LÂM UYÊN HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lâm uyên hành - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Cầu Thủy Kính và đại nhân vật

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

Trong gian phòng phía tây, Tô Vân đốt lửa, cởi sạch y phục rồi dùng tuyết lau rửa vết máu trên cơ thể, lại xử lý qua vết thương trên lưng, xong xuôi rồi hắn mới mặc quần áo lại.

"Y phục của ta lại dính máu rồi." Thiếu niên nhíu mày, quan sát vết máu dưới ánh lửa: "Lại phải mua đồ mới. Mặc đồ dính máu vào thành, liệu có bị người trong thành coi là quái vật không nhỉ?"

Hắn vẫn cố gắng khiến bản thân hắn trông giống một thiếu niên bình thường, chứ không giống thiếu niên xuất thân từ khu không người Thiên Thị viên.

Tô Vân ăn mặc chỉnh tề, đi dọn thi thể đám vượn yêu ra khỏi đại điện của miếu thờ, sau đó mới quay về bên đống lửa, thầm nghĩ: "Ban đêm không thể tìm kiếm đám người Hoa nhị ca, chỉ có thể chờ tới khi mặt trời mọc."

Hắn thực sự quá mệt mỏi, nên đã ngủ thiếp đi bên đống lửa từ lúc nào không biết.

Không biết bao lâu sau, Tô Vân tỉnh lại, thấy đống lửa sắp tắt, hắn đang định thêm củi, chợt nghe thấy tiếng đối thoại vang lên bên ngoài: "... Thân là sĩ tử Thiên Đạo viện, đương lúc nguy nan, mà ngươi lại muốn đi du học! Học vấn người Tây thì có gì tốt? Người Tây tiến đánh, chia cắt lãnh thổ Nguyên Sóc ta, bắt con dân của ta, muốn triều đình phải đền tiền, vậy mà ngươi còn muốn đi Tây Dương! Ngươi chính là sĩ tử của Thiên Đạo viện cơ mà..."

Một giọng nói khác vang lên: "Huynh trưởng, chẳng lẽ huynh không nhìn ra sao? Thời đại của cựu thánh đã qua rồi! Bên kia đại dương, nơi mà chúng ta cho là đám man di mọi rợ, quốc lực đã hơn hẳn Nguyên Sóc chúng ta rồi! Ta phải đi du học, phải học được bản lĩnh của bọn họ!"

Tô Vân hơi ngẩn ra: "Giọng nói này..."

"Du học ở nước bọn họ, học thứ học vấn của người Tây? Ngươi là học Nho đó, ngươi định phản bội Nho học, phản bội tổ tông hay sao?"

"Ta sử dụng Tây học, bản chất vẫn là Nho. Học huynh, xin hãy theo ta đi du học, Trung học là học, Tây học để dùng, cứu lấy quốc gia này, níu kéo thời cuộc sắp sụp đổ!"

"Chỉ có ở lại mới là cứu lấy đất nước này, chỉ có giữ tuyệt học cựu thánh thì mới có thể cứu vớt quốc gia, giữ được tinh khí thần của Nguyên Sóc mới là cứu quốc gia này! Bằng không truyền thống dân tộc cũng mất theo! Cầu Thủy Kính! Ngươi đứng lại đó cho ta!"

Tô Vân đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh trăng, có hai thiếu niên với tư thế oai hùng hừng hực sức sống đang đứng trong sân của miếu thờ, bọn họ được tạo nên từ những điểm sáng của ánh trăng tụ tập lại.

Một người trong đó có tướng mạo loáng thoáng có thể nhìn ra là Cầu Thủy Kính thời trẻ, người còn lại mày rậm mắt to, có vẻ cao lớn hơn Cầu Thủy Kính.

Cả hai đều trông rất hiên ngang.

Tô Vân ngẩn ra: "Chấp niệm của tính linh?"

Cảnh tượng và âm thanh này, cùng với hai thiếu niên oai hùng rạng rỡ trong sân kia hẳn đều là chấp niệm của tính linh mà miếu thờ này cung phụng.

Trong ánh trăng đêm nay, chấp niệm của tính linh này bùng nổ, hóa thành ông ta của thời niên thiếu.

Mà người đang nói chuyện với ông ta chính là Cầu Thủy Kính khi còn là thiếu niên.

"Lúc trẻ Thủy Kính tiên sinh là sĩ tử của Thiên Đạo viện?"

Tô Vân nhìn hai thiếu niên trong sân, bọn họ vẫn còn đang tranh chấp về việc có nên đi du học hay không, thầm nghĩ: "Chủ nhân của miếu thờ này hẳn là cũng thuộc về Thiên Đạo viện. Thủy Kính tiên sinh muốn đi du học ở đất nước khác để nắm được tri thức, mà chủ nhân của miếu thờ này cảm thấy hẳn là phải giữ gìn tuyệt học của cựu thánh. Vì điều đó mà bọn họ đã mâu thuẫn với nhau sao?"

Chấp niệm của tính linh đang dần dần tan rã.

"Học huynh, ta sang bờ bên kia đại dương cầu học, chờ vài thập niên nữa ta quay lại, xem hai ta ai đúng ai sai đi." Giọng nói của Thủy Kính tiên sinh vang lên.

Chấp niệm của tính linh tan đi, bóng dáng hai người thiếu niên trong sân cũng biến mất từng đốm một.

Tô Vân đẩy cửa phòng đi ra sân, mải mê suy nghĩ: "Cuộc đối thoại khiến chủ nhân miếu thờ đến chết vẫn còn ghi nhớ, thật sự quan trọng vậy sao?"

Mặc dù hắn thuộc làu làu kinh điển của cựu thánh, nhưng tới lúc này hắn lại không phán xét được Thủy Kính tiên sinh và chủ nhân miếu thờ ai đúng ai sai.

"Hẳn là chủ nhân miếu thờ này cũng là một người đáng để kính trọng nhỉ? Ông ta giống với Thủy Kính tiên sinh, đều muốn cứu lấy đất nước này."

Tô Vân hoạt động cơ thể, vốc lên một ít tuyết rửa vết máu trong đại điện.

Tối hôm qua hắn đã quyết chiến một trận với đám vượn yêu Viên Gia Lĩnh trong đây, làm bẩn nền của đại điện, mà hắn thì tự cảm thấy để lại vết bẩn là bất kính với chủ nhân của miếu thờ.

Sau khi làm xong xuôi, người Tô Vân nhễ nhại mồ hôi, hắn bèn ngồi nghỉ tạm bên ngoài cửa miếu.

"Nhóc mù, ngươi biết quỷ thần trong miếu sao?" Một giọng nói vang lên.
Tô Vân quay sang nhìn về nơi phát ra giọng nói, chỉ thấy bên cạnh miếu thờ là một tòa nhà khá lớn, trước cửa còn có đặt một đôi sư tử đá. Một ông lão gầy gò ngồi trên thềm, cười tủm tỉm vẫy Tô Vân.

Tô Vân ngạc nhiên không thôi, lúc hắn tới miếu thờ này thì không hề thấy quanh miếu thờ có tòa nhà lớn như vậy.

"Tiền bối biết ta?" Tô Vân tò mò hỏi.

Ông lão gầy kia cười nói: "Chúng ta cùng bày quầy ở trên chợ trời, ta là quầy hàng ở đường thứ chín mươi bảy ở bên phải đường, còn ngươi là quầy hàng trên đường thứ chín mươi hai ở bên trái. Đương nhiên là ta biết ngươi rồi. Chúng ta bán hàng với nhau đã nhiều năm rồi ấy chứ!"

Con đường mà ông ta nói chính là đường phố trong chợ quỷ, từ Thiên Môn vào thì quầy hàng của Tô Vân nằm ở cửa đường hẻm thứ chín mươi hai.

Tô Vân lấy lại tinh thần, vội vàng chạy tới.

"Vị hàng xóm này được đưa tới từ hai tháng trước." Ông lão gầy kia cười khà khà: "Một người bạn của ta đã xây tòa nhà này cho hắn. Người bạn kia tên là Cầu Thủy Kính, từng tới chợ trời, từng đi theo ngươi. Ngày đó hắn tới đây hàn huyên với ta một lát. Hắn nói, người trong ngôi nhà này là một đại nhân vật ở Đông Đô, cũng là bạn cũ của hắn. Lần này hắn về đây là để phúng điếu vị đại nhân vật này."

Tô Vân kinh ngạc thốt lên: "Miếu thờ này là do Thủy Kính tiên sinh xây dựng?"

Lâu Ban gật đầu: "Là hắn tìm mấy yêu quái về xây, hắn bỏ tiền thuê. Người thầy này của ngươi rất giỏi, là kẻ có tài lớn, bản lĩnh sâu không lường được. Mấy tháng rồi ngươi không tới chợ trời, xảy ra chuyện gì sao?"

Tô Vân nói: "Mắt ta được chữa khỏi rồi, cho nên không đi nữa."

Lâu Ban quan sát hắn, nói: "Ngươi định vào thành?"

Tô Vân gật đầu: "Ta đi học ở Sóc Phương. Thủy Kính tiên sinh nói, tri thức của cựu thánh đã lạc hậu, bắt buộc phải vào thành học theo tri thức mới."

Lâu Ban thản nhiên nói: "Tri thức của cựu thánh có một phần là lỗi thời, phần khác là lâu không cải cách, đây là điều không thể bàn cãi. Ngươi có biết vì sao không?"

Tô Vân lắc đầu.

Hắn theo Dã Hồ tiên sinh học được một bụng kinh điển cựu thánh, hiện giờ xem ra chỉ có lý giải những công pháp như Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên và Tiên Viên Dưỡng Khí thiên thì tốc độ có vẻ nhanh, chứ cũng không có điểm gì khác biệt.

"Ta cũng từng đi du học." Lâu Ban cười nói: "Phương pháp học tập của người Tây là học để sử dụng, quả thực cao minh hơn chúng ta. Nhưng bọn họ có một điểm thua kém chúng ta, mà điểm ấy chính là sở trường của cựu thánh."

Tô Vân lòng thoáng động, khom người nói: "Xin tiền bối chỉ giáo."

Lâu Ban đứng dậy, duỗi lưng một cái rồi nói: "Người Tây hỏi các vị thần, mà cựu thánh thì hỏi người."

Tô Vân lập tức hiểu được ý của ông ta.Hỏi các vị thần có nghĩa là mọi việc đều hỏi thần linh, không tự quyết gì cả mà giao hết cho thần linh, mời thần tới chỉ bảo chuyện nhân gian.

Còn hỏi người là có ý mọi việc đều do con người, con người tự quyết định chuyện nhân gian, không có cái gọi là thần linh can thiệp.

Điểm này đúng là do cựu thánh khởi xướng, hỏi muôn dân chứ không hỏi quỷ thần, tránh xa quỷ thần.

"Tri thức của cựu thánh khuyết thiếu về sử dụng, phần lớn là chỉ dạy ngươi tu luyện rèn luyện tâm linh. Người Tây đã bổ sung điểm này, cho nên người Tây đã hùng mạnh lên."

Lâu Ban nói: "Hiện thời Nguyên Sóc đã suy yếu một thời gian dài, nhưng chỉ cần học tập phương pháp của người Tây, học để sử dụng, bỏ hết những khiếm khuyết của cựu thánh, biến tri thức cựu thánh thành tri thức mới. Ta cảm thấy, chúng ta hẳn là có thể chiến thắng người Tây. Ta và Cầu Thủy Kính giống nhau, đều là người của tân học."

Tô Vân nhất thời kích động: "Tiền bối, người là Thánh nhân của tân học sao?"

"Tân học từ xưa tới nay không có Thánh nhân." Lâu Ban lắc đầu nói: "Chí ít đến khi ta chết vẫn còn chưa có. Nhóc mù, nếu ngươi vào thành cầu học mà nói, ta gửi gắm ngươi một chuyện."

Ông quay người đi vào trong nhà của mình, lấy một cái hộp gỗ ra rồi đặt vào tay Tô Vân, nói: "Lúc ta chết, đám sĩ tử môn hạ hồ đồ, chôn cả chiếc chìa khóa này theo. Ngươi cầm lấy nó, hoàn thành một chuyện thay ta."

Tô Vân ước lượng hộp gỗ, chỉ thấy nặng trịch như muốn rơi xuống, hệt như bên trong đặc ruột, bèn hỏi: "Tiền bối muốn ta hoàn thành chuyện gì?"

Lâu Ban cười nói: "Chuyện đơn giản. Ngươi vào thành Sóc Phương, nếu rảnh thì cầm nó đi xuống dưới thành xem giúp ta thứ ta giấu ở đó lúc sinh tiền có còn không. Hoàn thành chuyện này, chìa khóa của ta sẽ thuộc về ngươi."

Tô Vân hiểu ra, đây là quy tắc của chợ quỷ Thiên Môn, đương nhiên trong lòng hắn thì nơi đó không phải chợ quỷ, mà là chợ đêm Thiên Môn, hay còn gọi là chợ trời.

Quy tắc của chợ trời rất đơn giản, đó là lấy đồ của người ta thì phải hoàn thành tâm nguyện cho họ.

Nếu như không thể hoàn thành được tâm nguyện trong thời hạn, như vậy "chủ nhân bảo vật" sẽ lấy lại bảo vật.

Lúc trước Tô Vân cũng là một trong những người bán bảo vật ở chợ trời, đương nhiên bảo vật của hắn cũng không phải là bảo vật chân chính, chỉ là vật chôn theo của chính hắn. Mà đám quỷ thần như Lâu Ban mới có thể lấy ra thần binh tính linh chân chính, hơn nữa chúng chắc chắn đều là loại tốt nhất.

Tô Vân cất hộp gỗ đi, khom người nói: "Tiền bối yên tâm, vãn bối ắt sẽ không phụ sự nhờ vả!"

Lâu Ban cười nói: "Cũng không có gì. Ta chỉ là thấy Cầu Thủy Kính thưởng thức ngươi, cho nên cũng thưởng thức ngươi theo hắn, cho rằng ngươi có thể làm được mà thôi. Được rồi, được rồi, trời sắp sáng, việc của ngươi cũng sắp đến rồi, ngươi cần phải đi."

"Việc của ta sắp đến rồi?" Tô Vân không hiểu.

Lâu Ban chép miệng. Tô Vân quay đầu nhìn thì thấy cây cối trong núi rừng đung đưa, tuyết rơi tán loạn, từng gốc cây răng rắc đổ xuống.

"Viên Tam tổ sư!"

Tô Vân kinh hãi, vội vàng đeo bọc đồ, cung kính khom người với Lâu Ban rồi lập tức cầm một đầu của Thần Tiên Tác, tung nó leo thẳng lên trời cao.

Hắn vừa mới cầm lấy Thần Tiên Tác, được đưa vào không trung, chợt nghe thấy giọng của Lâu Ban truyền tới: "Nhóc mù, ngươi cũng là linh sĩ, chưa chắc đã thua kém hắn ta, hà cớ gì sợ hắn?"

"Ta là linh sĩ?" Tô Vân kinh ngạc, rõ ràng hắn vừa mới tu luyện đến Trúc Cơ tầng sáu, trở thành linh sĩ từ khi nào?

Hắn không kịp nghĩ nhiều, Viên Tam tổ sư trong rừng núi phía dưới cả người đầy máu, nghiêng người cõng một cây gậy sắt to bằng cánh tay, nổi giận gầm lên xông ra khỏi núi rừng, chộp lấy Thần Tiên Tác.

Tô Vân nhanh chóng leo lên trên, rồi vội vã kéo dây thừng lên. Viên Tam tổ sư tung người nhảy lên, với tay nhưng bắt hụt, không thể không hạ xuống đất.

Con bạch viên hung dữ kia đứng dậy, toàn thân đầy những vết thương trông rất đáng sợ, hiển nhiên trận chiến với quỷ quái khổng lồ kia đã khiến lão bị thương nặng.

Viên Tam tổ sư sầm mặt, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tô Vân ôm lấy dây thừng bằng cả tay chân, rồi chui vào trong bầu trời đêm.

"Giết nhiều con cháu Viên Gia Lĩnh ta như vậy, ngươi tuyệt đối đừng mong sống sót ra khỏi Thiên Thị viên!"

Viên Tam tổ sư giơ hai tay lên đấm vào ngực, ngửa mặt lên rít gào. Trên lớp tuyết bên cạnh lão, trước tòa miếu thờ mới xây này, bày mười mấy thi thể yêu vượn, rõ ràng là đám cao thủ Viên Gia Lĩnh đã bị Tô Vân giết chết trong miếu!

Chương 42: Linh sĩ Tô Vân

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

***

Tô Vân tuột xuống khỏi dây thừng, móc một miếng bánh tráng đặt vào trong ngực ủ ấm, chờ ấm rồi mới mang ra gặm. Hắn cắn hai miếng, rồi nắm một vốc tuyết nhét vào miệng.

Hẳn là Viên Tam tổ sư còn đang tìm kiếm tung tích của hắn, lúc này nhất quyết không được nhóm lửa, lửa sẽ bốc khói, đây không thể nghi ngờ là đang chỉ vị trí cho Viên Tam tổ sư.

Thiếu niên ăn bánh, chỉ thấy sắc trời dần hửng sáng, một đêm dài đằng đẵng này rốt cuộc đã trôi qua.

"Vượn yêu bị ta kéo tới đây, Viên Tam tổ sư cũng truy sát ta, hiện giờ đám người nhị ca hẳn là an toàn."

Tô Vân lại ăn một vốc tuyết, chợt nghe thấy phía sau truyền đến tiếng vật nặng đạp lên tuyết đọng, lòng hắn thoáng động, lại vội vã tung Thần Tiên Tác leo lên trời cao.

Hắn vừa mới đi, Viên Tam tổ sư liền tới.

Con vượn già này ngửi ngửi mặt tuyết, rồi ngửa đầu gầm lên.

"Con vượn này đuổi theo ta như thế nào vậy? Chẳng lẽ lão có thần thông lần theo dấu vết gì sao?"

Tô Vân cảm thấy khó hiểu trong lòng, hắn chẳng biết gì về tính linh thần thông, chỉ nghe người ta nói qua chứ cũng không rõ Viên Tam tổ sư đã sử dụng thủ đoạn gì để truy tìm được tung tích của hắn.

Thiếu niên leo theo Thần Tiên Tác, càng lên càng cao, bầu trời cũng càng lúc càng sáng. Thần Tiên Tác vọt lên tới mức tận cùng, hệt như một con rắn đang trườn mình trên đám mây.

Tô Vân khoanh chân ngồi trên nó, lúc này hiếm khi không có gió, trời không rét buốt như lúc trước.

Chỉ thấy một vệt sáng vàng hắt tới từ phía chân trời, một mặt trời dần ló ra. Ánh nắng chiếu xuống, chiếu rọi lên trên mặt thiếu niên. Mà bên dưới, Thiên Thị viên vẫn tối om, nơi đó vẫn còn đang tối.

Tô Vân lòng thoáng động, lập tức tu luyện Tiên Viên Dưỡng Khí thiên.

Tiên Viên Dưỡng Khí thiên chí cương chí dương, khi hắn bắt đầu tu luyện, chỉ thấy những tia nắng tụ tập lại, chiếu lên ấn đường của hắn. Những đốm sáng di chuyển theo khí huyết của hắn, từ ấn đường đi tới huyệt Nhân Trung, xuống cổ họng, rồi chìm vào trong đan điền.

Tô Vân hô hấp thổ nạp, đốm sáng kia càng lúc càng sáng rực, ánh sáng bị Tiên Viên Dưỡng Khí thiên của hắn tập trung lại cũng càng ngày càng mạnh.

Dần dần, nhật tinh hội tụ trước mặt hóa, hóa thành một quả cầu lửa nho nhỏ, từ từ rủ xuống rồi dâng lên như một mặt trời nhỏ ngay trước mặt hắn.

"Tốc độ hấp thu tinh họa nhật nguyệt của Tiên Viên Dưỡng Khí thiên nhanh hơn Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên, nhưng không luyện được tinh khiết bằng. Tốc độ luyện hóa tinh hoa nhật nguyệt của Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên nhanh hơn, mà lại càng tinh thuần hơn."

Tô Vân thầm nghĩ: "Không biết nếu kết hợp sở trường của hai loại Dưỡng Khí thiên này vào một thì sẽ thế nào?"

Hắn thử dụng Tiên Viên Dưỡng Khí thiên tăng nguyên khí, lại dùng Hồng Lô Thiện Biến luyện hóa nguyên khí, quả thật là tu luyện nhanh hơn lúc bình thường rất nhiều.

Không phải là người khác không nghĩ tới việc tu luyện hai loại công pháp Dưỡng Khí thiên, nhưng tu luyện một môn công pháp thì việc tinh thông được nó đã là rất khó, huống chi là tu luyện cả hai công pháp?

Vả lại, nếu tu luyện tới Trúc Cơ tầng sáu, đương nhiên sẽ phải từ bỏ Dưỡng Khí thiên để tu luyện công pháp của cảnh giới Uẩn Linh, ai sẽ còn bỏ thời gian công sức vào Dưỡng Khí thiên nữa?

Tô Vân không có công pháp của cảnh giới Uẩn Linh, nên cũng chỉ có hắn tiếp tục tu luyện Dưỡng Khí thiên.

Nguyên khí của hắn càng ngày càng hùng hậu, khí huyết rất vượng, cảm thấy cơ thể cũng mạnh lên rất nhiều. Hắn mở mắt ra thì thấy mặt trời đã lên cao, Thiên Thị viên đã sáng choang rồi.

"Lâu Ban tiền bối nói ta đã là linh sĩ, hà cớ gì sợ Viên Tam tổ sư, nhưng ta rõ ràng không tu luyện công pháp của cảnh giới Uẩn Linh, vì sao ông ấy lại nói ta đã là linh sĩ?"

Tô Vân thầm nghĩ, cẩn thận nhớ lại những thông tin mình biết về linh sĩ.

Linh sĩ là kẻ có tính linh rất mạnh.

Linh sĩ có tính linh thần thông, là do luôn tâm niệm rồi ngưng tụ nên.

Tính linh thần thông là do ý niệm và khí huyết của linh sĩ hòa hợp lại rồi biến thành.

Ví dụ như tính linh thần thông của nho sĩ thường là văn chương mà bọn họ thường đọc hàng ngày, lĩnh ngộ được tinh túy của văn chương, rồi vận dụng tri thức đó vào trong thực tiễn hàng ngày, biến thành chuẩn tắc cho hành vi của mình. Ngôn ngữ cử chỉ không vượt qua nguyên tắc, không vi phạm chuẩn tắc hành vi của mình, như vậy văn chương sẽ có thể hóa thành tính linh thần thông.

Các thần thông khác cũng là như vậy.

Nếu như luôn nghĩ tới kiến trúc, thì tính linh thần thông sẽ như gạch ngói chồng lên, rường cột chạm trổ, đấu và củng nối tiếp, hành lang uốn cong như tấm lụa, mái nhà cao nhọn như mỏ chim.

Nếu như luôn nghĩ tới hoa cỏ, như vậy thần thông sẽ như hoa tươi đua nở, từng đóa đẹp đẽ đua nhau khoe sắc tô điểm thêm cho thế gian.

Nếu như nghĩ tới mãnh thú, thì thần thông sẽ như mãnh hổ đi trong đêm, giao long núp dưới đầm nước, phượng đỗ trên cây ngô đồng.

Nếu như luôn nghĩ về thần ma, như vậy thần thông sẽ hệt như tượng thần kim cang trong miếu thờ, hoặc ba đầu sáu tay, hoặc mọc mắt trên trán, hoặc toàn thân phừng phừng ngọn lửa.

Nếu luôn nghĩ tới binh khí, như vậy thần thông sẽ hệt như lưỡi dao sắc bén! "Như vậy tính linh của ta là cái gì?"

Tô Vân nghĩ đến đây, đột nhiên trong lòng chợt sinh ra cảm giác thấu hiểu: "Thứ ta luôn tâm niệm kỳ thật chính là chuông vàng mà ta sử dụng để tính giờ! Như vậy tính linh thần thông của ta..."

Hắn đột nhiên cười vang, rồi sau đó thiếu niên lại chợt nghẹn ngào trên dây thừng.

Lúc bảy tuổi hắn gặp phải biến cố trấn Thiên Môn, biến thành một thằng nhóc mù lòa, được Sầm bá chỉ bảo mới vào tháp chuông trong trấn để sờ chuông, sau đó ngày đêm không ngừng tưởng tượng trong đầu mình có một chiếc chuông đồng lớn như vậy, bên trên khắc đầy những nấc đo chỉ thời gian.

Có ai biết sáu bảy năm nay hắn đã tốn bao nhiêu tinh lực, mất bao nhiêu thời gian, trải qua bao nhiêu gian khổ?

Có ai biết lúc hắn tưởng tượng chiếc chuông vàng này thì đã sai bao nhiêu lần, vì thế mà đã té ngã bao nhiêu lần, rơi vào trong khe bao nhiêu lần?

Tô Vân ngồi trên Thần Tiên Tác trên đám mây, vừa cười vừa lau nước mắt.

Sắp Tết rồi, qua tết hắn sẽ tròn mười bốn tuổi, lúc đó là vừa tròn bảy năm kể từ trận tai biến trấn Thiên Môn năm xưa.

Sáu bảy năm bị mù, sáu bảy năm trải qua bao gian truân vất vả và chua xót khổ sở, cuối cùng hắn đã có thu hoạch cho mình.

Thiếu niên đứng dậy, đưa khí huyết rót vào trong chuông vàng của mình.

Keng!

Hắn ngẩng đầu lên, thấy ảo ảnh một chiếc chuông vàng thật lớn trên đỉnh đầu mình. Nó như được làm từ đồng thau với bảy tầng tất cả, chia làm các tầng có nấc đo thời gian là năm, tháng, ngày, giờ, phút, giây, tích tắc, có quy luật vận chuyển các nấc kia riêng.

Khi khí huyết hắn vận chuyển, chuông càng lúc càng trở nên rõ ràng, nấc đo càng ngày càng rõ.

Tô Vân cất bước đi trên không trung, ánh mặt trời chiếu xuống làm chuông vàng để lại một bóng mờ nhàn nhạt trên người hắn. Giờ khắc này, hắn rốt cuộc đã có được tính linh thần thông của chính mình.

Chuông vàng xoay tròn trên đỉnh đầu hắn, trên nấc đo của tầng tích tắc dần hiện lên ba mươi sáu hình ảnh của bạch viên với các tư thế khác nhau.

Trên nấc đo tích tắc đã có hình ảnh ba mươi sáu ngạc long, được khí huyết tưới nhuần nên hình thái của ngạc long dần thay đổi, hệt như ngạc long độ kiếp, biến hóa thành ba mươi sáu hình ảnh giao long.

Lại thêm ba mươi sáu hình ảnh bạch viên vừa được thêm vào, bảy mươi hai hình ảnh này gần như chiếm cứ hai phần mười các nấc đo của tầng tích tắc, nhưng vẫn chưa phủ kín hết thảy.

Điều kỳ dị là khi tầng tích tắc dưới cùng của chuông vàng xoay tròn, bảy mươi hai hình ảnh ngạc long và bạch viên này cũng không ngừng diễn tập chiêu thức của mình, trông rất sống động.

"Như vậy, rốt cuộc thì tính linh thần thông được sử dụng như thế nào?"

Tô Vân nhíu mày, hắn đã đi tới đầu của dây thừng, đột nhiên thả người nhảy xuống, bàn tay nắm lấy đầu dây thừng. Thần Tiên Tác lập tức như mất thứ chống đỡ, nhanh chóng rơi xuống.

"Ta chưa được học công pháp của cảnh giới Uẩn Linh, không biết nên dùng như thế nào, nhưng Viên Tam tổ sư biết. Đánh với lão một trận thì ta cũng sẽ biết!" Cầu các mạnh thường quân đô nát cho dịch giả sắm lap mới để gõ chữ nhanh hơn:((
Tô Vân nhanh chóng rơi xuống, bên dưới là Thiên Thị viên hùng vĩ tráng lệ, núi non trập trùng, tuyết trắng phủ kín mọi nơi.

Tô Vân nhìn xuống dưới, cảnh sông núi đập vào tầm mắt.

Mà trong đất tuyết, Viên Tam tổ sư mặt mày sa sầm, bốc tuyết đắp lên vết thương của mình để làm dịu cơn đau.

Trên cây trong rừng cây bên cạnh lẽo, sáu con vượn bạch đứng ở trên ngọn cây như không có trọng lượng, kiễng chân nhìn bốn phía.

Sáu con vượn bạch này tạo ra tư thế khác nhau, động tác dáng vẻ của bọn chúng là thức mở đầu của sáu chiêu Viên Công quyết!

Nhưng đúng lúc này, một con vượn bạch cái nhìn thấy Tô Vân cầm dây thừng rớt xuống, bèn vội hú lên một tiếng vượn hót đầy thê lương.

Viên Tam tổ sư lấy lại tinh thần, xoa tuyết vào trong miệng vết thương rồi đứng bật dậy, cầm lấy cây Hỗn Thiết Bổng bên người, khí huyết rung lên rồi rót vào trong Hỗn Thiết Bổng.

Lại nghe thấy sáu tiếng vượn hót vang lên, sáu con vượn bạch kia nhảy xuống khỏi ngọn cây, bay về phía Hỗn Thiết Bổng.

Nếu Tô Vân ở đây thì sẽ nhìn ra thân pháp khi sáu con vượn bạch bay về Hỗn Thiết Bổng hoàn toàn là sáu chiêu của Viên Công quyết.

Keng, keng, keng, keng, keng, keng!

Sáu tiếng vang leng keng truyền tới, phần đầu của Hỗn Thiết Bổng nơi có lớp da quấn quanh xuất hiện hình ba con vượn bạch, trông rất sống động.

Sáu con vượn bạch này giống với hình ảnh ngạc long và vượn bạch khắc trên nấc đo chuông vàng của Tô Vân, đều là dấu ấn của một loại khí huyết kỳ lạ.

Viên Tam tổ sư nhấc gậy sắt lên, cất bước lao thẳng tới nơi Tô Vân rơi xuống hệt như mũi tên rời khỏi cung.

Hỗn Thiết Bổng trong tay lão thực sự không phải là gậy sắt thật, mà là tính linh thần thông.

Dấu ấn vượn bạch thì là Tiên Viên Dưỡng Khí thiên mà lão tu luyện từ thời Trúc Cơ, sau khi tu luyện Viên Công quyết tới loại thành tựu thứ ba thì khí huyết sẽ hóa thành dấu vết khắc lên tính linh thần thông.

Lần nào lão cũng có thể tìm được vị trí chính xác của Tô Vân chính là nhờ vào dấu ấn Viên Công quyết trong tính linh thần thông của lão.

Tô Vân tiếp đất, lập tức cất Thần Tiên Tác vào trong bọc quần áo.

Thiếu niên buộc gói đồ ra sau lưng, siết thật chặt, sau đó im lặng điều chỉnh khí tức.

Hắn tin tưởng rằng Viên Tam tổ sư nhất định sẽ tìm được hắn, nên hắn không cần đi đâu, chỉ cần ngồi chỗ này nghỉ ngơi chờ đợi là được.

Đột nhiên, mặt đất rung lên khe khẽ. Tô Vân ngửa đầu nhìn, chỉ thấy trên một cách đồng tuyết xa xa có một vệt ranh giới chia đôi nó ra, tuyết như sóng bị đẩy sang hai bên.

Mà ở chính giữa là một con vượn bạch hung hăng, cầm Hỗn Thiết Bổng trong tay với một đầu kéo lê dưới đất, đang điên cuồng lao tới.

Khóe mắt Tô Vân giật giật, tốc độ của con vượn kia cực nhanh, sự áp bách từ khí huyết lại càng mạnh. Lão còn chưa xông tới mà chỉ riêng khí huyết đã đè ép cho mắt của Tô Vân sinh ra cảm giác áp bách rồi.

"Tu vi của Viên Tam tổ sư mạnh hơn ta, khí huyết của lão đè ép đẩy lùi khí huyết trong mắt ta, để cho ta lại biến thành người mù."

Tầm nhìn trong mắt Tô Vân càng lúc càng mơ đi, đó là do khí huyết trong mắt hắn không đủ để đẩy lùi tiên kiếm, cho nên tiên kiếm lại chạy ra, lại sắp chiếm cứ con ngươi của hắn.

"Nhưng tuyệt đối không được!"

Tô Vân quát lên.

Ánh nắng mặt trời tụ tập lại trên đỉnh đầu hắn, hóa thành một quả cầu lửa nho nhỏ bay xung quanh chuông vàng, chiếu sáng các loại nấc độ trên chuông.

Khí huyết trong cơ thể hắn cuồng bạo, ngăn trở sự đè nén từ khí huyết của Viên Tam tổ sư, tầm mắt lại sáng rõ như trước.

Ngày mùa đông, tuyết trắng xóa.

Viên Tam tổ sư bật nhảy lên cao, khí huyết tăng vọt làm cho toàn thân lão nổi đầy cơ bắp vô cùng cường tráng hệt như một ngọn tháp lớn màu trắng.

Tất cả các vết thương trên người lão nổ tung, khí huyết văng ra, nhưng cây Hỗn Thiết Bổng trong tay lão lại quét vù một tiếng tới.

Tô Vân cất bước xông lên, một người và một vượn ầm ầm va chạm vào nhau giữa không trung!

Nền tuyết bên dưới như bị đánh một cú vô hình thật mạnh, từng tảng lớn tuyết trầm xuống, tạo nên một hố to tới ba bốn trượng.

P/s: Cầu các mạnh thường quân đô nát cho dịch giả sắm lap mới để gõ chữ nhanh hơn:((

Chương 43: Thần thông Phi Tuyết Ánh

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

Coong!

Trong không trung vang lên một tiếng chuông ngân trầm bổng. Trong khoảnh khắc Tô Vân và Viên Tam tổ sư va chạm, sức mạnh vô cùng cuồng bạo trong cây gậy kia của Viên Tam tổ sư đã trực tiếp đè sụp sức mạnh của hắn.

Tô Vân cho rằng chính mình cũng sẽ bị cú đập kia đánh thành bãi thịt, nhưng khi tiếng chuông này vang lên, hắn cảm giác được thứ lực mà hắn không thể đón đỡ được đã bị chuông vàng nhanh chóng dung nạp.

Uy lực đòn tấn công này của Viên Tam tổ sư rất lớn, nhưng phần lớn lực của nó đều bị chuông vàng hút đi, tương đương lão đã đập một gậy này lên chuông vàng.

Dù vậy Tô Vân cũng không cách nào ngăn cản được luồng thần lực kia, bị một gậy đó quét bay.

Mông của hắn chổng ra sau, tay và chân hướng ra phía trước bay thẳng lên trên trời. Từ đó có thể thấy được sức mạnh của Viên Tam tổ sư là như thế nào.

Nhưng ngay trong nháy mắt khi Tô Vân bị quét bay, dấu ấn một con vượn bạch trên phần đai ở đầu của Hỗn Thiết Bổng đột nhiên nhảy ra khỏi đầu gậy, dùng một chiêu Bạch Viên Quải Thụ túm lấy chân phải của Tô Vân.

Uy lực của Bạch Viên Quải Thụ bùng phát, Tô Vân đang bay lên thì lập tức biến thành rơi xuống. Hắn bị đập mạnh xuống đất tuyết, chuông vàng lại phát ra một tiếng coong to lớn.

Khi con vượn bạch đầu tiên nhảy ra khỏi đầu của Hỗn Thiết Bổng, con vượn bạch thứ hai cũng nhảy ra theo. Khi Tô Vân bật dậy khỏi lớp tuyết, con vượn bạch kia tung một chiêu Cổ Giản Phi Độ, giơ nắm đấm đánh lên gò má của Tô Vân.

Coong!

Chuông vàng lại phát ra một tiếng chuông ngân trầm bổng, Tô Vân bị cú đấm này đánh cho toàn thân xoay tròn trên không trung hệt như con quay và bay văng ra ngoài.

Con vượn bạch thứ hai hạ xuống, con vượn bạch thứ ba đã xong tới bên trên Tô Vân, tung chiêu Tỉnh Trung Lao Nguyệt túm lấy cổ thiếu niên, rồi xoay người quật hắn xuống.

Con vượn bạch thứ tư tiếp lấy thế công của con vượn bạch thứ ba, một chiêu Lão Viên Bão Chung, hai tay chắp lại rồi giơ cao quá đầu, đập thật mạnh xuống đầu Tô Vân.

Con vượn bạch thứ năm xông tới từ một bên, Tô Vân lăn mình liên tục trong đống tuyết, lại bị con vượn bạch kia sử dụng một chiêu Cầm Tróc Tâm Viên bắt lấy, quặp ngực hắn kéo đi phía trước.

Răng rắc!

Con vượn bạch kia đè ngực hắn đụng gãy một gốc cây già trong tuyết, rồi lập tức nhảy lên.

Con vượn bạch thứ sáu lao tới, sử dụng chiêu Viên Công Đạn Kiếm, tay phải nắm lại, tập trung toàn bộ sức lực vào trong nắm đấm đó, chờ khi đánh tới trước mặt Tô Vân thì toàn bộ khí huyết vọt vào trong ngón trỏ rồi búng một cái.

Coong.

Chuông vàng kêu vang, Tô Vân hệt như một con rối được nhồi bằng quần áo rách nát lăn mình mấy vòng, tứ chi vung vẩy đầy vô lực, bị đánh bay ra ngoài sáu bảy trượng.

Thời gian từ lúc hắn lấy cứng chọi cứng với Viên Tam tổ sư giữa không trung, không địch lại thần lực của Viên Tam tổ sư, cho đến khi tính linh thần thông Hỗn Thiên Bổng của Viên Tam tổ sư hóa thành sáu con vượn bạch nối đuôi nhau lao ra mới chỉ diễn ra trong một nhịp thở.

Nhưng Tô Vân đã trúng bảy đòn, bị đánh bay ra xa gần mười mấy trượng, không hề có sức đánh trả.

Viên Tam tổ sư nhảy tới, nhảy vọt lên trên đất tuyết, vung thanh Hỗn Thiết Bổng kia phát ra tiếng vù vù. Sáu con vượn bạch lần lượt bay ra theo thiết bổng của lão múa may, quay trở lại hóa thành dấu ấn vượn bạch trên phần đai ở đầu cây Hỗn Thiết Bổng, phát ra những tiếng keng keng.

Viên Tam tổ sư vung gậy đập thật mạnh xuống Tô Vân trong đống tuyết. Lại đúng lúc này, Tô Vân trông như đã mất năng lực phòng ngự lại đột nhiên chui vào trong nền tuyết hệt như giao long lặn xuống đáy nước, vô thanh vô tức như chui vào vũng bùn, cũng lại cực kỳ nhanh nhẹn.

"Đa tạ Viên Tam tổ sư!" Tô Vân di chuyển lùi ra sau trong lớp tuyết, cười nói: "Ta đã biết cách vận dụng tính linh thần thông rồi!"

Viên Tam tổ sư đánh một gậy thất bại, lại có vượn bạch nhảy ra khỏi đầu gậy lao thẳng tới Tô Vân. Nhưng đúng lúc này chuông vàng trên đỉnh đầu Tô Vân xoay tròn, trên nấc tích tắc cũng có một con vượn bạch nhảy ra.

Hai con vượn bạch lao vào đánh nhau giữa không trung!

Vượn bạch của Viên Tam tổ sư sử dụng chiêu thức cố định của Viên Công quyết, mà vượn bạch của Tô Vân thì lại sử dụng tán thủ của Viên Công quyết, lấy nhanh đánh chậm, nửa chiêu Tỉnh Trung Lao Nguyệt đã bắt đầu của con vượn kia, rồi vặn thật mạnh.

Con vượn bạch của Viên Tam tổ sư nổ bùm một tiếng, hóa thành khí huyết tan đi.

Hẳn là khi Viên Tam tổ sư tu luyện Viên Công quyết đã không được danh sư như Cầu Thủy Kính chỉ dạy, mà tự mình tìm hiểu cách tu luyện rồi đạt được thành tựu ngày hôm nay.

Về ứng biến thì lão thua xa Tô Vân, cơ bản không biết còn có thể phân tách Viên Công quyết thành ba mươi sáu thức tán thủ.

Con vượn bạch thứ hai của Viên Tam tổ sư nhảy ra, nhưng trên chuông vàng của Tô Vân cũng có con vượn bạch thứ hai nhảy ra với tốc độ còn nhanh hơn cả Viên Tam tổ sư đôi chút.Hai con vượn bạch, một con thi triển chiêu thức hoàn chỉnh của Viên Công quyết, con kia thì thi triển tán thủ, trong phút chốc đúng là khó phân thắng bại. Lại một con vượn bạch khác bay ra từ trong chuông vàng, giết chết con vượn bạch bay ra từ trong Hỗn Thiết Bổng.

Chỉ giây lát ngắn ngủi, có sáu con vượn bạch bay ra từ mỗi bên, vừa đối mặt là tất cả đám dấu ấn vượn bạch của Viên Tam tổ sư đều bị đánh tan thành mảnh nhỏ.

Viên Tam tổ sư vung Hỗn Thiên Bổng lao tới. Lúc này khí huyết của Tô Vân lập tức biến thành vượn bạch nhào tới Viên Tam tổ sư, đồng thời Tô Vân còn khống ché sáu con vượn bạch này thi triển sáu kiểu tán thủ đâu ra đấy.

Những con vượn bạch do khí huyết biến thành này hệt như kết nối với tinh thần của hắn, có thể hành động theo suy nghĩ của hắn. Điều khó khăn là, nhất tâm nhị dụng đã được coi là khó, nhất tâm lục dụng thì lại càng khó hơn. Tô Vân muốn đồng thời khống chế cả sáu con vượn bạch tấn công và phối hợp với nhau thì có thể thấy độ khó là như thế nào.

Viên Tam tổ sư vô cùng lợi hại, hú lên không ngừng, vung Hỗn Thiên Bổng lên, gõ, chọc, quét, đánh, mỗi một đòn tấn công là trực tiếp đánh một con vượn bạch quay về hình thái khí huyết.

Tô Vân lập tức cảm thấy tu vi khí huyết đột nhiên giảm xuống, tầm mắt có chút tối sầm, hắn nhanh chóng quả quyết giơ tay chỉ thẳng lên bầu trời. Thần Tiên Tác trong bọc quần áo sau lưng vù vù bay ra, mang theo hắn lên trời cao.

Viên Tam tổ sư đánh nát hết đám vượn bạch giao long, khiến chúng hóa thành khí huyết tan đi. Lão ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tô Vân nhanh nhẹn như vượn bám lấy dây thừng chui vào tầng mây, biến mất không thấy gì nữa.

Viên Tam tổ sư đang định đuổi theo, tầm mắt đột nhiên tối sầm xuống từng đợt. Miệng vết thương từ trận đánh giữa lão với quỷ quái khổng lồ ban nãy đã lại vỡ ra, làm cho khí huyết của lão xói mòn. Tô Vân cũng đánh nát sáu con vượn bạch của lão, khiến khí huyết của lão càng thêm yếu đi.

"Tiểu quỷ lòng dạ độc ác, giết nhiều người của tộc ta như vậy, không thể cứ buông tha cho nó như thế được!"

Viên Tam tổ sư khoanh chân ngồi xuống, thôi động Tiên Viên Dưỡng Khí thiên, thổ nạp linh khí, hấp thu tinh hoa mặt trời, tạm thời ngăn được vết thương lại.

Sau khi tu luyện tới cảnh giới Uẩn Linh, trở thành linh sĩ là cần phải đổi công pháp, từ bỏ công pháp Trúc Cơ ban đầu. Nhưng Viên Tam tổ sư sống ở vùng quê, lại là vùng khỉ ho cò gáy như Thiên Thị viên, nơi điêu dân nhiều vô kể, đương nhiên không ai bằng lòng dạy cho lão.

Lão không có công pháp tiếp theo, nên chỉ có thể tiếp tục tu luyện Tiên Viên Dưỡng Khí thiên. Thậm chí đến cả tính linh thần thông đều là chính lão tự tìm tòi ra, chứ không phải tuyệt học chính tông ở quan học.

Cũng chính vì điều đó nên Tô Vân mới có thể liếc mắt là nhìn thấu cách sử dụng tính linh thần thông của lão, lại còn học lỏm rồi mang ra đối phó lão.

Do đó tính linh thần thông của cả hai không phải là chính cống.

Nếu muốn tu thành tính linh thần thông chính cống thì cần vào quan học, vả lại sau khi học xong còn cần danh sư chỉ bảo, tu hành vài năm rồi mới thông hiểu đạo lý.

Tô Vân giẫm lên Thần Tiên Tác nhanh chóng lao đi trong đám mây, khi đi tới hết một dây thừng, hắn lập tức bám dây thừng tụt xuống, lại như linh vượn tung mình nhảy vút đi trong rừng cây tuyết trắng, nhanh chóng chạy tới trạm dịch Thiên Thị viên.

"Không biết mấy người nhị ca đã đến trạm dịch chưa?" Lòng hắn thầm nghĩ.

Mặt trời dần lên tới đỉnh điểm, tuyết phản chiếu ánh sáng mặt trời vô cùng chói mắt.
Hoa Hồ dẫn ba đứa bé đi trên mặt tuyết. Bề ngoài lớp tuyết đóng một tầng băng thật dày, giẫm lên vang lên tiếng răng rắc.

Tối hôm qua bọn họ đi trong đêm, lòng thực sự sợ hãi, nhưng may thay dọc đường đi không gặp phải nguy hiểm gì.

Bốn đứa trẻ do yêu hồ biến thành đi từ đêm tới bây giờ, vừa đói vừa mệt, cũng may trong tuyết có mấy món thôn quê như thỏ chuột, có cái nhét tạm vào bụng.

Giữa trưa, lớp tuyết bị mặt trời chiếu xuống nên xốp hơn nhiều. Tuyết dần tan, nhưng không khí cũng càng lạnh hơn.

Trong giày của bọn họ là nước tuyết lạnh như băng đá, mặc dù đi bộ đã lâu nhưng không hề ấm áp lên chút nào.

Sau trưa, ánh nắng không còn ấm áp nữa, giầy lại càng lạnh hơn. Bốn đứa trẻ ôm chặt quần áo đi dọc theo đường núi tuyết vòng qua một đỉnh núi. Không rõ vì sao mà trên đỉnh núi kia không có chút tuyết nào, cỏ cây vẫn xanh um, nhưng đỉnh núi lại trọc lốc.

Vòng qua đỉnh núi này, một trạm dịch với ngói xanh tường trắng hiện ra trước mắt bọn họ.

Bên ngoài trạm dịch của Thiên Thị viên là một hành lang dài chỉ che được mưa chứ không chắn được gió, đi lên trước mới thấy nhà cửa có thể tá túc được, nhưng cũng không lớn, trông thì chỉ chứa được chừng mười người.

Bốn đứa bé vất vả đi tới trạm dịch. Khi đến hàng lang, thấy bên dưới là một đường đất rộng chừng năm sáu trượng không rõ thông tới hướng nào. Trên con đường đó được trải đá san sát không có tuyết đọng, bên trên còn có dấu móng vuốt rất lớn.

Lúc này bọn họ nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: "Nhị ca."

Hoa Hồ run rẩy, quay đầu nhìn lại. Hắn thấy Tô Vân đi tới chỗ bọn họ trong ánh trời chiều cùng gió lạnh thổi tới từ khe núi, máu trên người đông lại thành những mảng băng màu đỏ, bộ y phục mới thay cũng rách nhiều chỗ. Nhưng bước đi của hắn lại vẫn rất vững vàng, sải bước lớn, ánh mắt vẫn lợi hại như trước.

"Tiểu Vân ca còn sống!"

Thanh Khâu Nguyệt chạy tới nghênh đón Tô Vân, ôm lấy chân hắn khóc òa lên. Hồ Bất Bình và Ly Tiểu Phàm cũng chạy tới, ôm chân kia của hắn, khóc lóc nói: "Bọn đệ tưởng huynh chết rồi, lúc đi đường chẳng ai dám nói gì!"

Tô Vân giơ tay vò vò mũ của mấy đứa bé, mỉm cười nhìn Hoa Hồ dưới hành lang: "Nhị ca, ta bình yên."

Hoa Hồ quay đầu, lau nước mắt đi, rồi cười nói: "Ta biết đệ sẽ sống và tới được đây. Đệ luôn giữ lời hứa, cho dù chết cũng sẽ hóa thành tính linh đi tới đây!"

Ba đứa bé Thanh Khâu Nguyệt rốt cuộc bình tĩnh lại, không khóc nữa. Tô Vân ôm mấy đứa đi vào hành lang, đưa mắt nhìn sơn đạo kia. Sơn đạo này trải tới từ trên một ngọn núi tuyết, nhìn từ xa thì thấy sơn đạo hệt như một con rồng đang nằm phủ phục trên núi tuyết, không biết kéo dài tới nơi nào.

Mà nhìn theo một bên khác của sơn đạo thì nó xuyên qua từ mấy ngọn núi lớn khác.

Bốn đứa trẻ đã chạy tới trước nhà, Tô Vân vội vàng đuổi theo. Bên trong trạm dịch, mấy binh lính già ngồi sưởi ấm quanh đống lửa, trên bức tường phía sau bọn họ có dựng mấy thanh trường thương dài chừng một trượng sáu, một trượng bảy.

Bọn họ mặc áo khoác rất dày, đôi tay to đầy những vết chai, khuôn mặt ửng hồng trông không được khỏe khoắn, không rõ là do gió lạnh thổi hay hơ lửa nóng.

Tô Vân nhìn kỹ, thấy trên đầu của cây trường thương còn dính vết máu.

Bọn họ là những binh lính canh giữ trạm dịch Thiên Thị viên, mỗi khi đêm đến đều phải cảnh giác đề phòng nguy hiểm đột kích, bởi vậy trường thương cũng không khỏi nhuốm máu.

"Đi thành Sóc Phương à?" Một binh lính già trong số kia ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ, giọng nói trầm mang theo ngữ điệu độc hữu của Sóc Phương: "Bốn đứa kia nửa vé, một người một vé. Nửa vé mười đồng, một vé hai mươi đồng, tổng là sáu mươi đồng."

Ông ta nhìn Tô Vân, nhướn mày, hiển nhiên đã thấy vết máu trên người hắn.

"Đắt ghê!" Tô Vân có chút choáng váng, không biết là do đánh nhau với Viên Tam tổ sư làm tổn thất nguyên khí hay là bị giá tiền này dọa, vội vàng định thần lại.

Đây gần như là một nửa tài sản của bọn họ rồi, nhưng hắn vẫn móc túi tiền ra rồi đếm lấy sáu mươi đồng Ngũ Thù.

Thanh Khâu Nguyệt ngửa đầu hỏi: "Thưa bá bá, không trả tiền có được không?"

Vị binh lính già kia dời mắt khỏi Tô Vân, lắc đầu nói: "Không trả tiền thì đi bộ. Các ngươi chân ngắn tay ngắn, phải đi bộ nửa tháng mới tới được Sóc Phương. Vả lại cứ coi như trong các ngươi có một linh sĩ, cũng chưa chắc đã có thể sống sót ra khỏi khu không người! Nhưng mua vé rồi, tối là có thể tới Sóc Phương."

"Linh sĩ?" Đám Hoa Hồ giật mình, vội quay sang nhìn Tô Vân.

Tô Vân mỉm cười, vận động khí huyết, một chiếc chuông vàng chậm rãi hiện ra trên đỉnh đầu, hắn giải thích: "Ta cũng vừa phát hiện cách đây không lâu. Hóa ra ba năm trước ta đã trở thành linh sĩ rồi."

Chương 44: Lục Địa Chúc Long

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

***

"Trở thành linh sĩ từ ba năm trước rồi?" Đám người Hoa Hồ trố mắt ra nhìn, không biết Tô Vân đang nói cái gì.

Tô Vân đưa tiền, lão binh kia nhận lấy, rồi đưa cho bọn họ năm miếng ngọc, trong đó có bốn cái là nửa tấm và nói: "Chờ ở đây, còn bốn phút nữa."

Miếng ngọc được mài giũa sáng bóng, chỉ là Tô Vân không biết sử dụng nó như thế nào. Hắn nhìn miếng ngọc, thấy mặt mình xuất hiện ở bên trên, bèn vội nhỏ giọng nói cho Hoa Hồ.

Hoa Hồ lấy lại tinh thần từ cơn khiếp sợ, cũng vội vàng mang miếng ngọc ra soi, cũng thấy khuôn mặt mình xuất hiện trên đó.

Mấy binh sĩ già canh giữ trạm dịch liếc bọn họ, rất kinh ngạc, bèn nhỏ giọng thì thầm với nhau: "Sắp Tết còn vào thành, mà lại còn là lũ nhà quê lần đầu tiên vào thành, có khi bị người bán mà còn chẳng biết..."

Trong trạm dịch rất ấm áp, Tô Vân vừa giúp mấy đứa bé kia ủ ấm tay, vừa bày tính linh thần thông của mình ra cho bọn họ xem.

Những đôi tay nhỏ bé của Thanh Khâu Nguyệt, Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình nhanh chóng ấm áp, mặt cũng đỏ bừng. Ba đứa trẻ bò lên trên chuông vàng của hắn, lăn qua lộn lại mà xem.

Tô Vân suy đoán: "Ta cảm thấy có lẽ đây là tác dụng của kinh điển cựu thánh mà Dã Hồ tiên sinh đã dạy cho chúng ta. Mặc dù tiên sinh không dạy chúng ta công pháp nào, chỉ dạy chúng ta đọc sách, nhưng vô hình trung kinh điển cựu thánh vẫn ảnh hưởng tới chúng ta. Cho nên ta mới có thể quan tưởng thành thật, tu thành tính linh thần thông vào ba năm trước."

Hoa Hồ suy tư rồi nói: "Lúc trước đệ chỉ có thần thông mà không có cách dùng, Thủy Kính tiên sinh đã truyền thụ Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho đệ, đó chính là truyền dạy cách dùng cho đệ."

Tô Vân gật đầu.

Hắn thật may mắn vì đã gặp được hai vị tiên sinh có ảnh hưởng vô cùng sâu sắc tới hắn, một người dạy hắn học, người kia dạy hắn dùng.

"Nhị ca, huynh theo Dã Hồ tiên sinh tu hành còn lâu hơn ta, khả năng huynh đã có tính linh thần thông của mình rồi." Tô Vân nói: "Huynh hiểu kinh điển cựu thánh còn hơn cả ta."

Hoa Hồ lắc đầu đáp lại: "Đợt còn theo học với tiên sinh, mỗi lần có cuộc thi thì đệ đều đứng thứ nhất, ta chỉ có thể xếp ở vị trí thứ hai. Ta không có thiên phú như đệ, chắc chắn không có tính linh thần thông. Ta thì chỉ thích học thuộc lòng sách trong mơ mà thôi."

Hắn ta liếc Tô Vân, im lặng một lát rồi vẫn nói ra lời tận đáy lòng: "Tiểu Vân, kỳ thật ta vẫn rất lo cho đệ."

Tô Vân lộ ra vẻ nghi hoặc.

Hoa Hồ chần chừ rồi nói tiếp: "Bọn ta lo sau khi đệ lấy lại được thị lực, nhìn thấy chân tướng của trấn Thiên Môn, của cư dân khu không người, đệ sẽ suy sụp mất. Ta còn sợ đệ cảm thấy đệ là người, bọn ta là yêu, sẽ bị chúng ta cô lập. Còn sợ vì thế mà đệ sẽ cảm thấy cô độc..."

Tô Vân mỉm cười: "Nhị ca đang nói linh tinh gì vậy? Các huynh là đồng môn của ta, làm sao ta sẽ cảm thấy cô độc được chứ?"

Hắn quay ra nhìn núi tuyết bên ngoài trạm dịch, bình tĩnh nói: "Quả thực có một khoảnh khắc ta có chút sợ hãi. Nghĩ rằng chỉ có một mình ta là người, ta cũng thấy có chút cô độc. Nhưng khi nhìn các huynh, ta lại thấy bình thường. Các huynh là bạn đồng môn của ta, là bạn cùng học trong trường làng đã nhiều năm với ta!"

Hắn đứng dậy, cười thật tươi: "Ngoại trừ cha mẹ, đồng môn là những người ở cạnh ngươi lâu nhất! Ta thấu hiểu điều này, các huynh là người hay yêu, là hồ ly tinh quái hay quỷ thần thì có gì khác biệt chứ?"

Hoa Hồ yên tâm, quay sang nhìn mấy lão binh, khẽ nói: "Tô Vân, đệ cảm thấy bọn họ là người hay yêu?"

Tô Vân cũng nhìn sang mấy lão binh kia, hắn lắc đầu, không đoán ra được.

Tiếng ù ù vang lên từ bên ngoài, mặt đất khẽ rung rung. Một tiếng rồng ngâm to rõ vang lên khiến cửa sổ rung lên bần bật.

Tô Vân vội chạy tới bên cửa sổ nhìn ra, thấy trên núi tuyết xa xa, một con quái vật đầu rồng kéo theo thân mình rất dài nhanh chóng đi đến từ trên sơn đạo.

Con quái vật đầu rồng kia từ trên núi chạy tới nơi đây với tốc độ rất đáng kinh ngạc, rồi dần chậm lại, nhưng vẫn rất nhanh.

Trên cơ thể thật dài của con quái vật kia lại mọc những tòa lầu làm từ gỗ, đung đưa theo thân mình con quái vật. Mà còn có thể thấy những khuôn mặt đang thò ra ngoài cửa sổ của những tòa nhà lầu này, ngó nghiêng xung quanh.

Trong những tòa lầu nhỏ làm từ gỗ trên người quái vật đều có rất nhiều người.

"Lục Địa Chúc Long đến rồi!" Đám lão binh sưởi lửa đều đứng dậy.

Hoa Hồ lùn, phải kiễng chân để nhìn ra ngoài cửa sổ. Ba đứa nhóc Hồ Bất Bình thì nhảy tới nhảy lui đằng sau hắn ta hòng nhìn thấy con vật được gọi là Lục Địa Chúc Long kia.

Một lão binh nói với đám người Tô Vân: "Ra ngoài được rồi. Bọn họ xuống, các ngươi lên."

Tô Vân còn chưa kịp bước ra thì Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình và Thanh Khâu Nguyệt đã nhào ra trước. Hoa Hồ thì rụt rè hơn nên đi ở phía sau.

Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình và Thanh Khâu Nguyệt đứng ở ngoài, toàn thân căng thẳng, ngực cũng ưỡn cao, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại, đứa nào cũng ngửa đầu lên phát ra những tiếng oa oa. "Đúng là thiếu kiến thức..."

Hoa Hồ có chút coi thường, ngẩng đầu lên nhìn con Lục Địa Chúc Long vẫn còn chưa hoàn toàn dừng lại. Hắn ta lập tức căng thẳng tới mức toàn thân căng ra, tay nắm chặt lại, mắt trợn tròn, không kìm được oa lên một tiếng thán phục.

Bên ngoài cơ thể của con Lục Địa Chúc Long kia mọc những chiếc vảy như làm từ đồng thau, được mài tới sáng bóng. Hơi thở dài từ miệng nó như gió lớn thổi ra hai bên, suýt nữa thì thổi bay mũ của mấy tên nhóc kia.

Hoa Hồ và ba đứa bé cuống quít giơ tay đè mũ trên đầu xuống.

Tô Vân đi ra, chỉ thấy những tòa nhà lầu trên lưng Lục Địa Chúc Long dùng sắt thép chọc vào trong những chiếc vảy dày của nó, bởi vậy mới lắc lư đầy nhịp điệu theo cơ thể của Lục Địa Chúc Long.

Chờ khi Chúc Long di chuyển chậm lại, nhịp lắc lư cũng chậm lại. Những tòa lầu gỗ này có tòa thì một tầng, có tòa thì hai tầng. Tầng thứ hai thường là một đình bát giác, người ngồi trong đình thường cùng một cảnh giới.

Móng vuốt của con Lục Địa Chúc Long kia cũng rất to khỏe, chân nó đạp xuống mặt đất lát đá trên đường khiến tia lửa văng ra khắp nơi.

Điều kỳ lạ hơn là, con Lục Địa Chúc Long này có mấy trăm chân, nhìn thấy đâu cũng là chân, giơ lên hạ xuống rất có nhịp điệu, không ngừng bước đi.

Tô Vân cũng không khỏi mở to mắt ngơ ngác nhìn con quái vật này.

Miệng mũi Lục Địa Chúc Long phun ra dòng khí rất dài, phát ra tiếng thở trầm trầm nhưng lại đinh tai nhức óc, làm cho lồng ngực người ta cũng cộng hưởng theo.

Dòng khí mà nó phun ra gặp phải không khí lạnh thì lập tức biến thành làn khói trắng thật dài, tản ra khắp nơi hệt như mây mù.

Tô Vân đang định quan sát cho kỹ, chợt thấy râu rất dài của Lục Địa Chúc Long bay dọc theo cơ thể trong lớp mây mù trắng xóa, rung rung trong sương, trông rất đẹp.

Đây là loại sinh vật mà đám người Tô Vân chưa từng thấy bao giờ, cơ thể nó dài hai ba dặm, trên lưng có tám mươi tòa lầu gỗ có thể chở được mấy trăm người, tải trọng hai mươi triệu cân, trèo đèo lội suối hệt như đi trên đất bằng.

Hai lão binh trong trạm dịch tiến lên, một người bên trái còn người kia bên phải đuổi theo con Chúc Long đang chạy trên đường, đột nhiên cả hai giơ tay túm lấy hai cái râu rồng của nó rồi ra sức kéo lại.

Tốc độ của Lục Địa Chúc Long càng lúc càng chậm lại, cuối cùng ngừng lại.

Hai lão binh kia buộc râu nó lên trên cột của trạm dịch, thế mới thở phào một hơi.

Một lão binh khác thì bò lên trên tháp nước bên cạnh trạm dịch, quăng xuống một vòi nước không biết là chế tạo ra từ ruột của loại quái vật gì. Một lão binh khác nữa thì vội vàng kéo vòi, xả nước lên Lục Địa Chúc Long.

Vì Lục Địa Chúc Long đi đường xa, phần móng vuốt ma sát với mặt đất nên đã như bàn ủi bị nung đỏ, xối nước lên là phát ra tiếng xì xì. Nước lạnh lập tức bốc hơi, hóa thành sương mù dày đặc.

Mà một bên khác, một lão binh lại chạy tới nhà kho, đẩy cánh cửa rất nặng của nhà kho ra, kéo xác mấy con bò ra để bên miệng Lục Địa Chúc Long.
Lục Địa Chúc Long bắt đầu ăn, cứ một ngoạm là ăn luôn một con bò, sức ăn lớn tới đáng sợ.

Lão binh buộc râu rồng xong thì đi chuyển một thùng lớn đặt ở bên đường, chờ khi móng vuốt nó hạ nhiệt độ rồi sẽ cho nước vào trong thùng để Lục Địa Chúc Long uống.

Tô Vân và bốn đứa trẻ nhìn tới mắt trợn tròn, ai nấy đều oa oa đầy ngạc nhiên.

Lúc này, cửa phòng trên lưng Lục Địa Chúc Long được mở ra. Từng chiếc thang dây được ném xuống, có người ở trong phòng hô lên: "Đến trạm Thiên Thị viên! Đến trạm Thiên Thị viên rồi! Mau xuống xe!"

Tô Vân thầm nghĩ: "Lục Địa Chúc Long kéo xe khác với đám trâu ngựa, trâu ngựa kéo xe là đặt xe ở sau, còn Lục Địa Chúc Long là đặt khoang xe trên người."

Hắn đang nghĩ tới đây, mấy nam nữ trẻ tuổi trong một căn phòng theo thang dây trèo xuống.

Mấy nam nữ này mặc y phục rất dày, bên trong phần cổ áo lộ ra lớp lông trắng muốt, lưng đeo bọc đồ khá to.

Bọn họ hẳn là những thanh niên từ trong thành về quê, đã lâu mới về nên ai nấy đều duỗi người, giật giật mũi, tham lam hít thở không khí lành lạnh này.

Có người trên lưng Lục Địa Chúc Long giục đám người Tô Vân lên xe, nói: "Trời lạnh, không mở cửa lâu được, mau lên đi!"

Tô Vân nắm lấy thang dây leo lên, ba hồ yêu nhỏ theo phía sau, Hoa Hồ đi cuối.

Tô Vân leo lên toa xe, xoay người lại, thò tay xuống kéo từng con hồ yêu lên một.

Hắn đang định đóng cửa, chợt nghe thấy một người đàn ông vừa xuống xe cười ha ha, kêu lên: "Rốt cuộc về đến quê hương rồi! Ta không nhịn được nữa rồi!"

Tô Vân nhìn xuống, thấy người đàn ông kia quẳng bọc đồ trên lưng xuống, rồi lại nhanh chóng cởi quần áo trên người ra trước mắt bao nhiêu con người, trần truồng hú lên rồi nhảy vào trong tuyết.

Vù...

Một con sói trắng nhảy ra từ trong lớp tuyết, lăn qua lăn lại, rồi đột nhiên nhảy lên, guồng chân chạy như điên.

Tô Vân trố mắt ra nhìn, nhưng những người trong xe thì lại như là đã thấy nhiều. Lão binh trong trạm dịch cũng không thấy có gì lạ, cởi râu rồng buộc trên cột ra rồi kêu lên: "Mau vào trong đi, sắp xuất phát rồi! Mau vào đi!"

Tô Vân vội vào trong phòng rồi đóng cửa lại.

Lục Địa Chúc Long ăn uống no nê, nó mở mắt ra, lắc lắc đầu, phun hơi thở rồi phát ra một tiếng tru rõ to.

Con quái vật to lớn này chậm rãi đi ra khỏi trạm dịch Thiên Thị viên, khiến mặt đất khẽ rung. Các hành khách trong các tòa lầu trên lưng nó vội vàng ngồi xuống, ổn định cơ thể.

Hồ Bất Bình hưng phấn tới mức mặt đỏ bừng cả lên, vội vàng vẫy Tô Vân: "Ở đây, ở đây!"

Bọn họ ngồi bên cạnh cửa sổ, có thể từ đó ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.

Tô Vân đi qua, người hắn lắc lư khi Chúc Long bước đi. Hắn đi đến chỗ của mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy bóng dáng mấy thanh niên về quê ở trạm dịch nữa, chỉ thấy một đống quần áo và bọc đồ.

Mà trên núi phía sau trạm dịch, vài con sói trắng đang chạy đi như điên.

Mấy con sói chạy lên đỉnh núi, đứng trong gió lạnh hú gào thỏa thuê. Gió lạnh thổi qua làm bộ lông của đám sói tung bay.

Tiếng hú to rõ cộng hưởng với tiếng gầm của Chúc Long vang vọng vào trong tai Tô Vân, làm cho hắn chợt có cảm giác chờ mong và đa cảm.

Những thanh niên Yêu tộc Thiên Thị viên này vào thành thị làm thuê, bận rộn một năm mới trở lại quê hương, rốt cuộc đã quẳng đi trói buộc, để lộ ra bản tính của bọn họ ở nơi không người Thiên Thị viên này, hú lên đầy thoải mái để tỏ rõ sự đè nén của bản thân trong một năm qua.

Còn bây giờ, Tô Vân cũng rời khỏi quê hương đi tới thành thị.

Hắn ngồi xuống, hốc mắt ươn ướt. Hắn nhìn ra dãy núi tuyết trập trùng bên ngoài cửa sổ, bên tai lại vang lên giọng hát cô đơn của Khúc bá.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay gõ lên mặt bàn, khẽ hát bằng giọng Sóc Phương.

Bên ngoài tuyết phủ trắng xóa mênh mông mù mịt, nơi đâu cũng thấy mồ mả. Mùa đông buốt giá năm nay, Thiên Thị viên biến thành một mảng trắng xóa, không thấy anh hùng hay hào kiệt, chỉ có những nấm mồ của các anh hùng hào kiệt mà thôi. Có một thiếu niên tới từ khu không người ngồi xe Chúc Long từ nông thôn đi tới thành thị.

Chương 45: Bài ca chăn cừu trong đêm trường

Dịch: Tiêu Dao Miêu Các

"Trở thành linh sĩ từ ba năm trước rồi?" Đám người Hoa Hồ trố mắt ra nhìn, không biết Tô Vân đang nói cái gì.

Tô Vân đưa tiền, lão binh kia nhận lấy, rồi đưa cho bọn họ năm miếng ngọc, trong đó có bốn cái là nửa tấm và nói: "Chờ ở đây, còn bốn phút nữa."

Miếng ngọc được mài giũa sáng bóng, chỉ là Tô Vân không biết sử dụng nó như thế nào. Hắn nhìn miếng ngọc, thấy mặt mình xuất hiện ở bên trên, bèn vội nhỏ giọng nói cho Hoa Hồ.

Hoa Hồ lấy lại tinh thần từ cơn khiếp sợ, cũng vội vàng mang miếng ngọc ra soi, cũng thấy khuôn mặt mình xuất hiện trên đó.

Mấy binh sĩ già canh giữ trạm dịch liếc bọn họ, rất kinh ngạc, bèn nhỏ giọng thì thầm với nhau: "Sắp Tết còn vào thành, mà lại còn là lũ nhà quê lần đầu tiên vào thành, có khi bị người bán mà còn chẳng biết..."

Trong trạm dịch rất ấm áp, Tô Vân vừa giúp mấy đứa bé kia ủ ấm tay, vừa bày tính linh thần thông của mình ra cho bọn họ xem.

Những đôi tay nhỏ bé của Thanh Khâu Nguyệt, Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình nhanh chóng ấm áp, mặt cũng đỏ bừng. Ba đứa trẻ bò lên trên chuông vàng của hắn, lăn qua lộn lại mà xem.

Tô Vân suy đoán: "Ta cảm thấy có lẽ đây là tác dụng của kinh điển cựu thánh mà Dã Hồ tiên sinh đã dạy cho chúng ta. Mặc dù tiên sinh không dạy chúng ta công pháp nào, chỉ dạy chúng ta đọc sách, nhưng vô hình trung kinh điển cựu thánh vẫn ảnh hưởng tới chúng ta. Cho nên ta mới có thể quan tưởng thành thật, tu thành tính linh thần thông vào ba năm trước."

Hoa Hồ suy tư rồi nói: "Lúc trước đệ chỉ có thần thông mà không có cách dùng, Thủy Kính tiên sinh đã truyền thụ Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho đệ, đó chính là truyền dạy cách dùng cho đệ."

Tô Vân gật đầu.

Hắn thật may mắn vì đã gặp được hai vị tiên sinh có ảnh hưởng vô cùng sâu sắc tới hắn, một người dạy hắn học, người kia dạy hắn dùng.

"Nhị ca, huynh theo Dã Hồ tiên sinh tu hành còn lâu hơn ta, khả năng huynh đã có tính linh thần thông của mình rồi." Tô Vân nói: "Huynh hiểu kinh điển cựu thánh còn hơn cả ta."

Hoa Hồ lắc đầu đáp lại: "Đợt còn theo học với tiên sinh, mỗi lần có cuộc thi thì đệ đều đứng thứ nhất, ta chỉ có thể xếp ở vị trí thứ hai. Ta không có thiên phú như đệ, chắc chắn không có tính linh thần thông. Ta thì chỉ thích học thuộc lòng sách trong mơ mà thôi."

Hắn ta liếc Tô Vân, im lặng một lát rồi vẫn nói ra lời tận đáy lòng: "Tiểu Vân, kỳ thật ta vẫn rất lo cho đệ."

Tô Vân lộ ra vẻ nghi hoặc.

Hoa Hồ chần chừ rồi nói tiếp: "Bọn ta lo sau khi đệ lấy lại được thị lực, nhìn thấy chân tướng của trấn Thiên Môn, của cư dân khu không người, đệ sẽ suy sụp mất. Ta còn sợ đệ cảm thấy đệ là người, bọn ta là yêu, sẽ bị chúng ta cô lập. Còn sợ vì thế mà đệ sẽ cảm thấy cô độc..."

Tô Vân mỉm cười: "Nhị ca đang nói linh tinh gì vậy? Các huynh là đồng môn của ta, làm sao ta sẽ cảm thấy cô độc được chứ?"

Hắn quay ra nhìn núi tuyết bên ngoài trạm dịch, bình tĩnh nói: "Quả thực có một khoảnh khắc ta có chút sợ hãi. Nghĩ rằng chỉ có một mình ta là người, ta cũng thấy có chút cô độc. Nhưng khi nhìn các huynh, ta lại thấy bình thường. Các huynh là bạn đồng môn của ta, là bạn cùng học trong trường làng đã nhiều năm với ta!"

Hắn đứng dậy, cười thật tươi: "Ngoại trừ cha mẹ, đồng môn là những người ở cạnh ngươi lâu nhất! Ta thấu hiểu điều này, các huynh là người hay yêu, là hồ ly tinh quái hay quỷ thần thì có gì khác biệt chứ?"

Hoa Hồ yên tâm, quay sang nhìn mấy lão binh, khẽ nói: "Tô Vân, đệ cảm thấy bọn họ là người hay yêu?"

Tô Vân cũng nhìn sang mấy lão binh kia, hắn lắc đầu, không đoán ra được.

Tiếng ù ù vang lên từ bên ngoài, mặt đất khẽ rung rung. Một tiếng rồng ngâm to rõ vang lên khiến cửa sổ rung lên bần bật.

Tô Vân vội chạy tới bên cửa sổ nhìn ra, thấy trên núi tuyết xa xa, một con quái vật đầu rồng kéo theo thân mình rất dài nhanh chóng đi đến từ trên sơn đạo.

Con quái vật đầu rồng kia từ trên núi chạy tới nơi đây với tốc độ rất đáng kinh ngạc, rồi dần chậm lại, nhưng vẫn rất nhanh.

Trên cơ thể thật dài của con quái vật kia lại mọc những tòa lầu làm từ gỗ, đung đưa theo thân mình con quái vật. Mà còn có thể thấy những khuôn mặt đang thò ra ngoài cửa sổ của những tòa nhà lầu này, ngó nghiêng xung quanh.

Trong những tòa lầu nhỏ làm từ gỗ trên người quái vật đều có rất nhiều người.

"Lục Địa Chúc Long đến rồi!" Đám lão binh sưởi lửa đều đứng dậy.

Hoa Hồ lùn, phải kiễng chân để nhìn ra ngoài cửa sổ. Ba đứa nhóc Hồ Bất Bình thì nhảy tới nhảy lui đằng sau hắn ta hòng nhìn thấy con vật được gọi là Lục Địa Chúc Long kia.

Một lão binh nói với đám người Tô Vân: "Ra ngoài được rồi. Bọn họ xuống, các ngươi lên."

Tô Vân còn chưa kịp bước ra thì Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình và Thanh Khâu Nguyệt đã nhào ra trước. Hoa Hồ thì rụt rè hơn nên đi ở phía sau.

Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình và Thanh Khâu Nguyệt đứng ở ngoài, toàn thân căng thẳng, ngực cũng ưỡn cao, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại, đứa nào cũng ngửa đầu lên phát ra những tiếng oa oa.

"Đúng là thiếu kiến thức..."Hoa Hồ có chút coi thường, ngẩng đầu lên nhìn con Lục Địa Chúc Long vẫn còn chưa hoàn toàn dừng lại. Hắn ta lập tức căng thẳng tới mức toàn thân căng ra, tay nắm chặt lại, mắt trợn tròn, không kìm được oa lên một tiếng thán phục.

Bên ngoài cơ thể của con Lục Địa Chúc Long kia mọc những chiếc vảy như làm từ đồng thau, được mài tới sáng bóng. Hơi thở dài từ miệng nó như gió lớn thổi ra hai bên, suýt nữa thì thổi bay mũ của mấy tên nhóc kia.

Hoa Hồ và ba đứa bé cuống quít giơ tay đè mũ trên đầu xuống.

Tô Vân đi ra, chỉ thấy những tòa nhà lầu trên lưng Lục Địa Chúc Long dùng sắt thép chọc vào trong những chiếc vảy dày của nó, bởi vậy mới lắc lư đầy nhịp điệu theo cơ thể của Lục Địa Chúc Long.

Chờ khi Chúc Long di chuyển chậm lại, nhịp lắc lư cũng chậm lại. Những tòa lầu gỗ này có tòa thì một tầng, có tòa thì hai tầng. Tầng thứ hai thường là một đình bát giác, người ngồi trong đình thường cùng một cảnh giới.

Móng vuốt của con Lục Địa Chúc Long kia cũng rất to khỏe, chân nó đạp xuống mặt đất lát đá trên đường khiến tia lửa văng ra khắp nơi.

Điều kỳ lạ hơn là, con Lục Địa Chúc Long này có mấy trăm chân, nhìn thấy đâu cũng là chân, giơ lên hạ xuống rất có nhịp điệu, không ngừng bước đi.

Tô Vân cũng không khỏi mở to mắt ngơ ngác nhìn con quái vật này.

Miệng mũi Lục Địa Chúc Long phun ra dòng khí rất dài, phát ra tiếng thở trầm trầm nhưng lại đinh tai nhức óc, làm cho lồng ngực người ta cũng cộng hưởng theo.

Dòng khí mà nó phun ra gặp phải không khí lạnh thì lập tức biến thành làn khói trắng thật dài, tản ra khắp nơi hệt như mây mù.

Tô Vân đang định quan sát cho kỹ, chợt thấy râu rất dài của Lục Địa Chúc Long bay dọc theo cơ thể trong lớp mây mù trắng xóa, rung rung trong sương, trông rất đẹp.

Đây là loại sinh vật mà đám người Tô Vân chưa từng thấy bao giờ, cơ thể nó dài hai ba dặm, trên lưng có tám mươi tòa lầu gỗ có thể chở được mấy trăm người, tải trọng hai mươi triệu cân, trèo đèo lội suối hệt như đi trên đất bằng.

Hai lão binh trong trạm dịch tiến lên, một người bên trái còn người kia bên phải đuổi theo con Chúc Long đang chạy trên đường, đột nhiên cả hai giơ tay túm lấy hai cái râu rồng của nó rồi ra sức kéo lại.

Tốc độ của Lục Địa Chúc Long càng lúc càng chậm lại, cuối cùng ngừng lại.

Hai lão binh kia buộc râu nó lên trên cột của trạm dịch, thế mới thở phào một hơi.

Một lão binh khác thì bò lên trên tháp nước bên cạnh trạm dịch, quăng xuống một vòi nước không biết là chế tạo ra từ ruột của loại quái vật gì. Một lão binh khác nữa thì vội vàng kéo vòi, xả nước lên Lục Địa Chúc Long.

Vì Lục Địa Chúc Long đi đường xa, phần móng vuốt ma sát với mặt đất nên đã như bàn ủi bị nung đỏ, xối nước lên là phát ra tiếng xì xì. Nước lạnh lập tức bốc hơi, hóa thành sương mù dày đặc.

Mà một bên khác, một lão binh lại chạy tới nhà kho, đẩy cánh cửa rất nặng của nhà kho ra, kéo xác mấy con bò ra để bên miệng Lục Địa Chúc Long.
Lục Địa Chúc Long bắt đầu ăn, cứ một ngoạm là ăn luôn một con bò, sức ăn lớn tới đáng sợ.

Lão binh buộc râu rồng xong thì đi chuyển một thùng lớn đặt ở bên đường, chờ khi móng vuốt nó hạ nhiệt độ rồi sẽ cho nước vào trong thùng để Lục Địa Chúc Long uống.

Tô Vân và bốn đứa trẻ nhìn tới mắt trợn tròn, ai nấy đều oa oa đầy ngạc nhiên.

Lúc này, cửa phòng trên lưng Lục Địa Chúc Long được mở ra. Từng chiếc thang dây được ném xuống, có người ở trong phòng hô lên: "Đến trạm Thiên Thị viên! Đến trạm Thiên Thị viên rồi! Mau xuống xe!"

Tô Vân thầm nghĩ: "Lục Địa Chúc Long kéo xe khác với đám trâu ngựa, trâu ngựa kéo xe là đặt xe ở sau, còn Lục Địa Chúc Long là đặt khoang xe trên người."

Hắn đang nghĩ tới đây, mấy nam nữ trẻ tuổi trong một căn phòng theo thang dây trèo xuống.

Mấy nam nữ này mặc y phục rất dày, bên trong phần cổ áo lộ ra lớp lông trắng muốt, lưng đeo bọc đồ khá to.

Bọn họ hẳn là những thanh niên từ trong thành về quê, đã lâu mới về nên ai nấy đều duỗi người, giật giật mũi, tham lam hít thở không khí lành lạnh này.

Có người trên lưng Lục Địa Chúc Long giục đám người Tô Vân lên xe, nói: "Trời lạnh, không mở cửa lâu được, mau lên đi!"

Tô Vân nắm lấy thang dây leo lên, ba hồ yêu nhỏ theo phía sau, Hoa Hồ đi cuối.

Tô Vân leo lên toa xe, xoay người lại, thò tay xuống kéo từng con hồ yêu lên một.

Hắn đang định đóng cửa, chợt nghe thấy một người đàn ông vừa xuống xe cười ha ha, kêu lên: "Rốt cuộc về đến quê hương rồi! Ta không nhịn được nữa rồi!"

Tô Vân nhìn xuống, thấy người đàn ông kia quẳng bọc đồ trên lưng xuống, rồi lại nhanh chóng cởi quần áo trên người ra trước mắt bao nhiêu con người, trần truồng hú lên rồi nhảy vào trong tuyết.

Vù...

Một con sói trắng nhảy ra từ trong lớp tuyết, lăn qua lăn lại, rồi đột nhiên nhảy lên, guồng chân chạy như điên.

Tô Vân trố mắt ra nhìn, nhưng những người trong xe thì lại như là đã thấy nhiều. Lão binh trong trạm dịch cũng không thấy có gì lạ, cởi râu rồng buộc trên cột ra rồi kêu lên: "Mau vào trong đi, sắp xuất phát rồi! Mau vào đi!"

Tô Vân vội vào trong phòng rồi đóng cửa lại.

Lục Địa Chúc Long ăn uống no nê, nó mở mắt ra, lắc lắc đầu, phun hơi thở rồi phát ra một tiếng tru rõ to.

Con quái vật to lớn này chậm rãi đi ra khỏi trạm dịch Thiên Thị viên, khiến mặt đất khẽ rung. Các hành khách trong các tòa lầu trên lưng nó vội vàng ngồi xuống, ổn định cơ thể.

Hồ Bất Bình hưng phấn tới mức mặt đỏ bừng cả lên, vội vàng vẫy Tô Vân: "Ở đây, ở đây!"

Bọn họ ngồi bên cạnh cửa sổ, có thể từ đó ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.

Tô Vân đi qua, người hắn lắc lư khi Chúc Long bước đi. Hắn đi đến chỗ của mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy bóng dáng mấy thanh niên về quê ở trạm dịch nữa, chỉ thấy một đống quần áo và bọc đồ.

Mà trên núi phía sau trạm dịch, vài con sói trắng đang chạy đi như điên.

Mấy con sói chạy lên đỉnh núi, đứng trong gió lạnh hú gào thỏa thuê. Gió lạnh thổi qua làm bộ lông của đám sói tung bay.

Tiếng hú to rõ cộng hưởng với tiếng gầm của Chúc Long vang vọng vào trong tai Tô Vân, làm cho hắn chợt có cảm giác chờ mong và đa cảm.

Những thanh niên Yêu tộc Thiên Thị viên này vào thành thị làm thuê, bận rộn một năm mới trở lại quê hương, rốt cuộc đã quẳng đi trói buộc, để lộ ra bản tính của bọn họ ở nơi không người Thiên Thị viên này, hú lên đầy thoải mái để tỏ rõ sự đè nén của bản thân trong một năm qua.

Còn bây giờ, Tô Vân cũng rời khỏi quê hương đi tới thành thị.

Hắn ngồi xuống, hốc mắt ươn ướt. Hắn nhìn ra dãy núi tuyết trập trùng bên ngoài cửa sổ, bên tai lại vang lên giọng hát cô đơn của Khúc bá.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay gõ lên mặt bàn, khẽ hát bằng giọng Sóc Phương.

Bên ngoài tuyết phủ trắng xóa mênh mông mù mịt, nơi đâu cũng thấy mồ mả. Mùa đông buốt giá năm nay, Thiên Thị viên biến thành một mảng trắng xóa, không thấy anh hùng hay hào kiệt, chỉ có những nấm mồ của các anh hùng hào kiệt mà thôi. Có một thiếu niên tới từ khu không người ngồi xe Chúc Long từ nông thôn đi tới thành thị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau