LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Phép Câu Thần và định thân

Dịch: Mèo Bụng Phệ

Biên: Lưu Kim Bưu

Ba kẻ ngoài miếu dùng tốc độ vượt qua cực hạn võ nghệ của thể xác đang điều khiển, chia ra chạy trốn theo ba hướng khác nhau. Một tên vừa mới chạy được hơn mười trượng đã ngã quỵ xuống đất, không phải do gã trượt chân mà là do ma niệm, ma khí rời cơ thể.

“Nói chuồn liền chuồn, dứt khoát vậy?”

Kế Duyên nhíu mày, hiển nhiên hắn đã coi thường lực chấn nhiếp của Câu Thần thuật. Đồng thời, Kế Duyên bước ra một bước, giống như Súc Địa Thành Thốn đuổi theo một trong ba bóng người.

Tuy rằng Kế Duyên đã phát hiện ra bản thân cũng chẳng có ngón nghề nào để bắt giữ ba con ma này, nhưng ít nhiều vẫn có thể thử một lần.

Ma niệm nhập vào thân thể tên võ sĩ kia mặc dù thân pháp nhanh nhẹn, nhưng vẫn chưa bằng Kế Duyên. Chỉ vẻn vẹn vài chục bước đã bị hắn bắt kịp.

Kẻ trước chạy trốn như lao thẳng vào màn mưa, mà Kế Duyên đuổi theo sau thì nước mưa như lướt qua người.

Tại thời điểm chưa bắt kịp người nọ, những giọt nước mưa bên người Kế Duyên đã tụ lại thành sợi nước. Đại khái có mấy chục sợi, hình thành một vùng sợi nước hình xoắn ốc.

Kế Duyên phất tay áo lên, trong chốc lát, tựa như có tiên nhân chỉ lối, vòng nước mưa này đi xuyên giữa màn mưa dày đặc, lao vọt lên rồi chụp xuống tên võ nhân đang bốc lên ma khí kia.

Chỉ một nhoáng, sợi nước đã trói chặt mục tiêu như dùng dây thừng bằng thép.

“Bịch”

Tên võ nhân bất ngờ, không kịp đề phòng lập tức mất đi trọng tâm, ngã sấp mặt trên đường núi. Theo quán tính, cả người gã lăn lông lốc trên đường núi làm nước bùn bắn tung tóe. Do bị sợi nước như dây thừng trói chặt, nên gã không cách nào nhúc nhích.

Thấy thân xác không thể nào trốn được, toàn thân tên này bốc lên ma khí, sinh ra ý nghĩ rời khỏi thể xác.

Kế Duyên đạp mưa đuổi tới, thấy được cảnh tượng này, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ thêm được, hắn liền quyết đoán thi triển ra ý tưởng thuật pháp chưa hoàn thiện.

Sắc lệnh pháp âm tích tụ từng tia khí Huyền Hoàng, hắn chỉ về phía tên võ nhân đang ngã trên mặt đất.

“Định cho ta!”

Ngay lập tức, gã võ nhân vừa nghe tiếng liền cứng đờ người, dường như tất cả cơ năng đều mất đi phản ứng. Ma khí cuồn cuộn thì lại bị khóa chặt trong thể xác, ánh mắt chỉ còn chứa sự sợ hãi nhìn Kế Duyên đang bước đến gần.

“Vậy mà thật sự có thể dùng được?”

Kế Duyên hơi choáng váng, dù với tâm cảnh như bây giờ, hắn vẫn cảm thấy lâng lâng, hưng phấn. Tuy rằng hắn chỉ khống chế được một tên tiểu tốt, nhưng vậy thì có làm sao!

Phải biết rằng đây chính là phép định thân đấy! Trong Thông Minh Sách và Ngoại Đạo Truyện cũng không hề có ghi chép về loại thuật pháp này. Chỉ có ở kiếp trước, hắn được xem Tây Du Ký trên TV mới thấy.

Nói thực thì Kế Duyên cũng biết rõ đây chưa phải phép thần thông gì, còn kém xa với phép định thân trong trí nhớ. Hiện tại chẳng qua là sắc lệnh pháp đã cắt đứt ảnh hưởng của ma khí với thân thể, đồng thời nhốt ma khí lại trong cơ thể mà thôi.

Dù vậy Kế Duyên đã thấy được phương hướng có tính khả thi của phép thần thông này.

Hai ma còn lại đã chạy xa. Nhất là Ma niệm đã ly thể mà trốn, nó còn bay tận lên trời, vậy Kế Duyên cũng đành chịu rồi, hắn với không tới.

Chẳng qua muốn bắt thì không được, nhưng muốn giết thì lại đơn giản.

Xét qua tình huống trước mắt, nếu nói ba kẻ này là ba con ma thì chẳng bằng nói đây chỉ là ba sợi Ma niệm đậm đặc mà lại đặc thù. Hơn nữa ma khí của chúng lại có cùng nguồn gốc, bắt ít hay bắt nhiều cũng không khác nhau mấy.Không tính toán thêm nữa, Kế Duyên nghiêng đầu rồi nói khẽ với Thanh Đằng kiếm.

“Đi đi”

“Vút”

Lưỡi kiếm rời vỏ, rồi bay vụt đi, trong nháy mắt đã đuổi kịp luồng ma khí kia rồi chém nó vỡ tan. Đoạn kiếm quang lại chém về một phía khác, xoay chuyển trong núi. Tên còn lại đang dùng khinh công chạy như điên cũng ngã uỵch xuống trong màn mưa, trượt dài theo dốc núi ra tít xa xa.

Chốc lát sau, Kế Duyên xách về tên ma khí nhập thể đang bị sợi thừng nước trói lại.

Sương mù phía trước cửa miếu sơn thần đã sớm tan, từ đó lộ ra thân hình một con tinh quái mặc áo khoác ngắn, tay chân lông lá bù xù. Trên trán nó có sừng, thân hình cong cong như bị gù.

Lúc này tinh quái đứng ở trước cửa miếu mà nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh. Nó thấy Kế Duyên quay trở lại, đang nhìn về phía mình, lập tức nín thở. Nó như chợt nhớ ra chuyện gì, vội mở miệng nói:

“C..ung.., Cung Mộc Hoa, sơn thần của núi Tiêu Diệp bái kiến tiên trưởng, nguyện nghe tiên trưởng sai bảo!”

Trong khi nói, nó còn dùng tư thế buồn cười để chắp tay thi lễ với Kế Duyên.

Đã doạ được sơn thần ra, chứng tỏ Câu Thần thuật thực sự có tác dụng. Kế Duyên cũng không phải hạng người vớ bở còn huênh hoang, hắn tiện tay ném người trong tay vào miếu, rồi nhanh chóng chắp tay đáp lễ với vị "sơn thần" này.

“Cung sơn thần không cần đa lễ, lần này mạo muội gọi ngươi tới, là mong ngươi giúp giải quyết một chuyện…”

Trong lúc nói chuyện, Kế Duyên chỉ vào đứa bé đang hôn mê bên kia.

“Hồn phách của đứa bé này có lẽ đang chạy trốn trong Tiêu Diệp Sơn, sau đó rất có thể sẽ còn có người bị ma niệm phụ thể đến truy đuổi. Phiền ngươi tìm hồn phách đứa bé này về. Còn kẻ bị ma nhập, cứ để cho kiếm này xử lý”

Kế Duyên vừa nói xong, Thanh Đằng kiếm đang bay trở về đã hiện ra trước mặt.

"Sơn thần" núi Tiêu Diệp tuy không nhìn thấy Thanh Đằng kiếm, nhưng vừa rồi nó cũng đã nghe được tiếng kiếm ngâm, nhìn thấy được ánh kiếm đấy. Lúc này nó còn được chứng kiến Tiên Kiếm ở ngay trước mắt, nên càng không dám thờ ơ với mệnh lệnh của Kế Duyên“Nhận pháp chỉ của tiên trưởng, tiểu thần lập tức đi ngay!”

Nói xong câu này, thân hình của tinh quái liền hóa sương mù chui vào trong vách núi phía trước. Thanh Đằng kiếm cảm ứng được khí cơ của sơn thần di động, lập tức bay lên trời bám theo.

Bên trong miếu sơn thần, từ lúc kinh biến bắt đầu đến giờ, đám người Mạc Đồng đều không nói ra lời, ngơ ngác chứng kiến biến hóa nơi cửa miếu.

“Kế tiên sinh … Bọn ta … Chuyện này …”

Mạc Đồng muốn nói gì đó, nhưng lời đến miệng thì đầu lưỡi như cứng lại, hoàn toàn không biết nói gì cho phải.

Mấy lời đối thoại vừa rồi chỉ là thứ yếu, thứ thật sự khiến tâm linh họ rung động mạnh nhất chính là cảnh tượng Kế Duyện triệu hoán sơn thần núi Tiêu Diệp. Trên mức độ nào đó mà nói, trạng thái tâm lý bây giờ cũng chẳng kém gì khi nhìn thấy ba luồng ma niệm.

Đêm nay họ đã gặp được thần tiên, cảm giác cứ như bị lừa đá vào đầu, vừa kích động lại vừa có cảm giác mờ mịt mất phương hướng.

Kế Duyên đứng ở cửa miếu ngó qua cơn mưa, rồi lại quay đầu nhìn đám người bên trong miếu. Hắn cảm thấy cũng không còn gì để nói nữa, sự việc thế nào đám người này đã thấy cả, chỉ đành mở miệng an ủi:

“Hồn phách thiếu chủ của các người sẽ được sơn thần tìm về, không nên lo lắng, chờ một lúc thôi!”

Mấy người này nghe vậy thì lại vô thức nhìn lên tượng sơn thần trong miếu. “Sơn thần” vừa xuất hiện khi nãy tuy có hơi khác tượng thần nhưng về tổng thể thì quả thực là giống nhau.

Cuối cùng mấy người Mạc Đồng cũng bình tĩnh lại. Ngoại trừ người phụ nữ đang ôm đứa bé không thể đứng dậy, những người khác dồn dập đứng lên chắp tay tạ ơn Kế Duyên.



Trong núi Tiêu Diệp, hồn phách của một bé trai bảy tám tuổi đang chạy thục mạng, ở phía sau có một tên võ nhân với thân pháp nhanh nhẹn một mực đuổi theo.

Toàn thân tên võ nhân này được bao phủ bởi khí đen, ngay cả hốc mắt cũng đen kịt, màu sắc còn thâm thuý và khủng bố hơn cả đêm tối.

“Thằng oắt con chớ chạy, đừng tưởng mình có thể chạy mãi được. Nhanh thôi, thân xác mi sẽ bị bọn ta tóm được, đến lúc đó dù mi muốn vứt bỏ cơ thể để làm cô hồn dã quỷ, bọn ta cũng có cách kéo hồn, lôi mi trở về!”

“Đừng đuổi ta, đừng đuổi ta nữa! Ta không muốn làm cô hồn dã quỷ! Ta không muốn làm cô hồn dã quỷ! AAA”

Hồn phách bé trai vừa chạy vừa khóc. Tiếng thét cuối cùng thì là do nó nhìn thấy một bóng người lưng còng có dáng dấp yêu quái loé ra từ vách núi bên cạnh.

“Yêu quái..! Aaaa..”

Kẻ đuổi sát phía sau người không ra người, quỷ không ra quỷ, tuy đáng sợ nhưng trong mắt của thằng bé vẫn có hình dáng con người. Mà giờ đây, thứ xuất hiện trước mặt nó là một con yêu quái thật sự, khiến nó sợ đến mức tè ra quần.

"Sơn thần" núi Tiêu Diệp nhìn thấy kiếm quang bên kia đã vọt tới. Tên võ nhân kia thì đã vận khinh công đạp lên cành cây, mượn lực đáp xuống, cổ họng hơi rung động một chút rồi lại vội vàng đuổi theo hồn phách của thằng bé.

“Bé con chớ sợ, ta là sơn thần trên núi Tiêu Diệp này, ta đặc biệt tới để đón người về ~!”

“Ngươi là yêu quái!”

Đứa bé tiếp tục khóc rống lên nhưng chân vẫn không dừng bước.

Chương 122: Ma khí mà thôi

Dịch: Infinity

Biên: Lưu Kim Bưu

***

Tuy rằng hồn phách của đứa bé này rất đặc thù, chạy trốn cũng nhanh nhẹn. Nhưng dù sao Cung Mộc Hoa cũng là một phương “sơn thần” có trình độ liên kết nhất định với thế núi và địa mạch, nên không quá khó để bắt được hồn phách của một đứa bé trên chính địa bàn của mình, đây gọi là nghề nào thì có chuyên môn của nghề đó.

Bên trong miếu sơn thần, Kế Duyên cùng mấy tên võ nhân chờ đợi khoảng thời gian một chén trà, thì thấy một làn sương mù xoay tròn bay lên từ trên mặt đất trong miếu, chính là sơn thần núi Tiêu Diệp trước đó.

Vài tên võ nhân bị hạn chế bởi mắt thường nên không thấy gì khác, nhưng Kế Duyên lại có thể thấy đúng thật là sơn thần núi Tiêu Diệp đang nắm trên tay một đứa bé giãy dụa với khuôn mặt hoảng sợ.

Lúc mới xuất hiện, sắc mặt sơn thần rõ ràng là không tốt lắm, nhưng vừa đối mặt với Kế Duyên thì lập tức thay đổi sắc mặt.

“Ặc… bẩm báo tiên trưởng, tiểu thần may mắn không làm nhục mệnh, đã mang hồn phách đứa bé này về!”

Đứa bé đột nhiên nhận thấy tình hình trong miếu, không chỉ thấy được con “yêu quái” này đang bẩm báo với một nam tử mặc trường bào màu trắng và búi tóc cắm trâm mặc ngọc, mà nó còn thấy được đám người Mạc Đồng. Cảm giác e ngại trong lòng đứa bé chợt giảm xuống nhiều, cũng không giãy dụa nữa.

“Ừm, làm phiền Cung sơn thần rồi!”

Kế Duyên chắp tay với sơn thần, sau đó nói với hồn phách đứa bé:

“Đi thôi, hồn phách thuộc về với thân thể, ở bên ngoài một thời gian dài không tốt đâu.”

Sơn thần nghe vậy cũng vội buông tay, tất nhiên vẫn có chuẩn bị sẵn, giống như sợ đứa bé này lại bỏ chạy lần nữa.

Đứa bé nhìn Kế Duyên, đang lúc đi về phía thân thể bỗng nhiên nhớ tới Kế Duyên là ai, nhỏ giọng hỏi một câu:

“Ngài là đại tiên sinh bị Mạc Đồng đuổi đi trong quán trà đúng không?”

Kế Duyên cười cười:

“Hắn cũng không đuổi ta, là ta tự mình đi đấy. Đi thôi!”

Nói xong Kế Duyên quơ quơ ống tay áo, hồn phách đứa bé tựa như mượn gió đưa lực, lập tức bay về phía thể xác nằm trên bồ đoàn, rồi nhào vào trong đó.

Đứa bé vốn đang hôn mê không ngừng run rẩy mí mắt, thỉnh thoảng nhíu mày, thì lúc này thần sắc bình tĩnh lại như thể đang ngủ say.

Tuy đám người Mạc Đồng không nhìn thấy hồn phách của thiếu chủ nhà mình, nhưng nghe được cuộc nói chuyện giữa sơn thần và Kế Duyên, kết hợp với phản ứng của thiếu chủ, đương nhiên hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bọn họ mừng rỡ rối rít, gửi lời cảm ơn không ngớt tới Kế Duyên và sơn thần Cung Mộc Hoa.

“Đa tạ tiên trưởng đã cứu trợ, đa tạ sơn thần đại nhân cứu giúp thiếu chủ Mạc gia chúng ta!”

“Đa tạ tiên trưởng cùng sơn thần đại nhân!”



Mấy người này thiên ân vạn tạ, Kế Duyên cũng chỉ gật nhẹ đầu. Hắn vẫy tay với sơn thần rồi cùng nhau đi ra ngoài miếu, để lại mấy người trong miếu xem xét thiếu chủ nhà mình.

Sơn thần nhắm mắt theo đuôi ở một bên, không dám tuỳ tiện rời đi. Khi đã ra tới ngoài miếu, thấy dáng vẻ nó như vậy, Kế Duyên nói với giọng áy náy:

“Lần này nhờ có Cung thần sơn tương trợ, tìm hồn trong núi này thì Sơn Thủy Thần Linh vẫn am hiểu hơn. Nếu ngày bình thường làm việc thiện tích đức nhiều như hôm nay, chắc chắn sẽ có càng nhiều người dân thờ phụng Cung sơn thần, cũng có thể sẽ giúp ngươi sớm ngày tu thành chính vị.”

“Tiên trưởng dạy bảo tất nhiên khắc ghi, tất nhiên khắc ghi!”

Cung Mộc Hoa, giống tinh quái hơn là sơn thần, chỉ liên tục gật đầu nói phải, nhưng không được Kế Duyên đồng ý thì nó cũng không dám tự tiện rời đi. Nó cực kỳ ít khi gặp được người tu tiên, không nghĩ tới lần này thật sự trúng giải thưởng lớn rồi.

Cung Mộc Hoa thiếu kiến thức, không biết cái gọi là “Câu Thần” là cái gì, nhưng không có nghĩa là nó không cảm thụ được sự thần kỳ và cường đại của loại dị thuật này. Trước đây, nó tu hành ở trong lòng đất, đột nhiên cảm giác được thân thể như mất kiểm soát. Thần thông cấu kết sơn mạch và địa mạch của bản thân tự nhiên khởi động, nó bị cưỡng ép dẫn tới miếu sơn thần, đồng thời trong lòng xuất hiện ý niệm sai khiến, nói cho nó biết rằng có người đang mời sơn thần tới.

Đây là pháp lực gì? Đây là thần thông gì? Hoàn toàn vượt ra khỏi năng lực lý giải của Cung Mộc Hoa!

Lúc đó, trong lòng nó chỉ còn sự sợ hãi. Nó sợ rằng bởi vì hành vi nhận cúng tế bừa bãi của bản thân, có vị cao nhân tiên gia nào đó không ưa thì lại một kiếm chém mất mạng nhỏ của mình.

Sau đó, nó đi tới miếu sơn thần, quả nhiên vị tiên gia này có mang theo kiếm, hơn nữa còn là Tiên Kiếm chân chính…

May mà cho tới bây giờ, rốt cuộc chứng minh là nó đã sợ chuyện không đâu.

Kế Duyên thấy sơn thần này rõ ràng đã bị mình hù sợ rồi, hắn càng cảm thấy băn khoăn. Nhưng mà đến giai đoạn này của Cung Mộc Hoa thì đưa tặng nó pháp lệnh bình thường đã không có nhiều tác dụng.

Hơn nữa, đạo hạnh của vị “sơn thần” này quả thực hơi nông cạn, nếu thật sự lấy sắc lệnh hoàn chỉnh ra, Huyền Hoàng khí tiêu hao quá nhiều đối với chuyện tu hành của nó cũng chưa hẳn là chuyện tốt. Dù sao tinh quái này thuộc dòng Sơn Thuỷ Thần Linh chính thống, vẫn lấy việc tu hành của bản thân làm căn cơ, nhưng nếu chỉ thắp nén hương bái một bái rồi đi thì có vẻ lại càng không phù hợp.

“Cung sơn thần, lần này ta chịu ơn cũng không có gì tốt để báo đáp. Không bằng như vậy đi, chỉ cần ngươi không lơ là việc tu hành của bản thân, lại có thể tuân theo trách nhiệm của sơn thần, mà cũng làm việc thiện tích đức nhiều hơn, ngày sau Kế mỗ sẽ đưa tặng ngươi một hồi tạo hóa!”

Loại tiên trưởng có đại thần thông này nếu thật sự muốn chèn ép mình, cơ bản là không cần nhiều lời vô nghĩa. Hơn nữa, từ trước tới nay tu chân chính đạo vẫn luôn coi trọng lời hứa, vì vậy Cung Mộc Hoa biết đây là nói thật, liên tục thở dài nói lời cảm tạ.

“Tiểu thần sẽ không quên những lời dạy bảo này, tiểu thần chắc chắn sẽ gắng sức mà làm!”

Nhưng có tạo hóa hay không thì cũng chỉ là thứ yếu, hiện giờ Cung Mộc Hoa như có gai ở sau lưng, làm gì cũng không được tự nhiên, nó chỉ muốn rời đi nhanh hơn chút.

Quân cờ trong chờ mong của Kế Duyên cũng không xuất hiện. Hắn nhìn sơn thần tình quái này mặc dù đáp lời nhiệt tình, có lẽ thật sự trong lòng lại muốn mau chóng đưa tiễn tên ôn thần là mình, điều này cũng khiến hắn hắn thầm thở dài.

Nói cho cùng, đạo hạnh của “sơn thần” này vẫn còn quá nông cạn, lại chưa gặp phải nỗi khổ bình cảnh, nên không biết quý trọng duyên pháp. Nếu thay thế nó bằng lão Quy ở Xuân Mộc giang trước kia, chắc chắn sẽ có phản ứng khác biệt.

Kế Duyên hơi mất hứng thú, giọng điệu cũng trở nên bình thản:

“Ừ, nếu như không có việc gì, Cung sơn thần có thể trở về tu hành, bên Kế mỗ đã hết việc rồi.”

“Vâng vâng, tiểu thần cáo lui!”
Nói xong câu này, sơn thần hóa thành làn sương mù trôi nhẹ vào cơn mưa, loé cái rồi biến mất trên vách núi.

Kế Duyên quay đầu nhìn vào trong miếu, tiễn đi sơn thần rồi thì trong miếu vẫn còn một tù binh đấy. Hắn quay người đi về miếu, đứa trẻ bên kia không ngờ đã tỉnh lại, đang líu ríu kể với những người lớn bên cạnh về việc tại sao mình bỏ trốn trong núi.

Thấy Kế Duyên tiến đến, trong miếu lập tức yên tĩnh lại.

Kế Duyên thấy Mạc Đồng và một người đàn ông khác vẫn luôn giơ đao đề phòng về phía tên tà ma kia. Tất nhiên ánh mắt hiếu kỳ của họ cũng rơi vào từng sợi thừng nước đang quấn lấy gã.



Sau một khắc đồng hồ, tất cả mọi người đều ngồi quanh chậu sắt đã nhóm lửa, lửa thì đương nhiên là do Kế Duyên tạo ra.

Từ khi trong đan lô đổi thành Tam Muội Chân Hỏa, tuy rằng Kế Duyên chỉ biết Tiểu Khống Hỏa Thuật, nhưng đã có thể bén lửa từ trong hư không. Lửa này tất nhiên không thể nào là Tam Muội chân hỏa được, cùng lắm chỉ có thể coi là “dã hỏa”, nhưng dùng để châm củi lửa, giữ thế lửa,… là đủ rồi.

Mà bởi vì đêm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, Kế Duyên liền vung tay lên, mang đi hơi nước đọng trên quần áo của đám nam nữ, khiến cho mọi người đều khô ráo lại.

Hiện tại Kế Duyên đã ngồi bên chậu than và lắng nghe cả đám tự thuật được một lúc lâu.

“Nói như vậy, các ngươi đã luôn bảo hộ Mạc tiểu công tử tại thành Quân Thiên Phủ được một thời gian dài. Bởi vì các ngươi phát hiện có người lén lút ngoài dinh thự mà lại tới lui không dấu vết, báo quan cũng không điều tra ra được điều gì, thậm chí Mạc tiểu công tử cũng bắt đầu gặp ác mộng liên tiếp. Dưới tình huống khẩn cấp, vì vậy lựa chọn rời khỏi Quân Thiên Phủ và chạy về nhà?”

“Đúng vậy!”

Mạc Đồng vội vàng trả lời.

Kế Duyên suy xét một hồi mới tiếp tục nói:

“Nếu như đã từng có người tu tiên muốn thu Mạc tiểu công từ làm đồ đệ, cũng thi pháp giúp Mạc tiểu công tử ẩn giấu khí tức linh vận, lại để Mạc tiểu công tử ở lại Quân Thiên Phủ chờ hắn trở về, như vậy nhất định là từng có một ít dự đoán đối với Mạc tiểu công tử.”

Trong lúc nói chuyện, Kế Duyên thấy cậu bé nhìn mình chăm chú, liền cười cười với nó:

“Có khi là sư phụ tiện nghi kia đã nhìn ra vấn đề của ngươi từ trước. Hắn bảo ngươi nấp trong Quân Thiên Phủ rồi lấy nhân khí của một thành để che giấu, bản thân có việc cần tạm thời rời đi, lại không nghĩ rằng ngươi suýt nữa đã gặp đạo tà ma.”

Cậu bé tên là Mạc Vũ tò mò hỏi:

“Kế tiên sinh, vậy tại sao chúng nó lại muốn bắt ta nhỉ, là do vị sư phụ kia của ta chọc chúng nó sao?”

Nghe vấn đề của Mạc Vũ, Kế Duyên nhìn thi thể bên kia một chút. Lúc nãy, sau khi hỏi mãi không ra được thứ gì, hắn cầm quân cờ chỉ thử một nhát, quả nhiên khiến cho quân cờ hư ảo của Tả gia hút đi mảnh ma khí kia, hóa thành quân cờ hư ảo màu đen.

Bởi vì tâm tính, nghị lực của bốn võ nhân bị nhập vào này quá kém, thời gian ma nhiễm linh hồn cũng lâu rồi, họ đã sớm bị đồng hóa thành ma. Ma khí trong ba linh hồn vừa biến mất, thân thể cũng lập tức mất đi sinh cơ.

“Chuẩn xác phải nói là ‘nó’, mà không phải chúng nó, mặc dù bốn ma nhân hành động riêng lẻ và có suy nghĩ riêng của chúng, nhưng trên bản chất chỉ là bị một luồng ma khí ẩn chứa ma niệm ăn mòn. Linh hồn của võ giả kia mới là cái đưa đến tác dụng suy nghĩ, có thể miễn cưỡng coi như là một phân thân của ma.”

“Người có linh vận đặc thù như Mạc tiểu công tử, Kế mỗ cũng mới gặp lần đầu, ngươi thậm chí không trải qua tu luyện vẫn có thể tự thoát hồn mà chạy, còn ít thấy hơn cả động vật khai trí. Tà ma ngoại đạo rình mò thân và hồn của ngươi cũng không khó hiểu. Hoặc là hút hồn, hoặc là khách chiếm nhà chủ, ngoài ra nếu còn có mục đích gì khác…thì người bên ngoài cũng không biết được.”

Loại chuyện này Kế Duyên cũng không rõ ràng lắm, những người khác thì càng mù tịt rồi, vì vậy xung quanh chậu than rơi vào yên tĩnh ngắn ngủi.

“Kế tiên sinh, giữa ngài và sư phụ tương lai của ta thì ai có bản lĩnh lớn hơn vậy?”

Kế Duyên thấy vẻ mặt chờ mong của đứa nhỏ này, cười nói mà không hề có gánh nặng tâm lý:

“Chắc chắn bản lĩnh của sư phụ ngươi vẫn lớn hơn một chút…”

Chương 123: Người câu cá

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Bạch Ngọc Sách Công Tử

Một đêm trôi qua, ở trong miếu, mọi người cũng không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Khi mặt trời lên cao mới có người tỉnh dậy, sau đó đánh thức những người khác.

Cửa miếu Sơn Thần vẫn còn đang đóng. Cơn mưa bên ngoài đã tạnh từ lâu.

Mạc Đồng đứng dậy, nhìn xung quanh một vòng nhưng không thấy bóng dáng Kế Duyên nữa.

"Kế tiên sinh đâu? Kế tiên sinh đã đi rồi sao?"

Có người mở cửa miếu, bước ra ngoài tìm kiếm khắp nơi. Nhưng bọn họ cũng không tìm thấy Kế Duyên, liền hiểu rằng nhân vật thần tiên kia đã rời đi rồi.

“Mạc Đồng, tiên pháp mà Kế tiên sinh lưu lại tối qua sẽ dùng được chứ? Nhỡ may gặp lại bọn yêu quái tà ma gì đó thì…”

Có nữ tử lo lắng hỏi. Lần đầu bọn họ nhìn thấy yêu tà, tam quan (*) bị ảnh hưởng vẫn là thứ yếu, quan trọng là bản thân bọn họ dâng lên cảm giác vô lực.

Nhưng Mạc Đồng còn chưa kịp nói chuyện, đứa trẻ Mạc Vũ đã lên tiếng trước.

“Chắc chắn là có tác dụng. Ngày hôm qua, sau khi Kế tiên sinh dùng nước viết cho ta hai chữ, ta không còn hoảng sợ nữa! Chắc chắn là có tác dụng!”

Mạc Đồng cũng an ủi nói.

“Phàm nhân chúng ta làm sao suy đoán được việc làm của Tiên nhân chứ. Nếu thật sự không được thì cứ theo đề nghị của Kế tiên sinh. Chỉ cần thiếu chủ phát hiện có gì không đúng, chúng ta liền tranh thủ thời gian trốn ở miếu Thành Hoàng!”

"Chỉ có thể như thế..."

Trước khi đi, đám người dọn dẹp một chút, kéo bồ đoàn về vị trí cũ. Sau đó, bọn họ cực kỳ kính cẩn bái lạy tượng Sơn Thần. Trong miếu không có đàn hương, nếu không chắc chắn họ cũng sẽ thắp một nén.

Làm xong mọi chuyện, đám người mới bước ra cửa, rời khỏi miếu Sơn Thần.

Thực ra, Kế Duyên rời đi bởi vì hắn đã lưu lại pháp lệnh che giấu linh vận của Mạc Vũ, thậm chí còn cải biến khí tức của cậu. Ngoài ra, cũng bởi vì đêm hôm qua, lúc nhìn khí tượng của Mạc Vũ, hắn cũng phát hiện kiếp nạn này đã qua.

Với chuyện kinh hoàng hồn phách rời khỏi thân thể hôm qua, nhất định tên sư phụ tiện nghi của cậu cũng cảm nhận được khí cơ thay đổi, thế nào cũng sẽ nhanh chóng tới đây.

Ở thế giới này, các dòng tiên đạo chính thống hoặc thanh tâm quả dục, hoặc tu hành tích thiện, hoặc ngày đêm ở trong núi, cũng có khổ tu ngộ đạo. Tuy rằng tính cách bọn họ không giống nhau, nhưng vẫn hiếm có người âm hiểm sẽ ngấm ngầm bày mưu tính kế lên một đứa trẻ bình thường. Người có cảnh giới càng cao càng như vậy, có thể không giúp hài tử vấn tâm ngộ đạo, nhưng không thể làm chuyện trái đạo đức.

Kế Duyên không có ý định gặp mặt đối phương, cũng không muốn trên đường đi lại được đối đãi cung kính như là tổ tông của bọn họ. Cho nên, hắn nghĩ mình vẫn nên đi trước một bước.

Quả nhiên, chưa tới nửa canh giờ sau, lúc đoàn người Mạc gia vừa xuống núi Tiêu Diệp, trên bầu trời đã có người đang cưỡi gió đi đến, chỉ là đám gia nhân của Mạc gia ở dưới mặt đất không nhìn thấy.

Người tới một thân mặc áo dài màu tím, tà áo bay phất phới trong gió. Chỉ vì tìm kiếm khí cơ mà y cưỡi gió suốt đêm. Từ lúc đến đây, y không cảm nhận được khí tức của đồ đệ chưa nhập môn kia, nhưng bỗng y cảm thấy ngạc nhiên.

Người mặc áo tím nhìn chăm chú trên mặt đất, rõ ràng phát hiện ra một đám tùy tùng cùng một hài tử đang chạy trốn trên đường. Khi xác nhận đó là đồ đệ của mình, y mới khẽ buông lỏng.

Y nhíu mày suy nghĩ. Lúc tính toán bấm quẻ từ ngày sinh tháng đẻ của đồ nhi, cùng với khí cơ đêm qua, ngoại trừ quẻ tượng chuyển nguy thành an, những cái khác đều trống rỗng.

Không nghĩ ra được thì chỉ có thể hỏi người trong cuộc thôi.

Y cưỡi gió đáp xuống, khiến cho gió thổi trên mặt đất dần dần mạnh hơn. Thân hình cũng dần hiện ra từ trong cơn gió lớn. Lúc này, những người khác mới phát hiện ra phía trước có thêm một người.

"Là ai?" "Bảo vệ Thiếu chủ!"Mạc Đồng như đang đối mặt với quân địch, hết sức đề phòng. Còn Mạc Vũ ngay lập tức hưng phấn hô to “Sư phụ!”. Rõ ràng hai người chỉ mới gặp nhau một hai lần, lại thân thiết như cả ngày ở chung một chỗ vậy.

Mọi người nhìn thấy phản ứng của Mạc Vũ liền thở phào nhẹ nhõm. Người nhà Mạc gia gặp tiên nhân hai lần liên tiếp nên tâm tình cũng bình tĩnh hơn nhiều.



Người mới tới đội mũ, mang trâm ngọc, vạt áo dài, bộ râu đẹp dài chừng một xích. Thấy đám người Mạc gia hỏi thăm, y chỉ gật đầu, sau đó bước đến trước người cậu bé. Lúc y giơ tay muốn dùng pháp lực kiểm tra đứa nhỏ này, lại phát hiện ra khi mình mới chạm vào Mạc Vũ, một đạo khí tức khó hiểu đang ẩn nấp trên thân thể cậu cũng liền biến mất không thấy đâu.

“Vũ nhi, hôm qua con gặp chuyện nguy hiểm gì sao?”

Hỏi tới chuyện này, Mạc Vũ nghĩ mà vẫn sợ.

“Hôm qua, có bốn tên cướp muốn bắt con. Gia nhân đều đánh không lại. Sau đó, vào lúc chạy trốn, trong lòng con rất sợ hãi, không muốn bị bắt đi, không biết làm cách nào mà hồn phách con rời khỏi thân thể…”

Cậu bé miệng bô bô, nói không ngừng nghỉ. Đại khái là cậu nói rõ ràng tại sao mình vượt qua lần nguy hiểm đó, cũng khiến cho vị sư phụ vuốt râu suy tư.

“Các con gặp một vị đạo hữu họ Kế? Còn Sơn Thần của Tiêu Diệp Sơn là có chuyện gì xảy ra, tại sao lại chủ động tìm hồn phách của con? Đúng lúc đi ngang qua sao?”

Nghe Mạc Vũ nói tượng Sơn Thần kia có yêu quái không giống người, y có thể phán đoán đạo hạnh của đối phương không cao. Nếu không phải Sơn Thủy Thần Linh thực tu hoàn toàn, thì những người cai quản miếu Sơn Thần sẽ có bộ dáng gần giống người mới đúng. Còn loại tiểu thần đi ngang qua này không dám làm việc xấu đấy chứ?

Sư phụ của Mạc Vũ nghe cậu bé kể lại, tất nhiên sẽ thiếu đi một chút quá trình. Thấy tiên trưởng hỏi thăm, Mạc Đồng đứng bên cạnh vội vàng trả lời thêm.

“Bẩm tiên trưởng, chúng ta thấy rõ ràng, đêm qua vị tiên trưởng họ Kế kia nhấc chân, đạp lên mặt đất một cái, trong miệng thì thầm ‘Cho mời Sơn Thần Tiêu Diệp Sơn đến gặp’.”

Mạc Đồng học theo tư thế và giọng điệu của Kế Duyên, tự trải nghiệm mà kể lại.

Chỉ là gã nói xong, những người khác đều phát hiện ra khác xa với vẻ tiên phong đạo cốt của tiên trưởng Kế tiên sinh, biểu tình có chút cứng ngắc.

“Các ngươi thực sự nhìn thấy hắn triệu hoán Sơn Thần như vậy sao?”

"Tất cả đều là thật!"Vị tiên trưởng này có chút thất thần.

‘Thì ra là Câu thần! Là vị đạo diệu cao nhân nào du hí ngang qua chốn này? Họ Kế sao….?

“Sư phụ, sư phụ, con còn hỏi Kế tiên sinh là bản lĩnh của ngài ấy và của sư phụ ai lợi hại hơn. Kế tiên sinh nói rằng nhất định bản lĩnh của sư phụ lớn hơn rồi, con cũng nghĩ thế. Kế tiên sinh còn không bay, nói rằng sơn xuyên lưu thủy đều dựa vào hai chân, chắc chắn không lợi hại bằng người rồi!”

Biểu tình vị sư phụ kia cũng có phần cứng ngắc, có chút dở khóc dở cười.

“Vũ nhi à… Con…. Sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên (**)…. Chẳng qua là vị Kế tiên sinh kia đang khiêm tốn thôi. Có những cao nhân thật sự ưa thích đi bộ chậm rãi… Được rồi, con vẫn chưa hiểu… Đúng rồi, vị tiên sinh có từng nói cho các ngươi biết đầy đủ họ tên không?”

“Không có, ta có hỏi nhưng Kế tiên sinh không nói!”

May mà đám người Mạc Đồng cũng không nhìn thấy Kế Duyên dùng “Định Thân Pháp” lúc đuổi theo đám yêu ma. Nếu không, lúc nói chuyện này với vị tiên trưởng này, còn không biết người này sẽ cảm tưởng như thế nào.

Mà giờ phút này, Kế Duyên đã đi thật xa. Tuy hắn ko thấy được người tu tiên áo tím kia, nhưng Vũ Thủy Pháp Lệnh đặc thù mà hắn lưu lại lúc này đã tan biến, nên hắn biết được sư phụ Mạc Vũ đã tới rồi.

Nếu để cho Kế Duyên biết sư phụ của Mạc Vũ nói hắn không thích bay, có thể khẳng định tâm tình của hắn cũng rất phức tạp.



Thấm thoát đã đến Đông chí. Ở U Châu, trên một đoạn sông phía tây Thông Thiên giang, có một chiếc thuyền ô bồng nhỏ đang trôi nổi trên mặt nước. Trên thuyền có một nam tử khoác áo tơi, đội mũ rộng vành, tay cầm một cần câu bằng trúc xanh biếc, đang ngồi câu cá.

Từ sau lập đông tới nay, người này vẫn ngồi trên mũi thuyền ở đoạn sông này câu cá. Có khi ở bờ bên kia, có khi lại qua bờ bên này.

Khúc sông này nằm ở U Châu, mà bên kia sông lớn chính là bộ máy quyền lực trung tâm của Đại Trinh, trực tiếp phụ thuộc Kinh Kỳ phủ.

Người câu cá này đúng là Kế Duyên. Hắn thuê thuyền ô bồng của một ông lão. Thời gian thuê là nửa năm, bao gồm mũ rộng vành, áo tơi, mái chèo các loại… Nói chung là thuê chung một chỗ với thuyền ô bồng.

Cách thuyền nhỏ của Kế Duyên về phía nam chừng hơn mười dặm, chính là Trạng Nguyên Độ tiếng tăm lừng lẫy trong miệng của mấy người đưa đò ở Thông Thiên giang.

Tương truyền rằng, lúc trước nơi đây chẳng qua là một bến đò nhỏ. Nhưng vào lúc nước Đại Trinh thành lập trong lịch sử, có sáu người cống sĩ dự thi của một nước ở phía đông đã đi lên Kinh Kỳ phủ từ bến đò này, sau đó đạt danh hiệu Trạng Nguyên.

Đối với truyền thuyết này, nói cho cùng đây vẫn là “ý tưởng làm giàu” do hương nhân địa phương nghĩ ra. Kế Duyên không muốn truy đến cùng, nhưng không thể phủ nhận rằng có rất nhiều người đi thi cống sĩ từ phía đông, đa số đều sẽ ghé Trạng Nguyên Độ cầu may mắn, thuận tiện cúng bái Giang Thần nương nương.

Chắc hẳn Doãn Triệu Tiên cũng sẽ đi qua đây. Ngược lại, Kế Duyên còn có ý định tự mình chèo thuyền giúp bằng hữu một phen.

Ngoại Đạo Truyện không thể viết hết tất cả mọi chuyện, chỉ ghi lại những nội dung “chuyện xưa thú vị” thông thường mà thôi, ví dụ như viết về chuyện Lão Giao hóa rồng không thành của Xuân Mộc giang.

Mà Thông Thiên giang tuy là sông lớn, nhưng từ xưa đến nay vẫn bình an vô sự, cho nên Ngoại Đạo Truyện cũng không có gì để nói. Kế Duyên cũng mới biết được Giang Thần của Thông Thiên giang là nữ tử.

Kế Duyên đã tới Giang Thần miếu từ lâu. Hắn cũng hỏi thăm khách hành hương và hương nhân địa phương, biết được Giang Thần nương nương tên là Ứng Nhược Ly, chắc là có quan hệ họ hàng gì đó với Lão Long Ứng Hoành.

Kế Duyên cũng không vội đi tìm Lão Long uống rượu. Hắn ngồi lắc lư ở bờ sông hồi lâu. Lúc này chắc chắn lão không có ở nhà, nếu không đã sớm phát hiện ra hắn rồi. Còn nếu trực tiếp đến miếu Giang Thần truyền âm thì không được. Nhỡ may lão Long không nói với người nhà về hắn thì rất lúng túng đấy.

Vì vậy, hắn dứt khoát ở lại đây làm người câu cá, vừa yên lặng chờ hai vị bằng hữu, một người phàm một con rồng, không biết sẽ gặp ai trước đây. Ngẫm lại cũng thật thú vị.

(*) Tam quan: thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan.(**) Sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên: núi còn có núi cao hơn, người còn có người giỏi hơn.

Chương 124: Hai bên tìm không thấy

Dịch: Don’t ask

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Thông Thiên Giang là một con sông lớn hiếm có của cảnh nội Đại Trinh, kéo dài xuyên qua một nửa quốc gia, rồi chảy về phía nam. Sau đó, nó vượt qua vùng biên giới phía nam, đổ ra biển Đông Hải. Ngoại trừ có vài khúc sông hơi hẹp, đa phần con sông đều cực kỳ rộng lớn.

Chỗ Kế Duyên đang đứng cũng được xem là “lưỡng sĩ chử nhai chi gian, bất biện ngưu mã” (*), nhưng nước sông khá tĩnh lặng, chỉ thấy một chút gợn sóng.

Mặc dù phao câu nhấp nhô nhịp nhàng theo dòng nước nhưng không có dấu hiệu có con cá nào mắc câu.

"Kế tiên sinh ~ Kế tiên sinh ~ "

Trên bờ có người đang gọi, chính là ông lão đã cho hắn thuê thuyền ô bồng. Lúc này, ông lão mang theo một cái hủ gốm nhỏ cùng một gói nhỏ bọc bằng lá sen khô, đứng trên bờ vẫy tay với hắn.

Kế Duyên thu hồi cần câu, cầm lấy mái chèo, chậm rãi chèo thuyền vào bờ.

"Ha ha ha, Kế tiên sinh, đây là hai cân rượu tự ủ. Lão già này đặc biệt mang đến cho ngài. Hôm nay rét lạnh, nếu không buổi tối ngài vào trong thôn chúng ta ngủ lại đi?"

Thuyền tới gần bên bờ, Kế Duyên đứng lên nhận lấy rượu và thức ăn từ tay ông lão.

"Đa tạ Trần lão bá. Chẳng qua trời sinh ta không sợ lạnh, với lại thuyền ô bồng này có thể ngăn mưa, trước sau cũng có thể che kín, bên trong lại có chăn nệm, thật sự ta không thấy lạnh đâu."

Trần lão hán lắc lắc đầu, chẳng lẽ lão lại không rõ thuyền ô bồng có lạnh hay không?

Tuy Kế đại tiên sinh ôn hòa lễ độ, có học vấn, nhưng lại thích tự ngược, trời rét đậm thế này mà vẫn ở trên ô bồng thuyền lâu như vậy.

"Hôm nay tiên sinh không câu được cá sao?"

Ông lão liếc nhìn sọt cá trống rỗng ở mũi thuyền.

"Đúng vậy, hiện tại dưới đáy sông có hai đầu Giao Long, dọa cho cá chạy hết, trốn tránh khắp nơi, có con cá nào dám đến đây cắn câu chứ!"

Kế Duyên cười trả lời một câu.

"Ha ha ha, Kế tiên sinh ngài lại nói đùa rồi. Vậy ngài từ từ dùng, ta đi trước đây. Nếu buổi tối chịu không được, mời ngài đến thôn Sa Đầu. Trong nhà ta cũng có phòng cho khách, bất cứ lúc nào cũng rộng cửa!"

Kế Duyên buông rượu và thức ăn xuống, chắp tay với lão.

"Được, nếu có việc cần nhờ, nhất định ta sẽ đi tới, Trần lão bá đi đi!"

Ông lão cũng chắp tay, lại nắm thật chặt y phục quay người rời đi. Vị Kế đại tiên sinh này thoạt nhìn thật sự không sợ lạnh, nhưng ngược lại tính tình rất tốt, tiền thuê trả đủ, còn giúp lão viết một phong thư gửi cho con gái lớn lấy chồng ở xa nhà.

Kế Duyên đưa mắt nhìn Trần lão hán rời đi, lại quay về ngồi trên thuyền ô bồng.

Nhìn Thông Thiên Giang tĩnh lặng, khác xa khung cảnh tấp nập của lâu thuyền, thuyền hoa bên ngoài Xuân Huệ Phủ. Trên Thông Thiên Giang ít có hoa thuyền, đương nhiên nguyên nhân cũng có thể là do thời tiết.

Trước tiên hắn mở nắp bình gốm ra hít hà, lại nhấp một ngụm. Rượu hơi đục một chút, nhưng mùi vị vẫn chấp nhận được.

Kế Duyên cởi bỏ dây gai buộc trên lá sen khô, sau đó mở lá sen, lộ ra bốn cái bánh bao còn bốc hơi nóng. Hắn ngửi mùi thơm một phen, liền biết có ba bánh nhân rau và một cái bánh nhân thịt.

Cứ như vậy, hắn ngồi xếp bằng ở đầu thuyền, gặm bánh bao uống rượu, ánh mắt nhìn mặt sông Thông Thiên giang. Một lúc sau, có một bóng đen mơ hồ từ phương xa bơi lại, chiều dài tới vài chục trượng, lướt đi ở dưới đáy sông khiến vô số Thủy tộc hốt hoảng né tránh.

"Hôm nay, ở dưới đáy sông rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Là Giao Long của Thông Thiên giang quá nhiều, hay là không phải tất cả đều là của Thông Thiên giang?"

Nước cạn khó ra Giao Long, cho dù là bên trong sông lớn cũng chưa chắc có, mà nếu có cũng sẽ không nhiều. Hơn nữa, bọn chúng quanh năm lười nhác không muốn động đậy. Thông Thiên giang này cũng được xem là khác biệt lắm rồi.Chẳng qua hiếu kỳ thì hiếu kỳ, Kế Duyên cũng không dám chặn một đầu Giao Long lại hỏi thăm. Với một chút đạo hạnh của hắn, dù rút kiếm liều mạng cũng không đủ cho người ta liếc mắt.

Mặc dù “Ngoại Đạo Truyện” có thành kiến rất lớn đối với yêu tộc, nhưng có một điểm Kế Duyên vẫn tin, đó chính là tính khí tộc Giao Long thường không tốt lắm.

Dưới đáy Thông Thiên giang, một đầu Giao Long có tứ trảo dán sát cái bụng, đong đưa thân hình du động ở trong nước. Một đôi mắt màu hổ phách to như đèn lồng, ngoại trừ thấy rõ mọi thứ dưới đáy nước, dư quang cũng có thể thoáng nhìn thấy những sóng nước dập dờn quanh đội thuyền của người phàm tục.

Lúc ngao du ở vùng gần đó, con Giao Long này đột nhiên cảm giác được có một người ngồi trên chiếc thuyền nhỏ đang nhìn nó. Khi nó bơi càng gần, nó phát hiện ra gương mặt đối phương cũng đang nhìn nó từ đầu đến cuối.

Sau khi lướt qua thuyền nhỏ chừng vài dặm,con Giao Long này lần thứ hai quay đầu nhìn lại thì thấy người ngồi trên thuyền vẫn đang uống rượu, nhưng không còn nhìn nó nữa.

"Cũng không thấy người này có pháp lực thần quang gì... Chẳng lẽ lại là ảo giác?"

Bỏ qua ý nghĩ trong đầu, Giao Long tiếp tục bơi về phía trước. Ít ngày nữa chính là đại thọ nghìn tuổi của Chân Long, Thủy tộc khắp nơi chỉ cần có chút quan hệ, đều mong muốn tới đây chúc thọ, nhưng có thể có tư cách này lại không nhiều, nó vừa vặn là một trong số đó.

Kế Duyên nuốt ngụm rượu trong miệng xuống, còn nhai nhai nhấm nuốt một chút bột phấn trong rượu. Vừa rồi lại có một đầu Giao Long, đồng thời trực giác của nó rất nhạy bén, chẳng qua hắn nhìn nhiều một chút, liền bị đối phương cảm giác được...

Kế Duyên cho thuyền nhỏ đi về phía Nam một trăm năm mươi dặm. Mặt sông nơi này rộng hơn mười dặm, có rừng núi bao quanh, nước sông sâu đến nỗi không thể đo đếm được.

Ở đáy nước, có một lớp cây rong bám vào che đi cấm chế phía dưới. Một chỉnh thể kiến trúc cung điện rộng lớn được xây dựng ở nơi này, đây chính là Giang Thần Thủy phủ của Thông Thiên giang, cũng coi là một Long Cung.

Giờ phút này, trong long cung cực kỳ náo nhiệt, Thủy tộc yêu quái vội vàng xuyên qua đó, có khiêng đỉnh có nâng bình, có trải đường thủy tinh,có bề bộn thanh lý rong biển, càng có vô số thải ngư qua lại.

Chỉ là trong chính điện đang có một nam một nữ than ngắn thở dài, hoàn toàn đối lập với vẻ nhộn nhịp vui mừng ở bên ngoài.

"Ài... Cha còn chưa trở lại, bây giờ đã là lúc mấu chốt, người được chúc thọ lại không thấy đâu!"

Nói chuyện là nam tử tuấn mỹ có hình dáng cân xứng, mặc Thủy Vân, một dạng trường sam được dệt bằng tơ, mang theo kim ngọc tiểu quan, đang biếng nhác ngồi dựa vào một chiếc ghế mềm.

Đứng bên cạnh là một nữ tử, kiểu dáng của y sam không khác của nam tử nhiều. Khuôn mặt nàng tinh xảo dịu dàng, mái tóc như hoa, tóc dài và tóc mai gần chạm đất. Nàng cũng đang mặt ủ mày chau.

"Nghe nói muốn đi tìm bằng hữu gì đó, thọ thần sinh nhật không thể thiếu hắn, nhưng tìm rất lâu rồi đều không tìm được... Hiện tại tốt quá rồi, cha tìm không thấy bằng hữu, chúng ta tìm không thấy cha, ai...!"Hai người thay nhau ngồi kể khổ, có Dạ Xoa bước vào trong điện.

"Bẩm báo Giang Thần nương nương, Thiên Thủy Hồ Cao gia đến rồi."

Nữ tử nhẹ gật đầu vẫy tay áo.

"Biết rồi, an bài đi cung xá nghỉ ngơi. Đúng rồi, ngươi dặn hắn tận lực đừng có hiện long thân, Thủy tộc có rất nhiều người đạo hạnh không cao, Long Khí sẽ làm cho nhiều nguời không khỏe đấy."

"Vâng, thuộc hạ cáo lui!"

Dạ Xoa hành lễ, sau đó rời khỏi cung điện đi ra ngoài.

Chờ Dạ Xoa đi rồi, nam tử lười nhác kia mới nói.

"Ngươi nói xem có phải cha sẽ không trở lại vào ngày đại thọ đấy chứ?"

"Làm sao có thể! Cha vẫn có chừng mực!"

Nữ tử lập tức phản bác gã, sau đó suy nghĩ một chút rồi do dự nói thêm một câu.

"Nếu như... Ta nói là nếu như, ngươi biến thành bộ dáng của cha, ngươi nói mọi người có thể nhìn ra không?"

"Khụ... Khụ... Tiểu muội, ngươi biết ngươi đang nói cái gì không? Ngươi biến ta thành đại nghịch bất đạo, đẩy ta vào hố lửa đấy"

Nữ tử cười xấu hổ dưới.

"Nói một chút thôi mà..."

Trong điện trầm mặc một hồi, nam tử bắt đầu uống rượu. Nữ tử cũng ngồi nhắm mắt dưỡng thần, thật ra thần niệm bao trùm Thủy phủ, xem xét tình cảnh chuẩn bị đủ loại đồ vật trên buổi tiệc.

Trong lúc đó lại có Dạ Xoa hoặc là Thủy tộc yêu quái đến đây báo cáo, đều liên quan tới nhân vật tai to mặt lớn phương nào đến đây...

Giờ phút này, bên trên Ngõa Phong Sơn ở biên giới Xuân Huệ Phủ, Long Ứng Hoành đang đứng ở phía trên vách núi Hắc Phong Câu nhìn xuống một vết kiếm khai sơn ở dưới.

Dù là đã qua lâu như vậy, thế nhưng lấy đạo hạnh của lão Long, y vẫn cảm nhận được có một luồng kiếm ý kinh thiên, mặc dù mỏng manh nhưng sắc bén không thể đỡ được.

Lúc Doãn Triệu Tiên, người được vị trí cao trung Quế Bảng trở về nhà, trong huyện do Huyện Lệnh dẫn đầu xếp đặt yến hộ. Lão Long lại lần nữa đi qua huyện Ninh An, hy vọng Kế Duyên có thể trở lại chúc mừng, thế nhưng vẫn không thấy.

Lão bí mật tìm gặp Doãn Triệu Tiên. Vậy mà gã đã tiêu hao tửu lực, hỏi thêm mới biết được gã suýt chút nữa bị yêu tà làm hại. Hai người lại trò chuyện tìm hiểu thêm, biết rõ đoạn đối thoại giữa Thành Hoàng cùng Doãn Triệu Tiên, lão Long cũng suy đoán ra một phần tình huống khác.

Ở Xuân Huệ Phủ, lão xoay tới xoay lui rất lâu, cuối cùng cũng tìm đến được Ngõa Phong Sơn, nhìn thấy phong thái một kiếm này, cũng khó trách Thành Hoàng Xuân Huệ Phủ lại truy hỏi Doãn Triệu Tiên có biết cao nhân nào dùng kiếm hay không?

"Kế Duyên a Kế Duyên... Tìm ngươi ba năm cũng không tìm thấy người, ngươi đến tột cùng là chạy đi đâu?"

Lão Long có chút dở khóc dở cười, bình thường đều là người tìm mình, nào có như bây giờ lão lại đi tìm người.

Hơn nữa còn tìm không được, coi như quá chân thực rồi!

(*) Trích Thu Thủy - Trang Tử: Thu thủy thì chí, bách xuyên quán hà. Kính lưu chi đại, lưỡng sĩ chử nhai chi gian, bất biện ngưu mã: Mùa thu khi nước dâng, cả trăm con sông đổ dồn ra Hoàng Hà, dòng nước mênh mông, tới nỗi đứng bờ bên đây nhìn qua bờ bên kia không phân biệt được con bò với con ngựa.

Chương 125: Thuyền đâu?

Dịch: Don’t Ask

Biên: Phong Thanh

Bốn cái bánh bao này chắc do nhà lão Trần tự làm, nhồi bột rất ngon, có điều bánh bao nhân rau hơi mặn một chút.

Sau khi ăn xong, Kế Duyên vò lá sen khô thành một nhúm, ném vào bụi cỏ trên bờ, giao cho thiên nhiên phân giải. Còn sợi dây thừng thì để tạm trên thuyền, đợi chút nữa trả lại cho lão Trần.

Hắn nhấp ngụm rượu rồi nhìn cái cần câu xanh biếc bên cạnh. Thời tiết hôm nay chắc không thích hợp để câu cá.

Sau khi ăn xong bánh bao, lại có thêm mấy con cá lớn từ đáy sông bơi ngang qua, bóng lưng đen nhánh, nhìn kỹ thì chúng không to lớn như Giao Long nhưng cũng có thể so với cái thuyền ô bồng hắn đang ngồi.

Kế Duyên dõi mắt nhìn về phương nam. Rất nhiều yêu tinh Thủy tộc đều đi về hướng đó. Chắc là xảy ra chuyện lớn bên trong Thông Thiên giang, nhưng nhìn dáng vẻ không nhanh không chậm của đám Thủy tộc này, chắc cũng không phải chuyện khẩn cấp gì.

Dù sao vấn đề này cũng không liên quan đến phàm nhân bên ngoài Thông Thiên giang, bao gồm cả Kế Duyên hắn. Yêu tinh Thủy tộc tụ hội, dù rất hiếu kì nhưng tốt hơn hết là vẫn không tìm hiểu thì hơn.

Tiết trời bất tri bất giác biến đổi, càng ngày càng lạnh.

Cả một ngày này, Kế Duyên bất đắc dĩ nhấc cần câu lên. Hắn nhìn mồi câu hoàn hảo không chút tổn hại, sọt cá bên cạnh vẫn trống không như cũ.

"Ai... Con cá này không có cách nào câu được rồi!"

Qua bao nhiêu ngày rồi nhưng vẫn câu không được cá, chắc ngư dân ven bờ Thông Thiên giang cũng khó sống. Nhưng bây giờ cũng không phải là thời tiết thích hợp để bắt cá nên cũng không có nhiều ngư dân cho thuyền ra sông.

Hắn chỉ muốn uống canh cá thôi, dù đã nhờ lão Trần mua cá tươi nhưng cũng không có.

Cách một khoảng thời gian lại có yêu tinh Thủy tộc bơi qua, Kế Duyên tùy tiện nhẩm tính một chút thì đã có mấy chục đợt rồi.

Khắp cả Đại Trinh không có nhiều yêu quái, dù đạo hạnh cao hay thấp, cho nên Kế Duyên cực kỳ hoài nghi có phải yêu tinh Thủy Tộc của mấy nước xung quanh đều tụ tập về đây hay chăng.

Chúng không ăn tết đâu nhỉ, Thủy tộc chắc chưa thịnh hành tục lệ này?

Kế Duyên ngẩn ngơ suy nghĩ một hồi. Bên bờ có tiếng vó ngựa cùng âm thanh xe lăn bánh từ phương xa truyền đến, hắn lắng tai theo âm thanh nhìn về phía bờ thì phát hiện đầu đường xa xa có một đội xe ngựa đi về hướng này.

Khi xe ngựa lại gần, Kế Duyên quan sát một lúc. Bên trong mấy chiếc xe ngựa đều có văn khí lưu chuyển, có lẽ họ vào kinh thành thi cống sĩ, trình độ chắc không thấp, xem thanh thế phô bày này chắc trong nhà không thiếu tiền.

Lúc này, trên trời bắt đầu lác đác rơi vài bông tuyết, khiến Kế Duyên đưa mắt tập trung nhìn quang cảnh xinh đẹp trên cao.

Hắn nhẩm tính thì đây là trận tuyết đầu tiên trong năm, cũng là lần đầu tiên hắn thấy tuyết rơi tại kiếp này.

Đưa tay đón lấy một bông tuyết, nó nhanh chóng hòa tan vào lòng bàn tay nóng hổi của hắn. Kế Duyên nhấc bầu rượu bên cạnh, mở nút gỗ ra. Lúc này, hắn như một đứa bé vui đùa, dùng miệng bình tiếp lấy bông tuyết đang rơi.

Khi xe ngựa đi đến ven đường, một thư sinh xốc vải mành xe ngựa lên nhìn về phía bờ sông, nhìn thấy bầu trời tuyết rơi, mặt sông trải rộng bao la mờ mịt, có cả một ngư dân đội nón lá, mặc áo tơi trên chiếc thuyền cô độc.

"Nơi đây dưới chân thiên tử, cảnh đẹp ý thơ!"

"Ha ha... Thế huynh hào hứng thì tốt, ta đây sắp chết rét đến nơi rồi!"

Một thư sinh khác đang nắm thật chặt chăn lông bọc lấy mình, trong tay cầm cái lò sưởi bằng than.

Bên trong đội xe ngựa có một nam tử hán choàng áo khoác lông nhung, phóng ngựa đi ra khỏi đội ngũ tới gần bờ sông, hô to về phía Kế Duyên.

"Nhà đò ~~~~ có biết lộ trình đi Trạng Nguyên Độ còn bao xa không?"

Nghe được đối phương gọi mình, Kế Duyên để bầu rượu xuống, hét lớn trả lời bọn họ.​

"Đi về phía nam men theo sông, còn hơn mười dặm đường là đến ~~~ "

Gã ngồi trên lưng ngựa chắp tay về phía thuyền ô bồng, sau đó thúc ngựa quay lại đội ngũ.

Kế Duyên nhìn thấy bộ dáng an nhàn của đoàn người này thì lại nghĩ đến Doãn phu tử, bạn tốt của mình đi đường thế nào rồi.

Doãn gia không phải phú hộ nhưng cũng không nghèo, trời đông giá rét thuê trọn cái xe ngựa chắc vẫn đủ tiền. Hơn nữa, Ninh An Huyện hiếm khi có Văn Khúc Tinh hạ phàm, trong huyện khẳng định phải ra tay tương trợ.
Kế Duyên dõi mắt nhìn đội xe ly khai, lại uống một ngụm rượu pha tuyết hiệu Kế thị. Hắn cảm thấy rượu do chính mình pha chế ngon hơn hẳn.

Tại thời điểm này, Kế Duyên ngắm nhìn sông núi lại cảm thán, theo thường lệ dùng ý niệm dẫn xuất từng sợi đan khí bên trong đan lô tẩm bổ cho mấy quân cờ, cứ cách ba ngày hắn lại làm vậy một lần.

Hôm nay, khả năng ngưng thực của mấy quân cờ mạnh nhất vẫn là cờ đen của Lục Sơn Quân. Kế Duyên đoán rằng Lục Sơn Quân phải tu hành đến khi hóa hình thành công thì quân cờ đen này mới có thể ngưng tụ hoàn chỉnh.

Thế nhưng yêu quái tu hành, hóa hình làm người chính là một trong những khảo nghiệm lớn nhất, không phải điều một sớm một chiều là thành, kể cả mấy quân cờ thỉnh thoảng được Kế Duyên "Uy đan"* cũng không biết mất bao lâu.

Đối lập với Kế Duyên không kiêu ngạo cũng không nóng nảy, bên trong thủy phủ Thông Thiên giang, tình hình hiện tại khiến cho tâm trạng của hai chủ sự không được tốt lắm.

Giang Thần Ứng Như Ly đang tọa trấn trong điện nhìn đám Thủy tộc bắt đầu bố trí chủ điện, còn có Thủy tộc từ trong biển mang san hô tới để trang trí. Chúng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Giang Thần, trong lòng lại gấp đến độ không thở nỗi.

Một lát sau, có long ảnh lấp lánh tiến vào Giang Thần Phủ, trước cửa điện hóa thành một tên nam tử mặc cẩm y, chính là Kỳ huynh Ứng Phong.

Thấy Ứng Phong đi tới, Ứng Như Ly vội vàng đứng dậy.

"Thế nào rồi?"

Ứng Phong lắc đầu.

"Vẫn không tìm được..."

Nói xong, Ứng Phong tiến lại gần một chút, nhìn trái phải một cái, bộ dạng lén lút nói nhỏ:

"Lần trước muội đề nghị cái kia... Có thể phải cân nhắc một chút..."

Nói xong, hai huynh muội liếc nhau, vẻ mặt bất đắc dĩ, đường đường là Giang Thần của Thông Thiên giang, cùng với Long tử, bị ép thành dạng này cực kỳ hiếm thấy.

Một phút trước đó, cả hai còn mặt mày ủ dột, đột nhiên lại biểu lộ vẻ sững sờ. Sau đó, hai huynh muội cùng nhìn về phương bắc, trên mặt hiện rõ nét vui mừng.

...

Bên bờ Thông Thiên gang, đoàn xe ngựa vừa mới đi qua bên cạnh Kế Duyên không bao lâu, nam tử cường tráng khoác áo choàng bỏ thêm than vào lò sưởi cho vị công tử trên xe xong, rồi tranh thủ thời gian cưỡi ngựa đi theo.

Nhưng khi gã vô tình quay đầu nhìn phía sau lưng lại phát hiện, cách thuyền nhỏ bên cạnh bờ sông hơn mười trượng, thế mà có thêm một người mặc quần áo hoa lệ đứng đó.

"Kỳ quái, ban nãy bên kia có người này sao?"Đồng bạn nghe được nghi hoặc của hắn cũng quay đầu nhìn lại.

"Chúng ta mới đi qua, hình như không nhìn thấy người này..."

Nhưng hai người cũng không có nghĩ nhiều như vậy, có lẽ bọn họ không chú ý có người từ nơi khác đi tới.

Phía bên kia, Kế Duyên vẫn đang uống rượu ngon lành, bỗng trong lòng run lên. Khi hắn để bầu rượu xuống mới phát hiện bờ sông có một người đang đứng.

Vẫn là bộ áo khoác thẳng vạt, vẫn là bộ dáng kia, chính là lão Long Ứng Hoành.

"Ha ha ha ha... Nhã hứng của Kế tiên sinh vẫn tốt như vậy, mặc áo tơi đội mũ rộng vành, ngồi thuyền ô bồng nhỏ, hướng sông ngắm tuyết một mình uống rượu!"

Kế Duyên vội vàng đứng lên chắp tay về phía lão Long thở dài.

"Hóa ra là Ứng lão tiên sinh, chớ trách Kế Duyên đứng tại cửa nhà lão tiên sinh mà không đi bái phỏng!"

Lão Long cũng đáp lễ lại Kế Duyên, miệng cười to sảng khoái.

"Ha ha ha ha... tiên sinh sớm biết ta cũng không ở nhà, tự nhiên là sẽ không đi bái phỏng rồi. Đáng lẽ ta tưởng rằng lần này Kế tiên sinh sẽ vắng mặt, không nghĩ ngài ngược lại đã sớm chờ ta ở nơi này rồi. Tiên sinh chắc có chuẩn bị hạ lễ mà đến?"

Hạ lễ? Hạ lễ gì?

Kế Duyên có chút choáng váng, nhưng lão Long không đợi hắn lúng túng hỏi ra câu này đã cười hì hì nói.

"Ta nói đùa, nói đùa mà thôi. Kế tiên sinh có thể đến chúc thọ cho ta, một yêu vật Thủy tộc đã là nể mặt mũi ta rồi. Đi thôi. Mời Kế tiên sinh theo lão phu đi thăm Thủy phủ Thông Thiên giang nào!"

Sinh nhật mừng thọ?

Phản ứng đầu tiên của Kế Duyên là hiểu ra. Khó trách có nhiều Thủy tộc yêu tinh di chuyển qua như vậy, hóa ra là Chân Long thọ yến, nếu như vậy thì Thủy yêu đi qua không tính là nhiều. Hơn nữa tham gia Chân Long thọ yến, dù trên đường có đi ngang qua địa bàn của Thần Linh cai quản, tám phần cũng sẽ được tạo thuận lợi chứ không ngăn cản.

Có điều... Ứng lão tiên sinh mời mình đi tham gia thọ yến?

"Ố ồ, đây không phải dẫn Kế mỗ vào trong ổ yêu sao!"

Hắn tưởng tượng tràng cảnh mơ hồ kia, hình ảnh có chút đẹp lạ.

"A, Ứng lão tiên sinh, không bằng chúng ta đối ẩm ngay tại cái thuyền nhỏ này một phen, Kế mỗ muốn sớm chúc mừng ngài đại thọ vui vẻ, còn dưới nước thì... Ta là người tu hành đi vào đó phải chăng không tiện lắm? Mà cái thuyền ô bồng nhỏ này cũng là đồ mượn, lưu lại chổ này cũng không tốt..."

Ứng Hoành tìm Kế Duyên hơn ba năm, rốt cuộc cũng có chút buồn bực, bây giờ sao có thể cho Kế Duyên tìm kiếm cái cớ nào được.

"Ha ha ha... Tiên sinh quá lo lắng rồi. Đều là người thích uống rượu, tiên sinh nhất định phải đi nếm thử rượu ngon do Thủy tộc vơ vét khắp nơi. Còn về cái thuyền nhỏ này, tiên sinh càng không cần lo lắng!"

Nói xong, lão Long nhảy lên trên thuyền nhỏ, vung tay một cái, chiếc thuyền chấn động, trực tiếp lặn xuống dưới mặt nước.

"Ào ào ào..." Tiếng rẽ nước vang lên.

Kế Duyên ngồi hơi lắc lư, đến khi phản ứng lại thì thuyền ô bồng đã chìm vào dưới nước, chạy về phía nam của đáy sông.

...

Phía trước đội xe ngựa, tên hán tử kia vẫn cảm thấy có chút lạ, cho nên đi được một đoạn, gã quay đầu lại nhìn lần nữa.

Nhưng lần này, gã lập tức ngẩn cả người, vội vàng dụi hai mắt, rồi lại nhìn về phía bờ sông lúc hỏi đường. Mặt nước vẫn không có vật gì, nhìn quanh mặt sông và cả những phương hướng khác cũng không thấy cái gì cả.

"Thuyền đâu?"

*”Uy đan”: cho quân cờ hấp thu đan đạo đã được đề cập ở các chương trước

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau