KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Duyên tình trao gởi

Vật ở trong tay Liệt Hỏa Thần Quân chính là ba hạt "Hỏa trung liên". Cầm ba hạt đó trong tay, lão không khỏi lúng túng vì cả đời có bao giờ mang ơn ai.

Nghe những lời trung thực của La Như Long, Liệt Hỏa Thần Quân vô cùng cảm động, ánh mắt nhòe lệ nhìn chàng ...

Không thẹn là lão đại hiệp lừng danh, Liệt Hỏa Thần Quân ngăn dòng lệ trào ra, nói:

- La Như Long, ngươi làm như vậy ắt không đáng là người truyền nhân của ta, đứng dậy ! Đứng dậy !

Thấy La Như Long ngỡ ngàng đứng dậy, lão ta mỉm cười hỏi:

- Ngươi được cả thảy bao nhiêu hạt "Hỏa trung niên"? Đã uống mấy hạt ?

La Như Long kể rõ đầu đuôi cho lão nghe, đoạn lấy ra thêm ba viên nữa, đưa cho Trình Phương, nói giọng trìu mến:

- Hai năm nay làm khổ công cô nương, ba viên này tại hạ xin tặng cô nương!

Trình Phương vui mừng nhưng cũng lắm ngạc nhiên, bước đến đứng cạnh bên Liệt Hỏa Thần Quân không nói lời nào.

Liệt Hỏa Thần Quân nhíu mày hỏi:

- Còn lại ba viên trong người ngươi xử lý thế nào ?

La Như Long từ tốn trả lời:

- Ba viên còn lại vãn bối dự định dâng cho Giả lão tiền bối.

- Trao cho Giả Như Chân hả ?

Qua thoáng ngạc nhiên, Liệt Hỏa Thần Quân bảo với Trình Phương:

- Ta thấy La Như Long thành tâm thành ý, Phương nhi, hãy uống ba viên đó rồi vận khí hành công đi !

Lão quay lại hỏi La Như Long:

- Ngươi có lòng khẳng khái tùy tiện trao tặng như ngươi, ngươi có biết giá trị của "Hỏa trung liên" không?

- Vãn bối không biết!

- "Hỏa trung liên" là trân vật trăm năm khó kiếm được. Chớ thấy nó nhỏ nhắn vậy mà xem thường. Nó được kết tinh từ địa khí và tinh hoa trong "Thiên hỏa", uống nó vào được tăng tiến mười năm nội lực, còn phục hồi các chứng trọng thương.

Không ngờ "Hỏa trung liên" có diệu dụng đến như vậy, La Như Long tràn trề niềm vui. Liệt Hỏa Thần Quân nói tiếp:

- Cách đây ba mươi năm, lão phu có cơ duyên lấy được "Hỏa trung liên", cả thảy chỉ chín hạt, lão phu uống hết sáu hạt, cộng thêm mấy mươi năm nội lực vốn có, lão phu đã trở thành Liệt Hỏa Thần Quân vô địch thiên hạ. Nếu ngươi uống hết mười hai hạt này, công lực của ngươi sẽ tăng tiến biết dường nào ?

Nhìn Trình Phương đang ngồi vận hành khí công, lão bèn tiếp:

- Phương nhi cũng là kẻ cô quạnh vong phụ táng mẫu. Ba hạt "Hỏa trung liên" còn lại trước đây, Phương nhi đã uống hai hạt, giờ uống thêm ba hạt của ngươi tặng nừa, như hổ mọc thêm cánh, công lực thiên hạ vô song.

Liệt Hỏa Thần Quân lấy hạt "Hỏa trung liên" cất giữ trong người bấy lâu nay, đưa lên nói:

- Hạt này lão phu muốn vốn để dành cho ngươi, không ngờ được ngươi thiên trợ kỳ duyên. Thôi được, ta tạm thời giữ để sau này có duyên lưu tặng.

Lão cất hạt đó vào người, còn ba hạt "Hỏa trung liên" La Như Long đưa lão vẫn cầm ở tay trái.

La Như Long vội nói:

- Lão uống cả bốn hạt đi, chẳng những công lực tăng tiến, mà sức khỏe cũng cường tráng, tăng thêm mấy mươi năm tuổi thọ.

Liệt Hỏa Thần Quân ngậm ngùi than:

- Lão phu nay đã tám mươi ba tuổi, dù sống thêm hai ba mươi năm nữa cũng chẳng có ích gì. Đối với "Lục âm chưởng" của nữ ma đầu Miêu Cương, lão phu chỉ cần thấy đến cũng phải vong mạng.

La Như Long thảng thốt nói:

- Nghe nói người bị trúng "Lục âm chưởng" chỉ hôn mê thần trí chứ không táng mệnh.

- Bản thân ta nếu lọt vào tay ma đầu Miêu Cương, họ có dễ gì tha mạng sống không?

Chợt lão chuyển giọng:

- Nhắc đến ma đầu Miêu Cương, ta trịnh trọng đề tỉnh ngươi, "Thái cực đồ" có diệu dụng về võ công như thế nào nay ta chưa được biết, đợi Giả Như Chân đến đảo, hẳn sẽ rõ về nó. Hiện tại ngươi đã đạt được Liệt Hỏa Thần công, "Huyết quang chưởng" của bọn ma đầ Miêu Cương không làm thương hại đến ngươi. Đối với "Lục âm chưởng", ngươi phải lưu ý tránh xa.

Mọi điều dường như đã nói xong, Liệt Hỏa Thần Quân chợt hỏi:

- La Như Long, ngươi ở đây có hai năm có từng thấy hiện tượng thiên nhiên kỳ vĩ không?

- Hiện tượng gì ?

- Ngươi xem kìa.

Lão ta chỉ tay về phía khoảng trời xa xa. La Như Long vội quay đầu nhìn theo, hỏi với giọng hiếu kỳ:

- Ở đâu ? Ở đâu ?

Chưa dứt lời, chàng bỗng phát giác vùng huyệt "Chí đài" bị tê rần, trợn mắt há miệng đứng yên bất động.

Liệt Hỏa Thần Quân xuất chỉ phong bế huyệt đạo, thấy La Như Long trong trạng thái kinh hãi, lão cất giọng cười, nói:

- Ta đã từng nói là không muốn thi ân cũng không muốn chịu ân, ba hạt "Hỏa trung liên" vào thẳng trong miệng La Như Long, tiếp lấy bình nước đổ vào miệng một ít để ba hạt ấy chạy thẳng vào bụng, rồi lão mới yên lòng giải huyệt đạo cho chàng, cười kha khả bảo:

- Ngươi nhanh vận khí hành công, nếu chậm sẽ bị khổ hình của hỏa khí đấy !

Dứt lời, lão bay vút đi mất.

La Như Long thả mắt nhìn hình bóng Liệt Hỏa Thần Quân khuất hẳn, nghĩ không ra duyên cớ thế nào.

Chàng bịn rịn lắc đầu than, không biết làm sao đành phải ngồi xuống vận khí hành công.

Điều vận chân khí một hồi, lạnh lùng choàng mở mắt thấy Trình Phương vẫn còn ở lại, ánh mắt long lanh đắm nhìn chàng.

Hai ánh mắt bắt gặp nhau, hai con tim cùng xao xuyến rung động. Nét mặt như hoa của Trình Phương thoạt hiện hai đóa hồng vân, cô ta e lệ mở lời:

- Không ngờ huynh có lòng tốt như vậy, muội xin cám ơn !

Hai năm nay La Như Long thấy Trình Phương lúc nào nét mặt cũng lạnh lùng xen lẫn tự phụ, nhưng không hẳn thế, cô ta mặt lạnh giá nhưng tâm nồng ấm. Nay cô ta biểu lộ đầy vẻ thân thiết và quan tâm đến chàng.

Qua Liệt Hỏa Thần Quân, La Như Long rõ được gia cảnh của Trình Phương, có phần thấu hiểu nội tâm cô ta, vì cả hai đều cùng chung cảnh ngộ, từ đó trong đáy lòng chàng trào dâng sự đồng cảm và mến thương.

Sự mến thương đó đâu chỉ là tình cảm đơn thuần bởi cùng chung cảnh ngộ ?

Trước đây hai năm, La Như Long là bạn giao tình thanh mai trúc mã với Hách Linh Châu. Trên bước đường hành trình về phương Nam, tình cờ chàng giải cấu tương phùng Biện Khởi Phụng. Giờ đối mặt với Trình Phương, gợi cho chàng nhớ lại tình cảm cao đẹp của thời non trẻ.

La Như Long cho rằng chỉ có Hách Linh Châu và chàng mới chính là đôi uyên ương được trời kết định.

Đối diện với Biện Khởi Phụng, La Như Long tuy mặc cảm với Biện gia bảo, căm ghét phụ thân cô ta, nhưng tình cảm tốt đẹp mà huynh muội Biện Khởi Phụng dành cho chàng, chàng luôn khắc mãi trong lòng. La Như Long cũng biết Biện Khởi Phụng rất yêu thương mình.

Còn đối với Trình Phương, không những cô ta có dung nhan tuyệt thế, mà hai năm nay cô ta bất quản sớm trưa đưa cơm nước đến, thử hỏi người ta không rung động con tim sao được?Huống gì, Liệt Hỏa Thần Quân đã có ý gợi lên muốn cho hai người nên duyên.

Ngồi đối diện với vị giai nhân tuyệt thế có ân tình này, La Như Long bất chợt xao động trong lòng, mặt ửng đỏ, trái tim đập vội, biển sóng tình yêu trào dâng. Không tự chủ được mình, chàng đưa tay ra nắm lấy cánh tay ngọc ngà của cô ta, ánh mắt đắm nhìn đầy vẻ khao khát tình yêu.

Trình Phương lớn hơn La Như Long một tuổi, đương nhiên tâm lý cũng trưởng thành hơn, cô ta không ngờ chàng lại có cử chỉ bạo dạn như vậy, chỉ cần nhìn qua ánh mắt chàng, cô ta đủ hiểu được trái tim chàng đang cuồng nhiệt trong ngọn lửa tình yêu.

Trình Phương cô độc từ nhỏ không nơi nương tựa, theo Liệt Hỏa Thần Quân đến ở trên đảo đã bảy năm tròn. Mấy năm nay cô ta rất ít ngao du trên giang hồ, đã từng tiếp xúc với nam nhân đâu. Nhất là với một người có gương mặt tuấn mỹ như La Như Long.

Trình Phương rất muốn gần gũi với La Như Long. Hai năm nay phụng theo lời Liệt Hỏa Thần Quân, cô ta cố ngăn cách và lạnh nhạt đối với chàng, nhưng đó cũng là bản tính nên có đối với một người thiếu nữ.

Nhìn La Như Long đang ngây ngất trong cơn sóng tình, vì phải quan tâm lo lắng cho chàng, Trình Phương gỡ tay chàng ra, trách nhẹ:

- Làm gì kỳ vậy, người ta thấy được thì sao ?

La Như Long cười gượng:

- Trình cô nương không phải đã yêu thích ta rồi sao ? Cầm tay đâu nhằm nhò gì ? Ở đây chỉ có cô nương và ta, có ai đâu mà ngại ngùng.

Trình Phương liếc chàng một cái, nói:

- Nói bậy, huynh cho rằng nơi này không có người thứ ba hay sao ? Huynh nên biết, tổ phụ luôn ở bên cạnh huynh !

- Thật à ?

La Như Long như choàng tỉnh cơn mộng, nét mặt đầy vẻ lúng túng ngượng ngùng.

Trình Phương cảm thấy có phần bất nhẫn, bèn nở nụ cười hiền dịu:

- Huynh còn ở lại ba tháng nữa, mong huynh nên chuyên chú tâm vào học võ công.

Chỉ cần sau này huynh đãng tích trên giang hồ, gặp đến Biện cô nương, huynh không bỏ quên muội là được !

Nhắc đến Biện Khởi Phụng, La Như Long sực nhớ lại, bèn chỉ tay mỉm cười, nói:

- À, ta rõ rồi ! Ta trên đường đi về phương Nam, cô nương đã lưu lại lệnh bài của Thần Quân mỗi nơi ta dừng chân. Trên ngọn đồi Thê Phụng, cô nương đã xuất hiện lấy đi lệnh bài trên tay ta, phải không ?

Trình Phương mỉm cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

La Như Long hỏi giọng ngạc nhiên :

- Ta cảm thấy kỳ lạ, Phương cô nương sao không lộ diện để bảo hộ ta ? Thậm chí khi ta bị bọn hắc đạo vây khốn triền miên, cô nương cũng không ra tay cứu viện ? Vì sao ?

Trình Phương cười yểu điệu:

- Muội biết rõ huynh có chiêu "Lão Ngưu phá xa" phòng thân, vả lại có mỹ nhân hộ giá theo cạnh bên, muội việc gì phải lộ diện đi thêm khó xử.

Lời đó nghe ra chua cay làm sao ?

Cô ta nói tiếp :

- Lúc đó có tổ phụ bên cạnh, dù muội muốn lộ diện cũng không được !

- Sao ? Lúc đó có cả Thần Quân nữa hả ?

- Đương nhiên, huynh nghĩ xem, trước quần hùng bạch đạo võ lâm, nếu không có lão truyền âm thì họ dễ gì tuân thủ theo ?

La Như Long phân vân hỏi:

- Phương cô nương, ta còn có điều không rõ, cô nương và Thần Quân bám sát theo ta lúc nào ?

- Sau khi huynh rời Vũ Đương sơn.

- Thế mà ta không hề phát giác ra !

Thoáng suy nghĩ trong giây lát, La Như Long chuyển giọng hỏi:

- Phương cô nương, Thần Quân nói võ công của ta đã đạt, có thật không ?
- Ai dối huynh làm gì ?

- Thật khó tin, sao ta không cảm nhận được.

Trình Phương tươi cười :

- Huynh nghĩ xem, huynh quanh năm ngồi vận khí hành công, nhiệt độ nơi này rất cao, huynh hít nó vào trong cơ thể, vận hành toàn thân, sự tiến triển đâu phải tự huynh muốn mà thành.

Như có phần tin, La Như Long hỏi tiếp:

- Hiện tại ta thành đạt kỳ công đến mức nào ? So với cô nương ra sao ?

Trình Phương trầm ngâm khoảnh khắc, nói:

- Có sáu hạt "Hỏa trugn liên" trợ lực, giờ công lực của huynh hơn xa so với muội trước đây hai năm hỏa thiêu đoàn thuyền. So với công lực của muội bây giờ, huynh còn kém một bậc.

- Đạt đến cao vậy hả ?

La Như Long mừng đến phát cuồng, liền vụt đứng dậy, chỉ tay về phía mỏm đá cách ngoài mười trượng, nói:

- Như vậy với cự ly mười trượng ta đã dễ dàng vượt qua.

- Đương nhiên !

La Như Long hăm hở kéo Trình Phương dậy, vội giục:

- Phương cô nương, chúng ta cùng bay qua bên đó xem, thật mà nói, ở đây mãi buồn quá !

Chàng vươn người định lao đi.

Trình Phương chợt biến sắc, vội kéo lại lớn tiếng:

- Huynh muốn chết hả ? Nhìn kìa !

Cô ta chỉ xuống địa hình sâu thẳm xung quanh, nói:

- Huynh lỡ sẩy chân, tài nghệ xuất thần nhập hóa như tổ phụ sợ rằng cũng không cứu huynh hồi sinh được.

La Như Long ngạc nhiên hỏi:

- Ủa ! ... Vừa rồi cô nương nói ta kỳ công thành đạt, phi thân qua được, sao giờ lại nói muốn ... chết ...

Trình Phương dậm chân gắt giọng :

- Trông huynh dáng bộ lanh lợi, sao trong đầu lú lẩn vậy ? Tuy kỳ công đã thành đạt, nhưng huynh không hiểu quyết phát vận dụng thần công. Kỳ thực chỉ còn chín mươi ngày ngắn ngủi, huynh nôn nóng làm gì ?

La Như Long nghe nói vậy mới rò mọi lẽ. Chàng lắc đầu nói giọng u buồn:

- Phương cô nương có biết không, ở chết một chỗ chốn tịch mịch cô liêu này buồn biết dường nào ?

- Sao không biết ?

Cô ta đánh mắt nhìn, nói tiếp :

- Trước đây muội ở nơi này đằng đẳng bốn năm trời thì sao ? Ngay cả tổ phụ cũng mất ba năm chín tháng. Huynh được tạo hóa ban phước, chỉ có hai năm ba tháng đã thành đạt, có gì phải trách khổ ?

La Như Long mỉm cười tiếp lời:

- Vậy ta có phần may mắn hơn. Kỳ thực ta không tham vọng gì nhiều, đạt được công lực cao như cô nương ta đã mãn nguyện lắm rồi !

Trình Phương vuốt mái tóc mây, nói:

- Huynh mãn nguyện nhưng tổ phụ chưa mãn nguyện ... Huynh khỏi phải ước mong, đến sang năm công lực huynh hẳn không hơn muội sao ?

- Sang năm ? ...

- Không phải à ? Dám chắc huynh quên là trong người có vật kỳ bảo võ lâm ?

Mãi chuyện trò, La Như Long thật sự quên đi chuyện "Thái cực đồ". Sực nhớ lại chàng lấy nó ra lật qua lật lại, ngạc nhiên hỏi:

- Phương cô nương, người ta nói "Thái cực đồ" ẩn tàng kỳ công tuyệt thế, kỳ công ở chỗ nào ?

Trình Phương chẳng nhìn đến nó, nói giọng đầy kỳ bí:

- Huynh không biết kỳ công ở đâu à ? Cần muội nói ra không ?

- Cô nương biết hả ?

- Đương nhiên !

Cô ta chỉ tay đến hai lỗ nhỏ trên "Thái cực đồ", nói tiếp:

- Huynh nhìn kỹ xem, vấn đề chính là ở chỗ này !

La Như Long chú mục nhìn để mong tìm ra điều bí ẩn, phát hiện thấy có hai lỗ nhỏ.

La Như Long cất giữ âm diện "Thái cực đồ", chỉ biết nó là một vật màu đen hình bán nguyệt. Nay âm dương "Thái cực đồ" sát hợp, không ngờ lại xuất hiện hai lỗ nhỏ này.

Trên "Thái cực đồ", lỗ nhỏ màu đen nằm bên phía âm diện có một lớp đen như mực và mỏng như cánh ve. Lỗ nhỏ màu trắng nằm bên nửa dương diện, cũng có một lớp mỏng màu trắng. Vì cùng màu sắc nên không tinh mắt để ý tức khó phát hiện.

Quan sát kỹ một hồi, chàng phát hiện trên đó còn có chữ.

Nhưng ác một điều, trên lỗ màu trắng lại hiện chữ trắng, lỗ màu đen hiện chữ đen nên không tài nào đọc được.

Mãi ham quan sát, chợt nghe Trình Phương cất giọng:

- Không cần phí công, để muội nói cho nghe !

La Như Long trố mắt hỏi:

- Cô nương biết rồi hả ?

- Đương nhiên !

- Sao cô nương biết ? ... Kỳ lạ nhỉ !

La Như Long rất đỗi ngạc nhiên, thấp thỏm chờ đợi những điều Trình Phương sắp nói ra.

Chương 22: Chim bằng gãy cánh

Trình Phương giống như một người tinh thông pháp thuật, cô ta chẳng để ý đến câu hỏi của chàng, cũng không nhìn nét kinh ngạc biểu hiện trên mặt chàng. Cô ta đưa ngón tay chỉ trên lỗ nhỏ màu trắng, mỉm cười nói:

- Xin huynh xem kỹ, đây có phải là bốn chữ "Tứ hải quy tâm" không?

- "Tứ hải quy tâm" hả ?

La Như Long hốt nhiên thốt lên, đưa sát mắt nhìn kỳ lỗ màu trắng, chợt cất giọng cười thỏa chí:

- Không sai ! Không sai ! Chính là bốn chữ "Tứ hải quy tâm"!

Trình Phương chẳng động nét ngọc, chỉ đến lỗ màu đen, hỏi:

- Xin huynh tiếp nhìn kỹ, đây giống như một bức sơn thủy họa đồ, núi bao bọc lấy biển hồ, chính giữa biển hồ có một hòn đảo lẻ loi nhô lên, đúng không?

La Như Long chớp chớp mắt nhìn, cười lớn:

- Ha ha ! Cô nương nói như thần, sao cô nương nhìn chuẩn xác vậy ?

Chàng lau láu mắt nhìn, hỏi tiếp:

- Xin hỏi, tuyệt thế kỳ công nằm ở đâu ?

- Muội đã nói với huynh là nằm ở bức sơ thủy họa đồ đó rồi mà ?

- Sơn thủy họa đồ ? Có lẽ bức sơn thủy họa đồ là nhằm chỉ một vùng nào đó phải không?

- Không sai !

- Đó là vùng nào ?

Trình Phương chỉ sang lỗ nhỏ màu trắng nói:

- Huynh muốn hỏi vùng nào, trước hết hãy giải bày được bốn chữ này.

- Chính là "Tứ hải quy tâm" mà ?

- Đúng là "Tứ hải quy tâm" !

La Như Long động não tiết suy nghĩ:

"Tứ hải quy tâm ? Tứ hải quy tâm gì ?".

Suy tưởng một hồi lâu, La Như Long bỗng vỗ tay reo lên:

- Đúng rồi ! Đúng rồi ! Chính là nơi này !

Chàng đột ngột la lên làm Trình Phương phải thất kinh giật mình. Cô ta tròn xoe đôi nhãn châu hỏi:

- Sao ? Huynh nghĩ ra rồi à ?

- Ha ha ! Cô nương khỏi giải thích, nó biểu hiện rất rõ, ta biết rồi !

- Hiển hiện rõ à ? ... Tổ phụ vượt cả vạn dặm đường, phí công hơn một năm với thấu hiểu được nó. Huynh chỉ nhìn qua đã đoán được ngay ư ? Cứ nói ra đi !

La Như Long nghe vậy trầm hẳn nét mặt, nhíu mày hỏi:

- Thần Quân tiền bối giải ra cái này phải mất cả năm trời với vạn dặm đường luôn sao ?

Thấy Trình Phương gật đầu, chàng lại lắc đầu nói:

- Khó đến như vậy, lẽ nào ta đoán nhầm ?

Trình Phương liếc mắt hỏi:

- Huynh đã đoán ra nó chỗ nào, sao không nói ra ?

La Như Long gượng cười chỉ xuống chân trả lời:

- Ta đoán chính là nơi này !

- Chính là nơi này à ? Hi hi, hi hi hi !

Trình Phương cười rộ lên, cũng đưa tay chỉ xuống, hỏi:

- Nơi huynh đoán chính là "Liệt tâm đảo" này hả ?

- Có lẽ vậy !

Trình Phương cười ngặt nghẻo nói:

- Tuyệt ! Tuyệt ! Hi hi ! Xin được biết lý do ... Hi hi !

La Như Long dở khóc dở cười, muốn nói cũng không nói được.

Chàng đằng hắng một tiếng, đứng thẳng người làm bộ nghiêm nghị, nói:

- Ta nghĩ chẳng có gì đáng cười ? Ta đoán đảo Liệt Hỏa này cũng có lý do. Cô nương thấy đảo Liệt Hỏa xung quanh là biển, khớp với hàm nghĩa hai chữ "Tứ hải". Còn hai chữ "Quy tâm", trên đảo Liệt Hỏa có "Liệt tâm đảo" chúng ta đang đúng, không sát đề hay sao ? Lẽ nào ta đoán nhầm?

Chàng nói có vẻ rất tự tin.

- Sát đề ? Hi hi hi !

Trình Phương không ngớt cười, nói:

- Đơn giản như huynh nghĩ, e rằng mỗi hòn đảo đều sát đề cả ?

La Như Long hỏi:

- Phương cô nương không được cười ta, Thần Quân lão tiền bối mất cả năm trời, vượt qua vạn dặm, cuối cùng có tìm nơi địa cầu sơn thủy không?

Trình Phương nhéo mắt trả lời:

- Đương nhiên tìm ra ! Nếu không thì muoôi làm sao dám khẳng định huynh đoán sai ?

- Ở nơi nào ?

- Tổ phụ từng căn dặn, đối với vị trí tàng bảo vật không thể nói trước với huynh. Vì chỉ còn lại chín mươi ngày, không muốn để cho huynh phân tâm. Xin lỗi, muội không thể nói ra !

Trình Phương sợ chàng hỏi cặn kẽ, bèn nói:

- Đợi Giả lão tiền bối đến, mọi điều sẽ rõ tận tường.

La Như Long tiếp lời:

- Giả lão tiền bối thật là người chân thật, nhiệt tình, khổ công lão không quản vạn dặm để giúp đỡ ta.

- Huynh bây giờ bất tất nói nhiều, đợi lão đưa huynh đến vùng địa đầu, luyện thành đạt kỳ công, lúc đó tạ ân không được sao ?

- Cô nương, Giả lão tiền bối muốn đích thân đưa ta đi ư ?

- Muội nghĩ vậy !

La Như Long vui mừng, vì có Giả Như Chân ở cạnh bên, chàng đỡ lo lắng nhiều.

Chàng bất chợt hỏi:

- Thần Quân lão tiền bối có đi không?

Trình Phương lắc đầu trả lời:

- Tổ phụ không muốn vào Trung Nguyên, bởi vậy không đi !

- Còn cô nương?

Trình Phương ánh mắt thoáng buồn, nói:

- Muội là kẻ cô độc đáng thương, khi được tổ phụ đưa đến đảo Liệt Hỏa, muội có thề rằng khi nào tổ phụ chưa quy tiên, muội quyết không giẫm bước chân trên giang hồ tầm cứu báo thù, bởi vậy muội không đi được.

La Như Long cảm động, tiếp lời:

- Thần Quân lão tiền bối tuy niên kỷ cao nhưng sức khỏe vẫn tráng kiện, ít lắm phải sống thêm hai ba mươi năm nữa.

Không ngờ Trình Phương lại lắc đầu nói:

- Không đúng ! Sợ rằng tổ phụ chỉ sống được thêm vài năm nữa thôi !

- Cô nương sao biết ?

La Như Long hết sức ngạc nhiên.

Trình Phương giọng nói đượm buồn:

- Chính tổ phụ nói vậy.

- Lão biết trước được sự sinh tử à ?- Theo tổ phụ nói, đó là phép "Tâm linh cảm ứng".

Cô ta chợt ngẩng mặt lên nghiêm túc hỏi:

- Long huynh, muội muốn hỏi một điều, trong ý niệm của huynh dường như rất có thiện cảm đối với Giả lão gia, phải không ?

La Như Long gật đầu đáp:

- Vâng ! Giả lão tiền bối có ân cứu mệnh, ban tặng bảo vật, ân đó lớn lao như núi, ta không bao giờ quên.

- Còn đối với tổ phụ thì sao ?

Trình Phương chăm ánh mắt nhìn chàng.

La Như Long trả lời:

- Thần Quân lão tiền bối cũng hết lòng lo cho ta, tuy nhiên ...

- Tuy nhiên sao ?

- Tuy nhiên, Thần Quân lão tiền bối khiến người ta sợ hãi, không như Giả lão tiền bối,bình tĩnh, dễ gần gủi thân cận.

Trình Phương tiếp lời:

- Không sai, cách suy nghĩ của huynh giống như lời tổ phụ đã đoán định. Nhưng muội khác, muội không phân biệt thiện ác qua hình tướng, cũng không thích người ta cố làm ra mặt từ thiện bên ngoài, muội không nhận định một cách thiên kiến.

La Như Long suy nghĩ giây lát, nghi hoặc :

- Phương cô nương nói thái độ thân thiết và hòa thiện của Giả lão tiền bối là giả hay sao ?

Trình Phương vội xua tay, nói:

- Chớ nói bậy ! Giả lão tiền bối là bằng hữu thâm giao với tổ phụ, muội sao dám loạn ngôn vọng ngữ. Muội nói ở đời là vậy, chỉ trọng áo mũ chứ không trọng người, dựa vào hình thức để phân tốt xấu thì quá mất công bằng. Đó cũng là nguyên nhân chính tổ phụ gởi thân ở chốn đảo hoang vu này !

Cầm chiếc giỏ không lên, cô ta nói giọng buồn buồn:

- Tổ phụ thường nói câu:

"Ta không muốn cầu ai, cũng không muốn thi ân cho ai".

Gần gủi bảy năm trời, muội nhận thấy nửa câu đầu, tổ phụ thực hiện đúng, còn nửa câu sau thì không đúng, nhất là đối với huynh, tổ phụ có tâm tài bồi cho huynh, cũng muốn huynh trở thành người truyền nhân của tổ phụ.

La Như Long gật đầu tiếp lời:

- Điều đó ta đã hiểu rõ.

Trình Phương nhấn mạnh:

- Tổ phụ hình tướng có dị dạng, không thích người khác phụng thừa trước mặt, bởi vậy mong huynh không nên hành sự trái ý lão, thiện hay ác cứ để trong lòng.

Cô ta e lệ bước lên nắm lấy tay chàng, nói giọng ngọt ngào:

- Sáng này chúng ta nói chuyện quá nhiều, từ ngày mai trở đi huynh nên chú tâm luyện võ công. Cuối cùng muội có mấy lời muốn nói ...

- Lời gì ?

- Thứ nhất, huynh sau này luyện được kỳ công "Thái cực đồ", đừng quên ân tổ phụ.

Nếu một ngày muội ra đi báo thù, huynh gắng giúp muội nhiều.

- Cô nương khỏi phải dặn bảo, điều đó là tất nhiên.

- Còn một điều nữa, những tháng ngày huynh cùng Giả lão gia hành đạo ở Trung Nguyên, huynh nên quan tâm lo lắng cho lão, vì hoàn cảnh của lão cũng giống như tổ phụ, không có người thân thuộc. Hơn nữa tính khí lão không được tốt, tính hay cố chấp ...

La Như Long ngắt lời:

- Vâng, ta hiểu. Ta xem Giả lão tiền bối không có gì cố chấp, tính khí cũng tốt.

- Đó là căn bệnh của lão, sau này huynh nên chú ý nhiều hơn. Xin huynh đặc biệt lưu ý một điều, công lực của huynh hiện tại "Huyết quang chưởng" của ma đầu Miêu Cương chẳng tổn hại đến huynh, nhưng cần phải tránh xa "Lục âm chưởng" của họ.

Nói xong, Trình Phương vẫy tay rồi nhún người lao đi.

Hai năm nay, bao nhiêu điều phiền muộn chứa chấp trong lòng, giờ được cởi mở tâm sự với Trình Phương, lòng chàng vơi nhẹ đi nhiều. Tuy nhiên còn những điều chàng dường như chưa hiểu hết, vẫn cứ liêu nhiễu trong đầu.

Thả hồn nhìn theo hình bóng Trình Phương, La Như Long như đang nuối tiếc, thở một tiếng dài.

Cất "Thái cực đồ" vào trong người, chàng quay lại, thấy giỏ thức ăn để cạnh bên, chàng buồn cười thầm nói:

"Mãi chuyện trò quên mất cả ăn uống !".

oo Thời gian chín mươi ngày ngắn ngủi thoắt trôi nhanh ...

Trong khoảng thời gian này, La Như Long tràn trề niềm vui. Từ sáng đến tối, Trình Phương luôn ở bên cạnh chàng, cô ta truyền đạt cho chàng quyết phép về quyền chưởng, binh nhẫn, khinh công thân pháp của Liệt Hỏa Thần Quân. Lâu nay học được bao nhiêu, cô ta dốc lòng truyền ra hết.

La Như Long từ nhỏ đã khổ luyện võ công, hai năm nay có cơ duyên uống được sáu hạt "Hỏa trung liên" thành đạt Liệt Hỏa Thần công, cộng thêm thiên bẩm siêu quần, thiên chất mẫn tuệ, quán thông được tinh hoa võ học tuyệt thế của Liệt Hỏa Thần Quân.

Nhưng có điều làm chàng hết sức ngạc nhiên là trong thời gian này không thấy Liệt Hỏa Thần Quân xuất hiện.

Qua tiếp xúc gần gũi, La Như Long hiểu rằng Liệt Hỏa Thần Quân không đáng sợ như chàng tưởng tượng, ngược lại chàng rất muốn được gặp lão.
Mấy lần La Như Long muốn hỏi, nhưng Trình Phương dường như cố tránh đề cập đến Liệt Hỏa Thần Quân, vì sao ?

La Như Long ngầm tính, kỳ hạn ba tháng chỉ còn lại hai ba ngày. Chàng rất nôn nóng sớm được rời khỏi nơi này.

Vào độ giờ Tí nửa đêm ...

Do tinh thần không ổn định, La Như Long không thể tiếp tục vận khí hành công, nỗi hoang mang nghi hoặc đè nặng trong đầu, chàng ngồi xếp bàn trên đất mở to đôi mắt nhìn khoảng trời bao la, thả dòng suy nghĩ :

"Liệt Hỏa Thần Quân dường như cố ý lánh ta, vì sao ? Vì ta từng nhục mạ lão nên lão ta hận ta hay sao ?

Không đúng, lão sống đến niên kỷ như vậy, đâu đến nỗi có sự nhỏ mọn đó ?

Lão muốn lánh quan hệ với ta vì danh tiếng lão trước đây không tốt, sợ ảnh hưởng đến ta, để ta đến rồi đi một cách thanh thản chăng ?

Thần Quân lão tiền bối, mong lão không nên nghĩ như vậy, ba mươi năm lão khổ tu sám hối, có gì còn phải hổ thẹn với đời ?

La Như Long này vẫn là một con người, vẫn có dòng máu chảy trong tim. Cho dù lão biểu hiện bên ngoài lạnh nhạt đối với ta, ta vẫn tôn kính lão, không bao giờ quên ân đức của lão.

Ta là một kẻ qua sông chặt cầu chăng, ta có thể làm được như vậy không?".

Nghĩ đến đây, chàng lắc đầu thở dài. Ngước mắt lửa bập bùng phía dưới, chàng thầm nhủ:

"Đã đến lúc ta phải rời nơi đây, Liệt Hỏa Thần Quân đã không muốn gặp ta, lẽ nào ta không thể đi gặp lão ? Nhưng lão ở đâu, ta hoàn toàn không biết. Bây giờ ta vượt qua mười trượng là chuyện dễ, sao lại không đi tứ xứ để tìm xem ?

Trong lòng đã định, La Như Long bèn chống tay đứng dậy, vọt người lao đi.

Lên giữa không trung, chàng bẻ hướng đáp xuống trên mõm đá cách người mười trượng. Đây là lần thứ nhất chàng biểu lộ thần công, đạt được ngoài sức tưởng tượng, mặt chàng rạng rỡ niềm vui.

Đứng trên mõm núi đá, La Như Long cảm thấy nhiệt độ giảm đi nhiều, gió đêm lùa từng cơn khiến chàng lành lạnh khắp người.

Như một tù nhân bị cấm cô lâu ngày được thú tự do, chàng vươn người hít thở những luồng không khí mới.

Liệt Hỏa Thần Quân ở đâu ? ... chàng không biết.

La Như Long liền thi triển khinh công thân pháp thoắt vút đi như chim sải cánh, lướt khắp trên đảo với chu vi rộng độ ba mươi dặm.

Liệt Hỏa Thần Quân ở đâu ? ... Chàng vẫn không biết.

Đáp xuống đất, chàng thả nhẹ bước, mắt đăm đăm nhìn, tai lắng nghe, ngưng thần quan sát.

Bỗng nhiên ...

Giọng nói thất thần của một nữ nhân lọt vào tai ...

- Gì ? Lão nói chính là ngày mai hả ? ...

La Như Long nghe ra rất quen, chính giọng của Trình Phương.

Biết rằng đã đến đúng nơi, La Như Long chợt dừng chân dõi mắt quan sát.

Ở nơi này không có nhà, cũng không có hang động cách trước mặt chàng độ năm mươi trượng dường như có một hàng huyệt, lẽ nào họ ở trong đó ?

Bên tai lại nghe văng vẳng một giọng nói khác:

- Ngày mai có gì không được, Phương nhi ?

La Như Long sững người ngạc nhiên thầm nghĩ:

"Giọng của Liệt Hỏa Thần Quân ư ?".

Giọng của Trình Phương cất tiếp lên:

- Không được ! Không được ! Chưa đến kỳ hạn chín mươi ngày.

Giọng của một người khác nữa vang lên :

- Ha ha ! Phương nhi, lòng ngươi rung động rồi đấy ! Ha ... ha ... ha ...

La Như Long chợt nghĩ:

"Ngày mai ? Dám chắc ngày mai ta rời khỏi đảo Liệt Hỏa?".

Kỳ lạ thật ! Giọng cười của người này rõ ràng không phải là Liệt Hỏa Thần Quân.

Ta nghe sao rất quen ?

Chàng sực nhớ lại, thầm nói :

"À, chính là giọng của Giả lão tiền bối, đúng là lão ta. Thì ra lão đã đến rồi.

La Như Long rạo rực trong lòng, liền bước nhanh đến ...

- Người nào ? Đứng lại !

Theo tiếng quát, hai bóng người từ trong động vút bay ra.

Đó chính là Trình Phương và Liệt Hỏa Thần Quân.

Phát hiện ra La Như Long, Trình Phương "a" lên một tiếng, nhất thời không nói ra lời.

Thấy Liệt Hỏa Thần Quân vẫn biểu lộ vẻ thờ ơ lạnh nhạt, La Như Long vội bước lên thi lễ :

- Vãn bối liều mình rời khỏi "Liệt tâm đảo", xin tham kiến Thần Quân.

- Tìm ta có chuyện gì ?

La Như Long đứng thẳng người dậy, nói giọng rất trang trọng:

- Vãn bối mang ân lão tiền bối giúp cho thành toàn, giờ sắp đến ngày ra đi, đến để bái tạ lão.

Liệt Hỏa Thần Quân cười hắc hắc mấy tiếng, nói:

- Chính là chuyện đó hả ? Ha ... ha ... ha ... ! Lão phu không muốn thi ân, cũng không muốn người khác báo đáp. Lão phu muốn ngươi một điều, ngươi thành đạt kỳ công là do ngươi tự nổ lực luyện công, lão phu không liên quan gì, hiểu chưa ?

La Như Long rõ được tính cách của Liệt Hỏa Thần Quân, bèn đáp:

- Bất quản lão tiền bối nghĩ như thế nào, vãn bối suốt đời không thể nào quên hồng ân của lão.

Liệt Hỏa Thần Quân buông giọng quát:

- Ngươi chớ lải nhải nhiều, trở về "Liệt tâm đảo" ngay, cút !

La Như Long vẫn chần chừ bước lên nói:

- Xin hỏi Thần Quân, hình như Giả lão tiền bối đã đến rồi phải không ?

- Không !

Trình Phương bất ngờ thốt lên, làm bộ rất ngạc nhiên.

Liệt Hỏa Thần Quân nghe vậy cũng sững đi mấy giây, rồi phá lên cười, nói:

- Tiểu tử, ngươi tiến bộ rồi. Dám chắc ngươi vừa rồi nghe giọng của Giả lão gia chứ gì. Không sai, lão ta đã đến rồi !

Nói xong, lão quay phắt qua bảo với Trình Phương :

- Phương nhi, mời Giả lão ra để sớm lên đường.

- Sao ? Đi bây giờ à ?

Trình Phương chừng như chưa tin, biểu lộ nét mặt vẻ bàng hoàng ngạc nhiên.

Liệt Hỏa Thần Quân như đã quyết trong lòng, phất tay áo quát:

- Phương nhi hà tất nhiều lời, đi mời Giả lão ra.

Không dám nói gì thêm, Trình Phương buồn buồn quay người cuối đầu bước đi. Cô ta vòng lui sau lưng La Như Long và trèo lên trên một vùng đất cao.

La Như Long lấy làm kỳ lạ, thầm nghĩ:

"Ủa ? Vừa rồi nghe giọng của Giả lão tiền bối phát lên phía hang động, Phương cô nương lại đi đằng này, vậy là sao ? ..."

Chương 23: Trở lại trung nguyên

La Như Long mang đầy nỗi hoài nghi, Trình Phương lại thắm đượm nỗi buồn.

La Như Long ánh mắt dán theo bóng dáng cô ta, đầu óc miên man suy nghĩ.

Trình Phương bước lên cao, quay lại nói giọng buồn rười rượi:

- Tổ phụ, Giả lão đang ở ven biển chuẩn bị đi, nên gọi lão ta không ?

Chưa đợi Liệt Hỏa Thần Quân trả lời, La Như Long vội chạy đến phía Trình Phương.

- Ngươi đứng lại !

Liệt Hỏa Thần Quân quát lớn.

La Như Long liền quay người lại, Liệt Hỏa Thần Quân đã lướt đến gần, hỏi:

- Ngươi vội muốn đi hay sao ?

La Như Long biết rằng lão ta hiểu lầm, bèn đáp:

- Không ! Không ! Vãn bối nhìn xem Giả tiền bối đang làm gì ?

Liệt Hỏa Thần Quân cười lớn:

- Tiểu tử, ta hỏi ngươi, ngươi còn gì muốn nói khi chia tay không ?

- Lão nói vãn bối bây giờ luôn sao ?

Thấy Liệt Hỏa Thần Quân gật đầu, La Như Long bái người xuống đất, nói giọng xúc động:

- Lão tiền bối, mong lão bảo trọng lấy thân ...

Chưa dứt lời, La Như Long đứng dậy nhìn lão một lần nữa rồi quay người bước đi.

- Đứng lại !

La Như Long dừng lại với tâm trạng hoang mang, Liệt Hỏa Thần Quân trầm giọng hỏi:

- Tiểu tử, khi ngươi đặt chân lên đảo Liệt Hỏa, lão phu thử ngươi ba chiêu, ngươi còn nhớ chứ ?

- Vãn bối nhớ rõ !

- Đảo Liệt Hỏa ta cũng có luật tiễn khách, ngươi biết không ?

- Vãn bối không được biết.

Liệt Hỏa Thần Quân cười kha khả:

- Người nào lên đảo phải tiếp ta ba chiêu, muốn rời khỏi đảo phải tiếp ta ba chiêu mới được.

La Như Long gượng cười :

- Đảo Liệt Hỏa đã có luật tiễn khách, vãn bối xin tuân mệnh !

Liệt Hỏa Thần Quân nói từng tiếng một :

- Chiêu của ta có tên là "Tống quân hạ hải", ngươi nên thận trọng !

Lập tức một luồng kình phong mãnh liệt như muốn lật trời đổ nước cuồn cuộn ập tới ...

La Như Long có kinh nghiệm khi mới lên đảo, đồng thời lãnh hội được qua hai năm nay, biết rằng Liệt Hỏa Thần Quân diện ác tâm thiện, không nỡ ra tay tuyệt tình khi ly biệt. Boơi vậy thấy trận cuồng phong ập đến hung mãnh, chàng vẫn đứng sừng sững nguyên vị trí cũ.

Khi luồng cuồng phong bức đến sát bên người, La Như Long bỗng phát giác ra một luồng hấp lực.

Vì chàng không hề kháng cự, nên bị luồng kình lực đó vừa bạt đến chàng lập tức chao đảo và bị hút mấy bước.

La Như Long đứng lại chưa vững, đã có một luồng dư lực khác từ dưới chân thốc lên làm chàng hỏng chân tay thẳng lên trên không.

La Như Long bây giờ đâu phải như hai năm trước đây ? Lúc này nếu chàng có ý kháng cự, chỉ cần tung song chưởng đánh bức ngang luồng lực của Liệt Hỏa Thần Quân, tuy yếu nhưng chàng thoát khỏi chưởng phong của đối phương là chuyện đơn giản.

Nhưng La Như Long không làm vậy, vì đã nói là tuân mệnh quyết không hoàn thủ.

Thân hình bị lơ lững trên không lên xuống chẳng được, nhưng La Như Long không tức giận, quay đầu nhìn xuống cảnh trường phía dưới.

Rất lâu không nghe thấy Trình Phương lên tiếng, cô ta đang làm gì ?

Bởi vậy, ánh mắt đầu tiên của chàng là nhằm đến hướng Trình Phương.

Kỳ lạ thật, cô ta đi đâu mất ?

Trình Phương đi đâu ? La Như Long bao nỗi nghi hoặc sầu tư !

Giọng Liệt Hỏa Thần Quân oang oang thốt lên:

- Tiểu tử, ngươi muốn tìm Phương nhi hả ? Nó vẫn có lòng tốt, đã chạy đến Giả lão gia để muốn cứu viện ngươi đấy.

Lão cất giọng cười bạo mấy tiếng, nói tiếp :

- Lão phu nhất nhất một lời, nói tống ngươi xuống biển là tống ngươi xuống biển. Ta xem Giả lão gia sẽ nghĩ gì về ta ? Tiểu tử, chuẩn bị bay xuống biển.

Tiếp đó, một luồng lực đạo uy mãnh vô song thốc đến La Như Long, chàng giống như cánh chim bị cuốn đi trong cơn giông bão, bay thẳng ra biển.

Tiếng gió xé bên tai, đảo Liệt Hỏa lùi nhanh về phía sau.

"Bõm" một tiếng, La Như Long rơi ngay xuống biển.

Rơi xuống nước, La Như Long cú cho rằng như vậy là thôi, nào ngờ chuyện xảy ra hoàn toàn khác. Luồng lực đạo tống chàng xuống biển đó vẫn không thu hồi, cứ tiếp đẩy chàng xuống ... chìm xuống ... rất sâu.

La Như Long mới bắt đầu thực sự khiếp hãi.

Vùng vẫy dưới nước không ít công phu, La Như Long mới thoát khỏi luồng lực đó, tuy nhiên cũng bị hớp mấy hớp nước biển vào bụng, thiếu điều ngộp thở.

Khi trồi lên mặt nước nhìn về phía đảo, chàng nghe tiếng kêu thất thanh, tiếp theo là tiếng cười từ đảo vọng đến.

Hai bóng người xuất hiện, lướt nhanh trên mặt nước tiến thẳng đến La Như Long.

Đó chính là Trình Phương và Giả Như Chân.

Vừa thoáng thấy Giả Như Chân, La Như Long mừng rỡ gọi lớn:

- Lão tiền bối, vãn bối ở đây này.

Tiếng cười của Giả Như Chân vang vọng trên mặt biển, hai người cùng lướt đến cạnh La Như Long.

Trình Phương thả một khúc gỗ xuống nước, cất giọng :

- Lên đi !

Giả Như Chân cuối xuống kéo La Như Long đứng lên trên khúc gỗ, cười giọng chan hòa:

- Chỉ hai năm không gặp, ngươi không những đã lớn nhiều, mà cũng thành đạt nhất chân tuyệt nghệ !

Trình Phương biểu lộ ánh mắt u buồn lưu luyến nói:

- Giả lão gia, vãn bối không tiễn đi xa, mong lão sớm về cho vãn bối đỡ phần lo lắng.

Cô ta quay sang chào La Như Long với giọng bùi ngùi:

- Tạm biệt !

La Như Long cảm thấy trong mũi cay cay, nước mắt chừng như muốn rơi, chàng tiến đến gần, nắm chặt lấy tay Trình Phương, giọng xúc động nói:

- Phương cô nương, cám ơn sự quan tâm giúp đỡ của cô nương hai năm nay, biết bao giờ mới gặp lại nhau ...

Trình Phương lệ châu cũng ngắn dài, nói tiếng nghẹn ngào:

- Muội đã có thề rằng suốt đời ở bên tổ phụ, ngày nào tổ phụ còn tạ thế, muội quyết không đi đâu ...Nói lên được dường ấy, giọng tắt nghẽn đi.

La Như Long nắm chặt tay hơn, cảm kích mở lời:

- Đã nói như vậy, La Như Long ta sẽ trở lại đảo để gặp lại cô nương.

Kiềm chế cơn xúc động, Trình Phương gắng nói thành lời:

- Tổ phụ không thích người đến đây gây phiền, sự tịnh tu của tổ phụ, nhất là đối với huynh, mong huynh lấy sự báo thù làm trọng, chớ vì tình cảm mà phân tâm, huynh có hiểu cho chăng ?

Bấy nhiêu lời khuyên nhủ của Trình Phương đã hàm chứa biết bao nhiêu điều trong đó.

Giả Như Chân cười để dứt áo ra đi, nói:

- Được rồi ! Được rồi ! Chúng ta kịp lên đường để kịp đến Xích Khê trước lúc trời sáng mới được.

Trình Phương gượng cười trong nước mắt, nói thêm một tiếng tạ biệt, cô ta gỡ tay chàng rồi quay lại chuẩn bị vào bờ ...

La Như Long vội nói vói theo:

- Phương cô nương, Thần Quân lão tiền bối không để ta bái biệt sao ?

- Không phải huynh đã từ biệt tổ phụ rồi à ?

La Như Long nói giọng u sầu:

- Ân của Thần Quân cao ngất như núi, lúc lâm biệt cũng không để ta nói lời tạ từ ?

Giả Như Chân cười lớn:

- Liệt Hỏa lão nhân có tính kỳ quặc, lúc nãy ra tay đem ngươi nhấn chìm trong nước, ngươi còn muốn bái tạ làm gì nữa ?

Lão nhìn lên bờ, nói tiếp :

- Ngươi có cho rằng Liệt Hỏa Thần Quân không có mặt, nhìn kìa, không phải lão ta đang đứng trên đó hay sao ?

- Ở đâu ? Ở đâu ?

La Như Long phóng ánh mắt nhìn theo, nhãn lực của chàng thuộc loại siêu quần, dễ gì không thấy ?

Ánh sáng từ trong đảo tỏa ra, dáng Liệt Hỏa Thần Quân đứng trên bờ với chiếc áo màu hồng bay phảng phất.

La Như Long liền cúi người ôm quyền thi lễ, giương cao giọng :

- Lão tiền bối, La Như Long xin cáo biệt.

Bất chợt, tai La Như Long nghe giọng cười của Liệt Hỏa Thần Quân truyền đến:

- Ngươi sao cứ lảm nhảm thế, cút đi ! Lão phu nhắc cho ngươi nhớ một điều, lão phu và ngươi vẫn không liên hệ gì !

Không ngờ lúc lâm biệt, Liệt Hỏa Thần Quân lại phát lên lời lạnh lùng, thi lễ xong, La Như Long liền quay người lại ...

Giả Như Chân há miệng như muốn nói điều gì, lại ngừng.

La Như Long lấy làm lạ, hỏi:

- Lão tiền bối, lão muốn nói gì vậy ?

Giả Như Chân ban đầu ngớ người ra, sau đó lại cười ha ha nói:

- À, à, lão phu muốn nói là chúng ta nên đi thôi.

Màn đêm mờ ảo, La Như Long vẫy vẫy tay chào Trình Phương đang xa dần, rồi cùng Giả Như Chân rời xa đảo Liệt Hỏa.

Hai bóng người lướt nhanh giữa biển cả mênh mông, đảo Liệt Hỏa còn như một khối lửa hồng.

Trong sự tịch mịch ảm đạm Giả Như Chân chợt cất giọng cười lớn, nói:

- Tiểu tử, xua đi nỗi sầu tư trong lòng, lão phu có lời muốn hỏi ngươi.

- Lão tiền bối, lão muốn hỏi gì ?

Giả Như Chân đôi mắt vẫn khép như mọi lần, nét mặt rạng nụ cười, khiến người ta cảm thấy hòa thiện và thân thiết.

Do lướt đi nhanh như tên, gió biển phất động tà áo, chòm râu bạc trắng của lão cũng phảng phất trong gió, trông lão như một vì tiên ông.

Lão cố xua đi bầu không khí trầm lặng, cất giọng cười, hỏi:

- Theo Phương nhi nói, ngươi tuy đã thành đạt Liệt Hỏa Thần công, nhưng vẫn không có danh phận sư đồ với Liệt Hỏa Thần Quân, điều đó có thật không ?
La Như Long gật nhẹ đầu.

Giả Như Chân hỏi tiếp:

- Lão phu muốn hỏi là ngươi không muốn tôn Liệt Hỏa Thần Quân là sư phụ ? Hay lão không muốn thâu nhận ngươi làm đồ đệ ?

La Như Long chỉ cười không trả lời.

Giả Như Chân không truy hỏi tiếp, mỉm cười nói:

- Khi ở thạch động đỉnh Thiên Trụ, lão phu từng nói với ngươi là nếu Liệt Hỏa Thần Quân không muốn thâu nhận ngươi làm đệ tử, lão phu và ngươi phân định lại danh phận sư đồ, bây giờ theo ngươi thế nào ?

Trước đây Giả Như Chân thật sự có nói điều đó. La Như Long hơi có phần lúng túng, gượng cười trả lời:

- Đa tạ thịnh ý của lão. Thần Quân lão tiền bối tuy không nhận vãn bối làm đệ tử nhưng vãn bối đâu thể quên ân đức của lão ta. Bởi vậy ...

- Bởi vậy ngươi không dự định bái danh sư nữa chứ gì ?

Lão nói tiếp :

- Điều thứ hai ta muốn hỏi, ở Vũ Đương sơn, ngươi có nói lão phu chính là Liệt Hỏa Thần Quân, bây giờ sao ?

La Như Long nhìn sang lão, tự lắc đầu, khoảnh khắc sau lại mỉm cười trả lời:

- Lão tiền bối, vãn bối có một điểm hoài nghi không sáng tỏ được, cứ ngờ ngợ rằng lão tiền bối chính là Liệt Hỏa Thần Quân!

- Vì sao ?

Giả Như Chân như lắm phần ngạc nhiên.

La Như Long đáp:

- Vì mắt lão sao không có khi nào mở to ra cả.

- Vì như vậy à ? Ha ... ha ... ha ...

Cười lên mấy tiếng, lão nói tiếp:

- Trước đây ta đã nói với ngươi, ta cũng có nỗi khổ vì không thể mở mắt ra được, tuy nhiên ...

- Tuy nhiên sao ?

La Như Long cố gặn hỏi.

- Tuy nhiên ngươi đã hoài nghi ta điều đó, ta cũng cần phá giải nỗi hoài nghi của ngươi, mở mắt ra để ngươi xem. Nhưng không phải là hôm nay.

- Vậy lúc nào ?

- Sau khi đến Thanh Hải để ngươi đạt được kỳ công của "Thái cực đồ".

La Như Long sửng sốt hỏi:

- Sao ? Lão nói chúng ta phải đến Thanh Hải hả ? Đi Thanh Hải làm gì ?

- Ủa ! Phương nhi không nói với ngươi về câu "Tứ hải quy tâm" ư ?

- "Tứ hải quy tâm" và Thanh Hải tương can gì ? Mong lão nói rõ.

Giả Như Chân rung râu cười tiếp lời:

- Vì câu mập mờ bí ẩn đó mà lão phải rảo cùng trời cuối đất với cả vạn dặm đường.

Bây giờ quả thật không phụ khổ công bôn ba của ta, câu bí ẩn đó đã được giải ra.

Lão ta cười vẻ đắc ý, nói tiếp:

- Lão phu vốn cho rằng điều ámchỉ trong câu bí ẩn đó nên là một hải đảo xung quanh là nước, không ngờ điểm trọng yếu của nó lại là chữ "Tâm" nằm cuối cùng.

- Chữ "tâm" ư ? Chữ "Tâm" giải ra như thế nào ?

- Lật địa đồ Trung Quốc ra, tỉnh Thanh Hải nằm đúng ngay trung tâm địa đồ. Đồng thời tỉnh Thanh Hải có một "Thanh Hải" (biển xanh) nỗi danh, mà ở chính giữa "Thanh Hải" lại có một "Hải Tâm sơn" (núi giữa lòng biển), xung quanh "Hải tâm sơn" là nước bao bọc, ngươi nghĩ xem câu "Tứ hải quy tâm" có khớp đúng như vậy không?

La Như Long ngẫm nghĩ chốc lát, gật đầu nói:

- Có lý ! Có lý ! Thế còn bức sơn thủy họa đồ chính là ám chỉ vùng trên Hải tâm sơn luôn sao ?

- Không sai ! Lão phu đã đến đó, quả thực không sai !

La Như Long trầm ngâm khoảnh khắc, ngạc nhiên hỏi:

- Lão đã đến Hải tâm sơn, sao không lấy tông kỳ bảo võ lâm đó ?

Giả Như Chân cười to:

- Lão phu dù cố tâm lấy kỳ bảo đó, "Thái cực đồ" ngươi cất giữ ở trong người thì ta làm sao lấy được?

- "Thái cực đồ" có diệu dụng gì ? Vì sao cần phải có nó ?

Vừa nói chàng vừa lấy "Thái cực đồ" ra ngắm nghía.

Giả Như Chân cầm lấy nó đưa lên trước mặt chàng, nói:

- Chớ xem thường thứ này, không có nó ngươi chỉ bó tay thất vọng.

Sực nghĩ đến điều gì, lão ta hỏi:

- Ta hỏi ngươi búc sơn thủy họa đồ ở trên mặt diện "Thái cực đồ" ngươi nhớ chuẩn xác chứ ?

- Vãn bối đã chiêm nghiệm rất kỹ, đương nhiên nhớ thành thục rồi.

- Không còn điểm nào nhầm nữa chứ ?

- Tuyệt đối không!

Giả Như Chân đưa "Thái cực đồ" lại cho chàng, nói:

- Như vậy dù có mất đi cũng khỏi phải lo lắng. Người khác lấy được nó cũng như một phế vật mà thôi !

Trong màn đêm mờ mịt, bến Xích Khê đã ở trong tầm mắt.

La Như Long cất "Thái cực đồ" vào trong người, nhân tiện lấy ra một vật gì đưa cho Giả Như Chân nói:

- Lão tiền bối, đây là lòng thành của vãn bối.

Giả Như Chân đưa mắt ngắm vật trong tay, chính là ba hạt Hỏa trung liên lóng lánh.

Lão ta mỉm cười cất nó vào trong người, đoạn lấy cái túi nhỏ trên vai trao cho La Như Long, bảo:

- Tiểu tử, ngươi dừng lại xem, đây là vật đặc biệt ta tặng cho ngươi.

La Như Long dừng ngay lại, vội mở túi ra xem ...

Thì ra trong túi là một bộ y phục nho sinh màu trắng mới toanh, có cả khăn bài và đai lưng.

Đúng là một chiếc áo màu trắng, La Như Long rất thích, duy có một điều khiến chàng phân vân không hiểu là trên mỗi vạt áo đều có thêu một đóa hoa hồng màu tươi thắm, quả là một điều khiến người ta lắm thắc mắc ngạc nhiên.

Chương 24: Cố nhân tương phùng

La Như Long vốn yêu thích màu trắng tinh khiết, giờ cầm chiếc áo nho sinh màu trắng trên tay lại nổi lên bốn đóa hoa hồng rực rỡ, đâu còn là đơn thuần màu trắng bạch để chàng yêu thích nữa.

Chàng đang ngắm xem chiếc áo, Giả Như Chân cười lớn, nói:

- Ngươi thay y phục đi, chúng ta còn sớm lên bờ nữa !

- Lão tiền bối, bốn đóa hoa hồng này sặc sỡ khó coi quá.

Thấy chàng vẫn lưỡng lự, lão ta bèn nói:

- Ngốc thật ! Chính vì bốn đóa hoa hồng đó mà lão phu phải đi khắp tỉnh thành Trường Sa để thuê cho ngươi, lẽ nào ngươi không cảm tạ hay sao ?

- Thế nào ? Lão phải tìm người để thêu lên hử ? Vậy nhất định phải có nguyên do, xin lão nói rõ !

Giả Như Chân vuốt râu cười:

- Mục đích ư ? Đương nhiên có chứ ! Chính là hai chữ "Lưu hành"!

- Lưu hành à ?

- "Lưu hành" không được sao ?

Giả Như Chân nói với hàm nghĩa sâu xa, bèn tiếp:

- Ngươi bất tất nghĩ nhiều, hãy thay y phục đi, chẳng lẽ lão phu để ngươi chị thiệt ?

La Như Long có linh cảm sự việc không giống như lão nói, hai chữ "Lưu hành" tất có nguyên nhân. Nhưng nguyên nhân thế nào ? ... Chàng chưa biết được.

Bởi vậy tuy không muốn chút nào, La Như Long vẫn thay bộ y phục đó vào.

Chiếc áo bào màu hồng độ qua hai mùa sương gió cũng chính là vật kỷ niệm duy nhất của chàng suốt hơn hai năm ở đảo. Bởi vậy khi cởi nó ra, chàng cẩn thận bỏ vào trong túi xách.

Giả Như Chân lấy làm ngạc nhiên nói:

- Nghe nói ngươi rất ghét màu hồng, xem ra chiếc áo màu hồng đó ngươi cũng rất coi trọng.

La Như Long chỉ mỉm cười, mặc chiếc áo nho sinh vào, từ đầu đến chân hoàn toàn mới, trông vẻ rất anh phong tuấn tú, so với trước đây còn có nét phong vận phiêu dật.

Giả Như Chân tiếp lấy ra một chiếc quạt bằng ngà màu trắng đưa cho La Như Long, rồi cầm lấy chiếc túi của chàng trao qua, lão nghiêng đầu ngắm nghía chàng rồi cười rộ:

- Ồ, rất giống ! Ha, ha, rất giống !

La Như Long tròn xoe đôi mắt hỏi:

- Lão nói vãn bối rất giống ai vậy ?

Giả Như Chân không nói thêm, chỉ mỉm cười bảo:

- Tiểu tử, chúng ta đà sắp lên bờ, giờ lão phu có mấy lời trao đổi với ngươi.

- Trao đổi gì ?

- Thứ nhất, trên đường đến Thanh Hải, mọi hành động ngươi đều phải nghe theo chủ ý lão phu đề xuất ?

- Điều đó là tất nhiên !

Giả Như Chân chỉ vào bộ y phục trên người chàng, mỉm cười tiếp lời:

- Bộ y phục này là lão phu đặc biệt lựa chọn cho ngươi, ngươi không được tự ý thay đổi.

Tuy không hiểu được dụng ý của lão, thấy lão nói có vẻ trịnh trọng, chàng chỉ việc gật đầu nghe theo.

Hai người bắt đầu cập vào bến Xích Khê.

Lúc này trời chưa sáng, mọi người đang nằm trong giấc mộng. Bọn họ một lão một thiếu niên lên bờ một cách rất đột xuất, đúng ra thì không có ai hay biết.

Nhưng không phải !

Khi vừa nhảy lên bờ, La Như Long bỗng phát hiện có một bóng người thoắt hiện cách trước mặt không xa rồi biến mất.

Do hai năm luyện công trên đảo Liệt Hỏa, thính lực và nhãn lực của chàng hơn hẳn với người thường, bởi vậy dù bóng người đó biến mất đi như ủy mị, đâu thể lọt khỏi ánh mắt của chàng ?

Nhưng cũng thật kỳ lạ, La Như Long rời khỏi đảo Liệt Hỏa, ngoài mấy người trên đảo đó, tuyệt không có ai biết đến.

La Như Long lắc đầu thầm nghĩ:

"Khả năng họ không thể theo dõi ta, ta không nên đa nghi để thêm phiền toái.".

Đột nhiên ...

Tiếp thêm hai bóng người thoắt hiện rồi lại mất, họ đều biến về hướng bắc.

La Như Long biết chắc rằng không phải sự ngẫu nhiên, định lao người bám theo để nắm rõ tận tường, nhưng đã bị Giả Như Chân giữ lại, chàng sốt ruột hỏi:

- Lão tiền bối, lão không thấy ba bóng người vừa xuất hiện đó sao ?

Giả Như Chân mỉm cười tiếp lời:

- Ta đã thấy rồi, ta hỏi ngươi, ngươi định bám theo họ để hiểu rõ ngọn ngành phải không ?

- Đúng vậy.

- Ngươi việc gì phải phí công vô ích ? Muốn biết rõ ý đồ của họ, ngươi hỏi ta không tiện hơn sao ?

- Lão biết hả ?

Giả Như Chân gật đầu, chàng hỏi tiếp:

- Bọn họ canh giữ ở bến Xích Khê này nhằm mục đích gì ?

- Mục đích chính là nhắm vào ngươi.

- Nhằm vào vãn bối ư ?

La Như Long càng thêm ngạc nhiên.

Giả Như Chân tiếp lời:

- Đúng vậy !

La Như Long lắc đầu nói:

- Lão nói đùa chứ ? Vãn bối ở trên đảo hơn hai năm, lẽ nào bọn họ biết sáng nay vãn bối trở lại Trung Nguyên ?

Giả Như Chân vỗ vai chàng, cất giọng :

- Trước hết ta hỏi ngươi, ngươi cất giữ vật chí bảo võ lâm là mọi người đều biết rõ phải không ?

- Vâng !

- Ngươi đem theo âm diện "Thái cực đồ" đến đảo Liệt Hỏa có phải là chuyện bí mật không ?

- Không !

- Mục đích của ngươi đến đảo Liệt Hỏa là gì ? Ngươi cho rằng mọi người hoàn toàn ngốc cả hay sao ? Bọn ma đầu Miêu Cương lẽ nào không biết Liệt Hỏa Thần Quân cất giữ dương diện "Thái cực đồ" ?

La Như Long gật đầu, chợt lắc đầu hỏi giọng nghi hoặc:

- Họ có thể biết rõ ý đồ của vãn bối, nhưng họ đâu thể biết đích xác là sáng nay chúng ta trở lại Trung Nguyên?

- Ngươi thật vớ vẩn, họ tuy không biết rõ ngươi lúc nào rời đảo Liệt Hỏa, nhưng ngươi sớm muộn gì cũng có ngày trở lại bến Xích Khê, đúng không ?

La Như Long chớp chớp mắt nói:
- Ô, đúng là như vậy !

- Đã biết ngươi sớm muộn gì cũng trở lại Trung Nguyên, họ phái năm ba người ngày đêm canh giữ ở đây, có gì phải lấy làm kỳ quái ?

La Như Long bật cười :

- À, thì ra họ chẳng kể ngày đêm canh giữ đây hơn hai năm trời.

- Chứ gì nữa.

- Lỡ ra vãn bối ở trên đảo thêm hai năm nữa, họ cũng chẳng kể nắng mưa chằm chằm canh tuần như vậy à ?

- Đương nhiên !

- Sao lão biết được mưu đồ của họ ?

- Tiểu tử, ngươi quên rồi sao ? Lão phu vì cố tâm tìm địa điểm giấu vật kỳ bảo được ám chỉ trong "Thái cực đồ", đã từng rảo khắp Trung Nguyên, hành vi của họ đâu thể lọt được qua mắt ta ?

La Như Long bước đi nhanh bên cạnh Giả Như Chân, chàng chợt cất giọng hỏi:

- Lão tiền bối, ba bóng người vừa rồi xem ra thân pháp không tồi chút nào, sao họ không dám ra tay chắn đường ?

Giả Như Chân mỉm cười trả lời:

- Trách nhiệm của họ không phải l là đoạt bảo, chỉ cần phát hiện ngươi đặt chân lên bờ, họ phải tức tốc đi báo tin.

La Như Long không khỏi ngạc nhiên, hỏi:

- Sao lại phát hiện một mình vãn bối, không phải lão và vãn bối cùng đi đó sao ?

Giả Như Chân cười :

- Có thể họ thấy ta già cả nên không để mắt tới.

- Vậy họ chỉ sợ Liệt Hỏa Thần Quân đồng hành với vãn bối, đúng không ?

- Vì một phen khiếp hãi lần hỏa thiêu đoàn thuyền, bởi vậy lúc này nếu có Trình Phương đồng hành với ngươi, họ cũng lắm phần lo sợ !

La Như Long trở lại vấn đề ban đầu, nói:

- Nếu khi nãy lão để vãn bối truy đuổi theo bắt một trong ba tên đó, truy hỏi cho ra ngọn ngành không tốt hay sao ?

Giả Như Chân tiếp giọng :

- Ngươi đuổi theo họ, chẳng bằng hỏi ta không tiện hơn ư ?

- Lão nắm rõ hoàn toàn hử ?

- Hẳn vậy !

- Bọn hắn do ai điều phái đến ?

- Biện gia bảo.

La Như Long dường như cũng lường được điều đó, bèn tiếp:

- Đụng đến Biện gia bảo, vãn bối trên đường đến phương bắc e không lắm yên tâm.

- Có lão phu bên cạnh, ngươi bất tất lo lắng. Tốt nhất là họ không phạm ta thì ta không chạm đến họ.

La Như Long suy nghĩ điều gì, chợt nói:

- Lão tiền bối, vãn bối đề xuất một điều được không ?

- Cứ nói.

- Chúng ta thay đổi hướng đi.

Cũng hơi bất ngờ bởi đề xuất đó, Giả Như Chân hỏi:

- Thế nào ? Có lẽ ngươi sợ giữa đường có người vây chặn làm trở ngại hành trình của chúng ta chứ gì ?

La Như Long nhớ lại lời dặncủa Trình Phương là Giả Như Chân có tính cố chấp, bởi vậy chàng cười trước rồi mới đáp:

- Theo ngu kiến của vãn bối, trước khi chưa đến Thanh Hải luyện thành đạt tuyệt thế kỳ công, chúng ta nên hành trình một cách ngang nhiên, lỡ ra làm kinh động đến bọn ma đầu Miêu Cương thì quả là rắc rối !

Thấy chàng nói có lý, Giả Như Chân gật đầu cười tiếp lời:

- Chủ ý của ngươi không sai, nhưng ...- Nhưng sao ?

Giả Như Chân ngưng thần lắng nghe, nhún vai:

- Không đợi chúng ta kịp thay đổi hướng đi, ngươi nghe kìa, có người đến rồi.

La Như Long thính lực cũng bất phàm, lắng nghe khoảnh khắc, vội quay đầu hỏi:

- Lão tiền bối, vãn bối nghe chỉ có hai người, vãn bối sẽ thưởng họ mấy chiêu rồi lão cùng vãn bối rè đi hướng tắt được không ?

Giả Như Chân chợt giương đôi mày bạc, nói:

- Tiểu tử, ngươi muốn lão phu thay đổi hướng đi không khó, nhưng ngươi không tặng họ được vài chiêu thì lão phu không nghe theo ý ngươi.

La Như Long hỏi với giọng ngạc nhiên :

- Người đến đó ắt là bọn ma đầu hắc đạo, lão không tin vãn bối đánh gục họ hả ?

- Cứ để xem ...

Giả Như Chân chưa nói hết lời, quả nhiên có bóng người xuất hiện.

La Như Long muốn thử sức mình, hơn nữa tuổi trẻ khí thịnh, thấy hai bóng người lướt đến chàng thủ thế đợi chờ.

Thoắt một cái, hai bóng người đã đáp xuống cách trước mặt chàng không xa.

Thì chính ra là Biện Khởi Giao và Biện Khởi Phụng.

Khi nhận rõ bọn họ, La Như Long trống ngực đánh dồn, niềm nở bước đến.

Huynh muội Biện Khởi Phụng cũng vui mừng khôn xiết, họ bắt tay La Như Long hỏi han rối rít.

Cách biệt lâu ngày, giờ gặp nhau, họ vấn vít nhau tràn trề niềm vui.

Giả Như Chân vuốt râu giọng cười vang nói:

- Tiểu tử, giờ ngươi có tặng chưởng được không để thay đổi hướng đi ?

Nghe câu nói đùa đó, Biện Khởi Phụng ngấn e lệ, thả tay La Như Long ra, quay sang thi lễ Giả Như Chân:

- Lão tiền bối, lão dương uy ở tửu lâu Trầm Gia Loan, vãn bối vô cùng khâm phục, hôm nay hân hạnh được tương kiến, cũng khấn xin lão truyền thụ chiêu "Lão Ngưu phá xa" cho đi !

Giả Như Chân mỉm cười nói với La Như Long:

- Cũng là do ngươi tuyên truyền đấy !

Biện Khởi Giao hỏi chen vào:

- Vừa rồi lão có nói thay đổi hướng đi hử ? Đường này chúng vãn bối rất quen thuộc, vãn bối xin dẫn đường nha !

Biện Khởi Phụng cười thánh thót:

- Hôm nay thật không dễ gì gặp La tiểu ca, lão không những phải truyền chiêu "Lão Ngưu phá xa" cho huynh muội vãn bối, mà lão cũng nên đáp ứng để vãn bối đem ngựa tùy tùng theo lão đi ngao du tứ xứ.

Cũng không ngờ huynh muội họ Biện nhiệt tình đến như vậy, Giả Như Chân rẽ hướng đi theo họ trên con đường tắt, miệng lại nói:

- Lão phu truyền thụ chiêu "Lão Ngưu phá xa" là điều không khó, còn các ngươi muốn cùng lão ngao du giang hồ, ha ha, giờ chưa phải lúc.

- Chưa phải lúc hả ?

Biện Khởi Phụng như có phần thất vọng tiếp mở lời:

- Long tiểu ca, huynh từng nói sau khi từ biệt đảo Liệt Hỏa về muốn cùng muội và Giao ca ca hành đạo trên giang hồ, bây giờ ...

Thấy Biện Khởi Phụng với ánh mắt hờn dỗi, La Như Long nhất thời không nói nên lời chàng cũng không hiểu được bao điều ấp ủ trong lòng cô ta.

Sự thực, La Như Long đại sự chưa thành, chẳng lẽ chàng vứt bỏ đi để quyến luyến tình cảm với giai nhân ?

Không biết làm sao, chàng hé môi cười :

- Xin cô nương hiểu cho, lời của Giả lão tiền bối là thực, nếu chuyện không phải là trọng yếu thì lão việc gì phải nhọc lụy cùng đi với tại hạ ?

Huynh muội họ Biện đưa mắt nhìn nhau, Biện Khởi Phụng phân vân hỏi:

- Lão cùng Long tiểu ca đi lên phương bắc làm gì ?

- Đi Thanh ...

Sợ La Như Long tiết lộ mục đích, Giả Như Chân liền đằng hắng một tiếng, ngắt lời:

- Bọn ta đi phương Bắc với cả ngàn dặm đường, Biện cô nương đã gắn bó thêm tình với La Như Long, lão phu cũng muốn dặn đôi lời, được không?

- Xin lão cứ dạy bảo !

- Biện cô nương đã cố chờ đợi được hai năm nay, lão phu khuyên cô nương cố đợi thêm ba tháng nữa.

Biện Khởi Giao hỏi xem:

- Lão tiền bối nói chỉ cần thời gian ba tháng, La đệ đệ hoàn thành việc lên phương Bắc tìm vật kỳ bảo ư ?

Biện Khởi Giao biết rõ mục đích, Giả Như Chân chẳng giấu giếm bèn gật đầu nói:

- Nếu lão phu tính không sai, chỉ cần thời gian độ ba tháng. Giờ ta và hiền huynh muội hữu duyên tương kiến, La Như Long định muốn truyền thụ chiêu "Lão Ngưu phá xa", ta cũng hoàn toàn đồng ý. Chỉ là chúng ta nên tìm một nơi để dừng chân, vì phải cần thời gian hai ba ngày mới luyện thành đạt.

Biện Khởi Giao mừng rỡ nói với muội muội của mình:

- Muội muội, Giả lão tiền bối đáp ứng truyền thụ chiêu tuyệt học, chúng ta tạm thời tìm một nơi để dừng chân đi.

Biện Khởi Phụng cất giọng yểu điệu:

- Nghe nói học chiêu "Lão Ngưu phá xa" huynh đã mừng quýnh lên rồi. Muốn có nơi dừng chân, hãy kiếm một nông gia gần đây, đưa cho họ vài lượng bạc là được.

Vừa đi vừa chuyện trò, bọn họ băng qua một ngọn đồi, trước mặt là rừng trúc.

Trời vào buổi ban mai, những hạt sương óng ánh trên đầu lá cây ngọn cỏ, không khí trong lành mát dịu.

La Như Long suốt hai năm không thấy cảnh sắc thiên nhiên xanh thắm mượt mà như thế này, chàng thả mắt ngắm nhìn như muốn nuốt cả màu xanh thiên nhiên vào trong tâm hồn.

Giả Như Chân chợt dừng chân lại, mỉm cười nói Biện Khởi Giao :

- Hiền huynh muội bất tất phải phí thân đi tìm nơi dừng chân, ta thấy lệnh tôn đã đến rồi kìa ! Ha ha !

- Lão nói phụ thân của vãn bối đã đến đấy ư ?

Biện Khởi Phụng ngạc nhiên thốt lên.

Giả Như Chân chỉ rừng trúc trước mặt nói:

- Biện cô nương nếu không tin thì cứ gọi thử đi !

Biện Khởi Phụng đang ngơ ngác nhìn, tức thì có những tiếng cười lớn phá lên từ phía rừng trúc. Tiếp đó, tiếng áo phất phành phạch trong gió "Vù vù vù" mười mấy bóng người lao vụt ra.

Chương 25: Tán đởm loạn hồn

Mười mấy người dáng như hổ dữ đáp xuống đương trường, vây áp bọn họ ở giữa.

Bốn người đứng chắn phía trước, La Như Long đều quen mặt. Nhân vật đứng chính giữa chính là Biện Quảng Nguyên.

Phía bên trái là bọn "Dao Sơn Nhị Xú", hai cặp nhãn láo liêng nhìn đảo lượt trên người La Như Long.

Còn phía bên phải chính là "Lạc Phách thư sinh" Thiệu Quang đang đứng.

Thiệu Quang vẫn chiếc quạt trên tay, nét mặt âm hiểm quỷ quyệt, ánh mắt đầy hung bạo ác độc rừng rực nhìn La Như Long.

Vành tay bên trái gã ta đứt đâu mất, ắt là hai năm trước đây gã bị trúng chiêu "Lão Ngưu phá xa" của La Như Long, và bị "Thiết Phiến thư sinh" Tần Trọng Minh xẻo mất tai.

Bọn còn lại hình như toàn là vệ sĩ của Biện gia bảo, tên nào cũng tợ như hung thần ác sát, tay lăm lăm cung nỏ, ánh mắt đều tập trung đến Giả Như Chân và La Như Long.

Duy có một điều La Như Long lấy làm ngạc nhiên, là tên nào cũng có bảng bằng đồng chắn trước ngực, kể cả Thiệu Quang cũng vậy.

Qua thoáng suy nghĩ, chàng chợt hiểu ra, thầm nói:

- À, họ mang bảng ồng là để chống đỡ chiêu "Lão Ngưu phá xa". Bọn nó chẳng hề hay biết là ta đã được thần công, chỉ cần xuất ngũ chỉ cũng đủ thấu sắt xuyên đá.

La Như Long đang trù mưu tính kế, thấy Biện Quảng Nguyên trợn mắt quát huynh muội họ Biện:

- Bây dẫn họ đi đường tắt này làm gì hử ?

Dương Thúc Ngô không dám bỏ qua Giả Như Chân, liền bước lên giở giọng hỏi:

- Lão nhân gia, cho biết quý danh ?

Giả Như Chân mỉm cười bình thản tiếp lời:

- Được "Dao Sơn Nhị Xú" xưng bằng lão nhân gia, lão hủ cũng thật vui lòng. Ta họ Giả, tức là "thương giả", ngươi hiểu thành "nhân giả" là lầm đấy. Ha ha !

Dương Thúc Ngô không để ý gì đến lời nói của lão, ôm quyền buông giọng:

- Lão phát hiện ra bọn ta ẩn thân, đủ chứng minh lão là một vị cao nhân ẩn thế.

Xin hỏi lão từ đảo Liệt Hỏa đến đây hay sao ?

Giả Như Chân nhìn huynh muội họ Biện biến sắc, vẫn nói giọng hòa hoãn:

- Không sai, ta từ đảo Liệt Hỏa đến. Nhưng ngươi chớ hiểu lầm, ta không phải là Liệt Hỏa Thần Quân đáng sợ, phải không tiểu tử?

Câu cuối cùng lão quay sang hỏi La Như Long, chàng vẫn nét mặt lạnh lùng, thấy đối phương chắn đường, La Như Long muốn động thủ, nhưng ngại huynh muội họ Biện bên cạnh, bởi vậy liền nói với Giả Như Chân:

- Lão tiền bối, hà tất phải dịu giọng nói với họ, để vãn bối đi thủ có ai dám cản đường?

Chàng nói là đi ngay.

- Không được đi.

Giả Như Chân liền giữ chàng lại.

Hành động bất ngờ của Giả Như Chân không những khiến cho huynh muội Biện Khởi Phụng sửng sốt kinh ngạc, mà đối phương ai ai cũng trố mắt nhìn.

La Như Long càng không hiểu, lạnh nhạt hỏi:

- Lão tiền bối, sao lão lại ...

Giả Như Chân cất giọng cười, ngắt lời:

- Tiểu tử, ngươi đi như vậy xem ra không để mắt tới mấy vị đại hiệp này ? Ngươi tự tin có thể đi được không?

La Như Long không đoán ra tâm ý của lão liền ngẩng cao đầu cất giọng cười sang sảng:

- Không phải vãn bối tự khoe, cỡ như bọn "Dao Sơn Nhị Xú", vãn bối không đáng để mắt tới, lão không tin cứ thử xem ?

Bọn "Dao Sơn Nhị Xú" xạm da mặt lại, Dương Thúc Ngô biết rằng vấn đề không phải đơn giản, cả hai đánh mắt nhìn nhau, không nói. Nhưng điều họ đáng sợ chính là Giả Như Chân, vị lão nhân này tự thừa nhận là từ đảo Liệt Hỏa đến, vậy là gì của Liệt Hỏa Thần Quân?

Giả Như Chân lắc đầu bảo La Như Long:

- Tiểu tử, ngươi nhầm rồi. "Dao Sơn Nhị Xú" tuy không làm gì được ngươi, nhưng họ đông như vậy, ngươi dù có thể phá được vòng vây, sợ rằng cũng không thoát được cung nỏ. Ha ... ha ... ha ...

La Như Long định tiếp lời, Giả Như Chân xua tay nói tiếp:

- Hơn nữa, Biện đại lão chủ là phụ thân của huynh muội Khởi Giao, nếu động thủ e rằng làm khó cho huynh muội họ. Theo lão phu, nên hóa can qua làm ngọc bạch, lấy bất động thủ vi nghi !

Những lời của lão ta làm La Như Long như chìm trong bao lớp sương mù, chàng nhìn huynh muội họ Biện đang lúng túng, rồi dò ánh mắt phóng thẳng đến bọn cao thủ hắc đạo hung dữ, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Giả Như Chân, chàng ngạc nhiên hỏi:

- Thế nào mới có thể hóa can qua làm ngọc bạch, xin lão nói rõ ?

Giả Như Chân mỉm cười nói Biện Quảng Nguyên :

- Biện đại bảo chủ, lão dự định ngừng chiến hay muốn động thủ để lượng thử cao thấp ?

Biện Quảng Nguyên cũng muốn rò ý đối phương, bèn hỏi:

- Ngừng chiến thì sao ? Lượng sức lại là sao ?

Giả Như Chân cười tiếp lời:

- Nếu lão không thấy quan tài không rơi lệ, La Như Long cũng sẵn lòng giao chiến với các ngươi liên thủ hợp vây. Tuy nhiên, không phải ta muốn các ngươi nhụt khí, các ngươi dám chắc phần thắng không lớn ...

Biện Quảng Nguyên cười nhạt cướp lời:

- Cao kiến của lão là muốn ta nhường đường phải không?

Giả Như Chân lắc đầu nói:

- Nhầm rồi ! Ta muốn kết giao bằng hữu với lão, muốn đến Biện gia bảo thăm viếng vài ngày.

Lời của lão ta làm mọi người trố mắt cả lên.

Biện Quảng Nguyên rất giảo hoạt, chỉ thoáng qua nháy mắt lão ta đã có trăm kế trong đầu, bèn gật đầu cười lớn:

- Được, được! Ta đến đây cũng có ý mời lão đại giá quang lâm đến tệ bảo. Biện gia bảo hân hạnh còn gì bằng.

La Như Long không nén nổi cơn tức giận hỏi Giả Như Chân với giọng kinh ngạc:

- Lão tiền bối, lão thật sự muốn đến Biện gia bảo hả ?

- Đương nhiên thật, có gì phải giả ? Ngươi đáp ứng truyền cho huynh muội Khởi Giao chiêu "Lão Ngưu phá xa", chúng ta cùng đến Biện gia bảo, không tiện hơn đi kiếm một nhà nông dân để dừng chân hay sao ?Giả Như Chân cười ha ha, nói với Biện Quảng Nguyên:

- Biện đại bảo chủ đã đồng ý để ta đến quý bảo vài ngày, ta có mấy lời cũng muốn nói rõ trước.

- Lời gì ?

- Ta đến quý bảo lưu trú vài ngày mục đích là để truyền cho lệnh lang và lệnh tiểu thư một chiêu thần công. Biện đại bảo chủ không nên đả động đến "Thái cực đồ", nếu không thì chớ trách ta không nể nang !

Lời đó động xuyên đến lòng tà tâm của Biện Quảng Nguyên, lão ta cười thâm trầm, nói:

- Đương nhiên ! đương nhiên !

Giả Như Chân mỉm cười tiếp lời:

- Điều thứ hai, ta muốn lấy một vật.

- Vật gì ?

Giả Như Chân chỉ thẳng đến Thiệu Quang đang lăm lăm La Như Long với ánh mắt hung dữ nói:

- Vị sư gia này chỉ có một vành tai trông rất khó coi, ý ta muốn xẻo phứt vành tai còn lại để mặt mày được cân xứng dễ nhìn hơn.

Ban đầu muốn đến Biện gia bảo để tác khách, giờ lại muốn xẻo tai người ta, thử hỏi có kỳ lạ không ?

Giả Như Chân phát ra lời đó, bọn cao thủ hắc đạo sắc mặt đại biến.

Lúc này tên Mã Tử Trường thuộc "Dao Sơn Nhị Xú" có vẻ rất tức giận, lướt nhìn đồng bọn một lượt, dù cơn nộ khí xung lên tận não, lão ta vẫn không quên tra hỏi lai lịch Giả Như Chân, bèn bước lên nhất giọng hỏi:

- Lão nhân gia, ta trước hết muốn hỏi lão một câu, lão là gì của Liệt Hỏa Thần Quân ?

Giả Như Chân cười mỉa mai:

- Ta vốn không quen giả danh lừa bịp, nói thật cho ngươi biết, ta chỉ là một lão nô bộc của Liệt Hỏa Thần Quân, nói như vậy để ngươi yên tâm, đúng không ?

Mã Tử Trường với miệng rộng như cái bồn đựng nước, lắc đầu hỏi:

- Bất kể ngươi nói thế nào, ta vẫn cho rằng cử chỉ của ngươi quá đáng !

- Ta quá đáng hả ? Ha ... ha ... ha ...

Giả Như Chân chỉ thẳng vào mặt bọn hắc đạo, trầm giọng :

- Bọn ngươi chặn đường ta, lại còn cho là quá đáng hử ?

Rồi chỉ đến Mã Tử Trường, Giả Như Chân lạnh giọng:

- Ta nói một là một, nói xẻo tai "Lạc Phách thư sinh" là xẻo tai. Nếu "Dao Sơn Nhị Xú" nhà ngươi không phục, ta cũng lấy luôn để các ngươi xem !

Giọng nói như thần linh ban ra, bọn "Dao Sơn Nhị Xú" không khỏi khiếp sợ.

"Lạc Phách thư sinh" Thiệu Quang sắc mặt nổi từng đường trắng đường xanh, ngậm ngừ muốn nói, nhưng Giả Như Chân liền xua tay lớn tiếng:

- Thiệu sư gia, chớ cho rằng ta phóng tên nhầm đích, cố ý gây gỗ với ngươi. Vì ánh mắt ngươi đầy ác độc, nếu không trừng trị ngươi, sợ ngươi không biết trời cao đất dày.

Lão ta dường như đã nói xong, quay sang mỉm cười hỏi La Như Long:

- Tiểu tử, ngươi có biết người của Biện gia bảo hôm nay mang bảng đồng trước ngực để làm gì không?

La Như Long cười trả lời:

- Để chống đỡ chiêu "Lão Ngưu phá xa" của vãn bối.

- Giờ ta muốn lấy tai Thiệu Quang, theo ngươi xử lý cách nào ?
La Như Long liếc nhìn Thiệu Quang, mỉm cười tiếp lời:

- Đối với Thiệu Quang, vãn bối chỉ cần một hai chiêu là đủ.

- Một hai chiêu à ? Vẫn sử dụng chiêu "Lão Ngưu phá xa" hay sao ?

- Đương nhiên !

Giả Như Chân vuốt râu cười; - Ngươi nói chỉ cần một hai chiêu, lỡ ra Thiệu Quang tiếp nỗi thì ngươi tính sao ?

La Như Long ngạo khí trỗi dậy, dõng dạc nói:

- Thiệu Quang chẳng lẽ không muốn rửa mối nhục trước đây hay sao ? Giờ chỉ cần gã ta tiếp nỗi một hai chiêu, không để gã ta phí tâm, La Như Long này sẽ tự xẻo hai tai mình dâng lên.

Hai người vừa nói vừa cười như đang diễn kịch, bọn hắc đạo toàn là những tay giết người không chớp mắt, họ chừng như tin mà cũng không tin, mở to con mắt hết nhìn Giả Như Chân lại đến La Như Long.

Một lão một thiếu nhất xướng nhất họa, chẳng coi bọn cao thủ hắc đạo ra gì. Bởi vậy bọn hắc đạo đều tái mặt hẳn đi, kể cả huynh muội họ Biện cũng vậy.

Khung cảnh toàn trường trở nên lạnh ngắt đến đáng sợ.

Thiệu Quang giận đến tím gan. Không sai, gã ta mang bảng đồng đến chặn đường La Như Long chính là muốn trả thù mối nhục trước đây.

Bây giờ, lực lượng của Biện gia bảo đã vây trú hai người, cựu thù gặp nhau, đương nhiên ánh mắt rừng rực sát khí. Không ngờ gã ta lăm le trừng La Như Long, đại họa giáng xuống đầu.

Thiệu Quang tuy không phải là một đại hiệp danh chấn vùng Lưỡng Quảng.

Nhưng đối với Biện gia bảo, gã cũng là một tay hảo thủ trên cả ngàn người. Lúc này người của Biện gia bảo đều im răm rắp, gã ta há không động đến lòng hay sao ?

Thiệu Quang ngẫm nghĩ:

"Ta dựa vào bảng đồng chắn đỡ chiêu này, chiêu "Lão Ngưu phá xa" của hắn không thể làm thương hại đến ta được. Hơn nữa bọn họ đã nói là không đoạt đi mệnh của ta, ta việc gì phải run sợ ? Sợ họ quá thì còn mặt mũi đâu nữa ?

Vả lại, chỉ có một chiêu của hắn mà ta tiếp còn không nổi thì còn xứng danh để đứng trên giang hồ nữa đâu ? Ngược lại, ta tiếp nổi hắn một hai chiêu, lấy được hai lỗ tai hắn cũng quá xứng đi chứ ? Ta không thể để bọn hắn uy hiếp.".

Thầm quyết xong, Thiệu Quang bước lên một bước, ôm quyền thi lề Biện Quảng Nguyên và "Dao Sơn Nhị Xú":

- Đại bảo chủ và nhị vị Dao Sơn đại hiệp nếu cho phép, Thiệu mỗ không tự lượng sức xin đứng ra tiếp một vài chiêu.

Biện Quảng Nguyên thật sự cũng muốn xem La Như Long có khác gì so với trước đây, có tuyệt thế kỳ công gì, khi nghe vậy liền mỉm cười dàn thuộc hạ lùi lại, tạo nên một đấu trường ở giữa.

Huynh muội Biện Khởi Phụng cuống cuồng cả lên, họ không muốn La Như Long ra tay quá đáng, cũng không muốn chàng thất thủ. Bởi vậy cả hai cùng chăm nhìn chàng không chớp mắt, theo Giả Như Chân lùi về một bên.

La Như Long trí tuệ thông đạt, biết rằng Giả Như Chân sở dĩ để chàng ra tay chính là muốn gà dọa khỉ, để cho Biện Quảng Nguyên biết được lợi hại mà bỏ đi ý định đoạt bảo.

Đứng đối diện với tên ác bá Thiệu Quang, La Như Long nghĩ rằng cần phải biểu lộ thân pháp tuyệt luân để đối phương bái phục, nếu không thì trên đường đến phương Bắc phải lắm rắc rối.

Lướt nhìn đương chúng một lượt, La Như Long phóng ánh mắt nhìn xoáy vào Thiệu Quang, ôm quyền nói:

- Thiệu Quang, ngươi phải thận trọng !

Vừa dứt lời, La Như Long liền đưa hai tay lên trước ngực, phóng thẳng đến người Thiệu Quang.

Thiệu Quang đã dám cả gan tiếp chiêu đương nhiên phải quyết đương đầu đối phó, gã ta tin rằng với khinh công thân pháp như quỷ mị của gã, chỉ cần nắm chuẩn xác thế lao đến của đối phương, sẽ tránh chiêu không khó.

Chỉ cần tránh qua được một chiêu, gã đã thu được phần thắng.

Thấy La Như Long phóng nhanh người đến, chỉ trong nháy mắt đã tới sát, Thiệu Quang liền lách tránh sang bên trái.

Cú lách người đó chỉ là hư chiêu của gã ta, chân phải xoay nhanh, gã ta đã dạt về bên phải ba bước. Với thế tránh quỷ quyệt đó, cho dù La Như Long ứng biến thần tốc cũng không định được gã ta lách sang hướng nào ?

Thế nhưng La Như Long đâu thể chậm trễ, lúc này tuy lao thẳng người đến, nhưng mới xuất thế, chàng tức tốc đề tụ chân khí, thoắt một cái đã bay người lên cao hơn bốn trượng, nhìn xuống thấy Thiệu Quang đang lách tả tránh hữu, chàng cười thầm một tiếng, đâm thẳng người xuống.

La Như Long thi triển thân pháp, xuất chiêu 'Thương ưng bàn toàn" phàm tốc, thân hình như một con thần long vờn quanh đối phương, tạo thành một vòng tròn màu trắng vây kín xung quanh.

La Như Long lướt quanh với thế phàm tốc, vòng đai mỗi lúc một khép chặt dần ...

Chàng đang tìm cơ hội thuận tiện để ra tay, thấy Thiệu Quang quýnh cả tay chân, liền phát mấy tiếng cười lạnh bạo, Thiệu Quang nghe phải nổi da gà.

Lúc này vòng tròn màu trắng mỗi lúc một siết chặt, Thiệu Quang hết đường tránh né, lẽ nào gã ta chịu đứng yên thúc thủ. Chỉ trong tích tắc, gã ta ngừng ngay thế tránh, thoắt nhún người bay vụt lên.

Nhờ vào thế này mới mong thoát được vòng vây đối phương, gã ta chỉ cần bay cao ba trượng, nếu La Như Long muốn vây áp theo tất phải biến chiêu hoán thức, như vậy là đã thua.

Gã ta nhanh, nhưng La Như Long càng nhanh hơn. Khi gã vừa vọt lên, La Như Long liền hét một tiếng "Lãnh chiêu"!

Hai tay vận sẵn chân lực toàn thân, tay trái hoa một vòng, tay phải tức tốc xuất chỉ phóng ra ...

Năm luồng chỉ phong xuyên trúng ngay bảng đồng trước ngực Thiệu Quang, gã ta phát giác năm vùng trọng huyệt trước ngực như bị tên xuyên, chiêu "Lão Ngưu phá xa".

trúng đích.

Vì đang ở thế bay lên, sau khi bị khống chế huyệt đạo, thân hình gã ta vẫn từ từ thăng lên.

Bỗng gã ta rống lên một tiếng kinh hoàng, vành tai bên phải của gã bay mất.

La Như Long xuất kỳ chiêu nhanh như điện xẹt, không những khống chế được Thiệu Quang, mà còn lấy mất tai của gã.

La Như Long đáp người xuống đất, nét mặt vẫn bình thản, chàng nhặt vành tai đầy máu, mỉm cười nói với Giả Như Chân:

- Lão tiền bối, vãn bối may không nhục mệnh, xin lão nhìn xem ...

Giả Như Chân cất giọng cười nói với Biện Quảng Nguyên:

- Biện đại lão chủ, các ngươi còn gì đáng nói nữa không?

Cả bọn quay mặt nhìn nhau nói không ra lời. Giả Như Chân phát lên một tràng cười lớn, nói tiếp; - Biện đại bảo chủ, ta không dự định thị uy trước mặt lão, vì thực hiện lời hứa với lệnh lang, ta muốn đến dừng chân ở Biện gia bảo ba ngày, lão nếu không bỏ đi ý định đoạt bảo, rắp tâm hạ độc và ngầm ám hại ta, đương nhiên lão thừa biết ta ra tay như thế nào. Ha ... ha ... ha ...

Không đợi Biện Quảng Nguyên mở miệng, Giả Như Chân nhìn huynh muội Biện Khởi Phụng nói:

- Lệnh tôn không có gì để nói nữa, hiền huynh muội cứ dẫn đường đi.

Biện Quảng Nguyên cả cuộc đời chưa từng bái phục ai, giờ lão ta lại trợn tròn đôi mắt đứng sững như trời trồng !

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau