KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tìm cách cứu giải

Hoa Sơn tọa lạc ở phía Nam huyện Hoa Âm, Thiểm Tây còn có tên là Thái Hoa Sơn.

Là một trong Ngũ nhạc của Trung Quốc, Hoa Sơn có năm đỉnh chính giữa là "Ngọc Nữ ", "Triều Dương" ở phía Đông, "Lạc Nhạn" ở phía Nam, "Liên Hoa" ở phí Tây, và ngọn "Vân Thai" nằm phía Bắc. Giống như một cành hoa sen nở rộ giữa tầng mây.

Dưới chân ngọn "Ngọc Nữ", nhà cửa nối liền san sát với lối kiến trúc nguy nga hùng vĩ. Đây chính là tổng đàn của Hồng Hoa bang.

Trên đỉnh năm ngọn núi có năm ngọn cờ cao chót vót, lá cờ nền trắng viền hồng rộng đến ba trượng, ở giữa có thêu một hoa bồng màu đỏ huyết. Trên đỉnh mỗi cột cờ đều có ngọn đèn sáng rực ngày đêm tỏa chiếu khắp cả Hoa Sơn.

Phía dưới luôn có những tay cao thủ qua lại, canh tuần cả ngày lẫn đêm. Khoảng cách giữa những ngọn núi cũng có nhiều tay hảo hán công lực phi phàm canh giữ nghiêm mật.

Đúng ra mạng lưới canh giữ phòng bị nghiêm mật như vậy, tổng đàn Hoa Sơn luôn chìm trong sự yên tĩnh vắng lặng không có ai dám đột nhập vào một bước mới phải.

Nhưng sự thực không phải như vậy.

Trên ngọn "Liên Hoa phong" nằm về phía tây tổng đàn, ở đỉnh cột cờ dưới bóng tối của ngọn đèn có hai hóng người màu trắng đang nấp. Vì cùng màu sắc với lá cờ tung bay trong gió, nên không ai phát hiện ra.

Cột cờ bằng sắt trơn bóng, lại cao chót vót đến cả mười trượng, trong võ lâm hiện thời có được mấy ai có khinh công kỳ tuyệt, chỉ một cú nhún chân lại bay lên cao cả mười trượng.

Tục ngữ có câu :

" Bất như nhân ý chi sự" (chuyện xảy ra không như ý người ta nghĩ) ! Một chuyện khiến người ta khó thể tin được, lại phát sinh ở đỉnh Liên Hoa.

Hai người đó không những ẩn mình trên đỉnh cột cờ để quan sát, lại còn cười nói tự nhiên, há không phải là một quái sự sao ?

Họ không sợ bị bọn canh tuần phía dưới phát giác hay sao ?

Kỳ thực vì đỉnh "Liên Hoa" cao đến tận tầng mây, trời về đêm gió thổi rát mạnh, tiếng lá cờ bay phàn phật đã làm át đi giọng nói thầm thì của hai người.

Không nói cũng đủ biết đó chính là Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu.

Đêm nay là hôm thứ bảy họ thâm nhập tổng đàn Hồng Hoa bang, cũng chính là ngày thứ tám La Như Long bị bắt.

Hách Linh Châu luôn bồn chồn lo lắng, nhãn châu không hề chớp, chăm nhìn trang bên dưới núi. Hầu như tất cả mọi động tĩnh trong tổng đàn đều lọt vào trong tầm mắt của nàng.

Chú mục quan sát hồi lâu, Hách Linh Châu chợt thu hồi ánh mắt than nhẹ một tiếng.

Mân Sơn bà bà quay sang mỉm cười nói :

- Có gì phải thở than vậy ? Hắc Bạch Nựu làm gì được La Như Long đâu.

Hách Linh Châu ngẩng mặt ngọc lên nhìn màn đêm đen tối.

Từ xa xa truyền lại ba tiếng trống canh.

Trong phòng khách của tổng đàn đèn rực sáng như ban ngày, bóng người thấp thoáng. Hách Linh Châu mở lời hỏi:

- Sư phụ, hôm nay là ngày thứ bảy, thấy sư phụ vẫn có vẻ an nhàn chừng như đêm nay cũng uổng trắng công chứ gì ?

Mân Sơn bà bà tiếp lời :

- Châu nhi, ta đã nói trước, muốn cứu La Như Long thoát hiểm ít nhất cũng phải mười ngày nữa tháng mà !

Bà ta chỉ xuống trang viện nói tiếp :

- Ngươi xem kìa, không những người ta canh phòng cẩn mật, nếu ta ra tay không đúng lúc sẽ làm cho họ càng đề cao cảnh giác. Lại còn với tài nghệ như chúng ta nếu muốn rút khỏi Thái Hoa sơn một cách an toàn sợ rằng không phải dễ.

Hách Linh Châu lắc đầu đáp :

- Muốn bọn ma đầu hoàn toàn không phòng bị thì biết đến ngày nào mới có được ?

- Ngươi đừng nhiều lời nữa, nếu ta đoán không sai nội trong hai ba hôm nữa sẽ có thời cơ hành động.

Hách Linh Châu bỗng kinh ngạc kêu lên :

- Sư phụ, sư phụ nhìn kìa ...

- Nhìn gì ?

- ở gian phòng giam cầm La Như Long có người bước vào, người đó có phải là Trương phó tổng đàn chủ không ?

Mân Sơn bà bà nhìn thấy rất rõ, gật đầu đáp:

- Đúng vậy, ngươi thấy hắn cầm cây roi trong tay, dám chắc muốn nghiêm hình bức cung đấy.

Hách Linh Châu như muốn hoảng loạn tay chân, thốt lên :

- Biết làm thế nào ? Biết làm thế nào ? Long ca ca e phải chịu đòn roi vọt cực hình ...

Mân Sơn bà bà đưa tay lên miệng bảo :

- Ngươi tốt nhất nên nói nhỏ một tí, làm động đến bọn cao thủ canh tuần thì hỏng sự mất !

Cô ta lắc đầu nói :

- La Như Long tính khí cuồng ngạo, chịu đựng đòn roi vọt đâu có đến nỗi gì ?Huống gì người đó là Vân ca ca, huynh đệ cùng huyết thống với chàng.

Mân Sơn bà bà trầm giọng quát :

- Bình tĩnh yên lặng, chúng ta quan sát kỹ tình hình rồi hành động mới được.

Tổng đàn Hồng Hoa bang vốn là một tự viện nguy nga hùng vĩ. Bọn ma đầu Miêu Cương đã chọn lấy địa hình phong thủy của Hoa Sơn chiếm cứ tự viện, tự ý đập phá rồi xây dựng thành tổng đàn ngày nay.

Trước chánh môn có bức hoành sơn son thiếp vàng lóng lánh được khắc năm chữ lớn :

"Tổng đàn Hồng Hoa bang" Dưới ánh sáng ngọn đèn tỏa chiếu, có hơn mười tay đại hán vận y hiệu qua lại canh gác.

Phía sau quảng trường trong chánh môn chính là Đại hùng bảo điện.

Đại hùng bảo điện giờ đây đã biến thành phòng khách. Người của Hồng Hoa bang vốn không lin quỷ thần, họ đã đem toàn bộ tượng phật trong bảo điện lùa xuống dưới vực sâu.

Điều khiến người ta đáng chú ý nhất là ở bức tường đối diện cửa ra vào có treo một tấm phông rộng đến mấy mươi xích, trên tấm phông thêu một hoa hồng rực rỡ.

Sau hậu viện là đình đài lâu các nối liền nhau.

La Như Long sau khi bắt đã được bố trí trong căn phòng phía tây, đây cũng là Hắc Bạch Nựu có ý đồ bất lương đối với chàng.

Căn phòng này đầy đủ mọi tiện nghi, trông rất hoa lệ.

Từ khi bị bắt đến nay, La Như Long không chịu nói ra nơi cất giấu "Thái cực đồ" và những bộ sử sách, bởi vậy bọn na đầu không hạ độc thủ đối với chàng, cũng không dùng mê hồn dược để chàng mất đi lý trí.

Trong những ngày giam cầm La Như Long, bọn ma đầu Miêu Cương dùng mọi cách để khai thác. Cũng không thề xoay chuyển được ý chí sắt đá của chàng. Hắc Bạch Nựu cũng sử dụng đủ diệu kế, chàng vẫn một mực lắc đầu không nói.

Ma Lão Lão đã nổi cơn thịnh nộ, theo chủ ý của bà ta, "Thái cực đồ" cũng không cần, bảy bộ sử sách cũng chẳng trông mong. Bà ta muốn thưởng cho La Như Long một viên mê hồn dược, hoặc tống cho chàng một chưởng để đưa chàng sớm về Tây thiên.

Ý kiến đó Trương Quyền rất tán đồng. La Như Vân mất đi lý trí, biến thành một tên tiểu nhân hiếu sắc, gian xảo quỷ quyệt. Hắn thấy sắp bị mất đi Hắc Nựu, mà Bạch Nựu dường như cũng nghiêng lòng thương yêu La Như Long, bởi vậy hắn hận La Như Long không chết cho khuất mắt.

Hắc Bạch Nựu muốn dùng mỹ nhân kế để quyến rủ và chế phục La Như Long.

Chỉ cần biết được "Thái cực đồ" và những sử sách ở chỗ nào, khi đó tặng cho chàng một viên " Xuất hư hoàn " cũng không muộn !

La Như Long nằm giữa hai phái tương đồng, vẫn sống bình an vô sự.

Nếu nói bình an, chàng thật sự rất bình an.

Còn nói thoải mái ? Chàng cũng chưa hẳn thoải mái !

Trong phòng giam có một thanh sắt to dài năm xích, hai đầu tròn, hai tay La Như Long dang ra buộc vào thanh sắc đó khiến cho chàng không thể động chiến được.

Nhưng đôi chân chàng vẫn được tự do bởi chàng có thể đi dạo quanh trong căn phòng, đành nằm nghỉ dưỡng thần.

Ngày ba bữa có người đưa cơm vào trong, khi nằm ngủ cũng được người ta đắp chăn. Trước cửa phòng có người canh gác ngày đêm.

La Như Long chịu cảnh như vậy qua tám ngày trời !Điều khiến La Như Long lúng túng sượng sùng nhất là Hắc Bạch Nựu đã dùng mị lực để quyến rủ với những thủ thuật tinh đời trường trải. Chàng cảm thấy rằng mình quá ít kinh nghiệm, định lực bất túc, mà Hắc Bạch Nựu là những yêu nữ dâm tặc. Nhiều lúc chàng phải đỏ mặt tía tai dở khóc dở cười.

La Như Long không ngờ rằng ở đỉnh Liên Hoa, sau mỗi độ đêm về lại có bốn ánh mắt đang từng phút từng giây theo dõi mình. Chàng tuy luôn nhớ nhung Hách Linh Châu nhưng mỗi đêm khi nghĩ đến cái chết của Liệt Hỏa Thần Quân, nghĩ đến Mân Sơn bà bà thấy người lâm nạn không cứu, trong lòng lại trỗi lên sự hận thù.

La Như Long cho rằng bất kể Mân Sơn bà bà và Liệt Hỏa Thần Quân có thâm cừu đại oán gì, khi thấy sự bất bình phải bạt đao tương trợ. Năm đại ma đầu vây đánh Liệt Hỏa Thần Quân, Mân Sơn bà bà lại khoanh tay đứng nhìn, tâm địa bà ta há không độc địa sao ? Như vậy thì đâu là anh hùng hảo hán, còn đâu là cao nhân ẩn thế ?

Vì có suy nghĩ như vậy nên chàng không mong gì Mân Sơn bà bà ra tay cứu mình.

La Như Long nghĩ rằng nếu muốn thoát hiểm, trước hết phải hạ độc thủ trên người Hắc Bạch Nựu.

Nhưng chàng không tìm ra một kế sách gì thỏa đảng để hành động. Nếu cúi đầu khuất phục hai yêu nữ này để cầu tình là một điều không thể làm được.

Vì La Như Long là con người thuần phác, với hành động dâm đãng của Hắc Bạch Nựu, chàng lúng túng không biết ứng phó thế nào ?

Hôm nay không có kế sách gì để nhằm vào Hắc Bạch Nựu hạ độc thủ được, nghe tiếng trống điểm canh ba, La Như Long thở dài một hơi, thầm nghĩ :

"Ngày thứ tám trôi qua, tâm lực cũng đều lụy nên nghĩ để ngày mai ứng phó ..." Chàng gượng một nụ cười đầy vẻ tự tin bước đến cạnh giường ...

La Như Long vừa ngồi xuống, từ ngoài cửa đã có tiếng bước chân vọng vào ...

Nghe tiếng bước chân chàng đã quá ngán ngẫm. Lúc này biết có người vào phòng chàng liền ngoảnh mặt nhìn sang bức tranh treo ở tường, không thèm nói năng cũng chẳng quay đầu lại.

Nhân vật vừa bước vào phòng đó chính phó tổng đàn chủ Trương Quyền.

Trương Quyền - La Như Vân sau khi bị uống "Xuất hư hoàn" đã mất đi lý trí quên tất những chuyện quá khứ. Hắn theo Lão Lão, học thành nhất thân võ công kỳ tuyệt, luôn quấn quít với Hắc Bạch Nựu, hùm hét rồng uy, duy chỉ phục tùng theo lời Ma Lão Lão.

Phu tùy thê quý, hắn cũng được phong làm phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang.

Trên danh nghĩa hắn và Bạch Nựu đã kết định phu thê. Thực ra hắn cùng ăn ở chung đụng với Hắc Bạch Nựu.

Một ngày đắc sủng, ngoài Ma Lão Lão ra, bất cứ người nào hắn cũng chẳng coi ra gì.

Bây giờ lại có thêm La Như Long, hắn há cứ để người khác làm lung lay chức vị phó tổng đàn chủ sao ? Há cam tâm để người khác đoạt lấy ái tình từ Hắc Bạch Nựu sao ?

Bởi vậy La Như Long giống như một cái gai nhọn găm trong lòng cần phải nhổ ngay cho bằng được !

Vào canh ba hắn cầm cây roi bước vào phòng La Như Long, đương nhiên nhằm có ý đồ rất độc ác.

Thấy La Như Long tỏ thái độ ngạo mạn, Trương Quyền đã lộn can hỏa, nộ khí xung lên tận não.

Nhưng hắn đã giằng cơn nộ hỏa lại, vì có một ý đồ độc ác chưa thực hiện.

Trương Quyền giấu cây roi sau lưng, giả bộ chấp hai tay phía sau có vẻ thư thái, ném một nụ cười nói :

- La Như Long, ta đến thăm khách vốn không đón mời, được chứ ?

Nghe tiếng đủ biết người rồi, La Như Long bị giam ở đây tám ngày, Trương Quyền không thấy bén mảng đến. Chàng không đề phòng Trương Quyền ẩn tàng họa tâm, bèn quay đầu lại.

Bất giác trên nét mặt chàng toát lên vẻ kinh ngạc sắc mặt biến đổi không ngừng, vẫn ngồi lặng thinh.

Trương Quyền thấy vậy thầm mừng, liền giấu cây roi trong tay áo, bước tới nói :

- Ngươi không nhìn nhận ca ca La Như Vân này sao ?

Câu hỏi cất lên đột ngột làm La Như Long phát run.

Chàng không biết trả lời thế nào mới được, bèn im lặng không nói.

Trương Quyền bước lên một bước nữa, đứng cạnh bên chàng dịu giọng :

- Ngu huynh uống "Xuất hư hoàn" làm quên đi mọi chuyện quá khứ. Mỗi ngày chỉ đến hai giờ Tý và Ngọ là thần trí tỉnh lại như lúc này đây. Nay vào giờ Tý ta đến cứu đệ đệ thoát hiểm.

- A ... Thật sao ?

La Như Long không hiểu tính năng của "Xuất hư hoàn" như thế nào cả, nghe vậy sao không tin được !

Chàng mừng quá liền nhổm người dậy, kêu lên :

- Huynh nói thật chứ ? Không dối đệ đệ ư ?

- Lừa dối đệ làm gì ? Nếu không thì việc gì đêm hôm huynh phải mò đến đây ?

La Như Long vội đưa người ra giục :

- Nhanh, nhanh ! Thần trí huynh đang tỉnh lại, nhanh cởi trói để chúng ta trốn khỏi nơi quỷ này rồi nói sau.

Nhất thân công lực của La Như Long, Trương Quyền đâu thể không biết ? Thanh sắt đó đâu dễ gì tùy tiện mở ra ? Hắn đứng lặng người trong giây lát.

Chương 47: Đòn roi oan nghiệt

Trương Quyền tuy chỉ thoáng qua phút giây trầm mặc ngắn ngủi nhưng không thể thoát qua khỏi ánh mắt La Như Long.

Chàng vẫn không nảy sinh ý nghi ngờ, mặc nhiên thầm nghĩ :

" Sao vậy ?

Chưa đến lúc hành động, hay ca ca còn nỗi khổ tâm gì khác chăng ?

Trương Quyền cũng thật tinh ranh, sợ âm mưu bị lộ, bèn cố gượng cười xua tay nói:

- Khoan đã, trước hết huynh muốn hỏi đệ, sau khi huynh thả đệ đệ đi, ma đầu Miêu Cương nhất định sẽ không tha cho huynh, biết làm sao ?

La Như Long không hề do dự, đáp :

- Lẽ nào ca ca không dự định trốn cùng đệ đệ ?

Trương Quyền cố giở giọng than vãn :

- Mỗi lần vào giờ Tý, Ngọ thần trí tỉnh lại, huynh đau khổ vô cùng. Nhiều lúc muốn trốn đi nhưng ác thay đã bị uống "Xuất hư hoàn " không tìm ra thuốc giải. Dù lúc này có trốn thoát được qua khỏi giờ Tý giờ Ngọ thần trí huynh vẫn bị mê muội lại.

- Vâng ! Vậy làm sao ?

Trương Quyền gượng cười tiếp lời :

- Đó chính là nguyên nhân mà huynh không thoát khỏi được nơi này. Đệ đệ, giờ huynh nghĩ ra được một biện pháp để giải quyết, đệ đệ xem có cứu huynh được hay không?

- Thế nào ? Đệ cứu huynh à ?

La Như Long ngạc nhiên hỏi tiếp :

- Đệ làm sao lại cứu huynh được ?

Trương Quyền khéo lời :

- Bọn họ để toàn tâm toàn ý vào "Thái cực đồ". Ma Lão Lão nói chỉ cần đệ giao "Thái cực đồ" ra, bà ta sẽ thả hai huynh đệ ra khỏi Hồng Hoa bang.

- Thật không ?

- Đương nhiên thật !

- Lỡ bà ta thay đổi ý thì sao ?

La Như Long có phần không tin.

- Ma Lão Lão tuy là một nữ ma đầu, nhưng bà ta rất giữ lòng tin.

Trương Quyền thêm vào.

La Như Long không phải hoài nghi lời của Trương Quyền có vấn đề mà hoài nghi ở Ma Lão Lão. Nếu bà ta lừa lấy được "Thái cực đồ ", lật lọng không đưa thuốc giải ra thì biết tính sao ?

Cuối cùng chàng đã định ra một chủ ý, bèn ưỡn người ra, mỉm cười nói :

- Ca ca, trước hết hãy mở thanh sắt này cho đệ, chỉ nội trong hai ngày đệ sẽ giao "Thái cực đồ" ra ngay !

Trương Quyền giả vờ đưa tay lên án trên hai đầu thanh sắt hỏi giọng vẻ lo lắng :

- Nội trong hai ngày đệ thật sự đưa "Thái cực đồ" ra hả ?

- Đương nhiên !

- Đệ đệ bỏ "Thái cực đồ" ở nơi nào ?

- Đệ ở đào ...

La Như Long vốn muốn nói thẳng ra, nhưng phát giác Trương Quyền không có ý mở giáo dây. Hơn nữa ở đây tai vách mạch rừng, ngoài cửa có người canh chừng chàng phải chú ý đề phòng mới được.

Trương Quyền cho rằng La Như Long đã trúng kế, tuổi trẻ dễ lừa, bèn cười vẻ thân thiết hỏi tiếp :

- Đào gì ? Đệ sao phải áp a ấp úng vậy ?

La Như Long nảy sinh nghi niệm, muốn chứng thực rõ ràng, chàng mỉm cười nói:

- Huynh cứ cởi dây ra rồi đệ nói cũng không muộn !

Trương Quyền nghe vậy thầm nhiếc mắng:

"Đồ tinh ranh ! " Để cho La Như Long khỏi hồ nghi, quả nhiên hắn đưa tay nở dây.

Miệng vẫn hỏi :

- Đào gì ? Sao đệ không nói rõ ra để ca ca được yên tâm?

La Như Long nhìn trên tay hắn, trầm ngâm suy nghĩ không trả lời.

Trương Quyền giả đưa tay lần mò trên đầu thanh sắt, hỏi tiếp :

- Bảy bộ sử sách cũng cất giấu cùng chỗ với "Thái cực đồ" luôn sao ?

Đề cập đến sử sách, La Như Long trỗi dậy hoài nghi càng lớn.

Nếu người này thật sự là La Như Vân thần trí hồi tỉnh, thì phải nhanh tìm cách cứu chàng thoát hiểm mới được. Hỏi đến "Thái cực đồ" là vì có liên quan đến cầu lấy thuốc giải, đằng này lại hỏi về những bộ sử sách mục đích vì sao ?

Vì muốn chứng thực thêm một lần nữa, chàng cố nở nụ cười nói :

- Ca ca huynh nhầm rồi !

- Huynh nhầm gì ?

Trương Quyền sửng sốt thốt lên.

- Sợi dây trói này dùng tay không thể mở được, cần phải dùng dao để cắt mới ra !

Trương Quyền không để ý đồ bị lộ tẩy, liền gật đầu cười khéo léo tiếp lời :

- Trong lúc bối rối huynh quên dùng dao mất ! Đệ cứ nói "Thái cực đồ" cất ở đào gì ? Huynh thật sự không yên tâm chút nào !

La Như Long cười nhạt :

- Nếu đệ không muốn nói nơi cất giấu "Thái cực đồ" ra, huynh sẽ không chịu cởi dây chứ gì?

Trương Quyền sợ lộ tẩy, vội nói :

- Đâu có, đâu có, huynh đệ mình cách biệt lâu năm, đệ đặt nỗi hoài nghi quá lớn, kể cả ca ca cũng không tin hay sao ?

La Như Long hừ một tiếng, nặng lời :

- Tôi tin ca ca của tôi, nhưng không tin phó tổng đàn chủ tự tác thông minh.

Trương Quyền cố nén cơn phẫn nộ hỏi :

- Đệ có ý hoài nghi huynh hả ?

La Như Long gắt giọng :

- Phó tổng đàn chủ, ông chớ cho rằng mình là thông minh tuyệt thế, rắp tâm muốn giở trò đối với người khác. Ông nếu thật sự là Vân ca ca đến đây để cứu tôi thì xin hãy cởi trói cho tôi trước rồi có gì tâm sự sau, không được hả ?

Không được thực hiện mưu đồ, Trương Quyền chỉ việc án theo ý định đã quyết để hành động. Tuy đã hết sức phẫn nộ, nhưng hắn vẫn cười hì hì nói :

- Bất kể ngươi nghĩ thế nào, xin người trước hết hãy nói rõ địa điểm cất giấu "Thái cực đồ " được không chứ ?

La Như Long như không còn gì để nói nữa, ngạo nghễ ngửng đầu nhìn.

Không nhẫn nhịn nổi, Trương Quyền quát:
- Ngươi câm hả ?

La Như Long vẫn im lặng.

Trương Quyền tức giận vung tay.

"Vút" Không một chút đề phòng, La Như Long bị nếm ngay một đòn roi, ở cổ nổi lên một lằn roi, máu tươm ra.

Trương Quyền không nương tay quát hỏi:

- Ngươi nói hay không ?

Thấy La Như Long vẫn đứng sừng sững không hé môi, Trương Quyền nổi cơn thịnh nộ, vung roi tiếp.

Ngọn roi vút tới tấp lên trên người La Như Long, từng dòng máu rướm ra không ngớt.

La Như Long không né tránh cũng không thốt lên một lời nào. Mặc cho ngọn roi xé thịt rách da, chàng vẫn nghiến răng chịu đựng.

Trong lòng luôn niệm một điều :

"Đánh đi ! Chính tay ca ca hạ thủ đánh chết ta cũng cam lòng." Từng ngọn roi cứ quật vào đầu, vào người chàng.

Áo quần rách toang, da thịt nát nhừ, máu chảy đỏ cả người.

La Như Long vẫn nhắm mắt nghiến răng, nhận những đòn roi oan nghiệt !

Hách Linh Châu thấy La Như Long chịu cực hình dã man, lòng cô cũng chịu nỗi đau không kém, ruột gan đứt lìa. Cô ôm chặt Mân Sơn bà bà thất thanh kêu lên :

- Sư phụ xem kìa, chàng ta sao đứng chết một chỗ không tránh đòn roi.

Mân Sơn bà bà giữ chặt Hách Linh Châu, sợ cô ta không nén nổi cơn căm phẫn rồi gây họa. Bà ta ngưng thần quan sát chợt đánh nhẹ cùi chõ, nhỏ giọng nói vội :

- Châu nhi không nên hoảng hốt. Ngươi xem kìa, bên đó có người đến !

- Có người hả ? Ai vậy ? Ai ...

- Họ không phải là Hắc Bạch Nựu đó sao ? Để theo dõi tiếp xem thế nào ?

Hai người vừa xuất hiện quả nhiên chính Hắc Bạch Nựu.

Lúc này tiếng trống đã điểm canh tư !

Họ chạy đến rất nhanh, Bạch Nựu bay vào phòng trước, quát lớn :

- Trương Quyền, huynh làm vì vậy ?

Trương Quyền vẫn không ngừng tay ngọn roi cứ nhằm vào người La Như Long mà quất.

Thân hình La Như Long không sót một chỗ nào da thịt còn lành lặn, toàn thân giống như một người máu.

Chân vẫn đứng nguyên một chỗ không hề nhích động Bạch Nựu thấy ngọn roi tiếp vung lên, liền hét một tiếng phóng người tới vung tay đón lấy.

Trương Quyền liền nhảy người sang bên phải, cây roi trên tay bị Bạch Nựu đoạt mất.

Bạch Nựu vung roi lên.

"Vút" "Bốp!" Trương Quyền lãnh ngay một đòn roi. Hắn kinh hãi kêu lên :

- Bạch Nựu, nàng sao lại đánh ta ?

Bạch Nựu tức giận không nói không rằng "Vút vút vút ..." quất tiếp ba đường roi.

Trương quyền phát giác tình huống không ổn, miệng thì kêu la, thân hình lại lướt nhanh để tránh đòn roi vô tình.

Trương Quyền thân thủ không phải tầm thường, thấy Bạch Nựu xung động can hỏa, hắn không dám nấn ná trong phòng, liền nhắm vào kẻ hở giữa các đường roi lách người bay ra cửa.

Nhưng không ngờ, Hắc Nựu còn đứng ngoài cửa, thấy Trương Quyền đâm đầu lao ra, thị vung tay tả hữu ...

"Bốp bốp " hai tiếng chua chát phát lên.

Trương Quyền không ngờ Hắc Nựu lại ra tay đánh mình, mặt bị lãnh hai bạt tai đau điếng.

Không chuồn ra cửa được, hắn lùi lại trong phòng.

"Bốp", lưng hắn bị nếm một đòn roi làm giãy nẩy người.

Hắn đánh người ta thì cảm thấy hứng thú, khi bị nếm đòn roi của người khác thì mới biết là đau thấu ruột thấu gan. Sợ Bạch Nựu vung roi tiếp, hắn vội bay người nép sau lưng La Như Long, lấy La Như Long làm bình phong đỡ đạn.

Bạch Nựu ngừng tay, quay lại bảo Hắc Nựu :- Muội muội, làm theo ý định của ta đã quyết vừa rồi, đưa La Như Long lên lầu đi !

Đêm nay chúng ta cùng hoan lạc phóng đãng để Trương Quyền mở mắt mà nhìn.

Hắc Nựu thực hiện theo ngay, liền gọi :

"Tỳ nữ đâu "?

Tức thì có ba tỳ nữ bước vào đứng cạnh La Như Long.

Hắc Nựu xuất thủ chỉ điểm mê huyệt trên người La Như Long, dùng dao cắt dây cởi trói, rồi bảo ba tỳ nữ đem chàng đi.

Ra khỏi cửa, Hắc Nựu quay lại ném nhìn Trương Quyền một cái ra vẻ thị uy, đoạn cười lả lướt nói với Bạch Nựu :

- Tỷ tỷ, đi ! Tỷ tỷ không sợ tiểu muội chiếm phần trước hả ?

Bạch Nựu gật đầu, hậm hực ném cây roi vào mặt Trương Quyền mắng nhiếc :

- Đồ thứ lòng lang dạ sói, đêm nay tỷ muội ta cùng chung chăn chung gối với La Như Long ngươi muốn đến xem thì cứ đến !

Dứt lời, thị liền ngoảy người đi ra.

Từ xa xa, tiếng cười và tiếng chửi rủa Hắc Bạch Nựu vọng lại.

Chỉ còn một mình Trương Quyền trong phòng đứng thẫn thờ ngóng theo.

Thấy cảnh trường ban đầu như vậy, Hách Linh Châu thầm mừng. Nhưng sau đó cô ta lại thấp thỏm lo hoảng vội hỏi :

- Sư phụ thôi rồi, biết làm sao ? Họ khống chế huyệt đạo La Như Long và đem đi rồi.

- Bảo ta làm sao bây giờ?

Hách Linh Châu nói trong hơi thở :

- Ai biết hai yêu nữ đó làm trò quỷ gì ? Chúng ta phải tìm một chỗ khác để theo dõi cho rõ mới được nếu không thì ...

- Nếu không thì sao ?

- Thì ...

Hách Linh Châu ngậm ngự cả buổi vẫn không nói ra được, đưa tay đấm Mân Sơn bà bà một cái vùng vằng:

- Sư phụ thật đáng ghét ?

Mân Sơn bà bà mỉm cười, nhìn vầng trăng treo trên đỉnh đầu nói :

- Châu nhi, ngươi không nên quá lo lắng. La Như Long đêm nay bị đánh bầm người, hai con yêu nữ đó dù có giở trò yêu tặc cũng chẳng làm gì được. Giờ đã quá canh tư, chúng ta nên về nghỉ. Tối mai tiếp tìm một địa thế tốt hơn để quan sát mọi động tĩnh mới được !

Hách Linh Châu sợ La Như Long bị họ đam mê hoặc giở trò yêu tặc, lắc đầu nói :

- Sư phụ trở về trước đi, Châu nhi phải xem cho tường tận mới được.

Cô ta định bay ngươi xuống nhưng Mân Sơn bà bà vội ngăn cản, bảo :

- Châu nhi không được động đậy !

Hách Linh Châu ngạc nhiên hỏi :

- Sao lại không được dộng đậy ?

Mân Sơn bà bà lắng tai nghe chốc lát, nói:

- Ngươi nghe xem, dưới núi có người lên, thân thủ người này quả thật bất phàm.

- Có phải họ tìm đến La Như Long không?

Hách tinh Châu mừng rỡ nói :

- Sư phụ đoán không sai, nếu thật sự có người đột nhập vào tổng đàn, chúng ta lợi dụng lúc hỗn loạn để tìm cơ hội ra tay !

- Nói bậy họ bay lên đỉnh Liên Hoa cơ mà ?

Quả nhiên không sai, có hai người đang bay lên đỉnh Liên Hoa, thế nhanh phàm tốc, chỉ trong nháy mắt đã đến đỉnh. Đó là hai tay đại hán hùng hổ đầu trùm khăn đen.

Vừa lên tới đỉnh hành động của họ chẳng lén lút gì cùng hô lớn :

- Ma đầu Miêu Cương, bọn ngươi đến ngày tận thế rồi ! Ha ha !

Trong tiếng quát, hai ngươi cùng vút bay đi như cánh đại bàng nhắm thẳng về phía tổng đàn.

Tiếng quát của họ làm kinh động đến những tay cao thủ canh tuần, cả bọn hét lên và lao đuổi theo.

Hai tay đại hán sau khi bay vòng qua trên đỉnh tổng đàn một lượt lại biến mất về hướng nam.

Bọn cao thủ canh tuần đâu chịu tha cho những ai đến quấy rối tổng đàn, tiếng quát tháo vang dội, có mười hai tên lao đuổi theo.

Từ đỉnh Vân Thai phía Bắc đột ngột xuất hiện liền bốn bóng người.

Họ cũng nhất tề la hét rồi bay thẳng đến phía tổng đàn.

Hẳn là bốn người mang theo dược vật dẫn hỏa, đồng loạt lem xuống đỉnh của những phòng ốc ở tổng đàn.

Ngọn lửa bốc lên cháy dữ dội.

Trong cơn hỗn loạn cả bốn người cùng bay mất về hướng Tây.

- Bắt lấy nó lại !

Có hơn mười cao thủ Hồng Hoa bang phóng người truy đuổi theo.

Tiếp đó, từ trên đỉnh Triều Dương xuất hiện tiếp bảy người che mặt bay đến phía tổng đàn, họ cùng tung dược vật dẫn hỏa xuống rồi cười ha hả thoát về hướng Nam.

Lại có chín người nữa xuất hiện ở đỉnh Lạc Nhạn. Cuộc hỗn loạn làm kinh động đến Ma Lão Lão, bà ta phi thân ra khỏi phòng, vung tay hét lớn :

- Không được kinh hoảng, cẩn thận giữ tên La Như Long mới được !

Bà ta chưa dứt lời, chín bóng người đó đã bay tới quát :

- Xem chưởng !

Chưởng phong tống ra ào ào.

Ma Lão Lão giương chưởng nghênh tiếp, "rầm ..." một tiếng nổ dậy trời.

Tiếp xong chưởng, đất đá bay mù mịt, những bóng người như quỷ mị đó biến đâu mất.

Mân Sơn bà bà thấy cơ hội vậy liền giục vội :

- Châu nhi, đến lúc ra tay rồi ? Ngươi sao lại thờ thẩn vậy ?

Bà ta liền nắm tay Hách Linh Châu, cả hai cùng búng người bay vào cuộc hỗn loạn.

Chương 48: Tử lý đào sinh

Hách Linh Châu trong lúc cấp hoảng bị Mân Sơn bà bà kéo bay xuống đỉnh Liên Hoa. Cô ta vội hỏi :

- Sư phụ, sư phụ muốn đem Châu nhi đi cứu La Như Long hay sao ?

- Ừm ! Đây chính là cơ hội tốt, nếu qua đi sợ rằng sẽ không có nữa đâu.

Hai người lao đến phía tổng đàn.

Hách Linh Châu nghe nói đi cứu La Như Long, tinh thần phấn chấn hẳn lên hỏi tiếp :

- Toán người vừa rồi đến gây đại náo tổng đàn không biết nhằm mục đích gì, có phải cũng muốn cứu La Như Long hay không nhỉ ?

Mân Sơn bà bà trầm ngâm giây lát trả lời:

- Chắc là vậy nhưng cũng có thể còn nguyên nhân khác nữa !

Hách Linh Châu trong lòng hoàn hỷ, nhưng chợt hỏi :

- Sư phụ có biết lai lịch của họ không ?

- Nhận không ra.

Hách Linh Châu băn khoăn hỏi tiếp :

- Lỡ ra họ cứu La Như Long đi rồi, chúng ta không hỏng tay sao ?

Mân Sơn bà bà hừ một tiếng nói :

- Đâu dễ dàng như vậy được ? Giả như có bất cứ người nào đến Hoa Sơn cứu được người, chúng ta việc gì phải nhọc công thế này?

Hách Linh Châu vẫn hỏi giọng hồ nghi :

- Sư phụ nói họ không cứu được người à ?

Mân Sơn bà bà đánh mắt nhìn cô ta một cái, mắng nhẹ :

- Ngươi hôm nay sao cứ hỏi loanh quanh vậy? Lẽ nào ngươi quên rồi, thực lực đương kim có bang phái nào có thể đối đầu với Hồng Hoa bang nổi không ? Ta phán một câu không mấy thuận tai, đêm nay những người đó không bỏ mạng tại trận là vận may lắm rồi, nói chi đến chuyện cứu được La Như Long ?

Hách Linh Châu hoang mang hỏi :

- Sư phụ, vậy chúng ta ...

Nói được dường ấy cô ta lại lặng thinh.

Mân Sơn bà bà thấu hiểu tâm trạng cô ta, liền tiếp lời :

- Chúng ta tuy không đối diện đương đầu nổi với Ma Lão Lão, nhưng chúng ta biết nắm bắt được thời cơ để hành động. Ha ha ! Chẳng những bốn phó tổng đàn chủ, mà mười phó tổng đàn chủ cũng không chịu nổi với Mân Sơn bà bà này!

- Thì ra kế hoạch sư phụ là như vậy à ?

Mân Sơn bà bà cười dịu :

- Lẽ nào không đúng ?

- Đúng, đúng, rất tuyệt diệu !

Lúc này hai người đã đến phía cửa sau tổng đàn. Vì trong nội viện lửa cháy sáng rực, khi họ đến gần cảm thấy nóng bức.

Hách Linh Châu trong lòng thầm niệm nơi giam giữ La Như Long không bị ngọn lửa bén cháy.

Chợt có một luồng khí nóng bạt đến, khiến cho bọn họ ngột thở sặc sụa, nước mắt chảy dài.

Hách Linh Châu vội lấy tay bưng miệng kẻo sợ bị sặc tiếp, chợt nghe Mân Sơn bà bà nói:

- Châu nhi, ngươi có thể tìm ra được nơi giam giữ La Như Long không ?

Hách Linh Châu không dám buông tay ra, đáp :

- Châu nhi biết rất rõ tin rằng trong luồng khói nồng nặc này cũng không tìm sai, sư phụ yên tâm !

- Vậy thì tốt, chúng ta tiến vào nhanh đi.

Hách Linh Châu liền tung người lao vào nội viện, Mân Sơn bà bà bám theo cô ta.

Lúc này chúng đồ của Hồng Hoa bang đang dập lửa đối địch. Đây chính là cơ hội tốt cho hai người. Họ không ngờ đột nhập vào khuê phòng của Hắc Nựu lại dễ dàng như vậy. Hách Linh Châu bước đến sát nhè nhẹ vén rèm lên, không khỏi thốt lên thành tiếng, thì ra trong phòng trừ La Như Long ra không có thêm một ai khác. Cô ta bước vội vào phòng ôm xốc La Như Long lên, lòng vui mừng khôn xiết.

Hách Linh Châu định bước ra cửa bỗng nghe tiếng quát từ ngoài cửa :

- Người nào lại dám đột nhập vào trọng địa của Hồng Hoa bang ? Cẩu tử nào gan thật !

Hách Linh Châu nghe vậy thầm thốt lên :

" Hỏng rồi ! ". Chưa kịp suy nghĩ gì, thì người đó đã bay vào phòng.

Hách Linh Châu trợn to đôi mắt nhìn, kinh hoảng " A" lên một tiếng, nói :

- Thì ra là huynh ...

Người đó không phải là ai khác mà chính là phó tổng đàn chủ Trương Quyền.

Hắn ta là phó tổng đàn chủ, lúc này đã không đứng ra kháng cự địch, lại không đốc thúc thuộc hạ cứu hỏa, mà lại mò đến khuê phòng này, thật khiến cho người ta khó hiểu.

Thực ra trong lòng hắn đang bị ngọn lửa ghen thiêu đốt mỗi lúc một dữ dội. Hắn quyết cùng một phen sống chết với La Như Long.

Hơn nữa vừa rồi bị Hắc Bạch Nựu đánh, làm cho hắn trỗi lên hận thù quá sâu.

Vì rắp tâm muốn tranh đoạt, hắn không những dẹp đi chuyện đối địch sang một bên, mà thậm chí lúc này nếu Hắc Bạch Nựu ra tay ngăn cản hắn cũng quyết không chừa.

Trong lúc nộ khí xung lên, hắn muốn tung một chưởng để kết liễu sinh mệnh của La Như Long. Không ngờ khi thấy đến Hách Linh Châu đẹp như một vì tiên, sự oán hận trong lòng hắn liền tan biến đâu mất.

Ngọn lửa dục vọng cuồn cuộn trỗi dậy, hắn ném ánh mắt thèm thuồng nhìn Hách Linh Châu, phá lên một tràng cười cuồng vọng nói :

- Cô nương, nàng ...

Trương Quyền áp sát đến Hách Linh Châu như muốn vồ lấy ăn tươi nuốt sống cô ta.

Hách Linh Châu phát run, nhưng không hẳn là sợ hắn ta.

Dù về võ công cô ta không thắng nổi Trương Quyền, nhưng cũng không đến nổi thất bại. Nếu cô ta ra tay trong lúc không phòng bị, Trương Quyền chắc chắn sẽ chết ngay ?

Nhưng cô ta sao lại không ra tay mà phát run ?

Vì cô ta nghĩ rằng Trương Quyền vẫn là La Như Vân từ hình dạng cho đến cử chỉ nói năng không có gì thay đổi. Duy chỉ có một điều khác là hắn mất đi ý thức, vậy cô ta nỡ nào hạ độc thủ được?

Nhân vậy, lúc này Hách Linh Châu chịu sự lăng nhục, kiềm chế cơn phẫn nộ ôm La Như Long lùi dần ra phía cửa.

Trương Quyền tức giận nghiến răng chỉ vào La Như Long, nói - Cô nương cũng yêu tên tiểu cẩu này à ?

Lập tức sát cơ bừng bừng trỗi dậy, hắn xuất ngay một chưởng đánh thẳng tới đỉnh đầu La Như Long.

Chưởng đó Trương Quyền đã vận đến mười thành chân lực, cự ly giữa song phương lại rất gần, nếu bị trúng chưởng há không vỡ đầu sao được?Chính trong lúc tính mệnh như ngàn cân treo kẽ tóc này, đột nhiên có một tiếng quát :

- Ngươi dám hả ?

Chỉ thấy một bóng trắng loáng qua, cánh tay phải của Trương Quyền theo bóng trắng đó đứt lìa rơi ngay xuống nền nhà, máu chảy lai láng khắp phòng.

Biến cố xảy ra hết sức đột ngột, Hách Linh Châu định thần nhìn thấy Bạch Nựu xuất hiện đứng ở lan can, mặt cười chẳng ra cười, hất hàm hỏi Trương Quyền:

- Ngươi thật to gan dám bò mặt lại đây. Ngươi nghĩ thử ngươi có được như ngày hôm nay là do ai đề bạt không. Ngươi là thứ không có nhân tính. Không cút đi nhanh ra ngoài đối kháng với địch, lại còn đứng khép nép ở đó làm gì ?

Bạch Nựu tức giận đến tái mặt. Thực ra chưa có khi nào thị phẫn nộ Trương Quyền đến độ như vậy. Vì hôm nay tổng đàn lâm biến cố khiến cho người ta tâm phiền ý loạn, Trương Quyền lại tỏ ý ghen tuông một cách mù quáng, làm ai cũng phải căm ghét. Vả lại Bạch Nựu vì muốn lấy được "Thái cực đồ" mới dùng Hắc Nựu vạch định khổ nhục kế, cho dù La Như Long là Liễu Hạ Huệ đầu thai, sợ rằng cũng khó cầm lòng đậu.

Như hôm nay quỷ kế chưa thành, thị há để cho người khác làm trở ngại sao ? Bởi vậy thị mới dương uy với Trương Quyền.

Đúng ra Trương Quyền với chức vị mà nói, trong tình thế nguy cấp trước mắt hắn hỗn xược nên mò đến khuê phòng của Hắc Nựu, mà quên đứng ra đối dịch ở bên ngoài mới phải.

Trương Quyền lúc này không những không oán hận, mà mối họa mất tay tuy hắn có phần bất cam, nhưng cũng chỉ việc cúi đầu. Bạch Nựu tuông lời nhục mạ, hắn cũng không dám mở miệng nói một lời, lầm lì đi ra khỏi phòng.

Bạch Nựu thấy Trương quyền đi xa, liền quay lại nhìn Hách Linh Châu hỏi :

- Ơ ! Tiểu muội muội, ngươi đến cứu vị La công tử này hả ?

Tuy ngữ khí nhu hòa, nhưng trong lòng lại có âm mưu.

Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Hách Linh Châu thực tại không hiểu được lòng dạ Bạch Nựu như thế nào, bèn nghĩ :"Thị sao lại đối đãi với Trương Quyền như vậy ?" Lúc này cũng chẳng có thời gian để cô ta suy nghĩ nhiều. Với bản năng, nghe Bạch Nựu hỏi vậy cô ta liền gật đầu.

Bạch Nựu kiềm chế cơn tức giận hỏi tiếp:

- Ngươi là môn phái nào ? Hôm nay đến đây bao nhiêu người ? Những người đó là ai ? Vì mục đích gì ? Ngươi nói cho ta rõ đi ?

Hách Linh Châu lắc đầu trả lời :

- Ta chỉ biết ta đến cứu Long ca ca, ngoài ra mọi chuyện đều không hay.

Bạch Nựu lạnh mặt, gằn giọng :

- Không biết thật hả ?

Hách Linh Châu gật đầu "ừm" một tiếng.

- Ngươi nói một mình ngươi đột nhập vào đàm long huyệt hổ để cứu La Như Long, thật ra không ai tin được. Nhưng ta thấy lời của ngươi thật đấy !

- Ta thực tại không biết ngươi muốn ta nói gì ?

- Ta cũng không muốn mất thời gian, ngươi đã không nói rõ, tự thị có thể cứu được La Như Long, vậy cứ thử đi !

Hách Linh Châu thấy đối phương đã trở mặt, đồng thời tự biết rằng mình không phải là đối thủ của Bạch Nựu, cô ta thầm lo lắng không biết ứng phó thế nào.

Bỗng có tiếng cười kha khả cất lên từ ngoài phòng, nói :

- Châu nhi, người ta không phải đã có ý khiêu chiến rồi đó sao ? Ngươi chớ hạ thấp thanh danh của Mân Sơn bà bà ta, cứ ra tay thử với vị phó tổng đàn chủ đi.

Hách Linh Châu nghe những lời của sư phụ nói liền can đảm lên, trong lòng định ra một kế đáp lại:

- Sư phụ, ý của sư phụ là muốn Châu nhi giáo huấn cho vị phó tổng đàn chủ vài chiêu tuyệt học hả ?

- Phải ! ở trên núi không có ai tiếp nổi chiêu của ngươi, giờ có dịp để thi triển rồi đấy!

- Vậy thật quá tốt ! Lâu nay không có người nào tiếp nổi chiêu của Châu nhi, giờ phải thử xem thôi.

Bạch Nựu từ khi tiến vào Trung nguyên cho đến nay, chưa bao giờ nghe đến phái Mân Sơn. Vì vậy chẳng biết thực hư ra sao, không thể không thận trọng. Nhất là tục ngữ có câu :

"Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai" (người đến là không thiện, người thiện tức không đến). Do đối phương tỏ thái độ bình tĩnh không hề sợ hãi, Bạch Nựu không thể khinh thường, do dự chưa dám ra tay.

Hách Linh Châu nói xong, chẳng cần nhìn Bạch Nựu, bèn bước ra cửa. Bạch Nựu thấy Hách Linh Châu ra khỏi cửa, thầm quyết liều một trận, nhưng đã chậm đi một bước.

Thì ra khi thị phóng ra ngoài cửa định nhãn nhìn, chỉ thấy ánh lửa bập bùng, chả thấy tâm dạng đối phương đâu cả, thầm trách :

"Ta mắc lừa rồi ? " Bạch Nựu liền bay người xuống núi truy sát.

Thông minh nhất thế, lú lẫn một giờ, trời đất mênh mông biết Hách Linh Châu biến đi đằng nào mà tìm. Không những là màn đêm đen kịt mà kể cả ban ngày cũng không dễ gì tìm ra.Bạch Nựu cố sức lùng Đông tìm Tây, mồ hôi toát đầy người, vừa mệt như xen lẫn phẫn nộ.

Thị hận Hách Linh Châu đã lừa thị, nhưng trong binh pháp không ngại dối trá, vì sao thị lại không nghĩ đến, phải bị mắc lừa ?

Bạch Nựu lo lắng, suy nghĩ nếu không tìm ra được La Như Long thì biết ăn nói thế nào với Ma lão lão đây?

Trong đầu ư giày vò bao dòng suy nghĩ.

Điều đáng sợ nhất, hôm nay nếu để La Như Long trốn thoát, sau này luyện được thần công "Thái cực đồ", cơ ngơi của ma đầu Miêu Cương cho đến những cái đầu của họ khó bảo toàn nổi.

Từ đó Bạch Nựu hạ quyết tâm, nếu một ngày không tìm ra La Như Long, thị không muốn gặp người của Hồng Hoa bang, vì thị cảm thấy quá mất thể diện. Thị là người thân thuộc của Ma Lão Lão, bởi vậy không thể để vì một lần sai lầm lại đẩy đưa những người thân thuộc lâm vào vận nạn tai ương ...

Thị càng nghĩ đến đâu hai hàng lệ châu ứa ra đến đó. Quay nhìn đỉnh Hoa Sơn chìm trong biển lửa, khói lửa bốc ngút trời.

Bạch Nựu không có dũng khí để nhìn lâu, thị giống như một kẻ bị ruồng bỏ, lẻ loi đơn độc một mình.

Thị lững thững xuống núi dưới ánh trăng mờ tịt ảm đạm.

Đây là con đường mà thị đã cam tâm chọn lấy. Để tránh gặp người của Hồng Hoa bang, thị đã cải trang thành nam nhân.

Bạch Nựu trước đây luôn kiêu hãnh cao ngạo, muốn gì là làm đó. Còn hôm nay, thị âm thầm lặng lẽ một mình, đâu còn tính khí cuồng ngạo nữa.

Thời gian nhanh trôi qua, mới đó đã thấm thoắt một tháng kể từ khi Bạch Nựu rời khỏi Hoa Sơn. Trong tháng đó thị tuy bôn ba khắp nơi nhưng không nắm bắt được gì về tin tức của La Như Long. Quá thất vọng, tinh thần xuống cấp trầm trọng.

Bạch Nựu đến Tây Xương, vào đúng Ngọ, thị bước vào tửu lâu tương đối yên tĩnh, chọn một chỗ cạnh bên cửa sổ để ngồi xuống.

Đang định ngồi, tức thì có một gã đại hán hùng hổ bước tới ngồi xuống chiếm chỗ.

Bạch Nựu lướt nhìn qua trên người gã ta thầm buồn cười. Thì ra trên vạc áo gã ta có thêu hoa hồng, rõ ràng gã là thủ hạ của Hồng Hoa bang.

Gã đại hán không ngờ vị đứng trước mặt lại chính là phó tổng đàn đàn chủ của Hồng Hoa bang đã lặn mất một tháng nay.

Thấy Bạch Nựu có thái độ không phục, gã nổi cơn thịnh nộ vỗ bàn chửi mắng :

- Mặt chó ngươi lại không phục đại gia hả, đại gia muốn ngồi chỗ này lẽ nào ngươi còn xen vào nữa ?

Gã ta bình nhật hay ỷ vào quyền thế của Hồng Hoa bang để tác oai tác quái quen rồi, giờ đối với Bạch Nựu gã cũng lên giọng xấc xược ngang tàng.

Bạch Nựu có mấy khi lại bị chửi rủa như vậy liền lạnh giọng nói :

- Ngươi là ai dám cả gan ra oai trước mặt ta hả.

Gã đại hán cười khằng khặc nhìn Bạch Nựu với ánh mát khinh miệt quát nạt:

- Ngươi thật sự chán sống rồi đấy ! Nói cho ngươi biết, đại gia là Lãnh Thanh ?

Rồi gã phá lên một tràng cười ghê rợn.

Bạch Nựu nén giận hỏi :

- Lãnh Thanh, ngươi có biết ta là ai không?

Nếu Lãnh Thanh là một người hiểu biết, phải nên xét lại người đang đứng trước mặt là ai. Giả như đối phương không có lai đầu thì tuyệt đối không dám thất lễ đối với gã như vậy. Đằng này gã là một tên ngu ngốc, nghe Bạch Nựu vừa hỏi gã ta liền trợn mắt hớp lời :

- Trâu chó kia, ngươi còn lên mặt nữa hả ?

Nói đoạn gã đại hán liền vung chưởng đánh Bạch Nựu, miệng còn quát lớn :

- Đại gia cho ngươi nếm lễ độ để biết lợi hại của đại gia.

Bạch Nựu tức giận tột độ, thấy đối phương xuất chưởng thị liền giương chưởng tống ra một luồng "Lục âm chưởng". Cho dù Lãnh Thanh là một cao thủ tuyệt đỉnh cũng không chống đỡ nổi luồng chưởng lực đó, huống hồ gã là một tên tiểu tốt vô danh. Bị trúng chưởng, miệng phun ra một vòi huyết, tính mệnh lìa khỏi dương gian.

Bạch Nựu tuy xuất chưởng đánh chết Lãnh Thanh, nhưng vẫn chưa nguôi giận, thầm nghĩ:

"Gã ta vì sao phải giương nanh múa vuốt như vậy, có phải mỗi chúng đồ của hồng hoa bang đều như vậy cả sao ... ?" Lúc này thực khách trong tửu lâu nhốn nháo hẳn lên, nhưng không ai dám đứng ra đương đầu cả. Bạch Nựu tự lắc đầu rồi bước ra khỏi tửu lâu.

Qua va chạm với hiện thực như vậy, Bạch Nựu dằn vặt suy nghĩ, ray rứt ăn năn với những điều đã gây ra trước đây, muốn đoạn tuyệt với quá khứ đầy tội lỗi đó.

Vừa đi vừa suy nghĩ, bỗng có tiếng vó ngựa vang lên từ phía sau lưng. Một toán người phóng ngựa nhanh tới trước mặt Bạch Nựu, rồi dàn ra vây chặt xung quanh.

Bạch Nựu đâu đặt tâm đến bọn bọ, cũng chẳng cần ngước mắt nhìn lên giọng hỏi :

- Bọn ngươi đến đây làm gì ?

Cả bọn bảy tam tên vác mặt nhìn nhau vẻ kinh ngạc. Thực ra họ chỉ biết đà chủ Lãnh Thanh bị một thiếu niên đánh chết ở tửu lâu. Lãnh Thanh vì sao lại chết ? Đối phương dùng thủ pháp gì ? Họ chẳng hề hay biết. Lúc này nghe hỏi vậy cả bọn không khỏi tái mặt - Có một tên mắt to mày thô bước tới chỉ vào Bạch Nựu nói :

- Chúng ta tìm quả không nhầm người, chính tên này đã sát hại đà chủ.

Bạch Nựu hỏi:

- Bọn ngươi biết ta là ai không ?

- Ta chẳng cần biết ngươi là ai, chỉ cần ngươi vay phải trả, nợ máu đền bằng máu Bạch Nựu càng bực tức, thầm nghĩ :"Những tên ác ôn này phải trừng trị mới được".

Thị bèn nhấc giọng :

- Ngươi muốn liều mạng hả ?

Gã mắt to mày thô lên giọng cha chú :

- Cỡ như ngươi cũng dám xấc xược với đại gia ư ?

Bạch Nựu lạnh giọng :

- Vậy cứ thử ra tay đi !

- Ha ha, được ! Để đại gia Mã Đạt này tóm cổ ngươi xem ngươi còn dám khoác lác nữa không ?

Gã ta liền vung tay chộp lấy ngực Bạch Nựu, tuy không phải thủ pháp thượng thừa, nhưng cũng rất quỷ dị.

Bạch Nựu đối phó với bọn này dễ như trở bàn tay. Thấy gã đại hán lao bổ đến, thị liền xuất chưởng tống ra, gã ta bị luồng chưởng phong hất ngược cuốn bay đi rất xa.

Bọn đại hán chưa từng thấy loại thần lực đó, đều trợn mắt đứng sững như gặp phải quỷ thần.

Bạch Nựu trị xong ten đại hán kia liền quát đồng bọn còn lại :

- Ta không gây khó dễ bọn ngươi, hãy quay về đi !

Cả bọn tự liệu sức không địch nổi, đâu dám vuốt râu hùm bèn lủi thủi kéo nhau đi.

Chương 49: Long hổ giao đấu

Bên con đường nhỏ bằng đá ở cạnh tiểu miếu, có ba người đáng sánh vai ngồi. Trong đó có một thiếu niên lưng gù, mặt mày đen thui, ngước mắt nhìn sắc trời ửng hồng bèn nói với thiếu nữ cạnh bên :

- Châu muội muội, trời nóng hức thế này, cứ để ta trùm người mãi chắc chết ngột mất. Ta xem trời đã về chiều, không có ai nhìn thấy nữa đâu, hay là để ta cởi ra đi.

Thiếu nữ được xưng là Châu muội muội đó liền mỉm cười tiếp lời :

- Long ca ca, huynh không chịu nổi thật sao ? Sao cả ngày oi bức lại chịu nổi ?

- Muội đừng nói nữa. Nếu không phải vì muốn tránh tai mắt người ta ta đâu phải chịu khổ hình thế này. Không những trùm cái bao trong lúc trời nóng bức lại phải đi khom người thật chịu hết nổi. Muội nên cải tiến chủ ý đi, nếu không thì sợ rằng ta chết giữa đường mất !

Thì ra bọn họ chính là La Như Long, Hách Linh Châu và Mân Sơn bà bà.

Sao họ lại xuất hiện nơi này ?

Vào đêm đó Hách Linh Châu mạo hiểm đột nhập vào khuê phòng của Hắc Nựu họ đã dùng kế trong lúc Bạch Nựu đang hoảng loạn để cứu La Như Long, bằng không thì họ đâu có được như ngày hôm nay.

Hách Linh Châu nghĩ lại còn phải rùng mình khiếp sợ.

Khi Hách Linh Châu đưa La Như Long ra được khỏi cửa phòng, cô ta tức tốc thi triển toàn bộ sở học về khinh công "Phi tuyết vô ngân" bay xuống núi.

Sau khi Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu thoát ra khỏi Hoa Sơn, họ liền tìm đến một nơi hoang vắng không có người chú ý để giải huyệt đạo cho La Như Long.

Khi tỉnh dậy La Như Long hết sức kinh ngạc vì có Hách Linh Châu đang ở bên cạnh.

Lúc đó chàng choàng mở mắt ra, nhìn Hách Linh Châu đang vẻ quan tâm lo lắng, bèn mở lời :

- Là muội ? Là muội ? Là Châu muội muội hả ?

Hách Linh Châu mừng đến rơi nước mắt, nhỏ giọng :

- Muội đây, Long ca ca !

La Như Long vô cùng xúc động, nắm lấy bàn tay cô ta, nói :

- Châu muội muội, tuy mấy năm không gặp nhau nhưng khi nào ta cũng nghĩ về muội. Lẽ nào muội quên rồi? Chúng ta trước đây từng sống những tháng ngày quấn quít bên nhau ở Long Trung sơn. Sau đó quái xa xuất hiện, hại gia đình chúng ta lâm thảm họa tang thương, chúng ta vì báo thù mới tìm đến chiếc quái xa. Muội đã nói với ta về bảo vật.

La Như Long đem kể ra tất ca những tháng ngày đã trải qua cho Hách Linh Châu nghe, tình cảm giữa hai người càng lúc càng trở lại khắn khít như xưa.

Hách Linh Châu xúc động kêu lên :

Long ca ca !

Rồi cô ta nhoài người vào lòng chàng.

Mấy năm nay mang nỗi khổ tương tư mong sớm được gặp chàng, giờ đây trong lòng cô ta sung sướng và hạnh phúc vô cùng khi được ngồi bên nhau.

Còn La Như Long, từ khi bị Trương Quyền dùng roi vọt để bức cung, chàng than rằng trên đời này không còn ai là người thân thuộc nữa. Không ngờ hôm nay được gặp lại Hách Linh Châu, được cô ta sưởi ấm cõi lòng. Hai người đắm nhìn nhau bằng ánh nhìn đầy những giọt nước mắt tràn trề hạnh phúc.

Rất lâu sau Hách Linh Châu mới ngửng đầu lên, nét mặt biểu lỡ niềm vui rạo rực, nói :

- Long ca ca, muội quên rồi, huynh lại chưa tham:

kiến sư phụ của muội đấy !

Cô ta liền quay nhìn quanh phòng, không thấy Mân Sơn hà bà đâu cả.

Thì ra Mân Sơn bà bà thấy hai người quyến luyến bên nhau, đắm mình trong bể tình ái, bà liền lặng lẽ đi ra ngoài làm bạn với gió mát trăng lạnh để cố quên đi một thời sóng gió của tuổi thanh xuân đã qua.

Hách Linh Châu thấy trong phòng không có sư phụ, liền nghĩ đến tình cảnh hai người quyến luyến vừa rồi, bất chợt má hồng ửng lên, e lệ không đám nhìn chàng nữa.

Đó là sự biểu hiện của cô ta mà lâu nay chưa bao giờ có, La Như Long ngây thơ hỏi :

- Châu muội muội, muội sao vậy ?

Hách Linh Châu đánh mắt nhìn, chỉ biết mở lời đáp lại :

_ - Huynh nói gì ?

Nói đoạn, cô ta đứng dậy chạy ra ngoài.

La Như Long ngơ ngác nhìn theo, khi hiểu ra thì Hách Linh Châu đã cùng đi đến với Mân Sơn bà bà.

La Như Long thẫn thờ trầm lặng vì lúc này trong đầu chàng hiện lên hình ảnh hai người, đó là Trình Phương và Biện Khởi Phụng. Hai người này đều có ân huệ đối với chàng, làm sao chàng có thể quan được ?

La Như Long đang tâm tư, chợt nghe giọng nói thánh thót vang lên :

- Long ca ca, huynh làm gì lại không đến đây ? Sư phụ muồi đang đợi huynh đến tham kiến đây này !

Là Như Long gạt dòng suy nghĩ thầm nhủ :

"La Như Long hôm nay ngươi đại thù chưa báo, sao lại nghĩ đến chuyện tư tình nam nữ ? Lẽ nào ngươi muốn làm một kẻ đại nghịch bất đạo? ..." La Như Long định thần bước ra khỏi phòng để tham kiến Mân Sơn bà bà.

Đột nhiên nghĩ đến cái chết của Liệt Hỏa Thần Quan, trong lòng nảy sinh sự căm phẫn đối với Mân Sơn bà bà.

Hách Linh Châu thấy chàng lưỡng lự, nét mặt hàm ý phẫn nộ biết rằng chàng không thể tha thứ cho sư phụ, cô ta liền giải thích về sự ân oán giữa Liệt Hỏa Thần Quan và Mân Sơn bà bà, sau đó khuyên thêm một câu :Liệt Hỏa Thần Quân chết đi, lòng của sư phụ cũng bi thống vô cùng. Mong chàng bỏ qua cho. " La Như Long thầm nghĩ :

"Người đã chết, đã không thể phục sinh, hơn nữa liệt Hỏa Thần Quân cũng không phải chết dưới tay Mân Sơn bà bà. Huống gì bà ta ra tay cứu giải mình, lại là ân sư của Hách Linh Châu ..." La Như Long liền bước lên, thi lễ:

- Vãn bối La Như Long tham kiến lão tiền bối, cảm tạ đức cứu viện của lão tiền bối ?

Mân Sơn bà bà tiếp lời :

- Ngươi đã thoát khỏi ma chưởng của Hồng Hoa bang, từ nay về sau dự định thế nào ?

La Như Long thành thực đáp :

- Không dấu gì lão tiền bối, vãn bối muốn đến Hải Tâm sơn Thanh Hải để tìm bảo vật ?

- Ngươi nghĩ rằng như vậy sẽ tránh được tai mắt của Hồng Hoa bang hay sao ?

Nghĩ lại những chặng đường nguy hiểm từ khi rời đảo Liệt Hỏa đến nay, chàng mặc nhiên cúi đầu.

Mân Sơn bà bà thấy La Như Long cúi đầu, bèn nói tiếp :

- Để ta cùng ngươi lên đường tìm bảo vật.

La Như Long cảm động thi lễ :

- Lão tiền bối toàn lực thành toàn như vậy, vãn bối vô cùng cảm kích.

Mân Sơn bà bà xua tay ngắt lời :

- Đây không phải là chuyện của riêng một mình ngươi mà nó còn liên quan đến sự tồn vong của đồng đạo võ lâm. Ta hôm nay cùng ngươi đến Thanh Hải tìm bảo vật không phải là vì ngươi, cũng không phải vì ta, mà là vì đồng đạo võ lâm Trung nguyên.

Hài tử, ngươi không phải hàm ân ta đâu !

Bà ta nói là thật tình. Mấy năm gần đây bạch đạo võ lâm ngập trong họa biến, nếu không liên thủ để ứng địch, sợ rằng sẽ không ai vãn được tình thế.

Hiện nay Hồng Hoa bang đang cố truy lùng để bắt cho bằng được La Như Long, điều khiến cho Ma Lão Lão lo sợ nhất là La Như Long trốn thoát, thế lực của Hồng Hoa bang gầy dựng mấy năm hùng mạnh rồi đây sẽ bị hủy diệt chỉ trong một ngày.

Đương thời vị trưởng nữ được Ma Lão Lão sũng ái nhất lại biền biệt tăm tích khiến bà ta nhẫn bất khả nhẫn.

Có người nói Bạch Nựu yêu La Như Long, đã cùng La Như Long lẫn trốn. Điều đó Ma Lão Lão cũng không thể lin được. Nhưng vì sao hai người lại cùng biến mất, thực sự khiến người ta không hiểu.

Nhất là đêm dó Bạnh Nựu đã đánh gãy cánh tay Trương Quyền, rõ ràng thị có hành động khác thường. Lẽ nào hành động đó đã chứng thực sự phản tổ nghịch tông của thị ?
Ma Lão Lão vô cùng bi thống, liền truyền mật lệnh cho toàn Hồng Hoa bang, ngoài bí mật lần tìm dấu vết của La Như Long ra phải chú ý đến hành tung của Bạch Nựu, lập tức báo tin ngay, nếu bắt sống được một trong hai người đó, sẽ được phong làm phó tổng đàn.

Lúc này La Như Long nghe Mân Sơn bà bà nói xong, liền ôm quyền đáp :

- Lời của lão tiền bối quả không sai. Nhưng lần này đến Thanh Hải có đạt được như ý nguyện không, thực tại không thể đoán được. Lỡ ra gặp điệu gì bất trắc, há lão tiền bối không cùng chịu oan sao ?

Mân Sơn bà bà cười kha khả tiếp lời :

- Ngươi suy nghĩ thật chu toàn, ta quả không ngờ đến. Tuy nói như vậy, nhưng ta cũng không thể không nghĩ đến đạo nghĩa, khoanh tay đứng nhìn ...

Hách Linh Châu chợt xen vào :

- Long ca ca, huynh sợ làm liên lụy đến huynh sao ? Hay là sợ muội và gia sư có ý ...

La Như Long không đợi cô ta nói xong liền ngắt lời :

- Châu muội hiểu nhầm rồi, ta đâu đám sinh tâm bất nghĩa vậy được.

- Huynh đã không có ý nghĩ đó vậy chúng ta cùng đi thôi !

La Như Lọng không tiện chối từ. Họ cùng bàn tính chọn con đường nào để đạt đến mục đích nhanh nhất. Đồng thời Hách Linh Châu nghĩ ra một cách để tránh khỏi sự truy lùng của địch phương, bảo La Như Long cải tranh thành một người mặt đen lưng gù, khác lạ hoàn toàn.

Hiện tại ba người đanh cười nói trước ngôi miếu, La Như Long nóng bức không chịu nổi, định cởi bộ cải trang trên người ra, Hách Linh Châu liền ngăn cản:

- Long ca ca, khoan đã, có người xuất hiện !

La Như Long ngước mắt nhìn. Quả nhiên trên con đường tắt trước miếu có một thiếu niên đang tiến lại gần.

Thiếu niên đó khi gặp ba người liền ngạc nhiên "A" lên một tiếng:

Bọn La Như Long tuy hết sức chú ý đến thiếu niên đó, nhất là chàng ta vừa thốt lên một tiếng, càng làm cho họ cảnh giác nhưng không đoán ra lai lịch của đối phương.

Mân Sơn bà bà quả thật không thẹn là lão giang hồ, bà ta liền hỏi ngay :

- Tiểu công tử, trời đã chiều tối, thấy công tử vội vã, dám chắc có chuyện gì chăng ?

Thiếu niên đó cười nhạt :

- Lão bà, bà đoán quả không sai, tôi đang vội đi tìm một thân nhân ...

- A, vậy tức không được chậm trễ, công tử đi tìm nhanh đi !

Thiếu niên đó dường như không có gì gấp vội, đánh mắt nhìn sang Hách Linh Châu, rồi quay sang nhìn Mân Sơn bà bà nói :

- Lão bà, tôi muốn hỏi bà một câu, không biết có trả lời thực không ?

Mân Sơn bà bà không hề do dự tiếp lời :

- Không biết công tử muốn hỏi gì ? Nếu ta biết được sẽ trả lời ngay.

Thiếu niên đô trầm ngâm khoảnh khắc, hỏi :

- Lão bà và vị muội muội này có phải từ Hoa Sơn đến đây không ?

Câu hỏi thật đường đột, khiến cho bọn La Như Long không khỏi kinh ngạc.

Mân Sơn bà bà hỏi lại :

- Công tử là ai ?

Thiếu niên cười lạnh nhạt tiếp lời:

- Lão bà không nhận ra tôi, lẽ nào vị muội muội này cũng quện nốt ?

Vừa nói, chàng ta đưa tay tháo chiếc khăn nho sinh quấn trên đầu ra, làm làn tóc mây xỏa xuống, khiến cho Hách Linh Châu và La Như Long thất kinh muốn bật ngửa người.

Thì ra người đó chính là Bạch Nựu, phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang.

Thị đột ngột xuất hiện ở đây, rõ ràng là muốn tìm La Như Long.

Hách Linh Châu lúc này tim đập loạn xị, nhưng cố tình bình tĩnh hỏi :

- Ơ, thì ra là ngươi !
Bạch Nựu tuy thời gian này lòng dạ đã có thay đổi, nhưng song phương xáp mặt nhau khiến cho thị không thể không nổi giận. Thị liền hừ một tiếng lạnh lùng, nói:

- Ngươi không ngờ đến hả ? Ngươi đã dồn ta đến nông nổi này. La Như Long đâu ?

Nhanh giao hắn cho ta !

Hách Linh Châu đã lường trước thị sẽ hỏi lời đó, bởi vậy đã chuẩn bị trước câu trả lời liền đáp:

- Đáng tiếc ngươi đến quá muộn rồi !

Bạch Nựu mặt lạnh như băng, gắt giọng:

- Ngươi nói gì ?

- La Như Long vào đêm qua đã được Liệt Hỏa Thần Quân đưa về đảo Liệt Hỏa.

Bạch Nựu do dự một hồi nhìn Hách Linh Châu với ánh mắt bi phẫn. Nếu Hách Linh Châu không cứu La Như Long thì thị đâu bị đẩy đưa số phận đến như ngày hôm nay ?

Thị càng nghĩ càng giận gằn giọng hỏi :

- Vậy ngươi không có cách gì để giao bắn ra hả ?

ánh mắt sắc lạnh khiến người ta phải khiếp sợ, Mân Sơn bà bà liền đỡ lời :

- Không hẳn, không hẳn ! ...

Bạch Nựu nghe vậy bèn quay sang hỏi :

- Không hẳn gì ?

- Ta nói không hẳn là không hẳn. Ngươi không cần phải tìm La Như Long đâu !

Khoảng nữa năm sau ta sẽ đưa hắn từ đảo Liệt Hỏa trở về đây !

Bạch Nựu tin rằng thật, hỏi lại :

- Bà nói thật chứ ?

- Đương nhiên ! Ta bạc đầu thế này rồi lẽ nào lại nói láo ngươi ?

Bạch Nựu như sực nghĩ đến điều gì, hỏi vặn:

- Nửa năm, vì sao phải đợi đến nửa năm ?

Mân Sơn bà bà trả lời :

- Đó là lời của Liệt Hỏa Thần Quân nói với La Như Long lúc ra đi. Lão ta nói bảo vật được ám chỉ trên "Thái cực đồ" đã được lão ta lấy đem về đảo. Lão bảo La Như Long trở về đảo luyện công. Khoảng nửa năm sau, lão ta nói còn sợ gì không đánh đuổi được ma đầu Miêu Cương ra khỏi Trung nguyên nữa. Ngươi nghĩ xem, nếu lúc đó ngươi không tìm La Như Long, e rằng La Như Long cũng đi tìm ngươi.

La Như Long ngồi cạnh bên, nghe bà ta nói vậy không khỏi thầm cười.

Bỗng có tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên, hơn mười tay đại hán cưỡi ngựa phóng đến, trong đó có tên Mã Đạt mà trước đây đã bị Bạch Nựu đánh một chưởng văng ra ngoài mười trượng.

Mã Đạt thúc ngựa đến cạnh Bạch Nựu, bỗng " A" một tiếng, thốt lên :

- Cô nương ... phó tổng đàn chủ ...

Gã ta mặt đổi sắc, lúng túng ngập ngừng.

Cả bọn nghe Mã Đạt nói, liền nhất tề xuống ngựa cúi mình thi lễ:

- Tham kiến phó tổng đàn chủ.

Bạch Nựu trừng mắt quát hỏi:

- Các ngươi đến đây làm gì ?

Cả bọn nhìn nhau không dám hé môi, Mã Đạt ôm quyền đáp :

- Bọn thuộc hạ cung thỉnh phó tổng đàn chủ về bang.

Cả bọn sực nghĩ đến mật lệnh của tổng đàn chủ, đâu chịu người khác chiếm tiện nghi cùng hô lên:

- Đúng bọn tôi đặc biệt đàn cung thỉnh phó tổng đàn chủ trở về bang.

Bạch Nựu giương mày quát :

- Các ngươi thuộc phân đà nào ? Có quy củ hay không ? Một người nói được rồi, la lên cả đám làm gì ?

Những tay đại hán đều im phăng phắc.

Bạch Nựu nói tiếp :

- Các ngươi quay về trước, ta sẽ về ngay.

Cả bọn đâu chịu nghe lời, cùng đứng tần ngần một chỗ không đi.

Bạch Nựu không hiểu chủ ý của họ, nhưng thấy cả bọn không nghe lệnh, thị nổi giận quát:

- Các ngươi còn đợi gì, lẽ nào ...

Lời quát đó nếu theo lệ thường thì cả bọn cong đuôi chạy cũng không kịp. Nhưng hiện tại, cả bọn đều đứng yên như trời trồng.

Bạch nựu thấy vậy ngạc nhiên thầm nghĩ :

"Trong này nhất định có vấn đề ". Vì vậy thị chuyển giọng hỏi :

- Lẽ nào các ngươi muốn ta cùng về ?

ả bọn nghe vậy như lấy được vật chí bảo cùng hô lên :

- Đúng vậy.

Bạch Nựu gật đầu nói :

- Được !

Rồi quay sang nói với Mân Sơn bà bà :

- Lão nhân gia, mong lời của bà là hiện thực !

Dứt lời, thị dẫn bọn đại hán lên đường.

Mân Sơn bà bà nhìn họ đi khuất lẩm bẩm:

- Bạch Nựu ! Bạch Nựu ! Người ta gọi ngươi là tinh linh quỷ không ngờ ngươi lại mắc lừa ta lần nữa !

Chương 50: Lục hợp đại pháp, võ công đại toàn

Trời bắt đầu sang thu nhưng nhiệt khí vẫn không hề thuyên giảm, suốt ngày hầm hập oi bức, nhiệt độ tăng cao.

Ở trên đảo Hải Tâm có ba người đang trườn mình trên vách núi. Khi lên gần đến đỉnh, một thiếu nữ nói với một thiếu niên lưng gù :

- Long ca ca, bảo vật có khả năng tàng giấu ở nơi này ?

Chàng thiếu niên đảo mắt nhìn quanh, gật đầu đáp:

- Theo "Thái cực đò" ám chỉ, hiển nhiên nơi tàng giữ bảo vật chính là ở ngọn núi này !

- Huynh không nhớ nhầm chứ ?

- Châu muội muội cứ yên tâm, quyết không nhầm được !

Thì ra bọn họ là La Như Long, Hách Linh Châu và Mân Sơn bà bà.

Mân Sơn bà bà đứng cạnh bên lên tiếng :

- Châu nhi, Long nhi, bọn ngươi việc gì phải tranh luận, chúng ta đi tìm rồi hẳn hay.

La Như Lững gật đầu nghe theo :

- Đúng ! Sự thật thắng hùng biện, chúng ta đi xem thôi !

Nói đoạn chàng thi triển "Hỏa thượng lăng ba", thân hình vút đi như một làn khói bay lên trên.

Hách Linh Châu cũng không kém, hai chân nhún nhẹ, cô ta giống như một cánh bướm bay lượn giữa không trung, trông thật đẹp mắt.

- Sau khi hai người lên được vách núi, quả nhiên họ phát hiện có một ngôi cổ bảo hoang phế điêu tàn. Ngôi cổ bảo do đã lâu đời, nên tường vách bị sụp đổ nhiều.

La Như Long chăm mắt quan sát, bất chợt nhảy người reo lên :

- Chính là nơi này, chính là nơi này !

Chàng liền nắm tay Hách Linh Châu tiến đến ngôi cổ bảo.

Hách Linh Châu thấy chàng mừng rỡ như vậy, lòng cũng rạo rực niềm vui :

Họ bước đến bảo môn rồi cùng tiến theo con đường thông vào bên trong. Khi hai người đặt chân đến đại điện bỗng nghe một tiếng "rầm", lập tức mặt đất rung chuyển, ngôi cổ bảo rung rinh, đất đá bay mù mịt giống như đến ngày tận thế.

Bọn họ đều kinh hãi thất sắc. Hách Linh Châu là nữ nhi nên nhút nhát hay sợ, vì quá kinh hoảng, cô ta ôm chặt lấy chàng và khóc oà lên:

- Long ca ca, đây ...

Hách Linh Cháu chưa thốt lên hết lời, trong lúc hai người đang chao đảo, lại bị lọt thỏm xuống dưới lòng đất rất sâu.

Biến cố xảy ra bất ngờ, một phút giây suy nghĩ cũng chẳng kịp, họ đã bị rơi xuống hang sâu tối om. La Như Long lay bình tĩnh ôm giữ lấy Hách linh Châu. Khi chân vừa chạm xuống đáy hang, La Như Long bỗng nghe những tiếng kêu "te ... te ..." giống như tiếng gà kêu, mỗi lúc một gần.

La Như Long chú mục định thần nhìn kỹ, bất giác trợn mắt rùng mình.

Thì ra lúc này có một con quái xà đầu như chiếc gùi, trên đỉnh đầu có mào đỏ, hai mắt rực đỏ, đang bò lại gần.

La Như Long chưa bao giờ thấy loại quái xà này, da gà nổi khắp người, chàng liền vung tay tống một chưởng.

Luồng lực đạo phát ra đến cả ngàn cân đánh trúng ngay đầu con quái vật, không ngờ rằng nó chỉ lắc lư cái đầu, trong khi đó chưởng lực bay ra xa nổ rầm một tiếng dữ dội.

La Như Long thay vậy thầm kinh hãi luống cuống tay chân.

Hách Lính Châu trong lúc hoảng loạn tự nghĩ rằng ắt sẽ chết, không ngờ đã được La Như Long ôm giữ đáp xuống an toàn, tuy bị chưởng khí trong hang động xông vào mũi làm người xây xẩm muốn phát nôn, nhưng cũng thầm kêu may mắn trong lòng.

Được La Như Long ôm chặt vào lòng, cô ta như quên đi những gì hiện tại. Đến khi nghe tiếng chưởng, cô ta mới choàng tỉnh cơn mộng.

Cô ta ngơ ngác đưa mắt nhìn. Khi vừa nhìn thấy con quái xà, bất chợt toàn thân phát run, mồ hôi tuôn đầy, liền chui đầu vào trong lòng chàng, miệng lẩm bẩm:

"Chết tôi mất, chết tôi mất ..." La Như Long cố an ủi :

- Không nên sợ, không nên sợ !

Tuy nói vậy nhưng người chàng cũng lạnh toát mồ hôi !

Cũng may là con quái xà sau khi bị trúng thương nó đứng một chỗ không bò tới tiếp nữa.

La Như Long lúc này mới đỡ phân lo sợ. Chàng tự biết rằng với chưởng lực của chàng sẽ không làm gì được con quái xà đó.

Hách Linh Châu thấy rất lâu cũng không có động tĩnh gì mới ló đầu ra nhìn.

Thấy con quái xà vẫn đứng nguyên chỗ cũ, cô ta thở hổn hển nói :

- Long ca ca, nó uy hiếp chúng ta quá nhiều rồi, không thể đứng ở đây lâu được ...

La Như Long ánh mắt vẫn không rời con quái xà tiếp lời :

- Ta đang nghĩ cách đối phó với nó.

- Huynh xem đôi mắt nó sáng rực như lửa, e rằng nó đã sống đến ngàn năm rồi.

- Nó nếu sống đến ngàn năm thì tốt thôi !

- Vì sao ?

La Như Lòng trả lời :

- Vì sống càng lâu thì càng hiểu được tính người, nếu nó thật sự sống đến ngàn năm, chắc sẽ không làm hại đến chúng ta đâu.

Hách Linh Châu chấp hai tay giống như một vị tu nữ, thầm niệm :"A Di Đà Phật".

Rồi nói:

- Những mong nó sống trên ngàn năm.

La Như Long thấy cô ta có cử chi ngây ngô như vậy thầm buồn cười. Nhưng đang đối mặt với con quái vật này muốn cười cũng không dám, trong lòng rối ren chưa biết tính cách nào.

Hách Linh Châu như đã niệm chú xong, chăm nhìn con quái xà nói :

- Linh xà ơi linh xà, ngươi có phải phụng mạng canh giữ bảo vật trong động này không ? ?

Cũng thật kỳ quái con quái xà nghe tiếng người liền ngửng đầu kêu :

"te ... te ..." hai tiếng.

La Như Long lấy làm lạ, hai mắt sáng lên. Hách Linh Châu cũng thầm mừng, nói tiếp :

- Bọn ta theo sự ám chỉ của "Thái cực đồ" đến đây lấy bảo vật, ngươi có thể đem bọn ta đi xem được không ?

Con quái xà nghe đến "Thái cực đồ", thế hung dữ lập tức thu liễm, khi Hách Linh Châu nói xong nó lại kêu thêm mấy tiếng nữa, thân hình từ từ rụt lại.

Hách Linh Châu không ngờ lời của mình có diệu dụng, cô ta mừng đến phát cuồng, nói với La Như Long :

- Long ca ca, nó thông hiểu tính người chắc là một thần vật đấy.

La Như Long không thể không tin vì con quái vật đã bắt đầu bò đi.

- Chúng ta đi theo nó nhanh, nó đẫn đi lấy bảo vật đó.

Hai người cùng dắt ngau đi theo con quái xà.

La Như Long vừa đi vừa suy nghĩ :"Bị hãm nhập trong địa phủ này khó mong được sống còn. Giờ cứ đi theo nó vậy may ra có con đường thoát cũng nên ... " Họ đi trong hang tối cũng không biết bao lâu, bỗng phía trước xuất hiện ánh sáng lờ mờ, La Như Long kêu lên:

- Châu muội muội, phía trước có ánh sáng rồi đấy !

Hách Linh Châu lúc này cũng đã phát hiện, tươi cười nói :

- "Cát nhân tự hữu thiên tướng" chúng ta ; sau khi lấy được bảo vật sẽ ...

Đột nhiên cô ta nghĩ đến Mân Sơn bà bà, liền "A" một tiếng, thốt lên :

- Hỏng rồi, hỏng rồi ?La Như Long thấy cô ta khi không lại la lên như vậy không biết phát sinh biến cố gì, vội hỏi :

- Gì vậy? Gì vậy? _ Hách Linh Châu thấy chàng hốt hoảng, bèn mỉm cười tiếp lời :

- Không có gì, muội chỉ chợt nghĩ đến gia sư, không biết gia sư không tìm thấy chúng ta có lo lắng lắm không ?

La Như Long cũng sực nhớ, lại bồn chồn nói :

- Đúng vậy ! Nếu ân sư phát hiện chúng ta gặp đến biến cố sẽ lo lắng không yên.

- Vậy biết làm sao ?

- Bây giờ biết làm sao được ? Chỉ biết nhanh lấy được bảo vật rồi tìm đường thoát ra khỏi hang động này, gặp đến ân sư rồi hẵng hay.

Hách Linh Châu trầm mặc giây lát, nghĩ không có kế nào hơn.

La Như Long nói tiếp :

- Ai ngờ trước được chúng ta gặp đến biến cố này ?

Hách Linh Châu chớp mắt nói :

- Lẽ nào đây chính là sự an bài của lão thiên.

La Như Long im lặng không đáp lời, vì chàng nghĩ rằng hai người đang gặp hiểm họa lớn.

Hách Linh Châu thấy chàng mặc nhiên trầm tư biết rằng chàng đang nghĩ đến cuộc diện hiện tại, bèn nói :

- Nghĩ nhiều cũng vô dụng, chúng ta chỉ việc tiến về phía trước để xem, đến đâu thì đến.

La Như Long than một tiếng, tiếp lời :

- Bây giờ thì phải vậy mà thôi !

Nhìn tới phía trước thấy con quái xà đó sắp mất hút rồi.

Hai người vọi nhanh chân bám theo.

Hách Linh Châu nghe chàng nói vậy liền phóng ánh mắt nhìn quả nhiên phát hiện cặp mắt to như nắm tay của con quái xà giờ chỉ còn hai điểm sáng mờ khi ẩn khi hiện, vội chân cao chân thấp bám theo chàng.

Khi họ đuổi theo kịp con quái xà thì khung cảnh trước mắt sáng rực lên, nhìn rất rõ mọi vật xung quanh.

Thì ra đây là một động phủ trong suốt như lưu ly được làm nên từ những hạt minh châu.

Khi đặt chân đến được động phủ này, hai người mãi ham nhìn không muốn đi. Vì họ thấy đây là một động phủ huyền bí thần kỳ.

Nó rộng độ năm trượng, được trưng bày tất cả các loại trân châu bảo vật mà trong thiên hạ có. Cả thảy có đến hơn một trăm loại, khiến cho người ta nhìn phải chóa cả mắt.

Nhưng hai người không lưu luyến với những bảo vật đó lắm, nhìn qua xong họ lại tiếp tục tiến vào bên trong.

Lúc này bọn họ nhìn thấy không phải là trân châu dị bảo mà là mười tám loại thần binh lợi khí cử thế vô song.

La Như Long và Hách Linh Châu thấy đến những thần vật này lại không thích sao được ? La Như Long đầu tiên cầm cây "Mạc tà kiếm" lên quá thích thú nói:

- Thần kiếm này quá hợp với tay ta !

Hách Linh Châu mỉm cười tiếp lời :

- Những thần vật này đều thuộc của huynh cả, không tùy huynh lựa chọn sao được chứ ?

- A ! Những loại này đều là của chúng ta, còn khách khí gì nữa, lấy đi !

Chàng vừa nói vừa lấy đeo vào người nào là "Mạc tà kiếm", "Tử linh đao" khiến cho Hách Linh Châu thấy vậy phải cười khanh khách.

La Như Long ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại cười ? Lấy đi !

Hách Linh Châu thấy chàng không hiểu ý mình, bèn nói:

- Huynh vội gì ? để lát nữa lấy luôn một thể, lẽ nào quên sao mà sợ ?

La Như Long đỏ mặt đáp lại :

- Đúng !

Chàng cởi những thanh kiếm đeo trên người gác lại theo vị trí cũ nói :

- Đợi lấy một cái bao lớn rồi bỏ hết vào trong bao mà đem đi.- Đúng vậy ! Những thứ này đều thuộc của chúng ta cả mà, đương nhiên phải đem đi rồi. Chúng ta xem thử còn vật gì quý khác nữa không ?

Bọn họ tiếp tìm kiếm bỗng phát hiện trên vách động có một túi gấm. Hai người không biết trong túi gấm đó đựng vật gì, thầm nghĩ :

"Nhất định trong này không phải là vật thường ".

La Như Long bước tới cầm xuống mở ra xem, thì ra lại là một bí kíp. Ngoài bìa có ghi mấy chữ thảo như rồng bay phượng múa "Lục hợp đại pháp" La Như Long vừa thấy mấy chữ đó mừng quá "A" lên một tiếng, nói:

- Lục hợp đại pháp hẳn chính là võ công đại toàn sao ?

Hách Linh Châu thấy vậy cũng mừng rối rít.

La Như Long không nói nhiều, liền lật bộ bí kíp ra xem ngay.

Dần dần, chàng như nhập vào cảnh giới vô ngã, tập trung toàn bộ tinh thần vào bộ bí kíp. Hách Linh Châu làm gì ở một bên chàng cũng hoàn toàn không hay biết.

Trong bộ bí kíp đều ghi rõ từ khi sơ khai hình thành võ công, cho đến nguồn gốc của các môn phái, rồi đến cả phép trường đoản khắc chế của loại võ công.

La Như Long càng xem càng nhập tâm, thầm nghĩ :

"Ta nếu dụng hội quán thông được bộ bí kíp này tất sẽ không khó gì trở thành người đệ nhất thiên hạ".

Hách Linh Châu thấy La Như Long mãi ham xem bộ bí kíp đến nổi quên luôn ca mình trong lòng có vẻ không vui. Cô ta định lay gọi nhưng nghĩ lại cũng không nên quấy nhiễu chàng, đành ngước mắt nhìn quanh trong động.

Bỗng La Như Long cất giọng cười lớn, làm Hách Linh Châu giật mình quay lại hỏi :

- Long ca ca, gì vậy ? Sao tự nhiên lại cười ?

La Như Long như từ trong mộng tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Hách Linh Châu sau đó chỉ vào trong bộ bí kíp đang đọc, nói :

- Châu muội muội xem này ?

Hách Linh Châu không biết chàng kêu vì chuyện gì, bên hỏi :

- Xem gì ? Huynh nói đi !

- Đây này, đây này !

Vừa nói chàng vừa xòe bộ bí kíp đến trước mặt Hách Linh Châu.

Hách Linh Châu chăm mắt nhìn thấy trong bộ bí kíp có ghi :

"Miêu Cương võ công khái luận".

Cô ta "A" lên một tiếng, hỏi :

- Từ trong bí kíp này huynh tìm ra được võ công Miêu Cương hả ?

La Như Long mỉm cười, sau đó trịnh trọng nói:

- Không chỉ như vậy, muội xem tiếp đi !

Quả nhiên, cô ta xem hết từ đầu đến cuối thiên "Miêu Cương võ công khái luận", không những trong đó có ghi rõ khái quát của võ công Miêu Cương mà còn có cả phép khắc chế loại võ công đó nữa. Cô ta mừng nhảy cỡn lên nói :

- Long ca ca, chúng ta nếu y theo "Nội bát cẩm" này để luyện thành thì "Lục âm chưởng" và " Huyết quang chưởng" của ma đầu Miêu Cương không làm gì nổi chúng ta !

- Đúng vậy ! Bởi vậy ta mới cao hứng mà quên luôn tất cả.

- Thế thì huynh nhanh luyện "Nội bát cẩm" đi !

- Còn muội sao ?

- Muội hả ?

Hách Linh Châu chìm ngập trong bể trầm tư.

Cô ta hôm nay tha phương lưu lạc, cũng là do bọn ma đầu gieo rắc nên. Mối cừu hận hiện lên trước mắt.

Cô ta muốn báo thù cho cái chết của song thân, thậm chí còn báo thù cho những người đồng đạo võ lâm hàm hận quy thiên vì bàn tay của bọn ma đạo.

Lập tức, trên nét mặt cô ta hiện lên sự bi nhẫn, hai tay đấm ngực. Cuối cùng cô ta thốt lên:

- Muội cũng luyện " Nội bát cẩm" !

- Đương nhiên !

La Như Long nói giọng cương nghị :

- Muội cứ nghĩ xem hiện nay Hồng Hoa bang thống soái thiên hạ, thế lực lớn mạnh biết dường nào. Muốn tiêu diệt bọn ma đầu đó, chúng ta phải cùng đồng tâm hợp lực mới được!

Hách Linh Châu trầm lặng gật đầu. La Như Long nói tiếp :

- Vậy chúng ta phải luyện nhanh đi, để mau khu trừ ma đạo, cứu vãn vận kíp võ lâm hiện thời.

- Được rồi !

Hách Linh Châu bèn chuyển giọng :

- Tuy nhiên, luyện "Nội bát cẩm" không chỉ trong một thời gian ngắn mà thành đạt được. Lại còn gia sư đang đợi chúng ta, vậy ...

Hách Linh Châu lưỡng lự không biết tính thế nào.

La Như Long nghe vậy sực nghĩ lại, quả thực không nên để mặc Mân Sơn bà bà đợi chờ ngoài động bèn nói :

- Vậy chúng ta đem bộ bí kíp này ra ngoài động tìm gặp ân sư rồi luyện sau.

Hách Linh Châu vui vẻ gật đầu đồng ý :

- Muội cảm thấy như vậy thỏa đáng hơn, tuy nhiên lại khiến cho huynh ...

Cô ta ngập ngừng, La Như Long phân vân hỏi:

- Châu muội muội, có gì phải lo lắng như vậy ? Luyện sớm hay muộn một hai ngày có gì khác biệt. Hơn nữa chúng ta chịu đựng gian khổ qua mấy năm rồi, lẽ nào lúc này lại không vượt qua được hai sao ?

Hách Linh Châu thấy La Như Long hết sức lo lắng cho mình, thầm mừng trong lòng, bèn hỏi lại :

- Long ca ca, huynh nói có thật lòng không ?

La Như Long nhìn cô ta nói giọng trìu mến:

- Châu muội muội, ta từng mấy khi dối lòng đâu ?

Hách Linh Châu hé đôi môi cười :

- Muội không phải nói huynh dối lòng, mà ...

- Mà gì ?

Hách Linh Châu với đôi mắt hàm tình tứ chăm nhìn chàng, nhẹ giọng:

- Mà sợ huynh sau này oán hận muội.

Rồi cô ta trao một nụ cười tươi đẹp như tiên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau