KỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Kỹ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở đầu

Tôi vừa mới nhập ngũ.

Tôi gặp được người đó trong quân đội, nghe nói anh ấy là quân kỹ cao cấp nhất ở đây.

Lúc đầu tôi còn cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng khi tôi rình coi được cảnh anh ấy hầu hạ dưới thân một sĩ quan qua khe cửa, lúc đó tôi không còn hoài nghi gì nữa.

Anh ấy thật sự có ‘vốn liếng’ để làm quân kỹ.

Anh ấy không thường lộ diện. Thỉnh thoảng bắt gặp được thân thể cường tráng hay gương mặt anh tuấn của anh ấy, tim tôi lại đập cực nhanh.

Trên người anh ấy dường như luôn tỏa ra một loại mùi hoóc-môn khiến tôi lâm vào trầm mê.

Hàng đêm tôi đều nghĩ đến anh ấy rồi tự ‘an ủi’.

Tôi rất muốn chạm vào anh ấy. Mặc dù anh ấy là quân kỹ, nhưng quân kỹ cao cấp không giống quân kỹ thường, anh ấy chỉ hầu hạ dưới thân của sĩ quan cấp cao mà thôi. Mà tôi chỉ là một binh sĩ nhỏ bé không có danh phận, ngay cả chạm vào anh ấy cũng không được.

Anh ấy chính là cổ tích mà tôi không thể với tới được.

Tôi chỉ có thể đứng bên khe cửa, lén lút ngắm nhìn anh ấy.

Đôi khi anh ấy sẽ hút thuốc, nửa người trên rắn chắc để trần trụi, ghé người vào ban công, ánh mắt dừng hướng về nơi xa xăm, vẻ mặt có chút mờ ảo, không biết là đang suy nghĩ cái gì nữa.

Tôi nghe ngóng tin tức về anh ấy.

Nghe nói người anh ấy yêu cũng từng là quân sĩ trong quân đội, nhưng đã tử trận rồi.

Anh ấy không có nơi dựa vào, phải nương nhờ một người trong quân đội. Nhưng người này lại chẳng coi anh ấy là người yêu, trái lại còn để cho một vài sĩ quan Đức giở trò với anh ấy.

Dần dần, anh ấy trở thành quân kỹ.

Đám lính có vẻ cực kỳ thích làm nhục đàn ông có thân thể cường tráng như anh ấy.

Từng có lúc tôi nhìn thấy được cảnh anh ấy ở cùng một chỗ với mấy sĩ quan.

Tôi hoài nghi rằng, tất cả các sĩ quan có chút mặt mũi ở trong quân đội đều nhìn trúng anh ấy.

Anh ấy là quân kỹ.

Nhưng lại là quân kỹ mà tôi không chạm vào được.

Năm 1945, chúng tôi thua trận.

Trong quân đội chỉ có đúng mình tôi là không sao cả, bởi vì tôi chính là tên phản quốc.

Từ rất sớm tôi đã bắt đầu làm tình báo cho địch quốc.
Năm 17 tuổi, tôi được thăng lên chức sĩ quan, dù cho nơi đó không phải là đất nước của tôi, dù cho tôi không hề biết tiếng Anh.

Đêm đó, anh ấy bị mấy đám quân Mỹ kéo tới một nơi thật xa.

Đám quân Mỹ cười đùa, hình như bọn chúng đang nói rằng anh ấy chính là quân kỹ nổi danh trong quân đội.

Sau đó, quần áo anh ấy bị xé rách trước bao nhiêu người, rồi lại bị đám quân Mỹ cường bạo.

Không chỉ có vậy, đám quân Mỹ kia còn tùy ý mà giẫm lên người anh ấy.

Mặt anh ấy bị đánh sưng lên, bị đánh gãy mất mấy cái răng, trong miệng đều là máu, thân thể khỏe mạnh từng chút từng chút bị bầm tím, ngay cả tóc cũng túm chặt.

Cửa hậu môn chảy đầy chất dịch màu đỏ, có lẽ hậu môn đã bị rách ra rồi.

Trong toàn bộ quá trình, anh ấy không hề kêu rên một tiếng, chỉ có vẻ mặt làm lộ ra sự thống khổ của anh ấy.

Đám quân Mỹ phát tiết xong liền rời đi.

Lúc này, trời lại nổi mưa.

Anh ấy thương tích đầy mình, quỳ rạp trên mặt đất, bộ dạng như sắp chết đến nơi rồi.

Đám lính Mỹ cấp thấp đứng từ xa nhìn anh ấy, vây thành một vòng tròn nhốn nháo, có người vui cười, có người sợ hãi.

Anh ấy tựa hồ như không đứng lên nổi, chỉ có thể bò trên mặt đất, bò một cách cực kỳ chậm chạp.

Máu chảy xuôi trên đùi, bị mưa dội lên.Anh ấy còn chưa lết được mấy bước thì lại bị 3-4 tên lính Mỹ đè lại.

Chúng vội vàng cởi quần, trực tiếp ‘đi vào’ hậu huyết vẫn còn chảy máu đầm đìa của anh ấy.

Anh ấy quỳ rạp trên mặt đấy, cả người không thể động đậy dù chỉ là một chút, chẳng khác nào xác chết.

Đám lính liên tiếp đến ‘làm’ anh ấy.

Cả buổi tối đã bị tràn ngập mùi tinh dịch cùng mùi máu.

Mưa vẫn rơi, càng lúc càng to, dường như không có ý định ngừng lại.

Cũng không biết qua bao lâu, dần dần, xung quanh cậu ấy không còn ai nữa, bởi vì anh ấy đã bị gần hết đám lính ‘làm’ rồi.

Anh ấy thoạt nhìn rất thoi thóp, thật giống như sắp chết.

Anh ấy im lặng một lúc lâu, rồi lại tiếp tục bò tiếp.

Trong mưa, cơ thể anh ấy hơi co rúm lại, những giọt mưa lúc này đối với anh ấy mà nói thì chẳng khác nào như những con dao nhỏ, đang liên tiếp cứa vào sau tấm lưng đã đầy những vết thương của anh ấy.

Tốc độ của anh chậm hơn rất nhiều so với tốc độ vừa nãy, qua một lúc lâu chắc cũng mới chỉ bò được một mét.

Nhưng anh ấy vẫn cố hết sức mà bò.

Xung quanh anh ấy đã không còn ai, đêm tối cũng sắp tàn.

Mưa dần nhỏ lại.

Tay anh ấy chậm chạp đụng vào mũi giày quân đội.

Anh ấy khó khăn ngẩng đầu lên, ngũ quan đã bị tàn phá thoạt nhìn có chút kinh ngạc, sao vẫn còn một người đứng ở đây thế này?

Tôi cúi đầu, nhìn bộ dạng của mình ở trong mắt anh ấy.

Tôi ngồi xổm xuống, nắm lấy cánh tay anh ấy.

Cả người anh ấy chỉ có thể suy yếu tựa vào người tôi.

Tôi cởi áo của mình ra, khoác vào tấm lưng trần trụi của anh ấy.

Mưa dần ngừng lại, xa xa dường như còn có thể nhìn thấy được một chút ánh nắng ban mai.

Chương 1-2

Tôi tỉnh lại.

Cảm giác như không còn hơi sức đâu nữa, tầm mắt cũng rất mơ hồ, không nhìn được rõ lắm, trước mắt chỉ nhìn ra được một ít màu sắc.

Đột nhiên giọng nói của một người đàn ông vang lên, nghe chừng có vẻ vẫn còn trẻ, hình như đang nói gì đó với tôi, giọng điệu vui mừng, nhưng tôi nghe không hiểu, ngôn ngữ rất giống với tiếng Đức.

Cậu đang nói cái gì vậy?

Giọng nói líu lo của cậu ta im bặt, dường như hơi sửng sốt một chút, sau đó liền cố gắng nói một câu tiếng Ý, anh tỉnh rồi à?

Lời nói ra thật sứt sẹo, tôi nghĩ một chút mới hiểu được ý của cậu ta là gì.

Tôi gật gật đầu. Có chuyện gì vậy? Tôi hỏi.

Sau đó cậu ta xổ ra một tràng, tôi nghe không hiểu.

Lúc này dường như cậu ta đã nhớ ra được chuyện tôi không hiểu ngôn ngữ của mình.

Tôi lại nghe được tiếng bước chân khác đang đi vào trong phòng.

Cậu ta lại cùng người đó nói chuyện với nhau một thôi một hồi.Tôi nghe được người mới tới kia dùng tiếng Ý, nói thật lưu loắt rằng, đêm qua tôi đã cứu được anh, tôi vốn là một lính Đức trong quân đội ở đây, hiện giờ toàn thân anh đang bị thương nặng, tạm thời không thể cử động, đại não bị trúng đòn nặng nên ảnh hưởng tới mắt, thần kinh thị giác bị tổn thương, nhưng rất nhanh sẽ hồi phục thôi.

Tôi lặng yên nghe cậu ấy nói, gật gật đầu.

Tôi nhớ lại đêm mưa hôm qua, tôi nhớ tới tên lính Đức cuối cùng đã cường bạo mình, lúc ấy thật sự có chút cảm giác tuyệt vọng.

Trên người tôi không mặc cái gì. Cậu ấy đã khoác áo lên cho tôi, chiếc áo quân phục vẫn còn lưu lại nhiệt độ của cậu ta, lúc ấy chiếc áo đó dường như chính là thứ ấm áp nhất trong cuộc đời tôi.

Mưa liên tiếp xối vào mắt tôi, tôi không thể nhìn rõ được dáng vẻ của cậu ấy.

Toàn thân đau đớn cực kỳ, nhưng tôi đã quá mệt, thật sự mệt lắm rồi, cho nên tôi nhắm mắt lại, sau đó mất đi ý thức.
Vì sao cậu lại cứu tôi? Tôi hỏi.

Cậu ấy nhanh chóng nói ra một câu bằng tiếng Đức.

Hình như cậu ấy nghe hiểu được tiếng Ý rất tốt, nhưng lại không nói tốt tiếng Ý.

Tôi lại nghe thấy cậu ấy dùng tiếng Ý sứt sẹo nói một câu, anh nghỉ ngơi dưỡng thương cho tốt đi.

Tôi gật gật đầu, trong đầu thầm nghĩ, cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu.

Sau đó cậu ấy còn nói, nơi này rất an toàn, tuyệt đối sẽ không còn ai làm hại anh được nữa đâu.

Ừm. Tôi đáp.

Nhưng trong lòng tôi vẫn còn có rất nhiều nghi vấn. Vì sao hai người lính Đức này không bị bắt lại? Tình hình bên ngoài rốt cuộc là thế nào rồi?

Thôi thôi…quên đi.

Tôi cũng không có hứng thú với mấy chuyện này lắm.

Chương 2

Tôi đã có thể làm ra một vài cử động rồi. Băng vải quấn trên người cũng dần được giảm bớt.

Tôi nghĩ đến người thiếu niên lần trước.

Cậu ấy có một mái tóc xước màu vàng gọn gàng.

Mặt rất trắng, ngũ quan và các nét trên mặt như được tỉ mỉ khắc họa mà ra vậy. Rất đẹp, không tìm ra điểm tỳ vết nào.

Bộ quân phục trên người cũng rất chỉnh tề, không một nếp nhăm, vừa nhìn đã thấy ngay tác phong nghiêm cẩn của người Đức.

Cậu ấy cúi đầu xuống, xử lý vết thương của tôi, vẻ mặt rất tự nhiên.

Xong xuôi cậu ấy ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi.

Tôi cũng nhìn cậu ấy, cứ thế đối diện nhau một lúc lâu.

Sau đó vẻ mặt của cậy ấy trong nháy mắt có chút vặn vẹo. Anh…anh có thể nhìn được rồi sao?

Cậu ấy không dùng tiếng Đức nữa.

Tôi gật gật đầu.

Cậu ấy sửng sốt một lúc, đột nhiên đứng lên, bước nhanh ra phía cửa.

Ngay tại lúc sắp bước ra khỏi cửa, cậu ấy liền dừng lại, chầm chậm quay người lại, rồi lại chầm chậm bước tới trước giường.

Cậu ấy cúi đầu, thật cẩn thận ngồi xuống bên giường, cứ như là sợ cái đệm mà lõm xuống thì sẽ gây tổn thương cho tôi không bằng.

Cậu ấy từ từ ngẩng mặt lên, gương mặt trắng nõn đỏ ửng.

Đôi mắt xinh đẹp màu xanh lam chớp chớp nhìn tôi, lông mi cong dài nhấp nháy. Chào…chào anh.

Câu chào hỏi ân cần này cậu ấy nói khá lưu loắt.
Xin chào. Tôi cũng chào lại cậu ấy.

Mặt cậu ấy lại càng đỏ hơn. Cậu ấy cười ngượng với tôi, giống như một cô gái thẹn thùng.

Tôi cũng cười với cậu ấy.

Anh…thấy khỏe hơn nhiều chưa?

Khỏe hơn nhiều rồi.

Cậu ấy lại tiếp tục hỏi tôi rất nhiều chuyện liên quan tới tình trạng cơ thể, tôi đều nhất nhất trả lời.

Lúc sau, cậu ấy cầm một chiếc gương tới để trước mặt tôi.

Anh xem, anh vẫn đẹp như trước.

Tôi nhìn mình trong gương, mặt không còn bị sưng lên nữa, chỉ có thể nhìn thấy vết xanh tím mờ mờ.

Tôi gật gật đầu, quay sang cậu ấy nói lời cảm ơn.
Tôi biết mấy ngày nay hầu như đều là cậu ấy chăm sóc cho mình.

Nghe lời cảm ơn của tôi, cậu ấy dường như có chút kích động, hai tay để ở trước người nắm chặt đệm giường màu trắng, cánh tay đều đang run lên.

Không…không có gì.

Tôi lại cười mỉm một cái với cậu ấy.

Đôi mắt màu lam của cậu ấy hơi mở lớn, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, không hề chớp mắt lấy một cái. Ánh nhìn thẳng tắp kia thật sự khiến tôi có chút ngại, tôi rời tầm mắt ra chỗ khác, nhìn về phía cửa.

Một người đàn ông mặc quân trang đang từ cửa tiến vào, chào cậu ấy theo kiểu nghi thức của quân đội, sau đó lại hô cái gì đó với cậu ấy, hình như là tên họ hay tước hiệu của cậu ấy thì phải.

Cậu ấy đột nhiên thu hồi ánh mắt đang chăm chú nhìn tôi.

Cậu ấy nghiêng mặt đi, một bên mặt như kết một lớp sương màu trắng.

Người kia dùng tiếng Đức báo cáo gì đó với cậu ấy.

Cậu ấy cũng dùng tiếng Đức đáp lại một câu.

Sau đó, cậu ấy đứng dậy, gương mặt vẫn sáng sủa như trước, nhìn tôi rồi bảo tôi tiếp tục nghỉ ngơi cho khỏe.

Tôi gật gật đầu.

Cậu ấy đi được mấy bước lại quay đầu liếc tôi một cái, có vẻ lo lắng.

Sau khi cậu ấy đi ra ngoài rồi, tôi tựa đầu vào giường, nhắm mắt lại.

Kỳ thật, tôi nhận ra cậu ấy.

Đó chính là người đã rình coi trộm tôi suốt hai năm mà không biết chán.

Chương 3

Cậu ấy chạy vọt vào cửa, nắm lấy cánh tay bị thương của tôi.

Hình như cậu ấy đang thật sự rất kích động, hai tay múa loạn hết cả lên, sổ ra một tràng bằng tiếng Đức, đôi chỗ lại pha cả tiếng Ý sứt sẹo nữa.

Tôi nghe cũng hiểu được chút ít, hình như cậu ấy đang nói, vì sao lại đi tìm chết, anh không làm sai, anh sẽ không bị làm hại nữa…

Tôi cảm tưởng như cậu ấy thậm chí còn khua cả chân lên để nói chuyện với tôi.

Tôi ra hiệu bảo cậu ấy bình tĩnh một chút. Tôi nói, có thể là cậu hiểu lầm rồi, chỉ là lâu rồi tôi không đụng tới súng, vừa nhìn trên ngăn tủ có một khẩu súng, có chút hoài niệm nên mới cầm lên thử để ngắm tí thôi.

Bộ dạng của cậu ấy giống như không tin cho lắm.

Tôi khẽ nhún vai, tôi cũng từng là quân nhân, rất thích súng, không hề có ý gì khác.

Cậu ấy rốt cuộc cũng có vẻ tin lời tôi nói. Cậu ấy bảo, tôi…tôi biết anh từng là quân nhân, nhưng sau này anh không nên đụng tới súng nữa…

Tôi không đáp lại lời của cậu ấy.

Sau đó, tôi thấy có mấy người quần áo tả tơi tiến vào trong phòng.

Bọn họ đều bị trói tay trói chân, đầu cúi xuống, bị bắt quỳ trên mặt đất.

Cậu ấy hỏi tôi, anh có nhận ra bọn nó không?

Tôi đảo mắt nhìn, không lên tiếng.

Đương nhiên là tôi nhận ra rồi. Tôi cũng không phải là cố ý muốn nhớ diện mạo của bọn họ, nhưng mặt mũi của người đã từng ‘làm’ tôi, tôi đương nhiên là vẫn nhớ được.

Đám người này đều là cái lũ đã cường bạo tôi trong đêm mưa đó.

Cậu ấy đưa cho tôi một con dao nhỏ, đầu hơi cúi thấp, rồi lại ngại ngùng mà cười với một một cái. Tôi bắt bọn nó tới đây rồi, anh cứ tùy ý mà ra tay đi.

Nghe xong, tôi cau mày nhìn con dao nhỏ trong tay.

Tôi trả lại dao cho cậu ấy.

Cậu ấy trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn tôi, như không thể tin nổi, vẻ mặt có chút bị tổn thương, giống như cảm thấy tôi không hề biết cảm kích ý tốt của cậu ấy vậy.

Tôi bảo, bỏ qua đi, hơn nữa bây tôi vẫn chưa thể đi xuống giường được.

Cậu ấy hiểu ý tôi, gật gật đầu, vẻ mặt “hóa ra là như vậy”, rồi lại cười với tôi một cái.

Ngay sau đó, tôi thấy cậu ấy cầm con dao nhỏ, đi tới trước mặt một người, không chút do dự rạch lên thân thể của người đó.Nhát rạch đó không hề nhẹ, bởi vì tôi còn nhìn được cả một nửa thân dao đã cắm gần hết vào người của người đó rồi. Tôi hoài nghi rằng, có lẽ nội tạng của người đó cũng bị rạch thủng rồi.

Bên tai là tiếng thét chói tai.

Cậu ấy lại đâm một nhát xuống trước ngực người đó, tạo ra một cái lỗ hổng dài, trước ngực người đó đều là máu thịt trộn lẫn, toàn thân run rẩy ngã xuống mặt đất.

Cậu ấy vẩy vẩy máu thịt vẫn còn dính ở trên dao.

Cậu ấy đi tới chỗ tôi, ngồi ở bên giường nhìn tôi. Mặt cậu ấy bị dính máu, cậu ấy đưa tay quệt đi, thế là thành ra cả nửa gương mặt đều bị dính máu. Nhưng phía bên mặt trắng nõn còn lại thì lại đang dần đỏ ửng lên.

Anh…anh có vừa lòng không?

Cậu ấy ngượng ngùng cúi đầu, như một đứa trẻ đang chờ đợi được khen ngợi.

Mãi mà chưa nhận được lời đáp lại của tôi, đầu cậu ấy cúi càng thấp,cảm tưởng như mất mác vô cùng.

Tiếp đó, cậu ấy liền chậm rãi tới trước mặt một người khác.

Cậu ấy đâm mấy nhát vào bụng người kia.

Máu tươi lại văng lên đầy người và khắp mặt của cậu ấy.

Ruột trong bụng của người kia đều lòi hết cả ra, màu đỏ tươi, vẫn còn phập phồng.
Tiếng gào thét thê lương vang lên, mùi hôi thối của máu tươi và nội tạng tràn ngập khắp phòng.

Cậu ấy cúi thắt lưng, đâm dao vào một khối nội tạng vẫn còn đang thoi thóp.

Cậu ấy xoay chuôi dao mấy lần vào chính giữa nội tạng.

Sau đó cậu ấy dùng chân hung hăng giẫm lên trên.

“Bụp” một tiếng, nội tạng bị chia năm xẻ bảy.

Người kia không giống như người đã chết trước đó, trái lại vẫn còn ý thức. Cậu ấy lại tiếp tục hành hạ thân thể của người đó.

Đột nhiên “Pằng” một tiếng.

Giữa trán người đó ăn một phát đạn, cả người ngã rạp trên mặt đất.

Cậu ấy phục hồi lại tinh thần, nhìn về phía vừa mới nổ súng.

Cậu ấy ném dao đi, bước nhanh tới chỗ tôi, đoạt lấy súng trên tay tôi.

Cậu ấy nói, anh làm gì thế, không phải đã bảo anh là không nên đụng vào súng nữa rồi cơ mà, vì sao lại muốn giết tên đó?

Lúc sau cậu ấy lại bày ra vẻ mặt suy nghĩ, hóa ra là anh muốn tự động thủ hả? Chỗ kia vẫn còn mấy thằng còn sống, anh có thể nổ súng giết chết bọn nó.

Cậu ấy nghiêng người, như rất kiêu hãnh mà ngắm nhìn.

Tôi không nói gì, chỉ nhìn cảnh tượng trước mặt.

Cậu ấy cũng nhìn thấy, trước mặt là hai thi thể bị sát hại một cách tàn nhẫn, máu và nội tạng của bọn họ đều đang hòa vào nhau.

Cậu ấy bừng tỉnh, nhanh chóng gọi người tới dọn dẹp phòng. Tôi đoán cậu ấy nghĩ rằng cảnh tượng trước mắt làm bẩn mắt tôi, khiến tôi cảm thấy không được khỏe.

Hai tay cậu ấy đang cầm bàn tay vừa rồi đã cầm súng bắn của tôi, trên bàn tay ấy vẫn còn khói thuốc súng.

Cậu ấy cau mày, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, bộ dạng như đang rất đau lòng.

Tôi rút tay mình lại, nằm lên trên giường, quay lưng về phía cậu ấy, kéo chăn đắp lên người, chỉ để lộ ra nửa cái đầu.

Tôi cảm nhận được cậu ấy ngồi dậy, đứng ở bên giường tôi một lúc lâu rồi mới đi ra ngoài.

Chương 4

Cậu ấy đang xử lý vết thương tôi. Tôi nói với cậu ấy rằng mình muốn uống rượu.

Cậu ấy bảo, không được, hiện giờ anh đang dưỡng thương, rượu không tốt cho thân thể của anh đâu, hơn nữa…

Sau đó cậu ấy quang quác nói ra một đống tác hại của rượu.

Tôi ngắt lời cậu ấy, bảo rằng, gần đây tiếng Ý của cậu đã tốt hơn nhiều so với đợt trước rồi.

Cậu ấy hơi sửng sốt, sờ sờ cái gáy, nở một nụ cười cực kỳ ngại ngùng, dạo này ngày nào tôi cũng dành một chút thời gian để học tiếng Ý, anh có thể nhìn ra được sự tiến bộ của tôi, thật sự là tốt quá rồi.

Đúng vậy, quả thật là tốt hơn rất nhiều rồi, tôi muốn uống rượu.

Không được. Vẻ mặt cậu ấy nghiêm túc, nói như đinh đóng cột.

Giữa trưa, cậu ấy bón cơm cho tôi, ăn được hai miếng là tôi đã không thể ăn thêm được nữa rồi, tôi nói tôi không muốn ăn nữa.

Cậu ấy nắm chặt thìa, tay hơi run, nói, chẳng lẽ vì tôi không để anh uống rượu nên anh mới giận tôi, nên không muốn ăn cơm sao?

Sao cậu ấy lại có ý nghĩ như vậy chứ, hành động này thật giống như một cô gái nhỏ.

Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng thật, không uống rượu vào, ăn gì cũng không có cảm giác, tuy vị rượu kia kỳ thật cũng chẳng khác gì nước đái của ngựa, nhưng dù sao cũng uống quen rồi, không nếm được một tí là lại thấy khó chịu.

Vậy cậu mang cho tôi 2 bình đi. Tôi nói.

Cậu ấy nắm chặt hai nắm tay, thân mình có chút run rẩy, như đang kiềm chế cái gì đó.

Tôi cảm thấy cậu ấy thật sự có hơi giận rồi, ai bảo tôi không nghe lời khuyên nhủ của cậu ấy, còn phản kháng cậu ấy nữa chứ.

Con người tàn nhẫn lạnh lùng của cậu ấy tôi cũng đã nhìn thấy rồi, thật sự có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chưa đến mức khiến tôi phải sợ hãi, cho nên tôi liền giả vờ giả vịt, bày ra bộ dạng nơm nớp lo sợ trước mặt cậu ấy.

Cậu ấy đã cứu tôi, chăm sóc cho tôi, tôi rất biết ơn cậu ấy, nhưng ngoài việc đó ra thì tôi cũng không biết nên làm cái gì khác nữa. Nhỡ đâu đến một ngày cậu ấy không còn muốn chăm sóc tôi nữa, rồi lại tùy tiện vứt tôi tới một góc nào đó, lúc ấy tôi cũng sẽ không oán cậu ấy nửa câu. Hoặc nhỡ tôi chọc giận cậu ấy, cậu ấy giết chết tôi, tôi cũng sẽ không phản kháng gì cả, dù sao mệnh này cũng là do cậu ấy nhặt được.

Anh thật sự muốn uống rượu sao?

Tôi nói, đúng thế.

Cậu ấy đứng lên, đi ra ngoài.

Sau đó cả buổi chiều đều không thấy mặt cậu ấy đâu nữa.

Mãi đến tối cậu ấy mới xuất hiện.

Cậu ấy lại ngồi xuống bên giường như cũ, hai tay cầm theo một cái hộp dẹt.
Cậu ấy mở hộp ra, tôi nghiêng người, tò mò ngó vào trong nhìn.

Bên trong toàn là mấy viên màu đen, nhìn khá quen mắt.

Đây là gì? Tôi hỏi.

Đây là…chocolate. Cậu ấy đáp.

Chocolate? Hình như trước đây tôi đã từng được nếm thử mấy viên, mùi vị thế nào tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

Cho tôi ăn? Tôi chỉ chỉ vào mình.

Cậu ấy gật gật đầu.

Không ăn. Tôi nói.

Tôi không biết vì sao cậu ấy lại mang chocolate tới đây, tôi không trông mong gì vào việc cậu ấy sẽ đem hai bình rượu đến đây cho mình, cũng chẳng nghĩ tới chuyện cậu ấy lại muốn tôi ăn chocolate, từ nhỏ tôi đã không thích ăn mấy thứ này.

Cậu ấy để hộp chocolate ra sát phía tôi, anh ăn thử một chút đi, đây là Chocolate đặc biệt của nước Bỉ đấy, cậu ấy nói.

Tôi lại nhìn vào thứ màu đen đó, lắc lắc đầu, không phải là tôi không thấy cảm kích, nhưng tôi thật sự không muốn ăn.

Cậu ấy cầm một viên để sát vào miệng tôi.

Tôi nghĩ một chút, há mồm ra, để viên chocolate kia chui vào miệng mình.Cậu ấy khẩn trương nhìn động tác nhai của tôi.

Thật sự thì không quá khó ăn, nhưng hương vị này vẫn có chút xa lạ với tôi.

Hửm…? Tôi giật giật đầu lưỡi, sao lại thấy còn có cả vị rượu nữa nhỉ?

Dường như nhận ra được sự khác thường của tôi, hai tròng mắt của cậu ấy có chút động. Đây là chocolate nhân rượu, cậu ấy bảo.

Tôi bày ra vẻ mặt khó hiểu.

Cậu ấy giải thích từng từ từng chữ với tôi. Rượu trong chocolate là rượu đã được chưng cất. Có điều anh cứ yên tâm, rượu bên trong viên này đều là rượu pha với nước đường, cũng không phải là rượu thật, sẽ không gây ra tổn hại nào tới cơ thể của anh cả, nhưng vẫn có thể làm anh cảm nhận được vị rượu. Thế nào? Ngon không? Cậu ấy hơi khẩn trương nhìn tôi.

Ăn ngon lắm. Tôi hào phóng đáp.

Thật sự ăn rất ngon, tôi lại cầm một viên nữa ném vào miệng, không cẩn thận nhấm nháp nữa mà lập tức cắn nhai luôn.

Anh…anh thích là tốt rồi. Câu ấy hơi cúi đầu.

Cậu cũng ăn đi. Tôi đẩy hộp chocolate về phía cậu ấy.

Cậu ấy khoát tay, nói, không cần, anh ăn đi.

Tôi cảm thấy chocolate rượu này thật đúng là thần kỳ, cũng ăn rất ngon nữa. Tôi muốn cậu ấy nếm thử, chia sẻ đồ mà tôi nghĩ là tốt nhất với người khác, đây là việc làm khiến tôi cảm thấy rất vui vẻ.

Tôi cầm một viên lên, làm giống như vừa nãy cậu ấy đã lắm, để lên miệng cậu ấy.

Cậu ấy có chút không biết phải làm sao, rủ mắt xuống, nhìn chằm chằm lên những ngón tay đang cầm chocolate của tôi.

Tôi đẩy chocolate vào miệng cậu ấy.

Tôi nhìn động tác nhai nhỏ nhẹ của cậu ấy. Ăn ngon không? Tôi hỏi.

Cậu ấy gật gật đầu, càng lúc càng cúi thấp đầu xuống.

Tôi vẫn có thể nhìn được gương mặt xinh đẹp đang vui vẻ của cậu ấy. Dường như cảm nhận được tầm mắt của tôi, da mặt trắng nõn của cậu ấy dần nổi lên màu hồng nhạt.

Tôi với cậu ấy mỗi người một viên lại một viên.

Thật sự là ngọt, cũng có chút say.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau