LÂM UYÊN HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lâm uyên hành - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Cư dân ở khu không người

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

Cầu Thủy Kính nhìn Tô Vân với ánh mắt đầy những sự thương hại.

"Hắn cũng không biết mình từng chết một lần. Nghĩ rằng lúc này trong lòng hắn, trấn Thiên Môn vẫn có dáng vẻ như sáu năm trước chăng?"

Thậm chí Cầu Thủy Kính còn cảm thấy, chữa khỏi đôi mắt cho Tô Vân là có chút tàn nhẫn với thiếu niên này.

Sau khi hắn được chữa khỏi mắt, là sẽ phát hiện chân tướng về trấn Thiên Môn, cũng sẽ phát hiện chân tướng về Dã Hồ tiên sinh và đám thiếu niên bạn học, đây phải nói là một cú đả kích rất lớn đối với hắn.

Nhưng điều đó cũng khiến thiếu niên trưởng thành.

"Bên trong đôi mắt hắn có khắc chi tiết về tám tháp cổng triều thiên, thế gian này, e rằng chỉ có người đã cướp tám tháp cổng và Tô Vân biết được sự huyền bí của tám tháp cổng đó. Chỉ có bọn họ mới biết làm cách nào mở ra Thiên Môn."

Cầu Thủy Kính lặng lẽ nói trong lòng: "Vả lại, trong mắt hắn còn khắc lại cảnh tượng tiên kiếm phá hủy trấn Thiên Môn. Nếu hắn có thể luyện hóa được dấu ấn trong mắt, tốc độ phát triển của hắn sẽ cực kỳ khủng khiếp."

"... Tiên sinh cẩn thận, thôn Hồ Khâu không dễ đi, dọc đường có một số nơi khá nguy hiểm."

Tô Vân đi trước dẫn đường. Thiếu niên này mắt mù nhưng tâm không mù, bước đi quen đường quen nẻo, dường như thị lực còn tốt hơn cả người bình thường, có thể tránh chướng ngại vật một cách chính xác.

"Nơi nguy hiểm đầu tiên chính là khe rắn phía trước. Nơi đó có một con rắn lớn, cực kỳ hung ác, Hoa nhị ca gọi nó là rắn Cả Thôn Ăn Cơm..."

Cầu Thủy Kính nghe đến đó thì không khỏi ngẩn ra: "Rắn Cả Thôn Ăn Cơm?"

"Là thế này, lần trước đường ca* của Hoa nhị ca không cẩn thận chạy tới Khe Rắn, bị con rắn kia cắn một cái, Dã Hồ tiên sinh rất vất vả mới cứu được huynh ấy, không để cho con rắn kia nuốt chửng. Nhưng còn chưa về đến nhà thì cơ thể đường ca đã cứng ngắc. Sau đó thôn Hồ Khâu làm tang sự, tiếng kèn tiếng trống nghe vui vẻ lắm, cả thôn đều đi ăn cơm. Đám người Hoa nhị ca mới gọi con rắn kia là rắn Cả Thôn Ăn Cơm..."

*Đường ca: anh họ bên nhà nội.

Cầu Thủy Kính nghe thấy tiếng phì lưỡi sàn sạt, bèn quay sang nhìn theo tiếng, chỉ thấy một con rắn to lớn màu đen đang cuộn mình trên tảng đá ngầm trong khe nước, những cái vảy màu đen trên người nó ánh lên vẻ sáng bóng của kim loại.

Con rắn kia ngẩng đầu lên với mặt trời mà hít thở, một hít vào một thở ra, hơi thở cực kỳ dài. Cầu Thủy Kính và Tô Vân đi được hơn mười trượng rồi mà nó mới hoàn thành một nhịp hô hấp.

Lúc nó hô hấp, những chiếc vảy màu đen trên thân dường như sống lại mà xoay tròn quanh cơ thể nó. Khi nó hít vào thì vảy chuyển động thuận, còn khi thở ra thì lại chuyển động ngược chiều.

"Tính linh của một cường giả, sau khi người chết, tính linh bám vào thân rắn, hóa thành xà yêu."

Cầu Thủy Kính nhìn chằm chằm con rắn kia, con rắn kia cũng đang nhìn chằm chằm ông, nhưng không chủ động tấn công bọn họ, mà để mặc bọn họ đi ra khỏi Khe Rắn.

"Công phu dưỡng khí của con xà yêu này cực kỳ mạnh, nó đã bắt đầu cướp tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện cơ thể rồi. Cơ thể nó được luyện tới mức vô cùng cứng rắn, hẳn là nó tu luyện một môn huyền công kết hợp giữa luyện khí và luyện thể."

Cầu Thủy Kính cau mày, xà yêu có kịch độc, lại tu luyện huyền công của luyện thể và luyện khí, hẳn là sắp hóa thành giao long, cần phải nhanh chóng diệt trừ. Nếu không chờ khi nó hóa thành giao long, người bình thường căn bản không phải đối thủ của nó!

"Xin tiên sinh yên tâm, con rắn kia có địa bàn, chỉ cần không tiến vào địa bàn của nó là sẽ không sao."

Tô Vân đi ở phía trước, nói: "Qua Khe Rắn chính là Hoàng thôn ở dãy Hoàng Thổ rồi.

Đám tiểu tử Hoàng thôn cực kỳ xấu xa, thường xuyên đánh nhau với thôn Hồ Khâu.

Chúng ta đi nhanh hơn chút, lần trước Hoa nhị ca kéo ta cùng đánh nhau với đám tiểu tử xấu xa của Hoàng thôn, làm chúng thua thê thảm, mà bọn chúng thì thù dai lắm!"

Cầu Thủy Kính thu sát tâm lại: "Dã Hồ tiên sinh dạy dỗ không phân biệt giống loài, hẳn là xà yêu kia cũng chưa chắc đã xấu xa. Không dạy mà tiêu diệt, thì hình phạt nhiều mà ta ma bất thắng, là chuyện vô bổ."

"Đằng trước chính là dãy Hoàng Thổ rồi!"

Tô Vân vẫn rất thong dong, nói: "Tiên sinh cẩn thận."

Cầu Thủy Kính đưa mắt nhìn, chỉ thấy ở nơi cách chừng nửa dặm có một ngôi mộ đất vàng. Mộ này rất lớn, dài tới bốn năm mươi trượng, rộng cũng phải tới bốn năm mươi trượng, cao hơn mười trượng. Trước mộ có các bức tượng đá hình thứ, được bày ở hai bên thần đạo.
Con đường nơi tính linh quỷ thần hành tẩu được gọi là thần đạo.

Nhưng ngôi mộ này đã thủng lỗ chỗ, bên trên chi chít những cái lỗ với đường kính chưa tới hai thước. Mỗi một lỗ đó đều có một hoặc vài con chồn hoang đứng.

Những con chồn này đứng trong cửa lỗ hệt như người, kiễng chân nhìn bọn họ. Còn có chồn cái lòng ôm hai ba con nhỏ, đám con non lông bông xù, thò đầu ra khỏi ngực con mẹ nhìn.

"Thằng nhóc xấu Tô gia!"

Đột nhiên mọt con chồn nhìn thấy Tô Vân, bèn thét lên: "Hắn giúp lũ xấu xa thôn Hồ Khâu, đánh cho Nha Nhi tỷ nhà Tam cô gia phải khóc, gãy hai cái răng! Đánh hắn!"

Vù!

Vô số hòn đá nhỏ và những cục phân tròn bay lên từ trong ngôi mộ đất vàng, một mảng đen sì. Đám chồn này ra sức cầm những cục đá và viên phân ném tới Tô Vân. Nhưng dường như Tô Vân đã quá quen với điều này, hắn lập tức thò tay với tới cái sọt sau lưng, lấy ra một chiếc ô giấy dầu khá dày rồi bung tán ra.

Đá và cục phân rơi xuống như mưa, đánh lên ô vang lên tiếng thịch thịch. Một lát sau, Tô Vân rung ô, cụp nó xuống rồi đặt về trong sọt, nghiêng đầu hỏi: "Tiên sinh không bị sao chứ?"

Cầu Thủy kính đáp lời: "Ta không sao."

Những hòn đá và cục phân kia còn chưa tới người ông thì đã lơ lửng giữa không trung, không có cái nào đánh trúng người ông cả.

Đám chồn già ở Hoàng thôn thấy cảnh đó, lòng nghiêm nghị, vội vàng ngăn đám chòn con lại, tránh cho chọc phải kẻ địch mạnh.

Đám chồn con này đã chạy tới chỗ cách hai người Tô Vân không xa, cả lũ quay người lại, giơ đuôi chổng mông lên định phóng khói độc, lại bị lão chồn ngăn lại, nên có chút không cam lòng.

Cầu Thủy Kính liếc mắt nhìn qua, thầm nghĩ: "Đám chồn này số lượng rất nhiều, nếu hại người..."

Ông khẽ nhíu mày, lại nhớ tới Dã Hồ tiên sinh, bèn đè sát tâm xuống: "Xung quanh trấn Thiên Môn ít người lui tới, phỏng chừng ngoài Tô Vân ra thì không còn người sống nào khác.

Đám yêu này lấy đâu ra cơ hội làm việc ác?"

Trong lòng ông có chút bất đắc dĩ.

Bản thân ông ngoan cố cả đời, không ngờ tới tuổi trung niên lại bị một con hồ ly già dạy dỗ, hiểu được câu "hữu giáo vô loài", không dạy mà giết cùng với dạy mà không giết.
"Thị phi và đúng sai thế gian này, ban đầu cũng không hề phân tách rõ rệt như trắng và đen." Ông bùi ngùi một câu trong lòng.

Rốt cuộc bọn họ đi tới thôn Hồ Khâu.

Tô Vân mỉm cười, gọi to: "Dã Hồ tiên sinh! Hoa nhị ca, Ly tam ca! Ta và Thủy Kính tiên sinh tới thăm các người này!"

Cầu Thủy Kính khẽ nhíu mày, đột nhiên bắt lấy tay Tô Vân ra hiệu cho hắn dừng lại, rồi cẩn thận nhìn chằm chằm vào thôn xóm nhỏ phía trước.

Thôn Hồ Khâu là một thôn làng không lớn, có mấy chục nhà, nhưng mỗi ngôi nhà đều rất nhỏ, cao chừng có bốn năm thước, rộng chừng hai trượng, hệt như nhà cho người lùn ở.

Thôn xóm này được xây dựng trên một gò đất nhỏ, nơi đây tán cây rậm rạp, bên dưới mỗi gốc cây là ba bốn căn nhà. Nhưng mà lúc này thôn Hồ Khâu hỗn độn một mảng, không ít căn nhà bị lật tung.

Cầu Thủy Kính nhíu mày, lại nhìn thấy mấy cái xác hồ yêu.

Tô Vân cũng ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí, lòng có chút bối rối.

Giọng Cầu Thủy Kính vang lên: "Ngươi mắt không thể nhìn thấy, nếu lòng rối loạn thì phương hướng cũng rối loạn theo. Mất cảm nhận về phương hướng, ngươi không sống lâu được trong Thiên Thị viên này."

Tô Vân dốc sức ổn định tâm thần, nhưng chuông vàng vẫn loạn trong chốc lát.

Cầu Thủy Kính chờ hắn bình phục tâm tình rồi mới dẫn hắn đi bước thứ nhất. Khi đi được bước này, Tô Vân lại trở về dáng vẻ thong dong như lúc trước.

Đây là điểm mà Cầu Thủy Kính thưởng thức nhất ở hắn.

Một người mù mới mười ba tuổi, bắt buộc phải có tâm linh vô cùng hùng mạnh thì mới có thể sinh tồn ở Thiên Thị viên nơi yêu ma hoành hành này.

Người mù Tô Vân đã một mình sống sót sáu năm, hắn có một loại khí phách như trời sụp cũng không sợ hãi.

Tô Vân lạnh nhạt đi vào thôn Hồ Khâu, chân đá phải căn nhà bị sập, bèn ngồi xuống, sờ soạng trong đống đổ nát kia.

Cầu Thủy Kính nhìn hắn, không trợ giúp.

Một lát sau, Tô Vân sờ tới một thi thể.

Điều ngoài dự đoán của hắn là thứ hắn sờ được không phải thi thể người, mà là của hồ ly.

Hắn im lặng ngồi đó, không hề kêu gào như những thiếu niên bình thường khác.

Một lúc lâu sau, Tô Vân mới run rẩy đứng dậy, lại tiếp tục sờ soạng từng đống đổ nhát của những căn nhà khác.

Hồi lâu sau, thiếu niên ôm mấy chục xác hồ ly ra khỏi đống đổ nát, đặt trên mặt đất, rồi ngửa đầu nói: "Thủy Kính tiên sinh, đâu là Dã Hồ tiên sinh?"

Cầu Thủy Kính cầm tay hắn để lên người một con hồ ly già.

Tô Vân dùng lòng bàn tay vuốt ve mặt của lão hồ kia, trầm mặc một lúc lâu, rồi mới khàn khàn nói: "Ta không biết Dã Hồ tiên sinh là một con hồ ly, nhưng ông rất tốt, ông dạy ta đọc sách và viết chữ. Ta bị mù, đầu óc ngốc nghếch, mà ông thì cực kỳ kiên nhẫn..."

Hắn ngồi dưới đất, suy nghĩ bay xa: "Ta cũng không biết bạn cùng trường đều là hồ ly, lòng ta vẫn cho bọn họ là người. Một đám người sinh động tươi sống. Hoa nhị ca đã mười bốn tuổi rồi, Ly tam ca nhỏ hơn huynh ấy hai tháng, Khâu tiểu muội nhỏ nhất, mới sáu tuổi..."

Cầu Thủy Kính nhìn dấu vết giao chiến ở khắp nơi, nói: "Hẳn là những người ở chợ quỷ Thiên Môn tối qua làm."

"Tiên sinh, ta ghi nhớ được giọng nói của bọn họ."

Cầu Thủy Kính quay đầu nhìn hắn, chỉ thấy khuôn mặt Tô Vân vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có chút đáng sợ.

Chương 7: Hồng lô thiện biến, tạo hóa làm thợ

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

"Những lời mà mỗi một người nói khi đi qua chỗ ta, ta đều ghi nhớ rất rõ."

Ngữ khí của Tô Vân vẫn vô cùng bình tĩnh: "Sau khi mắt ta mù, ta chỉ có thể dựa vào âm thanh để nhận người. Nếu được nghe lại tiếng của bọn họ, ta chắc chắn sẽ nhận ra bọn họ."

LÚc này, trong núi rừng xa xa truyền tới tiếng loạt xoạt, mấy con hồ ly mặt loang lổ vết mau thò đầu ra khỏi tàng cây.

"Tiểu, tiểu Vân..." Một con hồ ly gọi từ đằng xa, có chút sợ hãi nhìn Cầu Thủy Kính.

Trải qua sự kiện giết chóc tối hôm qua, những tiểu hồ ly vốn không sợ người đã trở nên có chút sợ con người.

Tô Vân biểu lộ vẻ vui mừng, hắn đứng dậy: "Hoa nhị ca? Huynh còn sống ư?"

Đó là một con hồ ly với bộ lông vằn sọc màu vàng và đen, chui ra từ dưới tán cây, dẫn theo mấy tiểu hồ ly ở phía sau. Đám tiểu

hồ ly kia nắm đuôi con phía trước, bước đi trong sự sợ hãi.

Hồ ly vằn sọc dẫn đầu thì nhìn Cừu Thủy Kính với ánh mắt sợ hãi, xác nhận đây không phải người đã tàn sát thôn Hồ Khâu, hắn

mới đánh bạo dẫn ba con tiểu hồ ly còn sót lại duy nhất này đến gần.

Tô Vân đứng ở đó khiến trong lòng hoa hồ và ba con tiểu hồ ly cảm thấy yên ổn. Với bọn họ, thiếu niên này hệt như người đáng tin cậy, đưa cho bọn họ cảm giác có thể dựa dẫm vào hắn.

Cảm giác này thật sự không phải là bỗng dưng có được, mà ảnh hưởng từ loại khí độ khí chất điềm tĩnh này của Tô Vân trong sáu

bảy năm ở chung với nhau.

"... Sáng sớm có người trong thành tìm đến, nói là không lấy được thứ tốt gì từ chợ quỷ, nên tới hàng yêu trừ ma. Tiên sinh lý luận với bọn họ, nhưng người ta không để ý, chỉ nói chúng ta sẽ hại người..."

Tô Vân lặng yên lắng nghe, rồi hỏi: "Nhị ca còn nhớ rõ mặt mũi của bọn họ không?"

Hoa hồ lắc đầu, xấu hổ nói: "Ta dẫn đệ đệ và muội muội chạy trốn, không kịp thấy rõ mặt mũi bọn họ. Ta chỉ nhớ rằng có một người trong số đó trông rất thanh tú, tuổi không lớn lắm, mặc một bộ y phục màu đỏ rực như lửa, sau lưng đột nhiên bốc lên ngọn lửa như thật, trong lửa đó có thần điểu bay ra..."

Tô Vân ghi nhớ những đặc điểm này, rồi quay người lại, vái lạy và nói: "Thủy Kính tiên sinh liệu còn giữ lời kia không?"

Cầu Thủy Kính nhìn thiếu niên đang vái lạy, một lát sau ông mới nói: "Ta đã nói thì đương nhiên là sẽ giữ lời. Nhưng, ngươi có tiền không?"

Tô Vân đứng dậy, xòe lòng bàn tay ra, bên trong là mấy đồng tiền Ngũ Thù nhuốm máu. Hẳn là hắn tìm được trong đống đổ nát khi nhặt xác ban nãy.

Cầu Thủy Kính cầm lấy một đồng Ngũ Thù từ trong tay hắn, lại đúng lúc này, Tô Vân đưa cả năm đồng còn lại cho ông.

Cầu Thủy Kính ngẩn ra, nhìn hắn đầy nghi hoặc.

Tô Vân ngửa đầu: "Dã Hồ tiên sinh dạy ta sáu năm, không vì ta là người mà xua đuổi ta. Khẩn cầu tiên sinh không vì bọn họ là hồ ly mà xua đuổi bọn họ."

Cầu Thủy Kính suy tư rồi nói: "Dã Hồ tiên sinh dạy ngươi, có thu tiền của ngươi không?"

Tô Vân lắc đầu.

Cầu Thủy Kính bèn trả mấy đồng tiền Ngũ Thù dính máu kia lại cho hắn, nói: "Ông ấy dạy ngươi mà không thu tiền, ta lại dạy vài hồ yêu mà thu tiền, đó chẳng phải ta không bằng ông ta. Đồng tiền Ngũ Thù này chính là học phí của ngươi, còn bọn họ thì không cần."

Tô Vân nhận lấy mấy đồng tiền kia.

Cầu Thủy Kính nhìn hắn với hoa hồ cùng an táng Dã Hồ tiên sinh, và chôn cất đám hồ yêu của thôn Hồ Khâu này. Nơi đây có không ít hồ ly là bạn học của bọn họ. Hoa hồ và mấy tiểu hồ ly kia không kìm được khóc lóc một hồi.

Bọn họ trở lại trường làng. Cầu Thủy Kính liếc nhìn Tô Vân và bốn con hồ ly một cái, nói: "Thứ Dã Hồ tiên sinh dạy các ngươi chính là Phu Tử Dưỡng Khí thiên, phải không? Các ngươi học được mấy năm rồi?"

Tô Vân gật đầu: "Ta học được sáu năm."

Hoa hồ đáp: "Ta học đã bảy năm."

Ba tiểu hồ ly kia thì cũng học được hai ba năm rồi.

Cầu Thủy Kính nhàn nhạt nói: "Mặc dù Phu Tử Dưỡng Khí thiên là công pháp dưỡng khí chính thống, nhưng thế gian há có loại tài liệu giảng dạy mà năm ngàn năm không thay đổi? Mà thời đại ngày nay, mười năm không đổi đã coi như lạc hậu. Ta đi tới vùng thôn quê, phát hiện giữa các hương trấn như cách nhau cả nghìn năm vậy!"Ông lắc đầu, nói tiếp: "Thứ ta muốn dạy các ngươi là công pháp Trúc Cơ nền tảng nhất và mới nhất trong quan học ở kinh thành, Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên."

Lấy trời đất làm lò, tạo hóa làm thợ, âm dương làm than, vạn vật làm đồng.

Những câu trên chính là cương lĩnh chung của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên.

Phu Tử Dưỡng Khí thiên vốn dùng cách thức đơn giản nhất để ôn dưỡng nguyên khí, tuy nó đơn giản và dễ bắt đầu, nhưng muốn tu luyện tới mức uyên thâm là rất khó.

Còn Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên chính là coi cơ thể của mình thành trời đất, cất chứa lò lửa, kích phát tiềm năng tạo hóa, lấy khí âm dương trong cơ thể làm than, lục phủ ngũ tạng và gân cốt máu huyết làm đồng, luyện ra nguyên khí hùng mạnh.

Loại công pháp dưỡng khí này tuy phức tạp, nhưng lại cực kỳ hữu hiệu, tốc độ tu luyện phải nói là gấp Phu Tử Dưỡng Khí thiên không biết bao nhiêu lần.

Nền tảng của đám người Tô Vân vốn mỏng yếu, lại thêm Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên thực sự khá sâu xa ảo diệu,mặc dù được bậc đại gia như Cầu Thủy Kính dạy dỗ thì ông cũng mất năm sáu ngày mới làm cho bọn họ tạm coi là nhập môn, học được quyển thượng của Dưỡng Khí thiên.

Trong đó, hoa hồ học nhanh nhất, hắn có nền tảng Phu Tử Dưỡng Khí thiên nên bắt đầu khá dễ dàng. Ba tiểu hồ ly khác xếp thứ hai, chỉ có mình Tô Vân là học được chậm nhất. Mắt hắn không nhìn thấy gì, Cầu Thủy Kính đành phải tay nắm tay dạy hắn lần này qua lần khác, cực kỳ vất vả.

Cũng may là dù tốc độ học tập của Tô Vân chậm, nhưng đầu óc linh hoạt, suy một ra ba, ngược lại hắn là người có kiến giải sâu sắc nhất về Hồng Lô Thiện Biến.

Mấy ngày nay, Tô Vân mời hoa hồ và ba tiểu hồ ly khác về trấn Thiên Môn ở, nhưng bọn họ lại cực kỳ sợ hãi trấn Thiên Môn, thà rằng ở lại trong trường làng.

Tô Vân lại mời Cầu Thủy Kính tới trấn Thiên Môn, nhưng Cầu Thủy Kính cũng uyển chuyển từ chối, thiếu niên đành phải thôi.

Sáng sớm hôm đó, Cầu Thủy Kính dẫn một người và bốn hồ ly nghênh đón mặt trời hô hấp thổ nạp. Đột nhiên Cầu Thủy Kính cảm thấy bên người dường như có thêm một mặt trời nhỏ, không khỏi mở mắt ra nhìn, chính là vị trí chỗ Hoa Hồ.

"Hoa Hồ mặc dù là yêu, nhưng tư chất và ngộ tính đều rát không tệ, đã tu thành tầng thứ nhất rồi."

Cầu Thủy Kính thầm gật đầu, ngặt hái tinh khí của mặt trời, lấy bản thân làm lò rèn luyện cơ thể, bồi dưỡng nguyên khí, đây đúng là dấu hiệu tu thành Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ nhất.

Hoa Hồ có thể tu luyện được đến bước này chỉ trong năm sáu ngày, so với đám sĩ tử thì coi như là rất tài giỏi rồi.

Cầu Thủy Kính xem xét ba hồ ly khác. Ba tiểu hồ ly này tuy căn cơ mỏng yếu, nhưng tiến triển cũng không chậm, không lâu nữa cũng sẽ tu thành tầng thứ nhất.

Ông lại xem xét sự tiến triển cảnh giới của Tô Vân, khẽ nhíu mày lại.

Tuy Tô Vân có kiến giải khá sâu về Hồng Lô Thiện Biến, nhưng dù sao hắn cũng là người mù, có thể học được lý thuyết, nhưng cơ thể phải nắm giữ được nữa, cần phải nỗ lực cố gắng gấp người khác mấy lần thì mới được.
Vả lại sự chậm rãi trong tốc độ tiến triển cảnh giới tu hành của Tô Vân có chút ngoài dự liệu của ông.

Dựa theo suy đoán của ông, vì tật ở mắt nên tốc độ học của Tô Vân là chậm nhất, nhưng tốc độ tu luyện hẳn là nhanh nhất, nào ngờ Tô Vân lại là người chậm nhất.

Cầu Thủy Kính thầm than một tiếng: "Ta đúng là vẫn đặt kỳ vọng quá cao vào hắn rồi. Ngay cả hồ yêu đều có thể tu thành tầng thứ nhất trong thời gian ngắn như vậy, nhưng hắn lại không cách nào làm được, ảnh hưởng của đôi mắt mù tới hắn là quá lớn."

Ông lại không biết rằng nguyên khí đang hừng hực vận hành trong cơ thể Tô Vân, nhưng mỗi lần chuyển đến đôi mắt của hắn thì lại nảy sinh dị trạng.

Nguyên khí của Tô Vân chảy vào trong mắt, đôi mắt vốn tối om lại đột nhiên "nhìn thấy" đồ vật!

Ở "trước mắt" hắn, Thiên Môn đột nhiên xuất hiện!

Ngoài Thiên Môn, còn có tám tháp cổng triều thiên nguy nga to lớn!

Phía sau Thiên Môn và tám tháp cổng là một vùng biển rộng lớn mênh mông.

Tháp cổng ở trấn Thiên Môn đã không còn nữa, đương nhiên tám tháp cổng triều thiên này không phải là tháp cổng của trấn Thiên Môn, mà là dấu ấn khắc trong mắt Tô Vân.

Điều kỳ quái chính là, tám tháp cổng triều thiên này lại đang hút nguyên khí của Tô Vân!

Tám tháp cổng hệt như tám cái động không đáy.

Tháp cổng đang không ngừng hút lấy nguyên khí của Tô Vân, làm cho hắn mãi không thể tu thành Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ nhất.

Cầu Thủy Kính không ngờ rằng đôi mắt của Tô Vân lại xảy ra loại biến hóa này, thay vào đó ông cho rằng hắn chỉ có ngộ tính tốt, chứ tư chất là bình thường.

Còn Tô Vân thì cho rằng loại tình huống này chính là để chữa trị đôi mắt của hắn, cho nên không có nói dị trạng xuất hiện trong lúc tu luyện này cho Cầu Thủy Kính, thế nên mới khiến Cầu Thủy Kính hiểu lầm như thế.

Chờ khi bài giảng buổi sáng kết thúc, Cầu Thủy Kính có ý định rời đi.

Dù sao ông là tiên sinh tư thục, còn rất nhiều sĩ tử của các gia đình môn phiệt ở thành Sóc Phương đang chờ ông tới giảng bài, không thể nán lại Thiên Thị viên quá lâu.

Ông truyền thụ trọn vẹn quyển hạ của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho đám người Tô Lâm, rồi lập tức lên đường rời đi.

"Vân, thiên hạ hôm nay, hàn môn khó xuất quý tử. Tại sao?"

Tô Vân đi đưa tiễn, Cầu Thủy Kính chần chờ một lát, rồi vẫn ân cần dạy bảo:

"Con cháu hàn môn, mặc dù có quan học của quốc gia, học chung với con cháu sĩ tộc, trông thì có vẻ công bằng, nhưng con cháu sĩ tộc có tiền có quyền, mà ngoài quan học ra thì con cháu sĩ tộc còn có tư thục. Ngươi ở quan học có thể học đến một, thì con cháu sĩ tộc có thể học đến hai ba bốn năm ở tư thục rồi. Bởi vậy sự chênh lệch về học thức giữa con cháu hàn môn và sĩ tộc không ngừng cách xa."

Tô Vân bước đi theo ông, nói:

"Ta nghe nói học trò nghèo học hành khắc khổ, có thể trở nên nổi bật..."

"Sai to! Có tư thục ở đây, học trò nghèo tuyệt đối không thể khắc khổ hơn sĩ tộc được! Những thứ quan học dạy đều là thứ cẩu thả, nhưng ở tư thục, bọn họ có thể mời được những người thầy như a!"

Cầu Thủy Kính nói: "Con cháu sĩ tộc càng chăm chỉ nỗ lực hơn con cháu hàn môn! Khi quan học tan học, trẻ con thôn quê chạy đi chơi đùa, mà con cháu sĩ tộc thì đang học hành trong trường tư thục! Quan học nghỉ, con cháu hàn môn nghỉ ở nhà, mà con cháu sĩ tộc vẫn còn đang học hành trong tư thục! Nguyên Đế phổ biến thúc đẩy quan học chính là hy vọng mọi người sẽ ngang hàng trong giáo dục, không phân biệt hàn môn hay sĩ tộc. Nhưng từ Nguyên Đế tới giờ đã là trăm năm, kỳ thực giáo dục đã bị lũng đoạn bởi sĩ tộc. Trẻ con hàn môn không có tiền tới trường tư thục, mà đến quan học thì không học được tri thức mới, sự phân hóa giai tầng càng ngày càng nghiêm trọng. Con đường để hàn môn lên chức, cá chép hóa rồng đã càng ngày càng thu hẹp lại."

Ông dừng bước, quay người lại, chân thành nói: "Mà vùng thôn quê lại càng nghiêm trọng hơn. Vân, ngươi xuất thân bần hàn, tư chất không tệ, ngộ tính cũng là rất tốt, ngươi ở lại nông thôn chính là bị mai một. Ngươi nhất định phải vào thành để học! Nhưng mặc dù ngươi có vào trong thành, chỉ vào quan học thì ngươi cũng không cách nào trở nên nổi bật được. Ngươi còn cần vừa theo quan học, vừa học ở tư thục nữa."

"Có điều, cho dù ngươi có học giống sĩ tử, học vấn của các ngươi là như nhau, ngươi cũng chưa chắc có thể cá chép vượt long môn. Bởi vì con cháu sĩ tộc còn có gia thế hiển hách, nhân mạch rộng khắp. Mà tất cả những thứ đó, cần ngươi bỏ ra mười mấy năm, thậm chí là vài thập niên theo đuổi. Điều này có công bằng không?"

"Không công bằng, nhưng nó lại công chính! Bởi vì đấy là di sản tổ tông bọn họ đã phấn đấu rồi để lại, bọn họ kế thừa di sản của tổ tông là điều đương nhiên. Một sĩ tử hàn môn, không có căn cơ, không có gia thế, cũng không có nhân mạch, muốn trở nên nổi bật, như vậy ngươi chỉ còn cách là có được ưu điểm mà người khác không có."

Cầu Thủy Kính vỗ vỗ bả vai của cậu học trò này, nói lời thấm thía: "Đó chính là dã tính. Cái dã tính nơi thôn quê. Cái dã tính mà sĩ tử trong thành không có được!"

Tay áo ông bay phất phới, ông bước đi, giọng nói truyền lại từ nơi xa: "Trong thành chính là một lò lửa trời đất lớn, chỗ nào cũng đầy tranh đấu và kỳ ngộ. Ngươi chỉ có thể giữ lấy dã tính, dùng dã tính làm âm dương, lấy phấn đấu làm than để đốt lò lửa, cướp tạo hóa, như vậy mới có thể nhảy ra khỏi giai tầng đã bị cố định hóa, vượt qua ranh giới, phi thăng!"

P/s: có khá nhiều từ ngữ mà dịch giả đang bị rối, ai đọc xong cảm thấy cần thay đổi thì có thể góp ý.

Chương 8: Thiên kiều xuất vân hải

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

Tuy Cầu Thủy Kính đã đi xa, nhưng giọng nói của ông vẫn truyền vào tai Tô Vân một cách rõ ràng như trước, to vang như muốn điếc tai.

"Ngươi muốn chữa khỏi đôi mắt, chỉ cần tu luyện quyển thượng của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên đến tầng thứ bảy là có thể hóa giải được dấu ấn trong mắt ngươi. Nhưng ngươi muốn bay cao bay xa, trở nên nổi bật, chỉ có rời khỏi thôn quê đi vào

trong thành!"

"Từ đây đi năm mươi ba dặm chính là trạm dịch Thiên Thị viên. Sau khi chữa khỏi mắt là có thể từ đó để vào thành. Nhớ kỹ, chữa khỏi đôi mắt mới được đi trạm dịch! Sau khi vào thành, hãy nhớ đi tìm ta..."

...

Qua thật lâu sau, Tô Vân mới quay người đi về.

Hắn có thể cảm nhận được tấm lòng khuyến khích cổ vũ đầy chân thành của Cầu Thủy Kính, làm cho lòng hắn vô cùng cảm động.

Hắn lại càng khắc khổ tu hành hơn. Nhưng mặc dù hắn đã học được Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên, cảnh giới lại tiến triển

vô cùng chậm, tháp cổng triều thiên trong mắt hắn vẫn đang không ngừng hút nguyên khí của hắn.

Trong thời gian này, tu vi nguyên khí của hắn chẳng những không tiến bộ, mà còn bị lùi bước không ít.

Mà biến hóa đáng sợ hơn là, sức ăn của hắn tăng vọt. Ăn uống xong chưa được bao lâu thì đã cảm thấy bụng đói meo rồi.

Cũng may Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly khác thường xuyên kiếm được thịt gà vịt bò với hoa quả, làm cho hắn có thể nhét đầy bụng.

Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly cũng đói tới mức gió thổi sắp bay, tu vi tăng lên hết sức nhanh chóng. Hoa Hồ đã tu luyện tới Hồng Lô

Thiện Biến Dưỡng Khí thiên tầng thứ hai, xin Tô Vân chỉ dạy quyển hạ của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên.

Tuy Tô Vân còn chưa tu được đến tầng thứ nhất của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên, nhưng ngộ tính của hắn thực sự rất cao. Mặc dù Cầu Thủy Kính chỉ giảng qua về quyển hạ của Hồng Lô Thiện Biến, nhưng hắn đã tìm hiểu thấu triệt rồi.

Quyển thượng là học, quyển hạ là thực hành.

Khúc mở đầu của quyển hạ chính là Ngạc Long Ngâm, dồn nguyên khí nơi lồng ngực để phát ra tiếng lôi âm của ngạc long.

Ngạc Long Ngâm chấn động khí huyết và da thịt, cường hóa thân thể, tăng sức mạnh lên.

Hoa Hồ tu luyện không lâu, trong cơ thể đã phát ra từng tràng lôi âm Ngạc Long, rất là đáng sợ.

"Tư chất của Hoa nhị ca thật tốt." Tô Vân cười tươi, từ tận đáy lòng hắn vui thay cho Hoa Hồ.

Hắn không thể tu luyện Ngạc Long Ngâm của quyển hạ. Bởi muốn tu luyện Ngạc Long Ngâm, đầu tiên cần quan sát ngạc long chân chính, xem nó thổ nạp như thế nào, để rồi từ đó phát ra tiếng rồng ngâm, từ đó đạt tới mức quan tưởng ngạc long.

Tuy Tô Vân đã thấu hiểu triệt để về bí quyết của Ngạc Long Ngâm, nhưng vì đôi mắt hắn không nhìn thấy gì, không thể quan sát được ngạc long để còn quan tưởng, cho nên hắn không thể tu luyện được.

Một ngày nọ, Tô Vân phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt khi mặt trời đang mọc lên, chợt cảm thấy tám tháp cổng triều thiên kia không còn hút nguyên khí của hắn nữa, lòng hắn không khỏi vui vẻ.

Khi tháp cổng không còn hút nguyên khí của hắn, nguyên khí trong cơ thể hắn nhất thời trở nên mênh mông nóng rực, hệt như một lò lửa nhỏ đang hừng hực bốc cháy bên trong đan điền!

Hắn cảm thấy khí âm dương trong cơ thể như đã hóa thành than lửa, ngũ tạng lục phủ và gân cốt dường như biến thành cột đồng và lò đồng, máu thì như biến thành nước đồng bị nung chảy!

Đây chính là tạo hóa làm thợ, tạo hóa lực chuyển thành cơ năng của cơ thể, làm tăng mạnh nguyên khí!

Rốt cuộc hắn đã luyện thành Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ nhất!

Hắn vừa nghĩ tới đây, "trước mắt" đột nhiên xảy ra dị biến!

Chỉ thấy các hoa văn thần thú dị thú ngoài mặt tám tháp cổng triều thiên kia dường như sống lại, bay ra khỏi tám tháp cổng. Nhất thời, trong đầu Tô Vân đầy những tiếng gầm gừ và kêu hót của đủ loại thần thú dị thú, đinh tai nhức óc!

Thần thú dị thú bay múa, đồng loạt xông tới Thiên Môn!

Những dị thú kia bò lên Thiên Môn, thế mà lại hóa thành một bộ phận của Thiên Môn. Đột nhiên một luồng dao động dữ dội truyền tới.

Ù!!!Ánh sáng chảy ra từ các khung cửa trong Thiên Môn, lấp đầy các cánh cửa, cuối cùng chúng hóa thành một mặt kính hệt như một màn hình ánh sáng ở cánh cửa chính giữa.

Mà phía sau lớp kính kia chính là thế giới của kẻ trường sinh, nơi đã khiến đại đế nước Nguyên Sóc và vô số cường giả phải say mê, nơi mà họ gọi là Tiên Giới!

Chỉ là Tô Vân không biết những điều này.

Tấm kính kia khẽ rung, Tô Vân đột nhiên cảm thấy toàn thân bay lên, bị một thứ sức mạnh mà hắn không biết kéo sang, xuyên qua lớp kính, đi tới thế giới trong kính!

Với đám người Hoa Hồ thì Tô Vân vẫn ngồi yên lành tại chỗ, chưa hề động đậy chút nào. Nhưng với Tô Vân thì hắn đã rời khỏi trấn Thiên Môn, đột nhiên tiến vào thế giới kia.

Ở trong thế giới này, hắn không còn là người mù, mà ngược lại, hắn có thể nhìn thấy những sắc thái nhiều gấp mấy chục lần người bình thường!

Đây là một thế giới bao la và hùng vĩ. Hắn đứng trong một đám mây mù, mà đằng xa là những tòa tiên sơn đang lơ lửng giữa không trung. Những tiên sơn này bị cắt gọt thành đài phẳng, bên trên có những thứ ánh sáng rực rỡ đủ màu sắc.

Biển mây được những ánh sáng ấy chiếu tới làm cho chúng cũng có màu sắc.

Trên bầu trời, mặt trời như hổ phách, không còn chói mắt nữa.

Mà ở đằng sau Tô Vân chính là năm tầng Thiên Môn cực lớn, đủ loại dị thú bám lên trên đó, chầm chậm uốn lượn.

Thế giới này bao la hùng vĩ, đưa cho người ta một cảm giác không chân thật chút nào.

Tô Vân nghe thấy tiếng chuông vang lên. Hắn ngửa đầu nhìn, chỉ thấy một chiếc chuông vàng nho nhỏ đang treo lơ lửng trên đầu hắn.

Tầng dưới cùng của chuông vàng, tích tắc, có ba trăm sáu mươi vạch, đang không ngừng xoay tròn. Mà đến tầng giây, cũng có ba trăm sáu mươi vạch. Vạch tích tắc xoay một vòng, vạch giây mới tiến lên một vạch.

"Đây không phải là chiếc chuông vàng ta tưởng tượng ra để tính thời gian sao? Sao nó lại xuất hiện? Còn đôi mắt của ta nữa... Chuyện gì vậy?"

Tô Vân nhanh chóng tỉnh táo, hắn bình tĩnh lại, tham lam nhìn ngó cảnh sắc xung quanh: "Có thể nhìn thấy những màu sắc này, thật tốt quá..."

Nhưng đúng lúc này, bên dưới chân hắn truyền tới những rung chấn rất nhỏ. Mây cuồn cuộn trôi, Tô Vân cảm thấy người mình đang bay lên theo đám mây trôi, rồi lập tức đứng vững người lại.

Lòng hắn rất căng thẳng, nhưng hắn biết có căng thẳng cũng vô dụng, trái lại còn thêm phiền phức cho bản thân.

Hắn không biết thứ gì trào ra từ trong đám mây, nhưng hắn biết nơi hắn đứng là an toàn, lúc này nhất định không được tự tiện dời bước.
Phía dưới chân hắn vẫn còn đang rung rung, mây mù vẫn đang cuồn cuộn tới phía trước. Tô Vân quay đầu nhìn tòa Thiên Môn kia.

"Ta bị một thứ sức mạnh kéo lấy, xuyên qua Thiên Môn đến nơi đây. Như vậy Thiên Môn nhất định cũng có thể mang ta về."

Mắt hắn chớp lóe, hắn thầm tính toán trong lòng: "Thiên Môn cách ta ba trượng sáu, nhảy thì chắc chắn là không nhảy tới được, chi bằng trong lúc chạy lấy đà ta sử dụng thân pháp Ngạc Long Xuất Uyên trong quyển hạ Ngạc Long Ngâm của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên. Rồi khi nhảy được một nửa, chuyển Ngạc Long Xuất Uyên thành Ngạc Long Phiên Cổn, đầu ở trước, người ở sau, quay tròn toàn bộ để kéo giãn khoảng cách nhảy, lấy tay làm chân tiếp đất, nhảy vào Thiên Môn rồi rời khỏi nơi đây. Hiện giờ ta đang đứng trong mây, không rõ phía trước có gì, nay chỉ có thể dĩ bất biến ứng vạn biến vậy."

Một lát sau, thứ chở hắn bay lên khỏi đám mây đã để lộ bản thể.

Đó là một cây cầu đá cực kỳ dài, dần dần lộ ra khỏi đám mây.

Trên cầu đá, sương mù cuồn cuộn chảy xuống hai bên cầu như nước, rơi vào biển mây phía dưới.

Trên trán Tô Vân toát ra một giọt mồ hôi lạnh. Lúc này hắn mới nhận ra mình đang đứng rìa phần cầu gãy.

Cầu đá này hẳn là nối liền với Thiên Môn, nhưng không rõ vì sao chỗ nối với Thiên Môn lại bị gãy, hắn chỉ cần lùi ra sau một bước là sẽ rơi xuống khỏi cầu đá.

"May là ta chưa thử bước ra."

Hắn thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận quan sát bốn phía.

Trên cây cầu này có rất nhiều cột đá nho nhỏ, bên trên có chạm trổ những chiếc vảy, nhìn kỹ thì thấy cột đá này hệt như móng vuốt của sinh vật nào đó.

Mây mù trên cầu tan đi, để lộ ra đường vân giống như lưng rùa khắc trên cầu, mà hai bên lưng rùa còn có hoa văn của đôi cánh.

Cây cầu này bị tổn hại khá nhiều chỗ, hệt như vừa trải qua cơn chiến hỏa, thậm chí có nhiều chỗ còn có vết trảo cực lớn, hệt như bị quái vật gì đó trong mây mù dùng móng vuốt sắc nhọn cào qua.

Tô Vân quan sát kỹ bốn phía, thấy cầu đá này rất dài, đưa vào tận trong chỗ mây mù lượn lờ, không thấy cuối, hắn thầm nghĩ:

"Khoảng cách trên cầu này cũng đủ để ta chạy lấy đà. Hiện giờ vấn đề duy nhất là ta chưa tu luyện Ngạc Long Ngâm."

Muốn tu luyện Ngạc Long Ngâm thì cần quan tưởng ngạc long, coi đó là nền tảng để phát ra lôi âm.

Cầu Thủy Kính cũng vẽ một bức tranh về ngạc long, còn dẫn bọn họ đi tìm ngạc long, lắng nghe ngạc long phát ra lôi âm, cũng tiện cho bọn họ quan sát rồi quan tưởng.

Tuy Tô Vân không nhìn thấy ngạc long, nhưng nghe được lôi âm của ngạc long đã tạo cho hắn một ấn tượng sâu sắc.

Nhưng cũng chính vì hắn không nhìn thấy cho nên hắn không thể nhìn được bức tranh ngạc long do Cầu Thủy Kính vẽ, cũng không được tận mắt nhìn thấy ngạc long.

Hắn không thể quan tưởng ngạc long, thì cũng không cách nào tu luyện Ngạc Long Ngâm.

Đây là vấn đề lớn nhất của hắn, cũng là nguyên nhân mà dù Cầu Thủy Kính có thưởng thức hắn, lại có chút chần chờ đối với việc dạy hắn tu hành.

Trong mây mù xa xa, còn có cầu đá không ngừng hiện ra từ trong mây mù, uốn lượn quanh co, hệt như long xà đang duỗi mình trong mây mù vậy.

Tô Vân lòng thoáng động, hắn thử dựa vào điều này để suy diễn Ngạc Long Ngâm, nhưng không lâu sau, hắn lập tức từ bỏ.

Dù sao cầu đá cũng chỉ là cầu đá, không phải ngạc long thực sự.

Cầu đá rõ ràng chỉ cách Thiên Môn có chừng ba bốn trượng, vậy mà hắn không cách nào nhảy sang Thiên Môn được.

"Cầu đá này thông tới nơi nào vậy?"

Tô Vân ngẩng đầu nhìn xung quanh, vẫn không ngừng có cầu đá hiện ra từ mây mù, mà ở nơi còn xa hơn là những tòa tiên sơn đài cao đang lơ lửng.

"Quá nửa là những cầu đá thông với những đài cao kia. Ta đi tới đài cao, có lẽ còn tìm được đường ra."

Hắn vừa nghĩ đến đây, đột nhiên nhìn thấy một mảng sương mù tan đi, một bóng dáng xuất hiện trên cầu, mặt quay về hướng hắn, một bàn tay thì vịn trụ đá nhỏ trên cầu, tay kia thì giơ tới phía Tô Vân.

Năm ngón tay của hắn ta xòe ra, sải bước chân rất lớn, miệng há to, dường như đang cố gắng guồng chân lao đi, hoặc như đang kêu gọi cái gì đó.

Chương 9: Lão tẩu trộm tiên đồ

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

"Tiền bối." Trong lòng Tô Vân vui vẻ, bước nhanh đi tới chỗ người trên cầu.

Mây mù vấn vít xung quanh bóng người trên cầu kia, hắn ta hệt như bị định thân tại chỗ, từ nãy tới giờ vẫn giữ nguyên tư thế guồng chân la hét, nhưng không hề động đậy chút nào.

Tô Vân thầm nghi hoặc trong lòng, hắn đã tới gần bóng người kia từ lúc nào không hay. Mây mù cũng đang không ngừng tan đi, có càng nhiều cầu đá hiện ra.

Giống như hắn đoán, quả nhiên cầu đá này nối với một tòa tiên sơn vân đài.

Mà bóng người trên cầu kia, hẳn là đã chạy xuống từ trên tòa tiên sơn vân đài này.

Bước chân của Tô Vân càng lúc càng chậm lại. Hắn thận trọng nhìn chăm chú bóng người trên cầu, gọi vài tiếng, nhưng bóng người kia lại chẳng hề trả lời hắn, cũng không hề cử động lấy dù chỉ một chút!

Mây mù xung quanh người kia cũng dần dần sáng tỏ, đây không phải là mây mù, mà là một bức tranh cuốn đã được giở ra, đang vòng quanh hắn ta.

Bức tranh đó hệt như được tạo ra từ màn sáng, chỉ có hai trục của bức tranh lơ lửng phía sau người ta mới cho thấy đây là một bức tranh.

Mà mây mù bao xung quanh người nọ lại chính là hình ảnh phản chiếu của biển mây bốn phía lên bức tranh.

Điều càng kỳ quái hơn là, người bị bức tranh vờn quanh đó gợi cho Tô Vân một cảm giác quen thuộc, hệt như là đã gặp được ở nơi nào rồi.

Hơn nữa hắn càng tới gần, cảm giác quen thuộc đó càng mạnh!

Đó là một ông lão với thân mình đã còng xuống, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng cao lớn oai phong.

"Trông lão giống Khúc bá, hộ đầu tiên ở trấn Thiên Môn quá..."

Tô Vân càng lúc càng tới gần, hắn đương nhiên là rất quen thuộc với hộ đầu tiên của trấn Thiên Môn.

Sáu năm trước vào cái lúc hắn còn chưa bị mù, hắn thường xuyên chạy ra ngoài chơi đùa, khi lao ra Thiên Môn thì luôn gặp được Khúc bá của hộ đầu tiên.

Đó là một ông già rất hòa ái, luôn cầm cái đục và chùy đứng trên giá đỡ cạnh Thiên Môn đục tảng đá vang lên những tiếng keng keng. Mỗi lần nhìn thấy Tô Vân, lão còn hay cười đùa hắn.

Sau khi biến cố xảy ra, đôi mắt Tô Vân không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng mỗi lần đi qua hộ thứ nhất trấn Thiên Môn thì hắn vẫn luôn cất tiếng chào hỏi Khúc bá.

Khúc bá đang ở trấn Thiên Môn, đương nhiên không có khả năng xuất hiện ở chỗ này.

Nhưng dáng vẻ của người trên cây cầu này thực sự quá giống Khúc bá!

Tô Vân kiên trì đi tới từng bước một, lòng thầm nói: "Lão ấy không thể nào là Khúc bá được, bởi vì Khúc bá vẫn luôn ở trấn Thiên Môn! Sáng hôm nay ta với Khúc bá còn chào nhau..."

Hắn không khỏi rùng mình một cái: "Người trên cầu chắc chắn không phải Khúc bá!"

Người trên cây cầu đá càng lúc càng gần, khóe mắt Tô Vân giật loạn, hắn đã nhìn thấy rõ khuôn mặt người đó.

Lão già lưng còng trên cầu này quả thật là Khúc bá trong trí nhớ của hắn!

Sau khi Tô Vân bị mù, hắn luôn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết về người mình quen biết vì sợ sẽ quên mất, mà lão già lưng còng trên cầu trùng khớp với Khúc bá trong ấn tượng của hắn về từng chi tiết một!

Tô Vân dừng bước lại: "Người trên cầu là Khúc bá, như vậy Khúc bá ở trấn Thiên Môn là ai?"

Vị Khúc bá sáng nào cũng chào hắn, hòa ái và thân thiết với hắn rốt cuộc là ai?

Hắn nhìn thật kỹ, thấy ấn đường của Khúc bá có một miệng vết thương hình thoi, có thể từ miệng vết thương này nhìn thấy cảnh tượng sau đầu lão.

Đây là vết thương do kiếm gây ra.

Một thanh kiếm đã xuyên thủng qua đầu lão.

Tô Vân nhắm mắt lại. Khi nhìn thấy miệng vết thương trên ấn đường của Khúc bá, đôi mắt hắn đột nhiên đau nhức, hệt như có ánh kiếm bùng nổ từ trong mắt.

Trong đầu hắn không kìm được lại vang lên âm thanh khiến hắn liên tục mơ thấy ác mộng.

Đó là tiếng kiếm rít phát ra khi tiên kiếm phá không khí, vô số tiếng rít cũng nối liền thành một đường.

Sáu năm trước hắn ngẩng đầu lên, chính là nhìn thấy thanh tiên kiếm phát ra tiếng rít, khiến đôi mắt hắn mất đi ánh sáng!

"Thứ đâm thủng đầu của Khúc bá chính là thanh kiếm kia! Nhưng vì sao miệng vết thương trên đầu Khúc bá lại nhỏ như vậy?"Tô Vân cố chịu đựng cơn đau trong mắt, mở mắt ra rồi thì thào lẩm bẩm: "Khúc bá, vì sao bá lại chết ở chỗ này? Bá chết đã bao lâu rồi? Là từ sáu năm trước sao? Như vậy, Khúc bá làm bạn với ta sáu năm rốt cuộc là ai? Là tính linh của bá sao..."

Trước khi chết Khúc bá còn đang chạy trốn, dáng vẻ như đang gào thét. Lão gào cái gì, không ai có thể biết được, nhưng cánh tay lão giơ ra đang xòe rộng chính là đang nâng bức tranh kia lên, như là muốn dùng nó để ngăn cản cái gì đó.

Bức tranh này như được tạo nên từ lớp màng ánh sáng, phản chiếu cảnh sắc xung quanh, mà trong tranh lại không có bất nội dung nào.

Nó càng giống một tấm kính trong suốt cực kỳ mỏng và có thể uốn cong.

Tô Vân thò tay nhẹ nhàng vuốt bức tranh kia, đột nhiên hình ảnh trên đó hệt như mặt hồ tĩnh lặng chợt gợn sóng.

Tô Vân vội vàng rụt tay lại.

Bức tranh trước mặt hắn nảy sinh biến hóa.

Khói mây trên tranh dần dần tiêu tan, thay vào đó là một đầm lầy rộng lớn kéo dài mấy trăm dặm.

Trong bức tranh, sấm sét đột nhiên vang lên, tia chớp đan vào nhau, mưa to tầm tã.

Tô Vân ngơ ngác nhìn cảnh này, nội dung bức tranh ấy thế mà lại đang không ngừng biến đổi, làm cho hắn có chút không hiểu.

Đột nhiên trong đầm lầy kia, đất rung núi chuyển, một con thần ngạc mình đầy mụn cục bay vọt lên trong vô số tia sét, lắc đầu quẫy đuôi nuốt lấy sấm chớp.

Bầu trời tối om, chỉ có ánh sáng bộc phát ra khi sét đánh xuống mới thắp sáng đầm lầy trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Mà thần ngạc kia chân dẫm lên đầm lầy, đuôi vẫy lên sóng bùn ngập trời. Nó há to mồm, dường như muốn nuốt chửng các vì sao trên bầu trời.

Bụng nó phồng lên rồi xẹp xuống, Tô Vân mang máng nghe được bên tai vang lên tiếng lôi âm như trời sụp đất nứt!

Lôi âm kia là lôi âm lôi kiếp khi ngạc long lột xác thành giao long, cũng là lôi âm khi ngạc long hô hấp thổ nạp, cũng là lôi âm lột xác khi ngạc hóa giao, cũng là tiếng thủy long ngâm như sông cuộn biển gầm như hóa giao long!

"Chẳng lẽ, tranh này có thể phản chiếu suy nghĩ trong lòng ta?" Tô Vân chấn động sâu sắc.

Hắn vừa mới nghĩ xem nên làm thế nào mới có thể tu thành Ngạc Long Ngâm để rời khỏi nơi đây!

Công pháp Ngạc Long Ngâm mà hắn suy nghĩ nãy giờ xem nên làm sao thể xây dựng hình ảnh ngạc long trong đầu để hoàn thành quan tưởng, sau đó hắn chạm tay vào bức tranh này, bên trong tranh lập tức xuất hiện hình ảnh thần ngạc độ kiếp!

Mọi việc xảy ra đều có nguyên do.

Bức tranh thần bí này làm ra loại biến hóa này, chắc chắn là có nguyên nhân. Mà nguyên nhân khiến hình ảnh thay đổi, vô cùng có khả năng tới từ việc Tô Vân chạm vào nó!"Nếu như suy nghĩ trong lòng ta đã khiến bức tranh này biến hóa, như vậy vì sao Ngạc Long Ngâm mà nó bày ra lại còn thâm ảo hơn những gì Thủy Kính tiên đã dạy rất nhiều?" Tô Vân cảm thấy khó hiểu.

Quyển hạ Ngạc Long Ngâm của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cần quan tưởng ngạc long, coi đó là nền tảng để phát ra lôi âm.

Cầu Thủy Kính dẫn bọn họ đi tìm ngạc long, Tô Vân được nghe tiếng ngạc long phát ra lôi âm, nhưng hoàn toàn không chấn động như lôi âm phát ra khi ngạc long hóa giao long trong bức tranh này.

"Bí quyết của Ngạc Long Ngâm mà Thủy Kính tiên sinh giảng giải chủ yếu là ở lôi âm của ngạc long, nhưng trong bức tranh này, bí quyết khi thần ngạc hóa giao long lại giống như, giống như..."

Tô Vân chần chừ một chút: "Giống như còn nhiều hơn những gì Thủy Kính tiên sinh giảng!"

Từ trong bức tranh này, hắn nhìn thấy bí quyết của Ngạc Long Ngâm nằm ở bốn đại lôi âm: Lôi âm lôi kiếp, lôi âm thổ nạp, lôi âm lột xác và thủy long ngâm!

Bí quyết Ngạc Long Ngâm mà Tô Vân tìm hiểu được từ trong bức tranh này nhiều hơn phần Thủy Kính tiên sinh dạy tới ba loại!

"Đương nhiên Thủy Kính tiên sinh sẽ không sai, ông ấy không cần phải giấu diếm. Sở dĩ ông ấy không nói ra, chẳng lẽ là vì chính ông cũng chưa tìm hiểu ra chăng?"

Tô Vân có chút không tin được, Thủy Kính tiên sinh chắc chắn là một đại nhân vật. Những người ở trấn trên mà hắn gặp được ở trấn Thiên Môn này khi nhắc tới Thủy Kính tiên sinh thì người ở trấn trên đều nói Thủy Kính tiên sinh rất lợi hại.

Thủy Kính tiên sinh có khí độ phi phàm, ông dạy Tô Vân về Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên mà không cần báo đáp, nên không có khả năng ông giấu riêng cái gì!

Việc ông không dạy cho Tô Vân ba loại bí quyết, chỉ có một khả năng.

Đó là trong Ngạc Long Ngâm chỉ có lôi âm thổ nạp, không bao gồm lôi âm lôi kiếp, lôi âm lột xác và thủy long ngâm! Cũng chính là nói Ngạc Long Ngâm mà bức tranh này thể hiện hoàn thiện hơn rất nhiều so với Ngạc Long Ngâm mà Cầu Thủy Kính biết.

"Hoặc có thể nói, bức tranh này có thể bổ sung đầy đủ những điểm thiếu sót của Ngạc Long Ngâm!

Tô Vân nghĩ tới điểm mấu chốt: "Bức tranh này có thể hoàn thiện Ngạc Long Ngâm, như vậy nó có thể bổ sung hoàn thiện các công pháp khác không? Nếu nó có thể bổ sung cả các công pháp khác..."

Tim hắn đập loạn nhịp. Hắn đã biết lý do tại sao Khúc bá lại xông vào đây trộm tranh rồi!

Giờ phút này, thần ngạc trong bức tranh đang lột xác trong lôi kiếp để hóa thành giao long. Thần ngạc biến hóa, thể hiện từng chiêu từng thức của Ngạc Long Ngâm một cách vô cùng rõ ràng.

Ngạc Long Xuất Uyên!

Ngạc Long Phiên Cổn!

Thần Ngạc Bãi Vĩ!

Long Chiến Vu Dã!

Ngạc Long Tại Tích!

Long Du Khúc Chiểu!

Tô Vân đã học sáu chiêu này từ chỗ Cầu Thủy Kính, nhưng vì không được tận mắt nhìn thấy, nên hắn học mà như không.

Mà trong bức tranh này, tuy chỉ có sáu chiêu, nhưng khi được thần ngạc trong tranh diễn luyện thì lại như là có ngàn vạn chiêu vậy, không hề lặp lại chiêu nào!

Tô Vân xem mà tinh thần dao động, chuông vàng lơ lửng trên đỉnh đầu hắn lại bắt chuyển động. Hắn dựa theo thời gian để hoàn thành mỗi một động tác của thần ngạc trong bức tranh để phân giải thành các bước, từ đó khiến mình ghi nhớ khắc sâu hơn.

"Tu luyện Ngạc Long Ngâm thì cần Hồng Lô Thiện Biến làm nền tảng, đưa bốn đại lôi âm vào lò rồi hòa tan làm một thể. Muốn đạt được bước này, cần sự phối hợp thật nhuần nhuyễn giữa thân thể, ý thức và nguyên khí."

Tô Vân vừa nghĩ đến đây, đột nhiên tiếng kiếm rít kỳ dị kia lại truyền tới lần nữa. Thần ngạc đang độ kiếp trong bức tranh ở trước mặt Tô Vân đột nhiên bị một ánh kiếm chém qua, đầu thân chia lìa, chết oan chết uổng!

Tô Vân kinh hãi trong lòng, một kiếm kia đột nhiên phóng tới, phá vỡ sáu đại chiêu của Ngạc Long Ngâm cực kỳ dễ dàng, từ đó chém chết thần ngạc.

Lôi vân trong bức tranh tan đi, đầm lầy cũng biến mất không còn tung tích.

"Bức tranh này vốn trống không, chỉ có thể phản chiếu bốn phía xung quanh và thể hiện nội tâm. Ban nãy ta không hề nghĩ tới thanh tiên kiếm kia, mà nó lại xuất hiện trong bức tranh. Như vậy chỉ có một khả năng!"

Trán Tô Vân toát mồ hôi lạnh, hắn lập tức đưa mắt nhìn mây mù: "Lúc này, thanh tiên kiếm kia đang ở ngay gần!"

Chương 10: Dã tính trương dương

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

Biển mây mênh mông, mịt mù vô tận. Mây lúc thì trắng như áo, lúc lại đen như chó mực, biến đổi khôn lường.

Trong biển mây, những tòa tiên sơn đài cao lơ lửng. Ngọn núi trống rỗng cô tịch, đài cao im ắng, không rõ tung tích tiên nhân.

Tô Vân đưa mắt tìm kiếm khắp nơi, rất cẩn thận.

Hắn lại giơ tay ra thử cầm bức tranh này xuống, nào ngờ bức tranh cuốn này hệt như đã khắc vào không trung, không hề suy suyển.

Hắn dời bước, định đi vòng qua, nhưng bức tranh này lại chặn đường của hắn, làm cho hắn không thể vòng tới bên người Khúc bá.

Bức tranh này hệt như một bức tường quây kín nơi đó lại.

Tô Vân nhíu mày, đúng lúc này, hắn chợt thấy có thứ gì đó bay qua ầng mây, mơ hồ như đó là một vệt lưu quang.

Đôi mắt hắn lại đau âm ỉ.

"Không sai, chính là thanh kiếm kia!"

Tâm thần Tô Vân có chút bối rối, đó chính là thanh kiếm đã khiến hắn bị mù.

Hắn không thấy rõ hình dáng của ánh sáng kia, nhưng cơn đau truyền tới từ đôi mắt làm cho hắn chắc chắn không nhận nhầm!

Thanh kiếm đã bay ra Thiên Môn, phóng tới trấn Thiên Môn năm đó đã lại xuất hiện!

Trên trán Tô Vân toát ra mồ hôi lạnh, hắn không chần chờ thêm, lập tức quay người chạy tới Thiên Môn. Cùng lúc đó, tiếng kiếm rít kỳ dị kia lại vang lên bên tai hắn!

"Lấy trời đất làm lò, tạo hóa làm thợ, âm dương làm than, vạn vật làm đồng! Hợp tan tiêu tức, an hữu thường tắc*!"

*Khó dịch quá, bỏ qua!!!!

Tô Vân thầm đọc Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên trong lòng, guồng chân bước đi, mỗi bước chân của hắn càng ngày càng nặng, sải bước càng ngày càng lớn.

Trong lúc lao đi, hắn thôi động công pháp Hồng Lô Thiện Biến, khiến trái tim hệt như một lò lửa cực mạnh, khí âm dương hóa thành than đốt cháy lò kia!

Máu của hắn như nước đồng bị nung chảy ào ào chảy trong cơ thể, phát ra âm thanh cuồn cuộn khi dòng nước nổi sóng.

Hồng Lô Thiện Biến, tạo hóa làm thợ, làm cho sức mạnh của hắn bộc phát ngay tại thời khắc này.

Cùng lúc đó, nguyên khí mênh mông trong lồng ngực hắn bắt đầu trào dâng, như sóng biển bổ nhào tới trăm ngàn lần trong lồng ngực, rốt cuộc hóa thành tiếng lôi âm vừa to rõ lại vừa trầm nặng!

Ngạc Long Ngâm!

Sức lực của hắn hệt như một con ngạc long, bốc lên từ xương cốt, bò lên sống lưng, rót xuyên qua ba mươi ba cột sống, khi chạy thì lưng đong đưa hệt như xương sống của ngạc long khi di chuyển nơi đầm nước!

Đôi chân của hắn như mọc ra móng vuốt sắc bén của ngạc long, mỗi khi đạp chân xuống thì móng vuốt bám lấy mặt cầu, lúc tung người là đã nhảy được hơn trượng.

Tiếng kiếm rít càng lúc càng gần, mà Tô Vân cũng càng ngày càng tới gần đoạn cầu gãy và Thiên Môn!

Xoạt...

Ánh sáng chói lóa chiếu tới, tiên kiếm bay ra tầng mây, ánh kiếm chiếu rọi thế giới. Ánh kiếm kia tuy sáng rực, nhưng tầm mắt Tô Vân vẫn là một mảng tối đen.

Dù là ánh kiếm sáng đến mức này chiếu xuống, hắn vẫn không nhìn thấy thứ gì, giống như sáu năm trước, hắn chính là một người mù.

Sắc mặt Tô Vân vẫn như lúc thường, vẫn đang guồng chân lao đi. Trên đỉnh đầu hắn, chuông vàng xoay tròn không nhanh không chậm, không hề có chút hỗn loạn nào.

Trong lúc chuông vàng xoay tròn, đầu óc hắn cũng đang tính toán tốc độ và vị trí của mình, dùng nó để xác định mình đã chạy tới đâu, cách chỗ cầu gãy còn xa không.

Trong thời gian mỗi một giây, thậm chí là mỗi một tích tắc, mọi tính toán của hắn đều vô cùng chính xác!

"Đã sáu năm rồi! Trong sáu năm, ta đã quen với bóng tối!"

Tô Vân đạp bước cuối cùng, vừa đúng ngay mép của đoạn cầu gãy, tung người nhảy, hệt như ngạc long lao ra khỏi hồ sâu vực thẳm thẳng tới con mồi!

Khí thế của hắn vô cùng hung ác, tràn đầy sự hang dã, trương dương và dã tính nguyên thủy!
Cầu Thủy Kính nhìn người rất chuẩn, ông nói không sai, quả thực trên người Tô Vân có cất giấu một loại dã tính đáng sợ, là loại dã tính khó có thể thuần hóa.

Dã tính này thường được giấu bên dưới lớp vỏ bọc nhu nhược của thiếu niên, nhưng trong thời khắc liên quan tới sự sống cái chết, nó lập tức bộc phát ra toàn bộ!

"Gầm..."

Khi cơ thể của Tô Vân đang ở giữa không trung, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, khoang miệng thổ nạp lôi âm, thân hình hệt như ngạc long ra nước, lột xác và hóa thành giao long, bay giữa bầu trời, tắm rửa trong lôi kiếp!

Thân pháp của hắn biến đổi, hai tay đan vào nhau giơ ra phía trước rồi bóp lại, hệt như ngạc long há to miệng cắn nuốt con mồi, đồng thời thân thể ầm ầm lăn lộn, ngay khi sức lực gần như hao hết sạch, hắn tiến thêm một bước nhảy vào Thiên Môn.

Ngạc Long Xuất Uyên Ngạc Long Phiên Cổn, hai chiêu này nối liền một mạch.

Mà ở phía sau hắn, tiên kiếm bay dọc theo mặt cầu ầm ầm phóng tới. Khi bóng dáng hắn biến mất trong Thiên Môn thì thanh tiên kiếm kia xoạt đâm tới Tô Vân ở trong cửa.

Cùng lúc đó, Thiên Môn biến mất!

Tiên kiếm đâm vào không khí.

Tô Vân xuyên qua Thiên Môn, cảm giác rơi thẳng xuống và không trọng lượng truyền đến, tầm mắt đột nhiên tối sầm lại, tính linh quay về cơ thể.

Hắn vẫn ngồi tu luyện Hồng Lô Thiện Biến tại chỗ, chưa từng rời đi đâu.

Ánh mặt trời ấm áp đã lên quá ba sào, Tô Vân cảm nhận được sự ấm áp từ ánh mặt trời và sự mơn trớn nhẹ nhàng từ gió biển, khiến trái tim đang đập dồn dập của hắn dần trấn tĩnh lại.

"Thế giới kia, hệt như là một giấc mộng vậy."

Thiếu niên đứng dậy, đôi mắt của hắn vẫn không thể nhìn thấy thứ gì, nhưng mặt hắn lại nở nụ cười.

"Hệt như một giấc mơ cất giấu trong đôi mắt ta. Nhưng nó lại là thật."

Hắn thôi động Hồng Lô Thiện Biến, đốt lò lửa trong cơ thể, máu vận hành nặng nề hệt như nước đồng nước thép, vận chuyển khí huyết tới các nơi trên cơ thể.

"Ùng!"

Trong cơ thể hắn truyền tới tiếng rồng ngâm do bốn loại lôi âm trộn lẫn với nhau, Tô Vân di chuyển bước chân, khí huyết sôi trào, vồ tới hệt như một con ngạc long hình người!

Giờ phút này, lông trên người Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly kia không khỏi dựng đứng, cảm giác mà Tô Vân gây ra cho bọn họ hệt như ngạc long lao ra khỏi đầm lầy, lột xác hóa thành giao long hung ác!

Vù...Chân phải của Tô Vân quét ra phía sau, khiến không khí chấn động vang ra tiếng ù ù. Trong lúc hoảng hốt, bốn con hồ ly dường như nhìn thấy một con giao long mình đầy cơ bắp vừa vẫy cái đuôi một cái thật mạnh.

Trên chân phải của Tô Vân nguyên khí tràn đầy trong máu, khí huyết bành trướng, trên chân thế mà là loáng thoáng thấy được lớp vảy lởm chởm dữ tợn.

Đó là do khí và huyết biến thành, tràn đầy trong chân phải, làm cho sức mạnh của cú quét chân này của hắn tăng lên tới cực hạn!

Ngay sau đó, hắn liên tục bày ra các chiêu thức Long Du Khúc Chiểu, Long Chiến Vu Dã, Ngạc Long Phiên Cổn. Bốn con hồ ly Hoa Hồ chỉ cảm thấy một con giao long hung ác dữ tợn đang duỗi người, dùng bộ pháp mạnh mẽ chạy xung quanh bọn họ, đằng trước phía sau, rồi hai bên trái phải của bọn họ đều là thân hình của con giao long kia.

Bọn họ hệt như đang bọ một con giao long hung ác bao vây!

Bỗng nhiên, dị tượng biến mất.

Tô Vân trở lại chỗ cũ, hai chân tách ra rộng bằng vai, thân mình đứng thẳng, đôi tay ôm lại đặt ở trước ngực, rồi từ từ áp xuống.

Bàn tay của hắn ép xuống phía dưới, nhưng mà nguyên khí trong cơ thể lại dần chìm vào đan điền, sau đó bò dọc theo cột sống lên trên.

Đùng đùng đùng!

Nguyên khí của hắn xông mở da thịt giữa cột sống, hệt như một con ngạc long bò dọc theo sống lưng lên tận cổ hắn, bò đến gáy của hắn.

Chờ khi luồng nguyên khí đó vọt tới xương ngọc chẩm, khí huyết của hắn vận hành tới phần lưng, hình thành bên ngoài làn da một hoa văn giao long, hệt như xăm hình rồng ở sau lưng vậy.

Bốn con hồ ly há hốc mồm, bọn chúng không nhìn thấy hình xăm rồng trên người Tô Vân, nhưng nhìn thấy vuốt rồng thò ra từ trong ống tay áo của Tô Vân, nối với bàn tay hắn.

"Khí huyết hiện hình!"

Hoa Hồ thấy lòng chấn động, Tô Vân lại có thể luyện chiêu Ngạc Long Tại Tích này đến trình độ hiện hình chỉ trong thời gian ngắn.

Mặc dù Cầu Thủy Kính không giảng giải tất cả bí quyết của quyển hạ Ngạc Long Ngâm trong Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho bọn họ, nhưng cũng có nói sơ qua một vài tri thức.

Ngạc Long Ngâm có tất cả ba loại thành tựu, loại thành tựu thứ nhất là tu thành lôi âm ngạc long, nguyên khí và máu chảy xuôi, phồng lồng ngực phát ra lôi âm.

Loại thành tựu thứ hai chính là hiện hình, nơi nguyên khí và máu chảy qua sẽ hình thành hình xăm rồng tại đó. Khi khí huyết tan đi, hình xăm rồng cũng sẽ biến mất.

Loại thành tựu thứ ba là hiển hóa. Đó là khi khí huyết mạnh đến mức độ nhất định, chỉ cần dựa vào khí huyết là có thể hình thành nên dị tượng ngạc long quấn quanh người ở đằng sau hoặc ngay trên người mình.

Hoa Hồ cảm thấy khó hiểu, rõ ràng Tô Vân còn chưa luyện thành tầng thứ nhất của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên, sao đã tu luyện được Ngạc Long Ngâm quyển hạ rồi, lại còn luyện nên loại thành tựu thứ hai của Ngạc Long Ngâm?

Tu luyện nên loại thành tựu thứ nhất đã không dễ dàng, cần có tư chất và ngộ tính cực kỳ cao. Hoa Hồ chỉ mới tiến vào loại thành tựu này, hãy còn chưa tu luyện tới viên mãn.

Muốn tu luyện tới viên mãn, hắn phỏng đoán mình phải cố gắng cả tháng mới có thể làm được.

Mà tu thành loại thành tựu thứ hai lại càng khó hơn. Khí huyết hiện hình, thứ quan trọng nhất là khí huyết, cần khí dồi dào huyết sung túc mới được!

Điều này cần không ngừng tu luyện quyển thượng của Hồng Lô Thiện Biến, làm lớn mạnh khí huyết. Nói như vậy, cần phải tu luyện Hồng Lô Thiện Biến tới tầng thứ ba mới có thể đạt được bước này!

Tô Vân vốn còn chưa tu thành tầng thứ nhất của Hồng Lô Thiện Biến, vì sao hiện giờ hắn lại có thể đạt được loại thành tựu thứ hai của Ngạc Long Ngâm?

Hoa Hồ cực kỳ khó hiểu.

Khí huyết trong cơ thể Tô Vân dần bình ổn lại, hình xăm rồng sau người dần nhạt đi rồi biến mất.

Thiếu niên nín thở ngưng thần, lòng thầm nhủ: "Ngạc Long Ngâm được thể hiện trong bức tranh kia quả thực càng hùng mạnh hơn! Những gì ta trải qua ở thế giới kia là thật. Nếu ta muốn lại tiến vào nơi đó, cần phải thôi động dấu ấn của tám tháp cổng triều thiên. Nhưng mà nơi đó lại cực kỳ hung hiểm."

Sắc mặt hắn nặng nề.

Đi qua Thiên Môn tiến vào thế giới kỳ diệu kia, chỉ cần bất cẩn chút xíu là có thể chôn thân dưới thanh tiên kiếm kia, cực kỳ nguy hiểm!

Nhưng mà...

"Đáng để mạo hiểm!" Tô Vân thầm nghĩ trong lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau