LÂM UYÊN HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lâm uyên hành - Chương 56 - Chương 57

Chương 56: Sĩ tử tới từ nông thôn không phải người

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

***

Thời gian trôi qua từng chút một. Tô Vân bất thình lình nhắm mắt lại, không quan sát Tất Phương trên cây đồng nữa.

Còn bốn đứa bé Hoa Hồ Thanh Khâu Nguyệt thì đi lại khắp điện Truy Nguyên, quan sát Tất Phương từ những góc độ khác nhau.

Bọn họ theo Cầu Thủy Kính tu hành hơn chục ngày, mặc dù Cầu Thủy Kính không dạy bọn họ được mấy, nhưng lại nói cho bọn họ bí quyết của học tập và truy nguyên.

"Thiên phú của bốn đứa bé kia cũng không thấp!"

Nhàn Vân đạo nhân, hòa thượng Đồ Minh và ông già kia cũng kinh ngạc không thôi. Bốn đứa bé Hoa Hồ Ly Tiểu Phàm này chính là bị hào quang của Tô Vân che phủ, nhưng nếu mang bọn họ ra so với các sĩ tử khác thì sẽ phát hiện bất kể là về tư chất hay ngộ tính, bốn đứa trẻ này đều đạt được tiêu chuẩn hạng nhất.

Hoa Hồ trong số đó thì đã thậm chí tu luyện tới linh sĩ, nhưng chính bản thân hắn lại không biết điều này, không thể sử dụng sức mạnh của linh sĩ.

"Bọn chúng là được mở linh trí, kỳ thực tư chất ngộ tính của bản thân chúng vốn không cao như vậy." Ông già kia là người có kiến thức sâu rộng, bèn nói: "Có người truyền thụ cho chúng nó tuyệt học của cựu thánh, trui luyện qua ngày đêm, làm cho ngộ tính và tư chất của bọn chúng dần trở nên tuyệt hảo."

Hòa thượng Đồ Minh kinh ngạc nói: "Thưa phó xạ, tuyệt học của cựu thánh còn có hiệu quả như vậy sao?"

Ông già kia gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu, nói: "Nhưng vô dụng. Hiệu quả của tuyệt học cựu thánh hiển lộ quá chậm, đáng bị đào thải."

Lúc này, Tô Vân đột nhiên mở mắt, đứng dậy nói: "Ta học xong rồi. Nhị ca, các ngươi lại đây, ta dạy cho các ngươi."

Nhàn Vân, Đồ Minh và cả ông già kia đều khiếp sợ, nghẹn họng trố mắt ra nhìn: "Học xong nhanh như thế? Điều này là không thể! Cho dù sĩ tử Thiên Đạo viện cũng không có khả năng học xong sáu chiêu Tất Phương biến trong khoảng thời gian ngắn như vậy!"

Hoa Hồ, Thanh Khâu Nguyệt, Ly Tiểu Phàm và Hồ Bất Bình khoanh chân ngồi xuống nền bên người Tô Vân, cả lũ ngửa đầu nhìn hắn, cẩn thận nghe giảng. Hiển nhiên đây không phải lần đầu bọn họ làm như thế này.

Nhàn Vân, Đồ Minh và ông già kia thậm chí còn có thể tưởng tượng được ắt hẳn là Tô Vân thường xuyên dạy cho bốn người này.

"Tất Phương biến có ba điểm quan trọng." Tô Vân giơ ba ngón tay lên.

Nhàn Vân đạo nhân mặt đầy mờ mịt, lẩm bẩm: "Không phải chỉ có hai điểm quan trọng thôi sao?"

"Hợp kích, tam đề, lục vũ biến!" Tô Vân nói không nhanh không chậm: "Hợp kích là điểm quan trọng đầu tiên của Tất Phương biến. Chiêu thức của Tất Phương biến có thể được thi triển riêng rẽ, nhưng điều quan trọng hơn là đây là một kỹ năng cùng tấn công, cần hai người liên kết thi triển. Hai người hiểu biết lẫn nhau, tâm ý tương thông, như vậy uy lực khi bọn họ cùng thi triển Tất Phương biến sẽ nhân lên gấp bội!"

Đồ Minh nhìn về phía Nhàn Vân đạo nhân, khẽ hỏi: "Đạo sĩ, là đạo lý này sao?"

Nhàn Vân đạo nhân ngơ ngác lắc đầu: "Ta không biết còn có trọng điểm hợp kích này, vả lại Tất Phương biến chỉ có nhất đề mới đúng chứ..."

Đồ Minh hoảng sợ.

Nhàn Vân đạo nhân phụ trách dạy viện Thanh Miêu, thường ngày việc ông làm chính là truyền dạy cho đám sĩ tử cách tu luyện Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên, đến cả ông còn không biết Tất Phương biến có ba trọng điểm, mà Tô Vân lại có thể tìm tòi được được điều này trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chẳng lẽ tư chất của sĩ tử Thiên Đạo viện đều nghịch thiên đến vậy sao?

"Trọng điểm thứ hai là tam đề. Tam đề là phượng hót, hạc kêu và tiếng hót vang khắp bầu trời." Tô Vân tiếp tục nói: "Lục vũ biến thì chính là sáu chiêu tinh hoa của Tất Phương biến, một chiêu là một vũ biến! Các ngươi nhìn kỹ!"

Hắn vừa dứt lời thì đột nhiên đứng dậy, điều động nguyên khí thôi động Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên, đồng thời thân mình di chuyển như hạc bay lên không trung, thi triển ra chiêu thứ nhất của Tất Phương Thần Hành, Dạ Phiến Hàng Đô Hỏa.

Thân hình hắn nhanh nhẹn đầy mỹ cảm, hệt như một con thần điểu đang bay lượn, vỗ đôi cánh mang theo ánh lửa bay lượn giữa thành thị nhà cao cửa rộng san sát trong đêm tối này.

Đồng thời khí huyết trong cơ thể hắn vận chuyển dữ dội, phát sinh lần vũ biến thứ nhất!

Vũ biến này tới từ nguyên khí của hắn, khi nguyên khí trở nên mãnh liệt, lông của thần điểu Tất Phương sẽ biến thành màu đỏ.

Lần vũ biến thứ hai đến ngay sau đó, lông chim từ màu đỏ biến thành màu cam!

Cùng lúc đó, nguyên khí trong cơ thể Tô Vân ma sát dữ dội, truyền đến tiếng phượng hót thanh thúy và du dương!

Chiêu thức của hắn cũng theo đó biến thành chiêu thứ hai, Hối Họa Thu Liệt Diễm. Chiêu này là hối sau khi phóng hỏa Hàng Đô, tinh túy của chiêu thức nằm ở chữ "Thu".

Ở trong chiêu thức của Tô Vân, tinh túy chữ "Thu" được thể hiện vô cùng sâu sắc.

Nguyên khí trong cơ thể Tô Vân càng lúc càng ma sát dữ dội, bộc phát ra tiếng hót thứ hai, hệt như tiếng hạc kêu vang giữa chín tầng trời!

Nguyên khí của hắn xảy ra lần vũ biến thứ ba, từ màu cam hóa thành màu vàng. Lần vũ biến thứ tư theo sát sau đó, từ màu vàng hóa thành màu trắng.

Chiêu thức của hắn cũng đổi sang chiêu thứ ba, chiêu thứ tư, Tất Phương Hạc Nhất Túc, Phiên Phiên Hí Khinh Chu. Hai chiêu nối liền với nhau.

Lần biến đổi thứ năm và thứ sáu của nguyên khí của Tô Vân bộc phát ra. Khi thi triển chiêu thứ năm Đan Hà Tế Nhật Hành và chiêu thứ sáu Trường Không Triển Xích Cách, nguyên khí của hắn đột phá, trực tiếp tu thành ba loại thành tựu của Tất Phương biến. Thần điểu Tất Phương hiển hóa, xuất hiện ở sau lưng hắn.

Con thần điểu Tất Phương này vô cùng đẹp đẽ và rực rỡ như tạo ra từ lửa, đang hừng hực bốc cháy, hiện rõ tư thái của thần điểu!

Thần điểu Tất Phương hiện ra khi Nhàn Vân đạo nhân quan tưởng mà đem ra so với thần điểu này của Tô Vân, khiến người ta cảm thấy nó là một con chim tầm thường, không hề tìm thấy chú ý vị thần điểu nào cả, phải nói là trông nó cực kỳ kém cỏi.

Chờ khi Tô Vân tu thành loại thành tựu hiển hóa của Tất Phương biến, nguyên khí của hắn cũng bước vào sự biến đổi thứ sáu trong vũ biến.

Đôi tay hắn rung lên, nguyên khí trong cơ thể dày đặc không gì sánh được. Khí huyết dày đặc hình thành một con thần điểu Tất Phương vỗ cánh bay lên sau lưng hắn, lông của nó có sáu màu sắc, trông vô cùng lộng lẫy.

Đồng thời tiếng hót thứ ba vang vọng, hệt như một luồng âm thanh xỏ xuyên từ tai trái sang tai phải, làm cho tất cả mọi suy nghĩ trong đầu óc người ta như bị lập tức gạt sạch!

Ông già kia xem đến đây, không khỏi hồn bay phách lạc, lẩm bẩm: "Một chút xíu, đây chính là một chút xíu mà giám khảo Thiên Đạo viện nói. Nay ta coi như đã hiểu một chút xíu ấy là chênh lệch nhiều như thế nào..."

Nhàn Vân đạo nhân nhìn mà cũng mất hồn mất vía. Sáu chiêu Tất Phương biến được Tô Vân thi triển ra còn tốt hơn cả những gì ông ta dạy cho đám sĩ tử khác.

Thậm chí chúng còn tốt hơn và tiêu chuẩn hơn cả sáu chiêu ông ta luyện.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, Tô Vân chẳng những nắm bắt được hết hai phần thượng và hạ của Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên, thậm chí còn "từ không sinh có", tự mình lĩnh ngộ được tất cả những thứ không có trong Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên!

Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên có sáu vũ biến, nhưng không có lông vũ sinh ra sáu màu sắc, mà chỉ có một màu duy nhất.

Còn sau khi khí huyết của Tô Vân hiển hóa thì lại xuất hiện dị tượng sinh ra sáu màu sắc trên lông vũ, đây không phải là tự mình lĩnh ngộ ra sao? Trong Tất Phương Thần Hành có tiếng phượng hót, nhưng không có hạc kêu, cũng không có tiếng hót vang trời, mà trong Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên của Tô Vân lại có thêm hai loại tiếng hót này.

Người khác không rõ điều này có ý nghĩa gì, nhưng Nhàn Vân đạo nhân là tây tịch tiên sinh thủ tọa của viện Thanh Miêu, thường ngày dạy Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên nên ông đương nhiên biết lợi ích của chuyện này.

Thêm hai loại tiếng hót nữa có nghĩa là mức độ vận chuyển của nguyên khí và máu của Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên dữ dội gấp ba lần tiếng phượng hót.

Gấp ba lần này có nghĩa là cùng một công pháp, nhưng uy lực của chiêu thức sẽ tăng lên đáng sợ!

Không chỉ như vậy, lúc tu luyện thì tốc độ khí huyết vận chuyển sẽ gấp ba lần bình thường, như vậy tốc độ tu luyện cũng sẽ tăng vọt, tu vi sẽ tăng lên nhanh hơn.

Hơn nữa Tất Phương Thần Hành vốn không có hợp kích, nhưng Tô Vân lại nói Tất Phương Thần Hành là kỹ thuật hợp kích.

Nếu thật sự là như vậy, e rằng cấp bậc của Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên sẽ được tăng lên hẳn một bậc nữa!

Có thể nói là Tô Vân đã trực tiếp đảo lộn mọi ấn tượng cố hữu của ông ta về Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên!

Có thể thấy sự chấn động và khiếp sợ của Nhàn Vân đạo nhân hiện giờ là như thế nào!

"Năm đó giám khảo Thiên Đạo viện nói là ta chỉ còn thiếu một chút xíu, ước chừng ông ấy nói vậy là vì suy nghĩ cho lòng tự ái của ta." Ông già kia khẽ hừ một tiếng rồi quay sang nói với Đồ Minh: "Ta rốt cuộc đã hiểu tiêu chuẩn của sĩ tử Thiên Đạo viện rồi. Các sĩ tử khác thì làm theo công pháp, học từng bước một. Còn sĩ tử Thiên Đạo viện là học công pháp cũ, sau đó sáng tạo ra công pháp mới cho ngươi, mà đó là loại còn tốt hơn hẳn công pháp cũ."

Hòa thượng Đồ Minh cũng kinh hãi, có chút không dám tin tưởng, lẩm bẩm: "Sĩ tử Thiên Đạo viện đều có tài hoa đáng sợ thế sao?"

"Cả nước, một năm họ chỉ lấy được một hai chục người, có đôi khi chỉ chọn được hai ba người." Ông già kia thản nhiên nói: "Bọn họ đều là những kẻ có thiên phú dị bẩm gần như là yêu nghiệt, có được đủ loại thiên phú mà chúng ta tưởng rằng không thể có được. Các ngươi chưa từng gặp được người như thế, nhưng ta thì gặp rồi, hơn nữa hắn còn là người của Sóc Phương chúng ta. Tên kia, khà khà..."

Ông đang định đứng dậy thì đã thấy Tô Vân thi triển chiêu thứ sáu Trường Không Triển Xích Cách của Tất Phương biến xong nhưng còn chưa dừng lại ở đó. Ông ta kinh ngạc thốt lên một tiếng, rồi thấy Tô Vân đang thi triển tán thủ của Tất Phương biến.

Sáu chiêu của Tất Phương biến bị hắn bóc tách chia làm ba mươi sáu thức tán thủ.

Lúc Tô Vân thi triển chúng khiến người ta cảm thấy hắn hệt như một con thần điểu nhiều đầu nhiều cánh, bay qua lượn lại, tấn công ngang dọc, vuốt và mỏ sắc nhọn, đôi cánh tung bay, tung hoành giết địch.

Ông già kia trợn to mắt, lẩm bẩm: "Không phải con người..."

Nhàn Vân đạo nhân cũng ngẩn ra, lẩm bẩm: "Biến thái..."

Những gì Tô Vân thể hiện lúc này có thể nói là đạt tới mức biến thái, không phải con người nữa rồi.

Mặc dù có tu vi nguyên khí từ trước làm nền tảng, nhưng vừa bắt đầu tu luyện Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên thì cũng cần hơn chục ngày mới có thể tu luyện tới tầng thứ sáu. Tô Vân chẳng những đã tu luyện tới tầng thứ sáu chỉ trong một bài học, thậm chí hắn còn nắm bắt được hết sáu chiêu Tất Phương biến.

Đến bây giờ, hắn lại bóc tách được sáu chiêu đó thành ba mươi sáu thức tán thủ. Trên nấc độ của chuông vàng tính linh thần thông của hắn, mỗi một thức tán thủ đều như trải qua muôn lần gọt giũa, chính xác hệt như dùng thước gấp đo từng chút một!

Đây cũng là tác dụng của chuông vàng, chính xác tới từng giây từng tích tắc một, còn tiêu chuẩn hơn Nhàn Vân đạo nhân, không thể tìm ra bất cứ sai sót nào.

Sau khi Tô Vân thi triển xong ba mươi sáu thức tán thủ, hắn mới mở mắt ra, thở ra một hơi trọc khí, nói với Hoa Hồ đang ngây người ra nhìn: "Nhị ca, Dạ Phiến Hàng Đô Hỏa!"

"Còn nữa sao?" Nhàn Vân, Đồ Minh và ông gia kia đồng loạt kêu lên.

Hoa Hồ không hề nghĩ ngợi, lập tức thi triển chiêu Dạ Phiến Hàng Đô Hỏa.

Ngay khi Hoa Hồ thi triển chiêu thứ nhất của Tất Phương biến, Tô Vân nhón mũi chân nhanh nhẹn lướt tới. Hai người một lớn một nhỏ hệt như hai con Tất Phương một to một nhỏ ngự hỏa dàn cánh bay song song, lượn quanh những tòa nhà cao tầng ở thành thị.

Chiêu thức cả hai thi triển đều là chiêu Dạ Phiến Hàng Đô Hỏa, nhưng cùng một chiêu thức mà bọn họ thi triển ra lại thể hiện vẻ đẹp khác nhau, khi phối hợp với nhau lại chặt chẽ không chút sơ hở.

Hòa thượng Đồ Minh và ông già kia thất thần nhìn cảnh tượng trước mặt. Nhàn Vân đạo nhân thì nghẹn họng trố mắt ra nhìn, hồn bay phách lạc nói: "Lý là nên thế, lý là nên thế..."

Chương 57: Không đồng ý thì diệt khẩu

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

***

Tô Vân và Hoa Hồ lại thay sang chiêu thứ hai, Hối Họa Thu Liệt Diễm. Cũng là hai người cùng đánh, làm cho uy lực của chiêu này tăng vọt lên!

Chiêu thứ ba Tất Phương Hạc Nhất Túc, chiêu thứ tư Phiên Phiên Hí Khinh Chu, chiêu thứ năm Đan Hà Tế Nhật Hành lần lượt được hai người phối hợp thi triển ra.

Chờ khi Tô Vân và Hoa Hồ thi triển chiêu thứ sáu Trường Không Triển Xích Cách, nguyên khí trong cơ thể Hoa Hồ được khí huyết của Tô Vân dẫn dắt, vô thức chấn động dữ dội, đầu tiên phát ra tiếng phượng hót, sau đó tốc độ nguyên khí và máu vận chuyển tăng lên gấp bội, phát ra tiếng kêu thứ hai, hạc kêu vang chín tầng trời!

Khí huyết của Hoa Hồ lại tăng lên, loại tiếng hót vang vọng trời cao vang lên trong lồng ngực.

Khí huyết của Hoa Hồ lại rung lên, không kìm được trào ra ngoài cơ thể, hóa thành một con thần điểu rực lửa bay vọt lên!

"Ta..."

Hoa Hồ có chút mờ mịt, ngửa đầu nhìn thần điểu Tất Phương đang bay lượn trên đỉnh đầu, lẩm bẩm: "Ta làm được loại thành tựu thứ ba rồi? Ta đã tu thành tầng thứ sáu Trúc Cơ rồi?"

Hắn ta đột nhiên kích động, tản khí huyết Tất Phương đi, xoay người thi triển Giao Long Ngâm. Tiếng rồng ngâm vang lên, khí huyết của hắn hệt như một con giao long uốn lượn quanh người.

Hoa Hồ bắt đầu tung động tác, loáng thoáng như có hai con giao long đang chơi đùa, đánh giết, vô cùng hung ác.

Hoa Hồ từng được chứng kiến Cả Thôn Ăn Cơm độ kiếp nên cũng tiến hóa Ngạc Long Ngâm thành Giao Long Ngâm. Giờ phút này hắn lại được khí huyết của Tô Vân dẫn dắt, trợ giúp nên đã lập tức đột phá.

Hắn thi triển sáu chiêu Giao Long Ngâm qua một lượt, rồi vừa mừng vừa sợ.

Tuy Tất Phương biến rất tinh diệu, nhưng xét về mặt uy lực thì Giao Long Ngâm càng mạnh hơn. Hắn mãi không tu luyện được tới tầng thứ sáu của Hồng Lô Thiện Biến chính là vì chưa luyện thành loại thành tựu thứ ba của Ngạc Long Ngâm.

"Chẳng lẽ đây là thiên phú tối cao của Thiên Đạo viện sao?"

Đôi mắt của ông già Tả phó xạ kia vô thần, lần đầu tiên ông ta cảm nhận được cái gì gọi là không thể với tới.

Cả đời này ông ta lúc nào cũng muốn mạnh hơn, mặc dù năm lần thi vào Thiên Đạo viện đều rớt, nhưng ông ta lại không hề nhụt chí, cuối cùng thì đã đạt được thành tựu lớn, trở thành phó xạ của Văn Xương học cung. Chỉ là thành tựu cuộc đời này của ông chỉ là một góc nhỏ của tảng băng mà thôi.

Cả đời này ông chưa từng phục Thiên Đạo viện. Ông tự thấy bản thân mình không hề thua kém sĩ tử Thiên Đạo viện.

Nhưng lần này thì ông đã hoàn toàn bị đả kích niềm tin đó.

Những gì Tô Vân thể hiện là điều mà ông cả đời này cũng không làm được, cho dù có cố gắng đến mấy cũng không thể với tới.

Đây mới là nguyên nhân mà ông cảm thấy bất lực.

Nhàn Vân đạo nhân cũng là như thế, chỉ là sự đả kích với ông ta thì không lớn như thế. Thành tựu của ông ta không bằng Tả phó xạ, chấp niệm cũng không sâu bằng Tả phó xạ.

Nếu Tả phó xạ chết rồi, ông nhất định sẽ xuất hiện trên chợ quỷ Thiên Môn, bày ra bảo vật thuở sinh tiền của mình để đưa ra chấp niệm chiến thắng sĩ tử Thiên Đạo viện đối với người tới chợ quỷ tầm bảo. Còn nếu Nhàn Vân chết, ông sẽ không có loại yêu cầu này. Đây chính là sự khác biệt giữa hai người.

Nhàn Vân đạo nhân cúi người, hổ thẹn nói: "Thưa phó xạ, học vấn của ta không đủ, thẹn làm thầy của người ta, hôm nay ta xin từ chức với phó xạ."

Ông già Tả phó xạ kia cười nói: "Học trò Thiên Đạo viện, ta cũng không dạy được. Nhàn Vân đừng tự cảm thấy ngượng ngùng. Sĩ tử như thế nào thì sẽ có thầy như thế đó. Ngươi làm thầy của sĩ tử bình thường, vẫn là rất tận tụy với phận sự rồi."

Nhàn Vân đạo nhân nghe Tả phó xạ nói như vậy thì lòng rất không thoải mái, nhưng cũng biết là ông ta đang nói sự thực.

Từ xưa đến nay đa số là thầy chọn sĩ tử, thầy dạy gì thì sĩ tử học cái đó. Nhưng rất nhiều người đều xem nhẹ việc sĩ tử cũng muốn chọn thầy.

Sĩ tử có thiên phú quá cao, thầy bình thường không dạy nổi, chút học vấn mà họ có sẽ nhanh chóng bị vét rỗng, nếu tiếp tục dạy thì sẽ làm hỏng học trò, làm chậm trễ thời gian của người ta.

Bởi vậy những sĩ tử có thiên phú cao cũng cần thầy có thiên phú cao.

Nhàn Vân đạo nhân cảm thấy mình không dạy được Tô Vân, nhưng chính ông ta cũng không biết tuy Tô Vân có thiên phú cao, nhưng cũng không cao tới mức bọn họ không tưởng tượng được.
Tô Vân có thể học được Tất Phương biến, lại còn tìm hiểu ra ba trọng điểm hợp kích, tam đề, sáu vũ biến trong thời gian ngắn như vậy là dựa vào dấu ấn tháp cổng triều thiên trong mắt hắn.

Tháp cổng mở ra Thiên Môn, làm cho tính linh của hắn có thể tiến vào thế giới kia, tìm tới tiên đồ. Mà trong tiên đồ chính là cảnh tượng hai con Tất Phương đang vượt thiên kiếp trong phong lôi kiếp.

Tô Vân quan sát chiêu thức hai con Tất Phương đã thi triển khi độ kiếp, chính là sáu chiêu của Tất Phương biến, lại nhìn thấy hai con Tất Phương hợp sức đối kháng lại phong lôi kiếp, nghe thấy tiếng hót, quan sát được sáu loại vũ biến của Tất Phương, nên những gì hắn lĩnh ngộ được đương nhiên là hơn hẳn Nhàn Vân đạo nhân rồi.

Mặc dù Nhàn Vân đạo nhân là tây tịch tiên sinh thủ tọa viện Thanh Miêu, nhưng ông cũng chưa từng được nhìn thấy thần điểu Tất Phương chân chính, lại càng chưa được chứng kiến cảnh Tất Phương độ kiếp.

Những gì ông học được kỳ thật cũng do người đi trước truyền lại, đương nhiên là không thể bằng Tô Vân.

Chỉ là lần này, sau khi vào thế giới trong Thiên Môn kia, Tô Vân lại càng thêm phần lo âu.

Không ngoài dự đoán của hắn, hai con thần điểu Tất Phương độ kiếp kia cũng chết dưới lưỡi của tiên kiếm, không thể ngăn cản được một chiêu của nó.

Vả lại lần này tiên kiếm men theo khí cơ của hắn mà tới, tốc độ còn nhanh hơn cả lần trước. Vào khoảnh khắc hắn nhảy vào trong Thiên Môn, hắn thậm chí còn cảm thấy kiếm khí của thanh tiên kiếm đó suýt nữa thì đâm thủng mình!

Số lần hắn tiến vào thế giới kia càng nhiều, uy lực của tiên kiếm càng mạnh, tốc độ của nó lại càng nhanh.

Tô Vân giỏi tính toán nên đã tính được kết quả, đó là nếu tu vi thực lực của hắn không tăng vọt, lần tiếp theo hắn vào thế giới kia, chắc chắn sẽ vong mạng dưới thanh tiên kiếm đó.

Đây là nguy cơ lớn nhất của hắn.

Nhưng vì để vượt qua ba vạn sĩ tử Sóc Phương, giành được vị trí đứng đầu, hắn bắt buộc mượn nhờ tiên đồ tu thành Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên!

Về phần lần tới có chạy thoát được thanh tiên kiếm kia hay không, hắn tạm không nghĩ nữa.

Ông già kia đứng dậy đi thẳng ra đại điện. Hòa thượng Đồ Minh và Nhàn Vân đạo nhân cuống quít đuổi theo. Ba người đứng lại bên ngoài điện Truy Nguyên, ông già kia nói: "Lúc trước ta luôn nghi ngờ bọn họ không phải sĩ tử Thiên Đạo viện, nghi ngờ bọn họ không phải sứ giả của đại đế Đông Đô, bởi vậy mới nhiều lần thử bọn họ. Mà nay, sự thực không cho phép ta không tin."

Nhàn Vân đạo nhân thấy đầu như nổ vang, vội vàng quay người định bỏ đi.

Ông ta nghe thấy cụm từ sứ giả của đại đế Đông Đô là đã cảm thấy có mấy phần không ổn, bởi vậy không có ý định dính líu gì tới chuyện này.

Hòa thượng Đồ Minh vội kéo ông ta lại, cười nói: "Ngươi cũng biết rồi, còn định bỏ chạy? Đạo sĩ, cùng lên thuyền giặc với ta thôi!"

Nhàn Vân đạo nhân kêu khổ không thôi: "Sứ giả của đại đế Đông Đô tới Sóc Phương tra án, đó nhất định là vụ án lớn chấn động trời đất, ta sợ khó giữ được cái mạng già này!" Ông già cười tủm tỉm vuốt nhẫn ngọc trên ngón tay. Hòa thượng Đồ Minh thì cười tươi, lần từng hạt tràng một. Nhàn Vân rùng mình một cái, hai người này cười trông tươi thế kia, trông giống hệt như thể sẽ giết người diệt khẩu bất cứ lúc nào.

Nhàn Vân đạo nhân biết rõ nếu mình không đồng ý thì hai người này chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu. Dù sao bầu không khí của Văn Xương học cung đã xấu lắm rồi, diệt khẩu thủ tọa của viện Thanh Miêu của học cung này dường như cũng có lý do.

Nhàn Vân đạo nhân vội vàng nói: "Ta theo các ngươi là được chứ gì. Vị thượng sứ này có lai lịch gì vậy?"

Hòa thượng Đồ Minh nói lai lịch của đám người Tô Vân. Nhàn Vân đạo nhân im lặng một lát rồi nhỏ giọng nói: "Đầu trọc nói sĩ tử Thiên Đạo viện phụng lệnh của đại đế tới Sóc Phương ta điều tra vụ án, thành Sóc Phương ắt sẽ xảy ra một cơn địa chấn lớn, ta rất đồng ý với điều đó. Chỉ không rõ, cơn địa chấn này sẽ xảy ra ở trong quan trường, hay là thương trường. Nếu Văn Xương học cung chúng ta liên lụy quá sâu, liệu có bị ảnh hưởng? Phó xạ..."

Ông già kia thản nhiên nói: "Hắn phụng lệnh đại đế tới Sóc Phương tra án, chúng ta hỏi không được, mà cũng không cần phải hỏi, cứ phối hợp là được rồi. Mặc kệ là địa chấn gì, có lớn hơn nữa, có rung lắc mạnh hơn nữa, khà khà, còn có thể làm sập Văn Xương học cung của Tả Nham Tùng Sóc Phương này? Trời có sập, ta chống cho các ngươi!"

Nhàn Vân và Đồ Minh đều phấn chấn tinh thần. Người đứng đầu Văn Xương học cung, vị lão đại ca đứng đầu các giáo viên của học cung, đây chính là con người đầy truyền kỳ của vùng Sóc Phương!

Trong đôi mắt ông già Tả Nham Tùng kia toát lên tia sáng, ông ta đột nhiên cười khà khà rồi nói: "Bản thân ta cảm thấy Văn Xương học cung chúng ta nhặt được bảo vật rồi."

Nhàn Vân và Đồ Minh đều không coi là đúng, bởi đây rõ ràng là mối hiểm nguy khó có thể lường được.

"Mấy năm nay triều đình vẫn luôn mồm bảo muốn sửa công pháp Trúc Cơ của quan học, luôn nói muốn thống nhất công pháp Trúc Cơ của năm mươi sáu châu ba trăm sáu mươi quận huyện, nhưng mãi chưa sửa được. Người khác không sửa, Văn Xương học cung chúng ta sửa trước." Ông già Tả Nham Tùng kia nắm chặt tay lại, cười lạnh nói: "Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên của Thiên Đạo viện, còn cả Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên được cải tiến này, ta đều muốn hết! Các ngươi nói xem, sĩ tử của chúng ta mà học Hồng Lô Thiện Biến và Tất Phương Thần Hành, nào là Sóc Phương học cung chó má, rồi Mạch Hạ rồi Cửu Nguyên, đám phó xạ của các học cung đó đều phải quỳ xuống liếm chân ông đây!"

Nhàn Vân và Đồ Minh quay sang nhìn nhau.

"Còn có cuộc thi nhập học lần này, người đứng đầu ba vạn sĩ tử sẽ ghi danh vào Văn Xương học cung ta!" Tả Nham Tùng càng nói càng hưng phấn hệt như đã nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc tột độ của phó xạ của ba học cung kia: "Ba cái tên già kia nhất định sẽ giật mình muốn chết, còn phải không thể không tâng bốc lão tử vài câu hay sao!"

Hòa thượng Đồ Minh ho khan một tiếng cắt ngang mộng đẹp của ông ta, nói: "Thưa phó xạ, thượng sứ có bằng lòng truyền dạy lại cho Văn Xương học cung chúng ta còn khó nói."

Tả Nham Tùng như cười như không nói: "Cho nên mới cần hai vị vất vả thêm đôi chút, mặt dày mày dạn hơn đôi chút, bám lấy hắn, dây dưa hắn, cầu xin hắn dạy cho chúng ta. Hiện giờ cuộc thi nhập học sắp tới rồi, các sĩ tử phần lớn đã nghỉ, các ngươi không cần lên lớp dạy học, vậy thì giúp hắn thêm nữa. Con người dù sao cũng phải có lúc mềm lòng, không phải sao."

Nhàn Vân và Đồ Minh đều tỏ vẻ khó khăn.

Tả Nham Tùng cười hì hì xoay tròn nhẫn ngọc trên ngón tay, ra vẻ như sắp giết người diệt khẩu. Nhàn Vân và Đồ Minh đành phải gật đầu đồng ý.

Tả Nham Tùng cười ha ha, chắp tay bước đi.

Nhàn Vân đạo nhân và hòa thượng Đồ Minh dõi mắt nhìn bóng ông ta xa dần. Đồ Minh thở dài: "Dã hạc, giờ ngươi đã biết bầu không khí của Văn Xương học cung chúng ta suy đồi như thế nào rồi chứ?"

Nhàn Vân đạo nhân gật đầu, thở dài thườn thượt: "Thượng bất chính hạ tắc loạn! Huống hồ Văn Xương học cung của chúng ta đã xiêu vẹo từ nền móng rồi. Người duy nhất chính trực, sạch sẽ của Văn Xương học cung chúng ta, e rằng chỉ là Linh Nhạc tiên sinh bị chúng ta mang ra đổ lỗi."

Hòa thượng Đồ Minh nhớ tới vị Linh Nhạc tiên sinh với giấc mơ văn chương mịt mù chướng khí, không biết là đọc loại dâm từ uế khúc gì, không khỏi thở dài: "Cũng chỉ có ông ấy là người chính trực. Trước khi gặp được phó xạ, chúng ta cũng sai lệch rồi."

Hai người nhớ tới năm đó, lòng thổn thức không thôi.

Trong điện Truy Nguyên, trái tim Tô Vân đập dồn dập, không rõ những gì hắn vừa thể hiện có qua cửa không. Hắn thầm nghĩ: "Hẳn là sĩ tử của Thiên Đạo viện sẽ học nhanh hơn nhỉ? Nhưng dù sao mình không phải sĩ tử Thiên Đạo viện, nhanh nhất thì cũng chỉ được như thế này, chỉ mong chênh lệch sẽ không quá lớn..."

Hắn có chút lo được lo mất, hẳn là hắn phải thể hiện tốt hơn nữa mới được, tiếc rằng năng lực của hắn chỉ đạt được tới mức độ này mà thôi.

Cũng may là Nhàn Vân đạo nhân và hòa thượng Đồ Minh quay về điện Truy Nguyên rồi thì không nói gì thêm, Tô Vân yên tâm, tự khuyến khích bản thân: "Xem ra bọn họ không nghi ngờ mấy. Lần sau mình phải thể hiện tốt hơn mới được!"

Hai ngày này, Tô Vân luôn dụng tâm dạy cho Hoa Hồ, Thanh Khâu Nguyệt, Hồ Bất Bình và Ly Tiểu Phàm. Ngoài việc dạy bọn họ Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên ra, hắn còn dạy cả Tiên Viên Dưỡng Khí thiên nữa.

Công pháp Trúc Cơ nền tảng không phải cứ học càng nhiều là càng tốt, nhưng ba loại công pháp này có trọng điểm khác nhau, nếu tu hành cùng lúc thì có thể suy luận ra thêm.

Hồng Lô Thiện Biến mạnh hơn về khí huyết và chiêu pháp, Tiên Viên Dưỡng Khí thiên mạnh về rèn luyện cơ thể, còn Tất Phương Thần Hành giỏi về thân pháp và phối hợp.

Thậm chí Tô Vân còn cảm thấy nếu có thể sửa tâm pháp Hồng Lô Thiện Biến, làm cho nó dung nạp ba loại võ học, như vậy có thể nắm bắt được hoàn hảo ba loại tâm pháp rồi, không cần phải bỏ thời gian công sức vào các loại tâm pháp khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước