LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Chưa từng chửi thề, nhưng không nhịn được

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Chờ tới lúc hoàn toàn không nghe được bất kỳ tiếng động gì nữa, sau một lúc lâu, Kế Duyên liền ngồi tựa ngay vào tượng Sơn Thần. Hắn cũng chẳng còn chút sức lực nào nữa, mồ hôi càng chảy ra nhễ nhại.

Vừa rồi hao tốn thể lực giống như thời học đại học hắn phải chạy việt dã liên tục mấy chục cây số vậy. Lúc này, Kế Duyên còn không đủ sức nhấc đầu ngón tay, chỉ giống như một con chó chết nằm dựa vào tượng Sơn Thần thở dốc.

Bọn Trương Sĩ Lâm thấy được cảnh này thì không biết phải làm sao. Vốn dĩ bọn hắn còn đang vui mừng vì còn sống, bỗng hoảng hốt la lên.

“Đại sư, đại sư, ngài không sao chứ?”

“Nước….”

“Nước! Nước! Nước đâu? Nhanh lấy nước cho đại sư!!”

Trương Sĩ Lâm và bọn lái buôn luống cuống tay chân. người lấy khăn mặt, người lấy ống trúc đựng nước, còn có người ở bên cạnh dùng y phục quạt gió cho Kế Duyên.

“Nước đây! Nước đây! Mời ngài dùng”

Lúc đầu Trương Sĩ Lâm muốn đưa ống trúc cho Kế Duyên, lại phát hiện hắn chỉ thở dốc mà không đưa tay ra. Gã liền cẩn thận nghiêng ống trúc đến bên miệng Kế Duyên.

“Ùng ục…ùng ục…Ọc…”

Kế Duyên uống ừng ực như điên, sau một hồi hắn cũng uống đủ.

Bọn Trương Sĩ Lâm vẫn còn khẩn trương không buông tay, mà bây giờ bị ống trúc che kín miệng, tay chân hắn lại không có lực.

“Dừng, có chút sức lực rồi!”

Kế Duyên đành phải ngậm miệng nín thở. Trương Sĩ Lâm nhìn thấy nước tràn ra mới ý thức được đại sư không uống nữa, vội vàng rút ống trúc trở về.

“Hí…iiiii….. Phù…”

Kế Duyên thở ra một hơi, rốt cuộc đã tỉnh lại một chút.”

Trương Sĩ Lâm cùng với đám lái buôn thấy vậy cũng nhao nhao thở dài một hơi. Sau đó như chợt nhớ đến cái gì, Trương Sĩ Lâm liền quỳ ngay xuống trước mặt Kế Duyên.

Những lái buôn khác thấy thế cũng rối rít làm theo.

“Đa tạ đại sư cứu mạng, đa tạ đại sư cứu mạng, cúi lạy ngài, cúi lạy ngài!!”

“Đa tạ đại sư đã cứu chúng ta!!” “Cảm ơn đại sư…”

Tám tên lái buôn còn lại dập đầu xuống đất phát ra tiếng, không phải bộ dáng đang giả vờ.

Kế Duyên thấy vậy rất khó chịu. Hắn đã lớn như vậy, lại bị người khác quỳ lạy đã cảm thấy rất xấu hổ, chứ đừng nói đến việc bị nhiều người cúi lạy như vậy.

“Mau dậy đi, đừng dập đầu nữa. Các ngươi không oán trách ta không thể cứu bọn Vương Đông đã là tốt lắm rồi..”

Đây là lời trong lòng của Kế Duyên. Kiếp trước nhìn thấy việc kết thù kết oán chỉ vì mấy đấu gạo, thay vì khiến cho đám lái buôn suy nghĩ lung tung gì đó, còn không bằng chính hắn giải thích rõ ràng trước.

Quả nhiên, lời này vừa được nói ra làm cho đám lái buôn đều ngây người, quay lại nhìn nhau. Bầu không khí có chút lúng túng.

Bọn họ không có can đảm thừa nhận điểm này, nhưng cũng không có nghĩa là không nghĩ như vậy. Trên thực tế, Trương Sĩ Lâm cũng từng nghĩ tới nếu đại sư ra tay sớm một chút, Vương Đông và bọn Kim Thuận Phúc cũng sẽ không phải chết.

Những tên lái buôn này im lặng đã chứng minh suy đoán của Kế Duyên. Hắn cũng không phải là Hoàng Lão Tà thích tự làm khổ mình, làm việc tốt cũng không cần người khác nhớ mình tốt, nhưng cũng không muốn trong lòng họ có hiểu lầm.

Kế Duyên nghĩ hơi nhiều. Chẳng may trong đám người này có người trở mặt càng nghĩ càng hận, chẳng may có người nhà do người đã chết mà sinh ra oán hận, nói không chừng còn trách mình sợ cọp tinh nữa.

“Không phải vừa rồi ta không muốn cứu bốn người kia, thật sự ta cũng hết cách rồi. Các ngươi cũng đã nghe cọp tinh kia nói, nhưng tìm sự sống trong cái chết đâu có đơn giản vậy được. Lúc tên ma cọp đến đây, ta đang lúc mấu chốt nhất, toàn thân không thể nhúc nhích được!”

Dù sao bịa một lần cũng là bịa, bịa hai lần cũng không sao. Kế Duyên cũng bịa chuyện, còn có ý định nói nghiêm trọng lên một ít.
“Vì cứu các ngươi, ta đã không tiếc hao phí đạo hạnh bản thân, phá khốn mà ra. Đáng tiếc, bốn người kia đã rời đi. Với trạng thái như bây giờ, có thể bảo vệ các ngươi đã là vô cùng may mắn rồi!”

Kết hợp với bộ dạng khốn khổ của Kế Duyên hiện tại, lời nói này cực kỳ thuyết phục, khiến cho bọn người Trương Sĩ Lâm cảm thấy rất xấu hổ.

“Này! Sau này để ý nhiều một chút. Ở nơi rừng sâu núi thẳm, gặp một thư sinh nho nhã phu nhân xinh đẹp trong đêm, đều không phải chuyện bình thường.”

Lời nói thấm thía này Kế Duyên nói cho đám lái buôn nghe, nhưng kỳ thực cũng có phần nhắc nhở bản thân mình.

“Cám ơn đại sư dạy bảo.”

“Cám ơn đại sư dạy bảo!”

“Cám ơn đại sư!”

“Đại sư! Ngài có đói không? Chúng ta vẫn còn chút đồ ăn.”

“Ngừng! Một tiếng đại sư, hai tiếng đại sư! Cứ gọi ta là tiên sinh đi…”

Kế Duyên cảm giác từ “đại sư” này giống như bị người khác xem như thần thánh, còn không bằng cọp tinh Lục Sơn Quân dùng từ thỏa đáng hơn.

Về phần ăn gì đó, mặc dù hắn biết cơ thể lúc này rất yếu ớt, nhưng thật sự hắn không có chút khẩu vị nào.

Đêm đó, dù biết rõ nguy hiểm đã đi xa, nhưng không có người nào dám ngủ.

Ngoại trừ Kế Duyên đang mệt muốn chết, hắn thề mình chỉ mệt mỏi nên nằm nghỉ ngơi một chút. Kết quả chỉ vài giây sau, hắn liền ngủ mất tiêu.



Ngày hôm sau, trời vừa sáng. Bởi vì trong lòng lo lắng sợ hãi, cả đám lái buôn đều đứng ngồi không yên, rối rít chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Bọn Trương Sĩ Lâm lấy tất cả hành lý của bốn người kia ra, bỏ vào một cái sọt trên lưng mình. Những cái sọt trống không thì chồng vào dưới cái sọt đang mang trên lưng.

“Ai…Tiểu Đông đi rồi, ăn nói với Vương Thúc thế nào đây…”

“Đúng vậy, trong nhà lão Kim còn có hai hài tử đấy… Lần này…. Ai….”

“Lưu Toàn với Lý Quý còn chưa lấy vợ, tuổi còn rất trẻ ….”

“Sau này chúng ta giúp đỡ nhiều hơn chút!” "Đúng vậy, chỉ có thể như vậy..."

Đám lái buôn than thở.

Bởi vì mặt trời lên cao, cảm giác sợ hãi cũng bớt đi không ít, nhưng bầu không khí lại có chút tang thương.

Trương Sĩ Lâm đi đến đằng sau tượng Sơn Thần. Vị cao nhân kia vẫn còn đang ngủ say, trên người đang đắp một bộ quần áo tơi, đều do bọn Trương Sĩ Lâm đắp lên khi Kế Duyên đang ngủ.

Cũng không hổ là cao nhân, đêm qua mọi người đều không dám ngủ, đến đi tiểu còn phải nín lại, cũng chỉ có kẻ tài cao gan lớn mới ngủ an ổn được như vậy.

“Đại sư, đại… Tiên sinh, Kế tiên sinh, chúng ta phải đi rồi. Ngài có tính toán gì chưa? Tiên sinh?”

Kế Duyên rất mệt, mơ hồ nghe thấy có ai đó gọi hắn.

“Tiên sinh, chúng ra phải đi rồi, ngài có phân phó gì không? Tiên sinh….”

“Ai…Đừng quấy rầy ta… Phiền quá….”

Trong lúc mơ ngủ, một tay Kế Duyên gãi ngứa trên mặt, một tay vẫy vẫy như đuổi ruồi.

“Sĩ Lâm, đừng quấy rầy tiên sinh, để tiên sinh ngủ!!”

“Đúng vậy, Trương đầu. Tiên sinh đã ở đây một tháng! Nhân dịp trời vừa sáng, chúng ta tranh thủ thời gian xuống núi đi!”

“Sĩ Lâm ca, tiên sinh cũng đuổi người rồi, chúng ta đi nhanh lên!”

Vốn dĩ Trương Sĩ Lâm còn muốn nói lời tạm biệt trước mặt hắn, tốt nhất lại xin một cái bùa hộ thân gì đó. Hiện tại gã cũng không dám quấy rầy nữa.

Do dự một chút, gã lấy một túi bánh màn thầu và một ống trúc đầy nước từ trong sọt, cẩn thận đặt bên cạnh tượng Sơn Thần.

“Chúng ta dập đầu với tiên sinh một cái rồi đi!”

“Đúng vậy.” “Có lý!” “Được!”

Một đám lái buôn đứng cùng với Trương Sĩ Lâm, vây quanh một bên núi, quỳ xuống dập đầu hai cái cho kẻ đang ngủ say kia?

“Đông đông đông đông…”

“Ai ồn ào cái rắm a…”

Kế Duyên trở mình mắng một câu.

"Ai nha! Tiên sinh tức giận!! Đi mau đi mau!!" "Đi đi đi!!!"

"Ai chờ ta một chút." "Xuỵt, bé cái mồm lại!!!"

Đám lái buôn vội vàng đeo sọt lên trên lưng, rời khỏi tòa miếu Sơn Thần làm cho bọn họ kinh tâm động phách này. Hơn nữa, trong lòng bọn họ âm thầm quyết định, sau này tuyệt đối không lên núi Ngưu Khuê nữa.

….

Mặt trời lên cao. Trong miếu, Kế Duyên vặn eo, bẻ cổ tỉnh giấc.

"Ôi a hô... Ngủ được... Thật là thoải mái a!!!

Chung quanh dường như quá an tĩnh, Kế Duyên giụi mắt nhìn một vòng. Tuy tầm nhìn rất mơ hồ cũng nhìn ra được trời đã sáng, chỉ là cảm thấy có gì đó không đúng.

Đợi đã! Người đâu? Người đều đi đâu rồi!!!

Cạn tàu ráo máng!!! Đám Trương Sĩ Lâm đáng đâm ngàn đao kia!!! Mẹ kiếp! Các ngươi bỏ rơi lão tử!!!

Chương 12: Hồng Hồ

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Trong lòng Kế Duyên đang hỏi thăm tổ tông mười tám đời của bọn Trương Sĩ Lâm. Mặc dù bọn họ vì lo cho tính mạng của bản thân, nhưng dù sao mình cũng đã cứu bọn họ. Vậy mà không mang mình theo, cũng không thèm chào hỏi một tiếng.

Đáng giận hơn là bây giờ Kế Duyên muốn mắng cũng không dám mắng thành tiếng, chỉ có thể nhịn xuống, khiến cho cả mặt đều đỏ lên.

Hơn nửa ngày, tâm tình Kế Duyên mới ổn định lại.

"Hô... Hô..."

Chờ cho mình bớt giận, Kế Duyên chán nản ngồi bên cạnh tượng Sơn Thần.

“Mẹ kiếp! Ta phải làm sao bây giờ? Nên mạo hiểm xuống núi không?”

Kế Duyên nhìn đồ ăn nước uống bên cạnh tượng Sơn Thần. Cuối cùng đám người này còn có chút lương tâm, để lại cho mình chút đồ ăn.

Đợi tỉnh táo lại một chút, Kế Duyên nhớ tới lúc vừa mới ngủ hình như có nghe thấy Trương Sĩ Lâm gọi hắn. Chẳng qua lúc ấy mình đang ngủ ngon, có lẽ đã không phản ứng.

“Dù gì ta cũng là ân nhân cứu mạng, các ngươi không thể chờ ta tỉnh, nói cám ơn trước mặt ta một tiếng rồi mới đi chứ, không làm vậy thì lay tỉnh ta cũng được mà…”

Kế Duyên vẫn nhịn không được mà than thở. Đám lái buôn này đi như vậy, làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của hắn.

Dù sao đi tới một thế giới xa lạ, vốn dĩ Kế Duyên có ý định cùng xuống núi với đám lái buôn. Tốt nhất dựa vào thân phận ân nhân cứu mạng, để bọn họ giúp hắn tìm một chỗ ở, sau đó lại tính tiếp.

Thế giới này có cọp tinh, như vậy khẳng định sẽ có cao nhân thực sự, nói không chừng còn có Tu Tiên giả, thậm chí Tiên Nhân. Ánh mắt của mình chưa hẳn chữa không được. Nếu vận khí tốt, biết đâu được Kế Duyên có thể bước vào con đường tu hành.

Xuyên việt đều có thể xảy ra, hơn nữa vừa đến liền chạm mặt cọp tinh.

Kể từ đó, Kế Duyên cũng có thể được coi là tiếp xúc liên tục với các sự kiện xác suất nhỏ. Theo xác suất học trên giảng đường, cũng coi là vận khí cực tốt.

Tưởng tượng như vậy khiến Kế Duyên rõ ràng cảm thấy có chút cảm giác hưng phấn.

Kế Duyên nhặt túi đựng đồ ăn trên mặt đất, nhân tiện lấy ra một cái bánh màn thầu bỏ vào miệng, lại lấy dây thừng cột ống trúc treo lên trên người.

Hắn liền dò dẫm rất cẩn thận phía ngoài miếu Sơn Thần.

Với điểm thị lực ấy, Kế Duyên cũng không thấy được chi tiết nhưng miễn cưỡng có thể dùng. Ít nhất hắn có thể nhìn thấy hình dáng của cảnh vật xung quanh, chỉ là chỗ đặt chân phải đặc biệt coi chừng.

“Rống ngao~~~”

Mới đến cửa miếu, ở sâu trong núi, tiếng hổ gầm từ xa xa tuyền đến.

Kế Duyên run lên, cảm giác hưng phấn lập tức bị sợ hãi làm cho biến mất, phản xạ có điều kiện là lui về đằng sau. Sau đó, đột nhiên dưới chân hắn giẫm lên một cái gì đó tròn tròn. Trong nháy mắt, thân thể mất đi trọng tâm.

"Wow..."

"Bình bịch~ "

“Bịch…”

"Ai ôi!!!..."

Chân Kế Duyên giẫm vào một cây nến, ngã ngửa ra sau, đụng phải cái bàn trong miếu Sơn Thần, rồi té ngã, ngã cái hôn thiên ám địa.

"Hí...iiiiii... Ôi... Mẹ kiếp... Người xui xẻo, uống nước lạnh cũng tê răng!"
Kế Duyên giãy giụa ngồi dậy, cẩn thận sờ sờ sau gáy để tìm chỗ bị đau. Hắn phát hiện mình bị dập đầu một mảng lớn, sờ một cái liền đau nhức. May mà cảm giác đau này chỉ là đau ngoài da, đại não có lẽ không có vấn đề gì.

Nghỉ ngơi một lát, Kế Duyên thấy dễ chịu hơn một chút. Hắn sững sờ nhìn qua túi nhỏ và ống trúc.

Chuyện này khiến cho thôi thúc muốn xuống núi của Kế Duyên giảm bớt. Ngươi nói xem nếu như lúc đi xuống núi cũng không chú ý như vậy thì chẳng phải là Kế mỗ trực tiếp tiêu đời rồi sao?

Từ trước đến nay Kế Duyên vẫn rất sợ chết, thậm chí có thể nói là một người sợ đau. Sinh mệnh kiếp trước đã mất, tuy kiếp này bắt đầu chẳng ra làm sao nhưng dù sao vẫn có hi vọng.

“Ầm ầm...”

Tiếng sấm vang lên. Một lần nữa, chân trời lại như có từng con rắn điện đang khiêu vũ. Lần này Kế Duyên không bị giật mình, nhưng nhìn thấy mưa gió sắp đến, một kẻ nửa mù như hắn xuống núi lại càng không ổn.

Tục ngữ có nói “lên núi thì dễ, xuống núi mới khó”, thật là đúng với tình hình của hắn.

“Nếu không... Ta lại nghỉ ngơi một chút?”

"Tí tách... Tí tách"

Cũng không lâu sau, cơn mưa nặng hạt rơi xuống. Ở trong núi, khí trời đúng là thay đổi thất thường.

Lần này Kế Duyên không cần xoắn xuýt nữa, hiện tại hắn chắc chắn không thể đi ra ngoài rồi.

May mà Kế Duyên đã ngồi yên ở trước bàn tượng thần, nhắm mắt sắp xếp lại tâm trạng, để cho mình yên ổn tĩnh lặng lại.

Quả nhiên, khi suy nghĩ ổn định, những bức họa không màu sắc, xinh đẹp kia liền chậm rãi hiện ra theo từng tiếng mưa rơi. Cảnh rừng núi tắm mưa sinh động đẹp đẽ dần dần bày ra.

Trong cơn mưa, Kế Duyên thích nghe tiếng động vật chạy tới chạy lui nhất. Hình ảnh như vậy rất có sức sống, thậm chí khiến Kế Duyên liên tưởng đến mùi vị đồ nướng.

Bỗng nhiên, Kế Duyên nghe được tiếng một con vật nhỏ đang hoảng hốt chạy loạn trong mưa, tựa như nó đang chạy tới miếu Sơn Thần. Một hồi sau, nó liền chui vào dưới mái hiên.

Trên thân con vật nhỏ vẫn còn giọt nước nhỏ xuống. Vào lúc Kế Duyên đang cẩn thận nghe ngóng, nó đi vào bên trong miếu Sơn Thần. Nhưng vừa mới bước vào cửa miếu, nó dừng chân lại, hình như nó phát hiện ra Kế Duyên ngồi ở trước bàn tượng thần.

Kế Duyên mở mắt, trước mắt là một mảnh ánh sáng mơ hồ. Bóng dáng con vật nhỏ này rất mơ hồ, so với chó con thì nó còn nhỏ hơn một chút.

Vừa rồi, nhờ quan sát qua cơn mưa, Kế Duyên biết rõ đây là một con hồ ly. Loài động vật này tương đối nhát gan, sẽ không tấn công con người. Vì vậy, Kế Duyên cũng khá an tâm.

Nghiêm túc mà nói thì phần lớn thời gian ở miếu Sơn Thần bỏ hoang này thuộc về động vật, có thể nhìn ra từ một ít phân và nước tiểu của động vật trong miếu. Kế Duyên cùng với đám lái buôn cũng chỉ là khách qua đường.

Đều muốn tránh mưa, Kế Duyên cũng không nghĩ tới việc đuổi con hồ ly này đi, một người cũng thấy nhàm chán.

Đây là một con Hồng Hồ có màu lông khá đẹp. Đột nhiên nó đứng ở cửa miếu nhìn chằm chằm Kế Duyên, gặp người bên trong không phản ứng gì, nó mới buông lỏng một chút, do dự một chút rồi đi vào cửa.

Sau đó nó lại gần một bức tường rồi bắt đầu vung vẩy thân thể.

"Lạc cạch lạch cạch lạch cạch lạch cạch..."

Thân thể đong đưa khiến nước mưa trên lông Hồng Hồ nhanh chóng bay đi, rất nhiều nước cũng bay xa vài mét bắn cả lên người Kế Duyên, khiến hắn phải lấy tay che mặt lại.

Chẳng qua, lúc hồ ly đang vung vẩy nước, Kế Duyên có thể nghe được chi tiết của hồ ly rõ ràng hơn. Bộ lông nhung cũng rõ ràng rành mạch, rất dễ nhận ra đây là một con vật nhỏ rất xinh đẹp.

Con hồ ly này cũng nhu thuận, vẩy nước xong thì dựa vào bức tường cạnh cửa miếu nằm nghỉ ngơi, thỉnh thoảng cảnh giác nhìn phản ứng của Kế Duyên một chút.

Một người một hồ ly, một bên tạm thời không thể đi, một bên vào miếu tránh mưa, đều không nói chuyện với nhau.

Lúc này, rốt cuộc Kế Duyên cảm thấy hơi đói bụng. Hắn nghĩ muốn ăn đồ ngon tự nhiên là không có, nhưng dù sao cũng có một túi nhỏ đựng lương khô, có thể nhét đầy bụng.

Hắn mò mẫm mở túi, lấy tay nhéo nhéo. Lương khô cứng như hòn đá, còn màn thầu không tính là mềm nhưng vẫn tốt hơn lương khô nhiều. Vì vậy, hắn lấy ra một cái màn thầu.

Hắn xé một nửa cái rồi đưa lên mũi ngửi, không có mùi nấm mốc mùi thối. Thế là hắn liền bỏ vào miệng bắt đầu ăn. Càng ăn lại càng thấy đói, một cái màn thầu không giữ được tới mười mấy giây đã bị ăn sạch sẽ.

Kế Duyên nhịn không được lại cầm lấy một cái màn thầu, nhai ngấu nghiến một trận. Sau đó hắn cứng rắn dừng lại thôi thúc muốn ăn thêm một cái nữa.

Cái túi này cũng không lớn. Vừa ăn hết hai cái màn thầu, hắn liền sờ phía dưới túi, đưa tay lục lọi, tính toán kỹ càng, cũng chỉ còn dư hai cái màn thầu và ba miếng lương khô.

Làm một thanh niên tốt đẹp sống ở thế kỷ hai mươi mốt, có công ăn việc làm, tuy mọi người đều nói là vì kiếm sống mà khổ sở nhưng chưa bao giờ hắn quan tâm tới chuyện có bị chết đói hay không. Vì vậy ở phương diện này, phản ứng của hắn chậm chạp một chút. Lúc này Kế Duyên mới đột nhiên giật mình, lương thực để bản thân sống sót rất ít nha!

Hơn nữa, nếu có xuống núi, hắn cũng không có người thân bạn bè để dựa vào, kiếm sống bằng cách nào đây? Mình có thể làm gì bây giờ, đi ăn xin?

“Lo lắng quá aaa!!!”

Kế Duyên nhịn không được than thở một câu.

Hồ ly bên cạnh bị hù đến nỗi phải cảnh giác đứng dậy.

Thế mà lại hấp dẫn sự chú ý của Kế Duyên.

“Hắc hắc, tiểu hồ ly à, kẻ mù như ta cũng không mang cái gì có thể cho ngươi ăn. Ngược lại bánh màn thầu với bánh bột ngô có một chút. Nhưng mà một là ngươi không ăn, hai là ta không cho. Nếu ngươi có thể ăn thịt ta thì ta cũng ít phiền não đi một ít rồi.”

"Hí...iiiiii..."

Bộ lông của hồ ly hơi dựng lên, tứ chi căng cứng, nhe răng về phía Kế Duyên.

“Nói đùa, nói đùa đấy! Ngươi bắt một con chuột đồng hay một con thỏ cũng được…” Kế Duyên ôn hòa nhã nhặn nói.

Hắn cảm thấy vừa rồi thanh âm cùng với cử động của mình nhất định là đã kích thích con hồ ly kia. Con thỏ lúc gấp gáp còn cắn người, đừng nghĩ hồ ly là dã thú mà không lo lắng nha!

Thật lâu sau, một người một hồ ly lại không có động tĩnh gì. Con hồ ly kia lại cẩn thận nằm xuống góc tường. Kế Duyên cũng thở ra rồi dựa vào bàn tượng thần tiếp tục ngẩn người.

Chương 13: Thiếu niên hành hiệp trượng nghĩa

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Hôm nay mưa tạnh nhanh hơn hôm qua rất nhiều, mưa rơi không bao lâu thì ngừng, nhưng bởi vì trận mưa này mà trời có chút lạnh.

Cảm thấy lạnh lẽo, Kế Duyên mò mẫm mặc bộ y phục mà đám lái buôn bỏ lại, sau đó phủ thêm một lớp áo tơi.

Ngày hôm qua, trong lúc đám lái buôn nói chuyện với nhau, hắn biết được bây giờ hẳn là đầu mùa xuân. Thời tiết hơi lạnh cũng bình thường. Chỉ là hai cơn mưa Kế Duyên gặp cũng không phải kiểu mưa xuân rả rích.

Hôm nay khi hắn tỉnh lại thì cũng đã rất muộn. Lúc này mưa đã tạnh, xem chừng rất nhanh trời sẽ chạng vạng tối. Ở giữa núi, bóng đêm đến rất nhanh, hơn nữa đường đi cũng trơn trượt, dù cho Kế Duyên có gan đi xuống núi thì tình hình cũng không cho phép.

Đêm nay không có đám lái buôn, cũng liền không có lửa để sưởi ấm.

“Ai..”

Kế Duyên có chút than thở, tiền đồ vận mệnh của mình thật bi quan. Trước mắt cũng chỉ có thể hy vọng ngày mai trời quang mây tạnh, để cho mình chút có ưu thế với tầm nhìn đáng buồn này.

Quả thực đúng như dự đoán của Kế Duyên. Trên núi, trời tối rất nhanh, không bao lâu thì đã tối tăm mờ mịt. Trời nhanh tối khiến hắn có chút sợ hãi, không dám ngồi trước bàn tượng thần như ban ngày nữa mà tạm thời quay lại đằng sau tượng thần.

Hồng Hồ vốn tránh mưa trong miếu không biết đã rời đi lúc nào.

Tâm trạng Kế Duyên bây giờ lo lắng không yên hơn hôm qua một chút. Dù sao cũng chỉ có một người, hôm qua mới lừa gạt cọp tinh đi, có lẽ không đến mức mới một ngày mà nó đã kịp nhận ra đâu.

Cũng chỉ mới ngủ gục một lúc, Kế Duyên lại bị một tiếng ồn ào quấy rầy làm cho tỉnh giấc. Trời còn chưa tối. Từ nơi xa, trên đường núi truyền đến âm thanh của một số người.

Sau tượng Sơn Thần, Kế Duyên lập tức lấy lại tinh thần, đá chiếu ngồi dậy, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh.

“Không thể nào trùng hợp như vậy? Cái miếu đổ nát này cũng không phải đầu mối giao thông then chốt gì, vậy mà ngày nào cũng có người tới? Không phải ma cọp đúng không? Không phải không phải, có tiếng bước chân, đừng tự dọa mình!!!”

Ở xa xa trên đường, một nhóm chín người đang đi lại trên núi, phần lớn bước chân vừa nhẹ vừa nhanh.

Trong đó có nữ có nam, phần lớn còn khá trẻ tuổi. Vả lại, nhiều người còn cầm binh khí trong tay, đa số dùng đao kiếm, cũng có người cầm lấy trường côn bọc sắt. Ở chính giữa còn có hai người khiêng một bao tải to, không biết bên trong chứa cái gì.

Những người này nhìn có chút chật vật, có thể liên quan đến việc không mang áo mưa, mặc dù bọn họ kịp thời tìm được chỗ tránh mưa nhưng cũng bị mưa giội ướt.

Người đi tuốt ở đằng trước tên là Yên Phi, là một nam tử trẻ tuổi cầm kiếm Lưu Tô trong tay. Thân hình một mét tám, dáng người cân xứng cao ráo, đơn độc một mình, mắt phượng sáng ngời có thần.

Gã quan sát đằng trước, nói với đồng bạn rồi chỉ về phía xa.

“Phía trước chính là miếu Sơn Thần, chúng ta nhanh tới đó nghỉ ngơi một chút, nhóm lửa nghỉ ngơi dưỡng sức!”

“Được, mọi người đi nhanh lên. Mưa như vậy, lên núi thật sự tốn sức lực!”

Một nữ tử mặc trang phục bó sát người, bên ngoài còn mang một áo khoác ngắn. Lúc này y phục đã ướt sũng, dán sát lên người, vừa đi vài bước vừa oán giận vung vẫy đám bùn bám trên giày.

“Vậy mà không ai trong chúng ta nghĩ tới việc mang theo áo mưa. Thật sự quá buồn cười.”

Nữ tử vừa đi nhanh hơn vừa bực bội tự giễu nói.

Tráng hán mang trường côn bọc sắt cười cười.

“Hắc hắc, Lạc sư muội, thời tiết trong núi thay đổi thất thường, lúc lên núi mặt trời rõ ràng lên cao, ai có thể đoán được chứ.”

“Cười cái gì mà cười, ngươi cũng không bị mưa giội cho ướt sũng!” “Được rồi, đừng cãi nhau. Chúng ta không đến đây để chơi đùa. Mọi người vào miếu nghỉ ngơi!”

Tuy mặt đất lầy lội, những người này đi lên cũng nhăn nhó một chút. Nhưng Kế Duyên phải thừa nhận, chân của bọn họ đi vẫn rất nhanh, không tới một lúc đã đi đến trước miếu Sơn Thần.

Miếu nhỏ hoang vu cũ nát. Xung quanh, cây rừng xen lẫn cây khô bị bóng cây núi đá che mất ánh sáng. Hơn nữa lúc này đã chạng vạng tối, khiến nơi này nhìn có chút u ám.

"A ~ a ~ "

Hai tiếng quạ kêu, vang lên trên cây khô ở sau miếu Sơn Thần, càng thêm hợp với hoàn cảnh.

Vốn dĩ bước chân của chín người đang thoải mái nhẹ nhàng, theo bản năng tất cả đều đi chậm lại.

Ngay cả tiếng nói chuyện cũng nhỏ hơn không ít.

Mặc dù miếu Sơn Thần bị tàn phá, nhưng trừ việc thiếu cửa chính ra thì cũng coi như có thể che mưa che gió. Yên Phi đi tới bên mái hiên, nhìn vào trong một vòng thì thấy được vết than chồng chất cùng số củi khô chưa đốt hết của đám lái buôn, trong lòng cũng thở phào một cái.

“Người ở trấn Thủy Tiên nói không sai. Nơi đây quả thực là thường xuyên có người nghỉ chân, chẳng qua mọi người cũng nên chú ý một chút.”

Ở trong miếu, đối với phản ứng của đám người này, Kế Duyên cảm thấy có chút không hiểu được. Lúc phàn nàn trên đường thì rất lớn tiếng, hiện tại lại bắt đầu cẩn thận.

Nhưng hắn thật sự cũng không cười nổi. Lúc không có người thì hắn mong đợi có người tới. Lúc có người đến thật thì hắn lại lo lắng đối phương là kẻ cùng hung cực ác. Dù sao hiện tại hắn cũng không có khả năng tự vệ.

Mấy người này dạo qua bên ngoài miếu Sơn Thần một vòng rồi sau đó mới vào bên trong.

Yên Phi đi vào trong miếu đầu tiên, những người khác theo sát phía sau.

Ánh mắt bọn họ nhìn về đống lửa cùng với củi khô, bước chậm rãi đến gần tượng Sơn Thần, liên tục nhìn về trên đỉnh và các góc ở miếu Sơn Thần, mà nơi được chú ý nhất tự nhiên là phía sau tượng Sơn Thần.

Sau cùng, người phát hiện ra Kế Duyên đầu tiên vẫn là Yên Phi. Dù sao cũng là người đầu tiên tiến vào, gã đi đến đến chỗ vốn dĩ là đống lửa, giả bộ nhìn một chút. Sau đó gã ngẩng đầu nhìn về phía sau tượng Sơn Thần thì thấy được Kế Duyên đang dựa vào bên kia.

“Một tên ăn mày?”

Những người khác cũng chạy qua, cơ bản đều nhìn rõ bộ dạng của Kế Duyên. “Này, ăn mày, ở đây chỉ có một mình ngươi sao?”

Tên nam tử cầm trường côn trong tay kia rống lên một câu về phía Kế Duyên. Giọng nói lớn như vậy khiến hai lỗ tai Kế Duyên đều ngứa, vô thức duỗi ngón tay út ra gãi tai trái.

Hô hấp của đám người này đều có lực và kéo dài hơn đám lái buôn, trực giác nói cho Kế Duyên biết những người này hẳn không phải là người bình thường. Hắn cũng không dám thể hiện gì trước mặt đám người này, vẫn là thành thật một chút, hỏi gì đáp nấy.

“Đúng vậy, trước khi các ngươi tới chỉ có một mình ta.”

Vốn dĩ Kế Duyên muốn pha trò một câu “Chẳng lẽ các ngươi không tính là người?”, nhưng nghĩ đến ở đây không thể làm anh hùng bàn phím, cũng không phải thế giới quen thuộc của mình, miệng nói năng tùy tiện không cẩn thận còn bị đánh.

Người gọi là Lạc sư muội trong đám người nhìn thấy bộ dạng chật vật không chịu nổi, quần áo rách rưới của Kế Duyên thì kinh ngạc lên tiếng.

“Trong núi này có cọp tinh ăn thịt người, vậy mà ngươi còn dám một mình lên núi sao?”

Tuy rằng câu hỏi này chủ yếu do lòng hiếu kỳ nhưng Kế Duyên cũng hi vọng mình có thể theo bọn họ xuống núi, ít nhất cũng phải thử một chút, vì vậy hắn chán nản trả lời nửa thật nửa giả.

“Vậy cũng không có cách nào. Hai mắt ta không dùng được, người dẫn ta tới đã bỏ đi. Cho dù biết trên núi có cọp, không có ai giúp đỡ thì một mình ta cũng không xuống núi được.”

Đồng cảm, nhất định phải chiếm được sự đồng cảm!

Lúc này, thanh niên mắt phượng kia giơ tay làm thế thủ về phía mọi người, chỉ Kế Duyên một cái, sau đó chỉ chỉ hai mắt của mình. Tất cả mọi người vô thức nhìn kỹ hai mắt của tên ăn mày này. Bọn họ phát hiện ra tên ăn mày này hơi mở to mắt, tuy sáng nhưng màu mắt xám trắng.

Có người nói nhỏ: “Là một người mù…”

Tiếng nói tuy nhỏ nhưng tự nhiên không thoát được lỗ tai Kế Duyên. Kế Duyên lạc quan nghĩ, nói nhỏ chính là lo lắng cho cảm giác của mình. Như vậy, có thể xem là ít nhất tâm địa người này không quá xấu.

Vì vậy đối với việc có thể mình sẽ được giúp đỡ, cảm giác chờ mong của Kế Duyên cũng tăng thêm một ít.

Nam tử cường tráng cầm trường côn trong đám người nhìn thoáng qua Lạc sư muội và những người khác, sau đó nói với hắn:

“Gặp được chúng ta cũng xem như vận khí của ngươi tốt. Chờ chúng ta giải quyết xong cọp tinh ăn thịt người kia thì sẽ mang ngươi xuống núi!”

Vốn dĩ vừa thấy mừng rỡ, nghe được câu nói đằng sau, trong lòng Kế Duyên nhảy dựng.

Muốn giết cọp tinh, cọp tinh nào? Không phải là Lục Sơn Quân chứ?

"Ách, các ngươi lên núi làm gì?"

Kế Duyên có chút thấp thỏm hỏi bọn họ một câu.

Câu trả lời đến từ nam tử cầm côn giọng rất lớn kia.

“Ha ha ha ha ha…Chúng ta nghe nói núi này có cọp tinh ăn thịt người đã lâu, quan phủ không thể trừ bỏ. Tuân theo tinh thần hành hiệp trượng nghĩa, chúng ta tiếp nhận cáo thị từ huyện nha, đến trấn Thủy Tiên vì dân trừ hại!”

"Đúng là như thế!"

"Không sai!"

Xung quanh, đám nam nữ cũng gật đầu phụ họa, ở trước mặt Kế Duyên bày ra tinh thần trượng nghĩa, tràn đầy tự tin.

Kế Duyên sửng sốt một chút, trong đầu vô thức hiện ra một ý nghĩ chính là: “Đám người này đi tìm chết!”

Chương 14: Khuyên không được

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Vốn một tên ăn mày như Kế Duyên cũng không phải trọng điểm mà những người này quan tâm. Nên sau khi nói rõ ý định, bọn họ đều bận rộn chuẩn bị tất tần tật mọi thứ ở trong miếu.

“Bịch” “Bịch”

Kế Duyên đã sớm biết bên trong hai cái bao tải to đặt ở góc tường có cái gì. Bởi vì thỉnh thoảng, hắn nghe thấy tiếng heo và dê kêu.

“Ăn mày, củi đốt ở đây là của ngươi đúng không? Chúng ta có thể dùng chứ? Chúng ta sẽ mua lại theo giá thị trường.”

Ở cách đó không xa, nam tử đeo kiếm hô lên một tiếng. Kế Duyên đang ngây người, nghe thấy vậy hắn vội khoát tay ý bảo bọn họ cứ tự nhiên.

Chẳng qua Yên Phi cũng chỉ hỏi một tiếng như vậy, chứ cũng không đưa tiền mua củi cho Kế Duyên. Kế Duyên cũng sẽ không ngu ngốc đến mức đòi tiền gã.

Những người khác cũng chẳng ai có hứng thú để ý đến tên ăn mày trong miếu này nữa. Người thì quét dọn nền nhà, người thì đi nhóm lửa. Sau đó bọn họ đều tự tìm chỗ rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

Dù đã gần như chắc chắn rằng đám người này đang tìm đường chết, nhưng Kế Duyên cũng không lập tức chỉ ra hành động của bọn họ ngu xuẩn ra sao.

Tuy rằng nhìn ra bọn họ không phải là người xấu, nhưng còn lâu mới nhiệt tình được như Trương Sĩ Lâm. Bọn họ thấy phiền phức rồi không mang mình xuống núi thì phải làm sao bây giờ.

Trước tiên phải quan sát và nghe ngóng một chút.

Ngộ nhỡ bọn họ thực sự đang ẩn dấu thực lực, có thể hàng phục được Lục Sơn Quân thì sao?

Kế Duyên lại bình ổn tinh thần, cẩn thận lắng nghe bất kỳ động tĩnh gì của chín người này. Chẳng hạn như tiếng va chạm của một ít vũ khí rơi trên mặt đất khiến Kế Duyên hiểu rõ bọn họ mang theo rất nhiều loại hình vũ khí. Hơn nữa, hơi thở của bọn họ kéo dài, có lẽ đúng là người luyện võ.

Cao thủ võ lâm ở nơi này giống với thực tế ở kiếp trước hay lại giống như trong phim ảnh có thể bay qua nóc nhà, đi trên tường…?

Có thể đối phó được với thành tinh lão hổ hay không? Có phải dùng các loại phù chú hay không?

Kế Duyên vừa có chút lo lắng vừa tò mò không biết đám người này sẽ làm như thế nào.

Đống lửa lại bùng lên lần nữa, người ngồi sưởi ấm đã đổi thành một nhóm khác. Có vài người cởi áo khoác ngoài trên người ra rồi treo lên cây gỗ bên cạnh để hơ lửa. Dù nam hay nữ đều không có vẻ thiếu tự nhiên.

Hiện tại trời vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn. Kế Duyên phỏng đoán kế hoạch của bọn họ có thể là dùng mồi nhử dụ dỗ cọp tinh đi ra, nhưng bọn họ lại giống như không muốn bắt đầu ngay lập tức.

“Nghe người ở trấn Thủy Tiên nói, tai họa này đã ồn ào từ rất lâu, cho tới bây giờ con cọp này đã ăn không ít người.”

Nữ tử họ Lạc ngồi cạnh đống lửa, dùng nhánh cây khều đống củi để lấy lửa, ôm đầu gối nhỏ giọng hỏi.

Yên Phi vừa dùng một miếng vải cẩn thận lau sạch mũi kiếm và thân kiếm, vừa trả lời.

“Đúng thế, dĩ nhiên ta cho rằng những người mất tích trong núi cũng không hoàn toàn bị cọp ăn thịt, dù sao thì núi rừng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Buồn cười nhất có người trên trấn Thủy Tiên đồn là do yêu ma náo loạn.”

Nghe Yên Phi nói thế, một gã nam tử bốc vác lúc trước cầm một thanh Quỷ Đầu đao cũng nhịn không được chen ngang.

“Cũng không phải vậy, lúc ấy ta với Yên Phi đang hỏi thăm tình hình mãnh cọp ở núi Ngưu Khuê. Mấy người ở trấn Thủy Tiên kia đều ngậm miệng không nói, chỉ có một lão bá trong quán trà rất kiêng dè nói có khả năng trên núi có yêu quái. Ha ha ha ha… Trên đời này thật sự có yêu quái, nếu là ngươi sẽ không nói lời nào cũng sẽ không khai ra sao?”

“Quá hoang đường, bọn họ cũng chẳng phải khách thường vãng lai trong núi nữa!”

Một nam tử không mang theo bất kỳ binh khí nào bỏ thêm một khúc củi vào trong đống lửa, cũng cười nói:

“Được rồi, được rồi. Nếu chúng ta đã nhận cáo thị, liền giúp bọn họ chuyện này. Nếu có yêu ma thật cũng tốt. Ta! Lục Thừa Phong còn muốn mở mang chút kiến thức đây!”

"Ha ha ha, có lý!" Những người bên cạnh cũng cười theo. Tuổi trẻ ngông cuồng, một thân tài nghệ. Lần này, chính là lúc mở ra chí khí hùng tâm, muốn trên giang hồ xông ra một phen tên tuổi!

Càng nghe bọn họ trò chuyện hăng say, Kế Duyên càng vơi bớt đi hy vọng với đám người này. Xem ra bọn họ căn bản không biết rằng trên núi này thật sự có yêu quái.

Kế Duyên cảm thấy dù sao mình cũng nên thử ngăn cản một chút, đừng để đến lúc đó trừ yêu không xong, còn liên lụy mình bị giận cá chém thớt.

Chín người luyện võ trẻ tuổi này dường như quên mất tên ăn mày này, vì vậy Kế Duyên chỉ có thể tự mình gây sự chú ý của bọn họ.

“Khục khục khục… Chẳng lẽ mấy vị tráng sĩ tới đây để đánh cọp?”

Kế Duyên ho khan rồi hỏi thăm.

Nghe Kế Duyên hỏi vậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn.

“Không sai, chúng ta nhận cáo thị của huyện nha, đặc biệt tới đây vì dân trừ hại.”

"A ~~~~ "

Kế Duyên ý vị thâm trường lên tiếng. Hắn cố gắng làm cho giọng nói của mình không mang theo hàm ý khiêu khích, lại có thể khiến cho những người này hiếu kỳ.

Quả nhiên, phản ứng của tên ăn mày khiến bọn Yên Phi nhíu mày.

“Ăn mày, ngươi có điều gì muốn nói sao”

Yên Phi vô thức liền hỏi một câu, mà Kế Duyên cũng thuận theo nói tiếp.

“Cũng không có gì. Đối với tinh thần hiệp nghĩa của các vị, tại hạ cực kỳ khâm phục. Chỉ có điều lúc ra trận giết địch, bày mưu rồi mới làm, vì dân trừ hại cũng như vậy. Không biết mấy vị hiệp sĩ đã lên kế hoạch chưa?”

Kế Duyên cố gắng thể hiện sự uyên thâm, chỉ cần biểu hiện và bộ dáng ăn mày khác xa nhau thì có thể khiến người khác chú ý.

Quả nhiên, tên ăn mày này vừa thay đổi phong thái, vừa nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, hơn nữa giọng nói lại trầm trọng thâm sâu, mười phần trung khí, bỗng làm cho đám người cảm thấy không đơn giản!

Trưởng bối thường dạy bảo đi ra cửa không nên xem thường bất kỳ ai. Yên Phi nhìn đồng bạn, đứng lên rồi đến gần tên ăn mày vài bước. Gã tinh tế dò xét tên ăn mày này lần nữa, rồi cau mày trả lời. “Nghe nói cọp ăn thịt người chỉ đi lại lúc đêm khuya. Chúng ta dự định dùng heo và dê sống làm mồi nhử trên núi. Sau đó dụ dỗ mãnh hổ xuất hiện vào ban đêm, rồi cùng nhau xong ra tấn công.”

Kế Duyên thoáng sửng sốt.

"Chỉ những thứ này? Không có kế sách khác, thủ đoạn khác?"

Mấy người này còn không thèm cân nhắc đến chuyện đào hầm, thiết lập các loại cạm bẫy nữa hả?

“Chúng ta đều tập võ từ nhỏ, võ nghệ cũng không phải hạng tầm thường. Dù cho cọp có hung dữ nhưng bất quá chỉ là súc sinh. Đao kiếm trong tay, hợp sức tấn công, còn có thể để nó chạy mất hả?"

Chẳng ra làm sao, đám người này chẳng những đến cho có, hơn nữa còn quá ngây thơ!

Kế Duyên có chút bi thương, xem ra vẫn phải làm ra vẻ một phen.

Trong lòng chuẩn bị một hơi rồi mới mở miệng cười thành tiếng.

"Ha ha ha ha... Ha ha ha ha..."

"Ba ba ba đùng đùng..."

Kế Duyên khẽ vỗ tay cười.

“Được được được, tốt tráng sĩ, chẳng qua tại hạ có một lo ngại nhỏ. Nếu như trong núi này không phải cọp bình thường mà là một yêu thú, các vị có thể nắm chắc không?”

"Yêu quái?" "Thật hay giả vậy..."

“Trấn Thủy Tiên cũng có người nói như vậy!”

Vài tên hiệp sĩ nheo mắt nhìn nhau, sau đó nhìn về phía tên ăn mày.

"Ăn mày, ngươi đừng cố làm ra vẻ huyền bí!"

Lúc này Kế Duyên cũng buông lỏng một chút, nụ cười không đổi nhìn bọn họ. Hai mắt màu xám khiến cho chín người không khỏi an tĩnh lại.

“Ta minh bạch bản thân thấp cổ bé họng, tùy tiện mở miệng khuyên bảo sẽ khiến các ngươi chán ghét. Nhưng ta quan sát các ngươi đã lâu, thấy các ngươi thực sự có ý chí hành hiệp trượng nghĩa. Các ngươi có thể làm nhiều chuyện khác giúp cho muôn dân khắp thiên hạ, không đáng mất mạng ở chỗ này, ta bèn nhịn không được mới mở miệng.”

Lúc khuyên người phải vỗ mông ngựa một cái. Đây là đạo lý mà Kế Duyên đã tìm tòi ra trước kia.

Quả nhiên, nghe lời này trong lòng chín người này vẫn có chút thoải mái, chỉ là không thể hiện ra bên ngoài.

“Ăn mày… Ách, hảo ý của các hạ, chúng ta ghi nhớ trong lòng, nhưng nếu chúng ta đã nhận cáo thị, tự nhiên sẽ thử cố gắng một lần. Ta cho rằng chuyện yêu quái phần lớn chỉ do nghe nhầm rồi đồn bậy. Nếu chúng ta thực sự gặp bất trắc, cũng không trách được người khác!”

Yên Phi nói năng chính nghĩa, người bên cạnh cũng gật đầu liên tục. Kế Duyên khen ngợi đã chạm đến chỗ ngứa trong lòng bọn họ. Yên Phi nói ra cũng không khác gì mọi người tỏ thái độ nhất trí, bọn họ đi không chỉ vì lấy danh tiếng mà thôi!

Nói xong, Yên Phi chắp tay với Kế Duyên.

“Cám ơn thiện ý nhắc nhở của các hạ!”

Sau đó gã trở lại cạnh đống lửa, nhắm mắt dưỡng thần.

Đúng vậy, nhìn có vẻ bọn họ càng tràn đầy nhiệt tình hơn, Kế Duyên dứt khoát không khuyên giải nữa. Bằng không đến lúc đó bên này thì bị bọn họ ghét, bên kia thì bị Lục Sơn Quân hiểu lầm, lý ngoại bất thị nhân a.

Về phần hắn đi đánh cọp với bọn họ tuyệt đối không thể nào, Kế Duyên chỉ có thể hy vọng việc bản thân lừa Lục Sơn Quân đêm qua vẫn còn có chút tác dụng...

Chương 15: Chênh lệch giữa yêu thú và phàm nhân

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

***

Có lẽ khi bọn họ tới đây cũng đã ăn cơm xong, vì Kế Duyên không thấy những người này ăn cái gì cả, chỉ uống chút nước.

Sau khi sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, áo khoác của đám người này cũng đã được hơ khô, bọn họ liền mặc áo vào chuẩn bị hành động.

Nhìn bọn họ sửa sang ngay ngắn, ngoài việc nghỉ ngơi hồi phục thể lực, thì việc áo quần hoàn toàn khô ráo có lẽ sẽ tăng sức chiến đấu trên phạm vi lớn. Cũng giống như lúc Kế Duyên chơi game, tiếp cận màn hình để cải thiện độ chính xác và lắc lư để cải thiện khả năng né tránh là cùng một đạo lý.

Hai gã nam tử thân thể cường tráng lại nhấc bao tải đựng heo và dê lên lần nữa. Một người trong đó là Lục Thừa Phong, chính là kẻ nói muốn mở mang một chút kiến thức về Yêu thú.

“Được rồi, chúng ta xuất phát!”

Yên Phi vẫn đi đầu, vẫn tràn đầy nhiệt huyết.

Lục Thừa Phong khiêng bao tải quay lại nói với Kế Duyên một câu.

“Ăn mày, chờ tin tốt của chúng ta, lúc trở về liền mang ngươi xuống núi!”

“Này! Này! Này! Đại ca chờ chút”

Kế Duyên nghe xong câu nói này, liền cực kỳ hoảng hốt. Hắn do dự một chút, cuối cùng vào lúc Lục Thừa Phong bước ra cửa miếu, hắn bèn hô to.

“Lục thiếu hiệp, nếu gặp nguy hiểm, ngươi hãy hô to quen biết Kế tiên sinh! Nhớ lấy, nhớ lấy nhé!!”

Lúc này Lục Thừa Phong đã bước ra cửa miếu, nghe được tiếng hô này y bèn quay đầu nhìn lại. Cho dù có ánh lửa yếu ớt nhưng bên trong vẫn tối om như cũ, cũng chẳng thể nào thấy rõ khuôn mặt của tên ăn mày này.

Lục Thừa Phong có chút không rõ ý nghĩa của câu nói này nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, liền nhanh chân đuổi theo đồng bạn ở phía trước.



Núi Ngưu Khuê có hơn mười ngọn núi lớn nhỏ, miếu Sơn Thần cũng chỉ nằm ở bên ngoài một gò núi nhỏ.

Tuy chín vị hiệp sĩ trẻ tuổi thiếu hụt kinh nghiệm giang hồ, còn có chút ngây thơ, nhưng căn bản võ công đều rất vững chắc. Đường núi gập ghềnh nhưng bọn họ đi như giẫm trên đất bằng.

Dùng cách nói ở nơi này, chính là thời gian khoảng một canh giờ thì vượt qua được ba ngọn núi. Bọn họ đã tiến khá sâu vào núi Ngưu Khuê.

Lúc này cả chín người đều đã đổ chút mồ hôi.

Yên Phi đi đầu tiên, nhìn qua bốn phía. Trong bóng tối, hình bóng lúc mờ lúc tỏ, gã hít sâu một hơi.

“Dừng nơi này đi. Cọp ăn thịt người nhất định sẽ không trốn ở chỗ quá sâu trong núi. Bỏ heo và dê xuống, chúng ta chuẩn bị ở đây!

“Ừ, được!”

“Hiện tại ước chừng đang giờ Tuất, không bao lâu nữa liền tới giờ hoạt động của cọp rồi!”

Lục Thừa Phong cùng với nam tử cầm côn buông bao tải của mình xuống. Mở một lỗ hổng trên bao tải, dắt một con dê mẹ và một con heo nhỏ ra.

Bởi vì đường sá xa xôi, hai con gia súc này rõ ràng có chút choáng váng, cũng không kêu lên.

“Lấy dây thừng cột chúng nó vào hai thân cây này. Đúng rồi. Cắt một đao trên đùi của bọn chúng!”

“Để ta!”

Một gã trẻ tuổi cầm đao đi đến bên cạnh hai con vật. Cổ tay rút đao xoay nhẹ một vòng. Trên chân heo và dê ngay lập tức xuất hiện hai vết thương.

"Chi ~~ chi ~~~" "Be be..."

Dưới chân bị đau, hai con vật lập tức giãy giụa, muốn chạy trốn, nhưng lại bị dây thừng trói lại nên không cách nào thoát được. Lục Thừa Phong và nam tử cầm côn giữ lấy một đầu dây thừng còn lại rồi cột lên trên cành cây.

Trong quá trình này, những người khác quan sát bốn phía.

“Được rồi, chúng ta núp trên cây chờ đợi!”

Mọi người im lặng gật đầu.

Bọn họ bắt đầu trở nên hưng phấn. Người thì dùng khinh công, người thì nhanh chóng trèo lên, núp kỹ trong bốn năm cây đại thụ ở xung quanh.

Trong lúc nhất thời, trong núi yên tĩnh lại. Ngoại trừ hai con heo và dê bị thương kêu to và tiếng động hai con vật này dẫm vào nhau, thì cũng chỉ có tiếng kêu của một vài loài chim đêm thỉnh thoảng vang lên.

Chờ mất chín canh giờ, bỗng…..

“Cục cục…Cô cô…Cục cục~~”

Tiếng kêu của chim đêm khiến cho đêm tối càng lộ ra vẻ tĩnh mịch.

Lục Thừa Phong cùng đao khách Đỗ Hành và nữ tử Lạc Ngưng Sương ẩn núp phía trên cây đại thụ cột con dê, nhìn xuống dưới xuyên qua tán cây và phiến lá.

Con dê rừng và heo đã mệt mỏi. Lúc bắt đầu còn dẫm đạp lung tung, đến bây giờ bọn nó cũng nằm rạp trên mặt đất nghỉ ngơi.

“Đã lâu như vậy rồi, con cọp kia có tới hay không đây?” Lạc Ngưng Sương hỏi nhỏ hai người kia.

“Không biết nữa, lẽ ra con mồi đã đưa đến miệng, hẳn sẽ đưa dã thú tới đây.”

“Suỵt!!”

Lục Thừa Phong ra hiệu bọn họ yên lặng.

"Vù... vù..."

Gió lớn đột nhiên nổi lên giữa rừng, thổi mạnh khiến mấy cành cây to xung quanh lắc lư.

“Be be…”

Một tiếng dê kêu lên, dê rừng và heo nhà đứng lên, khó chịu nhìn bốn phía.

"Be be... Be be..." "Chi... Chi... chi..."

Hai con vật bị thương vội vàng xông ra ngoài, lại bị dây thừng cột ở cổ níu lại. Sự thay đổi này làm cho chín người đang mai phục tinh thần bị chấn động.

"Vù... Vù..."

Gió mát chẳng những thổi đến những người ngồi trên cây mà còn để cho bọn họ cảm thấy có chút rét lạnh.

Không biết vì sao, trận gió quái dị này khiến rất nhiều người cảm thấy bất an. Không ai phát hiện ra lúc này ngoại trừ tiếng heo và dê kêu như điên, thì tất cả tiếng chim trong rừng đã biến mất.

Ở nơi xa, một con cọp to lớn hơn những con cọp bình thường khác đang đứng ở một khối đá trong núi sâu. Nó nhìn xuyên qua thảm cỏ xanh trong đêm tối, hướng về phía con heo và dê rừng, ánh mắt cực kỳ nhân tính lộ ra một tia khinh miệt.

Con cọp không trốn không né, đi thẳng về phía con heo và dê, chậm rãi tới bên người bọn nó.

Lúc này, một heo một dê đã sớm không còn điên cuồng như vừa rồi. Bọn chúng lạnh run, co quắp trên mặt đất không dám nhúc nhích.

“Một con cọp thật lớn!!”

Nó còn lớn hơn con cọp trong tưởng tượng, cũng chỉ có một ít người gặp qua mới có thể hình dung được kích cỡ như vậy.

Đám người trên cây đều dựng tóc gáy, da đầu run lên. Tuy bọn họ muốn giết cọp trừ hại cho dân, nhưng lúc nhìn thấy một con cọp lớn như vậy, bọn họ vẫn cực kỳ hoảng sợ. Tốc độ tim đập cũng nhanh đến kinh người.

Con cọp đứng lại bên cạnh hai con gia súc. Bộ lông lay động theo làn gió.

“Sao con cọp lại không ăn?”

Tất cả mọi người đều đang khẩn trương, ngoài ra còn nảy sinh nghi hoặc. Lúc trước bọn họ đã ước định rằng, nếu không có gì bất ngờ, vào lúc con cọp ăn gia súc thì cả bọn sẽ nhảy ra ngoài bao vây tấn công.

Trên mặt Yên Phi mồ hôi rịn ra, tay phải nắm chặt thanh kiếm. Nếu con cọp có dấu hiệu muốn chạy trốn, gã sẽ ngay lập tức truyền tin cho mọi người xuất hiện.

Đúng vào lúc này, gã chợt phát hiện con cọp ngẩng đầu nhìn về phía cây đại thụ mà gã đang đứng. Một giọng nói khàn khàn thô kệch từ trong miệng con cọp phát ra.

“Thú vị! Võ giả phàm nhân? Đã đến tìm cái chết, hẳn cũng không tính vi phạm lời tiên sinh dạy bảo đi!!” Tất cả mọi người kể cả Yên Phi trong chốc lát dựng thẳng tóc gáy, da đầu run lên, toàn thân nổi da gà.

Trong lòng chỉ có một ý niệm: "Cọp thành tinh!!"

“Trước tiên chơi với ta, rống ngao!!!”

Một tiếng cọp gầm vang lên, đồng thời con cọp nhào lên tán cây trước mặt, hù bọn họ tới nỗi tay chân cứng ngắc, mất cả năng lực phản ứng.

Yên Phi liều chết cắn đầu lưỡi một cái, khiến mình thoát khỏi sợ hãi này, rồi gào lên.

"Động thủ!!"

"[Vụt] ~ "

Thanh trường kiếm rời khỏi vỏ, gã kiên trì đâm về phía con cọp, muốn đe dọa nó.

Không nghĩ tới căn bản con cọp không tránh không né, một móng vuốt dựng thẳng lên nghênh đón trường kiếm.

Ở trong mắt của Yên Phi, một cái chân này của con cọp còn lớn chân gã, móng vuốt sắc bén của con cọp lộ ra còn lớn hơn cả cái đầu của gã.

“Đang…” “Phốc….”

Cũng chỉ trong nháy mắt, trường kiếm của Yên Phi bay đi mất. Cả người gã cũng bị một chưởng của con cọp đánh rơi khỏi cây, trên ngực máu tươi đang chảy xối xả, rớt xuống bụi cỏ cũng không rõ sống chết.

“Khốn kiếp!”

Nam tử Triệu Long cầm lấy trường côn đánh tới con cọp, nhưng côn bổng còn chưa hoàn toàn đưa ra, một bóng dáng màu vàng đen mơ hồ đã tới trước mặt.

"Ầm ~ Răng rắc..." "Ầm..."

Một cái đuôi cọp cứng như sắt thép vung đến, có thể ngăn búa bổ đao chém, khiến côn bổng gãy đứt đoạn. Triệu Long cũng bị đuôi cọp đánh tới hộc máu, rơi khỏi cây đại thụ, bước theo gót Yên Phi.

“Cứu người!! “Xông lên!!”

Đám người còn lại nhao nhao nhảy ra từ chỗ ẩn thân, cùng lúc tấn công con cọp.

Thế tấn công của Lục Sơn Quân không giảm, nhẹ nhàng đứng ở cành cây lúc trước Yên Phi ẩn núp. Nó dùng bốn chân bám vào thân cây như loài mèo. Lúc đao kiếm quét tới, nó đã trực tiếp thoát ra xa mấy trượng.

"Ô ~~ "

Con cọp mang theo tiếng gió thổi tới. Chiêu thức của mấy người này còn chưa đến thì đã thấy con cọp phóng qua khỏi vòng vây, bay ra ngoài.

Đỗ Hành rút đao còn Lạc Ngưng Sương rút kiếm. Hai người này phản ứng nhanh nhất, chân vừa chạm cành cây liền đạp một cái. Thân thể chuyển động trên không trung. Hầu như theo sát phương hướng của con cọp, nhảy ra ngoài. Một đâm một chém nhắm vào mục tiêu chính là con cọp còn chưa chạm đất kia.

Nhưng mà rõ ràng trên không trung, bốn chân con cọp đạp xuống. Dường như nó ra sức giẫm vào một điểm vô hình trong gió. Thân thể to lớn đột nhiên dịch chuyển sang một bên. Hơn nữa, nó dùng tốc độ quỷ dị rơi xuống đất rồi nằm rạp người. Mắt cọp tỏa ra lục quang, nhìn chằm chằm đao khách và Lạc Ngưng Sương.

“Rống ngao~~”

Một tiếng rít gào khiến cho thân thể đám người còn lại run lên, hành động trở nên cứng ngắc kỳ lạ.

Xoạt một cái, thân thể con cọp tựa như mơ hồ một thoáng, bỗng một lần nữa hiện ra.

"Cẩn thận!!"

Tiếng hô hoán của người khác tựa như ở chân trời. Vào lúc Lạc Ngưng Sương và Đỗ Hành hoảng sợ trừng mắt, con cọp y nguyên cùng mình mặt kề mặt. Sắc bén trên móng vuốt của con cọp có thể so với kim loại.

"Ầm" "Phốc... Ầm "

Một trảo đi xuống, trước tiên đánh tới Đỗ Hành rồi sau đó đánh trúng Lạc Ngưng Sương.

Tiếng kinh hô của đồng bạn phía sau còn chưa xong thì đã nhìn thấy đao khách và Lạc Ngưng Sương hộc máu, một trái một phải bay đi. Trong đó, cánh tay cầm đao của đao khách đã bị bóp méo.

"Ầm" "Ầm "

“Sa..”

Trước tiếng động của Lạc Ngưng Sương và Đỗ Hành rơi đập trên mặt đất vang lên, thì con cọp cũng đã chạm xuống đất nhưng tiếng rơi rất nhỏ, khó có thể nghe được.

Mới chạm trán một thời gian ngắn, bốn người luyện võ đã sống chết không rõ.

Con cọp tinh đứng cách năm người còn lại không xa, giống như một con mèo lớn duỗi người kéo chân. Ánh mắt của cọp tinh vừa đáng sợ, vừa mang theo vẻ chế nhạo nhìn về phía bọn họ.

"Vù vù... Cạch cạch cạch cạch..."

Thanh Quỷ Đầu đao cũng bị nó đánh gãy chín mươi độ, xẹt qua một đường vòng cung, rơi xuống bên cạnh chân của đám người. Chẳng những thân đao bị uốn cong mà chỗ lưỡi đao cũng đã bị vặn ngược lại.

Đám người Lục Thừa Phong tay chân lạnh buốt, hít thở không thông, ngay cả bàn tay đang nắm chặt quyền hoặc vũ khí cũng đã trở lên trắng bệch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau