LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Tụ tập cùng nhau

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Old_man

Chỉ có điều, trong tay tất nhiên có càng nhiều quân cờ càng tốt. Đỗ Hành có thể trở thành một quân cờ thì đúng là không thể tốt hơn. Nhưng Kế Duyên cũng không có ý định tìm kiếm hết tám người còn lại.

Việc một người trở thành quân cờ không thể cưỡng cầu được, mà bản thân người đó phải có chỗ đặc biệt nào đó. Nói thẳng ra, đó còn là duyên pháp nữa. Trước đây, ước hẹn giữa Lục Sơn Quân và chín vị thiếu niên hành hiệp trượng nghĩa cũng là một loại duyên pháp đấy thôi.

“A a a… Đã hạ cờ thì không đánh lại, đã hạ cờ thì không đánh lại!”

“Đừng nói vậy, lúc nãy ta thất thần một chút. Bước này không tính, không tính!”

Hai ông lão bên cạnh bắt đầu tranh cãi, cũng kéo suy nghĩ của hắn trở về. Hai ông lão này lại bắt đầu nữa rồi.

Một người muốn đi lại, một người không cho cũng là chuyện bình thường. Nhưng hai ngày vừa qua, Kế Duyên rất thích xem hai ông lão này đánh cờ, bởi vì bọn họ đều là những cao thủ đánh cờ thực sự, nhìn khắp toàn bộ quán cờ này cũng không có đối thủ. Chỉ là lần bình phẩm ván cờ này cũng khó nói rồi.

Mỗi khi có một bên muốn đánh lại, còn bên kia không đồng ý này, hai người sẽ có một biện pháp giải quyết khá thú vị.

“Được rồi, được rồi. Không ầm ĩ với ngươi nữa, cứ theo quy củ trước đây mà làm!”

“Được thôi!”

Kết quả là chỉ trong chốc lát, hai người không cãi nhau nữa, trực tiếp dựa vào thế cục hiện tại để chơi tiếp.

Đối với cao thủ mà nói, càng về đoạn cuối, hạ một viên cờ xuống cần rất nhiều thời gian, có đôi khi đánh một ván cờ kéo dài cả một ngày. Tình huống hiện tại cũng vậy. Thực ra, nhìn tổng thể thì ván cờ của hai người đã trôi qua hơn nửa canh giờ rồi.

Ông lão muốn đi lại liên tục vùng vẫy giãy chết, ông lão không cho đánh lại thì nhất quyết không châm chước. Trong mắt những người đứng xem cờ, bọn họ biết ván cờ này đã phân thắng bại. Nhưng hai người kia chính là đang hờn dỗi nhau, thế nào cũng phải đánh cho xong.

Kế Duyên nhìn trái nhìn phải. Những người vây lại xem đánh cờ đã đông hơn, bởi vì ai cũng biết một màn thú vị sắp diễn ra.

“Ha ha ha ha… Vẫn là ta thắng, giờ nếu cho ngươi đánh lại thì có chịu nổi không?”

“Hừ hừ, đánh lại thì đánh lại!”

Hai ông lão đấu võ mồm hai câu, thu quân cờ. Sau đó bàn cờ đã khôi phục lại cửa ải trước khi hai bên tranh cãi nhau. Chỉ là, lần này ông lão kia sẽ không đánh cờ sai nữa.

“Nhìn cho kĩ này, nếu như vừa rồi không phải ta thất thần, đánh sai một bước thì ngươi nhất định phải thua!”

“Bốc phét! Ta đang rửa mắt chờ xem đây!”

Hai ông lão lại bắt đầu đánh cờ theo tình huống mới. Lúc này, thế cờ đã hoàn toàn khác với hướng đi lúc trước. Tâm tình của hai ông lão cũng thay đổi hoàn toàn, cực kì thú vị, một người thì kiêu ngạo hơn, còn người kia thì lại vô cùng cẩn thận.

Đối với người xem đánh cờ mà nói, sự biến hóa tâm tình của hai ông lão cực kì đặc sắc, thậm chí có thể khiến cảm xúc của người đứng xem cờ bị cuốn theo.

Với người không thích cờ vây thì có lẽ những người ở đây rảnh rỗi đến mức nhàm chán. Dù sao cả buổi không thấy đối phương hạ cờ cũng sẽ cảm thấy không thú vị. Nhưng ở nơi này, ai cũng yêu đánh cờ, việc tranh đoạt chém giết trên bàn cờ cũng chính là một trận chiến im lặng, đạo của người đánh cờ cũng biểu hiện rất đặc sắc.

Trong mắt Kế Duyên, bàn cờ của hai ông lão lại có điểm khác biệt. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy mười chín đường kẻ dọc ngang, cùng với sự tranh chấp hơn ba trăm ô của quân cờ trắng và đen, nhưng trong mắt của hắn thì không phải như vậy.

Trên bàn cờ, mỗi giờ mỗi phút đều có những ý cảnh khác nhau. Phạm vi khuếch tán của cờ đen và cờ trắng cực kỳ rộng lớ, hai bên không chỉ tranh nhau từng ô cờ nho nhỏ. Khi hai phe cờ đen cờ trắng đối chọi nhau, bản thân bàn cờ cũng dần hiện ra Âm Dương biến hóa. Quá trình hai ông lão dùng cờ đen cờ trắng tranh chấp với nhau ở trong mắt Kế Duyên cũng chính là quá trình biến đổi tương sinh tương khắc lẫn nhau.

Cho nên, Kế Duyên lĩnh hội hai cảnh giới lớn huyền diệu, một là cờ vây chính quy, hai là ý cảnh chơi cờ. Vì vậy, cảm giác trải nghiệm cũng thú vị hơn người khác rất nhiều.

Đến cuối cùng, quả nhiên ông lão khác lại thắng. Hai người lại đấu võ mồm một phen. Những người mê cờ đạo đứng bên cạnh cũng chen vào.

“Không được, không được, đêm 30 phải về nhà sớm một chút!”

“Đúng vậy, ta còn chưa mua câu đối xuân!” “Ngươi tìm mấy vị thư sinh xin chữ đi, chọn người chữ đẹp ấy!”

“Đúng, đúng!”

Có người vừa nói chuyện vừa rời khỏi quán cờ.Lúc nãy hắn đứng xem cờ đạo, giờ cũng đã phục hồi tinh thần. Hắn nhìn xung quanh quán cờ, chẳng biết từ lúc nào đã có rất nhiều người rời đi. Hắn mới xem mấy trận mà lúc này đã là xế chiều. Tiểu nhị trong quán đang sắp xếp lại mấy chén trà nhỏ và bàn cờ. Cũng có tiểu nhị đang dán câu đối lên, treo đèn lồng đỏ.

“Kế tiên sinh, ta cùng ngài đánh một ván được không?”

Chưởng quỹ của quán cờ đội mũ vuông, đang hòa nhã đề nghị Kế Duyên một câu.

Làm nghề nào thì giỏi nghề đó, tuy chưởng quỹ chưa từng thấy Kế Duyên đánh cờ, nhưng lại cho rằng chắc chắn hắn là cao thủ kỳ đạo.

Bởi vì những người khí độ bất phàm khó tránh khỏi sự chú ý của chưởng quỹ. Trong lúc vô tình xem mấy ván cờ cùng nhau, gã nhìn thấy thần sắc của vị tiên sinh này biến hóa vi diệu, luôn mang đến cảm giác hắn hiểu rõ thế cục hơn cả hai người đang chơi cờ. Chỉ là trình độ kỳ đạo của vị tiên sinh này cao đến đâu thì chưởng quỹ cũng không rõ. Dường như người này không có hứng thú với ván cờ của những người khác, chỉ có hai ông lão này mới khiến hắn nhìn nhiều hơn vài lần.

“Không được, không được. Kỹ năng đánh cờ của tại hạ không tinh, chẳng dám bêu xấu đâu. Hôm nay là đêm 30, chưởng quầy không muốn về sớm xin chữ sao?”

Kế Duyên từ chối nhã nhặn, sau đó thuận miệng hỏi thăm. Kiểu quán chơi cờ như thế này cũng chỉ có những người tao nhã mới có thể mở, bởi vì thật sự tiền lời chẳng bao nhiêu. Chưởng quỹ cũng là người chơi cờ, dù gã có nguồn tiền ở nơi khác nhưng cũng ở lại quán này lâu nhất. Có đôi khi gã gặp được người chơi cờ có trình độ cao sẽ tặng kèm nước trà, hạt dưa, tiền cũng không thu, chỉ lấy sách dạy đánh cờ.

Nghe xong, chưởng quỹ nhìn bảy tám người vẫn đang ngồi chơi trong sảnh.

“Để đó cho tiểu nhị trông tiệm cũng được, dù sao bọn họ cũng phải đợi đám người kia đánh cờ xong. Còn ta cũng muốn đi đến đầu đường Văn Khúc Nhai mua một ít trương thiếp cho năm mới đây.”

“Thật trùng hợp. Kế mỗ biết một vị cống sĩ viết thư pháp rất đẹp đang bày quầy viết chữ trên đường. Chưởng quỹ có thể cùng đi xem thử với ta!”

Đề nghị của Kế Duyên rất hợp tâm ý của chưởng quầy. Hơn nữa, gã cũng muốn làm quen với Kế tiên sinh này một chút. Cho nên hai người rất ăn nhịp với nhau, cùng đi đến Văn Khúc Nhai.

Thực ra, ban đầu Văn Khúc Nhai là cách gọi của dân chúng ở xóm chợ mà thôi. Sau này, tên này dần dần trở thành tên gọi chính thức, bởi vì trên đường này có rất nhiều thư sinh đi thi ngồi ở đây bày quầy bán chữ kiếm chút bạc.

Dù cho thi Hội, thi Đình ba năm mới tổ chức một lần, nhưng lúc nào cũng có thư sinh đến Kinh Kỳ phủ, vì vậy Văn Khúc Nhai lại càng ngày càng phát triển.

Ở đây cũng không phải chỉ là nơi bán chữ, mà còn là nơi tìm hiểu tài văn chương của từng cống sĩ. Người không có chút tài năng còn dám tới đây bán chữ sao?

Bọn họ vừa muốn xin câu đối thư pháp vừa muốn gặp được thư sinh có tài. Vì vậy, những cống sĩ đến đây xem dù không bày sạp nhưng chắc chắn sẽ đi dạo ở Văn Khúc Nhai, muốn hiểu rõ thực lực của đối thủ một chút. Thậm chí, một số quan viên khảo thí của triều đình thỉnh thoảng cũng tới đây.

Tuy Doãn Triệu Tiên và Sử Ngọc Sinh tạm thời không thiếu tiền, nhưng lần này bọn họ vẫn tới đây. Chỉ là thư pháp của Sử Ngọc Sinh cũng bình thường, cho nên gã chỉ đi dạo chơi là chính. Ngược lại, Doãn Triệu Tiên bày quầy hàng viết chữ.

Đường đi không rộng, chung quanh lại có quán trà, khách điếm, nhà cao tầng che chắn, nên trên đường cũng không có gió lạnh. Kế Duyên đợi Lục chưởng quỹ của quán cờ, đúng lúc nhìn thấy mấy người đang vây quanh quầy hàng của Doãn Triệu Tiên. Hai ông lão đánh cờ lúc trước cũng ở đây.
“Lục chưởng quỹ, người viết chữ ở quầy hàng kia là cống sĩ mà Kế mỗ từng kể, chính là Giải Nguyên của Kê Châu. Tài văn chương rất cao, quan trọng là…”

Kế Duyên nói đến đây thì khẽ cười.

“Tại hạ cũng là người Kê Châu, là người quen biết cũ của Doãn Giải Nguyên. Ta biết rõ người này một thân có hạo nhiên chính khí, do đó câu đối xuân cũng có thanh khí, có thể gột rửa uế khí trong nhà.”

“Còn có chuyện này sao? Vậy thì Lục mỗ nhất định phải nhờ y viết thêm mấy câu đối rồi.”

Lục chưởng quỹ nói giỡn một câu, rồi cùng Kế Duyên tiến về phía trước.

Khi đến gần hơn một chút, vì không muốn ảnh hưởng đến Doãn phu tử, Kế Duyên thi pháp đứng bên ngoài, còn Lục chưởng quỹ thì bước sát tới để xem.

“Chữ đẹp quá!” “Không tệ, không tệ, chữ rất đẹp!”

"Bách điểu chào xuân hót mừng nhân gian thêm tuổi. Quần long nhả ngọc vui đón thế kỷ mới...(**) Hay lắm!”

“Thư sinh này là ai?” “Dù sao cũng thật lợi hại!”

“Tiên sinh, viết giúp ta hai câu đối, tiền không thành vấn đề!”

Doãn Triệu Tiên gác bút, sau đó thổi lên câu đối vừa viết xong.Y khẽ xoa cổ tay có chút ê ẩm. Chẳng biết từ lúc nào xung quanh có nhiều người như vậy, cũng khiến y giật mình.

“Chư vị xin đợi một chút, từng người một, từng người một nào!”

“Đến lượt ta, đến lượt ta, tiên sinh viết cho ta vài chữ Phúc thật to với.”

“Được!”

Doãn Triệu Tiên đổi một bút lông cỡ lớn, viết một chữ “Phúc” lớn lên một tờ giấy vuông màu đỏ. Chữ viết của y uyển chuyển nhưng không bị mất lực đạo, ghi chữ to cũng lộ ra bản lĩnh thư pháp của người viết.

“Ôi chữ đẹp quá!” “Đa tạ tiên sinh!”

Doãn Triệu Tiên cười cười, nhớ tới lúc nói chuyện phiếm với Kế Duyên trước đây, rồi dặn dò ông lão xin chữ một câu.

“Lúc cụ trở về có thể dán ngược chữ Phúc này.”

“Dán ngược sao?” “A, đó không phải là ‘Phúc đến’ sao?” (*)

Tác giả chơi chữ ở đây. Đảo trứ thiếp = Dán ngược lại. Lúc này từ Phúc sẽ thành ‘Phúc đáo’. Đáo và đảo cùng cách đọc trong tiếng Hoa.

Trong đám người này, có không ít người thông minh liền nghĩ ra ngụ ý ở trong đó, lập tức lại có người khen hay.

Vào lúc Doãn Triệu Tiên làm ăn phát tài, Kế Duyên lại gặp được một người bạn khác. Chỉ thấy lão Long một thân mặc trang phục người Hoa đang từ bên kia Văn Khúc Nhai đi tới. Từ đằng xa, lão đã chắp tay với Kế Duyên, hơn nữa còn có tiếng nói chậm rãi truyền đến.

“Ta đã biết trước kỳ thi mùa xuân thì Kế tiên sinh chắc chắn vẫn còn ở Kinh Kỳ phủ mà, tìm được Doãn Triệu Tiên là có thể tìm được ngài!”

Hắn cũng nở nụ cười. Lão Long này thật là, 30 Tết không ở Thông Thiên Giang cùng người nhà, lại chạy đến tìm mình là có chuyện gì.

Sau đó, ánh mắt hắn nhìn sang bên kia đường, đúng lúc thấy vị “Tam công tử”. Dường như gã tới tìm Doãn Triệu Tiên. Gã được một người dẫn đường đi tới, tiến thẳng tới quầy hàng của Doãn phu tử.

Tuy không liên quan lắm nhưng trong lòng hắn vẫn nghĩ tới một câu.

“Gom lại cũng đủ một bàn mạt chược rồi!”

(**) Câu đối được Chưởng Thiên viết lại.

Chương 147: Tiệc nhà trong vương phủ

Dịch: Mèo Bụng Phệ

Biên: Cún

Có điều đã có Doãn phu tử xử lý, nên Kế Duyên cũng chẳng buồn đoái hoài gì tới Tam công tử kia.

Hắn tránh sang vài bước, chắp tay chào lão Long, nhưng không lên tiếng.

Lão Long đi tới gần Kế Duyên, mới chắp tay hoàn lễ. Kế Duyên bèn nghiêng người, đưa tay ra dấu dẫn đường. Sau đó cả hai cùng dắt nhau tới một góc đường, chụm đầu quan sát góc quán nhỏ đang túm tụm người của Doãn Triệu Tiên.

“Kế tiên sinh định đợi tới khi kỳ thi mùa xuân kết thúc mới rời Kinh ư?”

Giống như Quế bảng của thi Hương, tại Đại Trinh, kỳ thi mùa xuân ở Kinh thành vốn chỉ tương đương với thi hội, nhưng nay thành tích đã được dùng để xếp hạng thi đình.

Kế Duyên nhìn Tam công tử đang đi tới quán của Doãn Triệu Tiên, gã không ỷ quyền thế để xua đuổi đám người xung quanh mà thích chí đứng một bên nhìn Doãn phu tử viết chữ.

Nghe lão Long hỏi, Kế Duyên chỉ vào Tam công tử hỏi ngược lại:

“Ứng lão tiên sinh có biết vị công tử mới tới kia là người phương nào không?”

Lão Long nhìn theo ngón tay Kế Duyên thì thấy một công tử phong độ, bên cạnh còn có vài gã võ sĩ khí huyệt mạnh mẽ. Lão nhìn kỹ thêm thì thấy quanh thân vị công tử kia có một luồng khí ẩn sắc tím đang vờn quanh.

“Hình như là hoàng thân quốc thích nào đó?”

“Đúng vậy, người này khi du lịch thích tự xưng là Tam công tử, thực ra chính là Tấn vương, con thứ ba của đương kim hoàng đế Đại Trinh."

“À, con thứ ba của hoàng đế Đại Trinh.”

Với điều này, lão Long khá hời hợt. Dù Thông Thiên giang ở sát Kinh Kỳ phủ, nhưng việc hưng suy của vương triều Đại Trinh trong mắt lão chẳng có nghĩa lý gì. Trái lại, Doãn Triệu Tiên còn hấp dẫn lão Long hơn.

Kế Duyên nhìn lão Long nói:

“Tuy nhiều hoàng tử của Đại Trinh đã trưởng thành nhưng đương kim hoàng đế vẫn còn trẻ khỏe, tính cánh mạnh mẽ, nên vẫn mãi chưa lập Thái tử. Điều này với đám hoàng tử trưởng thành, quả là khó chịu.”

Nghe tới đây, lão Long lại thấy có phần hứng thú.

“Kế tiên cho rằng Tấn vương có thể sẽ là Thái tử tương lại, thậm chí hoàng đế tiếp theo của Đại Trinh ư?”

“Hà hà, đúng là có khả năng này. Nhưng kẻ thể hiện tài năng một cách thái quá, đối với việc tranh ngai vô cùng nguy hiểm.”

Lão Long cau mày nhìn bạn hiền của mình, không phải bởi lời của Kế Duyên sai, mà là lão cảm thấy đôi khi lão nhìn không thấu Kế Duyên. Dường như tên này tò mò đối với mọi thứ, nhưng lại chẳng đủ hứng thú để tìm hiểu thêm.

“Kế tiên sinh, hôm nay đã là ngày ba mươi cuối năm rồi, với người thường thì đây là thời gian rất quan trọng. Mà đối với chúng ta thì cũng có ý nghĩa đặc biệt, chi bằng tiên sinh và lão phu quay về Thủy phủ một chuyến? Đương nhiên, nếu dắt theo Doãn Triệu Tiên thì càng hay.”

Kế Duyên nhìn thấy vẻ mặt thật thà của lão Long bèn liếc nhìn về phía xa.

“Nho sinh chí tại xã tắc, tốt nhất không nên để Doãn phu tử tiếp xúc quá nhiều với sự vật ngoài chốn phàm trần. Huống hồ, Kế mỗ cũng có phần hứng thú với sự tình lần này. Vì sao Tấn vương không tham gia tiệc đoàn viên trong hoàng cung, mà lại đến tìm Doãn Triệu Tiên? À ra thế, hoàng đế không khoái bày tiệc tối trong cung…”

Nói tới đây, Kế Duyên bèn mở lời rủ rê lão Long.

“Về Thủy phủ ăn chơi nhảy múa nào có gì vui. Chẳng bằng hôm nay, Ứng lão tiên sinh và Kế mỗ cùng thưởng thức lễ hội chốn nhân gian xem sao? Nhất là không khí năm mới tại Hoàng thành, chắc hẳn có chỗ đáng xem.”

Lão Long nghe vậy liền mỉm cười. Làm chuyện gì không quan trọng, quan trọng là làm với ai. Trước đây lão đối với chuyện này rất thờ ơ, nhưng nếu Kế Duyên đã muốn thì lão cũng đành liều thân già mà chiều ý.

“Nếu như Kế tiên sinh có nhã hứng, vậy lão phu xin chiều.”

Đã lôi kéo được lão Long, Kế Duyên cũng không định chường mặt ra trước mắt Doãn Triệu Tiện. Hắn mỉm cười đoạn dắt lão Long tới một chỗ gần góc quán nhỏ của Doãn Triệu Tiên. Có điều thân hình cả hai mờ dần rồi trong suốt, khiến thường nhân không để ý đến.

Sau một hồi, trên Văn Khúc nhai, đã có không ít thư sinh vây kín cái quán của Doãn Triều Tiên.

Mà họ Doãn cũng vô cùng tài hoa. Những câu đối xuân gã viết chẳng những  bút pháp xuất chúng, mà ý tứ cũng chuẩn chỉnh và tinh tế. So với các thư sinh khác, rõ ràng Doãn Triệu Tiên hơn hẳn một bậc. Ở bên cạnh, Sử Ngọc Sinh lại trở thành tay thu ngân bất đắc dĩ.

Chẳng qua viết quá nhiều cũng không tránh khỏi mỏi tay, Doãn Triệu Tiên thi thoảng lại xoay cổ tay cho đỡ mỏi. Cũng may kẻ vây quanh tuy còn nhiều, nhưng người mua chữ đã thưa đi kha khá.

“Băng chảy tuyết tan giang sơn muôn màu rạng rỡ.

Đông tới xuân sang Thần châu trăm vẻ thướt tha.”

“Viết hay lắm!”

“Đúng vậy, nghe nói người này là Giải nguyên đất Kê Châu, tên là Doãn Triệu Tiên!”“Thế à, thảo nào!”



Cũng không rõ người nào đã tuyên truyền, Doãn Triều Tiên mới bày quán có hai ngày mà người người đã biết tiếng, đặc biệt là hôm nay lại càng đắt khách.

Đợi khi họ Doãn viết xong một bộ câu đối, tạm thời không có người tới xin chữ, Tam công tử đã đứng bên cạnh từ lâu mới cất lời.

“Doãn Giải nguyên, còn nhớ ta không?”

Trong lúc Tam công tử nói chuyện, đám tay chân đã lặng lẽ đuổi hết đám thư sinh đang đứng xem ra xa. Người bên ngoài nhìn thấy dáng vẻ hùng hổ của đám tay chân nên chẳng dám ho he gì thêm.

“Gì đấy, đuổi khách à…”

“Đúng, ta còn chưa kịp xin chữ đây!”

“Suỵt… Chớ nói nữa.”

“Đi thôi, mau… Không dây được đâu…”



Doãn Triệu Tiên ngoái đầu nhìn Tấn vương, sửng sốt một chút. Gã đương nhiên nhớ người này, nhưng không biết tên nên chỉ có thể nói:

"Nhớ chứ."

“Khà khà, nhớ là tốt rồi. Quần Điểu Luận và Vị Tri Nghĩa của ngươi ta đã xem hết rồi, viết rất hay. Hôm trước, thầy ta tới nhà cũng đã đọc qua Quần Điểu Luận, và cảm thấy rất thú vị. Hôm nay nhà ta bày tiệc, bèn nghĩ tới Doãn Giải nguyên xa nhà ngàn dặm đúng là cô đơn lạnh lẽo. Doãn Giải Nguyên có thể nể mặt, tới nhà ta dự tiệc được chăng?”

“Doãn mỗ…”

Doãn Triệu Tiền thoáng nhìn tình hình xung quanh, dường như không dám nói chữ “Không”.

"Cung kính không bằng tuân mệnh!"

Trong lúc nói chuyện, Doãn Triệu Tiên nhìn quanh để tìm Sử Ngọc Sinh, cuối cùng thấy họ Sử đã bị người nhà Tam công tử dẹp sang một bên. Gã cũng không định mở lời nói đỡ.

“Vậy đi ngay bây giờ đi, cái quán của người cứ để Sử thư sinh dọn dẹp cho.”

Tấn Vương quyết định luôn giúp hai người, sau đó quay người đi. Doãn Triệu Tiên hết cách, đành hạ bút, xin lỗi Sử Ngọc Sinh một tiếng rồi đi theo hai tên hộ vệ rời đi.

Sử Ngọc Sinh ngẩn người, càng nghĩ càng thấy không đúng, đây rõ ràng là bắt người mà?Gã cắn răng nhờ người trông hàng giúp, rồi chạy nhanh đi báo quan.



Doãn Triệu Tiên nào nghĩ tới bữa tiệc lại được tổ chức tại vương phủ, càng không ngờ rằng vị Tam công tử này chính là Tấn Vương.

Đương kim hoàng đế Đại Trinh có một thói quen kỳ lạ, đó là mở tiệc đoàn viên trong cung vào giữa trưa. Bởi vậy, buổi tối trong cung không có sự kiện gì. Thi thoảng, hoàng đế sẽ dẫn theo đoàn phi tử tới nhà đám hoàng tử. Bởi lão cho rằng trong cung tường cao vườn sâu tình người nhạt nhẽo, sao có thể bằng vương phủ của mấy thằng con trai được.

Năm nay, hoàng đế tới Ngô Vương phủ, vì vậy Tấn Vương tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở nhà mình. Kẻ dự tiệc chẳng có vương công đại nhân nào, tất cả đều là thân tín của y.

Sự tráng lệ của vương phủ khiến Doãn Triệu Tiên choáng ngợp. Gã không tài nào hiểu được, bản thân chỉ là một Giải Nguyên bé tẹo teo của Kê Châu, nào có tư cách để dự bữa tiệc cỡ này.

Trái lại, đang cùng lão Long sánh bước, Kế Duyên lại nảy ra một ý nghĩ.

Trên đường liên tục vang lên những âm thanh hỏi thăm ân cần của đám người dưới “Vương gia mạnh khỏe!” “Vương gia mạnh khỏe!”, Doãn Triệu Tiên và Lưu đại nhân bước qua cửa chính, không dám nói lời nào liền tiếp tục theo sát.

“Vị này chắc hẳn là Doãn Giải Nguyên rồi!”

Một tiếng hô to truyền trời từ trong vương phủ khiến Doãn Triệu Tiên giật nảy mình. Tấn Vương đã dẫn đầu đoàn người chắp tay đi tới.

“Thưa lão sư! Đây chính là Doãn Triệu Tiên Doãn Giải Nguyên, văn chương đứng đầu thế hệ này ở Kê Châu.”

"Không dám nhận không dám nhận!"

Doãn Triệu Tiên nghe được lời tâng bốc mà mồ hôi vã ra như tắm.

“Doãn Giải nguyên, vị này là lão sư của ta, hoàng tử Thiếu sư(*) Lý Mục Thư!”

(*) Chức quan phụ trách ‘gõ đầu’ con trai vua.

Một lão già mặc áo dài tiến tới, Tần Vương vội giới thiệu cho Doãn Triệu Tiên. Nghe được, họ Doãn vội vàng hành lễ.

“Bái kiến Lý công!”

“Ha ha ha, không cần khách sáo, Lý mỗ đã được đọc Quẩn Điểu Luận và Vị Tri Nghĩa, tài năng của Doãn Giải Nguyên làm Lý mỗ khâm phục! Khi đó ta đã nói với Tấn Vương, người đại tài như thế tất phải nắm trong tay, nếu không có thể bị kẻ khác đoạt mất.”

Nghe được lời này, trái tim Doãn Triệu Tiên giật thót. Đám hoàng tử kết bè kéo cánh đâu phải chuyện chơi, nhưng giờ đã đâm lao đành phải theo lao.

"Lý công quá khen, quá khen!"

Tấn Vương thấy lão sư của mình và Doãn Triệu Tiên đang nói chuyện, bèn rời bước. Theo lệ cũ, trước khi trời tối y sẽ vào cung mời phụ vương tới dự tiệc cho phải phép.

“Lão sư hãy cùng Doãn Giải nguyên hàn huyên, ta phải vào cung một chuyến đã.”

“Vương gia cứ việc tự nhiên, Doãn Giải Nguyên cứ để lão phu tiếp đãi, chắc chắn sẽ không chạy mất! Ha ha ha ha…”

Tấn Vương mỉm cười rời bước. Doãn Triệu Tiên ở lại cười bẽn lẽn.

“Khà khà, Doãn Giải Nguyên chớ ngượng ngùng, bữa nay chỉ là tiệc nhà của Tấn Vương, không có quan lại tham gia. Cũng bởi Tấn Vương yêu mến tài năng của Giải Nguyên nên mới mời ngươi dự tiệc. Chút nữa cứ ngồi cạnh Lý mỗ!”

“Đa tạ Lý công, thực không dám giấu, lưng Doãn mỗ đã thấm đẫm mồ hôi rồi.”

Doãn Triệu Tiên thật thà đáp, để Lý Mục Thư bật cười.

“Ha ha ha… Xin mời, chúng ta qua sảnh ngồi bàn Quần Điểu Luận trước vậy.”

“Lý công, mời đi trước!”

Việc đã tới nước này, Doãn Triệu Tiêu cũng đã rõ ràng hơn chút ít.

Kế Duyên và lão Long đứng trong Tấn Vương phủ, chứng kiến từ đầu tới cuối dáng vẻ gượng gạo Doãn Triệu Tiên. Nhưng cả hai đều không hiện thân cứu nguy. Lão Long cười nói:

“Xem ra Doãn phu tử rất được chào đón đấy, hạo nhiên chính khí trong trường hợp khách sáo thế này thật chẳng có tác dụng quái gì…!”

Chương 148: Khách không mời

Dịch: Mèo Bụng Phệ

Biên: Cún

***

Lý Mục Thư không ỷ mình là quan mà ép người. Lão trao đổi những vấn đề văn chương một cách điềm đạm, giúp Doãn Triệu Tiên bình tĩnh hơn rất nhiều, tự tin nói ra những lý tưởng và khát vọng trong lòng.

Có những điều Lý Mục Thư nghe quả thật có phần khờ khạo, nhưng Doãn Triệu Tiên không giống những người trẻ tuổi khác. Gã là kẻ có lý tưởng, phương châm và nguyên tắc. Có điều, hiện tại chưa quen thuộc, nên Doãn Triệu Tiên cũng chỉ nói thoáng qua liền dừng, nhưng cũng đủ để Lý Mục Thư suy đoán ra đôi chút.

“Hoài bão trong lòng Doãn Giải nguyên muốn trở thành hiện thực, vậy không phải thời kỳ phồn vinh ắt không thể!”

Lý Mục Thư xúc động nói.

“Doãn mỗ cảm thấy Đại Trinh hiện nay dù chưa dùng nổi hai chữ thịnh thế, nhưng cũng phồn vinh. Dân giàu ắt nước mạnh, nước mạnh ắt dân an, ấy chính là đạo lý nương tựa lẫn nhau.”

Doãn Triệu Tiên giải thích một cách lễ phép nhưng không quá kỹ càng.

Tại sảnh, hai người vừa uống trà vừa đàm đạo. Bởi yến tiệc trong vương phủ, đám người hầu bận rộn nên cũng không làm phiền họ. Tới lúc trời nhá nhem tối, đã có vài vị thân tín và hảo hữu của Tấn vương đến. Thi thoảng Lý Mục Thư cũng dẫn Doãn Triệu Tiên qua chào hỏi một chút.

Trời mỗi lúc một tối, nhiệt độ giảm xuống, Lý Mục Thư tuổi đã cao, ngồi ngoài sảnh cảm thấy lạnh bèn đề nghị Doãn Triệu Tiên cùng dời bước.

“Doãn Giải nguyên, chi bằng chúng ta qua sảnh đãi tiệc thôi, bên đấy có lò sưởi và trải thảm nhung dầy, ấm hơn bên này nhiều!”

“Việc này, vương gia còn chưa về, chúng ta đã qua đấy ư?

Doãn Triệu Tiên do dự hỏi lại.

“Hà hà… Doãn Giải nguyên cứ yên tâm, nào phải chúng ta vào tiệc sớm đâu. Huống hồ, không khéo những vị khách khác cũng đã qua rồi. Trời đông giá rét, ai muốn ngồi đây chịu trận chứ.”

“Ta đâu phải người cao sang gì.”

Doãn Triệu Tiên thầm nói một câu rồi theo Lý Thư Mục đi qua sảnh đại tiệc.

Quả thực đây chính là tiệc tại gia của vương phủ. Vài hảo hữu của Tấn vương vẫn tự nhiên như ở nhà. Yến tiệc được bày ngay trong sảnh một căn phòng lớn của vương phủ. Bên trong đã được kê sẵn bốn năm chiếc bàn tròn, chứ không phải loại bàn dài cho một người, điều này càng khiến bữa tiệc giống như một bữa cơm giao thừa trong nhà bình dân.

Ngoài mấy cái bàn tròn, trong phòng cũng có người trông lò sưởi, đóng mở cửa để đảm bảo việc thông gió, khiến cho trong phòng vô cùng ấm áp.

Khoảng trống trong phòng không còn quá nhiều, ít nhất không đủ để biểu diễn ca múa. Nhưng tính ra vẫn đầy đủ để vài thị nữ ôm đàn Tỳ Bà hát.

Lý Mục Thư và Doãn Triệu Tiên vén rèm vải bông bên cửa hông tiến vào sảnh đãi tiệc, một luồng khí ấm lập tức ập tới xua đi hết thảy lãnh lẽo trên thân hai người.

“Ha ha ha… Lý thiếu sư!”

“Lý công đã tới!”

“Chúng ta đã ngồi đây hưởng thụ từ sớm rồi.”

“Khi nãy còn đang thắc mắc Lý công sợ lạnh đến vậy, cớ sao còn chưa vào!”

“Hà hà hà, già rồi già rồi, chịu sao nổi gió rét. Nếu không phải muốn tìm chỗ yên tĩnh để giao lưu thơ phú chữ nghĩa với Doãn Giải nguyên, ta đã chui vào đây lâu rồi. Tới đây, ta giới thiệu với các vị một người, chính là Giải nguyên Kê châu, kẻ đại tài thời nay…

...

Thấy Lý Mục Thư tới, khách khứa đang tránh rét trong sảnh tranh nhau chào hỏi. Vốn Doãn Triệu Tiên chỉ muốn lặng lẽ đứng nhìn, nào ngờ Lý Mục Thư không buông tha. Lão lôi gã ra giới thiệu một vòng để Doãn Triệu Tiên bị cả đám nhìn chằm chằm.

Kế Duyên cùng lão Long cũng đã bước vòng sảnh trước, đứng ở một góc quan sát bài trí xung quanh.

“Ứng lão tiên sinh, thủy phủ của ngài tuy rằng lộng lẫy phi thường, nhưng cuối cùng cũng chỉ là cung điện nơi đáy nước. Trời thì đang lạnh buốt, bong bong nước nào ấm áp thoải mái như nơi đây.”

Kế Duyên cười khà khà nói đùa, lão Long bĩu môi đáp:

“Bên trong Thủy phủ, nhiệt độ bốn mùa như một, ngọc ngà san hô lấp lạnh tựa sao, lại có yêu cơ bay múa, tiên nhạc du dương. Nơi đây, hừ hừ, kém lắm!”

Trong khi nói chuyện, một bình rượu và hai cái ly trên bàn lặng lẽ bay về phía lão và Kế Duyên mà những người khác không hề phát hiện.

Hai ly rượu được rót ra, màu rượu vàng tươi, mùi rượu thơm phức.

“Đây chính là Kim Ngọc tửu của Kinh Kỳ phủ?”

Kế Duyện nhận ly rượu lão Long đưa tới, cả hai cùng uống rồi bình phẩm vị rượu.

“Chẹp, vẫn không bằng Thiên Nhật Xuân, chứ đừng nói tới Long Tiên Hương.”

“Rượu phàm trần, thế này là được lắm rồi.” Lão Long nếm xong bèn quẳng bầu rượu qua một bên. Mà ở trong sảnh tiệc, một người hầu đã phát hiện ra trên bàn thiếu một bình rượu.

“Ớ, chỗ này thiếu một bình rượu!”

“Mau lấy thêm!”

Bên kia, Doãn Triệu Tiên đã không còn câu nệ như ban đầu. Dù gì thì chủ để đàm luận cũng là hiểu biết về thơ ca văn phú.

"Thánh thượng giá lâm…"

Bỗng từ bên ngoài truyền tới giọng thái giám cao vút. Yến tiệc vốn đang náo nhiệt chợt trở nên yên tĩnh. Thậm chí Doãn Triệu Tiên nghe xong liền nổi da gà.

“Hoàng Thượng?”

“Hoàng Thượng đến phủ Tấn Vương ư?”

“Đêm nay thánh thượng không sang phủ Ngô Vương sao?"

“Việc này…”

“An tâm, từ từ chớ vội.”

Lúc này, Lý Mục Sư tựa như một người quản gia, lão giúp mọi người bình tĩnh sau đó quay sang dặn dò Doãn Triệu Tiên:

“Gặp vua không phải thường đâu, dù là tiệc nhà cũng không được phá lễ nghĩa. Chút nữa sau khi hành lễ, Doãn Giải nguyên cố gắng giữ im lặng là được.”

“Tại hạ hiểu rõ!”

Doãn Triệu Tiên cũng ước gì mình là người vô hình.

Kế Duyên và lão Long bốn mắt nhìn nhau, tựa như cùng thắc mắc, sao hoàng đế lại tới nhà tam hoàng tử một cách đột nhiên thế?

“Đi, chúng tả mở cửa nghênh đón thánh thượng!”

Cửa lớn sảnh đãi tiệc mở rộng, một luồng gió lạnh nháy mắt luồn vào. Khách khứa và đám người làm vội vàng xếp hàng hai bên cửa để nghênh đón.

Một loạt tiếng bước chân dần tới gần, bên trong sảnh đãi tiệc, đám người có phần căng thẳng thậm chí bất an.

Đây là lần đầu tiên Kế Duyên tận mắt nhìn thấy đương kim Hoàng Đế của Đại Trinh. Lão ước chừng năm mươi tuổi, dáng người hơi phệ, thân mặc áo bào vàng, đầu đội quyển vân quan. Một bên là hoàng hậu đương thời, một bên là Nhâm Quý phi mẫu thân của Tấn Vương. Tấn Vương đang đi sau ba người này.

Theo Kế Duyên thấy, sắc mặt của Tấn Vương không vui cũng chẳng buồn, nhưng có phần không được tự nhiên.

“Cung nghênh thánh thượng!” Cả đám người trăm miệng một lời, hành lễ chào. Nếu không làm thánh thượng tức giận, theo lệ ở Đại Trinh, gặp Thiên tử cũng không cần quỳ.

“Được rồi, vào hết đi, ta chỉ đến ăn cơm thôi.”

Hoàng Đế phất tay cho người hầu lui xuống. Cả đám người theo thánh giá đi vào, sau đó đóng cửa phòng lại. Trong phòng nhiều người, lại có lò sưởi, nên chỉ một hồi bên trong đã lại ấm ấp lên.

Hoàng đế Đại Trinh ngồi ở vị trí chủ tọa, vừa xoa tay vừa cởi áo khoác ngoài ra.

“Chỗ của tiểu Tam đúng là rất thoải mái, mới chỉ nhìn nội thất thôi mà cũng đã thấy ấm cúng rồi.”

Trong sảnh được trải thảm nhung, bốn phía là các bức tường dày, chỉ cần nhìn đã thấy ấm áp.

“Đứng hết làm gì? Ngồi đi, ngồi đi, chẳng phải chỉ ăn cơm thôi ư, tiểu Tam, lúc nào vào tiệc vậy?”

“Phụ vương đã tới, vậy lập tức vào tiệc luôn.”

“Vậy thì mau đi? Vi phụ cùng hai mẫu thân của ngươi đều đói rồi!”

Vị phu nhân bên cạnh nháy mắt với Tấn Vương. Hiểu ý, y liền phát tay sai bảo người làm.

“Mọi người ngồi đi, đây là tiệc nhà. Hôm nay, phụ vương chính là chủ nhà, không cần câu nệ, sai bảo người dưới một tiếng là mở tiệc được rồi.”

Mấy lời Tấn Vương nói ra khiến hoàng đế cười tươi rói.

“Đúng rồi phụ vương, nhi tử không thích ca múa lắm, nhưng lại thích nghe chuyện xưa. Hôm nay nhi tử đã mời tiên sinh kể chuyện nổi danh đất Kinh Kỳ tới. Người này đầy một bụng kinh luân, lại giỏi ăn nói, khi kể chuyện vô cùng truyền cảm nhập tâm.”

“À? Hay lắm hay lắm, mới lạ. Ta đã nói rồi, chỉ tiểu Tam là thú vị, ha ha ha…”

Hai phi tần bên cạnh cũng cười xòa, cả đám khách mời cũng thả lỏng tâm trạng.

Yến tiệc bắt đầu, từng món ăn nóng hổi ngon lành lần lượt được đưa lên từ phía cửa bên. Bên này là phòng trung gian, hai phía cửa đều có rèm vải bông để gió lạnh không thổi trực tiếp vào sảnh đãi tiệc.

Rất nhanh, trên bàn đã đầy ắp thức ăn và rượu ngon. Tại khoảng trống nhỏ nhỏ phía trước, một thị nữ ôm đàn Tỳ Bà đi tới. Một người hầu bê tới một chiếc bình phong.

Thị nữ chậm rãi gảy đàn. Cùng lúc này, đằng sau tấm bình phong, tiên sinh kể chuyện ngồi xuống.

Không giống với những tiên sinh kể chuyện khác, nhờ bình phong mà lão có thể thoải mái thổi hồn vào câu chuyện mình kể.

Dễ nhận thấy rằng hoàng đế chẳng mấy hứng thú với loại vô danh tiểu tốt như Doãn Triệu Tiên. Hoặc nói đúng thì lão chẳng có hứng thú với kẻ không quen biết.

Cơm canh nóng sốt, rượu ngon, lại có người kể chuyện giúp không khí bàn ăn rôm rả hẳn lên. Có điều, so với những bàn tiệc khác, nơi này thiếu một chút náo nhiệt, thêm một phần nhập tâm nghe chuyện.

Cái nghề bán nước bọt kiểu này, cả hai đời người như Kế Duyên mới được nghe lần đầu. Sau tấm bình phong, rõ ràng chỉ có một người, nhưng âm thanh vô cùng phong phú và chân thật, từ trẻ nhỏ tới cụ già, từ gà tới chó, khiến cho câu chuyện cũng cực kỳ “Thật”.

Thậm chí Kế Duyên còn cùng lão Long đi tới phía sau tấm bình phong để xác nhận rằng chỉ có một người đang nói.

Mà trên bữa tiệc, từ hoàng đế, Doãn Triệu Tiên, đến cả đám người làm cũng nghe đến mê mẩn. Chính bởi tiếng nói trầm bổng của tiên sinh kể chuyện hòa với tiếng đàn réo rắt theo tình tiết câu chuyện của thị nữ đã khiến mọi người bị thu hút.

Thời điểm giao thừa, không hợp với những chuyện đánh giết hận thù, nên tiên sinh kể chuyện đã trình bày câu chuyện huyền ảo, với bối cảnh mỹ lệ, ly kỳ và vô cùng lôi cuốn. Truyện có tên “Thần tiên truyện – Dạo bước Long cung”.

Đang kể đến một mẩu chuyện trong đó, người kể chuyện bỗng dùng thước gỗ đạp bàn cái “Bành”.

“Cuối cùng, gã tài tử kia không dằn nổi lòng tham. Trên đường đi tới chuồng hôi, gã tiện tay vặt lấy một viên ngọc quý của Long cung. Việc này Long vương tự nhiên biết, tuy chưa nói ra nhưng đã coi thường gã lắm lắm, không niềm nở như trước nữa. Đợi tới khi trời sáng, liền tống khứ gã về, từ đó về sau không bao giờ chào đón gã thư sinh này nữa!”

“Tuy gã thư sinh nhờ bán ngọc quý mà giàu có, nhưng chỉ lo ăn chơi trác táng, chả mấy mà tán gia bại sản. Cũng bởi, học hành bê trễ mà lúc cuối đời phải sống trong cảnh nghèo hèn…”

Cũng lúc này, tiếng đàn của thị nữ trở nên réo rắt thê lương.

Câu chuyện này được tiên sinh kể chuyện trình bày vô cùng sinh động, truyền cảm, ngay cả hoàng đế nghe mà cũng say sưa. Lão cầm bầu rượu đi tới, sai người cất bình phong đi, mang thêm một cái ghế ra, ngồi xuống háo hức hỏi truyện thần tiên.

Người kể chuyện không dám trái thánh ý, đành gắng sức thỏa mãn lòng hiếu kỳ của hoàng đế. Từ tiên sơn danh thắng tới sông nước Long cung, lão đều vắt óc đáp lời, tiện miệng cũng kể vài mẩu chuyện truyền thuyết trong dân gian.

Kế Duyên và lão Long đứng ở cạnh cái bàn bên rìa bữa tiệc, thỉnh thoảng lấy đũa gắp vụng đồ ăn. Kế Duyên nhìn lão hoàng đế kiên trì gặng hỏi người kể chuyện hoa, cất lời một cách giễu cợt:

“Thương thay ghế trông đêm dài.

Dân đen chẳng hỏi, hỏi gì thần ma?”

Chương 149: Điềm lành

Dịch: Cua Đá

Biên: Mèo Bụng Phệ

Trong lúc khách khứa đang nâng ly cạn chén, Tấn Vương lặng lẽ đến bên cạnh Lý Mục Thư.

- "Lão sư, phụ vương ta tới chỗ ta thế này, liệu có phải do đại ca ta làm người mất hứng không..."

- "Suỵt... Tấn Vương điện hạ, người đừng nói nữa, cứ xem như không biết gì cả".

Lý Mục Thư đưa mắt nhìn Hoàng đế. Tuy lão hạ giọng rất thấp, nhưng lời nói nặng tựa ngàn cân khiến Tấn Vương không thể không nghe.

- "Phải rồi, Doãn Giải nguyên, ngươi đến nhà bổn vương dự tiệc đã quen chưa?"

Tấn Vương nhìn sang Doãn Triệu Tiên đang ngồi bên cạnh Lý Mục Thư, thấy tay nho sinh này cũng không đến nỗi rụt rè khép nép mà đang hạ đũa xuống chắp tay tạ lễ với mình.

- "Đa tạ điện hạ cho mời, vốn là mỹ thực mỹ tửu, chỉ là cái ghế này nóng quá làm tiểu sinh có phần hoảng hốt không yên thôi..."

Tấn Vương không ngờ Doãn Triệu Tiên còn có thể dí dỏm hồi đáp như thế bèn vui vẻ gật đầu.

- "Doãn Giải nguyên đừng câu nệ, khắp kinh thành này từ bách tính tới phụ hoàng đều đã rõ tính nết ta. Bạn bè ta mời dự tiệc nhà đều chẳng phải quan lớn gì, nên không tính là kết bè kéo cánh. Ngươi còn là thân áo vải lại càng chẳng ảnh hưởng".

Nghe được câu này từ miệng Tấn Vương, Doãn Triệu Tiên sởn gai ốc, nhưng ít ra cũng cảm thấy an lòng.

- "Ha ha, mà nói đến ghế nóng, ắt hẳn tiên sinh kể chuyện bên kia trải nghiệm sâu sắc hơn ngươi nhiều".

Nghe vậy, Doãn Triệu Tiên thừa dịp nhìn sang tiên sinh kể chuyện đang ngồi cách đó bảy tám trượng, thấy y đang ngồi sau chiếc bàn, trà không dám uống. Hoàng đế đang ngồi đối diện y vốn dĩ không hề biết trong gia yến này còn có hai vị thần tiên, nên cứ theo lối tư duy người trần mắt thịt hỏi tiên sinh kể chuyện về những việc phàm nhân sẽ trải qua sau khi chết.

- "Vương tiên sinh, người ta sau khi chết phải chăng sẽ xuống Âm Ti? Âm Ti ở phương nào?"

Tiên sinh kể chuyện tên Vương Lập này đối mặt với Hoàng đế một lúc đã cảm thấy mệt mỏi hơn cả biểu diễn kỹ nghệ kể truyện mấy trận liền, mà trọng điểm là y sợ vua như sợ cọp, không dám nói sai nửa lời.

- "Bẩm Thánh thượng, tại hạ từng nghe nói Âm Ti là nơi hồn phách cư ngụ. Phàm nhân trước lúc chết sẽ có Âm sai đến dẫn đường. Còn vị trí cụ thể, kẻ phàm nhân như tại hạ không rõ, chỉ nghe nói có quan hệ với chỗ ở của các vị Thành Hoàng. Truyền thuyết dân gian kể lại: các Phán Quan các ti, bộ ở miếu Thành Hoàng sẽ bình phán công, tội của người chết lúc sinh tiền rồi mới xác định nhân quả".

Hoàng đế vuốt râu, nhấp hết rượu trong chén, tuy trong lòng đã chạy loạn như nai nhưng vẻ mặt vẫn điềm tĩnh tươi cười, lại hỏi tiếp:

- "Quả nhân đọc không ít sách sử, Thành Hoàng các nơi đa phần do hương thân sùng bái mà lập miếu, cũng có quan viên tài đức sau khi chết được Hoàng triều sắc phong. Năm xưa tiên tổ Chính Nguyên Đế cũng từng hạ chiếu lệnh Thành hoàng hiện thân, nhưng trong miếu toàn là tượng đất sét, lấy đâu ra chính thần xuất hiện".

Lúc này Vương Lập cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải. Y bôn ba tứ phương sưu tầm truyện cũ, hiểu biết tuy không cạn nhưng nào dám phán xét Hoàng đế, cũng không dám bình luận Thành Hoàng.

Hoàng đế lại hỏi Tiên Sơn nổi tiếng trong truyền thuyết có chân tiên hay chăng? Biển rộng sông dài liệu có Long Cung chăng? Có cách nào để tiên trưởng hiện thân một lần chăng? Những câu hỏi này, dẫu tiên sinh kể chuyện hiểu biết sâu rộng, nói chuyện sinh động tới cỡ nào thì cũng chỉ là phàm nhân, đâu thể khiến cho Hoàng đế hài lòng.

Lại hỏi han thêm một lúc thì rốt cục Hoàng đế cũng giải thoát cho Vương Lập, sai người đem bình phong để lại chỗ cũ để y tiếp tục kể chuyện xưa.

Kế Duyên và lão Long thì ngược lại, từ bàn tròn tiến ra sau tấm bình phong nhìn tiên sinh kể chuyện mồ hôi ướt đẫm như mưa giữa tiết đại hàn.

Lão Long vừa cười vừa nói:

- "Tay họ Vương này cũng coi như là kiến thức rộng rãi trong giới phàm nhân, chuyện quỷ thần chuyện yêu ma y đều trả lời trôi chảy, biết được kha khá đấy".

Những câu hồi đáp lấp lửng nước đôi của tiên sinh kể chuyện tuy làm cho Hoàng đế không hài lòng nhưng lại khiến Kế Duyên và Lão Long phải nhìn y bằng con mắt khác. Ví dụ chuyện "Dã quỷ" quấn người xin "nước cơm", chuyện "Bát cháo cắm chiếc đũa" hay phương thức đi tựa lưng vào tường đều được y nói rất có lý.

Kế Duyên cũng cười cười.

- "Tiếc là Hoàng đế chỉ một lòng muốn hỏi cách đắc đạo thành tiên, trường sinh bất lão chứ không phải thực sự muốn biết mấy cái tiểu đạo dân gian này!"

- "Khà khà, trăm lợi trên thế gian đều thu về tay hãy còn chưa đủ, chẳng phải là chỉ quân vương chốn nhân gian sao!"

Lão Long buông một câu tiếp lời, không hề mang ý châm chọc mà chỉ là trần thuật lại sự thật.

Vì Hoàng đế trở lại yến tiệc nên hậu trù nhanh chóng chuẩn bị các món ăn mới dâng lên.

Phong tục đón giao thừa ở Đại Trinh vốn có từ lâu. Gia yến ở Tấn vương phủ gồm có phần hội như mỹ thực mỹ tửu, có phần lễ như ca kỹ kể chuyện, kéo dài đến giờ Tý thì nhà bếp cũng bận rộn qua giao thừa, bởi luôn phải đảm bảo có thức ăn nóng sốt phục vụ Vương gia cùng Thánh thượng.

Đến cuối giờ Hợi, Kế Duyên cảm thấy khí tức trong thiên địa xoay chuyển, quả nhiên thời khắc tống cựu nghênh tân này là lúc đất trời giao hoà mà sinh khí biến đổi không ngừng.

- "Canh giờ sắp tới, tĩnh lễ!"

Hạ nhân đứng ở cửa ra vào cất tiếng hô to. Nghe tiếng hô, trong phòng từ Hoàng đế đến tì nữ đánh đàn đều dừng tay hạ đũa lặng yên chờ năm mới đến.

Kế Duyên và lão Long đã rời phòng từ lâu, cả hai mở to mắt nhìn đất trời: giữa hư vô mờ mịt có một luồng thanh khí trong vắt nhẹ nhàng bay vút lên, trọc khí xung quanh trầm xuống rồi hỗn loạn tiêu tán. Dường như trong thiên địa có một mảnh thanh khí rạch giữa đất trời, vén tấm màn mây mờ ảo tạo nên một không gian trong trẻo tươi mát.

Khí tức khắp kinh kỳ và vùng phụ cận cũng bị vén lên không ngừng, thế nên trên không trung mờ mờ ảo ảo cả hai luồng thanh khí và trọc khí quấn lấy nhau xoay tròn như bão cát.- "Hoá ra đây chính là tống cựu nghênh tân!"

Kế Duyên tha thiết cất lời cảm thán.

Lão Long cũng trừng mắt nhìn trời nhìn đất nhưng cùng lắm cũng chỉ cảm nhận được rung động đặc biệt khác thường mà thôi. Dù vậy, lão khẳng định cái Kế Duyên thấy được chắc chắn khác xa với cái lão thấy, lại không tiện hỏi xem y nhìn thấy những gì.

"Đùng, đùng, đùng, đùng..."

Khắp kinh thành bắt đầu vang lên tiếng pháo nổ, càng ngày càng dày đặc. Ngay cổng Tấn vương phủ cũng có hạ nhân đốt một tràng pháo dài.

Thời này còn chưa có pháo hoa, bằng không cả Kinh Kỳ Phủ này chắc chắn sẽ sáng rực muôn màu.

Quan sát thời khắc thiên địa biến đổi mỗi năm chỉ có một lần như thế này khiến Ngũ Hành Chi Khí bên trong cơ thể Kế Duyên xoay chuyển liên tục. Nhiệt lực từ Tam Muội Chân Hỏa trong ý cảnh đan lô tràn ra, khiến hơi thở, mắt mũi tai miệng và cả khuôn mặt hắn sáng bừng, làm cho trung đình của Tấn vương phủ bỗng chốc ấm áp như lúc xuân về.

Lão Long lùi sang hai bước, khuôn mặt lộ rõ vẻ cổ quái.

Chẳng trách Kế Duyên chết đi sống lại không chịu đi Thuỷ Phủ, té ra trời đất lúc giao thừa cũng có thể dùng để tu luyện. Quả đúng là kỳ nhân diệu pháp chưa từng nghe đến. Hơn nữa nhiệt lực này tuy rằng ấm ấp nhưng lại khiến thân thể Chân long lão có cảm giác kiêng kị, dường như đây là một loại dị thuật vô cùng lợi hại.

Thanh Đằng Kiếm đã tự hành phi thiên từ lâu, dường như kiếm và Kế Duyên tâm ý tương thông nên cùng cảm nhận được thanh khí của đất trời, nó lượn đi lượn lại trên không trung thay hắn bắt giữ thanh khí. Tiên kiếm náo động phía chân trời, đẩy một đám mây từ từ hạ thấp xuống. Tuy rằng đám mây kia nhỏ bé nhưng nó chứa một chút khí tức thiên địa đang xoay vần bên trong.

Đám mây chịu lực hấp dẫn của mấy quân cờ đã xuất hiện từ lâu, mau chóng nhập vào thân thể Kế Duyên, đồng thời theo ý cảnh sơn hà, chạy thẳng xuống đan lô.

Trong lò, Tam Muội Chân Hoả tựa như bếp lửa được tiếp thêm dưỡng khí, ngọn lửa lập tức bùng lên, nhiệt khí phát ra bừng bừng.

Giờ khắc này, quanh thân Kế Duyên nhiệt lực càng lớn. Lão Long theo bản năng lại lùi thêm nửa bước. Trong sân viện Tấn Vương phủ, băng tuyết bắt đầu tan ra.

"Tiết xuân đang tới

Tân niên xuân khởi

Thanh khí dẫn lối

Vạn vật sinh sôi!"


Lão Long vẫn đang trong cơn kinh hãi lại ù ù cạc cạc nghe Kế Duyên xúc động cất lời.

Dường như ý thức được điểm lạ, lão Long cúi đầu nhìn xung quanh, chợt nhận ra, vườn hoa trong đình vương phủ đã trổ nhánh sinh cành, thậm chí còn đơm nụ kết hoa, nụ hoa ở giữa đã hé nở.

- "Kế tiên sinh, ngươi việc này..."

Lão Long kinh ngạc không thốt nổi nên lời, hạ nhân bên dưới bê đồ ăn đi qua chợt hét ầm lên.
- "Á...! Trong vườn có hoa rồi! hoa trong vườn nở rồi, vườn hoa, đúng thật... Á!"

Cô thị nữ này nói năng lộn xộn, sau đó có hạ nhân cầm theo đèn lồng đến nhìn cho kỹ. Quả thật là cả khu vườn đã xanh biếc, thậm chí còn có mấy đoá hoa hồng.

- "Đúng thật!" "Đúng là hoa nở rồi!"

- "Trời ban điềm lành, trời ban điềm lành!"

Tiếng hét chói tai của bọn hạ nhân truyền đến yến tiệc, nhưng do âm thanh ầm ĩ nên mọi người đều nghe không rõ.

Hạ nhân trong phủ mình lại vào lúc này hô to gọi nhỏ khiến Tấn Vương nhíu chặt mày, chỉ sợ khiến phụ hoàng không vui, không ngờ chưa kịp hỏi tội thì đã thấy quản sự trong phủ chạy vào bẩm báo nguyên nhân.

Người đầu tiên đứng lên là Nguyên Đức Hoàng đế.

- "Có chuyện như thế sao?"

Những người khác ai nấy đều cảm thấy khó tin, nhưng tay quản sự luôn miệng cam đoan.

- "Bẩm Thánh thượng, bẩm Vương gia, việc này đúng là sự thật, chỉ cần mở cửa ra sẽ thấy. Nếu là giả dối, tiểu nhân cam chịu mất đầu!"

- "Được, chúng ta ra ngoài xem một chút"

Cả Hoàng đế lẫn tân khách đều vội vàng đứng dậy.

- "Hoàng thượng, người mặc thêm áo!"

Hoàng hậu đón chiếc áo khoác từ tay thị nữ chuyển sang, Hoàng đế vội vàng khoác lên vai rồi đi thẳng ra cửa chính yến thính, những người khác đều không dám đi phía trước lão.

Hạ nhân vương phủ cầm đèn lồng đi trước dẫn đường, phía sau là một đoàn tân khách lố nhố đi theo, chỉ chốc lát đã đến vườn hoa giữa sân.

Phóng tầm mắt nhìn tới, quả nhiên nhìn thấy giữa sân băng tuyết đã tan, vườn hoa xanh biếc đã có mấy nụ hồng nở rộ âm thầm toả hương.

- "Đúng là có chuyện này, thật sự là có chuyện này!"

Hoàng đế sửng sốt kích động, không ngừng lẩm bẩm, khách khứa cũng không kìm nổi sự ngỡ ngàng.

- "Thánh thượng, đây là trời ban điềm lành!" "Quả là điềm lành!"

- "Đến yến hội hôm nay thật không uổng công!"

- "Chúc mừng Thánh thượng, chúc mừng Tấn vương điện hạ!"

- "Trời phù hộ Đại Trinh ta!"

...

Nghe những câu chúc lấy lòng, Hoàng đế chợt nghĩ đến cái gì đó, nhìn quanh rồi cất tiếng hô to:

- "Ta là Đại Trinh Nguyên Đức Hoàng đế, nếu có vị thần nhân nào đang ở đây. Mong có thể hiện thân cho gặp một lần, quả nhân sẽ xây miếu, sắc phong ban thưởng, cho ngài vĩnh viễn hưởng hương hoả nhân gian!"

Đang đứng cách Nguyên Đức Hoàng Đế chỉ trong gang tấc, Kế Duyên cùng với lão Long nghe được cũng sững sờ. Lão Long cười ha hả nhìn về phía Kế Duyên đang bất đắc dĩ lắc đầu.

- "Đi thôi, chỗ này chẳng có gì đẹp nữa"

Kế Duyên nói một câu rồi cùng đi tới bên cạnh Doãn Triệu Tiên, cong ngón tay búng một cái, một đóa thanh khí sót lại rót vào trán y khiến một thân hạo nhiên chính khí của y sáng rõ.

Ban đầu Doãn Triệu Tiên đối với biến hoá trong hoa viên cũng vô cùng kinh hãi, đến tận khi cảm thấy có dòng suối mát trong nhưng không hề lạnh lẽo đổ vào mới khiến cả người thần thanh khí sảng, tinh thần cực kỳ thoải mái.

Hạo nhiên chính khí lay động bên dưới làm mắt y mơ hồ nhìn thấy bóng dáng hai người đang rời đi, bóng lưng kia khá quen thuộc.

Doãn Triệu Tiên tập trung nhìn vào, cảm giác mơ hồ lúc trước biến mất, trước mắt là vương phủ lầu các, nào thấy bóng lưng ai?

- "Là Kế tiên sinh chăng?"

Lý Mục Thư đứng gần đó nghe được tiếng nỉ non bèn nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy Doãn Triệu Tiên một thân khí độ bất phàm.

Về phần tiếng hô to không ngớt của Hoàng đế hiển nhiên chẳng ai thèm hướng ứng cả.

Chương 150: Suy nghĩ gì vậy?

Dịch: YÊULONGCỔĐẾ

Biên: Old_man

Trong hoa viên còn lại chút hơi ấm cũng nhanh chóng tan ra khi Kế Duyên cùng lão Long rời đi. Một cảnh tượng kì lạ xảy ra, hai luồng khí nóng lạnh hòa lại với nhau, tạo thành màn sương trắng che phủ kì lạ.

Nhìn sương mù bao phủ xung quanh, trong lúc nhất thời Hoàng đế có chút phấn khích. Toàn bộ khách mời cùng đầy tớ đều nín thở, thật sự tin tưởng có thần linh sắp xuất hiện theo lời triệu hồi của thánh thượng.

Trong những người ở đây chỉ có Doãn Triệu Tiên cảm thấy bình thường, bởi y biết được sẽ không có "Thần linh" nào xuất hiện cả.

Quả nhiên, sương mù đến nhanh đi cũng nhanh, một lát sau tất cả đều tan biến. Trên mặt lá xanh biếc của cây hoa hồng, một ít sương mù còn đọng lại cũng bắt đầu ngưng kết thành giọt sương, sau đó dưới thời tiết rét buốt nhanh chóng đông kết lại.

Ở trong đình của hoa viên, Nguyên Đức Đế đợi lâu đến nỗi tay chân lạnh buốt. Rốt cuộc, y cũng chịu thừa nhận là không có thần linh hiện thân, sau đó y thở dài một hơi nói.

"Quay trở về, quả nhân mệt rồi, hồi cung đi!"

Sự hưng phấn mãnh liệt đã trôi qua, thay vào đó sự thất vọng đã làm cho Hoàng đế có chút mỏi mệt.

"Nhi thần cung tiễn phụ hoàng!"

Tấn Vương vội vàng cúi người đưa tiễn.

Hoàng đế muốn đi, mọi người nào ai dám quay về bàn tiệc, vội vàng theo sau lưng. Bên ngoài Tấn vương phủ đã sớm có hoạn quan cùng thị vệ của cung đình chuẩn bị xe kéo cho vua kỹ càng, bên trong đã bày sẵn lò sưởi và trà nóng.

Bên ngoài Vương phủ, thái giám cất băng ghế dùng để Hoàng đế, Hoàng hậu cùng quý phi bước lên xe kéo.

Sau khi lên xe, xuyên qua màn vải dày của ô cửa sổ, Nguyên Đức Đế nhìn lướt qua đám người đứng ở bên ngoài Tấn vương phủ.

"Tất cả trở về đi."

"Cung tiễn Thánh thượng hồi cung!"

"Tiễn đưa Thánh thượng!"

Mọi người đều đồng thanh hô lên, cúi người hành lễ về phía xe kéo. Mãi cho đến khi âm thanh của bánh xe đã xa, bọn họ mới dám đứng thẳng người.

"Hô......"

Tấn Vương thở ra một hơi dài, những người khác cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều.

"Đi thôi, chúng ta quay vào phòng yến tiệc ủ ấm cơ thể, đứng ở bên ngoài lâu như vậy cơ thể ta sắp bị đông cứng lại rồi!"

"Điện hạ nói có lý."

"Đi đi đi, đông cứng cả chân tay rồi!"

Đám người vội vàng trở lại bàn tiệc, vào phòng cảm giác ấm áp như mùa xuân. Điềm lành xuất hiện làm cho không khí nói chuyện thêm kích thích, ngay cả Tấn Vương cũng giống Hoàng đế, đều muốn gặp thần linh. Bản thân gã còn để ý nhiều hơn tới việc điềm lành xuất hiện ở vương phủ của mình.

Lý Mục Thư thì càng thêm phần khách khí đối với Doãn Triệu Tiên. Lúc nãy, lão đứng ở phía sau chú ý thấy tiếng thì thầm của Doãn Triệu Tiên, phát hiện trong đám người chỉ có Doãn Giải Nguyên bình tĩnh tự nhiên không thay đổi chút nào.

Một người có khí độ như vậy, lại có kinh thế chi tài. Hơn nữa, buổi chiều cùng nhau đàm luận Văn học, lão phát hiện Doãn Triệu Tiên làm người xử thế có tiến có lui. Người như vậy tương lai tiền đồ ra làm sao, Lý Mục Thư đã mơ hồ đoán được.

...

Trong thành Kỳ Kinh phủ vẫn truyền tới tiếng pháo nổ như lúc trước. Kế Duyên cùng lão Long đi trên đường phố, có thể nhìn thấy nhân khí cuồn cuộn bay lên. Thậm chí trên bầu trời còn hình thành đám mây màu hồng. Người có đạo hạnh có thể dùng pháp nhãn xem khí tượng đều khó tránh khỏi bị thanh thế to lớn này làm cho rung động. Thời khắc này, chỉ e là một ít yêu vật âm tà bình thường cũng không dám ra ngoài.

"Kế tiên sinh, trải qua yến tiệc của đám vương công quý tộc ở nhân gian vừa rồi, thư sinh Doãn Triệu Tiên kia cũng đã nhận được một vài chỗ tốt. Lần này ngài muốn làm gì, nếu như không có việc thì đi thủy phủ ở Thông Thiên giang được không?"

Con rồng già này, giữa mùa đông mà lão còn bảo người ta chui vào trong nước cũng làm cho Kế Duyên có chút bất đắc dĩ. Nếu không có gì làm thì hắn có thể tự mình đánh cờ, nhưng nói đi nói lại, thật ra hắn muốn làm gì thì cũng phải cảm thấy hứng thú mới làm được.

Chẳng qua Kế Duyên cũng chưa có mục đích gì rõ ràng cả, ngay cả việc sau khi ra khỏi Tấn vương phủ sẽ làm gì hắn cũng chưa tính tới.

"Đêm nay Ứng lão tiên sinh đừng nhớ thương thủy phủ kia của ngươi nữa, hãy đi dạo cùng Kế Duyên một chuyến."
Tốc độ di chuyển của hai người không hề tầm thường chút nào, đang lúc nói chuyện đã đi qua Văn Khúc Nhai, lại đi qua đường lớn Trung Đông Tây, rồi đi ngang hẻm Cống Sĩ nơi mà đa số thư sinh đi thi đều thuê phòng ở đấy. Hai người cũng đi qua quán cờ Kế Duyên thường hay đến cùng rất nhiều bách tính thường nhân.

Khí tức thu thập được cuối cùng cũng nhuộm quân cờ lão Bạch Giao và Thổ Địa Công thành màu trắng. Còn lại quân cờ Tả Gia cùng Đao Khách Đỗ Hành thì tạm thời không thay đổi.

Đến khi trời sáng, lão Long cũng đã nhận ra một đêm qua Kế Duyên đang làm gì rồi. Chính xác là cửa ải tu hành quan trọng nào đó diễn ra mỗi năm một lần. Trong lòng lão cũng ngứa ngáy hiếu kỳ không biết đây là diệu pháp gì nhưng lại không tiện hỏi.

Cứ như vậy, hai người dạo qua một vòng cho tới lúc trời sáng, cuối cùng lại quay lại ngõ hẻm Cống Sĩ. Đúng lúc này, xe ngựa của Tấn Vương phủ đưa Doãn Triệu Tiên trở về, Sử Ngọc Sinh báo quan không có kết quả, hiện tại cũng thở phào nhẹ nhàng.

Ở cửa ngõ Cống Sĩ, nhìn thấy cảnh này, lão Long quay sang Kế Duyên như suy nghĩ điều gì.

"Kế tiên sinh ký thác kỳ vọng đối với thư sinh Doãn Triệu Tiên có chút không bình thường nha!"

Kế Duyên không biểu hiện điều gì nhìn qua lão Long, thuận miệng trả lời.

"Thứ nhất, bạn bè quan tâm nhau. Thứ hai, tương lai sự tình của Doãn phu tử quan hệ đến nhân đạo đại thế của Đại Trinh."

Trong lòng của Kế Duyên còn có một câu sau nữa ‘thứ ba đó là thậm chí có thể ảnh hưởng đến thiên địa đại thế.’

"Hạo Nhiên Chính Khí quả thực hiếm thấy, Doãn Triệu Tiên lại có phong thái của hiền thần. Bản thân có học tài xuất chúng, lần này cũng có chỗ dựa ở kinh thành, về tình về lý đều không thi rớt được."

Lão Long nhìn một chút sang bên kia, thấy Doãn Triệu Tiên tự nhiên có chút mệt mỏi, Sử Ngọc Sinh thì hoàn toàn không lọt mắt. Sau đó lão đột nhiên quay đầu hỏi một câu.

"Sau kỳ thi mùa xuân, Kế tiên sinh sẽ lại biến mất sao?"

"Ứng lão tiên sinh hãy bỏ qua ta đi, lần trước Giang Thần nương nương cũng chỉ là may mắn. Nếu Kế mỗ khống chế không tốt làm cho tâm niệm của nàng sụp đổ, thì lúc ấy chắc là ta đã bị ngài truy sát ra khỏi thủy phủ, còn có Long Tử điện hạ nữa, có lẽ ta thật sự không có đường sống!"

Kế Duyên rốt cục cũng nói ra câu nói đã nhịn suốt một đêm qua. Lão Long giống như bị nói đúng tâm sự, hiếm khi thấy lão lúng túng như lúc này.

"Ách, a a a a......Kế tiên sinh nói đùa......"

Rốt cuộc Kế Duyên không dám để cho lão Long quá lúng túng, hắn vội vàng thay đổi chủ đề.

"Xác thực không thể gạt được Ứng lão tiên sinh, chờ sự tình ở kinh thành xong xuôi, Kế mỗ muốn tìm địa phương yên tĩnh thật tốt tu hành một thời gian, trước đó còn muốn làm một chuyện."

"Còn có chuyện thú vị gì vậy?"

Lão Long thấy hứng thú hỏi thêm một câu thì thấy Kế Duyên có chút bất đắc dĩ nói."Cũng không phải chuyện thú vị gì. Lúc trước ta đi du lịch, có gặp gỡ một đạo nhân phàm trần, lại bắt y xem mệnh cho ta. Kết quả, sau khi xem quẻ xong y mất nửa cái mạng. Từ trước đến nay, Kế Duyên ta là người nghèo rớt mồng tơi, ngoại trừ miễn cưỡng duy trì nửa cái mạng của y, lại không cho y được linh đan dược liệu gì. Giờ có Long Tiên Hương, có thể giúp y bồi bổ một ít nguyên khí."

Lão Long mở to hai mắt mà nhìn.

Ngay cả Kế Duyên mà cũng chỉ có thể miễn cưỡng kéo dài nửa sinh mệnh cho đạo nhân kia, có thể thấy việc phản phệ nghịch thiên nguy hiểm tới mức nào.

Trải qua một số việc xảy ra gần đây, lão Long khẳng định Kế Duyên là một người tài có bản lĩnh thật sự.

"Không đúng, làm sao đạo nhân kia có thể tính được sự tình của ngài?"

Lúc trước lão Long tìm Kế Duyên nhưng hoàn toàn không tính được ở chỗ nào, vì sao đạo nhân này có thể tự mình tính được đến nỗi suýt mất mạng?

Kế Duyên cười "Ha ha" xấu hổ xong không nói thêm điều gì. Lão Long cho là Kế Duyên có chuyện không tiện nói nên không hỏi nữa.

"Dù sao đến lúc Kế mỗ quyết định được chỗ tu hành, chắc chắn sẽ báo cho Ứng lão tiên sinh, tránh việc ngươi tìm không thấy ta!"

"Như thế thật tiện lợi!"

Lão Long cười, để có một người bạn hợp tính nết, cách làm việc đối với lão mà nói rất khó có được, chủ yếu là rất ít người có thể làm lão để mắt tới.

Ngay lúc đó, ở tại bên ngoài miếu Thành Hoàng cách Tịnh Châu năm, sáu ngàn dặm có đạo nhân vừa mở quầy hàng đoán nhân duyên đột nhiên ngứa mũi, xoa nhẹ mấy lần không có tác dụng.

"A a a ắt xì~~~ ắt xì~~~ ắt xì~~~"

Hắt hơi liên tục ba lần liền, cái mũi lạnh đến đỏ ửng phụt ra hai dây nước mũi vàng khè.

"Chuyện lạ gì thế này, ngoại trừ Tề Văn còn có thể có người nào nhắc đến ta nữa?"

Thanh Tùng Đạo Nhân vừa lấy tay vắt nước mũi vẩy đi, vừa lẩm bẩm một mình.

"Buồn nôn quá, ghê thật!"

"Tránh xa hắn ra một chút!"

"Ghê quá, hắn vẩy sang bên này!"

Tất cả khách hành hương sáng sớm đều vội vàng tránh ra, đi vòng qua quầy hàng, bên cạnh chỉ có tiểu đạo sĩ vội vã tìm khăn tay.



Sau nửa ngày, ở thủy phủ Thông Thiên giang, có một con rồng lúc ẩn lúc hiện đi đến. Đó là Chân Long Ứng Hoành ở bên ngoài đại điện hóa thành một ông lão.

Long Tử Ứng Phong vội vàng ra đón.

"Cha, chỉ có một mình sao? Còn Kế thúc thúc đâu rồi?"

Thấy nhi tử của mình bộ dạng hết nhìn đông lại nhìn tây, lão Long hừ lạnh một tiếng.

"Không cần nhìn, không đến đâu!"

"A!? Kế thúc thúc cũng không nể mặt của cha sao? Cái này..."

Lão Long lắc đầu đi thẳng vào trong cung điện. Nhi tử này của mình ban đầu biết được muội muội nhận được việc tốt còn đỡ, nhưng sau này nghe suy đoán của mình, biết được Xuân Mộc giang Bạch Giao hình như cũng có kì ngộ, đã không còn giữ được bình tĩnh.

"Hừ, không có việc gì thì đừng lúc nào cũng nhắc tới ‘Kế thúc thúc’, ý đồ của ngươi, Kế Duyên sao lại không biết chứ? Tỉnh lại đi"

Lão Long tức giận nói xong một câu cũng không để ý đến nhi tử của mình nữa, quay về bên trong đầm cát của mình ở phía sau thủy cung đi ngủ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau