KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Song phương lưỡng bại

Từ khi ba người đặt chân lên đỉnh núi, Mân Sơn bà bà thầm nghĩ :

"Ta già rồi hà tất phải theo bọn nó, để nó đi với nhau".

Vì thế bà ta tìm một bóng râm để ngồi ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên:

- Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn chấn động mặt đất làm bà ta giật mình.

Mân Sơn bà bà không biết biến cố gì phát sinh tức tốc thi triển thân pháp bay vọi đi như làn tên.

Đến nơi, bà ta phát hiện ngôi cổ bảo giờ đây đã trở thành một đống đất đá ngổn ngang khiến cho bà ta đâm ra lo hoảng, vội kêu :

- Long nhi, Châu nhi ...

Núi non vẫn tịch mịch, không thấy bóng người.

Mân Sơn bà bà thầm nghĩ:

"Chẳng lẽ tụi nó đã lâm nạn, vùi xác dưới đống đá này ? Ôi, như vậy quá tàn khốc ! " Hai hàng lệ chảy dài trên khuôn mặt trắng xanh, nhỏ xuống ướt đẫm cả vạt áo trên người bà.

Trong lúc tuyệt vọng người ta vẫn còn ôm ấp một chút hy vọng.

Bởi vậy Mân sơn bà bà cho rằng hai người nhất định chết vùi dưới đống đất đá này, nhưng cũng tồn một chút hy vọng nào. Bà ta cố sức lật từng tảng đá lên để kiếm tìm mặc dù công việc đó hết sức nặng nhọc khó khăn.

Mặt trời khuất hẳn về Tây bà ta đào bới đống đất đá bao nhiêu, lệ lại tuôn trào bấy nhiêu.

Màn đêm bao phủ, rồi đến ánh trăng lên, bà ta vẫn cố sức lật những tảng đá lên.

Bỗng có tiếng tay áo bay phất trong gió làm bà ta tinh thần chấn động, liền ngừng tay thầm nghĩ :"Người nào vậy ? Chẳng lẽ là ..." T Trong lòng trỗi dậy bao sự vui mừng lẫn kinh ngạc, Mân Sơn bà bà quay đầu nhìn bất chợt bà sa rầu nét mặt vẻ đầy thất vọng, bà vốn cho rằng là La Như Long hoặc Hách Linh Châu xuất hiện nhưng không ngờ người đó lại là một thiếu nữ lạ mặt.

Chỉ thấy cô ta vận chiếc hồng y, tuy dưới ánh trăng mờ ảo không nhìn rõ điện mạo nhưng cũng đủ biết rằng cô ta là một mỹ nhân.

Mân Sơn bà bà sau khi nhìn qua vị thiếu nữ vẫn tiếp tục hì hục với đống đá, mong sớm tìm ra La Như Long và Hách Linh Châu.

Nhưng không đợi bà ta động thủ vị thiếu nữ liền lạnh giọng hỏi :

- Bà đã gần đất xa trời rồi lẽ nào cũng còn lòng tham đối với vật kỳ bảo của thiên hạ sao ?

Mân Sơn bà bà nghe vậy liền nổi cơn thịnh nộ, quát :

- Ngươi là ai ? Lại đám mở lời vô lễ vậy hả ?

Hồng y thiếu nữ vẫn giữ giọng lạnh nhạt :

- Ta là ta, bà đếm xỉa đến làm gì ?

Mân Sơn bà bà hết nhẫn nhịn nổi, lớn tiếng :

- Đếm xỉa hả ? Ta lại muốn biết ngươi là ai !

Hồng y thiếu nữ đẵn giọng :

- Muốn động võ hả ? Bà nên vận khí lực cho tốt, niên kỷ lớn như vậy rồi, lỡ ra bỏ thân ở chốn hoang vu này thì quá oan uổng.

Mân Sơn bà bà bừng bừng nổi giận, quát lớn :

- Ta phải cho ngươi xem thử ai bỏ mạng nơi này.

Bà ta giương tay phát chưởng, hô :

- Nha đầu tiếp chưởng !

Hồng y thiếu nữ thân thủ phi phàm thấy chưởng phong đối phương bạt đến liền xoay người tránh ngay. Sau đó cô ta liền xuất một chưởng đánh vào "Chương đài huyệt" trên người Mân Sơn bà bà.

Mân Sơn bà bà đâu dễ để cho cô ta chiếm tiên cơ liền trở tay đánh quật ngay lại một chưởng.

Hồng y thiếu nữ thấy được lợi hại, liền biến chiêu thi triển "Phi hoa phiêu vũ", thân hình bay vút lên như cánh bướm, chưởng chỉ như móc câu bổ thẳng xuống ba vùng trọng huyệt "Mệnh môn", "Bách hội" và "Tương đài, trên người đối phương.

Mân Sơn bà bà cũng không phải là ngọn đèn cạn dầu, thấy vậy liền vọt người lùi lại ba xích, sau đó thi triển chiêu "Lãng lý thôi thuyền" đánh vào "Toàn cơ huyệt" của hồng y thiếu nữ.

Hồng y thiếu nữ thấy tình thế không địch nổi, bèn tức tốc lao vút lên cao hơn ba trượng kêu lớn :- Hảo chưởng lực, hảo chưởng lực ! Thảo nào bà lại ôm mộng muốn đoạt lấy kỳ bảo một mình. Nói thực cho bà biết, không dễ gì đâu !

Nói xong cô ta giáng người xuống tử chiến với Mân Sơn bà bà.

Song phương giao đấu đến mấy mươi chiêu vẫn bất phân thắng bại.

Mân Sơn bà bà vận toàn chân lực phát ra song chưởng vô cùng uy mãnh. Nghĩ rằng hồng y thiếu nữ không thể tiếp nổi, không ngờ cô ta cũng xuất song chưởng nghênh tiếp trực diện.

Chưởng lực song phương xáp nhau phát lên một tiếng nổ kinh hồn.

Hai bóng người đều tống nhào lui đến năm ba bước.

Hồng y thiếu nữ miệng phun một dòng máu tươi. Mân Sơn bà bà cũng hộc máu miệng.

Hồng y thiếu nữ liền ngồi bịch xuống đất, ngầm vận khí điều tức. Mân Sơn bà bà tuy không đến nỗi bị trầm trọng như hồng y thiếu nữ, nhưng cũng thụ thương không nhẹ, toàn thân nóng bừng như bị lửa đốt, táo nhiệt không thể chịu nổi.

Thế là bà ta đã bị trúng "Xích diệm chưởng" của hồng y thiếu nữ, nếu lúc này không dùng thuốc giải độc môn ở trong người hồng y thiếu nữ, sức nóng trong nội thể sẽ càng lúc càng tăng cho đến khi chết. Mân Sơn bà bà đâu biết lợi hại trong đó, chỉ có biết cơ thể nóng bức không thể chịu nổi mà thôi.

Vì thế bà ta điều tức để khu trừ nhiệt khí trong nội thể, nhưng không ngờ sức nóng lại càng tăng lên dữ dội, giống như nuốt phải một khối lửa đỏ vào bụng nóng từ trong ra ngoài thiếu đường phát cuồng.

Mồ hôi chảy ra nhễ nhại như một trận mưa.

Trong lúc hai người đang tuyệt vọng vận khí trị thương bỗng có giọng nói thánh thót vọng lại :

- Tìm không nhầm mà, chính nơi đây rồi !

Giọng của một nam nhân tiếp cất lên :

- Cứ vào xem rồi biết !

Hai bóng người xuất hiện, một nam một nữ.

Nữ nhân như vẻ vui mừng kêu lên :

- Muội nói quả nhiên không sai chính là nơi này.

- Nhưng Mân Sơn bà bà đâu chứ ? Sợ rằng đã đi rồi !

- Muội nghĩ rằng gia sư quyết không thể. .... Nam nhân bỗng "xì" một tiếng, nói nhỏ :

- Châu muội muội muội nghe có âm thanh gì kìa ?Họ chẳng phải là ai khác chính là Hách Linh Châu và La Như Long.

Hách Linh Châu định thần lắng nghe nói:

- Có thể khi ngôi cổ bảo bị sập đổ đã đè bẹp con gì nên mới phát lên tiếng kêu như thế.

- Khả năng như vậy, chúng ta đến xem thử thế nào.

Hai người vội chạy tới ngôi cổ bảo. Khi vừa đặt chân đến nơi, hồn phách của họ bỗng thất thoát khi gặp phải cảnh tượng trước mắt.

Hách Linh Châu hét lên một tiếng, phóng như bay lao đến Mân Sơn bà bà gào lên :

- Sư phụ, sư phụ sao vậy ?

La Như Long nhìn Mân Sơn ba bà sau đó đánh mắt nhìn sang hồng y thiếu nữ, thất thanh kêu lên :

- Thế này là thế nào ? Sao lại thế này Chàng vội chạy đến cạnh bên Hách Linh Châu, giục vội :

- Châu muội muội chớ khóc nữa, nhanh lấy Tuyết liên hoàn cho gia sư uống đi !

Hách Linh Châu nghe vậy cố nén cơn bi thương, vội mở cái bao ở thắt lưng ra lấy hai viên Tuyết liên hoàn cho Mân Sơn bà bà uống ngay.

La Như Long thấy Mân Sơn bà bà đã uống xong liền quay sang hồng y thiếu nữ, chàng lắc đầu vẻ đau buồn vô hạn, lấy trong người ra một bình nhỏ băng ngọc, dốc ngược xổ vài viên dược hoàn, mới đưa đến kề bên miệng hồng y thiếu nữ. Bỗng Hách Linh Châu la lên :

- Long ca ca sao lại cứu địch ?

La Như Long cũng không quay đầu lại, nói:

- Châu muội muội muội nhầm rồi, cô ta không phải là địch, mà là ...

Hách Linh Châu nghe vậy kinh ngạc tròn xoe đôi nhãn châu nhòa lệ hỏi :

- Là gì của huynh ?

ánh mắt của cô ta như muốn xuyên suốt đáy lòng của chàng.

La Như Lòng trì nghi một lát. Thực tại trên danh phận chàng không biết nên xưng hô như thế nào ? Vì hồng y thiếu nữ là Trình Phương, bái làm tôn nhi của Liệt Hỏa Thần Quân, mà La Như Long là đệ tử của Liệt Hỏa Thần Quân.

Luận về niên kỷ thì cô ta lớn hơn chàng, đồng thời cô ta đã thay Liệt Hỏa Thần Quân truyền thụ võ công cho chàng, sự tương quan thật là phức tạp rắc rối vô cùng.

Chàng thầm nghĩ :"Ta nên xưng Trình Phương là Phương thư thư mới thỏa đáng ..." Vì thế chàng liền trả lời :

- Cô ta là Phương thư thư của ta !

Hách Linh Châu nghe vậy mặt mày xây xẩm, cô ta oà lên khóc và gục đầu vào lòng Mân Sơn bà bà.

Dù Hách Linh Châu hờn dỗi, chàng cũng không thể không lo cho tính mệnh của Trình Phương. Vì vậy chàng vội đưa tay mở miệng Trình Phương ra, bỏ máy viên thuốc vào trong miệng cô ta.

Trình Phương thương thế trầm trọng, dược hoàn không thể cứu trị phục hồi trong một thời gian ngắn được.

La Như Long muốn tìm một nơi yên tĩnh để Trình Phương điều dưỡng vết thương.

Còn Mân Sơn bà bà cũng phải tịnh dưỡng mấy ngày mới phục hồi được tinh lực.

La Như Long định nói rõ với Hách Linh Châu nhưng khi chàng mới mở miệng gọi :

- Châu muội muội ...

Thì Hách Linh Châu liền trở giọng :

- Ai là muội muội của ông ?

La Như Long bị cô ta đáp lại một câu như vậy chợt xót xa lòng, đứng lặng người không biết nói gì hơn.

Chương 52: Cải ác hướng thiện

La Như Long từ thuở nào đến giờ, hôm nay là lần đầu tiên thấy Hách Linh Châu nổi giận. Trước đây hai người từng khắn khít nô đùa với nhau, có khi nào cô ta trở mặt như vậy đâu.

Nhưng vì nghĩ lại tình cảm của thời quá khứ, chàng không thể không nhường nhịn. Hơn nữa cô ta đã cứu tính mệnh chàng, vả lại khi ở dưới hang động chàng đã hứa với cô ta rằng từ nay về sau hai người cùng hợp lực quyết báo thù.

Lẽ nào chỉ vì một chuyện nhỏ này để rồi phải phân ly, bỏ mặc cô ta và Mân Sơn bà bà ở lại chỉ đem Trình Phương đi mà thôi ?

Đầu La Như Long như có muôn đợt sóng triều trỗi đậy, cuối cùng chàng cố nén lòng lắng dịu xuống nói :

- Châu muội muội, sao phải giận đến như thế ?

- Tôi không cần ông quan tâm.

La Như Long thấy nét mặt cô ta có phần dịu lại, nghĩ rằng không nên xung đột thẳng mặt liền dịu giọng :

- Đương nhiên chuyện của muội ta không hỏi đến, nhưng gia sư thụ thương không nhẹ, lẽ nào không tìm một nơi thích hợp để gia sư điều dưỡng sao ?

Hách Linh Châu nghe chàng đề cập đến gia sư, nét mặt cô ta lập tức chuyển từ sự hờn dỗi đến bi thương.

CÔ ta nhìn Mân Sơn bà bà sắc mặt xạm đi, nói giọng oán trách :

- Tất cả đều trách huynh cả.

Hách Linh Châu đổ hết mọi lỗi lầm cho La Như Long, khiến chàng phai sững cả người, lẩm bẩm :

- Trách ta sao ?

- Đương thiên không trách huynh thì trách ai ?

- Ta thế nào chứ ?

Hách Linh Châu đánh mắt một cái gắt giọng :

- Huynh hỏi Phương thư thư của huynh kìa.

Cô ta có ý ghen hờn nhưng La Như Long không hiểu vì chàng mới là một thiếu niên mười bảy mười tám, đâu có mấy kinh nghiệm trong quan hệ nam nữ.

Chàng quay nhìn sang Trình Phương, tuy lúc này ánh trăng mờ nhạt, nhưng vẫn nhìn thấy rõ trên khuôn mặt trắng xanh của cô ta có hiện lên một nét đau khổ, khiến cho chàng không khỏi lo lắng, muốn hòa giải nhanh với Hách Linh Châu để kịp trị liệu cho hai người. Bởi vậy chàng gượng cười nói :

- Châu muội muội, tất cả đều trách tại ta cả. Chúng ta nhanh tìm một nơi khác để trị liệu cho họ mới được !

Hách Linh Châu thấy chàng có phần đáng thương phải bật lên cười thành tiếng.

Nhưng cô ta cố mím môi để nén nụ cười, hỏi :

- Tìm nơi nào ?

La Như Lòng vui mừng nói :

- Muội cõng Mân Sơn bà bà, xin theo ta.

Nói xong chàng ôm Trình Phương vào lòng và bước đi.

Hách Linh Châu cảm thấy khó chịu nhưng lúc nay chẳng biết làm thế nào hơn.

Cô ta cẩn thận cõng Mân Sơn bà hà đi theo chàng băng rừng vượt núi độ một tuần trà, cuối cùng lại đến trước một khu miếu yên tĩnh hoang vắng. Cửa miếu mở một cánh, nội viện cỏ mọc sum xuê.

La Như Long dừng bước, quay lại hỏi :

- Châu muội muội xem nơi này có được không.

Hách Linh Châu quan sát khung cảnh, nhíu mày đáp :

- Được thì được, tuy nhiên quá hoang vắng.

La Như Long tiếp lời :

- Ta chính vì muốn chọn nơi hoang vắng mới cùng muội đến nơi này.

- Vì sao ?

- Vì càng hoang vắng càng tránh được sự quấy nhiễu bên ngoài.

Hách Linh Châu rùng vai nói :

- Vậy cũng được, tuy nhiên muội cảm thấy có phần sợ.

La Như Long mỉm cười hỏi :

- Muội sợ gì ?

Kỳ thực chàng không hiểu tâm lý của nữ nhân. Vì đại đa số nữ nhân đều có sự lo sợ trong nội tâm, loại ý thức này nó không định hình, tùy thời đều có thể phát sinh, tùy thời đều có thể tồn tại, khó có ai nói ra được lý do.

Hách Linh Châu chỉ việc lắc đầu, cũng không biết mình đang sợ gì.

Đột nhiên như có gì khích động làm cô ta dũng khí trỗi dậy, ánh mắt phát ra luồng nhãn quang kiên nghị cất giọng hỏi La Như Long :

- Huynh cười gì ? Lẽ nào huynh cho rằng muội nhát gan hả ? Hừ !

Cô ta liền cõng Mân Sơn bà bà tiến vào ngôi miếu trước.

La Như Long nhìn theo, cười thầm :

" Châu muội muội càng lúc càng hiếu thắng." Dòng duy nghĩ chưa dứt La Như Long bỗng thấy Hách Linh Châu bị một luồng lực đạo đánh bật ngược trở lại, người đứng chưa vững, miệng lại kêu " Ai da" !

La Như Long kinh hồn thất sắc, vội chạy đến cạnh Hách Linh Châu, một tay ôm Trình Phương, một tay đỡ lấy cô ta hốt hoảng nói :

- Châu muội muội gì vậy ?

Hách Linh Châu hoa dung biến sắc, kêu lên:

- Trong miếu ... trong ... miếu ... có người ?

La Như Long kinh ngạc "A" một tiếng, hỏi :

- Muội thụ thương rồi hả ?

Hách Linh Châu thử vận khí, thấy toàn thân không bị gì, đoạn ngước nhìn La Như Long với nét mặt lo hoảng đáp :

- Không.

Nhưng nghĩ đến vừa rồi tiến vào lại bị luồng chưởng lực đánh bật ra, cô ta không khỏi rùng mình khiếp sợ, nói :

- Tuy người có không đánh thụ thương muội, nhưng chưởng lực vừa rồi chẳng phải tầm thường, không biết người nào đang ở trong này?

La Như Long thấy Hách Linh châu chưa bị thương mới đỡ phần lo lắng bảo :

- Muội không thụ thương là tốt rồi, để ta xem trong miếu có người nào.

Rồi chàng nói với vào :

- Vị cao nhân nào ở trong đó ? Sao không nói năng gì lại ra tay đánh người ? Thật là hành vi của kẻ tà môn. Nếu có bản lĩnh thì lộ diện ra đây.

La Như Long vì quá tức giận nên phát ra những lời ngang nhiên đó. Nhưng lạ thay trong miếu vẫn không nghe động tĩnh gì khiến cho hai người hết sức ngạc nhiên.

La Như Long nhìn Hách Linh Châu nói - Đây thật là tà môn, họ sao không trả lời ?

Hách Linh Châu nổi giận, vì trong miếu không có động tĩnh gì, không lẽ vừa rồi cô ta cố ý làm vậy cho La Như Long xem ? Cô ta liền lạnh giọng:

- Huynh không tin phải không ? Để muội tóm cổ hắn ra đây cho huynh xem !

Hách Linh Châu chẳng kể đến lợi hại, liền đặt Mân Sơn bà bà xuống đất, định xông thẳng vào miếu để xem kẻ nào lại đám giở trò như vậy.

La Như Long vội nói :

- Châu muội muội, khoan đã, khoan đã, ta không phải không tin, mà cảm thấy người này quá xảo trá, muội không được tiến vào tiếp, sẽ bị mắc bẫy ngay.

Hách Linh Châu phẫn uất nói :

- Sao lại không được ? Phải biết rõ mặt trắng đen hắn ta mới được.

- Hà tất phải vậy ? Chúng ta ở ngoài, hắn nấp phía trong, không khéo lại chuốc lấy khổ vào thân !

Hách Linh Châu thầm nghĩ quả không sai, do dự hỏi La Như Long :

- Theo huynh sao ?

La Như Long ngẫm nghĩ một lát nhỏ giọng :

- Theo ta nghĩ ...

Đoạn sau chàng không nói rõ mà chỉ dùng tay thị ý cho Hách Linh Châu tiến vào phía trước, còn chàng đột nhập vào phía sau miếu, hai người phân hai mũi đề khiến cho đối phương không trở tay kịp.

Hách Linh Châu hiểu ý gật đầu, La Như Long liền đặt Trình Phương xuống rồi vòng lui phía sau.

Hai người tiến sát đến miếu đường. La Như Long từ phía sau cất cao giọng:

- Người nào ở trong miếu sao không lên tiếng ?

Khi La Như Long gọi lớn Hách Linh Châu không hề trì nghi, thân hình bay vọt vào phía cổng miếu, không hề gây một tiếng động nhỏ.

Hách Linh Châu ra thế phàm tốc nhưng người khác cũng không vừa. Khi cô ta vừa bay vào miếu lập tức có một luồng chưởng lực như bão táp đã đánh lật cô ta rớt ngay xuống đất.

Lúc nảy La Như Long đã từ song cửa sau bay vào trong miếu. Khi thân hình đang ở giữa khoảng không, chàng đã quan sát rõ toàn bộ trong miếu, thầm kinh ngạc định kêu lên "Có quỷ "!

Thì ra ràng phát hiện có một lão nhân thân hình tợ như bộ xương đang trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, không có một chút sinh lực. Nếu lão ta không phát chưởng đánh Hách Linh Châu vừa rồi, thì cứ ngỡ răng lão ra đã chết tự bao giờ.

Chưởng lực của lão ta tuy hữu khí vô lực, nhưng rất lợi hại, Hách Linh Châu không thể nào tránh kịp nằm vật người trên đất hơi thở hổn hển, mồ hôi toát ướt cả người, mắt hoa đi. La Như Long nhìn rất rõ, tức tốc phóng người xuống phía lão nhân, lão ta có mắt lại như mù, chẳng phát giác ra.

Chàng liền xuất thủ chỉ điểm ngay huyệt "Cự khuyết" làm lão ta bất tỉnh nhân sự.

Sau khi khống chế được lão nhân, La Như Long vội đến bên Hách Linh Châu lay gọi :

- Châu muội muội có bị gì không ?

Trong bóng tối chỉ thấy Hách Linh Châu lắc đầu đáp :

- Bất hảo Rồi cô ta oẹ một cái, nôn ra một ngụm nước đen.

La Như Long hốt hoảng kêu lên :

- Châu muội muội, sao vậy ?

Chàng vội lấy ra một viên dược hoàn bỏ vào trong miệng Hách Linh Châu, rồi để cô ta nằm yên vận khí điều tức.

Chàng lại quay ra ngoài đưa Mân Sơn bà bà và Trình Phương vào luôn trong miếu.

Tuy đó là một việc rất đơn giản, nhưng trong lúc cấp hoảng nên mồ hôi tuôn ra như tắm.

La Như Long lấy lửa ra thắp ngọn đèn dầu trên điện, trong miếu bắt đầu có ánh sáng.. Chàng mở chiếc túi trên lưng lấy ra bộ "Lục hợp đại pháp bí kíp" lật xem thiên "Miêu Cương võ công khái luận", đoạn nhắm mắt suy nghĩ bất chợt lắc đầu thất vọng.

Nhân vì La Như Long nghĩ ra rằng chứng trạng của lão nhân này là hiện tượng bị trúng "Lục âm chưởng", điểm này được chàng chứng thực trong phần Miêu Cương võ công khái luận, mà tình trạng bị thương độc của Hách Linh Châu lại không tra cứu ra, bởi vậy chàng không lo lắng thất vọng sao được ?La Như Long đi đến bên cạnh lão nhân, lục tìm khắp trên người lão chẳng những không tìm ra một viên thuốc giải, mà kể cả một trang giấy cũng không có. Chàng thở dài một tiếng.

Ngọn đèn lại cạn dầu tắt đi, trong miếu bao trùm một màu hắc ám.

La Như Long tinh cùng lực kiệt ngồi xuống giữa bốn người, thầm nghĩ :

"Mân Sơn bà bà và Trình Phương không đến nỗi gì, chỉ cần điều dưỡng mấy ngày sẽ được phục hồi. Còn Châu muội muội mới đáng lo ngại không biết thụ thương thế nào ? Trúng độc gì ? " - Đáng tiếc kinh nghiệm của ta quá ít ỏi, lại không biết lão nhân này là ai ?

Chàng lẩm bẩm nói một mình.

Câu nói đó không ngờ lại bị một người ở phía ngoài nghe được. Người đó cất giọng :

- Ngươi không biết lão ta hả ? Ta biết.

La Như Long như bị lạc vào cõi ma kinh ngạc hỏi :

- Ai ?

- Là ta.

Giọng nói trong trẻo vang lên rất dễ nghe, chợt loáng một vệt màu trắng, một bóng người xuất hiện La Như Long định thần nhìn kỷ, bất giác hồn phách thất thoát !

Thì ra người đó chính là Bạch Nựu, phó tổng đàn chú của Hồng Hoa bang La Như Long trố mắt kinh hãi thầm nói:

"Chúng ta đều xong cả rồi." Bạch Nựu sau khi đáp xuống đất cười nhạt nói :

- La Như Long, ngươi không nhận ra ta ư ?

Bạch Nựu hỏi câu đó làm cho La Như Long bao nhiêu sự bi phẫn và hận thù đều trỗi dậy, bên trách mắng :

- Ngươi là một kẻ độc địa, dù có hóa cốt lột da ta cũng nhìn ra. Ngươi hôm nay đến đây có ý muốn gì ?

Những lời mắng cay cú của chàng khiến cho Bạch Nựu phải lặng người giây lát.

Nếu như gặp vào trước đây, dù có mười La Như Long cũng hồn quy địa phủ. Nhưng hôm nay, Bạch Nựu đã cải tâm hướng thiện, muốn làm lại một con người mới. Bởi vậy thị chẳng những không lạnh mặt, ngược lại còn mỉm cười nói :

- Ngươi mắng đủ rồi chứ ?

La Như Long không hiểu ý cô ta, trợn mắt quát :

- Không bao giờ đủ, trừ phi giết sách bọn ngươi để báo thù cho phụ mẫu ta, trả thù cho đồng đạo võ lâm.

- Ngươi muốn giết hả ? Hay là muốn làm thịt ?

Cô ta như đang nói đùa, nét mặt không có một sự oán nộ nào.

La Như Long nói :

- Muốn giết hay làm thịt là tùy ta xử lý.

- Vậy ngươi giết đi !

Bạch Nựu vừa nói vừa đưa đầu ra cho La Như Long xử lý Nếu luận về chân tài thực học, La Như Long thực sự không phải là đối thủ của Bạch Nựu, lúc này thị lại đưa đầu cho La Như Long giết, chàng không những không giết được, ngược lại còn bối rối tay chân.

- Ngươi ... ngươi ...

- Ta là Bạch Nựu, kẻ thù của ngươi, vì muốn chuộc tội nên đến đây xin ngươi giết đi.

Cô ta chẳng ngẩng đầu lên.

La Như Long nghĩ đến cái chết của phụ mẫu thân, liền nghiến răng đưa tay lên ...

- Ngươi hạ thủ nhanh đi, ta không nhẫn nại đợi lâu.

Câu nói đó chẳng khác gì một thanh đao sắt đâm vào ngực La Như Long, chàng thầm nghĩ :

"Ta sao lại nỡ giết một người nhắm mắt đợi lấy cái chết ? Tuy thị là kẻ thù của ta, nhưng ta không thể ra tay không biết khinh trọng. Nếu lúc này giết chết thị, ta đâu còn ra gì nữa ?" Lý trí đã thắng được sự xung động, chàng buông tay xuống, nói :

- Bạch Nựu, ngươi cố làm như vậy là có ý gì ? Nói thẳng ra đi.

Bạch Nựu biết rằng La Như Long không nỡ ra tay giết cô ta bèn tiếp lời:

- Ta không phải đã nói rồi mà ?

La Như Long tức giận gắt giọng :

- Đó không phải là lời thật lòng của ngươi.

Bạch Nựu ngửng đầu lên cười hỏi :

- Sao ngươi biết ?

La Như Long lạnh giọng :

- Ngươi muốn giở trò với ta hả ? Ta không phải là một thằng ngốc đâu.

- Vậy theo ngươi nghĩ, ta đến đây để làm gì ?

La Như Long nói giọng bực tức :

- Ta đâu phải con trùng trong ruột ngươi đâu mà biết chuyện của ngươi ?

Bạch Nựu cười hi hi tiếp lời :

- Ta nói thực cho ngươi biết, ta đặc biệt đến đây để tìm truyền nhân của Liệt Hỏa Thần Quân.

La Như Long kinh ngạc "A" một tiếng hỏi :

- Ngươi tìm cô ta để làm gì ?

Bạch Nựu trả lời :

- Đương nhiên là có điều muốn nói La Như Long càng nghe càng nghi hoặc, thầm nghĩ :

"Phương thư thư lại có quan hệ gì với Bạch Nựu sao ? " Bởi vậy chàng bèn hỏi :

- Có thề nói rõ cho ta nghe được không ?

- Đương nhiên được.

- Vậy ngươi nói đi !Bạch Nựu bắt đầu đem chuyện Trình Phương làm biến động võ lâm trong mấy tháng nay kể cho La Như Long nghe.

Vốn dĩ từ khi La Như Long theo Liệt Hỏa Thần Quân rời khỏi đảo Liệt Hỏa, Trình Phương ngày đêm lo lắng không yên. Một hôm cô ta bỗng nằm mộng thấy Liệt Hỏa Thần Quân mình mẩy đầy máu gục chết trên thảm cỏ, cô ta thất kinh hét lên. Khi tỉnh dậy thì mồ hôi ướt đẫm cả áo. Cô ta cảm thấy đây là một đấu hiệu chẳng lành, liền một mình tiến vào Trung nguyên.

Mục tiêu thứ nhất của Trình Phương đương nhiên là Hải Tâm Sơn, không ngỡ khi đi giữa đường lại gặp đến Diệu Thủ nương tử và nhóm của phái Thiếu Lâm, hay tin là Liệt Hỏa Thần Quân và La Như Long đến đỉnh Chung Nam lấy được bảy bộ sử sách, sau đó hai người sống chết thế nào không rõ.

Sau khi nghe tin đó, Trình Phương bỏ đi ý định đi Hải Tâm sơn, liền quay trở lại Chung Nam.

Lúc cô ta đến Chung Nam cũng là lúc Hồng Hoa bang hạ lệnh tìm bắt La Như Long và Bạch Nựu, bởi vậy chuyện Liệt Hoa Thần Quân lâm nạn cô ta được biết qua cửa miệng của người Hồng Hoa bang.

Sau khi nghe được tin đó, Trình Phương đau khổ không muốn sống liền chạy đến "Đoạn Hồn cốc", gục trên mộ Liệt Hỏa Thần Quân khóc ba ngày ba đêm. Lại đúng vào lúc mưa to gió lớn, cô ta vật mình khóc than trong ma thảm thương biết dường nào.

Cho dù người bằng sắt bằng đá cũng phải suy tàn trong cơn mưa bão suốt ba ngày đêm, huống gì Trình Phương là một người bằng xương bằng thịt, sau đó cô ta liền ngã bệnh.

Trình Phương bị sốt cao bất tỉnh nhân sự, lại được bọn canh tuần Hồng Hoa bang phát hiện và đưa về tổng đàn. Nhờ Ma Lão Lão cứu trị, Trình Phương thoát khỏi bàn tay tử thần.

Ma Lão Lão chịu cứu Trình Phương, vì cho rằng cô ta là một người lạc đường. Nếu biết cô ta là truyền nhân của Liệt Hỏa Thần Quân thì e rằng không những không cứu, mà còn bồi thêm cho cô ta một chưởng nữa là khác, sớm đường về Tây thiên.

Trình Phương sau khi được cứu sống thân thể suy nhược, muốn báo thù nhưng lực bất tòng tâm. Khi cô ta bình phục tinh lực sung bái, Ma Lão Lão nhân vì chuyện La Như Long rời khỏi tổng đàn đã cảnh giới cẩn mật nên Trình Phương không thực hiện được ý nguyện.

Cô ta liền trốn khỏi tổng đàn.

Cũng không biết sự kích động trong lòng phát xuất từ đâu, sau khi trốn khỏi tổng đàn, Trình Phương đã đi khắp nơi để tìm các phân đà của Hồng Hoa bang. Đầu tiên Trình Phương nhầm vào phân đà Lạc Dương rồi tiếp theo là Khai Phong, Quang Sơn, Hán Dương, Hàng Châu, Liễu Giang, Thiếu Châu ... cả thảy mười mấy phân đà đều bị cô tiêu diệt sạch.

Đồng thời bọn "Tuyết Phong Nhị Tẩu", "Thiên Mục Tam Hung" là những cao thủ của Hồng Hoa bang cuối cùng cũng bị chết bởi "Xích diệm chưởng".

Những tay hùng hậu hoàn toàn bị bỏ mạng, Hồng Hoa bang ngoài Ma Lão Lão ra chỉ còn lại Hắc Nựu, Ma Hưng, Ma Thịnh. Chúng đồ của Hồng Hoa bang còn lại cũng rất nhiều nhưng toàn là tiểu tốt vô danh.

Điều kỳ diệu là, ở mười mấy phân đà bị tiêu diệt đó cho đến những tay cao thủ bị giết chết, đều có lưu lại một đóa hoa hồng màu trắng, khiến cho người ta hiểu lầm là Bạch Hồng Hoa Bạch Nựu ra tay Quả nhiên, sau khi Ma Lão Lão nghe tin, bà ta nổi cơn lôi đình thịnh nộ lập tức phát hiệu lệnh tìm cho ra Bạch Nựu.

Còn Bạch Nựu lại đi khắp nơi để tìm cho bằng được Trình Phương, kẻ đã mạo đanh để hành động.

La Như Long sau khi rõ được sự việc lại thầm tự trách mình, đồng thời lo lắng cho Trình Phương.

Bạch Nựu nói tiếp :

- Ta tìm cô ta không có mục đích gì khác ngoài việc hỏi cô ta vì sao lại hành đồng như vậy ?

La Như Long đáp lạ; :

- Hành động đó không chỉ phát xuất từ cá nhân cô ta.

Bạch Nựu trầm ngầm khoảnh khắc, nói :

- Không sai. Nhưng cô ta vì sao lại lấy danh nghĩa của ta, đi tiêu diệt các phân đà của Hồng Hoa bang ?

La Như Long chậm rãi tiếp lời :

- Suy nghĩ của cô ta không đơn giản, cô ta vẫn là thay mặt cho đồng đạo võ lâm.

Mong các ngươi hiểu rõ.

Bạch Nựu buồn buồn than một tiếng, nói :

- Vậy hẳn quá tuyệt rồi !

Hiện tại Bạch Nựu không chỉ bị cho là một kẻ phản đồ, thậm chí còn là một nghịch tử bất hiếu làm cho Ma Lão Lão hận đến thấu xương.

Trong thiên hạ, nếu các bậc bề trên có gì không đúng, nhưng làm phận con cháu không thể đại nghịch bất hiếu. Nhân vậy, Bạch Nựu không phải chịu đau khổ một ngày mà từ nay về sau cô ta không biết xử lý thế nào với tàn cuộc này.

Trở về lại Hồng Hoa bang hay sao ?

Đó là vấn đề mà Bạch Nựu đã suy nghĩ lâu nay. Cô ta nghĩ rằng không nên giẫm theo con đường cũ. Vì cô ta đã đại ngộ, quyết tâm làm một con người mới xây đựng một cuộc đời mới.

"Thiên hạ là xứ sở yên tĩnh lẽ nào không có chỗ nương thân ? " Đó là điều mà cô ta đã tự an bài cho mình.

La Như Long không ngờ rằng Bạch Nựu lại thay đổi nhanh đến như vậy. Chàng thấy cô ta mặc nhiên không nói, không biết cô ta dự định thế nào bèn hỏi :

- CÔ nương có gì muốn nới nữa không ?

Bạch Nựu ngửng đầu lên nhìn chàng đáp lại:

- Ngươi đời còn sống, lẽ nào sợ hết lời ?

La Như Long tiếp lời :

- Không phải ý vậy, tại hạ muốn hỏi với hành động của Phương thư thư, cô nương có ý kiến thế nào ?

Bạch Nựu cười nhạt trên môi, hỏi :

- ý kiến có hay không chưa đề cập đến, trước mắt ta không thể nói chuyện với ngươi được hay sao ?

La Như Long vốn không có thiện cảm đối với Bạch Nựu. Chàng không giết cô ta là đã quý lắm rồi, việc gì còn phải phí thời gian với cô ta. Bởi vậy chàng liền nghiêm giọng :

- Cô nương nếu không có chuyện gì trọng yếu, xin cứ tự tiện, tại hạ không rãnh để phụng bồi.

- Vậy là ngươi muốn đuổi khách rồi !

Bạch Nựu mỉm cười nói tiếp :

- Lẽ nào ngươi không muốn biết lão nhân đó là ai sao ?

La Như Long lúng túng đứng lặng giữa đương trường.

Vừa rồi chàng muốn đuổi người đi giờ ngược lại phải cầu người.

Bạch Nựu dường như đã hiểu được nội tâm chàng bèn nói :

- Đây có gì quan trọng đâu ? Ta nói cho ngươi biết, lão ta là Lục Mẫn Đông, luyện thành nhất thân tà môn công phu, hiểm độc vớ cùng. Tuy nhiên trước đây một năm lão ta muốn đoạt lấy "thái cực đồ", bị ta đánh thụ thương ta vốn cho rằng lão ta đã lìa đời không ngờ lão vẫn còn sống.

La Như Long nghe nói vậy, trong lòng có ý nghĩ khác đối với cô ta. Thực tại trong võ lâm đương kim có ai dám địch lại với "Lục âm chưởng "? những cao thủ chết dưới bàn tay của cô ta quả không ít.

Bởi vậy La Như Long bèn nói :

- Lục âm chưởng của cô nương luyện được thật là cử thế vô song.

- Cũng không hẳn !

La Như Long không hiểu rõ lời khiêm tốn của cô ta, hỏi :

- Vì sao ?

Bạch Nựu rời khỏi tổng đàn mấy tháng, những điều chứng kiến từ hiện thực đã làm cho con người cô ta thay đổi. Điều tối chủ yếu lại là biến đổi tâm lý khiến cho tư tưởng của cô ta chuyển biến theo. Vì cô ta tương lai không lâu sau cũng phải làm một người mẹ. Bởi vậy, trong vô hình, tính tình của cô ta cũng trở nên thuần hậu.

Thấy La Như Long vẫn có thành kiến đối với mình, Bạch Nựu càng tỏ thái độ ôn hòa, nói:

- Người ta thường nói :"Thiên ngoại hữu thiên, nhân thượng hữu nhân". Tài nghệ của ta ngay trước mắt được xưng là nhất thế vô song, nhưng biết đâu ngày mai lại có người có võ công cao cường hơn ta cũng nên. La Như Long, ta nói có đúng không ?

La Như Long cười lãnh đạm trả lời :

- Cô nương quả nhiên có kiến giải, nhưng quá khứ là đúng như vậy.

Bạch Nựu e thẹn cúi đầu tiếp lời :

- Quá khứ ta quả thật không biết suy nghĩ, bởi vậy mới giết không ít nhân vật võ lâm vô ích.

La Như Long dõng dạc nói :

- Lẽ nào cô nương không nghĩ rằng người ta cũng biết báo thù ?

Bạch Nựu đáp :

- Bởi vậy ta mới cúi đầu trước mặt ngươi để chịu tội.

La Như Long " A" một tiếng, nói :

- Vừa rồi cô nương nhận tội với tại hạ đấy hả ?

- Không sai !

La Như Long lúc này như nắm quyền sinh sát trong tay bèn lạnh giọng :

- CÔ nương nghĩ rằng tại hạ không giết cô nương hay sao ?

La Như Long chỉ nói ra vậy nhưng không hề suy nghĩ mình có hành động được hay không. Bạch Nựu tiếp lời :

- Điều đó tùy ở ngươi.

La Như Long bắt đầu do dự. Vì Bạch Nựu mà chàng muốn giết là một người tàn bạo vô nhân tính chứ không phải là Bạch Nựu lương thiện thuần hậu đang đứng trước mặt. Nếu như Bạch Nựu đang đứng trước mặt này đáng để giết, e rằng nữ nhân trong thiên hạ không có ai sống còn.

Đồng thời trong nhà Phật có câu:

"Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật". Lẽ nào La Như Long lại không thể bỏ qua một người đã cải ác hướng thiện sao ?

Từ đó chàng nảy sinh một ý nghĩ :

"Ta nếu báo thù cho phụ mẫu, cũng không thể tiếp ra tay sát hại cô ta." Bởi vậy chàng nhẹ giọng :

- Chỉ cần cô nương từ nay về sau biết cải đỗi, đương nhiên sau khi tại hạ luyện được "Lục hợp đại pháp", tại hạ cũng không cần tìm cô nương để truy cứu chuyện oán ân nữa.

Chàng đã vô tình thổ lộ ra ra bí mật về bộ bí kíp:

Bạch Nựu kinh ngạc hỏi :

- Ngươi đã lấy được bộ bí kíp rồi hả ?

La Như Long không hề giấu diếm trả lời :

- Không sai tại hạ án theo sự ám chỉ trên "Thái cực đồ" tìm ra nơi tàng giấu bảo vật của tiền nhân để lại.

Bạch Nựu lúc này tuy không nảy lòng tham nhưng cũng có tính hiếu kỳ hỏi tiếp :

- Đó là những thứ gì ? Có thể để cho ta mượn xem được không ?

Chương 53: Báo thù làm trọng

La Như Long không phải là chàng ngốc, đâu có thể chỉ dựa vào những lời nói của Bạch Nựu lại dễ dàng đưa bảo vật của võ lâm ra ?

Chàng suy nghĩ một lát mới nói :

- Cô nương thật sự muốn xem hay sao. Xin đợi ngày mai rồi hãy xem đi !

Lúc này tối quá nhìn không rõ đâu !

Đó gọi là "hại nhân chi tâm bất khả hữu, phòng nhân chi tâm bất khả vô" (lòng hại người không có nhưng lòng phòng người thì không thể không có).

Bạch Nựu lại không có ý tà tư, bèn nghĩ :"Ngày mai thì ngày mai thôi, việc gì phải vội." Bởi vậy cô ta liền đáp :

- Tốt thôi ! Chúng ta mượn cơ hội này để bàn chính sự đi !

La Như Long nghe vậy thoạt đổi sắc mặt, thầm nghĩ :" Ngươi muốn vấn vít bên ta hả ?" Chàng liền chuyển giọng :

- Cô nương còn có chính sự gì muốn nói chăng ?

- Thứ nhất ta muốn ngươi nhất định phải biết lão Lục Mẫn Đông luyện loại tà môn gì, dùng thuốc giải gì để trị liệu cho cô nương bị thụ thương đó.

La Như Long trong lòng phấn chấn, vội thốt lên :

- Đúng vậy ! Chỉ cần biết được Lục Mẫn Đông đánh thụ thương cô ta như thế nào, tất không khó tìm cách trị liệu.

- Ngươi giải huyệt đạo cho Lục Mẫn Đông, hỏi lão ta sẽ biết ngay !

La Như Long nghe vậy tái mặt nói :

L - Sao vậy được ? Nếu giải huyệt đạo, lão ta sẽ phát cuồng lên lúc đó không chỉ Châu muội muội, mà kể cả Mân Sơn bà bà và Trình Phương cũng nguy hiểm đến tính mạng.

- Ngươi bất tất nghĩ nhiều, ta có đem thuốc giải, bảo đảm lão ta sau khi uống xong sẽ không phát cuồng nữa đâu.

La Như Long nghe Bạch Nựu nói có thuốc giải, thầm mừng trong lòng tiếp lời:

- Vậy xin cô nương đưa cho tại hạ !

Bạch Nựu lấy từ trong người ra một bao nhỏ đưa cho La Như Long, nói :

- Đây là thuốc giải độc môn của môn phái ta, kể cả Hoa Đà cũng không sánh kịp.

Ngươi đem cho lão ta uống chưa đến một ngày sau lão ta không những mất đi cuồng tính, mà kể cả độc của "Lục âm chưởng" cũng tiêu trừ.

La Như Long nhận lấy thuốc giải, thầm nghĩ:

"Nếu như ta có được thuốc giải này nhiều, ngày sau sẽ cứu trị được Vân ca ca, thậm chí còn phân phát cho những người trong võ lâm nữa ..." Chàng liền mở bao ra lấy thuốc giải đưa đến kề miệng Lục Mẫn Đông, bỗng sực nghĩ:

"Không biết lời của cô ta có thật không, lỡ ra ..." Đây cũng là một cơ hội tốt để chàng thử lòng dạ của Bạch Nựu, nếu cô ta có tâm địa độc ác sẽ biết ngay qua liều thuốc giải này.

Nghĩ đến đó chàng lập tức bỏ thuốc giải vào miệng Lục Mẫn Đông, chờ đợi phản ứng.

Bạch Nựu dặn :

- Trải qua thời gian độ một tuần trà ngươi có thể giải huyệt đạo cho lão ta.

La Như Long bán tin bán nghi, dù sao đi nữa thuốc giải cũng đã bỏ vào trong miệng Lục Mẫn Đông rồi. Điều khiến cho chàng lo lắng nhất là sợ Bạch Nựu đánh lừa chàng.

Bạch Nựu không biết La Như Long đang nghĩ gì, bèn hỏi :

- La Như Long ngươi đang nghĩ gì vậy ?

Chàng đâu có thể đem điều khả nghi của mình ra nói cho Bạch Nựu nghe được, hơi lúng túng trả lời :

- Tại hạ ... tại hạ không nghĩ gì cả.

Bạch Nựu mỉm cười tiếp lời :

- Vậy chúng ta nói chuyện tiếp đi !

La Như Long miễn cưỡng hỏi :

- Nói gì cô nương nói đi !

- Ngươi phát hiện ra nơi tàng giấu bảo vật của tiền nhân, nhất là bộ đại pháp gì đó, ngươi nhất định muốn nghiên cứu quán thông để báo thù phải không ?

La Như Long không biết đối phương muốn gợi ý gì, bèn trả lời :

- Không sai, tại hạ có ý định như vậy.

- Ngươi tự tin rằng có thể địch nổi "Lục âm chưởng" không ?

- Trong bộ "Lục hợp đại pháp" có ghi rõ, "Lục âm chưởng" chẳng qua là một loại tà thuật mà thôi !

Bạch Nựu thấy La Như Long khinh thường môn võ công tinh thâm ảo diệu của mình trong lòng có vẻ bất mãn nói :

- Ngươi bây giờ có thể tiếp nổi một chưởng của " Lục âm chưởng" không ?

La Như Long nghe vậy hai mắt trợn to thầm nghĩ :

"Chẳng lẽ cô ta trở mặt sao ?" Bạch Nựu thấy La Như Long đứng ngớ người vì câu nói của mình bèn tiếp :

- La Như Long, ta nói thực với ngươi một điều, ta giết người vô số, nhưng mấy tháng gần đây qua kinh nghiệm hiện thực ta đã rút ra một bài học, đó chính là người không nên quá cương, quá kiêu ngạo, quá tham vọng. Nhất là đối với chuyện mưu tính hại nhau trong võ lâm, rằng nên có lòng đại từ đại bi của nhà Phật. Chớ vì chuyện hận thù mà quyết phải báo trả, nếu ai cũng như vậy cả thì sát giới biết khi nào mới chấm dứt ?

Bạch Nựu nói ra tự đáy lòng, nhưng La Như Long vẫn chưa tin hẳn, bèn hỏi :

- Cô nương khuyên tại hạ sau khi luyện được "Lục hợp đại pháp", cũng không nên tìm Hồng Hoa bang để báo thù cho phụ mẫu phải không ?

Bạch Nựu nói :

- Ta có ý như vậy, nhưng sợ ngươi không thực hiện được.

La Như Long gượng cười :

- Không sai, ta không thực hiện được trừ phi bây giờ cô nương ra tay thanh toán ta ý chí đã quyết rồi thì không có bất cứ gì thể làm lay chuyển được.

Bạch Nựu biết rằng nói nhiều cũng vô ích, cố gượng nụ cười nói :

- Ta đã nói hết lời như vậy, còn nghe hay không là hoàn toàn tùy ngươi.

Nói xong cô ta buồn buồn đi ra cửa miếu.

La Như Long ngẫm nghĩ lời của cô ta vì phát xuất từ đâu, nhưng cuối cùng nghĩ vẫn không ra. Chàng muốn nói chuyện tiếp với Bạch Nựu, nhưng lại không thấy cô ta quay trở vào chàng bèn chạy ra xem. Nhưng lúc này Bạch Nựu đâu còn ở đó nữa.

La Như Long thất vọng, trong lòng lúc này bắt đầu có sự kính ngưỡng đối với Bạch Nựu. Vì cô ta không những không dùng "Lục âm chưởng" để sát hại chàng, cũng không làm điều gì gây nguy hại cho ba người kia. Đồng thời cô ta càng không đếm xỉa đến bảo vật chàng đã lấy được. Tất cả những điều đó người bình thường không thể thực hiện được.

La Như Long càng nghĩ càng cảm phục cô ta, nhưng người đã đi xa rồi, làm sao gặp lại được ? Chàng đành quay trở vào trong miếu giải huyệt đạo cho Lục Mẫn Đông.

Lục Mẫn Đông sau khi được giải huyệt đạo, quả nhiên không phát cuồng tính nữa, La Như Long càng tin Bạch Nựu hơn.

Thấy Lục Mẫn Đông từ từ phục hồi, La Như Long ngồi một bên tĩnh tâm đợi chờ.

Cuối cùng, màn đêm tịch mịch qua đi hừng đồng bừng sáng, một ngày mới bắt đầu.

Trong ánh sáng ban mai mờ nhạt La Như Long nhìn xem Mân Sơn bà bà và Trình Phương, tuy sắc mặt họ vẫn còn trắng xanh, nhưng đã có phần chuyển biến. Chàng bèn lấy một số nhân sâm và linh chi để cho hai người sống.

Hách Linh Châu tuy chưa chuyển biến gì, nhưng chưa có dấu hiệu gì nguy ngập.

Chàng lấy ra một số dược hoàn cho cô ta uống.

Thời gian nặng nề trôi qua, La Như Long tỉnh lại hoàn toàn. Đúng như lời Bạch Nựu nói, lão ta không phát cuồng nữa. La Như Long mới cảm thấy an tâm. La Như Long thấy Lục Mẫn Đông mở mắt nhìn mình bèn hỏi :

- Lục lão tiền bối lão cảm thấy đã khỏe chưa ?

Lục Mẫn Đông ngạc nhiên thốt lên :

- Ngươi là ai ? Ta giống như trải qua một cơn đại mộng, lẽ nào ta còn sống?

La Như Long không nén nổi vui mừng trong lòng đáp :

- Vãn bối La Như Long, ở đây đợi lão tiền bối đã lâu. Lão tiền bối không chết mà chỉ bị trúng âm độc của "Lục âm chưởng" mà thôi. Lúc này đã uống được thuốc giải độc môn của Miêu Cương không đầy nửa ngày lão sẽ hoàn toàn bình phục ngay.

Lục Mẫn Đông nghe vậy mừng rỡ hỏi :

- Ngươi nói có thật không ?

La Như Long nghiêm túc trả lời :

- Vãn bối đâu dám lừa dối lão liền bối.

Lục Mẫn Đông tự lẩm bẩm :

- Miêu Cương, Lục Mẫn Đông ta một ngày còn sống trên cõi đời nây, phải tìm bọn ngươi để quyết tử một phen.

La Như Long mở lời khuyên :

- Lão tiền bối lúc này hà tất phải lo nghĩ, nhanh an tâm để tịnh dưỡng đi. Rồi sẽ có một ngày bọn ma đầu Miêu Cương không bị tận diệt cũng bí trục xuất ra khỏi Trung nguyên.

Lục Mẫn Đông tuy chưa bình phục hẳn nhưng tráng chí vẫn hào hùng nói :

- Đương nhiên, Trung nguyên chúng ta đâu có thể dung chứa bọn yêu tà ma quái đó được.La Như Long phụ họa :

- Vâng. Từ khi bọn ma đầu Miêu Cương tiến vào Trung nguyên, thiên hạ dở sống dở chết, đồng đạo võ lâm bị tàn sát, máu chảy thành sông. Mối huyết hải thâm cừu này há không báo thù sao được.

Phải nói là :"Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thoại bất đầu cơ bán cú đa " (Rượu gặp tri kỷ ngàn chén cho là ít, nói chuyện không tâm đầu ý hợp dù nửa câu cũng là nhiều). Hai người càng nói chuyện càng câm thấy nghĩa khí tương đầu. Mãi cho đến chính Ngọ, khi bình phục hẳn Lục Mẫn Đông mỉm cười nhìn La Như Long nói :

- Thiếu hiệp, ta sống được đây là hoàn toàn do thiếu hiệp ban tặng ân đức này, ta mãi mãi không quên.

La Như Long vội ngắt lời :

- Lão tiền bối sao phải nói vậy khiến vãn bối cảm thấy thẹn lòng.

Lục Mẫn Đông cười ha hả tiếp lời :

- Đúng đại ân này không nói đến chuyện báo đáp được ...

Bỗng lão ta phát hiện bọn ba người Mân Sơn bà bà, kêu lên :

- Sao lại như vậy ?

La Như Long kể ra đầu đuôi, Lục Mẫn Đông nghe Hách Linh Châu bị lão ta đánh thụ thương, áy náy nói :

- Ta thật là đắc tội, đắc tội !

Lão liền đi đến bên cạnh Hách Linh Châu đưa tay điểm hai cái vào vùng "Mệnh môn huyệt", cô ta "á" một tiếng nôn ra một ngụm nước vàng. Lục Mẫn Đồng nhìn La Như Long, gượng cười nói :

- ổn rồi !

La Như Long biết rằng đó ắt là phép giải trị độc môn của lão ta, bèn mỉm cười đáp lại :

- Đa tạ ân lão tiền bối đã cứu trị cho cô ta.

Không lâu sau Hách Linh Châu hồi phục, mọi người vây quanh cười nói huyên thuyên, nhưng La Như Long và Hách Linh Châu tuyệt đối không đề cập đến chuyện bảo vật.

Lúc này Mân sơn bà bà và Trình Phương cũng đã bình phục, Trình Phương đánh mắt cho La Như Long cùng đi ra ngoài miếu nói :

- Long huynh, chúng ta ra ngoài này, muội có rất nhiều chuyện muốn hỏi huynh.

Kỳ thực cô ta không nói La Như Long cũng hiểu, chàng liền gật đầu rồi đi theo cô ta men theo con đường nhỏ ra xa.

Qua thời gian độ một tuần trà hai người lại đến trong một cánh rừng tùng, tìm một phiến đá lớn rồi cùng ngồi xuống, Trình Phương hỏi :

- Long huynh, vị Giả lão tiền bối đồng hành với huynh đâu rồi ?

La Như Long không nén nổi cơn đau buồn nghẹn ngào trả lời :

- Giả lão tiền bối đã qua đời rồi.

Hai hàng nước mắt tuôn trào ướt đẫm cả vạt áo.

Trình Phương cố nén cơn bi phẫn hỏi tiếp:

- Huynh có biết lão ta là ai không ?

La Như Long nói giọng thê lương :

- Các người giấu ta quá nhiều, nhưng cuối cùng ta vẫn biết.

Trình Phương nói trong nước mắt :

- Bây giờ thì huynh rõ cả rồi chứ ?

- Nếu không có Mân Sơn bà bà ta còn bị khác người che giấu nhiều nữa.

Trình Phương ngạc nhiên hỏi :

- Mân Sơn bà bà sao lại biết được thân thế của tổ phụ ?

- Trong đó nhất định có rất nhiều tình tiết uẩn khúc, nhưng không thể mở miệng hỏi cặn kẽ bà ta được.

Trình Phương gật đầu hỏi tiếp :

- Huynh phát hiện ra nơi tàng giấu bảo vật chưa ?

La Như Long trả lời :

- Ta đã lấy được toàn bộ bảo vật rồi đang cất ở trong người.

Trình Phương mừng hẳn lên, hỏi :

- Phía Mân Sơn bà bà có biết không ?

- Châu muội muội cùng ta thâm nhập vào động phủ để lấy mà !

Trình Phương nghe vậy lo lắng hỏi :

- Không biết họ có lòng tà tâm hay không?

La Như Long nói :

- Không đến nổi như vậy. Duy chỉ có Lục Mẫn Đông là đáng lo ngại.

- Huynh dự định thế nào ?- Trước khi chưa hiểu được tâm thuật của lão ta, tuyệt đối không tiết lộ cho lão ta biết.

- Đây cũng tuyệt đối không phải là kế vẹn toàn.

- Ta cũng biết như vậy chỉ là trước khi cô nương và Mân Sơn bà bà chưa bình phục, ta không tiện thi thố gì.

- Bây giờ muội và Mân Sơn bà bà đã phục hồi huynh dự định thế nào ?

- Nếu Lục Mẫn Đông là một người trung chính, ta nghĩ rằng chúng ta cùng nhau nghiên cứu võ bọc của "Lục hợp đại pháp" ...

Trình Phương vội ngắt lời :

- Không được ! Không được, muôn phần không thể được !

La Như Long ngạc nhiên hỏi :

- Sao vậy ?

Trình Phương trả lời :

- Chỉ một mình huynh chuyên chú để luyện là đủ rồi, không nên để nhiêu người La Như Long cười khổ :

- Ta đã đáp ứng Châu muội muội là cùng nhau luyện công.

Trình Phương thoạt đổi sắc mặt, chăm nhìn chàng như muốn xuyên tận đáy lòng.

La Như Long đâu hiểu được tâm lý của nữ nhân, vẫn ngây thơ nói :

- Phương thư thư cũng cùng luyện công luôn đi ! Ta nghĩ rằng như vậy càng làm cho chúng ta nhanh tinh tiến.

Trình Phương cười nhạt :

- Muội không có phần diễm phúc đó, huynh cùng với Châu muội muội của huynh luyện công đi. Trình Phương này phải đi thôi.

Nói rồi cô ta dứt áo ra đi, chỉ trong nháy mắt đã ra xa ngoài bảy tám trượng.

La Như Long vội gọi lớn :

- Phương thư thư ...

Trình Phương cứ một mực lao đi không hề ngoảnh đầu lại. La Như Long không dám trì nghi, vội thi triển "Hỏa thượng lăng ba" đuổi theo.

Khinh công thân pháp cua Trình Phương phàm tốc, cô ta được Liệt Hỏa Thần Quân chân truyền. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng cách nhau xa, hình bóng cô ta từ từ mất hút. La Như Long lòng đau như cắt chỉ việc đứng ngóng trông theo.

La Như Long đứng thẫn thờ chết lặng bên đường. Trải qua thời gian không biết bao lâu, bỗng nghe có tiếng gọi "Long ca ca" làm chàng giật mình quay lại.

La Như Long thấy Hách Linh Châu đứng sau lưng cười khánh khách, liền nói :

- Châu muội muội, muội làm người ta hết cả hồn, đến đây cũng chẳng cần gọi ta một tiếng.

Hách Minh Châu thấy La Như Long không tự trách mình, ngược lại còn oán trách người khác, vùng vằng nói :

- Muội không phải đã gọi huynh rồi đó sao ?

- Giở mới gọi thì nói làm gì ?

- Ai bảo huynh hồ tư loạn tưởng làm gì ?

Cô ta chạm đến điểm yếu của La Như Long, chàng đỏ mặt bỏ đi lơ.

Hách Linh Chân cản lại nói :

- Long ca ca La Như Long hỏi :

- Muội muốn gọi ta làm gì ?

Hách Linh Châu mỉm cười đáp :

- Muội muốn gọi huynh.

Cô ta làm vẻ thần bí rồi nói tiếp :

- Nói cho muội biết huynh và cô ta nói những gì ?

La Như Long có vẻ không vui nặng lời :

- Không nói gì cả.

Hách Linh Châu bĩu môi nói :

- Ai tin được ? Hai người rủ nhau ra thật xa không nói muội cũng đã biết nói những gì.

Hách Linh Châu sực nghĩ lại vội hỏi :

- Cô ta đi đâu rồi sao không thấy ở đây ?

La Như Long trả lời :

- Bị muội làm giận đã bỏ đi rồi !

- Bị muội ...

Hách Linh Châu thốt lên đầy vẻ ngạc nhiên.

La Như Long bèn tiếp :

- Không phải sao ?

- Thật không ?

- Lẽ nào ta lại dối muội ?

- Nhưng muội không có gì đắc tội với cô ta cả, thậm chí không hề mở miệng nói một câu nào.

- Nhưng cô ta thực sự bị muội làm giận mà bỏ đi.

- Muội không tin.

- Vậy để ta nói cho muội nghe.

- Nói đi !

La Như Long thực tình kể ra cho Hách Linh Châu nghe, Hách Linh Châu là thân nữ nhi, đâu thể không biết tâm lý của nữ nhân, liền cười nhạt :

- Thì ra là như vậy, đi rồi thì thôi.

La Như ư Long sửng sốt nói :

- Vậy sao được ? Ta phải đi tìm cô ta trở lại.

Hách Linh Châu ngăn cản :

- Không nên tìm, để cô tự đi !

La Như Long thốt lên :

- ý ta đã quyết, dù có chân trời góc bể ...

Hách Linh Châu hoảng hốt ngắt lời :

- Long ca ca, lẽ nào huynh không nghĩ đến mối huyết hải thâm cừu đang nặng trên vai.

La Như Long nghe vậy, đứng lặng người :

- Vậy ...

Chàng lưỡng lự không biết quyết thế nào.

Hách Linh Châu tiếp lời :

- Long ca ca, báo thù là đại sự, huynh hãy tạm gác mọi chuyện để luyện thành đạt võ công, giết sạch bọn ma đầu Miêu Cương, sau đó đi tìm cô ta cũng không muộn.

Lời đó quả nhiên hợp đạo lý, La Như Long gật đầu nghe theo. Hai người lặng lẽ trở về.

Chương 54: Hạ sơn phục thù

Mùa Xuân chóng trôi qua, tiếp qua mùa hạ, rồi lại đến Thu về.

Lục Mẫn Đông quay trở về vừa bước vào cổng miếu đã cười kha khả nói :

- La thiếu hiệp ngươi có điều không đúng!

Mân Sơn bà bà nghe vậy ngạc nhiên, Hách Linh Châu cũng tròn xoe mắt nhìn La Như Long tuy cảm thấy lời của lão ta phát lên đột ngột, nhưng tự nghĩ lại mình cũng không làm điều gì sai trái, liền mĩm cười hỏi :

- Do đâu lão lại nghĩ vậy ?

Lục Mẫn Đông tiếp lời :

- Lẽ nào ta lại gieo oan cho thiếu hiệp ?

Lão ta bỗng nghiêm sắc mặt nói tiếp :

- Như hiện nay khắp cả giang hồ không có ai không biết, chẳng có người nào không hay, thế mà chỉ một mình ta ngốc mới bị che mắt bưng tai.

Lão lướt nhìn mọi người một lượt cười ha ha nói :

- Các người cùng đồng tình để muốn che mắt ta sao ? Hảo ... hảo ...

Mân Sơn bà bà nghiêm giọng :

- Lão nói chuyện gì vậy ? Không nên vu oan cho người khác.

Hách Linh Châu cũng phụ vào :

- Lão nếu nói bậy thì vãn bối không tha cho đâu đấy.

Nói xong cô ta bật cười.

Lục Mẫn Đông tiếp lời :

- Ta lâu nay chưa từng vu oan cho người khác, hôm nay cũng không ngoại lệ. Nếu không tin để ta hỏi hai sư đồ ngươi, chuyện La Như Long được bảo vật các ngươi có biết hay là không ?

Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu cùng trố mắt nhìn. Lục Mẫn Đông nói tiếp:

- Bởi vậy ta nói các ngươi đồng tình để cố ý dối ta, điều đó không sai chứ ?

Điều bí mật đã bị người ta vạch rõ, bọn La Như Long không biết nên giải thích thế nào cho hợp lẽ. Hách Linh Châu nhanh trí cười lanh lảnh hỏi :

- Chỉ vì chuyện đó mà lão cho chúng tôi đều không đúng cả sao ?

Lục Mẫn Đông mỉm cười nói :

- Lẽ nào không nên ?

- Đương nhiên.

- Kha kha, lời lẽ của ngươi không phản bác được lý do của ta rồi !

Hách Linh Châu tươi cười tiếp lời :

- Bọn tôi muốn đến ngày La ca ca luyện công thành đạt sẽ cho lão được một dịp vui mừng khôn tả, không ngờ giờ lão đã biết rồi.

- Ha ha, ngươi khẩu khí thật linh lợi. Các ngươi sợ ta có tà tâm không dám nói ngay ra cho ta biết, đúng không ?

Đó là điều mà lão thầm buồn bấy lâu nay, nhưng giờ có dịp nói thẳng ra hết, lòng lão không còn vướng bịu gì nữa.

La Như Long có phần lung túng nhưng cũng phải bảo vệ đến cùng, bèn nói :

- Lão tiền bối sao lại nghĩ vậy. Châu muội muội hoàn toàn nói thật lòng mà !

Lục Mẫn Đông không tiện đề cập nhiều đến chuyện đó lão mỉm cười chuyển giọng :

- Ta có ý nói đùa vậy thôi !

Rồi lão nghiêm sắc mặt hỏi La Như Long:

- La thiếu hiệp, mấy tháng nay thiếu hiệp đã quán thông chưa ?

La Như Long rất khó giải thích với câu hỏi không đầu không đuôi đó, liền hỏi lại :

- Không biết lão muốn ám chỉ điều gì ?

Lục Mẫn Đông nói :

- Đương nhiên là nói về võ công.

La Như Long trả lời :

- Không giấu gì lão, những gì được ghi rõ trong bộ "Lục hợp đại pháp" vãn bối đã quán thông cả rồi.

Lục Mẫn Đông nhìn với ánh mắc kỳ dị thốt lên :

- Có thật vậy không ?

Lão nắm tay La Như Long, mừng quá reo lên :

- Chúng ta phải đi tìm bọn ma đầu Miêu Cương để thanh toán mới được.

Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu trước đó cũng không biết La Như Long tiến bộ đến mức nào, giờ nghe vậy hết sức vui mừng. Hách Linh Châu chạy đến cạnh La Như Long, nói :

- Sao huynh không hề thố lộ cho muội một tí gì cả ?

La Như Long tiếp lời :

- Các người bảo ta trước khi chưa đạt đến cảnh giới lư hỏa thuần thanh thì bất tất nói gì với các người.

Lục Mẫn Đông nôn nóng chuyện báo thù, không để mất thời gian liền lên tiếng :

- Các ngươi tạm thôi chớ tranh luận nhiều. La thiếu hiệp, ta hỏi ngươi là chúng ta lúc nào có thể xuất phát ?

- Chúng a không nên để kéo dài thời gian.

- Ta nóng lòng như lửa đốt, phải định thời gian càng sớm càng tốt.

Mân Sơn bà bà mỉm cười quyết định :

- Vậy thì chúng ta lên đường ngay bây giờ.

Cả bốn người cũng lên đường. Ngôi cổ miếu hoang vu tuy không có gì, nhưng bọn họ đều quay mặt nhìn lại vẻ đầy lưu luyến.

Lục Mẫn Đông tinh thần phấn chấn, vừa đi vừa nói :

- La thiếu hiệp, chúng ta chịu sự tàn ngược mấy năm trời của bọn Miêu Cương, lần này phải thanh trừ họ tận gốc mới được.

La Như Long mang nặng mối huyết hải thâm cừu, trong lòng cũng có sự đồng cảm như vậy, bèn tiếp lời :

- Hai năm nay Trung nguyên bị họ mặc sức tàn sát, biết bao nhiêu người ngậm oan nơi chín suối, song thân của vãn bối cũng bị ...

La Như Long nói đến đó nước mắt chảy dài.

Lục Mẫn Đông thấy chàng không nén nỗi cơn bi phẫn nhẹ, lời an ủi :

- Hôm nay nếu song thân ngươi có biết được cũng vui cười nơi chín suối.

La Như Long gật đầu nói :

- Những mong sao tất cả mọi điệu đều ứng nghiệm như lời của lão tiền bối.

- Đúng, đúng ! Chúng ta phải cứu vãn vận kiếp tàn khốc của võ lâm.Họ mãi ham chuyện trò, không biết đã đến Vĩnh Tịnh từ bao giờ.

Bọn họ ra vào thành, lại bị một nhóm tay đại hán vận y phục màu xanh đón đường.

Một tên mày thô bước lên ôm quyền thi lễ:

- Xin hỏi chư vị có phải muốn đến Hoa Sơn không ?

Bọn La Như Long không khỏi ngạc nhiên, Lục Mẫn Đông trả lời.

- Không sai, bằng hữu có gì kiến giáo ?

Gã đại hán nhìn hình tướng thô tháp, nhưng ăn nói rất lịch sự. Gã ta tiếp lời:

- Hai chữ kiến giáo không dám đương. Bọn tôi phụng theo lệnh của Tồng đàn đặc biệt đến đây nghênh tiếp.

Lục Mẫn Đông cố làm vẻ ngơ ngác hỏi:

- Xin hỏi quý bang ...

Gã đại hán trả lời :

- Hiệu là Hồng Hoa Bang.

Lục Mẫn Đông cố làm bộ kinh ngạc nói:

- Bọn ta là những kẻ vô danh sao lại dám phiền chư vị đại giá ?

- Lão quá khách khí, cũng xin cho biết tôn tính đại danh ?

Lục Mẫn Đông cười kha khả lời - Ta là Lục Mẫn Đông, còn vĩ danh của các hạ ?

- Thì ra là Lục lão gia, hôm nay rất hân hạnh được gặp. Còn tại hạ là Bao Thông.

- Vốn lại là Bao huynh, cửu ngưỡng đại danh như lôi quán nhĩ. Hôm nay hữu duyên tương hội không biết có gì sai khiến không.

Bao Thông vội ôm quyền đáp:

- Tại hạ phụng theo mệnh của tổng đàn, đặc biệt đến đây để nghênh tiếp Lục lão gia và La thiếu hiệp.

Gã ta để Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu một bên không chú ý đến. Hách Linh Châu nỗi giận lên tiếng :

- Các ngươi chớ làm kiểu mèo khóc chuột giả dạng từ bi. Hách Linh Châu ta nhìn không quen loại người như các ngươi !

Bao Thông trở nên lúng túng nói :

- CƠ nương cũng chưa hiểu rõ thanh bạch trắng đen, nghĩa khí dụng sự ...

Mân Sơn bà bà tuy không nói là bảo hộ, nhưng cũng không để cho gã ta chỉ trích Hách Linh Châu bà ta liền ngắt lời :

- Ngươi không phục hả ? Ngươi có tư cách gì lại giáo huấn Châu nhi của ta ?

Lời đó đã gây cho đối phương nỗi cơn thịnh nộ, bảy tám tên đại hán đứng phía sau hùng hổ nhất tề hô đánh.

Hách Linh Châu từ khi xuất sư đến nay chưa bao giờ động thủ với bất cứ một người nào, vốn muốn ra tay thử nhưng không có thời cơ. Lúc này nghe vậy liền hăng hái nói :

- Bọn ngươi muốn đánh hả ? Qua đây đọ thử với bổn cô nương Lời nói chưa dứt đã có ba tên xông tới cô ta.

Mân Sơn bà bà quát :

- Các ngươi muốn lấy đông hiếp ít hả ?

Hách Linh Châu sợ ân sư phá hỏng kế hoạch của mình, vội nói :

- Sư phụ chớ lo, để Châu nhi lấy mạng ba tên này rồi tính sau.

Vừa nói cô ta vừa lao người vung chưởng lao thẳng tới đối phương.

Hách Linh Châu thi triển ba tuyệt chiêu trong "Quắc ưng chưởng pháp", chỉ thấy chưởng vung đông bạt tây, xoay nam đánh bắc, thật là phàm tốc, khiến người ta hoa cả mắt.

Bao Thông vốn nên ngăn cản ba tên đồng bọn từ trước, nhưng gã ta tồn tâm hiểm độc, chưa để bọn La Như Long vào trong mắt. Gã ta nghĩ :

"Bọn ta phải thử sức các ngươi mới được".

Chỉ vì một ý niệm sai lệch của gã ta đã dẫn đến ba tên đồng bọn bỏ mạng tại chỗ, hồn quy hận quốc, thật không ngờ tới.

La Như Long nổi giận lên tiếng :- Tính Bao, các ngươi phụng theo mệnh đến nghênh tiếp quý khách như vậy đó hả ?

Bao Thông cười thâm trầm nói :

- Đó chỉ vì sự bức bách mà thôi !

- Nói như vậy là bọn ta không đúng sao ?

- Thiếu hiệp là bậc quang minh, có gì không đúng ?

La Như Long trừng mất hỏi :

- Ta muốn hỏi các ngươi vị nào cao hứng thì bước ra ?

Bao Thông cười hì hì tiếp lời :

- Vốn nghe thiếu hiệp can đảm hơn người, hôm nay lại nghe thiếu hiệp thành đạt thần công, thật khiến cho Bao mỗ ngưỡng lòng ái mộ. Nếu được thiếu hiệp dạy cho vài chiêu tuyết học, thật vinh hạnh không gì bằng.

Gã ta miệng nói rất dễ nghe, nhưng trong lòng đâu có xem La Như Long ra gì.

La Như Long dễ gì không biết tâm địa của gã ta, chàng bèn nói.

- Ngươi thật muốn dạy hả, tiến chiêu đi !

Bao Thông tuy ngầm mắng La Như Long không biết đến sống chết, nhưng biểu hiện bên ngoài vẫn ôn hòa từ tốn nói :

- Thiếu hiệp hơi có phần ...

Bỗng gã ta tung chưởng đánh quật thẳng vào vùng "Khí hải" trên người La Như Long.

Gã ta quyết đánh La Như Long một đòn trí mệnh, bởi vậy không ra thế, cũng không lên tiếng, đột ngột tung một chưởng bất ngờ mạnh như trời giáng.

Mân Sơn bà bà và Lục Mẫn Đông đều kinh hãi "à" lên một tiếng. Mân Sơn bà bà vội kêu :

- La Như Long thận trọng ?

Lục Mẫn Đông tức tốc bạt ra một chưởng cuồng phong ào ào dữ dội, đất đá cuộn bay mù mịt tống thẳng tới Bao Thông.

Hai người quá lo như vậy cũng bằng thừa, La Như Long lúc này đâu phải như người ta nghĩ. Võ công của chàng đã đạt tới cảnh giới thặng thừa. Bao Thông đâu dễ gì đánh thụ thương chàng được. Gã ta tự chuốc lấy đại họa thì có.

La Như Long thấy Bao Thông phát chưởng đánh tới, chàng vẫn đứng yên bất động, chỉ vận một phần chân khí nghênh tiếp chưởng của đối phương. Bao Thông bị chưởng lực phản hồi trở lại tống lùi ra xa mới đứng vững, sắc mặt tái xạm đi, miệng vọt ra một vòi máu tươi. Lúc này cũng vừa đúng chưởng phong của Lục Mẫn Đông bức tới quật gã ta rớt ngay trên đất.

Bọn đại hán còn lại thấy vậy đều kinh hồn thất sắc.

Nhưng họ không tin cho rằng La Như Long với độ tuổi như vậy tuyệt đối không có gì siêu phàm. Cả bọn cũng hét lên "Đánh" rồi xông xã vào bao vây La Như Long.

La Như Long thấy bọn đại hán chẳng sợ chết, liều mạng xông tới, liền nói :

- Các ngươi trước hết hãy quay về cho ta !

Tay áo phất nhẹ một luồng kình phong như sóng thần bạt ra tống bọn đại hán văng ngược ra sau xa. Ai ai cũng trợn mắt nhìn đầy khiếp hãi.

Sau khi đứng lại vững, mấy tên đại hán nhớn nhác nhìn nhau không dám tiến lên tiếp. La Như Long cất cao giọng :

- Tiểu gia không muốn mất thì giờ với các ngươi, hãy cút nhanh cho ta. Bảo bọn ma đầu Miêu Cương đến đây nạp mệnh !

Bọn đại hán biết rõ không địch nỗi, đâu dám nói "Không" trừ phi liều chết.

Con cong, con kiến cũng còn tham sống sợ chết, bọn họ há lại dám đem tính mệnh của mình để đùa giỡn hay sao ? Vì thế, cả bọn mặt như khóc tang lủi thủi kéo nhau đi.

Khi mấy tên đại hán đi xa, Lục Mẫn Đông nói với La Như Long :

- La thiếu hiệp, với võ công của thiếu hiệp hiện giờ thừa sức lấy đầu bọn Miêu Cương rồi !

La Như Long khiêm tốn, mỉm cười đáp :

- Lão tiền bối quá khen. Mong sao thực hiện được như lời lão nói.

- Tuyệt đối không có vấn đề gì ...

Lục Mẫn Đông chợt ngừng lời, lão tiếc rằng để bọn đại hán thoát đi tức sẽ không nắm được tình hình địch phương.

Mân Sơn bà bà mỉm cười nói :

- Kệ nó ?

Hách Linh Châu hớn hở xen vào :

- Đúng vậy ! Chúng ta đã có Long ca ca, nước đến thì ngăn, địch đến thì đánh, còn sợ gì nữa chữ ?

Lục Mẫn Đông chỉ vào Hách Linh Châu, mỉm cười nói :

- Châu nhi, ngươi mở miệng là đề cập đến Long ca ca, cũng chẳng cần để ý ai ngoài Long ca ca. Theo ta xem ngươi cùng với vị Long ca ca của ngươi đến Hoa Sơn là đủ rồi ta và gia sư nên quay trở lại ngay bây giờ.

Hách Linh Châu nghe vậy đỏ mặt nũng nịu :

- Lục lão tiền bối, vãn bối không đi, vãn bối không đi ! Lão cười hay sao, vãn bối muốn chúng ta cùng đi !

Hai tay nàng đấm thình thịch vào ngực lão ta. Lục Mẫn Đông cười ha ha nói :

- Từ nay về sau ta tuyệt đối không nói vậy nữa đâu !

Mân Sơn bà bà liền quát :

- Châu nhi, trước mặt Lục lão tiền bối sao lại làm như vậy ?

Hách Linh Châu nghe lời lùi lại, Lục Mẫn Đông đỡ lời :

- Đó chỉ là vui đùa mà thôi ! Giờ chúng ta không để mất thời gian nữa, nên tiến vào thành đi !

Bọn họ tiến vào thành Vĩnh Tịnh, cùng vào trong một khách điếm có tên là "Bảo Khánh".

Bốn người ngồi xuống bàn, cũng không cần gọi bảo, bọn tiểu nhị đã dọn ra yến tiệc thịnh soạn.

La Như Long và Hách Linh Châu kinh nghiệm trên giang hồ còn ít, thấy mâm yến tiệc vậy định kéo tên tiểu nhị lại hỏi, nhưng Lục Mẫn Đông đã lên tiếng :

- La thiếu hiệp, hai người thấy thức ăn trên bàn này khó dùng hay sao ?

La Như Long không hiểu ý của lão ta, bèn đáp :

- Rất tốt, rất tốt !

- Vậy chớ nhìn nhau nữa, cầm đũa đi !

Lão ta nói xong liền nâng chén rượu trước mặt lên uống cạn một hơi.

Hách Linh Châu lúc này muốn nói gì nhưng lại bị ánh mắt của Lục Mẫn Đông ngăn cản.

Sau bữa ăn, Lục Mẫn Đông gọi tên tửu bảo lại tính tiền rồi cả bọn đi tiếp tới Hoa Sơn.

Chương 55: Tiêu trừ hoạn nạn

Từ Vĩnh Tịnh đến Hoa Sơn chừng năm sáu trăm dặm đường. Bấy giờ đang là tháng tám, thiên nhiên như đang dốc hết sức dâng phụng cho đời một lần cuối cùng vẻ mỹ lệ huyền ảo của mình. Những rừng phong đỏ ối nhấp nhô bên đường trải dài tít tắp, in trên nền trời trong xanh cao thẳm làm khách lữ hành nhìn không chán mắt.

Bọn La Như Long, Lục Mẫn Đông, Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu đang lúc thần thái phấn chấn, khí trời thanh tao thấy trong người vô cùng sảng khoái, chỉ đi mất hai ngày đã đến một trấn nhỏ là Vĩnh Thọ.

Từ đây đến Hoa Sơn chi còn hơn trăm dặm nữa, cũng vừa lúc trời sẫm tối họ tìm một khách điếm dừng lại nghỉ ngơi.

Tối hôm đó có một người đến tìm gặp. Người ấy là "Kim Bối song đao" Khổng Hậu, bằng hữu với Lục Mẫn Đông.

Hai người bạn cố tri chào hỏi nhau xong, Khổng Hậu nói :

- Khổng mỗ hay tin Lục huynh tuỳ hành La thiếu hiệp định ngày rằm tháng Tám này hội võ với Hồng Hoa Bang, đúng không ?

Lục Mẫn Đông ngạc nhiên hỏi :

- Làm gì có chuyện hội hè gì đâu ? Vì thế mà Khổng huynh đến đây có phải không ?

- Vậy chuyện ấy không đúng sao ? Khổng Hậu thất vọng hỏi.

- Sư đồ Mân Sơn lão nhi, La thiếu hiệp và Lục mỗ vốn có ý định tìm bọn Miêu Cương để thanh toán, nhưng không ước hẹn thời gian gì cả.

Khổng Hậu phấn chấn lại ngay :

- Thế là tốt rồi. Chuyện La thiếu hiệp luyện thành "Lục Hợp đại pháp" đã đồn rộng ra trên võ lâm, ai cũng mong ngóng ngày đền tội của Hồng Hoa bang không còn xa nữa.

Sao các vị không thông báo cho các đồng đạo võ lâm biết tin này để cùng hợp lực đối phó ?

La Như Long trả lời :

- Lực lượng của Hồng Hoa bang trừ mấy người luyện được "Lục âm chưởng và "Huyết Quang chưởng" mới đáng sợ. Những người này chỉ trừ võ học"Bạch cốt sát" của Mân Sơn lão tiền bối còn có thể kháng cự, trên võ lâm không có ai là đối thủ của hai thứ ma chưởng đó. Bọn còn lại thì chẳng có gì đáng nói. Hơn nữa mới đây một mình Trình Phương cô nương đã tiêu diệt gần hết mười mấy phân đà của Hồng hoa bang và nhiều cao thủ của chúng như "Tuyết Phong Nhị Tẩu ", "Thiên Mục Tam Hung" ...

La Như Long vừa nói đến đó thì lại có người gõ cửa, rồi một giọng thiếu nữ cất lên :

- La huynh, Mân Sơn bà bà không có đây sao ?

La Như Long nhận ra ngay giọng nói của Trình Phương mừng quá đứng phắt ngay dậy vui vẻ nói :

- Phương thư thư vào nhanh đi !

Trình Phương bước vào chào hai vị tiền bối xong xuôi lại hỏi :

- Mân Sơn bà bà và Hách cô nương cùng đi với La huynh mà ?

- Hai vị ấy ở bên phòng kia, Phương thư thư tìm họ có việc gì sao ? _ Trình Phương bối rối đáp :

- ờ ... mà cũng không có việc gì ...

Ngày trước Trình Phương cất công đi tìm La Như Long vì một phần chàng như thanh nam châm hút nàng lại gần, mặt khác nàng không thể một mình trả thù cho sư phụ mà thiếu chàng được, nhất là sau khi La Như Long đã luyện thành "Lục hợp đại pháp". Trong cuộc báo thù này Trình Phương không cho phép mình đứng ngoài.

Vừa hay bốn người đang sắp dùng trà thì Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu cũng tới.

Lục Mẫn Đông nói :

- Nhị vị đến thật đúng dịp, Khổng huynh đây muốn chúng ta thông báo cho các đại môn phái để cùng hợp sức hành động, vì suy cho cùng ai cũng có nợ nần với bọn Hồng Hoa bang cả.

Mân Sơn bà bà nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Kể ra làm như vậy thì tốt nhưng chỉ sợ mất thêm thời gian.

La Như Long nói :

- Ngày trước ở Cao Sơn, vãn bối đã được giao trách nhiệm này và có mặt đông đủ các vị chưởng môn, tuy nhiên cứ báo cho họ cùng đến đây càng tốt, nhưng việc tiêu trừ họa hoạn không nên để chậm trễ.

Khổng Hậu chợt lên tiếng :

- Vậy thì các vị thư cho vài ngày để Khổng mỗ báo tin cho các môn phái gần nhất cũng được.

Mọi ngồi đồng ý với quyết định đó, họ tìm một xóm nhỏ kín đáo ở lại thêm hai ngày rồi sau cùng đến Hoa Sơn.

Dọc đường họ bàn bạc thêm một lần cuối cùng về trận đánh quyết định sắp tới.

La Như Long nói :

- Xem ra thì thực lực của chúng ta ở đây đủ mạnh để tiêu diệt lực lượng của Hồng Hoa bang, tuy vậy phải cân nhắc cho thật cẩn thận để tránh thương vong vô ích.

Dừng một lát chàng lại nói tiếp :

- Xem ra thì vãn bối có thể đối phó được với tất cả bọn họ, tuy nhiên về phó Bang chủ Trương Quyền ...

Hách Linh Châu hiểu ý La Như Long liền nói ngay:

- La huynh, để đại ca La Như Vân đó cho muội xử trí, tuyệt đối muội không làm La đại ca thụ thương đâu !

La Như Long nhìn Hách Linh Châu đầy biết ơn, trả lời :

- Nếu vậy thì hay lắm. Còn Phương thư thư chỉ nên đối phó với Hắc Nựu mà thôi, thị có độc môn "Huyết Quang chưởng", thư thư cứ việc dùng "Xích Diệm chưởng" là có thể trấn áp được thị. Nhưng chỉ sợ Châu muội không đối phó được với "Lục âm chưởng" của La huynh.

Mân Sơn bà bà nói :

- Hài tử ngươi chớ lo, "Bạch cốt sát" áp đảo được "Lục âm chưởng" mà. Lão thân ngặt vì không chế trụ được với " Huyết Quang chưởng" mà bị Ma lão lão đánh bại.

La Như Long cười hài lòng :

- Mân Sơn lão bối cứ yên lòng, những người còn lại cứ để vãn bối định liệu - - Ngươi đừng xem thường, còn đến những bốn tên ma đầu công lực không phải vừa đâu ?

La Như Long cười nói :

- Vãn bối tự tin mà. Hơn nữa Bạch Nựu chắc không động thủ chống lại chúng ta đâu.

Lục Mẫn Đông thấy mình bị bỏ ra ngoài cuộc tuy hơi buồn nhưng biết mình không phải là đối thủ của bọn ma đầu đó nên chỉ trầm tư không nói.

Sáng hôm sau, họ đã tới Hoa Sơn.

Năm người không cần trốn tránh gì cứ vào thẳng ngay Tổng đàn.

Cách sơn môn chừng vài trượng có một đội tuần tiểu ngăn họ lại, một tên ra dáng cầm đầu hách dịch hỏi :- Các ngươi có việc gì hay tự nguyện đến nộp mạng đây ?

La Như Long cười nói :

- Nếu ngươi không muốn chầu trời sớm thì mau dẹp đường.

Tên kia cười hắc hắc nói :

- Hóa ra là tiểu tử ngươi đã từng giả dạng Phó tổng đàn chủ đến đây quậy phá, đã bị bắt còn chưa chừa ư ?

Nguyên hắn tên là Ngô Thức, trước đây là Đàn chủ một phân đàn, võ công cao cường. Nhân vì nhiều phân đàn bị Trình Phương tiêu diệt nên lực lượng Hồng Hoa bang mỏng đi, Ma lão lão buộc phải rút tất cả các phân đà về co cụm ở đây. Thời gian này có nhiều tin đồn về việc La Như Long đã luyện thành "Lục hợp đại pháp" mục tiêu nhắm vào Hồng Hoa bang nên Tổng đàn đã ráo riết tăng cường canh gác tuần tra, cắt cử những tên có lai đầu khá lớn phụ trách các đội.

Trước đây Ngô Thức làm chúa một vùng, chẳng coi thiên hạ ra gì, nhân cậy thế Hồng Hoa bang, phần tự phụ võ công cái thế của mình nên bây giờ mới buông lời cuồng ngạo như vậy.

Lục Mẫn Đông hằm hằm nói :

- Người ta đã tha chết, ngươi lại không ưng. Có mau vào gọi bọn cầm đầu Hồng Hoa bang ra đây không ?

Ngô Thức hung hăng nói :

- Bọn ngươi muốn toi mạng thì có ?

Dứt lời quát, thủ hạ toàn đội có tới hai mươi người vây chặt lấy. Cả bọn nghe lệnh tuốt kiếm cầm tay trông rất hung hãn.

Lục Mẫn Đông cười gằn một tiếng, chỉ thấy lão khẽ chao người phất tay mấy cái phát ra liên chưởng "Cuồng phong tảo diệp", khắp bốn phía xung quanh cát bụi mịt mù như cơn gió lốc kèm theo những tiếng rú hãi hùng.

Lát sau khói bụi tan đi trong số hai chục kiếm sĩ chỉ còn hơn mười tên còn sống sót, đứa nằm lăm lộn vì bị thương, đứa lủi thủi ôm đầu chạy trốn.

Ngô Thức cùng với sáu bảy tên kiếm sĩ vong mạng tại trường với đủ các tư thế rùng rợn.

Đấu trường hơi lặng đi giây lát thì từ trong tổng đàn có mấy người lao ra. Dẫn đầu là Hắc Nựu, tiếp theo đến Ma Thịnh, Thiềm Nguyên chân nhân và vài tay cao thủ khác.

"Sách Mệnh Phán Quan" Ma Thịnh trông thấy người của mình bị chết thảm nằm la liệt, tức giận hét lên :

- Các ngươi thật sự tìm cái chết !

Dứt lời xuất "Lục âm chưởng" tấn công ngay.

Mân Sơn bà bà liền vung tay dùng "Bạch cốt sát" nghênh chiêu.

Cùng lúc ấy Hắc Nựu, Thiềm Nguyên tràn cả lên phát chiêu một lượt.

Trình Phương lách người sang đối diện với Hắc Nựu, theo lời La Như Long xuất ngay một chiêu "Xích Diệm chưởng" với cả mười hai thành công lực với một uy thế mãnh kinh nhân.

Lúc bấy giờ còn bốn năm tên tay cao thủ trong Hồng Hoa bang và mấy kiếm sĩ còn sống sót lúc trước quay lại, kẻ công người kiếm xuất ra đánh loạn cả lên.

Đây đó tiếng chưởng phong chạm nhau nổ ầm vang như sấm dậy, tiếng người ré, tiếng thây người rơi xuống lịch bịch.

La Như Long lao ngang ra trước mặt Hách Linh Châu hóa giải ngay một chiêu "Bạch cốt táng hồn chưởng" cứu được một cao thủ của Hồng Hoa bang khỏi táng mạng.

Trận tiếp chiêu khốc liệt chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng để lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Sau một loạt tiếng nổ ran vang, hơn một nửa số người tham gia hỗn chiến trên đấu trường nằm rải rác, có người văng xa cách nơi giao chiến tới ba bốn trượng.

Hầu hết số người trong Hồng Hoa bang đều bị thụ thương, chỉ còn vài tay cao thủ và Thiềm Nguyên chân nhân là còn đứng được. Hắc Nựu bị một chiêu "Xích Diệm chưởng" bắn ra xa một trượng ngồi phịch xuống đang điều tức trị thương, trong lúc đối thủ của thị là Trình Phương cũng thối lui mấy bước tuy không thụ thương nhưng cũng phải vận công điều tức.

Cách đó vài bước, Mân Sơn bà bà đang đứng nhìn "Sách Mệnh Phán Quan" Ma Thịnh bị một chiêu "Bạch cốt thoát hồn" của mình nằm bất động, xem chừng đã tuyệt khí.

Trình Phương vận khí điều tức xong miệng nói :

- Diệt chúng nó hết đi, còn để làm gì ?

Đồng thời lao tới phía Hắc Nựu đang ngồi nhắm nghiền mắt định kết liễu đời thị.La Như Long vội vàng bước tới ngăn lại nói:

- Phương thư thư, thị chẳng chạy đi đâu được, tí nữa xét cũng không muộn. Thư thư định giết hết người của Hồng Hoa bang hay sao?

Đôi mắt đẹp của Trình Phương long lên nhìn La Như Long nói :

- Vì ân sư chết thảm mà giết hết bọn ác bá này đi cũng chưa hả giận.

Lục Mẫn Đông góp thêm lời :

- Trình cô nương chớ vội, để giải quyết xong bọn đầu sỏ trong kia đã.

Vừa lúc ấy bỗng có tiếng rít ken két, Trình Phương ngoái nhìn về phía Tổng đàn la lên :

- Quái xa.

Mọi người đều hướng ánh mắt vào chiếc xe quái ác đang lăn nhanh ra khỏi cổng với ánh mắt hận thù.

Phải đó chính là chiếc quái xa đã gây nên biết bao hất hạnh cho võ lâm, là nỗi kinh hoàng trong mấy năm nay.

Cũng lúc đó, có một tốp khá đông từ hướng Nhạc Dương dang lao nhanh về hướng chính môn Tổng đường của Hồng Hoa bang.

Mọi người quay lại nhận ra đó là quần hùng bạch đạo của một số môn phái, trong đó có Phổ Thiện đại sư chưởng môn Thiếu Lâm, Linh Hạc đạo trưởng nguyên chưởng môn Võ Đương, Thần Trượng bà bà nguyên chưởng môn phái Tuyết Sơn và Khổng Hậu.

Phía trong, chiếc quái xa vẫn lừ lừ lao tới.

La Như Long nói :

- Xin các vị hãy ra ngăn đám quần hùng lại, để quái xa cho vãn hối đối phó.

Hách Linh Châu vẫn còn những ẩn tượng kinh hoảng về chiếc xe quái đản, lo lắng nói :

- Long huynh một mình đối phó được với quái xa không?

La Như Long dịu giọng cười nói :

- Muội yên tâm huynh tin rằng mình đối phó được mà. Chẳng lẽ muội không tin vào "Lục hợp đại pháp" sao? Vả lại đông người ở đây cũng chỉ thương vong vô ích mà thôi !

Mọi người ngập ngừng một lúc rồi thấy La Như Long có lý đều lui ra phía sau.

Chiếc quái xa đã tiến lại gần. Ngọn đèn trên xe bắt đầu nhấp nháy chứng tỏ nó đang phát chưởng - La Như Long hơi khom người vận "Thôi tâm chưởng pháp" và "Xích địa chưởng pháp" nhằm luồng chưởng phong màu tím lục từ chiếc quái xa đang tiến lại phía mình, trực diện tiếp chiêu.

"Bình" một tiếng lớn, La Như Long thoái lui vài bước chưn dài, cảm thấy người vẫn không hề hấn gì. Trong lúc chiếc quái xa vẫn lao nhanh về phía đám quần hùng, sau khi hơi chao nhẹ một chút do cú nghênh chiêu vừa rồi.

La Như Long thất kinh nghĩ thầm :

" Mình vốn không muốn dùng toàn lực sát thương hết số người trong chiếc quái xa này, vì có thể có đại ca trong đó nhưng phải làm sao để nó dừng lại, nếu không thì đám quần hùng nguy mất" Nghĩ vậy chàng vội vàng bám theo chiếc quái xa.

Cách đám quần hùng chừng vài trượng, chàng từ phía sau xe xuất "Lôi đình thần công". Trên xe chắc đã phát hiện ra chàng nên hướng tia chiếu màu tím lục về phía chàng.

La Như Long vội thâu hồi chưởng lực, vận "Thôi tâm" và "Xích địa chưởng" đối phó.

Lại một tiếng nổ vang lên, La Như Long bị thoái lùi ra sau, chiếc xe dừng lại một lát rồi tiếp tục tiến về phía đám quần hùng. ánh đèn màu tím lục quét loang loáng, quần hùng bạch đạo đã bắt đầu hoảng loạn chạy tứ tung. Trong tiếng kêu thê lương đã có mấy thây người đổ xuống.

La Như Long không còn do dự nữa. Chàng dùng khinh công "Hỏa thượng lăng ba" lao tới như tia chớp đón đà chiếc quái xa chỉ cách có chưa đầy một trượng.

ánh đèn vẫn loang loáng xung quanh trong tiếng kêu rùng rợn.

La Như Long nghiến răng dùng "Lôi đình thần công" xuất hết mười hai thành công lực nhằm thẳng vào chiếc quái xa phát chiêu.

"ùm" một tiếng như trời long đất lở, chiếc quái xa chồm lên như con ngựa bất kham rồi đổ nghiêng xuống.

Từ trong xe có một hình người văng ra.

La Như Long cũng bị bức lùi tới hai trượng nằm bất động.

Hách Linh Châu, Trình Phương và mấy người nữa đâm bổ về phía chàng.

Phổ Thiện đại sư liếc nhìn La Như Long miệng rỉ máu nhưng xem ra thương thế không trầm trọng lắm lão cùng mấy người bước lại gần chiếc quái xa, lôi từ trong xe ra một người máu me bê bết, đó chính là Ma lão lão. Bà ta đã chết.

Ngay lúc đó từ trong Tổng đàn bước ra hai người, một nam một nữ. Lát sau đám quần hùng nhận rõ đó là Phó tổng đàn chủ Trương Quyền và Bạch Hồng Hoa.

Bạch Hồng Hoa bước đi khó nhọc, trong chiếc áo màu lục là cái bụng căng tròn, chắc thị đã sắp đến kỳ sinh nở.

Bạch Hồng Hoa ráng sức bước nhanh lại gần quì xuống bên thi thể của Ma lão lão và Ma Hưng đang thụ thương nặng nằm gần đó.

Phó tổng đàn chủ Trương Quyền lao đến phía La Như Long gạt mọi người ra, đưa cánh tay độc nhất ra ôm ghì lấy chàng. Nước mắt từ hai khuôn mặt rất giống nhau đó chảy xuống như mưa. La Như Long lúc đó đã cũng tỉnh lại ôm chặt lấy đại ca mình.

Trương Quyền nói trong tiếng nấc :

- Hãy tha thứ cho huynh, Bạch Nương đã giải độc môn của Hồng Hoa bang cho huynh rồi. Mấy hôm nay huynh bị giam trong tổng đàn, nhờ có Bạch Nương mà Ma Lão Lão không giết huynh. Huynh ân hận không kể xiết khi nhớ lại lỗi lầm của mình ...

La Như Long an ủi :

- Không. Huynh không có lỗi chỉ vì mắc phải độc dược của Hồng Hoa bang mà thôi. Nay huynh đệ chúng ta không rời nhau nữa !

Trương Quyền - nay ta gọi lại chàng bằng cái tên cũ là La Như Vân - buồn rầu nói :

- Được quần hùng bạch đạo tha thứ, huynh mãn nguyện lắm rồi. Nay đứa con của huynh trong bụng Bạch Nương đang sắp sửa ra đời, huynh không bỏ cô ta mà đi được.

Nói dứt lời, La Như Vân đến dìu Bạch Hồng Hoa nặng nề trở bước vào Tổng đàn Hồng Hoa bang.

Trong ánh mất của đắm quần hùng nhìn theo hai người, có một số hiện lên ánh phẫn hận nhưng số đông đầy về cảm thương nhưng không ai nói gì.

Hôm sau toàn bộ những người còn sống sót trong Hồng Hoa bang rời khỏi Trung nguyên. Trong số họ không thấy có La Như Vân và Bạch Hồng Hoa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước