KIM BÀI SÁCH HỒN LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kim bài sách hồn lệnh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đoạt mệnh kim bài

Huynh đệ họ Biện lạnh giọng hừ một tiếng. Tuy không nói nhưng ý họ là "Chồn cáo đã lộ đuôi rồi".

Tất cả các cao thủ võ lâm đều tập trung ánh mắt nhìn vào La Như Long như đang nóng lòng chờ đợi .

Mục đích cuối cùng mà vị chưởng môn Thiếu Lâm nói ra, La Như Long cũng đã đoán liệu được trước. Chàng bình tĩnh bước lên một bước hỏi:

- Đại sư, vãn bối trước tiên muốn nghe, lão có kế hoạch như thế nào về sự phục thù của vãn bối?

Phổ Thiện đại sư mỉm cười trả lời:

- Trong thất đại môn phái, trừ phái Hoành Sơn hoàn toàn bị tiêu diệt ra, chưởng môn của các môn phái còn lại cùng những cao thủ tuyệt thế trong bạch đạo đều nhận tiểu thí chủ làm đệ tử, sẵn sàng truyền thụ cho tiểu thí chủ các môn võ công kỳ tuyệt của mỗi môn phái. Như vậy tiểu thí chủ sẽ trở thành bậc kỳ tài trong võ lâm xưa nay hiếm có, việc báo thù cũng không lắm hy vọng hay sao ?

La Như Long vô cùng xúc động, hai dòng lệ hầu như muốn chảy dài ...

Chàng nghiến răng cố ngăn hai dòng nước mắt, cung kính mở lời:

- Thịnh ý của chư vị vãn bối suốt đời khắc sâu trong lòng, xin lãnh hội !

Rồi chàng đứng thẳng người nói với Phổ Thiện đại sư:

- Đại sư, vãn bối có điều muốn phụng cáo, nhưng không biết có nên nói ra không?

Phổ Thiện đại sư vuốt râu cười hiền hòa:

- Xin cứ nói !

La Như Long tiếp lời:

- Theo thiển kiến của vãn bối, các đại môn phái tài bồi võ công cho vãn bối để trở thành bật kỳ tài thì có thể đạt được. Nhưng nói đến báo thù ắt không phải dễ .

- Vì sao ?

Phổ Thiện đại sư ngạc nhiên thốt lên.

La Như Long trả lời:

- Lão có biết bọn ma đầu Miêu Cương đó dựa vào đâu để tiến vào Trung Nguyên?

Dựa vào đâu để đối đầu với các đại môn phái? "Huyết quang chưởng" và "Lục âm chưởng" của họ, có võ công của môn phái nào địch lại nỗi không?

Phổ Thiện đại sư gật đầu cười:

- Điều đó lão nạp cũng đã nghĩ đến , tiểu thí chủ không phải là đang có vật kỳ bảo đó sao ? Dựa vào nó rồi còn lo gì không thành đạt ? Lo gì không tiêu diệt nỗi bọn Miêu Cương?

- Vật kỳ bảo ? Ha ... ha ... ha ...

La Như Long cất giọng cười lớn, chàng lấy âm diện "Thái cực đồ" ra đưa lên, hỏi:

- La Như Long ta liều chết để lấy được vật này, chư vị xem thử nó là gì ?

Âm diện "Thái cực đồ" vừa đưa ra, mọi người đều căng mắt nhìn chằm vào không biết được đó là vật gì ?

La Như Long dõng dạc nói:

- Đây chính là âm diện "Thái cực đồ" , biết bao nhiêu người bỏ mạng vì nó, trong đó có cả phụ thân tôi . Bây giờ tôi đã dùng trăm phương nghìn kế để đoạt lấy nó . Nếu chư vị cho rằng vật này cứu nguy được cho võ lâm, tôi sẽ cống hiến cho chư vị mà không cần điều kiện nào .

Toàn trường im lặng, không nghe một tiếng động.

La Như Long bèn tiếp:

- Theo tôi biết, chư vị dù có được vật này trong tay, nó cũng như một phế vật. Vì chư vị không thể có được dương diện "Thái cực đồ" . Thậm chí tôi tin rằng ai giữ lấy vật này sẽ mất mạng như chơi .

Phổ Thiện đại sư không dám đưa tay nhận lấy nó, lão hỏi:

- Ngươi biết dương diện "Thái cực đồ" ở nơi nào không ?

La Như Long trả lời:

- Đương nhiên biết, nó ở trong tay Liệt Hỏa Thần Quân. Nếu có vị lão tiền bối nào là bằng hữu thâm giao với Liệt Hỏa Thần Quân , tôi cũng xin tặng vật này .

Nghe nói đến Liệt Hỏa Thần Quân , không ai dám lên tiếng cả .

La Như Long nhìn bọn họ, cười lớn:

- Đã vậy thì vãn bối xin giữ lấy nó . Nếu một ngày La Như Long này luyện thành kỳ công, ắt sẽ không phụ lòng mong ước của chư vị . Xin cáo biệt.

Nói xong, chàng cất âm diện "Thái cực đồ" vào trong người rồi định quay người bước đi ...

- Khoan đã !

Sau tiếng gọi, liền có một vị lão bà tóc bạc bước ra, tay chống cây thần tượng.

Bà ta chính là Thần Trượng bà bà Bạch Như Sương, chưởng môn của phái Tuyết Sơn.

Bà ta bước ra hai bước, nói với vị chưởng môn Thiếu Lâm :

- Tôi có đôi lời muốn nói, có thể được chứ ?

Phổ Thiện đại sư gật đầu đồng ý . Bà quay sang nhìn La Như Long , mỉm cười nói:

- Tiểu đệ đệ, ngươi có biết Liệt Hỏa Thần Quân cũng là một đại ma đầu chẳng phân biệt thiện ác không ?

La Như Long gật đầu trả lời:

- Ắt là lão tiền bối muốn đề cập chuyện cũ ba mươi năm trước đây, vãn bối đã biết rất rõ .

- Chuyện cũ hả ? Ha ... ha ... ha ...

Bà ta phát ra tiếng cười làm chấn động cả núi rừng, đủ biết nội lực của bà ta thâm hậu đến mức nào .

Thần Trượng bà bà rực ánh mắt nhìn La Như Long, lắc đầu nói:

- Nghe lời ngươi nói, hình như ngươi có cảm tình tốt đối với đại ma đầu đó, muốn biện hộ cho lão ta .

Đứng trước bà lão cao niên này, La Như Long có phần từ tốn, chàng tiếp lời:

- Lão tiền bối, vãn bối và Liệt Hỏa Thần Quân không có quan hệ gì với nhau, hà tất phải biện hộ cho lão ta . Liệt Hỏa Thần Quân cũng là người ba mươi năm nay không trở lại Trung Nguyên, lão ta đã cải tà quy chánh, sao lão tiền bối không dứt đi thành kiến đó, cứ khinh miệt lão ta vậy ?

Bà ta nghe vậy liền cười mỉa mai:

- Khinh miệt hả ? Ngươi thật là tên chẳng biết trời cao đất dày, ăn nói vô lề lối .

La Như Long nhẫn nhịn đến cực độ, liền hừ một tiếng lạnh lùng, nói:

- Trước khi chưa rõ thị phi, tốt nhất xin lão chớ ngậm máu phun người . Cũng chính như ta không thể để cho người nào đứng trước mặt nói xấu, làm tổn hại đến danh dự của lão .

Nhìn thấy tình hình không ổn, Linh Hải đạo trưởng , chưởng môn của phái Vũ Đương liền bước ra, mỉm cười nhẹ giọng :

- Tiểu thí chủ không nên hiểu lầm, lời của Bạch lão bà bà cũng phát xuất từ thiện ý, còn ngươi tuổi trẻ hành động chưa chín chắn, có khi ắt hối hận không kịp.

La Như Long giương cao giọng :

- Đa tạ sư quan tâm của chư vị đại hiệp , tại hạ không phải là người mù để có gì phải hối hận.

Thần Trượng bà bà quát lớn:- Lỡ khi ngươi phát giác ra đã muộn thì sao ?

La Như Long cười :

- Lão bà, nếu vãn bối thấy tình hình không ổn, chẳng tiếc gì cả thân xác lẫn "Thái cực đồ" , được không ?

Lời tuyên bố như đinh đóng cột đó, các cao thủ võ lâm đâu còn gì để nói nữa .

La Như Long không để mất thời gian , liền ôm quyền thi lễ :

- Chư vị không còn gì để nói, vãn bối xin cáo từ .

Chàng thị ý cho huynh muội họ Biện cùng đi, mới bước được mấy bước, bỗng có giọng quát vang lên:

- Dừng lại !

Nghe giọng quát, La Như Long biết ngay đấy là Thần Trượng bà bà . Chàng không nén nổi cơn tức giận, liền quay lại lớn tiếng :

- Chư vị cố ý giữ chân tại hạ như vậy là có ý gì hả ?

Thần Trượng bà bà nghiêm giọng :

- Người tự ý độc hành, muốn đến nhờ cậy lão ma đầu đó , ta cho rằng không thể được !

La Như Long phẫn nộ nói thẳng lời:

- Nếu đem vật này giao cho bà thì yên chuyện, đúng không ?

Rồi chàng dằn từng tiếng một :

- Đáng lo cho bà nhất thân hoài tuyệt mấy mươi năm không dễ luyện thành, bà luôn nhục mạ Liệt Hỏa Thần Quân, dám chắc bà không biết Liệt Hỏa Thần Quân ngày đêm luôn ở bên cạnh tại hạ .

Mọi người nghe vậy đều biến sắc, rất lâu sau cũng không có ai dám lên tiếng.

Biện Khởi Phụng ném ánh mắt nhìn Thần Trượng bà bà vẻ đầy tức giận, rồi quay sang nói nhỏ bên tai La Như Long :

- Chúng ta đi thôi, nếu có người nào dám ngăn cản, hãy thưởng cho họ một chiêu "Lão Ngưu phá xa" là xong !

La Như Long không nói gì, cả ba cùng quay người bước đi .

Chàng không ngờ lần này chẳng còn ai lên tiếng ngăn cản lại nữa . Thế nhưng đột nhiên có mười ba bóng người từ trên không vụt đáp xuống chặn ngay trước mặt .

Trong đó có "Quan Ngoại Tam Quái", "Tuyết Phong Nhị Tẩu" , "Vạn Dương Tứ Bá" thì La Như Long đã gặp mặt, còn bốn lão quái đứng ở giữa đúng là lần thứ nhất chàng gặp mặt.

Biện Khởi Giao biết rất rõ những người này, liền ghé sát nói nhỏ:

- Hai lão có hình tướng quái dị đó chính là Thiên Sơn Song Sát, có chiêu kỳ tuyệt "Huyền âm chưởng" phi phàm, hai lão còn lại chính là "Dao Sơn Nhị Xú", nhất thân công lực quỷ dị ...

Trước mặt La Như Long đột ngột xuất hiện mười ba nhân vật hắc đạo . Lúc này mấy mươi cao thủ bạch đạo ở phía sau cũng đã bước đến gần.

Chưa đợi Biện Khởi Giao nói xong, một lão quái mũi tẹt, mắt tam giác, thuộc trong "Dao Sơn Nhị Tú" đã phẩy tay áo lên tiếng :

- Huynh muội họ Biện kia, tránh nhanh cho ta, phụ thân ngươi cũng sắp đến rồi, kẻo trở ngại cho bọn ta ra tay .

Biện Khởi Giao nghe vậy khựng người , chưa nói được, Biện Khởi Phụng đã lắc đầu lên tiếng :

- Dương thúc thúc, xin lão không nên động thủ.

- Nói bậy, các ngươi không được lảm nhảm trước mặt ta .

Lời đó vừa dứt, "Tuyết Phong Bái Tẩu" đã bước ra cất giọng nham hiểm:

- Không việc gì ! Huynh muội Biện công tử cũng là bằng hữu của hắc đạo, chúng ta hợp lại để ứng phó không tốt hay sao ? Ồ, tránh ra đi .

Vừa nói lão vừa đưa tay ra định kéo hai người ra .

Biện Khởi Phụng liền vung tay, quát:

- Làm gì vậy ? Cút lui !

Lão quái mắt tam giác bèn lớn tiếng :

- Bái Tẩu, quay lại đi ! Hai đứa nhóc đó để ta lo liệu .Bái Tẩu vội bước lùi lại . Lúc này một lão mặt lam thuộc Thiên Sơn Song Sát bước ra ôm quyền nói với đám cao thủ bạch đạo:

- Vừa rồi chư vị đối đáp với tên tiểu tử này, bọn ta đã nghe rõ . Bây giờ chư vị đã bỏ đi ý đồ "đoạt bảo" , vậy thì không có gì để bàn nữa .

Một lão mặt vàng khác cũng bước ra ôm quyền nói:

- Các vị khiếp sợ uy danh của Liệt Hỏa Thần Quân , không dám động thủ đoạt bảo, ha ha ! Thiên Sơn Song Sát này là bằng hữu giao tình của lão ta . Bây giờ bọn ta sẽ động thủ, vị nào ngăn cản cứ bước ra xem !

Rồi lão ta đứa tay đến trước mặt La Như Long, gằn giọng :

- Tiểu tử kia, đưa âm diện "Thái cực đồ" ra đây !

La Như Long trợn mắt hừ một tiếng khinh miệt.

Lão ta hét lớn:

- Ngươi quá ngông cuồng, muốn mất mạng hả ? Đưa đây !

La Như Long trừng mắt, lườm lườm nhìn lão ta .

- Tiểu tử kia, ngươi tìm cái chết !

Chưa dứt lời, lão quái mặt vàng đã giương ngũ trảo như móc câu bổ thẳng đến trước mặt La Như Long.

"Vù", La Như Long đã lướt người tránh khỏi ngũ trảo của đối phương.

Huynh muội họ Biện vung thanh trường kiếm ngăn cản lão ta, ánh kiếm loang lên xanh rờn.

Kim Diện Sát rống lên cười như hổ gầm, song chưởng bạt ra tả hữu, huynh muội họ Biện "bịch bịch" bị tống lùi mấy bước rồi ngã nhào xuống đất.

Kim Diện Sát chẳng kể hai người sống hay chết, lão hét lên một tiếng, phóng người đến La Như Long.

Chỉ xuất một chiêu đã quật ngã huynh muội họ Biện, đủ thấy công lực của lão đâu phải tầm thường .

La Như Long thấy lão ta lao người tới, liền giương thủ chỉ xuất chiêu "Lão Ngưu phá xa". Năm luồng chỉ phong xuyên không khí phóng thẳng đến vùng ngực Kim Diện Sát.

Bỗng nghe lão ta cười cuồng vọng:

- Tiểu tử kia, ngươi thất vọng rồi, ngoan ngoãn nạp mệnh đây !

Chiêu "Lão Ngưu phá xa" không làm cho Kim Diện Sát tổn thương, kiếm thuật của La Như Long giỏi lắm cũng chỉ ngang hàng với huynh muội họ Biện , vậy làm sao chàng đối đầu nỗi với lão ma đầu này ? La Như Long đứng khựng người hết đường ứng phó .

Trong lúc đó Kim Diện Sát đã xáp đến gần, thập trảo giương ra , chụp nhanh đến chàng như con đại bàng vồ miếng mồi ngon.

Mọi diễn biến chỉ xảy ra trong nháy mắt. Bất ngờ La Như Long thấy loáng qua một bóng người, lập tức thân hình chàng chao đảo bay ra xa khoảng tám chín bước mới đứng vững, thoát được hai chiêu của Kim Diện Sát trong gang tấc.

La Như Long kinh hãi ngẩng đầu nhìn người ra tay cứu chàng chính là Thần Trượng bà bà sao ?

Chàng chưa định thần thì Thần Trượng bà bà đã xuất hiện trước mặt.

Cùng lúc này cũng có bốn bóng người vừa đến, đó chính là "Dao Sơn Nhị Xú" và "Thiên Sơn Song Sát".

Lam Diện Sát chỉ tay, cất giọng cười hung dữ:

- Ngươi ngăn cản bọn ta hành động, chớ trách bọn ta hạ thủ vô tình, xem chưởng!

Nói là đánh, cả bốn lão ma đầu cùng hợp lực phóng ra bốn luồng chưởng uy mãnh kinh hồn. Chưởng phong ào ào ập đến như đại dương dậy sóng, khiến người ta hồn phách tiêu tán.

Nhưng Thần Trượng bà bà không một chút sợ hãi, bà ta vung tay đẩy La Như Long ra sau xa, cây thần trượng hoa lên nghênh tiếp chưởng chiêu của đối phương ...

"Bình" một tiếng long trời lở đất, mặt đất bị khoét sâu một hố rộng đến năm xích, đất đá bay mịt mù .

La Như Long đứng ở sau lưng Thần Trượng bà bà nên quan sát rất rõ . có phải một mình bà ta xuất chiêu đánh bức lùi bốn lão ma đầu không ? Công lực sao uy mãnh đến như vậy ?

Không phải ! Vì chính lúc này đã có ba người xuất hiện đứng cạnh bên bà ta . Đó chính là Phổ Thiện đại sư, Linh Hạc đạo trưởng và Trình Phàn trong "Trường Bạch Nhị Lão".

Có thể đủ sức để tiếp nổi một chưởng của bốn vị chưởng môn này liên thủ phải nói công lực của bốn lão ma đầu quả phi phàm.

Tiếp xong một chưởng, Lam Diện Sát đôi mắt nảy lửa nhìn rừng rực, quát:

- Sao ? Các ngươi muốn khiêu chiến hả ?

Phổ Thiện đại sư vuốt râu mỉm cười :

- Các ngươi ra tay chặn bắt La tiểu thí chủ, lão nạp không thể khoanh tay đứng nhìn. Vì lão nạp vừa rồi đã mời người ta đến đây .

Kim Diện Sát thốt lên hai tiếng :

Hảo, hảo !

Rồi lão ta quay sang gọi "Quan Ngoại Tam Quái", "Tuyết Phong Nhị Tẩu", "Vạn Dương Tứ Bá":

- Không còn thiệnt âm để xử sự nữa, tất cả cùng ra tay !

Bọn hắc đạo nghe vậy cũng hét lên một tiếng dậy trời, nhất tề lao người đến .

Cuộc ác chiến sắp bắt đầu xảy ra bỗng có một giọng nói từ trên không vọng lại:

- Dừng tay ! Bổn Thần Quân ngôn xuất pháp tùy, quyết không khoan đại !

Giọng nói đó cất lên rất đột ngột và uy nghiêm, nội lực phát ra trầm mãnh, khiến mọi người phải phát run.

Tiếp theo đó là "Cạch" một tiếng, có một vật gì từ trên không rơi xuống ngay dưới chân La Như Long.

La Như Long ngơ ngác không hiểu, liền cúi xuống cầm nó trong tay .

Đó là một tấm kim bài dài ba thốn, rộng chưa đến hai thốn.

Kim bài này tuy nhỏ, nhưng cầm trong tay lại nặng. Một mặt chạm trổ văn hoa, rõ ràng chính là lệnh bài của Liệt Hỏa Thần Quân.

Còn mặt kia có viết vỏn vẹn sáu chữ, nhưng người ta mới nhìn thấy hồn đã bay tuốt ngọn cây . Sáu chữ đó là :

"Kim bài hiện, nhân đầu đoạn" (Kim bài hiện, đầu người rơi) La Như Long cầm kim bài trong tay với nét mặt đầy kinh ngạc, chợt nghe Phổ Thiện đại sư than:

- Ba mươi năm nay không thấy "Kim bài lệnh" của Liệt Hỏa Thần Quân, giờ nó lại xuất hiện , không biết đầu người nào bị rơi ? Chư vị, yên lặng để đợi nghe tiếp !

Đương trường đầy phong ba, lập tức trở lại tĩnh mịch trầm lặng.

Những cao thủ của hắc bạch đạo vừa rồi đang hùng hùng hổ hổ đầy sát khí, giờ ai ai cũng biến sắc, người phát run.

Nỗi sợ hãi và kinh hoàng đã trỗi lên trong lòng mỗi người , tất cả đều cúi đầu, toàn trường im phăng phắt.

Chỉ có La Như Long vẫn ngẩng cao đầu tròn xoe đôi nhãn châu nhìn quanh, trong lòng thoạt hiện lên một niềm vui, cũng trỗi dậy một nỗi buồn, cũng cảm thấy có phần trống rỗng mênh mang.

Chương 12: Thoát hổ gặp hùm

Đây quả là một quái sự hiếm thấy trên đời .

Các cao thủ ở đương trường , trong đó có những kẻ gian hùng ác bá giết người không chớp mắt, cũng có những vị chưởng môn uy chấn một phương, tất cả đều làm việc của những tay đại hào hùng có tài nghệ lấn át cả càn khôn , uy danh bao trùm vũ trụ . Vì sao chỉ mới nhìn thấy tấm kim bài nhỏ xíu của Liệt Hỏa Thần Quân , mới nghe câu nói đầy tôn nghiêm đó, ai ai hồn phách đã tiêu tan, mặt xanh như tàu lá, lặng lẽ cúi đầu như sắp bị hành quyết vậy ?

Uy danh của Liệt Hỏa Thần Quân ghê gớm đến như vậy sao ? Vậy chí anh hùng của giang hồ còn biết đặt vào đâu ?

Bọn "Thiên Sơn Song Sát" tự nhận là bằng hữu thâm giao của Liệt Hỏa Thần Quân , giờ sao cũng đứng như cái xác không hồn ? Hay tính hung hãn tiêu mất rồi sao ?

La Như Long và Liệt Hỏa Thần Quân không thân thiết cũng chẳng quan hệ, chàng chỉ nghe theo lời lão nhân tóc bạc Giả Như Chân , một mình đi về Nam Hải . Theo lão ta nói Liệt Hỏa Thần Quân là một người đã cải tà hướng thiện. Nếu chàng cầu được hai nửa âm diện "Thái cực đồ", thì sẽ luyện thành đạt nhất tông tuyệt thế kỳ công, như vậy việc báo thù cho phụ mẫu hẳn không lắm hy vọng hay sao ?

Trên đường đi đến đây, mỗi đêm chàng nghỉ lại, rõ ràng có xuất hiện một lệnh bài của Liệt Hỏa Thần Quân, nhưng lão ta lại không lộ diện, điều này cũng thật kỳ quái !

Có lẽ Liệt Hỏa Thần Quân sợ người cướp lấy bảo vật kỳ bảo mới lưu lại lệnh bài để bảo hộ cho chàng sao ?

Nếu thật sự như vậy thì Liệt Hỏa Thần Quân là một người tốt, một người có lương tâm.

Hiện tại chàng đang bị cường địch vây khốn, Liệt Hỏa Thần Quân mới lên tiếng đã làm cho cuộc chiến như long tranh hổ đấu lập tức ngừng lại ngay, tình thế rất có lợi cho chàng, bởi vậy chàng trỗi dậy một niềm vui .

Còn về nỗi lo buồn trong lòng chàng, là khi nãy vì hai chữ "Ma đầu", chàng đã tranh cải với Thần Trượng bà bà, bây giờ Liệt Hỏa Thần Quân đã dùng "kim bài" để lấy đầu người, như vậy đã bạo lộ bản tính tàn khốc của lão ta, bản tính đó chưa tiêu trừ hay sao ?

Cuối cùng, La Như Long đột hứng nghĩ đến một điều:

"Liệt Hỏa Thần Quân tốt hay xấu đâu có liên quan gì đến ta ? Ta việc gì phải lo nghĩ ?" Bởi vậy chàng chẳng vui cũng chẳng buồn.

Nhìn những cao thủ hắc bạch đạo đứng cúi đầu, chàng cười thầm:

"Liệt Hỏa Thần Quân muốn lấy đầu người ư ? Sao lão ta không chỉ rõ đầu người nào ? Ai lại đem thủ cấp đến cho lão ?

Trong bầu không khí tịch mịch ảm đạm, chỉ có La Như Long tay cầm "Đoạt mệnh kim bài" lấp lánh, ngẩng đầu quan sát xung quanh, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nét kiêu hãnh.

Bất chợt giọng nói từ trên không tiếp vọng lại:

- Bổn Thần Quân lần này trở lại Trung Nguyên, phát ra "Kim bài lệnh" vì chỉ cần lấy đầu một người . Lấy xong đầu người đó, bổn Thần Quân thề rằng sẽ không gây khó dễ cho chư vị, thế nào ?

Mọi người nín thở lắng nghe, chưa biết đầu người nào sắp xa lìa khỏi cổ .

Giọng nói đó tiếp truyền đến:

- Đầu người mà bổn Thần Quân muốn lấy chính là thằng nhóc đang cầm "Kim bài lệnh" đứng ở giữa đương trường , chư vị có gì đáng nói nữa không ?

Liệt Hỏa Thần Quân vừa dứt lời, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ngưng thần nhìn chăm vào La Như Long.

Không ngờ Liệt Hỏa Thần Quân phát kim bài lệnh muốn lấy đầu người, lại đúng ngay La Như Long.

Chàng đưa tay sờ đến âm diện "Thái cực đồ" trong người, cơn phẫn nộ căm hận trào dâng tột độ . Chàng đứng yên như pho tượng đá, nói thầm:

- Lại đây ! Muốn lấy đầu ta, ngươi cứ lại đây ! Ta không phải như con dê con để người ta dễ dàng lấy đầu, xem ngươi động thủ như thế nào chứ ? Xem ra lão ma đầu này có tính vẫn khó cải đổi, ngươi một mực bám theo ta thì ra là vì âm diện "Thái cực đồ" .

Trong đầu đang trỗi dậy bao dòng suy nghĩ, bỗng có bốn người từ từ bước đến gần bên chàng. Đó chính là Phổ Thiện đại sư , Thần Trượng bà bà, và huynh muội họ Biện.

Biện Khởi Giao vô cùng lo lắng , Biện Khởi Phụng lại đầy vẻ kinh hoàng, còn hai vị chưởng môn không có biểu hiện gì khác lạ .

Phổ Thiện đại sư rung rung chòm râu gượng cười :

- Hài tử, không phải là bọn ta khoanh tay đứng nhìn không cứu ngươi, nhưng vì công lực của Liệt Hỏa Thần Quân quá cao . Kim bài lấy đầu người của lão ta, xưa nay chưa có một ai dám kháng cự lại . Còn ngươi nghĩ sao ?

La Như Long đưa tay sờ cổ, cười lớn:

- Ta nghĩ sao hả ? Ha ha ! Những cao thủ tuyệt thế ở tại đương trường này danh chấn giang hồ, đối với Liệt Hỏa Thần Quân chỉ có cúi đầu run sợ . Còn ta , ha ha ha ! Ta muốn xem lão ta lấy đầu bằng cách nào, muốn ta tự hiến thủ cấp thì trong mộng mới có !

Nghe những lời khẳng khái của La Như Long, toàn trường cũng kinh động hẳn lên, bao ánh mắt hoang mang sợ hãi đều đổ dồn vào chàng.

Giọng của Liệt Hỏa Thần Quân lại vọng đến:

- Thằng nhóc, ngươi thật sự muốn kháng cự ta hả ? Nếu ngươi thật sự có can đảm, thì hãy bước đến ngọn đồi ở trước mặt, bổn Thần Quân đang đợi !

Ngọn đồi trước mặt chính là nơi mà huynh muội họ Biện buột ngựa .

La Như Long nghe vậy da gà nổi khắp người, miệng gọi hai tiếng "Hảo, hảo", rồi quay lại vái chào các vị chưởng môn :

- Tục ngữ có câu:

"Diêm vương chú định tam canh tử, bất năng lưu nhân đáo ngũ canh". Vãn bối dù có can đảm, hay không cũng vậy . Vãn bối muốn xem Liệt Hỏa Thần Quân là thiên đường ác quỷ hay địa ngục oan hồn gì ! Cáo từ !

Chàng nhìn sang huynh muội họ Biện gượng cười nói:

- Đa tạ nhị vị đã quan tâm tận tình, Biện huynh, xin đdua thanh trường kiếm cho tiểu đệ mượn.

- Sao ? Đệ đệ muốn dùng kiếm à ?

Dù ngạc nhiên nhưng Biện Khởi Giao vẫn đưa thanh kiếm ra .

La Như Long biết rằng muốn đối phó với một người như Liệt Hỏa Thần Quân, chỉ dựa vào chiêu "Lão Ngưu phá xa" thực sự không bằng sử dụng kiếm pháp gia truyền .

Chàng vững tin nhận lấy thanh kiếm, rồi bước nhanh đến phía trước.

Huynh muội họ Biện cũng vội đi theo hai bên.

La Như Long chợt dừng bước, cười lãnh đạm:

- Không phiền nhị vị tiễn đi xa, nhỡ ra lão ma đầu đó phát cuồng thì liên lụy đến nhị vị .

Biện Khởi Phụng nói:
- Dựa vào mười tám thế kiếm của huynh muội tôi hẳn không giúp cho tiểu ca một tay được hay sao ?

La Như Long cười :

- Không được đâu, như vậy vô cùng nguy hiểm cho nhị vị .

Chợt chàng như nghĩ ra điều gì, liền quay lại vẫy tay gọi Thần Trượng bà bà:

- Bà bà, xin lão bà đến đây !

- Chuyện gì ?

Thần Trượng bà bà bước đến bên cạnh La Như Long.

Chàng mở lời:

- Vãn bối xin lào cùng đi một đoạn có được không ?

- Ta hả ?

Thần Trượng bà bà hiểu tâm ý, vội nói:

- Cuộc đời ta chưa từng nể phục ai, nhưng đối với Liệt Hỏa Thần Quân ta đã quá rõ . Liệt Hỏa Thần Quân ra tay thì ta đỡ chưa tới mười chiêu đã ...

La Như Long lắc đầu ngắt lời:

- Lão tiền bối, lão nghĩ sai rồi . Vãn bối không muốn lão trợ thủ, mà vì trợ người ...

Thần Trượng bà bà sực hiểu ra, bèn nói:

- Ngươi việc gì phải đưa nó ra ?

- Vãn bối nếu giao vật kỳ bảo này cho ma đầu, không bằng giao cho lão bà .

Thần Trượng bà bà chỉ gật đầu không nói . Cả bốn người cùng bước nhanh đến phía dãy đồi trước mặt.

Gần cả bảy mươi cao thủ hắc bạch đạo đứng lặng người nhìn theo như tiễn đưa một xe tang.

Bầu không khí đầy thê lương ảm đạm như ở khu nghĩa địa hoang vu .

Từng bước từng bước tiến đến gần ...

Hai con ngựa cũng đã hiện rõ trước mắt.

Liệt Hỏa Thần Quân đâu ?

La Như Long dang tay ra thị ý cho người phía sau dừng lại, rồi bước tới hai bước dài , thanh trường kiếm cầm ngang ngực, tay trái đưa kim bài ra, nói lớn:

- Ta đích thân đem đầu đến đây , Thần Quân lão nên lộ diện ...

Lời nói chưa dứt, bất ngờ có một làn gió bạt nhanh qua . Theo tiếng gió, một bóng người màu hồng vụt đến như một vì sao băng.

Thần Trượng bà bà hốt hoảng kêu lên:

- Lùi nhanh , La Như Long !La Như Long xuất đạo chưa lâu, chàng không ngờ rằng lại có người với thân pháp phàm tốc như vậy, chưa nhìn rõ người đó hình dáng ra sao, tấm kim bài trong tay đã biến mất.

Vội kêu hai tiếng "Bất hảo", chàng tức tốc vung thanh trường kiếm "vù vù ..." thi triển một lúc năm đường kiếm . Đó cũng là tuyệt chiêu thành danh của phụ thân.

Năm chiêu liên hoàn "Lôi đình kiếm pháp" vừa xuất ra, La Như Long định cải biến kiếm thức, sử dụng ba tuyệt chiêu "Tuyết Hoa kiếm" , bỗng nghe Thần Trượng bà bà quát:

- Ngừng tay, Liệt Hỏa Thần Quân đã đi mất rồi .

- Đi rồi hả ?

La Như Long ngạc nhiên thu hồi kiếm chiêu, quả nhiên không thấy hình bóng Liệt Hỏa Thần Quân đâu cả .

Bị một vố làm trò cười , La Như Long cao đầu, phóng ánh mắt nhìn về phía cánh rừng mù mịt trước mặt, ngạo nghễ cất giọng:

- Liệt Hỏa Thần Quân, muốn lấy đầu ta sao phải ẩn nấp làm gì ? Như vậy đâu xứng là bậc anh hùng hảo hán?

Từ trong rừng cây, giọng nói đó lại vọng ra:

- Ngươi chớ lớn mồm, bổn Thần Quân lấy đầu ngươi dễ như lấy vật trong túi vậy .

Ha ... ha ... ha ...

Nghe vậy chàng nghĩ rằng Liệt Hỏa Thần Quân sẽ lộ diện, không ngờ giọng nói đó lại tiếp truyền vào tai bằng cách truyền âm nhập mật:

- Bổn Thần Quân chỉ nói với ngươi hai tiếng, lập tức "lên ngựa" và rời nhanh khỏi nơi này .(thiếu trang ...)Không ngờ vị vận áo cẩm bào này lại là phụ thân của bọn họ, lão ta chính là bảo chủ Biện Quảng Nguyên của Biện gia bảo ở Cửu Liên Sơn vùng Ao Đông.

Vừa rồi nghe bọn "Dao Sơn Nhị Xú" nói Biện Quảng Nguyên sắp kéo quân đến, như vậy chắc chắn lão ta muốn chiếm đoạt âm diện "Thái cực đồ".

La Như Long thoáng thấy qua lão ta vốn không có cảm tình, nghĩ chắc lão muốn tranh đoạt bảo vật quyết không sai ! Chàng vẫn ngồi yên trên ngựa, nét mặt lạnh như tiền.' Biện Quảng Nguyên nhìn La Như Long, cười cuồng bạo:

- Người này có phải là La Như Long không? Ha ha, thật là thiên đường có cửa không đi, địa ngục vô môn ngươi lại ...

Biện Quảng Nguyên chưa nói hết câu, Biện Khởi Phụng đã giậm chân la lên:

- Phụ thân nói gì vậy ? Long tiểu ca chẳng những là bằng hữu tri giao của bọn con mà còn là người được Liệt Hỏa Thần Quân bảo hộ, phụ thân không thể đụng đến !

- Hắn ta là người được Liệt Hỏa Thần Quân bảo hộ ư ?

Biện Quảng Nguyên giọng mỉa mai nói tiếp:

- Vừa rồi bọn ngươi hình như có nói Liệt Hỏa Thần Quân lần này xuất hiện là một người khác, là một nữ nhân kia mà ?

Biện Khởi Phụng thốt lên:

- Ai nói ? ... Phụ thân nghe nhầm đấy . Nghe nhầm rồi đấy !

Nhìn ái nữ nét mặt đầy nỗi hoang mang, lão ta dịu giọng:

- Được rồi ! Đã là bằng hữu các con, ta không những không làm khó, mà còn có trách nhiệm bảo hộ nữa . Ha ha !

Rồi lão quay sang nói với La Như Long:

- Đường về phương Nam còn lắm vất vả, lão phu có lòng xin mời thiếu hiệp đến Biện gia bảo nghỉ lại vài ngày có được không?

La Như Long thừa biết tâm địa của lão ta, bèn ôm quyền chào chối từ:

- Đa tạ thịnh ý của Biện lão tiền bối, vãn bối trong lòng nôn nóng như lửa đốt, phải lên đường ngay, mong lão ...

La Như Long chưa nói hết lời, lập tức có một gã trung niên bước ra . Gã ta tuổi độ bốn mươi , mũi ó mắt diều, tay phe phẩy chiếc quạt lông, giở giọng cười thâm trầm:

- Cho dù ngươi thật sự nôn nóng, nhưng lời mời của Biện lão bảo chủ đáng giá ngàn vàng, chẳng lẽ ngươi không lãnh hội ? Hơn nữa ngươi đang còn đầy nguy hiểm trước mắt, sao không đến Biện gia bảo lưu bộ vài ngày ?

Vừa nói gã vừa nắm lấy dây cương ngựa, miệng lại gọi:

- Chúng ta lên đường ngay, không để chậm trễ !

Thấy gã ta hành động chẳng chút khách khí, La Như Long trong lòng nổi giận, chàng nói với huynh muội họ Biện:

- Đa tạ hiền huynh muội đã quan tâm , tại hạ vì quá hấp tấp nên không tiện về quý gia bảo được, tại hạ xin cáo từ, lên đường một mình ...

Biện Khởi Giao biết rõ tính cách cương nghị của La Như Long, bèn van nài phụ thân:

- Phụ thân, để cho chàng ta đi ! ... Huynh muội con đã hứa trước, muốn tiễn chàng qua một lộ trình.

- Nói bậy ! Ta bảo ở lại là ở lại !

Nói xong lão bước đến bảo gã trung niên đang cầm dây cương:

- Thiệu sư gia, đây là ta có ý lưu khách , chúng ta cần tránh quan lộ Dương quan này, đi liền đêm vòng qua Tứ Hưng để trở về bảo .

Gã trung niên liền dẫn ngựa đi tắt theo hướng trái .

La Như Long đâu dễ gì nghe theo bọn họ, chàng tức tốc búng người khỏi yên ngựa lao vượt qua khỏi đám người bay đáp xuống đường, rồi chạy nhanh về hướng Nam.

Biện Quảng Nguyên liền quát một tiếng "Đuổi", bọn thuộc hạ cắm đầu phóng theo La Như Long ...

Chương 13: Bùi ngùi tiễn biệt

La Như Long tay phải cầm thanh trường kiếm, chạy đi như tên bay, trong lòng thầm quyết một điều:

"Kẻ nào dám đuổi theo ta, ta sẽ liều một trận sống còn !".

Tiếng quát tháo và tiếng tà áo phất trong gió nghe như sát bên tai .

Bỗng có một người đáp xuống trước mặt, đó chính là Biện Quảng Nguyên.

Lão ta vươn tay chụp vào La Như Long, cất giọng cười cuồng vọng:

- Tiểu tử, ngươi không muốn đến Biện gia bảo làm thượng khách thì hãy nạp mạng đây !

La Như Long lách mình né tránh, vung tay tấn công tiếp ba đường kiếm.

Ánh kiếm loáng lên như điện xẹt, uy thế của "Lôi đình kiếm" quả thật kinh hồn.

Biện Quảng Nguyên cũng là một nhân vật danh chấn vùng Ao Đông, đâu dễ gì để người ta hạ sát. Lão phá lên một tràng cười ghê rợn, thập trảo giương ra bổ đến vùng yếu hiểm trên người La Như Long.

Huynh muội Biện Khởi Phụng kịp thời chạy đến, cô ta lao người vào Biện Quảng Nguyên gào khóc:

- Phụ thân, để cho chàng ta đi ! Phụ thân muốn đánh thì cứ đánh con đây !

Phía bên kia, Biện Khởi Giao cũng bổ nhào đến vây quanh lấy lão ta .

La Như Long thấy mấy mươi tên đại hán hùng hổ chạy đến, chàng vội nhún mình lao vút đi ...

Chạy không biết bao lâu, La Như Long quay đầu nhìn lại, hình như không còn người nào bám theo , chàng vừa dừng chân ở dãy cỏ bên đường, bất ngờ có giọng cười âm hiểm vang lên bên tai:

- Tiểu tử kia, "Lạc Phách thư sinh" Thiệu Quang này đợi ngươi ở đây đã lâu, hãy ngoan ngoãn cúi đầu tuân thủ theo ta !

Mới nghe giọng, La Như Long biết ngay đó chính là gã trung niên mũi ó mắt diều hâu, tay cầm quạt lông khi nãy .

Chàng nghĩ rằng nếu giằng co cũng vô ích, không bằng nhanh ra tay khi gã không phòng bị .

Thoáng nghĩ xong, chàng hét một tiếng, vung kiếm lao người tới ...

Nhưng không thấy bóng dáng đối phương đâu cả ?

Thiệu Quang biến hóa như quỷ mị, La Như Long linh cảm đại sự chẳng lành phát sinh, thầm kêu "Thôi rồi !". Chàng quay đầu lại ...

Thiệu Quang đã đứng sau lưng, nhe hàng răng cười như một bóng ma .

Kiếm chiêu thi triển vừa rồi chẳng nhằm nhò gì gà ta, luận về khinh công thân pháp, chàng còn thua xa . Bây giờ chàng chỉ còn sử dụng chiêu "Lão Ngưu phá xa" may ra thắng được.

Thanh trường kiếm vẫn múa lượn như rồng, trong đầu chàng thầm nghĩ:

"Chiêu Lão Ngưu phá xa này đánh không thắng ngươi, xem ra ta không còn kế nào để thi triển nữa, phải theo ngươi về Biện gia bảo thôi !".

Tuy nghĩ vậy, nhưng miệng lại nói hào hùng:

- Thiệu sư gia, chỉ một mình ngươi cũng dám hù dọa ta hả ? Không khéo thêm vài tên nữa để ta tiện ra tay một thể.

La Như Long đã ngầm vận toàn bộ chân lực tụ ở tay trái, chỉ cần Thiệu Quang nhúc nhích là chiêu "Lão Ngưu phá xa" sẽ xuất ra ngay .

Thiệu Quang cất giọng cười xảo quyệt:

- Muốn khống chế ngươi ta không cần động thủ, ngươi xem chiếc quạt "Tiêu Dao thập nhị phiến" này đủ hiểu !

Chiếc quạt trong tay phát động, một chiêu đã tống xuất ra .

Mười tám luồng binh nhẫn vù vù bay đến La, Như Long cũng biết rất nhiều quỷ chiêu, xảo kế trên giang hồ, nhưng dùng quạt này để biến thành binh nhẫn, không những chàng chưa từng thấy mà cũng chưa bao giờ nghe .

Vì sẵn tính hiếu kỳ, La Như Long muốn quan sát kỹ thế chiêu quái lạ này, nên chiêu "Lão Ngưu phá xa" chàng đã quên thi triển mất. Cũng thật lạ lùng, thấy luồng binh nhẫn bay rất nhẹ nhàng, nhưng La Như Long chỉ thấy có một luồng kình lực ập đến trước ngực, khiến cho chàng đứng cũng không vững.

Chiêu "Lão Ngưu phá xa" không thi triển kịp, La Như Long liền ngửa người, dùng chiêu thức "Lý ngư đảo phiên ba" tung người về phía sau .

Thiệu Quang đâu chịu tha trong cơ hội này, gã ta cười gằn một tiếng, thân hình lao đến như hổ vồ mồi, chiếc quạt phất thẳng đến trước ngực chàng.

Thời gian chỉ xảy ra trong chớp nhoáng, La Như Long còn thiếu kinh nghiệm khi lầm cường địch, xem ra nguy hiểm đã đến nơi .

Vừa thi triển chiêu "Lý ngư đảo phiên ba", chân lực còn chưa ổn định, chàng chỉ biết đứng nhìn luồng binh nhẫn bức cận đến sát trước ngực. Cũng trong giây phút này, một bóng người từ trên không đáp xuống trước mặt , một tiếng quát vang lên, vung tả chưởng đánh thốc đến Thiệu Quang cùng luồng binh nhẫn đang trên đà lao đến. Tay phải người đó nắm lấy áo La Như Long, cả hai cùng bay ra ngoài mấy trượng.

La Như Long kinh hồn thất phách, vừa định tĩnh tinh thần, chàng nhìn xem người đã ra tay cứu mệnh đó là ai ...

Người này cũng là một trung niên tuổi độ bốn mươi, vận trang phục nho sinh màu xanh da trời, thần thái phiêu dật, tay trái cầm chiếc quạt xếp gọng sắt.

La Như Long tròn xoe đôi mắt nhìn vị nho sĩ trung niên, ông ta cũng quay sang đáp một nụ cười.

Vị nho sĩ trung niên này La Như Long đã có gặp mặt rồi, ông ta chính là Thiết Phiến thư sinh, nhân vật nổi danh của phái Côn Lôn.

La Như Long định có lời tạ ân, Thiệu Quang đứng trước mặt đã cất giọng cười hăn hắc:

- Tưởng rằng ai lại dám xía vào chuyện thị phi của Thiệu mỗ, thì ra là Côn Lôn Tần đại hiệp. Chúng ta ít có cơ hội gặp mặt, những mong Tần đại hiệp không nên can dự vào chuyện hôm nay !

Thiết Phiến thư sinh chưa mở lời, đã thấy Thần Trượng bà bà xuất hiện bước đến .

Bà ta kéo lấy La Như Long, nói vội:

- Ngươi đứng chết đây làm gì, đi !

Thiệu Quang đâu để chàng an nhiên rời khỏi nơi này, thoắt người lao đến chặn trước mặt, gằn giọng:

- Hừ ! Hôm nay người đến đây thí mạng thật không ít. Muốn đi hả ? Không dễ gì đâu .

Thần Trượng bà bà phẫn nộ quát:

- Ngươi chỉ được tác oai tác quái với bọn ngưu xà, đứng trước mặt lão bà ngươi không tự liệu thân phận mình hả ?

"Xẹt" một tiếng động nhỏ, Biện Quảng Nguyên cũng xuất hiện ở đấu trường. Lão ta phá lên cười:

- Lão huynh chẳng lẽ cũng không tự lượng sức mình, muốn giương uy trước mặt Thần Trượng bà bà. Tiếp chiêu !

Song chưởng vù vù thốc ra ...

Thần Trượng bà bà buông La Như Long ra, hai tay múa tít cây thiền trượng nghênh tiếp chiêu của đối phương.

Cây thiền trượng khua vùn vụt, gió bạt ra tứ phía, hai cao thủ như hai làn khói vờn lấy nhau không nhận ra đâu là thiền trượng đâu là người.

Thiệu Quang liền lách người đến La Như Long, giở giọng thâm hiểm:

- Tiểu tử, ngươi tội lút đầu, nạp mạng đây !

Thiết Phiến thư sinh Tần Trọng Minh ngang người qua, chỉa thiết phiến đến trước Thiệu Quang, cười lạt:
- Thiệu huynh đã muốn vậy, Tần mỗ tiếp vài chiêu !

Cây thiết phiến khống chế cây mao phiến của Thiệu Quang, song phương cùng xuất chiêu. Tuy chiêu thức khác nhau, nhưng khi người ta nhìn thấy như trời đất quay cuồng.

La Như Long cũng là con nhà võ , nên nhìn bốn người giao chiến bất phân thắng bại . Một bên là chưởng đấu với thiền trượng, đất bay mù trời . Một bên là dùng "phiến".

đấu "phiến", thi triển kỳ chiêu, thân pháp lỳ kỳ . Chàng cốt âm theo dõi các chiêu thức, quên mất cả hiểm nguy đang ở bên người .

Đột nhiên giọng của Thần Trượng bà bà cất lên:

- La Như Long, ngươi không thừa cơ trốn thoát, còn đứng đó làm gì ? Đi theo quan lộ hướng Nam sẽ có người tiếp ứng, nhanh lên !

La Như Long mới giật mình ứng thanh một tiếng, rồi vút người lao nhanh về quan lộ hướng Nam ...

Gió lùa heo hắt, bóng cây là tà, La Như Long mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, đâu dám lơi lỏng tinh thần ?

Thiết Phiến thư sinh và Thần Trượng bà bà xuất hiện, La Như Long biết rằng các cao thủ bạch đạo đã đến vùng này rồi .

"Đường dài biết sức ngựa, lâu ngày rõ lòng người". Cho đến bây giờ chàng mới hiểu ra bạch đạo và hắc đạo phân biệt ở chỗ nào .

La Như Long không những mang mối huyết cừu như biển, mà còn giữ lấy vật kỳ bảo võ lâm, sứ mạng thần thánh chấn hưng võ lâm trong vô hình lại gánh nặng lên vai chàng.

Dù trong đầu cuồn cuộn bao dòng suy nghĩ như sóng trào, nhưng không làm chậm bước hành trình, chợt chàng phát giác điều gì lạ, vội dừng chân lại ngay .

Một giọng nói rít lên bên tai:

- Tên tiểu tử này tuy nhỏ nhưng thính nhĩ không tồi . Ra tay nhanh !

Lập tức có tiếng hét lớn, sáu bóng người nhất tề đáp xuống .

Bọn họ chính là "Tuyết Phong Nhị Tẩu" và "Vạn Dương Tứ Bá".

Nhận ra sáu tên này, La Như Long chậm người đi nhiều . Chàng vung kiếm , quát:

- Ai cản đường ta sẽ chết, nếu không sợ chết cứ xông ra đi !

Giờ đã có kinh nghiệm , La Như Long không dám chần chừ, thanh trường kiếm trong tay hoa lên như chiếc cầu vồng chắn đỡ phần trước, chàng sấn bước đến đối phương.

Tay trái ngầm vận kình lực, chỉ cần một tên bước đến, nhất định sẽ được nếm mùi chiêu "Lão Ngưu phá xa".

Cả sáu tên nhảy vọt ra hai bên né tránh, lão quái Bái Tẩu chợt cất giọng :

- Chúng ta liên thủ để hạ gục tên tiểu tử này, không thể để nó thoát.

Một tiếng hét vang lên, người lao bổ đến La Như Long đầu tiên chính là Bái Tẩu có tâm cơ ác độc đó .

Bái Tẩu chỉ có một chân, khi búng người lao đến, tay vung ống tẩu nghênh tiếp đường kiếm của La Như Long .

"Keng" một tiếng chát cả tai, La Như Long cảm thấy vùng hổ khẩu bị tê rần, thanh trường kiếm như muốn tuột khỏi tay ...

Khi La Như Long tiếp xuất kỳ chiêu ra thì lão ta đã vọt người tránh xa .

Một chiêu "Lão Ngưu phá xa" đã vô hiệu ...

Từ phía trái, Lang Tẩu và bọn "Vạn Dương Tứ Bá" tiếp xông vào . Lúc này La Như Long nhanh như chớp giương ngũ chỉ xuất một chiêu "Lão Ngưu phá xa".

Bị đánh bất ngờ , bọn kia không tránh kịp. Người lãnh luồng chỉ phong đầu tiên chính là Hắc diện kim cương Hòe Nguyên, thanh đao tuột khỏi tay, gã đứng sửng như trời trồng.

Người thứ hai chính là Hoàng diện kim cương Ngưu Miễn, gã ta ư hử một tiếng, trợn mắt há miệng đứng yên bất động.

Sáu người đã bị khống chế hết hai, La Như Long đỡ phần lo lắng , chàng vung tay sang bên trái, bọn kia dạt trở lui, quay sang bên phải, mấy tên bên phải cắm đầu lùi lại .

La Như Long lòng căm phẫn, bọn hắc đạo đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ .

Chàng liền vận lực ở tay trái xuất tiếp ra một chiêu "Lão Ngưu phá xa" áp đến bốn tên đang bao vây .

Lang Tẩu đang trên đà xông vào đã bị chỉ lực của La Như Long quét trúng, lão ta đứng khựng người lại như tượng gỗ .Ba tên bị khống chế, bọn còn lại đâu dám xông đến phạm hiểm, vội vàng tránh ra xa .

La Như Long sấn bước đến trước mặt ba tên đã bị phong bế huyệt đạo, thanh trường kiếm đưa lên, lạnh giọng nói:

- Bây giờ ta chỉ cần vung kiếm, hồn các ngươi sẽ qui miền cực lạc. Nhưng ta không cần giết, chỉ cho các ngươi lưu lại một cái gì làm kỷ niệm, còn tính mạng ta tha cho đấy !

Thanh trường kiếm loáng lên "xoẹt, xoẹt, xoẹt" ...

Ba tên bị khống chế huyệt đạo kinh hãi rú lên một tiếng, sáu vành tai rơi ngay xuống đất.

Lập tức có một bóng người cầm kiếm lao nhanh đến La Như Long ...

Đối đầu với bọn lang hổ này La Như Long đâu dám khinh suất, bọn người đó chưa đến nơi chàng đã lách người nhảy ra ngoài năm xích, ngũ chỉ giương lên, năm luồng chỉ phong xuyên không khí phóng đi ...

Người đang xông đến đó chính là Thanh diện kim cương Chữ Tử Bưu, gã ta cũng bị phong bế huyệt đạo.

La Như Long hừ một tiếng, thanh kiếm vụt nhanh, hai vành tai gã bay mất. Chàng cất giọng lạnh như băng:

- Còn vị nào có nhã hứng dám đến vuốt râu hùm nữa xem.

Thấy bọn họ nghệch mặt đứng yên, La Như Long phóng người lao đi, quay đầu lại nói:

- Lần sau tiếp lọt vào tay ta, ta không cần xẻo tai, mà lấy luôn cả tính mạng các ngươi.

"Tuyết Phong Nhị Tẩu" cũng là những nhân vật lừng danh, nhìn La Như Long thản nhiên ra đi, trong lòng hằm hằm tức giận nhưng không dám hé môi .

La Như Long cứ lướt người đi nhanh trên quan lộ . Vầng trăng lơ lửng trên đầu, lúc này đã gần giờ Tý, khu trấn Mã Gia phố đã hiện ra trước mặt.

Băng qua Mã Gia phố, chỉ còn cách Mân huyện chưa đầy ba mươi dặm.

Mới ra khỏi khu trấn lặng ngắt không có một ánh đèn, đột ngột có hai bóng người xuất hiện.

Phát hiện có người chắn đường, La Như Long liền vận lực ở hai tay, chuẩn bị xuất chiêu ...

Bỗng nghe giọng của Biện Khởi Phụng hớt hãi kêu lên:

- Gì vậy ? Lẽ nào Long tiểu ca không nhận ra người sao ?

La Như Long ngớ người đứng nhìn, thì ra là huynh đệ họ Biện.

Biện Khởi Giao vào bên đường dẫn theo con tuấn mã, mỉm cười nói:

- Long đệ đệ, huynh muội ta tặng ngươi con tuấn mã này, để giúp ngươi trên bước hành trình. Ta tin rằng trên đường đi sẽ có người tiếp viện. Có huynh muội ta đi theo e rằng thêm bất tiện cho ngươi.

La Như Long từ khi rời khỏi La Trung Sơn đến nay, trong lòng luôn âm thầm bao đau khổ, thiếu hụt tình thương. Lúc này thấy huynh muội họ Biện đứng đợi giữa đêm trường để tặng ngựa cho mình, tình cảm của họ cao quý như vậy không cảm động sao được? Mắt chàng rưng rưng hai giọt lệ châu .

Biện Khởi Phụng tinh ý, thấy La Như Long mang tâm trạng buồn khổ như vậy, cô ta bước đến gần nắm lấy tay chàng an ủi:

- Long tiểu ca bất tất thương tâm, lần này tiểu ca đi tin rằng sẽ có thiên phò nhân trợ . Chỉ là ... mong tiểu ca không nên hận phụ thân tôi . Chúng ta còn có ngày gặp nhau !

Vốn cô ta muốn tỏ đôi lời an ủi La Như Long, nhưng nói chừng nào đôi dòng lệ châu lại lăn dài trên má chừng đó, giọng tắt nghẽn đi .

La Như Long cũng không thẹn là đấng nam nhi đội trời đạp đất, chàng cố nén hai dòng nước chảy, nhảy lên lưng ngựa, chấp tay gượng cười:

- La Như Long ta lần này đến Nam Hải, nếu lấy được kỳ bảo trong tay, khổ công luyện thành, quả thật không thể quên được ơn của huyền huynh muội . Tạm biệt !

Dứt lời, chàng vung roi, con tuấn mã giương vó lướt bụi trần lao đi .

Thời gian này La Như Long như đang sống trong cảnh mộng. Trải qua trường đời, chàng đã nhận thức rõ được giữa thiện và ác.

Trong đầu chàng mang biết bao nỗi cảm xúc sầu tư, nhiều lúc muốn nghiêng lòng rớt hết, nhưng lúc này đơn độc một mình, biết cùng ai để thổ lộ, biết cùng ai để bày tỏ.

Chợt có tiếng nói:

- Ngươi nhanh qua huyện Mân, đi liền cả đêm, không thể ở lại huyện thành này được!

- Đi suốt cả đêm sao ? ...

La Như Long quay nhìn đến phía huyện thành mờ mịt, ngạc nhiên hỏi tiếp:

- Không thể dừng lại ở huyện Mân hả ?

Phổ An hòa thượng đưa tay, lập tức có một vị lão tăng bước ra, trong tay cầm ba bọc giấy nhỏ và một bình nước. Cả hai vị cùng bước đến, nói:

- Bần tăng đã chuẩn bị thức ăn cho tiểu thí chủ, xin tiểu thí chủ đổi hướng đi ngay , không thể chậm trễ .

La Như Long nhận lấy rồi tròn xoe đôi mắt hỏi:

- Đại sư, dám chắc ở huyện Mân này có người ngầm ám hại vãn bối hay sao ?

Phổ An gật đầu tiếp lời:

- Đúng vậy ! Hắc đạo võ lâm ngoài bọn "Dao Sơn Nhị Xú" , "Thiên Sơn Song Sát".

đã lộ diện, bây giờ còn có thêm ba mươi cao thủ hộ tống quái xa, lại có cả "Thiên Mục Tam Hung" và những tay đại ma đầu nổi tiếng khác.

- Tiểu thí chủ nếu không đổi hướng đi, tất nhiên sẽ gặp hung nhiều cát ít.

Vừa nói, lão hòa thượng vừa nắm dây cương dẫn ngựa rẽ sang một đường tắt, đưa tay chỉ về phía trước, nói tiếp:

- Tiểu thí chủ tiến theo con đường này , không quá mười dặm sẽ gặp quan lộ thẳng về hướng Nam. Huynh đệ bần tăng sẽ hộ tống tiểu thí chủ một đoạn đường.

Không có gì để nói, La Như Long cho ngựa phóng đi ...

Chàng nhìn xung quanh, không sai, chín vị cao tăng khi ẩn khi hiện theo bên chàng, với tình thế này khả năng có đại sự vô cùng nguy hiểm chứ chẳng nghi .

La Như Long mở bao nhỏ trong tay ra , trong bao có thức ăn khô, chàng bỏ vội vào miệng mấy miếng rồi nhấp vài ngụm nước, cảm thấy thấm đượm cổ họng.

Bất chợt có giọng nói vang lên:

- Ha ha, đúng như ta dự liệu ! Nhóc kia chớ ỷ vào chín lão tăng Thiếu Lâm đó làm gì, đưa bảo vật ra đây lão phu sẽ tha mạng cho .

Lập tức có hơn hai mươi bóng người lao vút ra như làn mưa tên bắn xuống đương trường ...

Chương 14: Liên hoàn chưởng pháp

Hơn hai mươi người đó hình như từ bốn phía ập đến, thân pháp phàm tốc, chỉ trong nháy mắt đã vây áp chín vị tăng và La Như Long vào giữa .

La Như Long thất kinh như chim gặp phải tên, chàng ghìm ngựa lại ngay, đảo mắt nhìn xung quanh.

Những người vừa xuất hiện có "Thiên Sơn Song Sát", "Dao Sơn Nhị Xú", "Quan Ngoại Tam Quái", lại có ba lão quái thân hình gầy ốm, đỉnh đầu có ba bối tóc, họ đúng là "Thiên Mục Tam Hung".

Ngoài ra còn có mười mấy người hình tướng quái dị khác, mặt mày hung ác. La Như Long tuy không rõ lai lịch mấy nhân vật này, nhưng mới nhìn qua đủ đoán được họ là những cao thủ hộ tống quái xa .

Thấy bọn ma đầu hiện thân chắn đường, La Như Long thầm kêu "Chết rồi", đánh mắt nhìn sang mấy vị hòa thượng, ý muốn hỏi "Ta nên làm thế nào ?".

Phổ Nguyên hòa thượng cũng đáp lại bằng ánh mắt, như muốn nói:

"Ngươi chớ nóng vội, xem ta hành sự sẽ rõ !".

Phổ An đại sư nhanh chóng tụng một câu Phật hiệu, ngữ khí phát ra có vẻ khác thường như đang hàm ẩn ý gì người ngoài không hiểu được.

Phổ An đại sư tuyên tụng Phật hiệu xong , tám vị còn lại cùng ứng thanh rồi tức tốc dàn thành trận thức.

Đây là trận thức gì ? La Như Long chỉ biết ngồi nhìn. Chín vị cao tăng đứng vây quanh ngựa .

Cũng thật kỳ lạ, chín vị cao tăng cùng áp bàn tay phải trước ngực, còn tay trái của mỗi người đều ấn lên vùng huyệt Mệnh môn của người bên cạnh .

Đứng phía trước ngực chính là Phổ An đại sư. Trận thức bố trí xong, Phổ An đại sư chợt đưa tay, tay áo cà sa phất một cái, hai cái rồi ba cái ...

Đang lúc La Như Long ngạc nhiên chăm nhìn, thì từ trên không truyền ra ba tiếng "vu vu vu". Trên không trung liền xuất hiện ba luồng ánh sáng màu lục đến lóa cả mắt.

La Như Long tuy không hiểu phát ra ba luồng ánh sáng đó nhằm mục đích gì, nhưng cũng nghĩ ra rằng đó là tín hiệu cầu viện ước định trong bạch đạo võ lâm.

Dàn trận , cầu viện chỉ trong thời gian chớp nhoáng. Bỗng từ phía trước có giọng đằng hắng cất lên, tiếp theo đó là ba lão già tóc bạc bước ra .

Ba lão già gầy ốm như thanh trúc khô, đúng là lần đầu tiên La Như Long gặp mặt.

Một lão có dáng hình tợ như thanh củi khô nhìn ba luồng sáng trên không trung, cất giọng khàn khàn:

- Xem ra chín vị đại sư hình như phát tín hiệu cầu viện, đúng không?

Không đợi đối phương mở lời, lão ta ngửa cổ cười, nói tiếp:

- Tìm ai đến cứu viện chứ ? Tìm những tên trọc đầu hay sao ? ... Hừ , có Thiên Mục tam lão nhân gia này ở đây, cho dù họ có nghe và chạy đến cũng không làm gì được? Ha ... ha ... ha ...

Tiếng cười cao ngạo đó chưa dứt, có một lão khác tợ như thây khô bước ra, lên tiếng:

- Người muốn lên mặt được huynh đệ Thiên Mục ta chỉ có duy nhất Liệt Hỏa Thần Quân. Ha ... ha ... ha ... Nghe nói lão ta đã trở thành người thiên cổ . Các ngươi vừa qua nhìn thấy lệnh bài đó, lời nói đó đều là giả, là có người mạo danh. Nếu không tin thì các ngươi cứ đợi xem, tấm kim bài giả đó có xuất hiện trước mặt bọn ta hay không?

Lão có thân hình tựa thanh củi khô lại phá lên cười, cặp ma nhãn nhìn đến Phổ An đại sư, nói:

- Thế nào ? Các ngươi vây quanh lấy thằng nhóc này, chắc là muốn lão phu động thủ hay sao ?

Nhìn ba lão nhân có hình tướng quái dị kia, La Như Long biết rằng chuyện đã đến lúc nghiêm trọng. Nghe hai lão vừa rồi nói, chàng muốn phát run, thầm nghĩ:

"Liệt Hỏa Thần Quân xuất hiện là thật hay là giả ? Họ khẳng định Liệt Hỏa Thần Quân đã trở thành người thiên cổ, sợ rằng cũng không chắc. Vì Giả lão tiền bối tự xưng là bằng hữu thâm giao với Liệt Hỏa Thần Quân, vậy lão nỡ nào lừa dối ta sao ?

La Như Long đang suy nghĩ, Phổ An đại sư hơi ngẩng đầu lên mỉm cười nói:

- Bần tăng không phải không biết sợ chết, thực tại vị tệ tự có truyền lời, lệnh bọn bần tăng bảo hộ La thiếu chủ một đoạn đường. Ba vị Thiên Mục đại hiệp không nên làm khó dễ .

Giọng nói bình tĩnh, không cao cũng không thấp. Lão quay sang nói với tám vị tăng nhân đồng môn:

- Chư vị sư đệ , đi thôi !

Chín vị tăng cùng cất bước, tạo thành một vòng đai bên ngoài cho La Như Long từng bước, từng bước ...

La Như Long như một pho tượng được rước đi . Chàng hết nhìn bọn "Thiên Mục Tam Hung" phía trước, lại quay về bọn "Dao Sơn Nhị Xú" và "Thiên Sơn Song Sát" phía sau .

Rất kỳ quái, chín vị cao tăng và chàng cùng tiến bước, sao không thấy bọn hắc đạo ra tay ? Lẽ nào họ đang tính kế gì nên chưa động thủ ?

Chưa nói đến bọn Thiên Mục Tam Hung võ nghệ cao cường, mà như hai tên Thiên Sơn Song Sát đó còn xem các chưởng môn tông phái không ra gì. Họ có lý nào lại ngần ngại Cửu Đại Giám Tự này ?

Điều càng lạ lùng hơn là bọn cao thủ hắc đạo không những không hành động , mà còn tập trung ánh mắt nhìn đến "Thiên Mục Tam Hung" .

"Thiên Mục Tam Hung" thì cứ phóng những luồng ma quang đến chín vị cao tăng hộ tống La Như Long đang từ từ tiến đến. Họ cũng dạt ra hai bên nhường đường rồi lùi lại phía sau .

Những cặp ma nhãn như những cặp mắt của hung thnầ rừng rực nhìn chăm chăm .

Ba lão quái đã lùi về phía sau, nhưng họ đánh mắt nhìn theo như đang bàn tính điều gì .

Bất chợt, như đã quyết định xong, lão ma đầu đứng ở giữa hét lên:

- Đứng lại !

Tiếng quát như sét xé bên tai, cả chín vị cao tăng liền dừng lại .

Lão quái tựa như thanh củi khô bước đến, cười hung dữ:

- Dám chắc các ngươi tự cho rằng dựa vào "Cửu liene hoàn bô để chưởng pháp" để phá vòng vây, đối phó với huynh đệ ta hả ?

Phổ An điềm nhiên cười :

- Nếu nói đối phó với Thiên Mục Tam đại hiệp thì không dám, nhưng nói phá nổi vòng vây là sự thực.

- Nói như vậy , ngươi tin rằng đột phá được không ?

- Vâng ! Bần tăng tin chắc sẽ được .

- Hảo hảo ! Ngươi tự tin như vậy cũng được !

Nói đến đó, lão đại ma đầu liền quét luồng ma quang đến đồng bọn, cười lớn:

- Lão phu cũng tin rằng sẽ phá tan thế trận của các ngươi ! Đánh !

Tiếng "đánh" vừa phát ra , các cao thủ hắc đạo cùng hét lên một tiếng dậy trời rồi lao người xông đến như những con sư tử hung hăng , song chưởng đều xuất ...Những cao tăng đều hướng mặt ra ngoài, vẫn bình thản khi nhìn chưởng phong vô cùng hung mãnh đang ập đến. Phổ An đại sư phát ra một câu Phật hiệu, cả chín vị cao tăng cùng dựng hữu chưởng ngang ngực, phóng ra ...

"Ầm ... Ầm" những tiếng nổ long trời lở đất, bóng người chao đảo và bị văng ra rất xa ...

Những tiếng kêu la loạn xạ đầy kinh hãi .

Song phương tiếp chưởng, luận về mạnh yếu của nội lực võ công đã phân rõ .

Như "Thiên Sơn Song Sát", "Dao Sơn Nhị Xú", "Thiên Mục Tam Hung" đều là những đại ma đầu lừng danh, bởi vậy chỉ bị tống lùi bảy tám bước. Còn như bọn "Quan Ngoại Tam Quái" lại bị hất bay ra ngoài ba trượng.

Kỳ thực, chưởng chiêu của "Cửu Đại Giám Tự" không phải là tà môn pháp thuật gì. Cửu Đại Giám Tự nói về võ nghệ cùng ngang bậc với Phổ Thiên đại sư, chiêu "Cửu liên hoàn bô đề chưởng pháp" được chín vị cao tặng hợp lực lại, thử hỏi mỗi lần xuất chưởng thì lực đạo mạnh đến dường nào? Ai có thể kháng cự nổi được chứ ?

Nói về võ công thật vô cùng huyền diệu, không có giới hạn. La Như Long hôm nay càng nhận thức rõ hơn được điều đó . Chàng thấy bọn cao thủ hắc đạo văng tứ phía, trong lòng đỡ sợ đi nhiều .

Tiếp xong một chưởng, Phổ An đại sư giương cao giọng:

- Đi !

Những vị cao tăng tiếp tục tiến về phía trước cùng con tuấn mã ở giữa .

Có kinh nghiệm giao chiêu vừa rồi, thấy những cao tăng tiến đi, một lão quái chỉ tay thì thầm với đồng bọn:

- Lại đây ! Lại đây ! Chúng ta cùng liên lực xuất chưởng, mục tiêu chính là nhằm vào thằng nhóc ở trên ngựa, như vậy không đắc thủ hay sao ?

La Như Long ngồi trên lưng ngựa, cũng không đợi Phổ An dặn bảo, chàng nhún mình nhảy xuống, hỏi:

- Đại sư, xuống ngựa thế này không trở ngại gì chứ ?

Phổ An đại sư quay đầu mỉm cười không nói .

Chín vị cao tăng vẫn không dừng bước.

Thấy La Như Long khi không lại nhảy xuống khỏi ngựa, "Thiên Mục Tam Hung" bị mất một cơ hội, không còn kế gì để thi triển. Nhưng họ vẫn không từ bỏ âm mưu , lúc này đã đứng chắn ở trước mặt, cả bọn không muốn tránh ra nhường đường.

Chín vị cao tăng và La Như Long vì có ngựa nên không thể thi triển khinh công thân pháp được, chỉ biết tiến lần từng bước về phía trước.

Trước mặt có "Thiên Mục Tam Hung" chắn đường, phía sau lại có "Thiên Sơn Song Sát", "Dao Sơn Nhị Xú" và đám cao thủ hắc đạo bám theo .

Đoạn đường sắp tiến đến lại nhỏ hẹp, khúc khuỷu ngoằn ngoèo, buộc chín vị cao tăng phải tản mác trận thức, nếu không thì chỉ dừng lại ngang đây .

Nhưng chín vị tăng đâu dám phân tán trận thức, vì chỉ cần "Thiên Sơn Song Sát".

và "Dao Sơn Nhị Xú" thôi, chín vị tăng phân ra kháng cự chưa chắc đã nổi, chưa nói đến "Thiên Mục Tam Hung".

Vậy biết làm sao ?

"Thiên Mục Tam Hung" đang cất giọng cười cuồng vọng, chợt nhiên có một lão trong bọn ngẩng đầu nhìn , nói:

- Ha ha, chư vị đại hiệp đã nghe tin đưa đến, còn giấu đầu lộ đuôi vậy làm gì ?

Từ trên không, giọng của vị chưởng môn Thiếu Lâm đột ngột cất lên:

- Phổ An, ngươi sao ngốc vậy ? Bản chưởng môn quyết định xin La tiểu thí chủ rẽ đi đường tắt, bọn "Thiên Mục Tam Hung" chắn giữ ở huyện Mân, bây giờ họ đã xuất hiện ở đây rồi thì còn tiến theo con đường nhỏ hẹp đó nữa làm gì ?

Phổ An nghe vậy mới hiểu ra, thầm nói:

- Đúng ! Ta cố đi theo con đường nhỏ hẹp này làm gì ? Sao không quay lại để đến quan lộ Dưỡng quan, muốn động thủ cũng dễ hơn.

"Thiên Mục Tam Hung" tự nắm được phần thắng, bèn ngước mắt nhìn về hướng chưởng môn Thiếu Lâm, cười hung dữ:- Phổ Thiện lão trọc, ngươi không lộ diện ra xem.

Phổ An đại sư liền bảo những vị đồng đạo:

- Biến đổi trận thức, tức tốc vây lấy "Thiên Mục Tam Hung", nhanh !

Chín vị tăng ứng thanh rồi nhất tề dàn trận thành hình chữ "nhất" chắn ngang trước mặt "Thiên Mục Tam Hung".

Như vậy La Như Long trở thành đứng sau lưng các vị tăng, đối mặt với bọn "Thiên Sơn Song Sát" của bọn cao thủ hắc đạo .

"Thiên Sơn Song Sát" và "Dao Sơn Nhị Xú" đâu muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, cả bọn cùng vung tay lao nhanh đến La Như Long.

Có người ra tay càng nhanh hơn, "bình bình bình bình" một loạt tiếng nổ vang, tiếng quát tháo. Hơn bốn mươi người lao xuống.

Những cao thủ bạch đạo mà La Như Long gặp mặt trước đây , giờ lại có mặt đủ ở đương trường.

Trong những cao thủ hắc đạo, bọn "Thiên Mục Tam Hung" có võ công cao nhất.

Lúc này, họ đã bị "Cửu Đại Giám Tự" phong truy, bằng cách nào cũng không thể phá nổi thế trận như bức thành đồng đó, chỉ việc đứng thở đầy thất vọng .

Phổ Thiện đại sư trở thành một người chỉ đạo mọi người hành động. Thấy bọn hắc đạo không thể ra tay được, lão bắt đầu lướt người đến cạnh La Như Long , vội nói:

- Tiểu thí chủ lên ngựa ngay !

La Như Long liền phóng người lên ngồi trên ngựa . Phổ Thiện đại sư quay sang dặn dò gì vị Linh Hạc đạo trưởng , rồi cũng nhảy lên ngồi sau lưng La Như Long, đưa tay vỗ mạnh mông ngựa, nhắm hướng con đường lớn Dương quan mà tiến.

Ngựa mới tung vó, đã thấy Biện Quảng Nguyên dẫn bọn thuộc hạ xuất hiện đứng phía trước.

Phổ Thiện đại sư định cho ngựa dừng lại, chợt nghe giọng của Thần Trượng bà bà cất lên:

- Lão hòa thượng , cứ cho ngựa đi nhanh , những tên đó có ta và Thiết Phiến thư sinh xử lý !

Phổ Thiện đại sư quay đầu đáp lại:

- Làm phiền lão bà đấy !

Con tuấn mã lao như tên vút, xông thẳng về phía trước.

Biện Quảng Nguyên và Thiệu Quang dường như cũng sợ Thần Trượng bà bà và Thiết Phiến thư sinh vây giữ, liền hét lớn một tiếng, cả hai cùng giương chưởng đánh thẳng vào con tuấn mã ...

Phổ Thiện đại sư liền phất tay áo, chưởng phong bạt ra tống Biện Quảng Nguyên lùi lại . Lão bảo gấp với La Như Long :

- Tiểu thí chủ, thưởng cho nó một chiêu "Lão Ngưu phá xa", Thiệu sư gia đang xông đến phía bên phải kìa !

La Như Long thấy Thiệu Quang lao đến, liền đưa tay lên trước ngực, ngũ chỉ xuất ra ...

Thiệu Quang sợ hãi thành tính, cứ một mực đề phòng Thiết Phiến thư sinh và Phổ Thiện đại sư , gã ta không thể ngờ La Như Long lại có chiêu kỳ công tuyệt thế , gã không kịp phòng bị .

Lập tức cảm thấy cơ thể biến đổi khác thường, gã ta hự một tiếng, muốn tránh cũng muộn, gã quay cuồng rồi rơi bịch xuống đất.

Thấy Thiệu Quang gục mạng như vậy, Biện Quảng Nguyên đứng khựng người kinh hãi .

Thần Trượng bà bà và Thiết Phiến thư sinh cũng kịp đến đương trường, La Như Long vừa thúc ngựa, vừa quay đầu mỉm cười :

- Tần lão anh hùng , tên Thiệu Quang đó tác ác đa đoan, lão anh hùng muốn giết thì giết, chỉ cần vung kiếm lên là xong. Còn không muốn giết thì lưu lại của hắn ta một cái gì làm kỷ niệm.

Phổ Thiện đại sư tụng một câu Phật hiệu, đợi khi ngựa ra khỏi huyện Mân, lão ngạc nhiên hỏi:

- Tiểu thí chủ, đối với lệnh tôn, lệnh đường thì lão nạp cũng có nghe , nhưng chiêu "Lão Ngưu phá xa" của thiếu hiệp là chiêu kỳ công võ học chưa từng nghe đến. Thiếu hiệp có thể nói rõ cho lão nạp nghe được không ?

La Như Long mỉm cười định trả lời, nhưng nghĩ đến một điều, chàng lại hỏi:

- Lão tiền bối là chưởng môn của đại tông phái, hiểu biết sâu rộng, vãn bối muốn hỏi một người này, lão có thể nói rõ cho được không ?

Phổ Thiện đại sư tiếp lời:

- Người mà thiếu hiệp muốn hỏi có phải là Liệt Hỏa Thần Quân không ?

La Như Long lắc đầu trả lời:

- Không phải, không phải ! Vãn bối muốn hỏi về một vị lão tiền bối có chính danh là Giả Như Chân cơ.

- Giả Như Chân hả ?

Phổ Thiện đại sư trầm ngâm trong chốc lát, nói tiếp :

- Hễ là những cao thủ lão thành trong hàng bạch đạo, lão nạp tuy không dám nói là biết tường, nhưng tên Giả Như Chân đó nghe ra hết sức lạ ... Tiểu thí chủ có nghe nhầm không vậy ?

La Như Long từ khi bị rơi xuống dãy Thiên Trụ , được Giả Như Chân cứu xuống, đưa cho âm diện "Thái cực đồ", cho đến khi truyền thụ chiêu "Lão Ngưu phá xa", lão ta vẫn không tiết lộ điều gì về mình.

La Như Long nhíu mày hỏi:

- Vãn bối tự cảm thấy ba chữ Giả Như Chân rất khó hiểu ra, theo lão thấy, người này có phải là hóa thân của Liệt Hỏa Thần Quân không ?

Phổ Thiện đại sư lắc đầu nói:

- Không thể ! Không thể ! Liệt Hỏa Thần Quân tuy là người ba mươi năm không trở lại Trung Nguyên, nhưng dung mạo của lão ta hằn sâu ký ức của mỗi người khó thể nào quên ! ...

- Lão tiền bối, vừa rồi lại có người nói Liệt Hỏa Thần Quân đã trở thành người thiên cổ, lão có tin không ?

- Sao tin được ? Nội lực truyền âm của lão ta chưa nói, lão ta xuất hiện với khinh công thân pháp phàm tốc như vậy cũng giả luôn sao ? Nếu là giả, thân pháp của người đó cũng quá cao siêu .

Chương 15: Thủy trận ly kỳ

Con tuấn mã rong ruổi suốt ngày đêm.

Qua Khúc Giang, vượt Hạc Sơn, vào khoảng giờ Ngọ lại đến cuối địa phận Như Khê, nơi để bắt đầu ra đảo Liệt Hỏa .

Đây là điểm tận cùng của Đại lục, con đường tiếp theo là vượt qua hơn ba mươi dặm đường biển.

Ở bến thuyền, thuê một chiếc thuyền buồm xong, Phổ Thiện đại sư thấy mọi chuyện đã ổn, liền nắm tay La Như Long nói:

- Tiểu thí chủ đêm nay có thể đến được đảo Liệt Hỏa, lão nạp vì bận việc nên cáo biệt từ đây !

Không ngờ tới điều này, La Như Long nói giọng bùi ngùi:

- Lão tiền bối, sao không cùng vãn bối ra đảo Liệt Hỏa tiêu nhàn vài ngày ?

- Tiêu nhàn hả ? Ha ha ! Cho dù lão nạp có đi cũng chỉ ra đứng nhìn chứ không thể lên đảo được .

La Như Long ngạc nhiên hỏi:

- Đảo Liệt Hỏa chưa chắc có lửa thực sự, chúng ta không có đường lên đảo được hay sao ?

Phổ Thiện đại sư chỉ đến hai gã lái thuyền , nói:

- Vừa rồi hai rự đó có nói, chiếc thuyền này chỉ đậy cách đảo Liệt Hỏa một dặm, không thể tiếp cận đảo được, như vậy đủ biết Liệt Hỏa Thần Quân dẫn độ ngươi như thế nào rồi !

- Lão ta sao biết hôm nay có vãn bối đến đảo Liệt Hỏa ?

Phổ Thiện đại sư không trả lời chỉ hỏi:

- Khả năng bơi của tiểu thí chủ như thế nào ?

- Khả năng bơi ? À, à, được độ năm dặm, đại sư hỏi vậy có ý gì ?

Phổ Thiện đại sư vuốt râu cười :

- Tiểu thí chủ không thẹn là long phục giữa đàn gà, tài trí siêu quần. Lão nạp hỏi điều này cũng có hai điểm đáng lưu ý, thứ nhất chiếc tuyền này không thể vào bờ được, tiểu thí chủ phải dùng sức để bơi vượt vào . Thứ hai bọn cao thủ hắc đạo từ năm ngày nay không xuất hiện chặn đường, chúng có thể từ bỏ âm mưu được sao ?

La Như Long đâu thể không hiểu được, bèn hỏi:

- Đại sư bảo bọn họ có khả năng sẽ xuất hiện trên biển để chặn bắt vãn bối hay sao ?

- Đúng , lão nạp nghĩ vậy . Nhưng tiểu thí chủ không nên quá lo lắng , chúng không thể thực hiện ý đồ được đâu.

- Theo đại sư nghĩ, vì ở gần đảo Liệt Hỏa, Liệt Hỏa Thần Quân sẽ không thể chắp tay đứng nhìn chứ gì ?

Phổ Thiện đại sư gật đầu, cũng không muốn làm mất thời gian, lão nghiêm túc nói:

- Tiểu thí chủ, lão nạp có một câu cuối cùng muốn căn dặn có được không?

La Như Long nghiêm nghị đáp:

- Có gì xin đại sư cứ dạy bảo !

Phổ Thiện đại sư đánh mắt nhìn canh chừng hai gã lái thuyền, nhỏ giọng:

- Từ khi bọn ma đầu Miêu Cương xuất đạo đến nay, võ lâm gặp đến nạn kiếp tàn khốc, sống những tháng ngày ảm đạm như không thấy bóng mặt trời . Giờ chỉ có một tia hy vọng rực lên, đó chính là trông mong vào tiểu thí chủ .

La Như Long rung động trong lòng, nhìn mặt nước biển mênh mông, mím môi không nói . Phổ Thiện đại sư nở nụ cười hiền dịu:

- Tiểu thí chủ gánh trọng trách quan trọng như vậy, đừng để mọi người thất vọng, nếu không thì cục diện sẽ không tưởng tượn nổi .

La Như Long nghĩ ngợi một lát, bàng hoàng hỏi:

- Lão tiền bối, vãn bối chỉ là một đứa trẻ mười sáu tuổi, có thể làm được những gì ?

Phổ Thiện đại sư nắm chặt tay chàng, nói:

- Vừa qua, đứng trước mấy mươi cao thủ bạch đạo võ lâm, tiểu thí chủ có nói một câu đầy hào khí:

"Lúc tất yếu thí chủ cùng tồn vong với bảo vật đó". Lời đó tiểu thí chủ còn nhớ không?

- Đó là lời trung thực của vãn bối, làm sao dám quên được?

- Được, được! Chỉ cần tiểu thí chủ hiểu được lợi hại, hành động đó cũng là sự bất đắc dĩ, cần phải vận dụng trí tuệ để xoay chuyển tình hình. Tiểu thí chủ lần này đến đảo Liệt Hỏa, mục đích chủ yếu là lấy bằng được toàn vẹn âm dương diện "Thái cực đồ", mới có thể cứu vãn được cơn đại nạn của bạch đạo võ lâm.

- Vâng, vãn bối biết!

Phổ Thiện đại sư đưa ngón tay lên miệng, nghiêm túc nói:

- Đây chính là điều mà lão nạp muốn căn dặn:

Tiểu thí chủ đến đảo Liệt Hỏa, không nên bộc lộ tính ngang nhiên, vì Liệt Hỏa Thần Quân là một đại ma đầu chẳng coi ai ra gì .

La Như Long chắp tay vái:

- Đa tạ kim ngôn, vãn bối xin thụ giáo !

Vái xong một vái, chàng ngẩng đầu lên, Phổ Thiện đại sư đã không còn ở trước mặt nữa .

Lão đã bay người lên trên bờ, tay áo cà sao phất hai cái, lão nói:

- Tiểu thí chủ nên bảo trọng lấy thân, chúc lên đường thuận buồm xuôi gió, thành đạt trở về .

Gã lái thuyền thấy hai người vẫy tay tiễn biệt, liền nhổ neo rời bến Xích Khê .

Ra khỏi bờ, con thuyền thuận căng buồm tiến về hướng Nam.

Chia tay Phổ Thiện đại sư, La Như Long cảm thấy hụt hẫng. Nhìn hình bóng lão tên bờ mỗi lúc một nhỏ dần rồi mất hút, chàng buồn rầu thở dài rồi quay đầu lại .

Mặt trời từ trên cao chiếu rọi xuống làm mặt nước óng ánh như muôn vàn hạt minh châu, những làn sóng nhỏ vỗ bên mạn thuyền như con đò bồng bềnh lướt trên mặt nước bao la vô tận.

La Như Long lớn lên ở đất liền, chưa bao giờ nhìn thấy quan cảnh kỳ vĩ này .

Chàng ngồi xếp bằng trước khoang thuyền, ngắm nhìn sắc trời màu nước toàn cả một màu xanh như một bức họa đồ mỹ diệu .

Trước khung cảnh thiên nhiên này khiến cho người ta như siêu phàm thoát tục, đi vào cảnh giới hư vô . La Như Long cũng như đang hòa quyện vào với thiên nhiên, quên đi người quên cả ta, cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu .

Cánh buồm căng gió, con thuyền lao đi như tên, băng qua những hòn đảo nhỏ lẻ loi, nơi xa xa, đảo Liệt Hỏa đã dần dần hiện ra ...Đảo Liệt Hỏa đúng như tên mà người ta gọi cho nó, nhìn từ đằng xa, đảo Liệt Hỏa giống như một khối lửa hồng, từng làn khói cứ bốc lên như những làn mây dày đặc.

Ngồi trên thuyền, La Như Long ước đoán còn cách đảo độ mười dặm. Con thuyền càng tiến đến gần đảo, La Như Long càng hồi hộp trong lòng.

Chàng ngước mắt nhìn sang hòn đảo nhỏ đang lùi dần ...

Bất ngờ có tiếng huýt vang lên, từ các nơi cũng dậy lên những tràng huýt nghe thật ghê rợn. La Như Long quét mắt nhìn quanh, phát hiện ra từ phía hòn đảo nhỏ có mười mấy con thuyền rẽ sóng lao vút ra .

Thấy những con thuyền đó lướt nhanh đến, La Như Long biết rằng tình hình sẽ nghiêm trọng. Chàng vụt người đứng dậy bảo gã lái thuyền rời xa khỏi đảo nhỏ và tiến thẳng đến đảo Liệt Hỏa .

La Như Long sợ hai gã lái thuyền hốt hoảng , bèn rút thanh trường kiếm nhảy người đứng trên đỉnh thuyền, cười lớn:

- Các ngươi bất tất sợ hãi, cứ cho thuyền tiến nhanh đến đảo Liệt Hỏa, lỡ ra bọn đạo tặc đó ập đến, ta thà nhảy xuống nước để trốn thoát chứ không làm liên lụy đến các ngươi !

Những con thuyền rượt đuổi nhau trên biển cả .

Đoàn thuyền phía sau từ từ cập đến gần, La Như Long liền nhảy đến đuôi thuyền để chuẩn bị đối phó . Chàng nhận ra rõ những người đang đuổi theo sau .

Trên mười mấy chiếc thuyền đó, ngoài những tay đại hán lực lưỡng cầm chèo ra, phần còn lại toàn là những cao thủ hắc đạo mà La Như Long đã từng gặp mặt.

Tám chiếc thuyền bên trái là bọn "Quan Ngoại Tam Quái" và những cao thủ hộ tống quái xa . Còn tám chiếc bên phải là người của Biện gia bảo .

Trong đó không thấy bọn "Thiên Mục Tam Hung", "Thiên Sơn Song Sát" và "Dao Sơn Nhị Xú", cũng không thấy huynh muội họ Biện.

Nhận ra đối phương là những người này, La Như Long có phần bình tĩnh trở lại .

Chàng nhét kiếm vào vỏ, trong lòng thầm quyết:

"Những tên này vây áp không nổi ta, kẻ nào dám xông đến gần, ta sẽ cho lãnh chiêu Lão Ngưu phá xa.

Hai toán thuyền cập đến vây thuyền La Như Long ở giữa . Có giọng quát lớn:

- Tiểu tử ! Muốn sống thì hãy nạp âm diện "Thái cực đồ" ra đây ! Bằng không, ta sẽ cho ngươi về Diêm Vương hà bá !

La Như Long ngạc nhiên nói:

- Âm diện "Thái cực đồ" ở trong người ta, kẻ nào có gan hùm thì cứ xông đến ?

Giọng của lão quái Lạc Thiên vang lên:

- Ngươi cho rằng bọn ta không dám tiếp cận hả ? Ngươi mở mắt ra xem bên đó là ai ?

La Như Long vội quay nhìn ...

Quả không sai, cách ngoài ba trượng phía bên trái có thêm hai chiếc thuyền lớn lướt sóng lao nhanh đến, chỉ trong nháy mắt là tiến lại gần.

Tên hai chiếc thuyền đó chính là bảy đại ma đầu bọn "Thiên Mục Tam Hung" , "Thiên Sơn Song Sát" và "Dao Sơn Nhị Xú".

Lạc Thiên cười cuồng ngạo:

- Nơi này cách đảo Liệt Hỏa gần mười dặm, Liệt Hỏa Thần Quân dù có đến cứu cũng chẳng kịp. Tiểu tử kia, ngươi đừng mong người cứu viện, hãy giao âm diện "Thái cực đồ" ra đây để miễn tội chết.

La Như Long thấy hai chiếc thuyền kia đâm tới quá sát, vội hỏi hai gã lái thuyền:

- Nơi này cách đảo Liệt Hỏa mấy dặm ?

- Chín dặm !

- Ta còn muốn tiến thêm một đoạn nữa, các ngươi có cách nào cho thuyền đi nhanh hơn được không?

Hai gã kia vội lắc đầu chưa kịp nói, đã nghe giọng Kim Diện Sát quát:
- Tản ra , tản ra ! Mười sáu chiếc thuyền lập tức tản ra, vây chặt lấy nó, đặc biệt chú ý không để cho nó nhảy xuống nước trốn thoát !

Thấy hai chiếc thuyền lớn đâm bổ đến, gã lái thuyền vội quay bánh lái, gà lên:

- Tiểu gia, họ đến nhiều như vậy, tiểu gia chỉ có một mình, không bằng đem diện đồ gì đó trao cho họ đi, kẻo chúng ta chết mất.

La Như Long không còn nghĩ kế gì để thi triển, liền nghĩ:

"Được, không có người cứu viện, lẽ nào ta lại dễ dàng nộp âm diện "Thái cực đồ" cho bọn nó ? Cũng không nên làm liên lụy đến hai gã lái thuyền. Thôi được! Ta cùng tồn vong với vật kỳ bảo, quyết không để lọt vào tay bọn hắc đạo !".

Ý chí đã quyết, La Như Long đứng lên đỉnh thuyền, bỗng hét một tiếng, hai chân nhún mạnh, thân hình bay vọt lên trên không ...

Lên cao hơn ba trượng, La Như Long lộn ngược đầu nhắm vào một chiếc thuyền ở cách ngoài bốn trượng đâm xuống ...

Trên chiếc thuyền này, ngoài tám tên chèo ra , còn có ba tên cao thủ hộ tống quái xa . Thấy La Như Long lao bổ xuống, cả mười một tên cùng hét lớn, đưa chèo lên đỡ .

La Như Long vốn chẳng sợ sống chết, chưa đến nơi chàng đã vung tay phát chiêuNhững tên này đâu có gì để hộ thân, đều rống lên một tiếng, bị La Như Long khống chế hoàn toàn.

Chàng vô cùng căm hận bọn hắc đạo, vừa đáp xuống thuyền liền nghiến răng biến chiêu thành chưởng tung mạnh tả hữu, cả bọn lộn cả xuống biển, ngáp nước đầy bụng rồi chìm hẳn dưới sâu .

La Như Long chiếm lấy được thuyền, nhưng không có ý định trốn thoát, vì chàng biết rằng không thể thoát nổi vòng vây của địch.

Hai chiếc thuyền lớn đang trên đà xông đến hung mãnh, liền bẻ hướng tiếp đâm thẳng vào thuyền La Như Long.

"Thiên Sơn Song Sát" giở giọng cười quỷ quyệt:

- Tiểu tử kia, ngươi dù có tài nghệ hơn trời cũng đừng hòng thoát khỏi tay bọn ta .

Xem chưởng.

Tức thì một luồng kình phong ập đến như bão táp ...

Không đợi luồng chưởng phong tới sát, La Như Long giậm chân thoắt vút người lên trên không, hướng đâm xuống một chiếc thuyền khác cách ngoài bốn trượng ...

Vừa rồi đã chứng kiến một phen hãi hùng, hơn mười tên trên thuyền thấy La Như Long như vì sao băng xẹt xuống, đâu dám đứng ra kháng cự, cả bọn hét lên rồi đâm đầu nhảy ùm xuống nước.

Chàng đáp xuống thuyền, nhìn bọn họ trầm mình dưới nước, không có cách nào để ra tay .

Lặn mình dưới nước để ngự địch là phương thế rất diệu kỳ, những người ở trên mười bốn chiếc thuyền nhỏ còn lại đều đua nhau lao đầu xuống biển.

Tình thế như vậy, La Như Long dù căm phẫn đến đâu cũng chỉ biết nhìn những chiếc thuyền không bồng bình trên mặt nước.

Mọi diễn biến chỉ xảy ra trong chớp nhoáng, lúc này hai chiếc thuyền lớn tiếp phân hai mũi đâm thẳng đến ...

La Như Long đâu để cho nó đâm sầm vào . Chỉ một cú nhún người, chàng đã bay sang chiếc thuyền khác.

Bảy tên đại ma đầu hận đến thấu xương, giậm chân đấm ngực tức tối .

Hơn một trăm tên lặn dưới biển, thỉnh thoảng lại nhô đầu lên thở, không dám đến gần.

La Như Long như con chim bằng vẫy cánh, sử dụng chiêu thức gia truyền "Ngư Long tam diệu" để tung lộn giữa không trung, đối phương không thể vây bắt được.

Cho thuyền đâm ngược thọc xuôi một mồi vẫn vô hiệu, lão quái mắt tam giác trong "Dao Sơn Nhị Xú" như nghĩ ra một kế, liền vung hai tay lên, quát lớn:

- Lật úp chiếc thuyền của hắn đang đứng, chuẩn bị bắt hắn trong nước, chẳng lẽ hắn thoát lên trời ?

Cuộc diện bắt đầu cải biến.

La Như Long bỗng phát giác chiếc thuyền đang đứng bị tròng trành, chàng vội nhún người bay lên, chưa kịp hướng sang một chiếc thuyền khác để đáp xuống, lập tức những chiếc thuyền nhỏ đồng loạt bị lập úp.

Tiếp theo đó, hàng loạt luồng chưởng phong do những tên ở dưới nước cùng xuất chưởng tống lên. La Như Long đã không có nơi để đáp xuống, chưởng phong lại phóng lên tứ phía, tình huống thật quá nguy cấp.

La Như Long vung ngay song chưởng tống xuống ba chưởng để mở đường máu phía dưới, hai chân đáp xuống giẫm mạnh lên trên chiếc thuyền đang bị lật, thân hình bắn vọt lại không trung, bay người ra ngoài ba trượng rồi đâm thẳng như một mũi tên chìm mất giữa biển cả mênh mông.

Thấy La Như Long trầm mình xuống nước, hơn một trăm tên ở phía dưới mừng rỡ hô hào cùng nhoài người đến.

Bắt đầu hình thành một cuộc hỗn chiến dưới lòng biển.

"Thiên Mục Tam Hung", "Thiên Sơn Song Sát" và "Dao Sơn Nhị Xú" vốn không quen bơi lội, biết biển cả không phải là nơi anh hùng dụng võ, cả bọn đều trợn tròn đôi mắt chăm nhìn đợi chờ kết quả.

Thoạt nhiên , bọt nước cuộn tung, hơn mấy mươi cái đầu nhô lên khỏi mặt nước.

"Thiên Mục Tam Hung" quát hỏi:

- Thế nào? Bắt được hắn không?

- Không, không có ! Tên tiểu tử đó biến đâu mất, dám chắc hắn trốn thoát rồi .

"Thiên Sơn Song Sát" giậm chân chửi mắng:

- Thoát sao được? Đồ thứ vô dụng ! Biển cả mênh mông thế này hắn trốn đi đằng nào ? Tìm ! Tìm ! Tìm ! Tìm không ra ta sẽ lột da các ngươi.

Cả bọn cùng ứng thanh rồi lặn mất dưới nước.

Bỗng có giọng nói trong trẻo vang lên từ phía bên trái:

- Đúng ! Tìm ra được La Như Long, mọi chuyện đều cho qua, nếu tìm không ra thì các ngươi đừng hòng trốn thoát khỏi nơi này !

Giọng nói cất lên đột ngột, bảy tên đại ma đầu giật mình quay lại, bất giác trợn mắt lè lưỡi ...

Vì lần hỗn loạn vừa rồi nên chẳng ai hay biết đương trường vừa xuất hiện thêm một người. Đó là một thiếu nữ trẻ trung.

Thiếu nữ này tóc dài phủ vai, mình mặc chiếc áo hồng tươi, dung nhan tuyệt thế, đang đứng trên một khúc gỗ nhỏ nổi trên mặt nước, khúc gỗ bập bềnh theo sóng, gió biển làm mái tóc mượt mà và tà áo thoảng bay, trông giống như một vị tiên nữ giáng thế .

Chỉ cần thấy cô ta hiển lộ thân pháp tuyệt luân, mọi người cũng phải khiếp hãi rồi .

Hồng y thiếu nữ phát ra những lời có vẻ khinh miệt, cô ta lướt mắt nhìn bảy tên ma đầu rồi quay lại nhíu đôi mày liễu nhìn xuống làn nước biển xanh xanh ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau