KIM LĂNG TÀN MỘNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Kim lăng tàn mộng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Dạ bạc Tần Hoài

Một loạt hơn mười tiếng chuông vang lên rền rĩ, chúng được phát xuất từ hướng Báo Ân tự, một nơi hiện đang có đèn đóm sáng trưng trông rất tấp nập.

Vài con quạ bị tiếng chuông làm cho giật mình kinh sợ, kêu quang quác mấy tiếng rồi vỗ cánh bay vụt qua ngôi Báo Ân tự nguy nga lộng lẫy, để rồi biến mất trong bóng đêm liền ngay sau đó.

Thời gian lúc này đã gần đến nửa đêm, những tiếng tiêu, điệu đàn trên các chiếc họa thuyền [1] của sông Tần Hoài đã bắt đầu có vẻ mỏi mệt, những ánh đèn cũng dần tắt. Tuy nhiên, vẫn còn vài chiếc thuyền nhỏ đang được thả trôi chầm chậm trên mặt sông, chiếc nào chiếc nấy đều có đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn sáo dập dìu hòa cùng những tiếng ca réo rắt vang lên không ngớt. Hai bên thủy lâu có rèm đỏ che kín, từ bên trong thỉnh thoảng lại bay ra mùi phấn son hòa quyện với mùi vị tanh tanh của nước sông, tạo nên một loại khí tức dâm dật của nơi phồn hoa.

Ngô Qua đứng trên một chiếc thuyền con ở xa xa nhìn về phía chiếc kim luân cao ngút tận mây của Báo Ân tự, mắt nhìn ánh đèn rực rỡ, tai nghe tiếng đàn sáo trên sông, bất giác thở dài một tiếng.

Đã có ba, bốn năm rồi chàng chưa từng trở lại Nam Kinh. Trước kia, mỗi lần đến đây, chàng đều có thông lệ là đến thắp hương tại Báo Ân tự, ngắm đèn trên sông Tần Hoài, và chiêm ngưỡng tòa cổ thành nổi tiếng hùng vĩ tráng lệ suốt hàng ngàn năm nay. Quê hương của chàng chỉ là một nơi bần cùng và yên tĩnh, không hề có cảnh đêm náo nhiệt và những lá cờ tung bay trong gió như ở đây. Tuy nhiên, chuyến này đến đây, chàng không có thời gian để thưởng ngoạn.

Chiếc thuyền con vừa lướt đến một khúc quanh, Ngô Qua lập tức rời thuyền lên bờ. Ở đầu bến thuyền là một lối mòn nhỏ, vừa chật hẹp vừa tối đen, tại đây có khoảng mười bóng người qua qua lại lại. Vừa thấy Ngô Qua xuống thuyền, bọn họ liền ào đến gần, cười nói huyên thuyên, hết lời chào mời. Thì ra họ đều là những ả kỹ nữ thấp hèn đi đón khách hàng, nhưng khi nhìn thấy y phục của Ngô Qua có vẻ cũ rích thì liền cho rằng chàng ở nông thôn mới lên nên lại tản ra như trước.

Ngô Qua thầm lắc lắc đầu, tiếp tục đi xuyên qua mấy ngõ hẻm nữa thì đã trông thấy Hạng Bùi đang đứng trước một tòa tiểu lâu.

* * * * *

Tuổi tác của Hạng Bùi chỉ lớn hơn Ngô Qua có vài tháng. Mấy năm rồi không gặp, hắn quả đã mập lên không ít. Tuy rằng hắn khéo dưỡng da, vẫn có thể giữ cho da mặt trắng như ngọc như trước kia, nhưng hai bên khóe mắt cũng khó tránh khỏi có nếp nhăn, lại thêm nhiều ngày lao tâm lao lực nên bao nhiêu đường nét của một người trung niên đều hiện ra hết. Hắn sống ở tòa tiểu lâu trang nhã sạch sẽ này đây. Bên trong tiểu lâu có một nha hoàn tuổi độ mười bốn, mười lăm, và phòng ốc được bày biện đơn giản nhưng rất thanh khiết. Trên bức tường nằm trước tấm bình phong có treo một chiếc đàn tỳ bà, một bức mặc Trúc Lan Thảo, và một bức tranh được treo đứng, bên trên còn có đề tên của Cao Thanh Khâu. Ngô Qua biết được nơi đây chính là chỗ ở của Thư Ngọc Sanh.

Hạng Bùi nhận lấy vật Ngô Qua mang đến thay gia nhân, rồi ôm chặt chàng, cười nói :

- Bọn họ đều khỏe cả chứ?

Ngô Qua gật đầu đáp :

- Tẩu tẩu vẫn tốt, nhạc phụ của ngươi tháng trước vừa bị trúng gió, nhưng bây giờ thì vô sự rồi. A Nãi tuy còn nhỏ như vậy mà lại có thể viết được bốn, năm trăm chữ rồi đấy.

Hạng Bùi thoáng lộ vẻ xấu hổ, rồi đi luôn vào đề tài chính :
- Ta đã tra hết các nha môn thuộc miền Nam, đi nhận mặt hầu hết các tử thi vô chủ của nữ nhân mà vẫn không tìm được nàng.

Ngô Qua thở dài :

- Hôm nay đã là ngày thứ mười lăm rồi phải không? Theo kinh nghiệm của ta, nếu là tình huống tốt thì nàng đã bị người ta bắt cóc và đem đi bán ở một nơi xa tận ngàn dặm, còn nếu là tình huống xấu thì chắc có lẽ Ngọc Sanh đã không còn trên đời này nữa.

Trong đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi và thâm quầng của Hạng Bùi chợt xuất hiện vài giọt lệ, hắn nói :

- Ta đã dùng tất cả mọi quan hệ có được với nha môn để truy tìm tên ma cô đã đến tìm Ngọc Sanh vào đêm hai mươi. Những người đó thông thường đều có liên quan tới giới hắc đạo, nên ta cũng có điều cố kỵ, vì vậy nên mới phải phiền ngươi đến Nam Kinh này một chuyến.

Nói xong, hắn siết chặt tay Ngô Qua, thốt :

- Ta biết, ta và Ngọc Sanh ở cùng một chỗ khiến ngươi không vui, nhưng... ngươi sẽ giúp ta chứ?

Ngô Qua gượng cười, trong lòng chàng cảm thấy khá chua chát, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Hạng Bùi như vậy thì chỉ đành an ủi hắn :
- Chúng ta quen biết nhau bao lâu rồi?

Hạng Bùi ấp úng nói :

- Tổng cộng có mười hai... à, có lẽ cũng sắp được mười ba năm rồi nhỉ. Ngươi nói đi, năm ấy ngươi phải ngồi tù oan nửa năm, có phải là ta vẫn thỉnh thoảng mang thịt ngon tới cho ngươi không?

- Năm xưa, bốn người chúng ta, ngươi, ta, Cảnh Chiêu, và Trác Yến Khách là bằng hữu thuở thiếu thời, nên vĩnh viễn cũng sẽ là bằng hữu với nhau.

Tâm tư của Hạng Bùi có hơi chút hoảng hốt, hắn nhớ lại chuyện năm xưa rồi thở dài nói :

- Năm xưa, bốn người chúng ta đều ở tuổi thiếu niên, hai văn hai võ, đã từng thề rằng sẽ cùng phát triển sự nghiệp... ài, mới đó mà mười năm đã qua rồi. Yến Khách nhờ vào võ công cao cường mà giờ đây đã trở thành một nhân vật hiệp khách có tiếng tại Hoài Bắc. Cảnh Chiêu dù chịu khổ mười năm, nhưng rốt cuộc năm ngoái cũng đã thi đỗ khoa Hương, năm nay thi lấy Tiến Sĩ chưa chắc là đã không có khả năng. Ta giờ đây đang làm mạc khách [2] cho Lại Bộ, thật chẳng mong có thể thi cử đỗ đạt gì nữa, ngày sau sẽ ra sao, cả ta cũng không biết được. Hồi đó so về văn tài, ta và hắn đều xuất sắc như nhau, ai ngờ giờ đây, ta lại không được như ý. Ba năm trước, nghe nói ngươi không làm bộ khoái nữa, thật khiến ta lo lắng thất kinh. Bộ khoái mà cũng không muốn làm - ta nghĩ hẳn là ngươi rất giàu.

Ngô Qua bình đạm nói :

- Mỗi người mỗi chí, tốt xấu gì cũng tự mình biết mà không cần nói ra. Ngươi ít ra cũng còn khá hơn so với Cảnh Chiêu. Còn như ta...

Chàng thoáng dừng lại, nhìn sang khuôn mặt anh tuấn của Hạng Bùi, đoạn thở dài rồi nói :

- Thôi đừng nói chuyện này nữa, mười năm trôi qua, ngươi và ta đều đã thay đổi cả.

----------------------

[1] Họa thuyền: thuyền được vẽ hoặc sơn phết đủ màu đủ kiểu.

[2] Mạc khách: người chuyên lo giấy tờ trong quan phủ.

Chương 2: Thập niên y tố

Ngô Qua và Hạng Bùi phải khó khăn lắm mới tìm được Ngốc Thành từ trong một đổ phường.

Gã hói này có diện mạo rất đáng ghét, ánh mắt láo liên không ngừng, lại rất giảo quyệt, hỏi gì cũng không chịu nói. Nếu biết được Hạng Bùi là người của nha môn thì e rằng gã đã sớm chuồn đi mất rồi.

Gã nhìn sòng bạc bên cạnh, nói :

- Ở thành Nam Kinh này, có rất nhiều ca kỷ với cái tên Tiểu Ngọc như thế, nhiều thì cũng có cả trăm, còn ít thì cũng chừng năm mươi. Ta làm sao biết được các người muốn nói tới ai chứ?

Hạng Bùi la lên :

- Nhưng bốn, năm năm trước, có một người tên là Tiểu Uyển từng ở chung với Tiểu Ngọc, hai người họ cứ y như bóng với hình vậy. Mà ả Tiểu Uyển kia lại từng vang danh một thời. Dạo đó, hai khúc “Tỳ Bà” và “Kinh Sai” do ả hát cũng rất nổi tiếng khắp thành Nam Kinh kia mà.

Ngốc Thành nghe vậy thì chỉ lắc đầu không nói gì, khuôn mặt tỏ vẻ có phần khó chịu. Ngô Qua lách mình lên trước, khẽ kéo Hạng Bùi một cái, rồi cười nói :

- Ngươi không cần phải gấp, cứ từ từ nhớ lại đã. Nói thật chứ, có chuyện gì xảy ra ở Nam Kinh này mà Thành gia lại không biết, có đúng không?

Vừa nói, chàng vừa dúi vào tay gã một đĩnh bạc năm lượng.

Ngốc Thành nhoẻn miệng cười tươi rói, gã nhẹ nhàng ước lượng đĩnh bạc trong tay, rồi nhìn Ngô Qua, nói :

- Vị đại gia này quả là rất biết lấy lòng người. Được rồi, để ta khuyến cáo hai người một việc, đó là không nên trêu chọc vào y, nên dừng tay sớm đi thôi.

Thấy Ngô, Hạng hai người không nói gì, gã nói tiếp :

- Hạng gia cũng là người đồng đạo, hà cớ gì lại không biết đến Lục Tam Tuyệt Lục tam gia? Tại thành Nam Kinh này có khoảng từ ba tới năm trăm tên ma cô, mà trong số đó, lại có ít nhất chừng hai trăm tên đều phải đóng phí cho y. Đừng nói là chỉ có một ca kỷ, cho dù có là mười ả thì y cũng đều tìm ra được. Tuy nhiên...

Gã nói tới đây thì cười hề hề, nhét đĩnh bạc vào túi, rồi tiếp :

- Không có Ngốc Thành mỗ dẫn kiến, e rằng muốn gặp được Lục gia cũng không phải là chuyện dễ dàng đâu.

* * * * *

Lúc hai người bọn Ngô Qua tìm được Lục Tam Tuyệt thì y đang ở quán trà nghe hát. Ca kỷ là một vị tiểu cô nương thoa phấn đầy mặt khiến người ta không thể nhận diện ra được. Ngô Qua không hiểu được một câu nào trong lời hát, nhưng thấy Hạng Bùi và Lục Tam Tuyệt thì chẳng những nghe hiểu mà lại còn nhịp nhịp đầu tỏ vẻ say mê thưởng thức nữa. Hạng Bùi một mặt vừa tiến đến gần, một mặt thì cười cười phê bình giọng hát của nữ ca kỷ đó. Lục Tam Tuyệt khẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua hai người một chút, chỉ gật gật đầu mà không nói gì, cũng không có chút ý định đón tiếp họ. Hạng Bùi đã sớm lấy ra một đỉnh mười lượng bạc định đưa ra, nhưng thấy sắc mặt lạnh lùng của Lục Tam Tuyệt thì chỉ biết đứng im lìm tại chỗ.

Ngô Qua thấy vậy thì đưa tay giật lấy đĩnh bạc, rồi nói :

- Lục gia, hai người bọn ta muốn hỏi thăm ngươi về một người.

Lục Tam Tuyệt nghe ra khẩu âm vùng khác của chàng, y không quay đầu lại, chỉ đáp gọn lỏn :

- Đừng làm phiền ta nghe hát.

Hạng Bùi muốn kéo Ngô Qua lại, ý dè chừng có nên vọng động ở nơi đây không, thì đã nghe Ngô Qua nói :

- Là một ca kỹ có tên là Thư Ngọc Sanh, người ta vẫn gọi nàng là Tiểu Ngọc. Ba năm trở lại đây đã không còn hành nghề ca hát nữa. Mười sáu ngày trước, thủ hạ của ngài nói từng có một vị quý khách không thể đắc tội đã đến và cưỡng ép đưa nàng đi, cho đến nay vẫn không có chút tin tức nào.

Vừa nói, Ngô Qua nhìn thẳng vào hai mắt của Lục Tam Tuyệt.

Lục Tam Tuyệt quay đầu lại. Tuổi y trạc ba mươi bảy, ba mươi tám, vẻ mặt có nét hung hãn. Y nheo mắt nhìn Ngô Qua, hỏi :

- Tên quê mùa, ngươi có biết lão tử là ai chăng?

- Lục gia được xưng tụng là tam tuyệt, với ba môn tuyệt kỹ là Phục Hổ quyền, Uyên Ương thoái, và Tẩu Tuyến chùy đều danh chấn giang hồ. Phàm là những ai liên quan đến phường ca hát ở tại thành Nam kinh này đều phải kính Lục gia ba phần.

Ngô Qua trả lời với giọng điệu không xiểm nịnh a dua, không xấc xược khoác lác, mà chỉ vừa đúng phân đúng mực. Chàng hơi dừng lại một chút, rồi tiếp :

- Vì vậy mà chúng tôi rất tin tưởng rằng Lục gia nhất định sẽ biết được nơi hạ lạc của Tiểu Ngọc.

Lục Tam Tuyệt hừ mũi một tiếng, rồi nói :

- Lão gia đây không biết ả kỹ nữ nào gọi là Tiểu con mẹ nó Ngọc cả. Nếu ngươi còn tiếp tục quấy rầy nhã hứng nghe hát của ta, thì ta sẽ đánh rụng hết răng của ngươi đấy.
Hạng Bùi bị dọa sợ hết hồn, mặt mũi trắng bệch, nói nhỏ :

- Ngô Qua, không nên chọc vào người của hắc đạo đâu.

Ngô Qua không để ý tới gã, chỉ đưa tay cầm lấy chén trà của Lục Tam Tuyệt cạn sạch một hơi. Họ Lục thấy vậy thì biến sắc, đột nhiên vung tay đánh ra một quyền. Hai mắt của Hạng Bùi chợt hoa lên, không biết từ khi nào trong tay của Ngô Qua đã thấy xuất hiện cái ấm trà, tiếp theo là chàng dùng ấm trà đập mạnh vào khuôn mặt của Lục Tam Tuyệt, bao nhiêu trà và mảnh vỡ đều bị bắn văng tung tóe. Nàng ca kỹ đang hát thấy vậy, hoảng sợ thét lên thất thanh rồi cùng sư phụ khảy đàn bỏ chạy ra ngoài.

Lục Tam Tuyệt té ngã trên đất, y lắc lắc đầu để trấn tĩnh tinh thần. Lúc này mặt mũi và cánh tay của y đều dính đầy máu. Dù sao y cũng là một tên côn đồ từng trải giang hồ, nên vội vàng nhảy bật lên và tung ra một cước hư chiêu, cổ tay phải khẽ rung lên một cái thì đã thấy xuất hiện ngay Tẩu Tuyến chùy trong tay. Nhưng y bỗng cảm thấy cước và chùy vừa xuất ra đã rơi vào khoảng không, còn Ngô Qua thì đã tiến sát đến gần. Kế đến, y chỉ nghe hai tiếng rắc rắc vang lên, thì ra cổ tay đã bị Ngô Qua vặn gãy, đồng thời đầu gối cũng bị chặt gãy và không thể đứng thẳng được - chỉ sợ xương bánh chè đã bị chấn nát. “Phập” một tiếng lớn vang lên, thanh Tẩu Tuyến chùy rời khỏi tay bay thẳng đến bức tường đối diện và cắm thật sâu vào đó.

Ngô Qua vỗ vỗ lên vai của Hạng Bùi, cười nói :

- Lục gia sẽ nói cho chúng ta biết ngay thôi.

Lục Tam Tuyệt kêu một tên tiểu nhị lại phân phó vài câu, sau khi nghe xong, gã liền bỏ chạy một mạch. Hạng Bùi thấy vậy thì sợ hãi, chỉ chỉ vào Lục Tam Tuyệt đang nằm trên mặt đất, hỏi :

- Hắn gọi viện binh đến kìa, làm sao bây giờ?

- Hắn sẽ không làm vậy đâu, vì mạng của hắn đang nằm trong tay chúng ta kia mà.

Sắc mặt của Ngô Qua vẫn bình tĩnh như mặt nước, dáng điệu ung dung nhàn nhã, không có vẻ gấp gáp gì.

Ba người, hai ngồi một nằm, cùng đợi suốt cả canh giờ. Lục Tam Tuyệt rất ương ngạnh, trên mặt y đang tuôn đầy mồ hôi hột, nhưng vẫn không mở miệng rên la một tiếng nào. Cuối cùng thì gã tiểu nhị kia cũng trở lại, trên tay cầm một cây trâm vàng. Lục Tam Tuyệt cố nhịn đau, hỏi :

- Vật này có phải là của ả ca kỹ kia không?

Ngô Qua nhìn sang Hạng Bùi, gã vội vàng gật gật đầu, rồi hỏi lại :

- Đúng vậy, người đâu?

Lục Tam Tuyệt nói :

- Là người của Cung Hổ Thần Cung gia bắt đi, việc này không liên quan đến ta. Các ngươi có bản lãnh thì hãy đi kiếm Cung gia đi.

Y nhìn Ngô Qua và Hạng Bùi một chút, rồi nói tiếp :

- Ả không biết vì cớ gì mà không hầu hạ tốt cho Cung gia, sau khi bị đánh chết thì lại bị người ta vu cho mắc bệnh điên nên phải đốt xác. Tên tiểu nhị này vì tham mấy món trang sức của ả nên mới lén giữ lại chiếc trâm này.

* * * * *Tim đèn vừa nổ lách tách mấy tiếng, khiến cho ánh lửa cũng vì vậy mà chao đảo mấy cái rồi mờ nhạt đi.

Ngô Qua vỗ vỗ lên vai Hạng Bùi lúc này đang thờ thẫn rối bời, trong lòng chàng thấy chua xót giùm cho bạn, nhẹ giọng nói :

- Ngọc Sanh bị chết không minh bạch, ngươi có tính toán gì không? Có nên báo quan chăng?

Hạng Bùi lắc đầu nói :

- Kẻ hại chết Ngọc Sanh là Cung Hổ Thần...người này...chỉ sợ quan nha chúng ta cũng không có biện pháp...chúng ta làm sao dám chọc đến hắn?

Ngô Qua khẽ nhướn mày, huyệt Thái Dương cùng với những đường gân xanh trên cổ nổi hẳn lên, chàng thấp giọng quát :

- Ngọc Sanh bị chết thảm như vậy, ngươi muốn bỏ qua việc này, nhưng ta thì không.

Hạng Bùi nghe vậy thì đỏ mặt ngượng ngùng, nói :

- Cung Hồ Thần là bá chủ một phương ở tại thành Nam Kinh này. Ta chỉ là một văn sĩ yếu đuối, còn ngươi tuy có võ công trên người, nhưng nơi này là địa phương của hắn, không phải huyện Sơn Dương. Ta sợ là...

Gã thấy Ngô Qua chỉ cười lạnh, thì khí tức xông lên, cả giận nói :

- Ngươi cười cái gì, tại sao nhìn ta với điệu bộ đó hử?

Ngô Qua cũng nóng giận, cười khẩy đáp :

- Ngươi chẳng qua là một tên hèn nhát chỉ biết khư khư giữ của, gan nhỏ như chuột. Ngọc Sanh đã nhìn lầm ngươi rồi.

Hạng Bùi giận dữ túm lấy vạt áo của Ngô Qua, nói :

- Không sai, ta chỉ là hạng người hèn nhát chỉ biết khư khư giữ của đấy, còn ngươi? Ngươi khá hơn ta chỗ nào? Ngươi chỉ muốn làm bộ khoái để thay trời hành đạo, diệt ác hành thiện, nhưng ngươi có bản lãnh để an phận thủ thường hay sao? Ngươi có thể nuôi nổi Ngọc Sanh hay sao? Năm đó nàng rời khỏi ngươi, chắc chắn là nàng nghĩ đi tìm một kẻ tầm thường biết an phận thủ thường, biết quan tâm nàng và thật lòng yêu thương nàng thôi.

Ngô Qua quắc mắt lên nhìn Hạng Bùi, nhưng gã cũng trừng mắt nhìn lại chàng, tuyệt không chịu kém chút nào. Ngô Qua gầm gừ :

- Ngươi giỏi thì nói tiếp đi!

Hạng Bùi lớn tiếng :

- Lão tử nói nữa đó rồi sao? Tên hỗn đản ngươi tự cho mình là thanh cao, nói cái gì là không tham công danh lợi lộc, tất cả đều là giả dối. Ngươi có nguyên tắc của ngươi, nhưng lại không nuôi nổi thê tử của mình thì còn có bản lãnh gì nữa chứ? Không sai, ngươi đã từng cứu qua Ngọc Sanh, và ngươi chọn nàng là vì ngươi nghĩ mình cần có một thê tử, nhưng ngươi quanh năm suốt tháng lại ở bên ngoài, gia cảnh chỉ có vỏn vẹn bốn bức tường, ngươi đã cho nàng được cái gì? Đính hôn rồi mà lại chẳng hề để nàng ở trong lòng, ngươi có còn là nam tử hán hay không? Họ Ngô ngươi hãy tự hỏi lương tâm của mình đi, ngươi đã có ngày nào từng thật tâm yêu nàng hay chưa? Ngươi quả là một tên ích kỷ nhất trên đời này.

Ngô Qua ngồi nghe chửi mà quả hầu kết tại cổ cứ chạy lên chạy xuống, khóe mắt thì giật liên hồi, còn hai mắt lại đỏ bừng như muốn phun ra lửa. Nhưng sau một lúc, lửa giận ở trong mắt chàng cũng nguội dần, toàn cơ thể đang căng phồng lên thì cũng dịu lại, rồi thần sắc cũng từ từ trở lại với dáng vẻ của thường ngày, cái loại dáng vẻ hờ hững như muốn che đậy tất cả mọi thứ vậy.

Hạng Bùi chửi xong thì lại nhổ phì một bãi nước bọt xuống mặt đất dưới chân, rồi buông Ngô Qua ra và nói :

- Đi mà hành hiệp con bà nó đi!

Ngô Qua chậm rãi nói :

- Ngươi cứ coi như ta chưa từng đến đây. Sau này ta cũng chẳng muốn gặp lại ngươi nữa.

- Ngươi muốn đi đâu?

- Ngươi không cần xen vào, như vậy sẽ an toàn cho ngươi hơn.

Ngô Qua nhìn lướt sang Hạng Bùi lúc này còn chưa nguôi cơn giận. Chàng cầm cái hũ đựng tro cốt của Ngọc Sanh lên rồi xoay người bước đi, khi ra tới cửa còn quay đầu lại nói :

- Ngươi đừng quên rằng, ta và Ngọc Sanh vẫn chưa có cơ hội giải trừ hôn ước. Trên danh nghĩa, ta vẫn là trượng phu của nàng.

Chương 3: Cửu nguyệt hoa hoàng

Dần Viên của Cung Hổ Thần nằm ở gần bến đò Đào Diệp, nó chiếm một phần đất rộng lớn và trông rất sang trọng giàu có. Ngô Qua đi vào một ngõ hẻm vắng người rồi lén nhảy vào trong, sau đó chàng liền bám theo bảy, tám nhân sĩ đang cười cười nói nói mà tiến vào trong sân. Khuôn viên bên trong khá rộng lớn, khắp nơi đều nở rộ những đóa hoa cúc đỏ đỏ vàng vàng. Ngay khoản đất trống ở chính giữa có bày sẵn một bàn tiệc dài, tại đó đã có đông đủ các danh nhân nho sĩ, mỹ nhân và trẻ con ngồi đầy trên đó. Ngô Qua thấy vậy nên liền lặng lẽ chen vào đám gia nhân ở vòng ngoài.

Trong hội thơ nhân tiết Trùng Dương lần này, người chủ nhân đứng ra tổ chức chính là gã buôn muối Cung Hổ Thần. Hắn có diện mạo thanh tú, tuổi ngoài bốn mươi, trông giống như một văn sĩ.

Ở Nam Kinh có rất nhiều truyền thuyết về hắn. Trong hắc đạo, hắn có danh đầu rất lớn, thủ hạ có đến mười mấy tên tử sĩ, mà lợi hại nhất là Tứ Đại Kim Cương đang đứng phía sau hắn. Nghe nói, Tứ Đại Kim Cương này vốn là cao thủ thành danh trong chốn võ lâm, còn riêng bản thân Cung Hổ Thần thì cũng có luyện qua võ nghệ, thân thủ cũng không tệ chút nào.

Cung Hổ Thần nổi tiếng tàn bạo, thuở thiếu thời có chút nghèo túng, sau khi phát đạt thì mới bắt đầu báo thù thiên hạ. Những thủ đoạn của hắn thật khiến kẻ khác phẫn nộ, trong đó có một kẻ thù đã bị hắn lột da rồi đổ nước muối lên vết thương khiến y đau đớn đến chết. Thế nhưng họ Cung kia lại yêu thích văn thơ phong nhã, thường hay tham gia các buổi ngâm thơ xướng họa với các văn sĩ phong lưu khác trong thành.

Lúc này Cung Hổ Thần vừa rút được “Tứ chi” vận, hắn biết được người ta cố ý tạo ra cơ hội như vậy là vì sợ mình sẽ rút phải vận khó. Hắn thầm suy nghĩ trong chốc lát, “Tứ chi vận” có thể dùng được rất nhiều chữ và dễ lập thành câu, nhưng phải tìm câu hay mới được. Một khi cao thủ tính toán thì cũng hao tổn rất nhiều tâm lực. Hắn ngưng thần trầm tư, nghĩ ra được hai câu đầu liền cầm bút viết ngay lên giấy: “Thu khí sạ lai liêu khách tư, vũ thanh bình tích tịch liêu thì”. Hắn thầm nghĩ hai câu này cũng không tệ, nhưng hai câu sau phải cố gắng nữa thì mới tốt. Tuy nhiên, nhất thời hắn vẫn chưa nghĩ ra được câu nào hay cả. Đột nhiên ở bên cạnh có một người sư gia lặng lẽ dúi cho hắn một mảnh giấy. Vừa xem xong thì Cung Hổ Thần mừng rỡ vô cùng, tiếp tục viết xuống giấy: “Thập niên y tố giang hồ cận, cửu nguyệt hoa hoàng thư quyển trì”. [1] Trong lòng hắn cảm thấy cực kỳ cao hứng, sau khi làm được bốn câu này thì lại dễ dàng làm tiếp những câu sau, thế là hắn phóng bút làm luôn tám câu rồi đóng ấn ký của mình vào và truyền đi cho mọi người xem. Lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một kẻ xa lạ với dáng người dong dỏng cao đang đứng lẫn trong đám đông mà nhìn mình chằm chằm.

Cung Hổ Thần rất tin tưởng vào trực giác của mình, hắn biết được bản thân có khá nhiều kẻ thù nên lúc nào cũng rất cẩn trọng. Một mặt hắn ra vẻ dương dương đắc ý đón nhận những lời xu nịnh của đám danh sĩ đất Kim Lăng, còn mặt khác thì nói khẽ với tên hầu cận phía sau :

- Hãy bắt gã cao kều kia đem tới hậu viện cho ta.

* * * * *

Hậu viện cũng là một khu vườn hoa, dọc theo hành lang có bày biện chừng hơn mười loại hoa cúc, có loại mang màu vàng kim, có loại mang màu xanh nhạt, có loại mang màu hồng, màu tím đậm; có cụm mảnh mai mang đầy sức sống, lại có cụm khác trông như những cái tua đang nhảy múa bồng bềnh - chính Ngô Qua cũng không nhận ra được. Chàng đang bị hai gã đại hán kềm kẹp ở hai bên, ngoài ra còn có một thanh đao sắc bén đang kề trên cổ, và một thanh phân thủy Nga My thích áng ngay hậu tâm của chàng. Người dùng thanh đao sắc bén thì không tính, nhưng người sử dụng Nga My thích chính là một cao thủ trong Tứ Đại Kim Cương.

Bên cạnh Cung Hổ Thần lúc này đang có ba hán tử đang đứng vây quanh, có lẽ đó là ba vị Kim Cương còn lại. Một người có dáng vẻ mập mạp, lòng bàn tay đang xoay xoay chuyển chuyển ba trái cầu sắt sáng loáng. Một người khác có bàn tay đỏ sậm, thân người lại cao nghều và gầy ốm, nhưng xương cốt lại có phần to lớn. Người còn lại có vóc dáng trung bình, bên hông đeo một thanh đoản đao dài chưa tới hai xích và chuôi đao thì có chạm đầy bảo thạch. Cung Hổ Thần thì đang phe phẩy một chiếc quạt giấy, trên mặt có đề mấy chữ “Mãn cốc thu thanh” [2]. Hắn dùng quạt chỉ chỉ vào Ngô Qua hỏi :

- Ngươi nhất định là tên nhà quê đã đánh Lục Tam Tuyệt thành tàn phế, đúng không?

Vừa nói xong, hắn lại lắc lắc đầu, tiếp :

- Lá gan của ngươi quả là không nhỏ. Chỉ vì một ả ca kỹ thôi ư?

Hắn có vẻ như không tin vào điều đó.

- Ngươi đã đến đây rồi, vậy thì ta sẽ nói cho ngươi biết chuyện đó đã xảy ra như thế nào.

Dứt lời, hắn đột nhiên đấm mạnh một cú vào bụng dưới của Ngô Qua, khiến chàng đau quặt người lại, nhưng thanh Nga My thích kia thì vẫn dí sát vào hậu tâm của chàng.

Cung Hổ Thần lại nói :

- Ta mời nha đầu Tiểu Ngọc kia đến đây là muốn để cho Cố đại nhân và Từ tứ gia đổi gió, mà Cố đại nhân lại là tình nhân cũ của ả, khà khà...

Vừa nói, hắn lại vừa thúc cùi trỏ thật mạnh vào mặt Ngô Qua một cái, rồi nói tiếp :
- Chúng ta uống tới hơn một canh giờ, rồi chỉ nói mấy câu chuyện đùa vô hại trong chốn cung đình. Vậy mà ả ta lại muốn bỏ đi, nên ta chỉ đành tặng cho ả mấy quyền.

Nói tới đây, hắn lại tung cước đá thật mạnh vào bụng của Ngô Qua, chàng đau quá nên ôm bụng ngã quỵ xuống đất. Gã đại hán cầm Nga My thích cũng liền quỳ xuống theo, mũi nhọn của nó vẫn được dí sát vào người chàng.

Cung Hổ Thần thở nhẹ một hơi, nói :

- Ả kỹ nữ đó quả đúng là một mỹ nhân. Đáng tiếc, thân thể của ả lại quá yếu nhược nên chịu không nổi đánh đập. Chỉ mới ăn dăm ba cái đấm, một vài cú đá thì đã tắt hơi chết tuốt.

Hắn hơi nheo mắt lại, rồi tiếp :

- Nha đầu đó hát xướng quả là không tệ, lại còn biết vẽ mặc mai rất tuyệt nữa. Sao trước kia ta lại không biết điều đó nhỉ? Chà, chà...thật là đáng tiếc.

Hắn vừa tự lẩm nhẩm lại vừa tỏ vẻ rất tiếc nuối. Đột nhiên hắn xoay người muốn bỏ đi, nhưng trước khi đi còn quay lại nói :

- Tiểu tử này xem ra cũng có vẻ là một hảo hán. Trước tiên hãy chặt gãy tứ chi của hắn đã, ta còn muốn xem hắn còn có thể bày ra được mưu kế gì nữa.

Người kia gật đầu lãnh ý, giơ tay định động thủ, nhưng ngay vào thời khắc ngọn Nga My thích vừa rời khỏi hậu tâm, Ngô Qua đột nhiên từ dưới đất tung người lên, đầu hất ra sau đập vào mặt gã kia thật mạnh. Ngọn Nga My thích của gã còn chưa kịp ra tay thì người sử dụng nó đã té ngã xuống đất như một đống bùn rồi. Mũi của gã bị va đập mạnh nên cũng bị biến dạng và không còn ra hình thù gì nữa. Cùng lúc đó, cùi trỏ của Ngô Qua cũng thúc thẳng vào não môn của kẻ đang cầm đao nhọn, người này cũng chưa kịp kêu lên tiếng nào thì đã ngã lăn ra đất luôn. Đến lúc này thì hán tử cầm thiết cầu liền quát lên một tiếng, tay vừa vung mạnh thì ba quả thiết cầu lập tức bắn đi theo hình hoa mai. Ngô Qua thấy vậy liền kéo mạnh tay một cái, đưa ngay gã hán tử kia che chắn tại trước mặt mình. Chỉ nghe “phập, phập, phập” ba tiếng, thiết cầu đánh luôn vào người gã kia.

Thân hình của Ngô Qua phóng đi mau lẹ như cánh chim, chàng nhảy vọt tới trước đánh về phía Cung Hổ Thần.

Gã hán tử mập lùn thấy vậy liền hét lớn một tiếng rồi phi thân ra chặn đón chàng, đồng thời tay cũng tung ra một quyền đánh vào mặt Ngô Qua. Chàng không hề né tránh mà cũng tung ra một quyền nghênh tiếp, vì cánh tay của chàng dài hơn nên cũng có lợi hơn, do đó, hán tử kia vội vàng thu tay lại. Ai ngờ chiêu đó của Ngô Qua chỉ là một hư chiêu, trong nháy mắt đã biến quyền thành chưởng, xuyên qua khủy tay của đối thủ rồi chém mạnh vào cần cổ của hắn. Trong lúc gã vừa ngã xuống thì hán tử cao gầy kia đã nhảy bổ đến và đánh một quyền vào hậu tâm của Ngô Qua, cơ hồ như muốn đánh bay chàng đi.
Ngô Qua cảm thấy hậu tâm đau buốt, nhưng chàng cũng thuận thế nhảy vọt về đằng trước và đánh vào người gã dùng đoản đao, đồng thời phân hóa một phần lực đạo của kẻ đánh lén. Gã cầm đoản đao vội khua tay vẽ lên một đóa quang hoa, sau đó liền đâm vào ngực Ngô Qua. Nhưng khi đao vừa đâm tới thì gã đã cảm thấy khủy tay phải của mình bị nắm chặt, còn đao thì đâm vào khoảng không; tiếp theo đó là hai mắt chợt nhói đau, thì ra gã đã bị Ngô Qua dùng hai ngón tay đâm thọt vào hai mắt, nên giờ đây mọi vật trước mắt đều là một màu tối đen, không còn trông thấy gì được nữa.

Gã hán tử cao gầy có võ công cao nhất, nhưng trong lòng gã lúc này cũng phải hoảng sợ, vội quay nhìn Cung Hổ Thần, hô lớn :

- Cung gia chạy mau!

Đồng thời, gã tung cả quyền và cước ra với ý định cầm chân Ngô Qua để cho họ Cung chạy đi.

Cung Hổ Thần biết tình huống đang nguy hiểm nên không dám ngoái cổ lại mà chạy thẳng một mạch. Ngô Qua đoạt lấy thanh đoản đao rồi phóng chân chạy theo, chỉ vài bước thì đã ngăn cản được Cung Hổ Thần, không cho hắn chạy ra vườn. Lúc này hán tử cao gầy cũng rượt tới nơi, gã liền tung ra một cước nhưng Ngô Qua vẫn không thèm quay đầu lại, chàng chỉ trở tay đâm một nhát xuyên qua đùi của gã và găm luôn xuống đất.

Cung Hổ Thần cắn răng vung tay một cái, từ trong quạt giấy liền thấy xuất hiện một mũi đao nhọn dài chừng nửa thước, rồi hắn đâm thẳng vào người Ngô Qua. Khi thế đao chỉ còn cách trước người Ngô Qua chừng một xích thì Cung Hổ Thần bỗng nhiên cảm thấy nửa thân dưới đau điếng khiến cho hắn chết liệm trong tíc tắc. Ngô Qua đá trúng hạ âm của hắn, nên giờ đây chỉ nghe “hự” một tiếng rồi cả thân ngã quỵ xuống đất. Trúng phải cú đá đó, Cung Hổ Thần tựa như nghe được cả âm thanh vỡ vụn của hạ thể của mình.

Ngô Qua dùng tay lau vài vết máu dính trên mặt, chàng quay đầu nhìn lại năm người đang nằm quằn quại rên rỉ trên mặt đất, rồi cúi người giật lấy chiếc quạt giấy trong tay của Cung Hổ Thần. Chỉ một nhát chặt xuống, máu huyết lập tức phun thành vòi, cả những chậu cúc vàng nằm ở cạnh đó cũng bị máu bắn trúng ướt đẫm cả từ trên xuống dưới, từng giọt máu nhỏ ròng ròng xuống đất, thật là ghê rợn.

Dưới ánh chiều tà của tháng chín, một làn gió tây chợt thổi qua, bao nhiêu hoa vàng trong vườn đều bị thổi bay cả. Những cánh hoa mảnh mai rơi xuống đường mòn, rơi xuống sông, và rơi xuống cả những vũng máu loang lỗ trên mặt đất, dần dần phủ kín tất cả.

------------------------

[1] Thu khí sạ lai liêu khách tư

Vũ thanh bình tích tịch liêu thì

Thập niên y tố giang hồ cận

Cửu nguyệt hoa hoàng thư quyển trì.

Tiết thu gợi khách niềm tâm sự

Lặng cánh bèo trôi một tiếng mưa

Mười năm áo trắng giang hồ phận

Tháng chín hoa vàng ép đợi thư.

[2] Mãn cốc thu thanh: Trong cốc tràn ngập tiếng thu.

Chương 4: Tư lan cửu uyển

Nước sông Tần Hoài vẫn lặng lẽ trôi, ánh tà dương tham lam phủ kín cả mặt nước rồi hóa thân thành hàng vạn cánh tay nhỏ bé màu đỏ cam và sáng lấp lánh, dường như chúng muốn níu kéo biết bao kỷ niệm đang không ngừng trôi qua tại dòng sông này.

Giờ Thân [1] đã qua, số lượng thuyền ở trên sông lúc này vẫn chưa nhiều lắm, chỉ có vài chiếc thuyền hoa bơi qua bơi lại, tiếng mái chèo quạt nước bì bõm như muốn báo trước ban đêm nhiệt náo của Tần Hoài đã sắp đến. Hai bên bờ sông là những chiếc hoa thuyền lộng lẫy đang đợi sẵn, những căn phòng ở trên đó được gọi là hà phòng trên sông Tần Hoài [2]. Những hà phòng trên sông này đa số đều được xây giống như thủy lâu vậy, bên ngoài là sân chơi, đứng thì có thể ngắm thưởng cảnh sông, ngồi thì xem hoa thuyền, và nằm thì nghe đàn ca hát xướng.

Vào lúc này, tại sân thượng của một hà phòng đang có một nữ tử mặc bạch y uể oải dựa vào lan can thuyền. Nàng dùng một tấm chăn mỏng quấn quanh người, khuôn mặt hầu như là không có chút trang điểm nào, còn ánh mắt thì lãnh đạm nhìn xuống nước, nhưng lại tựa như đang lắng nghe tiếng sắt thép va chạm nhau ở trên mái thuyền vậy. Mặc dù lúc này đang đắm mình trong ánh tà dương, nhưng do có gió tây thổi đến nên nàng không tránh được cơn lạnh, buộc phải bật lên mấy tiếng ho, rồi dùng tay kéo lại tấm chăn, nhưng vẫn không muốn rời khỏi chỗ đứng.

Nữ tử này độ chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi. Nàng đã lăn lóc kiếm ăn tại con sông Tần Hoài này những năm năm, tuổi nghề khá vững vàng, song ẩn ước tại giữa đôi mày ngài lại là một nỗi tịch mịch, chua cay và tang thương bất như ý; trông nàng không giống như cánh hoa nở rộ giữa tháng Hai chút nào, mà lại có vẻ như một cụm mây cô độc trôi bồng bềnh ở nơi xa xa. Phóng mắt tìm khắp những chiếc họa thuyền trên con sông này, không có nàng ca kỹ nào là lại không có cái phong vận như thế này cả.

Ánh mắt của nữ tử ấy đang dõi nhìn mặt nước, bỗng nhiên lại trông thấy một thân ảnh gầy ốm đứng trên một chiếc bè đang bơi đến gần. Do ngược hướng với mặt trời nên khuôn mặt của y bị khuất trong bóng tối, còn bóng của y thì hắt xuống mặt bè và trải dài ra sau, nhưng bản thân người đó lại giống hệt như một bức tượng vậy.

Trong lòng nàng thầm kêu lên một tiếng kinh ngạc. Chiếc bè đó tiến dần vào bờ, và người kia cũng tiến lại căn phòng trên sông này hỏi qua vài câu. Chỉ trong chốc lát, từ phía sau bức rèm chợt có tiếng động vang lên, nữ tử quay đầu lại...thật không ngờ, năm năm không gặp, bây giờ nàng lại giáp mặt với Ngô Qua.

* * * * *

Chàng vẫn không có gì thay đổi, vẫn gầy ốm, vẫn dáng đứng thẳng, vẫn mặc những bộ y phục cũ kỹ như trước kia. Toàn thân vẫn là nhuốm đầy phong trần, thậm chí còn dính cả vài vết máu. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn thì cũng thấy được đôi chút thay đổi ở chàng. Trên mặt chàng đã có thêm không ít nếp nhăn, đã không còn cái thần thái nhiệt tình thích xung động như của một thiếu niên thuở nào. Chàng bây giờ cũng giống mình vậy, chỉ có cô đơn và tịch mịch. Trên thân và mặt của chàng vẫn mang theo những vết thương giống như năm xưa, như cái lần đầu gặp mặt nhau vậy.

Ngu Uyển Lan kêu “a” một tiếng rồi đứng lên, hỏi :

- Làm sao ngươi tìm ra được ta thế?

Thanh âm của nàng không che giấu được sự vui mừng và ngạc nhiên.

Ngô Qua vừa trông thấy nàng thì trong lòng rất cao hứng, nhưng ở trước mặt nàng, tay chân của chàng tỏ ra rất lúng túng. Sau khi chàng được Uyển Lan kéo vào trong phòng rồi thoáng suy nghĩ một chút, sau đó mới nói :

- Ta vốn là muốn đi tìm Ngọc Sanh. Nàng đã biết chuyện của nàng ấy?

Ngu Uyển Lan nhìn Ngô Qua chăm chú, nàng thả lỏng tay ra, bao nhiêu sự vui mừng lúc nãy đều tan biến cả. Uyển Lan lãnh đạm nói :

- Thì ra ngươi chỉ đến tìm Ngọc Sanh. Hơn ba năm nay ta cũng không gặp được nàng, nàng có khỏe không? Còn ngươi nữa, vẫn làm tổng bộ đầu đó chứ? Hay là lần này được thăng quan nên mới đến Nam Kinh?

Nàng thấy Ngô Qua chỉ cúi đầu không nói gì nên biết được lời của mình hơi có chút khắt khe và đã làm tổn thương cho chàng, chỉ tiếc là mỗi lần nhịn không được thì nàng lại có cách ăn nói như thế. Giờ đây nàng thoáng cau mày lại một chút, rồi nói :- Bây giờ Ngọc Sanh được gã bằng hữu của ngươi là Hạng Bùi nuôi dưỡng ấy, ngươi có biết chăng?

Nghe xong những lời khắc bạc của Ngu Uyển Lan, Ngô Qua từ từ lấy lại thần sắc thường ngày của mình, chậm rãi nói :

- Đã có chuyện xảy ra với Ngọc Sanh rồi. Nàng đã chết.

Ngu Uyển Lan vừa nghe xong lời đó thì kêu lên thất thanh, trong lòng nàng vừa cảm thấy khó chấp nhận lại vừa cảm thấy hối hận vì lời nói lúc nãy của mình. Từ lúc năm, sáu tuổi, nàng và Ngọc Sanh đều được dưỡng phụ của họ là “Sấu Mã” mua về.

Người ở Dương Châu thường bỏ tiền ra mua các nữ hài nhi của những gia đình nghèo khó, rồi đem về dạy cho cầm kỳ thư họa, đàn ca múa hát, đợi đến lúc lớn khôn thì lại mang họ đi bán cho những người giàu có làm tỳ thiếp để kiếm lời. Hơn mười năm trời, hai người bọn họ vẫn sống nương tựa lẫn nhau, rất khắng khít. Nghĩ tới những năm tháng cũ, Ngu Uyển Lan rốt cuộc cũng không nhịn được mà phải bật khóc, nhưng lại không thể thốt thành tiếng.

Ngô Qua không biết làm cách nào để an ủi nàng, sau khi kể sơ qua mọi việc, đợi nàng bình tĩnh lại rồi mới nói tiếp :

- Ta không biết việc này tốt xấu thế nào, nhưng để cho an toàn, ta nghĩ nàng và Hạng Bùi nên tìm nơi nào đó để trốn tránh một thời gian. Ta đã bàn qua với Hạng Bùi rồi, vài ngày nữa hắn sẽ xin nghỉ phép mấy hôm để trở về Sơn Dương.

Ngu Uyển Lan đưa tay lau nước mắt, nàng thoáng suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói :

- Ba năm trước, Ngọc Sanh nói với ta rằng nàng sẽ không làm nghề ca hát nữa, mà nàng sẽ theo Hạng Bùi. Gia thế của hắn chẳng những được đầy đủ sung túc, con người anh tuấn, mà lại còn có phần phong nhã nữa, nên đối với Ngọc Sanh rất xứng đôi. Tuy nhiên, nàng cũng biết Hạng gia tuyệt sẽ không dễ dàng để cho nàng qua cửa, nhưng dù là thế nào thì đó cũng là một nơi chốn tốt để nương thân. Lúc ấy, ta từng nghĩ, mình đã lớn tuổi và không còn được ai để mắt tới nữa, chi bằng cứ dứt khoát rút lui đi thôi. Ba năm qua, ta ở chốn này tuy không thiếu tiền, nhưng ta nghĩ mình cũng giống như Ngọc Sanh vậy, thật khó có thể tìm được một người yêu thương đùm bọc cho mình. Đối với sự việc của giang hồ, ta chẳng hề có chút liên quan nào, và cũng chẳng còn chỗ nào khác để lẫn trốn. Hơn nữa, ta là một người không nhà không cửa, ngươi bảo ta đi trốn, nhưng có chỗ nào cho ta trốn đâu chứ?Ngô Qua hơi do dự một chút rồi nói :

- Ta có một người bằng hữu ở tại Sơn Dương huyện, tên là Cảnh Chiêu. Nàng có thể tạm lánh ở nhà hắn một thời gian, hoặc là ở nhà của Hạng Bùi cũng được.

Ngu Uyển Lan cười lạnh một tiếng :

- Ta không quen biết bọn họ, tại sao lại đến đó trốn được?

Thái độ của nàng lạnh tựa băng sương, khuôn mặt không lộ một nét nhường nhịn nào, chỉ lạnh lùng thốt :

- Ngươi cũng không nên nhọc lòng nhiều. Ngọc Sanh đã chết, ta nguyện ý cùng đi với nàng.

Ngô Qua thở dài nói :

- Hay là thế này vậy, ta có thể lưu lại đây được không? Ta sẽ bảo vệ cho ngươi.

Ngu Uyển Lan khẽ nhướng mày :

- Ta không cần ngươi bảo vệ. Nếu số ta phải chết thì ngươi có thể cứu được hay sao?

Vừa nói, nàng vừa ngoảnh mặt đi, đôi dòng lệ cũng theo đó mà lăn dài trên má.

-----------

[1] Giờ thân tức là 3-5 giờ chiều.

[2] Nguyên văn là “Tần Hoài hà phòng”.

Chương 5: Cựu thì nguyệt sắc

- Không sai, tám năm trước ngươi đã từng cứu ta và Ngọc Sanh, nhưng cứu và không cứu thì có khác gì nhau đâu? Nếu lúc ấy chúng ta đều bị đám ác nhân đó bắt đi, cùng lắm thì sau này cũng rơi vào tay bọn nam nhân bẩn thỉu hèn mọn thôi, so với bây giờ thì đâu có gì khác biệt? Nếu lúc ấy được chết đi thì còn được sạch sẽ hơn. Có lẽ ngươi không cứu bọn ta mà lại tốt hơn đấy!

* * * * *

Tám năm trước từng có một vụ án chấn động thiên hạ. Có một đám người lừa đảo chuyên liên kết với hải tặc đi lừa gạt những nữ nhân có danh tiếng. Trước sau họ đã lừa được mười mấy thiếu nữ đưa đi xuất ngoại. Lúc ấy Ngu Uyển Lan và Thư Ngọc Sanh là hai mỹ nữ nổi danh ở Sơn Dương huyện, còn dưỡng phụ của họ vì tham tiền nên đã bị lừa. Ngô Qua lúc bấy giờ một người một đao, tả xung hữu đột với vô số vết thương trên thân mới hạ được chín tên hải tặc và cứu được hai người bọn họ cùng những thiếu nữ khác. Sau khi giao lại những thiếu nữ kia cho quan phủ, chàng đã đích thân bôn ba mấy trăm dặm để đưa nhị vị mỹ nữ nọ về đến tận huyện Sơn Dương. Khi bọn họ vừa đến huyện thành thì có hàng trăm người vây đến xem, chàng cũng nhân đó mà trở nên rất nổi tiếng. Dưỡng phụ của Uyển Lan, Ngọc Sanh vì muốn đền ơn cứu mạng, lại thêm có tri huyện đại nhân làm mai mối, nên đã hứa gả một trong hai nàng Ngu Uyển Lan và Thư Ngọc Sanh cho Ngô Qua. Rốt cuộc chàng đã chọn Thư Ngọc Sanh vì nàng không xinh đẹp bằng Ngu Uyển Lan. Năm đó, vì chàng còn trẻ nên không hiểu được lòng nữ nhân. Sau khi họ đính hôn, sính lễ đã giao đủ, nhưng hai năm sau đó, vào cái đêm trước ngày kết hôn thì Thư Ngọc Sanh đã bỏ đến Nam Kinh làm ca kỹ cùng với Ngu Uyển Lan.

Năm năm trước, chàng đã từng đến Nam Kinh tìm nàng, và đã gặp được Ngu Uyển Lan. Lúc đó hai người bọn họ rất có danh giá, nếu không có năm, mười lượng bạc thì tuyệt đối không thể gặp được họ. Nhưng khi ấy chàng chỉ là một tiểu bộ khoái nghèo, giống như bây giờ vậy. Thư Ngọc Sanh đã mời chàng uống búp trà được làm ở Nhật Bổn, trị giá tới bốn lượng bạc một cân. Lần đó, hai nàng cũng dựa lan can mà khảy đàn và hát xướng, y phục của họ thì tung bay phất phơ trông như tiên nữ giáng phàm; còn chàng thì chỉ ngồi ở xa xa lắng nghe nhưng lại không hiểu một câu một chữ nào, chỉ đành lặng lẽ uống hết một hơi bảy tách trà lớn rồi âm thầm bỏ đi.

* * * * *

Sắc trời dần tối, trên dòng sông Tần Hoài, bên ngoài hà phòng bắt đầu náo nhiệt tưng bừng hẳn lên. Ánh trăng như chiếc lược ngọc lẳng lặng treo trên bầu trời, vọng chiếu xuống chúng sinh tại hạ giới. Nước mắt của Ngu Uyển Lan cũng từ từ ngừng rơi, nàng nói :

- Ta biết tại sao năm đó ngươi không chọn ta mà lại chọn Ngọc Sanh. Chúng ta đã từng đồng sanh cộng tử, nên ta cũng hiểu rõ con người ngươi. Lúc bấy giờ ta cũng đoán được rằng ngươi sẽ chọn Ngọc Sanh.

Vừa nói, nàng vừa lộ ra vẻ đăm chiêu, nghĩ ngợi xa xôi, thần tình giống như là đang trở lại khoảng thời gian của năm xưa vậy.

- Khi đó ngươi bị các vết thương phát tán, khiến cho thần trí mơ hồ. Ta và Ngọc Sanh dùng nước lạnh để tẩy rửa thân thể cho ngươi, lúc đó nghe được ngươi liên tục gọi tên một nữ nhân. Ta và Ngọc Sanh đều biết được, trong lòng ngươi vốn không có chúng ta, sở dĩ ngươi cứu chúng ta cũng chỉ vì chức trách của mình, và trong lòng ngươi đã sớm có ý trung nhân. Ngươi đáp ứng huyện lệnh, bằng lòng chịu cưới một trong hai chúng ta là bởi vì ngươi biết rõ ngươi và người kia sẽ không có kết quả, và bản thân ngươi cũng cần phải lấy vợ. Còn Ngọc Sanh thì không giống ta. Nàng rất nhu thuận và cũng không hề nuôi hy vọng phi thực tế; còn ta thì lúc nào cũng hùng hùng hổ hổ, chỉ nhìn thấy mặt xấu của sự việc. Do đó, nếu là người khác thì họ cũng sẽ chọn Ngọc Sanh mà không chọn ta, điều đó cũng không có gì lạ. Tuy nhiên, ta vẫn rất hận ngươi. Ngươi là một tên gia hỏa dối trá, tự cho là mình đúng, tự cho mình là cao thượng vĩ đại, và đồng thời cũng là một tên hỗn đản kiêu ngạo. Ngươi đã không sống vì mình thì cũng nên vì người khác chứ. Ngươi xem như là đã hủy hoại cuộc đời của Ngọc Sanh rồi. Năm xưa chúng ta đều còn trong sạch, nàng vẫn nghĩ rằng sẽ có thể chung sống với ngươi đến bạc đầu nên vẫn thường nói với ta rằng, nàng chỉ muốn đối xử tốt với ngươi để cho ngươi quên người kia đi, nhưng sau đó thì nàng lại bảo là nàng không bao giờ biết được ngươi suy nghĩ cái gì, bởi lẽ lòng của ngươi căn bản là không hề có nàng. Phải biết rằng, nàng không phải là một món đồ, mà nàng chính là một con người. Không sai, ngươi đã từng cứu ta, nhưng bất quá cũng chỉ là cứu được ta từ hang hùm này rồi đưa sang một hang sói khác mà thôi. Ta đã bị dưỡng phụ bán tới đây. Lúc đó ta tuy chỉ mới mười sáu tuổi nhưng đã nổi tiếng khắp thành Nam Kinh này. Ta đã có được phong quang một thời, nhưng như vậy thì thế nào? Những kẻ quyền cao chức trọng tại đây còn nhiều hơn cả cá thối, bọn họ ngày nào mà chẳng muốn tiếp xúc với ta? Cũng bởi vì thấy được phong quang của ta như thế nên Ngọc Sanh mới đến đây tìm ta, nhưng kỳ thật, sau này nàng vẫn rất ân hận vì hành động đó, và cũng bởi vì vậy nên sau đó nàng mới ưng thuận đi theo Hạng Bùi. Ta biết được, việc vị hôn thê của mình bỏ đi đã làm cho ngươi mất mặt nhiều lắm. Nhưng sau này Ngọc Sanh đã từng nói với ta, tuy nàng hối hận vì đã làm ca kỹ, nhưng việc rời bỏ ngươi thì nàng không ân hận chút nào.Ngô Qua tuy vẫn ngồi nghe nhưng trái tim cứng rắn của chàng đã sớm tan nát từ lâu. Vết thương cũ lại một lần nữa bị xé toạc, nhưng bao lâu nay chàng vẫn như vậy, càng thống khổ thì càng phải nhẫn nhịn. Do đó, nghe thì vẫn nghe, tiếp thu thì vẫn tiếp thu, nhưng khuôn mặt của chàng thì vẫn thản nhiên như không, dù rằng lúc này ở trong lòng chàng cũng có sóng to gió lớn đang vùi dập những chuyện đau lòng cũ tan ra thành trăm ngàn mảnh vụn.

Ngu Uyển Lan nói đúng, trong lòng chàng đích xác là đã từng có một bóng hình. Năm đó, vì chàng muốn từ mộng ảo trở lại hiện thực nên mới chọn một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn như Thư Ngọc Sanh để cưới làm vợ. Chàng chỉ muốn có một nương tử thành tâm yêu mình để sống hết chuỗi đời còn lại, nhưng chàng biết được mình chỉ là một kẻ bần hàn, đừng nói là một căn nhà nho nhỏ cho đôi phu thê, ngay cả sính lễ rước dâu thì chàng cũng không tài nào sắm nổi. Một sự việc như thế đối với chàng mà nói, nó quả thật là xa xỉ. Song, có lẽ chàng đã sai rồi. Bản thân mình tất nhiên là không thể tiếp tục sống trong mộng nữa, mà Thư Ngọc Sanh cũng không thể theo chàng để làm một đôi phu thê nghèo hèn. Căn phòng tồi tàn u ám ở huyện Sơn Dương kia thật không thể dùng làm chốn dung thân cho một nữ nhân xinh đẹp lương thiện, khéo vẽ lan trúc mặc mai lại còn giỏi hát xướng Dực khang Ngô ca như Ngọc Sanh được. [1]

Năm ấy, chàng từng là người có nhiều diễm phúc nhất huyện Sơn Dương, mà hôn sự của chàng cũng là một việc khiến cho người người đều ngưỡng nộ. Cả bọn Hạng Bùi, Trác Yến Khách cũng từng đố kỵ với chàng rất nhiều, và chàng cũng vì chuyện đó mà cảm thấy tự đắc không ít. Tuy nhiên, dù là anh hùng hay mỹ nhân, sau khi thời khắc huy hoàng qua đi thì cũng phải sống với những chuỗi ngày khó khăn. Đến cuối cùng thì chàng vẫn lẻ loi độc hành, vết thương đó từ từ lắng xuống. Ngay cả bằng hữu cũng mất luôn.

Ngô Qua hơi trầm mặc một lát rồi nói :

- Nếu ta chết, ngươi hãy thay ta mang tro cốt của Ngọc Sanh đem trả lại cho Hạng Bùi nhé. Hắn so với ta cũng vẫn có tư cách hơn.Chí ít thì Hạng Bùi cũng đã cho nàng được ba năm vui vẻ. Đây là một điều mà Ngô Qua biết rằng mình sẽ không thể nào mang đến cho nàng được.

Nhìn thân ảnh của Ngô Qua xa dần, Ngu Uyển Lan đột nhiên phát hiện cái dáng thẳng tắp của chàng dường như đã có chút còng hơn trước. Nàng biết được, tuy đã qua nhiều năm, nhưng vào thời khắc này, trái tim của chàng lại một lần nữa bị tan nát.

Nàng bỗng chạy tới trước, ôm chặt lấy chàng từ phía sau, rồi khóc nói :

- Ngươi đừng đi, ta cũng chưa muốn chết.

Ngô Qua cảm nhận được tấm thân ấm áp đang dán chặt sau lưng mình, và những giọt lệ nóng thấm qua lớp áo, xuyên vào tận da thịt và xương cốt, chẳng mấy chốc mà cũng thấm vào đến tận tâm can chàng.

----------

[1] Dực Khang - tức Dực Dương Khang - Điệu hát Dực Dương (điệu hát bắt nguồn từ huyện Dực Dương tỉnh Giang Tây, lưu hành rộng rãi. Một người hát, nhiều người đệm theo bằng bộ gõ).

Ngô ca - tức dân ca thời Ngô, khởi nguồn từ đông nam tỉnh Giang Tô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau