LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Kỳ nhân Kế tiên sinh

Dịch: phuongkta1

Biên: Cún Con

***

Cọp tinh Lục Sơn Quân cũng không tiếp tục nhảy vọt tới, cứ như vậy từng bước một đi tới năm người còn lại, khóe miệng còn phát ra từng tiếng gừ tựa như đặt một tảng đá lớn vào trong lòng mọi người ở đây, khiến hô hấp của đám người Lục Thừa Phong cũng trở lên cực kỳ khó khăn.

Đó là tồn tại mà bọn họ hoàn toàn không thể đối đầu, nghĩ đến động tác quỷ dị vừa rồi của mãnh cọp, rồi so sánh với thân pháp và khinh công của mình, cảm thấy muốn chạy thì cũng rất khó!

Tiếng gừ của Lục Sơn Quân càng ngày càng gần, miệng cọp lộ ra răng nanh thật dài, Yêu khí phát ra quấn quanh đám người Lục Thừa Phong, thể hiện rõ nhất chính là cảm giác áp bách cực kỳ to lớn ở trên thân bọn họ.

Áp lực khi đối mặt với cọp tinh, cao xa hơn rất nhiều so với việc đối mặt với bất cứ tiền bối võ lâm vang danh nào đó, mấy người còn lại đều không có dũng khí ra tay một lần nữa, càng đừng đề cập đến việc bận tâm đến bốn đồng bạn kia.

"Đông đông đông đông đông..."

Nhịp tim Lục Thừa Phong kịch liệt nhảy lên, hô hấp dồn dập, mặt mũi rịn đầy mồ hôi, đầu óc vào lúc này cực kỳ trống rỗng.

Y cũng là người gần mãnh cọp nhất, thậm chí có thể ngửi được hơi thở nồng đậm của dã thú từ trên người nó truyền đến.

"Kẽo kẹt kít..."

Trơ mắt nhìn cọp tinh càng ngày càng gần, song quyền Lục Thừa Phong gắt gao xiết chặt, bày ra thế quyền Lục gia. Y không thể cứ như vậy chờ chết, coi như biết rõ không địch lại cũng sẽ liều mạng một phen. Lục Thừa Phong tin tưởng những đồng bạn của mình cũng sẽ như thế, ánh mắt liếc qua bốn người khác cũng thấy bọn họ đã bày ra tư thế của riêng mình.

"Ôi... Đây là lần đầu ta nhìn thấy võ giả nhân tộc. Nếu trước đây tiên sinh không có dạy bảo, có lẽ ta sẽ nếm thử thịt của các ngươi xem mùi vị có ngon hơn không."

Trong lúc tiếp cận mãnh cọp vừa nói chuyện vừa liếm liếm đầu lưỡi, lộ ra dáng vẻ thèm nhỏ dãi.

"Đáng tiếc, tiện nghi cho đám sói trong núi rồi."

Bây giờ Lục Sơn Quân đã sớm đã nhìn ra năm người này, ngoài mặt cố ra vẻ kiên cường. Nhưng thực ra đã sợ đến chết, càng không chịu nổi một kích.

Chỉ nghe Lục Sơn Quân nói, bỗng trong đầu Lục Thừa Phong phảng phất như bị điện giật vang lên tên ăn mày.

"Rống ngao..."

Lúc tiếng cọp gầm vang lên gần nữa, Lục Thừa Phong dùng tốc độ nhanh nhất nói ra câu nói kia.

"Chúng ta quen biết Kế tiên sinh!!!"

Lúc Lục Thừa Phong hô xong rồi kịp phản ứng, phát hiện đầu cọp đã gần sát mình, ghé vào trước mặt chỉ còn cách khoảng hai quyền, y thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở mà nó thở ra.

"Kế tiên sinh? Các người từng đi qua miếu Sơn Thần?"

"Vâng, vâng!"
Lục Thừa Phong không dám động đậy thân thể, trong miệng thì vội vàng bổ sung câu trả lời.

"Trong miếu, trong miếu có tên ăn mày, trước đó hắn khuyên chúng ta đừng tới đối phó con cọp ăn thịt người kia. Còn! Còn nói, nó sớm đã thành tinh, chúng ta không hề nghe... nhưng lúc chúng ta rời đi. Hắn bảo nếu như chúng ta gặp phải nguy hiểm, bảo ta hô quen biết Kế tiên sinh!"

Cho dù có chút run rẩy, nhưng Lục Thừa Phong vẫn dùng tốc độ cực nhanh nói xong đại khái tiền căn hậu quả.

Nếu như Kế Duyên ở chỗ này, không đem Lục Thừa Phong thành đầu lĩnh phun máu chó trong lòng. Ta nhắc nhở ngươi nhưng con mẹ ngươi có thể không nói điều đó ngay thẳng được như vậy hay không?

Hiện tại năm người còn lại đều có cảm giác sống chết của chính mình dựa vào ý niệm của cọp tinh, không dám hô hấp chờ đợi phản ứng của cọp tinh trong trầm mặc.

"Hô... Hô..."

Gió núi lúc lớn lúc nhỏ, dường như đại biểu cho quá trình suy nghĩ của mãnh cọp, chờ khi ánh mắt hiện ra ánh xanh đối đầu Lục Thừa Phong một lần nữa, gã không khỏi cảm giác được sát ý trong đó đã giảm đi rất nhiều.

"Nếu như là lời nói mà tiên sinh lưu lại, đương nhiên ta sẽ cân nhắc thận trọng, thế nhưng ta cũng không rõ ngươi có đang gạt ta hay không, mang ta tới miếu Sơn Thần để ta trực tiếp hỏi ý của Kế tiên sinh đi!"

Lục Thừa Phong hơi hơi thả lỏng một chút, chỉ cần người kia còn ở trong miếu Sơn thần, chắc sẽ không có vấn đề gì.

Sau khi được cọp tinh cho phép, năm người vội vàng tìm tới bốn tên đồng bạn bị trọng thương. Sau đó mang theo người bị thương thận trọng lên đường, tiến về phía miếu Sơn thần. Thế nhưng lần này, phía sau bọn họ còn có một con cọp lớn con ngươi dựng ngược đi theo, mặc dù lúc xoay người nhìn không thấy, nhưng tất cả mọi người đều biết cọp tinh chắc chắn đi theo cách bọn họ không xa.

Đám người Yên Phi còn chưa chết, thuở nhỏ tập võ luyện thân thể khiến nội tình rất cường hãn, nếu đổi người bình thường khác thì đã sớm đi đời nhà ma. Mặc dù bị vác trên lưng đám người kia, thỉnh thoảng còn ói ra máu, nhìn rất nguy hiểm, nhưng nội lực đã phong bế chỗ hiểm, chỉ cần có thể kịp thời chạy chữa thì còn rất nhiều hi vọng sống sót.

Kế Duyên lúc này vẫn đang còn suy đoán chín người sống hay chết, có may mắn thành công hay không, sau đó hắn nghe được tiếng bước chân đám anh hùng đánh cọp trở về, cùng đan xen vào đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của cọp.

Trong lòng hắn nháy mắt giống như mười vạn con dê còng lao nhanh, trong tích tắc này Kế Duyên đã thân thiết hỏi thăm liệt tổ liệt tông của mấy vị thiếu hiệp này một lần.

"Lũ vương bát đản đáng đâm ngàn đao kia. Mẹ nó! Lại dám đưa Lục Sơn Quân tới!!!" Kế Duyên có sợ hay không? Sợ, rất là sợ!

Nhưng Kế Duyên cũng không dám biểu hiện ra dáng vẻ hốt hoảng, suy nghĩ kỹ mấy cái khả năng có thể xảy ra, hắn vẫn cho rằng mình vẫn nên duy trì phong phạm cao nhân như trước.

Khi đám người Lục Thừa Phong nhìn thấy miếu Sơn Thần cùng ánh lửa vẫn chập chờn chưa tắt bên trong miếu như lúc trước, trong lòng bọn họ sinh ra hy vọng mãnh liệt. Tất cả không kìm được đều bước nhanh hơn, nhưng có một cái bóng đen còn nhanh hơn họ một bước.

Cọp tinh từ phía sau nhảy lên, nhảy qua mấy tên quân nhân trẻ tuổi chật vật không chịu nổi, nhảy tới bên ngoài mái hiên miếu Sơn thần, mấy người sau lưng lập tức dừng lại không dám tùy tiện nhúc nhích.

Kế Duyên bên trong miếu cũng không hề tốt, so sánh với lần trước thì lần này hắn càng nhìn thấy rõ ràng, trong tầm mắt mơ hồ, có thể thấp thoáng nhìn thấy trên người con cọp dữ to lớn này tản ra từng mảnh ngoạn ý như sợi khói to.

Lúc này dưới ánh mắt kinh ngạc của đám người Lục Thừa Phong, cọp tinh lại chống người lên, chân trước làm ra dáng chắp tay.

"Lục Sơn Quân bái kiến tiên sinh!"

Con mắt đám người trợn thật lớn, trong lúc nhất thời lại quên đi sợ hãi, cọp tinh thế mà hành lễ đệ tử đối với tên ăn mày bên trong miếu. Mặc dù bởi vì vấn đề về thân thể Cọp mà nhìn rất xấu, nhưng cảm giác cung kính lại mãnh liệt tựa như được Phu tử từ thư viện tự mình dạy bảo.

Bên trong miếu Kế Duyên vốn đang căng thẳng chợt nhẹ nhàng thở ra, xem ra chỉ cần dùng miệng là được!

"Lục Sơn Quân không cần đa lễ, thân thể Kế mỗ đang có vấn đề, mong ngài tha thứ vì không thể gặp mặt được!"

"Không dám quấy rầy tiên sinh."

Cọp tinh liếc qua đám người Lục Thừa Phong, sau đó buông chân trước xuống, mắt cọp nhìn về phía một đôi mắt màu xám thâm thúy nửa khép nửa mở bên trong miếu.

"Lần này đến đây, trong lòng Lục Sơn Quân còn có một nghi ngờ, mong tiên sinh có thể giải thích nghi hoặc giúp ta!"

Cọp tinh hoàn toàn không hề nói câu gì để xác minh chuyện đám người Lục Thừa Phong có nói dối hay không, bọn họ đương nhiên cũng không dám xen vào, chỉ có thể ở một bên vừa hiếu kì vừa thấp thỏm lưu ý tình huống, một bên ngồi xếp bằng ở nguyên chỗ trợ giúp đồng bạn bị thương vận khí điều tức.

"Nói đi."

Kế Duyên còn có thể làm gì, không cho lão nói? Không dám a!

"Lần trước tiên sinh dạy bảo làm ta hơi có chút ngộ ra, tu hành như làm người, bản thân không được làm điều ác, không được lười biếng tu đạo, trong lòng thì cần phải suy nghĩ thông suốt, tối nay, chín người này bố trí mai phục muốn vây giết ta. Nếu như loại cọp phổ thông chắc chắn chạy không thoát, người khác đã có lòng muốn giết ta, ta có thể tự giết bọn họ cũng không lo lắng đến đạo trong tâm mình, vì sao tiên sinh lại nhắn muốn cứu bọn họ?"

Dựa vào một con cọp tinh như ngươi, không ngờ năng lực lĩnh ngộ lại mạnh như vậy...

Kế Duyên tự cảm thấy một cuộc lừa đảo ngày hôm qua thực sự có ý này, thế nhưng lại không thể biểu đạt rõ ràng cho nên ngôn ngữ có chút mập mờ, tuyệt đối không hề như bản thân Lục Sơn Quân lĩnh ngộ thấu triệt như thế.

Hiện tại Lục Sơn Quân hỏi vì sao mình lại cứu bọn họ, cũng không thể nói thẳng là vì sợ không có ai đưa mình xuống núi, nhưng chắc chắn phải đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, bằng không hậu quả sẽ rất khó lường.

Kế Duyên nhìn có vẻ hơi trầm ngâm nhưng trên thực tế hận không thể gãi rách da đầu, trầm tư suy nghĩ một phen rốt cục mới có đầu mối để trả lời.

Chương 17: Ước hẹn hành hiệp trượng nghĩa

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Đúng là Kế Duyên thực sự nghĩ ra được vài lời ngụy biện. Chẳng qua đầu tiên, hắn vẫn thuận theo câu chuyện của Lục Sơn Quân. Cho dù một học trò tốt, tôn kính lão sư của mình thì vẫn thích nghe lão sư khích lệ.

“Nói một hiểu ba. Nghe vậy mà dừng giết chóc chứng tỏ ngộ tính của Sơn Quân rất tốt, lại có năng lực thực hành rất đáng khâm phục. Chẳng qua dù sao Sơn Quân cũng là cọp tu luyện mà sinh ra linh trí. Mặc dù được học tập lễ nghi, cách làm người từ ma cọp nhưng lại không hiểu thói đời nhân gian, ha ha..”

Nói đến đây, Kế Duyên nở nụ cười.

“Tuy nói Lục thư sinh kia không phải kẻ mọt sách, nhưng cũng chỉ giỏi hơn những thư sinh bình thường khác một chút mà thôi.”

Nói tới đây, Kế Duyên chỉ vào những thanh niên hiệp sĩ ở nơi xa.

“Vì sao những người này lên núi săn cọp? Tự nhiên là do trước kia Lục Sơn Quân ăn thịt không ít người. Bọn họ không giống những thợ săn lấy da cọp, lấy xương cọp về nấu cao kia. Bọn họ lên núi săn cọp cũng cũng không phải vì lợi ích cá nhân mà vì muốn trấn an lòng dân. Xét về căn bản, Lục Sơn Quân ăn thịt người có trước, hiệp sĩ lên núi có sau.”

Chẳng qua đến đây, lời nói của Kế Duyên lại xoay chuyển.

“Đương nhiên, những điều này đều là nói nhảm. Người muốn giết ta, ta cũng có thể giết người. Nếu đưa cổ ra cho người khác giết, há không phải bị ngu sao?”

Lời này Lục Sơn Quân nghe được thì thấy rất thoải mải, thậm chí đầu cọp còn khẽ gật đầu.

“Bất quá, giống như ta đã nói lúc trước, loại người lên núi không vì lợi ích của mình mà chỉ hành hiệp trượng nghĩa, biết trên núi có cọp nhưng vẫn đi lên núi. Sơn Quân cho rằng thế gian có bao nhiêu người?”

Ngoài miếu, con cọp nhíu mày suy nghĩ một chút rồi cung kính trả lời.

“Nhớ lại lời tiên sinh, có lẽ không nhiều lắm.”

Kế Duyên nở nụ cười.

“Giống như Yên Phi, Lạc Ngưng Sương, đám người Lục Thừa Phong đều là thiếu hiệp giang hồ. Bọn họ mang theo tấm lòng nghĩa hiệp. Tuy tuổi trẻ còn có ít nhiều cử chỉ cuồng vọng, thế nhưng lại tuân thủ nghiêm ngặt bản tâm. Đến một lúc nào đó bọn họ trở thành người thanh tẩy chốn giang hồ cũng không phải là chuyện không thể. Sơn Quân giết họ không sai, nhưng thế gian lại ít đi chín vị hiệp sĩ.”

“Trụ cột võ công của chín vị thiếu hiệp vững chắc, nhưng đối với Sơn Quân mà nói bất quá trò đùa, không đủ tạo thành uy hiếp gì. Vì vậy ta mới hy vọng Sơn Quân hạ thủ lưu tình.”

Cọp tinh không nói gì, Kế Duyên sợ nó nghĩ nhiều nên nhanh chóng bổ sung thêm. Nhưng giọng nói lại không nhanh không chậm, thậm chí có chút khôi hài.

“Kế mỗ làm một ước hẹn thú vị với Sơn Quân, không biết Sơn Quân có đồng ý hay không?”

“Mời tiên sinh nói!”

Lần này, Lục Sơn Quân trả lời rất nhanh.

“Lần này, chín người này làm việc nghĩa, nhưng không có nghĩa là sau này bọn họ còn giữ phẩm hạnh đoan chính. Mặc dù hôm nay bọn họ cũng có ý muốn lưu lại thanh danh, đương nhiên thiếu hiệp muốn có danh tiếng cũng không có gì đáng trách. Sơn Quân không ngại làm chứng, nếu đến lúc nào đó, có người trong số chín người này trở thành kẻ ác, đồ thán sinh linh, thì ngươi liền thay trời hành đạo. Còn nếu như có người thực sự trở thành một đại hiệp nhân nghĩa, hành động của Sơn Quân hôm nay đủ để bỏ qua tội ác ngày xưa, cũng là công đức vô lượng! Đây là tâm chính trực, ý niệm thông suốt!”

“Rống ngao….”

Lục Sơn Quân nghe xong thì mắt cọp sáng lên, yêu khí đại thịnh, cảm thấy một vài nghi hoặc lo lắng trước đây đều được giải quyết. Nó liền nhịn không được hưng phấn rồi khẽ rít gào một tiếng.

Nó nghe hiểu đạo lý của Kế tiên sinh. Ý tứ ẩn sâu ở trong đó cũng rất rõ ràng.Nó! Cọp tinh Lục Sơn Quân giờ đã có hy vọng hóa hình!

Nếu không thì làm sao có thể hành tẩu chốn nhân gian để thực hiện ước hẹn?

Trong lúc nhất thời, Lục Sơn Quân nghĩ sâu hơn về thâm ý “tu hành như làm người, thân chính trực, tâm chính trực, đạo chính trực” trong lời của Kế Duyên. Nó mơ hồ cảm ngộ được “đạo của trời, tổn hại có thừa mà tu bổ chưa đủ; đạo của người, tổn hại không đủ mà tiếp nhận có thừa”. Thật là ý niệm thông suốt.

Thay vì nói tiên sinh muốn cứu chín người này, không bằng nói tiên sinh mượn chín người này thuận tiện nới lỏng một trận thiên đại cơ duyên cho mình, giúp bản thân mình hiểu được!

“Lại được nghe tiên sinh dạy bảo, Lục Sơn Quân cảm tạ!”

Con cọp kích động lại cung kính trả lời người trong miếu. Sau đó nó quay đầu nhìn về đám người Lục Thừa Phong, lập tức hù cho mấy người đang có chút ngốc trệ kia trở lên thanh tỉnh.

“Tiên sinh chi mệnh Lục Sơn Quân tự nhiên tuân theo, chẳng biết có cần ta đưa bọn họ xuống núi không?”

“Không cần, không cần, không cần. Chúng ta có thể tự xuống núi, tự chúng ta có thể tự xuống núi!!”

Lục Thừa Phong và mọi người vội vàng cự tuyệt. Dù biết rõ lúc này cọp tinh sẽ không ăn thịt bọn họ nhưng thực sự bọn họ cũng không dám đi cùng yêu quái.”

Kế Duyên cũng vội vàng thuận nước đẩy thuyền.

“Để cho bọn họ tự trở về cũng tốt, thế gian có thành kiến rất sâu với yêu thú. Lục Sơn Quân, ngươi trở về núi tu luyện đi!”

Bây giờ ý niệm thông suốt, Lục Sơn Quân chỉ hận không thể ngay lập tức chạy về. Bất quá vì nể mặt Kế Duyên nên nó mới nói câu kia. Hiện tại, Kế Duyên nói hắn nên nhanh chóng trở về tu luyện, chỉ có thể nói tiên sinh thật đúng là Thiên Nhân.

Vừa định trực tiếp hành lễ, đột nhiên Lục Sơn Quân nghĩ ra cái gì, nó lại một lần nữa nói về phía miếu Sơn Thần.

“Hôm nay, Lục Sơn Quân lại được tiên sinh chỉ điểm, tạm thời cũng không có gì để báo đáp nhưng Lục Sơn Quân có thể giúp mấy vị không sợ chết…Giúp mấy vị thiếu hiệp một chút thể diện…”

Nói đến đây, con cọp xoay người đến gần đám thanh niên. Sau đó nó dò xét từ trên xuống dưới, nhìn thấy bọn họ bị hù đến nỗi không dám cựa quậy. Mặt cọp tinh như được nhân tính hóa nở nụ cười, mở miệng nói. “Hôm nay các ngươi xuống núi, cứ nói ra bên ngoài. Con cọp ăn thịt người trong núi đã đền tội, từ nay mọi người không cần lo lắng bị con cọp trên núi Ngưu Khuê ăn thịt nữa.”

Nói xong, Lục Sơn Quân lại “Ngao” một tiếng, từ trong miệng nhổ ra một tấm da cọp màu trắng, ở trên da nhuốm máu, tựa như mới tróc ra vậy.

Sau đó, ánh mắt Lục Sơn Quân lóe lên, một lần nữa xoay người chắp tay về phía miếu Sơn Thần.

“Kế tiên sinh, học trò xin cáo lui!”

Thấy Kế Duyên không có phản ứng gì, con cọp tinh mừng thầm, vội vàng rời khỏi như muốn chạy trốn.

Tốc độ kia giống như tàn ảnh trong gió, lại nói ai cũng không nghe thấy gì, không nghe thấy gì.

Mãi đến khi Lục Sơn Quân đi một lúc lâu, người trong miếu và ngoài miếu giống như vừa được tắm mồ hôi, xụi lơ nằm xuống.

Một người bên này cảm thán, mình lại đi lừa gạt rồi. Một đám bên kia thì cảm thấy tràn đầy sức sống sau khi tai qua nạn khỏi.

Chỉ là vào lúc Kế Duyên buông lỏng, đột nhiên hắn cảm thấy toàn thân tê dại như bị điện giật. Thậm chí hắn có thể thấy hồ quang điện chạy ra từ trong bàn tay. Giữa ngón trỏ và ngón giữa hội tụ thành một hư ảnh của một quân cờ, sau đó chui vào ngón tay không thấy đâu nữa. Thân thể Kế Duyên cũng theo đó chấn động

Chờ Kế Duyên hồi phục lại tinh thần một lần nữa, dường như tất cả chỉ là ảo giác, đưa tay ra nhìn trái nhìn phải cũng không thấy gì.

….

Nghỉ ngơi một lúc, người ngoài miếu cũng lấy lại sức lực. Bọn họ vội vàng vào miếu Sơn Thần cảm tạ vị cao nhân có bộ dạng như tên ăn mày kia. Nhờ vậy Kế Duyên đang nghi thần nghi quỷ cũng được kéo về thực tại.

Đống lửa trong miếu Sơn Thần sắp tắt, chỉ còn một đống than hồng. Tất cả năm người còn đứng được đều ôm quyền khom người. Bốn người bị thương nặng như bọn Yên Phi thì cũng gắng sức nói lời cám ơn.

Nhưng mà bọn họ nhất định phải nhanh chóng xuống núi chữa trị. Cho nên Lục Thừa Phong mới thử hỏi thăm một câu.

“Tạ ơn Kế tiên sinh cứu giúp. Trước đó thật hối hận vì đã không nghe lời tiên sinh khuyên giải. Chúng ta xin ghi nhớ ơn cứu mạng hôm nay! Nhưng đồng bạn của chúng ta đang bị thương rất nặng, không thể ở lâu trên núi. Tiên sinh có muốn xuống núi với chúng ta không?”

Không tồi! Bọn họ còn chưa quên chuyện đã đáp ứng trước đây, cũng không cần Kế Duyên nhắc nhở. Đương nhiên, hắn sẽ không từ chối đề nghị này.

“Thân thể ta có bệnh, nếu như thuận tiện, tất nhiên sẽ đi cùng các ngươi xuống núi.”

Đám người này còn ước gì Kế Duyên đi cùng bọn họ, làm gì có chuyện không tiện chứ.

Cả đám người dù cho mấy thiếu hiệp hiểm tử hoàn sinh hay cao nhân Kế Duyên, cũng không có ai can đảm ở lại trên núi nữa. Bọn họ dập tắt ngọn lửa trong miếu liền ngay lập tức lên đường.

Ngoại trừ Kế Duyên thì mấy người này đều tập võ từ nhỏ, cũng không sợ trời tối đường trơn.

Chuyện tối nay khiến Lục Thừa Phong và đám Yên Phi ghi nhớ sâu sắc. Bọn họ hiểu được thế gian thực sự có yêu ma quỷ quái, cũng có thế ngoại cao nhân. Trong lòng bọn họ lại có thêm một phần kính sợ. Đương nhiên, đối với ước hẹn kia cũng tạo nên áp lực nặng nề.

Trước đây bọn họ mơ ước làm đại hiệp nổi danh khắp thiên hạ, còn sau này dường như càng phải suy nghĩ cho mạng sống nữa.

Bốn người cõng người bị thương còn Lục Thừa Phong cõng Kế Duyên. Một đoàn người, dưới chân như đạp gió, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới trấn Thủy Tiên ở dưới núi.

Chương 18: Tâm Kế Duyên mệt mỏi

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Bọn họ vượt qua núi đá, vượt qua suối nhỏ, rồi lại cẩn thận đi qua đống đá vụn. Cuối cùng, bọn họ cũng tìm ra một con đường đi trên núi, sau đó liền tăng tốc độ lên một chút.

Thỉnh thoảng, trên đầu có cành cây quẹt qua, gió núi mát lạnh từng cơn. Bởi vì thường có bóng cây che khuất nên cảnh vật hiện ra càng thêm tối tăm.

Bị giày vò cả đêm, lại bị hù dọa không nhỏ, kỳ thực thể lực của năm người đã tiêu hao rất nhiều, chưa kể còn phải cõng thêm người khác. Có điều căng thẳng và sợ hãi vẫn chưa giảm bớt, khiến bọn họ vừa mạnh mẽ đề thăng khí tức, mà cũng không dám đi chậm lại.

Lục Thừa Phong cảm giác Kế tiên sinh trên lưng rất nhẹ, giống như đang cõng một nữ tử. Nhưng Kế tiên sinh lại làm cho hắn thấy áp lực còn nặng nề hơn cả những tảng đá lớn.

Chờ mãi mới ra tới ngoài núi, bọn họ đi tới một nơi xung quanh toàn núi đá to, bên cạnh có dòng suối nhỏ. Rốt cuộc mọi người cũng thở phào một hơi.

Từ bên sườn núi này nhìn ra xa, đã có thể mơ hồ nhìn thấy trấn Thủy Tiên.

“Kế tiên sinh, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một chút được không? Đi đường liên tục như vậy, thương thế của bọn Lạc sư muội không chịu nổi.”

Lục Thừa Phong cẩn thận hỏi thăm người ở trên lưng.

Người khác chạy mỏi chân thì Kế Duyên nằm ở trên lưng cũng chẳng dễ chịu là bao, thân thể vẫn đau nhức, nghỉ ngơi một chút cầu còn không được.

“Cũng được, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát đi.”

Nghe Kế Duyên đáp ứng, mọi người cũng đều thở phào nhẹ nhõm. Kế tiên sinh nói không có dị nghị gì cũng khiến cho tâm lý bọn họ thêm chút thoải mái.

“Mọi người nghỉ ngơi một lát, khi thả người trên lưng xuống cũng phải cẩn thận.”

“Được!”

Bọn họ nhẹ nhàng buông người bị thương xuống.

Thật ra mấy người bị thương đã không nhịn được từ lâu. Mỗi bước đi đều khiến cho bọn họ cảm thấy đau đớn, chỉ là cố nén lại mà thôi.

Kế Duyên nằm trên một tảng đá lớn bằng phẳng, hơi nghiêng. Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng thực ra trong lòng đang quan sát mấy người bị thương kia.

Hắn chợt phát hiện lúc này so với ban ngày thì thị lực vô cùng thê thảm của mình cũng không bị ảnh hưởng nhiều. Ban ngày có nhiều thứ thấy không rõ hơn nhưng ban đêm cũng không phải không thấy rõ ít thứ hơn. Thật là kỳ quái, rõ ràng lúc trước không phải như vậy.

"Khục khục khục... Oa..."

Triệu Long run rẩy dựa vào tảng đá bên dòng suối, hộc ra một ngụm máu bầm.

“Triệu Long, ngươi không sao chứ? Để ta lấy nước cho ngươi!!”

“Không, không sao..”

Khí tức của Lạc Ngưng Sương hỗn loạn, ngón tay chạm nhẹ vào vai trái của mình. Nơi đó có hai vết thương từ móng vuốt con cọp, nhìn như bị đao chém.

Vết cào trên người Yên Phi còn sâu hơn của Lạc Ngưng Sương, nhờ điểm huyệt rồi băng bó thì vết thương mới ngừng chảy máu. Nhưng gã cũng không dám nhúc nhích, sắc mặt tái nhợt.

Nghiêm trọng nhất là tên đao khách Đỗ Hành kia, cánh tay phải vặn vẹo, có lẽ đã bị phế. Y cố nén đau đớn, hiện tại y phục trên người cũng đã ướt đẫm mồ hôi.
Kế Duyên có chút không đành lòng nhìn đao khách trẻ tuổi này, loại thương thế này có lẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng đối với người tập võ mà nói, còn không khó chịu bằng giết y đi. Dù sao tên này cũng không phải Dương Quá, có lẽ khả năng sau này cũng không còn dùng đao được nữa rồi.

Trong mơ hồ tay gã ôm lấy vai, trầm mặc không nói, sắc mặt gã cũng xám như tro.

“Uống nước đi Đỗ Hành.”

Lục Thừa Phong đưa túi nước cho y. Đao khách gượng cười, nhận lấy túi nước, uống điên cuồng như đang uống rượu.

“Ai..”

Kế Duyên khẽ thở dài. Tâm địa bọn họ cũng không xấu.

“Kế tiên sinh, chúng ta đều không sao, thế nhưng.. Ngài có biện pháp nào giúp Đỗ Hành không?”

Yên Phi nằm trên tảng đá, siết chặt nắm đấm, khẽ hỏi Kế Duyên. Bởi vì gã cử động mạnh, khiến miệng vết thương cũng chảy máu.

Trong nháy mắt, mọi người cũng đều nhìn Kế Duyên, trong mắt Đỗ Hành cũng dấy lên hy vọng.

Đột nhiên bọn họ ý thức được tên ăn mày này, mới vừa nãy còn được cọp tinh cung kính gọi hai tiếng cao nhân.

“Mẹ kiếp! Ta thì có biện pháp quỷ gì. Ta cũng không phải là bác sĩ!”

Lúc này Kế Duyên suy nghĩ rất nhiều, người ta còn vì đấu gạo mà kết thù. Bản thân mình cứu bọn họ nhưng lại không thể lấy ra linh đan diệu dược gì, có bị trở mặt hay ghi hận không?

“Ha ha! Trước đây ở trong miếu, Kế mỗ đã từng nói trong núi có cọp tinh. Thế nhưng mấy vị lại khịt mũi coi thường!”

Nói đến đây, Kế Duyên dừng một lát. Thấy mọi người đều có chút xấu hổ lúng túng, hắn mới nói tiếp.

“Ai! Chỉ tiếc Kế mỗ không giỏi y đạo. Hai mắt mình còn mong có ai đó cứu chữa, làm sao quản chuyện của người khác được. Chẳng qua, thế gian này không thiếu thần y, có lẽ vẫn có cách cứu.”

Đỗ Hành dùng tay trái ôm tay phải, cắn răng nhịn đau. Mồ hôi chảy xuống cằm, từng giọt rơi xuống đất.
“Kế tiên sinh, Đỗ Hành không phải người không biết tốt xấu. Trước đây ngài đã khuyên giải cứu chúng ta một lần. Cũng có ơn cứu mạng chúng ta, những hậu quả này… chúng ta phải tự gánh chịu lấy!”

Những người khác nghe vậy cũng chỉ biết im lặng. Kế Duyên bất ngờ nhìn về tên đao khách.

Có lẽ hắn sợ y tuyệt vọng, vào lúc mọi người còn trầm mặc, Kế Duyên bèn nói thêm một câu uyên thâm.

“Nếu có thể vượt qua khó khăn này, con đường tương lai của Đỗ thiếu hiệp không thể đo lường được!”

Đỗ Hành cùng mọi người một lần nữa nhìn về phía Kế Duyên, lại phát hiện hắn đã nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm câu nào nữa.

Lúc này Kế Duyên cảm thấy giả bộ nói xong thì có thể giả vờ ngủ, thực kích thích!

Lục Thừa Phong do dự một chút, nhìn Kế Duyên rồi hỏi một câu.

“Kế tiên sinh, chúng ta cần phải giải thích tình hình thực tế với những người dưới núi… rốt cuộc da cọp này cũng không phải chúng ta săn được…”

Tuy con cọp kia cho bọn họ một mảnh da cọp vừa tróc ra rất hiếm có, cũng nói cho bọn họ biết có thể nói rằng đã săn cọp thành công. Nhưng nhìn bộ dạng cả đám lúc này, có chút nói không nên lời.

Thế nhưng những lời này lại làm cho Kế Duyên nhảy dựng.

“Mẹ nó, các ngươi muốn nói thật? Ngộ nhỡ có ai gan lớn đi săn yêu thú, thành công còn dễ nói, nếu thất bại thì có phải Lục Sơn Quân kia tìm mọi người tính sổ không?”

Kế Duyên nghiêm túc ngồi dậy trên tảng đá, một đôi mắt xám trắng mở phân nửa.

“Cọp yêu trong núi tên gọi Lục Sơn Quân, sống mơ màng ở núi Ngưu Khuê, hàng đêm đều mong được ăn thịt người. Một khi được chỉ điểm, từ đó bỏ đi ác tâm…”

“Mấy vị thiếu hiệp, Lục Sơn Quân từng nói, lúc xuống núi các vị có thể nói với những người dưới núi rằng cọp ăn thịt người đã đền tội. Đây cũng không phải lời nói dối, mà chuyện này phát sinh có quan hệ mật thiết với các ngươi. Vì vậy nói cho người khác biết các ngươi loại bỏ được cọp ăn thịt người, cũng không cần phải xấu hổ.”

“Có thể đây cũng bởi vì Kế tiên sinh ngài…”

Lục Thừa Phong còn chưa nói dứt lời, đã bị Kế Duyên đưa tay ngăn lại.

“Chuyện của ta, các ngươi cũng không được nhắc ở trước mặt người ngoài. Hơn nữa, nói thật là thiên hạ này có bao nhiêu người dám dựa vào nhiệt huyết nhận cáo thị rồi lên núi như mấy vị thiếu hiệp ở đây!”

Đây cũng là lời trong lòng của Kế Duyên, khiến cho mấy tên thiếu hiệp đang cảm thấy thất bại cũng nhờ đó mà nhiệt huyết bắt đầu khởi động.

Nhìn thấy Lục Thừa Phong còn muốn nói điều gì đó, Kế Duyên dứt khoát nằm xuống nhắm mắt giả bộ nghỉ ngơi, không muốn để ý tới.

“Ngươi suy nghĩ nhiều rồi!”

Kế Duyên cảm thấy mình muốn gào lên nói cho bọn họ biết: Cứ yên tâm mà làm anh hùng đi!

Cuối cùng cũng không ai nhắc đến chuyện này nữa. Dù sao bọn họ đều khát khao được công nhận, trả một cái giá lớn như vậy, nếu sau này còn bị người đời nhạo báng thì chết mất.

Kế Duyên khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình giống như Diêm Tích Sơn*, nhảy múa trên mấy quả trứng gà như vầy làm tâm hắn cũng rất mệt mỏi nha. Nhờ cái miệng của hắn không tệ mới miễn cưỡng không có trở ngại, nếu không hắn cũng đã sớm chết từ lúc xuyên việt rồi.

Nếu có cơ hội trở về, hắn phải nhìn xem tiểu thuyết nào viết về mấy kẻ xuyên việt có thể thong thả ung dung, hắn nhất định tìm cho ra tên tác giả đó rồi đánh vào cái đầu chó của gã.

* Diêm Tích Sơn: một đại tướng quân phiệt phục vụ Trung Hoa Dân Quốc.

Chương 19: Chân thực hoảng hốt

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Lúc này, Kế Duyên đã nghĩ tới, trong trường hợp có thể an toàn xuống núi, thì hắn có thể làm gì để đảm bảo cho cuộc sống của mình. Sau đó xem có thể chữa khỏi đôi mắt hoặc có thể bái nhập một nơi tu tiên nào đó hay không.

Dĩ nhiên, hắn cũng rất muốn biết vào lúc Lục Sơn Quân vừa đi thì trên người mình đã phát sinh biến hóa gì, cùng với chuyện gì sẽ xảy ra khi hình ảnh quân cờ hiện lên rồi biến mất.

Kế Duyên đoán chuyện này có tám chín phần liên quan tới ván cờ Lạn Kha kia. Thậm chí nói không chừng đó là điểm mấu chốt mà hắn có thể dựa vào để sinh tồn ở thế giới này.

Gió núi thổi qua, cả người thoáng buông lỏng, khiến Kế Duyên có chút buồn ngủ.

Kế Duyên đột nhiên cảm thấy bản thân có khả năng thừa nhận áp lực rất mạnh. Hắn không biết là do trước kia không nhận ra, hay đến thế giới này mới phát sinh biến hóa.

….

Đám người ngồi nghỉ ngơi bên dòng suối khoảng mười lăm phút. Sau khi khôi phục một ít thể lực, cũng có người giúp mấy kẻ bị thương điều tức xử lý một lần nữa, thì bọn họ lại lên đường.

Lần này, bọn họ xuống núi một mạch.

Trên thị trấn Thủy Tiên, một gã tuần đêm điểm canh và hai tên mặc y phục binh lính đi xuyên qua những con phố yên tĩnh và ngõ nhỏ.

Bọn họ có một người cầm mõ, một người xách chiêng đồng, còn một người khác cầm đèn lồng.

"Đông... Đông đông đông ~ "

Cái mõ bằng trúc đánh một tiếng chậm, ba tiếng nhanh.

"Canh bốn rồi ~~~ "

"Đông... Đông đông đông ~ "

"Canh bốn rồi ~~~ "



Sau một hồi đi loanh quanh mấy vòng, nhìn đường phố âm u tĩnh mịch, ba người nắm áo quần thật chặt. Bọn họ định trở về, thuận tiện cũng hàn huyên đôi chút.

“Ngày hôm qua, ta nghe nói có mấy người giang hồ đi lên núi.”

“Đi làm gì?”

“Hình như đi nhận cáo thị của huyện nha, lên núi Ngưu Khuê giết cọp!”

“A?”

Gã tuần đêm điểm canh đang cầm mõ có chút khẩn trương.

“Bọn họ dám lên núi lúc này sao? Ta nghe lão thợ săn bán hàng nói, trong núi không phải một con mãnh cọp đơn giản, mà có tám phần là cọp thành tinh đó. Chính những lão thợ săn kia còn không dám ở lại trên núi buổi tối.”

“Ai, có phải khuếch trương quá rồi không?”

“Thà tin rằng có còn hơn không!”

Đám người nói tới đề tài này, chợt cảm thấy không khí trở nên lạnh lẽo hơn, bước chân cũng không khỏi đi nhanh hơn một chút.

Vào lúc bọn họ đi đến cuối phố, chuẩn bị qua đường thì một người trong đó chợt nhìn thấy ở nơi xa có một nhóm người đang tiến lại gần. Đó chính là đám người Lục Thừa Phong trở về.

"Bên kia có người!"

Lúc lại gần, nhìn thấy một khối da cọp trắng cực lớn, mấy người này đều thấy khí lạnh chạy thẳng lên gáy.



Bình minh ngày hôm sau, tin tức con cọp hung ác trên núi Ngưu Khuê đã đền tội từ trấn Thủy Tiên truyền ra ngoài. Trước tiên, huyện nha Ninh An cũng phái bộ khoái, quan sai đến trấn Thủy Tiên xem xét.

Đầu năm nay cũng không phải thời đại tin tức mà Kế Duyên từng sống, kẻ có tiền nào đó nạp tiểu thiếp cũng không được quan tâm. Bây giờ lại có hiệp sĩ lên núi giết cọp ăn thịt người, mà trước kia còn có tin đồn nó đã thành tinh sống ở trên núi Ngưu Khuê. Chuyện này còn chưa đủ độ hot hay sao?

Trong lúc nhất thời, người dân chất phác ở huyện Ninh An, dưới một huyện thành kia có 22 thôn nhỏ và một thị trấn ở chân núi, tất cả đều nhanh chóng biết chuyện có mấy hiệp khách lên núi giết cọp thành công. Thậm chí, không ít người vội vàng đến trấn Thủy Tiên xem náo nhiệt. Đáng tiếc, đa số đều đi vô ích, bởi vì những người này đều đã đi đến huyện Ninh An.

Một khối da cọp trắng còn dính máu cuối cùng cũng được chín vị hiệp khách trẻ tuổi tặng cho huyện nha Ninh An. Huyện lệnh Ninh An cũng được xem là một vị quan tốt không thẹn với dân, làm việc công chính vô tư. Gã giao tiền thưởng tám mươi lượng bạc ghi trên cáo thị cho mấy vị hiệp sĩ, lại lấy bảy mươi lượng bạc mua lại miếng da cọp trắng trân quý này.



Một ngày sau khi chín vị hiệp sĩ nổi tiếng trở về, đó cũng là ngày đầu tiên miếng da cọp đến huyện Ninh An.
Ở chỗ công đường xử án của nha môn, một khối da cọp dính máu, dù máu đã khô nhưng vẫn có mùi khác thường, được đặt trên bàn bát tiên.

Miếng da cọp này tróc ra từng mảng rất có tài nghệ, móng vuốt và đuôi cọp đều không bị rơi xuống.

"Ai ôi!!! A... Răng đều có ở đây!!"

“A a a, ngươi nhìn cái miệng này một chút, còn to hơn đầu ta!!”

“Con này đã ăn bao nhiêu người đây!”

“Má ơi, sợ quá. Ta còn nghe nói con cọp này sắp thành tinh!!”

“Thật là, cũng may bây giờ nó đã bị giết. Nếu không thì... nói nói không chừng...”

"Chậc chậc chậc... Mấy vị hiệp khách này chẳng những võ công cao cường, mà còn rất gan dạ!"

“Đúng vậy, bốn người cũng kia bị thương, thương thế người này còn nặng hơn người kia, trông rất đáng sợ! Đồng đại phu có y thuật tốt nhất huyện cũng nói, may mà bọn họ là cao thủ giang hồ, còn không đã chết từ lâu rồi!”

Một ít bộ khoái, nha dịch và quan văn chuyên viết văn kiện đều vây quanh miếng da hổ, tấm tắc kêu kỳ lạ.

Huyện lệnh Trần Thăng và huyện úy Chu Ngôn Húc cũng đứng một bên nói cười vui sướng.

“Ha ha ha ha ha, đại nhân, ác cọp đã được trừ bỏ, coi như huyện Ninh An chúng ta bớt được một nỗi lo.”

“Không sai! Làm phiền Chu huyện úy tìm một vài thợ săn tốt, biến miếng da cọp này thành một miếng thuộc da thật tốt. Ta dự định trưng bày nó ở cửa vào huyện Ninh An một tuần, ổn định lòng dân!”

“Đại nhân cao kiến!”

Huyện Ninh An chủ yếu lên núi kiếm ăn, ngoại trừ những kẻ làm ruộng, thì sản vật phong phú trên núi Ngưu Khuê cũng là bảo vật của huyện Ninh An. Việc trừ ác cọp cũng không phải chuyện nhỏ, hương thân bản địa dứt khoát mượn cơ hội này để lên miếu thắp hương.



Thương thế của bốn người bị thương đã ổn định lại.

Miệng vết thương của Yên Phi và Lạc Ngưng Sương đã được khâu lại, rồi đắp Kim Sang Dược. Kết hợp việc uống thuốc điều trị khí huyết và điều tức chân khí, bọn họ rốt cuộc cũng không có vấn đề gì lớn.

Triệu Long bị đuôi cọp đánh trúng một cái, chủ yếu bị nội thương. Nhưng bản thân gã có nội lực rất tốt nên cũng không có trở ngại.

Nhưng cánh tay của Đỗ Hành tuy đã được nắn xương, nhưng kỳ thật gân cốt bên trong đã vỡ vụn. Đồng đại phu nói vận khí tốt thì có thể cầm đũa ăn cơm được nhưng không thể nào cầm đao được nữa.

Trong lúc này Kế Duyên đang làm gì?

Ngoại trừ việc thử hết lần này đến lần khác xem mình có thể dẫn động năng lực đặc thù nào không, thì chuyện đại sự tiếp theo chính là tắm rửa.

Cũng không biết chủ nhân trước của thân thể tên ăn mày này đã không tắm bao lâu rồi, dù sao cũng khiến cho tiểu nhị trong nhà trọ đổi ba vạc nước tắm, chà xát bùn trên người mấy lần.
Sau khi tắm rửa xong, chẳng những cảm thấy người nhẹ hơn không ít, màu da cũng trắng lên một chút. Quả nhiên rất ghê tởm!



Ngày thứ ba ở nhà trọ Vân Lai, Kế Duyên sửa sang toàn thân một lần, đổi một bộ quần áo, rốt cuộc hắn cũng cảm thấy mình có thể đi lại gặp người khác được rồi.

Buổi sáng ngày hôm sau, Lục Thừa Phong đang đi dạo với Kế Duyên ở huyện Ninh An, chuẩn bị đi tìm một tòa nhà yên tĩnh để có thể thu xếp ổn thỏa cho Kế Duyên.

Thuê hay mua thì nói sau.

Lúc này, Kế Duyên tự thấy hiểu biết về thế giới này còn chưa đủ, nên mới đầu đừng xông loạn thì vẫn tốt hơn.

Về phần tiền này lấy ở đâu, huyện Ninh An không phải cho một trăm năm mươi lượng bạc sao, chín vị thiếu hiệp nói số bạc này phải đưa cho người đáng được nhận, cũng chính là Kế Duyên.

Chuyện như vậy, Kế Duyên tùy tiện từ chối hai lần liền nhận.

Quả thật ta rất xứng đáng nha!

Khi biết được chi tiêu của một gia đình bình thường một năm cũng chỉ tốn mấy lượng bạc, mua một tòa nhà cũng chỉ hơn mười hai lượng. Kế Duyên nghe nói ở đây người dân chất phác, quan phụ mẫu danh tiếng cực tốt, nên hắn muốn mua ngay một căn nhà ở huyện Ninh An này.

Hắn chỉ có một mình, yêu cầu cũng không cao, không cần phải có mấy cửa ra vào, một nơi yên tĩnh, có một sân nhỏ độc lập, có phòng bếp có phòng ngủ có nhà xí là được rồi.

Đổi bộ áo quần ăn mày đi, sửa sang lại sạch sẽ, Kế Duyên trở thành một bộ dạng hào hoa phong nhã. Hắn hơi gầy, cũng hơi cao, trên đỉnh đầu đội một cái khăn vấn đầu. Tuy Kế Duyên nhìn không rõ, nhưng hắn cảm thấy bề ngoài của mình cũng không có vấn đề gì.

Lục Thừa Phong cũng không phải người địa phương, bồi Kế tiên sinh cho thuận tiện. Nhưng việc tìm nhà còn cần dân bản địa, nên bên cạnh hai người còn có một nam tử trung niên thương nhân.

Mấy ngày gần đây, trong huyện thành đặc biệt náo nhiệt. Bởi vì có rất nhiều người đến đây nhìn miếng da cọp đang được trưng bày, mà miếng da cọp này cũng cực hiếm thấy càng khiến cho người ta đổ xô đến. Hơn nữa người lên miếu thắp hương cũng nhiều hơn, thậm chí những người nhàn rỗi từ huyện Lâm gần đó cũng đến đây.

Kế Duyên cũng không đơn giản chỉ tìm chỗ ở, hắn cũng có ý nghĩ muốn mượn dịp này mở mang kiến thức nơi đây một chút.

Hiện tại trên đường phố, người đi qua đi lại hối hả khiến huyện thành nhộn nhịp giống như ngày lễ mừng năm mới vậy.

Lúc này, Kế Duyên cảm thấy vô cùng mới lạ. Mặc dù mắt không tốt nhưng tai hắn có thể nghe ra rất nhiều âm thanh. Hắn ở trên đường cái có thể nghe thấy âm thanh từ mọi nơi, tiếng người thảo luận, vui đùa, cò kè mặc cả, thậm chí còn có vài tiếng cãi nhau.

“Hồ lô bọc đường ~~~ Hồ lô bọc đường~~”

“Vải bông thượng đẳng, tơ lụa thượng đẳng đây!!”

“Son phấn bột nước, bán son phấn bột nước đây!!”

“Ống đựng bút điêu khắc, gỗ Đàn Hương, gỗ Trầm Hương, gỗ Lê Hoa đều có, văn phòng tứ bảo (*), đến xem nào!!”



Ở đây bất kể cửa hàng mặt tiền hay quầy hàng ven đường, đều có tiểu nhị thỉnh thoảng gào to một câu, dù sao thì hai ngày nay, nội thành cũng rất náo nhiệt.

Cứ tưởng rằng lỗ tai sẽ chịu không nổi, không nghĩ tới Kế Duyên phát hiện ra mình không những không khó chịu chút nào mà ngược lại tâm tư càng thêm nhạy bén.

Mắt Kế Duyên vẫn chỉ có thể mở ra một chút, mở quá lâu sẽ khiến đôi mắt đau nhức khó chịu. Mặc dù thị lực như vậy nhưng thần kỳ ở chỗ, hắn đi trên đường cũng không khác gì người thường.

Đi thêm một đoạn, bọn họ đứng trước một cửa hàng mặt tiền bán văn phòng tứ bảo. Bên ngoài cửa hàng còn đặt hai cái bàn chia đều hai bên. Phía trên cũng bày biện các loại đồ dùng sách vở, cũng có một tiểu nhị chuyên đứng ở bên ngoài cửa hàng gọi mời.

“Vị khách quan này, ngài xem ống đồng này đi, là dụng cụ đặt bên ngoài thư phòng nổi danh của huyện Ninh An. Gỗ Hoàng Hoa thượng đẳng, thợ có tay nghề cao, điêu khắc tinh tế, quan lại quyền quý đều yêu thích!”

Trang phục của Lục Thừa Phong khá cầu kỳ, quần áo của Kế Duyên tuy mộc mạc nhưng thoạt nhìn rất có khí độ, nhìn không giống những kẻ thiếu tiền. Về phần tên thương nhân, thì y bị xem là người hầu.

Ánh mắt Kế Duyên nhìn ống đựng bút, chỉ có thể thấy một mảnh màu vàng mơ hồ. Mắt trợn lớn một chút cũng không thấy rõ. Hắn đành phải ngồi xuống, đưa tay cẩn thận mò mẫm. Hắn tìm được ống đựng bút, sau đó mới cầm lên, nghiêng mặt tiếp xúc kỹ càng, thông qua bàn tay cảm thụ đường vân nhấp nhô, cũng cố gắng nghe tiếng bàn tay chạm vào ống đựng bút.

Việc này khiến cho ống đựng bút hiện lên rõ ràng rành mạch trong đầu hắn.

“Con mụ nó, tay nghề tinh xảo quá!”

Cái ống đựng bút này có núi có sông có người, bức tranh vẽ người đông đúc, trông rất sống động. Thậm chí hắn còn nghĩ tới một bài văn ghi chép cảnh tượng này.

Kế Duyên chỉ là nhất thời hiếu kỳ, muốn nhìn tay nghề ở nơi này một chút, lại khiến hắn sợ hãi thán phục.

Thương nhân bày bán la liệt, người đi đường quyến luyến, xung quanh tiếng động ầm ĩ, cùng với những mặt hàng mỹ nghệ tinh tế, khiến cho Kế Duyên cảm thấy phong phú mà chân thực. Hắn có thể ngửi thấy một loại mùi của cuộc sống nhân sinh. Thính lực xuất chúng giúp hắn thoáng nghe thấy hỉ nộ ái ố của con người mọi ngành nghề.

Kế Duyên chậm rãi mở to đôi mắt đang hơi đau nhức, trạng thái có chút hoảng hốt. Cho đến bây giờ, hắn mới chính thức chấp nhận thực tế rằng bản thân không còn ở thế giới trước đây nữa.

Văn phòng tứ bảo (*): bút, mực, giấy, nghiên

Chương 20: Căn nhà nhỏ tinh xảo

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Nhìn thấy động tác mò mẫm của Kế Duyên, lại nhìn hai mắt của hắn, gã thương nhân bên cạnh mới phát hiện Kế Duyên vốn là một người mù. Lúc nãy đi trên đường, gã cũng không chú ý. Ở bên cạnh, tiểu nhị của cửa hàng cũng mới phát hiện thì ra người đang nhìn ống đựng bút bị mù.

“Ách, quan khách, ngài vừa ý ống đồng này không?

Tiểu nhị cửa hàng cảm thấy có chút lúng túng. Nói cho cùng, một người mù làm sao có thể mua văn phòng tứ bảo chứ. Y hỏi một câu như vậy cũng là nhắc nhở lễ phép rằng Kế Duyên nên buông ống đựng bút xuống. Ống đồng này không rẻ, nếu làm rơi sẽ không tốt lắm.

Giọng nói này liền kéo Kế Duyên trở về thực tại. Cho dù sự niềm nở của tiểu nhị đã giảm bớt, nhưng hắn cũng không mất hứng.

“Vị tiểu ca này! Cái ống đựng bút này bao nhiêu?”

Vì câu nói vừa rồi, tên tiểu nhị bị Lục Thừa Phong lạnh lùng liếc một cái, mới ý thức được bản thân thất thố, y bèn trả lời rất cung kính.

“Bẩm quan khách, tuy cái ống đồng hoa cúc này được bày biện ở bên ngoài, nhưng từ việc dùng tài liệu đến chế tác đều vô cùng tinh tế. Không dám lừa gạt, cái này giá hai trăm văn tiền. Ra khỏi huyện Ninh An, ở những châu phủ khác, tùy tiện đều là một, hai lượng bạc đấy!”

Hai trăm văn tiền đắt hay không đắt, Kế Duyên cũng không có khái niệm chính xác. Chẳng qua, lúc trước hắn ăn một chén mì Dương Xuân bỏ ra ba văn tiền. Cái ống đồng này trị giá khoảng sáu, bảy mươi bữa ăn. Nếu bách tính bình thường tự nấu, có lẽ được gần một trăm bữa, cũng không rẻ.

Hiện tại Kế Duyên đã có một khoản tiền lớn. Một trăm năm mươi lượng bạc bằng một trăm năm mươi quan tiền, một quan tiền bằng một ngàn văn tiền. Mua cái ống đựng bút này tất nhiên dư sức. Vì hắn cũng không có nguồn kinh tế nào có thể trông cậy, cũng cần tiết kiệm một chút nên hắn cũng không muốn mua nó nữa rồi.

Đã vậy hắn cũng không thể dùng, nhỡ mai sau hắn nghèo túng thì hai trăm văn tiền này có thể cứu mạng đấy!

Kế Duyên ngày trước tiêu xài cũng rất dè xẻn. Quanh năm suốt tháng, ngoại trừ mua trò chơi và linh kiện máy tính, còn những cái khác hắn không có đụng đến, mà làm việc gì cũng phải tạo chút áp lực mới có thể thành công.

Kế Duyên sẽ không cảm thấy xấu hổ khi hỏi mà không mua, độ dày của da mặt hắn hẳn do ông trời sinh ra rồi á.

Sau khi Kế Duyên đặt ống đựng bút xuống rồi đứng lên, bèn khẽ gật đầu với gã thương nhân.

“Đi dạo cũng đã lâu. Đi thôi. Chúng ta còn phải đi tìm nhà ở nữa.”

“A.. Được! Bên này! Đi bên này! Chúng ta đi thành Đông trước!

Gã đi phía trước, Kế Duyên cũng chậm rãi bước theo sau.

Lục Thừa Phong cố ý bước chậm lại phía sau, y nhìn ống đựng bút trên bàn. Khiến tên tiểu nhị cảm thấy khó hiểu, rồi y lấy ra một thỏi bạc vụn.

“Ta muốn lấy ống đựng bút này.”

Tiểu nhị của cửa hàng không nghĩ đến thật sự có thể kiếm được lần sinh ý này, lập tức cười hì hì rồi nhận bạc vụn.

"Quan khách chờ một chút, để ta cân lại, sau đó gói lại cho ngài!”

Tiểu nhị mang ống đựng bút và bạc vụn nhanh chóng chạy vào trong tiệm,giao bạc cho chưởng quầy. Người này lấy ra một cái cân nhỏ để ước lượng đống bạc, rồi gã cầm bàn tính lách cách lách cách vài cái.

Thấy Lục Thừa Phong không muốn bước vào, không lâu sau, tiểu nhị liền mang ống đựng bút được gói qua loa cùng với tiền lẻ chạy ra ngoài.

“Khách quan, ngài cầm lấy. Bạc nặng sáu thù (*), tính ra là 250 văn. Đây là tiền lẻ của ngài, mười đồng tiền Đương Ngũ!”

Đồng tiền Đương Ngũ do người dân đặt tên, bởi vì bất luận trọng lượng hay giá trị của đồng tiền này đều tương đương với năm văn tiền lẻ, tên gọi chính thức là đồng tiền Hồng Nguyên.

Lục Thừa Phong cũng không thèm nhìn, nhận đồ vật xong thì ngay lập tức đuổi theo Kế Duyên và gã thương nhân.



Từ sáng đến trưa, bọn họ đi qua mấy chỗ, không phải chỗ quá heo hút thì cũng quá nhỏ, hoặc vài chỗ có vị trí quá ồn ào.

Hiện tại Kế Duyên đã được người thương nhân này dẫn đi xem chỗ thứ năm, vị trí tại thành nam.

Nhìn một chút, trên cửa chính có một bảng hiệu, không đợi Kế Duyên hỏi thì gã đã bắt đầu giới thiệu.

“Kế tiên sinh! Chỗ này! Một căn nhà nhỏ yên tĩnh, nơi đây chắc chắn làm ngài hài lòng. Đi vào sân nhỏ, trong nội viện có giếng nước, cửa sau có một mảnh đất trống cũng thuộc căn nhà này. Hơn nữa, nếu muốn mở rộng thì cũng đủ để xây thành một phủ đệ của một gia tộc đấy!”

Nói xong, gã ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời giữa trưa đang lúc mãnh liệt nhất. Gã bèn móc ra chìa khóa bằng đồng, mở ổ khóa trên cửa chính.

"Răng rắc... Két.. ~~ "

Khi cửa chính vừa bị đẩy ra, từng trận bụi bặm rơi xuống. "Khục khục khục... Khục... Rất lâu không có người ở..."

Gã thương nhân phẩy phẩy tay vỗ lên người mình, sau đó mời Kế Duyên và Lục Thừa Phong đi vào.

Đến đây, Kế Duyên dường như có chút hưng phấn. Tuy thị lực không tốt lắm nhưng hắn có thể mơ hồ nhìn ra, vất vả cả ngày cuối cùng cũng tìm ra được căn nhà tốt như vậy.

Tường viện không cao, cửa chính cũng không cầu kỳ. Ở bên trong có chút giống với ấn tượng của Kế Duyên về một ngôi nhà tứ hợp viện nhỏ, khá tinh xảo. Chính phòng và thiên phòng có một cái cửa sau.

Trong sân cũng coi như rộng rãi, có một giếng nước. Chẳng qua giếng nước dùng một nắp gỗ lớn che kín, hẳn để tránh lá rụng và bụi bặm. Phía trên còn có mấy khối đá tròn đè xuống để đề phòng cái nắp rơi ra.

Trong sân còn có một cây đại thụ, cành lá lắc lư theo gió phát ra thanh âm xào xạc. Có lẽ do có bóng cây nên trong sân rõ ràng mát mẻ một chút.

“Trong sân có cây sao? Cây gì đấy?”

Đột nhiên, Kế Duyên hỏi gã thương nhân một câu.

“Ách, ngài biết có cây sao?”

Kế Duyên cười rồi chỉ vào lỗ tai, sau đó đưa tay chỉ về phía cây đại thụ.

“Kẻ hèn này có thính giác nhạy bén. Ai! Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.”

"Tiên sinh, đó là một cây táo, thoạt nhìn số năm tuổi không nhỏ."

Lục Thừa Phong bước lên trước một bước, trả lời kính cẩn.

“Đúng, đúng, đúng, là một cây táo. Vào mùa thu có thể ăn rất nhiều trái táo thơm ngon!”

Gã thương nhân cười nói.

“Đi, chúng ta nhìn phía bên ngoài cửa sau.”

Có đôi khi, gã quên mất vị tiên sinh này bị mù, dựa vào một ít chi tiết mới nhớ ra việc này.

Phía bên ngoài của cửa sau hoàn toàn là một mảnh đất hoang và cỏ dại, còn có một ruộng rau có chút hoang phế và giá đỡ trồng bầu hồ lô. Dễ nhận thấy chủ cũ của căn nhà này trồng các loại rau quả ở đây.

Chẳng qua nơi này quả thực không nhỏ, ngoài cùng còn có một hàng rào thấp có thể nhảy qua, coi như là ranh giới. Vào lúc gã thương nhân giới thiệu những điều này, thậm chí Kế Duyên còn buồn cười nghĩ, hàng rào này càng ngày càng mở rộng ra bên ngoài thì không phải mình sẽ có một nơi ở thật to rồi hả?

Sau đó, ba người lại đi xem chính phòng, thiên phòng và phòng bếp các loại. Phòng ốc, sân nhỏ không tính quá rộng, mặc dù trong phòng đều có một lớp bụi, nhưng về tổng thể thì bố cục hoàn chỉnh, cũng được xem là một trạch viện lịch sự tao nhã.

Ngược lại, đồ vật trong nhà lại không nhiều lắm, chỉ có chính phòng lớn nhất có một giường lớn cùng với một cái bàn và hai cái ghế. Nói thực, vào thế kỷ hai mươi mốt ở kiếp trước, nếu Kế Duyên ở một căn nhà như thế này, chỉ cần có Internet và sắp xếp lại một chút, hắn cũng rất sẵn lòng.

Đi dạo một vòng xong,khi trở lại sân, nụ cười của Kế Duyên cũng chưa từng giảm bớt.

“Hắc hắc hắc, tiên sinh có hài lòng hay không? Ta biết ngay chắc chắn tiên sinh vừa ý chỗ này. Hơn nữa, căn nhà này còn rẻ, mua lại chỉ cần ba mươi sáu lượng bạc. Một trạch viện có chỗ rộng rãi như vậy, không có cái nào bán dưới một trăm lượng đâu!”

“Hả? Rẻ như vậy?”

Kế Duyên có chút kinh ngạc. Đương nhiên, hắn không nắm rõ giá phòng ốc ở nơi này, nhưng cũng sẽ so sánh, những căn nhà nhỏ, nhà trệt có sân lúc trước đều bán hai ba mươi lượng.

Nơi này rõ ràng đẳng cấp hơn mấy căn nhà kia, giá cao hơn gấp đôi cũng không tính quá đắt, mà giá nơi này còn chưa đến bốn mươi lượng quả thật quá rẻ luôn á.

"Hắc hắc, khục, tiên sinh có chỗ không biết..."

Gã thương nhân ra vẻ nho nhã một chút nhưng không tìm được câu nào thuận tai để nói tiếp.

“Khục, chủ nhân trước của nơi này đều đã qua đời. Lúc này khế ước mua bán nhà đất thuộc sở hữu của quan phủ. Hơn nữa, chỗ này tương đối xa.. nên vẫn chưa bán được. Người có tiền không để ý, người bình thường thì không có ba bốn mươi lượng, cũng muốn vì nhà mình tính toán sao cho có lợi nhất. Vì vậy, nơi đây vẫn chưa bán, quan phủ bên kia còn liên tục hạ giá xuống đấy!”

“A! Vậy ta muốn mua còn phải tự mình lên huyện nha sao?”

“Tiên sinh quyết định mua rồi hả?”

Gã thương nhân chờ mong nhìn Kế Duyên rồi hỏi.

“Trạch viện tiện nghi như vậy lại lịch sự tao nhã, vì sao lại không mua? Bất quá có chút bụi bặm, dọn dẹp một chút hẳn sẽ tốt hơn!’

Kế Duyên cười ha hả, tâm tình rất tốt.

“Hay! Hay! Tiên sinh, ngài thật tinh mắt! Hay là, nhân dịp trời còn sớm, chúng ta cùng lên huyện nha, lấy khế ước mua bán nhà đất về đây?

Hiển nhiên gã thương nhân cũng gấp rút muốn lấy tiền mà gã vất vả kiếm được. Sinh ý này hơn ba mươi lượng, gã có thể lấy được gần hai lượng tiền thuê, cũng không phải một số tiền nhỏ!

Mà Kế Duyên cũng suy nghĩ như vậy. Đồ vật mà mình muốn thì luôn nghĩ cách nhanh chóng lấy được. Kiếp trước hắn còn không mua nổi một căn nhà, chỉ có thể ao ước. Vậy mà, kiếp này lại đạt được.

Lục Thừa Phong bên cạnh cũng cười.

“Tiên sinh nên về nhà trọ nghỉ ngơi, còn lại cứ để Thừa Phong đi cùng gã lên huyện nha mua lại khế ước mua bán nhà này!”

Hảo tiểu tử, rất có tiền đồ. Kế Duyên như mở cờ trong bụng, không cần hắn tự chạy đi thì không thể tốt hơn.

“Tốt lắm, làm phiền Lục thiếu hiệp đi một chuyến.”

"Kế tiên sinh khách khí, chúng ta đưa ngài về nhà trọ trước!”

Thượng đạo thượng đạo, tiền đồ vô lượng! Kế Duyên thấy được tính cách của Lục Thừa Phong, ở thế kỷ hai mươi mốt, y có thể lăn lộn rất khá. Cái này gọi là giỏi suy nghĩ vấn đề dưới góc độ của người khác.



Sau nửa canh giờ, huyện nha Ninh An, trong một gian phòng thiên viện nào đó, chủ bộ phía dưới Huyện thừa kinh ngạc nhìn Lục Thừa Phong.

"Lục thiếu hiệp, ngài thật sự muốn mua căn nhà này? Ngài ở sao? Nhìn ngài không giống người thích yên tĩnh lắm?”

Hỏi xong câu này, vị chủ bộ còn nhìn về gã thương nhân họ Chu, híp mắt vuốt râu. Gã thương nhân bị y nhìn có chút chột dạ.

“Sao vậy? Chủ bộ đại nhân, căn nhà này có vấn đề gì? Sẽ sập hay đang có tranh chấp?”

Biểu tình của chủ bộ một bộ dạng quả là như thế, lần nữa nhìn về phía Lục Thừa Phong.

“Lục thiếu hiệp, ngươi là ân nhân của huyện Ninh An chúng ra, ta không thể gạt ngươi. Nói thật cho ngươi biết, phòng này kiên cố, lịch sự tao nhã, nhưng trên phố đồn rằng hướng gió không tốt. Bảy năm có ba người mua, không phải bệnh chết thì cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nhất là năm ngoái, một gã thư sinh được phát hiện đang sống sờ sờ lại bị kinh hãi rồi chết ở trong sân. Từ đó không ai hỏi mua căn nhà nhỏ đó nữa!”

Nói xong, chủ bộ còn cầm trong tay một cuốn sổ ghi chép mà bình thường sẽ không cho người ngoài xem, đưa tới trước mặt Lục Thừa Phong, khiến hắn nhìn thấy rõ ràng dòng chú giải do quan phủ ghi lại: Trên phố đồn đại nhà này có ma.

(*) Thù: Đơn vị đo lường thời cổ Trung Quốc, bằng 1/24 lạng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau