LÀM DÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Làm dâu - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Là một cô gái với cuộc đời bất hạnh, từ khi sinh ra đến khi lớn lên và cả khi lập gia đình vẫn chưa một lần được trải nghiệm qua thứ gọi là Hạnh Phúc. Ông trời chẳng cho không ai thứ gì và cũng chẳng lấy đi hết mọi thứ của ai, ấy vậy mà cô gái em sắp kể cho các chị nghe dưới đây là một cô gái khác hoàn toàn với cái định luật muôn thuở ấy..

Một câu chuyện buồn và thấm đẫm nước mắt kể về kiếp làm dâu, hơn nữa lại là con dâu nhà giàu mà lại keo kiệt...

Câu chuyện này là một câu chuyện có thật, nhưng em sẽ thay bối cảnh và viết cho cô ấy một cái kết khác. Để những đau khổ mà cô ấy chịu sau bao năm tháng kết thúc trong câu truyện này...

Chỉ tiếc là cô ấy - ở ngoài đời vẫn là một cô gái bất hạnh...

Ở một tỉnh đồng bằng phía bắc...

Lan sinh ra và lớn lên ở một vùng quê có truyền thống làm nghề nón lá. Cô chính là kết quả của một lần mà mẹ cô chót dại trao thân cho một thằng khốn đã có vợ. Ấy vậy mà sau khi biết mẹ cô có thai cô thì lão ta lại phủi sạch đi hết tất cả. Và tất nhiên cái thứ được gọi là trách nhiệm cũng không hề tồn tại...

Chỉ trách mẹ cô đã quá ngu ngốc khi tin vào lời đường mật của lão. Vì có mấy kẻ đi cặp bồ cặp bịch mà về bỏ vợ bỏ con đâu....

Rồi cô mỗi lúc một lớn dần lên trong bụng mẹ, ông bà ngoại dứt khoát từ mặt đứa con gái lăng loàn mất dậy.

Ngày xưa chính là như vậy, chửa hoang được xếp vào một tội rất nghiêm trọng, lại là chửa hoang với người có vợ thì tội càng nặng thêm...

Lúc đó mẹ cô mang cô trong bụng được hai tháng thì bị lão ta phủi bỏ trách nhiệm. Rồi vợ lão biết và tới tận nhà đánh ghen..

Mẹ cô lúc đó bị đánh tới tím tái mặt mày, thế rồi hai mẹ con phải chuyển ra cái chuồng vịt ở. Là ông bà ngoại còn nể chút tình mà cho...

Rồi đến ngày sinh cô ra, đó là vào một ngày trời mưa rất lớn. Mẹ cô đã một mình chống chọi với cơn đau, không có một người nào giúp...

Chắc có lẽ vì ông trời muốn tiếp tục đày đọa cô nên mẹ cô đã an toàn sinh ra cô. Sau đó đã lấy luôn cái liềm cắt cỏ để cắt rốn, rồi lấy tạm sợi dây dưới đất để buộc...

Lan được cuốn tròn vo trong cái khăn rách nát và bị đặt ở dưới đất. Mẹ cô nhìn cô bằng đôi mắt thất thần, và không hề có ý định bế bồng hay cho cô bú...

Một đứa trẻ mới lọt lòng còn đang thèm hơi mẹ, thèm những giọt sữa ngọt ngào đầu tiên nhưng không có. Chỉ là hơi ẩm mốc của mùi nền đất, và hơi gió lạnh lẽo thổi vào.

Tiếng đứa trẻ khóc ré lên vì vừa đói vừa lạnh, lúc này thì người mẹ mới giật thót mình ôm đứa con bé bỏng vào lòng. Nhưng khi vừa nhìn thấy mặt nó thì hét lên rồi vội vã đặt xuống đất, cô ta liên tục lùi lại phía sau cho đến khi cả người đã chạm vào tường.

- khốn nạn, đồ khốn nan....trời ơi...

Tiếng kêu gào trong tuyệt vọng của kẻ thứ ba khi sinh ra một đứa con có khuôn mặt giống hệt kẻ đã bỏ rơi mình. Kể từ giây phút đó, con chính là kẻ thù của mẹ...

Lan cứ sống trong cảnh khát sữa cho dù có mẹ ngay bên cạnh. Trẻ con đâu có biết nói biết xin, chỉ biết khóc, khóc thay cho tất cả những lời muốn nói...

Bà hàng xóm nghe Lan khóc lớn quá vội vã chạy sang xem thế nào. Thấy Lan một mình nằm chổng chơ giữa nền đất lạnh lẽo, cả người tím đen do bị lạnh. Trong khi đó thì mẹ Lan lại ngồi trên giường nhìn đứa con bé bỏng của mình mà cười như điên như dại:

- hahaha...hahaha...

Bà hàng xóm vội bế Lan lên, cởi luôn chiếc áo khoác ngoài ra để cuốn cho Lan, bà ta gào lên:

- trời ơi! con Hoa kia, mày làm cái gì mà lại ném con xuống đất thế hả...?

Cô ta chẳng nói gì, chỉ ngồi nhìn Lan rồi cười ha hả. Bà hàng xóm sợ mẹ Lan sẽ giết chết cô nên đã bế luôn về nhà. Cũng kể từ lúc đó, mẹ cô chính thức hóa điên dại..

Cô cứ thế lớn lên với những bát nước cơm mà bà ấy cho uống, còi cọc và nhếch nhác. Nhà bà ấy cũng nghèo nên chẳng thể cho cô được một cuộc sống đấy đủ, nhưng cũng thật may mắn vì bà ấy đã chẳng mặc cô sống chết với một người mẹ tâm thần.

Khi cô được 5 tuổi thì đã phải phụ giúp hết tất cả các công việc trong nhà như một đứa con ở. Nhà bà ấy có tất cả ba đứa con, lại là ba đứa con gái, đứa nào cũng đanh đá và rất hay đánh Lan...

Ngày ấy còn bé nhưng Lan biết mình chỉ là một đứa con hoang nên không dám đánh lại. Cha không có, mẹ thì điên dại suốt ngày đi quanh xóm, còn ông bà ngoại - họ coi Lan chẳng khác gì một vết ô uế trong cuộc đời và cô chính là một đứa con hoang không ai bênh vực.

Tội lỗi là do bố mẹ, ấy vậy mà một đứa trẻ ngây thơ vô tội lại phải gánh hết. Cô cứ lớn dần lớn dần trong sự dè bỉu của thiên hạ, sống cam chịu với tất cả những thứ đang đổ lên thân xác nhỏ bé.

Lan chẳng được đi học, bà ấy nói với Lan rằng: con hoang thì học hành làm gì, trước sau gì rồi cũng lại đi đánh đĩ giống mẹ thôi.

Lan luôn muốn được đi học, nhưng cái thân phận như vậy thì tiền đâu để mua sách, tiền đâu để đóng học.?

Đến khi Lan 10 tuổi thì đã thông thuộc hết tất cả các công việc trong nhà và cũng vì thế mà họ bắt cô làm tất cả. Họ cho cô ăn một thì cô phải làm trả lại gấp 100 lần. Giống như một con ở không bao giờ được trả công.

Bà ấy cứ đay nghiến: không có tao thì chết mất xác từ lâu rồi, cả đời này mày phải hầu hạ cho tao để trả cái ơn đấy. Muốn đi ra khỏi đây thì phải đưa tiền chuộc, tiền chuộc vì tao đã nuôi mày suốt 10 năm qua, tiền chuộc vì tao đã cứu lấy cái mạng bẩn thỉu của mày.

Có đôi lúc Lan đã nghĩ rằng: Giá như ngày ấy bà để cho Lan chết đi, thì cuộc sống khốn cùng này đã không tiếp diễn.

Sống trong sự dèm pha của xã hội, sống trong những trận đòn roi, sống trong những ánh mắt như muốn giết người của con bà ấy. Vậy sống để làm gì?

Nhưng Lan lại không có can đảm để chết, vì chết là hết, sẽ không thể tiếp tục nhìn thấy ánh nắng mặt trời, sẽ không thể thấy những nụ cười rạng rỡ của các bạn khi được cắp sách đến trường.

Vậy là Lan cứ ôm sự tủi nhục nó mà lớn lên, đến năm cô 15 tuổi thì cô bị bắt phải đi làm thuê cho người ta..

Tiếp theo đó là ròng rã mấy năm trời khổ cực đi làm, Nhưng đến một đồng tiền cô cũng không được cầm. Cứ đến tháng là bà ấy lại đến để lấy tiền trước, cô vẫn rách rưới như vậy và vẫn bị coi thường như vậy.

2 từ con hoang họ luôn đặt lên người cô bất cứ lúc nào họ muốn, cô bị bỏ rơi ở chính nơi mình sinh ra, bị hắt hủi đến mức chỉ muốn bỏ đi một nơi nào đó thật xa, nhưng lại chẳng biết phải đi đâu về đâu....

Cứ như thế cho đến năm cô 18 tuổi, trong một lần đi làm thuê cô đã gặp một người đàn ông. Người đó là cháu của Ông chủ mà cô đang làm. Anh ta hơn cô 5 tuổi và sống ở trong miền Nam xa xôi..

Lúc đầu Lan thậm chí còn chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn anh ta, nhưng chẳng hiểu sao hàng ngày anh ta lại đi theo Lan, cứ thấy Lan ở đâu là anh ta ở đó...

Anh ta cư xử rất lịch thiệp, không bao giờ động tay động chân hay sàm sỡ Lan như những thằng thanh niên ở xóm.

Hàng ngày anh ta thường mang nước đến cho Lan uống, đưa bánh cho Lan ăn. Đó là người đầu tiên đối xử tốt với Lan kể từ khi cô có nhận thức đến bây giờ...

Nếu như ai bắt nạt Lan thì anh ta sẽ đứng ra để bảo vệ, anh ta giống như một người hùng trong lòng Lan vậy.
Rồi những ngày sau đó anh lại cho tiền Lan mua quần áo, nên không dám lấy thì anh ta lại mua hẳn quần áo mang đến tặng Lan. Ban đầu là cảm kích. Rồi thì yêu thương lúc nào cũng không hay...

Cứ nghĩ rằng một bầu trời mới sẽ mở ra Và Cô Gái Bất Hạnh ấy sẽ tìm được hạnh phúc, Nhưng có lẽ là do số phận, hay sao ông trời thích trêu ngươi con người mà cho đến tận bây giờ, cô ấy vẫn chẳng thể nào có được hạnh phúc...

Khi biết tin con trai có người yêu ở quê sau một thời gian về thăm ông bà ngoại thì mẹ của anh ta đã từ miền Nam Trở Về

Bà nhìn Lan bằng ánh mắt soi mói, tiếng bà ta rít lên qua hai hàm răng đang nghiến chặt vào nhau:

- bao nhiêu đứa không để ý, lại để ý ngay một đứa con hoang như vậy, mày muốn cho cả họ hàng dòng tộc nhà này phải xấu hổ nhục nhã hay sao?

Có lẽ vì muốn lấy được Lan làm vợ nên anh ta cãi lại lời mẹ:

- Lan là một cô gái tốt, Nếu mẹ đồng ý để con lấy Lan làm vợ, thì từ giờ con hứa sẽ không đi chơi lông bông nữa...

- Mày có biết gia đình mình là gia đình như thế không? Thiếu gì đứa tử tế mà không lấy, lấy con này về thì nó biết làm gì mà ăn.

- Nếu mẹ không đồng ý cho con lấy cô ấy, thì con sẽ ở đây luôn Không thèm vào nữa

Mất mấy ngày khuên bảo con nhưng không được, bà ta đành chấp nhận để con trai lấy Lan, vì bà ta chỉ có một thằng con quý tử duy nhất, nên cũng nhắm mắt chiều con.

Đến một cái đám cưới tử tế cũng không có, nhà trai giàu có như vậy cắt hết tất cả các thủ tục bởi vì Lan chỉ là một đứa con hoang, lại phải mất tới một trăm triệu tiền chuộc.

Có lẽ vì thế nên b ta mới ghét Lan

Cô bỏ quê Bỏ xứ vào trong miền Nam xa xôi chỉ với hi vọng cuộc đời mình sẽ tốt hơn, sẽ thoát khỏi cảnh bị coi thường dè bỉu.

Cuộc sống Làm Dâu khủng khiếp nơi xứ lạ bắt đầu.

Nhà chồng ở vùng núi phía đông nam bộ, công việc chủ yếu là canh tác cây công nghiệp, cây trồng chủ yếu là cây điều, cao su và cà phê..

Mẹ chồng ngay từ đầu đã không ưa Lan, bà luôn tìm khách làm khó cô, luôn tìm cách để hành hạ cô...

6h sáng ngày đầu tiên cô bước chân vào nhà chồng..

- Trời ơi là trời, thằng Hoàng đâu! Mày đâu rồi?

Hoàng tưởng có chuyện gì chạy vội ra mở cửa..

- Có chuyện gì vậy mẹ? đang Còn sớm mà...

Bà Thanh chống hai tay vào hông, mắt thì liếc vào trong phòng còn miệng thì nói như sắp nghiến hai môi vào nhau:

- mày biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Mặt trời đã lên đến đỉnh núi rồi mà còn chưa Dậy cơm nước? Hay mày định để bà già này nấu cơm hầu cho con vợ mày ăn...

Hòa ngáp ngắn ngáp dài trả lời mẹ:

- vợ con nó mới đi xe đường dài về nên còn mệt, mẹ cứ để cho nó nghỉ đã...

- nó cho mày ăn cái gì mà mày binh nó chằm chặp thế. Lấy về làm dâu chứ không phải lấy về làm Mẹ tao đâu...

Hòa Quay sang lay vợ dậy- dậy đi, Mẹ đang gọi kìa...

Do quá mệt vì say xe nên Lan ngủ quên trời quên đất, cô giật mình bởi tiếng gọi của chồng. rồi Vội Vã xuống giường

- con xin lỗi mẹ, tại đi xe mấy ngày liền nên con hơi mệt ạ.

Bà ta lườm Lan rồi quát:

- tôi nói cho cô biết, về làm dâu nhà này chứ không phải làm bà hoàng. Bắt đầu từ sáng ngày mai đúng năm giờ cô phải dậy. Giờ này rất nhiều công việc, con phải đi ra Rẫy để làm... Lười thì đừng có chết....

Lan vội vã đi ra ngoài để quét dọn nhà cửa. Mẹ chồng cô cầm đến một quyển sách giơ ra trước mắt cô:

- cầm lấy tiền rồi đi ra chợ mua đồ ăn, mua bao nhiêu thì ghi vào sổ còn tiền thừa thì đưa lại cho tao...

- vâng....

Lan nhận đồng tiền từ tay mẹ chồng mà tự dưng muốn khóc, cô chính là không được tin tưởng ở cái nơi mà cô muốn coi là nhà.

khi Lan bước ra đến cửa thì mẹ chồng còn với theo:

- mua ít thôi, mày mà mua linh tinh hết tiền của bà thì mày đừng có trách...

Đi từ nhà ra chợ rất xa, nên Lan chỉ có thể lên quán để mua đồ ăn. Cô lại chưa thông thuộc đường lối nên hỏi thăm khá vất vả mới tới được. Mà ở quán người ta bán rất đắt. Trong khi đó mẹ chồng chỉ đưa cho cô có 50.000, lại còn phải đem tiền thừa về. Mãi mà Lan chẳng biết phải mua gì để về nấu cho cả nhà ăn, nên cô chỉ mua 1 bó rau và 5 quả trứng.

Vừa trở về nhà thì mẹ chồng đã cái cuốc đứng chờ ở sân:

- mày cất đồ ăn vào trong nhà, đưa tiền thừa đây rồi đi theo tao, tao chỉ việc cho mà làm. Lan Không dám nói gì chỉ biết đi theo mẹ chồng. Bà ta dẫn cô ra rẫy điều và chỉ vào một đám cỏ lớn trước mặt:

- từ giờ đến trưa phải sạc sạch chỗ cỏ này cho tao, không thì đừng có hòng ăn cơm.

Nói xong rồi bà ta bỏ về, Lan chỉ biết ôm cái cuốc rồi nhìn đám cỏ mà khóc. Đã là số phận thì không thể nào tránh khỏi, cô đã bỏ cả quê hương để đi theo chồng ấy vậy mà cũng không thể tìm nổi hạnh phúc...

Những giọt nước mắt ấm ức rơi xuống, Nhưng đây là con đường cô đã chọn nhưng cô vẫn phải bước tiếp. Đi đâu về đâu Trong khi chẳng ai đón nhận, nếu cô rời khỏi nơi này thì cũng chẳng có nơi nào chờ mong cô về.

Đến hơn 11 giờ trưa thì chồng cô ra gọi:

- em không về mà nấu cơm đi, giờ này còn ở đây làm gì? Tính cho cả nhà chết đói à?

- nhưng mẹ bảo em phải sạc hết đám cỏ này mới được về....

Hoàng nhìn đám cỏ trước mặt mà cảm thấy rất bực mình, anh ta nói gì nữa mà đi về nhà. Vừa nhìn thấy mẹ anh ta đã vội vã gọi:

- mẹ đứng lại con có chuyện muốn hỏi?

- hỏi gì?

- cỏ ở rẫy xịt thuốc là sạch, sao mẹ lại bắt cô ấy phải ra rẫy sạc cỏ như vậy..

- muốn cho nó quen việc cũng là sai sao? Cả mười mấy hecta rẫy, nó không làm thì ai làm...

- nhưng mẹ cũng đừng nên hành hạ cô ấy như vậy?

Bà ta trợn mắt lên quát lại Hoàng:

- tổ sư bố cái thằng mất dạy, vừa lấy vợ về đã muốn đội vợ lên đầu mẹ mày ngồi rồi à. Mày sống bằng tiền của tao., mày ăn chơi phá phách trên công sức của tao. Thì bây giờ mày lấy vợ về thì vợ mày phải trả lại tao chứ..

- Biết là vậy nhưng mẹ cũng đừng có ép người quá đáng...

- Tao nói cho mày biết, mày mà xen vào chuyện Tao dạy dỗ nó thì đừng hòng tao cho nghìn nào.

Nhắc đến tiền như nhắc đến một điểm yếu của anh ta, cho đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa thể tự mình kiếm ra một nghìn nào. Anh ta không dám làm phật ý mẹ cho dù cảm thấy rất thương vợ.

Những kẻ không kiếm ra tiền là những kẻ vô dụng, lời nói của họ chẳng bao giờ có một chút giá trị nào với người đối diện. Và anh ta chính là một minh chứng rõ ràng nhất...

Đến 12 giờ thì công việc mới xong, Lan vội vã vác cuốc trở về. Bà ta cầm chiếc bát sắt trên tay ném thẳng vào người Lan rồi chửi rủa:

- *** mẹ mày, làm ăn đéo gì mà chậm thế? Mày muốn cho cả cái nhà này chết đói phải không?

Lan nhặt chiếc bát lên vừa khóc vừa nói:

- Mẹ bảo con làm xong mới được về, nên con không dám về sớm

- Mày thích nói nhiều không, tao cho mày ăn cả rổ máu l** bây giờ...

Cuộc đời Lan chưa từng gặp một người phụ nữ nào chua ngoa như mẹ chồng của cô. Bà có thể nói ra bất cứ lời nào mà bà muốn, kể cả những lời tục tĩu nhất trên đời này.

Cho dù cô có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng rằng một ngày mình lại làm dâu của một người như vậy. Sự không biết phải chấp nhận thế nào....

Chương 2

Lan vội vã Xuống bếp nấu cơm, nhưng khi cô vừa định Bật bếp ga thì tiếng quát ở bên ngoài khiến cô giật mình đến đánh rơi cả xoong xuống đất. Bà Thanh lại một lần nữa lao vào chửi bới:

- mày định phá hết của nhà tao đúng không? mày có biết bao nhiêu tiền một bình gas không mà dám động vào...

Lan sợ đến mức không dám nói gì, miệng lắp bắp:

- con...con....

Bà ta tiện tay dúi đầu Lan một cái rồi gào lên:

- con cái gì mà con. Nấu cơm xong ra ngay ngoài rẫy lấy một vác củi về cho tao. ở cái nhà này mà hoang tàn thì đừng có trách...

Bao nhiêu ấm ức trong lòng dồn nén, cô gái mỏng manh yếu đuối như Lan lúc này không thể tiếp túc kiềm chế. Lan khóc, những giọt nước mắt cứ thế rớt xuống, bà ta thấy vậy càng thêm ngứa mắt..

- mày khóc cái gì? Thiên hạ không biết lại tưởng tao đánh mày đấy. Mày có im mồm ngay không?

Lan Quỳ Xuống bám lấy chân của mẹ chồng, cô nức nở cầu xin bà ấy:

- Mẹ ơi con xin mẹ, nếu như con có làm gì chưa đúng thì mẹ dạy bảo con. Mẹ đừng mắng chửi con, con đau lòng lắm.

Lan lúc này còn biết làm cái gì khác, Đây là con đường cô đã chọn, thì cô phải viết làm quen với nó để không bị ngã, Nếu không người bị thương chắc chắn sẽ là cô. Nếu không ở nơi này thì cô biết đi nơi nào, đâu còn có ai mong đợi cô Trở Về....

Bà Thanh thấy Lan như vậy thì cũng nguôi đi một chút, giọng nói có phần nhẹ nhàng hơn:

- Thôi được rồi, bây giờ mày lo nấu cơm đi. Nhưng mà tao nói trước cho mày biết. Ở cái nhà này tao là lớn nhất, mày mà xúi dại con trai tao nghe theo lời mày, thì mày đừng có trách. Tao mà điên lên tao đuổi ra khỏi nhà thì ăn cứt cả lũ..

Lan cố gắng nuốt hết ấm ức, tủi hờn vào trong lòng rồi gật đầu nhẹ:

- Vâng thưa mẹ con đã biết rồi.

Bà ta lườm Lan một cái rồi đi lên nhà, lúc này thì Hoàng mới dám chạy xuống hỏi vợ:

- Có chuyện gì vậy? Sao mẹ lại to tiếng với em như vậy?

Lan Nhìn chồng mà lòng buồn rười rượi, cô chính là mong anh bảo vệ cô, Nhưng anh lại quá hiền - hiền đến nhu nhược, nên chẳng thể nào bảo vệ cô giữa những giông bão cuộc đời. Cô bước chân về căn nhà này, còn chưa kịp tận hưởng Thế nào là cảm giác hạnh phúc của một gia đình thì đã phải nếm trải cảm giác nhục nhã, tủi nhục của Kiếp Làm Dâu. Cô biết cho dù Bây giờ có nói ra thì cũng chẳng thể giải quyết được gì, Bởi vì tất cả mọi thứ đều dựa dẫm vào mẹ chồng. Chồng cô không thể nào làm ra được một đồng nào, thì tiếng nói của anh làm sao có giá trị.

Cho dù anh có binh vực cô, có giúp cô cãi lại lời mẹ thì giải quyết được vấn đề gì? Chỉ Có Thể Là Mẹ Chồng ghét cô thêm mà thôi....

Hoàng thấy vợ như vậy thì lo lắng, anh ta cố gắng lặng hỏi Lan:

- Rốt cuộc là có chuyện gì? Em không thể nói cho anh nghe được sao?

Cô sợ chồng sẽ làm to chuyện nên nói tránh:

- Không có chuyện gì đâu, mẹ chỉ dạy bảo em một chút thôi...

Thấy Lan nói vậy thì Hoàng cũng yên tâm, anh ta bắt đầu trấn an vợ:

- mẹ chỉ hơi nói nhiều với hơi tục một chút nhưng mẹ là người tốt, nếu biết hiểu ý mẹ thì cuộc sống sẽ rất dễ dàng. Em hiểu anh nói không?

Cô không trả lời, Làm Sao cô có thể hiểu được? Làm sao có thể chấp nhận được. Một người phụ nữ mà cô muốn coi là mẹ lại hết lần này đến lần khác chửi rủa cô. Có lẽ bởi vì cô là một đứa con hoang, Có lẽ chỉ vì cưới cô về mà mất đến 100 triệu, Có lẽ vì mình cũng ngứa mắt hay muôn vàn những lý do khác mà mẹ chồng cô đang nghĩ trong đầu. Cô không hiểu, cũng không thể nào hiểu nổi....

Cô tiếp tục làm công việc của mình. Bắc nồi cơm với nồi nước canh lên bếp rồi chạy vườn lấy củi, khi quay lại thì tất cả cũng vừa sôi tới....

Lan cố gắng gạt bỏ tất cả mọi suy nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu, cố gắng suy nghĩ về một tương lai mà cô đang mong chờ. Bởi vì cô nghĩ không ai mới thấy người nào đó một lần mà đã quý mến, nếu như cô làm tốt bổn phận của mình, nếu như cô yêu thương mẹ chồng như mẹ đẻ thì chắc chắn một ngày nào đó mẹ chồng cũng sẽ yêu thương cô, sẽ coi cô như con gái ruột của mình....

Nhưng thứ xa xôi ấy có lẽ chỉ nằm trong mơ ước của riêng một mình cô, Bởi vì trong suy nghĩ của mẹ chồng cô lúc này thì con gái là con gái, còn con dâu thì mãi mãi chỉ là người ngoài. Mà người ngoài thì chính là thứ khác máu tanh lòng, không thể nào yêu quý....

Nhưng cô đâu biết được điều đó, cứ cố gắng vun đắp, cố gắng chịu đựng. Để rồi những thứ mà cô nhận lại chỉ toàn đau khổ và bi thảm...

Bà Thanh nhìn xuống dưới bếp Thấy Lan Vẫn chưa làm xong công việc, nhẹ nhàng đến chỗ con trai hỏi nhỏ:

- mẹ hỏi thật mày nhé, hôm qua chúng mày đã ngủ với nhau chưa?

Hoàng nhăn mặt bỏ cái điện thoại xuống, khó chịu nói với mẹ:

- mấy cái chuyện tế nhị thế này mẹ hỏi làm gì? Đâu phải chuyện của mẹ...

- Bố tiên sư nhà mày, lớn rồi mà sao ngu thế. Hỏi để biết xem nó còn trinh không Chứ hỏi làm gì?

- mẹ bị làm sao vậy? Thời buổi nào rồi mà còn coi trọng chuyện trinh tiết. Quan trọng là nhân cách và con người của cô ấy thôi....

Mà ta đánh mạnh vào chân con trai một cái, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau kêu Ken két, từng tiếng nói như tiếng gió rít bên tai:

- Trời ơi là trời, Sao mày ngu thế hả con. Cái loại mà Đã mất trinh thì chắc chắn là đồ thừa của người khác, Làm sao có thể sử dụng được. Trinh tiết là thứ để đánh giá con người, Nếu không có thứ đó thì chính là loại mất nết, lăng loàn mày hiểu chưa?

Anh ta không hiểu được rằng mẹ mình đang nghĩ gì, bởi vì anh ta chẳng bao giờ quan trọng những chuyện đó. Chính bản thân anh ta cũng đã từng qua lại quan hệ với rất nhiều cô gái, khi yêu những cô gái đó anh ta cũng đòi hỏi, và cũng khoảng cùng vượt quá giới hạn...

Trên đời này có biết bao nhiêu thằng đàn ông như anh ta, cứ yêu là lại muốn phát sinh những thứ như tình dục. Vậy thì lấy đâu ra một người con gái còn trinh, mà còn trinh thì để làm gì. Nếu cô gái còn trinh mà nhân cách không tốt thì cũng vứt, hơn nữa anh thấy Lan là một cô gái rất tốt, Có lẽ từ nhỏ đã phải sống trong khổ cực nên tính cách rất đơn giản, không làm màu không cầu kỳ như những người con gái mà anh từng gặp...

Chỉ có điều mẹ anh là một người khó tính, biết Lan sẽ phải chịu khổ rất nhiều. Nhưng anh ta cũng không thể ra mặt bảo vệ cho Lan được, bởi vì anh ta chỉ có một người mẹ. Hơn nữa Từ trước đến giờ cũng làm mẹ lo cho anh ta, bản thân anh ta chưa từng biết đi làm để kiếm tiền, nên lời mẹ nói ra cũng chính là mệnh lệnh...

Thấy con cứ im lặng không nói gì, bà ta càng cố gắng càng hỏi:

- thế nào? Nó có còn không?
- hôm qua hai đứa say xe mệt đã làm gì đâu mà Mẹ cứ hỏi...

Bà ta vui vẻ ra mặt, đi xuống bếp nói với Lan:

- nấu cơm xong chưa? Xong rồi thì dọn lên cho cả nhà ăn...

- Dạ xong rồi ạ...

Lúc này thì cũng đã Gần một giờ chiều, trong lòng cô thực sự cảm thấy có lỗi vì để cả nhà phải bị đói. Cô tự nói với lòng mình rằng nếu làm sao mẹ có giao việc thì cô cũng sẽ cố gắng làm thật nhanh, Bởi vì bây giờ cô đã chính thức làm thành viên ở trong gia đình....

Mẹ chồng nhìn mâm cơm mà nhăn nhó, cả Hoàng cũng vậy. Bà ta đập Đôi Đũa xuống dưới một cái mâm rồi Quát:

- đi làm vất vả mà mày cho ăn có mấy quả trứng thế này, Mày muốn tao phải chết vì suy nhược à!

Lan vội vã bỏ đua xuống, bây giờ cô không biết phải nói gì. Bởi vì chỉ có bấy nhiều tiền mà còn phải đem tiền lẻ về, thì có biết phải mua cái gì đây...

Hoàng thấy vợ khó xử thì nói nhỏ với mẹ:

- thôi cô ấy nấu rồi thì mẹ ăn tạm đi, từ bữa sau Muốn ăn gì thì mẹ ghi vào giấy để cô ấy đi mua. Chứ cô ấy mới bước vào đây thì đâu biết cái gì..

Bà ta hằm hằm nhìn Lan, đôi mắt của bà ta có một sức sát thương rất lớn.. Nó làm cho Lan cảm thấy đau đớn như bị ai đó đâm vào người. Có mẹ nhưng cũng chưa từng được hơi ấm của mẹ, bây giờ thì có mẹ chồng - nhưng cách cư xử của bà lại hơn với người dưng nước lã thậm chí là như kẻ thù...

Mới chỉ có một ngày, có nghĩa là tất cả mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Nhưng những ngày tháng sau này, liệu còn tồi tệ đến mức nào....

Bà ta không chửi nữa, Nhưng thực sự nhìn thấy cái cách bà ấy ăn cơm thì Lan thực sự không nuốt nổi. Bữa cơm này thực sự giống như không muốn cho cô ăn vậy....

Đang ăn cơm thì mẹ chồng nói:

- Mày ăn nhanh lên tí nữa tao dẫn ra rẫy, Xem làm được cái gì thì làm cho quen việc đi. Mùa màng cũng tới nơi rồi. Tối Nhớ về sớm nấu cơm, Chiều nay chị mày về...

Hoàng chăm chú nhìn mẹ, Nhìn thấy hoàn như vậy thì bà ấy khó chịu ra mặt:

- Nhìn cái gì mà nhìn, có gì lạ lắm à!

- con chỉ thấy lạ thôi!

- lạ cái gì mà lạ, hay mày không muốn chị mày về cái nhà này.

Thấy giọng nói của mẹ đã bắt đầu thay đổi, hoàng hội vã xua tay:

- không phải, Tại hôm nọ Bà ấy đi bà ấy bảo không bao giờ về nữa, nên con mới thấy lạ thôi...

Bà ta quay sang Lan nhìn Lan rồi bảo:

- nó về để xem mặt em dâu mới, mà công việc trên thành phố lúc này cũng bấp bênh lắm nên chắc về ở nhà phụ mẹ một thời gian. Sắp tới mùa điều rồi, phải có người đặt điều với lo quản Công chứ. Chứ một mình vợ mày thì nó làm thế nào được, còn mày thì tin làm sao được...

- bà ấy thì làm được cái gì, về lại mất công người khác phải hầu

một lần nữa đôi đũa lại bị Đập xuống cái mâm một cách không thương tiếc, khiến cho Lan giật mình đến mức xuýt đánh rơi cả bát. Bà ấy quát ầm lên:

- Mày nói thế là có ý gì, vừa mới lấy vợ mà đã sợ vợ khổ rồi à? Ngày xưa tao lấy bố mày còn bị bà mày đầy đọa đến mức nào mày có biết không? Cơm còn không được ăn no chứ ở đấy mà sợ khổ...Nói rồi Bà ấy quay sang Lan:

- con gái tao nó hiền lắm, Mày liệu đường mà cư xử. Chứ đừng có thấy nó hiền mà bắt nạt...

- con không dám ạ.

Từ đầu cho tới cuối câu chuyện này Lan không dám tham gia một câu nào, Bởi vì cô hiểu được vị trí của mình ở trong căn nhà này. Vốn dĩ thì cô không được mẹ chồng tiếp đón, không được yêu quý. thì cô phải chấp nhận im lặng, như vậy mới mong được yên ổn.

Lúc Lan rửa bát thì Hoàng ra nói nhỏ với Lan:

- bà ấy về có nói gì thì em cũng đừng để ý nhé, tính bà ấy hơi tuệch toạc.

- em biết rồi, anh đừng lo...

Thấy Lan rửa bát thì Hoàng thấy thương lắm, Anh định rửa cùng vợ thì có tiếng hắng giọng ở phía sau:

- e hèm. Cái loại đàn ông mà Rửa bát quét nhà thì còn ra thể thống gì nữa. Nếu mà đã phải rửa bát thì lấy vợ làm gì, lấy về để mà đội lên đầu à....

Thấy chồng đang định cãi lại lời mẹ thì Lan Nắm chặt lấy tay chồng, cố gắng nói nhỏ nhất có thể:

- anh đừng cãi lời mẹ, Em xin anh đấy...

Hoàng tức giận Đứng lên đi thẳng vào trong nhà, bà Thanh cũng đi vào ngay sau đó.

- thái độ của mày là sao? Tao mới chỉ nặng nhẹ với nó có vài câu mà mày đã như vậy rồi. uổng công tao đẻ mày ra và nuôi mày đến tận bây giờ..

- con không phải có ý muốn cãi lại lời mẹ. Nhưng Lan đã khổ lắm rồi, mẹ không thể nào yêu thương cô ấy giống như yêu thương con được sao?

- yêu cái đéo gì mà yêu, con tao đẻ ra rách l** thì tao mới yêu được chứ. chứ cái ngữ người dưng nước lã thì hơi đâu mà yêu với chả thương.

- mẹ quá đáng nó vừa thôi, Nếu mẹ mà hành hạ cô ấy quá con bỏ đi cho mẹ biết....

Bà Ta thừa hiểu con trai mình là người như thế nào, những lời đe dọa này của anh ta hoàn toàn chẳng có tác dụng với một người giống như bà ta.

- Mày thích đi thì cứ việc đi, nhưng tao nói cho mày biết, nếu như vậy bước chân ra khỏi căn nhà này và đưa theo con vợ của mày. Thì sau này tất cả tài sản của tao Tao sẽ cho con Hương hết. Lúc đấy mày đừng có trách...

Nghe thấy không được nhận bất cứ một thứ tài sản nào, Hoàng lập tức im lặng. Bà ta như nắm được thóp của con trai mình thì vui vẻ ra mặt:

- những gì muốn nói tao đều đã nói hết rồi, muốn có được con vợ khôn ngoan giỏi giang Thì lúc đầu phải dạy dỗ nghiêm khắc. Hay mày định để cho con vợ của mày trở thành một đứa ngu dốt, để khi bước chân ra ngoài đường bị thiên hạ Ỉa vào mặt....

Lan đứng ở ngoài Nghe thấy hết, trong lòng cô chợt cảm thấy ấm áp lạ thường. Ít ra thì trên đời này cũng có một người dám lên tiếng bảo vệ cô, Vì cô mà bênh vực....

Bà Thanh ra ngoài thấy Lan đã làm xong hết tất cả mọi việc, bà nói với Lan:

- Mày có biết chạy xe máy không?

- Dạ con không biết ạ!

Bà ta bĩu môi nhìn Lan:

- nhìn thấy mày là tao biết không làm được tích sự gì rồi. Mặc quần áo vào rồi dắt cái xe máy ở trong nhà xe ra, tao chở mày ra rẫy.

Lan ngoan ngoãn làm theo lời mẹ chồng, mẹ chồng chở cô đến một nơi nào đó mà cô cảm thấy rất lạ. Lạ cũng phải thôi vì cô đâu có thông thuộc đường lối ở nơi rừng núi này. Vừa đi bà ấy vừa nói với Lan:

- nhìn đường cho kỹ vào, Lát nữa còn biết đường mà đi bộ về. Từ nhà ra đến đây chỉ có một cây số thôi, tí nữa tao còn bận đi có việc, Còn thằng Hoàng phải đi đón chị nó, không Ai có thời gian ra chở mày về đâu...

Lan bắt đầu cảm thấy sợ, càng sợ cô càng cố gắng nhìn đường, càng cố gắng ghi nhớ vào đầu Những Ngã Rẽ, đánh dấu những cái cây trên đường đi mà Cho dù cô chẳng biết nó là cây gì...

Mẹ chồng dừng lại ở một rẫy điều, khu vườn này rộng đến mức Lan Nhìn mà hoa cả mắt. Mẹ chồng vừa xuống xe thì nói với Lan:

- đi theo tao tao chỉ ranh cho mà biết, không lại làm sang đất nhà người ta thì khổ. Đấy Từ đấy đến đấy, Đã nhớ chưa...

- Vâng con nhớ rồi....

Thấy Lan ngoan ngoãn không cãi lại nên bà ấy cũng thôi không mắng chửi, giọng nói cũng nhẹ nhàng:

- gom hết mấy cái cành điều ở rẫy vào mấy đống nhỏ để đốt, sắp dọn rẫy để nhặt điều rồi. Thôi tao về đây, tầm 4 giờ thì về nấu cơm, gà tao để ở trong chuồng ấy...

Khi mẹ chồng về mất thì Lan lại càng cảm thấy sợ hãi, vì cô sống ở quê nên xung quanh có rất nhiều nhà, đâu đâu cũng có người qua lại. Nhưng khi đối mặt với một nơi Hoang Vắng như thế này thì lại càng khiến cô cảm thấy lo lắng...

Nhìn xung quanh không có bất kỳ một ai, cây cối lại um tùm rậm rạp. chỉ có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu.

oác! oác!

Một con quạ đen sì đậu ngay ở ngọn cây bên trên đầu của cô, nó Cất Tiếng Kêu thất Thanh giống như trẻ em đang khóc khiến cho Lan giật mình hoảng hốt ngã xuống, Cô ôm mặt khóc nức nở....

Cô muốn chạy về nhà, nhưng xung quanh chỗ nào cũng giống chỗ nào, Cô hoàn toàn bị mất phương hướng.... Công việc mẹ chồng đã giao cho như vậy, nếu như cô không làm xong thì chắc chắn sẽ bị mắng. Cố gắng chỉ tập trung vào công việc quên hết đi tất cả mọi thứ xung quanh, chắc chắn đến tối chồng sẽ đón cô về thôi, Chắc chắn là như vậy....

Chương 3

Đã có ai từng trải qua Cảm Giác tất cả mọi thứ đều quay lưng về phía mình chưa? Chắc chắn Ai cũng sẽ có một lần cảm thấy như vậy và Lan cũng đang nằm trong hoàn cảnh đó...

Mặt trời bắt đầu lẩn vào những đám mây trên cao, bầu trời mỗi lúc một tối đi một chút. Trời như muốn chuyển cơn mưa rào....

Lan không có điện thoại, nên cô không thể có ai tới đón. Cố gắng lên theo con đường mà mẹ chồng đã dẫn Cô tới hồi trưa, đi được một quãng thì tới ngã rẽ. Cho dù cô đã cố gắng đánh dấu nhưng cô cũng không thể nào nhớ được, đâu mới là lối về nhà....

Cô Nhắm Mắt chọn đại một đường, xung quanh tất cả đều lạ lẫm, lạ đến mức khiến cô phải quay lại. Cô đã vào một con đường khác, những con đường này cũng chẳng khác gì con đường lúc nãy, thậm chí cảm giác còn lạ lẫm hơn, còn tồi tệ hơn...

Từng giọt mưa bắt đầu rơi xuống, mỗi lúc một lớn. Có một cô gái bất hạnh đang bơ vơ giữa rừng núi, hứng chịu từng đợt mưa phả vào mặt, từng luồng gió lạnh ngắt thấm vào tim...

Cô đi vòng quanh trong rẫy, Nước Mắt hòa vào trong mưa. Cô biết tìm lối nào để có thể quay trở về nhà. Chồng cô bây giờ đang ở đâu, sao vẫn chưa đi tìm cô....

Đi lanh quanh một lát thì cô lại quay về chính cái nơi mà mẹ chồng cô đã dẫn tới, cô nép vào một gốc cây lớn, cố gắng để những hạt mưa không rơi vào người, nhưng vô vọng...

Trong lòng Cô chợt nghĩ tới những điều không may mắn, sợ sẽ có sấm sét, nhưng lại chẳng biết ẩn chú vào đâu...

Ngoài trời mưa lớn như vậy nhưng vẫn chưa thấy vợ về, mẹ cũng không thấy đâu. Hoàng đã đón được Chị về nhà, trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh ta lấy điện thoại gọi cho mẹ, Một lúc lâu sau mới thấy bà ấy nghe máy:

- Mưa gió thế này mẹ còn không đưa vợ con về nhà, mẹ muốn nó ốm à?

Bà Thanh trả lời con trai bằng giọng dửng dưng:

- làm sao tao biết được nó ở đâu... Tao đi có công việc rồi.

Hoàng hốt hoảng hỏi mẹ:

- mẹ nói cái gì lạ vậy? Trưa nay mẹ dẫn vợ con đi đâu?

- tao dẫn nó vào rẫy chứ đâu, Thế nó chưa về à!

Hoàng vội vã tắt điện thoại rồi lấy cái áo mưa mặc vào lấy xe chạy đi, tiếng chị gái của Hoàng gọi với theo:

- Mưa gió thế này còn đi đâu? Mưa gió lại ốm bây giờ...

Nhưng tất Cả những lời đó Nếu không lọt vào tay của anh ta lúc này, trong lòng anh ta bây giờ nghĩ tới Lan. Không biết người vợ tội nghiệp của anh bây giờ đang ở đâu, trong cơn mưa nặng hạt này, Anh cố gắng đi thật nhanh cho tới nơi mà mẹ đã đưa Lan tới, vừa tới nơi anh vội vã chống chân xe xuống, gào thét gọi tên Lan.

Ở trong cái cây lớn ấy Lan nghe thấy có tiếng gọi mình, cô chạy vội ra thì thấy Hoàng. Nước mắt cô lại bắt đầu rơi xuống, Cuối cùng thì anh cũng đi tìm cô.

Khi hoàng nhìn thấy vợ mình, người cô ướt sũng, cơ thể bắt đầu run lên vì lạnh. Anh ta cảm thấy giận, giận bản thân mình đã không chăm sóc tốt cho vợ, để một mình cô bơ vơ ở cái nơi hoang vắng này...

Hoàng chạy tới ôm chặt lấy Lan vào lòng, cơ thể yếu đuối này, sao có thể chịu đựng nổi.

"- anh xin lỗi, lỗi là tại anh không tốt. Em có làm sao không?

Lan Ôm chặt lấy Hoàng, ngay lúc này thì tất cả mọi sợ hãi đều tan biến, có anh ở bên cạnh cô không còn cảm thấy sợ hãi nữa, không cảm thấy lo lắng nữa..

- Em không sao, Em xin lỗi vì đã không nhớ đường về....

Vợ của anh quá ngốc, còn anh là một thằng tồi.. Làm sao cô gái này có thể nhớ được đường lối ở cái nơi hoang vu này, một con đường có tới ba bốn ngã rẽ, Nếu lỡ đi nhầm thì càng đi càng vào sâu hơn, càng xa nhà hơn....

Đến chính cả bản thân của anh đôi lúc còn nhầm lẫn, nói gì đến một cô gái chưa bao giờ ở những nơi như thế này....

Anh cảm thấy thương vợ lắm, và cũng rất giận mẹ. Sao vậy Anh có thể bỏ Lan ở đây một mình, sao có thể đối xử với người con gái anh yêu thương như vậy?

Hoàng cởi chiếc áo mưa đang mặc trên người rồi mặc vào cho Lan, nhìn thấy cơ thể của vợ run lên vì lạnh khiến anh cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp chặt...

Chỉ có duy nhất một cái áo mưa, Lan mặc rồi thì Hoàng sẽ bị ướt. Nếu như vậy thì mẹ chồng chắc chắn sẽ mắng chửi cô mất. Hoàng Thấy Vợ cứ đắn đo như vậy thì vội vã giục:

- Em lên xe đi, về nhà còn thay đổi nữa chứ ướt hết rồi.

- vâng.

Từ rẫy về đến nhà cô chỉ đi mất khoảng 10 phút, vậy mà cũng không thể nào nhớ được. Ôm chặt chồng từ phía sau, như muốn chuyền cho anh chút hơi ấm mà mình vừa có được. Cô bắt đầu cảm thấy yêu chồng mình hơn, vì ít ra ở cái nơi xa lạ này cũng phải có anh là người yêu thương cô, Quan Tâm cô....

Chiếc xe vừa chạy vào tới trong sân thì cô nhìn thấy mẹ chồng đang đứng ở hiên nhà, bà nhìn cô bằng đôi mắt sắc lạnh. Cô chỉ thấy ánh mắt đó thoáng qua thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy run rẩy.

Hoàng cởi áo mưa cho Lan, nắm tay cô chạy ra đằng sau nhà để thay đồ.. Lúc này cả hai đều ướt, đều cảm thấy rất lạnh....

Hoàng Thay đồ xong rồi lên nhà trước, chỉ còn lại mình làm ở lại trong phòng thay đồ. Khi cô bước ra thì mẹ chồng đang đứng ngay trước cửa nhà tắm. Cô thấy Mẹ đứng đó thì bất giác lùi lại một bước, bà Thanh lườm lát một cái rồi nói:

- Mày ăn gì mà ngu thế, cái đoạn đường ngắn như thế còn không biết tự đi bộ về, lại còn hành hạ con tao phải tới đón.

- con xin lỗi mẹ, tại đường khó đi quá nên con không nhớ được đường về.

Câu nói này của Lan giống như đang khơi mào tất cả sự giận giữ trong lòng người mẹ chồng đang đứng trước mặt cô, bà ta Quát:

- ngu thì cứ nói là ngu đi, bản thân mình còn không biết tự lo cho mình lại hành hạ người khác. Con tao đẻ ra tao òn chưa được nhờ, Mày là cái đéo gì mà lại bắt con tao phải dầm mưa đi đón mày...

Cô đứng trước mẹ chồng còn có cảm giác lạnh lẽo hơn là đứng trước một cơn mưa lớn. Bởi vì suy cho cùng người phụ nữ đang đứng trước mặt cô là một người hoàn toàn Xa Lạ, lại không hề có một chút tình cảm nào với cô. Không cảm thấy lạnh lẽo sao được.

Bà ta lấy tay dúi mạnh vào đầu Lan một cái, nghiến răng nói với Lan:

- Mày cứ liệu hồn đấy. Xuống bếp nấu cơm đi...
Nói rồi bà bỏ lên trên nhà, Hoàng thấy mẹ lên một mình thì hỏi:

- vợ con đâu Mẹ

- Suốt ngày vợ với chả vợ, nó đi nấu cơm rồi.

Hoàng quay sang chị của mình hỏi:

- Sao chị ở nhà không nấu cơm, Vợ em nó đi làm về mệt, lại gặp trời mưa nữa...

Hương nhăn mặt nhìn Hoàng:

- ơ cái thằng này lạ nhỉ? Chị mày mới đi xe về mệt, mày không cho chị nghỉ à.

- Vợ em nó cũng mới đi làm về mệt, chị ở nhà nên nấu hộ nó nồi cơm chứ.

Bà Thanh lấy tay vỗ một phát vào bàn lớn rồi quát lớn:

- Chúng mày có Im hết đi không? Còn thằng này nữa, mày muốn coi người ngoài hơn chị mày à?

- Cô ấy là vợ con chứ không phải người ngoài, Mẹ đừng có nói như vậy...

Thấy con trai phản ứng quá gay gắt lên mà cũng không muốn làm lớn chuyện, sợ Tức nước vỡ bờ nó lại bỏ đi mất thì bà lại phải mất công đi tìm. Bà đành tìm cách xoa dịu cơn giận giữ trong lòng con trai:

- không ai hành hạ nó đến chết đi sống lại đâu mà mày cứ phải lo. Chị mày nó mới về thì cứ để cho nó nghỉ, nấu nồi cơm chứ có gì vất vả đâu.

Hoàng không muốn cãi nhau với mẹ và chị nữa nên bỏ xuống bếp. nhìn thấy vợ mình đang nhóm củi, Vì là trời mưa nên củi rất ẩm, nhìn vợ khổ sở ở trong đám khói đó, lòng anh lại bắt đầu cảm thấy đau đớn.

Anh đưa Lan vào đây để cô thoát khỏi cảnh khổ, Nhưng có lẽ anh đã sai rồi. Bởi vì sống với mẹ của anh có khi cuộc đời Lan còn khổ sở hơn.

Anh lại gần ôm vợ vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc của vợ:

- anh xin lỗi, Để anh làm cho nhé!

Người phụ nữ nào không muốn được chồng chia sẻ, không muốn được chồng phụ giúp. Nhưng khi Cô quay ra ngoài bắt gặp Ánh mắt lạnh lẽo của mẹ chồng đang nhìn cô ở hiên nhà, Cô lại bất giác rùng mình.

- thôi để em làm, anh đâu thể giúp em mãi được.

- Nếu như có ai bắt nạt em thì nhớ nói cho anh biết, không việc gì phải sợ.

- anh đừng vì em mà cãi lời mẹ, vì nếu không có mẹ thì cũng không có anh trên đời này. Anh đừng làm mẹ buồn nhé.

Vợ của anh sự quá lương thiện, quá hiền lành. Hoàng bắt đầu cảm thấy sự lựa chọn của mình là đúng đắn. Lấy một người vợ không nên nhìn vào Quá nhiều thứ, bởi vì quá khứ là quá khứ, bố mẹ vợ là bố mẹ vợ, chẳng liên quan gì đến nhân cách đạo đức của người mà mình muốn lấy. Đừng đánh đồng tất cả mọi thứ vào với nhau rồi làm tổn thương người phụ nữ yếu đuối của mình.

Nếu đã lựa chọn họ, thì hãy làm họ hạnh phúc. Còn nếu không làm được thì đừng bao giờ hứa hẹn, và cũng đừng lấy họ...

Anh cảm thấy thương vợ vì đến một cái đám cưới cũng không có, cũng không có chiếc nhẫn nào đeo trên tay. Thay vì được ngồi xe hoa được trang trí lộng lẫy thì vợ lại phải ngồi trên một chiếc xe khách, mệt mỏi vì say xe....

Hoàng tự hứa với bản thân mình sau này nhất định sẽ không để vợ phải khổ....Những cuộc đời mà, ai biết trước được chữ ngờ.....

Đến tối mịt thì cơm nước mới xong xuôi, cả mẹ và chị chồng đều ngồi ở trên bàn đợi sẵn. Lan không dám nhớ chồng phụ giúp, vì cô biết rằng mẹ chồng cô rất coi trọng thể diện của đàn ông, con trai bà không thể phụ vợ rửa bát quét nhà được...

Một mình cô làm tất cả mọi việc, cũng chẳng thể nào nhờ chị chồng được. Bởi Nếu muốn giúp thì họ đã tự làm chứ chẳng cần phải đợi lên tiếng nhờ vả...

Mẹ chồng cô nhìn Mâm cơm trên bàn Cũng tạm hài lòng, bà nói với Lan:

- bắt đầu quen công việc rồi đấy, bây giờ thì ngồi xuống ăn cơm đi rồi mẹ nói chuyện với mày.

Lan bắt đầu lo sợ ngồi xuống, Bởi vì cô Không biết là mẹ mình muốn nói gì. Hoàng thấy vợ có vẻ căng thẳng liền nắm chặt tay của vợ, Như muốn nói với vợ mình rằng không có bất kỳ một chuyện gì xảy ra hết.

Ba Thanh bắt đầu vào câu chuyện:

- cưới nhau rồi thì đừng vội sinh con, cứ để thư thả vài năm.. Như mày cũng thấy rồi đấy, nhà này nhiều rẫy bờ nhưng quanh năm phải thuê người, cho nên tiền lời lãi cũng không đáng là bao. Bây giờ mày phải cùng mẹ làm mọi thứ, sau này cũng của chúng mày chứ chẳng của ai hết.

Mặc dù làm thấy rất lạ nhưng Lan vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Bởi vì theo như cô thấy thì gia đình bà mẹ chồng của mình chỉ có mỗi một người con trai là chồng cô. Lẽ ra thì bà ấy phải mong có cháu nội bế chứ, Sao lại không cho cô đẻ sớm..

Hoàng ngồi bên cạnh nghe mẹ nói như vậy thì cảm thấy rất khó chịu, Anh ta nói với mẹ mình:

- lấy nhau về thì phải đẻ một đứa con chứ, sao mẹ lại như vậy...

- nó mới có mười mấy tuổi, kinh nghiệm làm mẹ còn non nớt. Để sớm thì ai bế cho...

Lan thấy không khí căng thẳng Nên nắm lấy tay chồng như muốn nói với anh rằng Đừng nói gì thêm nữa, Hoàng sợ vợ chịu khổ nên đành im lặng...

Không khí bữa cơm trở nên nặng nề, chị chồng của cô từ đầu đến cuối không nói câu nào, chỉ tập trung vào ăn uống nên cô cứ nghĩ rằng chị ấy rất hiền...

Lúc Lan rửa bát ở bên ngoài thì chị chồng đến nói chuyện với cô:

- Em tên Lan phải không?

- Vâng chị..

- nghe cái tên quê chết đi được, đổi tên là Linh đi...

Chị chồng cô thật khó hiểu, cái tên từ lúc sinh ra người ta đã đặt cho cô rồi, và cô cũng đã quen với cái tên của mình. Tại sao cô phải đổi vì người khác...

Nhưng cô vẫn trả lời cho chị vui:

- tên em cũng hay mà chị!

Rồi cô tiếp tục làm công việc của mình, chị chồng bên cạnh lại nói vu vơ:

- em thì sướng rồi, một mình một chồng..

Lúc này thì cô rất muốn hỏi chị chồng rằng: Vậy thì một mình hai chồng hay một người đàn ông hai người vợ. Nhưng cô chỉ dám để trong lòng chứ chẳng dám hỏi, nếu không may làm phật ý chị chồng thì mẹ chồng chắc chắn sẽ không để cho cô được yên...

Chị ấy không nói gì nữa, đi vào trong nhà ăn hoa quả với mẹ. Còn chồng cô thì đi chơi chỗ nào cô cũng không rõ. Từ lúc mẹ chồng và chị chồng ăn hoa quả cũng không hề hỏi rằng cô có ăn hay không? Cũng không hề mới có một lời mời nào.

Lan làm xong tất cả mọi công việc thì vào nhà chính xin phép mẹ chồng đi ngủ, bà ấy không nói gì chỉ lẳng lặng đi theo Lan. Rồi bà ấy lấy ra một cái ga màu trắng, đưa cho Lan bảo Lan chải ra giường, cô không hiểu chuyện liền hỏi mẹ chồng:

- ga giường Còn Sạch mà mẹ, chải màu này bẩn lắm...

Bà Thanh lấy dúi đầu Lan một cái rồi mắng:

- đêm tân hôn ai chẳng phải như vậy, Nếu sáng mai tỉnh dậy mà không có vết đỏ ở trên giường thì mày đừng có trách mẹ...

Vết đỏ? Có phải mẹ chồng cô đang nhắc tới chuyện trinh tiết hay không? Cô từ bé đến lớn Tuy rằng có rất nhiều người muốn hỏi cô làm vợ, nhưng bởi vì có biết họ chỉ muốn lợi dụng cô nên cô không đồng ý. Cô chưa từng yêu bất cứ một người đàn ông nào Ngoại trừ chồng mình, thì làm sao có chuyện cô để mất cái đó được..

Chẳng lẽ cái đó quan trọng với mẹ chồng đến như vậy? Lan cảm thấy buồn tủi lắm nhưng cũng không nói ra, cô đến căn nhà này với vai trò là một người vợ một người con. Nên cô muốn làm hết tất cả mọi thứ, để không phải hổ thẹn với lòng mình...

Gia đình lại coi cô như người xa lạ, cũng may là chồng cô thương cô. Nếu không cô cũng không biết phải sống như thế nào ở nơi lạ lẫm này. Lan đang định đi ngủ thì có tiếng chị chồng gọi, cô vội vã chạy qua phòng của chị.

- Chị gọi em có chuyện gì không ạ?

Hương ngồi trên giường bấm điện thoại, đến một cái nhìn cũng không thèm nhìn Lan, nhưng miệng vẫn nói:

- Tối nay em có đun nước ấm không?

- em có nấu chị ạ..

- Vậy thì múc hộ chị một chậu nước để chị ngâm chân....

Chuyện này có phải vô lý hết sức rồi hay không, Nhưng cô lại không dám cãi. Đành lặng lẽ ôm ấm ức vào trong lòng.

Chương 4

Sau khi làm xong tất cả mọi việc, Lan mệt mỏi về phòng của mình. Cô nhìn Đồng hồ đã hơn 9 giờ tối, Chồng cô vẫn chưa về. Chắc có lẽ từ trước khi lấy cô anh đã có thói quen đi chơi về muộn, cô sẽ từ từ nói với chồng, Bởi khi anh đi chơi như vậy thì cô sẽ cảm thấy lo lắng.

Lan mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, cuộc sống làm dâu nơi xứ người thực sự không đơn giản. Nhưng chỉ cần họ yêu thương cô bằng một nửa cô yêu thương họ, thì vất vả đến đâu cô cũng chấp nhận được.

Cô cứ thế chìm vào giấc ngủ cho đến khi toàn cơ thể bị một lực nhẹ nhàng kích thích,. Lan từ từ mở mắt thì thấy chồng về từ lúc nào, cô khẽ hỏi chồng:

- sao anh đi chơi về muộn vậy? Em đã rất lo lắng cho anh đấy.

Hoàng nhẹ nhàng xoa đầu vợ, anh ta đặt lên trán Lan một nụ hôn nhẹ, khẽ thì thầm:

- anh xin lỗi, anh hứa lần sau sẽ không như vậy nữa...

Lan bị mấy lời ngọt ngào này mê hoặc, cô bị một lực không mạnh nhưng dứt khoát kéo vào trong lòng. Cô nằm im nghe từng tiếng thở, cảm nhận nhịp Tim của cả hai đều đang đập mạnh.

Hoàng nhìn Lan bằng đôi mắt nhu tình, rồi áp môi mình lên môi cô, mơn chớn, dụ dỗ... Lan chưa từng được chải qua cảm giác này, cô như bị hút vào trong đó. Cô cũng không biết mình đang mong chờ vào điều gì, chỉ biết xuân tình trong người rạo rực, chỉ muốn nhanh chóng có được cảm giác mà đến chính cô cũng không biết đó là cảm giác gì...

Hoàng biết Lan đã bị mình mê hoặc, Anh chính là mong muốn vợ mình có loại cảm giác này. Trong chuyện giường chiếu, thì một người phụ nữ giống như khúc gỗ Chỉ biết nằm im hưởng thụ thực sự không thể nào chấp nhận được, Anh ta muốn vợ mình là người chủ động, Chính vì vậy anh ta muốn hướng dẫn Lan cách làm anh ta sung sướng....

- Bây giờ anh thực sự cảm thấy rất khó chịu, vợ có thể giúp anh làm một chuyện được không?

Lan e thẹn nép vào ngực chồng, cô thủ thỉ hỏi nhỏ:

- có chuyện gì ạ?

- thằng bé ở bên dưới anh không nghe lời, nó muốn vợ thí dụ nó.

Nghe đến đây thì Lan thấy đỏ cả mặt, dù cô không được học hành nhưng đó là điều cơ bản mà ai cũng biết. Cô càng nép chặt hơn vào người anh ta.

Hoàng biết là vợ mình đang ngại, nhưng anh ta nhất định không muốn bỏ qua cơ hội này, dù anh ta không để ý chuyện trinh tiết lắm, nhưng anh ta cũng cảm thấy tò mò, anh ta ngưng tất cả các hành động của mình, chăm chú nhìn Lan:

- vợ đã từng yêu ai khác ngoài chồng chưa?

- chưa ạ!

vậy có nghĩa là cô vẫn còn nguyên vẹn, có nghĩa anh ta chính là người đầu tiên của Lan? cái cảm giác khao khát được đôi môi nhỏ nhắn của vợ hôn lên vật thể to lớn ở hạ bộ cứ thôi thúc anh ta, khiến anh ta không thể nào kiềm chế. Anh ta nhanh chóng dùng tay cởi hết quần áo của mình rồi dùng tay xé nát hết quần áo của Lan, hành động này của anh ta khiến cho Lan sợ hãi, cô lùi người lại sát mép tường, run rẩy hỏi chồng:

- anh làm sao vậy? em thấy sợ lắm.

Anh ta nở một nụ cười, khác hẳn với thường ngày. Đó là một nụ cười mà cho đến tận bây giờ Lan vẫn cảm thấy ám ảnh, không phải là nụ cười ấm áp. Trong nụ cười đó có chút gì đó rất đáng sợ, rất giống những kẻ biến thái...

Anh ta không nói gì, chậm rãi tiến về phía Lan, rồi dùng một tay bóp mạnh vào bầu ngực của cô, quá đau đớn, lại thêm phần sợ hãi. Lan không kiềm chế được mà hết toáng lên. Ở bên ngoài mẹ chồng nghe tiếng, bà vội vã chạy vào đứng ở trước cửa gọi lớn:

- chúng mày làm cái gì mà hét ầm lên vậy? Định không cho ai ngủ à?Hoàng sợ tiếng vợ hét quá to sẽ làm hỏng tất cả mọi chuyện, anh đang nhẹ nhàng nói với Lan:

- Em đừng có hét lớn như vậy, mẹ sẽ chạy vào trong ngày đấy...

- nhưng em đau lắm, anh đừng làm mạnh như vậy có được không?

Trong chuyện tình dục anh ta giống như bị một thứ gì đó chi phối, Dù không muốn làm tổn thương Lan nhưng hành động của anh ta lại hoàn toàn ngược lại. Anh ta tiếp tục tiến đến gần Lan, đặt lên môi có một nụ hôn như kiểu muốn trấn An cô, rồi tiếp tục đưa vật to lớn đó tiến gần lại phía vợ của mình. Lan bắt đầu hoảng, vì thứ đó của chồng thực sự rất to lớn, cô không biết mình phải làm gì. Thực sự có mơ thì cô cũng không thể tưởng tượng được có một ngày mình lại bị đối xử như vậy...

Anh ta tiếp tục tiến về phía Lan, rồi bắt Lan ngậm lấy thứ đó, Lan cố gắng nhưng không thể nhổ nó ra được, anh ta chưa dừng lại ở đó, tiếp tục Đưa đẩy thứ đó trong miệng cô, Lan bị thứ đó đâm vào cổ họng thì ho sặc sụa. Cô cố gắng phản kháng lại, nhưng hai tay đã bị Hoàng giữ chặt. Anh ta lúc này như biến thành một kẻ hoàn toàn khác, không còn là người chồng mới một thời gian trước ngọt ngào với cô, mà bây giờ anh ra giống như một tên bệnh hoạn cuồng dâm vậy...

Mặc cho Lan cầu xin nhưng anh ta vẫn không hề có ý định dừng lại, Cô càng cố gắng vùng vẫy thì càng kích thích sự cầm thú trong người anh ta. anh ta đặt Lan nằm xuống, cô chưa kịp nói bất kì điều gì thì đã phải tiếp tục chịu sự tra tấn. cái thứ kinh khủng ấy cứ liên tục ra vào trong miệng Lan, đã có giây phút cô tưởng mình sẽ chết vì thiếu không khí. Chỉ cho đến khi Lan hoàn toàn im lặng, tay chân không còn sức để giãy dụa thì anh ta mới dừng lại. Cô còn chưa vui mừng vì thoát khỏi sự tra tấn này, thì anh ta đã lấy chiếc áo lót của cô trói tay cô lại, rồi lấy chiếc áo của cô nhét vào miệng không cho cô nói. Lúc này Lan thực sự cảm thấy hoảng loạn, trước mặt cô bây giờ không còn là chồng cô nữa, mà giống như một kẻ dâm loạn....

Khi Lan còn chưa biết phản ứng như thế nào thì anh ta đã dùng hai tay kéo mạnh chân Lan ra hai phía, cắm thẳng thứ đó vào người cô, cảm giác đau đớn như cơ thể bị xé ra làm hai. Lan muốn gào thét nhưng không thành tiếng, Cô cứ thế để cho anh ta mặc sức hành hạ, bởi vì cũng không thể vùng vẫy, không thể kêu cứu, hoàn toàn rơi vào trạng thái bất lực...

Anh ta sau khi đã lấy được sự trinh tiết của Lan thì vô cùng phấn khích, càng hung hãn ra vào trong người cô mặc kệ cô có đau đớn. 5 phút rồi Mười phút trôi qua, anh ta vẫn không hề có ý định dừng lại. Cho đến khi Lan không thể nào chịu đựng được nữa, cô ngất lịm đi rơi vào trạng thái vô thức, nhưng anh ta vẫn không hề dừng lại.. Đến khi Lan tỉnh lại anh ta vẫn đang ở trên người cô, vẫn Hùng hục đưa vào trong người cô. Người con gái tội nghiệp ấy đã ngất lên ngất xuống 3 lần, nhưng anh ta vẫn không hề cảm thấy thương sót..

cả đêm đó là một đêm địa ngục đối với cô, khi anh ta đã thỏa mãn được thú tính trong người mình thì anh ta nằm vật xuống giường và ngủ thiếp đi. Còn Lan thì ngồi đó, Cô nhìn những giọt máu trinh tiết thấm lên ga giường mà đau đớn không khóc thành lời. Tại sao chồng cô có thể đối xử với cô tàn nhẫn như vậy, ai cũng có lần đầu tiên của mình. Nhưng không ngờ lần đầu tiên của cô lại trở lên khủng khiếp, kinh hoàng đến thế....

Lan quay sang nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh mình mà bất giác rùng, cô sợ hãi chỉ muốn bỏ chạy. Nhưng khi vừa định đứng dậy thì cô ngã quỵ xuống, ở thân dưới truyền lên một cảm giác đau đớn không thể nào bước nổi, Cô có cảm giác những chỗ đó của mình bị xé rách.

Trước mắt Lan bây giờ là một màu đen u tối, cô không biết cuộc đời mình sau này sẽ đi về đâu khi phải sống với một người đàn ông bạo lực như thế này. Anh ta không đánh đập cô, không chửi bới cô, nhưng lại hành hạ cô khi ở trên giường....

Lan Không dám nằm cạnh anh ta, kéo một chiếc chăn xuống dưới đất rồi quấn chặt co ro nằm ở đó, chỉ cần nghĩ đến những việc mình vừa trải qua thôi là nước mắt cô lại rơi xuống. Có phải bây giờ cô đang trả giá cho những việc mà mẹ cô đã gây ra hay không, hay cô đang phải trả giá vì mình đã xuất hiện trên đời này...
Từ khi cô lớn lên đã phải nghe thấy tiếng xấu của mẹ, rồi người ta gọi cô là con đĩ, và nói cô sauu này thế nào cũng theo dấu chân của mẹ mà đi cướp chồng người khác...

Khi Lan lấy được chồng, Cô cứ nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc, rồi một tương lai mới sẽ mở ra. Nhưng có lẽ cô đã nhầm....

Rồi cô chìm vào giấc ngủ trong nỗi sợ hãi và mệt mỏi, chưa được bao lâu thì có tiếng đập cửa, tiếng mẹ chồng gọi ở bên ngoài:

- Lan ơi, ra mở cửa cho mẹ...

Lúc này Lan còn cảm thấy đau đớn hơn lúc trước, cô cố gắng lết từng bước ra phía cửa, hai chân không thể khép lại vì quá rát, cánh cửa còn chưa kịp mở thì mẹ chồng đã đẩy cửa đi vào. Bà ta nhìn thấy Vệt máu ở trên giường rồi nhìn Lan thì biết rằng Chuyện gì đã xảy ra, bài ta bĩu Môi nhìn Lan:

- tưởng ngoan ngoãn hiền lành thế nào, không ngờ cũng dụ dỗ nó cả đêm nên mới phờ phạc đến thế.

Lan uất ức đến mức chỉ muốn kể hết những chuyện đã xảy ra cho mẹ chồng nghe, Nhưng cô biết rằng có nói ra cũng không thể giải quyết được gì. cô muốn đợi cho chồng dậy để hỏi rõ ràng mọi thứ, không thể để mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này...

Mẹ chồng Thấy Lan như vậy thì khó chịu ra mặt, bà ta nghiến răng nói với Lan:

- mày còn cảm thấy oan ức lắm à, Mày có biết cả đêm cả cái nhà này không ngủ được Chỉ vì mày không? Làm cái gì thì làm cũng nhẹ nhàng một tí, mày không làm thế thì không ai biết rằng mày có chồng à?

- mẹ đừng nói với con nặng lời như vậy, con thực sự không muốn như vậy mà mẹ..

Bà ta lấy tay dúi vào đầu Lan mạnh đến mức Lan ngã gục xuống đất, tiếng bà ta chu chéo quát lên:

- Đúng là cái đồ gái đĩ già mồm, ở cái nhà mày có một mình mày có chồng thôi. Tao thì hóa chồng đã lâu còn chị mày thì chưa lấy chồng, làm cái gì cũng phải ý tứ còn đã không ý tứ thì im mẹ mồm mày đi. Tao đéo nghe con đĩ giải thích đâu...

Lan khóc nức nở, Cô ngủ với chồng nhưng lại giống như bị cưỡng bức. Cô ngủ với chồng nhưng lại bị coi là con đĩ. Lan Cười Trong Nước Mắt cho số phận của mình, cho dù cô có sống tốt đến như thế nào, có cố gắng đến thế nào, thì cả đời cái mác con đĩ ấy vẫn sẽ bám lấy cô, vẫn sẽ ám ảnh cô....

Mẹ chồng không chút thương xót, thay vào đó Bà còn quát Lan:

- mày không xuống bếp nấu cơm cho cả nhà ăn đi, rồi còn đi làm nữa...

Lan vừa khóc vừa nhìn mẹ chồng bằng đôi mắt tội nghiệp, cô cố gắng cầu xin mẹ chồng:

- Hôm nay cho con nghỉ một ngày được không mẹ, con thực sự đau lắm...

- cái Lúc sướng thì ai sướng cho mày, bây giờ còn dám mở mồm ra kêu đau à. Mày mà không nhanh nấu cơm cho tao ăn thì chết mẹ mày với tao...

Bà ta để lại một ánh mắt sắc lạnh rồi bước lên nhà, Lan ngước nhìn theo mẹ chồng thì bắt gặp một nụ cười nhạt của chị chồng, hóa ra ở căn nhà mày chẳng có ai đứng về phía cô, chẳng có ai yêu thương cô, cũng chẳng có ai quan tâm cô nghĩ gì, đau như thế nào....

Gia đình mà cô mơ ước là như thế này hay sao, là khủng khiếp đến như thế này sao?

Chương 5

Mọi thứ diễn ra khiến Lan không thể nào chấp nhận ngay được, cô cũng không biết phải chấp nhận như thế nào. Chỉ biết ngồi ở dưới đất khóc, Giá như được ngủ một lần nữa cô ước tất cả chỉ là một giấc mơ, để nỗi đau, nỗi sợ hãi mà cô đang phải chịu chỉ là ảo giác và có thể biến mất...

Hoàng đang ngủ, nghe có tiếng khóc thì thức giấc, anh ta thấy Lan ngồi ở dưới đất gục đầu vào gối. nghĩ lại chuyện tối qua khiến anh ta có cảm giác tội lỗi. Lan không giống với những cô gái ăn chơi trước đây anh ta quen nên có lẽ cô bị sốc. Từ từ cô sẽ quen và thích điều đó. Cái suy nghĩ bệnh hoạn kinh tởm mà anh ta cứ nghĩ là mình đúng, anh ta đi xuống giường rồi tiến tới chỗ của Lan, trên người không có bất kỳ một thứ gì che lại.

Khi bàn tay của anh ta chạm vào vai Lan thì cô giật mình hoảng hốt, vừa nhìn thấy khuôn mặt anh ta thì sợ hãi lùi lại:

- anh đừng chạm vào em, em thấy sợ lắm...

Anh ta cố gắng giải thích cho Lan hiểu:

- chuyện đó cặp vợ chồng nào cũng phải có mà em, em như thế anh cảm thấy rất đau lòng...

Sự ấm ức tích tụ từ tối qua đến giờ khiến cho Lan không thể nào chịu nổi, Cô hét lớn:

- Em biết là chuyện đó cặp vợ chồng nào cũng phải có, nhưng anh làm như thế có khác nào tra tấn em không? Anh không thể dịu dàng hay nhẹ nhàng với em được à!

Anh ta cố gắng đến gần Lan hơn, nói ngọt ngào:

- anh xin lỗi, tại lúc đó Thấy em đẹp quá nên anh không thể nào kiềm chế được. Anh hứa sẽ không như vậy nữa..

Dù cho Lan đang rất tức giận nhưng khi nghe những lời nói thật lòng của chồng như vậy thì cũng nguôi ngoai đi được phần nào. Hoàng thấy Lan đã hết giận liền tiến tới:

- Vậy là vợ hết giận anh rồi nhé!

Lan không nói gì, có nói gì thì cũng chẳng giải quyết được. Cô hi vọng đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng bị đối xử chẳng khác gì một con phò. Lan vừa Bước chân ra ngoài thì gặp chị chồng, chị ta nguýt Lan một cái rồi bĩu môi:

- làm như trên đời này một mình mày có chồng hay sao ý, làm gì thì làm cũng phải có ý tứ. Sao lại cư xử giống một đứa vô học thế!

Chị ta cũng là phụ nữ Nhưng lại không biết thương Lan, nếu đặt hoàn cảnh của chị ta vào hoàn cảnh của Lan thì không biết chị ta sẽ nghĩ gì. Cô cũng muốn nhẫn nhịn lắm chứ, cũng muốn làm một đứa con ngoan, một đứa em tốt, một người vợ hiền. Nhưng họ không cho cô làm như thế, Cô càng cố gắng bao nhiêu thì họ càng hành hạ cô bấy nhiêu, tức nước thì vỡ bờ, Con giun xéo lắm Nó cũng phải quằn chứ, huống hồ cô lại là con người. Lan đưa đôi mắt nhìn thẳng vào mặt của chị chồng, không một chút sợ hãi.

Chị ta thấy thế thì tức lắm, lấy tay dúi mạnh đầu Lan xuống đất, nỗi buông những lời nặng nề chửi bới Lan:

- à *** mẹ Con này láo nhỉ? Mày về nhà tao còn chân ướt chân ráo mà đã hỗn láo như vậy, ở lâu chắc mày trèo lên đầu mẹ tao mà ngồi hả?

- chuyện này không liên quan gì đến mẹ, em cũng chưa hỗn láo bất cứ một lần nào. Em trai chị là người như thế nào chị phải hiểu rõ chứ, chuyện đêm hôm qua chị thừa biết là em không muốn như vậy mà...

Khi nghe Lan nói như vậy thì chị ta cứng họng không nói được câu nào, Chính xác là chị ta biết rõ hơn ai hết. chính vì như vậy mà dù nhà chị ta giàu có nhưng Hoàng cũng không thể nào lấy được một cô gái nào trong vùng này. Bởi vì tiếng tai của Hoàng khi yêu đương rất tệ hại, anh ta chính là một kẻ biến thái, một kẻ bệnh hoạn..

Khi nghe anh ta lấy được vợ thì người ngạc nhiên nhất chính là Hương, cô ta chăm chú nhìn Lan hỏi nhỏ:

- thế lúc hai đứa yêu nhau không làm chuyện đó à!

- anh ấy không làm gì hết, chị nắm tay em thôi.

Hóa ra là như vậy, tưởng quân tử nhưng không phải. Anh ta quá khôn ngoan khi cố gắng che dấu sự bệnh hoạn biến thái của mình. Vì nếu như anh ta bản chất của mình thì chắc chắn Lan sẽ không lấy.

Cô ta giả vờ an ủi Lan:

- Thôi mọi chuyện đã lỡ như vậy, từ từ bảo nhau...

Trong lòng Lan mặc dù cảm thấy rất khó chịu, nhưng rồi cô cũng bỏ qua hết. Lặng lẽ đi xuống bếp để nấu cơm, cô biết hôm nay sẽ là một ngày vất vả...

Vết thương vẫn còn đau lắm, người ta lấy chồng thì được đi hưởng tuần trăng mật, được người nhà chồng yêu quý và được chồng cũng chiều...

Còn cô đến cả một cái váy cưới cũng không được mặc, khi hàng xóm tới chơi thì mẹ chồng Cô nói với họ:

- tiền đám cưới thì để mua rẫy bờ cho chúng nó làm ăn, với lại ở ngoài quê cũng tổ chức linh đình rồi. Cho của hồi môn nhà gái cả mấy cây vàng....

Đúng là mẹ chồng cô đã bỏ ra 100 triệu để lấy cô về, nhưng không phải là của hồi môn mà là tiền chuộc. Và bây giờ cô phải ở đây, làm như một nô lệ để trả số tiền ấy...

Khi Lan còn ở dưới bếp thì Hương đã lên trên nhà nói chuyện với mẹ của mình, cô ta thì thầm vào tai mẹ:

- Mẹ ơi hôm qua thằng Hoàng nó lại bị như thế, có cần cho nó đi bệnh viện khám không Chứ như thế này không thấy không ổn...

- Có gì không ổn, mẹ thấy chẳng có gì không ổn cả..

Nét mặt cô ta bắt đầu trở nên lo lắng:

- Lỡ may nó hành hạ con nhà người ta đến chết thì sao? Mẹ quên cái vụ Hồi trước rồi à?Nghĩ tới cái lần đó Hương lại cảm thấy rùng mình, Đó cũng là lý do mà cô ta không dám yêu đương hay lấy chồng gì. Chuyện Đó chấn động dư luận một thời ở quanh khu cô ở. Đó là khi Hoàng yêu một cô gái, nhà cô ta chỉ cách nhà của Hương vài cây số. Đợt đấy không biết Hoàng đã làm như thế nào mà khiến cô ta bị Chảy máu âm đ*o rất nhiều, nguy hiểm cả đến tính mạng...

Thời gian đấy mẹ cô đã phải đền cho gia đình nhà bên đó hơn 200 triệu Để họ không Kiện tụng, nếu như chỉ chậm một chút nữa thì có lẽ cô ta đã bỏ mạng ngay trong chính căn nhà này rồi...

Bây giờ thì cô gái đó đã đi lấy chồng, cũng may mắn là người chồng đó không giống như Hoàng. Nhìn Lan bây giờ cô ta cảm thấy thương hại, nhưng lại không có cách nào để yêu quý Lan..

Mối quan hệ chị chồng - em dâu thực sự quá phức tạp...

Thấy mẹ thờ ơ với mọi thứ như thế thì cô ta cũng cố gắng tặc lưỡi cho qua, bởi vì cô ta chỉ nghĩ rằng không ở được thì bỏ cũng chẳng có vấn đề gì....

Khi Lan cùng mẹ chồng đi làm rồi thì cô ta gọi Hoàng dậy.

Hương: mau dậy đi, chị có chuyện muốn nói với mày.

Hoàng ngáp ngắn ngáp dài dài khó chịu mở mắt:

Hoàng: chị làm cái gì mà gọi láo loạn lên như vậy, có biết là em đang ngủ không?

Hương: mày dậy ngay nói chuyện với chị, có chuyện này rất quan trọng.

Dù là anh ta cảm thấy bực bội trong lòng nhưng không muốn để chị mình cứ ngồi đây lải nhải, nên anh ta cũng có nổi dậy cho dù người đang rất mệt mỏi..

- có chuyện gì thì chị nói mau đi, em đang đau lưng lắm...

- hồi đấy mẹ cho mày tiền đi chữa bệnh, mày vẫn chưa Đi chưa à?

- Em có bệnh gì đâu mà chữa, Chị điên à!

- mày quên chuyện con Liên rồi à?

Khi cái tên đó được nhắc tới thì mặt Hoàng bắt đầu biến sắc, anh ta bắt đầu cảm thấy Hoang Mang khi nghĩ lại chuyện cũ. Ngày đó khi tất cả mọi người trong nhà đều đi vắng, Anh ta đã rủ Liên tới nhà để làm chuyện đó. Trong lúc hai người quan hệ anh ta cũng không giữ được bình tĩnh, không kiềm chế được tính của bản thân nên đã làm cho Liên bị chảy máu rất nhiều, nếu lần đó mẹ anh không có nhiều tiền thì có lẽ anh đã bị bỏ tù rồi.

Mồ hôi bắt đầu túa ra lạnh toát cả trán, Anh ta nắm chặt lấy tay của chị gái năn nỉ:

- chị tuyệt đối không được nói cho Lan biết, nếu cô ấy mà biết chắc chắn sẽ bỏ đi mất đấy.

- chị sẽ không nói cho nó nghe, Nhưng mày cũng phải Lo mà đi chữa cái bệnh quái đản của mày đi. Nếu không thì xác định cả đời này ở một mình, không đứa nào nó dám lấy mày đâu.

- em biết rồi, chỉ mong cả đời này cô ấy không phát hiện ra em là một kẻ biến thái. Em không thể nào khống chế được mình khi đứng trước một người phụ nữ trong cơn Dục Vọng, Nếu lỡ một ngày nào đấy em lại làm cô ấy phải nhập viện vì em thì sao?
Anh ta bắt đầu Hoang Mang lo sợ. Lan đứng ở bên ngoài mà hai chân không thể vững. Hai mẹ con làm rẫy ở ngay sau nhà, mẹ chồng sai cô về lấy cái cuốc để ra vun gốc cây. Và cô đã vô tình nghe thấy hết tất cả. Sự sợ hãi dâng lên tới tột cùng, bây giờ trong đầu Lan chỉ có suy nghĩ duy nhất đó là bỏ chạy. Hóa ra không phải chỉ một lần, mà là rất nhiều lần với những người khác nữa.

Anh không phải là người đàng hoàng khi không động chạm vào người cô khi yêu cô, Anh chỉ sợ lộ tẩy bí mật của mình...

Sau này cuộc sống của cô sẽ như thế nào, Nếu cô tiếp tục ở cái gia đình này thì có một ngày nào đó cô sẽ phải chết hay không?

Trong đầu cô bây giờ hoàn toàn trống rỗng, cái suy nghĩ muốn bỏ trốn nó chi phối hoàn toàn lấy con người cô. Lan không muốn nghĩ thêm bất kỳ điều gì, có băng qua bao nhiêu rẫy đồi, chạy được khoảng 1 tiếng thì cô dừng lại. Nơi này sao xa lạ quá, sao đáng sợ quá...

Có nhìn thấy một căn nhà hoang ở giữa Rẫy, có lẽ đã lâu lắm không có người ở. Nhìn Hoang Tàn đến mức lạnh lẽo cả người...

Lan không còn cách nào khác, chỉ còn biết chạy vào trong đó để trú ẩn. Những điều mà cô không ngờ nhất, lúc cô vừa bước chân vào thì cũng có tiếng xe dừng ở căn nhà đó...

Lan vừa bước ra thì gặp ngay cô hàng xóm cạnh nhà mẹ chồng, Cô ấy nhìn thấy Lan thì ngạc nhiên lắm, vội vã hỏi Lan.

cô hàng xóm: cháu có phải con dâu của bà Thanh không? Sao cháu lại ở đây?

Lan sợ hãi nắm lấy tay cô ấy, vừa cầu xin vừa khóc lóc:

- cô ơi, Cô cứu lấy cháu có được không? Cháu sợ lắm.

- nhưng mà có chuyện gì mới được, cháu mới lấy chồng được có mấy ngày thôi mà...

- cô biết chuyện quá khứ của chồng cháu đúng không? Chuyện có một cô gái phải đi vào bệnh viện cấp cứu vì chồng cháu ấy...

Khi nghe Lan nhắc lại chuyện đó thì cô hàng xóm cũng phải cảm thấy ghê rợn, cô ấy vội vàng xua tay:

- thôi Cháu đừng nhắc đến chuyện đó nữa, cả cái xã này có ai mà không biết. Nhưng mà nó đã đi chữa bệnh rồi cơ mà, thấy bà Thanh bảo khỏi lâu lắm rồi...

Lan không Nói gì nữa chỉ khóc, cô ngồi gục xuống đất nức nở. Cô hàng xóm thấy vậy thì thương lắm, cố gắng động viên Lan:

- Thôi bây giờ để cô chở cháu về, thân con gái mà đi một mình trong rừng cây như thế này không an toàn đâu. Lỡ may mà gặp thằng đồi bại thì chết...

Lan đành đi theo cô ấy về nhà, bỏ trốn đi đâu khi cô không thông thuộc đường xá, bỏ chốn thế nào trong khi trong người cô đến một ngàn cũng không có...

biết đâu cô hàng xóm nói đúng. tất cả chỉ là chuyện của quá khứ...

khi Lan trở về đến nhà thì tất cả mọi người đều đang đi tìm cô. vừa nhìn thấy Lan mẹ chồng cô đã lao tới mắng chửi:

mẹ chồng: mày mới đi đâu về hả, con ngu này.

Cô hàng xóm thấy thế vội can ngăn:

- ấy chết, cháu nó bị lạc chứ đâu phải đi chơi đâu.

nhưng những lời nói đó không làm cho bà ấy nguôi giận. bà ấy lao vào người Lan mà đánh đập, vừa đánh vừa chửi:

- con đĩ này. ngu như thế thì làm được cái tích sự gì. sao mày không chết luôn đi hả..?

Hoàng vừa về tới nhà thì thấy mẹ đang ngược đãi vợ, anh ta chạy vội đến bên cạnh Lan, kéo cô vào lòng ôm chặt.

mẹ chồng: mày bỏ nó ra, không dạy dỗ không được.

Hoàng: mẹ thôi đi, con sẽ không để mẹ hành hạ cô ấy đâu.

cô hàng xóm: thôi có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau, không người ta cười cho...

Hoàng đưa Lan vào trong nhà. anh ta khóc rồi ôm chặt lấy Lan:

Hoàng: anh xin lỗi, anh sai rồi....anh sợ mất em lắm...

Lan: em biết hết mọi chuyện rồi

Hoàng: anh sẽ đi chữa bệnh, nhất định anh sẽ đi chữa bệnh mà. em đừng bỏ anh, có được không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau