KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Điềm báo bất tường

Giả Như Chân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra một câu trả lời thích đáng, liền nói:

- Thừa nhận là sao? Mà không thừa nhận là sao?

La Như Long gượng giọng:

- Nếu lão không thừa nhận vãn bối là truyền nhân của Liệt Hỏa Thần Quân, vãn bối không tiện nói tiếp Giả Như Chân vuốt râu mỉm cười:

- Ta thừa nhận đâu có dụng ích gì? Ta đâu phải là Liệt Hỏa Thần Quân.

La Như Long ngạc nhiên mấy giây, đoạn nói :

- Vãn lối nghĩ rằng Thần Quân đã thừa nhận, nếu không thì lão ta việc gì phải trao dương diện "Thái cực đồ" cho vãn bối?

Giả Như Chân cười lớn:

- Tiểu tử, ngươi quá tự tin. Liệt Hỏa Thần Quân nếu dễ dàng thu nhận đệ tử như vậy tức không phải là Liệt Hỏa Thần Quân.

La Như Long hiểu nhầm ý, liền nhíu mày hỏi :

- Lão cười như vậy có lẽ là vì lão và Liệt Hỏa Thần Quân có sự giao tình thân thiết, vãn bối là kẻ hậu sinh không có tư cách để góp ý lão ...

Giả Như Chân xua tay lia lịa nói:

- Không phải! Không phải! Ha ha, ngươi nói đi, nói đi, lão phu rất thích tiếp thu ý kiến của ngươi.

La Như Long nghe vậy nét mặt có vẻ trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn giữ tư cách trang nghiêm nói:

- Vãn bối hoài nghi lão đã là giao tình bằng hữu với Thần Quân mấy mươi năm nay sao không hiểu gì về qui củ của đảo Liệt Hỏa cả?

- Qui củ? Ha ha ha ! Ngươi nói ta không hiểu qui củ gì?

La Như Long ưỡn ngực trả lời:

- Theo vãn bối biết, người nào từ đảo Liệt Hỏa ra, đều có một qui củ, đó cũng chính là khí chất hơn người:

"Dù đầu rơi, máu đổ chứ không mở lời van xin. Càng không nên nói những lời nhụt chí". Lão thấy có đúng không?

Giả Như Chân thấy La Như Long giữ thái độ nghiêm túc càng nghĩ càng buồn cười, vốn định sau khi chàng nói xong lão phá lên cười cho hả dạ. Nhưng bây giờ nghe xong, lão muốn cười cũng không được.

Lão liền thu liễm nụ cười hỏi lại:

- Tiểu tử, ngươi phát lời chẳng có cân nhắc, ta đã từng van xin người khác chưa ?

Từng làm việc gì hèn nhát chưa ? Ngươi nói đi?

La Như Long vốn có tính ngang nhiên, thấy Giả Như Chân biến đổi sắc mặt tuy nội tâm cảm thấy có phần bất nhẫn, nhưng vẫn thẳng thắn nói:

- Lão tiền bối, trước hết xin lão đừng giận, lời nói đích thân từ lão nói ra, lẽ nào lão không thừa nhận?

- Ta nói gì ?

- ở Biện gia bảo, lão nói với huynh muội Biện cô nương không chỉ một lần:

"Trừ phi lão bỏ mạng dọc đường, còn không thì nội trong ba tháng sẽ trở lại Biện gia bảo", đúng không?

- Ờ ...

- Vừa rồi lão cũng nói " Hung nhiều cát ít", và "Đại họa giáng xuống đầu", làm giảm mất đi chí khí con người. Lão nghĩ xem, vị lão tiền bối tự xưng là từ đảo Liệt Hỏa đến có nên nói những lời như vậy không?

Lão ta có phần lúng túng nhưng không nổi giận.

La Như Long bèn tiếp:

- Vãn bối mang ân lão rất lớn, luôn ghi nhận trong lòng. Đồng thời vãn bối và lão trước mắt đang còn nhiều gian nan, luận về mạnh yếu, e rằng không thắng nổi bọn ma đầu Miêu Cương hung ác. Trên đường đến Bắc phương lắm phần nguy hiểm. Nhưng Liệt Hỏa Thần Quân đã từng nói:

"Đầu có thể rơi! Máu có thể đổ! Chúng ta phải tận lực hành động, lẽ nào không thành đạt gì"?

Giả Như Chân muốn phân minh nhưng chính lão đã nói lên những lời đó, nên đành lặng thinh.

Giả Như Chân cũng không biết vì sao lần trở lại Trung nguyên này lão cảm thấy tinh thần không ổn định, những lời nói ra dường như không phải tự đáy lòng. Vì sao vậy ? Chính lão cũng không rõ !

Lẽ nào gọi đó là "Cảm ứng" ? Hay "Điềm báo "?

Cả cuộc đời lão ta chưa bao giờ bị ai mở lời trách móc như vậy. Qua những lời nhận định đầy hào khí của La Như Long, lão ta cảm thấy mình có phần sai.

Đứng đối diện với chành thiếu niên cả trí tuệ lẫn sức lực sung mãn, lão ta cũng phát giác ra:

"Ta lão rồi" Đưa tay vuốt chòm râu bạc xỏa ngang ngực, bất giác lão cảm nhận rằng:

"Đời người qua mau, thời gian không bao giờ trở lại". Và nhận ra được điều:

"Nước Trường Giang sóng sau xô sóng trước ".

Một người đến độ cao niên rất sợ người ta đề cập đến chữ lão, từ đó Giả Như Chân liền tưởng đến cái chết. Lão không khỏi rùng mình.

Bỗng dưng từ khóe mắt lão tươm ra hai giọt lệ ưu sầu.

La Như Long đứng cạnh bên, thấy hai dòng lẹ lăn dài trên mặt lão, chàng bối rối hoảng hốt.

Lòng chàng quặn đau, không ngờ vì chàng nói không thỏa đáng đã làm cho lão khơi dậy bao nỗi thương cảm của tuổi già.

Thấy Giả Như Chân rơi lệ, La Như Long vội lấy tay áo lau nhẹ cho lão, nói giọng tự trách:

- Lão tiền bối, vãn bối phát lời bất kính làm thương tổn đến lão chăng? Thật đáng chết, vãn bối đáng chết !

Giả Như Chân không ngờ chỉ một phút hoài niệm đã bộc lộ ra tình cảm từ đáy lòng.

Lão phát giác ra điều đó và gắng kiềm chế sự khích động nội tâm, gỡ nhẹ tay La Như Long ra, thấy chàng cũng lệ ngấn hoen mi lão cất giọng cười để xua đi bao nỗi bi sầu:

- Nếu chiếu theo qui củ của đảo Liệt Hỏa, Liệt Hỏa Thần Quân lúc lâm tử vẫn không rơi lệ, vì rơi lệ cũng là nhu nhược.

La Như Long gạt ngay dòng nước mắt, giọng trở nên kiên nghị:

- Cho dù lão nói thế nào, vãn bối có một yêu cầu mong lão đáp ứng?

- Ngươi bất tất nói, từ nay trở đi ta không nói ra lời nào nhụt chí nữa đâu !

La Như Long bèn tiếp:

- Lại còn một yêu cầu nữa, lần này đến Bắc phương, bất kể chuyện gì, lão nhất định phải để cho vãn bối đề xuất ý kiến, được không?

- Đương nhiên.

Giả Như Chân biết rằng lời đó phát xuất từ lòng tốt của chàng. Đáp lời xong, lão chỉ tay xuống đất, nói tiếp:- Chúng ta không thể đứng ở đây lâu. Theo ngươi chúng ta nên thực hiện thế nào bây giờ?

La Như Long chớp chớp ánh mắt sao, mỉm cười tiếp lời:

- Theo vãn bối, tên trốn thoát đó tất nhiên không dám trở về Vệ Sơn. Hắn ta chỉ có một con đường duy nhất là đến bọn ma đầu Miêu Cương báo tin.

- ồ không sai!

- Đã là như vậy, vãn bối đề xuất hai kiến, tùy lão chọn lựa. Thứ nhất với tốc độ cước trình như thế này, chúng ta vẫn đi suốt ngày đêm, dù bọn Miêu Cương có hành động chặn đường cũng không thể kịp.

Nói đến đây, chàng chăm mắt nhìn Giả Như Chân, chuyển giọng vẻ đầy cảm thương; - Chỉ là lão niên kỷ đến như vậy, sợ rằng không chịu nổi phong sương lao lụy. Bởi vậy vãn bối có ý kiến thứ hai ...

- Thế nào?

- Vãn bối cùng lão không đi theo quan lộ đến Bắc phương, mà rẽ sang đi thưởng ngoạn danh lam thắng cảnh vùng Đại Lục Thần Châu. Như vậy bọn ma đầu Miêu Cương như chìm trong mây mù, không thể biết hướng đi của chúng ta.

Nghe những lời chí lý đó Giả Như Chân ném đi hết nỗi ưu tư trong lòng, mặt rạng nụ cười.

Khoảnh khắc sau lão chợt hỏi:

- Ngươi đề xuất ra hai ý kiến đó để ta lựa chọn phải không - Vâng !

- Nếu ta cho rằng hai ý kiến đó đều không được thì sao ?

Theo La Như Long, ngoài hai con đường đó ra, không còn con đường nào khác.

Nghe vậy chàng ngạc nhiên hỏi:

- Dám chắc lão có cao kiến khác?

- Nếu do ta lựa chọn ... Ta muốn sớm tìm ra được kỳ bảo võ lâm, để cho ngươi chóng thành đạt tuyệt nghệ ra đương đầu đối phó với bọn Miêu Cương. Bởi vậy ta chủ trương chọn ý kiến thứ nhất, dốc hết lực tiến nhanh đến Bắc phương, lỡ ra trên đường có biến hóa, hoặc thế lực lão phu không ổn, lúc đó chọn lấy ý kiến thứ nhì không lưỡng toàn hay sao?

La Như Long vui mừng gật đầu đáp:

- Hảo hảo! Lão nghĩ thật chu toàn Chỉ là khổ cho lão nhiều đấy!

Giả Như Chân lắc đầu, hai bóng người biến thành hai vệt mờ vụt đi mất.

Họ băng huyện Lạc Xương, vượt Bình Thạch trấn rồi qua Kỵ Điền Lãnh.

La Như Long mang bao nỗi hoài nghi trong lòng trên đường đi, chàng chợt cất giọng hỏi:

- Lão tiên bối, vãn bối muốn hỏi điều này ?

Bị hỏi bất ngờ Giả Như Chân ngạc nhiên nói:

- Điều gì?

La Như Long vẫn không giảm tốc độ cước trình đáp:

- Những vấn đề liên quan đến bọn ma đầu Miêu Cương, lão nói với vãn bối không quá ít sao?

- Ngươi cho rằng ít, lão phu lại cho là nhiều đấy! Chủ yếu là vì ngươi chưa đủ lông đủ cánh để cho ngươi biết nhiều mà phân tâm, không bằng cho ngươi biết ít mới tốt, đúng không?

La Như Long đâu thể vì vậy mà cam tâm bèn hỏi lại:

- Bây giờ có mấy vấn đề vãn bối đã biết, xin lão giải thích được chứ?

- Ngươi biết gì nói đi !

- Theo vãn bối biết, bọn ma đầu Miêu Cương hơn hai năm nay đã đánh đổ các môn phái lập nên một tổ chức hùng mạnh, đúng không?

- Không sai!

- Tổ chức gì? Tên gọi thế nào?

- Hồng Hoa bang.- Hồng Hoa bang hả? Tổng đàn đóng ở đâu?

- ở Hoa Sơn Thiểm Tây.

- Thiết đàn lập bang mục đích để làm gì?

Giả Như Chân cười trả lời:

- Ngươi hỏi thật vớ vẩn. Ngươi nghĩ xem, bọn Miêu Cương hoành hành Trung Nguyên nhằm mục đích gì? Bây giờ họ đã dẹp sạch những cơ nghiệp của bạch đạo võ lâm, đưa vào đó bọn tay chân thuộc hạ. Nay họ lập bang dựng đàn ở Trung Nguyên để thu phục chúng đồ làm lũng đoạn giao thông thủy lục giữa Hoàng Hà và Trường Giang như vậy không oai phong vinh hiển hay sao?

- Nghe lão nói, thế lực của Hồng Hoa bang rất lớn ư?

- ồ, rất lớn, cũng rất đáng sợ ...

Chưa nói hết câu, Giả Như Chân phát giác mình bị thất ngôn lão liền xua tay cải lời:

- Không không, ta nói là "Người khác" sợ chứ không phải "Người của đảo Liệt Hỏa" sợ?

La Như Long mỉm cười nói tiếp:

- Tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang là ai?

- Chính là nữ ma đầu của bọn Miêu Cương:

- Còn phó tổng đàn chủ?

Giả Như Chân giật mình như bị ong đốt, hỏi:

- Ngươi hỏi vị phó tổng đàn chủ nào?

La Như Long cũng thốt lên vẻ ngạc nhiên:

- Sao? Phó tổng đàn chủ không chỉ một người à?

- Cả thảy ba vị.

- Lão có thể nói rõ ràng từng người cho vãn bối đi?

Giả Như Chân như cố tránh lờ đi lắc đầu, nói:

- Đủ rồi! Đủ rồi! Ngươi biết quá nhiều rồi. Đến Thanh Hải lấy được kỳ bảo, chúng ta nói tiếp.

La Như Long vẫn cố hỏi:

- Lão tiền bối, vãn bối chỉ hỏi thêm một điều nữa, ca ca La Như Vân vẫn còn nằm trong tay Hồng Hoa bang chứ?

- Theo tin lão phu nắm bắt được, lệnh huynh vẫn nằm trong tay bọn Miêu Cương.

Chàng ta không những không nguy hại đến tính mệnh mà sinh hoạt cũng rất an dật.

La Như Long lắc đầu hỏi giọng hoài nghi:

- Nếu vãn bối đoán không nhầm, vị phó tổng đàn chủ có tính Trương đó chính là ca ca La Như Vân.

Giả Như Chân vội biện giải:

- Thật mâu thuẫn, lệnh huynh không phải tính Trương, vật có tương can gì với vị phó tổng đàn chủ đó ?

La Như Long vẫn đầy nỗi nghi hoặc, thầm nói:

"Lạ thật, ngoài Vân ca ca có hình dáng giống ta ra, còn có ai giống ta nữa?" Chàng sực nghĩ lại, liền chỉ tay lên chiếc áo có thêu hoa đang mặc trên người, hỏi:

- Lão tiền bối, lão muốn vãn bối vận chiếc áo này có chủ ý gì không?

Giả Như Chân cười trả lởi:

- Không! Ngươi chẳng tin lão phu hả?

- Vãn bối nghĩ, trong đó nhất định có nguyên do.

Giả Như Chân cố tránh không được, bèn quát:

- Ngươi cứ cho nó là tấm bùa hộ thân ta tặng không được hay sao ? Việc gì phải cố đề cập đến ?

Thấy nét mặt lão thoạt biến sắc, La Như Long tuy thắc mắc cũng không dám hỏi thêm.

Đêm về khuya, họ băng qua Mã Gia phố, lại đến đồi Thê Phụng.

Hai người đang lướt đi nhanh, cùng trong một lúc, cả hai đều ngoảnh đầu nhìn quanh, đây cũng chính là nơi La Như Long gặp những cao thủ bạch đạo trước đây hơn hai năm. Bỗng nhiên La Như Long phát giác có gì khác lạ.

Chính chàng đã nghe có tiếng tà áo bay phất trong gió.

La Như Long cảnh giác dừng ngay lại, Giả Như Chân sắc mặt cũng thoáng biến đổi, dừng lại theo.

Cả hai thoắt vút người bay vào bờ rừng.

Họ ẩn mình trên ngọn cây. Bỗng nghe một tiếng huýt dài, ba bóng người vụt đến như vì sao băng.

Với thuật khinh công như vậy, ba người này võ công quả là phi phàm.

Khi cả ba cùng đáp xuống đường để tiếp lao đi, có một người bất chợt dừng ngay lại.

Có giọng nói giục vội cất lên:

- ủa sao ngươi không đi?

- Đừng ồn, ngươi nghe kìa ?

- Nghe gì?

- Có người, trong rừng cây có người Bọn họ cùng dừng hẳn lại, một tên ngửng đầu giương cao giọng:

- Vị cao nhân nào giấu đầu lộ đuôi làm gì, ở trước mặt đường đường Tam đại hộ pháp Hồng Hoa bang ta, còn không ra đây hả?

Chương 32: Đa mưu túc trí

Với thuật khinh công kiệt xuất như La Như Long và Giả Như Chân, cũng không thoát qua khỏi thính lực của đối phương. Từ đó đủ biết công lực của họ cao đến dường nào.

Vừa đặt chân đến, bọn họ đã lên giọng tự xưng là Tam đại hộ pháp của Hồng Hoa bang, cử chỉ ngông cuồng, chẳng xem người khác ra gì.

Hồng Hoa bang là bang mới hình thành của bọn ma đầu Miêu Cương, La Như Long lại có mối thâm thù đối với bọn Miêu Cương, thì hỏi chàng có căm phẫn khi gặp bọn tay chân của Hồng Hoa bang không chứ?

Do lòng phẫn khích bộc phát, hơn nữa địch phương cũng đã phát hiện ra, La Như Long không còn do dự nữa, liền bay người đáp xuống đất.

Giả Như Chân cũng không chậm, mặt hiện nụ cười bay xuống cùng một lúc với chàng.

Song phương vừa xáp mặt, bỗng cùng kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc.

Tam đại hộ pháp đó là ai?

Họ chính là những tên mà trước đây hơn hai năm đã tự phụ võ công vô địch, dẫn mấy mươi cao thủ hắc đạo chắn đường La Như Long đoạt bảo vật bị "Cửu liên hoàn Bồ đề chưởng trận" của Thiếu Lâm tự bức thối không động chiến được ... " Thiên Mục Tam Hung".

Bọn "Thiên Mục Tam Hung" này có tướng bộ hung ác, thái độ cuồng ngạo, hình tướng ba phần người bảy phần quỉ, không khác gì so với trước đây. Có điều đặc biệt là trên mảng áo phải của ba người có thêu một đóa hoa hồng rực rỡ, thật đáng thương tiếc cho loài hoa xinh đẹp kia đã bị mất đi vẻ cao quí khi nằm trên người bọn ma đầu đó.

Đầu khiến cho La Như Long rất ngạc nhiên là bọn "Thiên Mục Tam Hung" ai ai cũng khinh thế ngạo vật, giờ lại chịu đầu nhập làm "Hộ pháp" của Hồng Hoa bang?

Sực nhớ lại điều gì, La Như Long quay sang hỏi nhỏ Giả Như Chân:

- Ba tên này tự xưng là bằng hữu của Liệt Hỏa Thần Quân, lão xem có đúng không?

Đôi môi máy động, lời của Giả Như Chân truyền vào tai chàng bằng cách truyền âm nhập mật:

- Đồ thối ! Theo lão phu biết Liệt Hỏa Thần Quân không có bằng hữu giống như ngọa quỷ đó!

Giọng đó lại truyền vào tai tiếp:

- Bọn ma đầu này luận về võ công ngang hàng với ngươi, về kinh nghiệm trường trải lại hơn. Theo lão phu thấy, bọn họ cứ ngỡ ngươi là phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang, ngươi liệu tính kế để đối phó. "Không đánh mà thắng" là cao kế của binh pháp, phải cố giữ nét mặt bình thản để bọn họ hoàn toàn tin rằng mặt ngươi chính là phó tổng đàn chủ tính Trương đó. Với cơ trí của ngươi, lão phu tin chắc ngươi thừa sức ứng phó.

La Như Long nghe vậy thầm nói:

"Ta cứ thử xem." Chàng nở nụ cười một cách bình thản tự nhiên, tay lại còn phe phẩy chiếc quạt bằng ngà, bước tới bọn "Thiên Mục Tam Hung".

Giả Như Chân cũng như một lão tùy tùng, bước theo sau.

La Như Long tuy giữ nét mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng hết sức hồi hộp.

Chàng sực nảy ra ý nghĩ:

"Có gì phải sợ? Giả giống càng hay, nếu không thì xáp chiến với bọn nó một trận là cùng" Tay phải cầm chiếc quạt, tay trái ngầm vận công lực để kịp thời ra tay khi bị bại lộ.

Chân chàng vẫn bước đều miệng mỉm cười, trông đáng bộ khoan thai.

Kỳ thực, La Như Long vẫn luôn phòng bị, nếu "Thiên Mục Tam Hung" phát giác tình huống có khác lạ, chàng xuất chiêu ngay để phủ đầu.

Khi La Như Long vừa xuất hiện, bọn "Thiên Mục Tam Hung" bất giác "à" một tiếng, cứ tưởng chàng chính là phó tổng đàn chủ của họ.

Bọn ma đầu lần này tiến về Nam, vì nghe phong phanh La Như Long trở lại Trung Nguyên, lưu trú ở Biện gia bảo. Đương nhiên họ phụng theo mệnh lệnh đi đoạt lấy "Thái cực đồ".

Lẽ nào bọn họ hoàn toàn không nhớ La Như Long khi trước đây hai năm đã gặp mặt?

Không đúng !

Vì bọn "Thiên Mục Tam Hung" nhớ rằng La Như Long chỉ là một chàng thiếu niên chưa trưởng thành. Có biết đâu hai năm nay chàng đã lớn lên rất nhiều.

Điều khiến cho họ càng không thể nghi ngờ là chiếc áo có thêu hoa hồng mà chàng đang mặc trên người, và chiếc quạt bằng ngà trên tay, cộng thêm thái độ biểu hiện bên ngoài rất trầm tĩnh.

Hơn nữa từ khi thiết lập Hồng Hoa bang đến nay, vị phó tổng dàn chủ rất ít khi xuất hiện trước đương chúng, nghe nói vị đó ngày đêm theo tổng đàn chủ để luyện võ công. Bởi vậy, "Thiên Mục Tam Hung" tuy là chức vị hộ pháp trong bang, nhưng có mấy cơ hội được gặp mặt đâu?

Thử hỏi, khi gặp đến chàng thiếu niên vận trang phục cùng cử chỉ thái độ như vậy họ đâu nghĩ rằng thật hay giả?

Khi vừa dừng chân "Thiên Mục Tam Hung" đã phát lời ngang ngược, há có thất kính với vị phó tổng đàn chủ không?

Thấy vị phó tổng đàn chủ đang tiến lại, bọn họ cũng cung kính bước lên.

Khoảng cách giữa song phương chỉ còn rất ngắn, từ bốn trượng rút lại còn hai trượng, một trượng cuối cùng chỉ còn sáu xích.

Không ai mở lời, ắt cũng có nguyên nhân của họ.

Thấy cự ly song phương còn lại sáu xích, La Như Long hồi hộp dừng ngay lại.

La Như Long trỗi dậy suy nghĩ:

"Ta không biết Hồng Hoa bang có những nghi thức gì? Một vị phó tổng đàn chủ nên có lễ nghi thế nào? Cư xử ra sao với thuộc hạ?

Tuy nhiên ta còn nhớ ở Vũ Đương sơn khi vị Linh Tước đạo trưởng bẩm báo với nữ ma đầu, cũng giữ khoảng cách sáu xích như thế này!?

Hơn nữa với khoảng cách này ta ứng phó nhanh khi tình thế biến hóa đột ngột.

Dù La Như Long đã dừng bước, nhưng nụ cười trên môi vẫn giữ, chiếc quạt phe phẩy không ngừng.

Ngờ đâu, điểm La Như Long dừng lại đúng ngay cự ly quy định của bọn ma đầu Miêu Cương khi tiếp kiến.

Bọn "Thiên Mục Tam Hung" cũng dừng chân, lão đại với búi tóc trên đỉnh đầu, thân hình khô đét tợ như thanh củi, đứng ở giữa, bên trái là lão nhị người tợ thây khô, còn bên phải là lão tam với nước da bạc phếch, cả ba râu tóc đều trắng.

Bọn "Thiên Mục Tam Hung" tiến hành nghi thức lễ tiết, cùng đưa tay phải ra trước, tay trái sau lưng, quỳ gối đồng thanh hô :

- Tham kiến Phó tổng đàn chủ ?

Thấy bọn ma đầu thi lễ, La Như Long lúng túng không biết nên đáp lại thế nào ?

Chợt nghe giọng của Giả Như Chân vội vã truyền vào tai :

- Tiều tử, ngươi đừng bối rối, cứ nói đại hai chữ "Miễn lễ" là được.La Như Long trong lòng đã phát run, thầm nghĩ :

"Nếu ta nói ra sẽ lộ mất".

Giả Như Chân thấy La Như Long đánh mắt qua với ý thăm dò, lão liền nhíu mày một cái ý nói :

"Ngươi nghe lời ta bảo, bảo đảm không có gì, nhanh !" La Như Long không còn thì giờ để suy nghĩ, liền phẩy tay mỉm cười nói :

- Miễn lễ, miễn lễ ! Chư vị hộ pháp miễn lễ.

Chàng vốn đang vận lực toàn thân ở hai tay bởi vậy qua cú phất nhẹ lập tức một luồng kình lực trầm mãnh xuất ra.

Luồng kình lực đó La Như Long phát thẳng xuống dưới đất, nếu không thì "Thiên Mục Tam Hung" không chết cũng thụ trọng thương, vì trong lúc không hề phòng bị.

Còn "thiên Mục Tam Hung" sao? Họ nghĩ như thế nào ?

Bọn ma đầu thi lễ theo nghi thức, vị phó tổng đàn chủ lại lưỡng lự một hồi lâu không đáp. Như vậy có dẫn đến sự hoài nghi hay không ?

Vả lại bọn họ là những tay lịch duyệt giang hồ lẽ nào không phát giác ra sắc mặt La Như Long biến đổi, Giả Như Chân đứng bên thị ý chỉ vẽ?

Nhưng không!

Vì "Thiên Mục Tam Hung" vừa rồi đã phát lời ngang tàng, họ cho rằng đã xúc phạm đến phó tổng đàn chủ. Bởi vậy khi La Như Long đứng tần ngần không nói, họ tưởng rằng chàng chưa nguôi cơn giận.

Đương lúc La Như Long vô ý phát ra luồng kình lực, bọn ma đầu lại tưởng đâu vị phó tổng đàn chủ có lòng bao dung, kính lão tôn hiền không nỡ để những thuộc hạ cao niên thi lễ lâu như vậy, nên nâng họ dậy.

Một cách nghĩ khác "Thiên Mục Tam Hung" là những tay thuộc hạ hung tàn, vị phó tổng đàn chủ hiển lộ thân thủ như vậy để thị uy cũng nên.

Lúc này cả bọn đều cùng dòng suy nghĩ:

"Nghe nói vị phó tổng đàn chủ này được tổng đàn chủ truyền võ nghệ, nhất thân công lực cử thế vô song. Nay chỉ một cú phất tay nhẹ đã kinh hồn như vậy thật sự không phải là hư danh.

Phó tổng đàn chủ ít khi lộ diện, hôm nay ta được gặp há không phải là điều may hay sao?" Do vậy bọn "Thiên Mục Tam Hung " càng tin phục và không hoài nghi gì nữa.

La Như Long cố tránh mở lời, hai luồng tinh quang lướt nhìn bọn họ, ý bảo rằng:

"Các "Ngươi mời phó tổng đàn chủ đến thì nên mở lời trước, đúng không?

Đúng là đến lúc mở lời!

Lão đại trong bọn mỉm cười chấp tay định lên tiếng. Nhưng khi lão ta chuyển ánh mắt nhìn sang Giả Như Chân, bất giác ngậm ngay miệng lại, trông bộ rất ngạc nhiên.

Trong lòng lão ta giống như mặt nước vừa mới lặng lại bị một hòn đá rơi làm dậy sóng.

"Thiên Mục Tam Hung" không thẹn là những đại ma đầu tinh đời. Thấy lão đại biểu hiện thần tình như vậy, lão nhị và lão tam cũng liếc cặp ma nhãn nhìn sang, thần sắc biến đổi bất định.

Kinh ngạc nhất lại chính là La Như Long, chàng vội nghĩ:

"Sao vậy? Giả lão tiền bối đã làm lộ tẩy rồi à? Lộ cái gì ?" Giả Như Chân lúc này chỉ thoáng qua đã hiểu mọi sự, liền ho khan một tiếng, ý nói với La Như Long rằng:

"Ngươi chớ lo hoảng, có lão phu xử lý" Rồi lão bước đến từng bước ...

Đến bước thứ ba, Giả Như Chân dừng lại, lão cũng đưa tay phải ra trước, tay trái sau lưng thi lễ:

- Tiểu lão Lý Hưng tham kiến ba vị hộ pháp hương chủ."Thiên Mục Tam Hung" dường như không còn hồ nghi nữa, lão đại liền bước lên nâng Giả Như Chân dậy, mỉm cười nói:

- Xin đứng đậy, đứng đậy!

Khi Giả Như Chân đứng dậy, bất ngờ lão tam lại chĩa vào một câu:

- Lão nhân gia, tính danh lão là Lý Hưng hở?

- Vâng!

- Sao ta không hề thấy lão, trông diện mạo rất lạ?

Giả Như Chân phải trả lời thế nào? ...

Trong lúc lão đang lựa lời đối phó, lão đại tiếp hỏi:

- Chức ty lão có lẽ là phục thị cho phó tổng đàn chủ ư?

- Vâng? Giả Như Chân thuận nước đẩy thuyền.

Lão đại chừng như ngại có phó tổng đàn chủ cạnh bên nên không liền nói thêm gì.

Nhìn Giả Như Chân thêm một lượt nữa, lão ta lắc đầu cười :

- Lão nhân gia, ta xin nhắc lão một điều, tổng đàn truyền dụ hiệu lệnh ba lần, hễ là người thuộc bổn bang dù bất kể thời gian, địa điểm hay nguyên nhân gì, cũng phải vận "Y hiệu" vào. Lão vận trang phục như vậy dễ làm người ta hiểu lầm?

Giả Như Chân cúi mình đáp:

- Vâng, vâng? Tiểu lão nhân vì ...

Có vị phó tổng đàn chủ đứng trước mặt bọn "Thiên Mục Tam Hung" dường như không muốn hỏi cặn kẽ. Lão đại xua tay bảo:

- Lùi lại đi, lần sau cẩn trọng hơn mới được?

Giả Như Chân như vơi đi gánh nặng, lùi lại đứng bên La Như Long.

Lão đại hiện nụ cười trên khuôn mặt má hóp mắt sâu ôm quyền nói:

- Phó tòa ẩn mình trên cây để định đi đâu ?

Câu hỏi đó làm tim chàng như ngừng đập.

La Như Long là một thiếu niên có trí tuệ siêu quần, tuy câu hỏi đột ngột làm chàng thiếu chuẩn bị, trong lòng bối rối, nhưng thần thái vẫn không thay đổi, chỉ trong thoáng giây đã định ra một lời đối đáp. Chàng không trả lời mà chỉ hỏi:

- ắt tam đại hộ pháp đã rõ, tên La Như Long đã đến Xích Khê, tá túc ở Biện gia bảo?

Câu hỏi đó thật trúng ý bọn "Thiên Mục Tam Hung", lão nhị cười thâm trầm, giở giọng khàn khàn:

- Phó tòa, sao phó tòa không đồng hành cùng tổng đàn chủ, lại đến đây một mình?

La Như Long nghe vậy cả kinh thầm nghĩ :"Tin tức truyền nhanh thật, Hồng Hoa bang được tin chạy đến, kể cả Tổng đàn chủ cũng đã xuất hành rồi! " Tình thế cấp bách không thể đứng lâu ở đây. Nhưng làm sao để trả lời câu hỏi đó?

La Như Long không biết đáp thế nào, chỉ tống một nụ cười.

Lão tam lại giở giọng siểm nịnh :

- Phó tòa không dùng xe à?

La Như Long càng lúng túng. Nhưng lúc này lão đại đã giải nguy cho chàng, lão ta quay sang nói với lão tam:

- Ngươi thật vớ vẩn, hôm nay sự cấp như cứu hỏa, kể cả tổng đàn chủ cũng không dùng xe huống hồ Trương phó tòa!

La Như Long trong lòng nhẹ nhõm, vẫn bình thản cười gật đầu.

Lão đại chấp tay nói tiếp:

- Xin phó tòa lên đường cùng huynh đệ thuộc hạ, hay là ... lực lượng của Hồng Hoa bang cũng sắp đến, chúng ta lên đường đi.

Tình thế hôm nay không thể chậm trễ, La Như Long cố ngửng đầu cười lớn, xua tay nói:

- Tam vị hộ pháp xin đi trước Trương mỗ còn đứng đây đợi họ rồi cùng đến Biện gia bảo luôn thể.

Thấy "Thiên Mục Tam Hung" chần chờ định nói gì, chàng bèn nói tiếp:

- Vệ Sơn "Ngũ Đầu Đà" cũng đã đến Biện gia bảo, chư vị đến gấp để viện thủ, chớ phụ tấm lòng tổng đàn chủ. Đi đi!

Bọn "Thiên Mục Tam Hung" không còn gì để nói, cùng "Dạ" một tiếng rồi bái dài trên đất thi lễ.

Thi lễ xong cả bọn cùng đề khí lao vút người đi mất hút trong màn đêm. Thấy ba người đã xa, La Như Long cảm thấy hứng thú liền ngẩng đầu phát lên một tràng cười dài:

Giả Như Chân liền huých cùi chỏ, trầm giọng quát:

- Ngươi chớ vội đắc ý, trong rừng này có vấn đề đấy!

La Như Long im bặt ngay, sửng sốt trố mắt hỏi:

- Vấn đề hả? Vấn đề gì?

Chương 33: Trì hoãn kế hoạch

Giả Như Chân láy mắt nhìn La Như Long như báo hiệu tình thế khẩn cấp, đoạn bước tới ngẩng đầu giương cao giọng:

- Đường đường vị phó tổng đàn chủ tại đây, mấy vị đại hiệp nào đám cả gan nấp trong rừng để theo dõi, ra đây xem nào?

Nghe Giả Như Chân gọi, La Như Long mới biết là trong rừng cây có người ẩn nấp.

Họ là ai? Lẽ nào lực lượng của Hồng Hoa bang?

Giả Như Chân vừa dứt lời quả nhiên từ trong rừng cây vang lên tiếng cười kha khả, giọng cười nghe ra có phần bi tráng.

Lập tức, có hai bóng người lao vụt ra đáp xuống đương trường.

Đó là hai vị lão nhân cao niên râu dài ngang ngực. ánh mắt vừa bắt gặp La Như Long, họ liền nghiêng mặt có vẻ ngạo nghễ, hai tay chấp sau lưng chừng như coi vị phó tổng đàn chủ chẳng ra gì.

La Như Long chăm nhìn họ một hồi mới sực nhớ lại:

Hai lão nhân này chính là "Trường Bạch Nhị Lão", lão vận áo vàng là Lãnh Tử Thu và lão áo tía là Trình Phàn. Họ là hai vị trưởng lão duy nhất còn lại của phái Trường Bạch.

La Như Long nhất thời không khỏi lúng túng, vì chàng đang cải trang làm vị phó tổng đàn chủ, cuộc đối đáp với "Thiên Mục Tam Hung" vừa rồi đương nhiên cũng không thoát khỏi mắt họ.

Sợ đối phương hiểu lầm, La Như Long định bước lên.

Nhưng đã bị Giả Như Chân kéo lại một cách đột ngột. Lão ta còn cất giọng cười:

- Nhị vị là những người sống sót của phái Trường Bạch, xem ra vẫn còn chút anh hùng khí khái. Thế nào? Nhị vị lộ diện ra đây còn để lại mấy người ẩn nấp trong rừng cây là dự định ám hại phó tổng đàn chủ phải không?

La Như Long càng thêm bối rối. Chợt nghe Lãnh Tử Thu cất giọng oang oang:

- Thối mồm! Hành động đê tiện đó bọn ta há lại làm được hay sao ?

Rồi lão quay sang phía bờ rừng gọi lớn:

- Ra tức không sợ, sợ là không ra. Chư vị hãy ra đi!

Tức thì, từ trong bờ rừng vang lên những tiếng cười kiêu hãnh. Tiếp đó năm bóng người vụt ra.

Bọn họ bốn nam một nữ, thì ra những người này không lạ gì đối với La Như Long.

Bốn nam nhân tuổi độ tứ tuần, vận trang phục màu xanh, họ chính là "Tứ Hành Giả" thuộc phái Vũ Di.

Còn nữ nhân tuổi độ ba mươi, trang phục ra vẻ nông gia, bà ta chính là Diệu Thủ Nương Tử phái La Phù Sơn.

Bọn họ đứng sừng sững như những pho tượng đồng. Không ai nói năng gì chỉ quét những ánh mắt sắc lạnh về phía La Như Long.

Giả Như Chân ngưng thần lắng nghe, dường như biết rõ trong bờ rừng không còn người ẩn nấp, lão mới cười kha khả nói với La Như Long:

- Mấy vị đại hiệp bạch đạo này không sợ chết, xem phó tổng đàn chủ chẳng ra gì, xem ra lão phu e phải động thủ đấy? Ha ha ha !

Lão ta nói vậy nhưng chưa có cử động gì, những cao thủ bạch đạo đã phóng ánh mắt tập trung nhìn sang lão.

Vì thời gian quá cấp bách, lực lượng Hồng Hoa bang cũng sắp đến hơn nữa sợ đối phương càng hiểu lầm sẽ xảy ra những chuyện nghiêm trọng, La Như Long buột phải gỡ tay Giả Như Chân ra bước lên mỉm cười nói:

- Lãnh lão tiền bối lão thật sự không nhận ra vãn bối sao?

Lãnh Tử Thu nghe lời đó như sét đánh đột ngột bên tai. Vì La Như Long vận trang phục như vậy, cho đến cuộc đối thoại với "Thiên Mục Tam Hung" vừa rồi họ cứ nhận định chàng chính là phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang.

Bây giờ từ miệng phó tổng đàn chủ gọi:

" Lãnh lão tiền bối" thật là chuyện bất khả tư nghị, họ không kinh ngạc sao được chứ?

Thấy những cao thủ bạch đạo sắc mặt biến đổi, La Như Long từ tốn bước lên ôm quyền thi lễ:

- Vãn bối La Như Long xin vấn an chư vị lão tiền bối.

Bọn họ nghe đến tên "La Như Long" lại càng sửng sốt hơn.

Lặng yên trung phút chốc, Trình Phàn hồ nghi hỏi:

- Người là La Như Long hả ?

La Như Long đáp lại:

- Trình lão tiền bối, lẽ nào lão cũng nhìn nhận vãn bối là phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa ư bang ư ?

Nghe La Như Long nói lên lời dó, bảy cao thủ bạch đạo đều chợt động nét mặt, ban đầu nửa tin nữa ngờ, sau đó vui mừng hẳn lên. Lãnh Tử Thu liền bước đến nắm tay La Như Long, cất giọng cười sảng khoái:

- Ha ha! Ngươi thật là La Như Long à? La thiếu hiệp, ha ha, lão lão phu bị ngươi đánh tráo khéo thật !

Bọn bọ cùng vây quanh hỏi han rối rít. La Như Long thật sự không ngờ mình lại được họ quan tâm đến như vậy, trong lòng rạo rực vui mừng.

Giả Như Chân đứng lạt lão bên cạnh, tay vuốt ve chòm râu. Thấy La Như Long được thăm hỏi nồng nàn, lão cũng không muốn cắt ngang bầu không khí đó.

Qua lần gặp La Như Long ở đỉnh Thiên Trụ, Giả Như Chân đã nhận định rằng chàng có tư chất thông minh, căn cốt hơn người, bởi vậy cố tâm tài bồi cho chàng. Nay thấy La Như Long có nhiều triển vọng, lão cũng có phần mãn nguyện.

Nghĩ về quá khứ rồi đến thực tại, Giả Như Chân chợt giật mình. Thời gian hiện tại quá cấp bách, con đường phía trước còn đầy gian nan nguy hiểm.

Lão liền bước tới rẽ mọi người, nói với La Như Long:

- Tiểu tử ngươi chuyện trò xong chưa?

Đối với mọi người, Giả Như Chân là một người rất lạ mặt. La Như Long bèn quay sang giới thiệu:

- Vị này là ...

Giả Như Chân liền cười lớn cắt lời:

- Không cần giới thiệu, ta là Giả Như Chân, một kẻ vô danh. Chư vị đại hiệp thành danh tại ngoại, ta đã từng nghe chỉ là ...

Lão bèn nói với La Như Long:

- Chỉ là chúng ta đã có kế hoạch trước, đứng đây lâu sợ rằng lắm điều bất tiện ?

La Như Long mỉm cười gật đầu, ôm quyền chào mọi người:

- Vâng, lực lượng của Hồng Hoa bang sắp đến, chúng ta đứng đây lâu quả thực bất tiện, xin cáo từ chư vị lão tiền bối.

La Như Long làm vẻ vội vã muốn đi ngay.

Lãnh Tử Thu liền bước lên ngăn cản nói:- La thiếu hiệp, Lãnh mỗ có lời muốn nói, mong thiếu hiệp nghe cho được không?

La Như Long lắc đầu từ chối:

- Lãnh đại hiệp, thời gian gặp nhau còn nhiều, lão hà tất phải gấp vội vậy? Lỡ ra bọn ma đầu Miêu Cương kéo đến thì rắc rối đấy.

Lãnh Tử Thu gượng cười tiếp lời:

- Lãnh mỗ cũng biết điều đó nhưng sự việc muôn phần cấp thiết.

La Như Long đành quay nhìn Giả Như Chân để hỏi ý kiến.

Giả Như chân mỉm cười nói:

- Được rồi! Có gì xin Lãnh đại hiệp nói nhanh đi !

Lãnh Tử Thu biểu hiện nét mặt vui mừng mở lời:

- Từ khi La thiếu hiệp đến đảo Liệt Hỏa, những nhân vật trong bạch đạo đặt một niềm hy vọng rất lớn, mong thiếu hiệp sớm có được âm dương "thái cực đồ", hoặc mời được vị Liệt Hỏa Thần Quân xuất sơn. Thật mà nói hơn hai năm đằng đẵng, bọn tôi trông đến mỏi mòn con mắt.

La Như Long sợ lão ta kéo dài câu chuyện, bèn tiếp lời:

- Vãn bối không phải đã trở về Trung nguyên rồi sao? Lãnh lão tiền bối có gì sai khiến xin nói thẳng ra đi !

- Nói sai khiến cũng quá đáng. Tuy nhiên nghe tin thiếu hiệp lên bến Xích Khê, bọn tôi mừng đến phát cuồng.

Giả Như Chân không nhẫn nại đợi lâu trầm giọng quát:

- Lãnh đại hiệp, ta biết lão là người còn sống sót của phái Trường Bạch, nhưng lão cứ thì thì mà mà vậy, ta lại cho rằng lão theo lệnh Hồng Hoa bang muốn giữ chân bọn ta lại. Giờ ta nhắc nhở lão, lực lượng của Hồng Hoa bang đã sắp đến, lão có gì cứ nói nhanh ra.

Lãnh Tử Thu gật dầu gượng cười tiếp lời:

- Thực không giấu gì lão, các bằng hữu trong bạch đạo võ lâm khi hay tin nhị vị lên bến Xích Khê, liền phân thành ba toán để bám sát theo.

- Vì sao? Có lẽ chư vị quan tâm đến La Như Long chứ gì?

- Đúng vậy! Quan tâm La thiếu hiệp mang vật kỳ bảo trong người, sợ lâm vào nguy biến bất trắc.

- Rồi sao nữa ?

Giả Như Chân hỏi tiếp.

Lãnh Tử Thu trả lời:

- Hiện nay các đại môn phái bạch đạo võ lâm đang bị hủy diệt. Trong chín đại môn phái hiện thời, trừ Thiếu Lâm ra, còn các môn phái khác khó phục sinh nổi, chìm trong vận kiếp trầm mê.

- Nghiêm trọng vậy sao?

La Như Long thốt lên.

- Vâng! Rất nghiêm trọng, cũng rất cấp thiết. Bởi vậy những nhân vật bạch đạo như dầu trong chảo, mất ăn biếng ngủ, đứng ngồi không yên.

Giả Như Chân sốt ruột, bước lên hỏi:

- Giờ ta hỏi thẳng, chư vị mong La Như Long thực hiện những gì, nói nhanh ra đi.

Lãnh Tử Thu trả lời:

- Chỉ là ... muốn thiếu hiệp giúp đỡ.

- Giúp đỡ gì?

Lãnh Tử Thu trả lời:
- Nói thật cho nhị vị rõ, nhân vật các đại môn phái đang dự định triển khai một kế hoạch đối đầu với bọn ma đầu Miêu Cương, mỗi một điều là lực bất tòng tâm.

- Chư vị cho rằng trải qua hai năm nay, La Như Long có đủ sức để giúp đỡ cho chư vị hử?

Lãnh Tử Thu đáp lại:

- Theo dự liệu của bợn tôi, La thiếu hiệp mang vật kỷ bảo mạo hiểm tiến vào Trung nguyên, cần phải có Liệt Hỏa Thần Quân đồng hành ...

Giả Như Chân thoạt động sắc mặt hỏi:

- A, thì ra chư vị muốn đề cập đến Liệt Hỏa Thần Quân. Thật mà nói, Liệt Hỏa Thần Quân cũng chẳng kháng cự nổi bọn ma đầu Miêu Cương. Vậy lão ta có giúp được gì đâu ?

Lãnh Tử Thu mỉm cười đáp:

- Nếu được Liệt Hỏa Thần Quân trợ lực tình hình há không khả quan hơn nhiều sao ?

Giả Như Chân trầm giọng:

- Bây giờ chư vị đã rõ Liệt Hỏa Thần Quân không tiến vào Trung Nguyên, tức sẽ lắm thất vọng rồi, đúng không?

Diệu Thủ nương tử nãy giờ đứng yên, lại xen vào:

- Nếu bọn tôi thật sự quá thất vọng, sao phải giữ chân nhị vị làm gì!

- Vâng, vì lẽ gì ?

Diệu Thủ nương tử nghiêm túc đáp:

- Bây giờ lấy sự luận sự, chỉ cần lão và La thiếu hiệp gật đầu một cái, điều ước mong của chúng tôi sẽ thành đạt.

Giả Như Chân ngạc nhiên hỏi:

- Sao? Cô nương cho rằng công lực của ta còn hơn cả Liệt Hỏa Thần Quân hả?

Diệu Thủ nương tử điềm đạm tiếp lời:

- Chúng tôi không có ý đề cao công lực của lão.

- Vậy lẽ nào lại đề cao công lực của La Như Long? Cô nương cho rằng La Như Long ở hai năm trên đảo, công lực lại cao trội hơn Liệt Hỏa Thần Quân hay sao ?

Lãnh Tử Thu xen vào:

- Lão nhân gia, vấn đề bây giờ là lão và La thiếu hiệp có muốn trợ lực hay không.

Chỉ cần nhị vị gật đầu một cái là được.

Giả Như Chân lưỡng lự quay sang hỏi La Như Long:

- Tiểu tử, ngươi sao ?

La Như Long đương nhiên không thể hiểu, nghe hỏi vậy liền mỉm cười trả lời:

- Mọi chuyện đều do lão quyết định, vãn bối không có gì đáng nói. Tuy nhiên ...

- Tuy nhiên sao?

- Tuy nhiên theo vãn bối nghĩ, điều họ nói là cấp thiết, lão nên ...

Giả Như Chân cười ha hả nói:

- Rõ ràng ngươi muốn ra tay hiệp trợ họ, làm gì phải ngậm ngự thế nữa?

Rồi lão chuyển giọng:

- Ta cũng trịnh trọng đề cử ngươi, giúp ngươi làm một điều tốt, nhưng hành trình của chúng ta sẽ chậm mất.

- Đây là sự bất đắc dĩ mà phải trì hoãn kế hoạch đã định.

Giả Như Chân gật đầu nói với Lãnh Tử Thu:

- Lãnh đại hiệp, trước khi lão chưa nói ra yêu cầu, ta xin hỏi một điều. Bước hành trình của bọn ta rất vội, lão dự định làm trì hoãn thời gian của bọn ta bao lâu?

Lãnh Tử Thu vui cười trả lời:

- Thời gian không lâu, quá lắm cũng chỉ đã chín mười ngày - Được rồi, giờ Lãnh đại hiệp nói rõ yêu cầu ra đi?

Giả Như Chân lóng tai để nghe, chợt Trình Phàn gợi ý:

- Lãnh huynh, chúng ta không thể đứng lâu ở đây. Theo tiểu đệ nghĩ chúng ta quay trở lại, vừa đi vừa trao đổi e tiện hơn ?

Giả Như Chân thốt lên "Hảo Hảo".

Bọn họ cùng quay trở lại hướng cũ, băng qua Cao Bình, rồi đến Công Bình trấn.

Đi ngang qua vùng này, La Như Long nghĩ đến lần được huynh muội họ Biện giải vây, xúc cảnh sinh tình, chàng khơi dậy hồi ức, lòng bồi hồi xao xuyến, ánh mắt không rời cảnh vật.

Bỗng La Như Long phát giác có điều khác lạ, nghe văng vẳng có tiếng cười nói xa xa.

Chàng vội vượt lên trước, thị ý cho mọi người dừng lại trầm giọng:

- Hỏng rồi, lực lượng Hòng Hoa bang đã đến chúng ta tản mác gấp để ẩn nấp.

Giả Như Chân lắc đầu cười, tiếp lời:

- Nếu ta nghe không nhầm, bọn họ gồm mười ba người có công lực thua hẳn "Thiên Mục Tam Hung". Chúng ta tức tốc dàn trận tiêu diệt sạch mới được tản khai.

Những cao thủ nhất tề lao người vào ẩn phục trong bờ rừng.

Có một tốp người từ xa đang lướt gió lao đến.

Chương 34: Mỹ nhân tái hiện

Giả Như Chân có thính lực thật siêu quần, quả nhiên tốp người đang tiến đến đúng y mười ba người. Trên mảng áo của họ đều nổi rõ đóa hoa hồng rực rỡ, chính là người của Hồng Hoa bang.

Không thể xem thường thân pháp của những tên này, tuy không so nổi bọn "Thiên Mục Tam Hung", nhưng thấy họ lao đến với thế phàm tốc, cuống cả đất cát bay mù, người ta cũng phải ớn lạnh nổi da gà.

Giả Như Chân liền vỗ nhẹ La Như Long truyền âm bảo:

- Đến lúc ngươi phải lộ diện lao ra bảo bọn nó đứng lại, chúng ta kịp ra tay đánh úp khi họ không phòng bị:.

La Như Long liền gật đầu, đề khí bay ra đáp xuống đường hô lớn:

- Đứng lại phó tổng đàn chủ đang ở đây!

Tiếng hô tợ sấm giật bên tai, bọn hắc đạo dội ngược người trở lại. Khi phát hiện nhân vật đứng trước mặt là phó tổng đàn chủ, cả bọn cùng răm rắp đứng yên. Trong đó có cả bọn "Quan Ngoại Tam Quái":

Lão quái Lạc Thiên dẫn đầu, sau khi nhận dạng rõ nhân vật đứng chắn đường, lão liền ra hiệu cho cả bọn cúi rạp người thi lễ:

- Tham kiến phó tổng đàn chủ.

La Như Long muốn thăm dò bước hành động của đối phương, chưa đợi bọn họ ngẩng đầu lên, liền cất cao giọng hỏi:

- Lạc Thiên các ngươi đến Biện gia bảo để viện thủ ư?

- Vâng.

- Vậy tổng đàn chủ đến chưa sao không thấy xuất hiện?

Lạc Thiên đâu nghĩ rằng nhân vật đứng trước mặt là phó tổng đàn chủ giả, lão ta mặt cúi xuống đất, cung kính tâu:

- Tổng đàn chủ đã xuất hành nhưng thuận đường ghé ở Vệ Sơn xem sao, khoảng nửa giờ sau ắt sẽ đến.

- Không nhầm chứ?

- Thuộc hạ không dám nói dối.

Đã nắm rõ được tình hình địch phương, La Như Long liền đưa hai tay trước ngực, đột hứng hỏi:

- Lạc Thiên ngươi biết ta là ai không?

- Ngài là phó tổng đàn chủ của bổn bang.

Lạc Thiên tất cung tất kính đáp lời, chẳng dám ngẩng đầu lên.

La Như Long cười đắc ý, dõng dạc cất giọng:

- Muốn biết ta là ai, các người cứ mở to mắt nhìn cho rõ.

Cả bọn đều vểnh tai ngơ ngác, nhốn nháo ngẩng mặt lên ...

La Như Long đã ngầm vận sẵn công lực ở hai tay:

đợi cho bọn hắc đạo vừa ngẩng lên liền cười kha khả:

- Xem rõ rồi chú, ta là câu hồn phán quan của bọn ngươi ...

Chưa dứt lời, chàng xuất ngay song chưởng, hai luồng lực đạo uy mãnh kinh hồn phát ra.

Khi phát giác ra tình huống khác lạ thì bọn hắc đạo đã bị luồng kình phong ập đến như vũ bão.

"Quan Ngoại Tam Quái" ở đằng trước nên mang phần rủi ro sớm, bị chưởng phong đánh trực diện, dập mặt nát đầu, thân hình văng ngược lui sau.

Có cả thảy bảy tên cùng chung cái chết như vậy sáu tên còn lại do khoảng cách hơi xa nên chỉ bị thụ thương, mặt cắt không còn giọt máu, hớt hãi lồm cồm bò dậy chạy trốn ...

Từ hai bên bờ rừng, bóng người lao ra vùn vụt, tiếp theo là những tiếng ré thảm thiết vang lên, sáu tên hắc đạo ôm hận qui tiên.

Giả Như Chân liền bảo mọi người đem xác bọn hắc đạo ném vào bìa rừng, không để lại một dấu tích gì rồi cùng vút người đi tiếp.

Giả Như Chân tiến đến cạnh Lãnh Tử Thu, nôn nóng hỏi:

- Lãnh đại hiệp chúng ta không thể rẽ theo con đường tắt nào khác hay sao? Đi theo đường này lỡ nữ ma đầu đến kịp thì nguy đấy!

Lãnh Tử Thu cười khổ:

- Con đường này vị Thiếu Lâm chưởng môn đã chỉ định, nếu rẽ sang đường khác họ sẽ lạc hướng không gặp nhau được. Lão bất tất phiền tâm, chúng ta tới Lỗi Dương rồi sẽ đổi hướng đi.

- Nơi này còn cách Lỗi Dương đến hơn mười dặm nữa mà?

Bọn họ chỉ biết tăng hết tốc độ tiến nhanh về phía trước. Ai ai trong lòng cũng lo như lửa đốt, lẳng lặng không nói năng gì ...

Bỗng nhiên ...

Giả Như Chân vội kéo Lãnh Tử Thu dừng lại trầm giọng bảo:

- Dừng lại. Phía trước có người.

Mọi người giật mình cùng dừng ngay. Giả Như Chân nhỏ giọng:

- Phía trước có độ mười ba mười bốn người, xem ra không giống như toán vừa rồi, tản nhanh.

Bọn họ phân tán mất dạng vào hai bên bìa rừng, Giả Như Chân ấn vai La Như Long, dặn:

- Ngươi cứ đứng giữa đường để đợi, chú ý một điều là bây giờ không có thời gian để giương uy, phải hành động chớp nhoáng.

Thoắt một cái Giả Như Chân cũng biến mất vào rừng cây.

Chỉ trong chớp mắt, từ đằng xa tức thì có những bóng người loang loáng xuất hiện.

La Như Long nhận ra trong số đó tăng có, tục có tất cả mười bốn người. Chàng liền đưa tay lớn tiếng:

- Đứng lại, ta là phó tổng đàn chủ.

Bọn họ cùng tiến lại gần La Như Long, kỳ lạ một điều họ không bước lên thi lễ theo lẽ thông thường, chỉ nhìn nhau với những ánh mắt sắt lạnh như gươm.

La Như Long định phán tiếp câu "Phó tổng đàn chủ ở đây" nhưng sau khi chú mục nhìn kỹ một lần nữa chàng bất giác im bặt không nói được.

Vì mười bốn người đang đứng trước mặt, trong đó có "Cửu Đại Giám Tự" của Thiếu Lâm tự, Linh Hạc đạo trưởng chưởng môn phái Vũ Đương, "Thiết Phiến Thư Sinh " Tần Trọng Minh chưởng môn phái Côn Lôn và ba vị còn lại là "Tam Đại Tiên Ông" ở Điểm Thương Sơn.

Họ tiến về phương Nam tất nhiên là muốn đến Biện gia bảo để viện thủ La Như Long. Bây giờ với bộ trang phục trên người, chàng lại tự xưng là phó tổng đàn chủ, tình huống thật trở nên gay go rắc rối khó đường phân giải.

Những người này La Như Long đều đã gặp mặt, giờ đối diện tương phùng chàng phải dở khóc dở cười.

Suy nghĩ một hồi, La Như Long liền bước lên ...

"Xẹt ..." Mười bốn người lập tức dàn thành trận thức.Chín vị cao tăng Thiếu Lâm triển khai "Cửu liên hoàn Bồ đề trận" đứng chắn phía trước, chuẩn bị đối phó.

La Như Long buột phải dừng lại, bất chợt từ phía sau có tràng cười cất lên:

- Ha ha, Linh Tước đại hiệp, chẳng lẽ không nhận ra La Như Long đó sao ?

Có một bóng người đáp xuống đương trường, đó chính là Lãnh Tử Thu. Những người khác ẩn nấp trong rừng cũng lần lượt xuất hiện.

Các cao thủ bạch đạo như từ cõi mộng trở về, họ mang đầy nỗi kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

Giả Như Chân muốn gấp rút đến Lỗi Dương, liền thúc giục :

- Lãnh đại hiệp, ta biết song phương có rất nhiều điều muốn nói, nhưng chúng ta phải lên đường gấp đến Lỗi Dương rồi tiện trao đổi hơn.

Lãnh Tử Thu đáp ngay :

- Hảo hảo hảo, chúng ta đi ngay. Đi đi!

Hai toán người nhập một, đề khí phi thân lao đi như điện xẹt.

Đến Lỗi Dương, Giả Như Chân mới thở phào nhẹ người. Lãnh Tử Thu dẫn đường rẽ sang một con đường tắt đến thẳng An Nhân. Con đường cái khuất hẳn sau lưng.

Cách phía sau không xa, nữ ma đầu tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang đang dẫn quan sát rõ toàn trường trên quan lộ thẳng về phương Nam.

Đi theo nữ ma đầu là ba vị phó tổng đàn chủ, nữ ma đầu tuy được xưng là võ lâm đệ nhất kỳ nhân nhưng bà ta đầu phải là nhà thần cơ diệu toán, bởi vậy dễ gì biết được có một toán người vừa rẽ sang hướng tắt.

Nhưng không hẳn như thế đã là bình an vô sự!

Ở ngay ngã ba vừa rẽ, có một ngôi cổ miếu hoang phế, không có ai phụng thờ hương khói, cửa ngõ chẳng có, mái ngói dột nát.

Đúng ra ngôi cổ miếu này không đáng để người ta dừng chân lưu trú. Nhưng dù có chăng đi nữa lẽ nào cỡ công lực cái thế như nữ ma đầu, và Giả Như Chân với thính lực như thần, cũng không phát giác ra khi đi ngang qua?

Thế mà chuyện đã xảy ra không như người ta thường nghĩ.

Khi toán quân của nữ ma đầu hô hào băng qua không lâu, từ trong ngôi cổ miếu vọt ra một bóng người màu trắng, vạch không trung đáp xuống giữa đường giống như một hoa tuyết rơi chẳng hề gây nên một tiếng động nhỏ.

Người này là ai? Sao lại dám mạo hiểm ẩn nấp trong cổ miếu để ngầm quan sát hai toán người băng qua trên đường? Người này ngoài to gan lớn mật ra phải là một nhân vật có công lực siêu phàm tuyệt thế!

Trong võ lâm hiện thời ai cũng công nhận mấy mươi năm võ công của Liệt Hỏa Thần Quân hùng bá uy mãnh nhất. Từ khi bọn ma đầu Miêu Cương hoành hành Trung Nguyên bằng vào "Huyết quang chưởng và "Lục âm chưởng" đã chấn khiếp võ lâm, mọi người thừa nhận rằng đanh hiệu của Liệt Hỏa Thần Quân bị uy danh của ma đầu Miêu Cương đẩy xuống vị trí thứ nhì.

Thực tình mà nói không có bất kỳ một tông phái nào đám đứng ra đương đầu với hai môn phái trên.

Nhân vật áo trắng vừa xuất hiện, rõ ràng không thuộc người của toán phía trước cũng chẳng thuộc bọn ma đầu phía sau.

Nếu thuộc hàng cao thủ trong bạch đạo võ lâm, nhân vật áo trắng đó tất sẽ hòa nhập vào toán người của Giả Như Chân, đến Vũ Công Sơn.

Nếu thuộc nhân vật hắc đạo, vị đó tất nhiên cùng đồng hành với nữ ma đầu đến áo Đông.

Đằng này sau khi đáp xuống đường, vị bạch y vẫn đứng yên bất động như cây cổ thụ đứng sững giữa đêm trường.

Có lẽ vị bạch y đang ngưng thần lắng nghe những động tĩnh xung quanh mặc cho gió đêm phất động tà áo và mái tóc xỏa dài.

Đứng lặng một hồi lâu, vị bạch y mới buông tiếng thở ra một hơi nhẹ, ngửng mặt lên ngắm nhìn sắc trời, từng đường nét trên khuôn mặt được lộ rõ.

Vị bạch y này chính là một nữ nhân mới nhìn qua khoảng ác độ tứ tuần. Nhưng để ý kỹ, mái tóc bà ta đã bạc trắng như ngân, rõ ràng vị này là một lão bà ngoại lục tuần, ắt là bà ta có phép dưỡng nhan sắc, cho nên dung nhan mới còn trẻ như vậy. Chỉ có điều sắc mặt bà ta trắng bạch có phần đáng sợ.

Thân hình chợt động, bà ta từ từ quay người lại, với cử chỉ đó đã đủ làm người ta khiếp sợ.

Không gian tịch mịch giọng nói đầy quái lạ của bà ta cất lên:

- Châu nhi ra đây.

Ngữ khí trầm và buồn như tiếng than ai oán vọng giữa đêm thâu.

- Dạ, Châu nhi ra ngay!
Từ trong cổ miếu, một giọng nói trong như tiếng ngọc vang lên, âm thanh nghe ra một phần thanh thoát, một phần lại ai oán lâm li.

Tiếp đó, một bóng người màu trắng từ cổ miếu vút lao ra, đáp nhẹ xuống trước mặt bạch y lão bà.

Bóng người thứ hai này chính là một thiếu nữ tuổi độ mười bảy mười tám.

Bạch y thiếu nữ cũng vận trang phục màu trắng, làn tóc mây dài chấm bờ vai.

Khi nhìn kỹ, cô ta quả là một trang quốc sắc thiên hương, mày thanh mắt phượng, khuôn mặt tròn trĩnh, đôi nhãn châu long lanh như làn nước mùa thu, dung nhan tuyệt thế làm cho mai liễu phải ghen hờn.

Thì ra không ai khác, cô ta chính là Hách Linh Châu ái nữ của "Diệu Thủ Thần Y" Hách Thanh Điền, đồng thời cũng là bạn thanh mai trúc mã với La Như Long.

Mới hơn hai năm nay, Hách Linh Châu có những thay đổi rất nhiều. Hách Linh Châu bây giờ là một thiếu nữ có tấm thân nõn nà sung mãn, tràn đầy sức sống của tuổi xuân. Hơn nữa trước đây cô ta vận y phục màu xanh, bây giờ được thay bằng trang phục màu trắng tinh khiết thanh bạch.

Đôi môi son hiện nụ cười dịu dàng, Hách Linh Châu hỏi bạch y lão bà:

- Sư phụ, nên đi không ?

- Đi ... ? Đi đâu?

Bạch y lão bà buồn buồn nói tiếp:

- Xem ra trận đụng đầu hỗn chiến của hai cường địch vẫn chưa thành.

Hách Linh Châu có phần thất vọng, huơ hai tay cất giọng thánh thót:

- Bọn họ không đối đầu xáp chiến, chúng ta vượt cả ngàn dặm đến đây, giờ phải đành quay gót trở về.

- Phải phản bộ trở về mà thôi.

Bạch y lão bà chợt chuyển giọng hỏi:

- Châu nhi, trước hết ta hỏi ngươi, trong toán cao thủ bạch đạo võ lâm khi nãy thật sự có La Như Long người mà ngươi hăng khắc khoải nhớ nhung không?

Hách Linh Châu lắc đầu trả lời:

- Khinh công của họ quá phàm tốc, Châu nhi thấy hình như có Long ca ca trong đó, mà cũng như không. Thật kỳ lạ, chàng ta vận trang phục giống y hệt như vị phó tổng đàn chủ của Hồng Hoa bang. Giờ Châu nhi đang hoài nghi rằng vị phó tổng đàn chủ đó có phải là La Như Vân không?

Rồi cô ta nở nụ cười duyên dáng, nói:

- Nếu thật sự đúng là huynh đệ Long ca ca, sự khác biệt giữa hai người chỉ có Châu nhi mới nhận ra được.

Bạch y lão hà lẩm bẩm:

- Cũng thật kỳ quái, trong toán cao thủ bạch đạo vừa rồi lại không có Liệt Hỏa Thần Quân !? ... Lẽ nào lão không vào Trung Nguyên, hay là ...

Hách Linh Châu bĩu môi cười:

- Sư phụ chẳng khi nào quên Liệt Hỏa Thần Quân, sư phụ muốn tìm lão ta để báo thù cũng không nên gấp vội, hay sư phụ sợ lão ta trốn thoát ?

Sực nghĩ đến điều gì, cô ta nhấn mạnh lời:

- Sư phụ chớ quên rằng sư phụ từng hứa với Châu nhi là quyết không làm thương hại đến La Như Long !

Bạch y lão bà gật đầu tiếp lời:

- Châu nhi, chúng ta đã nảy ra sự mâu thuẫn rồi. Đối với Liệt Hỏa Thần Quân, ta oán hận suốt đời, phải đích thân ra tay giết chết lão ta. Nhưng ngươi bảo ta không được làm thương hại đến La Như Long, lỡ ra La Như Long thật sự là truyền nhân của Liệt Hỏa Thần Quân, hắn há chịu để yên cho ta hạ thủ? Nếu sau này đối địch với ta thì xử lý sao?

- Bất kể thế nào cũng mong sư phụ đáp ứng lời của Châu nhi cho.

Bạch y lão bà lắc đầu than:

- Ma đầu Miêu Cương đối với ta không có ân oán gì cứ để cho họ hoành hành Trung Nguyên, cũng chẳng liên quan gì đến ta. Nhưng cũng thật khó nói nữ ma đầu đó lại có thâm cừu giết phụ thân ngươi, trên danh nghĩa sư đồ, Mân Sơn bà bà này muốn đứng ngoài vòng ân oán cũng không được.

- Đương nhiên sự phụ không thể làm khách bàng quan được, sư phụ từng đáp ứng điều đó rồi mà?

Bạch y lão bà tự xưng là Mân Sơn bà bà lại lên giọng:

- Xem ra ta vướng thù địch cả hai mặt!

Hách Linh Châu cất cao giọng đầy kiêu hãnh:

- Hai mặt hay ba mặt thì cũng chẳng cần kể đến, với võ công "Mân Sơn" chúng ta lại còn sợ ai nữa chứ ?

- Châu nhi, ngươi quá tự phụ đối với "Huyết quang chưởng" của ma đầu Miêu Cương, ta khuyên ngươi nên tránh xa, bằng không thì bỏ mạng khi nào không hay đấy?

- Điều đó Châu nhi tự lãnh hồi được.

Mân Sơn bà bà chừng như nghĩ đến điều gì, chợt hỏi:

- Châu nhi, ngươi từng nói âm diện "Thái cực đồ" là nên thuộc về ngươi hả?

- Vâng.

- Ngươi muốn đoạt lại không?

Hách Linh Châu mỉm cười trả lời một cách hùng hồn:

- Nếu "Thái cực đồ " thuộc vè Long ca ca, Châu nhi không nói làm gì. Nhưng ở vào tay người khác Châu nhi quyết đoạt lại cho bằng được.

Mân Sơn bà bà bèn giục:

- Châu nhi, chúng ta bám theo xem sao.

- Hảo!

Mân Sơn bà bà dặn:

- Ta khẩn thiết căn dặn ngươi, bất luận chàng thiếu niên đó thật sự có phải là La Như Long hay không, bây giờ chưa đến lúc lộ diện, ngươi không được xúc động tình cảm làm bại lộ mưu đồ của ta rõ chứ?

- Vâng, sư phụ cứ yên tâm.

Hai người phi thân lao vút đi, chỉ một lát sau đã biến mất trong khung trời mờ ảo.

Chương 35: Hợp kế đối địch

Toán cao thủ bạch đạo sau khi vượt qua Vũ Công sơn mới giảm tốc độ hành trình.

Đến phía bắc Du huyện, họ gặp toán cao thủ do Phổ Thiện đại sư dẫn đầu, sát nhập lại làm một đến hơn sáu mươi người, rồi tiếp tục băng về hướng Dự Nam.

Để được an toàn, đồng thời tiện lợi trong bước hành động, họ men theo Cửu Lãnh sơn rồi tiền nhập vào Hà Nam, đi suốt ngày đêm không dừng chân.

Trên đường đi không ai mở miệng nói gì, chỉ có Lãnh Tử Thu thầm thì to nhỏ với Phổ Thiện đại sư, lão ta luôn miệng đáp hảo hảo, thỉnh thoảng lại nhìn sang La Như Long vẻ đầy ngưỡng mộ.

La Như Long cũng lắm phần ngạc nhiên, không biết họ đang đàm tiếu những gì.

Giả Như Chân sống đến bạc đầu như vậy, hẳn trải qua không ít kinh nghiệm, quan sát qua, lão cũng hiểu được phần nào. Nhưng vẫn cố làm ngơ, lâu lâu lại đánh mắt nhìn La Như Long ý nói:

"Tiểu tử, có lão phu bên cạnh, ngươi cứ an tâm. Ngươi cho rằng những cử chỉ của họ lại thoát khỏi mắt của Phật Như Lai này hả?" Vào trưa thứ ba, họ đặt chân đến Tung Sơn.

Thiếu Lâm tự là một ngôi cổ tự duy nhất còn sót lại ở Trung Nguyên, không bị bọn ma đầu Miêu Cương phá hủy.

Đám quần hùng tiến đến trước sơn môn, chợt nghe tiếng chuông vang vọng.

Đó là tiếng chuông nghênh tiếp thượng khách, chúng đồ Thiếu Lâm tự đứng thành hai hàng để nghênh đón La Như Long.

Chàng được rước vào trong tĩnh thất rộng rãi. Sau hội trà, đột nhiên mọi người phân đứng thành hàng hành đại lễ cúi rạp bái La Như Long.

Trong đám quần hùng bái lễ đó có cả các bậc tiền bối chưởng môn của các đại môn phái danh tiếng lừng lẫy một phương.

La Như Long thấy vậy phải phát hoảng, chàng không rõ rồi tới đây sẽ gánh vác trọng trách gì, nhưng họ thi lễ trịnh trọng như vậy, chàng biết rằng sự việc rất trọng đại.

Nhìn những lão tiền bối râu tóc bạc như sương, lại tôn sùng mình hết mực, La Như Long kinh ngạc và bối rối, không biết ứng xử thế.

Nếu phán ra hai tiếng "miễn lễ", e rằng quá thất lễ. Nếu dùng chưởng lực để nâng họ lên, lại càng thất lễ hơn.

La Như Long thật sự lúng túng, bất giác đánh mắt nhìn sang Giả Như Chân để mong lão ta phân giải cuộc diện này.

Giã Như Chân bèn mỉm cười cất giọng:

- Sao? Chỉ có thất đại môn phái hành lễ thôi hả? Còn người của hòa thượng kia sao?

La Như Long nghe vậy liền quét ánh mắt nhìn đám quần hùng đang quì đúng là còn thiếu nhân vật thuộc môn phái Thiếu Lâm.

Chàng đảo mắt quan sát thấy Phổ Thiện đại sư cùng Cửu giám tự của Thiếu Lâm tự đang mỉm cười đứng ở một bên.

Khi nghe Giả Như Chân hỏi thẳng lời đó, Phổ Thiện đại sư vốn là một người trầm tĩnh cũng lúng túng ngỡ ngàng.

Qua thoáng lưỡng lự suy nghĩ Phổ Thiện đại sư trả lời:

- Giả thí chủ hẳn không biết phái Thiếu Lâm không liên can gì đến sự thỉnh cầu La thiếu hiệp lần này.

Đoạn lão ôm quyền vái một vái thi lễ.

Giả Như Chân vuốt râu cười hỏi:

- Lão hòa thượng, ta có lời muốn hỏi lão.

- Xin cứ hói.

Giả Như Chân chậm rãi cất giọng:

- Đại hòa thượng lão xưng hô thế nào đối với Liệt Hỏa Thần Quân?

Phổ Thiện đại sư nhất thời đoán không ra ẩn ý của đối phương bèn đáp:

- Liệt Hỏa Thần Quân thành danh mấy mươi năm trước đây, bọn tôi đúng ra nên chấp nhận làm đệ tử.

- Lời đó có thật lòng không ?
- Kẻ xuất gia bình sinh không vọng ngữ với người, đương nhiên thật.

Giả Như Chân chỉ vào mặt mình, cười hì hì, nói:

- Ta đã đến tuổi bát tuần, có mối thâm giao với Liệt Hỏa Thần Quân mấy mươi năm. Giờ ta đang thay mặt cho Liệt Hỏa Thần Quân, theo lão, ta nhận lấy một lễ bái của lão vừa rồi có thỏa đáng không?

Phổ Thiện đại sư khẩu phục nhưng tâm bất phục, đáp lại:

- Lão là bậc niên cao hữu đức, bọn tôi nên bái thêm một bái nữa gọi là toàn lễ.

- Ha ha! Vừa rồi đã nhận lão một bái, hà tất phải thi toàn lễ !

La Như Long nôn nóng hỏi:

- Lão tiền bối, vãn bối nên xử sự thế nào đây?

Giả Như Chân trả lời:

- Bảo họ đứng dậy.

- Vãn bối ... vãn bối ...

Giả Như Chân mỉm cười, ngầm vận chân lực ở hai tay đưa ra phía trước, cất giọng:

- Chư vị hà tất phải hành đại lễ với một đứa trẻ, đứng dậy, đứng dậy.

Lập tức có hai luồng lực đạo nhu hòa phát ra, nâng đám quần hùng đứng dậy.

Đám cao thủ bạch đạo không phải là những kẻ hư danh, ban đầu nghe Giả Như Chân đối chất với Phổ Thiện đại sư, trong lòng vốn đã nổi giận. Nhưng khi nếm công lực tuyệt học của lão ta, sự tức giận đó lan biến đâu mất.

Phổ Thiện đại sư phóng luồng nhãn quan theo dõi, thấy đương chúng ổn định trở lại, bèn đưa tay thị ý cho họ trở về nguyên vị trí, nói:

- Chư vị xin qui tọa, có gì nói sau.

Giả Như Chân lướt nhìn đương chúng, cất giọng sang sảng:

- Chư vị bất quản gian khổ nghênh tiếp bọn ta đến đây có chuyện gì xin nói rõ ra đi.Linh Hạc đạo trưởng đứng dậy tiếp lời:

- Vô lượng thọ phật ! Hồng Hoa bang giá họa võ lâm, thế lực càng ngày càng lớn, cửu đại môn phái lâm cơn đại nạn. Nay có La thiếu hiệp được Liệt Hỏa Thần Quân chiếu cố, hai năm tinh luyện võ công, kỳ công thành đạt, ngưỡng mong La thiếu hiệp đứng ra thanh trừ yêu tặc. Đó là lời thỉnh cầu của những người trong bạch đạo võ lâm.

Giả Như Chân mỉm cười nói:

- Linh Hạc đạo trưởng vì vận kiếp võ lâm mà có lời thỉnh cầu, đúng là một người vì đạo nghĩa. Nhưng Hồng Hoa bang hiện tại lực đông thế mạnh, chỉ một mình La Như Long làm sao đương đầu nổi?

Lời của giả Như Chân làm cho mọi người không ít phần hoang mang. Lão ném ánh mắt quan sát đương chúng, vuốt râu nói tiếp:

- Tuy nhiên La Như Long đã là truyền nhân của Liệt Hỏa Thần Quân, được đón nhận đại lễ của chư vị, để biểu thị thành ý nhất tâm hướng thiện của Liệt Hỏa Thần Quân, đồng thời đáp ứng lòng mong mỏi của chư vị, chàng ta quyết phải xả mệnh vì chính nghĩa, cho dù dầu sôi lửa bỏng cũng gắng vượt qua.

Nghe lời lẽ hùng hồn đó, những cao thủ bạch đạo trở nên rạng rỡ nét mặt đầy vẻ hy họng.

Giả Như Chân quay sang hỏi Phổ Thiện đại sư :

- Lão hòa thượng, đối với lần quần hội Chung Nam vào ngày hai mươi lăm tháng ba tới đây của Hồng Hoa bang, lão có kế hoạch thế nào ?

Phổ Thiện đại sư ngập ngừng trả lời:

- Quần hội Chung Nam của Hồng Hoa bang không ngoài hai mục đích, thứ nhất Hồng Hoa hang muốn mượn ngày hội này để phô trương uy lực của họ; thứ hai nhân ngày hội này họ dự định dẫn xuất một người.

- Họ muốn dẫn xuất người nào?

- Không rõ ?

Giả Như Chân hỏi tiếp:

- Ngày hội đó điển khai vào giờ nào?

- Đúng Thìn!

- Do ai chủ trì?

- Hồng Hoa bang phái, vị phó tổng đàn chủ tính Trương làm chủ trì.

- Như vậy người dử hội phải đến Chung Nam sớm trước một ngày ?

- Vâng.

Giả Như Chân trầm tư khoảnh khắc chợt hỏi:

- Ta hỏi tiếp lão, quần hùng của các môn phái đều đến dự Chung Nam hội cả hay sao ?

Phổ Thiện đại sư suy nghĩ giây lát, niệm một câu Phật hiệu rồi nghiêm túc đáp:

- Theo tin nắm bắt được, tôi xác thực cho rằng đúng như vậy ...

Giả Như Chân ngắt lời:

- Tốt rồi, tốt rồi. Giờ chúng ta nên hợp kết lại, triển khai kế hoạch làm sao đến ngày hội phải đoạt bằng được những bộ sử sách lưu truyền của các đại môn phái mới là chính sự!

Rồi lão đưa tay bảo đương chúng:

- Chư vị có thể trở về đi, trước ngày hai mươi bốn tháng ba chúng ta nhất định phải có mặt ở Chung Nam.

Mọi người đồng ứng thanh rồi tản mác ra hết, trong mật thất chỉ còn mấy vị chưởng môn các môn phái ở lại. Họ bắt đầu triển khai một cuộc hội đàm mật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau