LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Tính xấu không đổi

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách Chấm Cơm

***

Trên thực tế, khách hành hương cũng có thể rút quẻ tại quầy hàng nhỏ của Thanh Tùng Đạo Nhân, không cần phải vào miếu Thành Hoàng. Nhưng đa số hành khách đều thích xin xăm trước tượng thần của Thành Hoàng lão gia, sau đó tự mình xem quẻ hoặc đi tìm người đoán xăm.

Xin quẻ trong miếu được xem là một hình thức hồi đáp đặc thù của Thần đạo. Thẻ trúc trước tượng Thành Hoàng chân chính vẫn có chút ý tứ, nhiều ít cũng có liên hệ với sổ sách Thần đạo trong Âm Ti. Người cầu khấn thành tâm vẫn có thể đạt được một vài phương hướng đại khái, chỉ là không thấy rõ lắm mà thôi.

Mà việc một người rút thăm ở chỗ thầy tướng số lại có chút khác biệt, được coi như là một thủ đoạn xem quẻ đặc thù, cũng là một kiểu bói toán.

Dưới sự chào mời nhiệt tình của Thanh Tùng Đạo Nhân, vị khách hành hương trung niên kia cũng ngồi xuống ghế nhỏ trước quầy hàng. Gã nghe nói Thanh Tùng Đạo Nhân vừa quan sát tướng mạo của mình, liền tò mò hỏi một câu.

“Đạo trưởng vừa mới quan sát tướng mạo của ta sao, vậy thì có thể nói một chút được không?”

Thanh Tùng Đạo Nhân lắc đầu, còn chưa nói chuyện, thì tiểu đạo sĩ bên cạnh Tề Tuyên đã “Khục” một tiếng.

“Giải xăm trước, giải xăm trước. Ta đối chiếu lá thăm một chút, ngươi còn nhớ rõ thẻ xăm không?”

Nam tử trung niên cũng không suy nghĩ nhiều, giống như thực sự báo cáo.

“Ta thấy thẻ xăm trong miếu đã viết: Mạc Tân đấu chi dĩ bất hưu, Bính Giáp.”

Kế Duyên đã đứng dưới tán cây bên cạnh quầy hàng của Thanh Tùng Đạo Nhân không biết từ lúc nào. Hắn cũng không dùng dị thuật Chướng Nhãn Pháp, nhưng mấy người kia đều chú ý đến chuyện khác nên chẳng có ai phát hiện ra.

Từ trong lời nói của nam tử trung niên kia, Kế Duyên lấy được tin tức đầu tiên là người này có khả năng biết chữ. Trong lời nói cũng có thể hình dung ra là gã tự mình nhìn thấy, mà không phải do người coi miếu đọc giùm nội dung trên thẻ xăm. Còn về việc giải xăm, gã lại đi nhờ Thanh Tùng Đạo Nhân thì Kế Duyên cũng cảm thấy quẻ này không được tốt.

Kế Duyên cũng không dồn hết sức xem khí, chỉ có điều một thân Mệnh Hỏa của gã cũng xem như tràn đầy, lại nhìn dáng vẻ của vị khách hành hương này chắc hẳn cũng không phải loại người tùy tiện động tay động chân với người khác.

Thanh Tùng Đạo Nhân nghe xong quẻ này thì lông mày nhăn lại một chút. Y nhìn lại vị khách hành hương.

"Quẻ hạ hạ..."

Lúc này, dáng vẻ của Thanh Tùng Đạo Nhân giống như một cao nhân, vẻ mặt rõ ràng đang suy nghĩ cẩn thận, khiến cho khách hành hương cũng có chút căng thẳng.

“Xem vẻ mặt suy tàn yếu kém của người cũng không phải sinh ra đã có!”

Thanh Tùng Đạo Nhân nghiêm túc nói thêm một câu.

"Ngươi!"

Nam tử ngay lập tức thấy bực bội trong lòng, may mà gã biết kiềm chế, chỉ là giọng điệu nặng nề hơn một chút.

"Mời đạo trưởng đoán xăm!"

Ở bên cạnh, Tề Văn rất lúng túng, vội vàng giải thích với gã một câu.

“Ách, tiên sinh xin đừng hiểu lầm. Sư phụ ta nhìn ra vẻ mặt ngài dạo gần đây trở nên kém đi, không phải đang mắng ngài đâu…”

Thanh Tùng Đạo Nhân cũng ý thức được bản thân lắm mồm lắm miệng rồi, cũng cười làm lành, lập tức bắt đầu giải xăm.

“Tiên sinh, ngươi ở trong miếu cầu chuyện gia đình, là cầu bình an hay sự nghiệp thế?”

“Cả hai.”

Thanh Tùng Đạo Nhân gật đầu, lại nhìn tướng mạo nam tử lần nữa.

“Theo lý thuyết, khuôn mặt của tiên sinh đường đường chính chính, ngũ quan thẳng tắp, tướng mạo rất tốt. Chỉ là tình cảnh hôm nay khác thường, có nghĩa là đang rất kém. Nếu xét theo ý nghĩa trên thẻ xăm thì gần đây ngươi không phải có oan khí quấn thân thì cũng có người tâm cơ đang muốn hại ngươi. Hơn nữa, bất kể là tình huống nào, ngươi cũng đã loáng thoáng cảm nhận được, có phải vậy không?”

Nam tử trung niên mặc áo đậm màu nghe vậy thì rõ ràng kinh hoảng một trận, vẻ mặt cũng thận trọng hơn.

“Đạo trưởng nói kỹ hơn được không, có thể cho ta một vài biện pháp giải quyết không?”

Một nguyên nhân nhỏ khiến Thanh Tùng Đạo Nhân muốn xem bói đó là y rất thích nhìn biểu cảm và phản ứng của người tới coi bói. Thấy phản ứng của nam tử như vậy, y cũng lộ ra dáng vẻ nghiêm túc hơn một chút.
“Tiên sinh cũng biết “Mạc Tân” chính là thủ hạ của đại tướng trong quân đội, tham dự vào việc phụ tá quân cơ, “Mạc Tân chi đấu” nhìn thì có chút nho nhã, nhưng thật ra trong trận đánh vô cùng thê thảm, dưới ánh đao ánh kiếm còn có thể nhìn thấy máu đấy!”

Gã nghe xong có chút run rẩy da đầu, sắc mặt cũng thay đổi, chỉ là Thanh Tùng Đạo Nhân còn chưa nói xong.

“Nếu là quẻ xăm bình thường thì thôi, nhưng tiên sinh nói trên thẻ văn có hai từ “bất hưu” (*), biểu thị trong đó rất hung hiểm đáng sợ….!”

Bất hưu: không dứt

Dù một người không có văn hóa cũng có thể nghe hiểu lời này, huống chi nam tử trung niên này vẫn có một chút hiểu biết, sắc mặt lại khó coi hơn lúc trước nhiều.

Tề Văn đứng bên cạnh cũng lắng nghe cực kỳ nghiêm túc, ngay cả Kế Duyên đứng cách đó vài bước cũng nhíu mày. Nhưng hắn nhịn xuống ý định mở mắt nhìn kỹ nam tử trung niên này, muốn đợi Thanh Tùng Đạo Nhân giải quẻ xong hoặc nói xong mới dùng pháp nhãn xem khí.

“Ý của đạo trưởng là tình hình không chết không thôi, không có bất kỳ chỗ trống nào có thể thương lượng sao?”

“Ài, việc đời không có gì là tuyệt đối cả, thẻ xăm nói vậy cũng là mức độ nặng, nhưng chưa hẳn không giải quyết được. Chúng ta vẫn có thể bàn bạc cụ thể. Dù sao ngươi bớt làm chuyện ác, hành thiện tích đức nhất định không sai.”

Thanh Tùng Đạo Nhân hiếm khi trấn an một câu, xem ra cũng nhớ lời dặn. Chỉ là trong mười thẻ xăm thì chín thẻ đều dùng phương pháp này, tuy rất hợp lý nhưng chẳng có người nào cảm thấy lời khuyên này có giá trị.

“Ta thấy trong lòng tiên sinh cũng đã có phương hướng, nếu không chữ đầu của thẻ xăm không phải là “Mạc Tân” mà là “Ngu Công” rồi. Hay là ngươi cho ta bát tự, để ta đoán một quẻ được không?”

Lúc nói xong câu cuối, giọng điệu của Thanh Tùng Đạo Nhân rõ ràng rất hưng phấn.

Theo lý giải của Kế Duyên, cơ bản là Tề Tuyên gặp được một người ‘Đoán mệnh cho người bình thường có gì vui, đương nhiên càng khó càng hăng hái rồi…!’

Cảm giác giống như một vài đại phu hứng thú với những ca bệnh nan y.

Chẳng qua, nam tử trung niên này dĩ nhiên cũng có suy nghĩ của mình, có khả năng gã thấy Thanh Tùng Đạo Nhân giải xăm cũng không khác lắm, hoặc đã đi đoán mệnh rất nhiều lần rồi, nên gã cũng không nghĩ tới việc đưa bát tự.

"Đa tạ đạo trưởng giúp ta giải xăm..."

Gã nhìn thoáng qua tấm biển của quán nhỏ, rồi lấy năm đồng tiền trong túi ra đặt lên bàn.

“Đây là phí giải xăm, cáo từ!”

Nói xong, gã liền đứng dậy, chắp tay chuẩn bị rời đi.

Ngược lại Thanh Tùng Đạo Nhân có chút cấp bách.

“Ấy ấy ấy, tiên sinh chớ vội đi. Ta thấy tướng mạo của ngươi bây giờ rất đen tối. Ngươi để ta tính toán đoán mệnh cho ngươi đi, nhìn phúc thọ của ngươi, xem ngươi sống hay chết có phải rõ ràng hơn không?” Gã quay đầu nhìn Thanh Tùng Đạo Nhân, lại nhìn Tề Văn vẻ mặt khẩn trương đang lôi kéo sư phụ mình. Lúc này, gã mới hít một hơi thật sâu, quay đầu rời đi.

“Vị tiên sinh này… Ta không giống mấy người coi bói khác đâu, bọn họn nhìn không ra nhưng ta có thể ~~~! Ai nha, Tề Văn, con kéo ta làm gì….”

“Sư phu, người đừng nói nữa, đồ đệ van xin người, tiên sinh kia không muốn xem mà!”

“Sao gã lại không muốn xem chứ? Đó là sợ đoán mệnh, ta khuyên gã một chút là xong thôi, ài!”

Thấy vị khách hành hương đã đi xa, Thanh Tùng Đạo Nhân mới thở ra, oán thán một câu.

“Khó gặp được người tính tình tốt…”

Kế Duyên đang giương hai mắt lớn một chút nhìn nam tử trung niên đã rời đi kia, nghe thấy lời này của Thanh Tùng Đạo Nhân, hắn cũng dở khóc dở cười.

“Cảm giác như Tề đạo trưởng cũng biết rõ đấy nhỉ, nếu người nọ tính khí không tốt, có phải nên đánh ngươi một trận không?”

Thanh âm chính trực của Kế Duyên vừa vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của Thanh Tùng Đạo Nhân và Tề Văn. Hai người quay đầu lại, liền thấy hắn đang đứng dưới gốc cây.

"Là Kế tiên sinh! Ha ha ha, đúng là Kế tiên sinh rồi! Kế tiên sinh chẳng thay đổi chút nào!"

Tề Văn vui vẻ thể hiện hết ra mặt. Ngay cả Thanh Tùng Đạo Nhân Tề Tuyên cũng cực kỳ hưng phấn, nhưng nghĩ tới tình hình vừa rồi, y đột nhiên có chút lúng túng, chỉ vội vàng chắp tay thi lễ.

Kế Duyên cũng cười chắp tay, nói với Tề Văn.

“Tiểu đạo trưởng Tề Văn đã trở thành người lớn rồi. Lúc trước ngươi mới tới cằm của sư phụ, vậy mà bây giờ đã cao thế này.”

"Ách, ha ha, Kế tiên sinh, người đến đây lúc nào?"

Thanh Tùng đạo trưởng có chút thấp thỏm bất an, người này có thể không phải là phàm nhân thật rồi.

“Ta đã đến được một lúc, còn đi dạo một vòng Vân Sơn Quan mới đi tìm các ngươi đấy. Không biết lúc nào ngươi dọn quán vậy?”

“Dọn liền, dọn liền. Tề Văn đừng đứng ngây ra đó nữa, chúng ta dọn quán nào.”

Thanh Tùng Đạo Nhân thấy Kế tiên sinh đặc biệt tới đây tìm mình thì đâu còn ngồi tiếp được nữa. Y nhanh chóng thu dọn đồ đạc, nào dám để thần tiên chờ đợi tới chạng vạng tối chứ?

Cái quán nhỏ này thật ra cũng chỉ có hai miếng gỗ dựng lên một tấm ván, rồi phủ lên một miếng vải bố màu vàng. Sau hai đến ba lượt, quán nhỏ đã được hai thầy trò tháo dỡ xong. Thùng đựng quẻ và những vật khác đều được cất vào một cái sọt, do Tề Văn vác trên lưng.

“Thu dọn xong rồi, thu dọn xong rồi. Kế tiên sinh cùng trở về Vân Sơn Quan ăn bữa cơm rau dưa nhé?”

“Đúng vậy Kế tiên sinh. Sư phụ con làm đồ ăn rất ngon.”

“Chỉ cần không chê ta đã quấy rầy sự thanh tĩnh của các ngươi là tốt rồi.”

Kế Duyên vui đùa một câu, rồi đi theo hai thầy trò rời đi.

“Sao có thể chứ, Kế tiên sinh có thể tới quán nhỏ cũ nát của chúng ta thật sự là vẻ vang cho kẻ hèn này rồi. Hôm nay, ta sẽ thể hiện bản lĩnh cho tiên sinh xem, để ngài đánh giá thử tay nghề của phàm nhân so với tiên nhân như thế nào.”

Khẩu khí cũng không nhỏ, chỉ là lúc trước Kế Duyên có ghé qua phòng bếp ở Vân Sơn Quan, thấy gạo cũng không thiếu, nhưng dầu muối, tương, giấm chua gì đó cũng không nhiều.

“Vậy ta cũng muốn mở mang kiến thức một chút về tay nghề của đạo trưởng rồi. Ăn sương uống gió mãi cũng không có vị gì, nhưng ta từng dự yến tiệc ở Long cung rồi đấy.”

Thanh Tùng đạo trưởng nghe vậy lập tức căng thẳng hơn. Chẳng qua là y nói khách khí một câu thôi, Kế tiên sinh đừng xem là thật!

Kế Duyên dứt khoát dẫn hai thầy trò ra thị trấn của huyện, mua lấy một ít đồ vật, cũng không quên mua thịt và cá.

Chỉ có điều lúc rời khỏi huyện Đông Nhạc, Kế Duyên còn quay đầu nhìn lại. Hắn nhất định phải cho Tề Tuyên uống mấy chén Long Tiên Hương kia, ước chừng sẽ khiến đạo nhân này ngủ mấy ngày rồi.

Mấy ngày này chắc chắn y không thể đi bày quán được, cũng không biết vị khách hành hương kia có quay trở lại tìm thầy tướng số giải cứu không đây.

Chương 157: Nếm thử mà thôi

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách Chấm Cơm

Bởi vì trong núi có mây mù nên nơi này mới được đặt tên là Vân Sơn. Vào thời điểm thích hợp trong ngày, sương mù ngập tràn Vân Sơn, nhất là những lúc đứng ở một vài đỉnh núi thật cao, nhìn sương mù xung quanh như thấy biển, phong cảnh đẹp không sao tả xiết.

Nơi nổi tiếng nhất trong núi là đỉnh Quan Vụ của Vân Sơn, nhưng thật ra đỉnh Yên Hà của Vân Sơn Quan cũng không tệ, chỉ là vị trí ở bên ngoài hơi xấu, cho nên những người muốn lên núi ngắm sương mù chắc chắn sẽ không chọn nơi này.

Hơn nữa, dù sao trên Vân Sơn cũng có dã thú, tuy không có ai đồn đại rằng nơi này có cọp dữ, nhưng trên thực tế vẫn có một số loài nguy hiểm như lang sói hay là hổ báo đấy.

Nghề trồng lúa ở Tịnh Châu đủ để nuôi sống người dân cả vùng, nên quả thực có rất ít người liều mạng, bất chấp nguy hiểm lên núi kiếm ăn. Cho nên, nếu đặt Vân Sơn ở Kê Châu thì đây cũng không phải nơi thâm sâu gì, nhưng lại mang đến cảm giác hoang vu, vắng bóng người.

Lúc Thanh Tùng Đạo Nhân, Tề Văn và Kế Duyên đến thị trấn thì sắc trời vẫn còn sớm. Chẳng qua, ba người lên núi không sử dụng bất kỳ loại pháp thuật thần thông nào, vì vậy dù không tính quãng đường lên núi, thì đi đến chân núi cũng dài đằng đẵng hơn hai mươi dặm.

Dù hai người Tề Tuyên và Tề Văn chưa từng chính thức luyện võ, nhưng quanh năm luyện Đạo gia rèn thân pháp, khá giống với Bát Đoạn Cẩm (*) mà hắn biết ở kiếp trước, có tác dụng làm cho thân thể khỏe mạnh. Vì vậy, sức lực của hai người cũng không tệ, lên núi cũng không tốn quá nhiều thời gian.

Bát Đoạn Cẩm: một bài tập khí công ở Trung Quốc

Trên đường đi, bọn họ kể chuyện trên trời dưới đất, từ việc tới Kê Châu gặp thần y Tần Tử Chu, tới việc Thanh Tùng Đạo Nhân dưỡng bệnh trong bao lâu, lại trở về Tịnh Châu như thế nào.

Lúc lên núi, mặt trời đã ngả về tây. Trong tay Kế Duyên xách miếng thịt và một con cá lớn. Một đường lên núi Vân Sơn, hắn cũng hay nói đùa với hai thầy trò.

"Thường các ngươi trở về lúc nào, từ huyện Đông Nhạc đến đây xa như vậy, các ngươi không đến mức ngồi tới khi trời tối đấy chứ?"

Cả đoạn đường này, ba người đi bộ cùng nhau, hơn nữa, tính tình Kế Duyên cũng hiền hòa, nên hai thầy trò nói chuyện cũng không còn quá câu nệ như lúc trước. Nghe thấy Kế Duyên nói vậy, ngay lập tức Tề Văn bắt đầu than phiền.

"Kế tiên sinh, ngài nói đúng điểm quan trọng rồi đấy ạ. Có đôi khi con và sư phụ về đạo quán, còn chưa lên núi thì trời đã tối rồi. Ngài nhìn bên trong sọt của con có hai thanh đao bổ củi dùng để đề phòng dã thú đấy ạ!"

Kế Duyên chưa bao giờ lộ ra Tiên thuật diệu pháp gì trước mặt hai người. Thật ra, trong lòng Tề Văn, Kế tiên sinh càng giống một đại tiên sinh nhã nhặn có võ công cao cường và tâm địa tốt hơn.

Nhưng Thanh Tùng Đạo Nhân lại khác, trong lòng y khẳng định Kế Duyên không phải phàm nhân. Nghe thấy đồ đệ quở trách mình trước mặt Kế tiên sinh, y cũng rất xấu hổ.

"Chỉ là thỉnh thoảng, thỉnh thoảng mới như vậy. Mọi khi chúng ta trở về, trời vẫn chưa tối đâu. Vả lại, bây giờ dăm bữa nửa tháng ta mới bày quầy hàng, có đôi khi đi loanh quanh mấy thôn xóm, còn đa số thời gian vẫn tu hành ở trong núi đấy."

"A, tu hành sao? Ta cũng có chút tò mò, không biết đạo sĩ các ngươi tu hành như thế nào nhỉ?"

Quả thực hắn hỏi câu này cũng do hiếu kỳ. Với kiến thức giang hồ mà hắn biết thì bản thân đạo quán giống như một môn phái trong chốn võ lâm, tu hành nhiều ít cũng liên quan đến quá trình luyện võ. Thoạt nhìn Vân Sơn Quan giống như một đạo quán cá ướp muối (*), hai đạo sĩ bình thường tu cái gì đây, không đến mức chỉ có xem bói chứ?

(*) cá ướp muối: phép ẩn dụ của người không muốn làm gì, không có tham vọng

"Tu đạo, tất nhiên là muốn đắc đạo thành tiên rồi... Ách..."

Thanh Tùng Đạo Nhân nói đến đây đột nhiên dừng lại, vô thức nhìn sang Kế Duyên đang lên núi cùng bọn họ. Tuy rằng mấy năm qua, y chưa từng thấy vị Kế tiên sinh này thi triển ra thủ đoạn thần tiên nào, nhưng y vô cùng tin tưởng rằng người này chính là thần tiên.

Ở trước mặt thần tiên lại nói tới tu tiên, y cảm thấy mình như đang múa rìu qua mắt thợ vậy.

"Ha ha... ý tưởng đắc đạo thành tiên cũng rất hay, nói tiếp đi."

Ngược lại, Kế Duyên cười cười không để ý. Dưới góc nhìn của hắn, Kế Duyên không xem bản thân là thần tiên thật sự, chỉ là một người tu tiên mà thôi. Phần lớn những tiên phủ, tiên môn, tiên sơn, tiên đảo cũng như thế.

Thanh Tùng Đạo Nhân lại nói chuyện cẩn thận hơn một chút, nghĩ đi nghĩ lại một phen mới nói tiếp.

"Thật ra đạo sĩ tu hành, sở tu chỉ là giữ tâm thanh tịnh, trong núi không cung phụng thần linh, cũng không cầu tiền tài. Cả đời đạo sĩ chúng ta kính trọng và kinh sợ Chu Thiên Tinh Đấu thiên địa vạn vật. Cái gọi là thể xác và tinh thần thanh tĩnh hoà vào tự nhiên, liền có thể đạt thành cân bằng với thiên địa vạn vật, đã là nơi an tâm tĩnh lòng của ta rồi.”

Bước chân Kế Duyên chậm lại, cẩn thận suy nghĩ về lời này của Thanh Tùng Đạo Nhân. Hai đạo sĩ cũng liền vô thức bước chậm theo. Trong lòng Thanh Tùng Đạo Nhân có chút lo lắng không yên, cho là mình có phải đã nói sai gì đó hay không.

"Vừa rồi ta có chút thất thần, cẩn thận tưởng tượng, rất nhiều người tu tiên mong cầu điều này điều kia, thậm chí một vài người cũng không như lý giải của ngươi. Thanh Tùng đạo trưởng nói rất hay. Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên."

Kế Duyên nói hai câu, lại lần nữa tăng tốc, mà hai thầy trò Thanh Tùng Đạo Nhân liền vội vàng đuổi theo.

Trong miệng Thanh Tùng đạo trưởng không ngừng lẩm bẩm: "Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên..."
...

Ở Vân Sơn Quan, Thanh Tùng Đạo Nhân dường như dùng hết tất cả vốn liếng của bản thân để chuẩn bị bữa ăn tối. Thịt mua ở huyện, rau củ sau vườn, củi thì lên núi nhặt được, còn khả năng nấu ăn chính là y luyện tập từ ngày này qua tháng nọ.

Tổng cộng có năm món ăn, một món canh cá, nhìn sơ qua cũng không tệ, lúc ăn thì hương vị không bằng tiệc rượu nhà Long Quân, nhưng cũng mới lạ, ngon miệng.

Kế Duyên không khách sáo với hai người, hai đạo sĩ cũng không còn dè dặt nữa. Trên bàn bát tiên ở trong phòng bếp của đạo quán, ba người ăn uống thỏa thuê, ăn từ khi trời còn sáng đến lúc phải thắp đèn vẫn chưa xong.

Chờ Thanh Tùng Đạo Nhân ăn được kha khá, Kế Duyên mới thần thần bí bí nhấc bọc đựng y phục của mình lên, lấy ra một bầu rượu.

"Đến đây, đến đây, đạo trưởng đừng ăn vội, nhìn xem đây là cái gì nào! Ừ, Tề Văn con cứ ăn đi!"

"A..."

Vốn dĩ thấy sư phụ và Kế tiên sinh buông đũa, Tề Văn cũng học theo, lúc này nghe Kế tiên sinh nói vậy, cậu lại bắt đầu ăn. Tề Văn chan canh cá vào chén cơm, ánh mắt giống như sư phụ Tề Tuyên đều tập trung vào vật trên tay Kế Duyên.

Thanh Tùng Đạo Nhân nhìn kỹ thì thấy bình sứ này có phần đáy thô to, trên miệng nhỏ hẹp, ở đỉnh còn dùng một cái nút bọc vải đỏ nhét kín lại.

"Kế tiên sinh, đó là một bình rượu sao?"

"Ha ha ha.... Đó là bình rượu đựng rượu, nhưng điểm quan trọng không phải cái bình này, mà là rượu ở trong bình."

Tề Văn đang dùng đũa gắp cá trong chén cũng sững sốt hỏi một câu.

"Rượu này rất quý hay sao ạ?"

Kế Duyên khẽ cười, nhìn Tề Tuyên giống như đang tò mò, lại như đang suy nghĩ điều gì.

"Quý sao? Tên rượu này không được truyền ra ngoài, cũng không nơi nào bán. Trên đời này chỉ có một người ủ được. Người không đủ duyên phận thì càng không thể uống được."

Trong lòng Kế Duyên lập tức nói thêm một câu "phải nói là chỉ có một con rồng biết làm."

"Đương nhiên, rượu này làm ra rất khó khăn, lại nặng độ, nên rất dễ say. Trên tay ta cũng chỉ có mấy chén mà thôi. Tề Văn còn phải đi rửa chén nên đừng uống. Tề Tuyên đạo trưởng, ngươi uống hai chén được chứ?"

Tề Văn tưởng thật, nhưng Thanh Tùng Đạo Nhân lại hiểu rõ một chút, vị Kế tiên sinh này nói gần nói xa nhưng hàm ý trong đó cũng không ít. Y bèn thử thăm dò một câu.

"Kế tiên sinh cũng uống chung nhé?"Quả nhiên, y thấy Kế Duyên lắc đầu cười.

"Ta không uống. Đây là ta đặc biệt mang tới cho đạo trưởng đấy, đừng từ chối!"

Ở Vân Sơn Quan, Kế Duyên cũng không cần duy trì Chướng Nhãn Pháp nữa. Một đôi mắt màu xám trắng lộ rõ, giờ phút này đang nhìn về phía Thanh Tùng Đạo Nhân, khiến cho y không thể nói câu từ chối. Y cũng mơ hồ có suy đoán của mình.

Mà lúc này, Kế Duyên đã tới gần bếp lò lấy một cái chén, sau đó lại ngồi xuống trước bàn. Dù sao hắn cũng đang giúp Thanh Tùng Đạo Nhân kéo dài tính mạng, không phải thực sự uống rượu nên một ngụm này chắc chắn phải uống hết mới thôi.

Lúc hắn mở nắp bình rượu, ngón tay lau miệng bình hai vòng một cách khó hiểu, sau đó mới kéo nắp ra.

Kế Duyên nghiêng bình rót rượu vào chén. Rượu này rõ ràng có màu xanh đậm, một cỗ hương rượu thanh mát nhẹ nhàng phiêu đãng thoát ra ngoài.

"Ha ha ha... Đến đây, đến đây, Thanh Tùng đạo trưởng nếm thử rượu này đi. Bằng hữu của ta lớn tuổi rồi, tay nghề ủ rượu này có thể nói là khá hơn tay nghề nấu nướng của ngươi đấy!"

Thanh Tùng Đạo Nhân nhìn Kế Duyên, rồi lại nhìn chén rượu trước mặt. Phần chất lỏng của rượu đang nhẹ nhàng dao động, thỉnh thoảng phản chiếu ngọn đèn trước bàn. Trong một thoáng hoa mắt, y nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy rượu này có lớp sương mù nhè nhẹ.

"Vậy ta.... liền nghe Kế tiên sinh, nếm thử?"

Lúc Tề Tuyên thử dò hỏi, Tề Văn cũng nói xen vào.

"Sư phụ, không phải người không uống rượu sao?"

"Lời này Tề Văn tiểu đạo trưởng nói sai rồi, cũng không phải để cho Thanh Tùng đạo trưởng uống say, chẳng qua là nếm thử mà thôi. Nếm thử không có chuyện gì đâu, Kế Mỗ vẫn có chừng mực, Thanh Tùng đạo trưởng xin mời!"

"Ài, được!"

Tề Tuyên cẩn thận bưng chén lên, khẽ ngửi mùi rượu, sương mù nhè nhẹ bay vào trong mũi. Y lập tức cảm thấy có chút hốt hoảng. Trong đầu giống như có tiếng sóng, lại giống như tiếng tiên hạc ca múa.

Kế Duyên nhìn y có chút mê man, vội vàng đặt tay vào sau lưng y, một tia pháp lực mang theo một sợi linh khí hòa nhập vào trong cơ thể Tề Tuyên.

"Đừng nghe nữa, uống đi!"

Tề Tuyên thanh tỉnh một chút, nghiêng chén đổ rượu vào trong miệng. Đầu lưỡi lập tức chạm vào phần chất lỏng, mùi vị cũng lan tỏa trong đó, ánh mắt cũng bắt đầu khẽ híp lại.

Chẳng qua, không đợi y kịp bình phẩm, đột nhiên y cảm thấy chén rượu trên tay có một lực lớn truyền đến.

"Ô..."

Tay phải của Kế Duyên trực tiếp cầm lấy cái chén, tay trái vỗ nhẹ sau lưng Tề Tuyên.

"Ừng ực~ Ừng ực~ Ừng ực..."

Hơn một nửa chén rượu đã rót vào miệng Thanh Tùng Đạo Nhân. Y buông chén xuống, quay đầu sững sờ nhìn Kế Duyên. Còn chưa kịp thở ra một hơi, thân thể y lay động một chút rồi nhẹ nhàng gục xuống bàn, phát ra tiếng hít thở đều đều.

Ở bên cạnh, Tề Văn cũng bị động tác này của Kế Duyên dọa sợ, nhìn thế nào cũng cảm thấy vừa rồi Kế tiên sinh ép sư phụ mình uống rượu.

"Ài, rượu này rất dễ say, sư phụ ngươi lại uống quá chậm. Nếu ta không làm như vậy thì y chưa uống hết liền ngã xuống rồi."

Kế Duyên cười sáng lạn, giải thích với Tề Văn một câu.

"Ăn cơm, ăn cơm nào, chúng ta ăn thôi."

"Ách... Vâng..."

Tề Văn cẩn thận nhìn dáng ngủ bình tĩnh của sư phụ mình, một cái rắm cũng không dám thả.

Chương 158: Tại nơi này

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách Chấm Cơm

Kế Duyên và Tề Văn cùng nhau ăn hết tất cả đồ ăn còn dư trên bàn, nhưng chủ yếu là Kế Duyên ăn nhiều hơn, còn Tề Văn chỉ ngồi nhìn.

Tề Văn vừa thu dọn đồ ăn thừa trên bàn với Kế Duyên, vừa hỏi.

"Kế tiên sinh, sư phụ con không sao chứ, ngài cho sư phụ uống rượu gì vậy?"

Cũng may ở nơi này chính là Kế Duyên, Tề Văn mới không cảm thấy lo lắng. Nếu đổi lại là người khác, có lẽ cậu đã hoài nghi đối phương hạ dược cho sư phụ mình rồi.

Kế Duyên dùng nồi nấu canh tạm thời làm thùng rác, quét tất cả đồ ăn thừa và xương cá vào, cố gắng né tránh đỉnh đầu của Thanh Tùng Đạo Nhân.

"Con giúp ta cầm ngọn đèn lên, ta lau bên này một chút."

"A."

Từng cái chén một được chồng lại với nhau, trên bàn được dọn dẹp sơ qua một lần. Lúc này, Kế Duyên mới nói với Tề Văn đang chuẩn bị đặt chén bát vào trong chậu gỗ.

"Bên trong rượu sư phụ con uống có rất nhiều dược liệu quý hiếm, dược lực mạnh mẽ, rượu cũng nặng, nhưng uống vào lại rất tốt cho thân thể. Chỉ là y uống một lần quá nhiều, nên ước chừng phải ngủ dăm ba ngày đấy."

Uống một lần quá nhiều sao?

Tề Văn rụt cổ một cái. Tuy ngọn đèn trong phòng bếp không quá sáng, nhưng cậu vẫn thấy rõ đấy, không phải lúc nãy Kế tiên sinh ngài rót rượu sao.

Chẳng qua, nghe được câu nói sau của Kế Duyên, Tề Văn lập tức kịp phản ứng.

"Ngủ dăm ba ngày sao? Lâu như vậy ạ?"

"Đúng vậy. Với cá tính của sư phụ con, chắc chắn những năm này bị đánh không ít. Sau khi dược lực trong rượu kia vào trong cơ thể y, một số vết thương cũ gì đó sẽ tốt hơn, thân thể cũng sẽ khỏe mạnh hơn lúc trước."

Lúc trước, Thanh Tùng Đạo Nhân xem quẻ cho hắn suýt mất nửa cái mạng, thật ra chuyện này chỉ có Tề Tuyên và Kế Duyên hiểu rõ. Tuy Tề Văn cũng biết lần đó sư phụ xem tướng số có vấn đề lớn, nhưng cậu vẫn mơ hồ chuyện tuổi thọ của sư phụ mình. Vì vậy, lúc này Kế Duyên cũng chỉ nói đến chuyện thân thể sẽ tốt hơn mà thôi.

Chỉ là Tề Văn đã nghĩ sang một hướng khác, bỗng nhiên vẻ mặt cậu có chút hưng phấn.

"Kế tiên sinh, có phải ngài mang theo thần dược võ lâm gì đó mà mọi người đồn đại hay không, ăn vào có thể làm cho người ta công lực tăng mạnh, hoặc là đả thông kinh mạch gì đó, trở thành cao thủ giang hồ phải không ạ?"

Kế Duyên cũng vui vẻ, chắc hẳn Tề Văn thường hay nghe mấy tiên sinh kể chuyện xưa lắm đây.

"Cũng có chút giống loại kia. Chỉ là sư phụ con không luyện võ nên sẽ không trở thành cao thủ võ lâm được."

Hai người nói chuyện phiếm một lúc đã dọn xong phòng bếp. Cuối cùng, bọn họ mới khiêng Thanh Tùng Đạo Nhân về phòng.

Đừng nhìn vẻ ngoài Thanh Tùng Đạo Nhân có vẻ không mập, nhưng trên thực tế, lúc đỡ y, Kế Duyên cảm thấy rất nặng. Nếu nói là da thịt chắc chắn, ừ, thì cũng có thể xem là chịu đòn được.

Ở trong đạo quán, giường ngủ không phải là loại giường gỗ phổ biến, mà được xây bằng gạch, nhìn qua giống như ở đầu giường có đặt lò sưởi vậy, dù không có chức năng sưởi ấm. Chính giữa giường lót mấy tầng rơm rạ, rồi được phủ lên một lớp chăn nệm. Một cái giường thật dài đủ để cho bốn năm người cùng ngủ. Lúc này, hai thầy trò dùng chung một phòng ngủ.

Trong đạo quán cũng có một gian phòng ngủ khác, cách bài trí cũng không khác lắm, để cho Kế Duyên ngủ tạm.
Sau khi bố trí ổn thỏa cho Thanh Tùng Đạo Nhân, Tề Văn liền dẫn Kế Duyên sang phòng kia. Bởi vì nơi này thường xuyên được lau dọn nên không có chút bụi bặm nào.

Tề Văn vác rơm rạ đến, cùng Kế Duyên trải giường chiếu, sau đó cậu ôm một cái màn che tới.

Dưới núi, người dân chủ yếu nhóm lửa bằng rơm rạ. Tất cả các hộ gia đình ở Tịnh Châu đều có một kho chứa rơm, đủ đốt tới khi được bổ sung thêm vào mùa lúa chín tiếp theo. Mà ở Vân Sơn Quan nhóm lửa bằng củi, còn rơm rạ lại được dùng để lớp lót dưới chăn đệm.

Hai người bận rộn tới lui một hồi, rốt cuộc cũng giúp Kế Duyên, vị khách hiếm có đến thăm đạo quán chuẩn bị xong chỗ nghỉ ngơi.

"Kế tiên sinh, Vân Sơn Quan khá đơn sơ, chỉ có thể để ngài ở tạm."

Tề Văn sửa sang giường chiếu thật tốt, gãi đầu có chút xấu hổ. Điều kiện nơi này khá kém, ít nhất là thua xa gian phòng trong khách điếm mà lúc trước Kế Duyên thuê cho hai thầy trò bọn họ.

"Hắc hắc, không tệ không tệ, ta từng ở những nơi còn tồi tàn hơn nữa cơ. Nơi này tốt xấu gì cũng có giường, vậy là tốt rồi. Trời không còn sớm nữa, con cũng về nghỉ ngơi đi."

"Vâng. Con về chăm sóc sư phụ. Con nghe nói người say rượu sẽ rất khó chịu vào ban đêm."

Kế Duyên phất phất tay.

"Đi đi, chỉ là thực sự không cần để ý tới sư phụ của con đâu. Vài ngày sau y sẽ tự tỉnh lại. Chuẩn bị một chút nước lạnh là được."

"Ài... Đúng rồi, Kế tiên sinh. Buổi tối ngài nhất định phải đóng chặt cửa sổ nhé. Tuy ít người nhìn thấy nhưng đôi khi có một vài động vật như lang sói đi dạo quanh đỉnh Yên Hà đấy."

"Biết rồi, biết rồi."

Kế Duyên lơ đễnh trả lời một câu.

"Kế tiên sinh, võ công của ngài cao cường, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút, đừng xem thường ạ!"

Thấy Tề Văn bắt đầu dạy dỗ, Kế Duyên đành phải chắp tay trịnh trọng nói."Được được, đa tạ tiểu đạo trưởng đã cho biết. Kế mỗ nhất định sẽ chú ý!"

Chờ Tề Văn cảm thấy có chút ngại ngùng, vò đầu rời đi, Kế Duyên cũng cởi giày, ngồi lên giường. Hắn có thể mơ hồ nghe thấy động tĩnh ở phòng đối diện. Khoảng một khắc sau, Vân Sơn Quan liền yên tĩnh trở lại.

Tính toán thời gian lúc này có lẽ là giờ Tuất, khoảng tám, chín giờ ở kiếp trước.

Bên trong phòng có cửa gỗ lấy cây gỗ chống cửa sổ lên liền có thể nhìn thấy trời sao.

Kế Duyên nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng suy nghĩ chuyện của Vân Sơn Quan.

Vừa rồi, trên bàn ăn, hắn trò chuyện với hai thầy trò thì biết được đạo quán này đã được xây dựng từ rất lâu rồi. Khoảng bốn, năm mươi năm trước, mấy đạo sĩ cùng thời sư tổ của Tề Tuyên đồng tâm hiệp lực cùng nhau xây đạo quán. Bọn họ tự mình phơi nắng vận chuyển gạch đá, sau đó được một số hương thân giúp đỡ.

Thường thì các đạo sĩ thích dựng đạo quán ở trên núi cao, bởi vì những nơi này sẽ càng gần những ngôi sao hơn.

Ở Vân Sơn Quan, đạo sĩ tu hành, ngoại trừ bên ngoài cầu thanh tĩnh, còn có phương pháp dưỡng sinh cho thân thể khỏe mạnh, thuật bói toán và một vài biện pháp trừ tà đơn giản. Thuật bói toán vẫn được dùng, còn những thủ đoạn trừ tà thật ra vẫn có chút tác dụng.

Vào thời kỳ cường thịnh, ở Vân Sơn Quan đã từng có tám đạo sĩ tu hành, cho tới bây giờ chỉ còn Thanh Tùng Đạo Nhân và Tề Văn.

Cũng không phải mọi người đều đã qua đời, trên thực tế cũng chỉ có hai người là sư phụ và sư thúc của Thanh Tùng Đạo Nhân đã mất mà thôi, còn những đạo sĩ khác đều một đi không trở lại.

Có rất nhiều người xuống núi lấy vợ sinh con, còn những người khác thì không có tin tức.

Ở nơi này, đạo sĩ có thể kết hôn, cũng không cần phải ăn chay, vào những dịp đặc biệt cần làm năm loại trai giới (*). Chỉ là cũng không có đạo sĩ nào lấy vợ rồi lên núi, còn những người xuống núi lập gia đình cũng không hề xem mình là đạo sĩ.

(*) trai giới ngũ tân hay ngũ huân là năm thứ có mùi cay hôi gồm hành, hẹ, tỏi, kiệu, nén

"Thanh tĩnh đúng là khó cầu, cũng khó nhịn..."

Kế Duyên dứt khoát rời giường, mặc giày rồi đi ra khỏi cửa. Phòng đối diện đã tắt đèn. Toàn bộ Vân Sơn Quan thật yên tĩnh.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, những ngôi sao thật gần, dường như có thể chạm tay tới.

Thế giới này cũng có bảy ngôi sao của chòm Bắc Đẩu quen thuộc như kiếp trước. Mặt trời vẫn mọc đằng đông, lặn đằng tây như cũ, canh giờ cũng không nhiều hơn, không ít hơn. Nhưng các loại sông núi, địa lý lại khác xa một trời một vực với kiếp trước, thậm chí trời đất lại càng thêm mênh mông.

Việc không thể nhiều lời khiến Kế Duyên thỉnh thoảng cũng nghĩ đến nhưng vẫn mãi không thông.

"Cục cục... Cục cục... Cục cục..."

Dưới núi có tiếng động vật kêu, ở trong núi hiện lên một loại cảm giác khoan thai thong thả.

Hắn nhìn về phía đông, trước mắt không có ngọn núi nào cao hơn đỉnh Yên Hà, phía hai bên lại có nhiều nơi cao hơn. Vào lúc mặt trời mọc, đứng ở ngọn núi này có thể nhìn thấy toàn bộ. Hắn lại nhìn về phía tây cũng giống như vậy.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, nhìn núi, nhìn hướng gió, lại nhìn quanh một vòng, không khỏi cảm thán trong lòng.

"Đúng là chỗ tốt, tại nơi này!"

Chương 159: Như một tờ giấy

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Dịch Thô Bạch Ngọc Sách Chấm Cơm

***

Kế Duyên đứng nhìn bầu trời đầy sao một lúc, liền trở về phòng ngủ.

Giường ở trong phòng vừa có một lớp rơm rạ, lại được phủ bằng bông vải, quả thực vẫn rất thoải mái, nhất là lớp rơm này vẫn còn mới. Chẳng qua, giường kiểu này nên thường xuyên đổi rơm rạ là tốt nhất.

Hắn tháo giày rồi cởi áo, nghiêng người nằm xuống giường. Thẻ ngọc dùng để gối đầu đã thay đổi thành một cái khác, bây giờ chính là Ngự Thủy Quyết, khẳng định rằng thuật điều khiển nước này còn chính thống hơn cả Ngự Thủy Quyết của tiên môn chính thống nữa.

Khoảng nửa đêm, trong lúc đang ngủ mơ, Kế Duyên chợt mở mắt. Hắn nghe thấy bên ngoài đạo quán có chút động tĩnh.

Hai đạo trưởng phòng đối diện vẫn còn ngủ say. Kế Duyên lập tức khoác thêm áo, bước xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.

Ở bên ngoài, gió núi hơi lạnh. Hắn nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà trên phòng bếp của đạo quán. Toàn bộ quá trình này không phát ra một chút âm thanh nào cả.

Vách của phòng bếp và bờ tường của đạo quán dựa sát vào nhau. Phòng bếp có hai cánh cửa, một cánh mở ra phía nội viện, một cánh cửa còn lại hướng ra ngoài. Ở đó có hai con vật lớn bằng hai chú mèo nhỏ. Bọn chúng đang kiếm ăn ở ngoài cửa bếp, gặm nhấm mấy cục xương thừa nằm trong đống rác.

"Rộp rộp rộp... Rộp rộp rộp.."

"Két... Két..." "Gừ gừ..."

Hai con dã thú thỉnh thoảng còn tranh giành nhau, phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp.

Kế Duyên khá hứng thú, bèn chậm rãi ngồi xuống nóc nhà của phòng bếp. Trên người hắn sạch sẽ không chút tì vết, căn bản không có chút mùi nào truyền ra, với lại hắn cũng cố gắng không phát ra âm thanh gì, vì vậy cũng không hù dọa hai con vật đang ăn uống kia.

Nhìn thấy bọn chúng có dáng vẻ khéo léo và hàm răng sắc nhọn, đầu nhỏ thân dài, cái đuôi hơi lớn, ít nhất cũng không quá giống loài mèo.

"Đây là con chồn sao? Hay là một loại sóc núi nhỉ? Có lẽ là chồn rồi!"

Các loài động vật như lang sói, hổ báo, hồ ly hay khỉ sẽ có chiều cao khác nhau, tuy ánh mắt của hắn không tốt lắm nhưng có thể phân biệt dễ dàng. Nhưng với hai con vật nhỏ này, dù hắn muốn nhìn rõ cũng gặp chút khó khăn. Rõ ràng bọn chúng không phải là mèo mà cũng không phải là sóc rồi.

Do Kế Duyên và Tề Văn ăn uống khá sạch sẽ, nên một ít xương cá và đồ ăn thừa mà hai con thú nhỏ đang giành nhau cũng chẳng còn miếng thịt nào sót lại.

Mặc dù thoạt nhìn bọn chúng rất thông minh, nhưng Kế Duyên lại thấy không có gì đặc biệt. Dù sao trong cả hai đời, hắn đã gặp qua rất nhiều loài động vật khôn ngoan, nên lúc này, hắn ngồi quan sát trên nóc nhà cũng chỉ là do nổi hứng mà thôi.

Rốt cuộc cũng không có nhiều xương cá và đồ ăn thừa nên hai con vật nhỏ cũng chỉ tranh nhau một ít xương nhỏ để ăn, liếm láp một ít tủy trong xương sống của cá, còn dư lại phần lớn là những cục xương lớn không thể ăn được.

Nhưng dù vậy, trong miệng bọn chúng vẫn gặm một khối xương từ đầu đến cuối, chắc là ăn không được thì nếm mùi vị cũng tốt.

Nhưng mà trong khoảnh khắc bọn chúng rời khỏi đạo quán chừng bảy tám trượng, một con cú đêm ở trên cây vỗ cánh bay sà xuống.

"Phành phạch... Ca ca ca.."

Ở trên mặt đất, hai con thú nhỏ cảm nhận được nguy hiểm, phát ra tiếng kêu dồn dập, mà con cú vọ cũng lộ ra móng vuốt sắc bén.

"Phạch~~~~"

Một tiếng kêu của động vật vang lên ở phía dưới, một con chồn đã bị cú đêm bắt được.

Bên kia có tiếng vỗ cánh, tiếng gào thét, tiếng kêu của cú đêm ầm ĩ một hồi.

Từ đầu đến cuối, Kế Duyên vẫn ngồi trên mái nhà của đạo quán nhìn sang, nghe âm thanh rất rõ ràng nhưng chẳng thấy được bao nhiêu. Trong lòng hắn cũng hiểu rõ chuyện này vốn là đạo sinh tồn của vạn vật.

Nhưng trong tình huống này, một con chồn khác vốn nên chạy trốn ngay lập tức, lúc này lại giương nanh múa vuốt, móng vuốt sắc như đao đánh về phía trước, cùng liều mạng chiến đấu với con cú đêm.

Cú đêm sải cánh muốn bay lên. Dưới móng vuốt của nó, con chồn bị bắt không ngừng giãy dụa, thậm chí còn quay đầu cắn một phát lên chân con cú vọ.

"Hít~~~"

Con cú đêm bị cắn đau, vỗ cánh điên cuồng, móng vuốt sắc bén vung vẩy, đồng thời dùng mỏ chim sắc bén của nó mổ vào con chồn dưới chân. Chỉ sau hai, ba cái, một mảng da thịt của con chồn đã bị tróc ra.

Con chồn còn lại lập tức nổi điên, giống như bổ nhào vào người con cú đêm, cắn một cái trên cánh chim. "Hít~~~"

Phành phạch phành phạch phành phạch...

Rốt cuộc, cú đêm cũng chịu thả con mồi ra, vỗ cánh bay đi. Còn hai con vật nhỏ đều bị thương, trong đó con chồn bị bắt vừa rồi càng giống như đang thoi thóp. Dù vậy, nó vẫn cố gắng giãy giụa, di chuyển thân thể, ra sức trốn vào bụi cỏ bên cạnh. Kế Duyên biết rõ bọn chúng không rời đi ngay có thể là do tạm thời chưa đủ năng lực, cũng không dám rời khỏi nơi này.

Những phản ứng vừa rồi không thể nói rằng hai con vật này đã mở linh trí. Động vật mở linh trí không giống với việc chúng thông minh và có tình cảm. Linh trí, linh trí, chữ "Linh" luôn luôn đứng trước, đại biểu cho một loại bản chất bắt đầu thay đổi.

Nhưng không thể phủ nhận một điều rằng động vật muốn mở ra linh trí đều thông minh và có tình cảm phong phú hơn những dã thú cùng loại.

Kế Duyên đứng lên, chuẩn bị quay người rời đi. Nhưng hắn suy nghĩ lại một chút, liền vẫy tay. Lúc này, một cái đuôi cá còn thừa trong phòng bếp bay ra, ước chừng nặng hai đến ba cân.

Hắn độ một tia linh khí vô cùng yếu ớt vào trong phần thịt cá, sau đó lấy mấy cây cỏ dưới đất làm dây thừng, xuyên qua một cái lỗ trên đuôi cá, rồi ném xuống dưới mái hiên.

Đuôi cá rơi xuống, thuận thế treo trên mép gỗ của bệ cửa sổ phía bên ngoài phòng bếp. Nó lắc lư đong đưa, cảm giác như sẽ ngay lập tức rơi xuống đất nhưng mãi vẫn không rớt. Khoảng sau bảy, tám nhịp thở, biên độ dao động của nó dần dần yếu đi, cuối cùng cũng ổn định lại.

Cái đuôi cá cách mặt đất gần một thước, trong đó chứa một tia linh khí, cho nên nếu ăn miếng thịt cá này vào sẽ tốt cho thương thế, lại còn nhét đầy dạ dày, ngoài ra cũng không còn tác dụng gì nữa.

Vào lúc đuôi cá hết lắc lư, người ở trên nóc nhà cũng biến mất không còn dấu vết. Về phần hai con thú nhỏ kia có lá gan đến cắn hay không thì hắn không biết, thậm chí có khi con cú đêm kia, hoặc những dã thú khác sẽ tới cướp phần thịt cá cũng không chừng.

"Nếu sáng mai đuôi cá vẫn còn thì lấy làm đồ ăn vậy."

Nghĩ tới đây, hắn trở lại phòng ngủ, nhưng chưa nằm xuống thì hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện. Vì vậy, hắn sờ soạng bao đựng y phục bên cạnh giường, lấy ra một tờ giấy trắng có nhiều nếp gấp, lại ra khỏi phòng lần nữa.

Sau đó, Kế Duyên trực tiếp cất bước, lướt đi như làn khói. Bước chân của hắn liên tục giẫm lên trên núi đá, giống như đang nhảy cóc trong khe núi, đi về phía đỉnh núi Yên Hà.

Thanh Đằng Kiếm vốn dĩ đang nằm dựa bên cạnh giường, lúc này cũng cảm ứng được Kế Duyên đang rời khỏi đạo quán để lên núi. Nó lập tức bay lơ lửng, xuyên qua cửa sổ, đuổi theo chủ nhân của mình.

Vân Sơn Quan nằm trên lưng chừng núi của ngọn núi Yên Hà, cũng không phải ở trên đỉnh. Nhưng vị trí của Vân Sơn Quan khá cao nên hắn leo lên đỉnh cũng chỉ qua mười mấy hơi thở mà thôi.

Đỉnh núi Yên Hà chiếm diện tích khoảng chừng sáu bảy trượng vuông, không có núi đá, cây cối che khuất, hơn nữa trước sau thông suốt, nên gió trên núi cũng lớn hơn phía dưới.

Hắn ngồi xếp bằng ở một hòn đá lớn bằng phẳng, lấy tờ giấy trắng từ trong ngực áo ra. Hai tay hắn đặt hai bên tờ giấy, kéo cho nó trở về nguyên dạng.

Tay trái nâng tay phải, lấy ngón tay làm bút, hắn cứ như vậy viết chữ lên tờ giấy trắng. Mặc dù không có mực nước, nhưng hắn có pháp lực, coi như là kết hợp vận dụng Sắc lệnh và Dĩ Vật Truyền Thần. Hắn vẫn rất thành thạo với phát minh nho nhỏ này của mình.

Viết xong, hắn cảm thụ một chút, vì muốn cho chắc chắn nên hắn độ vào khá nhiều pháp lực nhỏ mịn, phủ kín cả trang giấy trước mặt.
"Ừ, kế tiếp sẽ phải kiểm tra xem tài nghệ thủ công của ta có thụt lùi hay không, chắc là gấp như vậy nhỉ?"

Kế Duyên nói thầm một câu, bắt đầu ra tay với tờ giấy trắng. Sau nhiều lần gấp thử, trang giấy lại nhăn nhúm như cũ. Sau mấy lần, rốt cuộc một con hạc giấy tinh xảo cũng xuất hiện trong tay hắn.

"Phù.... Cuối cùng cũng xong, cuối cùng cũng xong!"

Hắn nhìn trái nhìn phải con hạc giấy này, xác nhận nhiều lần về độ tinh xảo của nó mới an tâm một chút. Sau đó, hắn dùng ngón tay trỏ dính một chút nước miếng trên đầu lưỡi, viết mấy chữ hư ảo lên hai cánh của hạc giấy, bên trái là chữ "Phiến", bên phải là chữ "Động".

"Cũng được rồi, cứ như vậy đi, phiền ngươi đi giúp ta một chuyến."

Những lời này của hắn cũng không phải nói với hạc giấy, mà là nói cho Thanh Đằng Kiếm sau lưng nghe, bởi vì con hạc giấy này căn bản không có khả năng bay qua trăm sông ngàn suối được.

Hắn bứt một sợi tóc dài của mình, quấn quanh cổ hạc giấy mấy vòng, sau đó buộc lên phần chuôi của Thanh Đằng Kiếm.

"Đi đi."

Chủ nhân vừa mới nói xong, Thanh Đằng Kiếm lập tức kéo hạc giấy bay lên không, lấy kiếm ý bảo vệ thân thể hạc giấy. Sau đó, nó hóa thành lưu quang bay về phía Kinh Kỳ phủ.

Đưa mắt nhìn Thanh Đằng Kiếm rời đi, hắn cũng không xuống núi, bởi vì mục đích leo lên đỉnh núi không phải chỉ có việc gửi thư. Nếu không, ở Vân Sơn Quan hắn cũng có thể làm được. Một nguyên nhân khác đó là hắn muốn lên đây để ngắm mặt trời mọc.

Ngay cả việc làm ra hạc giấy cũng là hắn nhất thời nghĩ ra nên mới làm thử.

Hắn đợi trong cơn gió đêm cũng gần nửa đêm, chân trời hiện lên một tầng ánh sáng, sau đó ẩn hiện ánh sáng màu vàng. Một lát sau, toàn bộ Vân Sơn lập tức giống như một biển mây mênh mông.

Không nói tới những đám mây linh khí đang hội tụ, lúc này Kế Duyên mở to hai mắt, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng mặt trời mọc giữa biển mây trong kiếp này.

...

Bây giờ, mặt trời đã mọc ở Vân Sơn, nhưng sắc trời ở Kinh Kỳ phủ vẫn một màu xám tro như trước.

Thanh Đằng Kiếm vượt qua mấy ngàn dặm, xé gió đáp xuống trên bầu trời Thông Thiên giang ở Kê Châu, rơi chính xác xuống Trạng Nguyên Độ bên cạnh miếu thờ Giang Thần nương nương.

Thân kiếm khẽ ong lên một tiếng rất nhỏ, sợi tóc của Kế Duyên ở chuôi kiếm cũng bay ra, quấn quanh cổ hạc giấy một cách ngay ngắn.

Vào lúc hạc giấy đang rơi tự do, sau khi một vài cơn gió thổi nhẹ qua, một chuyện thần kỳ đã xảy ra.

Con hạc giấy rõ ràng bắt đầu vỗ cánh, ổn định lại thân hình đang phiêu đãng theo gió. Sau đó, nó sải cánh bay về phía miếu Giang Thần nương nương.

Thanh Đằng Kiếm chờ đợi trên không một lát, thấy hạc giấy đã bay vào trong miếu, nó liền một lần nữa bay lên không rời đi.

Trong miếu Giang Thần Thông Thiên giang.

Một con hạc giấy vỗ cánh nhẹ nhàng như chim, xuyên qua hành lang, bay qua phòng ốc, cuối cùng chui qua cửa thông gió, tiến vào chủ điện.

Nó bay vòng quanh tượng thần của Giang Thần nương nương vài vòng, rồi đáp xuống tay phải của bức tượng, ánh sáng nhạt lóe lên rồi trở nên yên tĩnh.

Khoảng một khắc đồng hồ sau, một nử tử dịu dàng mặc hoa phục vội vàng bước đến. Cửa miếu thờ chưa mở nhưng không thể cản bước chân của nàng. Cuối cùng, nàng đẩy cửa lớn của chủ điện đi vào bên trong.

Sau khi vào điện, Long Nữ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về bàn tay phải trên tượng thần của mình. Nàng khẽ vẫy tay, một con hạc giấy rơi vào tay nàng.

Con hạc giấy vừa sà xuống lòng bàn tay Long Nữ liền vỗ cánh, khiến cho nàng tò mò chọt chọt hai cái, nhưng con hạc giấy lại không động đậy nữa.

"Đây là thuật pháp gì? Thú vị thật đấy, còn đây là tóc của Kế thúc thúc sao?"

Nàng vô thức giật sợi tóc ra khỏi con hạc giấy. Lúc này, con hạc giấy liền thể hiện công hiệu của Dĩ Vật Truyền Thần, truyền đạt lại bức thư của Kế Duyên cho Long Nữ Ứng Nhược Ly.

Thật lâu sau, tin tức đã nói xong, nhưng Long Nữ vẫn sững sờ nhìn hạc giấy, vẻ mặt không thể tin được. Nàng đánh giá nó nhiều lần, nhìn thế nào cũng chỉ thấy đây là một tờ giấy Tuyên thành bình thường mà thôi.

"Không thể nào... Một tờ giấy lại bay sáu ngàn dặm sao? Chuyện này..."

Chương 160: Ở nhờ Vân Sơn

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Chính chủ Bạch Ngọc Sách chấm Cơm

Mặc kệ chuyện này khó tin tới cỡ nào, rốt cuộc đây cũng chỉ là con hạc giấy nhỏ bay vào trong miếu mà thôi. Long Nữ suy nghĩ một chút, rồi lấy sợi tóc của Kế Duyên quấn lên trên thân hạc giấy một lần nữa.

Chờ Long Nữ rời khỏi chủ điện của miếu thờ, cánh cửa lớn ngoài điện cũng tự động khép lại sau khi nàng bước ra ngoài. Tất cả những người trông coi và tạp dịch trong miếu Giang Thần đều chẳng có ai phát hiện ra.

Long Nữ trực tiếp từ miếu thờ đi xuống nước, cũng không hóa thành rồng lặn xuống, mà để nguyên dáng vẻ con người. Rất nhanh, nàng đã xuôi theo dòng nước, di chuyển dưới đáy sông.

Trong lúc này, nàng vẫn cẩn thận quan sát con hạc giấy đang được bao bọc trong bong bóng khí.

Đương nhiên, Long Nữ không biết tên chính xác của nó, chỉ có thể xem như một con chim nhỏ. Thậm chí, nàng còn muốn thử một chút xem con chim giấy này có thấm nước hay không, nhưng vẫn kìm nén lại được.

Với tư cách là Chính Thần của Thông Thiên giang, nàng di chuyển trong nước với tốc độ cực nhanh, không lâu sau đã về tới Thủy phủ.

Nàng thu hạc giấy vào trong tay áo, rồi bước nhanh về phía cung điện phía sau Thủy phủ, xuyên qua mấy cửa sân, đi tới trước cửa một hang đá dưới nước có chút u ám.

Ở đó có hai gã Dạ Xoa mặt xanh đang cầm kích, đứng thẳng lưng. Bọn họ nhìn thấy Long Nữ tới đây, ngay lập tức khom người ôm quyền, đồng thanh chào hỏi.

"Giang Thần nương nương!"

"Ừ, ta muốn gặp phụ thân."

"Vâng! Giang Thần nương nương xin cứ tự nhiên!"

Ứng Nhược Ly khẽ gật đầu với hai tên Dạ Xoa, sau đó bước vào cửa hang đá.

Nàng đi xuyên qua hang động tối tăm, địa thế càng lúc càng đi xuống, đi được khoảng tám chín dặm, rốt cuộc trước mắt cũng sáng sủa hơn.

Đây là một hố cát trong hang động dưới nước rộng rãi, chung quanh phát ra ánh sáng giống như những con sứa bơi lội. Một Chân Long khổng lồ đang nằm sấp trên hố cát, thỉnh thoảng râu rồng lắc lư một cái.

"Cha, Kế thúc thúc gửi thư ạ."

Đầu rồng lộ ra một đường cong hình hổ phách. Thanh âm của lão Long cũng vang lên.

"Đưa đây."

"Vâng!"

Long Nữ lấy con hạc giấy trong tay áo ra. Hạc giấy đang lơ lửng yên tĩnh trong bong bóng khí liền được gió cuốn về phía lão Long.

"Hả?"

Vốn tưởng là phong thư, không nghĩ tới lại là "phong thư" kiểu này, lão Long lập tức cảm thấy thú vị. Toàn bộ thân rồng đều hơi nâng lên, một đôi mắt rồng màu hổ phách mở ra làm cho đầm cát lờ mờ tối càng có thêm nhiều ánh sáng chiếu đến.

Dường như bị mắt rồng kích thích, mấy con sò lớn trong hố cát cũng từ từ mở vỏ ra, lộ ra những hạt minh châu bên trong. Ngay lập tức, toàn bộ hang động giống như được mở đèn, trở nên sáng rõ hơn.

Hai con mắt cực lớn của lão Long nhìn về phía hạc giấy, vừa quan sát vừa hỏi thăm con gái mình.

"Đây là thư của Kế Duyên sao? Hắn xếp một con chim giấy? Còn có vật nào khác không?"

"Thưa cha, con chim giấy này bay vào tay tượng thần của con trong miếu, ngoài ra cũng không có vật nào khác, hơn nữa, con chim này thật sự biết bay."

Vừa nói, Long Nữ còn vươn hai tay ra hai bên, làm thành dáng vẻ vỗ cánh, ý bảo con chim này không phải loại phi hành trên không bằng cách hấp thu pháp lực, mà là bản thân nó có thể vỗ cánh bay lên. Bản chất hai chuyện này khác nhau đấy.

"Có ý tứ. Lúc nào Kế Duyên cũng mang lại kinh hỉ mà!"

Long Nữ cũng khẽ cười, nhắc nhở cha mình.

"Cha, sợi tóc trên cổ con chim giấy có thuật pháp nào đó, rút ra liền có thể xem được thư. Lúc trước con không hiểu tình hình, không cẩn thận nên đã đọc rồi. Cha không trách tội chứ ạ?"

Chân Long nhìn thoáng qua Long Nữ, sau đó thân rồng hiện ra ánh sáng trắng. Trong hư ảo, thân rồng co rút lại, hóa thành một ông lão, chính là hình dáng con người của Ứng Hoành.

"Nhìn rồi thì thôi."

Vừa nói chuyện, lão Long nhẹ nhàng thò tay ra, ngoắc một cái. Sợi tóc trên cổ hạc giấy liền tự động bay sang bên cạnh.

Vào lúc này, con hạc giấy rõ ràng vỗ cánh hai cái, mang theo bong bóng khí tới gần lão Long.
"Ôi!!! Thật sự có thể bay kìa."

Lão Long khẽ cười, vươn tay ra, để cho con hạc giấy đang di chuyển khó khăn trong nước kia rơi xuống lòng bàn tay mình. Pháp lực còn sót lại trên hạc giấy truyền hết tất cả nội dung được ghi lại bằng Dĩ Vật Truyền Thần vào trong suy nghĩ của lão.

Long Nữ chăm chú quan sát nét mặt của phụ thân, quả nhiên thấy được điều mình muốn thấy.

Chòm râu bên trái của lão Long hơi nhếch lên, vẻ mặt kinh ngạc nói.

"Trường Xuyên phủ ở Tịnh Châu? Thứ này lại bay xa như vậy sao?"

Những Long Giao khác thì không rõ ràng lắm, nhưng nhà họ Ứng thường xuyên ra ngoài tạo mây ban mưa. Vì vậy, bọn họ hiểu rõ địa lý sông núi của Đại Trinh, cũng biết khoảng cách giữa hai nơi xa nhau như thế nào.

Chỉ là kinh ngạc một câu xong, sau đó lão Long cười cười với Long Nữ.

"Được rồi, ta đã nhận được thư, con lui ra đi."

"Vâng, con xin cáo lui!"

Nàng nhẹ nhàng làm lễ vạn phúc, rồi rời khỏi đầm cát của phụ thân.

Sau khi Long Nữ rời đi, Lão Long lập tức cúi xuống nghiên cứu con hạc giấy trong tay, nhịn không được chọc nó vài cái. Sau đó, lão cầm lên, lật qua lật lại, còn lắc lắc hai cái, dường như muốn xem bên trong có cất giấu châu báu gì không.

"Quái lạ, quái lạ, chẳng lẽ nguyên nhân ở cọng tóc này sao?"

Lão lại tìm manh mối trên sợi tóc của Kế Duyên, nhưng vẫn không nhìn ra được cái gì. Chỉ là vào lúc lão buông tay, sợi tóc thuận theo dòng nước trôi ra ngoài cửa hang. Thoạt nhìn nó giống như nước chảy bèo trôi, không có nhân tố lực lượng nào đặc biệt, thế mà lại mang tới cảm giác trôi giạt rất kỳ lạ, rất nhanh đã biến mất trong bóng tối.

Lão Long nhíu mày, do dự một chút nhưng cũng không giữ lại sợi tóc kia. Lão tiếp tục nghiên cứu hạc giấy trong tay.

Sau khi lực lượng Dĩ Vật Truyền Thần biến mất, giống như hai cha con lần lượt "đọc" thư hai lần đã tiêu hao hết năng lượng của hạc giấy. Chẳng qua, lão Long cảm thấy con hạc giấy này có lẽ sẽ không đến mức biến thành một tờ giấy bình thường đâu.

Lão cẩn thận khống chế, độ một ít pháp lực vào hạc giấy. Quả nhiên, con hạc giấy lại bắt đầu vỗ cánh, thuận theo ràng buộc pháp lực của lão. Rốt cuộc, lão cũng nhìn thấy hai chữ được giấu trên cánh hạc, cũng hiểu rõ con chim giấy này được xếp như thế nào.

Lão Long nhếch miệng, lộ ra dáng vẻ tươi cười, giống như việc lão phát hiện ra cách thức hoạt động của cái này chính là một thành tựu cực lớn vậy.

...

Trên đỉnh Yên Hà của Vân Sơn, Kế Duyên cũng vừa ngắm mặt trời mọc vừa tu luyện lúc bình minh xong. Hắn đi xuống núi, trở về Vân Sơn Quan.

Tề Văn đã mặc quần áo chỉnh tề, rửa mặt xong xuôi, lúc này đang sửa lại đòn gánh và thùng nước ở cửa phòng bếp trong sân nhỏ. Cậu chuẩn bị xuống núi gánh nước, vừa quay người liền thấy Kế Duyên đang đứng ở trong sân.

"Chào buổi sáng Kế tiên sinh! Người cũng ngủ dậy rồi ạ? Con không nghe thấy tiếng mở cửa.""Chào buổi sáng tiểu đạo trưởng Tề Văn. Thực ra, ta còn thức sớm hơn con một chút, đã đi dạo bên ngoài một vòng rồi.

Cậu bỗng nhiên hiểu ra.

"Đúng rồi. Kế tiên sinh, trong bếp có nồi cháo, chờ con gánh nước xong là có thể ăn. Con xuống núi đây."

"Có cần ta giúp một tay không?"

Kế Duyên nhìn hai thùng nước này còn lớn hơn thùng nước của hắn ở Tiểu Các trong phường Thiên Ngưu nữa, muốn gánh lên núi chắc phải cố hết sức rồi. Đoạn đường từ Vân Sơn Quan đi xuống dưới núi có một đoạn không có bậc thang nào cả.

"Không cần, không cần. Người ngồi chơi đi, con chạy quen rồi, rất nhanh sẽ xong thôi!"

Tề Văn vội vàng từ chối, nhấc thùng nước trống rỗng lên, sau đó nhanh chóng đi ra cửa.

Kế Duyên khẽ khép cửa sân lại, sau đó đi vào phòng bếp. Trên bếp lò, than củi đang cháy từ từ, lửa không quá lớn. Hắn mở cửa ngoài phòng bếp, kiểm tra chỗ treo đuôi cá tối qua. Lúc này chỉ còn một sợi dây thừng bằng cỏ, nhìn vết rách chắc hẳn là do động vật cắn nát rồi.

Nhìn phong cảnh bên ngoài, bây giờ Vân Sơn Quan đang nằm phía trên tầng mây mù trong núi. Ánh mắt hắn nhìn xuống, hơn mười trượng phía dưới là một biển mây màu trắng, làm cho Vân Sơn Quan giống như tiên cảnh trên trời. Có lẽ cũng vì vậy mà những đạo sĩ xây dựng Vân Sơn Quan ở đây.

...

Ở thế giới này, cuộc sống của dân chúng bình thường trôi qua rất chậm. Trên Vân Sơn Quan càng như vậy. Nhất là khi Thanh Tùng đạo trưởng ngủ say mấy ngày cũng không cần xuống núi xem tướng số.

Chẳng qua, Tề Văn thực sự lo lắng cho thân thể của sư phụ mình. Đến ngày thứ ba, cậu lại hỏi Kế Duyên lúc nào Thanh Tùng Đạo Nhân sẽ tỉnh.

May mà vào sáng sớm ngày thứ năm, Tề Tuyên đã tự tỉnh lại.

Lúc này, Tề Văn đã xuống núi gánh nước, còn Kế Duyên đang ngồi trên bồ đoàn dưới bức Tinh Tú Đồ ở trong chủ điện, tay hắn cầm "Ngự Luận". Linh khí trong núi mờ mịt như sương mù mà mắt thường không thể nhận ra, hội tụ lại xung quanh Vân Sơn Quan. Vào thời khắc này, hắn cũng nhận ra Thanh Tùng Đạo Nhân đã tỉnh lại.

Tề Tuyên cảm thấy mình có một giấc mơ rất dài, nội dung lộn xộn không thể nhớ nổi. Khi y mở mắt ra, đập vào mắt chính là trần nhà.

"Trời đã sáng rồi! Vậy mà ta lại uống rượu say?"

Y ngủ năm ngày, nhưng không có chút cảm giác mê man, ngược lại cảm thấy tinh thần rất sảng khoái.

Thanh Tùng Đạo Nhân vén chăn rồi bước xuống giường. Y duỗi lưng một cái, gân cốt trên người kêu răng rắc, cảm thấy cả người thoải mái, chỉ là miệng rất khô rát.

Y đi tới trước bàn, ước lượng ấm trà bằng gốm cỡ lớn trong phòng, có lẽ bên trong chứa đầy nước trà.

Tề Tuyên rót cho mình một chén, uống một hơi hết sạch. Nhưng y cảm thấy mình vẫn còn khát, liền rót thêm một chén nữa. Cuối cùng, Tề Tuyên cầm lấy cả ấm trà mà uống, ừng ực ừng ực một hơi hết sạch nước trà trong ấm.

"Phù... Thật thoải mái! Kế tiên sinh cho ta uống rượu gì vậy?"

Nói tới đây, bỗng Thanh Tùng Đạo Nhân nghĩ tới cái gì, duỗi bàn tay trái của mình ra rồi cẩn thận quan sát, vẻ mặt từ ngốc trệ dần trở nên hoảng sợ.

"Chẳng lẽ... Tiên nhân thật sự có thuốc trường sinh bất lão sao?"

Càng khiến Tề Tuyên cảm thấy huyền bí không thôi chính là y có thể nhìn ra tuổi thọ của mình, vậy mà không chết sớm nữa, nhưng những thứ khác thì không nhìn ra. Y cảm giác như đang ngắm hoa trong sương mù, dù không nhìn rõ nhưng biết đó là một cảnh rất đẹp.

"Ha ha ha, theo Kế mỗ biết, trên đời này không có thuốc trường sinh bất lão đâu. Chào buổi sáng Thanh Tùng đạo trưởng!"

Ở cửa truyền đến lời nói bình thản, chính trực của Kế Duyên, khiến cho Thanh Tùng Đạo Nhân đang ngẩn người cũng phục hồi lại tinh thần. Y quay đầu nhìn ra cửa, lộ ra dáng vẻ cảm kích, cười nói.

"Chào buổi sáng Kế tiên sinh. Tối hôm qua bần đạo không uống rượu nổi, khiến ngài chê cười rồi. Tối qua, ngài nghỉ ngơi nơi này thấy ổn chứ?"

"Rất tốt!"

Kế Duyên cười hắc hắc.

"Ta còn muốn mượn nơi này để tu hành một chút, không biết đạo trưởng có đồng ý không?"

"Có gì mà không được chứ, ta còn cầu mà không được đây, ngài cứ ở lại ha ha ha..."

Khi biết mình sẽ sống lâu hơn, dù là ai thì tâm tình cũng sẽ rất tốt. Thanh Tùng Đạo Nhân chỉ cảm thấy hít thở không khí càng thêm tươi mát thoải mái, giống như mỗi bộ phận trong ngũ tạng đều trơn bóng vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau