KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 81 - Chương 85

Quyển 1 - Chương 81: Hóa giải

Lục Thất xuyên qua sảnh đến nhà sau, vốn muốn quay lại phòng ấm áp của Ninh Nhi để nghỉ ngơi nhưng quay đầu nhìn thấy cửa phòng của Tương Nhi nên hắn lại đổi chủ ý. Hắn cất bước đến trước cửa phòng đông của Tương Nhi, khẽ đẩy cửa bước vào.

Bước vào cửa, hắn xoay tay đóng cửa lại, dùng mắt nhìn một lượt nhà ngoài không có người, trong lòng hắn nghĩ, nhà lớn như này thật sự phải mua thêm nô tì hầu hạ để thêm sinh khí. Ngoài ra mẫu thân và huynh tẩu sống ở nhà cũ tây viện cũng cần có nô tì.

Hắn cất bước vào phòng ngủ bên trái, vào đến phòng thì nhìn thấy Thu Đường đứng ở trước giường. Vừa nhìn thấy người vào là Lục Thất, Thu Đường sửng sốt, rất nhanh cúi đầu nói giọng khàn khàn:
- Nô tì bái kiến công tử.

Lục Thất nhìn Thu Đường một cái, từ trong lời nói của Tương Nhi, hắn biết gốc gác của Thu Đường, cũng biết nàng ta giúp Trần Tuyết Nhi thoát khỏi Trần phủ. Phỏng đoán từ chuyện này thì con người của Thu Đường chắc hẳn rất lương thiện, nhưng ở một góc độ nào đó thì thấy rất ngu xuẩn.

- Thu Đường, ngươi là nô tì, cửa phòng ngoài mở thì người phải đi ra hầu hạ chủ, quy tắc này ngươi cũng không hiểu sao?
Lục Thất lạnh lùng trách mắng.

- Thưa công tử! Nô tì đã biết sai rồi, sau này nhất định sẽ tuân thủ quy tắc.
Thu Đường nghe xong trách mắng thì thân thể run lên, giọng nói có chút đau khổ.

Lục Thất chậm rãi đi tới gần Thu Đường, lạnh lùng nói:
- Ngươi làm sao vậy? Có phải là đến Lục gia cảm thấy rất tủi thân không?

- Nô tì không hề cảm thấy tủi thân!
Thu Đường vội sợ hãi đáp lại, Lục Thất lạnh lùng trách mắng khiến cô sợ hãi.

Lục Thất duỗi tay trái nâng khuôn mặt của Thu Đường lên, đôi mắt sưng đỏ, nước mắt chưa khô, vẻ mặt hoảng sợ lọt vào trong mắt của Lục Thất. Tay phải của hắn đột nhiên thò vào quần đỏ của Thu Đường, thô lỗ sờ soạng.

Thu Đường kinh sợ kêu một tiếng, hai tay nắm chặt lấy cánh tay phải của Lục Thất, hai chân theo bản năng kẹp chặt tay của hắn. Tiếp đó cô nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lục Thất, trái tim cô như đóng băng, ý thức được buông lỏng chân và tay ra, tay lớn lại không tiến mà buông ra.

Nhưng sau đó, thân thể cô bị ôm chặt và bị ném lên giường, quần dưới bị kéo xuống, một bàn tay to nắm chặt lấy chân trái ngọc ngà của cô, một bàn tay khác vuốt ve trên chân ngọc. Cô xấu hổ hoảng sợ quay đầu, đột nhiên chân phải lại bị sờ đến, tiếp đó hai chân bị đè xuống, thân thể nặng trĩu đè lên cơ thể cô.

Cô quay đầu lại hoảng sợ thì nhìn thấy khuôn mặt mang theo nụ cười tiến lại gần, cô muốn kêu lên nhưng không dám hô lớn, rất nhanh đã bị miệng hơi mùi rượu áp sát lấy miệng mình. Cô theo bản năng vừa giãy dụa thì lập tức cảm thấy dưới thân mình bị vật gì đó đè lên. Cô sợ hãi thân thể giãy dụa, phải chịu những thương tổn đau đớn hôm qua, nhưng vật đó không đau đớn hung ác như hôm qua, mà nhẹ nhẹ dính chặt vào cơ thể cô.

*****

Hai tỷ muội Tương Nhi và Trúc Nhi vui mừng bước vào phòng, hai nàng đến bái tạ Vương Nhị phu nhân nhận được sự tiếp đãi nhiệt tình. Lời nói của Vương Nhị phu nhân vô cùng thân thiện, coi các nàng như con gái trở lại nhà mẹ đẻ vậy. Nói chuyện được gần hai canh giờ còn tặng hai tỷ muội mỗi người một đôi vòng tai bằng vàng, hai tỷ muội cảm động đến rơi nước mắt, trong lòng cảm thấy rất vui.

Vào phòng, Trúc Nhi vừa đóng cửa thì Thu Đường với thân thể lõa lồ trắng như tuyết từ phòng ngủ đi ra, cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Nô tì tham kiến chủ mẫu, nhị chủ mẫu!

Hai tỷ muội đều sửng sốt, Trúc Nhi kinh ngạc nói:
- Vương di...Thu Đường! Sao bộ dạng cô lại thành ra như này?

- Chủ mẫu! Công tử đang ở trong phòng!
Thu Đường xấu hổ hạ giọng nói.

Hai tỷ muội bất ngờ liếc nhau, vội cất bước đi vào phòng ngủ. Vừa vào thì nhìn thấy Lục Thất lõa lồ ngồi bên giường, nhìn thấy hai tỷ muội thì tự nhiên hô lên:- Các nàng về rồi à?

Hai tỷ muội đỏ ửng mặt lên, Trúc Nhi ngượng ngùng cúi đầu xuống, Tương Nhi cũng coi như bạo dạn, ngượng ngùng bước lại, dịu dàng nói:
- Công tử! Sao hôm nay chàng không đến chỗ Ninh Nhi tỷ?

Lục Thất cười nhạt nói:
- Ta uống nhiều quá nên đến phòng nàng ngủ một lát cho tỉnh rượu.

Tương Nhi ngồi ở bên giường, dịu dàng nói:
- Công tử đã tỉnh rượu chưa?

Lục Thất cười nói:
- Tỉnh rồi!

Tương Nhi khẽ ồ một tiếng, đôi mắt đẹp mất tự nhiên nhìn về phía Thu Đường. Thấy ánh mắt Thu Đường mặc dù ngượng ngùng nhưng kiều diễm thoáng như hải đường ngủ xuân vậy.

Chợt nghe thấy Lục Thất nói:
- Tương Nhi! Thu Đường là gia kỹ trong phòng nàng, sau này nàng phải dạy dỗ nàng ta tốt vào.

Tương Nhi sửng sốt quay đầu nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất lại chuyển hướng nói:
- Đến Vương phủ bái kiến có thuận lợi không?

Tương Nhi vâng một tiếng, cười hiền nói:
- Rất thuận lợi! Thím đối xử rất tốt với thiếp và Trúc Nhi, còn tặng chúng thiếp mỗi người một đôi vòng tai. Công tử! Chàng xem này!
Vừa nhắc tới chuyện của Vương phủ, Tương Nhi lập tức hào hứng, tay ngọc cầm đôi vòng tai cho Lục Thất xem. Lục Thất cầm lấy rồi nhìn kỹ, thấy đôi vòng tai đó là vàng ròng, trong đó có một viên trân châu trong suốt.

Hắn đoán một đôi vòng tai đó ít nhất cũng đáng giá một trăm năm mươi lạng bạc, hai tỷ muội hai đôi là ba trăm lạng. Vương Nhị phu nhân có thể hào phóng như vậy, điều này cũng bày tỏ Vương Chủ bộ rất nể trọng hắn chứ không phải dùng nhất thời rồi vứt bỏ.

- Tốt lắm, chúc mừng các nàng!
Lục Thất cười rồi đưa lại đôi vòng tai.

Tương Nhi vừa thu tay lại rồi dịu dàng nói:
- Công tử! Lần sau thiếp đến gặp thím thì có phải mang lễ vật lớn nào không?

- Không cần! Lần sau không cần mang lễ vật, mang lễ vật lại sinh chuyện. Các nàng mỗi tháng đến hai lần là được rồi.
Lục Thất ôn tồn nói, Tương Nhi vâng một tiếng rồi gật đầu.

- Thôi được rồi, ta đến chỗ Ninh Nhi, ngày mai ta nhất định sẽ không uống rượu.
Giọng điệu của Lục Thất có chút bông đùa.

Tương Nhi ngượng ngùng, tay ngọc kéo nhẹ Lục Thất một cái, Lục Thất mỉm cười ôm nàng ta trên đùi, hôn nhẹ một cái rồi đứng lên. Tương Nhi gọi Trúc Nhi lại, hai tỷ muội ngượng ngùng hầu hạ mặc quần áo lên cho Lục Thất.

Đi ra cửa phòng Lục Thất thở phào nhẹ nhõm, hành động của hắn sau giờ Ngọ ở phòng của Tương Nhi chủ yếu là muốn hóa giải ân oán, tiếp đến là cho phép tính háo sắc của hắn. Hắn cố ý làm thấp và đả kích tự tôn của Thu Đường, chính là để Thu Đường có thể nhận ra địa vị ti tiện của mình.

Hắn lại cố ý để lại lời nói để Tương Nhi dạy dỗ Thu Đường mục đích là giảm bớt tích tụ thù hận trong người Thu Đường với Tương Nhi. Bởi vì lời nói của Tương Nhi trong buổi trưa lộ ra sự thù hận đối với Thu Đường. Thu Đường ở trong phòng Tương Nhi sẽ khó tránh việc bị chịu ngược đãi.

Lục Thất không thể điều Thu Đường đến phòng khác, đành phải thêm chút ác ý, như vậy Thu Đường chịu ngược đãi cũng sẽ không hận Tương Nhi, lâu ngày thù hận giữa họ cũng nhạt dần đi. Điều này mặc dù là chuyện nhỏ của nô tì trong nhà nhưng Lục Thất không muốn có sự thù hận tồn tại trong gia đình mình.

Sáng sớm, Lục Thất tự mình đưa tỷ muội Trần thị trở về Đông Lưu Bảo, tôn trọng đến thăm phụ mẫu và người nhà của hai tỷ muội.

Hai tỷ muội có diễm phúc được phu quân đưa về, đổi lại là sự ao ước của mọi người trong Trần phủ. Nam đinh cùng thế hệ của Trần phủ tụ hợp lại uống rượu chiêu đãi Lục Thất, sau khi ba hoa khoác lác mới biết quan võ như Lục Thất đây không phải kẻ vô dụng, trước lúc rời đi còn xin Lục Thất để lại nét bút đẹp, đưa vào văn các Trần phủ. Lục Thất tôn trọng đáp lễ, nhận được sự tôn trọng của Trần phủ.

Thoắt cái đã năm ngày qua đi, Lục Thất bận rộn hàng ngày, mỗi buổi sáng đi tuần tra công vụ và huấn luyện quân, buổi trưa đến chỗ Tân Vận Nhi ăn cơm nghỉ ngơi, buổi chiều hắn đi thực hiện kế hoạch xây dựng xưởng chế tạo giấy. Hắn bỏ ra năm mươi lạng bạc mua năm trăm mẫu ruộng dốc, sau đó tìm người thiết kế xưởng. Bởi vì ruộng dốc cách Vọng Giang Bảo tám dặm, nhất định phải phòng trộm cướp xâm nhập. Dự tính xây xưởng cũng mất một nghìn năm trăm lạng, thêm xưởng sản xuất bên trong và phòng ở tổng cộng cũng cần ba nghìn lạng bạc trắng.

Ban đầu Tân Vận Nhi không đồng ý với việc Lục Thất xây dựng xưởng chế tạo giấy nhưng sau khi thấy Lục Thất như vậy thì miễn cưỡng chuyển hướng ủng hộ. Nàng là con gái không dám tự ý rời khỏi Vọng Giang Bảo đến nơi hẻo lánh, chỉ giúp Lục Thất mời đến một lượng lớn các thợ thủ công và dân công của Vọng Giang Bảo, mời một vị tộc Chu thị trung hậu thay nàng đến đốc thúc việc xây dựng xưởng.

Lúc hoàng hôn, Lục Thất cưỡi ngựa về huyện thành. Buổi trưa nay, Tân Vận Nhi hỏi đến chuyện điều tra Lư công tử. Vì Vương Đạo luôn tìm kiếm nhưng không phát hiện ra điều khác thường của Lư công tử, quả thật là nhân vật kiệt xuất văn võ song toàn. Vương Đạo nói ykhông tìm ra điểm sơ hở nào, nếu muốn điều tra sâu hơn, chỉ có thể đến huyện Thanh Dương để xác minh thêm.

Đề nghị của Vương Đạo và sự thúc giục của Tân Vận Nhi khiến Lục Thất quyết định ngày mai sẽ đến huyện Thanh Dương để thăm tỷ tỷ. Chuyện muốn đến thăm tỷ tỷ cũng kéo dài rất lâu rồi, vừa lúc phải giải quyết.

Trở lại nhà cũ lại một bất ngờ đến với Lục Thất. Hóa ra Tống phủ đã đưa Trần Tuyết Nhi tới, người đưa nàng ấy đến là phó tổng quản của Tống phủ. Gã bái kiến Lục mẫu, nói rõ Trần phủ đã hứa gả Trần Tuyết Nhi cho Lục gia, vì vậy Tống phủ không thể thu nhận người phụ nữ của Lục gia được. Vì thanh danh của Tống phủ, nên đã đặc biệt đưa Trần Tuyết Nhi về, sau này nàng ta và Tống phủ không có bất cứ quan hệ gì.

Tống phủ đưa Trần Tuyết Nhi đến Lục gia có nghĩa là Tống phủ không muốn vì một người con gái mà đối địch với Vương Chủ bộ và Trần phủ. Đây chính là hiện thực tàn khốc chốn quan trường, nếu như Vương Chủ bộ thất thế thì cho dù Trần phủ và Lục Thất có lý cũng đừng mơ tưởng có được Trần Tuyết Nhi.

Quyển 1 - Chương 82: Đối xử tử tế

Sau bữa cơm tối Lục Thất đến phòng của Ninh nhi, Trần Tuyết Nhi cũng ở đó. Lục mẫu đã nói sẽ để Lục Thất tự mình quyết định sắp xếp Trần Tuyết Nhi thế nào. Vào đến phòng của Ninh Nhi thì thấy Vi Song Nhi đang dùng cơm cùng một tỳ nữ 12-13 tuổi, nô tỳ thì không có tư cách ăn cơm cùng cả nhà.

Mấy ngày này Lục gia mua thêm hai hầu nam để trông đồ đạc cửa lớn hai viện, mua sáu nữ tỳ chia ra các phòng. Nữ tỳ ít tuổi nhất ở phòng Ninh Nhi tên là Nha Nhi, dáng người bình thường nhưng rất chăm chỉ hiểu chuyện. Những người còn lại chia ở phòng Tương Nhi một người, phòng Lục mẫu hai người, phòng Chu Nguyệt Nhi hai người. Hai nô tì phân đến phòng Chu Nguyệt Nhi đều mười sáu tuổi, trông rất xinh đẹp. Tâm tư của Lục mẫu rất rõ ràng, trước nay chưa từng bạc đãi con trưởng con dâu.

Vừa thấy Lục Thất, Vi Song Nhi vội buông bát đũa xuống, đứng dậy kiều diễm nghênh đón, dịu dàng nói:
- Công tử về rồi!

Sắc mặt Lục Thất lộ ra nụ cười, Vi Song Nhi vừa đến hắn không kiêng kị gì duỗi tay trái ôm chầm lấy, tay phải duỗi ra sờ vào áo ngực, vuốt ve âu yếm bộ ngực đó. Gò má Vi Song Nhi đỏ ửng lên, nàng ta kiều diễm hừ nhẹ một tiếng. Nàng ta thích Lục Thất âu yếm thô lỗ như vậy nhưng đến bây giờ nàng vẫn chưa hầu hạ Lục Thất, không phải không muốn mà là không dám.

Tỳ nữ Nha Nhi cũng đứng dậy cung kính, cô bé không lạ gì với tất cả những gì ở trước mặt, mỗi lần nam chủ vào phòng thì đều như vậy cả.

Lục Thất âu yếm trong chốc lát rồi nhẹ giọng nói:
- Trần Tuyết Nhi có ở bên trong không?

- Ở bên phòng ngủ trái ạ! Tay chân miệng của cô ta bị bịt kín, không ngừng kêu khóc, phiền chết đi được!
Vi Song Nhi kiều diễm, nói có chút không vui.

Lục Thất suy nghĩ một chút, ôn tồn nói:
- Song Nhi! Cô đi kiểm tra cơ thể nàng ta một chút!

Vi Song Nhi ngẩn người ra, vâng nhẹ một tiếng, xoay người gọi Nha Nhi cùng vào phòng ngủ bên trái, rất nhanh trong phòng ngủ vọng lại tiếng kêu giãy dụa kịch liệt. Một lát sau, Vi Song Nhi đi ra với sắc mặt không vui.

- Công tử! Là thân trinh nữ!
Vi Song Nhi không hài lòng, nói.

- Vất vả cho cô rồi!
Lục Thất ôn tồn nói.

- Công tử! Ả ta không biết tốt xấu, công tử định sắp xếp thế nào?
Vi Song Nhi dịu dàng quan tâm hỏi một câu.

Lục Thất suy nghĩ một chút, ôn tồn nói:
- Ta vốn cưới nàng ta về làm chính thiếp nhưng nàng ta đã phạm một sai lầm lớn. Ta nể tình nàng ta vẫn còn trinh tiết nên cho nàng ta danh phận thị thiếp.

- Công tử muốn để ả ta ở lại đây sao?
Vi Song Nhi hỏi có chút bất an.

- Không! Sau này ở phòng Ninh Nhi chỉ để lại mình cô làm bạn thôi, ta sẽ đưa nàng ấy đến chỗ Tân Vận Nhi, sau này sẽ có cách sắp xếp khác.
Lục Thất ôn tồn đáp lại.

Vi Song Nhi ồ nhẹ một tiếng yên tâm, Lục Thất đi sang phòng ngủ bên trái. Hắn vào cửa phòng ánh mắt nhìn xung quanh, thấy Trần Tuyết Nhi nằm trên giường mặt hướng ra ngoài. Quần áo trên người nàng không chỉnh tề nhưng rất kín đáo, tay bị cột chặt bắt chéo sau lưng, hai chân cũng bị buộc chặt, miệng bị nhét chặt.

Lục Thất đi lại ngồi vẹo ở bên giường, quay người bình tĩnh nhìn Trần Tuyết Nhi. Nhiều ngày không gặp, Trần Tuyết Nhi đã tiều tụy rất nhiều, dung mạo xinh đẹp đã mất đi năm phần, đôi mắt sưng đỏ hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Lục Thất.

- Tuyết Nhi tiểu thư! Ta chính là Lục Thiên Phong, người đàn ông sau này của nàng.
Lục Thất bình thản nói, Trần Tuyết Nhi nghe xong lập tức ấp úng lắc đầu mạnh.
- Nàng lắc đầu cũng vô dụng, Tống phủ sẽ không giữ lại một người phụ nữ làm trái gia quy, Trần phủ càng không dung nạp sự tồn tại của nàng. Chính vì nàng trốn xuất giá, Trần phủ trừng phạt nặng Vương di nương đã thả nàng đi, thả nàng ta vào lồng heo bán đi mất. Nếu như nàng quay về Trần phủ thì cũng sẽ bị nhốt vào lồng heo bị bán đi như vậy hoặc bị ghìm nước đến chết. Hậu quả như vậy, ta nghĩ nàng nhất định sẽ không nghĩ đến.
Lục Thất lãnh đạm nói, vẻ mặt Trần Tuyết Nhi đờ đẫn kinh ngạc, một lúc sau mới lắc đầu rơi lệ khóc thút thít.

- Ta biết nàng không có tâm muốn hại Vương di nương, nhưng hậu quả tàn khốc này đủ để nàng bứt rứt cả đời rồi. Có lẽ là do nàng quá ngây thơ, đối với nhà quan giàu có, không chấp nhận nhất chính là làm trái gia quy và làm hủy hoại thanh danh, người phụ nữ phạm hai lỗi này thì kết cục chỉ có hai chữ “bi thảm” mà thôi.
Lục Thất ôn tồn nói xong, sắc mặt Trần Tuyết Nhi xanh xao nhắm mắt lặng lẽ rơi lệ.

- Tuyết Nhi tiểu thư! Theo như hiểu biết của ta, chắc hẳn nàng rất đắn đo với hậu quả này nhưng nàng không cam lòng, không muốn tự nhận tủi nhục xuất giá cùng Tương Nhi, vì vậy nàng mới bất chấp tất cả trốn đến Tống phủ.
Lục Thất ôn tồn nói xong, ánh mắt của Trần Tuyết Nhi mở ra, kinh ngạc nhìn Lục Thất.

- Nàng thấy kỳ lạ sao? Thật ra Vương Nhị phu nhân đã nói việc của nàng rồi. Bà ấy yêu cầu ta đợi sau khi nàng vào cửa Lục gia nhất định phải đối xử tốt với nàng, mong ta cố gắng cho nàng địa vị chính thiếp, nhưng đáng tiếc nàng đã bỏ trốn.
Lục Thất nói xong, Trần Tuyết Nhi kinh sợ run rẩy, vẻ mặt khó tin, liên tục lắc đầu.

- Tuyết Nhi tiểu thư! Nàng có biết, theo như quy tắc thông thường thì ta phải đối xử thế nào với nàng không? Nàng trốn xuất giá chạy đến Tống phủ đồng nghĩa với tội thông dâm. Theo như quy tắc thì ta chỉ có thể coi nàng là gia kỹ thôi, phải dùng sắt khí nung đỏ in dấu lên người nàng, ép nàng trở thành người phụ nữ không biết đến liêm sỉ.
Giọng điệu của Lục Thất trở nên ác nghiệt, Trần Tuyết Nhi nghe xong sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào Lục Thất.

- Tuy nhiên nàng rất may mắn khi gặp được ta, ta niệm tình nàng chưa mất đi trong trắng nên sẽ cho nàng danh phận thị thiếp.
Lời nói của Lục Thất xoay chuyển rồi biến đổi giọng điệu, vẻ mặt sợ hãi của Trần Tuyết Nhi cũng biến đổi theo nhưng ánh mắt vẫn sợ hãi như cũ.

Lục Thất quay đầu nhìn về nơi khác, đờ đẫn trong chốc lát, chợt lạnh lùng nói:
- Trần Tuyết Nhi! Nàng thật sự rất may mắn! Thời niên thiếu ta cũng từng yêu một cô gái tầm tuổi nàng, nhưng đáng tiếc cô ấy bị phụ thân ép gả cho người đàn ông khác. Có sự tiếc nuối như vậy nên ta không muốn trách tội nàng trốn xuất giá, cũng sẽ không ép nàng trao thân cho ta. Sau này nàng ở lại Lục gia sẽ có danh phận thị thiếp, nếu như có một ngày nàng tìm được người đàn ông vừa ý thì ta sẽ thả nàng ra để nàng lấy họ.

Lục Thất nói xong đứng dậy đi ra ngoài. Lúc đến cửa, hắn bỗng quay trở lại, khom người trước giường giơ tay sờ gò má đẹp kiều diễm sợ hãi của Trần Tuyết Nhi, lạnh lùng nói:
- Nàng nghe đây! Ta là người nói lời giữ lời, những lời ban nãy ta nói với nàng, nàng phải giữ miệng. Nếu như nàng tiết lộ ra ngoài làm tổn hại đến sự tôn nghiêm của ta thì ta nhất định sẽ báo thù đó.

Trần Tuyết Nhi hoảng sợ giật mình nhìn Lục Thất, chợt lắp bắp nói rồi gật đầu.

Vẻ mặt của Lục Thất dần giãn ra, chợt cười nói một cách mờ ám:- Tuyết Nhi! Nàng là một mỹ nhân, mà ta lại là người đàn ông rất háo sắc, ta thật lòng hy vọng nàng sẽ mãi mãi ở lại Lục gia. Nếu như có một ngày nàng muốn sinh con cho Lục gia thì đừng quên nhấc quần của mình lên, ta nghĩ mông của nàng nhất định sẽ tròn, trắng như tuyết, chân của nàng cũng nhất định là nhẵn bóng như ngọc.

Những lời nói này vô cùng bất nhã, mặt Trần Tuyết Nhi tái nhợt đi đột nhiên đỏ ửng lên, hoảng sợ ngượng ngùng nhìn chằm chằm vào Lục Thất.

Lúc Lục Thất thu tay lại véo nhẹ mặt nàng ta một chút, mang theo nụ cười cổ quái xoay người đi ra ngoài.

- Song Nhi! Đưa cơm cho nàng ta, sáng mai ta sẽ đưa nàng ta đến Vọng Giang Bảo.
Tới gian ngoài, Lục Thất ôn tồn dặn dò, sau đó đi đến thư phòng trước mặt. Hắn ta còn phải tính toán kỹ lưỡng quy trình chế tạo xưởng giấy, tranh thủ trong hai tháng có thể cho ra sản phẩm.

Cửa thư phòng khẽ mở, Lục Thất đang tính toán dưới ánh đèn, ngẩng đầu nhìn là Tương Nhi. Khí chất của Tương Nhi có chút không giống với mấy ngày trước, là thiếu phụ diễm lệ thướt tha hơn vài phần. Nàng khẽ bước đến trước thư án nhìn bản vẽ trước mặt Lục Thất.

- Công tử! Chàng còn hiểu được công thức chế tạo sao?
Tương Nhi dịu dàng hỏi.

- Ta là người luôn luôn trọng thực, thích đọc lướt qua trăm nghề. Đây là ta tham khảo sách thiết kế chế tạo xưởng giấy, không có mấy là sáng tạo của ta.
Lục Thất ôn tồn nói.

Tương Nhi gật đầu, dịu dàng nói:
- Công tử! Tuyết Nhi bị Tống phủ đưa đến, không biết công tử định sắp xếp thế nào?

Tất nhiên Lục Thất biết Tương Nhi đến thư phòng là vì điều gì, vội ôn tồn nói:
- Ta cho nàng ấy danh phận thị thiếp, sáng mai sẽ đưa đến Vọng Giang Bảo.

Tương Nhi lạnh nhạt nói:
- Tấm lòng công tử thật khoan dung!

Lục Thất nhìn nàng một cái, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Nếu đổi lại, nàng vốn là thiếu nữ trong trắng nhưng ép nàng tự nhận mình bị thổ phỉ làm nhục, sau đó xuất giá cùng Tuyết Nhi, nàng có cam tâm không?

Tương Nhi ngẩn người ra không nói gì, Lục Thất ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Người đàn ông coi trọng nhất chính là khí tiết, người phụ nữ coi trọng nhất là trinh tiết, một khi trinh tiết và khí tiết bị mơ hồ thì bất cứ ai cũng phải sống trong đau khổ. Không phải là ta khoan dung với Tuyết Nhi mà là thông cảm về luân lý. Không giấu gì nàng, ta vốn quyết định sau khi nàng và Tuyết Nhi vào Lục gia đều là chính thiếp, chỉ có điều Tuyết Nhi trốn xuất giá đó là sai lầm lớn. Nhưng nàng ấy đến Lục gia vẫn còn trong trắng, dựa vào điều này ta sẽ cho nàng ấy danh phận thị thiếp.

- Công tử nói như vậy, có phải là Tuyết Nhi đã hầu hạ công tử rồi không?
Tương Nhi dịu dàng hỏi, biểu cảm không nhìn ra nàng ta đang nghĩ gì.

- Không! Chỉ là ta đã cho người kiểm tra rồi!
Lục Thất ôn tồn giải thích.

Tương Nhi trầm ngâm một hồi, dịu dàng nói:
- Công tử! Nếu như chàng đã cho Tuyết Nhi danh phận thị thiếp thì hãy để Tuyết Nhi đến phòng thiếp đi!

Lục Thất lắc đầu nói:
- Phòng của nàng có Trúc Nhi và Thu Đường là được rồi, Tuyết Nhi ta sẽ quyết định đưa đến Vọng Giang Bảo!

Quyển 1 - Chương 83: Xuất hành

Tương Nhi nghe xong dịu dàng nói:
- Công tử! Chỗ Tân chủ mẫu đã có hai thị thiếp cùng tuổi với Trúc Nhi, chi bằng đưa Trúc Nhi đến chỗ đó làm bạn với họ, Tuyết Nhi đến phòng thiếp, thiếp sẽ đối tốt với Tuyết Nhi.

Lục Thất nhìn Tương Nhi một cái, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Ta tin nàng sẽ đối tốt với Tuyết Nhi nhưng Tuyết Nhi với nàng là tỷ muội thân tộc, các nàng đều là lệ nữ cứng cỏi, ở cùng nhau không thích hợp cho lắm. Nếu như nàng chê Trúc Nhi ngây thơ, ta có thể đưa Trúc Nhi và Tuyết Nhi cùng đến Vọng Giang Bảo.

Mặ Tương Nhi kiều diễm khẽ biến sắc, ngượng ngùng nói:
- Thiếp rất thích Trúc Nhi, không cần đổi đâu.

Lục Thất giơ tay nắm lấy tay ngọc của Tương Nhi, kéo nàng ta ngồi trên đùi mình, ôm nàng rồi ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Giữa tỷ muội phải đồng tâm hỗ trợ lẫn nhau, đừng dựa dẫm đè ép tỷ muội để thỏa mãn lòng hư vinh của mình. Tuyết Nhi đến phòng nàng, là có thể để nàng có được niềm vui hư vinh của kẻ bề trên. Nhưng Tuyết Nhi sẽ ngày càng hận nàng, “hạt giống” hận thù này một khi nẩy mầm có lẽ sẽ ươm thành đại họa sau này. Nàng phải nhớ kỹ, nhất định phải đối xử công bằng với tỷ muội, chỉ có đối xử công bằng mới được tỷ muội thật lòng giúp đỡ. Tuyết Nhi và Trúc Nhi đều là những người có cùng huyết mạch với nàng, chỉ có đối xử công bằng thì sau này mới có thể có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu, nếu không sẽ kết nhiều oán thù.

Tương Nhi nghe xong kinh ngạc như thoáng có chút suy nghĩ, Lục Thất bình tĩnh không nói thêm lời nào. Một hồi lâu Tương Nhi mới khẽ thở dài:
- Công tử! Thiếp biết mình sai rồi!

Cánh tay Lục Thất ôm lấy nàng ta, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Mỗi người đều có lòng hư vinh, lòng hư vinh của ta còn lớn hơn nàng. Ta từng mơ ước trở thành đại tướng thống soái vạn quân, nhưng tiếc rằng trên dưới nước Đường trọng văn khinh võ, trong chốn quan trường chú trọng đến quan hệ xuất thân hơn. Ta không làm được đại tướng, đành phải lui lại cầu làm gia chủ phú quý.

Tương Nhi dịu dàng nói:
- Thiếp hiểu rồi, sau này sẽ đối xử công bằng với Tuyết Nhi và Trúc Nhi, đợi mấy ngày nữa thiếp sẽ chuyển Thu Đường cho Tuyết Nhi, cố gắng không để Tuyết Nhi hận thiếp.

Lục Thất ngẩn người ra, lắc đầu nói:
- Nàng đừng để Thu Đường cho Tuyết Nhi, bọn họ ở cùng nhau sẽ rất ngượng ngùng. Thu Đường ở phòng nàng rất tốt, ta cũng thích Thu Đường ở phòng nàng hơn.

Tay ngọc của Tương Nhi vừa duỗi ra khẽ ấn nhẹ vào ngực của Lục Thất, cười sẵng giọng:
- Chàng đó! Đúng là tên háo sắc, có phải là sợ Thu Đường theo Tuyết Nhi rồi sẽ không còn quyến rũ nữa không.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đâu có! Ta là một chính nhân quân tử hiếm thấy đó.

Tương Nhi cười sẵng giọng:
- Lời nói không từ tâm, thiếp nhớ công tử đã từng nói, phải dạy dỗ Thu Đường.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Tương Nhi! Ta là đàn ông, có cái gọi là ăn no mặc ấm suy nghĩ tà niệm. Đàn ông nếu có được phú quý thì sẽ muốn có đàn bà. Giờ đây ta là người đàn ông có địa vị, cưới thê nạp thiếp là rất bình thường. Nếu như ta mua về mười mấy gia kỹ hoặc không mua gia kỹ mà đến thanh lâu tìm niềm vui, hai cái này nàng không thích cái nào?

Tương Nhi nghe xong, má lúm đồng tiền đẹp khẽ rung, nàng do dự một chút rồi dịu dàng nói:
- Công tử! Thời nay các quan gia đều có hơn chục thê thiếp nữ tỳ, đây là tượng trưng cho địa vị. Thiếp không có quyền phản đối công tử mua nhiều gia kỹ, chỉ có điều khi công tử nuôi mười mấy gia kỹ thì sẽ không đến thanh lâu tìm niềm vui sao?

Lục Thất ôn tồn nói:- Ta không dám bảo đảm là mình sẽ không đến, bởi vì có lúc ta sẽ mời một số bạn bè và quan lại đến đó uống rượu. Nhưng ta có thể bảo đảm tuyệt đối sẽ không là khách quen của thanh lâu.

Tương Nhi cắn môi, cười sẵng giọng:
- Những lời này của công tử thiếp sẽ ghi nhớ trong lòng. Hy vọng sau khi có mấy chục gia kỹ rồi thì công tử có thể nhớ lại những lời mình nói hôm nay.

Lục Thất cúi đầu thơm nàng ta một cái, cười nói:
- Ta sẽ nói lời giữ lời!

Tương Nhi thản nhiên cười rồi đột nhiên giơ tay cởi quần áo của mình ra, thân thể nhỏ nhắn trắng như tuyết, nàng giơ tay mềm mại chủ động ôm chặt lấy Lục Thất, môi son hôn lấy môi hắn. Một đôi chân ngọc cong lên quỳ trước hắn, mềm nhẹ đặt lên người Lục Thất, eo thon khẽ uốn éo cùng với tiếng thở hổn hển. Dục tính của Lục Thất rất nhanh trỗi dậy, hắn cười rồi ôm Tương Nhi vào lòng, vuốt ve thân thể ngọc ngà của nàng rồi đột nhiên đứng dậy ôm người đẹp vào giường.

Sáng sớm hôm sau, Tương Nhi chủ động đến gặp Tuyết Nhi với lời lẽ quan tâm thăm hỏi. Tuyết Nhi nghĩ ngợi lung tung kinh sợ một đêm, đối mặt với sự quan tâm của người thân, nàng không kìm lòng được nước mắt rơi như mưa, nàng không còn thù hận với Tương Nhi, mà cảm động áy náy mãi.

Tương Nhi lại nhắc đến chuyện của Thu Đường, Tuyết Nhi nghe xong càng hổ thẹn áy náy hơn, khóc thút thít xin Tương Nhi chuyển lời hối lỗi của mình đến cô ấy. Tương Nhi dịu dàng nói sẽ đối xử tử tế với Thu Đường và cũng nói rõ nàng ta muốn để Thu Đường đi theo Tuyết Nhi nhưng công tử không chịu.

Sau khi hai tỷ muội khóc lóc xong, Tương Nhi và Trúc Nhi tiễn Tuyết Nhi lên xe, ba tỷ muội rơi lệ trong tình thân mặn nồng.

Lục Thất hộ xe đến Vọng Giang Bảo, bên trong xe không chỉ có Tuyết Nhi mà còn có bạc để xây xưởng chế tạo giấy. Sau khi thuận lợi đến được hiệu thuốc ở Vọng Giang Bảo, Lục Thất đưa ngân lượng cho Tân Vận Nhi cất giữ cẩn thận rồi để Tuyết Nhi đến quỳ gối trước Tân Vận Nhi. Đông Thanh và Tiểu Vân cùng quỳ xuống bái kiến Lục mẫu, cũng gọi một tiếng Tuyết Nhi tỷ và quỳ xuống bái kiến.

Qua bàn bạc, hiệu thuốc chỉ để lại cho một mình Tiểu Vân, Đông Thanh và Tuyết Nhi đều đi theo Tân Vận Nhi. Lộ trình đến Thanh Dương huyện lần này là một trăm dặm, mặc dù không xa lắm, đoán chừng cũng ở lại hai ba ngày. Tiếng vó ngựa, bánh xe lăn cuồn cuộn, năm người lên đường rời khỏi Vọng Giang Bảo.

*****

Dọc đường đi mặt trời chiếu rọi, thời tiết nóng bức mà không có chút gió. Lục Thất cởi áo dài ra, chỉ mặc một chiếc áo ngắn, trên đầu đội nón lá, tay trái cầm đao dài, trên yên còn có cung tên và ba hộp tên. Hắn ngồi lưng thẳng đứng trên ngựa, đôi mắt có hồn, không thể hiện ra chút mệt mỏi nào vì thời tiết nóng bức cả.Người phu xe cũng mặc chiếc áo ngắn, bộ dạng buồn bã ỉu xìu. Nếu không phải là Lục Thất bỏ ra nhiều vàng và cộng với uy quan thì người phu xe này sẽ tuyệt đối không nhận đi đường dài vậy, giờ đây chạy đường dài đúng là liều mạng.

Ba cô gái trong xe cũng đổ mồ hôi khắp người, má hồng diễm lệ, cửa xe mở nên bọn họ không dám cởi áo ra, chỉ có thể cầm quạt nan phe phẩy cho đỡ nóng. Lúc ba cô gái nhìn cảnh sắc bên ngoài thì thỉnh thoảng ngắm Lục Thất một cái. Thân thể cường tráng cao lớn của Lục Thất tràn đầy nam tính và khí phách của một nam nhi.

Tân Vận Nhi và Đông Thanh nhìn ái lang càng nhìn lại càng yêu, còn Tuyết Nhi nhìn hắn một cái mà trái tim bấn loạn, mặt đỏ đến tận tai. Trong đầu nàng không ngừng hiện ra nụ cười tà niệm của Lục Thất và những lời nói vô liêm sỉ của hắn, làm nàng ngượng ngùng đến mức thân thể nóng bừng lên, thoáng cảm thấy như mình đang bị gã đàn ông háo sắc này vuốt ve vậy.

Xe đi cũng như thuận lợi, đi được hơn ba mươi dặm cũng chưa xảy ra chuyện gì. Nhưng trên đường đi cũng gặp rất ít người, chỉ gặp hai đoàn thương nhân, rất ít gặp một kỵ một xe giống như bọn họ.

Trên đường đi bình an như vậy nhưng lúc sắp vào đến Thanh Dương huyện thì đường lớn phía trước lại có một trận chém giết. Lục Thất dõi mắt theo thì thấy hơn hai mươi người mặc áo xanh đang bao vây một chiếc xe có rèm che, có năm người áo đen bảo vệ xe đó, liều mạng phản công. Trên đất đã có tám thi thể, trong đó có ba người mặc áo đen.

Người phu xe sợ đến mức dừng xe định quay đầu nhưng bị Lục Thất giơ đao lên chỉ vào nên không dám quay nữa. Lục Thất nhìn kỹ một chút, theo như cách ăn mặc của những tên này thì hắn biết đây không phải là sơn tặc, rất có thể là bang nhóm giang hồ có tổ chức báo thù lẫn nhau. Chuyện này không thể quản bừa được, hắn dặn dò người phu xe tiếp tục đi lên trước, vòng qua ruộng bên đường.

Phu xe không dám không nghe, cả gan đánh ngựa vòng qua ruộng bên cạnh. Trong lúc vòng lách ruộng đó thì chợt nghe thấy có giọng con gái hô lên:
- Tướng quân! Chúng tôi là gia quyến nhà quan, xin ngài hãy giúp chúng tôi đánh thổ phỉ.

Lục Thất ngẩn người ra nhìn về phía xe có rèm che tầm mười mét, hắn không ngờ trong xe lại có người xin hắn giúp chống thổ phỉ, mà còn trực tiếp gọi hắn là tướng quân. Hắn có ý không quan tâm nhưng người trong xe tự xưng là gia quyến nhà quan, như vậy hắn thân là quân Đường quốc cũng phải có một phần trách nhiệm.

- Mau lại đó!
Lục Thất chần chừ một chút rồi thúc giục phu xe một tiếng, sau đó bay nhanh lấy cung trong tay, bắn ra hàng loạt mũi tên.

Hắn dùng trọng cung cự ly gần, những tên áo xanh vây quanh xe kia không kịp đề phòng nên kêu lên những tiếng thảm thiết. Có tám tên bị bắn vào cổ hầu chết tại chỗ, những tên áo xanh còn lại kinh sợ, lập tức bị người áo đen ập đến chém được bảy tên. Lúc này, đám người áo xanh bị bại trận, một lát sau tất cả đều chết tại chỗ.

Đám người áo xanh chết thì Lục Thất lập tức nhảy qua đó, thu cung tên lại, sau đó cũng không để ý tới đám người áo đen mà quất ngựa chạy về phía trước, cứ đuổi theo kịp xe của nhà mình rồi mới cưỡi ngựa chậm lại.

- Thất Lang, chàng không sao chứ?
Tân Vận Nhi trong xe ân cần hỏi han.

- Không sao! Đây chỉ là trận nhỏ, ta đã luyện được La Hán thần công đao thương bất nhập, sẽ không mất mạng trong đám thiên quân vạn mã đâu.
Lục Thất khoe khoang coi như không có việc gì, mục đích là để trấn an thê thiếp.

- Thất Lang, người trong xe kia là gia quyến nhà quan sao?
Tân Vận Nhi lại hỏi.

- Ta cũng không biết! Ta là Huyện Úy hộ quân, phải làm hết phận sự trong khu vực Huyện Thạch Đại, có phải gia quyến nhà quan không cũng không cần hỏi nhiều.
Lục Thất ôn tồn nói, hắn không hỏi tất nhiên là không muốn rước lấy thị phi rồi.

Quyển 1 - Chương 84: Bạn đồng hành

Đáng tiếc Lục Thất không muốn gây chuyện thị phi nhưng phía sau lại có bốn người mặc áo đen bảo vệ xe có rèm đuổi theo.

- Xin tướng quân hãy dừng bước!
Nghe thấy có người hét lớn, Lục Thất nhau mày, đành phải quay người lại nghênh đón.

- Tướng quân đại nhân! Chủ nhân của chúng tôi muốn nói chuyện với ngài!
Hai người chào hỏi nhau dừng lại trên đường, một người áo đen khách khí nói, chính Lục Thất đã cứu mạng của họ.

- Tại hạ đúng là quan quân Đường quốc, không biết quý chủ có gì chỉ giáo?
Lục Thất cũng khách khí đáp lại.

- Xin hỏi đại danh của tướng quân là gì, đang nhậm chức ở đâu?
Bên trong truyền ra giọng nói nhẹ nhàng của một phụ nữ.

- Tại hạ tên là Lục Thiên Phong, là Trí Quả Giáo Úy Tiết Độ trong quân thuộc Hưng Hóa, không có chức vụ gì trong quân đội cả.
Lục Thất thẳng thắn nói, hắn không muốn nhắc đến chức Huyện Úy hộ quân ở Huyện Thạch Đại, mà nói đến Hưng Hóa quân xa xôi.

- Hóa ra tướng quân là Trí Quả Giáo Úy, đã thất kính rồi!
Người phụ nữ trong xe khách khí nói.

- Không có gì thất kính cả! Chức Trí Quả Giáo Úy này của tại hạ khi đến địa phương thì ngay cả đội trưởng canh giữ thành cũng lạnh mặt khinh thường, thật sự làm người ta xấu hổ.
Lục Thất thản nhiên thuận miệng tự giễu.

- Xem ra Giáo Úy đại nhân đã phải chịu thiệt thòi rồi, không biết đại nhân định đi đâu?

- Tại hạ đến huyện Thanh Dương để thăm người thân!

- Vậy thì tốt quá! Chúng tôi cũng tiện đường với đại nhân rồi! Chi bằng chúng ta đi cùng nhau được không?

- Vậy sao? Vậy thì đi cùng đi!
Lục Thất ôn tồn nói, sau đó thúc ngựa quay đầu đi cùng.

- Giáo Úy đại nhân làm gì trong Hưng Hóa quân?
Người phụ nữ trong xe hỏi.

- Chủ yếu là hộ vệ chủ soái và làm thám mã!
Lục Thất thuận miệng nói, thời tiết nóng nực, có người nói chuyện cùng cũng tốt.

- Hộ vệ chủ soái? Nói như vậy thì đại nhân ngoài kỹ thuật bắn ra thì bản lính chiến đấu cũng rất lớn.

- Cũng được! Mấy tên thổ phỉ ban nãy, chỉ cần một mình tại hạ cũng có thể chém hết bọn chúng rồi!
Lục Thất hùng hồn nói.

- Thật là lợi hại! Đại nhân võ nghệ cao cường, phải chăng cũng thông hiểu chiến thuật quân sách?

- Thân là quan quân, tất nhiên phải thông hiểu chiến thuật quân sách, nhưng thông hiểu cũng vô dụng!

- Sao đại nhân lại nói là thông hiểu cũng vô dụng?

- Tất nhiên là vô dụng rồi! Hiện giờ trên dưới Đường quốc đều trọng văn khinh võ, đại nhân triều đình Đường quốc đều không hiểu quân vụ. Những đại nhân đó tất nhiên sẽ không muốn những người hiểu quân vụ được vào triều, càng không muốn tuyển chọn những tướng tài thật sự cho nước nhà.
Lục Thất không che đậy gì, nói ra những điều mình thấy.

- Đại nhân nói như vậy là có chút phiến diện rồi, triều đình đều rất coi trọng quân vụ, chỉ có điều thận trọng hơn một chút trong thực tế thôi.

- Hai chữ “thận trọng” thì tại hạ hiểu! Các đại nhân trong triều chỉ đơn giản là sợ thống soái có binh rồi sẽ tự kiêu. Chỉ tiếc rằng, thận trọng quá mức và đã làm nguy cấp đến sức chiến đấu của quân Đường quốc.
- Đại nhân! Triều đình thận trọng thì sao có thể nguy cấp đến sức chiến đấu của quân Đường quốc được?

- Tất nhiên sẽ nguy cấp đến sức chiến đấu của quân Đường quốc. Lúc tại hạ còn ở trong Hưng Hóa quân, triều đình đã phái rất nhiều văn nhân đến làm giám quân (Hành quân Tư mã), từ Tiết Độ Sứ hành dinh cho tới tướng lĩnh thống lĩnh hai nghìn quân cũng phái văn nhân giám quân. Những văn nhân giám quân đó căn bản không hiểu gì về quân sự nhưng lại muốn chủ quản. Sự tình trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, các tướng lĩnh không thể làm chủ được toàn bộ nên phá hỏng rất nhiều thời cơ chiến đấu, thậm chí còn gặp rất nhiều thất bại khiến lòng quân oán giận. Đường quốc ta có mười vạn tướng sĩ nhưng đánh bảy vạn quân Việt quốc lại tốn sức vô cùng, kết quả là thắng nhưng cũng tổn thất thê thảm, quả thật làm cho người ta đau lòng.
Lục Thất oán giận nói.

- Vậy theo đại nhân thấy thì nên thận trọng đến mức nào?

- Rất đơn giản, Binh Mã Sứ cấp không được phái văn nhân đến làm giám quân, nếu như phái rồi thì cũng không được cho phép văn nhân giám quân làm chủ chỉ huy. Binh Mã Sứ Thống soái nhiều nhất ba nghìn binh, rất cần tướng lĩnh linh hoạt chỉ huy. Còn đối với triều đình mà nói, một Binh Mã sứ thống lĩnh ba nghìn binh căn bản không thể có binh tự trọng được, vì thế triều đình phái văn nhân làm giám quân phải bắt lớn thả nhỏ, như vậy mới có thể không ảnh hưởng đến chiến đấu, còn triều đình cũng không phải lo lắng gì.

- Đại nhân nói cũng có lý! Không biết đại nhân có cách nhìn thế nào về tình hình nước Đường?

- Nếu nói là tình hình trong nước bây giờ thì tại hạ cho rằng không được ổn lắm. Hiện giờ phía bắc có Chu quốc cách sông nhòm ngó, phía nam có Việt quốc xâm lược, còn cường hào thế gia trong nước thì hoành hành, đất đai bị thôn tính ngày càng nghiêm trọng, trực tiếp dẫn đến thất thoát thuế. Thường dân vì mất đất mà túng quẫn thành thổ phỉ, cứ như vậy thì nước Đường nguy vong là điều khó tránh khỏi.

Lục Thất xúc động nói một hồi, người phụ nữ trong xe trầm ngâm không nói gì. Lúc này, Lục Thất đột nhiên giật mình, thầm hối hận sao mình lại mất cảnh giác thế. Cứ coi như là cứu người có ân thì cũng không nên nói bừa chuyện quốc sự với một người con gái lạ lẫm như vậy. Hắn lo lắng nhìn trong xe một cái, lời đã nói ra rồi, hối hận có ích gì.

Tiếp đó, người phụ nữ kia không nói thêm gì nữa, chỉ đến khi đến Thanh Dương huyện rồi, nàng ta mới lên tiếng:
- Lục đại nhân! Ngài quả là người có hiểu biết, không biết sau này Lục đại nhân có muốn đến kinh thành không?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Sau này tại hạ chỉ thỉnh thoảng mới đến kinh thành giải quyết việc thôi. Tại hạ mạo muội hỏi một câu, phu nhân là ai vậy?

Người phụ nữ bình thản nói:
- Lục đại nhân yên tâm, tôi thật sự là gia quyến nhà quan, tôi là bình thê của một vị quan ở kinh thành. Sau này Lục đại nhân đến kinh thành, nhất định phải đến trà lầu Thất Tịch, tôi sẽ dẫn ngài đến gặp phu quân tôi. Lúc đó nếu như phu quân quen biết người nào trong Hưng Hóa quân sẽ nói vài lời giúp đại nhân. Đây là tín vật, xin hãy nhận lấy, không được đánh rơi.

Người phụ nữ trong xe nói xong, giơ tay ngọc ra cầm một vật dài màu bạc, người mặc áo đen nhận lấy rồi đưa cho Lục Thất. Lục Thất không kịp nhìn kỹ, vội thi lễ nói:
- Đa tạ phu nhân.

- Người phải nói tạ ơn phải là tôi. Lục đại nhân bảo trọng, xin cáo từ!
Người phụ nữ đó nói xong rồi hạ lệnh đi vào thành.

Chỉ đến khi nhìn thấy người áo đen hộ xe vào thành, Lục Thất mới nhìn kỹ vật trong tay mình. Thấy đó là một thanh đao bạc nhỏ dài ba tấc, thanh đao làm rất tinh xảo, thân đao điêu khắc hình rất giống vật được ban thưởng. Lục Thất cẩn thận thu vào túi bên hông, những lời phu nhân đó nói cho hắn một tia hy vọng, đây có lẽ là cơ hội để hắn trở thành tướng lĩnh thực sự.
Vào đến huyện Thanh Dương, Lục Thất lộ rõ sự ngạc nhiên. Huyện Thanh Dương cũng có bố cục đường chữ thập nhưng so với Huyện Thạch Đại thì cửa hàng buôn bán ở đây rõ ràng là thịnh vượng hơn nhiều. Mọi người hối hả trên phố, lữ khách từ nam chí bắc, tiểu thương reo hàng bên phố, tạo nên một quang cảnh thái bình thịnh vượng.

Nhìn sự phồn hoa của đường phố, trong lòng Lục Thất lại nảy ra một ý nghĩ. Hắn nghĩ, xưởng chế tạo giấy một khi cho ra sản phẩm thì vấn đề lớn nhất sau này là bán giấy. Chỉ bán giấy ở Huyện Thạch Đại, lượng bán đi chắc chắn sẽ có hạn. Huyện Thanh Dương phồn hoa như vậy, chi bằng bố trí một cửa hàng ở đây để bán văn phòng tứ bảo.

Có ý nghĩ này, Lục Thất bắt đầu để ý đến cửa hàng trên phố, đồng thời cùng ba cô gái đến ngân lầu mua một ít trang sức. Lục Thất đổi toàn bộ số bạc phi pháp có được thành ngân lượng, đây là một trong những mục đích đi lần này của hắn, cuối cùng lại mua hai tấm lụa làm lễ vật.

Nhà mẹ chồng của tỷ tỷ hắn họ Dương, sống ở khu bắc thành, dùng một xâu tiền thì rất dễ tìm thấy nhà họ Dương. Đến Dương gia, Lục Thất sửng sốt, hóa ra Dương gia rộng lớn co khí phái như vậy, ngói xanh cửa son, thềm ngọc đá sư tử, trước cửa có hai gia nô mặc áo mới đứng.

- Thất Lang, nhà chồng của tỷ tỷ là phong hầu sao?
Tân Vận Nhi cũng kinh ngạc trước khí thế nhà Dương gia, ngạc nhiên hỏi.

- Ta cũng không biết! Các nàng đợi một chút!
Lục Thất ôn tồn nói, cất bước đi đến thềm cửa son.

Tới trước cửa, Lục Thất khách khí nói với gia nô đứng cửa:
- Xin hỏi đây là phủ của Trung Võ Tướng quân Dương Sĩ Kỳ phải không?

Hai gia nô đứng cửa sững sờ, người bên phải khách khí nói:
- Đây là phủ đệ của Kỷ cố lão thái gia, ngài là quý nhân nào vậy?

Lục Thất ngẩn người ra, bất ngờ nói:
- Dương lão gia đã qua đời rồi sao?

- Đúng vậy! Lão thái gia bị bệnh liệt giường nhiều năm, mất năm ngoái!
Gia nô đứng cửa khách khí đáp.

Lục Thất nghe xong thì ngạc nhiên, Trung Võ Tướng quân Dương Sĩ Kỳ là chiến hữu tri kỉ của phụ thân hắn, tại sao qua đời cũng không thông báo cho Lục gia. Dương gia không thông báo, nhưng tại sao tỷ tỷ cũng không nói.

- Tại hạ là Thất Lang của Lục gia ở Thạch Đài, hôm nay đến thăm Dương lão gia. Tỷ tỷ của tại hạ là Lục Thiên Nguyệt, là thê thất của Dương nhị công tử. Hai vị có thể giúp tại hạ vào thông báo một tiếng được không?
Lục Thất khiêm tốn nói.

Hai gia nô nghe xong thì vẻ mặt kinh ngạc, nhìn Lục Thất một cái rồi lại quay sang nhìn nhau, một người trong đó khách khí nói:
- Hóa ra là Lục công tử, xin Lục công tử chờ một chút, tiểu nhân sẽ đi thông báo ngay!

Từ phản ứng khác thường của gia nô, Lục Thất có cảm giác gì đó là lạ nhưng hắn cũng không đoán ra đó là gì.

Một lát sau gia nô quay lại, đưa đến không phải là tỷ tỷ mà là một người tầm sáu mươi tuổi, khuôn mặt quắc thước.

- Lục công tử! Đây là lão tổng quản Phúc gia gia!
Gia nô cung kính giới thiệu.

Lục Thất vội thi lễ nói:
- Lục Thiên Phong bái kiến Phúc gia gia!

- Ôi! Lão nô không dám nhận đâu!
Lão tổng quản bước lên phía trước đỡ lễ.

Sau khi thẳng lưng lên, lão tổng quản nhìn Lục Thất một chút, xúc động nói:
- Tiểu công tử của Lục đại nhân đã lớn thế này rồi!

Lục Thất nghe xong thì trong lòng cảm thấy thân thiết, nghe giọng nói thì lão tổng quản này chắc là lão nô đời thứ ba của Dương gia rồi, chắc chắn đã từng gặp phụ thân mình, thậm chí có thể còn gặp mình lúc nhỏ.

Quyển 1 - Chương 85: Tỷ tỷ

- Phúc gia gia! Tỷ tỷ của tôi vẫn khỏe chứ?
Trong lòng Lục Thất nghi ngờ, mặc dù thân thiết nhưng vẫn sốt ruột muốn biết tình hình của tỷ tỷ mình.

Lão tổng quản nhau mày, khẽ thở dài:
- Tiểu công tử, người hãy đi cùng lão nô!
Nói xong khoát tay đi xuống dưới bậc, Lục Thất vội xoay người đi cùng.

Đến thềm dưới, Lục Thất gọi xe ngựa đi cùng, lão tổng quản đi hướng tây xuyên qua hai phố phường, cứ yên lặng đi ra sáu bảy trăm mét, đến một khu dân cư cũ nát lộn xộn. Vào sâu khu dân cư đó hơn năm mươi mét thì đến trước một ngôi nhà vẫn còn tạm được.

Lão tổng quản đi đến trước cửa nhà, giơ tay gõ cửa ba cái thì rất nhanh có một giọng trẻ con giòn tan vọng ra:
- Ai vậy?

- Là ta đây! Tiểu Nguyệt mở cửa đi!
Lão tổng quản hiền từ nói.

- Phúc thái gia gia! Mẫu thân! Phúc thái gia gia của con đến rồi!
Giọng trẻ con vui mừng hô lên.

Rất nhanh thì cửa mở, Lục Thất nhìn thấy một cô bé đáng yêu tầm tám chín tuổi mặc quần áo xanh nhạt. Cô bé với nét mặt vui mừng nhưng vừa nhìn thấy Lục Thất ở bên cạnh lão tổng quản thì vẻ mặt lập tức trở nên sợ hãi.

- Tiểu Nguyệt, đây là cậu ruột của cháu đến thăm mẹ con cháu đấy!
Lão tổng quản từ ái nói.

Cô bé rụt rè nhìn Lục Thất một cái, đột nhiên quay người chạy vào trong, sắc mặt lão tổng quản trầm xuống mời Lục Thất vào. Đến bước này thì trong lòng Lục Thất đã hiểu, nỗi buồn trong lòng dâng lên. Hắn hiểu được tỷ tỷ mình chắc chắn là bị Dương gia bỏ rồi.

Bước vào căn nhà, căn nhà không lớn lắm, có một cái sân và bốn gian phòng. Lục Thất vừa bước vào sân thì bốn người phụ nữ bước ra từ cửa phòng chính, nói đúng hơn là hai cô gái và hai người phụ nữ. Một người phụ nữ trong đó tầm 27-28 tuổi, dung mạo đoan trang, nhưng có chút tiều tụy, một người phụ nữ khác tầm hai mươi tuổi, mặc áo nô tì xanh, là người phụ nữ dung mạo kiều diễm đáng yêu.

Lục Thất yên lặng nhìn chăm chú vào người phụ nữ đoan trang kia. Hắn đã bảy tám năm không gặp tỷ tỷ mình rồi, trước đây tỷ tỷ có về nhà mẹ đẻ mấy lần nhưng hắn đều không có ở nhà. Bao nhiêu năm qua, hắn rất ít khi nhớ đến người tỷ tỷ này nhưng bây giờ gặp rồi trong lòng hắn lại có cảm giác chua xót khó hiểu, mắt cũng không kìm chế được, nước mắt rơi đến mức nhìn không rõ.

- Tỷ tỷ! Tiểu Thất tới thăm tỷ đây!
Giọng nói Lục Thất đau xót thốt ra.

- Tiểu Thất! Đệ đã về rồi!
Tỷ tỷ vội ôm chầm về phía trước, chạy tới trước mặt Lục Thất, nàng ta thấp hơn đệ đệ một cái đầu ngẩng lên nhìn, nước mắt tuôn rơi. Tay ngọc vuốt má trái của Lục Thất, thân thể run rẩy buồn vui lẫn lộn.

- Tỷ tỷ!
Lục Thất nghẹn ngào gọi, lúc này hắn mới cảm nhận được tỷ tỷ đoan trang lạ lẫm của năm đó, thật ra vô cùng yêu thương hắn, đây là tình thân không thể dứt bỏ được.

Hai tỷ muội khóc lóc nhìn nhau một hồi lâu, lúc này Lục Thiên Nguyệt mới nức nở nói:
- Tiểu Thất! Đệ về là tốt rồi, mẫu thân nhất định ngày đêm đau lòng mong nhớ, mẫu thân có khỏe không?

- Mẫu thân rất khỏe, chỉ là nhớ đệ đến mức tóc bạc hơn nửa rồi!
Lục Thất nghẹn ngào nói .

- Tỷ thật vô dụng, không thể đi phụng dưỡng mẫu thân.
Lục Thiên Nguyệt đau khổ, áy náy vô cùng.

- Tỷ tỷ! Hiện giờ mẫu thân rất khỏe, tỷ không cần bận tâm đâu.
Cảm xúc của Lục Thiên Phong dần ổn định lại một chút.

- Tỷ tỷ! Sao tỷ lại ở đây, là Dương gia không dung nạp tỷ đúng không?
Lục Thất đi thẳng vào chủ đề.

Gương mặt của Lục Thiên Nguyệt trở nên tái nhợt, vẻ mặt lão tổng quản trầm xuống khom người thi lễ, nghiêm mặt nói:
- Tiểu công tử, lão nô thay mặt Dương gia xin đền tội với Lục gia! Nhị tiểu chủ nhà tôi vì tiền đồ mà đành phải bỏ Thiên Nguyệt tiểu thư để cưới vị chính thê khác.

Mặt Lục Thất trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Tỷ tỷ tôi là thê thất được cưới hỏi đàng hoàng, cứ coi như Dương nhị công tử vì tiền đồ nhưng để tỷ tỷ xuống làm bình thê không được sao? Tại sao nhất định phải bỏ?

Lão tổng quản nặng nề nói:
- Nhị tiểu chủ đã cưới hai bình thê rồi, theo như quan chế thì không được lấy người thứ ba!

Lông mày Lục Thất nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị. Lão tổng quản thấp người quỳ xuống, dập đầu hổ thẹn nói:- Tiểu công tử, Dương gia có lỗi với Thiên Nguyệt tiểu thư, có lỗi với Lục đại nhân đã mất, lão nô thay mặt Dương gia đền tội.

Lục Thiên Nguyệt kinh hãi vội nửa quỳ đỡ lão tổng quản, tỳ nữ và hai cô gái cũng hoảng sợ lại đỡ.

- Phúc gia gia đừng làm như vậy, Thiên Nguyệt không dám nhận đâu.
Lão tổng quản được bốn cô gái lại đỡ dậy.

- Tiểu Thất, đệ đệ! Đệ đừng trách Dương gia, Phúc gia gia đối xử rất tốt với tỷ!
Lục Thiên Nguyệt sợ hãi, đau lòng nói.

Lục Thất nhau mày, hắn cũng không muốn nhằm vào lão nô bộc trung thành này, một hồi lâu mới ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ! Dương gia đã bỏ tỷ rồi, tại sao tỷ không về Thạch Đại?

Lục Thiên Nguyệt đau buồn nói:
- Tỷ tỷ cũng muốn trở về phụng dưỡng mẫu thân, nhưng...
Ánh mắt Lục Thiên Nguyệt nhìn về phía hai cô gái.

Lục Thất vừa nhìn thì liền hiểu được, mẹ khó lòng vứt bỏ con mình. Tỳ nữ kia chợt nói:
- Thất công tử! Tháng năm năm ngoái, Dương gia đuổi Thiếu phu nhân ra Dương phủ. Thiếu phu nhân sợ hai tiểu thư chịu khổ nên cầu xin lão tổng quản nói giúp để hai tiểu thư sống cùng Thiếu phu nhân ở ngoài. Nhưng Dương gia không cho phép Thiếu phu nhân đưa hai vị tiểu thư rời khỏi Thanh Dương huyện.

Lục Thất gật đầu nhìn tỳ nữ kia một cái, nàng ta đỏ mặt vội cúi đầu xuống.

- Tiểu Nguyệt, Tiểu Kỳ, mau tới dập đầu trước cậu Thất của các con đi!
Lục Thiên Nguyệt vội dịu dàng gọi.

Hai cô bé bước lại quỳ xuống dập đầu hô:
- Tiểu Nguyệt (Tiểu Kỳ) khấu kiến cậu Thất!

- Được rồi! Mau đứng lên!
Lục Thất hoà nhã nói, xoay người duỗi cánh tay đỡ hai cháu ngoại đứng lên, trong lòng có cảm giác thân thiết khó tả.

- Vận Nhi! Các nàng lại bái kiến tỷ tỷ đi!
Lục Thất quay đầu lại khẽ gọi.

Đám người Tân Vận Nhi ở cửa vội đi tới, cùng nhau thi lễ do Tân Vận Nhi nói:
- Bái kiến tỷ tỷ!
- Tỷ tỷ! Đây là Tân Vận Nhi vị hôn thê của đệ. Đây là thị thiếp Tuyết Nhi và Đông Thanh!
Lục Thất chỉ tay giới thiệu từng người một.

Lục Thiên Nguyệt giật mình, vội nói:
- Ba muội đi đường xa đến đây, tỷ tỷ ta cảm kích trong lòng!

- Tỷ tỷ, để bọn đệ vào trong phòng đi!
Lục Thất cười nói.

- Được được, vào nhà cả đi! Phúc gia gia vào trước đi!
Lục Thiên Nguyệt nhường lễ, một nhóm người cùng vào gian giữa của nhà.

Sau khi vào trong phòng ngồi, Tuyết Nhi và Đông Thanh đứng hầu ở phía sau Tân Vận Nhi. Lục Thiên Nguyệt gọi hai con gái lại quỳ xuống bái kiến Tân Vận Nhi. Tân Vận Nhi sau khi cười nhận lễ, lấy ra hai đôi vòng tai làm lễ gặp mặt.

- Tiểu Thất! Hiện giờ đệ đang làm quan sao?
Lục Thiên Nguyệt dịu dàng hỏi, nàng thấy Lục Thất nạp hai thị thiếp, Tân Vận Nhi ăn mặc rất đẹp lại quý phái, và cũng rất hào phóng.

- Vâng! Hiện giờ đệ là Trí Quả Giáo Úy trong Hưng Hóa quân, là tán quan hữu danh vô thực. Lần này đệ giữ chức tạm thời về quê liền nhậm chức Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại. Ha ha, chức quan nhỏ một chút nhưng thu nhập nhiều hơn trong quân rất nhiều.
Lục Thất không hề kiêng kị, nói thật, trên thực tế hắn quay lại những ngày đó, quan bổng thật sự không quá hai trăm lạng, còn lại đều là “tiền đen”.

- Chức quan Huyện Úy không nhỏ đâu! Nếu ở huyện thành thì đó là quan lớn đó!
Lục Thiên Nguyệt nói rất nghiêm túc.

- Lớn thì đệ cũng sẽ không nhậm chức này quá lâu. Đệ mới hơn hai mươi tuổi, con đường sau này vẫn còn dài lắm!
Lục Thất tự bày đường đi cho mình, nếu chẳng may ngày nào đó mất đi chức Huyện Úy thì cũng không đến mức ngượng ngùng với người thân.

Lục Thiên Nguyệt vui mừng gật đầu, đệ đệ có thành tựu thì tỷ tỷ như nàng ta cũng có vinh dự.

Lục Thất lại hỏi:
- Tỷ tỷ, Dương gia là phong hầu sao? Đệ thấy phủ đệ cũng ngang tầm với Tiêu phủ ở Thạch Đại rồi.

- Dương gia không phải là phong hầu mà là phong bá. Tứ Lang của Dương gia nhậm chức Trung Lang Tướng ở kinh thành, nghe nói rất được hoàng đế tín nhiệm, ban thưởng cho lão thái gia là thế tập trung liệt. Nhị Lang giờ đây đã là trung tán đại phu ngũ phẩm, lấy con gái thứ sáu của Thái Thường Khanh, tất nhiên sẽ nhậm chức Trưởng sử rồi. Tiểu Thất! Tỷ tỷ không oán hận Dương gia, đây là số mệnh, tỷ tỷ mệnh bạc, không thể làm cản trở tiền đồ của Nhị Lang.
Lục Thiên Nguyệt đau lòng giải thích.

Lục Thất nghe xong im lặng, hắn muốn nổi giận cũng không có sức. Dương gia có quyền thế như vậy thì hắn có thể làm gì được. Trầm ngâm một lúc, hắn hờ hững nói:
- Tỷ tỷ! Dương gia nhất định không để hai cháu gái đệ được rời đi sao?

Lục Thiên Nguyệt khổ sở nói:
- Không đâu! Quan đồ của Dương gia giờ đây vô cùng thuận lợi, con gái Dương gia đã là một phần rất quan trọng. Dương gia đồng ý để mẹ con tỷ được ở cùng nhau đã là khai ân lắm rồi, đây cũng là nhờ Phúc gia gia cầu xin mãi mới được.

Lão tổng quản nghe xong vẻ mặt nặng nề, lắc đầu. Lục Thất khẽ nhếch lông mày, nói:
- Ngày thường, tỷ tỷ dựa vào gì để sống?

Lục Thiên Nguyệt đau buồn nói:
- Tỷ tỷ chẳng biết làm gì cả, ra khỏi Dương gia đến bây giờ chỉ dựa vào Phúc gia gia tiếp tế sống qua ngày. Dương gia vì để tỷ rời đi, hứa cho tỷ năm trăm lạng, nếu như không đi thì một xu cũng không cho.

Lục Thất nghe hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tỷ tỷ! Hai cháu ngoại của đệ, Dương gia sớm muộn gì cũng cướp lại, tỷ kéo dài cũng không kéo dài được hai năm.

Lục Thiên Nguyệt rơi lệ nói:
- Tỷ tỷ biết nhưng tỷ không đành lòng rời xa Tiểu Nguyệt, Tiểu Kỳ.

Lục Thất trầm tư một lúc, ngẩng đầu nhìn lão tổng quản, ôn tồn nói:
- Phúc gia gia! Ba nghìn lạng bạc có thể mua được một cửa hàng ở trên phố của huyện Thanh Dương không?

Lão tổng quản ngẩn người ra, gật đầu nói:
- Ba ngàn lượng có thể mua được cửa hàng vừa vừa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau