KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Hồng y thiếu nữ

Sự xuất hiện bất ngờ của hồng y thiếu nữ đã là điều hết sức kinh ngạc, lại thêm khinh công thân pháp của cô ta kỳ diệu như vậy, người ta không khiếp đảm tinh thần sao được?

Bảy đại ma đầu là những tên tinh đời, nhìn thấy vậy lẽ nào họ không lường trước được tình hình?

Huống gì nơi này ở gần đảo Liệt Hỏa, uy danh của Liệt Hỏa Thần Quân cũng đủ để người ta khiếp sợ, bọn ma đầu há không hiểu được hay sao ?

"Thiên Mục Tam Hung" là những người khinh thế ngạo vật, cả bọn cùng ném ánh mắt nhìn đến hồng y thiếu nữ tỏ ra vô cùng tức giận.

Bọn "Thiên Sơn Song Sát" nghe giọng cao ngạo của hồng y thiếu nữ vốn đã căm tức lại thấy cô ta không thèm để mắt đến mình, cả bọn hậm hực như muốn nổi khùng lên.

Còn bọn "Dao Sơn Nhị Xú" có vẻ quỷ quyệt, lão quái mắt tam giác liền đằng hắng một tiếng, xua tay ngăn cản cơn thịnh nộ của bọn "Thiên Sơn Song Sát", rồi cười gằn:

- Cô nương có phải từ đảo Liệt Hỏa đến không?

Hồng y thiếu nữ vẫn chăm chăm nhìn những đầu người lố nhố dưới mặt nước, đôi mày liễu nhíu lại, ánh mắt lướt nhìn quanh.

Câu hỏi của Dương Thúc Ngô, cô ta nghe rõ, nhưng đôi môi son của cô ta vẫn không hé mở, chỉ đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh lùng.

Dương Thúc Ngô không nổi giận, nhưng nhíu đôi mắt ti hí nói tiếp:

- Cô nương, Liệt Hỏa Thần Quân là gì của cô nương?

Rồi lão bồi thêm một câu mỉa mai:

- Hi hi, câu này xin cô nương trả lời . Bọn ta là "cường phong bất áp nhược xà" , đánh chó cũng phải xem chủ, đúng không?

S Hồng y thiếu nữ chợt quay đầu lại, cánh tay chỉ thẳng đến Dương Thúc Ngô, cất giọng lanh lảnh:

- Ha ha ! Cường long bất áp nhược xà hả ? Ai là cường long ? Ngươi là cường long ư ? Ha ... ha ... ha ... Bổn cô nương khi đi vội vã không đem kính theo, ngươi soi mặt Trư bát giới đó xuống nước để xem diện mạo ngươi có xứng với cường long hay không?

"Dao Sơn Nhị Xú" là hai lão quái cực kỳ xấu, bị lời nhiếc mắng đó, Dương Thúc Ngô đôi mắt vốn hình tam giác , giờ lại liền thành hai đường ngang, lỗ mũi gãy hai, lão cười chẳng ra cười, khóc chẳng ra khóc, lại thêm lúng túng nữa khiến người rất khó coi .

"Thiên Sơn Song Sát" lúc này càng thêm giận, Kim Diện Sát hét lớn:

- Cho mày tan xác !

Gã ta tức tốc vung tay tống ra một chưởng hung mãnh.

Hồng y thiếu nữ nói xong vẫn quay đầu nhìn xuống mặt nước, có thể cô ta cố tìm La Như Long. Tai nghe chưởng phong ào ào lao đến, cô ta không ngoảnh đầu lại, chỉ nhấc bổng thân hình lên cao rồi đáp xuống, khúc gỗ dưới chân cũng lao ra xa hơn một trượng.

Chỉ một động tác nhẹ nhàng, cô ta dễ dàng tránh qua luồng chưởng phong mà đối phương đã vận hết toàn lực để tống ra .

Với thân pháp kỳ diệu như vậy, hồng y thiếu nữ chỉ cần có bất cứ vật gì ở dưới chân, có thể lướt đi như bay trên mặt biển vô tận này .

Bảy tên đại ma đầu tái mặt nhìn nhau . Hơn năm mươi đầu người nhô lên khỏi mặt nước, thấy vậy cũng lắc đầu đầy vẻ thất vọng.

Còn La Như Long biến đi chỗ nào ?

Chợt nhiên, mặt nước xao động ở cách ngoài ba mươi trượng, một cái đầu ngoi lên.

Hồng y thiếu nữ tinh mắt nhận ra ngay đó chính là La Như Long, cô ta "à" một tiếng, khúc gỗ dưới chân rẽ sóng lướt đi như tên vút.

Những tên đạo tặc ở dưới nước cũng phát hiện ra La Như Long, cả bọn cùng phóng ào đến.

Bọt nước bắn lên tung tóe cả một vùng.

La Như Long bị vây khốn, nghĩ rằng ắt sẽ chết , nhưng chàng không chịu bó tay bị bắt. Bởi vậy khi lao người xuống nước, chàng nín thở lặn một mạch, không tiến về phía trước mà lại rẽ sang phía trái, khi ló đầu lên đã cách xa địch phương.

Như đã nói với vị chưởng môn Thiếu Lâm, La Như Long từ nhỏ đã quen bơi lộ, vượt sông biển độ năm ba dặm là bình thường, bởi vậy lặn lâu dưới nước chàng vẫn không trồi đầu lên.

Biết rằng đã ra xa, La Như Long mới ngoi đầu lên nhìn, thấy địch phương ào ạt lao đến, chàng không một chút do dự, liền hít một hơi sâu rồi lặn biến mất. Đương nhiên chàng không phát hiện ra vị hồng y thiếu nữ.

Khi hồng y thiếu nữ lướt đến, La Như Long đã mất dạng.

Cô ta hậm hực nghiến răng, biết rằng lần này La Như Long khó trồi đầu lên tiếp, cô ta phẫn nộ dừng lại quát bọn hắc đạo:

- Bọn ngươi trèo lên thuyền cút đi nhanh, còn dám tiến lên nữa sẽ chết bất đắc kỳ tử cả lũ !

Một lão ma đầu trong "Thiên Mục Tam Hung" cũng hét lên:

- Các ngươi không được nghe lời quỷ quyệt của nó, trước tiên hãy bắt nó cho ta, không khéo dương diện "Thái cực đồ" ở trên những nữ yêu đó cũng nên, đánh !

Cả bọn nghe vậy đều hăng hái lên, nhất tề lao người đến phía thiếu nữ , tiếng quát tháo vang lên ầm ĩ, những cột nước bắn lên không trung, tiếp theo là những cao thủ hắc đạo lao người khỏi mặt nước, chưởng phong phát ra rào rào ... Cuộc chiến vô cùng kịch liệt.

Tình thế nguy cấp như vậy, hồng y thiếu nữ nếu xuất chưởng để đánh trả lại nhất định sẽ mất thăng bằng và rơi xuống nước ngay .

Nhưng hồng y thiếu nữ không hề hốt hoảng, cô ta quát lớn:

- Các ngươi tự tìm đến cái chết !

Ngọc chưởng tung tả hữu, hai luồng chưởng phong màu đỏ phóng ra .

Thấy chưởng phong màu đỏ ập đến ghê rợn, bọn hắc đạo khiếp hãi, vội lặn sâu xuống nước.

Hồng y thiếu nữ ứng biến rất nhanh, thân pháp siêu kỳ, khúc gỗ bị nhấn chìm xuống, cô ta thoắt búng người lao đi như cánh hải âu bay thẳng đến hai chiếc thuyền lớn.

Bảy tên đại ma đầu đâu để cho hồng y thiếu nữ đáp lên trên thuyền, cả bọn cùng hét lớn, vung song chưởng đánh bạt ra ...

Mười bốn ngọn chưởng cuồn cuộn như sóng thần tấp đến hồng y thiếu nữ.

Thiếu nừ cười nhạt một tiếng, nhanh như chớp thăng người lên cao, thân hình như một vệt khói hồng vạch giữa không trung rồi sau đó đáp ngay trên đỉnh cột buồm.

Hồng y thiếu nữ đứng một chân trên cột buồm, cũng không để ý gì bọn ma đầu trên thuyền, ánh mắt nhìn xa xa để tìm La Như Long đang ở chỗ nào trên mặt biển.

Thấy cô ta thân pháp siêu phàm, hơn mấy trăm người ở dưới nước đều trố mắt nhìn, quên cả việc tìm bắt La Như Long.

Trên chiếc thuyền đó có ba lão ma đầu "Thiên Mục Tam Hung" đang đứng hàng ngang, cả ba cùng ngẩng mặt nhìn lên hồng y thiếu nữ, gầm lên:

- Ngươi không biết sống chết hả ? Không muốn nói ra quan hệ như thế nào với Liệt Hỏa Thần Quân hay sao ? Hai chưởng vừa rồi ngươi phát ra lẽ nào không phải "Xích Diệm chưởng" thành danh của lão quỷ đó ?

Hồng y thiếu nữ chẳng hề ngạc nhiên bởi lời nói đó , mặt ngọc hiện một nụ cười lạnh nhạt, đôi nhãn châu vẫn lướt nhìn trên mặt biển.

Mặc dù gió yên sóng lặng, hai chiếc thuyền vẫn chao đảo liên tục, hồng y thiếu nữ càng dao động nhiều hơn, tà áo hồng tuy bay trông thật huyền ảo .

"Thiên Sơn Song Sát" ở chiếc thuyền bên giận đến phát điên, đôi mắt nảy lửa, Kim Diện Sát giậm chân lớn tiếng:

- Thiên Mục tam lão việc gì phải tra hỏi gốc gác nó cho hao hơi, chúng ta chẳng lẽ không rời khỏi được nơi này hay sao mà sợ ? ...

Hồng y thiếu nữ như bị lời đó làm tỉnh cơn mộng, bèn nghĩ:

"Được ! Ta nếu không hiển lộ oai phong ở đây thì La Như Long làm sao dám nhô đầu lên được? Bắt giặc trước tiên phải bắt tướng, sao ta không đánh cho bọn nó một trận thất điên bát đảo rồi hãy tính ? ...

Quyết định xong, cô ta nhìn thẳng xuống Kim Diện Sát, nói giọng mỉa mai:

- Thiên Sơn Kim Diện đại hiệp muốn bổn cô nương dạy cho vài chiêu hả ?

Kim Diện Sát chỉ xuống lòng thuyền, giọng hung dữ:- Có gan cứ xuống đây tiếp thử ta vài chiêu xem !

Hồng y thiếu nữ tiếp lời:

- Cột buồm này cao không quá ba trượng, sao không dám lên đây đọ sức thử ? Ha ha ! Hay là ngươi không biết bơi, sợ rơi tõm xuống nước chết chìm ? Thôi được ! Muốn bổn cô nương xuống đó cũng không khó, nhưng trước hết cứ thử ta một chiêu ! ...

Lời nói chưa dứt, cánh tay của ngọc nữ vung ra, ba viên tròn màu hồng bay xuống.

Ba viên nhỏ màu hồng lóng lánh, bay xuống trước mặt Kim Diện Sát.

Kim Diện Sát cười gằn:

- Chỉ có thứ này muốn ra oai với ta hả ?

Vừa nói , gã ta đưa tay bắt lấy .

- Không được bắt ...

Một tên trong nhóm "Dao Sơn Nhị Xú" cất giọng quát, liền tung một chưởng để đẩy bay mấy viên đó ra .

Nhưng đã chậm !

Ba viên nhỏ đó tuy bị chưởng lực đẩy làm lệch hướng, nhưng lại rơi xuống trúng ngay trên người Lam Diện Sát.

"Bừng, bừng, bừng" ba viên đó phát lửa cháy bừng lên ...

Lam Diện Sát thấy lửa bốc lên, gã ta muốn tránh cũng không thể nào kịp.

Ngọn lửa lan ra rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, người gã ta như một ngọn đuốc khổng lồ, râu tóc đều cháy rụi .

Lam Diện Sát cuống cuồng chạy loạn, ngọn lửa càng cháy nhiều hơn, gã lao đến đây, lửa lan ra đến đó, gã quay cuồng trong ngọn lửa vô tình .

Cả bọn cùng loạn cả tay chân , chạy quýnh trên thuyền.

"Thiên Mục Tam Hung "đứng ở thuyền bên cũng kinh hồn thất sắc ơi ới kêu lên.

Dương Thúc Ngô có phần bình tĩnh, lão lanh trí, bảo bọn ở dưới nước :

- Các ngươi cứu lấy !

Vừa nói xong gã liền phát chưởng đánh Lam Diện Sát bay vù vù xuống biển.

Những tên ở dưới nước vội lao đến đón Lam Diện Sát. Liền lúc đó hồng y thiếu nữ cũng giương cao giọng :

- Dương Thúc Ngô, ngươi cũng chú ý đón lấy ...

Vô số viên đạn nhỏ màu hồng bay xuống rào rào như trận mưa hoa phủ lên trên đầu bọn hắc đạo .

Đã kinh nghiệm lần trước, bọn ma đầu đâu dám khinh suất, tức tốc xuất chưởng đánh ngược lên.

Loạt hồng đạn bị chưởng phong bạt đến làm bay loạn xạ, rơi trúng buồm, buồm bốc cháy, rơi trúng chèo , chèo cũng bốc cháy, có những viên rơi xuống mặt nước ...

Chỉ trong nháy mắt, hai chiếc thuyền lớn cháy ngùn ngụt, cả bọn chạy hoảng loạn la ó ầm lên, rồi đâm đầu nhảy ào ào xuống biển.

Những tên dưới nước vội lao đến cứu, cảnh tượng thật kinh hoàng.

Hồng y thiếu nữ không tha, cánh tay vung lên, mười sáu chiếc thuyền bị lật cũng phát lửa bốc cháy .

Cả một vùng bị ngập chìm trong biển lửa .

Lúc này La Như Long lại nhô đầu lên cách ngoài mấy mươi trượng, chàng dường như không biết chuyện gì đã xảy ra, ngước mắt nhìn lại, bất chợt phát hiện ra hồng y thiếu nữ còn đứng trên đỉnh cột buồm.

Hồng y thiếu nữ cũng nhìn thấy La Như Long, sợ chàng hốt hoảng, cô ta vội gọi lớn:

- La Như Long, bọn ma đầu này hết đường đối phó ngươi rồi, ngươi đợi đó, ta đến ngay .

Hồng y thiếu nữ liền tung người xuống ở một chiếc thuyền đang cháy, rớt ngay mảng thuyền chưa bén lửa, nhún chân mấy cái, người đã lướt ra xa ngoài mấy trượng và đến gần bên La Như Long.
Hồng y thiếu nữ đưa La Như Long lên ngồi trước mảng thuyền, vận lực ở hai chân thật nhẹ, mảng gỗ chở đôi nam nữ lướt đi trên mặt biển, hướng thẳng đến đảo Liệt Hỏa .

La Như Long quay đầu nhìn vùng lửa đỏ rực trời, rồi nhìn sang vị hồng y thiếu nữ thân hoài tuyệt thế kỳ công, chợt cảm thấy mình đang sống ở cảnh giới cách biệt với thế gian.

Hồng y thiếu nữ cũng đáp lại bằng một nụ cười, nói:

- Ngươi xem âm diện "Thái cực đồ" trong người còn hay không ?

Nhắc đến "Thái cực đồ" , La Như Long sực tỉnh mộng, vội thò tay vào trong người, thật may vật kỳ bảo chưa mất.

Chàng nhẹ hẳn người đi, bất giác trong đầu trỗi dậy một ý nghĩ:

"Ái ! Thiếu nữ này sao lại biết trong người ta có âm diện "Thái cực đồ" ? Kỳ lạ thật, cô ta là ai ? Trước đây Giả Như Chân có nói, trên đảo Liệt Hỏa chỉ có một mình Liệt Hỏa Thần Quân ở , khi không lại xuất hiện hồng y thiếu nữ này, vậy cô ta là gì của Liệt Hỏa Thần Quân ? À ...

khi ở vùng Tương Áo, người đoạt đi lệnh bài trong tay ta và cất giọng nói trong trẻo đó có phải là vị hồng y thiếu nữ này không ? Ở mỗi nơi ta dừng chân nghỉ, chính cô ta đã lưu lại lệnh bài của Liệt Hỏa Thần Quân hay sao ? Trên đường đi , cô ta luôn bám theo bên ta ư ? Nếu không thì làm sao biết ta có âm diện "Thái cực đồ" được ?".

Những vấn đề vướng mắt trong đầu La Như Long muốn hỏi rõ, nhưng đối diện với thiếu nữ lạ mặt có dung nhan tuyệt thế này, chàng cứ ngập ngừng không biết nói thế nào .

Hồng y thiếu nữ chừng như cũng hiểu tâm ý chàng, bèn cười khanh khách , nói:

- Ngươi đang nghĩ gì ? Điều ta hỏi sao ngươi không trả lời ?

- Cô nương hỏi ... à, à, nó vẫn còn trong người.

Đáng lẽ chàng hỏi tiếp một câu:

"Sao cô nương biết trong người tại hạ có âm diện Thái cực đồ?". Nhưng hỏi như vậy không quá đường đột hay sao ?

Cũng là lúc một tay đang thò trong người, sờ áo ướt đẫm, chàng nói:

- Tại hạ ướt sũng thế này làm sao gặp người ta được?

- Ồ, yên tâm ! Yên tâm ! Chỉ cần ngươi bước lên đảo một bước, ta bảo đảm quần áo sẽ khô ngay .

Hồng y thiếu nữ lấy ra một viên tròn nhỏ màu hồng đưa cho La Như Long, nói tiếp:

- Ngươi hãy uống viên dược hoàn này vào, nếu không thì đừng mong lên được đảo Liệt Hỏa !

La Như Long nghĩ rằng hồng y thiếu nữ hỏa thiêu đoàn thuyền hình như cũng dùng loại này, bởi vậy lo sợ hỏi:

- Sao ? ... Uống được không?

- Có gì không được? ... Ồ, có lẽ ngươi cho rằng đây là loại "Bính định châu" ta dùng để đốt thuyền ư ? Ngươi yên tâm uống đi ! Đây là "Khử nhiệt hoàn", nó sẽ giúp cho ngươi tiêu trừ nhiệt độc.

Thấy thiếu nữ vẻ thật lòng, La Như Long yên tâm uống nó vào .

Hồng y thiếu nữ cười thánh thót:

- Dám chắc ngươi đang nghi hoặc ta vì sao biết được ngươi là lão nhân, biết được ngươi có âm diện "Thái cực đồ" phải không?

Lời nói xuyên tận đáy lòng này làm chàng lúng túng, cười:

- Vâng, cô nương sao biết được?

- Giờ ta hỏi, ngươi có quen biết một vị lão nhân râu bạc họ Giả không?

- Giả tiền bối hả ? Vâng, tại hạ quen biết, giờ lão nhân gia đang ở đâu ?

- Lão ta ngày trước có đến đảo Liệt Hỏa nhưng nay lại đi rồi !

- Chính lão đã bảo tại hạ đến đảo Liệt Hỏa mà ?

- Không sai ! Lão cũng nói nhiều điều về ngươi, mong tổ phụ ta đưa dương diện "Thái cực đồ" cho ngươi .

- Tổ phụ của cô nương à ?

Hình như rất bất ngờ cho La Như Long, chàng vội hỏi tiếp:

- Tổ phụ cô nương hẳn chính là Liệt Hỏa Thần Quân chứ gì ? Liệu lão có đáp ứng không ?

- Đáp ứng ư ? Một bảo vật vô giá, chỉ nghe mấy câu nói lại tùy tiện giao cho người ta sao ?

Thấy hồng y thiếu nữ nói nghiêm túc, lòng chàng đượm buồn, lắc đầu than:

- Như vậy xem ra trên bước đường về phương Nam, ta chịu biết bao nguy nan hung hiểm, giờ coi như hoàn toàn uổng phí . Đã vậy ta còn đến đảo Liệt Hỏa làm gì nữa chứ ?

Hồng y thiếu nữ hé môi cười :

- Ngươi cũng chưa hẳn hoàn toàn thất vọng, tổ phụ ta có nói một câu tương đối có lợi cho ngươi .

- Câu gì ? Câu gì ?

La Như Long nghe vậy, vồn vã hỏi .

- Tổ phụ nói ngươi đọ thử ba chiêu !

- Đọ thử ? vì sao phải đọ với tại hạ ba chiêu ? Liệt Hỏa Thần Quân là một đại ...

Phát hiện bị nói lỡ lời, chàng liền ngưng ngang hai chữ "ma đầu" lại .

Hồng y thiếu nữ ném một cú liếc mắt, giả hờn dỗi:

- Sao không nói ra luôn ? Ngươi muốn nói tổ phụ ta là "đại ma đầu", không chỉ một lần hôm nay .

Nét mặt thoáng hiện nụ cười, cô ta nói tiếp :

- Tổ phụ ta có nói, trước đây ngươi đã từng vung kiếm muốn khiêu chiến với lão, nhiếc mắng lão, có đúng vậy không ?

- Có !

La Như Long đáp gỏn gọn một tiếng. Hồng y thiếu nữ tiếp lời:

- Bởi vậy tổ phụ ta không thể cải biến lời đã ban ra của lệnh bài, muốn cho ngươi thử ba chiêu, chỉ cần ngươi tiếp nổi ba chiêu đó, lão ta giao không dương diện "Thái cực đồ" cho ngươi ... hi hi ...

- Vì sao ?

- Đó chính là muốn xem căn cốt bẩm sinh của ngươi . Giờ không nên nói nhiều , đến đảo Liệt Hỏa rồi kìa .

Chương 17: Liệt hỏa thần quân

Đến đảo Liệt Hỏa, khi hồng y thiếu nữ cho mảng thuyền cập vào bờ, La Như Long cảm thấy như miệng lưỡi khô rát, không khí nóng ran không chịu được.

Nhìn từ xa, đảo Liệt Hỏa giống như một khối lửa hồng, khói lên nghi ngút.

Giờ đến tận nơi nhìn thấy, tuy mới lướt quan sát qua, chàng đã hồn tiêu phách biến.

Vì đảo Liệt Hỏa này toàn là những ngọn núi lửa quanh năm hoạt động, không tìm thấy màu xanh của cây cỏ, cũng không có một mái nhà để trú ngụ . Đảo Liệt Hỏa có chu vi độ mươi dặm, thỉnh thoảng lại nghe những tiếng nổ rền chấn thiên động địa, sau những tiếng nổ là từng luồng nham thạch phụt lên, kèm theo dất đá bay tứ phía .

Nham thạch lan ra đến đâu, ngọn lửa bốc lên đến đó, hòn đảo ngập đầy ánh lửa, như chẳng có sinh vật nào sinh sống được trên đảo .

Ngọn lửa lan tràn bập bùng đó chưa tắt, mặt đất lại còn chấn động liên tục, khiến cho người ta tưởng rằng như đang lạc vào cõi ngọa quỷ địa ngục.

Nhìn cảnh tượng rùng rợn như vậy, La Như Long không thể nào dám bay người lên đảo được.

Giọng của hồng y thiếu nữ cất lên từ phía sau:

- Thế nào ? Ngươi vượt qua muôn trùng nguy hiểm để đến được đây, giờ ngươi chỉ còn đề khí phi thân là lên đảo thôi, còn do dự gì nữa ?

La Như Long chỉ tay lên đảo, ngập ngừng nói:

- Tại hạ lúc này khắp người đã nóng khôngchịu nổi, nếu bay người lên đảo e rằng chết cháy mất.

Hồng y thiếu nữ lắc đầu cười:

- Ta bảo đảm khôngcó gì nghiêm trọng, ngươi quên rằng là đã uống "Khử nhiệt hoàn" hay sao ? Cứ mạnh dạn thử đi !

La Như Long nói vội:

- Thấy toàn cả lửa như vậy làm sao thử được?

Hồng y thiếu nữ bèn tiếp lời:

- Ngươi không dám bay lên đảo, lẽ nào lại dự định quay trở lại ?

Đột nhiên cô ta la lớn:

- Ngươi thận trọng, ta sẽ giúp một tay !

La Như Long bỗng cảm thấy luồng kình phong thốc mạnh đến sau lưng ...

Chàng không ngờ có chuyện này xảy ra, chưa kịp kêu lên, thân hình đã bị kình phong cuốn bay thẳng lên đảo .

Khi phát giác da thịt nóng rần lên, người đã ngồi chễm chệ trên đảo, chàng cả kinh chống tay đứng dậy ...

Bị người ta giở trò bỡn cợt, cơn thịnh nộ trong lòng trỗi dậy, chàng quay phắt người lại .

Kỳ lạ thật, hồng y thiếu nữ đã biến đâu mất ? Không những cô ta biến đi đâu, mà mảnh thuyền cũng chẳng thấy .

La Như Long hết đường quay trở lại, lúc này muốn rời khỏi đảo chỉ có một con đường duy nhất là lao người xuống nước bơi đi . Nhưng biển cả mênh mông thế này làm sao vượt qua được? Không khéo lại làm mồi cho cá mất !

Dẫu sao chàng cũng nghĩ đến cách đó nhiều hơn, vì chàng đã từng nói với các cao thủ bạch đạo, nếu Liệt Hỏa Thần Quân có mưu đồ đoạt lấy âm diện "Thái cực đồ", chàng cũng sẽ tồn vong với nó .

Trong lòng ngầm quyết định, La Như Long sực nghĩ lại :

"Khi nãy thấy trên đảo toàn lửa như vậy, nhưng giờ đặt chân lên, ngọn lửa không bén đến xung quanh người?

Có lẽ vì "Khử nhiệt hoàn" đã phát sinh diệu dụng, làm cho lửa không lan đến được?

Để chứng thực điều đó, chàng bước tới một bước, quả nhiên ngọn lửa lùi lại .

Còn một điều nữa, hòn đảo này mặt đất rung chuyển, lửa bốc nghi ngút, khói tuôn mịt mù, hơi thở ngột ngạt, vậy mà Liệt Hỏa Thần Quân đã sống mấy mươi năm, lão ta sống ở đâu ?

Vị hồng y thiếu nữ cũng sống trên đảo luôn sao ?

Hay là khỏi lửa này chỉ bao phủ ở trên mặt đất, phía dưới không chừng có hang động có thể cư trú cũng nên.

Nhưng hòn đảo rộng thế này , biết đi đến đâu để tìm họ ?

La Như Long đứng suy nghĩ rất lâu, đoạn cất bước tiến về phía trước ...

Mới được mấy bước, chàng chợt dừng lại, quay đầu nhìn làn nước biển xanh ngắt, thầm nhủ:

"Đi không được! Ta quyết định cùng tồn vong với bảo vật, chỉ có cách là lao xuống nước. Đặt chân lên đảo này ta còn hy vọng gì nữa đâu ? Liệt Hỏa Thần Quân đã biết ta lên tới đảo này, chắc hẳn lão ta bám sát theo một bên , công lực của lão cao đến như vậy ta làm sao đối phó nổi ? Nguy hiểm ! Thật quá nguy hiểm !".

Đầu óc dày vò trăm mối buồn lo, khắp người nóng ran, chàng đang quyết định một con đường ...

Đột ngột có giọng nói vang lên phía trước:

- Nhóc kia, ngươi thật là La Như Long phải không?

La Như Long thất kinh nhảy vọt ra ngoài một trượng, ngưng thần nhìn trong làn khói lửa cũng không thấy gì.

Thình lình giọng nói đó tiếp cất lên:

- Sao ngươi không trả lời ? Lão phu hỏi ngươi thật sự là La Như Long hay giả ?

La Như Long hỏi vặn:

- Ối ! Hỏi thật buồn cười, La Như Long nào có phải là anh hùng hào kiệt kinh thiên động địa đâu mà phải giả danh.

- Vậy ngươi chính là La Như Long hả ?

Chàng thầm mắng "phế ngôn", nhưng lại không nói ra .

Giọng nói đó tiếp vọng đến bên tai:

- Giả lão nhân ngày trước có đến đảo, nói La Như Long là người thiên hạ vô song, lão phu hôm nay mới gặp mặt, ha ha ...

Ý tiếp theo tuy không nói ra nhưng La Như Long cũng có phần rõ được, cơn lửa giận bốc lên tận đầu, chàng chợt nhớ lại lời căn dặn của vị chưởng môn Thiếu Lâm, bèn thầm nghĩ:

"Nhẫn nhịn ! Nhất định phải nhẫn nhịn !".Chàng cố kiềm chế cơn nộ hỏa, nghe tiếng cười của Liệt Hỏa Thần Quân, chàng vẫn dịu giọng :

- Giả tiền bối đã đến đây nói vậy, ý nguyện của vãn bối chắc quý Thần Quân cũng rõ được.

Liệt Hỏa Thần Quân ẩn thân ở nơi khuất, cất giọng cười kha khả:

- Lão ta nói ngươi cần đến dương diện "Thái cực đồ" mà lão phu trân trọng cất giữ bấy lâu nay, lời đó có thật không ?

La Như Long nói giọng thành khẩn:

- Đúng vậy ! Vì mối huyết hải thâm cừu vong phụ táng mẫu của vãn bối, cũng vì vận kiếp tàn khốc của võ lâm , xin lão giúp vãn bối thành toàn ...

- Thành toàn ? Ha ... ha ... ha ... ! Ở Tương Ao ngươi đã nhục mạ lão phu, ngươi nói lão phu là đại ma đầu ác tính nan trừ, có dám thừa nhận không ?

La Như Long đứng lặng yên không trả lời .

Liệt Hỏa Thần Quân phá lên cười , nói:

- Không phủ nhận tức là thừa nhận , cũng tốt ! Lão phu có lòng "thành toàn" đối với ngươi, nhưng ngươi cũng thực hiện cho ta một điều kiện nhỏ ...

- Điều kiện gì ?

La Như Long nôn nóng hỏi .

Liệt Hỏa Thần Quân trả lời:

- Ta có luật ban ra, hễ người nào đến được đảo trước tiên phải tiếp ta ba chiêu, ngươi nếu đỡ nổi ba chiêu đó, lão phu sẽ giao ngay dương diện "Thái cực đồ" cho ngươi .

Khi đó ngươi muốn theo lão phu học võ nghệ, không học cũng được, ngươi tự do lựa chọn.

- Nếu vãn bối không tiếp nổi thì sao ?

- Kha kha, thế thì tính mệnh tiền đồ của ngươi, ngươi không tự quyết được mà do lão phu định đoạt!

Ai không biết Liệt Hỏa Thần Quân là đại ma đầu có công lực cái thế, La Như Long dù tài nghệ đến đâu cũng làm sao tiếp nổi ba chiêu của lão ta .

La Như Long chợt nghĩ một điều:

"Điều luật của Liệt Hỏa Thần Quân, ta việc gì phải cầu, toàn vô ích, tiếp ba chiêu thì cứ tiếp thôi .".

Chàng có nắm chắc tiếp nổ ba chiêu của Liệt Hỏa Thần Quân không ? Không thể !

Với khinh công thân pháp kỳ diệu thì chàng có thể tránh qua nổi ba chiêu đó không ? Không nổi !

Sự thực rất hiển nhiên, Liệt Hỏa Thần Quân nếu muốn lấy đầu chàng, chẳng khác gì đưa tay ra ngắt một cành cây . Chưa nói đến La Như Long đang đứng trong làn khói lửa bập bùng, ta ám địch minh là tình huống rất bất lợi, làm sao bảo toàn tính mệnh khi Liệt Hỏa Thần Quân ra tay được ?

Theo thực tế để phán đoán, đồng thời theo lời suy đoán của Giả Như Chân, Liệt Hỏa Thần Quân và chàng vốn không oán không thù, lão ta muốn lấy đi tính mạng của một đứa trẻ cô độc, mang mối huyết cừu như biển để làm gì ?

Bất quá Liệt Hỏa Thần Quân chỉ đoạt lấy âm diện "Thái cực đồ" mà thôi, chỉ cần thận trọng đề phòng lão ta là được.

Chàng đã định chủ ý, lúc tất yếu đành phải nhảy xuống biển để tiêu biến cùng bảo vật này vậy .

Nghĩ đến đây , La Như Long hết lo sợ, quay lại nhìn mặt biển, nắm chuẩn cự ly xong, chàng lại cười nói:

- Đã có luật lên đảo phải tiếp ba chiêu, vãn bối tự lượng sức không nổi, xin quý Thần Quân cứ tặng chiêu !

Trong làn khói nồng nặc, giọng Liệt Hỏa Thần Quân vang lên:

- Ha ... ha ... ha ... ! Chỉ lời này , lão phu cũng đủ tin rằng ngươi chính là La Như Long. Tuy nhiên, lão phu cũng đặc biệt đề tỉnh ngươi , bằng vào chiêu "Lão Ngưu phá xa" của Giả Như Chân truyền thụ để đối phó với lão phu vô hiệu lực. Ha ... ha ... ha ...La Như Long bình thản đáp lại:

- Khỏi nhọc công Thần Quân chỉ bảo, vãn bối đã nghĩ trước điều đó .

Liệt Hỏa Thần Quân hỏi:

- Ngươi không dùng chiêu "Lão Ngưu phá xa" , vậy dự định dùng gì để giao thủ với lão phu ?

La Như Long rút thanh tam xích trường kiếm ra, trả lời:

- Dựa vào cái này !

- Dùng kiếm hả ! Ha ... ha ... ha ... ! Ngươi đặc biệt thận trọng, chiêu thứ nhất của lão phu là "Hoành cẩu ngật thỉ". Ngươi lưu thần tiếp chiêu .

Vừa dứt lời, một luồng gió xoáy ào ào cuộn đến ...

La Như Long biết rằng giờ đang đối với Liệt Hỏa Thần Quân, một nhân vật có võ công tuyệt thế, tuy lão phát lời ở trước nhưng lúc xuất chưởng đánh từ sau lưng cũng nên.

Nghĩ vậy La Như Long thấy luồng gió xoáy ập tới, vung thanh trường kiếm múa tít "vù vù" phát ra bốn chiêu một lúc.

Bốn chiêu kiếm đó chính là chiêu thức tinh hoa trong "Tịch lịch kiếm pháp", thấy hàn phong phát ra xanh rờn, kiếm khí xé gió nghe đến lạnh người.

La Như Long ra tay nhanh, Liệt Hỏa Thần Quân cũng không chậm. Chàng phát hiện trước mắt xuất hiện một bóng màu hồng bay nhanh tới, trong nháy mắt đã tới gần, chàng liền hét lên một tiếng, xuất chưởng "Lôi động cửu thiên" tấn công mạnh đến.

Ngọn kiếm của La Như Long biến hóa thần tốc như vậy, đúng ra đối phương phải thu hồi chiêu để giữ lấy mạng sống . Đằng này, lại khác, La Như Long đâu heiẻu được Liệt Hỏa Thần Quân , bóng hồng đó dường như coi thanh trường kiếm chẳng ra gì, cứ lướt đến làn mưa kiếm .

Lúc này không phải Liệt Hỏa Thần Quân kinh hãi, mà chính là La Như Long , lão ta xông thẳng đến ngọn kiếm, lẽ nào không sợ chết hay sao ?

Nên thu hồi kiếm hay lách người né tránh Liệt Hỏa Thần Quân lao bổ đến ?

La Như Long chưa biết tính thế nào, bóng màu hồng đó đã ập sát ngọn kiếm như tảng đá ngàn cân rơi xuống, chàng hết đường chống đỡ, chân đứng không vững, "bịch bịch bịch ... " thối lùi liên tiếp bảy bước.

"Thịch" một tiếng , chàng ngã nhào xuống đất.

La Như Long thu hồi thế chiêu không kịp, bị luồng lực đạo quật ngã xuống đất, bóng màu hồng đó cũng luôn đà bay đè trên người chàng . Chàng vội nghiêng người vận lực ở tay với lấy ...

Trời ! Bóng màu hồng này không phải người, vậy Liệt Hỏa Thần Quân đâu ?

La Như Long muốn dở khóc dở cười, rõ ràng đây chỉ là một chiếc áo bào màu hồng.

Chàng bị ném một chiêu "Hoàng cẩu ngật thỉ" của Liệt Hỏa Thần Quân, vậy còn hai chiêu nữa phải đối phó thế nào ?

La Như Long lúng túng cầm chiếc áo bào đứng dậy, không biết nên nói thế nào ?

Chàng căng nhãn lực để nhìn nhưng không thể xuyên qua được làn khói, bên tai nghe giọng của Liệt Hỏa Thần Quân :

- Nhóc kia ! Ý vị của "Hoàng tẩu ngật thỉ" như thế nào ? Lão phu còn hai chiêu chưa đánh, ngươi muốn tiếp chiêu nữa không ?

La Như Long gượng cười :

- Vãn bối biết rõ là lấy trứng chọi đá, nhưng cũng không muốn trái luật của quý đảo chúa, xin Thần Quân cứ xuất chiêu !

- Hảo hảo ! Ngươi tiếp thêm chiêu "Giá vụ phong vân" này ... Bây giờ trước hết ngươi mặc chiếc áo đó vào đi !

La Như Long cầm chiếc áo trong tay, nói:

- Vãn bối muốn tiếp hai chiêu còn lại của tiền bối, chiếc áo này có liên quan gì ?

- Trước tiên ta hỏi ngươi , vừa rồi ngươi uống viên "Khử nhiệt hoàn", tuy giẫm bước lên lửa bình thường, nhưng toàn thân vẫn thấy nóng bức phải không ?

- Không sai ! Xác thực như vậy !

- Ha ha ! Vậy ngươi mặc áo đó vào xem thử có giảm bớt nóng không ?

Thấy La Như Long vẫn còn do dự, Liệt Hỏa Thần Quân nói tiếp:

- Ngươi bất tất phải nghĩ nhiều, lão phu vì không muốn chiếm thế thượng phong .

Mặc đi, mặc nhanh lên, chiêu thứ hai chuẩn bị phát ra !

La Như Long ảnh hưởng phong cách sống của phụ thân, chỉ yêu thích màu trắng, chàng cho rằng màu trắng là tinh khiết tao nhã .

Trong các màu sắc, chàngrất ghét màu hồng, vì cho rằng đó là màu lòe loạt, mang toàn tàn bạo và huyết tanh. Bởi vậy chàngkhông muốn mặc chiếc áo bào đó .

Lúc này cảm thấy toàn thân nóng hổi, nghe nói chiếc áo này làm giảm được nhiệt, bất đắc dĩ chàng phải mặc vào ...

La Như Long lập tức thấy cơ thể mát rượi dễ chịu, giọng của Liệt Hỏa Thần Quân đã văng vẳng bên tai:

- Nhóc kia, chuẩn bị tiếp chiêu "Giá vụ phong vân" ...

La Như Long đang luống cuống không biết đối phó thế nào, bất ngờ trong làn khói dày đặc có một luồng kình phong ào ào tuôn ra .

Chàng chẳng kịp kêu một tiếng, thân hình bị kình phong cuốn bay đi xa tít.

La Như Long vừa rồi bị Liệt Hỏa Thần Quân tống lùi mấy bước, người còn cách mặt biển không xa . Giờ tiếp bị chưởng lực hất bay lên không trung, văng ra ngoài mặt biển.

Thấy bị bay khỏi đảo, ở phía dưới là mặt nước xanh thẩm, thế nào cũng bị rơi tõm xuống nước.

Nhưng có điều kỳ quái !

La Như Long không rơi xuống biển, có một luồng nhu lực nâng đỡ dưới người, lên cũng không được, xuống cũng khó, Liệt Hỏa Thần Quân đã dùng lực đạo giữ chàng lơ lửng giữa không trung.

Chương 18: Cánh nhạn chơi vơi

La Như Long biết rằng không thể thoát khỏi bàn tay của Liệt Hỏa Thần Quân, vì người chàng bị giữ trên không trung.

Giọng của Liệt Hỏa Thần Quân sang sảng vang lên:

- Lão phu nghe phong phanh ngươi trước khi lên đảo đã từng nói rằng thà cùng tồn vong với bảo vật chứ không thể để nó lọt vào tay ta, phải không?

La Như Long hận giọng đáp:

- Không sai ! Thực sự vãn bối có nói bất đắc dĩ chỉ biết ...

Không đợi chàng nói xong, Liệt Hỏa Thần Quân tiếp lời:

- Bất đắc dĩ ! Ha ... ha ... ha ...! Bây giờ ngươi hết đường thoát, nếu lão phu muốn đoạt lấy bảo vật thì ngươi nghĩ sao ? Ha ... ha ... ha ...

La Như Long run bắn người, nghiêng mình nhìn mặt biển phía dưới, đang lúc chưa nghĩ cách ứng phó, Liệt Hỏa Thần Quân trầm giọng quát:

- Nhóc kia, ngươi tiếp xem chiêu thứ ba, nó có tên là "Thủ đáo cầm lai". Tiếp chiêuLời nói chưa dứt, thân hình của La Như Long lập tức bị tống ngược lên trên. Chàng phát giác mình bị một luồng kình lực hút bay trở lại trên đảo, người vẫn lơ lửng trên không, chàng cố sức vùng vẫy nhưng vô ích.

La Như Long nằm ngửa mặt lên trời, nhìn được ánh tịch dương chiếu rọi, giót rít liên hồi bên tai, thân hình bất động.

(*** trang bị xé) Trong lòng đầy sợ hãi , thần *** vào khốn cảnh thế này biết *** chứ ?

Chàng chợt cảm thấy vùng *** Liệt Hỏa Thần Quân cười *** La Như Long biết rằng Liệt Hỏa Thần Quân đang ở dưới dùng tay nắm *** thật lạ lùng, tiếng gió vẫn *** ngừng, hẳn là Liệt Hỏa Thần Quân *** rất nhanh .

Liệt Hỏa Thần Quân đưa chàng *** này không thể nào đoán ra .

Còn ý đồ của Liệt Hỏa Thần Quân *** cũng khó hiểu được.

Chàng cũng rất muốn biết Liệt Hỏa Thần Quân là người có hình dáng như thế nào ? Có phải lão ta chính là Giả Như Chân như chàng đã đoán không?

La Như Long cố lật người quay đầu *** đã bị giữ chặt không tài nào *** được.

*** luồng một hồi như thế, La Như Long đã biết mình đã đến nơi nào, *** được xa gần, chỉ cảm thấy *** lúc một tăng lên kịch liệt, tai *** làm mặt đất rung chuyển.

*** gì kinh hồn vậy ?

*** nhiệt độ lại tăng lên dữ vậy ? *** đã mất đi tác dụng chăng ?

*** lúc phân vân suy nghĩ, chàng *** Liệt Hỏa Thần Quân bay bổng lên *** dường như đã đến nơi . Liệt Hỏa Thần Quân thả La Như Long xuống đất, cười kha khả:

- Nhóc kia, ngươi muốn nhìn rõ diện mạo của ta từ bấy lâu nay phải không? Giờ ta cho ngươi tận mắt nhìn thấy .

Không đợi lão nói, vừa đứng xuống La Như Long đã chăm mắt nhìn kỹ người lão .

Ánh mắt mới bắt gặp Liệt Hỏa Thần Quân, La Như Long đã lạnh xương sống, thốt lên:

"Trời ơi ! Hình tướng gì *** Liệt Hỏa Thần Quân đang *** chàng là một lão râu tóc đều đỏ, *** biết sao bị hỏng mất một con mắt *** lại con mắt phải nhìn rừng rực.

Điều đáng sợ nhất là con mắt *** tròng trắng nhích qua nhích lại *** khiến người ta nhìn thấy phải rùng *** sợ .

Ngoài râu tóc và da mặt đỏ *** áo bào và đôi hài của lão cũng màu *** này đúng là có danh hiệu Liệt Hỏa Thần Quân.

La Như Long sực nghĩ lại lời của Giả Như Chân :

"Liệt Hỏa Thần Quân là người đã biết ăn năn hối cải, mấy mươi năm không trở lại Trung Nguyên. Ta bảo đảm rằng lão không nỡ ra tay đoạt lấy kỳ bảo của ngươi, vì ngươi là một kẻ vong phu táng mẫu, cô độc đáng thương !".

*** nghĩ tiếp một câu khác của *** Liệt Hỏa Thần Quân nếu có *** mạo nghiêm trang như ta thì đâu *** mình ở một góc biên thùy, *** người ?".

*** hai điều đó , trong lòng chàng *** sự đồng cảm và xót thương đối với Liệt Hỏa Thần Quân .

*** chàng cũng cảm nhận rằng Liệt Hỏa Thần Quân không còn đáng sợ nữa, *** hung dữ của lão dường như cũng hàm chứa một lòng từ ái ôn hòa .

Với những suy nghĩ như vậy, La Như Long mạnh dạn bước đến một bước, ôm quyền thi lễ:

- Vãn bối La Như Long tham kiến Thần Quân lão tiền bối .

Liệt Hỏa Thần Quân mài quan sát thần sắt La Như Long, lão không ngờ chàng thay đổi một cách đột ngột như vậy . Khi phát hiện La Như Long thi đại lễ, lão đưa tay muốn đỡ lấy nhưng chàng đã bái xuống sát đất.

Liệt Hỏa Thần Quân thoáng giây phút bỡ ngỡ , nhưng La Như Long không nhận ra .

Khi chàng đứng cậy, thấy Liệt Hỏa Thần Quân đứng thả ánh mắt nhìn về khoảng trời xa xa, nét mặt không có một biểu hiện gì.

Thấy Liệt Hỏa Thần Quân vẫn thờ ơ lạnh nhạt, chàng lại nghĩ:

"Ma đầu cuối cùng vẫn là ma đầu ...".

Dòng suy nghĩ chưa dứt, Liệt Hỏa Thần Quân chợt quay lại hỏi:

- Nhỏ kia, khi không ngươi lại thi đại lễ với ta như vậy, hẳn là có ý theo ta học võ nghệ ? Hay là mong ta thương hại, giao dương diện "Thái cực đồ" cho ngươi?

Khi đặt chân lên đảo này, La Như Long vẫn nhớ lời căn dặn của vị chưởng môn Thiếu Lâm, là phải nhẫn nhịn đến cùng. Giờ nghe câu nhói tai đó, dù cơn nộ khí xung lên tận đỉnh nào, chàng vẫn cố bình tĩnh đáp:

- Thần Quân lão tiền bối, lão nghĩ nhầm rồi . Không sai, vãn bối vượt ngàn dặm đến đây là để cầu lão giúp vãn bối thành toàn, nhưng lão quên đi một điều, tục ngữ có câu rằng :

"Ninh khả tử, nhi bất khả nhục". Bởi vậy lão đã đánh giá vãn bối nhầm rồi .

La Như Long quan sát thái độ biểu hiện trên mặt lão, lắc đầu cười nhạt:

- Thần Quân lão tiền bối, vãn bối tuổi nhỏ nên không hiểu được một người cao niên hữu đức như lão . Chỉ có điều , vừa rồi sở dĩ vãn bối thi lễ là vì từ nhỏ đã được phụ mẫu răn dạy phải kính lão tôn hiền. Bây giờ vãn bối thi một lễ nữa, gọi là cáo ... từ ... lễ !

Vừa dứt lời, quả nhiên La Như Long nghiêm túc vái ba vái liền.

Liệt Hỏa Thần Quân vẫn đứng yên không nói . La Như Long cố nở nụ cười, nói:

- Lão tiền bối, vãn bối đã cáo từ . Sau này nếu Giả lão tiền bối đến đây, xin lão chuyển lời rằng, vãn bối không bao giờ quên ơn cứu mệnh và chỉ dẫn của Giả lão tiền bối. Vãn bối đi đây .

La Như Long nhìn Liệt Hỏa Thần Quân lần cuối rồi quay người bước đi .

Mới được hai bước, chàng bỗng kinh ngạc kêu lên một tiếng rồi dừng ngay lại .

Vì sao chàng dừng lại ? Có phải còn lưu luyến với đảo Liệt Hỏa này không ? Không phải !

Vậy chàng sợ rằng không thể thoát khỏi tay của Liệt Hỏa Thần Quân hay sao ?

Cũng không !

La Như Long lúc này không thể không dừng bước, vì nếu chàng chỉ cần bước thêm một bước nữa tức sẽ tiêu xác ngay .

Thì ra La Như Long và Liệt Hỏa Thần Quân đang đứng trên một khoảng đất rộng chỉ trăm xích, trên mặt vốn là một tảng đá xanh , còn xung quanh phía dưới toàn là nham thạch bao phủ, giống như một hòn đảo nhỏ nổi cao trên mặt biển. La Như Long liệu có bay người vượt được biển nham thạch đó không ?
La Như Long cúi nhìn tảng đá dưới chân rồi ngước nhìn lớp nham thạch vô tận, lòng ngao ngán ảm đạm.

Xung quanh là vực sâu thẳm, thỉnh thoảng lại có những cột khói và lửa ngùn ngụt bốc lên , nhìn thấy phải phát khiếp.

La Như Long thầm nghĩ:

"Liệt Hỏa Thần Quân thật sự là người có công lực cái thế . Không biết vừa rồi lão ta lên đây bằng cách nào ? Tiếc rằng ta không thể nhìn rõ . Bây giờ làm sao để thoát hiểm ? Trừ khi Liệt Hỏa Thần Quân đem ta ra khỏi nơi này, còn không có đứng kêu đất than trời cũng đành chịu .

Dù trong lòng có ý cầu mong lão ta đưa đi chăng nữa, chàng có nói nên lời được không ?

Lúng túng không biết làm sao , La Như Long buồn bã quay người lại . Chẳng biết hữu ý hay vô tình, nét mặt chàng thoạt gượng một nụ cười . Nụ cười đó dường như đã bộc lộ những điều chứa đựng ở nội tâm.

Liệt Hỏa Thần Quân chớp mắt nhìn, lạnh lùng hỏi:

- Tiểu tử, có lẽ ngươi không quen với thái độ cao ngạo nhạt nhẽo của lão phu mà phẩy tay muốn đi ? Bây giờ ngươi quay lại cười , lẽ nào trong lòng đã thay đổi ? Hay muốn thi lễ nữa .

La Như Long mặc nhiên đứng lặng người.

Liệt Hỏa Thần Quân thấy được sự lúng túng của chàng bèn cười lớn:

- Ngươi nhìn nhận quả không sai, lão phu tuy là kẻ cuồng ngạo nhưng cũng có cái lý để cuồng ngạo . Ha ... ha ... ha ...

La Như Long đỏ mặt cúi đầu .

Lão ta nói tiếp:

- Ngươi ngẩng đầu lên ! Cuộc đời lão phu chưa bao giờ làm điều gì hổ thẹn với lương tâm, cho dù gây ra đầu rơi máu đổ, cũng không tin vào người cúi đầu .

La Như Long ngẩng mạnh đầu, ánh mắt chứa đầy sự phẫn nộ .

Thấy La Như Long có biểu hiện như vậy Liệt Hỏa Thần Quân cười ngạo:

- La Như Long, ngươi muốn ta phán những lời cuồng ngôn hay sao ? Được, ta sẽ cho ngươi nghe ...

Lão chỉ tay vào mặt mình, nói tiếp:

- Ngươi nhìn đây, ta chính là Liệt Hỏa Thần Quân uy chấn càn khôn, không phải ta khoe khoang, với tài nghệ như ta dám nói rằng xưa nay hiếm có . Thậm chí bọn ma đầu Miêu Cương hoành hành ở Trung Nguyên cũng không đáng ta để mắt đến !

Thấy La Như Long tỏ vẻ không phục, lão lại tiếp:

- Ngươi cho rằng ta phách lối hay sao ? Nói thực cho ngươi biết, duy chỉ có một điều làm ta đáng ngại chính là "Lục âm chưởng" của bọn ma đầu Miêu Cương. Cả nửa năm nay ta một mực tìm phương kế đối phó, ngày nào tìm ra được phương kế, tức ngày đó bọn ma đầu bị hủy diệt, ngươi tin không?

Chưa đợi La Như Long có biểu hiện gì, lão lắc đầu nói:

- Theo kế sách dự định, tối đa không quá nửa năm nữa, lão phu sẽ giao chiến với đại ma đầu Miêu Cương. Giờ ngươi đã đến đảo Liệt Hỏa, kế sách đó lão phu sẽ triển khai sau, cứ để bọn ma đầu Miêu Cương tung hoành trên Trung Nguyên một thời gian nữa !

- Không phải ngươi và Giả Như Chân nói ta giúp ngươi thành toàn sao ? Ha ... ha ...

ha ..., vả lại căn cốt của ngươi ...

Vừa dứt lời, Liệt Hỏa Thần Quân bước ngang ra một bước, đưa tay phải cách không điểm lên trên nền đá, tay trái vung chưởng ...

"Bình" một tiếng, tảng đá đứt làm hai . Lão ta dùng "hấp lực" lật nửa tảng đá bên trái sang một bên, lộ ra một khe hở rộng chừng một xích.

La Như Long nhíu đôi mày kiếm chăm nhìn Liệt Hỏa Thần Quân, chợt thấy lão ta đứng thẳng dậy, thọc tay vào trong người lấy ra một vật, đưa lên hỏi:

- Ngươi biết đây là vật gì không?

La Như Long chưa nhìn rõ, lão ta nói:

- Ngươi xem, đây chính là dương diện "Thái cực đồ" ta đã cất giữ trong người mười bảy năm.

Không sai, vật màu trắng này có hình dạng giống như âm diện "Thái cực đồ", đúng là dương diện "Thái cực đồ" mà lâu này chàng mong lấy được.

La Như Long tròn xoe đôi mắt nhìn, thấy Liệt Hỏa Thần Quân tiếp lấy một vật khác ra, lão ghép hai cái lại , nghe "cạch" một tiếng gỏn gọn.Liệt Hỏa Thần Quân cất giọng cười:

- Đây chính là hai vật kỳ bảo âm dương diện "Thái cực đồ" sát hợp ! Ngươi nên nhìn kỹ đi ! ...

Liệt Hỏa Thần Quân như một tay ma quái tinh xảo, lão cầm âm dương diện "Thái cực đồ" khoa khoa mấy cái trước mặt La Như Long rồi thả xuống khe hở của tảng đá .

"Bịch" một tiếng, "Thái cực đồ" đã rơi tõm xuống dưới . Động tác của Liệt Hỏa Thần Quân rất rõ ràng không có gì giả dối .

Tay trái của lão tiếp vung lên, "ầm" nửa tảng đá bị lật trở lại theo vị trí ban đầu lấp kín kẽ hở .

La Như Long chăm mắt quan sát từ đầu đến cuối, không biết Liệt Hỏa Thần Quân làm như vậy có ý nghĩa gì, chàng rất đỗi ngạc nhiên.

Sực nghĩ lại âm diện "Thái cực đồ", chàng liền sờ tay vào trong người.

Lạ thật, âm diện "Thái cực đồ" trong người không biết đã biến mất tự lúc nào ?

Liệt Hỏa Thần Quân xua tay cười:

- Không nên tìm ! Ngươi không thấy lão phu đã thả âm dương diện "Thái cực đồ" xuống dưới khe hở đó sao ?

- Lão thả vật kỳ bảo xuống dưới đó để làm gì ?

Liệt Hỏa Thần Quân nghiêm túc nói:

- Ngươi và Giả Như Chân mong ta giúp đỡ ngươi, ta làm theo y vậy chứ đâu có lòng tà tư vị kỷ gì .

- Thế nào ? Lào làm vậy là giúp vãn bối hả ?

- Không sai !

- Lão đã có tâm địa muốn giúp vãn bối thành toàn, sao không đưa "Thái cực đồ" cho vãn bối? Lão thả xuống dưới đó vãn bối biết làm sao ?

Liệt Hỏa Thần Quân cười nhạt:

- Ngươi làm được y như ta vừa rồi để nâng tảng đá lên, vật kỳ bảo đó sẽ thuộc về tay ngươi.

La Như Long thốt lên:

- Vận lực để nâng tảng đá lên ư ? Không thể, vãn bối không thể làm được!

- Làm không được! Ha ... ha ... ha ...

Lão ta chuyển giọng nói tiếp:

- Tiểu tử, ngày nào ngươi đủ sức lật nổi tảng đá đó, vật kỳ bảo sẽ thuộc về ngươi.

Lúc này ngươi cứ tự tiện rời khỏi đảo Liệt Hoả, ta sẽ không gây khó dễ với ngươi. Giờ ta đi !

Dứt lời lão ta quay người định lao đi ...

La Như Long nhanh tay nắm áo lại, nói :

- Lão tiền bối, xin dừng bước, vãn bối có lời muốn nói .

- Nói gì ?

La Như Long hoang mang hỏi:

- Lão thả vãn bối ở đây một mình hay sao ?

- Đúng vậy !

Lão ta cười, nói tiếp:

- Cho ngươi ở lại một mình vì muốn để người ta khỏi đánh giá lão phu có tà ý đối với ngươi, đúng không?

La Như Long gượng cười:

- Lão tiền bối, chẳng lẽ lão trả thù vãn bối vừa rồi nói năng thất lễ hay sao ? ... Lão nên biết, vãn bối không thể ra khỏi nơi này được!

Liệt Hỏa Thần Quân dường như không hề động lòng, lắc đầu nói:

- Lão phu bảo đảm rằng đến một ngày nào đó ngươi sẽ lật nổi tảng đá, vượt qua được biển lửa này. Lẽ nào ngươi không có lòng tin ?

Lời nói đó làm La Như Long nghĩ đến một điều, liền hỏi:

- vậy lão giữ vãn bối lại để vãn bối theo lão học võ nghệ hay sao ?

Liệt Hỏa Thần Quân vẫn lắc đầu nói:

- Nhầm rồi ! Ngươi nghĩ nhầm rồi ! Lão phu là đại ma đầu giết người không gớm tay, ngươi bái lão phu làm sư phụ, e rằng sẽ làm tổn hại đến thanh danh dòng dõi ngươi!

Nhìn nét mặt tuấn tú của La Như Long, Liệt Hỏa Thần Quân nói tiếp:

- Lão phu cả cuộc đời không cầu ai, cũng không muốn thi ân cho bất cứ người nào, ngươi bất tất lo nghĩ nhiều . Lão phu có một điều muốn nhắc nhở, thứ nhất, chiếc áo bào đó ngươi không thể cởi ra, nếu không thì ngươi sẽ chết ngay . Thứ hai, ngươi rất dễ chết vì "thiên tai" gây nên, phải đặc biệt thận trọng.

- Thiên tai ! Thiên tai gì ?

Liệt Hỏa Thần Quân trả lời:

- Không quá mười ngày nữa ngươi sẽ rõ, cho rằng ngươi có cách để chống đỡ. Tiểu tử, không nên nói nhiều, ngươi tự sinh tự diệt trên đảo Liệt Hỏa này ! ...

Chưa dứt lời, lão ta đã lao người bay đi . Lão thi triển thân pháp như thế nào La Như Long cũng không thấy rõ . Chỉ nghe giọng Liệt Hỏa Thần Quân còn vọng lại:

- Tiểu tử, ngươi phải cứng rắn lên ! Giữ lấy "Thái cực đồ", kẻo lần sau nếu rơi vào tay ta, ngươi chẳng còn một cơ hội nào nữa . Ha ... ha ... ha ...

Âm thanh mỗi lúc một nhỏ dần rồi cuối cùng mất hẳn.

Còn lại một mình La Như Long đứng sững như pho tượng thiên thu .

Chương 19: Linh Dược "Hỏa Trung Liên"

Ánh tịch dương dần dần khuất lặn, bóng hoàng hôn buông xuống.

Trời không trăng không sao, đáng lẽ màn đêm đen kịt ngửa bàn tay chẳng thấy .

Nhưng không!

Những ngọn lửa từ phía dưới phụt lên tỏa sáng rực.

Thỉnh thoảng lại nghe những tiếng nổ rền , vang tứ phía, khiến người ta phải tán đởm kinh hồn.

La Như Long đứng sững người không nhích động, nhưng trong đầu trổi dậy biết bao dòng suy nghĩ ...

Liệt Hỏa Thần Quân là người tốt hay xấu ?

Nếu lão ta là một đại ma đầu tính gian ác khó cải đổi, sau khi lấy được âm diện "Thái cực đồ", lão ta sẽ đi ngay . La Như Long dù có tài đến mấy cũng không thể đoạt lại được.

Nhưng lão ta không có ý đoạt bảo vật, chỉ đem âm dương diện "Thái cực đồ" hợp lại rồi bỏ ở nơi này .

Hành động đó dường như đã thể hiện được lòng tốt. Nhưng lão đã biết ta không nhấc nổi tảng đá, sao lão cố ý bỏ "Thái cực đồ" xuống dưới đó , chẳng lẽ muốn gây khó dễ với ta hay sao ? Ta vốn cho rằng Liệt Hỏa Thần Quân muốn làm khó dễ ta theo lão làm đạo trưởng, nhưng không phải, chính lão ta đã thẳng thắn từ chối .

Vậy Liệt Hỏa Thần Quân có dụng ý gì ?

La Như Long càng nghĩ càng đau đầu, chàng nhìn xuống tảng đá dưới chân, lắc đầu nói:

- Tảng đá nặng cả ngàn cân, dù trong mộng ta cũng không nhấc nổi nó .

Ban nãy Liệt Hỏa Thần Quân nói rồi , có ngày ta sẽ lật nổi tảng đá, biết lúc nào mới là ngày đó ? Độ một năm, nửa năm ? Hay là phải đến chín mười năm ?

Liệt Hỏa Thần Quân không muốn truyền võ công cho ta, ta làm sao tiến bộ được ?

Chẳng lẽ từ trên trời ban xuống ?

Hoang đường ! Chuyện hết sức hoang đường !

Chiếc áo bào này sao không cởi ra được ? "Thiên tai" là gì ? ...

La Như Long miên man suy nghĩ suốt cả đêm trường cô quạnh.

Khoảng trời phương Đông hừng sáng.

La Như Long cảm thấy đã thấm mệt, có phần đói khát, thẩn thờ ngồi "phịch".

xuống đất.

Bất chợt chàng phát giác có tiếng gió xuyên không trung bay đến ...

La Như Long mở to mắt nhìn, trước mặt đã xuất hiện một người.

Vị này chính là hồng y thiếu nữ đã đưa chàng đến đảo Liệt Hỏa .

Hồng y thiếu nữ bước tới, tay xách chiếc giỏ trúc, trên giỏ được đậy bằng một mảnh vải trắng, không biết thứ gì đang đựng bên trong . Ánh mắt cô ta long lanh mãi nhìn La Như Long.

Thấy hồng y thiếu nữ xuất hiện, La Như Long mừng rỡ như gặp người thân, đôi nhãn châu rưng rưng hai giọt lệ, chàng đứng dậy .

Hồng y thiếu nữ đặt giỏ trúc xuống, mỉm cười nói:

- Ngươi buồn thảm muốn khóc à ? Hi hi, ngươi từng đọc thi thư, lẽ nào lại khônghiểu câu "Nam nhi hữu lệ bất khinh lưu" sao ?

La Như Long vốn muốn hỏi đôi điều, nghe vậy liền lặng thinh không nói nữa .

Hồng y thiếu nữ tươi cười nói tiếp:

- Ta muốn nhắc ngươi một điều, ngươi là con nhà võ nghệ , hẳn sẽ có phương pháp để không nhọc lụy . Hi hi hi ...

Tiếng cười còn vang, thân hình cô ta như cánh bướm hồng bay đi mất hút.

La Như Long căm hận lẩm bẩm:

- Ở đây toàn là những quái nhân bất cận nhân tình. Được ! Rồi ta sẽ cho các ngươi biết.

Chàng đưa tay lật mảnh vải lên, trong giỏ chứa đầy thức ăn và nước uống. Bụng đang đói cồn cào, chàng bèn lấy ra ăn.

Một ngày nữa trôi qua ...

Về đêm, theo như lời hồng y thiếu nữ, La Như Long ngồi vận khí hành công để qua đi đêm dài tịch mịch.

Sang ngày thứ ba, hồng y thiếu nữ lại đến, xách giỏ thức ăn, chỉ mỉm môi cười không nói .

La Như Long cũng lặng thinh, bốn mắt nhìn nhau, không ai hé một lời . Rồi hồng y thiếu nữ cầm lấy chiếc giỏ hôm qua , ra đi !

Từng ngày lặng lẽ trôi qua, La Như Long đầu óc vô cùng căng thẳng, thầm nghĩ:

"Ta đến đảo Liệt Hỏa này để sống những tháng ngày như thế này hay sao ?".

Đói thì ăn, mệt thì vận khí hành công, thỉnh thoảng lại dõi mắt nhìn xuống biển lửa, bao trùm vô tận.

Đến ngày thứ chín !

Giữa đêm khuya, La Như Long đang ngồi vận khí điều tức, bỗng có một tiếng nổ lớn làm chàng giật mình choàng mở mắt ra . Vừa thoáng thấy hiện tượng trước mắt , chàng thất thần kêu lên một tiếng đầy kinh hãi.

Ở cách ngoài ba mươi trượng có cột lửa nham thạch phụt lên cao ...Cột lửa đó bay đến gần còn hai mươi trượng ... mười trượng ... năm trượng ... Trong ánh mắt, nó chỉ còn cách La Như Long chưa đầy một trượng.

Nhìn thế lửa đang bay tới, La Như Long sợ hoảng, loạn cả tay chân không biết làm thế nào .

Muốn chạy cũng không được, muốn tránh không có đường tránh.

Bỗng nghĩ đến một cách duy nhất là kêu la, chàng thất thanh kêu lên:

- Cứu mạng ! Cứu mạng !

La Như Long chợt im bặt, thầm nghĩ làm như vậy họ cho ta là không anh hùng khí phách mặc cho tới đâu thì tới !

Nhưng cũng lạ thật, cột lửa đó đã dừng lại . Thấy vậy, La Như Long thầm niệm :

"A di đà phật ! Mong sao nó dừng ngang đó đứng tiến đến nữa !".

Cột lửa và nham thạch đó có phải chính là "thiên tai" không?

Chàng sờ tay lên trán, bèn trách thầm:

- Ta ngốc thật ! Liệt Hỏa Thần Quân trường trải kinh nghiệm mới chọn chỗ này cho ta đứng, tất nhiên rất an toàn, ta việc gì phải lo sợ .

Giờ chàng cảm thấy buồn cười cho những tiếng kêu cứu vừa rồi .

Trấn tĩnh trở lại, La Như Long ngưng thần quan sát cảnh thiên nhiên kỳ lạ này .

Thỉnh thoảng có những tiếng nổ lạ tai, tiếp theo là những viên đá từ luồng nham thạch bay vù vù ra tứ phía . Có nhiều viên bay thẳng đến La Như Long, chàng phải lách người né tránh.

"Bịch", cổ chân chàng bị một viên dá bay trúng, lưng chàng cũng bị lãnh tiếp một viên, có viên bay trúng mặt làm sưng vù .

Mãi lo tránh những viên đá vô tình, trời ửng sáng lúc nào không hay .

Cột nham thạch cũng dần dần hạ xuống. La Như Long mồ hôi nhễ nhại, rã rời chân tay .

Đến buổi ăn cơm, hồng y thiếu nữ xuất hiện, tay cầm giỏ thức ăn. Thấy La Như Long sưng đỏ mặt, cô ta cười nói :

- Sao phải đến nỗi vậy ?

La Như Long trong lòng đang còn hận, lặng yên không nói .

Hồng y thiếu nữ nặng lời :

- Ngươi nếu không cầu tiến, không bỏ đi tính ương ngạnh, ngươi phải sống uổng phí cả đời ở đây !

La Như Long hừ một tiếng, nói:

- Cả cuộc đời cũng được, miễn có cô nương mỗi ngày đưa thức ăn đến, ta ung dung lắm rồi !

Hồng y thiếu nữ phẫn nộ quát:

- Tổ phụ của Trình bổn cô nương ta đã nhìn nhầm ngươi, lão nói ngươi tối đa chỉ trong vòng ba năm nữa sẽ đạt kỳ công. Không ngờ, mỗi ngày ngươi chỉ trông ta đưa thức ăn đến.
Nói xong cô ta cầm giỏ không, quay phắt như định đi ...

La Như Long vội níu áo lại, nói giọng thành thật:

- Trình cô nương, tại hạ muốn hỏi một điều có được không?

Hồng y thiếu nữ thấy vậy không nở cự tuyệt, bèn gạt mạnh tay, lạnh giọng:

- Nói gì thì nói, kéo váo vậy còn ra thể thống gì ?

La Như Long sợ không còn cơ hội, liền ôm quyền mỉm cười hỏi:

- Vừa rồi cô nương nói tại hạ chỉ nội trong ba năm sẽ đạt kỳ công, lời đó có thật không?

- Ai cần dối ngươi?

La Như Long ngạc nhiên hỏi:

- Tổ phụ cô nương không hề dạy cho tại hạ một chiêu, tại hạ làm sao đạt được kỳ công ?

Hồng y thiếu nữ chợt cười:

- Tuyệt thế kỳ công trên đảo Liệt Hỏa không phải truyền thụ chiêu thức mới thành đạt, điều đó từ từ ngươi sẽ lĩnh hội được.

- Một mình tại hạ cũng tự học được kỳ công hả ?

La Như Long chưa tin hẳn.

Hồng y thiếu nữ trả lời:

- Đương nhiên !

Cô ta định đi, La Như Long cản lại hỏi tiếp:

- Theo cô nương, cách tránh đá của tại hạ đêm qua là sai ư ?

- Rất sai !

- Làm thế nào mới đúng ?

- Ngươi vì sao không xuất chưởng để tống đá đi ? Đêm qua nếu ngươi dùng chưởng thì đâu phải sưng mặt như vậy .

Cô ta sợ La Như Long giữ chân, chưa dứt lời thân hình đã lao vút đi ...

La Như Long chẳng hiểu lời của hồng y thiếu nữ nói, cũng phân vân không biết có học được kỳ công hay không ? Thực ra chàng không có cách nào để rời khỏi nơi nay, bất đắc phải ở lại .

La Như Long hầu như tập trung toàn bộ thời gian để vận công điều tức, những cột lửa và nham thạch bay lên, chàng dùng chưởng để tống ra .

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, chàng cũng không biết mình đã học được những gì .

Kỳ công đạt đến mức độ nào ? Chàng chẳng rõ .

Từ ngày đó đến giờ La Như Long không thấy Liệt Hỏa Thần Quân xuất hiện, hồng y thiếu nữ đưa thức ăn đến mỗi ngày . Cô ta dường như muốn tránh nói chuyện với chàng, đến rồi đi vội vội vàng vàng ...

Thời gian thấm thoát một năm trôi qua ...

Năm thứ hai cũng tiếp qua nhanh.

Trời vào lúc nửa đêm cuối giờ Hợi, đầu giờ Tý, La Như Long nghe có tiếng nổ khác lạ phía dưới, biết rằng luồng nham thạch đang bay vọt lên.

Theo thói quen, không đợi cho nó lên gần, La Như Long đã vận tức chân khí xuất tiếp mười mấy chưởng tống nó bay tản mác tứ phía .

Khi thu hồi chưởng, những viên đá bay ở không trung bị chưởng lực hút trở lại, chàng mãi tiếp dùng chưởng để bạt nó ra .

La Như Long vô cùng mừng rỡ khi thấy công lực tăng tiến một cách không ngờ đến.

Bỗng nhiên phía trước xuất hiện một vật rất lạ, La Như Long buông tay đứng quan sát .

Đó là một đóa hoa sen kỳ lạ hiện lên trong dòng nham thạch cách chàng không xa, nó màu hồng, trong rất xinh xắn.

La Như Long chưa từng thấy vật này, phía dưới nó có ba chiếc lá xòe lớn.

Chú mục quan sát một hồi, chàng sực nghĩ nghe nói ở Nam Hải có một vật kỳ bảo rất hiếm xuất hiện, tên gọi là "Hỏa trung liên" (sen trong lửa" có phải chính vật này không ? "Hỏa trung liên" là một linh dược rất hiếm quý, bây giờ ta có duyên phát hiện, lẽ nào để nó biến mất đi ?

Nhưng đối với luồng nham thạch rực đỏ này, ta lỡ sảy chân sẽ tiêu mạng ngay !

Vậy biết làm sao ?

Cuối cùng chàng thầm quyết :

"Nếu lá sen đó đủ để cho ta tụ lực, sao ta không thi triển chiêu Ngư long tam diệu gia truyền ?".

Quyết định xong, chàng đề khí bung người bay lên không trung, lộn một vòng nhắm người sà xuống trên lá sen ...

Chương 20: Bái sư thu đồ

La Như Long một phần do tính hiếu kỳ, một phần do hai năm sống trên đảo rất đơn giản, chàng muốn mạo hiểm để thỏa chí bình sinh. Hơn nữa từ nhỏ chàng nghe nói vật kỳ bảo này như hoa Đàm thoắt hiện rồi mất đi, nếu không kịp lấy nó sẽ nuối tiếc suốt đời.

Bởi vậy chàng quyết định lấy cho bằng được.

Thân hình lơ lửng trên không, chàng nhắm một lá sen đáp xuống.

Đây chính là chiêu gia truyền "Ngư long tam diệu". La Như Long bỏ không ít công phu để luyện thành, từng được mẫu thân chỉ vẽ. Khi đáp xuống, chàng trổi dậy ý nghĩ:

"Mẫu thân thường quở trách ta thi triển chiêu này chưa thấu đạt vẹn toàn, bây giờ phía dưới có lửa và nham thạch, ta lỡ chân một tí sẽ biến thành con thiêu thân ngay. Bởi vậy ta phải đặc biệt thận trọng.

Thấy khoảng cách chỉ còn độ năm xích, La Như Long liền co chân trái, dùng chân phải đáp nhẹ xuống lá sen ...

Trong tích tắc này, tay chàng khoa nhanh, thân hình dựa vào lực điểm chân trên lá sen, búng người bay ngược lên không trung, cánh sen đã nằm gọn trong tay, chàng bay trở lại trên tảng đá, lòng vui mừng khôn xiết.

Ánh bình minh hé rọi, La Như Long ngắm nhìn vậtmà chàng đã dám đánh đổi cả tính mạng để lấy.

Cánh hoa sen này cũng giống như hoa sen bình thường, duy có một điều khác là toàn bộ đều màu hồng, nhất là những hạt sen nhô lên có màu hồng tươi trông rất đẹp mắt.

Cánh sen có màu sắc rực rỡ như vậy, La Như Long tuy chưa bao giờ nhìn thấy nhưng nghĩ rằng nó nhất định chníh là "Hỏa trung liên".

Chàng ngồi bàn tọa, nhẹ nhàng đưa tay gỡ ấy tưng hạt sen, cả thẩy mười hai hạt.

La Như Long chọn lấy ba hạt, số còn lại cất vào trong người. Cầm ba hạt sen trong tay, chàng thầm nghĩ:

"Trước hết ta uống thử ba hạt này xem, nếu nó thật sự chính là "Hỏa trung liên", ta tin rằng sẽ có diệu dụng ngay!".

La Như Long liền bỏ một hạt vào miệng nuốt xuống, thấy không có phản ứng gì, chàng nuốt tiếp hai hạt còn lại, ngồi yên để xem chuyển biến như thế nào.

Quả không sai, La Như Long bắt đầu cảm thấy có luồng nhiệt khí chạy ở vùng bụng làm nóng ran. Chàng nghiến răng cố trấn định tinh thần.

Luồng nhiệt khí mỗi lúc một tăng kịch liệt, xung lên đến tận cổ họng, lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ tung, co thắt từng hồi.

La Như Long cố nén cơn đau, mồ hôi trên trán chảy xuống ròng ròng.

chịu đựng độ một tuần trăng, cơn đau trong nội thể vẫn không hề giảm, chàng chợt nghĩ:

"Ta thử vận chân khí xem, nếu không tiêu trừ được cơn nhiệt khí trong người, e rằng chết mất.

Chàng liền đề tụ chân khí vận hành toàn thân, luồng nhiệt khí bị nội lực tống khứ phát tán ra tứ chi làm cốt tiết kêu răng rắc.

La Như Long cảm thấy nhiệt khí trong cơ thể giảm đi nhiều, tiếp tục vận hành chân khí để tiêu trừ hoàn toàn.

Lúc này không những toàn thân thư giãn mà chân lực cũng tăng tiến rất nhiều.

Tăng tiến đến mức nào? Chàng chưa rõ.

Vì ở trên khoảng đất chỉ rộng năm xích này lấy gì để thi triển.

La Như Long đứng dậy nhìn chung quanh, chàng không dám thử thi triển khinh công thân pháp, vì lỡ sẩy chân sẽ rơi xuống vực thẳm ngay.

Cúi nhìn xuống tảng đá dưới chân, chàng thầm nghĩ:

"Liệt Hỏa Thần Quân nói rồi có một ngày ta sẽ lật nổi nửa tảng đá lên, ngày đó là ngày nào ? Lão nói chỉ cần ta lật được tảng đá, "Thái cực đồ" thuộc về tay ta. Giờ ta thử xem sao ?

Cơn hào khí trong lòng trổi dậy, La Như Long đứng chân hình chữ "bát", vận lực ở hai tay đưa lên, tay trái cách không án lấy tảng đá, dùng "hấp lực" để nâng lên ...

Một điều hết sức bất ngờ, nửa tảng đá nặng cả ngàn cân bị "hấp lực" từ bàn tay La Như Long hút lên đến cả xích ...

Đạt được kỳ công, La Như Long mừng rỡ nhìn xuống khe hở ...

"Thái cực đồ" hai mặt âm dương ráp hợp nằm nguyên vẹn ở dưới.

Chàng reo lên hớn hở, liền cúi xuống lấy nó, chưa kịp nhìn kỹ, chàng vội cất vào trong người, thầm nghĩ:

"ta nhanh lật tảng đá này trở lại vị trí cũ, xem như không có chuyện gì xảy ra. Vì trên đảo này toàn là quái nhân cả.".

Tả chưởng vung lên, nửa tảng đá nằm lại như vị trí ban đầu.

La Như Long mặt rạng nét cười, quay người lại, bất chợt nụ cười biến mất, chàng ngạc nhiên đứng lặng người ...

Vì không biết từ lúc nào có hai người đứng sau lưng chàng. Đó là hồng y thiếu nữ và Liệt Hỏa Thần Quân.

Liệt Hỏa Thần Quân biệt dạng hai năm nay, giờ lại thình lình xuất hiện, dám chắc lão đã biết ta lấy được "Thái cực đồ" ?

Liệt Hỏa Thần Quân có phải đến đưa ta đi như lời hứa không ? Hay lão không muốn để mất "Thái cực đồ" ?

Liệt Hỏa Thần Quân là người khó hiểu, La Như Long không thể đoán được tâm ý của lão. Giờ thấy lão xuất hiện, chàng vô cùng hồi hộp.

La Như Long lấy "Thái cực đồ" ra, thi lễ nói:

- Theo lời dạy bảo của lão tiền bối, vãn bối đã lấy được nó, kính xin lão xem xét !

Liệt Hỏa Thần Quân liếc nhìn thần sắc La Như Long, nghe vậy bèn cười hỏi:

- Tiểu tử, có lẽ ngươi dự định muốn rời khỏi đảo ngay, đúng không ?

Câu hỏi đó xuyên tận đáy lòng, đáng ra La Như Long chỉ cần "dạ" hoặc gật đầu một cái là được.

Nhưng chàng vẫn im lặng không có biểu hiện gì.

La Như Long mang nặng mối huyết hải thâm cừu, muốn trở về sớm để trả thù, cứu Vân ca ca. Nhưng hai năm qua được người ta chiếu cố tài bồi, chàng không cảm động sao được ?

Tuy Liệt Hỏa Thần Quân hỏi thật lòng, nhưng chàng rất khó mở miệng trả lời.

Nhìn hồng y thiếu nữ tay vẫn cầm giỏ thức ăn đứng cạnh bên, chàng cũng không biết nên nói gì đây.

Thấy La Như Long đứng lặng một hồi lâu không trả lời, Liệt Hỏa Thần Quân ngẩng đầu cười mấy tiếng, đẩy tay chàng ra, nói; - "Thái cực đồ" đã thuộc về ngươi, bây giờ nhanh trả lời điều ta hỏi, ngươi dự định rời khỏi đảo ngay, hay là ...

La Như Long nghe vậy thầm nghĩ:

"Ý lão nói ta có thể tự do lựa chọn hay sao ?".

Chàng bèn bước lên cúi mình thi lễ trịnh trọng mở lời:

- Đa tạ lão tiền bối ban tặng "Thái cực đồ" và giúp vãn bối thành toàn, còn vãn bối đến hay ở lại là do lão quyết định.- Ngươi có thật lòng không ?

- Thật !

- Thật sự muốn lão phu đề xuất chủ ý hả ?

- Vâng !

Liệt Hỏa Thần Quân cất giọng cười lớn, nói:

- La Như Long, lão phu tuy không đi trong ruột ngươi, nhưng cũng có thể hiểu được ngươi. Bây giờ ngươi chấp nhận để ta quyết định, sau này hối hận chẳng kịp !

- Vì sao ?

Liệt Hỏa Thần Quân để mặc cho La Như Long ngạc nhiên, cười hỏi:

- Trước hết, ta muốn hỏi ngươi, ngươi đến đảo Liệt Hỏa thời gian bao lâu rồi ?

- Khoảng hơn hai năm !

Liệt Hỏa Thần Quân gật đầu hỏi tiếp:

- Ngươi có biết nay đã đến mùa gì không ?

La Như Long ngạc nhiên thầm nghĩ:

"Kỳ quái thật, ta rời khỏi đảo hay không có liên quan gì đến thời tiết?".

Nhưng miệng vẫn trả lời:

- Nếu vãn bối đoán không sai, nay đang ở giữa tiết thu đông !

- Nhầm rồi ! Nay đã cuối năm rồi !

Liệt Hỏa Thần Quân mỉm cười, nói tiếp:

- Nếu lão phu đề xuất chủ ý, ngươi ở lại cho ta chín mươi ngày nữa !

- Tức là ba tháng hả ? Nguyên nhân vì sao hở lão tiền bối?

- Vì sao ? Ha ... ha ... ha ... nguyên nhân rất nhiều nhưng chưa nói bây giờ được, điều tối trọng yếu là "đợi người"!

- Đợi người hả ? Người nào vậy ?

- Giả Như Chân!

- Giả lão tiền bối à ?

La Như Long vui mừng thốt lên.

Liệt Hỏa Thần Quân gật đầu nói:

- Giả Như Chân cẩn trọng phó thác ngươi cho ta, bây giờ ngươi đã đạt kỳ công, lão phu nên giao ngươi cho lão ta mới phải !

Lão chuyển giọng:

- Ta vốn dự liệu ngươi muốn luyện được Liệt Hỏa Thần công của ta phải mất từ ba đến năm năm, không ngờ ngươi có kỳ duyên, mới hơn hai năm đã thành đạt.

Cho đến nay La Như Long vẫn không biết mình đạt được kỳ công như thế nào, nghe Liệt Hỏa Thần Quân nói dậy, niềm vui trỗi dậy trong lòng không thể nào tả được.

Liệt Hỏa Thần Quân chợt hỏi:- La Như Long, ta hỏi tiếp ngươi một điều, bây giờ giữa ngươi và lão phu có danh phận như thế nào ?

La Như Long thoáng ngập ngừng giây lát, rồi hớn hở trả lời:

- Vãn bối học được Liệt Hỏa Thần công của lão, lão chính là ân sư của vãn bối !

Vừa nói chàng chắp tay cúi rập người thi lễ "bái sư".

Điều này Liệt Hỏa Thần Quân đã đoán được trước, lão đưa tay đỡ chàng dậy, cười ha ha nói:

- Khoan đã ! Khoan đã ! Để ta nói xong, ngươi bái sư cũng không muộn. Ta hỏi ngươi, ngươi có thật lòng tôn ta làm sư phụ không ?

La Như Long nghiêm túc trả lời:

- Đương nhiên thật !

- Lẽ nào ngươi quên rằng Liệt Hỏa Thần Quân là đại ma đầu giết người không gớm tay, ngươi bái ta làm ân sư như vậy không sợ ảnh hưởng đến thanh danh của ngươi hả ?

- Lão tiền bối, lão bất tất nghĩ vậy. Vãn bối bây giờ đã lớn rồi, chính vãn bối xin bái lão làm ân sư !

Liệt Hỏa Thần Quân phát ánh mắt hữu thần nhìn La Như Long, chợt lắc đầu nói:

- Bái sư và nhận đệ tử là thỏa ý giữa song phương mới được, nếu tự nguyện như vậy e rằng có phần khiên cưỡng, đúng không ?

La Như Long vội hỏi:

- Lão không muốn nhận vãn bối làm đệ tử hay sao ?

Liệt Hỏa Thần Quân chậm rãi tiếp lời:

- Có được đệ tử cốt cách tinh anh như ngươi, lão phu vui lòng là có người kế truyền, không gì mãn nguyện bằng. Nhưng có một người sẽ phản đối điều đó ...

- Ai phản đối ?

La Như Long bất chợt thốt lên, chàng không ngờ có chuyện đó.

- Chính là cô ta !

Ở đây chỉ có ba người, có phải Liệt Hỏa Thần Quân ám chỉ hồng y thiếu nữ không ?

La Như Long bàng hoàng quay nhìn hồng y thiếu nữ. Cô ta dường như cũng hiểu được nỗi nghi hoặc của chàng qua ánh mắt, bèn mỉm cười gật đầu nói:

- Không sai, chính là ta phản đối, lý do cũng rất đơn giản. Xin ngươi nghĩ xem quan hệ và lối xưng hô giữa ta và Thần Quân như thế nào ?

Họ có quan hệ như thế nào ? Người ta nói Liệt Hỏa Thần Quân họ Hồng, còn hồng y thiếu nữ lại họ Trình. Vậy là sao ?

Giả lão tiền bối cũng từng nói, Liệt Hỏa Thần Quân cô độc một mình, như vậy rõ ràng hồng y thiếu nữ không có quan hệ huyết thống với lão ta.

Về xưng hô, họ cứ gọi nhau là "tổ phụ" và "tôn nhi".

Nghĩ đến điều đó, La Như Long chợt hiểu ra, bèn vỗ đầu nói:

- Trình cô nương thật tinh tế, cô nương sợ tại hạ bái làm đệ tử Thần Quân, cô nương phải xưng tại hạ bằng "Thúc phụ" phải không ? Kỳ thực chúng ta đâu theo đó, cô nương không đến nỗi phải chịu thiệt !

hồng y thiếu nữ chưa kịp mở lời, Liệt Hỏa Thần Quân mỉm cười nói:

- Nguyên nhân đó chỉ là biểu hiện bên ngoài của Trình nhi, thực ra còn có nguyên nhân khác, Trình nhi rất khó nói ra. Ha ha !

Còn nguyên nhân nào nữa ? La Như Long như đắm trong sương mù.

Thấy chàng đứng sững người, hồng y thiếu nữ ửng hồng đôi má vẻ e thẹn.

Nét biểu lộ trên mặt cô ta làm La Như Long có phần hiểu được, bất chợt chàng cũng đỏ mặt ngượng ngùng cúi đầu.

Liệt Hỏa Thần Quân bèn cười :

- Ha ha, như vậy cũng tốt ! Cuộc đời lão phu không cầu ai, cũng không muốn thi ân cho ai. Sau này ngươi đãng tích giang hồ, đừng vì lão phu mà tranh cãi với mọi người. Từ ngày mai trở đi, Trình nhi sẽ đem quyền chưởng tuyệt pháp của lão phu truyền đạt cho ngươi. Đợi khi nào Giả lão nhân đến, ngươi theo lão ta trở lại Trung Nguyên.

Như không còn gì để nói gì nữa, lão bèn quay người định đi ...

La Như Long vội cầm tay giữ lại, nghiêm túc mở lời :

- Lão tiền bối, xin dừng bước, vãn bối có lời muốn nói.

- Lời gì ?

- Như lão vừa nói, hình như lão không đến gặp vãn bối nữa hay sao ?

Liệt Hỏa Thần Quân vuốt râu cười :

- Tục ngữ có câu:

"Nhân sinh hà xứ bất tương phùng". Ngươi sợ chúng ta hành đạo trên giang hồ, có lẽ lão phu phải luôn ở cạnh bên ngươi.

Cố kiềm chế nỗi cảm xúc trong lòng, lão lắc đầu than:

- Đời lão phu gây quá nhiều điều ác, dù có khổ tu sám hối bao nhiêu cũng không chuốc hết tội lỗi, chính ngay ngươi cũng cho ta là đại ma đầu ác tính khó cải đổi, huống hồ ...

La Như Long sụp lạy dưới chân, nói giọng thành khẩn:

- Chuyện quá khứ lão bất tất suy nghĩ nhiều, từ nay trở đi vãn bối luôn ghi sâu ân tài bồi của lão. Dù lão nghĩ thế nào, vãn bối vẫn là người truyền nhân của lão. Vãn bối cần phải làm nên đại sự rung chuyển cả càn khôn để mọi người cảm phục thanh danh của lão, để lão thanh thản trở về Trung Nguyên hưởng thọ tuổi già.

La Như Long lấy ra một vật bỏ vào tay lão ta, thành thực nói:

- Vãn bối xin lưu lại lão vật này để báo đáp ân của lão, đây là thể hiện lòng thành của vãn bối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau