KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ước mong thành đạt

Thần sắc trở lại bình thường, miệng vội hiện nụ cười, lão nói:

- Ác danh của Liệt Hỏa Thần Quân đó là chuyện của mấy mươi năm về trước. Lào hủ và lão ta quan hệ rất thân thiết, lão ta không giết người như ngươi nghĩ. Liệt Hỏa Thần Quân chỉ có dương diện "Thái cực đồ", cũng giống như ngươi có được âm diện "Thái cực đồ" trong tay và đâu có tác dụng gì ?

La Như Long trong lòng chợt động, đưa vật trong tay lên nhìn, hỏi:

- Lão tiền bối, một nửa "Thái cực đồ" này không có tác dụng gì cả sao ?

- Phải ! Nếu hợp hai nửa lại với nhau nó mới tạo nên kỳ công tuyệt thế !

La Như Long có phần không hiểu, nhíu đôi mày kiếm hỏi:

- Biết rõ một nửa "Thái cực đồ" này không có giá trị, sao mọi người tranh nhau để đoạt lấy ?

Lão nhân tóc bạc cười lớn:

- Lâu nay mọi người dám bỏ mạng để tranh đoạt nhau, vì chỉ biết một mà không biết hai. Nếu họ biết đây là âm diện "Thái cực đồ", còn dương diện "Thái cực đồ" ở trong tay Liệt Hỏa Thần Quân thì không dại gì đem thân mạo hiểm, cũng không có ai đặt tâm đến làm gì !

La Như Long hỏi tiếp:

- Lẽ nào bọn ma đầu Miêu Cương không biết giá trị của vật này, mà còn cố ý đặt nó dưới gầm quái xa để bày kế sách ác độc ! Độc kế gì vậy ?

- Họ không những biết rõ dương diện "Thái cực đồ" đang nằm trong tay Liệt Hỏa Thần Quân, lại còn cố ý huênh hoang xuất hiện trên Trung Nguyên, một phần muốn san bằng võ lâm, một phần muốn lôi cuốn Liệt Hỏa Thần Quân đến để thừa cơ chiếm đoạt dương diện "Thái cực đồ". Có được một âm một dương của "Thái cực đồ", như vậy họ không thành công mỹ mãn hay sao ?

La Như Long gật đầu tiếp lời:

T - Ô, kế sách đó thật là hoàn mỹ. Rất may mắn Liệt Hỏa Thần Quân không mắc câu, lão ta thật cao minh.

- Nếu vật đó không lọt vào tay ngươi, Liệt Hỏa Thần Quân sớm muộn gì cũng xuất hiện thôi.

- Liệt Hỏa Thần Quân nếu thật sự đến Trung Nguyên, lão ta cũng không cách nào chiếm đoạt được âm diện "Thái cực đồ" đúng không.

- "Huyết quang chưởng" của ma đầu Miêu Cương rất uy mãnh, thật sự là kỳ tuyệt võ lâm, không ai địch nổi. Liệt Hỏa Thần Quân dù có võ công xuất thần nhập hóa, cũng không dám trực tiếp đối đầu. Có ai hùng dũng được như ngươi, muốn cả người cùng quái xa tiêu hủy. Như vậy ngươi đoạt được vật kỳ bảo này là danh chính ngôn thuận.

La Như Long phân vân hỏi:

- Lão tiền bối, Liệt Hỏa Thần Quân đã thật sự cải tà quy chính, vậy lão ta là người tốt chứ ?

Lão nhân tóc bạc trầm giọng:

- Điều đó khó nói, nếu lão hủ cho rằng lão ta trở thành người tốt, lẽ nào ngươi tin ?

La Như Long nghiêm túc nói:

- Vãn bối tin lão là người tốt, bởi vậy cũng tin lời lão nói. Lão tiền bối, vãn bối gởi vật này cho lão.

Quả nhiên chàng đưa âm diện "Thái cực đồ" ra.

Lão nhân tóc bạc bối rối không dám tiếp nhận bảo vật, liền đẩy tay chàng, thốt lên:

- Sao ? Vật mà người ta trong mộng cũng khó tìm, ngươi lại dễ dàng giao nó cho ta sao ? Ta không tham của không công. Không được! Không được!

La Như Long nói chân thành:

- Nếu không có lão kịp thời cứu lấy, có lẽ nói đến sinh mệnh vãn bối không còn, mà sau này cũng lạc vào tay người khác rồi. Bởi vậy lão nên nhận lấy nó đi !

Nói đến đây, chàng chậm giọng:

- Hơn nữa lão là Liệt Hỏa Thần Quân là bằng hữu lâu năm, lão đem vật này đi Nam Hải rồi sớm muộn gì cũng sẽ đạt được nhất tông tuyệt thế võ công. Còn vãn bối giữ lấy vật vô giá này cũng chẳng có một chút ích dụng !

La Như Long tiếp đưa vật trong tay ra, nói:

- Lão nhận lấy đi ! Nếu lão cho phép, vãn bối mạo muội đề xuất một vấn đề nhỏ.

Còn sau này vãn bối giữ trong người, nhất định Liệt Hỏa Thần Quân sẽ không tha !

Lão nhân tóc bạc đẩy tay chàng trở lại, hạ giọng:

- Không được! Không được! Ta tin rằng Liệt Hỏa Thần Quân sẽ không ra tay tranh đoạt với ngươi.

La Như Long ngạc nhiên hỏi:

- Sao lão khẳng định vậy ? Dù lão ta là người đã cải tà quy chính, nhưng lẽ nào lão ta không có tham vọng trở thành đệ nhất thiên hạ?

Lão nhân tóc bạc cười lớn giải thích:

- Lão hủ rất thâm tình đối với Liệt Hỏa Thần Quân, nếu âm diện "Thái cực đồ" này lọt vào trong tay người khác, ắt hẳn lão ta sẽ ra tay để tranh đoạt. Nhưng vật này lại nằm trong tay ngươi, mà ngươi là một đứa trẻ cô độc, vả lại đối tượng ngươi muốn báo thù cũng chính là bọn đối đầu với Liệt Hỏa Thần Quân. Bởi vậy ngươi nghĩ xem, lão ta không hoan hỷ sao được?

Nhìn La Như Long gật đầu không nói, lão tiếp hỏi:

- Ngươi nói có một yêu cầu nhỏ, yêu cầu gì vậy ?

Chàng nghe vậy nét mặt chợt hồng, ngập ngừng:

- Vãn bối muốn ... xin lão thu nhận vãn bối để vãn bối tùy hầu ... học võ nghệ để ...

báo thù !

Lời này lão ta dường như đã liệu trước được, lão ngẩng đầu cười kha kha :

- Chắc ngươi ở Trầm Gia Loan đã thấy ta hiển lộ thân thủ, bèn có ý định như vậy phải không? Ha ha, tài nghệ của ta bảo đảm sẽ giết được mấy tên tiểu quỷ kia. Còn nếu ngươi dự định báo thù, ngươi tìm nhầm chủ rồi !

Không ngờ lão ta thẳng thắn cự tuyệt, La Như Long tròn xoe đôi mắt hỏi:

- Lão không chịu ... thu nhận vãn bối ư ? Cự tuyệt vãn bối hay sao ?

Lão nhân tóc bạc cười:- Ta không cự tuyệt ngươi, nhưng ta muốn giới thiệu ngươi với một minh sư khác cũng như ta vậy, ngươi thấy thế nào ?

- Người lão nói chắc là Liệt Hỏa Thần Quân chứ gì ?

- Không được sao ?

- Không được! Không được!

Chàng lắc đầu thoái thác:

- Lão ta là một danh đại ma đầu, mặc dù lão ta cải tà quy chính, nhưng ác danh nghe vẫn còn ghê rợn. Như vậy không thể được!

La Như Long một mực cự tuyệt, lão ta trên nét mặt thoáng thay đổi thần sắc, chậm rãi cất giọng:

- Ngươi muốn báo thù, ngươi muốn đối đầu với bọn ma đầu Miêu Cương, trừ luyện âm dương "Thái cực đồ" ra, sợ rằng không có con đường thứ hai để thành đạt. Bây giờ lão hủ đề xuất thế này, ngươi xem thế nào ?

- Xin lão cứ dạy bảo !

- Trước tiên ngươi đi đến đảo Liệt Hỏa ở Nam Hải, xem Liệt Hỏa Thần Quân có giống như điều ngươi tưởng tượng không? Nếu ngươi có thành kiến đối với lão ta, lão hủ sẽ nói với lão ta, đưa dương diện "Thái cực đồ" cho ngươi, vậy được không?

Thấy La Như Long còn do dự, lão bèn tiếp:

- Lúc đó nếu ngươi không muốn làm môn đồ của Liệt Hỏa Thần Quân, thì cùng ta hôm sau trau dồi võ công được không?

La Như Long nghe vậy rạng rỡ nét mặt, mỉm cười nói:

- Cũng được! Nếu lão cùng đi với vãn bối đến Nam Hải thì càng hay !

- Vì sao ?

- Vì từ đây đến Nam Hải tới cả mấy ngàn dặm trường, vãn bối mang trong người vật kỳ bảo võ lâm, người ta sẽ cướp đoạt mất. Âm diện "Thái cực đồ" mất đi, nếu đi đến Nam Hải cũng vô ích.

Lão nhân tóc bạc gật đầu cười:

- Ta vì bận việc phải ở lại Trung Nguyên, ngươi là ái tử của "Long Trung Song Kiếm", có lẽ kiếm thuật cũng điêu luyện. Ta cũng từng rõ thân pháp của ngươi. Được rồi, trong ba ngày này, ta sẽ truyền cho ngươi một chiêu võ công, trên đường đi ngươi khỏi phải còn lo sợ !

Nghe được truyền thụ võ công, nét mặt chàng tươi hẳn như hoa. Sực nghĩ đến điều gì, chàng bèn nhíu mày hỏi:

- Chỉ truyền một chiêu thôi sao ? Một chiêu võ công có thể để cho vãn bối an toàn chặng hành trình mấy ngàn dặm à ? Uy lực ghê như vậy sao ? Thời gian đến ba ngày, lão sao không truyền được năm ba chiêu gì ?

Lão nhân tóc bạc mỉm cười:

- Chiêu thức võ học phàm tục, ngươi học mười chiêu cũng chẳng dụng ích gì ? Ta không phải tự khoe, ngươi chỉ lãnh hội được một chiêu chân truyền, cỡ như bọn "Quan Ngoại Tam Quái" không dám bén mảng !

- A ! Thật vậy sao ? Chiêu đó gọi là gì ?

- Tên nó là "Lão ngưu phá xa" !

- "Lão ngưu phá xa" ? ... Ha ha ! Tên nghe thật mới lạ ! Lão nói vãn bối thi triển thử xem sao ?

Thấy La Như Long tính tình non trẻ, niềm vui mừng xua đi mọi nỗi đau, lão nở nụ cười đượm nồng tình cảm:

- Khoan đã ! Khoan đã ! Chiêu "Lão ngưu phá xa" không phải học là thành đạt ngay. Trước tiên cần phải học vận khí xuất chỉ của ta, sau mới tiến hành được. Giờ ngươi còn gì để nói nữa không?

Câu hỏi này liền khơi dậy những điều chàng vốn hoài nghi, chàng bèn mỉm cười từ tốn:- Lão tiền bối, vãn bối có hai điều muốn hiểu, trước tiên xin hỏi quý tính lão là gì ?

- Sao ? Đó cũng là điều thắc mắc của ngươi hả ? Quan trọng vậy à ?

Thấy La Như Long cố vẻ đợi chờ, lão vuốt râu mỉm cười trả lời:

- Lão hủ tính Giả !

- Còn húy danh ?

- Tiện danh của ta là hai chữ "Như Chân". Như là Như Lai Cổ Phật, Chân là chân chân thực thực. Ngươi hỏi xong chưa ?

- Lão tiền bối, lão vẻ như đùa vậy ?

- Vì sao ?

- Đại danh của lão là "Giả Như Chân" ư ? Tên này e rằng giả đấy !

- A ? ...

Lão không ngờ chàng nói lên điều đó, bèn vuốt râu cười:

- Tên cũng giả được sao ? Vậy theo ngươi, ta nên là họ gì ? Tên gì ?

Đáng ra lão ta hỏi lời đó, La Như Long đứng khựng người, không trả lời được mới phải, nhưng chàng có bẩm tính kỳ dị, phản ứng rất linh mẫn, liền cười lớn đáp lời ngay:

- Nếu vãn bối đoán không sai, lão chính là Liệt Hỏa Thần Quân ở đảo Liệt Hỏa Nam Hải !

- Ta là Liệt Hỏa Thần Quân hử ?

Ban đầu lão ngạc nhiên, sau đó lại phá giọng cười lớn:

- Sao ngươi nhận định vậy ?

- Không phải sao ? Không những tính danh của lão rất lạ lùng, mà đôi mắt của lão cũng không hề mở ra. Đương nhiên đây không phải không có nguyên nhân. Hơn nữa lão luôn biện hộ cho Liệt Hỏa Thần Quân, bởi vậy vãn bối nhận định lão là Liệt Hỏa Thần Quân.

Giả Như Chân không khẳng định cũng không phủ định, chỉ nói:

- Ngươi biện giải tài tình. Nói cho ngươi biết, ta không muốn mở mắt ra tất cũng có lý của nó, còn Liệt Hỏa Thần Quân nếu có được tướng đạo mạo nghiêm trang như ta, thì không ai liệt lão ta vào ma đầu có thể.

Lão nhân tóc bạc hình như có những lời nói định rót ra, thấy La Như Long còn non trẻ chất phác, lão chỉ lắc đầu nói:

- Nếu là thật hay giả, ngươi đặt chân đến đảo Liệt Hỏa ắt sẽ rõ. Giờ ngươi còn gì hỏi nữa không?

Thấy lão ta có những điều uẩn khúc thầm kín, chàng bèn chuyển giọng:

- Vãn bối có lời hỏi đơn giả, ở tửa quán Trầm Gia Loan, khi phát hiện gia mẫu lao đến chiếc quái xa, vội bay người qua cửa sổ, có phải lão đã giữ hai chân vãn bối lại không?

- Không sai, chính ta !

La Như Long như đã chứng thực được điều dự đoán của mình, bèn nói tiếp:

- Lúc đó cùng đi với vãn bối còn có Hách Linh Châu cô nương, lão có biết cô ta đi đâu không?

- Ta thấy rõ cô ta bị người ta khống chế huyệt đạo!

- Khống chế huyệt đạo hả ? Vì sao vậy ?

La Như Long kinh ngạc thốt lên.

Giả Như Chân trầm ngâm khoảnh khắc, gật đầu trả lời:

- Lúc đó ta tập trung chú ý đến ngươi, ta phát giác hình như Hách cô nương cũng cùng nhảy ra theo ngươi, ngươi bị ta nắm chân, còn Hách cô nương lại ư hử một tiếng, ngã người trên tửu lâu.

La Như Long mặt chợt biến sắc, vội hỏi:

- Sau đó sao ? ... Lão rời khỏi tửu lâu lúc nào ?

- Ngay sau khi ngươi nhảy xuống đường.

- Lão không thấy ai đã ngầm ra tay sao ?

- Không !

La Như Long giậm chân than:

- Vậy là hết ! Đáng thương Linh muội, cũng là người cô độc, phụ mẫu chẳng còn, lại lọt vào trong tay bọn tồi tàn thì thân nàng phải chịu đựng đến đâu ?

Giả Như Chân lắc đầu dịu giọng:

- Sự tình không giống như ngươi tưởng tượng đâu, ta nghĩ người đó ra tay cũng phát xuất từ lòng hảo tâm thiện ý, nếu không thì Hách cô nương khó thoát khỏi hiểm nguy bởi ngọn hồng đăng đó !

La Như Long trong cơn bi thống, Giả Như Chân lại mỉm cười nói:

- Đừng vì Hách cô nương mà liên lụy, hãy dốc hết toàn tâm toàn lực để học chiêu "Lão ngưu phá xa" tạo cho ngươi có đủ sức bảo vệ mình trên bước hành trình đến Nam Hải cầu mong thành đạt.

La Như Long gật đầu, đôi môi hiện nụ cười, đem mọi nỗi đau buồn gởi tận chín tầng mây.

Chương 7: Giẫm bước giang hồ

Trong võ lâm, mọi tin tức lan truyền rất nhanh. Nay có hai tin tức mà thiên hạ xôn xao hẳn lên.

Tin thứ nhất chính là y như lời Giả Như Chân đoán liệu, sau mười hai ngày kể từ khi Vũ Đương lâm đại nạn, trên giang hồ lại xuất hiện một chiếc quái xa khác cũng có ngọn "Tam sắc đăng" trên đỉnh.

Vẫn phủ rèm kín xung quanh, bốn bánh xe tự động lăn chạy như bay, nó vượt Bạch Hán giang rồi đến Tần Lãnh sơn. Nó nhằm hướng đến Chung Nam sơn, phái Chung Nam chìm trong biển máu.

Tin thứ hai lan ra quả rất bất lợi cho La Như Long, thiên hạ đồn rằng trên ngọn núi Thiên Trụ có một thiếu niên đã liều lĩnh làm tan hủy chiếc quái xa, vật kỳ bảo cũng mất đi từ đó. Bọn hắc đạo ráo riết truy tìm chàng ta và vật kỳ bảo. Đương nhiên những nhân vật trong bạch đạo cũng dốc toàn lực để lùng sục không kém gì phía hắc đạo.

La Như Long chưa từng giẫm chân trên giang hồ, bây giờ đơn độc một mình, chàng cũng nghĩ rằng trên bước hành trình đến Nam Hải, trong người lại giữ bảo vật ắt khó tránh khỏi hiểm nguy.

La Như Long chỉ học một chiêu kỳ tuyệt, vai mang túi hành trang nhỏ do Giả Như Chân tặng, âm diện "Thái cực đồ" cất giấu trong người, bái biệt Giả Như Chân cất bước lên đường.

Chàng vừa xuất hiện trên quan lộ Kinh Tương, đã lọt vào bao cặp mắt rình rập dòm ngó.

Nhưng cũng rất kỳ quái, La Như Long đi qua Trường giang, Trường sa, rồi vượt qua Lôi Duyên với thời gian cả mười ngày, chàng biết có người bám sát theo dõi, nhưng không có người nào ra tay, cũng không có người nào ngăn chặn.

Nỗi lo sợ ban đầu có phần vơi nhẹ đi, chàng thầm nghĩ:

"Có lẽ chiêu Lão ngưu phá xa ta vừa thành đạt khiến cho mọi người không dám đương đầu chăng?".

Trời vào lúc rạng chiều rực đỏ, La Như Long đặt chân đến khu trấn Công Bình.

Chàng ngước mắt nhìn khu trấn lạ lẩm này, đang lưỡng lự có nên đi tiếp hay nghỉ lại, bỗng có giọng quát đột ngột phát lên từ phía sau:

- Thằng nhóc, ngươi có phải là La Như Long không?

Nghe lời quát chỉ đích tính danh đó, chàng kinh ngạc quay người lại.

Nhưng chẳng có người nào sau lưng, chàng phóng ánh mắt nhìn ra xa, thấy trên thảm cỏ bên đường cách ngoài ba trượng có hai lão già đang ngồi.

Hai lão này tuổi độ lục tuần, khuôn mặt gầy ốm, dưới cằm có chòm râu sơn dương, đang chỉ trỏ tay nói gì không rõ.

La Như Long lướt nhìn bọn họ, phân vân nghĩ:

"Hai lão này niên kỷ ngang nhau, tướng mạo cũng giống nhau. Quái lạ thật ! Có phải họ gọi ta không? ... Hay ta nghe nhầm ?".

Thấy hai lão kia vẫn không nhìn đến, chàng bèn quay người bước đi.

Bất ngờ có giọng rít lên bên tai:

- Đứng lại !

La Như Long giật mình thất kinh, phóng ánh mắt quan sát xung quanh, không biết từ đâu đã xuất hiện bốn gã đại hán hung dữ đứng chặn trước mặt.

Gã đứng trước có khuôn mặt đen như đáy nồi, đôi mắt rừng rực, tướng mạo như hung thần ngọa quỷ. Có lẽ vừa rồi gã ta lên tiếng gọi:

La Như Long định lớn tiếng hỏi lại thấy một gã áo trắng trong bọn bước đến cạnh gã mặt đen, mắt đánh nhìn hai lão già đang ngồi trên thảm cỏ, miệng lên tiếng :

- Đại ca ! Bên đó là ai ?

Gã mặt đen phóng hai luồng ma quang nhìn theo, rồi tuôn ra một tràng cười cuồng vọng:

- Ha ha ! Thì ra là "Tuyết Phong Nhị Tẩu", các người cũng có tham vọng nữa hả ?

Ha ha ...

Gã ta nói rõ danh hiệu của hai lão kia, La Như Long thầm lo:

"A ! Họ chính là "Tuyết Phong Nhị Tẩu" sao ? Nghe nói "Lang Tẩu" và "Bái Tẩu" này chỉ ba chân, họ có công lực bất phàm ... Lẽ nào cũng đến đây để tranh đoạt báu vật ?".

Hai lão già nghe gọi rõ danh hiệu của mình, bèn cười và đứng dậy. Quả không sai, La Như Long phát hiện lão đứng sau chỉ có một chân.

Lão một chân có biệt hiệu là "Bái Tẩu" liền chỉ tay vào gã mặt đèn cười hắc, cất giọng nói:

- Bọn ta quá lộ dừng chân ở đây, không ngờ lại gặp "Vạn Dương Tứ Bá" của Ngụy đại gia. Việc của các ngươi, bọn ta không liên quan gì ?

Gã mặt đen cười gằn:

- Lão nói thật lòng chứ ? Không đếm xỉa vào việc của bọn ta hả ?

Bái Tẩu cười âm hiểm:

- Ngụy đại gia không nên vì bọn ta mà phân tâm, phải hành động nhanh đi, trên đường có người đến rồi kìa !

Cát bụi tung mù mịt cả một vùng, hai con tuấn mã lao nhanh đến ...

Gã mặt đen chăm mắt nhìn, như đang suy tính điều gì, gã chỉ tay vào lề đường, cười nham hiểm nói với La Như Long:

- Tiểu huynh đệ tránh vào trong này có được không?

La Như Long đâu thể không biết tâm địa của gã, chàng bình tĩnh tìm cách thoát thân, thấy đôi tuấn mã tiến đến mỗi lúc một gần, trong lòng thầm nghĩ:

"Nếu người đang đến đó là nhân vật trong bạch đạo, ta hẳn không có hy vọng thì nguy sao ?".

Bởi vậy chàng cố đứng giữa đường, dõng dạc cất giọng:

- Ta vì sao phải tránh ? Xin hỏi các ngươi chặn đường ta có ý định gì ?

Gã mặt đen hằm hằm tức giận định ra tay, bất chợt có gã mặt vàng bước đến ngăn cản, nhếch môi cười nói với La Như Long:

- Tiểu huynh đệ, ngươi chớ trách, bọn ta có một vấn đề rất đơn giản ngươi có thể đáp ứng được không?

- Ngươi nói thử xem !

Tức thì gã đại hán có bộ mặt như ma lớn tiếng hỏi:

- Ở Nam Hải có Liệt Hỏa Thần Quân, lão ta là gì của ngươi?

- Liệt Hỏa Thần Quân hả ?

La Như Long ngạc nhiên thốt lên, chàng không ngờ đối phương hỏi câu đó.

La Như Long đến Nam Hải để gặp Liệt Hỏa Thần Quân là do Giả Như Chân khuyên nhủ, điều này cũng chỉ có lão ta biết, sao lại bị tiết lộ ra ngoài được ?

Lúc này hai con tuấn mã tung vó lướt nhanh đến, trong nháy mắt đã dừng lại gần bên chàng.

Giọng yểu điệu cất lên từ trên ngựa:

- Ôi ! Chàng ta lại ở đây. Ca ca, chúng ta xem một tí có được không ?

Chàng ta ? Chàng ta là ai ?

La Như Long nghĩ không ra, liền quay người nhìn.

Trên lưng ngựa là một đôi thiếu niên nam nữ, chàng thiếu niên tuổi độ hai mươi, thiếu nữ độ mười sáu mười bảy. Họ trang phục màu đen, ra vẻ con nhà quý tộc.

Lúc này gã mặt đen bực tức quát:

- Biết điều thì tránh xa, có gì mà xem, đi đi !

Rồi gã đưa tay khoa khoa mấy cái vẻ uy hiếp.

Chàng thiếu niên thấy vậy bèn quay sang nói:

- Muội muội xem kìa, bọn "Vạn Dương Tứ Bá" dáng bộ hung hăng, hình như sợ chúng ta xen vào một phần. Vậy chúng ta đi thôi !

Chàng ta nói ra danh hiệu và mưu đồ của bọn đại hán, cả bốn tên trợn mắt đứng chết lặng người.

Thiếu nữ liếc nhìn bọn "Vạn Dương Tứ Bá" lớn tiếng :

- Đường rộng thênh thang, ai đi đứng mà chẳng được ? Họ làm gì lại không cho chúng ta xem ? Ta nhất định đứng đây thôi !

Gã mặt đen tức giận trừng mắt quát:

- Huynh muội ngươi biết rõ bọn ta là "Vạn Dương Tứ Bá" rồi, còn dám đứng nấn ná đó hả ?

Gã mặt xanh gắt giọng :

- Bọn nhóc ngươi từ đâu chui ra vậy ? Báo tính danh ta nghe xem ?
Chàng thiếu niên nghe vậy phá lên cười lớn. Hai lão "Tuyết Phong Nhị Tẩu" cũng đã bước đến gần bọn "Vạn Dương Tứ Bá", Bái Tẩu chỉ ngón tay vào đôi thiếu niên nam nữ, cất giọng cười thâm trầm:

- Chắc các vị không nhận ra đôi nam nữ này, đó là huynh muội họ Biện ở Biện gia bảo lừng danh vùng Ao Đông. Ha ha ... ! Gã mặt đen lườm đôi thiếu niên nam nữ một cái, cất giọng cười cuồng ngạo:

- Miễn ! Miễn ! Dù thỉnh "Cửu Liên Sơn" Biện gia bảo đến đây cũng không dám lên mặt với ta.

Thiếu nữ lạnh giọng :

- "Hắc Diện Kim Cương" Ngụy Nguyên ngươi chớ kiêu ngạo, bổn cô nương nếu giao đấu với ngươi chỉ cần chưa đến mười chiêu. Ngươi hống hách với La tiểu ca làm gì, có gan thì đối đầu với bổn cô nương.

Bọn "Vạn Dương Tứ Bá" ánh mắt nảy lửa, đằng đằng sát khí. Cả bốn tên nhất tề hét lên, binh khí vung lên sáng loáng, tình thế vô cùng căng thẳng.

Cùng lúc này, "Tuyết Phong Nhị Tẩu" tung người ra đúng giữa song phương. Bái Tẩu lắc đầu buông giọng trầm trầm:

- Khoan ! Khoan ! Các vị đều hiểu lầm, "Vạn Dương Tứ Bá" chỉ muốn hỏi một điều gì đó chứ đâu có âm mưu cướp đoạt gì ? Các vị lại là bằng hữu đồng đạo, sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau !

La Như Long thấy Bái Tẩu ra tay ứng phó rất nhanh, trong lòng đã lạnh, thầm nghĩ:

"Điều gay cấn nhất đối với ta là hai lão già này, ta muốn tìm kế thoát thân không phải dễ.".

Cuộc diện sắp xảy ra một trận ác đấu thì cuối cùng "Tuyết Phong Nhị Tẩu" đã đứng ra hòa giải, tình hình lắng dịu trở lại. Thiếu niên nghiêng mặt hỏi La Như Long:

- La tiểu ca, bọn họ chặn đường tiểu ca là có phải thật sự muốn hỏi điều gì không?

- Đúng vậy !

La Như Long trả lời.

- Họ hỏi gì ?

La Như Long hơi ngẩng đầu lên nhìn cô ta, nàng tuy mới mười lăm mười sáu tuổi, nhưng đối với nét đẹp kiều diễm của thiếu nữ, trong lòng cũng phải xao xuyến rung động.

Nhưng có một câu ban nãy Bái Tẩu nói làm chàng không thể nào quên.

Biện gia bảo và "Vạn Dương Tứ Bá" là bằng hữu đồng đạo.

Lời đó có ý gì ? Biện gia bảo cũng là người trong hắc đạo hay sao ?

Bởi vậy La Như Long chưa đánh giá được họ, chỉ cười lãnh đạm trả lời:

- Họ hỏi Liệt Hỏa Thần Quân là gì của tại hạ?

Thiếu nữ vội hỏi tiếp:

- La tiểu ca trả lời sao ?

La Như Long mỉm cười đáp:

- Tại hạ chưa trả lời thì huynh muội cô nương đến !

Bái Tẩu liền xen vào:

- Ha ha, như vậy không những chứng tỏ lời của lão hủ không giả dối, mà còn chúng minh được phía Ngụy đại gia chẳng có mưu đồ gì, có đúng không?

Rồi lão ta bước đến cạnh La Như Long hỏi:

- Chúng ta trở lại chuyện ban đầu, La đại hiệp là gì của Liệt Hỏa Thần Quân?

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào La Như Long để đợi câu trả lời.

La Như Long cũng không hiểu vì sao họ gán chàng với Liệt Hỏa Thần Quân? Vì sao tất cả đều muốn nghe lời giải đáp này ?

Mặc dù trong đầu như tơ rối, nhưng chàng vẫn bình tĩnh trả lời:

- Xin lỗi ! Ta không biết Liệt Hỏa Thần Quân.

- Ngươi nói láo !

Cả bọn "Vạn Dương Tứ Bá" cùng thốt.

La Như Long chưa từng nói láo, nghe vậy liền bừng bừng tức giận:

- Ta láo gì ? Không biết thì ta nói không biết, liên can gì các ngươi?

Bái Tẩu đưa tay thị ý cho mọi người khoan lên tiếng, lão giở giọng cười sâu hiểm:

- Được, được, ta xin hỏi tiếp "Lệnh bài" trên bước đường hành đạo của Liệt Hỏa Thần Quân, ngươi có biết không?

- Lệnh bài hả ? Lệnh bài gì ?

La Như Long sửng sốt thốt lên.
Bái Tẩu nhấn giọng hỏi gặn:

- Xin ngươi trả lời, có biết "lệnh bài" của lão ta hay không?

La Như Long lắc đầu đáp:

- Ta không những không biết, mà cũng chưa từng thấy nó !

- Thật không?

- Nói láo lão làm gì ?

Xem ra La Như Long đã nổi cơn nộ hỏa lên rồi.

Bái Tẩu dường như hỏi đã xong, đôi mày xạm lại, trầm giọng:

- Đây là một chuyện kỳ quái, chẳng lẽ có người ngấm ngầm giở trò ? Hay là một sự trùng hợp ? Mỗi đêm ở trước cửa phòng của ngươi dừng chân lại xuất hiện một lệnh bài, điều này giải thích sao ?

La Như Long kinh ngạc nói:

- Sao ? Mỗi đêm có một lệnh bài của Liệt Hỏa Thần Quân xuất hiện trước cửa phòng ta ?

Chợt nghe thiếu nữ cất giọng gọi:

- La tiểu ca, biết Liệt Hỏa Thần Quân hay không cũng được. Bây giờ trả lời xong rồi chúng ta đi.

Vừa nói, cô ta cho ngựa đến sát người La Như Long, cánh tay ngọc ngà đưa ra để kéo chàng lên ngựa ...

"Xoẹt" một tiếng, bọn "Vạn Dương Tứ Bá" vung binh khí áp đến vây quanh hai người ngựa ...

"Hắc Diện Kim Cương" Ngụy Nguyên cất giọng:

- Bọn ta chẳng sợ Liệt Hỏa Thần Quân, ngươi muốn đi hãy bỏ vật kỳ bảo võ lâm lại đây !

Thiếu nữ chưa kéo La Như Long lên được, vội kêu:

- Sao vậy ? Tiểu ca không muốn huynh đệ ta viện thủ hả ? Tự tin có thể thoát hiểm trùng trùng được sao ?

Gã đại hán mặt xanh lên tiếng:

- Cô nương, ta khuyên cô nương nên tự lo lấy mình, bọn ta không nhẫn nhịn đâu.

Chàng thiếu niên liền cho ngựa lướt đến sát La Như Long gọi lớn:

- La đệ đệ, ngươi lên ngựa ta, tin rằng "Vạn Dương Tứ Bá" ngăn cản không nổi ta, chúng ta ra khỏi khu trấn này rồi hãy tính.

Vừa nói, chàng ta vừa đưa tay kéo La Như Long lên ...

Giọng của Ngụy Nguyên chợt cất lên từ phía trước:

- Không biết liệu lấy thân, ta sẽ cho ngươi biết ta, xem đây !

Gã ta phóng người đến như mũi tên, thanh đao loáng lên chém ngang đến cánh tay trái của chàng thiếu niên.

Chàng thiếu niên cũng không phải tầm thường, tay phải vút thanh trường kiếm nhanh hơn điẹen xẹt quật thẳng đến.

Hắc Diện Kim Cương xuất chiêu, không ngờ đối phương lại ra tay nhanh như vậy.

Nếu hắn ta không thu thế chiêu, cho dù chàng thiếu niên bị thụ thương, thì gã ta cũng phải mất mạng. Tình thế quá nguy cấn, buột gã ta hét một tiếng lạng người né sang một bên.

Ba gã còn lại là "Bạch Diện Kim Cương" Chương Năng, "Thanh Diẹn Kim Cương".

Chương Tử Bưu và "Hoàng Diện Kim Cương" Ngụy Miễn cùng gầm lên một tiếng, xông bổ ngay đến như mãnh hổ.

Đôi nam nữ họ Biện với hai thanh trường kiếm trong tay xé gió vùn vụt, xáp đến đón tấn công đối phương.

Tiếng quát tháo rầm trời, ánh kiếm đường đao loé lên như điện chớp đêm đông.

Màn đêm dần dần đổ xuống bao phủ một màu sắc ảm đạm, cát bụi cuộn tung mù mịt, cuộc giao chiến vô cùng kịch liệt ...

Bái Tẩu lợi dụng cơ hội này, bước đến cạnh La Như Long, cười khéo:

- Tiểu huynh đệ, những lời vừa rồi ngươi nói hoàn toàn thật hay sao ?

- Đương nhiên !

Chàng lạnh lùng trả lời.

Lão ta tiếp lời:

- Ngươi có biết lần này về phương Nam, biết bao nhiêu cạm bẫy nguy hiểm đang chờ sẵn ngươi không?

- Vì sao ?

- Nửa tháng nay có biết bao nhiêu nhân vật võ lâm đã bám sát theo ngươi, nguyên nhân họ không dám ra tay là sợ uy danh của Liệt Hỏa Thần Quân. Bây giờ ngươi nghĩ xem, họ có thể dễ dàng để cho ngươi mang bảo vật cao bay xa chạy sao ?

La Như Long sực nghĩ:

"Đây thực là một điều khó hiểu. Lệnh bài của Liệt Hỏa Thần Quân sao lại xuất hiện ở nơi ta dừng chân nhỉ ? Có lẽ lão ta cũng đến Trung Nguyên, biết rõ ta cất giữ âm diện "Thái cực đồ" nên bám sát theo ta ?".

Đang lúc La Như Long chưa tìm ra kế thoát thân, Bái Tẩu với tâm địa thâm độc, cất giọng:

- Dù ngươi có tài nghệ phi phàm, sợ rằng cũng khó thoát được cuộc săn lùng của mọi người.

Quan sát thái độ của lão ta, La Như Long thừa biết ý đồ của lão, nhưng vẫn cố hỏi:

- Lão có diệu sách gì chỉ giáo không?

Bái Tẩu cười hì hì:

- Theo ta nghĩ, ngươi đưa vật đó cho huynh đệ ta, rồi cả ba cùng tìm đến vùng thâm sơn tuyệt cốc cộng hưởng.

Biết rõ mưu đồ của đối phương, La Như Long lạnh mặt nói:

- Nếu ta không chấp nhận thì hai lão nghĩ sao ?

- Như vậy ...

Lão ta chưa nói hết lời, đã vung nhanh tay ra điểm "Mê huyệt" trên người chàng.

Lão ta vừa động thủ, La Như Long đã nhanh như chớp lách người ra khỏi giữa hai lão, thấy chỉ phong của đối phương tiếp bạt đến, chàng lớn tiếng:

- Sao ? Các người lừa không được lại ra tay cướp đoạt hả ?

Nghe tiếng kêu đó, song phương đang giao đấu nhau đều sửng sốt kêu lên một tiếng rồi cùng phóng người lao đến.

Thấy bọn họ chạy đến vây quanh, bọn "Tuyết Phong Nhị Tẩu" tái mặt, đang định giở giọng độc địa, đột nhiên từ trên không vang lên một tiếng quát:

- Không được động đậy ! Tiểu tử kia đã không quan hệ với Liệt Hỏa Thần Quân, bảo vật sẽ thuộc vào tay ta ! Ha ha !

Tiếp đó liền có ba bóng người đáp xuống đương trường.

Ba nhân vật này xuất hiện, tất cũng những người ở đấu trường vốn đang hung hăng lập tức đứng yên bất động.

Màn đêm u ám, La Như Long nhận ra bọn họ, thầm thốt lên:

"Thôi rồi ! Bọn họ là ba tên ma đầu, công lực cao hơn mấy tên ở đây nhiều, một mình ta làm sao địch nổi ?".

Chương 8: Thử thách gian nguy

Ba người vừa xuất hiện chính là "Quan Ngoại Tam Quái", trước đây ở tửu lâu Trầm Gia Loan, bọn họ muốn phô trương tài nghệ nhưng đã bị Giả Như Chân cho nếm một đòn đau điếng.

Thoáng thấy ba lão quái này, La Như Long đã trỗi dậy hai ý nghĩ:

Thứ nhất, nghe nói sau khi chiếc quái xa tái hiện trên Trung Nguyên nhắm hướng đến Chung Nam ở Tần Lĩnh Sơn, "Quan Ngoại Tam Quái" này đã là cao thủ hộ tống quái xa, sao lại cùng xuất hiện ở nơi này ?

Có lẽ bọn ma đầu Miêu Cương đã phái một số cao thủ đến chặn bắt ta hay sao ?

Thứ đến, 'Quan Ngoại Tam Quái" là những đại ma đầu lừng danh, nhưng trước đây Giả Như Chân có nói, đối với bọn "Quan Ngoại Tam Quái" chẳng có gì đáng sợ họ tiếp không được chiêu "Lão Ngưu phá xa"!

Phụ mẫu mất đi, La Như Long mang một mối hận ngút trời đối với chiếc quái xa, giờ thấy "Quan Ngoại Tam Quái" xuất hiện, cơn lửa hận bừng lên trong lòng, đôi mắt chàng nảy lửa, tay phải từ từ đưa lên trước ngực, năm ngón tay giương ra ...

Đang trong cơn bi phẫn tột độ, chàng muốn thi triển chiêu "Lão Ngưu phá xa" để đánh giết bọn lão quái ngay lập tức.

Nhưng La Như Long nghĩ lại ta đang nằm trong vòng vây của bọn hắc đạo, lỡ ra họ cùng vây áp tấn công, một chiêu tuyệt học của ta đáng đủ để chống trả nổi. Tốt nhất nên đợi họ ra tay thanh toán nhau, lúc đó ta thừa cơ hội để xuất chiêu, không lợi hơn hay sao ?

Nghĩ đến những điều đó, chàng từ từ buông tay xuống, đứng an nhiên như không có chuyện gì.

Ba lão quái quét luồng ma quang nhìn quanh toàn trường, rồi ngẩng đầu cười cuồng vọng.

Tiếng cười tợ như quỷ khóc sói gầm, làm người ta phải kinh hồn bạc vía.

Tưởng rằng như vậy đã uy hiếp được mọi người, đại lão quái Lạc Thiên lườm giọng:

- Huynh đệ lão hủ muốn đem La tiểu tử này đi, chư vị có ý kiến gì không?

"Tuyết Phong Nhị Tẩu" đưa mắt nhìn nhau không lên tiếng.

"Vạn Dương Tứ Bá" cũng biến đổi sắc mặt đứng lặng yên.

Còn hai huynh muội họ Biện như trẻ con không sợ hổ, liền lên giọng hừ một tiếng.

Nghe hai tiếng hừ tuy nhỏ nhưng lạnh lùng kia, mọi người đều quay nhìn sang Lạc Thiên để xem phản ứng của lão.

Lạc Thiên liếc xéo mắt bọn huynh đệ họ Biện, cất giọng cười ngạo:

- Lão nhị, lão tam, xem ra người ta không đồng tình, chúng ta e phải động thủ trước rồi đó. Ha ... ha ... ha ...

Lão nhị Lạc Địa và lão tam Lạc Huyền cùng phá giọng cười man rợ.

Lạc Thiên đưa cánh tay ngắn cộc lốc chỉ vào La Như Long, nhếch mép nói:

- Bọn ta chỉ quyết một lời, hôm nay muốn đem tiểu tử này đi, ai không sợ chết cứ xông vào.

Vừa dứt giọng, lão sấn bước đến La Như Long, từng bước, từng bước ...

Bước chân của lão giẫm lên trong tim mọi người.

La Như Long vốn đã buông tay xuống, giờ lại chầm chậm đưa lên.

Năm ngón tay như móng vuốt chim ưng, hai luồng tinh quang dán chặt trên người Lạc Thiên để theo dõi từng cử chỉ của lão ta.

Phản ứng của La Như Long không thể lọt qua cặp mắt như ma của Lạc Thiên, lão cười mỉa mai, song chưởng vận đến mười thành công lực, chuẩn bị xuất ra ...

Bất thần có một tiếng quát trong trẻo vang lên:

- Dừng lại !

Tiếp theo là hai tiếng "thịch thịch", hai bóng người đã xuất hiện bên cạnh La Như Long.

Đó chính là huynh muội họ Biện với thanh trường kiếm lăm lăm trong tay.

Điều này dường như Lạc Thiên đã lường được trước, lão trợn mắt quát:

- Bọn ngươi chán sống hả ? Có biết lão phu là ai không ?

Thiếu nữ lớn tiếng :

- Bổn cô nương lạ gì "Quan Ngoại Tam Quái" nhà ngươi ? Ngươi là đại lão quái Lạc Thiên.

Rồi cô ta chỉ tay vào hai lão còn lại, nói tiếp :

- Còn đó là Lạc Địa và Lạc Huyền, đều là người chẳng ra người, ngợm chẳng giống ngợm, đúng không ?

- Nha đầu, ngươi phải chết ...

Chưa dứt lời, Lạc Địa và Lạc Huyền đã lao người đến, nhưng Lạc Thiên đã đưa tay ngăn cản, ngẩng cổ cười nói:

- Bọn tiểu quỷ đó chúng ta làm gì phải nổi cơn thịnh nộ ? Ha ... ha ... ha ...

Rồi lão hất hàm hỏi:

- Hai tiểu quỷ ngươi mau báo tính danh ta nghe xem?

Chàng thiếu niên hừ một tiếng, thiếu nữ đanh giọng :

- Ngươi không lượng thân phận cao thấp, lại dám hỏi tính danh ta hả ?

Lời nhiếc mắng của cô ta làm bọn lão quái xạm da mặt, lửa giận cuồn cuộn bốc lên.

Chợt có giọng đằng hắng cắt ngang bầu không khí căng thẳng, một người bước đến đứng giữa song phương.

Người đó chính là Bái Tẩu, lão ta bước đến cạnh bên Lạc Thiên, vểnh râu cười nói:

- Có lẽ Lạc đại hiệp không biết hai vị này, họ cũng là những nhân vật nổi danh cả đấy ! Hi hi !

Lạc Thiên đang tức giận, bèn quát hỏi:

- Ngươi nói lai lịch chúng ra ta xem ?

Bái Tẩu cười xiểm nịnh:

- Nhị vị đây là người của Biện gia bảo ở Cửu Liên Sơn, danh tiếng lừng lẫy trong võ lâm Trung Nguyên.

Lạc Thiên quát:

- Nói rõ tính danh của bọn nó ra ta nghe.

- Vị thiếu hiệp đây chính là Biện Khởi Giao, còn cô nương là Biện Khởi Phụng ...La Như Long chưa từng quen với loại người sâu hiểm như Bái Tẩu, thấy lão ta quỷ quyệt chàng lạnh lùng hừ một tiếng.

Lạc Thiên nghe được hét lên:

- Ngươi hừ gì ?

Bình thường La Như Long không thể để cho lão ta giương nanh vuốt như vậy, nhưng tình huống bây giờ lại khác, chàng lại mỉm cười chỉ đến "Tuyết Phong Nhị Tẩu".

nói:

- Ta hừ hai lão kia !

- Vì sao ?

- Khi nãy họ muốn giở trò để đoạt lấy bảo vật, nhưng giờ dường như biến mất ý định đó.

"Tuyết Phong Nhị Tẩu" đều trợn mắt đứng ngớ người ra. Lạc Thiên quay sang hỏi:

- Bái Tẩu, có thật như vậy không ?

Bái Tẩu lúng túng cười :

- Huynh đệ ... huynh đệ ...

Lạc Thiên ngắt lời:

- Lão phu hỏi các ngươi một câu, các ngươi đã bỏ đi ý định "đoạt bảo" chưa ?

Cả hai đều ấm ớ không trả lời được.

Lạc Thiên nói tiếp :

- Bây giờ ta chỉ cho các ngươi hai con đường để chọn, thứ nhất phải lập tức rời khỏi nơi này, còn thứ hai là ... ha ha !

Rồi lão quay sang trừng mắt quát bọn "Vạn Dương Tứ Bá" :

- Bọn ngươi dự định đi khỏi nơi này chứ ? Hay muốn ta động thủ ?

"Vạn Dương Tứ Bá" tuy không phải là đối thủ của "Quan Ngoại Tam Quái" nhưng họ dễ gì bỏ qua mưu đồ đoạt bảo vật. Bởi vậy "Hắc Diện Kim Cương" Ngụy Nguyên liền bước ra lên tiếng :

- Xin lỗi, bọn ta không thể để mất mặt ...

Lạc Thiên lắc đầu cười như điên dại:

- Ha ha ! Không mất mặt thì sẽ mất đầu ... ha ha ...

Lão quay sang nói với đồng bọn:

- Lão nhị, lão tam, tình thế hôm nay chúng ta không thể đem lòng từ bi để xử sự.

Phải đánh !

Chữ "đánh" vừa dứt, cả ba lão lao vọt ra ba hướng ...

Lạc Địa xáp chiến với "Tuyết Phong Nhị Tẩu", tiếng chưởng phong ầm ầm, đất đá bắn tung tóe.' Bọn "Vạn Dương Tứ Bá" vung đao kiếm lên tiếp chiến với Lạc Huyền, bóng người lao vùn vụt, ánh đao óa lên thành rừng ...

Còn Lạc Thiên xông đến phía La Như Long và huynh muội họ Biện, thủ chưởng dựng ngang ngực, lão nhếch mép cười khinh thị:

- Các ngươi cứ hợp lực để ra tay !

Biện Khởi Phụng ngang nhiên cười nói với La Như Long :

- La tiểu ca bất tất động thủ, xem huynh muội tôi đấu với hắn ...
Biện Khởi Giao cũng gật đầu mỉm cười, hai huynh muội múa tít thanh trường kiếm như rồng tuôn áp đảo đến Lạc Thiên.

Nhưng Lạc Thiên chẳng hề lùi bước, lão cất giọng cười man rợ, lách người vào trong làn mưa kiếm, chưởng phong phát ra ào ào, tuy thế quả thực phi phàm.

Đương trường phân thành ba trận chiến, các cao thủ như thần long mãnh hổ vờn lấy nhau, sát khí cuộn đất đá bay mù mịt cả một vùng. Đây cũng là cơ hội để La Như Long thoát nguy.

Nhưng chàng không muốn đi ngay, vì biết rằng nếu rời khỏi nơi này, cuộc giao chiến sẽ ngưng lại, lúc đó bọn họ sẽ liên thủ tấn công chàng. Còn một điều khó hiểu là huynh muội họ Biện cứ một mực bảo vệ chàng, vì sao vậy ?

Qua cuộc đối khẩu vừa rồi, rõ ràng Biện gia bảo là thuộc phía hắc đạo, hùng bá một phương. Lẽ nào hai người này là cánh sen trổi lên giữa bùn lầy ?

Nghĩ đến những điều đó, La Như Long lắc đầu, ngưng thần quan sát đấu trường.

Hiển nhiên huynh muội họ Biện không phải là đối thủ của lão quái Lạc Thiên, giao đấu độ mười chiêu, thế kiếm của họ đã chùn đi, sức lực yếu dần. La Như Long đứng ngoài vô cùng lo lắng, mồ hôi toát lạnh cả người.

Bỗng nghe Lạc Thiên phát ra một câu rùng rợn:

- Bọn nhóc ngươi chỉ có mấy chiêu như vậy mà cũng muốn xưng danh giữa giang hồ hả ? Trong ba chiêu nữa, nếu không hạ gục bọn ngươi, Lạc Thiên này sẽ xóa danh trong võ lâm.

- Lão tặc kia ngông cuồng, hãy xem kiếm.

Biện Khởi Giao hét lớn, phát ra chín đường kiếm sáng loáng, trên ba, giữa ba, dưới ba. Kiếm khí xé gió vù vù.

Biện Khởi Phụng cũng tức tốc vút ra chín chiêu kiếm liên hoàn, công kích tới tấp.

Lạc Thiên bị mười tám thế kiếm vây áp, nếu lão không thoát lùi ắt sẽ bỏ mạng.

Nhưng không phải như vậy, lão ta vẫn xông tới, miệng hét lên:

- Nạp mạng đây !

Không thấy lão ta xuất chiêu như thế nào, chỉ thấy hai luồng chưởng phong bão táp cuồng cuộn thốc đến, mười tám đường kiếm bị phá tung. Lão biến chưởng thành trảo bổ nhanh đến đối phương. Biện Khởi Phụng thất thanh kêu lên một tiếng, tung người lao về phía sau, thanh trường kiếm trong tay biến mất. Biện Khởi Giao cũng kinh hoàng biến sắc, thoắt lách người né tránh.

Lạc Thiên ngừng chiêu, chỉ thẳng vào mặt Biện Khởi Giao, quát:

- Ngươi nếu còn ngoan cố, đại gia sẽ siêu độ ngươi.

- Không chắc như vậy !

Một giọng nói vang lên từ bên ngoài, chính La Như Long đã lên tiếng.

Lạc Thiên quay đầu trố mắt nhìn, Biện Khởi Giao cũng thu hồi kiếm chiêu, đôi mắt tròn xoe nhìn đến chàng.

La Như Long bước đến giữa song phương, gật đầu mỉm cười nói với huynh muội họ Biện:

- Xin nhị vị tạm nghỉ tay, lão quái này để tại hạ xử lý !

Biện Khởi Giao hớt hãi thốt lên:

- Sao ? Ngươi có thể ứng phó nổi không?

Lạc Thiên khịt mũi hừ một tiếng.

La Như Long nghe vậy đánh mắt nhìn lão ta, rồi nói với Biện Khởi Giao:

- Biện huynh yên tâm, lão quái này, tại hạ chỉ cần một chiêu là đủ, có tin không?

Huynh muội họ Biện cả hai không ai dám tin, Biện Khởi Phụng vội bước đến bên cạnh chàng, nghiêm túc nói:

- Long tiểu ca chớ đùa, nếu đánh, chúng ta cùng hợp lực lại ...

La Như Long ngắt lời:

- Bất tất ! Bất tất ! Tại hạ nói một chiêu là một chiêu.

Rồi chàng quay sang nói với Lạc Thiên:

- Ta đưa ra một điều kiện với lão, chỉ cần lão tiếp nổi ta một chiêu, ta sẽ giao vật kỳ bảo võ lâm này cho lão !

- Sao vậy được?

Cả hai huynh muội họ Biện cùng kêu lên.

Lão Lạc Thiên cũng không ngờ có chuyện dễ dàng như vậy, bèn cất giọng cười quỷ quyệt:

- Hảo ! Hảo ! Nếu lão phu không tiếp chiêu nổi thì sao ?

La Như Long cười lạt:

- Cũng rất đơn giản, nếu lão không tiếp nổi chiêu của ta thì kéo nhau ra khỏi nơi này. Và từ nay trở đi không được đem xác đến trước mặt ta !

- Như vậy thôi sao ? Được ! Được !

Lạc Thiên giương tay lên, nói tiếp:

- Bắt đầu động thủ đi. Ngươi dùng quyền ? Dùng chưởng? Hay dùng binh khí?

Biện Khởi Giao liền đưa thanh trường kiếm đến, gượng cười:

- La đệ đệ sử dụng thanh kiếm này đi !

La Như Long không nhận lấy thanh kiếm, chàng nói với Lạc Thiên:

- Lão Lạc, ta kính lão tôn hiền, nhường cho lão xuất chiêu trước.

- Sao ? Ngươi để ta động thủ trước hả ?

Lão Lạc cũng hết sức ngạc nhiên.

Huynh muộn họ Biện thoạt biến sắc mặt, chăm mắt nhìn đầy nỗi kinh ngạc lẫn lo lắng.

Chương 9: Tuyệt chiêu kỳ công

La Như Long gật đầu cười:

- Có gì phải lấy làm kỳ quái ? Ta đã nhường cho lão trước thì cứ ra tay đi, xin mời !

Chàng ôm quyền chào ra vẻ một anh hùng khí khái.

Ban đầu có vẻ không tin, thoáng sau lại hoài nghi, Lạc Thiên trợn to cặp ma nhãn hỏi:

- Tiểu quỷ kia, cần ta đề tỉnh ngươi một câu không - Câu gì ?

- Chúng ta chỉ giao đấu một chiêu thôi ư ?

- Đúng vậy !

- Chỉ có một chiêu, lại để ta ra tay trước, như vậy chẳng khác gì ngươi tìm cái chết ?

- Phế ngôn ! Phế ngôn ! Tiểu gia không nhẫn nại đợi lâu, nếu ngươi không muốn đọ chiêu thì ta đi ...

Vừa nói, chàng vừa quay người định bước đi ...

- Khoan đã !

Lạc Thiên ngăn cản lại, cười hắc hắc:

- Lão phu mấy mươi năm đãng tích trên giang hồ, chưa bao giờ có được tiện lợi như thế này. Tiểu tử kia, ngươi tự tìm con đường chết, chớ trách lão phu ác độc, tiếp chiêu !

Vừa dứt lời lão ta giở song chưởng lên trước ngực, khoa một vòng, hai luồng kình phong tống ra hung mãnh như sóng thần ...

Đây là lần ra tay quyết định thành bại, lão đã vận đủ mười hai thành công lực, thi triển tuyệt chiêu mà lão đã tu luyện mấy mươi năm nay, đồng thời cũng là chiêu thành danh của "Quan Ngoại Tam Quái".

Huynh muội họ Bạch đứng ở ngoài nghe đến tiếng chưởng phong ào ào cũng đã khiếp đảm kinh tâm.

Lạc Thiên xuất chưởng nhanh phàm, tốc, La Như Long cũng không thua gì, chàng đã đưa tay phải lên trước ngực, năm ngón tay giương ra nhắm thẳng đến năm vùng trọng huyệt trên người đối phương, những luồng chỉ phong xuyên đi như những luồng điện ngầm ...

Chỉ phong của chàng xuất ra đã không thấy hình thù, cũng không thấy có gì khác lạ. Biện Khởi Phụng thấy kình phong của Lạc Thiên đã ập sát đến người chàng, hốt hoảng kêu lên:

- Sao tiểu ca không né tránh ? Muốn lãnh trọn chưởng của lão ta hả ?

Tuyệt chiêu này tuy La Như Long chưa từng thi triển, nhưng chàng tin rằng sẽ thắng, bởi vậy liền mỉm cười nói:

- Cô nương cứ tin vào tại hạ ...

Lạc Thiên đang tống xuất chưởng lực, bỗng phát giác có điều không ổn, lão cảm thấy vùng huyệt "Cự khuyết", "Cưu vĩ", "Trung đình" và hai vùng huyệt "U môn" như bị tên đâm vào.

Nhưng "Quan Ngoại Tam Quái" không thẹn là hàng cao thủ trong hắc đạo, là danh tiếng uy chấn giang hồ, khi vừa phát giác có sự khác thường, Lạc Thiên lập tức đề tụ chân khí để vận hành toàn thân, kinh mạch lưu thông bình thường trở lại.

Lão ta nghĩ rằng mình vận dụng toàn lực để xuất chưởng thế này, đối phương ắt sẽ chết ...

Nhưng dòng suy nghĩ chưa dứt, lão bỗng kinh hãi ngầm kêu lên:

"Ôi ! Sao thế này ? Sao thế này ?".

Điều này quả thật nằm ngoài sức tưởng tượng của Lạc Thiên, lão thấy La Như Long vẫn đứng an nhiên trước mặt, miệng vẫn nở nụ cười hồn nhiên.

Huynh muội họ Biện nhìn bộ mặt thiểu não của Lạc Thiên họ phải bật cười. Trong lúc nguy cấp, lão kêu lên một tiếng "bất hảo", trợn mắt há miệng, mồ hôi vả đầy trán.

Lão đứng yên không dám nhích động, vì biết rằng chỉ cần động dậy một tí, hồn lão sẽ quy thiên mất.

La Như Long hôm nay là lần đầu tiên thi triển chiêu "Lão Ngưu phá xa", chàng không ngờ nó lại có uy lực thần kỳ như vậy. Thấy lão ác ma đứng trơ trơ như khúc gỗ, chàng phá lên cười ha hả.

Phía bên kia, cuộc chiến đang xảy ra khốc liệt cũng ngừng tay, bọn họ cùng chạy đến với nét mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Nhìn thấy lão quái Lạc Thiên lâm vào cảnh tượng như vậy ai ai cũng biến sắc.

Nhưng tám cao thủ này dường như vẫn không từ bỏ mưu đoạt bảo vật, họ vây quanh lấy La Như Long và huynh muội họ Biện.

Lão quái Lạc Địa và Lạc Huyền luống cuống nhìn Lạc Thiên hỏi lớn:

- Chuyện gì vậy ?

La Như Long ngang nhiên tiếp lời:

- Chuyện gì vậy à ? Ha ha ! Đó gọi là "Thị phi chỉ vì láu mép, phiền não cũng tại cứng đầu", nếu các vị còn chưa phục thì cứ giương nanh múa vuốt thử ta xem ?

Bọn hắc đạo đều im phăng phắc, La Như Long quay sang gọi huynh muội họ Biện:

- Chúng ta đi !

Rồi chàng hiên ngang bước đi, huynh muội họ Biện vội dắt ngựa theo sau ...

Tên "Bạch Diện Kim Cương" Chương Năng đang cầm kiếm đứng chắn trước mắt, thấy toàn trường không có ai lên tiếng, gã ta phải tránh sang một bên để nhường đường.

La Như Long hừ một tiếng quay lại nói:

- Hôm nay tiểu gia chỉ hiển lộ một chút thần công, không dự định giết sạch các ngươi. Các ngươi nếu không chịu cải biến tà niệm, ha ha, thì chớ trách ta hạ thủ lang độc ?

Chàng thị ý cho huynh muội họ Biện lên ngựa, rồi nhún người bay lên ngồi sau lưng Biện Khởi Giao, chỉ tay vào bọn hắc đạo nói lớn:

- Khỏi lo cho lão Lạc, tiểu gia bảo đảm độ nửa thời khắc nữa lão ta sẽ trở lại bình thường.

Hai con tuấn mã tung vó lao đi, để lại sau lưng một đám bụi mờ.

Vầng trăng tỏa chiếu trên nẻo đường vắng lặng, tiếng vó ngựa vang lên đều đều, khu trấn Công Bình khuất dần, khuất dần trong màn đêm.

La Như Long ngồi sau lưng Biện Khởi Giao, chàng im lặng không nói năng gì.

Ngược lại trong đầu chàng đã trỗi dậy biết bao dòng suy nghĩ.

Trước hết, La Như Long nghĩ đến cuộc đối diện hôm nay, nếu không có Giả Như Chân truyền thụ chiêu thần kỳ võ học, chàng dù có tài nghệ phi phàm cũng không dễ gì thoát khỏi vòng vây của bọn hắc đạo ?

Chàng nghĩ đến huynh đệ họ Biện, không biết họ có ý gì ? Sao lại dám ra tay giải vây cho chàng? Lẽ nào ý đồ của họ cũng nhằm vào vật kỳ bảo này ?

Bây giờ chàng đồng hành với họ, có phải là đưa dê vào miệng hổ không? Rơi vào cạm bẫy của người khác không?

Còn Liệt Hỏa Thần Quân, lão ta vì sao lại phát lệnh bài, có phải hành động của chàng đã lọt vào mắt của lão không?

Nếu lão ta bám sát theo chàng, sao khi nãy bọn hắc đạo muốn ra tay cướp đoạt vật kỳ bảo lão lại không lộ diện ? Lão ta đâu dễ gì để âm diện "Thái cực đồ" này lọt vào tay người khác ?

Những vấn đề trên đã làm cho La Như Long chìm ngập trong nỗi trầm tư.

- Long tiểu ca, chúng ta cùng nói chuyện đi, sao ngồi im vậy ?

La Như Long bỡ ngỡ ngẩng đầu mỉm cười:

- A ... cô nương nói gì ?

Biện Khởi Phụng hé đôi môi son cười:

- Long tiểu ca dùng một chiêu đã khống chế được lão quái Lạc Thiên, uy hiếp được bọn cao thủ còn lại, như vậy cũng giảm đi được phần nguy nan cho Long tiểu ca trên đường đi đến phương Nam. Tôi hỏi thật, chiêu đó luyện như thế nào ? Sao lại có uy lực ghê như vậy ?

- Điều đó ...

Mới mở lời, La Như Long chợt im bặt vì chàng chưa rõ ý đồ của họ nên phải thận trọng mới được.

Qua biểu hiện bên ngoài của chàng, huynh muội họ Biện đã hiểu, Biện Khởi Giao quay đầu cười nói:

- Có lẽ La đệ đệ cũng có phần dè dặt đắn đo đối với huynh muội ta phải không?

La Như Long ngập ngừng không nói.

Biện Khởi Giao cười lớn:

- Thực ra không thể không có ý đề phòng, ta cũng chẳng trách cớ ngươi được.

Ngươi nghĩ xem, ai lại không có lòng tham đối với vật kỳ bảo ? Ai cũng chẳng muốn chiếm lấy làm của riêng mình ?

La Như Long thầm nghĩ:
"Đúng vậy ! Điều suy nghĩ của ta cũng có lý, huynh muội ngươi còn ngần ngại gì nữa cơ ?".

Biện Khởi Giao mỉm cười, nói tiếp:

- Đúng như lời bọn khi nãy nói, Biện gia bảo cũng thật sự nổi danh trong giang hồ, nhưng có một điểm xin ngươi chớ hiểu lầm, ở Trầm Gia Loan và Vũ Đương, huynh muội ta đã tận mắt chứng kiến sự cố xảy ra đối với ngươi, giờ thử hỏi huynh muội ta có nỡ ra tay tranh đoạt với một người mang mối huyết cừu ngút trời như vậy không?

Nghe những lời Biện Khởi Giao nói ra, La Như Long mới hiểu được về họ.

Đồng thời cũng khơi dậy trong đầu chàng cảnh tượng tang tóc trước đây, phụ thân mất, mẫu thân chết, Vân ca ca bị bắt thảm thương ...

La Như Long nghiến răng cố nén hai dòng lệ tuôn trào.

Biện Khởi Phụng sợ La Như Long không tin hẳn, bèn phụ họa:

- Tôi tuy không rõ mục đích của tiểu ca đi về phương Nam là gì, nhưng tiểu ca muốn đến đâu, huynh muội tôi sẽ hộ tống tiểu ca đến đó. Trên đường đi, nếu có người nào rắp tâm tranh đoạt bảo vật, cho dù người đó là phụ thân tôi vẫn kiên quyết chống đối, Long tiểu ca có tin không?

La Như Long không ngờ huynh muội họ Biện lại có lòng tốt như vậy.

Hơn mười ngày nay chàng độc lữ cô hành như cánh nhạn lẻ loi, giờ được nghe những lời chan chứa tình cảm đó, trái tim chàng như từ trong băng giá được sưởi ấm trở lại.

Niềm vui tự đáy lòng được toát lên trên khuôn mặt của chàng.

Biện Khởi Giao ngồi phía trước nên không thấy được biểu hiện của chàng, bèn quay lại nói:

- Muội muội quá đa tình rồi đấy. La đệ đệ xuất một chiêu đã bức thối "Quan Ngoại Tam Quái", cần gì muội phải đi theo hộ tống? Có huynh muội ta bên cạnh càng làm cho người ta khổ lụy thêm mà thôi.

Một câu nói vô tình đó đã làm cho Biện Khởi Phụng e thẹn, đôi má ửng hồng lên, nhất giọng:

- Xấu miệng! Có gì đâu lại gọi là đa tình ?

Rồi cô ta mở lời trong như tiếng suối reo:

- Long tiểu ca, bây giờ có thể nói cho tôi nghe chiêu vừa rồi tiểu ca sử dụng gọi là gì ?

La Như Long mỉm cười:

- Chiêu đó gọi là "Lão Ngưu phá xa", thực ra nó cũng là một chiêu thuật cách không điểm huyệt.

- Cách không điểm huyệt hả ?

Cô ta nói giọng ngạc nhiên:

- Long tiểu ca, huynh tuổi còn nhỏ sao lại luyện được chiêu thuật huyền diệu đó ?

Huynh học bao lâu ? Có thể truyền thụ cho tôi được không? Nhưng không phải bây giờ, mà sau này ...

La Như Long thật lòng trả lời:

- Thực ra tại hạ chỉ học có ba ngày, cô nương muốn học cũng phải mất một năm !

- Tôi ngu vậy sao ?

- Tại hạ học chiêu này là có vị Giả lão tiền bối trực tiếp truyền nội lực vào người, nếu không thì tại hạ làm sao lãnh hội được loại huyền môn thượng thừa đó ?

- Tiểu ca cũng trực tiếp làm như vậy ... sẽ ...

Chợt cô ta phát giác lời nói của mình ngây ngô nên ngừng lại.

La Như Long dường như không phát hiện ra được điều gì, chàng vẫn vô tư tiếp lời:

- Tại hạ ... sao làm được?

Thấy cô ta quay đầu sang bên khác, tưởng rằng đã sinh giận, chàng bèn nói:

- Cô nương đã muốn học, tại hạ sẽ trực tiếp truyền cho cô nương! Được không?

Biện Khởi Phụng hình như cũng thích thú, liền đáp lại một nụ cười dịu dàng.

Biện Khởi Phụng là một thiếu nữ có dung nhan kiều diễm, nụ cười như đóa hoa nở rộ, khiến người ta phải ngây ngất.

La Như Long thấy rằng Hách Linh Châu đã là một thiếu nữ mỹ lệ tuyệt thế vô song, không ngờ Biện Khởi Phụng cũng chẳng kém gì, cô ta như cánh hoa thích hợp vườn thượng uyển tỏa rộ hương sắc, làm cho mai liễu cũng phải ghen hờn.

La Như Long ngắm nhìn cô ta, hồn chàng như dần dần đi vào cõi mộng.

Bất chợt Biện Khởi Phụng quay sang hỏi:

- La tiểu ca, giờ huynh đi về đâu ?

La Như Long đáp lại:

- Đảo Liệt Hỏa ở Nam Hải.- Đảo Liệt Hỏa hả ? Có phải là nơi Liệt Hỏa Thần Quân ẩn cư không?

Biện Khởi Giao ngạc nhiên thốt lên.

Biện Khởi Phụng hỏi thêm:

- Long tiểu ca, khi nãy hình như khẳng định là không quen biết gì với Liệt Hỏa Thần Quân, vậy lần này đến đảo Liệt Hỏa để làm gì ?

La Như Long không tiện nói rõ, chàng vội chuyển vấn đề:

- Biện huynh, trên đường đi đến đây huynh có thấy lệnh bài của Liệt Hỏa Thần Quân không?

- Có.

- Có thấy hả ?

Biện Khởi Phụng xen vào:

- Lão ma đầu đó đã nhiều năm không trở lại Trung Nguyên, lệnh bài khủng bố của lão ta trước đây ai lại không biết?

- Cô nương thấy cả thảy mấy lần ?

- Chín đêm liền đều thấy, trước đây huynh muội tôi chưa quen biết tiểu ca nên không nói ra.

- Như vậy lão ta hình như ngầm bám sát theo tại hạ?

La Như Long lại lắc đầu nói tiếp:

- Điều này thật khó hiểu, khi nãy bọn kia chặn đường, cố đoạt kỳ bảo, sao lão ta không lộ diện?

Trầm ngâm một hồi, La Như Long tiếp hỏi:

- Trên đường đến đây tại hạ không nắm rõ, nhị vị thấy người ngầm bám sát theo tại hạ có nhiều không?

Biện Khởi Phụng cười thánh thót:

- Rất nhiều ! Mới chỉ lộ diện ba toán cao thủ hắc đạo mà thôi !

La Như Long nhíu đôi mày kiếm nói:

- Như vậy sinh mệnh tại hạ vẫn như ngàn cân treo sợi tóc !

Biện Khởi Giao điềm nhiên tiếp lời:

- La đệ đệ chớ quá lo lắng, số cao thủ ngầm bám theo ngươi không ít, nhưng họ đều sợ uy lực của Liệt Hỏa Thần Quân, bởi vậy không dám xuất đầu lộ diện. Hơn nữa có một số nhân vật nghe ngươi chỉ xuất một chiêu đã khống chế nỗi "Quan Ngoại Tam Quái", họ không tự lượng sức mình hay sao ?

Biện Khởi Phụng long lanh đôi nhãn châu nhìn La Như Long, mỉm cười nói:

- Long tiểu ca, tôi có thể để xuất một điều được không?

- Điều gì ?

- Từ nay trở đi nếu có người hỏi tiểu ca về Liệt Hỏa Thần Quân, tiểu ca cứ thừa nhận là sư phụ đi ?

La Như Long liền lắc đầu trả lời:

- Không được! Không được! Công nhận, nói như vậy tại hạ có phần an toàn trên đường đi, nhưng tin đó rồi đây lan truyền ra thì tại hạ còn mặt mũi nào nữa ?

Biện Khởi Phụng ngượng ngùng cúi đầu không nói gì thêm.

Biện Khởi Giao biết tiểu muội mình đang lúng túng, bèn cố ý cười lớn.

- Ha ... ha ... ha ...! Nãy giờ vượt chặn đường cả mấy mươi dặm, chúng ta đêm nay nghỉ lại ở huyện Lỗ Mân, nhân tiện nhường cho La đệ đệ một con ngựa để ngày mai tiếp lên đường.

Không có ai nói lên lời nào nữa, bầu không khí trở nên trầm lặng.

Hai con tuấn mã lướt bụi trần phóng đi như bay.

Từng làn gió thoảng qua, vầng trăng nghiêng bóng tỏa ánh sáng huyền diệu, ba người như đi vào trong cảnh tiên.

Đột nhiên ...

Có giọng nói sang sảng vọng đến bên tai :

- Xin dừng ngựa lại !

Tiếp theo là nghe tiếng lướt gió nhẹ, hai bóng người từ trên không đáp xuống phía trước.

Hai con tuấn mã khiếp hãi chổng vó trước lên cao, "bịch bịch bịch" lùi lại, hí một tiếng vang rền.

Cả ba người đều kinh ngạc phóng ánh mắt nhìn, thì ra đó là hai lão hòa thượng.

Họ có tướng mạo nghiêm trang, nét mặt từ hòa, mình khoát cà sa, dưới cằm lại có chòm râu trắng mượt, hai tay chấp lấy trước ngực, rõ ràng đây là hai vị cao tăng đức độ.

Biện Khởi Phụng định mở lời, đã nghe hai vị tăng mỉm cười hỏi:

- Xin hỏi vị nào là La tiểu thí chủ La Như Long?

- Ta là La Như Long.

Vừa nói, La Như Long đã đáp người xuống đất.

Chàng lướt nhìn hai lão hòa thượng, lạnh nhạt hỏi:

- Nhị vị đại sư xuất hiện đứng chắn đường, ắt là cũng có ý "đoạt bảo" chứ gì ?

- A di đà phật ! Không dám ! Không dám !

Một lão hòa thượng tiếp cất giọng:

- Bần tăng kính xin La tiểu thí chủ dừng bước để có lời muốn nói, nhưng không biết nhị vị đồng hành kia là ...

Biện Khởi Phụng nhướng đôi mày liễu, lớn tiếng:

- Có gì nói nhanh ra đi ? Huynh muội ta đâu liên can gì ?

Hai vị hòa thượng định mở lời, bỗng nghe giọng nói như chuông vang lên từ sau lưng:

- Phổ An, Phổ Nguyên, hai sư đệ bất tất nhiều lời. La tiểu thí chủ đã dừng chân, mời chàng ta quá bộ đến đây.

Hai vị cao tăng cung kính ứng thanh một tiếng "dạ", rồi chìa tay mời La Như Long :

- Xin mời !

La Như Long trong lòng hồi hộp, cố bạo dạn bước theo hai lão hòa thượng.

Bỗng nghe một tiếng "xoẹt".

Lập tức ánh sáng tỏa chiếu rực lên cả một vùng mấy mươi trượng trông rõ như ban ngày.

La Như Long chú mục nhìn đến phía trước ...

Thì ra trong bóng tối ở dãy rừng cây cách trước mặt khoảng mười trượng, có hơn năm mươi người đứng theo hình cánh nhạn, có cả cao tăng, trưởng lão, cũng có cả nam nữ tục khách giang hồ. Đứng ở chính giữa là một vị lão hòa thượng râu và chân mày bạc trắng.

La Như Long phân vân không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chàng từ từ bước đến.

Chương 10: Khí phách hào hùng

La Như Long mới bước đi một đoạn, nghe Biện Khởi Phụng gọi giật:

- Long tiểu ca, đợi một tí !

Chàng quay đầu nhìn, thấy huynh muội họ Biện đang vội vã chạy đến.

Hai người vượt lên trước mặt chàng, cản lại:

- Long đệ đệ, ngươi không được đi !

- Vì sao ?

Biện Khởi Giao chỉ tay về phía trước, nói:

- Ngươi xem kìa, hơn năm mươi người đó hầu như toàn là cao thủ trong bạch đạo võ lâm, lão hòa thượng đứng ở giữa chính là Phổ Thiện đại sư, chưởng môn của Thiếu Lâm , ngươi đi vậy như vào miệng cọp. Nguy hiểm , rất nguy hiểm.

La Như Long dõng dạc tiếp lời:

- Tại hạ muốn xem những người mệnh danh là nhân vật chánh phái này đối xử với tại hạ như thế nào , đây !

Rồi chàng mạnh dạn bước theo hai hòa thượng.

Huynh muội họ Biện cũng vội đi theo .

Đến cách còn chưa đầy hai trượng, hai lão hòa thượng dẫn đường bước ra hai bên, cùng nói:

- La tiểu thí chủ đã đến, đệ tử cáo thoái !

Cả hai cùng bước đến bên đám đông.

Đương trường trở nên lặng ngắt, chỉ nghe những tiếng nổ lách bách của hơn mười ngọn đuốc.

Bầu không khí tĩnh mịch thật đáng sợ !

La Như Long chưa bao giờ gặp đến cuộc diện như thế này, trống ngực đánh mỗi lúc một nhanh, chàng đứng lặng người nhìn họ, bao nhiêu cặp mắt đang chăm nhìn chàng, những ánh mắt hữu thần chạm vào nhau như muốn nảy lửa .

Lúc này Biện Khởi Phụng và Biện Khởi Giao cũng vừa đến, họ đứng sát bên cạnh chàng.

Biện Khởi Phụng nghiêng qua nhỏ giọng:

- Trông bọn họ mặt người nào cũng lạnh như tiền vậy, tiểu ca có sợ không?

La Như Long nghe vậy thầm nghĩ:

"Bất tất ! Bất tất ! Nàng là nữ nhi, nên lo cho nàng mới đúng ...".

Chưa nói nên lời, Biện Khởi Giao đã tiếp giọng:

- La đệ đệ, những cao thủ bạch đạo võ lâm hầu như toàn bộ đều tập trung ở đây cả, ngươi nhận ra không?

La Như Long chợt biến sắc, hỏi nhỏ:

- Biện huynh biết được mấy người, xin ngầm nói cho tại hạ rõ được không?

Biện Khởi Giao kề sát bên tai chàng, nói khẽ:

- Lão hòa thượng đứng chính giữa là Phổ Thiện đại sư, chưởng môn phái Thiếu Lâm, hai vị dẫn đường vừa rồi là Phổ An và Phổ Nguyên, hình như họ là hai nhân vật trong "Cửu Đại Giám Tự", ngươi xem chín người cùng đứng với nhau kìa .

La Như Long gật gật đầu chú mục nhìn bọn họ.

Biện Khởi Giao nói tiếp:

- Lão nhân đứng phía bên trái Phổ Thiện đại sư chính là Linh Hạc đạo trưởng, chưởng môn phái Vũ Đương, năm lão đạo đứng sau lưng là "Mai Hoa Ngũ Kiếm" của Vũ Đương, không ngờ rằng sáu vị này lại thoát khỏi cơn đại nạn. Còn hai vị đứng ở bên phải chính là "Trường Bạch Nhị Lão", ắt họ là người còn sống sót lại của phái Trường Bạch , lão vận áo vàng gọi là Lãnh Tử Nhu, lão vận áo tía là Trình Phàm.

Ngừng khoảng khắc, Biện Khởi Giao nói tiếp:

- Bảy vị đạo nhân kế tiếp đó là "Thất Xảo Kiếm Trận" của phái Nga My.

Ngoài ra còn có vị Thần Trượng bà bà của phái Tuyết Sơn, Thiết Phiến thư sinh của phái Côn Lôn, chỉ thiếu mặt những nhân vật của phái Chung Nam và Hoành Sơn.

La Như Long gật đầu lia lịa .

Biện Khởi Giao lại tiếp:

- Còn có những cao thủ võ lâm không thuộc thất đại môn phái kia ngươi cũng đặc biệt chú ý . Ngươi xem kìa, nào là "Vũ Di Tứ Hành Giả", "Thái Sơn Lưỡng Điêu Long", Diệu Thủ Nương Tử của La Phù Sơn, "Điểm Thương Tam Đại Tiên Ông" ... Tóm lại họ toàn là những nhân vật lừng danh, có dịp ta nói rõ hơn nữa .

La Như Long gật đầu, chàng cố nhớ kỹ những gì Biện Khởi Giao nói .

Những cao thủ ở đương trường cũng không rõ hai chàng thiếu niên đang nói gì với nhau ? Họ cũng chẳng thốt lên lời nào, bầu không khí tĩnh lặng đến nỗi chiếc lá rơi cũng nghe thấy tiếng .

Lúc này Biện Khởi Phụng có vẻ quan tâm, ghé sát nói nhỏ vào tai chàng :

- La tiểu ca, huynh không nên sợ, bọn họ tuy đông người nhưng chưa ắt nuốt sống huynh được đâu ?

Nghe đến chữ "sợ", La Như Long bừng bừng nổi giận, liền ngẩng đầu phá lên một tràng cười lón:

- Ha ... ha ... ha ... ! Ta sợ ! ... Ta có gì phải sợ ? La Như Long này chưa làm điều gì hổ thẹn với trời đất ! Ha ha , chỉ có người đời sợ ta chứ ta sợ ai ?

La Như Long khẳng khái thốt lên lời này, không những Biện Khởi Phụng ngạc nhiên trố mắt nhìn, mà toàn trường dường như cũng không ngờ đến.

Tiếp đó, đương chúng đánh mắt nhìn nhau cùng cười rộ lên.

La Như Long càng thêm tức giận, giẫm mạnh chân, chỉ thẳng vào vị chưởng môn Thiếu Lâm, hét lớn:

- Đại sư, ta tôn trọng lão là bậc cao niên có đức độ, cũng kính trọng lão là chưởng môn của một đại môn phái, nếu lão mời ta đến đây để nghe những giọng cười của họ, xin lỗi , tiểu gia không hơi đâu tiếp kiến !

Nói xong, chàng quay phắt người vẫy tay với huynh muội họ Biện một cái rồi bước đi .

Hai người kia cũng vội theo sau ...

Bỗng nghe giọng Phổ Thiện đại sư vang lên:

- La tiểu thí chủ, xin tiểu thí chủ nguôi giận, dừng bước!

Lập tức có tiếng tay áo phất phành phạch trong gió .

Những bóng người loang loáng, cả mấy mươi người đáp nhanh xuống vây quanh lấy La Như Long và huynh muội Biện Khởi Giao.

"Xoẹt xoẹt", huynh muội họ Biện đã tuốt kiếm ra khỏi vỏ, ánh kiếm lóe lên như ngũ sắc cầu vồng.

Lúc này La Như Long bình tĩnh trở lại, quay sang nói với hai người:

- Khoan đã !

Rồi chàng nhìn chằm chằm vào vị chưởng môn Thiếu Lâm đang bước đến, lạnh giọng:

- Đại sư lệnh bọn ta xuống ngựa đến đây để đáp lời, thì ra chính là bày xảo kế để bắt người hả ?

Phổ Thiện đại sư dừng bước, vuốt râu cười:

- La tiểu thí chủ hiểu lầm rồi, nói như vậy thật tội lỗi ! Tội lỗi !

Lão ta đưa tay trấn an quần hùng, nói tiếp:
- Chư vị đồng đạo bình tĩnh, La tiểu thí chủ tuổi trẻ nên có ngang lời, xin chư vị quay lại cho .

Đám cao thủ cùng ứng thanh rồi lùi lại .

Phổ Thiện đại sư mỉm cười nhẹ giọng:

- Nghe nói La tiểu thí chủ gan hùm đởm hổ, dám xông người vào ngọn ma đăng, lật tung chiếc quái xa, hôm nay quả nhiên là danh bất hư truyền.

Cho đến giờ La Như Long vẫn chưa rõ tâm ý của lão, chàng cười nhạt:

- Đại sư sao không nói rõ ra, lão muốn ta đáp lời, hay muốn tâng bốc ta ?

Phổ Thiện đại sư nhìn lướt sang huynh muội họ Biện, gượng cười:

- Có huynh muội của Biện gia bảo ở cạnh bên, lão nạp rất khó nói .

Biện Khởi Phụng vốn đang tức giận, lại nghe lão nói lời đó khiến sắc mặt biến đổi, liền lên tiếng:

- Ủa ? ... Kỳ quái thật ! Vì sao có huynh muội ta lại khó nói ? Đại hòa thượng, lão là chưởng môn của một đại môn phái, xin lão phải xử sự hợp lý mới được!

Phổ Thiện đại sư lúng túng cười, khó nói lời để đáp lại .

La Như Long cất giọng:

- Hai vị này là bằng hữu tri giao của ta, đại sư có gì cứ nói, bất tất ngần ngại !

Phổ Thiện đại sư chợt đổi sắc mặt, tiếp lời:

- La tiểu thí chủ là công tử của "Lôi Đình Kiếm" La Luân, La đại hiệp. La đại hiệp cả cuộc đời quang minh chính đại, là tấm gương ngời sáng trong bạch đạo võ lâm, còn tiểu thí chủ sao lại ...

Phổ Thiện đại sư không nói rõ câu cuối, ý lão ta là :

"Ngươi lại giao tình với bọn hắc đạo.".

La Như Long sao không biết được ý của lão, bèn lớn tiếng:

- Không sai, phụ mẫu ta sống cuộc đời lỗi lạc quang minh, hành sự chính chắn.

Nhưng ta tự hỏi mình chưa làm điều gì nhục với tổ tiên. Đại sư, lão không nói thẳng chính sự, cứ quanh co phí mất thời gian. Xin lỗi ! Ta không rãnh để phụng tiếp !

Lần này chàng không quay người bước đi ngay, chàng chỉ ngẩng đầu nhìn vầng trăng vằng vặc trên cao .

Phổ Thiện đại sư vẫn bình thản tiếp lời:

- Tiểu thí chủ, lời nói nên thận trọng một tí, tiểu thí chủ biết những người đứng trước mặt này là ai không?

La Như Long cười lớn:

- Đại sư nếu nói ta tuổi trẻ khí thịnh, ăn nói không đắn đo, ta thẳng thắn phát ra thêm một câu càng chối tai hơn. Những người đứng trước mặt ta, nếu nói dễ nghe một tí, đều là chưởng môn các đại môn phái quyền quý tôn vinh, còn khó nghe hơn, hừ, đều là những con cá lọt lưới sống sót đến bây giờ.

Một tiếng hét rầm trời dậy lên, La Như Long vẫn không hề sợ hãi, chàng đứng sừng sững đầy vẻ hào hùng.

Huynh muội họ Biện phập phồng lo lắng, nghĩ rằng cuộc ác chiến sẽ xảy ra .

Bỗng có một tiếng quát lớn phát ra từ sau lưng Phổ Thiện đại sư:

- Như vậy ngươi có ý khinh miệt , xem bọn ta không ra gì hả ?

La Như Long lắc đầu nói:

- Nhầm rồi, ngươi nói nhầm rồi ! Ta không những không có ý khinh miệt, ngược lại ta còn có lòng "đồng tình" . Các người gặp đến thảm họa, ta cũng mang đầy nỗi bi thương vì nghịch cảnh đạo tiêu ma trướng. Ta không phải là người sung sướng trước tai họa, điều đó xin các người không nên hiểu lầm.

Giọng nói của chàng sang sảng vang lên, khung cảnh toàn trường trở lại lắng dịu .

Phổ Thiện đại sư bước đến, mỉm cười nói:

- Lão nạp mời tiểu thí chủ đến đây để đáp lời, với ý như thế nào thí chủ rõ chưa ?

La Như Long nghiêm túc tiếp lời:

- Đại sư nếu có gì chỉ giáo, vãn bối xin lắng nghe .

Phổ Thiện đại sư chậm rãi cất giọng:- Thí chủ một mình đi về phương Nam, trong người có cất giữ vật kỳ bảo võ lâm, đúng không?

- Đúng !

- Thí chủ biết lúc này mọi người ngầm bám sát theo thí chủ, nguy cơ đang chờ sẵn tứ phía không?

- Biết !

- Thí chủ biết người ngầm bám sát theo có cả hắc đạo lẫn bạch đạo không?

- Vãn bối rất rõ !

Phổ Thiện đại sư mỉm cười hỏi tiếp:

- Thí chủ cho rằng dựa vào hai thanh trường kiếm của huynh muội họ Biện và chiêu "cách không điểm huyệt" của thí chủ, lại vượt qua nguy hiểm được hử ?

- Đúng, vãn bối thực sự nghĩ như vậy !

Phổ Thiện đại sư chỉ tay vào quần hùng, cười kha khả:

- Thí chủ quá tự tin, ta thành thực nói với thí chủ, những người đứng ở đây hầu như đã luyện được "Huyền môn hộ thân cang khí", ngươi dùng tuyệt chiêu gì để có thể đối phó nổi với họ ? Ha ha !

Điều đó La Như Long đương nhiên tin là thật. Chàng vẫn bình tĩnh nhướng đôi mày kiếm hỏi:

- Đại sư, mục đích lão tìm tại hạ đến đáp lời, chính là để doạ tại hạ sao ?

Phổ Thiện đại sư tụng một câu Phật hiệu nói:

- Hù dọa ? A di đà phật ! Lão tăng tự tin là người trong Phật môn lục dục đã đoạn, thất tình đã trừ, nếu trong lòng sinh ác niệm thì Phật Tổ từ bi cho ta được sao ? Quá tội !

Quá tội !

Rồi lão hơi ngẩng đầu lên, nói tiếp:

- Ta không những không hù doạ thí chủ, mấy ngày nay lại còn tìm cách tụ tập bằng hữu trong bạch đạo đến đây đợi thí chủ để cùng trao đổi, muốn cho thí chủ giảm bớt muôn phần nguy hiểm, lẽ nào thí chủ không lãnh hội ?

- Thật vậy sao ?

La Như Long bất ngờ thốt lên lời đó, chàng liền ôm quyền thi lễ, nói:

- Thịnh tình của đại sư, vãn bối xin cảm tạ .

Phổ Thiện đại sư vội xua tay:

- Bất tất cảm tạ ta ! Ta còn một câu chưa tiện nói ra ...

La Như Long liền tiếp lời:

- Đại sư việc gì phải ngập ngừng, cứ nói thẳng ra đi .

Phổ Thiện đại sư nghiêm nghị cất giọng:

- Dường như khi nãy thí chủ nói, lệnh tôn lệnh đường là bậc hào kiệt lỗi lạc trong bạch đạo võ lâm, thí chủ cũng muốn thừa kế theo con đường của song thân, không làm gì thẹn với trời đất, đúng không?

La Như Long gật đầu đáp:

- Đúng, vãn bối đã nói vậy !

- Thí chủ vừa rồi cũng đã nói, thí chủ tỏ ý "đồng tình" đối với các đại môn phái, mang nỗi "bi thương" khi nhìn thấy đạo tiêu ma trương, đúng không?

- Không sai !

Phổ Thiện đại sư gật đầu nói tiếp:

- Thí chủ có biết "đồng tình" và "bi thương" đều là hành động tiêu cực, không thể giải quyết được vấn đề không?

La Như Long mỉm cười hỏi:

- Đại sư cho rằng làm thế nào mới gọi là "tích cực"?

- Hành động tích cực chính là hóa đồng tình thành hiệp trợ, hóa bi thương thành lực lượng. Lực lượng của chúng ta đoàn kết lại, phục hồi và chấn hưng võ lâm sau cơn đại nạn.

Giọng của Phổ Thiện đại sư ngân lên như chuông, vang ra giữa không gian mờ ảo .

La Như Long nói giọng thành thực:

- Vãn bối tuy nhỏ nhưng lòng can đảm không nhỏ, đại sư nếu có gì sai khiến vãn bối sẽ sẵn sàng xả thân vì chính nghĩa !

- Tiểu thí chủ nói lời đó có thật không?

- Thật !

Phổ Thiện đại sư mỉm cười:

- Nếu thật như vậy, giờ chỉ cần tiểu thí chủ gật đầu một cái, mọi điều sẽ được sáng tỏ !

- Nghiêm trọng vậy sao ?

La Như Long ngạc nhiên thốt lên, nhưng sực nghĩ đến điều gì , chàng hỏi:

- Đại sư , xin nói thẳng ra xem ?

Phổ Thiện đại sư cất giọng cười:

- Ha ha ! Bây giờ không phải là lúc dùng lời suông, mà là lúc phải biểu hiện hành động.

Nói đến đây lão chìa tay phải ra, bảo:

- Đưa đây !

- Đưa gì ? Đưa cái gì ?

La Như Long chợt hiểu, nhưng giả ngớ người ra .

Phổ Thiện đại sư nghiêm giọng:

- Tiểu thí chủ không phải đang cất giữ vật kỳ bảo võ lâm sao ? Tiểu thí chủ nếu cống hiến nó cho đồng đạo võ lâm, vậy không phải là hành động "tích cực" hơn "đồng tình" và "bi thương" sao ?

Sợ La Như Long sinh nghi hoặc không hiểu , lão nói thêm:

- La tiểu thí chủ mang nặng mối huyết hải thâm cừu của phụ mẫu, lão nạp cũng vì sự phục thù của tiểu thí chủ mà đã có kế hoạch trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau