Hoài Sơn. Gã thậm chí không dám cho tiểu Nguyên Sinh sờ vào ngọc bội gia truyền. Gã sợ con mình sờ một cái sẽ có tiên nhân của Ngọc Hoài sơn tới mang con trai đi mất. Vẫn nên để tiểu Nguyên Sinh ở nhà học tập hai năm dưới sự che chở của người lớn trong nhà là tốt nhất.

"Đúng rồi, trước kia cha kể về trái tiên quả lúc đầy tháng của con, nó đến từ đâu ạ?"

Ngụy Vô Úy vô thức liếm môi.

"Đó dĩ nhiên là cây táo trong viện của Kế tiên sinh. Gốc cây kia rõ ràng sớm đã không phải là cây táo thông thường nữa rồi. Mấy năm gần đây nó rất ít kết quả, mà quả lại đỏ rực như lửa, gọi là "Hỏa táo", quả này cực thần kỳ, cực kỳ hiếm có. Quả táo mà con ăn là do cha đúng lúc lấy được từ đao khách cụt tay Đỗ đại hiệp.

"Nếu đã biết nó ở huyện Ninh An thì sao phụ thân không lấy được ạ?"

Ngụy Vô Úy cười nhìn con trai mình.

"Nguyên Sinh à, trên đời có rất nhiều thứ không dùng tiền mua được, không dùng võ công để giành được. Cây táo ấy có một thiếu niên trông coi, thân phận của bản thân thiếu niên ấy cũng khá cao, cậu ta chính là con trai của Trạng Nguyên thứ hai mươi ba từ khi Đại Trinh khai quốc tới nay. Quan trọng hơn là trước đó cậu ta ở bên cạnh Kế tiên sinh lâu ngày, tuyệt đối không phải một cậu nhóc bình thường."

"Còn chưa hết, không ai muốn đắc tội thiếu niên đó, tuy rằng sao cậu ta chỉ là một tên thư sinh. Nhưng cây táo ấy đã sớm không phải một cái cây bình thường, chẳng dễ gì mà trộm táo đâu... Lại nói, đó là táo của Kế tiên sinh, dùng thủ đoạn không đàng hoàng đắc thủ thì tương lai nhất định sẽ có báo ứng."

"Ồ..."

Một đêm này hai cha con nói chuyện tới khuya, chủ yếu là do có quá nhiều chuyện để kể. Ngụy Vô Úy giảng giải tất cả những chuyện cần giảng, Ngụy Nguyên Sinh nghe xong được không bao lâu thì ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ.

Vào ngày thứ hai, lão phu tử gặp lại Ngụy Nguyên Sinh ở một gian thư phòng trong hậu viện.

Tuy nhiên lần này lão phu tử đã tinh tế hơn, bởi vì tiểu công tử Ngụy gia đã chuyển sự ngang bướng của ngày hôm qua sang chịu khó học tập.

Mặc dù khó tránh khỏi việc bị phân tâm, nhưng dù sao chuyện này cũng đã vô cùng hiếm thấy đối với một đứa bé tuổi này.

Nhìn thấy một búp bê trắng mập tay cầm bút chưa vững chăm chú học viết chữ, mồ hôi rịn trên mặt, ngón tay nhiễm mực nước khiến cho lão phu tử vừa vui vừa đau lòng.
...

Lại đến khoảng cuối xuân đầu hè của năm mới. 

Giờ phút này ở núi Vân Sơn huyện Đông Nhạc bên cạnh Trường Xuyên phủ Tịnh Châu mây mù lượn lờ, tuy nhiên mặt trời đã mọc, chẳng mấy chốc nữa mà sương mù trong núi sẽ tản ra.

Kế Duyên thức dậy trên giường Vân Sơn Quan, hắn lưu lại một tờ giấy trên bàn trong phòng rồi đi xuống núi trước.

Đây là lần đầu tiên Kế Duyên thực sự rời khỏi Vân Sơn kể từ sau khi giải quyết xong vấn đề của nhà họ Hoàng.

Miếu thổ địa bên cạnh Mậu Tiền Trấn có quy mô không lớn, nhưng hương hỏa từ khi xây miếu đến nay không tệ lắm, sự hỗ trợ lớn từ nhà họ Hoàng cũng đóng một tác dụng không nhỏ.

Miếu thờ là một hạng viện có cửa trước và cửa sau, trong nội viện có một gian thần điện, trước điện có một cái lư hương, sâu ba trượng, đặt toàn bộ tượng thần làm bằng bùn, bàn thờ, bồ đoàn và tất cả những vật khác.

Ở phụ cận miếu thờ là nhà một lão nhân được sung làm miếu công, trấn cũng sẽ trả cho lão một ít tiền công.

Hôm nay không có ai tế tự, cũng không phải ngày lễ gì, với lại thời gian còn sớm nên bên trong miếu thổ địa vắng tanh.

Lão nhân dậy sớm, miếu công chính là như vậy, sáng sớm chuyển một chiếc ghế trúc ra phơi nắng một lát, công việc này của lão dễ dàng hơn làm ruộng và làm đầy tớ rất nhiều.

Ghế vừa mới dọn ra xong, chưa kịp ngồi xuống thì lão phát hiện trong nội viện có thêm một người.

Người này vóc người thon dài cân xứng, ăn mặc như một nho sinh, nhưng búi tóc lại không giống, hắn đứng trước điện ngắm tượng Thổ Địa Công, không dâng hương cũng không thăm viếng.

"Ặc, vị tiên sinh này, ngài muốn dâng hương bái thần hay cúng tế khẩn cầu?"

Kế Duyên chắp tay với lão miếu công này, nói một câu "Quấy rầy" sau đó liền xoay người phiêu nhiên rời đi.

"Thật là một vị kẻ kỳ quái..."

Thân thể hơi còng của miếu công đi mấy bước tới cửa viện, lão phát hiện trước sau đều không thấy ai cả. Điều mà lão cũng không thấy là bên trong miếu có một con hạc giấy xoay xoay, rơi xuống đỉnh đầu tượng thần, nó nhẹ nhàng mổ hai cái, vị trí tiếp xúc của hạc giấy với tượng thần dập dờn gợn sóng nho nhỏ.

Vẻn vẹn chỉ hai hô hấp sau, Thổ Địa Công nhập vào tượng thần để xem tình hình trong miếu. Miếu công đứng ở cửa sân nhìn xung quanh tựa như đang tìm cái gì đó.

Thổ Địa Công ngẩng đầu nhìn hạc giấy, lão hơi kinh ngạc và thu nó vào trong địa phủ.

Hạc giấy vừa vào tay thổ địa liền phát ra thần âm.

"Nếu không muốn chỉ là một thổ địa trấn Mậu Tiền nho nhỏ, thì con đường hương hỏa thần đạo, dừng lại trước khi nặn Kim Thân."

Thân thể Thổ Địa Công run rẩy, suýt chút nữa thì vò nát con hạc giấy.

"Thượng tiên!"

Mặc dù Kế Duyên không nhìn thấy phản ứng của thổ địa nhưng hắn có thể đoán được một chút, nên hắn tiện đường nhìn Hoàng Hưng Nghiệp một tí.

Vào thời điểm Hoàng Hưng Nghiệp lên núi tạ lễ Vân Sơn Quan lần trước, Kế Duyên liền thi pháp giúp hắn che giấu "Nhân Thân Thần", tương lai sau khi Hoàng Hưng Nghiệp chết già thì có thể mời được "thần" này một lần đấy.

Chương 174: Khách quý của Ngụy phủ

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Ngày hôm nay, mưa phùn bay lất phất. Kế Duyên che dù, mang theo bọc đựng quần áo, giống như một kẻ độc hành. Hắn chậm rãi đi qua cửa thành, tiến vào phủ thành Đức Thắng phủ.

Tuy hai năm qua hắn đã tu luyện một vài phép Càn Khôn Nạp Vật, nhưng hắn vẫn mang theo tay nải bên người.

Nhiều loại Càn Khôn Nạp Vật tương đối đặc thù. Nếu nói là uyên thâm thì thực ra những người tu hành có đủ đạo hạnh đều biết một chút, cũng có vài Yêu thú có thiên phú dị bẩm cũng có thể lĩnh ngộ được những thần thông không tầm thường.

Còn nếu nói đơn giản thì những nghiên cứu trong đó vẫn chưa hoàn thiện, vả lại chỉ cần thuật pháp cao thâm một chút thì mọi gia tộc đều khá coi trọng, cho nên sẽ không có chuyện dễ dàng lưu lạc ra bên ngoài. Mặc dù không khoa trương như "Câu thần" nhưng tu hành bắt đầu đều thực sự khó khăn muôn phần. Kỹ thuật, ngộ tính, tu vi, duyên pháp, thiếu thứ nào cũng không được.

Bình thường, phép này cần có một vật chứa. Rất nhiều người tu tiên đều có túi giấu trong tay áo, dùng pháp lực của người tu hành làm vật dẫn. Đương nhiên cũng sẽ có loại vật chứa có thể không dựa vào pháp lực của người tu tiên, thường đó chính là cấp bậc như tiên khí, nếu không thì không có cách nào tự dựng linh pháp. Mà thiên phú thần thông của yêu thú thì đơn giản hơn, không dùng bụng thì dùng các khoang rỗng khác trong cơ thể.

Trong việc tu hành, bản thân nhất mạch Long tộc ở Thông Thiên giang đều tự thai nghén thần thông. Có đôi khi lão Long yêu thích say mê vài món đồ hiếm lạ nhưng lại không muốn cho người khác xem. Vì vậy, trong hai năm qua, mặc dù Kế Duyên dành nhiều thời gian nghiên cứu cuốn sách ngọc ghi chép lại phép Càn Khôn Nạp Vật lấy được từ lão Long, nhưng cũng giống như phép Biến Hình lúc trước, vẫn "phản nhân loại" như cũ.

Chẳng qua, hắn vẫn vui vẻ chậm rãi nghiên cứu. Dù sao trong số những đồ vật của lão Long, một vài cái vẫn rất tốt, cảm giác như có thể nhìn xuyên thấu qua hiện tượng để thấy được bản chất vậy. Có lẽ, đây chỉ là khi mới đầu lão Long hứng chí nghĩ ra, nhưng cũng giúp hắn có một sự bắt đầu.

Lão Long cảm thấy không thể phát triển thêm nữa, thậm chí còn không bằng thiên phú của bản thân, bèn vứt xó. Nhưng khi Kế Duyên nhìn vào, thì thấy đây quả là một mở đầu cực kỳ khó có được.

Trên thế gian này, Chân Long mới ít làm sao. Để có thể thật sự trở thành Chân Long như Ứng Hoành, quả nhiên đều là những Giao long bất phàm.

Thí dụ như cố gắng hết sức "cầu thực tránh hư" trong phép Biến Hình, hay là "Dệt vải giấu vật, thi triển nghìn loại biến hóa, nuốt vạn vật trở lại" trong Càn Khôn Nạp Vật, nếu nói như kiếp trước của hắn thì những thứ này chính là nền móng trụ cột cho những tượng đài.

Kế Duyên hiểu rõ, đôi khi lão Long không tiến xa được bởi vì thiếu đi tiên thuật diệu pháp chèo chống, nhưng cũng có khả năng là do lão thiếu sức tưởng tượng.

Vì vậy, dù "phản nhân loại", nhưng hắn vẫn rất thích những phép thuật gà mờ mà lão Long nghiên cứu ra. Ít nhất với tầm nhìn thời đại tin tức từ kiếp trước, hắn vẫn có thể nhận ra tiềm lực của nó.

Hôm nay, hắn tu luyện thuật Nạp Vật chính là bản mở rộng từ những nghiên cứu của lão Long. Hắn cũng học theo thói quen của một số người tu tiên, giấu vật vào trong tay áo.

Hai năm qua, ngoại trừ tu luyện thông thường, hắn cũng tập trung tu luyện dị thuật Biến Hình và Càn Khôn ở trong mộng. Kết quả không làm hắn thất vọng, chỉ một kiện áo vải chất liệu bình thường cũng có thể cứng rắn thừa nhận thuật pháp này.

Chỉ là không gian dung nạp vẫn còn rất nhỏ, ngoại trừ bỏ vào một ít ngọc giản, ngọc bài và sách thì những đồ vật lớn hơn một chút như quần áo vẫn phải bỏ vào bọc đựng rồi vác sau lưng. Dù sao hắn cũng không hề cảm thấy vướng víu gì.

Kế Duyên mặc một thân áo trắng, bung dù, bước chầm chậm trên đường phố Đức Thắng phủ.

Tuy mưa nhỏ nhưng vẫn có âm thanh rơi tí tách, nhờ đó hắn có thể thưởng thức cảnh sắc trong phủ thành khá rõ ràng. Mặc dù hắn vẫn tự xưng mình là người huyện Ninh An, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn đến phủ thành sở tại.

Ngụy gia ở phủ thành Đức Thắng phủ nổi tiếng nhà cao cửa rộng, lắm tiền nhiều của, quan hệ rộng rãi, ngay cả quan viên phủ thành cũng phải nể mặt Ngụy gia ba phần.

Ở trong thành, hắn tìm cửa hàng bánh bao mua hai cái, tiện thể nghe ngóng một chút chuyện về Ngụy gia từ người bán hàng rong. Hắn đã biết vị trí chính xác của Ngụy phủ, chỉ là tạm thời không biết Ngụy Vô Úy sống ở nhà tổ hay là phủ mới xây.

Buổi chiều hôm đó, bên ngoài Ngụy phủ ở phía Bắc phủ thành, có một nam tử áo trắng, che dù làm bằng giấy dầu đang đủng đỉnh từ đằng xa tiến tới.

Hôm nay trời mưa, nên cũng không có nhiều người đi ra ngoài. Nơi đây cũng không phải con đường có những cửa hàng náo nhiệt ồn ào. Lúc này, trên đường lớn gần Ngụy phủ, gần như chỉ có một người đi đường như vậy, cho nên hai gã canh cửa đã chú ý đối phương từ rất xa.

Khí trời năm nay có vẻ thất thường. Lúc này đã sắp vào mùa hạ nhưng vẫn rét lạnh như cũ. Ngoại trừ những người khí huyết sung túc thì đa số mọi người đều không dám ăn mặc phong phanh khi đi đường, nhưng rõ ràng trang phục của Kế Duyên có phần mỏng manh.

"Này, ngươi nói xem, có phải người kia đến quý phủ của chúng ta không?"

"Trời mưa thế này mà không ngồi xe ngựa, có lẽ hắn chỉ là người qua đường thôi."

"Ta cảm thấy người đó sẽ đến đây, có dám cược không?"

"Cược thì cược, người thua phải mời rượu đấy."

"Được!"

Hai người tán gẫu nói chuyện vài câu. Sau đó chờ đợi một lát, quả nhiên nhìn thấy người đang che dù kia càng ngày càng gần Ngụy phủ, rồi dừng lại ở trước cửa.

Kế Duyên nghiêng người nhìn tấm biển lớn "Ngụy phủ" ở trên cửa của tòa trạch viện, chữ lớn như vậy thì nhìn thế nào cũng thấy rõ, vì vậy hắn liền bước tới bậc cửa.

Người gác cổng nhìn tên còn lại một cái, rồi mới chủ động tiến lên một bước hỏi thăm.

"Tiên sinh, không biết ngài đến Ngụy phủ chúng ta làm gì?"

Mặc dù Kế Duyên chỉ mặc quần áo bình thường, nhưng khí chất không tầm thường chút nào. Hơn nữa, Ngụy gia cũng giao thiệp với giang hồ, người gác cổng cũng có chút kiến thức, bình thường đều hết sức khách khí với mọi người.

Kế Duyên thu dù rồi khẽ vẩy nước đi. Lúc này, hắn mới hơi chắp tay với người gác cổng.

"Kẻ hèn này là Kế Duyên, lần này đặc biệt đến đây gặp gia chủ Ngụy gia. Đây là tín vật."

Để tránh gặp phải phiền phức, Kế Duyên trực tiếp đưa ngọc bội mà Ngụy Vô Úy tặng hắn lúc trước ra. Dù sao một người xa lạ lại mở miệng yêu cầu muốn gặp gia chủ Ngụy gia thì có chút hoang đường, nhưng hắn cũng chỉ biết mỗi một người ở Ngụy gia mà thôi.

"Gia chủ sao?"
Nghe xong, người gác cổng chợt ngây ra một lúc, sau đó gã thấy ngọc bội thì trong lòng kinh hãi.

Ngọc bội kia màu xanh biếc, lại có hình tròn, ở phía trên khắc hình hai con cá bơi trong nước. Đây chính là bằng chứng tín vật cực kỳ quan trọng. Nếu ai đem ngọc bội này tới cửa hàng Ngụy gia thì đều nhận được sự giúp đỡ to lớn từ nhà họ Ngụy.

"Tiên sinh, ngài chờ một lát! Ta đi báo tin cho Tam gia. Hôm nay gia chủ đi ra ngoài nên ở đây chỉ có Tam gia có thể làm chủ thôi!"

Gã gác cửa vội vàng nháy mắt với tên còn lại, sau đó mang theo ngọc bội nhanh chóng chạy vào trong nhà.

Tên còn lại cũng không dám thất lễ, tự xốc lại mười hai thành tinh thần, khách khí mời Kế Duyên.

"Mời tiên sinh vào trong, bên này có sảnh đón khách. Mời ngài đến đó nghỉ ngơi, uống ngụm trà nóng."

"Được, làm phiền rồi!"

...

Ở bên trong Ngụy phủ, gã gác cửa chạy như bay, thậm chí vận dụng hết võ công thân pháp, chạy một mạch đến nhà kho nhỏ của Ngụy phủ.

Lúc này, lão quản gia và Tam gia đều đang ở đây. Tam gia chính là Tam thúc của Ngụy Vô Úy. Đại gia chủ đời trước là cha của Ngụy Vô Úy đã chết, cho nên xét về bối phận trong nhà thì cũng chỉ có Đại bá, Tam thúc và Lão thái gia là lớn hơn gia chủ mà thôi.

Ở nhà kho nhỏ này, ngoại trừ đặt một ít sổ sách, cũng sẽ chứa thêm một vài vật phẩm hiếm lạ, như rượu ngon, đồ cổ, món ăn quý hiếm của các nơi...

"Tam gia! Quản gia! Tam gia! Quản gia!"

Người gác cổng còn chưa tới nhà kho nhỏ đã nhịn không được hô lên vài câu.

"Có chuyện gì mà nôn nóng vậy?"

"Ầm ĩ ồn ào vậy còn ra thể thống gì nữa!"

Tam gia và lão quản gia cau mày bước từ bên trong ra. Hai người nhìn thấy tên kia đang thở hổn hển dừng lại trước mặt.

"Tam gia, quản gia, có một tiên sinh áo trắng đến phủ nói muốn gặp gia chủ. Đây là tín vật ngài ấy đưa, hai vị xem có phải vật thật không vậy?"

Ngụy Tam gia cầm lấy miếng phỉ thúy cực phẩm mà tên kia đưa tới.

"Như cá gặp nước!"

Tam gia vô thức nhìn lại ngọc bội bên hông mình, đúng là cùng loại cùng kiểu dáng. Ở bên cạnh, lão quản gia cũng nhìn kỹ.

"Mấy năm qua, Ngụy gia ta cũng chỉ đưa ra hai ngọc bội loại này.... Tiên sinh áo trắng?"

Bỗng nhiên, da đầu lão quản gia run lên, quay lại nhìn người gác cổng.
"Người đó có nói mình là ai không?"

Gã vỗ lên đầu một cái.

"Đúng rồi, đúng rồi, người đó nói mình tên là Kế Duyên."

"Hí...iiiiii...."

Ngụy Tam gia và lão quản gia theo bản năng hít một hơi. Hai người liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi.

Người có thể đưa ra khối ngọc bội này, lại có tên như vậy, căn bản là không sai vào đâu được rồi.

"Ta đi tiếp đãi Kế tiên sinh, ngươi nhanh chóng tìm gia chủ trở về. Chuyện Lạc Hà sơn trang ngày khác hẵng nói. Nếu đối phương có ý kiến, ta nghĩ gia chủ cũng biết lựa chọn như thế nào."

"Vâng, nhờ cậy Tam gia!"

Lão quản gia cũng không đoái hoài tới cái gì, dùng khinh công nhảy lên, thế mà trực tiếp vượt nóc băng tường thẳng đến chuồng ngựa của Ngụy gia.

Còn Tam gia nhanh chóng chạy về phía cửa phủ. Nếu người này còn chưa đi, chắc hẳn đã được mời đến sảnh tiếp khách rồi.

"Ngàn vạn lần đừng đi!"

Thấy Ngụy Tam gia và lão quản gia nôn nóng như vậy, người gác cổng kinh hãi không thôi. Đợi đến lúc gã kịp phản ứng thì Tam gia đã đi thật xa. Lúc này gã mới vội vàng đuổi theo.

Tam gia chạy một mạch như điên, lúc đến bên ngoài phòng khách lão mới ổn định thân hình. Sau đó lão phủi nhẹ bụi bặm trên người, sửa sang lại quần áo một lượt, lúc này mới bước qua hành lang để đi vào phòng khách.

Lão nhìn chăm chú vào trong phòng, nhìn thấy vị khách đến thăm cả người mặc áo trắng tay rộng mộc mạc, trên đỉnh đầu dùng một cây trâm đen búi tóc, hàng tóc mai tản mạn, nhưng lại lộ ra thật tự nhiên hài hòa. Bên cạnh còn có người hầu đang pha trà cho hắn.

Kế Duyên tự nhiên cũng nghe được tiếng bước chân gấp gáp kia, quay đầu nhìn ra ngoài cửa. Người đến là một nam tử trên năm mươi tuổi mặc áo gấm, tóc xám, mái tóc chải gọn ra sau đầu.

Ngụy Hành chắp tay bước vào sảnh, khí tức chậm rãi, cố gắng hết sức giữ giọng điệu của mình thật nhiệt tình.

"Ngài là Kế tiên sinh phải không? Tại hạ là Ngụy Hành, theo vai vế là Tam thúc của gia chủ. Ta không biết tiên sinh đến thăm nên không thể tiếp đón từ xa, chậm trễ tiên sinh rồi!"

Thấy phản ứng của y, Kế Duyên cũng hiểu rằng người này biết rõ nội tình. Hắn đứng lên chắp tay đáp lễ.

"Đúng là Kế mỗ, chào Ngụy Tam gia!"

"Không dám nhận, không dám nhận. Tiên sinh, ngài cứ gọi ta là Ngụy Hành là được rồi!"

Năm đó, Ngụy Hành cũng đi cùng Ngụy Vô Úy đến bờ Xuân Mộc giang, từng thấy yêu vật như lão Quy, cũng biết hai chữ "Kế Duyên" này có sức nặng như thế nào.

Bây giờ, lão phải nói chuyện với nhân vật thần tiên chân chính nên áp lực trong lòng khá nặng nề.

"Đúng rồi, hay là Kế tiên sinh vào nội sảnh đi. Bên đó rộng rãi và ấm áp hơn nơi này nhiều. Ta đã sai người đi báo tin cho gia chủ. Hắn biết tiên sinh đến, chắc chắn sẽ ra roi thúc ngựa chạy về liền!"

"À, không sao, nơi này là tốt rồi. Ngụy Tam gia không cần khách sáo như vậy. Dù sao nơi này là Ngụy gia, ta là khách đến thăm, nếu như Kế mỗ đã đến đây thì chưa thấy Ngụy Vô Úy sẽ chưa rời đi đâu."

"Ách ha ha... Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. À đúng rồi, mời tiên sinh cất kỹ!"

Ngụy Hành tiến lại gần, khom người, hai tay cung kính dâng ngọc bội lên. Kế Duyên cũng đưa tay nhận lấy.

Vốn dĩ người hầu đang pha trà bên cạnh, nhìn thấy cảnh này cũng sợ ngây người.

"Ngụy Tam gia đừng đứng nữa. Kế mỗ thấy không được đâu, vẫn là ngồi xuống thì hơn."

"A, được! Kế tiên sinh, mời ngồi!"

"Lúc này hai người mới ngồi xuống bàn trà bên cạnh, Ngụy Hành quay sang nói với người hầu.

"Ngươi mang một mâm trái cây bánh ngọt đầy đủ tới đây, nhắc phòng bếp chuẩn bị yến hội, nhắc những người khác không có việc gì thì đừng đến gần phòng khách!"

"Vâng!"

Hai tên người hầu thận trọng đáp ứng, sau đó mới bước nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

Ngụy Hành chỉ còn cách xốc lại tinh thần, cẩn thận bắt chuyện với Kế Duyên.

May mà sau khi tiếp xúc một lúc, lão phát hiện ra vị Kế tiên sinh trong truyền thuyết này thật sự hiền hòa, lúc nói chuyện cảm giác khẩn trương cũng vô tình giảm đi. Kế tiên sinh rất hứng thú với dòng dõi của gia chủ. Sau khi biết đến sự tồn tại của Ngụy Nguyên Sinh, chủ đề nói chuyện liền tốt hơn rất nhiều.

Chương 175: Đạo đạo quan hệ

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Kê Châu không thiếu nhất là những ngọn núi. Khoảng ba mươi dặm bên ngoài phủ thành Đức Thắng phủ có một tòa Lạc Hà Sơn cũng không lớn lắm, nhưng lại rất nổi tiếng trong võ lâm Kê Châu, thậm chí trong toàn bộ giang hồ Đại Trinh, bởi vì trên núi này có Lạc Hà Sơn Trang.

Võ công chủ yếu của Lạc Hà Sơn Trang là chưởng pháp, chỉ pháp và kiếm pháp, lấy phiêu dật linh động mà thành danh. Nhưng điều khiến cho thanh danh Lạc Hà Sơn Trang vang xa là nhờ trang chủ Lạc Lăng đánh bại Tiên thiên cao thủ Triệu Vô Sinh vào mười năm trước, để cho giang hồ biết rằng Lạc Hà Sơn Trang có một tuyệt đỉnh cao thủ.

Mà những năm gần đây, Tam trang chủ Lạc Hà Sơn Trang Lạc Phong, ngoại hiệu Tiếu Diện Lang Quân cũng ngày càng nổi tiếng trên giang hồ.

Giống như “Vân Các Tiểu Quân Tử” của Lục Thừa Phong, những ngoại hiệu phần lớn đều đã được phóng đại tô màu. Tiếu Diện Lang Quân còn có một ngoại hiệu khác là Lãnh Diện Lang Quân, nghe rất êm tai nhưng cũng thật đáng tôn kính, giống như “Tiếu Diện Hổ” Ngụy Vô Úy vậy.

Vào lúc này, Tiếu Diện Hổ và Tiếu Diện Lang Quân đang ngồi lại với nhau một lần nữa. Gia chủ Ngụy gia đích thân đến, trang chủ của sơn trang hiển nhiên chính là chủ nhân ở đây. Cả đám đang ngồi uống trà nói chuyện phiếm trong một gian phòng khách ở Lạc Hà Sơn Trang.

Trước đó, bọn họ đã dùng cơm trưa, rồi đi dạo ngắm cảnh Lạc Hà Sơn với Lạc Phong. Bây giờ đám người mới trở về phòng khách hàn huyên một phen, sau đó bắt đầu bàn chuyện chính.

“Ngụy gia ta sẽ nhận vận chuyển tất cả hàng hóa của Lạc Hà Sơn Trang, đồng thời hỗ trợ việc mở rộng tiêu thụ tơ lụa của Lạc Hà Sơn Trang tới các châu các phủ khác. Lời lãi bao nhiêu chúng ta chỉ xin nhận một phần nhỏ, đây chính là thành ý của Ngụy gia.”

Gương mặt Ngụy Vô Úy vẫn tươi cười, lấy một quyển sách viền vàng dưới cánh tay ra, sau đó tự mình đưa cho Lạc Lăng.

“Ở trong này, quy định chi tiết đã được liệt kê đầy đủ từ đầu đến cuối. Trước khi đến đây, ta đã tự mình kiểm tra, kính xin trang chủ xem qua.”

Dù võ công Lạc Lăng cao như thế nào, nhưng chuyện lớn liên quan đến lợi ích sau này của sơn trang vẫn nên thận trọng. Gã tiếp nhận sổ sách, cùng với Lạc Phong ngồi bên cạnh, cẩn thận lật xem.

Ngụy gia có rất nhiều kế toán giỏi, bên trong sổ sách đều đã ghi chép rõ ràng, cũng dự tính lợi nhuận của việc vận chuyển hàng hóa đi các châu.

Lạc Lăng nhìn một hồi đã hoa cả mắt, có quá nhiều các điều khoản cần phải xem.

“Làm phiền Ngụy gia chủ, ngài có thể để cho quản sự sơn trang của ta nhìn sơ qua một chút chứ?”

“Đấy là đương nhiên, chuyện làm ăn cần tính toán rõ ràng.”

Tất nhiên là Ngụy Vô Úy không có ý kiến. Y còn đang ước Lạc Hà Sơn Trang sai người xem kỹ càng, như vậy mới thấy được thành ý của Ngụy gia.

Thật ra, mấy sản nghiệp sản xuất của Lạc Hà Sơn Trang cũng chẳng là gì so với chuỗi lợi ích mà Ngụy gia có, y có thể tùy tiện tìm được hàng hóa thay thế còn tốt hơn nữa. Nhưng thứ Ngụy Vô Úy coi trọng chính là bản thân Lạc Hà Sơn Trang.

Những năm gần đây, hoạt động của Ngụy gia không hề ít. Nếu Ngụy Vô Úy có thể đi theo con trai lên Ngọc Hoài Sơn, thì Ngụy gia cũng đã bàn bạc để cho vị trí gia chủ treo đó trong khoảng thời gian mười năm. Những thứ này đã thể hiện một cách rõ ràng thành ý kết giao của Ngụy gia rồi.

Vào lúc trang chủ Lạc Hà Sơn Trang đưa sổ sách cho quản sự, chờ sai người kiểm tra thực hư, thì trong phòng khách dĩ nhiên sẽ tán gẫu một chút. Chủ đề không ngoài một vài tin đồn thú vị trong giang hồ.

Đúng lúc nói đến những người xuất sắc đang làm náo động võ lâm, Lạc Phong hứng thú hẳn lên.

“Nói đến việc này, thật ra vẫn có một chuyện đáng chú ý, không biết Ngụy gia chủ từng nghe về Độc Tí Đỗ Hành chưa?”

Ngụy Vô Úy tất nhiên biết rõ, hơn nữa còn cực kỳ để ý, nhưng y vẫn giả vờ như mình không rõ lắm, nhíu mày ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói.

“Đỗ Hành? Hình như có chút ấn tượng, không biết có phải là tên vứt đi cụt một tay của Đỗ gia Thiên Việt phủ không?”

“Ha ha, đó là đã từng thôi!”

Ngồi bên cạnh, Lạc Lăng ý vị sâu xa cười nói xen vào một câu. Lạc Phong cũng cảm khái.

“Đại ca nói không sai, nhớ năm đó ta còn nghĩ đời này của Đỗ Hành coi như đã phế đi, không ngờ một thân nghị lực thiên phú kinh người. Dẹp bỏ chán chường, gắng sức vượt mọi chông gai, tiến xa trên con đường luyện võ. Lần trước ta có gặp một vị bằng hữu của Đỗ gia, người đó đánh giá Đỗ Hành là Cuồng Đao, là người đứng đầu trong lớp người trẻ tuổi của nhà họ Đỗ. Đao pháp của tay trái không ai có thể rung chuyển.”

Ngụy Vô Úy ra vẻ giật mình.

“Ta nhớ thế hệ này của Đỗ gia có một người tên là Đỗ Kiệt Thiên, có thể nói là đã lĩnh hội được là toàn bộ tinh túy của Cuồng Đao, gã cũng không sánh được với Đỗ Hành sao?”

Lạc Phong nghiêng mặt, cười nói.

“Năm ngoái, sau khi gã bị Đỗ Hành khiêu chiến rồi thất bại thảm hại thì từ đó chẳng ai luận võ thắng Đỗ Hành được nữa rồi.”

Nói xong, Lạc Phong nhớ lại chuyện gì đó, lúc này mới nói tiếp.

“Bằng hữu Đỗ gia kia của ta cũng từng nói, trên người Đỗ Hành có một cỗ khí thế mà không người trẻ tuổi nào ở Đỗ gia, thậm chí cả những người lớn tuổi hơn có được. Một tay cầm đao bễ nghễ thiên hạ, dù không địch lại nhưng không thua khí thế. Nghe nói từ năm trước, ở Nghi Châu, Đỗ Hành cũng một tay một đao giúp quan phủ tiêu diệt đám cướp khó chơi. Sau trận chiến, mới phát hiện trên người có vài vết thương ở chỗ trí mạng, gã mới quay trở lại Đỗ gia dưỡng thương, rồi đánh bại Đỗ Kiệt Thiên.”

“A… Chắc chắn tương lai sẽ là một kẻ hào hiệp kiệt xuất rồi!”

Ngụy Vô Úy cảm thán một câu.

Lúc này, ở hành lang quanh co của Lạc Hà Sơn Trang, Lạc Ngưng Sương mang bụng bầu chậm rãi đi bộ cùng tướng công đang ở rể Lạc gia. Đúng lúc này, hai người nhìn thấy một ông lão dáng vẻ vội vàng, đang được người hầu dẫn đến phòng khách.

“Người kia hình như là lão quản gia của nhà họ Ngụy, thật kỳ quái, ta chưa từng thấy lão gấp gáp như vậy…”

“Có lẽ Ngụy gia đã xảy ra chuyện gì đó.”

"Ừ..."

Một lát sau, lão quản gia của Ngụy gia đã bước vào phòng khách của Lạc Hà Sơn Trang. Lúc Ngụy Vô Úy thấy đối phương đến đây cũng cực kỳ kinh ngạc.

Lão quản gia cũng không quan tâm nhiều như vậy, lập tức chắp tay xin lỗi mấy vị Lạc gia, sau đó đến bên tai Ngụy Vô Úy, nhỏ giọng nói."Gia chủ, Kế tiên sinh đã đến, Tam gia bảo ta nhanh chóng tìm ngài trở về!"

Toàn thân Ngụy Vô Úy chấn động, kinh hãi nhìn lão quản gia. Đối phương cũng chậm rãi gật đầu.

Lúc này đâu còn ngồi lại được nữa, Ngụy Vô Úy đứng lên, liên tục chắp tay cáo lỗi với Lạc Lăng và Lạc Phong.

“Đại trang chủ, tam trang chủ, xin lỗi, xin lỗi. Quý phủ xảy ra chút việc gấp, ta phải phải lập tức trở về một chuyến. Chuyện bàn bạc hôm nay sẽ tiếp tục vào ngày khác. Sổ sách để lại sơn trang, các ngài có thể tính toán kỹ càng. Chuyện trong nhà rất khẩn cấp, Ngụy mỗ cáo từ trước!”

“Ấy, Ngụy gia chủ cứ tự nhiên, không biết ngài có cần Lạc Hà Sơn Trang giúp đỡ gì không, nếu bọn cướp tới cửa, Ngụy gia chủ cứ nói!”

Dù sao Lạc Lăng cũng là một Tiên thiên cao thủ, lời nói cũng khí thế mười phần, đồng thời chủ động nói giúp đỡ cũng rất có thành ý.

“Đa tạ ý tốt của Đại trang chủ. Việc này không phải chuyện xấu, nhưng lúc này không tiện nói rõ. Ngụy mỗ không thể đợi thêm được nữa, mong quý trang rộng lòng tha thứ!”

Ngụy Vô Úy cố gắng nói vài câu khách khí, rồi nhanh chóng rời đi cùng với lão quản gia.

Lúc đi tới chuồng ngựa của sơn trang, bọn họ không chọn ngồi xe ngựa xa hoa mà chọn lấy mấy thớt ngựa tốt. Hai người cùng cưỡi khoái mã rời đi.

Chỉ chốc lát sau, có người hầu của Lạc Hà Sơn Trang bẩm báo lại chuyện này cho Lạc Lăng và Lạc Phong.

Vẻ mặt Lạc Lăng càng nghi hoặc hơn.

“Quái thật, sao Ngụy gia chủ lại phải cưỡi ngựa chạy về?”

Lạc Phong cũng là híp mắt, cẩn thận suy nghĩ.

"Kế tiên sinh? Sao ta cảm thấy có chút quen tai..."

"Hả? Ngươi biết chuyện gì sao?"

Ngay lập tức, Lạc Lăng tỉnh táo tinh thần.

“Không nhớ nổi, chỉ cảm thấy đã nghe ở đâu đó, là “Quý” hay “Kế” đây? Dòng họ này cũng rất hiếm gặp, nếu là họ “Kế” thì…”

Đột nhiên, trong lòng Lạc Phong khẽ động.

"Ta nhớ ra rồi, năm đó ta đến huyện Ninh An đón Lạc Ngưng Sương, cũng có nghe bọn họ nhiều lần bàn luận về “Kế tiên sinh”. Nhưng người kia là một tên ăn mày bọn họ cứu từ trên núi xuống, có lẽ không phải người vừa đến Ngụy gia.”

"Ừ..."

Hai người đoán già đoán non không được cái gì, nên cũng không nghĩ nữa. Nếu Ngụy Vô Úy thật sự cần giúp đỡ, thì với cá tính của gã nhất định đã nói ra rồi.

Trong lúc này, Ngụy Vô Úy đang cùng lão quản gia ra roi thúc ngựa, chạy về phía phủ thành. Đoạn đường này chỉ hơn mười dặm, nhưng cả hai chẳng còn quan tâm đến sức ngựa, không ngừng vung roi.

Cũng may đây đều là ngựa tốt, trong lúc chạy như điên vẫn có thể chở được thân hình mập mạp của Ngụy Vô Úy. Nhưng lúc đến Ngụy gia, hai con ngựa đã rất mệt mỏi. Lúc con ngựa chở Ngụy Vô Úy được người hầu dắt đi, nó thở hổn hển giống như sắp nổ phổi tới nơi.


Ngụy Vô Úy chẳng kịp sửa sang lại dáng vẻ, chỉ đơn giản vuốt tóc và vỗ bụi bặm trên quần áo, sau đó đi vào sảnh tiếp khách cùng lão quản gia.

Y đi tới cửa liền nhìn thấy Kế Duyên, cảm giác giống như lúc trước vậy, chẳng có một chút thay đổi nào.

"Kế tiên sinh, đúng là ngài rồi!"

Ngụy Vô Úy kinh ngạc mừng rỡ bước vào phòng, cung kính chắp tay với Kế Duyên, cũng làm cho Ngụy Tam gia bên cạnh thở phào nhẹ nhõm.

Kế Duyên cũng nâng Ngụy Vô Úy đứng lên.

“Từ biệt nhiều năm, không ngờ Ngụy gia chủ còn nhớ ta.”

“Sao ta dám quên đại ân của tiên sinh. Kế tiên sinh, phòng bếp đã chuẩn bị yến hội, ta thấy thời gian cũng vừa đẹp. Mời ngài ở lại hàn xá (*) ăn bữa cơm rau dưa được không?”

hàn xá: nhà nghèo khổ

Hàn xá?

Kế Duyên cũng nở nụ cười.

“Khó có được bữa cơm thịnh soạn như vậy, tất nhiên Kế mỗ sẽ không bỏ qua đâu.”

“Tốt, tốt, mời Kế tiên sinh đi bên này!”

Ngụy Vô Úy nháy mắt với mấy người xung quanh, sau đó tự mình dẫn Kế Duyên đến bàn tiệc.



Sau bữa tối no nê, Ngụy Nguyên Sinh nhút nhát được Ngụy mẫu dẫn đến trước bàn. Cậu nhìn thấy hai mắt xám trắng của Kế Duyên, sau đó cung kính cúi chào.

"Ngụy Nguyên Sinh ra mắt Kế tiên sinh!"

Đứa nhỏ này có khuôn mặt đáng yêu trắng trẻo, nét mặt tươi cười rạng rỡ.

“Ngồi trước người cha ngươi đi, chúng ta nói chuyện một chút nào.”

Ngụy Nguyên Sinh nhìn cha, không dám làm bừa. Ngụy Vô Úy vội vàng ôm con trai vào lòng, sau đó cho người hầu lui xuống, chỉ còn lại mấy người cực kỳ thân cận.

“Mấy năm trước, lúc ta tình cờ đi du lịch cũng biết qua về chuyện Ngụy gia. Hôm nay, thời cơ gần đến nên ta tới đây nhìn một chút.

Ngụy Vô Úy có chút khẩn trương dò hỏi.

“Kế tiên sinh, ngài xem, Nguyên Sinh có hy vọng vào được tiên sơn không?”

Có lòng tin là một chuyện, còn kết quả như thế nào lại là chuyện khác.

“Với linh tính của quý công tử đây, chắc chắn Ngọc Hoài Sơn sẽ không từ chối. Có điều Ngụy Vô Úy ngươi muốn đi theo cũng hơi khó khăn.”

Ngụy Vô Úy cười cười, xoa hai bàn tay, sau đó cẩn thận hỏi thêm một câu.

“Không biết tiên sinh có thích Tiểu Nguyên Sinh nhà ta không?

“Ha ha ha… Ngụy gia chủ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa. Duyên pháp của Nguyên Sinh chính là ở Ngọc Hoài Sơn. Ta cũng yêu thích Tiểu Nguyên Sinh nhưng không nghĩ tới chuyện phiền toái như thu nhận đồ đệ đâu.”

Ngụy Vô Úy nghe vậy thì tiếc hận thở dài.

Ở bên cạnh, Ngụy mẫu lập tức lo lắng chuyện khác.

“Lão gia, người không thể đi theo Nguyên Sinh lên núi, chẳng phải đứa nhỏ này sẽ lẻ loi một mình sao…”

Ngụy Nguyên Sinh rụt vào trong lòng phụ thân. Rốt cuộc thì tuổi của nó còn nhỏ, vẫn có phần sợ hãi.

Kế Duyên nhìn những người xung quanh, sau đó lại nhìn cậu bé.

“Kế mỗ chỉ nói là cầu xin ngươi thì ngay cả có tiên hạc giúp đỡ thì hy vọng cũng không lớn, đây nào phải chuyện đùa…”

Kế Duyên cười thần bí.

“Trên Ngọc Hoài Sơn, Kế mỗ cũng có quen biết một chút. Đến lúc Ngụy gia chủ tới đó, đừng ngại nói với tiên hạc rằng trong nhà có một người họ “Kế” là người quen cũ của Cừu Phong tiên trưởng. Lúc đó, chắc hẳn việc này có thể thành công.”

Ngụy Vô Úy vui mừng ra mặt. Bây giờ, trong lòng gã, hình tượng Kế Duyên đã không giống như bình thường. Kế tiên sinh nói có thể thành, thì chuyện kia nhất định không thể hỏng được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau