KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Chung nam quần hội

Đỉnh Chung Nam tạo lạc trên dãy Tần Lĩnh sơn, bên trái có Nam Ngũ đài, bên phải là chân đỉnh Hoa Sơn, thế núi bao la hùng vĩ.

Vào tiết tháng ba, khí xuân ấm áp, trăm hoa đua nở, chim ríu rít gọi bày, cảnh sắc thiên nhiên bao phủ một màu xanh huyền diệu.

Hơn nửa tháng phát quang tu chỉnh, cổ thành Chung Nam trở nên khang trang lộng lẫy, chuẩn bị đón ngày hội sắp đến.

Từ vị Thiềm Nguyên chân nhân chưởng môn của phái Chung Nam (thuộc nanh vuốt của Hồng Hoa bang), cho đến mấy trăm tay thuộc hạ cứ chạy ra chạy vào, mặt mày hớn hở như lũ cóc đợi cơn mưa giông.

Thời gian từng ngày trôi qua trong không khí tưng bừng náo nhiệt.

Đến ngày thứ ba trước ngày hội, mọi công việc đã chuẩn bị chu toàn. Thiềm Nguyên chân nhân chấp hai tay sau lưng, ngước mặt ngong ngóng nhìn Đông trông Tây, thỉnh thoảng lại gật gật đầu có vẻ đắc ý.

Thực ra Thiềm Nguyên chân nhân lần này đứng ra đốc thúc chuẩn bị quần hội võ lâm Trung Nguyên, một là dựa vào đó để làm nấc thang tiến thân, hai là có cơ hội để hiển lộ tài cán của mình trước mặt các môn phái.

Thiềm Nguyên chân nhân có hình tướng không mấy thiện cảm, đầu hoẵng mắt chuột, mặt mày ốm nhom, dưới cằm có chòm râu sơn dương lưa thưa mấy sợi, hàm răng hô lại đen khiến người ta nhìn phải phát nôn.

Thân hình lại khô đét tợ như mành trúc, đầu chụp chiếc mũ Cửu lương, bộ y phục lại rộng thụng thịnh, có in hình bát quái, trông gã ta chẳng khác gì người nộm.

Thiềm Nguyên chân nhân chấp tay đi quanh trong phòng khách rực rỡ sáng lạng, phía trước phòng khách là ba tòa nhà mới dựng lên để quần hùng võ lâm đến tụ hội.

Phía sau bàn chủ tọa là một tấm phông có thêu đóa hoa hồng sặc sỡ. Lão ta đặc biệt chú ý đến ghế chủ tọa, ngắm nghía một hồi, lão bước đến ngồi xuống thử, gật gù đầu có vẻ mãn ý rồi đứng dậy.

Bất chợt, trên đỉnh gian nhà phía trước đột ngột lộ ra một khuôn mặt thanh tú đang quan sát những cử chỉ của Thiềm Nguyên chân nhân, suýt một chút nữa là bật cười thành tiếng.

Thiềm Nguyên chân nhân lại không hề hay biết có người dám ẩn thân trên nóc nhà để nhìn trộm.

Lão lều khều cất bước đi ra khỏi phòng khách và đến thẳng "Anh hùng quán".

Lão ta vừa đi khuất, có hai bóng người màu trắng từ trên nóc nhà nhẹ nhàng bay đáp xuống đất tợ như hai chiếc lông hồng rơi.

Đó chính là Mân Sơn bà bà và Hách Linh Châu.

Chẳng biết cố ý hay vô tình, khi đáp xuống Hách Linh Châu ngồi gỏn gọn ngay trên chiếc ghế chủ tọa làm bằng da hổ.

Cô ta còn yểu điệu cười gọn:

- Sư phụ, sư phụ muốn thử không ? ... Rất thoải mái.

Mân Sơn bà bà đánh mắt nhìn, quát nhẹ:

- Con quỷ nữ này, vừa rồi ngươi suýt làm quấy, giờ lại còn bỡn cợt nữa, ta phải đem ngươi về giam đầu ở Mân Sơn đến chục năm cho ngươi hết múa men.

Vừa nói hà ta vừa ngưng thần theo dõi, hé môi cười nhạt:

- Nói thật ra chúng ta vượt ngàn dặm đến đây người đã lụy rồi, nên tìm đến khu trấn nào gần đây nghỉ ngơi hai ngày rồi hãy tính.

- Đi nghỉ hai ngày sẽ trễ thời gian xem cảnh trường náo nhiệt mất, sư phụ đi chứ Châu nhi không đi đâu!

Hách Linh Châu lên giọng bướng bỉnh.

- Ngươi muốn giữ ở đây hả ?

- Ừm, Châu nhi giữ ở đây thôi.

Trên khuôn mặt trắng xanh của Mân Sơn bà bà hiện lên một nét cười đạm bạc, bà ta buông giọng :

- Ta xem ngươi quá mẩn mê si tình với La Như Long làm thần trí bấn loạn kể cả ngày giờ cũng quên nốt.

Hách Linh Châu sượng sùng đỏ mặt cúi đầu.

Mân Sơn bà bà tiếp hỏi:

- Không phải ngươi đã nói, La Như Long đến chiều tối ngày hai mươi bốn mới tới cơ mà !

- Vâng!

- Châu nhi, muốn xem cảnh trường náo nhiệt cũng phải đợi đen tối mai, giờ nán lại ở đây có tích sự gì?

Hách Linh Châu hỏi giọng bồi hồi:

- Sự phụ, ý của sư phụ là muốn ra ngoài để thăm dò động tình như thế nào, xem tình hình có gì bất lợi đối với La Như Long không?

- Hiện tại không phải đã xem rồi đó sao?

Hách Linh Châu lắc đầu đáp:

- Sư phụ chớ cho rằng biểu hiện bên ngoài yên tĩnh thế này là vô sự, kỳ thực biến cố phát sinh chỉ trong chớp mắt khiến người ta không thể phòng bị kịp.

Mân Sơn bà bà nghiêm sắc mặt nói:

- Châu nhi, những lời ta căn dặn ngươi nhớ rõ cả chứ ?

Thấy bà ta thay đổi sác mặt, Hách Linh Châu thoắt đứng dậy ôm chầm lấy bà, hỏi:

- Hẳn sư phụ đã dạy bảo không được mở lời khi gặp La Như Long ?

Mân Sơn bà bà gật đầu tiếp lời:

- Không phải ta cố ý ngăn cách các ngươi, mà vì tình thế đang hết sức gây cấn. Ta và Liệt Hóa Thần Quân có mối thù quá lớn, không thể dùng lời lẽ hóa giải được. Hiện tại trước mắt khi sự ân oán giữa ta và Liệt Hỏa thần quân chưa được hóa giải, ngươi tốt nhất không được gặp mặt La Như Long hiểu chưa ?

- Sư phụ cứ yên tâm, Châu nhi không làm trái theo lời dạy bảo của sư phụ.

Hách Linh Châu miễn cưỡng thốt lên lời đó, mặt ngọc ngửng lên, cô ta run giọng hỏi :

- Theo sư phụ thấy, Long ca ca ngày mai đến Chung Nam, có gặp nguy hiểm không ?

Mân Sơn bà bà trả Lời:

- Ta vốn cho rằng La Như Long đến đây chẳng khác gì dẫn xác vào miệng hùm, hung nhiều cát ít. Nhưng đó chỉ là sự linh cảm của ta mà thôi.

- Sư phụ cho rằng Hồng Hoa bang có sự chuẩn bị hay sao ?

- Ừ, nhất định vậy rồi !

- Vì ma đầu Miêu Cương tiến về phương nam bị hụt một vố, sau khi nghe tên Đầu Đà Vệ Sơn lọt lưới báo cáo lại, họ nhận dạng được La Như Long, bởi vậy nhân ngày hội này họ sẽ triển khai kế hoạch vây bắt chứ gì ?
- Đúng vậy !

Hách Linh Châu than giọng đượm buồn:

- Hiện trường trước mắt tuy chưa có dấu hiệu gì, nhưng cảnh đầu rơi máu đổ đang ngấm ngầm xảy ra. Thôi được, chúng ta tìm một nơi để nghỉ ngơi, ngày mai trở lại đây để quan sát. Khi nào La Như Long thoát khỏi đầm rồng huyệt hổ này, Châu nhi mới an tâm.

Mân Sơn bà bà hỏi giọng khác thường :

- Ngươi có cho rằng ta bỏ qua lão tóc bạc tính Giả hay không?

- Sao? Sư phụ vẫn hoài nghi lão ta chính là Liệt Hỏa Thần Quân à?

- Chưa hẳn đúng, tuy nhiên lão tính Giả đó khiến người ta trỗi đậy hoài nghi không ít !

Mân Sơn bà bà chợt đưa tay ra hiệu nói nhỏ:

- Có người đến, chúng ta rời nhanh khỏi đây. Ngày mai phải chọn một vị trí cao để quan sát rõ toàn trường.

Dứt lời, bà ta liền nắm tay Hách Linh Châu, cả hai cùng lao đi mất hút trong ráng chiều mờ ảo.

"Mân Sơn" võ học quả thực thần diệu, đến chẳng ai biết, đi ở ai hay.

*** Ngày hai mươi bốn đã đến.

Phổ Thiện đại sư nắm bắt nguồn tin không sai. Quả nhiên sau giờ Ngọ, bằng hữu võ lâm ở khắp nơi nườm nượp kéo về Chung Nam, được đón rước vào nghỉ lại ở "Anh hùng quán" và "Hào kiệt lâu" trong Chung Nam cổ thành.

Những khách có tên tuổi dược Thiềm Nguyên chân nhân đích thân đứng ra đón tiếp. Lão ta suốt ngày ở trong "Hào kiệt lâu " Đa số các khách đến dự hội, trên mảng áo có thêu hoa hồng. Mang danh là quần hội võ lâm Trung nguyên, kỳ thực nói là thịnh hội bang của Hồng Hoa bang cử hành thì đúng hơn.

Đến chiều tối, hai tòa "Anh hùng quán" và " Hào kiệt lâu" chật ních người. Đỉnh Chung Nam vốn u tịch vắng lặng, giờ lại đèn đuốc sáng trời, tiếng cười nói nhộn nhịp vang động núi rừng.

Vào khoảng giữa giờ Dậu và giờ Tuất, đang lúc mọi người đang hăm hở chuyện trò, đột nhiên một tin khẩn cấp truyền đến:

"Phó tổng đàn chủ quang lâm đại giá".

Tin tức này làm cho Thiềm Nguyên chân nhân sửng sốt cả người, lão ta kinh ngạc lầm thầm trong miệng:

"Hoa Sơn và Chung Nam gần trong gang tấc, phó tổng đàn chủ trong đêm hôm lại đến, vì sao ? Tổng đàn chủ đã truyền dụ. Nói rằng phó tổng đàn chủ sáng mai mới đến cơ mà ? Có lẽ Trương phó tổng đàn chủ không hẳn tin ta, đến kiểm tra xem khâu chuẩn bị như thế nào ?" ...

Thiềm Nguyên chân nhân tinh thần hoảng loạn, không tin vào tai mình, lão ta liền vung tay nắm cổ áo tên thuộc hạ báo tin, giương mày quát:

- Ngươi vừa nói phó tổng đàn chủ đại giá hả ?

- Dạ ... ! Gã thuộc hạ cũng hết hồn theo.

- Vị phó tổng đàn chủ nào ?

- Trương phó tổng đàn chủ.

- Trương phó tổng đàn chủ thường nhật không từng lộ diện, ngươi làm sao nhận ra được ?

Gã thuộc hạ đến lúc này mới đoán ra nguyên nhân vì sao vị chưởng môn kinh hoảng thất sắc, gã ta cười đáp:

- Bẩm chưởng môn, đệ tử tuy chưa từng thấy được kim dung của phó tổng đàn chủ, nhưng theo lệ thường dùng lời để chuyển cáo, đệ tử chỉ việc báo cáo lại theo y như vậy.

Nay xa giá của phó tổng đàn chủ đang dừng ở cách ngoài độ tầm tên.

- Sao ? Phó tổng đàn chủ xa giá đến hả?

- Vâng!

Thiềm Nguyên chân nhân đang định hỏi tiếp, chợt có Linh Tước đạo nhân bước lên xua tay giục :

- Thiềm Nguyên đạo huynh, chúng ta không nên để chậm trễ, mau mau triển khai đội hình ra nghênh tiếp.- A ... Vâng! Triển khai đội hình nghênh tiếp ... nhanh ... nhanh ...

Thiềm Nguyên chân nhân phát hoảng kêu lên, thấy tên thuộc hạ báo tin còn đứng trơ trơ trước mặt, lão ta dậm chân la cuồng:

- Đồ chết bằm, ngươi đứng sững hồn ở đó làm gì? Nhanh đi gióng chín tiếng chuông, cút nhanh!

Gã thuộc hạ liền cắm đầu chạy đi ngay.

Thiềm Nguyên chân nhân quay sang tả hữu nói lớn:

- Đi!

Rồi lão ta lon xon đẫn đường đi trước.

Từng tiếng chuông ngân vang giữa núi đồi tịch mịch "Boong ... boong ... " Đến tiếng chuông thứ bảy vừa dứt, một đoàn người nối đuôi nhau đứng trước sơn môn của cổ thành Chung Nam, trông như chiếc cầu vồng ngũ sắc.

Đoàn người đông nghịt làm tắc cả lối đi, môn đồ thuộc phái Chung Nam tính ra phải đến năm trăm người, cộng thêm hơn sáu trăm người từ các nơi kéo về, con số lên đến cả ngàn.

Tự nhiên không ai báo nhau, họ lần lượt phân đứng thành từng hàng theo chức phận cao thấp.

Đứng hàng đầu tiên là chưởng môn của các môn phái, và những anh hùng hào kiệt có danh tiếng trong võ lâm.

Đến tiếng chuông thứ chín kết thúc!

Toàn trường đang náo nhiệt lập tức trở nên im phăng phắt không nghe một tiếng động, toàn bộ ánh mắt đều ngóng nhìn theo con đường chạy dài phía trước.

Trong bầu không khí trầm tịch một chiếc lá rơi cũng nghe, bất chợt từ đâu lại vọng đến tiếng nhạc réo rắt du dương, như tiếng oán than của những oan hồn lưu lạc.

Từ xa xa có một ngọn đèn màu trắng lập lòe trong màn đêm ảm đạm đang tiến lại gần ...

Người ta bắt đầu nhận ra có mười hai bạch y thiếu nữ đang vịn một cỗ xe màu trắng, lướt đi như hành vân lưu thủy tiến thẳng đến sơn môn.

Lướt qua khỏi những tầng cấp bằng đá, mười hai vị bạch y thiếu nữ nhất tề hô một tiếng nhỏ, những cánh tay ngà ngọc rời khỏi cỗ xe, chiếc xe được đặt xuống trên khoảng đất bằng phẳng cách sơn môn độ ngoài ba trượng, nó tiếp lăn bánh đến phía trước một đoạn rồi từ từ dừng lại trước mặt đương chúng.

Lúc này mấy mươi tay cao thủ hộ tống theo quái xa vẫn khi ẩn khi hiện trong màn đêm, tiếng tay áo bay phành phạch trong gió.

Bất thần một tràng cười lớn từ trong chiếc quái xa vang lên.

Tiếng cười tợ như hổ gầm, hàm ẩn cả nội lực rất lớn, khiến cho người ta như muốn vỡ tung màng nhĩ.

Tiếng cười đầy vẻ thị uy và chấn khiếp hiếp cả ngàn cao thủ võ lâm đang đứng cung nghinh.

Mười hai vị hạch y thiếu nữ bắt đầu phân hai hàng tả hữu đứng phía trước quái xa.

Tiếp đó có hai người xuất hiện từ sau xe đi vòng đến trước. Người bên trái là một lão nhân râu tóc bạc trắng như ngân, mặt vuông tai dài, đôi mắt khẽ mở, vận y phục có thêu hoa bông sặc sỡ.

Bên phải là một vị phụ nhân trung niên độ ba mươi tuổi, mắt thanh mày tú, dung nhan kiều diễm, cũng vận y hiệu có thêu có hoa hồng.

Chẳng phải ai khác, hai vị đó chính là Giả Như Chân và Diệu Thủ nương tử hóa trang.

Họ phân vị đứng trước quái xa, quì gối thi đại lễ, miệng nói lầm thầm không biết nói những gì, rồi đứng dậy bước đến cúi mình đứng hầu hai bên xe.

Rèm xe từ lừ vén lên, có một người đang ngồi bên trong.

Đó chính là vị phó tổng đàn chủ mà mọi người đang cung hầu và cũng chính là La Như Long.

La Như Long vẫn vận chiếc y hiệu như mọi hôm, chỉ có điều, trên gương mặt tuấn mỹ của chàng dường như có tô một lớp hương phấn.

La Như Long vốn có một nốt ruồi son bên má phải, nhưng không biết do dùng dược vật để bôi xóa hay đùng thuật hóa trang, mà hiện giờ lại biến đâu mất?

La Như Long bước xuống đất, quay sang nói với hai người mấy lời gì không ai rõ.

Khi họ hồi bẩm lại, chàng gật đầu "à ... à ... " mấy tiếng.

La Như Long dường như chẳng cần để mắt đến đám quần hùng trước mặt, tay cầm chiếc quạt bằng ngà xòe rộng, miệng hiện nụ cười lãnh đạm mặt ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên trời, thần thái kiêu hãnh.

Thấy vị phó tổng đàn chủ ham đứng nhìn sắc trời, đám cao thủ phía Thiềm Nguyên chân nhân cung kính bước lên để nghênh tiếp. Khi khoảng cách song phương còn độ sáu xích, họ dừng lại nghiêm nghị hô lớn:

- Tham kiến phó tổng đàn chủ.

Rồi răm rấp quì xuống xá lễ.

Tất cả đương chúng cũng đồng loạt hô lên:

- Tham kiến phó tổng đàn chủ.

Họ cùng quì xuống thành từng dãy trông thật tôn nghiêm.

Tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả mặt đất. Nhưng chẳng hề làm kinh động đến vị phó tổng đàn chủ.

La Như Long vẫn đứng sừng sững như pho tượng, ngước mắt nhìn những làn mây trời lững lờ trên khung trời mờ ảo, thần trí như đang chìm trong cõi hư vô.

Diệu Thủ nương tử dường như có phần áy náy, mỉm cười xá một xá, mở lời:

- Bẩm phó tòa, mọi người đang đón tiếp ngài.

- A? Ngươi nói gì?

La Như Long cố làm bộ thất kinh, xếp chiếc quạt lại than nhẹ:

- Ôi thôi ! Mấy khi được ngắm cảnh trời huyền ảo này! Ai da ! Mất hứng, mất hứng !

Chàng chợt cúi nhìn đám quần hùng giả vờ như đến giờ mới phát giác ra họ quì bái trước mặt, bèn cười kha khả cất giọng:

- Đứng dậy, đứng dậy! Không dám, không dám!

Chương 37: Long đàm hổ huyệt

Tuy miệng nói vậy nhưng La Như Long vẫn đứng yên không biểu hiện một cử chỉ nào.

Mười ba cao thử đang vái dưới đất cùng lồm cồm đứng dậy.

La Như Long ném ánh mắt lướt nhìn qua bọn họ, bất giác kinh ngạc trong lòng.

Vì trong hàng cao thủ đang đứng trước mặt lại có mặt lão Đầu Đà phái Vệ Sơn vừa rồi đã lọt lưới.

Lão ta cũng sững người ngạc nhiên mấy giây.

Qua những ngày được huấn luyện và sắp đặt kế hoạch công phu ở Thiếu Lâm tự, từng nhận dạng kỹ chưởng môn các môn phái và những nhân vật chủ chốt qua qua ảnh họa, bởi vậy giờ chàng dễ dàng nhận ra tính danh của mỗi người cùng chức vị của họ.

La Như Long cố giữ nét mặt bình thản mỉm cười gật đầu thay cho lời chào rồi chỉ vào vị chưởng môn phái Chung Nam, gọi:

- Thiềm Nguyên đạo huynh, xin qua đây.

- Da, dạ, dạ ...

Thiềm Nguyên chân nhân lắp bắp đáp mấy tiếng rồi cúi mình bước tới đứng cạnh La Như Long.

La Như Long nhỏ giọng nói vẻ quan tâm:

- Đạo huynh, ông thật khổ công đấy!

Thiềm Nguyên chân nhân thấy rằng mình được chiếu cố trong lòng khấp khởi cười hì hì đáp:

- Đây là bổn phận của bần đạo cũng là điều vinh dự cho Chung Nam nhất phái, nên vậy, nên vậy!

La Như Long mỉm cười hỏi:

- Ông chuẩn bị chu toàn cả rồi chứ ?

- Vâng, toàn bộ đều hoàn tất thấu đáo!

- Không có gì khiếm khuyết nữa chứ?

Thiềm Nguyên chân nhân nói giọng nịnh nọt:

- Theo bần đạo xem xét, mọi việc đều chu đáo. Tuy nhiên, phó tòa đã đại giá đến đây, xin phó tòa di giá soi xét cho!

La Như Long điềm nhiên tiếp lời:

- Theo kế hoạch đã định trước giờ Thìn, sáng mai ta mới đến để chủ trì quần hội võ lâm. Nhưng tổng đàn chủ cứ thấp thỏm lo lắng cho thành bại của lần quần hội này bởi vậy đã phái ta đến xem xét.

Nói đến đó, La Như Long nhấn mạnh lời:

- Đạo huynh ắt đã rõ, đây là lần quần hội võ lâm đầu tiên của Hồng Hoa bang được tổ chức công khai ở Trung Nguyên, bởi vậy phải thành công chứ không để thất bại !

Thiềm Nguyên chân nhân đáp lia lịa:

- Vâng ! Vâng vâng vâng. Bần đạo đã lãnh hội được điều đó. Xin phó tòa di giá xem có gì không được thỏa ý, bần đạo sẽ cho chỉnh đốn kịp thời.

Lão ta cúi nghiêng người mời đón và quay lại định dẫn đường.

La Như Long án chiếc quạt trên đầu vai gã ta bảo:

- Đạo huynh, khoan đã !

Thiềm Nguyên chân nhân ứng thanh rồi đứng lại ngay ngắn.

La Như Long mỉm cười hỏi:

- Ta đêm nay nghỉ lại ở Chung Nam này, đạo huynh có chuẩn bị phòng ốc cho ta không?

- Có có, chuẩn bị đường hoàng từ trước.

- Yên tĩnh không?

- Yên tĩnh, rất yên tĩnh!

La Như Long chỉ tới cả ngàn đương chúng đang quì ở sơn môn bảo:

- Đạo huynh thay ta truyền dụ cho họ về nghỉ ngơi, có chư vị chưởng môn tùy hành theo ta cũng được rồi.

Trao đổi xong La Như Long quay sang Giả Như Chân trầm giọng quát:

- Bảo đi "Hồi xa" đêm nay ta nghỉ lại ở Chung Nam này!

- Vâng !

Giả Như Chân khép nép cung kính ứng thanh, rồi quay lại vung tay hô lớn:

- Phó tổng đàn chủ truyền dụ " Hồi xa " !

Hai tiếng "Hồi xa" giống như một mệnh lệnh triển khai hành động.

- Dạ!

Tiếng đáp đồng loạt vang lên từ tứ phía, giống như khắp chung quanh đỉnh Chung Nam đều có người tùy tùng.

Tiếp theo, tiếng huýt vang lên xuyên phá không trung lập tức có tiếng tay áo bay phành phạch, bóng người loang loáng trong màn đêm, thân pháp cực nhanh chẳng khác gì sao băng điện xẹt.

Như để thị uy, những bóng người đó cứ lướt vùn vụt trước sơn môn. Do thân pháp phàm tốc nên không ai nhận ra đám cao thủ hộ tống quái xa là những người nào?

Hàng cao thủ hắc đạo đứng phía dưới dù có chú mục nhìn cũng chỉ thấy đám cao thủ hộ tống đó đều vận y hiệu Hồng Hoa bang.

Mười hai vị bạch y thiếu nữ nhẹ nhàng vịn lấy quái xa, lướt đi như cưỡi gió tuôn mây rời khỏi đỉnh Chung Nam. Đám cao thủ hộ tống đồng thanh hô to:

- Bẩm phó tổng đàn chủ, bọn thuộc hạ cáo thoái!

La Như Long phẩy chiếc quạt một cái, những bóng người lượn lờ trên không trung biến đi đâu mất.

Cả ngàn đương chúng đang đứng ngơ ngác, cũng lặng lẽ rời khỏi sơn môn.

Đương trường ngoài Giả Như Chân và Diệu Thủ nương tử tùy hành La Như Long ra, còn lại chi có bảy người. Đó chính là Thiềm Nguyên chân nhân chưởng môn phái Chung Nam, Linh Tước đạo nhân chưởng môn phái Vũ Đương; Hoa Trường Thọ chưởng môn phái Trường Bạch; Hứa Niệm Thai chưởng môn phái Côn Lôn; Khâu Kim chưởng môn phái Tuyết Sơn; Mã Hải chưởng môn phái Điểm Thương, còn có lão Đầu Đà phái Vệ Sơn, giờ cũng được gọi là chưởng môn của một đại môn phái.

Nhìn lướt qua bảy lão tướng này, La Như Long bất giác sửng sốt trong lòng, thầm nghĩ:

"Kỳ quái thật. Rõ ràng là chín đại môn phái, trừ phái Thiếu Lâm chưa bị Hồng Hoa bang hủy diệt ra, nên còn lại tám môn phái mà? Hiện tại, trước mặt chỉ có bảy vị chưởng môn, vậy thiếu chưởng môn của môn phái nào?" Trong những ngày vừa qua La Như Long chuyên chú nhận dạng những lão ma đầu chưởng môn của các môn phái qua ảnh họa. Bởi vậy chỉ trong khoảnh khắc, chàng nhớ lại ngay chính là thiếu Hoa Hoa hòa thượng chưởng môn phái Nga Mi.

Hôm nay thiếu mặt Hoa Hoa hòa thượng cũng chưa mấy trọng yếu, nhưng nguyên nhân vì sao lão ta lại chưa đến làm cho La Như Long thật sự lo ngại.

La Như Long lần này đột nhập vào đầm long huyệt hổ, cốt yếu là lấy bằng được mấy bộ sử sách lưu truyền của các tông phái. Nếu thiếu đi bộ sử sách của phái Nga Mi, như vậy đại sự đâu gọi là thành đạt hoàn mỹ.

Không biết nên làm thế nào, La Như Long vội đánh ánh mắt thị ý nhìn Giả Như Chân.

Giả Như Chân đã hiểu rõ mọi tình tiết, khi gặp ánh mắt chàng lão ta định dùng thuật truyền âm để nói nhưng Thiềm Nguyên chân nhân đã mở giọng xu nịnh:- Xin phó tòa di giá tuần thị, bần đạo đi trước dẫn đường!

La Như Long không tiện nói thêm liền bước đi theo Thiềm Nguyên chân nhân, tiếp theo sau lưng là Giả Như Chân và Diệu Thủ nương tử, đi cuối cùng là mấy lão ma đầu chưởng môn.

Lão Đầu Đà đi sau, trong lòng phập phồng một nồi lo sợ đâu đâu, sắc mặt thay đổi từng hồi.

Giả Như Chân có nhãn lực như thần chỉ thoạt quay đầu nhìn, lão đã nam rõ nội tâm lão Đầu Đà như thế nào.

Bọn họ vào xem ba gian nhà chuẩn bị cho ngày mai quần hùng tụ tập dự hội rồi đến "Anh hùng quán ", " Hào kiệt lâu", phòng khách cuối cùng lại đến một tòa tịnh thất cách biệt hoàn toàn mọi tiếng động bên ngoài.

Tòa tịnh thất này không những rất thanh tĩnh mà còn trang bị đầy đủ mọi tiện nghi lộng lẫy hoa lệ. Thiềm Nguyên chân nhân cũng khổ công phí lực không ít để chuẩn bị cho vị phó tổng đàn chủ nghỉ chân.

La Như Long vừa quan sát vừa gật đầu trầm trồ khen ngợi Thiềm Nguyên chân nhân chân nhân rối rít.

Thỉnh thoảng La Như Long chỉ những điểm thiếu sót nhỏ, Thiềm Nguyên chân nhân dạ dạ vâng vâng ghi nhận trong lòng.

Tiến vào tòa tịnh thất La Như Long nhìn qua một lượt hỏi:

- Đạo huynh, khu tòa này chuẩn bị cho Trương mỗ đây hả?

Thiềm Nguyên chân nhân cười giọng siểm nịnh đáp:

- Nếu phó tòa không chê giản lậu, bọn bần đạo này xin cáo thoái!

La Như Long đâu bỏ lỡ cơ hội này liền mỉm cười nói:

- Đạo huynh ngày mai có những nghi thức trọng yếu cần các môn phái phải đưa bộ sử sách lên chư vị đồng đạo đã chuẩn bị tốt mặt đó chưa?

Cả bọn cùng đáp:

- Bọn tôi đều chuẩn bị xong, không thiếu sót gì !

- Bộ sử sách bây giờ nằm ở đâu ?

La Như Long cố hỏi với giọng như vô tình:

- Đều để ở " Hào kiệt lâu ".

La Như Long lãnh đạm tiếp lời:

- Trương mỗ muốn xem qua trước làm phiền chư vị đem đến đây giúp, được không?

- Được được bọn tôi đi lấy ngay !

Tức thì năm vị chưởng môn cúi mình lùi ra ngoài.

Lão Đầu Đà đứng lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng ra theo.

Nhưng Thiềm Nguyên chân nhân vẫn đứng nán lại không đi.

La Như Long mới ngạc nhiên hỏi:

- Đạo huynh, ông sao không đi lấy?

Thiềm Nguyên chân nhân cúi đầu cười nịnh:

- Sử sách bổn phái là vật truyền phái của các bang phái, là vật bất ly thân bởi vậy bần đạo luôn cất giữ trong người.

Quả nhiên lão ta thọc tay vào người lấy ra một bộ sách màu vàng, cầm hai tay dâng lên, nói:

- Đây là bộ sử sách của phái Chung Nam xin phó tòa thâu nhận.

La Như Long gật đầu cầm lấy, chợt chuyển giọng hỏi:

- Đạo huynh, ta xin hỏi ông, Hoa Hoa hòa thượng chưởng môn phái Nga Mi sao giờ chưa thấy đến?

- Theo chưởng môn phái Điểm Thương nói Hoa Hoa đại sư có sự cố đột xuất phải đến tổng đàn chủ Hoa Sơn, khi phó tòa đại giá đến Chung Nam, không thấy Hoa Hoa đại sư tùy hành theo, bọn tôi cũng lấy làm phân vân không hiểu vì sao?
Sợ câu trả lời chưa toàn vẹn, Thiềm Nguyên chân nhân còn nói thêm:

- Quần hội tiến hành vào sáng mai, theo bần đạo dự đoán, nội trong đêm nay Hoa Hoa đại sư sẽ đến.

Câu nói đó đối với lão ta là bình thường, nhưng bọn La Như Long nghe ra chẳng khác gì tiếng sét xé bên tai, người muốn phát run.

Đúng vậy, chưởng môn phái Nga Mi nhất định sẽ đến trong đêm nay.

Hoa Hoa hòa thượng đã đến Hoa Sơn tổng đàn, tức đã yết kiến tổng đàn chủ hoặc phó tổng đàn chủ. Hôm nay nếu lão ta đến Chung Nam, La Như Long giả phó tổng đàn chủ để tiến hành đại sự sẽ bị bại lộ ngay.

Khi rời Thiếu Lâm tự, họ nghĩ rằng đêm nay là cơ hội tốt để La Như Long dễ dàng hành sự. Không ngờ tình thế lại biến đổi, muốn an toàn tính mạng họ phải rút khỏi Chung Nam trước khi chưởng môn phái Nga Mi đến.

Nếu không đoạt được bộ sử sách của phái Nga Mi ít nhất cũng phải lấy được sử sách của các môn phái còn lại, còn không thì ăn nói thế nào với bằng hữu bạch đạo võ lâm? La Như Long lại còn uổng công danh hư!

La Như Long ý loạn tâm hoảng, muốn cùng với Giả Như Chân bàn mưu tính kế, nhưng Thiềm Nguyên chân nhân cứ bám sát theo một bên, chàng đành chịu.

Cầm cuốn sử sách trên tay, đứng sững người nghĩ không ra kế.

Giả Như Chân trong lòng như lửa đốt, thấy La Như Long đứng như cây si, không còn khí khái của một vị phó tổng đàn chủ nữa. Do khoảng cách bốn người quá gân lão không dám dấu hiệu ám thị, cũng không dám truyền âm.

Bất ngờ lão sực nghĩ ta một diệu kế liền ngẩng đầu lên ho khan một tiếng.

Tiếng ho phát ra rất đột ngột làm chấn tỉnh La Như Long, cảnh tỉnh Diệu Thủ nương tử, cũng làm nét nghi sắc trên mặt Thiềm Nguyên chân nhân tan biến nốt.

Giả Như Chân quay sang Diệu Thủ nương tử với giọng trầm tĩnh:

- Trần đại nương, để đáp ứng theo ý của phó tòa, đại nương có lời gì muốn gợi ý với Thiềm Nguyên đạo trưởng sao không nói ra?

Lời nói của lão đã phá giải được tình huống căng thẳng và lúng túng trước mặt, đồng thời muốn báo cho Diệu Thủ nương tử biết:

"Bọn ta còn có cả một kho cẩm nang diệu kế, ngươi kéo ngay Thiềm Nguyên ra chỗ khác ..." Diệu Thủ nương tử biểu ngay được ý, bèn quay sang Thiềm Nguyên chân nhân xá một xá dịu giọng:

- Bẩm chưởng môn, tiện nữ có lời muốn trao đổi được không?

Thiềm Nguyên chân nhân đang lúc phân vân vội mỉm cười trả lời:

- Được, được !

Lão ta liền bước sang bên góc phòng.

Thấy Diệu Thủ nương tử bước đến cạnh bên, gã ta hỏi:

- Đại nương có gì kiến giáo?

Diệu Thủ nương tử đưa tay lên miệng, nói nhỏ:

- Chưởng môn đạo trưởng, có một qui củ đạo trưởng có biết không?

- Qui củ gì?

Diệu Thủ nương tử chỉ tới La Như Long nhỏ giọng:

- Phó tổng đàn chủ khu xuất môn không đem theo gia quyến, phó tòa lại có tính mê thích, không biết đạo trưởng có chuẩn bị chưa?

Thiềm Nguyên chân nhân chợt hiểu ra gật đầu đáp:

- Điều đó đại nương khỏi phải bận tâm, bần đạo chuẩn bị đến bốn mỹ nữ, ai ai cũng đẹp như hoa, phó tòa tùy đó để tuyển chọn ...

Diệu Thủ nương tử gật đầu vẽ mãn ý cười khéo:

- Đợi phó tòa giải quyết xong chính sự rồi đưa họ lên. Giờ phiền đến quí chưởng môn đi sai người chuẩn bị yến tiệc để phó tòa ẩm tửu hưởng lạc.

- Vâng, vâng, bần đạo đi ngay?

Lão ta nói chưa dứt lời đã vội đi liền.

Thấy Thiềm Nguyên chân nhân đi khuất, Giả Như Chân ngóng đầu quan sát xung quanh một lượt nữa đoạn đưa tay thị ý cho Diệu Thủ nương tử, cả hai cùng ra khỏi cửa, đề khí phi thân bay quanh tĩnh thất một vòng nắm rõ địa thế và tình hình xung quanh, rồi trở lại bên La Như Long.

La Như Long hỏi giọng cấp xúc:

- Lão tiền bối, bây giờ không thể trì nghi, tính cách nào đây?

Giả Như Chân xua tay vội bảo:

- Chúng ta phải rời khỏi nơi này trước khi Hoa Hoa hòa thượng đến. Sử sách của các môn phái xem ra tạm thời thiếu bộ của Nga Mi, không thể đợi thêm được nữa.

Lão chỉ vào phía sau, nói tiếp:

- Tòa tĩnh thất này có cả thảy ba gian, Diệu Thủ nương tử công lực kém hơn, nên đứng đợi trước ở ngoài song cửa gian cuối cùng. Đợi lúc lấy được bảy bộ sử sách ta giao ngay cho ngươi, bất kể tình hình diễn biến như thế nào, ngươi đem những bộ sử sách đó rời khỏi Chung Nam trước, đến Doanh Bàn trấn cùng đi với nhóm Phổ Thiện đại sư trở về Thiếu Lâm tự.

Diệu Thủ nương tử gật đầu, chợt cô ta hỏi:

- Lão không dự định quay trở lại Thiếu Lâm sao?

Giả Như Chân rung râu cười:

- Ta muốn cùng La Như Long đến Bắc Dương để thực hiện chính sự, đồng thời cũng có ý sử dụng kế "điệu hổ ly sơn"? Cho họ tập trung truy đuổi theo để các ngươi dễ dàng thoát khỏi dãy Tần Lãnh sơn.

- Như vậy quá nguy hiểm cho lão?

- Nhìn qua bọn ma đầu tự mệnh danh là chưởng môn các đại môn phái đó quả thực chẳng đáng ta để mắt tới. Được rồi ngươi chớ lo cho bọn ta, cứ an tâm mà trốn thoát khỏi nơi này.

Diệu Thủ nương tử nghe lời, liền quay người đi ra gian phía ngoài cùng.

Giả Như Chân thính lực thần thông, lão nghe có người đến lân cận tĩnh thất, liền chỏ vội cho vào hông La Như Long, bảo nhỏ:

- Ngươi vào gian giữa, chuẩn bị để trao bộ sử sách cho Diệu Thủ nương tử.

La Như Long ngạc nhiên hỏi:

- Lão tiền bối lại đối phó một mình thôi sao?

- Một mình không được à? Như vậy để khỏi lãng phí thời gian, kịp cho Diệu Thủ nương tử lên đường. _ La Như Long hiểu ý vội bước vào bên trong.

Ngoài cửa, những tiến bước chân tiến lại gần.

Cửa tĩnh thất xuất hiện bảy người.

Chương 38: Hành tung bại lộ

Họ chính là bảy vị chưởng môn kể cả Thiềm Nguyên chân nhân.

Thấy Giả Như Chân đang đứng ở cửa, Thiềm Nguyện chân nhân liền bước tới nói:

- Chưởng môn các phái dâng sử sách lên, phó tòa ở ...

Giả Như chân liền đáp:

- Phó tổng đàn chủ truyền dụ, xin chư vị để sừ sách lại phó tổng đàn chủ xem xong sẽ hoàn lại:

- Vâng vâng ...

Những ma đầu này bình nhật quen ngang tàng tác oai tác quái, nhưng khi nghe Giả Như Chân nói vậy liền răm rắp cầm hai tay đưa bộ sử sách ra.

Riêng lão Đầu Đà lại ôm khư khư bộ sách trong tay trì nghi nói:

- Sử sách là vật bảo truyền phái nên luôn để nó ở bên mình, bỏ nó ở đây, ngày mai ...

ý lão ta nói rằng:

"Các ngươi lại quá tin vị phó tổng đàn chủ này vậy sao?" Giả Như Chân đang định mở lời trách mắng, nhưng Thiềm Nguyên chân nhân đã lườm mắt, nói:

- Đại sư quá lo nghĩ, hôm nay với ngày mai là mấy, thật ngốc!

Miệng thì nói tay lại giật lấy bộ sừ sách đưa cho Giả Như Chân.

Giả Như Chân ngầm thở ra một cái, lão muốn cầm cự giữ chân họ lại để Diệu Thủ nơng tử có cơ hội trốn thoát, hai tay bưng chồng sách bèn nói:

- Làm phiền chư vị đợi một lát, tiểu lão vào hỏi xem phó tòa có gì trao đổi nữa không?

Rồi một mình đi vào bên trong.

La Như Long đợi ở góc phòng, nhận lấy chồng sách, vội bước nhẹ ra sau song cửa đưa cho Diệu Thủ nương tử. Cô ta gật gật đầu rồi nhún người lao đi.

Diệu Thủ nương tử khinh công thân pháp quả thực bất phàm, cô ta lướt người đi như cánh én, rời khỏi đỉnh Chung Nam, đến nỗi quỉ thần cũng không hề hay biết.

Đợi khi Diệu Thủ nương tử đã khuất hẳn, La Như Long mới quay trở lại phòng đưa tay mời:

- Chư vị đường xa đến đây ắt đã mệt, Trương mỗ muốn xem qua sử sách của các môn phái để tăng thêm kiến thức, chư vị trở về nghỉ trước, Trương mỗ xem xong sẽ phái người hoàn trả lại trong đêm nay.

Chàng còn quay sang nói với Thiềm Nguyên chân nhân:

- Thiềm Nguyên đạo huynh không nên đi đâu xa, lát nữa Trương mỗ còn nhiều điều muốn trao đổi trở về đi!

- Vâng! Vâng! Vâng!

Bảy vị chưởng môn cùng ứng thanh quì gối xá lễ rồi lần lượt quay trở ra.

Một bước, hai bước, ba bước ... đến bước thứ tư ...

Đột ngột có hai bóng người xuất hiện từ cánh hữu tĩnh thất chạy nhanh lại gần.

Gặp các vị chưởng môn, hai tên kia đứng lại hớt hải cùng cất cao giọng:

- Bẩm chưởng môn, bất hảo ! Bất hảo ...

- Đại sự bất hảo !

Bảy vị chưởng môn nghe vậy kinh hoảng thất sắc, Giả Như Chân chỏ nhẹ cùi tay vào hông La Như Long, ý đề tỉnh:

"Ngươi thận trọng, sợ rằng biến cố bất trắc phát sinh đấy?" Hai tên thuộc hạ nhìn những vị chưởng môn cũng phó tổng đàn chủ đều đứng ở đây cả, bất giác đôi mắt trợn ngược vẻ rất ngạc nhiên.

Thiềm Nguyên chân nhân bước tới trầm giọng quát:

- La hoảng như vậy ảnh hưởng đến sự minh tĩnh của phó tổng đàn chủ, hiểu chưa?

Hai tên thuộc hạ ấm ớ không nói thành tiếng.

Thiềm Nguyên chân nhân chẳng biết nổi giận hay nghi ngờ, liền hỏi:

- Chuyện gì?

Tên thuộc hạ niên kỷ lớn hơn cố trấn định tinh thần bước lên đáp:

- Bẩm chưởng môn, Nga Mi Hoa Hoa đại sư đã đến.

- Vâng, Nga Mi chưởng môn đã đến Chung Nam.

Tên trẻ tuổi phụ thêm một câu.

Nghe Hoa Hoa hòa thượng đến rồi, Giả Như Chân và La Như Long ném ánh mắt nhìn nhau chuẩn bị tinh thần để ứng phó.

Thiềm Nguyên chân nhân thở phào một cái nói:

- Hoa Hoa đại sư giá đến có gì phải đại kinh tiểu quái? Ra hồi bẩm nói rằng phó tổng đàn chủ đang cần gặp lão ta, bảo lão ta cùng đem theo sử sách của Nga Mi vào.

La Như Long muốn mở lời ngăn cản, gã thuộc hạ trẻ tuổi lại lắc đầu nói:

- Lão ta bảo đệ tử vào bẩm chưởng môn, mời chưởng môn ra ngoài sơn môn cho bằng được!

- Vâng vâng! Mời chưởng môn ra ngay.

Gã lớn tuổi cửng nói hùa theo.

Thiềm Nguyên chân nhân ngạc nhiên hỏi:

- Lão ta không nói chuyện gì hả?

- Lão nói xin chưởng môn lập tức chuẩn bị nghinh tiếp xa giá.

- Tiếp xa giá hả? Xa giá ai?

Thiềm Nguyên chân nhân trợn mắt hỏi.

- Lão ta nói nghinh tiếp xa giá phó tổng đàn chủ?

- Vị phó tổng đàn chú nào?

- Trương phó tổng đàn chủ !

- Quỉ quái!

Thiềm Nguyên chân nhân vung mạnh tay áo, quay lại nhìn La Như Long, đoạn trầm giọng quát:

- Nói bậy! Bọn ngươi có nghe nhầm không ? Thấy có xa giá đến không?

- Có.

- ở đâu ?

- Cách sơn môn không xa.

Thiềm Nguyên chân nhân phát hoảng luống cuống, nhìn sang đồng bọn thấy mặt mày ai cũng biến sắc.

Lão ta hỏi La Như Long với giọng nghi ngờ:

- Phó tòa, vậy là sao? Bần đạo hiểu không ra?

Một giọng nói truyền vào tai La Như Long:

"Xua cổ tụi nó đi gấp để chúng ta thoát nhanh, nếu không sẽ nguy hiểm đấy ! " La Như Long nghe vậy bèn bước tới mỉm cười nói:

- Hẳn là hai vị nghe nhầm, theo Trương mỗ nghĩ, khả năng là tổng đàn chủ đến?

Gã trẻ tuổi chỏ miệng lên tiếng:

- Đệ tử không nghe nhầm, không những Hoa Hoa đại sư chính ngôn chuyển cáo, mà truyền dụ của "Hương xa" cũng nói Trương phó tổng đàn chủ đến.

- Nói bậy, cút đi!

Thiềm Nguyên chân nhân dậm chân quát.

La Như Long vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, vỗ chiếc quạt trên vai gã ta, bảo:

- Đạo huynh cho người gióng chuông nhanh ra cung nghinh mới được.

Thiềm Nguyên chân nhân loạn tay quýnh chân, nghe vậy liền đáp:
- Vâng, vâng!

Rồi vội vã chạy đi, quên mất cả lễ tiết nên có.

Những người còn lại đang chần chừ, La Như Long cất giọng hỏi:

- Chư vị đại hiệp còn đợi gì, xin đi đi!

Cả bọn nghe vậy ném ánh mắt cho nhau, cùng ứng thanh rồi kéo nhau chạy đi.

Không ngờ trong bọn họ có một người đứng lại.

Đó chính là lão Đầu Đà.

Lão ta vốn đã nghi ngờ La Như Long từ trước, lúc này nghe truyền báo lão càng nghi ngờ hơn. Dừng chân lại, cặp ma nhãn lồi như hai hạt mít liến láu nhìn trên người La Như Long, đảo lượt không ngừng.

Bọn La Như Long trong lòng đã phát run nhưng chàng cố trấn định tinh thần, hé môi cười hỏi:

- Đại sư có gì muốn nói hử?

Lão Đầu Đà ngập ngừng trả lời:

- Tôi muốn nói là ... phó tổng đàn chủ không đi ... h ... ả?

Lúc này, tiếng chuông đầu tiên ngân vang giữa không gian!

La Như Long hoảng kinh như đang đứng trên lò lửa, nhưng vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, nói:

- Xin đại sư đi trước Trương mỗ theo sau kịp ngay !

Lão Đầu Đà vẫn không hết nỗi hiềm nghi, chỉ vào trong mật thất, nói giọng dè dặt:

- Mấy bộ sử sách đó không để ở trong này được?

- Vì sao?

La Như Long đã nổi giận.

- Tôi có phần không yên tâm, xem ra ...

Lão ta bỏ lững câu không nói tiếp, hai luồng ma quang cứ dán chặt trên mặt La Như Long.

Tiếng chuông thứ hai ... rồi tiếp tiếng chuông thứ ba vang lên.

Trên đỉnh tĩnh thất có tiếng tà áo thoảng phất trong gió.

Giả Như Chân thấy tình thế quá cấp bách liền quay sang hỏi khéo lão Đầu Đà:

- Đại sư lão không yên tâm, dám chắc muốn lấy lại bộ sử sách của phái Vệ Sơn, đúng không ?

- Bần tăng có ý vậy, vì ...

- Được, được, được!

Giả Như Chân liền quay người chạy vào trong tĩnh thất.

La Như Long thấy vậy thàm nghĩ:

"Giả lão tiền bối dự định đưa lại cho bọn nó sao?

Mấy bộ sách đó không phải đã giao cho Diệu Thủ nương tử rồi mà?" Tiếng chuông thứ năm vang lên ... rồi tiếng chuông thứ sáu nối tiếp ngân vang ...

Tiếng tay áo phất trên không trung mỗi lúc một khẩn cấp.

Giả Như Chân hành động rất nhanh, từ trong tĩnh thất ló đầu ra trên tay lão đã có một gói nhỏ màu vàng.

Chàng để ý đến La Như Long, Giả Như Chân bước tới cạnh lão Đầu Đà, mỉm cười nói:

- Những bộ sử sách này xem ra phó tổng đàn chủ không xem kịp, xin đại sư chuyển giao cho chư vị chưởng môn !

Vừa nói, lão cầm hai tay đưa ra.

Cho đến bây giờ lão Đầu Đà vẫn không biết chàng thiếu niên đứng trước mặt có phải thật sự là phó tổng đàn chủ? Hay chính là La Như Long đã làm cho lão ta một phen khiếp vía ở Biện gia bảo?

Trong đầu lão nảy sinh một ý nghĩ:

"Ngươi nếu là phó tổng đàn chủ giả, tất sẽ không hoàn lại bộ sử sách cho ta. Khinh công thân pháp của tên La Như Long phi phàm, ta phải đề phòng hắn mới được. Chỉ cần phát giác tình huống khác lạ, ta vừa chạy vừa la, cao thủ Chung Nam này dày đặc như mây, hắn thoát đằng trời !" Từ suy nghĩ đó lão Đầu Đà cứ chằm chằm nhìn chàng với ánh mắt đề phòng cảnh giác, không để ý đến Giả Như Chân đang bước đến cạnh bên. Đánh mắt nhìn sang, lão Đầu Đà bất giác giật mình thầm nghĩ:

" Họ thật sự hoàn lại bộ sử sách cho ta, như vậy vị này đúng là phó tổng đàn chủ. Ta đa nghi như vậy không quá thất lễ hay sao? Thật đáng chết! " Thoáng nghĩ xong, lão vội quay sang cung kính cất giọng:

- Vâng, vâng! Thuộc hạ tuân lệnh, thuộc hạ tuân lệnh!

Không đợi lão ta đưa tay nhận lấy, cũng không đợi lão ta nói xong,Giả Như Chân xuất chỉ cực nhanh, lão ta rơi bịch xuống đất chết.

Tiếng chuông thứ tám ngân lên.

Giả Như Chân liền vẫy tay bảo La Như Long:- Tiều tứ theo ta.

Hai bóng người vụt bay đi như điện xẹt lưng trời.

Thuật khinh công "Hỏa thượng lăng ba" quả thực khó có môn võ học nào sánh nổi, qua mấy lần thăng giáng hai người đã ẩn mất trong lùm cây dày đặc phía ngoài sơn môn.

Tiếng chuông thứ chín vang xa ...

Trước sơn môn cổ thành Chung Nam, một rừng người đang đứng theo hình cánh nhạn.

Đứng ở hàng đầu vẫn là mười ba cao thủ hắc đạo trong đó thiếu mất lão Đầu Đà, nhưng lại có thêm Hoa Hoa hòa thượng với chiếc đầu hói láng bóng, mặt đầy những thớ thịt chằng chéo.

Hoa Hoa hòa thượng khoa tay múa chân, miệng không biết đang nói gì?

Bọn còn lại có người nhìn Đông ngó Tây, có người lại vò đầu bứt tai. Thiềm Nguyên chân chân thì cứ dậm chân bình bịch, xem ra có vẻ tức tối lắm.

Giả Như Chân và La Như Long đang ẩn mình trên một ngọn cây cao để quan sát.

Nhìn xuống đương trường, Giả Như Chân mỉm cười hỏi:

- Tiểu tử, ngươi biết họ đang nói gì không?

- Có gì không biết, họ đã phát giác ra vãn bối giả danh phó tổng đàn chủ, giờ đang kinh hoảng với nhau.

Giả Như Chân chỉ tay về phía Tây nói:

- Ngươi xem kìa, quái xa đến rồi. Ma đầu dường như chưa biết Chung Nam có biến cố ?

Quả nhiên chiếc quái xa có ngọn đèn màu trắng đang được mười hai vị bạch y thiếu nữ nâng lướt lên con đường tầng cấp bằng đá.

Trên không trung, cao thủ hộ tống quái xa thoắt hiện thoắt ẩn mỗi lúc một nhiều.

Thấy lực lượng đối phương hùng, hậu Giả Như Chân mỉm cười hỏi nhẹ :

- Tiểu tử ngươi sợ không?

- Lão tiền bối, sao lại nói vậy? Không nên thấy vậy mà tiêu mất đi ý chí ...

Chàng sực nhớ lại lời dặn của Trình Phương liền chuyển giọng nhẹ nhàng:

- Lão tiền bối trước khi ma đầu chưa lộ diện chúng ta tức tốc rời khỏi đây đi?

- Không đi được!

- Vì sao không được?

Chàng hỏi tiếp giọng kinh ngạc:

- Lão sợ bị bọn cao thủ hộ tống phát hiện sao? Hay là đề phòng những tên chưởng môn các môn phái? Theo vãn bối lúc này là cơ hội tốt rút khỏi nơi này. Nếu chậm trễ e rằng ...

Giả Như Chân biết rằng chàng hiểu nhầm ý bèn ngắt lời:

- Ngươi hiểu lầm rồi, ngươi cho rằng ta muốn quyết tranh thắng bại với ma đầu Miêu Cương hả? Nhầm rồi, ta dù sao cũng lượng được sức mình chứ.

Thấy La Như Long mặt vẫn đầy vẻ nghi hoặc, lão nói tiếp:

- Có lẽ ngươi quên rồi, ta muốn sử dụng mưu kế "điệu hổ ly sơn" để cho lực lượng Thiếu Lâm rút khỏi nơi này an toàn?

La Như Long lắc đầu hỏi giọng lo lắng:

- Lão nhân gia dự định sau khi ma đầu lộ diện, lão nhân gia hiện thân để dẫn dụ họ truy đuổi theo hướng Bắc chứ gì?

- Vậy không được hay sao?

La Như Long lắc đầu phản đối:

- Không được, không được, rất nguy hiểm.

- Tiểu tứ ngươi nói lên lời nhụt chí rồi đó, lẽ nào ngươi đã quên, thuật khinh công "Hỏa không lăng ba" vẫn là nhất nhì trong võ lâm đương thời?

- Không được! Không được! Lão nhân gia, mạo hiểm như vậy vãn bối không tán thành đâu!

Chiếc quái xa lướt lên khỏi tầng cấp dừng lại trước mặt đương chúng.

Mười hài vị bạch y thiếu nữ phân ra đứng hai bên. Một tiếng cười quái đản vang lên xé tan màn đêm tịch mịch.

Tiếng cười giống như sư tử hống người ta nghe phải rùng rợn.

La Như Long nghe ra giống như tiếng cười lần ở đỉnh Thiên Trụ.

Trong lòng thàm chấn động, chàng ngạc nhiên hỏi:

- Lão tiền bối, người đến đó đâu phải là Trương phó tổng đàn chủ, giọng cười rõ ràng là của nữ ma đầu mà !

- Không sai, đúng là nữ ma đầu.

La Như Long nắm chặt tay lão ta vội giục:

- Lão tiền bối đi, đi, đi! Diệu kế của lão không thực hiện được đâu. Số mạng của nhóm Thiếu Lâm để trời tự quyết định vậy?

Giả Như Chân dường như chẳng hề động dung, nói:

- Tiểu tử, ngươi đừng lo cho ta. Nếu ta không thi triển được kế đó, nhóm của Thiếu Lâm tự dù có mọc cánh cũng không thoát được Chung Nam.

La Như Long đang định nói gì, Giả Như Chân đã chỉ tay về phía đương trường bảo:

- Tiểu tử ngốc ngươi không phải muốn được nhìn rõ Trương phó tổng đàn chủ.

Ngươi xem, nó đang xuống xe kìa.

Lời của lão làm chàng tập trung chú ý ngưng thần quan sát đương trường.

Từ trong quái xa bắt đầu bước xuống ba người. Nữ ma đầu cũng chuẩn bị bước xuống ...

Ba người bước hẳn xuống đất, phía trước hai mỹ nữ một vận áo xanh một bận áo hồng, trước đây ở Vũ Đương chàng đã thấy qua.

Người đi phía sau chính là Trương phó tổng đàn chủ.

Vì trong đầu đang mang đầy nỗi nghi hoặc, La Như Long cố ngưng thần vận nhãn lực quan sát kỹ ...

Vị Trương phó tổng đàn chủ niên kỷ độ hai mươi, tay cầm chiếc quạt bằng ngà từ từ bước tới phía trước.

Từ bộ y phục dáng dấp tho đến khí chất của Trương phó tổng đàn chủ hoàn toàn giống y hệt như La Như Long.

Ánh mắt vừa bắt gặp Trương phó tổng đàn chủ, La Như Long chừng như hồn phách thất thoát, sực nghĩ:

"Có phải là ca ca La Như Vân không? Đúng là Vân ca ca!

Đúng là ca ca?

Huynh đệ tình thâm như thủ túc, La Như Long trong lòng xúc động, không kể gì hiểm nguy đang ở trước mặt kêu lên:

- Ca ca!

Rồi định bay người xuống.

Giả Như Chân thất sắc vội giữ chàng lại, nói giật giọng:

- Làm gì vậy ngươi làm gì vậy?

La Như Long bị Giả Như Chân giữ chặt, nhưng tiếng kêu của chàng đã làm kinh động đến bọn ma đầu ở đương trường.

Từng luồng ma quang xanh lè phóng nhìn đến nơi hai người ẩn mình.

Chương 39: Điệu hổ ly sơn

Xem ra họ đã bị bại lộ !

Phía trước quái xa, hai người vội bước lên, đó chính là Hoa Hoa hòa thượng và Thiềm Nguyên chân nhân.

Họ đứng đối diện nữ ma đầu vừa bước xuống đất, miệng mấp máy không biết bẩm cáo những điều gì, tay lại chỉ chỏ đến phía La Như Long đang ẩn nấp.

Giả Như Chân vỗ mạnh tay La Như Long trầm giọng quát:

- Tiểu tử, bây giờ chúng ta chỉ có một con đường là "Chạy", ngươi chớ hồ tư loạn tưởng nữa, theo ta.

Hai người cùng tung mình lao vọt ra giữa không trung, thân hình tợ như hai vệt khói mờ.

Trong lúc nguy cơ đang đe dọa tính mệnh, Giả Như Chân vẫn không quên dùng kế "Điệu hổ ly sơn " đã định, bay người giữa không trung, lão ngửng cổ phá lên một tràng cười dài.

Tiếng cười xuyên thấu màn đêm đập vào tai mọi người nghe ra thật rùng rợn.

Hốt nhiên, ba tiếng huýt sáo gỏn gọn vang lên từ phía trước sơn môn, mấy mươi bóng người lao nhanh vùn vụt.

Giả Như Chân cho rằng đại kế đã thành, liền dẫn La Như Long rẽ hướng lao thẳng về bắc phương.

Khi bay ngang trên đỉnh ba gian nhà chuẩn bị cho ngày hội của Chung Nam, Giả Như Chân vung tay, bảy viên "Bính đinh châu" bay nhanh xuống.

Những viên "Bính đinh châu" rơi ngay nóc nhà, cả ba gian nhà ngùn ngụt bốc cháy.

Hai người tiếp lao đi như tên theo hướng Bắc. Hành động của họ chớp nhoáng nhưng khi vừa thăng người lên, phía trước bỗng có giọng cười khinh bỉ và giọng quát lớn:

- Đứng lại, bọn ngươi liệu có thoát được không hả?

Trong lúc lửa bập bùng thấy rõ có bảy cao thủ hộ tống quái xa chắn trước mặt.

Giả Nhu Chân tức tốc hô "đánh", song chưởng đều xuất.

Thân hình vẫn lướt nhanh không dừng, chưởng trước người sau lao bổ tới.

Thấy tình thế nguy hiểm, La Như Long cố nén cơn xúc động trong lòng để tập trung tinh thần đối phó với địch. Khi nghe Giả Như Chân hô "Đánh ", chàng cũng tống ngay song chưởng.

Môn tuyệt học của Liệt hỏa đảo đã từng xưng bá ở chốn võ lâm, uy lực của "Xích diệm chưởng ", bảy tên cao thủ hộ tống đó đâu thể chống đỡ nổi.

Thấy chưởng phong của hai người ập đến, bọn cao thủ đâu biết lợi hại trong đó, cũng vung chưởng nghênh tiếp.

" Bình ..." Bọn họ quả thực không phải là đối thủ của "Xích diệm chưởng", chưởng lực song phương xáp nhau, có bốn tên bị chưởng lực đánh thẳng, người bị hất văng ngược sau xa, ba tên còn lại rơi ngay xuống đất, xem ra thụ thương không nhẹ.

Cú xuất chiêu đắc thủ đó chừng như Giả Như Chân đã lượng trước được, lão chẳng cần nhìn xem đối phương sống chết thế nào, cứ nhắm theo hướng Hắc lao đi.

Phía sau đột ngột giọng cười của nữ ma đầu cất lên man rợ:

- Lão quỉ, ngươi tỉnh ngộ đi bọn ngươi giờ như cá trong chậu đừng mong thoát thân. Nói thực cho ngươi biết, bọn ngươi đâu đáng gì, dù Liệt Hỏa Thần Quân có ở đây cũng quên mau đi chuyện thoát mạng !

Giả Như Chân không đáp lại, lão quay mặt nhìn La Như Long thúc:

- Tiểu tử tăng tốc lực lên!

La Như Long cười khổ không nói, nghiến răng đề khí phóng đi như chim sợ làn tên đạn.

Cước lực vận đến cực hạn tốc lực nhanh hơn không ít.

La Như Long dốc cả toàn bộ nội lực để chạy, nhưng thể nào kịp sánh vai được với Giả Như Chân. Tuy nhiên nữ ma đầu vốn đang bám sát sau lưng chưa đầy ba trượng, giờ lại lùi xa ra ngoài năm trượng.

Sau khi rời Biện gia bảo, La Như Long vốn muốn thử công lực của Giả Như Chân.

Lúc đó La Như Long chạy trước, chàng không muốn bỏ rơi lão, và cũng chỉ phát giác được công lực của lão chưa hiển lộ hết.

Còn bây giờ cuộc diện nghịch chuyển, thay y đổi vị trí, La Như Long cố dốc toàn lực để bám theo, nhưng không thể nào kịp Giả Như Chân. Từ đó dủ thấy được khoảng cách giữa chưởng lực của hai người.

Lại còn nếu không chờ đợi La Như Long, thân pháp của Giả Như Chân không chỉ như vậy mà thôi. Lão nếu dốc toàn nội lực ra, chuyện thoát khỏi cuộc truy đuổi của nữ ma đầu đương nhiên không có vấn đề gì.

Thấp thỏm lo nghĩ, La Như Long chợt quay đầu lại, "úi cha" nữ ma đầu vẫn như đỉa dai, luôn đuổi bám theo chàng với cự ly chừng năm trượng, như bóng ma chập chờn bên lưng chàng.

La Như Long quay đầu đã bị nữ ma đầu nhìn thấy, bà ta phá lên cười như ma tru quỉ rú; - Tiểu tử, lão bà nhận ra ngươi rồi. Ngươi đã giả danh phó tổng đàn chủ của bổn bang, gây nhiều nghiệt chướng. Nếu ngươi ngoan ngoãn dừng lại, ta sẽ đem lòng từ bi xá tội cho ngươi. Bằng không thì ... hắc hắc ...

La Như Long cứ cắm đầu chạy, qua mấy lần thăng giáng, họ đã vượt đến ngoài mười dặm.

Giả Như Chân vẫn lẳng lặng chạy, thỉnh thoảng quay lại nhìn chàng cố gượng nụ cười miễn cưỡng, ý nói:

"Nhanh lên, nhanh lên. Có lão phu bên cạnh ngươi không nên sợ hãi !" La Như Long nhớ lại lời căn dặn của Trình Phương, bởi vậy luôn quay đầu lại đề phòng cảnh giác nữ ma đầu. Cũng thật kỳ quái, dù La Như Long vận đến mười thành chân lực, vẫn không tài nào bứt khỏi nữ ma đầu.

Bà ta cất giọng cười độc ác:

- Tiểu cẩu, ngươi quá uổng phí sức lực, muốn thoát khỏi Tần Lãnh sơn này sợ rằng còn khó hơn lên trời nữa đấy!

La Như Long rùng mình cố chạy nhanh hơn nữa, vội kêu:

- Lão tiền bối ...

- Chuyện gì?

Giả Như Chân cũng không quay đầu lại.

La Như Long, ngạc nhiên cất giọng:

- Vãn bối cảm thấy thật kỳ quái, sau chỉ có mình nữ ma đầu truy đuổi theo, người của bà ta đâu ? Họ chưa hẳn đuổi theo không kịp ta ...

- Giả Như Chân lắc đầu nhưng vẫn không quay lại, đáp:

- Với thân pháp của ba vị phó tổng đàn chủ, so với nữ ma đầu đại để cũng ngang nhau. Nếu lão phu đoán không sai họ nhất định có trò quỉ gì ...

- Trò quỉ hả ? Trò quỉ gì vậy?

La Như Long thoáng suy nghĩ khỏi tiếp:

- Lẽ nào họ vượt lên trước mặt để bao vây bọn ta?

Giả Như Chân quay đầu cười:

- Cũng thật khó nói, bọn ta không phải là người sinh ra lớn lên ở Chung Nam, ai biết được có đường tắt hay không?

La Như Long đến giờ thần trí đã loạn, cấp giọng kêu:

- Nữ ma đầu cứ bám nết sau lưng, lão nhanh nghĩ cách để thoát được bà ta, nếu không thì trời sáng mất ...

- Tiểu tử, ngươi chớ lo sợ, lão phu không phải là ngọn đèn cạn dầu. Ta nghĩa một kế để thối địch rồi.

- Kế gì ?

- Ngươi muốn biết liền hả?

- Đương nhiên!- Vậy trước hết ngươi phải nghe theo một điều kiện của ta.

- Điều kiện gì ?

- Điều kiện rất đơn giản, chỉ có bốn chữ:"Câm ... miệng ... ngươi ... lại ..." La Như Long ngậm miệng lại ngay, ánh mắt nhìn theo bóng Giả Như Chân đoán không ra tâm ý của lão.

Sau lưng nữ ma dầu vẫn gầm thét hung dữ ...

Đột ngột, một giọng nói truyền vào tai chàng:

- Tiểu tử, ngươi không nên sợ, cũng không nên lo lắng. Nói thật cho ngươi biết công lực của nữ ma đầu ngươi và ta không dễ gì địch nổi.

La Như Long ngậm miệng, không nói chỉ gật gật đầu mấy cái.

Giọng truyền âm đó lại tiếp:

- Trước hết nói về địa thế, lão phu tuy không thành thục địa thế vùng này, nhưng cũng đã ba lần qua lại Chung Nam. Lão phu biết rõ phía trước không xa có một vùng gọi là "Đoạn hồn cốc ", núi bao bốn mặt, ở giữa có con đường nhỏ thông qua, địa hình rất hiểm ác.

Ngừng giây lát giọng đó lại tiếp:

- Cho đến giờ vẫn không thấy ba vị phó tổng đàn chủ đuổi theo, có thể họ tiến theo một con đường tắt khác do Thiềm Nguyên chân nhân dẫn đường, đến chắn giữ ở "Đoạn hồn cốc", đợi chúng ta vào cốc sẽ đánh úp bất ngờ.

"Vậy biết làm sao? " La Như Long định mở miệng kêu lên, nhưng Giả Như Chân đã dặn nên chàng cứ ậm ừ không nói ra tiếng.

Biết La Như Long muốn nghe tiếp, Giả Như Chân gật đầu truyền âm:

- Sự thực rất hiển nhiên, "Đoạn hồn cốc" chúng ta không thể đi được. Diệu kế của ta chính là đoạn đường chưa đến "Đoạn hồn cốc" có một ngã rẽ, chúng ta có thoát hiểm hay không chính là ở chỗ này !

Không đợi La Như Long có biểu hiện gì, lão ta truyền âm tiếp:

- Tiểu tử, tồn vong nhất cử! Ta mong ngươi đề chân khí tăng tốc độ cước trình lên!

La Như Long như bị lửa bén sau lưng, hận cha hận mẹ sinh ra sao chỉ có hai chân, chàng nghiến răng vận túc chân lực cắm đầu chạy.

Cự ly giữa song phương được xa ra ngoài bảy trượng.

Nữ ma đầu kêu lên hai tiếng "ơ ... ớ ..." rồi cũng chạy bay tóc bám theo.

Con đường phía trước quả nhiên có nhánh rẽ.

Giả Như chân quay đầu nhìn truyền âm:

- Tiểu tử, ngửng đầu lên, ngươi phải nhìn thật chuẩn hướng ta chạy ...

Đang đà lao nhanh, lão ta liền tạt ngang người rẽ sang con đường ngoằn ngoèo phía phải, luồn thẳng vào trong rừng đào. Lão không dừng, vọt người lên ngọn cây, ẩn mình sau gốc cao to lớn.

Cùng lúc La Như Long cũng dừng ngay sau một gốc đào khác cạnh đó.

Bốn luồng nhãn quang vẫn phóng nhìn ra trên đường.

Nữ ma đầu thế lao đến rất nhanh, người bà loáng vụt qua trước rừng đào.

Giả Như Chân nhẹ nhõm người như cất đi khối đá ngàn cân trên vai. Lão đưa tay lên miệng thị ý cho La Như Long không được ồn, lắng nghe tả nghe hữu, biết rõ nữ ma đầu đã đi xa, lão mới vẫy tay dẫn đường đi theo con đường nhỏ vòng vèo như ruột ngựa.

Hai người cùng tiến lên trên vách núi cao, giờ Giả Như Chân mới thật sự yên tâm, lão thở một hớp dài hỏi La Như Long:

" - Tiểu tử, ngươi lụy chưa?

La Như Long trên trán lấm tấm mồ hôi, nhưng vấn đề cấp thiết bây giờ không phải là mệt hay không. Chàng chỉ tay hỏi:

- Lão tiền bối, ý lão muốn men theo bờ núi này hả?

- Đúng vậy!

- Đi thế này sẽ vòng qua được "Đoạn hồn cốc" đúng không ?

- Đương nhiên !- Sao lão không đi?

Giả Như Chân lắc đầu nói:

- Tiểu tử, cơ hội này khó được, chúng ta cứ nghĩ đã, lão phu muốn đợi một tí?

- Đợi gì ? La Như Long hết sức ngạc nhiên.

Giả Như Chân điềm nhiên cười tiếp lời:

- Ngươi cho rằng tiến theo bờ núi này sẽ không gặp nguy hiểm hả ? Ta đã nói với ngươi rồi, ở "Đoạn hồn cốc" khả năng có người mai phục tứ phía.

- Sao vừa rồi lão nói đi theo đường này sẽ không qua được "Đoạn hồn cốc"?

- Ngốc thật! Tuy có thể được, nhưng ngươi dám bảo đảm rằng trên miệng cốc không có người mai phục không?

La Như Long đã hiểu ra nhưng vẫn ngạc nhiên hỏi tiếp:

- Vậy lão đứng ở đây lâu được gì?

- ồ, theo ta nghĩ cũng được lắm chứ!

La Như Long không hiểu lão đang đợi gì, chàng quay nhìn tứ phía bất giác lạnh người khi thấy phía bên trái là vực sâu không đáy, chỉ cần sẩy chân một cái tức hồn qui âm phủ.

Thấy thế núi hiểm trở, chàng nhíu mày hỏi:

- Lão tiền bối, trừ con đường này ra không còn con đường nào khác để vòng qua "Đoạn hồn cốc" hay sao?

- Không !

La Như Long trầm ngâm giây lát đột hứng cất giọng:

- Lão tiền bối, vãn bối nghĩ ra một con đường rất an toàn.

Giả Như Chân nghe một biết mười, bèn mỉm cười hỏi:

- Ngươi muốn quay lại hướng cũ chứ gì?

- Vậy không được hay sao? Đi hướng đó người ta không thể ngờ đến lại còn rất an toàn?

Giả Như Chân lắc đâu không chấp nhận:

- Tiểu tử, đó không phải là biện pháp căn bản giải quyết vấn đề. Một là đời lão phu từng thề rằng không quay theo con đường cũ. Thứ hai, lẽ ra bị đối phương phát hiện ra hành tung của chúng ta sẽ gây thêm phần nguy hiểm cho lực lượng Thiếu Lâm tự trên đường trở về. Thứ ba ...

La Như Long đột ngột kêu lên:

- Xem kìa, xem kìa, tín hiệu gì vậy ?

Cách trước mặt họ không xa có ba khối lửa tròn màu xanh từ dưới đất bay vọt lên không trung.

Giả Như Chân mỉm cười nói:

- Ngươi chớ hoảng. Đó là động tĩnh mà lão phu muốn đợi đây!

- Ba khối lửa đó có tác dụng gì?

- Đó là tín hiệu ngươi nghĩ xem, ma đầu Miêu Cương có dễ gì dể chúng ta thoát thân không?

- Tín hiệu đã phát lên, sao lão còn chưa đi?

- Khoan đã, ta tin rằng toán quân mai phục ở "Đoạn hồn cốc" sẽ phát tín hiệu hô ứng.

Đoạn lão đưa tay chỉ lên không trung, nói:

- Ngươi xem kìa, đó không phải là tín hiệu trả lời sao?

Quả không sai từ phía "Đoạn hồn cốc" bay vọt lên sáu khối lửa màu xanh, trái một, phải hai và giữa ba.

Thấy sáu khối lửa đó bay lên, Giả Như Chân liền kéo La Như Long chạy về hướng trước miệng nói nhỏ:

- Quả là trời đã có mắt, đã phò hộ cho người thoát hiểm?

La Như Long cũng vừa cười vừa chạy, hỏi:

- Đường này không có địch chắn giữ hay sao? Chúng ta có thoát hiểm được không?

Giả Như Chân chỉ lên khối lửa đang lơ lửng trên không nói:

- Ngươi nhầm rồi, không phải hướng này có người, ngươi xem kìa, góc đó chỉ có một khối lửa, tức có một người chắn giữ.

La Như Long thầm nghĩ:

"Giả lão tiền bối cũng gan thật, tuy hướng này chỉ có một người, nhưng nếu người đó chính là một trong mấy vị phó tổng đàn chủ có "Lục âm chưởng" thì sao ..." Giả Như Chân sức nhớ lại điều gì quay lại bảo:

- Tiểu tử, ngươi nhanh gỡ lớp hóa trang che trên nốt ruồi son bên má đi!

La Như Long làm theo, ngạc nhiên hỏi:

- Làm vậy có ý nghĩa gì?

- Lão phu sợ rằng mắt mờ không nhận ra địch ta! ...

Hai bóng người lao đi như điện chớp, chẳng mấy chốc phía trước mặt lại xuất hiện một khoảng đất bằng trơ trọi không có cây cối. Tuy màn đêm mờ mờ, nhưng băng qua khoảng đất này cũng dễ bị địch phát hiện.

Giả Như Chân quay phắt đầu, vẫy tay ra hiệu cho La Như Long biết :

"Nhanh", rồi lão phóng người qua trước.

Thân hình vừa vút lên cao, bất ngờ từ trong rừng tùng đối diện cũng phóng ra một bóng người.

Hai bóng người xáp nhau ở trên không, Giả Như Chân vốn đã phòng bị trước, vung tay phát ngay song chưởng ...

Giả Như Chân công lực siêu phàm, "Xích diệm chưởng" của lão phát ra có uy lực mạnh phải biết.

Đối phương cũng chẳng non kém chút nào, tung song chưởng ra nghênh tiếp.

Chương 40: Nguy biến đoạn hồn cốc

Thoạt thấy chưởng phong của đối phương cuộn đến hiện lên một màu xanh lục rùng rợn, đúng là "Lục âm chưởng", Giả Như Chân khiếp hãi hồn phách phiêu tán, tức tốc thu chưởng lách tránh sang một bên.

Luồng chưởng phong màu lục như thiên phong vũ hải đó bạt thẳng tới phía La Như Long.

Tình thế lúc này đúng ra không nên la lên, nhưng Giả Như Chân sợ La Như Long không phòng bị kịp buột phải hét lên:

- La Như Long lưu thần ?

Tiếng hét dội lên như sấm rền, đề tỉnh La Như Long đồng thời cũng làm kinh động nữ ma đầu ở dưới núi.

Từ dưới núi vọng lên một giọng cười ghê rợn, tiếp đó có hai khối lửa màu lục thăng lên không trung.

Đúng là nữ ma đầu phát tín hiệu khẩn để tăng viện lực lượng vây áp.

Từ khắp nơi, từng khối lửa tròn tiếp tục bay vọt lên, xa xa vọng đến tiếng quát tháo ầm ĩ.

Giả Như Chân không vì vậy mà sợ hãi, lão quét ánh mắt nhìn về phía La Như Long.

La Như Long biết rằng vượt qua khoảng đất trống này là điều hết sức bất lợi. Khi thấy lão ta phóng người đi chàng không tiện kêu lên ngăn cản, chỉ việc ra thế chuẩn bị phóng theo.

Chính từ "chuẩn bị" đó đã làm khoảng cách giữa chàng và Giả Như Chân xa ra ngoài hai trượng, cũng chính vì vậy mà chàng đã thoát được bàn tay tử thần.

Tuy không thấy rõ thế bay tới của đối phương, nhưng cũng nhìn rất rõ thế ứng biến của Giả Như Chân. Thấy lão ta tung người lách sang một bên, chàng cũng tự động lách người theo, vừa đúng ngay luồng chưởng phong xanh lè bạt sát qua bên hông.

T Cho dù ứng phó kịp thời, nhưng chàng quả thật không ngờ luồng kình phong bạt đến chính là "Lục âm chưởng" Cùng lúc La Như Long đáp xuống đất, đối phương cũng hiện thân nghiêng người đáp nhẹ xuống, đứng chắn ngay giữa đường.Vị trí của ba người tạo thành hình tam giác.

Nhân vật vừa xuất hiện là ai?

Người đó chính là Trương phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang, có tướng mạo dáng dấp giống y hệt La Như Long như một khuôn đúc ra.

Trương phó tổng đàn chủ xuất chưởng lạc không, ánh mắt rực nhìn Giả Như Chân đoạn quay đầu sang, đôi mày nhíu lại, mắt đảo nhìn trên người La Như Long liên tục.

La Như Long cũng tròn xoe đôi nhãn châu nhìn lại, cả hai bất giác kinh ngạc đứng lặng người.

La Như Long nhìn rất rõ, vì Trương phó tổng đàn chủ này rõ ràng chính là La Như Vân.

Từ khi phụ mẫu mất đi, cốt nhục thân nhân của chàng chỉ còn lại duy nhất Vân ca ca. Hơn hai năm nay, La Như Long ngày đêm lo nghĩ không biết Vân ca ca sống chết thế nào. Không ngờ vị phó tổng đàn chủ lừng danh này lại chính là Vân ca ca.

La Như Long tin rằng mình không nhìn nhầm. Tuy trên đời cũng có người tướng mạo giống nhau nhưng giống y hệt như thế này quả thực rất hiếm. Hơn nữa anh em huyết thống lẽ nào lại nhìn không ra?

Có điều, Vân ca ca sao giờ lại thờ địch làm cha? Đảm nhận chức phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang? Vì sao kể cả tính danh cũng cải đổi? ... Đang lúc La Như Long suy nghĩ, vị Trương phó tổng đàn chủ với ánh mắt quắc sáng chăm nhìn chàng, hỏi giọng lạnh nhạt:

- Ngươi chính là La Như Long hả?

Tai nghe câu hỏi vẻ khinh miệt đó nhưng La Như Long vẫn cảm thấy đượm nồng tình cảm biết bao. Qua bao năm cách biệt giờ lại được nghe tiếng nói của người anh, một luồng hơi ấm chan hòa tràn vào tim, La Như Long run giọng đáp:

- Vâng ? Đệ đệ chính là La Như Long đây? Huynh, huynh có phải chính là ca ca La Như Vân không?

- Gì? Ta là La Như Vân hả? Ha ha, ngươi định dùng quỉ kế gì đây? Ngươi dựa vào hình tướng giống nhau để giả danh bổn phó tổng đàn chủ, giờ lại rắp tâm muốn nhìn nhận quan hệ thân thuộc hả? Ha ha ha ! Hôm nay ngươi ta đường hẹp gặp nhau, ngươi có gì muốn nói hãy theo ta đến Hoa Sơn tổng đàn.

Chưa dứt lời người đã lao bổ đến phía La Như Long, ngũ trảo giương ra chộp thẳng tới vùng ngực chàng với thế rất hiểm độc.

Tai lắng nghe trong miên man, La Như Long vẫn lưu thân phòng bị, thấy đối phương xuất chiêu "Ngạ lang phốc dương" (sói đói vồ mồi) lao thẳng tới, chàng vội tung người lên cao.

Thân hình mới vọt lên bất chợt thấy bóng người loáng trước mắt, tay trái La Như Long bị chộp một cú bất ngờ.

Chàng chưa kịp biến chiêu chống trả, bỗng nghe giọng của Giả Như Chân gọi:

- Tiểu tử ta đây! Nhanh theo ta?

La Như Long đang trên đà lao lên bỗng phát giác cánh tay mình bị Giả Như Chân nắm chặt, xông thẳng về phía trước vượt qua khỏi Trương phó tổng đàn chủ rồi tiếp lao đi như bay.

Giọng của Trương phó tổng đàn chủ đầy mỉa mai cất lên sau lưng:

- Bọn ngươi định thoát mạng hả? Ha ha,"Đoạn hồn cốc" này quả đúng thực danh của nó, chính là nơi sẽ đoạt hồn các ngươi, ngoan ngoãn dừng lại ngay.

La Như Long bị Giả Như Chân nắm chặt tay, đầu quay nhìn Trương phó tổng đàn chủ đang đuổi theo sau, chàng kêu giọng cầu khẩn:

- Lão tiền bối, vãn bối thấy rõ người đó chính là Vân ca ca, lão thả tay ra vãn bối muốn nói rõ cho Vân ca ca biết, vì sao lại nhận địch làm cha, sao lại đổi thành tính Trương?

Giả Như Chân vẫn kéo La Như Long đi như chim ưng cắp lấy gà con, luồn được vào trong rừng tùng, hai người vẫn chạy tiếp bỏ phó tổng đàn chủ cách xa ngoài bốn trượng.

Trương phó tổng đàn chủ tức giận quát lớn:

- Bọn ngươi muốn trốn thoát hả. Nếu bọn ngươi an nhiên rời khỏi được "Đoạn hồn cốc" này, ta không phải là tính Trương nữa.

Vừa lao đầu đuổi theo, vừa quát tháo:

- Chặn lấy hắn! Chặn lấy hắn!

Giả Như Chân mất hẳn nét cười vốn có trên mặt, nghiêm giọng nói:

- Tiểu tử ngươi chớ nghĩ mông lung, ngươi nên biết sinh mệnh chúng ta bây giờ như ngàn cân kẽ tóc. Ngươi xem, phía dưới là "Đoạn hồn cốc" chúng ta không vượt qua được đỉnh cốc này tức tính mạng khó bảo toàn !

Lúc này nữ ma đầu đã bám trên lưng chừng núi quát ầm lên:

- Chặn phía trước! Chặn phía trước ! Phải chặn bắt bọn hắn ngay ở "Đoạn hồn cốc" này.

Lập tức có hai quả pháo hiệu từ triền núi phát lên. Tiếp theo từ các nơi cũng bắn lên những quả pháo hiệu hô ứng.

Trong lúc hoảng loạn, Giả Như Chân không kịp nhận ra phía nào là có địch. Thấy trước mặt cũng có, phía sau cũng có, bên phải cũng có, duy chỉ có bên trái là không có pháo hiệu phát lên.

Nhân vì phía trái chính là vực sâu nghìn trượng, tuy không có địch phương cản đường nhưng vực thẳm đó không thể vượt qua được.

Từng quả pháo hiệu bay lên không trung không những khiến cho người khiếp sợ muốn đứng tim mà còn chiếu sáng làm lộ rõ bóng hai người đang chạy.

Giả Như Chân ý loạn tâm hoảng miệng lẩm bẩm:

- "Đoạn hồn cốc" này xuyên sâu độ năm dặm, nếu chúng ta vượt qua được đoạn này với khinh công thân pháp của ma đầu Miêu Cương, tin rằng họ đuổi không kịp.

Trong dòng suy nghĩ của lão dường như bắt gặp một điều gì bèn quay lại nhìn, thấy sắc mặt La Như Long trầm lặng lão chợt hỏi:- Tiểu tử, ngươi đang nghĩ gì vậy? Có lẽ ngươi cứ cho rằng Trương phó tổng đàn chủ chính là La Như Vân hả?

- Lẽ nào lão cho rằng không phải?

Thấy Trương phó tổng đàn chủ đã cách xa ngoài sáu trượng Giả Như Chân lắc đầu than:

- Chuyện đã đến hôm nay ta không giấu làm gì nữa. Ngươi nhìn quả không nhầm, nó chính là ca ca của ngươi!

- Thật à? ...

Nghe Giả Như Chân chứng thực như vậy La Như Long muốn quay lại nhưng lão cứ nắm tay kéo chạy, chàng vội kêu lớn:

- Lão tiền bối, xin dừng lại một tí để vãn bối muốn hỏi Vân ca ca đôi điều.

Giả Như Chân trầm giọng quát:

- Ngươi dự định hỏi gì ? Ngươi cho rằng nó còn biết nghĩ đến tình anh em cách biệt lâu ngày hả? Ngươi cho rằng nó để cho ngươi thoát hỏi "Đoạn hồn cốc" này, không giết ngươi sao?

La Như Long nét mặt đầy thống khổ lắc đầu nói:

- Lão tiền bối dường như hiểu còn quá ít về Vân ca ca, ca ca không phải là người tuyệt tình tuyệt nghĩa đâu ?

- Nói bậy! Ngươi nói nó không phải là kẻ tuyệt tình tuyệt nghĩa, ta hỏi ngươi, nói sao lại không lấy tính La? Nó nhận địch làm cha, nhận chức phó tổng đàn chủ, cải tính danh thành Trương Quyền vậy là sao?

La Như Long mang nhiên hỏi:

- Vậy? Vì sao vậy?

Giả Như Chân muốn La Như Long tạm thời quên đi những chuyện đó không để vào đầu, bèn cất giọng:

- Tiểu tử, ngươi quên rằng ca ca của ngươi trúng "Lục âm chưởng" làm mê hồn rồi?

La Như Long gật đầu đáp:

- Vãn bối không quên chuyện ca ca bị trúng chưởng mê hồn. Theo vãn bối nghĩ, người bị trúng "Lục âm chưởng" thần trí sẽ mê muội. Lão thấy kìa, Vân ca ca giờ đây tinh thần sáng suốt đâu có mê hồn mê phách gì đâu ?

Giả Như Chân gượng cười:

- Tiểu tử, ngươi biết một mà không biết hai, lẽ nào ma đầu Miêu Cương lại không dùng dược vật và động thủ cước trên người La Như Vân.

- Động thủ cước gì ?

- Đồ ngốc! Động thủ cước tức là làm thần trí La Như Vân tỉnh lại, dùng dược vật là làm cho nó quên đi tất cả những chuyện quá khứ.

- Có chuyện thần kỳ vậy sao?

- Đương nhiên nếu không thì La Như Vân sao lại kể cả tính danh mình cũng không nhớ được?

La Như Long đã có phần tin, chợt hỏi:

- Lão tiền bối kiến thức uyên bác, theo lão, Vân ca ca bị uống mê hồn dược đó, có cách gì để cứu giải không?

Giả Như chân chưa kịp trả lời, phía trước đã xuất hiện bốn người chặn đường.

Một giọng cười âm hiểm cất lên:

- Ha ha, ngươi tự xưng là Lý Hưng tùy tùng theo phó lổng đàn chủ, giờ gặp tam đại hộ pháp ta mau quì xuống chịu tội!

Cả bốn người nhất tề liên thủ xuất chưởng ...Thấy những người nhảy ra chắn đường chính là "Thiên Mục Tam Hung" và Thiềm Nguyên chân nhân, Giả Như Chân trút đi phần lo sợ. Lão liền hô lớn:

- Đánh!

Cả hai đồng loạt phát chưởng nghênh tiếp.

" ầm ..." Một tiếng nổ dây trời, đất đá bay tung tóe, cành lá gãy ào ào ...

Bọn "Thiên Mục Tam Hung" từng tự xưng là cao nhân ẩn thế, tài nghệ chấn càn khôn, cùng liên thủ với Thiềm Nguyên chân nhân xuất chưởng, tuy không dám nói đánh gục được đối phương, nhưng ít ra cũng chặn đứng được họ - Không ngờ, khi chưởng lực song phương xáp nhau cả bốn tên bỗng hai tay tê rần, chân đứng không vững "Bịch bịch bịch ..." thối lùi bảy bước dài.

Đất đá đang bay mù, Trương Quyền phó tổng đàn chủ đã kịp lao đến đương trường.

Thấy bốn tên đứng sững mất hồn mất vía, Trương Quyền vội quát:

- Bọn hắn đâu? Bọn hắn chạy đâu rồi?

Cả bọn hoảng hồn nhất thời nói không ra tiếng.

Trương Quyền đã giận lại buồn cười, dậm chân hét lên:

- Chết đứng với nhau cả rồi hả? Đuổi!

Năm tên cùng phất tay áo đuổi tiếp.

Công lực của Liệt Hỏa thần công thật uy mãnh vô luân, bọn La Như Long cùng xuất chiêu "Xích diệm chưởng", không những đã đánh bức được cả bốn tên cao thủ hắc đạo mà thân hình cũng tiếp lao về phía trước.

Đến khi Trương Quyền dẫn cả bọn đuổi theo thì hai người đã vượt ra xa ngoài mười trượng.

Giả Như Chân muốn an ủi La Như Long, cố nói vẻ thư thả:

- Tiểu tử bọn "Thiên Mục Tam Hung" tự xưng là bằng hữu thâm giao với Liệt Hỏa Thần Quân, tự phụ công lực cái thế,vậy mà chỉ một chiêu "Xích diệm chưởng" cũng tiếp không nổi, ha ha, thật mất mặt!

La Như Long nhìn thế núi hiểm trở, ngạc nhiên hỏi:

- Lão tiền bối, lão nói "Đoạn hồn cốc" này chỉ có năm dặm, sao chạy mãi vẫn không hết?

Giả Như Chân cười tiếp lới:

- Đời lão phu có bao giờ nói dối đâu, ngươi biết vì sao không? Chính là vì :

"Hoan lạc hiềm dạ đoản, tịch mịch hận canh trường" (lúc hoan lạc tiếc sao đêm ngắn, buổi tịch mịch hận mãi canh dài)! Ngươi xem kìa chúng ta chạy hết con đường vòng phía trước là sẽ đến tận đầu có "Đoạn hồn cốc".

Như ngươi mù thấy được ánh sáng, La Như Long nghe vậy nét mặt rạng rỡ tràn đầy hy vọng ...

Bỗng nhiên từ trong cánh rừng tùng phía trước có hai bóng người loáng xuất hiện lao vút ra.

Vừa đáp xuống đất một tràng cười trong trẻo vang lên.

Giả Như Chân bất chợt dừng bước, La Như Long dừng lại theo. Lão lắc đầu than:

- Tiểu tử, trước có địch cản, hậu có truy binh, không thể chạy được!

La Như Long phóng ánh mắt nhìn về phía trước, hai nhân ảnh một lục một hồng, chính là Hắc Nựu và Bạch Nựu trước đây chàng đã thấy ở Vũ Đương sơn. Quay nhìn lui sau, bọn truy binh đuổi sát bên lưng, chàng hớt hãi hỏi vội:

- Lão tiền bối, chúng ta bị địch vây hai đầu, sao không liều mạng xông thẳng về phía trước ?

- Xông không được !

Giả Như Chân sợ La Như Long nhất thời xung động, mạo hiểm xông vào "Lục âm chưởng" của lục y Nựu. Trong lúc nguy cấp lão đưa tay chỉ tả hữu, nói:

- Phía tả là vực sâu, rơi xuống sẽ chết ngay lúc này chỉ có con đường sinh tử là bay xuống "Đoạn hồn cốc"!

- Không thể được, lão quên rằng dưới cốc có nữ ma đầu mà?

- Bây giờ không nghĩ nhiều, tiểu tử, nhanh theo ta!

Lão liền nắm tay La Như Long phi thân bay lên không trung, rồi bẻ hướng lao xuống cốc.

Khi hai người vừa lao đi, bọn Trương Quyền cũng đã tới nơi. Thấy họ bay thẳng xuống cốc cho rằng đã bị trúng kế của mình, Trương Quyền phá lên một tràng cười đắc ý.

Rồi vung tay lên, năm quả pháo hiệu bay lên không trung, như báo hiệu cho đồng bọn biết đối phương đã bay xuống cốc, trúng đại kế của Hồng Hoa bang.

Từ dưới cốc, giọng cười man rợ của nữ ma đầu vọng lên như quỉ thần hiện về lấy hồn người ở thế gian.

Bà ta tiếp giương cao giọng:

- Mỗi nơi hãy tự chắn giữ cửa cốc yếu lộ, chúng ta lấy tĩnh chế động, đợi trời sáng sẽ tóm cổ bọn hắn như bắt cá trong chậu vậy.

Giả Như Chân sống đến tuổi tóc bạc răng long, chưa từng bị ai nhiếc mắng một câu thậm tệ như vậy, bất giác cơn nộ khí trong người trỗi dậy. Thân hình đang bay xuống lưng chừng, lão liền kéo La Như Long bẻ ngoặt vào giữa triền núi dựng đứng, đáp người trên ngọn cây.

Nét mặt không còn tươi cười vui vẻ nữa, Giả Như Chân vươn tay bẻ hai cành cây khô, rồi vội cởi chiếc áo ngoài ra, nhỏ giọng bảo La Như Long:

- Tiểu tử, ngươi cởi y phục ra !

- Phải cởi y phục hả ?

Giả Như Chân không giải thích, ngửng đầu nhìn khoảng trời phương Đông sắp hừng sáng, lắc đầu than:

- Chẳng lẽ lúc bình minh hé rọi lại là lúc thanh danh ta tiêu biến ? Lẽ nào để họ xem ta như "Cá trong chậu" hay sao ?" Thấy La Như Long vẫn lưỡng lự chưa cởi áo ra, lão gắt giọng:

- Sao ngươi không nghe lời ta? Chúng ta có thoát ra được "Đoạn hồn cốc" hay không, chính là trông mong vào kế cuối cùng này thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau