KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 86 - Chương 90

Quyển 1 - Chương 86: Hiện thực

Lục Thất ôn tồn nói:
- Phúc gia gia! Tôi muốn bỏ ra ba nghìn lượngmua một cửa hàng ở Huyện Thanh Dương, tốt nhất là phía sau cửa hàng có nhà ở, tôi muốn mời tỷ tỷ thay tôi quản lý.

Lời này của hắn khiến tất cả mọi người đều sửng sốt, lão tổng quản kinh ngạc nói:
- Tiểu công tử mua cửa hàng là để Thiên Nguyệt tiểu thư ở lại lâu dài sao?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Không hoàn toàn là vậy! Tôi đang xây xưởng sản xuất giấy ở Thạch Đại, sau khi thành sản phẩm muốn bán rộng rãi hơn. Sau khi bố trí cửa hàng ở Huyện Thanh Dương sẽ bán chủ yếu là văn phòng tứ bảo, tôi cần tỷ tỷ giúp tôi quản lý.

Lão tổng quản ồ lên một tiếng, ôn tồn nói:
- Hóa ra là tiểu công tử muốn mở cửa hàng bán giấy ở Thanh Dương, chuyện này thì không thành vấn đề. Chuyện cửa hàng lão nô sẽ mua cái tốt nhất cho tiểu công tử, đợi sau khi mở cửa hàng rồi, lão nô sẽ cố gắng giới thiệu với người quen của mình.

Lục Thất vừa nghe liền vội nói:
- Vậy thì làm phiền Phúc gia gia rồi!

Lão tổng quản khoát tay, ôn tồn nói:
- Làm việc cho tiểu công tử và Thiên Nguyệt tiểu thư là điều lão nô nên làm.
Lão tổng quản ngụ ý vẫn muốn đền tội cho Dương gia mà không quản ngại vất vả.

Quyết định xong chuyện cửa hàng, Lục Thất lại nói với tỷ tỷ:
- Tỷ tỷ! Hiện giờ tỷ đã là người của Lục gia, bây giờ Lục gia trên dưới một trăm miệng ăn đã tụ hợp thành một tộc và đẩy cho đệ làm gia chủ. Thân làm gia chủ Lục gia, đệ có quyền quyết định tất cả cuộc đời của tỷ. Bây giờ đệ lệnh cho tỷ thay mặt Lục gia chủ kinh doanh mở cửa hiệu ở Huyện Thanh Dương. Ngoài ra tỷ tỷ hãy đưa thư từ vợ của Dương gia cho đệ.

Lục Thiên Nguyệt nghe xong thì sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lục Thất một cái, do dự một chút đứng dậy đi lấy thư từ vợ và một bản khế ước nô tì. Lục Thất nhận lấy thư từ vợ, bên trên có viết lý do là không ngoan hiền không có con, có dấu điểm chỉ của bộ tộc Dương thị, một khế ước nô tỳ khác là nữ tỳ khả ái nhỏ nhắn kia, tên là Vũ Nhi.

Lục Thất trả khế ước nô tì lại cho tỷ tỷ, đưa giấy từ vợ cho Tân Vận Nhi, sau đó nghiêm mặt nói:
- Tỷ tỷ! Hiện giờ tỷ là con gái Lục gia, sau này gặp được người phù hợp, đệ sẽ làm chủ chọn gả cho tỷ!

Lục Thiên Nguyệt nghe xong mặt đỏ lên, muốn nói lại thôi, sau đó cúi đầu không nói gì nữa.

Lục Thất nghiêm mặt nói với lão tổng quản:
- Phúc gia gia! Tình nghĩa của Lục gia chúng tôi và bậc cha chú của Dương gia đến đây là chấm hết, giờ đây mối liên quan duy nhất là hai cháu ngoại tôi. Tiểu Nguyệt Tiểu Kỳ dù gì cũng là người của Dương gia, Lục gia không có quyền giữ nuôi. Vì vậy tôi mong Phúc gia gia làm người trung gian nói hộ một chút, sau này tỷ tỷ tôi thay mặt Lục gia sống lâu dài ở cửa hàng ở Huyện Thanh Dương, không cần đến bạc của Dương gia nữa, cũng không có giằng co không rõ ràng gì với Dương gia. Chỉ cần mỗi tháng Tiểu Nguyệt Tiểu Kỳ được quyền thăm mẫu thân mười ngày, nói cách khác là Tiểu Nguyệt Tiểu Kỳ có thể do Dương gia nhận về phủ nuôi dưỡng nhưng mỗi tháng mười ngày ra phủ sống với tỷ tỷ tôi.

- Không, Tiểu Thất! Tỷ không muốn con gái mình về Dương gia!
Lục Thiên Nguyệt lập tức phản đối kịch liệt.

Lục Thất nhìn về phía tỷ tỷ, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ! Tiểu Thất hiểu lòng người làm mẹ như tỷ, nhưng hiện thực vốn tàn khốc như thế đấy. Tỷ tỷ không để con gái về Dương gia, không đầy hai năm Dương gia cũng nhất định cướp về thôi. Lúc đó, tỷ muốn gặp cũng không gặp được, bây giờ chỉ có làm Dương gia áy náy thì chúng ta mới có thể lập điều ước bình đẳng này với họ, mỗi tháng mười ngày có thể đoàn tụ còn hơn là mãi mãi không được gặp.

Lục Thiên Nguyệt nghe xong giật mình, Lục Thất lại ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ! Tiểu Thất nói lại hiện thực một chút. Giờ đây Dương gia là danh gia vọng tộc, Tiểu Nguyệt, Tiểu Kỳ sống ở Dương gia mới có thể có được sự dạy dỗ cao quý. Nếu như tỷ tỷ không chịu để con gái về Dương gia thì có lẽ sẽ có một ngày Tiểu Nguyệt Tiểu Kỳ sẽ hận tỷ, hận tỷ để chúng mất đi cơ hội được sống trong vinh hoa phú quý.

Thân thể Lục Thiên Nguyệt khẽ run lên, lo sợ nhìn về phía hai con gái. Hai cô bé kinh hoàng nắm lấy áo mẫu thân, sợ hãi nói:
- Mẫu thân! Con không muốn rời xa mẫu thân!Lục Thiên Nguyệt đau lòng rơi lệ, hai cô con gái thấy mẫu thân khóc nên cũng khóc theo. Lúc đó trong phòng tràn đầy không khí bi thương, đám người Tân Vận Nhi đều ngậm ngùi rơi lệ.

- Tiểu Thất, tỷ tỷ sẽ nghe lời đệ!
Lục Thiên Nguyệt nghẹn ngào nói, cuối cùng nàng ta cũng bị Lục Thất thuyết phục.

Lão tổng quản khẽ thở dài:
- Được rồi! Lão nô sẽ đến cầu xin trưởng phu nhân làm chủ, chuyện cửa hàng ngày mai lão nô sẽ làm thỏa đáng cho tiểu công tử. Lão nô xin cáo từ!

Lão tổng quản cũng ngậm ngùi rơi lệ, nói xong đứng dậy. Lục Thất cũng vội đứng dậy, cùng người nhà tiễn lão tổng quản rời khỏi căn nhà.

Trở lại phòng, Lục Thiên Nguyệt vẻ mặt đau khổ ôm hai con gái. Lục Thất khổ não nói:
- Tỷ tỷ! Đệ chỉ là một tiểu quan, hiện giờ không đấu được với Dương gia, đệ không muốn nói mạnh miệng để trấn an tỷ tỷ, chỉ muốn nói với tỷ một câu. Xã hội này là cá lớn nuốt cá bé, nếu như có một ngày đệ gặp may mắn thì sẽ để tỷ tỷ được ở bên con gái lâu dài.

Lục Thiên Nguyệt cảm động nói:
- Tỷ hiểu, có thể được như vậy đã là rất tốt rồi.

Đúng lúc đó tỳ nữ Vũ Nhi nói:
- Thiếu phu nhân! Trời sắp tối rồi, nô tì ra ngoài mua chút thức ăn.

Lục Thiên Nguyệt ừ một tiếng, vội vàng gật đầu nói:
- Được! Để ta lấy tiền đưa em!

- Tỷ tỷ! Không cần đâu! Đông Thanh! Em đi cùng Vũ Nhi đi.
Tân Vận Nhi vội nói, Đông Thanh đáp lại một tiếng, chủ động lên trước kéo Vũ Nhi đi ra ngoài.Cơm tối là do Đông Thanh làm hết, mọi người sau khi ăn xong thì luôn miệng khen. Lúc này Lục Thiên Nguyệt mới để ý đệ đệ của mình có hai thị thiếp, một người mười bảy mười tám tuổi xinh đẹp kiều diễm, một người mới mười ba mười bốn tuổi, xinh đẹp giản dị. Hóa ra cô gái xinh đẹp giản dị này có tài bếp núc tuyệt vời như vậy, chẳng trách có được danh phận thị thiếp.

Ban đêm, Lục Thiên Nguyệt thấy một việc rất lạ, đệ đệ lại ở một mình một phòng. Nếu như nói Tân Vận Nhi là vị hôn thê thì không thể cùng phòng, Đông Thanh tuổi còn nhỏ cũng có thể không cùng phòng, vậy tại sao thị thiếp đẹp như Tuyết Nhi cũng không cùng phòng?

Lục Thất ngồi dưới ánh đèn mờ ảo, Vũ Nhi đang trải giường cho hắn. Lần đến thăm người thân này lại khiến Lục Thất đau lòng. Trước đây có tiểu muội làm gia nô cho nhà quan lớn không quay về, bây giờ lại có tỷ tỷ vì nhà mẹ đẻ không có quyền thế mà bị bỏ. Hai lần sỉ nhục này đều làm tổn thương sâu sắc đến lòng tự tôn của Lục Thất. Hai nhà quyền quý Tiêu phủ và Dương gia đều đã trồng ‘hạt giống” thù hận trong lòng hắn rồi.

- Thất công tử, giường đã trải xong rồi. Người cũng mệt cả ngày rồi, nên đi ngủ sớm đi.
Giọng nói mềm mại văng vẳng bên tai của Lục Thất.

Lục Thất ồ một tiếng nhìn về phía Vũ Nhi, thấy Vũ Nhi đáng yêu duyên dáng cười nhìn hắn. Đôi mắt như biết nói, bốn mắt nhìn nhau khiến trái tim Lục Thất rung động.

- Được rồi! Ngươi đi ra đi!
Sau khi tim rung động, Lục Thất quyết đoán cúi mặt xuống dặn dò. Hắn không muốn có bất cứ quan hệ gì với tỳ nữ của tỷ tỷ mình, nếu như để đám người Tân Vận Nhi biết thì cũng không biết ăn nói ra sao.

- Thất công tử, Thiếu phu nhân bảo nô tì rửa chân cho Người, nới lỏng gân cốt rồi mới được quay về.
Giọng nói mềm mại truyền đến tai, Lục Thất ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Vũ Nhi.

Đôi mắt Vũ Nhi mở to nhìn Lục Thất. Hắn khẽ ừ một tiếng, trên thực tế trong lòng hắn giờ đây rất áp lực, rất muốn tìm chuyện gì đó để giải tỏa. Hắn cúi mặt xuống:
- Ngươi đi lấy nước đi!

Vũ Nhi dịu dàng mỉm cười, xoay người đi ra ngoài, rồi đột nhiên vang lên hai tiếng gõ cửa “Cốc, cốc”!
- Công tử! Thiếp mang nước đến rồi!

Giọng nói nhỏ nhẹ, Lục Thất nghe ra đó là giọng nói của Trần Tuyết Nhi. Hắn ngơ ngác nhìn về phía Vũ Nhi, nhỏ giọng nói:
- Ngươi đi trước đi! Đợi khi nàng ấy đi rồi thì ngươi lại đến!

Ánh mắt Vũ Nhi có chút thất vọng, gật đầu đi ra phía cửa. Mở cửa ra thấy thiếp đẹp của Thất công tử bưng chậu nước đến, cô ta hữu hảo tránh sang một bên. Trần Tuyết Nhi cúi đầu đi vào nhà, Vũ Nhi đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

- Công tử! Tân chủ mẫu bảo thiếp tới hầu hạ Người.
Trần Tuyết Nhi cúi đầu nói, giọng nói lạnh nhạt.

Lục Thất không nói gì, đứng dậy đến trước giường. Trần Tuyết Nhi đi lại đặt chậu nước xuống, sau đó giúp Lục Thất cởi áo ngoài ra. Sau khi cởi áo ngoài, Lục Thất quay thân ngồi trên giường, Trần Tuyết Nhi ngồi xổm cởi giày quan cho hắn, một mùi mồ hôi bốc ra. Trần Tuyết Nhi giơ tay kéo chậu nước lại, Lục Thất nhấc chân đặt vào chậu nước, Tuyết Nhi chần chờ một chút mới giơ tay ngọc của mình vào chậu để rửa chân cho hắn.

Lục Thất yên lặng nhìn Trần Tuyết Nhi, mái tóc mềm mại, gáy ngọc trắng như tuyết khiến hắn suy nghĩ. Bao nhiêu năm qua hắn đau lòng khi mất đi Bạch Linh Nhi, khi trưởng thành cũng không thể hàn gắn lại vết thương lòng đó. Kiếp sống trong quân đội nguy hiểm tà ác khiến hắn bị nhiễm không ít tật xấu, giết người cướp bóc, đùa giỡn phụ nữ, những thứ đó trong lòng hắn đã giống như cơm bữa rồi.

Có những lúc, lương tâm mách bảo hắn làm người không được xấu xa quá, hắn cũng tỉnh ngộ rồi, sau khi về quê cũng muốn tìm lại mình lương thiện chất phác của năm nào. Nhưng đáng tiếc, những thứ hấp dẫn con người ta ở trên đời này quá nhiều, quyền thế; hư vinh; mỹ nhân. Ba thứ thuốc phiện này đã xâm nhập vào linh hồn Lục Thất, gia đình nghèo khổ đã phá vỡ ý nguyện trở lại làm người tốt của hắn. Vì sự thịnh vượng của gia tộc, vì chức vị thực quan bé nhỏ, Lục Thất bất chấp tất cả để bảo vệ lợi ích của mình.

Trần Tuyết Nhi rửa chân cho Lục Thất rất cẩn thận. Tim Lục Thất dần dần rung động, dường như hắn nhìn thấy hình ảnh của Bạch Linh Nhi. Năm đó, mỗi lần Bạch Linh Nhi nhìn thấy hắn đều ngượng ngùng nhìn không chớp mắt, hắn cũng xấu hổ không dám nhìn thẳng vào người mình yêu. Chỉ có mỗi lần Linh Nhi rời đi, hắn mới dũng cảm nhìn bóng hình nàng

Quyển 1 - Chương 87: Gian dâm

Ánh mắt của Lục Thất nhẹ nhàng nhìn lưng nhỏ nhắn của Trần Tuyết Nhi. Từ khi về quê hắn bận rộng với việc đính hôn nạp thiếp, đối với hắn mà nói, nói dễ nghe, chuyện nên làm của đời người là nối dõi tông đường, nếu như nói khó nghe một chút đó là một con heo đực, trưởng thành rồi thì phải đi phối giống. Không có người phụ nữ nào là hắn chủ động chân thành yêu thương cưới về cả.

Ninh Nhi là người con gái đầu tiên hắn thật lòng đón nhận, trong sự thật lòng đó phần lớn là sự tôn trọng. Tân Vận Nhi là một cô gái tốt, là vị hôn thê khiến Lục Thất cảm động mà nảy sinh tình cảm. Tương Nhi là cô gái làm cầu nối mà có được, mặc dù lanh lợi, chăm sóc ân cần nhưng cũng chỉ là Lục Thất hài lòng nên thích thú mà thôi. Đông Thanh và Tiểu Vân là vì đồng cảm mà thu nạp, những người phụ nữ khác đều không nói lên được chữ tình.

Đón nhận nhiều người con gái như vậy nhưng không người nào có thể khiến Lục Thất tìm về được cảm giác yêu chân thành của năm đó, không tìm được bóng dáng dung mạo giống với Bạch Linh Nhi. Nhưng giờ đây Trần Tuyết Nhi dường như đã cho hắn một chút cảm giác yêu thật lòng của năm đó.

- Tuyết Nhi! Đêm nay nàng bằng lòng ở lại với ta không?
Giọng nói của Lục Thất rất nhẹ nhàng.

Cơ thể Trần Tuyết Nhi khẽ run lên, tay dừng lại một chút rồi lắc đầu. Trong lòng Lục Thất cũng theo đó mà hụt hẫng nhưng cũng có một cảm giác an ủi khác thường, có lẽ trong lòng hắn cũng không muốn đến lại gần quá với Tuyết Nhi, hắn sợ làm mất đi cảm giác yêu thương vừa mới có được.

- Ta luôn luôn nói lời giữ lời, nếu như nàng không bằng lòng thì ta cũng không muốn ép nàng. Rửa chân xong thì nàng quay về đi, lúc về nói là ta thấy phiền muộn nên không để ai hầu hạ. Nàng hãy nhớ kỹ, sau này đừng đắc tội với Vận Nhi, cũng đừng nói với người khác những lời ta đã từng nói với nàng, nếu không trên dưới Lục gia sẽ căm thù đố kỵ với nàng, thậm chí lúc ta có việc phải rời đi lâu ngày, mẫu thân ta làm chủ bán nàng đi đấy.
Lục Thất dịu dàng khuyên bảo.

Trần Tuyết Nhi kinh ngạc, trầm ngâm một hồi rồi tay lại cử động rửa chân cho Lục Thất. Một lát sau nàng lau khô hai chân cho hắn, bưng chậu nước lặng lẽ đi ra ngoài. Ánh mắt Lục Thất nhìn đắm đuối theo bóng hình rời đi của Trần Tuyết Nhi.

Trần Tuyết Nhi vừa đi được một lát thì cửa lại mở. Thân thể Vũ Nhi nhỏ nhắn bước vào, sau khi xoay tay đóng cửa lại thì đi đến trước giường, dịu dàng cười nói:
- Thất công tử! Sao Tuyết di chủ không ở lại hầu hạ Người?

- Vì ta không muốn nàng ấy bây giờ hầu hạ ta!
Lục Thất thản nhiên nói.

Vũ Nhi biết điều cười một cái không hỏi thêm, người ghé sát lên trước giơ tay nhỏ của mình cởi áo trong trên người giúp Lục Thất, sau đó cũng tự mình cởi quần áo ra. Trong chốc lát thân thể cân đối, nhỏ nhắn trắng như tuyết lọt vào mắt Lục Thất.

Ánh mắt Lục Thất cháy bỏng lên, dục tính lập tức bị chấn động, cánh tay trái vươn dài ra ôm lấy Vũ Nhi, tay phải vuốt ve đùi nhỏ nhắn của cô, cười nói:
- Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

Vũ Nhi kiều mỵ lườm hắn một cái, nhỏ nhẹ nói:
- Công tử không nên hỏi nô tì điều này?

Trong lúc dịu dàng hầu hạ, cô ta vươn cánh tay ngọc ra ôm lấy cổ Lục Thất, môi son chủ động “in dấu” lên môi hắn. Trong lúc nghẹn ngào Lục Thất chuyển mình, do bị động chuyển thành chủ động đè lên người Vũ Nhi, cô ta thở gấp, vui đùa trong “cảnh xuân”.

- Công tử! Người cũng khỏe thật đấy!
Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, Vũ Nhi kiều diễm khen ngợi, chân trắng như tuyết nhỏ nhắn của cô đặt lên bụng của Lục Thất.

- Ngươi cũng thật lợi hại, nhìn có vẻ yếu đuối, vậy mà chịu được sức công phá mạnh mẽ của bổn tướng quân.
Lục Thất vuốt ve chân trắng trên bụng mình, ngôn từ dâm loạn trêu đùa. Hắn vốn tưởng rằng Vũ Nhi nhỏ nhắn xinh đẹp như vậy khó lòng khiến hắn cao hứng, thật không ngờ Vũ Nhi không những chịu được thế xung phong đó mà còn khiến hắn thấy sảng khoái.

- Nô tì là gia kỹ, có thể hầu hạ công tử cũng là bổn phận!
Vũ Nhi nói một cách kiều diễm.

- Ngươi là gia kỹ sao?
Lục Thất nghe xong có chút bất ngờ.

- Là gia kỹ, trước đây nô tì là kỹ nữ. Mười tuổi nô tì bị bán vào thanh lâu, mười bốn tuổi tiếp khách, lúc mười sáu tuổi gặp được Dương Sĩ Kỳ lão gia ở kinh thành. Dương lão gia đã mua nô tì về làm gia kỹ, lúc hai mươi hai tuổi Dương lão gia vì bị thương quân đội nằm liệt giường không dậy được, Dương phu nhân trách tội là do nô tì gây nên, muốn bán nô tì vào thanh lâu. Vẫn may lúc đó Dương lão gia còn tỉnh táo, nghiêm lệnh đưa nô tì đến phòng Thiếu phu nhân chứ không được bán. Cứ như vậy đến tận bây giờ, nô tì hai mươi lăm tuổi rồi.
Vũ Nhi bình thản kể rõ thân thế.
Lục Thất nghe xong thì trầm ngâm, một lát sau Vũ Nhi ngồi dậy, tiện bò qua Lục Thất, xuống giường. Lục Thất giương mắt lên ôn tồn nói:
- Ngươi đi đâu vậy?

Vũ Nhi nhanh chóng mặc quần áo vào, nhìn Lục Thất dịu dàng nói:
- Nô tì phải quay về rồi, để Thiếu phu nhân biết nô tì hầu hạ công tử, Thiếu phu nhân sẽ tức giận.

Lục Thất ngẩn người ra, cau mày nói:
- Không phải là tỷ tỷ bảo ngươi tới sao?

Vũ Nhi tiến lên trước, tay nắm chặt bên giường, khuôn mặt trắng như tuyết cúi xuống gần Lục Thất, cười nói:
- Thiếu phu nhân là người phụ nữ quý phái, đoan chính giữ quy tắc, làm sao có thể để nô tì đến hầu hạ được. Nô tì không giấu gì công tử, từ khi theo Thiếu phu nhân, nô tì chưa từng hầu hạ tiếp người đàn ông nào. Nhưng nô tì là người thích sự khoái lạc trên giường, bị Thiếu phu nhân quản chặt đến phát điên lên rồi. Lần này nô tì có thể được hầu hạ công tử, tâm lí cũng tốt lên rất nhiều. Lúc nô tì ở thanh lâu đã từng bị châm cứu tuyệt dục, là người phụ nữ không thể sinh con được. Vì vậy không dám yêu cầu xa vời công tử điều gì, chỉ cầu sau này công tử đến Thanh Dương có thể gọi nô tì đến phòng hầu hạ Người là được.

Vũ Nhi nói xong hôn lên trán Lục Thất một cái, xoay người đi ra ngoài. Mới đi đến trước cửa, chợt nghe thấy phía sau có giọng nói:
- Vũ Nhi! Sau này đừng gọi tỷ tỷ ta là Thiếu phu nhân, cũng đừng gọi ta là Thất công tử, ta là gia chủ của Lục gia.

Thân thể Vũ Nhi run rẩy dừng bước, qua mấy giây mới quay người đối diện với Lục Thất, cung kính thi lễ:
- Lời của gia chủ, nô tì nhớ kỹ rồi, nô tì xin cáo lui!
Nói xong ngẩng đầu liếc Lục Thất một cái mới quay người mở cửa nhẹ bước rời đi. Lục Thất ở trên giường trong lòng khẽ thở dài một cái rồi nhắm mắt lại.

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất một mình đến gặp tỷ tỷ, trực tiếp xin khế ước nô tì của Vũ Nhi. Mặc dù Lục Thiên Nguyệt thấy ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi nhiều, về phòng lấy khế ước đưa cho Lục Thất.

Lục Thất cầm lấy khế ước, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ! Sau này Vũ Nhi thuộc nô tì của Lục gia nhưng nàng ta vẫn sẽ hầu hạ tỷ tỷ, sau này tỷ gả cho người khác thì nàng ta cũng vẫn sẽ theo tỷ.

Lục Thiên Nguyệt ôn tồn nói:
- Tiểu Thất! Vũ Nhi đã theo tỷ nhiều năm, cô ấy là cô gái thông minh ân cần, chỉ có điều có những lúc rất lẳng lơ. Sau này đệ có thể thích cô ấy nhưng đừng cưng chiều cô ấy, tránh thê thiếp đệ thấy không vui.

Lục Thất nghe xong da mặt nóng lên, ngượng ngùng gật đầu, vội chuyển hướng nói:- Tỷ tỷ! Tỷ có biết Huyện lệnh họ Lư của huyện Thanh Dương hiện giờ không?

Lục Thiên Nguyệt sửng sốt, gật đầu nói:
- Tỷ biết, Lư Huyện lệnh và Dương gia có quan hệ thông gia, đệ muốn đến thăm Lư Huyện lệnh sao?

Lục Thất ngẩn người ra, thật là trùng hợp, kinh ngạc nói:
- Lư Huyện lệnh và Dương gia là quan hệ thông gia sao?

Lục Thiên Nguyệt gật đầu nói:
- Đúng vậy, là thông gia! Bốn năm trước, Lư Huyện lệnh đến nhận chức không lâu thì cầu hôn Dương gia thứ xuất tiểu thư làm thiếp thất cho con trai thứ hai của mình. Năm sau Tứ Lang của Dương gia được Hoàng đế tín nhiệm phong làm Trung Lang Tướng, con trai thứ hai của Lư gia không lâu sau liền bỏ bình thê và nạp thiếp thất là tiểu thư của Dương gia làm bình thê.

Lục Thất nghe xong liền nhíu mày, tên Lư Huyện lệnh này cũng là kẻ tiểu nhân thế lực, hắn ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ có biết gì về Tam công tử của Lư gia không?

Lục Thiên Nguyệt gật đầu nói:
- Lư Huyện lệnh có tổng cộng năm con trai và bốn con gái, Tam công tử của Lư gia thì tỷ tỷ cũng từng nghe nói. Nghe nói là tuấn kiệt văn võ song toàn, là quan bát phẩm cấp sự lang, tuổi thì chắc xấp xỉ tuổi của đệ thôi.

Lục Thất ồ một tiếng, lại hỏi:
- Tỷ tỷ! Lư Tam công tử lấy vợ chưa?

Lục Thiên Nguyệt kinh ngạc nói:
- Điều này thì tỷ tỷ cũng không rõ. Tiểu Thất! Sao đệ lại hỏi những điều này?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Đệ là Huyện Úy hộ quân, mấy ngày trước có một người tự xưng là Lư Tam công tử đến Chu phủ ở Vọng Giang Bảo, đến cầu hôn với tiểu thư Chu phủ và ở lại làm khách của Chu phủ. Đệ sợ là bọn thổ phỉ giả mạo nên tiện đường muốn tìm hiểu thêm một chút, tránh chuyện xấu xảy ra.

Lục Thiên Nguyệt giật mình, dịu dàng nói:
- Nghe nói Lư Tam công tử là người ưa thích ngao du, nếu như đến huyện Thạch Đại thì cũng không có gì làm lạ.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút hỏi:
- Tỷ tỷ! Ở đây có mấy vị Huyện Úy, vị nào là dễ nói chuyện hơn một chút?

Lục Thiên Nguyệt lắc đầu nói:
- Tỷ cũng không biết, chỉ biết vị Ngô Huyện Úy, nhưng đó là người rất độc ác, tốt nhất là đệ đừng đến chỗ ông ta. Nếu như muốn tìm hiểu về tình hình gần đây của Lư Tam công tử thì chỉ cần đến gần huyện nha tìm một người hỏi thì sẽ biết ngay thôi.

Lục Thất gật đầu, sau khi ăn sáng xong thì hắn đưa Đông Thanh và Vũ Nhi lên phố. Trên đường đi, Vũ Nhi là người dẫn đường, thân mật với Đông Thanh một cách lạ kỳ. Đông Thanh giản dị lương thiện không màng địa vị cao thấp, thân thiết gọi Vũ Nhi tỷ tỷ rồi kéo tay mà đi.

Lục Thất không hề trách mắng hai người con gái phá hỏng quy tắc chủ nô, lặng lẽ đi rồi nhìn xung quanh. Chuyện tình tứ hôm qua cũng chỉ là về xác thịt, là sự hoan lạc của dục tính thôi chứ không khiến hắn yêu thích Vũ Nhi. Nếu có thì chỉ là sự đồng cảm và tiếc duyên, sau này hắn chỉ có thể đối xử tốt với cô ta nhưng sẽ không thay đổi địa vị gia kỹ của Vũ Nhi.

Đi xem nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến huyện nha. Lục Thất dặn dò hai cô gái đến một tiệm quần áo đợi hắn, một mình hắn đến cửa huyện nha. Quy mô bên ngoài của huyện nha Thanh Dương có vẻ giống với huyện Thạch Đại, đây là công chế theo tiêu chuẩn của triều đình.

Lục Thất đi lên thềm đá, thi lễ nói với nha dịch canh cổng:
- Xin chào lão huynh! Tại hạ là bạn của Lư Tam công tử, trên đường đến Thanh Dương đặc biệt đến gặp mặt, phiền lão huynh vào thông báo cho một tiếng.

Quyển 1 - Chương 88: Thỏ khôn có ba hang

Vừa nghe thấy là bạn của Tam công tử nhà Huyện lệnh, nha dịch giật mình rồi nhìn Lục Thất một cái, tiếp đó dường như không dám chậm trễ, nét mặt mang theo nụ cười nói:
- Ngài là bạn của Tam công tử à, Ngài đến không đúng lúc rồi, Tam Công tử đang đi ngao du ở bên ngoài.

Vẻ mặt Lục Thất hiện ra chút bất ngờ ồ lên một tiếng, ôn tồn hỏi:
- Xin hỏi lão huynh! Ta và Lư Tam công tử đã một năm nay không gặp, không biết Lư Tam công tử đã thành thân chưa?

Nha dịch nghe xong nhìn Lục Thất, vẻ ngoài như cười nhưng bên trong không vậy, nói:
- Đây là bí mật của nhà đại nhân, tiểu nhân không dám nói lung tung.

Lục Thất thầm mắng một câu, lấy ra một lượng bạc vụn đưa lại. Nha dịch giơ tay ra lấy bạc, cười nói:
- Tam công tử đến nay vẫn chưa lấy bất cứ thê thất nào, chỉ nạp bảy thị thiếp thôi.

Lục Thất ồ một tiếng không muốn hỏi nhiều nữa, hắn quay người rời khỏi huyện nha, cùng hai cô gái về nhà tỷ tỷ. Về đến nhà thì lão tổng quản đã đợi ở đó, vì vậy Đông Thanh ở lại trông nhà, những người khác đều lên phố.

Trên đường đi, lão tổng quản nói trưởng phu nhân đã đồng ý với yêu cầu của Lục Thất, còn chủ động bán cho Lục gia cửa hàng lớn của Dương gia ở phố nam. Lục Thất nghe xong trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút nhưng hắn biết đó không phải là Dương gia chủ động mà do vị lão tổng quản này giúp mà thôi.

Nhìn cửa hàng ở phố nam, Lục Thất rất hài lòng. Cửa hàng có hai tầng, bên trong dài hai mươi mét, đã ngăn cách thành ba mặt cửa hàng chia làm buôn bán tổng hợp. Sau cửa hàng còn có một nhà lớn cách thức nhà quan, cửa chính ở phía sau, cửa sau thông với cửa hàng. Dương gia bán với giá bốn nghìn lượng, Lục Thất vừa ý với cửa hàng này, vả lại cũng không muốn lão tổng quản khó xử nên vui vẻ lấy bạc ra mua.

Sau khi thương lượng xong, quyết định ba cửa hàng chia một cái để buôn bán văn phòng tứ bảo kiêm đồ cổ thi họa, một cái để buôn bán thuốc, còn một cửa hàng để bán nữ công và đồ trang điểm. Mọi người trong nhà đều rất vui mừng, đặc biệt là hai tỷ muội Tiểu Nguyệt Tiểu Kỳ vui sướng chạy đi chạy lại trong nhà.

Nhà quan rất lớn, hình chữ nhật chia làm hai nhà, nhà chính kề phòng khách có tổng cộng mười chín gian, chủ nhân trước đây cũng là quan lớn, sau đó dời đến kinh thành mới bán cho Dương gia. Vốn ở phía đông của nhà còn có một hoa viên, một thư phòng và hai tiểu lầu trong hoa viên nhưng đã bị Dương gia chặn hai cửa thông nhau bán đi rồi.

Sau khi xem xét xong, Lục Thất trịnh trọng phân gian chính cho Tân Vận Nhi và tỷ tỷ của mình. Tân Vận Nhi không hiểu Lục Thất bỏ ra bốn nghìn lượng bạc để mua nhà lớn như vậy ở Huyện Thanh Dương làm gì, chỉ có điều nàng vẫn chưa vào Lục gia nên không dám nhiều lời khuyên ngăn. Giờ đây Lục Thất chỉ định phòng của nàng thì dường như sau này muốn chuyển nhà đến Huyện Thanh Dương rồi.

Nàng kinh ngạc, không kìm nổi bèn hỏi:
- Thất Lang! Sau này chàng muốn đến đây sống lâu dài sao?

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Chưa chắc! Đây là cách “thỏ khôn có ba hang” (tức nhiều nơi ẩn nấp) thôi. Sau này nếu như không thể hòa cùng cuộc sống ở huyện Thạch Đại thì sẽ chuyển đến tạm cư, hơn nữa những số bạc này ta có được cũng rất dễ dàng nên mua nhà ở Huyện Thanh Dương sẽ tốt hơn mang về nhà.

Lúc này Tân Vận Nhi mới hiểu, Lục Thất lo lắng chức Huyện Úy hộ quân làm không được lâu dài. Một khi không làm được Huyện Úy, sau khi thất thế, một là sẽ xấu hổ gặp họ hàng, hai là những kẻ đối địch sẽ không ngừng làm khó dễ. Đến lúc đó chuyển nhà đến đây để tránh tất nhiên là cách tốt nhất để giải quyết tất cả.

Hiểu ra như vậy nên tất cả mẫu thuẫn của Tân Vận Nhi đều không còn, nàng cười nói:
- Thỏ khôn có ba hang, giờ đây chàng đã có hai hang rồi, vậy hang thứ ba sẽ bố trí ở đâu?

Lục Thất ngẩn người ra, lời nói đùa của Tân Vận Nhi lại khiến hắn phải suy nghĩ nghiêm túc. Một lát sau mới ôn tồn nói:
- Thỏ có ba hang, người càng phải có nhiều đường thoát hơn. Sau này ta sẽ bố trí sản nghiệp của quê cha đất tổ ở một nơi phồn thịnh cách hơi xa một chút. Nếu có thể, ta hy vọng sau này có thể có một nơi ở kinh thành cho ta nương náu.

Má lúm đồng tiền của Tân Vận Nhi khẽ động, nàng vội nói:
- Thất Lang! Chúng ta hiện giờ đã rất tốt rồi, sau này bố trí sản nghiệp cũng được. Kinh thành xa quá, hay là không đi thì hơn.Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Vận Nhi! “Nước thường chảy xuống thấp, người luôn leo lên cao”. Ta là quan võ, quan càng lớn thì tính mạng càng phải được bảo đảm. Nếu như có cơ hội, ta vẫn muốn làm Trung Lang Tướng ở kinh thành, vừa được hưởng vinh hoa lại vừa an toàn. Nhưng đó cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, nàng đừng để trong lòng.

Tân Vận Nhi nhìn Lục Thất một cái, dịu dàng nói:
- Thất Lang! Thiếp thích tất cả thuộc về chàng bây giờ hơn!

Lục Thất ôn tồn nói:
- Vận Nhi! Ta biết nàng thích cuộc sống yên bình. Chỉ có điều thân làm nam nhi như ta, không thể chỉ biết sống yên ổn mà không suy nghĩ. Nếu như ta hài lòng với hiện thực, chỉ biết ăn chơi vui đùa, chỉ biết sống an nhàn sung sướng không có chí tiến thủ, như vậy sớm muộn gì ta cũng mất tất cả. Vận Nhi! Xã hội này không thể thỏa mãn với hiện thực được, “đi thuyền ngược nước, không tiến sẽ phải lùi”. Ta không thể để thuyền của Lục gia vừa mới xuất phát đã bị đắm chìm bởi những tảng đá ngầm được.

Tân Vận Nhi và những người phụ nữ khác khi nghe xong đều biến đổi sắc mặt, nhất là Trần Tuyết Nhi nhìn Lục Thất với đôi mắt đẹp đầy kinh ngạc. Tân Vận Nhi cảm động nói:
- Thất Lang! Thiếp hiểu rồi, chúng ta cùng nhau bố trí ngôi nhà này, đây sẽ là “cảng tránh gió” mới của chúng ta.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, bàn bạc cách bố trí các phòng với mọi người, hôm đó để tỷ tỷ từ nhà thuê bên ngoài chuyển đến nhà mới, bận cả một ngày mọi người cùng ăn bữa cơm tối đoàn viên.

*****

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất và thê thiếp rời Huyện Thanh Dương. Lúc tiễn ở trước cửa, tỷ tỷ và hai cháu ngoại đều rơi lệ tiễn đưa, ngay cả Vũ Nhi cũng lén kiềm chế nước mắt. Lục Thất để lại cho tỷ tỷ một nghìn lượng bạc để tỷ tỷ mở hai gian hàng trước và mua mấy nô bộc và nô tì. Đợi mấy ngày nữa ổn định rồi hắn sẽ đến đón cả nhà tỷ tỷ đến gặp mẫu thân.

Xe đang trên đường về quê, thời tiết mát mẻ vào sáng sớm khiến con người ta sảng khoái trong lòng. Lục Thất ngồi trên ngựa nói kết quả điều tra cho Tân Vận Nhi nghe. Nàng ta nghe xong, vẻ mặt có chút lo lắng.

Lục Thất an ủi nàng, cười nói:
- Vận Nhi! Nàng không cần lo lắng, lần này trở về ta sẽ tự mình đi điều tra, nếu là giả thì chắc chắn y sẽ bị bại lộ.- Tại sao? Thất Lang! Chàng đã dò la được tướng mạo của Lư Tam công tử rồi sao?
Tân Vận Nhi dịu dàng hỏi.

- Vẫn chưa! Ta chỉ cần dùng thân phận là bạn của Lư Tam công tử đến gặp, nếu như y giả mạo thì chắc chắn sẽ lộ ra chân tướng. Nàng cứ yên tâm!
Lục Thất tự tin nói, Tân Vận Nhi kinh ngạc gật đầu.

Bánh xe lăn vòng, tiếng vó ngựa chầm chậm, mặt trời lên cao nhiệt độ cũng đẩy lên cao dần. Lục Thất cởi áo ngoài ném vào trong xe, ba cô gái trong xe cũng thấy nóng đổ mồ hôi. Đông Thanh và Tuyết Nhi cố ý quạt cho Tân Vận Nhi nhưng bị nàng từ chối, ba cô gái ai quạt của người ấy.

Gần trưa lại xảy ra chuyện, xe đi qua huyện giới chưa được bao lâu thì phía trước đường lớn có hơn ba mươi tên thổ phỉ. Bọn chúng ăn mặc xộc xệch, binh khí trong tay đa số là gậy gộc, trong đó còn có sáu bảy tên cầm cung tên.

Phu xe bị hù đến mức dừng xe lại, chợt nghe phía sau cũng có động tĩnh, quay đầu lại nhìn thì phu xe sợ đến mức sắc mặt tái nhợt đi. Phía sau lại có hơn bốn mươi tên thổ phỉ vây quanh, trời ơi, tổng cộng là hơn tám mươi tên. Phu xe trượt người xuống xe một cái, ôm đầu quỳ sát đất.

Ba cô gái trong xe vừa thấy thanh thế bọn cướp lớn nên sợ đến mức sắc mặt tái nhợt người run rẩy, đồng loạt sợ hãi nhìn ra Lục Thất ở ngoài xe. Sắc mặt Lục Thất vẫn thản nhiên, quay đầu cười nháy mắt với ba cô, khiến các cô ngây người ra, sợ hãi cũng giảm đi rất nhiều.

- Oa! Cỏ này là ngươi trồng, đường này là ngươi mở, ngươi đợi lấy bạc rồi “cho mượn” đường đi!
Chưa đợi thổ phỉ mở lời, Lục Thất đột nhiên hét lớn, hét xong tay vung ra mười lượng bạc, vứt về phía thổ phỉ.

Bọn thổ phỉ bị Lục Thất quát lớn thì kinh hãi đồng loạt đứng lại, sau khi bạc bay đến rơi xuống đất, có tên thổ phỉ nhặt lên đưa cho một người đàn ông đen, cường tráng. Gã ta ước lượng số bạc, ngẩng đầu quát:
- Ông bạn cũng biết quy tắc đấy, nhưng chỗ này ít quá, lấy ba trăm lượng ra, hoặc là để hai người con gái lại.

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Bạc “mượn” đường ta đã đưa rồi, các vị không tha cho, vậy chỉ còn cách chơi thật thôi, các vị đợi đến đây đi!

Tên thổ phỉ cường tráng hừ lạnh một tiếng, vừa khoát tay thì bảy tên cầm cung trong đám thổ phỉ đồng loạt bắn tên về phía Lục Thất.

- Bắn!
Tên cầm đầu ra lệnh một tiếng, bảy mũi tên bắn vào Lục Thất.

Ba cô gái trong xe hoảng sợ thét chói tai, mắt thấy bảy mũi tên bắn đến gần Lục Thất. Lục Thất bất động, tên đến mới xoay người giơ tay nắm chặt lấy mũi tên bắn đến đầu ngựa, có hai mũi tên bắn trên người hắn lại bay xuống đấy, bốn mũi tên khác bắn không chính xác, bắn lên không trung, khoảng cách này chỉ có hai mươi mét.

Đám thổ phỉ một phen kinh hãi, rất nhiều tên ý thức được lùi về phía sau mấy bước. Bởi vì mũi tên nhọn không bắn vào thân thể của “dê béo”, chuyện ác độc như vậy, đám thổ phỉ ngu muội sao có thể không kinh hãi chứ.

Tên cầm đầu còn chút hiểu biết, biết đã gặp phải đối thủ lợi hại rồi. Thật ra gã thấy một kỵ một xe dám đi trên đường lớn thì hiểu rõ tài chủ này không dễ động vào nên lệnh cho mọi người không được ra cướp mà vây rồi dùng tên bắn. Giờ đây vừa thấy cung tên không có tác dụng gì, gã cũng biết ý, vội thi lễ với Lục Thất, nói hai câu luật rừng, khoát tay cầm mười lượng bạc tung hô.

Bọn chúng vừa đi, ba cô gái hoảng sợ xuống xe đi đến trước ngựa của Lục Thất quan tâm hỏi han. Thấy áo Lục Thất trúng tên có lỗ thủng, lộ ra có điểm trắng trên làn da hơi đen.

Quyển 1 - Chương 89: Dị nhân

- Thất Lang! Tại sao chàng không tránh?
Tân Vận Nhi quan tâm có chút oán giận.

- Tránh rồi có thể dọa bọn chúng không? Ta không muốn một lúc giết chết hơn tám mươi người.
Lục Thất mỉm cười nói.

Sự quan tâm của ba cô gái khiến hắn thấy ấm áp trong lòng, đặc biệt là Trần Tuyết Nhi cũng hỏi han ân cần, ánh mắt đối diện với mắt hắn nàng lập tức e lệ cúi đầu. Phản ứng của sự quan tâm này cho thấy trong lòng Trần Tuyết Nhi có sự tồn tại của hắn, một niềm vui của sự chinh phục khiến Lục Thất thấy vui sướng.

- Thất Lang! Một mình chàng có thể đánh được hơn tám mươi người kia sao?
Tân Vận Nhi nghe xong có chút giật mình.

- Đánh được! Những người này đều là đám ô hợp, đa số đều là nông nô nghèo khó không nơi nương tựa. Giết bọn họ dễ như chặt cây vậy, nhưng giết những người này thì ta tuyệt đối không đành lòng.
Lục Thất than nhẹ, nói

Tân Vận Nhi gật đầu, phu quân không phải là võ phu bạo ngược khiến nàng ta cảm thấy được an ủi. Đông Thanh vẫn còn khiếp sợ, e ngại nói:
- Chủ mẫu! Chúng ta mau lên xe đi thôi!

Lời nói của Đông Thanh cảnh tỉnh Tân Vận Nhi, nàng vội gọi phu xe, sốt ruột quay lại xe. Phu xe run sợ đứng dậy, trèo lên xe vung roi định đi, chợt một giọng nói trong trẻo vọng đến:
- Xin vị thí chủ này hãy dừng bước!

Mọi người cả kinh nhìn về phía Lục Thất, chỉ thấy phía trước bên phải ngựa của Lục Thất không biết từ lúc nào có một người đang đứng ở đó. Đó là một đạo sĩ trung niên, mày rậm mắt to, mũi thẳng miệng vuông, dưới hàm có ba chòm râu dài phất phơ quá ngực, tóc dài chưa cắt hất về sau, thân mặc một áo đạo sĩ màu xanh bình thường.

Mọi người kinh sợ, Lục Thất càng kinh sợ hơn, đạo sĩ này xuất hiện trước mắt mà sao hắn không hề hay biết, sợ đến mức hắn hướng lên quất ngựa lui về phía sau, nào biết ngồi trên ngựa không hề nhúc nhích. Hắn nhất thời giật mình, chợt bừng tỉnh mình đã gặp được dị nhân.

Ổn định lại tinh thần, Lục Thất nghiêng người xuống ngựa, thi lễ nói:
- Tiên trưởng ở trên cao, Lục Thiên Phong có lời chào!

Đạo sĩ mỉm cười nói:
- Lục thí chủ khách khí rồi!

Lục Thất cung kính nói:
- Tiên trưởng gọi Thiên Phong lại, không biết có gì chỉ giáo?

Đạo sĩ mỉm cười nói:
- Ta thấy thí chủ thiện tâm thương sinh linh, lại có thân thể căn cốt linh hoạt, vì vậy cố ý gọi thí chủ lại luận duyên.

Lục Thất sửng sốt, hai chữ “luận duyên” thì hắn hiểu. Đó là giúp con người ta vứt bỏ bụi trần nhập đạo. Hắn lắc đầu nói:
- Tiên trưởng! Thiên Phong thân thuần tục vướng bận hồng trần, duyên này không luận được rồi.

Đạo sĩ mỉm cười nói:
- Ta và thí chủ gặp nhau cũng là chữ duyên, trần duyên của thí chủ càng nhiều thì cũng có một ngày, duyên đại đạo cũng vô tận, cũng là gặp được chứ không cầu được. Hôm nay gặp mặt cũng là duyên, ta cũng chỉ là người “gieo” duyên, còn phải xem vận mệnh của thí chủ thế nào.

Lục Thất ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Hóa ra hôm nay tiên trưởng không phải muốn độ duyên tôi!
Đạo sĩ nghiêm nét mặt nói:
- Độ duyên đại đạo là ở tâm, phải không vướng bụi trần. Nếu như thí chủ có duyên nhập đạo, trì trệ trăm năm cũng chưa muộn, nếu như không có duyên thì vận may không lớn.

Lục Thất khó hiểu nói:
- Thiên Phong ngu muội, tiên trưởng có thể nói rõ hơn một chút được không?

Đạo sĩ giơ tay lấy từ trong tay áo ra một trúc thư, nghiêm nét mặt nói:
- Đây là gốc rễ của đại đạo Côn Luân, thí chủ có thể cầm lấy về kiên trì ngộ tập. Nếu như có duyên sẽ tự ngộ ra nhiều loại dị năng, sau khi ghi nhớ kỹ những điều trong trúc thư thì hủy đi, không được truyền ra ngoài.

Lục Thất hơi sửng sốt, hai tay giơ ra nhận lấy trúc thư, nghiêm nét mặt nói:
- Tiên trưởng yên tâm, Thiên Phong sẽ không bao giờ truyền ra ngoài!

Đạo sĩ mỉm cười nói:
- Sau khi thí chủ tập được trúc thư này, nếu như có giác ngộ thì lúc tận trần duyên có thể đến núi Côn Luân tìm ta nhập đạo. Ta tên là Hành Vân, nguyện sau này có duyên tương phùng với thí chủ.

Nói xong, thân thể đạo sĩ đột nhiên bay lên không trung không thấy đâu nữa. Lục Thất cả kinh trừng mắt, vội nắm lấy trúc thư quỳ xuống đất dập đầu, cung kính nói:
- Tạ ơn tiên trưởng ban duyên.

Sau khi Lục Thất đứng dậy, ba cô gái và phu xe kinh sợ giật mình nhìn hắn, Lục Thất bay người lên ngựa, cười nói:
- Đi thôi!

Sau khi xe ngựa đi, Tân Vận Nhi kinh ngạc nói:
- Thất Lang, thứ mà vị tiên trưởng kia đưa cho chàng là gì vậy?

- Là một bộ kinh đạo đức, vị tiên trưởng đó thấy ta lương thiện không sát sinh, muốn độ ta làm đạo sĩ, cho ta kinh thư để ta ngộ đạo không vướng bụi trần. Nếu như có giác ngộ thì đến tìm ông ta làm đạo sĩ học tiên pháp.
Lục Thất ôn tồn giải thích.- Thất Lang, quyển kinh thư kia, chàng đừng xem được không?
Tân Vận Nhi lo lắng dịu dàng nói.

- Yên tâm đi! Ta có nhiều vợ đẹp thiếp xinh ân cần chăm sóc như vậy, nếu như xuất gia, chẳng phải là đồ ngốc sao?
Lục Thất che miệng lớn tiếng trêu đùa.

Đám người Tân Vận Nhi choáng váng, Tân Vận Nhi khẽ gắt một cái rồi không nói thêm gì nữa.

Mặt trời đã khuất, xe ngựa trên đường về Vọng Giang Bảo không gặp phải trở ngại gì. Đến nhà ở hiệu thuốc, Lục Thất đưa cho phu xe số vàng nhiều gấp hai lần, nghiêm dặn không được truyền ra ngoài chuyện xảy ra trên đường hôm nay, phu xe vui mừng liên tục gật đầu.

Lục Thất bảo ba cô gái đi nghỉ sớm, đặc biệt dặn dò Trần Tuyết Nhi bắt đầu từ ngày mai học Tiểu Vân cách buôn bán và quản lý tài sản, đồng thời nói trước mặt Tân Vận Nhi, đối với Trần Tuyết Nhi phải tùy ý sai bảo, phải dạy nàng ấy học bổn phận làm thiếp.

Rời khỏi Vọng Giang Bảo trở về nhà cũ trong thành, Lục Thất bẩm báo với mẫu thân chuyện của tỷ tỷ. Lục mẫu nghe xong nước mắt lưng tròng, Ninh Nhi hầu hạ trong phòng cũng rơi lệ.

Lục Thất lại nói đến việc mua cửa hàng, nói đã bố trí tỷ tỷ ở trong cửa hàng, cũng nói đến sách lược “thỏ khôn có ba hang”. Lục mẫu nghe xong tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều, dặn dò Lục Thất nhanh chóng đón tỷ tỷ quay về gặp bà, cũng không còn tâm tư để ý đến sách lược của Lục Thất nữa.

Trở về nhà phía đông, Lục Thất đến gặp Tương Nhi trước. Tương Nhi thấy Lục Thất bình an quay về thì vui đến phát khóc. Hai người ân ái trong chốc lát, Lục Thất lấy cớ có chuyện đến thư phòng, bảo Tương Nhi đừng đến quấy rầy hắn. Tương nhi ngoan ngoãn nghe theo.

Đến thư phòng, Lục Thất lấy trúc thư mở ra xem, sau khi xem lướt qua mới biết đây là một bộ thuật luyện khí. Từ nhỏ hắn đã tập La Hán khí công, La Hán khí công là ngoại công, chủ yếu là khí tụ đan điền vận phát toàn thân, cao hơn trăm lần so với ngoại công đánh da thịt.

Tên ‘Thuật luyện khí công’, Lục Thất đã nghe phụ thân nói qua rồi, nói đó là thuật thần kỳ dung nạp nguyên khí, tục xưng Tiên Thiên dị công. Phụ thân nói, người luyện Tiên Thiên dị công thành công thì thân thể sẽ nhẹ như lông vũ, lực có thể cách sơn đả ngưu hóa thạch, thậm chí có thể vào biển sâu, trở thành lục địa thần tiên trường sinh bất lão.

Cách nói Lục địa thần tiên, Lục Thất căn bản không tin nhưng hôm nay Hành Vân đạo sĩ đi lại vô hình khiến Lục Thất cũng tin năm sáu phần. Vì vậy hắn vội chui vào thư phòng xem trúc thư, đạo pháp tu luyện ghi trên trúc thư không có tên, nội dung không khó hiểu, có hình vẽ giải thích và khẩu quyết, cuối cùng có bốn chữ lớn “Đạo tâm hằng ngộ”.

Lục Thất hiểu được bốn chữ “Đạo tâm hằng ngộ”. Hắn khổ luyện La Hán khí công mười mấy năm, đến nay đã đạt đến cảnh giới cửu trọng, cũng chính là dựa vào sự kiên trì bền bỉ, công phu dựa vào chịu khổ và bền lòng mới có được. Có lẽ trên đời thật sự có linh đan thần dược có thể khiến người ta một đêm có được thần lực. Nhưng đó là cơ hội cực kỳ nhỏ, đối với Lục Thất mà nói đó là hai chữ “khổ tu”.

Hắn khổ tu La Hán khí công mười mấy năm, kinh nghiệm nói cho hắn bản lĩnh càng khó tu thì uy lực càng lớn. Hắn hoàn toàn có thể nhẫn nại tu luyện theo pháp công trúc thư này hai mươi năm, thậm chí ba mươi năm. Hành Vân đạo sĩ không phải là đã nói rồi sao, có duyên nhập đạo thì trì trệ trăm năm cũng không muộn, điều đó đã nói cho Lục Thất biết, cuốn công pháp trúc thư này phải dùng đến thời gian dài mới có thể luyện tập thành.

Lục Thất cười một cái, hiện giờ hắn có biết bao việc quấn thân, sau này chỉ có thể tu luyện sau nửa đêm mỗi ngày, cứ tu luyện trước xem sao, coi như đạo dưỡng sinh. Hắn nâng trúc thư lên bắt đầu nghiên cứu cẩn thận.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Lục Thất sảng khoái tinh thần đến giáo trường huấn luyện quân. Qua một đêm ngồi nghỉ tu luyện, hắn phát hiện trong cơ thể mình đã sản sinh một khí cảm, nói chính xác là giống như ngọn lửa màu tím sáng ngời.

Khí cảm như lửa tím đó không ngừng xoay chuyển trong cơ thể hắn. Kể cả hắn không luyện nữa cũng sẽ dần dần xoay chuyển theo quy luật ở trong cơ thể. Hiện tượng kỳ lạ này khiến Lục Thất ngạc nhiên mãi không thôi, vừa mới tu luyện, sao có thể đạt được khí cảm rõ ràng như vậy được.

Sau khi ngạc nhiên thì Lục Thất suy nghĩ một chút, và kết luận có được là một đêm có được khí cảm mạnh như vậy thì rất có thể là La Hán khí công hắn tu luyện được hơn mười năm thúc đẩy. Cái gọi là vạn pháp quy tông, luyện La Hán khí công là chân khí, tất nhiên có điểm tương hỗ với thuật Tiên Thiên luyện khí. Hơn nữa Hành Vân tiên trưởng cũng nói hắn căn cốt linh hoạt, chắc chắn là thích hợp với công pháp tu luyện nên mới tặng sách.

Mặc dù không phát hiện ra khí cảm giống lửa tím có sức mạnh thực chất gì nhưng sự biến đổi khác thường trong cơ thể lại rất rõ ràng. Rõ nhất là nhãn lực và nhĩ lực của hắn tăng lên rất nhiều, còn thân thể cũng có cảm giác nhẹ hơn.

Ánh bình minh ở giáo trường với màn múa thương múa quyền mạnh mẽ hơn, sự nhạy bén trong cơ thể tăng lên rõ rệt, hơn nữa tinh khí hao tổn chỉ cần ngừng thở mươi mấy giây là có thể nhanh chóng phục hồi. Dựa vào điều này đủ để Lục Thất vui mừng, chiến đấu với kẻ địch sợ nhất là thể lực không chống đỡ nổi. Hắn có khỏe mạnh đến mức nào cũng không chịu nổi chiến đấu liên tục, giờ đây hắn đã có thuật thần kỳ như này, chẳng khác gì hổ thêm cánh

Quyển 1 - Chương 90: Chu phủ

Khi mặt trời lên cao, Lục Thất rời giáo trường đi tuần tra khu trực thuộc. Lúc đến cổng thành, hắn lệnh cho Lãnh Nhung dẫn mười quan binh cùng đến Vọng Giang Bảo.

Lần đi này tất nhiên là giải quyết vấn đề thật giả của Lư Tam công tử rồi. Nói thật lòng thì Lục Thất không thích quản chuyện này nhưng vì Tân Vận Nhi thì không thể không quản. Tân Vận Nhi là thê thất của hắn, giữa phu thê luôn là quan hệ bình đẳng tôn trọng lẫn nhau. Lục Thất có trách nhiệm giúp thê tử giải bớt âu lo, tất nhiên chủ yếu là hắn yêu Tân Vận Nhi nên mới cam tâm đi làm chuyện này.

Đây là lần đầu tiên Lục Thất đến trước cửa Chu phủ, vừa nhìn liền thấy khí thế của Chu phủ có nét giống với Trần phủ. Kỳ lão tuy là xã quan thấp hơn Huyện Úy nhưng quan viên Kỳ lão đều là thế gia đại tộc chiếm cứ một phương, không những giàu có mà còn có thế lực rộng rãi.

Cái gọi là “rồng mạnh không đè được đầu rắn” giống như Vương Chủ bộ là nhân vật có mối quan hệ với quan trên nhưng ở Huyện Thạch Đại vẫn phải dựa vào sự ủng hộ của Trần phủ mới có thể đứng vững được. Bốn đại Kỳ lão gia tộc lớn ở Huyện Thạch Đại có những mối quan hệ thông gia rất phức tạp. Ví dụ như Nhị phu nhân hiện tại của Chu phủ là tiểu thư con vợ cả của Tống phủ. Thông thường, tứ đại xã tộc chỉ có hợp tác thân mật chứ không được dễ dàng kết thù gây tranh.

Giống như Tống phủ có thể không ủng hộ Vương Chủ bộ nhưng không thể trở thành kẻ thù không thể hòa giải được. Bởi vì trong mắt của tứ đại xã tộc, Vương Chủ bộ chẳng qua cũng chỉ là người làm quan từ bên ngoài đến, là Trần Kỳ lão thân cận với cháu ngoại Vương đại nhân hơn con trai mình, tạo ra quyền thế che nửa bầu trời cho Vương Chủ bộ ở Huyện Thạch Đại.

Lục Thất dẫn mọi người bước lên bậc phủ đến trước cửa thì chỉ thấy có một người hầu canh cửa. Vừa thấy mười mấy quan binh đeo cung xách đao đi tới, người hầu đó sợ đến mức sắc mặt tái nhợt. Dân thường không đấu với quan, xét về tâm lý thì quan binh đều khiến dân thường sợ hãi.

- Đại nhân! Các ngài có chuyện gì không?
Người hầu cửa giật mình vội hỏi.

- Có việc! Nghe nói có một vị Lư công tử đang ở Chu phủ, ngươi lập tức dẫn bổn quan đến gặp Lư công tử đó!
Lục Thất nghênh ngang ra lệnh.

Người hầu cửa ngây người ra, vội nói:
- Đại nhân! Lư công tử là khách quý, đại nhân muốn gặp cũng được nhưng xin đại nhân để tiểu nhân vào bẩm báo với phu nhân đã.

- Bẩm báo cái gì? Lập tức dẫn bổn quan đến gặp, nếu không sẽ bắt ngươi vào đại lao với tội danh thông đồng với thổ phỉ.
Lục Thất lạnh giọng đe dọa.

Người hầu cửa bị doạ một phen kinh hoàng, sợ hãi không biết làm sao. Lãnh Nhung phẫn nỗ quát:
- Đại nhân nhà ta là Huyện Úy hộ quân, chuyên trách diệt thổ phỉ trấn an dân. Nhà ngươi lại dám vô lễ không nghe mệnh lệnh. Người đâu! Bắt lấy hắn đánh nặng ba mươi gậy.

Lãnh Nhung vừa nói xong thì phía sau lập tức có hai quan binh đồng thanh đáp có ý muốn ra tay, người hầu cửa sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, vội xua tay lui về phía sau nói:
- Xin các đại nhân bớt giận, tiểu nhân tình nguyện dẫn đường.
Nói xong xoay người vội đi vào, Lục Thất cất bước dẫn mọi người vào cùng.

Diện tích Chu phủ rất lớn, chắc không dưới trăm mẫu, nóc nhà chạm vào nhau, sân viện nối tiếp. Người hầu cửa vội vàng xuyên qua cửa viện, cuối cùng đi vào một hoa viên có trồng rất nhiều cây trà. Lục Thất vào ngửi thấy một mùi hoa thơm, lập tức thấy nhức mũi, cảnh đẹp mê người khiến khí thế xông vào phủ ban nãy của hắn tiêu tan rất nhiều. Hắn nhìn xung quanh, thầm khen đây quả là nơi lịch sự tao nhã.

Hoa viên không lớn, rất nhanh họ đã cùng người hầu cửa đó đến một tiểu lầu hai tầng. Bên ngoài tiểu lầu có hai tỳ nữ đứng canh, người hầu cửa vội lên trước nói:
- Mau bẩm báo phu nhân! Có vị Huyện Úy hộ quân đại nhân đến!

Lục Thất đi cùng đã nghe thấy rõ ràng, thầm nhủ không ổn rồi. Lần này hắn đến đây chỉ là muốn vạch trần Lư công tử thật giả chứ không muốn gặp chủ nhân của Chu phủ để gây phiền phức. Giờ đây người mà cửa nô này dẫn đến gặp lại là phu nhân của Chu phủ.

Lòng hắn buồn bực giơ tay nắm lấy người hầu cửa, khẽ quát:
- Người mà ta muốn gặp là Lư công tử!

- Đại nhân! Lư công tử là ở đây, chỉ là phu nhân cũng đến đây thôi. Vị này là Tiểu Thiền cô nương ở trong phòng phu nhân.
Người hầu cửa kinh hoàng giải thích giơ tay chỉ vào một tỳ nữ nhưng nàng ta đã xoay người bước vào cửa lầu rồi.

Lục Thất giật mình, thầm nhủ mình đến thật không đúng lúc, để tránh hiểu lầm hắn buông người hầu cửa ra, quay đầu dặn dò:
- Lãnh Nhung! Ngươi đưa người lui ra ngoài hoa viên đợi ta!
Lãnh Nhung tuân mệnh dẫn binh đi.

Lãnh Nhung vừa đi được một lát thì trong tiểu lầu có hai người phụ nữ đi ra. Một người là tỳ nữ Tiểu Thiền, một người khác là người phụ nữ đẹp quý phái. Lục Thất vừa nhìn liền điều chỉnh trạng thái bình thản.

Sau khi người phụ nữ đẹp đó ra khỏi cửa, mắt lập tức nghi ngờ nhìn thẳng vào Lục Thất. Lục Thất rất trẻ, thân mặc áo quan xanh đậm đại diện cho thân phận. Người phụ nữ đó dừng bước trước lầu, nghiêm nét mặt nói:
- Vị đại nhân này đến tìm Chu gia ta có việc gì không? Trong lòng Lục Thất biết không được đắc tội với Chu phủ, thi lễ nói:
- Chu phu nhân! Tại hạ họ Lục, là Huyện Úy hộ quân của Huyện Thạch Đại. Hôm qua nghe nói bạn mình là Lư công tử làm khách ở Chu phủ nên cố ý mạo muội đến gặp, có điều gì lỗ mãng mong phu nhân thứ lỗi.

Chu phu nhân ngơ ngác một chút, mặt giãn ra mỉm cười nói:
- Hóa ra Lục đại nhân đến gặp Lư công tử!

- Vâng! Có điều gì quấy rầy mong phu nhân lượng thứ!
Lục Thất khách khí nói.

- Nếu là bạn của Lư công tử thì không thể coi là quấy rầy được. Mời Lục đại nhân vào tiểu lầu ngồi.
Chu phu nhân vừa nghe Lục Thất là bạn của Lư công tử, lập tức nhiệt tình hơn nhiều, dịu dàng mời Lục Thất vào tiểu lầu.

- Đa tạ Chu phu nhân.
Lục Thất khách khí nói một câu, cất bước đến cửa lầu. Dù gì cũng đến rồi, dù sao cũng phải xem bộ dạng của Lư công tử đó thế nào.

Chu phu nhân giơ tay ra mời, xoay người quay lại trước cửa lầu. Lục Thất đi phía sau, sau cùng là tỳ nữ Tiểu Thiền. Vào cửa lầu là một thư sảnh bố trí trang nhã, bắc vách có giá sách án thư, đông tây có cửa sổ sáng, chỗ trống hai bên cửa sổ cũng treo bốn bức tranh họa điểu, ở giữa sảnh bày mấy ghế mây bàn trà để đãi khách.

Ánh mắt Lục Thất nhìn đến giữa khu tiếp khách thì trong lòng kinh ngạc. Hóa ra ở trong lầu có rất nhiều người, nhưng chỉ có một người con trai. Người con trai đó mặc áo gấm màu trắng, tầm 23-24 tuổi, lông mày sắc mắt sáng, mũi cao môi son, khuôn mặt thần thái phóng khoáng, trong sự nho nhã cũng có khí chất anh tuấn.

Lục Thất vừa nhìn liền ngẩn người ra, người đàn ông hoàn mỹ trước mắt khiến hắn ngạc nhiên. Chỉ dựa vào vẻ ngoài tuấn tú này thôi cũng đủ để gã ta làm điên đảo trái tim của rất nhiều mỹ nhân rồi. Lục Thất chỉ nhìn hai giây rồi nhanh chóng nhìn sang người khác, hắn nhìn thấy Thương Nhi mà hắn từng gặp, Thương Nhi xinh đẹp kinh ngạc nhìn hắn.

Thương Nhi đứng sau một chiếc ghế mây, trước người nàng có có một thiếu nữ trẻ đẹp. Thiếu nữ có hàng mi cong cong, môi son, khí chất xinh đẹp mà không mất đi vẻ dịu dàng, mặc một váy màu vàng, ngồi ngay ngắn ở đó.

Lục Thất biết thiếu nữ đó chắc chắn là Chu Nhạn Nhi, quả nhiên là mỹ nữ vượt hẳn Vận Nhi và Thương Nhi. Nhưng Lục Thất nhìn thấy mỹ nữ này khiến hắn tổn thương lòng tự tôn, không biết tại sao tâm hồn hắn lại bình tĩnh như vậy, không chút cảm giác tóe điện nào. Mấy ngày trước hắn thấy Thương Nhi vẫn cảm thấy tim đập vì quá yêu thích, xem ra hắn và Chu Nhạn Nhi thật sự không duyên không phận rồi.

Ngoài Chu Nhạn Nhi ngồi ngay ngắn trên ghế, vẫn còn một phụ nữ mặc váy hoa quý phái tầm 27-28 tuổi ngồi trên ghế, năm sáu người còn lại cùng đứng hầu ở sau ghế, bọn họ giống với Thương Nhi không phải là nô tì.

Sau khi nhìn một lượt thì Lục Thất ngừng ánh mắt trên khuôn mặt của người đàn ông tuấn tú kia. Người đó cũng đứng lên, vẻ mặt hoang mang nhìn lại Lục Thất, hai người cứng ngắc nhìn nhau mấy giây.

Chu phu nhân vừa thấy vẻ mặt hai người dường như không quen thì kinh ngạc nói:- Lục đại nhân, vị này chính là Lư công tử! Hai người không quen nhau sao?

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Chu phu nhân, vị này không phải là Lư công tử.

Vừa thốt ra lời này thì cả phòng đều ngạc nhiên, đều nghi ngờ nhìn Lục Thất. Chu phu nhân nghiêm nét mặt nói:
- Xin Lục đại nhân nói năng cẩn thận, vị này chính xác là công tử của Lư Huyện lệnh huyện Thanh Dương. Thân phận của Lư công tử đã được một vị trưởng giả của Chu phủ chúng tôi xác nhận rồi.

Trong lòng Lục Thất trầm xuống, biết lần này bị động rồi. Hắn chỉ đến vạch trần, không ngờ Chu phủ hành sự cũng rất thận trọng, đã tìm người xác nhận thật giả, như vậy hôm nay hành vi hắn xông vào phủ là do lỗ mãng.

Hắn bình tĩnh lạnh nhạt nói:
- Vậy sao? Nhưng một năm trước tại hạ cũng từng gặp một vị Lư Tam công tử của Huyện lệnh Thanh Dương. Lúc đó vì chuyện nhỏ mà đánh nhau một trận, cuối cùng không đánh nhau không thành bạn. Nhưng vị này căn bản không phải vị Lư công tử mà tại hạ từng gặp.

Người đàn ông tuấn tú kia lạnh nhạt nói:
- Bổn công tử cũng chưa từng gặp ngươi!

Ánh mắt Lục Thất rất lợi hại, một sát khí vô hình bắt đầu tràn ngập. Hắn đột nhiên nghiêng người, tay trái rút đao dài khỏi vỏ nhanh như chớp, hàn quang lóe sáng chém về phía người đàn ông kia, trong phòng kêu lên một tiếng kinh hãi.

Nhưng trong nháy mắt người Lục Thất dừng lại, mũi đao sáng như tuyết, cũng dừng lại trên đầu một tấc của người đàn ông tuấn tú, trong chớp mắt xuất chiêu chém, Lục Thất bắt được ánh mắt người đàn ông tuấn tú đó, chớp động tràn đầy sát khí. Nhưng người đó không cử động, dường như biết rằng đao này của Lục Thất không chém thật.

- Dừng tay, Lục đại nhân muốn làm gì?
Chu phu nhân kinh hãi hét lên một tiếng chói tai.

- Roạt!
Lục Thất nhanh như bay thu đao vào trong vỏ đứng đó, cười nhạt nhìn người đàn ông kia, gật đầu nói:
- Thật can đảm! Hy vọng sau này chúng ta sẽ không phải là kẻ thù.

Người đàn ông lại nhíu mày buồn bực nói:
- Quan uy của Lục đại nhân thật “bá đạo”.

Lục Thất lạnh lùng cười, quay đầu trầm giọng nói:
- Chu phu nhân! Người này tuyệt đối không phải là Lư Tam công tử, Chu phu nhân có bằng lòng để tại hạ đưa người này về huyện nha nghiêm thẩm không?

Chu phu nhân buồn bực nói:
- Lục đại nhân muốn bắt người nhưng có chứng cứ không?

- Không có!
Lục Thất thẳng thắn nói.

- Quốc có quốc pháp! Lục đại nhân không có chứng cứ lại dám xông vào Chu phủ bắt người, có phải cho rằng Chu phủ yếu ớt dễ bắt nạt không?
Lời nói Chu phu nhân kịch liệt trách mắng, có thể thấy thật sự tức giận.

- Chu phu nhân! Trị an diệt thổ phỉ là chức trách của bổn quan. Nếu như Chu phu nhân cho rằng bổn quan xông vào Chu phủ là dư thừa thì sự yên ổn của Chu phủ sau này bổn quan sẽ không quản nữa.
Lục Thất lãnh đạm nói.

- Chuyện của Chu phủ, Chu phủ có thể tự mình giải quyết, không dám làm phiền Lục đại nhân, Lục đại nhân...Xin mời!
Chu phu nhân lạnh như băng hạ lệnh tiễn khách. Lục Thất quay đầu nhìn cười nhạt với người đàn ông tuấn tú kia, quay người bước

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau