LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Tình người duyên yêu hiếm thấy

Dịch: Vạn Cổ

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Hai vị Nhật Du Thần này chính là phó sứ giả bên cạnh Nhật Tuần Du tại Âm Ti đất Kinh Kỳ. Bọn họ đã công tác tại âm phủ hơn trăm năm, nhưng đây chính là lần đầu tiên mà họ gặp tình huống kỳ lạ đến thế. Con yêu quái này dám đối mặt với bọn họ mà không e dè, sợ hãi!

Ngẩn người chốc lát, vị phó sứ giả bên phải quát hỏi cô gái:

"Yêu nghiệt, sao dám ẩn nấp trong nhà dân lành tại phủ Kinh Kỳ này?"

Cô gái trước mặt này có yêu khí khá nhạt. Theo cái nhìn của Nhật Tuần Du, đó có lẽ là một loại tinh mị thông thạo biến hóa thay vì phán định nó là yêu quái hóa hình. Giữa hai khái niệm này, thực lực sẽ khác nhau về bản chất.

Lúc này, hai vị Nhật Tuần Du cầm chuôi đao trên tay, còn hai gã sứ giả kia cũng nắm lấy Câu Hồn Tác* bên hông, nhìn cô gái nọ.

(Tác: dây thừng)

"Trước hết, không cần dẫn hồn phách của Chu Niệm Sinh đi vội. Chuyện quan trọng bây giờ là bắt lấy con nghiệp chướng này!"

Nhật Tuần Du vừa ra lệnh, vừa rút thanh đao ra khỏi vỏ. Hai sứ giả kia cũng kéo cả sợi Câu Hồn tác ra. Âm khí sôi sục xung quanh bốn vị khách đến từ âm phủ.

Vẻ mặt của cô gái có vẻ đau thương, buồn bã. Vốn đang ngồi yên lặng bên cạnh giường, cô ta đứng dậy một cách chậm rãi, vái chào mấy vị âm sai này theo cung cách vạn phúc**.

(Vạn phúc: một cách chào của người phụ nữ thời xưa. Người chào siết hai tay lại với nhau thật chặt, xá lên xuống nhẹ nhàng ở vị trí ngang ngực, hơi chếch xuống phía dưới một chút, đồng thời cúi nhẹ đầu, tỏ vẻ chào hỏi, chúc tụng khách đến thăm.)

"Thưa các vị Âm sai đại nhân! Tiểu nữ biết rằng các ngài sẽ không tha cho ta! Thế nhưng, hôm nay chính là ngày cuối cùng của Chu lang, trong khi tiểu nữ và huynh ấy đã yêu nhau bao năm nay rồi. Vì thế, cầu xin các ngài có thể thư thả một chút thời gian, để tiểu nữ tiễn huynh ấy đến Âm Ti, sau đó ta sẽ tự nguyện nhận án phạt, tuyệt đối không phản kháng!"

Những người gia quyến còn lại trong nhà họ Chu đều không hiểu mô tê gì cả, chỉ thấy lão gia thở hổn hển, quằn quại. Trong khi đó, do âm khí nồng nặc trong phòng, những người thường đều có cảm giác nơi này rất lạnh lẽo.

Hơn nữa, bọn họ đều nghe rõ lời cô gái nói, nên tái hẳn sắc mặt, nhìn trước nhìn sau rồi tụm lại thành một nhóm.

"Âm sai à? Âm sai đến rồi ư?"

"Là đến dẫn lão gia đi sao? Hèn chi căn phòng u ám thế này!"

"Suỵt... be bé cái mồm lại..."

Nghe nàng nó vậy, Nhật Tuần Du bèn liếc nhìn nàng rồi nheo mắt lại, quan sát cẩn thận hơn.

"Một tên tinh mị nho nhỏ như ngươi cũng dám cò kè, mặc cả với Âm sai bọn ta à? Đừng tưởng không để lộ lệ khí ra ngoài thì bọn ta sẽ tin. Nếu yêu tà muốn hại người, nó luôn luôn có biện pháp che giấu tai mắt của người khác."

Vị Nhật Tuần Du còn lại cũng cười lạnh rồi nói:

"Ngươi dù có chống cự hay không thì có gì quan trọng? Đừng nói là tiễn lão già này một đoạn đường, đích đến của cả hai ngươi chính là phủ Âm Ty đấy."

Cô gái tỏ vẻ kiên quyết, ngẩng đầu nhìn hai vị Nhật Du Thần, rồi lại nhìn hai vị sứ giả Câu Hồn.

"Nếu đã vậy, mời sứ giả Câu Hồn ra tay."

Lời nói này đã khiến hai vị Nhật Tuần Du và cả sứ giả Câu Hồn phải sững sờ. Bởi vì, bọn họ chưa bao giờ gặp bất cứ con yêu vật nào lại bó tay chịu trói như thế! Chẳng lẽ con tinh mị này lại nghĩ có thể quay về được sau khi đặt chân đến Âm Ti ư? Hay nó đang ấp ủ âm mưu nào đó?

"Ra tay!"

Nhật Tuần Du quát to, âm khí trên thân chấn động. Hai gã này hóa thành hai cái bóng trắng mờ ảo, xuất hiện hai bên phải, trái của cô gái kia. Đoạn họ vung tung đao chém xuống nhanh như chớp nhoáng.

Trong lúc đó, hai vị sứ giả cũng ném Câu Hồn Tác ra. Vũ khí này cũng tương tự như một cây roi dài thông thường, quất về cô gái kia.

Hai vị sứ giả ở hai bên trái, phải đan xen vào nhau; hai thanh đao chém trúng vào hồn phách của cô gái này. Cùng lúc đó, Câu Hồn Tác tựa như sợi dây xích, quất thẳng vào cô một trận điếng người, đau đến nỗi hồn phách đều run rẩy.

Từng giọt mồ hôi nặng hạt lăn dài trên mặt cô gái, trượt qua cằm, rơi xuống đất. Thế nhưng, cả người cô đứng chắp tay như cũ, không hề nhúc nhích, cố gắng chịu đựng bốn đòn tấn công này.

"Ngươi..."

Hai vị Nhật Tuần Du ngoảnh mặt nhìn nhau, tay nắm chặt cán đao, nhưng không chém ra nhát thứ hai.

Ngay thời điểm này, Kế Duyên vẫn đứng trong sân nhỏ, dùng ánh mắt xám đục ngắm nhìn cảnh tượng trong phòng. Có vẻ như những cánh cửa phòng đều là hư vô đối với bản thân hắn. Tình cảm của con yêu vật này và Chu Niệm Sinh quả thật làm người cảm động, ngay cả quỷ sai Âm ty cũng mủi lòng trong thoáng chốc. Thế nhưng cảm động không đồng nghĩa với buông tha. Nếu nàng ta thật sự bước xuống Âm Ti, các vị Ti thần dưới đó chắc chắn sẽ bắt nàng lại.

Cô ta chỉ muốn đưa tiễn một đoạn đường, dại gì mà chôn vùi tính mạng của bản thân?

"Chắc chắn cô nàng còn có hậu chiêu nào đó!"

Trong thời gian Kế Duyên suy ngẫm, vị sứ giả trong phòng đã dùng một sợi Câu Hồn Tác trói chặt hồn phách của cô gái. Nhờ vào sự hợp tác của bản thân cô ta, gã có thể dắt cô ta ra khỏi phòng mà không hề tốn chút sức lực nào.

"Hả?"

Có vẻ như Kế Duyên đã nhìn ra cách thức mà nàng ta dùng để lươn lẹo rồi.

Hồn phách của cô gái này bị rút ra vẫn là bộ dáng con người, trong khi bộ quần áo mà cô ấy từng mặc lại biến thành một bộ đồ lông trắng. Mặc dù yêu vật tinh quái có thể duy trì bộ dáng hồn phách con người, thế nhưng sự biến đổi của bộ y phục kia lại khá là kỳ quái.

Chốc lát sau, tiếng gào khóc, bi thương có, thiết tha cũng có truyền ra từ bên trong căn phòng.

"Phụ thân...!"

"Lão gia ơi, sao ông nỡ bỏ tôi mà đi!!!"

"Con trai bất hiếu!!!"

...

Dĩ nhiên, lão già họ Chu cũng đã đi đến tận cùng của dương thọ, nhắm mắt qua đời.

Quả nhiên, hai vị Nhật Tuần Du của Âm Ti chia ra áp trận, một người phía trước, một phía sau. Hai vị sứ giả Câu Hồn đứng hai bên, bắt giữ hai hồn phách, lôi từ trong phòng ra ngoài.

Có vẻ như hai vị sứ giả này cũng linh động, mắt nhắm mắt mở cho ngoại lệ lần này, né sang một bên trong lúc dẫn hồn, để đôi tình nhân ở dạng hồn thể này có thể nương tựa nhau mà đi.

Kế Duyên đứng tựa vào một gốc cây gần đó, tại nơi có bóng râm. Do sử dụng Chướng Nhãn Pháp, nên hắn tựa như đã hòa cùng bóng cây thành một thể. Bốn tên quỷ sai và hai linh hồn lướt ngang, đều không thể phát hiện ra còn một người khác đang đứng đây.

Nhìn hai đầu hồn phách bị xiềng xích ấy, trông bộ dáng già nua của ông cụ và cô gái xinh đẹp tựa sát vào nhau mà đi kia, thật ra Kế Duyên không hề có cảm giác bọn họ là cha con, mà đúng thật cảm nhận đó là một đôi tình nhân ân ân ái ái, không muốn xa rời.

Dùng ô Âm Ti che đầu, quỷ sai dẫn dắt linh hồn đi xuyên qua đường phố phủ Kinh Kỳ. Trong đôi mắt của hai hồn phách kia, họ bắt đầu trông thấy sương mù bao phủ cả con phố, còn khách bộ hành xung quanh chỉ là những bóng mờ mông lung.

Sương mù càng lúc càng dày đặc, kể như càng gần Âm Ti hơn rồi.
Chu Niệm Sinh và cô gái nắm tay nhau, kề vai bước đi. Người đàn ông lộ rõ vẻ buồn bã, trong khi người phụ nữ kia vẫn tỏ thái độ thản nhiên.

"Làm sai nha bao năm nay, ta đã từng thấy qua tình người duyên ma, nhưng tình người duyên yêu như thế này, đúng là lần đầu tiên ta thấy!"

"Hừ... tựu chung lại, yêu tà là thứ hại người. Chẳng biết Chu Niệm Sinh đã gần gũi với ả ta bao lâu, dù con yêu vật ấy có chủ ý khắc chế bản thân, nhưng chung phòng lâu nay như thế, làm sao tránh khỏi việc nguyên khí bị ăn mòn."

"Ha ha ha, Chu Niệm Sinh, ngươi đúng là có phúc mới trải qua một mối tình đẹp đến thế. Có điều, con yêu vật này không tốt số như người rồi."

Gặp chuyện kỳ lạ thế này, các vị Âm sai ấy bèn hàn huyên vài câu, khiến Chu Niệm Sinh xiết chặt bàn tay cô gái.

Những năm qua, vì đau bệnh nên thân thể của Chu Niệm Sinh suy yếu dần, chưa bao giờ cảm thấy khỏe khoắn. Ấy thế mà, hôm nay ông ta lại có thể nắm tay cô gái chắc đến vậy, chung quy cũng là một niềm hạnh phúc đáng giá đối với hai "người".

Cô gái nhìn Chu Niệm Sinh, cười nhẹ.

"Chu lang, đừng lo lắng cho muội. Muội không sao, chỉ tiếc... Muội là loài yêu vật khốn khổ, chỉ biết hại người, không biết cách cứu người. Muội không có pháp môn của Tiên đạo, cũng không có thần dược, thuốc hay! Muội đã băng qua hàng ngàn dãy núi, trăm vạn con sông, cũng chỉ kéo dài được hai mươi năm tuổi thọ cho chàng..."

"Nhược Nương, muội theo huynh nhiều năm như vậy... Chu Niệm Sinh ta đây đã may mắn hơn rất nhiều thằng đàn ông khác trong thiên hạ!"

Hai linh hồn san sẻ tình cảm thắm thiết với nhau, nhưng tốc độ lướt đi của Âm sai càng lúc càng nhanh. Đã sắp đến Âm Ti mất rồi!

Miếu Thành Hoàng thấp thoáng ánh đèn và nhang khói, từng vầng sáng vàng chói, đầy vẻ công chính đang bao phủ nơi đó. Sau lưng ngôi miếu thờ ấy, chính là khu vực Âm Ti với sương mù dày đặc, mịt mù.

Nhìn thấy cường độ âm khí tăng lên phía trước mặt, xuyên qua cảnh tượng trong Âm Ti, nhóm người có thể trông thấy từng vị quỷ sai đang lượn lờ bên trong. Chu Niệm Sinh nhận ra cô gái càng siết tay của lão chặt hơn.

Khoảng cách đến Âm Ti đã sát lắm rồi, Chu Niệm Sinh bỗng nghe tiếng khóc nức nở mông lung vang lên từ bên cạnh.

"Chu lang... Bảo trọng! Muội... không thể tiễn huynh xa hơn nữa rồi!"

Nói xong câu này, hồn phách của cô gái bỗng vặn vẹo, trượt khỏi Câu Hồn Tác, chỉ để lại một góc áo lông màu trắng bị sợi dây xích thít chặt mà thôi. Trong khi đó, bản thể của yêu hồn lại phóng nhanh về phương xa.

Bốn tên âm sai đã nhận ra biến cố phát sinh.

Leng keng...

Hai vị Nhật Tuần Du rút đao ra, hóa thành dải bóng mờ màu trắng, đuổi theo yêu hồn.

"Yêu nghiệt to gan! Đã đến ngay cửa Âm Ti mà còn dám bỏ trốn?"

Một vị sứ giả Câu Hồn cũng tháo sợi xích sắt ra khỏi bộ áo lông trắng kia, đập về hướng hồn phách của cô gái nọ. Ai ngờ đâu, sợi xích quất về yêu hồn tựa như quất vào sương trắng.

Cùng lúc đó, ánh đao của hai vị Nhật Tuần Du lóe lên, chém xuyên qua một làn sương trắng. Rõ ràng là mọi đòn tấn công vừa rồi đều là đánh vào không khí mà thôi.

"Không xong, bị lừa rồi!"

Giờ khắc này, bộ áo lông trắng ấy đã bay đi thật xa, rồi hóa thành hình dáng của một cô gái.

"Chu lang! Bảo trọng!"

Tiếng nói thanh tao vọng đến càng khiến bọn quỷ sai tìm nhầm đối tượng giận dữ hơn.

Nhật Tuần Du giật mạnh Chiêu Hồn Linh từ hông xuống, ném nó lên bầu trời. Sau đó, y hóa thành bóng trắng, tiếp tục đuổi theo.

"Leng keng leng... Keng leng keng..."

Dưới tiếng rung mãnh liệt của Chiêu Hồn Linh, mọi người trong Âm Ti đã được cảnh báo. Có một vị chủ quan Âm Dương Ti bước ra ngoài, dùng ánh mắt lấp lóe nhìn thẳng về phương hướng mà Nhật Tuần Du đang truy đuổi yêu hồn.

"Yêu vật dám đùa giỡn trước miếu Thành Hoàng đất Kinh Kỳ, lý nào là vậy?"

Tiếp theo, lại có Công Quá Ti, Thưởng Thiện Ti, Phạt Ác Ti, hàng loạt chủ quan khác xuất hiện, thi triển bảo bối, đuổi theo yêu vật.

Trong khi đó, Chu Niệm Sinh đang bị hai vị sứ giả Câu Hồn trói buộc, lòng sợ hãi đến nổi sắp mất hồn, lạc vía.

Chương 137: Ta mạnh hơn một chút

Dịch: Đô Đô bé bỏng

Biên: Mèo Bụng Phệ

Các vị Ti thần trong địa phận quản hạt của Kinh Kỳ phủ lần lượt đuổi theo. Trong số đó, có một vị gọi là chủ quan Âm Dương Ti với ánh mắt đặc biệt có thể truy tra âm dương, quan sát muôn nơi, khiến bọn tà mị không thể lánh thân.

Kế Duyên đứng tại góc quán rượu gần cụm kiến trúc bao gồm cả miếu Thành Hoàng trong đó. Hắn trông thấy Chu Niệm Sinh trong trạng thái suy tàn đang bị sứ giả Câu Hồn dẫn vào trong miếu Thành Hoàng rồi biến mất. Sau đó, Kế Duyên ngóng về hướng mà cô gái lông trắng kia vừa bỏ chạy.

Đa phần, người phàm rất dễ bị yêu tà mê hoặc, sau khi trúng chiêu liền bị u mê, không thể kiềm chế bản thân mình, cứ thế khiến nguyên khí của bản thân bị hao tổn dần, qua từng ngày một.

Ban đầu, Kế Duyên cũng không thể phán định bản chất thực sự trong mối lương duyên giữa Chu Niệm Sinh và con tà mị kia. Dù gì đi nữa, chuyện tình người và yêu như thế này vô cùng hiếm thấy. Kiếp trước, chẳng phải ban đầu Bạch nương tử cũng có âm mưu lừa gạt Hứa Tiên trong truyện Bạch Xà đấy ư?

Có điều, khi đến cửa Âm Ti, hành động chân chính khiến Kế Duyên cảm động là tiếng khóc nức nở từ biệt, sự biểu lộ một cách rất chân tình của cô ta. Chính điều đó đã khiến Kế Duyên thay đổi suy nghĩ, cũng sẵn lòng tin tưởng mối lương duyên giữa người và yêu kia.

"Thành Hoàng Âm Ti của Kinh Kỳ phủ, không dễ trêu vào đâu..."

Cười một cách tự giễu xong, Kế Duyên bước nhẹ, thân hình hóa dần thành trống rỗng. Hắn di chuyển như du long dạo bước, súc địa thành thốn, đi tới Kim Ngọc phường.

Vận dụng toàn bộ ý cảnh vào bên trong tâm pháp, chỉ chốc lát, Kế Duyên đã quay lại Chu phủ lần nữa.

Tiếng khóc ngập trời vẫn ồn ã bên trong tòa nhà. Con cháu, dâu rể, già trẻ lớn bé, đều vây quanh giường Chu Niệm Sinh thổ lộ nỗi đau thương. Hai người hầu trong phủ tranh thủ lúc thi thể ông ta chưa co cứng bèn thay áo liệm vào.

Trong khi đó, thi thể của cô gái đã được đặt trên một mảnh chiếu trải dài trên đất, thật ra chẳng có ai đối xử quá đáng dù nàng chết rồi.

"Không ngờ Kế Duyên ta một đời anh danh, thế mà hôm nay lại đi trộm xác."

Mặc dù nghĩ thế, nhưng Kế Duyên cũng không quá chấp nhất chuyện này. Hắn dùng Chướng Nhãn pháp lên bản thân, rồi nhảy vào phòng, chụp tới thân thể cô gái ấy từ một khoảng cách xa.

Ngay khi thân thể bị nhấc lên lơ lửng, Kế Duyên cảm giác có gì đó là lạ.

Mặc dù trọng lượng của cái xác này vẫn tương tự như trọng lượng của một cô gái bình thường, nhưng vẫn có cảm giác gì đó khó mà miêu tả.

Hắn mở rộng đôi pháp nhãn lên, nhìn lại lần nữa. Khá lắm! Thì ra thân thể trong tay hắn chỉ là một cái đuôi biến thành. Nói cách khác, yêu hồn vừa bị dẫn đi kia vốn dĩ không chỉ là hồn phách!

Chẳng ngờ chiêu này lại có thể qua mặt được Kế Duyên. Mặc dù hắn không mở hẳn đôi mắt, một phần do cô gái kia không có ác ý, nhưng cái khả năng khiến Kế Duyên nhìn lầm quả đúng là cao tay. Những loại Chướng Nhãn pháp thông thường không thể nào so sánh với chiêu này của cô gái.

Mặc dù giật mình, nhưng Kế Duyên không thể nào rào trước đón sau quá nhiều như vậy được, bèn mang cái "xác" này rời đi.

Khi Kế Duyên rời khỏi nơi này lần thứ hai, thân xác cô gái đang lơ lững bên người hắn cũng biến mất khỏi căn phòng.

Thân thích nhà họ Chu vẫn đang than khóc, bỗng có người hầu phát hiện xác của cô gái đó biến mất, liền thét lên một cách kinh hoảng.

"Thi thể của Bạch Nhược phu nhân biến mất rồi!"

"Mới vừa rồi còn ở đây mà, sao giờ không thấy nữa?"

"Thì nó là yêu tinh mà, tự chạy chứ sao!"

"Hừm..."

"Chuyện hôm nay ghê quá! Theo ta, đi tìm vòng quanh xem sao..."

...

Trong lúc nói chuyện, con trưởng nhà họ Chu và hai tên gia đinh đi ra ngoài tìm kiếm, ngoại trừ căn phòng này, bọn họ lục soát khắp mọi nơi những chẳng phát hiện ra bất cứ dấu vết gì.

Cả nhà họ Chu nhốn nháo cả lên, ầm ĩ một hồi mới bình tĩnh lại. Trong khi đó, sau khi Kế Duyên nghe ra cô nàng có tên Bạch Nhược, bèn mang theo thi thể của cô ta, rời khỏi một cách nhanh chóng. Hắn lao đi thoăn thoắt như một làn khói xanh đang lượn lờ, cách xa miếu thờ, rồi hướng về hoàng thành.

Kế Duyên gặp người tránh người, gặp đám đông tránh đám đông, vì sợ bị quỷ thần phát hiện. Lúc này, Kế Duyên quả thật không thể đi đường lớn một cách quang minh chính đại.

Sau thời gian khoảng một chén trà từ khi Kế Duyên mang thân thể cô gái rời đi, có một vị chủ quan đi cùng với Âm Ti Du thần đến nhà họ Chu. Mặc dù tỷ lệ yêu vật chạy trốn không dám trở về là rất cao, nhưng dù gì đi nữa cũng cần phải đến kiểm tra một phen, chỉ là đề phòng nó quay lại mang xác đi mà thôi.

Nhưng khi bọn họ đến Chu phủ, bèn nhận ra thân xác của yêu vật cũng chẳng còn ở đó.

Lúc này, ý nghĩ trong lòng Kế Duyên rất phức tạp.
"Mang bạn đời của người ta chạy trốn, sao mình lại can dự chuyện này chi vậy trời!"

Đành hết cách, mặc dù nói một cách chính xác rằng, Kế Duyên có tiên kiếm bên người, nếu choảng nhau thì Kế Duyên vẫn không hề e ngại Thành Hoàng tại Kinh Kỳ phủ này. Hơn nữa, Thông Thiên giang khá gần khu vực này.

Thế nhưng, hắn không nắm chữ lý trong tay, vả lại không muốn có xung đột với Âm Ti. Thật ra, hắn nhờ vả Âm Ti nể mặt hắn một lần cũng chẳng sao, nhưng làm vậy cũng khá phiền phức. Nếu có phương pháp xử lý đơn giản hơn, hắn liền chọn cách đơn giản.

Hơn một khắc sau, Kế Duyên liền bước vào một mảnh sân nhỏ phía sau một tòa phủ lớn kính cổng cao tường nằm đâu đó trong tòa thành. Hắn đi đến tầng ba của toà nhà ở nơi đó, mới vung tay, thả thân xác cô gái xuống.

Tòa lầu này là một căn phòng chứa sách, nhưng có lẽ là ít người ghé ngang, cũng chẳng thấy có ai sống hoặc túc trực tại đây.

Dãy hành lang bên ngoài tại tầng thứ ba này đóng đầy bụi, có lẽ người hầu chỉ quét dọn sau một thời gian dài.

"Sau chuyện ban nãy, nếu nàng ta có can đảm đưa tiễn tình lang đến cửa Âm Ti, vậy chắc không đến nỗi để bản thân bị bọn họ tóm chứ?"

Lẩm bẩm là thế, nhưng Kế Duyên cũng không băn khoăn quá nhiều. Hắn nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh cô gái, dùng tay trái điểm ngay giữa trán cô ta. Kế Duyên lại dùng tay phải, bắt kiếm chỉ, trỏ vào hư không, vẽ ra một hình ảnh nào đó. Sắc lệnh bỗng nhiên xuất hiện từ tận sâu giữa yết hầu của hắn.

"Gọi Bạch Nhược mau mau đến! Gọi Bạch Nhược mau mau đến!"

Vừa thu lại kiếm chỉ, Kế Duyên liền phất nhẹ vào hình vẽ hiện ra trong hư không kia. Dường như có một vầng sáng huyền bí nào đó đang chấn động, dập dờn xuất hiện.

Câu Thần...

... lại được dùng bằng cách này!

Trong kinh thành, hồn phách của cô gái khá nhanh, khiến mấy vị chủ quan không thể đuổi kịp. Không những tốc độ di chuyển của cô ấy kỳ quái, mà hơi thở còn kỳ lạ. Thỉnh thoảng, cô ấy tựa như một gã hề, dùng trò kim thiền thoát xác. Nếu không nhờ Âm Dương ty chủ vẫn khăng khăng truy đuổi, đã sớm để nàng ấy chạy xa rồi.

Tình hình hiện tại vẫn còn nguy cấp, thanh Phán Quan bút vẫn liên tục vẽ hình ảnh biến hóa của cô gái để Âm Ti đuổi theo. Bất cứ ai bị phán quan định sách, ngoại trừ ra khỏi phạm vi quản hạt của miếu Thành Hoàng, bằng không, khó mà biến hình lẫn trốn.

Chỉ cần Thành Hoàng của Kinh Kỳ phủ không đích thân bắt cô, Bạch Nhược tin rằng mình có thể chạy thoát. Mặc dù phải đánh đổi không nhỏ, cô gái đã dự phòng trường hợp thương tổn đến linh hồn và nguyên khí, cả cái đuôi kia cũng phải bỏ đi.

Nói đi cũng phải nói lại, thân thể được hóa ra từ cái đuôi kia có thể cùng Chu Niệm Sinh chôn cùng một chỗ, đó cũng là một kết thúc đẹp. Mặc dù con trưởng của nhà họ Chu có tính tình rất khó chịu, nhưng cũng rất có hiếu, vì thế gã sẽ nghe theo lời cha gã mà chôn nàng ấy cùng Chu Niệm Sinh cùng một nấm mồ.

Nàng ta không thể dây dưa tại Kinh Kỳ phủ quá lâu được, trong khi tường thành đã ở ngay trước mặt sau một thời gian dày trốn chạy.

Bạch Nhược triệu hồi yêu khí, vận chuyển pháp lực, đánh mạnh về phía tường thành.

... Xoẹt...

Nàng bay qua xuyên tường, thả lỏng tâm trạng được một chút. Đã ra khỏi phạm vi của miếu Thành Hoàng, Bạch Nhược không cần phải sợ những loại lực lượng truy đuổi tại đó nữa, giờ chỉ cần dùng độn phù là có thể cao bay xa chạy ngay.Có điều, động tác thả lỏng này vẫn còn quá sớm, khi vừa bay xuyên tường qua, Bạch Nhược đã thấy một màn sáng vàng lấp lánh ngay trước mặt. Thì ra, đó là một tấm lưới lớn được bện từ dây leo màu vàng kim.

"Thổ địa Kinh Kỳ phủ ư?"

Kinh Kỳ phủ chẳng những có Thành Hoàng, mà còn có một vị thần bản xứ chân chính, trấn giữ một phương. Đó chính là chính thần Thổ Địa, chưởng quản khu vực Kinh Kỳ phủ này!

"Yêu nghiệt, muốn chết!"

Nghe tiếng quát mắng của Thổ Địa truyền đến, cõi lòng của Bạch Nhược như mảnh tro tàn. Nàng chẳng ngờ rằng chuyện này lại đến tay Thổ thần nhanh đến vậy. Lúc này, dù nàng có muốn dùng độn phù che giấu hơi thở rồi bỏ chạy cũng đã quá muộn, chẳng còn cơ hội nào cả. Làm sao có thể "độn" trước cái nhìn của vị Thổ thần chưởng quản khu vực mà nàng định "độn" đây?

"Mình sẽ có thể bồi tiếp Chu lang, vậy cũng tốt!"

Thế nhưng, chiếc lưới của Thổ Địa công lại bắt hụt, con yêu vật ấy bỗng biến mất giữa không trung trước khi tấm lưới vàng thu lại.

"Hả?"

Mặc dù Thổ Địa tại Kinh Kỳ phủ là một ông lão, nhưng ông ta người cao chín thước, khoác pháo bào trên người. Ông ấy chống một cây gậy dài và to làm bằng cây mây, tỏ vẻ nghi hoặc, nhìn về vị trí mà yêu vật vừa biến mất.

Thổ Địa bèn ngoái nhìn về bên trong tòa thành, rồi quét mắt xung quanh, nhưng không thể nhận ra hướng đi của yêu vật.

Sau tường thành, các vị chủ quan của miếu Thành Hoàng bay vọt đến. Bọn họ đang đuổi tới bên ngoài tòa thành bèn thấy Thổ Địa công đứng đây, vội vàng chắp tay chào hỏi.

"Xin chào Thổ Địa công!"

"Xin hỏi Thổ Địa công có thấy một con yêu vật đi ngang qua đây không?"

Chủ quan Âm Dương Ti vừa hỏi, vừa nhìn về phía tấm lưới dây mây trong tay Thổ Địa công, đáng tiếc khi thấy nó trống không, chẳng chứa bất cứ vật gì.

Thổ Địa công nghe vậy, cũng tỏ vẻ bực mình.

"Vừa ban nãy, có người đến miếu ta cúng dường. Ta vừa hiện thân đề hưởng dụng đồ cúng, thì thấy cả thành huyên náo, có yêu khí và pháp quang thoắt ẩn thoắt hiện. Vì thế, ta liền đuổi theo, ra tận nơi đây xem xét. Ngay khi định bắt giữ yêu nghiệt kia, thì nó... Nó tự nhiên biến mất rồi!"

"Biến mất rồi?"

Chủ quan Âm Ti và các vị Âm sai ngơ ngác nhìn nhau. Nếu Thổ Địa công đã hiện thân, cớ sao con yêu vật kia đủ khả năng chạy trốn? Thật là quái lạ! Nếu nó đã có pháp lực và thần thông cao cường đến vậy, nó cần gì phải chạy?

...

Tại phòng chứa sách trên tầng ba trong tòa phủ ấy, chân thân của Bạch Nhược bị hút lấy, tương tự như nam châm hút sắt, bị lôi trực tiếp từ trong không khí té xuống đây.

... Đùng...

Cô nàng té vào bên trên "thân thể" của chính mình.

Bạch Nhược cảm giác đầu óc mình mụ mị đi, sau đó mờ mịt ngắm nhìn "thân thể" của mình. Sau đó, nàng ta còn thấy mỗi vị trí chếch xéo một góc, tính từ "thân thể" ấy, đều có một chữ Nặc*. Các chữ ấy đang vây kín cơ thể nàng.

(Nặc: Che giấu.)

Những chữ này được cấu thành từ lớp tro bụi trên nền nhà hội tụ lại mà nên. Nó tụ họp vững vàng thành ba vị trí, dường như có một luồng sức mạnh huyền diệu nào đó hiện lên, kết nối giữa ba điểm này lại.

Bạch Nhược bèn quan sát xung quanh, liền thấy một một chàng trai mặc áo trắng đang ngồi ở hướng chỉ về miếu Thành Hoàng. Người đó mặc bộ quần áo dài, tay áo rộng thùng thình, khá là phong phanh. Tóc của hắn hơi tản mạn, một chiếc trâm màu đen đang cài qua búi tóc.

Bạch Nhược nhìn tới nhìn lui, chỉ có thể kết kuận kẻ này chính xác là một "người thường." Ấy thế mà, nàng ta biết hắn chắc chắn không phải là một người thường!

"Hầy... Chuyện này thật là rắc rối! Còn may là năng lực của ta mạnh hơn vị Thổ Địa công kia một chút!"

Kẻ đó tự giễu mình, rồi hít sâu một hơi, nhìn Bạch Nhược.

Nàng liền trông thấy một ánh mắt màu xám nhạt, không có tiêu cự đang quang sát mình chằm chằm.

Chương 138: Uyên ương đẹp mộng, thần tiên chẳng màng

Dịch: Đô Đô bé bỏng

Biên: Mèo Bụng Phệ

Câu nói này của Kế Duyên là thổi phồng có chọn lọc. Vốn dĩ, hắn chẳng hề rõ ràng lắm về thực lực thật sự của Thổ Địa công tại thủ phủ Đại Trinh, có chăng chỉ là thành công cướp người từ trong tay ông ta mà thôi.

Kế Duyên nói thế, chủ yếu là muốn nhắc nhở cô gái này một câu. Chính hắn đã cứu cô ta về, và hắn có đủ khả năng cướp người từ trong tay Thổ Địa. Do đó, nàng không nên khơi lên xung đột không cần thiết.

Cô gái vẫn chỉ là yêu vật, lại liên tục bị đuổi giết như thế, nếu nhất thời mất bình tĩnh, nghĩ Kế Duyên là kẻ địch rồi nổi điên liều mạng, chắc chắn sẽ khiến Thành Hoàng và Thổ Địa phát hiện ra nơi này. Từ đó, Kế Duyên ắt hẳn chịu liên lụy.

Khi Kế Duyên ngoái đầu quan sát yêu nữ Bạch Nhược này, thì chỉ còn lại duy nhất một nàng Bạch Nhược tại tầng lầu này. Chiếc đuôi trên sàn phòng đã nhập vào bản thể của nàng ta rồi.

Trong khi đó, Bạch Nhược ngẩn người trong thoáng chốc, rồi quỳ rạp trước mặt Kế Duyên.

"Tạ ơn tiên trưởng đã cứu giúp. Dù Bạch Nhược có chết cũng không bao giờ quên đại ân của ngài. Nếu ngài có việc gì cần Bạch Nhược ra sức, dù làm thân trâu ngựa, tiểu nữ cũng vui vẻ nhận lời sai bảo!"

Tại đất Đại Trinh này, tập tục quỳ lạy vẫn có, nhưng hiếm khi được dùng. Dù một dân thường gặp quan lớn, trừ khi là tội phạm, không thì chẳng cần quỳ. Ngay cả trong các ngôi miếu thờ, luôn có bồ đoàn đặt trước tượng thần, nhưng đa phần người đến thắp hương chỉ đứng vái, trừ khi thỉnh cầu việc hệ trọng mới cúi đầu quỳ lạy.

Theo tục lệ, động tác quỳ lạy chính thức chỉ xuất hiện trong lễ thành hôn. Khi đó, đôi phu thê quỳ lạy trời, lạy đất, lạy cha mẹ hoặc người đại diện cho cha mẹ.

Hiện tại, do Kế Duyên cứu mạng của Bạch Nhược, nàng ta lập tức quỳ lạy, cám ơn ân nghĩa cứu mạng lớn bằng trời này, vốn dĩ là thỏa đáng. Hơn nữa, lời lẽ của nàng cũng rất chân thành.

Ngay lúc nàng ta quỳ lạy, Kế Duyên tranh thủ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy để mở rộng hai mắt, bèn nhìn thấy một con nai trắng ẩn tàng mờ ảo dưới thân xác phụ nữ kia.

"Ha ha, chẳng trách sao đoạn đuôi này lại ngắn đến thế, ta còn đang suy nghĩ xem nàng là loại yêu quái gì, hóa ra là một nàng nai trắng!"

Ban đầu, Kế Duyên trông thấy một cái đuôi ngắn, cũng chẳng rõ đó là loại động vật gì, có lẽ là sóc, chuột vàng, sói... Dù gì đi nữa, hắn chưa từng trông thấy đuôi nai ở kiếp trước lẫn kiếp này, nên đến tận bây giờ mới biết rõ chân tướng của con nai trắng này.

Bạch Nhược nghe thấy thế bèn run nhẹ, vẫn quỳ chẳng dám đứng lên. Nàng không biết mục đích của vị tiên trưởng này khi ra tay cứu nàng; có lẽ nàng vừa thoát khỏi hang hổ, lại nhập đầm rồng.

"Đứng lên đi! Ta không cần nàng làm trâu làm ngựa. Trước tiên, nàng trả lời ta một vài câu hỏi đã!"

Bạch Nhược ngẩng đầu lên, ngồi thẳng lưng nhưng vẫn trong tư thế quỳ chân ấy. Nàng có vẻ thấp thỏm chờ đợi câu hỏi của Kế Duyên khi trông thấy vẻ cười cợt của hắn.

"Bạch cô nương, kể ta nghe lai lịch của nàng, rồi nói sơ về hoàn cảnh tương ngộ của nàng và Chu Niệm Sinh. Tại sao lại yêu nhau, gần gũi nhau? Thật ra, ta là một người rất thích nghe chuyện xưa đấy!"

Bạch Nhược nhìn Kế Duyên, trông thấy vẻ mặt thành thật của hắn.

Im lặng một hồi để giữ cõi lòng bình tĩnh, nàng ta bắt đầu nhớ lại, sau đó dần dần mở lời.

Cơn gió đông lạnh giá thổi ngang tầng lầu các, lùa vào những cánh cửa lớn, khiến những tấm vải mành khẽ đong đưa, trêu đùa những sợi tóc mai của Bạch Nhược bay phấp phới.

"Hơn sáu mươi năm trước, có một vị đại yêu tại dãy núi Nam Hoang đã đánh cắp một lô Đạo Huyền đan của Thiên Cơ các bằng một thủ đoạn nào đó. Thế rồi, kẻ đó vẫn bị các vị Tiên nhân trong Thiên Cơ các tính ra, rồi bọn họ cưỡi mây đuổi thẳng đến Nam Hoang. Khi ấy, còn có hai vị Kiếm tiên của Trường Kiếm sơn xuất hiện, lại thêm các vị Tiên nhân của Thiên Cơ các tính toán, dĩ nhiên vị đại yêu kia không thể trốn thoát. Cuối cùng, kẻ đó bị Thiên Cơ các bắt về, chẳng biết sau này bị giết hay bị nhốt vào Tỏa Yêu tháp nữa..."

Bạch Nhược do dự một chút, rồi nói tiếp.

"Có điều, sau nhiều năm vẫn có Tiên nhân của Thiên Cơ các đến ngọn núi ấy tìm kiếm. Tiếp theo, một lời đồn đãi xuất hiện trong thiên hạ, rằng lô Đạo Huyền đan kia vẫn chưa được tông phái ấy thu hồi. Đó cũng là lý do của sự hỗn loạn trong quần yêu tại Nam Hoang sau này. Đúng thật có một số loài yêu quái nuốt loại đan dược ấy vào, liền tăng tiến đạo hạnh, thế rồi tự xưng Yêu vương. Thời gian hai mươi năm trôi nhanh, loạn càng thêm loạn. Dưới vầng ma diễm có yêu khí ngút trời, hung hăng ngang ngược kia, thậm chí có những quần thể yêu ma gây ra loạn lạc tại những quốc gia nhỏ gần khu vực Nam Hoang, dẫn đến nhiều chuyện thảm khốc, đau đớn... Cuối cùng, quả báo kéo đến! Sơn thần tại Hành sơn nổi giận, cùng vài thế lực Tiên phủ ra tay, thậm chí Minh vương của Phật Môn cũng hiện thân, đánh cho bầy yêu run sợ, bỏ chạy tứ tán..."

Theo lời kể chậm rãi của Bạch Nhược, Kế Duyên liền chau mày. Nàng ấy miêu tả khá kĩ càng, hắn lại dùng pháp nhãn kết hợp với ý cảnh sơn hà để vẽ lại bức tranh ngày ấy. Đó là một cảnh tượng của bầy yêu ma kiêu ngạo, dang rộng cánh tung bay giữa trăm ngàn dặm Nam Hoang. Từng con yêu thú chỉ chăm chăm tu luyện một mình, nay náo động vì một lô Đạo Huyền đan, khiến ma diễm phủ kín bầu trời, yêu khí dày đặc.

Ấy thế mà, cuối cùng bọn yêu ma hừng hực khí thế ấy lại bỏ chạy khắp nơi, chẳng biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa. Kế Duyên bỗng dưng nghĩ đến thẻ bài gỗ trong người mình, bèn nhận ra nội dung trong nó chỉ rõ một tín hiệu xấu.

"Vì tiểu nữ sợ bị liên lụy quá nhiều vào chuyện này, bèn băng qua trăm ngàn dặm giữa rừng thiêng nước độc, trốn tới Đại Trinh. Lúc đó, tiểu nữ bị thương rất nặng, nguyên khí tổn thương nghiêm trọng, chẳng dám lảng vảng hại người... Sau đó, tiểu nữ gặp Chu lang đang trên đường lên kinh ứng thí, bèn dùng mỹ nhân kế để trà trộn vào đoàn xe ngựa của huynh ấy. Thật ra, lúc đó tiểu nữ muốn lẫn trốn các vị thần linh của Đại Trinh, cũng có ý đồ xấu xa một chút..."
Từ đầu đến giờ, Bạch Nhược đang miêu tả xuất thân của mình. Hiện tại, đã đến giai đoạn mà mối tính giữa người và yêu chớm nở.

"Khi đó, vị thư sinh họ Chu rất thú vị, rõ ràng là thèm thuồng tiểu nữ đến chảy nước dãi, vậy mà không dám chạm vào tiểu nữ, cứ khăng khăng phải cưới hỏi đàng hoàng..."

Một vẻ dịu dàng xuất hiện trên gương mặt của Bạch Nhược.

"Huynh ấy đối xử với tiểu nữ rất tốt. Tiểu nữ vốn là yêu mị, chưa từng cảm nhận được ai đó quan tâm và tình cảm chân thành. Huynh ấy còn tiêu tốn tiền bạc để mua các loại kỳ trân, dị thảo cho tiểu nữ. Hành động đó khiến tiểu nữ mê đắm, một lần nọ, vì bất cẩn mà sơ sót,..."

Nói đến đây, Bạch Nhược tỏ vẻ giận dỗi, lại mỉm cười hạnh phúc. Biểu hiện ấy càng khiến Kế Duyên hiếu kỳ hơn.

"Vẫn tưởng rằng sẽ hù Chu lang một trận điếng hồn, nhưng tiểu nữ không hề nghĩ rằng sẽ ra tay giết huynh ấy, mà chọn cách ầm thầm rời đi. Chẳng ngờ tên ngốc kia lại... Huynh ấy chỉ ngạc nhiên trong thoáng chốc, thậm chí chẳng hề la hét lên gì cả, mà hỏi tiểu nữ rằng, "yêu quái có thể sinh con cho huynh được không..." hì hì..."

Bạch Nhược không thể kiềm chế được mình, mà cười lên, gương mặt lại ửng hồng đôi chút.

Kế Duyên lại có cảm giác không thể tin nổi, chẳng ngờ cái thân già sức yếu Chu Niệm Sinh ấy lại can đảm đến thế. Đây là lớn gan, hay ngu si? Vậy ra, gã đó còn cao cường hơn Hứa Tiên một bậc à?

"Lúc đó, câu hỏi của huynh ấy làm tiểu nữ sững sốt hơn nửa ngày... Trong đêm đó, tiểu nữ liền hiểu một điều. Tiểu nữ và huynh ấy đã chung chạ hơn nửa năm, Chu lang đã phát hiện ra điểm lạ thường của tiểu nữ rồi. Ban đầu, huynh ấy cũng sợ, nhưng sau khi phát hiện tiểu nữ không muốn hại huynh ấy, thì huynh ấy càng dịu dàng hơn, cũng không còn sợ hãi nữa. Sự tình đêm đó chỉ làm huynh ấy ngạc nhiên một chút rồi thôi..."

"Sau khi biết tiểu nữ chỉ là một con nai trắng, Chu lang vừa bất ngờ, lại mừng rỡ. Huynh ấy nói rằng, nai trắng là vật may mắn tại quê quán. Huynh ấy còn kể chuyện người lạc đường trong núi sâu, khi thấy nai trắng bèn tìm được đường ra nữa. Thế đấy, đúng là huynh ấy không hề sợ tiểu nữ..."

Vẻ mặt của Bạch Nhược vẫn lộ ra vẻ nghi hoặc năm đó, dường như đến hiện tại nàng ấy vẫn không hiểu vì sao Chu Niệm Sinh biết nàng là một con nai trắng thì không hề sợ hãi.

Cơ mà, Kế Duyên có sự phỏng đoán riêng của hắn. Đó có thể là lý do mà Chu Niệm Sinh tự huyễn hoặc, tạo ra một cái cớ, để vịn vào đó mà không sợ hãi Bạch Nhược.

"Sau lần ấy, Chu lang không qua được kỳ thi hội, bèn thành hôn với tiểu nữ, rồi định cư tại kinh thành..."

Ngoài vẻ hạnh phúc, dường như Bạch Nhược xen lẫn chút thương tâm.

"Huynh ấy không biết, tiểu nữ cũng không hiểu, vì không chịu tiết chế sau tân hôn, đã tổn thương đến nguyên khí của Chu lang..."

Lúc này, Kế Duyên bèn xen ngang, hỏi một câu.
"Là vì nhận ra sau đó, nên ông ta mới cưới một vị thê thiếp khác ư?"

Bạch Nhược sững sờ, lắc đầu.

"Thế thì không phải. Do tiểu nữ mang thân thể yêu quái, không thể sinh con trai cho Chu lang, nên xúi giục huynh ấy cưới một cô gái người phàm. Tục ngữ có câu, ba tội bất hiếu, tội không có con nối dòng là lớn nhất. Vì thế, tiểu nữ không muốn dòng dõi của nhà họ Chu đoạn tuyệt."

Thì ra là nguyên nhân này.

"Độ chừng bảy, tám năm sau, tiểu nữ bèn nhận ra một chuyện bất thường. Mặc dù tiểu nữ chưa bao giờ làm chuyện gì có hại đến huynh ấy, lúc chăn gối cũng cố hết sức bảo vệ Chu lang, giấu kín yêu khí, không để huynh ấy nhiễm phải, nhưng huynh ấy vẫn bị hao tổn nguyên khí, giảm mạnh tuổi thọ. Khi ấy, tiểu nữ còn lo sợ hơn thời gian sinh sống tại Nam Hoang, bắt đầu bôn ba khắp nơi, tìm phương pháp chữa trị cho huynh ấy..."

Câu chuyện này cũng không quá dài, cả mạch truyện cũng khá bình thản. Chỉ có mỗi đoạn kết của câu chuyện, đưa hồn nhập Âm Ti, mới được xem là phần hấp dẫn nhất mà thôi.

Ấy thế mà, Kế Duyên lại nghe say sưa. Câu chuyện xưa về mối tình của Bạch Nhược quả đúng là một mối tình giữa người và yêu, thậm chí còn không được xem là tình yêu bi kịch, mà là tình yêu kết thúc có hậu.

Ngay cả trong phàm trần, hắn tự hỏi, có bao nhiêu cặp vợ chồng yêu thương nhau sâu đậm như Bạch Nhược và Chu Niệm Sinh đây?

Sau khi Bạch Nhược kể xong, nàng liền nhìn thẳng về nơi tọa lạc của Âm Ti tại kinh thành này. Chẳng rõ vì sao nàng lại cái giác hơi mất mác khi kể xong câu chuyện này? Có lẽ, nàng không nên trốn chạy như ban nãy, sẽ tốt hơn ư?

Càng nghĩ như thế, nàng càng thấy khó chịu trong lòng.

"Một câu chuyện khá hay đấy! Ta cảm thấy một mình ta biết về câu chuyện này sẽ rất đáng tiếc, không nên để nó biến mất trong dòng lịch sử nha!"

Kế Duyên nói ra một câu đầy cảm xúc, thầm nghĩ liệu mình có nên thay đổi đôi chút, rồi nhờ Doãn phu tử ghi chép thành "Nhược Nương truyện” chăng?

Vừa nghĩ thế, sau khi định thần nhìn lại, hắn thấy Bạch Nhược lại quỳ sát trước người mình. Tư thế của nàng ta rất cung kính, không muốn đứng dậy.

"Bạch Nhược cô nương, nàng làm gì thế?"

Bạch Nhược dập đầu mạnh vào sàn gỗ, vẫn không đứng dậy.

"Thưa tiên trưởng. Bạch Nhược biết ngài là người có đại thần thông, đại pháp lực. Cả một đời này, tiểu nữ từ bỏ chuyện tu hành, cũng chẳng mong đắc đạo!"

Cô gái ngẩng đầu lên, hai hàng nước mắt chảy dài trên má.

"Tiểu nữ muốn đến miếu Thành Hoàng tại Âm Ti của Kinh Kỳ phủ. Van xin ngài, dẫn tiểu nữ đến đó đi! Lúc nãy, tiểu nữ đã bỏ trốn. Nếu tự thân tiểu nữ đến đó lúc này, chắc chắn bị bọn họ đánh cho hồn phi phách tán. Van xin ngài dẫn tiểu nữ đến đó, khẩn cầu ngài nói giúp một lời với Thành Hoàng đại nhân, cho tiểu nữ có thể ở bên cạnh Chu lang đến khi chàng ấy hao tổn hết âm thọ. Đến thời điểm đó, họ muốn luyện yêu hồn của tiểu nữ cũng được, hay muốn xử trí cách nào, tiểu nữ đều cam lòng!"

... Đùng đùng đùng...

Cô ta dập đầu lần thứ hai, nện rất mạnh, khiến âm thanh va chạm vào ván gỗ vang lên dồn dập.

"Bạch Nhược biết mình yêu cầu quá mức, nhưng tiểu nữ biết chẳng ai có thể giúp được mình! Vì thế, tiểu nữ chỉ còn cách van cầu tiên trưởng ngài, cầu xin ngài, cầu xin ngài mà..."

... Đùng đùng đùng...

Kế Duyên ngẩn người, liền chẳng biết xử lý như thế nào ngay lúc này, cũng chẳng biết trả lời cô gái ra sao. Tuy nhiên suy nghĩ đầu tiên trong đầu Kế Duyên không phải là có nên dính dáng vào chuyện phiền phức trong thỉnh cầu ra mặt nói chuyện với Thành Hoàng hay không, mà hắn đang lẩm bẩm một câu.

"Cùng trăng đối bóng triền miên,

Uyên ương đẹp mộng, thần tiên chẳng màng"

Chương 139: Thay xà đổi cột

Dịch: Đô Đô bé bỏng

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

Mặc dù Bạch Nhược cầu xin rất thành khẩn, nhưng chung quy lại, một câu nói của hắn đâu có đủ nặng ký để giải quyết việc này.

Kế Duyên cảm thán xong, bỗng cảm thấy khá lấn cấn vì mình trót vướng vào vụ này.

"Trước hết, ngươi mau ổn định lại nguyên khí đang xao động đã, để ta ngẫm nghĩ một chút.”

Thấy nàng vẫn quỳ như cũ, giọng của Kế Duyên lạnh dần.

"Sao thế? Nếu ta không giúp, ngươi không đứng lên phải không?"

Sự thay đổi trong giọng điệu của vị tiên trưởng trước mặt này khiến Bạch Nhược không dám lỗ mãng nữa, liền vội đứng lên, nhưng không dám bước ra khỏi chu vi đồ hình của những chữ "Nặc" kia. Nàng ta cứ đứng tại đó, ổn định lại yêu khí hỗn loạn, rồi hợp nhất với đoạn đuôi khi nãy.

Nàng dùng yêu pháp để cắt đoạn đuôi đó ra, tuy không phải là vết đứt tổn hại thật sự, nhưng nếu để một thời gian dài mà không ghép lại, vết thương giả này chắc chắn sẽ trở thành vết thương thật.

Hiện tại Bạch Nhược đang ở trong tâm trạng thấp thỏm chờ mong, nhưng với Kế Duyên mà nói thì hắn vô tình bị phiền toái dính lên người.

Đây chính là hậu quả của cái tội lo chuyện thiên hạ. Thật ra, nếu để Kế Duyên lựa chọn lần nữa, hắn chắc chắn vẫn ra tay làm chuyện vô bổ này. Hắn chỉ hận chính mình can thiệp vào chuyện này quá muộn. Nếu hắn đối mặt với câu chuyện xưa này ở thời gian cách đây mười năm, thậm chí chỉ cần năm năm, thì mọi chuyện có lẽ đã có một kết cục khác. Thế nhưng, đây là một mệnh đề giả định, vì lúc đó hắn vẫn chưa xuất hiện tại thế giới này.

Kế Duyên chắc chắn không bao giờ dẫn nàng nai trắng này đi thẳng một mạch đến miếu Thành Hoàng. Cô nàng Bạch Nhược này vừa náo loạn khu vực bên ngoài Âm Ti, giờ mà Kế Duyên dẫn nàng ta đến, khác gì chuốc họa vào thân.

Thật tâm mà nói, ngay cả tượng đá cũng biết giận, huống chi là thần linh tại thủ phủ Đại Trinh. Mặc dù khả năng hai bên ra tay giao đấu rất nhỏ, nhưng nếu hắn làm thế, mặt mũi hai bên sẽ mất hết.

Kế Duyên suy nghĩ đăm chiêu, chau mày. Hắn không những cân nhắc về lời thỉnh cầu của Bạch Nhược, mà còn suy nghĩ nên làm cách nào cho dễ dàng.

Theo cách nhìn của Kế Duyên, loài yêu mị như Bạch Nhược đã có chân tình, vô hình chung đã trở thành chúng sinh hữu tình, thay vì một con yêu tinh tầm thường vô tình. Vì lẽ ấy, đúng thật Kế Duyên cũng hy vọng nàng có thể tu hành đắc đạo.

Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu Kế Duyên. Hắn nhìn về phía nàng nai trắng đang cẩn thận thu nạp từng tia linh khí trong chu vi xung quanh.

"Nếu hiện tại nàng đến Âm Ti, Thành Hoàng của Kinh Kỳ phủ cũng chưa chắc đồng ý đáp ứng lời thỉnh cầu của nàng. Mặt mũi của ta cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, vì thế hành động mạo hiểm chôn vùi việc tu hành thế này không hề xứng đáng."

Bạch Nhược nghe Kế Duyên nói vậy, đành buồn bã lặng im. Tuy nhiên, câu tiếp theo của Kế Duyên lại ban cho nàng một cơ hội.

"Theo cách nói của nàng mà làm, chắc chắn là không được. Ngược lại, ta còn một cách thức hay ho khác, có lẽ sẽ giúp nàng vào được Âm Ti để gặp Chu Niệm Sinh, nếu may mắn còn có thể ở lại đó một thời gian, rồi bước ra khỏi Âm Ti nữa!"

Chẳng lẽ có biện pháp như thế thật ư?

Bạch Nhược nghe thế bèn ngẩn người, hơi khó tin.

"Tiên trưởng... đúng thật có biện pháp đó à?"

"Dĩ nhiên là có, nhưng con nai trắng nhà ngươi phải chịu thiệt thòi một chút vậy. Đó chính là làm ngựa cho ta! Có nghĩa là, chúng ta bịa một câu chuyện để xóa sạch thân phận "Yêu mị" của nàng!"

"Tiểu nữ sợ phán quan tra xét trong sách..."

Bạch Nhược do dự, rồi lầm bầm trả lời. Mặc dù nàng cũng mù mờ, nhưng trông bộ dáng chân thành của Kế Duyên như thế, từng đóa hoa hy vọng dần dần chớm nở trong lòng nàng...

...

Buổi tối hai ngày sau, độ chừng vừa qua canh ba, đầu canh tư, có từng tiếng mõ canh gõ vang tại khu vực cạnh bên miếu Thổ địa thành Tây.

Tiếng mõ có một nhịp chậm, ba nhịp nhanh, âm vang theo từng động tác gõ của người báo canh. "Cốc... Cốc, cốc, cốc."

Người báo canh hô lớn: "Trời đông giá rét!"

"Cốc... Cốc, cốc, cốc."

"Trời đông giá rét!"

Hô xong vài lần, người báo canh vừa xoa hay tay, vừa bước đi vội vã. Chiếc đèn lồng lung lay, chao đảo vì động tác xoa tay của người kia.

"Ắt xì... Trời gì đâu mà lạnh dữ vậy, còn đánh vài khu vực nữa là được về ngủ rồi."

Độ chừng một chén trà sau khi người báo canh bỏ đi, bỗng có tiếng chân đạp bước lanh lảnh vang lên bên ngoài miếu Thổ địa yên tĩnh.

Dường như đó là tiếng guốc ngựa chạm đất, nhưng âm thanh có phần khác so với bình thường, vừa trong trẻo, lại có phần hư vô.

Đó là một con nai lớn, to khỏe như ngựa, đang dạo guốc mà đi. Con nai này không có sừng, toàn thân trắng tinh như tuyết, từng làn lông tơ rung nhẹ theo cơn gió lạnh thổi qua. Một vầng sáng mờ nhạt bao phủ trên thân nó, trùm xuống phần đuôi thỉnh thoảng ngoe nguẩy, đung đưa.

Kế Duyên cầm Ngự Luận trong tay, đeo Tiên kiếm trên lưng, nghiêng người ngồi trên lưng nai trắng mà đọc sách. Lắm lúc, thân thể của hắn lay động nhẹ, chẳng biết vì cảm thán nội dung trong quyển sách, hay do bước chân xốc nảy của con nai trắng.

Một lát sau, nai trắng chở người đã đến ngay trước cửa miếu Thổ địa.

Ngay thời gian này, chẳng có khách hành hương nào cả. Ông từ giữ miếu và người công quả của miếu cũng đã ngủ say từ lúc nào, cửa miếu dĩ nhiên đã được đóng chặt.

Ngay khi nai trắng dừng chân trước cửa, Kế Duyên liền đặt quyển sách xuống, nhảy ra khỏi lưng nai. Hắn chắp tay, hướng về miếu Thổ địa, xá một cái.

"Tại hạ là tu sĩ tha phương, tên Kế Duyên, hôm nay đến ra mắt Thổ Địa Công tại Kinh Kỳ phủ, mong Thổ Địa Công hiện thân!"

Đạo âm lan dần xuống đất. Khoảng chừng bốn, năm nhịp thở, một làn gió nhẹ màu xám cuốn lên từ mặt đất. Thế rồi, một người đàn ông thân hình to lớn, khôi ngô vạm vỡ, mặc áo gấm trên người, đã xuất hiện trước mặt Kế Duyên.

Ông ta cầm một cây trượng bằng mây lớn, chòm râu màu xanh xoắn lại với nhau. Thân hình cao lớn của ông dường như vượt hơn hẳn Kế Duyên, dù có đội mũ quan hay không. Trông vào ánh mắt xanh sẫm của ông ta, Kế Duyên chắc chắn đây không phải một vị quỷ thần tầm thường, mà là một vị thần linh sông núi có tu hành chính thống, xứng đáng được hưởng dụng nhang khói của nhân gian.

"Úi trời... Ngoại hình này khác xa với Thổ Địa Công trong truyền thuyết..." Đây là lần đầu tiên Kế Duyên gặp mặt Thổ Địa Công của Kinh Kỳ phủ, bỗng cảm thấy có sự trùng kích về mặt thị giác vô cùng mạnh.

Trong lúc này, Thổ Địa Công cũng đang quan sát Kế Duyên. Kẻ mới đến mặc trang phục mộc mạc, đầu cài trâm gỗ, chẳng hề nhận ra bất cứ pháp lực, thần quang gì cả. Thế nhưng, ông ta biết rõ, đạo hạnh của người này không tầm thường. Ánh mắt của kẻ đối diện không hề động đậy, dường như có thể soi tỏ xuân thu. Hơn nữa, vật cưỡi của vị này cũng thể hiện vẻ không tầm thường, có khí vận linh thiêng phát tán ra xung quanh.

Thấy Kế Duyên vẫn duy trì tư thế hành lễ, Thổ Địa Công liền vái chào đáp lại.

“Chẳng biết vị đạo sĩ tiên gia này đến tìm lão phu để làm gì?

Kế Duyên tỏ vẻ áy náy ra mặt, rồi nhìn về con nai trắng sau lưng, sau đó bèn lên tiếng đáp lời.

“Kế mỗ đến đây là để thỉnh tội. Chuyện này khá dài dòng. Chẳng hay có thể vào miếu của ngài, tìm một nơi yên tĩnh để tại hạ kể rõ từ từ?”

Thổ Địa Công đánh giá hai kẻ này một lần nữa, quan sát rất cẩn thận, sau đó gật đầu nhẹ. Ông ta đưa tay mời vào trong, rồi chỉ về một hướng, một làn pháp quang bất chợt hiện ra.

“Xin mời vào trong phủ nói chuyện!”

Kế Duyên theo bước Thổ Địa, xuyên qua màn sáng trên mặt đất đến tầng sâu nhất dưới mặt đất trong tòa miếu này. Sau khi trải nghiệm cảm giác độn thổ mới mẻ này, hắn liền ngồi ngay ngắn trước mặt Thổ Địa Công, bắt đầu khua môi múa mép.

Đó là một câu chuyện xưa, kể về vật cưỡi của chính bản thân hắn. Ngày ngày, con nai trắng này đều nghe hắn đọc những câu chuyện nhân gian thấm đẫm tình yêu và nước mắt trong Ngoại Đạo truyện, để rồi, nó rung động thật sự. Một lần nọ, thừa dịp hắn không chú ý, nó im lặng rời đi, đến nơi hồng trần, với mong muốn tìm kiếm những chuyện xưa, tích cũ với mối tình dạt dào thấm thiết theo như lời chủ nhân nó từng kể.

Có điều, hắn cố tình sửa lại một vài chi tiết nhỏ trong câu chuyện của Bạch Nhược, vẫn giữ nguyên phần khung. Thay vì mối tình giữa người và yêu, hắn nói rằng, đó là mối lương duyên giữa người phàm và nai tiên. Hắn miêu tả mối tình kia thật sâu đậm, lại lược bỏ một số chi tiết có nguy cơ gây ra điểm trừ, mà điểm then chốt nhất đó là, con nai trắng này là kẻ có nhân tính.

Lời kể lúc nhanh, lúc chậm, Kế Duyên mất một canh giờ để tường thuật lại câu chuyện phóng tác này. Trong lúc ấy, nai trắng đứng cạnh bên, cũng rơi lệ vài lần. Vị Thổ Địa Công này đều quan sát tỉ mỉ tất cả những hình ảnh ấy.

“Không dám giấu ngài, tại hạ cũng chỉ vừa phát hiện được tung tích của nai trắng gần đây. Mấy chục năm qua, nó bỏ bê việc tu hành, thậm chí còn sinh ra yêu khí nữa, nhưng ta biết, bản tâm của nó không hề muốn gây ra tai họa cho phàm nhân. Kế mỗ không nỡ nhìn con nai trắng này bỏ dỡ con đường tu đạo, nên ngay lúc Thổ Địa Công định bắt giữ nó, bèn ra tay thi pháp cứu lại. Chỉ là, hiện tại trong lòng nó, chỉ có mỗi hình bóng của người phu quân quá cố kia...”

Kế Duyên thở dài một hơi, rồi nói rõ ràng lời thỉnh cầu của Bạch Nhược cho Thổ Địa Công nghe.

Ông ấy nghe xong, bèn im lặng thật lâu, nhìn về con nai trắng đang giàn giụa nước mắt.

“Hầy... Nếu như vậy, có phải con nai trắng này cam nguyện bị người đời xem như yêu tà, cũng muốn nhập Âm Ti để ở bên cạnh Chu Niệm Sinh đến khi gã ấy hao tổn hết âm thọ ư? Vậy, nếu bị luyện hóa hồn phách, cũng không sợ à?”

“Đúng vậy!”

Kế Duyên cười khổ, lắc đầu, sau đó ngâm hai câu thơ:

“Cùng trăng đối bóng triền miên

Uyên ương đẹp mộng thần tiên chẳng màng!”

Thổ Địa Công ngồi trên một chiếc ghế gỗ làm bằng rễ cây, vừa nghe thấy thế, bèn nhấp một ngụm trà.

“Ta đã thấy qua rất nhiều chuyện tình ái của người phàm trong nhân gian. Nhưng biết bao năm qua, người có tình thâm nghĩa trọng sánh ngang với nàng nai trắng này... quả thực không có nhiều lắm. Chẳng lẽ Kế tiên sinh lại đồng ý với cách làm của nàng nai trắng này?”

Kế Duyên cười khổ.

“Nếu không đồng ý, Kế mỗ cần gì mang cái mặt dày này đến nhờ vả Thổ Địa Công. Duyên tu đạo rất hiếm thấy, nhưng chân tình cũng quý giá không kém. Mong Thổ Địa Công có thể đi cùng với Kế mỗ đến miếu Thành Hoàng, giúp mỗ lần này. Ngài và miếu thờ bên kia đều là thần linh của đất Kinh Kỳ, hy vọng bọn họ có thể nể mặt.”

Thổ Địa Công có bản chất là một sinh linh gắn liền với sông, nước, do đó, cũng đặt nhiều tình cảm vào đó. Ông ấy luôn đối xử bình đẳng với tất cả các loài sinh vật trong tự nhiên, mặc dù hơi xét nét với bầy yêu quái, nhưng nàng nai trắng này lại là một con nai tiên.

Quan sát ánh nhìn của Thổ Địa Công về phía nàng nai trắng, và cử chỉ thở dài liên tục của ông ta, Kế Duyên liền khẳng định một chuyện. Lần nhờ vả này của hắn đã thành công rồi!

Chương 140: Pháp - Không được phạm, nhưng cũng khoan dung

Dịch: Đô Đô bé bỏng

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Hai câu thơ của Kế Duyên cũng khiến cho Thổ Địa Công sinh lòng đồng cảm. Ông ấy nhìn con nai trắng kia, liền thấy nó khụy hai chân trước xuống, quỳ rạp trước mặt mình.

"Nè nè, vậy sao được! Nàng nai trắng, nàng mau đứng lên! Ta đồng ý với cô nương là được chứ gì! Nhưng mà lão phu nói trước, dù là chủ nhân của cô nương và ta có vác mặt tới, cũng chưa chắc vị Thành Hoàng Kinh Kỳ kia nể mặt đâu!"

Thổ Địa Công cầm thanh trượng cây mây lên, đưa về phía con nai trắng kia, nâng nhẹ một cái, đỡ nó đứng dậy, không cho nó tiếp tục quỳ nữa. Nó vẫn là một con nai tiên, chủ nhân lại đứng bên cạnh, để nó quỳ như thế cũng không thích hợp cho lắm.

Mặc dù không cho Bạch Nhược quỳ, nhưng nàng nghe câu nói vừa rồi của Thổ Địa Công, bèn vui mừng khôn xiết.

"Tạ ơn ngài đồng ý giúp tiểu nữ. Hiện tại tiểu thiếp chỉ hy vọng có thể gặp lại Chu lang mà thôi. Nếu Thành Hoàng đại nhân không đồng ý ban ơn, rồi bắt tiểu thiếp đi luyện hồn ngay lập tức, tội thiếp cũng cam tâm tình nguyện, tuyệt đối không oán giận ngài!"

Bạch Nhược vẫn luôn nhớ kỹ lời của Kế Duyên ban nãy. Nàng ấy có thể quỳ xuống trong thoáng chốc, nhưng nhất định không được nài nỉ, thúc ép. Tốt hơn hết, nàng cần thể hiện thái độ cho thấy, nếu ngài giúp ta chính là ơn cao bằng trời, lòng ta chỉ có lòng cảm kích, không bao giờ oán giận.

Nai trắng bày tỏ rất tha thiết, Thổ Địa Công nghe vậy bèn gật đầu. Ông ta nhìn sang Kế Duyên và thanh tiên kiếm lơ lửng sau lưng một chút, rồi mở lời trấn an nàng nai trắng.

"Nai trắng nhỏ cũng đừng quá lo lắng. Dù vị Thành Hoàng kia có tâm địa sắt đá đi chăng nữa, có ta và chủ nhân của nàng ở đây, muốn mang ngươi rời khỏi cũng là chuyện không khó!"

Không phải dễ dàng gì mà một động vật có thể tu hành thành đạo. Hơn nữa, trường hợp một con vật nào đó có cơ duyên đi theo đạo gia tu hành, có sư thầy dạy bảo đã hiếm lại càng hiếm hơn. Trong trường hợp của con nai trắng này, có lẽ nó hơi khuyết thiếu tâm tính tu đạo, nhưng lại nhiều hơn trăm phần chân thành, là kẻ chân thành thật sự trong muôn ngàn chúng sinh có tình có nghĩa.

Thổ Địa Công cực kỳ có thiện cảm trong trường hợp này, thậm chí thấu hiểu hơn cả Kế Duyên. Hay nói một cách khác, ông ấy không hề muốn con nai trắng trước mặt phải cắt đứt con đường trở thành thần linh trong trời đất hiện tại.

Thổ Địa Công nhìn Kế Duyên đang đứng cạnh bên, tin tưởng vị chủ nhân này cũng không bao giờ bỏ mặc nàng.

"Người này có đạo hạnh khó lường, lại hiểu biết lễ nghĩa như thế, chẳng trách lại có thể dạy dỗ ra một nàng nai trắng kỳ lạ đến thế."

Nhìn thấy Thổ Địa Công đã tỏ rõ thái độ cũng với hành động vui sướng, tạ ơn của nàng nai trắng kia, vị "chủ nhân" Kế Duyên này cũng không thể ngồi yên làm ngơ được. Hắn đứng dậy từ chỗ ngồi, chắp tay trước mặt Thổ Địa Công, làm lễ cảm tạ.

"Đa tạ đại nghĩa của Thổ Địa Công. Lần này, Kế Duyên đến đây, tính ra là một dạng khổ nhục kế, hy vọng Thổ Địa Công khoan dung cho lần này!"

"Kế tiên sinh, không cần đa lễ! Nhờ thế mà ta cũng được nghe một câu chuyện xưa cảm động còn gì, cũng không tính là chịu thiệt thòi. Ngài chỉ nhờ ta bỏ ra chút mặt mũi thôi mà, mà thứ đó ta đã quá quen rồi, giờ chúng ta đến Âm Ti thôi!"

"Được rồi, vậy chúng ta lên đường thôi!"

Kế Duyên đồng ý ngay lập tức, còn nai trắng vui vẻ không thôi.

Thổ Địa Công nói "lên đường", dĩ nhiên không phải là đi ra khỏi tòa phủ chằng chịt rễ cây cùng đất vàng này rồi cuốc bộ đến miếu Thành Hoàng, mà ông ấy dùng trượng cây mây gõ nhẹ một cái.

Kế Duyên và nai trắng cảm giác choáng váng nhẹ một thoáng, tựa như mất đi trọng lực trên người. Chốc lát sau, một chùm sáng lóe lên tại điện thờ bên ngoài miếu Thành Hoàng.

Miếu Thành Hoàng nằm tại khu vực điện thờ, đền miếu ở trung tâm, còn miếu Thổ Địa được xây tại phía Tây của tòa thành này.

Hai vị trí cách xa đến bảy, tám phố phường, nhưng một chiêu dịch chuyển này của Thổ Địa Công chỉ là tu vi đơn thuần của ông ấy, chẳng cần vận dụng lực lượng hương hỏa gì cả. Quả không hỗ danh là thần linh của sông núi.

Đến trước miếu Thành Hoàng, Kế Duyên nhìn Thổ Địa Công, mà người sau cũng nhìn lại hắn, cười nhẹ.

"Kế tiên sinh, liền do ta mở lời nhé?"

"Cầu còn không được!"

Chuyện này tốt hơn nhiều so với việc tự thân Kế Duyên đánh tiếng với miếu Thành Hoàng.

Thời điểm ban đêm chính là giờ giấc hoạt động chính của Âm Ti, trong khi hai người đang trao đổi, đã có quỷ sai hiện ra gần đó. Dĩ nhiên vị quỷ sai ấy nhận ra Thổ Địa Công, còn người bên cạnh nói nói cười với ông ấy có lẽ cũng không hề đơn giản.

"Xin chào Thổ Địa Công, xin chào tiên trưởng. Chẳng hay hai vị đến đây có chuyện gì?"

Thổ Địa Công chống gậy mây đi đến, chỉ về con nai trắng đang tự hiện ra quầng sáng xanh huyền ảo bao quanh cơ thể mình.

"Cũng chẳng có chuyện gì to tát. Ta dẫn tội phạm chạy trốn cách đây hai ngày đến nơi này để lãnh án. Chỉ là, đó không phải dạng yêu tà, mà là thú cưỡi nai tiên của vị tiên trưởng này trốn nhà mà đi. Vì lẽ đó, ta và vị tiên trưởng này dẫn nó đến đây, mong rằng quỷ sai có thể thông báo đến Thành Hoàng đại nhân một tiếng!"

Vị quỷ sai này liền giật mình, vì ai ai cũng biết chuyện cách đây hai ngày kia. Dĩ nhiên, gã cũng tường tận chuyện ấy. Nhưng khi nhìn qua con nai trắng này, gã không hề thấy bất cứ một hơi thở yêu tà nào, trái lại, nó có linh vận phi thường, vừa nhìn vào đã biết chính là dị thú của tiên gia.

"Mời Thổ Địa Công và vị tiên trưởng này chờ một lát, tại hạ lập tức đi thông báo Thành Hoàng đại nhân!"

Tên quỷ sai này cũng không dám nói là đi thông báo cho Phán Quan đại nhân, hiển nhiên phải do Thành Hoàng đại nhân tự thân đứng ra mới phải phép. Tuy vậy, dù gã nói thế, nhưng hai người đều biết rõ, kẻ mà gã đi thông báo chính là Phán Quan đại nhân.
Trong phủ Âm Ti Thành Hoàng, các vị Phán Quan Văn, Võ đều đồng loạt nhìn về tên quỷ sai đến thông báo bằng ánh mắt ngạc nhiên.

"Thổ Địa Công đi cùng một vị tiên trưởng đến đây à? Con nai tiên kia là phạm nhân cách đây mấy ngày ư?"

"Thổ Địa Công đã nói như thế!"

Các vị Phán Quan Văn, Võ đều liếc mắt nhìn nhau.

"Chẳng trách Nhật Tuần Du kể báo rằng, nó bị bọn họ tấn công mà không đánh trả, khi chạy trốn cũng không đánh trả, thì ra là do mối ràng buộc khi tu hành."

"Đi thông báo cho Thành Hoàng đại nhân trước đi, chuyện này, chúng ta khó mà đưa ra quyết định."

"Đúng vậy!"

Hai vị Phán Quan đứng dậy, đi đến chủ điện của Âm Ti...

Chốc lát sau, Thổ Địa Công, Kế Duyên và nai trắng được mời vào trong Âm Ti.

Các vị Phán Quan Văn, Võ của miếu Thành Hoàng Kinh Kỳ phủ cùng hai vị Nhật Du Thần trước đây cùng đứng chờ ba người tại lối vào Âm Ti. Sau đó, bọn họ cùng nhau tiến về chủ điện, không hề bị đối xử như sai nha và phạm nhân.

Kiến trúc của chủ điện này cũng tương tự với sự hình dung của Doãn Triệu Tiên khi trước. Tại nơi Kinh Kỳ phủ này cũng chẳng khác biệt gì lắm so với mấy ngôi đền, miếu khác, chỉ là trang trí khác nhau mà thôi.

Đây là lần đầu tiên mà Kế Duyên đặt chân vào Âm Ti trong truyền thuyết. Hắn cảm nhận được âm khí u ám, còn có oán khí, lệ khí lờn vờn xung quanh, thậm chí nàng nai trắng cũng trở nên lo lắng.

Không lâu sau, có chừng hai mươi vị Ti thần trong số hai mươi bốn ti đại thần đã đến.

Thành Hoàng ngồi xuống vị trí chủ trì, Thổ Địa Công và Kế Duyên ngồi ở một bên, còn tất cả mọi người đều phải đứng thẳng. Tình cảnh thế này càng khiến nàng nai trắng cảm thấy lo sợ, bất an, bèn nhìn về phía Kế Duyên và Thổ Địa Công liên tục. Lúc này, hai người đó cũng nhìn lại nàng nai trắng, nhấp nháy ánh mắt vài lần, chủ ý để nàng ấy an tâm.

Kế Duyên đã sớm trao đổi ánh mắt với Thổ Địa Công nhiều lần. Hai người đều hiểu, chỉ sợ vừa đến cửa đã bị từ chối, nhưng tình hình hiện tại như thế này đúng là có cơ hội thành công.

Thành Hoàng của Kinh Kỳ phủ là một người trung niên có dáng dấp nho nhã, anh tuấn, mặc quan phục gọn gàng. Ông ta chào hỏi Thổ Địa Công và Kế Duyên cho đầy đủ lễ nghĩa, sau đó trịnh trọng hỏi về vụ án.

Thổ Địa Công và Kế Duyên liếc mắt nhau lần nữa, sau đó ông ta mở miệng trình bày.

"Kể lại chuyện này, liền nhắc đến thời điểm khi ta dùng Tỏa Linh võng chụp xuống, thì yêu vật biến mất. Khi ấy, ta biết chắn chắn có cao nhân cứu nàng ấy... Mãi cho đến khi gặp mặt Kế tiên sinh..."

Trong khi Thổ Địa Công tự thuật, thỉnh thoảng Kế Duyên ngồi bên cạnh cũng bổ sung thêm một vài chi tiết. Hai người, bên xướng bên họa, kể đầu đuôi câu chuyện cho tất cả cùng nghe.

"Các ngươi nghĩ sao?"Trầm mặc một lúc, Thành Hoàng mở miệng dò hỏi ý kiến từ các vị chủ quan của các ti.

"Pháp, là không được phạm; nên trừng phạt vẫn phải trừng phạt. Tuy vậy, nơi Âm Ti này cũng không phải là chốn tuyệt tình tuyệt nghĩa. Nếu có chi tiết nào có thể thông cảm, chúng ta nên cân nhắc!"

"Đúng vậy! Phạt ác cần cố gắng, nhưng cũng không được chậm trễ việc Thưởng thiện!"

"Chí lý chí lý! Người tên Chu Niệm Sinh kia hành thiện cả đời, chắc chắn có dính líu đến việc kết duyên cùng nàng nai tiên này."

"Ta cũng có ý đó. Không ngờ con nai này chẳng hề ra tay tổn thương quỷ sai Âm Ti chúng ta trong lúc nguy cấp thế kia, cũng đủ hiểu tâm tính lương thiện của nó!"

"Hừm... Vì phu quân, mà dám chịu nỗi khổ luyện hồn. Phần ân tình này thật là đáng quý!"

...

Lần lượt từng vị chủ quan của Thưởng Thiện, Phạt Ác Ti, đến Âm Dương Ti, Công Quá Ti đều có chung cái nhìn "Pháp luật nghiêm minh", nhưng đồng thời thừa nhận quan điểm "Pháp cũng dung tình."

Nàng nai trắng cũng không hề ngu ngốc. Mỗi khi một vị chủ quan mở miệng, nói tốt cho nàng bằng một cách đầy ẩn ý, nàng bèn dùng chân nai khụy xuống, cúi đầu cảm tạ người ấy.

Thành Hoàng nhìn thuộc hạ đến từ các ti của mình đều đồng lòng nghiêng về con nai trắng này, bèn nở một nụ cười mỉm trên khóe miệng. Có lẽ do ông ta đã tỏ ra uy nghiêm quá mức, nên những người thuộc hạ này liền nghĩ rằng tấm lòng ông ấy cũng như sắt đá hay sao?

"Được rồi, ta đã có quyết định!"

Thành Hoàng vừa lên tiếng, mọi giọng nói thảo luận đều biến mất. Kế Duyên và Thổ Địa Công cũng hơi căng thẳng, dựng đứng cả lưng. Nàng nai trắng liền cúi đầu thật thấp, không dám nhìn thẳng về phía Thành Hoàng.

"Tôi Hồn tiên - hai trăm sáu mươi cái! Xem như đó là trừng phạt! Nếu ngươi có thể chịu đựng, liền cho phép ngươi nhập Âm Ti ở bên cạnh Chu Niệm Sinh."

Thành Hoàng vừa dứt lời, ai ai đều ngơ ngác.

"Chuyện này... hai trăm sáu mươi cái? Thành Hoàng đại nhân... vậy cũng quá nặng..."

"Đúng vậy, thưa Thành Hoàng đại nhân! Coi chừng đánh con nai trắng này hồn phi phách tán luôn đấy!"

Từng vị chủ quan Âm Ti dồn dập cầu tình. Mặc dù Kế Duyên và Thổ Địa Công không hiểu lắm, nhưng cũng mường tượng được món hình pháp này chắc chắn rất nặng.

Chỉ là, Thành Hoàng cười nhẹ, giơ tay bảo mọi người trật tự, rồi nhìn về phía con nai trắng kia.

"Xem ra người có đạo hạnh không tệ, đã ngưng tụ Yêu hồn. Nhưng ta phải nói rõ, Yêu hồn của người chỉ có thể chống đỡ Tôi Hồn tiên độ chừng hai trăm roi là cao nhất rồi. Sau đó, mỗi một roi quất xuống, chính là cửu tử nhất sinh. Ngươi có còn muốn gặp Chu Niệm Sinh nữa hay không?"

Thành Hoàng đứng dậy, bước đến bên cạnh nai trắng.

"Nếu ngươi đổi ý ngay lúc này, nể mặt Thổ Địa Công và Kế tiên sinh, ta sẽ quên hết chuyện cũ, thả ngươi rời đi! Bạch Nhược, nói cho ta biết, ngươi có còn muốn gặp Chu Niệm Sinh nữa hay không?"

Thổ Địa Công nhìn vào mắt của con nai trắng kia, thầm nghĩ không ổn, định đứng dậy mở lời. Ngay lúc ấy, Kế Duyên đè tay ông ấy lại, nhìn ông ta, lắc đầu một cái.

Quả nhiên, một giọt lệ nhỏ xuống từ mắt con nai trắng kia. Nó lên tiếng một cách kiên quyết:

"Tiểu nữ muốn!"

"Ha ha ha ha ha ha... Được! Người tên Chu Niệm Sinh kia có âm thọ hai mươi sáu năm. Mỗi năm, ngươi phải chịu đựng mười roi. Đến khi nào ngươi hết chịu đựng nổi, ta sẽ thả ngươi rời đi. Như thế có được không?"

Sau khi cười một trận rõ to, Thành Hoàng bèn nói thế.

Các vị quỷ thần tại đương trường đều ngẩn người, chỉ có mỗi Kế Duyên và Thổ Địa Công cười mỉm. Thấy con nai trắng còn ngẩn ngơ, Kế Duyên liền nhắc khéo:

"Còn không mau quỳ lạy tạ ơn Thành Hoàng đại nhân!"

Nghe vậy, Bạch Nhược phản ứng ngay tức thì. Nàng liền quỳ gối, dập đầu, lại hóa thành hình một cô gái áo trắng, quỳ bái Thành Hoàng đại nhân liên tục.

Sau đó, nàng ấy liền chắp tay, thành tâm cảm tạ Kế Duyên, Thổ Địa Công và cái vị chủ quan ở các ti.

Cảm giác hạnh phúc lan tỏa trong linh đài trong suốt, khiến nó lộ ra một làn linh vận huyền ảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau