LẠN KHA KÌ DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lạn kha kì duyên - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Một chén say ở Tiểu Các

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Cún Con

Một lúc sau,ở cửa lớp có một người thư sinh tóc hoa râm, mặc trường bào gõ cửa hai cái.

Doãn Triệu Tiên ôm quyền với người vừa tới, rồi đưa tay mời người đó tiến vào lớp học.

“Chu phu tử! Mời vào!”

"Doãn phu tử!"

Chu phu tử cũng chắp tay đáp lễ, sau đó bước đến đứng cạnh Doãn Triệu Tiên. Gã nhìn về sáu mươi bảy học trò đang ngồi trong lớp. Số lượng này cũng được xem là khá nhiều rồi.

“Vị này là Chu phu tử của trường. Sau khi ta rời đi, ngài ấy sẽ tạm thời nhận chức phu tử trong trường. Các trò hành lễ với Chu phu tử.”

Đám học trò nghe vậy liền rối rít đứng dậy, cùng nhau thi lễ với Chu phu tử, đồng loạt nói vấn an cũng rất thành tâm.

“Chào Chu phu tử!”

Gã vuốt râu gật đầu, cũng có ấn tượng ban đầu rất tốt với những học trò này.

Lúc này đã đến giờ tan học, đám học sinh nhao nhao chuẩn bị về nhà. Doãn Triệu Tiên đứng trong sân, tự mình trao từng bức thư cho học trò, cũng dốc lòng căn dặn mỗi đứa vài câu.

Chu phu tử thấy tình cảm thầy trò của bọn họ thì trong lòng cảm khái. Gã dạy học đã nhiều năm, nhưng cũng không có bao nhiêu học trò có tình cảm sâu đậm như vậy.

Sắp chạng vạng tối, Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh cùng về nhà. Doãn Thanh vẫn im lặng nãy giờ. Đến lúc cả hai tiến vào đường nhỏ ở phường Thiên Ngưu, xa xa có thể nhìn thấy Cư An Tiểu Các, cậu bé mới nói một câu.

“Cha, táo chín rồi!”

Y ngẩng đầu nhìn, cành táo trong sân nhỏ của Cư An Tiểu Các đã nặng trĩu quả, hình như cũng đã chín mọng.

“Đúng vậy năm nay kết trái rồi!”

Doãn Triệu Tiên nở nụ cười.

“Nhắc tới cũng thật kỳ lạ, từ khi Kế tiên sinh rời đi, hai năm liền cây táo này không có trái nào, thế mà năm nay lại kết trái.”

Doãn Thanh cười hắc hắc.

“Có lẽ là nó biết cha sắp đi thi nên cố ý kết trái vào năm nay đấy! Dù sao chúng ta cũng có lộc ăn rồi!”

“Thằng nhóc này!”

Hai cha con cười nói, cùng tiến về phía trước. Lúc đi ngang qua Cư An Tiểu Các, cả hai đều nhìn lên cành táo đầy trái mê người kia, mơ hồ ngửi thấy hương thơm bay ra.

Có thể do Doãn Thanh nhắc nhở, cũng có thể do hai cha con nổi hứng thú.

Sau khi về nhà, Doãn mẫu đã chuẩn bị xong bữa tối từ lâu. Hai cha con ăn vội vàng, rồi cầm chìa khóa đến Cư An Tiểu Các, chuẩn bị hái táo.

Ráng mây đỏ lúc chiều tà còn vắt vẻo ở cuối chân trời. Trước cửa Cư An Tiểu Các, Doãn Triệu Tiên mở khóa đồng, chậm rãi đẩy cửa, bước vào sân.

"Két.. ~~ "

Âm thanh cánh cửa chuyển động vang lên. Hai cha con liền đứng ngây ra, bởi vì trong sân có người!

Tất nhiên, người này không phải Kế Duyên, mà là một người lớn tuổi mặc áo dài cổ tròn, hai vạt áo khoác dài phẳng phiu. Lão đang ngẩng đầu ngắm cây táo. Khi cánh cổng mở ra, ngay lập tức lão quay đầu nhìn về hai cha con Doãn phu tử.

“Lão tiên sinh là người ở đâu? Sao lại ở trong sân Cư An Tiểu Các?”

Doãn Triệu Tiên nhăn mày hỏi, ánh mắt vô thức nhìn về bờ tường của tiểu các. Với độ cao này, một ông lão cũng không thể nhảy vào được, chẳng lẽ là người chốn giang hồ?

Ông lão thấy Doãn phu tử chỉ là đang suy nghĩ một chút, liền nhoẻn miệng cười.

“Nói vậy ngươi chính là hảo hữu của Kế tiên sinh sao? Xin hỏi phu tử tên là gì?”

“Ngài biết Kế tiên sinh?”

Doãn Thanh tiến lên trước người cha một bước, kinh ngạc hỏi. Còn Doãn Triệu Tiên nghe đối phương nói bản thân lão biết Kế Duyên thì cũng không dám thất lễ, chắp tay nói.

“Tại hạ là Doãn Triệu Tiên, đây là con trai Doãn Thanh của ta, không biết tiên sinh xưng hô như thế nào, cũng không biết tiên sinh gặp Kế tiên sinh ở đâu?”

Ông lão nhìn kỹ Doãn Triệu Tiên một lượt, cũng chắp tay đáp lễ với y.

“Lão hủ họ Ứng tên Hoành. Ta vô tình gặp Kế tiên sinh trong lúc trú mưa ở huyện gần đây, cũng là bằng hữu của ngài ấy!”

Thấy cử chỉ của ông lão ung dung, bề ngoài lại không giống phường đạo tặc, hơn nữa lão cũng nói mình là bạn của Kế tiên sinh, cho nên hai cha con Doãn gia có chút hưng phấn đi vào sân.

“Thì ra là bằng hữu của Kế tiên sinh. Đáng tiếc ngài ấy đã đi xa nhà rất lâu, từ đó đến nay chúng ta cũng chưa gặp lại.”

Y vừa cười vừa giải thích.
“Ừ, lão hủ biết…”

Ông lão cười nói rồi lại tiếp tục nhìn về phía cây táo.

“Hai năm qua, ta đều đến đây, nhưng không có năm nào cây táo kết quả. Thế mà năm nay trái lại sai cành như vậy! Lúc trước, Kế tiên sinh tặng ta hai quả táo, thật sự ăn chẳng bõ!”

“A?”

Doãn Triệu Tiên phiền muộn, hai năm qua người này đều đến sao? Y không có ấn tượng gì, chẳng lẽ mỗi lần đến đều vụng trộm đi vào sân, nhưng hình như không có kết quả?

Chẳng qua y nghe thấy ông lão nói thèm được ăn táo tươi cũng hoàn toàn có thể giải thích được. Ai đã nếm qua hương vị của trái táo này đều nhớ mãi không quên.

Vì vậy, Doãn Triệu Tiên liền cười nói:

“Có lẽ là Kế tiên sinh ra ngoài nên không mang theo nhiều táo. Lần này lão tiên sinh đến vừa kịp lúc, táo trong sân này ngài cứ ăn cho no bụng đi!”

Vốn dĩ Kế Duyên nhắc y phải chia những trái táo này cho mọi người. Nếu lúc này có bằng hữu từ phương xa đến thì muốn ăn một chút cũng không sao cả.

Lão tiên sinh đứng đối diện nghe vậy, hai mắt sáng lên. Giờ phút này, có thể cảm nhận được cành táo trong sân rõ ràng đang run lên từng đợt, giống như có một trận gió thổi qua.

“Ha ha ha ha… Doãn phu tử nói đùa rồi, ta ăn không đủ no, nhưng cũng không tiện ăn thêm! Như vậy đi, ta chỉ ăn một ngụm là được, không biết Doãn phu tử có đồng ý hay không?

“Một ngụm?”

Y kinh ngạc, đồng thời trong lòng cũng có chút hoài nghi, chẳng lẽ vị bằng hữu này của Kế tiên sinh cũng không phải người bình thường?

“Đúng vậy, chỉ cần một ngụm! Doãn phu tử có đồng ý không?”

Lão giả vuốt râu gật đầu, một bộ dạng ta chỉ lướt qua rồi sẽ dừng lại.

“Ha ha, có gì mà không được chứ. Doãn mỗ chỉ thay Kế tiên sinh trông nom cây táo này thôi. Lão đã là bạn bè của Kế tiên sinh thì muốn ăn bao nhiêu có thể ăn bấy nhiêu! Thanh nhi, chúng ta hái táo giúp lão tiên sinh.”

“Được ạ, hái táo…!”

Cậu bé đã sớm không dằn lòng được nữa rồi, rốt cuộc cũng nghe cha bảo đi hái táo. Chỉ là cậu còn chưa kịp động, lão tiên sinh kia đã nói.

"Không cần không cần, không cần phiền toái như vậy!"

Nói đến đây, lão giả lại ngẩng đầu, khóe miệng hé một đường cong, cũng học theo giọng điệu của Doãn Thanh.

“Ha ha ha ha ha… Ăn táo~~~ Grào~~~~”

Xào xạc ~~~

Một tiếng rồng ngâm cực nhỏ vang lên. Trong sân, cơn gió lớn đột nhiên cuồn cuộn thổi tới, cả cây táo lung lay lắc lư. Vô số quả táo bị cơn gió quét ra khỏi cành, cuốn vào trong miệng đang mở rộng của lão giả.

Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh đứng không vững, cánh tay che trước ngực, vừa kinh vừa sợ.
Chỉ qua vài nhịp thở, cơn gió ngắn ngủi này liền ngừng lại. Hai cha con hoảng sợ phát hiện ra trái táo trên cây đã ít đi một nửa, còn cành lá chỉ bị tổn hại một chút.

Chẳng qua, tư thế chập chờn theo gió của cành táo có chút cổ quái.

“Rột roạt~~ Rột roạt~~ Rột roạt~~”

Ở bên cạnh, trong miệng lão giả vang lên tiếng nhai nuốt. Theo đó, mùi thơm của táo chín cũng tràn ra xung quanh.

“Không tệ không tệ, mùi vị rất tuyệt, mùi vị rất tuyệt!”

Hiện tại, trái tim của Doãn phu tử còn đập thình thịch. Dù y đã chuẩn bị tâm lý nhưng chuyện này vẫn khác xa so với tưởng tượng ban đầu của y.

“Doãn phu tử, lão hủ nói ăn một ngụm, tuyệt đối không nuốt lời. Chuyện hôm nay ngươi cũng không thể tùy tiện vu khống với Kế tiên sinh đâu ha ha ha ha…”

Cho dù trái tim của Doãn Triệu Tiên còn run rẩy, thế nhưng y vẫn cố gắng trấn an tâm tình, chắp tay với lão giả.

“Doãn mỗ có mắt mà không nhìn thấy chân thân. Lão tiên sinh nói thế nào nhất định là như vậy. Quả thực ngài mới ăn một ngụm, nhưng lại dọa hai cha con chúng ta rồi. Nếu còn có lần sau, hy vọng ngài có thể nhắc nhở trước một câu!”

Từ lúc mới gặp cho đến lúc ăn táo xong, Ứng Hoành đều cẩn thận quan sát Doãn Triệu Tiên. Người này đường đường chính chính, không tầm thường. Giờ phút này, lão thấy người này tuy sợ hãi trong lòng nhưng vẫn có thể cười nói tiêu sái như trước thì gật đầu nói.

“Không hổ là người bạn duy nhất của Kế tiên sinh ở trong huyện, là lão hủ hù dọa Doãn phu tử rồi. Mong ngươi chớ trách!”

"Không dám không dám!"

Nói tới nói lui, tuy hai cha con trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng bầu không khí đã trở nên hòa hoãn hơn. Hai người hái một bàn đầy táo, ngồi trước bàn đá nói chuyện phiếm, chủ yếu nói về chuyện kết giao với Kế Duyên như thế nào, làm sao trở thành bằng hữu.

Lúc hai cha con Doãn gia cùng nhau kể chuyện Kế Duyên cứu xích hồ, rồi cùng Doãn Thanh thả xích hồ về rừng, lão giả cũng vui vẻ ra mặt.

Tuy lão giả vẫn giấu giếm vài chuyện nhưng Doãn Triệu Tiên cũng không hỏi, cũng không dám hỏi, chỉ nghe và nói. Ông lão này rõ ràng không phải phàm nhân.

Hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Ứng Hoành đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vỗ đầu một cái rồi nói.

"Thiếu chút nữa là ta quên mất rồi!"

Đang nói chuyện, giống như làm ảo thuật, lão lấy từ sau lưng một bình rượu cổ mảnh và hai chén sứ, đặt lên trên bàn đá.

“Lão hủ thiếu nợ Kế tiên sinh một bữa rượu. Đáng tiếc ngài ấy thần dị, tìm hoài mà vẫn không biết ngài ấy đi đâu. Ta đến đây xem táo chín, cũng muốn xem ngài ấy trở lại chưa. Nếu như ta cùng Doãn phu tử mới gặp đã thân thiết, xin mời phu tử thay Kế tiên sinh đánh giá rượu này được không?

"Sao lại không thể chứ!"

Doãn Triệu Tiên cũng rất tiêu sái, Tuy y uống rất ít nhưng không thể để Kế tiên sinh mất mặt được, chẳng phải uống rượu thôi sao!

Ông lão cười không nói, tự rót cho mỗi người một ly.

"Doãn phu tử, mời!"

“Ứng lão tiên sinh, mời!”

Hai người đều nâng chén. Một chén rượu vào bụng, Doãn Triệu Tiên chỉ cảm thấy hương rượu ngọt ngào, thuần hậu. Một cỗ khí nóng từ trong người thoát ra, gương mặt y đỏ bừng.

"Ngon... Rượu..."

Một câu nói còn chưa dứt lời, y đã nằm vật ra trên bàn đá, không nhúc nhích.

Doãn Thanh ngồi ăn táo bên cạnh liền luống cuống. Cậu bé nhìn ông lão rồi nhìn cha mình, biết rõ lão giả có lẽ sẽ không hại mình, nhưng cậu vẫn lo lắng.

"Lão tiên sinh, cái này... Cha con... Cha không sao chứ?"

"Ha ha ha ha... Không sao không sao, tửu lượng Doãn phu tử không tốt nên say thôi!"

Ông lão uống chén rượu của mình, vui vẻ cười lớn.

“Nhanh về nhà lấy chăn đắp cho cha ngươi, đêm nay để hắn ngủ lại trong viện đi! Nhanh lên nhanh lên!”

Cậu bé nuốt nước miếng, gật đầu. Cậu không dám làm trái ý lão tiên sinh, vội vàng chạy ra khỏi sân nhỏ, đi về nhà mình.

Chờ Doãn Thanh đi rồi, lão giả mới thu dáng vẻ tươi cười, lại rót thêm một chén rượu rồi đứng lên.

Ánh mắt liếc nhìn cây táo trong sân.

"Ha ha, ta cũng mời ngươi một ly!"

Nói xong, lão nâng chén đổ xuống gốc cây. Dòng rượu thấm xuống đất nhưng không thấy ẩm ướt.

Lúc này Doãn Thanh vội vã cầm chăn, đi với Doãn mẫu đang lo lắng trở lại sân, ngoại trừ Doãn Triệu Tiên đang ngủ gục trên bàn, đã không còn thấy ai nữa.

Chương 107: Chơi cờ như một giấc mộng ba năm

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Biên: Bạch Ngọc Sách Công Chúa

Đầu tiên, Doãn mẫu bước tới nhìn tướng công nhà mình đang nằm trong sân, phát hiện ra gương mặt y ửng đỏ như máu. Lúc này, Doãn Triệu Tiên đang nằm ngủ rất an tĩnh. Sau đó, nàng nhìn trong sân một lượt nhưng không thấy ai cả.

“Thanh nhi, không phải con nói ở đây có một lão tiên sinh rất đáng sợ đã chuốc say cha sao, người ấy đâu rồi?”

Doãn Thanh nhìn quanh một vòng, rồi chạy ra ngoài cửa viện nhưng cậu cũng không thấy ai.

“Chắc là đi rồi…”

Doãn mẫu khẽ sờ mặt tướng công, cảm thấy mặt y hơi nóng, nhưng chỉ ngửi thấy mùi rượu rất nhẹ.

“Thanh nhi, mau đến đây giúp mẹ một tay. Chúng ta đỡ cha về phòng ngủ. Rốt cuộc cha con đã uống bao nhiêu rượu vậy?”

“Cũng không nhiều lắm ạ, con thấy cha chỉ uống một ly đã gục rồi.”

Doãn Thanh chạy hồng hộc từ ngoài cửa vào trong sân. Cậu vừa chuẩn bị dìu phụ thân đứng lên thì đột nhiên nghĩ đến câu nói của lão tiên sinh kia, liền vội vàng ngăn cản mẫu thân.

“Không được, không được. Lão tiên sinh nói đêm nay cha ngủ ở dây. Chúng ta đừng động tới cha nữa, để người ngủ đi!”

Doãn Thanh vừa nói vừa đắp chăn lên người cha mình. Cậu còn cẩn thận kéo chăn che kín ngực cho cha, rồi thắt lại.

Doãn mẫu thấy kỳ quái.

“Làm như vậy đâu được. Cha con ngủ ở đây, nhỡ may cảm lạnh thì sao. Bây giờ, cha con sắp đi thi rồi đấy, đừng để bị bệnh mà ảnh hưởng đến việc đi lại!”

“Mẹ! Lão tiên sinh kia…”

Nói đến đây, Doãn Thanh chột dạ nhìn hai bên một chút. Lúc này, cậu mới đến gần mẹ mình, ghé sát vào bên tai, nói nhỏ:

“Lão tiên sinh kia là hảo hữu của Kế tiên sinh, có lẽ… không phải là người phàm, hay là chúng ta nghe lời lão đi!”

Doãn mẫu nghe xong, động tác trên tay cũng dừng lại.

Kế Duyên là một kỳ nhân. Hai ba năm trước, ở huyện Ninh An, đề tài này được các hương nhân trong huyện bàn tán xôn xao, là chủ đề nói chuyện phiếm của chốn trà dư tử lậu. Còn đối với Doãn gia thì đây là câu khẳng định.

Ba năm sau, ở huyện Ninh An đã không còn nhiều người nhắc đến Kế tiên sinh nữa. Ước chừng cũng chỉ có Tôn lão hán của quán mỳ Tôn Ký thỉnh thoảng nhìn thấy Doãn Triệu Tiên sẽ nhắc một câu.

Nhưng người nhà họ Doãn sẽ không quên Kế Duyên. Vì vậy, khi nghe con trai nói, Doãn mẫu suy nghĩ sâu xa một chút liền bỏ qua ý định đỡ tướng công về nhà ngủ.

“Ài, cho cha con ngủ ở đây một đêm như vậy sao?”

“Vâng, mẹ yên tâm. Buổi tối, con sẽ đi tiểu đêm nhiều lần, sẽ đến đây nhìn cha một chút!”

Nàng nghe con trai nói xong, thò tay cốc đầu cậu một cái, sau đó hai tay chống nạnh.

“Cái gì mà đi tiểu đêm nhiều lần chứ. Cha con say rượu, ban đêm sẽ khó chịu lắm. Từ giờ đến nửa đêm, con mang theo nước trà, ở lại đây chăm sóc cha. Sau nửa đêm, mẹ sẽ đến thay cho con, biết chưa!”

Doãn Thanh xoa trán, trả lời yếu ớt: “Con biết.”

Trong lòng mẹ cậu lúc nào cũng yêu thương cha hơn mà.

Đợi đến nửa đêm, cảm giác này của Doãn Thanh lại càng rõ ràng hơn. Sau khi ngủ một lúc, cậu nghe được tiếng gõ mõ canh ba đã trôi qua hồi lâu, nhưng mẹ cậu vẫn chưa đến.

Tuy bây giờ không phải lúc trời vừa sang thu, thời tiết cũng không lạnh, nhưng nằm ngủ ở trong sân quả thực không thoải mái lắm. Cậu bé đành phải rót trà ngồi đợi mẫu thân tới. Kết quả là tới khi tiếng gõ mõ báo canh bốn vang lên, mẹ cậu với vẻ mặt áy náy khoan thai đi đến…

Bình minh ngày thứ hai.

“Ò ~~ Ó ~~ O ~~ O~~”

Khi tiếng gáy đầu tiên vang lên ở phường Thiên Ngưu, Doãn Triệu Tiên bỗng mở mắt.

Y nhận ra trên người được đắp chăn, quay đầu nhìn sang cũng thấy thê tử mình nằm bên cạnh. Y có chút khó hiểu nhìn xung quanh, phát hiện ra bản thân vẫn còn ở trong sân Cư An Tiểu Các. Trên bàn đá vẫn còn bày biện ấm chén uống trà.
“Thật kỳ lạ…. Sao ta lại ngủ ở đây?”

Sau đó, Doãn Triệu Tiên cẩn thận suy nghĩ. Lúc này, y mới nhớ đến chuyện ngày hôm qua có một lão tiên sinh bất phàm tự xưng là bằng hữu của Kế Duyên. Chẳng những ông lão ấy ăn hết nửa số táo trên cây, mà còn mời y uống một chén rượu. Sau lúc đó, y không còn nhớ gì nữa.

Doãn Triệu Tiên ngẩng đầu nhìn, quả nhiên táo trên cây chỉ còn một nửa, xem ra không phải nằm mơ.

‘Chẳng lẽ ta uống một ly thôi lại say bất tỉnh nhân sự sao?’

Nghĩ như vậy, y chợt phát hiện những trái táo trên cây có chút không đúng.

“Ồ? Sao lại có vài quả táo đỏ lên như vậy?”

Doãn Triệu Tiên thấy đầu cành có một vài quả táo biến hoàn toàn thành màu đỏ, rất nổi bật giữa những tầng lá màu xanh ngắt. Nhưng y chỉ nhìn rồi thôi, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.

Doãn Triệu Tiên xoa xoa trán, cũng không thấy đau đầu khi say rượu. Y nhìn vợ mình, e là nàng đã phải chăm sóc y cả đêm rồi, trong lòng vừa cảm động vừa ấm áp.

Vốn dĩ y muốn gọi nàng dậy, bây giờ tuy gà đã bắt đầu gáy sáng nhưng trời vẫn chưa sáng. Vì vậy y không đành lòng quấy rầy vợ mình nữa.

Doãn Triệu Tiên gỡ chăn đặt xuống bàn đá, sau đó đứng dậy đi lại một chút. Rõ ràng y đã ngồi như thế suốt cả đêm, vậy mà không có chút đau nhức nào, ngược lại tinh thần thực sảng khoái!

‘Ngày mai lên đường rồi!’



Lại một cơn gió thu thổi qua, cả vùng đất giờ đã trở thành đồng ruộng đầy lúa chín vàng. Trong rừng núi hoang dã, trái dại nặng trĩu trên mấy cây phong lá đỏ.

Quân Thiên phủ vùng Nghi Châu, ở nơi vắng vẻ trên đỉnh Quân Nguyên Sơn, có một hang đá sâu hai trượng. Trong đó có một người gầy như que củi, áo quần tả tơi, đang ngồi yên không nhúc nhích. Ánh mắt hắn nửa khép nửa mở nhìn bàn cờ trước mắt.

“Lách cách~”

Một quân cờ sứ màu trắng rơi ra khỏi tay hắn, vỡ ra thành từng mảnh. Cơ thể hắn chấn động, rốt cuộc cũng thanh tỉnh trở lại.

"Ô...ô...n...g... Ô...ô...n...g..."

Thanh Đằng kiếm đang dựa bên ngoài vách đá hưng phấn kêu lên. Toàn bộ thân kiếm và vỏ kiếm đều không ngừng run rẩy “Lách cách lách cách…”

"Ôi..."

Kế Duyên há miệng nhưng không nói được tiếng nào. Yết hầu khô khốc chỉ có thể phát ra tiếng hít thở khàn khàn.Trong ánh mắt mơ hồ, hắn có thể nhìn thấy cành lá khô rơi rụng bên cạnh, còn có phân và nước tiểu của động vật. Hắn có thể nghe tiếng gió mùa thu đang thổi trong rừng, tiếng nước suối chảy róc rách, cũng có thể ngửi thấy hương thơm của trái cây đã chín…

Tỉnh táo được một lúc, Kế Duyên tận lực sắp xếp lại đại não trống rỗng của mình, khống chế bản thân không được nghĩ thêm chuyện dư thừa nào nữa. Hắn nghĩ tới việc phải làm ngay lúc này, đó chính là ăn uống một chút!

"Ôi... Ôi..."

Kế Duyên lắc lư thân thể, vịn vào thành động đứng lên. Sau đó, hắn thất thểu đi ra ngoài. Thanh Đằng kiếm đang lơ lửng ở sau lưng hắn cũng kêu lên một tiếng rõ ràng.

Đứng dưới gốc cây, hắn ngửi thấy mùi thơm của trái hồng đang giấu trong tàng cây. Hắn ngẩng đầu nhìn một mảng mơ hồ trước mắt, giơ tay muốn hái nhưng lại không đủ cao. Ngược lại, thân thể loạng choạng, suýt chút nữa ngã sấp xuống.

“Keng~~~”

Tiếng kiếm ngâm nga. Ba năm qua, đây là lần đầu tiên Thanh Đằng kiếm ra khỏi vỏ. Cả ngọn núi dường như hiện ra một tầng ánh sáng, cuốn lấy những trái hồng trên cây. Trái cây giống như hạt mưa rơi xuống đất.

Kế Duyên quỳ rạp xuống, run rẩy cầm lấy trái cây trên mặt đất. Những quả hồng này không lớn hơn trái táo bao nhiêu, ruột đỏ vỏ vàng hết sức mê người.

Nhưng hắn không hề quan tâm. Từng trái rồi từng trái được nhét vào miệng, lại còn không nhả hạt. Hắn cắn nuốt vào bụng, nấc nghẹn một cái. Tốc độ ăn càng lúc càng nhanh. Trên tay và miệng toàn là nước.

Sau một khắc, hắn đã ăn hết tất cả trái cây rơi xuống. Mà hắn vẫn chưa ngừng lại, tiếp tục tìm kiếm điên cuồng trong rừng. Những loại trái cây có thể ăn được đều được xử lý sạch sẽ. Cuối cùng, hắn ngã xuống bên cạnh một dòng suối, thở “Phù phù”.

Kế Duyên vùi đầu vào khe nước.

“Ừng ực…Ừng ực…Ừng ực…Ừng ực…”

Hắn uống lấy uống để, cố thu hết vào bụng. Hắn một hơi uống không biết bao nhiêu nước trong suối. Trong nước có tôm tép, cá chạch đủ loại cũng không tha, hắn đều nuốt hết…

“Rột roạt…”

Kế Duyên tóc tai bù xù, tùy ý nằm trên nền đất ướt nhẹp, thở hổn hển.

“Phù…Phù...Phù…Phù…”

Hơn nửa canh giờ sau, sau khi khôi phục một chút, hắn mới ngồi dậy.

Hắn nhìn bàn tay của mình, vốn dĩ gầy giơ xương, lúc này đẹp đẽ hơn một chút. Hắn cũng không rõ bản thân đã ăn bao nhiêu quả dại, uống bao nhiêu nước, chỉ biết tất cả hành vi vừa rồi chỉ là bản năng tự vệ mà thôi.

Lần này, thời gian chơi cờ vượt qua sự suy đoán của hắn. Tuy không rõ thời gian cụ thể là bao lâu, nhưng lúc ý thức hắn bị chấn động sâu sắc, lý trí cũng không thanh tỉnh hoàn toàn.

Giống như khi hắn ngơ ngơ ngác ngác chơi cờ, vào khoảng khắc tỉnh lại, hắn liền phỏng theo cảm giác kia, dùng ý chí mạnh mẽ chấm dứt những suy nghĩ khác. Lúc ấy, hắn chỉ còn nghĩ tới việc kiếm thức ăn.

Bởi vì hắn rất rõ ràng bản thân mình có đạo hạnh bao nhiêu, mấy tháng không ăn không uống cũng không sao. Nhưng nếu càng lâu, chỉ e là sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Ở kiếp trước, lúc rời khỏi bàn cờ, gặp được đội tìm kiếm cứu nạn thì hắn đã chết ngay lập tức, khiến hắn nhiều lần nghĩ tới lời lão hán ở thôn Thượng Hà Câu huyện Tuế Viễn nói về “Uyên ương pháp”.

Bản thân hắn tỉnh lại có lẽ cùng loại với tình huống “Tỷ Can móc tim”. (*)

Hắn không dám mạo hiểm như vậy, không dám phân tích xem mình đã trải qua thời gian bao lâu, lại không dám nói với người khác, ít nhất là trước khi hắn có thể khôi phục lại như trước kia.

Nếu không có “Uyên ương pháp” đánh một gậy cho tỉnh, có khi hắn đã chết rồi.

Nhưng cho đến lúc này, hắn đã không sao.

Kế Duyên chậm rãi hít thở, tự cười giễu mình, mới đầu chỉ là cười khẽ, sau đó điệu cười càng lớn hơn, cuối cùng hắn cười như điên.

“Xùy…Ha ha… Ha ha ha ha ha ha… Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ….Hắc hắc~~~”

Ù ù ù ù…. Tiếng cười chấn động khắp nơi, chim thú trong rừng hoảng sợ chạy trốn. Các bạn đang đọc bản dịch tại Bạ ch ngọ c sách chấm com. Hãy theo dõi để ủng hộ dịch giả.

(*) Tỷ Can móc tim: Theo truyền thuyết, Tỷ Can được biết đến như một trung thần, và cực kỳ mâu thuẫn với vợ yêu của Đế Tân là Đát Kỷ, khẳng khái trước mặt Đế Tân mà nói: "Không nghe theo điển phạm của đời trước, lại chỉ chăm chăm nghe theo ý kiến của một mụ đàn bà, ngày rước họa không còn xa nữa!"; Đế Tân tức giận giết chết Tỷ Can rất tàn khốc bằng cách cho người mổ tim ông. Tỷ Can được Khương Tử Nha bảo hộ, bảo vệ được lục phủ ngũ tạng, sau khi mổ tim vẫn cứ bất tử. Tuy nhiên, sau khi rời cung, Tỷ Can cần hỏi một người bán rau muống trên đường rằng:"Người không tim thì có thể sống không?". Nếu người trả lời là có, thì Tỷ Can sẽ sống, ngược lại thì sẽ chết ngay lập tức. Kết quả trên đường Tỷ Can bỏ chạy, nghe một người nói "Không tim tức chết", liền chết ngay.

Chương 108: Kỳ đạo Âm Dương

Dịch: Vạn Cổ

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Cười một lúc thật lâu, Kế Duyên từ từ ngừng lại, hít thở chậm rãi.

"Hít... hà..."

Thân thể hắn không động đậy, cứ thế ngửa mặt nhìn lên bầu trời cao. Nhìn thấy từng tia sáng len lỏi qua cành cây, khe lá vẫn mờ nhạt như thế, ít ra hắn biết mình vẫn chưa bị mù hẳn. Khi trước, lúc hai mắt nhỏ máu, Kế Duyên thật sự rất sợ từ đây mình phải mù lòa.

Còn tốt là hiện tại hắn vẫn còn thấy được đôi chút, về phần thấy rõ hay không thì chẳng sao, cũng đã quen rồi.

Giây phút này, mặc dù tóc tai Kế Duyên bù xù, quần áo lam lũ, nhưng thực tế, cơ thể hắn chẳng bẩn thỉu bao nhiêu. Tóc hắn cũng chỉ bị ướt bởi nước đọng, nhưng cơ bản cũng không bị bết dính lại vào nhau.

Dù tầm mắt hướng lên bầu trời, nhưng trong đầu Kế Duyên vẫn đang suy tư về quá trình đánh cờ hoành tráng kia. Tại ván cờ trong mộng ấy, chính bản thân hắn trong trạng thái Pháp Thiên Tượng Địa suy tính thay đổi trời cao, mặc dù vẫn không rõ vấn đề mấu chốt trong kiếp nạn to lớn của thiên địa là gì, nhưng cũng từ đó nhìn lén được một vài kết quả tương ứng.

"Ài..."

Kế Duyên thở dài một hơi. Điểm đầu tiên chính là đời này của Kế Duyên chắc hẳn không có khả năng gia nhập vào những Tiên môn chính thống rồi, không thì hắn có nguy cơ trở thành một luồng khí tiên linh hòa nhập vào trong đó mất thôi.

Trong giai đoạn chưa đủ trình độ một tay định càn khôn, thì hành động như thế chính là tự cắt đứt nước cờ của mình, không khéo có thể gây trở ngại đến việc triển khai ván cờ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến bố cục khắp sông núi.

Điều này gọi là tuy thân nằm trong cuộc, nếu muốn thoát khỏi thế cuộc thì đừng tùy tiện nhập vào cục diện đó quá sâu.

Khó mà nói rằng Kế Duyên không muốn đếm xỉa đến. Dù gì đi nữa, hắn cũng đang sống trong mảnh đất trời này, cũng có tình cảm của bản thân. Vì thế, nếu hắn đánh một ván cờ vây thì cần phải có quân cờ cho riêng mình.

Qua thời gian diễn giải, đánh cờ trên vách động mấy năm nay, Kế Duyên đã có sự hiểu biết khái quát về các đường lối chơi cờ.

Ngay lúc nhìn thấy kiếp nạn lớn giữa trời đất, thật ra hắn đã hiểu rõ một đạo lý: Trời sinh - trời diệt, chính là lẽ đó; đạo của đất trời, vạn vật; đạo của vạn vật, con người hay đạo của con người, vạn vật - ba đạo ấy hợp về một mối, ổn định Tam tài.

Nói rõ hơn, đó chính là: Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Vạn vật đều cõng Âm mà ôm Dương, điều hòa bằng khí trùng hư.

Ý nghĩa khái quát lại, chính là hai từ đơn giản: Hài hòa.

Kế Duyên cũng không định dùng sức một người để chống lại đại kiếp vô tận. Hắn không có tấm lòng và sức mạnh vĩ đại đến như vậy, nhưng cũng rõ ràng bản thân có thể hạ cờ dẫn dắt, bố cục cả thiên hạ này một cách khéo léo, từ đó thử nghiệm hội tụ sức mạnh của chúng sinh, của tất cả mọi sinh mạng để làm nền móng kháng cự.

Ít nhất là như thế, dù cho thất bại, Kế Duyên cũng không thẹn với lương tâm!

Là một kẻ dốc lòng mong muốn thành tiên, lại biết được sẽ có kiếp số kinh khủng xảy đến với muôn dân trong thiên hạ như thế, lại biết mình quả thật có năng lực ảnh hưởng, thậm chí thay đổi kết quả sau này, cho dù là ai cũng khó có thể dửng dưng với ý nghĩ: "Kiếp nạn mấy ngàn năm sau thì có liên quan gì đến ta đâu!" Huống chi, kẻ nào mong muốn thành tiên, thì phải có lòng can đảm đối mặt.

Nếu không làm được thì phải cố gắng làm, nếu làm được thì phải cố gắng làm cho thật tốt hơn nữa!
Bên cạnh đó, việc nâng cao tu vi cũng rất quan trọng, bằng không chưa kịp đánh xong ván cờ này, có khi Kế Duyên đã đi đến đoạn cuối của tuổi thọ.

Hơn nữa, chuyện quan trọng tiếp theo là tìm người hữu duyên trong thiên hạ. Từ "người" này ngầm nói về tất cả các dạng tồn tại trong trời đất, từ người, thần, quỷ, yêu, linh, tiên, phật, thậm chí là ma... Đồng thời, hắn phải cố hết sức giúp người hữu duyên được giao hẹn thành quân cờ đó có thể trưởng thành, bằng không, chỉ vừa ra cờ được một nửa thì quân cờ đã bị diệt!

Bắc Đẩu xơ xác tiêu điều, sẽ có Nam Đẩu sinh trưởng, chăm sóc; mỗi quân cờ đen, trắng sẽ có từng công dụng riêng!

Không có sự phân biệt nhiều hay ít trong hai chữ duyên phận. Dù đó có thể là một đứa bé nơi phàm trần, tương lai ai biết lại có thể trở thành một kẻ đủ sức ảnh hưởng khí thế của Nhân đạo. Vốn dĩ không nên quá cưỡng cầu, nhưng cả người chơi cờ và từng quân cờ cũng không được quên đi lý tưởng ban đầu của mình.

"Nhân sinh như cờ, hạ cờ không hối hận!"

Kế Duyên vẫn trong bộ dáng gầy còm ấy, lảo dảo đứng dậy. Hai tay nắm chặt bên người, hắn ngẩng đầu, dùng ánh mắt lờ mờ nhìn sự biến ảo giữa bầu trời đứng gió quang đãng.

"Âm Dương tương hợp Lưỡng Nghi hiện, thiên địa đại đồng hóa vô cực... Trời đất này chỉ có một cơ hội duy nhất, nhưng tính ra vẫn còn đủ thời gian. Kế Duyên ta đây vẫn còn rất nhiều cơ hội. Chỉ cần bền lòng, chúng ta sẽ đi quan sát kỳ đạo Âm Dương là như thế nào!"

Đứng trong khe núi hồi lâu, rốt cuộc Kế Duyên khôi phục dần tâm tình thường ngày. Da dẻ trên mặt cũng đã khôi phục, không còn kinh khiếp như trước đó nữa.

Đưa tay vuốt mớ tóc dài ướt mèm, hắn phát hiện cây trâm gỗ đã rơi mất từ lúc nào.

Nhìn lại đống y phục ướt át trên người, trên rách dưới nát, dù đủ che thân nhưng hắn e ngại độ bền của mấy mảnh vải này chắc khó mà chịu được sức lôi kéo mạnh.

"Ài... không ngờ trở thành dáng vẻ như thế này!"

Thở dài một hơi, Kế Duyên vung tay lên, năm quân cờ hiện ra. Linh khí trong dãy núi kéo đến cuồn cuộn...

Ba năm trôi qua, tâm tình và tu vi của Kế Duyên đã không còn như trước. Sự thay đổi to lớn nhất chính là tâm tình, nhìn thì có vẻ chẳng thay đổi gì sất, nhưng lại có chút gì đó khác xưa, tựa như trái tim đã hướng về hai chữ "chân thực" vậy.Tu vi dễ nhìn thấy hơn, tuy rằng Ngũ Hành chi khí của hắn dùng để cảm nhận khí cơ trong trời đất vẫn còn cách một khoảng dài đến cảnh giới viên mãn, vẫn chưa thể ngưng thực nhưng đã dần có hiện tượng ngưng thực, chỉ vì pháp lực còn chưa đủ mà thôi.

Một lần tu luyện mất cả hai đêm liền. Sang ngày thứ ba, Kế Duyên đã khôi phục lại trạng thái tinh lực tràn đầy, pháp lực hùng hậu, khu vực luyện đan đã lớn hơn mười mẫu. Không tính đến chủ nhân có đạo hạnh còn nông cạn, nhưng mảnh chân hỏa hừng hực bên trong ý cảnh đan lô lại vô cùng hùng vĩ, thậm chí để chiếc cầu vàng liên thông với pháp lực bên trong đan điền phải tỏa ra một vầng ánh sáng diễm lệ.

Hơn thế nữa, một điểm thần kỳ khác là Kế Duyên phát hiện bản thân mình thực sự không vướng bụi trần. Hắn chẳng hề dùng Tị trần thuật, cũng không ra tay thi triển các loại thuật pháp khác, nhưng cả thân thể lại chẳng vướng một hạt bụi nào.

Gió bụi thổi qua lại né tránh cơ thể hắn. Ngay cả mảng nước bùn hình thành từ dòng suối chảy qua thấm ướt vào tóc của hắn, thì cũng thấy rõ mảng nước bùn ấy nhanh chóng tróc ra, chỉ còn lại nước sạch thấm đẫm tóc mai mà thôi.

Đây lại là một việc khiến chàng trai họ Kế này bực mình, bởi vì hiện tượng này không hề được ghi chép trong Ngoại Đạo truyện và cả Thông Minh sách.

Đương nhiên, Kế Duyên cũng không hề chán ghét hiện tượng này.

Dợm bước nhảy ra khỏi núi, Kế Duyên vẫy tay một cái, Thanh Đằng kiếm tự mình bay vào tay hắn ta.

"Ha ha... vất vả cho ngươi trong ba năm nay rồi!"

Vèo!

Trường kiếm nằm trong tay Kế Duyên kêu nhẽ khàng, cũng không mang lòng buồn phiền, hờn giận gì cả.

Trong thoáng chốc, Kế Duyên đã quay lại cái động mà hắn ngồi xếp bằng ba năm ròng. Hắn nhận ra chất lượng của mảnh gỗ làm bàn cờ cũng còn khá tốt, sờ lên thì thấy tất cả vẫn hoàn hảo ngoại trừ góc viền bị mục nát một phần mà thôi. Ngược lại thì có nhiều quân cờ gốm, sứ bị vỡ vụn trên bàn cờ cùng với hai hộp chứa cờ rỗng tuếch.

Loanh quanh tìm tòi trong hang đá một vòng, hắn cũng không thấy bao hành lý và cây dù của mình, chắc hẳn lúc trước đánh rơi trong khách điếm mất rồi.

Thật ra chẳng có thứ gì đáng tiền trong bao quần áo ấy cả, chỉ là một bộ trang phục thủng lỗ chỗ cùng một quyển sách thẻ tre dạy đánh cờ. Về phần Thông Minh sách và Ngoại Đạo truyện, đó là hai vật hắn luôn mang kè kè theo bên người, bao gồm cả hai mảnh ngọc của Ngọc Hoài sơn và ngọc bội của Ngụy Vô Úy.

"Xem ra bàn cờ này... Hẳn là lấy trước tính sau vậy..."

Kế Duyên sờ sờ đầu, thật ra ngoại trừ thuở nhỏ đi giành giật bánh kẹo ở kiếp trước, thì đây là lần đầu tiên hắn lén lút cuỗm vật không trả tiền trong suốt hai kiếp làm người.

Một chiêu tiện tay, một nhành cây khô trên đất bay lên, rơi vào trong tay Kế Duyên. Hắn lột sạch vỏ cây, bẻ những nhành dư thừa, sau đó đẽo thành một mảnh gỗ trơn bóng, hơi uốn cong, dài chừng sáu tấc.

Vuốt mái tóc lên cao, thuận tiện xỏ ngang nhánh cây nhỏ vừa rồi, một búi tóc đơn giản nhanh chóng vào nếp. Hắn trông có vẻ bình thường, tản mạn như ba năm trước đây, nhưng càng hiện ra vẻ tự nhiên hơn nữa.

"Đi thôi... đến Quân Thiên Phủ thành một chuyến!"

Tựa như Kế Duyên nói để Thanh Đằng kiếm nghe thấy, lại tựa như lẩm nhẩm một mình; hắn sải bước theo ý cảnh du long, bước chân tựa như súc địa thành thốn mà tiến về phía trước....

Chương 109: Cuộc mua bán kỳ quái

Dịch: Sided Lovettt

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Trước khi khởi hành đến Quân Thiên Phủ thành, Kế Duyên từng nghĩ tới một vấn đề, vì sao lúc hắn mới đến thế giới này không nhìn thấy thiên địa đại kiếp mà phải chờ tới lúc chơi cờ kia?

Thời điểm Kế Duyên suy nghĩ không thông đã đặt ra một giả thuyết, sau đó phát hiện nếu như lúc mới đến thế giới liền xảy ra chuyện này, hắn căn bản thập tử vô sinh.

Mà lúc trước ở cửa ải kia, vừa đúng thời khắc Kế Duyên "tu vi nước chảy thành sông" và đang ở giai đoạn thể xác cùng tinh thần phù hợp tự nhiên, lại vừa có mang theo Thanh Đằng Kiếm.

Không sai biệt lắm vừa vặn tồn tại một khả năng có thể xảy ra, đó là một loại đại pháp huyền diệu nào đó đã dẫn dắt Kế Duyên quan sát đại kiếp, khiến hắn biết được rất nhiều sự tình mà trước đây không rõ ràng.

Sự thật chứng minh, tình hình nghìn cân treo sợi tóc.

Trên thực tế Kế Duyên đối với việc này đã sớm có cảm ứng, trải qua chuyện ván cờ quân cờ ở hai đời cũng khiến cho hắn chuẩn bị tốt tâm lý. Chỉ có điều hắn cho rằng rất có thể quân cờ cần phải hoàn toàn ngưng thực thành hình mới là thời cơ, không nghĩ tới khi quan sát cũng phải tự mình tiếp nhận.

Về phần đại năng bố trí ván cờ là ai? Bọn họ còn sống hay đã chết? Vì sao lúc trước ván cờ ở núi Ngưu Đầu tiêu điều như thế? Vì sao cần hắn đánh cờ? Những chuyện này không phải Kế Duyên hiện tại có khả năng tìm hiểu rõ ràng.

...

Lúc này đã đến mùa thu, đồ vật bày bán trên đường phố Quân Thiên Phủ càng ngày càng đa dạng.

Bởi vì đã đến mùa thu hoạch, giờ phút này trái cây được bán bên trong phủ thành tương đối phong phú. Kế Duyên còn chưa tiến vào Quân Thiên Phủ thành, tiếng rao hàng náo nhiệt bên trong đã truyền đến.

Gần như cách một đoạn liền có thể ngửi được mùi trái cây và nghe được tiếng rao hàng; có lựu, quýt, hồng... và nhiều loại trái cây khác.

Từng có kinh nghiệm một lần nên lần này đương nhiên Kế Duyên sẽ không trực tiếp hiện thân với bộ dáng quần áo tả tơi. Hắn sử dụng một cái Chướng Nhãn Pháp để che mắt, sau khi vào thành liền tiến thẳng đến cửa hàng bán vải áo.

Số lượng thuật pháp mà Kế Duyên biết được chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần chơi cờ này khiến tâm cảnh của hắn tăng lên một cách thần kỳ, từ đó làm cho thuật pháp thay đổi về chất.

Kế Duyên ở trong thành theo âm thanh tìm được một cửa hàng vải áo phù hợp tiêu chuẩn. Lúc Kế Duyên chuẩn bị tiến vào, trong tiệm vừa vặn có hai nữ tử đang chọn lựa quần áo. Hắn còn chưa bước vào cửa hàng đã ngửi được một cỗ hương vị nhàn nhạt của son phấn trang điểm, hai người này đoán chừng không phải dân chúng phổ thông, dù sao nữ tử xuất thân tầm thường sẽ không toả ra loại hương vị này.

"Vị khách quan này, ngài muốn mua loại vải nào, là quần áo hay loại nào khác, có cần đo thân người hay là mua hàng có sẵn? Ta nhìn ngài dáng người cân xứng, rất nhiều quần áo trong tiệm đều thích hợp với ngài!"

Trong tiệm chưởng quầy kiêm luôn việc tiếp khách, nhìn thấy Kế Duyên nhã nhặn mộc mạc liền lập tức tiến đến chào hỏi. Gã mặc dù không nhìn thấy bộ quần áo tơi tả của Kế Duyên, nhưng lại thoáng nhìn lên đỉnh đầu cái "trâm gài tóc" kỳ lạ kia. Vật kia nhìn thế nào đi nữa cũng giống một nhánh cây ngoằn ngoèo, ánh mắt của chưởng quầy lập tức trở nên cổ quái.

Nữ tử bên cạnh tựa như vừa nhìn thấy đồ vật hợp ý, liền gọi chưởng quầy.

"Chưởng quầy chưởng quầy, loại tơ lụa màu đỏ này thật đẹp, bao nhiêu tiền một xấp? Nếu may thành quần áo thì tính thế nào đây?"

Nữ tử này mở miệng ra không phải vài thước mà là một xấp, chưởng quầy lập tức vui vẻ.

"Hắc hắc, hai vị cô nương thật tinh mắt. Loại tơ lụa này là từ nơi Uyển Châu xa xôi vận chuyển tới, do tơ tằm dệt thành. Hai người cứ sờ thử, cực kỳ trơn nhẵn, may thành quần áo bảo đảm vừa thoải mái dễ chịu lại vừa xinh đẹp!"

"Ơ kìa, ta hỏi ngươi giá tiền tính thế nào mà!"

Một nữ tử trong đó không kiên nhẫn được nữa phải nói một câu.

"A ha ha, đây dù sao cũng là tơ lụa tốt nhất được vận chuyển từ Uyển Châu tới, giá cả đương nhiên sẽ hơi đắt, một xấp... mười lượng bạc!"

Mười lượng?

Hai nữ tử còn chưa lên tiếng, Kế Duyên liền có chút chút kinh ngạc, loại tơ lụa này quả thật là "đắt như vàng". Một xấp vải lụa may mấy bộ quần áo mà thôi lại bằng tiền chi tiêu trong một hai năm của dân chúng thông thường, gia đình tầm thường cơ bản gánh không nổi chi phí này.

"Tốt, liền mua một xấp vải lụa này, gói lại cho ta, quần áo chúng ta sẽ tự mình tìm người may!"

"Vâng vâng vâng, để tại hạ mang đi gói lại!"

Chưởng quầy vui vẻ ra mặt, hai cô nương này thế mà không hề trả giá, hôm nay thật sự là kiếm bộn rồi. Lúc chưởng quầy mang tơ lụa đi gói lại liền bắt gặp Kế Duyên cũng đang học dáng vẻ vừa rồi của hai cô nương, đưa tay sờ sờ các loại vải tơ treo trên kệ.

"Vị khách quan này, ôi khách quan, ách a, cái này... Bản tiệm buôn bán nhỏ, bên này đều là tơ lụa, lụa mỏng, cái kia..."

Chưởng quầy tận lực uyển chuyển biểu lộ sự lo lắng của mình.

Kế Duyên thu tay về, nhìn về phía chưởng quầy cười cười.
"Được rồi, tại hạ chỉ là kiểm tra xem tơ lụa có điểm gì khác biệt. Chưởng quầy, giúp tại hạ chọn hai bộ, không, chọn ba bộ quần áo được không?"

Vì để tránh chuyện phiền phức, Kế Duyên vừa nói chuyện vừa lấy ra từ trong ngực một thỏi bạc, lập tức khiến cho chưởng quầy càng thêm vui mừng.

"Vâng vâng vâng, khách quan chờ một lát, trước tiên đợi ta gói kỹ tơ lụa giúp hai vị cô nương này!"

Hai vị nữ tử này đang lặng lẽ quan sát Kế Duyên, dù sao trong tiệm cũng chỉ có bốn người.

Kế Duyên ánh mắt chưa từng dừng lại trên người các nàng, hoặc có nhìn cũng chỉ là liếc mắt qua.

Các nàng cũng không phải vì nhan sắc không được chú ý mà tức giận, chỉ là cảm thấy kỳ quái vì ánh mắt hắn tựa như không thấy rõ, giống như vừa rồi sờ thử cũng chỉ bằng xúc cảm chứ con mắt căn bản không nhìn thấy gì.

Hơn nữa quần áo Kế Duyên còn đỡ, chứ cái búi tóc kia cực kỳ rời rạc, nhưng nó cũng không thể khiến người khác chán ghét. Dùng một nhánh cây làm trâm gài tóc theo lý mà nói hẳn sẽ mười phần buồn cười, nhưng nhìn vào lại cười không nổi.

Lúc hắn bước vào cửa hàng liền đảo qua hai nữ tử một chút, khí chất cả hai không thể nói phú quý, ngược lại khí huyết tràn đầy. Hắn cũng nghe được hai người hô hấp kéo dài, tám thành là người luyện võ nhưng không muốn để ý tới quá nhiều.

"Hai vị cô nương, vải lụa đã được gói lại, về phần bạc..."

"Ồn ào, không quỵt của ngươi đâu!"

"Vâng vâng!"

Chưởng quầy vội vàng đến trước bàn nhấc lên cái cân nhỏ, xác nhận qua một lần mới đưa tơ lụa giao cho hai người, chờ hai nữ tử rời đi liền lập tức tiếp đãi Kế Duyên.

"Để khách quan chờ lâu, ngài muốn kiểu dáng gì? Nho sam trường bào, thân đối áo dài, trang phục bó sát cho đến thường phục, bản điếm tất cả đều có sẵn!"

"Ừm, cho ta đến một bộ áo xanh, một bộ áo trắng, một bộ áo xám tro. Tất cả đều là trường bào có tay áo lớn, lấy cả áo lót, quần áo đều cần."

"Được rồi, chính là lấy nguyên bộ từ trong ra ngoài, đã hiểu đã hiểu. Trước tiên ta ước lượng giúp ngài số đo dài ngắn."

Chưởng quầy lấy ra một cái thước gỗ từ trong tủ để giúp Kế Duyên đo đạc, chỉ hai ba lần liền ước lượng được số đo. Không biết có phải ảo giác hay không mà gã cảm thấy quần áo trên người khách nhân này xúc cảm có chút kỳ lạ, nhưng gã cũng không nghĩ nhiều.

Giống như là vì hòa hoãn việc mình dùng ngôn từ lỗ mãng trước đó, tại thời điểm chọn quần áo, chưởng quầy chủ động bắt chuyện và nói chuyện phím với Kế Duyên.

"Hai nữ khách nhân vừa rồi thật sự là kỳ quái, rõ ràng không xấu nhưng lại trang điểm loạn trên mặt mình như thế, cũng chả rõ họ thật không biết cách trang điểm hay là cố tình làm thế."

"Ha ha... Có lẽ họ thật không biết, chẳng qua sao chưởng quầy vừa rồi không nhắc nhở các nàng?"

Kế Duyên nghe vậy cũng cười nói một câu, dù sao hắn cũng không thấy rõ.Chưởng quầy ngó ngó bên ngoài.

"Chuyện này sao có thể, nữ khách nhân giàu có tuyệt đối không thể trêu chọc, nhất là vấn đề ngoại hình. Ta nếu nói ra, các nàng sẽ cho rằng ta có ý tốt hay là đang cố tình bôi xấu?"

"Ha ha ha... Có đạo lý có đạo lý, chưởng quầy đúng là người hiểu chuyện!"

Kế Duyên cũng cảm thấy vui vẻ, áp lực trước đó cũng giảm bớt một chút, khó lắm mới có lại được cảm giác như đang nghe chuyện hài châm biếm của kiếp trước.

"Hắc hắc, đúng không, đến đây, khách quan ngài mặc thử mấy bộ quần áo này, tuyệt đối vừa người!"

Trong lúc nói chuyện, chưởng quầy đã giúp Kế Duyên chọn được áo ngoài...

Khoảng hơn một phút sau Kế Duyên từ vải áo cửa hàng đi ra, hắn đã đổi một bộ áo trắng mới tinh, trên tay còn cầm một bao vải chứa hai bộ quần áo còn lại. Tổng cộng tiêu xài hết sáu trăm văn tiền, nếu so với xấp vải lụa của hai nữ tử kia thì quả thực là một trời một vực.

Về phần bộ quần áo rách rưới đang cầm trên tay, Kế Duyên hai tay vỗ một cái, bộ quần áo cũ nát này hóa thành mảnh vỡ rơi xuống phía dưới miệng cống trên đường.

Giờ phút này phương hướng của Kế Duyên chính là đang tiến tới vị trí đầu đường phố lúc trước đoạt bàn cờ. Nếu như không có điều gì cần thiết, những người bán rong cũng sẽ không quá ưa thích việc đổi chỗ bán đồ, cho nên rất có thể tên kia vẫn ở chỗ cũ.

Vừa rồi tại cửa hàng vải áo cùng chưởng quầy nói chuyện phiếm, Kế Duyên đã nói bóng nói gió và hiểu rõ hiện tại là năm Nguyên Đức thứ mười lăm, cùng đánh giá mơ hồ ban đầu của hắn chênh lệch cũng không lớn.

Nửa đường hắn còn mua giày dép, chưa đến hai khắc, Kế Duyên dựa vào cảm giác đã tìm được vị trí đầu đường phố trước đó, quả nhiên lại nghe thấy tiếng của tên bán hàng rong kia.

"Trang sức, trang sức mới nhập về, vòng ngọc, ngọc bội, nhẫn ngọc, đều là ngọc tinh xảo đây..."

Gã bán hàng rong gào to bằng tất cả sức lực, nhưng người dừng lại tại quầy hàng cũng không nhiều. Gã đang khát nước nên cầm lấy ống trúc uống chút nước, sau khi nhìn lại đã phát hiện trước gian hàng xuất hiện một tiên sinh mặc áo trắng.

Gã mừng rỡ, vội vàng chào hỏi.

"Vị khách quan này, nhìn ngài nhất định người có học vấn, mua một khối ngọc đi. Người đọc sách không phải đều nói quân tử như ngọc sao, ngài nhìn qua một chút mấy khối ngọc bên này đa số đều màu xanh biếc nha!"

Kế Duyên mặc dù thấy không rõ kiểu dáng của những khối ngọc này, nhưng ngọc là loại vật rất đặc thù. Ngọc tốt tự có khí tức, chẳng hạn khối ngọc Ngụy Vô Úy tặng. Còn những thứ trên quầy hàng bên này, hắn đã tự tay dùng linh khí kiểm tra, đừng nói đến khí tức, chẳng những chế tác kém mà chất ngọc cũng kém.

Kế Duyên lướt qua những khối ngọc màu xanh, chọn lấy một cây trâm màu đen đã ngã sang màu xám, rồi hỏi thăm.

"Cây trâm này bao nhiêu tiền?"

Gã nhìn thoáng qua, cây ngọc trâm thô sơ này ở bên trong quầy hàng đều xem như loại kém nhất. Gã quan sát dáng vẻ của Kế Duyên, do dự một chút rồi báo giá.

"Ba mươi văn!"

"Ha ha... Một cây ngọc trâm giá ba mươi văn? Ta thấy không đủ, không đủ, ta cảm thấy nó... trị giá một lượng!"

Kế Duyên tự quyết định, nhổ nhánh cây ở đỉnh đầu ra, trực tiếp cắm ngọc trâm lên trên búi tóc. Sau đó hắn từ trong ngực móc ra một mẩu bạc vụn nhỏ, tuyệt đối nhiều hơn một lượng chứ không hề ít hơn.

"Cho ngươi, cây ngọc trâm xứng đáng với cái giá này! Không cần thối lại, ha ha ha... Không sai không sai, cây trâm ngọc này coi như không tệ..."

Gã bán hàng rong ngơ ngác dùng tay nhận lấy bạc vụn mà Kế Duyên đưa, có chút choáng váng nhìn qua tên tiên sinh áo bào trắng tay rộng này, sau khi tự quyết định cũng không quay đầu lại mà đã rời đi.

"Người này, cứ như thế đi rồi?"

Thời điểm Kế Duyên sắp đi ra hai mươi bước, gã giống như mới hồi phục tinh thần lại, nhìn qua bạc trong tay.

"Số bạc này hẳn là bằng hai ba tháng lợi nhuận đi..."

Gã bán hàng rong do dự mãi một lúc sau, cuối cùng vẫn cắn răng.

"Uy... vị khách quan này... khách quan... ngọc trâm này giá trị không cao như vậy... thật không cần!"

Kế Duyên dừng lại, nét mặt tươi cười, như có thâm ý quay đầu nhìn về phía gã.

Chương 110: Hạnh phúc là khi biết tự thỏa mãn

Dịch: Tồ-0609

Biên: Mèo Bụng Phệ

***

"Quý khách, không hết nhiều bạc như vậy đâu"

Ngay khi lời vừa rời miệng, gã bán hàng đã thấy hơi hối hận, nhưng đã lỡ nói rồi nên không quan tâm nhiều nữa, tuy hối hận nhưng vẫn thấy vui.

Ấy vậy mà gã bán hàng rong này chỉ thấy vị tiên sinh áo trắng vẫn đứng cách khoảng hai mươi bước chân, nhìn về phía mình mà không có ý định quay lại. Y đành phải quay sang nói với ông lão bán hồng bên cạnh.

"Trần thúc, ngài trông quầy hàng giúp con, con đuổi theo vị khách kia một lát rồi sẽ quay lại ngay!"

"Ha ha, Ừ cứ để đấy, đi đi!"

Ông lão này vốn vừa có phần ghen tỵ, vừa có phần hâm mộ với gã bán trang sức. Phải biết rằng, đây là món hời lãi gấp mấy lần bình thường. Nhưng giờ lão cảm thấy khâm phục người thanh niên này rồi.

Thấy ông lão nhận lời, gã liền rời quầy hàng, chạy theo hướng Kế Duyên đã đi.

Bởi vì vừa nãy gã có kêu to vài tiếng, làm cho những người hai bên đường tò mò xem có chuyện gì, cũng có mấy người nhìn thấy thì đang thầm thì bàn tán.

Ở đầu này, Kế Duyên dường như đã biết gã sẽ đuổi theo, nên cũng đứng lại đợi. Thấy người này thật sự bỏ quầy hàng, hai mắt của hắn cũng mở to ra một ít đầy bất ngờ.

Gã ba chân bốn cẳng chạy tới trước mặt và đưa bạc trong tay cho Kế Duyên.

"Quý khách... Nói thật là cây trâm đen bằng ngọc này được làm từ toàn nguyên liệu thô, nhiều lắm cũng chỉ đáng giá hai ba mươi văn tiền... Nếu ngài trả cho ta năm mươi văn tiền thì cũng đủ rồi, nhiều quá ta nhận không nổi... Ngài nếu vẫn thích mua thì cho ta tiền xu đi, loại bạc lớn này ta không có tiền lẻ thối lại ngài đâu!"

Khi nói xong câu này, gã bán hàng rong cảm thấy lòng nhẹ bẫng. Nhưng gã phát hiện mình nói xong mà vị tiên sinh áo trắng trước mặt vẫn không nói gì, chỉ nhìn mình chằm chằm từ trên xuống dưới.

"Chẳng lẽ mình nói nhanh quá hắn nghe không rõ chăng?"

Gã đang suy nghĩ vậy thì rốt cuộc Kế Duyên cũng mở miệng, nhưng lời nói lại không liên quan gì đến cây trâm ngọc.

"Xin hỏi tên họ tiểu ca là gì?"

"Hả?"

Người bán hàng sững sờ, đối phương không những không nhận lại bạc, mà còn hỏi tên mình?

"Ta tên Lâm Điền, trước giờ bán hàng ở vùng này, khách quan ngài màu cầm lại bạc đi... Nếu không cây trâm ngọc sẽ ta không bán nữa. Ngài xem như vậy có được không?"

"Cứ từ từ, cây trâm ngọc này ta cực kỳ thích, nhất định phải mua rồi. Nhưng ta còn một vấn đề nhỏ muốn hỏi Lâm tiểu ca, đó là nếu lần này ta trả một lượng vàng, ngươi có còn đuổi theo để trả lại cho ta không?"

Câu hỏi của Kế Duyên làm Lâm Điền chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng vẫn thành thật trả lời:

"Khách quan ngài nói đùa rồi, ta lớn chừng này rồi còn chưa thấy qua vàng đâu, nên cũng không trả lời được. Nhưng nhiều tiền như vậy không khéo ta liền cầm tiền chạy luôn rồi, ha ha..."

Đôi mày của Kế Duyên hơi giãn ra, lúc này hắn mới đưa tay nhận bạc vụn từ tay Lâm Điền.

"Đúng vậy, là ta làm khó ngươi rồi. Đi thôi, quay lại xem quầy hàng thôi. À đúng rồi, ta nghe nói ở Quân Thiên phủ có Túy Hương lâu, thức ăn ở đó rất ngon, không biết Lâm tiểu ca đã đến đó bao giờ chưa?"

"Hử?"

Lâm Điền nghe vậy thì phát choáng....
Đang lúc giữa trưa, Lâm Điền cũng không biết mình làm sao mà cứ đi theo Kế Duyên đến Túy Hương lâu. Hai người ngồi trên lầu ba, Lâm Điền lo nhìn trái ngó phải, có vẻ hơi ngượng ngùng.

"Kế tiên sinh, thế này thì tốn kém quá, ta chỉ đưa ngài một cây trâm thô thôi mà... nghe nói đồ ăn chỗ này đắt lắm!"

Nhìn bộ dạng Lâm Điền, đến nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, Kế Duyên vui vẻ đáp:

"Đắt mấy đi nữa cũng không thể sánh được ba năm tiền cơm đâu!"

Nghe Kế Duyên nói, Lâm Điền chẳng hiểu ra sao nên lựa chọn im lặng.

"Canh đầu cá, gà chặt đến rồi đây ~~~ cải trắng xào, thịt hấp và bánh ngọt cũng đến đây ~~ "

Chỉ một hơi, tiểu nhị đã đọc hết tên các món ăn. Rồi một tay bưng một cái khay, tay kia nâng hai cái đĩa, nhanh nhẹn đi đến bàn của Kế Duyên. Động tác bê khay cầm đĩa khéo léo như thế này, hẳn là phải quen tay lắm mới luyện ra được.

Lâm Điền cùng Kế Duyên không đợi tiểu nhị nói chuyện liền đỡ hộ tiểu nhị mấy cái khay, bày đồ ăn bên trong ra.

"Đây là canh đầu cá, đây là gà chặt, đây là tương dấm, đây là cải trắng xào, thịt hấp, bánh ngọt và tam bảo xào (đĩa xào gồm ba nguyên liệu), đây là chè sen nên dùng lúc nóng, còn đây là trà quýt do bổn tiệm tự chế. Ngoài ra khách quan còn được tặng quả hồng tráng miệng miễn phí sau bữa ăn. Khách quan, đồ ăn các vị đã đủ rồi, có việc gì gọi một tiếng là được!"

Tiếu nhị nhanh chóng đem đồ ăn giới thiệu một lượt.

"Được, đa tạ tiểu nhị ca rồi!"

Kế Duyên chắp tay nói lời cảm ơn với tiểu nhị, ở bên cạnh Lâm Điền cũng gượng gạo làm theo.

"Nào dám, khách quan cứ từ từ thưởng thức!"

Sau khi tiểu nhị rời đi, vốn dĩ đã đói từ sớm nên Kế Duyên gắp ngay một miếng gà, ăn ngấu nghiến. Lâm Điền thấy Kế Duyên đã vào bữa thì cũng không nhịn được nữa bắt đầu ăn. Thức ăn ở những đại tửu lâu như thế này cả đời cũng không chắc được ăn lại một lần nữa.

Qua ba tuần rượu và đồ ăn, Lâm Điền đã ăn no đến phải ợ lên. Mà Kế Duyên thì đang từ tốn uống canh cá, sau đó dừng lại nhìn Lâm Điền và hỏi:

"Lâm tiểu ca, trâm ngọc này ta rất thích, một bữa cơm sợ là còn chưa đủ đâu..."
"Thôi thôi thôi, đại tiên sinh à, ta sợ ngài rồi, chẳng lẽ ngài lại là người họ hàng khấm khá nào đó của họ Lâm nhà ta à?... Hay là ngài ăn hồng trước đi, hồng này ngọt lắm!"

Nghe Kế Duyên lại nói về chuyện này, Lâm Điền ngại ngần đáp.

"Ha ha ha... tạm thời ta còn chưa muốn ăn hồng... Lâm tiểu ca, cho Kế mỗ hỏi tiếp vài câu."

"Hở! quả hồng này thật ngọt... Ực... Ngài hỏi đi!"

Hai ngón tay Kế Duyên đánh nhịp trên bàn nhìn về phía ngoài cửa sổ, tai thì lắng nghe phố xá ồn ào.

"Nếu để cho Lâm tiểu ca lựa chọn, ngươi chọn con đường chông gai nhưng đại phú đại quý, hay là bình yên sống qua ngày đây?"

Kế Duyên nói xong, hai mắt mở to nhìn về phía Lâm Điền, chờ nghe câu trả lời. Gã dừng lại không ăn nữa, tiếng ồn ào xung quanh cũng yên tĩnh đi rất nhiều, nhưng Lâm Điền không chú ý đến điều đó. Buông nửa quả hồng xuống, lấy tay lau miệng, gã cảm giác như đang đứng trước một dấu mốc rất quan trọng trong cuộc đời.

"Kế tiên sinh, ta không có học vấn, cũng không có chí hướng gì. Vốn chỉ nghĩ tới lấy vợ rồi sinh vài ba đứa con, có thể yên ổn sống qua ngày. Như vậy vừa có thể chăm sóc cha mẹ già sau này, lại có con cái nối dõi hương hỏa, đã thỏa mãn lắm rồi!"

Nghe Lâm Điền nói, Kế Duyên chỉ thở dài, hai mắt hắn hơi nhắm lại ngẫm nghĩ.

"Chẳng qua con người rồi sẽ thay đổi... Khi mình đạt được càng nhiều thì khát vọng càng tăng. Đương nhiên nếu biết tự thỏa mãn với những gì mình đang có là hạnh phúc nhất. Được rồi, phiền ngươi gọi tiểu nhị tính tiền giúp ta."

"Được!"

Lâm Điền cầm lấy nửa quả hồng còn lại, chạy thẳng đến chỗ cầu thang xuống lầu và hô lớn.

"Tiểu nhị ~~~ tính tiền bàn ở lầu ba cửa sổ phía đông ~~~ "

"Đến ngay đây~~~ "

Giọng của tiểu nhị ở dưới lầu cũng vang lên dường như hòa cùng giọng của Lâm Điền.

Nhìn thấy gã đi rồi, Kế Duyên dùng ngón tay phải chấm vào trong chén trà và viết lên mặt bàn một chữ "Toại". Sau đó dùng ngón giữa gõ nhẹ lên mặt bàn, chữ "Toại" này liền bay lên không trung.

Kế Duyên búng ngón tay.

“Viu”

Chữ "Toại" liền bay về phía đầu cầu thang, đúng lúc đó Lâm Điền quay người lại.

“Chát”

Chữ "Toại" bay vào chính giữa mi tâm của Lâm Điền.

Lâm Điền chỉ cảm thấy trên trán mát lạnh, đưa tay sờ lên trán nhưng không có cảm giác gì. Gã liền vô thức ngẩng đầu nhìn trần nhà rồi trở về bàn mình.

Họ Lâm thầm nghĩ "Loại hồng này so với của Trần thúc bán còn ngon hơn, thế thì tranh thủ ăn thêm mấy miếng."

Kế Duyên mỉm cười, nhìn về phía bầu trời ngoài cửa sổ. Bên tai ngẫu nhiên nghe được phía dưới lầu có mấy tên thư sinh đang hưng phấn nghị luận về chuyện khoa cử.

"Cũng sắp đến lúc công bố quế bảng rồi..."

Kế Duyên phất tay lên, trong tay áo hiện ra quân cờ trắng. So với ba năm trước đây mà nói, độ ngưng thực của quân cờ này thế mà chỉ kém một chút so với với quân cờ thu được từ Cọp tinh Lục Sơn Quân vốn đã có hai trăm năm đạo hạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau