LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Kiếm linh giúp quỷ thần

Dịch: KìNgộ

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Trên không trung, Thanh Đằng kiếm đã bay qua một Châu mà đến đây, nó tập trung khí cơ rồi chém ra một kiếm.

Kiếm quang vạn trượng vừa hiện ra, Hồng phu nhân chưa kịp phản ứng đã thần hình câu diệt.

Lúc này, Thanh Đằng kiếm vẫn ở trên cao, còn vỏ kiếm đang lơ lửng bên cạnh. Mũi kiếm chỉ xuống ba yêu vật bên dưới, không, nói đúng hơn là có bốn con, trong đó yêu vật nửa mặt người kia vẫn còn đang "kinh hồn bạt vía" trốn ở một yêu động nào đó.

Tuy đã xuất ra một kiếm rất mạnh nhưng kiếm khí ẩn chứa trong nó vẫn còn. Vô số kiếm ý che phủ nửa bầu trời, làm cho ánh mặt trời ảm đạm hơn. Bốn yêu vật cảm thấy bản thân mình chỉ là một yêu quái nhỏ bé đang đối diện trực tiếp với thiên lôi, không có con nào dám nhúc nhích.

Dường như bọn chúng đều có cảm giác rằng chỉ cần động đậy một chút thì sát cơ ngập trời sẽ nhắm tới chính mình. Vết xe đổ của Hồng phu nhân là một minh chứng rõ ràng nhất trước mắt.

Trên bầu trời, Thanh Đằng kiếm cũng có chút nghi hoặc.

Chủ nhân chỉ muốn nó tru sát con yêu quái bị Tam Muội Chân Hỏa đốt cháy, lại không nói cho nó biết sau một kiếm phá núi kia sẽ làm gì. Thế mà giờ đây còn có mấy tên yêu quái lòi ra nữa.

Đương nhiên, một kiếm vô song kia đã chém ra, Thanh Đằng kiếm cũng nhớ kỹ câu nói không được ham chiến của chủ nhân. Nhưng yêu quái dưới kia cũng không dám có hành động gì. Vậy thì nó cũng không cần phải vội vàng rời đi, cũng chẳng phải sợ gì cả!

Chẳng qua, lúc đầu yêu quái dưới kia có chút e ngại, nhưng qua một lúc thì lá gan cũng lớn trở lại, trở nên bình tĩnh hơn. Ít nhất tiên kiếm tạm thời không có ý định chém giết bọn chúng, cũng không thấy chủ nhân của nó đâu cả.

"Đừng ai nhúc nhích... Đó là một thanh tiên kiếm. Chắc chắn nó đến đây tìm Hồng phu nhân nên ngoại trừ việc chém chết Hồng phu nhân ra thì chủ của nó cũng không có mệnh lệnh khác. Vì vậy bây giờ nó mới bất động trên không..."

Có yêu quái vẫn quan tâm đến đồng bọn, mà cũng có thể vì sợ đồng bọn làm chuyện ngu xuẩn liên lụy đến chính mình.

"Vậy, chúng ta phải làm gì bây giờ? Phải đợi tới khi nào đây?"

Một nữ yêu quái khác nhỏ giọng hỏi thăm.

"Đợi! Đợi đến khi tiên kiếm hết kiên nhẫn rồi tự bay đi... Hay là Xà Cơ ngươi cứ trốn đi thử, ta với Hồn Hà cảm kích vô cùng!"

Xà Cơ tức giận nhưng không dám bộc lộ, sợ dẫn động yêu khí khiến cho tiên kiếm trên đầu hiểu lầm. Hán tử bên kia cũng oán giận nói tiếp:

"Hồng phu nhân này rốt cuộc đã chọc phải tồn tại nào? Thảo nào nàng lại gọi đám chúng ta đi ra, chắc hẳn lúc ấy nàng đã bất an chịu không nổi rồi!"

"Không ổn. Thanh thế tiên kiếm này lớn như vậy, sợ là đã bị Thành Hoàng thấy được!"

"Ta thà đánh một trận với Thành Hoàng và đám quỷ thần thuộc hạ của lão, cũng không muốn chết không rõ ràng dưới kiếm kia..."

Cõ lẽ bởi vì ba con yêu quái nói chuyện mấy câu, Thanh Đằng kiếm trên không trung di chuyển mũi kiếm, chỉ vào yêu quái nói câu cuối cùng kia.

Ba yêu quái lập tức như bị trúng Định Thân Pháp hay bị chú câm điếc nguyền rủa. Bộ lông dựng cả lên, cũng không dám hít thở mạnh. Còn tên yêu quái tên Hồn Hà kia lại tệ hơn, sắc mặt cứng ngắc, biểu cảm còn khó coi hơn cả khóc.

...

Bên trong Xuân Huệ phủ, kim thân Thành Hoàng vẫn lơ lửng trên không trung của miếu Thành Hoàng, nhìn về Đỗ Minh phủ xa xa. Ở đó có một luồng kiếm quang sáng lấp lánh, lại thêm yêu khí tràn ngập không thể xem nhẹ được.

Mặc dù phương xa là biên giới Xuân Huệ phủ nhưng với thân phận Thành Hoàng của phủ thành, cho dù ở đó có Thành Hoàng của huyện nào đi nữa thì lão cũng có thể tiến vào được. Tuy rằng hai bên không được xem là có quan hệ phụ thuộc nhưng một chút uy nghiêm của Thành Hoàng phủ thành vẫn phải có.

Miếu Thành Hoàng đã vang lên một hồi chuông chiêu hồn linh. Trong hai mươi tư ti đã có mười sáu chủ quan các ti hội tụ, lại thêm Nhật Tuần Du và Câu Hồn Sứ mở ra Âm tị tán (*).

"Đi!"

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ vung tay áo lên, lực lượng hương hoả được thi triển, dẫn theo thuộc hạ cùng di chuyển.

Thành Hoàng Đỗ Minh phủ cũng không hẹn mà cùng làm hành động tương tự. Lại có thêm vài Thành hoàng của mấy huyện ở chỗ giao giới đó hiện ra pháp tướng, đương nhiên là tất cả các ti dưới trướng cũng xuất hiện tại biên giới. Nếu như cần phải hợp lực mạo hiểm đánh một trận, chắc hẳn mọi người đều sẽ đánh cược một lần.
Bản thân Ngoã Phong Sơn nằm trên biên giới của hai bên, lại giao với nhiều huyện, thần quang của hai phủ đã hiện lên. Thành Hoàng Đỗ Minh phủ và Xuân Huệ phủ cùng hiện ra pháp tướng, nhìn về phía xa xa trên bầu trời.

Một cỗ kiếm ý vô song đang treo trên không trung, mũi kiếm hướng xuống Hắc Phong Câu trong Ngõa Phong Sơn, làm cho bốn yêu quái hoá hình bên dưới không dám nhúch nhích chút nào.

Xoát ~ xoát

Lại có thêm ba luồng thần quang xuất hiện, Thành Hoàng của ba huyện gần đó cũng dẫn thuộc hạ tới đây. Thậm chí Thành Hoàng ba huyện gần đây cũng bỏ lại khu vực quản lí của mình, một thân một mình dùng pháp tướng bay tới.

Tình huống bây giờ bỗng trở nên vi diệu hơn.

Quỷ thần hội tụ trên Ngõa Phong Sơn, bốn yêu trong Hắc Phong Câu thân thể cứng ngắc. Bọn chúng nghĩ tới vô số tình huống như lại không có tình huống nào quỷ dị như vậy.

Thanh Đằng kiếm vẫn chưa rời đi, cũng không thu kiếm vào vỏ. Vỏ kiếm lơ lửng trên không trung. Còn mũi kiếm như đang chờ sai bảo.

Dường như quỷ thần bên dưới cũng đang đợi hành động của Thanh Đằng kiếm. Một số trông mong tiên kiếm rời đi, một số lại nhìn qua vết kiếm kia.

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ nhìn Hắc Phong Câu và cả vết nứt đáng sợ kia, trong lòng thầm nghĩ đây hẳn là uy thế của tiên kiếm.

"Chẳng lẽ tiên kiếm nhận lệnh chủ nhân đến đây và đã chém được mục tiêu. Giờ lại thấy còn có yêu quái khác nhưng lại không có mệnh lệnh nào nên nó mới cố ý trấn áp nơi này?"

Trong lòng Thành Hoàng Xuân Huệ phủ suy nghĩ như thế. Cho dù thế nào cũng không thể để mấy tên yêu quái này chạy thoát. Thân là Thành Hoàng, liếc mắc có thể nhìn ra được oán niệm lệ khí bên dưới Hắc Phong Câu, đây tuyệt đối là yêu quái vô cùng hung ác.

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ vẫn giữ được vẻ uy nghiêm, chắp tay với tiên kiếm đang lơ lửng trên không trung, sau đó quyết định thật nhanh, mở miệng.

"Tạ Kiếm linh đã trấn yêu tà, trợ giúp chúng ta hàng phục chúng... Các vị, chúng ta là Thành Hoàng một huyện phủ, tất nhiên phải truy nã ác đồ yêu tà!"

Vừa nói thì kim thân đã óng ánh, lực lượng hương hoả cùng với pháp lực bay lên, chủ quan Âm Ti cấp dưới đã viết xong miêu tả yêu vật vào sách, không để bọn chúng ẩn nấp trong khu vực quản lí của mình.

"Lẽ ra nên như vậy, hôm nay chúng ta cùng nhau trừ yêu!"

"Câu Hồn Sứ hai phủ và các huyện, lập trận toả hồn!"

Từng cái Âm tị tán bay lên che hết ánh nắng mặt trời, Phán Quan Bút rồi Đả Hồn Tiên, Định Tà Sách, Như Ý Quan... từng loại pháp khí của Âm Ti bay lên hưởng ứng.
Uy thế của nhiều quỷ thần cùng lúc được nâng lên, bọn họ dồn dập sử dụng pháp lực và hương hoả, thần quang sáng lên, hiện ra một loại khí thế liên hợp.

Bên trên Ngõa Phong Sơn, dưới Hắc Phong Câu, cây cối, núi đá lung lay, nghiêng ngả. Bốn yêu vật phía dưới không thể kìm nén được nữa, yêu khí toàn thân bốc lên, có tiếng yêu quái rống lên giận dữ.

"Tản ra tự chạy trốn!"

Nói xong, nó lập tức phát ra yêu quang chống cự với pháp quang(**) của quỷ thần Âm Ti, lại có yêu quái dùng yêu phong liều mạng muốn bay ra khỏi Ngõa Phong Sơn mặc kệ ảnh hưởng của pháp quang.

Chỉ là chúng vừa rời đỉnh núi trong chốc lát thì kiếm quang trên đỉnh đầu lập tức nở rộ, dáng vẻ của nó giống như muốn chém xuống, yêu phong lập tức im bặt.

"Ha ha ha ha ha... Ở lại đây đi!"

Tay áo Thành hoàng Xuân Huệ phủ bay ra một sợi xích màu vàng nhạt, nó giống như linh xà bay về phía yêu phong, trong khoảnh khắc đã cuốn lấy nó, sau đó lão vô cùng hung bạo quăng nó vào ngọn núi.

"Ầm..."

Trên núi, cây cối lung lay, đất đá nổ tung.

"Tứ phương tỏa hồn, trận khởi!"

Bốn cái câu hồn tác từ bốn phía Ngõa Phong Sơn bắn thẳng lên bầu trời rồi nối lại với nhau. Các Câu Hồn sứ giả, cấp dưới của các Thành hoàng ở hai phủ, đều chung sức. Trong phút chốc, bên trong trong Ngõa Phong Sơn xuất hiện từng đợt âm phong.

"Thật lâu không thấy yêu hoá hình. Hôm nay vậy mà thấy đến ba tên rưỡi. Nhất định phải luyện hồn hoá phách bọn chúng!"

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ giống như muốn phát tiết cơn tức ngày hôm qua ra hết. Lão vận chuyển hết pháp lực và hương hoả thần quang mà không để lại vốn. Mỗi một lần đánh ra đều uy thế vô lượng.

Một lượng lớn câu hồn tác xuyên thẳng xuống, mỗi một tên yêu quái nhất định đều phải bị ít nhất mười mấy đầu xiềng xích trói lại, làm cho thần hồn rung chuyển rồi sau đó hút vào trong thần quang của quỷ thần.

Nhưng công kích trí mạng nhất không phải đến từ quỷ thần mà là trong khi tất cả đang đọ sức thì trên không trung vẫn có một thân kiếm lơ lửng. Bọn yêu quái cũng hiểu được rằng, không một ai có thể tiếp được một chiêu kiếm đầy uy thế đó.

Giống như có gai sau lưng, phân tâm mà chiến...

Trong bốn yêu phía dưới, yêu quái nửa mặt người kia nhịn không nổi nữa. Nó bị mấy chục cái câu hồn tác rút hồn ra khỏi thân thể.

Xà Cơ đã hiện nguyên hình, chui xuống yêu động sâu dưới núi, muốn chạy thoát theo mạch nước ngầm.

"Chạy đi đâu!"

Pháp tướng Thành Hoàng Đỗ Minh phủ bên này lập tức kéo dài tay áo, bàn tay lại càng biến ra to dần. Lão gần như đuổi theo sát nút với Xà Cơ kia, cùng thăm dò chỗ sâu của yêu động, sau đó bắt được đầu rắn.

"Hí.... Rống... Hồng khô lâu, tiện tỳ ngươi chết không được yên lành...!"

Ầm ầm ầm..

Đại xà điên cuồng vặn vẹo trong động phủ, làm ngọn núi Ngõa Phong Sơn chấn động không thôi.

...

Dân chúng ba huyện ở gần Ngõa Phong Sơn nhìn về phía đó, thấy được trên núi bao phủ một tầng mây đen, tiếng sấm sét cuồn cuộn không ngừng truyền đến.

(*)Âm tị tán: Cái dù của mấy người âm dùng để đi lại ban ngày.

(**) Pháp quang: Ánh sáng từ pháp thuật

Chương 117: Mộng Âm Ti

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Lúc này đã gần chạng vạng tối, mấy ngôi nhà ở thôn xóm dưới chân núi đã có khói bếp bay lên.

Có bách tính ngẫu nhiên nhìn về phía Ngõa Phong Sơn. Ở bên đó, mây đen mờ mịt như lúc trước, nhưng tiếng sấm lại yếu đi không ít.

“Chiều nay thật quái dị. Lúc nãy còn thấy mặt trời, vậy mà Ngõa Phong Sơn nói âm u liền âm u. Sấm sét lâu như vậy, không biết mưa lớn cỡ nào đây…”

“Ài, bầu trời trong núi chẳng phải cứ như vậy sao!”

Có người dân trong xóm đang đứng đầu thôn nói chuyện phiếm, vừa chờ vợ mình nấu cơm tối xong.

“Tối nay có mưa không nhỉ?”

“Chẳng biết nữa, nếu ăn tối xong mà mây vẫn mịt mù như vậy thì phải lấy áo quần đang phơi vào nhà thôi.”

"Ừ!"

Ở bên này, thôn dân vẫn còn đang tán gẫu vài câu, thì hình thức của đám yêu quái ở trên núi đã thay đổi đột ngột.

Sau khi con yêu quái nửa mặt người bị rút yêu hồn, người xui xẻo tiếp theo là Xà Cơ. Bởi vì lúc kinh hoảng nó muốn đào núi trốn chạy, cho nên nguyên hình bị pháp tướng Thành Hoàng Đỗ Minh Phủ gắt gao đuổi theo trong động.

Vô số Câu hồn tác luân phiên đánh tới phía sau, khiến cho yêu hồn Xà Cơ không ổn định, có dấu hiệu muốn thoát ly khỏi thân thể. Sau đó, lại có thêm Câu hồn tác trói yêu hồn Xà Cơ lại. Tất cả thần quan các ti cùng Câu Hồn sứ giả nhao nhao cầm khóa rút hồn….

Ở bên trong đại trận, hai yêu quái còn lại đối mặt với Thành Hoàng hai phủ và các vị quỷ thần khác, căn bản không thể chịu đựng lâu hơn được nữa.

Trước khi mặt trời lặn, đường chân trời ở phía xa là một mảng nắng chiều đỏ rực.

Chỗ sâu trong Ngõa Phong Sơn, gần khe núi Hắc Phong Câu, khắp nơi là cây cối ngã đổ, đá núi lăn lốc. Trong núi, tầng khí bụi phủ đầy không trung cũng không hoàn toàn tản ra.

Trận chiến giữa quỷ thần hai phủ ở Kê Châu và đám yêu tà đã đến lúc hạ màn. Hai yêu vật chạy trốn bị rút hồn, hai con khác bị đánh tới hồn phi phách tán, nhưng chưa chết cũng còn may mắn lắm rồi.

Trên không của Ngõa Phong Sơn, Thanh Đằng kiếm tự bay vào vỏ. Kiếm ý đầy trời cũng được thu lại. Trên bầu trời, những vì sao vốn dĩ mơ hồ, giờ đã trở nên rõ ràng hơn một chút.

Các vị quỷ thần dường như cũng cảm nhận được kiếm ý biến mất. Bọn họ ngẩng đầu nhìn tiên kiếm.

Không chờ quỷ thần có phản ứng gì, một tiếng ong ong rất nhỏ vang lên, tiên kiếm trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang phóng tới không trung. Trong tầm mắt của đám quỷ thần, tiên kiếm dần dần biến mất, chỉ còn lại một làn gió ở cuối chân trời.

“Không biết cao nhân phương nào là chủ nhân của tiên kiếm này. Nhờ có tiên kiếm giúp đỡ, hôm nay chúng ta mới có thể thuận lợi hàng phục yêu nghiệt kia.”

“Ừ, kiếm quang không biết đã tới nơi nào rồi?”

“Nhất định là nơi rất xa.”

Tình cảnh có nhiều Thành Hoàng gặp nhau như lúc này rất khó xảy ra. Vì vậy, bọn họ cũng đứng hai bên ngọn núi nói chuyện phiếm vài câu.

Quỷ sai và chủ quan Âm Dương Ti ở hai phủ hạ xuống dưới thăm dò yêu động. Sau đó, bọn họ tìm thấy một nơi đầy oán khí, phát hiện chỗ đó có hơn mấy trăm bộ xương trắng chất chồng trong bóng tối, khiến cho các Thành Hoàng và quỷ sai dưới trướng tức giận không thôi.

Chỉ là những người chết này có thể là dân chúng ở những châu, phủ rất xa. Nếu không, với số lượng phàm nhân chết trong miệng yêu tà nhiều như vậy, Âm Ti của hai phủ chắc chắc sẽ phát hiện ra. Nhưng điều này cũng nói rõ, mấy con yêu quái này đã nắm được kẽ hở của Âm Ti.

Chờ xong tất cả mọi chuyện, sắc trời đã tối đen. Thành Hoàng hai phủ ở Ngõa Phong Sơn đều đứng hai bên, chắp tay với nhau.

“Các vị, chuyện ở nơi này, chúng ta cũng nên rời đi rồi. Đám yêu nghiệt này có liên quan đến một vụ án trong phủ thành của ta. “Hồng khô lâu” mà Xà yêu kia nhắc đến lúc tức giận chính là nghi phạm. Không bằng để cho Âm Ti Xuân Huệ Phủ chúng ta mang về thẩm vấn, sau đó báo kết quả cho chư vị được không?”

Thành Hoàng Xuân Huệ Phủ ôm quyền với các Thành Hoàng phía trước.

“Triệu Thành Hoàng không cần đa lễ. Xuân Huệ Phủ vốn là châu phủ của Kê Châu, ngài mang đi thẩm vấn là thích hợp nhất rồi!”

Thành Hoàng Đỗ Minh phủ cũng bày tỏ thái độ. Các Thành Hoàng khác cũng không có ý kiến.

“Đa tạ Lý Thành Hoàng, đa tạ chư vị Thành Hoàng. Sau này chúng ta còn gặp lại!”

"Chư vị Thành Hoàng, sau này còn gặp lại!" "Sau này còn gặp lại!"

Tình cảnh này quả thực hiếm thấy. Sau khi các Thành Hoàng tạm biệt nhau, người phi độn, người na di mà đi, chỉ còn lại một Ngõa Phong Sơn hỗn độn một mảng. May mà gần Hắc Phong Câu có rất ít người miền núi đi lại, lại càng không có ai thăm dò dưới đáy vực. Nếu không, chứng kiến từng chồng xương trắng trong chỗ sâu kia, chỉ sợ bọn họ sẽ sợ chết mất.

Ở thôn làng gần chân núi, không lâu sau, mây đen trên Ngõa Phong Sơn đã tan đi, tiếng sấm cũng biến mất. Người dân nhìn thấy bầu trời đầy sao bên kia thì cũng yên tâm tiếp tục phơi quần áo.



Phủ thành Xuân Huệ Phủ, trong khách điếm Quế Hương bên cạnh trường thi, Doãn Triệu Tiên đã tỉnh lại. Cho dù bây giờ là buổi tối, y vẫn còn cảm thấy không yên trong lòng, bèn lấy đèn dầu ra đọc sách.

“Ài… Chọc phải yêu quái, làm sao bây giờ…. Ta không thể ở lại Xuân Huệ Phủ mãi được, trong nhà phải làm sao đây, công danh phải làm sao đây….”

Đêm qua, đối với chuyện Thành Hoàng báo mộng, có lẽ một người thường sẽ thấy mơ hồ không rõ khi trời sáng, nhưng y lại nhớ rõ ràng rành mạch.

Ở trong mộng, Thành Hoàng Xuân Huệ Phủ dường như cũng không biết lai lịch của yêu quái này. Thật vất vả y mới có thể thực hiện được nguyện vọng, nếu lúc đó mơ mơ hồ hồ bị yêu quái ăn thịt, quả thực không cam lòng mà.

‘Không biết có nên đến miếu cầu một tấm bùa hộ mệnh không?”
Lúc xế chiều, Tri Châu đại nhân của Xuân Huệ Phủ còn phái người đến hỏi thăm bệnh tình của y. Lúc ấy, Doãn Triệu Tiên dáng vẻ suy yếu. Người khác tưởng rằng y bị bệnh, nhưng thực ra y đang buồn đấy.

"Nếu Kế Tiên Sinh ở đây thì tốt rồi..."

Nhìn những chữ viết trên thư tịch trước mặt, Doãn Triệu Tiên vẫn không tập trung tinh thần được. Dường như ánh mắt y dần dần trở nên hoảng hốt, giống như sắp ngủ gật. Chốc lát sau, y đã nằm trên bàn ngủ thiếp đi.

“Doãn Giải Nguyên, Doãn Giải Nguyên!”

Nghe được có người gọi mình, y ngẩng đầu lên, phát hiện ra trong phòng đã có hai người mặc quan bào sai dịch màu đen từ lúc nào. Kiểu áo của những người này có vẻ cổ quái. Trên mũ của vị sai dịch còn có dòng chữ:

Mũ của một người ghi: Dạ Tuần Nhật Bất Tuần.

Trên mũ của người còn lại ghi: Quản Âm Bất Quản Dương.

Tuy cảm giác có chút dị thường, nhưng Doãn Triệu Tiên vẫn đứng lên chắp tay chào hỏi.

“Hai vị sai gia là?”

Thấy y hỏi thăm, hai vị sai dịch cũng chắp tay nói.

“Doãn Giải Nguyên, Thành Hoàng đại nhân của Xuân Huệ Phủ cho mời! Nếu Giải nguyên thuận tiện, mời đi theo chúng ta một chuyến!”

"Thật sự là Âm sai!"

Doãn Triệu Tiên trong lòng cả kinh.

"Hai vị sai gia, chẳng lẽ dương thọ của Doãn Triệu Tiên ta đã hết?"

"Ha ha a... Doãn Giải Nguyên đừng sợ, cũng không phải là dương thọ của ngài đã hết, mà là Thành Hoàng đại nhân có việc mời!"

"Đúng vậy, sau đó ta sẽ đưa ngài trở về, không cần lo lắng!"

Không chết là tốt rồi. Y lấy lại bình tĩnh, sau đó đáp ứng Âm sai, cùng rời đi với bọn họ. Hơn nữa, y cũng muốn trải nghiệm cảm giác xuyên qua cửa thần kỳ kia một chút.

Ba người ra khỏi khách điếm, đi xuyên qua đường phố. Không lâu sau, y liền thoáng xuyên qua sương mù, đi theo âm sai vào Âm Ti.

Đối với một phàm nhân mà nói, đây tuyệt đối là một trải nghiệm đặc biệt. Tuy y có thể ‘cưỡi sương xem hoa’, nhưng thật sự Âm Ti rất bận rộn. Y gặp rất nhiều quỷ sai, còn thấy Phán Quan trong Âm Ti đang phê duyệt công văn. Thậm chí, y còn nghe được tiếng roi đánh và tiếng kêu thảm thiết ở nơi nào đó.

Âm thanh thảm thiết kia dường như là của một cô gái, thê lương vô cùng, lại có chút dọa người.

“Doãn Giải Nguyên, tiếng kêu bên kia là một yêu vật hung ác. Trước đây, nó giết rất nhiều người, hình phạt này còn chưa đủ đâu.”

"Thì ra là thế, thì ra là thế!"

"Bên này, mời!"

Y cũng không dám nhiều lời, cũng không dám hỏi thêm. Bước theo Âm sai đến một gian đại điện, cùng loại với chủ điện của miếu Thành Hoàng ở Xuân Huệ Phủ. Thành Hoàng phủ thành an vị ở đây.Doãn Triệu Tiên không dám chậm trễ, vội vàng chắp tay thi lễ với lão Thành Hoàng.

“Doãn Triệu Tiên huyện Ninh Anh ra mắt Thành Hoàng đại nhân!”

Thành Hoàng bước tới chỗ ngồi, đi đến bên cạnh một bàn trà.

“Doãn Giải Nguyên không cần đa lễ, mời ngồi bên này!”

Nhìn vẻ mặt khẩn trương của y, lão cũng nói thẳng vào vấn đề.

“Doãn Giải Nguyên, yêu nghiệt tập kích ngươi trước đây đã thần hình câu diệt. Những yêu nghiệt khác cũng đã bị truy bắt rồi giết chết, không thể nào hại người nữa!”

Doãn Triệu Tiên vừa mới thấp thỏm ngồi xuống. Lúc này nghe xong, y vội vàng đứng dậy, chắp tay thi lễ với Thành Hoàng.

“Đa tạ Thành Hoàng đại nhân đã diệt trừ yêu tà, như vậy tại hạ có thể yên tâm rồi!”

“Doãn Giải Nguyên không cần đa lễ. Lần này, chúng ta còn cần cám ơn ngươi đấy!”

Lão nói xong một câu, không đợi Doãn Triệu Tiên nghi hoặc quá lâu liền tự mình nói tiếp.

“Doãn Giải Nguyên, ngươi từng nói mình kết bạn với một người kỳ dị. Đêm qua, lúc yêu vật kia muốn hại ngươi, hắn đã lưu lại một thủ đoạn đả thương yêu vật kia. Có phải bằng hữu của ngươi thường mang theo một thanh kiếm bên mình không?”

Thường thì tiên khí đã thành linh cũng sẽ tu hành, chẳng qua nó cũng không thích bị giấu trong những vật chứa đựng càn khôn. Cho nên, có thể Doãn Triệu Tiên đã gặp qua bản thể của tiên kiếm, vì vậy lão Thành Hoàng mới hỏi câu này.

"Kiếm?"

Y suy nghĩ một chút về cuộc sống hàng ngày của Kế Duyên, rồi lắc đầu.

“Tại hạ chưa từng thấy qua, chẳng qua… con trai tại hạ từng thấy tiên sinh múa kiếm, lá rụng hoa rơi đều được kiếm cuốn đi, giống như ráng mây nhìn về phía mặt trời mọc, lại có cảm giác hoa nở hoa tàn, nước chảy uyển chuyển…”

Doãn Thanh trời sinh linh hoạt, lại có tâm tính trẻ con thuần túy. Lúc cậu thấy Kế Duyên múa kiếm, liền có thể cảm thụ rõ ràng đạo khí tức này, cảm nhận được Kế Duyên cũng không chỉ là đang múa kiếm.

Doãn Triệu Tiên chưa từng thấy, cũng khó nói rõ được, chỉ có thể hình dung chung chung mà thôi.

Nhưng Thành Hoàng nghe xong thì sắc mặt nghiêm nghị hơn. Vốn dĩ, trong lòng lão đoán sáu thành, thì bây giờ đã là chín thành.

“Doãn Giải Nguyên, tuy bằng hữu của ngươi có thể đã biết việc này, cũng có thể trong lòng vị cao nhân ấy chưa hẳn đã quan tâm đến, nhưng nếu ngươi có gặp lại ngài ấy, nhờ ngươi chuyển giao vật này!”

Doãn Triệu Tiên thấy lão đưa một ô mộc bài (*) lớn chừng một ngón tay. Trên đầu còn có một sợi dây thừng màu đen, hai mặt không có hình vẽ. Y không biết là vật gì, nhưng nếu Thành Hoàng đã đưa thì y cũng không dám chậm trễ, hai tay tiếp nhận thẻ gỗ, cung kính trả lời.

“Nếu gặp lại tiên sinh, tại hạ nhất định giao cho ngài ấy!”

“Tốt, đa tạ Doãn Giải Nguyên. Muộn rồi, ta cũng nên tiễn ngươi trở về!”

Thành Hoàng tiễn khách, y cũng không dám ở lại Âm Ti lâu, cuống quít chắp tay thi lễ. Lão Thành Hoàng cũng khẽ chắp tay đáp lễ. Còn hai Âm sai kia dẫn y trở về.

Lúc y đi ngang qua một nơi nào đó thì nhìn thấy Phạt Ác Ti là một mảng đỏ sẫm. Thỉnh thoảng, có tiếng kêu oan ầm ĩ, tiếng la hét thảm thiết truyền đến.

Cùng lúc đó, tiếng răng cưa bằng sắt rồi tiếng roi vang lên, trong rất nhiều âm thanh, y nghe được một tiếng la hét lẻ loi.

"Ách a... Ta đã nói rồi, ta đã nói toàn bộ rồi... Giết ta đi... Ách a..."

Tiếng nói sắc bén chói tai, lại cực kỳ thê lương của nữ tử khiến Doãn Triệu Tiên run rẩy một cái.

“Doãn Giải Nguyên, xin đừng dừng lại, đi theo chúng ta!”

Nghe Âm sai nhắc nhở, y vội vàng đi theo.

“Được được được! Làm phiền rồi!”



Trong khách điếm, Doãn Triệu Tiên ngủ gật, cả người lung lay sắp đổ. “Cộp~~” một cái vào mặt bàn, sau đó y tỉnh lại.

Y nhìn hai bên một chút. Đây vẫn là gian phòng của khách điếm, một tay còn cầm sách.

“Ta lại nằm mơ sao?”

Doãn Triệu Tiên nghi hoặc, nhưng vẫn chưa phát hiện trên tay phải của mình đang nắm chặt một khối ô mộc bài mát lạnh.

(*) Ô mộc bài: lệnh bài bằng gỗ mun

Chương 118: Gặp chuyện

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Trong một khách điếm ở Quân Thiên phủ, lúc này Kế Duyên đang tu hành trên giường. Trong lòng hắn khẽ động, mở mắt nhìn về phía cửa sổ.

Sau khoảng hai nhịp thở, có một đạo lưu quang hiện lên, theo đó Thanh Đằng kiếm bay vào trong phòng. Nó lơ lửng trước người Kế Duyên, hưng phấn kêu vang.

"Ô...ô...n...g..."

Thấy Thanh Đằng kiếm phấn khích như vậy, hắn cũng mỉm cười như trút được gánh nặng, xem chừng đã giết yêu thành công.

“Ừm? Có rắc rối gì không?”

Thanh Đằng kiếm và Kế Duyên tâm ý tương thông. Dù vậy, hắn cũng chỉ cảm nhận được tâm tình của nó, có thể hiểu ý nghĩa đại khái nhưng cũng không rõ ràng chính xác lắm.

“A, đều giải quyết xong rồi?”

"Ô...ô...n...g..."

Thanh Đằng kiếm xoay tròn một cái giống như đang kể công.

“Được, được được, ngươi lợi hại nhất!”

Hắn cũng nở nụ cười. Tuy không biết cụ thể đã phát sinh chuyện gì, nhưng tiên kiếm có linh, cảm nhận về việc có giải quyết được hay không cũng rõ ràng hơn người thường. Vì vậy, có lẽ chuyện này đã ổn rồi.

Nói đến đây, hắn vươn tay nắm chặt lấy Thanh Đằng kiếm, sau đó nhẹ nhàng rút mũi kiếm ra, chăm chú nhìn kỹ. Kế Duyên phát hiện chữ “Chém” vô hình lưu lại đã mờ đi một ít, còn Huyền Hoàng Chi Khí vẫn mơ hồ quấn quanh mũi kiếm như cũ.

“Một kiếm không chém toàn lực?”

Hắn hỏi một câu, nhận ra thân kiếm lại rung động một trận đầy kiêu ngạo. Vậy là một kiếm kia thực sự không dùng hết toàn bộ uy lực rồi.

Hắn ngẫm lại thấy cũng đúng. Lúc trước, có thể bản thân hắn làm hơi quá, khiến cho Huyền Hoàng Chi Khí trong ý cảnh sông núi tiêu hao khá nhiều.

Chẳng qua, việc này cũng có nhiều chỗ tốt cho Thanh Đằng kiếm. Suy cho cùng, hắn cũng không lỗ.

Rốt cuộc, văn hóa Internet của kiếp trước đã khai sáng cho hắn rất nhiều. Không kể là chứng kiến hay là suy đoán thì hiệu quả của Huyền Hoàng chi khí khi hợp với Tiên kiếm, ngoài việc bổ sung phần chất liệu mà lần đầu rèn kiếm này bị thiếu hụt thì còn hàm chứa thêm một biến hóa kỳ diệu nào đó.

Hắn tra kiếm vào vỏ, đặt Thanh Đằng kiếm dựa vào đầu giường. Sau đó, hắn hoạt động giãn gân giãn cốt một chút, nhìn bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ.

“Nên đi ngủ thôi.”

Kế Duyên nằm nghiêng trên giường, lấy tay gối đầu. Vào những lúc hắn hít thở đều có linh vận chi khí thổ nạp, theo đó Ngũ Hành chi khí trong cơ thể cũng lưu chuyển.

Người thường hô hấp đến ngực, quân nhân hô hấp đến bụng. Còn mỗi lần Kế Duyên thổ nạp thì linh vận khí tức lưu chuyển toàn thân, chạy dọc xuống tận đầu ngón chân.

Ngày hôm sau, lúc tiếng gà gáy vang lên, Kế Duyên liền tỉnh dậy. Bởi vì chuyện lo lắng trong lòng được giải quyết, nên đêm qua hắn ngủ một giấc rất ngon lành, cũng ẩn chứa một chút thu hoạch trong tu hành.

“Ha ha, được rồi, ra ngoài thôi!”

Kế Duyên đứng dậy, mặc thêm áo ngoài, treo bao y phục ở đầu giường, rồi bước ra cửa. Qua một đêm yên tĩnh, lúc này Thanh Đằng kiếm cũng lập tức bay lên, thân kiếm vọt tới lơ lửng sau lưng hắn.

“Két ~~~” một tiếng, cửa phòng mở ra. Ở chiếc ghế ngoài cửa, gã sai vặt của khách điếm đã chuẩn bị sẵn một cành liễu, một nắm muối và một khăn vải lau mặt.
Chẳng qua, bây giờ Kế Duyên cũng không dính vết bẩn nào. Ngoài việc hắn muốn vỗ chút nước lên mặt cho tỉnh táo thì cũng không cần phải đánh răng rửa mặt nữa.

Hắn đi tới hộc tủ dưới lầu, đặt tiền thuê phòng vào, rồi đi ra cửa.

Khách điếm Hồng An này chính là nơi hắn từng ở. Lần này đến đây, hắn cũng có ý định thử tìm kiếm hành lý đã mất xem có còn hay không.

Nhưng ba năm đã trôi qua, bao y phục và dù che mưa năm xưa cũng không tìm lại được. Những cái khác không nói, chỉ là hắn có chút tiếc nuối bộ kỳ kinh bằng thẻ tre. Dù sao đó cũng là đồ lão Thành Hoàng tặng, có lẽ nó đã trở thành củi nhóm lửa từ lâu rồi.

Quân Thiên phủ vẫn náo nhiệt như trước. Kế Duyên đi bộ trong thành, ngẫu nhiên có thể ngửi thấy mỗi mùi hoa quế thoang thoảng, cũng không biết cây quế trong sân nhà ai đang nở hoa.

Từ khách điếm, hắn đi về Tây Môn phủ thành. Trên đường đi, hắn mua mười bánh lương khô, một thùng dưa muối bằng trúc và một cây dù. Sau đó, hắn rời khỏi Quân Thiên phủ tiến về phương xa, đầu không ngoảnh lại.

Rời khỏi phủ thành khoảng sáu bảy dặm, hai mắt hắn mở to, quay đầu nhìn lại. Lúc này, ở phía phủ thành, khắp nơi đều có nhân khí đủ màu sắc bốc lên, hội tụ thành đám mây, có tình yêu có oán hận, cũng là những tình huống bình thường của phố phường.

Kế Duyên cười hắc hắc, sau đó liền tăng tốc độ. Dưới chân giống như súc địa, trong miệng cũng ngâm nga một điệu nhạc.

“Đạp ~~~ ca ~~~ mà đi… tìm duyên ~~ thiên hạ ~~ rộn ràng… đều đã qua….”

Sau khi trải qua việc chơi cờ, hắn thường vô tình nhìn cảnh trời đất trong hiện thực để quan tưởng ý cảnh sông núi. Lúc này cũng như vậy. Trên đường đi, hắn không dùng Chướng Nhãn Pháp, thân hình mờ mịt như sương mù, cảm giác tâm cảnh và ý cảnh như hòa vào đất trời.

Vốn dĩ Kế Duyên nghĩ tới việc có nên đến Đức Thắng phủ một chuyến không, nhưng ý niệm này vừa nảy lên thì trong đầu đã nghĩ tới chuyện khác.

Lúc trước, hắn dùng quân cờ trắng cách không giao phong với yêu vật, trong khoảnh khắc ngắn ngủi cảm ứng khí cơ, hắn đã biết Văn Khí của Doãn Triệu Tiên đã mạnh lên. Hơn nữa, lúc hắn cảm nhận được tiếng gầm thét uy thế của Thành Hoàng, tất nhiên đó không phải là lão Thành Hoàng huyện Ninh An.

Thời gian rất trùng hợp, lại có Văn Khí, dùng đầu ngón chân thì Kế Duyên cũng đoán được Doãn phu tử nhất định đã đạt cao trung Quế bảng. Nếu như vậy, mùa xuân năm sau, y khẳng định sẽ đến Kinh Kỳ phủ tham gia thi Hội, thậm chí là thi Đình.

Doãn Triệu Tiên ghi tên trên bảng khoa cử, chắc chắn đầu tiên sẽ trở về huyện Ninh An một chuyến. Với tốc độ của một người bình thường, mặc dù có thể đi thuyền, xe ngựa thay vì đi bộ, nhưng nếu y muốn từ huyện Ninh An đi tới Kinh Kỳ Phủ xa xôi thì không biết chừng phải lên đường ngay mới kịp.

Dĩ nhiên, Kế Duyên đã nhận định Đại Trinh chính là một bước quan trọng trong Nhân Đạo đại thế. Và hảo hữu Doãn phu tử cũng là một quân cờ mấu chốt. Trước sau gì hắn cũng phải xem khí tượng của vị vua kia, đã như vậy, hắn liền quyết định năm sau sẽ gặp lại Doãn phu tử ở Kinh Kỳ phủ.
Hơn nữa, hắn có thể tiện đường ghé Thông Thiên Giang. Đời này, bằng hữu thứ hai của Kế Duyên chính là con rồng số một của Thông Thiên Giang, cũng không biết vị Giang Hà chính thần này có ở nhà không.



Hôm nay đã là giữa trưa ngày thứ hai kể từ lúc Kế Duyên rời khỏi Quân Thiên phủ. Ở đường cái phía trước có một vài cỗ xe ngựa đang dừng lại bên một quán trà, cũng có thể xem là nơi nghỉ chân thích hợp cho người đi đường. Từ phía xa, Kế Duyên nhìn không rõ lắm, nhưng có thể nhận ra có bao nhiêu phần nhân khí, cũng biết có bao nhiêu người.

Có lẽ quán trà vừa có rất nhiều vị khách, nên hai chủ quán một già một trẻ có chút bận rộn không kịp nghỉ ngơi. Lúc bước vào quán, hắn thấy bọn họ hết pha trà lại dọn bàn, trên đường đi còn châm lửa vào bếp lò, để việc nấu nước không bị gián đoạn.

“Mời khách quan tìm chỗ ngồi trước, ta sẽ lập tức tới chào ngài!”

Lão giả đang pha trà hét lên một tiếng với hắn.

“Không sao không sao, các ngươi cứ làm việc đi!”

Kế Duyên trả lời xong, nhìn tám bàn lớn trong quán. Cơ bản mỗi bàn đều đã có đầy người ngồi. Bọn họ ăn bánh uống trà, nói chuyện phiếm với nhau. Chỉ còn hai bàn ở phía xa là vẫn còn ghế trống, nên Kế Duyên liền đi qua đó.

Một bàn có hai nữ tử và một đứa bé đang ngồi. Đứa nhỏ dốc ngược chén trà nhỏ, lấy cây đũa gõ “Bang bang bang…” không ngừng lên chén trà. Hai nữ tử cũng ăn bánh uống trà nhưng coi bộ không ngon miệng lắm.

Bên cạnh có một gã nam tử cường tráng, trên bàn còn để một chiếc mũ rộng vành. Kế Duyên không chút suy nghĩ liền bước đến trước bàn của tráng hán.

“Vị huynh đài, không biết tại hạ có thể ngồi ở đây một chút không?”

Gã đã sớm nhìn thấy Kế Duyên, lại thấy hắn thực sự muốn ngồi xuống, mặt không biểu tình trả lời một câu.

"Xin cứ tự nhiên!"

"Đa tạ!"

Hắn chắp tay với tráng hán, rồi dựa chiếc dù vào cạnh bàn, sau đó ngồi đợi chủ quán bước qua đây.

“Nếu tiên sinh không chê có thể uống nước trà này trước.”

Gã đẩy ấm trà của mình về phía trước, chỉ vào chén nhỏ trên bàn, rồi nói với hắn.

“Đúng là có chút khát nước, tại hạ cũng không khách khí!”

Đối mặt với một gã đàn ông vẻ mặt tràn đầy hung dữ, Kế Duyên tự nhiên không có áp lực gì. Hắn cầm chén nhỏ, nhấc ấm trà rót cho mình một ly.

“Ha ha ha… Tiên sinh thật tiêu sái, chẳng giống một người đọc sách bình thường chút nào. Ngài từ đường cái nơi xa đi tới, cũng không đi xe ngựa, ngài không thấy mệt sao?”

Tuy giọng điệu nói chuyện của gã bình thản, nhưng lời này vào tai Kế Duyên lại nghe ra ý nghĩa khác.

Hắn quay đầu nhìn bàn bên cạnh. Ngoại trừ đứa bé vẫn đang không ngừng gõ ‘bang bang’, hai người mặc trang phục nữ tử cũng đang nhìn về phía hắn. Trong mơ hồ, hắn cảm thấy có chút quen thuộc.

Hơn nữa, dường như những lời này của tráng hán đã dẫn động gì đó, khiến hắn cảm thấy khí cơ của rất nhiều người trong quán trà cũng có biến hóa.

‘Thật sự là thấy quỷ rồi. Kế mỗ chỉ muốn uống chén trà thôi, vậy mà còn gặp chuyện gì nữa đây?’

Chương 119: Mưa đêm Tiêu Diệp Sơn

Dịch: Phong Thanh

Biên: Lưu Kim BưuTrong quán trà, bầu không khí hơi kỳ quái. Ban nãy Kế Duyên không nhìn kỹ, lúc này hắn mở to hai mắt nhìn quanh một chút, thấy rõ được khí tượng của những người xung quanh, những người vô tội bao gồm cả hắn và chủ quán trà thì tổng cộng cũng chỉ có khoảng sáu, bảy người.Những người khác vốn có khí tức bình thường, nhưng lúc này đều có biến hoá. Luận về khí huyết thì nam nhân vạm vỡ trước mắt này là đứng đầu, sau đó là hai nữ nhân bên cạnh.

Ánh mắt của những người này hơi lơ đãng, tựa như có như không đang quan sát Kế Duyên. Có vẻ bọn họ đi chung chứ không phải đi riêng lẻ.

Kế Duyên tuy bất đắc dĩ, nhưng vẫn bình tĩnh không hề sợ hãi. Dù sao người luyện võ bình thường không có gì uy hiếp với hắn. Vả lại, nếu hắn không muốn gây phiền toái mà trực tiếp bỏ chạy thì có lẽ không ai đuổi kịp hắn.

Thế nên Kế Duyên cầm chén trà uống cạn, rồi mới quay sang nói với người nam nhân kia bằng vẻ mặt bất đắc dĩ.

“À… Vị huynh đài này, súc vật thay đi bộ quá đắt, mà cũng khó chăm sóc, vẫn nên tự mình đi đường thì hơn, mệt thì có mệt nhưng được cái nhàn hạ.”

Kế Duyên nói câu này, lại quay đầu nhìn kỹ bé trai khoảng bảy, tám tuổi đang gõ chén trà. Dù không phải vừa nhìn liền có thể thấy rõ ràng, nhưng càng nhìn đứa bé này càng thấy kì lạ. Hắn nén đau nhức, cố mở to hai mắt một chút, đột nhiên phát hiện trên người đứa bé này lại phủ một lớp đồ vật giống như sương mù.

Chính tầng sương mù này khiến Kế Duyên không phát hiện ra đặc thù trên người cậu bé khi vừa nhìn lần đầu. Sau khi ánh mắt hắn xuyên qua tầng sương mù, liền nhìn thấy rõ bộ dáng của bé trai, còn lộ ra nét lanh lợi.

Thấy Kế Duyên nhìn về đứa bé bên người, một trong hai nữ nhân ban nãy cũng nheo mắt mở miệng nói.

“Tiên sinh quen mặt quá nè, hình như mấy hôm trước ở Quân Thiên Phủ đã gặp qua rồi. Lần này lại gặp nhau ngoài thành rồi.”

Một nữ nhân khác cũng tiếp lời.

“Chẳng lẽ tiên sinh gặp tỷ muội ta hôm đó liền đã coi trọng chúng ta rồi, hahaha…”

Kế Duyên dở khóc dở cười. Ngay cả dáng dấp của bọn họ ra sao hắn đều không thấy rõ, chỉ có giọng nói thì quả thật trước đó đã nghe qua.

Lúc đầu, hắn thấy hiếu kỳ đối với nam hài kia, nhưng bây giờ không khí trở nên gượng gạo thì còn gì để trò chuyện nữa. Kế Duyên cũng thấy qua không ít chuyện kỳ lạ.

Hắn thở dài cười nói.

“Được rồi, trên đời này đúng là thật khéo. Hai vị cô nương dù tin hay không thì tại hạ cũng không muốn phiền toái. Nếu quán trà nhỏ này không chào đón tại hạ, vậy thì bỉ nhân ta đành phải rời đi…”

Kế Duyên chưa đến mức bởi vì một hiểu lầm nhỏ mà giương cung bạt kiếm với đám người này. Không cần thiết, cũng cảm thấy không thú vị!

Hắn uống xong chén trà trong tay, đứng dậy giữa cái nhìn chằm chằm của tráng hán kia. Hắn nói một câu áy náy với chủ quán thiếu niên đang chuẩn bị tới chào hỏi.

“Chàng trai trẻ không cần chào hỏi đâu, tại hạ sẽ không nghỉ chân chỗ này.”

Nói xong câu này, Kế Duyên cầm lấy tay nải và chiếc dù che mưa, lại thoáng nhìn hài tử bảy tám tuổi kia một lần nữa. Sau đó, hắn rời khỏi quán trà, men theo quan đạo đi tiếp về phía tây, không một chút lưu luyến.

Trong quán trà, nam nhân vạm vỡ và hai vị cô nương cùng nhìn về phía bóng lưng Kế Duyên đang rời đi. Cả đám bọn họ đang căng cứng người, họ đã làm xong chuẩn bị ứng phó với việc đối phương đột nhiên quay người gây rối.

Thời gian một chén trà đã qua, thân ảnh Kế Duyên mờ dần, vẫn chưa thấy hắn có ý quay đầu.

Khoảng cách xa như vậy, dù có gây rối hay không cũng chẳng có chút ý nghĩa nào, quá xa rồi.

“Chẳng lẽ người này thật sự chỉ đi ngang qua?”

Nam nhân kia hỏi một câu nghi ngờ, nhìn về phía hai cô gái. Một người trong đó cau mày trả lời.

“Nhưng chúng ta quả thật đã gặp hắn, không thể nào nhận lầm được. Hôm đó ở trong tiệm vải ở Quân Thiên Phủ, cũng là cảm giác… tiêu sái như vậy…”

Nữ nhân còn lại cũng nói:
“Người này chắc chắn không phải người thường. Đúng như Mạc Đồng đã nói, Quân Thiên Phủ cách chỗ này không gần, hai ngày trước chúng ta mới gặp hắn ở trong thành. Hắn đi bộ một mình sao có thể hôm nay đã đến đây rồi, trừ khi nửa đường ngồi xe ngựa, nếu không thì chẳng phải sẽ mệt chết sao?”

“Đúng rồi. Ta mới thăm dò một câu, hắn hình như đã nhận ra điều gì đó, nhưng giọng điệu lại có chút bất đắc dĩ.”

Tráng hán Mạc Đồng vừa nói chuyện vừa nhìn chằm chằm về con đường phía xa, bóng hình Kế Duyên càng lúc càng mờ nhạt.

Bé trai vẫn luôn gõ chén trà nhỏ kia, cuối cùng cũng ngừng lại tiếng ồn “Bang bang bang…”. Cậu bé cũng nhìn theo hướng Kế Duyên rời đi.

Đứa bé nhỏ giọng nói với cô gái bên cạnh: "Ta muốn ăn thịt chiên giòn."

"Chỉ có bánh bột ngô và thịt khô, muốn ăn không!"

"Không ăn! Chết đói cũng không ăn!"

Đứa bé cứng đầu nói một câu, lại bắt đầu gõ "Bang bang bang...". Nhưng y nhìn thấy cô nương kia đang trợn trắng mắt, dù sao cũng đói bụng nên đành phải ăn.

...

Vào đêm mưa ba ngày sau, trên Tiêu Diệp Sơn, nơi giao nhau giữa Quân Thiên phủ và Tây Trữ phủ, Kế Duyên đang che dù đi trên đường núi.

Nơi đây gọi là Tiêu Diệp Sơn bởi vì đứng từ đỉnh ngọn núi cao nhất nhìn ra xa, toàn thể thế núi tựa như tàu lá chuối. Quy mô dãy núi cũng không tính là quá lớn, còn không bằng Lão Hoa Sơn lúc gặp gỡ hai đồng tử của Ngọc Hoài Sơn. Núi này chỉ kéo dài hơn mười dặm, nằm trong đoạn giáp ranh dài hơn ba mươi dặm của hai phủ.

Kế đại tiên sinh có một thói quen, hắn thích đi chậm khi trời mưa. Vì ngày mưa hắn có thể “nhìn” rõ cảnh đẹp sông núi, thuận theo tiếng mưa rơi mà "tiếp xúc" vạn vật trên đại địa.

Giờ phút này cũng vậy, trận mưa này bắt đầu từ đêm trước vẫn cứ rả rích không ngừng, Kế Duyên cũng chậm rãi thong dong đi đường, "nghe" theo tiếng mưa phát hiện phía trước có một tòa nhà.

Hắn đến gần hơn một chút, ngửi thấy mùi đàn hương rồi nhìn bài trí bên trong, quả nhiên là một ngôi miếu sơn thần.

Kế Duyên đi vào mái hiên, gấp dù vẫy nước. Hắn đẩy cửa miếu, thoải mái quan sát ngôi miếu nhỏ này.

Miếu sơn thần này chỉ rộng mấy trượng, tuy rằng lộ ra vẻ cũ nát mà cũng không có người trông coi miếu, nhưng có lẽ không tính là một ngôi miếu hoang. Dù sao bàn thờ coi như chỉnh tề, cũng có cống phẩm sót lại, chắc là dân địa phương sống gần núi cúng tế dịp lễ hoặc khi có việc cầu khẩn, nhưng phần lớn thời gian đều không có ai.
Kế Duyên nhìn kỹ hơn bức tượng sơn thần, bộ dạng điêu khắc hơi khác với thường nhân. Tuy bức tượng mặc áo bào, nhưng xương cốt phần mặt cũng tương đối nhô ra, trên trán lại có hai cục u, người thợ điêu khắc chạm trổ trên hai cục u này mấy đường vân mây uốn lượn, khiến Kế Duyên không chắc đây là hai cái sừng hay khối u.

Trên bức tượng sơn thần này cũng không có dấu vết thần quang của Kim Thân pháp tướng, nhưng quả thật có hương hoả chi lực lưu giữ quanh quẩn, dù cực kỳ yếu ớt. Nhìn qua liền biết đây không phải là chính thần, kết hợp cả bộ dạng không giống người thường kia thì chính là quái thành tinh được trời sinh đất dưỡng. Nó muốn mượn hương hoả nguyện lực để giúp tăng tốc độ liên kết địa mạch sơn mạch mà đạt thành chức vị sơn thần.

Căn cứ vào bản tính, loại tinh quái này không chờ được khi làm một vị thần nhỏ tại miếu, chỉ khi có người dân cúng tế thì nó mới trở về thu hương khói, nếm cống phẩm.

Kế Duyên mở pháp nhãn của hai mắt ra, chỉ cần cố vài lần liền nhìn thấu tượng thần. Hắn nhìn ra cái gọi là "Sơn thần" này, đạo hạnh vẫn còn kém lắm. Dù Diệp Tiêu Sơn tuy nhỏ nhưng cũng là một ngọn núi có diện tích hơn mười dặm, cũng không phải đơn giản như làm thổ địa của một trang viên thôn xóm nho nhỏ được.

Với hương hoả ít ỏi mỏng manh của cái miếu nhỏ này, tích lũy từ năm này qua tháng nọ, cộng thêm bản thân tu luyện không lười biếng, cùng với một thân tinh quái, sau trăm năm lịch kiếp (*) mới có thể đạt được thành quả nhất định, nhưng cũng chỉ có hạn. Nếu không cẩn thận mà chết yểu thì chẳng còn cái gì.

(*)lịch kiếp: là việc trải qua một (hoặc nhiều) khổ nạn nào đó và giúp người lịch kiếp "ngộ" ra đạo lý, giúp người đó mạnh mẽ hơn, hiểu sâu về thiên đạo hơn.

"Tu hành khó khăn....!"

Kế Duyên cảm thán một câu, đóng lại cửa miếu, sau đó xin lỗi một tiếng về phía tượng thần, rồi tìm một tấm bồ đoàn ngồi xuống một góc nghỉ ngơi.

Từ trong ngực, Kế Duyên lấy ra ( Ngoại Đạo Truyện). Trong đêm mưa xem "tiểu thuyết tả thực" khiến hắn có cảm giác mới lạ khác biệt.

Trong miếu sơn thần có một cái chậu than sắt, dùng để đốt vàng mã, bên cạnh còn có than củi, hình như để khách hành hương nghỉ chân dùng tạm. Với Kế Duyên, không sưởi ấm cũng không thấy lạnh, đương nhiên không cần nhóm lửa.

Hắn đọc sách gần nửa canh giờ, lại đổi sang ( Thông Minh Sách), đúng lúc lật đến đoạn suy đoán và lý giải về Câu Thần Thuật, cho rằng câu thần (trói buộc thần) thật sự cũng có điểm tương tự với pháp lệnh cao nhân, rõ ràng tác giả viết sách cũng không hiểu rõ Câu Thần Thuật.

Kế Duyên theo bản năng nhìn về phía tượng sơn thần trong miếu. Trước đây Cừu Phong của Ngọc Hoài Sơn đã tặng hắn một phần tên Câu Thần Tàn Thiên, hắn cũng đã sớm nghiên cứu kỹ càng rồi.

Tàn thiên này được Cừu Phong tìm hiểu hơn mười năm, có ghi lại rất nhiều tâm đắc, độ hoàn thành thật ra đã rất cao, nhưng vẫn cứ thiếu đi Thần tuỷ là then chốt. Vì vậy, ngoại trừ tác dụng bản thân trợ giúp thu thần tu hành, những cái khác không có ý nghĩa quá lớn.

Nhưng trên thực tế, từ khi Kế Duyên với duyên pháp không cạn nhận được "Sắc lệnh", môn thần thông kỳ dị như dầu cao Vạn Kim(*) này, trên mức độ nào đó hắn đã sở hữu năng lực Câu Thần Thuật như lúc đầu. Dù sao sắc lệnh chân chính còn cao hơn một bậc so với pháp lệnh cao nhân.

(*): vạn năng, nhiều tác dụng

Nhưng lý luận thuộc về lý luận, dù độ khả thi cao tới đâu thì cuối cùng thuật này vẫn chưa trải qua chứng minh thực tế nào cả.

Đương nhiên Kế Duyên nhìn cũng chỉ nhìn, hắn chưa từng có ý định thử một lần. Tiểu thần của dâm từ thì cũng là thần, hắn không có việc gì cũng không thể tuỳ tiện ỷ vào đạo hạnh cao thâm khi dễ thần a.

Đang nghĩ ngợi suy tính, Kế Duyên đột nhiên khẽ động trong lòng. Hắn nghe được một vài động tĩnh đặc thù.

Cũng không lâu lắm, cửa miếu bị đẩy một tiếng "Ầm" từ bên ngoài, bảy thân ảnh ướt sũng nhảy vào trong miếu. Bọn họ vội vàng quét mắt một vòng bên trong miếu, lại không thể thấy được Kế Duyên đang hoà vào tự nhiên, ngồi dưới bóng tối ở góc tường.

"Ôi... Ôi... Có lẽ chúng không đuổi theo chứ?"

“Có lẽ không... Thiếu chủ thế nào rồi?"

"Vẫn còn hôn mê đấy!"

"Mạc Đồng, thương thế của ngươi thế nào rồi?"

"Không có gì đáng ngại!"

Kế Duyên nhìn đám nam nữ đang ướt sũng chật vật bên kia, có cả mùi máu tươi bay tới. Dù số lượng ít hơn hẳn và trạng thái không ổn định, nhưng hắn vẫn nhận ra đó chính là đám người đã gặp trong quán trà lúc trước.

Chương 120: Gặp lại trong miếu chính là Tiên nhân

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Lưu Kim Bưu

***

Kế Duyên nhìn đám người thở hổn hển, luống cuống tay chân kia, rồi lại nhìn đứa bé bảy tám tuổi mặt mày nhợt nhạt đang mê man trong lòng một nữ tử.

Kế Duyên thấy cậu bé không giống một người đang ngất xỉu bình thường, mà thực ra là bị mất hồn. Nhưng thỉnh thoảng có thể nhìn thấy mí mắt cậu run run, hoặc khẽ nhíu mày, xem ra phần hồn phách bị mất vẫn chưa bị tổn thương và cũng chưa mất liên hệ với thân thể.

Tuy rằng, hắn cũng chỉ mới nhìn thấy chứng mất hồn này một lần duy nhất ở thôn Thượng Hà Câu, huyện Tuế Viễn mà thôi. Đó là lúc hắn vừa đánh xà mỹ nữ xong, một gã lái buôn kinh hãi quá mức đã bị doạ đến nỗi hồn phách rời khỏi thân thể trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng hiện tại, tình trạng mất hồn của đứa bé này dường như có điểm đặc thù.

‘Có chút ý tứ, hình như bản thân nó tự thoát ra ngoài!’

Pháp nhãn của hắn mở ra nhưng không thấy dấu vết ngất vì sợ trên người đứa bé này, càng không có trúng khí tức sót lại của tà pháp nào. Hắn suy nghĩ cũng chỉ có thể phỏng đoán hồn phách tự thoát ra khỏi cơ thể, dù sao đứa nhỏ này quả thực có chút đặc biệt.

Số người ít hơn một nửa, với tình cảnh này, không biết bọn họ đã gặp phải tập kích gì rồi.

Nếu bọn họ bị phường đạo tặc hung ác đuổi giết, Kế Duyên cảm thấy mình có thể quan tâm một chút. Còn nếu là loại ân oán tình cừu của giang hồ thế tục, hắn vẫn thích hợp làm quần chúng hơn.

Nhưng so với việc hiếu kỳ cảnh ngộ của bọn họ, hắn càng tò mò xem đứa nhỏ này rốt cuộc có gì đặc biệt. Sau đó, hắn nghĩ tới cảnh nếu bọn họ đột nhiên phát hiện ra bản thân hắn ở đây, lại muốn sinh sự vô cớ gì đó với hắn, thì tốt hơn hết hắn vẫn nên bước ra trước.

"Khục... Khục..."

Hắn ho nhẹ hai cái, ngay lập tức khiến cho mấy người đang căng thẳng kia làm ra phản ứng tự vệ như phản xạ có điều kiện.

"Keng ~" "Keng ~" "Keng ~ "

Lúc này, có ba người rút đao ra.

"Người nào?" "Người nào, đang ở đâu?"

Kế Duyên hơi chuyển động, vẫy vẫy tay để cho bọn họ nhìn thấy mình, nhưng hắn cũng không đứng lên, tránh cho việc kích thích bầy chim sợ cành cong này.

“Kế mỗ thật sự là tránh đến chỗ nào cũng không được thanh tĩnh mà. Lần này là các ngươi quấy rầy ta đấy. Đao kiếm không có mắt, nhưng đừng đả thương người tốt!”

“Là ngươi! Ngươi đặc biệt ở chỗ này chờ chúng ta sao?”

Người đàn ông tên Mạc Đồng vừa kinh ngạc vừa đề phòng, quát hỏi.

Thanh âm của Kế Duyên mạnh mẽ có lực, cũng rất dễ nhận ra. Vì vậy, thoáng cái đã có người nhận ra hắn.

Hắn cũng sớm đoán được sẽ có người hỏi như vậy, lắc đầu cười nói.

“Ha ha, ta chỉ là một người đi đường mà thôi. Vì không muốn các ngươi hiểu lầm nên lúc nãy ta mới lên tiếng nhắc nhở. Nếu ta thật lòng mang ý xấu thì chẳng phải vụng trộm ra tay sẽ tốt hơn sao?”

Nói xong, Kế Duyên chỉ vào chậu than bên cạnh và củi than ở phía xa.

“Các vị có muốn nhóm lửa sưởi ấm chút không? Cơn mưa thu này thật lạnh, coi chừng nhiễm phong hàn đấy.”

Mấy lời này của hắn công chính, nhẹ nhàng, ôn hòa, lễ độ. Hơn nữa, lời nói cũng có lý lẽ, mấy người này cuối cùng cũng buông lỏng sự đề phòng một chút.

Gã đàn ông to lớn kia do dự một chút mới áy náy chắp tay với Kế Duyên.

“Là chúng ta hiểu lầm tiên sinh. Mong ngài rộng lòng tha thứ. Chẳng qua, lúc này chúng ta cũng không tiện nhóm lửa, không chừng một lát nữa lại phải rời đi rồi.”

Đám người thu hồi binh khí, từ cửa bước tới sau tượng sơn thần, đối diện với vị trí Kế Duyên ngồi. Bọn họ kéo hai bồ đoàn còn lại tới, làm chỗ nằm cho cậu bé.

Hai nữ tử mặc kính trang (*) chiếu cố đứa nhỏ, còn những người khác thì tự mình xử lý vết thương.

(*)kính trang: trang phục gọn gàng, mặc lên người không dính bẩn, thích hợp vận động, đánh nhau,... thường thấy trong tiểu thuyết võ hiệp.

“Thiếu chủ không bị tổn thương, đầu cũng không đụng phải vật gì, sao lại bất tỉnh chứ… Chẳng lẽ bị dọa sợ sao?”

“Tỷ tỷ, đừng suy nghĩ nhiều. Thiếu chủ chưa bị thương, rồi sẽ tỉnh lại thôi!”

“Có thể không gấp được sao, tại sao gọi cũng không tỉnh, ấn huyệt nhân trung truyền vào chân khí cũng không có tác dụng, muội bảo ta có thể không gấp được sao!”

“Ài, yên tâm một chút, đừng vội. Bây giờ chỉ có thể chờ xong việc đi tìm đại phu thôi!” Mạc Đồng cũng chỉ có thể nói một câu như vậy.

Một võ nhân bên cạnh xé miếng vải trên người, giúp Mạc Đồng băng bó vết đao trước ngực.. Mạc Đồng thì nhìn sang Kế Duyên, rồi lại nhìn chỗ cửa miếu sơn thần.

“Cơn mưa tối nay có đại ân với chúng ra. Nếu không có nó thì không thể đơn giản thoát khỏi sự truy đuổi được. Tiếc là hơn mười huynh đệ đã mất!”

Lúc nói chuyện, Mạc Đồng cố ý nhìn về phía Kế Duyên, muốn nhìn xem hắn phản ứng như thế nào. Chẳng qua, dường như là bởi vì chỗ bóng tối khá u ám, gã không thể nhìn ra Kế Duyên có kinh hoảng khi nghe thấy có người chết hay không.

Sự chú ý của Kế Duyên cơ bản đều ở trên người đứa bé trai. Mí mắt cậu bé giật giật rất nhỏ, lúc này có lẽ hồn phách đang chạy khắp nơi, hơn nữa cũng không quá xa thân thể.

“Kỳ lạ thật, nếu hồn phách có thể di chuyển, khoảng cách lại không xa cơ thể, vì sao không trở lại?”

Kế Duyên cũng có chút buồn bực. Hồn phách ở bên ngoài đi lung tung cũng không phải chuyện đùa, mà là một trạng thái rất nguy hiểm. Một khi không về được, và cắt đứt liên hệ với thân thể trong thời gian quá lâu, vậy thân thể không chết cũng ngây ngốc cả đời.

"Chẳng lẽ có nguyên nhân khác?"

Nghĩ vậy, Kế Duyên cảm thấy có lẽ hắn nên bắt chuyện trước, rồi tìm cơ hội mở miệng hỏi thăm là được.

“Các vị là khách giang hồ đúng không? Chúng ta gặp nhau hai lần cũng coi như có duyên. Liệu có thể nói cho Kế mỗ biết các vị đã gặp bọn đầu trộm đuôi cướp nào không? Vừa rồi Kế mỗ nghe các ngươi nói chuyện, ta liền cảm thấy đứa nhỏ này chỉ sợ đã gặp phải chứng mất hồn hay được người già ở quê truyền miệng rồi!”

"Chứng mất hồn?"

Thanh âm nghi hoặc của một nữ tử trung niên hơi lớn tuổi vang lên, bà ta nhìn về phía Kế Duyên. Thông qua ý nghĩa của mặt chữ không khó để lý giải nguyên nhân dẫn đến chứng bệnh này, nhưng vẫn có chút khó mà tin nổi.

“Đúng vậy. Người bị chứng mất hồn cũng giống như thế này, dù có gọi như thế nào cũng không tỉnh, hoặc là cả ngày đần độn điên điên, không thuốc chữa được.”

"Vậy phải làm thế nào?"

Quan tâm sẽ bị loạn, Mạc Đồng cũng vô thức hỏi một câu.

“Ở quê nhà ta, đối với người mắc chứng mất hồn, hoặc là người nhà đi đến chỗ bệnh nhân thường đến mà gọi hồn về, hoặc đi bái thổ địa công. Nếu không có miếu thổ địa thì đi bái Thành Hoàng, cầu xin thần linh giúp tìm về hồn phách của bệnh nhân.”

Lời này của Kế Duyên đều là những phương pháp dân gian mà bách tính thường dùng. Vả lại, cách này cũng được xem là hiệu quả, với điều kiện tiên quyết là chứng mất hồn kia không có nhân tố đặc thù.

Mấy người bên kia nghe xong liền đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời đều không nói gì cả.

“Tất nhiên là cầu sơn thần cũng có tác dụng đấy. Trong phạm vi quản lý của những Sơn Thủy Thần Linh như thổ địa, sơn thần,... thì bọn họ giỏi nhất đạo này.”

Câu nói này của Kế Duyên đã không còn giống với những câu mà một tiên sinh nho nhã hay người già ở quê có thể nói ra. Chỉ là những võ nhân ở đây cũng không nhận ra sự khác biệt này. Đám người này nghe xong đều theo bản năng nhìn về phía tượng thần trong miếu. Vào ban đêm, tượng thần này thoạt nhìn có chút âm trầm khủng khiếp.

Mưa lớn bên ngoài vẫn rơi “ầm ầm…”, còn trong miếu sơn thần lại nhất thời lâm vào cảnh yên tĩnh.

Mạc Đồng vừa muốn nói gì đó thì chợt thấy vị tiên sinh ở góc bên kia đột nhiên đứng dậy. Hơn nữa, người đó còn duỗi ra thủ thế ngăn gã lại, dường như biết gã sắp nói chuyện vậy.

Kế Duyên khẽ ngửi ngửi. Lúc này, lông mày hắn cũng nhăn lại, sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía bé trai đang hôn mê đằng kia.

“Xem ra thực sự không phải chuyện giang hồ tầm thường, vậy thì ta phải quan tâm một chút rồi!”

Hắn nói thì thầm rất khẽ, mấy người còn lại không biết hắn lẩm bẩm cái gì. Bọn họ chưa kịp hỏi đã thấy Kế Duyên bước vài bước đến trước bàn thờ tượng thần, âm thanh chính trực nhẹ nhàng nói chuyện.

“Bảo vệ thiếu chủ của các ngươi. Ta sẽ chiếu cố vật ở bên ngoài!”

Kế Duyên vừa dứt lời, cửa chính của miếu sơn thần đã “rầm” một cái. Bản thân hắn dầm mưa, chỉ là hạt mưa rơi xuống lại xẹt qua người. Đêm tối mờ mịt khiến người trong miếu nhìn không rõ, nhưng mấy người ở bên ngoài lại thấy rõ ràng.

Trong màn mưa bên ngoài có ba người, cách ăn mặc của bọn họ đều là kính trang chốn giang hồ, bên hông còn đeo đao mang kiếm, thoạt nhìn rất nghiêm túc. Nhưng Kế Duyên biết rõ ba tên này tuy mang thân thể con người, lại không phải “Người” thuần túy.

“Tiên sinh, việc này không liên quan đến ngươi, mau trở về đi. Bọn họ có bốn người, người nào cũng có võ công cực cao. Rất nhiều huynh đệ của chúng ta đã chết rồi, tiên sinh đừng làm chuyện điên rồ!”

Mạc Đồng và mấy võ nhân bên cạnh đều đứng lên, dồn dập rút ra vũ khí.

Nhưng khiến Mạc Đồng cảm thấy kỳ quái chính là ba người bên ngoài không giết vào, mà dường như mang một loại cảm giác đề phòng đứng trong bóng tối.

“Võ công cực cao sao? Ha ha ha…”

Kế Duyên vừa cười vừa gật đầu.

“Không sai, đối với võ giả mà nói, quả thực là võ công cực cao…”

Kế Duyên mở to mắt thêm hai phần, vừa thăm dò hư thực, vừa chân thật cảm khái, tiếp tục nói:

“Người, yêu, quỷ, thần, ta đều đã gặp nhiều, nhưng ma thật đúng là kỳ lạ hiếm có. Dùng mấy bộ thân thể võ giả phàm nhân làm thể xác để đến đoạt đứa nhỏ này, có chút ý tứ!

Lời này làm cho đám người trong miếu sơn thần không hiểu gì cả, nhưng tình cảnh này lại sinh ra cảm giác kỳ lạ.

“Ha ha ha… Hôm nay vậy mà thật ly kỳ, ở nơi rừng thiêng nước độc này lại có thể gặp được một người tu hành. Xin khuyên các hạ một câu, đừng dẫm vào vũng nước đục này. Nếu không thì chúng ta lại phải đổi thành một bộ thể xác của người tu tiên rồi!”

Kế Duyên đứng ở trước cửa miếu sơn thần, trên thân hắn không thấy bất kỳ pháp lực thần quang gì nhưng mưa lại tự tránh ra. Ba người ở bên ngoài cũng có chút mơ hồ không rõ.

Ma được chia ra thành nhiều loại, có loại tâm ma tự sinh, có loại ngoại ma vô hình, có loại âm ma cướp thai, cũng có người lệch hướng tu hành căn bản mà trở thành tà ma. Người bình thường hình dung “nhập ma” là chấp niệm điên cuồng, nhưng thật ra đại đa số chân ma thường thường đều âm tà, rất ít tên điên cuồng.

“Các ngươi có bốn người, người còn lại chắc đang đuổi theo hồn phách của đứa nhỏ nhỉ, mà các ngươi thì đến đoạt thân thể đúng không?”

Đám người trong miếu nhìn không thấy, nhưng trong mắt hắn, khuôn mặt của ba tên ngoài miếu đã tỏa ra khí đen, mặc dù Kế Duyên nhìn không thấu nhưng cũng định đánh cược một lần.

“Cho dù ngươi bảo vệ thân thể của tiểu đồng này, vậy hồn phách của nó chắc chắn cũng sẽ bị chúng ta bắt được, còn không…”

"Vậy cũng chưa chắc!"

Tiếng cười trong trẻo của Kế Duyên cắt ngang. Trong tình huống này, thử chiêu mới một chút cũng hoàn toàn có thể chấp nhận được!

Sắc lệnh vang lên, pháp lực tùy tâm biến hóa. Kế Duyên nâng nhẹ chân phải, đạp mạnh xuống đất, dường như có một gợn sóng kỳ dị phảng phất rung động.

“Xin mời sơn thần núi Tiêu Diệp tới gặp!”

Trong miếu, một cơn gió cuốn theo sương mù như nghe tiếng mà hiện ra, xoay tròn trên mặt đất rồi bay lên…

Con ngươi của ba ma ở bên ngoài kịch liệt co lại.

"Câu Thần! Chạy mau...!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau