LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Cao nhân đạo trưởng

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Chính chủ Bạch Ngọc Sách chấm Cơm

Khi lấy nước từ dưới núi trở về, Tề Văn nhìn thấy Thanh Tùng Đạo Nhân đã tỉnh, liền vui mừng khôn xiết. Nói thật là sư phụ cậu đã ngủ năm ngày trời, nếu vẫn không tỉnh lại, dù Kế tiên sinh có ngăn cản thì cậu cũng sẽ cõng sư phụ xuống núi tìm đại phu.

Nghe được những lời này, Thanh Tùng Đạo Nhân kinh ngạc không thôi. Kế Duyên cũng cảm thấy buồn cười, cũng may là Tề Văn tin tưởng mình, có lẽ điểm mấu chốt chính là ngày đó hắn nói tới "ba tới năm ngày" rồi.

Chẳng qua hai thầy trò nghi hoặc là Thanh Tùng Đạo Nhân ngủ mấy ngày nay, ngoại trừ khát nước, thế mà cũng không quá đói bụng, tuy trưa hôm đó ăn cơm khá nhiều.

...

Vào một buổi chiều hơn mười ngày sau, Thanh Tùng Đạo Nhân đang tập luyện Dưỡng Sinh Công trong đạo quán. Kế Duyên kéo một tấm bồ đoàn trong chủ điện, ngồi xếp bằng ở cửa đại điện đọc "Ngự Luận".

Tề Văn mang theo hơn mười văn tiền, cõng sọt xuống núi. Cậu muốn đi tới mấy thôn làng dưới núi để mua một ít thịt về nấu cơm. Tất cả đồ ăn dự trữ trong đạo quán đã dùng hết rồi.

Chủ yếu là trên núi rất dễ bảo quản loại thịt khô, dĩ nhiên, cậu cũng sẽ mua một ít thịt tươi về. Đạo quán không thiếu rau quả, gạo cũng còn rất nhiều.

Mặc dù Kế Duyên đang đọc sách nhưng vẫn để ý quan sát Thanh Tùng Đạo Nhân. Sau khi thấy Tề Tuyên đánh xong mấy vòng Dưỡng Sinh Công, Kế Duyên nhìn lư hương bên ngoài điện, rồi hỏi y một câu.

"Thanh Tùng đạo trưởng, hương khói ở Vân Sơn Quan của các ngươi cũng không nhiều nhỉ. Ta đến đây mấy ngày, ngoại trừ buổi sáng thấy Tề Văn đốt ba nén nhang, thì cũng chưa thấy khách hàng hương nào ở bên ngoài đến đây cả."

Thanh Tùng Đạo Nhân làm xong tư thế thu công, sau đó mới trả lời hắn.

"Kế tiên sinh, ngài lại nói đùa rồi. Đạo quán của chúng ta không có tượng thần, người dân dưới núi đến đây biết cầu cái gì đây? Thỉnh thoảng cũng có một gia đình giàu có nào đó muốn xin tên cho con cháu trong nhà, sẽ tới đây lễ bái thiên địa một chút, cũng coi như hương khói trong đạo quán cường thịnh rồi."

Tề Tuyên nói xong lại bổ sung một câu.

"Nếu không thì vì sao ta già như vậy còn phải xuống núi làm thầy tướng số chứ, chẳng phải vì muốn kiếm chút tiền công xem quẻ để duy trì đạo quán sao."

"A... Đạo trưởng nhọc lòng rồi!"

Kế Duyên hàm ý sâu xa "A" một tiếng, khiến cho Thanh Tùng đạo trưởng có chút lúng túng.

"Thỉnh thoảng cũng là trong lòng ngứa ngáy, thỉnh thoảng thôi..."

Kế Duyên cũng không đi sâu vào chuyện này nữa, mà rất nghiêm túc cùng Tề Tuyên tiếp tục thảo luận đề tài lúc nãy.

"Đạo trưởng, trong miếu của các ngươi giống như vô thần, theo lý mà nói cũng không cần phải dâng hương mỗi ngày. Vậy hương khói này cho ai vậy? Loại đàn hương này cũng tốn tiền đấy."

"Cho ai sao... Tất nhiên là cho Chu Thiên Tinh Đấu, cho thiên địa rồi."

Thanh Tùng đạo trưởng suy nghĩ một lát. Từ nhỏ, y cũng giống như Tề Văn, vẫn luôn đi theo sư phụ du lịch bên ngoài, thần miếu chùa chiền gì cũng thắp hương. Thậm chí, y còn gặp một số đạo quán cung phụng tượng thần. Vậy một nơi vô thần như Vân Sơn Quan thì hương khói cho ai, chính là cho thiên địa rồi.

"Nhưng thiên địa nơi này cũng không nhận hương khói của các ngươi đâu."

Kế Duyên ngẩng đầu nhìn sang, so với mắt thịt người phàm như Tề Tuyên, hắn có thể nhìn thấy "hương khói" chân chính đấy.

"A? Thiên địa không nhận sao?"

Thanh Tùng Đạo Nhân sửng sốt một chút, muốn nói cái gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, dù sao người ngồi trước điện cũng là Kế tiên sinh. Chẳng qua, y cũng chỉ kinh ngạc trong giây lát mà thôi.

"Không nhận thì không nhận, thiên địa không nhận nhưng ta cũng không thể bất kính được!"

"Đạo trưởng nói rất có lý!"

Kế Duyên ôm sách, chắp tay với Thanh Tùng Đạo Nhân. Tề Tuyên cũng cười hắc hắc, vội vàng đáp lễ.

...

Tề Văn cõng sọt xuống núi, đi dọc theo đường núi ở Vân Sơn mà hai thầy trò thường xuyên qua lại. Cậu đi một mạch, vượt qua khe núi, đi qua triền núi, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía trước. Chưa đến nửa canh giờ sau, cậu đã ra khỏi Vân Sơn.

Thôn làng gần nhất dưới núi tên là Vân Khẩu Thôn, là nơi mà đạo sĩ Vân Sơn Quan thường lui đến. Có đôi khi trong thôn có nhà kết hôn, mai táng cần thầy tướng số và pháp sư, bọn họ sẽ mời đạo sĩ Vân Sơn Quan đến. Vì vậy, hai bên cũng xem như quen biết.

Mới đến cửa thôn, đã có người gọi Tề Văn."Tiểu đạo trưởng Tề Văn xuống núi sao? Hôm nay Thanh Tùng đạo trưởng không tới à?"

"Đúng vậy, sư phụ ta ở trên núi rồi. Ta vào thôn mua chút thức ăn."

"A... Bữa nào bà vợ ta sinh em bé, mời Thanh Tùng đạo trưởng tính toán cho một chút nhé."

"Được được!"

Tề Văn nói chuyện với người này vài câu, tiến vào trong thôn càng đông người hơn. Một vài ông lão quen mặt cũng sẽ chào hỏi Tề Văn một tiếng, mấy người trẻ tuổi đã từng chơi đùa với Tề Văn lúc nhỏ cũng rất nhiệt tình.

Theo thường lệ, cậu đi đến nhà trưởng thôn và mấy nhà quen biết, dùng hơn mười văn tiền cũng có thể mua được khá nhiều đồ.

Ở trong nhà của một lão nông, lúc này có cô gái trẻ măng chạy tới tặng cho Tề Văn mấy quả trứng gà hay gì đó, khiến cho cậu xấu hổ đỏ bừng mặt.

"Ha ha ha ha.... Tiểu đạo trưởng Tề Văn, nghe nói đạo sĩ các cậu vẫn có thể lập gia đình đúng không?"

Ông lão đang giúp cậu giết gà cười ha hả, hỏi chuyện tiểu đạo sĩ.

Bây giờ Tề Văn đã trưởng thành, quả thực khuôn mặt có thể xem là khôi ngô. Cậu luyện tập Dưỡng Sinh Công, quanh năm lại đi theo sư phụ mình vào nam ra bắc không nói, thỉnh thoảng còn bị đánh nên cơ thể rất rắn chắc. Vì vậy, cậu cũng rất được các thôn nữ hoan nghênh.

"Đại, đại khái là vậy..."

"Hắc hắc hắc, nếu tiểu đạo trưởng muốn hoàn tục ở rể, với khí lực và dáng vẻ này, trong thôn cũng có rất nhiều cô nương tốt đấy!"

Còn mấy cô nương đang liếc trộm Tề Văn ở ngoài hàng rào nhà ông lão cũng cười vui vẻ, khiến cho cậu cảm thấy có chút nóng.

"Làm xong rồi!"

Sau khi nhổ lông, vứt bỏ nội tạng, ông lão ném bọc đựng gà vào trong sọt của Tề Văn trên mặt đất.

"Cám ơn Trầm bá, tiền đây ạ!"

Tề Văn đưa ra mười văn tiền. Mua thịt gà ở trong thôn vẫn rẻ hơn nhiều so với mua ở trong huyện thành. Hơn nữa, ở rất nhiều nơi trên Đại Trinh, gà vịt được xem là ăn mặn nhỏ, dê bò và heo mới là ăn mặn lớn, tất nhiên trừ phi trâu cày chết già hoặc có chuyện ngoài ý muốn, nếu không thịt trâu, thịt bò chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

Ông lão nhận tiền xong còn muốn nói với Tề Văn mấy câu về chuyện kia, ở bên ngoài liền có âm thanh truyền đến.

"Ôi ôi ôi ôi.... Đây rồi, Tề Văn đạo trưởng ở Vân Sơn Quan."
"A a, đa tạ, đa tạ!"

"Khách khí, khách khí rồi!"

Thanh âm ở bên ngoài đã thu hút sự chú ý của Tề Văn. Cậu nhìn thấy hai người đàn ông, dẫn theo bốn người có vẻ là tôi tớ trong nhà, đang vội vàng đi từ bên ngoài vào trong sân của ông lão.

Cậu nhận ra một người trong đó, chính là người đã khá tức giận khi được sư phụ đoán xăm ngày trước.

"Ai da, đánh đến tận cửa sao?"

Da đầu cậu run lên, nhìn hai bên một chút. Đây là Vân Khẩu Thôn, nếu cậu bị đánh thì hương thân bên cạnh sẽ phải giúp một tay nhỉ.

May mà người đến lập tức nói rõ ý đồ của mình.

"Tiểu đạo trưởng, kẻ hèn là Hoàng Hưng Nghiệp, đây là bằng hữu Lệ Miễn. Mấy hôm nay, ta không thấy các ngài bày quầy trong huyện, lúc này mới đặc biệt đi hỏi thăm vị trí của Vân Sơn Quan. Giờ thấy ngài ở đây đúng là không thể tốt hơn. Sư phụ của ngài đang ở trên núi sao? Ngày đó may mắn có sư phụ ngài nhắc nhở nên ta mới qua được kiếp nạn. Ta đến hỏi mấy người bán hàng rong trước miếu Thành Hoàng, bọn họ đều nói các ngài là đạo sĩ trên núi Vân Sơn, nhưng lại không biết cụ thể nơi nào. Cho nên ta mới đến thôn xóm dưới núi tìm kiếm vận may..."

Người vừa đến nói một hơi. Tề Văn nghe xong cũng thở phào, không phải đến gây chuyện là được rồi.

"Sư phụ ta tất nhiên ở trên Vân Sơn Quan rồi, ách, vị thiện nam có cần ta gọi sư phụ xuống núi gặp ngài không?"

"Không cần, không cần. Chúng ta lên quý quan bái phỏng là được, sao có thể làm phiền đạo trưởng xuống núi chứ! Tại hạ còn mang theo một chút lễ mọn, đúng dịp cùng mang lên núi luôn!"

Lúc này, Tề Văn mới phát hiện ra đám người của đối phương còn mang hai đòn gánh, bên trong chắc là có không ít đồ. Vừa nãy bản thân cậu nhất thời căng thẳng nên không nhìn ra.

"Chuyện này... Mấy vị thiện nam, xin mời đi theo ta lên núi!"

Tề Văn đành phải tạm biệt mấy người trong thôn. Sau đó, cậu dẫn theo đám người lên núi, cũng không có mấy người mang theo đồ đạc lên Vân Sơn Quan như vậy.

Ở trên đường, trong lúc trò chuyện với Tề Văn, nam tử nói sơ qua về nguyên nhân cụ thể của việc đến đây lần này.

Thì ra Hoàng lão bản này cũng được xem là một nhà giàu có trong địa bàn huyện Đông Nhạc. Gần đây, gã trải qua một trận khó khăn trắc trở, suýt chút nữa mất mạng, nhưng may mà ngày đó gã đã đến gặp Thanh Tùng Đạo Nhân đoán xăm ở trước miếu Thành Hoàng huyện Đông Nhạc.

Dù lần đó, gã khá tức giận, nhưng ít ra Thanh Tùng Đạo Nhân đã thành công khiến cho nam tử này đề cao cảnh giác với những chuyện xung quanh. Nhất là lúc ấy, đạo sĩ có đề cập đến một chuyện "trong lòng đã nghĩ tới", kết hợp với thẻ xăm, có thể chứng minh độ chuẩn xác của những nghi ngờ không có căn cứ trong lòng.

Hơn nữa, đạo sĩ còn nhắc nhở qua loa rằng gã nên làm các loại việc thiện. Sau đó, bản thân nam tử dứt khoát làm chuyện tốt trên thị trấn một lần. Lúc đó, trên trấn đang thiếu tiền xây dựng miếu Thổ Địa, gã đã bổ sung toàn bộ phần thiếu, còn tự mình mua sắm một cái lư hương.

Phải biết rằng phần lớn lư hương đều mạ đồng, nhưng đồng chính là tiền bạc đấy, giá trị rất xa xỉ. Có hai phần tiền tài này, tiến độ xây dựng miếu Thổ Địa tăng lên đáng kể.

Khoảng thời gian đó, gã làm mọi thứ đều cẩn thận hơn trước. Dù vậy, lúc tai họa giáng xuống đầu, thiếu chút nữa gã đã không vượt qua được.

Nam tử không nghĩ tới đối phương lại tuyệt tình như vậy. Trong lúc gã ngủ lại nhà bằng hữu, bọn chúng có ý đồ phóng hỏa để cho chết hết.

Nhắc tới cũng kỳ lạ, vào đêm gã ngủ lại trong nhà của bằng hữu, Hoàng Hưng Nghiệp và một người bạn biết võ công ngủ chung một phòng, người hầu canh chừng bên ngoài. Vào nửa đêm, ấm trà trên bàn đột nhiên rơi xuống đất, đánh thức hai người bọn họ.

Lúc ấy, ở bên ngoài đã ngửi thấy mùi khói. Khi hai người lao ra thì phát hiện ngọn lửa đã bùng lên. Hai người hầu của nhà họ Hoàng canh bên ngoài thì một người hôn mê, một người mất tích.

Hai người bọn họ vội đánh thức vợ con của bằng hững, cùng khiêng người hầu của nhà họ Hoàng đi, sau đó mới tìm người dập lửa. Cuối cùng, tuy lửa không được dập tắt, nhưng không có ai bị thương.

Từ đó về sau, Hoàng Hưng Nghiệp và bằng hữu mình đi báo quan. Vì gã đã có suy nghĩ trong lòng, lại có công tài trợ tiền tài cho huyện, nên huyện nha cũng dốc sức phá án và bắt người. Chuyện này khiến cho huyện Đông Nhạc và Mậu Tiền Trấn náo loạn một hồi.

Sau trận hỏa hoạn kia, lúc đầu Hoàng Hưng Nghiệp chưa phát hiện ra, về sau càng ngày càng cảm thấy ấm trà rơi vỡ kia chính là tín hiệu cứu mạng. Gã càng nghĩ càng mơ hồ. Nhà bằng hữu cũng không nghèo, mặt đất trong phòng và cái bàn cũng bốn bề yên tĩnh, ấm trà không thể vô duyên vô cớ rơi xuống được. Vì vậy, gã cho rằng có quỷ thần tương trợ.

Chuyện này cũng đúng lúc gã quyên tặng cho miếu Thổ Địa kia.

Hôm nay, Hoàng Hưng Nghiệp đến cám ơn, cũng không phải là chuyện đã giải quyết xong, ngược lại còn quỷ dị, khó giải quyết hơn trước. Lúc này, gã mới nghĩ đến việc tìm đạo sĩ xem bói ngày đó.

Hoàng Hưng Nghiệp mới nghe ngóng tình hình của đạo sĩ tướng số kia ở huyện Đông Nhạc thật tốt. Cuối cùng, gã phát hiện mặc dù đạo sĩ này xem bói có đôi khi sẽ không được chào đón, thậm chí còn bị đánh, nhưng xem rất chuẩn. Ngay cả, người nhà của những người đã đánh y cũng phải thừa nhận điều này.

Kỳ quái chính là đạo sĩ kia bị đánh mấy lần, nhưng vẫn mở quầy hàng không biết mệt mỏi. Với người thông minh như Hoàng Hưng Nghiệp cũng thấy có chút khác thường. Một đạo sĩ ở trong núi có bản lĩnh, hành vi quái dị như vậy, không phải chính là cao nhân lánh đời sao!

Chương 162: Nhân họa chuyển biến

Dịch: Waynell

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Một canh giờ nhanh chóng trôi qua, lúc này đoàn người vẫn chưa đến được đỉnh Yên Hà mà còn đang đi lại trong núi Vân Sơn, so với lúc Tề Văn đến thì chậm hơn không ít.

Tề Văn sớm đã quen thuộc đường đi nước bước của Vân Sơn nhưng đối với Hoàng Hưng Nghiệp thì đi đường núi vô cùng khó khăn. Bốn tên người hầu cũng không quá thân cận, nhất là thời điểm chọn gánh đồ, cũng chỉ có Lệ Miễn còn tốt một chút.

Lệ Miễn tốt xấu gì cũng là võ giả. Tuy rằng y không tính là cao thủ giang hồ nhưng ở huyện Đông Nhạc cũng có chút mặt mũi rồi. Các huyện nha kia cũng có Huyện úy mạnh mẽ hơn Lệ Miễn, nhưng các bộ đầu, bộ khoái khác nếu không dốc sức liều mạng thì cũng không theo kịp y.

Nhìn bước đi như bay của Tề Văn đằng trước rồi nhìn lại cái sọt chứa đồ phía sau lưng mình, Lệ Miễn không khỏi cảm thán một câu.

"Tiểu đạo trưởng này thực sự không biết võ công sao? Khí lực này mà nói do quen đi đường núi thì cũng có chút khoa trương rồi!"

Hoàng Hưng Nghiệp nhìn mấy người hầu chọn đòn gánh. Bốn người gánh hai bộ đòn gánh, giỏ ở dưới đòn gánh cũng không lớn, chỉ chứa gấm, rượu và bánh ngọt. Theo sức nặng của những đồ vật đó mà nói thì không bằng sọt của Tề Văn vì trong cái sọt của cậu chứa thịt khô, trứng gà, còn có nông sản do người dân tặng như bí đỏ, khoai sọ, các loại đồ vật đó đều khá nặng.

"Phù… Phù… Không kỳ quái, không kỳ quái, càng như vậy… Phù…Vân Sơn Quan này, đáng ra, đáng ra phải đến rồi chứ… Phù..."

Tuổi của Hoàng Hưng Nghiệp hơi lớn. Mặc dù gã không phát tướng, nhưng rốt cuộc thể lực vẫn kém một chút. Leo núi lâu như vậy, gã cũng phải thở hồng hộc.

Giờ phút này, Tề Văn vẫn cảm thấy nhẹ nhõm như trước. Thật ra, nếu đổi thành trước kia thì khi gánh vật nặng lâu như vậy, cậu cũng rất mệt. Nhưng gần đây, cậu cảm giác thể lực đã tốt lên khá nhiều, xuống núi gánh nước vô cùng nhẹ nhàng.

Sau khi leo lên một dốc núi bằng phẳng, cuối cùng đoàn người đã tới đỉnh Yên Hà. Tề Văn có chút hưng phấn quay người lại, hét to với mọi người cách mấy trượng đằng sau.

"Mọi người cố gắng lên, đã đến đỉnh Yên Hà rồi, chúng ta có thể bắt đầu leo núi!"

A? Có thể bắt đầu leo núi?

Vậy nãy giờ chúng ta đang làm cái gì thế?

Đám người Hoàng Hưng Nghiệp có chút sững sờ. Bọn họ vốn tưởng rằng sẽ nhanh chóng đến được Vân Sơn Quan nhưng không nghĩ sẽ nghe được một câu nói như vậy. Ngẩng đầu nhìn đỉnh Yên Hà cao ngất, mọi người vô thức nuốt ngụm nước miếng.

Không tính độ cao của dốc núi này, cũng không để ý tới các con số gì mà độ cao so với độ cao mực nước biển, chỉ nhìn một cách đơn thuần từ nơi Tề Văn đặt chân thì đỉnh Yên Hà cao chừng một trăm năm mươi trượng. Vị trí Vân Sơn Quan ước chừng nằm ở độ cao một trăm trượng.

Tuy rằng trên thực tế cũng không thể xem là rất cao nhưng độ dốc thì lớn hơn rất nhiều. Trong quá trình vừa leo núi vừa nghỉ ngơi, chờ tới lúc cách Vân Sơn Quan không xa thì Hoàng Hưng Nghiệp cùng mấy tên hầu đã mệt mỏi không chịu được rồi. Ngay cả Lệ Miễn vẫn luôn đỡ Hoàng Hưng Nghiệp cũng đổ mồ hôi đầy người.

Tề Văn dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán, hưng phấn hô to về phía bên trong đạo quán.

"Sư phụ, Kế tiên sinh ~~~ Khách tới rồi ~~~~ "

Tề Văn hét to như vậy, Thanh Tùng Đạo Nhân cùng Kế Duyên đã sớm nghe được nên cùng nhau đi ra.

"Ha ha a... Mấy vị thiện nam đường xa mà đến, không có đón tiếp từ xa, không có đón tiếp từ xa!"

"Mời mời mời, mau mời vào trong Vân Sơn Quan nghỉ ngơi!"

Thanh Tùng Đạo Nhân cùng Kế Duyên tiến lên trước chào hỏi, sau đó tiếp nhận đòn gánh từ những người hầu, rồi chỉ dẫn bọn họ đi vào bên trong. Nơi đây cũng không phải là địa phương không thu lễ vật.

Nhìn bên trong, Kế Duyên cùng hai đạo sĩ đã dời mấy băng ghế từ phòng bếp và hai gian phòng ra ngoài, để cho mấy người này nghỉ ngơi tại phòng bếp.

Ngoại trừ nước trà của đạo quán, đám người Hoàng Hưng Nghiệp còn mang tới một ít điểm tâm, trực tiếp lấy ra cho mọi người cùng ăn.Lúc này thể lực tiêu hao cực lớn, coi như mình mang quà đến tặng, cho nên mọi người cũng không khách khí.

Đợi đến lúc mấy vị khách nghỉ ngơi một hồi, nhất là Hoàng Hưng Nghiệp đã bình phục hơi thở, Thanh Tùng Đạo Nhân mới hỏi thăm ý đồ đối phương đến đây.

"Không biết mấy vị thiện nam đến Vân Sơn Quan của ta làm gì? Nghe Tề Văn nói là đến để cảm ơn phải không? Quà tặng này không khỏi có chút nặng."

Hoàng Hưng Nghiệp sửa sang lại suy nghĩ một chút. Lý do đến đây lần này với lý do lúc trước nói với Tề Văn có chút khác biệt, gã mở miệng lại là cầu cứu.

"Thanh Tùng đạo trưởng, người nhất định phải cứu ta! Ta gặp phải phiền toái lớn rồi!"

Hoàng Hưng Nghiệp vừa khẩn cầu, vừa khom người đứng lên liên tục chắp tay.

"Hoàng lão bản, ngươi... Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?"

Thanh Tùng Đạo Nhân cảm thấy ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy đỡ lấy gã, ngay cả Kế Duyên ngồi gần ở cửa phòng bếp cũng nhíu mày.

"Đạo trưởng, việc này Hoàng mỗ trước phải cám ơn người. Ngày đó người thay ta đoán xăm đã cứu ta một mạng..."

Hoàng Hưng Nghiệp nói hết đầu đuôi ngọn ngành sự tình đã nói qua một lần với Tề Văn trước lúc trên đường. Chỉ là vị này rất cẩn thận, thậm chí còn nói ra hoài nghi chuyện Thổ Địa Công cứu mạng nữa.

"Nếu như Hoàng lão bản đã báo quan, huyện nha cũng đã toàn lực truy xét, cho dù thủ phạm tạm thời trốn thoát thì cũng không uy hiếp được ngươi mới đúng."

Thanh Tùng đạo nhân có chút nghi hoặc.

"Ai nha đạo trưởng, nếu thực sự chỉ như thế thôi thì tốt rồi! Thế nhưng thời gian trước, tại hạ cảm thấy Thổ Địa Công đã cứu mình thì nên đã đi đến miếu thờ trên trấn cảm tạ! Tuy miếu Thổ Địa của trấn chúng ta còn chưa tu sửa xong nhưng tượng thần Thổ Địa Công đã dựng lên rồi, ta liền mang thịt cá đi cúng bái..."

Đây vốn là chuyện tốt, người bên cạnh không biết chuyện đều cảm thấy buồn bực, gã dừng một chút lại nói tiếp.

"Hoàng mỗ bày đồ cúng, sau đó lấy hai cái quẻ hào hỏi thăm Thổ Địa Công có phải đã chuyển nguy thành an hay không... Thế nhưng sau khi ta xin quẻ hào ba lần thì không một lần “Thánh hào”, Hoàng mỗ hoảng hốt lại tiếp tục xin thêm sáu lần, tổng cộng chín lần vẫn không có lần nào “Thánh hào”. Lần thứ mười ngay cả quẻ hào cũng bị nát một cái...""Hí...iiiiii..."

Thanh Tùng Đạo Nhân nghe được cái này hít sâu một hơi, bản thân y am hiểu bói toán, biết rõ quẻ của Hoàng Hưng Nghiệp là quẻ tượng hung hiểm. Nếu không có Kế Duyên ngồi bên cạnh thì lúc này có lẽ y đã không trấn định được nữa rồi.

Một miếu thờ thường sẽ chuẩn bị dụng cụ bói toán là quẻ hào và thùng xăm. Thường thì quẻ hào và thẻ xăm đều dùng rễ Kim Trúc chế tác, rồi tách thành hai nửa. Cũng có nơi dùng hai mảnh của xác con trai thay thế, cơ bản lớn nhỏ ước chừng một chỉ dài, hai chỉ rộng.

Dùng thùng xăm rút quẻ hay chỉ hỏi cát hung đơn thuần chính là một cách trao đổi đơn giản giữa khách hành hương cùng Thần linh. Có khi linh, có khi mất linh, điều này còn liên quan tới lòng thành kính của khách hành hương đối với Thần Linh nữa.

Quẻ hào từ độ cao vài thước trên tay khách hành hương rơi xuống, một sấp một ngửa đại biểu Âm Dương tương hợp là "Thánh hào" cũng chính là "May mắn", mặt khác, hai mặt sấp hay là hai mặt ngửa đều là "Hung".

Tình huống của Hoàng Hưng Nghiệp rõ ràng không thể nào là do Thổ Địa Công không trả lời.

"Vì Thổ Địa Công nói ngươi còn gặp hung hiểm cho nên Hoàng lão bản mới tới tìm ta, muốn ta giúp ngươi một tính toán một lần sao?"

Thanh Tùng đạo nhân phân tích một chút, đã thấy vẻ mặt Hoàng Hưng Nghiệp bất an lắc đầu.

"Không chỉ như vậy, không chỉ như vậy... Thổ Địa Công kia..."

Nói đến đây, trong lòng Hoàng Hưng Nghiệp dường như vẫn còn sợ hãi, giọng điệu khẩn trương nói.

"Qua ngày hôm sau, tâm thần ta không yên, cho nên ta lại đi miếu Thổ Địa thắp hương. Kết quả là phát hiện phía trước miếu có không ít người trên trấn đang vây quanh. Ta hỏi thăm mới biết đêm qua miếu Thổ Địa bị người phá hư, vào miếu nhìn qua thì thấy tay trái tượng Thổ Địa Công bị người làm gãy rồi..."

Hoàng Hưng Nghiệp nói đến đây, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm. Lúc ấy gã bỗng nhiên hiểu rõ tượng thần Thổ Địa Công chắc chắn không phải bị kẻ trộm phá hư giống như lời nghị luận của hương nhân, rất có thể là bị đồ vật đáng sợ nào đó làm hỏng.

Mọi người ở đây nghe Hoàng Hưng Nghiệp nói xong đều thấy có khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc xương sống, rồi lên thẳng đỉnh đầu. Ngay cả Lệ Miễn là người biết tình huống này một chút cũng cảm thấy như vậy.

Sắc mặt Thanh Tùng Đạo Nhân có chút tái nhợt, dù bình thường y hay tìm đường chết, nhưng y cũng biết việc này tuyệt đối vượt qua phạm vi năng lực bản thân.

"Hoàng, Hoàng lão bản, cái này…Vân Sơn Quan chỉ là một đạo quán nhỏ, rảnh rỗi xem quẻ mà thôi. Ta cũng chỉ là một đạo sĩ nghèo đoán mệnh cho người ta, việc này ta không giúp được..."

Khuôn mặt của Hoàng Hưng Nghiệp còn khó coi hơn khóc, không ngừng chắp tay cầu khẩn.

"Thanh Tùng đạo trưởng, ta biết là do ta lúc đầu có mắt không thấy Thái Sơn. Ngày đó, ở trước miếu thật ra người muốn giúp ta nhưng do ta không biết tốt xấu, thái độ không ra gì, mấy lần không nghe khuyên bảo mà rời đi. Cầu người cho ta một cơ hội nữa. Hoàng mỗ nhất định không quên ân của đạo trưởng....!"

Thanh Tùng đạo trưởng cũng luống cuống. Chuyện này quá quỷ dị, thậm chí y đã quên mất vị tôn đại thần Kế Duyên ngay bên cạnh.

"Hoàng lão bản, ngươi đã hiểu lầm rồi, ta đây..."

Chẳng qua, không chờ y nói xong. Với vẻ mặt nghiêm túc, lần đầu tiên Kế Duyên giọng khách át giọng chủ nói.

"Xin hỏi Hoàng lão bản, có đi cầu qua miếu Thành Hoàng huyện Đông Nhạc chưa?"

Thanh âm trong trẻo của Kế Duyên mang theo sự hùng hậu, như một loại lực lượng làm an lòng người khác, khiến mọi người trong sân bình tĩnh trở lại.

Việc này lộ ra quỷ dị khắp nơi, ai đó có năng lực xuống tay với Thổ Địa Công nhưng lại để một phàm nhân như Hoàng Hưng Nghiệp sống sót đến bây giờ, lại còn chạy loạn khắp nơi sao?

Chương 163: Sẽ không làm ngơ

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Mèo Bụng Phệ

Từ chỗ Tề Văn, Kế Duyên biết chuyện của Hoàng Hưng Nghiệp đã được giải quyết, lần này hắn tới đây để cảm ơn rồi cũng bắt đầu hóng chuyện.

Nhưng sau khi nghe chuyện của thần Thổ Địa, hắn biết việc này đặc biệt, nhìn qua cứ nghĩ đơn giản là tai họa do con người gây ra nhưng thực ra lại có thể liên quan đến yêu tà.

Lúc này, Kế Duyên mở pháp nhãn, hai mắt mở chừng ba phần tư, nhìn kỹ Hoàng Hưng Nghiệp và mấy người đi theo. Trong mắt hắn, vốn dĩ Khí và Hỏa của đám người này có vẻ hư ảo, thoáng cái đã trở nên ngưng thực hơn, màu sắc cũng phong phú.

Kế Duyên phát hiện ra bản thân Hoàng Hưng Nghiệp còn tốt. Nhưng mệnh hỏa và khí tượng của vài tên tôi tớ tuy không có biến hóa nhưng vẫn có huyết quang và tử khí ẩn giấu đang bốc lên ở trong Mệnh Hỏa.

Thấy Kế Duyên đột nhiên nói chuyện, sau khi bình tĩnh một chút, Hoàng Hưng Nghiệp mới dò hỏi Thanh Tùng đạo trưởng.

"Thanh Tùng đạo trưởng, vị này là ai?"

"Đây là Kế tiên sinh, có ân lớn với ta và sư phụ..."

Tề Văn nhanh mồm nhanh miệng trả lời một câu, nhưng Kế Duyên lập tức cắt ngang lời cậu. Chuyện của mình không cần phải nói quá nhiều trước mặt người khác.

"Ta là bằng hữu của Thanh Tùng đạo trưởng. Mấy năm trước, lúc đạo trưởng du ngoạn ở các châu thì gặp ta. Hiện giờ, ta ở lại Vân Sơn Quan."

"Đúng vậy, đúng vậy. Kế tiên sinh là khách quý của ta. Vừa rồi cũng chính là câu bần đạo muốn hỏi đấy, Hoàng lão bản đã đi cúng bái ở miếu Thành Hoàng huyện Đông Nhạc chưa?"

Ở thời đại này, mặc dù dân chúng chưa gặp quỷ thần, nhưng đa số đều tin tưởng và phụng thờ, thậm chí một số người còn mê tín mấy loại tà đạo nữa. Hoàng Hưng Nghiệp cũng vậy, không đến mức không có hành động gì.

Lúc này, tâm tình của gã đã an ổn hơn, cũng không còn thở dốc kích động như lúc nãy nữa. Gã lấy lại bình tĩnh rồi mới trả lời.

"Đương nhiên là tại hạ đã đến miếu Thành Hoàng huyện Đông Nhạc. Ở đó, ta cũng tìm hiểu được Thanh Tùng đạo trưởng là đạo sĩ Vân Sơn. Ta vừa bỏ tiền bạc, sai người đi sửa sang lại miếu Thổ Địa ở quê, vừa mang theo đầy đủ các loại cống phẩm cung kính dâng lên cho lão Thành Hoàng. Sau đó, ta mới lên đường tìm đến Vân Sơn..."

Kế Duyên thấy Hoàng Hưng Nghiệp này thực sự rất có đầu óc, lại chu đáo. Lúc này hắn mới nhìn Thanh Tùng Đạo Nhân, điềm đạm nói:

"Thanh Tùng đạo trưởng, ta nhớ ngươi từng nói, Thổ Địa Công nào chưa được lập miếu thì có lẽ đạo hạnh Thần Đạo cũng sẽ không cao, ít nhất là chưa nhận được hương hỏa để tu thành chính thần đúng không?"

Trong lòng hắn cũng đang suy nghĩ, vị Thổ Địa Công kia cũng không phải thực tu câu thông với địa mạch "lấy lực lượng thành thần" đâu. Nếu không thì lão cũng sẽ không tin tưởng Hoàng Hưng Nghiệp mấy lần chỉ vì gã hiến tế rất nhiều cho miếu thờ. Chẳng qua, rõ ràng Thổ Địa Công cũng không nghĩ đến những chuyện phát sinh phía sau.

Thanh Tùng đạo trưởng sửng sốt một lúc rồi nghĩ thầm “ta nói chuyện này bao giờ?”.

Nhưng Kế Duyên nghiêm túc hỏi mình như vậy, Tề Tuyên cũng kịp phản ứng.

"Khục.... Đúng là như vậy, Kế tiên sinh nói không sai."

Kế Duyên gật đầu.

"Xem ra ta nhớ không nhầm rồi. Xét theo quan điểm của Kế mỗ, nếu tượng thần của thần Thổ Địa bị người phá hư, tất nhiên sẽ có người tra xét. Nếu thật sự có yêu tà nhúng tay vào, dù sao Mậu Tiền Trấn cũng thuộc địa bàn của huyện Đông Nhạc, cho dù Hoàng lão bản không cúng bái cống phẩm thì chỉ cần Thành Hoàng đại nhân biết việc này, ngài ấy cũng sẽ không làm ngơ, đạo trưởng thấy ta nói vậy đúng không?

Thanh Tùng Đạo Nhân liên tục gật đầu.

"Đúng, đúng, đúng, Kế tiên sinh nói rất đúng!"

"Như vậy là tốt nhất, như vậy là tốt nhất!"

Hoàng Hưng Nghiệp nghe xong cũng cảm thấy yên tâm một chút. Tuy rằng bình thường gã cũng thờ phụng đủ loại thần linh như Thành Hoàng, Thổ Địa, nhưng dù sao cũng chưa có người nào nhìn thấy, còn những tin đồn linh nghiệm cũng chỉ là hàng trăm câu chuyện truyền miệng mà thôi, lúc thực sự gặp được thần linh thì trong lòng cũng không nắm chắc. Vẫn là cao nhân thấy được sờ được như Thanh Tùng Đạo Nhân mới khiến cho người khác thấy yên tâm hơn.
"Đúng rồi. Hoàng lão bản, lúc nãy ngươi có nói, những sự việc nguy hiểm trước kia đều do con người gây ra, sau đó ngươi phát giác bèn thu thập rồi báo quan, lúc đó cũng không phát sinh chuyện bất thường gì. Tới khi gieo quẻ hào ở miếu Thổ Địa, ngươi mới ý thức được có chuyện gì đó không đúng, phải không?"

Hoàng Hưng Nghiệp chắp tay với hắn rồi mới trả lời.

"Đúng như lời Kế tiên sinh nói, trước đây ta cứ tưởng kiếp nạn đã qua, nên mới dâng cống phẩm lên cho thần Thổ Địa đấy."

Kế tiên sinh là bạn bè của cao nhân Thanh Tùng đạo trưởng, chắc hẳn cũng có chỗ hơn người, ít nhất nhìn vào vẻ trấn định và khí độ này liền biết hắn không đơn giản.

Kế Duyên nhìn Thanh Tùng Đạo Nhân, y cũng vô thức liếc nhìn lại.

"Đạo trưởng, ngươi cũng biết chuyện này có chút kỳ lạ đúng không?"

"Đúng vậy, như Kế tiên sinh đã nói, bần đạo cũng nghĩ như vậy. Hơn nữa, Hoàng lão bản có thể sống sờ sờ để đi đến đây quả là vận số không tệ!"

Thanh Tùng Đạo Nhân không chỉ phụ họa theo Kế Duyên, mà lúc này y cũng bắt đầu nhìn kỹ tướng mạo, sắc mặt của Hoàng Hưng Nghiệp, hơn nữa kết hợp với chuyện gieo quẻ đã được miêu tả từ trước, y cũng tính ra một chút chuyện quái dị.

"Hoàng lão bản, ngươi có thể nói ngày sinh tháng đẻ của mình cho bần đạo không?"

Có Kế Duyên đứng một bên, dũng khí của Thanh Tùng Đạo Nhân cũng bắt đầu nổi lên.

Nghe thấy Thanh Tùng đạo trưởng muốn xem tướng số cho mình, tất nhiên Hoàng Hưng Nghiệp cũng không lảng tránh nữa, vội vàng nói nhỏ ngày sinh của bản thân cho y.

Thanh Tùng Đạo Nhân nghe xong bát tự của đối phương, trong lòng suy nghĩ kỹ càng, thỉnh thoảng bấm đốt ngón tay, phối hợp với tính toán Thiên can Địa chi cùng với quy luật của những vì sao.

Kế Duyên tò mò nhìn qua, đám người Hoàng Hưng Nghiệp hồi hộp chờ đợi.

Thực ra, Hoàng Hưng Nghiệp nhà to, nghiệp lớn. Từ nhỏ đến giờ, gã đã xem tướng số không biết bao nhiêu lần rồi, kết quả cơ bản giống nhau, lúc nào cũng mệnh tốt phúc dày các kiểu.

Một lúc lâu sau, Thanh Tùng Đạo Nhân mới đối chiếu kết quả với tướng mạo hiện giờ của Hoàng Hưng Nghiệp, đoạn mở miệng nói.

"Trong số mệnh, phúc duyên của Hoàng lão bản thâm hậu, lại có tổ tông che chở. Chỉ cần bản thân ngươi dám làm dám chịu lại không lười biếng, nửa đời trước thuận buồm xuôi gió, lúc tuổi già cũng không quá mức âu sầu, chỉ là..."
"Hiện giờ Hoàng lão bản có sao Kế Đô chiếu mệnh, phúc phần vốn dĩ thâm hậu nên cũng không xảy ra đại sự. Nhưng hôm nay gặp việc này, họa do con người lại chuyển thành do yêu tà, đây chính là tử kiếp!"

Sắc mặt của gã khó coi hơn chút, kiên nhẫn đợi Thanh Tùng Đạo Nhân nói xong.

"Mặc dù mệnh của ngươi tốt, nhưng mệnh số của một người cũng không phải hình thành xong liền không thay đổi. Học thức, sự từng trải, làm việc thiện hay ác, cùng với những nhân tố bên ngoài đều ảnh hưởng lên mệnh số. Hôm nay, dường như mệnh của ngươi có giấu dị khí, vậy mà giống như vật sống. Lần trước ta xem vẻ mặt của ngươi cũng hơi khác biệt với lần này. Chẳng qua là giờ có thêm ngày sinh tháng đẻ nên ta mới tính kỹ một chút..."

Nghe Thanh Tùng Đạo Nhân nói, những người khác ngoài hồi hộp ra thì cũng không hiểu lắm. Nhưng Kế Duyên lại nghe rất nghiêm túc, đồng thời dùng pháp nhãn quan sát tỉ mỉ Hoàng Hưng Nghiệp.

Lúc gã nghe Thanh Tùng Đạo Nhân nói chuyện thì cảm xúc cũng được thể hiện ra, khí tượng cũng bắt đầu thay đổi, lại có một khí tức kỳ lạ ẩn giấu bên trong khí tượng như một con cá chạch. Nếu hắn không cẩn thận quan sát thì rất dễ bỏ qua.

Thanh Tùng Đạo Nhân chỉ là thầy tướng số, dĩ nhiên đã nói xong những điều y muốn nói.

"Hoàng lão bản chỉ cần vượt qua kiếp nạn của năm nay, sang năm ngươi sẽ có sao Thái Âm chiếu mệnh, hơn nữa áp lực của năm nay sẽ hình thành phản lực, chỉ cần điều kiện tiên quyết là trong lòng dám nghĩ dám làm thì may mắn sẽ ập đến, mọi chuyện đều có thể thành công."

Trên mặt Hoàng Hưng Nghiệp cố nặn ra vẻ tươi cười.

"Thế nhưng vẫn phải vượt qua cái nạn này mới được đấy!"

Kế Duyên nghe vậy, lại ra vẻ hỏi thăm một câu.

"Thanh Tùng Đạo Trưởng, ngươi đã từng nói với ta về một ít chuyện yêu tà, còn nói có một vài yêu tà rình mò khí số đặc thù của những người có vận mệnh mạnh mẽ. Yêu tà sợ vận số đó sẽ chạy trốn, nên mới dẫn dắt, bố trí cho người ta rơi vào bẫy. Chuyện này phải chăng có chút giống như vậy nhỉ?"

Nghe hắn nói vậy, Thanh Tùng Đạo Nhân cũng chỉ có thể gật đầu.

"Kế tiên sinh nói đúng, giống, quả thật rất giống đấy!"

Hắn gật đầu, tiếp tục nói.

"Trước đây, kẻ gian phóng hỏa kia đoán chừng cũng chưa hẳn muốn thiêu chết Hoàng lão bản, chẳng qua nó chỉ muốn Hoàng lão bản bị giày vò, lại muốn mưu cầu cái gì đó, nếu người chết, đèn tắt, vận số tan cũng không được, đúng không đạo trưởng?"

"Đúng vậy, đúng như Kế tiên sinh nói, nhưng làm cho người ta bị giày vò thảm hại hơn..."

Thanh Tùng Đạo Nhân phụ họa theo, cũng không quên nói ra suy nghĩ của mình. Kế Duyên lập tức bổ sung một câu.

"Trong nhân gian, có một vài yêu ma tà môn ẩn núp đâu đó, quả thật có chút quỷ dị. Nếu bọn chúng có đạo hạnh sâu hơn một chút, giảo hoạt hơn một chút cũng không phải là không thể luồn lách qua những sơ hở của thần linh. Lần này, xem ra bọn chúng sẽ không bỏ qua cho Hoàng lão bản đâu."

Thấy Hoàng Hưng Nghiệp rụt cổ một cái, sắc mặt càng ngày càng xấu, Kế Duyên bèn trấn an gã một câu.

"Nhưng Hoàng lão bản yên tâm, lúc này ngay cả khi Thành Hoàng không làm được gì thì Thanh Tùng đạo trưởng nhất định sẽ không làm ngơ đâu, đúng không đạo trưởng?"

"Đúng vậy, đúng vậy... Kế tiên... Ớ..."

Tề Tuyên mới nói nửa câu, đột nhiên kịp phản ứng. Y sững sờ nhìn Kế Duyên, lại thấy hắn gật đầu trấn an, lúc này y mới miễn cưỡng nói tiếp.

"Đúng vậy, tuy đạo hạnh của bần đạo nông cạn, nhưng nếu ngài đã cầu tới cửa, ta cũng sẽ không mặc kệ!"

Hoàng Hưng Nghiệp kinh ngạc vui mừng không thôi. Lần này gã lên núi đau khổ cầu xin cũng chỉ chờ những lời này. Gã vội vàng đứng dậy chắp tay cám ơn lần nữa. Sau lưng, đám người hầu và Lệ Miễn cũng hành lễ.

"Đa tạ Thanh Tùng đạo trưởng đã giúp đỡ. Đa tạ Thanh Tùng đạo trưởng đã giúp đỡ! Nếu lần này Hoàng mỗ có thể vượt qua kiếp nạn này, nhất định sẽ báo ân!"

Chương 164: Thổ Địa ẩn nấp

Dịch: Miêu Như

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Sắc trời đã dần trở tối. Lúc này đám người Hoàng Hưng Nghiệp cũng không thể xuống núi được nữa rồi.

Thanh Tùng Đạo Nhân lại xuống bếp nấu ăn lần nữa. Y dùng nguyên liệu nấu ăn do Tề Văn mua về và một số thứ Hoàng Hưng Nghiệp mang đến. Chừng đó đủ để làm một bữa tối muộn cho đám người bọn họ ăn cùng nhau.

Lúc này ở Vân Sơn Quan, có thể do đã tìm được Thanh Tùng đạo trưởng, Hoàng Hưng Nghiệp cảm thấy an toàn chưa từng có từ trước đến nay. Đặc biệt là sau khi tâm sự hết vào buổi chiều, tâm trạng của gã đã trở nên thoải mái hơn một chút.

Những ngày gần đây, Hoàng Hưng Nghiệp ăn không biết ngon, nhưng đêm hôm đó lại ăn rất nhiều, thậm chí còn nhâm nhi vài chén.

Về vấn đề chỗ ở cũng đã giải quyết ổn thỏa. Kế Duyên trực tiếp nhường lại gian phòng của mình, bên trong trải rơm rạ là đủ cho sáu người nằm ngủ. Hoàng Hưng Nghiệp cũng không phải kiểu ông chủ khó tính đến mức không chịu ngủ chung giường với nô bộc.

Còn Kế Duyên tất nhiên sẽ ngủ chung phòng với hai đạo nhân rồi.

Chờ mọi người đi ngủ, trong phòng Tề Văn cũng đã ngủ say, hít thở đều đều, Thanh Tùng Đạo nhân là người lo lắng không yên nhất rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, bắt đầu nhỏ giọng hỏi Kế Duyên.

“Kế tiên sinh, ta biết ngài vẫn chưa ngủ. Có phải ngài đang nghĩ đến đối sách giúp đỡ Hoàng Hưng Nghiệp kia không?”

Dĩ nhiên Kế Duyên chưa ngủ, cũng biết Thanh Tùng Đạo Nhân không ngủ được. Lúc này lại nghe Tề Tuyên có chút lo lắng hỏi thăm, hắn cũng nói đùa một câu.

“Tất nhiên là có đối sách rồi. Đó chính là Thanh Tùng Đạo Nhân sẽ cùng xuống núi với Hoàng Hưng Nghiệp. Nếu có biến số gì cũng có thể giúp gã trảm yêu trừ ma.

Thanh Tùng Đạo Nhân nghe vậy tâm can run rẩy.

“Ôi… Kế tiên sinh, ngài biết ta có thực lực như thế nào mà, làm sao có thể tính toán xem mệnh cho người ta rồi lại còn trảm yêu trừ ma chứ… Ngay cả quỷ ta còn chưa thấy qua, độ khó của chuyện này cũng lớn quá rồi. Tuổi thọ của ta mới được bù đắp một chút, ngộ nhỡ bị hành hạ như vậy liền mất mạng thì sao…”

Kế Duyên cũng không hù dọa y. Hắn bảo Thanh Tùng Đạo Nhân đồng ý, tự nhiên là có kế hoạch của mình.

“ Ha ha ha… Tất nhiên là Thanh Tùng đạo trưởng sẽ theo Hoàng Hưng Nghiệp xuống núi, nhưng chưa hẳn là Thanh Tùng đạo trưởng thật.”

Sau khi nói xong lời cao thâm khó lường này, pháp lực Kế Duyên hơi lưu chuyển. Trên người hắn bắt đầu sinh ra một loại biến hóa nào đó, mũi to ra và sụp xuống một chút, chân mày cũng thay đổi, từng nếp nhăn trên trán, trên khóe mắt hiện ra, thậm chí màu da trên mặt, từng bắp thịt và các nốt ruồi đều đang biến hóa.

Sau hai nhịp thở, hai Thanh Tùng Đạo Nhân mặt đối mặt với nhau.

Tối nay, bầu trời sao lấp lánh, trăng sáng tỏ trên cao. Dưới ánh sao chiếu qua khe cửa sổ, một người bình thường vẫn có thể có tầm nhìn nhất định.

Giờ phút này, Thanh Tùng Đạo Nhân trợn tròn hai mắt, ngừng thở, không nói nên lời.

Kế Duyên vẫn chưa được học cách biến hình chân chính. Trên thực tế, loại biến hình mà Lão Long ghi lại trong ngọc giản hoàn toàn “phản nhân loại”(*). Hắn phải tìm hiểu thật kỹ, sau đó nghĩ ra biện pháp sửa đổi một chút mới học được.

tức là thuật pháp này lão Long viết cho yêu thú, không phải cho con người

Về bản chất, loại biến hình này không cách nào so sánh với bảy mươi hai phép biến hóa của Tôn Ngộ Không được, bên trong vẫn còn có chút bóng dáng của Chướng Nhãn Pháp. Trước mắt hắn vẫn có thể tham khảo một chút.

Hơn nữa, thân hình của Kế Duyên và Thanh Tùng Đạo Trưởng cũng không khác nhau nhiều lắm. Vì vậy, hắn liền lợi dụng Chướng Nhãn Pháp xuất thần nhập hóa của mình thực hiện một loại “Biến sắc mặt”.

Pháp lực của bản thân hắn tương đối thần dị. Nếu hắn không điều động thì hầu như không có chút pháp lực dao động nào, cộng thêm một chút kỹ xảo tham khảo “Biến hình” khiến cho “Biến sắc mặt” rất khó bị nhìn thấu. Sau đó, hắn chỉ cần mặc đạo bào trên người Thanh Tùng Đạo Nhân và đổi kiểu tóc là được.

Đến lúc đó, có lẽ trên đời này chỉ có Tề Văn sớm chiều ở chung với Thanh Tùng đạo trưởng mới có thể nhìn ra vấn đề. Còn những người khác như Hoàng Hưng Nghiệp, hay là những người bên ngoài, thậm chí là những quỷ thần bình thường có lẽ cũng không nhận ra.

Nghiêm chỉnh mà nói, loại biến hình lúc này giống như sự kết hợp giữa thuật pháp và dịch dung trang điểm của giang hồ, nhưng dấu vết hai loại đều cực kỳ nhạt nhòa.

Sáng sớm ngày thứ hai, không kể đến vẻ mặt Tề Văn như vừa gặp phải quỷ thì hai vị Tề đạo trưởng trong đạo quán đã dẫn mấy vị khách xuống núi. Cuối cùng, Thanh Tùng đạo trưởng lại đi theo bọn người Hoàng Hưng Nghiệp cùng rời núi.

Mà vị Kế tiên sinh hôm qua nghe nói bị nhiễm phong hàn, nên còn chưa tỉnh dậy.

Bên trong Vân Sơn Quan, Thanh Tùng đạo trưởng một mực trốn bên trong phòng chờ mọi người xuống núi, rất lâu sau mới thấy Tề Văn trở về.

“Sư phụ, con đã trở về!”

Tề Văn hào hứng chạy vào phòng thì thấy Tề Tuyên vừa uống trà vừa thở phào nhẹ nhõm.

“Sư phụ, làm sao mà Kế tiên sinh có khuôn mặt giống người vậy, đây có phải là thuật dịch dung của cao thủ giang hồ không? Có thể dạy cho con một chút không nhỉ?”

Thanh Tùng Đạo Trưởng gõ nhẹ lên đầu Tề Văn một cái.

“Cái gì là thuật dịch dung chứ! Đó là tiên pháp, ta đã nói với con bao nhiêu lần, Kế tiên sinh là thần tiên.”

Tề Văn vô thức xoa xoa trán của mình, rồi lẩm bẩm một câu.

“Chính Kế tiên sinh nói mình không phải…”



Ra khỏi phạm vi Vân Sơn, con đường lập tức dễ đi hơn, hoặc có thể nói ít nhất con đường dưới chân bằng phẳng hẳn ra.

Bọn người Hoàng Hưng Nghiệp có lưu lại xe ngựa ở cửa Vân Khẩu Thôn. Hôm qua lên núi không dùng ngựa được. Hôm nay trở về thì dĩ nhiên không cần phải đi bộ nữa.

Tổng cộng có hai chiếc xe ngựa, một xe chở lều, xe còn lại là xe ba gác. Bọn họ không quay lại huyện thành Đông Nhạc mà đi thẳng đến Mậu Tiền Trấn.

Trên xe ngựa, Hoàng Hưng Nghiệp bắt đầu thấp thỏm không yên.

“Thanh Tùng đạo trưởng, chúng ta có nên đến miếu Thành Hoàng trước không?”

“Không cần, nếu ngươi đã cúng tế Thành Hoàng, lúc này chắc chắn Thành Hoàng của huyện Đông Nhạc cũng đã biết. Nói không chừng đã phái quỷ thần đi tới miếu Thổ Địa ở Mậu Tiền Trấn kiểm tra rồi.”Lúc Kế Duyên nói chuyện, ánh mắt cứ nhìn qua màn vải xe ngựa mà quan sát bên ngoài. Nhưng hắn cũng không thấy điều gì khác thường.

“Nhưng mà Thanh Tùng đạo trưởng, nếu chúng ta trốn ở trong huyện thành có phải sẽ an toàn hơn không? Phu nhân ta đang ở nhà nhạc mẫu trong thành, mấy đứa trẻ tạm thời cũng ở trong thành với nàng…”

“Hoàng lão bản làm rất đúng, nhưng tránh được lần đầu vẫn không tránh được lần thứ mười lăm. Việc này ngươi cần phải đối mặt. Quỷ thần còn có lúc thư giãn, con người càng như vậy. Ngay cả khi ngươi một mực ở lại huyện Đông Nhạc thì cũng không thể đảm bảo không xảy ra việc gì, tốt nhất là giải quyết mọi chuyện thật tốt.”

“Ài, đạo trưởng nói đúng!”

Nói xong mấy câu này, Kế Duyên cũng nhắm mắt dưỡng thần, làm ra vẻ không muốn nói thêm gì nữa. Mặc dù Hoàng Hưng Nghiệp lo lắng cũng đành nhỏ giọng thì thầm nói chuyện với Lệ Miễn bên cạnh.

Ước chừng đến buổi trưa, xe ngựa đã tới bên ngoài Mậu Tiền Trấn. Người đánh xe nhắc nhở người trong xe một câu.

“Lão gia, sắp đến nhà rồi.”

Hoàng Hưng Nghiệp còn chưa lên tiếng thì thấy Thanh Tùng đạo trưởng ngồi đối diện đã mở mắt.

“Đi thôi, chúng ta đến miếu Thổ Địa trước.”

“Ai! A Phúc cho xe đến miếu Thổ Địa.”

“Vâng, thưa lão gia!”

Tôi tớ trả lời một tiếng rồi điều chỉnh phương hướng của xe ngựa. Sau một lúc, xe ngựa dừng ở bên ngoài miếu Thổ Địa. Kế Duyên và bọn người Hoàng Hưng Nghiệp lần lượt xuống xe, người hầu không đi theo nên chỉ có ba người Lệ Miễn, Hoàng Hưng Nghiệp và “Thanh Tùng đạo trưởng” đi tới mà thôi.

Miếu Thổ Địa nằm ở gần rìa phía nam Mậu Tiền Trấn. Lúc này, ngoại trừ sư phụ thợ mộc do người nhà họ Hoàng tìm đến cùng với ông lão thợ xây trên trấn để chuẩn bị cho việc xây miếu thì cũng không có hương nhân nào khác ở đây.

Lúc còn cách miếu vài chục bước, Kế Duyên bỗng dừng lại, nhỏ giọng nói với Hoàng Hưng Nghiệp và Lệ Miễn.

“Trước miếu có Nhật Tuần Du, các ngươi đừng nói lời dư thừa.”

“Nhật Tuần Du?”

Hoàng Hưng Nghiệp nghi hoặc nói một câu.

“Chính là Nhật Du Thần thường được nhắc đến, chắc hẳn là do Thành Hoàng huyện Đông Nhạc phái tới.”

"A a a! Hiểu rồi! Hiểu rồi!"

Trong lòng Hoàng Hưng Nghiệp cảm thấy yên tâm hơn, còn Lệ Miễn bên cạnh tràn đầy nghi hoặc. Gã nhìn chăm chú về phía bên kia miếu nhưng vẫn không thấy gì đặc biệt.

Ba người đi tới trước Miếu Thổ Địa, lão thợ mộc và ông lão coi miếu vội vàng chào đón Hoàng Hưng Nghiệp, dĩ nhiên việc này đã thu hút sự chú ý của hai tên Nhật Tuần Du. Cả hai cùng nhìn về phía Hoàng Hưng Nghiệp.

“Người này chính là Hoàng Hưng Nghiệp.”

“Đúng vậy, gã là người đến miếu Thành Hoàng cúng bái rồi bẩm báo tình hình nơi này đấy.”

“Còn đạo nhân này là ai?” “Hình như là Thanh Tùng Đạo Nhân, y thường bày quầy hàng trước cửa miếu.”

Trong lúc hai tên Nhật Tuần Du trò chuyện với nhau, bọn họ cũng cẩn thận dò xét bên cạnh Hoàng Hưng Nghiệp. Kế Duyên nhìn thấy nhưng cũng không nhắc nhở, tránh cho gã ngạc nhiên.
Kế Duyên cẩn thận quan sát tượng thần trong miếu. Hắn nhận ra tượng thần này có rất nhiều đặc điểm không giống con người. Hiện tại, hương khói rất nhạt, khí tức Thần đạo mà tượng thần lưu lại cũng không mạnh. Rõ ràng là hai ngày nay lão chưa từng tới miếu Thổ Địa.

Hắn lại nhìn cánh tay tượng thần đặt ở một góc hẻo lánh. Người thợ mộc kia đang lấp đất lên để chống đỡ, nhưng vẫn chưa gắn lại trên tượng thần. Ở trên đó cũng không lưu lại tà khí gì, nhìn giống như bị người ta đánh rớt vậy.

“Chẳng lẽ là do con người sao?”

Sau khi xem một lúc, Kế Duyên và bọn người Hoàng Hưng Nghiệp cùng chỗ trở về Hoàng phủ trên thị trấn. Hai tên Nhật Tuần Du cũng đi theo bọn họ.

Nếu so sánh thì tất nhiên Hoàng phủ kém xa Vương phủ và Sở phủ ở Kinh Kỳ phủ. Nhưng ở huyện Đông Nhạc, Hoàng phủ chắc chắn được xem là một nơi nhà cao cửa rộng.

Bởi vì có Thanh Tùng Đạo Nhân đến nên Hoàng Hưng Nghiệp đã chuẩn bị rượu và thức ăn ngon chiêu đãi một phen.

Tuy nhiên, trước khi dùng cơm vào giờ Ngọ, Kế Duyên đã sai người hầu nhà họ Hoàng chuẩn bị hai thẻ gỗ. Đồng thời hắn cũng cho người mang một ít rượu thịt vào trong phòng dành cho khách. Sau đó, một mình hắn vào phòng, còn đặc biệt dặn dò người nhà họ Hoàng tạm thời đừng quấy rầy.

Hoàng Hưng Nghiệp không còn cách nào đành phải cùng Lệ Miễn và những người còn lại đi ăn cơm.

Ở trong phòng, Kế Duyên nâng bút, viết lên hai tấm bảng gỗ mấy chữ "Đông Nhạc Huyện Nhật Tuần Hữu Sứ" và "Đông Nhạc Huyện Nhật Tuần Tả Sứ".

Sau đó, hắn thắp ba nén nhang đàn hương vào một cái chén lớn đựng đầy gạo sống.

Không lâu sau, hai tên Nhật Du Thần lập tức bị dẫn tới, nhìn một cái là hiểu tình hình ngay.

“Thanh Tùng Đạo Nhân, hóa ra ngươi có thể nhìn thấy chúng ta?”

Một tên Nhật Tuần trong đó đặt câu hỏi, Kế Duyên chắp tay về phía bọn họ.

“Trước đây, có quá nhiều người phàm, ta biết được quy củ của Âm Ti nên cũng không tiếp xúc với hai vị Sứ Quan, mong được tha thứ.”

Hai tên Nhật Tuần nhìn trên nhìn dưới quan sát đạo nhân này, rồi mới mở miệng.

“Ừ, bọn ta không trách ngươi, ngược lại bàn thịt rượu này rất thịnh soạn đấy.”

“Ta đang muốn mời hai vị cùng nhau thưởng thức.”

"Hắc hắc, hay lắm hay lắm!"

Hai tên Nhật Tuần lộ ra nét mặt tươi cười. Ở miếu Thành Hoàng của huyện nhỏ này, thực ra Nhật Tuần và Dạ Tuần không có tượng sét của mình. Thường ngày, phàm nhân cung phụng cũng hiếm khi đến lượt bọn họ, cho nên ít khi được thưởng thức thịt rượu thịnh soạn như thế này.

Kế Duyên và hai vị Nhật Tuần Du vừa ăn vừa nói chuyện. Quỷ thần hưởng phần khí, còn hắn dùng bữa nên cũng không xung đột gì. Chẳng qua sau khi ăn xong, một số món nhìn giống như chưa động tới.

Trong cuộc trò chuyện, hắn hiểu được hai vị Nhật Dạ Tuần Du đã đến kiểm tra Mậu Tiền Trấn, nhưng chủ yếu là để tìm Thổ Địa Công. Dường như Thổ Địa Công ở đây đang lẩn trốn, cho nên Âm Ti tìm khắp nơi đều không thấy lão.

“Sao lại có chuyện như vậy?”

Kế Duyên cũng kinh ngạc khi nghe chuyện này, Thổ Địa Công ẩn nấp rồi sao?

“Hoàn toàn chính xác, nguyên nhân của việc này rất kỳ quặc. Mặc dù Âm Ti chưa tra ra vết tích của yêu tà nhưng vẫn phái người đến đây.”

Lúc này, thịt rượu đã ăn sạch, Kế Duyên nhíu mày suy tư một lúc mới nói với hai vị Âm sai.

“Hai vị Nhật Tuần Sứ, bần đạo cảm thấy việc này không hề đơn giản. Mong hai vị bây giờ có thể trở về bẩm báo cho Thành Hoàng đại nhân, nói rằng mệnh cách của Hoàng Hưng Nghiệp rất đặc biệt. Hình như có một tà vật khó lường đang mưu đồ gì đó, nhờ Âm Ti phái thêm người tới điều tra.”

Hai vị Nhật Tuần đưa mắt nhìn nhau.

“Bọn ta sẽ trở về bẩm báo, đợi Thành Hoàng đại nhân quyết định.”

"Làm phiền hai vị!"

Kế Duyên chắp tay đưa tiễn hai vị Nhật Tuần rời đi. Đợi một lúc sau, lúc này ánh mắt hắn mới lóe lên. Ở trong phòng, hắn nhấc chân nhẹ nhàng giẫm một cái.

Mặt đất như gợn sóng nước dập dềnh hình vòng cung.

“Cho mời Thổ Địa Thần của Mậu Tiền Trấn tới gặp.”

Chỉ cần ngươi là Thổ thần câu thông với địa mạch nơi này thì không thể nào tránh khỏi “Câu Thần”.

Trong phòng, một làn khói xanh từ mặt đất xoay tròn bay lên. Một dáng người còng lưng, là “người” mặc áo choàng màu vàng xuất hiện trước mặt Kế Duyên. Trên khuôn mặt lão đầy lông tơ màu vàng nhưng vẫn có đủ ngũ quan của con người.

Vừa nhìn thấy Kế Duyên, Thổ Địa Công này không ngừng khom người chắp tay.

“Thổ Địa Công Mậu Tiền trấn bái kiến thượng tiên, bái kiến thượng tiên! Thượng tiên là đạo diệu cao nhân, ngài tới là tốt rồi, ngài tới là tốt rồi! Nhất định ngài phải làm chủ cho tiểu thần!”

Dáng vẻ cầu cứu của lão Thổ Địa sao mà giống Hoàng Hưng Nghiệp hôm qua vậy chứ, khiến cho Kế Duyên lại chau mày lần nữa.

“Thổ Địa Công, mời ngồi xuống nói chuyện. Vì sao Âm Ti tìm ngươi nhưng ngươi không hiện thân?”

Thổ Địa Công giống như biết rõ dị thuật “Câu thần” này. Lúc này, trong lòng lão đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn khăng khăng muốn đứng nói chuyện.

“Bẩm thượng tiên, Hoàng Hưng Nghiệp này đã chọc phải thứ lợi hại. Thành Hoàng huyện Đông Nhạc cũng chưa chắc ngăn chặn được. Trước đây, ta không biết rõ tình hình nên đã giúp nhà họ Hoàng. Lần này nếu ngài không tới, ta nào dám hiện thân!”

Chương 165: Kiêng kị lẫn nhau

Dịch: Lưu Kim Bưu

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Thổ Địa Công, tựa hồ có chút kiến thức, Kế Duyên càng nghi hoặc hơn.

"Vật lợi hại gì vậy?"

Thổ Địa Công nhỏ giọng nói.

"Hình dáng con người, lại không có tà khí của yêu quái, nhìn giống như người, nhưng thật ra là dị loại. Trong con ngươi ẩn giấu âm u, bụng có lưỡi dài chui vào, không phải quỷ, không phải người, cũng không phải thần. Tiểu thần cũng không dám xác định nó là cái gì, nhưng quả thực rất khủng khiếp..."

Trong lúc nói chuyện, Thổ Địa Công còn vô thức sờ sờ tay trái, dường như chính lão còn cảm động lây với tượng thần bị xé rách kia.

"Ngày ấy, khi Hoàng Hưng Nghiệp đến miếu của ta cầu quẻ hào, thật ra ta cũng không nhìn ra cái gì, nhưng bởi vì nhà họ Hoàng có ân xây miếu, nên ta đã độ Linh khí lên người Hoàng Hưng Nghiệp, khiến quẻ hào của gã càng chuẩn xác hơn..."

Khi bói toán có hai loại tình huống. Một loại là những Thần linh giống như Thành Hoàng, bản thân bọn họ gắn bó chặt chẽ với người cầu xin, cũng biết rõ một chút tình huống, một số chuyện nào đó, cho nên có thể trực tiếp truyền đạt cho người xin quẻ.

Còn có một loại tình huống là "Thân người tự linh". Nếu như người bên ngoài đến miếu Thành Hoàng, hoặc những Thần linh không hỏi việc vặt của phàm nhân khác, thì sẽ dùng phương thức này nhiều hơn…

Một tình huống là thần linh truyền đạt, tra xét giúp, một tình huống là linh tính của bản thân con người tự tra xét, tự bói - Người dịch

Thân người, dẫu kẻ đó là phàm nhân cũng đều có linh vận. Cho dù truyền thuyết dân gian hay một số điển tịch tu tiên đều ghi lại rằng, mọi chỗ bên trong thân người, bao gồm cả cơ quan tạng phủ đều chứa đựng thần thức, chỉ có điều thần thức thường bị ý thức đè nén nên không hiện ra.

Thổ Địa giúp Hoàng Hưng Nghiệp bói toán, chính là trợ giúp gã "Tự linh" tự kiểm tra. Linh thức từ nơi sâu xa bên trong thân thể sẽ tự có cảm ứng. Vào những thời điểm quan trọng, loại tình huống này càng rõ ràng, với người có mệnh cách đặc thù như Hoàng Hưng Nghiệp cũng sẽ càng chuẩn xác.

"Nói cách khác, lần gieo quẻ hào kia thật ra không phải do ngươi giúp đỡ Hoàng Hưng Nghiệp tính toán, mà là linh vận của bản thân gã tự cảm nhận sao?"

"Đúng như thượng tiên nói. Tiểu thần ta nào có Pháp lực như vậy, làm sao tính được vật quỷ dị yêu tà kia. Nhưng gã bói liên tục chín lần đều là hung, ta cũng nhìn ra sự tình không đúng, thậm chí phát giác được trên người Hoàng Hưng Nghiệp có một cỗ thần khí đặc thù, dĩ nhiên là còn chưa ổn định. Ta thấy tình thế không tốt, cho nên vào lúc gã bói lần thứ mười, ta đã ném vỡ một nửa trong đó."

Thổ Địa Công thở dài, nói tiếp.

"Hoàng Hưng Nghiệp kia đi rồi, ta lo sợ bất an không thôi. Rõ ràng cái gì cũng không nhìn ra, nhưng quẻ hào cùng khí của bản thân Hoàng Hưng Nghiệp lại quỷ dị như vậy. Ta mơ hồ phát hiện ra có khả năng mình đã chọc phải chuyện lớn gì đó. Quả nhiên, vào giờ Tý đêm hôm đó, liền có phiền toái tới..."

Kế Duyên khẽ híp mắt.

"Lúc tượng thần đứt cánh tay sao?"

Thổ Địa Công gật đầu.

"Miếu thờ của ta còn chưa xây xong, vì vậy buổi tối cũng không đóng cửa. Đêm hôm đó có một quái nhân mang theo mũ rộng vành bước vào. Ta chỉ nghĩ đó là một phàm nhân muốn ngủ lại trong miếu mà thôi. Người nọ vừa vào miếu liền nhìn chằm chằm vào tượng thần của ta, trong mắt vốn dĩ bình thường lại mơ hồ hiện ra màu sắc u ám..."

"Trong bụng người đó cũng có thanh âm quái dị, nghe thấy thanh âm kia khiến cho ta phảng phất như cả người rơi vào lệ ác. Sau khi chửi một câu "Xen vào việc của người khác" thì gã liền xông về phía tượng thần của ta. Lúc ấy ta giật mình, biết chuyện không ổn rồi, lập tức bỏ chạy. Nếu như ta đi chậm một bước thì không chỉ tượng thần bị xé toang đâu."

"Đúng rồi, gã kia phát ra tiếng cổ quái, âm lưỡi dày nặng, hơn nữa trong bụng có động tĩnh. Tiểu thần năm đó cũng gặp qua quỷ lưỡi dài một lần, biết được đây là tiếng vang do quỷ vật giấu lưỡi thật dài vào trong bụng. Nhưng người này tuyệt đối không phải là quỷ!"

Thổ Địa Công nói hết đầu đuôi gốc ngọn suy nghĩ của mình cho Kế Duyên nghe, cũng thẳng thắn nói rõ loại vật này mang đến cho lão cảm giác cực kỳ quỷ dị và nguy hiểm. Vốn dĩ lão cảm thấy Thành Hoàng huyện Đông Nhạc cũng không làm gì được, hơn nữa lão đã bị nhìn chằm chằm vào, vì vậy dứt khoát trốn luôn, dù sao Thổ Địa muốn ẩn núp thì rất khó tìm ra.

Trong con ngươi ẩn giấu âm u, bụng có lưỡi dài chui vào... Thổ Địa trú ở tượng thần cũng hoàn toàn nhìn không ra...

Từ những miêu tả của Thổ Địa Công, sự tình còn khó giải quyết hơn trong tưởng tượng của hắn. Càng là những vật không lộ ra cái gì, mà lại tựa như không e ngại quỷ thần, thì càng quỷ dị nguy hiểm.

Hiện tại, Kế Duyên ít nhiều gì cũng có thể lý giải một điểm, đó là cảm giác của rất nhiều thần yêu lúc đối đãi hắn. (**)

(**) bởi vì Kế Duyên cũng thần bí, khó hiểu như vậy - Người dịch

"Thổ Địa Công, vật mà ngươi nói có còn ở phạm vi Mậu Tiền Trấn không, ngươi có thể tìm ra không?"
Nghe lời này của tiên trưởng, Thổ Địa Công lắc đầu.

"Hiện tại có lẽ nó đã không ở Mậu Tiền Trấn nữa rồi. Trong lúc ẩn núp, căn cứ vào tình huống của mọi chuyện, tiểu thần đã suy nghĩ kỹ càng. Làm tiểu thần không hiểu là, vật kia giống như đang trăm phương ngàn kế muốn làm cho Hoàng Hưng Nghiệp sụp đổ, mà không phải là chân chính muốn giết chết hoặc nuốt người này..."

Kế Duyên cười lạnh một tiếng.

"A, có lẽ nó muốn chờ tới lúc Hoàng Hưng Nghiệp sụp đổ tinh thần mới nuốt gã, thay vì nói là nó không muốn mọi chuyện phức tạp thêm, không bằng nói là nó không muốn làm cho một cỗ đặc thù trong vận số của Hoàng Hưng Nghiệp kia phát hiện rồi bỏ trốn mới đúng."

Thổ Địa nhắc nhở Kế Duyên, khiến hắn liên tưởng đến cỗ vận số mịt mờ đặc thù kia trên người Hoàng Hưng Nghiệp. Lúc trước, hắn xem khí cũng không cân nhắc về phương diện này. Bây giờ nhìn thấy Hoàng Hưng Nghiệp "Tự dựng chi thần", cũng chính là suy đoán mà Ngoại Đạo Truyện đề cập tới, lại không có chứng minh thực tế về "Nhân Thân Thần". (***)

(***): thần trong thân người

Đây được xem là một loại trong thiên địa kỳ linh, nghe đồn chỉ có khả năng xuất hiện trên thân người của vạn vật chi linh. Lấy ví dụ thực tế, đó là Nhân Thần Chi Tinh (****) được biết có quan hệ mật thiết nhưng lại khác biệt với Nhân Thân Thần.

(****): yêu tinh trong thân người

Thay bằng một ví von không chính xác lắm là nó tương tự như sự khác biệt của nhân sâm tinh trong truyền thuyết với nhân sâm.

Loại Thần linh trong thân thể một người này tất nhiên sẽ khác với những vị thần hương hỏa bình thường. Ở một mức độ nào đó, nó càng giống với những Thần linh tự sinh ra từ thiên địa cực kỳ hiếm thấy. Thường nói bên ngoài thân thể có đại thiên địa, bên trong có tiểu thiên địa, thì Nhân Thân Thần chính là thần linh tự thai nghén bên trong tiểu thiên địa đó.

Trong đó còn bởi vì có các loại Ngũ tạng tinh khí ảnh hưởng, có thể phân loại thuộc về Ngũ Hành Âm Dương, lộ ra dáng vẻ của núi non sông ngòi.

Nhân Thân Thần cực kỳ đặc thù, mặc dù gặp qua không có bao nhiêu, nhưng trong Ngoại Đạo Truyện có nói rằng loại Thần Linh trong thân này rất nhạy bén, một khi phát giác được có gì đó không đúng, hoặc là tự tản ra biến mất vô hình, hoặc là mang theo “Linh” thoát ra khỏi thân người, trốn vào đại thiên địa rồi biến mất.

Đồng thời Thần linh này cũng có quan hệ gắn bó với thần thức của con người. Ở những cửa ải quan trọng, một khi thần thức của người trong cuộc lộ ra điểm đần độn, Thần linh này cũng sẽ bị tức giận uất ức ảnh hưởng.

"Vị Hoàng Hưng Nghiệp này hình như chỉ là một địa chủ và là một thương nhân, lại có thể thai nghén ra chuyện thần dị như thế..."

Kế Duyên thì thầm tự nói. Tuy rằng "Nhân Thân Thần" hình thành chưa từng có nghiên cứu và dẫn chứng gì, nhưng vẫn rất khó liên hệ với bản thân Hoàng Hưng Nghiệp, một kẻ đã sợ hãi muốn chết còn phải chạy lên núi cầu cứu.

Lúc còn ở trên núi, tuy có thoáng nhìn thấy một tia, nhưng lúc ấy hắn không nhận ra. Dù sao hắn cũng chưa từng gặp qua, mà trên sách miêu tả cũng lập lờ nước đôi, hiện tại hắn tưởng tượng mới nhớ lại được.

"Thượng tiên phát hiện ra cái gì sao?"
Nghe Kế Duyên lẩm bẩm, Thổ Địa Công hiếu kỳ lại cẩn thận hỏi một câu.

"Ừm, có một chút suy đoán, làm phiền Thổ Địa Công trông coi Mậu Tiền Trấn. Nếu ngươi có thể phát hiện người nọ xuất hiện lần nữa, liền lập tức báo cho ta biết."

"Lĩnh pháp chỉ của thượng tiên!"

Tên Thổ Địa Thần đứng cách đó khá xa, cung kính chắp tay về phía Kế Duyên. Vào lúc hắn đáp lễ, lão hóa thành khói xanh chui vào trong lòng đất. So với Kế Duyên trong lòng có vẻ bất an, Thổ Địa Công lúc này lại tự tin mười phần.

Kế Duyên có chút hao tổn tâm trí. Đây cũng không phải trò đùa của yêu vật bình thường lừa gạt đồ cúng tế, mà đối phương muốn Hoàng Hưng Nghiệp sụp đổ tinh thần, tiếp đó tùy thời có thể bắt lấy "Nhân Thân Thần". Nó muốn nuốt hay còn chỗ hữu dụng khác thì trước tiên không bàn tới, chỉ là bản thân thứ đó có thể phát hiện ra "Nhân Thân Thần" của Hoàng Hưng Nghiệp quả thật không đơn giản.

Nói không chừng, đối với tất cả sự vật có thể gây ra uy hiếp của Mậu Tiền Trấn này, thậm chí của cảnh nội huyện Đông Nhạc, đối phương đều hiểu rõ như lòng bàn tay, ngoại trừ Kế Duyên hắn.

...

Bị Hoàng Hưng Nghiệp ảnh hưởng, trên dưới nhà họ Hoàng đều khá khẩn trương.

Chẳng qua lúc này có Thanh Tùng đạo trưởng đến, Hoàng Hưng Nghiệp trấn định hơn không ít. Chủ nhân vẫn có ảnh hưởng rất lớn lên đám người hầu đấy, nhờ vậy mà nhà họ Hoàng cũng dần bình tĩnh lại, kiểm tra đồng ruộng, thu tô, kéo hàng, dọn hàng, việc nào cần làm vẫn phải làm.

Kế Duyên ở lại nửa tháng, nhưng không có chuyện gì phát sinh, nhà họ Hoàng cũng dần an ổn trở lại.

Trong lúc đó, Âm Ti huyện Đông Nhạc bên kia cũng phái Phán Quan và đại thần Âm Dương Ti đến Mậu Tiền Trấn dò xét, thậm chí Thổ Địa Công cũng chủ động hiện thân miêu tả lại những việc lúc trước với với Âm Ti một phen.

Chỉ là từ đó về sau, đừng nói là Mậu Tiền Trấn, toàn bộ huyện Đông Nhạc cũng không có chuyện gì, dường như tất cả đều đã qua.

Nhưng Hoàng Hưng Nghiệp vẫn tuân thủ lời dặn dò của Kế Duyên, mọi chuyện đều để hạ nhân đi làm, bản thân gã không bước ra khỏi Hoàng phủ.

Vào một ngày nọ, Hoàng phủ có khách quý đến. Đó là con trai trưởng của một nhà phú quý nào đó ở Trường Xuyên phủ có buôn bán qua lại với Hoàng Hưng Nghiệp.

Hoàng phủ trên dưới bận rộn hẳn lên. Hoàng Hưng Nghiệp đang uống trà nói chuyện cùng nam tử tên là Sở Minh Tài trong phòng khách.

Chỉ là lúc Kế Duyên đi vào phòng khách, bầu không khí sôi nổi liền dừng lại.

Vào khoảnh khắc hắn đi vào, Sở Minh Tài khéo ăn khéo nói chợt im bặt, quay đầu nhìn chằm chằm Kế Duyên..

"Ồ ha ha, để ta giới thiệu một chút, Sở hiền chất, vị này là Thanh Tùng đạo trưởng, cũng là khách quý của quý phủ. Hồi trước Hoàng mỗ trêu chọc phải vật không sạch sẽ nên đã mời đạo trưởng đến trừ tà đấy."

"Thanh Tùng đạo trưởng, vị này chính là..."

Kế Duyên đưa tay ngăn gã nói tiếp. Pháp nhãn đã mở to, mà Sở Minh Tài cũng từ chỗ ngồi đứng đậy, gắt gao nhìn chằm chằm Kế Duyên.

"Các hạ lại thay đổi một bộ xác thịt con người sao?"

Kế Duyên đã thu lại Chướng Nhãn Pháp, đôi mắt trắng bệch không chút gợn sóng giống như một hồ nước sâu. Dưới tình huống pháp nhãn hoàn toàn mở ra, trong thân thể Sở Minh Tài mịt mờ Ma khí cùng thân hồn cuồn cuộn kết hợp với nhau, lại không lộ ra ngoài cơ thể, chỉ có dục niệm tham lam là hiển hóa rõ ràng. Cái này tuyệt đối không phải một luồng Ma khí, mà là Chân Ma chân chính.

Chữ “Chân” của tu hành giới được sử dụng cực kỳ cẩn thận, Chân Ma cũng như thế.

Nhân Ma tuy không lộ ra, nhưng dục niệm lại bị phóng đại. Nếu không phải Kế Duyên cảm nhận được từng cỗ tham niệm xen lẫn sát ý, thậm chí hắn còn không phát hiện ra "Chính chủ" đã đến.

Mà Sở Minh Tài cũng hết sức kiêng kị nhìn qua Kế Duyên. Gã nghe nói Hoàng phủ có mời một vị đạo nhân kém cỏi. Lúc đến đây, gã cũng không cảm nhận được có gì đặc biệt. Nếu không phải Kế Duyên vào tận cửa, thậm chí gã còn không cảm nhận được bất kỳ tia khí tức nào.

Chỉ là Tiên Kiếm đeo sau lưng kia và đôi mắt như đang hấp thụ thần hồn cũng không phải nói giỡn rồi.

Dưới sự kiêng kị lẫn nhau, trong lòng Kế Duyên và Sở Minh Tài đồng thời thoáng qua ý nghĩ: ‘Đây là thần thánh phương nào?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau