KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 766 - Chương 768

Quyển 5 - Chương 220: Bắc tuần

Sau khi công cử kết thúc, Lục Thất tiến cung khấu an với Hoàng đế, mời Hoàng đế chủ trì thi đình. Tâm tình của Hoàng đế rõ ràng vô cùng tốt, Lục Thất từ miệng của Vương Kế Ân biết được nguyên do tâm tình của Hoàng đế tốt, chính là nhân duyên của Tiểu Nghiên và Kỷ Vương làm cho Hoàng đế và phần đông thân nhân của Hoàng đế hết sức hài lòng.

Tiểu Nghiên nhập cung khấu kiến trưởng bối nhà chồng, vẻ đẹp của nàng động lòng người, dịu dàng hiểu lễ, khiến bề trên mẫu hệ của Kỷ Vương rất là sung sướng. Mà điểm quan trọng đối với Lục Thiên Phong chính là Tiểu Nghiên và Kỷ Vương yêu thích nhau mới kết thành nhân duyên, khiến lo lắng bao phủ trong lòng gia tộc Hoàng đế tán đi hơn phân nửa. Tiểu Nghiên mơ hồ có ý nghĩa trọng đại là lá bùa hộ tộc.

Tuy rằng thân thể Hoàng đế suy yếu, nhưng dưới sự thỉnh cầu lần nữa của Lục Thất, đã đáp ứng chủ trì thi đình, cũng quyết định sau khi thi đình kết thúc, Kỷ Vương và Tiểu Nghiên sẽ lập tức thành thân. Khi Lục Thất tới Khai Phong phủ, ở phủ Ngu Vương cùng tiểu muội trò chuyện, biết được tiểu muội ưa thích Kỷ Vương, cho nên Lục Thất cũng nguyện cho tiểu muội xuất giá.

Sau khi ở phủ Ngu Vương tại Khai Phong phủ đưa gả tiểu muội, Lục Thất quay trở về thành Trường An, chỉ ở lại thành Trường An mười ngày, liền suất lĩnh ba mươi vạn đại quân đi về phương Bắc. Chuyến này đi phương Bắc, một là thành thân với Chiết Hương Nguyệt, hai là tuần tra quân lực và dân sinh phương Bắc, hơn nữa nguyên nhân thứ hai là việc mà Lục Thất nhất định phải làm không thể trì hoãn.

Trước khi rời khỏi thành Trường An, Lục Thất đưa thư xin lỗi tỏ lòng áy náy tới mẫu thân và các ái lữ ở Giang Nam, nói rõ không thể không đi phương Bắc tăng cường sự thống trị. Thắng lợi của Định quốc công Dương Nghiệp và Phủ Châu Chiết thị cố nhiên đã tiêu trừ họa ngoại xâm của Liêu quân, nhưng cũng tạo thành khả năng độc lập dựng quốc, cho nên Lục Thất phải đích thân ngự giá đến thảo nguyên, chấn nhiếp những nhân tố bất ổn tại phương Bắc.

Ba mươi vạn Ba Lăng quân hướng Bắc xuất phát, mới rời khỏi thành Trường An, Lục Thất liền phái người đi Hạ quốc, uy hiếp Hạ quốc hướng tới Đại Ngu đế quốc quy thuận xưng thần. Nếu quy thuận xưng thần, có thể thiết lập Bình Hạ đô hộ phủ tự trị, Hạ Vương giáng cấp làm Bình Hạ quận vương. Đối với người Đảng Hạng Bình Hạ Lục Thất theo khuynh hướng dụ dỗ, thảo nguyên Bình Hạ hắn không cần phải dùng vũ lực chiếm đoạt, chỉ cần quy thuận xưng thần, ngày sau tự nhiên sẽ từng bước một sáp nhập vào Đại Ngu đế quốc.

Khi Đại quân đi tới Thạch Châu, sứ thần đi sứ Hạ quốc đang gặp mặt cùng sứ thần Hạ quốc, Hạ quốc tiếp nhận điều kiện chiêu hàng của Lục Thất, dâng lên thư quy hàng và quốc tỷ, đổi lấy quan ấn của Bình Hạ đô hộ phủ và Bình Hạ quận vương. Sau đó Lục Thất lệnh Bình Hạ đô hộ phủ xuất tám vạn quân theo hắn hộ giá tiến lên phương Bắc. Sau khi sứ giả “Hạ quốc” trở về, Bình Hạ quận vương xuất tám vạn quân hội hợp với quân lực của Lục Thất cùng nhau đi về phương Bắc.

Đại quân của Lục Thất dừng chân ở Thạch Châu năm ngày, Tiểu Điệp và Tiểu Thanh bỗng nhiên chạy tới Thạch Châu, Lục Thất đương nhiên vui mừng. Tiểu Điệp nói đã đáp ứng Chiết Hương Nguyệt sẽ đến chúc phúc lễ thành thân của nàng ấy, cho nên từ huyện Thạch Đại vội vàng chạy đến, nói với Lục Thất thân nhân ở huyện Thạch Đại đều tốt cả.

Gần bốn mươi vạn đại quân đến Lân Châu, Thứ sử Lân Châu là gia chủ Dương thị, mang người ra nghênh đón khấu kiến Lục Thất, cũng bày tỏ thái độ ngày sau Lân Châu nguyện phụ thuộc triều đình bổ nhiệm quan viên. Lục Thất tiếp nhận sự quy phục, phong gia chủ Dương gia làm Lân quốc công, vẫn như cũ nhậm chức Thứ sử Lân Châu, mà ba vạn quân lực của Lân Châu Dương thị cũng đều đến dưới trướng Dương Nghiệp, xem như đã thuộc sở hữu của triều đình.

Lục Thất đóng quân ở Lân Châu một đêm, ngày kế tiếp tục lên Bắc. Khi đến Phủ Châu rồi, gia chủ của Phủ Châu Chiết thị Chiết Ngự Huân, quan phong Thứ sử Phủ Châu, Tiết độ sứ Vĩnh An quân, mang người chạy ra ngoài hai mươi dặm nghênh đón Lục Thất. Chiết Hương Nguyệt cũng có đi theo.

Lục Thất ở trong quân đội tiếp kiến Phủ Châu Chiết thị, Chiết Ngự Huân ở trước mắt ước chừng hơn năm mươi, dáng người khôi ngô, sắc mặt hồng hào, râu xồm, là một nhân vật võ dũng càng già càng dẻo dai.

Tiếp nhận Chiết thị bái kiến rồi, Lục Thất xuống ngựa đi đỡ dậy Chiết Ngự Huân, sau đó đáp lễ nói:

- Thiên Phong bái kiến bá phụ.

Chiết Ngự Huân ngẩn ra, vội hỏi:

- Thần không dám nhận.

Lục Thất mỉm cười nói:

- Bá phụ không cần xa lạ, ta và Chiết Hương Nguyệt đã có hôn phối, cùng Chiết Duy Trung tình như huynh đệ, ta tôn ngài làm bá phụ là việc nên làm.

Chiết Ngự Huân thi lễ nói:- Điện hạ cất nhắc, là vinh hạnh của thần.

Lục Thất bình thản nói:

- Bá phụ, ta đã từng nói qua với Hương Nguyệt, ngày sau sẽ cho Phủ Châu Chiết thị lập Đô hộ phủ. Về sau Phủ Châu và Thắng Châu sẽ thiết lập Hà Khúc đô hộ phủ, quân chính có thể do Chiết thị tự trị, chẳng qua triều đình sẽ phái người đảm nhiệm chức Ngự sử và Chuyển vận sứ của Đô hộ phủ, cân bằng thỏa đáng số lượng quân lực và tài lực của Đô hộ phủ. Nếu Đô hộ phủ có khoản thu nhiều, sẽ phải nộp thuế lên triều đình, khi gặp thiên tai hoặc thảm họa chiến tranh, dưới tình huống thu nhập không đủ, triều đình sẽ xuất lực trợ giúp. Bá phụ có thể tiếp nhận hay không?

Chiết Ngự Huân chần chừ một chút, nói:

- Điện hạ thủ tín, thần cảm kích, tuy nhiên Chiết thị vẫn luôn quản hạt Phủ Châu, Đại Châu và Thắng Châu.

Lục Thất nói:

- Phương vị của Đại Châu không thích hợp thuộc sở hữu của Đô hộ phủ, tuy nhiên lần này có thể đánh bại Liêu quân, tiến chiếm toàn bộ Vân Châu và Thắng Châu, Chiết thị có công. Sóc Châu ở ngoài Nhạn Môn quan, nguyên bản là địa phương của Yến quốc, tiếp giáp với Phủ Châu, ta đem Sóc Châu quy thuộc Hà Khúc đô hộ phủ được chứ?

- Thần tạ điện hạ khoan dung.

Chiết Ngự Huân biết điều tiếp nhận.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:- Còn có một chuyện, ta đã phong huynh trưởng Chiết Duy Trung làm Chiết Lan quận vương, sau này đến Thắng Châu trấn thủ được chứ?

- Đương nhiên có thể, ngày sau Duy Trung chính là gia chủ kế nhiệm của Chiết thị, đây là quyết định của tộc sau khi thương nghị.

Chiết Ngự Huân lập tức trả lời.

Lục Thất hơi giật mình, lập tức cười cười, quay đầu nhìn Chiết Hương Nguyệt, nói:

- Bá phụ, ta đã đáp ứng Hương Nguyệt sẽ thành thân trên thảo nguyên. Vân Châu cùng Thắng Châu và Sóc Châu tiếp giáp nhau, là nơi ta chỉ định làm Vương phủ, chuyện thiết lập Vương phủ bá phụ hẳn là biết, mời bá phủ cho người đưa gả Hương Nguyệt đi Vân Châu cùng ta thành thân.

- Thần tuân mệnh.

Chiết Ngự Huân cung kính đáp lại. Chiết Hương Nguyệt vừa thẹn thùng vừa vui sướng ôn nhu nhìn Lục Thất một cái, rũ xuống hàng mi xinh đẹp dịu ngoan đứng.

Cùng Chiết thị đến ngoài thành Phủ Châu rồi, Lục Thất ở ngoài thành đóng quân một đêm. Tiểu Điệp và Tiểu Thanh cùng đi vào trong thành, bầu bạn với Chiết Hương Nguyệt, đi thăm viếng trưởng bối mẫu hệ của Chiết thị.

Hôm sau, chờ Tiểu Điệp và Tiểu Thanh trở lại rồi, đại quân của Lục Thất nhổ trại xuất phát về phía đông bắc. Qua Sóc Châu tiến đến Vân Châu, bốn ngày sau đi vào Vân Châu, sau ngọ đã tới huyện Vân Trung (Đại Đồng) châu trị của Vân Châu, hiện giờ cũng lệ thuộc trực tiếp Vân Trung phủ thuộc quản hạt của Nội đình thành Trường An.

Trong lịch sử Vân Châu là một địa điểm rất nổi danh, là nơi diễn ra chiến tranh giữa hoàng triều Trung Nguyên và dân tộc du mục phương Bắc. Tùy Dương Đế và Lý Uyên thời kỳ Tùy Đường đều đã từng đặt chân đến vùng Vân Châu, cũng đều suýt soát bị Đột Quyết bắt làm tù binh. Nay cũng là chiến trường chính xảy ra chiến sự không ngừng nghỉ cùng Liêu quốc.

Tuy rằng Vân Châu là nơi Lục Thất chỉ định làm Vương phủ, nhưng không ảnh hưởng đến vận hành và thao tác phòng ngự quân sự phương Bắc. Đại bản doanh hậu phương của quân lực Định quốc công Dương Nghiệp ở ngay tại thành trì Vân Trung, cho nên khi đại quân của Lục Thất đến ngoài thành Vân Trung, Dương Nghiệp đã cùng các quan viên khác đang chờ đón. Lục Thất ở trong quân đội tiếp kiến Dương Nghiệp và những tướng soái quan viên khác.

Đây là lần đầu Lục Thất gặp lại Dương Nghiệp, thấy Dương Nghiệp tuổi gần năm mươi, râu tóc hơi bạc, dung mạo lộ rõ vẻ phong sương cương nghị, có bốn phần tương tự với Dương Diên Chiêu. Dương Nghiệp cung kính chấp lễ với hắn, mà tướng lĩnh quân đến từ Phủ Châu Chiết thị cũng cung kính bái kiến, sau đó cùng vào thành Vân Trung nâng cốc kéo gần quan hệ.

Sau tiệc rượu, Lục Thất cùng Dương Nghiệp nói tỉ mỉ về chuyện tình tác chiến với Liêu quân, biết Liêu quân sau khi liên tiếp thất bại, đã phát sinh tình huống chủ soái nội chiến, một vị Phò mã của Liêu quân cùng Hải Lặc vương Gia Luật Tề Cách nổi lên tranh chấp, Phò mã Liêu quân giận dữ mang tám vạn quân lực bản bộ còn sót lại đi, bởi vậy Liêu quân chỉ có thể từ bỏ tiếp tục chiến tranh. Dương Nghiệp và Chiết thị thừa thắng xông lên tiến chiếm đại thảo nguyên Phong Châu ở phía bắc Thắng Châu, cũng là cương vực thành Thụ Hàng thời kỳ Đường triều, còn Lục Thất đã nhận được tin chiến thắng, bởi vậy cấp thêm cho Dương Nghiệp chức quan Phòng ngự sứ Phong Châu.

Ba ngày sau, Lục Thất ra khỏi thành Vân Trung đi rước dâu Chiết Hương Nguyệt, ở ngoài mười dặm nghênh đón đội ngũ đưa thân. Lục Thất đương nhiên là mặc một thân áo bào gấm màu minh hoàng, đầu đội châu quan, còn Chiết Hương Nguyệt thì cưỡi ngựa, mặc trang phục nữ nhân người Đảng Hạng, tóc búi lên, đầu đội mũ hoa, cổ đeo năm chuỗi trân châu dài, gặp lại Lục Thất, vẻ mặt vui sướng thẹn thùng. Lục Thất cưỡi ngựa đi qua, giơ tay ôm dìu Chiết Hương Nguyệt khỏi ngựa, để Chiết Hương Nguyệt ngồi vắt ngang ở trước người, sau đó cưỡi ngựa quay đầu trở về thành Vân Trung.

Ở thành Vân Trung Lục Thất và Chiết Hương Nguyệt thành thân theo Hán lễ, sau đó cùng các tướng soái quan viên đến chúc mừng vui vẻ uống rượu. Tại thành Vân Trung có rất nhiều hàng tướng thuộc Yến địa, được Ngu Vương hào sảng đối đãi bình đẳng mà cảm thấy lòng ấm áp, tướng sĩ phương Bắc yêu ghét rõ ràng, coi ngươi là bằng hữu, thì ngươi chính là người tốt đáng để đối đãi thật lòng.

Lục Thất ở vùng Vân Châu dò xét mười lăm ngày, mười ngày sau chạy về hướng đông đến U Châu, ở khu vực U Châu dò xét hơn mười ngày, vốn định tới U Châu xong liền trở về, nhưng Lục Thất suy xét lại, dẫn theo năm vạn kỵ quân đi Doanh Châu tuần tra quân phủ, kết quả chờ Lục Thất từ phương Bắc trở về thành Trường An, đã là vào cuối thu đầu đông.

Quyển 5 - Chương 221: Vì một giấc mộng viết lại một truyền kì

Ầm! Một tiếng nổ vang điếc tai phát ra từ một cái bình thiết dài đến một thước rưỡi, trên thân bình có sáu đai quấn, ở miệng bình phun ra ánh lửa, trong ánh lửa tóe lên bay ra rất nhiều sa đạn, sa đạn bắn loạn xạ ra hơn một trăm thước.

Lục Thất đứng ở ngoài hai mươi thước quan sát gật gật đầu, ở bên cạnh có một vị mỹ nhân mặc quan phục lệ điểu đứng, cũng chính là Thanh Văn. Lục Thất vừa về tới thành Trường An, ba ngày sau lại chạy đến ngoài thành nghiệm xem hiệu quả lôi pháo do Tương Tác giám bí mật chế tạo.

- Tốt lắm, nếu có thể gia tăng cự ly bắn sẽ càng tốt, tiếp tục hoàn thiện đi.

Lục Thất khẳng định và phân phó nói, quan viên Tương Tác giám cung kính đáp ứng.

Xem xong lôi pháo, Lục Thất và Thanh Văn ngồi xe trở về, ở trong xe, Thanh Văn dịu dàng nói:

- Bệ hạ, lôi dược kia nếu dùng số lượng lớn sẽ có thể phá núi làm đường, cũng có thể dùng trong khai thác đá.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, nói:

- Nàng đã nói qua, lôi pháo này nếu dùng làm võ bị trên thuyền biển, tuyệt đối sẽ trở thành đội ngũ hải quân vô địch trên biển.

- Thiếp thân cũng đã nói thế giới này là một hình cầu, Bệ hạ có tin hay không?

Thanh Văn dịu dàng nói.

Lục Thất cười, nói:

- Ta tin hay không không trọng yếu, quan trọng là không thể gây ảnh hưởng đến nền thống trị của Đại Ngu đế quốc, chờ cho cơ sở thống trị của ta vững chắc đến không thể dao động rồi, mới có thể truyền bá một ít ý tưởng có chút phá vỡ lẽ tự nhiên kia.

Thanh Văn gật đầu, Lục Thất lại mỉm cười nói:

- Tuy nhiên chuyện xưa về một đế quốc mặt trời không bao giờ lặn mà nàng kể kia, ta rất có hứng thú.

Thanh Văn kinh ngạc nói:

- Chẳng lẽ Bệ hạ muốn chinh phục thế giới?

- Có cái gì không thể? Đã có lôi pháo và thuyền biển, ngày sau đi chiếm cứ càng nhiều cương vực là một chuyện có khả năng, ít nhất là ta sẽ chinh phục Liêu quốc, Đại Thực và Thiên Trúc, lập nhiều Đô hộ phủ của Đại Ngu đế quốc một chút.

Lục Thất bình thản nói.

Thanh Văn gật đầu, Lục Thất lại nói:

- Ta sẽ không làm một Đế vương cực kì hiếu chiến thích việc lớn hám công to. Nếu không có võ bị sắc bén, ta sẽ không phát động viễn chinh mở mang bờ cõi, phải có võ bị sắc bén, mới có thể khuếch trương ra ngoài thu hoạch càng nhiều. Nếu vì quá hiếu chiến mà dẫn đến quốc nội bất ổn, ta mở mang bờ cõi chính là tự đưa mình vào con đường diệt vong.

Thanh Văn khẽ cười gật đầu, dịu dàng nói:

- Thiên Công Khai Vật sẽ giúp Bệ hạ thu hoạch càng nhiều.

Lục Thất gật đầu, chuyển đề tài nói:

- Thanh Văn, ta nên trở về huyện Thạch Đại, đi khấu an với mẫu thân, sự vụ trọng đại trong thành Trường An phải nhờ nàng phụ tá Tiểu Phức ra quyết sách, về sau nàng chính là Trung phủ sử của Nội đình.

Thanh Văn ngẩn ra, nói:

- Lão gia, nô không cần chiếm đoạt chức sự của Cầm Nhi tỷ tỷ.

- Không nên nói bậy, Trung phủ sử là chức vụ thuộc Nội đình, không nhất định thuộc về Cầm Nhi hay là nàng, bất cứ lúc nào ta cũng có thể thay đổi người khác đảm nhiệm chức Trung phủ sử, khi nàng không còn giữ chức Trung phủ sử, có lẽ sẽ đến Vương phủ nhậm chức Phủ tướng. Tóm lại, chức sự của Nội đình trừ Cửu khanh tướng không dễ đổi người đảm nhiệm, những vị trí khác đều sẽ thay đổi thường xuyên, giống như Thứ sử ở các châu, thời gian nhậm chức sẽ không quá bốn năm, xong nhiệm kỳ rồi có tiếp tục đảm nhiệm hay không đều do triều đình quyết định.

Lục Thất nghiêm mặt nói.

- Vâng, nô đã hiểu.

Thanh Văn dịu dàng đáp ứng.

Lục Thất nói:

- Vận hành và thao tác chức sự trong triều đình còn cần một đoạn thời gian để bổ khuyết hoàn thiện, Nội đình được thiết lập là nhằm củng cố cơ sở Hoàng quyền, nhưng lại xuất hiện hiện tượng cùng ngoại triều có chút không phối hợp.

- Lão gia, Nội đình và ngoại triều không phối hợp, nô cho rằng là do thói quen tạo thành. Có một số quan viên không quen với sự tồn tại của Nội đình, cũng có thể nói là chán ghét sự tồn tại của Nội đình, bởi vì sự tồn tại của Nội đình khiến cho tâm lý của quan viên ngoại triều bất an. Trong tiềm thức đã quen với phương pháp trị quốc dưới một người, vốn ngoại trừ Hoàng đế, đại thần chính là người quản lý thiên hạ, nhưng bây giờ lại bị Nội đình cướp đi một phần quyền binh thiên hạ, mặt khác, ngoại triều cũng mâu thuẫn với việc nữ nhân và hoạn quan chấp chưởng quyền binh địa phương.

Thanh Văn dịu dàng nói.

Lục Thất cười, nói:

- Về sau Cầm Nhi sẽ là Phủ tể Nam đô, sau khi ta trở về huyện Thạch Đại rồi, sẽ đi Nam tuần.

Thanh Văn gật đầu, chợt Lục Thất vươn tay ôm nàng ngồi vào trong lòng, thì thầm bên tai:

- Trước đó... ta còn muốn làm một việc.

*****

Lập Chính điện, Trung thư Thị lang Trương Kịp nhận lệnh tới gặp Ngu Vương, sau khi tiến điện, Trương Kịp cung kính bái kiến nói:

- Thần bái kiến Điện hạ, bái kiến Văn quý nhân.

Lục Thất ngồi ở sau long án, Thanh Văn đứng cạnh ở bên trái, hắn ôn hòa nói:

- Trương thị lang hẳn là nhận biết Văn quý nhân.- Hồi Điện hạ, thần nhận biết Văn quý nhân.

Trương Kịp cung kính trả lời.

- Bổn vương triệu ông đến, là có chuyện muốn giao cho ông đi làm, nếu như ông cảm thấy không ổn thỏa, có thể cự tuyệt.

Lục Thất ôn hòa nói.

- Mời điện hạ cho biết.

Trương Kịp cung kính nói.

- Hoàng hậu đầu tiên của Lý quốc chủ ông hẳn cũng biết, bổn vương rất kính trọng và ngưỡng mộ vị Hoàng hậu xuất thân Giang Âm Trương thị kia, bổn vương biết Trương thị lang tài văn chương xuất chúng, vì vậy muốn mời ông vì vị Hoàng hậu đó viết truyện ca tụng, Trương thị lang có thể làm không?

Lục Thất nói.

Trương Kịp ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Lục Thất, ông ta vạn lần không ngờ được Ngu Vương sẽ vì Hoàng hậu đời trước của Lý quốc chủ mà viết truyện. Một vị Đế vương vì một nữ nhân không có liên quan gì với mình mà viết truyện ca tụng, quả thực là không thể tưởng tượng.

- Thần có thể làm, thần xin lĩnh dụ.

Trương Kịp nhanh chóng cung kính đáp lại, chuyện Hoàng đế muốn làm chính là việc ông ta phải làm.

- Tốt lắm, đặt tên của truyện là “A Á truyền kỳ”, có thể viết truyện từ khi người ra đời, thêm thắt một chút yếu tố thần kỳ, nên vì A Á ca công tụng đức, tôn thành một vị kỳ nữ. Về cụ thể, ông có thể cùng Văn quý nhân nghiên cứu thảo luận. Ông hãy phát huy tài văn chương của mình, tôn công tích của A Á trở thành một trong những căn do thành lập nên Đại Ngu đế quốc.

Lục Thất ôn hòa nói.

Trương Kịp giật mình nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói:

- Một câu thôi, phải tôn A Á hoàng hậu sánh ngang với sự tồn tại của thánh nhân, là con gái của biển cả, lưu danh thiên cổ.

Trương Kịp nghe xong sóng lưng run rẩy, ông ta chỉ có thể thầm cắn răng, nói:

- Thần sẽ tận hết sức, truyện sau khi viết xong sẽ lập tức dâng lên cho Điện hạ xem xét.

Lục Thất lại nói:

- Về phương diện đề cập đến Lý quốc chủ, trọng điểm ca tụng tài văn chương của Lý quốc chủ là được, có thể thêm vào chút tình sử phong hoa tuyết nguyệt, về phương diện hồ đồ hại nước ông tự xem rồi viết.

- Thần ghi nhớ.

Trương Kịp cung kính đáp ứng.

- Không cần gấp, A Á truyền kỳ là sau khi bổn vương lên ngôi, mới có thể truyền lưu.

Lục Thất nói.

- Thần đã hiểu.

Trương Kịp cung kính đáp lời, cũng thầm thở ra một hơi vì có thời gian để cấu tứ.- Tốt lắm, khanh công việc bề bộn, có thể đi rồi.

Lục Thất nói, Trương Kịp từ lễ rời đi.

Trương Kịp đi rồi, Thanh Văn không kìm nổi hỏi:

- Lão gia, vì sao vì nữ nhi Trương thị lập truyền kỳ?

Lục Thất quay người vươn tay bế Thanh Văn ngồi lên đùi ôm vào lồng ngực, ôn hòa nói:

- Là vì một giấc mộng. Lúc ta còn nhỏ, sẽ ngẫu nhiên mơ thấy một nữ nhân tên A Á, mà nàng có nói qua, Hoàng hậu trước của Lý quốc chủ, đã từng tự nhớ lại tên kiếp trước của mình là A Á.

Thanh Văn giật mình nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉm cười nói:

- Không cần nhìn ta như vậy, ta không nhớ rõ từng có kiếp trước hay không.

Thanh Văn khẽ ồ, Lục Thất lại nói:

- Chớ có nói ra ngoài, giấc mộng kia đã rất lâu rồi ta không còn mơ thấy, thật cũng tốt, ảo cũng tốt, chẳng qua chỉ là một giấc mộng đã trôi qua.

Thanh Văn gật đầu, dịu dàng nói:

- Nô ghi nhớ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôm chặt lấy Thanh Văn, âu yếm chỉ chốc lát, Thanh Văn có điều băn khoăn trong lòng chủ động rời đi, hiện giờ cư ngụ ở Đại Minh cung có rất nhiều nữ quyến, hoạn quan và thị nữ, nàng không nên ở chỗ lão gia trị chính tình chàng ý thiếp, sẽ dễ dàng đưa tới sự bất hòa chỉ trích.

Thanh Văn đi rồi, Lục Thất ngồi sau long án xem xét tấu chương. Từ sau khi thiết lập Nội đình, Lục Thất giao cho Chính Sự đường và Xu Mật viện rất nhiều quyền quyết định ở địa phương, mấy ngày này hắn đi tuần, ngoại trừ việc thay đổi nhân sự trọng đại cần Tiểu Phức gật đầu, những thứ khác đều do nhóm Tể chấp của Chính Sự đường và Xu Mật viện cùng thương nghị. Còn việc hiện tại Lục Thất đang làm, chính là sơ lược xem qua tất cả các quyết sách của triều đình, phát hiện chỗ không ổn và giải quyết cho thấu đáo hết thảy.

Hai thời sau, Tiểu Phức đi tới Lập Chính điện, dâng trà cho Lục Thất, sau đó cười khẽ đứng bên cạnh Lục Thất. Lục Thất đã buông ngự bút xuống, giơ tay nắm lấy tay ngọc của Tiểu Phức, kéo nhẹ kiều thê ngồi lên đùi, mỉm cười ôm lấy thân thể mềm mại vào lòng.

- Thất lang, thê tới là có chuyện muốn nói với chàng đấy.

Tiểu Phức dịu dàng nói.

- Chuyện gì?

Lục Thất mỉm cười nói.

- Là Thứ sử Hồ Châu Chu bá phụ (nhạc phụ của Lục Thiên Hoa) gửi thư đến cho thê, thỉnh cầu Thất lang có thể nạp nữ nhi Chu thị làm thiếp.

Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất thay đổi sắc mặt chau mày, nữ nhi Chu thị mà Tiểu Phức nói chính là Hoàng hậu của Lý quốc chủ, từng rơi vào Giáo phường của hoàng cung Khai Phong phủ, khi Lục Thất trở về Khai Phong phủ đi tuần sát khoa cử, mới biết Vương Kế Ân không ngờ lại mang vị “Chu hoàng hậu” kia ra khỏi cung, đưa tới phủ Ngu Vương giấu. Đối với hành vi nịnh bợ của Vương Kế Ân, lúc ấy Lục Thất không để ý trách tội Vương Kế Ân, đồng thời xuất phát từ lòng tôn trọng mà sai người đưa “Chu hoàng hậu” trở về nhà mẹ đẻ ở Giang Nam.

- Tiểu Phức, ta và vị Hoàng hậu kia của Lý quốc chủ không hề phát sinh chuyện gì, chỉ là ở cùng một chỗ nói mấy câu thôi, sau đó ta liền sai người đưa trở về Giang Nam Chu thị.

Lục Thất giải thích.

- Thê tin tưởng lời nói của Bệ hạ, tuy nhiên Chu bá phụ đã gửi thư thỉnh cầu, thê cho rằng không nên cự tuyệt, Bệ hạ nhiều thêm một vị quý nhân cũng không có ảnh hưởng gì.

Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất lắc đầu, nói:

- Chu thị có quan hệ thông gia với huynh trưởng của ta, không cần phải cùng ta liên hôn nữa.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức ôn nhu nhìn khuôn mặt của Lục Thất, nhẹ cười nói:

- Thất lang thật lòng không muốn sao?

Lục Thất gật đầu, nói:

- Tuyệt đối thật lòng.

Tiểu Phức vươn tay ôm cổ Lục Thất, khẽ cười nói:

- Thất lang không cần, nhưng thê lại nguyện ý tiếp nhận.

Lục Thất hơi giật mình, tức giận nói:

- Không nên càn quấy.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức dịu dàng ngước nhìn lên, nhẹ nhàng nói:

- Thê không có càn quấy, thư là mẫu thân cho người đưa tới, Thất lang có thể nói không cần, nhưng thê lại không thể từ chối.

Vẻ mặt của Lục Thất cứng ngắc, lập tức khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ, tiếp đó siết tay ôm chặt lấy thân thể của ái thê, đem thân thể mềm mại yêu kiều dán sát vào lồng ngực của mình.

Quyển 5 - Chương 222: Về nhà (kết cục)

Đầu tháng tám, Lục Thất trang bị nhẹ nhàng, chỉ dẫn theo ba trăm kỵ vệ đến An Khánh, từ An Khánh đi thuyền vượt qua Đại Giang, đặt chân lên địa giới Trì Châu.

Tiết độ sứ Khang Hóa quân Trì Châu Đông Quang nghe báo Ngu Vương giá lâm, vội vàng rời khỏi hành dinh chạy tới bờ sông, vừa nhìn liền thấy quả nhiên là Lục Thiên Phong, kinh hỉ tiếp đón làm lễ khấu kiến, Tiết độ sứ vừa quỳ, toàn bộ tướng sĩ Khang Hóa quân trên bờ sông đều quỳ xuống.

Lục Thất đi lên nâng Đông Quang dậy, tiếp đó cao giọng bảo các tướng sĩ bình thân, sau khi các tướng sĩ đứng dậy, Lục Thất mới thân thiết đấm nhẹ Đông Quang một cái, mỉm cười hỏi Đông Quang có tốt không. Đông Quang đương nhiên là tốt lắm, chẳng những đã trở thành Tiết độ sứ Khang Hóa quân, mà còn được phong làm Nghĩa quốc công, thúc phụ của y Đông Hà bây giờ là Sử tướng Nam đô.

Lục Thất tuy rằng nóng vội trở về huyện Thạch Đại, nhưng nếu đã tới quân doanh, thì không thể không lấy quốc sự làm trọng mà bỏ qua cơ hội lung lạc quân tâm, đi đến đại doanh của Tiết độ sứ Khang Hóa quân cùng các doanh tướng từ cấp tướng soái trở lên tụ tập uống rượu, quan viên huyện Quý Trì nghe tin cũng vội vàng chạy tới kiến giá.

Trì Châu hôm nay đã là Trung đô, quan vị Thứ sử biến thành Phủ doãn, tuy nhiên chức năng cơ bản của quan chế Trì Châu không có thay đổi, bởi vì Trung đô vẫn còn trong trạng thái trống rỗng cần được an bài bổ khuyết. Lục Thất dự tính tại trung tâm nơi ba huyện Thanh Dương, Thạch Đại và Quý Trì hội tụ lựa chọn khu vực dựng lên một tòa Phủ thành của Trung đô.

Tuy nhiên Tiểu Phức và Tân Vận Nhi cho rằng, huyện Thạch Đại mới là nơi long hưng, không bằng mô phỏng như Khai Phong phủ, cũng dựng lên ngoại thành. Lục Thất nghe xong đề nghị lại không thể gật bừa, Khai Phong phủ vốn là Đô thành, không cần phải quy hoạch xây dựng trong thành nữa, huyện Thạch Đại lại không giống, làm thành Trung đô sẽ phải có khí phải của Đô thành, hao phí trong cải tạo xây dựng không thua kém kiến tạo một tòa Đô thành mới. Tuy nhiên Lục Thất cần trưng cầu ý nguyện của mẫu thân, nếu mẫu thân không nguyện rời khỏi huyện Thạch Đại, vậy cũng chỉ đành cải tạo mở rộng huyện Thạch Đại thành Phủ thành Trung đô.

Sau ngọ, Lục Thất đã tới huyện Thạch Đại, trước mắt là cảnh tượng người đông nghìn nghịt, Lục Thất âm thầm cười khổ, chỉ có thể kiên trì chịu đựng ra vẻ mỉm cười. Trước kia hắn từng có một lần vinh quy, lần vinh quy đó vì để dựng thế mà rêu rao, còn lần vinh quy này, hắn chỉ thầm nghĩ được gặp thân nhân, an tĩnh cùng thân nhân đoàn tụ.

Cận vệ tùy hành cưỡi ngựa tiến về phía trước, phân ra hai bên đi trước mở đường thị uy, lộ rõ khí phái cao cao tại thượng của bậc Đế vương. Lục Thất cưỡi ngựa đi chầm chậm, thâm trầm mỉm cười nhìn về phía trước, hắn không cần phải nhìn chung quanh gật đầu, làm như vậy chỉ có vẻ lỗ mãng khoa trương.

Mãi qua đến cửa thành, sau khi tiếp nhận quan viên quỳ lạy, Lục Thất cưỡi ngựa vào thành. Gia trạch của Lục Thất ở huyện Thạch Đại không có di dời, nhưng các gia đình hàng xóm xung quanh đều dời đi nơi khác. Khi Lục Thất đi trên con đường đến gần gia trạch, trước mắt là cảnh tượng giáp sĩ san sát, không còn thấy được bóng dáng của ngày xưa nữa.

Lục Thất đến trước cổng gia trạch thì xuống ngựa, một mình cất bước đi vào cửa chính, lập tức nhìn thấy nữ nhân và trẻ nhỏ đầy sân, quét mắt nhìn qua chỉ nhận biết non nửa, chân hắn bước đi không ngừng, ánh mắt ôn nhu nhìn quét các nữ nhân ở hàng trước.

- Phụ thân khỏe.

Chợt rất nhiều âm thanh trẻ thơ trong trẻo vang lên, Lục Thất vội cúi đầu, mỉm cười nhìn xuống các con của mình, trong đó lớn nhất là hai nam đồng nữ đồng, cũng phải năm sáu tuổi, sóng vai đứng nhìn lên Lục Thất.

Lục Thất ấm áp trong lòng gật đầu, dịu dàng nói:

- Chờ phụ thân đi gặp tổ mẫu của các con rồi, sẽ lại nói chuyện với các con nhé.

Các con đều gật đầu, Lục Thất ngẩng đầu nhìn một vị mỹ phụ, dịu dàng kêu.

- Ninh Nhi.

Ninh Nhi mắt ngấn lệ, cố nén nước nước mắt sung sướng gật đầu, dịu dàng nói:

- Đi vào gặp mẫu thân đi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, các nữ nhân và hài tử vội mở đường, Lục Thất cất bước đi hướng nhà chính. Nhìn căn nhà chính đã được tân trang, Lục Thất hoảng hốt nhớ lại ngày đó từ trong quân đội trở về nhà, mang theo tâm tình sợ hãi, thu vào mắt cảnh tượng rách nát cùng với mẫu thân vì tưởng niệm mà bạc đầu, thậm chí có chút đờ đẫn.

Cửa bỗng nhiên mở ra, một vị quý phụ mặc hoa phục tư thái ung dung hiện ra trong mắt của Lục Thất, dung nhan trước mắt đúng là nương thân của Lục Thất, Lục Thất ngây ra, vừa thấy ánh mắt từ ái của mẫu thân đang nhìn hắn, trong lòng trở nên tĩnh lặng.

- Về nhà rồi thì vào trong đi, tất cả đều tiến vào.

Lục mẫu bình thản nói, tuy thanh âm bình thản, nhưng cũng thấp thoáng ý không thể trái nghịch.

Lục Thất chỉ là bước chân dừng một chút, nghe xong lời của mẫu thân lập tức tiếp tục bước lên, đi thẳng vào cửa phòng, những nữ nhân có danh phận của Lục Thất ở bên ngoài phân ra tuổi tác lớn nhỏ, mang theo đứa nhỏ lục tục đi vào sảnh đường.

- Nương, hài nhi bất hiếu.
Sau khi Lục Thất vào nhà, đứng ở trước người mẫu thân ôn hòa nói.

Lục mẫu cười yếu ớt nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:

- Đừng có nói ngốc như vậy, con có thể bình định thiên hạ, chính là bằng chứng cho sự hiếu thuận lớn nhất đối với nương rồi, nếu thiên hạ khắp nơi nổi lên khói lửa, con dù có ở bên người nương, nương cũng sẽ ngày đêm lo lắng khó ngủ.

Lục Thất gật đầu, nói:

- Nương, con nóng lòng trở về, cho nên không cùng đi với Vận Nhi các nàng.

- Nương đã nói rồi, không cần phải thường xuyên đi qua đi lại làm gì, hàng năm có thể đến tế tổ là được, cứ đi qua đi lại liên tục như vậy, chẳng những không tốt cho thân thể của hài tử, mà cũng sẽ quấy nhiễu đến địa phương. Nương ở quê nhà, có mấy đứa cháu thay phiên làm bạn là được rồi, nhiều quá chỉ làm tâm loạn mà thôi.

Lục mẫu oán trách nói.

Lục Thất gật đầu, hắn biết mẫu thân sẽ không trở về Thọ Châu, một là đã quen sống ở Trì Châu, hai là không muốn ngày ngày đối mặt với thân tộc ở Thọ Châu, ba là phụ thân khi còn sống có nói, về sau không muốn trở về Thọ Châu chôn cất. Cổ nhân rất chú trọng quan niệm “nhập thổ vi an”, nơi chôn cất không thích hợp di chuyển, mà Lục Thất nổi lên từ huyện Thạch Đại, cho nên huyện Thạch Đại có ý nghĩa “long hưng”, còn Thọ Châu lại là nơi phụ thân của Lục Thất đã từng gặp cảnh lụn bại.

Lục Thất và mẫu thân nói chuyện chỉ chốc lát, liền cử hành gia yến, sau yến tiệc Lục Thất đi Đông viện nghỉ ngơi, trước tiên tắm rửa tẩy trần, nhóm con cái đều giữ lại ở chỗ Lục mẫu. Ninh Nhi, Thu Đường, Lý Tuyết Tâm, Băng Nhi, Uyển Ngọc, Vũ Nhi, Lý Thiều Hoa (con gái của Lý Xuyên), Tú Y (La tam phu nhân), tám vị quý nhân hầu hạ Lục Thất.

Sáng sớm ngày kế, Lục Thất luyện công ở Đông viện, luyện công xong thì nhóm con trai con gái chạy tới gặp hắn. Trưởng nữ Lãm Nguyệt rất hoạt bát, không hề sợ người lạ, cùng Lục Thất thân thiết, con cả Ninh Vương thì có chút ngượng ngùng, đôi mắt to tròn đứng ở bên tò mò nhìn phụ thân, không giống tỷ tỷ bám người như vậy. Những đứa con khác của hắn còn nhỏ, loạng choạng bước đi, va vào nhau, đi tới bên người Lục Thất, vươn ra bàn tay nhỏ bé nắm lấy quần áo Lục Thất chơi đùa, hồn nhiên xin xỏ được âu yếm.

Lục Thất sung sướng chơi đùa cùng các con, cho đến khi nhóm quý nhân thức dậy rửa mặt chải đầu đi ra, các con của hắn lập tức làm phản đều chạy đi, mỗi nhóc chạy đến mẫu thân của mình, sau đó người một nhà cùng đi thỉnh an mẫu thân, dùng bữa sáng.

Nhoáng cái đã nửa tháng trôi qua, sau khi Tân Vận Nhi và các quý nhân bên người đến huyện Thạch Đại, qua hai ngày, Lục Thất rời khỏi mái ấm gia đình ở huyện Thạch Đại, tiến đến gia trạch ở Phúc Châu. Đồng thời cũng muốn thực hiện chức trách của Hoàng đế, tuần tra cương vực phương Nam, nhất là Sở địa và Nam Việt.

Lục Thất xuôi Nam vẫn như cũ mang theo ba trăm kỵ vệ bảo hộ, một đường lặng yên hành tẩu, cái gọi là “lặng yên” chính là không tiết lộ ra thân phận Hoàng đế dọc đường đi, gặp thẩm tra thì xưng là Quốc công, cho nên một đường thuận lợi, không chút gợn sóng đã tới Phúc Châu.

Mới vào địa vực Phúc Châu, thấy ở bên đường phía trước có một tòa vân đình, Lục Thất hạ lệnh dừng lại, mang theo vẻ mặt mỉm cười, xuống ngựa một mình đi đến vân đình kia, bỗng một dòng điệu tiêu âm tinh tế truyền đến, bước tiến của Lục Thất chậm dần, tiếp đó lại nghe thấy tiếng tỳ bà đinh đông hưởng ứng.
Tiêu âm mềm mại khẽ khàng như dòng suối nhỏ róc rách, tỳ bà âm trong trẻo nhảy nhót tựa như dòng suối ngẫu nhiên bắn lên tung tóe, tiêu âm dần dần vang dội, chợt cao chợt thấp chợt khẽ chợt trầm, như thanh tuyền xoay quanh một dòng xoáy, tỳ bà âm cũng theo đó càng trở nên dồn dập, tựa những con suối nhỏ hợp thành dòng nước lũ, đánh vào đá vỗ vào cây.

Một khúc nhạc kết thúc, Lục Thất đã đứng ở ngoài vân đình, ánh mắt của hắn ôn nhu nhìn vào trong đình, bỗng có một thân ảnh chạy ra vân đình, nhào vào trong lòng Lục Thất, nghẹn ngào gọi:

- Lão gia.

- Tiểu Vân.

Cánh tay Lục Thất bao lấy nàng, cúi đầu thân thiết khẽ gọi, giai nhân trong lòng nhẹ “dạ” một tiếng.

Lục Thất ngẩng đầu lại nhìn vào trong đình, thấy một đôi mỹ nhân sóng vai đứng dịu dàng mỉm cười, một ôm tỳ bà, một cầm ngọc tiêu, ánh mắt ôn nhu ngắm nhìn hắn.

Mười ngày sau, Lục Thất đang ở trên một chiếc thuyền lớn, trên biển rộng mênh mông lướt sóng đi về phương hướng Hải Châu. Trên thuyền lớn, Tiểu Vân yêu kiều, Tân Cầm Nhi mỹ lệ, Điệp Y thanh lịch, cùng nhau bầu bạn với hắn.

Thuyền đi qua Bành hồ, đã tới bến tàu Hải Châu, Lục Thất sau khi lên bờ thì một mình đi đến Vân phủ ở Hải Châu, để lại Tân Cầm Nhi ứng phó các quan viên Hải Châu.

Còn chưa tới nơi cần đến,Vân Khê đã nhận được tin chạy ra nghênh đón. Đôi bên vừa chạm mặt nhau, Vân Khê lúng túng nhìn Lục Thất, Lục Thất khẽ cười, bước chân không ngừng đi tới trước người Vân Khê, giơ tay vuốt ve bờ má lúm xinh đẹp của Vân Khê, cúi đầu ôn tình nhìn ngắm. Thật lâu không thấy, Vân Khê cũng như Tiểu Vân, đã trưởng thành thành một mỹ xinh đẹp yêu kiều.

- Vân Khê, ta đến rồi.

Lục Thất dịu dàng khẽ nói.

- Lão gia.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Vân Khê dâng trào nước mắt long lanh, nghẹn ngào hô, bỗng nhào vào lòng Lục Thất, khóc òa lên.

Lục Thất áy náy ôm lấy vị mỹ nhân vẫn luôn thay hắn trông coi Hải Châu, từ lần từ biệt trước, mỗi tháng Vân Khê đều viết thư cho hắn, nhưng thư đến tay hắn cũng rất ít, đều bị Tân Cầm Nhi thay mặt giấu đi, mà hắn thân ở Chu quốc, đương nhiên không cách nào viết thư an ủi Vân Khê.

*****

Một năm sau, Hoàng đế Đại Ngu nghỉ ngơi trong Noãn đình ở hoàng cung Khai Phong phủ, một hồi chợp mắt đã ra đi trong giấc ngủ, băng hà không để lại bất kỳ lời trăn trối nào. Lục Thất nghe tin vội vã vượt ngàn dặm đến Khai Phong phủ, lấy thân phận con rể Hoàng đế đưa tang.

Sau đại tang của Hoàng đế, Lục Thất ở thành Trường An đăng cơ xưng Đế, đại xá thiên hạ, phong Trịnh Vương làm Chu Hoàng, phong Ngô Vương làm Đường Hoàng. Trịnh Vương và Ngô Vương cùng nhau quỳ gối thỉnh cầu thu lại Hoàng phong, Lục Thất bỏ đi chữ Hoàng, phong làm Chu Vương và Đường Vương, ban cho Trịnh Vương phi và Đường Vương phi được nhận nghi lễ phong vị quý phi.

Tôn tổ mẫu của Chu Vương làm Thái hoàng thái hậu, sinh mẫu làm Thái hậu, phong Tế Thủy bá làm Quận công, tôn mẫu quý phi của y làm Thái phi, sinh mẫu Kỷ Vương làm Thái phi, bổ nhiệm Kỷ Vương nhậm chức Sử tướng Đông đô, cho phép Kỷ Vương đón sinh mẫu đến Đông đô Tô Châu phụng hiếu.

Một năm sau, Dương Côn mang năm trăm lôi pháo, hai mươi vạn mã bộ quân và một vạn thần nỏ quân, cùng Thạch Trung Phi lĩnh quân tiến diệt Hắc Hãn Hồi Hột, lại tiến quân Thổ Hỏa La đánh bại Thổ Phiên. Năm sau, Lục Thất ngự giá tây chinh Thổ Phiên, dựa vào một ngàn khẩu lôi pháo đánh đâu thắng đó không gì cản nổi. Chỉ trong một năm đã tiến chiếm toàn bộ khu vực quần cư của Thổ Phiên, trải rộng lãnh thổ của Đại Ngu đế quốc đến Thiên Trúc. Thạch Trung Phi tiến phong làm Thiên Sơn quận vương, đảm nhiệm chức vụ Đại đô hộ của An Tây đô hộ phủ.

Hai năm sau khi diệt xong Thổ Phiên, Lục Thất lại ngự giá thân chinh phương Bắc, cuối cùng dùng một năm rưỡi thời gian tiêu diệt Liêu quốc. Sau khi chiến sự kết thúc, tại địa vực Liêu quốc thiết lập ba Đô hộ phủ. Ở Phong Châu bố trí An Bắc đại đô hộ phủ, Dương Nghiệp làm Đại đô hộ, phong Dương Diên Chiêu làm Bột Hải quận vương, các con trai của Dương Nghiệp đều được nhận phong hầu, thậm chí phu nhân của Dương Nghiệp cũng được Hoàng hậu Đại Ngu ban cho nghi lễ phong quý phi, chỉ có Dương Nghiệp vẫn là Định quốc công.

Chiến sự Nam Việt dưới sự sắc bén của thần tí nỏ chống đỡ, cũng thế như chẻ tre, khiến cho lãnh thổ của Đại Ngu đế quốc kéo dài đến Thiên Trúc. Mà chinh phạt bằng đường biển cũng song song tiến hành, các nước cách biển ở phía đông nam từng nước từng nước đều bị chinh phục, tuy nhiên đối với các cương vực thu hoạch bằng đường biển Lục Thất áp dụng thái độ buông trôi, đều là thiết lập Đô hộ phủ tự trị cao độ.

Mười lăm năm sau, mười mấy vị cống sinh có đầu óc linh hoạt thuộc các khu trong cống viện Thiên Công, dưới sự chỉ điểm mơ hồ của Văn quý nhân, cuối cùng bằng mười năm tích lũy các nghiên cứu và thử nghiệm, rốt cục đã lợi dụng hơi nước làm động lực, thành công chế tạo ra tàu thủy xe thiết có thể liên tục chuyển động. Hai năm sau, dưới dụ lệnh Hoàng đế ban xuống, bắt đầu xây dựng đường ray trải rộng và chế tạo chiến thuyền chạy bằng động cơ hơi nước, đầu tiên là giữa kinh thành và Thượng đô, tiếp đó là giữa kinh thành và Trung đô, nối tiếp khởi công xây dựng đường ray đến toàn bộ kinh đô phụ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước