LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Hồng phu nhân

Dịch: KìNgộ

Biên: Vong Mạng

***

Kê Châu, Xuân Huệ phủ. Một đám thí sinh đang tụ tập ở ngoài Cống Viện, nơi tổ chức cuộc thi Châu Giải. Có người đã đoán trước lại có người đang lo lắng về nó.

Cống Viện là tên nơi chuyên dụng dùng tổ chức thi cử các tầng cấp. Các Cống Viện sẽ có sự khác nhau tuỳ theo cấp bậc và quy mô cuộc thi. Nếu lấy được tư cách tham gia thi cử tại cuộc thi Huyện, Phủ thì sẽ được đến châu phủ của một châu để tham gia cuộc thi Châu Giải, ví dụ như Kê Châu thì thi ở Xuân Huệ phủ.

Cống Viện ở Xuân Huệ phủ là một gian phòng khép kín có diện tích tương đối lớn với mái hiên rất cao. Bên trong khung cửa khổ chính là bình phong gỗ và một số những vật dụng khác. Căn phòng lớn này được chia tách thành những phòng nhỏ đơn giản, để tất cả thí sinh đều cố gắng tự hoàn thành bài văn của chính mình.

Trước khi thi là khoảng thời gian chính mà thí sinh luôn cảm thấy căng thẳng, kể cả Doãn Triệu Tiên. Một đám thư sinh Cống sĩ đã xếp thành hai hàng dài trước cửa Cống viện, có vài người trong số đó còn thỉnh thoảng mở sách vở ra đọc.

Khác với kiếp trước của Kế Duyên, mọi người đều cho rằng những thí sinh đợi ở chỗ này đa số là người trưởng thành, ngay cả Doãn Triệu Tiên cũng tự giễu mình không còn là thư sinh trẻ tuổi, nhưng thực tế tuổi của y lại không lớn lắm, tuy nhiên trong đám người này cũng có cả thí sinh đầu tóc hoa râm.

Doãn Triệu Tiên cũng không có kiểu "nước tới chân mới nhảy", nhưng y vẫn có chút xúc động khi nhìn gian phòng Cống viện này.

Nhớ lại hình ảnh thư sinh phấn chấn nhiệt huyết của mình năm ấy, nhẹ nhàng đoạt giải nhất cuộc thi Huyện, Giáp Đẳng thi phủ, cuộc thi Châu Giải thì lại không lọt được vào ba vị trí cao nhất của Giáp đẳng, nên sau đó cũng mất tư cách lên kinh đô và các phủ lân cận.

Khoa cử thất bại đã làm cho tinh thần Doãn Triệu Tiên sa sút khó gượng, lại thêm trong nhà có trưởng bối chết vì bệnh, vợ con thì cần y chăm sóc, nên cuối cùng, y cứ như vậy ổn định ở huyện Ninh An.

Có vài thư sinh dựa vào vợ mình để ráng kiên trì trong đau khổ không ngừng học thêm nhưng Doãn Triệu Tiên lại không phải người như vậy. Y cũng không muốn để vợ con chịu đau khổ nhiều, mà với học thức của y cộng với việc trong huyện có rất nhiều phú họ nên đã có rất nhiều người mời y làm phu tử.

Sống an nhàn mặc dù tốt nhưng đôi khi cũng vì vậy mà nhuệ khí bị ăn tiêu giảm. Nên dù cuộc sống trong nhà cũng đã an ổn hơn cũng có chút của ăn của để nhưng Doãn Triệu Tiên lại không hề có ý nghĩ tham gia khoa cử một lần nữa. Cho đến ba năm trước khi Kế Duyên rời đi có để lại một phong thư, giúp y có thể một lần nữa lấy lại ý chí.

Lúc này có quan viên của Châu phủ đi ra từ Cống Viện sau khi kiểm tra xong trường thi, y gật đầu với với sai dịch duy trì trật tự.

Quan sai hít sâu một hơi rồi hô lên:

"Cuộc thi Châu Giải lần này bây giờ sẽ bắt đầu, các vị Cống sĩ được phép mang vào bút, nghiên mực và hộp cơm, còn giấy và trước thì Cống viện sẽ cung cấp. Trước khi vào xin mời chuẩn bị giấy dự thi, chấp nhận để sai dịch lục soát người, bây giờ bắt đầu vào bàn..."

Cuộc thi lần này có đến mấy trăm người tham gia, đại đa số đều đến từ các phủ, huyện của Kê châu, nhờ vào tài học mà vượt các chông gai để đến đây. Một số thí sinh đứng đầu tiên bị ù ù cả tai vì sai dịch kêu gào.

Rất nhiều sai dịch biết võ công đã bắt đầu lục soát từng người, cũng kiểm tra luôn những đồ dùng của họ. Thậm chí dùng chiếc đũa khuấy cả hộp cơm của họ để xem có giấu cái gì bên trong không.

Bốn vị quan viên ngồi bên cạnh thì lại xem xét giấy dự thi (gọi là quan văn của Cống sĩ), xác nhận thân phận của người đến.

Toàn bộ quá trình không có camera hay những đơn vị liên quan nhưng so với cuộc thi thời hiện đại thì lại càng nghiêm khắc hơn.

Doãn Triệu Tiên cần theo hộp đồ dùng của mình, những dụng cụ thư phòng được mua sắm từ mấy nơi gần quán rượu "Cống sĩ xan" gần Cống viện, y cũng bị lục soát người. Một quan viên chuyên xem xét công văn Châu phủ bỗng nhiên hỏi y:

"Ngươi chính là Doãn Triệu Tiên?"

Doãn Triệu Tiên hơi sửng sốt, chắp tay với y:

"Đúng vậy, đại nhân biết tại hạ hay sao?"

"Cũng không biết rõ, nhưng mà lúc trước ta có đi tham quan ban đêm có ghé thư viện Hoa Phong cùng với học sinh thì có xem qua phiên bản học sinh của "Quần Điểu luận", khá thú vị."

Doãn Triệu Tiên vội vàng chắp tay thi lễ:

"Tác phẩm kém cỏi của tiểu sinh, không dám nhận tán thưởng của đại nhân như vậy!"

"Ừ, vào đi thôi, hy vọng ngươi có thể đạt vị trí Giáp đẳng."

"Học trò sẽ cố gắng hết sức!"

Vị quan viên này dùng bút đánh dấu lên phần tên của Doãn Triệu Tiên trên sổ sách, sau đó đưa cho y bảng tên, bảo sai dịch cho qua.

Nhìn Doãn Triệu Tiên tiến vào Cống viện rồi, vị quan viên này mới vuốt râu sau đó gọi Cống sĩ kế tiếp.

Bên trong Cống viện, những gian phòng nhỏ có một chút thay đổi, Doãn Triệu Tiên nhìn bảng tên trên phòng, tìm số "Đinh, 27" của mình

Khoảng hai khắc sau, tất cả đệ tử đã vào vị trí của mình, còn giám khảo thì kiểm tra từng cái giấy dự thi và thẻ tên, bảo đảm không ngồi nhầm.

Phía trước trường thi, có giám khảo hô lớn.

"Cuộc thi hôm nay có thời gian là hai canh giờ. Đến giờ lập tức kiểm tra lại chân hương, trước lúc cháy hết phải nộp bài thi, nếu không thì huỷ bỏ! Bây giờ, phát đề!"

Sau khi tiếng "phát đề" vang lên, bốn phía vị trí cũng đều có sai dịch treo tấm vải trắng có chứa nội dung bài thi.

Đề thi có hai cái, theo thứ tự là "Luận sách: Quản lí hạn hán" và "Một trang thi từ vịnh mùa thu".

Khác với cuộc thi huyện và phủ, cuộc thi Châu Giải không hề chú trọng về mặt kiến thức cơ bản như là chính tả văn chương, mà bắt đầu chú trọng năng lực. Năm nay đúng là rất khó mà thấy được một cuộc thi Châu Giải xuất hiện đề mục luận sách, nên điều này làm không ít thí sinh bàn bắt đầu ồn ào bàn tán.

"Yên lặng!" Sai dịch vận khí gào to.

"Cuộc thi bắt đầu, đồng hồ* mở, gõ chiêng..."

*Đồng hồ (lậu khắc): tra trên mạng thì nó chính là cái đồng hồ bằng nước nhiều tầng.-KìNgộ

Quan sai đứng một bên cầm chặt chuỳ, đánh vào chiêng đồng.

"Đ-A-N-G..GG ~~~ "

Tiếng đánh chiêng vang lên, giống như gõ một cái vào trong lòng tất cả Cống sĩ, ai cũng vội vàng tập trung ngồi xuống, có người thì đau khổ suy tư, có người thì đã bắt đầu viết...

Thi từ chắc chắn không làm khó được đại đa số người có tài, khó là ở phần luận sách. Doãn Triệu Tiên thì ngược lại, mạch suy nghĩ rõ ràng. Quản lí hạn hán, trăm người có lẽ sẽ viết đều lan man bất tận, còn người có thể viết đúng được điểm có ích thì không nhiều lắm, Doãn Triệu Tiên là một ngoại lệ.

"Thiên hạn, không phải là một tai hoạ. Cái gọi là dân có ăn là do trời, hạn xảy ra thì nhân hoạ đến, nhân hoạ dẫn tới dịch bệnh, xử lý không tốt sẽ dẫn đến oán hận, mà dùng bạo lực thì tức sinh chướng khí..."

Viết như có thần, múa bút liên tục, Doãn Triệu Tiên viết khúc dạo đầu liền mạch. Không những suy nghĩ rõ ràng mà còn bởi vì lúc nào cũng tham khảo bảng chữ mẫu của Kế Duyên nên thư pháp cũng tiến bộ rất nhiều.

...

Sau khi nộp bài thi thì đến thời gian chấm điểm, không ít quan viên châu phủ tham dự.

Một trang "Quản lí hạn hán luận" của Doãn Triệu Tiên đều được người quan trọng nhất là Tri phủ kiêm Tri châu đều xem qua. Tuy rằng Kê Châu mỗi năm gần như đều mưa thuận gió hoà, không phải dạng quan viên chết đầy đất, nhưng cũng có rất nhiều người từng trải qua hạn hán ở các châu khác, nên biết rõ sức nặng một bài văn chương này của Doãn Triệu Tiên.

Tri châu Lý Hậu thậm chí còn nói: "Văn này mặc dù có chút ẩn ý mơ hồ nhưng lại toàn diện cẩn thận, những quan viên tài ít lực yếu cũng có thể dựa vào đấy để quản lí hạn hán!"

Đây cũng được xem như là một sự đánh giá cực cao.

...

Vì cuộc thi Châu Giải của Đại Trinh thường được tổ chức vào mùa thu, nên thời điểm "yết bảng" công bố kết quả trên bảng vàng cũng là lúc hoa Quế đua nở, nên thường được gọi là "Quế bảng".

Sau nửa tháng, bên ngoài Cống Viện ở Xuân Huệ phủ, đã công bố Quế bảng.

Doãn Triệu Tiên cũng không giống những người khác, chen nhau xô đẩy giành vị trí đằng trước để xem được tên mình ở vị trí nào trên mạng, vì dù có chen thì vị trí được công bố trên bảng cũng không thể thay đổi.

Nhưng dù sao thì danh sách trên bảng cũng có vài vị trí mà không cần chen lấn vẫn có thể thấy được rõ ràng.

Cái tên nằm ở vị trí đầu trên Quế bảng đúng là lớn nhất, vị trí ấy viết rằng:

Nhất Giáp Giải nguyên*: Doãn Triệu Tiên

*Giải nguyên: Dùng để gọi người thí sinh đỗ cao nhất trong khoa thi Giáp Giải, hoặc như kì thi Hương của Việt Nam.-KìNgộ

"Doãn Triệu Tiên là ai vậy?" "Y là Giải nguyên à?"

"Có ai biết Doãn Triệu Tiên không?"

"Không biết..."

...

Những tiếng bàn tán phía trước dần truyền ra phía sau, tuy rằng Doãn Triệu Tiên cũng đoán được mình sẽ lấy được ví trí Giáp nhưng lại không bao giờ hy vọng xa vời cái vị trí Giải nguyên. Trái tim y hơi thắt hai cái, y tranh thủ thời gian vuốt vuốt lồng ngực.

Từ khi cuộc thi Châu Giải bắt đầu, cho đến cuộc thi Hội và thi Đình, vị trí đầu dùng chữ "Nguyên" lần lượt là Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên. Mỗi một cái đều làm rạng rỡ tổ tông.

Sau này, khi người khác xưng hô với Doãn Triệu Tiên, cũng có thể sẽ dùng kính ngữ mà gọi một tiếng "Doãn Giải nguyên".

Bảng danh sách quang trọng nhất được công bố, dù có thật tâm hay không, cũng phải chúc mừng một tiếng với người đứng nhất bảng như là một thông lệ cũ. Doãn Triệu Tiên tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu chính.

Đêm hôm đó, Châu phủ tổ chức Lộc Minh yến để chính thức tiệc ăn mừng Cống sĩ có tên trên bảng, cùng với Nội và Ngoại Liêm quan*. Dù cho Doãn Triệu Tiên biết chắc bản thân không có tửu lượng mạnh nhưng cũng không thể nào mà không uống được ở nơi như thế này.

*Liêm quan: Quan viên thuộc hệ thống thi cử. Chia làm 2 thành phần là Nội Liêm quan và Ngoại Liên quan, cùng ngồi trong 1 phòng nhưng ngăn cách bởi tấm vải, để chấm điểm. Những người ngồi phía trong bức màn vải để chấm điểm bài thi là Nội Liêm quan, tương tự cho Ngoại Liêm quan.-KìNgộ

Ngay cả sai dịch chuyên hướng dẫn mọi người đến khách sạn cũng đã bất tỉnh nhân sự.

Nửa đêm, ngoài thành Xuân Huệ phủ có một hồng ảnh* như ẩn như hiện từ từ tiến đến đây. Đến gần thành lập tức giống như đang tản bộ mà đi lên tường thành rồi bước vào trong đó.

*Hồng ảnh: bóng dáng của một thứ gì đó có màu đỏ.-KìNgộ

Trong thành thì không còn nhiều nơi sáng đèn, hồng ảnh lại như mộng như khói tiêu sái bước tên đường, rồi chợt thấy có Âm Ti đi ngang qua thì lập tức tránh sang một góc đường.

"A, ha ha..."

Chờ hai vị Tuần Du mang theo Âm phong đi ngang qua, hồng ảnh mới cười một cái rồi đi tiếp.

Tốc độ đi qua phố qua phường cũng không hề nhanh chút nào, giống như có mục đích của chính mình. Sau đó không lâu thì hồng ảnh đã đi đến bên ngoài khách sạn Quế Hương gần Cống viện.

Hồng ảnh ngẩng đầu nhìn khách sạn, một sợi giống như dây lưng màu đó chui vào khách sạn.

Trong khách sạn bỗng có một tiếng khàn giọng đau khổ truyền ra.

"Ôi..." "A..."

Một lát sau, hồng ảnh cũng tìm được gian phòng của Doãn Triệu Tiên.

"Rắc...két..."

Cửa phòng tự động mở khoá rồi mở ra, hồng ảnh bước vào trong phòng, cửa phòng sau lưng lại tự động đóng lại.

Ánh mắt liếc qua mặt bàn, thấy được một quan văn* Giải nguyên.

*Quan văn: ở đây ý chỉ tờ giấy thông báo, không phải là một vị quan Văn.-KìNgộ

"Ha ha ha... Doãn Giải nguyên..."

Hồng ảnh lướt đến bên giường, một móng tay thật dài màu đỏ và cánh tay nhỏ trắng mơn trớn lồng ngực Doãn Triệu Tiên. Chính khí trên người Doãn Triệu Tiên lập tức bị kích động mà bắn ra, cuồn cuộn toả ra xung quanh.

Thân thể hồng ảnh chấn động, cánh tay bị bắn ra, còn Doãn Triệu Tiên cũng lập tức tỉnh dậy.

Nhìn thấy trong phòng bỗng có thêm một nữ nhân, Doãn phu tử vừa ngại ngùng lại có chút hoảng hốt.

"Ngươi ngươi ngươi... Ngươi là người phương nào? Đêm hôm lại bước vào phòng nam tử, còn ra thể thống gì!"

"Ha ha... Doãn Giải nguyên, ngươi có thể gọi ta là Hồng phu nhân. Đúng là nhiều năm không gặp được người đọc sách như người, ngươi xem ta có xinh không..."

Nữ tử ngồi đầu giường, lụa mỏng phủ thân, ngoài đầu nhìn xuống Doãn Triệu Tiên.

Ban đầu đúng là nó chỉ muốn chút ít thọ nguyên dương khí, nhưng bây giờ thì sâu trong ánh mắt đã có phần lạnh lẽo.

Da đầu Doãn Triệu Tiên run lên, tay chân lạnh buốt. Với hạo nhiên chính khí bởi vì sự kích động mà chỉ trong nháy mắt, y đã thấy được một khô lâu màu đỏ.

"Ngươi là yêu quái...!"

Chương 112: Dám động tới bạn của Kế mỗ?

Dịch: KìNgộ

Biên: Vong Mạng

Doãn Triệu Tiên suy nghĩ cực nhanh trong đầu nên làm gì bây giờ.

Ý nghĩ đầu tiên là phải hô lớn nhưng lập tức gạt bỏ, vì tuy chỉ trong nháy mắt nhưng y tin chắc chắn cảm giác của mình sẽ không sai. Nữ tử trước mắt này tuyệt đối không phải người thường.

Không giống như lão giả tiên nhân kiêm bằng hữu của Kế Duyên mà y đã từng gặp trong đêm, "người" trước mắt chắc chắn là một loại quỷ yêu nào đó. Y sợ rằng khi mình hô lớn một cái thì lập tức mất mạng tại chỗ.

Mạnh mẽ giả vờ như không nhìn ra cái gì, Doãn Triệu Tiên lập tạo ra khí thế của một phu tử.

"Vị cô nương này, nam nữ thụ thụ bất thân, Doãn mỗ đã có gia đình, lại càng không có ý định lập thiếp. Ngươi nên đi ra ngoài đi, không thì sẽ làm hỏng sự trong sạch của cả hai ta."

Dù trong lòng có e ngại, Doãn Triệu Tiên vẫn cố gắng bình tĩnh nói lưu loát những lời trên. Y không vạch trần sự thật, chính là y vọng nữ tử trước mắt có thể tự đi rút lui, dù sao nơi đây cũng là châu phủ của Kê châu, cũng có khi đối phương vẫn có chút kiêng kị dè chừng.

Hồng phu nhân cúi đầu đánh mắt một hồi, nhưng lại thấy thư sinh kia lại không hề bị mê hoặc, làm cho ả ta hơi ngạc nhiên.

"Nghe đồn người có hạo nhiên chính khí sẽ không sợ tà mị mê hoặc, chẳng lẽ là thật? Trước tiên cứ phá hạo nhiên chính khí của y!"

Ý nghĩ trong đầu đổi một cái, Hồng phu nhân đã lập tức nũng nịu thỏ thẻ mở miệng.

"Doãn Giải nguyên, thê tử trong nhà người còn không có dáng người uyển chuyển như ta đây, lại còn có dung mạo xinh đẹp..."

Hồng phu nhân đứng dậy uốn éo cơ thể một chút, một tay để ở bụng dưới, một tay nhẹ nhàng che miệng cười duyên với Doãn Triệu Tiên. Một làn phấn khí khó nhận ra đang phiêu tán trong không trung.

Doãn Triệu Tiên cảm thấy bụng dưới nóng lên, hô hấp có chút dồn dập. Vậy mà cố gắng dùng ý nghĩ để thanh tỉnh nhưng lại không thể điều khiển được. Y cắn chặt răng, hung hăng trừng to mắt với Hồng phu nhân.

"Cô nương này, thật không biết tốt xấu. Cha mẹ ngươi nuôi dạy ngươi, ngươi lại rẻ rúng bản thân, Doãn mỗ không phải người như ngươi nghĩ!"

Tiếng quát bao hàm một nửa là sự tức giận thực sự, nửa kia là phóng thích sự sợ hãi. Thanh âm vừa cất, tức thì chính khí trong người y cũng bùng lên phát ra một vòng hào quang mờ mờ màu trắng.

Bạch quang này tuy có khí thế lăng liệt nhưng dù sao vẫn còn chưa mạnh mẽ. Hồng phu nhân chỉ vung tay một cái thì nó lập tức tiêu tán, mà việc này cũng làm cho ả mất kiên nhẫn.

"Hừ... Thật thú vị, Doãn Giải nguyên, nói thật cho ngươi biết..."

Hồng phu nhân vừa nói thì tay đã bắt tới khoảng không trước mặt, Doãn Triệu Tiên thấy mình lơ lửng trên không trung, từ từ trôi về phía ả, rồi bị một cái tay có móng thật dài kẹp cổ.

Cánh tay vừa va chạm với hạo nhiên khí thì lập tức sinh ra từng dòng điện, làm cho Hồng phu nhân cảm thấy hơi đau đớn nhưng nàng lại không thèm để chút nào mà đưa mặt tới kề sát vào mặt Doãn Triệu Tiên.

"Ngay cả Thành Hoàng của Xuân Huệ phủ ta còn chẳng ngại, ngươi chỉ lại một kẻ thư sinh bình thường nho nhỏ sao thoát khỏi tay ta, ha ha...."

Tiếng cười duyên nhưng vô cảm kéo dài đến lúc sau thì có chút khàn khàn....

Sắc mặt Doãn Triệu Tiên lúc đỏ lúc xanh, y dùng hết sức nắm lấy móng vuốt trên cổ, hạo nhiên khí và yêu khí va chạm nhau thì lại thấy được bộ mặt thật của Hồng phu nhân là một đầu lâu màu máu.

Bị siết đến ngạt thở khiến ý thức của Doãn Triệu Tiên dần trở nên mơ hồ. Trong đầu y hiện lên hình ảnh của vợ con, và cũng hiện lên hình ảnh một bạn bè là kỳ nhân, Kế Duyên.

"Yêu, yêu... Yêu quái... Kế Tiên Sinh... Cứu ta..."

Ngay lúc này, trong một gian phòng ở nơi xa của một khác sạn Quân Thiên phủ, Kế Duyên bừng tỉnh, một viên cờ trắng trong tay hiện lên, hắc khí quấn lấy sáng tắt không ngừng.

"Doãn phu tử lâm nguy!?"

Bình thường thì Kế Duyên sẽ không cảm giác được biến hoá của quân cờ nhưng vào vài thời điểm mấu chốt, trên con cờ lại sinh ra một loại thiên tâm cảm ứng với hắn, mà lúc này hiển nhiên là không phải chuyện tốt.

Sau khi ngưng thần tĩnh khí, Kế Duyên còn cảm nhận được một luồng yêu khí hung ác từ trên quân cờ, còn hạo nhiên chính khí trên nó thì lại quá yếu.

"Doãn phu tử đang rất nguy hiểm!"

Là một bằng hữu tốt nhất đời này của Kế Duyên, mà lúc này y lại đang gặp nguy hiểm nhưng hắn lại "túc thủ vô sách" nên rất lo lắng. Thậm chi hắn còn ko biết Doãn Triệu Tiên gặp phải cái gì, đây rõ ràng không phải là một thứ gì phàm tục.

*thúc thủ vô sách: Nghĩa là bó tay không có phương pháp gì - KìNgộ_BachNgocsach
"Phải nghĩ biện pháp, phải nghĩ biện pháp!"

Cưỡng ép nhập định, hiển hoá ý cảnh sơn hà, quân cờ nhập vào sông núi, còn bốn quân cờ khác thì đều bình yên ko việc gì.

Kế Duyên tựa như một người khổng lồ giữa trời đất hư ảo, tay cầm ngôi sao nhíu mày trầm tư.

Trong phút chốc lại nhìn tới lò đan ở trên đỉnh núi phía xa, ý nghĩ đầu tiên chính là bổ sung đan khí cho quân cờ, ý nghĩ thứ hai là Tam Muội chân hoả.

Liệu chân hoả trong lò có ích hay không và quân cờ này có thể tiếp nhận được chân hoả được hay không? Cả hai hắn đều không chắc chắn nhưng Doãn Triệu Tiên đang gặp nguy hiểm cực kì, hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều, chỉ có thể dựa vào ý tưởng này mà thử hành động.

Giống như theo ý nghĩ, Kế Duyên ở trong ý cảnh sơn hà chỉ chớp mắt đã xuất hiện bên cạnh lò đan, nhờ vào lổ thủng mà thấy được chân hoả hừng hực bên trong lò.

Dẫn dắt một luồng đan khí nhập vào trong cờ trắng, tạm thời củng cố quân cờ, sau đó hắn định điều khiển luồng đang khí quấn quanh con cờ nhưng lại lập tức dừng.

"Sắc", Kế Duyên miệng không hé mà trầm giọng hô.

Lời của hắn vừa ra, xung quanh quân cờ lập tức hội tụ một đám mây vàng, sau khi cân nhắc thì hắn lại dẫn dắt đám mây này bao bọc lấy cờ trắng.

"Doãn phu tử, ráng chịu đựng!"

Không chút do dự, hắn đem quân cờ vào lò đan.

Ầm...

Cờ trắng vừa mới tiếp xúc mới chân hoả trong lò đã gần như bốc cháy, đồng thời ngọn lửa và mây vàng lập tức xung đột với nhau.

Huyền Hoàng khí cùng với Hạo Nhiên chính khí cùng chống lại chân hoả, quân cờ phát ra âm thanh nguy hiểm "Xoẹt xoẹt" vì không chịu nổi gánh nặng.

Kế Duyên nghe được mà da đầu run lên, thấy tình thế không ổn lập tức thu lại cờ trắng, để nó bay ra từ lổ thủng trên lò, ko dám để nó ở trong đó quá lâu.

Gần như chỉ trong thời gian một cái chớp mắt thôi nhưng hiện tại quân cờ trong ý cảnh đã rất nóng, mặt ngoài lại xuất hiện mất cái vết nứt, nhưng mà sau đó có một mùi rượu bay ra làm cho quân cờ bóng loáng trở lại. Điều này làm Kế Duyên an tâm một chút.

Bên này Kế Duyên chỉ làm một thao tác nhỏ bên nhưng ở phía bên Xuân Huệ phủ ở Kê châu xa xôi thì lại ko có kết quả nho nhỏ như vậy.

Vốn dĩ Doãn Triệu Tiên cảm thấy hít thở khó khăn, lại sợ yêu quái nữa nhưng bỗng nhiên tất cả đều là "mưa bụi".

Chú giải: Ý nói là tới nhanh mà đi cũng nhanh.-KìNgộNhưng dù chỉ trong nháy mắt nhưng y lại cảm thấy cơ thể như được nhúng vào chảo dầu, lại như vạn tên xuyên tim, cũng giống như bị sét đánh trúng. Vừa như bị đốt cháy cả người, ý thức cũng hỗn độn.

Trong nháy mắt, cơ thể của y nóng hổi vô cùng, bên ngoài thì đỏ như tôm luộc.

"Xì xì....."

Hồng phu nhân muốn để sát mặt vào để hút dương khí của y nhưng lại bị bỏng đến buông tay.

Còn chưa kịp ngạc nhiên thì đêm tối trước mắt đá hoá thành một vùng ánh sáng đỏ xám.

Ầm...

Một luồng lửa hư ảo phát ra từ trên người Doãn Triệu Tiên, xuyên qua lớp quần áo, đồng thời cũng quét trúng Hồng phu nhân đang kinh ngạc...

Một ngọn lửa đỏ xám hiện ra.

"A..."

Hồng phu nhân kêu lên thê lương thảm thiết.

"Ầm ~" "Ầm ~" "Ầm ~"...

Đụng nát cửa phòng, rồi đụng tiếp cửa phòng đối diện, sau đấy là vách tường.... Hồng phu nhân bị đánh bay ra ngoài khách sạn, người bị cháy đen thui.

"Ôi..."

Hồng phu nhân khàn giọng kêu lên một tiếng run rẩy, trong đó có cả sự tức giận và sợ hãi. Trong phút chốc không kịp phản ứng, lại bị một thư sinh nho nhỏ tính kế, ả đã thật sự tức giận, yêu khi bốc lên.

"A... Doãn, Triệu, Tiên, ta muốn ngươi phải chết!"

"Yêu nghiệt láo xược ~~~~!"

Từ miếu ty, Thành Hoàng Xuân Huệ phủ rống lên đầy tức giận, tai người thường không thể nghe tiếng gầm tức giận đang cuộn cuộn vang đến.

Hồng phu nhân oán giận nhìn về phía khách sạn, nơi đó vẫn đang bốc lên hơi lửa hư ảo và sương mù, lại thêm việc ko thể biết được cao nhân phương nào đang trợ giúp Doãn Triệu Tiên nên ả đành cắn răng nén hận, vung tay áo bay về phía ngoài thành.

"Yêu nghiệt to gan, lưu lại!"

Hai tên Tuần du đang ở chính giữa đường rút dao ra, ánh đao bừng bừng quỷ khí chém thẳng về phía ả. Vậy mà ả lại ko tránh, giơ tay bắt lấy Âm đao rồi ném đi, đương nhiên là hai tên Âm sai cũng bay theo cùng.

Sau khi buông tay ném chưa được bao xa thì móng vuốt lập tức vạch xuống, hai tên Âm sai bị tách rời ngay sau đó. Ả lại hơi hút một cái, tất cả âm khí đều chui vào miệng.

"Khốn nạn ~~~~!"

Tiếng rống dữ vang lên chưa dứt, một luồng lực lượng hương hoả ánh kim đánh tới ngay, va chạm với yêu khí của ả, phát ra một tiếng nổ đùng đùng như tiếng sấm.

Ầm...

Ả kêu lên một tiếng đau đớn, mượn lực mà thoát đi. Chỉ trong khoảnh khắc đã bay đi mười dặm, trốn vào một ngọn núi.

Hầu như chỉ trong một khắc sau, Thành hoàng Xuân Huệ phủ mang theo Âm Dương ty Công Quá ty từ hư hóa thực thuấn di tới nhưng ko cách nào tra ra được khí tức của yêu vật đã bỏ chạy.

"Nghiệp chướng, tức chết ta... Tức chết ta...."

Tuy rằng miệng gầm thét nhưng trong lòng cùng bàng hoàng.

Đại Trinh luôn thái bình xưa nay, Kê châu lại là nơi yên bình. Vậy mà hôm nay, trong khu mình trực thuộc, lại xuất hiện một yêu vật như thế này. Hơn nữa, sau khi bị phát hiện còn thong dong rút lui. Trước lúc đó thì hoàn toàn ko thể bị phát hiện?

Chương 113: Quái án

Dịch: KìNgộ

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Hiện tại, vẻ mặt Thành Hoàng Xuân Huệ phủ trầm lặng như mặt nước. Lão vẫn chưa muốn rời đi, pháp tướng lơ lửng trong không trung, liên tục nhìn quanh quả núi này. Hai vị Phán Quan Công Quá Ti và chủ quan Âm Dương Ti vẫn luôn ở bên cạnh.

Trong mắt chủ quan Âm Dương Ti hiện lên nhị khí hư ảo, đang nhìn xuống phía dưới. Văn Võ Phán Quan của Công Quá Ti lấy ra một cuốn sách, tay kia cầm quan bút, chỉ cần có một dấu vết để lại thì sẽ lập tức khoá lấy nó.

"Yêu vật này chắc chắn đã có thành tựu, nhưng không biết nó có lai lịch gì, sao chỉ chậm có một chút mà lại không tìm được?"

Chủ quan Âm Dương Ti vừa kinh sợ vừa ngạc nhiên.

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ nheo mắt nhìn ngọn núi rồi lại nhìn về phía phủ thành.

"Chỉ sợ yêu vật này làm chuyện ác ở Xuân Huệ phủ đã lâu nhưng chúng ta không phát hiện ra được. Không biết bao nhiêu phàm nhân đã gặp nạn rồi!"

Hai vị Phán Quan và Chủ quan Âm Dương Ti đều trầm mặc không nói lời nào. Đặc biệt là cái chết của hai Tuần Du đã nói lên rằng yêu quái này không đặt Âm Ti Xuân Huệ phủ vào mắt. Quả thật là một sự khiêu khích và sỉ nhục trắng trợn.

Âm Ti và Thành Hoàng giám sát khu vực của mình cũng có nhiều hạn chế. Vì thế một vài yêu ma quỷ quái vẫn có thể tạm thời tránh thoát sự giám sát của bọn họ. Nếu loại có đạo hạnh cao một chút che dấu khí tức thì bọn chúng có thể sinh hoạt cùng phàm nhân, đây cũng là điều có thể xảy ra.

Tuy vậy, thủ đoạn hại người của một số yêu tà thông minh lợi hại sẽ không quá kịch liệt, bởi vì khi trưởng bối trong nhà của người bị hại đến miếu cầu phúc và tế tự ở nhà tổ thì ngày sinh và ngày mất của bọn họ đều nằm được "Nhập sách" của Âm Ti.

Một khi yêu tà dùng thủ đoạn kịch liệt hại người phàm thì sách Âm Ti chắc chắn sẽ có ánh sáng hiển hiện. Nhờ vậy, yêu vật sẽ bị quỷ sai trực ban phát hiện, và báo cáo chủ quan. Từ đó, Âm Ti sẽ biết được việc xảy ra.

Tuy nhiên cũng có khi những yêu tà có đạo hạnh sâu hoặc tinh thông phép thuật quỷ dị sẽ tránh né được. Ví dụ như bọn chúng chung sống sớm chiều với người phàm rồi từ từ xơi, hoặc thường thấy là lấy sắc dụ dỗ để người bị hại tình nguyện.

Lúc này, Thành hoàng Xuân Huệ phủ có chút tức giận. Lão vung tay áo lên, một luồng ánh sáng vàng bay xuống quả núi, rồi giống như xuyên qua mặt đất thẩm thấu sâu vào bên trong nhưng lại không làm được gì.

Ước chừng một khắc sau, Thành Hoàng và thuộc cấp cũng phải thừa nhận bọn họ đã mất dấu yêu vật, chỉ có thể trở về phủ thành rồi tính tiếp.

"Trước hết chúng ta quay về phủ thành. Ánh lửa vừa rồi đúng là kì dị. Âm Ti hãy tận lực điều tra trong sổ sách một chút xem có manh mối gì không."

Dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, hai vị Phán Quan cũng thầm kêu khổ không thôi, nhưng chức trách vẫn phải làm rồi, không thể chối bỏ.

Cái gọi là "tận lực điều tra một chút” chính là điều tra hai mươi vạn nhân khẩu Xuân Huệ phủ thành đấy. Dù quỷ thần cũng không ít nhưng việc này, Công Quá Ti thậm chí hai mươi tư ti, phải dốc toàn lực làm trong mấy ngày.

Tất nhiên, Thành Hoàng đại nhân sẽ không tham gia việc xem sổ sách bình thường này rồi.

Ở trong khách điếm, Doãn Triệu Tiên té trên mặt đất, thân thể co rúc. Ngọn lửa giống như thật gây ra thống khổ cho y đã rút lui nhưng cảm giác này vẫn còn kích thích như cũ.

Hơn nữa, nhiệt độ cơ thể của y bây giờ rất cao, cả người vẫn còn màu đỏ, mồ hôi chảy ra cũng bốc hơi ngay lập tức. Nếu không phải vì trong bụng vẫn còn một luồng lực lượng ôn hoà luôn "vuốt nhẹ" đau đớn trên người, thì từ lâu y đã không chống đỡ được rồi.

"Ôi... Ôi... Ôi..."

Một lát sau, đau đớn cũng tan đi, nhiệt độ cơ thể y cũng từ từ hạ xuống đến nhiệt độ của một cơn sốt bình thường. Thời gian chỉ trôi qua trong giây lát nhưng đối với y, mỗi một lần hô hấp đều dài như năm tháng.

Mà thực tế vẫn chưa trôi qua bao lâu, từ lúc Hồng phu nhân đụng ngã bức tường khách điếm rồi tới khi có tiếng ầm ĩ của mọi người, thật sự rất ngắn.

"Tiếng động vừa rồi là gì vậy?"

"Không biết, giống như tiếng sét!"

"Ôi chao!!! Các ngươi có nghe tiếng kêu thảm của một nữ tử không?"

"Có nghe, thật doạ người...!"

"Khách điếm này bị đụng quá trời lỗ!"

"Chứ không phải là do sét đánh tạo ra sao?"

"Ai nha, đây là Doãn Giải nguyên!""Đúng vậy thật!"

Hai tên sai vặt với vài tên khách trọ cũng đã phát hiện ra Doãn Triệu Tiên. Có người còn vội vàng tiến lên xem, thấy hơi thở vẫn còn, nhưng sờ trán lại thấy nóng hổi.

"Mau gọi đại phu, mau gọi đại phu!"

"Đúng, còn phải báo quan nữa!"

...

Đêm hôm khuya khoắt ở khách điếm, hầu như tất cả khách trọ đều bị đánh thức, có người đi ra xem tình hình, có người trốn trong phòng. Đương nhiên, còn có vài thư sinh bị hấp thu dương khí trước đó vẫn đang hôn mê trên giường.

Mấy người trong khách điếm luống cuống tay chân một hồi, hết cứu người lại báo quan, cũng có người cầm đèn lồng đi ra xem những tấm ván, cục gạch vỡ vụn kia, sau đó lại có quan sai chạy đến.

Dù sao thì Quế bảng vừa mới công bố mà người đạt Giải nguyên một Châu lại thật thật giả giả bị tập kích, tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ.

Nhìn từ bên ngoài, trên nóc cao của khách sạn, Thành Hoàng Xuân Huệ phủ cùng với chủ quan dưới trướng đang nhìn xuống dưới. Những Âm sai cũng giống như quan sai dương thế đang tất bật tra án. Trị an hai giới Âm - Dương vô tình gặp nhau dưới tình huống này.

"Vừa rồi có một ngọn lửa bốc lên, đánh lui yêu vật kia, nhưng trong khách điếm thì ngay cả cái rèm cũng không bị gì, thật là kì dị!"

Ánh mắt Thành Hoàng như nhìn xuyên qua mái nhà, thấy rõ tình trạng căn phòng của Doãn Triệu Tiên. Sau đó lão lại chuyển ánh mắt sang hướng khác, nhìn về phía Doãn Triệu Tiên đã được chuyển đi nơi khác từ lâu.

"Người bình thường đọc sách trong tâm niệm có một chút hạo nhiên khí đã rất khó, lại dễ tiêu tán. Còn người này thì hạo nhiên chính khí quá lớn, không ngờ còn hiển hóa ra được. Đúng là hiếm thấy!"

"Đại nhân nói đúng rồi. Nhưng người này cũng chỉ là một phàm nhân, không có thực lực đánh lui yêu vật kia."

Chủ quan Âm Dương Ti đã xem qua tình huống của Doãn Triệu Tiên từ lâu, biết người này vừa không luyện võ, vừa không có linh khí. Đương nhiên, bản thân Doãn Triệu Tiên tài ba trác tuyệt, văn khí không cạn nhưng lại có hạo nhiên khí cuồn cuộn thì cũng không bình thường.

"Hạo nhiên chính khí của người này đã thành, có khi đã thật sự gặp yêu vật kia. Ta sẽ đích thân báo mộng cho y, hỏi xem rốt cuộc y đã nhìn thấy được gì!"

Thành Hoàng nói xong rồi sau đó dẫn quan viên dưới cấp quay người rời đi, trở về miếu ti.

Báo mộng có vẻ giống với việc những người tu tiên đi vào giấc mộng của người khác, nhưng pháp thuật cũng không giống nhau. Đối với quỷ thần thì đó là một loại thiên phú, nhưng với những người tu tiên thì ai tu luyện pháp thuật sẽ có được khả năng này.

Trong khách điếm, đại phu chuẩn đoán Doãn Triệu Tiên chỉ bị nhiễm gió độc, không đến nỗi quá nặng. Y chỉ cần uống thuốc để cơ thể đổ mồ hôi thì cơn sốt sẽ nhẹ hơn rồi khỏi hẳn. Hơn nữa, khi đại phu đến, Doãn Triệu Tiên đã tỉnh lại được một thời gian. Tuy rằng sau đó vì mệt mà y ngủ thiếp đi nhưng cuối cùng, theo lời đại phu nói, thì các sai dịch và chưởng quầy cũng đã có thể thở ra một hơi nhẹ nhõm.Lúc trước, khi Doãn Triệu Tiên tỉnh lại đã nói với quan sai về cái tên Hồng phu nhân. Y nói nữ tử đó đã tập kích mình nhưng lại không hề đề cập đến yêu quái. Y không muốn trở thành một tên Giải nguyên điên.

Canh bốn đã đến, sau khi sai dịch cầm canh gõ mõ điểm canh một lát thì trong phòng Doãn Triệu Tiên xuất hiện một luồng hương khói. Thành Hoàng đã xuất hiện nhưng lại không làm cho người khác cảm thấy lạnh lẽo.

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ nhìn thoáng qua tên sai vặt đang trông giữ Doãn Triệu Tiên. Tên này đang gục mặt xuống bàn ngủ gà ngủ gật. Sau đó, lão nhìn Doãn Triệu Tiên, vung tay áo lên và biến mất ngay sau đó.

Doãn Triệu Tiên ngủ trên giường, y nhíu mày vì nằm mơ.

Trong mơ, y thấy mình ở trong một gian phòng mờ mờ. Dưới người là một cái giường lớn, phía trước có người được bao phủ trong làn khói mờ ảo, chỉ thấy được nửa người trên. Y không thể nhìn rõ cả người nhưng lại biết được người đó ngồi cạnh cái ghế, phía trước có cái bàn.

Doãn Triệu Tiên càng cố nhìn rõ lại càng cảm thấy mơ hồ. Hơn nữa, trên người nọ còn toả ra một luồng khí tức làm người khác rất áp lực.

"Ta đang ở đâu? Vị đại nhân này, ngài là ai?"

"Doãn Giải nguyên đừng sợ, ta chính là Thành Hoàng Xuân Huệ phủ. Lần này ta đặc biệt đến đây để hỏi thăm ngươi một chuyện!"

Tiếng nói của lão như chuông lớn, quanh quẩn bốn phía, giúp Doãn Triệu Tiên định thần trở lại.

Người đang ở trong mộng thường sẽ suy nghĩ không rõ ràng, cảm xúc cũng sẽ bị khuếch đại hơn. Có đôi khi biết rõ đấy nhưng lại làm việc không ăn khớp với cái mình biết.

Nghe người nọ nói lão là Thành Hoàng, Doãn Triệu Tiên lập tức giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ.

"Doãn Triệu Tiên bái kiến Thành Hoàng đại nhân."

"Ừ, Doãn Giải nguyên. Ta hỏi ngươi, ngươi có nhìn rõ tướng mạo của nữ tử đã tập kích ngươi trong khách điếm lúc trước không?"

Với người khác, y sẽ thấy rất khó nói, nhưng đây là Thành Hoàng nên nhất định phải nói thật. Mà Doãn Triệu Tiên cũng cho rằng Thành Hoàng mém chút nữa đã giết được yêu quái.

"Đa tạ Thành Hoàng đại nhân đã cứu Doãn mỗ trong lúc nguy cấp. Nử tử kia quả thật không phải người thường, ta đã nhìn thấy, tuy không rõ ràng lắm, đó là một bộ xương máu, tự xưng là "Hồng phu nhân"."

Thành Hoàng nhíu mày.

"Hồng phu nhân?"

"Đúng vậy, còn những thứ khác Doãn mỗ cũng không biết rõ. Lúc ấy ý nghĩ bỗng nhiên mê man đau đớn không thôi."

Thành Hoàng cười cười, cũng có thể tưởng tượng ra được tình cảnh một phàm nhân cả đời chưa thấy yêu quỷ bao giờ bỗng nhiên gặp được. Cũng may trên người có hạo nhiên chính khí.

Bất chợt, Thành Hoàng lại nghĩ đến ngọn lửa lúc trước. Có lẽ Doãn Triệu Tiên có khả năng gặp kì ngộ khác.

"Đúng rồi, còn có một chuyện. Doãn Giải nguyên, khi yêu vật kia muốn hại ngươi thì có một ngọn lửa kỳ dị xuất hiện, đánh lui nó, nhưng kì lạ là trong khách điếm lại không có vật nào bị cháy đen. Có phải có cao nhân nào đó đã tặng ngươi một vật gì đấy để hộ thân không?"

Thành Hoàng vừa hỏi chuyện này, Doãn Triệu Tiên lập tức biết được không phải lão đã cứu mình trong lúc nguy cấp nhất, mà sau đó người y nghĩ đến đầu tiên là Kế Duyên, rồi tiếp theo là lão giả đã nuốt một nửa số táo trên cây ngày ấy.

"Thật không dám giấu, tại hạ may mắn có một người bạn mạnh mẽ, có năng lực làm quỷ thần yêu vật kính trọng, chắc chắn không phải người trần. Khi xưa, trước khi chia tay, người bạn ấy đã tặng một phong thư... nhưng mà người ấy chưa đồng ý nên tại hạ không dám báo ra danh tính..."

Thành Hoàng khẽ gật đầu, nguyên nhân chính đã hiểu được.

"Chắc hẳn người này đã che chở ngươi. Thấy được hạo nhiên chính khí của Doãn Giải nguyên mạnh hơn bình thường, nên trợ giúp ngươi một tay..."

Thành Hoàng trầm tư một lát, có lẽ Doãn Triệu Tiên cũng không có manh mối gì.

"Đa tạ Doãn Giải nguyên giải thích nghi hoặc, xin cáo từ!"

Trong mộng, Thành Hoàng khẽ chắp tay, Doãn Triệu Tiên vội vàng đáp lễ. Giấc mộng sau đó cũng biến mất, Doãn Triệu Tiên lại ngủ say lần nữa.

Chương 114: Sắc lệnh"Trảm yêu"

Dịch: KìNgộ

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Quân Thiên phủ, bây giờ đã là nửa đêm nhưng Kế Duyên vẫn chưa ngủ. Hắn vẫn luôn ở trong ý cảnh sơn hà trông coi quân cờ trắng đại diện cho Doãn Triệu Tiên. Cứ mỗi khi đan khí bao trùm quân cờ bị hấp thu một chút thì hắn lập tức bổ sung.

Hắn cẩn thận như vậy, bởi vì nhiệt độ của quân cờ vẫn chưa giảm bớt.

Thực ra, Kế Duyên biết mình làm như vậy cũng không có tác dụng gì lớn, mà chỉ cần hắn không ngăn cản thì quân cờ sẽ tự hành đến bên cạnh đan lô để thu nạp tia đan khí tràn ra.

Dù sao lúc này người bạn thân nhất gặp chuyện không may, hắn không ngủ cũng chẳng sao cả. Mà trong khi chờ đợi, hắn cũng có thể luyện hoá Ngũ Hành Chi Khí và pháp lực đan điền.

Tuy năm đó hắn gặp gỡ lão Long, trên danh nghĩa cũng coi là bạn bè, nhưng thực tế thì giao tình giữa hai người còn chưa sâu đậm, chẳng qua chỉ tán gẫu một lần mà thôi.

Cho đến bình minh, rốt cuộc quân cờ trắng cũng không còn nóng nữa. Kế Duyên thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.

Rời khỏi ý cảnh sơn hà, trước đó hắn vẫn luôn ngồi xếp bằng, bây giờ có thể nằm thẳng lưng trên giường.

Sau đó, hắn nghĩ lại tình huống đã khiến mình lo lắng căng thẳng hơn nửa đêm, cũng tự giễu cười cười một cái.

"Tam Muội Chân Hoả này... Thật ác độc quá đi..."

Sau khi cảm thán một câu, sắc mặt của hắn cũng nghiêm túc lại.

"Doãn phu tử ơi là Doãn phu tử, rốt cuộc ngươi đã chọc tới cái gì..."

Lúc trước, khi Tam Muội Chân Hoả va chạm với Hồng phu nhân, Kế Duyên cảm nhận được một cỗ yêu khí, thậm chí còn mơ hồ nghe được một tiếng kêu oán giận rõ to.

Đối phương dĩ nhiên đã ghi hận Doãn Triệu Tiên rồi. Mặc dù sau đó chắc hẳn sẽ có Thành Hoàng chạy đến nhưng không biết lão có tóm được yêu vật kia hay không?

"Nhỡ may không bắt được thì sẽ thế nào đây?"

Hắn nheo mắt lại, nước xa không cứu được lửa gần. Hắn và Doãn phu tử cách nhau cả một châu, một đường chim bay cũng hơn hai nghìn dặm. Trên đường cũng có sông có núi, địa hình cực kì phức tạp, lại thêm hắn bị bệnh mù đường, nên trong nhất thời không thể đến đó được.

Tam Muội Chân Hoả chỉ dùng được lần đầu, không còn hiệu quả ở lần hai, bởi vì nếu yêu quái không chết thì Doãn phu tử cũng chết trước do bị chân hoả luyện hoá. Hơn nữa, yêu vật kia nhất định đã cảnh giác.

Mặc dù yêu vật kia đã có thành tựu, tự bản thân hắn cũng không dám lấy cứng đối cứng, nhưng vào lúc nó không đề phòng, hắn dùng Tam Muội Chân Hỏa tấn công bất ngờ thì nhất định yêu vật sẽ bị thương không nhẹ.

Dù ngọn lửa chỉ quét thoáng qua, không thật sự đốt cháy ả nhưng nó cũng không phải một ngọn lửa nhỏ bình thường, mà là Chân Hoả vô tận trong lò luyện đan, chắc hẳn không dễ chịu lắm đâu.

Hắn không ngừng suy nghĩ để tìm một biện pháp khả thi. Nếu muốn đảm bảo cái mạng của bạn mình thì cách tốt nhất là chém chết yêu vật kia. Dù sao Doãn phu tử không những là một quân cờ trắng quan trọng mà còn là bằng hữu của hắn.

"Chém?"

Suy nghĩ này vửa nảy ra, hắn bỗng nhiên nghĩ thông suốt cái gì đó, ánh mắt nhìn lên giường.

Hiện tại, lúc Kế Duyên xuất hành, Thanh Đằng kiếm sẽ luôn lơ lửng ẩn nấp sau lưng.Thêm nữa, vì tiên kiếm đã có kiếm linh nên khi nó muốn ẩn nấp thì đừng nói là người thường, cho dù những tiên yêu có đạo hạnh thấp hơn một cảnh giới nhất định cũng khó mà nhìn thấy được. Cái này có cảm giác giống như thiên lục thư.

Bởi vì theo một ý nghĩa nào đó, thiên lục thư cũng là một loại mô phỏng văn tự có linh tính, như vậy thì tiên kiếm tự thai nghén linh tính lại càng dễ làm được điểm ấy hơn. Tính chủ động cũng mạnh hơn, ngoại trừ chủ nhân, người ngoài có thể nhìn thấy nó cũng rất ít. Có thể coi phi độn và ẩn nấp đã trở thành thần thông thiên phú sau khi tiên kiếm có kiếm linh.

Thấy Kế Duyên nhìn mình, Thanh Đằng Kiếm đang ở trên giường lập tức bay lên, lơ lửng trước mặt hắn.

"Tuy rằng thực lực của ta có thể chưa đấu trực diện với yêu vật này được nhưng ta có Thanh Đằng kiếm! Một cơ hội chưa hẳn đã không có!’

Nghĩ đến đây, hắn lại ngồi dậy lần nữa, rút Thanh Đằng kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang cũng không lộ ra nửa phần.

"Lần này phải nhờ vào ngươi rồi!"

Ô...ô...n...g ~~

Tuy không biết rõ ý của chủ nhân nhưng Thanh Đằng kiếm vẫn hưởng ứng.

Kế Duyên hít sâu một hơi, tiếng "Sắc" trong miệng phát ra, Huyền Hoàng Chi Khí trong ý cảnh sơn hà cũng thuận theo cầu vàng mà xuất hiện, rồi được pháp lực của hắn dẫn dắt đến đầu ngón tay phải.

Ngón tay giống như thiên quân, đầu ngón tay lại hiện ra một giọt máu đỏ thẫm.

Kiếm chỉ trên tay phải điểm vào thân kiếm, Huyền Hoàng Chi Khí lập tức phối hợp với máu và pháp lực tuôn ra, viết một chữ kiểu triện lên thân kiếm nhiều lần.

"Chém, chém, chém, chém...."

Mỗi một chữ viết xong, chữ kế tiếp lại càng khó viết hơn, cũng tiêu hao pháp lực lớn hơn, làm cho pháp lực ở đan điền của hắn mất sạch. Hắn phải dùng đan khí chuyển hoá thành một phần pháp lực tiếp tục viết chữ, cứ như thế hết chữ này đến chữ khác.
Đến khi hắn viết xong toàn bộ, trong thân kiếm đã dung nạp bốn mươi chín chữ "Chém". Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, đầu váng mắt hoa, bên ngoài cũng đã là canh ba giờ ngọ.

Vào lúc chữ "Chém" cuối cùng viết xuống, Kế Duyên cố nén cảm giác choáng váng. Hắn cầm một quân cờ tiếp dẫn một luồng Thiên Địa Chính Dương Chi Khí phong ấn vào thân kiếm.

Chữ viết huyền hoàng trộn lẫn với huyết sắc trên thân kiếm chớp động rồi từ từ ẩn nấp, khôi phục tình trạng ban đầu của thân kiếm.

“Phù....Phù…”

Hắn thở ra một hơi, cảm thấy có chút vô lực, cả người dựa vào giường. Hắn đưa tay sờ mũi, đúng là có một chút máu.

Ba năm nay, Thanh Đằng kiếm dựng dục linh tính và khí thế ẩn dấu vẫn còn đó, không tính lần xuất kiếm chém núi lúc trước. Kế Duyên lấy lực lượng công đức thi triển sắc lệnh, viết một mạch bảy bảy bốn mươi chín chữ "Chém", xu thế này kết hợp với kiếm thế của Thanh Đằng tiên kiếm sẽ tru sát được yêu vật kia.

Suy cho cùng, đối với một yêu quái đã hoá hình, hắn cũng không dám chắc, chỉ có thể dùng tất cả thủ đoạn của mình.

Tuy không xác định chắc chắn mười phần sẽ thành công, nhưng trong quá trình viết sắc lệnh, ý muốn phải giết yêu vật của hắn không chút dao động, đã mang lại khí thế cho Thanh Đằng kiếm.

Thanh Đằng kiếm lơ lửng trên giường, không kêu thành tiếng, cũng không bay lung tung, mà lộ ra một luồng khí tức nặng nề đầy áp lực. Sự "sắc bén" của nó ẩn chứa bên trong chứ không phát ra ngoài.

Sau khi khôi phục được một chút, hắn đưa tay sờ vỏ kiếm, từ từ nắm lấy Thanh Đằng kiếm. Sau đó, hắn bước đến cửa sổ gỗ trước giường, rồi quay đầu nhìn nó, dặn dò:

"Tam Muội Chân Hoả cũng không dễ dàng phá đi. Ngươi nhanh đi đến chỗ Doãn phu tử, dựa vào khí tức của Chân Hoả rồi tìm yêu tà kia, tru sát nó! Nhớ kỹ, đó là yêu vật hoá hình, mà ngươi chỉ có khả năng xuất một kiếm mạnh mẽ. Nếu như không trúng, một kiếm không thành, thì tuyệt đối không được ham chiến!"

Ô...ô...n...g...

Mũi kiếm Thanh Đằng kêu ong ong rất nhỏ nhưng khí thế lại cực thịnh. Một cỗ kiếm ý nội liễm khiến cho không gian khoảng hai thốn xung quanh thoáng trở nên mơ hồ.

"Ừ, đi đi!"

Kế Duyên có chút mệt mỏi nói ra.

Vèo ~

Thanh Đằng kiếm hóa thành một đạo lưu quang bay ra cửa, sau đó phóng lên trời. Hơn mười hơi thở đã bay cực xa, mượn sức gió để tăng tốc, khí thế nhắm thẳng vào Xuân Huệ phủ Kê Châu ở xa xa. Tốc độ cực kì nhanh, vượt xa tưởng tượng của Kế Duyên.

Nuôi dưỡng linh khí rất khó thành, trong đó duyên pháp tu hành gần như là phép tu hành huyền diệu nhất. Ngay cả Linh bảo tiên khí có danh tiếng cũng không có bao nhiêu. Sở dĩ Thanh Đằng kiếm được Kế Duyên cân nhắc giữ làm một thủ đoạn bảo vệ cũng vì kiếm linh đã thành, lại rất linh động.

Hắn nhìn Tiên kiếm bay ra khỏi nhà, không chỉ suy nghĩ việc có thành công hay không mà còn lầm bầm trong miệng.

"Có chút hâm mộ..."

Lại một trận choáng váng truyền đến, hắn lắc đầu, trở lại bên giường. Sau đó, hắn bắt đầu ngồi xếp bằng, thi triển Đạo Khí Quyết, dẫn dắt linh khí hội tụ.

Theo từng đợt linh khí hội tụ thấm nhuần vào thân thể, cảm giác khó chịu của hắn cũng giảm bớt đi một chút.

Chương 115: Tiên kiếm trên không, Hắc Phong run rẩy

Dịch: KìNgộ

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Thời gian lùi về nửa đêm ngày hôm trước.

Kê Châu, ở một ngọn núi là nơi giao nhau của Xuân Huệ phủ và Đỗ Minh phủ, trong đó có một khe suối tối đen, sâu hun hút tên là Hắc Phong Câu. Bởi vì ánh nắng khó vào, gió núi thổi quanh năm nên mới được đặt tên như vậy.

Người dân địa phương dù có việc phải lên núi cũng sẽ không đi đường này. Nếu không cẩn thận rơi xuống Hắc Phong Câu thì rất khó mà ra ngoài được. Bởi vậy số khách đi đường núi đã chết cũng không hề ít.

Đêm nay, bên dưới Hắc Phong Câu mờ mịt nhá nhem, Hồng phu nhân lảo đảo lao ra khỏi lòng đất, trong tay trái có một tờ giấy phù lục màu vàng, nhưng nó lập tức hoá thành tro vàng ngay sau đó.

"Ôi..."

Ả nhìn bàn tay phải đang run rẩy của mình, móng tay đã cháy đến độ co quắt lại hoàn toàn, mà toàn bộ cánh tay phải cũng cháy đen sạch sẽ. Có không ít chỗ lộ ra xương khô màu máu, trên người cũng có mấy chỗ như vậy, quả thực là đau thấu tim gan.

"Hồng phu nhân? Ngươi bị gì vậy?"

Giống như cảm nhận được yêu khí hỗn loạn, có bóng người lập tức xuất hiện, nhìn Hồng phu nhân đang cực kỳ chật vật.

"Ôi... Ôi... Không cẩn thận nên mắc lừa,... mau đỡ ta đi vào trước..."

Người vừa đến không dám thờ ơ, vội vàng dìu Hồng phu nhân tiến vào một cái động bên trong Hắc Phong Câu, mà trong động lại có "huyền cơ" khác.

Mùi máu tràn ngập trong không gian rộng lớn của sơn phủ. Trong đây dù không có đình đài lầu các nhưng lại có bàn ghế đá, còn có thảm lót, khéo léo che kín vách tường xung quanh.

"A?"

"Hồng phu nhân?"

"Tại sao lại như vậy?"

"Thành Hoàng Xuân Huệ phủ kia lại có thủ đoạn như vậy?"

"Chẳng lẽ lão Giao ra tay?"

"Không thể. Nếu lão Giao ra tay, ha ha, sợ là Hồng phu nhân không về được!"

Cảm nhận được tình trạng của Hồng phu nhân, trong động có vài tiếng nói kinh ngạc vang lên. Tất cả đều giật mình không hiểu vì sao ả ta bị thương nặng như vậy.

"Ôi... Đừng đoán mò, thương thế này có một phần là do Thành Hoàng Xuân Huệ phủ nhưng chủ yếu vẫn là do ta vội vàng, không kịp chuẩn bị nên đã trúng chiêu của một thư sinh phàm nhân!"

"Phàm nhân?"

"Đúng vậy, hạo nhiên chính khí của thư sinh kia đã thành khí tượng. Ta đoán chắc đã có cao nhân tiên đạo cho gã thủ đoạn phòng thân. Ta nhất thời tham lam, không nhìn ra được ngọn lửa đó..."

Nhớ lại ngọn lửa đó, Hồng phu nhân cũng có chút sợ hãi. Chẳng qua, tuy nó đáng sợ nhưng không phải không thể chống lại. Cho dù chính mình không kịp chuẩn bị nên nhận toàn bộ uy lực của nó, nhưng tổn thương cũng không quá nặng. Chỉ là cảm giác thống khổ này thật khó chịu, không thể nào lơ nó được.

Trong nháy mắt đó, Hồng phu nhân mơ hồ có một loại ảo giác rằng bên trong cơ thể như đang ở trong một biển lửa ngập trời, còn bên ngoài chỉ như một tia lửa mà thôi.

Thấy mấy con yêu quái hoặc ẩn giấu hoặc tuỳ tiện phóng ra yêu khí đang nhìn mình, chưa nói đến chuyện họ có chân thật hỏi thăm hay không nhưng cũng làm Hồng phu nhân thấy mất mặt, buồn phiền. Ả hỏi nam tử đang đỡ mình:

"Ta về bích thất (*) chữa thương trước. Trong động còn huyết thực chứ?"

Bởi vì lúc này trong động có huyết quang yếu ớt nhưng bên ngoài Hắc Phong Câu vẫn còn khá sáng sủa, nên có thể nhìn thấy nam tử này chỉ có một nửa gương mặt, còn lại là lông xù bao phủ, giống như mặt của dã thú.

"Còn bốn tên mua được từ bang phái giang hồ ở Định Nguyên phủ bên kia. Hai tên võ giả phàm nhân trong đó khí huyết sung mãn lắm."

Lợi dụng được sự ngu ngốc và tham lam của phàm nhân, thêm vào đó là dùng một vài thủ đoạn để tránh thần linh địa phương cùng với các âm quỷ tuần tra, rõ ràng một điều là những yêu vật này đã không phải là những yêu quái sơn dã khổ tu cầu đạo. Chuyện này cũng không phải làm lần đầu.

"Ừ, mang tất cả vào phòng của ta, chờ ta dưỡng thương xong sẽ tự mình đi tìm huyết thực mới."

Hồng phu nhân nghe được còn bốn người thì cảm thấy an tâm hơn một chút.

"Hắc hắc, Hồng phu nhân muốn tất nhiên là được!"

Nam tử dìu lấy ả đi vào sâu trong động phủ. Ngày thường ả có dáng vẻ thướt tha mềm mại, còn bây giờ lại chật vật vô cùng. Gã nhìn Hồng phu nhân đi vào căn phòng màu hồng phấn rồi mới xoay người rời đi.

Trong một yêu động ở một ngã rẽ khác có một gian thạch thất, bên trong cửa đá phòng nặng nề là mấy nam nữ trẻ tuổi mặt mũi đầy tuyệt vọng, đang suy sụp co rút nơi góc phòng hẻo lánh.

Vốn dĩ có hai mươi người cùng bị nhốt ở chỗ này, nhưng sau nửa tháng, chỉ còn có mấy người bọn họ mà thôi.

Bọn họ không có đồ ăn, mỗi ngày chỉ có thùng nước trong. Nhưng bây giờ sự đói khát chỉ là thứ yếu, nỗi sợ hãi mới là thứ tra tấn họ hằng ngày. Từ lâu bọn họ đã biết bản thân bị yêu quái bắt tới đây. Lâu nay cứ luôn nghĩ rằng yêu quái ăn thịt người không nháy mắt chỉ là thứ có trong truyền thuyết nhưng không ngờ tất cả đều là thật.

Những người được mang đi lúc trước đều một đi không trở lại. Tuy không có âm thanh gì truyền tới nhưng không cần suy nghĩ cũng biết được kết cục của họ như thế nào.

Nói cho cùng thì không phải tất cả đều chết dưới miệng yêu quái, có ba người đã không chịu đựng được nỗi sợ hãi mà tự sát.
"Tí tách... Tí tách... Tí tách..."

Nước từ thạch nhũ nhỏ từng giọt xuống đất, âm thanh này lại càng làm cho không khí nơi đây trở nên u ám tĩnh mịch hơn.

Xa xa có tiếng bước chân truyền đến, bốn người trong thạch thất lập tức khẩn trương, hô hấp cũng có chút run rẩy.

"Yêu, yêu quái đến..... Yêu quái đến rồi!"

"Ô... Ô ô..."

"Ôi... Ta không muốn chết..."

Tên yêu quái nửa mặt người kia đến bên ngoài thạch thất. Khi nhìn vào bên trong, gã cũng ngửi được mùi nước tiểu. Nhưng mà thạch thất này đóng cửa không mở nên tiểu tiện cũng không thể đi chỗ khác, cũng chưa hẳn là có người không khống chế được.

"Ha ha..."

Yêu quái nở nụ cười, thò tay đẩy cửa đá. Cánh cửa chầm chậm mở ra, ma sát với mặt đất tạo ra tia lửa.

"Đừng sợ hãi, hôm nay các ngươi sẽ được giải thoát..."

Ánh mắt gã nhìn qua hai tên nam tử võ giả, nét mặt lộ vẻ tươi cười.

"Hai người các ngươi có khi hưởng được diễm phúc trước khi chết... A, hôm nay chắc không có khả năng này rồi..."

Yêu quái nửa mặt nhớ đến tình trạng hiện tại của Hồng phu nhân, sợ là không có nhã hứng rồi.

Cũng không lâu lắm, bốn tên thanh niên nam nữ đang mê man kia đã đến phòng Hồng phu nhân. Nhìn thấy bọn họ, Hồng phu nhân cũng không chờ nam tử kia rời khỏi, không đợi được đã tiến lên.

"Hít...."

Hồng phu nhân khẽ hút một cái, tiếng hút lớn dần, một làn sương mù màu máu bay ra từ bốn người. Bọn họ tuy đang hôn mê nhưng lại run rẩy, làn da dần khô quắt lại, giãy giụa cũng từ từ yếu đi.

Ước chừng một chén trà, bốn người nọ đã thành thây khô. Trong bích thất của Hồng phu nhân tràn ngập một cỗ sương mù màu máu.

Nằm bẹp trên một cái giường đá được lót bằng da thú, Hồng phu nhân bắt đầu chậm rãi thổ nạp. Từng sợi linh khí ở Hắc Phong Câu từ từ hội tụ trong động phủ, rồi bay đến trong phòng của Hồng phu nhân.

Linh khí và sương mù màu máu hoà cũng nhau, rồi chui vào cơ thể của Hồng phu nhân theo sự hô hấp của ả. Nửa thân thể cháy đen bắt đầu tràn ngập huyết quang mà mắt thường có thể thấy được.

Bình minh đã ló dạng trên Ngõa Phong Sơn*, mặt trời càng ngày càng lên cao, còn ở trong thung lũng tối đen đã bắt đầu có yêu vật hành động.

Đến khi thời gian đã đến sau giờ Ngọ buổi trưa, Hồng phu nhân mới dừng việc chữa thương lại. Sương mù màu máu trong động tiêu tan sạch, không còn chút nào. Lúc này, ả đã có thể đè nén cảm giác thiêu đốt đau xót, hoặc là nói ả miễn cưỡng có thể chịu được cảm giác đau đớn kia.

Nhưng không biết vì sao, giờ này trong lòng ả lại dâng lên một cảm giác bất an rất mơ hồ, dường như tai vạ sắp ập đến nơi vậy!

"Chẳng lẽ có liên quan đến tổn thương từ ngọn lửa?"
Dù sao ả cũng là một Khô Lâu Huyết Yêu đã tu hành lâu năm, tuy thói tàn ác che mờ linh hồn thiên tâm nhưng cảm giác mơ hồ vẫn còn.

Thành Hoàng Xuân Huệ phủ kia không thể nhìn ra được dấu vết của Thổ Độn phù, cũng không mang đến cho ả cảm giác này. Còn lão Giao ở trong nước kia thì xưa nay luôn mặc kệ chuyện ở bên ngoài sông nước. Tuy hiện tại lão có thần vị nhưng dẫu gì cũng là yêu tộc, hơn nữa lão Giao kia cũng chưa hẳn nắm được tình hình. -Mời các độc giả đón đọc chương mới tại B_ạ_c_h_N_g_ọ_c_S_á_c_h để ủng hộ tinh thần dịch truyện chăm chỉ của dịch giả, đừng đọc mấy trang cọp pi này, dịch giả buồn lắm-

...

Trong luồng gió mạnh trên không trung, Thanh Đằng Tiên Kiếm đã bay gần hết một Châu. Trên kiếm có tám chữ "Linh vận thanh đằng tàng phong vạn trượng". Mỗi một chữ đều ẩn dấu lưu quang, một cổ kiếm ý mãnh liệt gần như đã thành thực chất tràn đầy thân kiếm, gió trong vòng mười trượng bị nó xé nát.

...

Bên trong hang động của yêu quái, trong lòng ả dâng lên một loại cảm giác trước nay chưa từng có, đến độ làm ả gấp gáp đứng ngồi không yên. Ả cau mày suy nghĩ, sau đó cũng không quan tâm tới thể diện, ả rời khỏi bích thất đi tới bàn đá ở đại sảnh rồi ngồi xuống.

"Đi ra cả đi, ta có việc hỏi các ngươi!"

Hồng phu nhân quát to một tiếng, một lúc sau có âm thanh truyền đến từ các hướng khác nhau.

"Ha ha, Hồng phu nhân đã khôi phục rồi sao?"

"Ta thấy cũng chưa hẳn!"

"Rốt cuộc có chuyện gì?"

Ba cỗ yêu khí dày đặt tràn đến, có ba người đi tới đại sảnh, ánh mắt nhìn tới Hồng phu nhân gần như đã khôi phục lại như ban đầu.

"Hừ, ta sẽ chịu trách nhiệm cho kỳ huyết thực tiếp theo. Bây giờ ta hỏi ý kiến của các ngươi về một chuyện."

Nói đến đây, ả nhớ lại rồi cân nhắc hỏi:

"Các ngươi có biết ngọn lửa nào đó mà không đốt cháy bàn giường gỗ, cũng không đốt vải mành đá bùn, trong ánh đỏ lại hiện ra ánh trắng xám?"

Yêu vật bên cạnh lúc trước đã thấy thương thế của Hồng phu nhân, nhưng chưa nhìn rõ tình trạng thì ả đã trốn vào bích thất của mình rồi, bây giờ cũng có chút tò mò.

"Có ngọn lửa trình độ này?"

"Chân hoả nào đó sao?"

"Nó lại không tác động đến vật thật?"

Nhao nhao ba câu hỏi cùng lúc, nghe thấy vậy Hồng phu nhân tự giễu giơ cánh tay lên, tay áo trượt xuống để lộ ra tay phải vẫn còn cháy đen như cũ.

"Cái này cũng gọi là không tổn thương đến vật thật hay sao?"

Trong nhất thời, một đám yêu vật cũng không nghĩ ra cái gì.

Một nữ yêu quái khác che miệng cười cười.

"Hồng tỷ tỷ chẳng lẽ đã sợ rồi, đang lo chọc phải một cao nhân Chân Tiên không nên chọc phải không? Những năm này ở Đại Trinh, chỉ có mỗi Ngọc Hoài Sơn là có Tiên Phủ, người nào..."

Két...

Ngay lúc này, giống như dây cung trên chín tầng trời bị kéo căng, âm thanh rút kiếm bỗng nhiên vang lên, xuyên thẳng vách núi truyền đến động phủ.

Khi mà bốn tên yêu quái nghe được, chúng cảm thấy giống như hồi còn là những tinh quái nhỏ yếu nghe thấy tiếng sấm sét khủng bố.

Da đầu run lên, gần như dựa vào phản ứng bản năng, yêu khí bùng phát ngập tràn khắp nơi. Bốn yêu phân ra các hướng khác nhau lao ra khỏi đại sảnh.

Xoẹt...

Ba yêu quái khác nhìn thấy được, trong nháy mắt ánh sáng trắng hiện ra.

"Chém!"

Một tiếng "Chém" uy nghiêm vang lên như thiên đạo, bình thản như tiếng nỉ non theo đến cùng ánh sáng...

Qua mấy hơi thở, bên trong hang động đã không còn tối lờ mờ nữa, bởi vì dốc đá của vách núi đã bị chém rộng một trượng, ánh nắng giữa trưa chiếu vào.

Yêu khí của Hồng phu nhân tất nhiên đã tan rã.

Sắc mặt ba yêu vật khác run rẩy ngẩng đầu. Trên trăm trượng ở không trung, một thanh tiên kiếm vừa rời vỏ đang chỉ xuống Hắc Phong Câu. Kiếm ý lăng lệ từ mũi kiếm xuất ra cũng khiến cho ánh mặt trời phải thua kém!

(*) Bích thất: căn phòng trên vách đá

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau